Ngôn Tình Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 525


Chương 525:

“Anh muốn ăn đồ em làm.”

“Bây giờ chúng ta về nhà.” Cố Cẩm nắm lấy tay anh, vội vàng đi về phía trước.

Vòng cung trên đôi môi mỏng gợi cảm của Tư Lệ Đình mở: rộng, anh chuyển từ bị động sang chủ động nắm chặt tay Có Cảm.

Mười ngón tay đan vào nhau, thân mật khăng khít, Tô Tô vẫn là Tô Tô của anh, những thứ khác không quan trọng bằng người phụ nữ bên cạnh anh.

Cả hai đều biết rằng con đường tiếp theo có thể không dễ dàng nhưng cả hai đều không nghĩ đến việc buông tay nhau.

Vốn Cố Cẩm nghĩ rằng anh sẽ đưa cô quay trở lại căn hộ của mình, nhưng không ngờ anh đã đưa cô đến biệt thự của anh.

Vừa bước vào biệt thự, những người giúp việc đã hào hứng chào hỏi: “Mợ chủ, cuối cùng mợ cũng đã về.”

Mọi thứ ở đây cho Cố Cẩm cảm giác rất thân thuộc, giống như nhà của cô vậy.

“Chào mọi người, nhà bếp ở đâu?” Câu đầu tiên mà Cố Cẩm nói là thế này.

“Mợ chủ đói ạ? Tôi sẽ dặn người nấu ngay cho cô. Chúng tôi đều nhớ rất rõ khẩu vị của cô.”

“Không không không, là chú ba đói, tôi sẽ nấu cho anh áy, tôi mượn bếp của mọi người dùng một lát.”

“Mợ chủ khách sáo rồi, vốn đây là nhà của cô mà, cô muốn đến chỗ nào thì đến, nhà bếp ở đây.”

Trước kia có thời gian rảnh là Cố Cảm sẽ nấu cho Tư Lệ Đình ăn, chỗ này không lạ với cô, cô nhanh chóng trở nên quen thuộc với nó, làm một số món ăn đơn giản cho Tư Lệ Đình.

Tư Lệ Đình ngửi thấy mùi thơm của những món ăn quen thuộc, khơi dậy khẩu vị ăn: “Những món ăn Tô Tô làm luôn là ngon nhất.”

“Chú ba, đừng nói nhiều, anh mau ăn đi, nếu anh đói em sẽ đau lòng.” Cố Cẩm vừa gắp thức ăn cho anh vừa nghiêm túc nói.

Những người giúp việc ở bên cạnh cảm thấy rất vui vẻ khi nhìn thấy cảnh này, hai người chia cách lại đoàn tụ cứ lặp lại như vậy, thậm chí bọn họ còn đổ mồ hôi chặt vì cảm tình của hai người: “Mợ chủ và cậu chủ vẫn tình cảm như vậy, thật tốt.”

Cố Cẩm làm không tệ, không kém xa so với những đầu bếp hàng đầu.

Nhìn cách Tư Lệ Đình ăn, như thể anh có thể ăn hết đồ ăn.

Tư Lệ Đình đặt đũa xuống, lấy khăn trên bàn lau vết dầu trên khóe miệng.

“Chú ba, anh có ăn nhiều quá không?”

Nếu là với những người đàn ông khác thì những món ăn đó không là gì cả, gần đây Cố Cảm ở bên Tư Lệ Đình cũng đã rất rõ khẩu phần ăn của anh.

Dạ dày của anh cần được điều chỉnh từ từ, không những không được ăn đồ quá cay và nhiều dầu mỡ, mà còn không nên ăn quá nhiều hoặc quá ít.

Hôm nay rõ ràng là anh đã ăn nhiều hơn bình thường rất nhiều, không biết dạ dày của anh có chịu nổi không.

“Không sao đâu.” Tư Lệ Đình cười đáp: “Tại Tô Tô nấu quá ngon cho nên anh mới…”

Anh chưa kịp nói hết lời, nụ cười trên môi Tư Lệ Đình đã cứng lại.

Ngay giây tiếp theo, anh vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, Cố Cẩm biết có chuyện, cô nhanh chóng đi theo anh, nhưng Tư Lệ Đình đã khóa trái cửa.

“Chú ba, cho em vào.”

Sau vài phút chờ đợi, Tư Lệ Đình mở cửa, Cố Cẩm thầy đầu anh đổ đầy mò hôi, gương mặt tái nhọt.

“Tô Tô xin lỗi, anh đã nôn hết những đồ em làm.”

Cố Cẩm nhìn gương mặt của anh, rõ ràng anh đã trở nên như thế này mà anh còn xin lỗi.

“Chú ba… em xin lỗi.” Có Cẩm nhào vào vòng tay của Tư Lệ Đình đưa tay ra ôm lấy anh.

Tư Lệ Đình vuốt tóc cô: “Không sao, anh quen rồi, Tô Tô, dìu anh lên lầu nghỉ ngơi một lát.”

“Vâng.”

Cố Cẩm đỡ Tư Lệ Đình lên lầu, nhưng cô không nhận thấy ánh sáng lóe lên trong mắt Tư Lệ Đình.

Xin lỗi, Tô Tô.

Anh còn có thể không biết rõ thân thể của mình sao? Ngay cả khi đó là do Cố Cẩm làm anh cũng không cần phải ăn cùng một lúc nhiều như vậy.

Tư Lệ Đình cố tình ăn nhiều hơn để bụng khó chịu, nhằm khiến Cố Cẩm cảm thấy đau lòng.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 526


Chương 526:

Cuộc chiến giữa anh và Nam Cung Huân đã âm thầm bắt đầu, vốn anh cho rằng Nam Cung Huân sẽ gây rắc rồi với nhà họ Có, điều đó sẽ khơi dậy lòng căm phẫn của Cố Cảm.

Ai mà biết được người đó không hề tiết lộ sự việc, giữ hình ảnh trong lòng Cố Cẩm.

Mặc dù bây giờ Cố Cẩm thích anh, nhưng khó có thể đảm bảo rằng một ngày nào đó cô sẽ rời bỏ mình vì lợi ích của gia đình và công ty.

Năm đó Tư Lệ Đình khởi nghiệp bằng hai bàn tay trắng cũng chưa từng sợ hãi thứ gì, cùng lắm là anh mắt tất cả rơi vào kết cục nợ nàn chồng chất mà thôi.

Nhưng Cố Cẩm là ngoại lệ duy nhất, anh có thể mát tắt cả, nhưng không thể để mắt cô.

Để giữ được Cố Cẩm, bây giờ anh chỉ đành phải dùng khổ nhục kế.

Tư Lệ Đình cười bất lực, anh không ngờ có ngày mình lại dùng thủ đoạn như vậy, nhưng ai bảo Có Cảm chiếm một vị trí quan trọng trong lòng anh như vậy.

Có Cẩm đỡ anh lên giường: “Chú ba, anh nghỉ ngơi đi, em đi nấu cháo cho anh.”

“Để bọn họ làm, việc em phải làm là ở cùng anh, Tô Tô, em lấy thuốc chữa bệnh dạ dày giúp anh.”

“Anh để nó ở đâu?”

“Trong ngăn kéo đằng kia.”

Có Cẩm vội vàng mở ngăn kéo, bên trong thật sự có hai lọ thuốc nhỏ.

Bên cạnh còn có một tập tranh hình vẽ một cặp chibi đáng yêu, chibi nữ e thẹn tựa vào vòng tay của chibi nam.

Đôi mắt xanh lam của chibi nam nhìn người trong vòng tay mình, chỉ trong một bức tranh có thể thấy được sự ngọt ngào của hai người.

Đột nhiên Cố Cảm cảm thấy hai người này giống cô và Tư Lệ Đình.

“Chú ba, em có thể xem qua cái này được không?” Cố Cẩm cầm tập tranh.

“Đương nhiên là được, vốn thứ đó là do em vẽ mà.” Tư Lệ Đình yếu ớt đáp.

Cố Cẩm cầm thuốc và tập tranh, lấy thuốc cho Tư Lệ Đình, được Tư Lệ Đình kéo vào lòng anh.

Cô lật tập tranh, hiện ra dáng vẻ rối như tơ vò của cô, trong đầu cô nghĩ đến ba nghìn vạn và nhà họ Tô.

Sau khi lật thêm vài trang, Cố Cẩm sửng sót: “Không lẽ em vẽ là câu chuyện của chúng ta?”

“Ừ”

Có Cẩm đã nghe về phiên bản quá khứ từ Giản Vân và Tư Lệ Đình, nhưng đây có lẽ là phiên bản xác thực nhất.

Bởi vì cô tự tay vẽ sự quen biết, thân quen và tình yêu của cô và Tư Lệ Đình.

Xem những trang trước, Cố Cẩm không nhịn được cười trộm: “Chú ba, hóa ra anh xấu như: vậy, lúc nào cũng thích ép buộc em, có lẽ lúc đó em rất ghét anh đúng không?”

Trước đó Tư Lệ Đình kể lại cho cô nghe nhưng không kể chỉ tiết, chỉ dùng vài câu tóm gọn lại.

Bây giờ nhìn thấy những gì Tư Lệ Đình đã làm với cô, ngay cả khi ở dạng truyện tranh Cố Cẩm cũng cảm nhận được sự rối rắm của bản thân mình lúc đó.

Tư Lệ Đình cười nhẹ bên tai cô: “Ai bảo Tiểu Tô Tô của anh quyến rũ như vậy. Chỉ cần nhìn thấy em là anh không thể nhịn được, muốn bắt nạt em, chỉ muốn đè em dưới thân yêu thương em.

Lúc đó em như con thỏ nhỏ, rõ ràng muốn phản kháng nhưng không dám, em chỉ đỏ mặt phản kháng.”

Nhắc đến chuyện này lông mày và đôi mắt của Tư Lệ Đình nhuốm màu dịu dàng nhàn nhạt: “Nói mới nhớ, lúc đó em rất đáng yêu.”

Trái tim Cố Cảm chùng xuống: “Chú ba không thích em của bây giờ sao?”

Từ những bức tranh và lời kể, Có Cảm có thể cảm thấy cô đã khác xa cô của quá khứ.

Tư Lệ Đình cười nhẹ: “Tiểu Tô Tô, bắt kể em trở nên như: thế nào, em vẫn là Tô Tô của anh. Anh thích em còn không kịp nữa là, em xem tiếp đi.”

Có Cẩm tiếp tục lật tranh, thấy hình ảnh cô bị Bạch Tiểu Vũ đổ cà phê lên người, trong cơn mưa lớn cô gặp Tư Lệ Đình.

Nhìn thấy Tô Mộng kéo cô đi mua đồ sứ xa xỉ, Tư Lệ Đình cho người đến giải vây cho cô.

Nhìn thấy cô tái phát cơn đau ruột thừa cấp tính, Tư Lệ Đình đã đưa cô đến bệnh viện.

Nhìn thấy cô yêu người đàn ông đó từng chút một, người đàn ông đó yêu cô như bảo bối.

Anh đã cho cô tất cả, tự do, niềm tin, sức mạnh và cả một mái ấm gia đình.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 527


Chương 527:

Bức tranh dừng lại trước đám cưới, phong cách vẽ tranh sau đó có chút thay đổi, góc nhìn cũng thay đổi.

“Chú ba, mặt sau là anh vẽ à?” Cố Cẩm v**t v* khuôn mặt đau khổ của Tư Lệ Đình trong đám tang.

Nhất là khi nhìn thấy anh bị tai nạn ô tô, cả người đầy máu lao về phía bãi biển, trái tim cô cũng bóp nghẹt.

Chuyện xảy ra còn ly kỳ hơn nhiều so với mô tả của Tư Lệ Đình và những người khác. Đối với cô, Tư Lệ Đình đã phải trả giá nhiều hơn những gì cô nghĩ.

“Khi đó mỗi ngày anh đều nhớ em, cho nên anh tiếp tục vẽ câu chuyện của em.”

Có Cẩm đã xem toàn bộ tập tranh, anh không có thời gian vẽ những sự kiện gần đây, trong lòng Cố Cẩm cảm thấy rất phức tạp.

“Vì bây giờ em đã quay lại, nên những bức tranh này sẽ về với chủ, em hãy vẽ kết cục.”

“Vâng.” Có Cẩm ôm toàn bộ tranh vào lòng. Đây là ký ức mà cô đã mật.

Dù không nhớ ra được nữa, nhưng khi nhìn thấy những bức tranh này, cô vẫn cảm thấy có chút kích động.

“Chú ba, em xin lỗi, em đã để anh đợi quá lâu.”

Có Cẩm ngả đầu vào vòng tay anh, ngón tay nắm lấy cổ áo sơ mi của anh.

“Chỉ cần em có thể quay lại, đợi bao lâu anh cũng bằng lòng đợi, Tô Tô, đừng rời xa anh nữa.

Anh không có gia đình, không có bạn bè, anh chỉ có em.”

Giọng nói buồn bã của Tư Lệ Đình vang lên.

Cố Cẩm gật đầu: “Chú ba, Tô Tô sẽ không rời xa anh!

Nhát định sẽ không!”

Khóe miệng Tư Lệ Đình kéo lên: “Tô Tô, anh sẽ tặng em một món quà.”

“Chú ba, quà gì ạ?”

Tư Lệ Đình hôn lên trán cô: “Em sẽ biết sớm thôi.”

Hoa Tỉnh rời khỏi địa điểm, nửa giờ sau khi buổi họp báo kết thúc, những bức ảnh xấu xí của cô ta đã xuất hiện trên trang nhất của một phương tiện truyền thông lớn.

Thậm chí trên đó còn nói rằng cô ta cố tình ngã để thu hút sự chú ý, nhằm chiếm lấy ánh đèn sân kháu của vai chính.

Hoa Tỉnh tức giận đập nát điện thoại di động, sau khoảng một giờ cô ta mới biết tin tức vẫn còn.

Với năng lực quan hệ công chúng của công ty, loại chuyện này đã sớm bị áp xuống, tại sao vẫn còn?

Hoa Tinh tức giận, trực tiếp gọi điện thoại cho bộ phận quan hệ công chúng: “Các người làm ăn như nào vậy hả, đã lâu như vậy mà tin tức của tôi vẫn còn ở trên tiêu đề?”

Người bên kia hiển nhiên có chút cẩn thận: “Chị Tinh, nhưng đó là ý của bên trên, chúng tôi cũng không có cách nào khác.”

Bên trên là ý gì? Mặc dù công ty mà cô ta ký hợp đồng không trực tiếp thuộc thẳm quyền của Đường Nhược, nhưng nó cũng là một công ty con của công ty Đường Nhược.

