[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đắm Chìm Trong Hạ
Chương 19: Cầm hộ tớ
Chương 19: Cầm hộ tớ
Lời của Thẩm Dịch Trạch vừa dứt xung quanh yên lặng vài giây.
Ngồi bên cạnh, Nghê Lâm không rõ tối qua bọn họ đã nói chuyện gì.
Thấy bầu không khí đột nhiên yên lặng cô ấy có chút khó hiểu, đành chủ động mở miệng làm "người cứu vãn" tình hình.
Cô ấy nghiêng đầu nhìn Thẩm Dịch Trạch: "Ơ này, sao cậu không hỏi tôi có muốn kết bạn không?"
Vừa dứt lời ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm Nghê Lâm.
Nghê Lâm phát hiện ba người kia đều nhìn mình, cô cảm giác mình bị nhìn chằm chằm thì nổi hết cả da gà, ngơ ngác hỏi lại: "Ba người các cậu nhìn tôi vậy làm gì?
Sao không nói gì hết thế?"
Lâm Tiểu Thời cũng cảm thấy bầu không khí lúc này thật khó nói rõ thành lời, Cô khẽ liếc sang Phan Tụng ánh mắt như cầu cứu.
Đối phương cảm nhận được ánh mắt ấy, chợt bừng tỉnh, vội cười gượng rồi giơ tay huých nhẹ Thẩm Dịch Trạch một cái: "Ha ha, đại ca nghe thấy chưa, phải công bằng chứ.
Cậu cũng thêm bạn với Nghê Lâm đi."
Sau khi bình tĩnh lại, Thẩm Dịch Trạch dường như cũng nhận ra hành động của mình có hơi trẻ con.
Anh có chút mất tự nhiên khẽ quay mặt đi, "ừ" một tiếng bằng giọng mũi, rồi lôi điện thoại ra.
Cứ như thế Thẩm Dịch Trạch chính thức thêm Lâm Tiểu Thời và Nghê Lâm vào danh sách bạn bè.
Không ngờ Thẩm Dịch Trạch lại là người chủ động nói ra chuyện này, Lâm Tiểu Thời, nhìn dòng chữ "Kết bạn thành công" hiện lên trên màn hình lúc này cô mới có cảm giác chân thật.
Sau ngần ấy thời gian, Lâm Tiểu Thời cuối cùng cũng kết bạn với Thẩm Dịch Trạch mà người mở lời lại chính là anh.
Niềm vui trong lòng cô gái ngọt như hương kẹo tan trong miệng, là vị ngọt từ nhiều loại đường khác nhau hòa quyện, mềm mại và lấp lánh.
Cô cất giấu cảm xúc ấy thật sâu, giấu đi niềm vui nho nhỏ không ai hay biết, như giấu một viên kẹo yêu thích vào đáy túi, thỉnh thoảng nghĩ đến lại thấy lòng ngọt ngào.
Phan Tụng ngồi bên cạnh nhìn bọn họ kết bạn với nhau thì có chút đắc ý kéo ghế ngồi bên cạnh Thẩm Dịch Trạch, nói nhỏ với âm lượng chỉ cậu ta và Thẩm Dịch Trạch nghe thấy: "Đại ca, phá giới rồi ha?
Câu kia là gì nhỉ...
'Từ nay ta không dám nhìn Quan Âm nữa', đúng không?"
Thẩm Dịch Trạch hiểu ngay ý trêu chọc của Phan Tụng, anh lạnh lùng liếc Phan Tụng một cái rồi đứng dậy, đi thẳng về phía sân bóng rổ.
"Ê, cậu đi đâu vậy?"
Đột nhiên Thẩm Dịch Trạch đứng dậy, Phan Tụng không biết anh định làm gì, gọi với theo nhưng không được đáp lại đành vội vàng đứng dậy đuổi theo, còn không quên vỗ vai Lâm Tiểu Thời: "Này, Lâm Tiểu Thời, lát nữa nếu có hạng mục nào có tên bọn tôi thì nhớ gọi tớ nhé!"
Chưa kịp để Lâm Tiểu Thời trả lời, Phan Tụng đã chạy đi mất.
