Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 605


Chương 605:

Tổng giám đốc Ngô cũng nhân cơ hội đó mà chèn ép: “Thôi đi, ai mà không biết cô leo lên được vị trí như ngày hôm nay là nhờ vào việc uỗng rượu chứ. Chọc giận tổng giám đốc Có của

Gieo nhân nảo thì gặt quả áy chúng tôi thì phải có chút lòng thành chứ, uống hết chai Brandy này đi.”

Chiêm Vi Tuyết nhìn thấy chai rượu Brandy nủa lít đang đên gân, cho dù tửu lượng cộ có tốt đến máy thì cũng không thê uống hết chai rượu này trong một lúc được.”

Cô nhìn Cố Cẩm với vẻ mặt bi đát, đáng thương: “Tổng giám . đốc Có, xin cô hãy tha cho tôi lân này.”

Nếu đổi lại là Tô Cẩm Khê của trước kia thì có thể sẽ thương xót cho cô, nhưng Có Cầm thì không, nhất là khi Chiêm Vi Tuyết chuyên thích chơi trò ỷ lớn h**p bẻ.

Như vậy thì bây giờ chính là lúc mà cô bị gieo gió gặt bão, nêu không thì với tính cách này của cô ta không biết là sẽ đi ức hiệp bao nhiêu người nữa.

Cố Cẩm tỏ vẻ thờ ơ, lạnh lùng: “Hình phạt này là do tự cô đề xuất, không thế trách người khác được, Tiểu Đào, cô hãy giám sát cho đến khi cô ta uông hệt.”

Các vị khách mời, gió trên boong tàu ở :’ Thượng Hải khá lón, chúng ta đi vào bên trong tụ họp.”

“Tổng giám đốc Cố nói có lí, chúng ta đi vào bên trong nói chuyện.”

Chiêm Vi Tuyết túm lấy góc áo của tổng giám đốc Ngô, ánh mắt tỏ vẻ đáng thương: “Anh yêu, anh giúp em đi có được không, thực sự em không thể uống được, “Uống không được thì cũng phải.

uống, ai bảo cô không có mặt mà dám đắc tội với tông giám đốc Có, uống hết đi cho tôi, không c được để thừa lại dủ chỉ một giọt.” Tổng giám đốc Ngô nói xong liên đi theo Cô Cẩm.

Chiêm Vi Tuyết buộc phải năn nỉ Tiểu Đào: “Xin cô hãy tha cho tôi một đường lui, đều là phụ nữ với nhau, việc gì mà cô phải làm khó tôi chứ?”

“Xin lỗi, đây là mệnh lệnh.”

:“Dù sao thì tổng giám đốc Cố cũng đi rôi, cô chỉ cân nói với cô ây một tiêng là tôi uống hết rồi thì sẽ không sao cả.

Tiêu Đào cười lạnh lùng: “Lúc cô bắt cô chủ của nhà chúng tôi uông có lẽ là cô không. thể ngờ rằng mình sẽ có giây phút này đúng không? Cô chủ nhà tôi ghét nhất là loại người ỷ thế mà ức h**p người khác như cô.

Uống ngay lập tức cho tôi, nếu như còn đề lại một giọt thì cô sẽ biết tay đấy, đừng tưởng răng cô chủ nhà tôi xinh đẹp mà tính tình cũng tết. Nếu như cô ây thực sự nội giận thì cô đừng nghĩ là có thể là có thể quanh quân ở đây, uông hay không uông tùy cô, cô tự nghĩ cho kĩ đi.”

Chiêm Vi Tuyết vứa mới nghe thây vậy không dám nói thêm nửa lời, cô mở nắp chai rượu rồi đồ ực một ngụm, rượu nóng rực giống như lưỡi dao đâm vào cô họng. Tự mình tạo ra trái đăng rồi cuối cùng chính mình phải nếm trải.

Đường Minh nhìn người phụ nữ áo đỏ ngạo nghễ, thoải mái trò chuyện trong đám người, giữa khóe mát và chân mày hiện lên phong thái thành thục.

Cô không còn là cô trợ lý nhỏ trong phòng làm việc của. anh ta, cũng không phải là Tô Cảm Khê bị chịu oan ức nhưng vẫn nén nước mất không nói cho anh nữa rồi.

Hôm nay cô vô cùng tỏa sáng, khiến người khác không thê dời mắt được.

Nhưng cũng chính vì như thế mà khi cô đứng bên cạnh Tư Lệ Đình lại càng hài hòa hơn một chút so với quá khứ.

Nêu như nói ở quá khứ cô chăng qua chỉ là bạn đời của Tư Lệ Đình thì bây giờ cô đã có thể trở thành đối tác làm việc với Tư Lệ Đình.

Biết cô chính là Tô Cẩm Khê, Đường Minh bắt đắc dĩ cười khổ, hai năm trước anh ta đã mắt tư cách ôm lấy cô, chứ đừng nói tới hai năm sau.

Trận chiến này còn chưa bắt đầu thì anh ta đã thua, chỉ có thể đứng ở phía xa xa nhìn cô là đủ rồi.

“Chủ tịch Cô, nghe nói gân đây quý công ty nguyên cứu được một hạng mục mới, chúng tôi vân luôn muôn hợp tác với quý công ty, có thể cho chúng tôi cơ hội này hay không?”

*Ài, tư liệu của công ty chúng tôi đều đã gửi đến cho chủ tịch Cô rôi, không biết Cố chủ tịch đã xem qua chưa?”

Thừa dịp lúc này vẫn chưa có nhiều người lắm, mọi người đều muốn bàn ồn thỏa với Cô Cầm.

“Thành ý của các vị tội đều biết, hôm nay hẹn các người đến đây gặp chính là vì chuyện hạng mục này, thực không dám giâu, trong lòng tôi đã có quyêt định rồi.”

“Thế Cố chủ tịch có thê tiết lộ một chút tin tức không?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 606


Chương 606:

Cố Cẩm khẽ mỉm cười: “Chắc hẳn hôm nay còn có có rất nhiều người đến đi vì hạng mục này, cho nên đợi khi mọi người đã đến đông đủ tôi sẽ tuyên bồ kết quả.”

Mọi người hỏi han Cố Câm máy câu, không có moi ra được bắt kỳ điều gì có ích từ miệng cô cả, mọi người cũng thấy không thú vị mà rời đi.

Có Cẩm đi đến bên cạnh Tư Lệ Đình: “Chú Ba à, xin. lỗi tối nay phải lạnh nhạt với anh rồi.

Tư Lệ Đình cầm ly r rượu lên, ưu nhã mời rượu với Có Cẩm: “Không, anh rất thích Tô Tô như vậy, cả người em từ trên xuống dưới đêu ánh lên ánh sáng tự tin.”

Rất lâu trước kia Tô Cẩm Khê từng nói với anh rằng cô không muốn làm chim trong lồng, cô mong mình có thể ở bên cạnh anh, tay trong tay cùng nhau bước.

Ban đâu câu nói kia chỉ là câu nói đùa thôi, không ngờ tới bây giờ lại thành sự thật, đùng một cái cô thành chủ nhân nhà họ Cố cao cao tại thượng, được người người nịnh hót.

Như thế này cô không cần lo lắng cô sẽ bị người khác bắt nạt nữa, dựa vào thân phận của cô bây giờ, người ta còn hận không thê vây xung quanh cô, ai sẽ đi bắt nạt cô chứ.

“Thế thì chú Ba có thể tự chơi một mình rồi, tối đến em sẽ chuẩn bị một n4 ngờ cho anh.” Cổ Cấm cười thần l “Bất ngờ gì thế?” Tư Lệ Đình rất chỉ là tò mò.

“Tối đến anh sẽ biết.”

Nhìn bóng váy đỏ rời đi, trong lòng Tư Lệ Đình dâng lên chút chờ mong.

Khách khứa cứ đến liên tục không ngừng, Hoa Tình đem theo quà tặng đất tiên, khoác tay một người đàn ông đi vào.

Kể từ khi tin cô ta và Đường Nhạc ly hôn bị khui ra, cô ta cũng tự do hơn rất nhiều.

Nhìnthấy Cố Cầm bị đám người vây quanh, trong mắt Hoa Tình thoáng hiện lên ý lạnh.

Có Cẩm, tôi muốn cô phải trả một cái giá thật đặc vì những gì trước đây cô đã làm!

Không bao lâu cô ta liền tách khỏi _ người đàn ông bên cạnh, đi tới chỗ Từ Lệ Đình.

Tư Lệ Đình tựa người vào quây bar, tao nhã nhìn chăm chứ Có Cẩm cách đó không xa, anh chỉ tùy tiện dựa vào một chút đã hấp dẫn ánh mắt cũng những người phụ nữ xung quanh.

Chỉ là những người phụ nữ đó đều muốn thử xem sao nhưng thật sự không có ai dám lại gân anh.

Hoa Tình nhìn người đàn ông kia, bắt đề là lúc nào anh cũng chói mắt, rực rỡ như thế, giống như khi anh còn đi học.

“Lâu rồi không gặp, Lệ Đình.”

Tư Lệ Đình bị cô ta làm phiên, anh nhìn cô ta một cái, trong mắt anh không có chút cảm xúc nào, qua loa có lệ mà đáp một câu: “Lâu rồi không gặp.”

Nói xong câu này anh liền cầm ly rượu rời đi, cứ như không muốn có chút dính líu gì tới Hoa Tình.

Dĩ nhiên Có Cảm cũng thấy cảnh này, chẳng lẽ đến hôm nay mà Hoa Tình còn chưa chết tâm à?

Nhưng mà cô đương nhiên tin thái độ làm người của Tư Lệ Đình, nêu như anh có cái gì với Hoa Tình thì sớm đã có rôi, cũng không đến mức phải chờ tới bây giờ.

Trong khoảng thời gian cô không có ở đây Tư Lệ Đình hoàn toàn không cân đợi cô trở về, Có Cẩm rất yên tâm về anh.

Thắm thoát đã qua hai tiếng ròi, hai tiếng này Cố Cầm chưa từng nghỉ ngơi chút nào.

Người đi đên trò chuyện nôi liên không dứt, cô không có khả năng cứ một người đến lại đuổi một người được? Huống chỉ mục đích chính cô cử hành buổi tiệc này là vì muốn nhận thức những người này một chút.

Mỗi một người đều nói từ mấy phút đến mười mây phút, chưa được bạo nhiêu người mà đã qua hai tiếng rồi.

Có Cảm nhìn đồng f hồ, chờ đồng hồ điểm mười giờ cô liền công bó chuyện của cô và Tư Lệ Đình, cô đã đặc biệt chuẩn bị một điều bát ngờ.

Trước kia đều là Tư Lệ Đình chuẩn bị bắt ngờ cho cô, hôm nay liền đổi dhănHí cô làm đi.

“Chị ơi, chị có thể giúp em tìm mẹ được không?” Bỗng ở bên chân Có Cầm xuất hiện một đứa bé.

Bất kỳ ai .cũng không có sức :.chống cự lại với trẻ em, bao gôm cả Cô Cảm cũng giông vậy, cô ngôi xôm người xuông nói: “Mẹ của em là ai nà? Chị bảo mấy chú bảo an giúp em đi tìm một chút nha.”

“Không muốn chú bảo an dâu, em muôn chị xinh đẹp tìm giùm em.” Đứa trẻ làm nũững nói.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 607


Chương 607:

SN được, được, chị đi tìm giúp ” Cô Cầm bắt đắc dĩ nói, mặc cho bé. trai kéo cô lên trên boong.

Bên ngoài có rất ít người, lúc này mọi người đều ở đây hóng gió biển, nói chuyện yêu đương, bầu không khí rất tuyệt.

“Nơi này có mẹ của em à?” Có Cẩm dịu dàng hỏi.

Nghĩ đên dáng vẻ đáng yêu của Tư Lệ Đình trước kia, nêu như tương lai cô và Tư Lệ Đình có con thì nhât định cũng sẽ đáng yêu như vậy.

“Hình như là không có ạ, chị, chị nhìn trời có sao kìa, đẹp quá đi.”

“Đúng vậy, rất đẹp, giống như có thật nhiêu ánh mắt chợt lóe lên ánh sáng lên vậy.”

“Chị, em kể cho chị nghe một câu chuyện về ngôi sao nhỏ nha.”

“Được.” Cố Cầm ôm chân ngồi trên boong tàu với cậu bé, nghe giọng non nớt của cậu bé kê chuyện.

Đứa trẻ này rất xinh đẹp, ngũ quan.

tỉnh xảo, mặc dù mới chỉ năm sáu tuôi thôi nhưng lời nói và suy nghĩ đều rất rõ ràng.

