[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,981
- 0
- 0
[Đam Mỹ/Abo] Omega Ngốc Nghếch Trói Định Hệ Thống Quay Ngược Thời Gian
Chương 40: Khá là đáng đòn
Chương 40: Khá là đáng đòn
【 Đôi khi. 】
【 Làm một hệ thống thôi mà cũng thấy bất lực quá đi. 】
"Cậu có phải người đâu mà bày đặt cảm thán?"
Tống Nhược Thần hỏi.
【 AI thì không được cảm thán à?
Ngày nào cũng nhồi nhét cho tôi một đống lượng thông tin thế này. 】
【 Phản diện đang đi trên đường yên lành, lại bị coi thành gấu bông lớn rồi. 】
【 Đống antifan của Đại Táo đã dọn dẹp xong chưa mà cậu đã lo đi gây thêm chuyện khác rồi. 】
"Tôi là lao động kết hợp hưởng thụ mà."
Tống Nhược Thần bảo, "Tìm chút niềm vui nho nhỏ, tăng thêm trải nghiệm thú vị cho cuộc đời nhạt nhẽo."
【 Tôi thấy cậu đang tìm cái chết thì có. 】
Tán gẫu vài câu, Tống Nhược Thần quay đầu lại nhìn hai tên antifan: "Sao thế, nãy giờ nghẹn họng không nói được gì, là trước khi chửi người phải đợi hồi kỹ năng à?"
"...
Fan của Yến Từ quả nhiên là vô học."
Tên antifan đời thực nhíu mày.
"Thế chẳng phải rất tốt sao."
Tống Nhược Thần nói, "Chửi ngươi đúng là đúng chuyên môn luôn rồi."
Antifan: "..."
Khóe miệng Giản Dục Hành giật giật, hắn quay mặt đi chỗ khác.
"Em trai."
Giản Phong kinh ngạc, "Sao chú vừa phẫn nộ lại vừa vui vẻ thế?"
Giản Dục Hành: "^皿^"
Thế này ư?
"Đại thiếu, mặt của tôi là thị trường chứng khoán à mà lúc nào anh cũng cần phải phân tích thế?"
Giản Dục Hành hỏi ngược lại.
Giản Phong: "?"
Lạ thật.
Đây gọi là kiểu nói chuyện âm dương quái khí sao?
Hai tên antifan há miệng nhưng không thốt nên lời.
Ngày thường bọn chúng hắc Yến Từ chủ yếu là lấy số lượng đè người.
Nhưng hôm nay, cả số lượng lẫn chất lượng bọn chúng đều không đấu lại được.
"Chút antifan rẻ tiền mà cũng dám phỉ báng phu nhân tổng tài của Tiêu Thập."
Tống Nhược Thần hét lớn, "Biết đây là ai không?
Giản tổng của chúng tôi chỉ cần động nhẹ đầu ngón tay là khiến ngươi sống dở chết dở đấy."
Tống Nhược Thần dùng khuỷu tay hích hích Giản Phong: "Giản tổng, động ngón tay đi."
Giản Phong chỉ muốn độn thổ cho xong.
Yến Từ: "..."
Antifan: "..."
Trong giới ai cũng biết, bình luận viên chuyên nghiệp Yến Từ tính tình siêu tốt, ai cũng có thể mắng vài câu.
Từ bao giờ mà Yến Từ lại có người bạn... trừu tượng thế này?
"Thư...
Thư ký Tống nói là."
Yến Từ đỏ mặt nhỏ giọng giải thích, "Nếu còn bôi nhọ tôi vô căn cứ nữa, chồng tôi sẽ kiện các người đó, đội ngũ pháp lý của Tiêu Thập lợi hại lắm."
"Mau cút đi."
Mạnh Vũ Miên nói với đám antifan, "Về nhà mà làm bài tập đi, bớt chép giải thôi mà dùng não nhiều vào, để sớm ngày lên được cấp hai."
Hai tên antifan lầm lũi cúi đầu, biến mất trong đám đông.
