Khác [Dã sử Việt] Đông Kinh năm ấy - Lê Thánh Tông, Phùng Chiêu nghi

[Dã Sử Việt] Đông Kinh Năm Ấy - Lê Thánh Tông, Phùng Chiêu Nghi
CHƯƠNG 19: XA KINH


Hậu cung này vui vẻ hơn, rạng rỡ hơn vì có một đoá hoa như Phạm Hải Quỳnh*.

Nàng ấy như một chú chim sơn ca líu lo khắp cả toà thành.

Nàng ấy trong trẻo như chính cái tên của mình.

Nàng ấy tươi tắn như giọt sương đậu trên lá non.

Nàng ấy là người đầu tiên đến cung Gia Hoà chỉ để nói với nàng rằng "Chị Thục Giang thật đáng sợ!"

*Tên tác giả đặt cho Phạm Minh phi.

(范海琼 - một loại ngọc đẹp của biển khơi)

Nàng nhớ mình đã cười nghiêng ngả, cười tới không ngồi vững khi nghe Hải Quỳnh nói như thế.

Nàng ấy bằng tuổi cái Ngọc, trên gương mặt có vài phần đằm thắm hơn con bé, nhưng lại phảng phất vài nét ngây thơ của tiểu thư lá ngọc cành vàng chưa từng va vấp.

Nhưng Hải Quỳnh cũng khiến cho cung Gia Hoà vui hơn biết bao nhiêu những ngày hắn chinh chiến.

Trong những ngày hắn còn ở kinh sư, nàng ấy hay dắt Oánh Ngọc, Lê Tung* sang cung Gia Hoà để mấy đứa trẻ con chơi cùng nhau.

Nàng ấy hay bảo rằng nàng ấy hợp làm chị gái của chúng hơn là mẹ.

Nàng ấy hay hỏi nàng rằng, chị Thục Giang có thể nuôi luôn hai đứa giúp em được không.

Những khi ấy, nàng chỉ cần doạ nàng ấy rằng sẽ xin Lê Tư Thành mang cả ba đứa cho người khác nuôi, để nàng nuôi một mình nàng ấy.

Thế là Hải Quỳnh sẽ rối rít lảng sang chuyện khác.

*Công chúa thứ hai, hoàng tử thứ ba của Lê Thánh Tông.

Mẹ là Phạm Minh phi.

Trong những ngày hắn xa kinh, Diễm Quý sẽ dắt Lê Tân sang bên ấy, chăm sóc cho nàng ấy, cho hai đứa trẻ và cho cả Lan Khuê* còn chưa đầy tuổi.

Lê Tân thích em Lan Khuê hơn anh chị con bé, nó nói rằng con bé không nói nhiều như Oánh Ngọc, Lê Tung.

Những khi ấy, Hải Quỳnh lại trêu nó rằng hay Lê Tân sang đây dì nuôi cho tiện chơi với em Lan Khuê, còn mẫu thân con sẽ nuôi anh Tung và chị Oánh Ngọc.

Đến khi thằng bé khóc lu loa lên, chính Hải Quỳnh lại cuống quýt dỗ dành nó.

Với Diễm Quý, những ngày tháng không có Lê Tư Thành ở bên cạnh nhưng có Phạm Hải Quỳnh bầu bạn lại trở thành những ngày tháng đẹp nhất của nàng trong hậu cung.

Hải Quỳnh là người duy nhất ngoài Lê Tư Thành cùng nàng bước lên đài Vọng Minh.

Nàng chỉ cho nàng ấy phía hồ Dâm Đàm, góc xa tít tắp là nơi vùi lấp xác cửu vĩ hồ.

Nàng chỉ cho nàng ấy lối đi về phủ quan gián nghị ngày xưa.

Nàng chỉ cho nàng ấy phủ Bình Nguyên vương năm nào.

Nàng còn chỉ cho nàng ấy cả phủ Cung vương nữa.

*Công chúa thứ sáu của Lê Thánh Tông.

Mẹ là Phạm Minh phi.

"Đứng ở đây có mà ngắm cả kinh thành, chị nhỉ?"

Hải Quỳnh trầm trồ như đứa trẻ được trông thấy những điều mới lạ.

Không thể ngờ rằng trong cấm thành lại có một nơi tuyệt vời đến thế.

Một nơi mà khi đứng đó, cả kinh thành Thăng Long thu lại hoàn toàn trong tầm mắt.

Một nơi mà khi đứng đó, nếu dõi mắt về phương Nam, Diễm Quý còn như thấy được dáng vẻ hùng dũng của Lê Tư Thành khi cưỡi voi ra trận.

Hải Quỳnh từng hỏi Diễm Quý có yêu hoàng đế không.

Nàng chần chừ mãi, rồi đành bảo chắc là có.

Đến khi nàng hỏi ngược lại thì nàng ấy vừa lắc, vừa gật, ra chiều suy tư nhiều lắm.

Nàng ấy bảo rằng cũng thích ở cùng Hoàng đế, vì hắn thực sự rất tuấn tú.

Nhưng đôi lúc, nàng ấy cũng sợ Hoàng đế, vì hắn sẽ ngồi đăm chiêu không nói lời nào.

"Giống như chị Thục Giang vậy."

Hải Quỳnh nhỏ to với nàng rằng nàng ấy từng nhìn thấy Nguyễn Tư Duệ* đùng đùng bỏ đi khi bệ hạ tới gần.

Hải Quỳnh bảo rằng như vậy là không yêu thương hắn, chị Thục Giang còn chịu ở bên hắn, nghĩa là chị vẫn yêu hắn.

*Tên tác giả đặt cho Nguyễn Kính phi.

(阮胥叡 - người con gái thông minh, lễ nghĩa)

Diễm Quý bật cười vì lí lẽ của Hải Quỳnh.

Nàng ấy không ngây thơ, không ngô nghê như người khác vẫn nghĩ.

Nàng ấy dùng sự vô tư của mình để tự bảo vệ bản thân mình và ba đứa trẻ nhỏ.

Hơn hai mươi tuổi, làm mẹ của ba đứa trẻ con, sống giữa đầy rẫy những âm mưu trong chốn cung đình, hẳn là Phạm Hải Quỳnh có những suy tính riêng để xây dựng cho mình lá chắn bảo vệ.

***

Lê Tư Thành xa kinh được ba tháng, Phương Liên vào cung tìm Diễm Quý.

Bức tường cấm thành cao vời vợi chỉ ngăn cách họ ở cạnh nhau, chứ không đủ sức làm rạn nứt tình cảm mà họ từng vun vén suốt mười mấy, hai mươi năm trời.

Thời gian như thoi đưa trên khung cửi, thấm thoắt đã bao năm trôi qua.

Họ không còn là những thiếu nữ vô lo vô ưu cả ngày rong chơi khắp phường phố, nghịch ngợm leo trèo hết chỗ này chỗ nọ, vui vẻ tạt ngang vào hàng quán mua thứ này, bán thứ kia.

Xuất phát điểm của hai người vốn giống hệt nhau, con đường mà họ đi cũng giống hệt nhau, họ chỉ khác nhau ở lựa chọn người mà mình sẽ gửi gắm cả đời.

Và từ lựa chọn ấy, đích đến của họ đã hoàn toàn khác xa nhau.

Phương Liên chần chừ không biết mở lời ra sao.

Nàng mân mê chuỗi tràng hạt trên cổ tay, đưa mắt nhìn quanh cung Gia Hoà.

Khắc Xương dặn nàng tranh thủ khi Tư Thành không ở đây đến tìm Diễm Quý, để hỏi tường tận những điều mà trong lòng chàng vẫn lăn tăn suốt mấy năm vừa qua.

"Điện hạ bảo tôi đến tìm Giang, à không, lệnh bà..."

"Không, gọi tôi là Giang!"

Diễm Quý thẳng thừng cắt ngang lời ậm ừ của Phương Liên.

Đôi mắt nàng ầng ậng nước như viên pha lê chuẩn bị vỡ tan ra thành hàng trăm mảnh.

Nàng không muốn chỉ một cách gọi tên mà hai người họ đã thuộc về hai thế giới riêng biệt.

Diễm Quý nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang giấu trong ống áo của Phương Liên, dịu dàng vỗ về.

"Cung vương muốn hỏi gì mà phải tránh mặt bệ hạ?

Bệ hạ xa kinh, nhưng nhất cử nhất động bệ hạ đều nắm được.

Hai người ngại chỉ cần nói với tôi một tiếng, sao lại phải loanh quanh phiền phức như thế này?"

"Khắc Xương vẫn thắc mắc chuyện đêm đảo chính..."

Phương Liên nhỏ giọng thì thào, tuồng như sợ rằng chỉ thở mạnh một chút thôi, Lê Tư Thành sẽ ngay lập tức xuất hiện ở cửa cung và xuống tay với nàng, "...

Có người gửi cho chàng ấy một tờ giấy, nói rằng phải cẩn trọng với bệ hạ."

Diễm Quý thấy bàn tay Phương Liên đang run lên từng đợt trong lòng bàn tay mình.

Lê Tư Thành đúng là không phải dạng người có thể dễ dàng dây dưa vào, nhưng tình thế lúc ấy, ai là người hiểu Tư Thành, cũng là người muốn lo cho an nguy của Lê Khắc Xương nhất?

Không lẽ nhờ tờ giấy báo tin đó, Khắc Xương mới nhất quyết từ chối ngai vàng để sống sót đến giờ này, trong khi chư vị đại thần mời chàng lên ngôi khi ấy đều đã nối gót nhau về hầu hạ tổ tông?

Diễm Quý đem tất cả những thắc mắc trong lòng nói rõ với Phương Liên, biết đâu chính Liên lại có câu trả lời cho những thắc mắc của nàng.

"Giang, từ thuở biết bệ hạ đến giờ, Khắc Xương luôn cảm nhận bệ hạ không phải con người tầm thường.

Kể cả không có tờ giấy ấy, Khắc Xương cũng sẽ không đối đầu trực tiếp với bệ hạ.

Chàng ấy muốn bước lên vũ đài chính trị, nhưng đã gặp phải một đối thủ quá mạnh.

Chuyện tờ giấy nặc danh ấy, tôi nghĩ được một cái tên thôi, nếu không phải Giang, chỉ có thể là Nhân Tông Tuyên hoàng đế."

Chính Diễm Quý cũng gật gù trước suy đoán của vợ chồng Khắc Xương.

Người hiểu hết sự sâu xa trong con người Lê Tư Thành chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Ngoài nàng và Lê Bang Cơ, đúng là khó có ai lại không đứng về phía hắn, lại bảo vệ Khắc Xương như vậy.

Phương Liên chỉ nghĩ đến nàng và Lê Bang Cơ cũng không có gì lạ.

