Cái đồ ngốc này, cũng biết cách đẩy việc cho người khác làm đấy.
Giản Dục Hành tức đến mức đóng băng tại chỗ.
"Đây là báo cáo đi công tác thư ký Tống nộp cho hội đồng quản trị."
Trợ lý Cung lại đưa thêm một tập tài liệu, "Mời Nhị thiếu xem."
Nhị thiếu định thần nhìn kỹ.
Nhị thiếu: "..."
Đoạn văn chương mỹ miều này, nơi sản xuất gốc cũng chính là Giản Dục Hành.
Giản Dục Hành lật xem hết đống tài liệu, tự vuốt ngực cho xuôi cơn giận.
Cũng may, vẫn còn mấy bản phát biểu của nhân viên xuất sắc, báo cáo tháng... mấy cái này trông không giống nét bút của hắn, mang đậm phong cách cá nhân hơn, viết cũng rất dài.
Thời gian qua, ít nhiều gì hắn cũng có làm khó cậu thư ký nhỏ.
Có lẽ vì làm không xuể nên Tống Nhược Thần mới dùng chút mưu hèn kế bẩn này.
Giản Dục Hành nở nụ cười cân bằng tâm lý.
Cửa văn phòng bị gõ nhẹ, Giản Phong bước vào.
"Ơ, Giản tổng đích thân tới ạ."
Trợ lý Cung chào hỏi.
"Người của Hào Trì sắp tới rồi, thư mời cũng đã gửi đi."
Giản Phong nói, "Đi tiếp đãi cùng anh chứ?"
"Không vấn đề gì."
Giản Dục Hành đồng ý.
"Anh, hai ngày nay anh không ngủ được à?"
Giản Dục Hành hỏi.
Quầng thâm mắt đã hiện rõ, mắt cũng híp lại rồi.
"Dạo này ngủ hơi muộn."
Giản Phong cười cười, "Dành thêm chút thời gian giao lưu với chị dâu chú."
Giản Dục Hành: "?"
Ồ ồ ồ hiểu rồi, thú vui mới của hai người à, có Omega đúng là oai thật đấy, chuyện này cũng mang ra khoe cho được.
"Gần đây em ấy có hứng thú với văn hóa công sở, ha ha."
Giản Phong cười gượng gạo, "Bọn anh đã cùng nhau nghiên cứu mấy đêm liền cách viết bài phát biểu nhân viên xuất sắc và báo cáo công việc tháng đấy."
Giản Dục Hành buột miệng: "Hai người đúng là có nhã hứng..."
Khoan đã.
Nghiên cứu cái quái gì cơ?
Nghe quen tai thế nhỉ.
Giản Dục Hành: "..."
Đó chẳng phải là việc hắn nhồi nhét cho Tống Nhược Thần sao?
Sao lại chạy sang chỗ anh trai hắn rồi?
Tống Nhược Thần, cậu thực sự không làm một tí tẹo nào luôn đấy à?
"Em trai, đang nghĩ gì thế?"
Giản Phong hỏi, "Sao biểu cảm của chú trông khó tả vậy?"
Giản Dục Hành: ": O"
Có à?
"Ồ đúng rồi."
Giản Phong lại sực nhớ ra một chuyện, "Mẹ hôm qua gọi điện, bảo anh em mình từ nhỏ không lớn lên cùng nhau nên không đủ thân thiết, dặn chúng ta trong công việc phải giúp đỡ nhau nhiều hơn, rảnh thì ra ngoài tụ tập, anh em trong nhà không được xa cách quá."
Giản Dục Hành: "Được thôi anh."
Đã giúp đỡ nhau "nhiều lần" rồi anh trai ạ.
Việc tôi giao là anh hoàn thành, việc anh giao là tôi hoàn thành, chúng ta có qua có lại, bổ trợ cho nhau.
Chúng ta đúng là một gia đình yêu thương, gắn bó, giúp đỡ lẫn nhau không kẽ hở luôn ấy chứ!
Người một nhà mà!
Giản Phong: "?"
Nghe đồn Giản Dục Hành ngông cuồng lắm, ngày quay lại công ty cũng hầm hố lắm mà.
Anh chẳng thấy thế, ít nhất đến hiện tại thì thấy cậu em này rất ngoan.
"Vậy được rồi."
Giản Phong ngáp ngắn ngáp dài, "Vừa hay tối nay chị dâu chú không bận, chúng ta đi đánh golf thư giãn chút đi.
Anh chịu hết nổi rồi, anh xuống lầu ngủ một lát đây."
"Chờ chút, anh."
Giản Dục Hành nói, "Gọi thư ký Tống qua đây giúp tôi."
Giản Phong: "Được."
Nửa tiếng sau, tay buôn trung gian không mất đồng vốn nào đang đứng giữa văn phòng, ánh mắt nhìn ai cũng thấy giống đồ tồi lạnh lùng băng giá.
"Nhị thiếu, gọi tôi có việc gì không?"
Tống Nhược Thần hỏi.
"Không có việc gì."
Giản Dục Hành nói, "Thư ký Tống cứ đứng đó một lát đi."
Tống Nhược Thần: "?"
Lại phạt đứng tôi à?
Máu phản diện lại trỗi dậy rồi chứ gì.
"Tối qua thư ký Tống làm gì?"
Giản Dục Hành hỏi.
Tối qua á, Tống Nhược Thần dẫn Mạnh Vũ Miên đi càn quét phố ẩm thực.
Vì món nào cũng muốn ăn, mà ăn hết thì sẽ tức bụng, nên cậu đã dùng ting ting để quay ngược thời gian nếm thử được thêm mấy quán nữa, sướng điên người.
"Dành thời gian tăng ca làm nốt việc anh giao ạ."
Tống Nhược Thần nói.
Giản Dục Hành: ": )"
Cậu mà làm việc nghiêm túc thật thì tôi đã không phải "nhai" nát cả kho đề, được phong làm thần thi, cũng chẳng bị trừ mất 2 điểm làm mất mặt dòng họ Giản.
“Lại đây.”
Giản Dục Hành vẫy vẫy tay gọi người tới, chỉ vào màn hình máy tính của hắn: “Giúp tôi chỉnh lý lại bản báo cáo này.”
“Vâng thưa Nhị thiếu.”
Tống Nhược Thần ôm phắt lấy cái laptop định chạy.
Giản Dục Hành: “...?”
“Không được mang ra ngoài.”
Giản Dục Hành nói, “Làm ngay tại đây.”
