[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam Quyển 2] Bạn Trai Tôi Không Phải Là Người
Chương 183-1
Chương 183-1
Chương 183
Trong phòng ngủ sáng sủa, tiếng thông báo lạnh lùng của 14 vang lên.
[14: Phó Huyên, mười bảy tuổi.
Không phải nói hắn hiện tại mười bảy tuổi, mà là hắn hưởng dương mười bảy tuổi.]
[14: Ý thức của hắn đã biến mất hơn năm năm rồi, nhưng rất kỳ lạ, cơ thể hắn vẫn còn sống, cậu hiểu ý tôi không?
Cho dù là người thực vật thì cũng không phải hoàn toàn mất hết ý thức và phản ứng.]
[14: Phó Huyên đã chết não rồi, nhưng các cơ quan nội tạng vẫn đang hoạt động, trông như hắn chỉ đang ngủ thôi.
Nhưng dữ liệu tôi quét được cho thấy hắn thực sự đã chết nhiều năm rồi.]
Thưởng Nam nhìn thiếu niên trên giường: "Bao nhiêu năm?"
[14: Không tra được.]
Phó Huyên quả thực giống hệt Trần Huyền, nhưng Trần Huyền trông trưởng thành hơn.
Phó Huyên chết năm mười bảy tuổi, nên dung mạo vẫn dừng lại ở tuổi mười bảy, còn Trần Huyền thì đã ngoài hai mươi.
Nhìn Trần Huyền, giống như đang nhìn phiên bản người lớn của Phó Huyên vậy.
"14, vậy có khả năng nào Trần Huyền chính là Phó Huyên không?"
Thưởng Nam nghĩ mãi, cảm thấy khả năng này là lớn nhất.
Phó Huyên mất ý thức, chứng tỏ ý thức của Phó Huyên đã thoát khỏi cơ thể, biến thành Trần Huyền.
[14: Khả năng không cao.]
[14: Tôi không tìm thấy gen hay bất cứ thứ gì liên quan đến Phó Huyên trong cơ thể Trần Huyền.
Nếu nói là ý thức, thì đó tuyệt đối không phải toàn bộ ý thức của Phó Huyên, nếu không Trần Huyền sẽ không có hình dạng như hiện tại.]
[14: Nhưng tuổi tác thì khớp, bao gồm cả việc Trần Huyền nói mình bỏ dở đại học, Phó Huyên cũng từng học đại học.
Với tuổi của hắn thì chắc chắn chưa học xong, nên gọi là bỏ dở.]
[14: Tuổi hiện tại của Trần Huyền là hai lăm, Phó Huyên mười bảy, vậy tức là Phó Huyên đã qua đời tám năm.
Nhưng còn một điểm không khớp.]
"Cái gì?"
[14: Con búp bê số hiệu 01, nó ra đời mười một năm trước.]
Thưởng Nam ngẩn ngơ nhìn người trên giường: "Có phải vì cái đầu này không phải đầu của ta nên bây giờ đầu ta rối tung như mớ bòng bong không?"
[14: ……]
"Cứ đi bước nào tính bước đó vậy."
Thưởng Nam bò dậy, cậu hau háu muốn nhìn Phó Huyên kỹ hơn chút nữa.
Giống Trần Huyền như đúc, đến cả vị trí mấy nốt ruồi mờ nhạt dưới cằm cũng y hệt.
Trần Huyền quan sát căn phòng một lượt, hắn nheo mắt lại, tầm mắt cuối cùng dừng trên gương mặt gầy gò của Phó Huyên, sau đó hắn đưa tay vuốt phẳng tấm chăn vốn chẳng cần đắp thêm.
Hắn thuận thế ngồi xuống mép giường, đáy túi đè lên phần chăn gồ lên, cả cái túi nghiêng hẳn sang một bên.
Thưởng Nam đang ngồi ngẩn ngơ trong túi bị lộn nhào ra ngoài.
Rắc một tiếng.
Cái đầu búp bê rơi khỏi cơ thể, lăn lông lốc vào một góc.