Hai người đi rồi, Nghê Lâm liếc nhìn quanh mấy lần, thấy họ thật sự đã đi xa mới lập tức kéo Lâm Tiểu Thời lại, hạ giọng hỏi nhỏ: "Tiểu Thời, lúc nãy sao mọi người đều nhìn chằm chằm tớ mà không nói lời nào hết?"
Lâm Tiểu Thời nhìn chằm chằm vào đôi mắt Nghê Lâm, ánh mắt thoáng dao động rồi lại khẽ cúi đầu nhìn xuống mặt đất, giọng nhỏ nhẹ:"Không có gì đâu."
Buổi sáng, phần thi đầu tiên là các hạng mục năng khiếu.
Sau khi lớp trưởng Chu Kha, đọc xong danh sách, cậu ta bảo ba bạn chưa đăng ký thi môn nào thì bắt đầu viết bài cổ vũ, trong đó có Lâm Tiểu Thời.
Cô ngồi im tại chỗ của mình viết,khi đang ngồi viết thì có một bạn nữ khác đến ngồi cạnh Lâm Tiểu Thời, nở nụ cười chào hỏi rồi dịu dàng nói: "Lâm Tiểu Thời, lát nữa lúc nộp bài lên khán đài, cậu gọi tớ đi cùng được không?
Tụi mình cùng đi nhé?"
Cô gái tên là Hồ Tinh Tinh, tim không được khỏe, bình thường khi học thể dục cũng chẳng dám chạy.
Suốt cả tiết học, cô chỉ có thể ngồi yên tại chỗ chờ mọi người.
Khi nói chuyện với Lâm Tiểu Thời, rất dễ nhận ra sắc mặt cô ấy không tốt, môi nhợt nhạt gần như chẳng có chút máu.
Lâm Tiểu Thời bình thường cũng đã vốn ít khi nói chuyện với bạn cùng lớp, đây là lần đầu tiên cô trò chuyện với Hồ Tinh Tinh.
Cô có chút căng thẳng, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Hồ Tinh Tinh ngồi bên cạnh chờ Lâm Tiểu Thời trả lời sau đó nhẹ nhàng đứng dậy nói cảm ơn sau đó về chỗ ngồi của mình, Nghê Lâm ngồi bên cạnh cảm thấy chuyện này không có gì to tát, vừa đọc tiểu thuyết vừa nói: "Vậy lát nữa tớ khỏi đi với cậu nhé.
Cậu với Hồ Tinh Tinh đi đi, tớ ngồi đây đọc tiểu thuyết tiếp."
"Được."
Lúc đại hội thể thao vừa bắt đầu, hầu hết học sinh các lớp đều ngoan ngoãn ngồi yên ở chỗ của mình.
Nhưng ngồi lâu, sau đó ai nấy cũng bắt đầu đi lại, nói chuyện, rồi chẳng bao lâu sau, khắp sân vận động đã lốm đốm những nhóm người tụ tập.
Lâm Tiểu Thời đã viết đến mười bài cổ vũ, cảm giác như từ ngữ trong đầu đều bị vét sạch, không biết phải viết gì thêm nữa.
Cô hơi nản, đặt cuốn sổ trong tay xuống, rồi nghiêng người tựa vào vai Nghê Lâm, thở ra một hơi mệt mỏi.
Thấy cô mặt mày ủ rủ, Nghê Lâm bỏ điện thoại xuống, hỏi: "Sao thế, em gái Tiểu Thời?"
"Đầu tớ chẳng nghĩ thêm được câu nào nữa."
Chờ Lâm Tiểu Thời nói xong, Nghê Lâm nhìn thoáng qua quyển sổ trong lòng Lâm Tiểu Thời, thắc mắc hỏi: "Khoan, đừng nói với tớ là cậu tự ngồi nghĩ rồi viết hết mấy bài đó nha."
Lâm Tiểu Thời ngồi thẳng dậy, ngơ ngác hỏi lại: "Không phải ai cũng tự viết à?"
Nghê Lâm chịu thua gật đầu nói: "Cậu giỏi thật đó.
Người ta toàn lên mạng chép về thôi mà, chẳng lẽ cậu không biết?"
Lâm Tiểu Thời không nói lời nào, chỉ khẽ thở dài rồi lại mở cuốn sổ: "Thôi, để lần sau.
Hôm nay cứ tự viết cho xong đã."
