Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 340


CHƯƠNG 340

Thí dụ như những việc hôm nay, anh đồng ý làm bia đỡ đạn cho Quách Quân Nhi chủ yếu là vì giúp đỡ một người bạn, từ trước đến giờ không có nghĩ vê mặt đó. Nhưng bấy giờ, khi Quách Quận Nhi xuất hiện trước mặt anh như vầy, nói thiệt tình, Lâm Tử Minh có một chút động lòng.

Tất nhiên, đó không phải là yêu, mà chỉ đơn thuần là bản năng của một người đàn ông, sự chạm mặt với một người phụ nữa tuyệt vời như vậy.

Hàn Kim Long ở một bên cũng ngơ ngác, rồi thở dài: “Không thể không nói, con gái của Quách Nguyên Giáp thực sự rất đẹp, không hồ danh là một trong ba mỹ nhân của thành phố Hoa.”

Lậm Tử Minh nhẹ nhàng gật đầu, đồng ý với Hàn Kim Long, thực ra Sở Phi cũng là một trong ba người đẹp nhất của thành phó Hoa, nếu Sở Phi cũng ăn mặc như thế này, chắc chắn không tệ hơn Quách Quân Nhi đâu.

Trong đầu Lâm Tử Minh nghĩ ra những cảnh tượng như vậy, rồi thở phào với một nụ cười cay đắng, anh sợ rằng anh không thể thầy được cảnh đó.

Nhóm người Tư Đồ Nam cũng trông ngu ngôc hết rồi, đôi mắt chúng bám chặt vào Quách Quân Nhị, hoàn toàn không thể cử động được nữa, trong đó còn có người thậm chí còn nín thở, tim đập nhanh hơn không kiểm soát được.

” Quách Quân Nhi này cũng thật thật là xinh đẹp qúa đi!”

“Wow, Hoàng Văn Hoa thật là có phúc mà, lại có thê cưới được Quách Quân Nhỉ, thật chua xót mà.”

“Khi tôi thấy Quách Quân Nhi, đột nhiên tôi nhận ra những người phụ nữ tôi từng chơi cùng đều là đông phân mà.”

“Vẻ đẹp này đúng là vô địch.”

“Tôi đột nhiên cảm thấy thế giới thật nhàm chán, chỉ có thê đúng nhìn một người phụ nữ hoàn hảo như vậy đi gả cho người khác, ài ài ài….”

Tất cả những lời trong tim chúng đều nói hệt ra, trên mặt đấy sự ghen tuông.

Trên mặt Tư Đồ Nam cũng là vẻ mặt xót xa, rất là hồi hận, tại sao hắn ta không. quay về Trung Quốc sớm hơn, đến Quách Gia cầu hôn cô, lại để Quách Quân Nhi một người phụ nữ đẹp như vậy cho Hoàng Văn Hoa, đúng là hời cho hẳn mài Hắn quay lại lần này; hắn nghĩ hắn có thê đánh bại hết mọi bên tạo ra một thành tựu vĩ đại. Kết quả là, hắn không ngờ rằng sau khi trở về, hắn lại bị nghiên nát liên tục, đừng nhắc đến chuyện là thất vọng không biết bao nhiều lân!

Càng nghĩ về nó, hắn càng buồn càng giận dữ, vô thức câm ly rượu lên , uông hết một hơi.

Sau khi Quách Quân Nhi bước ra khỏi hậu trường, nụ cười trên khuôn mặt cô không biến mắt, càng ngày càng đậm nét hơn, đôi mát cô bắt đầu lục soát đám đông tìm dầu vết của Lâm Tử Minh. Có 4 ấy biết hành vi của mình không phù hợp chút nào, lúc này cô ấy nên dè dặt và trân trọng.

Nhưng cô ấy không thể chịu đựng được, không thể đợi được nữa muôn tìm thấy Lâm Tử Minh.

Và sự tìm kiếm bằng mắt của cô ấy, rơi vào mắt của quá nhiều người, đã trở thành một kiểu k*ch th*ch, đặc biệt là những người đẹp trai, nghĩ rằng họ rất quyên rũ, họ giống như đánh máu gà vậy, uôn cong eo của họ, cố thể hiện bản thân mình!

Ngay cả Tư Độ Nam, thấy hành động này của Quách Quân Nhi, cũng không thể kiểm soat.đúng thẳng lưng, thê hiện ra bộ mặt đẹp nhật của hắn.

Không may là, đôi mắt của Quách Quân Nhi chỉ là lướt qua người bọn họ mà thôi chứ. không hề dừng lại.

Đôi mắt của Quách Quân Nhi tìm một vòng tròn, nhưng cô không thể tìm thấy hình bóng của Lâm Tử Minh, cô khôi kiểm soát được mặt cô trở lên thẫn thờ, tất cả mọi người đều cảm nhận được, một lúc trước rõ ràng là ánh mắt đấy : sự vui mừng mà một lúc sau đã trở nên lạc lõng tăm tối, khiến cảm xúc của mọi người cũng vì thế mà thất vọng theo.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 341


CHƯƠNG 341

Rồi, trong giấy tiếp theo, khi đôi mắt của Quách Quân Nhi lướt qua một góc, cô thấy một hình dáng quen thuộc, một gương mặt quen thuộc, đột nhiên mặt cô đầy nụ cười rạng rỡ, còn sáng sủa hơn trước nữa.

Nụ cười của cô như ánh mặt trời chiếu vào làm cho mọi người vui vẻ trở lại.

Lâm Tử Minh không có nuốt lời, thật sự đã đến rồi, thật là vui! Bởi cái nhìn đó của Quách Quân Nhi, nụ cười đó, khiến một người đàn ông như Lâm Tử Minh, hoàn toàn bị mất trí, trạng thái phần khích.

Từng người từng người thốt lên: “Ôi mẹ ơi! vừa rồi Quách tiêu thư đã cười với tôi! Tôi muốn chết mắt…

“Shit, mắt mày bị gì thế? Quách tiểu thư rõ ràng là cười với tao, mày không có học thức à?”

“ Mày mới là nhận vơ ấy, về soi gương lại đi xâu như vậy mà Quách tiêu thư cười với mày?

“Ý mày là sao, đó là cuộc tắn công cá nhân Sung không?”

“Cái gì cuộc tấn công cá nhân…”

Tắt cả bọn mày đừng tranh cãi nữa, người ta Quách tiểu thư đang cười với tao! Chúng mày đúng là tự mình đa tình, bị điên hết rồi à! Nói thật với bọn mày, lần cuối cùng tao gặp – Quách tiêu thư… có một buổi nói chuyện vui vẻ, tao biết Quách tiều thư có ý với tao.”

Những người đứng xung quanh Lâm Tử Minh, những tiêng nói như thế đã được nghe hết lân này đến lần khác, rất nhiều người đã đánh nhau, Tử Minh lắc đầu một cách bắt lực.

Quách Nguyên Giáp và Liêu Nguyên đứng bên trái và bên phải cô, bọn họ cũng thuận theo ánh mất của Quách Quân Nhi, nhìn sang hướng đứng của Lâm Tử Minh…..

Tuy nhiên, họ nhìn hết xung quanh cũng không thấy bất kỳ chàng trai trẻ đặc tiệt nào.

Còn vê Lâm Tử Minh, họ liếc qua rồi lờ đi, không có gì khác, Lâm Tử Minh quá là bình thường đi , hoàn toàn nhìn với ánh mắt coi thường, họ không ngờ rằng con gái họ lại thích một người bình thường như vậy.

Họ không nghĩ nhiều về chuyện đó, thu ánh mắt. họ lại, thua lại sự chú ý của mình lại.

Hôm nay tinh thần của Quách Nguyên Giáp rất tốt, mặt hắn đỏ.

Hắn nhận lấy cái micrô ra của người dẫn Chương trình, đối mặt với mọi người, bát đầu nói: “Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã đến dự bữa tối đính hôn của con gái tôi tối nay…

Một người thành đạt trong kinh doanh, Quách Nguyên Giáp có một giọng nói rất cao, hắn nói rất. nhiều lời, làm cho người ta cảm thấy thoải mái, phản ánh sức mạnh của Quách Gia.

Tuy nhiên, người cần thận có thể nói biệt răng Quách Nguyên Giáp chỉ nói đó là tiệc đính hôn của Quách Quân Nhi, nhưng hắn không hề nhắc tới Hoàng Văn Hoa, như thế này có chút kì quải. Hơn nữa, rất nhiều người bắt đầu nhận ra rằng Hoàng Văn Hoa, cho đến bấy giờ vẫn chưa có mặt tại hội trường, thậm chí Hoàng Đông Cường cũng chưa có mặt ở đó, theo như bình thường thì Hoàng Gia đáng nhẽ phải có mặt ở đó từ sớm rồi mới đúng.

Trong thực tế, Quách Nguyên, Giáp cũng biết điều này, làm cho hắn cảm thấy không thoải mái, b*** tiệc đính hôn quan trọng như vậy đáng, nhẽ phải là gia đình nhà trai mở đầu, gia đình nhà gái chỉ có xuất hiện trên sân khấu là được rồi. Nhưng giờ thì ngược lại, như thế là điêu quá không ồn, có thể nhận ra rằng Hoàng Văn Hoa không có một tí chân thành nào hết.

Không phải là có nhiều người được mời tới đấy, thì Quách Nguyên Giáp – không muôn giữ lại buôi tiệc này nữa.

Thật ra, Hoàng Gia cũng gặp phải một chút khó khăn, vệt thương của HoàngVăn Hoa vẫn chưa hàn toàn khỏi, vừa được phẫu thuật hắn cân thời gian để phục hồi sức khỏe. Hắn nghĩ răng thê chất của mình tốt, qua hai ngày tĩnh dưỡng, có thê đi lại được rồi, nhưng rồi phát hiện ra là quá khó khăn.

Nhưng tối nay là một ngày quan trọng, hắn không thê không tới tham dự, nên Hoàng Đông Cường nhờ bác SĨ tiêm cho Hoàng Văn Hoa một mũi thuốc giảm đau, đặc biệt mời một bác sĩ Trung Quốc có kỹ thuật tốt nhất, để xem xét vệ tình hình sức khỏe của Hoàng Văn Hoa, dễ cho Hoàng Văn Hoa nhanh chóng phục hồi, có thể nhanh chóng đi lại như người bình thường.

Thậm chí trong trường hợp này, Hoàng ` Văn Hoa bước đi rất trồng rỗng, rồi thở hồn hến sau hai bước.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 342


CHƯƠNG 342

Càng như vậy, hắn càng căm ghét Lâm Tử Minh, nêu như không phải do tên súc sinh này, làm sao hắn thành ra bộ dạng như bấy giờ được!

May mắn thay, ý chí của hắn vẫn còn mạnh, hắn vẫn có thể chịu đựng được điều đó.

Khi mà lễ đính hôn gần bắt đầu, hắn vân thành công đi đến kịp lúc!

Khi hắn chuẩn bị đi bộ đến phòng tiệc, Hoàng Văn Hoa đã thở sâu, duỗi thẳng lưng, đầy trợ lý bên cạnh hắn ra một cái mặt đấy – tự tin rất ngạo mạn, rồi hắn mở cửa ra.

Bắt đầu bước vào phòng khiêu vũ.

Ở phía sau, những người theo sau Han là đội hình của hắn, bao gôm cả bố hắn Hoàng, Động Cường, đêu đứng bên phải hản, trong lúc này, – toàn bộ Hoàng Gia đêu tôn trọng hẳn.

Đúng vậy hôm nay là một ngày quan trọng, co dù hắn có bị thương nặng hơn nữa cũng sẽ cố găng đứng lên, đề mọi người thấy được mặt mạnh mẽ nhất của hắn.

Theo như câu nói đại nạn không chết thì sẽ có phúc, hắn tin chắc vào điều đó, sau lần này thì ánh sáng vinh quang đằng trước đang chè đợi hắn!

Sự xuất hiện của một nhóm người như vậy thu hút sự chú ý của rất nhiều người, họ nhìn lại nhau và thấy hắn đấy những cơn gió mùa xuân, tất cả mọi người đều biểu lộ một cách ngạc nhiên, người đầu tiên thốt lên: ‘ Hoàng Văn Hòa đến rồi!”

Giọng nói không lớn lắm, nhưng cũng vừa đẹp làm cho mọi người ở đó yên tĩnh, nhiều người nghe được, mắt họ nhìn về phía hắn.

Bao gồm Lâm Tử Minh, khi anh nghe được đều này, anh cũng nhìn về phía hắn, rất nhanh, anh nhìn thấy Hoàng Văn Hoa, nheo mắt lại một chút.

Tên Hoàng Văn Hoa này mạng lớn, cái đập chân lúc đó không giêt chết được hắn, vẫn còn có thê đến tham gia bữa tiệc đính hôn này.

