[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,383
- 0
- 0
[Đam/Edit] Trên Con Đường Hoàng Hôn Ngày Đó
Chương 39
Chương 39
Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 39
"Anh có chắc là muốn đến công ty với em không?"
Sùng Thu tháo miếng dán điện từ cuối cùng trên thái dương xuống, nói với Nam Hoài đang đứng bên cạnh.
Nam Hoài đang cùng bác sĩ quan sát kết quả hiển thị trên màn hình, không biết y có nhìn ra được gì hay không, nghe vậy liền đứng thẳng người, hơi mất tự nhiên mà xoa xoa lên cổ.
Y không mang theo hành lý, vậy nên quần áo hôm nay mặc trên người đều lấy từ tủ đồ của Sùng Thu — áo len dệt kim cổ chữ V màu nhạt phối với áo trong cổ cao vừa phải, ngay cả chiếc đồng hồ trên cổ tay cũng do đích thân Sùng Thu chọn lựa và đeo vào cho y.
Đây không phải phong cách quen thuộc của mình, Nam Hoài xoay xoay cổ tay, cổ áo bó sát khiến y có chút không thích nghi được, thi thoảng lại muốn kéo giãn ra một chút.
"Em không muốn anh đi chung ư?"
Nam Hoài hỏi.
"Không có," Sùng Thu đứng dậy, giúp Nam Hoài chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn, "Em chỉ sợ anh thấy chán thôi."
"Lần này trở lại công ty, có lẽ em sẽ rất bận," Anh giải thích, "Thời gian qua có một số việc tồn đọng cần xử lý, còn phải chủ trì thêm một số cuộc họp.
Nếu anh đi, có lẽ chỉ có thể ngồi nhìn em làm việc thôi."
Anh nhấn mạnh lần nữa, "Sẽ chán lắm đó."
Nam Hoài phối hợp với động tác của Sùng Thu mà hơi ngửa đầu lên, hai tay vòng ra sau lưng, "Ở nhà cũng chỉ có một mình anh thôi, như vậy thì không chán à?"
Y gọi căn biệt thự ở Vịnh Cầm là "nhà" một cách rất tự nhiên mặc dù chỉ mới ở lại một đêm.
Có lẽ chính Nam Hoài cũng không nhận ra điều này nhưng Sùng Thu thì đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.
Sùng Thu rất thích cách xưng hô vô thức này của y, điều đó đại diện cho việc Nam Hoài đã xem nơi ấy là một nơi thuộc về mình.
"Là do em không suy xét thấu đáo."
Cổ áo thực ra đã chỉnh tề rồi, ngón trỏ của Sùng Thu vô tình lướt qua yết hầu của Nam Hoài, nhìn thấy bên dưới lớp cổ áo gập lại, gần xương quai xanh có một vài dấu hôn lốm đốm.
Đó là "thành quả" của anh vào đêm qua.
Anh nhẫn nhịn thu tay về, nói: "Nhưng vết thương của anh vừa mới cắt chỉ, bác sĩ dặn anh cần nghỉ ngơi nhiều hơn."
Nhóm bác sĩ đang vây quanh thảo luận về kết quả kiểm tra vừa rồi, không ai chú ý đến đến họ ở bên này.
Nam Hoài cúi đầu, nhanh như chớp hôn nhẹ lên khóe môi của Sùng Thu một cái, "Vậy bây giờ thì sao?"
Sùng Thu lần đầu tiên trong đời nhận "hối lộ", cả tâm hồn lẫn thể xác đều vô cùng sảng khoái.
Anh mím môi, phải cố gắng lắm mới nhịn xuống ý muốn hôn lại, "Bây giờ tự nhiên em nhớ ra, trong văn phòng của em cũng có phòng nghỉ."
...
Tập đoàn Sùng Thị là công ty đầu tiên Lý Trác vào làm việc sau khi tốt nghiệp.
