[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam Quyển 2] Bạn Trai Tôi Không Phải Là Người
Chương 171
Chương 171
Chương 171: Ác Long Gầm Thét
Ngoại trừ Long Ngọc, bọn Long Hân hiện tại đều không có khả năng bay lượn.
Tuy có cánh, nhưng chúng chưa được học.
Long Ngọc cũng không biết bay thành thạo lắm, bọn họ đều còn quá nhỏ.
Thưởng Nam nhìn xung quanh, không có tiếng nước chảy.
Cậu và Long Ngọc đã ở xa con sông, nơi này rừng rậm như một tấm lưới dày đặc, một ngọn cỏ dại bất kỳ cũng cao hơn người trưởng thành, phiến lá vừa dày vừa sắc.
Tán cây càng cao chọc trời.
Dưới chân là lớp rêu và lá mục dày đặc.
Khung cảnh lọt vào tầm mắt đều tối đen, không thấy ánh mặt trời.
"Long Ngọc, anh đứng dậy nổi không?"
Thưởng Nam ngồi xổm bên cạnh Long Ngọc.
Ác long vỗ cánh một cái, nó rên rỉ, cổ vừa nhấc khỏi mặt đất lại gục xuống.
Thưởng Nam cau mày nhìn cũng thấy căng thẳng theo, trái tim như bị cảm giác gì đó bóp nát.
Cậu vội nói: "Thôi thôi, anh, anh biến lại thành người đi, tôi cõng anh."
Đội tuần tra không đuổi theo.
Có lẽ bọn họ thật sự chỉ muốn thử xem Long Ngọc ở bên ngoài đã trưởng thành đến mức nào.
Long Ngọc biến lại thành người, lúc này Thưởng Nam mới thấy những vết xước sâu trên mặt anh, trên cổ cũng có mấy vết cào sâu, máu đã khô lại biến thành màu đen.
Vết xước là do lúc rơi bị cành cây quẹt phải, còn vết cào sâu như vậy vừa nhìn đã biết là do mấy con rồng kia gây ra.
Ban đầu không nhìn ra được, là vì khi ở dạng ác long toàn thân anh đen kịt, lại có vảy che phủ, rất khó nhận thấy.
"Tôi cõng anh."
Thưởng Nam kéo cổ tay Long Ngọc đỡ anh dậy, nghe thấy Long Ngọc "hừ" một tiếng:"Anh đau ở đâu à?"
Thưởng Nam vội quay lại.
Long Ngọc khoác hai tay lên vai Thưởng Nam: "Gãy chân trái rồi.”
Anh nói nhẹ như không, như thể cái chân gãy không phải của mình.
Nhưng Thưởng Nam lại suýt rơi nước mắt.
Ở trong thế giới này, Thưởng Nam đến vì nhiệm vụ, nhiệm vụ là động cơ cho mọi hành động của cậu.
Cậu tuân theo chỉ thị của hệ thống để giúp đỡ Long Ngọc.
Long Ngọc không có nhiệm vụ, không có hệ thống, nó đang dùng cách của mình để bảo vệ Thưởng Nam.
Tay Thưởng Nam chống một cây gậy nhặt được trong núi.
Long Ngọc vốn đã cao hơn cậu lại còn lớn nhanh, bây giờ đã cao hơn cậu gần cả một cái đầu, cân nặng cũng không còn như lúc ban đầu nữa.
Nhưng dù sao đi nữa, vẫn nằm trong phạm vi mà Thưởng Nam nghiến răng có thể cõng được.
Kích thước của rồng và người, chênh lệch không chỉ một trời một vực.
Thưởng Nam nhìn con đường mấp mô phía trước, cậu đi một cách khó nhọc, mỗi lần hít thở tai đều nghe thấy tiếng thở nặng nề của chính mình.
Núi rừng tĩnh lặng, ngay cả tiếng chim hót cũng biến mất.
