[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Đam/Hoàn] Công Không Nói Lời Cợt Nhả Thì Không Phải Chồng Tốt
Chương 59
Chương 59
Trong nhà ăn, bốn người nhìn nhau.
Nói chính xác thì là Ngôn Ca và Ngôn Tụng nhìn nhau.
Hai người cứ thế nhìn đối phương, không phải vì phát hiện nhau đang yêu đương, mà giống như đang đánh giá, muốn nhìn chằm chằm đối phương đến chết.
Mãi đến khi nhân viên phục vụ hỏi họ có muốn gọi món hay không, cuộc chiến im lặng này mới tan đi.
Sau đó lại chuyển thành sự im lặng có tiếng.
"..."
"Nói gì đi."
Ngôn Ca mở miệng trước.
"Nói gì?"
Ngôn Tụng thờ ơ đáp.
"Đừng giả vờ."
Ngôn Ca biết rõ Ngôn Tụng thích giả bộ hồ đồ.
"Mày nói đi."
Ngôn Tụng hỏi lại.
"Tao nói cái gì?"
Ngôn Tụng: "Đừng giả vờ."
"..."
Ngôn Ca chỉnh lại tư thế ngồi của mình, sau đó nắm lấy tay Triệu Tiểu Thanh như thể tuyên bố chủ quyền: "Chuyện của tao chẳng phải mày đã biết từ lâu rồi sao?"
Đúng là biết từ lâu.
Còn biết từ miệng Trần Khả Nhất.
Nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy hai người thân mật như vậy vẫn là cảm giác rất khác.
Sau đó, Ngôn Ca gọi phục vụ đến để gọi món.
Gọi vài món xong, lại đẩy thực đơn đến trước mặt họ.
"Cũng đúng như tao nghĩ."
Lần này Ngôn Ca đổi sang giọng thờ ơ.
"Cái gì?"
Ngôn Tụng không nhìn thực đơn, chỉ nhìn Ngôn Ca.
"Chuyện hai người yêu nhau."
"A."
Lần này đến lượt Trần Khả Nhất hơi khựng lại.
"Mày... biết từ khi nào vậy?"
Trần Khả Nhất hơi bất ngờ.
"Rất tò mò chứ gì?"
Ngôn Ca nhìn Ngôn Tụng: "Em trai tốt của chị."
Ngôn Tụng ngoài mặt vẫn không dao động.
Nhưng cũng không phản bác cách gọi "em trai" của Ngôn Ca.
"Cầu xin tao đi."
Ngôn Ca hơi đắc ý.
"Đừng có mà được nước làm tới."
Ngôn Tụng hừ cô ta một tiếng.
Ngôn Ca cũng không muốn dài dòng: "Ngay từ lần trước thấy hai người ở chung cái phòng trọ rách nát kia, tao đã nghi rồi."
"Em phát hiện như thế nào vậy?"
Trần Khả Nhất nhỏ giọng hỏi.
Anh nhớ rõ khi đó mình với Ngôn Tụng còn chưa ở bên nhau.
Sao lại bị Ngôn Ca nhìn ra chứ?
Ngôn Ca cười nhạt.
"Anh nghĩ khó phát hiện lắm à?"
"Rõ ràng như ban ngày."
Trần Khả Nhất vẫn chưa hiểu.
Ngôn Ca lắc đầu: "Đừng nói chỉ phòng trọ, anh có biết hồi nhỏ Ngôn Tụng ngay cả đồ ăn làm bẩn áo cũng phải giặt áo mấy lần mới chịu mặc không?"
"Em là con gái mà còn không kén chọn như nó."
"Nếu không phải vì yêu, anh nghĩ với cái tính chó khó chịu của Ngôn Tụng sẽ chịu ở cái chỗ đó sao?"
"Còn ở chung cả một phòng."
"Đó chính là Ngôn Tụng đó!"
Những lời Ngôn Ca nói ra như thể cô ta đã kìm nén lâu, hôm nay cuối cùng được giải tỏa.
Đến hôm nay bắt gặp, cô ta mới hoàn toàn xác nhận suy đoán của mình.
Nghe đến đây.
Tim Trần Khả Nhất hơi nghẹn lại, rồi anh cụp mắt xuống.
Ngôn Tụng vì anh mà thay đổi quá nhiều.
Anh chỉ trách bản thân quá ngu ngốc.
Lúc đó sao anh không nghĩ đến những điều này?
Đúng vậy.
Cậu ấy là Ngôn Tụng.
Ngay thời gian mới quen nhau, anh đã rõ Ngôn Tụng khó chiều đến mức nào.
Trong sinh hoạt lại có vô số yêu cầu.
Ngôn Tụng kén chọn biết bao nhiêu.
Làm sao có chuyện vì muốn gần trường một chút mà chịu ở cái phòng trọ cũ nát đó?
Ngôn Tụng kiêu ngạo đến mức nào.
Làm sao có chuyện chỉ vì không có phòng mà chịu ủy khuất bản thân ở chung với mình trong một phòng nhỏ, sống lâu như vậy?
Trần Khả Nhất luôn tự cho rằng mình rất hiểu Ngôn Tụng.
Nhưng thật ra rất nhiều lúc, anh hoàn toàn không hiểu Ngôn Tụng.
Bởi vì anh luôn xem nhẹ tình cảm Ngôn Tụng dành cho mình.
