[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Dã Sử Việt] Đông Kinh Năm Ấy - Lê Thánh Tông, Phùng Chiêu Nghi
CHƯƠNG 19: XA KINH
CHƯƠNG 19: XA KINH
Hậu cung này vui vẻ hơn, rạng rỡ hơn vì có một đoá hoa như Phạm Hải Quỳnh*.
Nàng ấy như một chú chim sơn ca líu lo khắp cả toà thành.
Nàng ấy trong trẻo như chính cái tên của mình.
Nàng ấy tươi tắn như giọt sương đậu trên lá non.
Nàng ấy là người đầu tiên đến cung Gia Hoà chỉ để nói với nàng rằng "Chị Thục Giang thật đáng sợ!"
*Tên tác giả đặt cho Phạm Minh phi.
(范海琼 - một loại ngọc đẹp của biển khơi)
Nàng nhớ mình đã cười nghiêng ngả, cười tới không ngồi vững khi nghe Hải Quỳnh nói như thế.
Nàng ấy bằng tuổi cái Ngọc, trên gương mặt có vài phần đằm thắm hơn con bé, nhưng lại phảng phất vài nét ngây thơ của tiểu thư lá ngọc cành vàng chưa từng va vấp.
Nhưng Hải Quỳnh cũng khiến cho cung Gia Hoà vui hơn biết bao nhiêu những ngày hắn chinh chiến.
Trong những ngày hắn còn ở kinh sư, nàng ấy hay dắt Oánh Ngọc, Lê Tung* sang cung Gia Hoà để mấy đứa trẻ con chơi cùng nhau.
Nàng ấy hay bảo rằng nàng ấy hợp làm chị gái của chúng hơn là mẹ.
Nàng ấy hay hỏi nàng rằng, chị Thục Giang có thể nuôi luôn hai đứa giúp em được không.
Những khi ấy, nàng chỉ cần doạ nàng ấy rằng sẽ xin Lê Tư Thành mang cả ba đứa cho người khác nuôi, để nàng nuôi một mình nàng ấy.
Thế là Hải Quỳnh sẽ rối rít lảng sang chuyện khác.
*Công chúa thứ hai, hoàng tử thứ ba của Lê Thánh Tông.
Mẹ là Phạm Minh phi.
Trong những ngày hắn xa kinh, Diễm Quý sẽ dắt Lê Tân sang bên ấy, chăm sóc cho nàng ấy, cho hai đứa trẻ và cho cả Lan Khuê* còn chưa đầy tuổi.
Lê Tân thích em Lan Khuê hơn anh chị con bé, nó nói rằng con bé không nói nhiều như Oánh Ngọc, Lê Tung.
Những khi ấy, Hải Quỳnh lại trêu nó rằng hay Lê Tân sang đây dì nuôi cho tiện chơi với em Lan Khuê, còn mẫu thân con sẽ nuôi anh Tung và chị Oánh Ngọc.
Đến khi thằng bé khóc lu loa lên, chính Hải Quỳnh lại cuống quýt dỗ dành nó.
Với Diễm Quý, những ngày tháng không có Lê Tư Thành ở bên cạnh nhưng có Phạm Hải Quỳnh bầu bạn lại trở thành những ngày tháng đẹp nhất của nàng trong hậu cung.
Hải Quỳnh là người duy nhất ngoài Lê Tư Thành cùng nàng bước lên đài Vọng Minh.
Nàng chỉ cho nàng ấy phía hồ Dâm Đàm, góc xa tít tắp là nơi vùi lấp xác cửu vĩ hồ.
Nàng chỉ cho nàng ấy lối đi về phủ quan gián nghị ngày xưa.
Nàng chỉ cho nàng ấy phủ Bình Nguyên vương năm nào.
Nàng còn chỉ cho nàng ấy cả phủ Cung vương nữa.
*Công chúa thứ sáu của Lê Thánh Tông.
Mẹ là Phạm Minh phi.
"Đứng ở đây có mà ngắm cả kinh thành, chị nhỉ?"
Hải Quỳnh trầm trồ như đứa trẻ được trông thấy những điều mới lạ.
Không thể ngờ rằng trong cấm thành lại có một nơi tuyệt vời đến thế.
Một nơi mà khi đứng đó, cả kinh thành Thăng Long thu lại hoàn toàn trong tầm mắt.
Một nơi mà khi đứng đó, nếu dõi mắt về phương Nam, Diễm Quý còn như thấy được dáng vẻ hùng dũng của Lê Tư Thành khi cưỡi voi ra trận.
Hải Quỳnh từng hỏi Diễm Quý có yêu hoàng đế không.
Nàng chần chừ mãi, rồi đành bảo chắc là có.
Đến khi nàng hỏi ngược lại thì nàng ấy vừa lắc, vừa gật, ra chiều suy tư nhiều lắm.