Rồi, ngay lập tức anh thấy được rất rõ ràng là Hoàng Văn Hoa ở quá giới hạn của sợi dấy, cơ thể của hắn rất yêu, chỉ là hán đang dựa vào một hơi thở cố gắng kiên cường.

Mặc dù gương mặt của Hoàng Văn Hoa đã được trang. điểm, trông hồng hào, nhưng Lâm Tử Minh chỉ với một ánh mắt đã nhìn ra được rằng | hắn thực sự xanh xao, xanh đến nỗi không có tí máu nào luôn. Ngay cả đi bộ cũng ọp ẹp, một đứa trẻ cũng có n nhẹ nhàng đầy hắn ngã xuống ât Bị thương nặng như vậy rồi mà Hoàng Văn Hoa vẫn cô tham gia bữa tiệc đỉnh hôn này cho thấy hắn cũng rất chỉ là liều mạng.

Sự xuất hiện của Hoàng Văn Hoa và những người khác làm cho không khí của buổi tiệc khởi động, trên sân khấu Quách Nguyên Giáp với vẻ mặt không hài lòng với hắn, lúc này không nói gì hết nụ cười cũng tắt đi.

Còn Quách Quân Nhi nhìn thấy Hoàng Văn Hoa, mặt cô trở nên lạnh lẽo, hừ một tiêng, càng nhìn Hoàng Văn Hoa cô càng thấy không thuận mắt, đặc biệt là sau khi nghe Lâm Tử Minh nói về vài điều xấu của Hoàng, Văn Hoa, cô lại càng không thích hãn.

Nếu như phải lấy Hoàng Văn Hoa cô thà độc thân suôt đời!

Rồi, đôi mắt cô vô thức nhìn thắng vào Lâm Tử Minh, nhìn Lâm Tử Minh vẫn đứng ở đó, _thong thả và nhẹ nhàng, không căng thẳng hay lo âu, vô cùng bình tĩnh giống như bước nhẹ nhàng trong tòa án.Nó làm cho cô cảm thấy rất an toàn, có Lâm Tử Minh ở đấy tự nhiên là cho cô cảm thấy rất an lòng.

Một cảm giác tuyệt vời.

Thật ra với trí tuệ của mình, cô cũng biết răng , bữa tiệc tối nay, hoành tráng và sang trọng như vậy, còn có rất nhiều người giàu có có mặt mũi ở đấy, Lâm ,lử Minh cũng không thể “giải cứu” cô. Nhưng trong thâm tâm, cô ấy chỉ có một cảm giác khó hiệu, là Lâm Tử Minh có thể làm được!

Sau khi Hoàng Văn Hoa bước vào, một nụ cười tươi trên khuôn mặt, sải bước vào, bởi vì đôi mắt mọi người đạng tập trung vào. hắn, trong lúc này hắn là trung tâm của toàn bộ khán giả, cái cảm giác này làm hắn tràn lên một nguôn năng lượng mới, những bước đi nặng nê của hắn cũng trở nên dễ dàng hơn nhiều, đi một cách hùng hồ uy phong.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 343


CHƯƠNG 343

Chẳng mấy chốc, khi mắt hắn nhìn về phía tuổi! hắn bị cuỗn hút và kinh ngạc ngay lập tức!

Trước mặt hắn là Quách Quân Nhi đang đứng, là một mỹ nhân, một người hết sức quyến rũ, rất nữ tính, đã ngay lập tức đánh vào tim hắn.

Khiến trái tim yếu ớt ban đầu của hắn, như bị đánh máu gà, thình thịch thình thịch nhanh n. tăng tốc nhịp đập, tuyến thượng thận bị tiết ra, li nã khuôn mặt ban đâu nhợt nhạt không có máu, ngay tức khắc hồng: – hào!

Đẹp, đẹp quái Trước đấy hắn đã gặp qua Quách Quân Nhi cũng biết răng cô ấylà mỹ nhân: nhưng hắn không bao giờ nghĩ tới Quách Quan Nhi lại đẹp đến vậy.

Giàu, giàu rồi, cưới được Quách Quân Nhi, trở thành một nhà vô địch mà, hahahaha.

Lúc này khuôn mặt hắn rực rỡ, khoảnh khắc này đã sống lại, nhìn chằm chằm Quách Quân Nhi rất là nóng bỏng.

Hắn còn không thèm gật đâu chào hỏi những vị khách quanh hắn nữa.

nhanh chóng đi bộ đên Quách Quân Nhi nhanh nhất, hắn không thê chờ kết thúc tiệc đính hôn với Quách Quân Nhi, càng sớm càng tốt để xác định ngày kết hôn, sau đó cưới Quách Quân Nhi về nhà, động phòng!

: Suy nghĩ về những thứ này, càng làm hắn phân khích hơn, nhịp độ bước đi cũng Thanh hơn, mặc kệ cơ thể yêu ót, trở lại trạng thái bình thường. Và †rong mắt hắn, mọi người đều biến mất, chỉ còn lại Quách Quân Nhi.

Cuôi cùng, hãn bước tới trước mặt Quách Quân Nhi, tỏ ra vẻ đẹp trai tự tin nhất, nụ cười dễ thương nhất, quay ra nói với Quách Quân Nhi: “Quân Nhi xin lỗi, tôi đến muộn, hôm nay em đẹp quá.”

Phải nói là Hoàng Văn Hoa trong bộ đồ trắng vẫn rất đẹp trai, cao ráo và có dáng vẻ phi thường, Xứng đáng – với Quách Quân Nhi, có thê nói là rất xứng đôi.

Thật đáng tiếc khi Quách Quân Nhi không hề ` đáp lại hắn, hơn nữa còn là không có chút vui mừng nào, nụ cười trên mặt không thấy nữa, lạnh lùng nói: “ Ngoại trừ bữa tiệc này còn những ngày khác tôi không có đẹp?”

Tất nhiên, Hoàng Văn Hoa đã bị chấn động rõ ràng, hắn không nghĩ đên Quách Quân Nhi sẽ nói điêu đó.

Nhiều người có mặt cũng cảm thấy hơi lạ lùng, sao họ cảm thấy Quách Quân Nhỉ bất mãn với Hoàng Văn Hoa? Nhưng cũng không nghĩ nhiều về chuyện đó, dù so hôm nay cũng là buôi tiệc đính hôn của Quách Quân Nhi với Hoàng Văn Hoa, một buổi tiệc long trọng như vậy, trang trọng như vậy, chắc không có vân đê gì đâu.

May mãn thay, phản ứng của Hoàng Văn Hoa rất nhanh chóng, mặc dù trong lòng hắn có chút bất mãn, nhưng hãn vẫn rất hiên ngang, bề.

ngoài vẫn dịu dàng tình cả nói: “Tất nhiên là không rồi, em ngày nào cũng đẹp, nhưng hôm nay, em đã lên đên một tâm cao mới!”

Thật tình mà nói, Hoàng Văn Hoa Hậu nói rất đẹp, nhưng Quách Quân Nhi lại không cảm thấy vui được chút nào, đảo mắt, mặc kệ.

Hoàng Văn Hoa nhìn thầy phản ứng này trong lòng không vô cùng khó chịu, đợi sau khi kệt hôn rồi xem hắn.

sẽ báo thù như thê nào!

Tiếp theo, Hoàng Văn Hoa bắt đầu chào hỏi Quách Nguyên Giáp, Liễu Nguyên và những người khác với một thái độ tốt, một biêu hiện đúng, đắn, rất nhanh để lại ấn tượng rất tốt.

Hoàng Đông Cường và các thành viên của Hoàng Gia cũng đến noi, hai gia đình bắt đầu nói chuyện.

Cả Quách Nguyên Giáp và Liễu Nguyên đều có ấn tượng tốt về Hoàng Văn Hoa, càng nhìn càng thuận mắt, cũng dần quên gã bạn trai của Quách Quân Nhì.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 344


CHƯƠNG 344

Hoàng Đông Cường đã cười nói: Văn Hoa, sau này con kết hôn với Quân Nhị, nhất định phải đối xử tốt với Quân Nhi, biết chưa? Hãy cố có một đứa con trai mập sớm nhất có thể.

Hoàng Văn Hoa rất hài lòng, mắt hắn nhìn Quân Nhi đầy nhiệt huyết tình cảm, đứng bên cạnh hắn chỉ ngửi thấy. mùi hương thoang thoảng từ người Quách Quân Nhi đã làm tim hãn rung chuyền, không thê không chế nắm tay Quách Quân Nhi, nói: “Bố đừng lổ: con sẽ dành cả đời đề chăm sóc cho cô ấy , không để cô y phải chịu bất công nào hết……..

Nhưng lúc này, Quách Quân Nhi cau có, lùi lại, tránh tay của Hoàng Văn Hoa, giữ khoảng cách, nói một cách lạnh lùng, “Các người sai rồi, ai nói tôi sẽ cưới Văn Hoa Hoa hả?”

Những lời đó thông qua micro bên cạnh, chạm đên tai mọi người, ngay lập tức, khán giả im lặng, tất cả mọi người đêu sửng sốt và ngạc nhiên nhìn Quách Quân Nhi.

Chẳng bao lâu sau, bộ mặt của Hoàng Văn Hoa bị cứng lại, còn bộ mặt của Hoàng Đông Cường cũng không đẹp để chút nào, không cân biệt Quách Quân Nhi có ý gì đi nữa ở bữa tiệc như vậy là không có nễ mặt họ rồi.

Quách Nguyên Giáp và Liễu Nguyên đã thay đổi thái độ, họ không ngờ – rằng con gái họ lại nói như vậy, Liễu Nguyên nhanh chóng kéo tay Quách Quân Nhi, nói nhỏ: “ Quân Nhi, con đang nói cái gì vậy?”

Quách Nguyên Giáp cũng lập tức đứng ra nói gập: “Ha ha, Quận Nhi đang đùa, Văn Hoa cháu đừng có để y.

Hoàng Văn Hoa gượng cười, hắn là – người rất quan trọng thê diện, cho dù Quân Nhi đùa cợt đi nữa, nhưng vừa rồi câu nói đó làm hắn rất mát mặt, ‘ Không sao, không sao, Quân Nhỉ thích đùa cháu có biết, là người kết hôn với Quân Nhi thì nên bao dung cô ấy mọi thứ, cháu làm sao có thê cãi vã với cô ấy.”

Hắn nghĩ ‘ rằng chữ cãi vã vẫn chưa đủ nên đã thê hiện sự bắt mãn trong tâm hồn của mình ra.

Nhưng Quách Nguyên Giáp không có gì để nói hết, ai bảo là con gái hắn đã không đúng trước, nên hắn miễn cưỡng cười cũng không nói nhiều.

Nhưng ngay lập tức, Quách Quân Nhi lại nói tiệp, làm cho không khí cứng lại.

“Ai nói là tôi đang đùa, tôi rất nghiêm túc” Quân Nhi đã trang trọng nói với Quách Nguyên Giáp: “Bồ ơi, con đã nói rồi, con đã có bạn trai rồi, bạn trai con cũng đang ở đấy.”

Hừ!

Bỗng nhiên, biểu hiện của tất cả người của Hoàng Gia thay đồi.

Nhất là Hoàng Văn Hoa, hắn thay đổi lớn nhất, không thể giữ bình tĩnh: thêm được nữa, sự ảm đạm muôn nhỏ giọt luôn rồi, Quách Quân Nhị không hề nễ mặt hắn mà còn muốn đấm thẳng vào mặt nữa!

Lúc này, hắn cắn răng cắn lợi phẫn nộ, cơ thể hắn không ồn định nữa đang run rẩy, tâm trạng dao động rất lớn công với sức khỏe của hắn không được tốt, khoảng khắc này.

não hắn ¡choáng váng, thậm chí còn hơi bắt ồn.

Chính trợ lý của hắn ta đã giúp hắn đúng lúc, không để ngã xuống đắt.

Còn với Hoàng Đông Cường, bộ mặt của hắn rất khó nhìn trông rất đáng sợ, đôi mắt đầy sự giận dữ, nhục nhã, ý nghĩ đâu tiên của hắn không phải là Quách Quân Nhi muôn làm nhục hắn, mà là Quách Gia muốn làm nhục Hoàng gia. Trong một dịp quan trọng như vậy, hắn không tin Quách Quân Nhi, một cô bé dám nói như vậy, đằng sau chắc chắn là do Quách Nguyên Giáp chỉ thị, đánh chết hắn cũng không tin!

Nhiều người có mặt phản ứng cũng rất dữ dội, thậm chí còn không thể tưởng tượng ra, mặt đầy kinh ngạc, _ không thể tin được. Những lời vừa rồi của Quách Quân Nhi thật là mạnh mế!Tại một bữa tiệc đính hôn quan trọng như vậy, nói như vậy Hi phải là đánh vào mặt Hoàng gia.