Tổng giám đốc coi trọng mối quan hệ của cô ta và Đường Nhược nên vẫn luôn đối xử tốt với cô ta, lần trước cô ta tìm Tư Lệ Đình đã bị Đường Nhược phát hiện.

Đường Nhược yêu cầu rút tài nguyên của cô ta dạy cho cô ta một bài học, nhưng những bài viết hiện tại cũng sẽ ảnh hưởng đến bộ mặt của công ty, sao những người đó dám?

Hoa Tinh nhận ra có gì đó không ổn, cô ta cúp điện thoại cầm túi chạy nhanh đến văn phòng tổng giám đốc.

Trước kia Vương tổng luôn đích thân ra nghênh đón cô ta, nhưng hôm nay chưa nhìn thấy Vương tổng đã bị thư của anh ta chặn ngoài cửa.

“Cô Hoa, tổng giám đốc đang họp trực tuyến, bây giờ không tiện gặp cô.”

Hoa Tinh đầy cô ta ra: “Tôi vừa thấy người khác đi vào, cô tránh cho tôi đi.”

Hoa Tinh tận mắt nhìn thấy người mới được công ty nâng đỡ gần đây vừa mới bước vào phòng làm việc của Vương tổng, nhưng cô thư ký trước mặt này lại ngăn cản mình.

Mình có thân phận gì, người mới kia có thân phận gì, chẳng lẽ cô ta có thể so sánh với mình sao?

Cách đối xử khác biệt này khiến cô ta cảm thấy rất khó chịu, cô ta trực tiếp đẩy người phụ nữ bên cạnh ra rồi xông vào phòng làm việc của Vương tổng.

Hai người dường như đang thảo luận điều gì đó, trước mặt Vương tổng có một bản hợp đồng.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 528


Chương 528:

Nhìn thấy Hoa Tinh xông vào, vẻ mặt của Vương tổng lập tức thay đổi, đây là biểu hiện mà trước đây anh ta chưa từng biểu hiện với Hoa Tinh.

“Cô đến đây làm gì?” Lời nói cũng rất khó chịu.

“Vương tổng, anh có ý gì, cô ta là người mới còn có thể gặp anh, tôi đến gặp anh thì lại bảo thư ký chặn tôi lại?”

Hai tay Hoa Tinh vỗ mạnh vào bàn của Vương tổng.

Vương tổng tức giận: “Cô Hoa, mong cô chú ý thái độ và thân phận của cô! Cô chỉ là nghệ sĩ ký hợp đồng dưới trướng của tôi. Cô có tư cách gì mà nói chuyện với tôi như: thế này.”

Hoa Tinh cũng rất tức giận: “Vương tổng, thái độ của anh như này là có ý gì?”

“Thái độ của tôi như thế nào? Hoa Tinh, cô còn tưởng rằng cô vẫn là nhát tỷ của công ty chúng ta hả, hai năm qua cô kiếm được bao nhiêu tiền cho công ty?

Công ty vẫn luôn nâng đỡ cô là vì thể diện của Đường tổng. Ai mà ngờ cô không những không kìm chế mà còn gây rắc rối. Vụ bê bối lần này mà cô gây ra lớn đến mức nào?”

Khi Vương tổng nói câu này, anh ta chỉ thẳng mặt cô ta mắng mỏ, Hoa Tinh vẫn luôn là nhân vật được săn đón trong công ty, từ khi nào mà cô ta trở nên xuống dốc như thế này.

“Nếu anh đã biết quan hệ giữa tôi và Đường tổng, mà anh còn dám nói với tôi như thế này!”

Lần này Vương tổng không trả lời, người mới bên cạnh lại cong môi cười: “Cô Hoa, cô nghĩ hôm nay cô xảy ra tai tiếng lớn như vậy, Đường tổng sẽ còn để cô làm bà Đường à?”

Hoa Tỉnh tát người mới: “Cô có tư cách gì nói chuyện với tôi?”

“Cô cho rằng mình vẫn là ảnh hậu? Cô không soi gương xem bây giờ cô trông như thế nào, ngay cả tuyến mười tám cũng không phải.”

Người mới không hề lùi bước mà còn nói chuyện mỉa mai, còn định đánh vào mặt Hoa Tinh một cái.

“Đủ rồi, Tôn Á, cô đi ra ngoài trước đi.” Vương tổng không thích nhìn phụ nữ xé mặt nhau nhất, anh ta nhanh chóng ngắt lời ngăn người mới.

Tôn Á biết điều hơn Hoa Tinh nhiều, không bát mãn, sau khi bị Hoa Tinh đánh vẻ mặt cô ta vẫn bình tĩnh.

“Vâng Vương tổng, ngày mai tôi sẽ trở lại thảo luận về hợp đồng với anh.” Nói xong cô ta xoay người rời đi.

Hoa Tỉnh thấy lạ, công ty thường cứ năm năm mới ký hợp đồng tuyển dụng mới, Tôn Á chỉ mới ký chưa đầy hai năm, đột nhiên đến bàn bạc hợp đồng?

Chỉ có một ngoại lệ, tỷ lệ chia theo hợp đồng của cô ta sẽ thay đổi, điều đó phải có thực lực rất mạnh mới có được.

Gần đây cô ta cũng hot nhưng vẫn chưa đến mức đó, vậy thì chỉ có một đáp án khác, sau lưng cô ta có chỗ dựa.

Nhìn thấy Tôn Á rời đi, thái độ của Hoa Tinh cũng dịu xuống vài phần.

“Vương tổng, hơn một năm nay tôi không nhận bộ phim truyền hình nào, anh càng hiểu rõ hơn tôi chứ?”

Không ai phá được lớp giấy này, Hoa Tinh bị chặn tài nguyên là vì cô ta đắc tội Đường Nhược, tất cả tài nguyên của công ty mà cô ta có được đều bị giao cho người khác.

Hoa Tinh chủ động tự mình kéo tài nguyên cũng bị chặn lại, đây là Tư Lệ Đình động tay động chân, ở trong ngoài đều bị chặn có thể nói Hoa Tinh rất thảm.

Nếu cô ta biết rằng đây sẽ là kết quả của việc kết hôn với Đường Nhược, cô ta nhất định sẽ không làm điều đó.

Cô ta hết lòng chờ đợi Đường Nhược hết giận sẽ lại nâng đỡ cô ta tiếp, trong nháy mắt cô đã rơi vào tình trạng như bây giờ.

“Cô Hoa, nếu cô đã biết chuyện gì đang xảy ra, thì cô không nên làm tôi khó xử, lần này cô đã gây ra một vụ bê bối lớn như vậy.

Tắt cả các tiêu đề truyền thông và giải trí đều là cô. Muốn dập tắt các tiêu đề thì cần bao nhiêu tiền?

Nếu ở thời kỳ nổi tiếng thì còn đỡ, hai năm nay cô không tạo ra thu nhập cho chúng tôi, bây giờ còn muốn công ty phải ra vốn để giải quyết bê bối thì không hay.”

Hoa Tỉnh siết chặt ngón tay: “Tôi là bà Đường! Cho dù anh không nghĩ cho tôi, thì cũng không nghĩ cho anh ta sao?”

“Cô Hoa, không dám giấu giếm cô vừa xảy ra chuyện tôi đã gọi hỏi ý của Đường tổng, anh ấy bảo tôi mặc kệ.”

Thái độ của Đường Nhược đã chứng minh tất cả, Vương tổng cũng đánh hơi được chút manh mối.

“Vậy nên nếu cô Hoa không hài lòng, cô vẫn nên đến tìm Đường tổng. Tôi muốn giúp mà không giúp được.”

Người ta đã nói rõ ràng như vậy, không phải Vương tổng đang nhắm vào cô ta, mà là chồng của cô ta.

Trong lòng Hoa Tỉnh rối loạn, lúc trước Đường Nhược nâng đỡ cô ta cũng đã nói, tôi có thể nâng đỡ cô lên cũng có thể kéo cô xuống như lúc đầu.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 529


Chương 529:

Cô ta vẫn luôn cho rằng Đường Nhược chỉ là đang giận mình, qua một thời gian dài cơn tức sẽ biến mát, bây giờ: xem ra mọi chuyện không hề đơn giản chút nào.

“Vương tổng, làm phiền rồi.”

Hoa Tỉnh không còn cách nào khác, cô ta đành phải đến chiến trường tiếp theo. Cô ta liên lạc trước với trợ lý của Đường Nhược để xác nhận rằng anh ta đang ở trong công ty, Hoa Tỉnh vội vàng đi tới.

Cởi chuông thì nhất định phải do người buộc chuông, cô ta quyết định cho dù hôm nay phải trả giá bằng bát cứ giá nào, dù có bị Đường Nhược xúc phạm, cô ta cũng phải để Đường Nhược nguôi ngoai cơn giận.

Nếu không có Đường Nhược, cũng không có công ty, cô ta sẽ không có gì cả.

Cô ta đã tiêu gần hết số tiền kiếm được trong hai năm qua. Trước khi kết hôn, Đường Nhược đã ký một thỏa thuận với cô ta.

Sau khi kết hôn, tài sản của hai người không liên quan đến nhau, sau khi kết hôn, Hoa Tinh vẫn luôn dùng tiền của mình.

Lúc cô ta nỗi tiếng thì không sao, nay đã khác xưa, cô ta đã không thể có được đẳng cấp như trước nữa.

Không có thu nhập, cô ta vẫn duy trì trạng thái tiêu tiền như khi nồi tiếng, dù có nhiều tiền hơn nữa cũng không đủ cho cô ta tiêu.

Lần đầu tiên trong đời Hoa Tinh có cảm giác khủng hoảng, cô chỉ ta cầu xin lỗi được Đường Nhược sẽ bớt giận, tiếp tục nâng đỡ cô ta.

Chỉ cần cô ta trở nên nổi tiếng, cô ta sẽ có nhiều tài nguyên hơn, những người coi thường cô ta hôm nay sẽ bị chà đạp dưới chân cô ta từng người một!

Trên đường đi Hoa Tinh suy nghĩ miên man, cuối cùng cũng đến được công ty của Đường Nhược.

Mỗi lần đến công ty của Đường Nhược, cô ta luôn có một cảm giác lo lắng không thể giải thích được, cho dù cô ta và Đường Nhược đã kết hôn được mấy năm nhưng người đó chưa bao giờ coi cô ta là bà Đường thật sự.

Hoa Tinh không có tự tin kiên cường, khi tới đây cô ta sẽ cố gắng kiềm chế một chút kiêu ngạo thường có ở những nơi khác.

“Bà chủ.” Thư ký bình tĩnh lên tiếng: “Bây giờ Đường tổng không tiện gặp bà.”

“Anh ấy đang họp sao? Khi nào thì kết thúc?”

“Chuyện này…” Đối phương do dự khiến trong lòng Hoa Tinh lạnh lẽo, theo trực giác tự nhiên của phụ nữ, vẻ mặt của cô thư ký đã giải thích điều gì đó.

Một ngọn lửa vô danh dấy lên trong lòng Hoa Tỉnh, cô ta vẫn luôn biết Đường Nhược có phụ nữ.

Cô ta không có chỗ đứng trong lòng Đường Nhược, cho nên dù có cảm thấy khó chịu, cô ta cũng không dám lên tiếng.

Trước kia cô ta đã nhắc nhở bản thân rất nhiều lần, ngày nào cũng bận rộn nên tự nhiên quên mât những chuyện này, hai năm rảnh rỗi đã khiến cô ta thay đổi từ đầu đến chân.

Cô ta không thể chấp nhận việc Đường Nhược mang phụ nữ đến phòng làm việc của mình làm loạn, cô ta mới là bà Đường thật sự.

Sự ghen tuông của phụ nữ khiến cô ta rối loạn, quên mắt giờ này cô ta phải khiêm tốn.

“Bà chủ, bà không thể vào.”

“Tôi vẫn nên vào xem Đường tổng bận như thế nào, cô tránh ra.”

Mặc dù Đường Nhược luôn tỏ ra khá lạnh nhạt với bà Đường này, nhưng dù sao trên danh nghĩa cô ta cũng là vợ của Đường Nhược, thư ký không dám thực sự vô lễ với cô ta.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Hoa Tinh tức giận đẩy cửa phòng làm việc của Đường Nhược.

Khi Hoa Tinh đặt ngón tay lên tay nắm cửa, tim cô ta như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Rõ ràng cô ta mới là bà Đường, cô ta nên bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình, nhưng sao trong lòng cô ta lại căng thẳng như vậy?

Chuyện đã đi đến bước đường này, tên đã trên dây cô ta không thể dừng lại.

Trong nháy mắt khi Hoa Tinh mở cửa, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt cô ta đã nồi điên.

Trong phòng làm việc của Đường Nhược có phụ nữ, nhưng người phụ nữ đó không phải ai khác, mà chính là Tôn Á cô ta mới gặp cách đây không lâu.

Cô ta đang bán khỏa thân dựa vào lồng ngực của Đường Nhược, trên gương mặt mang một vẻ xuân sắc.

Đường Nhược lười biếng dựa lưng vào ghế da, cho dù người phụ nữ trước mặt rất hấp dẫn, nhưng trong mắt anh ta cũng không có bao nhiêu thần sắc.

Như thể Tôn Á chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém, Tôn Á không biết điều đó, nhưng Hoa Tinh vẫn hiểu Đường Nhược một chút.

Cho dù bây giờ cô ta có xông vào, ánh mắt của Đường Nhược vẫn không có bát kỳ thay đổi nào.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 530


Chương 530:

Người đàn ông này thực sự có tìm sao?

Ngược lại, Tôn Á nhìn thấy Hoa Tinh xuất hiện, cô ta không hề có chút ý thức mình là người thứ ba, không những không đứng dậy khỏi người Đường Nhược mà càng rướn người chặt hơn. “Đường tổng, anh xem mặt em bị cô ta đánh, đến bây giờ vẫn chưa bớt sưng. Anh phải làm chủ cho người ta đó.”

Hoa Tinh cũng đã từng đóng loại tình huống máu chó này, ông chồng bị người thứ ba mê hoặc, ngược lại người thứ ba kia đến mách ông chồng.

Hoa Tinh nhìn Đường Nhược, cho đến bây giờ cô ta vẫn chưa hoàn toàn hiểu được tính cách của Đường Nhược, cô ta chỉ biết Đường Nhược đôi khi bạo lực, đôi khi lạnh lùng.

Đã nhiều năm như vậy, anh ta chưa từng tự biết thân phận người chồng của mình, không hề có chút tình cảm nào với cô ta.

Nhưng trong lòng Hoa Tinh biết rất rõ Đường Nhược sẽ không yêu mình, cũng sẽ không người khác, nếu không anh ta sẽ không nhìn Tôn Á như vậy.