Nàng ấy bảo rằng cũng thích ở cùng Hoàng đế, vì hắn thực sự rất tuấn tú.
Nhưng đôi lúc, nàng ấy cũng sợ Hoàng đế, vì hắn sẽ ngồi đăm chiêu không nói lời nào.
"Giống như chị Thục Giang vậy."
Hải Quỳnh nhỏ to với nàng rằng nàng ấy từng nhìn thấy Nguyễn Tư Duệ* đùng đùng bỏ đi khi bệ hạ tới gần.
Hải Quỳnh bảo rằng như vậy là không yêu thương hắn, chị Thục Giang còn chịu ở bên hắn, nghĩa là chị vẫn yêu hắn.
*Tên tác giả đặt cho Nguyễn Kính phi.
(阮胥叡 - người con gái thông minh, lễ nghĩa)
Diễm Quý bật cười vì lí lẽ của Hải Quỳnh.
Nàng ấy không ngây thơ, không ngô nghê như người khác vẫn nghĩ.
Nàng ấy dùng sự vô tư của mình để tự bảo vệ bản thân mình và ba đứa trẻ nhỏ.
Hơn hai mươi tuổi, làm mẹ của ba đứa trẻ con, sống giữa đầy rẫy những âm mưu trong chốn cung đình, hẳn là Phạm Hải Quỳnh có những suy tính riêng để xây dựng cho mình lá chắn bảo vệ.
***
Lê Tư Thành xa kinh được ba tháng, Phương Liên vào cung tìm Diễm Quý.
Bức tường cấm thành cao vời vợi chỉ ngăn cách họ ở cạnh nhau, chứ không đủ sức làm rạn nứt tình cảm mà họ từng vun vén suốt mười mấy, hai mươi năm trời.
Thời gian như thoi đưa trên khung cửi, thấm thoắt đã bao năm trôi qua.
Họ không còn là những thiếu nữ vô lo vô ưu cả ngày rong chơi khắp phường phố, nghịch ngợm leo trèo hết chỗ này chỗ nọ, vui vẻ tạt ngang vào hàng quán mua thứ này, bán thứ kia.
Xuất phát điểm của hai người vốn giống hệt nhau, con đường mà họ đi cũng giống hệt nhau, họ chỉ khác nhau ở lựa chọn người mà mình sẽ gửi gắm cả đời.
Và từ lựa chọn ấy, đích đến của họ đã hoàn toàn khác xa nhau.
Phương Liên chần chừ không biết mở lời ra sao.
Nàng mân mê chuỗi tràng hạt trên cổ tay, đưa mắt nhìn quanh cung Gia Hoà.
Khắc Xương dặn nàng tranh thủ khi Tư Thành không ở đây đến tìm Diễm Quý, để hỏi tường tận những điều mà trong lòng chàng vẫn lăn tăn suốt mấy năm vừa qua.
"Điện hạ bảo tôi đến tìm Giang, à không, lệnh bà..."
"Không, gọi tôi là Giang!"
Diễm Quý thẳng thừng cắt ngang lời ậm ừ của Phương Liên.
Đôi mắt nàng ầng ậng nước như viên pha lê chuẩn bị vỡ tan ra thành hàng trăm mảnh.
Nàng không muốn chỉ một cách gọi tên mà hai người họ đã thuộc về hai thế giới riêng biệt.
Diễm Quý nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang giấu trong ống áo của Phương Liên, dịu dàng vỗ về.
"Cung vương muốn hỏi gì mà phải tránh mặt bệ hạ?
Bệ hạ xa kinh, nhưng nhất cử nhất động bệ hạ đều nắm được.
Hai người ngại chỉ cần nói với tôi một tiếng, sao lại phải loanh quanh phiền phức như thế này?"
"Khắc Xương vẫn thắc mắc chuyện đêm đảo chính..."
Phương Liên nhỏ giọng thì thào, tuồng như sợ rằng chỉ thở mạnh một chút thôi, Lê Tư Thành sẽ ngay lập tức xuất hiện ở cửa cung và xuống tay với nàng, "...
Có người gửi cho chàng ấy một tờ giấy, nói rằng phải cẩn trọng với bệ hạ."
Diễm Quý thấy bàn tay Phương Liên đang run lên từng đợt trong lòng bàn tay mình.
Lê Tư Thành đúng là không phải dạng người có thể dễ dàng dây dưa vào, nhưng tình thế lúc ấy, ai là người hiểu Tư Thành, cũng là người muốn lo cho an nguy của Lê Khắc Xương nhất?
Không lẽ nhờ tờ giấy báo tin đó, Khắc Xương mới nhất quyết từ chối ngai vàng để sống sót đến giờ này, trong khi chư vị đại thần mời chàng lên ngôi khi ấy đều đã nối gót nhau về hầu hạ tổ tông?