Bên cạnh đó, còn một. thông tin quan trọng, Quách Quân Nhi có bạn trai, bạn trai này cũng đang ở hiện trường.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 345


CHƯƠNG 345

Trong một thời gian, nhiều người bắt đầu nhìn quanh, tìm kiếm một người bạn trai bí ân?

Bên trong góc Lâm Tử Minh nghe thấy Quách Quân Nhi nói vậy, anh ta cũng khá bất lực, Quách Quân Nhi này quá cứng nhắc ,thực sự không đề lại bắt cứ đường nào cho mình rút lui.

Nếu anh không phải là chủ tịch của Tử Quỳnh, không có sức mạnh trong tay, thì hôm nay đã bị Hoàng Gia hãm hiệp.

Lắc đầu, Lâm Tử Minh không còn lựa chọn nào khác ngoài nụ cười.

Anh: ta không tức giận với Quách Quân Nhi, nói thật Hoàng Gia trong mắt anh ta chỉ có một vai trò nhỏ, chưa bao giò để tâm đến. Sau đêm nay, thân phận chủ tịch của Tử Quỳnh không thê che giấu nữa rồi.

Cũng lường trước được, rất nhanh sẽ bị Sở Phi biệt được, anh là chủ tịch của Tử Quỳnh chứ không phải mạo danh.

“Quách Nguyên Giáp, anh phải giải thích cho tôi về vân đề này!”

Bộ mặt của Hoàng Đông Cường rất khó chịu, nhìn chăm chăm vào Quách Nguyên Giáp, có ý định xé nát mặt hắn.

Hoàng Văn Hoa cũng hung dữ, mặt hắn đỏ, ai cũng có thê thấy mặt hắn đang đứng trên bờ vực bùng nô, giông như một cái thùng nộ, một tỉa lửa nhỏ sẽ k*ch th*ch vụ nỗ.

Ngay cả Quách Nguyên Giáp, người đã trải qua rất nhiều sóng gió lớn nhưng cũng không thê làm gì được ngoài căng thẳng, bối rồi trong tim, không có cách nào hết, chuyện này thật vô lý đối với họ, đấy là một cuộc hôn nhân đã bàn bạc xong rồi, kết quả là Quách Quân Nhi nói là có bạn trai, cái này không khác gì căm sừng cho Hoàng Văn Hoa, đánh vào bộ mặt của Hoàng Gia.

Nói thiệt tình, hắn không ngờ rằng Quách Quân Nhi lại bướng bỉnh như vậy, không có hiểu chuyện như vậy, lại nói những lời như vậy trong một dịp như thê này, để cho Quách Gia rơi vào một tình huống thụ động như vậy!

Nếu hắn không yêu thương Quách Quân Nhi từ trong tim, thì trong lúc này hắn đã tát cho Quân Nhi một cái bạt tai, cái con bé điên khùng này, tình tình ngang bướng của mình đã gấy rắc rồi lén cho Quách Gia.

Còn về Quách Nguyên Phong, hắn còn tức giận hơn, nghĩ răng Quách Quân Nhi thật là khòng hiệu chuyện.

“Hiệu lâm, hiệu lâm, Hoàng tông, Văn Hoa, chuyện vừa xảy ra chỉ là một sự hiểu lầm.” Việc đến nước này Quách Nguyên Giáp. đã phải bỏ hệt mặt mũi xuống nói những lời dễ nghe. “Con bé hư hỏng, luôn muôn đưa ra những ý tưởng cô quái, thông minh làm cho người ta cười, haha, vẫn mong Hoàng tổng tha thứ, tha thứ cho!”

Hắn cười nhạt, diễn đạt rất giỏi, không thể nhìn thấy đầu mối từ cái nhìn đầu tiên, nghĩ đó là sự thật.

Hoàng Đông Cường hứ lên một tiếng, hắn có thể thấy những lời của Quách Quân Nhi không liên quan gì tới Quách Nguyên Giáp, có lẽ là do tính cách ngang bướng của Quách Quân Nhi, tự mình quyết định. Trong trường hợp đó, hắn không quá tức giận.

“Anh Quách, mặc dù chúng ta có một mối quan hệ rất tốt, nhưng đừng có đùa như vậy trong tương lai. Hoàng Đông Cường nể mặt Quách Nguyên Giáp, không tấn công nữa, chỉ thâm thúy nói một câu.

Quách Nguyên Giáp thở phào nhẹ nhõm nhanh chóng gật đầu: “Chắc chắn rồi!”

Hắn bắt tay Hoàng Đông Cường, bỏ hết phong độ, vốn dĩ tại buổi tiệc đính hôn này hắn dự định con gái nhà Quách Gia sẽ có thân phận cao quý hơn, nhưng vì vừa rồi Quách Quân Nhi đã gấy ra những chuyện như vậy, đã khiến cho phong độ của Quách Gia giảm đi rất nhiều, trong sự vô hình là mắt hết mặt mũi rồi. Như thé, cho dù hắn có yêu thương Quách Quân Nhị đến mấy đi nữa, cũng không thê không giận giữ, trọn mắt với Quách Quân Nhi, nói: “ Quách Quân Nhi con hôm nay bị sao vậy?”

Quách Quân Nhi nghiền răng, rất không can tâm nói: “ Bồ con đã nói với bồ rồi, con đã có người yêu rồi, hơn nữa anh ấy cũng đang ở đấy, tối hôm nay con không có đính hôn với Hoàng Văn Hoa, con đến đấy để nói với mọi người điều này.”

Quách Nguyên Giáp không nói chuyện, Quách Nguyên Giáp không thể nhìn đựơc nữa, hắn không có nê mặt mũi ai hết quát mãng: “Dâm ô!
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 346


CHƯƠNG 346

Cháu có tình làm mất mặt Quách Gia, đúng không? Cháu đã lớn rồi, sao Biểu có thê ngoan cô như vậy?”

Rồi Quách Nguyên Phong quay ra nói vói Quách Nguyên Giáp: “Anh trai, em đã bảo anh không được nuông chiều con gái anh như thế này rồi, anh thấy đấy bấy giờ anh nuông chiều nó thành tai họa rồi.”

Những gì vừa xảy ra làm cho không khí ở hiện trường trở nên hơi khó xử, nhiều vị khách dưới sân khấu không gậy ra tiếng động gì cả, họ đàm tiêu về chuyện của Quách Gia với Hoàng Gia.

“ Quân Nhi, chú con nói không sai, con bấy giờ lớn rồi, sắp kết hồn với người ta rồi, sau này không được ngang bướng như thế nữa, con biết – chưa?” Quách Nguyên Giáp nhìn thấy Quách Quân Nhi mắt đỏ âm ức, trong lòng hắn cũng nhịn không được, nói cho cùng hắn cũng chỉ có một mình đứa con gái, từ nhỏ đến lớn yêu thương Quách Quân Nhi, miệng chảy ra nước miệng chảy lên tay, hắn muốn gả con gái cho Hoàng Văn Hoa cũng chỉ là muôn cô hạnh phúc mà thôi.

Hoàng Văn Hoa gia cảnh cũng môn đăng hộ đối, khả năng của hắn cũng rất xuất sắc, hắn có thê tự lập khi hắn chưa hơn ba mươi tuổi.

Còn về một người tên Lâm Tử Minh được Quách Quân Nhỉ hai ngày nay, hắn không thèm để ý tới, một người biết võ công thì có gì là giỏi giang, nói thẳng ra là chỉ có cái võ công giỏi mà thôi, hiện nay xã hội không có dùng võ công để nói lí lẽ, thật sự không chấp nhận để con gái mình ở với những người như vậy.

“Bồ à, đấy không phải do con ngang bướng, đấy là chuyện | lớn của cuộc đời con, con không thể tự quyết định sao?” Đồng thời, đôi mắt cô ấy bắt đầu nhìn về hướng Lâm Tử Minh, hy vọng rằng lúc này, Lâm Tử Minh có thê đứng lên, cùng đứng lên đấu tranh với cô.Kết quả là cô hoảng hốt : khi nhận ra Lâm Tử Minh đã biên mắt, không biết đã đi đâu mắt rồi!

Lâm Tử Minh? Vừa rồi vẫn còn ở đó sao bấy giờ đã không thấy đâu rồi?

Tâm trạng của Quách Quân Nhi đột nhiên thất vọng, bối rồi, hy vọng tìm được Lâm Tử Minh càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, cô phát hiện thấy Làm Tử Minh đã biến mắt, không thê tìm thấy được.

Sao lại có chuyện này? Lâm Tử Minh bỏ rơi cô rồi bỏ chạy à?

Phản ứng đầu tiên của cô ấy là xuống sân khâu tìm Lâm Tử Minh thì cô ấy thực sự không biết phải đối mặt với tình huông hiện tại như thê nào.

Giờ cô ấy phát hiện ra, vô thức, Lâm Tử Minh đã trở thành trụ tâm linh của cô ấy!

“ Quân Nhi, bố nói với con là con đang tìm cái gì thế?” Quách Nguyên Giáp giận dữ nói.

“Bố, con cảm thấy không khỏe, buổi tiệc tối nay đến đấy thôi.” Quách Quân Nhi cắn môi cỗ kìm nước mắt: lại, thậm chí còn từ bỏ hy vọng duy nhất của mình. Ngay lúc này, cô cảm thấy bị cả thế giới bỏ rơi, cảm thấy rất buôn và muôn khóc.

Khi Quách Nguyên Giáp nhìn thấy cô phụ vậy, khuôn mặt cô trở nên xanh è.

“Lúc nãy không phải con vẫn tốt, sao tự nhiên con lại thấy buồn nôn?”

Quách Nguyên Giáp nói với lo lắng, hoài nghi.

Lúc này, Hoàng Văn Hoa đã lâu không nói chuyện, tự nhiên mở miệng với một nụ cười trên mặt, “Quân Nhị, em vừa nói bạn trai của em đang ở đấy, tự hỏi liệu có thể kêu anh ta ra đề mọi người xem không?

Lời nói của hắn không đặc biệt hạ thấp giọng nói, qua mic gân đó, vang lên qua toàn bộ khán giả, khiến bầu không khí bình thường bắt đầu trở lại kỳ lạ.

Nghĩ một chập có rất nhiều người sông lâu đến nỗi này rồi nhưng họ chưa bao giờ dự một bữa tiệc đính hôn như vậy.

Biểu hiện khuôn mặt của Hong Đông Cương với Quách Nguyên Giáp đã – thay đôi theo thái độ khác nhau.

Hoàng Văn Hoa là đang giận giữ, trên mặt thì cười như vậy nhưng thật ra trong lòng rất không vừa ý.

Chắc chắn Hoàng Văn Hoa rất giận dữ, vôn dĩ tâm trạng đã không tốt, Lâm Tử Minh đã làm hỏng việc lớn của hắn, lại còn đánh hắn thành ra như thế này, suýt nữa là mắt mạng rồi. Hắn đã chọn cách đổi đời để tham dự bữa tiệc đính hôn tối nay, đáng nhẽ là một điều hạnh phúc cho mọi người. Những kết quả, Quách Quân Nhi đã gấy, nhiều rắc rồi, làm cho vũ trụ của hắn muốn phát nỗ ngay lập tức. : Sau khi mọi người yên lặng một thời gian, Quách Quân Nhi cũng tức giận khi đối mặt với cuộc thâm vân của Hoàng Văn Hoa, cô ấy cô ý vui vẻ cười đùa nói: ” Được chứ, vì mày muốn gặp anh ấy, thế thì tôi sẽ kêu anh ấy bước ra cho mọi người gặp mặt!”

Rồi cô ấy nhìn vào góc tường mà Lâm Tử Minh vừa ở đó nói: “Cưng ơi, lên đấy đi, để xem người đàn ông mà Quách Quận Nhi thích như thế nào.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 347


Chương 347

Bất thình lình, mọi người đều nhìn về hướng đó.

Quách Nguyên Giáp cảm thấy đầu mình tê dại, việc buổi tối Nôi nay Vượt qua ngoài tầm kiểm soát của hắn, chưa bao giờ nghĩ rằng con gái mình, người luôn dịu dàng từ nhỏ đên lớn, có một mặt nổi loạn đốt nát như thế khi đôi khi đã giả dạng một người đàn ông rồi ra ngoài chơi.

Tối nay là buổi tiệc đính hôn của Quách Gia với Hoàng gia, họ mời rất nhiều nhân viên cao cấp có mặt mũi trong xã hội, cùng chứng kiến, kết quả là làm loạn lên như vậy, một sự sỉ nhục của Quách Gia. Hắn có thể tưởng tượng được sau buổi tối ngày hôm nay, danh tiếng ‹ của Quách Gia sẽ tệ đên nỗi nào, môi ân oán giận với Hoàng Gia sẽ càng sâu đậm.

Nếu sớm biết tối nay sẽ thành ra như thế này, hắn sẽ không tham gia cuộc: hôn nhân này.

