Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 380


Chương 380

Vừa lúc trên đường đi đến đây, cô cũng đã được nghe Thính Phong Đình là nơi như thế nào rồi. Thập nhát thẻ hội viên vàng đen cũng phải mật năm trăm vạn, mức độ cao hơn thẻ vàng tím nạp là cả tỷ, đó là khái niệm gì vậy?

Đó không phải là đầu tư, không phải là chỉ phí cần thiết, nó chỉ là một câu lạc bộ giải trí, có nghĩa là những người sẵn sàng chỉ rất nhiều tiền để trở thành thành viên cũng phải có ít nhất là một tỷ!

Và Lâm Tử Minh là ai? Cũng chỉ là quen biết chủ tịch của Tử Quỳnh, cũng không thế nào là thẻ Hlkh viên vàng tím được.

Càng không nói đến, quét mặt cũng có thê vào được, Lâm Tử Minh nghĩ mình là ai vậy? là con trai của ông chủ của Thính Phong Đình ư? Không biết trời cao đất dày là gì!

Ngay lúc này, Sở Phi lại có những cảm giác giận giữ lúc trước, hình như cô ây đã trở về cái trạng thái trước khi ly dị, Lâm Tử Minh luôn luôn làm cô nà mặt, không có chút hiểu biết về bản thân. Cho dù bây giờ đã ly dị rồi mà vẫn là cái bộ dạng chết tiệt ấy.

Nhìn khuôn mặt đặc ý của Lâm Tử Minh, Sở Phi nghiên răng, đi theo anh ta, muốn thầy Lâm Tử MÌnh sẽ mắt mặt như thê nào.

Khi Tiêu Thành nhìn thấy biểu hiện đó của Sở Phi, nụ cười trên mặt hắn ngày càng mãnh liệt,. vốn dĩ trong vòng vô cùng bức bồi, nhưng bây giờ đã được quét sạch sẽ, không biết mình hạnh phúc thế nào.

Gã tên Lâm Tử Minh này thực sự là cái đồ không có não, đên quét mặt đề Vào trong cũng nói ra được.

Bằng ‹ cách này, sự thù địch ban đầu của hắn với Lâm Tử Minh đã bị giảm rất nhiều, bởi vì trong tâm trí hắn, đã coi Lâm Tử Minh là một thằng ngu ngốc, do đó hắn ta không có quan tâm nữa.

Lâm Tử Minh làm sao lại không biệt những gì Sở Phi và Tiêu Thành đang nghĩ gì, nhưng điều anh ta muốn làm cũng chỉ là những thứ này.

Chẳng bao lâu sau, anh đến trước mặt bảo vệ, lấy thẻ hội viên trắng ra câm trong tay, nói, “Tên tôi là Lâm Tử Minh, một thành viên tối cao Thính Phong Đình, hôm nay muốn tới uống trà, hãy sắp xếp chỗ ngồi tốt nhất cho tôi.

Khi người bảo vệ thầy thẻ thành viên trắng trong tay Lâm Tử Minh, biểu hiện khuôn mặt của hắn rất kỳ lạ, nói, ” Anh bạn, anh đang trêu đùa tôi sao?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Mày có phải bảo vệ mới đến không?” Lâm Tử Minh hỏi.

Một bảo vệ khác nói, “Tôi xin lỗi, chúng tôi đã làm ở Thính Phong Đình… ba năm trước.”

Người bảo vệ nhìn Lâm Tử Minh từ trên xuống dưới, mắc quân áo rất rẻ tiền, cả người công lại cũng chỉ đáng một ngàn tệ, thẻ thành viên trong tay anh ta còn bình thường, lố bịch hơn, màu trắng, hồi nào nói có một thẻ thành viên trắng ở Thính Phong Đình?

Lâm Tủ Minh bỗng dưng nhận ra là những bảo vệ mới ba năm trước thảo nào không nhớ đựơc anh.

Anh ấy không muốn phí lời với mắy người bảo vệ này, trực tiệp nói: “ Các người là nhân viên mới, không quen biệt tôi cũng rất bình thường, nhờ thế này đi, cậu hãy gọi điện cho Lâm Phong, nói răng có Lâm Tử Minh đến, hắn ta sẽ chỉ dân cho cậu.

Lâm Phong, một trong những người phụ trách của Thính Phong Đình, cũng chỉ là một thành viên của Lâm Gia mới biết được thân phận của hắn.

Tuy nhiên, sau khi nghe điều này, bảo K có chút nghi ngờ hỏi , “Lâm Phong à ai?”

Lâm Tử Minh thậm chí còn ngạc nhiên hơn ” Các người không biết Lâm Phong? Là tổng giám độc của.

Thính Phong Đình… như vậy đi, gọi quản ý La tới đây, hắn ta biệt Lâm Phong.”

Lúc đó Tiêu Thành và Sở Phi cũng đã đi đên đó, Tiêu Thành nhìn thây Lâm Tử Minh bị chặn lại nói với một nụ cười: “Sao vậy, Lâm tiên sinh, không phải nói là chỉ cần quét mặt là có thê vào sao? Sao lại bị chặn lại rồi?”

Sở Phi nhìn thấy gương mặt của Lâm Tử Minh chỉ cảm thây răng cái bộ dạng mất mặt lúc trước lại quay lại rồi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 381


Chương 381

Cô ấy nói, “Lâm Tử Minh, anh vẫn nên đi, đừng cứng đầu quá, nhất định phải vào trong đó.”

Cô ấy cảm thấy mình rất uyên chuyển rồi!

Nhưng Lâm Tử Minh vẫn lắc đầu, nài nỉ: “Không sao đâu, hai bảo vệ này mới đên, không có quen biết tôi, cũng không có quen biết cái thẻ tối cao trong tay tôi, không cho tôi vào là điều bình thường, chỉ cân họ quản lí cấp cao của họ ra gặp tôi là chúng ta sẽ được vào trong, hãy chờ một chút.”

Khi Tiêu Thành nghe thấy điều này, hắn ta không thể ngừng cười nhạo, cái tên Lâm Tử Minh này cũng thật là hài hước quá đi, đến bảo vệ cũng chưa qua được, lại còn nói là quản lí cập cao của Thính Phong Đình sẽ qua đây? Đầu toàn nước hay sao mà lại nói ra những lời như vậy? Ha ñSmah Bây giờ Tiêu Thành đã nhìn Lâm Tử Minh như một thắng khùng.

Cái đám mây đen trên đầu Sở Phi càng ngày càng đậm hơn, cô thực sự là không còn gì đề nói, rất tức giận.

Cô ấy muốn đi, nhưng cô ấy muốn ở lại đê xem Lâm Tử Minh bị sỉ nhục thê nào.

Người bảo vệ cũng bị chọc cho rất vui vẻ, lắc lắc tay nói: “ Tôi nói, anh hãy đi đi thì hơn, Thính Phong Đình là noi tiêu tiền của những người giàu có, không phải cho những người bình thường như anh có thê tham gia đâu.”

Lâm Tử Minh cũng hơi giận dữ một chút, thái độ của hai bảo vệ này quá tồi, đã vi phạm ý định ban đầu của ông nội mình khi thiết lập Thính Phong Đình này.

Vậy là giọng của anh ta nặng hơn nhiêu, nói, “Tôi không đùa với các cậu đâu, các cậu hãy nhanh đi gọi quản lí La ra đây, nêu không, đặc tội với tôi, sau này đừng mong sẽ làm việc được ở Thính Phong Đình này.”

Tuy nhiên, khi hai người bảo vệ nghe thây lời nói của Lâm Tử Minh, còn cười vui hơn rất nhiều, nhìn vào Lâm Tử Minh với sự chế nhạo và khinh thường, bây giờ bên ngoài có hai chiếc xe Bentley, nhìn là biết khách quý đang đên, bọn họ sợ sự hiện diện của Lâm Tử Minh sẽ đắc tội với khách, thái độ càng tệ hơn nữa, cái mặt đen sạm lại nói:” Nhanh cút đi, Thính Phong Đình không phải là nơi mà một người bình thường như mày có thể đến gây rắc rồi! Nếu không, chúng tao sẽ không khách sáo với mày nữal”

Với điều đó, một người bảo vệ muốn đi ra đuôi Lâm Tử Minh đi.

Khi Tiêu Thành nhìn thấy cảnh này, hắn gần như chết vì cười, những nổi buồn trong lòng đã được đánh đuổi hết đi rồi, nhìn thây có người còn thảm hại hơn mình lúc nãy, hắn không cảm thấy mình đáng thương nữa, mà rất vui mừng.

Rõ ràng, Tiêu Thành là một người như vậy.

Sở Phi che mặt cô ấy lại, cô ấy sẽ cảm thấy đau đớn khi đứng ở đây, về bộ mặt thất vọng của Lâm Tử Minh đúng là vẫn là cô thất vọng.

Lâm Tử Minh cau mày càng sâu thêm, đang dự định dùng thủ đoạn cứng nhãc đề giải quyết thì nhiều người từ chiếc xe Bentley đi xuống, trong đó có một người, sau khi nhìn thầy Lâm Tử Minh nheo lại, hét lên : “Nhị thiếu gia?”

Khi Lâm Tử Minh nghe thấy điều này, hai đã bị choáng ngợp một lúc, quay lại nhìn, anh ta thây một người quen đứng trước mặt anh, nhìn anh ta bằng đôi mắt sửng sốt.

“Lâm Phong?” Khi Lâm Tử Minh nhìn thấy người này, anh cũng ngạc nhiên hét lên, không sai, người đứng trước mặt anh bây giờ, chỉnh là Lâm Phong mà anh ây nói, một trong những quản lí cập cao của Thính Phong Đình.

Lâm Tử Minh tỏ ra một chút cỗ quái, thật là trùng hợp, nhắc tới tào tháo là . tào tháo đên.

Bên cạnh Lâm Phong , có mấy người đều là quản lí cấp cao của Thính Phong Đình, bọn họ nhìn thấy Lâm Tử Minh cũng rất sốc, còn có một chút cung kính trong đó.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 382


Chương 382

Bọn họ đối mặt nhìn nhau, đối thoại bằng mát, sao Lâm Tử Minh đã về lại Lâm Gia rồi sao?

Lâm Phong nhanh chóng bước đến chỗ Lâm Tử Minh, mặt lên ta đây háo hức và kinh ngạc, hắn tạ mở miệng chuẩn bị gọi cậu hai lần nữa thì bị Lâm Tử Minh ) ngắt. lời: “Lâm Phong, tôi muốn dẫn vài người bạn đến Thính Phong Đình để uống trà hãy chuẩn bị phòng Thiên Tự cho tôi.

Lậm Phong là một người thông minh, hắn đã hiểu được mệnh lệnh trong “

mắt Lâm Tử Minh, không có thắc mắc nhiều, đã gật đầu nói, ‘Được rồi, Lâm tiên sinh! Tôi sẽ sắp Xếp một phòng Thiên Tự cho anh.”

“Được.” Lâm Lâm Tử Minh nhẹ nhàng gật đầu, sau đó quay rồi nói với Sở Phi và Tiêu Thành, ˆ Cùng nhau vào đi, uông trà của Thính Phong Đình, sẽ không thất vọng đâu.”

Bây giờ Tiêu Thành đã hoàn toàn bị sốc, một phòng Thiên Ngữ, trời đất ơil Là một thành viên thẻ vàng đen của Thính Phong Đình, Tiêu Thành biết rõ khái niệm về phòng Thiên Tự là gì, nó là phòng tốt nhất, là một biểu tượng của thân phận! Là một thành viên thẻ vàng đen của Thính Phong Đình, cũng chỉ có thể giải trí trong phòng Hoàng Tự mà thôi, ngay cả người giàu nhất, xếp hạng cao nhất trong giới này cũng chỉ có thể tới Địa Tự để giải trí.

Giống như thế này, Thính Phong Đình phân ra những câp độ khác nhau, giống như Thiên Địa Huyền Hoàng là cao cấp: nhất. Nói đến tầng thập ¡ nhất, cái gì cân có thì cũng có, cũng rất là cao cập rồi, hắn nhiều. nhất cũng chỉ đi cùng với ông chủ đến phòng Huyền Tự mà thôi, vậy là đã mở mang con mắt rồi, bây giờ hắn không dám tưởng tượng, phòng Thiên Tự sẽ như thê nào nữal Lúc này, khi hắn nhìn thấy Lâm Tử Minh, hắn cảm ¡ thấy tay chân đều lạnh ngắt, da đầu cảm thây tê cứng, cực kỳ sợ hãi, thậm chí rùng mình.

Ngay lúc này, hắn nào đoán được, Lầm Tử Minh tuyệt đối là một nhân v*t t* l*n, chứ không phải: cái loại thành viên như hãn nộp năm trăm vạn đều đau lòng, mà có thẻ đắc tội được!

Còn hai bảo vệ vừa nãy đã nhạo báng Lâm Tử Minh, mặt họ tái nhọt, họ đang run rây, nuôt mước bọt rât nhiêu.

Đã làm bảo vệ ở Thính Phong Đình được ba năm như bọn họ, họ còn biết nhiều hơn Tiêu Thành, có thê ăn chơi trong phòng Thiên Tự cao cập như Vậy, chăc chắn đó là một nhân vật vô củng lớn trong số những I nhân vật lớn, lại càng không nói đến Lâm Phong cũng phải rất tôn trọng Lâm Tử Minh.