Đám chim lúc nãy chắc đều bị mấy con ác long đánh nhau trên trời dọa chạy mất rồi.
Bây giờ trong rừng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá rơi.
Nhưng càng yên tĩnh, càng khiến người ta thấy rờn rợn.
Ít nhất, những khu rừng bọn họ đi qua trước đây còn có không ít động vật nhỏ.
Nhưng ở đây ngoài cây cối ra thì chỉ có dây leo và cỏ dại thô kệch, man rợ đến mức khó tin.
Một tay Thưởng Nam chống gậy, một tay bám vào cành cây ven đường để giữ thăng bằng.
Cậu thích nhất là đi xuống dốc, không mệt, lại còn có thể thuận đà lao xuống.
Ghét nhất là lên dốc, rêu và lá mục trên mặt đất vừa mềm vừa trơn, cố gắng lắm mới bò lên được ba bước thì lại trượt xuống hai bước, tiến độ đáng lo ngại.
Đây chắc chắn là lãnh địa của ác long, mọi thứ đều có vẻ khác thường.
Cũng không xa lắm nhỉ~ Thưởng Nam thở hồng hộc, thầm nghĩ.
[14: Các cậu đã cách trấn Ô Dương hơn bảy trăm cây số, cách con thuyền hơn hai trăm cây số.
Chỉ là lúc bay Long Ngọc không để ý, cộng thêm lúc rượt đuổi đánh nhau với đội kia, mà ông chú của Long Ngọc lại còn bay vọt đi một đoạn rất xa.]
[14: Dù tôi có đổi cho cậu thẻ sức mạnh cũng vô dụng, lẽ nào cậu có thể đi bộ hai trăm cây số?
Cậu chỉ là một con người, cứ tìm một chỗ mà ở lại đi, chắc Long Ngọc chỉ cần vài ngày là khỏe lại thôi.]
Thưởng Nam choáng váng: "Chú của Long Ngọc?"
[14: Là em trai của ba Long Ngọc, nhưng không phải chung một ổ trứng, là lứa trứng thứ sáu của bà ngoại Long Ngọc.]
"..."
Trời vang lên một tiếng sấm.
Thưởng Nam ngẩng cổ nhìn lên.
Tuy trên đầu toàn là tán cây như một cái nắp, nhưng cậu vẫn giả vờ chuyên nghiệp nhìn mấy giây, cuối cùng thương lượng với Long Ngọc: "Tôi đi chậm quá, chúng ta tìm một chỗ nghỉ ngơi vài ngày đã, đợi anh đỡ hơn rồi, chúng ta lại đi tìm Long Hân và chị tôi hội ngộ."
Long Ngọc nhìn khuôn mặt đẫm mồ hôi của Thưởng Nam: "Được."
Thưởng Nam chống gậy bắt đầu tìm chỗ có thể trú mưa.
Không thể tìm chỗ trũng, sợ mưa ngập, không thể tìm chỗ quá bằng phẳng thoáng đãng, sợ bị thú dữ đánh lén.
Về phương diện này, Long Ngọc có kinh nghiệm hơn cậu.
Anh nằm trên lưng Thưởng Nam, lúc nói chuyện, môi kề sát bên tai cậu, bản thân anh không thấy có gì, cứ thế chỉ đường cho Thưởng Nam.
Cuối cùng, họ dừng lại ở một cái hang núi.
Chỉ là muốn đi lên còn phải leo qua một con dốc khá đứng, trên dốc toàn là những tảng đá lớn, mỗi tảng đá đều như một ngọn đồi nhỏ.
Thưởng Nam đứng bên dưới, nuốt nước bọt.
"Tôi lập tức..."
Thưởng Nam tự cổ vũ tinh thần.
Tình cảm của cậu dành cho Long Ngọc bây giờ không còn đơn thuần là đối tượng nhiệm vụ nữa.
Họ đã cùng nhau vào sinh ra tử, là anh em, cậu nhất định phải đưa Long Ngọc lên đó.