Thưởng Nam: "???
Đầu ta rụng rồi, 14 mi thấy không?
Đầu ta rụng rồi, gặp ma rồi."
Đôi mắt cậu tủi thân nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong lòng đã chửi Trần Huyền cả ngàn vạn lần.
[14: Thấy rồi, cậu bảo Trần Huyền lắp lại cho.]
"Anh ơi, đầu em rụng rồi."
Thưởng Nam khẽ gọi.
Trần Huyền vốn đang nhìn ra cửa sổ, nghe tiếng A Nam gọi, hắn không cúi đầu, lạnh nhạt nói: "Đừng ồn."
"……"
Thưởng Nam cảm thấy thật bi ai, vì cậu lại chỉ còn mỗi cái đầu trơ trọi.
Trần Huyền ngồi bên mép giường rất lâu.
Tiếng bước chân lạch bạch của Vệ Thục vang lên ở cầu thang, bóng dáng bà nhanh chóng xuất hiện trên tầng hai.
Bà cười tươi roi rói vẫy gọi: "Xuống ăn cơm thôi, thức ăn xong cả rồi, thầy con cũng vừa về tới."
Thấy Trần Huyền đứng dậy, Thưởng Nam lại lên tiếng: "Anh ơi, làm ơn lắp đầu vào người cho em với."
Lần này cậu rất lễ phép, còn gọi là anh ơi nữa chứ.
Trần Huyền cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào cậu: "Xin lỗi nhé."
Hắn nói bằng giọng điệu chẳng có chút gì là hối lỗi.
Hắn vừa đi xuống cầu thang, vừa dùng khăn ướt chuyên dụng lau ngón tay.
Đợi tay khô, hắn mới nhặt đầu Thưởng Nam lên lắp lại vào cơ thể, còn không quên chỉnh lại tóc và quần áo cho cậu: "Quên béng mất em."
"Vừa nãy anh nghe thấy mà, nhưng anh bảo em đừng ồn."
"Ồ, thế à?"
"Đúng thế."
"Búp bê mà so đo quá là không đáng yêu đâu nhé."
Nhân lúc ngón tay còn sạch, Trần Huyền búng nhẹ vào má A Nam.
Thực ra cũng đáng yêu phết, đáng yêu hơn đám búp bê suốt ngày chỉ biết nhao nhao gọi ba đòi quần áo mới nhiều.
A Nam giống như một con người thực sự có thể giao tiếp vậy.
Thật kỳ diệu, Trần Huyền cảm thấy vô cùng kỳ diệu, khi một con búp bê thông minh, đáng yêu và lanh lợi như thế này lại do chính tay hắn tạo ra.
Khó mà không khâm phục bản thân, và cũng khó mà không yêu thương A Nam cho được, dù sao hiện tại A Nam cũng có thể coi là con búp bê mà hắn thích nhất.
Ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, Thưởng Nam vẫn nằm trong túi xách, được đặt cả túi lên mặt tủ.
Cậu nhìn ba người bọn họ ăn cơm, chẳng thấy thèm thuồng gì.
Hiện tại cậu không có nhu cầu ăn uống, ăn uống ngủ nghỉ đi vệ sinh đều không cần, chưa bao giờ cậu thấy mình thần thánh đến thế.
Thưởng Nam chủ yếu tập trung nghe mấy người này nói chuyện.
Thầy giáo của Trần Huyền tên đầy đủ là Phó Đông Dư.
Ông có dáng người hơi béo, đeo kính lão, tóc đã hoa râm, mặc một chiếc áo sơ mi voan ngắn tay kẻ sọc.
Chắc là vừa từ bên ngoài về nên mặt ông vẫn đầm đìa mồ hôi, ông rút vài tờ khăn giấy lau mồ hôi, Trần Huyền đặt một chén rượu nhỏ bên tay ông.
Phó Đông Dư dạy học mấy chục năm, uống chút rượu là sở thích duy nhất của ông.
Giờ ông đã nghỉ hưu, nhà trường mời ông quay lại dạy nhưng ông không nhận lời.
