Editor: Ryouyellow
Chương 13
Lý Soái bỗng nhiên lao tới, khiến khung ảnh ngoài cùng rơi xuống, vỡ tan tành.
Khuôn mặt của hai vợ chồng Lý Phúc bị tấm kính vỡ chia thành nhiều mảnh.
Lý Soái cảm giác như người trong ảnh đang nhìn theo gã, đôi môi nứt toác như đang cười nhạo gã.
Gã bắt đầu run cầm cập, cảm giác bị theo dõi lan toả từ bức ảnh đến khắp xung quanh gã, bao trùm lấy gã.
"Là anh!"
Lý Soái trợn mắt, chỉ thẳng vào Tiêu Hạo Bình sau lưng mình, "Là anh đẩy tôi, sao anh lại hại tôi!"
Lý Soái vẫn nhớ rõ lý do dẫn đến cái chết của Đường Khả Nhi, chính là vì cô ta không tôn trọng Nữu Nữu, nói mấy câu xằng bậy.
Vậy còn gã, gã làm vỡ ảnh gia đình của Nữu Nữu, hắn sẽ chết, đêm nay gã sẽ bị lột da sống mà chết.
"Anh làm vậy để làm gì?"
Lý Soái bước lên định đánh Tiêu Hạo Bình.
Tay gã lại bị Tiêu Hạo Bình bắt lấy, gã vùng vẫy nhưng không thoát ra được, "Để làm gì à?
Đương nhiên là vì chúng ta đang thiếu một bộ da người.
Mà cái loại cặn bã như cậu lại trùng hợp có thứ chúng ta cần."
Triệu Tuyệt nhíu mày.
"Ha, tao là cặn bã vậy mày là gì?
Mày có khác gì tao đâu, cũng là cặn bã, thằng chó này!"
Tiêu Hạo Bình siết chặt tay hơn, bóp chặt đến mức Lý Soái phải kêu lên, "Tao cặn bã thì sao, mày có giỏi thì đánh lại đi?"
"Mày!
Đồ vô liêm sỉ!
ĐM mày bỏ ra, tao phải giết mày!
Có chết thì cũng phải kéo mày lót đường!"
"Hừ, mày còn biết sĩ diện à, sĩ diện có đổi mạng được không?"
Tiêu Hạo Bình giơ chân đạp Lý Soãi ngã sõng soài.
"Mày!"
"Thôi đi!"
Lý Tuyết Mai kéo tay Lý Soái, lôi hắn ra ngoài cửa.
Không biết Lý Tuyết Mai đã nói gì với gã.
Khi Lý Soái quay lại, dù vẫn ra vẻ căm thù Tiêu Hạo Bình nhưng ít nhất cũng không động tay động chân nữa.
Bởi vì không có ai nhắc đến Nữu Nữu trước mặt Lý Phúc, cho nên thời gian ngày hôm nay vẫn trôi qua bình thường.
Sắc trời dần tối, Lý Soái càng lúc càng căng thẳng, tay nắm chặt ống quần, hai chân run rẩy.
Khi bữa tối được dọn ra, Lý Soái vùi đầu ăn ngấu nghiến, như thể đó là bữa tối cuối cùng trước giờ hành hình.
Tiêu Hạo Bình thấy hành động của gã kỳ lạ, cũng không để trong lòng, "Ăn đi, bữa cuối rồi, ăn cho no vào."
Đêm nay người nào cũng thấy bồn chồn, nóng ruột.
Quả nhiên, khi cả nhóm nửa tỉnh nửa mê bỗng vang lên một tiếng hét ngắn, rồi chợt tắt lịm.
Trời lại sáng.
Triệu Tuyệt, Lý Tuyết, Hàn Tiểu Phân và Tiêu Hạo Bình đi đến trước phòng Lý Soái, tuy nhiên cảnh tượng máu chảy lênh láng mà họ dự đoán không xuất hiện.
Triệu Tuyệt giơ tay định đẩy cửa, đúng lúc đó thì cửa lại mở ra từ bên trong.