"Mọi người đang dạo phố à?"
Giản Phong dần thoát khỏi trạng thái đỏ mặt vì ngượng.
"Em tháp tùng thư ký Tống đi ngắm cảnh đêm."
Yến Từ nói.
"Tôi tháp tùng thư ký Tống đi cảm nhận không khí năm mới."
Mạnh Vũ Miên tranh công, "Sự tháp tùng của tôi có ý nghĩa hơn."
"Có ý nghĩa hay không là do Thần Thần quyết định nhé."
Yến Từ đá văng cái xe lăn của Mạnh Vũ Miên đi, "Đứng đó luôn đi cưng."
"Nực cười."
Mạnh Vũ Miên nhanh nhẹn đuổi theo cái xe lăn, "Cậu làm thế này khác gì đánh rơi kính của con hổ mang đâu, phi lý hết sức."
Tống Nhược Thần: "..."
"Anh trai à, sao mắt anh trông trống rỗng thế kia?"
Giản Dục Hành hớn hở hỏi.
Giản Phong: "."
Không có gì, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình bị mất giá thôi.
Ánh mắt Tống Nhược Thần xoay chuyển, dừng lại trên tay Giản Dục Hành.
Tống Nhược Thần: "😀"
Kẹo hồ lô trái cây.
Cầm mà không ăn, cứ khua đi khua lại trước mắt cậu, đúng là phí phạm của trời.
"Nhị thiếu."
Vị thư ký nhỏ ngước đôi mắt thanh tú lên: "Tôi có một thứ muốn bán cho ngài."
Giản Dục Hành: "?"
Giản Dục Hành: "Cậu muốn tôi mua cái gì?"
Giây tiếp theo, cây kẹo hồ lô trên tay hắn đã bị giật mất.
Tống Nhược Thần "ngoạm" một phát, để lại dấu răng trên viên kẹo trên cùng.
"Cho anh bỏ tiền mua bài học đấy," Tống Nhược Thần nói, "lần sau có đồ tốt thì đừng có cầm hớ hênh trên tay thế."
Giản Dục Hành: "..."
Cái cậu nho này, lý do ăn vụng ngày càng hoa mỹ rồi đấy.
Đã ăn vụng còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, đúng là thiếu đòn mà.
Giản Dục Hành: “:”
Yến Từ vừa đuổi theo quái vật lông lá quay lại: 0.0
Giản Dục Hành (Cảm giác lén lút 90%): :]
Yến Từ kéo mạnh Mạnh Vũ Miên lại: "Xì xà."
"?"
Mạnh Vũ Miên gật đầu liên tục, "Xì xà xì xồ."
Hai người một Beta một Omega trao đổi vài câu rồi bịt miệng cười trộm.
-
Lúc dạo phố xong, Tống Nhược Thần nhận được thông báo: Đại Táo và quái vật lông lá cùng lúc rơi ra xu load game 20 phút.
Thu hoạch đêm nay khá phong phú, cậu hớn hở chào tạm biệt mấy người kia, xách mấy túi đồ ăn vặt về nhà.
Vừa mới nằm xuống, Giản Phong đã gửi cho cậu một công việc.
[Giản Phong]: [Lì xì 1000 tệ]
[Giản Phong]: Thư ký Tống, cậu viết giúp tôi bài chúc Tết của Tổng giám đốc được không?
Tầm 3000 chữ, dùng để đăng trên website công ty và Fanpage nhé.
[Tống Nhược Thần]: Việc nên làm mà ạ.
[Tống Nhược Thần]: Chúc đến mức độ nào ạ?
[Tống Nhược Thần]: Tiền nhiều việc ít, căng tin bao no, sếp không não bộ, chỉ việc nằm co?
[Giản Phong]: …
[Giản Phong]: Có phải cũng nên chúc lãnh đạo một chút không nhỉ?
[Tống Nhược Thần]: Vâng ạ.