Nhưng nếu đúng là Lê Bang Cơ ngấm ngầm bảo vệ Lê Khắc Xương như vậy, rốt cuộc là vị hoàng đế trẻ ấy có mục đích gì?

"Tôi đoán...", Phương Liên ngập ngừng đứt đoạn, chỉ khi bàn tay Diễm Quý dịu dàng động viên, nàng mới tiếp tục cất lời, "Tuyên hoàng đế đoán được trước kết cục của mình, cũng biết Nghi Dân không thể ngồi vững trên ngai vàng quá lâu.

Đến lúc ấy, chỉ còn bệ hạ và Khắc Xương, mà rõ ràng, xét mọi mặt, chàng không bao giờ có thể chiến thắng được bệ hạ.

Thục Giang...

Khắc Xương lên làm vua thì bệ hạ có thể an nhàn mà sống tiếp.

Nhưng bệ hạ chạm được tới ngai vàng thì số phận Khắc Xương..."

Diễm Quý vẫn cảm thấy suy đoán của Phương Liên có điểm gì đó không đúng.

Kể cả Lê Bang Cơ có thực sự biết được mọi chuyện đi chăng nữa, người ấy cũng không việc gì phải bày vẽ ra một màn kịch quá nhiều sơ hở như vậy, trong khi những kép chính của màn kịch chưa chắc đã diễn đúng như mong muốn của người ấy.

Đúng là không thể lấy dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử.

Nàng nhắm mắt, cố nghiền ngẫm, móc nối những gì Phương Liên vừa kể với những điều nàng đã biết.

Nghĩ ngược nghĩ xuôi, cuối cùng mọi đầu mối vẫn quay về vệ Thiết Đột.

"Trước việc đêm ấy, quanh phủ Tân Bình vương có điểm gì bất thường không?"

Phương Liên chầm chậm lắc đầu, nàng không thể biết được.

Diễm Quý cau mày.

Vậy là màn kịch Thiết Đột mà Bang Cơ bày ra chỉ muốn Nghi Dân và Tư Thành cùng ngồi xuống thưởng thức.

Nghi Dân sa lưới Tư Thành vì câu nói của anh em An Hải.

Bản thân Bang Cơ đang từ kẻ thả lưới lại vô tình biến thành móc câu để Tư Thành câu được con cá lớn Nghi Dân.

Người ấy vốn không có ác ý với Tư Thành, lại hết mực tin tưởng em trai mình, nên người ấy dám chắc Tư Thành sẽ giúp người ấy kết thúc vở kịch lê thê này.

Lê Bang Cơ sẵn sàng hi sinh cuộc đời mình để phơi bày sự thật ra trước bàn dân thiên hạ, để xoay kẻ mưu tính riêng là Lê Nghi Dân như chong chóng, để người đời cả vạn năm sau vẫn không ngừng sỉ vả Lê Nghi Dân.

Trong lòng Diễm Quý thực sự bội phục nước đi tài tình này của Lê Bang Cơ.

Nhưng nghĩ một hồi, nàng vẫn không gỡ được nút thắt về tờ giấy báo tin.

Chỉ đơn thuần là Bang Cơ muốn bảo vệ Khắc Xương thôi sao?

Nàng chợt nhớ tới chuyện cây thuốc độc mà An Hải mang về cung Gia Hưng đêm hôm ấy.

Nếu Phương Liên và Khắc Xương chung thuyền với Nghi Dân thật, nếu họ bày cho Nghi Dân cách dùng cà độc dược để xuống tay với Lê Bang Cơ thật, thì người được Nghi Dân tin dùng phải là họ chứ không phải Lê Tư Thành.

Nhưng nếu có người khác giúp Nghi Dân hạ độc Lê Bang Cơ, vậy tại sao kẻ đó không xoá hết mọi chứng cớ, huỷ hết toàn bộ chậu cây ấy đi?

Đơn giản nhất, chỉ cần quẳng nó xuống hồ hay vứt ra một bãi rác nào đó, sẽ chẳng còn ai trên đời phát hiện được ra trong cung Gia Hoà từng trồng thuốc độc, chẳng ai dám đoán già đoán non Lê Nghi Dân từng đầu độc em trai.

Lí do lọt tai nhất chỉ có thể là hung thủ cố tính muốn cho người khác biết đến sự tồn tại của loài cây ấy.

Người khác ở đây, hoàn toàn có thể là Lê Tư Thành.

Mà hung thủ ở đây, hoàn toàn có thể là kẻ muốn dùng vợ chồng Khắc Xương làm con cờ thế mạng.

Vậy là Diễm Quý đã hiểu được lờ mờ những âm mưu trùng trùng điệp điệp vốn bị những lớp sương dày phủ mất.

Bang Cơ muốn mượn Tư Thành làm quân cờ chiến để chơi nốt ván cờ cùng Nghi Dân.

Nghi Dân vốn định diệt trừ quân cờ chiến ấy nhưng lại tự biến mình thành quân cờ trong tay Bang Cơ và Tư Thành.

Bang Cơ ngã ngựa, Tư Thành nghiễm nhiên trở thành kẻ làm chủ thế cờ vì đã lấy được niềm tin của Nghi Dân.

Bang Cơ biết Khắc Xương không mưu đoạt, không ham tranh chấp nên ngấm ngầm bảo vệ Khắc Xương.

Nhưng Nghi Dân vốn đa nghi, nên lại mượn cây thuốc độc ghìm chân Khắc Xương, khiến Khắc Xương trở thành cái gai trong mắt Tư Thành.

Nghĩ đến đây, gáy Diễm Quý đau điếng như có ai vừa cầm búa nện thẳng vào người.

Cả người nàng choáng váng, cung điện xung quanh biến thành hàng ngàn hình ảnh chồng chéo lên nhau.

Phương Liên vội vã kéo tay nàng chẩn mạch rồi đỡ Diễm Quý gối lên người mình.

Nàng gọi với cái Ngọc mở hết cửa sổ cho thông thoáng.

Người bạn tri kỉ của nàng ra nông nỗi này cũng vì tâm bệnh không được chữa trị dứt điểm.

Mà cứ ở mãi trong cung cấm ngột ngạt, chắc chắn chẳng bao giờ Phùng Thục Giang của nàng mới có thể vui vẻ, hạnh phúc như xưa.

Phương Liên đợi Diễm Quý chìm sâu hẳn vào giấc ngủ mới nhẹ nhàng nâng đầu nàng dậy, đặt gối xuống dưới gáy.

Nàng viết ra tờ giấy vài loại thuốc, đưa cho cái Ngọc, bảo nó chuẩn bị cho Diễm Quý.

Con bé cầm tờ giấy trên tay, lưỡng lự mãi, khiến Phương Liên thắc mắc, nghiêng đầu trìu mến với con bé y như những ngày đã xa.

"Em muốn hỏi gì chị à?

Sự quyết đoán ngày xưa chạy đâu mất rồi?"

"Cô Liên, đơn thuốc này an toàn chứ?"

Con bé đánh mắt về phía Diễm Quý đã say giấc, mím môi lí nhí hỏi.

Phương Liên cảm tưởng như nó sắp khóc đến nơi.

Chưa bao giờ nàng thấy con bé mạnh mẽ này có vẻ yếu đuối như thế, dường như nó đã phải chịu một đả kích rất lớn nào đó mà nàng không hề hay biết.

Câu hỏi cuối cùng của nó giống như tờ giấy trong tay, giống như niềm tin đã bị vò đến nhàu nhĩ.

Dù người ta có cố vuốt phẳng phiu đến mấy, tờ giấy ấy cũng không thể nào trở về dáng vẻ ban đầu.

"Cô Liên, cô sẽ không làm hại cô ba nhà em đúng không?

Cây cà độc dược ở cung Gia Hoà trước đây không phải do Cung vương điện hạ và cô trồng đúng không?"

Phương Liên loạng choạng bước ra khỏi cung Gia Hoà.

Nàng cố gắng ngăn những giọt lệ đang chuẩn bị lã chã lăn khỏi bờ mi.

Rốt cuộc vì sao cái Ngọc lại hỏi nàng như vậy?

Nó nhắc đến cây cà độc dược.

Không lẽ, từng có người trong cung bị hạ độc bằng loài cây này?

***

Hết chương 19.
 
[Dã Sử Việt] Đông Kinh Năm Ấy - Lê Thánh Tông, Phùng Chiêu Nghi
CHƯƠNG 20: CUNG VƯƠNG


Sau lần trở về từ đất Chiêm ấy, Lê Tư Thành càng tham vọng mở rộng lãnh thổ Đại Việt.

Hắn luôn khẳng định Đại Việt chỉ thực sự hùng mạnh khi không một quốc gia nào dám nhòm ngó, xâm phạm.

Sau lần trở về từ đất Chiêm ấy, triều đình Bắc quốc cũng nể mặt mà không mấy khi hỏi tới Đại Việt.

Hắn vốn là con mãnh hổ, được đôi cánh là Nguyễn Xí, Đinh Liệt nâng lên.

Bây giờ cả hai vị ấy đã nối chân nhau về hầu Thái Tổ, khát khao khẳng định bản thân của Lê Tư Thành càng như cơn đại hồng thuỷ tuôn trào.

Lê Tư Thành chỉ thi thoảng ghé qua cung Gia Hoà, mỗi lần như vậy, hắn đều nằm lăn ra sập mà ngủ.

Nàng nhìn đôi mày cau lại của hắn, nàng nhìn gương mặt đã bắt đầu có những nét suy tư, nàng nhìn những vết sẹo lớn có nhỏ có dọc ngang trên cơ thể hắn.

Thật ra, làm hoàng đế cũng không sung sướng gì.

Mà hắn còn muốn trở thành một hoàng đế vĩ đại lưu danh thiên cổ, thì con đường của hắn sẽ còn gặp bao nhiêu gian nan.

Những lúc như thế, nàng vừa phe phẩy cái quạt mo đuổi muỗi, vừa xoa nhẹ bàn tay gân guốc lúc nào cũng nắm chặt, vừa tự hỏi bản thân rằng nếu biết làm hoàng đế mệt mỏi đến vậy, liệu ngày đó Lê Tư Thành có chọn con đường khác không.

Một đêm, khi nàng đang nghĩ thẩn thơ một mình như thế thì hắn bất ngờ mở mắt, trên vầng trán cao đã lấm tấm vài giọt mồ hôi lạnh.

Hắn bật dậy, ôm choàng nàng vào lòng.

Diễm Quý không thích cách hắn làm như thế.

Nàng đẩy Lê Tư Thành ra, lấy khăn tay khẽ lau đi những giọt mồ hôi trên trán hắn.

"Rồi sẽ có một ngày ta phải xuống cửu tuyền bồi tội với liệt tổ liệt tông họ Lê."