Lý Soái đứng sờ sờ trước mặt cả nhóm, trong tay cầm một chiếc trống.
"Tôi thành công rồi!"
Tiêu Hạo Bình tỏ ra kinh ngạc, cau mày nhìn sang Lý Tuyết Mai.
Ngày hôm qua, sau khi Lý Tuyết Mai gọi Lý Soái ra ngoài đã đưa cho gã một vật phẩm, "Đây là thẻ bài có tác dụng biến nhân vật quan trọng thành đạo cụ.
Nếu cậu đã kích hoạt điều kiện tử vong thì hết đường trốn rồi, tôi cho cậu vật phẩm này.
Giờ thì phải xem ý chí sinh tồn của cậu mạnh đến đâu.
Thành công thì sống sót, còn thất bại thì vừa hay gom đủ 88 tấm da người cho chúng tôi."
Lý Tuyết Mai không ưa loại người như Tiêu Hạo Bình.
Tuy cô không giúp ai nhưng cũng không cố tình hại ai.
Tiêu Hạo Bình chính là loại người mà cô khinh thường nhất.
Trước đây cô sẽ không bao giờ dâng vật phẩm cho ai khác.
Một là vì vật phẩm quá quý giá, hai là vì cô không tin bất cứ ai.
Nhưng ở màn chơi này cô đã gặp Hàn Tiểu Phân.
Một người mới hoàn toàn, run rẩy sợ sệt nhưng luôn cố gắng sống sót, tin tưởng cô hết lòng.
Vì vậy, giờ đây cô chọn đánh cược một lần, cược rằng thế giới này vẫn còn cần đến lòng tốt.
Lý Soái nhìn tấm thẻ trước mặt, nắm chặt nó trong tay.
Gã không cần phải chết, gã sẽ sống, nhất định phải sống.
Lý Soái đã cảnh giác trông cửa cả đêm.
Hễ buồn ngủ là sẽ véo mạnh đùi mình, bằng không thì tự tát, miễn sao đầu óc tỉnh táo là được.
Gã cũng sợ chứ, nhưng ý chí sống còn mãnh liệt đã vượt qua nỗi sợ.
Cuối cùng, gã nghe thấy một tiếng động, rồi nhìn thấy con quỷ da người từ từ bò vào qua khe cửa.
Ban đầu, gã hét lên kinh hãi, nhưng nhờ bữa tối đánh chén no say, gã đã có đủ sức để đánh bại quỷ da người.
"Giờ chúng ta đã có cả trống da người rồi," Lý Tuyết Mai vui mừng gật đầu.
"Thế da người thì sao?"
Tiêu Hạo Bình không hài lòng, "Nếu nó mà chết thì chúng ta đã có đủ da người rồi.
Nhờ ơn cô làm một chuyện vô bổ, nên chúng ta vẫn chưa có đủ da người.
Cô không nỡ dùng nó thì đổi cô lên thay nhé?"
Lý Soái đứng chắn trước người Lý Tuyết Mai, nhìn chằm chằm Tiêu Hạo Bình.
Nếu lúc trước gã còn sợ Tiêu Hạo Bình thì sau tối qua, gã đã có thể đánh cả quỷ, nói gì đến thằng cha này.
Dù có chết cũng phải xé được một miếng thịt của hắn.
Bị gã nhìn lom lom như vậy, Tiêu Hạo Bình vô thức lùi về sau một bước.
"Nếu cần da người thế thì sao không phải là anh?
Bây giờ là 4 đấu 1, tốt nhất là ít lời thôi, nếu không tôi cũng chẳng ngại lột sống da anh đâu."
Lý Tuyết Mai lạnh lùng đáp trả.
Tiêu Hạo Bình nhìn đám người đối diện mình, tình thế rõ ràng không có lợi cho anh ta.
Triệu Tuyệt không biết từ lúc nào mình đã bị bắt cặp với ai đó, "Không phải đã đủ 88 bộ da rồi sao?"
Mọi người đồng loạt quay qua nhìn hắn, "Kia không phải là bộ da thứ tám mươi tám à?"
