Khác [Đam mỹ/edit] KHÁCH SẠN TỬ VONG (mỹ cường)

[Đam Mỹ/Edit] Khách Sạn Tử Vong (Mỹ Cường)
★ Chương 39: Trò chơi lại nâng cấp


Editor: Ryouyellow

Chương 39

Triệu Tuyệt bị tiếng bước chân rầm rập và tiếng nói chuyện ngoài cửa đánh thức.

Hắn vừa dụi mắt vừa ra mở cửa, "Gì thế nhỉ?"

"Tình yêu ơi!"

Triệu Tuyệt lập tức tỉnh như sáo.

Hoá ra là cô bé bị thương ở đầu rồi ngất đi ngày hôm qua, cuối cùng còn phải nhờ người khác lôi vào khách sạn.

"Xin chào, cô là...?"

"Em là Phương Tiểu Khả, hello tình yêu ạ!"

Tình yêu quái gì cơ, Triệu Tuyệt chịu thua, "Chào cô, tôi tên Triệu Tuyệt."

Cuộc đời Phương Tiểu Khả có ba thú vui lớn: ăn cơm, đi ngủ, đu CP - đặc biệt là xem các anh đẹp trai yêu nhau.

Sau khi đột ngột qua đời vì thức khuya rồi lạc đến một nơi đáng sợ thế này, vốn dĩ cô bé còn đang buồn buồn tủi tủi.

Nhưng bỗng dưng gặp phải một cặp đôi visual khủng thế này, cảm xúc tiêu cực gì cũng bay sạch.

Phương Tiểu Khả nhìn lướt qua nửa người trên cởi trần của Triệu Tuyệt, ánh mắt tiếc nuối thấy rõ.

Không được, nhìn lén anh thụ thì anh công sẽ giận lắm, đừng hỏi vì sao cô lại cho rằng Triệu Tuyệt là người nằm dưới, đáp án chính là radar hủ nữ chứ gì nữa.

Nhưng cô không nhịn được lại liếc qua khe cửa.

Chắc anh công vẫn nằm trên giường đúng không?

Lát nữa có lẽ phải nhờ anh thụ hôn mấy cái mới dậy được, sau đó...

"Á!

Ngại quá đi!

Kích động thế nhờ!"

Khóe miệng Triệu Tuyệt hơi giật giật, hắn mới chỉ giới thiệu tên thôi mà, cô bé này kích động cái nỗi gì?

Không lẽ bị trò chơi này dồn ép đến phát điên rồi sao!

"Khụ, thế cô có biết đã xảy ra chuyện gì không?"

Phương Tiểu Khả lau sạch nước miếng, quay lại vẻ đứng đắn nghiêm túc: "Em nghe nói hôm qua trò chơi đã nâng cấp rồi, hình như có thể lập đội để tham gia đó.

Bọn em chuẩn bị xuống đại sảnh để nghe quy định mới của trò chơi đây!"

Phương Tiểu Khả cảm thấy mình hẹo rồi còn may mắn hơn khi còn sống.

Đầu tiên là được ship trúng một cặp đôi ngoài đời thực với nhan sắc hàng top, tiếp theo chính là bắt trúng đợt thay đổi quy tắc.

Lúc nghe tin không được lập đội mà chỉ có thể tự mình solo, có trời mới biết cô đã sợ đến mức nào, nghĩ lại vẫn còn rợn người.

Đối với tâm hồn bé bỏng của cô thì đó quả là một sự đả kích to lớn.

Đôi mắt Triệu Tuyệt mở to, mình nói bừa thành thật rồi ư?

Hắn không để ý tới Phương Tiểu Khả đứng ngay cửa, mặc quần áo tử tế rồi đi thẳng xuống dưới tầng.

Trong đại sảnh người đông nghịt người, kể từ khi vào trò chơi, đây là lần đầu tiên Triệu Tuyệt thấy nhiều người đến thế!

Chỉ thấy một màn hình ánh sáng khổng lồ lơ lửng giữa đại sảnh, trên đó hiển thị quy tắc mới của trò chơi.

Để đảm bảo người chơi có trải nghiệm tốt hơn, nâng cao tỷ lệ sống sót, nay tiến hành các thay đổi sau đối với trò chơi:

Người chơi có thể tiến hành lập đội, sau khi chọn xong thành viên hãy đến gặp nhân viên phục vụ ở bất kỳ địa điểm nào để đăng ký.

Người chơi lập đội cần mua Thẻ Lập Đội, số lượng 2 người, sử dụng 1 lần, sau đó sẽ hết chức năng, nếu muốn lập đội lại vui lòng mua mới.

Nếu thời gian vào trò chơi của người chơi và đồng đội khác nhau, sau khi người chơi giúp đồng đội qua màn, cần phải vào trò chơi đúng theo thời gian còn lại đã thông báo.

Quá giờ sẽ bị coi là bỏ quyền tham gia và sẽ bị xóa sổ.

Một khi đã chọn lập đội, xin hãy tin tưởng đồng đội của mình, hy vọng các bạn có thể nắm tay nhau đi đến đích cuối cùng.