Bây giò họ đã biết được những thảm họa họ đã gây ra, nỗi sợ hãi của họ là cực đoan, một ánh mắt của Lâm Tử Minh lướt qua họ ngay lập tức sụp đổ, hoàn toàn không có nghĩ ngợi gì quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh, lạy trời thương xót, “Tôi sai, tôi sai rồi!

Làm ơn, Lâm tiên sinh không chấp nhặt với những người nhỏ bé như chúng tôi, đừng có kì kèo với chúng tôi làm gì…

“Chúng ta sai rồi, đôi mắt chó của chúng tôi không biết nhìn Thái Sơn, đặc tội với Lâm tiên sinh, chúng tôi đáng chết! Xin Lâm tiên sinh, hãy xem chúng tôi như một tiếng rắm rồi thả nó ra…….. ụ Tất cả họ đều quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh, dùng lực đập đầu.

Xuống ‹ đất, bốp bốp bốp, rât nhiều máu đỗ lên trán họ, điều này làm Di xung quanh họ cảm thấy rất au Nhưng dù vậy, họ cũng không dám dừng lại và tiệp tục đập đầu xuống đât.

Không thể phủ nhận rằng họ đã làm việc ở Thính Phong Đình trong ba năm, cũng đã gặp được rât nhiêu ông chủ lớn, không chú ý nghĩ răng là con mắt nhìn người của mình rât chuẩn, vô hình cũng nghĩ mình là những ông chủ lớn, vì thế khi họ đối diện với thẻ hội viên vàng đen của Tiêu Thành họ không thèm đề ý đến nó, nhìn cái hình dáng bình thường của Lâm Tử Minh họ lại càng không quan tâm.

Tuy nhiên, họ không ngờ: rằng lần này họ đã đụng phải tâm lưới sắt, cái người trẻ tuôi tên Lâm Tử Minh này, không phải là người bình thường gì mà là một trong những ông chủ vô cùng lớn.

Tiêu Thành nhìn thấy cảnh này, hắn ta còn cứng đơ và run rây hơn!

Hắn hận không thể. đánh mình vài cái bạt tai, đánh cho tỉnh hơn, mẹ nó, vừa rồi đã làm những gì, lại vì Sở Phi đắc tội với một ông chủ lớn mạnh, hết rồi hét rồi, tất cả kết thúc rồi.

Lúc đó Tiêu Thành rất muốn khóc thật to nhưng lại không khóc nổi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 383


Chương 383

Còn về Sở Phi, cô ấy cũng là người bàng hoàng nhìn Lâm Tử Minh với một nụ cười, hôi nào Lâm Tử Minh lại mạnh mẽ đên vậy?

Lâm Tử Minh nhìn thấy phản ứng của họ trong mắt anh, anh vẫn rất chỉ là Vui, cuỗồi cùng anh cũng có thể uy phong trước mặt Sở Phi một lần.

Sắc mặt của Lâm Phong cũng sầằm xuống, làm sao lại không nhìn ra được là hai tên bảo vệ này đã đắc tội với Lâm Tử Minh, hắn lập tức phẫn nộ, đánh cho bọn chúng một bài học, hơn nữa ngay lúc đó đuồi chúng khỏi Thính Phong Đình.

Những quản lí cấp cao khác của Thính Phong Đình cũng toát mồ hôi lạnh cả người.

May mắn thay, Lâm Tử Minh không có kì kèo với họ nên là sự việc cũng không quá tệ.

“Được rồi, máy người không cần phải lo lắng như vậy, tôi chỉ quay lại để: uống trà mà thôi, mây người đi làm việc mà mấy người nên làm đi.” Lâm: Tử Minh xua xua tay đuôi họ đi, sau đó quay ra nói với Tiêu Thành và Sở Phi: “Phòng Thiên Ngữ là phòng bao cao cập nhất của Thính Phong Đình, tuyệt đồi im lặng và riêng tư có thể đáp ứng mọi nhu cầu của mọi người.”

“Yêu cầu” hai chữ này , Lâm Tử Minh đã đọc rất nặng nè, Tiêu Thành nghe xong toàn thân bàng hoàng, lộ ra cái.

biểu hiện còn khó nhìn hon cả khóc, ˆ Lâm tiên sinh, anh hiểu nhằm rồi, tôi và Sở Phi chỉ là bạn bè bình thường, tôi hoàn toàn không có ý gì đặc biệt với Sở Phi hết!”

Hắn nhanh chóng giải thích rõ ràng, nêu không Lâm Tử Minh sẽ ghi hận trong lòng, thì hắn sẽ kết thúc. Càng đi vào cái giới này, sẽ càng hiểu rằng bầu trời này lớn rồi nhưng sẽ có những bầu trời khác lớn hơn, đừng.

có nhìn họ ở trước mặt những người thân và bạn bè trông rất uy phong nhưng khi đứng trước những ông chủ lớn có máu mặt cũng chỉ là một con tép nhỏ nhoi đêm rắm cũng không dám đánh.

Lâm Tử Minh nhìn thẳng vào hắn nói, ” Vậy sao?”

Cái câu này, làm cho Tiêu Thành hong mang, sợ hãi hơn.

Sở Phi nhìn thấy cảnh này, cô cũng căn chặt môi, trong lòng cũng là cả mớ hỗn độn, nói không ra lời.

Tiêu Thành không dám có ý nghĩ xấu xa với Sở Phi nữa, còn chữa đến phòng Thiên Ngữ hắn đã vội vàng kí hợp đồng với Sở Phi, cho Sở Phi lợi ích cao nhất hơn nữa còn đưa cho Lâm Tử Minh một cái danh thiếp, mong rằng có thê kết bạn được với Lâm Tử Minh.

Theo cách này, bây giờ chỉ còn có Lâm Tử Minh, Sở Phi và thư kí của Sở Phi.

Thấy không khí không ồn, thư kí của Sở Phi cũng không dám ở lại, nhanh chóng tìm ra lý do đề chuôn mất.

Kết quả là chỉ còn có Lâm Tử Minh và Sỏ Phi ở lại đó, không khí bỗng trở nên rât gượng gạo………………

Lâm Tử Minh nhìn khuôn mặt của Sở Phi, gương mặt quen thuộc với tận xương tủy, nhưng lúc này đây lại trở nên kỳ lạ vô cùng, có cả ngàn câu nói muôn nói với Sở Phi nhưng ra đến tận miệng rồi thì lai giống như người câm , một câu cũng không thể nói ra được.

Sở Phi cũng vậy, cô cúi thấp đầu, câm ly trà lên, nhưng đôi mắt cô đang đi lang thang, không nhìn Lâm Tử Minh.

Phòng Thiên Tự, giàu có tráng lệ, ở trong đây giông như đang ở trên xứ sở của thân tiên vậy, diện tích cực lớn, chiếc cầu nhỏ nước chảy róc rách, như thê nó là một thê giới thu nhỏ.

Ngay cả những người phục vụ ở đây cũng là nam thanh nữ tú, tùy tiện kéo một người ra làm ngôi sao hay một người mẫu đều được. Nhưng ở đây, họ chỉ là phục vụ mà thôi.

Khi Lâm Tử Minh quay về đây, tâm trạng của anh ta rât phức tạp, anh ta đã không về đây hơn bốn năm rồi, Thính Phong Đình này được ông nội anh lập nên, lúc đó cũng đã hứa sẽ cho anh thừa kê.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 384


Chương 384

Yên lặng.

Hai người họ ngồi đó không nói gì, Lâm Tử Minh vây vây tay, tật cả phục vụ trong phòng đều đi ra ngoài, trong cái phòng Thiền Tự rộng lớn đó chỉ còn lại Lâm Tử Minh và Sở Phi.

Không ai nói một lời nào cả, im lặng trong hai phút, bầu không khí càng trẻ nên khó xử và bât thường hơn.

Lúc này, điện thoại di động của Lâm Tử Minh reo lên, anh lây ra, trả lời.

điện thoại, Sở Phi quay ra nhìn, vẫn là cái điện thoại nội địa sản xuất đã cũ kĩ đó, là cái điện thoại lúc đầu cô tặng cho anh, bây giờ nó đã hỏng rồi nhưng Lâm Tử Minh vân đang dùng” Chỉ tiết nhỏ này, khiến cho trái tim của Sở Phi gieo rắc thêm ảnh hưởng.

Lâm Tử Minh không nhận ra điều này, anh ta trả lời điện thoại, nói Vài câu, khuôn mặt anh ta hơi thay đổi, rồi anh ta gật đầu nói một câu tôi biết rồi, rồi cúp máy.

Anh đã mở lời trước nói, “Anh. xin lỗi, tạm thời anh có chút việc cần phải giải quyết, nên không ở cùng với em được .’ Khi nghe điều này, trái tim của Sở Phi tự dưng thất vọng, có vài biểu hiện trên mặt, mỉm cười, nói: “Không có gì, anh đi làm đi, không quan tâm tới em.”

Lâm Tử Minh bắt gặp sự thất vọng của cô khiên anh hơi bất ngờ.

“Em ở lại trong phòng Thiên Tự này, sử dụng bắt cứ thứ gì em muôn, cứ gọi phục vụ là được, có thể đáp ứng mọi yêu câu của em.” Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.

Sở Phi động đậy môi, muôn nói cái gì đó, nhưng cuôi cùng, cô cũng không có nói gì hết, chỉ gật đâu, nói một từ được.

Lâm Tử Minh ra ngoài, để Sở Phi lại trong phòng Thiên Tự.

Cô thư giãn và bắt đầu nhìn vào cái phòng được gọi là Thiên Tựnày……. : Lúc nãy cô đầy lo lắng, không chú ý tới không gian ở đây, giò cô có thê thấy. cái hộp này không đơn giản, người ở trong đây cảm thấy rất thoải mái, vốn dĩ tính thân cô đã bị cạn kiệt ,nhưng bây giờ đã mạnh mẽ hơn rât nhiêu.

Quan sát càng nhiêu, lại càng ngạc nhiên, mọi nơi trong hộp Thiên Tự đều được điêu khăc cần thận, mỗi đồ vật đều là một tác phẩm có giá trị đặc biệt, Sở Phi cũng thấy rất nhiều dụng cụ bằng vàng.

Sau một thời gian, hai phục vụ đi đến, lịch sự hỏi xem những gì cân thiết, Sở Phi thử yêu câu một yêu câu rất quá đáng không ngờ phục vụ lại đồng ý.

Cô â ấy thậm chí còn đề cập đến việc mời một ngôi sao nổi tiếng đến hát cho cô ấy nghe, vốn dĩ là không có một chút hy vọng nào, không ngờ phục vụ lại đông ý, nói với cô ây là vị ngôi sao đó rất may ở gần thành phố Phong, vừa kết thúc b*** hòa nhạc, có thê đến hát cho cô ấy nghe trong nửa tiếng nữal Khi cô nghe xong câu này, cô đã bị sốc, một yêu cầu như vậy có thẻ ÿ được thực hiện ở Thính Phong Đình.

Cũng biết đáy, cô ấy cũng là một trong vài chuyên gia trong ngành. giải trí, muốn mời một ngôi sao nồi tiếng như vậy thì tiền phí vé không ít hơn năm trăm triệu, kêt quả chỉ cân một câu nói của cô ây là mời được lại không cần phải tốn một xu nào!

Thật là khoa trương mà! Sở Phi lúc này rất sốc, ngoài ra cô còn có rất nhiêu yêu cầu dường như không thể đạt được, hai người phục vụ này cũng không có lộ ra một chút gì là bât ngờ hay là khó khắn, không e ngại gì đông ý với cô ây, chỉ mật một khoảng thời gian mà thôi.

Bây giờ cô bắt đầu hiểu tại sao Tiêu Thành lại quá sốc thậm chí sợ hãi khi nghe rằng Lâm Tử Minh có thể đặt một phòng có tên là Thiên Tự.

Bây giờ cô cũng cảm thấy như Tuy nhiên, thêm vào đó, cô ấy cũng có “hút nghỉ ngờ, đó có phải là Lâm Tử Minh mà cỗ từng quen biết? Lại có tư cách vào Thính Phong Đình hưởng thụ sự đối đãi của phòng Thiên Tự này, hơn nữa vừa rồi những quản lí cập cao của Thính Phong Đình cũng phải cung kính tôn trọng Lâm Tử Minh như vậy………….. cái thái độ đó, không giống như đang đối diện với khách hàng, mà nhiều hơn giống với đối diện với…………. chủ nhân!

Với ý tưởng này, Sở Phi đã bị xáo trộn hoàn toàn.

Sau nủa tiêng, ngôi sao nổi tiêng đã đến, đối với cô với một thái độ rẫt tôn kính và khiêm tốn không có lạnh lùng như trong TV nói.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 385


Chương 385

Cô thư kí cũng đã quay lại, cũng ngồi bên cạnh Sở Phi, nhìn ca sĩ nổi tiêng đứng trước mặt mình hát mạnh mẽ, bây giờ cô rất bồi rồi và ngưỡng mộ Lâm Tử Minh cực kỳ!

Lúc đầu, cô ấy cũng không có nghĩ là Sẽ ở trong Thính Phong Đình lâu, vôn dĩ là đên bàn chuyện hợp tác với Tiêu Thành xong là sẽ lập tức quay vê Sở Gia, nhưng bây giờ, ở trong phòng Thiên Tự này cô không muôn rời khỏi đây chút nào………

Cuối cùng, cô và thư ký của mình đã dành gân nửa ngày ở trong phòng Thiên Tự, hơn bồn tiếng đồng hồ, cảm nhận được sự mạnh mề của phòng Thiên Tự, sự tôn trọng, cô nhận được một cuộc gọi từ công ty, bỏ đi trong sự tiếc nuôi.

