Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 565


Chương 565:

Từ đầu đến cuối cô ta cũng chỉ là một món đồ chơi trong tay anh ta mà thôi, đừng nói là yêu, ngay cả động lòng cũng chưa từng có.”

Ban đầu anh ta muốn lợi dụng cô ta để đả kích Tư Lệ Đình, sau đó lại phát hiện không có giá trị sử dụng thì liền bỏ đi, một mình đi sang Mỹ.

Cô ta và anh ta cách nhau hai nửa Trái Đất, cho tới bây giờ dù biết bên người anh ta có rất nhiều phụ nữ vây quanh cô ta cũng không dám nói hơn một câu.

Vốn nghĩ cô ta đúng với bổn phận rồi, quay đầu lại mới biết trong mắt anh ta địa vị của cô ta còn chẳng bằng bạn giường.

Hoa Tình cầm lấy chi phiếu rời khỏi, nhìn thời tiết âm u, dường như chốc nữa thì sẽ bắt đầu mưa.

Gần đây nhiệt độ càng ngày càng lạnh, một trận gió rét thi tới, cô ta ôm lấy quần áo của mình.

Cô ta đã từng bước lên thần đàn được vạn người ngắm nhìn, mà nay chỉ còn lại một mình cô ta, cô đơn lẻ bóng, Hoa Tình muốn khóc nhưng lại cảm thấy nước mắt cô ta đã khô rồi.

Nghĩ về Tư Lệ Đình một chút, tại sao cô ta lại bỏ một người đàn ông tốt như vậy.

Nếu không vị trí ngày hôm nay của Cố Cẩm chính là của cô ta, xem ai nhìn sắc mặt ai.

Không được, cô ta nhất định phải quay lại đỉnh cao một lần nữa.

Mưa nói rơi là rơi, Hoa Tình đang định tìm chỗ trú mưa nhưng vào lúc này chuông điện thoại lại reo.

Là một số điện thoại lạ, vốn cô ta định tắt máy, chắc chắn đó lại là phóng viên, ma xui quỷ khiến làm sao cô ta lại nghe máy.

*A lô.”

*Xin chào cô, cô Hoa.” Một giọng nói cố gắng giả giọng, không phải giọng nam cũng không phải giọng nữ truyền tới.

Hoa Tình nhanh chóng nhận ra đây là giọng của người nào, hai năm trước cô ta bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại từ một người, cũng chính người đó đã nói cho cô quan hệ của Tô Cẩm Khê và Tư Lệ Đình.

Giọng nói này quá dễ nhận ra, lần trước là người kia đã giúp phá hỏng hôn lễ của Tô Cẩm Khê và Tư Lệ Đình.

Mặc dù Tô Cảm Khê không có chết trên biển, nhưng cô ta đã thấy thủ đoạn của người kia.

Lúc này gọi điện cho cô ta, nói không chừng là có chuyện tốt.

“Là cô, người hai năm trước đã báo tin cho tôi.”

“Không sai, là tôi, trí nhớ của cô Hoa đúng là tốt quá.”

Người kia cười lên ha ha.

Bởi vị giọng nói đã có gắng giả giọng, cho nên nghe qua có cảm giác khiến người ta sỏn tóc gáy.

“Cô tìm tôi làm gì?”

“Tôi tới để giúp cô, tôi biết gần đây cô Hoa rơi vào cảnh khốn cùng, tôi có thể giúp cô thoát khỏi cảnh khốn cùng này.

“Tôi không quen biết gì cô, dựa vào đâu cô lại giúp tôi, có ích gì cho cô?” Hoa Tình cũng không phải kẻ ngu.

Hai năm trước cô ta làm việc dựa theo lời người kia dặn, vốn tưởng rằng chẳng qua là quậy cuộc hôn nhân của hai người thôi, ai mà biết sau đó lại phát sinh nhiều chuyện như vậy.

Tô Cẩm Khê rơi xuống biển bỏ mạng, Tư Lệ Đình xảy ra tai nạn xe cộ, hai người phúc lớn mạng lớn không có chết nhưng lại để lại bóng ma trong lòng Hoa Tình.

Chuyện sau này cô ta không có trực tiếp tham dự, nhưng mà ép Tô Cẩm Khê đi cũng có công lao của cô ta.

Sau khi Tô Cẩm Khê chết có một khoảng thời gian dài cô ta không ngủ ngon được, cứ luôn mơ thấy Tô Cẩm Khê tới †ìm cô ta đòi mạng.

Sau hai năm người này lại xuất hiện lần nữa, dù Hoa Tình có khổ sở cũng không dám tùy tiện tin người kia.

“Ha ha, hai năm trước tôi cũng không quen biết gì cô Hoa, không phải cô Hoa cũng kề vai tác chiến với tôi à2”

“Ban đầu tôi cho là cô tới giúp tôi, quậy cuộc hôn nhân của hai người họ là được rồi, ai biết mưu đồ của cô lại là giết người, Tư Lệ Đình xảy ra tai nạn xe cộ, Tô Cảm Khê cũng vùi th*n d*** biển.”

*Tôi giúp cô diệt trừ Tô Cảm Khê chẳng lẽ cô không vui?”

“Tôi muốn cô ta biến mất nhưng chưa từng muốn Tư Lệ Đình xảy ra chuyện, lần này cô lại muốn lợi dụng tôi làm gì, tôi khuyên cô nên dẹp suy nghĩ đó đi!”

Hạt mưa lớn chừng hạt đậu rơi xuống, Hoa Tình đứng trong màn mưa, nghe thấy trong điện thoại vang lên tiếng cười kinh khủng của người kia.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 566


Chương 566:

“Nếu như tôi nói tôi có thể giúp cô trở về bên cạnh Tư Lệ Đình một lần nữa? Chẳng lẽ cô không muốn sao?”

Người kia giống như ma quỷ vậy, Hoa Tình biết rõ cô ta cần phải cách xa ả ra, ả có được nhược điểm của cô ta, hoàn toàn không có sức phản kháng lại.

“Cô có cách gì?”

“Ha ha…”

Có Cẩm nhìn trời bỗng nhiên mưa xuống, mỗi khi trời mưa to không hiểu sao trong lòng cô luôn thấy bắt an.

“Cô chủ, hợp đồng trên tay cô đã xử lý xong rồi, sao cô còn chưa về nhà?” Tiểu Đào đi vào đã tháy Có Cảm chắp tay đứng trước cửa số.

Có Cẩm mới tỉnh dậy sau cơn mơ: “Về nhà ngay thôi.”

Nhìn đồng hồ đeo tay một cái, cũng sáu giờ rồi, trên điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ, lúc nãy họp cô đã chỉnh im lặng.

Vội vàng gọi lại cho Tư Lệ Đình: “Chú ba, anh ở đâu?”

*Ở dưới lầu công ty em, còn đang họp à?”

“Không, em xuống ngay, chờ em.” Cố Cẩm vội vàng thu dọn đồ đạc xong rồi xuống lầu, cô đã đứng chỗ này nhìn mưa lâu như vậy.

Tư Lệ Đình đứng ở nhà xe đợi cô hai mươi phút, Cố Cảm nói xin lỗi: “Để anh đợi lâu rồi.”

“Không sao đâu, về nhà ăn tối hay đi nhà hàng ăn?”

“Mưa lớn vậy, hay là chúng ta về nhà sớm đi, nhìn trời kiểu này hẳn sẽ có sám chớp đó.” Cố Cẩm nhìn bầu trời u ám.

Tư Lệ Đình lầm bẩm nói một câu: “Sắm chớp.”

“Sao thế, chú ba?”

“Không có gì, về nhà thôi, anh muốn em nấu ăn.”

“Ừm, mình về thôi.”

Tư Lệ Đình rất dễ phát bệnh trong những đêm giông tó, hai năm qua, khi Cố Cẩm không có ở đây anh sẽ để cho Lâm Quân trói anh ở trên giường trước cho đến khi không thể cử động được nữa mới thôi.

Tối nay nếu có sắm chớp thì anh sẽ phát bệnh sao? Hy vọng sẽ không làm Cố Cẩm sợ.

Cố Cẩm đã mắt trí nhớ, những chuyện trước đây cũng quên rồi, nói không chừng luống cuống tay chân, khi đó anh không còn chút lý trí nào, cứ như bị một nhân cách khác chiếm giữ vậy.

Từ siêu thị về đến nhà, Tư Lệ Đình khác hẳn bình thường, cứ luôn ưu tư, thấp thỏm, dáng vẻ như có tâm sự.

Ngay cả khi anh bán hết số cổ phiếu thì cũng không có biểu cảm như vậy, Cố Cẩm có chút bận tâm.

“Chú ba, có phải công ty có chuyện gì xảy ra hay không?”

“Không có.”

“Thế dạ dày anh không thoải mái hay sao? Em lấy thuốc cho anh.”

Tư Lệ Đình giữ Cố Cẩm lại, trấn an nói: “Anh không sao hết, mọi thứ đều ổn, em không cần lo lắng.” Cố Cẩm cau mày, nhìn kiểu nào cũng thấy anh không có vẻ gì là không có chuyện gì cả.

Tư Lệ Đình đứng trước một tâm cửa kính trong suốt sát mặt đất, nhìn lên bầu trời vẫn đang mưa không ngớt.

Cố Cẩm tắm rửa sạch sẽ đi ra nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Tư Lệ Đình toát ra vẻ cô đơn, trồng vắng.

“Chú ba, anh đi tắm rửa đi.”

“Cẩm Khê, em sắp đến chu kỳ kinh nguyệt rồi đúng không? Tối hôm nay chúng ta tách nhau ra ngủ đi.”

“Vẫn chưa đến đâu, chú ba sao vậy chứ, sao mà em cảm thấy anh cứ lạ lạ thế nào ấy.”

Từ ngày trở về đến giờ Tư Lệ Đình cứ có điều gì đó khác lạ, cũng chẳng biết là đang nghĩ gì nữa.

“Vậy là anh nhớ nhằm rồi, anh cứ tưởng em sắp đến chỉ kì kinh nguyệt, anh sợ em ở bên cạnh anh sẽ không thể kiềm chế được.” Tư Lệ Đình lấy bừa một lí do.

Tư Lệ Đình từ trước đến nay thận trọng, trí nhớ tốt hơn mình rất nhiều, Cố Cẩm không thể nào tin được việc anh nhớ nhằm ngày, có lẽ nào do gần đây anh ấy quá mệt không?

“Chú ba, vậy thì… anh muốn như nào thì làm như thế đi, dù sao thì chúng ta sớm đã đăng kí kết hôn, như vậy cũng coi là thành vợ chồng rồi.” Từ sau lưng anh, Cố Cẩm nói với vẻ ngượng ngùng.

Thường ngày Cố Cẩm không chủ động thì Tư Lệ Đình cũng không thể kìm chế được, nhưng hôm nay Cố Cẩm lại đột nhiên chủ động.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 567


Chương 567:

Tư Lệ Đình cúi người bề cô lên giường và nói: “Cẩm Khê, đây là do em nói đấy nhé.”

Sau khi ân ái xong, Cố Cảm nằm trong lồng ngực của Tư Lệ Đình rồi ngủ một cách say sưa. Tư Lệ Đình nhìn ra ngoài trời đang mưa dông mà nhíu mày.

“Đùng đoàng!” Trên bầu trời vang lên một tiếng động, Có Cẩm đang ngủ say thì bỗng nhiên bừng tỉnh. Nếu như nằm trong lồng ngực của Tư Lệ Đình, chắc chắn cô sẽ ngủ rất say nhưng không có Tư Lệ Đình ở bên cạnh thì Cố Cảm ngủ trong trạng thái nơm nớp không yên tâm.

“Chú ba…” Cố Cẩm có cảm giác lạnh người ở sau lưng, cô đưa tay ra sờ sờ nhưng cũng không thấy người của anh đâu, thiếu đi sự ôm ấp của Tư Lệ Đình cô cảm thấy không quen.

Nhìn thoáng qua nhà vệ sinh, cô nhận ra Tư Lệ Đình cũng không ở trong nhà vệ sinh.

Lẽ nào có chuyện gì đó nên anh áy đã rời đi rồi sao? Mưa lớn như thế này, ngoài trời còn có tiếng sắm sét đùng đoàng nữa.

Trong lòng Cố Cảm cảm thấy sốt ruôt, cô bước xuống giường, đi đến phòng khách, trong phòng khách cũng không có Tư Lệ Đình, đôi giày của anh vẫn ở ngoài hành lang, nghĩa là chú ba vẫn đang ở trong nhà sao?

Nghĩ lại chuyện trước kia anh nói muốn cô và anh tách phòng ra ngủ riêng, Cố Cẩm liền đi đến phòng ngủ phụ, phòng ngủ đã được khóa trái.

“Chú ba, anh có ở bên trong không?”

Ở bên trong không có bắt kì lời hồi đáp nào, Cố Cẩm càng nghĩ càng thấy kì lạ, cô chạy nhanh đi lầy chìa khóa để mở cửa.

Trong phòng tối đen như mực, có một tia chớp xẹt ngang bầu trời, tiếng sắm vang lên đùng đoàng, điếc cả tai.

Ở trên giường có một thân hình lộ ra, Cố Cẩm mới yên tâm nói: “Chú ba, tại sao anh lại sang phòng ngủ phụ để ngủ vậy?”

Vốn dĩ là cô muốn rời đi nhưng lại nhìn thấy người nằm trên giường quay qua quay lại, chú ba tỉnh rồi sao?

“Chú ba.” Cô gọi anh, nhưng không thấy anh đáp lại gì cả.

Cố Cẩm cảm thấy cảm tháy kì lạ nên đã bật đèn lên, lúc trông thấy toàn thân hiện lên trước mắt, cô sững người ra.

Một mảnh vải mắc kẹt trong miệng Tư Lệ Đình, trên người thì bị dây thừng cuốn chặt, sao mà trông như là hiện trường của một vụ án giết người đến vậy chứ.

“Chú ba, ai đã trói anh lại như thế này?” Cố Cảm liền vội vàng lao tới để gỡ miếng vải trong miệng của Tư Lệ Đình ra.

Sau khi gỡ cục vải đó ra, chỉ trong nháy mắt Tư Lệ Đình đã ch** n**c mắt, vội vàng lao vào lòng Có Cẩm: “Mẹ à, mẹ không cần Lệ Đình nữa sao?”

Cố Cẩm hoang mang: “Anh, anh gọi em là gì vậy?”

“Mẹ à, Lệ Đình rât nhớ mẹ, có người xâu đên đánh con, mẹ phải bảo vệ con.”

Người Tư Lệ Đình đang bị trói dây thừng nên không tiện cử động, anh vẫn gắng sức để lao vào lòng Có Cẩm, gần giống như một con sâu đang nhúc nhích nghoe nguầy.