Nghê Lâm cũng không ép, tiếp tục cắm đầu đọc tiểu thuyết trên điện thoại.
Khoảng một tiếng sau, Lâm Tiểu Thời cuối cùng cũng hoàn thành xong 20 bài cổ vũ.
Cô đứng dậy đem toàn bộ đồ của mình đưa cho Nghê Lâm, sau đó cầm tập bản thảo đi tìm Hồ Tinh Tinh.
Hồ Tinh Tinh đang nói chuyện với mấy bạn cùng lớp, vừa thấy Lâm Tiểu Thời liền thở phào, như thể đã chờ cô từ lâu.
"Xin lỗi nhé, để cậu phải đợi rồi.
Mình đi nộp luôn đi."
Lâm Tiểu Thời ngại ngùng xin lỗi.
Hồ Tinh Tinh đứng lên chào mấy người bên cạnh rồi cùng Lâm Tiểu Thời đi về phía khán đài.
Suốt dọc đường hai người không nói nhiều, chỉ đến nửa chừng cảm thấy bầu không khí có phần yên tĩnh quá, Hồ Tinh Tinh mới lên tiếng vài câu xã giao.
Lâm Tiểu Thời vốn không giỏi bắt chuyện, chỉ yên lặng lắng nghe.
Khi đến khán đài, Lâm Tiểu Thời phải đi lên cầu thang để nộp bài cổ vũ cho hội học sinh.
Chính trong lúc ấy, Lâm Tiểu Thời tình cờ gặp lại cô gái mà mấy hôm trước đã đến xin cách liên lạc của Phan Tụng.
Đối phương cũng vừa nộp xong bài, trông thấy Lâm Tiểu Thời thì có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn chủ động chào trước: "Chào chị ạ."
Bị gọi một tiếng "chị", Lâm Tiểu Thời hơi sững người, chỉ gật đầu: "Chào em."
Hồ Tinh Tinh tưởng hai người quen nhau, nộp bài xong liền vẫy tay chào Lâm Tiểu Thời rồi rời đi.
Lâm Tiểu Thời định nói cô ấy đợi mình một chút, nhưng chưa kịp mở miệng, đối phương đã chạy đi xa.
Cô bé vừa rồi chào Lâm Tiểu Thời chợt nhận ra hình như mình hơi sai thời điểm, thế là bước đến bên cạnh Lâm Tiểu Thời, nhỏ giọng nói lời xin lỗi.
"Không sao đâu."
Cô bé tên là Trâu Hạ, học cấp hai của trường Nhất Trung.
Sau khi tự giới thiệu đơn giản, cô bé mỉm cười hỏi: "Chị ơi, chị có về lớp không ạ?
Em đang định đi qua sân bóng rổ đưa đồ cho bạn, nếu chị không ngại thì mình đi cùng luôn nhé?"
Lâm Tiểu Thời vốn không câu nệ chuyện này, chỉ là bị Trâu Hạ gọi "chị" mãi khiến cô hơi ngại.
Lúc cô và Trâu Hạ cùng xuống cầu thang, cô nghiêm túc nhìn cô bé giải thích: "Em cứ gọi chị là Lâm Tiểu Thời đi, đừng gọi chị là chị nữa."
Nhưng Trâu Hạ chẳng thấy có gì không ổn, vẫn tiếp tục gọi Lâm Tiểu Thời là chị Tiểu Thời, mãi lâu sau này cũng chẳng sửa lại.
Trên đường ra sân bóng rổ cùng với Trâu Hạ, Lâm Tiểu Thời không kìm được tò mò, khẽ hỏi Trâu Hạ: "Em... thích Phan Tụng đúng không?"
Biết rõ câu hỏi mình vừa thốt ra quá thẳng thắn, Lâm Tiểu Thời cảm thấy vô cùng hối hận.
Cô chỉ là một người xa lạ, hoàn toàn không có tư cách để xen vào chuyện riêng của người khác, thật là bất lịch sự.
May mà Trâu Hạ không để tâm, cô chỉ khẽ cười tinh nghịch rồi nói Lâm Tiểu Thời giữ bí mật giúp mình.
"Em với Phan Tụng học cùng tiểu học.
Hồi lớp năm là em đã biết anh ấy rồi, lúc đó còn nhỏ nên chẳng hiểu thế nào là thích, chỉ thấy anh ấy thú vị thôi.