Nhưng trong hơn bồn tiếng này, Lâm Tử Minh không quay lại lần nào hết, làm cho Sở Phi đặc biệt thất vọng.

Có một cảm giác trong tim cô ấy bây giờ, đó là sự hôi tiệc.

Ly dị Lâm Tử Minh có phải là sai không?

Đồng thời, cô cũng tò mò về việc Lâm Tử Minh có thân phận như thế nào, rốt cục anh ta là ai.

Lâm Tử Minh đã đi đâu rồi?

Anh ta nhận được một cuộc gọi từ Lâm Phong và dời đi.

“Nhị thiếu gia.”

Khi Lâm Phong nhìn thấy Lâm Tử Minh, hắn ta chỉ đưa một hành động khiêm tốn.

“Được.” Lâm Tử Minh gật đầu nhẹ nhàng, đó là một câu trả lời.

“Nhị thiếu gia, lần này anh có về Lâm Gia không?” Lâm Phong hỏi nhẹ nhàng.

Thính Phong Đình là do ông nội Lâm Trường Thành một mình thành lập, thực tê, nó không liên quan gì nhiêu tới Lâm Gia. Từ lâu, cả Lâm Tử Hào và Lâm Sơn Hà đều muốn nhúng tay vào. Tuy nhiên, nhờ sự tồn tại độc lập của Thính Phong Đình, cả Lâm Sơn Hà và Lâm Tử Hào đều không thê lấy được nó.

Tuy nhiên, cho dù nói thế nào đi nữa, đều là đồ của Lâm Trường Thiên, sớm muộn gì Lâm Gia cũng sẽ lầy lại nó.

Lâm Tử Minh gật đâu nói, ” Cũng không hoàn toàn là như vậy, chỉ tạm thời vê Lâm Gia, lấy lại những gì thuộc về tôi.”

Lâm Phong ờ lên một tiếng, rồi rơi vào trâm lặng, rồi nghĩ ngợi một hồi nói: ˆ Nhị thiêu gia, bây giờ đại thiếu gia cũng quay lại rồi, hắn quay lại đe dọa sẽ đôi phó với anh, anh về Lâm Gia, hãy cân thận.”

“Ukm, trong lòng tôi có dự định rồi.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Tử Minh mỉm cười gật đầu, vỗ vai Lâm Phong, vừa định hỏi gì đó, thì lúc này, có một tiêng động lớn từ phía trước, lập tức, một nhóm người đạp cửa xông vào …

“Lâm Phong, sắp xếp một phòng Thiên Tự cho tôi, tôi muôn tiệp đãi những vị khách quý!”

Người chưa nhìn thầy nhưng giộng nói đã truyền đến rồi, hoàn toản là cái giọng mệnh lệnh, đây Sự ngạo mạn và độc đoán, sau khi giọng nói lắng xuống, một sô thanh :niên trẻ tuôi bước vào, người đầu tiên là một gã mập tầm 20 tuổi, CÓ đầu †o và tai to, trăng bóc, mặt đầy biểu hiện phi thường, đôi mắt mọc lên trán.

Lâm Phong nhìn thấy gã mập đó, khuôn mặt hắn ta lập tức thay đổi, lóe sáng một chút k*ch th*ch và sợ hãi, hiển nhiên là rât ghét gã mập đó, nhưng hắn ta không dám biêu hiện ra ngoài.

“Đường Thành Hồng?” Lâm Tử Minh nhìn thây gã mập đó, cũng cau có một chút, nhận ra thân phận của đối phương. ỹ Lâm Phong và Lâm Tử Minh nhìn nhau nhanh, thấp giọng xuống nói: Nhị thiếu gia, tốt hơn hết là anh nên tránh đi một lúc, Đường Thành Hồng bây giờ là người mà đại thiếu gia rất chào đón, không dễ khiêu khích với hắn.”.

Đại thiếu gia chính là Lâm Tử Hào, Đường Thành Hồng là em họ của Lâm Tử Hào, trước khi Lâm Tử Minh chưa bị trục xuất khỏi Lâm Gia, những người như Đường, Thành Hồng không dám làm phiên trước mặt Lâm Tử Minh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 386


Chương 386

Nhưng bây giờ tình hình đã khác, Lâm Tử Minh đã bị trực xuất khỏi Lâm Gia, Đường Thành Hồng không cân phải. sợ Lâm Tử Minh nữa, càng không cân nói đến đẳng sau hắn còn có Lâm Tử Hào chồng lưng.

Lâm Phong là người của ông nội Lâm Trường Thiên, tim hắn vẫn đứng về phía Lâm Tử Minh bên này, cho nên hắn mới có lòng tốt kêu Lâm Tử Minh tránh đi.

Nhưng Lâm Tử Minh có tránh đi không? Rõ ràng là không rồi. Vốn dĩ lần này anh về Lâm Gia là muốn tuyên chiến với Lâm Tử Hào, làm sao anh có thể sợ một thằng nhãi ranh Đường Thành Hồng này được, nói cách khác, nếu không thể hạ gục được Đường Thành Hồng thì hắn không xứng đáng để chiến đấu với Lâm Tử Hào.

“Không sao, tôi dã chọn là quay, về Lâm Gia thì không có lý do gì để .

tránh mặt.” Lâm Tử Minh nói với một nụ cười mò ảo.

Miệng Lâm Phong động đậy một chút, cũng muôn nói vài điêu, nhưng Đường Thành Hồng và một nhóm người đã trước mặt rồi, “ Nhanh chóng, sắp xếp một phòng Thiên Tự cho tao.”

Đường Thành Hồng không phải cao, cũng chưa đến một mét bảy, thân hình mập ú, trông giống như một quả bóng tròn, thấp hơn Lâm Tử Minh những một cái đầu, nhưng vì hào quang của Lâm Tử Minh bây giờ quá thấp, quần áo của anh quá bình thường, so với trước đây hình tượng hoàn toàn ngược lại, cho nên Đường Thành Hồng không có phát hiện ra đó là Lâm Tử Minh, hắn chỉ liếc mắt qua Lâm Tử Minh rồi nhìn đi hướng khác, còn tưởng Lâm Tử Minh là một phục vụ, không có thèm quan tâm tới.

Lâm Phong đã nói với một số sự bối rồi: “Đường thiếu gia, phòng Thiên Chù đã có người đặt rồi, hay là tôi mở cho anh phòng Thổ Tự cho anh.”

Cấp của phòng Thổ Tự cũng chỉ dưới một mức của phòng Thiên Tự mà thôi, cũng không phải những thành viên bình thường có thể tiếp cận, bên .

trong cái gì cũng có, cũng có thê đáp ứng được tât cả những yêu câu “qúa đáng”, nhưng nêu so sánh với phòng Thiên Tự thì sẽ bị kém hơn một chút.

Ví dụ như, phòng Thổ Tự này chỉ có thể mời những ngôi sao hạng hai, chỉ có thể ăn những thức ăn rẻ hơn cái phòng Thiên Tự.. v.v.

Nói chung, diện tích của phòng. Thổ Tự là đủ đề đáp ứng nhu cầu của hầu hết mọi người. Nhưng mà, đối với Đường Thành Hồng, dù chỉ có một chút khác biệt, hắn không thể được thỏa mãn, hắn mang theo bạn bè của hắn đến Thính Phong Đình để khoe khoang, thì làm sao có thể hài lòng với cái phòng Thổ Tự được?

Nên hắn lập tức cau có nói rằng: “Mày đang đùa tao đấy à? Thiên Tự là phòng bao cao cập nhất chỉ mở Ấn những khách quý, gân đây cũng không có ông to mặt lớn nào tới đây, anh họ tao cũng không tới đây, mày nói có người đặt rồi?”

Hắn ta chỉ vào mũi Lâm Phong đề nói chuyện, kiêu căng, ngạo mạn, bọt mép bay tứ tung, dính trên mặt Lâm Phong, không có một chút gì là nễ mặt Lâm Phong. May mắn thay, Lâm Phong cũng là quản lý cao cập của Thính Phong Đình, đã điều hành .

Thính Phong Đình nhiều năm, vị trí, của hắn ta trong giới không thấp, rất nhiều người có thê lực cũng rất lịch sự khi gặp hắn ta. Bây giờ Đường Thành Hồng, cái loại con cháu đời thứ hai này lại dám chỉ chỉ trỏ trỏ, nói chuyện một tí mặt mũi cũng không giữ lại cho hắn, Lâm Phong dù cho tính khí có tốt đến đâu đi chăng nữa cũng không nhịn được, sắc mặt tối xầm xuống.

“ Đường thiêu gia, tôi không quan tâm anh tin hay không tin, phòng Thiên Tự đã được khách đặt hàng Tôi, nêu anh muốn phòng đó chỉ có thê đặt hẹn sau ngày hôm nay.” Lâm Phong cố gắng không chê sự bực dọc, lịch sự nói với Đường Thành Hồng.

Tuy nhiên, Đường Thành Hồng không có nề mặt hắn, nói chuyện càng. bất lịch sự hơn, ngón tay của hãn chỉ thẳng vào mũi của Lâm Phong nói năng nổ “ Tao đến đề thương lượng với mày à? Tao đến để ra lệnh cho mày! Hôm nay, tao muốn cái phòng Thiên Tự, nếu không tao sẽ không để mày yên!”

Rồi hắn thêm một sự khinh bỉ: “Cũng chỉ là một con chó của Lâm Gia, cho mày làm quản lí, mày còn nghĩ mình là ông chủ lớn nữa như?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 387


Chương 387

Khoảnh khắc này Lâm Tử Minh nghiên răng, anh tức phát điên lên rồi, cái tên Đường Thành Hồng này đúng là ép người qúa đáng mà.

Con người luôn có ba phần nóng nảy, anh vốn dĩ nhìn Đường Thành Hồng này không thuận mắt rồi, Đường mà. Hồng trong hai năm qua, nhờ sự hỗ trọ của Lâm Tử Hào, Đường Thành Hồng thường đến ăn uông vui chơi không cân trả một xu nào đây còn bắt nặt những nhân viên phục vụ nữ của Thính Phong Đình, đã làm những việc rất ghê tởm, Lâm Phong nhẫn nhịn hắn, bây giờ còn xúc phạm hắn, hắn cũng ,phát ra chút giận giữ, lạnh lùng nói: ” Đường thiếu gia, tin hay không tùy anh, phòng Thiên Tự chắc chấii được khách quý đặt rồi, hơn nữa thân phận của khách quý cũng không tầm thường, không phải người chúng tôi có thể đắc tội được, tôi khuyên anh hãy từ tốn một chút đi”

Không ai biết rằng những lời của Lâm Phong làm cho Đường Thành Hồng rất kích động, từ khi có sự ủng hộ của Lâm Tử Hào, không cần biệt ở thành phố Hoa hay là thành phố Ehnrili hắn đều rất hung hắng, không quan tâm gì hết, vốn dĩ đã không coi Lâm Phong ra gì rồi, trực tiếp tát cho .

Lâm Phong một cái bạt tai, mắng nhiếc: “ ĐMI Mẹ mày, mày nghĩ mày là ai? Cũng chỉ là một con chó của nU Gia, lại còn dám lên lớp dạy bảo tao?

Cái tát này làm miệng của Lâm Phong bị chảy máu, kính của hắn ta cũng bị đập xuống đất.

Gương mặt của Lâm Tử Minh tối sầm xuống.

Lâm Phong chỉ là thương gia, rõ rành mang họ Lâm nhưng không phải là thành viên của Lâm Gia, hãn ta chỉ là một đứa trẻ được ông nội Lâm Trường Thiên nhặt về mà thôi, bây giờ bị Đường Thành Hồng tát cho một cái bạt tai, hắn đã bị sỉ nhục một cách không ngờ!

“Đường Thành Hồng, mày!” Lâm Phong che mặt, vô cùng xâu hô, muốn liều mạng với Đường Thành Hồng, nhưng đã dừng lại khi nhìn thấy + đôi mắt lạnh giá của Đường Thành Hồng, không phải vì hắn ta sợ chết, mà hẳn ta ngay lập tức nghĩ rằng nếu hắn ta dám đôi đầu với Đường Thành Hồng, thì người chịu thiệt chỉ có là hắn!

Nói không chừng Đường Thành .

Hồng đến Thính Phong Đình này đề ăn chơi là do Lâm Tử Hào gợi ý, tìm một lí do gì đó để chọc giận Lâm Phong, khiến Lâm Phong mâu thuẫn với Đường Thành Hồng, thuận tiên cho Lâm Tử Hào nhúng tay vào rồi lấy lại Thính Phong Đình.

Những tỉa sáng lóe lên trong đầu hắn giúp hắn nghĩ thông, chỉ căm răng nuôt những cục tức vào trong bụng, dù có âm ức, thiệt thòi, bị sỉ nhục như thế nào cũng phải cô gắng nhẫn nhịn.

Hắn quay ra nhìn Lâm Tử Minh cũng nhận ra những phẫn nộ trong mắt anh, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, ám hiệu cho Lâm Tử Minh đừng hành động hấp tấp.