Diễm Quý đem tất cả những thắc mắc trong lòng nói rõ với Phương Liên, biết đâu chính Liên lại có câu trả lời cho những thắc mắc của nàng.
"Giang, từ thuở biết bệ hạ đến giờ, Khắc Xương luôn cảm nhận bệ hạ không phải con người tầm thường.
Kể cả không có tờ giấy ấy, Khắc Xương cũng sẽ không đối đầu trực tiếp với bệ hạ.
Chàng ấy muốn bước lên vũ đài chính trị, nhưng đã gặp phải một đối thủ quá mạnh.
Chuyện tờ giấy nặc danh ấy, tôi nghĩ được một cái tên thôi, nếu không phải Giang, chỉ có thể là Nhân Tông Tuyên hoàng đế."
Chính Diễm Quý cũng gật gù trước suy đoán của vợ chồng Khắc Xương.
Người hiểu hết sự sâu xa trong con người Lê Tư Thành chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Ngoài nàng và Lê Bang Cơ, đúng là khó có ai lại không đứng về phía hắn, lại bảo vệ Khắc Xương như vậy.
Phương Liên chỉ nghĩ đến nàng và Lê Bang Cơ cũng không có gì lạ.
Nhưng nếu đúng là Lê Bang Cơ ngấm ngầm bảo vệ Lê Khắc Xương như vậy, rốt cuộc là vị hoàng đế trẻ ấy có mục đích gì?
"Tôi đoán...", Phương Liên ngập ngừng đứt đoạn, chỉ khi bàn tay Diễm Quý dịu dàng động viên, nàng mới tiếp tục cất lời, "Tuyên hoàng đế đoán được trước kết cục của mình, cũng biết Nghi Dân không thể ngồi vững trên ngai vàng quá lâu.
Đến lúc ấy, chỉ còn bệ hạ và Khắc Xương, mà rõ ràng, xét mọi mặt, chàng không bao giờ có thể chiến thắng được bệ hạ.
Thục Giang...
Khắc Xương lên làm vua thì bệ hạ có thể an nhàn mà sống tiếp.
Nhưng bệ hạ chạm được tới ngai vàng thì số phận Khắc Xương..."
Diễm Quý vẫn cảm thấy suy đoán của Phương Liên có điểm gì đó không đúng.
Kể cả Lê Bang Cơ có thực sự biết được mọi chuyện đi chăng nữa, người ấy cũng không việc gì phải bày vẽ ra một màn kịch quá nhiều sơ hở như vậy, trong khi những kép chính của màn kịch chưa chắc đã diễn đúng như mong muốn của người ấy.
Đúng là không thể lấy dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử.
Nàng nhắm mắt, cố nghiền ngẫm, móc nối những gì Phương Liên vừa kể với những điều nàng đã biết.
Nghĩ ngược nghĩ xuôi, cuối cùng mọi đầu mối vẫn quay về vệ Thiết Đột.
"Trước việc đêm ấy, quanh phủ Tân Bình vương có điểm gì bất thường không?"
Phương Liên chầm chậm lắc đầu, nàng không thể biết được.
Diễm Quý cau mày.
Vậy là màn kịch Thiết Đột mà Bang Cơ bày ra chỉ muốn Nghi Dân và Tư Thành cùng ngồi xuống thưởng thức.
Nghi Dân sa lưới Tư Thành vì câu nói của anh em An Hải.
Bản thân Bang Cơ đang từ kẻ thả lưới lại vô tình biến thành móc câu để Tư Thành câu được con cá lớn Nghi Dân.
Người ấy vốn không có ác ý với Tư Thành, lại hết mực tin tưởng em trai mình, nên người ấy dám chắc Tư Thành sẽ giúp người ấy kết thúc vở kịch lê thê này.
Lê Bang Cơ sẵn sàng hi sinh cuộc đời mình để phơi bày sự thật ra trước bàn dân thiên hạ, để xoay kẻ mưu tính riêng là Lê Nghi Dân như chong chóng, để người đời cả vạn năm sau vẫn không ngừng sỉ vả Lê Nghi Dân.
Trong lòng Diễm Quý thực sự bội phục nước đi tài tình này của Lê Bang Cơ.
Nhưng nghĩ một hồi, nàng vẫn không gỡ được nút thắt về tờ giấy báo tin.
Chỉ đơn thuần là Bang Cơ muốn bảo vệ Khắc Xương thôi sao?
Nàng chợt nhớ tới chuyện cây thuốc độc mà An Hải mang về cung Gia Hưng đêm hôm ấy.
Nếu Phương Liên và Khắc Xương chung thuyền với Nghi Dân thật, nếu họ bày cho Nghi Dân cách dùng cà độc dược để xuống tay với Lê Bang Cơ thật, thì người được Nghi Dân tin dùng phải là họ chứ không phải Lê Tư Thành.