Triệu Tuyệt chỉ cái trống mà Lý Soái đang cầm, "Trống da người, làm từ da người mà."
"Nhưng đây là trống..."
"Vậy nghi thức có đề cập trống da người thì không tính là da không?"
"Không ạ."
Hàn Tiểu Phân lí nhí.
"Thế là được rồi."
Đúng rồi đó, Triệu Tuyệt đang bắt bẻ câu chữ để tìm cách lách luật, đánh cược vào một chiếc bug nhỏ xíu của trò chơi, "Cứ vậy đi, đủ 88 bộ da rồi, đừng nói chuyện lột da gì nữa.
Mở mồm ra là lột da, sắp phát điên mất thôi."
Trò chơi rất biết cách khiến người chơi phát điên phát dại.
Ban đầu gà vịt cũng không dám giết, còn bây giờ cứ mở miệng là nhắc đến chuyện lột da róc thịt.
Có lẽ là do tìm được phương pháp xử lý tạm thời, mọi chuyện tạm yên bình trong một thời gian ngắn.
Nhưng cũng không ai dám ở lại trong phòng chờ đợi.
Tất nhiên, có một cơ thể đầy máu, không có miếng da nào cứ ngồi đó, dù là ai cũng hãi thôi.
Triệu Tuyệt cũng giật mình, bà cô ơi, nếu không mặc quần áo (da người) thì đừng có ra ngoài được không?
Cô muốn mở lòng nhưng bọn này không muốn mất bộ lòng mề đâu!
Còn cái ông chú kia, máu vợ ông vương khắp bàn rồi, đừng có ngồi đó ăn cơm nữa!
Thức ăn đỏ lòm rồi, rõ ràng là bị bỏ thuốc.
Chảy nhiều máu thế có sao không vậy?
Ngày 17 tháng 8 cuối cùng cũng đến.
Cả nhóm đến phòng 401, không gặp hai vợ chồng Lý Phúc.
Cửa phòng ngủ mở toang, như thể mọi thứ đều chuẩn bị sẵn cho bọn họ.
"Sao yên tĩnh quá vậy?
Em thấy bất an quá."
Hàn Tiểu Phân thấp thỏm nhìn xung quanh, sợ hai vợ chồng quỷ kia đột ngột xồ ra.
"Thôi, đi bước nào hay bước nấy."
Cả nhóm mang theo da người, sáo xương và trống da người đi vào phòng Nữu Nữu.
"Phải sắp xếp thế nào đây?"
Lý Soái chỉ muốn nhanh chóng ném mớ da người trên tay xuống, cảm giác mát lạnh khiến gã rùng mình.
"Xếp da người thành vòng tròn, đặt trống da người vào giữa."
"Ai sẽ đứng ở giữa gõ trống?"
Lý Tuyết Mai hỏi.
Lý Soái bước lùi về sau, Hàn Tiểu Phân cầm sáo xương, Tiêu Hạo Bình không nhúc nhích, "Chẳng phải hắn cho rằng trống da người là bộ da cuối cùng sao?
Vậy để hắn ta làm đi."
Tiêu Hạo Bình hất cằm về phía Triệu Tuyệt.
Triệu Tuyệt gật đầu, "Được thôi."
Đã nói là phải làm, hắn cần chịu trách nhiệm với những gì mình nói.
Lý Tuyết Mai đã đoán Tiêu Hạo Bình sẽ đẩy Triệu Tuyệt ra, cô ta cũng không ngăn cản.
Không có mèo đen bên cạnh, Triệu Tuyệt không khỏi thấy thiếu thiếu.
Nhưng đường của mình thì mình phải tự đi thôi.
Hắn tìm thấy bật lửa trong bếp, rồi tiến vào giữa vòng tròn, châm lửa đốt những bộ da.
Do dự chốc lát, hắn lại châm lửa đốt chiếc trống.
Mấy bộ da vừa bắt lửa đã bốc cháy hừng hực, dường như có vô số vong linh vây quanh Triệu Tuyệt.
