[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 148,817
- 0
- 0
[Đam Mỹ/Edit] Khách Sạn Tử Vong (Mỹ Cường)
★ Chương 19: Đóng phim á, tôi thèm vào (6)
★ Chương 19: Đóng phim á, tôi thèm vào (6)
Editor: Ryouyellow
Chương 19
Tôn Tiêu Tiêu ăn một cú tát vào má trái, trong giây lát vẫn chưa kịp phản ứng lại.
"Này!
Cậu làm gì thế!
Sao cậu lại đánh Tiêu Tiêu!"
Triệu Tử Tuấn đẩy La Hâm một cái.
Bốp.
Triệu Tuyệt tung một cú đấm bay Triệu Tử Tuấn.
Loại đàn ông này sống chỉ tổ khiến cánh đàn ông mất mặt.
Tuy hắn chưa từng yêu đương nhưng cũng hiểu làm người là phải đàng hoàng, khi yêu cũng vậy.
Đã yêu ai là phải toàn tâm toàn ý với họ, chứ không phải như Triệu Tử Tuấn, đến giờ phút này rồi mà vẫn còn bênh vực Tôn Tiêu Tiêu.
Triệu Tuyệt cũng chẳng muốn nhúng tay vào việc của người khác, nhưng lần này đúng là không nhịn nổi.
La Hâm cũng vậy, lắc lắc tay phải hơi rát, "Đúng là đàn ông không nên đánh đàn bà con gái, phụ nữ là để nâng niu, nhưng cái loại như cô," La Hâm nhìn Tôn Tiêu Tiêu như nhìn đống rác, "Cô có khác gì cục cứt chuột đâu, chẳng việc gì phải nâng niu cô."
Nói xong liền kéo tay Chu Tư Dương đi chỗ khác, Triệu Tuyệt theo sát phía sau.
La Hâm đưa Chu Tư Dương đến bên một cây cầu, nhìn những con thuyền lui tới tấp nập bên dưới.
"Xin lỗi vì đã đánh bạn trai cô."
Triệu Tuyệt chủ động nói, lúc đó hắn tức đến không nhịn được, nhưng hắn không hối hận.
"Tôi cũng thế, xin lỗi vì đã đánh bạn thân cô."
La Hâm cắn răng nói ra hai chữ "bạn thân", đúng là sỉ nhục hai chữ này.
Chu Tư Dương nhìn đoàn thuyền ngược xuôi bên dưới sông, mãi một hồi lâu mới lên tiếng, "Không sao cả, các anh làm vậy cũng để giúp tôi mà.
Nếu tôi trách các anh thì lại không biết điều quá."
"Cô, cô đừng nói bản thân như vậy."
Triệu Tuyệt thật sự không biết an ủi con gái, chọc vào eo La Hâm, ra hiệu cậu ta vỗ về cô gái bị tổn thương này một chút.
La Hâm bị chọc né sang một bên, khi Chu Tư Dương quay sang thì liền đứng yên, "Cô định sau này thế nào?"
Ý La Hâm nói chính là giai đoạn quay phim tiếp theo, tình cảnh biến thành thế này rồi, đối diện nhau kiểu gì cũng xấu hổ.
Chu Tư Dương lắc đầu, ngẩng đầu ngắm mặt trời trên cao, "Thái dương trên cao đẹp quá.
Tư Dương, khát vọng ánh dương, vì sao lại là cái tên này chứ?
Rõ ràng cuộc đời tôi chỉ có tối tăm mà thôi."
Thật ra lúc đầu Tôn Tiêu Tiêu nói cũng không sai, đều vì cô mà bọn họ mới lưu lạc đến nơi này.
Bởi vì chính cô đã ra tay.
Chiếc xe tuy là bố mẹ mua cho cô, nhưng từ sau khi mua vẫn do Triệu Tử Tuấn sử dụng, để hắn tiện đi thực tập.
Đêm trước khi lên đường, cô lén đến khu chung cư mà Triệu Tử Tuấn thuê nhà, động tay động chân với chiếc xe.
Sau khi xảy ra biến cố đó, cô đã cân nhắc tới cái chết, nhưng nghĩ đến bố mẹ và cả Tôn Tiêu Tiêu, cô đã từ bỏ suy nghĩ ấy, cố gắng phát triển bản thân cả trong học tập lẫn đời sống cá nhân.
Cô muốn dùng hành động để chứng tỏ cho những người quan tâm đến mình rằng cô đã vượt qua bóng ma quá khứ, họ có thể yên tâm rồi.
Chỉ có chính cô mới biết, vốn dĩ mình không thể nào vượt qua được.
Lúc nào xung quanh cũng có người nhắc đến quá khứ đen tối bẩn thỉu ấy.
