Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 120: Chương 120


Cố Thanh Hy cười nói: “Hoàng thượng, không biết bức tranh bướm yêu hoa của ta có thể chen chân lên vị trí thứ nhất không?”
Dạ Hoàng nghẹn lại.
Đừng nói là một bức tranh, cho dù là hoa mẫu đơn thật ở trước mặt cũng không thể nào gọi tới nhiều bươm bướm như vậy.
Nếu cái này mà vẫn không thể đứng nhất thì đúng là chẳng thể nói nổi.
Nhưng… nếu đứng nhất thật thì chẳng phải là khiến chiến thật nở mày nở mặt sao?
Dạ Hoàng nhìn về phía sứ giả các quốc gia hỏi: “Các vị nghĩ trận thi vẽ này ai có thể đứng nhất đây?”
“Cái này… bức bách điểu triều phượng của Diệp Phong vẽ rất tinh tế tỉ mỉ, trông rất tự nhiên, mỗi một con chim đều hết sức sống động.

Tuy ở trong tranh, nhưng cũng như muốn giương cánh bay lên.

Hơn nữa, khí thế hào hùng của bức tranh ấy cũng không phải người bình thường có thể vẽ ra được”.

“Trái lại, bức tranh của Cố Tam tiểu thư chỉ là một đóa hoa mẫu đơn, nó quá đơn giản, nét vẽ cũng bình thường.

Song, một bức tranh bình thường như vậy lại có thể thu hút đến hàng ngàn bươm bướm, người ngoài là không thể làm được.

Theo ta thấy, hai người đều sàn sàn như nhau, thật sự khó mà lựa chọn”, sứ giả Sở quốc phân tích từng cái một.
Tuy ông ta rất muốn Kỳ Thánh có thể thắng, nhưng…
Từ trước đến nay, đại hội đấu văn vốn là công bằng.

Nếu cứ thiên vị Kỳ Thánh, e rằng sẽ thành trò cười cho thiên hạ.
“Dịch công tử, ngươi tài hoa hơn người, đọc đủ thứ kinh thư, ngươi cảm thấy ai hơn ai?”
Dịch Thần Phi tao nhã nói: “Mỗi người mỗi vẻ, cả hai đều sàn sàn như nhau”.

Dạ Hoàng hơi thất vọng, chỉ có thể lại nhìn về phía Thượng Quan Sở, hy vọng hắn ta chọn Diệp Phong: “Phu tử nghĩ sao?”
Thượng Quan Sở khẽ rũ mắt, nhàn nhạt nói: “Cái nhìn của ta giống như Dịch công tử”.
Các quan lại đều bàn tán sôi nổi, có người nói Cố Thanh Hy hay, có người lại bảo Diệp Phong hay hơn, thoáng chốc lập tức ồn ào túi bụi.
Cuối cùng chỉ có thể bỏ phiếu, vậy mà bỏ phiếu ra lại hòa nhau.
Dạ Hoàng bất đắc dĩ, chỉ có thể tuyên bố: “Ván này, Cố Tam tiểu thư và Diệp Phong đều thắng và đạt giải nhất”.
Trạch Vương nhìn bức hoa mẫu đơn kia nghĩ nát cả óc, lơ đãng nhìn thấy nghiên mực của Cố Thanh Hy, lại nhớ đến nàng ta rót mật ong vào nghiên, trong đầu hắn ta thoáng chốc hiện lên cái gì đó.
Trạch Vương la lên: “Đợi đã, Cố Thanh Hy kia hoàn toàn không phải là vẽ giỏi gì, nàng chỉ là trộn mật ong vào mực, bươm bướm bị mật ong thu hút mới kết bè kết đội bay tới”.
Lời nói của hắn ta khiến tất cả mọi người vỡ lẽ.
Thì ra là thế, bọn họ nói mà, chỉ là một đóa mẫu đơn nở rộ, sao có thể gọi tới nhiều bươm bướm như vậy, không ngờ là nàng ta đã ăn gian.
“Một khi đã thế, vậy ván này Cố Tam tiểu thư không thể đứng nhất rồi”, Dạ Hoàng vội nói.
“Hoàng thượng, Trạch Vương vu oan cho ta, một chút mật như thế thì sao có thể gọi tới nhiều bươm bướm vậy chứ? Hơn nữa, mật ong của ta đặt trên bàn, nhưng sao bướm vẫn không tới? Huống chi là bôi lên tranh”.
“A… cái này…”, hình như cũng hơi có lý.
“Bươm bướm bị mặt ngoài lẫn lộn mới bị hoa giả thu hút nên bay đến hút mật”.
Cố Thanh Hy buông thõng hai tay, có vẻ rất là vô tội: “Trạch Vương luôn miệng nói ta lợi dụng mật ong để ăn gian, vậy hay là ngài tới thử một chút, xem mực nước trộn mật ong có thể gọi tới bươm bướm hay không?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 121: Chương 121