Sau khi tốt nghiệp, em vất vả lắm mới dò ra là anh ấy học ở Trường Số Năm, nhưng mẹ em lại bảo Trường Số Một dạy tốt hơn, bắt em đăng ký nguyện vọng vào đó.
Em cứ nghĩ mình thi không đậu đâu, ai ngờ lại may mắn đỗ được.
Không ngờ đến giờ em đã học lớp chín, còn Phan Tụng cũng chuyển vào đây."
Nói đến đây, Trâu Hạ khẽ thở dài:"Tưởng là mình hết thích rồi, ai ngờ khai giảng chưa bao lâu, vừa nhìn thấy anh ấy là lại chẳng thể quên được."
Lâm Tiểu Thời hiểu rất rõ cái cảm giác vừa bất lực vừa chua xót của một mối tình đơn phương.
Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười động viên Trâu Hạ:"Vậy thì em phải cố gắng học thật tốt, sau này tiếp tục ở lại Nhất Trung, đến lúc đó có thể tiếp tục theo bước cậu ấy."
Hai người đi đến gần sân bóng rổ, cũng là lúc Lâm Tiểu Thời về đến khu vực lớp mình.
Vừa định chào tạm biệt Trâu Hạ, thì nghe Chu Kha gọi to danh sách thi nhảy xa nam: "Vương Lan, Thẩm Dịch Trạch, Nhậm Bằng, Phan Tụng..."
Nghe thấy tên Thẩm Dịch Trạch và Phan Tụng, Lâm Tiểu Thời do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn đi theo Trâu Hạ vào sân bóng rổ phía sau.
Nghê Lâm lúc này đang mải mê đọc truyện, chẳng nhận ra Lâm Tiểu Thời đã quay lại, nên cô cũng không làm phiền.
Theo Trâu Hạ bước vào sân, bên trong chỉ có vài nam sinh khối trung học đang chơi bóng.
Thẩm Dịch Trạch và Phan Tụng đứng ở giữa sân, cùng nhau luyện ném bóng.
Lâm Tiểu Thời còn chưa kịp đi tới thì từ đằng xa, Phan Tụng đã vẫy tay gọi cô.
Cô theo phản xạ liếc nhìn về phía sau, nơi Trâu Hạ đang đứng cách đó không xa.
Cô gái khẽ lắc đầu, ra hiệu rằng không sao đâu.
Tiến lại gần hơn, ánh mắt Lâm Tiểu Thời dừng lại trên chiếc áo đồng phục lớp mà Thẩm Dịch Trạch đang mặc.
Cậu đang ném bóng, động tác khiến vạt áo khẽ tung lên theo động tác.
Chiếc áo trên người Thẩm Dịch Trạch rất vừa với cậu khiến dáng vẻ của Thẩm Dịch Trạch trông ngoan ngoãn hơn thường ngày, nhưng mỗi khi cậu bật người lên ném bóng, lại toát ra một vẻ kiêu ngạo khó diễn tả.
"Thẩm Dịch Trạch."
Theo bản năng Lâm Tiểu Thời gọi tên Thẩm Dịch Trạch rồi chớp mắt, vội bổ sung thêm tên của Phan Tụng: "Phan Tụng, đến lượt mấy cậu thi nhảy xa rồi, mình đi thôi."
Thẩm Dịch Trạch ném cú ba điểm cuối cùng, chờ khi Phan Tụng bắt được bóng mới quay người lại.
Dáng người cậu thon dài, đường nét cơ thể hoàn hảo.
Có lẽ vì đã chơi bóng suốt gần một tiếng, nên gương mặt Thẩm Dịch Trạch hơi ửng đỏ, mồ hôi lấm tấm.
Vừa bước về phía trước, anh vừa cởi áo khoác ra.
Lâm Tiểu Thời chỉ lặng lẽ đi theo phía sau, không nói gì.
Ra đến ngoài sân Lâm Tiểu Thời bỗng nhiên thấy có thứ gì đó nhét vào lòng mình, là một cái áo.
Giọng đối phương hơi khàn khàn, có chút khô khốc vì vừa vận động, nhưng lại trong và dễ nghe đến lạ: "Cầm hộ tớ nhé.
Cảm ơn."