[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 148,816
- 0
- 0
[Đam Mỹ/Edit] Khách Sạn Tử Vong (Mỹ Cường)
★ Chương 39: Trò chơi lại nâng cấp
★ Chương 39: Trò chơi lại nâng cấp
Editor: Ryouyellow
Chương 39
Triệu Tuyệt bị tiếng bước chân rầm rập và tiếng nói chuyện ngoài cửa đánh thức.
Hắn vừa dụi mắt vừa ra mở cửa, "Gì thế nhỉ?"
"Tình yêu ơi!"
Triệu Tuyệt lập tức tỉnh như sáo.
Hoá ra là cô bé bị thương ở đầu rồi ngất đi ngày hôm qua, cuối cùng còn phải nhờ người khác lôi vào khách sạn.
"Xin chào, cô là...?"
"Em là Phương Tiểu Khả, hello tình yêu ạ!"
Tình yêu quái gì cơ, Triệu Tuyệt chịu thua, "Chào cô, tôi tên Triệu Tuyệt."
Cuộc đời Phương Tiểu Khả có ba thú vui lớn: ăn cơm, đi ngủ, đu CP - đặc biệt là xem các anh đẹp trai yêu nhau.
Sau khi đột ngột qua đời vì thức khuya rồi lạc đến một nơi đáng sợ thế này, vốn dĩ cô bé còn đang buồn buồn tủi tủi.
Nhưng bỗng dưng gặp phải một cặp đôi visual khủng thế này, cảm xúc tiêu cực gì cũng bay sạch.
Phương Tiểu Khả nhìn lướt qua nửa người trên cởi trần của Triệu Tuyệt, ánh mắt tiếc nuối thấy rõ.
Không được, nhìn lén anh thụ thì anh công sẽ giận lắm, đừng hỏi vì sao cô lại cho rằng Triệu Tuyệt là người nằm dưới, đáp án chính là radar hủ nữ chứ gì nữa.
Nhưng cô không nhịn được lại liếc qua khe cửa.
Chắc anh công vẫn nằm trên giường đúng không?
Lát nữa có lẽ phải nhờ anh thụ hôn mấy cái mới dậy được, sau đó...
"Á!
Ngại quá đi!
Kích động thế nhờ!"
Khóe miệng Triệu Tuyệt hơi giật giật, hắn mới chỉ giới thiệu tên thôi mà, cô bé này kích động cái nỗi gì?
Không lẽ bị trò chơi này dồn ép đến phát điên rồi sao!
"Khụ, thế cô có biết đã xảy ra chuyện gì không?"
Phương Tiểu Khả lau sạch nước miếng, quay lại vẻ đứng đắn nghiêm túc: "Em nghe nói hôm qua trò chơi đã nâng cấp rồi, hình như có thể lập đội để tham gia đó.
Bọn em chuẩn bị xuống đại sảnh để nghe quy định mới của trò chơi đây!"
Phương Tiểu Khả cảm thấy mình hẹo rồi còn may mắn hơn khi còn sống.
Đầu tiên là được ship trúng một cặp đôi ngoài đời thực với nhan sắc hàng top, tiếp theo chính là bắt trúng đợt thay đổi quy tắc.
Lúc nghe tin không được lập đội mà chỉ có thể tự mình solo, có trời mới biết cô đã sợ đến mức nào, nghĩ lại vẫn còn rợn người.
Đối với tâm hồn bé bỏng của cô thì đó quả là một sự đả kích to lớn.
Đôi mắt Triệu Tuyệt mở to, mình nói bừa thành thật rồi ư?
Hắn không để ý tới Phương Tiểu Khả đứng ngay cửa, mặc quần áo tử tế rồi đi thẳng xuống dưới tầng.
Trong đại sảnh người đông nghịt người, kể từ khi vào trò chơi, đây là lần đầu tiên Triệu Tuyệt thấy nhiều người đến thế!
Chỉ thấy một màn hình ánh sáng khổng lồ lơ lửng giữa đại sảnh, trên đó hiển thị quy tắc mới của trò chơi.
Để đảm bảo người chơi có trải nghiệm tốt hơn, nâng cao tỷ lệ sống sót, nay tiến hành các thay đổi sau đối với trò chơi:
Người chơi có thể tiến hành lập đội, sau khi chọn xong thành viên hãy đến gặp nhân viên phục vụ ở bất kỳ địa điểm nào để đăng ký.
Người chơi lập đội cần mua Thẻ Lập Đội, số lượng 2 người, sử dụng 1 lần, sau đó sẽ hết chức năng, nếu muốn lập đội lại vui lòng mua mới.
