Mùa thu ở Giang Thành rất lạnh, gió thổi vào lại càng lạnh hơn.
Tô Cẩm nghĩ đến việc Nam Đông sẽ mặc bộ đồ bóng rổ hắn từng mặc, cả người nóng bừng, lưng đổ mồ hôi, hắn thay đồ xong, nhìn vào phòng thay đồ mãi vẫn không có động tĩnh gì.
Tô Cẩm quyết định phải vào xem một cái.
Tay đặt lên nắm cửa, một tiếng "cạch" vang lên, cửa mở, Tô Cẩm đi vào.
Hắn nhìn thấy thiếu niên đã mặc xong quần áo, chiếc áo thể thao rộng thùng thình có phần cổ hơi lớn, lộ ra mảng da thịt như ngọc mỡ dê và một đoạn xương quai xanh, vai và cổ thanh mảnh.
Dưới chiếc quần đùi dài đến đầu gối là một đôi chân thon dài, gầy gò, không có chút thịt thừa nào, dường như chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn, rồi kéo người vào lòng mà làm những chuyện bắt nạt đến phát khóc.
Đây là phòng thay đồ riêng của Tô Cẩm, ngày thường hiếm khi có người bước vào, Nam Đông là người đầu tiên ngoài hắn tiến vào đây, mùi hương quen thuộc của bản thân ẩn hiện trộn lẫn với hương thơm ngọt ngào đặc trưng của thiếu niên.
Cánh mũi Tô Cẩm khẽ động, hắn không kiềm chế được mà trượt yết hầu, trong lòng đột nhiên nghĩ, đáng lẽ mình nên vào sớm hơn một chút để thực nghiệm những suy đoán trước đó của mình.
Nam Đông chắc sẽ không từ chối chứ?
Vì sự đột nhập bất ngờ của hắn, Nam Đông vội vàng tròng quần áo vào, em vẫn chưa kịp xỏ giày, may mà đôi tất trắng đang đi có chất lượng rất tốt, giẫm lên mặt đất cũng không thấy khó chịu.
Cửa mở mang theo luồng gió lạnh tràn vào, Nam Đông rùng mình một cái, ngón chân cuộn tròn trên sàn gỗ, gần như ngay lập tức thu hút sự chú ý của Tô Cẩm.
Giờ hắn mới biết Nam Đông không đi giày, đôi tay buông thõng hai bên của Tô Cẩm siết chặt lại, trái tim như vừa vận động mạnh mà đập điên cuồng, cảm giác như muốn nổ tung khiến máu toàn thân chảy ngược.
Dưới cái nhìn của Tô Cẩm, Nam Đông luống cuống giấu một bàn chân ra sau chân kia.
Thật mất mặt quá.
Nam Đông không vui nhìn Tô Cẩm: "Sao anh chưa được tui đồng ý mà đã xông vào?"
Em nói xong, lại hốt hoảng nhớ ra tính khí người này rất quái đản, ngộ nhỡ vì một câu nói của mình mà hắn đánh người thì sao?
Lông mi Nam Đông run run, em ôm đống quần áo vừa thay ra, chợt thấy Tô Cẩm cúi người xuống, một bàn tay bóp lấy cổ chân em, dùng lực khiến em nhấc chân lên.
Thiếu niên quỳ một chân dưới chân em, ngước đầu lên, chẳng hề bận tâm đến mặt đất bẩn thỉu, hắn cầm lấy đôi giày của em, lông mày như tranh vẽ, đồng tử màu cam mật khiến hắn trông có vẻ rất dịu dàng.
Nhưng vừa mở miệng, Tô Cẩm đã phá vỡ sự mê hoặc của khuôn mặt đó: "Đây là địa bàn của tôi, tôi thích vào thì vào."
"Đến giày cũng không thèm đi, sao mà ngốc thế không biết."