Và Lâm Tử Minh cũng nhìn thấy sự nhịn nhục trong mắt hắn……..

“Sao nào? Mày còn muốn đánh lại tao như? Đến đây, có giỏi thì mày đến đánh tao đi, thử đánh tao xem.”

Đường Thành Hồng cô ý đề cái mặt hắn trước mặt Lâm Phong, trông hắn vô cùng đắc ý, muốn đánh trả bao nhiêu thì đánh vậy.

Hít một hơi thật sâu, Lâm Phong nắm chật tay lại, nuốt cục tức đó vào trong .

lòng, nói: “ Đường thiếu gia, cái phòng Thiên Tự đó thật sự là có khách quý đặt mắt rồi, .bây giờ khách quý vận ở bên trong, tôi cũng không thê sắp xêp cho anh được.”

Nhìn thấy Lâm Phong không giống đang đùa, Đường Thành Hồng đã cau có nói, “ Người đặt cái phòng Thiên Tự đó là ai? Nói cho tao.”

Lâm Phong liếc nhìn Lâm Tử Minh đứng bên cạnh trong tiềm thức, sau đó nói: * Đường thiêu gia, anh cũng biết quy định của Thính Phong Đình, chúng tôi không tiết lộ thông tin khách hàng. Nhựng tôi có thể đảm bảo với các anh rằng Thính Phong Đình đã được khách quý đặt rồi! Bây giờ vị khách quý đang ở trong phòng, tôi thật sự không lừa anh đầu.”

Tuy nhiên Đường Thành Hồng không nhận tình, trực tiệp dùng phương pháp mạnh mẽ nói răng: “Tao không quan tâm, hôm nay tao nhất định phải có được phòng Thiên Tự, trong vòng một tiếng, mày không thu sếp được thì đợi đó mà dớt hạng đi!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 388


Chương 388

Lâm Phong cắn răng, mỗi câu nói của Đường Thành Hồng, mỗi cách diễn đạt đều làm phiên đến hắn, nếu không vì sự kiềm chế của hắn ta là đủ tốt, thì bây giờ hắn đã không nhẫn nhịn được rồi.

Hắn cũng biết rằng Đường Thành Hồng rất là ngạo mạn, chủ yêu vẫn là có quan hệ với Lâm Tử Hào, nêu như cứng nhắc thì hắn sẽ không đấu lại di, Đường Thành Hồng, nên hắn lại tiếp tục căn răng nói “Đường thiếu gia, Thính Phong Đình này là do một tay lão gia thành lập lên, tôi khuyên anh đừng quá quất quá!”

Đường Thành Hồng lập tức vui lên, “Ò, làm sao nào, mày còn dám uy h**p tao, lây cái tên Lâm Trường Thiên chết quách rồi ra uy hiệp tao?

Haha , đúng là buồn cười chết mắt thôi, mày nghĩ là tao sẽ sợ sao?”

Sau một khoảng thời gian, hắn đã, thay đổi thái độ, không còn che giấu nó nữa hắn còn lạnh lùng và khinh miệt hơn: “Bây giờ Lâm Gia không phải là Lâm Gia trước đây nữa, Thính Phong Đình vôn là thứ của Lâm Gia, mày có nghĩ là mày có thể giữ nó một mình hay sao? Nghe đây Thính Phong Đình sớm đã thuộc về anh họ tao Lầm Tử Hào rồi, tao khuyên mày hãy nhanh chóng và ngoan ngoãn giao lại Thính Phong Đình đi, nêu không, mày sẽ không được yên ôn đâu!”

Những lời hắn ta nói, không còn được hình dung là sự ngạo mạn ta mà được miêu tả rất hung hắng, ràng là đang bắt nạt người, trực liếp xé nát mặt.

Lâm Phong cắn chặt răng, khuôn mặt hắn tạ trở nên nhợt nhạt, hắn ta sớm đã biết được Lâm Tử Hào sẽ sớm hay muộn cũng sẽ lấy lại Thính Phong Đình này, ‘ hắn ta không ngờ là đên nhanh như vậy, lại mạnh mẽ đên vậy, hoàn toàn khổng có tí gì là nễ mặt hắn hết.

Bây giờ trong lòng hắn rất phẫn nộ, nhưng nhiều hon là cay đẳng, bởi vì hắn ta biết răng Đường Thành Hồng nói không có sai, bây giờ sức mạnh và năng lực của Lâm Tử Hào mà nói, không phải một quản lí cấp sao nhỏ bé của Thính Phong Đình có thể ngăn hắn lại được.

Cách khôn ngoan nhất là đưa cả hai tay dâng Thính Phong Đình cho hắn.

Nhưng Lâm Phong không can tâm! Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cuộc sống của hắn là do, ông nội Lâm Trường Thiên nhặt lại, đến cái tên Lâm Phong này cũng là do ông nội đặt, có thê nói mạng sống của hắn ta là do ông nội. Hơn nữa, nhiều năm trồi qua, ông nội đều không đối sử tệ: bạc với hắn, Thính Phong Đình này là một tay ông nội gây dựng lên, trước lúc ông nội chưa sảy ra chuyện, đã nghiêm túc dặn dò lại hẳn, phải canh giữ Thính Phong Đình cho tốt, không được dễ dàng đề người khác cướp mất Thính Phong Đình này.

Vào thời điểm đó, hắn không thể hiểu được những điều đó, nghĩ rằng lão gia nghĩ hắn đã bị người khác mua chuộc rồi.

Cho đến bây giờ, hắn ta đã hiểu được ý nghĩa những lời của lão gia nói là để lại Thính Phong Đình này cho Lâm Tử Minh, không được đê Lâm Tử Hào cướp đi mật.

Bởi vì hắn ta cũng biết rằng trước khi chết, lão gia đã đề lại hơn 500 tỉ cho Lâm Tử Minh, sự thật đã chứng minh rằng Lâm Tử Hào là một người tham vọng nhẫn tâm, không phải là một người tốt.Rất có thẻ lão gia bị đồ bệnh trở thành người thực vật là do hắn ta hại.

Vì vậy, hắn ta phải tự mình duy trì Thính Phong Đình cho thật tôt rồi sẽ giao lại cho Lâm Tử Minh.

Vào lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên, rật lạnh lẽo, đầy phẩm giá, : nói với Đường Thành Hồng, “Xin lôi.”

Người nói những tiếng . đó dĩ nhiên là Lâm Tử Minh, lời nói của anh, xuất hiện rất đột ngột, bởi vì từ đầu đến bây giờ Lâm Tử Minh vẫn chỉ đứng ở đó như một cây gỗ mộc giống như là không tồn tại vậy, hiện tại lại nói chuyện khiến cho Đường Thành Hồng và những người khác bị đơ ra một lúc, vô cùng kinh ngạc quay ra nhìn về phía anh.

Thật ra, không chỉ có Đường Thành Hồng mà còn cả những người khác cũng coi Lâm Tử Minh là một nhân viên của Thính Phong Đình, không thèm chú ý tới anh, càng không nói đến anh có thể lọt vào mắt bọn chúng.

Bây giờ đột ngột nói chuyện, khiến cho Đường Thành Hồng lập tức cau có mặt mày, quay lại quát: “ Mẹ, Haiz, khuôn mặt này, sao mặt hắn trông quen thế?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 389


Chương 389

Đường Thành Hồng đã nhoe mắt đối mặt với Lâm Tử Minh, cảm thấy rất quen thuộc, dường như đã nhìn thấy hắn ta ở đó rồi.

Lâm Tử Minh cười lên, mắt anh nhìn chằm chằm vào Đường Thành Hồng, nói với một nụ cười đây ý nghĩa, “

Đường Thành Hồng, mày quên mắt tạo rồi sao? Trước đây tao không ít lần tao nhìn mày khóc lóc trước mặt tao nữa.”

Khi nghe điều này, sắc mặt của Đường Thành Hỗng đột nhiên thay đôi, đông tử của lên thu lại rất nhanh, mắt của hắn đầy sự ngạc nhiên và sốc khi hắn nhìn thây Lâm Tử Minh, thậm chí còn lùi lại hai bước nữa.

“Mày là Lâm Tử Minh?” Hắn ta hét lên, có chút hơi lạc điệu.

Sự xuất hiện của Lâm Tử Minh đã thay đổi biêu hiện của những người trẻ tuổi đứng phía sau Đường Thành Hồng, quay vệ hướng Lâm Tử Minh nhìn anh với ánh mắt rất tuyệt vời.

Phải rồi , rõ ràng là bọn chúng cũng biết Lâm Tử Minh, cái nhân v*t t* l*n này.

Lâm Tử Minh. cười rất dữ dội, “Đường Thành Hồng trí nhớ của mày không tôi, nhanh như vậy mà đã nhớ ra tao là ai rồi à? ha ha.”

Đường Thành Hồng nhìn thẳng vào mặt của anh, hắn muôn nhìn thấu ánh mắt của Lâm Tử Minh, mắt của hắn đảo liên tục, rất rõ ràng là hắn không nghĩ là Lâm Tử Minh sẽ xuất hiện ở đây.

Khi Lâm Phong nhìn thấy Lâm Tử Minh đứng ra và đối đầu với Đường Thành Hồng hắn ta đã rất lo lắng, cũng có chút chờ đợi.

Lâm Tử Minh là nhị thiệu gia của Lâm Gia, là người có tài nhất trong Lâm Gia, luôn luôn là áp lực của Lâm Tử Hào, cao hơn Lâm Tử Hào một bậc, năm đó chủ nhân của Lâm Gia Lâm Trường Thành cũng vô cùng yêu quý Lâm Tử Minh.Nhưng rồi có một sự náo loạn lớn trong Lâm Gia, Lâm Trường Thành đột nhiên đỗ bệnh và trở thành người thực vật, Lâm Tử Minh bị trục xuất ra khỏi Lâm Gia, dẫn đến Lâm Tử Minh bị lưu lạc bên Bây giờ, người tài năng nhất của Lâm Gia đã trỏ thành Lâm Tử Hào, còn Lâm Tử Minh lại trở thành con rễ vô dụng của Sở Gia.

Tuy nhiên Lâm Phong biết được Lâm Tử Minh sẽ không dễ bị đánh bại đâu.

“Lâm Tử Minh, là mày phải không?”

Đường Thành Hồng sâu sắc cau có quan sát, nhìn vệ hướng Lâm Tử Minh với mộ chút sợ hãi bên trong con mắt hắn, không còn cách nào khác, phong thái của Lâm Tử Minh quá mạnh mẽ, tất cả mọi mặt đều có thể nghiền nát được Lâm Tử Hào, lúc đó cái thằng béo Đường Thành Hồng này vì không có bản lĩnh lại còn thích khoe khoang, không ít lần bị Lâm Tử Minh dạy bán) vì vậy Đường Thành Hồng rất sợ Lâm Tử Minh.

* Không sai, nhìn thấy tạo, còn không ngoan ngoãn gọi một tiếng nhị thiếu gia?” Gương mặt của Lâm Tử Minh đột nhiên chìm xuống và gây áp lực lên Đường Thành Hồng.

Bỗng nhiên, sắc mặt Đường Thành Hồng trắng bệch ra, lộ ra sự sợ hãi.

“Tạo…” Đường Thành Hồng trong tiềm thức một số nhát gạn, nhưng vào lúc này, bên cạnh hẳn, có một chàng trai trẻ thì thầm: “Đủ, diễn cái gì mà diễn, mày sớm đã bị đuổi ra khỏi Lâm Gia rồi, bây giờ chỉ là một con chó không có nhà đề về mà thôi.”

Đường Thành Hồng mới phản ứng lại được, phải rồi, Lâm tử Minh không phải là nhị thiếu gia của Lâm Gia nữa, chỉ là một con chó không có nhà đề về, có cân thiết phải sợ Lâm Tử Minh không? Hơn nữa, bây giò là thế giới : của đại thiếu gia Lâm Tử Hào, với sức mạnh của Lâm Tử Hào chắc chắn sẽ không sợ Lâm Tử Minh.

Hiểu được những điều này, hắn ta lập tức tỉnh lại, quét hết nỗi sợ hãi, kinh hoàng lên mặt mình, thay vào sự kiêu ngạo và khinh bỉ, ” Fu* ckl Mày chỉ là một con chó bị đuổi ra khỏi Lâm Gia mà thôi, lại còn mơ mộng tao sẽ gọi mày một tiếng nhị thiêu gia?”

Khi Đường Thành Hồng nhìn thấy Lâm Tử Minh, đúng là hắn ta đã rất sợ, dù sao đi nữa Lâm Tử Minh trước đây. rất là uy phong, có thể ổn định ngôi trên đâu Lâm Tử Hào, lúc trước hắn không có ít lần bị Lâm “Tử Minh bắt nạt.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 390


Chương 390

Nhưng mà ngay lập tức hắn ta nhận ra rằng hắn ta hoàn toàn không cần thiệt phải sợ Lâm Tử Minh,bây giờ Lâm Tử Minh đã bị đuổi khỏi Lâm Gia, cũng chỉ là một con chó không có nhà đề về mà thôi, hơn nữa bây giờ Lâm Tử Minh chỉ là con rễ của Sở Gia, chỉ là một thằng vô dụng, hắn ta không có lý do gì phải sợ Lâm Tử Minhl Thay vào đó, bây giờ là cơ hội để hắn ta báo thù.