Hình ảnh đó vốn dĩ rất buồn cười, Cố Cảm cũng chẳng biết ra làm sao, à đúng rồi, trong bức tranh châm biếm cũng có vẽ cảnh tượng như thế này.

Chắc hẳn lúc nhỏ Tư Lệ Đình đã phải chịu không ít những đả kích, vì vậy nên mỗi khi gặp cảnh tượng như thế này đều sẽ nhớ lại cảnh tượng lúc đó, tâm trí và sức lực đều trở về giống như quãng thời gian đó.

Cố Cẩm cuối cùng cũng hiểu vì sao mà Tư Lệ đình lại mang dáng vẻ như có tâm sự rồi, chính là vì anh ấy sợ khi phát bệnh sẽ làm cho cô sợ hãi.

Còn đặc biệt khóa trái cửa, còn tự trói mình lại như thế này, chắc chắn là anh ấy đã thường xuyên làm như vậy, buộc cho thật chắc chắn, trên cổ tay toàn là những vét hẳn đỏ, còn có nhiều vùng da bị trầy luôn rồi.

Cố Cảm thấy vậy rât đau lòng, cô chạy nhanh đến cởi dây thừng cho Tư Lệ Đình. Sau khi cởi dây thừng, chỉ trong chốc lát, Tư Lệ Đình liền tựa vào trong lòng Cố Cẩm.

Thân hình cao một mét chín của anh co quắp trong lòng Có Cẩm, đôi tay dài, đôi chân dài đều quắp lấy người Cố Cảm, trông giống như là một con thú cưng khổng lồ, không hề cảm thấy có một chút gì đó không ổn.

Có Cẩm bị anh ôm theo cách này, khuôn mặt vừa tỏ vẻ bất đắc dĩ vừa có chút đau lòng.

Tư Lệ Đình giơ cánh tay bị giây thừng cọ vào đã đỏ hết lên và nói: “Mẹ ơi, Lệ Đình đau.”

Cố Cẩm nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Tư Lệ Đình, cô nghĩ chắc chắn hồi còn nhỏ Tư Lệ Đình rất dễ thương, vừa lém lỉnh thông minh vừa đáng yêu.

“Vậy mình phải làm thế nào đây?” Có Cẩm nhẹ nhàng nói rồi tự biến mình trở thành mẹ của anh.

“Thổi phù cho Lệ Đình là hết đau ngay, như thế này này.”

Tư Lệ Đình tự cầm tay của mình lên rồi thổi, bộ dáng đang thương tội nghiệp như vậy khiến trái tim của Có Cảm nhũn ra.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 568


Chương 568:

Cô không thể kìm nén nổi mà nghĩ đến sau này, khi cô và Tư Lệ Đình sinh ra một em bé nếu như em bé đó lớn lên giống anh ấy như này thì tốt biết mấy.

“Mẹ à, tại sao mẹ lại không quan tâm đến Lệ Đình?”

“Sao có thể như vậy được, Lệ Đình ở đây đợi mẹ, mẹ sẽ đến ngay thôi.” Cố Cẩm chuẩn bị đi lấy hộp thuốc để sơ cứu qua vết thương cho anh.

Cô thực sự không nỡ ra tay, vết thương sâu như vậy không biết là lúc trói đã phải dùng nhiều sức lực như thế nao.

“Không cần, Lệ Đình không muốn mẹ đi đâu, mẹ mà đi thì Lệ Đình sẽ không nhìn thây mẹ nữa.” Tư Lệ Đình cứ tóm chặt lầy váy ngủ của Có Cảm mãi không buông.

“Mẹ không đi, mẹ chỉ đi thấy thuốc cho Lệ Đình thôi, nếu như Lệ Đình không yên tâm thì đi cùng mẹ nhé, được không nào?”

Vì đó là một cái bóng tâm lí vì vậy nên khi nhớ về chắc chắn sẽ không tốt nên Tư Lệ Đình không cảm thấy an toàn cũng là điều đương nhiên.

“Được, con muốn đi với mẹ, mẹ bề con.” Tư Lệ Đình dang rộng hai cánh tay.

Trong đầu Có Cảm tối sầm lại, cho dù cô có là một võ sĩ đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nào bề được một người đàn ông cao một mét chín này!

“Có phải mẹ không yêu Lệ Đình không mà mãi mẹ không ôm Lệ Đình vậy.” Tư Lệ Đình đùa giỡn.

Cố Cẩm hối hận sao lúc trước không lấy máy ảnh quay lại để lưu lại cảnh tượng này chứ, chú ba như thế này quả thực vô cùng đáng yêu, đáng yêu vô số tội.

Ai mà biết được ngày mai anh ấy tỉnh lại sẽ không tức đến mức đi đầu vào tường chứ! Nhưng có thể tháy Tư Lệ Đình hồi nhỏ rất thích làm nũng.

“Yêu yêu yêu, mẹ nào dám không yêu con chứ, chỉ là mẹ vẫn chưa ăn cơm nên không có sức để bé Lệ Đình mà thôi, Lệ Đình có thể tự đi được không?” Có Cẩm nói với vẻ năn nỉ.

Tư Lệ Đình khẽ nở một nụ cười rạng rỡ trên khóe miệng, Cố Cẩm từ trước đến nay chưa bao giờ thấy anh cười tươi như vậy, giống như thể sau cơn mưa thì trời lại có cầu vồng vậy.

Thì ra chú ba của cô cũng đáng yêu như thế này, thế mà tại sao từ trước đến nay cô không nhận ra chứ.

Tư Lệ Đình dài mặt ra nói: “Ý, mẹ hôn cục cưng Đình đi.”

Cục cưng Đình? Anh ấy tự nói Lệ Đình thành cục cưng Đình, nếu không phải lúc này Tư Lệ Đình đang nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc thì cô đã được một phen cười hả hê rồi!

Chú ba như thế này quả thực rất giống như là một con yêu tinh nhỏ vậy!

“Được, mẹ hôn cục cưng Đình.” Cố Cẩm ôm lấy cổ anh rồi hôn lên khuôn mặt anh.

Tuy rằng cô cũng đã từng hôn Tư Lệ Đình nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ có cảm giác như vậy, dù sao cũng luôn cảm thấy như đang lén lút, vụng trộm.

“Còn bên này nữa.” Tư Lệ Đình quay một bên má còn lại sang, rồi Cố Cảm cũng ngoan ngoãn làm theo.

“Được rồi, đi lấy thuốc với mẹ, mẹ dắt con đi.”

Tư Lệ Đình đứng trước mặt Có Cẩm, đưa bàn tay cho Cố Cảm. Trước đây Tư Lệ Đình đều nắm tay cô với tư cách là bạn trai, bây giờ thì lại là một đứa con.

Mười đầu ngón tay nắm chặt, không giống như những cảm giác trước đây, Tư Lệ Đình lanh lợi đi trước.

Bạn có thể tưởng tượng đến tình cảnh này không? Một người đàn ông cao gầy mặc đồ ngủ, mà lại đi tung tăng như một đứa trẻ.

Miệng còn luôn mồm nói: “Cục cưng Đình rất nhớ mẹ, meo meo meo, luôn cảm thây đã lâu lắm rồi không được gặp mẹ.”

Nghe thấy câu nói này, trong lòng Cố Cẩm rất đau khổ, Tư Lệ Đình có xuất thân thật thiệt thòi, mẹ đã mắt từ sớm.

Vốn tưởng rằng cụ ông nhà họ Đường chính là ba ruột của anh ấy, nào ngờ qua chuyện này mới biết không phải là như vậy, bây giờ chẳng biết ba mẹ ruột của anh ấy là ai nữa.

Vì vậy nên sau này Tư Lệ Đình mới cảnh giác toan tính như vậy, luôn luôn sợ rằng sẽ cô sẽ đi mà bắt chấp tất cả để ở bên cô.

“Cục cưng Đình của mẹ ngoan nào, mẹ sẽ không rời xa con đâu, mãi mãi không bao giờ.”

“Vâng, cục cưng Đình sẽ mãi mãi yêu mẹ.”

Có Cẩm đã tìm thấy hộp thuốc ở chỗ cố định, Tư Lệ Đình ở bên cạnh trợn tròn mắt lên nhìn.

“Đưa tay đây nào.” Cố Cẩm nói.

“Vâng ạ, thưa mẹ.” Tư Lệ Đình đứng thẳng tắp như dáng đứng trong quân đội, rồi chìa tay ra cho Có Cẩm.

Cố Cẩm cầm lấy thuốc sát trùng lên và nói: “Cục cưng Đình ngoan không cử động nhé, có thể sẽ đau một chút, con có chịu một chút nhé.”

“Mẹ yêu, con dũng cảm lắm, sẽ không sợ một chút nào đâu.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 569


Chương 569:

Bản thân Tư Lệ Đình chính là một người có sức chịu đừng rất tốt, kể cả về mặt co thể hay về mặt tâm lí thì anh đều vượt xa so với những người bình thường.

Cố Cảm dùng thuốc sát trùng lau lên miệng vết thương.

Cô vốn cứ nghĩ rằng anh sẽ kêu đau bởi vì dù sao lúc này anh cũng đang mang dáng vẻ của một đứa bé máy tuổi.

“Đau không?” Cô lau cho anh một cách rất cẩn thận rồi ngắng đầu lên để quan sát phản ứng của anh.

Tư Lệ Đình nở một mụ cười trong trẻo nhìn cô và nói: “Mẹ yêu, con không đau, con rất mạnh mẽ.”

“Ừ, cục cưng Đình thực sự rất ngoan ngoãn.” Cố Cẩm xoa xoa đầu anh.

Bôi thuốc và băng bó vết thương cho anh xong, Tư Lệ Đình không nói thêm một câu nào nữa, cũng không hề hứ hử một tiếng nào.

Lúc cô cúi đầu nhìn anh thì anh cũng nhìn chằm chằm cô, Cố Cẩm hỏi với vẻ tò mò: “Cục cưng Đình, con cứ nhìn chằm chằm mẹ như thế làm gì?”

“Con thấy mẹ yêu rất xinh đẹp, đợi đến sau này con lớn lên nhất định sẽ lầy một người vợ xinh đẹp như mẹ ấy.”

Có Cẩm nghe thấy câu nói này của anh mà không thẻ nhịn được cười, cô có thể nói cho anh biết, sau hơn hai mươi tuổi thì anh thực sự có thể lấy được cô sao?

Cô xoa xoa đầu cho anh, cô cũng nhập vai diễn sâu một chút, đây không phải là khi anh hơn hai mươi tuổi mà.

“Mẹ yêu, cha con đâu rồi? Chẳng phải mẹ đã nói rằng sẽ có một ngày ba sẽ đến đây thăm hai mẹ con mình sao, tại Sao con vẫn chưa từng được gặp ba chứ?”

Đây là lần đầu tiên Cố Cẩm nghe thấy Tư Lệ đình nhắc đến chuyện của ba anh, cô liền vội vàng hỏi: “Mẹ yêu, không, trước kia mẹ đã nói với con như thế nào?”

“Mẹ yêu nói ba đang ở một nơi rất xa nên tạm thời không đến được, đợi đến một ngày ba sẽ đến thăm mẹ con mình.” Đôi mắt xanh trong trẻo của Tư Lệ đình tràn đầy niềm hy vọng, đẹp như một viên ngọc bích.

“Nơi rất xa đó là nơi nào?” Có Cẩm hỏi dò.

“Con không biết, từ trước đến nay mẹ yêu chưa từng nói.”

Khi mà Tư Lệ Đình nhắc đến ba thì ánh mắt liền sáng lóe lên lắp lánh.

“Mẹ yêu, mẹ nói khi cục cưng Đình lớn lên là có thể gặp được ba, bây giờ con đã lớn rồi, lúc nào con mới có thể gặp ba hả mẹ?”

Nhìn vào đôi mắt vô cùng xinh đẹp của Tư Lệ Đình, Cố Cẩm không biết phải trả lời anh như thế nào.

Tư Lệ Đình cũng rất tò mò về ba mẹ giống y như cô. Từ nhỏ Tư Lệ Đình đã phải mang tiếng là con riêng, nỗi khổ của anh ấy chỉ có một mình anh ấy mới có thể hiểu được.

Có Cẩm nhẹ nhàng v**t v* nhưng sợi tóc mềm mại của Tư Lệ Đình và nói: “Cục cưng Đình ngoan, đợi đến khi con lớn hơn một chút nữa thì chắc chắn sẽ có thể gặp được ba rồi.”

“Mẹ yêu, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẹ, chỉ cần con ngoan ngoãn là có thể gặp được ba. Mẹ nói mắt của con rất giống ba nên dường như con cũng có thể hình dung ra mắt ba trông như thế nào.”

“Ngoan, một ngày nào đó ba sẽ đến thăm con. Lệ Đình ngoan như vậy thì làm sao ba nỡ bỏ rơi con chứ.”

Cố cẩm nhẹ nhàng băng bó cho anh, hai người thực sự trông rất giống như hai mẹ con.

Đến khi đã băng bó xong xuôi, Tư Lệ Đình tung tăng nhảy.

nhót bên cạnh tà phượng giống như một con thỏ to lớn rất đáng yêu.

Xem ra, hồi nhỏ Tư Lệ Đình rất là hiếu động, nếu không phải là anh đã lớn lên rồi thì anh của thời thơ áu nhất định sẽ vừa ngoan vừa yếu đuối, vừa lém lỉnh.

Bộ dạng này của anh khiến cho Cố Cẩm rất muốn trở thành một cỗ máy vượt thời gian, để có thể trực tiếp xuyên không về thời mà Tư Lệ Đình còn nhỏ.

“Mẹ yêu, cục cưng Đình rất khổ, mẹ yêu kể chuyện cổ tích cho cục cưng Đình nghe có được không ạ?”

“Được, hai mẹ con mình lên giường rồi kể chuyện cỏ tích nhé.” Cố Cảm nắm lấy tay của Tư Lệ Đình rồi kéo lên giường, Tư Lệ Đình vừa nép đầu vào ngực cô, tay còn ôm vào thắt lưng cô.

“Mẹ yêu, hôm nay con muốn nghe mẹ kể về chuyện ba và mẹ đã quen nhau như: thế nào.”

Chuyện này… thực sự rất khó cho Cố Cẩm, làm sao mà cô biết được chuyện gia đình của Tư Lệ Đình chứ?

“Lần sau mẹ sẽ kể cho cục cưng Đình nghe, mẹ hơi buồn ngủ rồi.” Cô nhanh chóng lấy một lầy do để đánh trồng lản.

Cũng may là Tư Lệ Đình khá là ngoan ngoãn nên cô nói buồn ngủ thì anh cũng không làm ồn nữa, tay đặt lên lưng cô vỗ nhè nhẹ giống như đang dỗ cô ngủ.