“Đúng vậy, Trạch Vương, ngươi hãy thử xem sao, đại hội đấu văn không thể qua loa sơ sài được”, Dạ Hoàng lập tức hứng thú nói.

Cố Thanh Hy thầm rủa Dạ Hoàng trăm ngàn lần.

Đợi một lúc lâu, ngay cả một con bướm cũng không chịu đậu lại ngắm cảnh.

Trạch Vương không chịu nhận thua, lại đổ rất nhiều mật ong vào mực nước, vẽ lại một bức mẫu đơn.

Cố Thanh Hy thấy vậy, liền lùi lại, tránh xa Trạch Vương.

Diệp Phong cũng lùi lại phía sau cùng nàng.

Cố Thanh Hy nhướn mày.

Đang yên đang lành sao Diệp Phong cũng lùi lại?
Chẳng lẽ hắn ta đoán được điều gì?
“Hình như không có gì xảy ra mà?”, trong đám đông không biết ai lải nhải một câu.

“Đúng thế, biết bao nhiêu bươm bướm đậu trên bức tranh mẫu đơn của Cố Thanh Hy, tại sao trên bức tranh trăm loài hoa của Trạch Vương, lại không có đến một con bướm? Chẳng lẽ kỹ năng vẽ của Cố Thanh Hy giỏi như vậy?”
Dạ Hoàng sốt ruột, Trạch Vương càng sốt ruột.

Cô gái xấu xí đó lúc nào cũng sỉ nhục hắn ta, lần này bất luận thế nào cũng phải lấy lại thể diện.

Trạch Vương càng sốt ruột, nên càng đổ nhiều mật ong.

Bỗng nhiên, trong không khí hình nhưng truyền đến thứ gì đó.

Mọi người vui mừng: “Bươm bướm đến rồi, chắc chắn là bươm bướm đến”.

Trạch Vương thở nhẹ nhõm, yên lặng đợi bươm bướm bay đến thụ phấn trên bức tranh.

Nhưng dù thế nào hắn ta cũng không ngờ, không phải bươm bướm bay đến, mà là hàng trăm hàng ngàn con ong.

Bởi vì hắn ta cách cuộn tranh gần nhất, đàn ong liền bay đến chích phía đó.

Không biết Cố Thanh Hy nhảy đến từ lúc nào, lớn tiếng hô lên: “Ong đến rồi, mọi người mau chạy đi, nhiều ong quá”.

Nàng vừa hô lên, vừa hất cả bát mật ong lên người hắn ta, rồi co giò bỏ chạy.

Mật ong vừa được hất ra, tất cả đàn ong dường như tìm thấy chỗ trút hận, ào ào chích về phía Trạch Vương, hắn ta đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“A… bản vương đau chết mất, cút đi, cút đi”.

Trạch Vương không còn vẻ nho nhã lịch sự thường ngày, không màng hình tượng lăn lộn dưới đất, miệng hét lớn: “Cứu ta, mau cứu ta”.