Nhiệt độ trong phòng lên cực cao, chỉ sợ chẳng mấy chốc cả lũ sẽ bị thiêu thành tro.
"Gõ nhanh lên!"
Tiêu Hạo Bình vội giục.
Triệu Tuyệt dứt khoát đập mạnh vào mặt trống đang bốc cháy, ngọn lửa nóng rực liếm qua lòng bàn tay hắn, phát ra từng tiếng "thịch thịch".
Tiếng sáo xương du dương đồng thời cất lên.
Đám lửa bỗng nhiên xoay tròn, màu đỏ biến thành lửa xanh, dần dần tụ lại thành một cô bé 10 tuổi mặc váy trắng.
"Nữu Nữu?"
Triệu Tuyệt nhẹ giọng gọi cô bé.
Đôi mắt Nữu Nữu nheo lại, cô bé mỉm cười vẫy tay với Triệu Tuyệt.
Tiêu Hạo Bình gấp lắm rồi, "Nói cho chúng tôi biết cửa ra ở đâu!"
Nữu Nữu chỉ tay về một hướng.
"Tầng một?
Là phòng A Nguyệt!"
Cả nhóm hào hứng hẳn lên, vừa định mở cửa ra thì cánh cửa đã bị gõ mạnh từ bên ngoài.
Rầm rầm!
Rầm!
"Mở cửa đi, tao biết chúng mày ở bên trong rồi.
Ra đây đi, tao chỉ giết một người thôi, chỉ một mạng là đủ rồi!
Thế là các người có thể ra ngoài được rồi.
Nào, ai muốn bị tao giết nào?"
Rầm rầm!
"Mở cửa, mở cửa ra mau!"
Lúc này, bọn họ mới nhận ra thử thách cuối cùng của màn chơi này là gì.
Nếu biết rằng chỉ cần một người chết để cả nhóm sống sót, ai sẽ sẵn lòng hy sinh?
"Mở cửa mau lên!"
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên như tiếng chuông báo tử.
Lý Soái bịt tai lại, "Tôi không muốn chết, chọn hắn đi, chọn Tiêu Hạo Bình đi!"
Thấy ánh mắt mọi người nhìn mình, Tiêu Hạo Bình rút ra một thẻ bài, vẻ mặt nham hiểm, "Chỗ tao có một tấm thẻ kích nổ.
Muốn chọn tao?
Thế thì đừng đứa nào hòng ra ngoài!"
"Chị Tuyết Mai, làm sao bây giờ?"
Hàn Tiểu Phân ôm lấy tay Lý Tuyết Mai.
Người đã bình tĩnh suốt từ đầu đến giờ như cô ta cũng không biết phải chọn ai.
"Hầy," Thấy vẻ hoảng loạn của mọi người, Triệu Tuyệt thở dài, "Để tôi làm cho."
Thật đấy à!
Thật sự có người sẵn sàng hy sinh vì tập thể à?
Được mọi người dõi theo, Triệu Tuyệt đặt bàn tay phải đã bị thiêu đốt lên tay nắm cửa.
Cảm giác da thịt bị thiêu cháy khiến Triệu Tuyệt càng thêm tỉnh táo, ý thức rõ ràng về hành động của mình.
Triệu Tuyệt cố gắng động viên mình.
Trước kia hắn cũng làm chuyện này rồi còn gì?
Lũ yêu ma quỷ quái này cũng không phải bất khả chiến bại mà.
Hắn nắm chặt tay nắm cửa.
Dưới ánh mắt hoảng hốt của cả nhóm, hắn đá mạnh vào Lý Phúc ngay ngoài cửa.
Lý Phúc vốn đã thủ sẵn dao phay, sẵn sàng xử lý người đầu tiên mở cửa, nhưng lại bị cú đá đột ngột này đẩy lùi về sau.
Ông ta chưa kịp hoàn hồn đã ăn nguyên cây chổi vào mặt.
Triệu Tuyệt đánh nhau theo phong cách mấy bà thím, cầm chổi phang tới tấp vào mặt Lý Phúc, che khuất tầm mắt ông ta.
