Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 585


Chương 585:

Bên tai vang lên một giọng nam thô lỗ.

“Đây là đâu? Vị tiên sinh này, anh có thê thả tôi ra không? Tôi là con gái của một gia đình giàu có, tôi có thê cho anh tiền.”

“Con gái nhà giàu? Ha ha, đã đến đây mà cô vận muôn đi? Đơn giản là một giâc mộng ngu ngồc.”

“Đây là đâu?” Tô Mộng sợ hãi hỏi.

“Cô sẽ biết sớm thôi.”

Một bên khác, từ khi Bạch Tiểu Vũ bị Đường Minh kết thúc hoàn toàn, ngày nào cô ta cũng lấy nước mắt rửa mặt.

“Tiểu Vũ, Đường tổng thật sự không.

muốn cô nữa sao?” Một thằng côn đồ đầu đường xó chợ hỏi.

Bạch Tiểu Vũ híp một mắt, hung hăng nhìn người đàn ông: “Anh không nói, không ai bảo anh câm đâu!”

“Tiểu Vũ, cô nói xem có phải Đường tổng đã biết chuyện năm xưa cô tính kế anh ta rồi không?”

“Không có khả năng!” Bạch Tiểu Vũ ném điều thuốc trong tay vào gạt tàn, trong đầu hiện lên cảnh tượng năm đó.

Khi nhập học năm nhất cô ta đã yêu Đường Minh, Đường Minh nhìn thì hiên lành nhừng thực ra lại rất lạnh lùng.

Bạn luôn cảm thấy rằng anh ấy đang mỉm cười với bạn, nhưng thực tê nụ cười của anh ây là xa lánh.

Rất nhiều cô gái tỏ tình với Đường Minh đều thât bại, Bạch Tiêu Vũ vẫn luôn chờ thời cơ.

Gia cảnh của cô ta tầm thường, _ người nhưữ Đường Minh chắc chắn cũng chướng mất gia cảnh của cô ta.

Một khi tỏ tình thất bại, ngay cả cơ hội tiếp cận Đườ ng Minh cũng không còn.

Bạch Tiểu Vũ rất thông minh, bỏ ra mấy năm tiếp cận Đường Minh, với thân phận là bạn khiến anh ta không sinh ra cảm giác phản cảm với mình.

Bất cứ khi nào Đường Minh cần, cô ta đều đột nhiên xuất hiện trước mặt anh ta, Bạch Tiểu Vũ nghĩ sẽ luôn có một ngày Đường Minh sẽ tỏ tình với cô ta. Đợi đến khi tốt nghiệp cũng không đọi được lời tỏ tình của Đường Minh, Bạch Tiểu Vũ thây mình không thể ngồi yên, chỉ có thê chủ động ra đòn!

Bạch Tiểu Vũ giao thân mình cho đám ma quỷ đó, mới nếm trải t*nh d*c cô ta bị khác mê hoặc, chơi bời càng ngày càng lộ liễu.

Mấy lần anh họ thuyết phục cô ta quay vệ, nhưng cô ta vẫn cảm thấy chưa đủ, muốn tiếp tục, anh họ đã tự mình bỏ đi nơi khác.

Bạch Tiểu Vũ đi từ câu lạc bộ đêm đến khách sạn, nương men say cô ta cũng vui vẻ thừa nhận, những người đó đã mở ra cho cô ta một thê giới mới, thậm chí còn sử dụng một số đạo cụ.

Bạch Tiểu Vũ chưa tửng trải qua chuyện này, lúc đầu cảm thấy rất mới mẻ, ai biệt bọn họ càng chơi càng vượt qua lửa, lúc Bạch Tiêu Vũ được đưa đến bệnh viện đã hấp hồi.

Cô ta bị thương Ì bởi một vũ khí sắc nhọn, t* c*ng của cô ta bị tổn thương, vì vậy cô ta có thể không có cơ hội sinh con.

Khi tỉnh lại Bạch Tiểu Vũ hồi hận thì đã quá muộn, anh họ đã thuyết phục cô từ lâu, nhưng cô ta tự nguyện chơi, chính cô ta cũng không ngờ mình phải trả giá đắt như vậy.

Cô ta nghĩ đến Đường Minh, nói cho Đường Minh biết tất cả những chuyện đã xảy ra với cô ta.

Đương nhiên, cô ta đem mình tự nguyện đổi thành mình bị cưỡng h**p, Đường Minh nhìn thấy dầu vết trên người cô ta, lập tức tin lời cô ta nói.

Suy cho cùng, mấy năm nay Bạch Tiểu. Vũ rất chăm chỉ xây dựng hình tượng đẹp đẽ của mình trong lòng Đường Minh, Đường Minh luôn cảm thây cô ta là một cô gái dịu dàng, dễ chịu.

Khi cô ta đột nhiên bị thương như vậy, Đường Minh cảm thấy áy náy, tự trách mình sao không đưa Bạch Tiểu Vũ về nhà.

Vì áy náy, Đường Minh không chỉ thanh toán toàn bộ tiên chữa bệnh cho Bạch Tiểu Vũ, mà còn sợ Bạch Tiều Vũ nghĩ không thông, nên ngày nào cũng đên gặp cô ta.

Thân thể của Bạch Tiểu Vũ ngày một tốt hơn, trong lòng cô ta rất bồn chôn, cô ta biết nếu mình khỏe hơn, Đường Minh sẽ sớm rời đi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 586


Chương 586:

Cô ta phải nghĩ cách để giữ anh mãi mãi bên mình, trước khi Đường Minh đến Bạch Tiểu Vũ đã đóng một vở kịch.

Đường Minh vừa mở cửa, thì nhìn thấy Bạch Tiểu Vũ mặc đồ bệnh nhân chuẩn bị nhảy xuống lầu, lúc đó anh ta bị hoảng sợ.

“Tiểu Vũ, cô đừng làm chuyện ngu ngóc!”

Sắc mặt Bạch Tiểu Vũ tái nhợt, ứa nước mắt nói mình bản thỉu không có mặt mũi sống, muốn chết.

Trong lúc nguy cấp, vì để xoa dịu Bạch Tiểu Vũ, Đường Minh đã nói người khác không cần cô, tôi cân cô.

Bạch Tiểu Vũ từng bước đạt được mục đích, cứ như vậy cô ta trở thành bạn gái của Đường Minh.

Sau một khoảng thời gian hai người ở bên nhau Đường Minh không hệ chạm vào cô ta, Bạch Tiêu Vũ lại hao tồn tâm huyết bỏ thuốc Đường Minh.

Khi Đường Minh chạm vào cơ thể cô ta, cuối cùng hai người đã có một mối quan hệ thực chất.

Đường Minh luôn cho rằng cô ta là một người phụ nữ trong sáng và tốt bụng, chưa từng nghỉ ngờ cô ta, Ban? Tiểu Vũ đã dùng rất nhiều thủ đoạn đề được ở bên Đường Minh.

Từ cảm giác áy náy ban đầu cho đến những thói quen sau này, nêu không có sự xuất hiện của Tô Cẩm Khê thì mối quan hệ giữa hai người đã có thể tiếp tục.

Chỉ có vài người biết sự thật của đêm đó, sau đó Bạch Tiểu Vũ đã đưa một khoản tiền cho vài người, hoàn toàn bịt miệng bọn họ.

Bạch Tiêu Vũ cô găng từng bước gả vào nhà họ Đường, khi cô ta cảm thấy mình sẽ nhanh chóng đạt được mục đích, thì Tô Cảm Khê đã phá hủy | mọi thứ.

Cuối cùng Đường Minh cũng nhận ra tình cảm mà mình dành cho Bạch Tiểu Vũ căn bản không phải là thích, từ từ lạnh nhạt Bạch Tiêu Vũ.

Bạch Tiểu Vũ dây dưa khiến anh ta cảm thấy chán ghét, thậm chí còn trực tiệp nói lời đoạn tuyệt với cô ta.

Môi ngày Bạch Tiểu Vũ đều uống, rượu năng, không ngừng hút thuốc lá, cuộc sông ảm đạm, chỉ có thể dùng rượu làm tê liệt bản thân.

Cô ta biết rất rõ Đường Minh tuyệt ‹ đối không biết chuyện xảy ra khi đó, nêu không anh ta sẽ không có thái độ như Vậy với mình.

“Anh giữ chặt miệng chuyện năm đó một chút, nêu đề Đường Minh biết, tôi sẽ không tha cho anh.”

Bạch Tiểu Vũ nghiện thuốc lá, lại châm. thêm một điêu, mùi nước hoa xen lẫn mùi thuốc lá rất khó ngửi, tâm trạng cô ta rất tệ.

“Sao tôi có thể nói vớ vấn chứ, tôi thấy giờ cô cũng già rồi.

Dù sao thằng họ Đường kia cũng sẽ cho cô một khoản phí chia tay rất lớn, nêu tôi là cô, với mức phí chia tay này tôi sẽ tìm một người đàn ông tốt đê kết hôn, cả đời này không cần phải lo lắng gì nữa.

Cô xem mấy năm qua Đường Minh mua bao nhiêu túi hiệu, quân áo hàng hiệu, còn có xe hơi, nhà đều có.

Trong gia đình chúng ta cô là người có cuộc sông tốt nhất, cô ,cũng nên hài lòng đi. Bây giờ có thể rút lui, ân cư, phân còn lại của cuộc đời mình không cần lo lắng về bất cứ điều đi”

Bạch Tiểu Vũ tức giận đập vỡ chai rượu: “Tìm một người đàn ông tốt, anh nói dễ thật đây. Trên đời này còn có thê có một người đàn ông tốt hơn Đường Minh?”

“Cũng đúng, anh ta là ông chủ của tập đoàn Đường thị. Mấy năm qua theo tình hình phát triển của Đường thị, giá trị của Đường Minh cũng tăng vọt theo.

Quan trọng là anh ta không chỉ giàu, mà còn đẹp trai, không lăng nhăng, một người đàn ông như anh ta đốt một chiếc đèn lồng cũng không tìm thấy.”

Bạch Tiểu Vũ nghĩ về sự dịu dàng của Đường Minh đối với cô ta năm xưa, tại sao môi quan hệ này lại không thể tiếp tục?

Tôi vào nhà vệ sinh.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 587


Chương 587:

Bạch Tiểu Vũ cảm thấy mình đã uống hơi nhiều, nêu bây giờ gọi điện thoại cho Đường Minh, thì anh ta sẽ đến tìm mình chứ?

Cô ta mơ mơ màng màng còn chưa kịp bước vào nhà vệ sinh, cảm giác, CÓ người xuất hiện sau lưng, giầy tiếp theo cô ta ngất đi.

Một người đi tới chỗ anh họ của Bạch Tiểu Vũ: “Vừa nãy anh và Bạch Tiểu Vũ nói về chuyện linh kế Đường Minh đó là chuyện gì?”

Có Cẩm không hề biết những thăng trầm bên ngoài, cô chỉ quan tâm đến bữa tối hôm nay có ngon hay không.

“Chú ba, mùi vị bít tết như thế nào?

Có phải là hơi chín quá không? Em rất ít khi làm bít tết, CÓ thê Không kiểm soát tốt được độ lửa.”

Tư Lệ Đình cắt bò bít tết cho vào miệng nhai: “Không, ngon lắm, ngon sắp bằng đầu bếp năm sao.”

Trước lời khen ngợi không hề keo kiệt của Tư Lệ Đình, Có Cầm mỉm cười ngọt ngào: “Chú ba, anh biết cách nịnh em.

“Nếu em không tin thì có thể cho người khác nêm thử, bảo đảm anh không nói dối.”

Si cười nhẹ: “Vâng vâng, em tin anh.”

“À Tô Tô này, buội tối anh đi gặp một người, có lẽ sẽ về muộn một chút, lát nữa em không cần đợi anh đâu, nghỉ ngơi sớm đi.”

Cố Cầm ngẩng đầu lên hỏi: “Chú ba muốn gặp ai, nam hay nữ?”

“Sao hả, bây giờ đã bắt đầu tra hỏi?”

“Đương nhiên, ai bảo chú ba xuất sắc như vậy, có nhiêu người thích anh như vậy, em không được quản anh nghiêm hơn một chút à?”

“Em mới là người không làm anh bớt lo. Khắp nơi đêu có một đám người ái mộ, vì để không cho người khác đào góc tường của em anh cũng buồn thôi ruột.”

Tư Lệ Đình ở lại với Cố Cảm được một lúc thì nhận được cuộc gọi: “Cậu chủ, mọi chuyện đã sắp xếp xong.”

“Ừm, tôi sẽ đến ngay.”

“Tô Tô, anh đi trước, em nghỉ ngơi sớm đi, không cho phép thức khuya đợi anh, tôi nay anh sẽ về hơi muộn.”

Cố Cẩm cảm thấy hơi lạ, có lẽ những người giàu khác thích cuộc sống về đêm nhất. Trừ những lúc cân thiết xã giao thì chồng của cô luôn về nhà nghỉ ngơi sớm.

Đặc biệt là sau khi ở bên mình, Tư Lệ Đỉnh đã hủy bỏ những cuộc hẹn ban đêm.

