Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1002


Chương 1002

Bỏ họ lại đây hết sao?

Đại hội thưởng đan này cốt là để luyện chế ra đan dược tốt rồi chia sẻ với mọi người, sau đó đấu bán với giá cao, hay là vì đến cấm địa thế?

Đợi đến khi phản ứng lại thì trước mặt họ nào còn bóng dáng người kia, mọi người chỉ có thể gửi gắm toàn bộ niềm hy vọng vào cốc chủ Nạp Lan.

Từng người tranh nhau nói: “Cốc chủ Nạp Lan, đại hội thưởng đan này vốn là để đấu giá đan dược mà, ông không thể hủy đấu giá được”.

“Đúng thế, bọn ta ngàn dặm xa xôi đến đây đều là vì xem các ông luyện chế đan dược tốt thế nào, hiện tại như thế thì bứt rứt quá”.

“Mọi người đừng vội, đại hội đấu giá vẫn tổ chức như thường, sẽ không hủy bỏ”.

Nghe thế, mọi người đều vui mừng, ai cũng lo nịnh bợ cốc chủ Nạp Lan để lôi kéo quan hệ.

Ôn Thiếu Nghi và Dạ Mặc Uyên trầm tư.

Cố Thanh Hy vội đến cấm địa làm gì thế?

Lẽ nào cấm địa có gì sao?

Trước đó, viên Long châu thứ năm đã bị nàng tìm được, chẳng lẽ viên Long châu thứ sáu đang ở cấm địa?

Hai người càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này khá cao.

Họ nhìn xung quanh diễn võ trường một vòng rồi cúi đầu dặn dò kẻ dưới vài câu, sau đó tìm lý do rời đi.

Trước khi đi thì mới nhận ra, không biết ma chủ đã biến mất từ lúc nào, họ đoán có lẽ đối phương đã đi theo Cố Thanh Hy rồi.

Hoa Khởi La nói: “Bạch Cẩm tỷ, Cố tỷ đi rồi, chúng ta có cần đi theo không?”

Bạch Cẩm khẽ cười nói: “Cốc chủ Nạp Lan, Băng tộc bọn ta không có hứng thú với việc đấu giá đan dược, nếu các ông tổ chức đại hội đấu giá đan dược thì bọn ta quay về nghỉ ngơi trước”.

“Được được, để ta bảo người dẫn các cô về”.

Cốc chủ Nạp Lan cong môi cười, có chút nghi ngờ thoáng qua trong lòng.

Dạ Mặc Uyên và Ôn Thiếu Nghi rời đi thì chớ, tại sao Băng tộc cũng rời đi?

Đến cả ma chủ cũng không rõ tung tích.

Những người đến từ đại gia tộc này coi thường đan dược đến vậy sao?

Ý nghĩ này còn chưa thông suốt thì Tịch Thấm của Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu cũng mỉm cười mị hoặc: “Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu của bọn ta coi trọng tu luyện của bản thân, trước nay rất ít khi phụ thuộc vào đan dược, bọn ta cũng không hứng thú với buổi đấu giá, xin cáo từ”.

Thất trưởng lão lảo đà lảo đảo đứng dậy, cầm theo vò rượu rỗng, say ngật ngưỡng, lầm bầm rằng: “Hết rượu rồi, ta đi chỗ khác tìm rượu uống đây”.

Ơ…

Đan Hồi cốc của họ khó khăn lắm mới luyện ra được đan dược tốt như vậy.

Họ thực sự không có chút hứng thú nào sao?

Vốn dĩ cốc chủ Nạp Lan cũng cực kỳ tự hào, đến nay lại thấy chẳng còn thiết tha gì nữa.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1003


Chương 1003

Đôi mắt của Nạp Lan Lăng Nhược đảo tới đảo lui.

Hắn ta ôm quyền nói: “Nghĩa phụ, những đại gia tộc này rời đi sớm hơn dự kiến, con sẽ đi sắp xếp cho họ, tránh để họ cảm thấy Đan Hồi cốc chúng ta không coi trọng họ”.

Không đợi cốc chủ Nạp Lan đồng ý, Nạp Lan Lăng Nhược đã rời đi rồi.

Trong lòng hắn ta cũng từng hoài nghi, tiếc rằng nơi này quá nhiều người bao quanh hắn ta nói này nói nọ, không cho phép hắn ta có đủ thời gian suy xét xem tại sao họ lại rời đi.

Trước cấm địa.

Thái thượng trưởng lão chỉ tay vào núi Kiếm Hình ở phía trước, vuốt chòm râu bạc phơ mà cười rằng: “Đây chính là cấm địa của Đan Hồi cốc bọn ta, đã có lịch sử vài ngàn năm rồi”.

“Đa tạ trưởng lão, mong trưởng lão mở cửa để vãn bối tiến vào”.

“A Hy cô nương, cô có biết bên trong cấm địa có gì không?”

“Không biết”.

“Bên trong cấm địa có tuyệt sát trận thượng cổ, trận pháp bá đạo và khó khăn, Đan Hồi cốc trải qua vài ngàn năm, không một ai có thể phá được. Nếu cô tiến vào trong, chỉ cần lơ đễnh trong thoáng chốc, rất có khả năng sẽ bỏ mạng ở trong đó”.

Tuyệt sát trận thượng cổ ư? Nàng từng gặp một lần trong vương phủ của Dạ Mặc Uyên, đúng là rất lợi hại.

Nhưng không vào hang hổ thì làm sao bắt được hổ con.

“Trưởng lão yên tâm, tai họa lưu lại ngàn năm, ta còn muốn làm hại Đan Hồi cốc thêm nữa, chưa biết chết sớm như vậy đâu”.

Thái thượng trưởng lão tâm trạng vui vẻ nên bật cười ha hả: “Muốn đi thì cứ đi đi, nhưng đừng xông xáo lung tung, nhất là trận pháp ở giữa. Tiền nhân của bọn ta trước kia từng mở một con đường ở bên trong, trong cấm địa có chỉ dẫn, cô cứ đi theo con đường đó, có thể học được rất nhiều đại pháp luyện đan liên quan tới thuật luyện đan. Nếu may mắn, cô còn có thể học được khá nhiều võ công cao siêu đấy”.

“Đùng uỳnh uỳnh..”.

Cửa lớn của cấm địa mở ra.

Được thái thượng trưởng lão chỉ dẫn, một mình Cố Thanh Hy tiến vào cấm địa.

Cấm địa rất sâu, Cố Thanh Hy đi mất nửa tiếng đồng hồ mới tới một đài đá rộng mênh mông.

Bên trái, bên phải và chính giữa của đài đá chia ra làm ba nhánh đường.

Con đường bên trái có chỉ dẫn rõ ràng, thái thượng trưởng lão đã dặn đi dặn lại rằng sau khi tiến vào đài đá chỉ có thể đi bên trái, bên phải và ở giữa tuyệt đối không được đi.

Nhưng Cố Thanh Hy lại dừng bước trên đài đá, chần chừ không muốn đi về phía bên trái.

Nàng nhíu mày suy nghĩ.

Theo lời của thái thượng trưởng lão, đi bên trái có lẽ sẽ học được thuật luyện đan cao siêu hoặc võ công tuyệt thế.

Nếu chìa khóa hình ngôi sao ở bên trái, chắc chắn thái thượng trưởng lão sẽ không đến mức không nhắc nhở lấy một câu, Đan Hồi cốc càng không thể nào cho phép đệ tử tiến sâu vào bên trong cấm địa.

Muốn tìm chìa khóa hình ngôi sao, chỉ có lối đi giữa hoặc bên phải mới có khả năng.

Bây giờ nàng phải đi theo đường giữa, hay là bên phải đây?

Cố Thanh Hy lấy một đồng xu ra khỏi chiếc nhẫn không gian, động tác nhanh nhẹn tung nó lên không trung, sau cùng đồng xu lăn vài vòng trên nền đất, mặt phải ngửa lên trên.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1004


Chương 1004

Nàng dùng tay phải nhặt lấy đồng xu, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười xinh đẹp, tiến vào lối đi chính giữa.

Thôi vậy, cược một ván đi, lỡ như cược đúng, chiếc chìa khóa hình ngôi sao sẽ là của nàng.

Nếu cược sai… hờ… nàng cũng không bao giờ bỏ mạng ở nơi này đâu.

Đi vào lối ở giữa, sau một đoạn đường, phía trước xuất hiện thêm ba lối rẽ, lại chia thành trái – giữa – phải, Cố Thanh Hy quả quyết tiếp tục chọn giữa.

Điều khiến nàng phải nhíu mày là cách đó không xa tiếp tục xuất hiện hai lối rẽ trái phải, Cố Thanh Hy cắn răng đi về bên phải.

Nàng tưởng rằng gặp phải hai giao lộ đã đủ rắc rối rồi, nhưng nàng không thể ngờ được rằng, suốt dọc đường, chỗ nào cũng xuất hiện giao lộ, ngoằn ngoèo uốn éo, không biết sẽ dẫn đi đâu.

Nàng chỉ có thể dựa theo lựa chọn ban đầu, gặp phải ba lối rẽ thì chọn lối giữa, gặp phải hai lối rẽ thì chọn bên phải.

Tất cả lối rẽ ở bên trong cấm địa đều giống nhau như đúc, căn bản không thể phân biệt nổi đã đi qua hay chưa. Cố Thanh Hy đánh dấu trên từng lối rẽ, tiếc rằng vòng vèo hồi lâu khiến nàng choáng váng sắp ngất đi luôn, cũng chẳng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào mà bản thân từng để lại.

“Chẳng lẽ bên trong cấm địa có một mê trận khổng lồ?”

Cố Thanh Hy quan sát trái phải, muốn phá mê trận này.

Thế nhưng, dù cho nàng quan sát thế nào, nơi này căn bản không có trận pháp, dường như những lối rẽ này thực sự tồn tại vậy.

Cuối cùng nàng đã hiểu tại sao thái thượng trưởng lão liên tục nhấn mạnh nhiều lần rằng nàng phải đi theo chỉ dẫn.