Mặc dù lớn lên trong hoàn cảnh mồ côi cha mẹ nhưng Tư: Lệ Đình vừa nhìn đã thấy anh là một đứa trẻ ngoan ngoãn được giáo dục đàng hoàng khiến cho Có Cẩm không thể kìm nén được sự mong muốn cùng anh sinh một cục cưng.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 570


Chương 570:

Cục cưng của cô và anh nhất định sẽ rất ngoan ngoãn, nếu như có một đôi mắt giống anh ấy thì lại càng tốt hơn.

Có Cẩm mơ mơ màng nghĩ như vậy và dần dần chìm vào giấc ngủ. Mới ngủ đến nửa đêm, Cố Cẩm không hiểu sao lại đột nhiên có một cảm giác mát lạnh một cách lạ thường.

Ngoài trời mưa to vẫn chưa ngớt, tiếng sấm vẫn đùng đoàng bên tai.

Cố vừa mới tỉnh lại thì việc đầu tiên cô làm là sờ sờ để tìm người đàn ông bên cạnh mình, bóng dáng của Tư Lệ Đình đâu có ở bên cạnh cô.

“Chú ba?” Cố Cố khẽ hô lên một tiếng, lẽ nào anh đã tỉnh dậy và quay lại phòng ngủ chính ngủ tiếp?

Có Cẩm chưa hiểu rõ liền trông thấy một bóng hình ở trên đầu giường, đoán là anh không ngủ được nên đã ngồi dậy.

chơi đùa ở đầu giường.

“Cục cưng Đình, mau lại đây ngủ với mẹ.” Có Cẩm ra lệnh cho Lệ Đình.

Người đó đi đến chỗ cô, trong lòng cô dậy lên một cảm giác nguy hiểm, đúng lúc đó, bầu trời có một tia chớp xẹt ngang qua.

Tia chớp chiếu sáng lên vùng xung quanh, người đứng ở bên cạnh giường cằm một con dao gọt hoa quả trong tay, ánh mắt tràn đầy vẻ sát thủ.

Trong nháy mắt, căn phòng lại bị bóng tối bao trùm, cả người Cố Cẩm sớm đã lạnh toát lên rồi, tại sao Tư Lệ Đình có thể thành ra như thế này chứ!

Nhìn bóng dáng đó lại đến gần người cô một lần nữa, anh giơ con dao trong tay lên rồi xông thẳng vào người cô, Cố Cẩm vội vàng né sang bên cạnh.

“Cục cưng Đình, con làm cái gì vậy, mẹ là mẹ của con mà?”

Cố Cẩm đi chân đất bước xuống giường, một tay bật đèn, Tư Lệ Đình hoàn toàn không giống trước kia một chút nào, trong ánh mắt tràn đầy sự lạnh lùng.

“Cô không phải mẹ của tôi, cô chính là dì, tôi đánh cô, Lệ Đình rất đau… Lệ Đình muốn g**t ch*t cô, cô chính là đồ khốn nạn.”

Dì?

Hai chị em gái song sinh nhà họ Tô, năm đó rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?

Giây phút này Cố Cẩm cũng không còn thời gian và sức lực để nghĩ về những chuyện đó nữa, Suy nghĩ của Tư Lệ Đình tuy là chỉ dừng lại ở đứa trẻ mấy tuổi nhưng thân hình và sức lực của anh ấy thì lại là một người trưởng thành.

Nếu như anh thật sự ra tay với cô thì chắc chắn cô sẽ không phải là đối thủ của anh.

“Cục cưng Đình, mẹ không phải là dì, mẹ là mẹ yêu của con mà, mẹ sẽ không làm hại con đâu.” Cố Cẩm chỉ có thể Ti ng KD. IV DA ớ TP cô găng hêt sức đề trân an tinh thân của anh.

Tư Lệ Đình không hề lay động nói: “Cô lừa tôi, cô thích nhất là đóng giả thành mẹ tôi để lừa tôi, cô sẽ làm hại mẹ của tôi, tôi phải g**t ch*t cô, chỉ khi cô chết đi thì mẹ tôi mới có thể đưa tôi đi gặp ba tôi.”

Cố Cảm càng nghe càng hoảng loạn, không đợi cho cô suy xét về lời nói của Tư Lệ Đình thì Tư Lệ Đình đã lao vọt tới chỗ cô.

Cuối cùng thì cô cũng biết tại sao trước kia Tư Lệ Đình lại trói mình lại, thì ra là anh muốn đề phòng việc anh sẽ làm hại đến cô.

Bây giờ cô mới biết thì cũng đã muộn rồi, ở sau lưng, Tư: Lệ Đình cứ liên tiếp đuổi theo cô.

Có Cẩm cầm lấy gối để đỡ một nhát dao, lông ngỗng bay ra tung tóe như bông tuyết.

“Cục cưng Đình, cậu đừng giết tôi, tôi sẽ đau đấy.”

“Cô là đồ khón, chỉ có g**t ch*t cô thì mẹ và tôi mới có thể có được hạnh phúc.”

Điều quan trọng nhất là Cố Cẩm đã bỏ cuộc khiến cho Tư.

Lệ Đình nhớ ra tất cả, cô mơ mơ màng màng chạy ra ngoài cửa.

Năm lần bảy lượt cô muốn giơ bình hoa lên để choảng vào Tư Lệ Đình nhưng cuối cùng cô lại không nỡ.

Nhưng đây chính là chú ba, chỉ là lúc này thần kinh của anh ấy không được ổn định mà thôi, nếu như mà choảng thật thì anh ấy cũng sẽ mắt trí nhớ, hoặc là bị chắn thương não bộ, như thế thì phải làm sao đây?

Có Cẩm không thể nào ra tay với Tư Lệ Đình đành phải chịu cho Tư Lệ Đình đuổi chạy tới chạy lui chung quanh nhà, Tư Lệ Đình không có ý định sẽ buông tha cho cô.

“Dì, cô hãy ngoan ngoãn đứng lại, tôi nói rồi, người chết chỉ đau một chút thôi rồi sẽ được giải thoát.”

Chết tiệt, người dì mà anh nói đến xấu xa như thế nào chứ, đã làm những gì với đứa trẻ này mà anh lại nói đến chuyện chết chóc chứ.

Nghĩ đến đứa trẻ đáng yêu ở bên cạnh cô trước kia, Cố Cẩm có chút đau lòng. Rõ ràng là một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 571


Chương 571:

Đúng lúc cô đang suy nghĩ miên man thì dưới chân có cảm giác không vững. Cuối cùng đi được vài bước lên lầu thì cô không bước được nữa, cơ thể ngã xuống theo cầu thang.

“An Tư Lệ Đình đã muốn đuổi tới, Cố Cẩm không thể nào trốn được, không cần biết là cơ thể đang đau đớn, ánh mắt của cô rất khẩn trương.

“Cục cưng Đình, không, chú ba, là em, em chính là Cẩm Khê đây mà.”

“Dì, đi chết đi.” Tư Lệ Đình từ trên cao nhìn cô, trong ánh mắt chỉ có sự thù hận.

Tia chớp sáng xẹt ngang qua mặt anh, đôi mắt xanh biếc đó giống như biển khơi đang gầm gào giữa bão táp mưa giông, tràn đầy đáng sợ.

Ánh mắt đó giống như đang nhìn chằm chằm người chết, đầu óc Có Cẩm trống rỗng, cô biết mình sắp xong rồi.

Con dao màu bạc lóe sáng lắp lánh trong tia chớp, Cố Cẩm nhắm mắt lại hét lên thật lớn: “Đừng, chú ba.”

Những sự đau đớn trong tưởng tượng vẫn chưa kịp đến thì trái lại ở bên tai cô bang lên tiếng con dao rơi xuống đất.

“Cẩm Khê.”

Ngeh thấy âm thanh này, Cố Cẩm mới mạnh dạn mở mắt ra, cơ thể của cô đã được anh ôm trọn vào trong lồng ngực.

“Cẩm Khê, xin lỗi em, xin lỗi em, suýt chút nữa thì anh đã làm hại em rồi.”

“Chú ba, cuối cùng anh cũng đã trở lại rồi.” Có Cảm nắm chặt lấy áo của Tư Lệ Đình, xúc động nước mắt cứ thế tuôn trào.

Nếu như là người khác thì cô có thể làm hại người kia để bảo vệ bản thân mình nhưng người trước mặt cô là Tư Lệ Đình, cô không muốn làm anh bị thương dù chỉ là một chút.

Vì vậy nên cô chỉ có thể trơ mắt nhìn anh làm cô bị thương, suýt chút nữa thì cô đã trở thành vong hồn dưới con dao của anh rồi.

“Cẩm Khê, làm sao anh có thể làm chuyện đó với em chứ.” Tư Lệ Đình không khỏi hối hận, nếu không có tiếng sắm đùng đoàng vang lên thì có lẽ anh vẫn còn chưa tỉnh lại mà sẽ phạm phải một sai lầm mà cả đời này anh không thể tha thứ cho bản thân.”

Cố Cảm lắc đầu lia lịa: “Chú ba, anh đừng tự trách bản thân mình, em không sao, thực sự không sao cả.”

“Đã ngã từ trên cầu thang xuống mà còn nói là không sao? Để anh bề em về phòng xem thế nào.”

Tư Lệ Đình bề cô lên, căn phòng lại một lần nữa tràn ngập.

ánh sáng trở lại, Tư Lệ đình đau xót nhìn vết trầy xước trên da cô.

“Chú ba, không có gì đáng lo đâu, chỉ là trầy da một tí mà thôi.” Cố Cẩm trông thấy vẻ mặt đau xót của anh nên vội vàng khuyên nhủ.

“Da đã bị rách ra mà còn nói là không việc gì sao? Cẩm Khê, sau này vào những đêm mưa lớn em đừng đến gần anh, đến bản thân anh cũng không biết anh sẽ làm ra những chuyện gì. Chính vì sợ làm em bị thương nên anh mới tách em ra, nào ngờ em lại đến.” Tư Lệ Đình nói với vẻ bất đắc dĩ.

Cố Cẩm nở một nụ cười nũng nịu: “Không có chú ba ở bên cạnh em không ngủ ngon được, anh cũng biết là em đã từng nói như thế, lẽ nào anh đã quên chính anh rồi sao? Em mới trầy da một chút thôi mà đã đau lòng đến mức này rồi, vậy anh thì sao chứ? Anh phải tự ra tay tàn nhẫn như thế với chính bản thân mình, hai tay đều đỏ hết lên, dây thừng thất chặt vào tận thịt, em nhìn thấy vậy cũng vô cùng đau lòng.”

“Nếu như không buộc chặt một chút thì anh có thể thoát ra được, em cũng tháy rồi đấy, vừa nãy anh như kiểu mắt hết tính người ấy.”

“Đâu có mắt hét tính người, chẳng phải anh còn kéo em lại rồi gọi em bằng mẹ đấy thôi.” Cố Cẩm biết trong lòng anh đang cảm thấy khó chịu nên có ý trêu chọc.

“Em đó.” Tư Lệ Đình hơi mắc cỡ, đây đã là lần thứ hai rồi.

Trông thấy Tư Lệ Đình mặt đỏ bừng bừng, Cố Cẩm thừa cơ tiếp tục công kích: “Hồi nhỏ chắc chắn chú ba rất lém lỉnh, đáng yêu, trông thấy thế mà tim em tan chảy rồi.”

“Không được nhắc lại chuyện lúc trước nữa!” Thật là mật mặt, đây có lẽ là một vết nhơ đáng đời.

Nghĩ đến hình ảnh mình cao lớn như thế này mà nép vào trong lòng Có Cẩm, Tư Lệ Đình cảm thấy thật không thể nào mà tưởng tượng nỗi, sau lưng nổi cả da gà.

Cố Cảm khẽ nhếch miệng, tay đặt lên đầu của Tư Lệ Đình và nói: “Cục cưng Đình ngoan rồi mẹ mua kẹo cho con ăn nhé.”

Cơ thể bị Tư Lệ Đình đè trên giường: “Cẩm Khê, nếu như em không quên chuyện lúc trước đi thì đừng nghĩ đến chuyện có thể bước xuống giường.”

Cố Cảm cười xinh xắn: “Được được được, em sẽ quên, em quên là được chứ gì, đừng làm loạn nữa, đi ngủ đã.”

Tư Lệ Đình tắt đèn, rồi lại ôm Cố Cẩm vào trong lòng, trong mắt lại xẹt qua một tia sáng sắc bén. Những chuyện trước đây đã quên bỗng tháp thoáng lướt qua trong đầu anh.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 572


Chương 572:

Những ngày tiếp theo cứ trôi qua lẳng lặng trong bận rộn, Cố Cẩm vội vàng xử lí dự án lớn tiếp theo, mỗi ngày cô đều cô đều vội vã quay cuồng như một con quay vậy.

Mà Tư Lệ Đình đã giải quyết tận gốc chuyện ở Mĩ rồi, đã tự cắt đứt mọi đường lui của mình. Đồng thời anh cũng cắt đứt mọi sự uy h**p của Nam Cung Huân, tạm thời hai người không cần phải lo lắng đến sự đe dọa của Nam Cung Huân.

Mọi chuyện bắt đầu phát triển theo hướng tích cực hơn.

Nam Cung Mặc biết chuyện của Tư Lệ Đình ở Mĩ, anh vừa bắt ngờ vừa nễể phục. Ban đầu anh còn tưởng rằng anh ấy sẽ từ bỏ cơ.

Không ai biết đột nhiên anh ấy lại làm một chuyện rất dứt khoát chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, để ngăn cản mọi tai họa.

Không lo về Tư Lệ Đình nữa mà bây giờ anh lại quay sang lo lắng cho Nam Cung Huân. Đây là lần đầu tiên anh đấu với Tư Lệ Đình đến tận mức độ này, đây quả thực là một chuyện không ai có lường trước được.

Nam Cung Huân tuy là không bị tổn thất gì về mặt kinh tế nhưng đã thiệt hại rất lớn về mặt tinh thần.

“Anh, anh về đây đã lâu như vậy, anh không định trở lại Mĩ xem tình hình thế nào sao?”

Sau khi trải qua những chuyện này, tình cảm của hai người đã tốt hơn trước rất nhiều, ít nhất là so với trước kia lúc ở nhà, nhìn thấy anh thì anh toàn đi đường vòng chứ không bao giờ chủ động mở lời.

Nam Cung Huân liếc sang nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng: “Em muốn anh từ bỏ sao?”

“Anh, trước kia tình cảm của Cố Cẩm đối với Tư Lệ Đình sâu đậm như vậy, đến cả sự sống chết cũng không thể khiến hai người họ xa cách, vậy thì… nhân dịp bây giờ tình cảm của anh đối với cô ấy còn chưa đến mức quá sâu đậm thì lựa chọn tốt nhất là buông tay.”

Nam Cung Mặc tốt xấu như thế nào đi chăng nữa thì cũng là em trai của anh, dù ít dù nhiều thì cũng hiểu được phần nào tính cách của anh.

