Khác [ĐAM/EDIT] Trên Con Đường Hoàng Hôn Ngày Đó

[Đam/Edit] Trên Con Đường Hoàng Hôn Ngày Đó
Chương 39


Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ.

Biên tập: Angel Anette.

...

CHƯƠNG 39

"Anh có chắc là muốn đến công ty với em không?"

Sùng Thu tháo miếng dán điện từ cuối cùng trên thái dương xuống, nói với Nam Hoài đang đứng bên cạnh.

Nam Hoài đang cùng bác sĩ quan sát kết quả hiển thị trên màn hình, không biết y có nhìn ra được gì hay không, nghe vậy liền đứng thẳng người, hơi mất tự nhiên mà xoa xoa lên cổ.

Y không mang theo hành lý, vậy nên quần áo hôm nay mặc trên người đều lấy từ tủ đồ của Sùng Thu — áo len dệt kim cổ chữ V màu nhạt phối với áo trong cổ cao vừa phải, ngay cả chiếc đồng hồ trên cổ tay cũng do đích thân Sùng Thu chọn lựa và đeo vào cho y.

Đây không phải phong cách quen thuộc của mình, Nam Hoài xoay xoay cổ tay, cổ áo bó sát khiến y có chút không thích nghi được, thi thoảng lại muốn kéo giãn ra một chút.

"Em không muốn anh đi chung ư?"

Nam Hoài hỏi.

"Không có," Sùng Thu đứng dậy, giúp Nam Hoài chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn, "Em chỉ sợ anh thấy chán thôi."

"Lần này trở lại công ty, có lẽ em sẽ rất bận," Anh giải thích, "Thời gian qua có một số việc tồn đọng cần xử lý, còn phải chủ trì thêm một số cuộc họp.

Nếu anh đi, có lẽ chỉ có thể ngồi nhìn em làm việc thôi."

Anh nhấn mạnh lần nữa, "Sẽ chán lắm đó."

Nam Hoài phối hợp với động tác của Sùng Thu mà hơi ngửa đầu lên, hai tay vòng ra sau lưng, "Ở nhà cũng chỉ có một mình anh thôi, như vậy thì không chán à?"

Y gọi căn biệt thự ở Vịnh Cầm là "nhà" một cách rất tự nhiên mặc dù chỉ mới ở lại một đêm.

Có lẽ chính Nam Hoài cũng không nhận ra điều này nhưng Sùng Thu thì đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.

Sùng Thu rất thích cách xưng hô vô thức này của y, điều đó đại diện cho việc Nam Hoài đã xem nơi ấy là một nơi thuộc về mình.

"Là do em không suy xét thấu đáo."

Cổ áo thực ra đã chỉnh tề rồi, ngón trỏ của Sùng Thu vô tình lướt qua yết hầu của Nam Hoài, nhìn thấy bên dưới lớp cổ áo gập lại, gần xương quai xanh có một vài dấu hôn lốm đốm.

Đó là "thành quả" của anh vào đêm qua.

Anh nhẫn nhịn thu tay về, nói: "Nhưng vết thương của anh vừa mới cắt chỉ, bác sĩ dặn anh cần nghỉ ngơi nhiều hơn."

Nhóm bác sĩ đang vây quanh thảo luận về kết quả kiểm tra vừa rồi, không ai chú ý đến đến họ ở bên này.

Nam Hoài cúi đầu, nhanh như chớp hôn nhẹ lên khóe môi của Sùng Thu một cái, "Vậy bây giờ thì sao?"

Sùng Thu lần đầu tiên trong đời nhận "hối lộ", cả tâm hồn lẫn thể xác đều vô cùng sảng khoái.

Anh mím môi, phải cố gắng lắm mới nhịn xuống ý muốn hôn lại, "Bây giờ tự nhiên em nhớ ra, trong văn phòng của em cũng có phòng nghỉ."

...

Tập đoàn Sùng Thị là công ty đầu tiên Lý Trác vào làm việc sau khi tốt nghiệp.

Ban đầu anh ta làm việc dưới trướng của cựu chủ tịch, hai năm sau, chủ tịch Sùng vì bệnh tình mà lui về làm hậu thuẫn, giao lại công ty cho Sùng Thu tiếp quản, anh ta cũng nghiễm nhiên trở thành trợ lý của chủ tịch mới, tính đến nay thì cũng đã được 4 năm.

Công bằng mà nói, Sùng tổng là một ông chủ rất tốt, tiền nhiều việc ít, xuất thân cao quý nhưng không nhiễm phải những thói hư tật xấu thường thấy của các công tử thế gia.

Một phần bởi do tính cách cộng thêm sự giáo dục khắt khe từ nhỏ, thường ngày Sùng tổng sống rất kín tiếng, chỉ đi đi về về giữa hai điểm là nhà và công ty, ngoài công việc ra Lý Trác chưa từng thấy anh làm bất cứ chuyện gì khác.

Đến mức mà có đôi lúc Lý Trác cảm thấy người này giống như một cỗ máy sinh ra chỉ để làm việc, được thiết lập các chương trình liên quan đến công việc, những thứ còn lại đều bị loại bỏ khỏi DNA rồi.

Vì vậy sau khi nghe Sùng Thu đột ngột quyết định xin nghỉ phép, phản ứng đầu tiên của Lý Trác là đối phương đang nói đùa.

Ông chủ không đi làm đương nhiên là chuyện tốt.

Huống hồ trước khi rời đi Sùng tổng đã sắp xếp mọi thứ ổn thoả, Lý Trác chỉ cần thực hiện theo kế hoạch là được, mỗi ngày báo cáo định kỳ, không cố định thời gian họp trực tuyến, ngoài ra chỉ cần xử lý thêm một số chuyện gia đình.

Đây đều là chức trách của một trợ lý, không có gì đáng trách.

Nhưng dần dần, anh ta đã nhận ra có điều gì đó không đúng.

Từ số quần áo dành cho hai người mà Sùng tổng nhờ anh ta gửi đến sau vụ tai nạn cho đến đồ dùng sinh hoạt mà anh ta đã chuẩn bị ở Vịnh Cầm khi Sùng tổng tuyên bố trở về cũng là dành cho hai người.

Ngoài ra còn đặt lịch khám bệnh dù không bị thương, cho đến số đồ ăn vặt và máy Switch mà Sùng tổng đã nhờ anh ta đi mua gấp sáng nay.

Mọi dấu hiệu đều cho thấy, bên cạnh Sùng tổng hình như đã xuất hiện thêm một người nữa.

Lúc đầu Lý Trác cảm thấy thật sự khó tin.

Anh ta đã đi theo Sùng tổng lâu như vậy, chưa bao giờ nghe thấy bất kỳ tin đồn nào về anh.

Theo lý mà nói, một phú nhị đại trẻ tuổi tài cao, tuấn tú lịch lãm lại có nhiều tiền như Sùng tổng thì khó mà giữ được trạng thái độc thân lâu như thế.

Nhưng ngặt nỗi Sùng tổng lại là một ngoại lệ, thanh tâm quả dục đến cực điểm, bao nhiêu năm qua đừng nói là một con người khác giới, ngay cả một con côn trùng khác giới cũng chưa từng xuất hiện bên cạnh anh.

Mấy đồng nghiệp bọn họ đã từng lén lút đoán già đoán non về xu hướng tính dục của Sùng tổng, cuối cùng họ đều nhất trí cho rằng sẽ có một ngày nào đó, Sùng Tổng làm việc đến tận khuya rồi đột nhiên mất đi ý thức, xuyên không đến một thế giới kỳ lạ và tìm được một loại quả trường sinh bất tử, sau khi ăn vào thì sẽ phân bào ra một "cái tôi" khác, kết cục cả hai cùng trở về để thay phiên nhau làm việc.

Rất vô lý, nhưng ngoài cái đó ra thì họ hầu như không thể tưởng tượng được cảnh tượng bên cạnh Sùng tổng sẽ xuất hiện bất kỳ ai.

Cho đến trước buổi chiều ngày hôm nay, Lý Trác vẫn luôn nghĩ như vậy.

Và rồi khi anh ta tận mắt nhìn thấy Sùng Thu dẫn theo một người đàn ông bước vào cổng trụ sở chính của tập đoàn Sùng Thị.

Lý Trác ngoài mặt vẫn bình thản nhưng nhân lúc đóng cửa xe đã âm thầm nhéo mình một cái thật đau, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại: "Sùng tổng."

Sùng Thu gật đầu, Lý Trác lại hướng ánh mắt về phía người đàn ông bên cạnh Sùng tổng, anh ta không bỏ sót lúc vừa mở cửa xe ra, hai người họ vẫn còn đang nắm tay nhau.

Nhưng đời tư của Sùng tổng rốt cuộc không phải là chuyện để anh ta hóng hớt.

Vì vậy Lý Trác liền bày ra bộ dáng thắc mắc đúng mực: "Vị này là?"

Sùng tổng bình thản tung ra một quả bom hạng nặng: "Anh ấy là người yêu của tôi."

Lời vừa dứt, Lý Trác thấy người đàn ông bên cạnh Sùng tổng hơi nhướn mày, dường như có chút bất ngờ, sau đó mỉm cười nói với Lý Trác: "Chào anh, tôi là Nam Hoài."

Lý Trác vội vàng đáp: "Chào Nam tiên sinh."

Người đàn ông này có một khuôn mặt cực kỳ ưa nhìn, ngũ quan sắc nét, lông mày và đôi mắt sâu thẳm.

Dung mạo quá đỗi xinh đẹp đôi khi sẽ mang lại một loại công kích tự nhiên, thế nhưng nốt ruồi nhỏ bên sống mũi lại vừa vặn trung hòa một phần sự sắc sảo ấy, phối hợp với đôi mắt bẩm sinh đã mang theo ý cười.

Thời gian qua Lý Trác đã đi bàn dự án với mấy công ty giải trí, gặp qua không ít những minh tinh nghệ sĩ đang nổi đình nổi đám, nhìn đến mức gần như đã bị chai lỳ với cái đẹp, nhưng lúc này anh ta vẫn bị nụ cười của đối phương làm cho lóa mắt.

"Lý Trác."

Giọng nói lạnh lùng của Sùng Thu kéo Lý Trác thoát khỏi cơn thất thần ngắn ngủi.

Lý Trác lập tức hoàn hồn, nghe thấy Sùng tổng giới thiệu với người bên cạnh: "Trợ lý của em."