Chỉ là, cậu còn chưa nói hết, trọng lượng trên lưng đột nhiên nhẹ bẫng, một tiếng "bịch" nặng nề vang lên sau lưng.
Thưởng Nam quay đầu lại, là Long Ngọc, nó đã biến trở lại hình rồng.
Long Ngọc vẫn chưa hồi phục, nó lảo đảo lùi lại mấy bước, cánh quạt bay cả đá vụn.
Đá nhỏ và lá cây bay lên che khuất tầm mắt Thưởng Nam, cậu chỉ thấy một bóng đen ập tới, tiếp đó, chi trước của Long Ngọc nhẹ nhàng nắm lấy eo cậu.Thưởng Nam được nhấc bổng khỏi mặt đất.
Hoàn toàn khác với cú tóm của tên đội trưởng kia.
Long Ngọc không dùng móng vuốt để cấu, mà dùng phần đệm thịt mềm mại ở giữa móng, thu hết móng vuốt vào trong.
Nhưng Long Ngọc đã bị thương.
Đường bay của nó xiêu xiêu vẹo vẹo, cánh mấy lần đâm vào cành cây rậm rạp.
Chỉ một đoạn đường ngắn mà tim Thưởng Nam như thắt lại.
Đến cửa hang, Thưởng Nam và Long Ngọc cùng nhau ngã nhào vào trong.
Long Ngọc rên hừ một tiếng, đâm vào vách đá.
Đá vụn trên đỉnh bị chấn động, rơi lả tả xuống.
Nó đã kịp che Thưởng Nam dưới cánh mình.
Thưởng Nam nghe tiếng lách tách trên đầu, đôi mắt đang nhắm chặt vì sợ hãi từ từ mở ra.
Cậu không thể tin nổi mà nhìn Long Ngọc, cổ nó cong lại, tiếng thở thô ráp đầy đau đớn phát ra từ cổ họng.
Vảy trên cổ vì đau đớn tột cùng mà bung ra, rồi lại khép lại.
Dù nó không nói gì, Thưởng Nam cũng có thể cảm nhận được nó đau đớn đến mức nào.
l[14: Tộc rồng chính là như vậy, một khi đã chấp nhận và công nhận, chúng có thể hi sinh tất cả vì đối phương.
Chúng không cầu báo đáp cũng không suy nghĩ nhiều, ví dụ như chuyện "có đáng hay không" mà loài người các cậu hay cân nhắc.
Điều đó không nằm trong điều kiện hành vi của chúng.
Thứ thúc đẩy chúng hi sinh tất cả, chỉ là "cậu có đủ tư cách hay không".]
Rất rõ ràng, trong lòng Long Ngọc, Thưởng Nam đã đủ tư cách.
Ác long chật vật bò dậy, nó lê mình ra cửa hang vươn thẳng cổ, ngửa mặt lên trời, phát ra một tiếng gầm dài rung trời.
Khu rừng vốn tĩnh lặng vì tiếng rồng gầm đột ngột mà trở nên xôn xao náo động.
Ác long gầm liên tục mấy tiếng, sau khi dừng lại, nó nặng nề ngã xuống đất, biến trở lại thành Long Ngọc.
Thưởng Nam chạy nhanh tới, cậu cúi xuống đỡ Long Ngọc dậy.
Quay đầu nhìn cái hang trống không, cậu phát hiện, nằm ở đâu cũng như nhau.
Thôi thì nằm sâu bên trong vậy, mưa sẽ không tạt vào.
Cậu đặt Long Ngọc đã hôn mê xuống đất, tỉ mỉ kiểm tra vết thương trên người đối phương.
Có lẽ là do lúc trước rơi từ trên trời xuống quá mạnh, cộng thêm bị gãy chân, mấy lần ngã lên ngã xuống, lại còn đánh một trận với đám rồng kia, khiến người ta quên mất Long Ngọc thực ra vẫn chỉ là một con rồng nhỏ chưa trưởng thành.