Biết được đằng sau có Lâm Tử Hào chống lửng, hiện tại Lâm Tử Hào còn là trụ cột của Lâm Gia, Lâm Tử Hào còn có thù với Lâm Tử Minh, nếu như hắn ta kết liễu được Lâm Tử Minh đến lúc đó hắn sẽ được Lâm Tử Hào thưởng quà cho nữal Mặc dù Lâm Tử Minh bây giò đã thừa kế hơn năm trăm tỉ nhân viên tệ từ Lâm Trường Thành, nhưng thể thì sao chứ? Số tiền đó có thê cho Lâm Tử Minh quyền lực và địa vị không?

Có thể chồng lại, Lâm Gia không? Đó là điều không thẻ.

Lâm Gia là một gia đình sự nghiệp lớn mạnh, chỉ dựa vào một cái tên Lâm Tử Minh nhỏ bé là sao có thể chống đối lại được!

Do đó, sau khi nghĩ đến những thứ này, hắn ta hoàn toàn không sợ hãi nữa, trực tiếp làm khó Lâm Tử Minh.

Nụ cưòi trên gương mặt của Lâm Tử Minh vẫn không thay đổi, nhưng sự lạnh lùng trong mất anh trở nên ngày càng dữ dội hơn, nhìn thẳng vào đôi mắt của Đường Thành Hồng, như thể anh có thể nhìn thầu được Đường Thành Hồng vậy.

Đường Thành Hồng bị anh nhìn chằm chăm vào như thê, trong tim cũng cả thầy có chút chột dạ, nhưng mà tôt xấu gì hắn ta cũng là một kẻ trải qua: nhiều cảnh lớn hơn như thế này nữa, cái thân phận của hắn cũng đủ cao thượng, sau khi nghĩ về chuyện đó hắn ta không còn sợ Lâm Tử Minh nữa.

Lâm Phong đứng bên cạnh nhìn rất rõ ràng, trái tim thì rồi loạn, đặc biệt là rất căng thẳng.

Trong thâm tâm, là đứng về phía Lâm Tử Minh, nhưng cũng không dám đắc tội với Đường Thành Hồng, trong lòng nghĩ răng Lâm Tử Minh không thể đấu lại được Đường Thành Hồng.

“Thắng béo chết tiệt, mày nghĩ là có Lâm Tử Hào chồng lưng cho mày thì mày có thê làm gì mày muốn đúng không?” Lâm Tử Minh nói với một nụ cười.

Đường Thành Hồng hứ lên một tiêng, bước lên phía trước một bước, ngâng đầu lên, nhìn Lâm Tử Minh với một thái độ cực kỳ kiêu ngạo khinh miệt, nói: “Lâm Tử Minh, nghe nói con bây giờ là con rễ của Sở Gia? Ha ha ha, đường đường là nhị thiếu gia của Lâm Gia, lại trở thành con rễ của Sở Gia nhỏ bé, mày đúng là một sự nhục nhã của Lâm Gia. Nghe nói trong thành phố Hoa này mày rất nỏi tiệng là cái đô vô dụng, dựa vào cái thắng vô dụng nhữ mày còn muôn tao xin lỗi?”

Hắn chỉ tay vào mũi Lâm Tử Minh rồi tiếp tục, “ Bây giờ tao sẽ cho mày một cơ hội quỳ xuống, đập đầu xuống đất chín lần! Thừa nhận mười tiêng mình sai, tao có thể cân nhắc bỏ qua cho mày, nêu không, đừng trách tao vì đã khống nhớ tình cũ, khiến mày lột một lớp dai”

Nói rồi, hắn ta vẫy tay, vài tên côn đồ đến đằng sau hắn ta chạy vào vây quanh Lâm Tử Minh, ánh mắt hù dọa, nêu như Lâm Tử Minh không quỳ xuống đề thừa nhận tội lỗi của mình thì sẽ dùng bạo lực với Lâm Tử Minh.

Cái gì gọi là hỗ xuống đồng bằng. bị chó bắt nạt, bây giờ hoàn cảnh của Lâm Tử Minh chỉnh là như vậy.

Nhưng mà đột nhiên vào lúc này Lâm Tử Minh cười lên: ” Thẳng béo chết tiệt, ban đầu tao coi mày là em họ tao, chỉ muôn đơn giản dạy mày một bài học, giờ có vẻ như nêu như không dạy cho mày một bài học sâu sắc, thì có lẽ mày sẽ không nhận ra được sự ngu ngôc của mình.”

Khi Đường Thành Hồng nghe thấy điều này, khuôn mặt của hắn đột nhiên thay đổi, hắn nhìn thấy một nục cười lạnh lùng vô cùng quen thuộc, hắn trong tiềm thức cảm xúc bối rối xen lẫn sợ hãi, lập tức lùi lại muôn chạy, “Lâm Tử Minh, mày…”

Trước khi hắn ta nói xong, thì đã bị Lâm Tử Minh túm lấy cổ áo, kéo. cả người hắn qua sau đó bắt đầu từ trái sang phải, bốp bốp bóp tát cho hắn vài cái bạt tai vô mặt.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Lâm Tử Minh đã tát hơn chục cái bạt tai vào mặt hắn ta, mỗi lần đều là mười phần sức lực, sau một hồi cái khuôn mặt mập ú của Đường Thành Hồng, đã biến thành cái đầu lợn!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 391


Chương 391

Lâm Tử Minh đánh người với sự giận dữ, mỗi lần ra tay anh đều không có lưu tình, tát hơn mười mây cái bạt tai, Đường Thành Hồng đau đớn giống như một con lợn bị giết thảm hại kêu lên, máu rơi ra từ góc mắt, mũi và miệng của hắn ta.

Đọt tát này làm hắn ngất đi, sau một lúc vì đau đón lại tỉnh lại, hẳn nhứ thế rõ ràng là rất thảm hại và xấu hỗ.

Sau khi bị tát mười mấy cái bạt tai hắn như sắp chết, mắt hắn ta sưng đỏ sọc, chỉ có thể thu hẹp một khoảng cách với một sự khó khăn, đôi mắt lộ ra đày sợ hãi và hồi hận, run rây, làm gì còn cái sự kiêu ngạo vừa nãy nữa?

Bây giờ hắn ta giống như sắp chết câu xin lòng thương xót: “Sai rồi, tôi đã sai rồi … Nhị thiêu gia, xin anh hãy tha cho tôi…”

Lâm Tử Minh giữ cổ áo của hắn ta bằng một tay, ném hắn ta ra ngoài ngã xuống đất, sau đó quét qua nhóm thanh niên và vệ sĩ ở phía đối diện, nói nhẹ: “Bất cứ ai muốn trả thù cho thẳng béo chết tiệt này, hãy đến đây.”

À DIẾU không ai dám trả thù, bọn chúng càng cảm thấy sợ hãi hơn trước sự khiêu khích của Lâm Tử Minh, lùi lại hai bước, giữ khoảng cách với Lâm Tử Minh.

Không sai Lâm Tử Minh bây giờ chỉ có một mình, nhưng anh thê hiện ra một thái độ uy lực mạnh mẽ, uy lực ấy có thể sánh ngang với thiên quân vạn mã.

Đến lúc này, bọn chúng đều nghĩ lại danh tiếng trước đây của Lâm Tử Minh, cho dù là con hồ đã dời núi xuống đồng bằng, cũng không phải là người mà mây bọn tép riu như bọn chúng có thê đắc tội được.

Dưới ánh mắt của Lâm Tử Minh, bọn chúng không ngừng nuốt nước bọt, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào Lâm Tử Minh vì sợ làm cho Lâm Tử Minh không vui.

Đường Thành Hồng không có bị ngất đi, dưới sự giúp đỡ của hai tên thuộc hạ, hắn đứng lên một chút run rầy, hắn nhìn vào Lâm Tử Minh, đầy nỗi sợ hãi, âm ức, hồi hận, hận thù, căm Ban đầu hắn đến để Thính Phong Đình đề khoe khoang trước mặt những người bạn này của hắn, kết quả còn chưa khoe khoang được gì, mà ngược lại ở chỗ Lâm Tử Minh bị mắt mặt vô cùng, lúc này hắn vô cùng ghét Lâm Tử Mình, cũng hối hận chết đi được.

Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lâm Tử Minh, chỉ cảm thấy rất lạnh lùng, cái sự ưu việt, kiêu ngạo, áp bức vừa nãy đến lúc này đã hoàn toàn biến mắt một cách vô cùng sạch sẽ, hắn nghĩ lại mặc dù Lâm Tử Minh là một cọn chó không có nhà đề về, nhưng, vê mặt võ công mà nói thì hắn vẫn rát mạnh mẽ.

Chỉ là hắn ta không ngờ là Lâm Tử Minh đã ở trong một hoàn cảnh như vậy anh thậm chí dám tấn công hắn ta, rõ ràng là gan to hơn trời! Hắn bây giờ không dám thách thức Lâm Tử.

Minh nữa, nhưng khi hắn ta quay về, chắc chắn sẽ nói cho Lâm Tử Hào chuyện này, sẽ khiến cái con chó không có nhà để về Lâm Tử Minh này chết chắc!

Cho nên hắn nghiền răng, bẻ gãy chúng rồi nuốt chửng chúng trong dạ dày hắn, hắn không dám nói một lời, “Chúng ta đi!”

Quân tử báo thù mười năm vẫn chưa muộn, Lâm Tử Minh sẽ có lúc mày phải chịu đau khổ!

Hắn ta nghĩ vậy, nhưng Lâm Tử Minh đâu có đề hắn ta đi dê dàng vậy được?

Rõ ràng là không.

“Đúng lại.” Lâm Tử Minh đã nói nhẹ.

Khi hắn ta nghe thấy giọng của Lâm Tử Minh, lúc này Đường Thành Hồng bị k*ch th*ch, nổi hết da gà, bước đi cửa hắn có dừng lại một lúc, sau đó giả vờ không nghe thấy gì hệt tiếp tục đi về phía trước, thậm chí tốc độ còn nhanh hơn trước.

Lâm Tử Minh lại nói: ” Mày vừa nãy đã xúc phạm ( đến ông nội tao, quỳ xuống, đạp đầu xin lỗi nêu không, tao sẽ bẻ gấy hai chân của mày.”

Lời nói của anh nghe có vẻ là rất bình thường, không có biên đổi cảm xúc, nhưng rơi vào tai Đường Thành Hồng, nó đã biến thành một cơn gió lạnh tới nhức xương, khiến cho cả tâm hồn hắn đều cực kì sợ hãi!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 392


Chương 392

Hắn cắn chặt răng, quay đầu lại, nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh nói, ˆ “Lâm Tử Minh, đừng bắt nạt người quá đáng, tôi tốt xâu gì cũng là…….

Lâm Tử Minh không có quan tâm đến hắn ta, biểu hiện võ tình đếm só, đếm đến ba thì anh tạ sẽ bẻ hai chân của Đường Thành Hồng!

Đường Thành Hồng đang run lên, hắn nhìn thẳng vào Lâm Tử Minh, đây giận dữ, sự chán nản, xâu Lâm Phong đứng bên cạnh cũng đang thắt chặt trái tim lại, ngừng thở, trong khoảnh khắc này. Lâm Tử Minh thể hiện một khí thê, vô cùng độc đoán.

Khi Lâm Tử Minh đếm đến hai, toàn bộ những người đứng đó không ai dám nói chuyện nữa, giữ lại hơi thở của mình, chỉ còn lại giọng của Lâm Tử Minh.

Sau khi đêm xong số hai, Lâm Tử Minh đã bước một bước về phía trước, Đường: Thành Hồng chờ người bước đên, cũng giông như chờ Thái Sơn hạ xuống, tựa như những con sóng khổng lồ cuộn lại, đè nén khiến bọn chúng không thể thở được, thân thê cảm nhận được áp lực rất lớn, đã vượt qua giới hạn của bọn chúng, lúc này đây bọn chúng đều đang run sợ, đôi chân thì lắc lư.

Mặt của Đường Thành Hồng vốn dĩ là màu đỏ, nhưng giờ trở nên tái nhợt đi rât nhiêu.

Là một đương sự, hãn ta đang chịu áp lực lớn nhật của Lâm Tử Minh, trước đây đã rất sợ hãi Lâm Tử Minh, tại lúc này đây, tất cả đả kích trực tiếp vào trong tâm trí hắn ta, tỉnh thần sụp đồ, ùm một tiếng, hắn quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh.

Hắn quỳ rồi, thật sự đã quỳ. xuống rồi, cho dù là trước mặt Lâm Tử Hào hắn cũng chưa bao giờ quỳ xuống như vậy!

Cái cảnh tượng này, đối với những người khác chắng là cái gì hết, nhưng với Lâm Phong nó là cái cảnh tượng lén chưa từng có, vì hắn hiểu rất rõ vệ sức mạnh của Đường Thành Hồng. Cho dù không có sự chống lưng của Lâm Tử Hào, thân thê của Đường Thành Hồng cũng là một nhân vật lớn, có cả chục công ty với lợi nhuận hàng trăm triệu. Quan trong hơn là phía sau hắn là Đường Gia, không có tâm ảnh hưởng lớn như Lâm Gia, nhưng nó cũng là một gia tộc lớn mạnh.

Còn Lâm Tử Minh bây giờ đã bị trục xuất khỏi khỏi Lâm Gia. Tho dù đã có được Lâm Trường Thiên hơn năm trăm tỷ nhân dân tệ nhưng dựa vào thực lực mà nói thì Lâm Tử Minh vẫn có khoảng cách rất lớn với Đường Thành Hồng.

