Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ.
Biên tập: Angel Anette.
...
CHƯƠNG 3
Khoảng cách từ quán bar đến khách sạn của Nam Hoài không xa, Sùng Thu lái xe chỉ mười mấy phút đã nghe Nam Hoài nói đến rồi.
Dừng xe, Nam Hoài tháo dây an toàn nhưng không lập tức bước xuống: "Cảm ơn cậu đã đưa tôi về."
"Anh đã cảm ơn rồi."
Sùng Thu đáp.
"Cũng đúng, chỉ cảm ơn suông bằng lời nói thì có vẻ hơi thiếu thành ý nhỉ."
Sùng Thu vội vàng nói: "Tôi không phải có ý đó."
"Nhưng tôi thì có."
Nam Hoài dường như suy nghĩ một lát rồi mở lời, "Để tỏ lòng thành, ngày mai tôi mời cậu đi ăn một bữa nhé."
Lời khách sáo cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng.
Sùng Thu hoài nghi mình vừa nghe lầm.
"Quyết định vậy nha," Nam Hoài không cho Sùng Thu có cơ hội từ chối, anh mở cửa xe, "Trưa mai cậu có rảnh không?
Tôi mời cậu đi ăn trưa."
Sùng Thu trả lời theo bản năng: "Rảnh."
"Okay."
Nam Hoài đọc tên một nhà hàng, sau đó xuống xe, vẫy vẫy tay với cửa kính, "Ngày mai gặp lại."
"Mai gặp."
Sùng Thu đưa mắt nhìn y rời đi, mãi cho đến khi bóng dáng ấy biến mất sau cánh cửa xoay, anh mới chợt nhớ ra một việc vô cùng quan trọng: Họ vẫn chưa để lại bất kỳ phương thức liên lạc nào.
Vậy ngày mai làm sao để gặp được nhau?
Câu hỏi này cứ quẩn quanh trong đầu làm khó anh cho đến tận ngày hôm sau.
Sùng Thu đã dành rất nhiều thời gian để cân nhắc xem rốt cuộc mình có nên đi hay không.
Anh hiếm khi gặp phải chuyện khiến mình đắn đo như vậy, ngay cả tốc độ xử lý tài liệu cũng chậm hơn bình thường mất một phần ba.
Theo lý mà nói, họ chỉ mới gặp nhau hai lần, thời gian ở cạnh nhau cộng lại cũng chưa quá hai tiếng đồng hồ, không thể gọi là quen thuộc.
Ngoại trừ cái tên và trùng hợp cùng đến Lâm Vu du lịch, anh gần như chẳng biết gì về người kia.
Thậm chí đôi bên còn không ấn định một giờ hẹn cụ thể.
Chỉ có một cái tên nhà hàng tìm thấy trên bản đồ và một câu nói "Ngày mai gặp lại".
Lỡ người kia chỉ tùy tiện nói cho vui thôi thì sao?
Nói không chừng y cũng sẽ không tới.
Kim phút trên đồng hồ treo tường nhảy đến số 6, bây giờ là 9:30, Sùng Thu cuối cùng cũng kết thúc công việc.
Anh nhìn thời gian, gập máy tính lại, cầm lấy điện thoại, chìa khóa và áo khoác rồi rời khỏi phòng.
Theo sự chỉ dẫn của bản đồ, anh đi đến một khu phố sầm uất.
Địa chỉ của nhà hàng mà Nam Hoài đã hẹn nằm sâu trong con phố ấy.
Thời gian đã gần tới chính ngọ, khu phố này nằm ở phía bắc thành phố Lâm Vu, là một khu phố cổ.
Tuy bề ngoài đã ghi dấu tháng năm nhưng mức độ náo nhiệt vẫn không thay đổi.
Dòng người qua lại tấp nập, rất khó lái xe vào trong nên Sùng Thu đành gửi xe ở ngoài rồi đi bộ để tìm quán.
Sự thật là không dễ tìm một chút nào.
Sau khi rẽ qua hai giao lộ, đi hết ba con hẻm nhỏ, cuối cùng anh cũng tìm thấy một nhà hàng nằm ở giữa con hẻm cuối cùng.
