[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 148,976
- 0
- 0
[Đam Mỹ/Hoàn] Bé Tang Thi Nhỏ Kiêu Kỳ Lại Đang Ăn Hiếp Gã Đàn Ông Xấu
Chương 39: Gọi ông xã đi
Chương 39: Gọi ông xã đi
"Điện hạ, tôi sẽ trở thành cảnh vệ đắc lực nhất của ngài."
Hodge không hổ danh là sĩ quan dày dạn kinh nghiệm chiến trường, hắn nhanh chóng thu lại vẻ kinh ngạc, khôi phục dáng vẻ trầm ổn đáng tin.
Nhưng nếu nghe kỹ, có thể nhận ra giọng nói run rẩy khi tuyên thệ của thực thể máy nam này.
Đôi đồng tử vàng kim kia cũng né tránh đi, rũ mí mắt xuống, nên hắn cũng không chú ý đến ánh mắt ngẩn ngơ của nhận loại không hề đặt trên người mình.
Nam Đông cắn môi dưới, lí nhí đáp lại một tiếng.
Vị linh mục đứng trên cao đài dừng lại một giây trên đôi môi màu hoa hồng của nhân loại rồi lại dời đi như không có chuyện gì.
Ông vén lại chiếc áo lễ rộng thùng thình, tuyên bố nghi thức trao huy chương kết thúc.
Giọng nói của linh mục ôn hòa êm tai, gương mặt mang nụ cười dịu dàng như gió xuân, khiến bất kỳ thực thể máy hung bạo nào trước mặt ông cũng trở nên ngoan ngoãn như một chú cừu non.
Nhưng lúc này nhìn quanh, chẳng ai giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh.
Nghị trưởng Sutta - người nắm quyền lực tối cao của nhân loại - cũng có sắc mặt lạnh lẽo khó tả, thậm chí linh mục còn thoáng thấy được một tia hối hận.
Không ai ngờ được lại có nhân loại chủ động bày tỏ sự ưu ái đối với Sinh Mệnh Cơ Khí.
Những cảm xúc xao động, đố kỵ hóa thành vị chua chát lấp đầy khoang ngực nhân tạo nhỏ hẹp của các sinh mệnh máy.
【Mọi người ơi, tui thấy nhân loại hôn Thượng tướng Hodge kìa!!】
【A a a tui cũng muốn được Điện hạ hôn, Hodge dựa vào cái gì chứ!】
【Điện hạ khi nào mới tuyển thêm cảnh vệ nữa đây (lau nước mắt)】
Trong phòng livestream là những tiếng gào thét thảm thiết, các Sinh Mệnh Cơ Khí trong lễ đường cũng chẳng khá hơn là bao, thậm chí khi trực tiếp chứng kiến cảnh tượng chấn động đó, những kẻ trẻ tuổi nóng tính đã đỏ mặt tía tai.
Họ chỉ đơn giản nghĩ rằng, nếu thực sự được nhân loại hôn một cái, liệu có hạnh phúc đến mức ngất đi không?
Tai của Theory tràn ngập những lời bàn tán xôn xao như thế.
Nhưng thứ Theory muốn không chỉ có bấy nhiêu.
Đôi đồng tử màu trà nhạt của anh lóe lên, đối diện từ xa với con người yếu ớt đang tựa vào lòng Hodge.
Tóc đen da trắng, đẹp tựa như một thiên thần không nhuốm bụi trần.
Theory muốn leo lên giường của nhân loại.
*
Kể từ ngày đó, mỗi ngày đều có vô số thiệp mời từ giới quyền quý mời con người tham dự các buổi tiệc, gửi kèm theo đó là đủ loại lễ phục quý giá không thể đong thêm bằng tiền.
Hiện tại chúng đã chất đầy phòng thay đồ của Nam Đông.
Gương mặt nhỏ nhắn của Nam Đông ủ rũ, từng sợi tóc mềm mại đều viết rõ chữ "tôi đang rất giận".
Em quay đầu lườm thụ chính đang bám đuôi sau lưng mình, giọng lạnh đi vài phần: "Tránh ra, đừng đi theo tôi."
Thiếu niên tính tình kiêu kỳ, chỉ cần một chút không vừa ý là sa sầm mặt mày, nhưng ngặt nỗi dáng vẻ nổi cáu cũng đẹp đến nao lòng, đuôi mắt xếch lên như chiếc móc nhỏ cào vào lòng người.
Yết hầu của Theory chuyển động nhanh chóng, anh hạ thấp giọng giải thích:
"Điện hạ, gần đây có một nhóm phần tử bất hợp pháp đột nhập vào hành tinh chính, cảnh vệ Hodge đến nay vẫn chưa bắt được hung thủ."
"Tôi lo lắng Điện hạ sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn khi ở bên ngoài."
Nam Đông sao lại không biết chuyện này, cả hành tinh chính đều truyền tai nhau rồi.