Hôm nay khi trở về, cô không nghe thầy anh nói buổi tối có hẹn, không hiểu sao lại xuất hiện một cuộc hẹn, lại còn muộn một chút mới về.

Tuy Cố Cẩm cảm thấy Tư Lệ Đình Kho thể làm gì, nhưng cũng sẽ thấy hơi lạ.

“Chú ba, anh muốn gặp ai?”

“Một người bạn đã lâu không gặp, em yên tâm, là đàn ông, Tô Tô vẫn không tin anh à?” Tư Lệ Đình xoa mái tóc mêm mại của cô.

Có Cảm ôm eo Tư Lệ Đình, cọ tới co _ lui trong lòng ngực anh: “Chú ba về sớm nhé.”

“Ngoan.”

Có Cầm tiễn Tư Lệ Đình đi, nụ cười của Tư Lệ Đình vẫn duy trì cho đến khi Có Cẩm biến mất mới thu lại.

Xin lỗi Tô Tô, anh đã nói dối em.

Mặc dù bây giờ Cố Cẩm đã khác trước nhưng Tư Lệ Đình cũng không muôn cô động vào những thứ này.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 588


Chương 588:

Đặc biệt là vì cô đã từng bị nhốt trong một cái lồng trở thành hàng hóa, những ký ức như vậy tốt nhất là nên quên đi.

Tư Lệ Đình đã tra ra chuyện gì đã xảy ra với Có Cầm vào đêm hôm đó, thời gian đã lâu nên không sót lại video, nhưng vẫn còn một vài bức ảnh.

Ngay cả khi cô đang đeo mặt nạ trên mặt, Tư Lệ Đình cũng trong nháy mắt đã nhận ra Cô Cẩm.

Trong bức ảnh, cô gái nhỏ thu người lại trong lồng sắt, giống như một con thú nhỏ đang hoảng loạn, hai tay của đám đàn ông lân lượt thò vào lông sắt.

Tay chân cô bị trói bằng xiềng xích, cố găng tránh những người đó.

Lúc đó Cố Cẩm đã sợ hãi như thế :nào, Tư Lệ Đình không dám tưởng tượng.

Nếu hôm nay không nhắc tới chuyện này, e răng anh sẽ không bao giò biết được! Có người đã bắt nạt Có Câm, thậm tệ như vậy, làm sao anh có thể không báo thù?

Bên trong kho hàng của tàu du lịch, Tô Mộng bị che mắt, trong lòng vô cùng kinh hãi.

Cô ta liên tục cầu xin người đàn ông: “Xin anh thả tôi ral Làm ơn!”

Nghe thây tiêng cửa mỏ, một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Các ngươi làm gì thê hả, thả tôi ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát!”

Một giọng nói quen thuộc, Tô Mộng cất tiếng: “Bạch Tiểu Vũ, là cô sao”“

Cả hai đều đeo bịt mắt, không thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng giọng nói của người kia thì hai người sẽ không quên được.

Suy cho cùng, hai người này đã từng là người mà họ ghét nhất Từng là kẻ thù, họ lại bắt tay với nhau, vốn dĩ muốn tranh giành Đường Minh, nhưng cuối cùng không ai tranh được.

“Cô là Tô Mộng? Tô Mộng là cô đúng không?” Bạch Tiêu Vũ đã tỉnh rượu được hơn một nửa, không ngờ lại gặp người quen ở đây.

“Là tôi, cô cũng bị bịt mắt bị đưa tới đây sao?” Tô Mộng hỏi.

“Đúng vậy, tôi đang uống rượu ở quán bar, khi vào nhà vệ sinh thì bị đánh ngất, lúc tỉnh lại thì đã ở đây.”

Giọng của người đàn ông vang lên: “Hai người còn có thời gian rảnh rất lâu, quan hệ thật tốt, vào đi.”

Bạch Tiểu Vũ bị hoá đá khi bị người kia đá vào trong lồng, Bạch Tiểu Vũ bị bịt mắt, người đó không hề thương hương tiêc ngọc.

Khi đâm sầm vào lồng sắt, cô ta đau điếng nghiên răng.

“Tôi cảnh cáo các anh, bắt cóc là phải ngồi tù, các anh chắc chắn phải ngồi tù!” Lời nói của Bạch Tiểu Vũ chỉ thu hút sự giêu cợt của gã đàn ông.

“Đến nơi đây pháp luật đã không quản nổi rồi, hai cô cứ yên tâm.”

“Chờ cái gì?” Tô Mộng nắm chặt lồng sắt hỏi.

“Đương nhiên là người mua, có thời gian rảnh như này thì các cô nên cầu nguyện người mua tối nay có thể dịu dàng một chút. Nếu bị chơi chết…”

Trước mặt là bóng tối không nhìn thấy gì, giọng nói đe dọa của người đàn ông vang lên bên tai, hai người họ đã bị doạ sợ thân thể run lên.

“Bạch Tiểu Vũ, cô có cảm thấy cảnh tượng này rất quen không?”

Bạch Tiểu Vũ sợ tới mức không tìm được đầu lưỡi, nói: “Quen, quen gì?”

“Hai năm trước, đêm trước đám cưới của Tô Cẩm Khê.”

Cô ta vừa nhắc nhở Bạch Tiểu Vũ lập tức nhớ tới, hai năm trước Tô Câm Khê bị bọn họ bán lên thuyên.

Tình huống bây giờ giống hệt như lúc đó, chỉ khác là thân phận bị đảo ngược.

Người đáng lẽ phải ngồi trong lồng là Tế Cẩm Khê nhưng lại trở thành hai người họ. Nỗi lo lắng trong lòng Tô Mộng càng lớn hơn: “Là cô ta, chắc chăn là cô ta!”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 589


Chương 589:

Hôm nay, Cô Câm cô ý nhắc đến chuyện hai năm trước trước mặt cô ta, buổi tối mình bị đưa đến một nơi xa lạ bị nhốt trong lồng, chẳng phải.

giỗng như những gì mình đã làm với cô khi đó sao?

“Là ai?” Bạch Tiểu Vũ vẫn chưa tỉnh rượu hẳn, không, biết vì sao lại bị người khác lôi đến đây, thậm chí cô ta còn không biết chuyện gì đang xảy ra, lúc này đâu cô ta vẫn còn hơi đau.

“Là Tô Câm Khê, cô ta đang trả thù cho những gì đã xảy ra hai năm trước.” Tô Mộng năm chặt chiếc lồng với vẻ mặt rât xâu xí.

“Tô Cẩm Khê? Vậy mà là cô ta!”

“Thân phận hiện tại của cô ta khác với trước đây, mà tính cách của cô ta đã thay đôi hoàn toàn thành một người khác, chắc chắn là cô ta làm.”

Lúc này Bạch Tiểu Vũ mới bắt đầu sợ hãi: “Không phải chứ, lúc trước tôi còn tát cô ta một cái, đổ cả phê lên người cô ta, bây giờ phải làm sao?”

“Vậy thì sẽ cùng thanh toán.” Đột nhiên bên tai vang lên một giọng nam quen thuộc.

“Anh là ai?” Bạch Tiểu Vũ thấy giọng của người này lạ.

Tô Mộng lập tức nhận ra đó là giọng của ai: “Anh họ, chuyện đó đã qua lâu như vậy, chị cũng không sao, sao anh còn muôn bắt không tha cho bọn Sinfl2” : “Bót dát vàng lên mặt mình, tôi không phải là anh họ của cô, cô ây càng không phải là chị gái của cô.

Tính cách Tô Tô tốt bụng, không bao giờ làm điều ác với người khác, vậy mà cô ây đã phải chịu bao oan ức mà chưa bao giờ nói cho tôi biết.

Không sao, dù sao hôm nay tôi có là thời gian, các cô nói rõ ràng mọi chuyện cho tội.” Tư Lệ Đình nhìn hai người trong lông.

Hai năm trước Có Cẩm cũng bị nhết như vậy, lúc đó cô ấy đã sợ hãi đến mức nào? Vậy mà mình lại không hề biết gì cả, mãi đến hai năm sau mới biết!

Nghĩ đến đây lòng anh ngập tràn cảm giác áy náy, một mình vật nhỏ đã phải chịu bao nhiêu âm ức?

“Anh là Tư Lệ Đình!” Lúc này Bạch Tiểu Vũ mới nhận ra thân phận của anh.

Vẻ mặt của Tư Lệ Đình lạnh lùng, anh ra hiệu cho họ bỏ khăn bịt mắt ra, từ bóng tôi ra ánh sáng hai người rât khó thích ứng.

Nhìn người đàn ông cao lớn, tay kẹp điều thuốc, lười biếng ngồi trên ghê, không phải là Tư Lệ Đình thì còn có thê là ai?

“Không sai, là tôi, tôi sẽ cho các cô một cơ hội cuôi củng, viết tất cả những hành động của các cô đã làm với Tô Tô ra giấy. Dựa trên mức độ thành thật của các cô có thể quyết định số phận đêm nay của mình.”

Bạch Tiểu Vũ căm giận: “Tư Lệ Đình, anh biết mua bán người là vi phạm pháp luật không? Chỉ cần chúng tôi kiện anh, anh sẽ xong đời!”

Nghe cô ta nói vậy Tư Lệ Đình chỉ cảm thấy buồn cười: “Nêu cả hai người đêu biết mua bán người là vi phạm pháp luật, thì các cô đã làm gì với Tô Tô? Tôi chỉ trả lại cho các cô những gì các cô đã làm với cô ấy.”

Anh cho người đưa một cuốn sổ và cây bút cho hai người: “Viết cho tôi, nếu thiếu một phần nào, các cô biết hậu quả rôi đây.”

Bạch Tiểu Vũ và Tô Cắm Khê quen nhau trong một thời gian ngăn, nên không CÓ. nhiều mâu thuẫn trực diện với Tô Cầm Khê.

Còn về phần Tô Mộng thì khác, từ.

nhỏ đến lớn cô ta đã bắt nạt Tổ Cảm Khê rất nhiều lần, có thể nhớ là rất nhiều lần, chưa kế là cô ta đã không nhớ những gì xảy từ lâu.

Bạch Tiểu Vũ viết được nửa trang, Tô Mông đã lật sang trang mà vân chưa Việt xong.

“Cô tạ là chị gái của cô, vậy mà cô lại có thể làm nhiều chuyện như vậy với cô ta?”

Bạch Tiểu Vũ không nhìn thấy Tô Mộng đã viết những gì, nhưng dựa trên những dòng chữ dày đặc trên giấy, cô ta biết Tô Mộng ghê tởm như thê nào.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 590


Chương 590:

Từ nhỏ Tô Mộng đã không thích Tô Cẩm Khê, đây là một loại bản tính, có lẽ vì không có quan hệ huyết thống.

Cô ta không chỉ không thích mà còn rất ghét, đặc biệt là Tô Cảm Khê vừa xuất sắc về tính cách, học thức và lý trí, hoàn toàn trái ngược với cô ta.

Cô ta không thích học, điểm số của cô ta be bét, không gì có thể so sánh với Tô Cầm Khê, vì vậy cô ta đã tìm cách hành hạ cô.

Sau này, Tô Cẩm Khê càng lớn càng trỏ nên xinh đẹp hơn, rõ ràng là hai chị em, nhưng họ không giỗng nhau, Tô Cẩm Khê vừa cao vừa xinh đẹp, nhìn như nào cũng trông rất hoàn hảo.

Qua đi chất thành đống giống như dòng suối nhỏ từ từ hội tụ ra biên, viết xong cô ta cũng ngân người, vậy mà cô ta đã làm nhiều chuyện như vậy với Tô Cầm Khê.

Khi Tư Lệ Đình nhìn thây hai trang chật kín mà Tô Mộng việt, anh hơi khó tin Tô Mộng lại có một trái tim độc :ác như vậy từ khi còn nhỏ.

Khi còn nhỏ, chỉ là một trò đùa của một đứa trẻ đầu gấu, nhựng những trò đùa đó có thể g**t ch*t Tô Cảm Khê bắt cứ lúc nào.

Ví dụ như đầy cô xuống hồ bơi, đầy cô ra đường khi băng qua, đường, chẳng hạn mua một con rắn cưng dọa cô khi cô đang ngủ.

Tự Lệ Đình nhìn từng phần biểu cảm trên mặt anh . càng trở nên u ám, người phụ nữ này đang tìm chết.

Tô Mộng thấy. sắc mặt của Tư Lệ Đình càng ngày càng u ám, nh, lòng cô ta như muôn rơi xuông đáy vực: “Anh đã nói chỉ cân tôi thăng thắn, anh sẽ không làm gì tôi.”

Tư Lệ Đình ngắng đâu lên, nói từng chữ: “Tôi nói thái độ thẳng thắn của cô quyết định số phận đêm nay của cô. Cô rất thẳng thắn, nhưng cô phải trả giá cho những việc cô đã làm!”

Nói xong Tư Lệ Đình đứng dậy rời đi, nghĩ đên gương mặt dịu dàng của Cổ Cầm, trong lòng anh chỉ còn lại nỗi xót xa.

Tại sao mình không gặp cô ấy. sóm hơn, tại sao lại để một mình cô ây phải chịu nhiều đau đớn như vậy?

