[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,384
- 0
- 0
[Đam/Edit] Trên Con Đường Hoàng Hôn Ngày Đó
Chương 19
Chương 19
Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 19
Sùng Thu chạy rất nhanh, gió thu rít gào tạt vào bên tai, thổi tung vạt áo kêu lên phần phật.
—Sẽ không đâu.
Anh cố gắng tái hiện lại dáng vẻ của homestay lúc mình rời đi trong đầu.
Anh là người cuối cùng bước ra khỏi phòng, khi đó anh không phát hiện ra điều gì bất thường cả.
Huống hồ Nam Hoài đang ở dưới sân, một khi xảy ra chuyện thì y hoàn toàn có thể chạy ra ngoài, cửa lớn vẫn luôn mở toang, phản ứng của y lại nhanh như vậy, cho dù thực sự xảy ra hỏa hoạn, y cũng có thể lập tức thoát thân.
Không đâu.
Sùng Thu nghĩ, ở hướng đó có biết bao nhiêu ngôi nhà, chắc chắn không phải là homestay của họ.
Bởi vì chạy quá nhanh, cổ họng bắt đầu bốc lên vị rỉ sắt nồng đậm.
Sùng Thu càng lúc càng chạy gần đến homestay, từ xa đã thấy một đám đông đang vây quanh ở đó, xe cứu hỏa màu đỏ rực đến mức chói mắt.
Anh ngẩng đầu, đập vào mắt là tầng hai của homestay đang bốc khói nghi ngút, khói đen xen lẫn những ngọn lửa đỏ cam, nhe nanh múa vuốt bò ra từ khung cửa sổ.
Đó là căn phòng của họ.
Trong nháy mắt, một tiếng ù tai sắc nhọn đâm xuyên qua màng nhĩ Sùng Thu, thái dương truyền đến cơn đau nhức nhối.
Đến khi thính giác trở lại bình thường, anh lại nghe thấy tiếng gỗ cháy lách tách, tiếng kinh hô của đám đông và tiếng đổ sập của những vật nặng.
Kiến trúc homestay được làm bằng gỗ, dưới thời tiết hanh khô thì loại vật liệu này là dễ bén lửa nhất.
Những ngọn lửa vô tình đốt cháy vạn vật xung quanh, đến cả không khí cũng bắt đầu trở nên bỏng rát.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên rồi tỏa ra bốn phương tám hướng, kéo theo những ngọn lửa tràn tới bủa vây.
"Có chuyện gì thế này?"
"Không biết nữa, tự nhiên bùng lên cơn hoả hoạn."
"Tránh ra, tránh ra, mau lùi lại phía sau!"
Lính cứu hỏa giăng dây cảnh báo rồi sơ tán đám đông.
Sùng Thu đi ngược lại với dòng người đang lùi về sau mà xông lên phía trước, anh phát hiện ông bà chủ homestay đang ở phía bên kia cùng với mấy người khách quen mặt, ấy vậy mà không thấy Nam Hoài đâu.
Trái tim trong khoảnh khắc chìm xuống đáy vực.
"Nam Hoài đâu rồi?"
Anh vòng qua đó, cất giọng nôn nóng hỏi bà chủ.
Rõ ràng lúc anh đi người vẫn còn ở đây, y đi đâu rồi?
Trên mặt bà chủ có mấy vết nhọ đen thui, tóc tai cũng rối bời, vành mắt đỏ hoe, phải tựa vào ông chủ mới không ngã quỵ xuống.
Bà lắc đầu, nghẹn ngào nói đứt quãng: "Tôi không thấy cậu ấy.
Tôi lên tầng hai dọn phòng, đột nhiên phát hiện nhà bị cháy, lửa bùng lên... tôi đi gọi những người khách khác xuống, sau đó cửa cũng bị chặn mất... là cậu ấy đã mở cửa cứu tôi... nhưng vừa quay đi một cái thì cậu ấy đã biến mất rồi."
Túi bánh ngọt đột ngột rơi xuống đất.
Rõ ràng đang đứng gần nguồn nhiệt nhưng lòng bàn tay của Sùng Thu lại lạnh toát.
Anh ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, nơi đó đã trở thành một biển khói đen kịt.
