Ngày hôm sau là một ngày mưa dầm.
Sương mù dày đặc làm ướt cửa sổ xe, gió lạnh thổi ù ù ngoài cửa sổ, không khí trong xe hơi nặng nề.
Xe đã chạy gần 10km, suốt đoạn đường đều yên tĩnh.
Trần Khả Nhất nhìn phía trước tập trung điều khiển tay lái, thỉnh thoảng dùng khóe mắt liếc Ngôn Tụng trong gương chiếu hậu.
Ngôn Tụng ngồi ghế phụ, chỉ cúi đầu xem điện thoại, hoàn toàn không có ý muốn nói chuyện với anh.
Nhưng mà sắp chia tay rồi.
Luôn phải nói gì đó chứ.
Trần Khả Nhất khẽ hắng giọng mở miệng: "Chắc khoảng mùng sáu anh sẽ quay lại."
Nghe vậy, Ngôn Tụng theo bản năng ngẩng đầu định nói: "Như vậy quá..."
Chữ "muộn" cuối cùng lại bị cậu nuốt xuống.
Thật ra với rất nhiều người đi xa về nhà ăn tết mà nói thì mùng sáu là rất sớm.
"...Cái gì?"
Trần Khả Nhất hỏi.
Ngôn Tụng cúi đầu xuống lần nữa: "Em biết rồi."
Sau đó hai người đi thẳng đến ga tàu hỏa.
Trần Khả Nhất lấy vali từ cốp sau ra, còn Ngôn Tụng thì đổi từ ghế phụ sang ghế lái.
Trần Khả Nhất kéo vali, nhẹ nhàng phất tay với cậu qua cửa sổ xe: "Vậy... anh đi trước."
Ngôn Tụng gật đầu nói nhỏ: "Ừ."
Cách nhau chưa đến mười mét, di động Trần Khả Nhất đột nhiên nhận được tin nhắn.
【Trần Khả Nhất tiên sinh thân mến, vé đứng K1437 của anh đã được nâng cấp thành vé G1057 ghế hạng nhất.
Chúc anh lộ trình vui vẻ.】
?
Phản ứng đầu tiên của Trần Khả Nhất là xem như tin rác rồi xóa.
Nhưng sau đó lại sực nhận ra điều gì, anh mở thông tin vé của mình ra xem, đúng là đã đổi thành vé cao tốc hạng nhất.
Ngay cả vé không ghế anh còn phải tranh ngày cuối cùng mới giành được, huống hồ nâng lên ghế hạng nhất, anh không có khả năng sẽ làm chuyện này.
Anh lập tức nghĩ đến Ngôn Tụng.
Lúc anh quay người lại kéo vali, Ngôn Tụng đã lái xe đi mất, chỉ để lại một làn khói xe mờ mờ.
-
Cao tốc và tàu thường ở cùng một trạm, đáng lẽ phải đứng 17 tiếng đồng hồ, cuối cùng giờ chỉ còn 6 tiếng.
Nhưng từ trạm cao tốc về đến nhà còn phải ngồi một tiếng xe buýt về thị trấn, rồi người nhà lại đến đón.
Đi đi dừng dừng cả một ngày, cuối cùng Trần Khả Nhất cũng về đến nhà.
Vừa về đến nơi, chuyện đầu tiên anh làm là gửi WeChat báo bình an cho Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng nhanh chóng trả lại một chữ "Ừm".
Tuy vẫn chưa thoát khỏi vùng núi, nhưng mấy năm nay điều kiện trong nhà Trần Khả Nhất đã khá hơn nhiều.
Năm ngoái nhà vừa xây lại nhà trệt, còn mua một cái TV mới, buổi tối đám em trai em gái đều phải tranh nhau xem mới chịu yên.
Nhìn thấy con trai lâu ngày không gặp, mẹ anh - Hà Liên Y - vui mừng đón lấy vali: "Tiểu Nhất cuối cùng cũng về rồi."
Trần Khả Nhất tiến lên ôm bà.
Hai đứa em nhìn thấy anh về, lập tức ném bài tập nghỉ đông sang một bên, chạy lên chào hỏi rối rít.
Anh mở cặp, lấy ra hai cây bút máy mới chuẩn bị sẵn đưa cho bọn chúng.
Hai đứa thích đến không buông tay.
"Ba con đâu?"
Trần Khả Nhất từ lúc về nhà đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Trần Chí Quân.