Tô Tô, từ nay về sau anh sẽ không đề em phải chịu khổ nữa, mà những người đã làm tổn thương em anh sẽ không tha cho một ail Khi Tư Lệ Đình rời đi, Tô Mộng và Bạch Tiểu Vũ cũng hoàn toàn không có đáy.

“Tô Mộng, anh ta sẽ làm gì chúng ta?”

“Chúng ta đã đôi xử với Tô Câm Khê như thê nào, anh ta sẽ làm như vậy với chúng ta, không, thậm chí anh ta sẽ tra tân chúng ta một cách nghiêm khắc hơn.” Tô Mộng đã nhận mệnh, cô ta còn có thể làm gì nữa?

Trong mắt Bạch Tiêu Vũ vẫn có chút mong đợi: “Đó chỉ là với cô thôi, tôi và Tô Câm Khê quen nhau chưa được bao lâu, tôi chỉ làm một vài chuyện với cô ta.”

“Ha ha, người đàn ông này vì Tô Câm khê mà phát điên, cho dù cô động vào một ngón tay của cô ta cô cũng sẽ bị án không hết xách mang đi, đừng có nằm mơ, tôi dám cá kết cục đêm nay của chúng ta sẽ bi thảm gâp mười lân Tô Câm Khê.”

“Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Tô Cắm Khê không hề bị gì, mà tôi và cô phải chịu khô như vậy. Tôi không muôn bị người đàn ông khác chạm vào.”

Cả hai ăn năn tội lỗi, lúc đầu họ là đối thủ của nhau, sau đó họ trở thành liên minh, bây giờ cả hai đều là tù nhân.

Ngay lúc cả hai đang buồn, có người bước vào trên tay câm vài bộ quân áo gân như trong suôt.

“Đừng cởi quản áo của tôi, tránh ra, đừng chạm vào tôi!” Hai người hét lên.

Vừa nhìn là biệt người phụ nữ này rât có kinh nghiệm, trên mặt không hệ có một chút thương hại nào: ‘Ngoan ngoãn một chút cho tôi, nếu không muốn tôi thay, thì tôi chỉ có thê đề đàn ông thay cho các cô.”

Lời này vừa nói ra hai người lập tức im miệng, người ở đây hung thân, hung ác, đê đàn ông thay không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Cả hại không dám làm ầm 1 nữa, chỉ có thể mặc cho bọn họ thay quần áo và trang điểm kỹ càng cho mình.

Nhìn thấy người phụ nữ sắp rời đi, Tô Mộng vội hỏi: “Mặt nạ đâu, không phải ai đên đây cũng sẽ phải đeo mặt nạ sao?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 591


Chương 591:

“Ha ha, cô cũng biết quy tắc ở đây, nhưng ngại quá chỉ có khách quý mới được đeo, các cô chỉ là con môi mà thôi.

Lần trước Tô Cẩm Khê đeo mặt nạ là do ngoại hình và dáng người rất đẹp, đề thu hút mọi người nên cô ây đã được đeo mặt nạ.

Đối với ngoại hình của Tô Mộng và Bạch Tiêu Vũ, đơn giản là không đạt tiêu chuẩn đó, nên đương nhiên bọn họ sẽ không đeo mặt nạ cho bọn cô ta.

Nói cách khác, ngay cả lớp che cuôi cùng cũng bị bọn họ tước đi, Bạch Tiêu Vũ thì khá hơn một chút, dù sao Tô Mộng cũng là con gái nhà họ Tô, không thê tránh khỏi có người nhận ra cô ta.

“Quay lại, che mặt cho tôi!” Tô Mộng biết kết cục sẽ không thay đồi, tất cả những gì cô ta hy vọng là không bị người khác nhận ra.

“Đeo mặt nạ hay không là quyêt định cuôi cùng của ông chủ chúng tôi. Các cô từ bỏ đi, chuẩn bị cho cơn bão dữ dội tiếp theo.”

Mười phút sau, cả hai bị đây ra, họ đã từng ở đây một lần, hai người đã biết một số quy tắc.

Ngay cả hàng hóa cũng phải chia thành từng hạng, thứ ở phía trước mới là thứ không có giá trị.

Ví dụ, lần trước Tô Cẩm Khê đã đóng vai chính trong đêm chung kết, nói cách khác, đó là giá trị nhật.

Bạch Tiểu Vũ và Tô Mộng là những người xuất hiện đầu tiên, điều đó có nghĩa là họ có giá trị thấp nhất.

Còn chưa vào. đến hội trường, thì bên tai đã nghe thấy một âm thanh sống động, con tàu không bao giờ ngủ này luôn là sự tồn tại sống động nhất.

Ngoài ra còn có một sòng bạc không lồ ở tầng đầu tiên của cabin, có nghĩa là mặt tôi đều xuất hiện trên con tàu này.

Bạch Tiểu Vũ và Tô Mộng bị đẩy ra, càng đến gần bên trong bọn họ càng :sợ hãi, lo lăng.

“Tôi không muốn bị coi như hàng hóa.”

“Ngu dốt, cô cho rằng tôi muốn? Nếu không phải trước kia cô ra cái quỷ kế mưu ma chước quỷ này thì bây giờ chúng ta sẽ ở đây sao?”

Cả hai người đều hùng hồ, cuối cùng thì họ cũng bị phanh phui trước công chúng.

Không giống như lần trước, họ có thể trồn trong đám đông, xem những câu chuyện cười của Tô Câm Khê, thì hôm nay người ở dưới đang xem những câu chuyện cười đã trở thành Tư Lệ Đình.

Anh có ý sắp xếp đề hai người xuất hiện đầu tiên, thứ càng quý giá thì người ta mới càng nâng nỉu.

Nêu mua món đồ này với giá cao, vì tiền thì sẽ còn được bảo quản an toàn, nếu chỉ mua với giá rất thấp, thì sẽ không nâng nu trong lòng.

Tất nhiên, mối liên hệ giữa tiền và giá trị là thước đo của một loại hàng hóa, một người đột nhiên trở thành hàng hóa, cũng giỗng như những thứ khác.

Bạch Tiểu Vũ sợ tới mức thân thể run lên, lúc này hai người rốt cuộc biết lúc đó Tô Cẩm Khê cảm thấy như thế nào.

Những gương mặt đeo mặt nạ ở dưới, chúng giồng như ác quỷ. bọn họ là vật hy sinh của chúng, sẵn sàng bị chúng nuốt chứng.

Người bán đâu giá giới thiệu hai người, bàn tay của những người đàn ông ở bên cạnh đã đưa qua lông sắt chạm vào bọn họ.

Trong mắt Tư Lệ Đình hình ảnh này rất chói mắt, hai năm trước có phải vật nhỏ cũng đã phải đối mặt với mọi người như thế này không?

Bởi vì là một sản phẩm giá rẻ, lại còn mua một tặng một, một sô người đàn ông đã mua bọn họ với giá thập, chỉ có năm trăm nghìn tệ, khác xa SO Với hàng chục triệu tệ của Tô Cảm Khê vào năm đó.

Bọn họ chỉ có thể được coi là món khai vị trước mặt mọi người, rất nhanh đã bị người khác mua lại.

Tô Mộng và Bạch Tiêu Vũ từng người bị một người đàn ông bạo hành, những người đàn ông ném họ lên bàn ở một bền bắt đầu hoạt động.

“Không, đừng qua đây!” “Bỏ tay ra, đừng chạm vào tôi!”

Trong mắt bọn họ cuộc đấu tranh của hai người giông như con gà con không có tác dụng, trong khung cảnh sinh động như vậy, bọn họ càng giăng co mạnh thì sự hứng thú của những người đó càng cao.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 592


Chương 592:

Dù sao Tô Mộng cũng là một thiên kim tiều thư, đầu chịu nồi bị đối xử như vậy, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Những người đến đây đều là tìm k*ch th*ch, ai mà quan tâm đến cảm xúc của họ?

Trong vài giờ tiếp theo, hai người bị đôi xử vô nhân đạo, Tử Lệ Đình thu lại ánh mắt lạnh lùng khỏi hai người họ, trong mắt không hề có một chút thương hại.

Nếu hai năm trước Cố Nam Thương không lên thuyên, thì vật nhỏ của anh cũng đã trở nên như thê này.

Tư Lệ Đình hoàn toàn không dám nghĩ đến cảnh tượng đó, mặc dù Tô Mộng và Bạch Tiểu Vũ đã chịu chung số phận như Tô Cẩm Khê, nhự ng vẫn không thể nguôi ngoai được nôi hận trong lòng Tư Lệ Đình.

Anh lặng lẽ rời tàu du lịch, nhìn đồng Trong mắt bọn họ cuộc đầu tranh của hai người giông như con gà con không có tác dụng, trong khung cảnh sinh động như vậy, bọn họ càng giằng co mạnh thì sự hứng thú của những người đó càng cao.

Dù sao Tô Mộng cũng là một thiên kim tiêu thư, đầu chịu nôi bị đối xử như vậy, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.

Những người đến đây đều là tìm k*ch th*ch, ai mà quan tâm đến cảm xúc của họ?

Trong vài giờ tiếp theo, hai người bị đôi xử vô nhân đạo, Tử Lệ Đình thu lại ánh mắt lạnh lùng khỏi hai người họ, trong mắt không hề có một chút thương hại.

Nếu hai năm trước Cố Nam Thương không lên thuyên, thì vật nhỏ của anh cũng đã trở nên như thê này.

Tư Lệ Đình hoàn toàn không dám nghĩ đến cảnh tượng đó, mặc dù Tô Mộng và Bạch Tiêu Vũ đã chịu chung số phận như Tô Cẩm Khê, như ng vần không thể nguôi ngoai được nôi hận trong lòng Tư Lệ Đình.

Anh lặng lẽ rời tàu du lịch, nhìn đồng hồ, lúc này đã là mười hai giờ, chắc hẳn vật nhỏ đã ngủ.

Lúc trước anh không có vướng bận gì, dù ở đâu anh cũng chỉ có một mình, cho dù không thích tàu du lịch, nhưng nêu đã muộn như vậy anh vân sẽ lựa chọn nghỉ ngơi trên tàu du lịch.

Giờ đây trong lòng anh đã có thêm một nỗi lo, dù ở chân trời góc bề nào, anh cũng muốn trở về bên cô càng sớm càng tốt, như thể chỉ cần có cô ở bên anh mới cảm thấy yên bình.

Về đến phòng ngủ, Cô Cẩm đã ngủ, anh tắm rửa sạch sẽ trước Trôi mới nằm xuống bên cạnh Có Cẩm.

Có Cảm mơ mơ màng màng gọi trong mơ: “Chú ba, anh vệ rôi?”

“Ừm, anh về rồi, ngủ đi.”

Cô Câm năm trong lông ngực quen thuộc của anh sau đó từ từ chìm vào giãc ngủ, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô khoé miệng Tư Lệ Đình giương lên, trong cuộc đời này, người duy nhất anh muốn bảo vệ chỉ có mình Có Cẩm mà thôi.

Còn đối với những người đã từng làm tôn thương Có Cẩm, anh sẽ bắt bọn hồ, lúc này đã là mười hai giờ, chắc hẳn vật nhỏ đã ngủ.

Lúc trước anh không có vướng bận gì, dù ở đâu anh cũng chỉ có một mình, cho dù không thích tàu du lịch, nhưng nêu đã muộn như vậy anh vẫn sẽ lựa chọn nghỉ ngơi trên tàu du lịch.

Giờ đây trong lòng anh đã có thêm một nỗi lo, dù ở chân trời góc bề nào, anh cũng muốn trở về bên cô càng sớm càng tốt, như thể chỉ cần có cô ở bên anh mới cảm thấy yên bình.

Về đến phòng ngủ, Cô Cẩm đã ngủ, anh tắm rửa sạch sẽ trước Tôi mới nằm xuống bên cạnh Có Cẩm.

Có Cảm mơ mơ màng màng gọi trong mơ: “Chú ba, anh vệ rôi?”

“Ừm, anh về rồi, ngủ đi.”

Cô Câm năm trong lông ngực quen thuộc của anh sau đó từ từ chìm vào giãc ngủ, nhìn khuôn mặt đang ngủ say của cô khoé miệng Tư Lệ Đình giương lên, trong cuộc đời này, người duy nhất anh muốn bảo vệ chỉ có mình Có Cẩm mà thôi.

Còn đối với những người đã từng làm tôn thương Có Cẩm, anh sẽ bắt bọn họ từng người một phải trả giá.

Vào ngày thứ ba sau khi Tô Mộng biến mất, mẹ Tô lại quay lại, lẫn này bà ta không đến đề vay tiền.

“Cầm Khê, cô đã giấu Mộng nhi ở đâu?”

Có Cẩm không hiểu: “Không tháy Tô Mộng, bà tới đây tìm tôi làm gì? Tôi đâu có gặp cô ta.”

“Từ hôm đó rời đi từ chỗ này của cô, con bé về nhà, nhưng trong nhà không hề có ai, gọi điện thoại con bé cũng không nghe.