Lý Trác phối hợp: "Nếu ngài có nhu cầu gì thì cứ tìm tôi nhé."

Người kia rũ mắt nhìn anh ta, trên mặt vẫn thấp thoáng ý cười, Lý Trác không dám nhìn thẳng nữa, hơi cúi đầu, trong tầm mắt lại xuất hiện một bàn tay với những đốt ngón tay rõ rệt, trên cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ vốn thuộc về Sùng tổng, là chiếc duy nhất trên thế giới.

Đây giống như một sự đánh dấu độc nhất vô nhị.

"Vậy thì làm phiền anh rồi."

Anh ta nghe thấy người đó nói.

"Nam tiên sinh đừng khách sáo."

Đây là lần đầu tiên Sùng tổng dẫn người đến công ty.

Lý Trác nhấn nút thang máy lên tầng thượng, thông qua hình ảnh phản chiếu trên vách thang máy, bí mật quan sát hai người ở phía sau.

Chỉ thấy vị Nam tiên sinh kia hơi dựa người vào tay vịn, không biết đã nói gì bên tai Sùng tổng.

Sùng Thu không nói gì, cánh tay cử động rồi nắm lấy tay của đối phương.

Nắm rất chặt, cứ như sợ người ta sẽ chạy mất không bằng.

Một tiếng "ting", thang máy đã đến nơi, Lý Trác bước ra trước, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ như mình không thấy gì cả.

"Người trợ lý này của em cũng thú vị thật."

Sau khi trợ lý Lý rời đi, Nam Hoài nói với Sùng Thu.

"Trong thang máy cứ nhìn lén chúng ta suốt, bị anh phát hiện còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra."

Chiếc ghế giám đốc của Sùng Thu xoay một vòng dưới tay y, Nam Hoài tự nhiên ngồi xuống, vắt chân phải lên chân trái, hai tay đan lại.

Sùng Thu: "Có lẽ vì lần đầu gặp anh nên anh ta có hơi tò mò thôi."

Nam Hoài lấy chân trái làm trụ, xoay ghế, hướng mặt về phía cửa sổ sát đất khổng lồ của văn phòng, nheo mắt đầy dễ chịu dưới ánh nắng, "Trước đây chưa từng có ai đến đây sao?"

Sùng Thu đặt xấp tài liệu vừa mới lật được vài trang xuống, bước tới, xoay ghế lại để y đối diện với mình, "Ngoài công việc ra thì chỉ có anh thôi."

Nam Hoài: "Vậy sao, thế thì vinh dự cho anh quá."

Y chậm rãi rút cà vạt của Sùng Thu ra, quấn một vòng quanh cổ tay mình, "Vừa rồi em nói với anh ta, anh là... người yêu của em?"

Mức độ lôi kéo này không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến Sùng Thu, nhưng anh vẫn thuận theo theo lực đạo của Nam Hoài mà cúi đầu, một tay chống lên lưng ghế, một tay vịn tay ghế, gần như bao trùm cả người Nam Hoài vào trong phạm vi của mình.

Anh cụp mắt, ánh mắt phác họa từng đường nét trên khuôn mặt Nam Hoài, từ đôi đồng tử màu hổ phách cho đến làn môi phơn phớt sắc hồng.

Anh nói: "Anh không thích cách xưng hô này sao?"

Nam Hoài: "Cũng không phải."

Sùng Thu rất dễ thương lượng: "Cũng có thể đổi thành một kiểu khác."

Nam Hoài: "Ví dụ?"

"Bạn trai, bạn đời, người thương, hoặc là..."

Sùng Thu cố ý dừng lại một chút, giọng trầm xuống, "Bảo bối?"

Đôi mắt của Nam Hoài dần dần tròn xoe theo mỗi một danh xưng, đến cái cuối cùng, y chớp chớp mắt, giật giật cà vạt của Sùng Thu: "Sùng tổng, anh nhớ là hình như anh lớn hơn em hai tuổi cơ mà?"

Sắc mặt của Sùng Thu vẫn như thường: "Ừm, có vấn đề gì sao?

Anh thích cái nào?

Em thì sao cũng được."

Nam Hoài "chậc" một tiếng, lộ ra vẻ mặt như bị ê răng, "Em sến súa quá đi mất."

Sùng Thu thản nhiên thừa nhận: "Em vốn dĩ là người như vậy mà."

Nam Hoài khó khăn lựa chọn: "Vậy thì gọi là bạn trai đi, nghe cho nó bình thường chút."

"Được," Sùng Thu hôn một cái lên mặt anh, "Bạn trai."

Anh nhìn Nam Hoài đăm đăm, một lúc lâu sau bỗng nhiên thở dài.

"Hình như em vẫn đánh giá bản thân mình quá cao rồi."

Nam Hoài đáp lại anh bằng một ánh mắt khó hiểu, đầu hơi nghiêng sang một bên, đôi đồng tử dưới ánh sáng trong veo không một tia tạp chất, viền mắt thấm một vòng kim sắc nhàn nhạt.

Y xem chiếc cà vạt của Sùng Thu giống như một loại dây dắt, có vấn đề là lại kéo nhẹ một cái, "Ý em là sao?"

Sùng Thu cúi thấp người, vùi mặt vào cổ Nam Hoài, "Có anh ở đây, em không tài nào tập trung làm việc được."

Anh nghe thấy Nam Hoài bật cười, lồng ngực rung động truyền qua làn da chạm đến tai anh.

Nam Hoài buông cà vạt ra, nói: "Thế thì phải trách anh rồi."

"Không trách anh," Sùng Thu nói, "Là định lực của em không đủ, không thể chống lại sự cám dỗ."

Anh dùng môi nhẹ nhàng cọ cọ bên cổ Nam Hoài, giống như đang hấp thụ năng lượng.

Thế nhưng, ngay khi Sùng Thu chuẩn bị thực hiện bước tiếp theo, cửa văn phòng đột nhiên bị gõ vang, giọng của Lý Trác lại vang lên: "Sùng tổng."

Động tác của Sùng Thu khựng lại.

Nam Hoài vỗ vỗ vào mặt anh: "Có người gọi em kìa, Sùng tổng."

Y nhấn mạnh hai chữ cuối, giọng nói đùa cợt.

Sùng Thu nắm cổ tay Nàm Hoài, bất lực đứng dậy.

Nam Hoài tự động nhường chỗ, chuồn sang một bên tiếp tục phơi nắng.

Khi tiếng gõ cửa lần thứ hai vang lên, Sùng Thu chỉnh lại cà vạt bị kéo loạn, trầm giọng nói: "Vào đi."

Lý Trác ôm một xấp tài liệu đi vào phòng, nhạy bén nhận ra bầu không khí trong văn phòng có chút không đúng lắm, vả lại không hiểu sao anh ta cứ cảm thấy nhiệt độ trong phòng hình như còn thấp hơn lúc trước khi anh ta rời khỏi khá nhiều.

Lý Trác đặt tài liệu lên bàn làm việc, thấy Sùng tổng đang lật xem công văn, còn vị Nam tiên sinh kia thì cuộn mình trên ghế sofa bắt chéo chân chơi game, hai người trông có vẻ chẳng liên quan gì đến nhau.

Không lẽ đã cãi nhau rồi?

Không nên chứ nhỉ.

"Còn việc gì nữa không?"

Lý Trác đang suy diễn lung tung thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Sùng tổng, lập tức giật bắn mình: "Có."

Sùng Thu: "Việc gì?"

Lý Trác: "Sùng tổng, lúc trước ngài dặn sẽ mở họp, tôi đã thông báo cho các bộ phận, hiện tại họ đã đợi sẵn trong phòng họp rồi."

"Tôi biết rồi," Sùng Thu nói, "Tôi sẽ qua ngay."

Lý Trác: "Vâng."

Anh ta cầm lấy một bản tài liệu chuẩn bị rời đi thì thấy Sùng tổng vốn dĩ nên đi về hướng phòng họp lúc này lại bước về phía sofa, sau đó cúi người xuống.

Từ góc độ của Lý Trác không thể nhìn thấy rõ, không biết hai người đã làm gì hay nói gì, nửa phút sau, Sùng tổng mới đứng thẳng người, nói với người trên sofa: "Đợi em về."

Nam tiên sinh thì cười híp mắt, vẫy vẫy tay như mèo chiêu tài: "Được."

Nhìn Sùng tổng có vẻ tâm trạng đang khá là tốt đẹp, thế nên sau khi ra khỏi cửa, Lý Trác cân nhắc nói thêm một chuyện khác: "Sùng tổng, ngài Sùng Thân Nguyên cũng đã tới, đang làm loạn đòi gặp ngài ở dưới lầu, bảo vệ có đuổi thế nào cũng không chịu đi."

Bước chân của Sùng Thu khựng lại.

Họ chỉ vừa mới trở về, Sùng Thân Nguyên lấy tin tức từ đâu ra?

Lý Trác hỏi: "Có cần báo cảnh sát không?"

"Không cần," Sùng Thu hỏi, "Mấy ngày trước ông ta có đến không?"

Lý Trác: "Không có, hôm nay là lần đầu tiên."

Lời vừa nói ra, anh ta cũng lập tức nhận ra sơ hở: "Tôi sẽ đi điều tra ngay."

"Ừm."

Sùng Thu nói: "Bảo ông ta đợi ở phòng khách đi."

"Vâng."
 
[Đam/Edit] Trên Con Đường Hoàng Hôn Ngày Đó
Chương 40


Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ.

Biên tập: Angel Anette.

...

CHƯƠNG 40

Cuộc họp kéo dài gần một tiếng rưỡi đồng hồ.

Các bộ phận lần lượt báo cáo ngắn gọn về những tiến độ chủ yếu gần đây trong công ty.

Trên màn hình là những bảng biểu không ngừng nhảy số, bên tai là giọng nói thao thao bất tuyệt quen thuộc của giám đốc bộ phận thiết kế, Sùng Thu chống tay nhẹ lên trán, đang lắng nghe nhưng trong đầu lại nghĩ đến dáng vẻ mong chờ của Nam Hoài.

Không biết Nam Hoài có chờ đợi sốt ruột hay không, một mình ở trong văn phòng chắc là buồn chán lắm.

Sùng Thu rất hiếm khi rơi vào tình trạng lơ đãng như thế này, cũng may mà việc vừa làm vừa nghĩ đối với anh không phải là một chuyện khó.