Với những mê cung phức tạp này, bất cứ ai cũng có khả năng lạc đường.

Hết đường này rồi đến đường khác, Cố Thanh Hy vã mồ hôi hột vẫn không thể thoát khỏi mê cung.

Trong mơ hồ, dường như nàng còn nghe thấy tiếng khóc thê lương ở trong mê trận.

Tiếng khóc này như vọng tới từ thời viễn cổ, đau thương, bất lực, ấm ức mà cũng phẫn nộ, từng tiếng khóc như khiến người ta tan nát cõi lòng.

Cố Thanh Hy muốn đi theo tiếng khóc, nhưng lỡ như đi tìm theo tiếng khóc, có thể nàng sẽ bị lạc đường trong cấm địa này.

Nàng chỉ có thể kìm nén nghi hoặc trong lòng, tiếp tục đi về phía trước.

Ngay khi sắp tuyệt vọng, cuối cùng Cố Thanh Hy cũng thoát ra được.

Đây là một đài đá khổng lồ.

Trên đài đá là một thanh kiếm rất to và sắc bén với một nửa thân đã rút ra khỏi vỏ, đầu kiếm hướng lên trên, dường như muốn chọc thủng bầu trời. Còn chưa tiến lại gần, nàng đã cảm nhận được khí thế hung sát khủng khiếp tỏa ra xung quanh nó.

Ở chính giữa của thanh kiếm có chín sợi xích to như miệng bát được thả từ trên xuống, trên mỗi sợi xích xuất hiện phù văn chi chít, mỗi một phù văn được truyền tục qua hàng ngàn năm mà vẫn tỏa sáng lấp lánh, khí thế rất đáng sợ.

Cố Thanh Hy có cảm giác.

Từng dòng phù văn trên chín sợi xích này không hề đơn giản, bởi vì phù văn không chỉ lấp lánh ánh sáng màu vàng kim mà còn chuyển động nữa.

Bên cạnh đài đá là một vũng dung nham Huyết Hải khổng lồ.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1005


Chương 1005

Nhiệt độ của dòng dung nham này cực cao, thỉnh thoảng còn trào lên thành từng đợt sóng, Cố Thanh Hy đổ mồ hôi như tắm vì hơi nóng.

Nàng dè dặt tiến về phía trước, luôn luôn nhìn xung quanh với vẻ dè chừng.

Nơi này im phăng phắc, ngoại trừ âm thanh sôi sùng sục của dòng dung nham thì không còn tiếng động nào khác, đến cả tiếng gào khóc thê thảm ban nãy cũng mất luôn, không biết có phải vì sợ quấy rầy tới sinh linh nào đó ở nơi này hay không.

“Lạ ghê, tại sao Đan Hồi cốc lại có dung nham Huyết Hải? Vả lại còn rộng như thế này”.

Cố Thanh Hy cúi đầu nhìn dòng nham thạch.

Đột nhiên, dòng nham thạch đang sục sôi bỗng bình tĩnh hẳn, từng hình ảnh lần lượt xuất hiện.

Cơ thể Cố Thanh Hy không khỏi run lên, nàng trợn to đôi mắt trắng đen rõ ràng, nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên dung nham.

Bên trong hình ảnh đó, nàng và Dạ Mặc Uyên ôm hôn thắm thiết, hẹn thề sinh tử, yêu đến mức đến chết cũng không rời.

Hình ảnh thay đổi, nàng và Dạ Mặc Uyên chấm dứt, nàng vung kiếm đâm chết Dạ Mặc Uyên, sau đó lảo đảo rời đi.

Cố Thanh Hy nghi hoặc.

Tại sao bên trong hồ máu lại xuất hiện những hình ảnh này.

Hơn nữa hình ảnh nào trông cũng rất chân thực, như thể sau này sẽ thực sự xảy ra vậy.

Không đợi này chấn động xong, hình ảnh trên dung nham đã thay đổi.

Vì cứu Ngọc tộc, nàng dùng bản thân làm thuốc, đào lấy giọt máu nơi trái tim, sau cùng tự khiến mình chết thảm, tất cả con dân của Ngọc tộc vây quanh thi thể của nàng mà khóc lóc thảm thiết.

Còn cả Dịch Thần Phi, sau khi mái tóc đen nhánh của Dịch Thần Phi bạc hết, hắn ta nhảy vào lò luyện đan, dùng thân thể của chính mình giúp nàng luyện đan dược, sau khi chết đi, đến cả một khúc xương cũng không chừa lại.

“Tách…”

Nước mắt của Cố Thanh Hy lăn qua khóe mắt.

Nàng giơ tay, chạm vào lồng ngực mình, trái tim ở nơi đó không ngừng đập thình thịch.

Nàng cảm nhận được bản thân đang sợ hãi, cơ thể run lên bần bật.

Dạ Mặc Uyên bị nàng g**t ch*t.

Dịch Thần Phi tung người nhảy vào lò luyện đan, dùng cái chết để luyện ra thuốc…

Tại sao Huyết Hải lại xuất hiện những hình ảnh này?

Là Huyết Hải có khả năng dự đoán những việc sẽ xảy ra trong tương lai ư?

Không…

Không thể nào…

Trên đời này, sao lại có người hoặc vật dự đoán được tương lai chứ?

Cố Thanh Hy lắc lắc đầu, cố nén sự kinh ngạc trong lòng, nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới mở mắt ra, bình tĩnh nhìn vào Huyết Hải.

Dung nham Huyết Hải đã khôi phục trạng thái trước đó, ngoại trừ dòng dung nham thỉnh thoảng trào lên thì chẳng còn gì nữa, dường như những hình ảnh ban nãy chỉ là ảo giác của nàng thôi.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1006


Chương 1006

Cố Thanh Hy nhấc chân, định rời khỏi vũng dung nham quỷ dị này.

Trong vô tình, nàng lại trông thấy Huyết Hải thay đổi hình ảnh.

Trong hình ảnh lần này không phải Dịch Thần Phi, cũng không phải Dạ Mặc Uyên nữa, mà là Tiêu Vũ Hiên.

Đó là một đêm mưa như trút nước, Tiêu Vũ Hiên và nàng trở mặt thành thù, từ đó trở đi ân đoạn nghĩa tuyệt, hắn ta dẫn theo hai mươi vạn binh mã của Tiêu gia giận dữ rời đi, tự xưng vương, sau cùng hắn ta và nàng đánh nhau không chết không thôi.

Hình ảnh lại thay đổi, Tư Mạc Phi bạc trắng đầu sau một đêm, công phu mất hết, chật vật khó coi…

“Đệt, mẹ kiếp, bị khùng hả!”

Cố Thanh Hy tức không chịu nổi, nhặt hòn đá ở bên cạnh ném mạnh vào Huyết Hải khiến dung nham bắn tóe lên.

“Tên thần kinh nào bố trí huyễn trận Huyết Hải ở chỗ này thế? Huyễn trận tạo ra hình ảnh tốt một chút còn đỡ, thế mà toàn tạo ra thứ linh tinh gì đâu”.

Tiêu Vũ Hiên và Dạ Mặc Uyên đối xử với nàng rất tốt, tại sao nàng phải đoạn tuyệt với họ, trở mặt thành thù?

Dịch Thần Phi đại ca đang yên đang lành tại sao phải nhảy vào lò luyện đan?

Tư Mạc Phi như đứa con nít, trước nay chỉ có hắn ta bắt nạt người khác, làm sao đến lượt người khác bắt nạt hắn ta?

Nàng muốn cứu Ngọc tộc, kiếm đủ bảy viên Long Châu là đủ rồi mà.

Nàng bị thần kinh hay gì,

Tự đào lấy giọt máu nơi trái tim mình, nàng còn muốn sống thêm vài năm nữa cơ.

Toàn thứ linh tinh gì đâu à…

Xung quanh nơi này đều là vách đá cứng rắn, Cố Thanh Hy tìm một vòng cũng không thấy được đường ra, càng không tìm được chìa khóa hình ngôi sao.

Cố Thanh Hy nhìn chằm chằm vào đầu trên của chín sợi dây xích cực lớn.

Nơi đó có rất nhiều sợi xích nhỏ được khắc phù văn, kết cấu phức tạp, không thể nhìn đến điểm cuối

Nàng không khỏi cảm thấy sợ hãi, trực giác mách bảo cái này còn khó thoát hơn cả núi đao biển lửa.

Siết chặt nắm đấm, Cố Thanh Hy hít sâu một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định, cắn răng định xông ra thử.

Đột nhiên, cổ tay bị một bàn tay túm lại, giọng nói vừa quen thuộc vừa lạnh lùng vang lên bên tai.

“Nàng điên rồi sao? Không biết bên trên là sát trận thượng cổ à?”

Cố Thanh Hy quay đầu lại, người nắm lấy cổ tay mình không ai khác chính là Dạ Mặc Uyên.

Dạ Mặc Uyên đeo một chiếc mặt nạ quỷ, không nhìn ra khuôn mặt thật, trong đôi mắt sâu không thấy đáy hiện lên vẻ tức giận, cũng không biết hắn đang tức giận điều gì.

“Nơi này không phải là chỗ chàng nên đến”, Cố Thanh Hy nói.

Nàng cố gắng hất tay hắn ra, sức Dạ Mặc Uyên rất lớn, như tường đồng tay sắt, mặc cho nàng hất thế nào cũng không được.

Cố Thanh Hy lạnh lùng nói: “Buông ta ra”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1007


Chương 1007

“Đi với ta”.

Dạ Mặc Uyên cũng chẳng quan tâm nàng có đồng ý hay không, chỉ túm lấy nàng kéo đi.

“Dạ Mặc Uyên, ta bảo chàng buông ra, chàng có nghe hiểu tiếng người không?”

“Gả chồng theo chồng, nàng là phu nhân của bản vương, bản vương bảo nàng đi thì nàng phải đi”.