Người gần với Trạch Vương cũng bị ong chích, mọi người chen chúc đua nhau tránh Trạch Vương thật xa.

Các thị vệ không thể không đuổi đàn ong đi, nhưng nhiều ong như vậy, bọn họ đâu thể dễ dàng đuổi được, không ít thị vệ cũng bị chích, đau đến kêu la oai oái.

Mọi việc xảy ra quá đột ngột, mọi người không kịp trở tay.

Cố Thanh Hy lấy trái cây trên bàn của mình, ngồi ăn ngon lành, đôi mắt long lanh mang theo ý cười rõ ràng, lạnh lùng nhìn Trạch Vương lăn lộn khắp đất.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 122: Chương 122


Dịch Thần Phi không nhịn được cười.

Tiểu nha đầu này, một thời gian không gặp càng ngày càng nghịch ngợm.

Thượng Quan Sở cười khổ lắc đầu.

Trạch Vương cũng bị tức đến hồ đồ, cái bẫy này của Cố Thanh Hy quá rõ ràng, hắn ta lại không nhìn ra.

Dịch Thần Phi và Thượng Quan Sở đều quan sát Diệp Phong.

Người đàn ông này, e là không đơn giản.

“Dùng lửa để đuổi ong, dùng lửa…”, Từ phu tử hét lớn, các thị vệ đều mang lửa đến, mới đuổi được hết ong trên người Trạch Vương.

Trải qua việc này, Trạch Vương suýt mất nửa cái mạng.

Các thái y xách hòm thuốc đến khám và điều trị.

Tiêu Vũ Hiên nuốt nước miếng: “Nha đầu xấu xí, cô lại cố ý đổ mật ong lên người hắn ta”.

“Nói bậy, vì ta sợ, chỉ tự vệ trong lúc sợ hãi thôi”.

Sợ?
Nàng biết sợ?
Thì heo cái cũng biết trèo cây.

“Nha đầu xấu xí, tại sao bươm bướm lại đậu trên bức hoa mẫu đơn của cô? Chẳng lẽ không phải cô dùng mật ong để gian lận à?”
Cố Thanh Hy cười thích thú, uể oải nói: “Bởi vì ta có tài vẽ”.

“Ta mà thèm tin con quỷ nhà cô hả”, Tiêu Vũ Hiên học theo giọng điệu của nàng, không vui nói, cũng vui vẻ nhìn Trạch Vương chịu khổ.

Bởi vì không điều tra ra được Cố Thanh Hy có khả năng gian lận trên bức tranh mẫu đơn, nên cuộc thi công bố Cố Thanh Hy và Diệp Phong đều thắng, cùng đoạt giải nhất.

Cố Thanh Hy giả bộ đau lòng, ấm ức nói: “Trạch Vương gia, ta đã nói ta không gian lận, ngài lại không tin, xem đi, đàn ong cũng đến kháng nghị rồi”.

“Cố Thanh Hy, bản vương giết cô…”
Trách Vương tức giận bừng bừng bò lên, muốn b*p ch*t Cố Thanh Hy, nhưng bị ong chích quá ác liệt, hắn ta vừa bò dậy, lại sập thẳng người xuống đất, ngã chổng vó lên trời.

Cố Thanh Hy lắc đầu thở dài: “Xem đi, ngay cả ông trời cũng không nhìn nổi”.

“Cố Thanh Hy… a…”
Trạch Vương phát điên, đâu còn màng đến hình tượng, đâu còn quan tâm đến sứ thần các nước đang ở một bên nhìn, đôi mắt hắn ta phun lửa giận, hận không thể chết cùng Cố Thanh Hy.

Lúc này, hắn ta như một người phụ nữ đanh đá, nếu không phải vì hắn ta bị thương nặng, lại thêm hạ nhân giữ chặt, e rằng sớm đã đánh nhau với Cố Thanh Hy.