Ngọn lửa nuốt lấy mái hiên, dữ tợn như dung nham phun trào từ núi lửa.
Trước giờ Sùng Thu chỉ nhìn thấy cảnh tượng này trên phim.
Nam Hoài vẫn còn ở bên trong.
Đêm hôm qua họ vẫn ngồi chuyện trò bên đống lửa, đống lửa đó dịu dàng và hiền hoà biết bao, ánh lửa đỏ cam soi rọi lên người Nam Hoài một tông sắc yên bình.
Nam Hoài ôm cây guitar trong lòng, ngẫu hứng hát một bài đồng dao, giọng nói trầm thấp êm tai, trong con ngươi nhảy nhót ngọn lửa ấm áp, tựa như ánh sáng vĩnh cửu không bao giờ tắt.
Nhưng bây giờ ngọn lửa này bùng lên quá mức mãnh liệt, giống như một con quỷ dữ vừa thoát khỏi xiềng xích càn rỡ tuôn ra hơi nóng và tro bụi.
Nó không hề kiêng dè tung mình lên cao ngự trị giữa không trung, khí thế hung hăng như muốn hủy diệt tất cả.
Nam Hoài vẫn còn ở bên trong.
Sùng Thu hít sâu một hơi, nhìn về phía những người lính cứu hỏa đang đứng chỉnh tề đợi lệnh, sau đó nhấc dải băng cách ly lên.
Bà chủ phản ứng rất nhanh, muốn kéo anh lại: "Cậu định làm gì thế?"
Sùng Thu không trả lời, nghiêng người tránh khỏi bàn tay đang cản mình của bà chủ, tiện thể đưa điện thoại cho bà: "Phiền cô cầm giúp, tôi sẽ quay lại ngay."
"Đừng đi!
Nguy hiểm lắm!"
Bà chủ cuống quít đến giậm chân, đưa tay ra nhưng vẫn không thể giữ anh lại.
Ông chủ ôm lấy bà, vừa ngẩng đầu lên, Sùng Thu đã lao thẳng vào trong homestay, bóng hình cũng mất hút.
"Ôi không!"
Ngọn lửa tạm thời chưa lan đến tầng một, Sùng Thu đi vào phòng bếp tìm một chiếc khăn, nhúng ướt cả áo khoác và khăn, dùng khăn ướt bịt chặt mũi và miệng, cầm lấy một vật giống như cây gậy rồi nhanh chóng chạy lên lầu.
Cũng may cầu thang không phải làm bằng gỗ, vẫn chưa bị hư hại.
Anh thu mình, hít thở sâu trong bầu không khí nóng ẩm, nhanh chóng tìm người.
Phòng của họ ở tầng 2 gần cầu thang, Sùng Thu vừa lên tới nơi đã bị một luồng sóng nhiệt ập thẳng vào mặt.
Anh hạ thấp trọng tâm cơ thể, dùng tất cả đồ vật trong tay làm công cụ, sau một hồi gõ, đập rồi đá, cánh cửa lung lay sắp đổ cuối cùng cũng mở ra, một thanh gỗ ngang đổ sập xuống ngay trước mặt anh.
"Nam Hoài!"
Năm 7 tuổi, anh đi tìm con chim cảnh của mình trong trang viên —— đó là giống chim manh manh mà bà nội đã nhờ người mang về cho anh, vừa đẹp vừa thông minh, tinh xảo như một con búp bê.
Anh để chiếc lồng chim ở sát đầu giường, mỗi ngày phải nhìn nó mới có thể ngủ ngon —— Hôm đó Sùng Thu tìm từ buổi trưa đến tối mịt, cuối cùng chỉ tìm được một cái xác cháy đen bên bờ hồ.
Sùng Bác Văn dẫn đầu đám trẻ, vừa cười hì hì vừa dùng cây gậy khều nó lên.
Hắn cùng với một người anh họ xa mỗi người xách một bên cánh, nói rằng nhìn nó cứ tưởng là gà con, chẳng ngon một tí nào.
Tàn dư của củi cháy cũng có màu đỏ cam như vậy.
Sùng Thu cầm lấy cây gậy đó đâm thẳng vào lòng bàn tay người anh họ, vừa định đâm cả Sùng Bác Văn thì bị người lớn chạy tới tước mất "vũ khí".