Bên dưới một tòa nhà dân cư, tấm biển hiệu ghi hai chữ "Ngô Ký" trông đã có phần xưa cũ, góc ngoài phai màu, phông chữ in ở giữa cũng không còn rõ nét.
Sùng Thu đối chiếu với hình ảnh trên bản đồ, xác nhận mình không tìm nhầm mới đẩy cửa bước vào trong.
Nhà hàng này có mặt tiền rất nhỏ nhưng bên trong lại là một không gian hoàn toàn khác biệt.
Hai dãy bàn ghế xếp ngay ngắn sát tường, quầy thu ngân đặt ở gần cửa, trên chiếc tủ gỗ lim kiểu cũ được trưng bày đủ loại thức uống và rượu, trang trí trên tường mang đậm phong cách Hong Kong thời kỳ thập niên 90.
Màu sắc hoài cổ nhưng vô cùng sạch sẽ.
Sùng Thu chọn một vị trí bên cạnh cửa sổ, lau dọn xong xuôi rồi mới ngồi xuống.
Nhân viên phục vụ nhiệt tình tiếp đón: "Xin chào quý khách, xin hỏi anh đi mấy người ạ?"
Anh buột miệng định nói "một người", nhưng khựng lại rồi đổi sang: "Hai người."
"Vâng ạ.
Vậy quý khách muốn gọi món luôn hay đợi bạn đến mới gọi?"
Sùng Thu trả lời: "Đợi một chút."
"Vâng ạ."
Người phục vụ thu lại thực đơn, một lúc sau lại mang lên hai ly nước rồi lịch sự lui ra, không làm phiền anh nữa.
Sùng Thu nhấn mở điện thoại, màn hình hiển thị thời gian là "10:12".
Anh lật úp điện thoại xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Con hẻm tĩnh lặng không một bóng người qua lại, chỉ có một cái cây đứng sừng sững kế bên nhà hàng, thỉnh thoảng nó lại rụng xuống mấy chiếc lá vàng khô.
Ánh nắng ban trưa khi trời vào thu không quá gay gắt, từ trên đỉnh tòa nhà ở phía trước đổ xuống không gian này, nhuộm vàng một nửa khung cửa sổ.
— Anh ấy sẽ không đến đâu.
Một giọng nói vang lên trong lòng anh, chỉ có kẻ ngốc mới tin lời của một người lạ.
Sùng Thu cúi đầu nhấp một ngụm nước, anh rũ mắt, đầu ngón tay vô thức gõ nhịp lên mặt bàn.
"Ngày mai gặp lại."
Hình ảnh Nam Hoài lúc chào tạm biệt hiện lên trong tâm trí, khiến anh có chút không nỡ tin vào suy nghĩ tiêu cực trong lòng mình.
Vị trí của vệt nắng hơi lệch đi, có phần chói mắt, anh đặt ly nước xuống, nheo mắt đầy khó chịu.
"Cộc cộc."
Tiếng gõ lên cửa kính khác hẳn với âm thanh khô khốc trên mặt bàn gỗ bỗng vang lên bên tai, một bóng râm phủ xuống trước mặt.
Sùng Thu ngẩng đầu lên, đồng tử của anh chợt co rụt lại — ngoài cửa sổ rõ ràng là người mà anh đang đợi.
"Hi ~"
Nam Hoài tắm mình trong ánh sáng, ngay cả ngọn tóc cũng nhuộm sắc vàng kim, y dùng khẩu hình say hi với Sùng Thu một tiếng.
Sùng Thu đứng bật dậy, ghế ngồi kéo lê trên sàn nhà tạo ra một tiếng vang kẽo kẹt.
Nam Hoài chỉ tay về phía cửa, tiếp tục dùng khẩu hình nói: "Tôi vào trước đã."
Sùng Thu ngây ngẩn gật đầu.
Chỉ một lát sau, người vừa đứng trước cửa sổ đã bước vào từ cửa chính.
Đợi y lại gần bàn, nhân viên phục vụ cũng một lần nữa đi theo sau, Sùng Thu mới nhận ra mọi chuyện trước mắt đều là thật mà không phải ảo giác do mình chờ đợi quá lâu mà sinh ra.
Anh vội vàng đứng dậy kéo ra một cái ghế khác.
