[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Đắm Chìm Trong Hạ
Chương 39: Thật Hay Thách
Chương 39: Thật Hay Thách
Trên đường về, Hạ Tử Khiêm giúp Lâm Tiểu Thời kéo vali.
Ban đầu Lâm Tiểu Thời không đồng ý, sau khi bàn qua bàn lại, cô cứng miệng không thắng được cậu, cuối cùng đành bất đắc dĩ để Hạ Tử Khiêm cầm giúp.
"Hạ Tử Khiêm, cậu nghĩ ra sẽ ăn ở đâu chưa?"
Nghê Lâm ngồi giữa, nắm tay Lâm Tiểu Thời rồi vỗ nhẹ vai Hạ Tử Khiêm đang ngồi ghế phụ.
Hạ Tử Khiêm không trả lời ngay, khi Nghê Lâm hỏi, anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu trong xe.
Đến khi phát hiện Lâm Tiểu Thời cũng đang nhìn mình, anh ta mới chậm rãi mở miệng: "Gần nhà thi đấu có một quán thịt nướng khá ngon, các cậu muốn ăn không?"
Nghê Lâm không có ý kiến: "Ăn!"
Cậu ta không hỏi ý Lâm Tiểu Thời mà lại quay đầu sang nhìn Thẩm Dịch Trạch hỏi: "Cậu ăn không?"
Có thể nhận ra rõ ràng sự đối địch của Hạ Tử Khiêm đối với mình, Thẩm Dịch Trạch chống đầu lên tay, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Tôi sao cũng được."
Lâm Tiểu Thời luôn cảm thấy giữa hai người con trai này có chút gì đó kỳ lạ khó nói ra, suốt dọc đường cô đều để ý bầu không khí giữa họ, chỉ có Nghê Lâm là người duy nhất vô tư, hết nói chuyện với người này lại trò chuyện với người kia, cho đến khi tài xế đưa họ đến quán thịt nướng mà Hạ Tử Khiêm đã chọn.
Quán thịt nướng đó nằm ở vị trí hơi khuất, xuống xe còn phải đi thêm một đoạn mới tìm thấy.
Chiếc vali kéo trên con phố vắng lúc nửa đêm kêu "lạch cạch", âm thanh vang vọng khiến người ta hơi khó chịu, Lâm Tiểu Thời bỗng có chút hối hận đáng lẽ nên để đồ lại rồi ngày mai ra ngoài ăn cùng mọi người cũng được.
Đến nơi, quán không phải kiểu nhà hàng thịt nướng chính quy, chỉ là một cửa hàng bình thường, bên ngoài căng thêm vài tấm bạt, rõ ràng là kiểu quán vỉa hè giản dị.
Người kinh doanh là một cặp vợ chồng trung niên.
Tưởng rằng không còn khách nữa, ai ngờ bất ngờ có bốn người tới, hai vợ chồng lập tức tỉnh cả ngủ, vội vàng đứng dậy chuẩn bị đồ.
Người vợ cầm thực đơn đi ra, đưa cho họ: "Các cháu muốn ăn gì thì khoanh tròn trên này là được, lát nữa xong gọi cô nhé."
Hạ Tử Khiêm nhận thực đơn, cảm ơn một tiếng rồi đẩy vào giữa bàn: "Mọi người muốn ăn gì thì cứ gọi, lát nữa để tôi mời."
Nghê Lâm nghe thấy câu cuối cùng thì cảm thấy hơi lạ, cô ấy liếc nhìn Lâm Tiểu Thời, rồi ghé sát bên tai Lâm Tiểu Thời khẽ hỏi: "Hai người đó đang tranh nhau mời à?"
Lâm Tiểu Thời khẽ lắc đầu.
Cuối cùng Nghê Lâm vui vẻ cầm thực đơn gọi vài món, sau đó lấy cớ đi vệ sinh, kéo Lâm Tiểu Thời đi cùng.
"Tớ thấy hai người họ cứ nhấn mạnh chuyện mời ăn, nhìn kiểu đó là biết có gì không ổn rồi.
Hay lát nữa tớ đi thanh toán trước nhé?"
Nghê Lâm kéo Lâm Tiểu Thời trốn vào trong nhà vệ sinh, nhỏ giọng bàn bạc.