Nhưng nếu có người khác giúp Nghi Dân hạ độc Lê Bang Cơ, vậy tại sao kẻ đó không xoá hết mọi chứng cớ, huỷ hết toàn bộ chậu cây ấy đi?
Đơn giản nhất, chỉ cần quẳng nó xuống hồ hay vứt ra một bãi rác nào đó, sẽ chẳng còn ai trên đời phát hiện được ra trong cung Gia Hoà từng trồng thuốc độc, chẳng ai dám đoán già đoán non Lê Nghi Dân từng đầu độc em trai.
Lí do lọt tai nhất chỉ có thể là hung thủ cố tính muốn cho người khác biết đến sự tồn tại của loài cây ấy.
Người khác ở đây, hoàn toàn có thể là Lê Tư Thành.
Mà hung thủ ở đây, hoàn toàn có thể là kẻ muốn dùng vợ chồng Khắc Xương làm con cờ thế mạng.
Vậy là Diễm Quý đã hiểu được lờ mờ những âm mưu trùng trùng điệp điệp vốn bị những lớp sương dày phủ mất.
Bang Cơ muốn mượn Tư Thành làm quân cờ chiến để chơi nốt ván cờ cùng Nghi Dân.
Nghi Dân vốn định diệt trừ quân cờ chiến ấy nhưng lại tự biến mình thành quân cờ trong tay Bang Cơ và Tư Thành.
Bang Cơ ngã ngựa, Tư Thành nghiễm nhiên trở thành kẻ làm chủ thế cờ vì đã lấy được niềm tin của Nghi Dân.
Bang Cơ biết Khắc Xương không mưu đoạt, không ham tranh chấp nên ngấm ngầm bảo vệ Khắc Xương.
Nhưng Nghi Dân vốn đa nghi, nên lại mượn cây thuốc độc ghìm chân Khắc Xương, khiến Khắc Xương trở thành cái gai trong mắt Tư Thành.
Nghĩ đến đây, gáy Diễm Quý đau điếng như có ai vừa cầm búa nện thẳng vào người.
Cả người nàng choáng váng, cung điện xung quanh biến thành hàng ngàn hình ảnh chồng chéo lên nhau.
Phương Liên vội vã kéo tay nàng chẩn mạch rồi đỡ Diễm Quý gối lên người mình.
Nàng gọi với cái Ngọc mở hết cửa sổ cho thông thoáng.
Người bạn tri kỉ của nàng ra nông nỗi này cũng vì tâm bệnh không được chữa trị dứt điểm.
Mà cứ ở mãi trong cung cấm ngột ngạt, chắc chắn chẳng bao giờ Phùng Thục Giang của nàng mới có thể vui vẻ, hạnh phúc như xưa.
Phương Liên đợi Diễm Quý chìm sâu hẳn vào giấc ngủ mới nhẹ nhàng nâng đầu nàng dậy, đặt gối xuống dưới gáy.
Nàng viết ra tờ giấy vài loại thuốc, đưa cho cái Ngọc, bảo nó chuẩn bị cho Diễm Quý.
Con bé cầm tờ giấy trên tay, lưỡng lự mãi, khiến Phương Liên thắc mắc, nghiêng đầu trìu mến với con bé y như những ngày đã xa.
"Em muốn hỏi gì chị à?
Sự quyết đoán ngày xưa chạy đâu mất rồi?"
"Cô Liên, đơn thuốc này an toàn chứ?"
Con bé đánh mắt về phía Diễm Quý đã say giấc, mím môi lí nhí hỏi.
Phương Liên cảm tưởng như nó sắp khóc đến nơi.
Chưa bao giờ nàng thấy con bé mạnh mẽ này có vẻ yếu đuối như thế, dường như nó đã phải chịu một đả kích rất lớn nào đó mà nàng không hề hay biết.
Câu hỏi cuối cùng của nó giống như tờ giấy trong tay, giống như niềm tin đã bị vò đến nhàu nhĩ.
Dù người ta có cố vuốt phẳng phiu đến mấy, tờ giấy ấy cũng không thể nào trở về dáng vẻ ban đầu.
"Cô Liên, cô sẽ không làm hại cô ba nhà em đúng không?
Cây cà độc dược ở cung Gia Hoà trước đây không phải do Cung vương điện hạ và cô trồng đúng không?"
Phương Liên loạng choạng bước ra khỏi cung Gia Hoà.
Nàng cố gắng ngăn những giọt lệ đang chuẩn bị lã chã lăn khỏi bờ mi.
Rốt cuộc vì sao cái Ngọc lại hỏi nàng như vậy?
Nó nhắc đến cây cà độc dược.
Không lẽ, từng có người trong cung bị hạ độc bằng loài cây này?
***
Hết chương 19.