Làm thư ký khó thật đấy, không chỉ phải cân bằng giữa Đại Táo và quái vật lông lá, mà còn phải cân bằng giữa sếp và nhân viên.
[Tống Nhược Thần]: Ra Tết gửi sếp ạ?
[Giản Phong]: Trước Tết đi…
[Tống Nhược Thần]: Vâng thưa Giản tổng.
Trước Tết thì trước Tết, cũng chẳng khó gì.
【 Buồn ngủ quá, đi ngủ trước đi, mai còn phải tới hiện trường đấy. 】
【 Để tôi đặt báo thức cho cậu nhé~ 】
【 Tôi lại nâng cấp rồi, có thể cài nhạc chuông tùy chỉnh cho cậu rồi đây. 】
Tống Nhược Thần: "Khò khò."
Sáng sớm hôm sau——
"Thư ký Tống, cậu muốn bị trừ lương à?"
Một giọng nói vang lên.
Tống Nhược Thần bừng tỉnh, bật dậy khỏi giường, nhìn quanh tứ phía.
【 Là báo thức thôi mà. 】
【 Tôi ghi âm giọng của nhân vật phản diện đấy. 】
"Cái tốt không học toàn học cái xấu," Tống Nhược Thần nói, "Hệ thống à, cậu dần biến thái rồi đấy!"
【 Hì hì. 】
Tống Nhược Thần thay "skin nguyên bản" thư ký Tống, đi ra ngoài làm việc ngoại cần.
Mấy ngày không chú ý, đoàn phim web drama của tập đoàn Hào Trì đã chuẩn bị khởi công.
Ekip bao trọn một khu đất ở phim trường thành phố A, lắp đặt không ít thiết bị quay phim.
Lúc Tống Nhược Thần tới nơi, ekip của nam chính Lộ Vân Dã đã đến rồi.
Lộ Vân Dã vừa mới nổi trận lôi đình với trợ lý xong, thấy cậu đến, hắn chống tay lên cằm, nhìn cậu đầy thú vị.
"Hệ thống, trong nguyên tác có Lộ Vân Dã không?"
Tống Nhược Thần hỏi.
【 Có. 】
"Sao tôi chẳng có chút ấn tượng nào thế nhỉ?"
Tống Nhược Thần vắt óc cũng không nhớ ra nổi.
【 "Trời quang mây tạnh, xuân ấm hoa nở, Giản Phong đã chuẩn bị hoa và nhẫn, định bụng xong buổi thương thảo lớn này sẽ đưa Yến Từ đi kỷ niệm ngày đặc biệt." 】
【 "Giản tổng."
Thư ký Tống xuất hiện, "Phu nhân bỏ nhà đi rồi." 】
【 "Xoảng một tiếng, bó hoa gói ghém kỹ lưỡng rơi xuống đất." 】
【 "Giản tổng, cuộc họp sắp bắt đầu rồi."
Thư ký Tống nói, "Giản tổng..." 】
【 Giản Phong đuổi theo. 】
【 Ngày hôm đó, hashtag #Tổng giám đốc Tiêu Thập bỏ họp đuổi theo vợ yêu# đánh bật vô số từ khóa khác, leo thẳng lên vị trí Top 1 tìm kiếm. 】
"Đợi đã."
Tống Nhược Thần không chịu nổi nữa, "Chuyện này thì liên quan gì đến Lộ Vân Dã?"
【 Hắn chính là cái hashtag bị đánh bật khỏi bảng xếp hạng đấy. 】
Tống Nhược Thần: "..."
Lúc con người ta cạn lời thường hay muốn bật cười.
"Thế cái hashtag bị đá xuống kia là gì?"
Tống Nhược Thần hỏi.
【 #Lộ Vân Dã giải nghệ# 】
"Nỗ lực mài giũa diễn xuất để rồi kết quả là giải nghệ à," Tống Nhược Thần nói, "Thế thì khỏi nỗ lực đi, tận hưởng cuộc đời vô tri cho sướng."
Raw là: "缺德" (khuyết đức).