Hắn ít khi, gần như không mấy khi xưng "trẫm" với nàng.

Nếu chỉ có hai người, hắn luôn gọi nàng như ngày đầu tiên ở bên nhau.

Nhưng lời hôm ấy của hắn lại khiến nàng ám ảnh mãi quãng đời về sau này.

Thì ra, có những cơn ác mộng khiến người ta thổn thức, khiến người ta biết sai, khiến người ta biết là không cam tâm nhưng khiến người ta vẫn làm.

Vì người ta luôn cho rằng làm là sai, nhưng nếu không làm sẽ còn sai hơn gấp nhiều lần.

***

Lê Tư Thành còn nhớ rõ hôm ấy là ngày giỗ của Lê Nghi Dân năm Hồng Đức thứ bảy.

Hắn cho gọi Cung vương vào hầu, trong khi bản thân ngồi lặng lẽ trước tấm bài vị khắc tên anh cả của mình.

Khắc Xương bước vào, thấy hoàng đế đang bận trầm mặc với những miền suy nghĩ riêng, chỉ khẽ gật đầu với An Sơn để y đánh động Tư Thành.

Đã rất lâu rồi hai anh em họ mới ngồi đối diện nhau như buổi chiều hôm ấy.

Ánh tà dương từ phía Tây hắt lại chút ánh sáng cuối ngày, lọt qua tầng tầng lớp lớp mái ngói cung điện, vẽ lên mặt sân những hình thù vô nghĩa, méo mó như mối quan hệ của họ.

Tư Thành ngồi bần thần hồi lâu, cuối cùng vẫn lấy ra hai gói thuốc bột nằm gọn gàng trong hộp gỗ trên bàn.

Hắn cẩn thận mở từng gói, đẩy về phía Khắc Xương.

Khắc Xương không phải thầy thuốc, cũng chẳng hiểu biết nhiều về cây cỏ, nhưng khoảng thời gian sống với Phương Liên đã dạy chàng một điều, không được đưa bất cứ thứ gì không biết lên trước mũi.

"Vương huynh không tò mò?

Hay vương huynh vốn biết đây là thứ gì nên không cần phải kiểm chứng lại nữa?"

Khắc Xương vẫn giữ thái độ im lặng.

Chàng chưa đoán biết được suy nghĩ của hoàng đế, nên không thể trả lời bừa được.

Ở cạnh vua vốn đã như ở cạnh hổ, hơn nữa Lê Tư Thành còn là một con hổ dữ.

Chàng chấp nhận cất hết hùng tâm tráng trí cho kiếp sau, những mong một đời bình an lo cho những người chàng trân quý nhất, nhưng hoàng đế lại bất ngờ cho triệu kiến chàng vào cung đúng dịp giỗ Lệ Đức hầu, chắc chắn lại có biến cố gì đó sắp sửa xảy tới.

Cái gương của thái uý Lê Lăng và bá quan phò tá chàng tới giờ vẫn như bóng ma lơ lửng trước mắt ngày đêm nhắc nhở chàng một điều, không khi nào được để lộ sơ hở với hoàng đế.

"Vương huynh lại im lặng với trẫm.

Vậy liệu vương huynh có từng cảm thấy hổ thẹn với anh linh thái uý Lê Lăng và sự tin tưởng mà ngài ấy từng trao cho mình không?"

Khắc Xương nhắm mắt, cảm nhận hơi lạnh từ lời nói của Tư Thành xông thẳng vào từng mạch máu trong cơ thể mình.

Quả nhiên hắn lôi chàng tới đây vẫn là vì câu chuyện phế trưởng lập thứ.

Nhiều khi Khắc Xương tự hỏi, Tư Thành cứ ôm mãi một chuyện lấn cấn trong lòng như thế không biết chán hay sao?

Chí lớn của hắn trải khắp thiên hạ, vậy mà vẫn vì một chuyện cỏn con như thế bứt rứt không ngừng.

Liệu ngai vàng vốn sinh ra để dành cho ác quỷ, hay chính ngai vàng đã tạo ra một con quỷ dữ mang hình hài con người đây?

"Bệ hạ.

Dù ở thời điểm ấy, thần lên ngôi có là danh chính ngôn thuận đi chăng nữa, thần cũng vẫn là một người dân Đại Việt.

Thần cũng chỉ mong cho quốc thái dân an, Đại Việt mãi thái bình thịnh trị.

Việc ấy lại cần một đấng minh quân.

Bệ hạ là minh quân, lựa chọn của Khắc Xương cũng xứng đáng lắm!"

Tư Thành lắng nghe những lời của Khắc Xương, hoàn toàn không có một chút giả dối nào.

Nhưng câu chuyện về cây cà độc dược trong cung Gia Hoà vẫn là chuyện hắn không yên lòng.

Hắn vốn không tin Khắc Xương dám làm ra chuyện đó, nhưng sự khéo léo quá mức của chàng khiến niềm tin trong hắn đã lung lay đi ít nhiều.

Hôm nay hắn đi một vòng câu chuyện, đưa ra hai gói bột lá cà và hạt cà, chung quy lại cũng vì muốn hỏi Khắc Xương cho rõ chuyện năm xưa, nhưng chàng luôn có ý lảng tránh.

Người có tật thì mới giật mình, còn người ngay thẳng sẽ dùng tất cả lí lẽ để bảo vệ cho sự ngay thẳng của mình.

Khắc Xương lại chọn cách thứ nhất.

Tư Thành từng nghĩ, thà Khắc Xương nhận là mình đã tiếp tay cho Nghi Dân đầu độc Bang Cơ, hắn đã có thể xuống tay quyết liệt hơn.

Hoặc thà Khắc Xương đây đẩy chối tội, ít ra cũng là một cái cớ để hắn xem xét lại.

Nhưng Khắc Xương cứ mập mờ không nhận tội, cũng chẳng chối tội, đưa hắn đi hết suy luận này đến suy luận khác, coi hắn như một thứ đồ chơi mà lời nói của chàng như kẻ điều khiển thứ đồ chơi ấy.

Lê Tư Thành cảm thấy sự uy nghiêm của mình đã bị Khắc Xương hạ thấp đến cùng cực.

"Trẫm không biết vương huynh và phu nhân đã nghe ngóng được gì từ cung Gia Hoà, nhưng trẫm mong hai người đừng đến làm phiền nàng ấy nữa.

Những thứ vương huynh tìm kiếm trong cung Gia Hoà nằm hết ở hai gói thuốc này, vương huynh và phu nhân có thể từ từ nghiền ngẫm chúng rồi nhớ lại lời của trẫm ngày hôm nay."

Lê Tư Thành đứng lên, quay gót về phía điện Kính Thiên, bỏ lại trước mặt Khắc Xương tấm bài vị của Lê Nghi Dân và hai gói thuốc.

Vẻ huy hoàng của ánh nắng cuối ngày lịm hẳn, trả lại cho không gian vẻ im lìm, tối tăm.

Những mảng tường gạch đầy rêu như một chiếc gông đá thít chặt cổ Khắc Xương.

Cấm thành với những toà cung điện uy nghi càng thêm trầm mặc dưới thứ ánh sáng le lói cuối ngày.

Khắc Xương ôm trong lòng tấm bài vị của Nghi Dân, hai gói thuốc như hai cục than nóng bỏng đốt cháy lòng bàn tay chàng.

Bước chân chàng đi giữa những mảng tường rêu đầy vô định, không có điểm dừng.

Hôm nay Lê Tư Thành không chỉ tuyên án tử cho chàng, hắn còn tuyên án tử cho tình bạn keo sơn mà bốn người họ đã nâng niu suốt bao nhiêu năm trời.

Chàng ngước mắt nhìn bầu trời trở nên hẹp hơn bao giờ hết khi hai bên là hai bức tường thành cao vút.

Cả đời chôn chặt trong này, như một hồn ma cô quạnh ngày ngày bày mưu tính kế những kẻ xung quanh sẽ hạnh phúc hơn, hay cả đời sống ngoài nhân gian, dù nghèo dù khó nhưng vẫn là một cánh chim tự do sẽ hạnh phúc hơn?

Khắc Xương nhận ra lựa chọn của mình năm ấy thật đúng đắn.

Nhưng trong sự đúng đắn ấy, chàng vẫn thấy sự sai lầm.

Sai lầm chính là việc chàng sinh ra trong gia đình đế vương, lại là người anh trai còn sống sót duy nhất của Lê Tư Thành.

Thoát khỏi hai bên tường thành cao vút ấy rồi, Khắc Xương chợt thấy bước chân mình lảo đảo không vững.

Hai gói bột tuột khỏi tay, bay lên không trung, nương theo làn gió lướt nhẹ qua mặt chàng.

Ngồi yên trong xe ngựa, chàng chìm dần vào mơ hồ.

Trước mắt chàng hiện lên khung cảnh huyên náo của hoàng cung trong ngày hoàng đế tổ chức yến tiệc, cho truyền cả Lạng Sơn vương, Tân Bình vương, Bình Nguyên vương vào hầu.

Trước mắt chàng là Lê Nghi Dân tràn đầy tự tin, có phần ngông nghênh như con ngựa chứng chưa được thuần hoá, tiếng cười sang sảng như chuông đồng vang vọng.

Trước mắt chàng là Lê Bang Cơ hào hoa mà nhã nhặn, như cánh chim hồng hạc mới ghé thăm hồ Dâm Đàm, lúc nào cũng bình thản mỉm cười.

Trước mắt chàng còn là Lê Tư Thành nho nhã, thoát tục, như dòng nước trong trẻo, mát lành xoa dịu tâm hồn mỗi người.

Tựa như đó là giấc mộng đẹp nhất cuộc đời Lê Khắc Xương, tựa như đó cũng là nỗi đau mãi mãi giằng xé trong lòng chàng đến tận khi mắt nhắm tay buông.

Gia đình của chàng, anh em của chàng, sẽ mãi mãi chẳng bao giờ có thể vui vầy, đoàn tụ như ngày hôm ấy nữa.

***

Diễm Quý lắng tai nghe.

Đêm tháng tám trời oi nồng, tiếng ve râm ran suốt một ngày dài giờ cũng biết mệt mà ngơi nghỉ.

Chỉ lác đác có tiếng dế kêu rả rích lẩn khuất trong những bụi cỏ.

Tin từ phủ Cung vương đã truyền tới khắp đường ngang lối dọc trong kinh thành từ đầu buổi chiều.

Vậy mà qua bữa cơm chiều, đến giờ đã chập chờn canh đầu của ngày hôm sau, nàng vẫn ngồi bất động trên sập, ánh mắt vô hồn hướng ra ngoài sân.