Sống trên đời bao lâu, cuối cùng hắn cũng thấy có người định đóng hộp mang công việc về nhà rồi đấy.
Tống Nhược Thần: “Vâng thưa Nhị ngốc.”
Ting ting.
“Vâng thưa Nhị thiếu.”
Tống Nhược Thần nói.
Giản Dục Hành: “皿”
Hắn lùi về phía sofa bên cạnh, quan sát Tống Nhược Thần làm việc.
Cậu thư ký nhỏ ngồi ngay ngắn, nhìn chằm chằm màn hình máy tính, tay gõ phím liên hồi không nghỉ.
Thấy đã canh chừng được người, Giản Dục Hành mở ứng dụng “Ao~” lên, đứa con trai hiếu thảo của hắn hóa ra mới gửi tin nhắn từ hai mươi phút trước.
Chậc, cái tên ăn mày công sở này lại tới xin cơm rồi.
[Kiếp làm thuê]: Phụ hoàng, người có mẫu nhật ký công việc không ạ?
[Kiếp làm thuê]: Phụ hoàng ơi, vị phụ hoàng bận trăm công nghìn việc của con ơi, rep con đi mà.
Giản Dục Hành: “...”
Ừm, đăng cơ luôn rồi đấy.
Hắn nhấn vào khung đối thoại, gửi lại một dấu chấm.
“Rung~”, điện thoại trong túi Tống Nhược Thần rung lên.
Quả nhiên là cậu, đồ làm thuê.
Giản Dục Hành nghiến răng, lại gửi thêm một dấu chấm nữa.
“Rung~” Chiếc điện thoại trong túi kẻ ăn xin công sở rung liên hồi.
Tống Nhược Thần thắc mắc lấy điện thoại ra, phụ hoàng của cậu gửi hẳn mười cái dấu “.”.
Gì đây?
Nhà ngài ở vùng biển sâu nào mà rảnh rỗi ngồi thổi bong bóng thế này?
“Thư ký Tống.”
Giản Dục Hành lên tiếng, “Làm việc phải tập trung vào.”
“Giản tổng dạy bảo rất phải.”
Tống Nhược Thần ngoan ngoãn để điện thoại sang chế độ im lặng hoàn toàn rồi cất lại vào túi.
Thấy cậu thư ký nhỏ nghe lời cất điện thoại để tiếp tục gõ phím, Giản Dục Hành cũng tìm lại được chút thú vui.
Thế nhưng, nhìn vào chỉ số tương thích 100% hiển thị trên giao diện chat của ứng dụng “Ao~”, hắn lại rơi vào trầm mặc.
Thế này mà 100% á?
Đồ giả đúng không?
Giản - kho đề di động về kiến thức ABO - Dục Hành cho rằng, một cặp Alpha và Omega có độ tương thích 100% thì phải nồng nàn mật ngọt, dính nhau như sam mới đúng.
Còn Tống Nhược Thần là cái giống gì?
Một con khỉ tăng động chính hiệu.
Hơn nữa, độ tương thích 100% đáng lẽ phải tạo ra sức hút khó cưỡng chứ nhỉ?
Nhưng hiện tại Giản Dục Hành chỉ muốn nhốt cậu trong văn phòng, phạt viết mười lần bộ đề thi khác nhau cho bõ ghét.
Tống Nhược Thần liếc trộm điện thoại ——
[Yến Từ]: Đừng cuống, Nho nhỏ à, loại báo cáo mà anh nói ấy, chồng tôi biết làm.
[Yến Từ]: Có điều giờ anh ấy hình như đang bận, tối tôi gửi phương án cho anh nhé.
0.0*
[Tống Nhược Thần]: Ò.
“Thư ký Tống.”
Giản Dục Hành đi tới, “Còn bao lâu nữa thì xong?”
Tống Nhược Thần bấm đốt ngón tay: “19 tiếng nữa.”
Giản Dục Hành: “...”
19 tiếng, có lẽ báo cáo chưa thấy đâu nhưng chắc chắn sẽ thấy gà rừng báo thức.
Tống Nhược Thần đang ngẩn người thì sực nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, vì khối lượng công việc lớn, Nhị thiếu cần chi trả riêng tiền tăng ca cho tôi đấy nhé.”
Giây tiếp theo, người đàn ông Alpha cao lớn đã bước tới sau lưng hắn.
“Chỗ nào không biết?”
Giản Dục Hành nhịn hết nổi hỏi.
Tống Nhược Thần: “.”
Giản Dục Hành từ phía sau cúi người xuống, tay phải đè lên mu bàn tay đang cầm chuột của cậu.
“Những dự án đã hoàn thành thì phân vào một loại, cái nào thiếu dữ liệu thì dùng mail gửi trả về bộ phận tương ứng yêu cầu báo cáo lại.”
Giọng của Giản Dục Hành vang lên ngay bên tai cậu, “Sau đó mấy cái này thì kéo vào chương trình tính toán để ước lượng chi phí.”
“Biết làm chưa?”
Giản Dục Hành kết thúc màn thị phạm chi tiết: “Thư ký...
Tống.”
Giản Dục Hành: “Thao tác thử xem?”
“Vâng.”
Tống Nhược Thần giành lại quyền kiểm soát chuột, nhấn lưu một cái.
“Đa tạ Giản tổng chỉ điểm, tôi làm xong hết rồi.”
Tống Nhược Thần nói, “Tôi còn nhiều việc lắm, xin phép về trước đây.”
Giản Dục Hành: “.”
Việc nhiều thì không thấy, chứ da mặt dày đến mức này thì thấy rõ mười mươi rồi.
Tống Nhược Thần chạy nhanh như chớp.
“Tôi biết làm báo cáo rồi, tôi giỏi quá đi Hệ thống ơi.”
Cậu nói.
【Nho thông minh, học một biết mười.】
【Ai học đại học xong cũng thông minh như cậu à?】
“Tôi đây là thông minh từ trong trứng.”
Tống Nhược Thần tự luyến.
【Ơ?
Hình như lại sắp thăng cấp rồi, tôi đi cập nhật chút đây, cậu tự chơi nhé.】
Làm báo cáo cũng mệt phết, Tống Nhược Thần xuống căn tin lấy hai miếng bánh ngọt nhỏ, ngồi bên cửa sổ vừa ăn vừa trả lời mail.
Điện thoại lại có tin nhắn tới ——
[Yến Từ]: Grape ơi~
[Tống Nhược Thần]: ?
[Yến Từ]: Tối nay có muốn ra ngoài chơi không?