Quyền giải thích cuối cùng thuộc về Khách sạn Tử Vong, nếu có thắc mắc có thể đến quầy lễ tân để được tư vấn.

Chúc quý vị chơi trò chơi vui vẻ!

Những quy tắc khác thì không nói làm gì, nhưng điều thứ ba thì hơi lằng nhằng.

Để không phải chơi nhiều lần, chắc chắn người chơi sẽ chọn đồng đội có cùng thời gian vào game giống mình.

Vấn đề là giữa những người chơi đó có cao thủ nào không hay cũng là mấy con gà giống mình.

Mà nếu là cao thủ thì có đáng tin không, lúc mấu chốt có đem mình ra làm bia đỡ đạn hay không, dù sao trên quy tắc cũng chẳng có gì đảm bảo cả.

Mục đích của việc lập đội là để nâng cao tỷ lệ sống sót, muốn tránh trường hợp bị đâm sau lưng thì chỉ có cách chọn người quen làm đồng đội.

Như vậy xác suất cao là sẽ phải vào trò chơi nhiều lần, nhưng đã may mắn qua được một lần, liệu có thể may mắn qua được lần thứ hai không?

Vào trò chơi càng nhiều thì tỷ lệ sống sót có giảm xuống không?

Cái này còn tùy vào việc người chơi chọn đánh đổi ra sao, trên đời không có bữa cơm nào miễn phí, bất kỳ lựa chọn nào cũng đều có giá của nó.

Triệu Tuyệt thì không có vấn đề gì đối với mớ quy tắc này, hắn quay sang Bạch Dạ không biết đã đứng bên cạnh từ lúc nào, "Nếu tôi nói là vì tôi nên quy tắc mới đổi, anh có tin không?

Bạch Dạ ngẩn ra, tưởng rằng Triệu Tuyệt đã đoán được thân phận của y.

Y cười hỏi lại, "Vì sao?"

"He he, đương nhiên là vì mối quan hệ giữa tôi và ông chủ khách sạn này không bình thường rồi!"

Có thể nuôi ông chủ khách sạn trong phòng mình, từ trên xuống dưới khách sạn này còn ai làm được nữa?

Có khi chẳng mấy ai biết ông chủ Khách sạn Tử Vong là một con mèo đen, mà cho dù có biết đi chăng nữa, thì ai dám lại gần cơ chứ?

Đêm qua hắn chỉ vui mồm than một câu rằng trò chơi này không cho lập đội thì bất tiện quá, hôm sau quy tắc đã được thay đổi.

Quả nhiên phải giữ gìn quan hệ với ông chủ mới là thượng sách.

"Thế nào, có muốn theo anh đây lăn lộn không, anh đây có người bảo kê đấy nhé."

Triệu Tuyệt trưng ra bộ mặt đắc ý vô cùng.

Bạch Dạ bất lực lắc đầu, mong Triệu Tuyệt đoán ra được thân phận của mình có khi còn khó hơn cả chuyện heo mẹ biết leo cây ấy nhỉ?

Y có nên tiết lộ vài thông tin không?

"Anh không muốn hay sao!"

Thấy Bạch Dạ lắc đầu, Triệu Tuyệt lo lắng hỏi, trong lòng còn có chút hụt hẫng.

Bạch Dạ giơ tay xoa đầu Triệu Tuyệt: "Đừng nghĩ nhiều, tôi đồng ý mà."

"Vậy chúng ta đi đăng ký thôi!"

Quy tắc mới vừa có hiệu lực, người đứng quan sát thì nhiều chứ người đến quầy lễ tân đăng ký lập đội chẳng có mấy ai.

Triệu Tuyệt và Bạch Dạ cùng đi tới quầy lễ tân: "Cho chúng tôi một tấm thẻ lập đội."

"À đúng rồi, Bạch Dạ, lần tới anh vào trò chơi là khi nào?

Tôi là hai ngày sau, còn anh?"

"Tôi cũng là hai ngày sau."

"Trùng hợp vậy.

Thế thì tốt quá rồi.

Tôi còn đang tính đến chuyện phải vào trò chơi thêm một lần nữa cơ đấy."

Một tấm thẻ lập đội trị giá 200 điểm tích lũy, phải nói là cái khách sạn này cũng biết kiếm tiền thật.

Nhưng mà hình trái tim trên thẻ này là cái quái gì thế?

Nếu hắn nhớ không lầm thì cái trò chơi này đi theo phong cách kinh dị mà!

Hai ngày sau, Triệu Tuyệt trong lòng thấp thỏm bước vào trò chơi.

Cửa thang máy đóng lại, thông báo trò chơi hiện lên: Chuyến đi trong ngày tới công viên giải trí.

Đồng đội: Bạch Dạ.

Bóng tối tan biến, khi nhìn thấy Bạch Dạ xuất hiện cách mình 1 mét, Triệu Tuyệt mới thấy yên tâm.

Tốt quá, sau này có thể cùng Bạch Dạ vượt ải rồi.

Chẳng biết tại sao nhưng chỉ cần có Bạch Dạ ở bên cạnh là hắn luôn cảm thấy rất yên tâm.

Bạch Dạ cũng gật đầu mỉm cười, hai người cùng nhau tiến về phía đám đông.