Ban đầu anh ta làm việc dưới trướng của cựu chủ tịch, hai năm sau, chủ tịch Sùng vì bệnh tình mà lui về làm hậu thuẫn, giao lại công ty cho Sùng Thu tiếp quản, anh ta cũng nghiễm nhiên trở thành trợ lý của chủ tịch mới, tính đến nay thì cũng đã được 4 năm.
Công bằng mà nói, Sùng tổng là một ông chủ rất tốt, tiền nhiều việc ít, xuất thân cao quý nhưng không nhiễm phải những thói hư tật xấu thường thấy của các công tử thế gia.
Một phần bởi do tính cách cộng thêm sự giáo dục khắt khe từ nhỏ, thường ngày Sùng tổng sống rất kín tiếng, chỉ đi đi về về giữa hai điểm là nhà và công ty, ngoài công việc ra Lý Trác chưa từng thấy anh làm bất cứ chuyện gì khác.
Đến mức mà có đôi lúc Lý Trác cảm thấy người này giống như một cỗ máy sinh ra chỉ để làm việc, được thiết lập các chương trình liên quan đến công việc, những thứ còn lại đều bị loại bỏ khỏi DNA rồi.
Vì vậy sau khi nghe Sùng Thu đột ngột quyết định xin nghỉ phép, phản ứng đầu tiên của Lý Trác là đối phương đang nói đùa.
Ông chủ không đi làm đương nhiên là chuyện tốt.
Huống hồ trước khi rời đi Sùng tổng đã sắp xếp mọi thứ ổn thoả, Lý Trác chỉ cần thực hiện theo kế hoạch là được, mỗi ngày báo cáo định kỳ, không cố định thời gian họp trực tuyến, ngoài ra chỉ cần xử lý thêm một số chuyện gia đình.
Đây đều là chức trách của một trợ lý, không có gì đáng trách.
Nhưng dần dần, anh ta đã nhận ra có điều gì đó không đúng.
Từ số quần áo dành cho hai người mà Sùng tổng nhờ anh ta gửi đến sau vụ tai nạn cho đến đồ dùng sinh hoạt mà anh ta đã chuẩn bị ở Vịnh Cầm khi Sùng tổng tuyên bố trở về cũng là dành cho hai người.
Ngoài ra còn đặt lịch khám bệnh dù không bị thương, cho đến số đồ ăn vặt và máy Switch mà Sùng tổng đã nhờ anh ta đi mua gấp sáng nay.
Mọi dấu hiệu đều cho thấy, bên cạnh Sùng tổng hình như đã xuất hiện thêm một người nữa.
Lúc đầu Lý Trác cảm thấy thật sự khó tin.
Anh ta đã đi theo Sùng tổng lâu như vậy, chưa bao giờ nghe thấy bất kỳ tin đồn nào về anh.
Theo lý mà nói, một phú nhị đại trẻ tuổi tài cao, tuấn tú lịch lãm lại có nhiều tiền như Sùng tổng thì khó mà giữ được trạng thái độc thân lâu như thế.
Nhưng ngặt nỗi Sùng tổng lại là một ngoại lệ, thanh tâm quả dục đến cực điểm, bao nhiêu năm qua đừng nói là một con người khác giới, ngay cả một con côn trùng khác giới cũng chưa từng xuất hiện bên cạnh anh.
Mấy đồng nghiệp bọn họ đã từng lén lút đoán già đoán non về xu hướng tính dục của Sùng tổng, cuối cùng họ đều nhất trí cho rằng sẽ có một ngày nào đó, Sùng Tổng làm việc đến tận khuya rồi đột nhiên mất đi ý thức, xuyên không đến một thế giới kỳ lạ và tìm được một loại quả trường sinh bất tử, sau khi ăn vào thì sẽ phân bào ra một "cái tôi" khác, kết cục cả hai cùng trở về để thay phiên nhau làm việc.
Rất vô lý, nhưng ngoài cái đó ra thì họ hầu như không thể tưởng tượng được cảnh tượng bên cạnh Sùng tổng sẽ xuất hiện bất kỳ ai.
Cho đến trước buổi chiều ngày hôm nay, Lý Trác vẫn luôn nghĩ như vậy.