“Chàng có bệnh à? Có bệnh thì mau đi chữa đi! Trước khi thành hôn chúng ta đã có thỏa thuận, chỉ là phu thê trên danh nghĩa, ta muốn làm gì cũng không cần chàng đồng ý”.

“Vậy sao bản vương nhớ chúng ta là danh chính ngôn thuận nhỉ”.

Thái độ Dạ Mặc Uyên rất kiên định, không cho phép nàng phản kháng, Cố Thanh Hy bị kéo đi khá xa.

Trong cơn giận, nàng b*n r* ám khí.

Dạ Mặc Uyên lạnh lùng nhìn, nghiêng người tránh né, đồng thời Cố Thanh Hy lại tung ra một nắm phấn độc.

Hắn đã biết Cố Thanh Hy rất giỏi về ám khí và phấn độc, trong lúc né ám khí thì đã nín thở rồi.

Hai lần tấn công thất bại, Cố Thanh Hy tháo trâm cài trên đầu xuống, đặt lên cổ mình: “Dạ Mặc Uyên, nếu chàng không thả, ta chết trước mặt chàng”.

Lấy cái chết để ép buộc quả nhiên khiến Dạ Mặc Uyên dừng lại.

Dạ Mặc Uyên nghiến răng nghiến lợi nói: “Cố Thanh Hy, nàng đến Đan Hồi cốc tham gia đại hội luyện đan là vì cái gì? Nàng vào cấm địa để làm chi?”

Có thứ gì đáng giá hơn mạng của nàng!

Trận pháp này trông như pháp trận bảo vệ kho tàng nhưng bên trong ẩn chứa sát khí lượn lờ, chỉ đứng ở đây thôi đã khiến hắn cảm thấy sợ hãi từ sâu trong linh hồn, trận pháp như vậy có thể là trận pháp bảo vệ kho tàng bình thường được sao?

E là nó còn lợi hại hơn sát trận ở sơn trang Thu Phong của hắn gấp trăm lần.

Cố Thanh Hy xoa cổ tay bị siết đau, buồn bực nói: “Đến đây thì có thể tìm gì chứ, dĩ nhiên là thuật luyện đan cao cấp hơn rồi”.

Dạ Mặc Uyên bị chọc tức tới bật cười.

Đây không phải ngày đầu tiên hắn quen Cố Thanh Hy.

Tính cách nàng thế nào, hắn còn không biết sao.

“Nếu nàng chỉ muốn tìm thuật luyện đan thì tại sao không đi con đường bình thường”.

“Đường bình thường chẳng thú vị gì cả, biết đâu nơi này có thuật luyện đan lợi hại hơn”.

Cố Thanh Hy đánh trống lảng, trầm giọng nói: “Dạ Mặc Uyên, cấm địa không phải là nơi chàng nên đến, chàng mau đi khỏi đây, chàng cũng bớt quan tâm việc của ta”.

“Nàng đùa ta à, vương phi của bản vương lại kêu bản vương đừng quan tâm. Nói đi, nàng muốn tìm gì, ta lên đó tìm giúp nàng”.

Dạ Mặc Uyên biết nàng rất cố chấp, cũng biết nếu ép buộc đưa Cố Thanh Hy ra khỏi đây, nàng sẽ thà chết chứ không khuất phục nghe lời, nên hắn chỉ có thể nhường một bước.

“Hôm nay chàng nhất quyết theo ta phải không?”

Cố Thanh Hy lộ ra vẻ không vui, nàng đã nói hết lời rồi mà hắn lại vẫn ương bướng không chịu đi, nàng cũng không còn cách nào khác.

Nhưng trận pháp này thì nàng lại không xông vào được.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1008


Chương 1008

Cố Thanh Hy sử dụng ám chiêu, giương đông kích tây dời sự chú ý của Dạ Mặc Uyên, nhân lúc hắn không để ý, mũi chân nhẹ nhàng nhún một cái, nương theo xích sắt để nhảy lên.

“Cạch…”

Không biết chân Cố Thanh Hy đã bị tên đáng giết ngàn lần nào nắm chặt mà cả người ngã xuống, suýt té lộn cổ rồi.

“Dạ Mặc Uyên, chàng chưa chịu thôi nữa à?”

Tay phải Cố Thanh Hy chống xuống đất, ngồi bật dậy quát lên với người trước mặt.

Đợi sau khi nhìn kỹ lại thì trước mặt không phải là Dạ Mặc Uyên mà là Tư Mạc Phi đang lộ ra vẻ mặt vô tội.

Nàng nhìn Dạ Mặc Uyên rồi lại nhìn Tư Mạc Phi nói: “Hai người cấu kết nhau trêu ta à?”

“Tiểu tỷ tỷ nói gì thế, sao A Mạc có thể hợp tác với hắn để trêu tỷ được, A Mạc chỉ muốn lên trên xem trận pháp với tỷ thôi”.

Ngón tay thon dài của Tư Mạc Phi chỉ về phía chín sợi dây xích cực lớn trên cao, nở nụ cười sáng lạn nhìn l*n đ*nh đầu.

Không lâu sau, nụ cười trên mặt ma chủ có thêm tia hoang mang, hắn ta nhìn chằm chằm núi Kiếm Hình trên đỉnh đầu, rồi ánh mắt dần trầm trọng.

“Tiểu tỷ tỷ à, đây không phải là bảo trận gì mà là sát trận nguy hiểm hàng đầu, nếu ta không đoán lầm, hẳn là trận lớn lồng trận nhỏ, dùng bảo trận làm mồi nhử, bao bọc hung trận tuyệt thế bên trong”.

Cố Thanh Hy trợn trắng mắt. Nàng cũng có chút thành tựu trên phương diện pháp trận này. Nàng không phải chưa từng hoài nghi qua lời của Tư Mạc Phi.

Nhưng nàng cũng không còn sự lựa chọn nào khác, dù khó khăn đến đâu cũng phải xông pha vào.

“Nếu ngươi sợ thì mau rời khỏi đi, đừng mỗi lần ta tới đâu đều bám theo đến đó”.

“A Mạc nay đã là người của tiểu tỷ tỷ, tỷ đi đâu ta đương nhiên sẽ theo đó rồi”, gương mặt Ma chủ thoáng chốc đỏ bừng, có chút ngượng ngùng.

Lời nói thẳng thừng và biểu cảm này của hắn đã thành công chọc tức Dạ Mặc Uyên. Dạ Mặc Uyên nắm chặt lấy tay trái của Cố Thanh Hy kéo nàng tới bên cạnh mình, cảnh cáo:

“Tư Mạc Phi, nàng ấy là người phụ nữ của bản vương, nếu ngươi còn dám nói thêm một câu, bản vương sẽ san bằng núi Vọng Hồn của ngươi”.

Thân hình Ma chủ vừa loé lên đã túm lấy cánh tay còn lại của Cố Thanh Hy, dương mặt nói đầy khiêu khích: “Trước khi ngươi kịp quét sạch Ma tộc của bản toạ, có tin bản toạ đã giẫm nát Dạ vương phủ của ngươi rồi hay không”.

Hai người mỗi kẻ giữ một bên, Dạ Mặc Uyên bị kẹp ở giữa, cánh tay bị kéo căng tới mức có chút đau.

Nàng giận dữ hất tay họ ra bất mãn nói: “Hai người muốn ngũ mã phanh thây ta sao? Hoặc là cùng nhau cút khỏi cấm địa, hoặc là ta sẽ chết trước mặt các người”.

“A Hi…”

“Tiểu tỷ tỷ…”

Cố Thanh Hy kề trâm cài tóc trước cổ họng, nói từng câu từng chữ: “Sức kiên nhẫn của ta có hạn, hôm nay ta nhất định phải xông vào trận pháp này, kẻ nào dám ngăn cản ta liền chết trước mặt hắn, đừng tưởng rằng ta chỉ đang đùa cợt”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1009


Chương 1009

Dạ Mặc Uyên cùng Tư Mạc Phi liếc mắt nhìn nhau, ai cũng nhìn ra được sự ghê tởm trong mắt đối phương.

Hai người đồng thanh nói: “Nếu nàng/ tỷ nhất quyết muốn đi vào cũng được, ta đi cùng nàng/ tỷ”.

Cố Thanh Hy buông xuống trâm cài trong tay, mượn xích sắt mà tiến lên, miệng lạnh lùng phun ra một câu: “Kêu hai người đi thì các người không đi, nếu bỏ mạng tại đây chớ trách móc ta”.

“Yên tâm, sẽ không vu vạ nàng/tỷ đâu”.

Hai bóng dáng một tím một đỏ loé lên, một trái một phải hiểu ngầm bảo vệ sát bên Cố Thanh Hy, cảnh giác quan sát những thay đổi xung quanh.

Mấy người Cố Thanh Hy vừa lên trước, Bạch Cẩm và Hoa Khởi La vậy mà xuất hiện.

Hoa Khởi La kinh ngạc thốt ra tiếng, chỉ vào ngọn núi hùng vĩ hình thanh kiếm với chín sợi xích sắt trên đỉnh đầu, lo lắng nói: “Bạch tỷ, Cố tỷ tỷ đã đi lên rồi, chúng ta cũng bám theo thôi”.

Bạch Cẩm hoàn toàn phớt lờ lời nói của Hoa Khởi La, thay vào đó không ngừng đánh giá ngọn núi hình kiếm trên đầu với nét mặt trầm trọng.

Quần áo của bọn họ có chút xộc xệch, trên trang phục trắng như tuyết còn dính một ít máu, đặc biệt là Hoa Khởi La, máu thấm ướt từ bả vai xuống dưới chân, cũng không biết sau khi tiến vào cấm địa đã gặp phải mối nguy gì mới khiến hai cao thủ cái thế như họ bị thương nghiêm trọng như vậy.

“Bạch tỷ tỷ, tỷ đang nghĩ gì vậy, chúng ta mau chóng đuổi theo đi, nếu còn chần chừ thì Cố tiểu thư sẽ đi xa mất”.

“Sợ rằng trận pháp này không đơn giản, với thực lực hiện tại của chúng ta đột phá không nổi”.