Giản Phong hẹn Giản Dục Hành đi đánh golf, tôi cũng đi, anh đi chung không?
Đánh xong chúng ta đi ăn ở một quán gia đình cực ngon.
[Tống Nhược Thần]: Tôi vô cùng muốn nhập hội với hai người, tôi thích golf lắm.
[Yến Từ]: Tôi nói khéo với Giản Phong rồi, lát nữa tan làm anh ấy sẽ chở anh và em trai qua đó, tôi đến sân chờ mọi người trước nhé.
[Tống Nhược Thần]: Được được được.
[Yến Từ]: Anh có thể đeo cái đó, đôi găng tay hình móng vuốt tôi mua ấy, ấm lắm luôn.
0.0*
[Tống Nhược Thần]: Vâng vâng vâng ạ (gật đầu lia lịa)
*
Chập tối, xử lý xong công việc trong ngày, Giản Phong gọi Tống Nhược Thần – người vẫn đang nhìn chằm chằm màn hình gõ phím cành cạch.
“Thư ký Tống.”
Giản Phong nói, “Tan làm thôi, chúng ta đi đánh golf.”
Diễn viên công sở mỉm cười gật đầu: “Rất tốt.”
Thang máy dừng ở tầng một, Giản Dục Hành đã đợi họ ở sảnh.
“Để anh lái hay tôi lái?”
Giản Dục Hành xoay xoay chìa khóa xe trong tay.
“Để anh.”
Giản Phong nói, “Hai đứa cứ ngồi thôi.”
“Chờ chút.”
Tống Nhược Thần nói, “Đợi hai phút nữa hãy xuất phát.”
Hai phút sau, một chiếc xe giao hàng lao tới, đưa cho Tống Nhược Thần một bó hồng tươi được gói ghém xinh xắn.
“Giản tổng, hoa ngài đặt cho phu nhân tới rồi ạ.”
Tống Nhược Thần nói, “Giản tổng quả nhiên lúc nào cũng chú trọng sự lãng mạn như mọi khi.”
Giản Dục Hành: “...”
Giản Phong: “Ha ha.”
Hoa đã chiếm chỗ ở ghế phụ, Giản Dục Hành đành ngồi hàng ghế sau cùng cậu thư ký nhỏ.
Giản Phong mua khá nhiều đồ ăn vặt, Tống Nhược Thần mở một túi khoai tây chiên vị phô mai ra ăn rôm rốp.
Xe chạy êm ru ngồi đúng là sướng thật, Giản Dục Hành nửa nhắm nửa mở mắt, lại nghĩ đến cái độ tương thích pheromone 100% kia.
Phải giấu cho kỹ mới được, để mẹ hắn mà biết cái "100%" này đang ở ngay bên cạnh thì còn ra thể thống gì nữa?
Mà nói đi cũng phải nói lại, cái này có thật là 100% không đấy?
Hắn liếc nhìn Tống Nhược Thần một cái, cậu thư ký nhỏ đang nhìn túi khoai tây chiên bằng ánh mắt si mê thâm tình, đến một tia liếc xéo cũng chẳng thèm bố thí cho hắn, cứ như thể chẳng coi hắn ra gì.
Chắc độ tương thích của cậu ấy với đống đồ ăn vặt còn cao hơn ấy chứ?
Hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết nào của mức 100% cả, phải tìm cơ hội đo lại mới được.
Tống Nhược Thần nhai hết một gói khoai tây, đang định bóc thêm gói nữa thì nhận được tin nhắn của Mạnh Vũ Miên ——
[Mạnh Vũ Miên]: Phải làm sao đây thư ký Tống, nguồn cảm hứng của tôi hình như cạn kiệt rồi.
[Mạnh Vũ Miên]: Hắn ta không còn phẫn nộ, cuồng ngạo nữa, mà bắt đầu trở nên nhút nhát và nhu nhược.
[Mạnh Vũ Miên]: Tôi cần một vài cảm hứng mới.
Anh trai của Đại Táo đúng là đồ phế thải, thậm chí còn chẳng thể tái chế sử dụng được lâu.
[Mạnh Vũ Miên]: Thư ký Tống, tôi vừa đứng dậy đi bộ được năm phút rồi, có phải tôi không cần tập tạ nữa không?
[Tống Nhược Thần]: 0.o Đi được lâu thế cơ à?
Thế thì đúng là không cần tập tạ nữa đâu, để tôi đi hỏi xem có hội thi ba môn phối hợp nào không.
[Mạnh Vũ Miên]: …
[Mạnh Vũ Miên]: Tôi... tôi xuống lầu mua ít đồ dùng sinh hoạt đã, không nói chuyện nữa nhé.
[Tống Nhược Thần]: Quay lại đây, cảm hứng thiếu gì.
Xe dừng ở sân golf, Tống Nhược Thần đẩy cửa xuống xe, vừa vặn nhìn thấy Yến Từ.
"Thư ký Tống!"
Yến Từ vẫy vẫy tay, "Món bánh quy hạnh nhân này thơm lắm tôi mua cho anh này."
"Bánh hạnh nhân được đó."
Tống Nhược Thần nói, "Để tôi ăn tẩm bổ cái não."
"Đại Táo."
Tống Nhược Thần hỏi, "Phòng livestream của tay streamer Thanh Bình là cái nào thế?"
Yến Từ chấn động: "Nho nhỏ, có phải bình thường sau lưng tôi anh toàn gọi tôi là Đại Táo không?"
"...
Tôi quên chuyển kênh thôi, thưa phu nhân."
Tống Nhược Thần nói, "Dạo này tên Thanh Bình đó vẫn còn mắng cậu à?"
"Hắn lúc nào chẳng mắng."
Yến Từ nói, "Chúng ta đừng chấp hắn làm gì."
Tống Nhược Thần chia sẻ ID phòng livestream của Thanh Bình cho Mạnh Vũ Miên.
[Tống Nhược Thần]: Vào cái này này.
[Tống Nhược Thần]: Chờ đấy.
Trong phòng livestream, streamer Thanh Bình đang tán dóc với cư dân mạng ——
"Sức hút của Yến Từ đều là nhờ cái mặt thôi."
Thanh Bình nói, "Chứ trình chơi game của cậu ta bình thường lắm."
Trong phòng, đám fan nhao nhao hưởng ứng.
"Đi thong thả không tiễn" đã vào phòng livestream.