Cho dù người khác đối xử với mình thế nào cô cũng không để ý, bởi vì vẫn còn có Tôn Tiêu Tiêu và Triệu Tử Tuấn yêu cô, thế nhưng...
Cô mệt mỏi quá, cô không thể thoát khỏi bóng tối, ngay cả chính bản thân cô cũng trở nên ghê tởm.
"Không phải đâu, thế giới này vốn rất tốt đẹp, cô chẳng qua gặp đúng hai đứa rác rưởi mà thôi.
Con người sao có thể sống chung với rác được, vậy nên cứ vứt rác đi là xong."
Cả người Chu Tư Dương bỗng run lên, đúng thế, sao không tới một thế giới không có những kẻ đó?
Thoát khỏi bọn họ là tốt rồi!
"Vâng, anh nói đúng lắm, cứ vứt bỏ bọn họ, vứt rác đi là được."
"Phải thế chứ!"
La Hâm cũng tươi cười theo, "Chúng ta cùng nhau cố gắng vượt qua màn này, còn hai đứa cứt chó kia cứ mặc kệ chúng, hơi đâu mà quản chúng nó, ha ha."
Khi quay lại đoàn phim họ liền bắt gặp Triệu Tử Tuấn đang đưa khăn lông cho Tôn Tiêu Tiêu.
Thấy họ quay lại, gã vội đưa khăn cho Tôn Tiêu Tiêu rồi chạy đến chỗ họ.
"Em có sao không A Dương, họ có bắt nạt em không?"
Gã nhìn lướt qua La Hâm và Triệu Tuyệt, không nói cũng hiểu gã có ý gì.
"Ấy chết, bọn này cũng không phải rác rưởi, cũng chẳng biết làm mấy chuyện đáng xấu hổ như thế."
La Hâm thái độ ra mặt.
"Cậu..."
Triệu Tử Tuấn nhìn thoáng qua Triệu Tuyệt rồi lại ngậm họng.
"A Dương, em vẫn trách Tiêu Tiêu sao?
Cô ấy vừa nói mình bị quỷ khống chế nên mới nói như vậy, em cũng biết trò chơi này quái dị mà, nên là cũng không thể đổ hết lên đầu Tiêu Tiêu đúng không."
Chu Tư Dương không nói gì, mà chỉ nghiêm túc nhìn Triệu Tử Tuấn.
Đây là Triệu Tử Tuấn mà cô yêu, sao ngày trước cô lại thích hắn được nhỉ?
Triệu Tử Tuấn của hiện tại chỉ khiến cô thấy ghê tởm, "Không sao, em không trách cô ấy, chúng ta là bạn bè mà, không phải sao?"
"Em nghe thấy chưa Tiêu Tiêu?
A Dương không trách em.
Thấy chưa, từ đầu anh đã nói A Dương là một cô gái rất dịu dàng mà em còn không tin."
Tôn Tiêu Tiêu có vẻ không dám tin, "Cô thật sự không trách tôi?"
"Đúng, cậu bị quỷ quái ảnh hưởng nên mới vậy, làm sao mình trách cậu được."
Chu Tư Dương thể hiện vẻ dịu dàng lương thiện không chê vào đâu được.
"À, thế thì cảm ơn nhé."
Tôn Tiêu Tiêu chẳng thèm giả vờ chơi trò chị em thân thiết nữa.
"Em giở thái độ gì vậy Tiêu Tiêu..."
Triệu Tử Tuấn bất mãn với ả.
"Không sao mà Tử Tuấn, bọn em là bạn, em không trách cô ấy đâu."
La Hâm đứng một bên nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, đã tha thứ luôn rồi?
Vậy vừa rồi họ tốn nước bọt khuyên nhủ để làm gì?
La Hâm không hiểu nổi.
Chu Tư Dương ngoảnh đầu lại, dường như hiểu thấu sự thắc mắc của La Hâm.
Cô không nói gì mà chỉ đặt một ngón tay bên môi, nở một nụ cười kỳ quái.
Cảm giác bất an trong lòng Triệu Tuyệt ngày một mãnh liệt, nhưng hắn không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chỉ có thể thấy hậm hực bức bối.
Mãi đến khi lưỡi dao rạch ngang cần cổ trắng ngần, những đoá hồng màu máu dần loang trên bộ trang phục biểu diễn, hắn mới ý thức được nỗi bất an đó rốt cuộc là gì.
"Tiêu Tiêu, cô đừng nghe lời người phụ nữ kia nói, cô làm vậy là sai lầm, đừng mắc thêm sai lầm nào nữa."
Chu Tư Dương dựa vào tường, cả người bủn rủn mất sức, đôi mắt nhìn Tôn Tiêu Tiêu đầy lo lắng, sợ cô ta phạm phải sai lầm lớn.