Mình đổi thành vô tri cho dễ hỉu 🙂)
【 ...
Không gì làm khó được cậu. 】
Cậu thư ký nhỏ xinh đẹp ngồi đó, nửa ngày không nói câu nào, trông cứ như một người tuyết lạnh lùng.
"Thư ký Tống."
Lộ Vân Dã thử lên tiếng, "Ra cổng lấy hộ tôi cái đơn ship đồ ăn với."
Tống Nhược Thần: 0.o?
"Hai hành động 'đi' và 'lấy' này, bộ hồi nhỏ ở nhà không ai dạy cậu à?"
Tống Nhược Thần hỏi ngược lại.
Lộ Vân Dã: "."
Tống Nhược Thần: "Có cần tự bỏ tiền đi học lại mẫu giáo để nâng cao kỹ năng không?"
"Xin lỗi nhé Thầy Lộ," Tống Nhược Thần nói, "Tôi chỉ nghe lệnh đại thiếu và nhị thiếu nhà họ Giản, giúp cậu lấy đồ ăn không nằm trong phạm vi chức trách của tôi."
Đùa chắc.
Hồi còn ở ký túc xá, muốn cử đại diện đi lấy đồ ăn còn phải bốc thăm ba vòng đấy nhé.
Trợ lý không có ở đó, lại hoàn toàn không sai bảo được thư ký Tống, Lộ Vân Dã đành phải tạm hạ cái tôi cao ngạo xuống, tự mình chạy đi lấy đồ ăn.
"Thư ký Tống, cậu tới rồi."
Người của Hào Trì gõ cửa.
Tống Nhược Thần: "Ừm."
"Có việc này muốn hỏi ý kiến của cậu."
Người phụ trách dự án phim ngắn của tập đoàn Hào Trì nói, "Ba diễn viên đóng vai bia đỡ đạn độc ác bên chúng tôi hôm qua rủ nhau đi trượt tuyết, kết quả ngã chùm cả đám, giờ đều đang bó bột rồi.
Trông thảm hại quá, chẳng còn tí nét độc ác nào cả."
Người phụ trách tiếp lời: "Nếu giờ mới đi tìm diễn viên thay thế thì bên này lại lỡ mất giờ đẹp khai máy."
"Vai có nhiều đất diễn không?"
Tống Nhược Thần hỏi, "Đưa kịch bản tôi xem."
Vai của ba người này không nhiều, nhưng cực kỳ "độc", từ đầu đến cuối đều chèn ép nhân vật chính do Lộ Vân Dã đóng, chửi bới rất khó nghe.
"Biết rồi," Tống Nhược Thần nói, "Để tôi xem nên tính thế nào."
Lộ Vân Dã sa sầm mặt mày từ ngoài đi vào, tay xách túi đồ ăn của mình.
"Sao thế?"
Người của Hào Trì hỏi.
"Có mấy fan sự nghiệp của anh Lộ tới," trợ lý nói, "Họ không hài lòng việc anh Lộ nhận dự án này nên mắng anh ấy một trận.
Để tôi bảo bảo an đuổi họ đi nhé?"
Tống Nhược Thần: 0.o?
"Bảo bảo an dẫn họ lại đây."
Tống Nhược Thần nói.
Lộ Vân Dã: "Không đến mức đó đâu, chỉ là mắng vài câu thôi mà, khả năng chịu đựng của tôi không kém thế đâu, thả họ đi đi."
"Dẫn người lại đây cho tôi."
Tống Nhược Thần ra lệnh.
Lộ Vân Dã: "..."
Mấy fan lâu năm vừa mắng chửi lẩm bẩm vừa được bảo an "mời" tới.
"Các bạn... thấy anh ta rất vô dụng, là đồ nhu nhược, diễn xuất tệ, không biết đối nhân xử thế, làm càn làm bậy."
Tống Nhược Thần bắt đầu thẩm vấn, "Mắc bệnh ngôi sao, tính tình xấu xa, đắc tội với người khác, không có tầm nhìn, thiếu văn hóa?"
