Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1022


Chương 1022

Dạ Mặc Uyên nhỏ giọng nói: “Muốn sống thì động tác phải nhẹ nhàng chút, tìm đường ra trước đã”.

Người ở chỗ này đều là kẻ thông minh, sao có thể không rõ là một khi Độc Giác Thú tỉnh dậy, bọn họ phải đối mặt với nó, kết cục sẽ là lành ít dữ nhiều, trước mắt chỉ có thể rời đi.

Cố Thanh Hy s* s**ng tìm kiếm lối ra, một đốm sáng nào đó chợt lóe lên, nàng liếc mắt thì phát hiện trên cổ Độc Giác Thú có treo một chiếc chìa khóa hình ngôi sao.

Má nó…

Không ngờ chìa khóa hình ngôi sao lại ở trên thân Độc Giác Thú.

Cố Thanh Hy không biết nên vui hay nên buồn.

“Hai người có cách nào lấy chìa khóa hình ngôi sao trên cổ Độc Giác Thú giúp ta không?”

Ma chủ thoáng nhìn rồi nói: “Chỉ là một chiếc chìa khóa thôi, không cần thiết phải mạo hiểm tính mạng của mình”.

Dường như Ôn Thiếu Nghi đã hiểu ra điều gì, đôi mắt lặng lẽ xoay chuyển, có vẻ hắn ta đang nghĩ xem nên cướp chìa khóa hình ngôi sao trên thân Độc Giác Thú thế nào.

Dạ Mặc Uyên nói: “Nàng thật sự muốn chìa khóa hình ngôi sao như vậy?”

“Muốn!”

“Bắt buộc phải có?”

“Bắt buộc phải có!”

Nàng đến đây là để chìa khóa hình ngôi sao, nếu không lấy được chìa khóa ngôi sao thì nàng đến đây làm gì?

“Tìm đường ra trước, sau khi tìm được, ta lấy giúp nàng”.

Cố Thanh Hy cảm kích nhìn Dạ Mặc Uyên.

Sau một hồi dò dẫm, cuối cùng họ đã tìm được một chỗ lõm.

Điểm lõm có hình dạng giống vẻ ngoài núi Kiếm Hình, Cố Thanh Hy lấy dao găm ra rồi dùng mắt ra hiệu cho Dạ Mặc Uyên và ma chủ, ý bảo ma chủ để ý đến Ôn Thiếu Nghi, còn Dạ Mặc Uyên giành lấy chìa khóa ngôi sao, nàng mở cánh cửa đá.

Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong, đanh định hành động, một việc khiến mọi người phải kinh ngạc phát sinh, cánh cửa đá bỗng mở ra. Người Băng tộc, Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu, Thiên Phần tộc và Đan Hồi cốc ở bên ngoài chạy vào.

Ánh sáng chiếu vào, tiếng hét vang lên.

Hư Không Độc Giác Thú lập tức thức tỉnh.

“Grừ…”

Tiếng gầm giận dữ vang lên, Độc Giác Thú chạy đến.

Tốc độ của nó nhanh như báo săn, móng vuốt mang theo nọc độc nhào tới.

Người Thiên Phần tộc xông đến đầu tiên hưởng ngay một vết cào mang độc của con thú mạnh mẽ, lập tức biến thành vũng máu, ngay cả thi thể cũng không còn nữa.

Mọi người kinh sợ.

Đó là vài vị trưởng lão danh tiếng lừng lẫy của Thiên Phần tộc, trong đó có một vị thái thượng trưởng lão, cứ thế mà chết trong tay Độc Giác Thú.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1023


Chương 1023

Nếu không phải Ôn Thiếu Nghi kịp thời kéo ra, chỉ sợ số người Thiên Phần tộc thương vong còn nhiều hơn.

Ôn Thiếu Nghi cũng hơi áy náy, khi Độc Giác Thú nhào đến chỗ trưởng lão Thiên Phần tộc, hắn ta cũng vận công cứu giúp theo bản năng nhưng hắn ta quên mất võ công của mình không thể làm gì được ở đây, cuối cùng mới dựa vào tốc độ linh hoạt để kéo họ ra.

“Grào…”

Độc Giác Thú lại gầm gừ một tiếng, động tác không thay đổi, tiếp tục vào về phía trưởng lão Thiên Phần tộc và Bạch Cẩm.

“Sao võ công của ta lại biến mất hết rồi?”

“Võ công của ta cũng thế, không vận nổi một chút chân khí”.

Các trưởng lão Thiên Phần tộc không kịp phản ứng lại bị cào trúng rồi biến thành vũng máu.

Bạch Cẩm thuận thế lăn ra, Tịch Thấm vừa kéo vừa vung tấm vải đỏ kéo Bạch Cẩm ra mới cứu được nàng ta một mạng.

Gặp phải Hư Không Độc Giác Thú cấp bảy, người ta né còn không kịp, Cố Thanh Hy híp mắt, thế mà nàng lại… lao đến chỗ Hư Không Độc Giác Thú.

“A Hy…”

“Tỷ à…”

“Cố cô nương…”

Cũng không biết ai trong đám đông đang lo lắng gọi nàng.

Cố Thanh Hy vừa lấy ám khí ra, ngắm chuẩn xác phóng về phía Độc Giác Thú.

Độc Giác Thú dù sao cũng là cấp bảy, ám khí bình thường không thể làm nó bị thương.

Càng đến gần, Cố Thanh Hy càng cảm nhận rõ một luồng sức mạnh vô hình như thể muốn biến nàng thành vũng máu.

Dạ Mặc Uyên và ma chủ, Bạch Cẩm, Tịch Thấm đều ra tay cứu giúp.

Ngay cả Ôn Thiếu Nghi cũng muốn cứu giúp.

Người Thiên Phần tộc khiếp sợ, kéo Ôn Thiếu Nghi lại nói.

“Thiếu tộc chủ không thể đi, nếu ta đoán không lầm, đó có lẽ là Hư Không Độc Giác Thú, thực lực đạt đến cấp bảy, dù chúng ta hợp sức lại với nhau thì cũng không thể giết được nó, chi bằng để chúng đánh, chúng ta ngồi không hưởng lợi”.

“Thiếu chủ, rời khỏi đây với bọn ta trước, sau đó chúng ta nhốt chúng ở đây, vĩnh viễn rơi vào hư không”.

Giọng trưởng lão Thiên Phần tộc không lớn nhưng cũng không nhỏ, mọi người đều nghe thấy lời ông ta nói.

Vì lúc này đang đối phó với Độc Giác Thú không tiện ra tay, bằng không họ chắc chắn sẽ tiêu diệt đám tiểu nhân đó trước.

Năm người hợp sức lại vẫn không phải là đối thủ của Độc Giác Thú, võ công của họ đều đã mất khi đến đây, nếu không nhờ họ nhanh nhẹn, nền tảng võ thuật tốt thì đã ngã xuống ở đây rồi.

Ôn Thiếu Nghi đứng ở một bên không động đậy, chỉ lạnh nhạt nhìn mấy người đang liều mạng chiến đấu.

Không ai nhìn thấu được gì từ trong ánh mắt lạnh lùng của hắn ta, nhưng mỗi lần Cố Thanh Hy suýt gặp nguy hiểm, hắn ta luôn cảm thấy căng thẳng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1024


Chương 1024

Hắn ta chưa từng thấy Cố Thanh Hy như thế, mấy lần suýt bị Độc Giác Thú hất văng, nàng vẫn đứng lên, mỗi khi như thế, cố sức xông lên lần nữa.

Trên người nàng đã có không ít thương tích, máu đỏ chảy dọc xuống theo quần áo nàng.

Nhưng gương mặt nàng vẫn hiện rõ vẻ kiên định, bất khuất.

“Phụt…”

“Phụt…”

Thực lực mạnh như Bạch Cẩm và Tịch Thấm cũng bị sức mạnh của Độc Giác Thú làm bị thương.

Dạ Mặc Uyên và ma chủ giữ chặt lấy chân trước và sau của Độc Giác Thú, cũng không biết bằng cách nào mà họ có thể khống chế trong thời gian ngắn khi chỉ dùng sức lực của cơ thể.

Tay phải Cố Thanh Hy giơ lên, lấy ám khí bắn về phía tròng mắt Độc Giác Thú.

Một tay nắm lấy sừng của nó, nhanh chóng lấy chìa khóa ngôi sao.

Độc Giác Thú bỗng vùng vẫy dữ dội.

Dạ Mặc Uyên, ma chủ và Cố Thanh Hy đồng loạt bị hất văng ra, nôn ra một ngụm máu, lục phủ ngũ tạng như trào ngược ra ngoài.

“Cứ rút khỏi đây trước”, Dạ Mặc Uyên nói.

Tạm không nói thực lực của họ chênh lệch thế nào, chỉ vấn đề là chỗ nơi hư không này thôi, so ra thì họ chẳng được lợi gì rồi.

Cố Thanh Hy nào cần Dạ Mặc Uyên nhắc chứ.

Nàng lấy được chìa khóa hình ngôi sao là lập tức chạy ra đến lối ra, còn mở miệng hét lên: “Tình hình căng thẳng, mau chạy đi”.

“Ầm ầm…”

Chìa khóa hình ngôi sao bị lấy mất, Độc Giác Thú tức giận, ngoác mồm càn quét sạch sẽ, phá vỡ cánh cửa đá, chắn cửa động, cũng chặn luôn đám người Cố Thanh Hy.

Hai mắt Độc Giác Thú đỏ ngầu, gặp người là giết, nhất là nhắm vào Cố Thanh Hy.

Tịch Thấm lo lắng cho Cố Thanh Hy, bất chấp việc Độc Giác Thú có thực lực cấp bảy, nàng ta cũng cứng rắn đứng trước mặt nàng.