Hoa Khởi La tò mò ngước mắt nhìn lên tầng tầng lớp lớp phù văn quấn quanh chín sợi xích sắt bên trên rồi nghiêng đầu hỏi:

“Nhưng võ công và tu vi của Cố tiểu thư còn thấp hơn chúng ta không phải cũng đã đi lên trên rồi sao?”

“Tiểu Khởi Nhi, hãy nghe lời ta, muội rời khỏi đây trước, ta sẽ tự mình lên đó xem sao”.

“Ta không muốn, Bạch Cẩm tỷ tỷ, có phải tỷ lại muốn bỏ rơi ta nên mới cố ý lừa gạt ta phải không? Tuy rằng ta không am hiểu trận pháp nhưng ta cũng có thể mơ hồ nhìn ra được trận pháp này là một bảo trận, tỷ nhìn xem, linh khí bên trên rất dồi dào phải không?”

“Chính vì như vậy nên trận pháp này mới càng thêm phần đáng sợ, đan xen trong lớp linh khí mãnh liệt đó, muội không cảm nhận được một luồng sát khí kh*ng b* nào sao?”

“Muội chỉ cảm thấy tỷ lại định vứt bỏ ta một lần nữa thôi”.

“Ha ha ha….”

Đột nhiên một tràng cười trong vắt như tiếng chuông bạc vang lên từ bên cạnh, hai người ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy Tịch Tẩm- thiên hạ đệ nhất lâu đang đứng đó che miệng cười duyên dáng.

Hoa Khởi La cau mày hỏi: “Ngươi cười cái gì?”

Dáng người Tịch Tẩm thướt tha yêu kiều, lồi lõm tinh tế, mỗi một bước chân đều như đang cám dỗ con người ta phạm tội, gợi cảm đến mức không thể diễn tả thành lời.

Bất luận là nam hay nữ đều không kìm được mê mẩn trước nhan sắc của nàng ta.

Giọng nói của Tịch Tẩm trong trẻo như dòng suối mát len lỏi vào lòng người, nàng ta cười đáp: “Bạch tỷ tỷ của ngươi nói đúng đó, trận pháp này không đơn giản như mặt ngoài đâu, trẻ nhỏ không thể giỡn với lửa, nghe lời Bạch tỷ tỷ của ngươi, quay về chơi đùa với đống lụa khởi la đi”.

“Ta đã mười năm tuổi rồi, không còn là trẻ con nữa”.

“Đúng đúng đúng, ngươi không còn là trẻ con nữa, ngươi là một đoá hoa, một đoá ‘hoa khởi la’ nở rộ xinh đẹp”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1010


Chương 1010

“Hừ, thánh nữ tỷ tỷ nói rồi, thiếu nữ 18 tuổi như một bông hoa, ta cũng sắp bước sang tuổi mười tám rồi, không phải chính là một bông hoa rồi sao?”

“Cẩn thận, ngươi là một bông hoa vừa hé nụ, chớ để bị tàn lụi trong biển lửa này”.

Hoa Khởi La nũng nịu quay sang hỏi Bạch Cẩm: “Bạch tỷ tỷ, lời này của nàng ta có ý gì vậy, là đang mắng nhiếc ta sao?”

“Được rồi, muội trở về theo đường cũ đi, đợi chuyện ở đây giải quyết xong, ta sẽ trở lại tìm muội”.

“Nàng ta rõ ràng chỉ đang bắn tiếng hù dọa, sao tỷ còn tin lời của nàng ta làm gì”.

Bạch Cẩm đảo mắt liếc Hoa Khởi La, ra hiệu cho nàng ta ngậm miệng.

Lúc này, nàng ta mới ngước mắt lên, lần đầu nhìn thẳng vào Tịch Thấm, rồi mỉm cười nói: “Tịch cô nương, đa tạ đã chỉ dạy. Tuy nhiên… Tịch cô nương đã biết trận pháp này nguy hiểm, cớ sao lại tự tiện xông vào cấm địa? Và… vì sao lại muốn vào Tuyệt Sát Trận?”

“Chẳng phải Bạch Cẩm cô nương cũng tự tiện xông vào cấm địa, cũng muốn vào Tuyệt Sát Trận đó sao? Chúng ta có cùng một mục tiêu, nếu trước đó đã không có thâm thù đại hận, hà cớ gì tìm hiểu nguyên nhân, sao không liên thủ, cùng xông vào sát trận thượng cổ?”

“Ồ… Tịch cô nương có lòng tin ta sẽ cùng ngươi liên thủ à?”

Đôi mắt quyến rũ của Tịch Thấm liếc nhìn vết máu trên chiếc váy trắng như tuyết của nàng ta, ẩn ý trong đó không cần nói cũng biết.

Bạch Cẩm là người thông minh, sao lại không hiểu ý nàng ta cho được.

Nàng ta là khách của Đan Hồi cốc, lại không để ý đến quy củ trong cốc, tự tiện xông vào cấm địa, hơn nữa còn bị trọng thương ngay trong cấm địa, nhưng vẫn kiên trì nán lại, há có thể cam tâm rời đi.

Đôi mắt sâu thẳm của Bạch Cẩm cũng nhìn thẳng về phía Tịch Thấm, bả vai nàng ta đã thấm máu, chắc hẳn cũng đã bị thương.

Tuy đôi bên không hề biết mục đích thật sự của nhau, nhưng Bạch Cẩm và Tịch Thấm vẫn nở nụ cười, coi như đã thống nhất hợp tác.

Hoa Khởi La nhăn mặt nói: “Còn ta thì phải làm sao bây giờ? Ta kiên quyết không đi đấy, các ngươi đừng nhằm vào ta!”

Tịch Thấm liếc nhìn lối vào, giọng thấp xuống vài phần: “Nếu như ta không đoán sai thì Thiên Phần tộc hẳn cũng đã tự tiện xông vào cấm địa”. Tải ápp Һσlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Bạch Cẩm tiếp lời: “Có thể Ngọc tộc cũng đã đến”.

Tịch Thấm cười cười: “Còn có thiếu cốc chủ Nạp Lan của Đan Hồi cốc. Ta thấy hắn rất để ý đến Cố cô nương, vì Cố cô nương, rất có thể hắn sẽ làm trái Cốc quy mà xông vào cấm địa”.

“Nếu Nạp Lan Lăng Nhược xông vào đây, chắc chắn Đan Hồi cốc sẽ không yên tâm để hắn ta đi một mình, đến lúc đó, những lão quái vật trong cốc cũng sẽ xông vào. Hơn nữa… có nhiều người tự tiện xông vào cấm địa như vậy, chẳng lẽ người của Đan Hồi cốc lại không biết?”

Hoa Khởi La nhìn bên này, rồi lại nhìn bên kia, kế đó, nàng ta chỉ vào chính mình: “Nếu đã có nhiều người xông vào cấm địa như vậy, thêm một cái cũng chẳng sao, Bạch tỷ tỷ, tỷ cho ta đi cùng với”.

“Tiến lên quá nguy hiểm, như vầy đi, trước tiên, muội tìm một chỗ ẩn nấp, chờ chúng ta ra thì cùng nhau rời đi, nhớ kỹ, mặc kệ có xảy ra chuyện gì, muội cũng không được xông vào đó”.

“Được rồi…”

“Còn nữa, bất kể có bao nhiêu lộ nhân mã, và dù bọn họ có xảy ra tranh chấp thế nào thì muội cũng không được phép nhúng tay vào”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1011


Chương 1011

“Được rồi… Dù sao thì miễn là bọn họ không tổn thương tỷ và Cố tỷ tỷ, ta cũng chẳng rảnh rỗi đi gây chuyện với bọn họ”.

Một ý nghĩ vụt qua trong đầu Tịch Thấm, nàng ta bất giác nói: “Có vẻ như quan hệ giữa Khởi La muội muội và Cố cô nương không tầm thường”.

“Đương nhiên rồi, nếu ngươi dám đụng đến Cố tỷ tỷ của ta, cẩn thận ta không khách sáo đâu”, nàng giơ nắm đấm bé nhỏ lên, nhe răng trợn mắt với Tịch Thấm.

“Không biết Khởi La muội muội và Cố cô nương có quan hệ thế nào? Ta cảm thấy rất hiếu kỳ, xưa nay Băng tộc không tranh quyền thế, không hỏi thế sự, sao ngươi lại quen biết Cố cô nương?”

“Hừ, ta không nói cho ngươi biết đâu, nói gì thì nói, nếu ngươi dám tổn thương Cố tỷ tỷ của ta, toàn bộ Băng tộc sẽ không bỏ qua cho ngươi”.

Bạch Cẩm hất mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, nở một nụ cười thản nhiên mà hào phóng, lại không kém phần đoan trang, cao quý.

“Có vẻ như Tịch cô nương rất hứng thú với Cố cô nương. Không biết hai vị có mối quan hệ như thế nào?”

“Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu không có quan hệ với bất kỳ ai, nhưng với ai cũng có quan hệ. Đi thôi, em gái Bạch Cẩm, nếu ngươi không đi thì e rằng bảo bối trong đó sẽ bị người ta cướp sạch mất”.

“Đi thôi!”

Sau khi dặn dò Khởi La, một trắng, một đỏ, hai bóng dáng xinh đẹp lập tức bay vọt lên.

Sau khi các nàng đi không lâu, Ôn Thiếu Nghi cùng các trưởng lão Thiên Phần tộc, và Nạp Lang Lăng Nhược lần lượt tiến đến, bọn họ cẩn thận đánh giá trận pháp, rồi cũng đi lên.

Hoa Khởi La ẩn mình trong bóng tối không khỏi nhíu mày.

Đám người này lên đó làm gì?

Chẳng lẽ bên trong thật sự có bảo bối gì à?

Nàng ta không cam tâm một mình ở lại đây, đôi mắt to tròn đảo một vòng, rồi cũng trèo lên theo.

Mới leo lên không bao lâu, Hoa Khởi La đã trợn tròn mắt.