Làn da trong lòng bàn tay hơi lạnh, giống như một khối ngọc quý chưa được điêu khắc khiến người ta lưu luyến quên cả lối về, Tô Cẩm cách lớp tất trắng mỏng manh xoa nắn cổ chân mảnh khảnh lộ rõ xương của cậu trai, ánh mắt dần sâu thẳm.
Không biết eo của Nam Đông, khuôn mặt của em, bàn tay của em khi chạm vào sẽ có cảm giác như thế nào.
Nhắc mới nhớ, hắn vẫn chưa được nắm tay Nam Đông lần nào.
Nam Đông cảm thấy ngột ngạt, nhưng rất nhanh trong đầu vang lên tiếng thông báo lạnh lùng: [Giá trị chán ghét +1], liên tục vang lên không dứt.
Em cúi đầu, hóa ra Tô Cẩm lại ghét mình đến thế sao?
Nghĩ đến tình cảnh này, em xỏ chân vào đôi giày mà Tô Cẩm đang cầm lấy, giọng điệu cố tỏ ra bình tĩnh: "Không cần, tui tự đi được."
Tô Cẩm thấy vậy, đầu ngón tay như có như không móc vào bắp chân thiếu niên, hài lòng nhìn em run lên một cái.
Hắn đứng dậy, liếc xéo em một cái: "Nhát gan thật đấy."
"Đám người bên Nhất Trung tầm này chắc cũng sắp đến rồi."
Tô Cẩm không muốn để người khác nhìn thấy khuôn mặt của Nam Đông, một bài học như Trình Dục là quá đủ rồi.
Nam Đông vén lại tóc, nghe giọng nói gần như thân mật của Tô Cẩm, đôi mắt hạnh ngập nước run rẩy.
Em đi theo Tô Cẩm ra ngoài, đối mặt với một bóng người quen thuộc.
Giang Vụ không biết đã đứng đây bao lâu, gương mặt không chút biểu cảm.
Mắt Nam Đông sáng lên, em trực tiếp đi về phía người kia, giọng nói không tự chủ được mà mang theo sự ỷ lại: "Giang Vụ."
Giang Vụ không nói gì, ánh mắt thâm trầm như hầm băng tỏa ra hơi lạnh.
Cũng giống như những gì đã nghe ngóng được, quan hệ giữa Giang Vụ và cậu em trai Nam Đông không tốt cho lắm, Tô Cẩm có chút không muốn để Nam Đông đi qua đó.
Thủ đoạn của Giang Vụ không hề kém cạnh hắn về độ tàn nhẫn, trên mặt lúc nào cũng trưng ra vẻ giả tạo, biết đâu chừng lại đang âm thầm bắt nạt người ta, mà Nam Đông chắc còn giúp hắn đếm tiền mất.
Hắn cười như không cười liếc nhìn cậu thiếu niên không có mắt nhìn kia một cái.
"Bây giờ em đang đại diện cho Tam Trung thi đấu, giờ mà dây dưa với bên Nhất Trung, thua thì em chịu trách nhiệm à?"
Nam Đông dừng bước, em suy nghĩ về khả năng trong lời nói của Tô Cẩm.
"Thua hay không chẳng liên quan gì đến việc này."
Giang Vụ dịu giọng lại, biểu cảm của hắn thản nhiên, không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng Nam Đông lại cảm nhận rõ ràng sự dịu dàng độc nhất vô nhị của anh.
"Qua đây, tôi có mang cơm nắm cho em."
Nam Đông nuốt nước bọt, không để ý đến khuôn mặt đang tối sầm lại của Tô Cẩm, trực tiếp chạy về phía Giang Vụ và nhanh chóng bị đưa đi.
Mặc dù cách bữa sáng chưa đầy hai tiếng, Nam Đông cũng không đói bụng, nhưng em không thể kháng cự được món cơm nắm Giang Vụ làm.
Em nâng niu nó trong lòng bàn tay, vẫn còn hơi ấm.