Ông cảm thấy mình không còn đủ tinh thần nữa, chỉ muốn sống những năm tháng tuổi già an nhàn, trồng chút rau, rảnh rỗi thì tìm mấy ông bạn già đánh cờ tướng, rồi dành thời gian bên cạnh con trai và bà xã.
"Trên thành phố cái gì cũng phải mua, lát nữa thầy bảo sư mẫu con hái ít ớt, cà tím với đậu đũa cho con mang về ăn.
Cây nhà lá vườn, không phun thuốc sâu, tuy mã không đẹp nhưng vị chắc chắn ngon hơn đồ siêu thị bán, lại còn tốt cho sức khỏe."
Phó Đông Dư nhấp ngụm rượu, liên tục gắp thức ăn cho Trần Huyền: "Con ăn nhiều vào, ăn nhiều vào, gầy quá đấy."
Trần Huyền ăn từng miếng lớn: "Thầy đừng cứ mải gắp cho con thế."
Không khí hòa thuận ấm cúng, Thưởng Nam thầm nghĩ, Vệ Thục và Phó Đông Dư cũng được coi là người thân của Trần Huyền rồi.
Ánh mắt họ nhìn Trần Huyền thực sự chứa đầy sự yêu thương vui vẻ.
Và giữa Trần Huyền với Phó Huyên chắc chắn tồn tại mối liên hệ nào đó, chỉ là ít hay nhiều.
"Gần đây sức khỏe thế nào?
Vẫn ổn cả chứ?"
Vệ Thục gắp cho Trần Huyền miếng sườn xào chua ngọt:"Dự báo thời tiết nói hai hôm nữa trời sẽ mưa, mưa to lắm đấy, con tuyệt đối đừng có chạy lung tung khắp nơi, lỡ dính mưa cảm lạnh, cơ thể mà xảy ra vấn đề gì, thì tim còn dùng làm sao được nữa..."
"Đâu có dễ ốm thế ạ," Trần Huyền cười nói:"Với lại, con lớn từng này rồi, bác còn bảo con chạy lung tung."
"Tự con biết chú ý mà, bác và thầy cứ yên tâm."
Trần Huyền nói.
Thưởng Nam nghe rất lâu, nhưng từ cuộc đối thoại của họ, cậu không phát hiện ra manh mối hay thông tin gì có giá trị.
Đều là những lời thoại chuyện nhà rất đỗi bình thường, Vệ Thục và Phó Đông Dư vô cùng quan tâm đến sức khỏe của Trần Huyền.
Vệ Thục còn nói tim dùng làm sao, cái gì dùng làm sao?
Trần Huyền bị bệnh tim?
Rối gỗ mà cũng bị bệnh tim được á?
Chắc chắn đầu óc cậu vừa nãy bị ngã hỏng rồi.
Cơm nước xong xuôi, Vệ Thục xách một cái túi lớn ra vườn rau sau nhà hái rau cho Trần Huyền.
Phó Đông Dư bưng chén rượu lên, chưa uống đã lại đặt xuống, thở dài một hơi rõ dài.
"Thằng Huyên vẫn chẳng thấy khởi sắc chút nào."
Trần Huyền không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.
"Xem ra vẫn cần tim và não mới được, nó thiếu nhiều linh kiện quá."
Phó Đông Dư vừa nói, đôi mắt đã đỏ hoe:"Trần Huyền à, thầy chỉ có mỗi thằng Huyên là con trai..."
Trần Huyền vẫn không lên tiếng, lát sau, hắn mới gật đầu: "Thầy ơi, con hiểu mà."
Thưởng Nam cố sức muốn nhìn rõ biểu cảm của Trần Huyền, ít nhất thì giọng nói của hắn nghe có vẻ không bình thường cho lắm.
Nhưng dù Thưởng Nam có cố gắng thế nào, cậu cũng chỉ nhìn thấy một góc sườn mặt của Trần Huyền, không nhìn ra bất kỳ sự khác lạ nào, Trần Huyền thậm chí còn đang nhai đồ ăn.