Đây là tình huống gì? Phía trước có vô số xích sắt với đủ loại kích cỡ đan xen chằng chịt, mỗi một sợi xích sắt đều tỏa ra từng luồng khí đen.

Vốn dĩ nàng ta định trực tiếp xông lên, nhưng nhớ đến ánh mắt nghiêm túc của Bạch Cẩm, ngẫm lại vẫn nên thận trọng một chút.

Tay phải khẽ đảo, một dải lụa màu sắc sặc sỡ lao ra.

Tơ lụa đụng phải khí đen liền bị ăn mòn, đến cặn cũng không còn, hơn nữa tốc độ còn nhanh đến cực hạn.

Hoa Khởi La vỗ mạnh lên b* ng*c của mình.

May thật, may mà vừa nãy nàng ta không trực tiếp xông vào.

Không ngờ khí đen này lại có độc tính mạnh như vậy.

Ngước nhìn không thấy đích đến, cúi xuống lại thấy chín sợi xích sắt bên dưới chẳng biết từ lúc nào đã nhiễm khí đen.

Hoa Khởi La muốn lên không được, muốn xuống cũng không xong, cuối cùng bị kẹt lại ở giữa.

“Tiêu rồi tiêu rồi, làm sao bây giờ? Chẳng lẽ mình sẽ mãi mắc kẹt ở trong này? Không được, khói đen vẫn đang khuếch tán, nếu không mau chóng rời khỏi nơi này, chắc chắn mạng nhỏ của mình cũng hết ở đây!”

Mãi đến lúc này, Hoa Khởi La mới hiểu được vì sao Bạch tỷ tỷ lại cẩn thận như vậy.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1012


Chương 1012

“Bên trên hay là bên dưới, có người không, cứu ta với, này…”

Nàng ta không muốn la hét như vậy nhưng nàng ta lại càng không muốn chết, vì thế chỉ có thể liều mạng hô to cầu cứu, cũng không biết người bên trên có nghe thấy tiếng cầu cứu của nàng ta hay không nữa, đợi lâu vậy rồi mà chẳng có ai xuống cứu nàng ta, lại càng không có kẻ nào từ bên dưới đi lên.

Khói đen không ngừng khuếch tán với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, Hoa Khởi La vô cùng lo lắng.

“Có người không, mau cứu ta, ta sắp bị ăn mòn thành cặn bã rồi, Cố tỷ tỷ… Bạch tỷ tỷ…”

Nàng ta hét lớn như vậy, Cố tỷ tỷ và Bạch tỷ tỷ không thể nào không nghe thấy, các nàng ở bên trên gặp phải chuyện gì nguy hiểm rồi sao?

Nghĩ đến đây, Hoa Khởi La lại không lo cho an toàn của mình nữa, cố gắng nghĩ đủ mọi cách leo lên xem thử.

Nàng ta khẽ cắn môi, muốn dùng thuật khinh công linh hoạt nhanh nhẹn xuyên qua những xích sắt chằng chịt này, sau khi thử mấy lần thì buồn bực giậm chân: “Tức chết ta rồi, gần đây ăn nhiều béo lên quá, ngang dọc gì cũng không lọt, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…”

Nàng ta buồn bực vò đầu, hô to với tâm trạng sụp đổ: “Chỉ cần người nào có thể mang ta đi lên, hoặc là xuống dưới, ta sẽ gả cho người đó”.

“Tiểu nha đầu, dù là ai, ngươi cũng gả sao?”

“Gả gả gả, cho dù gả cho heo, gả cho chó, ta cũng đồng ý”.

Hoa Khởi La lộ vẻ vui mừng, lập tức thấy một bóng người xuyên qua khe hở của xích sắt chằng chịt mà bay đến như làn gió mát.

Khe hở rất nhỏ, đan xen phức tạp nhưng người đến lại không chút tổn thương, luôn có thể tránh né hoàn mỹ, đi đến trước mặt nàng ta.

Vẻ mặt vui mừng của Hoa Khởi La dần dần siết lại, mếu máo nói: “Hả… là một ông già, còn là một ông già gần sáu mươi tuổi”.

Thất trưởng lão với mái tóc bạc trắng, làn da nhăn nheo, còn để chòm râu trắng như tuyết, nhưng ánh mắt sáng ngời có hồn, cơ thể cường tráng, nhìn thế nào cũng không giống một ông già.

“Tiểu nha đầu, đừng nhìn ta tóc bạc, thực tế tuổi tác của ta nhỏ hơn ngươi tưởng tượng nhiều”.

“Thôi đi, có quỷ mới tin, muốn làm ông nội của ta, ta còn chê già ấy”.

“Tiểu nha đầu bề ngoài rất đẹp, chỉ là miệng lưỡi sắc bén, nói lời không xuôi tai chút nào”.

Trông thấy Thất trưởng lão sắp rời đi, Hoa Khởi La lập tức đi lên, ôm chặt đùi ông ta, ấm ức nói: “Ngươi đừng bỏ lại ta một mình ở nơi này, ta sẽ mất mạng”.

“Không phải ngươi nói ta muốn làm gia gia ngươi, ngươi còn chê già sao?”

“Gia gia… không… phu quân, sau này ngươi chính là phu quân của ta…”

“Bịch…”

Thất trưởng lão bị dọa sợ suýt rớt xuống, nếu không có Hoa Khởi La ôm chặt đùi mình, chỉ sợ ông ta sớm đã mất mạng ở nơi này rồi.

Ông ta hất hất, lại không thể nào hất Hoa Khởi La ra.

“Tiểu nha đầu, tuổi tác chúng ta chênh lệch quá lớn, ngươi gọi ta là phu quân, chẳng phải muốn dọa chết ta sao?”

Hoa Khởi La cười ngọt ngào: “Tướng công”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1013


Chương 1013

“Thôi thôi thôi, tướng công cái gì chứ! Đừng gọi linh tinh, ta vẫn còn tấm thân đồng tử đấy”.

“Quan nhân”.

Thất trưởng lão đen mặt.

“Nữ nhân đều phiền phức, ta không có ý định cưới thê tử, ngươi cũng đừng ỷ lại vào ta”.

“Ôi, dọa ta giật mình, ngươi không cưới thê tử thì càng tốt, ta cũng không muốn gả cho một ông già đâu, truyền ra ngoài rồi thanh danh của ta sẽ rất tệ”.

“Ngươi cứ ôm chặt đùi ta làm gì?”

“Gia gia, ngươi mang ta lên đi mà”.

“Thôi thôi thôi, gia gia gì chứ, ta mới nói rồi, ta vẫn còn tấm thân đồng tử, đừng gọi ta già như vậy”.

“Đại bá”.

“Khó nghe”.

“Đại thúc”.

“Còn khó nghe hơn”.

“Cha…”

Bịch…

Thất trưởng lão lại suýt thì ngã chổng vó, mém bị khói đen ăn mòn.

Ông ta ngửa đầu nhìn Hoa Khởi La mỉm cười thuần khiết với ông ta, không hiểu vì sao vành mắt lại ẩm ướt.

Cha…

Cách gọi này…

Trái tim ông ta cũng trở nên mềm mại…

“Còn không mau buông tay, khói đen sắp tràn đến rồi, muốn để ta chôn cùng ngươi à”.

“Cảm ơn cha”.

Hoa Khởi La nắm chặt lấy cánh tay ông ta, chỉ sợ nửa đường ông ta quăng mình xuống.

“Cha, ta muốn đi lên, ngươi đừng xuống dưới đấy”.

“Nha đầu này, bị ngốc hả! Một xíu xiu khói đen mà ngươi cũng không đối phó được, lại còn muốn đi lên, ngươi biết bên trên là cái gì không? Chính là sát trận thượng cổ, ngay cả cao thủ cấp bảy cũng khó mà an toàn xông ra ngoài”.

“Cấp bảy cũng khó mà xông ra? Nhưng bây giờ chúng ta đang đi vào, chứ không phải ra ngoài nha”.

Nếu như không phải sắc mặt nàng ta hiện lên vẻ nghiêm túc và tò mò, Thất trưởng lão đã cho rằng nha đầu đang trêu đùa ông ta.

Ông ta đã mơ hồ lắm rồi, không ngờ nghĩa nữ mới nhận còn mơ hồ hơn ông ta.

Khói đen không ngừng thay đổi, dần dần tăng lên gấp bội, con đường dưới đáy đã bị lấp kín hoàn toàn, chỉ có cố gắng leo lên mới có chút cơ hội.

Thất trưởng lão vừa ôm nàng ta xuyên qua những xích sắt phù văn chằng chịt vừa nói: “Bây giờ, cho dù chúng ta muốn ra ngoài cũng không ra được”.

“Thế thì càng tốt, như vậy chúng ta có thể đi tìm Bạch tỷ tỷ và Cố tỷ tỷ rồi”.

“Nha đầu ngươi, cũng lạc quan quá rồi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1014


Chương 1014

“Phụ thân, con người ngươi tốt như vậy, sau này ta bảo Bạch tỷ tỷ và Cố tỷ tỷ cũng nhận ngươi làm nghĩa phụ, có thêm một người yêu thương mình, chắc chắn các tỷ ấy sẽ rất vui lòng”.

“Hở…”

Thất trưởng lão lại, lại, lại suýt bị khói đen ăn mòn.

Ông ta tức giận nói: “Ngươi cho rằng người nào cũng lạc quan, gặp ai cũng nhận cha như ngươi à”.

A Hy là tộc trưởng của bọn họ, nhận ông ta làm cha, thế chẳng phải muốn ông ta giảm thọ sao?

Ở giữa núi Kiếm Hình, ba người Cố Thanh Hy đứng trên một mỏm đá, nhìn xuống mọi thứ bên dưới bằng ánh mắt lo lắng.

Mỏm đá này thực chất là một vách đá nhô ra, vừa đủ chỗ cho ba người.

Vách đá phía trên rất trơn trượt, không chỉ không có điểm bám nào để dồn lực, đã vậy đâu đâu cũng bày đầy sát trận và huyễn trận, chỉ một bước đi sai, họ sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng.