Nhớ lại thái độ kỳ lạ của hai người kia, Lâm Tiểu Thời mỉm cười gật đầu: "Tớ đang cầm điện thoại, để tớ đi thanh toán cho."
Trước khi đi tính tiền, Lâm Tiểu Thời còn ôm lấy Nghê Lâm một cái, giọng cô hơi nghẹn lại, nghe như làm nũng: "Còn nữa, Nghê Lâm... thật sự cảm ơn cậu đã đến đón tớ."
Nghê Lâm vỗ nhẹ lưng Lâm Tiểu Thời: "Đi đi, ngày mai khi nào cậu rảnh tớ mời cậu đi trà chiều riêng nhé."
Cứ thế, hai người lặng lẽ đi thanh toán hết bữa ăn khuya hôm đó mà không nói với ai.
Bên kia, sau khi Lâm Tiểu Thời và Nghê Lâm rời đi, Hạ Tử Khiêm cũng không còn che giấu nữa.
Cậu ta nhìn Thẩm Dịch Trạch, trong mắt mang chút chế giễu: "Tôi tưởng cậu đi Bắc Kinh rồi chứ."
Nghe thấy hai chữ "Bắc Kinh", Thẩm Dịch Trạch khẽ nhíu mày: "Ai nói với cậu là tôi sẽ đi Bắc Kinh?"
Hạ Tử Khiêm cũng chẳng buồn giả vờ, vốn dĩ thời cấp ba họ đã chẳng thân thiết gì, cậu ta khoanh tay trước ngực: "Hôm đó Cao Y Y ở khách sạn đuổi theo bọn tôi, vừa khóc vừa nói cậu sẽ đi Bắc Kinh.
Sao thế, học bá không đi nữa à?"
Ngẫm lại lời của Hạ Tử Khiêm, Thẩm Dịch Trạch thấy có gì đó không đúng, lông mày lại càng nhíu chặt: "Là Cao Y Y nói với các cậu sao?"
"Thôi đi, hai người các cậu học cùng lớp ba năm, hôm đó cô ta đuổi theo Lâm Tiểu Thời nói cậu sẽ đi Bắc Kinh, ai biết cô ta đang định nói cái gì chứ?"
Hạ Tử Khiêm nói đầy ẩn ý, giọng điệu cũng chẳng khách khí với Thẩm Dịch Trạch.
Nghe xong, Thẩm Dịch Trạch cau mày sâu hơn nữa.
Trong đầu anh dần lóe lên vài suy nghĩ nếu đúng như lời Hạ Tử Khiêm nói, thì có lẽ anh đã hiểu lầm về cuốn nhật ký của Lâm Tiểu Thời.
Thẩm Dịch Trạch cố giữ bình tĩnh, nhìn thẳng Hạ Tử Khiêm, nhưng hàng mày vẫn nhíu lại, giọng lạnh nhạt: "Cuối cùng Lâm Tiểu Thời vẫn điền nguyện vọng là vào Đại học Bắc Thành."
Hạ Tử Khiêm khẽ cười như nghe được chuyện cười, cầm dụng cụ mở nắp chai, bật một chai bia, rót ra cốc rồi uống một hơi cạn.
Một lúc sau, cậu ta mới mở miệng: "Cậu chắc chắn chứ?"
Người đối diện rõ ràng đang úp mở, Thẩm Dịch Trạch cũng không hỏi thêm, chỉ im lặng nhìn vào ly bia trước mặt Hạ Tử Khiêm, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Đến khi Nghê Lâm và Lâm Tiểu Thời quay lại, cả hai phát hiện bầu không khí trên bàn đã lạnh ngắt, chẳng ai nói với ai câu nào.Đợi món được mang lên, Nghê Lâm mới phá tan sự im lặng: "Mấy cậu ăn đồ ăn kèm không?
Tớ nướng chung với thịt nhé?"
Hạ Tử Khiêm nhìn động tác trên tay Nghê Lâm, đợi cô làm xong thì chủ động nhận công cụ: "Để tôi làm."
Nghê Lâm nhận lại đồ và ngửi thấy mùi rượu: "Cậu uống rượu mà không gọi tớ?
Mau, rót cho tớ một chút đi."
Hạ Tử Khiêm mỉm cười, rót cho Nghê Lâm một ít.