Cố Thanh Hy trợn to mắt, móng vuốt sắc bén suýt nữa đã đâm vào người Tịch Thấm.

Cố Thanh Hy cũng không biết mình lấy sức lực từ đâu mà có thể phóng ám khí ra, một tay kéo Tịch Thấm về phía sau nàng.

Ám khí không có tác dụng với Độc Giác Thú.

Vì khi nàng vừa kéo như thế, bản thân nàng lại lần nữa đứng trước mặt Độc Giác Thú.

“Grào…”

Một tiếng gầm vang lên, Độc Giác Thú phun ra ngọn lửa nóng bỏng.

Cùng lúc đó Dạ Mặc Uyên và ma chủ đều ra tay.

Ngọn lửa quá mạnh mẽ, cơ thể họ suýt bị thiêu rụi.

Trong ngọn lửa mãnh liệt, Dạ Mặc Uyên nôn ra một ngụm máu, toàn thân cũng vô lực văng ra xa như diều đứt dây, cuối cùng đập người lên cánh cửa đá.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1025


Chương 1025

Con ngươi Cố Thanh Hy co rụt.

Giữa khói lửa, nàng nhìn Dạ Mặc Uyên, hắn biết rõ mình không đánh lại nhưng vẫn không do dự lấy thân mình chặn một đòn tấn công mạnh nhất của Độc Giác Thú cho nàng.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức nàng gần như không nhìn rõ Bạch Cẩm, Tịch Thấm, ma chủ bị thương thế nào.

Độc Giác Thú tiếp tục nổi điên, trưởng lão Thiên Phần tộc thấy thế cũng kinh sợ, cố gắng tìm lối ra.

Họ đứng yên thì không sao nhưng vừa động đậy, Độc Giác Thú đã chuyển mục tiêu sang họ, tấn công liên hoàn.

Trưởng lão Thiên Phần tộc đáng thương đã mất đi toàn bộ võ công khi ở đây, chỉ có thể mặc cho người ta chém giết, thoáng chốc đã chết gần hết.

Chuyến đi đến cấm địa là một hồi đả kích to lớn đối với Thiên Phần tộc.

Nhiều trưởng lão nổi danh của Thiên Phần tộc đều chết thảm trong cấm địa.

Nếu không nhờ động tác nhanh nhẹn của Ôn Thiếu Nghi, chỉ sợ tất cả đều phải bỏ mạng ở đây.

“Dạ Mặc Uyên, chàng sao rồi?”

Cố Thanh Hy dìu Dạ Mặc Uyên dậy, chỉ cảm thấy cả người hắn lạnh toát, sức sống đang dần mất đi.

Cố Thanh Hy nhanh chóng lấy một viên đan dược rồi bỏ vào miệng hắn.

“Dạ Mặc Uyên, ta không cho phép chàng chết, chàng nghe thấy không?”

Dạ Mặc Uyên thấy nàng không sao bèn nở nụ cười trấn an.

Chính nụ cười này làm cay mắt Cố Thanh Hy.

Nàng hoa mắt rồi sao?

Dạ Mặc Uyên tình nguyện hy sinh tính mạng vì nàng?

“Cố cô nương, không thể ở lại nơi này lâu, chúng ta mau đi thôi”.

Bạch Cẩm vừa dứt lời, Ôn Thiếu Nghi lại bị thương nặng, ngã xuống trước mặt họ, máu chảy ra từ khóe miệng hắn ta nhuộm đỏ cả quần áo.

Ma chủ nói: “Các ngươi dẫn tỷ ấy đi trước đi, bổn tọa cản nó, bổn tọa không tin không đối phó được một con súc sinh kia”.

“Ngươi vẫn nghĩ mình là ma chủ à, bây giờ ngươi có võ công không? Ngươi cõng Dạ Mặc Uyên, ta đỡ phía sau. Mọi người, nín thở!”

Dứt lời, Cố Thanh Hy vừa nín thở vừa rải phấn độc nặng gấp mấy lần, nàng muốn làm Độc Giác Thú tê liệt.

Liều lượng rất nặng, tiếc là vẫn không có tác dụng gì với Độc Giác Thú cấp bảy.

Lúc này cánh cửa đá cũng đang đóng lại.

Cố Thanh Hy lại tăng liều lượng của thuốc mê.

Mọi người đều cảm thấy toàn thân tê dại, ngay cả bản thân nàng cũng bị thuốc mình rải làm cho cứng đơ, nhưng Độc Giác Thú lại không có phản ứng gì.

“Đệch…”

Cố Thanh Hy không khỏi mắng một tiếng.

Đã dùng độc nhiều năm như thế mà đây là lần đầu tiên nàng dùng liều lượng lớn cỡ này.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1026


Chương 1026

Cũng là lần đầu suýt hại bản thân bởi độc của mình nhưng vẫn không thể làm Độc Giác Thú tê liệt.

Lẽ nào hôm nay họ phải chết ở đây sao?

Ngay khi mọi người đều tuyệt vọng, chỗ cánh cửa đá vang lên tiếng ầm, nó đột nhiên bị phá vỡ, người đi vào là phó tộc trưởng Tư Không và mấy vị trưởng lão Ngọc tộc.

Cố Thanh Hy đảo mắt, ném chìa khóa hình ngôi sao trong tay sang cho phó tộc trưởng Tư Không.

Mình thì dìu Dạ Mặc Uyên, dẫn mấy người Bạch Cẩm nhanh chóng ra ngoài.

Phó tộc trưởng Tư Không sửng sốt nhìn chìa khóa hình ngôi sao trong tay mình, chỉ nghe Ôn Thiếu Nghi gọi mình.

“Mau ném chìa khóa hình ngôi sao lại”.

“Grừ…”

Phó tộc trưởng Tư Không muốn ném đi nhưng tiếc là đã chậm một bước.

Hư Không Độc Giác Thú cấp bảy đã nhào đến chỗ ông ta, hơn nữa, vừa ra tay là không hề nương tay.

Phó tộc trưởng Tư Không vận khí muốn chặn nó lại…

Thế mà không biết từ lúc nào, nội lực trong đan điền của

Trong trận chiến của các cao thủ, chỉ một khắc lơ là cũng đủ bại trận, thậm chí thương vong, thế mà phó tộc trưởng Tư Không thất thần hẳn hai lần.

“Phó tộc trưởng…”

Tuyết Cầm trên lưng Ôn Thiếu Nghi lao như văng ra ngoài, dù không có võ công vẫn nhào về phía Độc Giác Thú, kiếm lấy cơ hội nghỉ xả hơi cho phó tộc trưởng Tư Không.

“Phụt…”

Ôn Thiếu Nghi bị thương nặng, sắc mặt tái đi bằng tốc độ mắt thường có thể trông thấy được.

Bạch y trên người đã biến thành huyết y từ lúc nào, nếu không vì sở hữu khinh công trác tuyệt, e rằng hắn ta đã biến thành một vũng máu từ lâu rồi.

Sau khi đả thương Ôn Thiếu Nghi, Độc Giác Thú tiếp tục lao về phía phó tộc trưởng Tư Không, tốc độ không hề thay đổi.

Trong lúc cấp bách, vì muốn sống sót, phó tộc trưởng Tư Không bất chấp, đẩy cả Ôn Thiếu Nghi đang bị thương nặng vì cứu mình qua đó, còn bản thân nhanh chóng tháo chạy.

Cố Thanh Hy cách Ôn Thiếu Nghi khá gần nên chứng kiến rõ ràng mọi việc trước mắt.

“Đê tiện, vô sỉ”.

Nàng và Thiên Phần tộc có huyết hải thâm thù, không đội trời chung.

Nàng không muốn cứu Ôn Thiếu Nghi, nhưng cũng không chấp nhận nổi thói ti tiện của phó tộc trưởng Tư Không.

“Đi chết đi!”

Cố Thanh Hy ném Dạ Mặc Uyên cho Bạch Cẩm và Tịch Thấm, còn bản thân lùi về phía sau, chặn đường lui của phó tộc trưởng Tư Không.

“Nha đầu chết tiệt, ngươi tránh ra, nếu không chớ trách ta không khách sáo”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1027


Chương 1027

“Lão già khốn nạn, ngươi ra vẻ làm gì, ở chỗ này, ngươi cũng chỉ là một lão già sắp cắm đầu vào quan tài thôi, ngươi còn tưởng mình có bản lĩnh ngút trời muốn làm gì thì làm nấy sao…”

“Đùng đùng đùng..”.

Chỉ trong thoáng chốc, hai người lao vào đánh nhau.

Nếu là lúc bình thường, chắc chắn Cố Thanh Hy không phải đối thủ của phó tộc trưởng Tư Không.

Nhưng hiện giờ cả hai đều mất võ công, các kỹ năng cơ bản khá ổn, thể lực tương đương nhau, nhất thời không thể phân thắng bại.

Phó tộc trưởng nóng lòng muốn rời đi, không muốn dây dưa với Cố Thanh Hy, thế nhưng Cố Thanh Hy cố tình muốn giữ chân ông ta.

Ma chủ thấy vậy cũng xông vào trận chiến, giúp Cố Thanh Hy đối phó với phó tộc trưởng Tư Không.

“Nha đầu, chẳng phải ngươi rất để tâm tới chiếc chìa khóa hình ngôi sao à, sao lại tặng nó cho người khác?”

Cố Thanh Hy trợn mắt khinh thường.

Ngốc hả, đó tất nhiên là đồ giả rồi, làm sao có thể giao ra chìa khóa ngôi sao thật!

Hai đánh một, cộng thêm Độc Giác Thú vẫn luôn nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, mấy lần định nhào tới.