"Tôi đi tìm ít cành cây về lót cho anh, rồi tìm chút gì ăn."
Thưởng Nam nhìn quanh, yên tâm chạy đi.
"Có gì không ổn nhớ nhắc tôi đấy."
Thưởng Nam vòng ra sau hang.
Cái hang này ở lưng chừng núi, phía sau là một khu rừng còn rậm rạp hơn.
[14: Đã nhận lệnh.]
*
Một mình hành động thuận tiện hơn nhiều.
Thưởng Nam vơ một đống lá cây, sờ thấy bên dưới toàn là lá ướt, cậu lập tức bỏ ý định dùng lá rụng.
Cậu kéo theo một cây gậy đi loanh quanh trong rừng, đám cỏ kia không dùng được, phiến lá vừa bẹt vừa sắc, không thể nào cắt được.
Cuối cùng cậu đành dùng cành cây như ý định ban đầu.
Cành cây phân nhánh nhiều, lá xanh mướt dày dặn xếp tầng tầng lớp lớp, đối với động vật mà nói, đây chắc chắn là vật liệu tốt để làm giường.
Chỉ là lần này Thưởng Nam không có công cụ, cậu đành phải nhảy lên níu cành, rồi kéo xuống, kéo đến vị trí vừa tầm có thể bẻ gãy, rồi nhe răng trợn mắt dùng cả tay lẫn chân để bẻ.
Ngay cả cây con cũng không có, đều phải bẻ như vậy.
Nhưng Thưởng Nam lại thèm thuồng cái cành có lá rậm rạp hơn kia, chắc ngủ sẽ mềm hơn.
Cậu mượn sức của 14, nhảy lên bám vào ngọn cành, kéo nó xuống đất.
Chỉ là...
Đệt!
Bị bắn bay ra ngoài chỉ là chuyện trong chốc lát.
Cành cây bị nén bật ngược lại, Thưởng Nam bị quất bay đi.
Trời đất quay cuồng, cậu ngã xuống đất rồi lăn lông lốc xuống dốc.
Mãi đến khi lăn xuống chỗ bằng phẳng hết dốc mới dừng lại.
Trên đường lăn xuống cũng không va phải thứ gì linh tinh, sườn dốc phía sau không có nhiều đá như phía trước, rất bằng phẳng.
Thưởng Nam bò dậy lắc lắc đầu, lá cây trên tóc rơi lả tả.
Cậu lắc đầu xong, vừa gãi tóc vừa nhìn xung quanh.
Vừa ngước mắt lên đã chạm phải... một con thỏ.
"Thỏ gì to thế!"
[14: Động vật ở lãnh địa rồng hình như đều to hơn bên ngoài một vòng.]
Dưới con dốc này có một cái hang thỏ.
Cửa hang đen ngòm, thỏ to, hang cũng to.
Chỉ là trong hang chỉ có một con thỏ, nó đang ngồi xổm bên trong, ôm một bó cỏ gặm, hoàn toàn không thèm để ý đến kẻ lạ mặt bên ngoài.
[14: Con thỏ này mới ba tháng tuổi.]
Con thỏ màu trắng, tai to bất thường, một bên cụp, một bên vểnh, nó nhai cỏ trong miệng rất nhanh, mép gần như vểnh cả lên.
Thưởng Nam vốn định thò tay vào tóm nó ra cho Long Ngọc ăn, nhưng cậu không nỡ.
Cậu lại nhớ đến con thỏ mình từng nuôi, tai còn dài hơn con này, kéo lê trên đất.
Kỳ Lệnh ghét nó, toàn đuổi theo cắn, đuổi theo giẫm.
"Trùng hợp ghê, tạm biệt."
Thưởng Nam lách sang một bên, từ từ bò về chỗ cũ.