[Đi thong thả không tiễn]: Hiểu rồi, hóa ra là tại anh không dựa vào mặt được, hèn gì tôi vừa bấm vào đã muốn nói vài câu, hóa ra là vì cái nhan sắc của anh đã chủ động tấn công thị giác của tôi trước.
[Đi thong thả không tiễn]: 0.o Trong phòng livestream lắm ruồi bọ thế này, xem ra sức hút của chủ phòng là nhờ mùi hôi thối mà có nhỉ.
Nhà thuê là bãi rác hay hố xí thế, ám mùi thâm căn cố đế luôn rồi.
Yến Từ: "..."
Thanh Bình: "..."
Thanh Bình: "Đ* m* cái thằng chó này mày dám...%...i"
[Đi thong thả không tiễn] đã rời khỏi phòng livestream.
Gần như cùng lúc đó, Mạnh Vũ Miên gửi tin nhắn tới.
[Mạnh Vũ Miên]: Sự phẫn nộ thật thuần khiết, nối lại được rồi, thư ký Tống, cảm hứng của tôi nối lại được rồi!
[Tống Nhược Thần]: Khỏi cảm ơn, cái đồ hàng bãi trước đó hết đát rồi, cái đồ mới này chắc dùng được một thời gian đấy.
[Mạnh Vũ Miên]: Được!
Chẳng mấy chốc nữa sẽ có một tác phẩm mới ra đời.
"Đi thôi Nho nhỏ."
Yến Từ nắm lấy tay áo Tống Nhược Thần, "Anh muốn chơi golf không?"
Cậu sinh viên đại học chưa từng chơi trò này bao giờ, lập tức hứng thú: "Thử chút xem sao."
Tống Nhược Thần cầm lấy một cây gậy, lùa cái quả bóng nhỏ dưới đất đi chơi.
Khoảng cách xa thế này, bóng lại bé tí, chắc khó vào lỗ lắm nhỉ?
Nếu mình load game vài lần thì có đánh trúng được không?
Đang mải suy nghĩ thì eo bị cái gì đó chọc nhẹ hai cái, cậu ngẩng đầu lên, Giản Dục Hành đang dùng cây gậy golf mới vỗ nhẹ vào eo cậu.
"Thư ký Tống."
Giản Dục Hành nói, "Tư thế đứng không đúng rồi."
Eo bị gậy golf ép nhẹ một cái, Tống Nhược Thần điều chỉnh lại tư thế đứng, vung gậy lên.
Giản Dục Hành khẽ cười một tiếng, động tác này chắc chắn là trượt rồi, cậu thư ký nhỏ này đúng là không biết chơi thật.
Giây tiếp theo, Tống Nhược Thần quay cánh tay vung gậy nhanh như cái quạt điện tí hon, cuối cùng sau vài vòng quay, quả bóng trên cỏ bay vút đi mất hút.
"Nho nhỏ giỏi quá."
Yến Từ khen.
Giản Dục Hành: "...?"
Tái định nghĩa môn thể thao golf là đây à? : )
Cái đồ lười Tống Nhược Thần chơi một lúc đã mệt, được Yến Từ kéo vào khu nghỉ ngơi chơi game.
Tống Nhược Thần biết ngay mà, trình chơi game của Yến Từ là không cần bàn cãi, vì đến cái loại gà mờ như cậu mà Yến Từ còn gánh được.
Trải nghiệm chơi game cùng Đại Táo đúng là quá tuyệt, cậu chưa từng thua ván nào, điểm số cứ thế tăng vù vù.
"Không còn sớm nữa."
Chơi xong một ván, Yến Từ nói, "Tôi với anh đi thay đồ thôi, chuẩn bị đi ăn món gia đình."
Tống Nhược Thần: "Được được được."
"Anh đi trước đi."
Yến Từ nói, "Tôi đi giúp Giản Phong dọn đồ đã."
Tống Nhược Thần đi vào, khu nghỉ ngơi của sân golf này rất rộng, nhóm bọn họ có một phòng nghỉ riêng kèm phòng tắm, lúc này chắc là không có ai.
Trời đã tối hẳn, nhiệt độ giảm xuống hơi thấp, Tống Nhược Thần vừa hay có mang theo chiếc áo khoác dày mà Đại Táo mua cho, có thể thay luôn.
【Tôi về rồi đây!】
【Tôi đã thăng cấp rồi, hiện tại là phiên bản 2.5.】
【Và lần nâng cấp này hoàn toàn miễn phí!】
【Lúc nãy cậu làm cái gì thế, ví tiền quay ngược thời gian vừa được cộng thêm 40 phút đấy.】
"Có chức năng gì mới không?"
Tống Nhược Thần hỏi.
【Chắc chắn là có chứ.】
【Bây giờ cậu có thể thiết lập hai điểm lưu trữ rồi, lưu bất cứ lúc nào, tha hồ lựa chọn, sở hữu một cuộc đời như hack luôn~】
【Hơn nữa, để quảng bá tính năng mới, sử dụng điểm lưu sẽ được giảm giá 2% đấy nhé~】
"Tốt, chức năng hay đấy."
Tống Nhược Thần nói, "Thử tí xem nào."
【Đang thiết lập cho Nho nhỏ!】
Tống Nhược Thần vừa dứt lời, cửa phòng tắm bị đẩy ra, Giản Dục Hành vừa tắm xong bước ra ngoài.
Vừa mới tắm xong, người đàn ông Alpha chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm dài quanh hông, mái tóc màu nâu đậm mới lau khô một nửa, để lộ khuôn ngực vạm vỡ cùng cơ bụng săn chắc còn đọng những giọt nước.
Giản Dục Hành: "!"
Sao lại có người ở đây?
“Body của anh zai phản diện tuyệt đỉnh thật đấy.”
Tống Nhược Thần nói với hệ thống.
【Quả thực là vậy.】
【Nho nhỏ à~ quay đi chỗ khác chút đi, hình như hơi thiếu lịch sự đấy.】
“Ồ ồ.”
Tống Nhược Thần lịch sự xoay người lại.
Giản Dục Hành: “……”
Giản Dục Hành cũng quay lưng lại, vớ lấy quần áo, mặc với tốc độ nhanh gấp đôi.
Chuyện hắn lo lắng đã không xảy ra, hôm nay Tống Nhược Thần khá là lịch sự, không có ra tay kéo khăn tắm của hắn.
Quả nhiên, mấy lần trước thuần túy là muốn đùa giỡn thôi sao?
Chứ không phải kiểu thu hút 100% kia?
Trong mùi hương sữa tắm lẫn chút vị chua ngọt của sơn tra, Tống Nhược Thần bỗng thấy đói bụng.