Trước khi Triệu Tuyệt tham gia thì đã có sáu người chơi có mặt, lần lượt chia ra ba nữ và ba nam.

Một người đàn ông hơi mập mặc áo sơ mi hoa đang vừa lau mồ hôi vừa giải thích chuyện gì đó cho bốn người đang vây quanh gã.

Một cô gái mặc blazer phối với váy liền cứ cúi đầu khóc mãi.

"Thực sự không quay về được nữa ạ?

Biết thế thì lúc bị bạn cùng phòng mắng cháu đã không chạy lung tung rồi, thế thì cũng không bị xe đâm, huhu..."

Ông chú trung niên với cái lưng hơi khòm đứng bên cạnh thì luống cuống an ủi cô, "Cô bé đừng khóc, có gì ấm ức thì cứ kể cho chú.

Con gái chú cũng chỉ xêm xêm tuổi cháu, dù ở đây có xảy ra chuyện gì chú cũng sẽ giúp cháu."

Ông chú mặc bộ đồ rằn ri hơi bẩn không vừa người.

Kết hợp với những lời ông chú nói, có lẽ bộ đồ này là quần áo con gái chú không dùng nữa sau kỳ quân sự, còn chú thì đang làm việc ở công trường.

Một cô gái khác mặc đồ ngủ thì không khóc, có điều mặt mũi cũng tái mét, cơ thể hơi run rẩy.

Một người đàn ông đóng vest thắt cà vạt cầm theo cặp công văn lên tiếng, "Đọc truyện vô hạn lưu thì sướng đấy, nhưng rơi vào chỗ này thì khó chịu thật."

Cô gái mặc đồ thể thao đứng bên cạnh nãy giờ vẫn nhíu chặt mày, chợt nhướn mày nói: "Hóa ra dân tinh anh xã hội cũng đọc tiểu thuyết à!"

Nói xong cô nhận thấy có người lại gần, ngước mắt nhìn lên, thoạt đầu hơi kinh ngạc, sau đó mở lời: "Hai người không phải người mới đúng không?"

"Đúng, đây là màn chơi thứ năm của tôi."

Triệu Tuyệt mở lời, rồi liếc nhìn Bạch Dạ.

"Lần thứ tư."

Giờ thì đến lượt Triệu Tuyệt khó hiểu, đây mới là lần thứ tư Bạch Dạ vào game thì làm sao y ở tầng 25 được?

"Chậc, không phải lính mới thì tốt, nhiều người mới quá thì phiền lắm."

Cô nói xong thì liếc sang cô bé đang khóc.

Hình như cô bé cũng ý thức được mình bị điểm danh, tiếng khóc thút thít dần lắng xuống.

Cô lí nhí, "Xin lỗi ạ, em không cố ý đâu, tại em sợ quá."

"Được rồi, số người cũng đủ rồi, giới thiệu bản thân chút đi nào."

Ở những màn chơi Triệu Tuyệt từng tham gia, số lượng người chơi đều loanh quanh 7 tới 8 người, hắn nghĩ lần này chắc cũng là 8 người thôi.

Nghĩ vậy hắn liền chủ động mở lời, "Tôi tên là Triệu..."

"Tiểu Tuyệt!

Có phải em đấy không?"

Cơ thể Triệu Tuyệt chợt run lên, hắn cứng nhắc xoay người qua, khi nhìn rõ người tiếp cận mình thì trợn tròn mắt, "Chị Lan!"
 
[Đam Mỹ/Edit] Khách Sạn Tử Vong (Mỹ Cường)
★ Chương 40: Chuyến đi trong ngày tới công viên giải trí (1)


Ryou: huhu map này cảm động lắm

Editor: Ryouyellow

Chương 40

Triệu Tuyệt trông thấy người phụ nữ với dung mạo trưởng thành xinh đẹp chỉ cách mình vài bước chân, hình bóng đã phủ bụi dưới đáy lòng bỗng trở nên sống động.

"Chị Lan!"

Đôi mắt Triệu Lan đỏ hoe, bờ môi run run.

Cô không dám tưởng tượng, đứa em trai mà cô luôn cẩn thận che chở vậy mà đã qua đời rồi sao!

"Tiểu Tuyệt, sao em... sao em lại xuất hiện ở đây được?"

"Chị Lan!"

Triệu Tuyệt lao về phía Triệu Lan, định đưa tay ra ôm nhưng lại sợ chạm vào, liệu đây có phải là một giấc mơ không?

Chỉ cần chạm nhẹ là vỡ tan!

Triệu Lan nhìn thấu nỗi lo của Triệu Tuyệt, chủ động tiến lên một bước rồi ôm lấy hắn.

Cô ấn đầu Triệu Tuyệt xuống vai mình: "Thằng nhóc này, muốn ôm thì ôm đi, chần chừ cái gì?

Chị của mày có phải bọt biển đâu mà chạm vào là vỡ."

Giọt lệ nơi khóe mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Sau lưng là đôi tay đang run lên, bên tai là tiếng hít thở quen thuộc, Triệu Tuyệt từ từ đưa tay đặt sau lưng chị Lan.