Nam Hoài đã thay quần áo, có vẻ y khá ưa thích mặc áo sơ mi, hôm nay y cũng mặc trên người một chiếc sơ mi màu xanh xám cơ bản, không thắt cà vạt, quần dài màu đen, áo khoác vắt trên cánh tay, lúc đi tới liền thuận tay vắt lên lưng ghế.
"Cậu đợi lâu chưa?"
Y hỏi.
"Không lâu," Sùng Thu trả lời, "Tôi cũng vừa mới tới."
"Chỗ này hơi khó tìm nhỉ?"
Nam Hoài cầm ly nước, cười nói, "Lúc nãy tôi cũng tìm một hồi mới thấy đó."
"Đúng là vậy."
"Nhưng miễn ngon là được."
Nhân viên phục vụ mời họ gọi món.
Nam Hoài tùy ý đánh dấu vài món rồi đưa cho Sùng Thu: "Trước đây cậu đã từng tới đây chưa?"
Sùng Thu nói chưa.
"Tôi cũng chưa, tôi tìm thấy nhà hàng này trên mạng trước khi đến Lâm Vu, mọi người đánh giá khá tốt nên muốn tới ăn thử."
Y nói rồi dừng lại một chút, "Vừa rồi tôi tự ý gọi mấy món mà tôi muốn ăn, quên không hỏi cậu trước, cậu có bận tâm không?"
Sùng Thu lắc đầu: "Không sao.
Tôi cũng không có món gì đặc biệt muốn ăn."
Yêu cầu của anh đối với món ăn thật sự không cao, trước khi tới Lâm Vu anh cũng không quá chú trọng đến phương diện ẩm thực.
Nam Hoài thì có cái nhìn rất khác: "Ăn rồi sẽ có thôi, xem thực đơn trước đã."
So với các nhà hàng thông thường, tiệm này giống kiểu tiệm trà hơn, các món trên menu đa phần là điểm tâm kiểu Quảng Đông.
Chủ tiệm là một bà lão gần tuổi 60, là người Quảng Đông chuyển tới sống ở đại lục từ thế kỷ trước, tuy tuổi đã cao nhưng bà vẫn đi đứng thoăn thoắt, dấu hiệu tuổi tác không hiện hữu trên người bà.
Bà và nhân viên phục vụ bưng món lên, gọi hai người là "trai đẹp", hết lời đề cử món tủ của mình là hoành thánh nhỏ.
"Tin bà đi mà, bà không gạt hai đứa đâu."
Nước dùng trong vắt, từng viên hoành thánh tròn trịa nằm dưới đáy bát, thêm vào một ít lá rau xanh điểm xuyết trên bề mặt nước lèo.
Sùng Thu nếm thử, đúng là rất ngọt và tươi.
Điều anh không ngờ tới là Nam Hoài cũng biết nói tiếng Quảng Đông.
Y thoải mái giao tiếp với bà chủ quán mà không vấp váp gì, hai người nói chuyện vô cùng hợp ý.
Sùng Thu nghe không hiểu nhưng nhìn biểu cảm và ngôn ngữ hình thể, chắc là y đang khen ngợi tay nghề của bà, khiến bà lão cười đến híp cả mắt.
Chuyện của người khác Sùng Thu không bao giờ đường đột xen vào.
Nam Hoài vừa trò chuyện vừa đưa mắt nhìn qua, lặng lẽ đẩy đĩa há cảo tôm trong suốt tới trước mặt anh.
Cuối cùng, có lẽ vì được khen nên trong lòng vui vẻ, bà lão còn chủ động tặng cho họ thêm hai phần sữa đậu nành đông lạnh.
Nam Hoài nói với bà: "Cháu cảm ơn."
Bà lão cười tủm tỉm, xua tay nói: "Không khách sáo nha.
Hôm nay bà vui nên tặng cho hai đứa đó.
Hy vọng hai đứa lúc nào cũng ngọt ngào như mật, vui vui vẻ vẻ."
Có lẽ vì tâm trạng rất tốt nên lúc thanh toán, bà chủ quán vung tay một cái trực tiếp gạt bỏ hai số không ở cuối hoá đơn.
Sùng Thu theo bản năng lấy ví tiền ra, chỉ nghe thấy tiếng "tingg" một cái, Nam Hoài đã quét mã thanh toán thành công.