Hà Liên Y đang nhặt rau trong bếp: "Hôm nay ba con mới xong việc, ông chủ Lý mời ăn cơm tối, chắc muộn lắm mới về được."
Trần Chí Quân theo một ông chủ họ Lý làm thợ xây, công việc rất vất vả, ngày nào cũng dãi nắng dầm mưa.
Mỗi lần nhìn bố mệt mỏi như thế, trong lòng Trần Khả Nhất lại âm thầm thề phải để bọn họ có cuộc sống tốt hơn.
Buổi tối, Hà Liên Y làm sủi cảo nhân thịt heo rau cần, hương vị mà Trần Khả Nhất đã quen thuộc.
Sau đó bà lại cho anh thêm một tô đầy.
Ăn xong, Trần Khả Nhất còn dạy hai đứa em làm bài tập.
Đến 9 giờ mà Trần Chí Quân vẫn chưa về.
Trần Khả Nhất bước ra khỏi phòng, thấy Hà Liên Y đang vừa chờ vừa làm đồ thủ công.
Vì mãi không thấy ba về, anh đề nghị đến nhà ông chủ Lý đón.
Đi ăn cơm tất nhiên sẽ uống rượu, mẹ anh cũng hơi lo nếu không có ai đưa về.
Trong thôn, đèn đường nhiều chỗ chỉ là dựng tạm.
Hà Liên Y lấy cây đèn pin cũ đưa anh, dặn dò: "Mấy hôm trước mới mưa, đi đường cẩn thận."
Trần Khả Nhất vừa đi vừa đáp.
Đi chừng mười phút, anh đến nhà ông chủ Lý.
Nhà ông chủ Lý là biệt thự tự xây duy nhất trong thôn.
Dù thua xa nhà thành phố, nhưng về mặt cấu trúc hay trang trí đều có phong cách rõ rệt.
Một căn nhà như vậy ở trong thôn trông rất không hợp.
Cửa còn đặt hai con sư tử đá.
Còn chưa kịp vào, một cô gái mặc áo khoác đen đã gọi anh lại.
"Anh tìm ai?"
Cô gái hạ điện thoại xuống khỏi tai hỏi.
Trời tối quá, cô không nhìn rõ mặt anh.
Khi lại gần hơn, đồng tử cô như khẽ giãn ra.
Trần Khả Nhất đáp: "Tôi đến tìm ba tôi."
"À à" Cô gái hơi ngẩn ra, "...
Tìm ba anh à, tôi dẫn anh vào."
"Cảm ơn."
Trần Khả Nhất nói.
Càng tiến gần phòng khách, tiếng ồn bên trong càng lớn.
Bàn tròn trong phòng khách ngồi đầy người, sàn đá cẩm thạch vương vãi mấy chai rượu trắng, trên bàn mọi người nói cười ồn ào.
Trần Khả Nhất liếc mắt một cái đã thấy Trần Chí Quân đang ngồi ở góc.
Mấy tháng không gặp, dường như ông lại già đi một chút, lưng cũng không còn thẳng, khom người ngồi góc bàn cười làm lành.
Giống như rất nhiều người cha Trung Quốc khác, Trần Chí Quân không giỏi nói chuyện, chỉ khi uống rượu rồi mới nói nhiều hơn chút.
"Ba."
Trần Khả Nhất gọi một tiếng.
Mọi người trên bàn quay đầu lại.
Hình như Trần Chí Quân quên mất hôm nay con về, thấy anh thì đầu tiên mở to mắt, sau đó mới nhớ ra đứng dậy.
"Tiểu Nhất?"
Vì uống rượu nên mặt ông đỏ bừng.
Khoảnh khắc này, vì sự xuất hiện của anh, Trần Khả Nhất cảm thấy lưng của Trần Chí Quân như thẳng hơn một chút.
"Tìm ông Trần à."
"Ông Trần, đây là con trai ông sao?"
"Con trai cũng ngoan ghê, đêm hôm còn đến đón ba."
Mọi người nhao nhao trêu đùa.
Ông chủ Lý có chút say, phồng cái bụng lớn giới thiệu với mọi người: "Đây là con trai lớn của ông Trần, giờ đang học đại học ở thành phố lớn."
Trong thôn rất ít người thi đậu đại học, nhưng ai cũng biết "Hoa Đại" có giá trị thế nào, mở miệng khen không dứt.
"Cái gì?
Là học Hoa Đại à?"
"Giỏi thật đó."
"Ông Trần về sau được hưởng phúc rồi."