Phó tộc trưởng Tư Không càng sốt ruột thì càng bại lui.

Cố Thanh Hy vốn chỉ muốn kiềm chân phó tộc trưởng Tư Không, chẳng biết có phải nghĩ đến huyết hải thâm thù của Ngọc tộc hay không, ý đồ giết người nảy ra, chiêu nào của nàng cũng là độc chiêu.

Trên hư không, hỗn chiến nổ ra.

Trong lúc tàn sát, chẳng biết ai đã chạm phải cơ quan.

Bầu trời rộng lớn bỗng chốc xuất hiện một lốc xoáy với sức mạnh khổng lồ, tương đương với gió bão cấp mười mấy, tất cả mọi người đều bị hút vào trong.

Ôn Thiếu Nghi trọng thương là người đầu tiên bị hút vào.

Tịch Thấm là người thứ hai.

Bạch Cẩm theo sau Tịch Thấm.

Dù cho hai người giãy giụa thế nào thì vẫn từng bước lún sâu vào.

Cố Thanh Hy túm chặt bàn tay Bạch Cẩm, đến cả nàng cũng bị cuốn vào.

Dạ Mặc Uyên và ma chủ túm lấy bàn tay Cố Thanh Hy gần như cùng lúc, kết quả là chịu trận chung.

Đến cả Thất trưởng lão và Hoa Khởi La theo sau cũng bị hút vào trong.

Chỉ riêng có Hư Không Độc Giác Thú không chịu ảnh hưởng gì.

“Đùng…”

Cố Thanh Hy rơi xuống rất mạnh, đau đến mức nàng tưởng như tất cả xương cốt trên người rời rạc cả rồi.

Mở mắt ra nhìn mới thấy nơi này là một hang động, bên cạnh chỉ có Dạ Mặc Uyên bị thương nặng, còn những người khác không rõ đã bị đưa tới đâu.

Dạ Mặc Uyên đang hôn mê, Cố Thanh Hy đỡ hắn dậy, đặt tay lên động mạch của hắn xem thử thì mới phát hiện ra thương thế của Dạ Mặc Uyên nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng.

Hắn bị nội thương cực nặng, lục phủ ngũ tạng gần như lệch vị trí, vài cái xương sườn đã gãy.

Đến cả vết thương cũ khó khăn lắm mới ổn định được cũng có xu hướng tái phát.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1028


Chương 1028

Cố Thanh Hy vội vàng châm cứu trị thương giúp hắn.

Không biết đã qua bao lâu, Dạ Mặc Uyên mới yếu ớt mở mắt ra.

“Đây là đâu?”, Dạ Mặc Uyên đau đớn ôm lấy lồng ngực, nơi đó bị Độc Giác Thú đả thương, cơn đau như bỏng rát xâm chiếm.

“Dương gian, vừa mới lôi chàng từ chỗ Diêm Vương về. Dạ Mặc Uyên, ta tốn rất nhiều công sức mới giữ được cái mạng nhỏ bé của chàng, nếu chàng còn nóng lòng đi gặp Diêm Vương nữa, ta sẽ không kéo chàng về đâu”.

“Chiếc chìa khóa đó giống hệt chiếc chìa khóa nàng lấy được trong cấm địa của Đan Hồi cốc”.

Cố Thanh Hy nhìn theo hướng nhìn của hắn, nhưng chỉ thấy ở trên đài đá cách đó không xa đặt một chiếc chìa khóa hình ngôi sao, chính là chiếc chìa khóa thứ ba mà nàng đang vất vả tìm kiếm.

Cố Thanh Hy khó lòng kiềm nén sự kích động, rảo bước qua đó, cầm chiếc chìa khóa lên đánh giá thật kỹ càng.

Chiếc chìa khóa hình ngôi sao không phải ở trên núi Quy Vân của Thiên Phần tộc sao? Sao nó lại ở đây?

Lẽ nào họ đang ở trên núi Quy Vân?

Đan Hồi cốc cách Thiên Phần tộc cực xa, chỉ trong thời gian ngắn như cái chớp mắt, làm sao họ có thể từ Đan Hồi cốc tới thẳng núi Quy Vân được?

Nhưng dao động trên chiếc chìa khóa này giống hệt như hai chiếc khác trên cơ thể nàng, có vẻ không giống đồ giả.

Nhìn xung quanh không thấy bất kỳ hiểm nguy nào, cũng không có cơ quan.

Dạ Mặc Uyên gắng gượng đứng dậy, võ công của hắn đang từ từ khôi phục, dùng nội lực của bản thân để tự trị thương.

Hắn cũng nói: “Không cần nhìn nữa, không có cơ quan”.

Cố Thanh Hy gật gật đầu, giơ tay lấy chiếc chìa khóa hình ngôi sao thứ ba.

Nàng sững sờ nhìn chiếc chìa khóa hình ngôi sao thứ ba trong tay mình, dù thế nào cũng không ngờ rằng chiếc chìa khóa ngôi sao thứ ba có thể lấy được một cách dễ dàng như vậy.

Nếu không phải vì Dạ Mặc Uyên còn ở đây, Cố Thanh Hy muốn bỏ chiếc chìa khóa này vào la bàn để điều tra xem viên long châu thứ sáu rốt cuộc đang ở đâu.

Đột nhiên, Dạ Mặc Uyên trầm giọng nói: “Hình như chúng ta đã đến nơi mà chúng ta không nên đến”.

“Sợ gì chứ, chẳng phải chúng ta thường xuyên tới những nơi không nên tới sao?”

“Nơi này là Thiên Phần tộc”.

Shh…

Một câu nói thốt ra, Cố Thanh Hy như bị gõ một gậy vào đầu.

“Thiên Phần tộc?”

Thiên Phần tộc thật sao?

Tại sao họ tự dưng lại tới được nơi này?

“Trước kia chúng ta bị hút vào trong xoáy lốc, chắc hẳn trung tâm của xoáy lốc là một trận pháp truyền tống – trận pháp truyền tống từ Đan Hồi cốc tới Thiên Phần tộc”.

Dạ Mặc Uyên nhìn chằm chằm vào hình vẽ đằng vân hừng hực trên bức tường mà trong lòng dâng trào vô số cảm xúc như dời non lấp bể.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1029


Chương 1029

Có oán hận, có chấn động, có nghi ngờ, đủ thứ đan xen vào nhau.

Đan Hồi cốc và Thiên Phần tộc không hề có giao tình thâm sâu, tại sao ở sâu trong cấm địa lại có trận pháp truyền tống?

Nếu đoán không nhầm, chắc hẳn nơi này là một trong số những cấm địa của Thiên Phần tộc.

“Bên ngoài có người tiến vào”.

Cố Thanh Hy vừa nói vừa kéo hắn vào một góc khuất.

“Cộp cộp cộp..”.

Mấy tiếng bước chân từ xa đến gần, cùng với đó là tiếng thảo luận của họ.

“Nghe nói gì chưa, thiếu tộc chủ của chúng ta và phó tộc trưởng Tư Không bị thương nặng rồi, nhất là thiếu tộc chủ, bị thương nghiêm trọng lắm, tộc trưởng và mấy vị trưởng lão chữa trị cho hắn ta cả đêm, đến giờ vẫn chưa qua khỏi thời kỳ nguy hiểm”.

“Không phải chứ, thiếu tộc chủ và phó tộc trưởng Tư Không võ công cao cường, trên thế gian này có ai làm gì được họ?”

“Điều này thì ai mà biết được, nhưng có một chuyện kỳ lạ lắm”.

“Ồ… chuyện gì thế?”

“Chẳng phải phó tộc trưởng với thiếu tộc chủ của chúng ta tới Đan Hồi cốc tham gia đại hội thưởng đan sao, chẳng hiểu thế nào, họ đột nhiên từ trên trời rơi xuống, xuất hiện trên mái nhà chính điện của Thiên Phần tộc, nghe nói còn làm sập cả mái nhà”.

“Không thể nào, cho dù phó tộc trưởng với thiếu tộc chủ quay về Thiên Phần tộc cũng không thể rơi từ trên xuống làm hỏng mái nhà. Vả lại, Đan Hồi cốc cách chúng ta xa như thế, trong thời gian ngắn như vậy, làm sao họ có thể quay về được, trừ phi họ chưa từng đến Đan Hồi cốc”.

Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên đưa mắt nhìn nhau.

Hai người họ rơi xuống nơi này, nhưng Ôn Thiếu Nghi lại rơi xuống mái nhà, vậy những người khác thì sao, phải chăng cũng rơi xuống nơi khác ở Thiên Phần tộc?

Bất kể là ma chủ, Tịch Thấm hay Bạch Cẩm, thế lực phía sau không hề tầm thường, họ không cần phải quá lo cho những người này, ngược lại là nên lo lắng xem mình có thể an toàn rời khỏi Thiên Phần tộc không.

Mấy hạ nhân thấy không có ai nên mới thậm thà thậm thụt với nhau: “Nể tình hai ta quan hệ tốt, ta lén nói cho ngươi một bí mật động trời. Thiếu tộc chủ và phó tộc trưởng thực sự đã tới Đan Hồi cốc, vết thương chằng chịt trên người họ là do bị người ta đả thương khi ở Đan Hồi cốc đấy”.

“Đùa gì chứ, hai nơi cách nhau xa xôi ngàn dặm, vả lại, Đan Hồi cốc cũng chẳng có ai đủ bản lĩnh để đánh trọng thương phó tộc trưởng cùng thiếu tộc chủ của chúng ta cả”.