An Hải vẫn ngồi vắt vẻo trên bờ tường như thói quen, hướng mắt ra phía điện Kính Thiên.

Đương nhiên y chẳng thể nhìn thấy gì sau tầng lớp tường thành, nhưng trong lòng vẫn mang nặng những suy tư.

Bệ hạ chưa bao giờ ngừng bảo vệ chiêu nghi, nhưng cuộc gặp gỡ của bệ hạ và Cung vương chiều đó khác hẳn với bệ hạ mà y biết bao nhiêu năm.

Bệ hạ cố tình gặp Cung vương trong một dịp đặc biệt như thế rõ ràng có ý muốn càng nhiều người biết càng tốt, chỉ tiếc một điều không thể khua chiêng gõ trống cho cả thiên hạ ra xem.

Sau cuộc gặp gỡ ấy người ta cũng chỉ nghe tin Cung vương bệnh nặng, không thể rời khỏi giường, chứ đừng nói tới chuyện lộ mặt cho người khác nhìn thấy.

Tính đến hôm nay là vẻn vẹn hai tháng, Cung vương không nói lời nào cứ thế quy tiên.

Người khác đánh giá bệ hạ ra sao y không biết, người ta vu cho bệ hạ cái tiếng ép chết anh trai bệ hạ cũng chấp nhận, nhưng bệ hạ sẵn sàng để chiêu nghi tự tổn thương bản thân và nghi ngờ bệ hạ hay sao?

Y đánh mắt xuống chỗ cái Ngọc đang ngồi thu lu ngoài bậc cửa, chân mày khẽ nhếch lên muốn hỏi nó nên làm gì trong tình cảnh hiện giờ.

Con bé lắc lắc đầu, ra hiệu im lặng.

Nó cũng không biết nên làm gì, bởi nó cũng đang tự dằn vặt bản thân mình.

Phải chăng nếu nó không nói với Phương Liên những lời đó, mọi việc sẽ không bị đẩy đến bước đường này?

Phải chăng chính nó là kẻ đã gián tiếp giết chết Cung vương?

Tại sao chuyện vốn chỉ là của nội bộ bốn anh em họ, nhưng giờ đã bao nhiêu người bị cuốn theo vào, mà ai nấy đều ôm một nỗi đau không thể diễn đạt thành lời?

Nó nghĩ mãi, nghĩ mãi, làm thế nào để chấm dứt tất cả mọi chuyện này lại?

Liệu tiểu thư nhà nó có muốn được giải thoát khỏi tất cả không?

Tiết trời gần về sáng bớt nóng nhưng ngày càng oi nồng hơn.

Chỉ việc ngồi một chỗ thôi cũng khiến lưng áo người ướt đẫm, hơi thở nặng nhọc, khó khăn như có hàng vạn tảng đá đè lên lồng ngực.

Suốt cả một đêm dài ánh nến cứ lay lắt trong phòng, không động đậy, bóng người hắt trên tường cũng không hề lung lay.

Nếu việc ngồi im như thế này có thể khiến mọi chuyện tự động tránh xa ba người, chắc chắn cả Diễm Quý, An Hải và cái Ngọc đều lựa chọn biến thành một tảng đá ở đây.

Đến cuối cùng, người đầu tiên không thể chịu được bầu không khí ngột ngạt là An Hải.

Y nhảy phắt xuống, thản nhiên bước qua cái Ngọc, cúi đầu thấp giọng với Diễm Quý.

"Lệnh bà, việc này là lựa chọn của Cung vương, người không nên tự oán trách mình."

An Hải nói không sai, đúng là nàng không nên tự oán trách mình.

Nàng chỉ là người đi bên cạnh đời Lê Tư Thành, chứng kiến tất thảy mọi việc từ đầu chí cuối, nàng chưa hề động đến chân tơ kẽ tóc của bất cứ ai.

Lần sai lầm duy nhất, lớn nhất và không bao giờ có thể vãn hồi chính là khi nàng viết tên Lê Nghi Dân lên lưng áo Lê Tư Thành.

Đó là sự bắt đầu cho một chuỗi khổ đau liên tiếp đến giờ này, mà người khởi đầu chính là nàng.

Thà nàng để cho bốn anh em họ tự diễn kịch cho nhau xem, nhưng nàng lại chọn đứng về phía Lê Tư Thành khi chưa bao giờ hiểu hết hắn.

Chuyện tưởng chừng như nhiều, tưởng chừng như chẳng liên quan, nhưng người mang lỗi lầm không thể tha thứ được là nàng.

Nàng có thể sống thanh thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra hay sao?

Ông trời còn cho nàng sống đến tận giờ này là sự trừng phạt, không phải sự ban ơn.

Diễm Quý lắc đầu cười nhìn An Hải, khiến cái Ngọc cũng thấp thỏm ngó nghiêng vào trong, vì đã gần một ngày rồi mới có chút động tĩnh từ trong vọng ra.

"Ta vốn tưởng chỉ có cái Ngọc khác người, thích cùng ta chịu đựng đau khổ.

Thì ra ngươi cũng vậy."

An Hải chỉ biết nhìn mũi giày.

Cảm tưởng mười mấy năm sống trong cung, tuy chưa già nhưng cái thói lắm lời của y đã chẳng còn nữa, đến giờ miệng cũng ngại không muốn mở lời.

Ánh sáng đầu tiên của một ngày mới đã bừng lên, đúng là đêm hè, còn chưa kịp làm việc gì thì trời đã sáng.

Bất chợt An Hải hơi nghiêng đầu, chú tâm lắng tai nghe, thấp giọng với Diễm Quý.

"Tiếng bước chân của An Sơn.

Lệnh bà, có lẽ bệ hạ tới."

Y vừa dứt lời, cánh cửa cung đã mở toang, bóng một người đàn ông xuất hiện án ngữ hết tầm nhìn của nàng.

Diễm Quý nheo mắt, hình bóng phía trước mắt mơ hồ ẩn hiện, khiến nàng không nhận ra người đó là ai.

Người này cao gầy giống Khắc Xương, dáng điệu khoan thai giống Bang Cơ, bờ vai rộng lớn giống Nghi Dân, nhưng đôi mắt tinh anh này giống của Tư Thành hơn.

Có lẽ người này là Lê Tư Thành, là đương kim hoàng đế của Đại Việt.

Hình như nàng ngày càng sợ hãi hắn đến mức trong một khắc không thể nhận ra được long nhan mà bao người vẫn ngóng trông.

"Cả đêm không ngủ?

Bận rộn nhớ lại kí ức?

Hay ngồi yên tự dằn vặt mình?

Nàng làm như vậy thì Cung vương cũng không thể sống lại được."

Nàng vẫn ngồi yên đấy, mặc những lời hắn nói thoảng qua bên tai mình như bao năm nay vẫn vậy.

Hắn tiến lại sập, nhẹ nhàng đặt tay lên trán nàng, rồi tiện tay vén tóc cài qua vành tai.

"Cung vương không sống lại được là một nhẽ, mà còn ảnh hưởng đến chiêu nghi của trẫm.

Nàng nói xem, phủ Cung vương tội chồng thêm tội như vậy thì ai sẽ chống đỡ đây?"

Từng lời hắn nói như từng mũi kim đang thi nhau xuyên thẳng vào thái dương Diễm Quý.

Đầu đau như búa bổ, buốt giá thấu tận tới tim gan.

Nàng cụp mắt, nắm lấy bàn tay vừa vuốt ve gương mặt mình.

Đầu ngón tay thon dài xoa nhẹ vào vết sẹo dài trên mu bàn tay hắn.

"Hoá ra chuyện bồi tội mà bệ hạ nói tới là chuyện này.

Bệ hạ nói xem, trước đây Linh Nhân thái hậu xây nhiều chùa chiền đến thế có phải để bồi tội với oan hồn của Thượng Dương thái hậu và bảy mươi hai cung nữ* không?"

*Chuyện Linh Nhân thái hậu (Nguyên phi Ỷ Lan) ép Thượng Dương thái hậu và 72 cung nữ chết theo Lý Thánh Tông.

"Bỗng dưng nàng nhắc tới chuyện này làm gì?"

Tư Thành ngồi xuống bên cạnh nàng, nhưng nàng khẽ nhích người ra xa, hắn cũng không cố gắng tiến lại nữa.

"Bệ hạ, thiếp mệt mỏi, thực sự rất mệt mỏi.

Từ đầu chí cuối, thiếp chính là kẻ khiến kết cục thành ra như ngày hôm nay.

Thiếp là kẻ có tội.

Nhưng người còn sống là còn có hi vọng.

Thiếp không muốn đến khi người ta chết cả rồi mới ăn năn hối lỗi như Linh Nhân thái hậu.

Bệ hạ, gia quyến của Cung vương vẫn còn sống, xin bệ hạ cho Diễm Quý dành phần đời còn lại của mình để bồi tội với họ."

Tư Thành hoàn toàn không hiểu được những lời Diễm Quý vừa nói.

Cái chết của Khắc Xương ảnh hưởng tới nàng nhiều hơn hắn tưởng.

Có vẻ như Diễm Quý vẫn cho rằng Nghi Dân chết là do nàng, giờ Khắc Xương chết cũng là do nàng.

Nếu thực sự bây giờ có chuyện gì xảy đến với vợ con Khắc Xương, hắn cũng không dám chắc liệu nàng có chống đỡ được không nữa.

Bỗng nhiên hắn cảm thấy máu trong người bắt đầu chảy nhanh hơn, tim bắt đầu đập lộn xộn hơn, một nỗi lo lắng vô định bắt đầu dâng lên cao hơn.

Tư Thành sợ Diễm Quý sẽ dùng cách cực đoan nhất để chấm dứt hết chuỗi khổ đau này.

"Vương huynh không nói bất cứ điều gì, phủ nhận không, thú nhận cũng không.

Với ta, vương huynh không có tội.

Không ai trong phủ Cung vương có tội.

Nàng yên tâm, luật pháp Đại Việt không cho phép ai được động đến mạng sống của họ.

Họ có chết cũng là quyết định của riêng một mình họ mà thôi."

Một câu nói nhẹ bẫng của hắn nhưng đã gạt phăng được tảng đá đang đè nặng trong lòng Diễm Quý bao lâu nay.

Tư Thành chối bỏ sự liên quan của hắn với cái chết của Khắc Xương, nhưng cũng đảm bảo không động tới người nhà chàng.

Lê Tư Thành có thể quanh co bất cứ chuyện gì, nhưng việc hắn đã nói ra thì nhất định hắn sẽ làm, nhất là việc liên quan đến tính mạng con người.

"Thiếp cũng hi vọng bệ hạ chưa quên lời hứa trước khi thiếp nhập cung.