Uống rượu mặt đã hơi đỏ, nghe người ta khen như vậy, mặt Trần Chí Quân càng đỏ hơn.
Nụ cười trên mặt ông không giấu được, nhưng vẫn khiêm tốn đáp: "Ha ha ha, mọi người nói quá rồi, đều là nhờ Tiểu Nhất tự mình cố gắng."
"Chắc bọn họ còn muốn uống tiếp."
Cô gái vừa dẫn Trần Khả Nhất vào mở miệng, sau đó giới thiệu: "Chào anh, tôi là Lý Tịnh."
Cô ngẩng đầu chỉ người đàn ông đang uống hăng say ở bàn: "Đó là ba tôi."
Trần Khả Nhất lễ phép đáp: "Chào cô."
"...
Tiểu Nhất?"
Lý Tịnh hỏi tiếp: "Tên đầy đủ của anh là gì?"
Dường như cô rất tò mò về anh.
Nhưng lúc này tâm trí Trần Khả Nhất chỉ đặt trên Trần Chí Quân.
Hôm nay ông uống hơi nhiều, anh chỉ muốn nhanh đưa ông về.
"Trần Khả Nhất."
Lý Tịnh gật đầu: "Ừm...nghe hay thật."
Lúc này Trần Chí Quân từ bàn tiệc đứng lên, cầm ly giấy còn nửa ly rượu trắng uống sạch một hơi.
"Ông chủ Trần, các vị, hôm nay tôi đến đây thôi, tôi đi trước.
" Con trai còn đang chờ ngoài kia."
Tuy câu nói rất bình thản, nhưng hoàn toàn nghe ra được sự kiêu ngạo trong đó.
Mọi người cũng không giữ lại, chỉ dặn Trần Khả Nhất lúc đưa ông về nhớ cẩn thận.
Rời khỏi bàn rượu, Trần Khả Nhất cùng Trần Chí Quân đi bộ trên đường về nhà.
Có lẽ vì lâu ngày không gặp, cũng có lẽ vì uống rượu vào, hôm nay Trần Chí Quân nói nhiều hơn hẳn.
Ông hỏi tình hình gần đây của Trần Khả Nhất: học hành thế nào, sinh hoạt ra sao.
Trần Khả Nhất cũng khuyên ông khi mệt quá thì nên nghỉ ngơi, không cần ngày nào cũng vất vả.
Trần Chí Quân không phục: "Ba cậu đây vẫn chưa tới 50, còn đầy sức mà."
Nói xong ông còn giơ tay khoe "cơ bắp" với Trần Khả Nhất.
Hai người bật cười.
Về đến nhà, hai đứa em đã ngủ, Hà Liên Y cũng dừng việc thủ công.
"Đã nói đừng uống nhiều như vậy, mà vẫn uống."
Miệng thì trách, nhưng bà vẫn đi rót nước ấm cho Trần Chí Quân.
Nhà trệt xây năm ngoái, ngoài phòng của ba mẹ, ba anh em mỗi người đều có phòng riêng.
Trần Khả Nhất trở lại phòng mình, trên giường đã được Hà Liên Y trải sẵn chăn sạch, phơi khô thơm mùi nắng.
Anh lấy quần áo trong vali, nhanh chóng đi tắm, rồi lên giường, bật chiếc đèn bàn nhỏ để lại chút ánh sáng.
Tất cả chỉ mất khoảng hai mươi phút.
Bởi vì anh còn một việc phải làm... gọi điện cho Ngôn Tụng.
Cầm điện thoại, không hiểu sao anh hơi căng thẳng, tim đập loạn.
Anh hít sâu một hơi để ổn định lại cảm xúc.
Anh mở WeChat của Ngôn Tụng, do dự vài giây, rồi ấn gọi thoại.
Điện thoại reo hơn mười giây nhưng vẫn chưa kết nối được.
Không lẽ Ngôn Tụng ngủ rồi?
Trần Khả Nhất nhìn thời gian, mới hơn 10 giờ.
Nhưng cũng có thể cậu ngủ sớm.
Anh còn đang nghĩ nếu cuộc gọi bị ngắt thì có nên gọi lại lần nữa không, nhưng lại sợ làm phiền nếu cậu ngủ thật rồi.
Đúng lúc anh còn do dự, cuộc gọi được kết nối.
Trần Khả Nhất suýt nữa hít ngược một hơi lạnh.
Ngôn Tụng không nói gì.
Trần Khả Nhất mở miệng trước: "Anh còn tưởng em ngủ rồi."