Báo cáo kết thúc, anh đảo mắt nhìn mọi người trong phòng họp: "Thời gian qua đã vất vả cho mọi người rồi, tan họp."

Anh xoay người rời đi, những người khác cũng lần lượt nối gót ra ngoài.

Trở lại tầng thượng, cửa thang máy vừa mở ra, bên ngoài là một trận ồn ào.

Lý Trác nhíu mày: "Có chuyện gì thế?"

Lo lắng đã xảy ra chuyện, anh ta nói với Sùng Thu: "Sùng tổng, để tôi đi xem thử."

Sùng Thu: "Ừm."

Anh dừng bước, chẳng bao lâu sau, Lý Trác đã quay trở lại: "Sùng tổng, là ngài Sùng Thân Nguyên.

Ông ta không đợi được ngài ở phòng khách nên đã thừa lúc bảo vệ không chú ý mà lẻn lên đây, hiện đang gây rối ngay trước cửa văn phòng của ngài.

Ngài xem nên xử lý thế nào?"

Vụ án của Sùng Bác Văn sẽ ra tòa vào tháng sau, hiện nay hắn vẫn còn đang ở trong trại tạm giam.

Sùng Thu ngay từ đầu đã tỏ thái độ kiên quyết là không chấp nhận hòa giải, giao cho luật sư toàn quyền xử lý.

Theo một phần nội dung mà luật sư gửi tới, gia đình họ vẫn không từ bỏ ý định muốn hòa giải, khăng khăng đòi gặp mặt Sùng Thu để nói chuyện trực tiếp.

Đáng tiếc là Sùng Thu đã sớm chặn hết mọi phương thức liên lạc của họ rồi.

Việc bị Sùng Thân Nguyên tìm đến cửa sau khi trở về thành phố Án không nằm ngoài dự kiến của anh.

Chỉ là không ngờ đối phương lại có được tin tức nhanh như thế.

"Trước đây ngài Sùng cũng thường xuyên đến công ty, rất nhiều người đều biết mặt ông ta," Lý Trác nói, "Mọi người không dám thực sự dùng biện pháp mạnh nên tình hiện hiện tại mới rơi vào cảnh bế tắc."

Chỉ cách một bức tường, Nam Hoài vẫn còn ở trong văn phòng, không biết có nghe thấy động tĩnh bên ngoài hay không.

Sùng Thu đưa mắt về hướng phòng khách, Lý Trác liền hiểu ý ngay: "Để tôi đi xử lý."

Anh ta nhanh chóng giải tán đám người đang vây xem, đi tìm trưởng bộ phận an ninh dặn dò mấy câu.

Trưởng bộ phận an ninh lập tức như gặp được cứu tinh, gật đầu lia lịa.

Sùng Thu nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một nhóm người đang vây quanh cửa văn phòng, ở giữa đám đông là Sùng Thân Nguyên đang giằng co với bảo vệ.

"Sùng tổng vẫn đang họp, không có ở trong văn phòng, xin ngài đợi thêm một lát nữa."

Nhân viên ở gần đó cố gắng khuyên nhủ.

Kể từ lần rời khỏi đồn cảnh sát trước đó, đây là lần đầu tiên anh gặp lại đối phương.

Sùng Thân Nguyên mặc bộ vest nhăn nhúm, gương mặt phù thũng, trông có vẻ thời gian qua đã sống không mấy dễ dàng.

Ông ta gào lên: "Các người tưởng tôi là đứa trẻ 3 tuổi dễ bị lừa lắm sao?

Tôi đã đợi hơn một tiếng đồng hồ rồi, còn định bắt tôi đợi đến bao giờ nữa?"

"Nhưng Sùng tổng hiện giờ thực sự không có ở đây."

Sùng Thân Nguyên cười lạnh một tiếng: "Lại định lừa tôi nữa chứ gì?"

Ông ta nhìn quanh bốn phía, bỗng nhiên phát hiện đám bảo vệ xung quanh không biết từ lúc nào đã đứng thành một vòng tròn, đang tiến về phía mình từng chút một.

Trong lòng ông ta chợt cảm thấy bất ổn: "Các người muốn làm gì?

Tôi cảnh cáo các người, tôi là chú ruột của Sùng Thu, các người mà dám động vào tôi, có tin tôi nói với Sùng Thu đuổi việc hết tất cả các người ngay không?!"

Thế nhưng ai cũng có thể nhìn ra lúc này ông ta chỉ là "ngoài mạnh trong yếu", đang cố tình lên giọng để phô trương thanh thế mà thôi.

Trưởng bộ phận an ninh vốn dĩ đã bồn chồn không yên vì cấp dưới không trông chừng cẩn thận để người chạy ra ngoài, bây giờ không còn tâm sức đâu mà đôi co với ông ta: "Chuyện đó thì cũng phải đợi đến lúc ngài gặp được mặt Sùng tổng rồi hãy hay."

Sùng Thân Nguyên lùi bước, hai mắt trợn lên đầy giận dữ: "Mày nói cái gì?

Có giỏi thì nói lại một câu nữa xem?"

Phía sau lưng đã là cửa văn phòng, ông ta không còn đường lùi, hai tay múa may loạn xạ: "Đừng qua đây!

Tôi bảo các người đừng có qua đây!"

Trưởng bộ phận an ninh chẳng buồn nghe ông ta nói nhảm nữa, ra dấu "lên", đám bảo vệ lập tức xông tới.

Sùng Thân Nguyên thấy vậy liền xoay người điên cuồng vặn tay nắm cửa: "Sùng Thu, chú biết cháu đang ở bên trong, mau mở cửa cho chú!"

Thấy bảo vệ đều đã xông lên, trong lúc cấp bách, ông ta liền rút từ trong túi ra một con dao gọt trái cây: "Mấy người đừng có qua đây!"

Không ngờ ông ta còn mang theo cả hung khí, sắc mặt những người có mặt tại đó ngay lập tức trở nên nghiêm trọng.

Vẻ mặt của Sùng Thu theo đó cũng lạnh lùng hơn, anh lập tức sải bước tiến về phía trước.

Sùng Thân Nguyên thấy chiêu này có hiệu quả, càng vung dao hăng hái hơn, dán sát lưng vào cửa, lộ ra nụ cười đắc ý: "Thế nào, không phải các người rất lợi..."

Chữ "hại" còn chưa kịp thốt ra, sau lưng ông ta bỗng nhiên trống rỗng, cơ thể cũng theo quán tính mà mất thăng bằng đổ ập về phía sau, "ầm" một tiếng ngã sõng soài xuống đất.

Biến cố đột ngột này khiến mọi người đang có mặt đều sững sờ.

Bước chân của Sùng Thu cũng khựng lại.

Nam Hoài.

Ánh mắt của anh vượt qua đám đông, chính xác bắt được bóng hình vừa đột nhiên xuất hiện bên trong cánh cửa.

"Đứa nào đấy?"

Sùng Thân Nguyên đau đến mức hai mắt nổ đom đóm, tức giận rủa xả.

Cùng lúc đó, chưa kịp hoàn hồn thì bàn tay đang cầm dao của ông ta bỗng nhiên bị ai đó đá một cái, cả cánh tay tê dại, con dao cũng theo đó mà tuột khỏi tay.

Nhận ra cửa văn phòng đã được mở ra từ bên trong, ông ta bất chấp đau đớn vội vàng xoay người định nhặt lại con dao, nhưng vừa mới chạm đến cán dao thì lưỡi dao đã bị một bàn chân dẫm lên, hoàn toàn không thể rút ra được.

Sùng Thân Nguyên ngẩn ra, tầm mắt từ đôi giày vải sọc xanh trắng nhích dần lên trên, lướt qua chiếc quần dài tối màu và áo len dệt kim màu kem nhạt, nhìn thấy một khuôn mặt vừa lạ vừa quen.

"Ồn ào quá."

Nam Hoài từ trên cao nhìn xuống người đang nằm dưới đất.

Xương chân mày của y hơi nhô, sống mũi cao thẳng, khiến đôi mắt trông rất sâu.

Mỗi khi không cười, y mang lại một cảm giác xa cách và rất khó gần.

Sùng Thân Nguyên chưa từng thấy qua bộ dáng lạnh lùng của y, nhất thời không thể nhận diện khuôn mặt này với bất kỳ ai trong trí nhớ.

Ông ta cảm thấy ánh mắt của đối phương rơi trên người mình rất lạnh lẽo, không mang theo bất kỳ một cảm xúc nào, giống như đang nhìn vào không khí hay một con chó hoang ven đường.

Sùng Thân Nguyên tức giận thở hồng hộc, chất vấn: "Mày là ai?

Sao mày lại ở trong văn phòng của Sùng Thu?"

"Tôi là ai à?"

Nam Hoài cúi người nhặt con dao lên dưới cái nhìn đầy cảnh giác của ông ta, xoay nó giữa các ngón tay một cách điêu luyện rồi mỉm cười: "Sao ông quên tôi nhanh thế?"

Nụ cười ấy khiến Nam Hoài trông quen mắt hơn.

Sùng Thân Nguyên lập tức nhớ ra người đàn ông đã cùng xuất hiện với Sùng Thu ở đồn cảnh sát: "Hóa ra là mày!"

"Nhớ ra rồi sao?"

Nam Hoài cúi thấp người, dùng cán dao vỗ vỗ lên mặt ông ta: "Đã lâu không gặp."

Lồng ngực của Sùng Thân Nguyên phập phồng dữ dội: "Sao mày lại ở đây?

Sùng Thu đâu?"

Ông ta cứ ngỡ đối phương chỉ là một món đồ chơi được Sùng Thu bao dưỡng trong lúc hứng thú nhất thời, không ngờ lại có bản lĩnh lớn như vậy, khiến Sùng Thu chịu dẫn tới cả công ty.

Cái tên "tiểu bạch kiểm" này không trả lời câu hỏi của ông ta.

Sùng Thân Nguyên thấy đối phương đứng dậy, không biết đã thấy gì mà bỗng nhiên mỉm cười một cái ở phía sau lưng mình.

Ai ở đó?

Ông ta vật vã quay đầu lại, nhìn thấy Sùng Thu với khuôn mặt lạnh lùng đang bước tới từ phía xa.

"Sùng Thu!"

Cuối cùng cũng đợi được thời khắc này, không biết lấy sức lực từ đâu mà Sùng Thân Nguyên liền chống người dậy, lảo đảo muốn đứng lên cướp con dao từ tay Nam Hoài.