Ấm áp quá, chị Lan thật sự vẫn còn sống sờ sờ trước mắt hắn đây.

Người ta nói đàn ông không dễ rơi lệ, nhưng đó chỉ là khi chưa đủ đau lòng thôi.

Giờ phút này Triệu Tuyệt ôm chặt Triệu Lan khóc lóc thảm thiết, trông chẳng khác nào một đứa trẻ bị lạc cuối cùng cũng tìm thấy mẹ mình.

Triệu Tuyệt luôn coi chị Lan như chị ruột, mặc dù bình thường chị Lan không đánh thì cũng mắng hắn, nhưng đó cũng là vì bản thân hắn quá ngang bướng.

Học hành thì không học, nhất định phải bám theo chị Lan lăn lộn, dăm bữa nửa tháng là lại mò về nhà trong tình trạng thương tích đầy mình.

Về đến nhà còn bị chị Lan nện cho một trận, rồi cuối cùng vẫn là chị ấy vừa mắng vừa bôi thuốc cho hắn.

"Thôi thôi, đừng khóc nữa, khóc nữa người ta cười cho đấy."

Triệu Lan đẩy Triệu Tuyệt thẳng người dậy, lấy khăn giấy ra lau bừa trên mặt hắn, giống hệt như bà nội lau mặt cho cháu trai, lau đến mức Triệu Tuyệt lảo đà lảo đảo.

"Đau, chị Lan ơi đau!

Nước mũi bị lau dính cả vào mắt rồi!"

Triệu Tuyệt kêu oai oái.

"Chậc, mới không gặp bao lâu mà đã bắt đầu ghét bỏ chị mày rồi hả, được được được, kệ mày đấy, tự đi mà lau!"

Nói xong cô liền ụp thẳng tờ khăn giấy lên mặt Triệu Tuyệt.

Triệu Tuyệt cũng chẳng chê chị Lan thô lỗ, hắn toét miệng cười ngờ nghệch đằng sau lớp khăn giấy.

Triệu Lan đứng bên cạnh, vừa mừng rỡ lại vừa xót xa: "Tiểu Tuyệt, sao em lại... sao lại đến nơi này?"

Triệu Lan không thốt ra nổi cái từ đó.

Bàn tay đang lau mặt của Triệu Tuyệt khựng lại.

Triệu Lan nheo mắt, chẳng lẽ là kẻ thù của cô thấy cô chết rồi nên quay sang báo thù em trai cô sao!

"Em, em đang hút thuốc dưới cột điện thì bị sét đánh..."

"..."

"Triệu Tuyệt!"

Triệu Lan tức nổ đom đóm mắt, hại cô lo sốt vó nãy giờ, kết quả thì, vậy mà lại...

"Mày thì giỏi rồi!

Ngày xưa mày hút thuốc chị mặc kệ, dù gì chị cũng là loại mồm bát hương, không có tư cách nói mày!

Nhưng mà mày hút ở đâu không hút, cứ phải đứng dưới cột điện hút, không bị sét đánh mới lạ!"

Triệu Lan xách lỗ tai Triệu Tuyệt, tay kia thì gõ đầu hắn.

"Trời mưa mà dám hút thuốc, sao mày không đi đốt pháo luôn đi!

Này thì giả ngầu!

Lại còn cười!

Mày có thích cười không!"

"Sao mày không làm chị bớt lo tí nào thế?

Về nhà hút không được à?

Nếu không thì cũng không đến nỗi, không đến nỗi..."

Triệu Lan dừng động tác tay lại, giọng nghẹn ngào: "Chị chỉ có mỗi đứa em trai là mày thôi, mày còn chưa đến ba mươi tuổi..."

"Chị à..."

Triệu Tuyệt ôm Triệu Lan thật chặt, thấy cả người cô run run.

"Dù sao chị Lan không còn thì em cũng chỉ có một mình thui thủi, như bây giờ tốt biết bao, chúng ta lại được ở bên nhau rồi.

Thế nên chị Lan đừng khóc, khóc thì không còn là mỹ nhân số 1 thành phố Giang nữa đâu, hì hì."

"Thằng ranh con, bao lâu không gặp mà đã học được chiêu dẻo miệng rồi đấy."

Người đàn ông vẫn đứng bên cạnh từ nãy bỗng lên tiếng: "A Lan đừng khóc mà, giờ đây chúng ta cũng coi như cả nhà đoàn viên rồi."

Triệu Tuyệt nhíu mày, cha nào đây?

Lại còn cả nhà?

Ai là người nhà anh hả?

Triệu Tuyệt trong lòng thấy không ưa người đàn ông này chút nào.

"Anh là ai?"

Ánh mắt hắn đầy vẻ soi mói.

"Cái thằng này nói chuyện kiểu gì đấy.

Đây là anh rể bây đó, Quý Hàm Nho."

"Anh rể á!"

Triệu Tuyệt trợn tròn mắt, lia mắt nhìn người nọ từ đầu đến chân.

Mặt mũi bình thường, chiều cao khiêm tốn, lẽ nào hắn có thân phận ngầm nào ư?

Triệu Tuyệt xoa cằm, lại gần anh ta: "Anh giàu lắm hả?"