Em mím lấy môi hạt lựu đã bị mình liếm qua không biết bao nhiêu lần, lông mi run rẩy: "Tôi biết, đó là việc anh nên quan tâm."
Bé tang thi tuy miệng rất cứng nhưng cơ thể lại rất thành thật mà chậm lại bước chân, đôi mày mắt hiện lên vẻ do dự.
Em phân vân xoắn ngón tay, theo tính cách hư vinh của nguyên chủ, chắc chắn sẽ không từ chối lời mời của những nhân vật lớn thuộc tầng lớp thượng lưu, thậm chí còn tận hưởng những lời tán dương của người khác như cá gặp nước.
Nam Đông phồng má, nén lại bản tính nhát gan, ngang ngược vô lý nói: "Tôi cứ muốn đi đấy."
Theory nhìn thiếu niên ngước khuôn mặt trắng nõn đầy uất ức nhìn mình, đôi môi trễ xuống.
Luồng điện trong lồng ngực anh từng đợt nóng bừng, trong đầu chỉ muốn đồng ý với nhân loại.
Em chỉ là muốn đi dự tiệc thôi mà, có gì không được chứ?
Theory khựng lại một chút, đề nghị: "Điện hạ, chúng ta mời họ đến nhà tổ chức tiệc, có được không?"
Nam Đông hơi mở to đôi mắt hạnh, ngẩn người một lát rồi dè dặt gật đầu, lộ ra biểu cảm ngoan ngoãn đáng yêu, mái tóc đen mềm mại rũ xuống, không còn thấy chút vẻ mất kiên nhẫn nào lúc nãy.
"Theory, anh thật thông minh."
Theory được khen mà lòng nở hoa, ngũ quan sắc sảo diễm lệ vô hình chung toát ra vẻ
ngốc nghếch, khóe miệng không ngừng nhếch lên.
"Thưa Điện hạ, giờ tôi đi sắp xếp ngay đây."
Theory vốn đã có kinh nghiệm tổ chức các buổi tụ tập quy mô lớn nên làm việc cực kỳ thạo tay, cộng thêm sự hỗ trợ của quản gia thông minh, chẳng mấy chốc hầu hết các nơi trên tinh cầu chính đều nhận được lời mời của nhân loại.
Còn về việc tiếp đãi họ ra sao.
Theory nhìn những tin nhắn hợp tác gửi đến từ các thương nhân có khứu giác nhạy bén, anh khẽ nhướng mày thư thái.
Hôm nay lại tiết kiệm được cho em một khoản tiền lớn rồi.
*
"Báo cáo sếp."
"Nói."
Thực thể máy móc nam diện mạo trầm tĩnh bước ra từ cánh cổng nhà tù đầy bẩn thỉu.
Hắn tháo đôi găng tay đen, đôi mắt vàng kim dường như có thể thấu thị mọi sự thật.
Hodge là vị Thượng Tướng công chính liêm minh nhất Liên bang, sánh ngang với danh tiếng lẫy lừng của hắn chính là sự máu lạnh vô tình đối với kẻ địch, một kẻ điên sinh ra dành cho chiến trường.
Nghĩ đến tiếng gào thét van xin đến rợn người trong ngục vừa rồi, tân binh mặt mày nghiêm nghị, nhanh chóng đáp: "Người thừa kế của Đế quốc, Điện hạ Gusroya đã tự ý rời khỏi đại sứ quán... hiện đã lẻn vào buổi tiệc do Điện hạ Nam Đông tổ chức."
Hodge mặt không cảm xúc ra lệnh: "Bắt lấy, bằng tất cả mọi giá."
"Rõ!"
Tân binh nhìn khuôn mặt xanh mét của Hodge, thầm nghĩ về tin tức của người thừa kế Đế quốc.
Gusroya tuy là nhân loại nhưng lại cực kỳ chán ghét đồng loại, thậm chí còn đơn phương độc mã khuấy đảo chế độ của Đế quốc.
Việc hắn ta lẻn vào bữa tiệc lúc này là cực kỳ khả nghi.
*
"Điện hạ, không được đâu!!"
Sĩ quan thân cận kinh hãi nhìn Điện Hạ nhà mình nhanh nhẹn như một con khỉ, thoăn thoắt leo lên tầng ba của biệt thự, chỉ cần một bước chân nữa là có thể đạp thẳng vào phòng ngủ chính của nhân loại.
"Felen, ta tự bảo vệ mình được mà, ngươi về đi."
Thiếu niên với mái tóc vàng xoăn tít thò đầu ra vẫy vẫy tay.
"Điện hạ Gusroya!
Nếu hôm nay Điện hạ Nam Đông bị trầy một miếng da thôi, ngài tiêu đời chắc luôn!"
Sĩ quan thân cận sắp phát điên rồi.
Bọn họ lẻn vào tiệc đã là quá quắt, giờ còn xông vào phòng ngủ, hậu quả thật khôn lường.
"Ta cứ tưởng Felen lo lắng cho ta chứ."