Và rồi khi anh ta tận mắt nhìn thấy Sùng Thu dẫn theo một người đàn ông bước vào cổng trụ sở chính của tập đoàn Sùng Thị.
Lý Trác ngoài mặt vẫn bình thản nhưng nhân lúc đóng cửa xe đã âm thầm nhéo mình một cái thật đau, lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại: "Sùng tổng."
Sùng Thu gật đầu, Lý Trác lại hướng ánh mắt về phía người đàn ông bên cạnh Sùng tổng, anh ta không bỏ sót lúc vừa mở cửa xe ra, hai người họ vẫn còn đang nắm tay nhau.
Nhưng đời tư của Sùng tổng rốt cuộc không phải là chuyện để anh ta hóng hớt.
Vì vậy Lý Trác liền bày ra bộ dáng thắc mắc đúng mực: "Vị này là?"
Sùng tổng bình thản tung ra một quả bom hạng nặng: "Anh ấy là người yêu của tôi."
Lời vừa dứt, Lý Trác thấy người đàn ông bên cạnh Sùng tổng hơi nhướn mày, dường như có chút bất ngờ, sau đó mỉm cười nói với Lý Trác: "Chào anh, tôi là Nam Hoài."
Lý Trác vội vàng đáp: "Chào Nam tiên sinh."
Người đàn ông này có một khuôn mặt cực kỳ ưa nhìn, ngũ quan sắc nét, lông mày và đôi mắt sâu thẳm.
Dung mạo quá đỗi xinh đẹp đôi khi sẽ mang lại một loại công kích tự nhiên, thế nhưng nốt ruồi nhỏ bên sống mũi lại vừa vặn trung hòa một phần sự sắc sảo ấy, phối hợp với đôi mắt bẩm sinh đã mang theo ý cười.
Thời gian qua Lý Trác đã đi bàn dự án với mấy công ty giải trí, gặp qua không ít những minh tinh nghệ sĩ đang nổi đình nổi đám, nhìn đến mức gần như đã bị chai lỳ với cái đẹp, nhưng lúc này anh ta vẫn bị nụ cười của đối phương làm cho lóa mắt.
"Lý Trác."
Giọng nói lạnh lùng của Sùng Thu kéo Lý Trác thoát khỏi cơn thất thần ngắn ngủi.
Lý Trác lập tức hoàn hồn, nghe thấy Sùng tổng giới thiệu với người bên cạnh: "Trợ lý của em."
Lý Trác phối hợp: "Nếu ngài có nhu cầu gì thì cứ tìm tôi nhé."
Người kia rũ mắt nhìn anh ta, trên mặt vẫn thấp thoáng ý cười, Lý Trác không dám nhìn thẳng nữa, hơi cúi đầu, trong tầm mắt lại xuất hiện một bàn tay với những đốt ngón tay rõ rệt, trên cổ tay còn đeo một chiếc đồng hồ vốn thuộc về Sùng tổng, là chiếc duy nhất trên thế giới.
Đây giống như một sự đánh dấu độc nhất vô nhị.
"Vậy thì làm phiền anh rồi."
Anh ta nghe thấy người đó nói.
"Nam tiên sinh đừng khách sáo."
Đây là lần đầu tiên Sùng tổng dẫn người đến công ty.
Lý Trác nhấn nút thang máy lên tầng thượng, thông qua hình ảnh phản chiếu trên vách thang máy, bí mật quan sát hai người ở phía sau.
Chỉ thấy vị Nam tiên sinh kia hơi dựa người vào tay vịn, không biết đã nói gì bên tai Sùng tổng.
Sùng Thu không nói gì, cánh tay cử động rồi nắm lấy tay của đối phương.
Nắm rất chặt, cứ như sợ người ta sẽ chạy mất không bằng.
Một tiếng "ting", thang máy đã đến nơi, Lý Trác bước ra trước, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, giả vờ như mình không thấy gì cả.
"Người trợ lý này của em cũng thú vị thật."