Tôi biết Mộng nhỉ đã xúc phạm cô, nhưng cô không thể vì những chuyện này mà giận chó đánh mèo lên con bé. Chúng tôi đã thảm như vậy, cô phải biệt bao dung và tha thứ. Nếu cô hại người khác, cô cho răng mình sẽ có kết cục như thế nào?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 593


Chương 593:

HỊ nói của mẹ Tô làm Cố Cẩm nhíu mày: “Tôi thực sự không biết Tô ầ Mộng đã xảy ra chuyện gì. Còn vệ phân chuyện xấu, tôi nghĩ bà hiểu rõ phạm trù này hơn tôi.

À, tôi nhắc nhở bà, nếu Tô Mộng mắt tích, sau 24 giò có thể gọi cảnh sát.

Bây giò, bà hãy rời khỏi nhà của tôi, tôi không có thừa nước trà chiêu đãi bà”

“Cô… Mẹ Tô nhìn khuôn mặt trước mặt giông hệt lúc trước, nhưng cách cư xử và hành động của cô khác hẳn lúc trước, cô ta thật sự là Tô Cẩm Khê sao?

“Tiễn khách.” Có Cẩm không chút thương tiêc đi lên lâu, không thèm quan tâm.

Có thể bà ta và Tô Mộng có tình diễn chung một vở kịch với mục đích moi tiền, Cô Cầm sẽ không dễ dàng tin mẹ Tô như trước nữa.

“Cẩm Khê… cô không muốn biết thân thế của mình sao? Tại sao cô lại đến nhà họ Tô?” Một lời của mẹ Tô khiến bước chân Cô Cẩm dừng lại.

Trước khi mất trí nhớ, Có Cẩm tò mò về thân thế của cô nhất. Rốt CuỘC năm đó đã xảy ra chuyện gì và cha mẹ ruột của cô là ai?

“Tại sao?”

“Muốn tôi nói cho cô biết cũng được, nhưng cô phải đồng ý với tôi hai điều.

Thứ nhất, đưa cho tôi hai mươi triệu tệ vô điều kiện, thứ hai, đưa Tô Mộng về.

Có Cẩm biết bà ta sẽ không dễ dàng nói ra, quả nhiên là bà ta có điêu kiện.

“Tiền tôi có thể đưa cho bà, về phần Tô Mộng, tôi thật sự không biệt tung tích của cô ta.”

Nhìn biểu hiện của Cố Cẩm rất chân thành, không có vẻ gì là đang nói dối, nêu không phải cô ta thì còn có thê là ai? Mẹ Tô chợt nhớ ra hôm đó người kia muôn Tô Mộng ăn những miêng SỨ.

“Nêu không phải cô thì đó là Tư Lệ Đình, ngày hôm đó khi biết chuyện cậu ta đã rất tức giận, chắc chắn cậu ta đã làm những điều này để trả thù cho cô.

Cẩm Khê, tôi biết những việc trước đây tôi làm đã khiến cô tức giận, bây giờ nhà họ Tô đã trở nên như thế này, cho dù là trừng phạt thì cũng đã đủ rồi chứ?

Chúng tôi không có đủ khả năng chọc tức Tư Lệ Đình, mong cô hãy bảo cậu ta giơ cao đánh khẽ đề lại một con đường sông.”

Mẹ Tô nhắc đến Tư Lệ Đình, Cố Cảm nhớ ra điều gì đó, vào cái đêm mà Tô Mộng rời đi, Tư Lệ Đình đã đi ra ngoài, chẳng lẽ lúc đó anh ấy ra ngoài tìm người gầy phiền phức sao?

Dựa vào tính cách của Tư Lệ Đình rất có khả năng sẽ làm đến bước này, trong lòng Có Cầm đã có kế hoạch.

“Được, tôi biết rồi, đợi chú ba về tôi sẽ hỏi anh ấy, nếu anh ây thật sự làm như vậy, tôi bảo đảm sẽ để Tô Mộng trở về. Về phần tiền, tôi có thể lập tức đưa cho bà tâm séc này. Bây giờ bà có thê nói chưa?”

Đương nhiên Cố Cẩm muốn biết thông tin thân phận của mẹ cô, nếu có thê mua được bằng hai mươi triệu tệ này thì cô cũng không bị thiệt, đây là tin tức duy nhất mà cô biết được.

“Chuyện này…” Mẹ Tô sợ Cố Cẩm chỉ nói băng miệng, trên mặt bà ta hiện ra vẻ khó xử.

Cô Cẩm nhìn thoáng qua đã biết bà ta đang nghĩ gì, cô cầm một tắm séc điên lên đó hai mươi triệu tệ.

“Đây là hai mươi triệu tệ, tôi có thể đưa cho bà, nhưng tôi nói trước nếu bà lừa tôi, tôi nhất định sẽ khiến bà sống không tốt.”

Mẹ Tô nhìn thấy cô đã dứt khoát ký hai mươi triệu tệ, ngay cả chớp mắt cũng không, người trước mặt không còn là Tô Câm Khê trước đây nữa.

Hai mươi triệu tệ không phải là số tiền nhỏ, vốn bà ta sợ Cô Câm kỳ kèo mặc cả nên bà ta đã cô tình đưa ra giá cao, ai ngờ Cố Cẩm chỉ nói một lòi đã đồng ý ngay.

Như thể đây không phải là hai mươi triệu tệ, mà là hai nghìn tệ.

Nhưng chỉ trong hai năm, cô gái chăm chỉ đi làm thêm ngày nào đã thay đổi nhiều đến vậy.

“Yên tâm, tôi sẽ nói cho cô biết tất cả những gì tôi biết.”

Cố Cảm ra hiệu cho bà ta ngồi An ghế sô pha, bảo người giúp việc pha một tách trà, mang ra một ít đồ ăn nhẹ.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 594


Chương 594:

“Nói đi, tôi có thời gian nghe, nói cho tôi biết tất cả những gì bà biết về mẹ tôi, nêu có lời nào là nói dói, hẳn là bà biết hậu quả.”

Trên người Cố Cẩm toát ra hơi thở băng giá, đôi mắt tràn đầy lạnh lùng, trông không, giống người khoảng hơn hai mươi tuổi. Khí chất mạnh mẽ của cô giông như một người đàn ông mạnh mẽ đã trải qua muôn ngàn cánh buôm.

Mẹ Tô nói: “Tôi và mẹ cô là bạn cùng lớp, học chung một lớp đại học. Mẹ cô rất đào hoa, cô chỉ giống bà ấy một chút, nhưng lại thừa hưởng những gì tốt nhất của bà ây.’ “Nếu đã là bạn học, thì rốt cuộc làm sao mẹ tôi lại giao tôi cho bà?”

“Thân phận của mẹ cô luôn là một ẩn số. Nói thật, cho đến bây giờ tôi vân không biết lai lịch của bà ây.’ Điểm này khiến Cố Cẩm có chút kinh ngạc: “Bà không phải là bạn tết nhất của bà ây, bà không biết thân phận của bà ây sao?”

“Ừ, bắt đầu từ năm nhất bà ấy đã hơi kỳ lạ, tôi đã hỏi thân phận của bà ây.

nhiều lần, bà ấy luôn thay, đổi chủ đề.

Lúc đầu, tôi nghĩ đó có thẻ là do vần đề của gia đình bà ây.

Bà ấy thường ăn và mặc như những người bình thường, nhưng khí chất trên người của bà ây khác với những người khác, như thể bà ấy là thiên kim tiêu thư được sinh ra trong một gia đình lớn.

Bà ấy không nói tôi cũng không biết làm sao, đôi khi tôi cũng có chút ngưỡng mộ và ghen tị, dù sao người như bà ây cũng quá chói mắt, lại là người đứng đâu trong lớp, mà còn xinh gái.”

“Vậy bà biết thông tin thân phận của bạ tôi không?” Cô Cẩm tò nhất là vấn đề này. Ngay cả người nhà họ Có cũng không biết về người cha bí ân của cô.

“Tôi không biết, trong những năm đi học có rất nhiều người theo đuổi mẹ cô, nhưng ánh mặt của mẹ cô rất cao, bà ấy không hề thích những người đó.

Nói chung lúc ở trong trường tôi chưa bao giò thấy. mẹ cô và người đàn ông nào đi khá gân.”

Nói một hồi lâu, cô vẫn chưa biết được điều mình muốn biết: “Vậy sau đó thì sao..

“Sau này, chúng tôi tốt nghiệp ai đi đường nây, tôi trở về nước, còn mẹ của cô thì về nhà, cho đến khi tốt nghiệp tôi vẫn không biết nhà của bà ây ở đâu.

Sau khi tốt nghiệp, thỉnh thoảng chúng tôi vần liên lạc, bà ây chưa bao giờ nói vê thông tin gia đình mình.

Cho đên một ngày khi tôi sang Mỹ nghỉ phép, bà ây chợt thương tiệc tìm tôi, nhờ tôi giúp bà ây một chuyện, bảo tôi tạm thời chăm sóc con của bà ây.

Lúc đó tôi rất ngạc nhiên vậy mà bà ây đã sinh con, vốn tôi muôn gặp ba của đứa trẻ, nhưng bà ây đã giao đứa trẻ cho tôi với vẻ mặt hoảng hột, nói răng sẽ sớm có người đên đón, tôi đợi mây ngày nhưng không thây ai đến.

Tôi gọi lại cho bà ấy thì không liên lạc được, thậm chí tôi không biết gì về thông tin nhà của bà ấy, cho dù muốn :đưa cô vê cũng không có cách nào.

Tôi biết bao năm qua cô trách tôi không đối xử tốt với cô, dù sao tôi cũng không phải mẹ ruột của cô, mà mẹ của cô lại giao cô cho tôi bằng cách như vậy.

Cô nói xem tôi vứt cô đi hay đưa cô đến trại trẻ mồ côi? Nếu một ngày bà ấy quay lại thì sao? Tội phải giải thích với bà ấy như thế nào.

Tôi phàn nàn về cô, sau ba năm chờ đợi, mẹ cô vân không đến đón, mà cô cũng đã đến tuổi đi học.

Tôi chỉ đành đựa cô vào hộ khẩu nhà tôi, dù sao cô cũng là một sinh mệnh, tôi không thê giết cô.”

Sau khi nghe mẹ Tô giải thích xong, mặc dù cò không nhận được bắt kỳ.

thông tin hữu ích nào, nhưng Có Cảm đã không ghét bà ta như trước đây.

Cho dù mẹ Tô có tàn nhẫn với mình thế nào đi chăng nữa thì ít nhất bà ta cũng đã nuôi mình hơn hai mươi năm, như vậy là đủ.

“Tắm séc hai mươi triệu tệ này coi như phí nuôi dưỡng tôi trong nhiều năm qua. Về phần Tô Mộng, nêu thật :sự có liên quản đến chú ba, tôi sẽ đưa cô ta về càng sớm càng tết.”

“Cô… sau khi rơi xuống biển cô đã đi đậu?” Mẹ Tô không nhịn được hỏi vấn đề này.

“Duyên phận trùng họp, tôi đã tìm được người nhà của mình. Ngoài chuyện đó ra, bà còn biết gì về mẹ tôi không? Chẳng hạn, mấy năm qua bà ây có tìm bà không?”

“Không, từ ngày hôm đó cũng chưa từng liên lạc lại với tôi. Khi đỏ lần cuối cùng tôi gặp lại bà ây, vẻ mặt của bà ây rất hoảng loạn, tôi cũng không biết rôt Cuộc chuyện gì đã xảy ra với bà ấy.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 595


Chương 595:

“Bà Tô, nếu sau này mẹ tôi có liên lạc lại với bà, mong bà hãy liên lạc với tôi. Tôi sẽ tạ ơn bà với số tiền lớn.”

“Vậy chuyện của Mộng nhi…”

“Tôi sẽ cố gắng hết sức.” Giọng điệu của Có Cẩm đã mang hướng việc công xử theo phép công.

Sau khi tiễn mẹ Tô đi, Cố Cảm đứng bên cửa số nhìn cảnh vật bên ngoài, nói như vậy là có thể mẹ cô chưa chết, nhưng nều chưa chết thì người :Ở đâu? Rôt cuộc ba cô là người như thế nào?

Khi Tư Lệ Đình quay về, anh nhìn thấy Có Cẩm đang đứng trước cửa số sát đất, màn đêm bao trùm lên khuôn mặt cô, làm tăng thêm vẻ u ám cho cô.

“Sao em không bật đèn?” Anh từ phía sau nhẹ nhàng ôm lầy Có Cẩm, không biết cô đã đứng bao lâu, tay đã có chút lạnh.

Gân đây thời tiết càng ngày càng lạnh, lúc trước chỉ cân nhiệt độ lạnh hơn một chút, tay chân cô sẽ lạnh, hiện tại vẫn như cũ không hề thay đổi.

“Chú ba.” Cố Cầm tỉnh táo lại, vùi đầu vào lồng ngực của Tư Lệ Đình.

“Sao vậy Tô Tô? Có tâm sự?”

“Chú ba, Tô Mộng mất tích, anh biết tung tích của cô ta.” Cố Cảm không hỏi mà khẳng định.

Tư Lệ Đình cũng không phủ nhận: “Biết, người như cô ta nên có kết cục như vậy, Tô Tô không phải lo lắng cho cô ta.”