Thiếu niên trưng ra vẻ mặt tổn thương giả tạo: "Ta chỉ đến xem vợ tương lai một cái thôi, xem xong đi ngay."
*
Lúc bấy giờ, Nam Đông ngơ ngác nhìn thực thể máy móc không biết là người thứ mấy đã "vô tình" ngã vào người mình.
Đối phương lúng túng như sắp khóc: "Xin lỗi Điện hạ, tôi không cố ý..."
Bé Tang Thi bị làm cho ngượng đến tê cả da đầu.
Em có đần đến đâu cũng biết đám thực thể máy quyền cao chức trọng này đang cố tình quyến rũ mình.
"Tôi biết anh không cố ý."
Em mềm giọng thở dài: "Để tôi đưa anh đi thay đồ khác vậy."
Sinh Mệnh Cơ Khí kia bỗng cảm thấy tê dại vì xúc động, vừa định đi theo thì đã bị một cánh tay chặn ngang.
Theory mỉm cười ưu nhã: "Điện hạ, để tôi đưa vị tiên sinh này đi thay đồ của tôi là được."
Nam Đông thở phào: "Được ạ."
Khi bóng lưng em biến mất, Theory lập tức thu lại nụ cười, đôi mắt lạnh thấu xương nhìn kẻ kia: "Tiên sinh, đi theo tôi."
*
Nam Đông về tới phòng ngủ, Bé Tang Thi vốn sạch sẽ không chịu nổi chiếc quần dính rượu dán vào da thịt nên đã trực tiếp cởi ra, lộ ra đôi chân thon dài trắng đến phát sáng.
Bỗng nhiên, một bóng người đột ngột nhảy vào từ cửa sổ.
Gusroya nhìn quanh một vòng, đôi nhãn cầu đỏ rực khóa chặt vào bóng dáng mảnh khảnh trước mặt.
Một con người nhỏ bé, trắng trẻo mềm mại, trông có vẻ rất ngon miệng!
Nam Đông run lẩy bẩy: "...
Ngươi muốn làm gì?"
Gusroya cười rạng rỡ: "Đừng sợ, tôi là Gusroya, đối tượng liên hôn tương lai của em."
Nam Đông mặt trắng bệch.
Đây chẳng phải là nhân vật chính sao?
Em lúng túng khép chặt đôi chân, cố dùng vạt áo dài che đi phần mông đang ửng hồng.
Gusroya thấy vậy thì mặt đỏ bừng, vội nhắm mắt gào lên: "Sao em không mặc quần!"
Em ở nhà mình không mặc quần thì có sao đâu?
Nam Đông bất mãn xụ mặt.
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, em định gọi người thì đã bị một bàn tay lớn bịt chặt miệng.
Gusroya ép sát, một chân chen vào giữa hai chân em để khống chế.
Hắn ta cúi đầu, mũi phập phồng hít hà mùi hương ngọt lịm trên cổ em như hít một trái chín thơm lừng.
Nhân loại sao lại có thể thơm tho mềm mại đến thế, Gusroya nghi ngờ rằng hắn chỉ cần dùng một ngón tay cũng có thể đánh thắng được em.
Nam Đông mở to đôi mắt tròn xoe, cả người bị Gusroya khống chế ép trên giường không thể động đậy.
Hormone nồng đậm ập đến khiến em nghẹt thở, đuôi mắt vương chút ý xuân hồng nhạt.
"Suỵt, đừng lên tiếng, nếu bị phát hiện thì tôi thảm lắm."
Gusroya nói với vẻ hơi đáng thương, giống như một chú chó Golden không biết nặng nhẹ.
Nam Đông cảm thấy bàn tay đối phương như hàn chặt trên mặt mình, không thể đẩy ra được phân nào, hoàn toàn chẳng khớp với vẻ mặt yếu đuối kia chút nào.
Bé Tang Thi chỉ còn cách dùng thủ đoạn khác, em đưa ngón tay trắng như hành tây chọc chọc vào lồng ngực đối phương, thấy hắn cúi đầu, lại chọc thêm một cái vào miệng hắn.
Gusroya hiểu ý, nhưng lại lắc đầu: "Không được, trừ khi em gọi tôi một tiếng ông xã."
Nam Đông: "..."
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Theory đi rồi quay lại hỏi: "Điện hạ, em thay đồ xong chưa?"
Đồng tử đen láy của Nam Đông run lên, cơ thể vặn vẹo đấu tranh.
Nếu để thụ chính đi vào thấy em và công chính đang ôm ấp thế này thì kỳ quặc quá rồi.
Nhưng công chính nhất quyết không buông tay, mái tóc vàng xoăn tít rũ xuống, đột nhiên như phát điên mà thấp giọng dỗ dành nắm nhân loại nhỏ bé trong lòng: "Gọi tôi một tiếng ông xã, tôi sẽ cho em nói chuyện."
Gương mặt Nam Đông hồng rực, lí nhí: "...
Ông xã."