Cậu bé kể chuyện cho Có Cẩm, Có Cầm rất nghiêm túc lắng nghe.

Trong đại sảnh, Tư Lệ Đình buông. dy rượu xuông, anh đã đợi mấy tiền rÔI, không biết cuối cùng bé cưng chuẩn bị bât ngờ gì cho anh nữa.

Thời gian cũng không còn sớm nữa, hay là đi hỏi cô một chút mới được, nếu không anh sẽ luôn cảm thấy tinh thần bắt an.

Một người phục vụ đi đến: “Ngài Tư, Cố chủ tịch hẹn gặp anh, đây là thẻ mở cửa phòng.”

Tư Lệ Đình nhận lầy thẻ mở cửa phòng, bắt ngờ tới rồi?

Anh vui vẻ đi về phía phòng, mở cửa, nhưng phát hiện bên trong lại tối đen.

“Tô Tô, em ở đâu?” Trong lòng Tư Lê Đình có chút mong đợi, cuối cùng Cô Cầm chuẩn bị bát ngờ gì cho anh thế?

Mò mẫm trong bóng tối tìm Cố Cẩm ở khắp nơi: “Tô Tô, em ở đâu? Có phải muôn chơi trốn tìm với anh không?

Đề anh mà bắt được thì tối nay em đừng có mong có thể xuống giường được.”

Mới nói như vậy thì đã có người ôm lấy anh từ phía sau.

Tư Lệ Đình kéo cô vào trong lòng: “Còn bắt ngờ đâu rồi? Đây là cái em tính cho anh… Không, cô không phải 19 1G.”

Bình thường Cô Câm không thích xịt nước hoa, nhưng mà hôm nay trên người có mùi thơm thoảng thoảng của nước xịt tóc, còn người phụ nữ trong lòng rõ ràng có mùi nước hoa.

‘Loại này mùi rất nồng, cho dù Cố Cẩm có xịt thì cũng không chọn mùi nông như vậy, Tư Lệ Đình cực kỳ hiệu cô.

Anh đây mạnh người phụ nữ trong lòng xuống đất, anh vội vàng mở đèn, thây được người phụ nữ trên thảm hóa ra là Hoa Tình.

“Là cô? Cô đang tính giở thủ đoạn gì?” Tư Lệ Đình lạnh lùng nhìn cô ta.

Nghĩ đến Tô Mộng đã từng làm gì với Đường Minh, chẳng lẽ Hoa Tình cũng tính giỏ trò giỗng vậy?

Cô ta cũng coi thường anh qua rồi, anh với Cô Cẩm ở bên nhau lâu như vậy, chẳng lẽ còn không biết tình của Cô Câm à?

Hoa Tình biệt cô ta không gạt được Tư Lệ Đình, nhưng lại không nghĩ anh lại phát hiện ra nhanh đên vậy, qua đó thấy rõ anh rất đề tâm tới Có Câm: Chỉ khi bạn để tâm đến một người thì lúc nào trong đầu bạn cũng nghĩ đến cô ây, quen thuộc từng hành động của cô ây.

Hoa Tình bị anh đầy mạnh ra, mặc dù :chỉ ngã xung đất, trên đất còn trải thảm mềm không làm cô ta cảm thấy đau nhưng trong lòng lại cảm thây rât đau.

“Lệ Đình, dầu gì chúng ta cũng từng là người yêu của nhau, sao anh lại tuyệt tình với em đến vậy?”

“Hoa Tình, những chuyện trước kia cô làm với tôi, tôi không tính toán, tôi và cô từ lâu đã là quá khứ rôi, tôi cũng đã nói vô số lân là không được làm phiền tội nữa, nhưng xem ra cô không có đề mây lời tôi nói vào tay.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 608


Chương 608:

Hoa Tình đỏ mắt nhìn anh: “Lệ Đình, không phải như anh nghĩ đâu, em đến là để xin anh cứu em. Thật ra mây năm nay em không ồn một chút nào, ý Hg Nhạc đối xử với em rất tệ..

“Tôt hay tệ thì đêu là do cô chọn, tôi còn có việt, „không có thời gian nghe cô nói vớ vân.” Tư Lệ Đình cât đôi chân thon dài lên, định rời khỏi.

Nhưng Hoa Tình lại đột ngột đứng dậy, đứng trước mặt anh kéo dây khóe kéo váy, cơ thể lộ ra trước mặt Tư Lệ Đình: “Lệ Đình, anh nhìn xem anh ta đã làm gì với em chút đi.”

Trên người Hoa Tình đều là dấu tích bị đồ sắc bén làm bị thương, không trách hôm nay cô ta lại mặc một cái váy tay dài không giông mọi khi.

“Anh nhìn đi, những thứ này là đều do Đường Nhược tàn nhẫn làm, hai năm qua không có ngày nào anh ta đối xử tôt với em cả. Không chỉ không cho em bắt kỳ tài nguyên nào, hơn nữa anh ta còn ra tay tàn nhẫn với em ở khắp. nơi, một người phụ nữ như em thì có thể làm gì chứ, còn không phải mặc cho người ta định đoạt hay Sao…

b— Lệ Đình không nhịn được mà cau mày: “Cô nói chuyện đó với tôi làm gì? Tôi chẳng có hứng thú với cuộc sông của cô, mặc quân áo vào đi, để người khác thấy còn tưởng rằng tôi muôn làm gì với cô đây.”

Hoa Tình đi tới chỗ Tư Lệ Đình: “Lệ Đình, em biết anh hận em năm đó đã phản bội anh, năm đó là em bị Đường Nhược cưỡng ép.”

“Tôi chẳng có hứng thú xem có phải bị cưỡng ép hay không, năm đó tôi với cô cũng chẳng có tình cảm nam nữ gì, chớ đừng nói chỉ bây giờ. Nếu như cô phí hệt tâm tư lừa gạt tôi tới đây chỉ để nói mây làm nhảm nhí này thì mong cô dẹp cái suy nghĩ đó đi.”

Hoa Tình tiến lên một bước nhào vào người Tư Lệ Đình: “Lệ Đình, anh nghe em nói…”

Trong đại sảnh, một người phụ nữ đột nhiên la lên: “Sơi dây chuyền kim cương tôi mất rồi!”

“Cô cứ bình tĩnh mà tìm, nơi này không có người nào ăn trộm đô cô đâu.”

“Sợi dây chuyền đó của tôi trị giá một trăm năm chục tỷ, đó là vật đính hôn của tôi, không thể mất được.”

Mọi người bàn tán sôi nồi, một trăm năm chục với người bình thường thì là chuyện trên trời, chứ với những người trên thuyên này mà nói thì chăng là cái gì cả.

“Dĩ nhiên là mấy người không thể nào trộm rôi, nói không chừng do nhân viên phục vụ làm đây? Không được, tôi nhất định phải tìm được dây chuyền.”

Cố Cẩm từ trên boong về lại sảnh lớn thì thấy mọi người, tôi một câu anh một câu, dường như có chuyện gì xảy ra.

Tách khỏi đám người, cô nhìn thây một người phụ nữ gương mặt xinh đẹp đang khóc lóc thảm thiết, cô tiền lên hỏi: “Có chuyện gì xảy ra?”

“chủ tịch Có, cô tới . đúng lúc lắm, dây chuyền đính hộn của tôi bị người khác ăn trộm rội, nó trị giá một trăm năm mươi tỷ lấn.”

“Trộm? Cô có chứng cứ gì à?”

“Khi nãy có một người phục vụ cứ luôn đứng bên cạnh tôi, khi tôi đi từ trong phòng vệ sinh ra còn bị cô ta đụng một cái, chẳng lẽ khi đó cô ta đã đụng rớt dây chuyền của tôi rồi?”

Cô Câm cau mày, ngày hôm này cô là chủ tiệc, xảy ra chuyện như vậy trên thuyên của cô, cô nhất định phải chịu trách nhiệm tới cùng.

“Cô đừng có vội, người kia là nhân viên phục vụ, cô gọi. tới để chúng ta hỏi một chút là biết.”

Phục vụ ở trên đây đều được trải qua đào tạo chuyên nghiệm, gân như không thê làm ra chuyện như vậy.

Nhưng lòng người hiểm ác, ai biệt đâu được có bị thấy tiền sáng mắt.

hay không? Kim cương chính là đồ trang Sức có giá trị lưu giữ, tùy tiện cầm đi bán cững có thể bán ra với giá trên trời.

Số tiền lớn này đủ để dân chúng bình thường tiêu sài phụng phí sông đến hết đời, nói không chừng là dây chuyền bị rơi có người nhặt cũng không chừng.

“Được, chủ tịch Cố, cô lập tức gọi tất cả nhân viên phục vụ đến đủ giùm tôi, tôi muôn hỏi từng người một hôi.”

Có Cẩm chỉ đành phải đi tìm tất cả nhân viên phục vụ tới, cho cô ta nhận ra người nọ đề có thể đói chất tận mặt, người phụ nữ kia tìm một vòng cũng không tìm thầy người kia.

“Cô ta không có ở đây, nhất định đã cầm theo dây chuyền của tôi trốn rồi!

chủ tịch Cô, trên thuyền xảy ra chuyện như vậy cô phải chịu trách :nhiệm đi! Cuôỗi cùng cô tìm nhân viên phục vụ ở đâu, „tay chân không sạch sẽ lại đi trộm cáp như vậy, đó điều là đồ của nhà thiết kế nổi danh quốc tế đó.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 609


Chương 609:

Cố Cẩm có chút khó chịu khi nghe giọng điệu của cô ta, lại ngại ở đây nhiêu người nên cô không tiện nỗi giận.

“Người phục vụ đó còn chưa tìm được, tiêu thư đã đưa ra phán đoán như vậy, sợ rằng cô như thế có chút không đúng nhỉ? Bây giờ chúng ta vần đang ở trên biên, nêu quả thật có người cầm lầy dây chuyền của cô đi trộn thì cũng không trồn thoát được, vân đang còn trên du thuyền. Với tư cách là người mời của bữa tiệc tối nay, dù xảy ra bất kỳ chuyện gì tôi cũng chịu trách nhiệm tới cùng, tôi nhất định sẽ lấy lại công bằng cho co.

“Có lời này của chủ tịch Cô thì tôi yên tâm rồi, nhưng mà thật sự người phục vụ đó không có mặt ở chỗ này, trên căm của cô ta có một nốt ruội đen lớn, tôi sẽ không thể nhớ nhằm cô ta được.”

Có Cẩm nhìn lướt qua tất cả nhân viên phục vụ, trên mặt bọn họ không có ai có cái nốt ruôi đen lớn cả.

Một người nhân viên phục vụ trong đó mở miệng nói: “Thưa cô, chắc cô đang nói Đỉnh Tây rồi, nơi này của cô ta có một cái nốt ruôi fo, khi nãy cô ây nói cô ây bị chóng, mặt thì liền về phòng nghỉ ngơi rồi.’ “Cô ấy ở phòng nào?”

E020 “Cái người tên Định Tây chắc chắn đã đem dây chuyền của tôi giâu trong phòng cô ta, chủ tịch Cố cô chỉ cần cùng tôi đi lúc soát phòng của cô ta một chút là biết.”

“Bây giờ còn chưa có kết luận, cô không nên cứ câu này, câu kia đều bảo là cô ây trộm, tật cả cân n n mắt thấy là thật, chúng ta chỉ đi q đó hỏi một chúng tình hình mà thôi: “Có phải cô ta trộm hay không thì sẽ sớm biệt thôi, mọi người đi cùng chứ.”

Cố Cẩm đi theo sau lưng cô ta, không biết tại sao trong lòng cô có chút bất an, luôn cảm thây chuyện này quá trùng hợp rồi.

Cô nhìn lướt qua đám người, phát hiện Tư Lệ Đình cũng không có ở đây, dựa vào tính tình của Tư Lệ Đình, anh rất sợ sẽ có người tiếp xúc với cô, hận không thể lúc nào cũng ở bên cạnh trông chừng xem có người đàn ông nào nói chuyện và làm mây hành động gây rồi hay không.

Suốt cả buổi tối anh đều đứng ở chỗ không xa nhìn cô, là từ lúc nảo thì anh bắt đầu không còn trong sảnh lớn nữa?

Không nhìn thấy Tư Lệ Đình khiến Cố Cẩm luôn có chút cảm giác thắp thỏm trong lòng, tựa như cô đang là con mồi bị rơi vào bẫy của thợ săn vậy.

Không chỉ có vậy, ngay cả bóng dáng của Hoa Tình cũng không có trong đám người, là do cô nghĩ nhiêu sao?