Đột nhiên Hoa Tinh rất muốn biết, nếu không yêu thì anh ta sẽ chọn giúp ai?

Vẻ mặt của Đường Nhược vẫn lạnh nhạt trước tiếng khóc lóc kể lễ của người phụ nữ trong lòng, trong mắt anh ta lóe lên vẻ vui đùa.

“Cô ta đánh cô?”

“Vâng, Đường tổng, anh xem mặt em đỏ bừng như thế nào, đã lót phần nền mà cũng không che được.”

Làm gì có chuyện Hoa Tinh không biết Tôn Á cố ý tô vẽ cho đỏ hơn, cái tát này của mình cũng không có sức lực đến vậy.

Hoa Tỉnh vẫn luôn tính kế người khác, không ngờ cô ta cũng bị người khác tính kế.

Đường Nhược chuyển tầm mắt từ Tôn Á sang Hoa Tinh, thờ ơ nói: “Nếu đã như vậy thì cô đánh trả là được.”

Nghe được lời nói nhẫn tâm của anh ta, hy vọng duy nhất trong lòng Hoa Tỉnh đã tan tành.

Cho dù Đường Nhược không đứng về phía cô ta, sao anh ta có thể giúp người ngoài đánh mình.

Tôn Á nghe thấy lời nói của Đường Nhược thì tâm trạng của cô ta tốt lên, cô ta kéo quần áo lên, đi về phía Hoa Tinh: “Chị Tinh, đây là Đường tổng dặn dò, cô đừng trách tôi.”

Ä ta đột ngột tát cô ta một cái, nhưng Hoa Tinh đã nắm lấy tay ả ta:”Cô cũng xứng động vào tôi?”

Tôn Á không thành công, lại nhanh chóng làm nũng với Đường Nhược: “Đường tổng, anh nhìn cô ta đi.”

Đường Nhược không quan tâm lắm đến việc xé xác của hai người phụ nữ, “Tôi để cô đánh cô ta, nhưng cô không đánh được thì trách ai được?”

“Đường tổng…”

“Cô đi ra ngoài.” Đột nhiên Đường Nhược mắt hứng, trong nháy mắt sắc mặt thay đi.

Tôn Á hơi tức giận, nhưng ưu điểm lớn nhất của cô ta là nhận thức được các vắn đề hiện tại, cô ta biết rất rõ điều gì khiến đàn ông khó chịu và yêu thích nhất.

Bọn họ thích phụ nữ ngoan ngoãn, ả ta không thể đắc tội anh ta.

“Vâng, Đường tổng, vậy tối nay em sẽ đến tìm anh.” Tôn Á khiêu khích Hoa Tinh, Hoa Tinh nắm chặt tay không nói được lời nào.

Trong phòng chỉ còn lại Hoa Tỉnh và Đường Nhược, Đường Nhược ngồi im trên ghế chờ Hoa Tỉnh nói.

Hoa Tỉnh im lặng một lúc mới nói: “Đường Nhược, em là vợ danh chính ngôn thuận của anh, bình thường anh chơi như thế nào em không quan tâm, nhưng hôm nay anh có quá đáng không?”

Bây giờ Hoa Tinh đã biết ai đứng sau Tôn Á, chính là người gọi là chồng của cô ta!

Đường Nhược cười khẩy: “Quá đáng? Sao tôi lại không cảm nhận được, Hoa Tinh, lúc tôi cưới cô đã từng nói cô yên phận làm bà Đường, tôi sẽ cho cô thứ cô muốn.

Tuy nhiên, tính cách phụ nữ trời sinh của cô đã không yên phận, khi cô ở bên Tư Lệ Đình vì danh tiếng đã leo lên giường của tôi.

Tôi đã cho cô danh lợi, nhưng cô lại luyến tiếc Tư Lệ Đình, muôn gương vỡ lại lành với anh ta. Hoa Tinh, cô cảm thây ai cũng là đồ ngốc hả, mặc cho cô chơi đùa?”

“Em không có, bao năm qua em ở bên anh còn chưa nghe đủ lời khó nghe sao? Ngoài quay phim ra em yên phận ở nhà.

Anh có phụ nữ ở bên ngoài em cũng đã nhắm một mắt mở.

một mắt, thậm chí em cũng chưa từng chất vấn anh một câu nào.

Cho dù anh giận em, hai năm qua anh đã cắt hết tài nguyên của em, không cho em nhận bắt cứ bộ phim nào, còn chưa đủ để anh bót giận sao?”

“Bớt giận? Xem ra cô vẫn rất thích đề cao bản thân mình, Hoa Tinh tôi đã cho người điều tra chuyện giữa cô và vị đạo diễn Ngô kia, đừng để tôi phát hiện ra cô có chuyện gì với ông ta, nếu không cô sẽ không có kết cục như thế này.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 531


Chương 531:

“Chúng ta là vợ chồng, chẳng lẽ ngay cả một chút tin tưởng này cũng không có sao?” Hoa Tinh không cam lòng hỏi.

Trong mắt Đường Nhược không có một chút cảm xúc nào, lạnh giọng nói: “Hoa Tỉnh, cái tôi muốn là một người vợ trên danh nghĩa mà thôi.”

Người đàn ông này không ăn mềm không ăn cứng, Hoa Tinh thật sự không biết nên nói gì với anh ta.

“Đường Nhược, hôm nay em bị đồ đ* kia giẫãm lên gầu váy, em cũng không muốn như vậy!

Bây giờ trên các tiêu đề bên ngoài đều là về em, em đã đến công ty, Vương tổng nói anh không để cho anh ta giải quyết việc đó.

Nhược, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, xảy ra chuyện như vậycũng ảnh hưởng rất nhiều đến nhà họ Đường, giúp em cũng như là giúp anh.”

Đường Nhược không nóng không lạnh ngắt lời cô ta: “Cô Sai rồi…”

Hoa Tinh không biết nguyên nhân nhìn anh ta, mình đã sai chỗ nào?

Cô ta vẫn còn muốn nói với Đường Nhược, nhưng Đường Nhược không chịu để ý đến cô ta.

Hoa Tỉnh tự chuốc hoạ vào thân chỉ đành phải rời đi, Lam Nguyệt vẫn ở cục cảnh sát, không ai trong công ty có thể giúp cô ta, Hoa Tinh đột nhiên cảm thấy bát lực.

Khi cô ta đang cau mày, một quả bom tắn khác lại phát nỏ, khiến Hoa Tinh vốn đã rất lo lắng càng lo lắng hơn.

Một số phương tiện truyền thông đưa tin năm ngoái cô ta thuê phòng với đạo diễn, chèn ép những người mới đến, tuồn ra một loạt những việc tác oai tác quái trong đoàn phim.

Đặc biệt là khi cô ta và đạo diễn bị bắt gặp ra vào khách sạn cùng lúc, thậm chí còn bị tung ảnh.

Cùng với vụ bê bối trước đó, hình tượng Hoa Tỉnh tự tạo dựng hoàn toàn sụp đổ, căn hộ của cô ta đầy phóng viên, khiến cô ta rất khó đi lại.

Hoa Tỉnh hoàn toàn không dám mở điện thoại, trên mạng tràn ngập những bình luận chửi bới cô ta.

“Lam Nguyệt, cô…” Cảm xúc Hoa Tinh sụp đổ, muốn gọi tên Lam Nguyệt, mới mở miệng thì chợt nhớ ra Lam Nguyệt đã sớm không còn ở cạnh cô ta.

Hoa Tinh ôm mình trốn sau tắm rèm, sắc mặt uễ oải, tiều tụy.

Trong biệt thự của Tư Lệ Đình, Có Cẩm vừa ở bên Tư Lệ Đình vừa soạn thảo văn bản.

Một giờ sau, cô gửi bản thảo cho tổng biên tập để cho họ phơi bày, trong vòng chưa đầy nửa giờ trên Internet đã bùng nỗ.

Từ trong tập tranh Cố Cẩm biết được cô từng bị bạo lực mạng, lúc đó cô sống không bằng chết, bây giờ chính là lúc Hoa Tinh phải nếm trải hậu quả.

Cơ thể cô đột nhiên được ôm lấy, giọng nói từ tính của Tư Lệ Đình vang lên bên tai cô.

“Vẫn đang xem?”

“Vâng, có lẽ xem nhiều lần sẽ khôi phục được trí nhớ.” Cố Cẩm ôm tệp tranh như bảo bối.

Tư Lệ Đình trìu mến hôn lên vành tai của cô: “Xuống dưới với anh, anh có quà cho em.”

“Quà gì ạ?” Trước đó Tư Lệ Đình đã nói anh muốn tặng cô một món quà. Cố Cẩm đã hỏi vài lần nhưng anh rất kín tiếng, không chịu nói với cô.

“Xuống rồi sẽ biết.” Tư Lệ Đình nắm tay cô bước xuống.

Trong phòng khách có một người mặc vest và đi giày da, hình như người kia là nhân viên bảo hiểm đang đợi họ.

“Tư tổng, hợp đồng đổi tên cổ phần đã chuẩn bị xong.”

Tư Lệ Đình nhìn lướt qua nội dung bên trên, rồi thoải mái ký tên.

Cố Cẩm ngồi bên cạnh nhìn rõ nội dung bên trên, đây là hợp đồng đổi tên vốn chủ sở hữu của một công ty, anh đưa toàn bộ vốn chủ sở hữu cho mình.

Cố Cẩm khó hiểu: “Tại sao anh lại đưa cổ phần cho em?

Em không thiếu tiền.”

“Anh biết em không thiếu tiền, dù sao em ký tên lên đó là được, sẽ có lợi với em.”

Dưới sự thúc giục của Tư Lệ Đình, Có Cảm đành phải ký tên, người kia nhận hợp đồng kính cần nói: “Tư tổng, tôi sẽ quay lại thay đổi tên cổ đông ngay lập tức, trong hôm nay là có thể được thực hiện.”

“Ừ, đi đi.”

Khi người kia rời đi, Có Cẩm quáy nhiễu Tư Lệ Đình: “Ông xã, ông xã tốt của em, anh nói cho em biết được không?
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 532


Chương 532:

Đừng đánh đồ em.”

Tư Lệ Đình gãi nhẹ chóp mũi cô: “Thật hết cách với em.

Trong buổi họp báo sáng nay em đã làm Hoa Tinh xấu hỗ đúng không?”

“Em đã giẫm lên gấu váy của cô ta, không ngờ cô ta lại ngã xấu hỗ như vậy. Xem ra ông trời cũng đang giúp em.”

“Chưa chắc đâu, tin tức đã tung ra được hơn một giờ nhưng vẫn chưa ép xuống được, anh đoán cô ta đã bị công ty bỏ rơi.

Công ty đó nghe lệnh của Đường Nhược, cũng có nghĩa là cô ta đã bị Đường Nhược bỏ rơi, tiếp theo những bản thảo của em sẽ lần lượt xuất hiện.

Ngay từ đầu Đường Nhược đã không có tình cảm với cô ta, anh ta sẽ không bỏ tiền giải quyết những bê bối của cô ta, cách tốt nhất là ly hôn và chấm dứt hợp đồng với cô ta”

Có Cẩm đã hiểu gần hết những gì Tư Lệ Đình muốn làm: “Anh giao công ty cho em là vì muốn em ký hợp đồng với Hoa Tinh sau khi cô ta chắm dứt hợp đồng? Sau này cô ta sẽ là người của em, em muốn chơi như nào thì chơi như thế đó?”

“Đúng vậy, cô ta đã hãm hại em hét lần này đến lần khác, em mắt trí nhớ cũng là do cô ta. Cô ta nên nếm trải cảm giác thống khổ khi bị phi nhổ, tạt nước bản.”

Cố Cẩm gật đầu: “Chú ba, cảm ơn anh.”

“Nếu là anh, anh sẽ không trả đũa cô ta bằng phương pháp này. Vì em đã muốn đích thân tự động thủ nên anh sẽ không xen vào.” Ánh mắt Tư Lệ Đình tràn đầy sự cưng chiều và yêu thương dành cho Cố Cẩm, anh nói không xen vào, nhưng đã làm một chuyện rất lớn.

Những ngày sau đó, Hoa Tinh sông không băng chêt, mọi tin tức tiêu cực của cô ta phủ kín khắp nơi.

Cô ta đã bỏ ra máy trăm vạn ngăn chặn giới truyền thông, nhưng đó chỉ như giọt nước tràn ly, có một bàn tay vô hình đang đầy tắt cả vào thế bề tắc.

Chuyện xảy ra một năm trước sớm không đăng muộn không đăng, sao đến hôm nay mới đăng, chắc hẳn người phụ nữ đó đã làm, bắt đầu trả đũa!

Hoa Tỉnh cho rằng mình là một tay lão làng trong giới giải trí, cô ta là hoàn toàn không phải là đối thủ của mình.

Ai biết cuối cùng lại có kết cục như vậy, người phụ nữ quá giỏi! Đã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay thì mình không thể chiến đấu được.

Công ty có thái độ không hỏi cũng không quan tâm, Hoa Tinh đã đập hàng trăm vạn vào đó, nhận thấy rằng đó là một hố sâu không đáy, tiền của cô ta cũng vô ích.

Mặc dù trong vài năm qua cô ta cũng kiếm được rất nhiều tiền, nhưng mỗi năm cô ta cũng đã tiêu rất nhiều, hai năm qua cô ta đã không làm việc, trong tài khoản của cô ta cũng không có quá nhiều tiền.

Hoa Tinh không dám tiêu tiền lung tung, scandal này nỗ ra, sau này sẽ không ai mời cô ta đóng phim.

Nếu Đường Nhược không quan tâm đến cô ta nữa, cô ta cũng phải có chút tiền lên kế hoạch cho tương lai.

Ngày thứ ba ở nhà, tin tức tiêu cực phủ sóng trên mạng chỉ có nhiều chứ không ít.

Thậm chí có rất nhiều người nặc danh là người đại diện, trợ lý và nhân viên đã tung tin Hoa Tinh đã làm những việc quá đáng đó.

Những người ăn dưa trên mạng rất vui mừng, ríu rít tiếp tục ăn dưa, mong muôn mọi việc ngày càng lớn.

Cả ngày Hoa Tinh lấy nước mắt rửa mặt, nghĩ đến hình ảnh mấy năm trước đây tạo nên sự tương phản rõ rệt với cảnh hoang tàn hiện tại.

Đến ngày thứ tư, cô ta nhận được cuộc gọi từ công ty, yêu cầu cô ta đến công ty.