Trên tay Tôn Tiêu Tiêu cầm con dao gọt hoa quả, toàn thân cô ta run bần bật, liếc sang Triệu Tuyệt đang khoanh tay trước ngực đứng bên cạnh.
"Nhìn cái gì?
Sợ rồi à?
Cô còn muốn ở bên Tử Tuấn ca ca của cô không?
Muốn thì ra tay đi!"
Triệu Tuyệt mất kiên nhẫn nhíu mày, ngón tay run run đã bán đứng nỗi sợ hãi trong lòng hắn.
"Tử Tuấn ca ca là của tôi, chỉ có tôi mới có thể ở bên anh ấy, chỉ có tôi!
Tôi phải giết cô!"
Vậy nhưng Tôn Tiêu Tiêu cũng không dám nhúc nhích.
Tuy rằng đây chỉ là một bộ phim, tuy rằng chính cô ta cũng có ý tưởng đó, nhưng cô ta không dám ra tay.
Cô ta cảm thấy Chu Tư Dương nằm trên đất có gì lạ lắm, từ khi trở lại đoàn phim đã kỳ lạ rồi.
Đúng lúc đó, Chu Tư Dương đang dựa nửa người lên tường bỗng cử động.
Cô đột nhiên nắm lấy tay Tôn Tiêu Tiêu, trước khi Tôn Tiêu Tiêu kịp phản ứng thì đã cầm tay cô ta rạch cổ bản thân.
Vì lực tay quá mạnh, Tôn Tiêu Tiêu cảm giác như cổ Chu Tư Dương sắp bị cắt đứt đến nơi, nhưng Chu Tư Dương lại đang cười.
Từ trước đến nay Tôn Tiêu Tiêu chưa từng thấy nụ cười đó trên mặt cô ấy, lạnh lẽo, tà ác, đầy quỷ khí.
Đôi mắt kia nhìn cô ta chòng chọc, khiến Tôn Tiêu Tiêu lạnh sống lưng muốn rút tay về, nhưng không giật ra nổi.
Triệu Tuyệt cũng bị dọa cho giật mình, vừa muốn qua xem tình hình thì Triệu Tử Tuấn từ ngoài cửa đã vọt tới bên cạnh Chu Tư Dương.
Gã đưa tay che lại cổ Chu Tư Dương, máu tươi chảy tràn qua kẽ tay, nhuộm đỏ cổ tay áo của gã, "Sao lại thành thế này, không phải đóng phim sao?
Không phải là giả sao?
Sao lại thế này..."
Chu Tư Dương dùng hơi thở cuối cùng nâng đôi tay run lẩy bẩy, chỉ thẳng vào Tôn Tiêu Tiêu, "Vì sao..."
Bàn tay giơ giữa không trung buông thõng xuống, cơ thể đã tắt thở đổ gục sang một bên.
Đôi mắt với tầm nhìn mờ dần nhìn vào La Hâm lần cuối, xin lỗi anh, tôi đã nuốt lời, không thể cùng anh qua khỏi màn chơi rồi.
"Cắt!
Hoàn hảo luôn, quá hoàn hảo!"
Từ giờ khắc này, kịch bản của anh ta đã hoàn toàn sống dậy.
Những cảnh quay tiếp theo không nằm trong phạm vi anh ta có thể kiểm soát nữa, cô ta chắc chắn sẽ trở thành nữ chính xuất sắc nhất.
"Không, không, A Dương em đứng dậy đi, đạo diễn hô cắt rồi, diễn xong rồi, em dậy đi mà!
A Dương!"
Triệu Tử Tuấn ôm chặt lấy Chu Tư Dương, bị máu dính đầy mặt cũng không thèm để ý, chỉ liên tục gào khóc, "A Dương em đừng bỏ anh lại mà, A Dương!"
"Tử Tuấn," Tôn Tiêu Tiêu bị Chu Tư Dương dọa sợ, muốn Triệu Tử Tuấn an ủi mình, "Tử Tuấn, em sợ lắm..."
"Cô cút đi!"
Triệu Tử Tuấn đẩy Tôn Tiêu Tiêu ngã sõng soài, "Sao cô lại muốn giết A Dương, A Dương đã không trách cô rồi, sao cô còn muốn giết cô ấy!
Đồ đàn bà độc ác này!"
"Không phải em, là Chu Tư Dương..."
Chát!
"Đã lúc này rồi mà cô vẫn muốn đổ lỗi cho A Dương, cô cút ngay!
Con tiện nhân này, tao không muốn nhìn thấy mày nữa!"
Hai mắt khép hờ của Chu Tư Dương dường như đang quan sát tất cả những cảnh tượng này, khoé miệng cứng đờ như thể nhếch lên.
Kịch hay bây giờ mới bắt đầu.