Cố Thanh Hy sợ hãi vỗ ngực mình, hoảng sợ nói: “Ta lại không biết Trạch Vương là người quyết không chịu thua, vì 200 vạn lạng bạc nhỏ bé mà lại không cần thể diện như vậy”.

Kỳ Thánh cũng suýt ngã ngửa.

Cô bé này, đúng là người ta tức chết rồi cũng không thể nói lý.

Trạch Vương đâu phải vì 200 vạn lạng bạc đó, rõ ràng là nàng giả làm heo ăn thịt hổ, cố ý đổ mật ong lên người hắn ta.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 123: Chương 123


Lại thấy Trạch Vương bị ong chích thương tích khắp người, ngay cả khuôn mặt phong hoa anh tuấn đó cũng bị sưng phồng, Kỳ Thánh nhìn cũng thấy đau.

“Cố Thanh Hy, không báo thù này, ta không phải đàn ông”.

“Ngài nói xem ngay từng này tuổi rồi, trong phủ không có đến một thị thiếp.

Ai biết ngài có phải đàn ông không? Nhưng nếu ngài thực sự muốn chứng minh, thì trực tiếp c** q**n ra, cho mọi người nhìn là biết”.

Trạch Vương tức đến suýt thì ngất đi, các thái y vội vàng bấm huyệt nhân trung của hắn ta, chỉ sợ Trạch Vương xảy ra chuyện.

Tất cả mọi người có mặt đều tặc lưỡi.

Miệng lưỡi cô gái này cũng thật độc quá, cô ta không khiến Trạch Vương tức chết thì không cam tâm sao?

Dạ Hoàng không vui, lạnh giọng nói: “Trạch Vương bị thương nặng, đưa hắn xuống chữa trị trước đi”.

“Ta không đi, nếu hôm nay không thắng con đàn bà xấu xí này, ta thề không thôi”, Trạch Vương hằm hằm trừng mắt với Cố Thanh Hy, hận không thể lột da chặt xương nàng, chém thành tám mảnh.

Thái y khuyên: “Vương gia, ngài đang bị thương nặng, phải mau chóng chữa trị, tuyệt đối không được chậm trễ”.

“Cút, bản vương bị thương thế nào, bản vương tự biết rõ”, hôm nay bất luận thế nào, hắn ta cũng phải cho Cố Thanh Hy thân bại danh liệt.

“Ấy… vậy 200 vạn lượng bạc của ta thì sao?”
“Người đâu, đến phủ của ta lấy 200 vạn lượng bạc cho cô ta”.

Cố Thanh Hy nhếch miệng cười, tâm trạng vui vẻ: “Nếu Vương gia đã muốn tiếp tục thi đấu, thì tiếp tục thôi, trận sau đấu cái gì?”
Mã công công hoảng hốt nói: “Trận sau là thi đánh cờ, Kỳ Thánh ra một bàn cờ linh lung, chỉ cần có người có thể phá được thế cờ linh lung của Kỳ Thánh thì coi như người đó thắng”.

Cố Thanh Hy xua tai, kinh ngạc nói: “Người có quyền không phải là ta sao? Sao lại biến thành lão Kỳ rồi?”
“Ấy…”
Mã công công muốn vỗ tỉnh nàng.

Hàng chục năm nay không có ai có thể phá được thế cờ linh lung của Kỳ Thánh, lần này Kỳ Thánh đến học viện Hoàng Gia, có lẽ là đến đánh cờ với Thượng Quan phu tử, nhưng Thượng Quan phu tử không chịu nhận lời, Kỳ Thánh đành tham gia đại hội đấu văn, xem có ai có thể phá được không.

Thế cờ này, kể cả Thượng Quan phu tử và Dịch công tử có lên chơi, cũng chưa chắc có thể phá được, tam tiểu thư cũng thật ngông cuồng quá.