Quý Hàm Nho mỉm cười: "Đâu có."

"Vậy anh là sếp sòng nào chơi được cả hai giới hắc bạch sao?"

Quý Hàm Nho vẫn mỉm cười: "Tôi chỉ là một người bình thường thôi."

Triệu Tuyệt thất vọng: "Chị Lan chấm anh ta ở điểm nào vậy?

Được mỗi cái tên tàm tạm, còn lại chẳng xứng với chị gì cả!"

Triệu Lan hằm hè: "Ranh con, đừng có để chị tẩn mày chỗ đông người.

Bà còn chưa thèm hỏi tên kia là ai đâu đấy."

Triệu Lan chỉ vào một người luôn đứng bên cạnh Triệu Tuyệt từ đầu tới giờ.

Anh ta như một vật phát sáng, ngay cả khi bọn họ đang diễn màn kịch trùng phùng sướt mướt cũng không thể lờ đi được.

Triệu Tuyệt à lên một tiếng, vội kéo Bạch Dạ sang để giới thiệu với chị Lan: "Chị Lan, đây là Bạch Dạ, bạn của em."

Bạch Dạ trước tiên đưa tay lau khô những giọt nước mắt còn sót lại nơi khóe mắt Triệu Tuyệt, sau đó mới nhìn về phía Triệu Lan, nói năng rất từ tốn: "Xin chào, tôi là bạn của Triệu Tuyệt."

"À, bạn bè sao."

"Ê ê!

Mấy người nói xong chưa?

Game kinh dị mà mấy người diễn thành phim truyền hình rồi đấy, có còn muốn qua ải không hả?

Còn tưởng người chơi lâu năm thì uy tín hơn, ai dè..."

Cô gái mặc đồ thể thao màu đen nhìn nhóm Triệu Tuyệt với vẻ mặt mất kiên nhẫn.

Lúc đó Triệu Tuyệt mới nhận ra mấy người bọn họ đã vô tình trở thành tâm điểm chú ý.

"Khụ, xin lỗi nhé, lúc nãy đang giới thiệu bản thân nhỉ.

Tôi là Triệu Tuyệt, đây là chị Lan nhà tôi, đây là Bạch Dạ bạn tôi," Rồi cuối cùng mới hất hàm về phía người đàn ông còn lại: "Hắn ta, họ Quý, áu...!"

Triệu Lan nhéo mạnh một cái vào lưng Triệu Tuyệt.

Quý Hàm Nho không để bụng, lại cười gật đầu: "Tôi tên là Quý Hàm Nho."

Thấy bọn họ đều đã xin lỗi, cô nàng đồ thể thao cũng không tiện gây sự mãi: "Tôi tên Tào Á Nam, đây là lần chơi thứ tư của tôi."

Người đàn ông mặc sơ mi hoa lên tiếng: "Tôi tên Lý Bách, đây là lần chơi thứ ba của tôi," thấy mọi người đều đã nhìn sang mình, gã giải thích: "Tên tôi là chữ Bách trong cây bách."

Người đàn ông mặc vest: "Tôi tên Lữ Anh Kiệt, người mới."

Ông chú mặc đồ rằn ri: "Tôi là Vương Kiến Quốc, cũng là người mới, sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều nhé."

Cô gái mặc váy liền: "Em tên Hà Mộng Kỳ, em cũng là người mới."

Cuối cùng là cô gái mặc đồ ngủ: "Tôi là Lý Hoa, tôi cũng vậy."

"Được rồi, giới thiệu xong hết rồi, mau vào trong thôi."

Tào Á Nam cất điện thoại đi, nhìn nhóm Triệu Tuyệt như thể trách cứ họ làm mất thời gian.

Đúng 9 giờ, tất cả người chơi bước vào công viên giải trí.

Công viên vốn bị bỏ hoang bỗng nhiên sống lại, khắp nơi ngập tràn tiếng nói cười rộn ràng.

Thế nhưng, một công viên nhộn nhịp như vậy lại có tên là Công viên giải trí Tử Vong.

"Công viên giải trí à, mình chưa đi bao giờ luôn."

Triệu Tuyệt thuận miệng nói.

Nhóm người đi tới cổng soát vé, nhân viên soát vé mặt lạnh như tiền nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Khuôn mặt ả lộ ra sắc xanh tái nhợt bất thường, giống như đã chết từ nhiều ngày trước, cái miệng rộng đỏ như máu dường như muốn nuốt chửng bọn họ.

Vương Kiến Quốc bị nhìn đến mức hoảng loạn, không nhịn được lùi lại vài bước, nhỏ giọng nói: "Cái con mụ này trông ghê chết đi được!"

Nhân viên soát vé nở nụ cười lạnh lẽo rợn người: "Có muốn vào chơi không đây?"

Chẳng đợi họ trả lời, ả đã nói tiếp: "Đây là mười tấm vé.

Các người vào trong chơi thành công ba trò chơi, nhân viên công tác sẽ đóng dấu cho các người, sau đó các người có thể cầm vé trở ra.

Phải nhớ không được làm mất vé đấy, nếu không là không rời khỏi đây được đâu, hí hí."

Mọi người lần lượt lấy vé quẹt thẻ để vào công viên.