Nếu một ngày nào đó thiếp không muốn sống nữa, xin bệ hạ chuẩn tấu cho thiếp rời khỏi nơi này."

Diễm Quý biết chưa tới lúc, nhưng nàng vẫn phải nhắc lại không Tư Thành sẽ quên.

Bao công to việc lớn hắn phải lo toan, một việc cỏn con như vậy sợ hắn sẽ không nhớ nổi.

Nhưng đó là việc canh cánh trong lòng nàng mãi, nàng chỉ đợi tới một ngày hắn thực hiện được lời hứa cuối cùng ấy với nàng mà thôi.

Tư Thành nghe dứt câu, lạnh lùng buông một tiếng "Được!" rồi cất bước khỏi cung Gia Hoà.

Giữa hai người họ, giờ không còn chuyện gì để nói với nhau nữa.

***

Hết chương 20.
 
[Dã Sử Việt] Đông Kinh Năm Ấy - Lê Thánh Tông, Phùng Chiêu Nghi
CHƯƠNG 21: VĨ THANH (1)


Lê Tư Thành giỏi tề gia, giỏi trị nước, giỏi bình thiên hạ.

Hắn thân chinh đi đánh Chiêm Thành, Bồn Man, Lan Xang để mở rộng lãnh thổ, mang lại bình yên cho người dân chốn biên ải.

Hắn tự vi hành đến tận những làng xóm, lắng nghe từng khẩn cầu của những người dân.

Hắn cân bằng hậu cung, không để các thế lực trong triều mượn hậu cung của hắn để làm rối loạn lòng người.

Có những đêm dài trong cung Gia Hoà, khi vừa bừng tỉnh giấc sau cơn ác mộng, Diễm Quý lại thơ thẩn nghĩ về những chuyện đã qua.

Trong những trang sử sau này, cuộc đời của Lê Tư Thành chắc hẳn sẽ chiếm một vị trí rất đặc biệt, rất quan trọng mà ngàn đời sẽ phải nhắc tới.

Sử quan chắc hẳn cũng không tiếc tài sức văn chương cùng những lời lẽ hùng hồn nhất để ghi lại những chuyện mà hắn đã trải qua, hắn hùng tài vĩ lược ra sao, hắn khéo léo kính cẩn như thế nào.

Vẫn trong những trang sử ấy, chắc hẳn sử quan sẽ viết về một Lê Bang Cơ cuộc đời truân chuyên, li kì từ khi được sinh ra đến khi chết đi, cùng lắm sẽ khen người ấy thêm một câu vua hiền đức độ, biết lo cho dân chúng.

Mờ nhạt nhất chắc hẳn sẽ là những trang sử về Lê Khắc Xương, về cuộc đời của một thân vương không màng thế sự, về cái chết oan nghiệt mà không ai dám khẳng định là vì sao.

Còn về Lê Nghi Dân, nàng không biết sử quan sẽ viết gì về hắn.

Đã dành hết lời ngợi khen Lê Tư Thành, vậy thì còn đâu bút lực để ghi lại những điều Lê Nghi Dân đã đóng góp cho Đại Việt kia chứ.

Trong mắt người đời sau, hắn âu cũng chỉ là một thân vương bạo tàn, bất trung, bất nghĩa, bất nhân, bất hiếu như lời sỉ vả vào mặt hắn của Đinh Liệt.

Nhưng dù những người từng chứng kiến tất thảy mọi việc đều dần dần chết đi, thì Nghi Dân, Khắc Xương và Bang Cơ đều vẫn sẽ sống trong kí ức của nàng.

Chỉ cần nàng còn sống bao lâu, họ cũng sẽ vẫn còn sống bấy lâu.

Nàng cũng từng nghĩ, không biết trăm năm sau, nghìn năm sau, liệu cung Gia Hoà và cả toà thành rộng lớn này có còn ở đây không.

Khi ấy, bất kể ai cũng đã trở thành những mảnh xương trắng trên cánh đồng, nàng cũng không phải ngoại lệ.

Vậy liệu nơi đây còn thành quách dọc ngang, còn tiếng người cười nói xôn xao, còn lấp lánh đèn kết hoa giăng khắp lối, hay chỉ còn là đồng cỏ xơ xác, là bãi đất hoang vu không ai lui tới?

Đến lúc ấy, người ta sẽ không còn biết nàng là ai nữa.

Nàng cũng sẽ như bao đoá hoa khác trong chốn cung cấm này, chỉ là một nét hoạ mờ nhạt trong cuộc đời rực rỡ của Lê Tư Thành.

Người ta có viết nhiều, cũng chỉ là về vị quý phi của hắn mà thôi.

Cuộc đời nàng cứ bình lặng trôi qua như thế này, vừa không phiền đến ai, vừa là thời gian để nàng chầm chậm nhớ lại những việc đã qua và từ từ trả giá cho lỗi lầm của mình.

Xuân sang, gió bấc vẫn hun hút thổi qua từng khe cửa hở.

Tường thành càng cao, gió càng mạnh, ù ù bên tai ngăn cách con người với mọi thứ âm thanh khác bên ngoài.

Tết Nguyên tiêu, khắp trong nhà, ngoài phố người ta kéo nhau ra đường thả đèn trời.

Những ngọn đèn lấp lánh bay lên không trung, mang theo bao hoài bão, khát vọng, ước mơ của từng người.

Ngoài dân gian sao, trong cung cũng vậy.

Cung nữ, nội thị trong này già thì ngoài hai mươi, nhỏ thì năm, sáu tuổi cũng có, nói cho cùng vẫn chỉ là những đứa trẻ, vẫn ham thích những trò vui mà cả năm trời mới được động đến.

An Sơn ra rả nhắc nhở chúng cẩn thận củi lửa, vì trời khô, mọi thứ đều dễ bắt cháy, mà thời tiết đang cuối đông nên vẫn phải dự trữ củi sưởi.

Chúng nghe thấy tiếng quát của y, chỉ nhanh nhanh chóng chóng gật đầu rồi tiếp tục tô tô, vẽ vẽ, cắt cắt, dán dán ngọn đèn trời của riêng mình.

An Sơn cũng dần giống An Hải, đã lười cất tiếng đến mức chỉ lườm chúng một cái sắc lẹm, rồi quay ngoắt người, tiến đến các cung điện khác.

Từng ngọn đèn trời bay lên như muôn vàn vì tinh tú.

Dân gian còn kháo nhau mãi về chuyện năm xưa, trên cánh đồng Tốt Động, Chúc Động, các vị tướng quân uy dũng của nghĩa quân Lam Sơn đã dùng chính đèn trời làm pháo hiệu tấn công quân địch.

Trong cái nét lãng mạn, thơ mộng của đèn trời hiện giờ cũng mang bao nhiêu cái oai hùng, mạnh mẽ của một thuở đánh giặc ngoại xâm, giành lại độc lập cho Đại Việt.

Giữa tiếng người cười nói huyên náo trong yến tiệc, bất chợt người ta nghe thấy tiếng kêu thảng thốt của An Sơn.

"Cháy!

Có cháy!"

Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lê Tư Thành, bàng hoàng có, hoảng hốt có, bất ngờ có, sợ hãi cũng có.

Nhưng không một ai dám lên tiếng, dám làm loạn, dám kinh động đến hắn.

Tư Thành cau mày, lệnh cho tất cả mọi người ngồi yên, chỉ có toàn bộ đám hạ nhân theo tiếng gọi của An Sơn mà chạy về phía đám cháy.

Ngọn lửa đã bốc cao đến mức ngồi trong điện cũng có thể nhìn thấy, An Hải cố bụm miệng để không thốt thành tiếng kêu lớn.

"Lệnh bà, là đài Vọng Minh."

Diễm Quý quay phắt người về phía ánh lửa.

Ngọn lửa hung hãn đã liếm đến tận đỉnh đài Vọng Minh.

Trước mắt mọi người, đài Vọng Minh đang như một cây đuốc bừng bừng cháy giữa cung thành rộng lớn.

Nàng bỏ ngoài tai lời của Tư Thành, chẳng buồn quan tâm tới cái nhìn kì lạ của những người khác, cũng không kịp nghe hết câu "chị Thục Giang" của Hải Quỳnh và tiếng gọi "mẫu thân" của Lê Tân, chỉ một mạch chạy thẳng về phía ngọn lửa đang cháy lớn.

Khi bóng Diễm Quý khuất hẳn sau những hòn non bộ, Lê Tư Thành mới kịp định thần, đứng lên chạy theo bước chân nàng.

Không ai bảo ai, Lê Tân cũng vội vã kéo cái Ngọc theo, chỉ còn An Hải như chốt chặn cuối cùng, lạnh lùng rút gươm hướng về phía tất cả những kẻ hiếu kì đang ngồi dự yến tiệc.

An Hải không nhiều lời, nhưng vị thế của ba anh em y khiến bá quan văn võ dù thuộc vào hàng tể thần cũng phải kiêng dè, chứ đừng nói tới những thiếu nữ chân yếu tay mềm chưa một lần động vào gươm giáo.

Nhất loạt những người toan bước theo Lê Tư Thành vừa xong run rẩy ngồi xuống, chỉ có ánh mắt vẫn hướng về phía ngọn lửa cháy rực.

An Hải tra gươm vào vỏ, gật đầu với An Hà đang đứng cạnh, lạnh nhạt buông câu "Đa tạ các vị." rồi biến mất sau những mái ngói cong vút.

Lê Tư Thành chạy theo Diễm Quý, hắn chạy trong vô thức, hắn chạy qua những lối tắt mà hắn đã thuộc nằm lòng để đến cung Gia Hoà.

Càng tới gần, mùi khét càng đặc, hơi nóng phả vào mặt hắn từng đợt đến cháy rát.

Tư Thành biết mồ hôi đã đầm đìa lưng áo, hơi thở ngày càng khó nhọc nhưng bước chạy không dám chần chừ thêm một giây phút nào nữa.

Mười mấy năm nay, hắn chỉ sợ Diễm Quý sẽ dùng tính mạng của mình để kết thúc chuỗi khổ đau nàng ấy đang phải gánh chịu, mà vụ hoả hoạn hôm nay hình như là một dịp mà nàng đã chờ đợi bấy lâu.

An Sơn nhìn thấy hắn bước đến, phủ phục dưới chân, ôm chặt gót hắn lại, không cho hắn đến gần biển lửa.

Trong tiếng người nhốn nháo hoảng loạn, hắn hồ như còn nghe được tiếng rường nhà, cột nhà vừa đổ ập xuống.

Vạn vật trước mặt nhoè đi vì khói xông vào mắt, hắn không còn nhìn thấy gì ngoài một màu lửa cháy rực muốn nuốt trọn tất cả.

"Nàng đâu?"

Tư Thành vung chân ra khỏi An Sơn, toan lao vào biển lửa ấy.