Fan lâu năm: "Ờ... thì cũng không đến mức nhiều tội danh thế đâu.
Lộ Vân Dã: "???"
"Ừm, không sao hết."
Tống Nhược Thần nói, "Phim đã nhận rồi, anh ta không đền nổi tiền vi phạm hợp đồng đâu.
Nếu các bạn không hài lòng, tôi cho các bạn một cơ hội mắng cho sướng miệng."
Tống Nhược Thần: "Kịch bản vai ác này, tìm hiểu một chút không?"
Fan lâu năm: "...?"
"Một lần chửi, đôi bên cùng có lợi."
Tống Nhược Thần nói, "Các bạn được xả giận, mà chúng tôi cũng kịp tiến độ để khai máy luôn."
*
Tại Tiêu Thập vào kỳ nghỉ, nhân viên đều đã về hết, nhưng lãnh đạo thì vẫn đang bận rộn.
"Đại thiếu."
Ông Trần đẩy cửa bước vào văn phòng của Giản Phong, "Nhị thiếu dạo này vẫn yên phận chứ?"
"Cậu ấy có làm gì đâu."
Giản Phong đáp.
"Cậu đấy, cứ hiền quá cơ."
Ông Trần nói, "Một núi không thể có hai hổ, tôi đã nói nhiều lần rồi, cậu vẫn nên chú ý nhiều hơn đến động thái của Giản Dục Hành.
Người của tôi vừa báo cáo, Giản Dục Hành vừa thêm một quyết sách vào kế hoạch công việc năm tới."
Ông Trần: "Tôi khuyên cậu nên nghiên cứu kỹ một chút để đoán xem cậu ta đang mưu tính gì."
Giản Phong: "?"
Giản Phong mở tệp tài liệu nội bộ công ty, tìm thấy bản kế hoạch tổng thể cho năm mới mà ekip đã soạn thảo.
Thời gian chỉnh sửa là vừa mới xong, mục được thêm vào là——
Mua thêm hai máy làm kem cho căng tin.
Giản Phong: "?"
Ông Trần: "?"
Chẳng thể đoán nổi ý đồ gì luôn.
Tầng trên, văn phòng của Giản Dục Hành.
"Nhị thiếu."
Trợ lý Cung báo cáo công việc, "Bên đoàn phim của Hào Trì, thư ký Tống đã dùng... [đám fan sự nghiệp đang phẫn nộ] để thay thế cho mấy diễn viên vai ác bị thương ạ."
Giản Dục Hành cạn lời mất mười mấy giây: "...
Hiệu quả thế nào?"
"Mắng rất thô tục, thi thoảng có hơi lộn lời thoại, nhưng cảm xúc thì cực kỳ tròn trịa ạ."
Cung Hỏa nói, "Nam chính bị mắng tới mức suy sụp luôn, càng ngày càng khớp với tinh thần 'đừng khinh thiếu niên nghèo' của kịch bản."
Giản Dục Hành: "..."
Cung Hỏa đợi vài giây không thấy sếp trả lời, vừa ngẩng đầu lên——
Giản Dục Hành (Cảm giác lén lút 100%): :]
"Trợ lý Cung."
Giản Dục Hành nói, "Từ ngày mai cậu có thể nghỉ phép rồi, chúc mừng năm mới."
Trợ lý Cung: "Chúc mừng năm mới, nhị thiếu."
Tôi thấy anh chưa đến năm mới mà đã vui lắm rồi đấy.
Trợ lý Cung dọn dẹp đồ đạc, tan làm rút lui.
Giản Dục Hành đang viết báo cáo thì nhận được tin nhắn của bác cả——
[Giản Thạch]: Tiệc sinh nhật của bác là ai thiết kế đấy?
[Giản Dục Hành]: Sao thế ạ?
Không phải hắn, hắn không nhận thầu vụ này.
Mỗi một đơn hàng nhận thầu, hắn đều hoàn thành bằng cả cái tâm.