Có Cẩm là một người rất ưu tú và thu hút, đây là điều chắc chắn. Nếu không thì sẽ không thu hút được sự yêu mến của nhiều người như vậy.

Nam Cung Huân bắt đầu tính và nhận ra mình cũng không có thời gian vài ngày nữa, thích thì đương nhiên là thích, nếu không thì anh đã không cố gắng theo đuổi mà không bỏ cuộc.

Nhưng để mà nói rằng chỉ trong thời gian vài ngày ngắn ngủi mà yêu sâu đậm đến như vậy thì Nam Cung Mặc cũng không tin.

Anh cũng có thể hiểu được tình yêu của Tư Lệ Đình sâu đậm như vậy dù sao cũng dựa trên tình cảm và thời gian.

Tình cảm mà Nam Cung Huân dành cho Cố Cẩm cùng lắm cũng chỉ hơn sự thích thú, hiếu kì, hứng thú một chút mà thôi.

Cũng như anh từ trước đến giờ, vừa mới bắt đầu đã bị cô ấy thu hút hoàn toàn. Nhưng khác với Nam Cung Huân, sau khi trưởng thành dần theo hoàn cảnh thì anh hiểu ra một đạo lí.

Những gì vốn dĩ không thuộc về bản thân mình thì cũng sẽ tan biến, chỉ có từ bỏ đúng lúc mới là cách tốt nhát, và trở lại mối quan hệ bạn bè thì sẽ tốt hơn.

Nam Cung Huân từ nhỏ đã là anh cả trong nhà họ Nam Cung, mọi người đều xem anh là người sẽ thừa kế nên cũng đặt ra cho anh những tiểu chuẩn cao hơn người bình thường.

Có lẽ bởi vì sự xuất hiện của anh đã mang đến cho anh một cảm giác đề phòng nhất định, tính cách của anh ấy cũng trở nên chuyên quyền độc đáo hơn, chỉ cần anh muốn có cái gì thì nhất định phải đạt được, tuyệt đối sẽ không cho người khác có được cơ hội.

Bản thân anh cũng không dám tranh giành với anh trai, cũng không muốn tranh giành với anh, những người cạnh tranh với anh trên thương trường cũng không thể thắng được anh ấy.

Không giống với Tư Lệ Đình, anh là một người cũng có ngoại hình xuất sắc như anh ấy nhưng anh còn là một người đàn ông có vô số thủ đoạn nham hiểm.

Hai người đàn ông có thân thế lợi hại cùng tụ họp lại. Làm sao anh có thể chịu đựng được khi đối mặt với người phụ nữ quan trọng nhất của Tư Lệ Đình được.

Cho dù là khi hai người đối đầu với nhau thì ắt sẽ xảy ra đầu rơi máu chảy nhưng anh ấy cũng sẽ không chịu thua, Tư Lệ Đình đã sử dụng rất tốt chiêu rút củi dưới đáy nồi, giải quyết tận gốc.

Tuy có thể có hơi đáng tiếc về triển vọng tương lai nhưng về mặt kinh tế thì anh ấy cũng không thiệt hại gì, mà hơn nữa sau này sẽ không phải lo lắng thêm.

Người đàn ông như vậy mới có thể sánh vai với Nam Cung Huân, Nam Cung Huân đối với Cố Cảm chính là một loại chấp niệm, một loại chấp niệm mà không thể đạt được.

Bây giờ anh còn có nhiều h*m m**n cạnh tranh với Tư Lệ Đình hơn mà những nguyên nhân khách quan này làm cho anh không muốn từ bỏ.

Chỉ nói về khía cạnh tình cảm thôi thì tình cảm của anh đối với Cố Cẩm có thể sâu sắc đến mức nào chứ? Một người đàn ông thông minh như anh sau khi buông tay thì sẽ có thể nhanh chóng quên đi.

Nhưng anh ấy cứ không buông tay mà có vẻ như muốn đấu với Tư Lệ Đình đến cùng đến khi một mắt một còn thì thôi.

“Buông tay? Em tưởng là anh sợ anh ta sao?” Nam Cung Huân hừ lạnh một tiếng.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 573


Chương 573:

“Anh à, em nhận được thông tin, công ty trong nước của anh cũng gặp phải trở ngại không khác gì, chuyện này không phải là do Tư Lệ Đình chèn ép anh sao? Bọn anh cần gì phải làm đến mức như thế này chứ? Anh ấy đã từ bỏ những công ty ở Mĩ rồi, cỗ phần cũng đã bán được hơn ba mươi nghìn tỉ, trong tay anh ấy có một khoản vồn rất dồi dào. Nếu như em đoán không nhằm thì đây cũng là một nguyên nhân vì sao anh Áy lại tự tiệt đường lui của mình như vậy. Dự án đó của Cố Cẩm cần một nguồn vốn điều lệ lớn, anh ấy bán hết cổ phần đi thì sẽ có thể hoàn toàn ủng hộ Cố Cẩm. Có anh ấy tương trợ, Cố Cẩm sẽ không thể nào thất bại được.”

Nam Cung Huân không muốn chấp nhận chuyện này là thật, người đàn ông đó vì Cố Cẩm mà có thể làm được bắt kì chuyện gì, điều này khiến cho Nam Cung Huân cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng.

Anh ta có thể làm thì chẳng nhẽ anh cũng không thể làm ư? Chỉ là Có Cẩm đến một cơ hội cũng không cho anh.

“Thế thì làm sao? Ít nhất trong tay anh vẫn còn một quân bài chưa lật!”

“Anh, thị trường chính của anh là ở Mĩ và châu Âu, máy năm nay anh mới bắt đầu chuyển về nước dần dần. Bây giờ vì mối quan hệ với Cố Cảm, anh ngăn cản sự phát triển của anh ấy ở Mĩ, anh ấy sẽ ngăn cản sự phát triển của anh ở trong nước. Hai anh hà cớ gì mà phải làm như vậy chứ?”

Ánh mắt của Nam Cung Huân tràn đầy sự bướng bỉnh, ngang tàng: “Đấu, anh nhất định phải đấu với anh ta đến cùng.”

“Ôi trời…”

Tập đoàn Hoàng Đề.

Tư Lệ Đình ngồi vào bàn làm việc, trông thấy máy vi tính ở trước mặt chỉ chít số liệu. Lâm Quân gõ cửa rồi đi vào.

“Cậu chủ, quy trình cổ phần đã hoàn thiện xong, có rất nhiêu công ty muôn mua lại, trong đó có Nam Cung Huân và nhà họ Cố, anh định bán cho ai ạ2”

Lâm Quân còn tưởng rằng Tư Lệ Đình sẽ trực tiếp cắt lời nói rằng nhà họ Cố. Dựa vào mối quan hệ của anh với Cố Cẩm, chẳng phải là có câu nói nước phù sa không chảy ruộng ngoài hay sao.

Mà hơn nữa, nếu bán cho nhà họ Cố thì Nam Cung Huân sẽ không thể cản trở sự phát triển nữa, trong tương lai tình thế thay đổi thì lại có cơ hội để mua lại cổ phần về tay.

Ánh mắt của Tư Lệ Đình xẹt qua một ý lạnh lùng: “Cậu đi nói với Nam Cung Huân rằng nếu anh ta muốn mua thì phải thêm sáu nghìn tỉ.”

Trước kia vì muốn nhanh chóng trở về bên Có Cẩm nên phải nhanh chóng bán đi nên mới đưa ra mức giá thấp như vậy.

Ai mà biết được Nam Cung Huân lại đột nhiên muốn mua, làm sao anh có thể để cho anh ta giành được món lời này chứ, hơn nữa chẳng phải là anh ta muốn tài trợ cho Cố Cảm sáu nghìn tỉ hay sao?

Lâm Quân bắt ngờ nói: Bán cho công ty khác thì giá sẽ đều thấp, có mỗi Nam Cung Huân lại đòi thêm sáu nghìn tỉ nữa, lúc nhận được thông tin này Nam Cung Huân sẽ tức chết mắt.

“Được lắm Tư Lệ Đình! Dám tính kế để đè đầu tôi.”

“Anh, em còn nghỉ ngờ anh với anh ấy mới là anh em đấy, tính cách của hai người giống nhau quá đi, đều không bao giờ chịu thua.”

“Anh ta muốn chơi tôi thì tôi sẽ chơi lại với anh ta.” Nam Cung Huân mở máy vi tính lên rồi tính toán, đánh giá một lúc. Máy công ty đó của Tư Lệ Đình kinh doanh rất tốt, hai năm nữa sẽ trở nên hùng mạnh, sáu nghìn tỉ này thực ra cũng không đắt tí nào, mình cũng sẽ không lỗ.”

Chỉ có điều anh ta bán cho người khác với giá thấp, nhưng bán cho anh lại tăng giá, anh cảm thấy vô cùng khó chịu vì giọng điệu này của anh ta.

“Anh ta dám bán thì anh dám mua.”

“Anh, tăng thêm sáu nghìn tỉ nữa là gần sáu mươi nghìn tỉ rồi, cứ cho là vốn liếng nhà chúng ta giàu nhưng cũng chưa chắc đã có nhiều vốn lưu động như vậy? Cho dù là mua công ty của anh ấy thì không lỗ nhưng chỉ trong một lúc mà tiêu hao nhiều vốn lưu động như vậy thì một khi gặp phải khó khắn trục trặc thì phải làm sao đây?”

Nam Cung Huân nói với vẻ lạnh lùng: “Đây không phải chuyện mà em phải lo lắng.”

Văn phòng làm việc của Cố Cẩm, Tiểu Đài đi rất nhanh vào trong nói: “Cô chủ, vừa mới nhận được tin rằng, anh Tư Lệ Đình đã bán cổ phần đi rồi.”

“Hả, bán cho ai vậy?” Cố Cẩm vừa mới nghe những lời Tiểu Đào nói liền biết rằng tình hình đã thay đổi rồi.

Tuy rằng mỗi ngày hai người đều ở bên nhau nhưng không ai nhắc đến bắt kì chuyện gì ở công ty, Cố Cẩm cứ tưởng rằng kể cả khi cô không nói gì thì Tư Lệ Đình sẽ bán lại cổ phần cho nhà họ Có.”

“Nam Cung Huân.” Tiểu Đào nhìn qua biểu cảm của Cố Cảm, hy vọng chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai người họ.

Không ngờ rằng trên khuôn mặt của Cố Cảm không để lộ ra bất kì cảm xúc nào, Tiểu Đào lại nhìn cô, cô và Tư Lệ Đình đồng cam cộng khổ, làm sao có thể vì chuyện tiền bạc mà cãi nhau chứ.

Huống hồ Tư Lệ Đình còn để lại cho cô cổ phần trị giá hơn ba nghìn tỉ, cô có vị trí như thế nào trong lòng anh thì Có Cảm là người hiểu rõ hơn ai hết.

“Cô chắc chứ?”

“Chắc chắn, tin tức vừa mới nhận được, nghe nói lúc anh Tư Lệ Đình bán cho Nam Cung Huân đã tăng giá thêm sáu nghìn tỉ.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 574


Chương 574:

“Nam Cung Huân mua rồi sao?”

“Vâng, đã mua rồi, người của cả hai bên đang trong quá trình làm việc, cô chủ nói xem, hai người đàn ông này cũng thật kì lạ.”

Cố Cẩm khẽ nở một nụ cười: “Thôi bỏ đi, kệ bọn họ đi.”

Chú ba cũng không phải là người dễ dàng để cho người khác đè đầu cưỡi cổ. Nếu như anh ấy đã quyết định rồi thì cô cũng sẽ không nói thêm gì nữa, đây là chuyện của những người đàn ông, Có Cẩm cũng không muốn tham gia vào.”

“À phải rồi, thiệp mời của tiệc tối hôm nay đã gửi xong hết rồi chứ?”

“Vâng, đã gửi đến hầu hết những công ty lớn nổi tiếng trong nước rồi. Cô chủ, tại sao tại sao lại quyết định tổ chức trên du thuyền vậy? Tôi nghe nói trước kia ở trên du thuyền đã từng xảy ra chuyện.”

“Đã có một lần xảy ra sự có thì cả đời này không thể đến gần nữa? Lần này chẳng qua là tôi muốn quen biết những người có tiếng trong nước mà thôi.”

Nếu như chỉ là một bữa tiệc thông thường thì sẽ có rất nhiều nhà báo, truyền thông trà trộn vào, tôi rất lười phải đi đối phó với truyền thông.”

Dù sao thì trước đây tôi xuất hiện trước công chúng với tư cách là một diễn viên, bây giờ chỉ trong chốc lát đã bước lên là Tổng giám đốc của một tập đoàn đa quốc gia, sự bắt ngờ này chẳng phải là một miếng mồi ngon để truyền thông điên cuồng moi móc thông tin hay sao.

Cố Cẩm cũng không phải là không muốn lộ diện, mà là không muốn đi đối phó với những phóng viên, nhà báo lá cải.

Ở trên du thuyền sẽ có sự kiểm soát chặt chẽ, một khi du thuyền rời khỏi thì sẽ không có phóng viên nào có thể lên được.

Tất nhiên, Có Cẩm quyết định tổ chức trên du thuyền còn có một nguyên nhân khác, Tư Lệ Đình đã làm nhiều chuyện vì cô như vậy, cô cũng muốn mang đến cho anh một niềm vui bắt ngờ.

“Cô chủ suy xét cũng đúng, tôi không thấy anh Tư Lệ Đình ở trong danh sách thiệp mời, cô chủ đã quên anh ây hay là “Tôi sẽ đích thân gửi thiệp mời cho anh áy.”

“Tôi cảm thấy như vậy cũng đúng, làm sao cô chủ có thể quên gửi thiệp mời cho anh ấy được chứ.”

Có Cẩm nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Tiểu Đào, để đề phòng có người gian lận, cô hãy đích thân đi bài trí những việc ở trên du thuyền đi.”

“Vâng ạ.”

Nhìn qua nhìn lại rồi nói: “Không có việc gì thì tan làm sớm đi, tôi đi trước đây.”

Cố Cẩm tắt máy vi tính đi, vừa hay cô cũng đã giải quyết xong hết chuyện của hôm nay rồi nên hôm nay cô sẽ đi đón Tư Lệ Đình tan làm.

Hai người cũng không hẹn trước, nói chung là ai tan làm trước thì đến công ty của đối phương.

Có Cẩm chuẩn bị đến bãi để xe để lấy xe thì có một người đứng ở trước mặt ngăn cô lại.

“Chị, tôi cầu xin chị hãy giúp tôi.”

Chị sao? Cố Cẩm nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình có chút gì đó quen thuộc, có thể là người mà cô đã từng gặp.

“Cô là?”

“Em là Tô Mộng đây! Chị, Em biết là chị hận em, nhưng chị cũng không thể vì hận em mà giả bộ không nhận ra em chứ.”