Về khoản uống rượu, Nghê Lâm không chịu thua, cô và Hạ Tử Khiêm đã uống vài ly trước khi ăn.
Khi Lâm Tiểu Thời khuyên hai người đừng uống thêm thì họ vẫn tiếp tục rót rượu.
Không kìm được, Lâm Tiểu Thời định với tay can ngăn, nhưng vừa đưa tay lên thì Thẩm Dịch Trạch lập tức nắm lấy.
Lực tay anh hơi mạnh, kéo tay cô sang một bên, ngay giây sau, dầu trong nồi bắn tóe lên.
Lâm Tiểu Thời sợ đến nhắm chặt mắt, chỉ khi Thẩm Dịch Trạch buông tay, cô mới dám mở mắt.
"Không sao rồi."
Anh buông tay, nhẹ nhàng để lại câu nói đó.
Nhìn qua miếng thịt bị bắn dầu vì nướng quá lâu, Lâm Tiểu Thời rút tay lại: "Cảm ơn."
Hạ Tử Khiêm cũng nhìn thấy cảnh này, không nói gì, chỉ chăm chú nhìn Lâm Tiểu Thời.
Khi thấy Lâm Tiểu Thời luôn dõi mắt về phía Thẩm Dịch Trạch, cậu lại uống thêm một ly rượu.
Nghê Lâm cũng bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu vì uống nhiều, cô chống hai tay vào má, kéo giọng kéo dài nói với Lâm Tiểu Thời: "Cẩn thận đó, Tiểu Thời —"
Nghê Lâm lôi sự chú ý Lâm Tiểu Thời quay lại, ngồi bên cạnh Nghê Lâm, giọng có chút thiếu tự tin: "Vậy cậu đừng uống nữa nhé."
Nghê Lâm vui vẻ đồng ý: "Được, tớ không uống nữa."
Vậy là hai người tạm dừng uống rượu.
Nghê Lâm và Hạ Tử Khiêm bắt đầu trò chuyện nhiều về đời sống hàng ngày, còn Thẩm Dịch Trạch và Lâm Tiểu Thời cứ lặng lẽ ngồi nghe bên cạnh.
Không biết đã qua bao lâu, bỗng Nghê Lâm hứng lên, cô ấy lấy bốn chiếc cốc, rót một ít rượu vào từng cốc rồi phân phát cho mọi người.
"Thế này nhé, chúng ta chơi một lúc trò thật hay thách được không?
Tớ chán quá rồi."
Nghê Lâm khá tỉnh táo, ánh mắt đầy mong đợi nhìn từng người trên bàn, đặc biệt là Lâm Tiểu Thời, nhận được nhiều ánh mắt kỳ vọng hơn.
Không muốn từ chối Nghê Lâm, Lâm Tiểu Thời nhìn mấy cốc rượu trên bàn vài giây rồi cuối cùng cũng đồng ý.
Thẩm Dịch Trạch nhìn ra sự do dự của Lâm Tiểu Thời khi nhìn chằm chằm vào rượu, nhưng anh không nói gì, chỉ im lặng quan sát.
Nhận được sự đồng ý, Nghê Lâm đặt chai bia vừa uống hết lên bàn: "Chai này quay ai, nếu không muốn trả lời thật thì phải uống rượu nhé!"
Nói xong, Nghê Lâm quay ngay chai bia.
Chai cứ quay tròn, Lâm Tiểu Thời tập trung hết mắt vào chai, cầu trời đừng quay đến mình.
Nhưng không thể tránh được " định luật Murphy"*, miệng chai cuối cùng dừng ngay trước mặt Lâm Tiểu Thời.
*Định Luật Murphy: thường được sử dụng để đề cập đến những sự kiện xui xẻo, đột nhiên xảy đến một cách bất ngờ
Mở đầu đã quay trúng Lâm Tiểu Thời, Nghê Lâm hơi hưng phấn, vỗ vai Lâm Tiểu Thời: "Thôi nào, sẵn sàng chưa?"
Lâm Tiểu Thời trong lòng dường như đã đoán được Nghê Lâm sẽ hỏi chuyện tình cảm, cô nuốt một ngụm nước bọt: "Có lẽ tớ...
ổn rồi..."