Hoa Tinh cảm thấy hy vọng đã đến nên vội vàng tắm rửa, thoa thật nhiều kem nền che bớt phần hốc hác trên gương mặt.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô ta cảm thấy mình đã già đi mấy tuổi, không thể trang điểm bằng bất kỳ sản phẩm chăm sóc da nào.

Chỉ cần công ty sẵn sàng giúp cô ta, có lẽ cô ta vẫn sẽ có cơ hội.

Cô ta đeo khẩu trang và kính râm bước ra ngoài, đám phóng viên ngồi xổm ở tầng dưới đã rời đi hơn một nửa, còn lại là những người cứng đầu.

“Cô Hoa, cô có giải thích gì về những tin tức trên mạng không?”

“Cô Hoa, sao nhiều ngày như vậy công ty không có động tĩnh gì? Trên mạng nói cô đã bị bỏ rơi, chuyện này có đúng không?”

“Cô Hoa, trợ lý của cô đâu? Nghe nói cô ấy có liên quan đến một vụ án hình sự. Bây giờ xung quanh cô không có người khác đúng không?”

“Cô Hoa, cô hãy nói một tiếng đi, chúng tôi đã đợi cô nhiều ngày rồi.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 533


Chương 533:

“Cô Hoa, tin tức cô ngoại tình có phải là thật không?

Đường tổng sẽ ly hôn với cô à2”

“Cô Hoa…”

Đám phóng viên giống như một đàn cá koi lao vào, miệng không ngừng mở ra rồi đóng lại.

Nghe thấy tiếng nam nữ lẫn lộn, Hoa Tinh chỉ cảm thấy đầu đau nhói.

Hoa Tinh cắn răng nhất định không nói lời nào, vẻ mặt lạnh lùng bước lên xe, hiện tại không thể háp tấp, chỉ cần nói một lời sẽ bị người khác lợi dụng.

Phải rất nỗ lực cô ta mới chen được lên xe đóng cửa lại, phóng viên đã bám theo suốt chặng đường.

Ở trong xe, Hoa Tinh cảm thấy vô cùng kiệt sức, ở thời hoàng kim, xung quanh cô ta có bảy trợ lý, hai năm qua, cô ta không còn cách nào khác là phải cho từng người một nghỉ việc.

Bên cạnh cô ta chỉ còn mỗi Lam Nguyệt, Lam Nguyệt cũng đã rời xa cô ta, điều này khiến Hoa Tinh cảm tháy đặc biệt khó chịu.

Trước giờ, cô ta luôn được bảo vệ sau lưng, nhưng bây giờ cô ta phải tự mình đối mặt với những thăng trầm.

Trên con đường đến công ty này cô ta đã đi rất nhiều lần, nhưng lần này cô ta cảm thấy con đường này rất dài rất dài.

Sau khi xuống xe, mọi người đều nhìn cô ta với vẻ hả hê, trước kia họ thường đi theo cô ta gọi chị Tinh chị Tỉnh.

Hoa Tinh bỏ qua ánh mắt của những người đó, trực tiếp đi đến văn phòng Vương tổng, lần này thư ký cũng không làm khó cô ta.

Cửa mở, Vương tổng đang xem tài liệu, Hoa Tinh không thể bình tính tháo kính râm, vội vàng đi tới chỗ Vương tổng.

“Vương tổng, anh tìm tôi?”

“Ừ, tôi tìm cô.” Vẻ mặt âm trầm của Vương tổng khiến Hoa Tinh không nhìn ra được manh mối gì.

“Vương tổng, anh xem bên ngoài kia đã lan truyền thành như vậy, không lẽ công ty không quan tâm thật sao?” Hoa Tỉnh lo lắng nói.

Vương tổng châm một điếu thuốc: “Cô Hoa, cô cũng nên biết mức độ của vụ bê bối lần này.

Trước đó cô ngã từ trên sân khấu xuống tạo ra cảnh tượng xấu hổ nhưng đó chưa phải là một vụ bê bối, vấn đề giữa cô và đạo diễn kia nói có sách mách có chứng.

Cô lăn lộn trong giới giải trí này đã lâu, cô nên biết gian díu là một đòn hiểm đối với những người nổi tiếng, đặc biệt là với những ngôi sao nữ.”

Hoa Tỉnh lo lắng: “Tôi biết, những tin tức đó không phải là sự thật, Vương tổng, anh phải tin tôi!”

“Tôi tin hay không tin cô không quan trọng. Điều quan trọng là bây giờ công chúng đã tin vào sự thật này.

Vốn trong giới giải trí đã luôn xảy ra chuyện như vậy, tôi còn thấy ít những chuyện như này sao? Nhưng cô Hoa, đừng quên cô là bà Đường.

Với thân phận của cô làm ra những chuyện như vậy, bây giờ Đường tổng có bằng lòng tin tưởng cô không?”

Hoa Tinh nghe anh ta nhắc đến người kia trong mắt cô ta hiện lên một màu u ám, cô ta không thê nói ra được bởi vì đó là sự thật.

Quả thực cô ta đã ngoại tình, nhưng cô ta có thể làm gì, Đường Nhược không bao giờ coi cô ta là bà Đường.

Không những thế còn cắt hét tài nguyên của cô ta, không có người yêu thương cô ta không thể không có sự nghiệp.

Giờ đây, mọi dư luận đều hướng về cô ta, chưa ai hỏi cô ta tại sao lại làm như vậy.

“Cô Hoa, đây là chuyện vợ chồng giữa cô và Đường tổng, một người ngoài như tôi cũng không tiện hỏi, cô xem qua bản hợp đồng này đi.”

Khi nhận hợp đồng Hoa Tinh cảm thấy có chút bát an, vốn cô ta tưởng rằng lần này mình đến đây là nói chuyện giải quyết chuyện trên mạng, nhưng tại sao lại đưa ra bản hợp đồng này?

Hoa Tinh vô cùng tò mò nhìn vào bản hợp đồng, chỉ mới thấy mặt bìa sắc mặt cô ta đã thay đổi lớn.

“Cháắm dứt hợp đồng? Hợp đồng của chúng ta mới gia hạn thêm hai năm, còn chưa hết hạn. Nếu huỷ hợp đồng sớm, các anh sẽ phải bồi thường cho tôi một khoản lớn phí huỷ hợp đồng.”

Vương tổng giễu cọt: “Cô Hoa, vừa nãy tôi đã nói cô đã là một tay lão làng trong giới giải trí, đừng nói là cô mà ngay.

cả người mới tới cũng biết.

Một trong những nội dung của hợp đồng mà chúng tôi đã ký kết là nghệ sĩ phải giữ gìn hình ảnh của bản thân trong suốt thời gian hợp đồng.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 534


Chương 534:

Nếu làm hư hỏng hình ảnh, công ty chúng tôi có thể đơn phương chấm dứt hợp đồng và vẫn có quyền yêu cầu bồi thường, bên chấm dứt là bên chúng tôi, trong hợp đồng có ghi rõ ràng.

Chuyện này ầm ï đến mức dư luận xôn xao, mà hình ảnh do công ty đã dày công gây dựng cho cô đã hoàn toàn sụp đỗ.

Niệm tình về những tình cảm trước đây của mọi người, chúng tôi chỉ đề nghị chấm dứt hợp đồng mà không yêu cô cầu bồi thường, đối với cô đó không phải là một chuyện xâu.”

Đây có lẽ là chuyện hoạ vô đơn chí, vẻ mặt Hoa Tinh u ám như tro tàn, sau khi chấm dứt hợp đồng với công ty thì cô ta phải làm sao? Đó là hoàn toàn kết thúc.

“Vương tổng, cầu xin anh, anh hãy cho tôi thêm một cơ hội nữa đi. Khi tình cảnh hỗn loạn này đi xuống, tôi nhất định sẽ đóng thêm phim kiếm lợi nhuận cho công ty.”

“Cô Hoa, trong hoàn cảnh hiện tại của cô, chỉ cần tẩy trắng thôi cũng đã tốn rất nhiều tiền rồi.

Cô nghĩ việc công ty đầu tư một số tiền lớn như vậy vào một nữ nghệ sĩ có tiếng xấu hay để tạo ra một vài ngôi sao hạng nhất khác phù hợp cái nào có lợi hơn?”

Hoa Tinh lắc đầu liên tục: “Tôi, tôi sẽ kiếm nhiều tiền hơn bọn họ, Vương tổng, anh hãy tin tôi.”

“Tin cô? Cô Hoa, những lời này cô nên nói với Đường tổng thì hơn. Chắm dứt hợp đồng là ý của anh ấy.”

“Là anh ta…” Hoa Tinh suy sụp lùi lại mấy bước, chuyện cô ta lo lắng nhát đã xảy ra.

“Tôi đi tìm anh ta.” Hoa Tinh cầm hợp đồng đến phòng làm việc của Đường Nhược, cô ta thật sự không ngờ người đó sẽ tuyệt tình như vậy.

Người ta nói một ngày là vợ chồng cũng là tình nghĩa mãi mãi, mình và anh ta đã là vợ chồng mấy năm, anh ta nhất định phải tuyệt tình với mình như vậy sao?

Dường như cô thư ký đã sớm biết cô ta sẽ đến nên đã chuẩn bị trước: “Thưa bà, Đường tổng đang đợi bà ở trong phòng làm việc.”

Hoa Tinh cầm hợp đồng, từng bước đi vào phòng làm việc mà lòng nặng trïu như xuống mò.

Cô ta rất sợ Đường Nhược, ngay từ đầu cô ta đã sợ, vừa đẩy cửa ra thì nhìn thấy ghế da chậm rãi xoay lại, trong mắt xuất hiện gương mặt quen thuộc.

Hoa Tinh mắp máy môi: “Đường… tổng.” Cô ta của bây giờ hèn mòn chỉ có thể gọi anh ta như vậy.

Đường Nhược lạnh lùng liếc cô ta, nhàn nhạt nói: “Qua đây.”

Hoa Tinh vừa đi một bước, ánh mắt người đó đã tối sầm lại: “Ai bảo cô đi qua?”

Hoa Tỉnh chịu nhục quỳ xuống, bò từng bước từng bước đến bên người Đường Nhược, Đường Nhược từ trên cao nhìn xuống cô ta, một tay nâng cằm cô ta lên: “Còn nhớ những gì tôi đã từng nói với cô không?” Giọng anh ta lạnh lùng vang lên.

Hoa Tinh nhục nhã quỳ xuông bên cạnh Đường Nhược, để tiếp tục sống, nhục nhã thì có là gì?

“Nhược, anh nói nhiều như vậy, không biết anh đang hỏi câu nào?”

“Hoa Tinh, tôi đã nói với cô từ lâu rồi, tôi có thể nâng đỡ cô lên làm ảnh hậu, cũng có thể đưa cô trở về vị trí ban đầu, khiến cô không có gì cả.

Lúc đó tôi bảo cô nhớ kỹ câu nói này, nhưng hiện tại xem ra rõ ràng là cô không đề tâm.

Quyến rũ Tư Lệ Đình không thành, sau đó leo lên giường của những người đàn ông khác, xem ra bản chất thực sự của cô là một con điềm.”

Hoa Tỉnh bị lời nói khó chịu của anh ta xúc phạm, nhưng cô ta thậm chí không có chút lòng tự trọng nào.

“Không, không phải vậy, em không có lựa chọn nào khác, bị buộc bắt đắc dĩ…”

Đường Nhược chế nhạo: “Bị buộc bất đắc dĩ? Tôi đây thực sự muốn biết thế nào là bị buộc bắt đắc dĩ, có người kề dao vào cổ cổ sao?”

“Kết hôn với anh được vài năm. Lúc đầu anh cho em tài nguyên nâng em lên làm ảnh hậu, nhưng sau đó anh đã lạnh nhạt với em, trong hai năm qua công ty đã không cho em bắt cứ tài nguyên nào.

Em không mong đợi làm bà Đường có thể có được bắt cứ điều gì, nhưng ít nhất anh không thể tước bỏ quyền trở thành người nổi tiếng của em.

Không có tỉ lệ lộ diện nhiều, không có thu nhập, anh bảo em phải làm sao mới có thể lăn lộn trong giới này?”

Nói đến đây hai hàng nước mắt của Hoa Tinh đã rơi xuống: “Anh cho rằng em bằng lòng làm như vậy sao? Em không còn lựa chọn nào khác, không thể tiếp tục sống như…”

Nước mắt của cô ta cũng không đả động được Đường Nhược, trên mặt Đường Nhược vẫn vô cùng lạnh lùng.

“Nếu không phải cô không biết tự trọng muốn gương vỡ lại lành với Tư Lệ Đình, tôi sẽ phong sát cô? Hoa Tỉnh, cô đi đến bước đường này là do cô gieo gió gặt bão.

Ngoài việc chám dứt hợp đồng, cô cũng phải ký vào đây.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 535


Chương 535:

Đường Nhược ném xuống một tệp tài liệu.

Hoa Tinh nhìn dòng chữ trên đó, bắt chợt là đơn thoả thuận ly hôn.

Mặc dù những năm qua Đường Nhược đối xử tệ với cô ta, nhưng anh ta chưa bao giờ nói gì về chuyện ly hôn.

Cho dù Đường Nhược không yêu cô ta, thì ít nhất Hoa Tinh vẫn có thể tiếp tục sống dưới thân phận bà Đường.

“Anh muốn ly hôn với em?”

“Bây giờ cô đã gây ra một vụ tai tiếng lớn như vậy, cô cho rằng tôi còn dung túng cho cô chiếm danh hiệu bà Đường sao?”

Nghĩ đên vụ lùm xùm trước đó trên mạng mà chưa có ai xử lý, thái độ của Vương tổng đối với bản thân.

“Mới sáng sớm đã nghĩ đến chuyện ly hôn với tôi?” Lúc này Hoa Tinh mới hiểu, nhưng đã quá muộn.

“Đúng vậy, cô đã vi phạm thỏa thuận của chúng ta, chúng ta tự nhiên không cần ở cùng nhau.” Đường Nhược nhẫn tâm nói.

Hoa Tinh nhìn văn tự bên trên, ánh mắt rơi vào chữ một trăm vạn chỉ phí hỗ trợ: “Một trăm vạn? Tôi gả cho anh mấy năm, tôi chỉ đáng một trăm vạn?”

Cô ta cảm thấy rát ớn lạnh, xung quanh Đường Nhược có rất nhiều phụ nữ, mặc dù không có trái tim nhưng anh ta rất hào phóng với phụ nữ.

Những món quà mà anh ta tùy tiện đưa cũng đến máy trăm vạn, vậy mà vợ chính chủ của anh ta khi ly hôn thì chỉ được một trăm vạn chỉ phí trợ cấp, chuyện này khiến Hoa Tinh không thể chấp nhận được.