Thì ra cô ta là Tô Mộng, thảo nào cảm thấy rất quen, Cố Cẩm cũng chẳng có thiện cảm với người em mà từ trước đến nay chưa từng coi cô là chị gái ruột này.

Nghĩ đến chuyện trước kia cô nghĩ cho nhà họ Tô nên phải chấp nhận cái giá chín mươi tỉ để bằng lòng làm lá chắn cho Đường Minh.

Chín mưới tỉ đó cô không động vào một chút nào mà chuyển toàn bộ cho nhà họ Tô. Nhưng đến một chút quần áo trang sức mà bọn họ cũng không nỡ mua cho cô thì thôi.

Nhưng trái lại, cô không tiếc khi đưa tiền cho Tô Mộng nhưng lúc ở cửa hàng Tô Mộng lại không muốn mua quần áo cho cô.

Thậm chí, vì một bộ quần áo mà cô cũng phải quỳ gói để cầu xin người khác, néu không có Tư Lệ Đình bảo người mang thẻ ngân hàng đến thì không biết cô sẽ bị Tô Mộng giày vò đến mức như thế nào nữa.

Để có được Đường Minh, Tô Mộng đã làm ra biết bao nhiêu chuyện, giả vờ mang thai để được gả vào nhà họ Đường để rồi cuối cùng nhận lại sự kì thị.

Đến khi sau này khi xảy ra chuyện, cô bị mắt trí nhớ nên không hiểu rõ lắm, trên tài liệu cũng không ghi rõ.

Tóm lại, việc Tô Mộng xuất hiện ở đây chắc chắn là có vấn đề, Cố Cẩm chau mày, cô không muốn dính líu một chút nào với cô ta.

“Xin lỗi, tôi không phải Tô Cẩm Khê, cô nhận nhằm người rồi, nhờ cô tránh ra cho.”

Tô Mộng kéo lấy quần áo của cô nhất định không buông: “Không, em biết chị chính là Tô Cảm Khê. Chị à, em biết là trước kia em đã có lỗi với chị, bây giờ trong nhà xảy ra chuyện như vậy, chỉ có chị mới có thể giúp được bọn em thôi.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 575


Chương 575:

Thì ra lại đến tìm cô để lợi dụng, cái loại người nhà như cô ta trước sau vẫn vậy khiến cho người ta cảm thất buồn nôn.

“Tránh ra, tôi không có nhiều thời gian rảnh để nghe cô nói nhảm như vậy đâu.” Những suy nghĩ trong đầu Có Cẩm chỉ có Tư Lệ Đình, tối nay làm gì cho anh ấy ăn đây?

Tô Mộng nhìn người phụ nữ đang lơ đãng kia, mặt của cô vẫn giống như trước đây nhưng khí chất trên người lại hoàn toàn khác trước.

Trước đây Tô Cẩm Khê hiền lành rất dễ xiêu lòng, chỉ cần người khác nói một chút với cô thôi thì cô sẽ lập tức thuận theo.

Bạch Tiểu Vũ đặc biệt đến nói với cô ta rằng Tô Cẩm Khê đã trở về rồi, người phụ nữ mà lần trước cô ta gặp trong yến hội chính là Tô Cảm Khê.

Tô Mộng van xin nhìn Cố Cẩm: “Chị, những gì trước kia chị làm cho nhà họ Tô tụi em đều nhìn thấy rõ cả. Em biết có lẽ em đã làm sai rồi, em không dám mong chị sẽ tha thứ cho em, nhưng từ nhỏ ba đã tốt với chị. Giờ ông ấy bị bệnh tim phải nằm viện, tiền thuốc men chữa bệnh mỗi ngày đều rất cao, nếu như muốn chữa khỏi bệnh của ông ấy thì nhất định phải đi ra nước ngoài làm phẫu thuật bắc cầu tim. Nhà họ Tô đã xong đời rồi, giờ ngay cả tiền làm phẫu thuật cho ba cũng không có nữa, coi như là vì ba, chị mau cứu ba đi.”

“Nói xong rồi?” Cố Cẩm lẳng lặng chờ cô ta nói hét, từ đầu đến cuối vẻ mặt cô đều rất bình tĩnh, tựa như người mà Tô Mộng nói đến chẳng qua là một người lạ mà thôi.

Đối với cô mà nói thì ba Tô cũng giống như người lạ vậy, dù sao chuyện đã qua cô cũng không còn nhớ, nhà họ Tô chỉ mang đến đau đớn cho cô thôi.

Tóm lại cô không có thấy được nhà họ Tô đã từng làm chuyện gì tốt cho cô cả, cô giống như một con cờ, bị người ta lợi dụng hết lần này tới lần khác.

Tô Mộng không ngờ tới cô ta đã nói nhiều như vậy nhưng mà vẻ mặt của Cố Cẩm lại không thay đổi một chút xíu nào, không phải luôn nói rằng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời hay sao.

Dù có qua hai năm đi nữa thì cô cũng nên giống như trước kia chứ.

“Chị, chị sẽ giúp ba đúng không?”

Có Cẩm lạnh lùng kéo cô ta qua một bên: “Nói xong thì rời khỏi chỗ này ngay đi, tôi còn có việc, không có thời gian hầu cô.”

“Tô Cẩm Khê, chị quên rồi sao, chị họ Tô đầy!”

Giờ phút này Tô Mộng còn chưa biết thân phận thật sự của Cố Cẩm, chỉ biết rằng cô là chủ tịch công ty giải trí từ trên báo thôi.

Một người chủ tịch tùy tiện cũng có thể lấy ra máy triệu, huống chỉ ba tô còn nuôi cô nhiều năm như vậy.

Trước khi đến Tô Mộng chắc chắn một trăm phần trăm, Tô Cảẩm Khê sẽ bị cô ta dắt mũi như nhiều năm trước thôi.

Trước kia mỗi tháng cô sẽ cầm tiền đi làm thề cho cô ta, cô ta muốn cái gì, chỉ cần cô có thể mua được thì sẽ mua cho cô ta.

Thứ phụ nữ ngu ngốc như cô thì chỉ cần cô ta nói thêm vài câu là được không phải sao?

Sau khi đến cô ta mới biết Tô Cẩm Khê thật sự không còn giống như trước kia nữa, cô giống như một con rắn độc lạnh lẽo, máu lạnh.

“Cô Tô à, có lẽ cô đã hiểu nhằm một chuyện, tôi không phải họ Tô, tôi họ Cố. Nếu nhà cô xảy ra chuyện thì cô nên nhanh đi lo cho người nhà cô đi, chớ có lãng phí thời gian ở chỗ tôi.”

“Nếu như em có cách gì đó thì chị cho là em sẽ đến cầu xin chị sao?”

Từ nhỏ đến lớn Tô Mộng luôn được ba mẹ xem như bảo.

bối nâng trên lòng bàn tay, có bao giờ cô ta phải làm những chuyện thế này đâu?

“Cho tới bây giờ tôi cũng không có bắt cô đến cầu xin tôi.”

Có Cẩm không để ý tới Tô Mộng nữa mà trực tiếp lên xe, mặc kệ người phụ nữ đang liều mạng vỗ cửa kính, cô lái xe rời đi.

Từ lâu sống chét của nhà họ Tô đã không còn liên quan gì tới cô, nếu nói cô còn một chút tình cảm với nhà họ Tô, vậy thì phần tình cảm này không phải là yêu mà là hận.

Ban đầu, khi trong có người phá hỏng hôn lễ của cô và chú ba, rõ ràng ba Tô và mẹ Tô đều biết rất rõ cô không phải là con gái nhà họ Tô. Chỉ cần bọn họ có thể đứng ra nói một câu thì cả đống chuyện tiếp theo sẽ chẳng xảy ra rồi.

Cô một lòng một dạ vì bọn họ, cuối cùng quay đầu lại rơi vào kết cục thế này, Cố Cẩm nghĩ lại một chút liền cảm thấy buồn cười.

Hôm nay nhà họ Tô gặp nạn, vậy mà Tô Mộng vẫn còn mặt mũi đi gặp cô, cũng không biết làm sao lúc trước bản thân cô có thể lớn lên trong loại gia đình như vậy.

Đến đón Tư Lệ Đình, tâm tình của Cố Cẩm đã khá hơn nhiều.

“Tô tô, ai chọc em giận rồi? Anh thấy sắc mặt em không được tốt lắm.”

“Không có gì, Tô Mộng tới tìm em, kêu em bỏ tiền ra chữa bệnh cho ba cô ta, cũng còn ghê gớm lắm.” Cố Cẩm hừ lạnh một tiếng.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 576


Chương 576:

Chuyện nhà họ Tô Tư Lệ Đình cũng biết tương đối, dầu gì mẹ anh cũng là người nhà họ Tô.

“Bệnh của câu quả thật khá là phiền phức.” Tư Lệ Đình đột ngột đổi cách xưng hô.

Trước vẻ mặt kinh ngạc của Cố Cẩm, Tư Lệ Đình giải thích: “Tô Tô, em đừng có hiểu lầm, anh gọi ông ta một tiếng cậu chỉ vì mẹ anh thôi. Nếu như trước kia bọn họ đối xử tốt với em khi em ở nhà họ Tô thì khi nhà họ Tô gặp nạn anh nhất định sẽ dang tay ra trợ giúp, nhưng ông ta không xứng. Từ nhỏ đến lớn không hề cho em cảm nhận được một chút tình thân, anh đau lòng em còn không kịp thì sao có thể giúp họ chứ?”

Lúc này Cố Cẩm mới cười một tiếng: “Em cũng biết là chú ba đứng về phía em mà.”

“Tô Tô, em nói xem, có phải chúng ta chính là duyên trời định không, vốn tưởng rằng em là người nhà họ Tô, ai biết đâu vòng tới vòng lui một hồi anh mới là con nhà họ Tô.”

“Chú ba à, bây giờ em càng tò mò về thân phận của anh hơn.”

Sau khi trải qua chuyện đêm đó điều Có Cẩm để ý nhất là thân phận thật sự của Tư Lệ Đình, với người cha có đôi mắt xanh sapphire giống anh cuối cùng là thần thánh phương nào.

“Một ngày nào đó sẽ được phơi bày ra thôi.” Mắt Tư Lệ Đình tối sầm lại, anh tin ngày đó không còn xa nữa.

“Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa, tối nay mình đi ăn bò bít tết đi.”

“Em nói ăn gì thì ăn cái đó, nếu ăn bò bít tết thì phải kết hợp với rượu vang đỏ mới có bầu không khí, tối này về chỗ kia của anh ngủ, sẵn anh lấy chai rượu vang đỏ cất trong hầm ra uống.”

“Cũng được.”

Lúc hai người ở bên người là nhân vật làm rung trời chuyển đất, còn khi ở riêng với nhau thì họ chẳng khác gì mắy cặp đang yêu nhau bình thường cả.

Tư Lệ Đình cực kỳ chiều Cố Cảm, Cố Cẩm cũng rát dịu dàng với anh, hai người chẳng bao giờ cãi nhau cả.

Sự ăn ý của hai người họ khiến bát kể ai nhìn cũng thấy đó là một cặp vợ chồng điển hình.

Một người đàn ông như Tư Lệ Đình sẽ cùng Cố Cẩm đi dạo siêu thị, mua cho nhau thức ăn mà cả hai thích.

Khi Cố Cẩm mua đồ ăn thì anh sẽ vòng qua gian bán đồ ăn vặt mua đồ ngọt và đồ ăn vặt mà cô thích.

Cặp đôi bên cạnh lại cãi nhau vì đồ ăn vặt, chàng trai cướp sô cô la trong tay cô gái, cô gái buồn buồn không vui nói: “Mua một hộp đi mà, lâu rồi em chưa được ăn đó.”

“Cô ăn nhiều thế không sợ sẽ béo lên hay sao? Ăn máy thứ dễ béo này sẽ bị béo lên, cô mà béo lên thì tôi sẽ không cần cô nữa.”

“Ông xã, không phải em đã giảm cân rồi hay sao?”

“Giảm có một kí cũng bảo gần à? Cô có biết là tôi rất xấu hổ khi dẫn cô ra ngoài không, bạn gái người ta gầy như muốn lồi cả xương sườn, cô nhìn lại cô chút đi, nếu tháng này cô không thể giảm cân được thì chúng ta chia tay đi.”

“Ông xã, đừng đừng đừng, em không ăn nữa, em sai rồi, anh đừng chia tay với em mà.”

Cố Cẩm nhìn cô gái cao 1m65, nặng chắc khoảng sáu mươi kg, không tính là gầy những cũng không có khoa trương như người đàn ông kia nói.

Cố Cẩm tháy cô gái này cùng lắm là hơi mập chút thôi, tỷ lệ cơ thể cũng rất cân đối, cùng lắm chỉ muốn ăn một chút sô cô là thôi mà, vậy mà người đàn ôn này lại nói ra máy lời quá đáng như vậy.

Khi cô đang ngắn người thì Tư Lệ Đình đầy một xe đầy đồ đến: “Tô Tô, em mua thịt xong rồi à?”

“Xong rồi, chú Ba à, sao anh lại mua nhiều đồ ăn vặt vậy chứ? Hơn nữa máy thứ này không phải cùng một loại à?”

Cố Cẩm nhìn thấy có tới năm sáu bịch khoai tây chiên cùng loại, khi nãy người phụ nữ kia chỉ lấy một bịch sô cô la nhỏ đã bị người đàn ông trách mắng đến cỡ đó.

Nhìn lại một chút thứ Tư Lệ Đình mua cho cô, anh lấy hộp sô ca cùng hãng mà loại lớn nhất, mua tổng cộng năm hộp.

“Không phải làn trước thấy em thích ăn khoai tây chiên hãng này hay sao, anh liền mua tất cả các vị cho em ăn.

Hơn nữa không phải em nói em thích ăn sô cô la loại này hay sao? Anh thấy còn có máy vị khác, nào là hạt phỉ, đậu phộng, sô cô la trắng, sô cô la đen đều mua một chút, về nhà em ăn thử một chút xem sao. Còn có, em thích ăn sữa chua, anh biết em thích vị dâu tây, anh đã mua sữa chua vị dâu tây cũng mỗi hãng cho em rồi.”

Nhìn người trước mặt này hoàn toàn khác với người đàn ông khi nãy, một người đàn ông có yêu bạn hay không qua những chỉ tiết này đều có thể nhìn ra được.

“Chú Ba à, mấy này toàn là đồ dễ béo đó, anh không sợ em béo à?”

“Béo chút mới tốt, khi sờ sẽ càng mềm hơn.” Tư Lệ Đình không ngần ngại chút nào: “Có thể nuôi cho em thành trắng trắng mập mập là vinh hạnh của anh, anh sẽ có cảm giác thành tựu!”