"Đã nói là tôi mời rồi mà," Nam Hoài lắc lắc điện thoại, "Đi thôi."
Họ đi tới đầu hẻm, lúc ngoảnh lại vẫn thấy bóng dáng của bà chủ quán.
Nam Hoài vẫy vẫy tay với bà, Sùng Thu thấp thoáng thấy bà cũng vẫy tay đáp lại.
"Bà ấy rất quý anh."
Sùng Thu nhận xét.
Nam Hoài vắt áo khoác lên cánh tay, giọng điệu như thể đã quen với việc này: "Vậy sao?"
"À đúng rồi," Y lấy trong túi áo khoác ra chiếc khăn tay đã được gấp gọn, "Giặt sạch rồi, trả lại cho cậu."
Sùng Thu nhận lấy, ngón tay vô thức niết nhẹ một cái.
Loại khăn tay này anh có rất nhiều, từ trước tới nay gần như xem chúng như đồ dùng một lần, dùng xong là bỏ, gần như không cần thiết phải giặt sạch rồi trả lại.
Nhưng anh không nói gì, chỉ nhét nó vào túi áo.
Họ cuối cùng cũng nhớ tới việc trao đổi phương thức liên lạc với nhau.
Sùng Thu bấm số điện thoại của Nam Hoài, lúc cuộc gọi được kết nối, điện thoại của Nam Hoài vang lên.
Cả hai ngắt máy cùng một lúc.
Nam Hoài nhấn mấy cái trên màn hình: "Vậy là sau này cậu không cần phải đợi lâu như vậy nữa."
Y nhìn về phía Sùng Thu, thấy gương mặt của đối phương ngơ ngác trong một giây.
"Nước trà đều nguội cả rồi," Nam Hoài nói, "Sao lại có chuyện 'vừa mới tới' được?"
Hóa ra y đã biết.
"Tôi có thói quen đến sớm," Sùng Thu giải thích, "Chúng ta không hẹn giờ, tôi lo sẽ bị muộn nên đã đến sớm một chút.
Cũng không lâu lắm."
Nam Hoài không có ý định đào sâu chuyện này, y gật đầu rồi hỏi tiếp: "Tiếp theo cậu định đi đâu?"
Theo kế hoạch của Sùng Thu, anh sẽ đi dạo ở mấy điểm tham quan ở Lâm Vu, cuối cùng quay lại Đại lộ Hoàng Hôn để xem bù buổi hoàng hôn đã bỏ lỡ vào ngày hôm qua.
"Còn anh?"
"Tôi ấy à, tôi không có kế hoạch gì cả," Nam Hoài nói, "Chắc là cứ đi đại chỗ nào đó thôi."
"Anh không có xe, liệu có bất tiện quá không?"
"Cũng có một chút, nhưng mà..."
"Tôi có xe."
Sùng Thu mở lời trước khi y nói tiếp, lúc nói ra ba chữ này, yết hầu của anh vô thức chuyển động, bàn tay nắm chặt, đôi mắt chớp chớp nhìn thẳng vào đối phương.
Nam Hoài không phụ sự mong đợi mà hiểu được ý tứ của anh.
Y hỏi: "Liệu có phiền quá không?"
"Không phiền."
"Vậy thì cảm ơn cậu thêm một lần nữa nhé."
Cả một buổi chiều, họ đi theo lộ trình mà Sùng Thu đã định, lần lượt đi tới tham quan Thủy cung, Bảo tàng mỹ thuật trong thành phố Lâm Vu.
Kế hoạch leo núi vì bất cập thời gian nên tạm thời bị lùi lại.
Trước khi hoàng hôn buông xuống, hai người để xe ở bãi đậu, đi bộ ra bờ biển.
Khi thời tiết đẹp, ngay cả gió biển cũng thanh khiết hơn nhiều.
Họ đi dạo không mục đích dọc theo bãi cát, phóng tầm mắt nhìn ra mặt biển xanh biếc trong veo, xa xa là nơi tận cùng nối liền với bầu trời.
Mặt nước tĩnh lặng, gió hiu hiu đẩy những gợn sóng lăn tăn, sắc vàng lấp lánh nhảy nhót trên mặt biển.