Nhưng còn chưa kịp chạm tới góc áo của đối phương, cả người ông ta đã lập tức bị đá văng ra bên cạnh.

"Anh có sao không?"

Sùng Thu không buồn đoái hoài đến kẻ đang nằm dưới đất, chỉ lo hỏi han Nam Hoài.

Nam Hoài lắc đầu: "Không sao."

Sùng Thân Nguyên khạc ra một ngụm máu bầm, lúc này Sùng Thu mới chịu liếc ông ta một cái.

Giây tiếp theo, đám bảo vệ ùa lên, không tốn quá nhiều sức lực đã khống chế được ông ta ngay tại chỗ.

"Sùng Thu!"

Bảo vệ đưa Sùng Thân Nguyên đến căn phòng khách ban đầu.

Ngoài con dao gọt trái cây ra, trên người ông ta không còn mang theo hung khí nào khác.

Sau một hồi giằng co, dáng vẻ của ông ta trông còn thảm hại hơn lúc mới đến, không chỉ quần áo mà ngay cả tóc tai cũng rối bời, khóe miệng rỉ máu khiến ông ta trông vô cùng chật vật.

Sùng Thân Nguyên ngồi bệt dưới sàn, cảm thấy đầu óc quay cuồng.

Ông ta nghe thấy tiếng bước chân nhịp nhàng đang đi đến, vài giây sau, Sùng Thu đã xuất hiện trước mặt ông ta.

Sùng Thân Nguyên ngẩng đầu lên.

Người ta thường nói con trai đa phần đều giống mẹ, nhưng đứa cháu trai này của ông ta lại thừa hưởng nhiều nét từ cha nó hơn, gương mặt luôn là sự bình thản và thờ ơ đặc trưng của người nhà họ Sùng.

Vest đen giày da, lịch lãm mà tuấn tú.

Giống hệt cái người cha chết sớm của nó, đều đáng ghét như nhau.

Từ nhỏ Sùng Thân Nguyên đã không hiểu, tại sao đều là con ruột nhưng cha mẹ lại luôn thiên vị Sùng Vân Thâm hơn.

Cho dù ông ta có ngoan ngoãn đến đâu hay nỗ lực đến mức nào thì cũng không thể đứng ngang hàng với Sùng Vân Thâm được.

Từ nhỏ đến lớn, bất kể là tài nguyên hay tình yêu thương của cha mẹ, tất cả mọi thứ chưa bao giờ thuộc về Sùng Thân Nguyên.

Sau này vất vả lắm Sùng Vân Thâm mới chết đi thì đứa con trai lại đến.

Đứa trẻ này thừa hưởng mọi ưu điểm của Sùng Vân Thâm, thông minh và điềm tĩnh hơn người, đồng thời lại có khí chất giống hệt như cha của nó, nghiễm nhiên được bồi dưỡng thành người thừa kế tiếp theo sau Sùng Vân Thâm.

Nhưng dựa vào cái gì?

Sùng Thân Nguyên ngơ ngác nhìn Sùng Thu, phần hông vừa bị đá trúng truyền đến cơn đau âm ỉ, ông ta nhe răng cười, nếm được vị rỉ sắt trong miệng.

Ông ta nói: "Hai người thực sự rất giống nhau."

Ánh mắt của Sùng Thu rơi trên người ông ta, đồng tử đen thẫm.

Anh chẳng bận tâm đến lời nói này, hỏi thẳng: "Ông đến gặp tôi là có chuyện gì?

Muốn tôi rút lại đơn kiện sao?"

Sùng Thân Nguyên chùi vết máu trên khóe miệng.

Ông ta đến đây đương nhiên là muốn Sùng Thu tha cho Bác Văn.

Thời gian qua ông ta đã chạy vạy giữa công ty và trại tạm giam, bận đến mức tối mắt tối mũi.

Sùng Thu không chịu ló mặt, cái tên luật sư chết tiệt kia thì lươn lẹo như một con rắn, có hỏi gì cũng không chịu tiết lộ.

Ông ta không hiểu, đó chỉ là một cuộc xô xát không thành thôi mà, Sùng Thu có cần phải làm quá vấn đề lên như thế không, náo loạn đến mức phải khởi kiện, huống hồ bọn họ cũng có bị thương đâu, có đến mức phải dồn người ta vào đường cùng không?

Khi ông ta ngẩng đầu lên lần nữa, biểu cảm đã thay đổi, ông ta nhích tới vài bước, vẻ mặt trở nên nịnh nọt: "Sùng Thu, Bác Văn nó còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện, không phải cố ý đâu, cháu rủ lòng thương mà tha cho nó đi.

Hồi nhỏ chẳng phải hai đứa vẫn thường chơi chung với nhau sao?

Cháu biết đấy, em nó khờ khạo, làm việc không màng hậu quả nhưng tâm tính không xấu xa gì đâu.

Nể mặt chú, cháu tha lỗi cho nó lần này đi được không?"

Sùng Thu từ đầu đến cuối không có bất kỳ biểu cảm nào, nghe ông ta nói xong mới hỏi: "Còn việc gì nữa không?"

Sùng Thân Nguyên: "Sùng Thu, xem như chú cầu xin cháu, cháu tha cho nó đi, có được không?"

Khí thế hung hăng trước cửa văn phòng vừa rồi đã biến mất sạch sẽ, ông ta bắt đầu nói năng lộn xộn: "Hôm qua chú có đi thăm bà nội của cháu, bà đã mắng chú một trận, chú cũng biết mình sai rồi.

Chú đã quá nuông chiều Bác Văn, đó là lỗi của chú, sau này chú nhất định sẽ dạy dỗ nó thật nghiêm khắc."

"Còn nữa, chú út của cháu cũng đã nói với chú rồi," Sùng Thân Nguyên cuống đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi, "Chú thực sự biết lỗi rồi, cháu tin chú đi."

Sùng Thu bắt được điểm mấu chốt: "Chú út?"

Sùng Thân Nguyên tưởng anh đã có chút mủi lòng, vội vàng nói: "Đúng vậy, hôm qua lúc chú về nhà cũ thì chú út của cháu cũng ở đó, chú ấy cùng với bà nội đã mắng chú một trận, còn nói cháu sắp về rồi, chú có thể trực tiếp xin lỗi cháu."

"Sùng Thu, cháu tha cho Bác Văn đi, được không?"

Sùng Thu không đồng ý cũng không cự tuyệt, anh đã có được một thông tin hữu ích, giá trị lợi dụng của Sùng Thân Nguyên không còn lớn nữa, anh vẫy tay ra hiệu cho bảo vệ vào lôi người ra ngoài.

"Sùng Thu?

Sùng Thu!"

Tiếng kêu gào khản cả giọng dần dần bị ngăn cách khi cánh cửa khép lại.

Sùng Thu ngồi trên sofa trong phòng khách không đứng dậy, một bóng người đi lướt vào phòng, bước chân rất nhẹ.

Sùng Thu không ngẩng đầu lên, đưa tay kéo người kia lại, ôm eo Nam Hoài, vùi mặt vào bụng y, ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng.

"Lúc đầu anh cứ ngỡ là ông ta."

Giọng của Nam Hoài vang lên từ trên đỉnh đầu.

Sùng Thu: "Khách hàng nhiệm vụ của anh?"

Nam Hoài "ừm" một tiếng.

Sùng Thu buông y ra, để Nam Hoài ngồi xuống bên cạnh mình: "Sau đó thì sao?"

Nam Hoài nhìn ra ngoài cửa, mơ hồ vẫn còn nghe thấy tiếng của Sùng Thân Nguyên.

"Tụi anh và khách hàng xưa nay luôn liên lạc một chiều, làm vậy để đảm bảo an toàn, tránh xảy ra những tranh chấp không cần thiết."

Khi nói những lời này, y cụp mắt, con dao gọt trái cây cướp được từ Sùng Thân Nguyên đang xoay chuyển linh hoạt trên các đầu ngón tay, cực kỳ đẹp mắt, khi dừng lại thì con dao cũng nằm gọn trong lòng bàn tay Nam Hoài.

Sùng Thu cầm con dao vứt sang một bên, ôm cả người y vào lòng: "Nghề của anh đúng là cần phải thận trọng."

"Cũng không hẳn là nghề," Nam Hoài nói, "Anh đã rút lui từ lâu rồi, sau này có người tìm đến Lương Yến, thông qua anh ta liên lạc với anh, nhất định muốn anh phải nhận vụ này."

Y nhìn Sùng Thu, đôi mắt tràn ngập ý cười: "Có một người rất khó giải quyết."

Sùng Thu tiếp nhận "lời khen ngợi" này: "Cảm ơn."

"Không có gì."

Nam Hoài nói: "Vậy bây giờ em đã biết người đó là ai chưa?"

Sùng Thu không phủ nhận: "Đại khái đã có phán đoán."

Nam Hoài: "Là ai vậy?"

Sùng Thu không giấu giếm: "Có lẽ có liên quan đến chú út của em."

"Lại là chú nữa à?"

Anh cố ý thở dài một tiếng: "Không còn cách nào khác, gia đình của em tương đối phức tạp."

Nam Hoài dựa vào vai anh giống như không xương cốt: "Vậy em định tính sao?"

Sùng Thu hôn lên trán y một cái: "Có lẽ chúng ta phải quay về nhà cũ một chuyến."
 
[Đam/Edit] Trên Con Đường Hoàng Hôn Ngày Đó
Chương 41


Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ.

Biên tập: Angel Anette

...

CHƯƠNG 41

Ánh nắng cuối thu đã bớt đi vẻ oi nồng, rạng rỡ nhưng không quá chói chang.

Con đường dẫn tới trang viên vô cùng vắng lặng, hai bên đường là những hàng cây thẳng tắp.

Chịu ảnh hưởng của mùa màng, một vài cái cây trong số đó đã trở nên thưa thớt, dưới gốc cây tích tụ một lớp lá vàng khô, ánh nắng chiếu xuyên qua từng khe hở rơi xuống mặt đường.

Nam Hoài hạ cửa kính xe, đưa tay ra ngoài cửa sổ.

Gió nhẹ thổi tới mang theo cái se lạnh của những ngày chớm đông, lướt qua những ngón tay y như một dòng nước mát.

Y thử dùng tay đo đạc, lên tiếng: "Lần trước anh tới đây, hình như mấy hàng cây này vẫn chưa cao như vậy."