Khu rừng này không giống lắm với khu rừng trước đó, lá cây lá cỏ đều xanh sẫm nên nhìn đâu cũng thấy một màu đen thui, những khoảng hở trông như những cái miệng dã thú đang há ra.
Cậu không thấy một quả dại nào ăn được.
Sau khi bò lên dốc, Thưởng Nam không dám không biết tự lượng sức mình mà đi bẻ cành to nữa, cậu bẻ một đống cành nhỏ, kéo về phía hang động.
Cậu khom lưng, thở hồng hộc.
Bỗng nghe một tiếng kêu ré thảm thiết, một thứ gì đó đẫm máu từ trên trời rơi xuống, rơi ngay trước mặt Thưởng Nam.
Trong nháy mắt đó Thưởng Nam thừa nhận, cậu bị dọa đến thiếu chút nữa gọi mẹ, sau khi phục hồi tinh thần, cậu nhìn thấy thỏ rơi vào trong đống lá cây.
Cậu tưởng là con thỏ lúc nãy ở dưới dốc.
Cậu kéo cái xác ra, lúc nắm lấy tai nó, Thưởng Nam mới biết là không phải.
Kích thước con thỏ này ít nhất phải gấp ba lần con lúc nãy.
Thưởng Nam nhìn đôi mắt đỏ ngầu của con thỏ, suy nghĩ rồi ngẩng đầu lên.
Con thỏ nhỏ lúc nãy còn ở trong hang gặm cỏ, giờ đang ôm thân cây, hai tay bám chặt.
Nó thấy mình bị phát hiện thì nhe miệng đầy máu ra.
!
Cậu muốn về nhà, về nhà ngay lập tức.
Nhưng rất rõ ràng con thỏ con đang cho cậu thức ăn, còn là đồng loại của nó.
Thưởng Nam khẽ nói một tiếng cảm ơn, một tay xách tai thỏ, một tay kéo cành cây, từng bước lê về hang.
Long Ngọc vẫn chưa tỉnh, Thưởng Nam tự sắp xếp cành cây, cố gắng lót cái giường tạm này cho bằng phẳng.
Tuy thỉnh thoảng cành cây lại vểnh lên, nhưng cứ đè nhiều một chút là ổn.
Phiền phức nhất là con thỏ này.
Thưởng Nam cũng đói, nhưng cậu không ăn thịt sống.
Thôi, cho Long Ngọc ăn hết vậy.
Cậu không đói.
[14: Vết thương ở eo cậu tốt nhất nên xử lý một chút.]
Vết thương gì?
14 không nhắc thì Thưởng Nam cũng quên mất.
Cậu vén áo lên, hai bên sườn, bên trái ba vạch, bên phải ba vạch, sáu vết thương đối xứng vô cùng.
Là do tên đội trưởng rồng kia cào, cào rất sâu.
Máu dọc vết thương đã khô lại, đóng thành một mảng vảy lớn.
Thưởng Nam cẩn thận bóc lớp vảy máu ra, không chạm vào vết thương:"Giờ cũng không có đồ nghề để sát trùng bôi thuốc, cứ ráng chịu thêm chút nữa vậy."
Cậu kéo áo xuống, rồi lại kéo Long Ngọc lên tấm đệm lót bằng cành cây.
Thấy Long Ngọc ngủ say, Thưởng Nam ngồi ra cửa hang, nhìn xuống dưới.
Phong cảnh cũng không tệ.
Điều duy nhất không tốt là trời sắp mưa.
Thưởng Nam liếc nhìn lên đỉnh đầu, một tảng đá lớn nhô ra như mái hiên, chắc là có thể che được khá nhiều mưa.
Từng tầng mây đen từ xa cuộn tới, cuối cùng tụ lại trên bầu trời khu rừng này.
Từ xa, Thưởng Nam thấy màn mưa quét ngang qua.
Cuối cùng, "Ào" một tiếng, mưa đã đến ngay trước mắt.