Sau khi trợ lý Lý rời đi, Nam Hoài nói với Sùng Thu.
"Trong thang máy cứ nhìn lén chúng ta suốt, bị anh phát hiện còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra."
Chiếc ghế giám đốc của Sùng Thu xoay một vòng dưới tay y, Nam Hoài tự nhiên ngồi xuống, vắt chân phải lên chân trái, hai tay đan lại.
Sùng Thu: "Có lẽ vì lần đầu gặp anh nên anh ta có hơi tò mò thôi."
Nam Hoài lấy chân trái làm trụ, xoay ghế, hướng mặt về phía cửa sổ sát đất khổng lồ của văn phòng, nheo mắt đầy dễ chịu dưới ánh nắng, "Trước đây chưa từng có ai đến đây sao?"
Sùng Thu đặt xấp tài liệu vừa mới lật được vài trang xuống, bước tới, xoay ghế lại để y đối diện với mình, "Ngoài công việc ra thì chỉ có anh thôi."
Nam Hoài: "Vậy sao, thế thì vinh dự cho anh quá."
Y chậm rãi rút cà vạt của Sùng Thu ra, quấn một vòng quanh cổ tay mình, "Vừa rồi em nói với anh ta, anh là... người yêu của em?"
Mức độ lôi kéo này không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến Sùng Thu, nhưng anh vẫn thuận theo theo lực đạo của Nam Hoài mà cúi đầu, một tay chống lên lưng ghế, một tay vịn tay ghế, gần như bao trùm cả người Nam Hoài vào trong phạm vi của mình.
Anh cụp mắt, ánh mắt phác họa từng đường nét trên khuôn mặt Nam Hoài, từ đôi đồng tử màu hổ phách cho đến làn môi phơn phớt sắc hồng.
Anh nói: "Anh không thích cách xưng hô này sao?"
Nam Hoài: "Cũng không phải."
Sùng Thu rất dễ thương lượng: "Cũng có thể đổi thành một kiểu khác."
Nam Hoài: "Ví dụ?"
"Bạn trai, bạn đời, người thương, hoặc là..."
Sùng Thu cố ý dừng lại một chút, giọng trầm xuống, "Bảo bối?"
Đôi mắt của Nam Hoài dần dần tròn xoe theo mỗi một danh xưng, đến cái cuối cùng, y chớp chớp mắt, giật giật cà vạt của Sùng Thu: "Sùng tổng, anh nhớ là hình như anh lớn hơn em hai tuổi cơ mà?"
Sắc mặt của Sùng Thu vẫn như thường: "Ừm, có vấn đề gì sao?
Anh thích cái nào?
Em thì sao cũng được."
Nam Hoài "chậc" một tiếng, lộ ra vẻ mặt như bị ê răng, "Em sến súa quá đi mất."
Sùng Thu thản nhiên thừa nhận: "Em vốn dĩ là người như vậy mà."
Nam Hoài khó khăn lựa chọn: "Vậy thì gọi là bạn trai đi, nghe cho nó bình thường chút."
"Được," Sùng Thu hôn một cái lên mặt anh, "Bạn trai."
Anh nhìn Nam Hoài đăm đăm, một lúc lâu sau bỗng nhiên thở dài.
"Hình như em vẫn đánh giá bản thân mình quá cao rồi."
Nam Hoài đáp lại anh bằng một ánh mắt khó hiểu, đầu hơi nghiêng sang một bên, đôi đồng tử dưới ánh sáng trong veo không một tia tạp chất, viền mắt thấm một vòng kim sắc nhàn nhạt.
Y xem chiếc cà vạt của Sùng Thu giống như một loại dây dắt, có vấn đề là lại kéo nhẹ một cái, "Ý em là sao?"
Sùng Thu cúi thấp người, vùi mặt vào cổ Nam Hoài, "Có anh ở đây, em không tài nào tập trung làm việc được."
Anh nghe thấy Nam Hoài bật cười, lồng ngực rung động truyền qua làn da chạm đến tai anh.