Xuống bên dưới là từng vũng Huyết Hải, cũng chẳng có điểm bám nào hết.

Bên cạnh lại là tà trận khói đen đằng đằng sát khí.

Họ lần mò leo tới nơi này, trận pháp xuất hiện liên tục hết cái này đến cái khác, trận pháp nào cũng là đỉnh cao, vô cùng khó phá giải.

Ba người họ liên thủ lại mới gắng gượng đi được tới đây, dọc đường suýt mất mạng vài lần.

Có thể nói rằng, ngoại trừ tuyệt sát trên ở sơn trang Thu Phong ra, đây là trận pháp khó khăn nhất mà họ từng đụng độ.

Vả lại trận pháp ở nơi này “trận lồng trong trận”, lồng ghép vào nhau, nhiều pháp trận liên hoàn ập xuống, mức độ sát thương đâu phải là thứ mà tuyệt sát trận ở núi Thu Phong có thể bì được.

“Bây giờ làm sao đây, chúng ta vẫn phải tiếp tục leo lên sao?”

Đôi mắt quỷ dị của ma chủ hướng về phía Cố Thanh Hy.

Hắn ta từng nghĩ trận pháp này không đơn giản, nhưng không ngờ nó lại phức tạp đến mức ấy.

Cố Thanh Hy cắn răng đáp: “Lên chứ, đã đến tận đây rồi, tại sao không lên”.

Mặc dù đã dồn hết sức rồi mà mới đến được chỗ này, nàng cũng phải tiếp tục trèo lên.

Chưa tìm được chìa khóa hình ngôi sao, nàng sẽ không đi đâu hết.

“Trên đó cao quá, nhìn lên không thấy được kết thúc, lại không có điểm bám, với võ công của ba chúng ta, tạm thời chưa có cách nào lên đó được”.

Cao thủ cấp bảy còn chưa chắc đã lên được.

Huống hồ võ công của họ còn bị Cố Thanh Hy hút đi nhiều như thế.

Ánh mắt Cố Thanh Hy lóe lên, nàng lắc lắc Tiểu Cửu Nhi trên cổ tay: “Tỉnh dậy đi, cho ngươi một nhiệm vụ, mang theo dây thừng leo lên đó”.

Tiểu Cửu Nhi lắc lắc cái đầu, bởi vì đang ngủ say bỗng bị đánh thức nên nó phát ra vài tiếng xì xì với vẻ không vui.

Nó ngẩng đầu lên nhưng chỉ thấy vách đá trơn trượt, nhìn thế nào cũng không thấy điểm tận cùng, Tiểu Cửu Nhi rùng mình, kêu xì xì.

“Cao thế này á, ta bò lên kiểu gì được”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1015


Chương 1015

Cố Thanh Hy xách nó lên, ném nó vào vách đá: “Chẳng phải ngươi nói ngươi là vua của các loài rắn sao, nếu ngươi đã là vua của các loài rắn, chỉ một cách vách đá nhỏ xíu thế này, làm khó được ngươi chắc?”

“Gì mà vách đá nhỏ xíu, thứ này chẳng khác nào vách đá cheo leo vạn trượng đấy hiểu không? Còn nữa, bên cạnh có cái trận gì kia, trông có vẻ không tầm thường”.

“Ngươi có đi không?”, Cố Thanh Hy dứ dứ nắm đấm, giọng điệu tỏ vẻ cảnh cáo.

Tiểu Cửu Nhi nhăn nhó, biến lớn cơ thể với vẻ mặt không cam tâm tình nguyện lắm.

Từ một mét đến ba mét, mười mét, hai mươi mét, năm mươi mét rồi đến mức một trăm mét.

Thế nhưng, vẫn chưa thể chạm tới đỉnh.

Cố Thanh Hy và mấy người kia chậc lưỡi, một trăm mét vẫn chưa lên được sao?

Rốt cuộc vách đá này cao đến mức nào?

“Xì… đùng đùng đùng…”

Bởi vì vách đá quá trơn trượt, cơ thể của Tiểu Cửu Nhi trở nên quá to lớn, không thể nào đặt chân lên một vách đá nhỏ bé nhô ra, cơ thể bỗng chốc trượt xuống khá nhiều.

Cũng may Dạ Mặc Uyên và ma chủ đã dự đoán điều này từ trước nên hóa giải tà khí màu đen trên sợi xích sắt mới giúp Tiểu Cửu Nhi không mất mạng.

Tiểu Cửu Nhi va phải vách đá, đôi mắt to như chuông đồng lộ vẻ giận dữ.

Nó “phì” một tiếng rồi tiếp tục leo lên trên, chỉ chớp mắt đã lên được hơn mười mét, cái đuôi rắn khổng lồ gần như không thể thấy rõ nữa.

Cố Thanh Hy và mấy người kia thở phào một hơi.

Chỉ cần Tiểu Cửu Nhi leo lên rồi thả dây thừng xuống, tất lẽ dĩ nhiên là họ cũng có thể leo lên đó.

Hi vọng vừa mới dâng lên, họ đột nhiên nghe thấy tiếng rắn kêu rất thê thảm.

Ngay sau đó cơ thể mềm nhũn của Tiểu Cửu Nhi rơi xuống, toàn bộ thân thể dính phải một ngọn lửa lớn, không ít nơi trên người đã bị cháy sém.

Cố Thanh Hy muốn túm lấy nó, thế nhưng nó quá nặng nên không thể nào túm được, nàng cuống quýt kêu: “Tiểu Cửu Nhi, mau biến nhỏ lại, mau lên”.

Không biết Tiểu Cửu Nhi bị nướng cháy ngoài giòn trong mềm có nghe được lời nói của Cố Thanh Hy hay không, thế nhưng nó biến nhỏ đi đôi chút, dù vẫn dài hơn mười mét.

Dạ Mặc Uyên đành sử dụng nội lực để biến cơ thể nó nhỏ lại, bấy giờ mới có thể túm lấy nó trong tay.

“Xì xì xì…”

Tiểu Cửu Nhi đau khổ la lên oai oái.

“Sao lại bị cháy nghiêm trọng thế này?”, Cố Thanh Hy lấy thuốc trị bỏng bôi lên vết thương cho nó.

“Đau đau đau… đau chết ta mất”.

“Nhẫn nhịn đi, ai bảo ngươi ngốc như thế, một cái vách đá bé tẹo cũng không leo lên được”.

“Chủ nhân, cô không phải leo lên nên nói gì cũng được, nếu cô lợi hại như thế thì cô leo lên thử xem, cái vách đá đó… Ôi chao ôi, đau chết ta mất, chủ nhân, cô cố tình bắt nạt loài rắn phải không?”

Tiểu Cửu Nhi la lên oai oái, cũng không biết nó có đau thật hay không.

Cố Thanh Hy nghẹn lời, nàng ra tay rất nhẹ nhàng đấy chứ, có cần thiết phải kêu gào lớn tiếng vậy không?

“Nói thử xem, bên trên có gì?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1016


Chương 1016

Tiểu Cửu Nhi vẫn còn thấy khiếp hãi, liên tục chậc lưỡi.

“Chủ nhân, phía trước không thể đi được đâu, nguy hiểm lắm”.

“Có hỏa trận, hỏa đao, hỏa vân, có cả độc trận, kiến độc, rết độc, vân vân, hay nên nói cách khác, cứ mười mấy mét lại có một đại trận, đại trận lợi hại lắm, Tiểu Cửu Nhi suýt nữa bỏ mạng ở đó rồi”.

Cố Thanh Hy thuật lại những lời Tiểu Cửu Nhi nói cho họ nghe.

Sắc mặt Dạ Mặc Uyên có vẻ nghiêm trọng.

Nếu đúng như lời Tiểu Cửu Nhi nói thì không biết nơi đó bố trí bao nhiêu trận pháp to to nhỏ nhỏ.

Cứ cách mười mấy mét lại có một trận pháp, đã thế trận pháp này còn lợi hại hơn trận pháp trước đó, lại không có điểm bám, họ gần như không có khả năng xông lên đó.

Ma chủ thì tỏ ra ung dung hơn: “Dù sao chúng ta không lên đó thì thôi, cùng lắm là tìm lối đi xuống, nơi này cũng chẳng có gì thú vị. Tiểu tỷ tỷ, nếu tỷ muốn chơi trò gì đó k*ch th*ch, ta dẫn tỷ tới nơi khác”.

Cố Thanh Hy trợn mắt khinh thường.

Hắn ta nghĩ nàng ăn no rửng mỡ, rảnh rỗi nên kiếm việc để làm sao?

Tìm k*ch th*ch gì chứ?

“Tiểu Cửu Nhi, ngươi có trông thấy một chiếc chìa khóa hình ngôi sao ở trên đó không”.

Ma chủ bỗng dưng bừng tỉnh: “Quả nhiên tỷ đến đây để tìm chiếc chìa khóa hình ngôi sao thứ hai”.

Dạ Mặc Uyên khẽ nhíu mày: “Chìa khóa hình ngôi sao?”

“Thứ này ngươi không biết đúng không, đây là bí mật giữa ta và tiểu tỷ tỷ”.

“Chìa khóa hình ngôi sao có tổng cộng ba chiếc đúng không?”

Cố Thanh Hy giật mình: “Sao chàng biết có ba chiếc chìa khóa hình ngôi sao?”

“Từng đọc trong một cuốn sách cổ, nghe nói có thể mở được kho báu nào đó, nhưng rốt cuộc là kho báu gì thì không thấy ghi chép”.

“Thế chàng có biết chiếc chìa khóa thứ hai nằm ở chỗ nào của nơi này không?”

Dạ Mặc Uyên nhướn mày: “Tại sao ta phải nói với nàng?”

“Thôi vậy, chàng không nói thì thôi. Tiểu Cửu Nhi, ngươi lên đó thêm lần nữa xem thử, có điểm bám nào không, ta vẫn phải tiếp tục tiến lên”.