Bên tai chỉ còn lại tiếng mưa xối xả.
Thưởng Nam ngây người một lúc, rồi dịch vào sâu trong hang, tìm một chỗ trên tấm đệm, cuộn người lại ngủ.
Chỉ mong Long Ngọc mau chóng khỏe lại.
.
Nửa đêm, mưa vẫn không ngớt.
Long Ngọc tỉnh lại, tay anh chạm vào lớp lá cây dày bên dưới, chống người từ từ ngồi dậy.
Thưởng Nam ngủ ngay bên cạnh, có lẽ là lạnh, cậu co rúc lại thành một cục.
Quần áo cậu mặc rất mỏng, vạt áo dính đầy máu giờ đã biến thành màu đỏ thâm.
Nửa vòng eo lộ ra ngoài, đỏ ửng một mảng, còn có một đàn kiến đang bò lên trên.
Long Ngọc đưa tay qua, đàn kiến sợ hãi bò tán loạn.
Anh kéo vạt áo của Thưởng Nam xuống, che đi phần eo.
Thưởng Nam còn gầy hơn cả lúc ở trong trấn, Long Ngọc muộn màng nhận ra.
Anh dựa vào vách đá, nhìn màn mưa bên ngoài.
Tâm trạng anh không tốt, nhưng lại không biết tại sao.
Mới gặp lại đồng tộc, anh nên vui mừng mới phải.
Được người thân công nhận, cũng là chuyện đáng vui.
Bọn họ đã về đến nhà, đây càng là chuyện đáng để vui mừng.
Nhưng trong lòng anh lại có một sự hoài nghi sâu sắc, anh hoài nghi tại sao mình lại vì Thưởng Nam mà ra tay giết đồng loại.
Câu hỏi này rất nhanh đã có câu trả lời, đối với anh Thưởng Nam là một con người rất quan trọng.
Còn tại sao, anh cũng không biết.
Long Ngọc không bao giờ truy cứu "tại sao".
Kết quả đã xảy ra, lý do đã mất đi ý nghĩa tồn tại.
Làm thế nào để đối diện với kết quả mới là việc cấp bách.
Đồng tử đỏ của anh dường như cũng bị cơn mưa bên ngoài làm cho ướt át, không còn chút hung hăng nào.
Anh cúi đầu, thỉnh thoảng cằm lại bị tia chớp bên ngoài chiếu sáng, trắng bệch.
Anh cứ nhìn Thưởng Nam mãi.
Họ đã thấy bộ dạng thảm hại nhất của nhau, cùng chịu chung hoạn nạn trở thành chỗ dựa duy nhất của nhau trong cơn mưa lớn.
Dù không rõ đây được định nghĩa là mối quan hệ gì, nhưng trong lòng Long Ngọc, Thưởng Nam là quan trọng nhất.
Anh nhìn Thưởng Nam một lúc, rồi lại nhìn ra ngoài hang.
Ở một nơi rất xa sau màn mưa là một khoảng trời quang đãng, ánh nắng trắng lóa đang trốn sau bức màn mưa.
Chắc ngày mai trời sẽ tạnh.
Long Ngọc sẽ về nhà, nhưng Long Ngọc sẽ không bỏ rơi Thưởng Nam.
.
Thưởng Nam ngủ dậy đau ê ẩm cả lưng, vì eo có vết thương nên eo rất mỏi, lưng rất đau.
Cậu nhìn cái hang sáng sủa, nghe tiếng chim hót bên ngoài nhe răng trợn mắt ngồi dậy.
Cậu lập tức nhìn thấy đống lửa đang cháy ở cửa hang, và con thỏ đang được quay trên lửa.
Da thỏ bị vứt sang một bên, cành cây xiên con thỏ đang được cầm trong tay Long Ngọc.
"Khoan đã," Não Thưởng Nam có hơi không theo kịp.
Cậu nhất thời không biết nên hỏi câu nào trước.