“Ta nói tại sao ngươi lại không tin ta chứ, điều này là do chính miệng tỷ tỷ ta nói với ta đấy. Tỷ tỷ ta là tiểu thiếp được sủng ái của phó tộc trưởng Tư Không, lời tỷ ấy nói, chẳng lẽ là giả sao?”

“Không phải chứ..”.

“Thật đó, không chỉ như thế, cốc chủ Nạp Lan và thiếu cốc chủ Nạp Lan cũng tới”.

“Sao cơ… chẳng phải Đan Hồi cốc đang diễn ra đại hội thưởng đan à, sao họ lại tới Thiên Phần tộc của chúng ta?”

“Thế nên ta mới cảm thấy chuyện này có điều gì đó không đúng lắm”.

“Người của Đan Hồi cốc tới Thiên Phần tộc của chúng ta làm gì?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1030


Chương 1030

“Ta làm sao mà biết được, ta chỉ biết họ cũng xuất hiện rất đột ngột, không có bất kỳ dấu hiệu nào mà rơi từ trên trời xuống giống như thiếu tộc chủ vậy… Ta còn nghe nói, Thiên Phần tộc của chúng ta còn có những vị khách không mời khác, tộc trưởng đang truy bắt”.

Hai người vừa nói vừa rời đi.

Cố Thanh Hy sờ cằm theo thói quen, lẩm bẩm nói: “Ha… Lần này Thiên Phần tộc sẽ náo nhiệt lắm đây”.

“Nếu người của Đan Hồi cốc đã tới, vậy thì nếu không có gì bất ngờ, người của Ngọc tộc chắc hẳn cũng đã đến”.

Lòng hai người không khỏi nặng nề.

Ngoại trừ họ ra, tình hình những người khác cũng coi như tạm ổn.

Nhưng người Ngọc tộc xuất hiện ở đây tất nhiên là muốn đánh một trận sống còn với Thiên Phần tộc.

Nơi này là địa bàn của Thiên Phần tộc, nếu xung đột ngay tại đây thì chắc chắn Ngọc tộc sẽ phải chịu thiệt.

“Trước tiên tìm đường ra ngoài đã, nếu tìm được truyền tống trận là tốt nhất, còn không thì cũng chỉ có thể đánh một trận thôi”.

Hai người cùng tìm kiếm nhưng cũng không thấy được bất cứ truyền tống trận nào, bởi vậy Cố Thanh Hy đã xung phong rón rén đi ra ngoài thám thính.

Chỉ có hai thủ vệ.

Cố Thanh Hy b*n r* ám khí, khiến hai người kia không kịp đề phòng đã gục xuống.

Nàng vô cùng thành thạo, nhanh chóng lột quần áo trên người thủ vệ rồi mặc lên người mình, sau đó ném một bộ khác cho Dạ Mặc Uyên.

Dạ Mặc Uyên nhìn đến mức líu lưỡi.

Động tác thuần thục đến vậy…

Rốt cuộc cô nương này đã từng lột quần áo của bao nhiêu người rồi hả?

“Nhìn cái gì? Còn không mặc vào nhanh lên!”

“Sau này không cho nàng lột quần áo của người đàn ông nào nữa!”, Dạ Mặc Uyên nghiến răng nghiến lợi.

“Được được được, về sau ta chỉ lột đồ một mình chàng thôi được chưa”.

Giờ phút nào rồi mà còn so đo mấy thứ này cơ chứ?

Chỉ là lột quần áo thôi mà, đâu phải làm chuyện khác người gì đâu.

Dạ Mặc Uyên ôm lấy ngực mình.

Cô nàng này đúng là người được phái xuống để hành hạ hắn mà, so đo với nàng thì khéo hắn bị tức chết mất thôi.

“Chàng vẫn chịu được chứ?”

Cố Thanh Hy đi trước, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía Dạ Mặc Uyên đang cố nén cảm giác khó chịu ở đằng sau.

“Yên tâm, bổn vương sẽ chỉ chết sau lưng nàng thôi”.

Cố Thanh Hy nhếch môi, tiếp tục đi về phía trước.

Không biết có phải do vị trí địa lý của nơi này quá hẻo lánh hay không, hoặc là do thủ vệ đã bị điều đi, mà nơi này vắng vẻ đến mức không có bất cứ bóng dáng người nào.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1031


Chương 1031

Nhưng càng như vậy thì bọn họ càng cảnh giác hơn.

Thiên Phần tộc có bối cảnh ngàn năm, được tôn là đại tộc đệ nhất thiên hạ, chắc chắn đám thủ vệ không thể lỏng lẻo đến mức đó được.

“Hay là đối phương đã phát hiện ra chúng ta, dự định bắt ba ba trong rọ?”, Cố Thanh Hy hỏi.

Dạ Mặc Uyên lắc đầu.

Hắn bị thương nặng.

Võ công của Cố Thanh Hy thì bình thường, nếu Thiên Phần tộc muốn bắt bọn họ thì không cần phải tốn nhiều tâm huyết như thế.

Đi mãi đi mãi, hai người Cố Thanh Hy đã tới một khu vực vắng vẻ.

Núi giả ở nơi này san sát nhau, trăm hoa đua nở, cung điện liền kề, duy chỉ không có thủ vệ canh gác.

Hai người Cố Thanh Hy còn loáng thoáng nghe được tiếng người khác tranh chấp.

“Ta vì nàng mà không tiếc g**t ch*t cả thê tử! Vì nàng, ta không tiếc hi sinh tính mạng bản thân! Vì nàng, không tiếc g**t ch*t con gái ruột của chính mình, thế mà nàng vẫn chọn hắn ta, chỉ vì hắn ta là đế vương cao cao tại thượng sao?”

“Ngươi buông ta ra, đến cả vợ con mình mà ngươi cũng giết thì có tư cách gì mà nói yêu ta chứ, ngươi làm vậy không phải vì ta mà chỉ để thỏa mãn bản thân mà thôi”.

Cố Thanh Hy dừng bước.

Giọng nói này sao lại giống giọng của phó tộc trưởng Tư Không và hoàng hậu Sở Quốc vậy nhỉ?

“Đi thôi, đừng quan tâm mấy chuyện không đâu”, Dạ Mặc Uyên nhắc nhở.

Cố Thanh Hy lắc đầu, nhẹ nhàng đi về phía phát ra giọng nói.

Nếu là người khác thì nàng cũng chẳng quan tâm làm gì, nhưng đây lại là hoàng hậu Sở Quốc, bởi vậy, nàng nhất định phải quan tâm, bà ấy chính là mẹ ruột của Diệp Phong, mà nàng thì đang nợ Diệp Phong một ân tình.

Càng tiến lại gần, tiếng tranh chấp cũng ngày càng rõ ràng hơn.

Qua song cửa sổ.

Cuối cùng Cố Thanh Hy cũng nhìn thấy được hai người trong phòng.

Một người là phó tộc trưởng Tư Không bị thương, lúc này cảm xúc của ông ta vô cùng kích động, vẻ mặt hung dữ.

Người còn lại là hoàng hậu Sở Quốc, trông bà ấy vẫn cao quý như lúc trước, nhưng trên gương mặt không thể che giấu được vẻ lo lắng và khó chịu.

“Hoàng đế Sở Quốc có gì tốt? Vì sao nàng lại chọn hắn mà không chọn ta?”

“Ta thích hắn, trong lòng ta, hắn là người cực tốt. Ngươi mau thả ta ra, nếu còn không thả thì hoàng thượng sẽ phái binh đánh Thiên Phần tộc đấy”.

“Phái binh đánh Thiên Phần tộc? Ha ha ha… Hắn ta mà đủ khả năng tìm được lối vào Thiên Phần tộc sao?”

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào? Hơn hai mươi năm rồi, mà ngươi vẫn còn chưa bỏ qua được sao?”

“Tất nhiên rồi, nếu nàng không chết thì ta không thể bỏ qua”.

Ánh mắt Cố Thanh Hy thoáng trầm xuống.

Xem ra giữa hoàng hậu Sở Quốc và phó tộc trưởng Tư Không có chuyện cũ.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1032


Chương 1032

“Ta đã là thê tử của hắn, còn sinh cho hắn một đứa con”. Hoàng hậu Sở Quốc một lần nữa nhấn mạnh việc mình đã là vợ của người khác, cố gắng tránh xa phó tộc trưởng Tư Không.

Trong lòng bà ấy, người đàn ông này không chỉ có võ nghệ cao cường, hơn nữa còn rất tàn nhẫn, có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

“Khi xưa, lúc nàng là cô gái nghèo khó tại thôn Tiểu Khê, chính nàng đã nói rằng nàng rất thích ta, nàng còn dốc hết tiền của trong nhà để mời đại phu chữa bệnh cho ta, lẽ nào tất thảy đều là giả sao?”

“Khi đó ngươi bị thương nặng như thế, nếu còn không chữa trị thì chắc chắn sẽ không sống nổi, đổi lại là bất cứ ai, chỉ cần việc ấy nằm trong khả năng của bản thân thì người ta đều sẽ giúp đỡ ngươi. Còn câu ta nói thích ngươi ấy, chẳng qua chỉ là coi ngươi như ca ca của mình mà thôi”.

Bà ấy cũng không ngờ rằng chỉ vì một câu nói khi đó của mình mà phó tộc trưởng Tư Không lại nhẫn tâm g**t ch*t vợ và con gái mình chỉ để được ở bên bà ấy.

Nếu bà ấy biết sẽ xảy ra chuyện này thì bất kể thế nào, bà ấy cũng sẽ không nói ra câu kia.

Đây cũng là vết thương không thể nào xóa nhòa được trong lòng bà ấy.

Không biết có phải phó tộc trưởng Tư Không nhớ đến mọi thứ trong quá khứ hay vì lời nói của bà ấy mà cảm xúc của ông ta càng lúc càng lên cao.