Mặc dù Tư Lệ Đình nói rất nhẹ nhàng, nhưng Cố Cầm biết rất rõ về thủ đoạn của Tư Lệ Đình, sự dịu dàng của anh chỉ dành cho mình mà thôi.

Có lẽ bây giò Tô Mộng đang phải đối xử vô nhân đạo, giông như những gì trước đây mà Tô Mộng đã làm với mình.

“Nếu là trước kia em sẽ không lo lắng cho cô ta, nhưng hôm nay em đã đồng ý với một người, chú ba, thả Tô Mộng đi.”

“Ai đã qua đây?” Tư Lệ Đình cảm nhận được rõ ràng tâm trạng của Có Cẩm hơi thay đồi.

Có Cảm nói thật: “Là mẹ của Tô Mộng, bà ta nói cho em biết thân thế của mình, em đồng ý sẽ mang Tô Mộng về. ; “Tô Tô đã biết thân thế của mình rồi à?ˆ Tư Lệ Đình cũng đã nghe qua :một số chuyện, giồng như anh, cũng không rõ cha ruột của Có Cẩm là ai, “Cũng chưa tính là biết, bà Tô và mẹ em là bạn học đại học, có lẽ bà ây vẫn luôn giấu thân phận là người của nhà họ Cô.

Cho đến khi tốt nghiệp bà Tô cũng không biết thân của mẹ em, vài năm sau khi tốt nghiệp, mẹ em biết được bà ta đang đi nghỉ ở Mỹ, đã giao em cho bà ta, sau đó không có tin tức gì cả.”

Tư Lệ Đình nghe xong thở dài: “Tại sao mỗi người đêu giỗng nhau, để lại bí ẩn không rõ rồi tự mình biến mắt.”

Trong vấn đề này, cả hai có cộng hưởng, rốt cuộc là Tư Lệ Đình và cô giông nhau đều không biết cha ruột của mình.

“Chú San, không sao đâu, em tin một ngày nào đó câu đồ sẽ được giải. Dù không giải được thì chúng ta vẫn có nhau.”

“Tô Tô.” Tư Lệ Đình ôm cô chặt hơn, lúc đầu anh cũng cô chấp về bí ấn trong thân thê của mình.

Sau đó, sự chú ý của anh chuyên :sang Cỗ Cẩm, chỉ càn Cô Cầm ở bên cạnh anh là được, đối với những ân oán của thế hệ trước, anh không quá tò mò.

Nếu mẹ anh muốn anh biết thì đã nói với anh từ lâu rôi, không cân phải đợi đến lúc chết vẫn không nói cho anh biết ai là cha mình.

Cả hai người họ đều là những cá thể cô đơn trên thế giới này, chính vì sự tồn tại của nhau nên họ mới không thấy cô đơn.

“Tô Mộng ở đâu? Anh đã làm gì cô ta?” Cô Cẩm nhẹ giọng hỏi.

“Làm những chuyện cô ta từng làm với em. Bây giờ anh cũng không biết, nêu muôn cứu cô ta cũng không phải là không thể.”

“Thả cô ta đi, dù bọn họ đã làm một số điều xấu với em, nhưng mọi thứ đã trôi qua, quả thật. là bà Tô đã nuôi dưỡng em trong nhiều năm như vậy.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 596


CHương 596:

“Nghe theo em.” Tư Lệ Đình gật đầu, anh luôn nghe theo lời của Cỗ Cẩm.

Biệt thự của nhà họ Ninh.

Có một người đang nằm trên chiếc giường lớn lộng lây, đôi mắt trồng rồng nhìn lên trân nhà trên đâu, gương mặt tái nhợt không còn chút máu.

Cô ta không thê nhớ chính xác những gì cô ta phải chịu đựng trong những ngày này, cô ta chỉ biệt toàn thân đau hột chết, sau đó đau đón trở nên tê lệt.

Nghe thấy tiếng cửa mở, cô ta máy móc nhìn vê phía cửa, lại tới tiêm cho cô ta sao?

Ngày hôm đó ở trên thuyền Tô Mộng và Bạch Tiểu Vũ không thê diễn tả nỗi bi thảm của mình. Những ác ma đó không hê coi bọn họ là người.

Lúc trước nhìn thấy Tô Cẩm Khê ở trên sân khấu thì cảm thấy thực hả giận, nhưng bây giờ đồi thành bọn họ Tô Mộng mới biết đau khổ.

Đã bao lần bị lăn lộn ngất xỉu, nhưng mây con quỷ đó lại tiêm thuốc rồi đưa vê đây.

Sau khi xuống thuyền, cô ta được đựa đến biệt thự dưỡng thân thể, đồng thời tay chân bị xiêng xích trói.

Cô ta không giống như một con người, sông một cuộc sống tồi tệ hơn con lợn, con chó.

Tưởng rằng một đọt tra tấn mới lại sắp bắt đầu, như ng ai biết rằng những người bước vào lại là những người cô ta quen biết, không muốn gặp nhất.

Cố Cẩm nhìn người phụ nữ mặc bộ quần áo trong suôt năm trên giường, dưới lớp vải mỏng đó là vô số dầu vết mà cô không biết bị vật gì đề lại.

Máy ngày trước, Tô Mộng còn sức sông chạy đi tìm mình, chỉ trong vòng vài ngày ngăn ngủi đã giông như một bông hoa héo.

“Là cô! Tô Cẩm Khê!” Tô Mộng nhìn thấy cô thì rất kích động, cô ta “chật vật đứng dậy khỏi giường, vì động tác quá mạnh nên cô ta đã nôn ra một ngụm máu.

Máu đỏ tươi thắm ướt ga trải giường, Cố Cẩm chỉ hơi ngạc nhiên, không hê thấy đau lòng gì cả.

Tư Lệ Đình chỉ làm tất cả những gì Tô Mộng đã làm với cô, nêu không có Có Nghĩ? Thương giúp, Tô Mộng của hiện tại sẽ là cô của lúc trước.

Nếu cô bị đối xử như vậy , không biết bây giờ cô đã trở thành Hạng vẻ QÌ.

Vì Tô Mộng và Bạch Tiểu Vũ đã muốn làm điêu này, họ nên chịu hậu quả của việc làm đó.

“Là tôi, cô rất may mắn, bây giờ cô được tự do.” Cố Cẩm lạnh lùng nhìn Tô Mộng.

Tư Lệ Đình lấy ra một tâm séc, đưa cho người đàn ông bên cạnh: “Ninh tông, xoá bỏ toàn bộ những gì đã xảy ra ở trên thuyền, sau này cô ta vẫn sẽ được tự do.”

“Tư tổng, cậu nói nhự vậy là khách sáo quá rôi. Cậu muôn người phụ nữ này, tôi cho người đưa đện là được, không nhất thiết phải phiền cậu tới chuyên một chuyền, tiền thì thôi, dù sao tôi cũng đã chơi chán.”

Người được gọi là Ninh tông không nhận tâm séc, vốn ông ta cũng không có nhiều tiền, ông ta chỉ thuận nước đầy thuyền trả lại người cho Tư Lệ Đình.

Tư Lệ Đình liệc nhìn người trên giường: “IÕ Mộng, lát nữa sẽ có người đưa cô về nhà, đây chỉ là một bài học cho cô. Nếu không phải Tô Tô nói giúp, tôi đã đề cô nằm cả đời trên giường.

Sau này, nếu cô lại có lòng xấu, phiền cô tự cần đo trọng lượng của mình, liệu hậu quả này có phải là điều mà cô có thể gánh chịu.”

Tô Mộng nắm chặt lầy tắm khăn trải giường, cho dù trong lòng có cả triệu lời nói, nhưng cuối cùng cô ta chỉ đành phải nhịn xuống.

Bây giờ không, phải lúc tự làm theo ý mình, cô ta nhất định phải rời khỏi nơi ma quái này!

Có Cẩm xác nhận Tô Mộng vẫn còn sông, sau đó cô mới rời đi cùng Tư Lệ Đình: “Tô Mộng, ân oán giữa tôi và nhà họ Tô kết HilC tại đây.”

Tô Mộng chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người rời đi, trong mắt tràn đầy hận ý.

Điều cô ta không thể buông bỏ nhất chính là người đàn ông trước mặt mua cô ta lại là đối tác làm ăn tốt của cha mình.

Vào khoảnh khắc chiếc mặt nạ được bỏ ra, Tô Mộng phát điên lên, nhớ răng ba cô ta đã từng đưa mình đến nhà ông ta vào mỗi dịp Tết Nguyên Đán.

Khi đó, Ninh tông vẫn mỉm cười, đưa tiên mừng tuôi cho cô ta, ông ta không những không cứu mình lúc nguy cập mà ngược lại ông ta lại ao dua với những người đàn ông đó.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 597


Chương 597:

Sau khi Tư Lệ Đình và Cố Cẩm rời đi, Ninh tổng cười hì hì bước đến gần cô ta, lấy tay v**t v* má cô ta.

“Tiểu Mộng nhi, đừng trách chú, muôn trách thì trách cháu lớn lên quá ghi dấu ấn. Cháu cũng đừng ghi hận chú Ninh, mây ngày này chú cũng không nặng lời với cháu.”

Tô Mộng nghiến răng nghiền lợi nhìn người trước mặt này, trên đời này làm sao có người ghê tởm như vậy!

Cô ta không nói, sợ Ninh tổng sẽ đổi ý, tương lai còn dài, hận thù của bọn họ sẽ cùng tính toán!

Đôi mắt Tô Mộng lạnh lùng, một ngày nào đó cô ta sẽ trả lại gập đôi nỗi đau ngày hôm nay mà cô ta phải chịu cho những người đã làm tổn thương cô ta.

Khi được đưa về nhà gặp lại mẹ Tô, nước mặt nước mũi của Tô Mộng đã trào ra, trước đây cô ta chưa bao giò cảm thầy nhà là nơi tốt như vậy.

“Mông nhi, con về rồi, cuối cùng con đã vê, nêu con không trở lại mẹ cũng không biết phải làm sao.

Mẹ đã tìm được tiền chi phí chữa bệnh cho ba con rồi, gia đình chúng ta sẽ nhanh chóng được đoàn tụ, mây ngày này con đã ở đâu? Mẹ lo lăng chêt mất.”

Tô Mộng im lặng nghẹn ngào, kêu lên một cách chết lặng: “Mẹ…”

Mẹ Tô ôm chặt lấy cô ta: “Trở về là tốt, chỉ cân sau này con khỏe mạnh là được.’ “Đau, mẹ, nhẹ tay chút.”

Cô ta mặc quần áo, mẹ Tô không nhìn thấy vêt thương bên trong.

Sau khi nghe cô ta nói bà ta mới nhìn lại thì người cô ta bê bết máu, mẹ Tô choáng váng.

“Mộng nhi, sao lại như thế này?”

“Mẹ, tất cả là do con gieo gió gặt bão.

Tư Lệ Đình đã trả lại mọi chuyện mà lúc trước con đã làm với Tô Câm Khê, con rât đau.”

“Mộng nhi, mẹ đưa con đến bệnh :viện, sao những. con súc sinh đó có thế khiến con trở nên như thế này!”

“Mẹ…” Tô Mộng chỉ đề lại những tiếng khóc thút thít, nếu biệt trước sẽ nhự thế này, thì ngay từ đầu cô ta chắc chắn sẽ không làm như vậy.

Dựa vào đâu mà Tô Cẩm Khê vẫn còn nguyên vẹn, mình lại phải chịu sự tra tấn vô nhân đạo.

Cuối cùng thì cũng đã đến ngày tô chức tiệc tối. Mây ngày nay Cố Cảm luôn thu XÊP, chuân bị cho bữa tiệc tối hôm nay, cô mời tất cả những nhân vật nôi tiêng trong giới thượng lưu.

Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng với tư cách là Có Cẩm.

Tiện thê, cô cũng định công khai mối quan hệ giữa cô và Tư Lệ Đình.

Đêm ngày hôm trước, Có Cẩm đích thân gửi lời mời cho Tư Lệ Đình, mời anh đến dự bữa tiệc tối.

Bữa tiệc được tổ chức ở trên một chiếc du thuyền xa hoa, lộng lẫy. Có rất nhiều công ty vì muôn hợp tác với tập đoàn G nên đã chấp nhận lời mời.

Sau khi giải quyết x xong phần tài liệu cuối cùng thì Cố Cẩm mới thở phào nhẹ nhõm.

‘“Cô chủ, tôi đã thay cô liên hệ với nhà tạo mẫu rôi, bây giò những gì đã nói trước đó đều thích hợp.” Tiểu Đào giúp cô chủ dọn dẹp những giấy tò trên bàn.

“Được rồi, nhớ là một lúc nữa hãy mang tài liệu lên trên du thuyền, tôi nay tôi phải hẹn gặp được vài người quan trọng.”

“Vâng, cô chủ, vậy bây giờ tôi sắp xếp người đưa cô đi chỉnh trang, trước tiên tôi sẽ làm cho cô hài lòng, với nhà tạo mẫu Lâm Đạt, cô trực tiêp đi tìm cô ây là được.

“Ừ.” Cố Cẩm đi đến một câu lạc bộ cao cấp trong thành phó, đây là nơi chuyên phục vụ cho những ngôi sao hàng đâu.