Đường Nhược đưa tay xoa đầu, uễể oải nhìn cô ta: “Dựa vào biểu hiện của cô, tôi cho cô một trăm vạn cũng không quá đáng. Đương nhiên, cô cần hay không cần thì tùy cô, dù sao tôi cũng đã quyết định ly hôn.”

“Đường Nhược, không lẽ những năm qua tôi ở bên anh, trong lòng anh không có chút cảm giác gì với tôi sao?”

“Cảm giác? Ý của cô là ở trên giường? Ngại quá, tôi thật sự không có cảm giác.”

Hoa Tinh đã biết tính cách lạnh lùng của người đàn ông này từ lâu, nhưng hôm nay cô ta mới thật sự nhận ra, trong mắt cô ta hiện lên vẻ không cam lòng mãnh liệt.

“Nếu tôi không đồng ý ly hôn thì sao?”

“Hoa Tỉnh, cô cần phải biết rõ một điều, từ đầu đến cuối, cô không có tư cách ra điều kiện với tôi.

Chuyện ly hôn này cô đồng ý hay không không phải do cô, dù sao kết quả cũng sẽ không thay đồi.

Tôi cho cô ba ngày để suy nghĩ, sau ba ngày mà cô vẫn ngoan có thì ngay cả một trăm vạn này cô cũng không lấy được.”

Nói xong Đường Nhược gọi thư ký vào kéo Hoa Tinh ra ngoài. Hoa Tinh đứng dưới tòa nhà cao tầng nhìn biển người mênh mang, trong chốc lát cô ta cũng không biết mình còn có thể làm gì.

Nếu chưa từng có thì không sợ mắt đi, cô ta đã từng sống cuộc sống rực rỡ xinh đẹp như vậy, nhưng bây giờ lại đột nhiên trở về vị trí ban đầu, cô ta buồn bã mất mát.

Cô ta chưa kịp rời đi thì lại nhận được điện thoại của Vương tổng giục cô ta ký vào bản hợp đồng càng sớm càng tốt, néu không ký sẽ cưỡng chế ký vào.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi thế giới của Hoa Tinh bị đảo lộn, nếu có thể thì đời này cô ta sẽ không muốn trải qua điều này.

Trên dưới trong công ty đều nhìn cô ta với vẻ hả hê, nơi đây người này bẩn hơn người kia, chẳng qua không lộ ra ngoài mà thôi.

Khi cô ta có được quyền lực, mọi người đều nâng như nâng trứng, khi cô ta mắt quyền lực, mọi người đều bỏ đá xuống giếng.

Chống lại những lời đồn đại, cô ta đi phòng làm việc của Vương tổng: “Vương tổng, chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy, cần phải đến mức như này sao?”

“Cô Hoa, hẳn là cô cũng biết đây không phải là điều tôi có thể làm. Hợp đồng của cô vẫn luôn do Đường tổng quyết định.

Đường tổng đã dặn dò sao tôi có thể làm trái được, cô đừng làm tôi khó xử.” Tuy Vương tổng nói lời này, nhưng trên mặt không hề lộ ra vẻ khó xử.

Vương tổng đích thân lấy bút đưa cho cô ta: “Cô Hoa, ký đi.”

Đã đến bước này Hoa Tinh còn có thể làm gì? Cô ta chỉ đành phải đồng ý.

Tay cô ta run rẩy ký tên của mình, Vương tổng hài lòng cằm lại văn bản chấm dứt hợp đồng.

“Cô Hoa, thật sự rất sảng khoái, hy vọng trong tương lai chúng ta vẫn có cơ hội hợp tác.”

Vẻ mặt Hoa Tinh lạnh lùng rời mắt khỏi gương mặt đạo đức giả kia, đồ lươn lẹo.

Cuối cùng cô ta nhìn một lượt công ty mà cô ta đã ở trong vài năm, từ bây giờ cô ta sẽ không bao giờ đên nữa.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 536


Chương 536:

Tôn Á quyền rũ bước đến: “Chị Tinh, nghe nói cô đã chấm dứt hợp đồng với công ty, sau này cô nên làm gì?”

“Không liên quan đến cô.”

“Nghe nói Đường tổng sắp ly hôn với cô, không biết bà Đường tiếp theo sẽ là ai?”

“Muốn làm bà Đường, cứ mơ giấc mộng xuân thu của cô đi.” Hoa Tinh hét lên.

Sau khi Tôn Á đến bên Đường Nhược sẽ càng có nhiều tài nguyên, rất nhanh độ nỏi tiếng sẽ được giống như cô ta năm đó.

Không được, mình tuyệt đối không thể nhường vị trí bà Đường này cho ả ta!

“Ha, chuyện này không phải do cô quyết định.” Trông Tôn Á rất tự tin.

Xung quanh ngày càng có nhiều người, Hoa Tinh trừng mắt nhìn Tôn Á rồi vội vàng rời khỏi công ty.

Chưa kịp bước lên xe thì một người đàn ông mặc vest và đi giày da đến đối mặt với cô ta: “Xin chào cô Hoa, tôi là Hứa Phong người đại diện của Tỉnh Vũ, nghe nói cô Hoa vừa chám dứt hợp đồng, không biết cô có muốn ký hợp đồng với chúng tôi không?”

Tỉnh Vũ? Đó chẳng phải là công ty của Tư Lệ Đình sao?

Ánh mắt tuyệt vọng của Hoa Tỉnh tràn đầy hy vọng.

Cô ta biết mà Tư Lệ Đình sẽ không nhẫn tâm như vậy, cô ta được cứu rồi!

“Ai bảo anh đến?” Hoa Tinh cảm thấy tốt hơn nhiều.

“Cô Hoa, nếu cô có hứng thú thì chúng ta tìm một chỗ nói chuyện.”

“Được.” Hoa Tinh không hề nghi ngờ cất bước đi theo người kia.

Trong quán cà phê, Hoa Tinh nóng lòng hỏi lại: “Có phải tổng giám đốc của các anh bảo anh đến không?”

“Đúng vậy, là tổng giám đốc của chúng tôi, cô Hoa tôi đã soạn thảo hợp đồng, cô xem qua đi, nếu có thể chúng ta sẽ chính thức ký hợp đồng.”

“Phiền anh rồi.” Hoa Tinh nhận hợp đồng.

Hợp đồng này độc đoán hơn một chút so với những hợp đồng cô ta đã ký trước đây, cô ta nhìn người đàn ông.

“Tôi có một số câu hỏi về hợp đồng này. Trước đây, các hợp đồng của tôi là tự do lựa chọn tài nguyên, trên đây nói là công ty sẽ nhận phim, tôi có một số ý kiến về điều này.”

Hứa Phong khẽ cười: “Cô Hoa là thế này, trước đây thân phận của cô đã khác, đãi ngộ hợp đồng mà cô ký cũng khác.

Bây giờ cô mang tiếng xấu, ngoài chúng tôi ra thì không còn ai sẽ ký với cô Hoa nữa, hợp đồng của chúng tôi được dựa theo đãi ngộ của người mới.”

Hứa Phong nói nhẹ nhàng, nhưng những gì anh ây nói có chút tổn thương, cho dù đó là sự thật.

“Không thể thương lượng về điều khoản này sao?” Hoa Tỉnh nhíu mày.

“Xin lỗi, đây là hợp đồng do chính tổng giám đốc của chúng tôi lập, không thể thương lượng.”

Trái tim Hoa Tinh chìm xuống đáy, thực ra bản hợp đồng này cũng không có gì lạ.

Tầm mắt cô ta lướt xuống phía dưới: “Cưỡng ép chấm dứt hợp đồng yêu cầu phạt năm nghìn vạn? Như vậy có phải là quá cao không?”

“Không cao, cô Hoa còn có ý kiến gì khác không?”

“Không, tôi ký.”

Dù sao trong hợp đồng có một điều khoản rằng mỗi năm sẽ phải quay một số quảng cáo và một số bộ phim, chuyện này đã được định sẵn.

Ít nhất cô ta không phải lo lắng công ty sẽ không cung cấp tài nguyên cho cô ta, đối với cô ta điều đó là khá tốt.

“Được rồi cô Hoa, tôi quay về cho người làm một bản hợp đồng chính thức. Cô Hoa, ngày mai lúc chín giờ sáng cô có tiện đến công ty chúng tôi ký hợp đồng không?”

“Tiện chứ, tiện chứ.” Hoa Tinh vội vàng gật đầu, hợp đồng này đến quá đúng lúc.

“Nhưng tôi có một điều kiện. Tôi đã ký hợp đồng với các anh, tôi hy vọng các anh có thể xử lý những tin tức tiêu cực của tôi trên mạng.”

“Cô Hoa cứ yên tâm.” “Vậy được rồi, mai chúng ta gặp.”

Sau khi tiễn Hoa Tinh đi, Hứa Phong nhanh chóng bấm điện thoại cho một người.

“Tổng giám đốc, tôi đã cho Hoa Tinh xem hợp đồng, cô ta đã đồng ý ký hợp đồng.”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 537


Chương 537:

“Ừm.”

Có Cẩm cúp điện thoại, Tư Lệ Đình quả thực là người chu đáo hơn cô nghĩ, anh đưa mình tất cả cổ phần của Tinh Vũ, cho cô làm tổng giám đốc.

Hoa Tinh ký tên đã nằm trong tay cô, cũng chính là giao cho cô vận mệnh mười năm sau của cô ta.

Tất nhiên, điều cô mong chờ nhất chính là biểu hiện trên gương mặt của Hoa Tinh khi biết cô là tân tổng giám đốc của Tinh Vũ.

Chắc chắn là sẽ đẹp lắm đây, mới nghĩ thôi cô đã thấy vui vẻ rồi.

Thân thể cô được ôm từ phía sau, bên tai vang lên giọng nói dễ nghe: “Em nghĩ gì mà cười vui vẻ như vậy?”

“Nghĩ… bạn gái cũ của anh.” Có Cẩm cười tinh quái.

“Vật nhỏ, dám trêu chọc anh?” Tư Lệ Đình xoay người cô lại, cằm anh đặt trên đỉnh đầu cô.

Có Cẩm ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, khóe miệng giương lên.

“Chú ba, hôm nay anh không đến công ty sao? Lại ở nhà với em nữa à?”

Chắc hẳn Tư Lệ Đình rất bận mới đúng, từ khi anh về anh dành phần lón thời gian ở bên cô, Cố Cẩm cảm thấy nghi hoặc.

Mặc dù ngoài mặt cô đang mỉm cười, nhưng những gì Nam Cung Huân nói khi cô rời đi vẫn khiến cô có chút lo lắng.

Tư Lệ Đình bắt đầu từ con số không, anh ấy có được thành tích như hôm nay không dễ dàng gì, nếu như vì mình mà anh ấy bị hủy hoại trong chốc lát, sao mình có thể nhẫn tâm?

“Sao vậy, sợ anh không đi làm không có tiền nuôi em à?”

Tất nhiên Tư Lệ Đình biết trong lòng Cố Cảm đang nghĩ gì, chỉ là không ai nói rõ mà thôi.

“Không phải, dù sao em cũng rất dễ nuôi, ngày nào em cũng ăn ít, không kén ăn.”

“Em đó…” Tư Lệ Đình cưng chiều gãi chóp mũi cô: “Em yên tâm, anh biết mình đang làm gì.”

Thấy anh không muốn nhắc tới, Cố Cẩm đổi chủ đề: “Chú ba qua đây, hôm nay em nấu cháo cho anh, anh nếm thử xem có ngon không.”

“Chỉ cần là do Tô Tô nấu thì chắc chắn sẽ ngon.” Tư Lệ Đình vội vàng nói.

“Miệng ngọt.”

Những người giúp việc cảm thấy ám áp khi nhìn thấy sự tương tác giữa hai người, đây mới gọi là cảm giác của gia đình.

Nếu trong ngày cưới không xảy ra những điều đó thì chắc hẳn là hai người đã có con.

Hai người bước đi trên con đường này thật không dễ dàng, ai cũng thấy điều đó, họ cũng thật lòng mong lần này Tư Lệ Đình và Cố Cẩm có thể ở bên nhau.

Có lẽ điều mà người bình thường mong muốn nhất là tiền, xe sang, nhà sang, mà đối với Cố Cẩm và Tư Lệ Đình thì họ muốn một cuộc sống bình yên như vậy.

Cho dù là một bữa ăn mà hai người họ đã có thể rất vui vẻ, sự dịu dàng và ngọt ngào trôi qua bên cạnh họ.

Ngày hôm sau.

Đêm hôm đó Hoa Tinh kích động cả đêm, tất cả những gì cô ta nghĩ đến là Tư Lệ Đình.

Cô ta cho rằng chắc chắn Tư Lệ Đình chưa bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ cô ta nên mới làm vậy, mình vẫn còn cơ: hội.

Ngay cả Đường Nhược cũng tàn nhẫn với cô ta như vậy, trong lòng cô ta cũng không cảm tháy gì, néu có thể quay lại với Tư Lệ Đình, cô ta có thể làm bát cứ điều gì cô ta muốn.

Sáng hôm sau Hoa Tỉnh dậy sớm trang điểm, tối qua đã đắp mặt nạ chuyên dụng.

Mấy ngày nay đòn đánh vào cô ta quá lớn, bản thân Hoa Tinh cũng cảm thấy mình phờ phạc, hôm nay nhất định phải xuất hiện trước mặt Tư Lệ Đình với dáng vẻ đẹp nhất.

Cô ta cố ý chọn váy trắng, ngay cả trang điểm cũng chủ yếu là tươi tắn.

Năm đó khi cô ta mới quen biết anh, cô ta chỉ là một học sinh, mà Tư Lệ Đình thích Tô Cẩm Khê là vì sự ngây thơ của cô ấy nhỉ?

Hoa Tinh đặc biệt chú ý đến những điều này từ cách ăn mặc, nếu Tư Lệ Đình chưa dứt tình với cô ta, nhất định cô ta phải nắm bắt cơ hội này.

Không chỉ trang điểm ăn mặc tươi tắn mà ngay cả nước hoa cũng chọn loại hương thơm thoang thoảng.

Cô ta tràn đầy tự tin xoay một vòng trước gương, sau đó tự tin rời đi.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 538


Chương 538:

Đây là ngày duy nhất cô ta có tâm trạng tót trong rất nhiều ngày qua, thậm chí cô ta cũng có thẻ bình tĩnh đối mặt với đám phóng viên ở dưới lầu.

“Cô Hoa nghe nói cô bị buộc phải chấm dứt hợp đồng, có phải là có liên quan đến tin tức tiêu cực trên mạng kia không?”

Hoa Tỉnh tự giễu trong lòng, cô ta đi tới bước đường này.

chẳng phải là có liên quan đến đám phóng viên này sao?