Những năm qua, Lâm Phong không có ít lần bị Đường Thành Hồng bắt nạt, đối với Bi Thành Hồng là sự sợ hãi đến tận xư ơng cốt. Nhưng mà bây giờ, một người chuyên ngôi lên đầu người khác như Đường Thành Hồng thật sự quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh, điều đó làm hắn ta sốc dữ! Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hắn năm tay lại, mặt hắn ta kích động đến nỗi đỏ hẳn lên, tim không ngừng đập nhanh hon, thình thịch thình thịch kêu không ngừng. Tại thời điểm này, hắn ta tiết ra rất nhiều hormone tuyến thượng thận, toàn bộ con người đang trong trạng thái phần khích, nhẹ nhõm vô cùng vui sướng!

Hắn thậm chí còn có nước mắt, và cảm thấy anh ấy thật sự nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, Tiêu Thành, người đã bỏ đi một thời gian, lại quay lại, trên đường đi hắn không ngừng thăm dò vê thân phận của Lâm Tử Minh, xem xem có thật sự có phải là một người to lớn như vậy không.

Nhưng sau khi điều tra, hắn ta đã rất tức giận ngay lập tức!

Hóa ra cái tên Lâm Tử Minh chỉ là con rễ Sở Gia, chỉ là một tên vô dụng, nhiều nhất cũng chỉ là bạn của Hàn Kim Long mà thôi. Nhưng Hàn Kim Long chỉ là một tay sai nhỏ bé, hắn không để ý đến chuyện đó.

Hơn nữa, cho dù bối cảnh của Lâm Tử Minh có gấp đôi, thì đã sao nào?

Hắn bây giờ là cùng thuyền với ị Đường Thành Hồng, ở thành phố Hoa và thành phô Phong là một là nhân v*t t* l*n, hơn nữa hắn cũng được bảo vệ, cho dù có đắc tội Lầm Tử Minh, thì cũng chẳng có gì to tát cải Càng nghĩ về nó, hắn càng thầy khó chịu, càng cảm thấy mình đã bị thiệt thòi, sau đó nhịn không nỗi, không muốn quay lại.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 393


Chương 393

Nhưng kết quả là, hắn ta chỉ đên Thính Phong Đình không lâu thì nhìn thấy. cảnh tượng này. Trong mắt hắn người không gì là không thê, trong.

giới thượng lưu đây là người đàn ông quyên lực Đường Thành Hồng, lại run sợ quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh, hơn nữa khuôn mặt hắn bị đánh thành cái đầu lợn!

Cái cảnh này, với hắn ta mà nói, gây sốc cực kỳ, thậm chí còn nhiều hơn cả cú sốc trong tim Lâm Phong.

Sau cơn sốc, chính là nỗi sọ hãi khủng khiệp, sâu trong tủy xương, đến lịnh hôn sợ hãi, rùng mình!

Sự xuất hiện của hắn ta thu hút sự chú ý của Lâm Tử Minh…..

Cuộc càn quét này không thành vấn đề, trực tiếp làm tâm lý của Tiêu Thành bị phá vỡ.

Hai chân của hắn mềm nhũn, bị mắt một lực lớn hỗ trợ làm hắn ngã lặn xuống đất, thậm chí đái cả ra quân.

Người lợi hại hàng đầu, trong đầu hẳn, giống như một vị thần tồn tại, lại giồng như một con chó quỳ xuống trước mặt Lâm Tử Minh, đập đâu nhận lỗi. Vậy thì danh tính của Lâm Tử Minh phải to lớn đến nhường nào? Hắn ta không dám tưởng tượng được, nó đã vượt qua sự chịu đựng của hắn rồi.

Khi Lâm Tử Minh nhìn thầy Tiêu Thành: quay lại, còn ngã lăn xuống đất thậm chí: đái cả ra quân, anh ta đã có những biểu hiện cỗ quái không biết chuyện gì đang xảy ra.

Tuy nhiên, điều này không ảnh hưởng đến việc dạy dỗ Đường Thành Hồng.

Anh đi đến trước mặt Đường Thành Hồng, từ trên cao nhìn hắn, “Dập đầu, xin lôi.”

Bây giờ Đường Thành Hồng hoàn toàn bị phá vỡ, cái gì tôn nghiêm, cái gì lệ thuộc, cái gì kiêu ngạo, vào lúc này tất cả đều biến mắt sạch sẽ, cái miệng hắn run lên vài lần, dưới áp lực từ Lâm Tử Minh, hoàn toàn sụp đồ, bắt đầu đập. đầu, xin lỗi, ” Nhị thiếu gia, tôi sai rồi, thực sự sai rồi, tôi không nên nói năng thiếu tôn trọng với ông nội..

Từng chút một, từng chút một, hắn quỷ xuồng dập đâu nói một câu hoàn chỉnh với Lâm Tử Minh cũng vô cùng khó khắn.

Toàn cảnh nghiên trang, không có âm thanh gì , cái cảnh này gây sóc cho tất cả mọi người, sau củ sốc đó là sự tê liệt.

Phải, bọn không còn cảm nhận được cú sốc thì cũng là sự tê liệt. Cả một đám người cảm thầy không thật, như trong một giâc mơ vậy.

Lâm Tử Minh gặp rồi thì sẽ nhận, không quá làm khó Đường ‘ Thành. . Hồng, đợi Đường Thành Hồng xin lỗi xong, anh ta đã đá đít Đường Thành Hồng rồi dùng chân đè lên ngực Đường Thành Hồng, quan sát hắn rồi lạnh li? khinh bỉ, “ Còn nữa, mày dám gây khó dễ cho Sở Gia, động vào bắt cứ ai, tao sẽ khiến cho mày sông không bằng chết, trên trời dưới đất, không ai có thể cứu nồi mày.

Không tin thì có thể đi thử xem sao.”

Đường Thành Hồng bị đè rất mạnh khiến hắn không thê thở nổi nữa, mặt bỏ bừng lên, nói không được câu nào rõ ràng hết, chỉ có thể liều mạng gật đầu, đôi mắt nói: “ Uhm, uhm, uhm….. nhị thiếu gia, tôi không dám, thật sự không dám……. j Lâm Tử Minh không có lập tức tha cho hắn, mà nhìn chằm chằm vào mắt hắn đúng mười giây mới thả hắn ra.

Lạnh lùng nói một tiếng: “ Cút,”

Khi Đường Thành Hồng nghe thấy từ này, toàn thân hắn thầy nhẹ nhàng thở hồn hền ngay tức khắc.

Người hắn toát hết mò hôi lạnh rồi!

Hắn muốn đứng dậy, nhưng phát hiện ra răng mình không còn có tí sức lực nào nữa, chỉ còn cách kêu thuộc hạ giúp hắn đứng dậy rồi chạy đi trong nỗi khiếp sợ.

Lâm Tử Minh không di chuyền, yên lặng nhìn bọn chúng đi.

Sau một thời gian, chỉ còn lại Lâm Tử Minh và Lâm Phong.

Lâm Tử Minh quay lại nhìn Lâm Phong nói với một nụ cười, “Lâm Phong, anh đã rât sợ?”

Bây giờ biểu hiện của Lâm Phong thực sự có chút đáng sợ, khi nghe thấy câu nói đó của Ì âm Tử Minh, thân thể không kiểm soát run lên một chút.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 394


Chương 394

Đồng tử co lại dần dần cũng bình thường trở lại, trầm mặc một lúc, nói: ° Nhị thiệu gia, Đường Thành Hồng là người của đại thiêu gia, anh vừa rồi đối với hắn như vậy đại thiệu gia Sẽ không bỏ qua cho anh đâu.”

“Anh nghĩ tôi không giỏi bằng Lâm Tử Hào sao?”Lâm Tử Minh cười hỏi Lâm Phong.

Lâm Phong theo phản xạ đã gật đầu, rồi bắt đầu vội vã lắc đầu, cuối cùng, nói trong sự cay đẳng rằng: “Nhị thiêu gia, không phải anh không bằng, đại thiêu gia, mà bây giò đại thiêu gia đã tăng cường sức lực hơn rất nhiều còn anh mới chỉ bắt đầu.”

Sự lo lãng của Lâm Phong không vô lý, từ sau khi Lâm Tử Minh bị đuôi ra khỏi Lâm Gia, Lâm Tử Hào đã trở thành đứa con trai giỏi giang nhất của Lâm Gia, đã trở thành nhân vật trung tâm. Dù Lâm Sơn Hà là người chủ hiện tại của Lâm Gia, nhưng thủ đoạn của Lâm Tử Hào vô biên, Lâm Sơn Hà coi Lâm Tử Hào là người của mình nuôi dưỡng, đối với Lâm Tử Hào còn yêu thương hơn cả con trai ruột của mình Lâm Tiểu Ánh, không có gì thay đổi thì người chủ tiếp theo của Lâm Gia sẽ là Lâm Tử Hào.

Lâm Tử Minh từ trong phòng bước ra, nhìn vê hướng xa xăm, đôi mắt trở nên xa xăm và sâu thắm, không có trực tiếp trả lời Lâm Phong, nói: “Có những khoảng trồng không thể lắp đây bởi những yêu tô bên ngoài.”

Không. biết tại sao, Lâm Phong nhìn thây cái bộ dạng không quan tâm gì của Lâm Tử Minh, tự nhiên hắn đổi với Lâm Tử Minh đầy ắ äp sự tự tin.

Có lẽ nhị thiếu gia có cách đánh bại đại thiếu gia?

Sau khi Đường Thành Hồng dời khỏi Thính Phong Đình, hắn đã gầm lên trong sự phẫn nộ: “ Mẹ kiếp!”

Tiếng gầm của hắn làm người xung quanh đó sợ hãi, không ai nói gì hệt mà chỉ nhì vào hắn, có hai người trông cũng có vẻ là có tiền, nói lại hắn vài câu lập tức bị vệ sĩ của hắn bắt lại, đánh cho vài cái bạt tai, biết được mình đã chọc phải người, không nên chọc, bỏ đi trong nỗi khiếp đảm.

Đường Thành Hồng bây giờ là nghiền răng nghiền lợi, nắm chặt tay, mặt đỏ bừng bừng, ánh mắt đầy giận dữ trông rât hung tợn và đáng sợ Hắn quay lại và nói với những người ở đó một cách quyết liệt, “ Những chuyện vừa xảy ra, chúng mày một chữ cũng không được nói ra ngoài, biết chưa? Nêu không, chúng mày biết tính khí của tao rồi đó.”

Tắt cả bọn chúng đều run rây,, lắc đầu vội vã, ngụ ỷ rằng chúng sẽ không nói ra ngoài.

Sắc mặt của Đường Thành Hồng mới tốt hơn một chút, hắn lên xe, ánh mắt hắn lộ ra sự lạnh lùng, giận dữ chưa từng có, căn răng căn lợi: “ Lâm Tử Minh, mày đáng chết! Cứ đợi đó, ông mày thang diệt mày thì sẽ không mang họ Đường nữa!”

Đường Thành Hồng chưa bao giờ chịu sự âm ức nhự vậy, chỉ cân nghĩ đến chuyện vừa rồi, Đừơng Thành Hồng lại vô cùng khó chịu, ngực như muốn nỗ tung ra.

Hãn ta thê trong tim răng hãn ta sẽ trả thù, trả lại nỗi nhục mà Lâm Tử Minh đã làm với hắn ta gấp mười làn, gấp một trăm lần!

Tuy nhiên, khi hãn nghĩ về áp lực mà vừa rồi của Lâm Tử Minh, hãn không nhịn nồi mà rùng mình, có nồi sợ kéo dài trong lòng, trong lòng đã gieo hạt giống của sợ hãi Lầm Tử Minh, hắn m, nghĩ một lúc vẫn quyết định đem chuyện vừa rồi nói lại với Lâm Tử Hào, kiện với Lâm Tử Hào đề Lâm Tử Hào ra tay trả thù cho hắn.

Trời!

Một mũi tên b*n r* từ cây cung với tốc độ rất nhanh, gần như ngay lập tức, con lợn rừng đã chạy rất nhanh cách xa mười mét, trúng con lợn rừng, hét lên và ngã lăn ra đắt.

“Đại thiếu gia mạnh mẽ!”

“Đại thiếu gia, giỏi giang!”

“Đẹp trai quá đi!”

Với một tràng pháo tay, Lâm Tử Hào đã đặt cung và mũi tên xuống, lộ ra một nụ cười thỏa mãn, hôm nay hắn có tâm trạng rất vui Vẻ, đặc biệt đến thành phổ Phong đề săn bắn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 395


Chương 395

Lâm Tử Hào là một người có máu lạnh dữ dội từ trong xương, hắn ta đặc biệt thích cảm giác con môi ngã ra đất, như thế hắn ta sẽ có một niềm tự hào mãnh liệt!

Ngay khi hắn ta cưỡi ngựa tới bắt con mỗi, một chiếc xe Jeep chạy với tốc độ rất nhanh đến, dừng lại cạnh hắn ta, có ba người từ trên xe đi xuống, trong đó có một người có bộ mặt đây âm ức và bực bội Đường Thành Hồng, hắn vừa xuống xe mắt lập tức đỏ mọng lên, bước nhanh tới trước mặt Lâm Tử Hào nói: “ Anh họ, em bị Lâm TỦ. Minh đánh, anh phải lắm chủ cho em.”