Nếu thời gian vào trò chơi của người chơi và đồng đội khác nhau, sau khi người chơi giúp đồng đội qua màn, cần phải vào trò chơi đúng theo thời gian còn lại đã thông báo.
Quá giờ sẽ bị coi là bỏ quyền tham gia và sẽ bị xóa sổ.
Một khi đã chọn lập đội, xin hãy tin tưởng đồng đội của mình, hy vọng các bạn có thể nắm tay nhau đi đến đích cuối cùng.
Quyền giải thích cuối cùng thuộc về Khách sạn Tử Vong, nếu có thắc mắc có thể đến quầy lễ tân để được tư vấn.
Chúc quý vị chơi trò chơi vui vẻ!
Những quy tắc khác thì không nói làm gì, nhưng điều thứ ba thì hơi lằng nhằng.
Để không phải chơi nhiều lần, chắc chắn người chơi sẽ chọn đồng đội có cùng thời gian vào game giống mình.
Vấn đề là giữa những người chơi đó có cao thủ nào không hay cũng là mấy con gà giống mình.
Mà nếu là cao thủ thì có đáng tin không, lúc mấu chốt có đem mình ra làm bia đỡ đạn hay không, dù sao trên quy tắc cũng chẳng có gì đảm bảo cả.
Mục đích của việc lập đội là để nâng cao tỷ lệ sống sót, muốn tránh trường hợp bị đâm sau lưng thì chỉ có cách chọn người quen làm đồng đội.
Như vậy xác suất cao là sẽ phải vào trò chơi nhiều lần, nhưng đã may mắn qua được một lần, liệu có thể may mắn qua được lần thứ hai không?
Vào trò chơi càng nhiều thì tỷ lệ sống sót có giảm xuống không?
Cái này còn tùy vào việc người chơi chọn đánh đổi ra sao, trên đời không có bữa cơm nào miễn phí, bất kỳ lựa chọn nào cũng đều có giá của nó.
Triệu Tuyệt thì không có vấn đề gì đối với mớ quy tắc này, hắn quay sang Bạch Dạ không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào, "Nếu tôi nói là vì tôi nên quy tắc mới đổi, anh có tin không?
Bạch Dạ ngẩn ra, tưởng rằng Triệu Tuyệt đã đoán được thân phận của y.
Y cười hỏi lại, "Vì sao?"
"He he, đương nhiên là vì mối quan hệ giữa tôi và ông chủ khách sạn này không bình thường rồi!"
Có thể nuôi ông chủ khách sạn trong phòng mình, từ trên xuống dưới khách sạn này còn ai làm được nữa?
Có khi chẳng mấy ai biết ông chủ Khách sạn Tử Vong là một con mèo đen, mà cho dù có biết đi chăng nữa, thì ai dám lại gần cơ chứ?
Đêm qua hắn chỉ vui mồm than một câu rằng trò chơi này không cho lập đội thì bất tiện quá, hôm sau quy tắc đã được thay đổi.
Quả nhiên phải giữ gìn quan hệ với ông chủ mới là thượng sách.
"Thế nào, có muốn theo anh đây lăn lộn không, anh đây có người bảo kê đấy nhé."
Triệu Tuyệt trưng ra bộ mặt đắc ý vô cùng.
Bạch Dạ bất lực lắc đầu, mong Triệu Tuyệt đoán ra được thân phận của mình có khi còn khó hơn cả chuyện heo mẹ biết leo cây ấy nhỉ?
Y có nên tiết lộ vài thông tin không?
"Anh không muốn hay sao!"
Thấy Bạch Dạ lắc đầu, Triệu Tuyệt lo lắng hỏi, trong lòng còn có chút hụt hẫng.
Bạch Dạ giơ tay xoa đầu Triệu Tuyệt: "Đừng nghĩ nhiều, tôi đồng ý mà."
"Vậy chúng ta đi đăng ký thôi!"
Quy tắc mới vừa có hiệu lực, người đứng quan sát thì nhiều chứ người đến quầy lễ tân đăng ký lập đội chẳng có mấy ai.
Triệu Tuyệt và Bạch Dạ cùng đi tới quầy lễ tân: "Cho chúng tôi một tấm thẻ lập đội."
"À đúng rồi, Bạch Dạ, lần tới anh vào trò chơi là khi nào?
Tôi là hai ngày sau, còn anh?"
"Tôi cũng là hai ngày sau."
"Trùng hợp vậy.
Thế thì tốt quá rồi.
Tôi còn đang tính đến chuyện phải vào trò chơi thêm một lần nữa cơ đấy."