Trần Khả Nhất cảm thấy vô cùng áy náy.
Khi hai người về đến nhà thì trời đã tối.
Dù mua không nhiều đồ, nhưng Ngôn Tụng vẫn nhất quyết chia bớt ra xách để phụ Trần Khả Nhất.
Khi buổi ăn kết thúc, Ngôn Ca dặn Ngôn Tụng đừng nói với ba mẹ chuyện hôm nay.
Lý do Ngôn Ca đưa ra là: nhà Triệu Tiểu Thanh quản rất nghiêm, cô không muốn để cha mẹ biết mình thích con gái.
Nếu không phải Triệu Tiểu Thanh kiềm chế, với tính cách của Ngôn Ca, khả năng thật sự đã lật bàn với gia đình.
Cho nên hôm nay khi bị Ngôn Tụng bắt gặp mình cùng Triệu Tiểu Thanh, cô cũng không hề tỏ ra hoảng hốt.
Đương nhiên Ngôn Ca cũng hiểu Ngôn Tụng không phải loại người nhiều chuyện.
Trong thang máy chỉ có hai người họ, từ từ đi lên.
Cả hai đều nhìn thẳng phía trước, không ai mở miệng nói.
Có lẽ cả hai đều đang nghĩ về chuyện xảy ra tối nay.
Vì đã ăn ngoài rồi, nên không cần nấu cơm nữa.
Trần Khả Nhất sắp xếp lại nguyên liệu nấu ăn mua hôm nay rồi bỏ vào tủ lạnh.
Nắm chạy đến hóng chuyện, Trần Khả Nhất liền lấy xúc xích từ siêu thị cho nó ăn.
Nhân lúc Ngôn Tụng đi tắm, Trần Khả Nhất ngồi xuống sofa, mở phần mềm tìm nhà.
Anh ở chỗ này là do chủ cũ không muốn gia hạn hợp đồng, nên dựa theo yêu cầu của Ngôn Tụng tạm thời dọn đến đây.
Bây giờ anh không cần đi học nữa, cũng đã tìm được việc, là lúc nên chuyển ra nơi khác.
Không còn bị giới hạn bởi khoảng cách đến trường, lần này anh có rất nhiều lựa chọn.
Nhưng đầu tiên anh loại bỏ những khu dân cư môi trường kém.
Tìm được chỗ ở tốt để sống cùng Ngôn Tụng đó là bước đầu tiên trên hành trình trở nên tốt hơn của Trần Khả Nhất.
Giờ đi làm và đi học gần như giống nhau, nên Trần Khả Nhất không thay đổi đồng hồ báo thức.
Mấy hôm nay trong giờ làm anh đều theo người cũ học việc, tan ca thì lên phần mềm tìm phòng.
Cường độ công việc cũng không nhẹ, nhưng tan làm anh vẫn kiên trì theo môi giới đi xem từng căn.
Cách âm, thiết kế, môi trường xung quanh, Trần Khả Nhất luôn tự mình kiểm tra, gần như dựa theo tiêu chuẩn của Ngôn Tụng để chọn phòng.
Nhưng chuyện này anh vẫn chưa nói với Ngôn Tụng, đôi khi về muộn thì chỉ bảo là tăng ca.
Cuối cùng sau một tuần, Trần Khả Nhất tìm được căn phòng phù hợp.
Hôm nay, anh tan làm sớm và về nhà trước.
Ngôn Tụng cũng vừa xử lý xong chút việc cuối ở trường, chuẩn bị bắt đầu đi làm.
Nhưng vì gần đây Trần Khả Nhất quá bận, có hơi bỏ bê Ngôn Tụng.
Trong phòng khách không thấy Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất bước vào phòng ngủ.
Anh thấy Ngôn Tụng đang ngồi trước máy tính chơi game.
Anh đến gần hơn.
Khi chơi game, Ngôn Tụng không giống một số người căng thẳng hay biểu lộ dữ dội.
Ngược lại, đa phần thời gian Ngôn Tụng chơi game đều giữ vẻ mặt bình thường, thắng với cậu là chuyện rất dễ.
Nhưng hôm nay, vẻ mặt cậu không được thân thiện.
Trần Khả Nhất đoán có thể là do mấy ngày qua anh bận quá, khiến Ngôn Tụng có cảm giác bị anh xem nhẹ.
"Hôm nay anh tan làm sớm, em muốn ăn gì, anh làm cho em."
Trần Khả Nhất dịu dàng nói.
Ngôn Tụng vẫn nhìn màn hình, đáp nhanh: "Không đói."
Cái giọng này.
Cái âm điệu này.
Đúng là giận rồi.
Trần Khả Nhất cúi người nhận lỗi: "Xin lỗi, mấy hôm nay bận quá."
Ngôn Tụng không trả lời.
Chỉ nhanh tay di chuột, sau đó ăn liền một phát năm mạng.
Thấy Ngôn Tụng chuẩn bị mở trận tiếp theo, Trần Khả Nhất nắm tay cậu, rồi đan tay vào nhau.
"Anh làm gì!"
Lần này Ngôn Tụng cuối cùng cũng quay đầu lại.
Trần Khả Nhất đưa chiếc chìa khóa ra trước mặt Ngôn Tụng.
Lắc lắc, rồi nghiêm túc nói: "Ngôn Tụng, em có đồng ý dọn vào nhà mới với anh không?"