Bước đi trên bãi cát mềm mại, Sùng Thu thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Nam Hoài.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, từ chuyện biển cả cho đến nguồn gốc của Đại lộ Hoàng Hôn, từ quán bar cho đến nhà hàng nhỏ hồi trưa này.
Nam Hoài đang đi thì bỗng nhiên dừng bước, Sùng Thu cũng vô thức dừng lại theo, cúi đầu nhìn thấy ở phía trước chưa đầy nửa mét có một chú cua đang giơ đôi càng ôm lấy viên đá nhỏ không kém cơ thể mình là bao, lạch cạch chạy trối chết.
Đợi chú cua bò qua, họ mới tiếp tục bước đi.
Sùng Thu bình thường rất ít nói, là kiểu người gặp khó khăn trong việc duy trì cuộc trò chuyện với nhiều người, nhưng không hiểu sao khi nói chuyện với Nam Hoài anh lại có thể nói rất lâu.
"Cậu làm công việc gì?"
"Trong nhà tôi làm kinh doanh."
"Ông chủ à?"
"Cứ xem là vậy đi."
Nam Hoài gật đầu.
Sùng Thu hỏi: "Anh có dự định làm gì khác ở Lâm Vu không?"
Giống như tìm một công việc chẳng hạn.
"Không có, dự định làm gì cơ chứ?
Tôi tới đây để chơi mà."
Nam Hoài xoay người đối mặt với biển cả, "Mấy năm trước tôi bận bịu tối mắt tối mũi, vất vả như vậy là đủ rồi.
Khó khăn lắm mới có thời gian rảnh rỗi sau khi nghỉ việc, đương nhiên phải tận dụng cơ hội này để đi chơi khắp nơi cho thoả thích.
Ngắm biển leo núi, cũng xem như tận hưởng cuộc sống này một chút."
"Còn cậu thì sao?"
Anh hỏi, "Cậu còn trẻ như vậy, điều kiện cũng tốt, tại sao lại xuất hiện ở đây một mình?"
Phải trả lời thế nào đây?
Sùng Thu vẫn chưa chuẩn bị đáp án cho câu hỏi này.
Nếu nói mình cũng tới để tận hưởng cuộc sống, liệu có bị nghi ngờ là trả lời lấy lệ, bắt chước câu trả lời của người ta không?
Nhưng anh thực sự không thể nêu ra lý do nào khác.
Anh suy nghĩ một chút rồi hỏi lại: "Anh thấy sao?"
"Muốn tôi đoán à?"
Nam Hoài nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên mặt Sùng Thu mang theo ý vị dò xét.
Đồng tử phản chiếu một chút ánh sáng, đầu lông mi được nhuộm thành sắc vàng.
Y nhẹ nhàng chớp mắt: "Tôi thấy, nhìn cậu giống như vừa mới trốn ra từ một nơi nào đó."
Sùng Thu sờ sờ mặt mình.
Lộ liễu đến vậy sao?
"Nhìn biểu cảm của cậu là tôi biết mình đoán đúng rồi ha."
Sùng Thu: "Ừm."
Anh vô thức bắt chước giọng điệu của Nam Hoài, "Công việc mệt quá nên ra ngoài đi dạo."
"Xem ra chúng ta khá là giống nhau, ngay cả lý do đi du lịch cũng giống nữa."
Gió biển thổi vù vù ập vào da thịt, hai người dừng chân cận kề một tảng đá ngầm lớn.
Thủy triều từng đợt dâng lên, mùi nước biển mặn chát tràn vào khoang mũi mang theo một mùi nước hoa nhàn nhạt.
Kỳ lạ làm sao, Sùng Thu cảm thấy lòng mình trở nên tĩnh lặng.
Mọi suy nghĩ dường như được ngăn cách bởi một màng nước mỏng ở phía bên kia ý thức, vừa mông lung lại vừa ẩn mật.
Trí não của anh chưa bao giờ được bình yên như thế.
Cuối cùng anh cũng được chiêm ngưỡng buổi hoàng hôn đẹp nhất giống như trong lời đồn.
Quả thực là danh bất hư truyền.
Trời tối, họ theo đường cũ quay về.