“Chủ nhân, càng lên trên cao thì vách đá càng trơn trượt, không có điểm bám nào hết, à… không phải, vách đá lồi ra có tính là điểm bám không nhỉ, chỉ có thể chứa được một người, đồng thời khinh công nhất định phải tốt”.

“Tất nhiên là được tính, đưa ta lên đó đi”.

“Thế bọn ta thì sao, bọn ta phải làm thế nào?”

“Các ngươi muốn lên đâu thì lên”.

Cố Thanh Hy nói rồi lập tức yêu cầu Tiểu Cửu Nhi đưa nàng lên trên.

Dạ Mặc Uyên xách Tiểu Cửu Nhi lên và uy h**p: “Nếu hôm nay ngươi chỉ đưa một mình nàng ấy lên đó, vậy thì sau này ngươi đừng hòng ăn được miếng thịt nào trong phủ Dạ Vương nữa”.

Tiểu Cửu Nhi run rẩy.

Lời uy h**p này sao mà ác quá đi.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1017


Chương 1017

Nó không thể thiếu thịt được.

Ma chủ mỉm cười nhẹ bẫng như không: “Nếu ngươi không đưa ta đi, ngươi cũng đừng hòng ăn được miếng thịt nào của Ma tộc nữa”.

Tiểu Cửu Nhi lập tức đầu hàng.

Bất kể là phủ Dạ Vương hay Ma tộc, thức ăn của họ vẫn luôn ngon hơn những nơi khác rất nhiều.

Tiểu Cửu Nhi làm nũng: “Chủ nhân, ta có thể đưa hai người họ đi cùng không?”

“Không thể”.

“Ôi chao, Tiểu Cửu Nhi bị lửa đốt đau quá đi mất, chẳng có tí sức lực nào luôn, hay là chủ nhân tự nghĩ cách lên đó đi”.

Cố Thanh Hy chỉ hận không thể hầm luôn con rắn mê ăn bỏ bạn này luôn.

Thứ quái gì đây!

“Nếu ngươi không nhanh chóng đưa ta lên đó, có tin ta quăng ngươi đi ngay bây giờ không”.

“Được rồi mà rồi mà, bây giờ ta sẽ đưa cô lên đó”.

Tiểu Cửu Nhi lập tức biến thân thành rắn khổng lồ, không chỉ cõng Cố Thanh Hy lên mà còn cõng thêm cả Dạ Mặc Uyên và ma chủ.

Bên trên quá nguy hiểm, trận pháp tung bay khắp nơi, chỉ thoáng không chú ý là có thể bỏ mạng ở nơi này.

Tiểu Cửu Nhi vung đuôi lên, hất Cố Thanh Hy và những người kia vào trong chiếc gai gỗ.

Ba người này sở hữu khinh công thượng thừa, cho dù chiếc gai gỗ nhỏ đến mức nào, khoảng cách xa đến mức nào, họ cũng có thể đứng vào bên trong một cách hoàn hảo.

Cơ thể Tiểu Cửu Nhi liên tục thu nhỏ, sau cùng ngoan ngoãn quấn lên cổ tay Cố Thanh Hy.

Chỉ sợ gặp phải nguy hiểm gì đó.

Ngay khi Cố Thanh Hy và hai người kia đứng vững, đột nhiên có cơn gió lớn thổi tới, cùng với vô số lưỡi dao sắc bén.

Dạ Mặc Uyên và ma chủ ra tay cùng lúc, dùng nội lực để hình thành một lớp bảo vệ, bảo vệ Cố Thanh Hy.

Lưỡi dao nhọn không biết được làm được nguyên liệu gì mà vô cùng sắc bén, hàng ngàn hàng vạn lưỡi dao ngưng tụ với nhau, uy lực không hề nhỏ, loáng thoáng thấy khả năng có thể xuyên qua hàng bảo vệ.

Ma chủ chửi rủa một tiếng: “Đệt, đây là trận pháp lưỡi đao, uy lực mạnh như thế này sao”.

Tiểu Cửu Nhi rụt cổ lại, hắn ta nói đến mức này rồi, bên trên rất nguy hiểm, là chủ nhân cứ đòi lên trên đấy chứ.

Dạ Mặc Uyên phì cười: “Nếu ngươi thấy không ổn thì cút cho sớm sớm đi”.

“Ai dám nói bổn tọa không ổn”.

Không biết có phải bị k*ch th*ch hay không, ma chủ vung tay phải lên, phát động toàn bộ nội lực, sau đó ngón tay hắn ta nhúc nhích, từng bông hoa Mạn Đà La kiều diễm nở rộ, biến thành một cái đầu lâu, cắn những lưỡi dao răng rắc.

Lưỡi dao nhọn vô cùng rắn chắc, không ít chiếc răng nhọn của đầu lâu bị gãy.

Lưỡi dao bị gặm mất khá nhiều, trên mặt Cố Thanh Hy không hề cảm thấy vui vẻ, ngược lại còn trầm trọng hơn.

Lưỡi dao lao đến như dời non lấp biển, dường như không có điểm dừng, cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì họ cũng sức cùng lực kiệt.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1018


Chương 1018

Bên dưới lại có vài bóng người nhanh chóng bò lên, chạy tới chiếc gai gỗ.

Cố Thanh Hy cúi đầu nhìn thử, hóa ra người của Thiên Phần tộc đang leo lên chứ chẳng phải ai khác.

Đôi môi đỏ thắm của nàng nhếch lên một nụ cười.

Nàng ngưng tụ nội lực trong lòng bàn tay, đột nhiên mở miệng hô to: “Long châu, thế mà có long châu! A Mạc, mau phá trận pháp lưỡi đao, đừng để cho người khác cướp mất long châu!”

“Trong trận pháp lưỡi đao có long châu?”

Sao hắn ta không nhìn thấy chứ?

Ma chủ vẫn còn đang ngờ vực.

Dạ Mặc Uyên nhìn thấy tính toán trong mắt Cố Thanh Hy, lập tức hiểu được điều gì.

Người Thiên Phần tộc nghe thấy hai chữ long châu thì động tác càng nhanh nhẹn hơn.

Hai trưởng lão kia mặc kệ mọi thứ mà nhào lên, muốn lao vào trận pháp lưỡi đao tìm Long châu.

Ôn Thiếu Nghi hét toáng: “Cẩn thận có bẫy”.

Hắn ta chưa dứt lời, hai vị trưởng lão đã nhào tới, Ôn Thiếu Nghi có muốn ngăn cũng không kịp.

Gần như là đồng thời, Cố Thanh Hy và Dạ Mặc Uyên đều thu hồi nội lực, dẫn trận pháp lưỡi đao về phía Thiên Phần tộc.

Sau khi thu hồi nội lực, Cố Thanh Hy lập tức túm lấy cổ áo ma chủ: “Ngươi ngốc à? Mau đi”.

Hừ hừ hừ…

Nếu không nhờ bọn họ chạy nhanh thì dao nhọn trên trận pháp lưỡi đao đã đâm cả đám thành vũng máu rồi.

Hai trưởng lão Thiên Phần tộc chưa kịp chạy vào trong trận pháp lưỡi đao là đã bị hàng ngàn dao nhọn chém chết.

Các trưởng lão khác của Thiên Phần tộc trợn mắt gào lên: “Đám cắc ké, các ngươi dám gài bẫy giết trưởng lão Thiên Phần tộc, Thiên Phần tộc sẽ không tha cho các ngươi”.

Mấy người Cố Thanh Hy vừa liên tục nương theo gai nhọn để leo lên, đồng thời cố gắng tránh né dư âm của trận lưỡi đao.

Họ còn dành ra chút thời gian cười nhạo: “Thay vì ở đây đe dọa chúng ta, chẳng bằng nghĩ cách phá trận pháp lưỡi đao này đi thì hơn”.

Trưởng lão Thiên Phần tộc tức đến mức nổ phổi nhưng lại không có cách nào khác, chỉ có thể hợp sức đối phó với trận pháp lưỡi đao, mắt nhìn chòng chọc bóng lưng rời đi của họ, hận đến ngứa răng.

Ma chủ nói: “Tiểu tỷ tỷ muốn khai đao với Thiên Phần tộc sao?”

“Sao nào? Ngươi có ý kiến gì? Hay là ngươi không nỡ? Nếu ngươi không nỡ thì qua giúp đi, cũng đâu phải ta không cho ngươi đi”.

“Sao có thể chứ? Kẻ thù của tiểu tỷ tỷ là kẻ thù của A Mạc ta”.

Dạ Mặc Uyên nói: “Phía trước có một hang động, ta vào trước xem sao”.

Mọi người ngẩng đầu nhìn, cách đó không xa đúng là có một sơn động nhỏ, cửa vào tí hi.

Dạ Mặc Uyên đi vào trong, chẳng lâu sau, trong động vang lên tiếng gầm gừ của thú dữ và âm thanh đánh nhau, tiếng này lớn hơn tiếng kia, âm thanh đinh tai nhức óc.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1019


Chương 1019

Mùi máu tanh lan ra khắp vách đá, ngay cả trong gió cũng có mùi máu.

Cố Thanh Hy siết chặt nắm đấm, trong lòng căng thẳng.

“Bên trong sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

Ma chủ vuốt mái tóc đen của mình, thái độ lười nhác như thể không để tâm đến cuộc ẩu đả bên trong.

Nghe Cố Thanh Hy hỏi thế, hắn ta cũng hờ hững đáp: “Chẳng phải hắn luôn cho rằng mình lợi hại sao? Chỉ là giết vài con thú dữ thôi, lẽ nào không đối phó nổi?”

Cố Thanh Hy trợn mắt nhìn hắn ta.

Đó mà chỉ là vài con thôi sao?

Rõ ràng là hàng trăm hàng ngàn?

Không nhìn thấy vách núi đang rung chuyển sao?

Nếu chỉ có vài con, sao cả vách núi có thể rung lắc thế được?

“Ngươi vào xem rồi giúp đi”.

“Tốt nhất là hắn chết trong đó luôn đi, còn khuya ta mới giúp hắn”.