Y khóc không thành tiếng, nhất quyết không buông.

Sức lực của một kẻ học võ từ bé như An Sơn đủ sức giữ chặt Tư Thành lại.

Hắn hướng mắt xuống, nhìn xoáy sâu vào mắt y, trong cổ họng chỉ phát ra tiếng gầm trầm thấp như con mãnh hổ đang chuẩn bị lao vào xé xác con mồi.

"Trẫm hỏi nàng đâu?

Trẫm đã tới tận đây rồi, nếu ngươi không buông tay, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của cả ba anh em ngươi."

An Sơn từ từ nới lỏng vòng tay mình.

Tự nhiên trong đầu y xuất hiện một suy nghĩ, một là hôm nay y chết cùng bệ hạ, hai là hôm nay y chết mà chẳng có chỗ phơi thây.

Một dòng nước mắt ấm nóng tràn khỏi bờ mi An Sơn, thấm nhẹ vào lớp khăn lông đang quàng trên cổ.

Nỗi sợ hãi như một con chuột đang gặm nhấm Lê Tư Thành.

Hắn như một cây gỗ mục rữa, mà con chuột lại gặm càng ngày càng nhanh, hàm răng sắc nhọn của nó không ngừng nghỉ ngoạm từng miếng lên da thịt hắn, đau đến nỗi, nhanh đến nỗi hắn không còn cảm nhận được những vết cắn ấy.

Khói, hắn không ngửi thấy một mùi gì khác ngoài mùi khói khét lẹt.

Không một góc nào trong này không có khói.

Mùi khói liếm lên gỗ, mùi khói liếm lên vải, mùi khói liếm lên một hình hài nhỏ bé đang lúi húi ở góc phòng.

Là nàng.

Hắn lao như điên qua tầng tầng khói ấy.

Tưởng chừng vượt qua được lớp khói ấy là hắn sẽ chạm được vào nàng.

Hắn định mở miệng gọi hai tiếng "Thục Giang" nhưng không thể.

Một thanh rường nhà bắt lửa từ trên cao rơi xuống ngay cạnh chân hắn, mà nếu chỉ nhanh một giây thôi, ngọn lửa ấy sẽ đánh hắn gục ngã.

Giữa nàng và hắn giờ không chỉ có khói, mà còn có lửa.

Lửa, hắn không nhìn thấy một màu gì khác ngoài màu lửa đốt mắt.

Không một góc nào trong này không có lửa.

Màu lửa liếm lên gỗ, màu lửa liếm lên vải, màu lửa đã sắp liếm tới tận nơi nàng đang ngồi.

Hắn sợ không kịp nữa.

Mặc kệ lửa tràn ra như bão khắp căn phòng, hắn chạy men theo mép tường, tới khi một góc áo đã bén lửa thì cũng tới được bên cạnh nàng.

Nàng nhận ra hắn, trong ánh mắt là sự bất ngờ, lại xen lẫn sự bàng hoàng, sợ hãi.

Nàng đẩy hắn ra xa, hai tay gắt gao ôm lấy vật trong tay.

Hắn càng tiến lại gần, nàng càng lùi về phía góc phòng, chỉ còn nơi ấy là ngọn lửa chưa chạm tới.

Diễm Quý định đuổi hắn ra ngoài, nhưng vừa mở miệng là khói đã xộc vào, cả người run lên vì cơn ho sặc sụa.

Tuồng như trong phút chốc, Tư Thành cảm nhận được ngọn lửa đã chạm tới tận lưng áo mình, hắn đành giơ tay tát mạnh vào người con gái đang co ro trước mặt.

Cả người nàng như tàu lá chuối, mềm oặt ngã vào vòng tay hắn.

Khi An Hải về tới cung Gia Hoà, cả nửa cung đã biến thành biển lửa cùng đài Vọng Minh bên cạnh.

Tất cả cung nữ, nội thị đều đang ra sức xách nước dập lửa.

Cung điện này quá xa cách những nơi khác, hồ nước gần nhất cũng phải mất vài khắc mới có thể vừa quay đi mang nước vừa quay về.

Y nhìn xung quanh, chỉ thấy Lê Tân như thể muốn lao vào trong biển lửa ấy, còn An Sơn và cái Ngọc đang ra sức giữ thằng bé lại.

Cái Ngọc thấy An Hải, như kẻ chết đuối vớ được cọc, lập tức buông người Lê Tân ra, đẩy y về phía ấy.

Không thấy chiêu nghi, cũng không thấy bệ hạ, nhưng tất cả những người có mặt trong sân đều dồn ánh mắt kinh hoàng vào bên trong phòng cho y biết một điều, hai người họ đang ở trong ấy.

Và y biết cái Ngọc cũng đang tính lao vào tìm tiểu thư nhà nó.

Vậy là An Sơn giữ Lê Tân, An Hải giữ cái Ngọc, mỗi người một việc, bận tay bận chân đến mức chỉ biết nhìn vào biển lửa bằng cả sự tuyệt vọng lẫn niềm hi vọng nhỏ nhoi.

***

Hết chương 21.
 
[Dã Sử Việt] Đông Kinh Năm Ấy - Lê Thánh Tông, Phùng Chiêu Nghi
CHƯƠNG 22: VĨ THANH (2)


Lê Tân kêu lên "Phụ hoàng, mẫu thân" khi có một bóng đen to lớn bước ra từ trong biển lửa.

An Hải, An Sơn cũng đã sức cùng lực kiệt, buông người hai đứa ra, chạy vội về phía Lê Tư Thành.

Hắn đang dùng toàn bộ cơ thể mình che chở cho người con gái nhỏ bé trên tay, còn nàng đang dùng toàn bộ cơ thể mình che chở cho một vật gì đó được gói kĩ càng trong mảnh vải lụa dài.

"Truyền thái y!"

Lê Tư Thành không nói không rằng, tựa như không nghe thấy tiếng gọi thái y của An Sơn, cũng không nhìn thấy bất cứ người nào xung quanh.

Hắn cứ lẳng lặng ôm Diễm Quý trong tay, bước chân vừa vội vã như sợ mất mát, vừa chậm chạp như sợ đánh thức nàng mà tiến về phía điện Vạn Thọ.

Thái độ của hắn khiến không một ai dám thở mạnh, cái Ngọc toan bước lên vì lo cho Diễm Quý cũng bị An Hải giữ lại, tay y vờ cứa ngang cổ, ra hiệu cho nó biết điều im lặng.

Chỉ có Lê Tân cúi đầu, bước thấp bước cao ngay phía sau cha mẹ nó.

Thằng bé từ nhỏ đã vô cùng tinh ý, cũng là đứa con hiểu Lê Tư Thành nhất.

Nó cảm nhận được một nỗi mất mát đang dần dần xâm chiếm cơ thể nó.

Bước chân của nó chậm dần, rồi tụt hẳn lại phía sau.

Nó không muốn làm phiền tới những giây phút riêng tư của họ.

Thái y quỳ gối, run cầm cập không nói nổi thành câu.

Từ khi vào cung tới giờ, lão đã chứng kiến hết bao nhiêu vui buồn của hoàng đế sau mỗi lần chẩn mạch.

Nếu có vết thương này vết thương kia mãi không lành, hắn sẽ nhăn nhó kêu đau nhưng không quên dặn lão phải giữ kín chuyện đó với thái hậu.

Các vị cung nhân có tin hỉ, hắn sẽ vui vẻ mỉm cười, ban thưởng hậu hĩnh cho lão.

Thái hậu có chút bệnh vặt tuổi già, hắn sẽ có chút hờn dỗi với thái hậu, nhưng vẫn nghiêm túc xem xét đơn thuốc mà lão đưa ra.

Nhưng chưa bao giờ lão chứng kiến hoàng đế như hiện tại.

Gương mặt hắn không lộ rõ buồn hay vui, hài lòng hay tức giận, dường như không mang bất cứ cảm xúc gì.

Hắn đưa ánh mắt ấy về phía lão thái y thay cho câu hỏi.

"Bệ... bệ hạ...

Lệnh bà như ngọn đèn... sắp cạn dầu.

Thần vô năng, xin bệ hạ trách phạt!"

Tư Thành nghe dứt câu, nhắm mắt nghiền ngẫm những lời lão thái y vừa nói, rồi phất tay cho lão lui ra ngoài.

Từ nãy tới giờ, hắn vẫn dùng cả vòng tay rộng lớn của mình để ôm chặt lấy nàng.

Nghe tiếng cửa kẽo kẹt khép lại, hắn mới đỡ gáy nàng bằng tay trái, định dùng tay phải rút vật trong lòng nàng ra.

Hơi thở của nàng nặng nhọc không đều, tuồng như chẳng còn mấy sức lực, nhưng hai tay vẫn ôm chặt vật đó.

Tư Thành nhẹ nhàng vỗ về nàng như cách nàng vẫn thường làm với hắn xưa kia, thì thầm "Là ta!", tay nàng mới nới lỏng, chẳng mấy mà vật ấy đã nằm trên tay Tư Thành.

Hắn nhẹ nhàng lật từng lớp vải lụa bọc lấy vật ấy.

Càng lật nhiều lớp, vật ấy càng lộ rõ ra.

Lê Tư Thành cảm thấy như đang bóc tách từng lớp của một củ hành, càng bóc ra càng thấy khoé mắt thêm cay xè.

Chiếc ô năm nào đang nằm yên vị trong lòng Diễm Quý, ngay trước mắt Tư Thành.

Hắn nâng nhẹ cán ô, dưới đáy là một chữ 灝 (Hạo) ngạo nghễ được chính tay hắn khắc nên, nét khắc đã nhuộm màu thời gian.

Nhìn thật kĩ, hắn mới phát hiện bên cạnh ấy có nét khắc nhàn nhạt, bé xíu, có vẻ như mãi sau này mới được người ta vụng về thêm vào.

Đôi mắt hắn đã kém đi ít nhiều, lại vừa nhoè nhoẹt vì khói, không thể nhận rõ chữ trong ánh nến mờ mờ lập loè nữa, chỉ biết dùng đầu ngón tay mân mê trên những nét ấy.

Hình như là một chữ 江 (Giang).

Mọi chuyện từ quá khứ đến hiện tại, từ xa tới gần, từ Xương Giang, Tây Kinh đến Thăng Long như những đợt sóng dữ đang dồn dập ùa về trong lòng Lê Tư Thành.

Diễm Quý bất ngờ mở mắt, hồ như bị tiếng con tim lạc nhịp của hắn đánh thức.

Nàng mỉm cười nhìn hắn, chính là nụ cười ngoan ngoãn khi nàng đồng ý cùng hắn đi tới tận chân trời góc biển.