Giang Vụ đưa em đến một góc hẻo lánh, thấy em ăn rất nhanh, anh đưa chai nước khoáng qua, thong thả nói: "Uống chút nước đi, đừng ăn nhanh quá kẻo nghẹn."
Nam Đông nhìn cơm nắm trong tay, lại nhìn chai nước Giang Vụ đưa tới, vẻ mặt còn chưa kịp do dự thì Giang Vụ đã vặn nắp chai, đưa đến bên môi Nam Đông, đút cho em uống nước.
Đúng là một thụ chính ngoan ngoãn.
Nam Đông vô thức đuổi theo miệng chai, em uống nước xong liền liếm liếm đôi môi ướt át.
Sắc môi hồng nhạt bị em liếm đến đỏ bừng, mấu môi đầy đặn rủ xuống cực kỳ câu người.
Thiếu niên xinh đẹp mang biểu cảm vô tội, vừa thuần khiết vừa dục vọng.
Giang Vụ thu trọn cảnh này vào mắt, tầm mắt dừng lại trên mặt Nam Đông một lát, rồi tự nhiên đưa tay ra vén lọn tóc mái dài trước trán thiếu niên ra sau tai.
"No chưa?"
Không biết tại sao, Nam Đông cảm thấy giọng nói của Giang Vụ khàn đặc, giống hệt mình rồi.
Nam Đông gật đầu, em ăn xong cơm nắm, cả người đều phát ra tín hiệu vui vẻ.
Đột nhiên, bên tai truyền đến giọng nói lạnh lùng của Giang Vụ.
"Vừa rồi trong phòng thay đồ, tại sao lại để Tô Cẩm xỏ giày cho em?"
Nam Đông nghe vậy, tim bỗng nảy lên một cái.
Lông mi em run rẩy, khuôn mặt lộ ra vẻ bàng hoàng xen lẫn xấu hổ, một vệt đỏ ửng do sinh lý lan tỏa lên gò má thiếu niên, ánh mắt em luống cuống: "Em không có mà."
Dưới đôi mắt đen láy u tối của Giang Vụ, Nam Đông thấy ủy khuất.
Tuy cơ mặt của tang thi nhỏ không được linh hoạt cho lắm, nhưng vẫn toát lên cảm giác đáng thương vô cùng.
Em đem chuyện Tô Cẩm chưa được sự đồng ý của mình đã xông vào kể hết cho Giang Vụ nghe, ỉu xìu cúi đầu, bả vai rụt lại, trông vừa tội nghiệp vừa bất lực.
Gần như cùng lúc đó, Nam Đông nghe thấy tiếng thông báo kêu ding dong trong đầu, giá trị chán ghét đã tăng lên 20 rồi.
Nam Đông ngơ ngác, mình có làm gì đâu nhỉ?
Chẳng lẽ thụ chính rất ghét người khác mách lẻo sao...
Nam Đông đã hiểu ra một chút, em lập tức túm lấy ống tay áo của Giang Vụ, giả vờ như đang rất tức giận, đem chuyện Tô Cẩm ép mình sờ cơ bụng của hắn ra kể tội sạch sành sanh.
Nhưng ngoài dự đoán, Nam Đông không nghe thấy tiếng tăng giá trị chán ghét.
Em lại kéo kéo Giang Vụ một lần nữa, tưởng hắn không nghe thấy nên đặc biệt bổ sung thêm: "Em chẳng thích đàn ông tí nào hết."
Giang Vụ đột ngột ngước mắt, giọng điệu bình thản: "Nếu là Hoắc Tĩnh Chu thì sao?"
Sao thụ chính cũng hỏi em câu này vậy.
Nam Đông chớp chớp mắt, nhưng em vẫn thành thật trả lời: "Anh ta hơi dữ, còn hay đánh người nữa, em không thích anh ta."
Em khổ sở nghĩ xem rốt cuộc tại sao giá trị chán ghét lại tăng?