Đương nhiên cũng sẽ phục vụ cả những nhân vật nội tiêng trong giới kinh doanh nữa, ví dụ những người có thân thê như Có Cẩm chỉnh là những vị khách mà họ hướng đến.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 598


Chương 598:

So với những ngôi sao không có sức ảnh hưởng, họ là những người kiêu ngạo ngất trời, vừa mới sinh ra đã có một điều kiện vô cùng tốt, có tiềm năng để trở thành khách hàng lâu dài.

Họ không tồn tại một cách hoàn toàn bập bênh như những ngôi sao nỗi tiêng, trong hai năm nồi đình đám nhựng có thê vì một chuyện mà trong chốc lát liền tiêu tan hết.

Lúc Cố Cẩm xuất hiện, lễ tân rất bát ngờ: “Xin chào cô Erlena, xin hỏi cô đã đặt lịch trước chưa ạ?”

Câu lạc bộ chào hỏi giống như cách họ làm với những ngôi sao nổi tiếng, những ngôi sao được mọi người bao quanh đều hiều rõ.

Có Cầm là một người mới vào giới giải trí, cũng là một người mới kì diệu nhất.

Cô không chỉ bị đào bới về thân thế của mình. Sau bộ phim đóng với Nam Cung Mặc, giá trị của cô đã tăng vọt lên.

Chuyện kì diệu nhất là cô không hề kí hợp đông với bất kì công ty quản lí nào, thê cho nên có rât nhiêu người đều muốn kí hợp đồng với cô.

Cũng có rất nhiều đạo diễn thừa dịp cô đang nỗi đình đám nên dự định mời cô tiếp tục đóng phim, nhưng al mà ngờ được lại chẳng tìm thây bóng dáng cô đâu nữa.

:Hôm nay cô xuất hiện ở đây khiến cho những người khác vô cùng ngạc nhiên.

Có Cẩm mỉm cười: “Có hẹn trước rồi, Lâm Đạt có ở đây không?”

“Cô Lâm Đạt ở đây là nhà tạo mẫu trưởng của chúng tôi, tối “hôm nay cô ây đã có lịch hẹn trước rồi, cô Erlena không ngại thử một nhà tạo mẫu khác của chúng tôi chứ.”

Có Cẩm đưa danh thiếp của cô ra và nói: “Đây là danh thiệp của tôi, tôi muôn đặt lịch hẹn trước với Lâm Đạt.”

Tối hôm nay cổ chủ phải tiếp khách đặc biệt, đó là cô hai của tập đoàn G, cũng là một người bí mật của tổng _ giám đốc công ty sẽ đến đây tạo mẫu khiên cho bọn họ chờ đợi.

Lúc Cố Cảm đưa danh thiếp của cô ra thì nhân viên lễ tân suýt chút nữa phát điên lên, cô ta nhìn danh thiếp rồi lại nhìn Cổ Cảm.

“Cô, cô chính là cô chủ Có?” Thật bát ngờ, không thê nào đoán trước được!

Thảo nào trước kia giới truyền thông không thể đào bới được thân thế của :cô, người ta căn bản không phải là người bình thường mài Cô Cầm giới thiệu một cách rất lịch sự: “Xin chào, tên tiếng Trung của tôi là Có Cảm, đương nhiên cô cũng có thể gọi tôi là Erlena.”

“Có, cô chủ Có, cô, mời cô vào bên trong, cô Lâm Đạt đã đợi lâu lắm rồi #\, “Cảm ơn.”

Trong ánh mắt bàng hoàng, bắt ngờ của mọi người, Cô Câm điêm tĩnh đi vào trong phòng tạo mâu dành cho khách vip.

Lâm Đạt có hơi không giỗng với những gì mà cô tưởng tượng. Cô cứ tưởng Tăng nhà tạo mẫu tóc sẽ ăn mặc vô cùng câu kì, xinh đẹp, nào ngờ Lâm Đạt đề tóc thẳng gọn gàng, trang phục trên người cũng rât giản dị.

“Cô chính là tổng giám đóc Có?” Khi Lâm Đạt nhận ra cô là Cố Cẩm cũng hơi bát ngờ, ai mà ngờ được một thiên kim đại tiểu thư cao cao tại thượng lại đi đóng phim.

“Đúng vậy, hôm nay phải làm phiền đến cô rồi.” Cố Cảm mỉm cười nói.

Người ngoài nhìn vào thì thấy cô rất lịch sự, khiêm nhường, trên người cô hiện lên một khí chât vô cùng thanh cao, vừa nhìn đã biết không phải là một người phụ nữ tầm thường.

“Tổng giám đốc Có, mời qua bên này, tôi đã chọn được mấy bộ trang phục.

Bởi vì đây là lần đầu tiên tôi hợp tác với tổng giám đốc Có nên vẫn chưa biết tổng giám đốc Có thích phong cách nào. Vì vậy nên tôi đã tự ý chọn máy chiếc Váy có phong cách khác nhau, mời tổng giám độc Cố xem qua. Sau khi đã chọn xong váy thì chúng ta mới định hình phong cách trang điềm cho tối nay.”

Lâm Đạt làm việc cực kì cần. thận, không hồ danh là nhà tạo mẫu trưởng.

Cô Câm nhìn lướt qua mây bộ trang phục có phong cách khác nhau, mỗi bộ đều được thiết kế rất độc đáo, cô cực kì thích thú.

Màu đẹn thì có cảm giác rất huyền bí, màu trằng thì thanh lịch, phóng khoáng, màu đỏ thì vô cùng diễm lệ.

Cuôi cùng Cô Câm vần lựa chọn chiệc váy xẻ tà màu đỏ, hôm nay cô là nhân vật chính, nêu như mặc những bộ trang phục quá mò nhạt thì cũng không được.

“Vậy thì bộ đó đi.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 599


Chương 599:

“Tổng giám đốc Có thật có mắt thảm mĩ, bộ trang phục này phô trương nhưng không làm mật đi vẻ cá tính, một người bình thường căn là bản không thê mặc được, chỉ có tổng giám đốc Có mới có khí chất để mặc lên.”

Lâm Đạt nói như vậy cũng không phải là để lây lòng Cố Cẩm, từ lân đâu tiên cô nhìn thây Có Cẩm ở trên vô tuyến cô đã cảm thấy người phụ nữ này rất có khí chất.

Cố Cẩm chỉ cười mà không nói gì cả, rất nhanh sau đó cô đã thay xong trang phục.

Rât lâu nay rôi cô mới vân luôn có một mong ước, không phải là làm một bông hoa được Tư Lệ Đình che chở, bao bọc, mà là được sánh vai cùng anh kiên cường, mạnh mẽ.

Nếu là cô của quá khứ thì nhất định sẽ chọn chiếc váy trắng đó, nhưng hiện giờ cô xuật hiện với tư cách là thiên kim tiểu thư của nhà họ Cố nên cũng có thể nói rằng cô hoàn toàn có đủ cơ sở để kiêu ngạo.

Cô muốn khiến tất cả mọi người biết, cô mới là người danh chính ngôn thuận ở bên anh.

“Tổng giám đốc Có, dáng người cô rất đẹp, tôi đã tiếp đón rất nhiều những nhân vật nồi tiêng trong giới giải trí nhưng nói thật, tôi chưa thây ai có thân hình đẹp hơn tổng giám đôc Có. Những ngôi sao nữ đó nhìn trên màn ảnh thì thây vô cùng thướt tha, nhựng thực ra làn đa lại bị sỉn màu, chỗ nọ vàng hơn chỗ kia. Tổng giám đốc Có là người duy nhất có làn da trắng thuần khiết khiến tôi lầy làm bát ngờ. Tôi nghĩ lúc thượng đê tạo ra cô chắc chắn là đã phải mất nhiều công sức thì mới có thê cho cô xuất hiện.”

“Lâm Đạt, từ trước đến nay các cô vẫn luôn dẻo miệng như vậy sao?”

“Tổng giám đốc Có, đối với những người khác tôi còn chẳng muôn nói, tôi thực sự cảm thấy tống giám đốc Cố xinh đẹp.”

Hai người đang trò chuyện thì ở ngoài cửa truyền đên tiêng ôn ào, lộn xộn.

“Lâm Đạt từ trước đến nay luôn là nhà tạo mẫu của tôi, tại sao hôm nay lại không. được?” Có một giọng phụ nữ sắc sảo vang lên.

“Cô Chiêm, cô Lâm Đạt đã có hẹn trước khi cô đến rồi, không thì tôi đồi nhà tạo mẫu khác cho cô được không?”

“Không cần đâu, tôi đã quen Lâm Đạt rồi, là ai mà dùng cả phòng vip vậy, các cô có biết tôi nay tôi sẽ tham gia một buổi tiếc như thê nào không, nêu nhự không may xảy ra chuyện gì tôi nhất định sẽ đi tìm các cô tính số.” Cô Chiêm hung hăng nói.

Lâm Đạt buông lược uốn tóc xuống và nói: “Tổng giám đốc Có, tôi đi ra ngoài một chút, cô đợi tôi một lát nhé!”

Lo sợ người phụ nữ đó sẽ làm loạn đến Có Cẩm nên Lâm Đạt đã chạy nhanh ra ngoài cửa đề giải thích cho người ta.

Người phụ nữ đó đến một chữ cũng không nghe lọt tai, trái lại còn rât phi lí, cô ta trực tiếp đẩy cửa rôi đi vào.

Nhìn thầy khuôn mặt trong gương đủ đề khiến cho tất cả phụ nữ trên đời đều phải ghen ty, cô ta nói với vẻ chua ngoa: “Tôi cứ tưởng là ai, hóa ra là người mới của chúng tôi, cô Erlena.”

Có Cầm cũng không xa lạ gì với người phụ nữ vừa mới bước vào, đúng là ngôi sao số một của làng giải trí, Chiêm Vi Tuyết.

Không giống với hình tượng cô gái.

được tạo mẫu thanh lịch, thuần khiết như ngọc ở trong gương, bên trong cô ta chỉ có sự độc đoán.

“Cô Chiêm, cô có gì cần chỉ dạy S50) 206D) Cảm ngôi trên ghế nhìn cô ta với ánh mắt rât miễn cưỡng.

Chiêm Vi Tuyết nhìn ‘thấy Có Cảm vẫn ngồi trên ghế mà không đứng dậy nói chuyện, lúc đó cô ta xâu hỗ quá thành ra giận dữ.

“Lẽ nào chưa có ai dạy cô sao, tiền bối nói chuyện thì hậu bối phải đứng dậy chào đón thì mới đúng phép tặc chứ?” Chiêm Vi Tuyết khoanh tay nhìn Cố Cẩm, trong ánh mắt thể hiện rõ vẻ khinh thường.

“Chẳng qua chỉ là một người mới nhờ đóng một bộ phim mà có chút tiếng tăm mà thôi, thê mà lại không lễ phép chút nào.”

Cố Cẩm cười và nói: “Vậy tiền bồi cảm thấy tôi phải làm nhữ thế nào thì mới là lê phép đây?”

“Xem ra cô mới đến nên không hiều quy tắc, tôi sẽ dạy dỗ cho cô. Phòng Vip này thường ngày tôi vân hay dùng, Lâm Đạt cũng là nhà tạo mẫu mà thường ngày tôi hay dùng. Cô hiểu ra rồi thì mau cút xéo khỏi đây đi, trả lại chỗ này cho tôi. Sau này, nêu như có tiềm năng hợp tác thì tiên bối như tôi đây cũng có thể chia cho cô một ít. Nêu không một người mới như cô muốn sống yên. ồn trong giới giải trí sẽ không đơn giản như vậy đâu.”

Lâm Đạt ở buông bên cạnh, người phụ nữ này kiêu căng quá rôi, không biệt rôt cuộc là ai đã cho cô ta can đảm mà dám nói chuyện với cô chủ đây như vậy?
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 600


Chương 600:

Chỉ cân Cô Câm muôn, đừng nói là một ngôi sao, cô chỉ cân đưa tay ra là có thê đè bẹp Chiêm Vi Tuyết ra thành cặn bã không hơn không kém, thế mà người phụ nữ này lại dám hung hăng gây chuyện như: vậy.

Vì sự thân thiết và lịch sự với khách hàng nên Lâm Đạt đã ra mặt đề giải ‘vây cho cô: “Cô Chiêm, cô xem, bất cứ việc gì cũng cân có thứ tự trước sau. Nếu không thì hay là cô đợi một chút rồi tôi sẽ lại tạo mẫu cho cô nhé?”

Không biệt có phải những người trong giới giải trí đêu có tính cách như thế này không, vừa mới hơi tức giận một chút mà đã muôn lên trời để sánh vai với mặt tròi.

Giống như tất cả mọi người tâng bốc cô ta lên vậy, bất kì ai cũng không được phép không thuận theo cô ta, nêu không thì sẽ phạm vào tội bắt kính.

Đều là do thị trường bây giờ tạo nên, chỉ cân nôi tiêng một chút là có một đống hợp đồng quảng cáo, lại còn được đạo diễn mời gọi đóng phim, làm cho ngôi sao như được tâng bốc lên chín tâng mây.

Dường như có rất ít người vừa nồi tiêng mà lại khiêm nhường, vì vậy nên rất nhiều người nồi tiêng cũng.

không nỗi được lâu, rất nhiễu người cũng đã phải nêm trải thất bại như :Vậy.