Bây giờ đám người này còn có mặt mũi mà hỏi.

Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, đương nhiên cô ta sẽ không nói ra.

Trên mặt cô ta nở nụ cười khéo léo: “Mọi người hiểu lầm rồi, tôi chấm dứt hợp đồng với công ty, nhưng không phải bị ép buộc mà là đi công ty khác.”

Hiển nhiên là người khác không tin, dù sao danh tiếng của Hoa Tinh cũng đã trở nên tồi tệ như vậy, còn có ai ngu ngốc đến mức ký hợp đồng với cô ta chứ?

“Vậy cô Hoa có thể tiết lộ đó là công ty nào không?”

“Hôm nay tôi sẽ đến ký hợp đồng, sau đó sẽ thông báo cho báo chí. Không phải tôi không phản hồi những tín tức trước đó, mà là công ty không có động tĩnh gì.”

“Nghe cô Hoa nói thì trong này có vấn đề nào khác?”

“Tôi sẽ không nói thêm về bí mật nội bộ của công ty. Tôi đang rất vội, sau này khi có thời gian tôi chắc chắn sẽ nói sự thật với mọi người.”

Hoa Tỉnh là kiểu phụ nữ có rất nhiều mưu mô, khi thấy mình có hi vọng quay lại thì giờ cô ta đã bắt đầu mở đường cho tương lai.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, cô ta không nói ra thông tin hữu ích nào, nhưng lại nói rất nhiều điều đáng chú ý, vốn những phóng viên này đang muốn chém gió, không biết sẽ viết cái gì.

Điều mà Hoa Tinh muốn chính là hiệu ứng này, nói mập mờ cố ý để phóng viên tự hình dung, khi những phóng sự của họ ra mắt sẽ là một phiên bản khác.

Hoa Tinh cố ý dẫn dắt phiền phức về phía công ty, mấy ngày nay tin tức của mình không có quan hệ công chúng, là do công ty muốn tự mình tự áp xuống.

Làm như vậy không chỉ có thể làm sáng tỏ chuyện của mình, thứ hai đã tạo ra rất nhiều sức nóng cho sự trở lại của mình và thứ ba đó là một cú đánh thầm lặng đối với công ty cũ.

Sợ rằng sẽ có nhiều dư luận chỉ trích công ty cũ của cô ta.

Hoa Tỉnh lên xe trong tình trạng bị các phóng viên bao vây, nhìn đám phóng viên vẫn đang đuổi theo mình, cô ta thầm thề trong lòng một ngày nào đó cô ta sẽ trở lại phong cảnh mà cô ta từng là ánh đèn sân khấu.

Cô ta tự tin đến Tinh Vũ, những người tiếp đón cô ta rất lịch sự, thái độ hoàn toàn khác với trước đây.

Hoa Tỉnh tin rằng đây là bước khởi đầu cho cuộc sống mới của cô ta.

“Cô Hoa, cô đúng đúng giờ thật đấy.” Hứa Phong cười chuyên nghiệp cầm bản hợp đồng bước vào.

“Tự nhiên.”

“Cô Hoa, đây là hợp đồng hôm qua tôi cho cô xem, cô xem có vấn đề gì không? Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta có thể ký hợp đồng.”

Hoa Tinh cần thận xem lại, mặc dù vẫn có chút không hài lòng với điều khoản độc đoán, nhưng hôm nay cô ta không còn chỗ để thương lượng.

Bây giờ mọi người đang chờ xem trò cười của cô ta, cô ta cần phải mượn Tinh Vũ để đứng dậy.

Nghĩ đến đây cô ta cũng an tâm hơn, hợp đồng rất độc đoán, chỉ cần cô ta có thể đứng dậy thì không có vấn đề lớn gì.

Trước khi đặt bút xuống, cô ta hỏi Hứa Phong: “Ai đã soạn thảo hợp đồng này?”

“Là tổng giám đốc của chúng tôi.”

“Khi nào thì tôi có thể gặp anh áy?” Vốn Hoa Tinh cho rằng hôm nay cô ta qua đây sẽ có thể nhìn thấy Tư Lệ Đình, nhưng không ngờ người tiếp đón mình lại là Hứa Phong.

“Tổng giám đốc của chúng tôi vẫn chưa đến công ty, chờ cô ký xong chắc cũng sắp đến.

Dù sao con dấu chính thức cũng ở chỗ tổng giám đốc, lát nữa cô ấy sẽ đến, vì vậy cô Hoa không phải lo lắng về điều này.”

Nghe được lời khẳng định lúc này Hoa Tinh mới thở phào nhẹ nhõm, hôm nay cô ta cố ý ăn mặc đẹp, nếu không nhìn thấy Tư Lệ Đình thì chẳng phải mình mặc vô ích sao?

Cuối cùng, sau khi nhìn lướt qua hợp đồng lần cuối, Hoa Tinh trực tiếp ký tên.

Không biết vì sao trong lòng Hoa Tinh luôn cảm thấy không đáng tin, rõ ràng hợp đồng này không yêu cầu quá nhiều ngoại trừ hơi quá đáng.

Tim cô ta bất an nhảy thình thịch, ngay cả tay cầm bút cũng run lên.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 539


Chương 539:

Hứa Phong kiểm tra nội dung bên trên xác nhận là đúng, sau đó mỉm cười cát bản hợp đồng đi.

“Cô Hoa chờ một chút, hiện tại chỉ cần tổng giám đốc ký tên và đóng dấu, hợp đồng của chúng ta sẽ chính thức có hiệu lực.”

“Khi nào thì tổng giám đốc tới?” Hoa Tinh có hơi lo lắng nói.

“Cô Hoa rất nóng lòng muốn gặp tổng giám đốc của chúng tôi à?”

“Cũng không vội, chỉ là đã lâu không gặp, muốn nhớ lại quá khứ mà thôi.”

“Bây giờ tôi sẽ giúp cô hỏi xem thế nào.” Hứa Phong bước sang một bên gọi điện cho Có Cẩm.

Vốn Cố Cảm đã đến dưới lầu, bát lực là Tư Lệ Đình lại chọc ghẹo cô ép cô hôn này hôn nọ. Cố Cẩm trả lời điện thoại của Hứa Phong mà mặt đỏ tim đập mạnh.

“Tôi sắp lên đến rồi đây.”

Cố Cảm đẩy Tư Lệ Đình đang lưu luyến không rời ra: “Chú ba, anh đừng nháo nữa, có người không chờ được muốn gặp em.”

Tư Lệ Đình sửa sang lại quần áo cho cô, rồi mới buông Có Cảm ra.

Hứa Phong đúng giờ báo lại: “Cô Hoa, tổng giám đốc sẽ tới đây ngay.”

“Ừ”

Hoa Tỉnh vội vàng vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm đợi Tư Lệ Đình đến, nghe thấy tiếng mở cửa, cô ta vui mừng khôn xiết. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, gương mặt tươi cười của cô ta cứng đờ tại chỗ.

Hoa Tinh đã sẵn sàng đợi để được gặp Tư Lệ Đình, nhưng cô ta không ngờ tới người bước vào lại là người cô ta ghét cay ghét đắng.

“Cô tới đây làm gì?” Hoa Tinh thầm cầu nguyện trong lòng sự xuất hiện của Có Cẩm chỉ là sự trùng hợp.

Ngay lúc này, cô ta không liên kết Cố Cẩm với tổng giám đốc, cho rằng Có Cẩm chỉ đến tìm Tư Lệ Đình.

“Cô Hoa, không ngờ chúng ta lại gặp nhau sớm như vậy.”

Cố Cảm tươi cười bước vào.

Lần trước Có Cẩm giẫm lên váy cô ta khiến cô ta ngã rất khó nhìn, khoản này Hoa Tinh nhớ rất rõ.

Sau đó trên mạng có rất nhiều tin tức tiêu cực về cô ta, nếu nói không liên quan đến người phụ nữ này thì cô ta sẽ không hề tin.

Cô ta ghét Cố Cẩm đến chết, nhưng có tình người ta lại là nữ chính nỗi nhất, điều này hoàn toàn khác với ảnh hưởng tiêu cực của cô ta.

Người phụ nữ này trông rất giống Tô Cẩm Khê, bây giờ lại là ngôi sao nữ, Hoa Tinh rất sợ Tư Lệ Đình sẽ ở bên cô ấy.

Gặp Cố Cẩm ở đây khiến Hoa Tinh cảm tháy rất bát an, cô ta đã không còn con át chủ bài đấu với Cố Cẩm.

“Đồ đàn bà độc ác, lần trước cô cố ý giẫm lên váy của tôi khiến tôi trở nên xấu xí như vậy.”

Cố Cẩm khẽ mỉm cười: “Cô Hoa cũng từng làm những chuyện đó với tôi mà, tôi chỉ sơ ý trượt chân thôi.”

“Hừ, xảo trá, cô dám nói những vụ bê bối kia không liên quan đến cô không?”

“Vụ bê bối? Những gì đã đăng trên mạng không phải là sự thật sao? Rõ ràng là nói có sách mách có chứng, nếu không phải là sự thật, tại sao cô Hoa lại không đứng ra làm rõ?”

Biết rõ người phụ nữ trước mặt này giở trò quỷ, nhưngHoa Tinh cũng không làm gì được.

“Dù sao tôi cũng không có gì để nói với cô, cô đi ra ngoài.”

Hoa Tỉnh chỉ ra cửa, cô ta rất tức giận khi nhìn thấy gương mặt giống hệt Tô Cẩm Khê này.

“Tôi đi rồi thì ai sẽ ký hợp đồng cho cô?” Cố Cẩm lười biếng nói.

“Cô có ý gì?” Hoa Tinh cảm thấy có gì đó không ổn.

Hứa Phong khoanh tay đứng nhìn, cung kính cúi đầu chào Có Cẩm: “Tổng giám đốc.”

“Anh gọi cô ta là gì?” Hoa Tinh sững sờ tại chỗ.

Lúc này Hứa Phong mới giới thiệu: “Đây là tân tổng giám đốc của công ty chúng ta.”

“Cô ta… là tổng giám đốc?” Nghe được đáp án Hoa Tinh cảm thấy rất khó tin, cô ta luôn cho rằng người đứng sau giúp mình là Tư Lệ Đình.

Hôm qua cô ta có ý hỏi Hứa Phong có phải là tổng giám đốc không, anh ta nói phải, nhưng không nói rõ là tổng giám đốc nào.

Nói cách khác, từ đầu đến cuối đây là một cái bẫy.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 540


Chương 540:

Xong rồi, hợp đồng!

Có Cẩm đã đi đến bàn làm việc và ngồi xuống, Hứa Phong đưa bản hợp đồng mà Hoa Tinh đã ký cho cô.

“Tổng giám đốc, cô có thể ký.”

Hoa Tinh hung hăng xông về phía hai người: “Tôi không ký hợp đồng nữa.”

Nếu tổng giám đốc không phải là Tư Lệ Đình, thì hợp đồng mà cô ta đã ký có vấn đề.

Có Cẩm liếc nhìn Hứa Phong, Hứa Phong lập tức ngăn cản Hoa Tỉnh.

“Cô Hoa, hôm qua tôi đưa bản hợp đồng cho cô, cô cũng đã đọc kỹ rồi. Chúng ta đã thương lượng xong mọi chuyện, bây giờ cô muốn hủy hợp đồng?”

“Trước đó tôi không biết ông chủ của công ty các anh sẽ là cô ta. Đây rõ ràng là công ty của Tư Lệ Đình. Sao nó lại trở thành công ty của cô ta?”

Trong chốc lát Hoa Tinh không thể tin được hiện thực này.

“Cách đây không lâu, Tư tổng đã chuyển toàn bộ cổ phần của công ty cho cô ấy, cô ấy khiêm tốn không công khai khắp nơi.”

Có Cẩm đã mở hợp đồng, ký tên của mình.

Hoa Tinh bị Hứa Phong chặn lại không đến gần được: “Không, đừng ký!”

Cô ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Cố Cẩm ký và đóng dấu, mọi thứ đã kết thúc.

“Được rồi, cô Hoa, hợp đồng đã ký, hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.” Cố Cảm đưa một bản hợp đồng cho Hoa Tỉnh.

Cạm bẫy, mọi thứ đều là bẫy.

Cố Cảm ký hợp đồng xong rồi để bút xuống, cô thong thả ung dung đứng dậy, Tư Lệ Đình vẫn đang đợi cô ở dưới lầu.

“Hứa Phong, từ nay anh sẽ là người đại diện của Hoa Tinh. Có việc gì thì hãy liên hệ trực tiếp với tôi. Công việc của công ty vẫn như trước.

Về phần đại hội đồng cổ đông mới thì gác lại sau, gần đây tôi sẽ rất bận, Hoa Tinh giao cho anh.”

“Vâng, tổng giám đốc đi thong thả.”

Ánh mắt Hoa Tinh nhìn lướt qua chữ trên hợp đồng, không phải Erlena, mà là hai chữ Có Cẩm.

Có Cẩm, cô họ Có? Nghĩ đến việc cô tham gia buổi họp báo với Cố Nam Thương, Cố Nam Thương có mối quan hệ thân thiết với cô ấy như vậy.

“Giữa cô và Có Nam Thương có quan hệ gì?”

Có Cẩm dừng lại: “Cô sẽ sớm biết thôi.”

Trong đầu Hoa Tinh có một suy nghĩ, không lẽ cô ta là người của nhà họ Cố?

Nghĩ về bao nhiêu bí ẩn khó tin trước đây đã có câu trả lời, tại sao cô ta có thể đặc cách vào đoàn làm phim, tại sao cô ta có mối quan hệ tốt với Nam Cung Mặc như vậy.

Tại sao các phương tiện truyền thông đào bới lý lịch của cô ta nhưng lại không có gì, và tại sao Cố Nam Thương và cô ta lại xuất hiện thân mật như vậy trước truyền thông mà cô ta không hề giải thích.

Nghĩ đến đây Hoa Tinh lùi lại một bước, nếu cô ta là cô chủ nhà họ Có, một công ty đa quốc gia như nhà họ Có, thì lý lịch của cô ta thâm sâu biết bao! Những điều mình đã làm với cô ta trước đây, bây giờ xem ra nó giống như một đứa trẻ đang chơi trò đóng vai người thân.

Trước mặt cô ta mình giống như một con hề, nếu cô ta thật sự là cô chủ nhà họ Có, địa vị của cô ta còn cao hơn cả Tư Lệ Đình.

Hoa Tỉnh siết chặt bản hợp đồng trong tay, trong đầu cô ta chỉ có hai chữ, xong đời.