Sùng Thu nhìn theo hướng Nam Hoài chỉ tay.

Những hàng cây ven đường quả thực đã cao hơn rất nhiều, nếu là vào mùa hè, tán lá xum xuê của chúng sẽ che khuất cả một khoảng trời rộng lớn.

Anh đưa tay phủ lên mu bàn tay còn lại của Nam Hoài, những ngón tay siết lại: "Thời gian trôi qua đã lâu, chúng cũng đều trưởng thành rồi."

Lần đầu tiên Nam Hoài nhìn thấy chúng là vào mùa hè, còn bây giờ đã là cuối thu.

Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết trong ký ức của Sùng Thu, anh đã lãng quên rất nhiều chuyện, nhưng những hàng cây xanh này vẫn luôn hiện hữu, tự do lớn lên.

Năm tháng trôi qua, chúng không ngừng vươn cao cành lá, mở rộng thân mình, thay con người lưu giữ những mảnh ký ức xa xăm.

Mà anh, cũng vừa lúc có thể nhớ lại.

Nam Hoài dựa người bên cửa sổ xe, gió thổi làm mái tóc trước trán hơi rối.

Y nói: "Ngày hôm đó, ban đầu anh tưởng là trong nhà em không có ai."

Y không nói cụ thể nhưng Sùng Thu vẫn biết Nam Hoài đang nhắc tới ngày gì — đó là ngày đầu tiên họ gặp nhau.

Anh không phải là người giỏi hoài niệm.

Dựa dẫm vào quá khứ chính là biểu hiện của việc không hài lòng với hiện tại, cần tìm kiếm sự an ủi, Nam Hoài cũng không có thói quen đó.

Tuy nhiên, đôi lúc chia sẻ quá khứ với nhau một lần dường như cũng không tệ.

Vào khoảng thời gian sớm hơn của ngày hôm đó, Nam Hoài vừa hoàn thành nhiệm vụ và đang chuẩn bị rời đi thì đột ngột bị "người phe ta" tấn công.

Mọi sự chuẩn bị trước khi nhận nhiệm vụ đều trở nên vô dụng sau khi y bất ngờ bị thương.

Nam Hoài cần vạch ra một đường lui mới đồng thời phải tìm một nơi để cầm máu và xử lý vết thương.

Trước đây y sẽ làm điều này trong một căn nhà an toàn và cố định, nhưng trong tình cảnh có nội gián thì căn nhà đó cũng đã không còn an toàn nữa.

Vì vậy y chỉ có thể cố gắng xóa sạch mọi dấu vết, một mình mò mẫm trong đêm đen.

Địa điểm của nhiệm vụ nằm trong một khu biệt thự có hệ thống an ninh nghiêm ngặt, việc thoát thân ra khỏi đó đã tiêu tốn của Nam Hoài không ít thời gian.

Y không kịp đi tới những nơi xa hơn, vì vậy một tòa trang viên nằm khá gần khu biệt thự đã lọt vào tầm ngắm của y.

"Lúc đó mọi người không bật đèn," Nam Hoài hồi tưởng lại cảnh tượng năm xưa, "Quản gia và những người giúp việc khác đều đã đi ngủ, ca trực của bảo vệ cũng sắp kết thúc."

Nam Hoài mượn bóng tối che chở, lén lút đột nhập vào nhà là điều đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

"Thật ra anh chỉ định mượn tạm một ít đồ thôi," Nam Hoài quay lại nhìn Sùng Thu, "Không ngờ lại làm em thức giấc."

Sùng Thu lắc đầu: "Không phải anh làm em thức giấc.

Tại vì nửa đêm em khát nước nên xuống lầu tìm nước uống, sau đó mới phát hiện ra anh."

Nam Hoài bật cười: "Thật trùng hợp."

Đúng là rất trùng hợp.

Chất lượng giấc ngủ của Sùng Thu tuy không tính là tốt nhưng thông thường cũng khá là quy luật, thỉnh thoảng anh sẽ tỉnh dậy sớm hơn giờ báo thức, nhưng giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm không phải là một trạng thái thường gặp.

Thế nhưng ngày hôm đó và vào đúng thời điểm đó, anh lại tình cờ choàng tỉnh.

Sau khi khôi phục lại trí nhớ, Sùng Thu đã vô số lần thầm cảm ơn vì mình đã tỉnh dậy vào ngày hôm ấy, không sớm cũng không muộn, vừa đúng lúc để bắt được một Nam Hoài không mời mà đến.

"Không biết con sóc kia có còn ở đó không?"

Nam Hoài hỏi.

Sùng Thu kiểm tra một chút rồi nói: "Có lẽ không còn nữa.

Tuổi thọ của sóc thông thường chỉ từ 4 đến 10 năm."

Nam Hoài cụp mắt xuống.

Sùng Thu liền đổi giọng: "Cũng không nhất định.

Môi trường ở đây tốt lắm, hệ sinh thái luôn ổn định, mùa đông bà nội còn sai người xây mấy căn nhà ấm áp cho chúng ở.

Nếu khỏe mạnh, sóc có thể sống tới hơn 20 năm, chiều nay chúng ta đi tìm xem sao, biết đâu có thể tìm được nó."

Nam Hoài chống cằm: "Được thôi."

Y cười híp mắt, lại hỏi: "Lần này Sùng tổng có bị lạc đường nữa không?"

Bị nhắc lại chuyện cũ đáng xấu hổ, sắc mặt của Sùng Thu vẫn như thường: "Vậy thì chỉ đành phạt anh và em cùng ở lại đó qua đêm thôi."

Nam Hoài: "Vậy thì tính là phạt em hay là phạt anh vậy?"

Sùng Thu trả lời rất thản nhiên: "Là phần thưởng dành cho em."

Anh nhìn Nam Hoài, đột nhiên hỏi: "Có phải anh đang căng thẳng không?"

Nam Hoài giật mình: "Sao em lại nói vậy?"

Sùng Thu nhớ lại biểu hiện của Nam Hoài trên suốt dọc đường, thực ra từ tối hôm qua y đã có biểu hiện hơi là lạ rồi.

Khi nghe anh nói muốn quay về nhà cũ, Nam Hoài đã hỏi anh mình có phải đi cùng không, chỉ là lúc đó Sùng Thu không nghĩ nhiều, tưởng y chỉ đang xác nhận lại, bây giờ xâu chuỗi mọi chuyện mới phát hiện ra điểm bất thường.

"Anh cứ nói chuyện suốt, nhắc lại những chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi, mà toàn là chuyện liên quan đến nhà cũ.

Theo phong cách của anh, nguyên nhân chắc là không phải vì muốn thăm lại nơi này, vậy thì..."

Sùng Thu hỏi, "Là vì sắp phải gặp bà nội sao?"

Khóe môi Nam Hoài nhếch lên nhưng trong mắt không có ý cười, nói với đối phương: "Đôi lúc làm người không cần thông minh đến vậy đâu," Y cong ngón tay, gạt nhẹ qua sống mũi của Sùng Thu, "Anh trai à."

Câu đó có nghĩa là anh đã đoán đúng.

Sùng Thu phớt lờ sự đùa giỡn trong cách xưng hô của Nam Hoài: "Em không dám nói mình thông minh, chỉ là em hơi may mắn một chút thôi."

Anh bắt chước điệu bộ của Nam Hoài, cong ngón tay lại, nhưng khi định chạm vào sống mũi của Nam Hoài thì liền dừng lại, chuyển thành kéo người vào lòng, hỏi: "Tại sao anh lại căng thẳng?"

Nam Hoài thở dài, thay đổi tư thế trong vòng tay Sùng Thu, dựa vào vai đối phương: "Em biết mà, anh không có nhiều kinh nghiệm chung sống với... người thân?

Hay người lớn kiểu này cho lắm."

Y chỉ nói ra sự thật, nhưng Sùng Thu lại cảm thấy ngực mình thắt lại một chút.

Anh ôm chặt Nam Hoài: "Không sao đâu mà, bà nội nhất định sẽ rất thích anh."

"Bởi vì, anh chính là người mà em thích nhất."

Chiếc xe lăn bánh êm ru, suốt đường đi không gặp trở ngại nào, cuối cùng dừng lại trước cổng lớn của nhà cũ.

Tối qua Sùng Thu đã báo tin mình trở về cho quản gia, khi họ vừa tới, quản gia đã đứng phía sau cổng lớn chờ sẵn.

Cánh cổng lớn từ từ mở ra, tài xế mở cửa xe cho họ, quản gia liền bước lên tiếp đón.

"Tiểu thiếu gia."

Sùng Thu xuống xe trước, gật đầu chào quản gia: "Chú Lâm."

Chú Lâm đã ngoài 50, mặc bộ đồ quản gia ba mảnh tiêu chuẩn, trên túi áo bên trái lộ ra một sợi dây xích đồng hồ bỏ túi tinh xảo.

Tuy hai bên thái dương tóc đã điểm bạc nhưng tinh thần của ông vẫn rất tốt, nở nụ cười hiền hậu: "Mấy ngày nay phu nhân cứ nhắc ngài suốt, nói không biết ngài ở bên ngoài đi chơi có vui không."

Sùng Thu mỉm cười: "Tôi chơi rất vui."

"Tôi cũng thấy vậy."

Chú Lâm cười nói: "Nhìn tâm trạng của ngài bây giờ tốt hơn nhiều rồi.

Phu nhân thấy ngài như vậy chắc chắn cũng sẽ rất vui.

Ngài vào trong trước đi, tôi bảo tài xế đi đậu xe."

Sùng Thu quay người lại, lúc này Nam Hoài đã bước ra khỏi xe, một chân vừa chạm đất đã bị Sùng Thu kéo lại gần.

Hôm nay hai người mặc đồ có cùng tông màu, nhìn qua cứ ngỡ là đồ đôi, chỉ có khí chất là hoàn toàn khác biệt.

Sùng Thu đã nhắc về quản gia với Nam Hoài từ trước nên vừa xuống xe, Nam Hoài liền chào hỏi: "Chào chú Lâm."

Chú Lâm chưa từng gặp y, theo thói quen hỏi: "Chào cậu.

Xin hỏi cậu là?"

Nam Hoài: "Tôi tên Nam Hoài, chú có thể gọi tôi là A Hoài."

"Được."

Chú Lâm nói: "Cậu là bạn của tiểu thiếu gia đúng không?