Tắt nhiên, có một khả năng khác là chúng ta có thể giữ lại bộ mặt của Quách Gia nghĩa là, tên bạn trai của con gái hắn ta là một nhân vật lớn trong xã hội, có thân thế còn cao quý hơn Hoàng Văn Hoa, chỉ bằng cách này mặt bộ mặt của Quách Gia sẽ được bảo vệ, Hoàng gia cũng không dám ghi hận.

Nhưng chuyện này có thể không?

Không thê nào!

Sự thật đơn giản, nêu bạn trai này thực sự là một người đàn ông có tiếng tăm , làm sao anh ta có thể kín tiêng như vậy? Và chấp nhận phụ nữ của họ đính hôn với đàn ông khác?

Qúa nhảm nhí.

Thời điểm này, tâm trạng của Quách Nguyên Giáp thực sự tôi tệ, chưa bao giờ tôi tệ đến vậy.

Còn Hoàng Đông Cường, bộ mặt của hăn xanh lè, thật là xâu xít Ai cũng có thể thầy. hắn đang đứng trên bờ vực sụp đồ và sẽ phát nô bât cứ lúc nào. Lại chả không, Hoàng Đông Cường cũng là môt trong những người có máu mặt thân thê mạnh mẽ, một chuyện mắt mặt như vậy, không có nồi giận ngay tại đó là được coi là tính khí rât tốt rồi.

Vẻ mặt của Hoàng Văn Hoa với nụ cười đáng sợ, hai đôi mắt dường như phát ra một ngọn lửa tối tăm, rất khủng khiếp.

Khi Quách Quân Nhi nói dứt câu, mọi người đã im lặng, không ai động Am, họ đang chờ đợi tên bạn trai “bí ân” thần thánh phương nào.

Tuy nhiên, Quách Quân Nhi cũng nói xong được vài giây rồi, mà vân không có hôi đáp, cảnh này vân rât lạ và yên tính.

“Tại sao? Chuyện gì vậy? Bạn trai của Quách Quân Nhi không xuất hiện.”

“Phải, chắc không phải là sợ quá bỏ trốn rồi?”

“Tôi nghĩ là có thể, cũng không nhìn xem tình hình hiện tại, căng thăng như vậy, làm sao dám xuất hiện, chắc là buôn chán vì đó là Hoàng Gia.”

“Quân Nhỉ chắc là bị lừa rồi, cứ thế gả cho Hoàng Văn Hoa rất tốt mà , cứ phải tìm một người bạn trai bên ngoài tôi không biết nghĩ gì nữa”

* Đều nói phụ nữ xinh đẹp không có IQ cao, bây giờ xem ra đúng là như vậy.

“Thú vị thật, Quách Gia và Hoàng Gia chắc chắn sẽ có mối thù riêng từ bây giờ…

Những âm thanh như vậy được nghe khắp mọi nơi, đến tai của Quách Quân Nhị, làm cho cô cảm thấy rất khó chịu.

Ngay lúc này, cô ấy, cảm thấy vô cùng âm ức, thực sự muôn khóc thật to, nhưng cô ấy đã chống cự lại được.

Cô ấy bắt đầu chấp nhận sự thật là Lâm Tử Minh thực sự đã bỏ rơi cô ây, bỏ đi rồi.Cuối cùng, cô ấy đã thua và trở thành một trò đùa.

Cô đang trong thế bị động, không che dấu nồi Hoàng Văn Hoa, cười đắc ý rôi ép người, ˆ sao vậy, bạn trai cô chạy mất rồi, không dám xuất hiện?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 348


Chương 348

Quách Quân Nhỉ căn môi mà không nói.

Cùng lúc này, một giọng nói đến từ đám đông, “Ai nói tôi đã đi?”

Giọng nói xuất hiện rất đột ngột, không máy ồn ào, nhưng mạnh mẽ vang dội qua toàn bộ hội trường, mọi người đều nghe thấy.

Ngay lập tức, mắt mọi người nhìn vào nguồn ầm thanh, họ thầy một người đàn ông thân mặc vest, mở nút áo, không đeo cà vạt, phong thái ấy đặc biệt là tiêu sái. Tóc của anh không giống như của người khác đặc biệt chăm sóc, đó là tóc tự nhiên, hình thức không đẹp, nhưng có phẩm VỊ, đặc biệt ưa nhìn.

Người đàn ông này không phải Lâm Tử Minh thì còn là ai được nữa?

Hàn Kim Long, người đứng cạnh anh ấy, đột nhiên nghe anh ấy nói, hắn ta rất ngạc nhiên làm sao hắn có thể không nghĩ răng bạn trai của Quách Quân Nhi là anh ây chứ!

Khi Quách Quân Nhi nghe thấy tiếng nói quen thuộc, thái độ của cô lập tức tê cứng, lập tức quay ra nhìn Lâm Tử Minh, những giọt nước mắt mà cô đã giữ lại. Cuối cùng đã rơi xuống, vô cùng kích động, vô cùng cảm động!

Cô ràng đã rất tuyệt vọng, lại ở một góc tường mà thây được ánh sáng, từ từ hôi phục lại. , Lâm Tử Minh đã không từ bỏ cô ấy, vẫn ở đây, thật tuyệt!

Hoàng Văn Hoa cũng thầy. Lâm Tử Minh, Tiêu hiện của hãn vô cùng thú vụi, đồng tử của hắn thu lại lập tức biến thành cái kim!

“Lâm Tử Minh, là mày?” Hắn nhào ra, la hét, và mắt bình tĩnh.

Hắn không thê không mắt phong độ được, chỉ mới hai ngày trước, hán suýt chết trong tay của Lâm tử Minh, hắn hân Lâm Tử Minh đến tận xương tủy rồi!

Khi Hoàng Đông nghe tiếng khóc của con trai mình, hắn ta cũng phản ứng lại, chằm chăm nhìn Lâm Tử Minh, cực kỳ hung ác và đáng ghét.

Đông thời, người đang trong đám đông, Tư Đồ Nam cũng đột nhiên đứng dậy, ‹ chiếc cốc rượu trên tay, hắn rơi xuống đất với một tiếng nỗ.

Phản ứng của anh ta rất phóng đại, nhưng sau hai giây lại trở nên ngụ ngốc, hắn tự tát vào mặt mình, đề nhìn thấy ký ức của mình, vì hắn ta đã quên hết vần đề này! Lần cuối sùng không phải đã nhìn thầy. Lâm Tử Minh và Quách Quân Nhi ở cùng nhau! Cũng như vậy, Hoàng Văn Hoa cũng quên luôn chuyện đó.

Tuy nhiên, có một điều là chứng kiến Quách Quân Nhi và Lâm tử Minh ăn tối riêng cùng nhau là một chuyện khác, buổi tiệc tối hôm nay lại là vẫn đề khác. Tính hình hiện tại tương đương với sự căm thủ khi cướp vợ hắn ta, chứ không phải bình thường nữa.

Dưới ánh mắt của mọi người, Lâm Tử Minh bước ra khỏi đảm đông, lên sân khấu, đứng trước mặt Quách Quân Nhỉ, lây khăn giấy, lau nước mắt nhẹ nhàng, nói với một nụ cười: Khóc gì vậy, tôi vẫn đang ở đây.”

Quách Quân Nhi co giãn miệng cắn vào môi, cô ấy cảm thấy mình rất ấm ức, cũng cảm thầy mình rất hạnh phúc, dùng lực đánh nhẹ vào tay của Lâm Tử Minh nói, “Anh đã đi đâu vậy? em phải gọi anh ra là sao? Ghét chết đi được!”

Lâm Tử Minh chỉ mỉm cười không nói chuyện, sau đó chào Quách Nguyên Giáp và Liễu Nguyên, gọi một tiếng chú dì rất lịch sự.

Vì anh đã hứa trở thành lá chắn cho Quách Quân Nhi, nên phải diễn theo kịch bản cho chuyên nghiệp.

Quách Nguyện Giáp không trả lời, khuôn mặt hằm hằm nhìn Lâm Tử Minh.

Liễu Nguyên cũng vậy.

Trong mắt họ, Lâm Tử Minh không tốt bằng Hoa Văn Hoa, chỉ là một người bình thường, cái áo cũng không đóng nút, trông rât không thanh lịch.

Quách Quân Nhi câm lây tay Lâm Tử Minh cười ngọt ngào, hạnh phúc, quay ra nói với Quách Nguyên Giáp và Liễu Nguyên: “ Bố ,mẹ đây là bạn trai con, tên Lâm Tử Minh, bây giờ con mang anh ây đến giới thiệu với mọi người, nên bố mẹ đừng gả con cho Hoàng Văn Hoa nữa, con một chút cũng không có thích hắn ta.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 349


Chương 349

Khóe miệng của Quách Nguyên Giáp bị giật dữ dội, bây giờ trong lòng rật rồi loạn, không biết nên nói như thê nào mới tôt nữa.

Bữa tiệc đính hôn tối nay đã trỏ thành một trò đùa.

“Lâm Tử Minh, là mày , quả nhiên là mày.”

Lúc này, một giọng nói đầy giận dữ vang lên, đôi mắt của Hoàng Văn Hoa đang rực lửa nhìn thẳng vào Lâm Tử Minh, cái ánh mắt đó muốn ăn thịt Lâm Tử Minh, nhai xương Lâm Tử Minh, uông máu của Lâm Tử Minh.

Bởi vì không khí bắt thường quá lớn, quá kích động, cơ thệ Hoàng Văn Hoa đang rung chuyên dữ dội, biểu hiện trên mặt hắn dữ dội đến mức cực đoan.

Bây giờ hắn giông như vậy, đâu còn vẻ anh tuân đẹp trai, mà đã trở thành một con ác quỷ, nhiều người nhìn thây đã rất sợ hãi.

Còn Lâm Tử Minh, sao anh có thể sợ Hoàng Văn Hoa chứ? Anh cười nói, “Không sai, là tao, Hoàng Văn Hoa mạng mày cũng lớn thật đó, như thế mà vẫn không chết.”

Ha ha ha hai Hoàng Văn Hoa căn răng căn lợi, tạo ra một âm thanh mạnh mẽ, năm chặt tay, giỗng như một con chó, bất cứ lúc nào cũng có thê nhảy bổ lên cắn Lâm Tử Minh.

Khi Quách Nguyên Giáp nhìn thấy tình hình này, hán đã rất bối rồi, Lâm Tử Minh là kẻ thù của Hoàng Văn Hoa, trò đùa này cũng thật lớn qúa đi.

Hoàng Đông Cường giúp Hoàng Văn Hoa đứng vững, mới khiên Hoàng Văn Hoa không bị ngã, chằm chằm nhìn Lâm Tử Minh, bộ mặt của hắn ngập tràn sự mù quáng và giết người, “ Mày là Lâm Tử Minh, chính là hung thủ đã làm con trai tao thành ra như thê này?

Lậm Tử Minh có vẻ ngạc nhiên nói, “Ông chú này, chú có thê ă ăn phân của mình, nhựng chú không thê nói những điêu vô nghĩa, tôi là một công dân tôt tuân thủ luật pháp, tôi không làm bắt cứ điều gì bắt hợp pháp , hãy cân thận tôi kiện chú vì tội phỉ báng. “

Hoàng Đông Cường đã trừng mắt nhìn Lâm Tử Minh một phát, rôi quay sang nhìn Quách Nguyên Giáp phẫn nộ nói “Quách Nguyên Giáp mày đủ tàn nhẫn, Hoàng Đông Cường tao chưa bao xúc phạm mày, mày muôn làm bẽ mặt tao như vậy?”

Lúc này Quách Nguyên Giáp đã hoảng loạn, nhanh chóng lắc đầu: ‘ Anh Hoàng, anh hiểu nhâm rồi, tôi hoàn toàn không có ý đó, hôm nay là quyết. định của con gái tôi, tôi không biết gì cả.”

Đến lúc này rồi, làm sao Hoàng Đông Cường còn. có thể tin Quách Nguyên Giáp. Nói cách khác, đây không phải là vận đề tin tưởng hay không tin, mà là vấn đề đương nhiên, hai gia đình đã rất mất mặt, cả hai đang có mâu thuẫn. Trừ khi, Quách Gia có thể cho Hoàng Gia một lời giải thích.

Giữa đám đông, Tư Đô Nam đã mỉm cười, cái tên Lâm Tử Minh này đúng là đồ điên, lại ngu đến mức này, lại xuất hiên ở buổi tiệc ngày hôm nay, lại còn với thân phận là bạn trai của Quách Quân Nhi, đây không phải muốn tìm cái chết hay sao?

Không chỉ có Hoàng Gia, mà cả Quách Gia cũng không thể thả cho Lâm Tử Minh.

“Ôi, Chúa ơi!”

Quách Nguyên Giáp nhận ra vấn đề không thê lành lại được, hắn đã thở dài rât lâu.