Ngôn Tụng: "Sắp."
Trần Khả Nhất: "Anh có làm phiền em không?"
Ngôn Tụng không trả lời.
Buổi sáng biết được là Ngôn Tụng đã đổi vé cho mình, Trần Khả Nhất đã cảm ơn trên WeChat, nhưng bây giờ anh vẫn muốn trực tiếp nói một câu.
Anh biết đối với Ngôn Tụng mà nói, mấy việc này chẳng là gì, chỉ như việc nhỏ nhặt.
Nhưng với Trần Khả Nhất, nó giống như một tài sản quý giá.
Ngôn Tụng: "Được rồi, anh nói nữa lỗ tai em sắp mọc kén luôn."
Nghe vậy, Trần Khả Nhất lập tức im lặng.
Bình thường hai người lúc ngủ cũng gần như không nói chuyện, huống chi là gọi điện, càng không biết phải nói gì.
Điện thoại để gần quá, Trần Khả Nhất có thể nghe rõ tiếng hít thở rất khẽ của Ngôn Tụng.
Chậm rãi, giống như cậu đã ngủ mất rồi.
Qua một lúc rất lâu, cuối cùng Trần Khả Nhất mới lấy hết can đảm: "Ngôn Tụng, ngủ ngon."
Sắp tết, mấy ngày này nhà Trần Khả Nhất bận rộn chuẩn bị đồ tết, ngày nào anh cũng rất bận.
Mỗi lần thấy cái gì thú vị, Trần Khả Nhất đều chụp gửi cho Ngôn Tụng xem.
Mỗi tối hai người đều gọi điện cho nhau, tuy không nói được mấy câu, nhưng chỉ cần nghe được một chút động tĩnh bên phía Ngôn Tụng, anh đã cảm thấy rất mãn nguyện.
Đúng ngày mùng một tết, Trần Khả Nhất gửi cho Ngôn Tụng một bao lì xì.
Nhưng ngay sau đó anh lại nhận được bao lì xì đáp lễ siêu to khổng lồ từ Ngôn Tụng.
Nhìn số tiền trên màn hình, Trần Khả Nhất biết đã gửi là không rút lại được, nếu không chắc chắn sẽ bị xem là xúi quẩy, phá tài vận, nên đành phải để yên.
Mấy ngày này, Trần Khả Nhất cứ giống như mọi năm, đón tết xong rồi lại trôi qua.
Mãi đến mùng một tết âm lịch.
Trong nhà bỗng có một vị khách không mời mà đến.
Khi Trần Khả Nhất đi ra từ trong phòng ngủ, Lý Tịnh mặc một chiếc áo khoác đỏ đang ngồi trên ghế nói lời chúc tết với Hà Liên Y.
Thấy anh bước ra, Lý Tịnh lập tức đứng dậy: "Dậy rồi à, Trần Khả Nhất."
Khoảnh khắc đó, đầu óc Trần Khả Nhất đơ luôn.
Sao Lý Tịnh lại xuất hiện ở nhà anh?
Theo lý mà nói, ba anh là công nhân cho ông chủ Lý, dù thế nào cũng phải là nhà anh sang chúc tết nhà người ta trước chứ, sao sáng sớm Lý Tịnh đã chạy sang đây?
Nhưng Trần Khả Nhất cũng không rảnh nghĩ quá nhiều, vì anh còn phải đi chúc tết mấy nhà chú bác trong họ.
Mấy nhà ở gần nhau, đi một vòng, đến gần trưa Trần Khả Nhất mới về.
Nhưng lúc về nhà, Lý Tịnh vẫn còn ở đó!
Bây giờ cô đang ở trong bếp, vừa nói cười vừa gói sủi cảo với Hà Liên Y.
Những năm trước tết anh chưa từng gặp Lý Tịnh ở nhà, Trần Khả Nhất cũng không rõ từ khi nào nhà mình với nhà ông chủ Lý đã thân đến mức này.
Đến tận sau bữa cơm trưa, Lý Tịnh mới cáo từ.
Trước khi đi, cô còn đặc biệt chào anh: "Tôi đi trước đây, Trần Khả Nhất."
Rồi lại mỉm cười nói với vẻ nghiêm túc: "Hôm nay vui thật đó."
Không hiểu vì sao, trong lòng Trần Khả Nhất có chút bất an, cứ thấy như sắp có chuyện không hay xảy ra.