Ông ta gào rú: “Không phải, thói đời ấm lạnh thất thường, người trong thiên hạ cho rằng việc gì không liên quan đến mình thì đừng để tâm, không ai giơ tay giúp đỡ một người xa lạ, càng không thể dốc hết sức lực, không tiếc tổn thương bản thân để giúp đỡ người khác. Ngày tháng chúng ta ở thôn Tiểu Khê vui vẻ biết bao, chẳng lẽ nàng quên hết rồi sao?”

Phó tộc trưởng Tư Không ôm chặt lấy đôi vai của hoàng hậu Sở Quốc, mặt mũi vặn vẹo đáng sợ.

Hoàng hậu Sở Quốc đẩy mạnh ông ta ra, cố gắng trấn tĩnh.

“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

“Ta muốn nàng quay về bên cạnh ta, chỉ cần nàng chịu quay về bên cạnh ta, ta muốn thứ gì, ta sẽ mang nó tới trước mặt nàng, cho dù nàng muốn tiếp tục làm hoàng hậu Sở Quốc, ta cũng sẽ giết tên hoàng đế kia, tự mình thay thế tên đó”.

“Đồ điên, ngươi đúng là đồ điên!”

Hoàng hậu Sở Quốc định lao ra khỏi phòng, thế nhưng phó tộc trưởng Tư Không đã ngăn lại, trong phòng lại vang lên tiếng tranh cãi kịch liệt.

Mà nội dung tranh cãi vẫn là những chuyện tình tình ái ái.

Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên cũng biết được đại khái ngọn nguồn của sự việc rồi.

Nhiều năm trước, phó tộc trưởng Tư Không yêu thầm hoàng hậu Sở Quốc, vì bà ấy mà giết luôn vợ và con gái ruột của mình, không hề tiếc thương.

Thủ đoạn tàn độc thật đấy.

Họ không biết phó tộc trưởng Tư Không dùng thủ đoạn gì để bắt được hoàng hậu Sở Quốc tới đây, nhưng ắt hẳn lúc này Sở Quốc đã nổ tung rồi.

Hoàng hậu Sở Quốc muốn rời khỏi Thiên Phần tộc cũng không thể làm được.

Cố Thanh Hy đảo mắt, cất bước rời đi.

Dạ Mặc Uyên rảo bước đi theo, “Nàng muốn làm gì?”

“Chẳng phải phó tộc trưởng Tư Không muốn hoàng hậu Sở Quốc sao, để ta thành toàn cho ông ta là được”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1033


Chương 1033

Không đợi Dạ Mặc Uyên kịp phản ứng, Cố Thanh Hy cố tình để lộ hành tung, thu hút người khác hướng về phòng của phó tộc trưởng Tư Không.

Nàng còn dùng ám khí, “chiu” một tiếng, cửa phòng của phó tộc trưởng Tư Không lập tức mở ra.

Nếu là lúc bình thường, phó tộc trưởng Tư Không ắt hẳn sẽ đề phòng.

Cứ đụng tới vấn đề của hoàng hậu Sở Quốc, tất cả sự chú ý của ông bị hút về phía hoàng hậu Sở Quốc cả rồi, đợi khi phát hiện ra điều gì đó không ổn thì cửa phòng đã mở toang.

Ngẩng đầu nhìn ra, bên ngoài là vài trưởng lão đức cao vọng trọng của Thiên Phần tộc.

Các trưởng lão đồng loạt nhìn phó tộc trưởng Tư Không đang ôm hoàng hậu Sở Quốc với vẻ chấn động, qua hồi lâu vẫn không nói lên lời.

Phó tộc trưởng Tư Không vội vàng buông hoàng hậu Sở Quốc ra, lén lút điểm huyệt cho bà ấy ở nơi mà đám đông không trông thấy, cố tỏ ra điềm tĩnh: “Nàng ta là hạ nhân của Du Các, thời gian trước trong nhà xảy ra chút biến cố nên trạng thái tinh thần không tốt lắm, lát nữa ta tìm đại phu bắt mạch cho nàng ta là được”.

Ông ta nói năng rất thản nhiên, nhưng các trưởng lão không tin.

Vả lại, nữ nhân này trông rất lạ, Du Các không phải nơi bất kỳ ai cũng có thể tiến vào được, huống hồ đầu óc của nữ nhân này có vẻ không được bình thường.

Một vị trưởng lão nhắc nhở: “Phó tộc trưởng, Thiên Phần tộc có quy định, phó tộc trưởng không được phép lấy vợ sinh con”.

Khi ấy cũng chính vì vợ con của ông ta chết cả rồi, ông ta mới đủ tư cách thăng chức lên phó tộc trưởng.

“Sao hả, các ngươi không tin ta?”, phó tộc trưởng Tư Không sa sầm mặt mũi, có thể trở mặt với họ bất kỳ lúc nào.

“Bọn ta không dám, chỉ là…”

“Tại sao các ngươi đột nhiên tới đây?”

Nghe vậy, bấy giờ mấy vị trưởng lão mới hoàn hồn: “Ban nãy bọn ta trông thấy hai bóng người lóe lên mới đuổi theo đến nơi này”.

“Gõ chuông cảnh báo để toàn bộ tộc dân đề cao cảnh giác, nếu ta đoán không sai, Thiên Phần tộc chắc hẳn còn rất nhiều khách không mời ngoại trừ người của Đan Hồi cốc”.

“Vâng”.

Dạ Mặc Uyên muốn đưa Cố Thanh Hy rút lui, thế nhưng tộc dân Thiên Phần tộc nhiều chi chít đã chặn hết đường lui của hắn.

Điều chết dở nhất là còn có vài vị cao thủ tuyệt thế cấp năm thực lực không tệ đang lục tục kéo tới.

Đột nhiên, một ánh mắt sắc bén dừng lại trên người họ.

Họ tự hiểu rằng mình đã bị phát hiện rồi.

Dạ Mặc Uyên đang định bước ra, Cố Thanh Hy đã nhanh hơn hắn một bước.

Nàng toét miệng cười: “Phó tộc trưởng Tư Không, không ngờ lá gan của ông cũng rất to đấy, đến cả hoàng hậu Sở Quốc cũng dám bắt tới đây”.

Đám đông không khỏi chấn động.

Sao cơ…

Nữ nhân này là hoàng hậu của Sở Quốc?

“Phó tộc trưởng Tư Không, tại sao ông lại bắt hoàng hậu Sở Quốc tới đây?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1034


Chương 1034

“Nha đầu này nói gì các ngươi cũng tin sao? Nàng ta không phải hoàng hậu Sở Quốc”.

Cố Thanh Hy chậc chậc vài tiếng, vừa vỗ tay vừa cười: “Lão già Tư Không, chẳng lẽ ông lại định nói bà ấy là hạ nhân trong Thiên Phần tộc của các người sao? Các ngươi trông thấy hạ nhân nào đeo ngọc ban chỉ bằng ngọc mỡ dê chưa? Còn cả tua rua trân châu ghép hình loan phượng trên trâm cài của bà ấy nữa, viên nào viên nấy vừa tròn vừa bóng, e là chỉ có Đông Hải mới sản xuất được nhỉ? Thêm ngọc bội giắt bên hông bà ấy, khỏi cần ta nói, các ngươi chắc cũng biết miếng ngọc ấy quý giá đến mức nào chứ”.

Trang sức trên người hoàng hậu Sở Quốc quá rõ ràng mà cũng quá quý trọng, bọn họ muốn bỏ qua cũng không được.

Loại trang sức xa xỉ này thì đừng nói đến hạ nhân, ngay cả chủ tử cũng không thể đeo nổi.

Hơn nữa trâm cài đầu Loan Phượng trân châu chỉ có hoàng hậu mới có tư cách mang.

Chẳng lẽ phó tộc trưởng thật sự đã bắt hoàng hậu Sở quốc đến đây sao?

Sắc mặt của phó tộc trưởng Tư Không trông vô cùng khó coi, chỉ hận không thể xé nát miệng Cố Thanh Hy.

Hoàng hậu Sở quốc vừa mừng vừa sợ, sợ rằng Cố Thanh Hy ở trong thiên phần tộc sẽ khó có thể chạy thoát.

Chuyện may mắn chính là còn có thể gặp lại nàng.

Cố Thanh Hy nói tiếp: “Ngươi nói xem, nếu như Sở hoàng biết được các ngươi bắt cóc hoàng hậu yêu quý của ông ta thì ông ta có phát binh đối phó với các ngươi giống như đối phó với Ma tộc hay không?”

“Thiên Phần tộc các ngươi quả thật có rất nhiều cao thủ, nhưng Sở quốc là cả một quốc gia lớn, Sở hoàng chỉ cần vung tay hô lên một tiếng thì sẽ có vô số cao thủ chen chân đến đây, Sở quốc còn có trăm vạn hùng binh, cho dù không san bằng được Thiên Phần tộc các ngươi thì cũng sẽ khiến cho nguyên khí của Thiên Phần tộc các ngươi tổn hại thảm trọng, nói không chừng, còn có thể vong tộc”.

Sắc mặt của mấy vị trưởng lão càng lúc càng khó coi.

Bọn họ không thù không oán với Sở Quốc cũng không muốn khai chiến với Sở Quốc.

Phó tộc trưởng Tư Không cười lạnh nói: “Ta đã hiểu rồi, các ngươi cố ý mang hoàng hậu Sở quốc đến Thiên Phần tộc là muốn Thiên Phần tộc chúng ta gây chiến với Sở quốc có đúng không?”

Cố Thanh Hy mỉm cười, đúng là loại người nào cũng có.