Cậu hỏa tốc thay xong quần áo, ra ngoài đợi đi ăn.
–
Cân nhắc việc mọi người đều đã đói, sau khi nhân số đông đủ, Giản Phong đạp ga lướt nhanh, chẳng mấy chốc đã tới quán ăn gia đình mà Yến Từ nhắc đến.
Không gian dùng bữa ở đây rất tuyệt, phía ngoài nhà hàng là một khoảng sân nhỏ, dưới ánh trăng, cảnh cầu nhỏ nước chảy trông vô cùng đẹp mắt.
Gió đêm thổi nhẹ làm làn tóc đen bay bay, Tống Nhược Thần thấy bản thân lúc này khá là có khí chất phim ảnh.
“Nâng chén mời trăng sáng.”
Cảnh đẹp này khiến Tống Nhược Thần muốn ngâm thơ, “Chỗ này đẹp quá, thử đặt điểm lưu tiếp theo xem sao.”
【Điểm số 2 đã lưu xong.】
“Lát nữa có thể lưu thêm cái nữa không?”
Tống Nhược Thần hỏi.
【Có thể, nhưng phải hủy điểm số 1.】
“Hửm?
Điểm số 1 của chúng ta hạ chưa?”
Tống Nhược Thần hỏi, “Hạ ở đâu rồi?”
“Thần Thần, tôi được pentakill này.”
Yến Từ gọi cậu, “Mau lại đây, mau lại đây.”
“Tôi tới đây.”
Tống Nhược Thần chạy tới xem náo nhiệt, “Phu nhân lợi hại quá.”
Yến Từ đã đánh xong, đồng đội đang không ngớt lời khen ngợi.
Dưới hiên, trong lúc chờ lên món, Giản Dục Hành và Giản Phong đứng vai kề vai, đang trò chuyện với nhau ——
“Anh em mình lâu rồi mới tụ tập thế này.”
Giản Phong nói, “Từ hồi chú đi du học là ít khi gặp chú.
Hiếm có thật đấy, tối nay thật tốt đẹp.”
Dạo gần đây tâm tính dần trở nên bình hòa, anh cũng có thể chung sống hòa nhã với đứa em vốn nổi loạn từ nhỏ này.
Hơn nữa anh cảm thấy tính khí của em trai dường như cũng tốt lên rất nhiều?
“Ừm.”
Giản Dục Hành nói, “Chỗ này không tệ, yên tĩnh thoải mái, dùng bữa ở đây đúng là một khoảnh khắc tốt đẹp hiếm có trong đời.”
“Thư ký Tống có khoảnh khắc tốt đẹp nào trong đời không?”
Yến Từ hỏi, “Kiểu mà muốn trải nghiệm đi trải nghiệm lại ấy?”
“Có chứ.”
Tống Nhược Thần đáp.
Tôi vừa đứng trên cây cầu nhỏ kia thấy khá là mỹ mãn, hơn nữa tôi còn có thể quay lại đó đấy.
Quay lại xem sao, nhân tiện chạy nhanh chút cho kịp xem Đại Táo pentakill trong game.
“Đọc điểm lưu.”
Tống Nhược Thần nói, “Tôi đi xem khoảnh khắc tốt đẹp của tôi đây.”
Ting ting.
Giản Dục Hành đang cảm nhận tình anh em bỗng sững sờ quay đầu lại, cảnh vật xung quanh biến đổi lớn.
Trong phòng nghỉ ở sân golf, Tống Nhược Thần ngơ ngác đứng đó, nhìn Alpha vừa tắm xong chỉ quấn khăn tắm đứng đối diện mình.
【Ái chà Nho nhỏ, sai khẩu lệnh rồi, chưa chỉ định điểm lưu cụ thể.】
【Quay về điểm số 1 rồi, ngại quá nha~】
Tống Nhược Thần: “Suỵt...”
Giản Dục Hành vừa tắm xong: “……”
Hắn quét mắt nhìn cơ ngực, cơ bụng của mình và chiếc khăn tắm trắng quấn quanh eo.
Không phải chứ.
Cái thằng nhóc này, khoảnh khắc tốt đẹp trong đời cậu là ở đây hả?
Hả?
Đẹp lắm sao?
Thích xem lắm sao?
Vẫn còn nhìn nữa à?!
–
【Chức năng mới mà, còn cần làm quen nhiều.】
【Nhưng cũng không lỗ, còn được ngắm body cực phẩm của phản diện.】
【Hệ thống liếc mắt huýt sáo.jpg】
Tống Nhược Thần: “……”
Không sao không sao.
Dù sao Giản Dục Hành cũng chẳng biết cậu đã xem "Sơn tra xuất dục" tới tận hai lần.
Người ta sống là phải biết làm vui lòng bản thân, bỏ chút tiền quay ngược thời gian để chiêm ngưỡng body đẹp của Alpha thì có làm sao.
Tốc độ mặc quần áo của Giản Dục Hành chậm lại hẳn, lần này Tống Nhược Thần không những không quay đi mà còn đứng ngây ra đó.
Sao vậy?
Sức hút 100% cuối cùng cũng xuất hiện rồi à?
Không đến mức đó chứ.
Tống Nhược Thần chắc không đến mức bỏ số tiền lớn quay ngược thời gian chỉ để trải nghiệm lại đoạn này...
đâu nhỉ?
“Tôi đói quá hệ thống ơi.”
Tống Nhược Thần nói, “Suýt chút nữa là tôi được ăn cơm rồi.”
Tống Nhược Thần: “Chúng ta có thể quay lại điểm lưu số 2 không?”
【Không thể nhảy trực tiếp được, chúng ta là hệ thống quay ngược thời gian, chỉ có số lùi thôi.】
【Nhưng chúng ta có chức năng tua nhanh, có thể tốc biến tới điểm số 2.】
“Tua nhanh gấp mười lần.”
Tống Nhược Thần nói.
Giản Dục Hành "vèo" một cái đã mặc xong quần áo, "xoạt" một cái đã đi ra ngoài nhà, lại nhìn thấy mặt trời "đùng" một phát rơi xuống đường chân trời.
Sau đó anh trai hắn hiện hình tới, nói một câu dài thượt: “Chúxeăn.”
Chẳng bao lâu sau, Giản Dục Hành đã đứng lại dưới hiên của quán ăn gia đình.
Giản Dục Hành: “……”
Làm nhanh thế kia, là ngoại trừ ảnh xuất dục ra thì mấy cái khác đều không muốn nhìn sao?