Chỉ cần có một tai tiếng là liền sẽ bị mọi người tẩy chay, lập tức sẽ bị mọi người vùi dập cho tan tác.

Đám người của Hoa Tỉnh trước kia cũng bị như vậy, lúc đang nổi tiếng đình đám thì lời ăn tiêng nói luôn muốn hơn phân người khác.

Đi đến đậu cũng được xem là duy.

nhất là số một, tâm thế nhìn đời bằng nửa con mắt, mà lúc suy sụp rồi lại bị mọi người giẫm đạp lên, ngay cả đến tư cách như một người bình thường cũng không có. Đây chính là cái giá phải trả cho những người nồi tiêng có thu nhập cao. , Chiêm Vi Tuyết đúng là ngôi sao nữ nổi tiêng hàng đâu, vừa mới nghe thây việc mình phải đợi ánh mất đã trợn lên tận trời cao.

“Cái gì cơ, bảo tôi đợi sao?” Tự nhiên cô lại bảo tôi đợi đến khi cô làm xong, cô có biết là tối nay tôi sẽ phải tham gia một buổi tiệc như thế nào không hả?”

Trong lòng Lâm Đạt bắt đầu khinh khỉnh, lúc trước khi mà trợ lí của Chiêm Vi Tuyết liên hê, cô cũng đã nói với Chiêm Vi Tuyết rằng tôi nay cô đã có hẹn trước rôi.

Lúc đó cô cũng biết được lịch trình đi dự tiệc tối nay của Chiêm Vi Tuyết, thật không may là buổi tiệc rất quan trọng mà cô ta nhắc đến đó chính là bữa tiệc mà cô chủ này tổ chức cách đó không xa.

Lâm Đạt năm lần bảy lượt muốn nói ra thân phận của Cố Cẩm, nhưng cô lại nghĩ cô đã lộ diện với thân phận là Erlena lâu như vậy rôi.

Nếu như hôm nay không phải là do cô được làm nhà tạo mâu cho cô thì cô cũng sẽ không thể nào biết được bí mật này, nói không chừng, mọi người đang có ý che giấu thân phận thật.

Làm cho cô chuyến. này xong cũng rất hiểu chuyện gì là nên nói, chuyện gì là không nên nói ra. Vì vậy nên Lâm Đạt đành phải kìm nén những lời mà suýt chút nữa thì cô đã buột miệng nói ra.

“Cô Chiêm, cô cũng là một vị khách hàng rất quan trọng của tôi, mong cô có thê thông cảm cho tôi một chút.

Nếu như cô không thể đợi được thì tôi sẽ bảo nhà tạo mâu tốt hơn đến tạo mẫu cho cô, được không? Lần :tạo mẫu này tôi sẽ miên phí, được không nào?”

Đây chính là những việc tốt nhất mà Lâm Đạt có thể làm rồi, dựa vào danh tiếng của cô lúc này thì cũng không sợ không tìm được mồi làm ăn.

Nhưng trái lại, dường như ngôi sao như cô Chiêm Vi Tuyết này chỉ thích ra thân phận của Cố Cẩm, nhưng cô lại nghĩ cô đã lộ diện với thân phận là Erlena lâu như vậy rôi.

Nếu như hôm nay không phải là do cô được làm nhà tạo mâu cho cô thì cô cũng sẽ không thể nào biết được bí mật này, nói không chừng, mọi người đang có ý che giấu thân phận thật.

Làm cho cô chuyến. này xong cũng rất hiểu chuyện gì là nên nói, chuyện gì là không nên nói ra. Vì vậy nên Lâm Đạt đành phải kìm nén những lời mà suýt chút nữa thì cô đã buột miệng nói ra.

“Cô Chiêm, cô cũng là một vị khách hàng rất quan trọng của tôi, mong cô có thê thông cảm cho tôi một chút.

Nếu như cô không thể đợi được thì tôi sẽ bảo nhà tạo mẫu tốt hơn đến tạo mẫu cho cô, được không? Lần :tạo mẫu này tôi sẽ miên phí, được không nào?”

Đây chính là những việc tốt nhất mà Lâm Đạt có thể làm rồi, dựa vào danh tiếng của cô lúc này thì cũng không sợ không tìm được mồi làm ăn.

Nhưng trái lại, dường như ngôi sao như cô Chiêm Vi Tuyết này chỉ thích tìm cô nhất mà thôi chứ cũng không phải là cân tìm cho cô ta một nhà tạo mẫu khác.

“Nếu như ở đây có thể tìm được một nhà tạo mẫu còn tốt hơn cô thì tôi việc gì phải tìm đến cô? Lâm Đạt, trước kia cô đâu có lề mề lôi thôi như thế này, cô “hãy mau chóng làm cho tôi đi. Kê cả khi trả gập đôi tiền cho cô, trả cả tiền tạo mẫu cho cô ta luôn cũng được, coi như là một sự chăm sóc dành cho hậu bối.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 601


Chương 601:

Lúc Cô Câm nhìn thời gian, hôm nay cô đã dặc biệt tan làm sớm hơn một chút đề qua đây. Hôm nay cô là nhân vật chính, dù thê nào đi nữa cũng nên đến sớm.

“Lâm Đạt, tiếp tục đi.” Cô mặc kệ những lời nói vô ích của người phụ nữ kia.

“Sao cái cô này cứ có chấp như vậy nhỉ, cô không nghe thấy tôi bảo Lâm Đạt tiếp tục tạo mẫu cho tôi sao?”

Đừng tưởng rằng cô diễn phim của đạo diễn Nam Cung, có một chút tiếng tăm mà làm càn. Cô có tin là Sau này tôi sẽ khiến cho cô không thể phát ngôn được không?”

Nghe thấy Chiêm Vi Tuyết nói vậy Cố Cẩm liên cười, ngay từ đâu cô đã dự định là không dính Ííu gì đến nghệ thuật nữa.

Trước kia, vì để trả thù Hoa Tỉnh mà cô đã khiến cho bản thân bị mắt trí nhó, huồng hồ sau này cô bận rộn nhiều việc, cũng chăng có thời gian đề đi quay hay đi diễn gì nữa Cố Cầm chẳng thèn nhìn Chiêm Vi Tuyết nữa mà quay sang nói với Lâm Đạt: “Tôi cho cô thời gian mộ phút đề giải quyết xong chuyện người phụ nữ này.

“Cái gì, gọi tôi là người phụ nữ này sao? Làm sao mà cô lại dám nói như vậy với tôi chứ!” Chiêm Vi Tuyết đã bị vẻ mặt thờ ơ vô cảm cô làm So giận tím người.

Lâm Đạt ra lệnh cho cấp dưới. So với Có Cẩm chỉ cần hở ra là có thể mua tất cả tiền bạc công sức của cả cái tiện này thì Chiên V¡ Tuyết chỉ là một con hề chỉ biết nhảy nhót múa may mà thôi.

“Cô Chiêm, mời cô ra ngoài.”

“Lâm Đạt, tôi là khách quen thường xuyên đến đây cho cô kiêm ăn, vậy mà cô lại dám đối xử với tôi như vậy à?”

“Xin lỗi, nếu như cô vẫn không đi khỏi thì tôi buộc phải gọi bảo vệ.” Lúc này Lâm Đạt vô cùng tuyệt tình, cái gì nên khinh cái gì nên trọng chăng lẽ cô còn không hiệu rõ sao.

“Cô gọi đi, hôm nay cô không gọi thì tôi sẽ coi thường cô.” Chiêm VI Tuyết vẫn không thể chấp nhận được việc Lâm Đạt lại đắc lội với cô chỉ vì một tài năng trẻ mới nồi.

Cô nhìn Lâm Đạt với ánh mắt thề nguyễn son sắt, chỉ một giây sau Lâm Đạt liền lấy ra chiếc bộ đảm và thực sự gọi cho bảo vệ.

“Buông tôi ra, các người có biết tôi là ai không? Tôi sẽ kiện các người.”

Lâm Đạt nhìn theo người phụ nữ bị ‘kéo đi, rồi vội vàng đóng cửa lại, miệng thở phào một hơi, thật là một người cứng đâu.

“Tổng giám đốc Có, rất xin lỗi vì đã làm phiên đến cô.” Cô đứ ng ở bên cạnh Có Cẩm nói với vẻ rất lễ độ.

“Không có gì.” Cố Cẩm cũng không hê tính toán chuyện vặt vãnh đó, càng không đáng để nồi giận với Lâm Đạt.

Đợi đến khi cô đã chỉnh trang xong hết thì xe của Tư Lệ Đình đã đỗ ở ngoài cửa, đàn ông thì luôn luôn thoải mái, phóng, khoáng hơn nhiều so với phụ nữ, nhất là trong chuyện quần áo, đâu tóc.

Nhìn thấy cô bước ra với bộ váy đỏ lộng lây đong đưa, tuy là ngày ngày đêu chung sống với người phụ nữ này nhưng khoảnh khắc này vân làm anh có cảm giác rung động.

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Tô Cẩm Khê giông như một còn thỏ trắng đáng yêu, đôi mắt †o ướt ướt trong veo như nước rất mê đắm lòng người.

Rất thích cô ở dưới cầu xin anh, vẻ dễ thương, dịu dàng, ủy mị đó vô cùng thu hút.

Từ khi cô trở về từ MI, phong cách của cô đã có sự thay đối, cô vừa thần bí vừa cao quý, giỗng như một cô công chúa biên thành một nữ hoàng vậy.

Bây giờ cô xuất hiện với một chiếc váy đỏ, làn da của cô càng được tôn lên bởi chiếc váy đỏ, trông trắng nõn không tì vết.

Chiếc váy đỏ được may rất tinh tế ôm trọn lầy toàn thân hình hoàn mỹ của cô, giống như là một cô nữ sinh bỗng biền thành một người phụ nữ vậy.

Không hệ có ý phô trương, trên người cô toát ra một vẻ mê hoặc rất tự nhiên, mỗi một cử chỉ đều toát ra mỗi tính cách khác biệt, khiến cho người khác vừa nhìn thôi đã không thê rời mắt khỏi cô.

“Chú ba, đợi lâu rồi phải không?” Có Câmmỉm cười rôi bước lên xe.

Tư Lệ Đình kéo cô vào trong lồng ngực và nói: “Không lâu, hôm nay.

Cậm Khê rất xinh đẹp, xinh đẹp đên nôi anh không muôn em đi gặp người ngoài nữa.

“Nào đâu có đến mức như Vậy, buổi sáng vừa mới gặp nhau xong.” Có Câm ngoài miệng thì nói như vậy .

nhưng khóe miệng cũng không giấu được nụ cười.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 602


Chương 602:

Phụ nữ thường vui vì sắc đẹp của mình, hơn nữa người đàn ông trước mặt lại là người mà cô để ý nên sự khoa trương của anh cũng khiến cô càng cảm thấy vui sướng hơn.

“Vì là Cảm Khê nên nhìn mãi cũng không chán, đói rôi đúng không, lúc đi ngang qua nhà hàng anh đã bảo người ta đóng gói một món mà thường ngày em thích ăn nhát.”

Biết là phụ nữ Íúc chỉnh trang sẽ mắt rất nhiều thời gian nên, lúc chuẩn bị xong xuôi thì phải đi lên du thuyền ngay, đến lúc đầy phải đón tiệp, chăm sóc cho rất nhiều vị khách, làm sao nhớ đến việc ăn uống nữa chứ.

Cố Cẩm nhìn thấy hộp đồ ăn được gói một cách khéo léo, ban đầu không cảm thầy đói nhưng ngửi thấy hương vị đồ ăn từ trong hộp tỏa ra cô liền cảm thấy đói.

“Chú ba, anh thật ngọt ngào.”

“Em vẫn luôn lo lăng anh không ăn cơm, dạ dày có khó chịu không, nhưng lại không tự biết chăm sóc cho bản thân mình.”

Tư Lệ Đình vừa nói với vẻ oán trách, vừa đưa đũa cho cô.

Có Cẩm nghĩ một lúc rồi nói: “Màu môi hôm nay thật đẹp, nều ăn thì sẽ làm mắt màu, thôi bỏ đi, không ăn đâu.”

Tư Lệ Đình đành chịu, xem ra những người phụ nữ đều có căn bênh đó, anh câm thìa lên: “Anh đút cho em ăn.”

“Cho dù có cần thận hơn thì cũng vẫn sẽ trôi son, để được xinh đẹp thì phải chịu đựng mà, dù sao thì gân đây em cũng béo lên hai cân rồi nên muốn gây xuông một chút…a…”

Không đợi đến khi Cố Cẩm nói Xong, Tử bề Đình đã nắm lây cằm cô rồi hôn, Có Cẩm chỉ có thể vùng vẫy một chút rồi đành thuận theo.

Từ trước đến nay, cô luôn không có cách nào để chồng cự với nụ hôn của người đàn ông này, huồng gì đối với cô anh rất quyên rũ.

Đặc biệt là đôi mắt đôi mắt xanh biếc giông như đại dương của anh, cô vừa nhìn vào đôi mắt ây đã bị hút vào.