Đã đến trước cửa, trong lòng Có Cẩm càng hốt hoảng: “Từ từ”

“Sao thế?”

“Lỡ như thật sự cơ thê người ta thầy không thoải mái, chúng ta đường đột xông vào thì có vẻ không được với người ta lắm.”

“chủ tịch Cô, chăng lẽ cô biệt cô ta trộm dây chuyên nên muôn bao che?

Đến trước cửa còn không đi vào, chẳng phải là thả hỗ về rừng sao?”

“Tôi không có! Tôi chẳng qua là…”

Tâm trạng có chút ,không yên mà thôi, cô cứ luôn cảm thấy. Sẽ xảy ra chuyện gì đó, dự cảm của cô từ trước đến nay luôn rất chính xác.

Thẻ mở cửa phòng đã quẹt để mở cửa, mọi người vọt vào, nhưng lại không ngờ tới sẽ thấy hình ảnh như Vậy.

Hoa Tình cởi hết quần. áo rúc người Vào trong lồng ngực của Tư Lệ Đình, dĩ nhiên nêu nhìn kỹ cũng Ì biết là quần áo Tư Lệ Đình không có rồi loạn chút nào, ngón tay cũng chẳng đụng tới Hoa Tình.

Nhưng những người khác sao có thê nghĩ tới mây thứ này, cô nam quả nữ ở chung một phòng, nhìn một cái là nghĩ họ đang làm một chút chuyện không đê người khác nhìn được.

“Á, Lệ Đình!” Hoa Tình sợ hãi kêu một tiêng, chui vào trong ngực Tư Lệ Đình.

Những người khác cũng ngầm hiểu trong, lòng cười một tiếng: “Chủ tịch Tư có diễm phúc quá trời nha, không :ngờ tới đây bắt ăn trộm, lại thành phá chuyện tôt của chủ tịch Tư rồi!”

Tư Lệ Đình muốn kéo Hoa Tình ở trong ngực ra, mà Hoa Tình giông, như là kéo dán chó vậy, ôm chặt lấy eo anh không buông.

Anh không để ý gì hét, chỉ để ý mỗi Có Cẩm, anh có chút lo sợ nhìn Có Cẩm: “Anh không có.”

Mặt dù cảnh tưởng trước mắt rất chướng mắt, Có Cầm hận không thể xé nát cái người phụ nữ trong ngực của Tư Lệ Đình.

Nhưng cô cũng nhìn thấy hành động kéo Hoa Tình ra của Tư Lệ Đình, Hoa Tình hoàn toàn đang đánh cược cả mạng sông của mình mà ôm Tư Lệ Đình.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 610


Chương 610:

Người khác không biết, cô là người bên gôi của Tư Lệ Đình chẳng lẽ không biết Tư Lệ Đình là người như thê nào à?

Khi nãy bỗng nhiên xuất hiện đứa trẻ, còn có chuyện sợi dây chuyền giá trên trời, mọi thứ đêu do có người lên kế hoạch cả.

Mục đích chính là muốn tách cô và Tư Lệ Đình ra, nêu dựa vào Hoa Tình thôi mà có thể ly gián được cô và Tư Lệ Đình thì cũng quá xem thường cô rôi.

Ban đầu ở hôn lễ là do cô không đủ tin tưởng Tư Lệ Đình mới khiến những chuyện đó Xảy ra, Có Cẩm sẽ không mất phải sai lầm giống vậy nữa đâu.

“Chúng ta cùng đừng quấy rầy chuyện tốt của chủ tịch Tử nữa, hay là chúng ta đi trước đi.” Người phụ nữ tiền vào đề nghị rời đi.

“Khoan đã, không phải cô muốn tìm ăn trộm à? Sao giờ đã đi rồi?” Mặt Cố Cảm đầy bình tĩnh.

Đường Nhược nhìn kỹ biểu cảm của Cô Câm, cũng không thấy chút thương tâm hay khô sở nào.

“Nơi này vốn dĩ không có người phục kia, huồng chỉ cả đám người chúng ta xông tới quầy rầy chuyện tôt của người ta là không nêm”

Thì ra mục đích của người này là dẫn cô tới đây, giờ đã đạt được mục đích thì đương nhiên phải rời đi rôi.

Cô Câm cười lạnh một tiêng: “Nêu cô luôn miệng nói người phục kia trộm đồ của cô, đây là phòng của cô ây đó, Sao CÔ không lục soát một chút rôi hẳn đi. Không phải cô nói sợi dây chuyền kia rất quan trọng sao? Nếu tôi không cho cô một câu trả lời thích đáng thì chẳng phải sẽ làm mắt thân phận chủ tiệc của tôi sao?”

Ngay cả Hoa Tình cũng không ngờ tới Cố Cẩm sẽ bình tĩnh mà đáp trả như vậy, cái này với khác với kịch bản ban đầu rồi nhal Có Cầm từng bước từng bước đi đến chỗ Hoa Tình: “Cô Hoa à, chúng tôi muốn tra án, phiền cô mặc đô trên thuyền, như thế này rất là cay mắt đó.” Đừng nói tới những người khác, đến Tư Lệ Đình cũng không biệt Có Cẩm đang nghĩ gì, cô sẽ hiệu lầm anh sao?

Hoa Tỉnh cũng quan sát rất kĩ biểu cảm của Cô Cẩm, cô không tin có một người phụ nữ nào gặp tình huống này lại không ghen.

Đặc biệt là hình ảnh người yêu thân mật bên bạn gái cũ như vậy, làm sao Cố Cẩm có thê không quan tâm như vậy chứ?

Cô nghĩ thầm trong lòng như vậy, biểu cảm của Cố Cầm vẫn không để lộ ra những gì mà cô muôn thây.

“Làm sao, cô Hoa thích khiến người khác phải yêu thích cơ thê của cô sao? Hay là cô cảm thấy cơ thể của cô rất đẹp?”

Có Cẩm nhìn thấy Hoa Tỉnh ôm chặt lầy Tư Lệ Đình không buông, trong lòng cô sao có thê không tức giận chứ.

Cho dù Tư Lệ Đình không có chút cảm tình nào với cô ta thì cô ta cũng không thể ôm Tư Lệ Đình như vậy được.

Trong lòng cô cũng I hiểu rất rõ những gì mà Hoa Tỉnh muốn thấy. Chăng qua cũng chỉ là muôn thây cô ghen, nhưng cô sẽ không để cho cô ta mãn nguyện đâu.

Hoa Tỉnh bị dọa sợ bởi nét mặt điềm nhiên của Cố Cẩm. Dựa trên tình cảm của cô và Tư Lệ Đình mà nói thì tuyệt đối không phải là hai người họ đang giả vờ yêu.

Nếu như cô ta thực sự yêu Tư Lệ Đình, vậy thì sạo có thể điềm nhiên, bình thản như vậy được?

“Đương nhiên là tôi sẽ mặc, nhưng mời mọi người đi ra ngoài trước đã, tôi và Lệ Đình…” Hoa Tỉnh nói mà không biết xấu hỗ.

Cố Cẩm không. thệ nhịn thêm được nữa, không ngờ răng Hoa Tinh lại, mặt dày đến mức như vậy, từ trước đến nay chưa có ai đạt được đến mức độ đó.

Những người xung quanh cũng thì thầm bàn tán, Tư Lệ Đình không đề ý đến những người khác mà chỉ nhìn chằm chằm Cô Cẩm.

“Nếu như anh nói là anh không làm thì em có tin không?”

Ánh mắt của anh đã nói cho cô biết, nêu như anh ây thực sự có gì đó với Hoa Tinh thì tại sao lại đi chọn một nơi như này, lại còn có ý đề cho mọi người phát hiện nữa.

Tất cả mọi chuyện trong đêm nay đều là do có người đứng sau lên kê hoạch, Cổ Cẩm hiểu rất rõ điều này.

Mục đích của người đó là để chia rẽ tình cảm của cô và Tư Lệ Đình. Cô và anh khó khăn lắm mới có thể trải qua bao sóng gió để đi đến được như ngày hôm nay, làm sao có thể VÌ CÔ Hoa Tinh này mà phá hủy tất cả chứ.

Những người khác đứng xung quanh An cũng đêu nhận ra bầu không khí ó gì đó không đúng, Hoa Tỉnh đang khiếu khích Cô Câm.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 611


Chương 611:

Có Cẩm chậm rãi đi đến chỗ hai người họ, ánh mắt cửa cô lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hoa Tỉnh.

“Tôi không cần biết cô làm như vậy là vì mục đích gì, nhưng tôi có thể nói rõ ràng cho cô biết, cô sẽ phải trả giá cho tất cả những gì cô đã làm ngày hôm nay!”

Cô nói rõ ràng từng câu từ ng chữ, mỗi một chữ đều thắm thía ăn sâu vào trong lòng Hoa Tỉnh. Hoa Tỉnh bông cảm thây ớn lạnh sau lưng.

Tại sao vở kịch lại không diễn ra đúng như những gì cô tưởng tượng chứ, Có Cẩm chẳng phải là sẽ rất tức giận, thậm chí còn đánh đập tàn nhẫn Tư Lệ Đình ư, tại sao cô ta lại như thế này chứ?

Có Cẩm đứng ở trước mặt Tư Lệ Đình, trước mặt tất cả mọi người nói: “Ngày hôm nay, ngoài việc thông báo đi tác thì tôi còn muốn thông báo một chuyện. Vốn dĩ đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, nào ngờ lại bị người khác phá hoại. Mọi người đều ở đây rồi, vậy thì tôi sẽ trực tiệp thông báo cho mọi người. Anh Tư ở bên cạnh tôi đây là một người chung tình, Có Cẩm tôi bằng lòng làm vợ anh Tư, không biết anh Tư có bằng lòng lầy tôi không?”

Khi nghe thấy lời nói của Cố Cẩm, tất cả mọi người đều chết lặng. Đột nhiên cô lại câu hôn trong tình huống như thế này.

Trước đó cô đã nói là sẽ có một bất :ngờ, nhưng ngay đên cả Tư Lệ Đình cũng không ngờ răng cô lại chọn công khai vào ngày hôm nay.

Thậm chí ngay trong tình huống anh đang bị hãm hại mà cô lại đề xuất việc muốn ở bên anh, tắm chân tình này…

Trong lòng Tư Lệ Đình vô cùng xúc động: “Anh bằng lòng.”

Hai năm trước, trong hôn lễ đó, khi hai người chưa trao nhấn xong thì đã bị phá ngang.

Cố Cảm nhìn thoáng qua Tiểu Đào, Tiểu Đào lấy nhẫn từ trong tuí ra.

Đáng lễ ra đây sẽ là tiết mục đặc biệt mà Cô Cẩm đã sắp xếp trong đêm nay.

Không ngờ lại bị người phụ nữ này làm cho bát ngờ, Cô Cảm đã bỏ qua hết những lễ nghỉ đề thổ lộ trực tiếp trước mặt mọi người.

Tư Lệ Đình đeo nhẫn cưới vào tay cho cô, Cô Cảm khẽ mỉm cười: “Từ đầu đến cuối, em đều không nghi ngờ anh. Cô Hoa Tính, cô diễn xong chưa?”

Tất cả mọi người đều đưa ánh mắt nhìn về phía Hoa Tỉnh, cô ta giỗng như một trò hề Vậy, tự biên tự diễn.

Trồng thấy từ đầu đến cuối Cố Cẩm đêu tin tưởng Tư Lệ Đình vô điều kiện, tình cảm chân thành mà họ thể hiện không phải người bình thường nào cũng có thể sánh được.

Đến cả bạn gái của người ta còn tin rằng không có chuyện gì, huống chi ánh mắt của Tư Lệ Đình trong sáng, không hề có bộ dạng chột dạ?

Nói như vậy có nghĩa là Hoa Tỉnh đã bày trò đê dặt mũi mọi người.

Một người phụ nữ nói với vẻ không khách sáo: “Gần đây cô Hoa Tinh vướng vào tai tiếng chuyện t*nh d*c, trèo cao không sai nhưng muôn đi đường tắt thì lại không đúng rồi.”

“Không phải là một diễn viên mà lúc nào cũng diễn kịch, cũng may là tông giám đốc Cố có ánh mắt tinh tường.”

“Phá hoại đám cưới của người khác còn tệ hại hơn là phá bỏ mười ngôi chùa, cô chia rẽ tình cảm của tông giám đốc Có và tổng giám đốc Tư, cô không sợ bị quả báo sao?”