"Tốt, vậy tớ hỏi nhé?"
Nghê Lâm đặt tay lên vai Lâm Tiểu Thời, giọng hào hứng: "Tiểu Thời, bao lâu nay cậu chưa từng nói với tớ là cậu thích ai, nhanh đi, nói tên cậu ấy đi."
Kết quả đoán cũng gần như đúng với suy nghĩ của Lâm Tiểu Thời, hình ảnh Thẩm Dịch Trạch hiện lên trong đầu cô.
Dưới ánh mắt hừng hực của Nghê Lâm, cô không thể thốt ra tên người trong cuộc, nên suy nghĩ một lát, rồi hơi ngượng ngùng đưa tay lên mặt: "Tớ... tớ uống rượu vậy."
Không để Nghê Lâm có cơ hội hỏi tiếp, Lâm Tiểu Thời quay sang, uống một hơi cốc rượu mà Nghê Lâm vừa rót.
Vị đắng tràn ngập khoang miệng, khiến Lâm Tiểu Thời hơi khó chịu.
Rượu vào người, đây là lần thứ hai Lâm Tiểu Thời uống một cách thô bạo như vậy, mắt cô đỏ lên vì cồn.
Khi ngẩng lên, ánh mắt trực tiếp chạm vào Thẩm Dịch Trạch, nhìn có phần đáng thương.
Nhịp tim Thẩm Dịch Trạch như hụt mất một nhịp, trong lòng xuất hiện một cảm giác khó tả.
"À?
Chỉ uống vậy thôi sao?
Thôi được."
Nghê Lâm hơi tiếc nuối thở dài, buông tay Lâm Tiểu Thời ra.
Cảm giác khó chịu lúc nãy tan biến, cô ấy lại quay chai bia, bắt đầu một vòng mới: "Tớ quay lại từ đầu nhé."
Lần này chai bia quay lâu hơn trước.
Nghê Lâm hy vọng chai dừng trước mặt Thẩm Dịch Trạch, cuối cùng khi chai quay gần như sắp dừng trước Hạ Tử Khiêm, nó bất ngờ quay thêm một chút và đứng hẳn trước mặt Thẩm Dịch Trạch.
Hài lòng với kết quả, Nghê Lâm hơi phấn khích, vỗ tay lên bàn, đứng lên: "Thẩm Dịch Trạch!
Cuối cùng tớ cũng có cơ hội hỏi cậu rồi!"
Bên cạnh, Nghê Lâm hứng khởi đến mức khiến Hạ Tử Khiêm và Lâm Tiểu Thời đều ngạc nhiên nhìn cô, nhưng Nghê Lâm hoàn toàn không quan tâm đến cảm giác của người khác, thấy chuyện tình cảm là hỏi thẳng Thẩm Dịch Trạch.
"Cậu biết không, tớ thực sự rất tò mò, một người giỏi giang lại đẹp trai như cậu có thích ai chưa!"
Có lẽ vì đã uống rượu, Nghê Lâm cởi mở hơn, hỏi chuyện Thẩm Dịch Trạch một cách hồn nhiên, vừa tò mò vừa háo hức.
Câu hỏi của Nghê Lâm cũng chính là điều Lâm Tiểu Thời muốn biết nhất.
Cô lén nhìn Thẩm Dịch Trạch, lòng hơi lo lắng.
Thẩm Dịch Trạch không ngờ chai bia thật sự quay đến mình, anh hơi nhíu mày, rồi ngẩng đầu lắng nghe câu hỏi của Nghê Lâm.
Đợi Nghê Lâm nói xong, anh nhìn qua ly rượu trên bàn, rồi liếc nhanh Lâm Tiểu Thời nhanh đến mức cô còn nghi ngờ anh có phải vừa nhìn mình không.
Ánh mắt Thẩm Dịch Trạch dõi theo ly rượu trước mặt, không còn vẻ ương ngạnh như mọi khi, khi phải đối diện mấy chuyện như thế này, thay vào đó là một nét bình thản.
Anh nhìn chằm chằm ly rượu, gương mặt không cảm xúc, giọng khàn khàn vì đã im lặng từ nãy giờ.
Rồi Lâm Tiểu Thời nghe thấy hai từ khiến cô vừa buồn vừa có hy vọng: "Không có."