Chuyện xảy ra tôi nay hoàn toàn vượt quá dự đoán của hản ta, ngay cả khi hắn rất tháo vát, rất biết tính toán, cũng không tính được mọi chuyện sẽ tiên triền theo hướng đó.

Tuy nhiên, đã có nhiều chuyện xảy ra rồi, hắn ta cũng không thê hồi hận, được nữa, hơn nữa, trong đười hắn chỉ có một đứa con gái duy nhất, Quách Quân Nhị, làm sao có thế đổ lỗi cho Quách Quân Nhi, vì vậy chỉ có thể thở, thừa nhận cuộc đời mình vậy đó.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 350


Chương 350

Đập đập tay Hoàng Đông Cường nói, “Anh Hoàng, chuyện đã thành như vậy rôi , vì con gái tôi đã có bạn trai, chúng ta hãy coi bữa tiệc ngày hôm nay hủy bỏ đi.”

Bộ mặt của Hoàng Đông Cường vô cùng xâu xí, Quách Nguyên Giáp không có định giải thích cho hăn, muốn tuyệt tình để chiến đầu với hắn.

Làm sao một người như hắn có thể nuôt cơn giận dữ như vậy? Nhưng chuyện đã như vậy rồi, cái gì xảy ra cũng dã xảy ra rồi, hán muôn phát điên lên, nó sẽ trở thành trò đùa của hắn.

Hắn dù gì cũng là người có máu mặt, trí tuệ cực kỳ thông minh, đã nghĩ đến chuyện quan trọng.

Hắn. cười một cách khinh bỉ rất dễ dàng nhìn ra được điều đó, nói: “Anh Quách, anh đúng là rất yêu thương con gái mình, tôi nhớ đêm nay rồi.

Nói xong câu nói đó, tất cả mọi người đều hiều rằng Hoàng Đông Cường đang phát biêu là sau này Quách Gia với Hoàng Gia sẽ là kẻ thù của nhau.

Một bữa tiệc đính hôn hoành tráng, lại biến thành thế này, trong mong đợi của mọi người, sau một thời gian dài để lôi ra lam trò đùa.

Chỉ là, sự việc đâu có đơn giản mà kết thúc như vậy?

Không cần thiết.

Hoàng Văn Hoa nắm chặt lấy chân của bỗ mình, mặt hắn lộ ra một nục cười đầy ý ng hĩa, “ Chú Quách, hình như chú rât hài lỏng với Lâm Tử Minh, chắc chú cũng biết thân phận của hắn rồi? Cháu rất khâm phục lòng quảng đại của chú!”

Quách Nguyên Giáp nghe được điều này, lập tức cau mày, trên mặt cười nhạt nhẽo, ” Hoàng Hiền Chí, có gì thì nói trực tiếp ở đây đi, không cần lòng vòng như vậy làm gì, kỳ cục quá.”

“Ha ha ha.” Hoàng Văn Hoa nhìn thây Quách Nguyên Giáp như vậy, làm sao lại không hiệu được, Quách Nguyên Giáp không có biết thân phận của Lâm Tử Minh, như thế thì sẽ càng thú vị hơn nữa.

Và nụ cười của hắn trở nên dữ dội hơn, thù địch hơn nữa nói: “ Ai ya, xem ra cháu hiểu nhằm rồi chú không có biết gì về thân phận đứa con rễ rông này của chú.”

Quách Quân Nhi thấy điều này, thái độ cô thay đổi, có chút cảm thây có lỗi, liền đứng lên nói với Hoàng Văn Hoa: ° “ Hoàng Văn Hoa, anh muốn đi thì đi đi, nói nhiều thứ vô nghĩa như vậ làm gì?”

Hoàng Văn Hoa nói: ” Quách Quân Nhi, sao nào, bây giờ bắt đầu cảm thấy tội lỗi? Có vẻ như cô thật sự không nói cho bồ cô biết danh tính của Lâm Tử Minh đúng không? Vì sao vậy? Thấy có lỗi à?

Không chỉ có Quách Nguyên Giáp đang đợi chờ, mà tất cả các vị khách có mặt ở đó, đều rất đang mong chờ hóng chuyện, học làm gì còn không nghe được, người bạn trai này của Quách Quần Nhi thân phận không thể nói cho người khác biệt được.

Như vậy, chuyện tối nay sẽ càng thú vị hơn.

Trong đám đông Tư Đồ Nam, hắn ta còn tự hào hơn, rực rỡ hơn.

Ngay lúc này, bọn họ đều nhìn thấy ông hê một nhóm anh em trẻ đi vào từ cửa, hắn càng vui mừng hơn, nóng lòng qua đón chảo, “Lão Sửu, ngài đên rồi?”

Vì sự xuất hiện của Lão Sửu tạo ra một sự xáo trộn nhỏ, có nhiều người nhìn vào sự sợ hãi, máy tên công tử bột bên cạnh Tự Đồ Nam là sự cuồng nộ và cuồng tín trong mắt họ.

Đây là Lão Sửu, hoàng đề ngầm của thành phố Hoa, không chỉ giàu có, mà còn quyên lực, dưới hắn không biết là có bao nhiêu đàn em nữa, chỉ cân một tiếng là vô sô người lao vào nước sôi lửa bỏng, thật là uy phong mà.

“Ukm.” Lão Sửu đã gật đầu nhẹ nhàng, trước mặt Từ Đồ Nam hắn rất lạnh lùng.

Rồi, đôi mắt của Lão Sửu nhìn về phía Lâm Tử Minh, với một chút tôn trọng và sợ hãi trong mắt hắn ta.

Mọi người bên ngoài đều biết hắn là hoàng đề ngầm của thành phố Hoa, nhưng không ai biết thực tê hãn cũng chỉ là một thuộc hạ của Lâm tử Minh mà thôi.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 351


Chương 351

Sắc mặt của Quách Quân Nhi nhợt nhạt, rất hận Hoàng Văn .Hoa, cái con người này làm sao có thể đáng ghét đến vậy, vẫn muôn đạp lên chân cô một cái.

Tất nhiên, cô ấy biết thân phận của Lâm Tử Minh, là con rễ của Sở Gia, ở thành phố Hoa này rất chỉ là “nồi tiếng”, nếu như đề gia đình cô biết được, thì chắc chắn sẽ bùng nỗ. Bố cô chắc chắn sẽ không tha cho cô, cho nên cô không thê không hoảng loạn được.

Nhưng việc đã như vậy rồi, cô chỉ biết căn răng căn lợi, giả vờ cô ‘không quan tâm gì hết, ° Đồ thần kinh, tôi có ì phải hỗ thẹn lương tâm, Lâm Tử Minh là bạn trai tôi, anh ấy không có giết người cũng không có phóng hỏa, còn anh nhanh biên đi, còn không đủ mắt mặt hay sao mà ở đây?”

Quá rõ ràng như vậy rồi, khiến tất cả con mắt của Hoàng Gia đều tức giận và đầy sự hận thù.

Quách Nguyên Giáp không có ngu ngôc, đên nước này rôi, làm sao không nhìn ra con gái mình đang hồi lỗi trong lòng, cũng túc là danh tình của Lâm tử Minh có vấn đề.

Bắt thình lình, tim hắn trở nên phức tạp hơn, giận dữ, hồi tiếc, hoảng loạn, cay đắng, trâm cảm.

May mắn thay, hắn không đi sự kiểm soát của lí trí, biết được càng như vậy thì danh tính của Lâm Tử Minh càng dễ bị lộ hơn nữa.

Cho nên hắn đứng ra nói: “Haha, Văn Hoa, chú biết chú có lỗi với cháu, chú xin lỗi cháu. Chú sẽ giới thiệu một người thích hợp hơn với cháu, chuyện nhày hôm nay đến đây. thôi giải tán thôi.”

Với điều đó, hắn quy qua nhìn người của Quách Gia ra hiệu cho họ, kêu mọi người cùng nhau đi, không thể tiếp tục ở lại đầy mát mặt hơn nữa.

Nhưng bây giờ, làm sao Hoàng Văn Hoa lại có thể để cho. họ đi? Hãn ta còn chưa tiết lộ danh tính của Lâm Tử Minh nữa! “Ha ha, không vội, không vội, chú Quách, cháu vẫn luôn ngưỡng mộ chú rất nhiều, sợ chú bị lừa! ái tên Lậm Tử Minh, thật ra là một người nổi tiếng của thành phó Hoa chúng ta, rất nhiều quen biết hắn.”

Khi Quách Nguyên Giáp nghe được chuyện này, hắn trở nên cay đắng hơn, hăn hiểu răng hôm nay không thể bỏ chạy được nữa.

Bởi vì Hoàng Văn Hoa đã quyết tâm trả thù, cho dù hắn có chạy bây giờ, đến lúc tất cả mọi người đều biết chuyện này, Quách Gia của hắn vẫn sẽ bị mât mặt.

Tết hơn là ở lại đây, tùy cơ hành động, giảm thiểu những mắt mát.

Bây giờ h hắn càng ngày càng hối tiếc việc tổ chức yên tiệc đính hôn tối nay, đáng nhẽ hãn ta nên hoãn buổi hẹn cho đến khi hắn ta thực sự sếp được Lâm Tử Minh.Giờ thì tốt rồi, ở trong miệng cọp mà cũng không thê chạy nỗi.

Hắn ta đã cầu nguyện cho Lâm Tử Minh không phải tội phạm nếu không Quách Gia sẽ không có mặt mũi nào, nữa.

“Ha ha, phải không?” Quách Nguyên Giáp nhìn lại cười với Hoàng Văn Hoa, sau rôi lại quay ra nói với Lâm Tử Minh: ‘ “ Chàng trai trẻ, cậu quen biết Quân Nhi nhà tôi lúc nào vậy?

Cũng không có đến thăm hỏi tôi gì cá?

Hắn điên khùng nhìn Lâm Tử Minh, hy vọng Lâm tử Minh có thể hiểu chuyện, đến lúc đó cho dù Hoàng Văn Hoa có nói cái gì đi nữa đêu không thừa nhận, căn lại hắn, đề danh tiếng của Quách Gia có thể được bảo tồn!

Lâm tử Minh không, thể. không biết, nhưng hắn ta nói với một nụ cười: “Chú, cháu đã quen biết Quân Nhi một thời gian rôi, nhưng thời gian này công ty có chút bận bịu, nên cháu không có thời gian đi thăm chú, thật và ngại, mong chú tha thứ cho cháu.”

“Chủ công ty?” Quách Nguyên Giáp cảm thấy tốt hơn, có thể tự mở một công ty , như thế cũng là một ông chủ, có kiếm được tiên hay không lại là chuyện khác, ít nhất là danh tính của anh khá tốt. ” Không biết cháu đang điều hành công ty nào?”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 352


Chương 352

Ngay khi Lâm Tử Minh muốn nói chuyện, thì Hoàng Văn Hoa nhảy ra cười nói, “Ha ha, chú Quách, không phải chứ? Chú dễ dàng bị hẳn lừa đói vậy sao? Hăn thì quản lý công ty cái gì, mây năm nay không có tìm được công ăn việc làm gì hệt, ở Sở Gia ăn chực, làm việc nhà. Hắn đã có tiếng xấu ở thành phố Hoa, bị đánh như con chuột cống bên đường, quả nhiên đên chỗ của chú thì hắn lại lật người trở thành miêng môi ngon.”

“Cái gì? Quách Nguyên Giáp cau mày, không dễ dàng gì mới thư giãn một chút, lập tức trở nên tệ hơn, một người không thể tìm được việc làm, như thê thì quá là vô: dụng! Hơn nữa, danh \ tiếng của hắn ở thành phó Hoa rất xấu, đủ làm cho mặt hắn xanh nhạt hơn.

“ Quân Nhi, bạn con rốt cục là người như thế nào? Có phải con bị hắn lừa không?”

Không thể không. nói rằng phản ứng của Quách Nguyên Giáp rất là nhanh chóng, lập tức thay đôi Lâm Tử Minh là bạn an không phải là bạn trai nữa.

Quách Quân Nhi cắn môi, cúi thấp đầu, không dám đối mặt với Quách Nguyên Giáp, bởi vì danh tính của Làm Tử Minh rất khó đề nói ra.

Không phải là cô ta ghét Lâm Tử Minh, nhưng cô ta không dám đối mặt với Quách Nguyên Giáp trong hoàn cảnh như này.

Khi Hoàng Văn Hoa nhìn thầy cảnh này, nụ cười trên mặt còn sáng sủa con chuột cống bên đường, quả nhiên đên chỗ của chú thì hắn lại lật người trở thành miếng môi ngon.”

“Cái gì?” Quách Nguyên Giáp cau mày, không dễ dàng gì mới thư giãn một chút, lập tức trở nên tệ hơn, một người không thể tìm được việc làm, như thê thì quá là vô: dụng! Hơn nữa, danh tiếng của hắn ở thành phó Hoa rất xấu, đủ làm cho mặt hắn xanh nhạt hơn.