Nhìn vô số công trình và thiết bị giải trí, mấy người bọn họ đâm ra khó xử, Lý Bách hỏi: "Chúng ta chơi ba trò nào đây?"

Trên tàu lượn siêu tốc gần đó vang lên tiếng hò hét phấn khích của du khách.

Lý Bách rụt cổ lại: "Tàu lượn siêu tốc thì bỏ qua đi, lỡ lúc đó quỷ ra tay giữa không trung, chúng ta có muốn trốn cũng chẳng có chỗ mà chạy."

Những người khác không phản bác, rõ ràng là đồng tình với ý kiến của Lý Bách.

"Trò đầu tiên cứ chơi vòng quay ngựa gỗ đi, cái kia kìa, trẻ con còn chơi được, chắc là không nguy hiểm lắm đâu."

Triệu Lan chỉ tay về phía vòng quay ngựa gỗ đang xoay tròn cách đó không xa, có điều du khách ngồi trên đó lại yên lặng một cách bất thường.

So với tàu lượn siêu tốc, vòng quay ngựa gỗ đúng là chỉ dành cho trẻ con.

"Được đó, vậy trò đầu tiên sẽ là vòng quay ngựa gỗ."

Tào Á Nam cũng gật đầu đồng ý.

Những người khác cân nhắc một lát, cũng thấy vòng quay ngựa gỗ có vẻ an toàn hơn.

"Trò thứ hai thì sao?"

Lý Bách lại hỏi.

Lần này không ai trả lời.

Họ nhìn bốn phía xung quanh, thấy dường như chẳng có chỗ nào là an toàn, mọi người đều do dự không quyết.

"Hay là cứ chơi xong vòng quay ngựa gỗ rồi tính tiếp, cứ đứng chôn chân thế này cũng không phải cách."

Triệu Tuyệt đề xuất.

Thế là tất cả di chuyển tới trò chơi đầu tiên: Vòng quay ngựa gỗ.

Mọi người còn chưa kịp lại gần, nhân viên công tác vốn đang quay lưng về phía bọn họ bỗng từ từ quay đầu lại.

Con quỷ nhe răng cười quái dị: "Quý khách muốn chơi vòng quay ngựa gỗ ạ?"
 
[Đam Mỹ/Edit] Khách Sạn Tử Vong (Mỹ Cường)
★ Chương 41: Chuyến đi trong ngày tới công viên giải trí (2)


Editor: Ryouyellow

Chương 41

Thấy nhân viên quái đản như vậy, nhóm người chơi vốn đã chuẩn bị tâm lý lại đâm ra ngần ngại.

Hà Mộng Kỳ mãi mới nín khóc được bây giờ lại bắt đầu mở van: "Người này đáng sợ quá, chúng ta đừng chơi nữa!"

Tào Á Nam phiền phức quay mặt sang một bên, nhìn Triệu Tuyệt: "Thế nào, rốt cuộc có chơi hay không?"

Những người khác cũng nhìn Triệu Tuyệt, như thể đang đợi hắn ra quyết định.

Triệu Tuyệt nghĩ một chút rồi đi đến chỗ nhân viên: "Chơi trò vòng quay ngựa gỗ có yêu cầu gì không?"

Đừng nhìn nhân viên công tác ngoại hình quái dị mà nhầm, thực ra ả vẫn rất có đạo đức nghề nghiệp.

Dùng một câu danh ngôn thì chính là: Tôi tuy xấu nhưng tôi rất dịu dàng.

"Chào mừng đến với Công viên giải trí Tử Vong, đây là khu vực vòng quay ngựa gỗ.

Quý khách chỉ cần ngồi vào vị trí tương ứng theo số thẻ đã bốc thăm được thôi ạ."

"Đơn giản thế thôi à?"

Nhân viên công tác chỉ cười mà không đáp.

Triệu Tuyệt quay lại nhóm người chơi, chia sẻ thông tin vừa rồi cho mọi người.

"Yêu cầu này đơn giản quá!

Nếu chỉ thế thôi thì chưa hết buổi sáng đã chơi hết cả ba trò rồi!"

Lý Bách ngạc nhiên.

"Tiểu Tuyệt, ngoài chuyện thẻ số ra thì nhân viên đó còn nói gì khác nữa không?"

Triệu Lan nhìn những du khách mang nụ cười lạ lùng nhưng lại trật tự đến bất thường trên lưng ngựa gỗ, cảm thấy hơi gai người.

"Hết rồi."

Triệu Tuyệt lắc đầu.

"Xem ra những quy định khác phải đợi đến khi rút xong thẻ số mới được thông báo."

"Tôi có một câu hỏi," Lữ Anh Kiệt vốn yên lặng làm nền bỗng lên tiếng: "Nếu tôi đoán không nhầm thì nhân viên công tác kia chắc không phải người thường nhỉ, vậy chúng ta có cần làm theo lời cô ta không?

Trong những cuốn tiểu thuyết mà anh ta từng đọc, chẳng thiếu cảnh lũ ma quỷ cố tình lừa gạt người chơi vi phạm quy tắc, sau đó xử lý họ bằng sạch.