Cố Thanh Hy cạn lời, sải bước cẩn thận đi vào trong hang động.

“Ôi tiểu tỷ tỷ, đợi ta với, trong đó nguy hiểm lắm, ta mở đường cho tỷ”.

Cố Thanh Hy đi thẳng vào về phía trước, nàng cũng lười đáp lại hắn ta.

Trong hang động nhỏ hẹp, khắp nơi đều là thi thể động vật, mùi máu tanh khiến nàng buồn nôn.

Ma chủ ghét bỏ nói: “Ôi trời, toàn là tứ chi bị cụt thế, Dạ Mặc Uyên giết chóc mà không có nghệ thuật gì cả, nếu là ta thì thi cốt gì đó cũng biến mất luôn rồi, để tỷ của ta đỡ phải khó chịu khi nhìn”.

“Nhưng xong hết rồi!”

Chỉ biết nói, không biết làm, lúc nãy bảo hắn ta vào trong xem thử thì không chịu vào.

Cố Thanh Hy tiếp tục đi vào trong.

Những chỗ nàng đi qua gần như đều phải giẫm qua thi thể.

Cuối cùng, ma chủ không nhìn nổi nữa, ôm eo của Cố Thanh Hy, trực tiếp bay qua.

Khi họ dừng lại thì nhìn thấy người đàn ông cả người dính đầy máu phía trước.

Người đó không ai khác, chính là Dạ Mặc Uyên.

Chỉ là hai mắt Dạ Mặc Uyên đầy tơ máu, cơn giận ngút trời, đánh một chưởng về phía ma chủ.

“Buông phu nhân ta ra”.

Dạ Mặc Uyên lại đánh nhau với ma chủ.

Cố Thanh Hy xoa huyệt thái dương đang đau đớn, nàng cũng đã quen với phản ứng của hai người này rồi.

Nàng nhìn kỹ lại mọi thứ trong động.

Thi thể nằm dưới đất đa số là ma thú cấp một và hai, khó mà tưởng tượng, một mình Dạ Mặc Uyên đã giết nhiều ma thú như vậy bằng cách nào.

Lúc vừa bước vào động thì cứ cảm thấy rất hẹp nhưng bên trong lại như có động thiên khác, địa hình trở nên khá rộng rãi.

Trên vách đá có những lỗ nhỏ, mấy lỗ này đều thông với nhau.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1020


Chương 1020

Cố Thanh Hy dừng trước một vách đá.

Trên vách lại có một cánh cửa bằng đá, cánh cửa nặng khoảng vạn cân, không phải thứ mà sức người thường có thể dịch chuyển.

Mà trên cánh cửa đá có một vết lõm hình núi Kiếm Hình.

Cố Thanh Hy suy nghĩ, chợt lấy dao găm hình dạng núi Kiếm Hình ra.

Nàng lấy con dao găm này từ chỗ ông nội “nuôi” lúc còn ở sơn trang Thu Phong, khi ấy nàng chỉ nghĩ con dao găm này có hình dáng y hệt núi Kiếm Hình mà thôi.

Bây giờ xem kỹ thì có lẽ đây chính là chìa khóa cánh cửa đá.

Người Thiên Phần tộc đã đuổi kịp, mở miệng tức giận mắng: “Này, con ranh, ngươi dám giết hại trưởng lão Thiên Phần tộc, để mạng lại đây”.

Mấy vị trưởng lão Thiên Phần tộc vừa xuất hiện đã đánh ra liên hoàn sát chưởng.

Ánh mắt Cố Thanh Hy lạnh lẽo, không đợi Dạ Mặc Uyên và ma chủ ra tay, chính nàng đã ấn một cái nút nhô ra khác.

Cái nút vừa bị ấn xuống, cả sơn động rung động ầm ầm, rung mạnh đến mức mọi người đứng không vững.

Thoáng chốc, vô số quái vật giống người mà không phải người, giống quỷ mà không phải quỷ, giống thú mà không phải thú chạy ra từ trong những lỗ nhỏ lít nhít trải khắp vách đá sơn động.

Những quái vật này vừa xuất hiện đã lập tức nhào đến cắn những trưởng lão của Thiên Phần tộc, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Tất cả trưởng lão của Thiên Phần tộc đều giật nảy mình.

Đâu còn sức lực đối phó Cố Thanh Hy, họ thi nhau tập trung đối phó những quái vật này.

Cùng lúc đó, Ôn Thiếu Nghi, Tịch Thấm và Bạch Cẩm cũng đã chạy đến, đồng thời lọt vào vòng công kích của quái vật.

Đồng thời, Cố Thanh Hy đặt dao găm lên vách đá lõm xuống, gọi Dạ Mặc Uyên và ma chủ.

“Đi mau!”

Cửa đá mới mở ra, ba người đã ăn ý chui vào bên trong.

Ánh mắt ôn hòa của Ôn Thiếu Nghi lóe lên, dường như đã sớm đoán được Cố Thanh Hy có mưu đồ khác, hắn ta sử dụng một hư chiêu, hất vô số quái vật xung quanh ra, bất chấp nguy hiểm để tiến vào theo đám người Cố Thanh Hy.

Bịch…

Chỉ trong nháy mắt, cửa đá đóng lại, hoàn toàn mất đi liên hệ với bên ngoài.

Cố Thanh Hy và Ôn Thiếu Nghi nhìn nhau, ánh mắt lạnh đến độ khiến người ta hoảng hốt.

Ôn Thiếu Nghi cười nói: “Cố cô nương, hình như ngươi rất có ý kiến đối với Thiên Phần tộc chúng ta?”

“Ồ… Thiên Phần tộc các ngươi muốn đưa ta vào chỗ chết hết lần này đến lần khác, chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta nên mang ơn Thiên Phần tộc các ngươi sao?”

“Tiểu tỷ tỷ, có phải tỷ muốn giết hắn ta không? Nếu như tỷ muốn, bây giờ ta xử hắn ta cho tỷ”, ma chủ cười quyến rũ, quả thực phong nhã mê người.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 1021


Chương 1021

Dạ Mặc Uyên trầm giọng nói: “Có cái gì đó đang ở ngay bên cạnh”.

“Hồng hộc hồng hộc…”

Mọi người đều nghiêm túc quan sát.

Lúc này mới phát hiện, bọn họ đã đặt mình vào một nơi hư vô.

Lia mắt nhìn xung quanh nơi này, ngoài hư không đen như mực thì chẳng còn gì khác, có thể nói là tối tới mức giơ tay không thấy rõ năm ngón, như đặt mình vào trong vũ trụ mênh mông.

Nhưng mà, một nơi hư vô như vậy lại truyền ra tiếng hít thở như có như không, điều này khiến người ta cảm thấy kỳ lạ.

“Hình như nó đang lại gần chúng ta”, ma chủ nói.

“Hơi thở thật đáng sợ!”, Ôn Thiếu Nghi vô cùng hoảng hốt.

Hơi thở đáng sợ như vậy, cho dù là hắn ta ở thời điểm đỉnh phong thì cũng không phải là đối thủ.

Chẳng lẽ thứ đáng sợ này đã cấp bảy rồi?

Nghĩ đến khả năng này, mọi người đều chấn động.

“Là Hư Không Độc Giác Thú”, Ôn Thiếu Nghi hoảng sợ, muốn rời khỏi nhưng đã không kịp nữa rồi.

Dạ Mặc Uyên và ma chủ ăn ý bảo vệ Cố Thanh Hy ở sau lưng, ma chủ cảnh giác nhìn chằm chằm Hư Không Độc Giác Thú, Dạ Mặc Uyên thì tìm kiếm lối ra.

Cố Thanh Hy khẽ hỏi Tiểu Cửu Nhi.

“Hư Không Độc Giác Thú là cái gì?”

Vì sao nàng cảm thấy hơi thở này cực kỳ giống Ma Long cấp bảy trên núi Hồ Lô Huyết?

Quái thú này, sẽ không phải cũng là một con cấp bảy đấy chứ?

Đầu lưỡi Tiểu Cửu Nhi run lẩy bẩy, lần đầu tiên thấy nó lộ vẻ hoảng sợ như này: “Hư Không Độc Giác Thú sinh sống trong hư không, nơi chúng ta đang ở bây giờ chính là một vùng hư không, cho dù là người có võ công cao dường nào, chỉ cần ra tay trong này, võ công bọn họ sử dụng đều sẽ hóa thành hư vô, giống như một cục bông không có sức lực”.

“Cho nên, ý của ngươi là, nếu đánh nhau ở chỗ này, chúng ta sẽ rất thiệt thòi, bởi vì chúng ta chẳng khác nào mất hết võ công, mà nó vẫn còn đầy đủ võ công?”

“Không… không khác là bao”.

“Có thể nhìn ra nó là cấp mấy không?”

“Cấp… cấp bảy…”

Đồng tử Cố Thanh Hy co rụt lại, cuối cùng cũng biết vì sao ba tên không sợ trời, không sợ đất kia lại lộ vẻ nặng nề nghiêm trọng như vậy.

Nàng cố gắng mở to hai mắt, muốn nhìn rõ dáng vẻ Độc Giác Thú trước mặt.

Nhưng nơi này quá tối, nàng chỉ có thể loáng thoáng thấy phía trước có một bóng mờ mờ khổng lồ.

Bóng mờ kia giống như một con trâu đồ sộ, toàn thân mập mạp, trên đầu chỉ mọc ra một cái sừng, hàm răng sắc nhọn, trông vẻ còn sắc nhọn hơn răng sói vô số lần.

Lại nhìn bóng mờ này, cao chừng hơn mười mét, trước mặt Hư Không Độc Giác Thú, bọn họ nhỏ yếu giống như con sâu cái kiến.

Hư Không Độc Giác Thú di chuyển loạn xạ không quy luật, nếu như không phải nó đang nhắm mắt thì bọn họ gần như đều cho rằng Độc Giác Thú đã phát hiện ra mình.
 
Back
Top Bottom