Hoan nghênh cậu tới chơi."

Sùng Thu: "Chú Lâm, để tôi giới thiệu với chú một chút."

Chú Lâm đã làm việc ở nhà họ Sùng từ thời ông nội của Sùng Thu, xem như là người nhìn Sùng Thu lớn lên, tuy không có quan hệ huyết thống nhưng cũng được xem là một nửa trưởng bối rồi.

Sùng Thu không định che giấu mối quan hệ với Nam Hoài trước mặt chú, anh mỉm cười, thần sắc không còn vẻ lạnh lùng như trước nữa, trịnh trọng mở lời: "Anh ấy là người yêu của tôi."

Chú Lâm chưa bao giờ thấy Sùng Thu như vậy, đứng sững người mất một lúc.

Đợi đến khi hiểu ra Sùng Thu vừa nói gì, chú Lâm lập tức mỉm cười niềm nở, giọng điệu vô cùng an tâm, thậm chí còn có phần kích động: "Ái chà, tôi phải mau chóng đi báo cho phu nhân biết chuyện này mới được, phu nhân mà biết thì chắc chắn sẽ rất..."

Nhưng đợi một lát, trên xe không còn người thứ ba nào bước xuống, chú Lâm chợt nhận ra điều gì đó, lời nói cũng trật mất một nhịp: "...vui mừng."

Chú Lâm lại hướng ánh mắt về phía Nam Hoài, người sau liền nở một nụ cười với chú.

Sùng Thu lấy ra một hộp quà được chạm khắc tinh xảo, mở ra, bên trong là một chiếc đồng hồ bỏ túi rất đẹp.

"Đây là món quà mà A Hoài đã mua, muốn gửi tặng chú."

Chú Lâm vẫn còn đang trong trạng thái ngẩn ngơ, vô thức nhận lấy: "Cảm ơn cậu...?"

Chú đẩy đẩy gọng kính.

"Người thương" của thiếu gia có dáng người rất cao, da trắng, gương mặt vô cùng tuấn tú, tính tình cũng lễ phép, không kiêu ngạo, việc đầu tiên khi xuống xe là chào hỏi chú, tự giới thiệu mình tên Nam Hoài, đứng bên cạnh thiếu gia cũng rất xứng đôi.

Xét từ bất kỳ góc độ nào cũng không có điểm nào để chê.

Vấn đề duy nhất là...

Chú Lâm thẫn thờ suy nghĩ.

—— Hình như đó là một người con trai.

"Có vẻ chúng ta đã làm chú ấy sợ rồi."

Nhân lúc chú Lâm xoay người đi phía trước dẫn đường, Nam Hoài ghé vào tai nói nhỏ với Sùng Thu.

Sùng Thu cũng thì thầm vào tai y: "Chú Lâm chưa gặp anh bao giờ nên hơi ngạc nhiên một chút thôi."

Trước giờ Sùng Thu chưa từng hẹn hò, cũng chưa từng dẫn ai về nhà cũ, chú Lâm cảm thấy ngạc nhiên cũng là lẽ thường tình.

Anh dùng ngón cái vuốt ve lên mu bàn tay của Nam Hoài: "Chú ấy sẽ thích anh."

Nam Hoài: "Bởi vì chiếc đồng hồ bỏ túi em tặng thay anh sao?"

Sùng Thu: "Của em cũng là của anh, ai tặng cũng đều như nhau cả, hơn nữa chiếc đồng hồ đó quả thực là do anh chọn mà."

Mặc dù là chọn từ trong bộ sưu tập của Sùng Thu.

"Yên tâm, chú Lâm sẽ nhanh chóng thích nghi được thôi."

Trạng thái thẫn thờ của chú Lâm kéo dài cho tới khi bước qua cửa nhà.

Những món quà còn lại mà Sùng Thu đem về đều đã được người giúp việc mang vào nhà trước, chú Lâm dẫn hai người đi gặp bà nội của Sùng Thu.

Chú đi phía trước, tố chất nghề nghiệp giúp chú luôn duy trì một nụ cười đúng mực.

Từ lúc xuống xe, chú Lâm để ý thấy Sùng Thu luôn nắm tay của người yêu không rời, hai người thỉnh thoảng lại thì thầm to nhỏ với nhau, dường như Sùng Thu đang giới thiệu về trang viên cho vị Nam tiên sinh ấy.

Nam tiên sinh là một người rất hay cười, tính cách dường như vô cùng cởi mở, Sùng Thu ở bên cạnh y cũng trở nên rất khác, mặc dù nụ cười vẫn không mấy rõ ràng nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều rất ôn nhu, đoán chừng tâm trạng cũng đang rất vui vẻ.

Trạng thái này có phần giống với một đoạn thời gian vào năm Sùng Thu 15 tuổi, nhưng rất nhanh sau đó, khi xảy ra tranh chấp với đám người của Sùng Bác Văn, sau khi anh bị thương tỉnh lại thì đã trở về với bộ dạng trước đó.

Chú Lâm đã nhìn Sùng Thu lớn lên từ nhỏ, tự thấy mình là người rất hiểu thiếu gia, chú hiếm khi thấy anh có dáng vẻ thư thái như bây giờ.

Cha mẹ của Sùng Thu mất sớm, từ nhỏ anh đã được tiên sinh đón về nhà đích thân bồi dưỡng, bản tính của anh thiêng về cô độc, tâm trí trưởng thành rất sớm, lúc nào cũng mang vẻ mặt nghiêm nghị, không hay bông đùa.

Vậy mà bây giờ thiếu gia đã thay đổi.

Chú Lâm không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ cần thiếu gia vui vẻ thì chú cũng cảm thấy vui lây.

Những chuyện khác đều không quan trọng.

Chú Lâm chấm chấm khóe mắt, mỉm cười mãn nguyện.

"Thiếu gia, Nam tiên sinh, hai người ở đợi đây một lát nhé," Chú Lâm dẫn hai người đến phòng khách tầng một, "Phu nhân đang ở trong vườn hoa, để tôi đi gọi bà."

Sùng Thu nói: "Không cần đâu chú Lâm, chú cứ đi làm việc của mình đi, chúng tôi trực tiếp đi qua đó là được."

Chú Lâm nghe vậy cũng không khăng khăng nữa: "Vậy cũng được."

"Vậy tôi sẽ xuống bếp xem bữa trưa được chuẩn bị đến đâu rồi."

"Được."

Chú Lâm xoay người rời đi, Sùng Thu và Nam Hoài băng qua phòng khách, đi về một hướng ngược với chú Lâm.

Nam Hoài ngoảnh lại nhìn theo bóng lưng của quản gia: "Anh cứ tưởng chú ấy sẽ nói..."

Y khẽ ho một tiếng, hạ thấp giọng: "Lâu rồi mới thấy thiếu gia cười như vậy."

Nói xong, chính y cũng không nhịn được mà bật cười.

Sùng Thu có chút bất lực, nhưng phần nhiều là cảm thấy Nam Hoài thật là đáng yêu: "Anh nghe mấy câu đó ở đâu vậy?"

Nam Hoài: "Hôm qua ở trên công ty, lúc em đang ở trong phòng nói chuyện với chú hai của em ấy, trợ lý Lý ở bên ngoài tán dóc với đồng nghiệp, anh vô tình nghe thấy thôi."

"Lý Trác đúng là biết nhiều thứ thật."

Sùng Thu nhận xét.

Lý Trác đang ở công ty không hiểu sao tự dưng rùng mình một cái.

Anh ta nhún vai, tự nhủ chắc là do dạo này mình làm việc quá sức.

Có lẽ đã đến lúc nên xin nghỉ phép một chuyến rồi, anh ta thầm nghĩ.
 
[Đam/Edit] Trên Con Đường Hoàng Hôn Ngày Đó
Chương 42


Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ.

Biên tập: Angel Anette.

...

CHƯƠNG 42

Bà nội của Sùng Thu họ Thẩm, xuất thân từ một gia đình có nề nếp gia phong danh giá.

Thời còn trẻ, bà và ông nội Sùng đã từng có một đoạn tình cảm tự do oanh liệt, sau khi kết hôn lại cùng nhau lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, tạo dựng nên một Sùng thị lừng lẫy tiếng tăm.

Hai người tâm đầu ý hợp, ở bên nhau bền bỉ suốt mấy mươi năm, tình cảm vẫn luôn nồng đậm như thuở ban đầu.

Thời điểm nhận được tin ông Sùng lâm trọng bệnh, bà đã giao toàn quyền quản lý công ty cho Sùng Thu để toàn tâm toàn ý đưa bạn đời đi chạy chữa khắp nơi.

Sau khi ông qua đời, bà chọn quay về nhà cũ sống một đời tĩnh lặng.

Bà nội có tính tình ôn hòa, trong ký ức của mình, Sùng Thu rất hiếm khi thấy bà nổi giận.

Đó cũng là lý do anh dám cam đoan để Nam Hoài có thể yên tâm.

Họ rời khỏi phòng khách.

Phía sau tòa nhà chính là một hành lang dài dẫn đến nhiều nơi trong trang viên, trong đó có một lối dẫn thẳng tới vườn hoa.

Cả hai bước đi thong thả trên hành lang.

Càng tiến gần về phía vườn hoa, những dây leo quấn quanh trên mái vòm càng dày đặc, đan xen trong đó là những chùm hoa tử đằng mềm mại.

Mấy ngày vừa qua trời nắng đẹp, tiết trời ấm áp hơn khiến một số nụ hoa tử đằng chưa đến kỳ nở rộ cũng bắt đầu khoe sắc.

Những bông hoa màu tím nhạt ẩn hiện giữa cành cây khô và tán lá xanh, nếu không nhìn kỹ thì quả thật rất khó lòng phát hiện.

Nhìn những nhánh tử đằng rủ xuống ở hai bên hành lang, Nam Hoài vươn tay vớt lên một nhánh, trên đó có hai ba bông hoa nhỏ xinh.

Chúng khẽ đong đưa trong lòng bàn tay y, tựa như đang vẫy chào người khách lạ hôm nay ghé đến.

Nam Hoài thu tay lại, thì thầm: "Đáng yêu thật."

Sùng Thu liền nói: "Nếu anh thích, chúng ta có thể bứng một gốc về trồng ở Vịnh Cầm."

Vườn hoa ở Vịnh Cầm vốn dĩ cũng không trồng nhiều cây cảnh.