Kỳ Thánh vuốt bộ râu bạc phơ cười lớn ha ha: “Cô bé, lão phu không bắt nạt cô, chỉ cần cô có thể đi được ba nước cờ, thì ván này coi như cô thắng”.

“Lão Kỳ, ông đừng quên, ông còn là bại tướng dưới tay ta, 200 vạn lượng bạc nợ ta, lúc nào mới đưa cho ta”.

Lão Kỳ nghẹn họng, cười khổ lấy ra 200 vạn lượng bạc từ trong lòng, ném cho nàng: “Vừa nãy nhất thời sơ suất, lần này ta rất muốn xem xem cô phá thế nào”.

“Lão Kỳ, chắc không phải ông không phá được thế cờ linh lung cho nên mới mang chúng ta ra khai đao chứ”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 124: Chương 124


Bị nói trúng tâm sự, khuôn mặt Kỳ Thánh tối sầm, ông ta cố chấp nói: “Nói bậy, lão phu là đệ nhất Kỳ Thánh thiên hạ, trên đời này có bàn cờ nào mà ta không giải được, ta chỉ cảm thán thiên hạ rộng lớn, lại không có đến một đối thủ thôi”.

Cố Thanh Hy ném cho ông ta ánh mắt nghi ngờ, khiến Kỳ Thánh tức đến suýt nữa đá chân.

“Kính già yêu trẻ là mỹ đức truyền thống của Trung Hoa, ta cũng không bắt nạt một ông lão như ông, chủ trận đấu vẫn là ta, năm người các ông đánh cùng ta, ai có thể thắng được ta, thì coi như người đó thắng”.

“Giọng điệu thật ngông cuồng, được, vậy ta đánh cược với cô, nếu cô thua, ta muốn cô làm kỳ đồng cho ta hai mươi năm”.

“Được, nếu ông thua, ta cũng không lấy bạc của ông nữa, ông bái ta làm sư đi, ta chịu thiệt một chút, làm sư phụ của ông”.

Ngông cuồng, quá ngông cuồng rồi.

Trong thiên hạ lại có người dám đấu cờ với Kỳ Thánh, còn dám bảo kỳ thánh làm đồ đệ.

Rốt cuộc Cố Thanh Hy có biết trình độ đánh cờ của Kỳ Thánh cao đến mức nào không?

Thượng Quan Sở hứng thú nhìn Cố Thanh Hy, như muốn nhìn thấu nàng.

Các ngón tay xương xẩu của Dịch Thần Phi gõ xuống mặt bàn, trong mắt lóe lên tia nghi hoặc.

Tính cách của A Hy thay đổi nhiều như vậy từ lúc nào?
Kiêu ngạo như vậy không giống với tính cách trầm ổn trước đây của nàng.

Dạ Hoàng nhìn dáng vẻ tự tin của Cố Thanh Hy, trong lòng cũng không tự tin lắm.

Chắc nàng không giống như vừa nãy, thắng hết tất cả tài tử chứ?
Tiểu Lý Tử bên cạnh Dạ Hoàng lấy lòng nói: “Hoàng thượng yên tâm, Kỳ Thánh nổi tiếng thiên hạ, thế cờ linh lung là thế cờ được lưu truyền lại từ thời thượng cổ, hàng trăm năm nay không có ai phá được, cho dù tam tiểu thư lợi hại đi nữa, chẳng lẽ còn có thể thắng được Kỳ Thánh, vừa nãy nàng ta thắng được, chỉ là bất ngờ mà thôi”.

Tiểu Lý Tử nói như vậy, Dạ Hoàng cũng yên tâm phần nào.

Hắn đang lo lắng điều gì?

Ngay cả Tiêu nhị công tử cũng không phá được thế cờ linh lung, một kẻ vô dụng như Cố Thanh Hy làm sao có thể phá được.

Đóa hoa mẫu đơn vừa nãy, chắc chắn là nàng ta giở yêu thuật.