“ Quân Nhi, bạn con rốt cục là người như thế nào? Có phải con bị hăn lừa không?”

Không thể không. nói rằng phản ứng của Quách Nguyên Giáp rất là nhanh chóng, lập tức thay đôi Lâm Tử Minh là bạn Shh, không li là bạn trai nữa.

Quách Quân Nhi cắn môi, cúi thấp đầu, không dám đối mặt với Quách Nguyên Giáp, bởi vì danh tính của Làm Tử Minh rất khó đề nói ra.

Không phải là cô ta ghét Lâm Tử Minh, nhưng cô ta không dám đối mặt với Quách Nguyên Giáp trong hoàn cảnh như này.

Khi Hoàng Văn Hoa nhìn thầy cảnh này, nụ cười trên mặt còn sáng sủa hơn,. bây giờ hắn có rất nhiều niềm vui bắt thường và sự liều lĩnh.

Hắn đang chò đợi phản ứng của Quách Nguyên Giáp khi biết danh tính của Lâm Tử Minh, sẽ có phản ứng như thế nào, đến lúc đó danh tiêng của Quách Gia cũng sẽ bị xâu theo, đến Quách Quân Nhi cũng trở nên không đáng tiền nữa.

Với hắn mà nói, đó cũng là một sự trả thù.

Khi thấy rằng con gái mình không nói chuyện, Quách Nguyên Giáp biết chuyện gì đang diễn ra, lập tức lườm Lâm Tử Minh một cái, mặt hắn trở nên lạnh lùng, không khách Sáo nói: Cậu rốt cục là ai? Tại sao lại tiếp cận con gái tôi?”

Lâm tử Minh thở dài, không biết làm gì nữa, tại sao anh đi đên đâu cũng là toàn gặp những phiền phức, cũng đều có người đứng ra đối đầu với anh vậy?

Mệnh của anh là đã sắp đặt trước là không được yên bình có phải vậy không?

“Chú ơi, cháu là ai có quan trọng không?” Lâm Tử Minh nói.

Tâm trạng của Quách Nguyên Giáp lúc này không thể hiểu được lời của Lâm Tử Minh, {heo như hắn nhìn đó là một dạng biểu lộ của sự tội lỗi, một sự áy náy!

Bắt thình lình, tim hắn ta lại nồi giận, tâm trạng lại tệ hơn.

“Có vẻ như cậu thực sự có một danh tính mờ ám, cậu nên giải thích tại sao anh lại muốn tiếp cận con gái tôi!”

Quách Nguyên Giáp bắt đầu bỏ mồi quan hệ.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 353


Chương 353

Tại thời điểm này, Quách Quân Nhị, người đã cúi đầu xuỐng, đột nhiên ngâng đầu lên nói: “ Bổ, bỗ không cân phải dữ tợn như vậy, Lâm Tử Minh nói đúng, anh ấy là ai rất quan trọng như? Con thích anh ấy, anh ấy cũng sẽ chăm sóc con cân thận, như thê không đủ như? Lẽ nào nhất định là phải cỏ tiền, mới có thể theo đuổi hành phúc!”

Sau đó, cô nói với Hoàng Văn Hoa, “

Hoàng Văn Hoa, tôi biết ý của TU, cũng chỉ là muôn trả thù chứ gì?

Muôn nhìn thầy tôi bẽ mặt, Không sai, thân phận của Lâm Tử Minh có chút nhạy cảm, anh ây từng là con rễ của Sở Gia, ở thành phố Hoa danh tiếng không có được tôt, nhưng như thê thì có sao, người tôi thích là anh ấy!”

Dút lời, khoảng khác này, tật cả mọi người ở đây bùng lên như một cơn bão, làm cho nõ của Quách Nguyên Giáp muốn nỗ tung!

Con rễ của Sở Gia……….

Hắn. đột nhiên nhớ ra tại sao lại cảm thấy quen thuộc khi nghe cái tên đói Trong một khoảnh khắc, tâm trạng hắn rất tôi tệ, trái tim hắn được siết chặt lại, hắn cực kỳ đau khổ.

Khi Quách Gia nghe được tin này, họ phát điên, đặc biệt là mây tiền bồi giờ họ run rầy vì tức giận, còn những người già nua thì gương mặt lạnh thì không thê chịu nồi nữa, chỉ những người trẻ tuổi đứng gần đó mới có thê đứng vững được, miệng liên tục đọc, gia đình không may rồi, gia đình không may rôi…..

Lại còn không nữa Quách Gia dù gì cũng là một gia đình có tiếng ở thành phố Hoa, không có nồi tiếng bằng Lâm Gia, nhưng họ cũng là gia đình có mặt mũi có danh tiếng, quả nhiên đứa con gái duy nhất của Quách Gia lại có môi quan hệ với con rễ của Sở Gia, lại còn là tại bữa tiệc đính hôn với Hoàng Gia, lại còn gây ra những chuyện như thế này, bộ mặt này làm gì còn nữa, đã làm mắt bà nội này rồi!

Mọi người ở đó cũng bắt đầu những cuộc thảo luận, ngày càng mãnh liệt.

“Tôi nghe không sai đúng không?

Lâm Tử Minh là con rê của Sở Gia?”

* Sở Gia ở trong thành phố Hoa của chúng ta có gia đình họ Sở ư?”

“Sở Gia chỉ là một gia đình nhỏ, mở một công ty bóng đèn, giá trị tổng thê chỉ là 30 triệu .Vân đề không. phải ở đây, con rễ của Sở Gia rất có tiếng trong thành phố Hoa của chúng ta, tên này chỉ là một thằng vô dụng hèn nhát, tôi nghe nói hắn ở nhà cả ngày làm việc nhà, ăn thức ăn thừa. Kết quả là, xoay người một cái, con rễ vô dụng với Quách Gia đây đã trở thành một cái bánh ngọt sao? Ha ha…”

“ Hóa ra là như vậy, đúng là nực cười, bộ mặt của Giản Gia lần này mắt hết rồi, Quách Nguyên Giáp là người đứng đầu của Quách Gia, chỉ có đứa con gái duy nhất lại đi tìm một thằng vô dụng làm bạn trai, từ bỏ cuộc hôn nhân với Hoàng Gia, đúng là bị ma ám mà, haha.”

“Không phải như, không nhìn vào phản ứng của Quách Gia mặt họ đều biến thành màu xanh hết rồi.”

“Bữa tiệc đính hôn tối nay không vô ích, mà đầy những khúc quanh, xoay vòng, thật là thú vị, không biệt liệu có bước ngoặt nào trong tương lai nữa không?”

“Bước ngoặt cái con khỉ mốc, đã là cái búa cứng nhắc rồi, Quách Quân Nhi đã thừa nhận rồi, còn biên đôi cái khỉ mốc gì nữa.”

Rõ ràng những người này đang rơi xuống hồ sâu, những lời nói của họ ngày càng khó nghe, lan truyền tới tất cả tai của mọi người Quách Gia, làm cho họ thậm chỉ còn đau khổ hơn nữa, họ chỉ muốn tìm một chỗ trống để chui vào trong.

Còn Hoàng Gia thì rất hạnh phúc và thanh thản.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 354


Chương 354

Quách Gia hối hận về cuộc hôn nhân này, làm cho gia đình họ mắt mặt, mối thù này cũng nên báo rồi, sau hôm nay Hoàng Gia không có mắt mặt.

Ngược lại, chính là Quách Gia đã bị mắt mặt, haha……

Bộ mặt của Hoàng Văn Hoa đang cười rất đắc ý , nhìn Lâm Tử Minh với một ánh mắt chế nhạo.

Đồng thời, Lâm Tử Minh từ đầu đến giờ không có nói gì hết, trên mặt anh cũng không có biểu hiện gì hết, giông như một khúc gỗ đứng đó, đơ ra Vậy.

Thật ra mà nói, mọi người đều nghĩ răng anh ta sợ quá nên khò khao ra như vậy, một con rê vô dụng thậm chí còn không : thể tìm được việc làm và chỉ có thể ở nhà để ăn đồ ăn thừa, gặp phải việc như vậy, không bị sợ hãi mới là lạ đó.

“Buồn cười lắm không?”

Và tại thời điểm này, Lâm Tử Minh cuối cùng đã nói chuyện, anh nhìn vào Hoàng Văn Hoa nhẹ nhàng, lưng anh ta thẳng đứng không có đường cong, khuôn mặt anh ta không có chút bồi rồi hay tội lỗi, nó cho mọi, người một cảm giác khó hiểu là rất mạnh mẽ.

Tiếng nói của Lâm Tử Minh không.

quá lớn, nhưng rõ ràng là tiêng nói đã lan ra khắp hội trường, mọi người đều yên lặng xuống nhìn về hướng Lâm Tử Minh, mong đợi anh ta nói điều gì đó.

Nụ cười trên gương mặt Hoàng Văn Hoa bị đơ cứng lại, hắn chỉ là ghét cái bộ dạng bình tĩnh của Lâm Tử Minh, giả vờ cái mẹ gì chứ.

“Lâm tử Minh, tao không thể không phục mày được, đúng là cái đồ mặt dày, đến lúc này rồi, vẫn còn bình tĩnh như vậy.” Hoàng Văn Hoa lại cười đùa đùa trên mặt, ” Mày vận còn muốn đầu tranh để che giâu thân phận mình là con rễ của Sở Gia à?”

Rồi hắn nói với Quách Quân Nhi, “Quách tiểu thư, đôi khi tôi không hiểu ý của cô, rõ ràng biết là Lâm Tử Minh là con rễ Sở Gia, một thằng vô dụng vậy mà vẫn ở cùng với hắn. Thái độ theo đuổi tình yêu đích thực của cô thật đáng ngưỡng mộ kể cả danh tiếng của gia đình cũng không quan trọng nữa.”

Lời nói của hăn, một từ như một con dao, đâm xuyên vào tim của tất cả thành viên nhà Quách Gia, càng thủ hận Quách Quân Nhi và Lâm Tử Minh hơn.

Hoàng Đông Cường cùng những: người khác đã điên cuồng sửa kiếm của họ không thể từ chối từ bỏ cơ hội giết người này được.

Quách Quân Nhi cúi đầu xuống, cô giỏng như một bông hoa lớn lên trong nhà kính, sức chịu đựng tâm lý của cô ây rất bình thường, không thể chịu nổi những áp lực này, ngay lúc này không thê câm được nước mắt nữa rồi.

Đột nhiên, có một bàn tay ấm áp nắm lầy bàn tay lạnh lẽo đó của cô, kèm theo một niêm an ủi nhẹ nhàng, “Đừng khóc, tôi nói tôi sẽ giúp cô tối nay, nên tôi sẽ không phá vỡ lời hứa của tôi, Quách Quân Nhi cô sẽ không bị mắt mặt.”

Nghe thấy giọng của Lâm Tử Minh, trái tim run rây của Quách Quân Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên và thấy khuôn mặt bạo chúa của Lâm Tử Minh, làm ngập tràn sự ấm áp cho trái tim cô.

“Uk…”Cộ ấy gật đầu nhẹ nhàng, cô ấy biết rằng Lâm Tử Minh đang an ủi mình, cô ầy đã không có những hy vong nữa rôi, nhưng trái tim của cô ấy vẫn rất là ấm áp.

Hoàng Văn Hoa còn khinh miệt hơn nghĩ là Tâm Tử Minh đang phải đầu tranh đề trả đũa, đề xem những mánh khóe mà Lâm Tử Minh có thê chơi là gì nào.

Lâm Tử Minh năm tay Quách Quân Nhi, đàng hoàng nói: “Chú Quách, vừa rôi chú có hỏi cháu là mở công. ty gì, bây giờ cháu có thê nói với chú.”

Quách Nguyên Giáp hứ lên một tiếng, không có nễ mặt Lâm Tử Minh, trong lòng hắn ta, Lâm Tử Minh đã bị liệt vào danh sách đen rồi.

Dưới sân khấu, Tư Đồ Nam đứng dậy, tay câm ly rượu vang, quay quay ly rượu vang, nhìn Lâm Tử Minh tự làm trò cười.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 355


Chương 355

Kế bên hắn là Lão Sửu cũng đứng lên, mắt nhìn thẳng, nhưng nêu nhìn kỹ, bạn vẫn có thể thấy sự cháy trong mắt Lão Sửu, khoảnh khắc này cậu chủ củ Lão Sửu đã quay lại rôi.

Hàn Kim Long đã từ từ đi đến nơi gần Lâm Tử Minh nhất, chỉ cần Lâm Tử Minh cần hắn sẽ là người đầu tiên đứng lên.