Trước đây Sùng Thu chỉ xem nơi đó là một chỗ ở đơn thuần nên chẳng mấy để tâm.

Nhưng bây giờ nơi đó đã thực sự trở thành "nhà" của họ, đương nhiên phải được trang hoàng theo ý thích của chủ nhân.

Nam Hoài vẫn chưa từ bỏ giấc mơ làm vườn của mình: "Anh có thể tự tay trồng nó không?"

Sùng Thu cười: "Tất nhiên rồi."

Anh bổ sung thêm, "Chúng ta cùng nhau trồng."

Bước vào vườn hoa, họ không nhìn thấy bóng dáng của bà nội đâu, chỉ thấy ở trên bãi cỏ gần đó có một chú chó Border Collie cỡ vừa màu trắng vàng và một chú mèo mướp cam lông dài đang cùng nhau chơi đùa với một quả bóng.

Lucky là đứa phát hiện ra họ trước.

Chú chó phấn khích sủa vang hai tiếng, lập tức nhảy dựng lên ngậm lấy quả bóng rồi lao về phía họ như bay.

Sùng Thu giới thiệu: "Nó tên Lucky, năm nay ba tuổi, là con chó nhỏ bà nội nhặt được ở dưới lầu bệnh viện mấy năm trước.

Con mèo kia là chị của nó, lớn hơn hai tuổi, tên là Alice."

Nam Hoài vẫy tay với Lucky, Sùng Thu liền nhắc nhở: "Cẩn thận nhé, tính nó hơi nghịch ngợm."

Lucky xông đến trước mặt hai người, trước tiên thả quả bóng xuống, đi vòng quanh hít hà một lượt, sau đó dừng lại trước mặt họ, tò mò nghiêng đầu nhìn Nam Hoài.

Nam Hoài hỏi: "Anh có thể sờ nó không?"

Lucky "Gâu" một tiếng vang dội, nhấc một chân trước đặt lên đầu gối của Nam Hoài, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn y đầy mong đợi.

Sùng Thu cúi người, búng nhẹ vào tai nó một cái: "Không được sờ, người này là của anh."

Lucky lại sủa một tiếng, chân trước vẫn kiên trì níu lấy Nam Hoài không buông.

Sùng Thu tặc lưỡi: "Giả vờ không hiểu cũng vô ích."

Lucky nghiêng nghiêng cái đầu, phát ra tiếng "ư ử" nũng nịu, cái đuôi lắc lư loạn xạ như chong chóng trước mặt Nam Hoài.

"Sùng tổng thật là ấu trĩ," Nam Hoài nhịn cười, "Anh thấy em nên dừng lại đi."

"Được thôi."

Sùng Thu đến điểm thì dừng, xoa đầu Lucky xem như phần thưởng: "Cảm ơn, mày làm tốt lắm."

Lucky tự hào ngẩng cao đầu, nhe răng cười hớn hở.

Sùng Thu tiếp tục: "Nhân tiện giới thiệu một chút, đây là bạn trai của anh."

Lucky: "Gâu!"

Nam Hoài ngồi xổm xuống xoa xoa cái đầu nhỏ của nó, đưa lòng bàn tay ra để Lucky đặt chân lên: "Chào cậu nhé, tôi tên Nam Hoài, chúng ta kết bạn nha?"

Nói xong còn nắm chân của Lucky lắc lắc.

Lucky phấn khích nhào vào lòng y cọ cọ một hồi, sau đó xoay người ngậm lấy quả bóng, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn họ một cái, sau đó mới tiếp tục đi.

Nam Hoài ngờ ngợ: "Nó đang bảo chúng ta đi theo sao?"

Sùng Thu: "Chắc là vậy."

Cả hai thử bước theo, Lucky thấy vậy mới yên tâm tiếp tục dẫn đường.

Giữa chừng nó còn chạy đến xách theo cô mèo đang tự mình chơi, ngoạm lấy gáy Alice mang đến nộp cho Nam Hoài.

Cô mèo cam lông dài có tính tình điềm đạm, không sợ người lạ, cứ thế cuộn tròn trong lòng Nam Hoài bình thản liếm lông, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn y một cái.

"Alice?"

Nam Hoài gọi.

Nàng mèo rung rinh lớp lông, phát ra tiếng "meo" nũng nịu, xòe móng vuốt duỗi người một cái thật dài trong lòng y, sau đó hai chân trước ấn lên ngực Nam Hoài, đôi mắt lim dim bắt đầu thực hiện động tác giậm chân đều đặn, phát ra tiếng gừ gừ đầy thỏa mãn.

Lucky dẫn họ rời khỏi thảm cỏ, đi vào một con đường nhỏ bằng phẳng, hai bên trồng đủ loại hoa cỏ nhưng đa phần đều là hoa nở theo mùa, hiện tại trên cành chỉ còn lại những tán lá xanh um.

Cuối con đường là một cái đình nghỉ mát, có hai người đang ngồi ở đó trò chuyện.

"Người đó chính là bà nội," Nhân lúc đối phương chưa phát hiện ra mình, Sùng Thu thấp giọng giới thiệu với Nam Hoài, sau đó chỉ về phía người phụ nữ bên cạnh, "Còn đó là dì Lưu."

Nam Hoài gật đầu.

Sùng Thu vỗ vỗ lưng chó: "Lucky, nói cho bà nội biết tụi anh đã đến rồi đi."

Lucky dừng lại một nhịp, thả quả bóng xuống, sủa vang một tiếng rồi lao đi như một mũi tên.

Hai người theo sát phía sau, lần lượt tiến về phía đình nghỉ mát.

Sùng Thu đi trước, với thân hình cao lớn, anh vừa vặn che đi bóng dáng của Nam Hoài ở phía sau.

Bà nội nghe tiếng sủa của Lucky liền nhìn lại, lập tức kinh ngạc hô lên: "Ôi, Sùng Thu về rồi đấy à!"

Sùng Thu: "Thưa bà."

Anh nhìn sang người bên cạnh: "Dì Lưu."

Dì Lưu cũng cười rạng rỡ: "Tiểu thiếu gia về rồi."

Sùng Thu: "Vâng."

Bà nội hỏi: "Con về lúc nào vậy?"

Sùng Thu bịa ra một cái cớ: "Dạ từ hôm kia.

Có một hợp đồng gấp cần con có mặt nên con phải về sớm."

"Lại là công việc."

Bà nội thở dài.

Dì Lưu an ủi: "Người trẻ mà, sự nghiệp vẫn quan trọng hơn."

Sùng Thu mỉm cười, hiểu ý nên không nói thêm.

Chờ hai người hỏi han xong vài câu, anh mới lên tiếng: "Bà nội, lần này về, con có một người muốn giới thiệu cho bà làm quen."

Nhận thấy vẻ trịnh trọng trong giọng nói của anh, bà nội dừng lại, tò mò hỏi: "Ai vậy?"

Sùng Thu nghiêng người, để lộ Nam Hoài đang đứng phía sau.

Nam Hoài bất ngờ đối diện với bà, hơi ngẩn ra một chút rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Y một tay ôm mèo, tay kia giơ lên vẫy nhẹ: "Chào bà ạ."

Bà nội của Sùng Thu đã ngoài bảy mươi nhưng khí sắc vẫn sáng lạn, gương mặt hiền từ mang theo cốt cách của một người có học thức.

Bà tưởng rằng Sùng Thu định giới thiệu một đối tác quan trọng trong kinh doanh, không ngờ lại là một chàng trai trẻ tuổi và tuấn tú thế này.

"Chào cháu."

Bà quan sát Nam Hoài, nhìn bộ quần áo có cùng phong cách với Sùng Thu cho đến khoảng cách giữa hai người và những cử chỉ chạm vai tự nhiên, lại quan sát cái cách mà Sùng Thu nhìn chàng trai này, làm sao bà lại không hiểu mối quan hệ của họ cho được.

Bà nội và dì Lưu trao đổi ánh mắt, cả hai đều ẩn ý mỉm cười.

Bà cố tình hỏi: "Cháu là bạn của Sùng Thu à?

Tên cháu là gì?"

Bà nháy mắt với Nam Hoài.

Lúc này Sùng Thu vẫn đang đặt sự chú ý lên người Nam Hoài nên không thấy được hành động nhỏ của bà, nhưng Nam Hoài thì thấy rõ.

Y ngẩn ra, sau đó cũng thử nháy mắt lại với bà một cái, phối hợp trả lời: "Vâng, đúng rồi ạ."

Sùng Thu hơi nhíu mày, vừa định mở miệng đính chính thì bà nội lại nhìn con mèo trong lòng Nam Hoài, cắt ngang lời anh.

Bà nói: "Alice thế mà lại chịu để cháu ôm, chắc là nó thích cháu lắm rồi.

Bình thường nó không cho ai chạm vào người đâu, sao hôm nay lại ngoan ngoãn bám người thế nhỉ?"

Nam Hoài xoa tai mèo: "Chắc là nó tò mò thôi ạ."

Con mèo lộn một vòng trong lòng Nam Hoài, nhỏ giọng kêu "meo meo" với người chủ thực sự của mình.

Bà nội vuốt đầu mèo, hỏi Nam Hoài: "Bà vẫn chưa biết tên của cháu?"

Nam Hoài hiếm khi thu lại vẻ tùy ý thường ngày, ngoan ngoãn trả lời: "Thưa bà, cháu tên Nam Hoài, bà cứ gọi cháu là A Hoài ạ."

Bà nội cười gật đầu: "Tốt, tốt lắm.

A Hoài à, đây là lần đầu tiên Sùng Thu dẫn bạn về nhà chơi đấy."

Nam Hoài: "Thật sao ạ?"

Bà cười: "Đúng thế, ngoài cháu ra, bà chưa thấy nó dẫn ai về cả."

Dì Lưu nói thêm: "Tiểu thiếu gia ít khi kết giao bạn bè lắm."

Bà nội tiếp lời: "Càng không cần phải nói đến chuyện dẫn về cho người nhà xem mặt."

Hai người tung hứng nhịp nhàng, đến cả con mèo cũng "meo" lên một tiếng phụ họa.

Sùng Thu trông có vẻ rất muốn chen vào nói gì đó, nhưng bà nội và dì Lưu cứ người tung kẻ hứng, không cho anh bất kỳ một cơ hội nào.

Nam Hoài nhịn cười, nói: "Vậy chắc là do cháu gặp may rồi.