Giang Vụ nhìn định hình Nam Đông một lát, không nói cho em biết câu tiếp theo.
Anh biết Hoắc Tĩnh Chu tham gia trận bóng rổ này là vì em thì đã sao chứ?
Lúc này, biểu cảm kín kẽ của thiếu niên lộ ra chút cảm xúc lạ lùng, giống như vui sướng, lại giống như đang suy tính điều gì, đôi mắt đen vốn luôn tĩnh lặng như nước hồ thu nay lại ánh lên tia sáng.
Giang Vụ lại móc từ trong túi ra một thanh socola, trực tiếp dụ dỗ: "Ăn không?"
Nam Đông đưa tay ra nhận lấy từ tay Giang Vụ, em cảm thấy lòng bàn tay mình bị đầu ngón tay đối phương khẽ móc một cái.
Là ảo giác thôi nhỉ, Nam Đông nhìn đôi lông mày và ánh mắt vốn dĩ lạnh nhạt, thiếu vắng cảm xúc của Giang Vụ.
Vẫn là một kẻ đáng thương bị em bắt nạt thôi, Nam Đông chắc chắn như vậy.
Khi Nam Đông và Giang Vụ đến sân bóng rổ, trận đấu đã bắt đầu rồi.
Hai bên thi đấu quyết liệt, khán đài cũng đã ngồi kín chỗ, có không ít học sinh Nhất Trung và Tam Trung đến cổ vũ cuồng nhiệt cho phe mình.
Sân bóng vang dội những đợt âm thanh lớn.
Nam Đông nhìn một chút, là Hoắc Tĩnh Chu vừa ghi bàn.
Thiếu niên mặc bộ đồ bóng rổ sát nách, cơ bắp cuồn cuộn, chiều cao gần một mét chín khiến hắn nổi bật giữa đám đông.
Diện mạo tuấn mỹ, cộng thêm gia thế thuộc hàng đỉnh cao ở Giang Thành, từ nhỏ hắn đã không thiếu người theo đuổi.
Hắn cũng đã quen với việc được mọi người săn đón, luôn là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Nhưng vị đại thiếu giáo thảo cao ngạo trong tháp ngà voi ấy khi nghe tin Nam Đông sẽ tham gia trận bóng rổ đã không nhịn được mà đăng ký tham gia.
Lúc đến sân không thấy bóng dáng em đâu, khoảnh khắc đó sự thất vọng trong lòng gần như nhấn chìm hắn.
Cho đến vừa rồi, khi Nam Đông xuất hiện, trái tim Hoắc Tĩnh Chu như được lấp đầy, tràn ngập cảm giác chua chua ngọt ngọt.
Hắn vô thức lộ ra khía cạnh đẹp trai nhất của mình, lại gật đầu chào Nam Đông, còn người bạn thân Giang Vụ đứng bên cạnh thì hoàn toàn bị hắn ngó lơ.
Nam Đông cũng nhìn thấy Hoắc Tĩnh Chu, em liền nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Em vẫn còn nhớ ban ngày hôm qua bị Hoắc Tĩnh Chu hung dữ với mình, buổi tối còn bị hắn ta nhạo báng, nếu không phải bản thân đánh không lại...
Nam Đông bóp bóp cánh tay mềm nhũn của mình, chán nản nhận ra mình chẳng đánh thắng nổi ai cả.
Ngoại trừ thụ chính ra, em sẽ không đánh trả, còn rất ngoan ngoãn.
Điều này khiến Nam Đông càng thêm bám dính lấy Giang Vụ, cả cơ thể đều dán sát bên cạnh anh, bị phát hiện cũng lý thẳng khí hùng, đôi mắt đen trắng rõ ràng tròn xoe: "Nhìn cái gì."
Giang Vụ lắc đầu, không nói gì, chỉ im lặng và dung túng cho em lại gần.