Bữa trưa là Nam Hoài mời, có qua có lại, Sùng Thu chủ động đề nghị để anh mời bữa tối.
Nam Hoài nói: "Duyệt luôn."
"Ngày mai anh có sắp xếp gì không?"
Lấy hết can đảm hỏi ra câu này, Sùng Thu nghĩ bây giờ chắc là họ đã thân hơn một chút.
So với người qua đường mới chỉ gặp 1-2 lần, giờ đây họ có thể được xem là bạn bè bình thường.
Bình thường, phổ thông, không có thâm giao quá mức, nhưng cũng đã tính là bạn bè.
Giữa họ đã từng có một lời hẹn trở thành hiện thực, đã cùng nhau đi dạo suốt cả ngày, tất nhiên cũng có thể nói về chuyện ngày mai.
"Ngày mai ư?
Chắc là tôi vẫn đi dạo loanh quanh đâu đó thôi," Nam Hoài trả lời, "Hoặc là đi leo núi?"
Sùng Thu nhìn hai cái bóng song song trên mặt đất, chúng không ngừng kéo dài và thu ngắn lại, duy trì một khoảng cách không xa không gần.
Anh nghĩ: Bạn bè.
Thế nhưng, một vài cái bóng khác đã cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
Những cái bóng này xuất hiện đột ngột, chỉ lộ ra phần đầu bị kéo dài thành một màu sắc rất nhạt, giữ cùng một tốc độ với họ, tiến lên, rẽ hướng, kiên trì bám theo sau họ.
Sùng Thu nhận ra có điều bất ổn, anh rút điện thoại ra soi về phía sau, phát hiện có một nhóm người đang bám đuôi họ.
"Có người."
Anh dùng giọng gió nhắc nhở Nam Hoài.
Mặc dù trước khi tới đây anh có nghe nói trị an ở khu vực hẻo lánh của Lâm Vu không được tốt cho lắm, nhưng Sùng Thu không ngờ mình lại gặp phải.
Nam Hoài rõ ràng cũng đã phát hiện sự xuất hiện của nhóm người đó, hai người nhìn nhau một cái, lặng lẽ bước đi nhanh hơn.
Những người phía sau cũng bắt đầu tăng tốc, tiếng bước chân sột soạt trong màn đêm vô cùng rõ rệt.
Sùng Thu nắm cổ tay Nam Hoài chạy vào bãi đậu xe.
Anh nhớ vị trí đậu xe của mình, nhanh chóng tìm thấy.
Hai người băng qua từng khoảng trống, mắt thấy sắp chạy tới đích, Nam Hoài bỗng nhiên trở tay bóp nhẹ vào ngón tay anh một cái.
Sùng Thu ngẩng đầu lên, mấy cái bóng đen đã lặng lẽ từ bốn phương tám hướng bao vây họ vào giữa.
Nhìn kỹ lại thì những người này có tổng cộng 7-8 tên, bọn chúng đều đeo khẩu trang, mặc quần áo rách nát, tóc tai rối bù, trông như một lũ lưu manh vô gia cư.
Sùng Thu nắm chặt tay Nam Hoài, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, bình tĩnh lên tiếng: "Tiền của tôi ở trong xe, các người tránh ra đi, để tôi đi lấy."
Ngoài dự tính của anh, ánh mắt của lũ người này không hề dao động khi nhắc đến tiền và cũng không có ý định dừng lại.
Không cần tiền, vậy thì là...
"Cẩn thận!"
Khoé mắt của Sùng Thu bắt được một tia sáng bạc, anh lập tức đẩy Nam Hoài ra, đồng thời tung một cú đá trúng cổ tay kẻ đánh lén ở phía sau.
Một con dao găm "leng keng" rơi xuống đất.
Tiếng động này giống như một loại tín hiệu, cùng với việc con dao rơi xuống, những kẻ còn lại lập tức ùa lên.
Sùng Thu đưa tay chặn lấy một nắm đấm đang vung về phía mình, mượn đà tung một cú quật vào vai, quật kẻ đó ngã xuống đất.
Lũ người này không phải nhắm tới tiền.
Mà là nhắm tới người.
Nhận ra điều này, ánh mắt của Sùng Thu lạnh lẽo hẳn đi, từ bỏ ý định cố gắng thuyết phục chúng.