Có một người đàn ông nữa, Vương Vệ Qúy, không lâu trước đây cũng đã có mặt, ban đầu muôn nói lời chào tới Lâm Tử Minh, nhưng ý định của hắn đã bị gián đoạn bởi ánh mắt của Lâm Tử Mình, giờ cũng đang nhìn Lâm tử Minh chờ lệnh của Lâm Tử Minh.

Toàn hội trường không còn một tiếng nói nào nữa, tất cả mọi người đều đang đề xem Lâm Tử Minh có thê nói gì. Tất nhiên, hầu hết mọi người vận còn nghĩ là lại xem chuyện cười, họ không tin là Lâm Tử Minh có thê trở người.

Lâm Tử Minh không chú ý tới những gì người ta nghĩ về sin ta. Anh ta nhìn thẳng. vào mắt Quách Nguyên Giáp nói với một nụ cười: “Cách đây không lâu, cháu dùng 2,5 tỉ thu mua lại công ty truyền thông truyền hình Tử Quỳnh, cháu tin chú Quách đã nghe tới chuyện này rồi, thân phận hiện tại của cháu là chủ tịch của hãng phim và truyền thông Tử Quỳnh.”

Chủ tịch của Tử Quỳnh, năm từ này nói ra đã gây ra một cú sốc lớn.

Ngay trước khi bắt đầu buổi tiệc đính hôn, chủ đề được thảo luận nhiều nhất giữa các vị khách là chủ tịch của Tử Quỳnh, lý lịch, diện mạo, tuổi tác rồi sự có mặt của chủ tịch. Có thể nói răng chủ tịch Tử Quỳnh là người bí ẩn nhất của thành phó Hoa.

Nhưng Lâm Tử Minh nói anh ta là chủ tịch của Tử Quỳnh, chuyện này không phải là trò đùa sao?

Do đó, sau một phút im lặng ngắn ngủi, hội trường tràn ngập tiếng cười, ngoại trừ Vương Vệ Qúy và Hàn Kim Long, tất cả mọi người đều đang cười lớn.

“Ha ha ha ha ha……. Lôi nghe có đúng không? Hăn nói hắn là chủ tịch Tử Quỳnh?”

“ Đúng là cười chết tôi rồi, đây đúng là một trò cười mà, hahaha, giả danh ai không được lại đi giả đà hÍ chủ tịch của Tử Quỳnh, thật sự nghĩ rằng chủ tịch Tử Quỳ: h thân bí như thế thì có thề tùy tiện mạo danh như? Cũng không tự soi lại xem mình trông như thê nào mà dám nhận là chủ tịch Tử Quỳnh!”

“Khi tôi nghe những lời hắn ta nói, tôi thực sự muốn đáp lại những lời đó, không có gì lạ trên thê giới, một thằng con rê thậm chí không thể tìm được một công việc, lại dám giả làm chủ tịch của một công ty niêm yết với giá trị thị trường vài tỷ, tại sao hăn ta không nói mình là vua đi.”

“Thể diện của Quách Gia đúng là mất hết rồi……”

Lâm Tử Minh bây giờ có vẻ là một trò đùa, thằng hề, không ai tin anh là chủ tịch Tử Quỳnh.

Lại còn không phải ư, thân phận của chủ tịch của Tử Quỳnh như thê nào là một nhà mấy chục li là một gia tộc lớn, còn Lâm Tử Minh, thằng con rễ nhỏ nhoi của Sở Gia, lại không có chút bản lĩnh nào, sự khác biệt giữa hai thứ giống như loài kiến nội gián và rông to lớn vậy, chỉ có thăng ngu mới tin Lâm Tử Minh là chủ tịch của : Tử Quỳnh.

Quách Nguyên Giáp nghe được điều này, hắn đã rất sửng sốt, chủ tịch Tử Quỳnh danh tính không đơn giản vậy đâu! Trước đây hắn ta đã có mời chủ tịch Tử Quỳnh nhưng tất cả bọn họ đều bị từ chối. Điều quan trọng là giới truyền thông Tử Quỳnh vẫn đang phát triển rất tốt, giá trị thị trường của giới Tử Quỳnh có thê cao hơn mười tỷ!

Mười tỷ, khái niệm này là gì?

Bây giờ chàng trai trẻ đứng trước mặt hăn lại tự nhận mình là chủ tịch Tử Quỳnh? Thay vì hạnh phúc, hắn ta hiện ủ rũ hơn còn cảm thấy bị xúc phạm, thật sự ngạo mạn, quá điên khùng!

Quách Quân Nhi cũng sửng sốt, sau đó cô cũng che lại khuôn mặt mình lại, cô áy hói hận vì đã gọi Lâm Tử Minh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 356


Chương 356

Còn với Hoàng Văn Hoa, sau một khoảng thời gian ngắn kinh hoàng, hăn cười lớn, nhìn thây thái độ nghiêm túc của Lâm Tử Minh, hắn càng cười, hoàn toàn trong sự điều khiến hắn ta, bùng nô cười: “ha ha hạ ha ha ha ha ha…

Hắn ta cười nhiều đến nỗi nước mắt chảy ra, nhưng bây giò hắn ta đã lây lại được tinh thần, Lâm Tử Minh đúng là hạt dẻ cười của hắn, còn dám giả làm chủ tịch của Tử Quỳnh, hắn chưa bao giờ gặp qua người không não như vậy.

Hoàng Đông Cường cũng cười lên, càng ngày càng coi thường Lâm Tử Minh, trong lòng nghĩ Lâm Tử Minh là một thằng ngu, bởi vì chỉ có thằng ngu mới hành động như vậy.

Nhưng dưới sân khấu, Tư Đồ Nam cũng hít một chút, nôn ra một chút rượu, hắn vui đến chết luôn rồi.

“Buồn cười không?” Lão Sửu ở một bên không cười, nhìn hắn một cách lạnh lùng.

“Ờ…” Lão Sửu rất tức giận, lập tức làm cho hắn tắt nụ cười, giống như con vịt bị bóp nghẹt vậy, thật buồn cười, hắn không hiệu Lão Sửu đang có ý gì, không dám cười nữa.

Lão Sửu lại nhìn Lâm Tử Minh lân nữa, cậu hai à, cậu muôn làm gì vậy, đây là cách thông báo sự trở về của cậu sao? Hay chỉ đơn giản là tự phát?

“Buôn cười không?” Cùng một câu nói, Lâm Tử Minh hỏi Hoàng Văn Hoa, nhìn nụ cười phóng đại của Hoàng Văn Hoa.

Hoàng Văn Hoa tự lau nước mắt, thở không được nữa rồi, cần người bên cạnh đỡ hắn, “ “ Buồn cười chứ, sao lại không buồn cười chứ, Lâm Tử Minh mà đủng là cái thằng không có não, có những lúc thật sự tò mò muôn xem cấu trúc não của mày được câu tạo như thế nào, trừ phi tất cả đều là phân trong đó! Hahhah.”Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lâm Tử Minh cũng cười: “Hoàng Văn Họa, tao khuyên mày đừng nói những điều đắc ý nhự Vậy, rât nhiêu chuyện mày không thê tưởng tượng ra được khổng có nghĩa là chúng không tồn tại, không là tí nữa lại tự tát vào mặt mình đó.”

Hoàng Văn Hoa thu lại nụ cười, nói một cách khinh miệt, “Lâm Tử Minh, không phải là tao xem thường mày, chủ tịch Tử Quỳnh là người như thế nào, người có một tài sản của vài tỷ, dựa vào mày cái loại vô dụng, cũng.

dám mạo danh? Tao khuyên mày nên quỳ xuống xin lỗi hàng chục lần, tự tát mình cả chục lần, mong chủ tịch Tử Quỳnh tha thứ cho mày, nêu không, nó lan truyền đến tai của chủ tịch rôi, mày sẽ không biết chết như thế nào đâu. Lúc đó, còn sẽ liên lụy đến Quách Gia nữa.”

Quách Nguyên Giáp cũng nói với Lâm Tử Minh rằng: “Đồ khốn, còn không nhanh chóng xin lỗi! Mảy không thể giả làm chủ tịch Tử Quỳnh được!”

Lâm Tử Minh thở dài, khá vô dụng, nhìn qua Quách Quân Nhi hỏi: “Cô có tin tôi là chủ tịch của Tử Quỳnh không?”

Quách Quân Nhi đang hoang mang, bộ não bị rôi trí, không biết phải trả lời thế nào.

Phản ứng của cô ấy đã cho Lâm Tử Minh đáp án.

“Tại sao mọi người lại không tin tôi vậy?” Lâm Tử Minh nhìn quanh đám đông, nhưng anh ta vô cùng bất lực.

Hoàng Văn Hoa cũng không vui khi thầy anh như thế, đã đến lức nào vẫn còn giả bộ, hắn lập tức đứng lên trước, nhìn chằm chằm Lâm Tử Minh, nói: “ Mày mà là chủ tịch của Tử Quỳnh, ngay tại đây tao sẽ quỳ xuống trước mặt mày để xin lỗi! Nhưng nêu: không phải , mày sẽ quỳ xuông rôi xin lỗi tao! Dám cá với tao không?”

“Quỳ xuống và xin lỗi?”Lâm Tử Minh cau có nhẹ.

“Sao nào, sợ rồi?” Hoàng Văn Hoa nghĩ rằng Lâm Tử Minh sợ rồi.

Lâm Tử Minh ngay tức khắc cười, “Không phải sợ, nhưng muôn giữ cho mày một chút thể diện mà thôi.”

“Không cần thiết, nếu mày thật sự là chủ tịch của Tử Quỳnh, với biểu hiện tối hôm nay của tao mày cũng sẽ không bỏ qua cho tao, tao có qùy xuông xin lôi mày thì có làm sao.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 357


Chương 357

Nhưng ngược lại, nếu mày không phải là chủ tịch của Tử Quỳnh thì xin lỗi mày là kẻ thù của tao, tao sẽ khiên mày sống không bằng chết!” Hoàng Văn Hoa nói xong câu đó, trên mặt đầy sự căm tức và d*c v*ng muốn giệt người, thù hận đây ắp, tất cả mọi người đều cảm nhận được điều đó khiến họ rùng mình.

Quách Quân Nhi không kiểm soát được sự lo lăng, câm lây tay Lâm Tử Minh, tim không ngừng tăng tốc độ.

Một lần nữa Lâm tử Minh lại trở thành trung tâm, lần này hầu hết mọi người đều nghĩ rằng anh ta sắp chết, chỉ là một thắng con rễ của Sở Gia, không có quyền lực, còn đắc tội với Hoàng Văn Hoa, chỉ có một con đường chết mà thôi.

Lúc này, Lâm Tử Minh đi đến chỗ Hòang Văn Hoa, đối diện với Vương Vệ Qủy vẫy vẫy tay gọi lại rồi nói: Vương Vệ Qúy, anh lên đây, nói với Hoàng Văn Hoa, tôi là ai.”

Vượng Vệ Qúy đã chờ đợi rất lâu rồi, nhiều Tần hắn muốn xông lên rồi công bố danh tính chủ tịch. Nhưng không.

có mệnh lệnh của chủ tịch, chỉ có thê đứng đó nhẫn nhịn, điều đó khiến hắn vô cùng khốn khổ.

Hắn là một người vội vàng, chỉ biệt đứng ở đó nhìn Hoàng Văn Hoa cười Hợp chủ tịch, không biết là hắn đã đau lòng đến mức nào, so với chính Hàn bị cười nhạo vẫn còn khó chịu ơn Không biết tại sao tự nhiên hắn trở thành một cấp dưới trung thành của Lâm Tử Minh, con mắt chọn người của hắn rất đặc biệt, biết được Lâm Tử Minh là người có nặng lực lại còn có tình có nghĩa, có thê đi cùng với ông chủ như vậy là phúc phận của hắn, sau này sẽ không bao giờ xấu đi hết.

Vương Vệ Qúy ở đây cũng được coi: là một người xuât thân cao quý rồi, dưới một người và trên trăm người, rất nhiều người nịnh bợ, nịnh nọt hắn, thậm chí Hoàng Đông Cường và Quách Nguyên Giáp cũng rất lịch sự với hắn.

Sự xuất hiện của hắn ta khiến tất cả mọi người đều chú ý!

Cùng lúc đó, Hàn Kim Long cũng rất hào Tùng, hắn tự quyết định, theo sau Vương Vệ Qúy cùng lên trên sân khấu.

Đôi mắt của Hoàng Văn Hoa đêu trên người Vương Vệ Qúy và Hàn Kim Long, hãn đột nhiên cảm thấy có một điềm báo xấu, tim bỗng nhiên siết chặt lại!

Quách Nguyên Giáp và những người khác đang ở trong trạng thái hoang mang, nhìn Vương Vệ Qúy và Hàn Kim Long bước lên sân khâu mê, bộ não của họ không đủ dùng nữa rồi.