“Lâm Tử Minh à?” Khi Lâm Tử Hào nghe được câu nói này, ngay lập tức cau có, đặt cây cung và mũi tên xuống, âm thanh trầm đục nói: “Có chuyện gì vậy? Nói rõ ràng ra xem nào.”

Tiếp theo, Đường Thành Hồng, giống như một giàn đậu ngã, nói hết những gì đã xảy ra ở Thính Phong Đình, hắn ạ thêm măm dặm muỗi đặc biệt nhắn mạnh cách Lâm Tử Minh không Có coi Lâm Tử Hào ra gì, đã sỉ nhục hắn như thế nào.

Sau khi nghe điêu này, trong ánh mắt của Lâm Tử Hào đã xuất hiện sự phẫn nộ, sắc mặt hắn ta trở nên lạnh lẽo nói: “ Được lắm Lâm Tử Minh!”

Khi thấy Lâm Tử Hào tức giận, trong ánh mắt của Đường Thành Hồng có Sự xảo quyệt, ngạc nhiên lóe lên, vô cùng vui mừng, trên mặt biểu hiện thêm vải phần phẫn nộ, đau đớn hơn nói rằng: “ Anh họ Lâm Tử Minh cái tên súc sinh này bắt nạt người quá đáng rồi, em bị đánh không quan.

trọng, quan trọng là hắn không nề nang anh một chút gì hết, em nói ra tên anh lại bị hắn đánh thêm mây cái bạt tai, mặt em sưng hết lên Hắn còn chưa nói hết câu, chỉ nhìn thấy chân của Lâm Tử Hào trên bụng hắn, đá hắn ngã xuống, trên mặt đất đánh hắn thêm hai lân, lạnh lùng mắng mỏ: “ Cái thứ vô dụng, đến cái thứ nhỏ nhoi như Lâm Tử Minh cũng không giải quyết. được còn bị đánh thành như thê này, mắt hết mặt mũi của ông mày rồi!”

Cái đạp đó của Lâm Tử Hào không hề nhẹ, Đường Thành Hồng cười toe toét trong đau đớn, không ngừng thở gấp, không dám phàn nàn với Lâm Tử Hào nữa, mà ngược lại trong lòng càng cảm thấy sợ hãi, nhanh chóng quỳ xuống, tự mình đánh vào miệng, một bên trong lòng không yên nói răng: “Anh họ nói đúng, thực ra là do em vô dụng, làm mắt mặt anh, do, em vô dụng, em tự đánh vào miệng…

Bốp bốp bốp, Đường Thành Hồng đã tự tát vào miệng mình bảy hay tám cái bạt tai, làm cho khuôn mặt vôn dĩ đã sưng kia của hắn. lại càng thêm xấu xí hơn, nước mắt chảy xuống, trông rất khổ sở.

Khi Lâm Tử Hào nhìn thầy hắn như thê này, trong lòng không nhân tâm nội, vậy vây tay nói, “ Được rồi, đứng dậy đi, không cân phải diễn khổ nhục kế nhử thế nữa. Lâm Tử Minh đó tao sẽ không tha cho hắn.”

Đường Thành Hồng nghe thấy điều này, hán đã lập tức trút được sự túc giận, hắn không dám đứng lên ngay lập tức, hắn tiệp tục quỳ xuống.

Trên thực tế, trước đây Đường Thành Hồng không quá sợ Lâm Tử Hào, bởi vì Lâm Tử Hào lúc đó rất tầm thường, tính cách của hắn ta không kiêu ngạo, độc đoán như bây giò Nhưng kẻ từ khi Lâm Tử Minh bị trục xuất khỏi Lâm Gia bốn năm trước, Lâm Tử Hào trở thành độc nhát, tính cách của hắn ta ngày càng trở nên kiêu ngạo, ngày càng độc đoán , ngày càng lạnh lùng, giống như một cọn răn độc, luôn luôn có một ánh mắt kinh khủng khiến người khác run rầy, sợ hãi đên cùng cực.

Kể từ lúc đó, Đường Thành Hồng trở nên ngày càng sợ Lâm Tử Hào, đến bây giờ hãn vần còn ghi nhớ, những hình phạt tàn nhẫn của Lâm Tử Hào ngày hôm đó.

Lúc này, bên ngoài khu rừng cách xa hơn năm mươi mét, một con lợn rừng to lớn đang chạy lại, ít nhất vài trăm cân, phông mũi thở ra phập phòng, nhìn chắm chắm về phía bên này, sau ki phẫn nộ chạy đến, vô cùng bạo lực. Khí thế tàn bạo, nếu như ai đó đụng, trúng nó, sẽ bị húc bay lên, bụng chắc chắn sẽ xuất hiện một cái lỗ.

Dây thần kinh của mọi người lúc này đang căng thẳng, Đường Thành Hồng bị dọa đến nói da đầu tê liệt, bộ não trồng rông.

Nhiều người đã hoảng loạn, thử bắn chết con lợn rừng.

Không may là bọn họ không có băn trúng con lọn rừng không lâu sau con lợn rừng đã gân trước mặt họ, chỉ cách khoảng mười mét nữa thôi, không đến một giây thì sẽ tắn công họ.

Trong một khoảnh khắc, họ đều sợ hãi và bắt đầu quay đầu bỏ chạy.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 396


Chương 396

Nhưng lúc này, một người đàn ông đột nhiên di chuyền, không ai khác đó là Lâm Tử Hào, chỉ nhìn thấy hắn bước ra sau đó nắm chặt tay, một quyên năm chặt từ trên xuống, hắn đám vào đầu của con lợn rừng rừng.

Ngay lập tức, vang lên một âm thanh!

Một tiêng thét vô cùng thảm thiết, con lợn rừng mây trăm cân đã mắt sức, ngã xuống đất, làm cho xung quanh đât bụi bay lên.

Và Lâm Tử Hào cũng bị một lực tác động mạnh như vậy, lùi lại sau bảy tám mét, trên mặt đât kéo ra hai con đường dữ dội.

Lợn rừng đã bị giết bởi Lâm Tử Hào!

Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều sửng sót, nhìn Lâm Tử Hào giống như nhìn thấy ma vậy.

Bây giờ là mùa thu cuỗi mùa thu, sắp tới mùa đông rồi, nhiệt độ tại thành phố Hoa rất thấp, chỉ có khoảng mười độ khi đến buổi tôi, người bình thường phải mặc áo khoác để tránh cái lạnh.

Nhưng Lâm Tử Minh vẫn đang mặc một cái áo tay áo ngắn, không có chút gì là lạnh lẽo hết, anh ta đã thu hút nhiều người đề ý, mọi người II rằng anh ta đang giả vờ, rõ ràng là trời lạnh như vậy mà anh ta mặc quá ít.

Hôm nay anh ta dạy bảo Đường .

Thành Hồng là chuyện ngoài ý muôn, không nghĩ răng ở đây Sẽ gặp Đường Thành Hồng. Có thê hình dụng được là Đường Thành Hồng đã đi khiếu nại với Lâm Tử Hào rồi.

Về điểm này, anh không có bất kỳ sóng gió nào trong lòng, ban đầu, anh và Lâm Tử Hào đã ở trong tình trạng: như nước với lửa, không có khả năng hòa giải, ngay cả khi không có chuyện của Đường Thành Hồng ‹ đi nữa, không sớm thì muộn đêu sẽ có một trận chiến giữa anh và Lâm Tử Hào. Và nó có khả năng xảy ra tại cuộc họp gia tộc lần này, vì vậy anh ta không quan tâm đến Đường Thành Hồng.

Khi hít một hơi thở sâu, anh ta hít một hơi thở dài, thở ra hết sự trầm mặc trong lòng, rồi hít một hơi sâu, làm anh ta cảm thấy sảng khoái.

Cùng lúc đó, trong khu sân của Lâm Gia, một nhóm thành viên của Lâm Gia đang lên kế hoạch.

“ Tộc trưởng, chúng ta thật sự cần mời Lâm Tử Minh vê nhà sao? Tôi sợ bây giò hắn rất hận chúng ta.”

Đúng vậy, tộc trưởng, bốn năm trước chúng ta đã trục xuất Lâm Tử Minh ra khỏi Lâm Gia, hắn nhất định sẽ không tha thứ cho chúng ta.”

“Ngoài ra, Lâm Tử Minh giờ còn là con rễ của Sở Gia, nếu như cho Lâm Tử Minh về lại Lâm Gia, sau này danh tiếng Lâm Gia của chúng ta sẽ xâu đi mật.”

Ngày mai là diễn ra b*** “họp gia tộc rồi, tật cả những thành viên quan trọng của Lâm Gia tập hợp lại đê thảo luận các vấn đề, vấn đề vẫn là liệu có nên đưa Lâm Tử Minh vệ lại Lâm Gia hay không. Hầu hết họ đều phản đối, một số ít trong số họ nói răng nên đưa Lâm Tử Minh về lại Lâm Gia.

“Tôi nghĩ là vẫn cần phải đưa Lâm Tử Minh về lại Lâm Gia, cho dù thế nào thì Lâm Tử Minh cũng đã thừa kế năm trăm tỷ nhân dân tệ của lão gia.

đã lấy đi 70% tài sản của Lâm Gia rồi, làm cho chúng ta tồn thất rất nhiều!”

“Đúng vậy, chỉ cần đưa được Lâm Tử Minh về lại Lâm Gia, phục hồi lại thân phận nhị thiệu gia của hắn, vệ tình về lí Lâm Tử Minh chắc chắn sẽ nôn ra năm trăm tỷ I nhân dân tệ đó, cho dù thế nào đi nữa, trong người hắn đang chảy dòng máu của Lâm Gia chúng ta.”

“Chỉ cần Lâm Tử Minh đưa lại năm trăm tỷ nhận dân tệ cho Lâm Gia, đến lúc đó muốn đá Lâm Tử Minh đi thì sẽ đá hắn đi.”

“ Đang đùa à, bản lĩnh của Lâm Tử Minh không phải là mọi người không biết, từ nhỏ đến lớn, đến Lâm Tử Hào còn không phải là đối thủ của hắn, chúng ta muôn hắn quay lại Lâm Gia: sơ rằng mời thần thì đơn giản chứ tiễn thân đi thì khó khăn đó.”

“Ha ha, anh lo lắng về điều đó, Lâm Tử Minh có lợi hại đến đâu đi nữa, thì sao chứ? Cũng chỉ có một mình, chúng ta là toàn bộ Lâm Gia, chẳng nhẽ lại sợ hắn? Hơn nữa, bồn năm trước có thê đuổi hắn ra khỏi Lâm Gia giống như một con chó vậy, sau bốn năm chúng ta cũng có thê làm vậy!”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 397


Chương 397

Họ đã có một cuộc thảo luận sôi nồi, vận bảo thủ nghĩ răng không được cho Lâm Tử Minh quạy lại Lâm Gia,như thế là dẫn dắt một con sói vào nhà, đến lúc đó rất có khả năng Lâm Tử Minh sẽ phản ngược lại làm chủ. Cũng có một số nhỏ cho răng có thể cho Lâm Tử Minh quay lại Lâm Gia, một cái tên Lâm Tử Minh nhỏ bé không đủ đề sợ, sau khi “lừa gạt”

được năm trăm tỷ nhân dân tệ đó lại sau đó sẽ đá hắn ra khỏi Lâm Gia cũng không có vấn đề gì cả.

Đồng lòng ý tưởng này, chính là bọn họ không có coi Lâm Tử Minh là người nhà, đầy thù địch và bài trừ.

Vào lúc này, một âm thanh xuất hiện, ” Tại sao chúng ta không thể đàng hoàng một chút cho Lâm Tử Minh quay về, dù gì hắn ta cũng là người của Lâm Gia, hơn nữa đứa trẻ Lâm Tử Minh có một tính cách đơn thuần, chỉ cần chúng ta xin lỗi đàng hoàng, tin răng hắn ta sẽ không ghét chúng ta”

Hứ, mọi người đang đưa mắt nhìn về hướng của vị tiên bôi ở góc đó.

Mọi người đều cau có, biểu hiện không vui vẻ, Lâm Thiều Ánh nói với giọng trầm mặc: “ Chú ba, có phải chú già quá lên hồ đồ rồi? Lâm Tử Minh sinh ra đã là phản. đồ, từ nhỏ đã rất nồi loạn, rất giống với mẹ hắn, chúng ta thực sự cho hắn quay lại Lâm Gia, đợi khi hắn trưởng thành, Lâm Gia chúng ta sẽ bị hắn chơi chết.” Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Rồi Lâm Thiều Ánh bình tĩnh lại nói với một giọng nói thấp hơn: “Mọi người không nên quên mẹ của Lâm Tử Minh là ai! Bây giờ Lâm Tử Minh không biết thân phận thật của mẹ hắn, nhưng một khi hắn ta biết được thân phận của mẹ mình, mọi người có nghĩ Lâm Tử Minh vẫn xem Lâm Gia vẫn còn là nhà của hắn ta không?”

Khi nghe xong câu nói này, tất cả bọn họ đều nín thở nghĩ vệ điều gì đó, trên khuôn mặt của bọn họ dây lên một số nỗi sợ hãi……..

Vào thời điểm này, có một hình bóng cao lớn, xông vào từ cánh cửa, 0È) sau là vài người đằng sau hắn.