Ma quỷ: Ngại quá, chúng tôi rất có đạo đức nghề nghiệp đấy nhé.

Những lời này khiến vài người chơi lâu năm kinh ngạc.

Họ đi vào trò chơi lâu thế rồi, nhưng đúng là chưa từng nghi ngờ tính xác thực trong thông tin đám ma quỷ cung cấp.

Bọn họ chỉ coi ma quỷ như NPC giao nhiệm vụ, mà NPC thì sao lại nói dối được?

Triệu Lan không khỏi nhìn Lữ Anh Kiệt một cái: "Cậu này nhanh trí đấy."

"Do tôi đọc nhiều sách thôi."

Lúc này vòng quay ngựa gỗ dần dừng lại, du khách trên đó lần lượt bước xuống.

"Hay là chúng ta lại nhờ anh Triệu hỏi thăm du khách thử xem?"

Hạ Mộng Kỳ ấp úng đề nghị.

Triệu Tuyệt thấy cũng được, liền chạy sang chặn đường một du khách.

Bạch Dạ cau mày, Triệu Lan cũng tỏ ra không hài lòng.

Bạch Dạ: Dám gọi là anh Triệu cơ à!

Triệu Lan: Dám sai bảo em trai bà cơ đấy!

"Chào anh, các anh chơi vòng quay ngựa gỗ có phải ngồi theo số thứ tự không?

"Tất nhiên rồi, không tuân thủ quy định là hành vi vô đạo đức."

"Thế sao mọi người đều im lặng thế?"

"La hét là hành vi vô đạo đức."

Triệu Tuyệt: Mẹ kiếp, ngươi thành quỷ luôn rồi mà còn bày đặt nói chuyện đạo đức!

Những người chơi khác sau khi nhận được câu trả lời cũng đều co giật khóe miệng.

"Vậy chúng ta cứ ngồi theo số đi, không thì vô đạo đức quá."

Lý Bách lau mồ hôi trên trán.

Thế là mấy người họ đi tới chỗ nhân viên công tác để lấy thẻ số, lúc rút thẻ lại xảy ra tranh chấp.

"Em không muốn lấy số 4 đâu, tứ là tử, em không muốn chết.

Mọi người có ai đổi số với em được không?"

Hà Mộng Kỳ hai mắt đỏ hoe, nhìn những người khác với vẻ tủi thân.

"Anh Triệu ơi..."

Hà Mộng Kỳ yếu đuối gọi tên Triệu Tuyệt.

Triệu Tuyệt bị điểm danh mà nổi da gà, lủi ra trốn sau lưng Bạch Dạ không thèm nhìn.

Đối tượng mà hắn khó đối phó nhất chính là mấy cô nàng cứ hở tí là khóc sướt mướt thế này.

Khóe môi Bạch Dạ khẽ nhếch lên.

Vương Kiến Quốc nhìn thẻ số trong tay mình: "Cháu gái à, hay là chú đổi với cháu?"

Hà Mộng Kỳ nghe vậy thì hào hứng cầm lấy thẻ số, kết quả thì: "Số 10 với chết cũng giống nhau lắm*, cháu không chịu đâu, sao mọi người không giúp em, em thực sự không muốn chết mà, huhu..."

(*) Số 10 đọc là /shí/, gần âm với /sǐ/ (chết)

"Tôi là số 6, tôi đổi với cô nhé."

Lý Hoa run rẩy đưa thẻ số trong tay mình cho Hà Mộng Kỳ.

Hà Mộng Kỳ nhìn thấy đúng là số 6 thật: "Cảm ơn chị nhiều lắm, chị đúng là người tốt."

Triệu Lan nhíu mày, cô gái này chẳng lẽ căng thẳng quá sao, đến cái thẻ số cũng cầm không vững nữa rồi.

Ai cũng lấy thẻ số xong rồi, lúc này nhân viên công tác lại lên tiếng lần nữa: "Để quý khách tận hưởng trò chơi hơn, vui lòng qua bên này viết trải nghiệm trò chơi mà mình muốn, chúng tôi sẽ đáp ứng đúng theo yêu cầu của quý khách."

Trên tay nhân viên công tác là một cây bút màu đỏ và một tờ giấy trắng, trên tờ giấy ghi một dòng chữ: Vòng quay ngựa gỗ (Kèn vỏ ốc).

Nhìn thấy dòng chữ này, cả người Lý Hoa sững lại, thật đấy à!

Để người chơi tự đặt ra quy định, vậy chẳng phải là người chơi có thể tự quyết định sinh tử của chính mình sao.

Điều này rõ ràng sẽ làm giảm tỷ lệ tử vong đi rất nhiều!

Thế nhưng, sự thật có đúng như vậy không?

"Nào quý khách, ai sẽ tới viết đây?"

Nhân viên công tác cười đầy hiểm độc.

"Không thì để tôi đi cho?"

Lý Bách giơ tay, gã không muốn giao mạng mình vào tay người khác.

Mấy cái quy định này tốt nhất phải mình tự viết mới yên tâm được.

Thấy những người khác không ngăn cản, Lý Bạch tiến lên cầm lấy giấy bút.