Là hỏi anh lấy lửa ở đâu ra, hay là anh bình phục rồi, hay là anh lấy củi ở đâu.
Cậu chọn câu hỏi thứ hai: "Long Ngọc, anh thấy sao rồi?"
Long Ngọc chỉ vào chân mình: "Vẫn còn hơi đau, nhưng đỡ hơn hôm qua nhiều rồi."
Nối lại rồi á?
Thưởng Nam ngây người ngồi đó.
Long Ngọc xoay xoay cành cây trong tay, nhàn nhạt nói: "Tôi đốt một ít cành cây cậu kéo vào hôm qua, để nướng con thỏ này."
"Cậu bắt thỏ ở đâu vậy?
Thỏ ở chỗ chúng ta hung dữ lắm."
Long Ngọc lại hỏi.
Thưởng Nam nhìn tấm đệm lá cây mình lót bị thiếu một mảng lớn, đau lòng khôn xiết.
Cậu dịch đến đối diện Long Ngọc, khoanh chân ngồi xuống:"Anh lấy lửa ở đâu ra?"
Long Ngọc: "Tôi tự phun ra."
"..."
"Anh biết phun lửa rồi á?"
Thưởng Nam không thể tin nổi.
"Ừm, nhưng vẫn chưa phun ra được lửa lớn."
Long Ngọc lại hỏi: "Con thỏ."
Nếu là con thỏ Thưởng Nam tự bắt, vết thương của nó sẽ không phải là vết thương một đòn chí mạng.
Huống hồ, Thưởng Nam căn bản không thể tự mình bắt được thỏ ở đây.
"Con thỏ này à, là một con thỏ khác tặng tôi đó."
Thưởng Nam thản nhiên nói.
Long Ngọc ngẩng mắt lên, đồng tử của anh dưới ánh nắng vàng nhạt vừa rạng sáng trở nên rực rỡ, trông ôn hòa hơn ngày thường không ít.
Anh không nói gì, một lúc sau mới nói: "Vậy chắc nó thích cậu."
"Hử?"
Thưởng Nam hau háu nhìn con thỏ nướng, không nghĩ nhiều.
"Tất cả sinh vật trong lãnh địa của chúng tôi đều có ít nhiều linh khí.
Nó bắt thức ăn cho cậu, chắc là có hảo cảm với cậu."
Giọng Long Ngọc nhàn nhạt.
"Bèo nước gặp nhau, gật đầu chào hỏi thôi, không đến mức đó đâu," Thưởng Nam chống cằm, "Chín chưa?"
Long Ngọc nhấc con thỏ ra khỏi lửa, đưa lên mũi ngửi.
"Chín rồi."
Thưởng Nam còn chưa kịp nói mình muốn ăn phần nào, anh đã xé cái đùi thỏ, ném vào lòng cậu.
"Nóng chết đi được!"
Thưởng Nam bị bỏng lùi lại liên tục, mông lết trên đất.
Sợ đùi thỏ dính bẩn, cậu vội đưa tay nhặt lên, thổi thổi.
Long Ngọc liếc thấy vẻ ghét bỏ trên mặt Thưởng Nam, mím môi, xé cái đùi thỏ còn lại.
Lần này anh đưa qua.
"Tôi ăn cái này là đủ rồi, còn lại cho anh ăn hết.
Anh phải ăn nhiều vào."
Thỏ ở đây rất to, Thưởng Nam ăn hai cái đùi thỏ là hoàn toàn đủ no.
Ngược lại là Long Ngọc, dù sao anh cũng là ác long, sức ăn rất lớn, chút đồ này căn bản không đủ cho anh no.
Tuy không có muối, càng không có gia vị khác, nhưng Thưởng Nam vẫn ăn vô cùng thỏa mãn và vui vẻ.
Cậu đã đói cả ngày hôm qua, cộng thêm cả đêm qua, bụng sớm đã rỗng tuếch khó chịu vô cùng.