"Không phải chỉ là một con chim thôi sao?
Có cần làm quá lên như vậy không hả?!"
Tiếng khóc, tiếng trách mắng cùng với tàn lửa cháy rực xâm chiếm thị giác của anh.
Kể từ đó, Sùng Thu không bao giờ nuôi bất kỳ một con thú cưng nào nữa.
"Nam Hoài?"
Bên trong căn nhà khói đen mù mịt, vừa nồng vừa khó thở.
Sùng Thu dùng tốc độ nhanh nhất kiểm tra tất cả các phòng, nhưng không thấy Nam Hoài ở một căn phòng nào trong số đó.
Anh thở phào, sau đó sau lưng đột nhiên truyền đến một lực kéo.
Mấy anh lính cứu hỏa mặc đồng phục màu cam lôi anh ra ngoài, miệng gầm lên: "Cậu muốn chết à?!
Lửa lớn như vậy bộ không thấy sao mà còn đâm đầu chạy vào đây!"
Sùng Thu bị lôi xềnh xệch ra tận ngoài cửa, lần đầu tiên trong đời bị mắng cho vuốt mặt không kịp.
Nước trên áo khoác và khăn lông đã sớm bốc hơi sạch sẽ, da thịt bị hơi lửa nung nóng trở nên khô khan và bỏng rát.
Nhưng anh không tìm thấy Nam Hoài.
Không có người, cũng không có...
Vậy y có thể ở đâu?
Trái tim vừa mới buông xuống của Sùng Thu lại treo ngược lên lần nữa.
Anh mở to đôi mắt đỏ ngầu vì ám khói, tầm nhìn đã nhòe đi, chỉ còn thấy bóng người và đồ vật trong nhà chồng chéo lên nhau.
—Anh ấy ở đâu rồi?
Một nỗi sợ hãi to lớn bị đè nén đã lâu nuốt chửng lấy trái tim.
Anh hoảng loạn dáo dác nhìn chung quanh, ánh mắt mờ nhoè lướt qua từng gương mặt trong đám đông, nhưng không có ai là Nam Hoài cả.
—Anh ấy ở đâu?
Chẳng lẽ vẫn còn ở bên trong?
Mình đã bỏ sót chỗ nào rồi ư?
Sùng Thu lập tức muốn xông vào một lần nữa, tốc độ vụt lên trong tích tắc khiến mấy anh lính cứu hỏa cũng trở tay không kịp: "Cậu làm gì thế?!"
—Tôi phải đi tìm anh ấy.
Sùng Thu không màng đến đôi mắt đang đau rát, một lòng chỉ muốn đi tìm Nam Hoài.
Thế nhưng giây tiếp theo, một bàn tay đã kịp lúc nắm lấy cổ tay anh, kéo anh trở lại từ ranh giới của hiện trường hỏa hoạn sắp sụp đổ.
"Sùng Thu."
Giọng nói quen thuộc, lòng bàn tay hơi lành lạnh áp lên xương cổ tay anh, làm dịu đi cơn nóng ran trên vùng da ấy.
Nam Hoài dắt anh lùi nhanh về sau vài bước: "Nguy hiểm."
Sùng Thu dừng lại ngay lập tức, giống như một thước phim quay chậm mà xoay người lại, một gương mặt quen thuộc đập vào mắt anh.
Nam Hoài: "Sùng Thu?"
—Là anh ấy.
Đôi chân Sùng Thu nhũn ra, suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất.
Anh trở tay nắm chặt lấy Nam Hoài, hỏi dồn dập trong cơn hốt hoảng: "Anh đi đâu vậy?
Có bị thương không?
Anh ra ngoài bằng cách nào?
Tại sao không ——" Lời còn chưa dứt, anh mới phát hiện trong tay kia của Nam Hoài còn đang ôm hai con mèo.
Miểu Miểu và một con mèo mướp nhỏ.
Mèo đen trông có vẻ không hề hấng gì, vẫn tràn đầy sức sống, nó đạp chân một cái rồi nhảy khỏi vòng tay Nam Hoài, nghênh ngang đi tìm chủ nhân.