“Diễn viên quèn thì chỉ là một diễn viên quèn thôi, chó thì vẫn luôn ăn cứt, không thay đổi được, đừng đem bộ dạng của giới giải trí ra đây.”

“Đừng tưởng là có một chút sắc đẹp là muôn làm gì thì làm, loại sắc đẹp này của cô làm sao sánh được với tông giám đốc Có? Tổng giám đốc jự có mù mới bỏ tổng giám đốc Có đề ở bên cạnh cô.”

Dư luận xung quanh. đều đã đổi hướng, mọi người đều cảm thấy Hoa Tỉnh gài bẫy Tư Lệ Đình.

Cô đã từng thấy ai vụng trộm mà lại mặc quân áo chỉnh tê như này chưa, Tư Lệ Đình đến cả nơ còn chưa cỏi, anh ây chưa từng động vào Hoa Tỉnh.

Nhìn vào biểu cảm chán ghét trên mặt của anh đối với Hoa Tỉnh có thể biết rang anh ây không hề thích người phụ nữ này một chút nào.

Đặc biệt anh ghét căng ghét đắng phụ nữ, còn dùng những lời lẽ thô thiên đề công kích Hoa Tỉnh.

Hoa Tỉnh bị nói cho đến mức không thể tiếp tục trơ ra đây nữa, cô nhặt bộ quân áo trên mặt đất rồi vội vã chạy đi. Hôm nay cô ta lại mất mặt rồi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 612


Chương 612:

Tư Lệ Đình vẫn đắm chìm trong những lời nói của Cô Cẩm: “Đáng lẽ ra anh phải chuẩn bị những chuyện này, sao có thê để một người phụ nữ làm được chứ?”

“Dù sao thì chúng ta cũng đều muốn ở bên nhau, ai làm thì cũng có khác gì đâu chứ?” Có Cẩm chủ động kiếng chân lên rôi hôn nhẹ lên môi của Tư Lệ Đình.

Xung quang vang lên tiêng võ tay nhiệt tình, tật cả đêu cảm thây hai người họ đứng chung với nhau mới xứng đôi vừa lứa.

Lúc này Tư Lệ Đình mới bình tĩnh lại, vân may là Cẩm Khê của anh đã không buông tạy anhl Nghỉ lễ này đáng lễ ra phải hoàn thành hai năm trước, Có Cẩm nhìn anh với ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu nặng: “Từ ngày hôm nay trở đi không có bắt kì ai là có thê chia rẽ chúng ta.”

“PP Tự Lệ Đình nắm chặt tay cô: Tay nắm chặt tay, bên nhau đến già.”

Cũng đúng lúc đó, ánh mắt sắc bén của Cô Câm phát hiện ra một bóng hình đang lén lút muốn rời đi.

“Cố Lí, xin dừng bước.”

Người này chính là người phụ nữ đã ho hét tán loạn rằng cô ta mất chiếc dây chuyền kim cương.

Cố Cảm có thể chắc chắn một trăm phần trăm răng cô ta cùng một giuộc với Hoa Tỉnh. Trước tiên Ìà bảo người dụ cô tới, sau đó là dụ Tư Lệ Đình tới.

Người phụ nữ này lấy cớ là mắt kim cương đề đi tìm chứ không phải cô ý dụ mọi người đến đây đề hiều làm về môi quan hệ giữa Tư Lệ Đình và Hoa Tỉnh. : Bọn họ tính toán đến thế nào đi nữa cũng không thể lường trước được rằng sự tin tưởng của cô dành cho Tư Lệ Đình đã vượt xa khỏi tầm hiểu biết của bọn họ.

Bây giờ màn kịch của Hoa Tỉnh đã đồ bề rồi nhưng Cố Cảm vẫn muốn xem xem cô ta còn muôn tiếp tục giở trò như thế nào nữa.

“Chúc mừng anh Tư và cô Cầm, cô xem hai người bọn cô được trời đất se duyên, một đôi trai tài gái sắc, thật khiến người khác ngưỡng mộ.”

“Cô Lí đừng cố ngưỡng mộ nữa, chiếc dây chuyền của cô mới là chuyện quan trọng.”

“Ở đây căn bản là không có nhân viên phục vụ đó nên là tôi phải đi chỗ khác tìm đây.”

“Nếu như cô Lí mất dây chuyền trên du thuyền của tôi thì tôi cũng có trách nhiệm giúp cô tìm lại.”

Tôi có cách này, bên trong đại sảnh có camera theo dõi. Chi bằng chúng.

ta kiểm tra @amera một chút là có thể biết ngay rồi.”

Người phụ nữ đó sợ tới mức liên tục xua tay: “Không cân phiền như vậy.

đâu, chẳng qua cũng chỉ là một chiếc dây chuyền mà thôi.”

“Vừa nãy cô Lí vừa nói chiếc dây.

chuyền này rất quan trọng đối với cô cơ mà, hơn nữa còn là kỉ vật đính hôn, đồ vật quan trọng như vậy làm sao có thê nói là phiên được?”

Xin mời các vị đi tới đại sảnh, tôi sẽ cho người đi kiểm tra camera, tôi tin răng sẽ nhanh chóng tìm ra câu trả lời thôi.”

Cô Lí tỏ vẻ vo cùng bối rồi: “Tổng giám đốc Có, hôm nay là ngày trọng đại của cộ và anh Tư, đừng vì chiệc dây chuyền này của tôi mà làm hai người mật hứng.”

“Những người đến đây đều là khách, rên du thuyền của tôi đột nhiên mắt chiếc dây chuyền trị giá một trăm năm mươi tỉ, tôi là người chủ trì nên nhất định phải có trách nhiệm đến cùng.

Cô Lí, cô hãy yên tâm, tôi nhất định sẽ điều. tra ra, chắc chắn sẽ đem lại công bằng cho cô. Nhưng nêu như có người dám nói dối, thì Cổ Cầm tôi không phải là quả hồng để mặc cho các người trêu đùa trong tay đâu!”

Sau câu nói lạnh lùng như băng của Có Cẩm, mọi người gân như cũng đã hiểu ra chuyện gì rồi.

Không chừng việc mắt dây chuyền là giả, dụ mọi người đến đây mới là thật, Hoa Tinh đã rời đi trong xấu hồ, người phụ nữ này còn có thê giả vờ đến lúc nào nữa?”

Từ lời nói của Cố Cẩm, Tư Lệ Đình cũng đã nhận ra điểm mắu chốt trong câu chuyện. Xem ra Hoa Tỉnh đã thông đồng với người phụ nữ này để hại anh.

Ánh mắt anh lạnh lùng. Suýt chút nữa chuyện này đã khiến Ă anh và Tư Lệ Đình chia rẽ nhau, cũng may là Có Cẩm có đủ lòng tin với anh, nêu không thì thực sự đã bị bọn họ làm hại rồi. Tư Lệ Đình lạnh lùng nói: “Nếu như có người ăn gian nói di thì T, sẽ nhật định không buông aI”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 613


Chương 613:

Có Cẩm và Tư Lệ Đình đều đã lên tiếng, cô Lí càng không thể thoát được.

“Tôi nhớ nhằm rồi, hình như tôi đã tháo dây chuyền rồi cất vào trong túi xách rồi, nên là không phải bị mật đâu.” Cô ta vội vàng mở túi xách rồi lấy chiếc dây chuyền ra.

Mọi người đều biết là cô ta cô ý làm như vậy, nhưng sao lại có thê nói những lời đó chứ, người này đúng là cô tình vừa ăn cắp vừa la làng mà.

Chuyện bị mát đồ là chuyện nhỏ, dụ mọi người đến đây mới là chuyện lớn.

Từ lúc Hoa Tỉnh mặt mày xám xịt rời đi rời đi là biết cô ta dựng chuyện cho Tư Lệ Đình.

Nếu như Cố Cẩm không một mực tin tư ỏng Tư Lệ Đình thì cảnh tượng ngày hôm nay đã trở nên không thể :cứu vấn rồi.

“Cô Lí, nếu như không phải là mất đồ thì đừng ăn nói bù lu bù loa, vu cáo hãm hại người khác cũng là một tội đấy.”

“Tổng giám đốc Có nói đúng, đều tại tôi uông mấy ly rượu mà hồ đồ. Tôi đã mang lại phiền phức cho mọi người rồi, thật sự xin lỗi.”

Tuy rằng mọi người đêu biệt người phụ nữ này có vấn đề nhưng trong tay không có chứng cứ nên đành bất đắc dĩ đề cho cô ta tự lấp l**m.

Có Cầm biết rõ ràng là mình đang bị lập mưu hãm hại mà phải im lặng như người câm điếc chịu đựng không thể nói ra. Cô đành phải nuốt giọng mà tiếp tục kìm nén.

“Nếu như không mắt đồ thì tốt rồi, chúng tôi rời khỏi đây trước, thời gian cũng không còn sớm nữa.”

“Không còn sớm cái gì chứ?”

Nói xong, bên tai cô truyền đến tiếng động vô vùng ôn ào náo nhiệt.

Có người nhìn ra cảnh sắc phía bên ngoài thông qua cửa số hành lang: :“Là pháo hoa, thật đẹp quá đi.”

“Đi, mau đi lên boong tàu ngắm pháo hoa.”

Mọi người đều bị pháo họa thu hút, cũng không chú ý đến Có Cảm và Tư Lệ Đình nữa.

Cố Cẩm đưa tay về phía Tư Lệ Đình:

“Anh Tư, anh bằng lòng dắt em đi ngắm pháo hoa chứ?”

“Đó là niềm vinh hạnh của anh.” Mười ngón tay năm chặt vào nhau, hai người trồng giông như một đôi trai tài gái sắc chậm rãi bước ra phía bên ngoài.

Gió đêm thôi đến trước mặt, Tư Lệ Đình cởi áo khoác vest ra rôi choàng lên người Cố Cẩm.

Hai người chọn một vị trí đẹp | nhất đề ngăm pháo hoa, Tư Lệ Đình ôm lây Cỗ Cẩm, chỉ sợ rằng buông tay ra là sẽ để mắt cô.

“Ban đâu em định sẽ công bô với tât cả mọi người vào lúc này cơ, nào ngờ lại xảy ra chuyện đó, nên đành phải công bồ sớm.

“Cảm ơn Cẩm Khê của anh, cảm ơn em đã tình nguyện tin tưởng anh.”

Khóe miệng Cố Cảm khẽ nở một nụ cười: “Nếu như đến cả chú ba mà em còn không tin thì em còn tin tưởng ai được nữa? Không ngờ. rằng lại có những người phụ nữ vẫn lén lút tương tư chú ba, xem ra em quá khoan dung với anh rồi.”

Ánh mắt của Tư Lệ Đình có một chút đen tối: “Là anh đã quá nhân từ, tưởng răng cô ta không CÓ SỨC Uy hiệp nên mới giữ cô ta lại đến ngày hôm nay, thiếu chút nữa đã phá hỏng tình cảm của chúng ta một lân nữa.

Anh giao Hoa Tinh cho em đấy.”

“Được.” Cố Cẩm không hỏi anh muôn xử lí Hoa Tinh thế nào, nhưng những gì mà Hoa Tỉnh đã làm sẽ khiễn cho ta phải nhận lại sự trừng phạt thảm hại hơn như thê.

Trong ánh sáng của pháo hoa, hai người họ ôm chặt nhau. Thì ra chỉ cân trái tim của hai người đủ kiên định thì sẽ không có ai có thể phá hoại được. Từ xa xa, Đường Minh đứng nhìn hai bóng dáng hai người đang ôm nhau, thay đôi rât nhiêu so với hai năm trước.

Sau khi pháo hoa rực rỡ đi qua đã đề lại khöảrt không vô vàn sự cô đon, lạnh lẽo, cứ có cảm giác như trong lòng thiếu thiêu cái gì đó.

Có Cảm chậm rãi bước ra từ trong lông ngực của Tư Lệ Đình: “Cảm ơn các vị khách ngày hôm nay đã hân hạnh tham gia bữa tiệc tối của tôi. Tôi tin rằng điều mà mọi người rất muốn biết chính là tôi sẽ chọn hợp tác với công ty nào? Bây giờ tôi sẽ công bố câu trả lời.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 614


Chương 614:

“Tổng giám độc Cỏ, tình cảm của cô với tông giám đốc Tư tốt như Vậy, chẳng cần nghĩ cũng biết là cô sẽ hợp tác với công ty của anh ấy rồi.”

“Đúng vậy, hai người tình cảm sâu nặng nhự vậy, chắc chắn là sẽ chọn anh ấy rồi.”

Cố Cầm khẽ mìm cười: “Mọi người đoán sai rồi, lần này tôi chọn tập đoàn Đường Thị.”