Một tấm thẻ lập đội trị giá 200 điểm tích lũy, phải nói là cái khách sạn này cũng biết kiếm tiền thật.
Nhưng mà hình trái tim trên thẻ này là cái quái gì thế?
Nếu hắn nhớ không lầm thì cái trò chơi này đi theo phong cách kinh dị mà!
Hai ngày sau, Triệu Tuyệt trong lòng thấp thỏm bước vào trò chơi.
Cửa thang máy đóng lại, thông báo trò chơi hiện lên: Chuyến đi trong ngày tới công viên giải trí.
Đồng đội: Bạch Dạ.
Bóng tối tan biến, khi nhìn thấy Bạch Dạ xuất hiện cách mình 1 mét, Triệu Tuyệt mới thấy yên tâm.
Tốt quá, sau này có thể cùng Bạch Dạ vượt ải rồi.
Chẳng biết tại sao nhưng chỉ cần có Bạch Dạ ở bên cạnh là hắn luôn cảm thấy rất yên tâm.
Bạch Dạ cũng gật đầu mỉm cười, hai người cùng nhau tiến về phía đám đông.
Trước khi Triệu Tuyệt tham gia thì đã có sáu người chơi có mặt, lần lượt chia ra ba nữ và ba nam.
Một người đàn ông hơi mập mặc áo sơ mi hoa đang vừa lau mồ hôi vừa giải thích chuyện gì đó cho bốn người đang vây quanh gã.
Một cô gái mặc blazer phối với váy liền cứ cúi đầu khóc mãi.
"Thực sự không quay về được nữa ạ?
Biết thế thì lúc bị bạn cùng phòng mắng cháu đã không chạy lung tung rồi, thế thì cũng không bị xe đâm, huhu..."
Ông chú trung niên với cái lưng hơi khòm đứng bên cạnh thì luống cuống an ủi cô, "Cô bé đừng khóc, có gì ấm ức thì cứ kể cho chú.
Con gái chú cũng chỉ xêm xêm tuổi cháu, dù ở đây có xảy ra chuyện gì chú cũng sẽ giúp cháu."
Ông chú mặc bộ đồ rằn ri hơi bẩn không vừa người.
Kết hợp với những lời ông chú nói, có lẽ bộ đồ này là quần áo con gái chú không dùng nữa sau kỳ quân sự, còn chú thì đang làm việc ở công trường.
Một cô gái khác mặc đồ ngủ thì không khóc, có điều mặt mũi cũng tái mét, cơ thể hơi run rẩy.
Một người đàn ông đóng vest thắt cà vạt cầm theo cặp công văn lên tiếng, "Đọc truyện vô hạn lưu thì sướng đấy, nhưng rơi vào chỗ này thì khó chịu thật."
Cô gái mặc đồ thể thao đứng bên cạnh nãy giờ vẫn nhíu chặt mày, chợt nhướn mày nói: "Hóa ra dân tinh anh xã hội cũng đọc tiểu thuyết à!"
Nói xong cô nhận thấy có người lại gần, ngước mắt nhìn lên, thoạt đầu hơi kinh ngạc, sau đó mở lời: "Hai người không phải người mới đúng không?"
"Đúng, đây là màn chơi thứ năm của tôi."
Triệu Tuyệt mở lời, rồi liếc nhìn Bạch Dạ.
"Lần thứ tư."
Giờ thì đến lượt Triệu Tuyệt khó hiểu, đây mới là lần thứ tư Bạch Dạ vào game thì làm sao y ở tầng 25 được?
"Chậc, không phải lính mới thì tốt, nhiều người mới quá thì phiền lắm."
Cô nói xong thì liếc sang cô bé đang khóc.
Hình như cô bé cũng ý thức được mình bị điểm danh, tiếng khóc thút thít dần lắng xuống.
Cô lí nhí, "Xin lỗi ạ, em không cố ý đâu, tại em sợ quá."
"Được rồi, số người cũng đủ rồi, giới thiệu bản thân chút đi nào."
Ở những màn chơi Triệu Tuyệt từng tham gia, số lượng người chơi đều loanh quanh 7 tới 8 người, hắn nghĩ lần này chắc cũng là 8 người thôi.
Nghĩ vậy hắn liền chủ động mở lời, "Tôi tên là Triệu..."
"Tiểu Tuyệt!
Có phải em đấy không?"
Cơ thể Triệu Tuyệt chợt run lên, hắn cứng nhắc xoay người qua, khi nhìn rõ người tiếp cận mình thì trợn tròn mắt, "Chị Lan!"