“Nghe đồn phó tộc trưởng của Thiên Phần tộc có võ nghệ cao cường, không ngờ võ miệng cũng cao như vậy, hôm nay ta xem như đã được lĩnh giáo như thế nào gọi là vô địch đê tiện”.

“Làm càn, nữ nhân này ở đâu ra lại dám nói chuyện vô lý với phó tộc trưởng của chúng ta như vậy?”

“Phó tộc trưởng thì hay ho lắm hay sao? Ta có bắt cóc hoàng hậu Sở quốc hay không các người chỉ cần hỏi một chút không phải đã rõ ràng rồi à?”

Phó tộc trưởng Tư Không tức giận nói: “Nữ nhân này là Uyên vương phi, nam nhân kia là chiến thần Dạ Mặc Uyên”.

“Cái gì, hắn ta là Dạ Mặc Uyên sao?”

Có rất nhiều trưởng lão không tin, không ai có thể thoát được cơ quan của bọn họ để lẻn vào Thiên Phần tộc, đã vậy lại còn mang đến cả hoàng hậu Sở Quốc.

Vừa nghe thấy phó tộc trưởng nói vậy thì bọn họ đã đồng loạt xông lên bao vây mấy người Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy l**m khóe miệng, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo bất tuân, khẽ cười nói một cách thản nhiên: “Vương gia, sợ rằng hôm nay chúng ta phải đại náo Thiên Phần tộc rồi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1035


Chương 1035

“Đại náo thì đại náo, cũng đâu phải lần đầu tiên”.

“Ồ… nghe chàng nói lời này, chẳng lẽ trước đây chàng đã từng đại náo Thiên Phần tộc rồi sao?”

“Nhờ vào nàng thì ta mới có cơ hội đến tổng bộ của Thiên Phần tộc”.

“Hóa ra đây chỉ là phân bộ, uổng công ta còn cảm thấy vui vẻ”.

Nụ cười thản nhiên không xem ai ra gì khiến cho các trưởng lão Thiên Phần tộc đều bất mãn.

“Cuồng vọng, Thiên Phần tộc là nơi để các ngươi giương oai hay sao? Trước kia chưa thể giết các ngươi, lần này các ngươi đừng hòng mơ tưởng còn sống rời đi”.

“Sao, muốn đánh hội đồng sao? Bọn ta đã có thể bước vào Thiên Phần tộc mà các ngươi không hề tò mò rằng bọn ta đã đưa theo vào trong bao nhiêu người hay sao?”

Mọi người đều chấn động, chờ đợi câu tiếp theo của Cố Thanh Hy, nhưng nàng chỉ nở nụ cười tự tin chứ không chịu nói thêm một câu nào nữa.

Phó tộc trưởng Tư Không nói: “Đừng nghe nha đầu kia nói bậy, chúng ta đều đến từ cấm địa của Đan Hồi Cốc, vô tình bị cuốn vào trong trận truyền tống mới bị truyền tống đến Thiên Phần tộc, ngoại trừ hai người bọn chúng thì không còn viện binh nào cả”.

Lời nói dối bị lật tẩy, Cố Thanh Hy không những không lo lắng mà còn mỉm cười.

“Lão già chết tiệt, xem như là ông còn có được chút kiến thức. Nhưng ông không nghĩ tại sao bọn ta nhất định muốn bước vào cấm địa của Đan Hồi Cốc hay sao?”

Những lời này dường như đã dọa được phó tộc trưởng Tư Không

Nàng liều mạng để có được vị trí thứ nhất, hình ảnh nàng vội vàng muốn tiến vào cấm địa vẫn còn in rõ trong đầu ông ta.

Đến tận hôm này ông ta vẫn còn đoán già đoán non không biết nàng tiến vào cấm địa làm gì?

“Cho dù ngươi tiến vào cấm địa vì việc gì thì hôm nay ngươi cũng phải bỏ mạng ở đây”.

Phó tộc trưởng lộ ra ánh mắt hung ác, phất tay một cái lại có thêm một nhóm người khác xông lên bao vây mấy người Cố Thanh Hy.

Toàn bộ Thiên Phần tộc đều bị kinh động, có không ít người đang chạy tới đây, bao vây chặt chẽ xung quanh.

Dạ Mặc Uyên chuyển động bước chân, nâng chưởng muốn ra tay.

Cố Thanh Hy nắm lấy bàn tay to của hắn, cười nói: “Thật ra nói cho chàng biết cũng không sao, mục đích ta tiến vào cấm địa rất đơn giản, chỉ muốn xem chàng cùng Ôn Thiếu Nghi bị hành hạ như thế nào”.

Cố Thanh Hy không nói điều này thì thôi. vừa nói đã khiến cho mọi người không thể không liếc mắt nhìn sang hai người bọn họ.

Làm gì có chuyện nàng ta tiến vào cấm địa chỉ vì chuyện đó?

Nàng chỉ là một người ngoài, làm sao biết trong cấm địa có kỳ lân hư không bậc bảy?

Rốt cuộc nữ nhân này muốn làm gì?

“Phó tộc trưởng, nữ nhân này quỷ kế đa đoan, thuộc hạ thấy nên lập tức g**t ch*t”.

“Đúng vậy”, phó tộc trưởng nói.

Cố Thanh Hy nắm lấy Dạ Mặc Uyên trước khi Dạ Mặc Uyên ra tay, cảm thấy lực đạo của hắn đã tăng thêm một chút.

“Những lần khác đều là chàng bảo vệ ta, lần này hãy để ta làm anh hùng cứu mỹ nhân, chàng cứ ngoan ngoãn ngồi làm mỹ nhân đi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1036


Chương 1036

Vừa dứt lời thì ngón tay trỏ mảnh khảnh của nàng đã khẽ vuốt qua cằm của Dạ Mặc Uyên một cái.

Toàn thân Dạ Mặc Uyên tê dại.

Hắn rất cảm động, cũng rất phiền muộn.

Nữ nhân này không cho hắn ra tay là vì sợ bản thân hắn đang bị trọng thương ảnh hưởng đến sự khôi phục thân thể cho nên mới chọn một mình đối đầu với các đại cao thủ của Thiên Phần tộc sao?

Mấy người vạm vỡ vây quanh Cố Thanh Hy, một trong số họ chế nhạo nói: “Cũng không cần phải dùng dao mổ trâu để giết gà. Nữ nhân này cùng lắm cũng chỉ mới đạt tới cấp 2, một mình ta đối phó là dư sức rồi”.

Trong khi đó, các cao thủ còn lại cảnh giác nhìn sang Dạ Mặc Uyên, chỉ cần Dạ Mặc Uyên ra tay thì bọn họ sẽ lập tức bắt Dạ Mặc Uyên lại.

Cố Thanh Hy nhìn người trước mặt với ánh mắt khinh thường.

Người đàn ông này khoảng 40 tuổi, gương mặt bặm trợn trừng mắt nhìn nàng. Bắp thịt trên cơ thể kẻ này rất lớn, thực lực có lẽ nằm ở cấp 3.

“Ngươi có chắc là sẽ xông lên một mình chưa?”

“Tiểu nha đầu, ngươi là cái thá gì mà cần bọn ta phải hợp lực lại đối phó chứ?”

Cố Thanh Hy lắc lắc đầu, thở dài như thể đang nói người trước mặt không biết tự lượng sức.

Sự cao ngạo khinh thường đó đã chọc giận người đàn ông bặm trợn kia.

Hắn ta ngay lập tức đánh ra một chùy nặng nề, giống như đang nghĩ rằng có thể dùng một chùy đánh ngã Cố Thanh Hy rồi bắt nàng lại một cách dễ dàng.

Một chùy này được đánh ra bằng một lực vô cùng mạnh khiến cho lá cây xung quanh cũng bị lực đạo của đường chùy làm rơi rớt hết cả, cứ như thể đã bị gió lớn cuốn theo.

Đám người Thiên Phần tộc đều lộ ra vẻ chế giễu.

Gã Vương Mãnh này tuy rằng không có thực lực cao nhưng lực đạo của hắn ta thật sự nổi danh trong Thiên Phần tộc.

Cao thủ cấp 4 bình thường cũng không chắc chắn có thể đỡ được một kích của hắn ta, mà đường chùy này của hắn ta rõ ràng là đã dùng hết toàn lực, không hề lưu tình.

Nữ nhân này cùng lắm cũng chỉ mới đạt tới cấp 2, làm sao có thể đỡ nổi?

Mọi người đều đang chờ đợi Cố Thanh Hy sẽ bị đập thành thịt nát.

Chỉ có Dạ Mặc Uyên là rất tin tưởng Cố Thanh Hy, nhưng hai tay của hắn cũng không nhịn được mà siết chặt.

Tuy nhiên……

Sau khi một chùy giáng xuống, người ngã xuống không phải là Cố Thanh Hy.

Người ngã xuống là Vương Mãnh.

Chiếc chùy đã tuột khỏi tay hắn ta và đập mạnh vào bức tường đá, cả bức tường đá không chịu nổi lực đạo của hắn nên đã lập tức sụp đổ.

Vương Mãnh cũng ngã xuống đất, nửa chết nửa sống, cũng không biết là còn sống hay đã chết.

Trong khi đó, bóng lưng của Cố Thanh Hy vẫn thẳng tắp, nàng đang mỉm cười hết sức duyên dáng.

Chuyện này…

Sao có thể như vậy được?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1037


Chương 1037

“Yêu nữ, ngươi đã sử dụng thủ đoạn gì? Hay kẻ nào đã ra tay tương trợ ngươi?”

“Chẳng phải Thiên Phần tộc các ngươi tự xưng là cao thủ nhiều như mây hay sao? Toàn là cao thủ mà lại không biết là sử dụng thủ đoạn gì hay sao? Chẳng lẽ cũng không nhìn thấy có ai giúp ta hay sao?”