Nam Hoài buông cà vạt ra, nói: "Thế thì phải trách anh rồi."
"Không trách anh," Sùng Thu nói, "Là định lực của em không đủ, không thể chống lại sự cám dỗ."
Anh dùng môi nhẹ nhàng cọ cọ bên cổ Nam Hoài, giống như đang hấp thụ năng lượng.
Thế nhưng, ngay khi Sùng Thu chuẩn bị thực hiện bước tiếp theo, cửa văn phòng đột nhiên bị gõ vang, giọng của Lý Trác lại vang lên: "Sùng tổng."
Động tác của Sùng Thu khựng lại.
Nam Hoài vỗ vỗ vào mặt anh: "Có người gọi em kìa, Sùng tổng."
Y nhấn mạnh hai chữ cuối, giọng nói đùa cợt.
Sùng Thu nắm cổ tay Nàm Hoài, bất lực đứng dậy.
Nam Hoài tự động nhường chỗ, chuồn sang một bên tiếp tục phơi nắng.
Khi tiếng gõ cửa lần thứ hai vang lên, Sùng Thu chỉnh lại cà vạt bị kéo loạn, trầm giọng nói: "Vào đi."
Lý Trác ôm một xấp tài liệu đi vào phòng, nhạy bén nhận ra bầu không khí trong văn phòng có chút không đúng lắm, vả lại không hiểu sao anh ta cứ cảm thấy nhiệt độ trong phòng hình như còn thấp hơn lúc trước khi anh ta rời khỏi khá nhiều.
Lý Trác đặt tài liệu lên bàn làm việc, thấy Sùng tổng đang lật xem công văn, còn vị Nam tiên sinh kia thì cuộn mình trên ghế sofa bắt chéo chân chơi game, hai người trông có vẻ chẳng liên quan gì đến nhau.
Không lẽ đã cãi nhau rồi?
Không nên chứ nhỉ.
"Còn việc gì nữa không?"
Lý Trác đang suy diễn lung tung thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Sùng tổng, lập tức giật bắn mình: "Có."
Sùng Thu: "Việc gì?"
Lý Trác: "Sùng tổng, lúc trước ngài dặn sẽ mở họp, tôi đã thông báo cho các bộ phận, hiện tại họ đã đợi sẵn trong phòng họp rồi."
"Tôi biết rồi," Sùng Thu nói, "Tôi sẽ qua ngay."
Lý Trác: "Vâng."
Anh ta cầm lấy một bản tài liệu chuẩn bị rời đi thì thấy Sùng tổng vốn dĩ nên đi về hướng phòng họp lúc này lại bước về phía sofa, sau đó cúi người xuống.
Từ góc độ của Lý Trác không thể nhìn thấy rõ, không biết hai người đã làm gì hay nói gì, nửa phút sau, Sùng tổng mới đứng thẳng người, nói với người trên sofa: "Đợi em về."
Nam tiên sinh thì cười híp mắt, vẫy vẫy tay như mèo chiêu tài: "Được."
Nhìn Sùng tổng có vẻ tâm trạng đang khá là tốt đẹp, thế nên sau khi ra khỏi cửa, Lý Trác cân nhắc nói thêm một chuyện khác: "Sùng tổng, ngài Sùng Thân Nguyên cũng đã tới, đang làm loạn đòi gặp ngài ở dưới lầu, bảo vệ có đuổi thế nào cũng không chịu đi."
Bước chân của Sùng Thu khựng lại.
Họ chỉ vừa mới trở về, Sùng Thân Nguyên lấy tin tức từ đâu ra?
Lý Trác hỏi: "Có cần báo cảnh sát không?"
"Không cần," Sùng Thu hỏi, "Mấy ngày trước ông ta có đến không?"
Lý Trác: "Không có, hôm nay là lần đầu tiên."
Lời vừa nói ra, anh ta cũng lập tức nhận ra sơ hở: "Tôi sẽ đi điều tra ngay."
"Ừm."
Sùng Thu nói: "Bảo ông ta đợi ở phòng khách đi."
"Vâng."