Từ phu tử muốn đánh chết Cố Thanh Hy.

Không có bản lĩnh đó, còn phô trương cái gì, danh tiếng của học viện Hoàng Gia chắc chắn bị nàng ta làm mất hết.

Kỳ Thánh cười không được khóc không xong: “Cô bé, cô là người đầu tiên dám ngông cuồng với lão phu như vậy, lão phu ứng chiến, cô đợi làm kỳ đồng cho lão phu hai mươi năm đi”.

Trạch Vương phì cười: “Không biết lượng sức mình”.

Bởi vì hắn ta bị ong chích, khuôn mặt sưng phồng đến mức không nhìn ra nét mặt ban đầu, đặc biệt là cái miệng sưng như cái lạp xưởng, khó coi đến mức không thể khó coi hơn.

Có lẽ sưng quá khủng khiếp, Trạch Vương nói chuyện cũng cảm thấy đau không chịu nổi, giọng nói cũng nghe không rõ.

Cố Thanh Hy lải nhải: “Một khuôn mặt thật xấu xí, ầy, cũng may hủy bỏ hôn ước rồi, nếu không, chắc ngày nào ta cũng buồn nôn”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 125: Chương 125


Trạch Vương lại nổi cơn lửa giận bừng bừng.

Một cô gái xấu xí như nàng lại dám chê hắn ta xấu?
“Cô có bản lĩnh thì tháo khăn che mắt xuống, che đậy làm cái gì”.

“Ta sợ ngươi đố kỵ với dung mạo tuyệt vời của ta”.

“Ọe…”
Trạch Vương suýt nữa ọe ra.

Khuôn mặt lồi lõm, vô cùng xấu xí đó, hắn ta mà đố kỵ.

“Cố Thanh Hy, có giỏi thì chúng ta lại cược một trận”.

“Được thôi, nhưng thấp hơn 300 vạn lượng bạc, thì ta không cược”.

“Được, 300 thì 300, nếu cô không thể thắng được năm người chúng ta, ta không những bắt cô khỏa thân chạy một trăm vòng, ta còn chặt hai tay của cô”.

Cố Thanh Hy cũng không thèm suy nghĩ, trực tiếp đồng ý: “Được, vậy mời các vị làm chứng, Vương gia ngốc nghếch này tự muốn tặng ta 300 vạn lượng bạc, không phải ta lừa gạt nhé”.

Tất cả mọi người cạn lời.

Bọn họ đã không biết phải nói Cố Thanh Hy thế nào nữa rồi.

Cô gái này không biết trời cao đất dày, cái gì cũng dám cược.

Đôi tay đó, chắc chắn cô ta không giữ được.

Dạ Hoàng hơi tức giận: “Tiểu Lý Tử, ngươi nói xem, có phải các hoàng huynh hoàng muội của trẫm giàu quá phải không? Ra tay là cược mấy vài trăm vạn lượng bạc”.

Tiểu Lý Tử không biết phải trả lời thế nào.

Trạch Vương đúng là tức giận đến hồ đồ rồi.

Trước mặt hoàng thượng lại dám cược lớn như vậy.

Tiểu Lý Tử cẩn thận nói: “Có lẽ… tiên hoàng ban thưởng nhiều”.

Ai cũng biết, cho dù tiên hoàng thưởng nhiều đi nữa, cũng không thể nào đến 500 vạn lượng bạc.

Liễu Nguyệt lo lắng phát điên, thúc giục nói: “Đại ca, huynh đi khuyên đi, Kỳ Thánh không dễ chọc đâu, chẳng may đôi tay của lão đại bị chém thật, thì làm thế nào?”
“Ta có thể khuyên được không? Nàng ta có cho ta thời gian khuyên giải không?”
Trước mặt chỉ có thể đi bước nào hay bước đấy.