Tống Nhược Thần lảo đảo một cái, suýt thì đứng không vững.
【@.@】
【Chóng mặt muốn sập nguồn luôn rồi.】
【
Sau này đừng làm thế nữa...
ọe】
Tống Nhược Thần cũng vậy, bước chân cậu hư ảo, va vào người Đại Táo, được Yến Từ đỡ lấy.
“Đừng tán dóc nữa, mau lên món thôi.”
Yến Từ nói, “Thư ký Tống đói rồi.”
Cơm canh cuối cùng cũng được bưng lên, Tống Nhược Thần bắt đầu không chút tạp niệm mà ăn uống ngon lành.
Giản Dục Hành ăn chậm, thỉnh thoảng còn trao đổi vài câu công việc với Giản Phong ——
“Dạo này công việc nhiều thật đấy.”
Giản Phong cảm thán.
Giản Dục Hành: “Tôi ngại quá...”
“Chú mày ngại cái gì?”
Giản Phong thắc mắc, “Có phải do chú gây ra đâu.”
“Ba đã nói rồi, công ty cũng là của chú.”
Giản Phong bảo, “Chú là em trai anh, không cần phải khép nép thế.”
Giản Dục Hành chột dạ "ừm" một tiếng, rồi dời tầm mắt sang kẻ "môi giới chợ đen" bên cạnh.
Kẻ môi giới đang cười hớn hở với một con tôm nướng, trên người chẳng có chút hơi thở mệt mỏi của dân văn phòng, toàn thân toát ra một vẻ đẹp của người ngủ đủ giấc, hình như còn xinh đẹp hơn trước kia một chút.
Đẹp thì đúng là đẹp thật, mà thần kinh thì cũng đúng là thần kinh thật.
Cái đầu nhỏ kia chẳng biết chứa cái gì nữa, ngày nào cũng rất biết cách quậy phá.
Yến Từ đang há miệng nhận đồ ăn từ Giản Phong, ngước mắt lên thì phát hiện Giản Dục Hành đang nhìn chằm chằm Tống Nhược Thần, dường như còn nhìn khá lâu.
Yến Từ: "Oa ồ?"
Xem kìa, cậu đã phát hiện ra thứ gì đó cực kỳ hay ho rồi đây.
Giản Dục Hành nhìn chằm chằm hai phút vẫn không nhìn thấu được gì, đành từ bỏ quan sát.
Hắn quay đầu lại thì thấy anh dâu đang nở một nụ cười cổ vũ với mình: "Cố lên nhé em trai."
Giản Dục Hành: "?"
Tôi không có, tôi không làm gì cả.
Tống Nhược Thần vừa ăn xong thì nhận được tin nhắn từ Mạnh Vũ Miên ——
[Mạnh Vũ Miên]: Thư ký Tống, tôi lại vừa vẽ ra một bức họa để đời rồi.
[Tống Nhược Thần]: Chúc mừng nhé.
[Mạnh Vũ Miên]: Đúng rồi thư ký Tống, buổi đào tạo ba môn phối hợp hai ngày tới tôi xin nghỉ nhé, tôi phải đi tham gia một buổi khiêu vũ ở thành phố A.
Tống Nhược Thần: "?"
Hội khiêu vũ?
Cốt truyện gốc lại tới rồi đây mà.
Trong buổi khiêu vũ này, Mạnh Vũ Miên bị người ta ám hại, bị chuốc thuốc, khiến thân thể vốn đã yếu ớt lại càng thêm thê thảm.
Đêm hôm đó, Giản Nhất lái xe tới cứu người, đưa vào bệnh viện chăm sóc suốt một tuần.
Đại Táo vì thế mà tức giận đùng đùng bỏ đi vùng núi tuyết, thư ký Tống phải vác bình oxy, chống gậy leo núi, từng bước một đi tới vùng băng giá để tìm người.
Tống Nhược Thần: "..."
Lần này là "Nho tuyết Thiên Sơn" rồi.
【Nguyên tác nói, bị chuốc thuốc là vì có kẻ ghen tị với tài năng của Mạnh tiểu thiếu gia, muốn cậu ta bị bêu xấu trước bàn dân thiên hạ.】
【Xem ra nhiệm vụ lần này chính là: Tháp tùng Mạnh tiểu thiếu gia đi dự tiệc, kịp thời nhận diện thức ăn có vấn đề và những kẻ có ý đồ xấu.】
[Tống Nhược Thần]: Hội khiêu vũ không an toàn đâu Mạnh tiểu thiếu gia, tôi sẽ đi cùng cậu.
[Mạnh Vũ Miên]: Được thôi, thư ký Tống làm việc thì tôi khá yên tâm.
"Đang nghĩ gì thế, thư ký Tống?"
Yến Từ nắm vai Tống Nhược Thần lắc lắc, "Ăn xong rồi, để tôi đưa anh về."
"Yên tâm đi."
Tống Nhược Thần hoàn hồn, "Tôi sẽ không để cậu phải rời khỏi nhà đâu."
*
Hai ngày sau.
Giản Dục Hành lưu lại nhật ký công việc, tắt máy tính, ở khu nghỉ ngơi dành cho nhân viên dưới lầu thì gặp một Giản Phong đang tinh thần phấn chấn.
"Em trai."
Giản Phong nói, "Gia hòa vạn sự hưng, chú cảm nhận được chưa?"
Giản Dục Hành: "Có lẽ vậy?"
Giản Phong: "Từ hồi chú chịu ra ngoài ăn cơm với anh, anh thấy khối lượng công việc trên người mình hình như ít đi hẳn."
Giản Dục Hành: "Ha ha."
Chẳng liên quan gì đến hòa thuận hay không đâu, chẳng qua là hắn tạm thời buông tha cho Tống Nhược Thần, nên Tống Nhược Thần mới buông tha cho mọi người thôi.
"Lát nữa tôi về nhà một chuyến."
Giản Dục Hành nói, "Anh có cần tôi mang gì không?"
"Mua hộ anh hộp bánh ngọt cho bố mẹ nhé."
Giản Phong bảo.
Trợ lý Cung lái xe hướng về phía Giản gia.
Giản Dục Hành đang định nhắm mắt dưỡng thần, chiếc điện thoại im hơi lặng tiếng suốt hai ngày bỗng nhiên lại "Ao" lên một tiếng.
Nghịch tử lại làm sao nữa đây?
[Kiếp làm thuê]: Nhi thần thỉnh an phụ hoàng.