Sau khi tự hỏi một lúc mới viết: Khi tiếng nhạc kết thúc, vòng quay ngựa gỗ dừng lại, trò chơi kết thúc.

"Mẹ kiếp, ông nghĩ lâu như thế mà cuối cùng rặn ra được có mấy chữ này thôi à!

Ông nhìn xem ông viết cái gì đây?

Ông muốn giết hết cả đám à?"

Tào Á Nam chỉ muốn lao vào solo với Lý Bách ngay và luôn, quy định chung chung mơ hồ như thế, nhìn đâu cũng thấy sơ hở.

"Đừng nóng, đừng nóng mà, có câu nói rất hay là 'thiên hạ võ công duy khoái bất phá' (võ công thiên hạ chỉ có nhanh là không thể phá).

Viết càng ngắn thì càng ít lỗ hổng mà."

Lý Bách không để ý.

"Ông!"

Tào Á Nam tức đến nghẹn lời, quay qua hỏi nhân viên, "Có được sửa quy định không?"

Không được, quy tắc làm sao mà sửa được, Lý Hoa tự lẩm bẩm.

"Không được.

Một khi đã thiết lập quy định thì không được thay đổi.

Được rồi thưa quý khách.

Vui lòng ngồi theo đúng số đã rút được, trò chơi sắp bắt đầu rồi."

Cả nhóm bước vào khu vực vòng quay ngựa gỗ, bỗng nhiên từ đâu vang lên tiếng nhạc: Kèn vỏ ốc, thổi tì tí ti... (lời bài hát thiếu nhi Tiểu loa hào 小螺號)

"Vừa nãy là tiếng gì thế!"

Triệu Tuyệt quay sang hỏi nhân viên công tác.

"Hí hí, anh đoán xem."

Lúc này Lý Bách cũng thấy có gì đó sai sai, quy định gã viết đâu có đoạn nhạc này đâu.

"Làm thế nào bây giờ?"

"Còn làm sao được nữa, vào cũng vào rồi, đâm lao phải theo lao thôi."

Tào Á Nam lườm Lý Bách: "Tên béo chết tiệt kia, tốt nhất là ông nên cầu nguyện cho chúng ta qua màn suôn sẻ đi.

Nếu không thì chưa cần đến quỷ ra tay, tôi đã xử ông trước rồi!"

"Nào đừng cãi nhau," Triệu Lan nghiêm mặt: "Lát nữa khi chơi mọi người nhớ phải yên lặng, nếu nghe thấy tiếng hát phải bịt tai lại."

Hiện giờ cũng chẳng còn cách nào khác.

Vòng quay ngựa gỗ này trông chẳng khác gì so với ngoài đời thực.

Chỉ có điều trên thân mỗi con ngựa đều được phun những con số khác nhau bằng sơn đỏ như máu.

Nhìn kỹ còn có thể thấy những đốm đen lấm tấm, chẳng biết là thứ gì đã bắn tung tóe lên đó nữa.

Mọi người lần lượt ngồi lên con ngựa tương ứng với số của mình.

Triệu Tuyệt là số đầu tiên, sau đó là Bạch Dạ.

Ngồi phía trong bên phải là Lý Hoa, lùi xuống một chút là Lý Bách, nhóm chị Lan thì ngồi hơi xa Triệu Tuyệt.

Nhân viên công tác cứ nhìn chằm chằm vào tất cả người chơi bên trong vòng quay, khoé miệng cười ngày một rộng ra.

Ngay khi tất cả đã an vị liền ấn nút một tiếng "bíp".

Chốc lát sau tiếng nhạc quen thuộc và vui tươi lại vang lên.

Vương Kiến Quốc sợ mình hoảng quá mà không nghe thấy tiếng kèn ốc kia, nên ngay khi nhạc vừa nổi lên bịt tai lại luôn.

Hà Mộng Kỳ cũng bắt chước bịt tai lại.

Vòng quay ngựa gỗ chầm chậm xoay theo giai điệu, mỗi con ngựa nhịp nhàng di chuyển lên xuống, nhưng biểu cảm của người chơi trên ngựa lại ngày một nặng nề.

Thế nhưng bản nhạc sắp hết đến nơi mà vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ban đầu Lý Bách căng như dây đàn, giờ mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Đã bảo mà, quy định của gã làm gì có sơ hở.

Gã nhìn những người chơi khác vẫn tỏ ra đề phòng rồi bĩu môi coi thường, mấy người này chỉ giỏi lo bò trắng răng.

Vòng quay bắt đầu chậm lại.

Tay chân Hà Mộng Kỳ đã bủn rủn hết cả, cô cứ tưởng trò chơi sắp xong nên hơi buông lỏng tay.

Nhưng ngay giây phút đó, bản nhạc nền vốn hoà nhịp với vòng quay ngựa gỗ đột ngột tắt tiếng.

Sau đó, một bài đồng dao kỳ quái vang lên trong tai mọi người.

"Tiếng kèn vỏ ốc, thổi tì tí ti, nghe thấy là hồn bay phách lạc.

Tiếng kèn vỏ ốc, thổi tì tí ti, người chơi nghe hồn lìa khỏi xác..."
 
Back
Top Dưới