“Vậy nếu em béo rồi xấu đi, anh còn thích em không?” Cố Cầm nghĩ tới lời người đàn ông kia nói, cố ý hỏi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 577


CHương 577:

“Tô Tô, em không tin anh hả? Chẳng lẽ anh thích em là vì vẻ ngoài của em à? Anh không phủ nhận là em rất xinh đẹp, nhưng mà trên đời này không chỉ có mỗi mình em đẹp nhất đâu nha? Nếu vì vẻ ngoài của em thì anh sẽ đi tới nước này với em à? Lần sau em mà còn hỏi câu này anh sẽ giận đấy! Anh thích em là chỉ vì đó là em, dù cho em có béo hay gầy, có đẹp hay xấu, em vẫn là em, là Tô Tô có một không hai trong lòng anh.”

Những lời này khiến trái tim Cố Cẩm thấy thật ám áp, trong vô vàn người như: thế cô lại có thể gặp được Tư Lệ Đình đã là chuyện không dễ dàng gì rồi, anh còn hét lòng mà đối xử tốt với cô như vậy, Cố Cẩm cảm thấy có lẽ đời trước cô đã cứu cả dải ngân hà.

Tư Lệ Đình không biết biến hóa trong lòng của cô, anh kiểm tra chiến lợi phẩm của mình, lẫm bẩm trong miệng: “Quên mua bánh quy rồi, Tô Tô thích ăn bánh quy có nhân nhất, Tô Tô em đợi anh quay lại lấy.”

Nói xong Tư Lệ Đình đã nhanh chống đẩy xe nhỏ rời đi, chẳng thèm để tâm đến ánh mắt máy cô gái nhìn anh ở bên cạnh.

Anh không hề cảm thấy người có thân phận như anh thì đi tới siêu thị mua đồ ăn vặt thì có gì kỳ lạ, hay sẽ ảnh hưởng gì tới hình tượng của anh gì đó không, trong lòng anh chỉ có một mình Cố Cẩm thôi.

Tô Tô thích ăn bánh quy có nhân, phải mua nhiều một chút, phòng khi cô muốn ăn lại không có.

Trước kia những chuyện như thế này đều để người giúp việc làm, khi Tư Lệ Đình tự mình làm anh không hề cảm thấy mắt kiên nhẫn mà còn cảm thấy rất ngọt ngào.

Có Cẩm đi theo bên cạnh anh đi tính tiền, trong siêu thị có vài người nhận ra thân phận của Có Cẩm.

“Đó không phải là diễn viên nhỏ rất hot khoảng thời gian trước sao? Trời ơi, cô ấy đang ở cùng một người đàn ông.”

“Sao tôi lại cảm thấy người đàn ông này nhìn quen quen, giống như đã gặp ở đâu rồi ấy.”

“Má ơi, đây không phải là chủ tịch của Đề Hoàng à?”

“Đó là playboy đó, người đẹp như vậy mà bị mù.”

“Nhưng mà cậu không cảm thấy người đó nhìn thật xứng đôi sao, ánh mắt người đàn ông nhìn người phụ nữ muốn tràn ra nước rồi.

Cậu có thấy tên playboy nào mà không tặng quần áo hay túi xách mà lại đi siêu thị mua thức ăn với phụ nữ không?

Hơn nữa còn mua nhiều đồ ăn vặt vậy cho người phụ nữ: đó, nhìn kiểu gì cũng thấy đó là một người đàn ông tốt cả.”

“Khoan đã, cô ấy phát hiện chúng ta chụp trộm cũng không quan tâm tới, chẳng phải minh tinh sợ nhất là chuyện tình cảm bị lộ ra ánh sáng sao?”

“Mau nhìn, mau nhìn kìa, bọn họ nắm tay nhau.”

Những người nhiều chuyện thảo luận vô cùng náo nhiệt, dẫu sao trong mắt họ chuyện hai người nắm tay nhau là chuyện không thể ngờ tới.

Một tay Tư Lệ Đình đẩy xe, tay còn lại không quên đan mười ngón tay vào nhau với Cố Cẩm, cách thật xa cũng có thể cảm nhân được sự ngọt ngào của bọn họ.

“Tô Tô, bị người khác phát hiện rồi, em không sao chứ?”

“Không sao đâu, chú Ba à, chúng ta nên công bố rồi.”

Tô Mộng không thu hoạch được gì trở lại bệnh viện, chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi mà mẹ Tô đã già đi rất nhiều.

Ba Tô vừa ngã một cái, nhà mẹ mà bà ta có thể dựa vào cũng theo đó mà đỏ, thế giới của bà ta như bị sụp đồ vậy.

Tiền viện phí mỗi ngày của ba Tô trở thành một chuyện khó khăn, giống như có một đôi tay đang âm thầm thúc đầy tất cả mọi thứ vậy.

Biết tin Cố Cảm chính là Tô Cẩm Khê, lúc này trong lòng bà ta mới dâng lên chút hy vọng.

Thấy Tô Mộng u rũ cúi đầu trở lại, bà ta vội vàng lại đón: *Sao rồi? Nó có chịu không?”

“Không chịu, Tô Cẩm Khê giống như biến thành một người khác vậy, dù cho con có nói thê thảm cỡ nào đi nữa thì cô ta cũng không động lòng. Một người không thể nào thay đổi lớn như vậy, cô ta cũng nói mình không phải Tô Cẩm Khê, mẹ, nói không chừng là tụi mình nhận làm người rồi?”

“Không thể nào, nó chắc chắn là Tô Cẩm Khê, có phải con không có nói chuyện với nói đúng không?”

“Không phải nguyên nhân tại con mà là do Tô Cẩm Khê hoàn toàn biến thành người khác, mẹ, mẹ không nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của cô ta đâu, mẹ thấy cũng sẽ phải kinh ngạc.”

“Con chuột còn có thể biến thành mèo à? Lúc trước nó rất dễ dụ, con khen nó vài ba câu là được.”

“Mẹ, cô ta hoàn toàn không có nghe lời con nói, dù con có nói gì thì cô ta cũng chỉ cái biểu cảm đó, giống như không nghe thấy vậy, con cảm thấy có thể cô ta thật sự không phải là Tô Cảm Khê.”

“Khoan hẳn quan tâm nó có phải hay không, chuyện phẫu thuật của ba con không thể kéo dài nữa, chúng ta phải mau chuẩn bị tiền đã, nếu bên Tô Cẩm Khê không có cách nào thì chúng ta chỉ có thể nghĩ cách từ chỗ kẻ khác.”

“Cách gì?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 578


Chương 578:

“Không thể trông cậy vào Tô Cẩm Khê, dù gì Tư Lệ Đình cũng là người nhà họ Tô, nó còn phải gọi ba con một tiếng cậu, nó không thể nào thấy chết mà không cứu được, mẹ tra được nó vừa mới bán một số cổ phần ở nước Mỹ, trên tay có gần đến sáu mươi nghìn tỷ tiền vốn.”

Tô Mộng nghe được câu này cũng sáng cả mắt: “Sáu mươi nghìn tỷ? Mẹ, mẹ không tính sai chứ!”

“Đây là do một người bạn cũ của mẹ nói cho mẹ, cho là không có sáu mươi nghìn tỷ, giá trị con người ban đầu của nó cũng không ít, một chiếc nhẫn còn có thể bán được giá trên trời, mấy triệu đối với nó chẳng là cái thá gì cả.”

“Vậy chúng ta mau đi tìm anh ta thôi.

Hai mẹ con vội vàng chạy đến biệt thự của Tư Lệ Đình, Cố Cẩm đang ở trong phòng bếp nấu ăn cho Tư Lệ Đình.

Mặc dù nhà có đầu bếp nhưng sau này biết dạ dày Tư Lệ Đình không tốt thì mỗi khi có thời gian Có Cẩm đều tự nấu đồ ăn cho Tư Lệ Đình.

Dù cho anh có chán ăn thì cũng nể tình cô nấu mà ăn nhiều thêm máy hớp.

Tư Lệ Đình ngồi trong phòng khách mua hàng online, không sai, gần đây anh bị đam mê mua hàng online.

Chỉ vì ngày đó anh thấy trên mạng có một topic, cảm giác của con gái khi mở hàng, tất cả bình luận của con gái đều nói rằng rất thích cái cảm giác đó, cảm thây rất hạnh phúc.

Tư Lệ Đình đã tải một cái app mua sắm về, từ đó sự nghiệp mua sắm online của anh bắt đầu.

Trước kia nhu yêu phẩm trong nhà đều là người giúp việc thay cho, Tư Lệ Đình đã thấy được nhiều điều thú vị.

Anh không quan tâm Có Cẩm có thích hay không, tóm lại một chữ, mua mua mua.

Chỉ sau một thời gian ngắn, máy trăm triệu đã ra đi, Tư Lệ Đình nhìn thấy chín mươi chín đơn hàng đang chờ giao thì trong lòng tràn đầy thỏa mãn.

Khi nhận được hàng chắc chắn Cố Cẩm sẽ tháy rất vui.

Người giúp viên đứng bên cạnh thấy dáng vẻ Tư Lệ Đình cầm điện thoại cười ngây ngô thì nói không nên lời: “Tôi dám cá, cậu chủ đang làm chuyện gì đó để mợ chủ thấy VUI.

“Nhìn vẻ mặt là biết rồi, trước kia cậu chủ ngồi trên sô pha mặt mày nghiêm túc luôn nghĩ làm sao để kiếm tiền, còn bây giờ trong đậu cậu đều nghĩ làm sao để tốt với mợ chủ.

“Không biết lần này lại làm chuyện bất ngờ gì cho mợ đây, nhìn thấy quan hệ hai người tốt như vậy, cảm giác tôi đã ăn cơm chó đầy một miệng rồi.”

“Đúng vậy, hai người họ ở chung một chỗ với nhau, cuộc sống của tôi cũng hai phúc hơn trước nhiều.”

Mọi người đang lặng lẽ nói chuyện thì có hai vị khách không mời mà đến, người giúp việc đi tới chỗ Tư Lệ Đình.

“Thưa cậu, có khách tới.”

Tư Lệ Đình chẳng thèm ngước mắt, vẫn còn đang xem trang tìm kiếm, trên công cụ tìm kiếm hiện lên các món quà bắt ngờ dành cho bạn gái.

Những thứ này sẽ khiến người ta bất ngờ, mừng rỡ à?

Trong lúc vô tình ngón tay anh nhắm vào trang đồ lót gợi cảm nọ.

Từng cô người mẫu quyền rũ biễu diễn chỗ thú vị của kiểu quần áo này cho mọi người, dáng người ai nấy đều rất đẹp.

Nếu là người đàn ông khác nhìn thì sẽ phun máu rồi chết, trong đầu Tư Lệ Đình lại tưởng tượng ra cảnh Có Cẩm mặc lên người máy bộ đồ này.

Đồ y tá? Mua, đồ tiếp viên hàng không? Mua, đồ cô hầu gái mèo nhỏ? Mua mua mua.

Người giúp việc thấy Tư Lệ Đình đắm chìm trong thế giới internet không cách nào kìm được bản thân, kêu thêm lần nữa: “Cậu chủ, cậu có nghe không?”

“Cái, cái gì?” Tư Lệ Đình chợt nhận ra mà ngẳng đầu lên, phát hiện người nữ giúp việc đang đứng trước mặt.

Không viết cô ấy có thấy hết máy thứ trên màn hình điện thoại không, máy cái ảnh kia sẽ khiến người khác suy nghĩ vẫn vơ, cô ấy sẽ không hiểu lầm chứ!

“Cô có thấy cái gì không?” Tư Lệ Đình nghiêm mặt nhìn người nữ giúp việc.

Tại sao nữ giúp việc lại cảm thấy như cô ấy sẽ bị giết người diệt khẩu vì thấy bí mật của Tư Lệ Đình vậy? Cô ấy nào có gan mà nhìn điện thoại của Tư Lệ Đình chứ?

Vội vã thành thực lắc đầu: “Không, không, không có thưa cậu, tôi chưa thấy cái gì hét.”

“Cô vừa mới nói gì?” Tư Lệ Đình lạnh lùng hỏi nhưng bên tai lại lặng lẽ đỏ bừng lên.

“Thưa cậu, có khách tới.” Nữ giúp việc lỗ tai anh đỏ lên, thầm nghĩ trong lòng không biết cậu chủ làm cái gì mà ngay cả lỗ tai cũng đỏ lên vậy?

*Ai tới?” Tư Lệ Đình để điện thoại xuống, hôm nay mua nhiều thế chắc là đủ rồi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 579


Chương 579:

“Người nhà họ Tô, người gác cổng đã cho người vào rồi, bây giờ đang đợi ở ngoài cửa.”

“Người nhà họ Tô? Không gặp.” Tư Lệ Đình không cần nghĩ cũng biết ý định của bọn họ.

Chắc là người gác cổng nể tình bọn họ có chút quan hệ với anh nên mới có thể cho bọn họ vào, anh không có quan hệ gì với bọn họ. hết, Tư Lệ Đình ghét còn không kịp nữa là.

“Dạ cậu chủ.”

Người giúp việc ra cửa trả lời: “Xin lỗi bà Tô, hiện giờ cậu chủ nhà tôi không tiện gặp hai người, hay là các người về đi.”

Tô Mộng không ngờ tới ngay cả gặp mặt mà anh cũng không chịu: “Chúng tôi là người nhà của anh ấy, dựa vào cái gì lại không gặp chúng tôi? Cô mau tránh ra cho tôi.”

Tô Mộng liền kéo mẹ Tô đi vào trong, người giúp việc cũng để ý đến mối quan hệ này của bọn họ với Tư Lệ Đình nên không quá cản lại.

Hai người cứ như thế mà đi tới phòng khác, mẹ Tô kéo Tô Mộng lại, không để cho cô ta làm quá đáng, dẫu sao thì hai người cũng đến cầu cạnh người ta.

Tư Lệ Đình bắt chéo hai chân, tựa người vào ghế sa lon, không vui mà nhìn hai người đi vào.

Lúc ở nhà anh ăn mặc rất tùy ý, mà dù có như vậy cũng không che đi được khí thế ở trên người anh.

Khoanh tay trước ngực, anh cau mày đánh giá hai người mới đi vào: “Ai cho mấy người đi vào?”

“Anh họ, dù có nói thế nào thì chúng ta cũng là người một nhà, người một nhà chúng ta có cần phải khách sáo như vậy sao?” Tô Mộng nhẹ giọng nói.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này cô ta đã có chút sợ hãi, đôi mắt kia của anh quá mức sắc bén, tựa như chỉ nhìn một cái có thể nhìn thấu được người khác đang suy nghĩ gì.

“Anh họ?” Tư Lệ Đình cười nghiền ngẫm, anh không hẻ cảm thấy vui sướng gì với cách gọi này.

“Mẹ của anh và ba em là chị em ruột, ba em chính là cậu của anh, đương nhiên anh chính là anh họ của em.”