[Kiếp làm thuê]: Phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.
Giản Dục Hành: "..."
[Lãnh đạo]: Chuyện gì?
Chẳng phải không giao việc cho rồi sao?
[Kiếp làm thuê]: Lãnh đạo ơi, mấy buổi khiêu vũ của giới thượng lưu các ngài thường diễn ra thế nào ạ?
Mí mắt Giản Dục Hành khẽ giật, sao đây, Tống Nhược Thần định đi dự tiệc khiêu vũ nào à?
Hắn nhớ trong lịch trình gần đây của Giản Phong không có hạng mục này.
Cậu thư ký nhỏ này định nhảy với ai đây?
Công việc hôm nay làm xong chưa mà đã có tâm trí đi chơi bời rồi?
Nén lại sự khó chịu không rõ tên trong lòng, Giản Dục Hành trả lời chi tiết ——
[Lãnh đạo]: Vào tiệc, nhảy, rồi về.
[Kiếp làm thuê]: Lãnh đạo nói chuyện quả nhiên mang phong thái lãnh đạo, nghe ngài nói đúng là một lời khai sáng.
[Lãnh đạo]: …
[Kiếp làm thuê]: Phụ hoàng, vậy hội khiêu vũ có yêu cầu trang phục gì không ạ?
Mặc thế nào thì an toàn?
[Lãnh đạo]: Mặc càng nhiều càng tốt.
[Kiếp làm thuê]: Tạ phụ hoàng, nhi thần cáo lui.
[Lãnh đạo]: Đừng có uống loại rượu không rõ nguồn gốc.
Giản Dục Hành khẽ nhíu mày, hội khiêu vũ đa phần mang tính chất xã giao, Tống Nhược Thần muốn làm quen với ai chứ?
"Nhị thiếu, chúng ta đến nơi rồi."
Trợ lý Cung nhắc nhở.
Giản Dục Hành đặt hai hộp bánh trà lên bàn, mẹ hắn đang ở ngoài vườn bận rộn tỉa hoa.
"Tối nay ở phía Tây thành phố có một buổi khiêu vũ từ thiện."
Mẹ hắn nói, "Con đi thay mẹ nhé."
"Hội khiêu vũ?"
Giản Dục Hành ngước mắt.
Mẹ hắn: "Nếu con không muốn, mẹ sẽ bảo Cung..."
"Con đi xem thử cũng được."
Giản Dục Hành đáp.
*
Tám giờ tối, phía Tây thành phố, một buổi khiêu vũ thượng lưu bắt đầu đúng như dự kiến.
Tống Nhược Thần đẩy Mạnh Vũ Miên đang khoác trên mình bộ đồ ngụy trang xanh lè chậm rãi tiến vào hội trường, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
"Thư... thư ký Tống."
Mạnh Vũ Miên như ngồi trên bàn chông, "Tôi nhất định phải mặc thế này sao?"
"Tiểu thiếu gia, đây là phương án bảo an 'PUBG' của ngày hôm nay."
Tống Nhược Thần mặc áo sơ mi trắng, đeo găng tay đen lên tiếng: "Tôi sẽ giúp cậu bình an đi qua đêm nay."
Mạnh Vũ Miên cảm thấy lòng tự tôn của mình có vẻ không được bình an cho lắm.
"Vậy... chúng ta đi ăn chút gì đi?"
Mạnh Vũ Miên nói, "Tôi thấy hơi đói rồi."
"Được thôi thiếu gia."
Tống Nhược Thần lôi ra một gói lương khô nén, "Tôi đã chuẩn bị đầy đủ lương thực cho cậu rồi, sẽ không để cậu phải chịu đói khát đâu."
Tống Nhược Thần dùng sức bẻ một miếng lương khô cứng ngắc, nhét vào tay Mạnh Vũ Miên: "Bao no."
Mạnh Vũ Miên: "..."
"Tiểu thiếu gia định đến thăm hỏi ai?"
Tống Nhược Thần hỏi, "Tôi đẩy cậu đi."
Người Mạnh Vũ Miên muốn gặp là Giám đốc Bảo tàng Mỹ thuật thành phố A, chủ đề hai người nói đều liên quan đến tranh ảnh, Tống Nhược Thần nghe không hiểu nên đứng một bên thả hồn theo mây khói, nhân tiện nói chuyện với hệ thống.
【Không hổ là cậu nha Nho nhỏ.】
【Mang lương khô nén theo đúng là nước đi thiên tài, hạ thuốc đi, cứ việc hạ, chúng ta không ăn là được.】
"Chứ còn gì nữa."
Tống Nhược Thần nói, "Kẻ xấu chẳng qua là muốn Mạnh tiểu thiếu gia bêu xấu dưới mắt mọi người, chúng ta tự làm mình xấu trước, để kẻ xấu không còn đường để đi."
Mấy cái trò hạ thuốc hèn hạ đó sao mà "xấu" bằng bộ đồ ngụy trang này được.
Sức khỏe của Mạnh tiểu thiếu gia đã được bảo toàn.
【Tít tít tít tít.】
"Nói năng đàng hoàng đi, đừng có phát ra âm thanh kỳ quái như thế."
Tống Nhược Thần nói.
【Kỳ lạ thật, tôi vừa quét qua bản thân một chút, cậu đoán xem có chuyện gì?】
【Số lượng người dùng "Ví tiền quay ngược thời gian" hiện tại là 1.5 người.】
Tống Nhược Thần: "?"
"Có phải vì tôi thông minh xuất chúng, một mình chấp một rưỡi không?"
Cậu hỏi.
【Rất có khả năng.】
【Thế thì kệ nó đi~】
"Đúng vậy."
Tống Nhược Thần nói, "Đi làm mà, bớt được việc gì hay việc đó."
【Tống tổng nói chuẩn.
Chỉ cần không báo cáo thì sẽ không có bug.】
Người và hệ thống tâm đầu ý hợp ngay lập tức.
Khi Giản Dục Hành đến hiện trường, hắn lập tức xuyên qua đám đông nhìn thấy "vật thể xanh lè" đang ngồi trên xe lăn, cùng với cậu thư ký nhỏ xinh đẹp như ánh trăng đang đứng cạnh bên làm nền.
"Trời đất ơi."
Gần đó có tiếng xì xào, "Hề chúa, xấu không còn chỗ nào để chê."
"Thôi cam chịu vậy."
Giọng nói đó lầm bầm, "Quả nhiên, mình nên rút lui thôi."
Giản Dục Hành quay đầu lại, một "người đen nhỏ 2D" đang nhe răng cười khổ rồi rời sân.