Đám người kia nghe nàng nói như vậy thì sắc mặt đều đờ đẫn.

Cảnh tượng vừa rồi diễn ra quá nhanh, bọn họ hoàn toàn không nhìn thấy chuyện gì đã xảy ra.

Chỉ có phó tộc trưởng Tư Không và một số trưởng lão khác nhìn thấy rõ ràng, không khỏi hít sâu một hơi.

Nữ nhân này tuy chỉ có thực lực cấp 2 nhưng khinh công lại vô cùng tốt, nàng đã né tránh đòn chí mạng kia với tốc độ nhanh như tia chớp, hơn nữa còn lấy nhu thắng cương, thừa dịp Vương Mãnh đang tự cao tự đại mà ra tay.

Nàng đã hạ gục hắn ta.

Không thể không nói, nữ nhân này đúng là dũng mãnh song toàn.

Chỉ cần nàng chậm hơn một chút thì nàng chắc chắn đã chết, nhưng nàng vẫn quyết định đánh cược, cuối cùng đã thắng vì sự khinh địch của Vương Mãnh.

“”Để ta”, một gã vạm vỡ khác lại xông tới, người này tay cầm một thanh phương thiên họa kích, huyệt Thái Dương xếch lên, thực lực ít nhất cũng phải đạt tới cấp 3.

Cố Thanh Hy thản nhiên nói: “Sao, các ngươi định luân phiên chiến đấu à?”

“Hừm, muốn đối phó với ngươi mà bọn ta còn cần phải luân phiên hay sao?”

“Nếu như các ngươi đã tự tin như vậy thì sao không đặt cược một lần? Chúng ta dùng 3 trận đấu để phân thắng bại, nếu ta thắng thì các ngươi phải thả bọn ta đi, nếu ta thua thì tùy các ngươi xử trí, thế nào?”

“Ngươi? Chỉ dựa vào ngươi?”

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Dạ Mặc Uyên.

Dù Dạ Mặc Uyên đã bị thương nhưng bọn họ vẫn rất cố kỵ hắn.

“Đúng vậy, chỉ dựa vào một mình ta”.

“Tiểu nha đầu, ngươi thật sự không biết trời cao đất rộng, ngươi cho rằng cao thủ Thiên Phần tộc bọn ta đều đã chết rồi hay sao? Chỉ dựa vào một mình ngươi cũng có thể thắng được?”

“Đó là chuyện của ta, không phiền các ngươi phải quan tâm”.

Mấy vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, ai cũng nhìn thấy sự tán đồng trong đôi mắt của đối phương.

Trong ván cược này, nàng không hề yêu cầu cao thủ tính từ cấp mấy đổ xuống sẽ đối đầu với nàng, bất kể thế nào, họ cũng không thiệt được.

“Để tránh nói Thiên Phần tộc chúng ta cậy đông h**p yếu, chúng ta đồng ý với ván cược này”.

Cố Thanh Hy nhìn biểu cảm của họ, đôi môi đỏ mọng nhếch lên thành một nụ cười khinh bỉ.

Tưởng nàng là kẻ ngốc hả?

Thế này mà muốn bẫy nàng hả?

Cố Thanh Hy đáp: “Thiên Phần tộc không chỉ có căn cơ hàng ngàn năm mà còn là đại tộc thế gia nổi danh thiên hạ, mà ta chỉ là một con nha đầu vừa mới bước chân vào giang hồ, thực lực cũng chỉ đến cấp hai, ắt hẳn các vị sẽ không bắt nạt một nha đầu còn hôi mùi sữa như ta đâu nhỉ”.

Nói rồi, nàng cười ha hả đầy ngờ nghệch khoe hai hàm răng trắng bóng và đều tăm tắp của mình: “Không biết các vị đại bá đại thúc lần này phái cao thủ cấp mấy xuất trận, có tất cả mấy người thế?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1038


Chương 1038

Ánh mắt của nàng trong veo và sạch sẽ, không vướng chút tạp chất nào, giống như vật thánh khiết nhất và đơn thuần nhất trên thế gian, nhất thời khiến họ không nỡ đối đầu với nàng.

Mấy vị trưởng lão không ai nói gì, phó tộc trưởng Tư Không hỏi: “Bất kể chuyện gì xảy ra, Dạ Mặc Uyên cũng không ra tay?

“Tất nhiên là thế rồi”.

“Được, vậy ta chọn đại vài người tới thử sức cùng ngươi”.

Đám đông tưởng rằng phó tộc trưởng sẽ tìm một vài người thực lực ngang hàng với Cố Thanh Hy, hoặc chỉ nhỉn hơn nàng đôi chút.

Thật không ngờ, ngay người đầu tiên, phó tộc trưởng Tư Không đã chỉ vào hai thiếu niên ngọc thụ lâm phong.

“Trận đầu tiên do hai ngươi ra đấu”.

Trưởng lão của Thiên Phần tộc giật mình.

Thế mà phó tộc trưởng chọn trúng Vương Phong và Vương Vũ, hai người này là đồ đệ đắc lực của ông ta, tuổi còn trẻ mà thực lực đã đạt tới cấp bốn sơ cấp, mà thực lực của họ hòa hợp với nhau, tìm khắp Thiên Phần tộc cũng hiếm có đối thủ.

Gần như có thể đối đầu với một cao thủ cấp bốn đỉnh phong rồi.

Phó tộc trưởng Tư Không bảo hai người này ra tay, chẳng phải rõ ràng muốn bắt nạt Cố Thanh Hy sao?

Dạ Mặc Uyên sầm mặt.

Vẻ không vui hiện rõ lên gương mặt.

Người của Thiên Phần tộc cảm thấy xấu hổ.

Một trưởng lão trong số đó cảm thấy chần chừ: “Phó tộc trưởng, hay là đổi người khác đi?”

“Đổi ai? Ngươi sao?”

“Điều này…”

Làm sao có thể…

Ông ta là trưởng lão đấy, nếu ông ta tham gia đối đầu, cho dù thắng cũng không có thể diện.

Nhưng Cố Thanh Hy bật cười và đáp rất sảng khoái: “Được thôi, vậy cứ để hai người họ đối chiến cùng ta”.

Vương Phong và Vương Vũ đồng loạt châm chọc: “Không biết lượng sức”.

Cố Thanh Hy dường như không thấy những lời chế nhạo của họ, tiếp tục cười ha hả và hỏi: “Vậy trận tiếp theo thì sao, do ai xuất trận, hay là ngươi cũng chọn luôn đi, tránh việc đổi người tùy hứng, đổi sáng một thái thượng trưởng lão thì ta thiệt lắm”.

Cả hiện trường rộ lên tiếng cười.

Một cao thủ cấp hai, cần nhọc tới thái thượng trưởng lão sao?

Thái thượng trưởng lão của Thiên Phần tộc không đáng giá sao?

“Ngươi cứ thắng được chúng đi rồi hẵng nói tiếp”.

“Không được không được, ngươi phải chọn người cho xong trước, một nữ tử yếu đuối như ta, cô đơn không nương tựa, đáng thương vô cùng, lại còn đang ở trên địa bàn của các ngươi, lỡ như ta ăn may thắng được, các ngươi muốn nhắm vào ta, tìm một thái thượng trưởng lão tới thì sao”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1039


Chương 1039

“Xí, ngươi cũng tự coi bản thân mình ra gì quá đấy. Trận chiến thứ hai do…”

Một trưởng lão tính tình nóng nảy buột miệng chửi mắng, đang định chỉ định người.

Nhưng phó tộc trưởng đã cướp lời: “Trận thứ hai sẽ do Tống Ngọc xuất trận”.

Shh…

Thiên Phần tộc lại một lần nữa vang lên âm thanh hít thở sâu.

Tống Ngọc…

Đó là cao thủ cấp bốn đỉnh phong, hoặc là đã gần đến cấp năm rồi, cũng là đệ tử bế môn của tộc trưởng đấy…

Bao nhiêu năm nay, người này vẫn luôn bế quan, hiếm khi lộ diện chứ đừng nói là đối đầu với một nha đầu cấp hai.

Có người nói, ngoại trừ thiếu tộc chủ ra, Tống Ngọc cũng là tâm phúc mà tộc trưởng muốn dồn lực bồi dưỡng, còn định cho hắn ta phong hào trưởng lão.

“Phó tộc trưởng, liệu có phải là làm quá vấn đề không?”

“Nữ nhân này vô cùng giảo quyệt, chắc phải nàng ta nói chắc như đinh đóng cột sao, ắt hẳn bản lĩnh của nàng ta không chỉ đến cấp hai. Nếu chúng ta tùy tiện sai ai đó đánh đuổi nàng ta đi thì không nể mặt nàng ta”.

Ánh mắt Cố Thanh Hy lóe lên vẻ lạnh lẽo.

Tên phó tộc trưởng này, mẹ kiếp, đúng là không phải thứ gì tốt đẹp.

Có phải cấp hai hay không, nguyên một đám người, còn không nhìn ra được?

Trợn mắt nói bậy à?

Sắc mặt Dạ Mặc Uyên sa sầm, đang định nói gì đó, Cố Thanh Hy sợ hắn mâu thuẫn với họ nên vừa nắm tay hắn ra hiệu cho hắn đừng lo lắng vừa giành trước: “Tống Ngọc phải không? Tuy rằng không biết người này là ai, nhưng nghe tên rất hay, chắc hẳn là một người rất ưa nhìn. Ta rất thích được tỉ thí võ nghệ cùng với người ưa nhìn”.

Tất cả im phăng phắc.