Hứa Phong mỉm cười đưa tay ra: “Chào cô Hoa, từ nay tôi sẽ là người đại diện của cô, hợp tác vui vẻ.”

Hoa Tinh đối mặt với gương mặt tươi cười của anh ta, nhìn như thế nào cũng thấy trong nụ cười của anh ta cất giấu một con dao.

“Hợp tác vui vẻ.” Hoa Tỉnh nói trái lương tâm.

“Cô Hoa, theo như hợp đồng, chúng tôi sẽ giúp cô giải quyết vụ lùm xùm trước đó. Tạm thời cô có thể trở về chờ tin tức, nếu cần chúng tôi sẽ gọi cho cô. Cô hãy luôn luôn mở điện thoại.”

Khi Hoa Tỉnh bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, cả người cô ta như bị rút sạch linh hồn, vốn cô ta nghĩ mình đã lấy lại được sinh mệnh mới.

Có người cho cô ta hy vọng, đồng thời cũng khiến cô ta thất vọng, thậm chí là đưa cô ta xuống địa ngục.

Hoa Tinh ngắng đầu lên vừa đúng lúc nhìn thấy Có Cẩm đang bước lên một chiếc ô tô, mà cô ta đã quá quen thuộc với biển số của chiếc xe đó.

Đó là xe của Tư Lệ Đình, cô ta nhìn thấy Tư Lệ Đình kéo Cố Cẩm vào lòng hôn rất sâu.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 541


Chương 541:

Trong nháy mắt chiếc xe biến mắt ở góc phó, nhưng hình ảnh Tư Lệ Đình hôn Cố Cẩm đã khắc sâu trong tâm trí Hoa Tỉnh.

Không lẽ Tô Cẩm Khê không hề chết? Hai năm trước Cố Nam Thương đã nhảy xuống cứu cô.

Sau đó trên thế giới mát đi một Tô Cẩm Khê và có thêm một Cố Cẩm.

Nghĩ đến những bông hoa mà Tư Lệ Đình tặng tới đoàn làm phim và chiếc nhẫn kim cương giá cao ngắt ngưởng, mọi thứ đều có manh mối.

Hoa Tinh cười thê lương, cho nên từ đầu đến cuối hai người đều đang diễn, chỉ có mình luôn cho rằng mình sẽ có cơ hội trở lại.

Cố Cẩm nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Hoa Tỉnh.

Cô đầy Tư Lệ Đình ra: “Chú ba, Hoa Tinh nhìn thấy em lên xe của anh.”

“Nhìn thấy thì thế nào, Tô Tô, nếu không phải hai năm trước cô ta làm loạn thì chúng ta đã quang minh chính đại ở bên nhau từ lâu rồi.”

“Chú ba, anh thực sự không có tình cảm với cô bạn gái cũ này sao?” Cố Cảm quên hết mọi chuyện trong quá khứ, không hề biết liệu Tư Lệ Đình có tình cảm với cô ta không.

“Tiểu Tô Tô, anh chưa bao giờ yêu cô ta, trong đời này người anh yêu chỉ có một mình em. Về phần Hoa Tinh, lúc đi học là cô ta chủ động tiếp cận anh, anh và cô ta chưa từng xảy ra chuyện gì.”

“Nghĩ cũng đúng, nếu không sao anh có thể nhọc lòng giúp em nhiều như vậy. Chỉ riêng cổ phần anh chuyển cho em đã trị giá hơn một tỷ tệ, ngược lại là anh rất hào phóng.”

Tư Lệ Đình cười khẽ: “Chỉ là một công ty giải trí, cổ phần cũng không đáng bao nhiêu, chỉ cần Tô Tô vui vẻ là được.”

Cố Cẩm hôn lên má Tư Lệ Đình: “Cảm ơn ông xã.”

“Tô Tô ngoan, khi nào thì chúng ta mới có thể thực sự kết hôn?” Tư Lệ Đình thở dài.

“Đợi em hoàn thành dự án này, có chỗ đứng vững chắc trong gia đình, tự nhiên sẽ không còn ai phản đối cuộc hôn nhân của em nữa. Chú ba, lại đợi em thêm một khoảng thời gian nữa được không?”

Tư Lệ Đình ôm cô chặt hơn: “Lâu như vậy anh cũng đã đợi được, không lẽ anh lại không thể đợi một khoảng thời gian này?”

“Biết ngay là anh đối tốt với em nhát mà.”

Cố Cẩm như chim nhỏ nép vào trong lồng ngực của Tư Lệ Đình. Điện thoại di động của Tư Lệ Đình rung lên, anh lấy ra nhìn, biểu hiện của anh nhanh chóng thay đổi.

“Chú ba, sao vậy?” Cố Cẩm cảm nhận được sự lạnh lẽo trên người của Tư Lệ Đình, cô quay lại nhìn anh.

“Không có chuyện gì, Tô Tô, anh phải đi Mỹ công tác vài ngày, em ngoan ngoãn đợi anh ở nhà.”

“Khi nào thì chú ba về?”

“Nhanh nhất là dăm ba bữa, anh sẽ về sớm với tốc độ nhanh nhát.”

Cố Cẩm nhận ra điều gì đó: “Có phải là Nam Cung Huân đã động tay động chân?” Cô nhớ rõ Nam Cung Huân đã đe dọa cô. Tư Lệ Đình cười: “Không phải, anh đi đàm phán hợp đồng, anh sẽ trở lại sớm.”

Tư Lệ Đình đi với vẻ rất vội vàng, gấp gáp giống y như lúc anh trở về. Được anh đưa đến sân bay, rồi đi qua cửa kiểm tra an ninh, Cố Cẩm không hiểu chuyện gì, trong lòng cảm thấy lo lắng, bắt an.

Cô biết có những chuyện, cho dù là Tư Lệ Đình không nói đi chăng nữa thì cũng sẽ không hề đơn giản như vậy.

Nhưng mỗi người đều có những chuyện phải tự mình đối mặt. Tư Lệ Đình vẫn như vậy thì Cố Cẩm cũng vẫn như vậy.

Khi cô vừa mới tiếp nhận một công ty mới thì công ty của cô đã chồng chát bao nhiêu là chuyện rồi.

Cố Cẩm đã giúp Đường Thị không ngừng theo sát tập đoàn G nên cô cũng nên phấn chắn một chút.

Vừa mới về đến công ty thì đã bị Cố Nam Thương kéo áo và nói: “Cố Cảm, anh về nước chủ yếu là vì em đó, là do anh lo lắng cho em, chứ không phải là để làm một thanh niên trai tráng cho em đâu.”

“Anh, làm anh phải vất vả rồi.” Cố Cẩm quấn quýt làm nũng Cố Nam Thương: “Không phải là bây giờ em đã trở về rồi sao, anh, anh thấy đó, hiện tại em có làm sao đâu.

Thế nên anh cũng mau chóng trở lại Mĩ đi.”

Cố Nam Thương dúi đầu Cố Cẩm: “Cố Cẩm, em làm như vậy chẳng có chút lương tâm nào, chỉ trong chốc lát đã đuổi anh đi rồi.”

“Anh, việc trong nhà còn cần anh lo liệu, anh đi lâu quá sẽ không tránh khỏi có người có ý đồ gian dối.”

“Đừng tưởng là anh không biết em đang chú ý chuyện gì, nghe tài xế nói em mới từ sân bay đến đây, Tư Lệ Đình đã đi Mĩ rồi, trước kia em đã chọc giận Nam Cung Huân như vậy, anh ta đã không ngần ngại mà ra tay với em, lẽ nào em còn tưởng anh ta sẽ chần chừ mà không ra tay với Tư Lệ Đình?”
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 542


Chương 542:

Cố Cẩm nói với vẻ hơi ngạc nhiên: “Anh, anh biết hết rồi sao? Lúc ra đi chú ba đã không muốn nói cho em những chuyện đó, chú ở bên đó vẫn ổn chứ?”

“Đương nhiên là có chuyện không nhỏ rồi, nếu không thì chú sẽ không ra đi vội vàng như vậy, em đã không hiểu gì về thủ đoạn của Nam Cung Huân rồi. Từ trước đến nay, để đạt được mục đích anh ta đã không từ một thủ đoạn nào, đối với tất cả những người khác đều như vậy, chứ nói gì đến Tư Lệ Đình.”

Nghe Cố Nam Thương nói xong, lúc này, trong lòng Cố Cẩm có một chút lo lắng: “Nam Cung Huân đã làm gì vậy?”

“Cái thằng khốn kiếp Nam Cung đó ra tay vô cùng hiểm ác, e rằng lần này Tư Lệ Đình ở Mĩ có thể sẽ bị nhổ tận góc.”

Sắc mặt của Cố Cẩm đã thay đổi hoàn toàn, cô nhớ đến lúc ra đi, Tư Lệ Đình đã nhẹ nhàng bâng quơ nói với cô rằng anh sẽ nhanh chóng trở về, anh chỉ đi ký một hợp đồng mà thôi.

Cô biết hai ba năm nay Tư Lệ Đình vẫn luôn muốn quay trở lại thị trường bên Mĩ, đặc biệt là sau khi cô trở về nhà họ Có, Tư Lệ Đình càng khát khao mãnh liệt muốn mở rộng bản đồ của mình trên đất Mĩ.

Tâm huyết của anh đã đặt hết ở đó rồi, bây giờ Nam Cung Huân ra tay với anh thì chẳng phải tắt cả những tâm huyết đó của anh sẽ bị hủy hoại hết hay sao.

“Không được, em phải đi xem thế nào.”

“Ôi bà tổ tông nhỏ của tôi ơi, em nói thì hay lắm, thế mà vừa mới gặp Tư Lệ Đình lại lập tức bối rối thế?”

Anh ước gì em có thể trở về nhà họ Có thu xếp ổn thỏa, vậy mà em lại vì một người đàn ông.

Khi anh ta về nước em lại muốn theo anh ta trở về đúng không? Cố Cẩm, bây giờ em không phải Tô Cảm Khê, nên cũng không cần phải có trách nhiệm.

Em là Cố Cẩm, là trụ cột của nhà họ Cố, em đừng quên trước đây để có thể có được vị trí đó em đã phải nỗ lực và trả giá như thế nào.

Nếu em đã lựa chọn con đường này thì em sẽ không thể dễ dàng mà thay đổi đâu, em phải nhanh chóng trưởng thành hơn đi, chỉ có như thế thì em mới có thể giúp đỡ cho anh ta được.”

Cố Cẩm yên lặng suy nghĩ về lời của Cố Nam Thương, anh nói không sai, bản thân mình không chỉ là một người phụ nữ mà ngoài ra còn manng trên mình rất nhiều trách nhiệm nữa.

“Anh, em không muốn chú ba bị làm sao đâu.”

“Cố Cảm, tuy là thủ đoạn của Nam Cung Huân hiểm ác nhưng Tư Lệ Đình cũng không phải là loại yêu mềm, nhu nhược.” Cố Nam Thương an ủi.

“Nhưng mà anh ơi, nhà họ Nam Cung ở Mĩ chính là một lũ rắn độc. Cho dù chú ba có lợi hại thế nào đi chẳng nữa thì trong hoàn cảnh này cũng không thể làm đối thủ của anh ta được. Hai năm nay từ khi em trở về nhà họ Có, chú ba đã dành hết tất cả tâm huyết cho công ty ở bên Mĩ rồi. Nếu như vì thế mà làm cho những tâm huyết ấy đổ sông đổ biển thì cuộc đời này em cũng chẳng còn gì nữa, vốn dĩ em đã nợ anh ấy rất nhiều rồi.”

Cố Nam Thương tỏ vẻ đau lòng v**t v* đầu của Có Cẩm và nói: “Cố Cẩm, hai người bọn em mà ở bên nhau thì sẽ phải đối mặt với rất nhiều những sóng gió đấy. Có rất nhiều người đi được nửa đường rồi lại bỏ cuộc, có rất ít người sẽ đi đến tận cuối cùng, nhưng mà một khi đã kề vai sát cánh đi đến cuối cùng rồi thì chắc chắn sẽ là một tình cảm vô cùng bền chặt. Em yêu Tư Lệ Đình như vậy thì em nên tin tưởng anh ta. Đồng thời, những trọng trách mà em phải gánh vác trên vai cũng không hề nhẹ nhàng, em phải biết rằng nhà họ Cố đang có bao nhiêu con sói đang nhăm nhe rình rập. Em đã tiếp nhận vị trí trưởng của nhà họ Cố thì ở bất cứ thời điểm nào, ở bất cứ nơi đâu em cũng phải nhớ đến trọng trách của mình.”

“Anh, em biết rồi.”

“Cố Cẩm, em phải nhớ rõ một chuyện, con gái nhà họ Cố chúng ta không thể bị người khác xem thường. Nếu em muốn giúp Tư Lệ Đình thì em cũng cần phải trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ khi đã trở nên mạnh hơn thì mới có khả năng để giúp đỡ anh ta, sự huấn huyện của em trong hai năm vừa qua cũng sẽ không trở nên lãng phí.”

Nghe những gì anh răn dạy, Cố Cẩm cũng dần dần lấy lại được lí trí và nói: “Anh, em hiểu được trách nhiệm của mình, nhưng anh vẫn nên quay về Mĩ một chuyến, nếu như chú ba cần hỗ trợ gì thì anh có thể nể mặt em mà giúp đỡ anh ta không?”

“Em đó, em thật là trọng sắc mà coi nhẹ anh rồi.”

“Ai bảo anh của em tốt như vậy chứ.” Cố Cẩm khẽ nở một nụ cười dịu dàng.

“Đúng là không có cách nào để thay đổi được em, đúng là anh không thể ở lại lâu được, ở Mĩ còn rất nhiều chuyện cần anh xử lí. Vốn dĩ anh rất lo lắng cho em, muốn ở bên em vài ngày nhưng ai mà biết được em lại là cái thứ không có lương tâm như vậy chứ. Anh đã xem qua dự án hàng tỷ đồng đó của em rồi, kế hoạch sơ khai chưa có vấn đề gì to tát nhưng em vẫn cần phải cần thận một chút. Tất cả mọi người trong dòng họ đều đang nhìn chằm chằm vào dự án này của em, đề phòng việc có người dở trò, dự: án này có vai trò rất quan trọng làm chỗ dựa cho em ở nhà họ Có đấy.”

“Anh, em sẽ làm thật tốt.”

Cố Nam Thương trông thấy ánh mắt kiên định của cô cũng yên tâm phần nào: “Hãy nhớ thật kĩ rằng trên thương trường không được tùy tiện dễ dàng mà tin tưởng người khác, em cứ yên tâm mà sử dụng Tiểu Đào nhé.”

“Vâng ạ.”