“Tổng giám đốc Đường sao?” Mọi người có hơi bắt ngờ về kết quả này.

Trước kia, lúc cô khó khăn nhất Đường Mỉnh đã giúp đỡ cô, còn ủng hộ cô và Tư Lệ Đình. Cố Cảm. đã dự định sẽ nhân cơ hội lần này để trả mỗi ân tình đó.

Cô là người ân oán rõ ràng, trước nay cô chưa tìm được cơ hội đề báo đáp, bây giò thời cơ cũng đã đến.

Hơn nữa, nhà họ Đường tuy rằng không hùng mạnh bằng Tư Lệ Đình nhưng danh tiếng trong ngành cũng khá tt, cũng phát triện rất nhanh, chọn anh ta chắc chắc là sẽ tốt.

Có Cẩm đột nhiên công bố chọn anh, ngay cả Đường Minh cũng chưa chuẩn bị tâm lỉ trước. Mấy ngày nay anh cũng tìm người đệ hẹn gặp tông giám đôc Có nhưng đều không có kệt quả.

Ngay cả lúc nhìn thấy cô chính là tông giám đốc Có ở trên du thuyền, hai người cũng chỉ chào hỏi qua loa mà không nói chuyện gì khác. Cố Cẩm nói muốn hợp tác củng anh khiến anh thực sự bắt ngờ.

“Không sai, cũng có máy công ty đủ điêu kiện, tập đoàn Đường Thị không những có danh tiếng mà tiệm lực tài chính cũng rất tốt, qua nhiều lần suy xét tôi đã quyết định hợp tác với tập đoàn Đường Thị.”

Đường Minh đã nhanh chóng thu lại vẻ mặt ngạc nhiên, anh mang rượu sâm panh bước đến phía Cô Cẩm: “Tổng giám đốc Cố có thể chọn công ty chúng tôi là niêm hân hạnh của chúng tồi, tôi nhất định sẽ cho tổng giám đốc Cố thầy rằng lựa chọn của cô là không sai.”

“Tổng giám đốc Đường, hợp tác vui VÓ Cụm ly sâm panh, Đường Minh nở một nụ cười: “Hợp tác vui vẻ.”

Trông thấy người phụ nữ duyên dáng yêu kiêu trước mặt, đúng là không gì là không thể thay đồi.

Hai năm trước, lần đầu tiên gặp cô, anh đã lén lút nói rõ tình hình với cô đề che dâu bản thân mình.

Chỉ là kết hôn giả, không đăng kí kết hôn, cô mở lời muôn chín mươi tỉ, hai người đã thỏa thuận với nhau.

Lúc đó cũng nói một câu hợp tác vui vẻ, thời gian vừa mới đó mà đã đến hiện tại, tật cả những gì đã xảy ra trong quá khứ giống như một giấc mơ vậy.

Pháo hoa vẫn tiếp tục nở rộ, không biết là để chúc mừng cho Tử Lệ Đình và Cố Cẩm hay là vì lần hợp tác này.

Cho dù những người khác có oán thán trong lòng thì cũng không dám nói ra. Nêu lân hợp tác này không thành công, tương lai còn dài, nói không chừng lân sau sẽ thành công thì sao?

Buổi tiệc tùng ăn chơi kéo dài đến tận đêm khuya thì từng tốp người mới lần lượt rời đi.

Có Cẩm đã uống không ít, Tư Lệ Đình bề cô trở về phòng.

Tư Lệ Đình lầy khăn ấm đề cô lâu mặt nhưng Cô Câm cứ năm lây tay anh không buông.

“Chú ba, em căm ghét Hoa Tỉnh, cô ta mà cũng dám ôm anh, em rất tức giận!”

Trước đó khi con nhỏ đó giả bộ trăng trợn trước mặt mọi người còn tưởng là cô không tức giận, thì ra chỉ là cô cô kìm nén cơn giận dữ trong lòng.

“Xin lỗi em Cẩm Khê, đáng lẽ ra anh nên rời khỏi căn phòng đó sớm hơn.”

Tư Lệ Đình đâu có biệt Hoa Tỉnh không biết xáu hỗ mà làm đến mức đó.

Cố Cẩm xoay người kéo Tư Lệ Đình ngã xuông giường: “Anh là của em, anh chỉ có thê là của em thôi.”

“Được, anh là của em, cả đời này anh đều sẽ thuộc về em.”

Sau khi ân ái xong, Có Cẩm ngoan ngoãn ghé người vào trong lỗng ngực của Tư Lệ Đình ngủ, Tư Lệ Đình cũng mau chóng chìm vào giấc ngủ.

Chuyện đêm nay chắc chắn là có người bày ra, anh có cảm giác như cũng không phải là Hoa Tỉnh mà có lẽ có một người chủ mưu đứng sau Hoa Tỉnh.

Hai năm trước, lúc anh và Có Cẩm kết hôn thì đột nhiên có một người giúp việc chạy đến phá hoại khiên anh và Tô Cầm Khê không thê ở bên nhau.

Chuyện ngày hôm nay giông với chuyện năm đó một cách kì lạ. Tư Lệ Đình lăng lẽ đứng dậy, sau khi trời sáng thuyền sẽ vào đến bờ, bây giờ là thời điểm tốt nhất.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 615


Chương 615:

Sau khi gọi Lâm Quân, anh đã trực tiếp đi đến phòng của một người và gõ cửa.

“Ai đó?” Bên trong truyền đến một tiêng động cảnh giác.

Tư Lệ Đình nhìn Lâm Quân một cái, Lâm Quân liền đổi giọng rồi trả lời: “Là đồ ăn khuya ạ.

“Muộn thế này rồi còn đem đồ ăn khuya gì chứ? Tôi không có nhu cầu.”

“Mỗi người trên du thuyền đều có, mời cô ra mở cửa.”

“Đến đây, phiền chết đi mất.” Hoa Tỉnh khó chịu mở cửa ra, trước mặt cô là gương mặt khôi ngô nhưng lạnh lùng của Tư Lệ Đình.

“Tự Lệ… tôi biết là anh thực sự không thể buông bỏ được tôi mà.” Hoa Tỉnh còn tưởng Tư Lệ Đình đến để hẹn hò với cô nên vô cùng vui mừng.

Tư Lệ Đình nhìn thấy bộ dạng vồ vập của cô ta mà lùi lại một bước, Lâm Quân trược tiệp ngăn cô ta lại.

“Anh làm cái gì vậy?” Hoa Tỉnh cũng đã phát hiện ra có gì đó không đúng rồi, có ai hẹn hò mà lại mang theo một người khác đâu chứ?

“Đưa vào trong.” Tư Lệ Đình lạnh lùng nói.

“Vâng.”

:Hoa Tinh bị Lâm Quân kéo tay ra đẳng sau rồi dẫn vào trong: “Tư Lệ Đình, anh muôn làm cái gì2”

“Hoa Tỉnh, đáng lẽ ra tôi mới là người hỏi cô muốn làm cái gì! Cô yên tâm cái gì chứ?”

“Tôi làm như vậy không phải là vì anh sao, chúng ta mới là một cặp trời sinh!” Ánh mắt của Hoa Tỉnh hiện rõ vẻ căm phần.

Lâm Quân không thể nhịn được nữa mà cho Hoa Tỉnh một cái tát: “Cô vẫn còn hy vọng hão huyền sao? Hai năm trước nêu như không có cô. thì cậu chủ đã sớm ở bên cô chủ rồi, đâu đến nỗi xa nhau lâu như vậy. Cô là người phụ nữ hư hỏng, năm đó chính cô đã bỏ cậu chủ trước, bây giờ thấy cậu chủ tìm được hạnh phúc của đời mình lại không bằng lòng mà muốn phá hoại. Ban đầu thấy cô là phụ nữ nên khoan dung tha thứ cho cô, ai mà biết được cô lại ngày càng táo tợn, còn làm ra những chuyện như thế này. Cô tưởng cô có thê chia rẽ được hai người họ sao? Ngay đến ranh giới sông chết còn không thê thì cô là cái thá gì chứ!”

Mặt Hoa Tinh bừng bừng tức giận: “Anh dám đánh tôi ư!”

“Hoa Tỉnh, tôi không có nhiều thời gian để dây dưa với cô, là ai đứng đăng sau sai khiến cô làm nhữ ng chuyện này?”

Hoa Tỉnh thay đổi sắc mặt: “Cái gì mà sai khiến hay không sai khiến chứ, đây là những chuyền mà tự tôi muốn làm, mục đích là đề chia rẽ anh và Tô Cẩm Khê, khiến anh quay trở về bên tôi một lần nữa.” Tư Lệ Đỉnh lạnh lùng hừ lên: “Không nói đúng không, cô đừng hối hận đây.”

Đối với người phụ nữ Hoa Tỉnh này, Tư Lệ Đình đã chán ghét đến mức tột cùng. Bạn nói xem, đã hết lần này đến lần khác cho cô ta cơ hội những cô ta đều không năm bắt lấy.

Cô ta luôn làm những chuyện không tương xứng với vẻ xinh đẹp của mình, cho dù anh có nói như thế nào với cô thì cô ta vận khăng kháng cho rằng anh và cô có thê ở bên cạnh nhau.

Tư Lệ Đình cũng chẳng quan tâm nữa, chuyện lần này đã khiên anh hoàn toàn thất vọng về Hoa Tinh.

Nếu như không phải vì Cố Cảm đủ hiểu và thông cảm cho anh thì Tư Lệ Đình cũng không dám nghĩ sẽ xảy ra những chuyện gì nữa.

Tình yêu mà anh khó khăn lắm mới có được lại sắp phải tan vỡ, người phụ nữ như Hoa Tinh sống trên đời này giống như một tai họa.

Hoa Tỉnh nhìn đôi mắt tràn đầy ý muốn giết người của Tư Lệ Đỉnh, tim cô đập thình thịch.

“Lệ Đình, anh nghe tôi giải thích đã.

Thực ra, tôi cũng không muôn làm những chuyện này, chỉ là tôi quá yêu anh mà thôi, tôi…”

“Tôi hỏi cô một lần cuối cùng, là ai2”

“Tôi không hiểu anh đang nói gì.” Hoa Tỉnh mím miệng.

“Hay cho câu không biết.” Tư Lệ Đình quay người rời đi, lúc đi đến cửa anh căn dặn một câu: “Đưa cô Hứa đi hóng gió.”

Đêm tôi trên biển như thế này thì đi hóng gió ở đâu chứ? Trong lòng Hoa Tỉnh cảm thấy. không ồn, cô vừa nghĩ nhưng vừa mới mở miệng ra thì đã bị Lâm Quân nhét một chiếc khăn mặt vào miệng.

Hoa Tỉnh bị đưa lên một chiếc ca nô.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 616


Chương 616:

Trên chiếc ca nô chỉ có Tư Lệ Đình, Lâm Quân và người lái.

Biển về ban đêm vô cùng yên tĩnh, ánh trăng êm ả chiêu xuông mặt nước như tạo thêm một sợi bạc huyền bí cho biên cả.

Nếu như trong một tâm trạng khác thì cô sẽ cảm thây đây là một bức tranh tuyệt đẹp nhưng trong giây phút này, cảnh tượng ấy chỉ khiến cô cảm thây vô cùng sợ hãi.

Ánh trăng tối sầm, gió thổi cao cao, kẻ giết người vô hình, ai biết được không chừng Tư Lệ Đình muốn giết cô ta rôi vứt xác cô xuông dưới biên?

Mới nghĩ đến đó thôi trong lòng Hoa Tỉnh đã vô cùng sợ hãi. Cô đã ra tay làm hại Cố Cầm nhiều lần như vậy, lần nào Tư Lệ Đình cũng bỏ qua cho cô.

Lân này, Hoa Tỉnh vẫn cảm thây không chừng trong lòng Tư Lệ Đình vẫn còn có cô, vì vậy nên cô mới không kiêng nề gì, cô tin răng Tư Lệ n thực sự sẽ không làm hại cô âu.

Cho đến giờ phút này cô mới cảm thấy răng không phải là anh không nỡ mà là anh không thèm. Chuyện xảy ra đêm nay đã khiên Tư Lệ Đình căm phẫn tột độ.

‘A aa…” Hoa Tỉnh muốn Tư Lệ Đình đừng giết cô nhưng những lời cô nói ra lại mơ hồ, không rõ ràng.

Tư Lệ Đình bóp thật chặt quai hàm của cô: “Cô muôn tôi thả cô sao?”