Vệ Thục rất nhanh đã quay lại, bà rửa tay rồi nói với Trần Huyền: "Rau bác để ở cửa rồi đấy, lát nữa lúc về con cứ xách theo là được.
Hái cho con toàn là mấy cây tốt nhất trong vườn, ăn hết lại đến hái tiếp nhé."
Ăn cơm xong, Trần Huyền lại ngồi cùng hai ông bà ở trong sân một lúc lâu.
Thưởng Nam thực sự mệt mỏi, cậu ngủ một giấc trưa rất dài.
Đến khi tỉnh lại thì trời đã tối đen, dưới mông nảy lên tưng tưng.
Trần Huyền đang mang cậu trên đường về nhà.
.
"Chúng ta đang ở đâu vậy?"
Hai bên đường tối om, không có đèn đường, nhưng có thể nhìn thấy đường nét của những ngôi nhà, con đường cứ trải dài về phía trước, không nhìn thấy điểm cuối.
"Trên con đường lúc đến, nhưng ở đây không bắt được xe, chúng ta phải đi bộ đến quảng trường đằng kia mới được."
Trần Huyền trả lời, cúi đầu nhìn A Nam một cái:"Tỉnh rồi à?"
"Tỉnh rồi ạ," Thưởng Nam khoanh chân ngồi trong góc, đã bị xóc nảy đến quen rồi:"Anh ơi, có cái túi nào mà anh vừa mang em đi khắp nơi được, lại vừa không bị rung lắc thế này không?"
"Không có."
Trần Huyền trả lời cực kỳ dứt khoát.
"Tại sao Phó Huyên lại trông giống hệt anh?"
Thưởng Nam hỏi thẳng, đằng nào cậu bây giờ cũng là búp bê, thông minh cũng được, mà ngốc nghếch thì đương nhiên cũng chẳng sao.
Ánh mắt đen thẫm của Trần Huyền nhìn con đường mờ ảo phía trước, trong mắt hắn phản chiếu khung cảnh con đường vắng tanh không một bóng người.
Ánh mắt hắn bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo.
Thưởng Nam ngước lên nhưng chỉ nhìn thấy đường xương hàm sắc bén và vài lọn tóc rủ xuống của hắn.
"Em thấy sao?"
Trần Huyền lại hỏi ngược lại Thưởng Nam.
"Em làm sao biết được?
Chính vì không biết nên mới hỏi anh mà."
Thưởng Nam vò đầu bứt tai.
"Có lẽ là do duyên phận chăng, duyên phận khiến bọn anh trông giống nhau."
Trần Huyền nhàn nhạt nói.
"Anh đang lừa trẻ con đấy à?"
Trần Huyền cười khẩy một tiếng, vỗ vỗ lên chiếc túi đeo chéo: "Anh đã lừa em thì chứng tỏ anh thực ra không muốn nói cho em biết, mà đã không muốn nói, thì em đừng có hỏi nữa, hửm?"
Thưởng Nam lí nhí "dạ" một tiếng, rồi không hỏi nữa.
Bởi vì giọng điệu của Trần Huyền đã thay đổi.
Nếu còn tiếp tục truy hỏi, cái đầu này bị vặn xuống có khi sẽ bị ném thẳng vào máy nghiền cũng nên.
Phải công nhận là tính khí của Trần Huyền thực sự không tốt chút nào.
Trần Huyền đưa Thưởng Nam về đến nhà, cửa tiệm đang chuẩn bị đóng cửa.
Thấy Trần Huyền về, mấy nhân viên bán hàng chào ông chủ buổi tối, Trần Huyền gật đầu, đưa Thưởng Nam về phòng làm việc.
Thưởng Nam cuối cùng cũng được xuống đất đi lại.
Cậu đi dạo quanh sàn nhà phòng làm việc, nhìn đám búp bê đã sớm ai về chỗ nấy.
"Chưa đóng cửa tiệm thì không được phép ra ngoài."
Trần Huyền cất cái túi vào trong tủ, rồi mở cửa đi ra ngoài.