Mẹ Tô cũng đứng ra giảng hòa: “Đúng vậy Lệ Đình, con nói xem không phải chúng ta rất có duyên hay sao, trước kia khi chưa biết thân phận của con, con và Cẩm Khê ở bên nhau, chúng ta liền trở thành người một nhà. Bây giờ biết thân phận của con, chúng ta vẫn là người một nhà, đã là người một nhà thì không cần phải khách sáo đâu. Mợ.

tin là con cũng biết, tình hình nhà họ Tô bây giờ vô cùng gay go, nhà đổ rồi, mà cậu con cũng ngã luôn. Bệnh tim của ông ấy tái phát, còn công ty thì nợ nần, ngay cả tiền phẫu thực tụi mợ cũng không có nữa. Bệnh của cậu con không thể kéo dài hơn nữa, phải sớm ngày chạy chữa, con có thể nào tốt bụng ra tay giúp đỡ một chút không, cho tụi mợ mượn tiền được không.”

Mẹ Tô dùng từ mượn, nhưng ai cũng biết đây là một đi không trở lại, một khi đã mượn rồi sẽ không trả lại.

Tư Lệ Đình lười biếng nhìn hai người, cũng không có ý định sẽ cho hai người ngồi xuống.

Đến khi mẹ Tô trả lời xong, anh mới mở miệng nói: “Được, tôi có thể cho bà mượn, muốn mượn bao nhiêu?”

Hai người không ngờ tới Tư Lệ Đình lại dễ nói như vậy, vốn còn cho là anh sẽ có tình làm khó hai người đấy.

Mẹ Tô và Tô Mộng vui mừng quá đỗi, cuối cùng lần này cũng được cứu rồi.

Nghe giọng điệu này của Tư Lệ Đình, mẹ Tô lập tức nồi lòng gian: “Phẫu thuật cần phải đi nước ngoài chữa trị, xem như chữa khỏi thì cũng phải tốn một ít tiền hồi phục, cùng với số tiền nằm viện và tiền chữa bệnh khổng lồ trong thời gian này. Dự tính ban đầu chắc là khoảng ba mươi nghìn tỷ, con xem bên con tiện không?” Tô Mộng trong lòng thầm khen mẹ cô ta một cái, chỉ dựa vào trị liệu hoàn toàn không tồn nhiều tiền đến vậy.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 580


Chương 580:

Tư Lệ Đình cũng không có vạch trần hai người, hỏi tiệp: “Được thôi, hai người muôn mượn bao lâu.”

Hai người nhìn nhau một cái, mẹ Tô tiếp tục trả lời: “Tình hình nhà họ Tô con cũng thấy. rồi đó, sợ là trong khoảng thòi gian nữa tụi mợ cũng không trả nổi nhiều tiền như vậy, kiểu gì cũng phải một hai năm nữa.”

“Là một năm hay là hai năm?” Tư Lệ Đình cũng không có nói tại sao, chỉ là giọng anh cực kỳ nghiêm túc.

Hai người không. hiểu lý do tại sao anh phải hỏi rõ ràng đên vậy: “Lệ Đình, một năm với hai năm có gì khác nhau sao con?”

“Đương nhiên là có khác rồi, lát nữa khi ký giây nợ sẽ có ích.”

“Còn phải ký giấy nợ à?” mẹ Tô cũng biết số tiền này không. dễ gì mượn được, vốn bà ta cho răng chỉ cần lầy danh mượn tiền để lầy được tiền, nhưng cho tới bây giò bà ta chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ trả tiền lại.

Tư Lệ Đình cười lạnh một tiếng; “Mợ cũng sông hơn nửa đời người rồi, không lẽ đến chuyện mượn tiên phải làm giấy nợ mợ cũng không biết đó chứ?”

“Biết, biết, chẳng qua là mợ thầy người một nhà mà còn làm giây nợ thì có phải xa lạ quá hay không?”

“Xa lạ? Chẳng lẽ trước kia chúng ta rất thân à?” Tư Lệ Đình hỏi ngược lại khiên hai người á khẩu không trả lời lại được.

Đừng nói là thân, cả là người lạ cũng không phải, nêu như phải thêm một cái định nghĩa thì có thê xem như là kẻ thù.

Mẹ Tô miễn cười giữ nụ cười: “Trước kia là do không có cơ hội, sau này chúng ta qua lại nhiều hơn thì sẽ thân thôi.”

“Anh em ruột thịt còn phải tính toán rõ ràng, chớ đừng nói tới chúng ta, nêu không làm giây nợ thì số tiên này tôi :sẽ không cho mây người được.”

Làm giấy nợ thì sẽ có hiệu lực pháp lý, nêu mà không trả còn có thê xin tòa án cưỡng chế chấp hành.

Mẹ Tô hận lúc đầu bà ta không chịu lôi kéo quan hệ tốt với Tư Lệ Đình, một bước sai, từng bước đều sai, bây giờ có hối hận cũng không có cách nào.

“Được, làm thì làm.”

Tư Lệ Đình ngoắc, ngoắc tay để cho người kia đi lây giây và bút tới, Tư Lệ Đình hỏi một lân nữa.

“Một năm hay hai năm?”

“Hai năm đi.”

“Được, đề Tô Mộng viết giấy. nợ đi, số tiền thì viết là ba mươi bôn tỷ ba trăm hai mươi triệu.”

“Tại sao lại nhiêu hơn bốn tỷ ba trăm hai mươi triệu vậy?” Lúc này mẹ Tô mới phát hiện lời Tư Lệ Đình nói có gì đó không đúng.

“Tiền lãi, nề tình chúng ta là thân thích, tôi chỉ lấy lãi mây người ba phần trăm thôi, hai năm cũng chỉ mới hơn bốn tỷ mà thôi.”

Mẹ Tô hoàn toàn bối rồi, đây là lãi suất cao đói “Lệ Đình, con nhìn đi chúng ta đều là thân thích cả, con cân gì phải tuyệt tình như vậy chứ? Tiền vay của ngân hàng còn chưa tới một phẫn trăm nữa là.”

Tư Lệ Đình lây tay đặt lên đây, vẻ mặt lãnh đạm nhìn hai người kia: “Ngân hàng? Bà cảm thấy với tình hình nhà họ Tô bây giờ còn có ngân hàng nào có thể cho vay à? Mấy người còn thiếu ngân hàng một đống nợ, bạn bè, thân thích nên mượn cũng đã mượn hết rồi, mây người còn cách gì a?

Tô Mộng nắm chặt nắm tay, Tư Lệ Đình nói không sai, những môi chữ đều như đang chém vào tim, đây chính là hiện trạng của nhà họ Tô.

“Nhà họ Tô sẽ khá hơn, chẳng qua là bây giờ bị biến thành dáng vẻ này thối.” Mẹ Tô đỏ hoe đôi mất.

Tư Lệ Đình hừ lạnh một tiếng: ‘ “Tóm lại, lời tôi chỉ nói đến đây, muôn mượn tiền thì có thể, phải làm dựa theo yêu cầu của tôi, nêu không thì khỏi bàn nữa, tiễn khách.”

“Lệ Đình, ông ây là cậu con đó… con thương ông ây đi mà, tụi mợ đã vào đường cùng rôi, nêu không. thì chắc chăn sẽ không đến làm phiền con đâu. Đối với con mà nói thì không phải ba mươi tỷ chỉ là chuyện động ngón tay một chút sao? Con tùy tiện mua một cái nhẫn cũng có giá trăm tỷ. Ba mươi tỷ có thể cứu sông mọt người, người này còn là người thân của con, con thật sự có thê khoanh tay đứng nhìn sao?”

Tư Lệ Đình cảm thấy chán ghét khi nghe bà ta chơi bài tình thân: “Tiền của tôi, tôi xài theo ý tôi, cho dù ngày mai tôi có quyên tặng một trám tỷ đi thì cũng là chuyện của tôi. Còn bà cứ luôn nói chúng ta là người thân thì phải giúp đỡ lẫn nhau, vậy ở hôn lễ hai năm trước, rõ ràng bà có thể đứng ra nói ra sự thật, ngăn cản bi kịch xảy ra. Bà thì sờ lương tâm bà một cái đi, có đau không hả? Bà hại tôi và Tô Tô thảm hại như vậy mà bây giờ còn có thể mặt dày, không có liêm sỉ mà nói tình thân với tôi à.”

Nghĩ đến lúc đó khi nghe tin Tô Cẩm Khê rơi xuống biển tử vong Tư Lệ Đình đã đau khổ bao nhiêu, nêu như Tô Cẩm Khê thật sự chết rồi thì mây người họ chính là hung thủ gián tiêp hại chết Tô Câm Khê.

Anh căm thù còn không kịp, chớ đừng nói chỉ đến chuyện sẽ giúp đỡ bọn họ.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 581


Chương 581:

Khi anh khó khăn nhất, mi không có đưa tay ra giúp đỡ, thế mà khi mi gặp nạn lại có tứ cách mà đến yêu câu người khác phải giúp cho mi à?

Có Cảm nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng tranh chấp, cô bừng một đĩa salat trái cây đi ra.

“Chú Ba, ai tới vậy?”

Mẹ con nhà họ Tô cũng không ngờ tới cô ở chỗ này, thây cô bông nhiên xuất hiện, Tô Mộng năm chặt lấy tay TC HO?

“Mẹ, cô ta chính là Tô Cẩm Khê, Tô Cẩm Khê còn sông.”

Có Cầm liếc mắt nhìn hai người như âm hồn bắt tán, chuyện người mẹ này làm với cô còn đáng hận hơn cả Tô Mộng.

“Sao nào, tôi sống khiến lòng cô khó chịu à? Có muôn đem tôi đi bán trên du thuyền nữa không.”

Cố Cẩm đặt đĩa trái cây lên tay của Tư Lệ Đình, khi nói chuyện với Tư Lệ Đình lại cực kỳ dịu dàng.

“Chú Ba, ăn trái cây trước đi, bò bít tết chút nữa là xong rôi.’ Tư Lệ Đình cũng bỏ đi vẻ lạnh lùng trước mặt bọn họ: “Mệt lắm rồi? Mệt thì bảo đầu bếp làm đi.”

Đội bàn tay của cô vừa trắng vừa mêm, anh không đành lòng đề cho cô làm công việc nhà rôi làm hỏng nó.

“Nấu cơm cho chú Ba sao mà mệt chứ? Ngược lại có một vài người không liên quan lại ảnh ,hưởng tới khâu vị của anh.” Có Cảm có hơi không vui nhìn “hai người, cứ như hai người họ là tội nhân của mười tội ác vậy.

Tư Lệ Đình nắm tay cô, đặt lên môi hôn một cái: “Tô Tô, anh nào có mỏng manh như em nghĩ đâu.”

“Mặc dù anh không có mỏng manh nhưng mà dạ dày anh còn mỏng hơn cả thủy tinh, những ngày anh đi mỹ đều ăn không ngon ngủ không yên, lại gần đi mây kí rồi, chú Ba à, anh cố, ý làm em đau lòng hả, em còn phải cô gắng nuôi cho thật tốt mới có thể nuôi anh lại như trước đó.”

Nhìn thấy hai người ngọt ngào qua lại, hoàn toàn quên mất sự tôn tại của những người bên cạnh.

Có Cảm đút cho Tư Lệ Đình một miêng xoài, Tư Lệ Đình đút cho cô một trái dâu tây.

Rất nhiều minh tỉnh sau khi yêu đương vì để xào đề tại mà có ý giả vờ như rất tình cảm, nhưng hai người hoàn toàn không có cảm giác như vậy.

Trong mắt bọn họ chỉ có lẫn nhau, mà cái này chẳng qua chỉ là cuộc sông thường ngày của họ.

“Đúng rồi Tô Tô, vừa rồi em nói bán em trên du thuyền gì hả?” Chuyện đem kia Tư Lệ Đình còn chưa có biết.

Mặt Tô Mộng có chút lúng túng, dựa vào thái độ của Tư Lệ Đình với Cố Cẩm, nếu anh mà biết chuyện đệm đó thì số tiền này càng khổng thê tới tay.

“Không, không có gì, tôi và chị tôi chỉ nói đùa thôi.” Tô Mộng vội vàng giải thích.

Cô ta càng không dám thừa nhận, Tư :Lệ Đình càng thây cô ta đang muốn che giâu.

“Tô Tô, có chuyện gì?”

Tô Cầm Khê nhìn Tô Mộng một cái: “Không có gì, chỉ là ngay đêm trước hôn lễ của chúng ta, có người nào đó liên hiệp với Bạch Tiểu Vũ đem em đi lên du thuyền bán đầu giá, thiếu chút nữa khiến em thành đồ chơi của người khác mà thôi.”

Nhớ tới đêm đó anh đã từng nhãn tin chúc ngủ ngon cho cô nhưng không có nhận được hồi âm, lúc á .ay anh còn tưởng Tô Cẩm Khê ngủ rồi, bây giờ mới biết cô lại bị đem đi bán!

“Xoảng” một tiếng, đĩa trên bàn bị Tư Lệ Đình quơ hết xuống đất.

Tô Mộng đã sợ đến mặt mũi xám xịt, ngón tay cũng kéo thật chặt ống tay áo của mẹ Tô.

Chuyện này mẹ Tô cũng không biết, chỉ cảm thây ngày hôm đó Tô Mộng rât kỳ quái mà thôi.

“Chú Ba, đều đã qua rồi, anh yên tâm, em không có bị tôn hại gì đâu, trùng hợp anh trai em ở trên du thuyên đã cứu em ra rồi.” Cế Cảm khổng nghĩ tới Tư Lệ Đình sẽ nồi giận lớn nhường này.

Dẫu sao chuyện cũng đã qua hai năm rôi, cô cũng đang sông rất tốt, nói ra cũng chăng sao cả.

Trên người Tư Lệ Đình tản ra khí lạnh lẽo khiếp người, mặt cũng đầy lạnh lùng.

“Cô thật sự làm vậy với em ấy?” Anh lạnh lùng nhìn Tô Mộng, Tô Mộng bị dọa sợ run lây bây.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 582


Chương 582:

“Em, em chỉ định đùa giỡn với chị thôi, là Bạch Tiểu Vũ bảo em làm như vậy.” Cô ta vội vàng đầy tội.

Vốn là nhà họ Tô đã thảm như vậy rôi, nêu lại chọc thêm Tự Lệ Đình thì cô ta còn có thê sóng tiếp hay sao?

Cố Cẩm khuyên Tư Lệ Đình: “Cậu Ba, anh đừng giận mà, chuyện đã qua lâu vậy rồi, em thật sự không có bị chút gì hết, có anh em bảo vệ em, anh còn lo lắng gì chứ?”

Mấy năm trước vì lý do công việc Tư Lệ Đình cũng từng đi đên cái nơi đó một lần, ở trên đó đàn ông, phụ nữ đều đeo mặt nạ để che đỉ gương mặt xấu xí của bọn họ.