Buổi tối, Trần Khả Nhất nằm trên giường, như thường lệ gọi điện thoại cho Ngôn Tụng.
Hai người vẫn im lặng là chính, Trần Khả Nhất dựa vào đầu giường đọc sách.
Lúc này, Trần Chí Quân đột nhiên gõ cửa rồi bước vào.
Trước giờ Trần Chí Quân rất ít khi vào phòng anh, hôm nay có chút khác lạ.
Trần Khả Nhất lập tức ngồi thẳng dậy, gọi một tiếng: "Ba."
Trần Chí Quân ngồi xuống ghế, châm điếu thuốc, mấy lần định mở miệng rồi lại thôi, cuối cùng tất cả đều hóa thành làn khói trắng phả ra.
"Ba có chuyện gì muốn nói sao?"
Trần Khả Nhất hỏi.
Trần Chí Quân lại châm thêm điếu nữa, cuối cùng vẫn quyết định nói: "Tiểu Nhất, con có đang yêu đương không?"
Nghe xong, Trần Khả Nhất hơi sững lại.
Sao ba lại hỏi chuyện này?
Hay là việc anh với Ngôn Tụng gọi điện cho nhau mỗi ngày đã bị phát hiện rồi?
"Không ạ."
Trần Khả Nhất trả lời rất dứt khoát.
"Vậy..."
Trần Chí Quân nhìn anh: "Con thấy con gái ông chủ Lý thế nào?"
Vừa rồi còn đang đắm chìm trong nỗi lo mình bị phát hiện thích Ngôn Tụng, nghe nhắc đến con gái ông chủ Lý, trong đầu Trần Khả Nhất chợt lóe lên, cuối cùng cũng hiểu tại sao hôm nay Lý Tịnh cứ ở lì trong nhà mình.
Còn chưa kịp trả lời, Trần Chí Quân đã dụi tắt điếu thuốc, đứng lên khỏi ghế: "Ông chủ Lý... muốn con sang nhà họ làm con rể."
-
Trời âm mấy độ, trên mặt con suối nhỏ đã đóng đầy băng.
Để chuẩn bị cho hôm nay ra ngoài, Lý Tịnh còn cố ý trang điểm kỹ, bên ngoài mặc áo khoác lông cừu, bên trong là váy dài màu đen.
Cô cứ nghĩ hôm nay là buổi hẹn hò của mình với Trần Khả Nhất, ai ngờ câu đầu tiên vừa gặp mặt, anh đã nói: "Rất xin lỗi, tôi không thích cô."
À.
Nghe xong, Lý Tịnh chỉ thấy thời tiết hôm nay còn lạnh hơn nữa.
Cô cố giữ bình tĩnh, cong khóe môi: "Bây giờ không thích, không có nghĩa là sau này cũng không thích.
Tình cảm là thứ có thể bồi dưỡng mà."
Trần Khả Nhất nhìn ra được Lý Tịnh rất chấp nhất, bèn thành thật nói rõ: "Tôi đang rất rất thích một người.
Cả đời này, cho dù tôi không thể ở bên người đó, tôi cũng sẽ không thích ai khác nữa."
"Tôi nói vậy, cô có hiểu không?"
Giọng anh rất chân thành.
Ấn tượng của Lý Tịnh về Trần Khả Nhất luôn là kiểu người thật thà, hơi ngốc ngốc.
Những lời như thế nói ra từ miệng anh, thật sự khiến cô chấn động.
Nhưng cô lại không thể không tin: "À... vậy chúc mừng người đó nhé."
"Cho nên," Trần Khả Nhất nói chậm lại, "tôi hy vọng cô có thể cho tôi một cơ hội theo đuổi hạnh phúc của chính mình."
"Thật sự rất xin lỗi."
Thời tiết lạnh cắt da, hơi thở của hai người khi nói chuyện đều hóa thành làn khói trắng trong không khí.
Trần Khả Nhất cũng nhận ra hôm nay đối phương đã tỉ mỉ ăn diện, quần áo mặc cũng mỏng.
Anh do dự vài giây, cuối cùng không nỡ, vẫn quyết định cởi áo khoác đưa cho Lý Tịnh.
"Cầm đi."
Lý Tịnh cũng có lòng tự trọng rất cao, cô đưa tay ra: "Nếu anh đã nói thế, vậy tôi đi đây."
Nhưng đúng lúc Lý Tịnh nhận lấy áo khoác, Trần Khả Nhất chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cách hai người chừng mười mét, người đó đứng thẳng, hai tay đút túi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía anh.