"Tư Thành... chỉ có một mình chàng không biết thôi."

Nàng khẽ ngọ nguậy, Tư Thành mới để ý dưới lớp áo trước ngực nàng lấp ló một vật giống như một phong thư.

Một cây ô vải, một tờ giấy mỏng, toàn những vật vô cùng mong manh trước ngọn lửa dữ.

Nàng phải trân trọng chúng tới đâu, mới nguyện hi sinh tất cả để bảo vệ chúng đến vậy.

Trong lòng Lê Tư Thành là lo lắng, lại xen lẫn hoài nghi, lại pha chút hiếu kì.

Hắn đặt cái tôn nghiêm vốn có của một hoàng đế sang bên cạnh, nhẹ giọng hỏi nàng.

"Ta mở ra nhé!"

Diễm Quý từ từ gật đầu, dùng chút sức lực yếu ớt vùi mình vào lòng hắn.

Vòng tay hắn không lơi lỏng, những ngón tay thoăn thoắt mở thư.

Cả một đêm dài, hắn ôm nàng đọc thư, nàng ôm cây ô lụa ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ, giấc ngủ yên bình bên hắn mà suốt ba mươi năm chưa bao giờ nàng có được.

Mùa đông, Hồng Đức năm thứ mười một*

*Năm 1480, Lê Thánh Tông thân chinh đánh Ai Lao.

Không biết đây đã là lá thư thứ bao nhiêu ta tự viết, rồi tự đọc, cuối cùng lại tự hoá chúng thành tàn tro nương theo cơn gió.

Nhưng có lẽ ta sẽ không viết thư mà chẳng trao tới tay người nhận nữa, ta sẽ không tự dặn lòng mình phải làm thế này, phải làm thế kia nữa, ta cũng sẽ không lên đài Vọng Minh để ngóng chờ ánh sáng* của cuộc đời ta nữa.

Hi vọng đây sẽ là lần cuối cùng ta lên đây chờ chàng, sẽ là lần cuối cùng ta viết thư ở đây, và lần này ta sẽ phải trao nó tới đúng người nhận.

Nếu ta không tự tay trao được cho chàng, Ngọc sẽ giúp ta trao cho chàng, hoặc Tân sẽ thay ta trao tận tay chàng.

*Vọng Minh: hướng về phía ánh sáng

Có thể chàng đã biết, có thể chàng chẳng hay biết, cũng có thể chàng không muốn biết, nhưng với ta, đài Vọng Minh chính là nơi cột chặt ta với từng bước chàng đi.

Lần đầu tiên ta nhắc tới chuyện Nam chinh là ở chính nơi này.

Ta cùng chàng đứng ở nơi cao nhất cung thành, cũng là nơi cao nhất cả kinh thành, ta hỏi chàng về một mảnh đất xa nhất mà cả ta và chàng đều chưa từng đặt chân tới.

Ta tin chàng, và ta đã đúng.

Cuối cùng, chàng cũng đứng được ở vị trí cao nhất, chạm tới được khát vọng về miền đất xa xôi nhất mà chàng từng khát khao.

Nơi này cũng cùng ta trải qua những ngày tháng chờ chàng thân chinh đi đánh giặc.

Chỉ cần mặt trời lên, sương mù sẽ tản hết, ta chỉ hướng mắt ra phía ô Cầu Dền, đều như có thể nhìn thấy hình bóng chàng.

Dù là Tây tiến, dù là Nam chinh, chàng sẽ đều xuất hiện từ cửa ô ấy, mà ta chỉ cần đứng trên đài Vọng Minh là sẽ có thể nhìn thấy được.

Những khi ấy, dù hàng vạn ánh nắng đang chan hoà rủ xuống nhân gian cũng chỉ là ánh hào quang tô điểm quanh vẻ uy dũng của chàng.

Cung Gia Hoà của ta xa tít tắp, nhưng đài Vọng Minh của ta thì cao như chạm tới mây trời.

Đứng ở nơi đây, bất cứ lúc nào ta cũng có thể tìm thấy chàng.

Ta đã bao lần đứng đây chờ chàng, dường như đã thành thói quen, đã thành cuộc sống.

Nếu một ngày nào đó ta không còn bước lên đài Vọng Minh, đó chắc hẳn là ngày ta không còn phải chờ đợi chàng nữa.

Đêm Nguyên tiêu năm ấy như dài đến bất tận với Lê Tư Thành.

Toàn bộ thế gian khi Diễm Quý mở mắt đều là hình bóng Lê Tư Thành.

Dường như hắn cũng đã cảm nhận được sự mất mát đang xâm lấn cơ thể giống Lê Tân đêm qua.

Hắn trao nàng lại cho cái Ngọc và An Hải, lặng lẽ rời khỏi giường.

An Hải đỡ nàng ra trước gương, cái Ngọc đặt trên bàn một bộ trang phục xanh ngọc, dường như vừa mới được người ta khéo may xong.

Nàng chạm nhẹ vào lớp vải mướt mềm ấy, khoé miệng khẽ cong lên.

"Đây là màu xanh của ngọc, hay màu xanh của làn nước mênh mang?"*

*Phùng Diễm Quý nhắc đến cả ngọc (trong tên Lê Nghi Dân) và nước (trong tên Lê Tư Thành).

Hai người đứng phía sau nàng im thin thít, không biết nên trả lời ra sao.

Đến tận khi bước một chân xuống cửu tuyền rồi, nàng vẫn ngạo nghễ, không né tránh nhắc tới Lê Nghi Dân.

An Hải vốn tưởng hoàng đế chính là người kiêu ngạo nhất mà y từng biết, nhưng sự kiêu ngạo của hoàng đế nằm ở những hành động mà hắn làm, còn sự kiêu ngạo của lệnh bà lại nằm ở những lời mà nàng nói ra.

Mà xem ra, sự kiêu ngạo của bệ hạ cũng phải nhún nhường trước những lời nói như dao cau của lệnh bà.

"Cô ba, là cả hai.

Em giúp cô thay quần áo nhé!"

Con bé giúp Diễm Quý mặc lên người bộ trang phục mới, nắn nót chải sóng tóc dài đen nhánh sau lưng.

Nó nhìn kĩ cô ba của nó trong gương.

Cái lần nó thấy cô ba xinh đẹp nhất là khi nàng khoác lên mình trang phục tân nương, chuẩn bị bước vào Bình Nguyên vương phủ.

Chuyện ấy, xem chừng đã trôi qua mấy mươi năm rồi.

Hôm ấy, trên mặt cô ba không lộ ra cảm xúc gì, nhưng trong đáy mắt đong đầy niềm hân hoan, ngóng chờ.

So với ngày hôm ấy, bây giờ nàng tuy đã gầy đi, đáy mắt còn vương nét u tối mịt mùng, nhưng cũng không đủ làm lu mờ niềm hạnh phúc vẫn phảng phất trong ấy.

Cô ba không nói thành lời, nhưng nó biết khi ở bên Lê Tư Thành luôn là khi nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.

Nó cúi đầu, nhặt đại một đôi hoa tai đã được chuẩn bị sẵn, định đeo thì bị Diễm Quý ngăn lại, mỉm cười với nó qua gương.

Con bé thầm xót xa, nhưng vẫn cố gắng gượng cười.

Không đeo hoa tai cũng được, nó vội vã tô thêm cho nàng chút son.

Nó mím môi để nàng làm theo, đến khi nàng nở nụ cười với nó, khoé miệng nó cũng bất giác vẽ nên một nét cười.

Buồn vui của nó từ bé đến giờ đều thuận theo cảm xúc của cô ba.

Lê Tư Thành đẩy cửa bước tới, nhìn màu áo của nàng thì ngơ ngẩn giây lát.

Hắn cúi xuống tấm áo đen trên người, không ngăn được cảm giác chua xót đang trào lên.

Lê Tân đứng phía sau, ngó nghiêng nhìn vào, niềm hi vọng ánh lên trong đôi mắt.

Nhưng khi nó nghe được tiếng thở dài lặng lẽ của phụ hoàng, nó chỉ biết tự lẩm bẩm "Mẫu thân thật đẹp!"

Với nó, mẫu thân chính là người phụ nữ đẹp nhất mà nó từng thấy.

Kể cả những lúc mẫu thân tức giận, đánh mắng, trách phạt nó hay những lúc mẫu thân vui đùa, kể chuyện cho nó nghe, dạy nó viết chữ hay những lúc mẫu thân vờ buồn bã vì An Hải hay bênh nó, nó đều thấy mẫu thân thật đẹp.

Mẫu thân trong kí ức của nó sẽ luôn luôn xinh đẹp như thế.

Người ta nói đông qua xuân tới, nhưng mưa phùn gió bấc vẫn chưa khi nào thôi.

Cơn gió bắc đêm qua như bồi thêm vào ngọn lửa hung hãn, nhưng đến khi gió ngừng rồi, mây mang mưa xuống, mưa lại gội trôi hết khói lửa, tựa như biển lửa Gia Hoà hay ngọn đuốc Vọng Minh chỉ là hình ảnh tự họ vẽ ra trong đầu.

Diễm Quý khập khiễng đi bên cạnh Tư Thành, dưới tán ô đang ngăn những hạt mưa xuân làm ướt lạnh đôi vai.

Hắn hỏi nàng muốn đi đâu, nàng thì thầm bên tai hắn đôi lời.

Đầu mày hắn có chút cau lại nhưng bước chân vẫn thẳng theo lối tắt, hướng ra phía cung Gia Hưng khi xưa.

Cổng cung quay thẳng ra hồ Dâm Đàm, ngày ngày đón nắng đón gió, gọi mặt trời lên.

Hắn với nàng bước hẳn ra ngoài, ngồi trên bậu cửa.

Từ nãy tới giờ, những Lê Tân, An Hải, An Sơn, cái Ngọc phía sau không nói lời nào, nhưng những bước chân vẫn lặng thinh đi phía sau hai người như bao nhiêu năm vẫn thế.

Lê Tân đột ngột dừng ở giữa sân, rồi lùi lại mấy bước, cách xa hẳn cha mẹ mình.

Ánh sáng ngày mới còn chưa tỏ hẳn, nhìn ra phía đó, họ chỉ thấy hai dáng người cao thấp đang ngồi sát bên nhau.

Tư Thành đỡ Diễm Quý ngả vào người mình, hướng mắt về phía mênh mông sóng nước Dâm Đàm.

Mùa này hoa chưa kịp nở, lá cũng chưa kịp xanh, chỉ có mặt nước hồ loang loáng như trải ra tới tận chân trời, in rõ hình bóng vầng dương phía trên cao.

Diễm Quý cố gắng cất tiếng chầm chậm, hơi thở tuy khó khăn nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng, đều đều.