Con mèo còn lại thì đôi mắt tròn xoe đầy kinh hãi, ria mép bị cháy xoăn, cả người co ro thành một nhúm.
"Tôi không sao, tôi ra ngoài từ trước khi lửa bùng lên rồi.
Vừa nãy nhìn thấy tụi nó nên mới chậm trễ một chút."
Nam Hoài xoa đầu con mèo mướp: "Tội nghiệp nhóc con, ria mép bị nướng cháy hết cả rồi."
"Anh có sao không?"
Sùng Thu hỏi như muốn xác nhận lại.
"Tôi không sao mà."
Nam Hoài đáp.
Sùng Thu thở dốc không ngừng, một tay chống lên đầu gối.
Không sao là tốt rồi.
Trước khi tìm thấy Nam Hoài, Sùng Thu vốn dĩ có hàng ngàn câu hỏi muốn hỏi, nhưng khi tìm thấy người rồi thì chẳng thể nói nên câu.
Không sao là tốt rồi.
Anh tự nhủ với bản thân.
—— Ít nhất lần này, anh đã không để mất chú chim nhỏ của mình nữa.
"Anh thật sự không bị thương chứ?"
"Cậu có muốn kiểm tra không?"
Nam Hoài xòe hai tay ra, bộ dáng tuỳ ý để cho anh khám xét.
Cảm giác mất mà tìm lại được này quá mức kịch tính, Sùng Thu cố gắng ổn định lại hơi thở, kiểm tra tình trạng của Nam Hoài từ trên xuống dưới.
Nam Hoài vẫn mặc bộ đồ giống như lúc anh đi, gò má bên trái dính chút bụi bẩn, ống tay áo xắn lên, trên cánh tay có vài vết xước nhẹ và dấu móng mèo, cổ áo hơi xộc xệch, ngoài ra thì hoàn toàn nguyên vẹn.
So sánh với y, Sùng Thu ngược lại trông nhếch nhác hơn nhiều.
Áo khoác và khăn lông đã sớm ném xuống đất, nhăn nhúm không ra hình ra dạng, khuy măng sét bên tay trái bị mất một cái, áo sơ mi lấm lem bụi bặm, tóc tai cũng rối bời, nhưng lúc này Sùng Thu đã không còn tâm trí để lo cho hình tượng nữa.
Sau khi xác định Nam Hoài không sao, anh giống như trút bỏ được gánh nặng mà xụi lơ cả người, ngồi bệt xuống một cái giá dựng tạm, lẩm bẩm: "May quá, không sao là tốt rồi, tôi cứ tưởng..."
Nam Hoài một tay ôm mèo, cụp mắt nhìn anh, lọn tóc trước trán rủ xuống chạm vào xương mày khiến con ngươi của y càng thêm thâm trầm, dáng mắt hẹp dài: "Tưởng gì?
Tưởng tôi vẫn còn ở bên trong sao?"
Sùng Thu hiếm khi có cảm xúc dao động lớn như vậy, nhất thời đại não có chút đình trệ, anh nhắm mắt lại "ừm" một tiếng, sau đó ngẩng đầu lên.
Thần sắc của Nam Hoài rất khó nhìn thấu, giống như đang suy tư, lại giống như đang nghiền ngẫm: "Cậu xông vào trong đó là muốn tìm tôi sao?"
Sùng Thu gật đầu hai lần.
Anh muốn nói mình đã tìm nhưng lại tìm không thấy, nhưng mà tìm không thấy cũng không sao, chỉ cần y bình an là đủ rồi.
Sau đó anh nhận thức được điều gì đang xảy ra, không tự chủ được mà nín thở.
Bàn tay của Nam Hoài đang đặt lên đầu anh, bằng một lực đạo rất nhẹ.
Nam Hoài hơi nghiêng đầu, chậm rãi xoa đầu Sùng Thu hai cái giống như cách vừa rồi xoa đầu mèo, thái độ rất tùy tiện: "Không sao rồi."
Sùng Thu theo bản năng nắm lấy cổ tay anh, nắm rất chặt, sợ y đau lại nới lỏng ra một chút.
Anh cố gắng hít thở vài lần mới có thể nói rõ một âm tiết: "Ừm."
Anh nghe thấy Nam Hoài nói: "Tôi ở đây rồi."