Hoa Tỉnh ra sức gật đầu, Tư Lệ Đình đã cười khây lạnh lùng: “Tôi đã cho cô cơ hội rôi, nhưng mà cô lại không biết nắm bắt.”

Anh vẫn không lấy chiếc khăn mặt trong miệng Hoa Tỉnh ra, mà nhìn Lâm Quân một cái.

Lâm Quân đưa cho anh một con dao: “Cậu chủ, tôi hay là anh đích thân ra tay?”

Dưới ánh trăng, lưỡi dao lóe lên ánh sáng bạc lạnh như băng, Hoa Tỉnh sợ đến mức nước mắt chảy dào dạt, những giọt nước mắt ầy không giống, như những giọt nước mặt mà cô ta cô ý tuôn ra lúc diễn xuất trước kia.

Mà đó là những giọt nước mắt thực sự hoảng sợ khi con người rơi vào tình huông nguy. hiểm, cô không thể nói thành lời, chỉ có thể lắc đầu một cách điên cuồng.

Lưỡi dao của Tư Lệ Đình không lướt :qua đôi má của cô, anh không hề muôn làm hại cô.

Lưỡi dao cọ vào làn da mỏng manh của cô, Hoa Tinh sợ đến mức nước mắt ngày càng tuôn trào dữ dội: “Oa oa oa..”

Tư Lệ Đình nhếch mép cười lạnh lùng đến mức sởn gai ôc: “Tôi nghĩ chắc chắc là cô cầu xin tôi thả cô ra, cô đừng làm như vậy nữa. Vậy những chuyện mà cô đã làm hại đến Cẩm Khê thì tính thế nào. đây? Hoa Tỉnh, có phải là cô nghĩ răng tôi không dám động đên cô đúng không, VÌ vậy nên cô mới hết lần này đến lẫn khác khiêu khích sự nhẫn nại của tôi đúng không?”

Hoa Tỉnh lắc đầu lia lịa, nếu như lúc trước cô vẫn còn suy nghĩ được một chút thì đến giây phút này cô không dám nghĩ bắt kì điều gì nữa.

Cô không cần gì hết nữa, chỉ cần cô có thê sông tiếp là được rồi. Chỉ có tiếp tục sống thì mới có tương lai.

“Không phải là tôi không biết những chuyện trước kia cô làm với Câm Khê. Sở dị tôi không động đả gì đến cô một phần là vì tình cảm giữa tôi và Tộ Cầm Khê cũng không có gì thay đổi, nhưng còn có một nguyên nhân khác đó chính là ba cô.”

Hoa Tỉnh mở to mắt ra nhìn, cô không biết vì sao Tư Lệ Đình lại có thể liên quan đến ba cô.

Ba cô ta chỉ là một công nhân bảo vệ môi trường bình thường, đây cũng là lí do vì sao từ trước đến nay cô không về nhà, cô tuyên ba rằng ba mẹ cô đã chết.

Nếu như giới truyền thông biết ba mẹ cô chỉ là những công nhân hoàn toàn bình thường, hơn nữa lại còn là công nhân vệ sinh, sau khi báo đài mà đưa tin thì có phải sẽ toang không?

Vì vậy nên sau khi thành công, Hoa Tinh vẫn luôn cắt đứt liên lạc với ba mẹ. Đã nhiều năm như vậy rồi mà cô vân chưa vệ nhà.

Đột nhiên nghe thấy Tư Lệ Đình nói đến ba, cô không biệt chuyện của cô thì có liên quan gì đến ba.

“Năm đó, tôi mang trên mình thân phận con riêng của nhà họ Đường, cuộc sống của tôi ở nhà họ Đường rất bi thảm. Khi đó, tôi chẳng có gì cả.

Tôi lên kế hoạch làm nên chuyện lón, tôi đã bắt đầu tính toán mưu lược từ khi học đại học. Có một buổi tối, tôi uông hơi nhiều rượu nên đã ngủ quên mắt ở bên đường, suýt chút nữa thì đã bị xe ở trên đường cán chết. Chính ba cô dậy sớm quét phố và đã cứu tôi. Cô vẫn luôn muốn tiếp cận tôi, không phải là tôi không biệt điều đó. Ngoài cô ra còn có rât nhiều ¡ cô sinh viên cũng muôn tiếp cận tôi.

Lễ nào từ trước đến nay cô chưa từng nghĩ xem vì sao tôi lại không chú ý đện những người khác mà chỉ chú ý đến cô, thực sự là vì cô đã dán chiếc băng cá nhân đó cho tôi sao?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 617


Chương 617:

Hoa Tỉnh đã giật ‘ mình sợ hãi trước những câu hỏi của anh, cô vẫn luôn tưởng răng năm đó cô đã làm cho trái tim lạnh giá nhữ băng của Tư Lệ Đình rung động.

Cho đến bây giờ cô mới biết bản thân mình ngu xuân đến mức nào, sự thật không phải là như vậy.

“Tôi đã vô tình nhìn thây bức ảnh cô chụp chung với ba cô, thì ra cô chính là con gái của ông ấy. Vì vậy nên tôi mới không trừ khử cô mà đề cô tiếp cận tôi. Sau này, tôi ở bên cô cũng chỉ là vì muốn đền ơn, lẽ nào cô không thắc mắc vì sao tôi với cô mang danh nghĩa là người yêu nhưng tôi còn chưa dắt tay cô bao giờ. Bởi vì căn bản là tôi không yêu cô, cho dù là tôi đã từng thử yêu cô. Chuyện tình yêu không phải là chuyện nói vài ba câu là có thế nói rõ được, thế cho nên sau này khi cô phản bội tôi đề lên giường với Đường ] Nhược, từ đó chúng ta đã đường ai nây đi. Vốn tưởng rằng bản thân tôi vôn sinh ra đã lạnh linh nhưng cho đến khi gặp Cẩm Khê tôi mới biết, thì ra trên thê giới này tôi vẫn là một người biệt yêu. Trước kia cô từng làm hại cô ây, tôi cũng chỉ cướp đi hợp đồng của cô xem như đó là một sự trừng phạt. Đúng là tôi đã nhớ đến công ơn của ba cô với tôi mà không ra tay giết cô nhhưng tất cả những gì cô làm tối nay đã khiến cho tôi không thể tha thứ được nữa. Hoa Tỉnh, tôi đã nhiều lần cho cô cơ hội như vậy nhưng cô không biết nắm bắt, bây giờ có hồi hận thì cũng đã muộn nôi.”

Hoa Tỉnh nghe thây những lời vô cùng nghiệt ngã nảy, trong lòng cô .

như bị một ai đó hung dữ đâm vô số nhát dao vào tim khiên cho cô đau đớn không dút.

Trước kia cô luôn đã lầm tưởng rằng Tư Lệ Đình đối với cô khác cơ, nêu không thì tại sao cô có thể ở: bên anh lâu như vậy, tại sao cô có thể bước vào trong trái tim anh.

Thì ra từ đầu đến cuối trong trái tim anh không hề có cô, năm đó là vì đền ơn, sau này cho dù cô không cam lòng thì cũng vẫn là đền ơn.

Hoa Tinh muốn cười nhưng lại chẳng thể cười, bởi vì con dao gầm của Tư Lệ Đình đang dí sát vào mặt cô. Tâm trạng cô lúc này chỉ có thể miêu tả bằng những vòng xoáy vô cùng và mơ hồ.

“Bởi vì tôi biết ơn bạ cộ mà tôi đã buông tha cho cô hết lần này đến lần khác, cho đến ngày hôm nay tôi đã đền đáp được môi ân tình đó rôi. Hoa Tỉnh, cũng đến, lúc cô phải tính số với tôi rồi.”

Hoa Tinh sợ hãi đến mức cơ thể run lên, cô luôn miệng kêu ú ớ, Tư Lệ Đình hoàn toàn không cho cô mở miệng.

“Cô yên tâm, tôi sẽ không giêt cô, giêt người là vi phạm pháp luật, hơn nữa có khi người sông còn đau khổ hơn người chêt. Lúc trước khi tôi hỏi cô, cô cứ khăng khăng không chịu nói ra sự thật, vậy thì hãy chôn vùi những lời đó trong bụng đi, thế nào thì tôi cũng sẽ điều tra ra sự thật thôi. Chắc chắn là cô sẽ rất tò mò, nều tôi không giết cô thì tại sao tôi lại đưa cô đên đây. Đó là bởi. vì.. . ngoài. giết người ra thì còn có nhiều cách giải quyêt tôt hơn. Máu me sẽ làm khơi dậy bản năng của những con thú hoàng dã, cho dù là ở trên đất liền hay ở dưới nước cũng như nhau thôi. Đợi đến khi tôi làm cho cơ thể cô chảy. máu ra thì cá mập sẽ tự. đến ăn thịt cô thôi.

Vừa mới nghĩ đến cảnh tượng đó thôi tôi đã cảm thây vô cùng đẹp đế rồi, làm sao? Cô sợ rôi đúng. không?

Đừng sợ, vừa mới bắt đầu nên hơi đau một chút, dần dần sẽ không đau nữa. Muôn nói cho tôi biết sự thật sao? Xin lỗi, bây giờ tôi không muốn biết nữa rồi, tôi chỉ muốn trả lại gấp trăm làn những g ì cô đã làm đề hại Cẩm Khê mà thôi. Hoa Tỉnh, đừng trách tôi tàn nhẫn, muốn trách thì hãy trách cái tính tham lam của cô, luôn luôn mơ mộng hão huyền muốn giành được những thứ vốn dĩ không thuộc vê cô. Bây giờ cô hồi hận thì cũng xong rôi, cô hãy từ từ mà tận hưởng những quả báo mà tự cô mang đên Giờ Vừa nói, anh vừa hung hăng đưa dao hướng về khuôn mặt của Hoa Tinh.

Hoa Tỉnh bứt rứt trong lòng, miệng cô bị nhét khăn mặt nên không thê nói nên lời.

“Có phải là cô cảm thấy cô sinh ra đã có đôi má xinh đẹp, bây giờ tôi rạch một nhát đề cho cô biết con người có thê làm nhữ ng gì và không thê làm những gì.”

Hoa Tỉnh ân hận vì những gì mình đã làm, giá như cô không làm hại Có Cẩm thì cô sẽ không phải rơi vào kết cục như ngày hôm nay. Giá như cô không lên giường với Đường Nhược thì có lẽ Tư Lệ Đình vân sẽ ở bên cô.

Giá như… nhưng trên đời này làm gì có nhiều cái giá như đâu?

Nếu như không có chuyện hôm nay thì có lẽ Tư Lệ Đình sẽ buông tha cho Hoa Tỉnh, chí ít là sẽ chừa lại cho cô ta một con đường sông.

Nào ngờ đâu Hoa Tỉnh căn bản là không coi Tư Lệ Đình ra gì, hét lần này đến lần khác ra tay với Có Cẩm.

Lần trước cô ta gây ra chuyện rồi lập tức bỏ chạy khiên cho Cô Cẩm mắt trí nhớ, đến hôm nay lại tiếp tục dùng thủ đoạn thâm độc đối phó với anh hòng phá hoại tình cảm của anh và Cô Câm.

Chuyện này mà có thể nhịn thì còn gì là không thê nhịn được nữa, vì vậy nên anh không muô nhẫn nhịn thêm nữa.

Nếu như Hoa Tinh đã dám làm như vậy thì cô ta cũng phải gánh chịu những hậu quả từ những việc đó.

Anh câm dao dí sát vào người Hoa Tỉnh, vì miệng bị bịt chặt nên cô ta không thể lên tiếng. Cô ta trợn trừ ng mắt lễn, thể hiện sự hoảng sợ, nước mắt cô cũng trào ra.

Thấy Tư Lệ Đình đến gần, cô lắc đầu rất mạnh, Tư Lệ Đình hung hăng năm chặt lấy quai hàm của cô: “Hoa Tỉnh, làm những chuyện sai trái thì cân phải trả giá. Trước kia vì nễ mặt ba cô nên tôi chỉ khiến cho cô không thể đi đóng phim, nhưng xem ra cái giá đó vẫn chưa đủ đề khiến cô tỉnh ngộ. Mà không sao, hộm nay tôi sẽ khiên cô phải trả giá bằng máu.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 618


Chương 618:

Tư Lệ Đình vừa nói vừa dồn sức quẹt dao lên mặt Hoa Tỉnh, Hoa Tinh cắn chiếc khăn mặt trong miệng phát ra âm thanh rất đau đớn.