Anh nhanh chóng điều chỉnh tinh thần, che chắn Nam Hoài ở sau lưng mình, thuận tay nhét chìa khóa xe cho y: "Tôi cầm chân bọn chúng, anh quay về xe báo cảnh sát trước đi."
Nói xong cũng không chờ nhận được câu trả lời, anh đã tiên phong xông lên sáp lá cà với địch.
...
Không biết qua bao lâu, Sùng Thu quẳng kẻ cuối cùng xuống đất vang lên một tiếng "bịch", theo sau đó là một hồi rên rỉ thảm thiết.
Anh chưa bao giờ đánh mạnh tay đến thế.
Những bài tập luyện võ phòng thân thường dạy anh biết dừng lại đúng mực, nhưng lũ người này rõ ràng không thể đem ra so sánh với huấn luyện viên.
Chúng đều ra tay độc ác, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào chỗ hiểm, là điển hình của lối đánh liều mạng.
Anh cũng đành phải liều hết sức bình sinh.
Hơn nữa anh cảm thấy những kẻ này dường như đều được huấn luyện bài bản, có mấy tên còn ra chiêu thức giống hệt nhau, không giống băng đảng lưu manh tụ tập bừa bãi.
Anh nhấn nhấn vào xương sườn, xác định không bị gãy, nhưng vết bầm trên người chắc là cũng không ít.
Điều duy nhất anh cảm thấy may mắn là ngay từ đầu đã để Nam Hoài rời đi trước, đối phương chắc hẳn là không bị thương.
Cơ thể có phần kiệt sức, Sùng Thu thở dốc vài hơi, xoay người rời khỏi đó, vừa bước được một bước thì đột nhiên khựng lại.
Khung cảnh trước mắt hoàn toàn khác xa với những gì anh tưởng tượng.
Một tiếng kêu đau cao vút cùng với tiếng va chạm "rầm" một cái rồi đột ngột im bặt, như thể bị ai đó thô bạo nhấn nút tạm dừng.
Anh nhìn thấy một tên trong số chúng bị một bàn tay ấn chặt lên nắp capo xe, hơi thở đã thoi thóp, tay chân mềm nhũn, đôi mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm người trước mặt.
Người ấn gã chỉ dùng một bàn tay, nhìn như không tốn bao nhiêu sức lực nhưng lại khiến gã không thể cử động được.
Tầm mắt của Sùng Thu di chuyển từ gương mặt tên gây sự lên trên.
Bàn tay ấy trắng trẻo, sạch sẽ, những đường gân xanh nổi lên rỗ rệt trên các đốt xương, đường nét cơ bắp trên cẳng tay săn chắc và đẹp đẽ, ống tay áo được xắn lên tới khuỷu tay.
Nhìn lên nữa, chính là người mà đáng lẽ đang ở trong xe mới phải.
Ánh đèn ở bãi đậu xe phản chiếu một quầng sáng mờ trên gương mặt y.
Ánh đèn gần đó, vầng trăng phương xa cùng hình bóng của người kia đã tạo một bức tranh hài hoà và tinh mỹ.
Cùng trải qua một trận hỗn chiến nhưng dáng vẻ của Nam Hoài không hề có một chút nhếch nhác nào.
Dưới chân y có mấy kẻ đang nằm la liệt, mất đi sức lực rên rỉ, nhưng không thể nhìn ra được y đã ra tay như thế nào.
Góc mặt sạch sẽ, quần áo cũng có rất ít nếp nhăn, chỉ có trên mu bàn tay lộ ra ngoài là dính một xíu máu, bị y tùy tiện quẹt lên cổ áo của tên gây sự.
Vừa cử động, gã đàn ông trên nắp capo xe liền run bắn lên.
"Đừng sợ."
Sùng Thu nghe thấy y mở lời, giọng điệu như thể đang an ủi.
"Hợp tác một chút nhé, giúp tôi một tay," Y nói với kẻ bên dưới dường như sắp mất đi ý thức, trong giọng nói thậm chí còn pha lẫn ý cười, cứ như đang thương lượng một chuyện tử tế, "Để tôi làm màu trước mặt người bạn mới quen một chút nào."