Bây giờ dù là vỏ cây, cậu cũng có thể gặm được vài miếng.
Long Ngọc sợ nóng, anh để thỏ nướng nguội một lúc mới bắt đầu ăn.
Anh không nhả xương, dễ dàng nhai nát cả thịt lẫn xương.
Điều này bất chợt khiến Thưởng Nam nhớ đến cảnh tượng trên trời hôm qua, Long Ngọc lao xuống từ trên cao, xé tan nát đồng loại của mình.
Vẻ mặt anh khi ra tay không hề hung tợn vặn vẹo, ngược lại vô cùng lạnh lùng và bình tĩnh.
Vảy trên người bị bắn đầy máu, anh bay trong cơn mưa máu mà không hề động lòng.
Thiếu niên thanh tú như vậy, ra tay lại dứt khoát tàn nhẫn đến thế.
Thưởng Nam gặm đùi thỏ, lại nghĩ, vậy có nghĩa là trong lòng Long Ngọc, quan hệ của mình và anh là thuộc loại cực kỳ tốt rồi nhỉ.
"Long Ngọc, cảm ơn anh hôm qua đã chịu cứu tôi."
Thưởng Nam đột nhiên nói.
Long Ngọc nhai đầu thỏ, liếc nhìn Thưởng Nam một cái:"Không cần cảm ơn, chúng ta là bạn bè.
Nếu tôi không cứu cậu, bọn họ sẽ giết cậu.”
Ở lãnh địa của rồng, con người xông vào không khác gì tìm chết.
Huống hồ, mới năm ngoái đám người kia còn xâm chiếm lãnh địa của chúng, bắt đi con non của chúng.
"Anh từng nói..."
Thưởng Nam nghiêng đầu: "Sẽ giết tôi.
Bây giờ anh còn muốn giết tôi không?"
"Không muốn."
Long Ngọc trả lời dứt khoát không chút do dự, cũng không cần suy nghĩ.
Bởi vì đây không phải là một câu hỏi cần suy nghĩ mới có thể trả lời.
"Tôi không giết cậu, tôi sẽ giết cả những kẻ muốn giết cậu," Giọng Long Ngọc khựng lại, nhỏ đi một chút:"Kể cả đồng loại của tôi."
Thưởng Nam sững sờ.
Cậu cứ nhìn chằm chằm vào con ngươi đỏ rực của Long Ngọc, không tìm ra được lý do tại sao Long Ngọc lại tốt với mình như vậy.
[14: Thành viên tộc rồng đoàn kết lạ thường không phải dựa vào huyết thống, mà là vì chúng cùng bảo vệ một thứ, ví dụ như quê hương.
99% ác long đều vì lý do này.
Tình cảm của chúng thực ra rất nhạt nhẽo, còn rất chậm chạp.]
[14: Chúng sống cùng nhau, để giữ gìn cuộc sống an lạc bình yên, nhất định sẽ đứng cùng một phe để chống lại ngoại tộc.]
[14: Nhưng nếu một trong số đó muốn bảo vệ thêm một thứ nữa thì sao?
Ví dụ như cụ thể hóa thành một con người nào đó.
Điều này sẽ không xung đột với việc bảo vệ quê hương, bởi vì cả hai đều là thứ nó muốn bảo vệ.
Tất cả những sinh vật muốn phá hoại hai điều này, đều sẽ bị nó coi là kẻ thù.]
"Long Ngọc, anh đã về đến nhà rồi."
Thưởng Nam chỉ về phía xa, ở tầm bay thấp có mấy con rồng đang bay.
Cách quá xa trông như bầy ngỗng trời, hoặc loài chim khổng lồ nào đó.
Số lượng chúng rất ít, xuyên qua lớp sương mỏng, bay ở tầm thấp.
"Tôi biết."
Long Ngọc đáp.
Anh không hề nhắc đến chuyện để Thưởng Nam rời đi.