Giây tiếp theo, Trần Khả Nhất xác định lại lần nữa.
Là Ngôn Tụng?!
Sao cậu lại xuất hiện ở đây?
Cậu tới đây làm gì?
Tối qua, đúng khoảnh khắc Trần Chí Quân nói ra hai chữ "con rể", tai Trần Khả Nhất nghe rõ tiếng "tít tít" ngắt máy ở điện thoại.
Sau đó anh có gọi thế nào, đầu dây bên kia cũng không chịu bắt máy.
Lòng nóng như lửa đốt, kế hoạch của Trần Khả Nhất là hôm nay nói rõ ràng với Lý Tịnh xong sẽ lập tức quay lại thành phố tìm Ngôn Tụng.
Bây giờ anh cũng đã nói rõ với Lý Tịnh.
Nhưng cảnh tượng anh cởi áo khoác cho cô rất khó mà không bị hiểu lầm.
Lý Tịnh vẫn chưa biết có chuyện gì xảy ra, áo khoác đã khoác lên người rồi.
Khoảng cách hơi xa, Trần Khả Nhất không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Ngôn Tụng.
Nhưng anh lại có cảm giác rất rõ ràng, giống như trời quang bỗng đổ mưa to.
Ngay sau đó, Ngôn Tụng quay người bỏ đi.
Mà Trần Khả Nhất gần như không hề do dự, lập tức đuổi theo.
Lý Tịnh chỉ thấy anh vội vã, đợi đến khi cô định mở miệng hỏi, thì Trần Khả Nhất đã chạy xa cách mình mấy mét rồi.
Ngôn Tụng đi rất nhanh, Trần Khả Nhất đuổi theo phía sau.
May mà trên người không mang nhiều đồ, chạy cũng nhẹ nhàng hơn.
Chạy chừng hai trăm mét, anh mới đuổi kịp Ngôn Tụng.
Anh nắm lấy cánh tay cậu, sốt ruột hỏi: "Ngôn Tụng, sao em lại đến đây?"
Nghe câu này, lửa giận trong lòng Ngôn Tụng càng bùng lên.
"Đúng vậy, em không nên tới."
"Em không nên tới quấy rầy hai người hẹn hò."
Ngôn Tụng không hề dừng bước, Trần Khả Nhất chỉ có thể bám sát phía sau.
"Không phải như em nghĩ đâu, bọn anh không có hẹn hò."
Trần Khả Nhất vẫn kiên nhẫn giải thích: "Em đừng giận nữa được không."
Nói đến đây.
Ngôn Tụng bỗng dừng lại.
Cậu nhếch môi, cười lạnh.
"Giận?"
"Thì ra anh cũng biết em sẽ giận khi nhìn thấy anh làm mấy chuyện như vậy?"
Ngôn Tụng vốn ít nói, giờ phút này vậy mà từng câu từng câu bắn ra, cuối cùng càng là giọng điệu đầy áp lực: "Vậy anh nói xem, tại sao em lại giận?"
Một câu liền khiến Trần Khả Nhất sững sờ tại chỗ.
Những ngày gần đây ở cùng với Ngôn Tụng, thật ra Trần Khả Nhất đã có vài suy đoán táo bạo trong đầu.
Chuyện này chuyện kia dồn lại, trong lòng anh đã có đến chín phần chắc chắn.
Anh đã âm thầm quyết định, chỉ cần đạt đến mười phần, anh sẽ không trốn tránh nữa.
Vậy một phần cuối cùng kia, từ đâu mà đến?
Nhìn Ngôn Tụng đang đứng trước mặt lúc này,
Bỗng chốc, như có tia sét lóe lên trong đầu Trần Khả Nhất.
Trời lạnh như vậy, anh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, vậy mà hoàn toàn không thấy lạnh, tiếng tim đập ầm ầm bên tai, như muốn phá ngực mà ra.
Tất cả âm thanh xung quanh đều trở nên yên tĩnh, cuối cùng, Trần Khả Nhất cũng muốn nói ra suy đoán vẫn giấu sâu trong lòng mình.
"Bởi vì em thí..."
Câu nói còn chưa dứt, một cơn gió mạnh bất chợt thổi tới, cuốn theo lá cây khô trên những cành trụi, rào rào rơi xuống.
Giây tiếp theo, Ngôn Tụng há miệng chặn lời anh, đường hoàng nói:
"Bởi vì mẹ nó em thích anh!"