"Nhị thiếu?"
Trợ lý Cung hỏi, "Sao tự nhiên ngài lại nở nụ cười nhẹ nhõm thế ạ?"
Một luồng sáng của hội trường không biết từ bao giờ đã chiếu thẳng lên người Giản Dục Hành.
"Nếu cuộc đời lừa dối cậu, không sao cả."
Giản Dục Hành ngửa đầu nói, "Lúc nó hành hạ người khác, có khi còn tàn nhẫn hơn hành hạ cậu nhiều."
Trợ lý Cung: "?"
Sếp mình lại nổi hứng làm thơ à?
"Thưa các vị khách quý, thời gian tiệc rượu sắp kết thúc, vũ hội chuẩn bị bắt đầu."
Một giọng nói vang lên trong đại sảnh, "Mời mọi người nhanh chóng tìm bạn nhảy và cùng bước vào sàn khiêu vũ."
Tống Nhược Thần liếc nhìn Mạnh Vũ Miên.
"Không cần đâu thư ký Tống."
Mạnh Vũ Miên vội nói, "Tôi và viện trưởng vẫn còn chút việc chưa bàn xong."
Với bộ dạng này mà ra sàn nhảy, chắc người ta tưởng có bụi rậm nào đi lạc vào, đến lúc xuân sang khéo sàn nhà cũng nở hoa kết trái được mất.
"Được thôi Mạnh tiểu thiếu gia."
Tống Nhược Thần không bao giờ ép uổng ai.
【Cậu cứ yên tâm đi chơi đi, viện trưởng là người tốt, không sao đâu.】
【Nếu không yên tâm thì cứ đặt một điểm lưu ở quanh thời điểm này nhé.】
"Đặt một cái đi."
Tống Nhược Thần nói, "Cẩn tắc vô áy náy."
【Cậu biết khiêu vũ à?】
"Tôi chỉ biết nhảy đồng bóng thôi."
Tống Nhược Thần nói, "Tôi nhân lúc họ khiêu vũ sẽ qua bên kia quét sạch đống đồ ngọt...
Á."
Một bàn tay đặt lên vai cậu, ấn cậu đứng yên tại chỗ.
Tống Nhược Thần quay lại, hóa ra là anh zai phản diện.
"Thư ký Tống, qua đây khiêu vũ."
Giản Dục Hành nói.
Tên ngốc này nhìn là biết không biết nhảy rồi, cơ hội tốt thế này phải trêu chọc một chút, chiêm ngưỡng điệu nhảy hài hước của cậu ta mới được.
"Thư ký Tống không biết sao?"
Giản Dục Hành hỏi, "Ở một nơi xã giao quan trọng thế này, thư ký Tống không hiểu lễ nghi cơ bản à?"
"Hai ta tuyệt giao là được rồi, không cần xã giao đâu."
Tống Nhược Thần nói.
Ting ting.
"Mời Nhị thiếu."
Tống Nhược Thần nói.
Tiếng nhạc du dương vang lên, người đàn ông Alpha đặt tay lên hông cậu.
"Tay Alpha nóng quá."
Tống Nhược Thần nói với hệ thống, "Thống bảo này, đặt cái điểm lưu đi, tôi sợ tôi giẫm chết hắn."
【Đã lưu xong.】
"Nhị thiếu, nhường nhé."
Tống Nhược Thần nói.
Mười giây sau, Tống Nhược Thần giẫm Giản Dục Hành một cái.
Năm giây sau, cậu lại giẫm thêm cái nữa.
Tống Nhược Thần không ngừng giẫm, giẫm, giẫm.
Giản Dục Hành cảm thấy chân mình sắp bị giẫm thành chân bằng phẳng luôn rồi. : )
"Tống Nhược Thần, tay thả lỏng một chút."
Giản Dục Hành nói, "...
Đừng có xé áo tôi."
"Xin lỗi."
Tống Nhược Thần tập trung nhìn dưới chân.
Hình như bắt đầu tìm thấy quy luật bước nhảy rồi, cũng vui phết.
Bản nhạc kết thúc.
Giản Dục Hành (phiên bản tả tơi) buông cậu ra, ánh mắt phức tạp nhìn cậu mấy lần.
Giản Dục Hành ra một góc để hồi máu, tiện thể canh chừng Tống Nhược Thần.
Tống Nhược Thần đang ngoan ngoãn tự cắt bánh ngọt cho mình.
Hắn phát hiện ra rồi, lúc Tống Nhược Thần ăn là lúc cậu ngoan nhất và cũng là lúc hắn an toàn nhất.
À không, thực ra lúc nãy Tống Nhược Thần luống cuống tìm bước nhảy trông cũng khá là ngoan.
Mái tóc đen của Omega có mùi nho nhạt thanh thanh, lúc nãy vừa cúi đầu là hắn có thể ngửi thấy, giống như một quả nho nhỏ mới hái, chỉ cần cắn một miếng là cảm nhận được nước trái cây ngọt lịm tràn ra.
Chân bớt đau rồi, điều này khiến Giản Dục Hành cảm thấy khiêu vũ với Tống Nhược Thần hình như cũng không tệ lắm.
"Cái bánh này không ngon bằng bánh Yến Từ mua."
Ở khu đồ ngọt, Tống Nhược Thần rất chê bai.
【A a a 20 giờ 03 phút rồi Thần Thần ơi!】
【Concert của nhóm nam Alpha của tôi!】
"Tôi đi đây tôi đi đây."
Tống Nhược Thần vội vàng mở điện thoại, "...
Hết vé rồi, hot thế cơ à?"
【Huhu oa oa】
"Quay lại điểm lưu 2, chiết khấu 2% cho tôi."
Tống Nhược Thần nói, "Vừa vặn lúc nhảy xong, khỏi ăn cái bánh dở tệ kia, kịp giúp cậu săn vé."
Ting ting.
Giản Dục Hành vừa cảm thấy chân mình ổn lại đã thấy mình trở lại giữa sàn nhảy, tay vòng qua vòng eo gầy gò của Tống Nhược Thần.
Nhạc nổi lên, Tống Nhược Thần phiên bản tự tin vì đã học qua một lần tự động bước tới, giẫm chuẩn xác lên mu bàn chân của Giản Dục Hành.
Giản Dục Hành: "..."
😀
🙂
:|
Gì đây?
Thích giẫm à?
Cậu còn muốn giẫm nữa hả?
Chương này 7k chữ trời ơi =)))))))