“Làm sao, đau lắm sao? Hai năm trước khi Cảm Khê chạy khỏi hôn lễ, trái tim tôi cũng đau đớn như vậy đói Khi biết cô ấy gieo mình xuông dưới biển, tôi chỉ muốn có thể chết cùng cô ây ngay lập tức. Nỗi đau đớn của tôi khi đó còn nhiều gấp trăm lần so với nỗi đau khổ của cô ngày hôm nay!”

Hoa Tỉnh sợ hãi nhìn Tư Lệ Đình, nước mắt chảy dào dạt, cô ta biết mình sai rỗi. Nhưng liệu Tư Lệ Đình có dùng lại không?

Không hè, trông thấy biểu cảm trên mặt cô ta, Tư Lệ Đình chỉ lạnh lùng nói: “Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, tôi và Câm Khê đã phải nêm trải bao nhiêu khổ đau thì hôm nay cô phải trả lại cho chúng tôi bầy nhiêu!”

Vừa nói anh vừa rạch một nhát dao lên người Hoa Tỉnh, Hoa Tỉnh sao có thể chịu đựng được đau đón chứ, chỉ một nhát dao mà cô đã gần ngất xỉu rôi.

Cô ta bị Tư Lệ Đình rạch năm nhát, cô tưởng chuyện này đã kết thúc tại đây, nhưng sự đau khổ thực sự bây giờ mới đến.

Tư Lệ Đình cho người cởi trói tay chân cho cô, anh ngâng đầu lên nhìn ánh trăng đêm nay, rồi từ từ cất lời: “Ánh trăng đêm nay sáng thật đẹp, thế thì phải thêm một chút máu vào ánh tăng sáng mới được.”

Trong lòng Hoa Tỉnh bỗng nhiên có một dự cảm không lành, cô cố chịu đau đề đầy chiếc khăn mặt trong miệng ra.

Cô ta nói với giọng khàn khàn: “Lệ Đình, không, anh Tư, tôi biết tôi sai rồi. Tôi thực sự đã nhận ra rồi, câu xin anh độ lượng mà tha cho tôi. một con đường sông! Bây giò cơ: thể tôi đã bị thương, mặt cũng đã bị hụy hoại, sự tức giận của anh cũng đã tan biến, tôi cam đoan cả đời này tôi sẽ không. bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa.”

“Nguôi giận sao? Xin lỗi, tôi chỉ hủy hoại mặt cô, còn cô suýt chút nữa đã hủy hoại hạnh phúc cả đời của tôi.

Hoa Tỉnh, có nợ thì phải trả.”

“Chẳng lẽ anh thực sự muốn g**t ch*t tôi?”

“Không, giết người là vi phạm pháp luật, tôi là một công dân tôt như vậy sao có thể làm ra những chuyện như thế chứ? Tôi chỉ muốn cô có thê tự trải nghiệm một chút đau khổ mà Cẩm Khê đã từng phải chịu đựng thôi.”

Tư Lệ Đình nhìn Lâm Quân một cái, Lâm Quân chuẩn bị buộc một sợi dây thừng rất dài quanh người Hoa Tỉnh.

“Mười phút, nếu như maú trên người cô không dụ cá mập đến thì tôi sẽ thả cô ra. Còn nếu như cô bị cá mập ăn thịt thì cũng đừng trách tôi.”

Hoa Tỉnh nghe xong sợ hãi đến mức chân mềm nhữn ra. Trong giây phút này, nôi đau đón trên cơ thê cô cũng cháng đáng là gì, làm sao sánh được với nôi hoảng sợ đang nồi lên trong lòng cô.

Làm thức ăn cho cá mập, cô đã thấy cảnh tượng khinh khủng này rất nhiêu lần trong phim ảnh trên tỉ vi rồi.

“Không, không, không, Tư Lệ Đình, anh không thê đối xử với tôi như vậy.

Tôi đã phạm phải sai lầm nhựng hiện giò Có Cẩm vẫn sống tốt, thê mà tôi lại khốn khổ như thế này.”

Tư Lệ Đình không muốn nghe thấy giọng cô ta nữa: “Quăng xuông đi.”

“Tôi nói, bây giờ tôi nói, anh hãy tha cho tôi.”

“Xin lỗi, đã muộn rồi.” Tư Lệ Đình cười lạnh lùng, anh đưa mắt ra lệnh cho lâm Quân.

Hoa Tỉnh bị Lâm Quân lôi đến mép ca nô, Hoa Tinh liên tục cầu xin thảm thiết: “Đừng…

“Cô có thể thỏa thích mà hưởng thụ dưới biển.” Tư Lệ Đình đưa ly ra hiệu, Lâm Quân đây người cô ta xuống biển.

Kĩ năng bơi lội của Hoa Tỉnh không tệ, nhưng trong tình cảnh như này làm SaO CÔ CÓ thể bình tính được, biểu cảm trên .khuôn mặt đã hoàn toàn cứng ngắc.

“Xin cứu mạng! Cứu… A…”

Nước biển tràn vào miệng, cô ta bơi về phía cạnh ca nô, ,không ngừng kêu cứu: “Cứu tôi với, câu xin anh tha cho tôi!”

Vết thương trên người cô vừa mới tiệp xúc với nước đã vô cùng đau đón, nhưng một chút đau đớn này đâu có sá gì so với việc bị cá mập ăn thịt mà chết.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 619


Chương 619:

Lời cầu xin thảm thiết của cô không nhận được sự thương hại từ bât kì ai.

Lâm Quân buộc chiếc dây thừng lên trên ca nô, ra hiệu có thể cho ca nô chạy được rôi.

Tư Lệ Đình nhìn đồng hồ: “Mười phút, có thể sống tiệp hay không, cô chỉ có thê trông đợi vào sự thương xót của ông trời.”

Anh vừa nói, ca nô cũng khởi động.

máy rôi lướt băng băng trên mặt biển như mũi tên rời dây cung.

Mặt biển tĩnh lặng, lúc này Hoa Tinh lại giỗng như một con diêu giây vậy, bị sợi dây thừng kéo đi.

Hai mắt cô nhắm chặt lại, những giọt nước bắn tung tóe đập vào mặt cô, vừa mở miệng ra đã tràn vào trong miệng.

Cùng với sự tăng tốc của ca nô, Hoa Tỉnh cảm thấy cô giông như một con búp bê vải bị xé ra, dường như bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu đều có thể bị tan xác.

Chỉ mười phút thôi nhưng cô cảm thấy mình không thê tiếp tục găng gượng. Hơn nữa, chăng cân đên mười phút, cơ thể cô cũng trương phềnh lên trong nước rồi.

Tuy rằng chỉ ở trên mặt biển nhưng ai mà biết có dụ cá mập đến hay không.

Cho dù là không có cá mập đi chăng nữa thì cũng đủ để khiến cô ta phải đau đớn rồi!

Tư Lệ Đình đứng ở trên ca nô hóng gió, ngăm trăng tròn. Đã đến lúc tóm gọn lây kẻ hắc ám đứng sau mọi chuyện.

“Trong lòng anh đã đoán được ai là người luôn đứng sau giật dây. Anh đến chất vấn Hoa Tinh chẳng qua cũng chỉ là để xác nhận một chút.

Quan trọng nhất là anh muốn cho Hoa Tỉnh một bài học.

Thời gian mười phút đã trôi qua, Hoa Tỉnh lại được vớt lên, toàn thân cô ta ướt nhẹp và rơi vào hôn mê.

“Haiz, đúng là mệnh lớn.” Tư Lệ Đình hừ lạnh một tiêng.

“Cậu chủ, bây giờ làm thế nào?”

“Tôi đã nói rồi, mười phút để xem vận may của cô ta thê nào, nều ông trời đã giữ lại cho cô ta một mạng thì tôi sẽ không can thiệp nữa.”

Tư Lệ Đình lại trở vê du thuyên, lúc này đang là đêm khuya, con người cũng sẽ tính lặng, vậy mà vẫn có một người đàn ông đứng trên boong tàu.

Đường Minh kẹp điều thuốc trong tay, Tư Lệ Đình trông thấy mắt tối sầm lại: “Anh đã nhìn thấy hết rồi sao?”

Tuy là ca nô không ở gần nhưng lúc lên xuông thuyên khó tránh khỏi việc bị người khác nhìn thấy.

?.. Minh nghiêng người dựa vào lan can, miệng thở ra một luồng khói thuốc: “Yên tầm, tôi không có ý xấu gì với anh, xét trên một phương diện nào đó thì chẳng phải chúng ta là bạn bè sao, chú ba?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 620


Chương 620:

Tư Lệ Đình nhận lấy điều thuốc mà Đường Minh đưa, người đàn ông này cũng yêu Cố Cẩm nên quả thực cũng là bạn bè.

“Cẩm Khê quyết định chọn anh là đối tác là để báo đáp ân tình anh đã tác thành cho chúng tôi.”

“Tôi biết, lúc đó tôi chỉ không muốn cô ây bị thương, nào ngờ lại giúp bản thân đạt được một món lời lớn như vậy.”

“Từ trước đến nay tắm lòng lương thiện của Cẩm Khê chưa bao giờ phai mờ, chỉ là cô ây có nhiều mối thù phải trả hơn so với trước đây thôi.”

“Cô ây như vậy càng khiên cho người khác chú ý, yên tâm đi, tôi cũng đã.

từng nghe được không ít chuyện về Hoa Tỉnh, cô ta có kêt cục như ngày hôm nay hoàn đoàn là do tự làm tự chịu. Chỉ có điều, tôi thấy lạ, tình cảm của hai người tốt như vậy, tại sao cô ây lại không chọn hợp tác với anh?”

“Rât đơn giản, từ trước đến nay, Cẩm Khê luôn có tính hiệu thắng, côây không muôn dựa dẫm vào tôi, tôi biết rất rõ điều này. Ngay từ đầu tôi đã không tham gia vào chuyện này rồi.”

“Anh vẫn rất yêu cô ấy, nghe nói lần này anh đã thua lỗ không ít ở Mĩ, những công ty mà anh đã gây dựng mấy năm nay đều bị lỗ rồi.” Đường Minh cũng đã nghe nói đến việc Tư Lệ Đình và Nam Cung Huân đầu đá với nhau.

Không ngờ rằng Tư Lệ Đình lại có thể quyệt đoán nhự vậy, thà rằng tồn hại vây cánh của mình chứ không đề cho người ta nhăm nhe cơ hội của mình, có mấy người có thể quyết đoán nhử vậy đâu chứ?

Có thể nói, Tư Lệ Đình vì Có Cảm mà ngay cả sinh mạng của mình cũng không sá gì. Đây cũng chính là lí do mà ngày trước Tô Câm Khê đã không chọn anh.

“Cẩm Khê là vàng bạc châu báu mà khó khăn lắm tôi mới có thể tìm được.

Nếu như không đặt cô ấy trong lòng bàn tay thì chỉ cân không cân thận một chút là sẽ mắt cô ây ngay, nhựng mà tôi chỉ lo… sóng gió thực sự vân chưa tới.”

Hai người họ cứ nói chuyện qua lại, mãi đên khi trời sáng mới rời đi. Tư Lệ Đình trở về phòng, ban đầu anh còn tưởng Cố Cẩm vẫn đang ngủ, khi đầy cửa bước vào anh liên nhìn: thấy hình ảnh Cố Cảm mặc váy ngủ đứng trước cửa số.

Những tia nắng bạn mai rọi sáng cả căn phòng, Cô Cảm tóc dài choàng khăn, dịu dàng ‹ đến mức không thê diễn tả được bằng lời, nếu nhừ có thêm đôi cánh thì cô chính là thiên thần ghê xuống trần gian.

Từ lúc Tư Lệ Đình thức dậy cô đã nhận ra, trong Íòng cô hiểu rất rõ những gì cô muôn làm.

Cô đứng trước cửa số nhìn chiếc ca nô rời đi trên mặt biên, Hoa Tỉnh chết rồi sao? Nếu như không chết thì chắc cũng sẽ sống không bằng chết.

Cố Cẩm không hề hỏi han đến việc đó, cô chỉ biết Tư Lệ Đình rất rất yêu cô, vậy là đủ rồi.

Cô quay người lại mỉm cười với anh: “Chú ba, anh đã đi đâu vậy? Em tỉnh dậy đã không tìm thấy anh.”

“Anh ở trên boong tàu nói chuyện với Đường Minh một chút, vẫn còn hai tiêng nữa mới vào bờ, nêu muôn ngủ thì anh Sẽ ngủ cùng em thêm một chút nữa.” Cả hai người chẳng ai nhắc đến tên của người đó nữa.

Chiếc dụ thuyền từ từ cập bờ, mọi người gần như cũng đã quên hết những chuyện xảy ra vào đêm hôm qua, chăng ai chú ý đến việc lúc xuống thuyền bị thiếu một người.