Đủ thứ ánh mắt dồn về phía nàng.

Có khinh thường, có hả hê, có thương xót…

“Đúng là nghé con không sợ hổ, lát nữa xem nàng ta còn cười nổi hay không”.

Dạ Mặc Uyên nhắc nhở: “Tống Ngọc là đệ tử bế môn của tộc trưởng Thiên Phần tộc, thực lực nằm trong khoảng cấp bốn đỉnh phong và cấp năm sơ cấp, theo ta thấy, chắc hẳn hắn ta đã phá cấp bốn đỉnh phong rồi”.

Cố Thanh Hy chợt hiểu ra: “Ồ… Ra là cấp năm, Thiên Phần tộc cũng coi trọng ta ghê, không ngờ lại phái một cao thủ cấp năm đối chiến với ra, vinh hạnh ghê á”.

Đám người muốn nhìn ra sự e ngại qua vẻ mặt nàng, nhưng lại chẳng thấy gì hết.

Trên khuôn mặt kia chỉ có mỗi nụ cười ngây thơ vô tội, chứ không hề có chút e ngại nào.

“Vậy trận thứ ba thì sao, các ngươi dự định cử ai ra? Phó tộc trưởng, tộc trưởng, hay là thái thượng trưởng lão?”

“Buồn cười, ngươi xứng chắc, đánh thắng bọn họ trước rồi nói”.

“Có thắng hay không là một chuyện, nhưng vẫn nên nói rõ ràng quy tắc trò chơi và nhân số trước, hay các ngươi sợ ta thắng được cả hai kẻ kia, muốn giữ lại người giỏi nhất để đối phó ta”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1040


Chương 1040

“Trận sau là tiểu đồ đệ tu vi cấp ba trung cấp của ta đánh với ngươi”, Trần trưởng lão không nhịn nổi nữa mà nói ngay.

Nhưng ông ta vừa mới dứt lời thì phó tộc trưởng Tư Không lập tức bác bỏ: “Trận thứ ba, Trần trưởng lão sẽ đánh với ngươi”.

Trần trưởng lão sững sờ, cứ tưởng mình nghe nhầm.

Những trưởng lão có mặt cũng tưởng mình nghe nhầm.

Phó tộc trưởng Tư Không nhắc lại lần nữa: “Trận thứ ba, Trần trưởng lão tham chiến”.

Trần trưởng lão phản bác: “Phó tộc trưởng, quyết định này của ông có phải quá…”

“Đây là mệnh lệnh”. Ông ta nghiêm túc nói, lạnh lùng quét mắt về phía mọi người, mang theo uy nghiêm không thể xâm phạm.

Có lẽ vì ông ta bộc lộ uy quyền trong thời gian dài, địa vị lại gần với tộc trưởng, nên đám người có mặt nhất thời không dám phản bác.

Dạ Mặc Uyên cười lạnh: “Thiên Phần tộc… Ha… đúng là không biết xấu hổ”.

“Ngươi nói gì?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?”

Cả nhóm trưởng lão đều nghẹn lời.

Lần này bọn họ quả thật ức h**p người ta thật.

Phó tộc trưởng Tư Không nói mà chẳng đỏ mặt hay thở gấp: “Các ngươi tự tiện xông vào Thiên Phần tộc bọn ta, chúng ta muốn bắt các ngươi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, giờ ta cho các ngươi một cơ hội đã là tốt lắm rồi”.

Cố Thanh Hy duỗi người, ngáp một cái, lười nhác nói: “Đã quyết định xong người tham gia ba trận, được rồi, vậy thì bắt đầu đi”.

Lão già chết tiệt này muốn chơi chết hai người các nàng mà còn đường hoàng lôi ra một đống lý do.

Có điều ông ta nói cũng không sai, phía Thiên Phần tộc muốn chơi chết các nàng đúng là chuyện dễ như bỡn.

Thế nên nàng cần phải nắm chắc cơ hội, thắng liền ba trận rồi dẫn Dạ Mặc Uyên rời khỏi đây.



Giờ phút này, trên một diễn võ trường thường ngày vắng vẻ của Thiên Phần tộc có rất nhiều tộc dân tập trung, bọn họ vây thành một vòng tròn, nghe theo sự chỉ huy của phó tộc trưởng Tư Không, vây Dạ Mặc Uyên và Cố Thanh Hy ở giữa sân.

Sắp bắt đầu cuộc luận võ, Dạ Mặc Uyên liền lùi sang một bên, chỉ buông đúng một câu: “Chú ý an toàn, đừng cậy mạnh”.

“Yên tâm đi”.

Cố Thanh Hy quét mắt đám người Thiên Phần tộc lúc nhúc bao quanh, cười nói: “Phó tộc trưởng Tư Không, nhớ kỹ chuyện ngươi đã đồng ý với ta, nếu ta thắng thì các người phải thả Dạ Mặc Uyên và cả hoàng hậu Sở Quốc. Tới lúc đó đừng hòng quỵt nợ”.

Những người có mặt cảm thấy ý nghĩ này của nàng thật hão huyền, chỉ có tu vi cấp hai kém cỏi mà dám khiêu chiến với bao nhiêu cao thủ của Thiên Phần tộc bọn họ, thắng mới là lạ.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1041


Chương 1041

“Trước giờ lão phu luôn giữ chữ tín, nếu các ngươi thắng thì ta chắc chắn sẽ thả các ngươi. Còn nếu các ngươi thua thì ta muốn các ngươi giao chìa khóa hình ngôi sao ra đây”.

Lòng bàn tay Cố Thanh Hy khẽ run.

Tại sao lão già chết tiệt này lại biết trong tay nàng có chìa khóa hình ngôi sao vậy?

Ông ta không hề nhắc đến la bàn, có lẽ là không biết la bàn ở trong người nàng đâu nhỉ?

Nghe thấy mấy chữ “chìa khóa hình ngôi sao”, tất cả đám người đều đổ dồn ánh mắt về phía nàng, đến cả Dạ Mặc Uyên cũng không ngoại lệ.

“Cứ thắng trước đi đã rồi nói sau”.

Trận tỷ thí đầu tiên chính thức bắt đầu.

Vương Phong, Vương Vũ lên sàn đấu, một người cầm đao, người kia cầm kiếm. Vừa lên sàn đã bày sẵn tư thế đao kiếm hợp bích, lộ rõ dáng sát khí trong đao quang kiếm ảnh.

Cả hai ngạo mạn nói: “Cẩn thận đấy, đao kiếm không có mắt đâu”.

Dứt lời, còn chưa đợi Cố Thanh Hy nói gì thì đã có người đánh tới.

Chẳng rõ có phải hai kẻ này đã nhận mệnh lệnh của phó tộc trưởng Tư Không hay không mà đánh chẳng chút nể tình, vừa bắt đầu là đã dùng sát chiêu, đòn nào cũng muốn dồn Cố Thanh Hy vào chỗ chết.

Nếu không phải tốc độ của Cố Thanh Hy nhanh nhạy, kịp thời tránh thoát thì chỉ e nàng đã bị băm thành thịt vụn từ lâu rồi.

Dạ Mặc Uyên b*n r* sát khí, ánh mắt lạnh lùng chiếu thẳng vào Vương Phong và Vương Vũ.

Ai quen Dạ Mặc Uyên thì đều biết hắn đã tức giận.

Nếu không phải đồng ý với Cố Thanh Hy rằng sẽ không can dự vào lần luận võ này thì hắn đã g**t ch*t Vương Phong, Vương Vũ từ lâu rồi.

Tiếp tục theo dõi diễn võ trường, Vương Phong cầm đao, đao nào đao nấy đều tàn nhẫn, Vương Vũ cầm kiếm, mỗi đòn đều lướt rất nhanh, phối hợp vô cùng ăn ý.

Cho dù khinh công của Cố Thanh Hy giỏi hơn, di chuyển nhanh đến cỡ nào, nàng cũng sẽ bị đánh đến mức trở tay không kịp, nguy hiểm bủa vây.

Rõ ràng nàng đang ở thế yếu hơn, lần nào giao tranh cũng bị người khác nhận định rằng chắc chắn sẽ bị trọng thương hoặc bị giết ngay trong chiêu tiếp theo, hoặc không thì cũng đứt tay gãy chân, nhưng không biết tại sao mà lần nào Cố Thanh Hy cũng thoát được trong gang tấc.

Cách chiến đấu ấy khiến người ta xem mà kinh hoàng không thôi.

Trần trưởng lão nói: “Cô nương này mới chỉ ở cấp hai mà có thể chặn được vài trăm đòn đao kiếm hợp bích của Vương Phong, Vương Vũ, đúng là không đơn giản, là một thiên tài!”

“Chính vì thế mới phải nhanh chóng diệt từ trong trứng nước”, một trưởng lão khác nói.

Thiên Phần tộc rất ít khi có người ngoài đi vào, cũng hiếm khi có ai dám khiêu chiến với Vương Phong, Vương Vũ. Tin tức vừa được truyền ra ngoài, người đến ngày càng nhiều, ngay cả vài thái thượng trưởng lão đang bế quan cũng bị quấy rầy, chạy ra hóng chuyện.

Ngoài các trưởng lão và thái thượng trưởng lão, còn có mấy người ma chủ, Tịch Thấm, Bạch Cẩm, Nạp Lan Lăng Nhược.

Những người này do một vị trưởng lão dẫn đến, cũng không biết họ tụ lại với nhau bằng cách nào.

Nhìn thấy Cố Thanh Hy đang chiến đấu, mắt họ đều sáng rực lên nhưng sau đó nhanh chóng cảm thấy căng thẳng.

Cấp hai đấu với cấp bốn?
 
Back
Top Bottom