Còn về Tư Đồ Nam, mắt hắn ta nhìn Lúc đó, Vương Vệ Qúy và Hàn Kim Long nhìn nhau, rồi họ nhanh chóng.

bước ra khỏi đám đông, bước lên sân khấu, nhanh chóng bước tới trước mặt Lâm Tử Minh, cúi chào cùng nhau, gọi ra một cách lịch sự, “Chủ tịch!”

Trong một sảnh tiệc lớn, có một sự im lặng kỳ lạ, khoảnh khắc này †rong sạch, bền vững hơn trước,tiếng chào chủ tịch của Vương Vệ Qúy và Hàn Kim Long, nó vang vọng trong tâm trí của mọi người.

Lâm Tử Minh gật đầu nhẹ nhàng nói, “Cho họ biết tôi là ai.”

Vương Vệ Qúy duôi thắng lên, khôi phục lại bộ dạng mạnh mẽ của mình, đứng bên cạnh Hoàng Đông Cường, khí thê không có bị mật đi một chút nào hết, ho hai lần nói rạng ngời, Các người luôn muốn biết ai là chủ tịch mới của Tử Quỳnh là ai, rất nhiều người trong các người đã gửi lời mời tới chủ tịch của chúng tôi, chủ tịch của chúng tôi đều từ chối. Đề tôi nói với các người răng bên cạnh tôi, đây là chủ tịch của đài truyền hình Tử Quỳnh!”

Sau đó, tật cả mọi người im lặng trong ba giây, sau đó có một âm thanh chói tai, tất cả mọi người phát nổ, tạo ra một tiếng sốc!

Những từ như ” Ôi chúa”, “Cái đéo gì vậy”, “Mẹ ơi” là vô tận.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 358


Chương 358

Thật ra, danh tính của Lâm Tử Minh thực sự rất sốc, sức mạnh của giống như là một quả bom! Ngay lúc này, mắt của Hoàng Văn.

Hoa quay tròn, da đầu tê dại, run cầm cập, chân tay lạnh ngắt!

Lâm Tử Minh thật sự là chủ tịch bí ẩn của Tử Quỳnh? Hoàng Văn Hoa cảm thấy như mình đang năm mơ vậy.

Tư, Đồ Nam, người đang ở dưới sân khấu, cũng không khá hơn, đơ người ra, cái cốc trong tay hắn rơi xuống đất, vỡ nát.

Vấn đề này, với hắn mà nói thật sự rất kinh khủng, đó là một tin xấu!

Chủ tịch của Tử Quỳnh, người mà hắn đã đắc tội.

Đột nhiên, hắn ta hiểu được rất nhiều thứ, tại sao lần đầu tiên về nước mời chủ tịch Tử Quỳnh đi ăn mà lại bị từ chối, sau đó hợp đồng lâu năm của Tử Quỳnh và Đăng Phi cũng bị cắt đứt, tất cả chuyện này là vì Lâm Tử Minh!

Nhưng tại sao lại như vậy? Lâm Tử Minh không phải chỉ là con rẻ của Sở Gia, hán điêu tra rõ ràng rồi, tại sao chuyên người lại trở thành chủ tịch của Tử Quỳnh.

Hắn không thể hiểu được, khó chịu tới mức buôn nôn.

Hắn không phải là người duy nhất có những câu hỏi đó, có thê nói rằng SẼ). 97% người hiện diện ở đây đêu như vậy.

Chân của Hoàng Văn Hoa mềm nhũn, quỳ xuống đất , người bên cạnh không có kịp thời đỡ hắn, miệng không g ngừng đọc, không thể nào, không thê nào……..

Về phần Quách Nguyên Giáp, mắt của hắn mở rộng, như thê hắn đã nhìn thầy ma, hãn nhìn Lâm Tử Minh vô cùng khó tin, ngay cả khi bình tĩnh lại rồi lại bói rối trở lại, trí óc hắn trống rỗng hắn không. thể phản ứng được.

Không phải vì hắn ta không thể chịu giun? gánh nặng đó, mà bởi vì hắn ta càng tiên tới vị trí của mình, càng thầy sự vô lý của vấn đề này, làm thế nào mà một tay với hàng chục tỷ đô lại có thể sẵn sàng làm con rễ của Sở Gia? Việc này đơn giản là không tiến bộ, vô lý, không thể nào!

Trong chớp mắt, hắn ta còn nghỉ ngờ liệu Vương Vệ Qúy có họp tác với Lâm Tử Minh để diễn kịch không. Tuy nhiên, hắn đã lật đồ những nghỉ ngờ đó trong chưa đây một giây. rước hết, hắn quen biết Vương Vệ Qúy, biết được tính cách của Vương Vệ Qúy, tuyệt đối sẽ không làm những việc như vậy, hơn nữa vừa rồi trong ánh mắt của Vương Vệ Qúy là sự sùng bái, tôn trọng mà không hề có tí giả tạo nào hết.

Hơn nữa, còn có cả Hàn Kim Long Nên trong một thời gian ngắn, hắn: đã chấp nhận thực tế răng Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh. Chỉ là thực tế là rất khó tiêu hóa đội với hắn tai Quách Quân Nhi là bị sốc ít nhất, cô chỉ bất ngờ một thời gian, sớm đã khôi phục sự tỉnh táo. Bởi vì Lâm Tử Minh đã gieo một hạt giống mạnh mẽ trong tâm trí cô, dù cho Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh, có vẻ như đó không phải là một điêu lạ thường.

Tất nhiên, niềm tin là niềm tin,cảm xúc là một chuyện khác, thận phận của Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh, thực sự rất thú vị với cô, mặt cô đỏ ửng, đó là cảm giác mà cô chưa từng có trước đây, lần đầu tiên cô có một sự thúc đây mạnh mẽ như vậy, muôn ngã vào vòng tay của Lâm Tử Minh…….

May mắn là kháng cự lại được.

Lâm Tử Minh bước lên phía trước sân khấu, đứng trước sân khấu, mắt anh nhìn qua tât cả mọi người. Lúc này, ngay cả khi anh ta vân mặc một bộ đô rẻ tiên, không ai dám coi thường anh ta, mà chỉ sợ hãi và muôn nịnh hót vô hạn.

“Tôi là chủ tịch của Tử Quỳnh, tôi không quan tâm mọi người. có tin hay không.” Lâm Tử Minh bình thản nói, nhưng trong giọng nói có lực, “Quách Quân Nhi là bạn tột của tôi, sau đêm nay, ai dám vu khống Quách Quân Nhỉ, dám nói bậy về cô ấy, tốt nhất đừng cho tôi nghe, nếu không, đừng trách tôi vì đã không khách sáo.”

Những lời của Lâm Tử Minh rất cứng răn, điêu đó lập tức làm cho nhiêu người không hài lòng, là chủ tịch thì sao chứ? Cho dù anh giàu cỡ nào, anh cũng chỉ là doanh nhân, chúng tôi cũng là doanh nhân, chẳng nhẽ anh dám gì chúng tôi?
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 359


Chương 359

Rất nhiều người không phục, nhưng họ không thê hiện ra mà thôi.

Thậm chí Vương Vệ Qúy cũng nghĩ rằng chủ tịch hội đồng cũng hơi quá Ôi.

Ngay lúc này, Tư Đồ Nam khinh bỉ , giọng nói của hắn ta cũng không quá lớn, nhưng đã lọt vào tai Lâm Tử Minh, ” CMN , ngay cả khi mày là chủ tịch của Tử Quỳ nh, thì sao nào? Mày có thê là kẻ thủ: của tắt cả chúng tao ư, đúng là nực cười.’ Ngay lập tức, Lâm Tử Minh nghe thây xong, nhìn lại những chuyện đã qua, tươi cười nói: “ Tư Đồ Nam, nêu mày không nói, tao cũng quên mắt mày rồi. Lão Sửu, tát vào mặt hắn hộ tôi.”

“Vâng, anh Lâm !”

Lão Sửu, đứng ngoài đám đông, đột nhiên nói chuyện cúi chào một cách lịch sự với Lâm Tử Minh trên sân khấu rồi quay lại và tát cho Tư Đồ Nam hai cái bạt tai vào mặt, sức mạnh quá lớn, khiến cho Tư Đồ Nam bay đi, đụng vào những người trong đám đông Nhớ.

Lão Sửu là một sự tồn tại bí ẩn khác ở thành phố Hoa, không ai biết tên thật của hắn chỉ biết tên giang. hồ là Lão Sửu, là hoàng đề bí mật của thành phố Hoa, thực lực rất mạnh, có rất nhiều thuộc hạ, quan hệ quen biết cũng rất rộng rãi, rất có quyền lực ở thành phô Hoa này.

Có một câu nói ở thành phố Hoa, răng thà khiêu khích Lâm Gia cũng không được khiêu khích Lão Sửu.

Bởi vì mặc dù Lâm Gia có sức mạnh đến nỗi làm người ta tuyệt vọng, nhưng điểm mấu chốt là làm việc vẫn biệt có giới hạn, sẽ làm theo những thủ đoạn rõ ràng.

Nhưng ông hề thì khác, không những có tiêm năng vô tận, thủ đoạn thì rất nhiều, lật bài không phù hợp với lẽ thường, cái nào ác độc nhất thì sẽ chọn cái đó, hơn nữa bối cảnh của Lão Sửu cũng rất thần bí, ngoại trừ thành phó Hoa này , hắn còn có thuộc hạ ở rất nhiều thành phố khác xung quanh Trung Quốc, một điều vô cùng khủng khiếp.

Vậy nên, trong thành phố Hoa này, không biết những người giàu như thế nào, họ cũng không dám đắc tội với Lão Sửu.

Tóm lây vân đê lúc này, chủ tịch Tử Quỳnh còn giàu hơn họ, nhưng lại là người mà họ có đủ khả năng, đề có thệ khiêu khích được, cùng lắm thì họ mất một mối làm ăn kinh doanh, cũng không chết được.

Nhưng nếu xúc phạm với Lão Sửu, thì không giông nhau, sẽ là từng giây từng phút đặt cược mạng sông của mình trong đó.

Kết quả là bây giờ, Lão Sửu là người mạnh mẽ như vậy, mà lại cung kính gọi một tiêng Lâm tiên sinh, lại còn nghe theo mệnh lệnh của Lâm Tử Minh mà đánh người.

Bọn họ cũng không ngu ngốc, làm gì còn không nhận ra nỗi kinh hoàng của sự vật!

Lão Sửu, là người thuộc hạ của Lâm Tử Minh! Tư Đồ Nam sau: khi bị ăn hai cái tát trên mặt, hắn cảm thấy một lớp da sẽ bị lột ra khỏi mặt, không chỉ có đơn giản chỉ là đau đón, mà như là một chân động, não không. có oxy, rất nhiều đau đớn khác nữa.

Tuy nhiên, điều làm hắn sợ hãi hơn là Lão Sửu người trên hàng trăm người, lại là người của Lâm Tử Minh! Hắn ta thật sự muôn điên rồi, tại sao lại như vậy? Lâm Tử Minh không phải là con rễ vô dụng của Sở Gia sao?

Không phải là thắng chồng rác rưởi của Sở Phi, kết hôn bốn năm trời mà cũng không động vô Sở Phi sao? Tại sao lại có lai lịch lớn đến vậy, không chỉ là chủ tịch Tử Quỳnh, mà còn là chủ nhân của Lão Sửu?

Đây vẫn là thế giới mà hắn biết sao?

Có gì không ổn à?

Vương Vệ Qúy, người vừa nghi ngờ Lâm Tử Minh , cảm thấy bị đánh vào mặt lúc này, thì ra chủ tịch không liều lĩnh hay ngây thơ, mà đây là thực lực thực sự của chủ tịch! Ngay cả Lão Sửu người có máu mặt lớn đến vậy cũng phải gọi chủ tịch một tiếng Lâm tiên sinh, với một thái độ rất tôn KÍNH ng Vương Vệ Qúy không dám nghĩ lung tung nữa, chỉ cảm thấy da: đầu bị tê liệt, tâm trạng cực kỳ nhấn khích. Vốn dĩ hắn nghĩ Lâm Tử Minh là chủ tịch của Tử Quỳnh cũng đã đủ mạnh mẽ rồi, kết quả là Lâm Tử Minh vận Anh có một danh tính tốt hơn nữal Hàn Kim Long cũng ngơ ngác, là một người trong xã hội đen hắn rõ hơn ai hết Lão Sửu mạnh mẽ như thế nào, mặc dù hắn già hơn Lão Sửu nhưng trước mặt Lão Sửu cũng chỉ là một thằng đàn em, đến răm cũng không dám đánh nữa, kết quả đến Lão Sửu cũng là người của Lâm Tử Minh, thật là mạnh mẽ mài Cùng một cú sôc như nhau, trong tim nhiêu người, bao gôm cả Quách Nguyên Giáp và Quách Nguyên Phong.
 
Back
Top Bottom