[Giản Thạch]: Thiết kế vô số trò chơi nhỏ, phải vượt qua thử thách mới được thổi nến, mới được ước, mới được ăn bánh kem.
[Giản Dục Hành]: Cho bác chơi game mà bác còn không vui sao?
[Giản Thạch]: Thế bắt cháu tính bảng biểu tài chính cháu có vui không?
Còn bắt viết 3000 chữ lời chúc mừng năm mới nữa.
[Giản Thạch]: Đã thế còn có mấy diễn viên không rõ tên tuổi đứng dưới hò hét, bảo là chơi không nổi thì đừng tổ chức sinh nhật.
Giản Dục Hành: "..."
Ha.
Bác cả giờ cũng thành "đồng nghiệp" cùng nhận thầu rồi à.
Cơ mà, cái cậu nho này sao không đến tìm "phụ hoàng" nhỉ?
Trình độ xử lý công việc của phụ hoàng này mạnh hơn bác cả nhiều.
Giản Dục Hành: "?"
Mình mà lại muốn làm việc á?
Ai mà muốn làm việc chứ!
Thôi, đến giờ tan làm rồi.
Hôm nay ở công ty không thấy bóng dáng của cái đồ thần kinh nhỏ kia, cũng chẳng có thẻ nhân viên nào để nhặt, thấy cũng quạnh quẽ thật.
Mặc kệ ông bác sang một bên, Giản Dục Hành đi xuống lầu, đi được nửa đường thì gặp Giản Phong cũng vừa tan làm.
"Chú em, đi đánh golf không?"
Giản Phong hỏi.
"Không đi."
Giản Dục Hành nói, "Sắp đánh tới mức muốn nôn ra rồi."
Sắp Tết rồi, hôm nay hắn phải về nhà một chuyến.
Hắn lái xe thẳng về nhà, mẹ hắn là Dung Hâm đang cùng dì giúp việc bận rộn gói sủi cảo, thấy hắn vào liền bàn giao công việc cho hắn.
"Một Alpha biết làm việc nhà sẽ được các Omega yêu thích hơn đấy."
Dung Hâm nói, "Học hỏi thêm đi."
Thật vậy sao?
Giản Dục Hành thầm nghĩ.
Hắn cũng biết làm khá nhiều thứ đấy chứ.
Cái đồ thần kinh nhỏ kia có thích kiểu này không nhỉ?
Mà thôi, cậu ta hình như không kén chọn lắm.
Giản Dục Hành nặn sủi cảo hình thỏi vàng, hình con thỏ, rồi cả sủi cảo hình trăng khuyết, hình cái ví, xếp thành một vòng rồi tự mình ngắm nghía một lượt.
Ting ting.
Giản Dục Hành nhìn chính tay mình xé vỏ sủi cảo ra, ném nhân sủi cảo ngược lại vào chậu.
Giản Dục Hành: 😀
Cái đồ khỉ con này lại đang làm cái gì thế?
Cái trò lùi thời gian này cũng hiếm thấy thật đấy.
Giờ này chắc Tống Nhược Thần đã tan làm rồi, đang chơi à?
Dạo này định mức quay ngược thời gian vẫn còn dư dả lắm sao?
Tống Nhược Thần cả ngày nay chưa gặp anh Alpha có độ tương thích 100% của cậu rồi.
Giản Dục Hành cúi đầu nhìn xuống bàn, sủi cảo hình thỏ, hình trăng khuyết đều biến mất hết, phải nặn lại từ đầu.
Trên đời không có hai chiếc sủi cảo nào giống hệt nhau, nặn cái mới thì sẽ ra hình dáng mới thôi.
May mà lúc này hắn đang ở nhà, không có ai đến soi mói tìm điểm khác biệt.
"Sao cứ nhìn cái vỏ sủi cảo mà cười lâu thế?"
Mẹ hắn đứng ở cửa bếp, u ám hỏi, "Cái vỏ sủi cảo này... trông nó hài hước lắm à?"
Giản Dục Hành: "..."