Hoa Tỉnh đã hoàn toàn chìm đắm trong sự cười nhạo, có thể nói là mắt cả chì lẫn chài.

Còn thê thảm hơn khi cô đã chọc giận Tư Lệ Đình để rồi phải nhận lấy một tai họa chưa từng có, không có ai biết cô đã đi đâu.

Có Cẩm khoác tay Tư Lệ Đình rất thân mật, cô quyên luyễn tiễn những vị khách trên du thuyền ra về, cô không hề giấu diễm sự thân mật của cô với Tư Lệ Đình.

Chuyện xảy ra ngày hôm qua nếu như cô không đủ tin tưởng Tư Lệ Đình thì có lẽ cảnh tượng bây giò đã khác rồi.

Đường Minh từ từ đi ra khỏi khoang thuyên, trông. thấy hình ảnh một đôi đứng sừng sững trên trên boong tàu âu yêm nhau.

Giây phút â ấy trong lòng anh vô cùng xúc động, anh đã ,chứng kiến biết bao khó khăn gian khổ mà Tư Lệ Đình và Có Cẩm đã phải trải qua.

Anh cảm thấy vô cùng yên lòng khi hai người họ đã có được kết quả như ngày hôm nay, và cũng thành tâm chúc phúc cho hai người họ.

“Tổng giám đốc Đường, hôm khác chúng ta sẽ bàn về chuyện hợp tác nhé.”

“Được, tôi sẽ bảo trợ lí Chiêm liên lạc với cô, tạm biệt.”

“Tạm biệt.” Có Cảm mỉm cười.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 621


Chương 621:

“Khi nào rảnh thì đến nhà họ Đường ăn cơm nhé, ông nội rất nhớ cô đó.”

“Được rồi.”

Đã đến nước như ngày hôm nay, Cố Cảm cũng không định giâu diềm gì nữa, sớm muộn gì cô cũng cân phải gặp những người nhà họ Đường.

Ngay cả những người nhà họ Có sớm muộn gì cô cũng phải gặp, kết cục ngày hồm nay mà cô công bồ e rằng cũng sẽ nhanh chóng đên được tai những người nhà họ Cố.

Nhưng cô sẽ không hồi hận, từ lúc bắt đầu cô và Tư Lệ Đình đã yêu nhau thật lòng, và vì nhiều nguyên nhân khác nữa.

Vì cô mà Tư Lệ Đình đã phải chịu thiệt hết lần này đến lần khác, anh ấy không đáng bị đối xử như vậy.

Trong lòng Có Cẩm đã quyết tâm, cho dù có xảy ra bất cứ khó khăn nào nữa thì cô chắc chắn sẽ nắm chặt tay Tư Lệ Đình không buông.

Có bóng hình một người phụ nữ lén lút đi ra từ trong khoang thuyên, GÓ Cẩm nhìn thây bóng dáng của người đó điềm tĩnh nói: “Cô Lí hãy dừng bước.”

“Tổng giám đốc Có, chào buổi sáng.”

Người phụ nữ bị gọi lại vẻ mặt có hơi căng thăng.

“Phiền cô Lí sau này dù có làm bất cứ chuyện gì thì cũng phải suy nghĩ cho thật kĩ rồi mới làm, lân sau còn xảy. ra chuyện như vậy nữa thì sẽ có người kiện cô tội xúc phạm người khác đây.”

“Chuyện xảy ra đêm qua là do tôi không đúng, tôi đã uông hai ly rượu nên hơi say, đã gây phiên phức cho tổng giám đốc Có. Vậy, tôi còn có việc nên tôi đi trước nhé.”

“Được, cô Lí đi thong thả.” Có Cẩm lạnh lùng nói.

Người phụ nữa trước mặt vừa mới đi khỏi thì Cô Cẩm lập tức gọi Tiêu Đào đến: “Theo dõi người phụ nữ này cho tôi.

“Vâng, thưa cô chủ.”

Dễ dàng nhận thây chuyện xảy ra đệm qua là một hành động đã được sắp đặt, lên kế hoạch từ trước. Kê cả Hoa Tỉnh, hay người phụ nữ này cũng chỉ là con tốt thí, người đứng ở đăng sau sắp xếp tật cả mọi chuyện vẫn chưa lộ diện.

Ánh mắt của Có Cẩm bỗng hiện lên sự nghiêm nghị, chuyện ám sát hai năm trước, chuyện Tư Lệ Đình bị tai nạn ô tô đến bây giờ vân chưa có lời giải. Có người vần luôn muôn chia rẽ cô và Tư Lệ Đình. Hai năm trước là do cô không có sự tự tin và sức mạnh, nhưng giờ thì cô đã khác xưa rôi.

Tắt cả những người ngăn cản cô và Tư Lệ Đình ở bên nhau nhất định phải bị diệt trừ!

Cô không hỏi han gì về việc Hoa Tỉnh đã đi đâu, lúc người môi giới nói rằng Hoa Tỉnh đã bỏ việc, không liên lạc được, Cô Cẩm cũng chỉ bảo anh ta đổi một người khác, không cần quan tâm đến chuyện của Hoa Tỉnh nữa.

Người phụ nữ đó khiêu khích cô hết lần này đến lần khác. Chuyện lần trước cô ta gây, chuyện rồi bỏ chạy, vốn dĩ cô đã tha cho cô ta một đường lui, nào ngờ cô ta không biết hồi hận.

Đầy chính là kết cục của cô ta.

Đêm hôm đó sau khi bị Tư Lệ Đình đưa đi thì không còn thấy cô ta nữa, không biết là còn sống hay đã chết.

Trong thời gian này Cố Cẩm và Đường Minh hợp tác rất suôn sẻ, nhanh chóng đi vào quỹ đạo. Đường Minh đã ngôi vững vị trí ở tập đoàn Đường Thị trong thời gian hai năm.

Dưới sự dẫn dắt của anh, tập đoàn Đường Thị đã ngày một phát triển hơn. Trong lần hợp tác này cả hai bên đêu đạt được sự đồng thuận, hợp tác ngày càng thuận lợi.

Dự án này rất quan trọng đối với Cố Cẩm và Đường Minh.

Sau một tuần, nhà họ Có cuối ¡ cùng cũng nhận được tin tức, chuyện Cô Cẩm và Tư Lệ Đình ở bên Hết đã truyền đến tai những người nhà họ GIÓ: Hôm nay, Tư Lệ Đình vừa mới trở về đã thấy ( Có Cẩm đang nghe điện thoại, cô hạ giọng: “Ống ngoại, gần đây cháu rất bận, sẽ không vệ kịp đâu c* “Cho dù cháu đang làm gì đi nữa cũng phải vê nhà một chuyền, ngay lập tức! Ong đã bảo người đi đón cháu rồi.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 622


Chương 622:

“Ông ngoại, cháu…”

Sau khi cúp điện thoại, Cố Câm sững Sờ ngân ngơ nhìn chiếc điện thoại, ngay cả khi Tự Lệ Đình đã đi đến bên cạnh mà cô vẫn không phát hiện ra.

“Sao vậy?” Tư Lệ Đình ôm cô vào trong lòng ngực rôi nhẹ nhàng hỏi: “Ông cụ làm khó em à?”

Trông tháy biểu cảm của Có Cẩm là anh đủ hiêu đã xảy ra chuyện gì, ông cụ một mực muôn gả cô vào nhà họ Nam Cung, cho răng nhà họ Nam Cung mới môn đăng hộ đối với nhà cô ây.

Bây giờ cô ở trong nước lại tự ý công khai mối quan hệ yêu đương với anh, như vậy thì thể diện của nhà họ Nam Cung đặt ở đâu chứ?

Trước kia Nam Cũng Huân luôn chờ đợi Cố Cẩm, hi vọng cô có thể cho anh một cơ hội nhưng Có Cẩm cứ khăng khăng làm theo ý mình, công khai tình cảm với Tư Lệ Đình lúc ở trên du thuyền.

Cuối cùng Nam Cung Huân mắt hết kiên nhẫn nên đã trực tiếp trở về Mĩ để chất vấn nhà họ Có.

Cố Cẩm thở dài: “Đúng vậy, tuy là em vẫn biết ngày này chặc chăn sẽ đến nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.

“Anh sẽ đi cùng với em.”

bà, ba, cứ để em đi đã, lúc này ông ” Cổ Câm nhìn anh với vẻ căng thàn Tư Lệ Đình là một người thông minh nên chắc hẳn anh cũng biệt thời điểm này đến nhà họ Cô sẽ không mây vui vẻ.

Tư Lệ Đình đặt ngón tay lên môi của Có Cảm đề ngắt lời cô, anh nhếch môi cười: “Chúng ta sớm đã là vợ chồng hợp pháp rôi, vợ chồng thì phải cùng nhau vượt qua khó khăn chứ. Dù là một cô con dâu xấu xí thì sớm muộn gì cũng sẽ phải gặp bố mẹ chồng, vậy chăng nhẽ anh lại không có khả năng làm việc đó sao?”

Cố Cẩm liên tục lắc đầu: “Không, anh rất giỏi, rất xuất sắc, làm sao có thể không đủ khả năng chứ, chỉ là…

Tất cả mọi người đều nhận thầy sự xuất sắc của Tư Lệ Đình. Xét về bản lĩnh hay ngoại hình thì anh cũng đều là người cực kì xuất sắc.

Trong chuyện này, chỉ có một điều không tốt là nhà họ Có với nhà họ Nam Cung luôn có quan hệ rất tốt với nhau, nhà họ Nam Cung lại là một gia tộc bề thế hàng trăm năm.

Tư Lệ Đình thiệt hơn vì không có một gia cảnh tốt. Nhìn từ góc độ của Có Câm thì anh là một chủ lớn trong giới kinh doanh cũng được mà cho dù anh có làm một kẻ ăn xin ở lề đường thì cô cũng sẽ không ghét bỏ anh.

Nhưng nhà họ Cô không như vậy, gia tộc càng lớn thì lại càng xem trọng gia thế của đối phương, từ xưa đền nay đều như thê.

Gia thế của Tư Lệ Đình còn thấp kém hơn nhiều SO VỚI Nam Cung Huân.

Thân thế của anh không rõ ràng, lại còn mang thân phận con riêng, không biêt người nhà họ Cô sẽ nói như thê nào.

Những người vốn đã không hài lòng thì cho dù Tư Lệ Đình chỉ có một chút điểm yếu họ cũng sẽ không buông tha. Ề Có Cầm lo lắng Sợ rằng anh về nhà họ Có với cô sẽ bị chê cười. Để bảo vệ Tư Lệ Đình, cô không muôn anh đi đề rồi phải nhận những lời nói xâu xa đó.

Tư Lệ Đình hiểu rất rõ những gì cô muốn nói, Tư Lệ Đình nhẹ nhàng nói: “Chúng ta sớm muộn gì cũng phải bước qua cánh cửa này, cứ kéo dài trốn tránh cũng không phải là cách, anh biết em muốn tốt cho anh nhưng Cẩm Khê, anh là đàn ông, hãy đề anh gánh vác những chuyện này, được không?”

Trong lòng Có Cẩm thồn thức lo lắng, cô gật đâu thật mạnh và nói: “Được!”

“Ngay mai anh đi giải quyết chuyện.

công ty một chút, ngày kia mình xuất phát nhé.”

Hai người đã lên lịch ngày kia bay sang Mĩ, tạm thời Có Cầm sẽ nhờ Đường Minh và Tiểu Đào phụ trách chuyện họp tác.

Buổi tối trước khi xuất phát, Cố Cảm đã uống rất nhiều rượu, cô nghĩ về thời gian cô mới trỏ lại nhà họ Có đã nhận được rất nhiều sự nghỉ ngờ từ mọi người. …., Ngay cả cô mà những người nhà họ Cô cũng chẳng nói được gì tốt đẹp, huống chỉ là Tư Lệ Đình.

Hai người cậu đó chắc chắn sẽ tìm mọi cách đề gây khó dễ cho Tư Lệ Đình. Nghĩ đền việc Tư Lệ Đình tốt với cô đên khi Tư Lệ Đình đến nhà họ Có lại bị mọi người chế nhạo, vẫn là cô đã có lỗi với anh.

Trước kia cô không có tiền, cũng không có gia thê nên chẳng làm được chuyện gì, thế mà không ngờ bây giò khi đã có tiền có thế nhưng vận không thể làm được một số chuyện như trước kia.

Xem ra thế giới này thật lón, cho dù có là ai thì cũng không thể tùy ý làm những chuyện mà mình mong muốn.
 
Back
Top Bottom