“ Một cái tên Lâm Tử Minh nhỏ bé đã làm mấy người sợ đến mức này rồi?

Hút!”

Đột nhiên, ánh mắt mọi người nhìn vào cánh cửa, nhìn thầy Lâm Tử Hào đang đi đến, với một biêu hiện rõ ràng, sự khinh bỉ nhìn tất cả mọi người, đày hào quang.

Khi mọi người thấy hắn ta đi đến, mọi người đều im lặng, bao gôm cả Lâm Thiều Ánh, không khí sồi động của hắn ta đột nhiên trở nên yêu đi, đã bị Lâm Tử Hào ồn định.

Sau khi Lâm Tử Hào bước vào ngay lập tức, hắn đi tới trước mặt Lâm Sơn Hà, nói năng cần thận, “Phụ thân!”

Vốn dĩ Lâm Sơn Hà chỉ là chú hắn, nhưng sau khi bố hắn Lâm Xã Tri chết, hắn lại nhanh chóng nhận Lâm Sơn Hà làm bố nuôi của hắn, trở thành đại thiếu gia.

Cũng là người kế nhiệm đầu tiên của Lâm Gia đời tiệp theo.

Lâm Sơn Hà nhìn thấy Lâm Tử Hào cung kính trước mặt hắn, miệng cười mỉm, phát ra nụ cười tự hào, hắn từ từ trong xương cốt rất thích Lâm Tử độn cũng vì Lâm Tử Hào cảm thấy tự ào “Tử Hào, con quay về thật tốt” Lâm Sơ Hà đã năm lấy tay Lâm Tử Hào ngồi bên cạnh hắn ta rất nhiệt tình, cho. dù là con trai ruột của hắn Lâm Thiều Ánh cũng không nhiệt tình như vậy.

Lâm Tử Hào đã nói: “Phụ thân, một cái tên Lâm Tử Minh nhỏ bé không đủ đề sọ hãi, ngày mai là cuộc họp của gia tộc, nêu hàn thực sự dám đến đây, con sẽ khiến hắn ngoan ngoãn nôn ra năm trăm tỷ nhân dân tệ đó ta”

* Được! Bồ tin con! Lâm Sơn Hà dùng lực võ vào vai Lâm Tử Hào, đối với Lâm Tử Hào tràn ngập tự tin.

Đúng vậy, trong hai ba năm gần đây Lâm Tử Hào chưa hề làm hẳn thất vọng.

Có những lời này của Lâm Tử Hào, những gương mặt của hàng chục thành viên của Lâm Gia rõ ràng đã thư giãn hơn rất nhiều, không chỉ có Lâm Sơn Hà yên tâm mà tật cả bọn họ đều như vậy, không có cách nào khác, trong hai ba năm gần đây Lâm Tử Hào quá sáng chói, hoàn toàn che phủ Lâm Tiêu Anh, bây giờ Lâm Tử Hào đáng để trở thành đại thiếu gia của Lâm lên Tiếp theo, một nhóm người của Lâm Gia đã bàn về vài chỉ tiết, rồi cuộc họp bắt đầu kết thúc.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 398


Chương 398

Ngày hôm sau, Lâm Tử Minh chuẩn bị đến dự cuộc họp của Lâm Gia đúng giờ.

Cuộc họp của Lâm Gia, với người bình thường mà nói, cách biệt quá quá xa, tiệp cận không được, càng không rõ ràng. Nhưng với những tâng lớp thượng lưu của thành phô Hoa và thành phô Phong mà nói, đó là một sự kiện lớn, rất nhiều người sẽ tập trung vào nó.

Đặc biệt, những nhà hàng lớn trong thành phó và thành phố Phong sẽ sớm liên lạc ngay lập tức với Lâm Gia, hy vọng có thê hợp tác được với người tô chức của Lâm Gia, sẽ kiếm được rất nhiều tiền.

Năm nay, cuộc họp của Lâm Gia đã không chọn nhà hàng nào hết, thay vào đó, nó được tô chức trực tiệp ở Thính Phong Đình, đã khiến rất nhiều nhà hàng lớn đã thất vọng, mắt đi một cơ hội làm ăn. Ai không biết Tăng Lâm Gia luôn hào phóng, mỗi năm họp một lần, đều làm rất long trọng, nhỏ thì cũng kiếm được hơn mười triệu nhân dân tệ.

Tuy nhiên, suy nghĩ cần thận, cũng là bình thường, theo như ở đó thì xét vê tất cả các nơi ở thành phố Hoa và thành phố Phong thì làm gì có khách sạn có thể so sánh với được với Thính Phong Đình chứ? Đó là một câu lạc bộ cập cao, không phải là người trong hội có đủ khả năng để ăn chơi.

Vào buổi sáng sớm, tất cả mọi người của Lâm Gia đã đến Thính Phong Đình, đợi Lâm Tử Minh tới.

Thính Phong Đình là tài sản của Lâm Gia, nhưng mà Lâm Gia chỉ có quyên sử dụng Thính Phong Đình này, không được sở hữu nó. Nói cách KHE Lâm Gia chỉ có thê đến Thính Phong Đình ăn chơi miễn phí, nhưng không thể kiểm soát nó và không thê mụa hay bán nó. Mỗi năm cũng chỉ có thề nhận được hai phần ba cô phần.

mà thôi, phần còn lại của cô phần sẽ được chuyên tự động vào tài khoản.

Đối với điều này, Lâm Gia rất không hài lòng.

Tuy nhiên, không có cách nào, Lâm Trường Thiên lúc đầu lập ra nó đã đưa ra quy định này, giẫy trắng mực đen, điêu đó có hiệu quả pháp lý TỔ “

ràng, thậm chí tộc trưởng hiện tại Lâm Sơn Hà cũng không có cách nào thay đổi nó.

Qua nhiều năm, tài khoản đấy đã tích tụ một số tiền đáng kể, Lâm Gia vô cùng thèm khát, nhưng bắt lực.

Về việc khi nào Lâm Gia có thể kiểm soát số tiên đó, không ai biệt, bởi vì Lâm Trường Thiên đã làm một di chúc từ rât sớm, mà được giữ trong công ty luật của nhất nước, nó chỉ có thê được mở ra hai năm sau khi hắn ta chết, Lâm Gia mới có thể biết được Lâm Trường: Thiên đã để lại di chúc gì, những điêu kiện cân phải đáp ứng đề thừa kế Thính Phong Đình, một sô tiền khổng lồ.

Lâm Gia có rất nhiều chỉ nhánh, tất cả những người mang họ Lâm có quan hệ máu mủ cũng vượt qua hai trăm người, ngôi chật ních cái phòng đó, ng có thê nói đó là một nhà đồng úc.

Với tư cách là chủ gia đình, Lâm Sơn Hà ngồi trên chiếc ghế chính, kim đao đại mã, đầy sự uy nghiêm.

Lâm Tử Hào ngồi bên phải, Lâm Thiểu Ánh ngôi bên trái, những người còn lại của Lâm Gia ngôi sóa hai bên, với một hàm bậc rõ ràng.

Vào lúc này, một người đàn ông than phiền với một giọng nói thấp, “Lâm Tử Minh được chồng lưng cũng thật lớn, hôm nay là cuộc họp của gia tộc mà đến bây giờ cũng chưa có đên, đúng là không coi chúng ta ra gì mà.”

Giọng của hắn không lớn lắm, nhưng bởi vì ở đó rất yên tĩnh, không khí bị áp bức dữ dội, lời nói của hắn lan ra khắp tai mọi người, Lâm Sơn Hà nghe thấy điều đó, rõ ràng là không VUI.

Thật ra, hôm nay là cuộc họp của.

Lâm Gia, ngày quan trọng nhất của Lâm Gia, tất cả mọi người của Lâm Gia đều đang chờ ở đây, quả nhiên.

Lâm Tử Minh đến muộn, hiện tại vẫn chưa xuất hiện, đồi với Lâm Gia mà nói đều là vấn đề mất mặt.

Tuy nhiên, hãn đã không nói chuyện, tiệp tục chờ đợi, ai bảo bây giờ Lâm Tử Minh có trong tay năm trăm đỷ nhân dân tệ chứ, cho dù hắn có giận dữ cũng phải nhẫn nhịn.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 399


Chương 399

Lâm Tử Hào không có biểu cảm, nhắm mắt lại như, thể ngủ Vậy, chỉ có người quan sát cần thận mới nhận ra mắt hắn đang chuyền động, hắn không có ngủ.

Lâm Viễn . Dương, ngồi kế bên hắn ta, rõ ràng có thể cảm nhận được uy nghỉ của Lâm Tử Hào, những đọt sóng liên tục, rất đáng sợ, tâm trạng của hắn ta giống như đang đi trên tàu lượn vậy, người vận luôn căng thẳng, mông anh ta chỉ dám chạm vào nửa cái ghế giống như kim tiêm.

Sau khi thây Lâm Sơn Hà và Lâm Tử Hào không nói chuyện, lại có người phàn nàn, “Đúng vậy Lâm Tử Minh thật là quá đáng, toi mắt không có ai hết, chúng ta đều là những bậc tiền bối, rộng lượng cho hắn quay lại Lâm Gia, hắn thì tôt rồi, lại còn vác cả cái kệ đến nữa!”

“Chúng ta có thê làm gì chứ? Ai bảo trong tay hắn có năm trăm tỷ nhân dân tệ chứ, hắn bây giờ rất ngạo mạn, sẽ không chú ý tới những tiền bồi này đâu.”

“Tôi nghĩ khi Lâm Tử Minh tới đây, trực tiếp chặn hắn lại, đánh đập một trận, đê xem hắn ta còn giả vờ không.”

” Đúng vậy, đánh cho hắn một trận, đánh đến khi hắn phục thì thôi, xem hắn còn không ngoan ngoãn giao loi năm trăm tỷ nhân dân tệ đó…

Tát cả họ đều rất tức giận với Lâm Tử Minh, thây Lâm Tử Hào và Lâm Son Hà vẫn không có nói gì hết, họ nói càng ngày càng to, tỏ ra không hài lòng với Lâm Tử Minh.

Trong một khoảnh khắc, căn phòng yên tĩnh đầy những tiếng ồn.

Lâm Phong, một trong những quản lí cấp cao của Thính Phong Đỉnh, cũng có mặt ở đây, nghe thây những lời phẫn nộ không hài lòng của những người của Lâm Gia, không thể làm gì được cho Lâm Tử Minh ngoài việc đô mô hôi!

Cuộc họ ngày hôm nay có vẻ là một bữa tiệc lớn cho Lâm Tử Minh, nêu như Lâm Tử Minh không dám đến thì sẽ không có kết thúc tốt Tiệp như vậy đâu!

Hắn có một số điều hồi tiếc, biết sớm sẽ như thể này, hắn nên sớm nhắc nhở Lâm Tử Minh, khiếm Lâm Tử Minh đừng có đồng ý tham gia cuộc họp này.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Lâm Phong quyêt định bí mật lây điện thoại di động ra rồi gửi một thông điệp cho Lâm Tử Minh, kêu Lâm Tử Minh đừng đến đây.

Tuy nhiên, ngay khi anh ta lấy điện thoại di động của mình ra, định gửi, một thông điệp tới Lâm Tử Minh, hắn ta nghe có một tiếng lạnh lùng: “Lâm Phong, hãy cất điện thoại di động lại, anh dám gửi một lời tới Lâm Tử Minh, tôi sẽ bẻ gãy chân anhl”

Là Lâm Tử Hào hắn vẫn đang nhắm mắt, nói nhẹ nhàng, nhưng câu nói vừa thót ra thì đây sát khí, người bình thường nghe thây cũng phải run rấy như ngã vào hang đá vậy.

Lâm Phong đã run rẫy trong chốc lát, tay hắn rung động mạnh mẽ, làm cho điện thoại dĩ động của hắn ta roi xuống đất.

Da đầu hắn ta bị tê dại, mặt hắn ta mắt đi màu máu, tim như là bị ai đó bóp chặt, phát ra sự sợ hãi trong tâm hồn, vội vàng nhặt điện thoại lên, không dám báo cho Lâm Tử Minh nữa.

Bây giờ hắn ta biết Lâm Tử Hào rất kinh khủng đến nỗi hắn ta lo lãng cho Lâm Tử Minh hơn.

Nhiều người ở đây cũng bị sốc, nhìn về phía Lâm Tử Hào liên tục, càng thêm sự tôn trọng và sợ hãi hon.

Lúc đầu trong một sảnh ồn ào, bây giờ bắt đầu im lặng, không ai dám nói.

Tuy nhiên, tại thời điểm này, Lâm Tử Hào, người luôn nhắm mắt lại, bỗng dưng mở mắt ra như thể có ánh sáng vậy, nhìn vào cánh cổng với một nụ cười vui vẻ nói, “Hắn đến rồi.”

Hắn đến rồi?

Nghe thấy điều này, tất cả mọi người tiềm thức nhìn vào cánh cổng, quả nhiên họ nhìn thấy một hình bóng cao lớn, dưới sự dẫn dắt của mấy Hà phục vụ xinh đẹp, đang từ từ đi lên.

Không phải là Lâm Tử Minh thì còn có thê là ai nữa?

Lâm Tử Minh thật sự đã đến rồi.

Khi Lâm Phong nhìn thấy Lâm Tử Minh, đồng tử của hắn ta co lại, tâm trạng cũng trở nên căng thắng hơn.
 
Back
Top Bottom