Sau khi hôn một màn rất nòng nàn, mãnh liệt, Tư Lệ Đình mới buông Có Cẩm ra, màu son đỏ trên môi của cô đã bị anh lau đi hơn nửa rôi.

Anh không để ý đến đôi môi đỏ tươi của mình mà cười tươi nói: “Bây giờ thì „hông còn lí do để không ăn nữa rôi.’ Có Cẩm đành chịu, người đàn ông này đột nhiên lại dùng cách này đề khiên cô ăn cơm.

Cô vừa giận vừa buồn cười lấy khăn ướt đưa cho anh lau miệng: “Trên miệng anh đã dính đầy son rồi, còn không mau lau đi.”

“Là hương vị của Cẩm Khê.”

“Chú ba, nêu như anh xuât bản một quyển những câu nói trêu trọc người khác; em tin là chắc chắn sẽ bán đắt hàng.”

Tư Lệ Đình cười, rôi câm thìa lên đút cho cô ăn: “Tranh thủ bây giờ có thời gian thì ăn một chút, nêu không thì buổi tối bụng rỗng uống rượu vào sẽ hại dạ dày.”

Nhìn vào ánh mắt rất nâng niu cưng chiều của anh, có thê thây người đàn ng này yêu cô, yêu đên tận xương Uy “Chú ba cũng không ăn đi, chúng ta ăn cùng nhau.”

Bác tài xế nhìn thấy đôi tình nhân ở đằng sau đang tình tứ bên nhau, em đút cho anh, anh đút cho em.

Chỉ có lúc này Tư Lệ Đình mới có thề gỡ bỏ tật cả những sự lạnh lùng, cảnh giác mà trở thành một người yêu ấm áp duy nhất của Có Cầm.

Hai người trao cho nhau những cử chỉ ngọt ngào khiến cho bác tài xế cũng cảm thấy rất hạnh phúc, giỗng như bản thân trẻ đi vài tuôi, trở vệ khoảng thời gian mà bác theo đuổi vợ mình. Yêu đương thật tt, tuổi trẻ cũng thật đẹp.

Trên du thuyền.

Những vị khách trong bữa tiệc tôi nay nhiệt tình hơn so với tưởng tượng.

Khi Cô Cẩm, chủ nhân của bữa tiệc còn chưa đến thì đã có máy vị khách đã lên du thuyền.

Xem ra mọi người rất có hứng thú với dự án này, đều muôn ngăn cản Cố Cầm nói chuyện với những vị khách khác.

Trong thời gian này, mỗi ngày đều có rất rât nhiều tổng giám đốc hẹn lịch gặp Có Cảm nhưng Có Cảm không gặp ai cả.

Mọi người đều rất tò mò về cô chủ mới của nhà họ Có, từng người từng người hồi hả đi tới, thành ra chủ chưa đền thì khách đã đến trước ròi.

Đường Minh đứng trên bông thuyền, dựa người vào lan can, tay câm chén rượu rôi nhìn vào xa xăm. Vẫn là chiếc du thuyền này, anh nhớ đến chuyện lân trước xảy ra trên du thuyên.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 603


Chương 603:

Cũng đúng vào một đêm mo hồ, Tô Mộng đã nhân thời cơ, Tô Cảm Khê người đầy người máu tươi được Tư

Lệ Đình bề đi.

Thời gian đã trôi qua hai năm rồi nhưng anh vần cảm thầy như mới vừa diễn ra ngày hôm qua vậy.

Tô Cảm Khê, không biết là dạo này cô ây sao rồi. “

Vừa mới nghĩ đến đó thì đột nhiên một người phụ mặc váy đỏ bát ngờ xuất hiện trong tầm mắt, người này chính là Tô Cầm Khê mà anh vẫn luôn nghĩ đến hay sao?

Cô giâm giày cao gót bước lên trên boong tàu, từng bước đêu vô cùng chắc chăn, hoàn toàn khác biệt so với bộ dạng một con thỏ nhỏ ở bên Tư Lệ Đình trước kia.

Chiếc váy đỏ cùng với mái tóc bay bay theo gió biên, cô giỗng như một vũ công cô độc mà cao quý.

Khi cô xuất hiện, tất cả mọi người đêu tạm dừng tất cả những việc đang làm, từng người từng người đều ngắn người ra nhìn cô.

Cô xuất hiện như một bức tranh sống động, giỗng như một người mẫu đang chụp những bức hình thời trang bom tân, chỉ riêng vẻ đẹp thôi cũng đủ để mê đắm lòng người.

Những người đàn ông đều nhìn thẳng vào cô, trên thê gian này tại sao lại có người phụ nữ xinh đẹp đên vậy.

Trong lòng bọn họ còn tưởng Cô Câm là một ngôi sao đi cùng một ông chủ nào đó, vừa mới nhìn lướt qua không hề nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô mà chỉ có một người trợ lí.

Một số người đàn ông tiến lại gần nói: “Cô Erlena, nghe nói một tháng nữa bộ phim đó của cô mới lên sóng.”

Có lẽ Có Cẩm là người duy nhất nồi tiêng ngay cả khi mà phim còn chưa ra mắt.

“Hình như là như vậy, cảm ơn đã quan tâm.” Cố Cẩm gật gật đầu.

“Lại là cô, tại sao tôi đi đâu cũng gặp phải cô nhỉ?” Chiêm Vi Tuyết dất theo một người đàn ông trung niên đi tói.

Cố Cẩm tỏa sáng chói lóa như Vậy, người khác khó mà không chú ý đến.

Thấy cô huyện hoang, long trọng đứng giữa đám đàn ông, Chiêm Vi Tuyết trong lòng cảm thấy rất bật bình.

“Anh yêu, cô ta chính là người trước kia đã cướp đi nhà tạo mâu của tôi, anh phải giúp em báo thù.” Cô nói với tông giám độc Ngô đi bên cạnh.

Giám đốc Ngô trông thầy Có Câm ở trước mắt với nhan sắc tuyệt mĩ mà trọn trừng mắt lên, để mà so sánh Chiêm Vỉ Tuyết với cô thì một người ở trên trời, một người ở dưới đât.

Anh càng không muốn thất lễ trước mặt mọi người, đặc biệt là trước mặt Có Cẩm.

Pa gây chuyện, không nhìn xem đây là nơi nào à..

“Em nào đâu có gây chuyện, chẳng phải anh nói anh hiểu em nhất sao, anh yêu, có người bắt nạt bảo bối của anh, vậy mà anh có thê khoanh tay đứng nhìn sao?”

Chiêm Vi Tuyết vừa kéo tay của tổng giám đốc Ngô vừa mè nheo, nững nịu.

Bị cô ta cứ không thôi làm phiền, nếu mà không giải quyết chuyện này thì Sợ răng đêm nay cái tai của anh sẽ không được yên mắt.

Một chút nữa, khi gặp được Có Cảm anh còn muốn nói chuyện hợp tác, tránh đề Chiêm Vi Tuyết phá hoại.

Tổng giám đốc Ngô trông tháy Có Câm ởi đến: “Cô chủ này, Chiêm Vi Tuyết nói trước đây cô có ác ý nên đã gây khó dễ cho cô ây, còn cướp đi nhà tạo mẫu của cô ây.”

Có Câm quay đầu nhìn sang phía Chiêm Vi Tuyệt, không thê ngờ răng cô ta lại đến đây.

“Ờ, vậy cô ta có nói với anh sự thật không?” Có Cẩm nhướng mày nhìn.

“Cô như này đúng là một người phụ nữ ghê tởm, trước kiả cướp nhà tạo mâu của tôi thì hung hăng dữ tọn, vậy mà bây giờ lại trưng la cái bản mặt ngây thơ thuần khiết. Những gì tôi nói là thật, bây giờ tôi muôn cô xin lỗi tôi!” Chiêm Vi Tuyết ỷ răng bên cạnh mình có người chồng lưng nên càng lắm trò.

“Muốn tôi xin lỗi sao?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 604


Chương 604:

Tiểu Đào đứ ng ở bên cạnh chuẩn bị bước lên ngăn cản thì Cố Cẩm đưa tay ra hiệu cho cô không cần lo đến chuyện này.

“Vâng.” Chiêm Vi Tuyết tưởng rằng

Có Cẩm tháy sợ rồi, cô lấy ra từ trên giá bên cạnh một chai rượu Brandy.

“Gô uống hết chai rượu Brandy này trước mặt tât cả mọi người thì tôi sẽ bỏ qua cho cô.” Cô ta nói với vẻ vô cùng đắc ý.

Những người đàn ông khác ở bên cạnh rât muôn nhìn phụ nữ đẹp say rượu sẽ như nào, như thê nêu như vậy thì bọn họ sẽ có cơ hội vậy.

Đường Minh chau mày muốn ra mặt nói giủp Cố Cẩm vài câu, thì rất nhanh chóng đã có một giọng đàn ông vang lên: “Bảo cô ấy xin lỗi cô, cô hãy chui vào trong bụng mẹ đầu thai lại đi rôi nói chuyện.”

“Liên quan gì đên anh, anh là cái thứ gì vậy… Chiêm VÌ Tuyết nhìn người đàn ông đang đi đên trước mặt, một tay đút túi, bước đi có vẻ rất uê oải.

Chiêm Vi Tuyết nhanh chóng ngậm, chặt miệng, lắm bẩm: “Tư, anh Tư.”

Tư Lệ Đình lập tức đi đến bên cạnh Cố Cẩm với một câu nói mà tất cả mọi người đều có thể nghe thấy: “Tổng giám. đóc Có, thật xin lỗi, anh đên muộn rồi.”

Tổng giám đốc Cốt!

Vừa mới nghe thấy chữ “Có”, tất cả mọi người đêu phản ứng lại, ai cũng biết người mới nhậm chức của tập đoàn G là một người phụ nữ.

Nhưng người phụ nữ này bao nhiêu tuổi, cao thập như thế nảo, tính khí ra sao thì mọi người đều không biết.

Đên cả Đường Minh trong mát cũng hiện lên vẻ bất ngờ, cô ây lại là tông giám đốc Có, người mà anh vẫn luôn muôn liên hệ.

Nghĩ đến hai năm trước Tô Cẩm Khê bị rơi xuống nước, Cô Nam Thương đã ra nhảy xuông nước cứu cô, thì ra chính là vì nguyên nhân này.

Những bí ẩn đến hôm nạy cuối cùng cũng đã được giải đáp rỗi.

Tổng giám đốc Ngô cùng với Chiêm Ví Tuyệt đứng bên cạnh biểu cảm cũng vô cùng gay cân, hai người họ như sắp phát điên lên.

Vừa rồi bọn họ còn muốn bắt lỗi, bắt lỗi, tìm được chủ nhân ròi thì trên đầu lại chẳng còn ai nữa.

Chiêm Vi Tuyết vẫn không muốn tin: “Thật nực cười, tổng giám đốc của một công ty đa quốc gia mà lại đi đóng phim sao?”

Tiều Đào lúc này vẫn tỏ vẻ lạnh lùng không chút thay. đổi nói: “Đây chính là sở thích tổng giám đốc chúng tôi, làm sao, cô có ý kiện à?”

“Không, không dám.” Chiêm Vi Tuyết nào dám nói thêm một chữ nào.

Ông chủ này chắc hẳn là người có thân thế cao quý hơn người đàn ông đi đang bên cạnh cô nên Tông giám đốc Ngô cũng nhanh chóng phần định quan hệ với cô ta.

Anh rút tay mình ra khỏi cánh tay cô ta và nói: “Cô mà lại dám xúc phạm đến tổng giám đốc Có, còn không mau xin lôi tông giám đốc Cô đi?”

Có điều, chỉ trong nháy mắt mà hai ‘người đã đảo điền, không cần tổng.

giám đốc Ngô nói thì Chiêm Vi Tuyết cũng biết mình đã phạm phải một sai lần lớn như thế nào.

Chẳng trách nào mà Lâm Đạt lại thà gọi bảo vệ đuổi cô ra ngoài chứ không dám làm người phụ nữ này tức giận, thì ra người phụ nữ này là một nhân vật nỗi tiêng mà bọn họ không thể động vào.

“Tổng giám đốc Có, tôi xin lỗi, trước kia tôi đã xích mích với cô, cô đại nhân không trách kẻ tiêu nhân mà tha thứ cho tôi lân này.”

Cố Cẩm nhìn người phụ nữ đang cúi đầu nhìn xuống, đây mới chính là thứ gọi là sự thật, nêu như cô không phải là Có Cầm thì sẽ không có thân thê của nhà họ Có thì không chừng , người phụ nữ trước mặt này chắc chăn sẽ nhảy cẵng lên mà căn cô ây chứ.

Tư Lệ Đình nặng giọng: “Một câu xin lỗi là có tác dụng sao? Vừa nãy tôi còn nghe thây cô muôn bắt tổng giám đốc Cô uống hết một chai rượu Brandy đề nhận lỗi với cô, vậy mà cô mở miệng ra đã muốn cho qua chuyện này sao?”

“Tôi… Tửu lượng của tôi không tốt.”

Chiêm Vi Tuyệt nhanh chóng tỏ ra yêu đuối, đâu còn dáng vẻ đắc ý như trước nữa.
 
Back
Top Bottom