Trùng hợp em ấy cũng muốn về nhà, cháu liền quá giang một chuyến."

Bà nội cong cong khoé mắt: "Thế thì trùng hợp thật."

"Không phải bạn."

Sùng Thu cuối cùng cũng tìm được một khoảng trống để chen ngang.

Anh theo thói quen định nắm tay Nam Hoài, nhưng sờ bên cạnh không thấy đâu, quay đầu lại thì thấy con mèo đang nằm trong vòng tay Nam Hoài nhìn mình, hai tai ve vẫy.

Nam Hoài trưng ra bộ mặt vô tội, giơ móng mèo lên ra vẻ bất lực.

Anh đành lùi lại một bước, vòng tay qua eo ôm Nam Hoài.

Sùng Thu nghiêm trang nói: "Bà nội, A Hoài là người yêu của con."

Dứt lời, Nam Hoài, bà nội và dì Lưu đều im bặt.

Vài giây sau, cả ba người cùng bật cười.

Sùng Thu ngẩn người, muộn màng nhận ra: "Bà biết rồi ạ?"

Giọng nói của bà nội xen lẫn ý cười: "Lúc hai đứa vừa đi tới thì bà đã nhìn ra rồi."

Bà thấp giọng chọc: "Hai mắt của con cứ như dính chặt lên người người ta thế kia, ai mà không nhìn ra cho được?"

Sùng Thu vẻ mặt không đổi: "Bà nội, con rất thích anh ấy."

"Đứa nhỏ này thật là..."

Bà nội mắng yêu một câu.

Bà thở dài, dặn dò: "Thế thì sau này con phải đối xử thật tốt với người ta đấy."

Sùng Thu: "Bà yên tâm ạ."

Bà nội quay sang vẫy tay với Nam Hoài: "A Hoài lại đây, để bà nhìn kỹ xem nào."

Nam Hoài vâng lời bước tới, dì Lưu ôm lấy con mèo từ tay y.

Alice có vẻ luyến tiếc, dùng móng vuốt móc nhẹ vào tay áo Nam Hoài, y phải xoa đầu vỗ về nó mới chịu buông ra.

"Đứa nhỏ ngoan," Bà nội nắm lấy tay Nam Hoài, đeo kính lão vào nhìn ngắm, "Đứa trẻ này đẹp quá, chỉ là hơi gầy.

Hôm nay đừng về nữa, ở lại đây dùng cơm với bà."

Bà nói với dì Lưu: "Bảo nhà bếp hôm nay làm thêm vài món ngon nhé."

Dì Lưu: "Vâng."

Bà nội lại hỏi Nam Hoài: "Cháu thích ăn gì?

Có kiêng ăn món gì không?"

Nam Hoài còn chưa kịp mở miệng, Sùng Thu đã thông thạo trả lời: "Khẩu vị của anh ấy thiêng về thanh đạm, không ăn được cay, không ăn cải bó xôi và cà rốt, ngoài ra không còn kiêng gì khác.

Sau bữa ăn chuẩn bị thêm một ít món tráng miệng thanh mát cũng được ạ."

Dì Lưu ghi nhớ từng điều một: "Vậy tôi đi chuẩn bị ngay đây."

Nam Hoài dùng ánh mắt hỏi: Sao em biết rành vậy?

Sùng Thu chỉ chỉ vào mắt mình.

Bà nội để ý thấy hành động nhỏ của đôi trẻ, mỉm cười lắc đầu.

Trút bỏ được sự gò bó ban đầu, Nam Hoài lại khôi phục dáng vẻ ung dung tự tại thường ngày.

Y có thế mạnh trong việc giao tiếp, chỉ riêng vẻ ngoài cũng đã đủ để chiếm được cảm tình, chỉ cần y muốn, việc thu hẹp khoảng cách với bất kỳ ai cũng đều dễ như trở bàn tay.

Chỉ qua đôi ba câu chuyện, bà nội đã bị Nam Hoài dỗ đến cười híp cả mắt.

Nam Hoài lấy ra một cái túi gấm nhỏ tinh xảo: "Cháu đi vội quá nên chưa mua được quà.

Đây là bùa bình an cháu cầu được khi đi ngang qua một ngôi chùa, nghe nói là linh nghiệm lắm, mong bà luôn được bình an, khỏe mạnh."

Bà nội: "Đến chơi là quý rồi, quà cáp làm gì.

Hai đứa về thăm bà là bà vui lắm rồi."

Nam Hoài nói: "Chỉ là một chút tấm lòng thôi ạ.

Lúc nhỏ cháu cũng sống bên cạnh bà nội, vừa nhìn thấy bà là cháu cảm thấy rất thân quen, bà nhận cho cháu vui nhé?"

Y ngồi xổm trước mặt bà nội, nghiêng đầu nhìn lên trưởng bối một cách chân thành.

Bà nội không nỡ từ chối: "Được rồi, bà sẽ nhận."

"Sùng Thu," Bà nội cất túi gấm, gọi anh, "Con vào tủ sắt trong thư phòng, lấy cái hộp màu đen ra đây cho bà."

Sùng Thu: "Vâng."

Nam Hoài định đứng lên đi cùng thì bị bà nội giữ lại: "A Hoài ngồi đây với bà một lát, để nó tự đi."

Nam Hoài khựng lại, ngồi xuống: "Vâng ạ."

Y nhún vai với Sùng Thu.

Sùng Thu cười: "Vậy con đi nhé."

Bà nội gật đầu: "Đi đi."

Sùng Thu xoay người, cúi đầu gõ vài chữ lên điện thoại rồi nút nhấn gửi.

Tiếng chuông tin nhắn vang lên, Nam Hoài lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện lên tin nhắn từ Sùng Thu.

【Sùng Thu】: Sẽ xong ngay, đợi em quay lại với anh.

Nam Hoài nhìn theo hướng đối phương vừa rời đi, vừa lúc Sùng Thu cũng quay đầu lại.

Sùng Thu dùng khẩu hình nói: Đợi em.

Nam Hoài giơ tay vẫy vẫy: "Bye bye."

Sùng Thu nói là làm, chưa đầy 10 phút đã quay trở lại.

Anh giao chiếc hộp cho bà nội, quay về bên cạnh Nam Hoài, hỏi nhỏ: "Hai người vừa nói chuyện gì thế?"

Nam Hoài nói: "Nói về quá trình chúng ta quen nhau."

Y khẽ túm ống tay áo của Sùng Thu, ra hiệu cho anh cúi thấp người, sau đó thì thầm vào tai anh: "Vậy mà không có cảnh ném chi phiếu vào mặt nhỉ."

Sùng Thu khó hiểu: "Cảnh ném chi phiếu là sao?"

Nam Hoài nghiêm túc: "Ví dụ như đưa cho anh 5 triệu tệ rồi bảo anh rời xa em ấy."

Sùng Thu không hiểu nổi đầu óc của y chứa những gì, âm thầm quyết định lúc về sẽ kiểm tra lại kho tài liệu của Lý Trác: "Em đưa cho anh 50 triệu tệ, anh đừng rời xa em."

Ánh mắt rất chân thành, không giống như đang nói giỡn.

Nam Hoài nửa chống cằm: "Anh phải cân nhắc lại đã."

Sùng Thu vung tay quá trán: "Thêm một con số không nữa."

Nam Hoài: "Chốt đơn Sùng tổng ơi, số thẻ của anh là *****"

"A Hoài—"

Đúng lúc này, bà nội bỗng lên tiếng gọi.

Cả hai cùng nhìn về phía đối diện, bà nội vẫy tay với Nam Hoài: "Cháu lại đây một chút."

"Có chuyện gì vậy ạ?"

Nam Hoài bước tới.

Bà nội mở chiếc hộp màu đen mà Sùng Thu vừa mang ra, bên trong là một miếng ngọc phỉ thúy nặng trịch.

Bà nói: "Lần đầu gặp mặt, bà cũng không chuẩn bị gì trước, cái này tặng cho cháu xem như quà gặp mặt nhé."

Miếng ngọc có màu sắc trong trẻo, chất ngọc tinh xảo, tỏa ra ánh sáng ôn nhuận và không một chút tì vết nào, nhìn qua là biết có giá trị liên thành.

Nam Hoài còn chưa kịp mở lời thì Sùng Thu đã tiến lên, dưới sự cho phép của bà nội, anh nhận lấy miếng ngọc rồi đeo vào cổ cho Nam Hoài.

Đương sự là y chỉ cảm thấy trên cổ lướt qua một làn hơi mát lạnh, đến khi phản ứng lại thì ván đã đóng thuyền.

Sùng Thu lùi lại nửa bước, ánh mắt như hoá thành thực thể rơi lên người Nam Hoài.

Nam Hoài có vùng cổ thon dài, làn da trắng nõn, hiện tại có đeo thêm một sợi dây mảnh màu đen, giữa xương quai xanh là mặt ngọc phỉ thúy xanh biếc.

Không cần thêm bất kỳ món trang sức rườm rà nào, chất ngọc và làn da tôn vinh lẫn nhau, vô cùng tương xứng.

Yết hầu của Sùng Thu rục rịch, hồi lâu mới thốt lên: "Anh đeo nhìn hợp lắm."

Bà nội cũng hài lòng gật đầu: "Đẹp lắm, bà biết là mắt nhìn của mình không sai mà."

Nam Hoài cụp mắt, đầu ngón tay mơn trớn miếng ngọc, cảm giác ấm áp và mịn màng.

Y nói: "Món quà này quý giá quá, thưa bà."

"Chỉ là một viên đá thôi," Bà nội nói, "Quý giá gì đâu."

Sùng Thu quay lại bên cạnh y: "Đây là tấm lòng của bà nội.

Chỉ cần anh thích là được, những thứ khác anh đừng để tâm."

Bà nội lại hỏi: "Cháu thích không?

Nếu không thích thì bà vẫn còn thứ khác, lát nữa bà dẫn cháu đi chọn."

Sợ bà thật sự dẫn mình đi chọn lại, Nam Hoài vội nói: "Không cần đâu ạ, cái này là được rồi, cháu rất thích."

Bà nội cười híp mắt: "Thích là tốt rồi."

Bà đứng dậy: "Được rồi, ngồi ở đây cả buổi chắc là đói rồi nhỉ?"

Bà đưa tay ra với hai người: "Đi thôi, bà dẫn hai đứa đi ăn món ngon."
 
Back
Top Dưới