"Còn ngơ ra đấy làm gì?
Chạy nhanh lên!"
Mấy người còn lại vội tỉnh táo lại, đẩy cửa chạy mất.
Lý Phúc: Này này này!
Trên đời không có quỷ quyền nữa à!
Sao lại có thể bạo hành quỷ hả?
Tôi muốn khiếu nại, tôi muốn được bồi thường, đây là tai nạn lao động!
Ối giời ơi, đầu của tôi!
Triệu Tuyệt chẳng nghe ra Lý Phúc đang léo nhéo cái gì, hắn thấy cả đám đã chạy rồi, liền đạp thêm cú nữa rồi phi xuống dưới tầng.
Có luồng sáng phát ra từ cửa phòng A Nguyệt ở tầng một, đó chính là lối ra của trò chơi.
Triệu Tuyệt lao một mạch xuống tầng một.
Trước khi bước qua cửa, hắn vô thức quay đầu lại, liền bắt gặp hai cô bé nắm tay nhau cười với hắn, đôi tay nhỏ bé vẫy chào hắn.
Đứng bên cạnh chúng là một người phụ nữ dịu dàng, chính là mẹ của Nữu Nữu.
Bên cạnh bà là Lý Phúc một tay ôm bụng một tay ôm mặt, nhìn hắn với vẻ trách móc.
Triệu Tuyệt cảm thấy hơi xấu hổ.
Hắn nhìn con mèo đen bên chân Lý Phúc, "Tạm biệt Bạch Dạ.
Rất vui được gặp mày, meo meo."
Vừa nói xong, anh dứt khoát bước vào luồng sáng.
Khi đi qua cánh cửa đó, Triệu Tuyệt tự hỏi tại sao Nữu Nữu lại đặt cánh cửa trong phòng của A Nguyệt.
Có lẽ cô bé chỉ muốn người bạn thân nhất của mình được ra ngoài.
Nữu Nữu: A Nguyệt, mở cánh cửa đó ra đi.
Đừng tự nhốt mình nữa.
Nữu Nữu chưa bao giờ trách cậu cả.
Sau khi ánh sáng tắt dần, Triệu Tuyệt thấy mình xuất hiện ở cổng khách sạn.
Bốn người đã vượt qua màn chơi trước đó vẫn chưa rời đi, tất cả đều đang đợi Triệu Tuyệt để xác minh xem anh ta còn sống hay không.
"Mấy người đợi tôi à?"
Họ sững sờ một lát, rồi vui vẻ vây quanh hắn, "Anh bạn này được quá, tay không đánh quỷ, vài chiêu đã dồn quỷ vào chân tường, mạnh vãi chưởng!"
Lý Soái nắm bả vai Triệu Tuyệt.
Gã bị chính hành động của mình dọa sợ, vội cách ra một đoạn, cũng may Triệu Tuyệt không để ý.
Lý Tuyết Mai và Hàn Tiểu Phân đồng thanh, "Triệu Tuyệt, cảm ơn anh nhé."
Tiêu Hạo Bình không nói năng gì.
Anh ta chưa rời đi chỉ để xem Triệu Tuyệt có còn sống hay không thôi.
Còn việc đánh quỷ bằng tay không, đó chỉ là vì hắn ta có đạo cụ thôi, hừ, có gì hay đâu.
"Loại người gì thế này!"
Lý Soái tức giận chỉ sau lưng Tiêu Hạo Bình.
"Mặc xác hắn, chúng ta cũng vào thôi."
Triệu Tuyệt cũng không thèm để ý.
Behind the scenes:
Lý Phúc: Chậc, ba người thiếu một, không đủ chân chơi mạt chược.
A Nguyệt thổi sáo, mẹ Nữu Nữu lột da đánh trống.
A Nguyệt: Được rồi, đủ người rồi.
Lý Phúc nhìn bàn tay nhỏ bé của Nữu Nữu xuyên qua các quân mạt chược, rồi lại ngó vợ mình đang chăm chỉ nhuộm đỏ mấy quân cờ.
Lý Phúc:...