Cố Nam Thương lại lải nhải, anh giảng giải cho Có Cảm rất nhiều thứ, lần đầu tiên Cố Cầm cảm tháy tốt đến như vậy.

Cô kiên nhẫn nghe hết những kinh nghiệm mà Cố Nam Thương chia sẻ, dường như lúc này trông Cố Nam Thương giống như một ông bố đang chuẩn bị tiễn con gái đi lấy chồng, cảm xúc không thể kìm nén mà bộc lộ qua ánh mắt.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 543


Đến cả khi trên đường đến sân bay anh cũng vẫn không ngừng căn dặn Cố Cầm, Cố Cầm cũng chỉ biết khẽ nở một nụ cười tươi trên khóe miệng.

“Anh, anh cứ yên tâm đi, em thực sự đâu phải một đứa nhỏ đâu, những việc này em đều hiểu mà.”

“Hiểu rồi là tốt, anh đã bỏ lỡ em trong khoảng thời gian em còn nhỏ, bây giờ anh luôn muốn bù đắp cho em, Có Cầm, em không bao giờ phải sợ hết vì em còn có một người anh mà “Vâng ạ, thưa anh.” Cố Cằm ôm thật chặt lấy Có Nam Thương, đây chính là tình cảm gắn bó ruột thịt.

Chỉ trong vòng một ngày mà hai người quan trọng nhất trong cuộc đời cô đã cất bước ra đi. Lúc này, màn đêm đã buông xuống, trên đường, người người đi lại nườm nượp.

Tư Lệ Đình còn chưa tới nước Mĩ, còn chưa đến một ngày trời mà trong lòng cô đã bắt đầu nhớ anh rồi.

Bình thường cô đã quen với việc anh dính lấy cô rồi, đột nhiên bây giờ lại thiếu đi một bờ ngực ấm áp có thể nương tựa vào nên Có Cẩm cảm tháy sau lưng cô rất lạnh lẽo. Trở về căn hộ của mình, vừa mới xuống xe thì cô đã nhìn thầy Nam Cung Huân đứng ở bên cạnh xe.

Anh ta đứng dựa vào trước của xe, một tay đút túi quần, một tay đang kẹp một điều thuốc. Thấy Cố Cầm xuát hiện, anh ta đã dụi điều thuốc trong tay đi.

Cố Cầm không thể ngờ rằng cô sẽ gặp anh ta ở đây, mà chắc hẳn là anh ta biết Tư Lệ Đình đi rồi nên mới đến đây.

Biết rằng anh ta đã ra tay với công ty của Tư Lệ Đình nên Cố Cẩm cũng không khách khí như trước đây nữa.

“Nam Cung tiên sinh, muộn thế này rồi anh còn có chuyện gì à?” Cố Cảm lạnh lùng hỏi.

“Tốt xấu gì thì tôi cũng đã từng cứu cô, cô không định mời tôi vào uống ly phê đấy chứ?”

“Thật xin lỗi, đêm hôm khuya khoát, một nam một nữ ở trong một phòng bạn trai tôi biết được sẽ không vui.” Có Cảm cũng không sợ đắc tội với anh ta, từ chối một cách thẳng thừng đây lạnh lùng.”

Đối với Nam Cung Huân, cô cũng không được xem là quá hiểu biết, ai mà biết được anh ta sẽ làm ra chuyện gì chứ.

“Yên tâm, tôi cũng chẳng thèm làm những trò bẩn thỉu đó với cô đâu, nếu thật sự muốn làm thì tôi đã làm từ lâu rồi, sẽ chẳng phải đợi đến bây giờ, tôi đến đây là vì có chuyện muốn nói với cô.”

Có Cẩm nhìn anh ta với ánh mắt nửa tin nửa ngờ: “Nhưng tôi chẳng có gì để nói với anh cả.”

“Nếu tôi nói tôi đến vì dự án mà cô đang sắp đặt thì sao?”

Cố Cẩm nhướng mày, dự án mà cô đang lên kế hoạch mới có một chút manh mối, vẫn chưa hoàn thành một trăm phần trăm, vẫn còn có rất nhiều chỉ tiết cần cân nhắc.

Cái tên Nam Cung Huân này sao có thể nắm bắt tin tức nhanh như vậy nhỉ? Chính mình còn chưa thông báo ra ngoài, tin tức của anh ta đến từ đâu chứ?

“Trong tay tôi có rất nhiều dự án, không biết anh Nam Cung muốn nói đến cái nào nhỉ?”

Để đề phòng Nam Cung Huân có ý nói suông, Có Cẩm đã đùa với anh ta vài câu.

Nam Cung Huân từ chỗ bên cạnh ô tô đi tới và nói: “Nếu như tôi nói đó chính là dự án lớn trị giá hơn trăm tỉ mà cô đang lên kế hoạch đó thì bây giờ tôi đã có tư cách để nói chuyện với cô chưa nào?” Cố Cẩm nhìn vào đôi mắt tối sằm lại trong màn đêm đen mịt ẩn chứa những điều thầm kín mà cô không thể hiểu được.

Mặc dù qua miệng của mọi người, Có Cẩm đã biết chuyện trong quá khứ của mình nhưng hiện tại trong đầu cô chỉ có một Ấn tượng mơ màng.

Cố Nam Thương nói rằng có thể tin tưởng Tiểu Đào, như: vậy thì không phải là do Tiểu Đào tiết lộ thông tin này ra, chỉ có một vài công ty cao cấp mới có thể biết về kế hoạch này của mình mà thôi.

Nam Cung Huân đột nhiên lại có thể biết được thông tin từ những công ty cao cấp đó làm cho Cố Cẩm cảm thấy lạnh sống lưng.

Cái tên này đúng là rất lợi hại, mình không thể khinh thường anh ta được, chỉ có điều không biết hôm nay anh ta đến đây là vì lí do gì.

“Mời vào.” Cố Cảm mở của mời anh ta vào nhà, Nam Cung Huân nhìn quanh một lượt nhà của Có Cẩm.

Trông rất thanh lịch và ám áp, càng không có cảm giác xa xï, phô trương, đối với một người bình thường thì như này.

là quá tốt rồi. Nhưng nếu như xét theo thân phận gia chủ của nhà họ Có thì như này lại có vẻ quá giản dị.

Nghĩ thật kỹ lại thì lúc mà anh ta với cô ở cùng nhau thì cô cũng không cầu kỳ với việc ăn mặc đi lại, nghe Nam Cung Huân nói ở trong đoàn phim cô cũng rất hòa đồng, hiền lành.

Cho dù là cô gái số một thì cô cũng không hề chảnh chọe, kênh kiệu. Ở trong đoàn phim, mọi người cùng ăn cơm hộp như nhau thì cô là một người chung sống rất hòa thuận.

“Muôn uống trà hay là nước trái cây?” Nam Cung Huân cũng không khách sáo mà đưa ra yêu của mình.

Mối quan hệ của hai người họ lúc này rất kì lạ, không giống như người yêu mà cũng không giống như bạn bè, càng không giống kẻ thù mà giống như một mối quan hệ hòa hợp lẫn lộn vậy.

Có Cẩm vừa mở tủ lạnh để lấy ra một ít hoa quả tươi từ bên trong ra và nói: “Thật xin lỗi, dạ dày của chú ba không được khỏe, sợ rằng anh ấy sẽ uống cà phê vào buổi tối nên tôi đã vứt hét tất cả cà phê đi rồi. Trong nhà bây giờ chỉ có hoa quả thôi, anh thích loại gì để tôi ép cho.” Cố Cẩm không hề giấu diếm mối quan hệ của cô với Tư Lệ Đình.
 
Cừu Nhỏ Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 544


Cô không chỉ không muốn giấu diếm mà còn rất muốn cho anh ta biết được để tự biết khó mà lui.

Nam Cung Huân đi đến chỗ Có Cẩm và nói: “Cô không cần phải cố ý nhắc đến anh ta trước mặt tôi.”

Cố Cẩm cầm theo hai quả xoài sang bên cạnh gọt vỏ và nói: “Vậy thì uống nước ép xoài nhé, bình thường chú ba cũng thích uống nước ép xoài.”

Nam Cung Huân: Nhìn thấy những ngón tay trắng nõn nà của Cố Cẩm đang nhẹ nhàng, thanh thoát gọt vỏ dưới ánh đèn vàng đang chiếu rọi lên thân hình của cô, bao trùm cô bởi lớp lớp ánh sáng ấm áp, làm cho hình ảnh của cô lúc này trở nên vô cùng dịu dàng, ngọt ngào.

Nam Cung Huân đứng ở bên cạnh lẳng lặng chăm chú nhìn Cố Cẩm, trong lòng anh có hơi ngưỡng mộ Tư Lệ Đình vì ngày ngày đều có thể ngắm cô như vậy.

Ở trước mặt Tư Lệ Đình cô cực kì dịu dàng, hiền hậu, giống như một con mèo đáng yêu rất hợp lòng người, ngoài những lúc đột nhiên giơ nanh vuốt thì hầu hét lúc nào cũng có dáng vẻ vô củng thùy mị.

Chỉ có lúc ở trước mặt Tư Lệ Đình thì cô mới tỏ vẻ như vậy còn lại, khi ra ngoài lúc nào cô cũng tràn đầy khí chất.

thần thái ngút ngàn.

Một cô gái ở bên ngoài có thể làm một con hổ dữ mà về nhà lại tình nguyện thu hồi nanh vuốt để trở thành con mèo nhỏ thật khiến cho Nam Cung Huân không nỡ bở: qua.

Anh ta đến gần Cố Cảm, đứng ở bên cạnh cô và hạ giọng nói: “Rút cuộc là cô muốn gì?”

Còn tưởng rằng anh ta giống như con giời, có thể cho cô tất cả, chỉ cần cô yêu cầu thì cái gì anh cũng cam tâm tình nguyện mà dâng hiến cho cô.

Cố Cảm để dao gọt xoài xuống và nói: “Anh Nam Cung Huân, tôi muốn anh giúp đỡ cho chú ba của tôi, được không?”

Lúc nói ra câu đó, giọng của cô tỏ ra hơi yêu ớt. lép vế: “Tôi và chú ba đã trải qua quá nhiều đau khổ rồi. Anh Nam Cung Huân, anh có điều kiện tốt như vậy, anh muốn người phụ nữ như thế nào mà chẳng được chứ. Cho dù là có mắt trí nhớ hay không thì trong lòng tôi cũng chỉ có duy nhất một người đó là chú ba, anh cân gì phải giao du qua lại với những kẻ xấu chứ?”

Cảm xúc của Nam Cung Huân tưởng chừng đã tích cực lên một chút thì lúc này lại hoàn toàn biến mắt và trở nên lạnh lùng như băng.

“Không thể nào! Chuyện gì tôi cũng có thể đồng ý được nhưng riêng chuyện này thì không thể được.”

Có Cẩm cũng lập tức thay đổi sắc mặt và nói: “Anh Nam Cung Huân, cho dù anh có đồng ý hay không đi chăng nữa thì tôi và chú ba có gặp bắt kì chuyện gì cũng sẽ không rời xa nhau đâu, anh nên từ bỏ hi vọng đi là vừa.”

“Cố Cảm, cô có biết là xã hội này đã dạy tôi thứ gì không?”

“Đó chính là hiện thực, từ nhỏ tôi đã biết ý nghĩa của hai chữ này rồi, con người không thể sống trong truyện có tích thiếu nhi đâu. Nếu không thì tại sao hồi nhỏ chúng ta lại đọc truyện cổ tích thiếu nhi mà lớn lên, khi trưởng thành rồi lại không đọc nữa? Mỗi người đều sẽ phải trưởng thành, sự trưởng thành này không liên quan đến tuổi tác, có những người cả đời chỉ đơn thuần ngây thơ giống như: một đứa nhỏ, mà lại có những người thì từ nhỏ đã vô cùng hiểu chuyện. Thực tế dạy cho chúng ta phải trưởng thành.

Cố Cẩm, bây giờ cô vẫn chưa hiểu hiện thực là như thế nào, nhưng cô yên tâm, dần dần tôi sẽ dạy cho cô biết.”

Có Cẩm có kìm nén cơn tức giận trong lòng, thực sự là cô không muốn trọc giận Nam Cung Huân. Nếu như có thể thì thì cô cũng không muốn cãi nhau ồn ào với Nam Cung Huân.

Chuyện này sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến tình nghĩa bao năm nay của nhà họ Cố với nhà họ Nam Cung.

Cô lại tiếp tục cắt xoài, xem quả xoài giống chính là Nam Cung Huân cho hả giận.

Cắt, cắt, cắt, chém chết anh đi đồ khốn.

“Được rồi.” Cố Cẩm đã ép xong sinh tố xoài cho Nam Cung Huân.

Nam Cung Huân không nhận, anh nói: “Tôi dị ứng với xoài.”

Lúc này, cô rất nhớ Tư Lệ Đình, cho dù ở bên ngoài Tư Lệ Đình có lạnh lùng như thế nào thì anh vẫn luôn đối xử với cô rất ám áp.

Cho dù là ngọn hay không ngon thì chỉ cần là do Cố Cẩm làm thì anh sẽ không ngần ngại mà ăn luôn, một anh sếp.

lớn trở nên vô cùng dễ nuôi trước mặt cô.

Vừa mới xa nhau chưa đến một ngày mà trong lòng Cố Cẩm đã nhung nhớ Tư Lệ Đình rồi.

Thấy Cố Cẩm thát thần, ánh mắt của cô nhìn vào nước ép xoài, khóe miệng khẽ nở một nụ cười, chắc chắn là đang nhớ đến ai đó.

Nam Cung Huân đấm một phát lên bàn, làm cho những tưởng tượng trong đầu Có Cẩm bừng tỉnh.

Anh ta cũng kìm nén thật chặt cục tức trong lòng, từ trước đến giờ chưa từng có người phụ nữ nào lại dám ngó lơ anh như vậy.

“Cố Cẩm, tất cả những công ty của Tư Lệ Đình ở Mỹ sẽ nhanh chóng bị tôi nhổ tận gốc, tôi biết là anh ta đi Mỹ để xử lý chuyện này. Tôi có thể để cho anh ta đi, hơn nữa tôi còn biết cô đang lên kế hoạch cho một dự án lớn để có thẻ đứng vững ở trong nhà họ Có. Giai đoạn đầu dự án này cần một nguồn đầu tư rất lớn, chưa chắc cô đã có thể gom đủ được số tiền đó. Nhà họ Cố có bao nhiêu người đang chăm chăm dõi theo để chê cười cô, e rằng người cùng họ cũng không thể giúp cô số vốn lớn như vậy, tôi có thể rót vốn vào cho cô.”
 
Back
Top Bottom