Nam Đông nhìn trận đấu trên sân, phát hiện đội đỏ đang kém đội xanh hai điểm.
"Em muốn thắng?"
"Vâng."
Nam Đông gật gật đầu, sớm biết thế em nên làm chút tiểu xảo, không nên bị cơm nắm và đồ ăn vặt của Giang Vụ thu hút mới đúng.
Bất thình lình, trên sân có biến động, phe đỏ có người đâm sầm vào Hoắc Tĩnh Chu, kẻ đó cũng vì vi phạm quy tắc mà bị đưa xuống sân.
Hoắc Tĩnh Chu lau lau vết trầy xước trên cánh tay, đám bạn học xung quanh vây lại hỏi han quan tâm, hắn nhíu mày, uống một ngụm nước, giọng trầm xuống: "Tôi không sao."
"Các cậu cứ thi đấu cho tốt đi."
"Anh Hoắc, Tô Cẩm phái cái thằng bám đuôi theo dõi anh lên sân kìa, nhìn cái bộ dạng ẻo lả của nó xem, chúng ta --"
"Đừng nói nữa, xem thi đấu đi."
Hoắc Tĩnh Chu lạnh mặt, hắn đột ngột đứng dậy đi đến gần sân để quan sát.
Đứa bạn học vừa bị hắn làm cho mất mặt liền im bặt, trong lòng hoang mang không biết mình đã nói sai câu gì mà chạm vào vảy ngược của đại thiếu gia rồi.
Nam Đông cũng không ngờ mình phải lên sân, em nhìn về phía Giang Vụ, anh khẽ gật đầu với em, giọng điệu thản nhiên: "Cố lên."
"Anh không đi sao?"
Giang Vụ lắc đầu, đầu ngón tay buông thõng hai bên lạnh ngắt.
Anh nhìn thiếu niên vốn tin chắc rằng mình sẽ tham gia nhưng lúc này lại đang ngơ ngác, hàng lông mi dài thẳng rũ xuống che giấu tâm tư.
Đã có người lên tiếng thúc giục.
Nam Đông đành phải rời đi, lúc đi ngang qua Hoắc Tĩnh Chu, không ngờ đối phương đột nhiên đưa tay túm chặt lấy em.
Em quay đầu lại, giọng điệu không vui: "Anh kéo tui làm gì?"
Em ỷ vào việc đang ở giữa thanh thiên bạch nhật, vả lại Giang Vụ cũng đang ở cách đó không xa, Hoắc Tĩnh Chu sẽ không dám ra tay, thế là Nam Đông lườm hắn một cái.
Ngón tay Hoắc Tĩnh Chu lún vào cánh tay mềm mại, xúc cảm khác hẳn với những múi cơ cứng nhắc của hắn, lại mang theo hương thơm ngọt ngào khiến người ta chìm đắm.
Hắn khẽ động cánh mũi, khuôn mặt lạnh lùng sắc sảo hiện lên vẻ ngỡ ngàng: "Cậu xịt nước hoa à?"
Cái gì vậy trời, hắn ta có phải đang cố ý làm loạn tâm thái của mình không...
Nam Đông xị mặt: "Không có."
Hóa ra đó là mùi hương nguyên bản trên người thiếu niên, hơi thở Hoắc Tĩnh Chu dồn dập hơn đôi chút, đôi lông mày luôn nhíu chặt bấy giờ dãn ra, hắn nói: "Đánh bóng thì đừng để bị ngã xuống đất."
Hắn nói chuyện trước nay luôn cứng nhắc, biểu cảm cao ngạo, lời quan tâm thốt ra từ miệng hắn cũng biến thành một mùi vị khác, cứ như đang cố tình mỉa mai cậu trai này vậy.
Hắn vừa nói xong, lòng Nam Đông liền rối loạn, cứ cảm thấy lát nữa mình chạy sẽ bị ngã thật.
Sao hắn ta lại xấu tính thế nhỉ?