“Tình cảnh lúc đó muốn bao nhiêu dâm loạn có bầy nhiêu dâm loạn, bảo bối yêu đấu của anh lại bị bán ở cái nơi đó, dù có được cứu đi nữa, chỉ cần Tư Lệ Đình nghĩ vê chuyện đó là lòng anh liền thấy tức giận ngút trời.

“Sao em không nói sớm chứ?” Tư Lệ Đình nhớ lại khi anh đi đón cô, cô cũng không hề nói tới chuyện xảy ra buổi tối đó. Cố Cẩm gãi đầu một cái: “Cái này… em quên mất tiêu, không nói cho anh chắc cũng sợ là anh lo lắng nhỉ, anh nhìn đi, qua hai năm rồi mà anh còn tức giận dữ như vậy,.sớm biết thì em đã chẳng thèm kể rôi.”

Mặc dù Cố Cẩm liên tục nói không quan trọng, mọi chuyện đã qua, nhưng từ góc độ của Tư Lệ Đình, anh nào có thê yên tâm?

Càng là người có tiền càng xấu xa, giỏ đủ mọi chiêu trò, nhật là một người phụ nữ như Tô Cẩm Khê mà rơi vào tay đối phương thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Chỉ cân nghĩ đên thôi Tư Lệ Đình đã sợ hãi một lúc, vật nhỏ ngây thơ trong sáng như vậy lại bị đưa tới lăn lộn ở cái nơi bần thỉu đó.

Tô Mộng nhìn thấy biểu hiện của Tư Lệ Đình khó nhìn như vậy, cô ta biết mình sẽ không thể vay được.

“Anh họ, lúc đó em chỉ đùa với chị thôi, không phải cô ý đâu, anh là người lón hãy bao dung, đừng So đo với em.”

“Tô Mộng, cô cho rằng người mà cô xúc phạm là ai2”

Sắc mặt Tư Lệ Đình u ám phủ đầy mây đen, đừng thấy bình thường khi ở bên Cổ Cẩm anh ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ, nhưng bên ngoài anh lại là một con sư tử, một con hỗ hung dữ.

Tô Mộng bị cái lạnh trên người anh doạ sợ, ngón tay cô ta nắm chặt lấy tay áo của mẹ Tô.

Mẹ Tô chỉ có thê giải hoà: “Lệ Đình, không phải Mộng nhi còn nhỏ không hiểu chuyện sao? Lúc về tôi sẽ dạy dỗ con bé tử tế, nếu có xúc phạm đến chỗ nào, cậu cho mợ thê diện, bỏ qua chuyện này đi.”

“Cho bà thể diện, sao tôi lại không biết thể diện của bà có 6l thị” TỪ LỆ Đình cười khẩy.

Mẹ Tô bị đánh thẳng vào mặt, trên mặt đã có chút mất kiên nhẫn, nếu đổi lại là tính cách trước kia bà ta đã chỉ thẳng vào Tư Lệ Đình mà chửi bới từ lâu rôi.

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, bà ta đành phải nuốt xuống hơi thở này.

Tô Mộng tụt rè trả lời: “Tôi đã xin lỗi rôi, hơn nữa chuyện đã qua lâu như vậy, anh còn muôn thế nào?”

Tư Lệ Đình cười khẩy: “Muốn thế nào? Tôi cũng chăng muôn thế nào, chỉ cần cô ăn thứ này, tôi sẽ cho cô vay tiền.”

Nhìn vào thứ anh đang chỉ, đó là đĩa sứ đựng salad trái cây mà Có Cẩm đựa cho anh trước đó, anh lại yêu câu Tô Mộng ăn sạch.

Tô Mộng sợ hãi đến mức tái mặt:”Loại đồ này sao có thê ăn được?”

“Không phải cô nói chỉ đùa với cô ây thôi sao, vậy tôi cũng đùa một chút với cô, ăn đi.” Tư Lệ Đình lạnh lùng nhìn người trước mặt.

Cố Cảm biết Tư Lệ Đình đang thực sự tức giận, Tô Mộng có thê làm bát cứ điều gì, nhưng cô ta không nên làm bắt cứ điều gì làm tổn thương mình.

“Tôi…” Tô Mộng bị Tư Lệ Đình doạ sợ, nếu biết mạng của Tô Cẩm Khê lớn như vậy, không có khả năng cô ta sẽ làm những chuyện gì như vậy.

Cô ta không nhận được bắt kỳ lợi ích nào, ngược lại lại để Tô Cầm Khê chiếm hết cái tốt.

“Không ăn? Vậy tôi sẽ không cho vay một đồng nào, tiễn khách.”

Đối mặt với kiểu phụ nữ như Vậy, Tư Lệ Đình không có bắt cứ thiện cảm nào, cho dù nhà họ Tô bị diệt vong cũng là do bọn họ.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 583


Chương 583:

“Lệ Đình, cậu xem không. phải Cẩm Khê vẫn bình an ở chỗ này sao, cậu cân gì phải so đo với con bé? Cậu của cậu vẫn hôn mê nằm trong bệnh viện chưa tỉnh., Cho dù cậu không nhận chúng tôi, nhưng dù gì cũng phải nê mặt của mẹ cậu chứ, cậu của. cậu là đứa em trai duy nhất của bà BI Từ mẹ” này là điểm yếu của Tư Lệ Đình, đời này anh thích nhất chính là mẹ anh.

“Đừng mang bà ây ra uy hiệp tôi, năm đó thầy bà ây chưa chông nhưng đã có bâu, người đuôi bà ấy rời khỏi nhà họ Tô là các người.

Nếu người cậu kia của tôi thực SỰ coi ‘bà ây là chị gái, thì làm sao có thê để bà ây lưu lạc ở bên ngoài?

Ngoại trừ trên người tôi chảy một nửa dòng máu của nhà họ Tô các người, thì tôi và các người không có một chút tình cảm nào.

Tôi đã nói rồi, muốn vay tiền cũng được, ăn hết những mảnh sứ này.”

“Tự Lệ Đình, anh đừng ức h**p người quá đáng!”

“Tôi ức h**p người đấy, cô có thể làm gì tôi?” Tư Lệ Đình bá đạo võ bàn, Có , Cầm là bảo bối yêu. quý của anh.

Chuyện liên quan về anh thì Tư Lệ Đình có thể bỏ qua, nhưng chuyện này liên quan đên Cố Cẩm, anh không thê nuôt được hơi thở này.

Dù mọi chuyện đã trôi qua rất lâu, dù Có Cắm vẫn an toàn, nhưng cũng không thể xóa bỏ hoàn toàn những gì bọn họ đã làm với Có Cẩm.

Mẹ Tô chỉ đành lôi kéo Tô Mộng rời đi, bây giờ đừng nói đến chuyện vay tiền, không đắc tội với Tư Lệ Đình thì đã tốt lắm rồi.

Cả hại đến đầy tự tin, rời đi trong chật vật, tất cả tự tôn của bọn họ đã hoàn toàn mắt hết trước mặt Tư Lệ Đình.

Sau khi hai người rời đi, Có Cẩm mới bình tĩnh trần an anh: “Chú ba, đừng tức giận, vì loại người này mà tức giận ảnh hưởng đên sức khoẻ em sẽ đau lòng.”

Ánh mắt Tư Lệ Đình lóe lên Jia sáng lạnh lùng: “Bọn họ không biết sông chết.”

Cố Cảm bĩu môi: “Món salad trái cây em chuẩn bị cho anh đã bị anh làm đồ mắt rồi.”

“Cho người làm lại, Tô Tô, chỉ cân em ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là được, em không cần lo lắng đến những chuyện khác.”

“Quên ởi, em không có thói quen bỏ cuộc giữa chừng, em đi làm bít tt, lại đợi em thêm một lát là có thể ăn rồi.”

Cố Cảm nhờ người dọn dẹp đống lộ xôn, cô đi về phía nhà bếp. Tư Lệ Đình nhìn Có Cẩm rời đi, một ánh nhìn tàn nhẫn hiện lên trong mắt anh.

Anh lên lầu, vào phòng làm việc trên làu hai bám điện thoại.

“Cậu chủ.” Giọng nói của Lâm Quân vang lên từ đâu bên kia của điện thoại.

Tư Lệ Đình lạnh lùng dặn dò: “Cậu làm cho tôi một chuyện.”

“Chuyện gì ạ?”

Tự Lệ Đình đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xe của mẹ con nhà họ Tô chậm rãi rời đi, ánh mắt anh lạnh lùng.

‘6OU0 3 Tô Mộng ngồi ở trong xe đột nhiên rùng mình, mẹ Tô nhìn cô ta:”Con sao vậy?”

“Mẹ, con luôn cảm thấy có chút bắt an, mẹ nói xem bọn họ sẽ trả thù không?”

“Tô Cảm Khê được mẹ nuôi lớn từ nhỏ, con cảm thấy cô ta có can đảm đó? Hơn nữa, cho dù muôn trả thù thì cô ta cũng đã trả từ lâu rôi, còn cần phải đợi đến bây giờ sao?”

“Cũng đúng.” Tô Mộng gật đầu, Tô Câm Khê cũng đã vệ nước lâu như vậy, nêu muôn trả thù thì cũng đã trả lâu rồi.

“Mẹ, bây giờ tiền thuốc men của ba vẫn chưa được giải quyết. Bác sĩ nói thời gian không còn nhiều, phải tiền :hành ca mỗ càng sớm càng tôt, chúng ta phải làm sao đây?”

“Còn có thể làm gì, nhữ ng năm qua con mua đồ trang sức xa xỉ và châu báu nhiều như vậy, mẹ cũng có không ít, chúng ta phải bán lây tiền trước đã.”

“Mẹ, những thứ đó là đồ quan trọng duy nhất của con.”

“Còn có thể quan trọng hơn tính mạng của ba con sao? Con vê bán mây chiếc xe thể thao không thường đi kia trước.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 584


Chương 584:

Sau đó bán thêm máy chiếc túi, chắc sẽ đủ tiền thanh toán cho cuộc phẫu thuật của ba con.’ Tô Mộng có chút không bằng lòng, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, hiện tại cô ta còn có lựa chọn nào khác sao?

“Vâng, mạng sống của ba quan trọng.

Con sẽ bắt taxi về nhà, mẹ đên bệnh viện chăm sóc ba đi.”

Trải qua đả kích Tô Mộng cũng đã trưởng thành lên không ít, không còn kiêu ngạo, bất cần như trước.

:”Con đi đi.” Mẹ Tô thở dài, thời gian trôi qua gương mặt của bà ta nhanh chóng già đi, so với hai năm trước thì bà ta như đã già đi vài tuổi, không có kem nền nào có thể che lấp nêp nhăn nơi khóe mắt.

Tô Mộng xuống xe, ngay sau đó có một chiệc xe đi tới: “Cô gái, đi đâu?”

Tô Mộng không hê nghĩ ngợi bước lên xe, sau đó báo địa chỉ nhà của mình, nghĩ đến nhà cũ và căn nhà đều đã bán hết, bây giò còn phải bán trang sức và xe hoi.

Trong bước tiệp theo, nêu thiêu tiên thì không mua được nhà và xe nữa sao? Trước đây, Tô Mộng chưa bao giờ phải lo lăng vê tương lai.

Ngay cả khi công ty báo lỗ, số tiền cô ta tiêu vẫn chưa bao giờ giảm.

Theo quan điệm của cô ta, trời cao sập xuống cũng tự nhiên sẽ có bóng dáng cao lớn chông lại, liên quan gì đên cô ta?

Ba sẽ lo tất cả những việc này, khi Tô Cầm Khê đang làm thêm tự lập ở bên ngoài, trong mát Tô Mộng, Tô Cẩm Khê là một kẻ ngốc, được sống cuộc sông tốt không sống, lại đi chịu khô.

Còn đi làm phục vụ gì đó, một ngày có thể kiếm được bao nhiêu tiền”?

Giờ đây ba cô ta đã ngã xuống, nhà họ Tô đứng bên bờ vực phá sản, thậm chí cả nhà ông ngoại cũng sụp , đỗ theo, lúc này Tô Mộng mới biết thế nào là tuyệt vọng.

Điều cô ta sợ nhất là ngày mai sẽ đến, trước mặt là bóng tôi, cô ta có cảm giác mình là bèo trong nước, không biêt ngày mai mình sẽ ra sao.

Cô ta đã từng nghĩ Tô Cẩm Khê thật ngốc nghếch, mỗi khi ở nhà cô ta luôn trêu chọc cô, bây giờ cô đã trở thành bà chủ của công ty, mà mình phải quỳ xuông câu xin cô ây.

Xưa khác nay khác, trên mặt Tô Mộng chỉ có vẻ bắt lục.

Trong khi cô ta đang nghĩ đến những thứ hồn loạn này, thì tài xê lái xe vòng qua một con đường xa lạ.

“Bác tài, nhà của tôi không phải ở bên này, có phải bác đã đi nhằm đường rồi không?”

“Cô gái, tôi đã lái xe mây chục năm, tôi hiệu rõ hơn cô con đường nào gần nhất, đi nhanh nhất. Con đường cô nói lúc nãy rất hạy tắc đường, tôi đì đường khác, chắc là xa hơn năm đến mười tệ thôi. Ị Thầy tài xế rất chân thành, Tô Mộng cũng không nghĩ nhiều, giò này rất hay tắc đường, cứ đi một chút lại dừng lại.

Trong khoảng thời gian này phân lớn Tô Mộng toàn ở lại bệnh viện, ăn, không ngon ngủ không yên, với tỐc độ chậm như vậy cô ta cứ thế nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

Cô ta không nhìn thấy, sau khi cô ta ngủ, tài xê taxi nhìn vào gương chiếu hậu nở nụ cười thành công.

Không biết đã qua bao lâu, Tô Mộng từ trong giắc ngủ tỉnh lại, mở mắt ra, trước mắt là bỏng tối.

Đây là đâu, tại sao không bật đèn?

Ngay sau đó cô ta nhận ra, không phải cô ta đang ở trong taxi sao?

Nghĩ đến tài xế cố tình đi đường “

vòng, chẳng lẽ đã gặp phải taxi xấu xa?

Tô Mộng mới nghĩ như vậy thì trong lòng liền bắt đầu lo sợ, thời gian gân đây thường xuyên đưa tin một số cô gái trẻ hẹn gặp bạn trên mạng, bị cắt bỏ thận.

Cũng có một số lái xe thuê xấu đưa người đến bãi hoang, h**p dâm trước rồi giết, chết không toàn thây.

Trong chốc lát, nỗi sợ hãi nhanh chóng lan tràn trong lòng Tô Mộng, cô ta sẽ không xui xẻo như vậy chứ.

Vừa định đứng dậy thì phát hiện tay chân bị trói, bên tai có tiêng xích vang lên khi cử động, hai mắt bị bịt kín, Tô Mộng vô cùng sợ hãi.

“Có ai ở đây không?”

“Kêu cái gì mà kêu? lm ngay cho tôi.”
 
Back
Top Bottom