"Tư Thành, thiếp muốn kể cho chàng một câu chuyện, nếu không kể ngay, thiếp sợ sẽ không kịp kể hết cho chàng mất."

Hắn nghiêng đầu không trả lời, chú tâm lắng nghe.

Từ trước đến nay, khi ở cạnh hắn, chưa bao giờ nàng nói nhiều như thế này.

Hắn muốn lắng nghe hết thảy, hắn không muốn cắt ngang những lời nàng nói, hắn muốn ghi sâu những gì nàng nói vào tận trong tâm khảm của mình.

"Chuyện kể rằng có một thiếu nữ, được một chàng trai kia thầm nhớ trộm thương, nhưng nàng lại chỉ coi anh ta là bạn.

Chàng trai ấy quyết đi tới tận cùng trời cuối đất, quyết dựng nên đại nghiệp để làm sính lễ hỏi cưới nàng.

Nhưng chẳng còn kịp nữa.

Trong lúc chàng trai bận xây đại nghiệp, thiếu nữ đã gặp và phải lòng một chàng trai khác.

Rồi họ nên vợ nên chồng.

Chàng trai đến sau cứ nghĩ rằng thiếu nữ không yêu hắn, mà thiếu nữ cũng chẳng biết hắn có thương nàng thật lòng không.

Vậy là họ dù ở chung một mái nhà, ăn chung một mâm cơm, ngủ chung một giường nhưng ngày càng xa nhau.

Tư Thành, chàng có biết tại sao thiếu nữ lại tự đẩy mình ra xa phu quân không?"

Tư Thành im lặng.

Nếu hắn trả lời được chứng tỏ hắn rất hiểu con người nàng.

Nhưng nếu hiểu con người nàng, hắn đã không để mọi chuyện ra nông nỗi này.

Nàng bật cười trong lòng hắn, khẽ hít hà hương thơm quen thuộc từ tấm áo gấm hắn đang mang trên người.

"Nàng thích phu quân của mình rất nhiều.

Chàng từng nghe đến câu nhất kiến chung tình chưa?

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, dù chỉ là qua bóng lưng chứ chẳng biết mặt, nàng đã thích hắn rồi.

Nàng thích sự kiêu ngạo của hắn.

Nhưng vì không biết hắn có thích mình không, lại sợ sẽ bị hắn chán ghét, nên nàng mới không dám tiến lại gần hắn.

Nàng đi cùng hắn trên mọi nẻo đường, cùng cười với hắn, cùng khóc với hắn, cố uốn nắn bản thân hiểu được con người hắn, những mong một ngày nào đó hắn sẽ nhận ra tình cảm của mình.

Nhưng nàng đợi mãi cũng chưa một lần thấy hắn hỏi để được nói câu "Ta thích chàng."

Nên nàng bắt đầu từ bỏ...

Nàng cảm thấy không thể đợi được nữa."

"Vậy nếu hắn hỏi, nàng sẽ trả lời như thế nào?", Tư Thành dồn hết dũng khí của những tháng ngày đã qua, ấp a ấp úng hỏi, "Thục Giang, nàng có thích ta không?"

Bỗng dưng Tư Thành gọi nàng như vậy khiến nàng giật mình.

Nàng thích được gọi như vậy hơn.

Dù cái tên hắn đặt cho nàng có mĩ miều đến bao nhiêu, nàng vẫn thích cái tên cha sinh mẹ đẻ đã đặt cho mình, nàng vẫn thích cái tên ấy vì nó được viết lên từ bộ Thuỷ giống tên Tư Thành.

Nàng dùng cả đời để tìm kiếm những điểm chung của hai người để tự trấn an mình rằng hai người sinh ra là để thuộc về nhau.

Nàng dùng cả đời để đợi hắn hỏi một câu ấy, cuối cùng nàng cũng đợi được rồi.

"Thiếp thích chàng...

Dù một trăm, một ngàn, một vạn năm sau, chỉ cần có người hỏi, thiếp vẫn sẽ không thay đổi câu trả lời...

Phùng Thục Giang chỉ thích một mình Lê Tư Thành... mãi mãi là như vậy."

Tiếng nói trong lòng Lê Tư Thành nhỏ dần, nhỏ dần rồi không còn nghe được nữa.

Nhịp thở trong lòng Lê Tư Thành cũng ngắt quãng dần rồi ngừng hẳn.

Nàng lại ngủ quên mất rồi.

Bỗng nhiên, hắn muốn tự mình kể nốt câu chuyện dang dở của nàng.

Giọng hắn khàn khàn, thủ thỉ như thể chỉ muốn để một mình nàng nghe được.

"Nên nàng bắt đầu từ bỏ...

Nàng cảm thấy không thể đợi được nữa.

Nhưng nàng không biết rằng, lí do hắn không dám đến gần nàng cũng giống như lí do nàng không dám đến gần hắn.

Hắn không biết nàng có thích hắn không, hắn không biết mình có phải kì đà cản mũi nàng và người trong mộng không, hắn lo lắng nếu chủ động quá, nàng sẽ càng chán ghét hắn hơn.

Hắn và nàng, giống như cây và lá vậy.

Họ nương vào nhau để sống, họ cần nhau để tồn tại, nhưng họ chưa từng nhận ra tầm quan trọng của người kia, chưa từng thổ lộ với người kia tình cảm của mình.

Thục Giang, nếu kiếp sau được gặp lại nhau, ta sẽ nói là ta thích nàng, nàng cũng phải nói là nàng thích ta, như vậy mới không bỏ lỡ nhau nhiều lần như kiếp này..."

Tiếng Lê Tư Thành hoà vào sóng nước hồ Dâm Đàm, lan mãi tận ra xa, không còn nghe rõ từng câu từng chữ nữa.

Hắn đã thay nàng kể nốt câu chuyện ấy, để thiếu nữ và chàng trai ấy xoá bỏ mọi hiểu lầm ở kiếp này, để họ thấu hiểu nhau và trao nhau lời hứa ở kiếp khác.

Câu chuyện nàng kể dang dở, câu chuyện hắn kể nốt cũng kết thúc rồi, bờ vai hắn run lên không ngừng khi thiếu nữ trong lòng mình cứ ngày một lạnh đi.

Thục Giang, ta nguyện ôm ấp, vỗ về giấc ngủ của nàng mãi mãi như chính lúc này.

Từng việc một, từng chuyện một, từng lời nàng nói như một cuốn sách đang được hắn lật lại từng trang.

Từng có một Phùng Thục Giang lúng túng sau lưng hắn, muốn mượn hắn ô mà không biết mở lời như thế nào.

Từng có một Phùng Thục Giang nhìn thẳng vào mắt hắn, nói hắn phạm huý tên thánh thượng.

Từng có một Phùng Thục Giang cong mắt cười với hắn, khẳng định chỉ cần đi cùng hắn thì sẽ không ngại bất cứ điều gì.

Từng có một Phùng Thục Giang như ánh mặt trời toả sáng những rừng cây ở Vũ Lâm, dù bị hắn trêu đùa vẫn cứng cỏi trêu ngược lại hắn.

Từng có một Phùng Thục Giang đặt tính mạng của mình dưới mũi kiếm của An Hải chỉ để đổi lại niềm tin nơi hắn.

Từng có một Phùng Thục Giang lại dùng chính tính mạng của mình một lần nữa lao vào biển lửa, bảo vệ thứ mà nàng gọi là tín vật giữa hai người.

Cuộc đời hắn sẽ không còn một Phùng Thục Giang nào nữa.

Ba tiếng thân thương đến thế, giờ lại xa xôi cả ngàn dặm, xa xôi cả đời người, xa xôi cách trở âm dương.

Cả cuộc đời hắn chưa thực hiện trọn vẹn lời hứa nào với nàng.

Hắn từng hứa sẽ bảo vệ nàng, hắn thất hứa.

Hắn từng hứa sẽ mang Bàn La Trà Toàn về Đông Kinh, hắn thất hứa.

Đến cuối cùng, lời hứa duy nhất mà hắn có thể thực hiện được, lại là lời hứa để nàng ra đi trước hắn một bước.

Kiếp sau, kiếp sau nữa, Lê Tư Thành sẽ không thất hứa, sẽ yêu nàng mãi mãi không rời.

Từ phía xa dõi theo, Lê Tân mắt đỏ hoe, lặng lẽ quỳ gối, bờ vai cũng run lên y như phụ hoàng.

Nhất loạt, kẻ hầu người hạ phía sau cũng phủ phục theo.

Nhiều năm sau này, đôi khi Lê Tư Thành lại nhớ về khoảnh khắc ấy.

Cuộc chia li ấy không đẫm lệ, không bi ai, không khổ đau dằn vặt như hắn vẫn nghĩ.

Cuộc chia li ấy khiến hắn hiểu hơn về hai chữ ái tình.

Tình yêu như một vạt nắng hắt lên mái tóc nàng trong buổi chiều tà.

Tình yêu cũng như một ngọn gió khẽ cuốn bay những lời thề nguyện yêu thương.

Ngọn gió ấy tuy yếu ớt, nhưng hắn đã nghe được những tiếng lao xao của lá lìa cành, như lời thủ thỉ tâm tình từ sâu trong lòng nàng.

Phùng Thục Giang rời xa hắn rồi, hắn mới hiểu ra quy luật của cuộc đời, vòng trầm luân sinh lão bệnh tử bất biến mà không ai có thể định đoạt được.

Hắn đắm mình trong nỗi buồn ấy, tự thả mình trong những sợi khói mỏng manh, nhè nhẹ nhưng đầy vấn vương.

Hắn hỏi lòng mình có ai không tiếc nuối những kí ức, những kỉ niệm, những khoảnh khắc đẹp đẽ của một thời êm đềm khi ngày yêu còn chưa nghe lời giông bão.

Giữa bóng tối yên lặng, hắn như chìm vào vực sâu thăm thẳm, cố tìm về những tháng ngày mơ hồ đã xa xôi.

Vực sâu ấy là góc trời của riêng hắn, mang nỗi nhớ nàng đến vô cùng nhưng không biết thổ lộ cùng ai.

Những khi thanh nhàn, hắn lại ngồi bên cạnh An Sơn, chầm chậm nhớ lại những câu chuyện về nàng.

An Sơn vẫn bảo với hắn, có lẽ bây giờ, nàng đã hoá thành cơn gió, hoá thành áng mây bay đi khắp thiên sơn vạn thuỷ.

Hắn đã trói chân nàng cả một đời, bây giờ nàng đang đợi hắn thì hãy để nàng hãy được tự do làm những gì nàng muốn.

Đến khi hắn muốn đến bên nàng, chắc chắn nàng sẽ quay về để cùng hắn thực hiện lời hứa tương phùng.

***

- HẾT -
 
Back
Top Dưới