Dịch Thần Phi và Thượng Quan Sở cùng ngồi xuống, Thượng Quan Sở cười nói: “Dịch công tử, ngươi nói thế cờ này, ai có thể thắng đây?”
“Chẳng phải Thượng Quan phu tử đã sớm biết rồi sao?”, Dịch Thần Phi xoay chén rượu, cười như không cười.

Dung mạo của hai người bọn họ đều là tuyệt thế vô song, đẹp không giống người phàm, bây giờ ngồi cùng nhau, giống như một phong cảnh tuyệt đẹp, không thể không khiến người ta ngước nhìn.

Từ phu tử ở gần bọn họ nhất.

Ông ta cảm thấy khó hiểu với cuộc trò chuyện của bọn họ.

Dịch công tử và Thượng Quan phu tử đang nói ai? Tại sao ông ta không hiểu?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 126: Chương 126


Đám tôi tớ bưng năm bàn cờ Linh Lung đặt trước mặt Trạch Vương, Diệp Phong, Kỳ Thánh và hai vị tài tử của Triệu quốc.

Cố Thanh Hy lại ngồi đối diện với họ, lấy một đấu năm.

Cố Thanh Hy bĩu môi với Diệp Phong: “Tiểu Phong Phong, ván trước chúng ta ngang tay, hay là ván này hai ta cược một trận?”
Đôi môi mỏng lạnh lùng của Diệp Phong phun ra một câu: “Không có tiền”.

“Ta vừa thắng được kha khá từ trong tay tên ngốc Vương gia, ta đưa ngươi ít, hai ta lại…”
“Bốp…”
Trạch Vương đấm mạnh lên bàn cờ, đau đến hắn ta nhe răng trợn mắt.

“Cố Thanh Hy, miệng cô ăn nói cho sạch… sạch sẽ chút”.

“Sạch sạch sạch, sạch cái đầu nhà ngươi, duỗi thẳng lưỡi đi đã rồi hãy nói”.

Lồng ngực Trạch Vương phập phồng lên xuống, trên mặt gồ lên gân xanh, ai nấy đều có thể thấy được hắn ta vẫn đang phẫn nộ như thế nào.

Trạch Vương bị Cố Tam tiểu thư sỉ nhục như vậy, hắn ta có thể nhịn đến giờ đã rất giỏi rồi.

Nếu là họ, e rằng đã sớm bùng nổ.

Mã công công vội vàng bảo người dọn xong bàn cờ, lớn tiếng nói: “Trận thứ hai là thi đánh cờ, thời hạn là một nén nhang”.

Cố Thanh Hy cầm lấy một cây mía, cứ thế cắn, vừa ăn còn huýt sáo với hai vị tài tử đến từ Triệu quốc.

“Hai người các ngươi có muốn cược tiếp với ta không?”
Thường Chân, Thường Bình giật giật khóe miệng.

Người phụ nữ này là con ma bài bạc sao? Câu nào câu nấy đều nhắc đến chữ cược.

Ván vừa nãy họ thua, hại Dịch công tử chơi với nàng ta bảy ngày, trong lòng họ đã sớm cực kỳ áy náy rồi, sao còn dám cược.

Thường Chân lắc đầu, thành thật nói: “Tam tiểu thư, chúng ta tới để tham gia đại hội đấu văn, không phải đến đánh bạc.

Chúng ta xin nhận tấm lòng yêu quý của cô, mong Tam tiểu thư tìm người khác”.

“Đúng là hai con mọt sách, chán chết”.

Cố Thanh Hy ngẩng đầu nhìn về phía Dịch Thần Phi tao nhã như tiên, mở to hai mắt, cười nói: “Dịch công tử, ván hồi nãy, ngươi sẽ không đổi ý đó chứ?”
“Đương nhiên sẽ không, chờ đại hội đấu văn kết thúc, Dịch mỗ tùy tiện Tam tiểu thư sai khiến”.

Mọi người đều ngổn ngang trong gió.

Nghe đồn Dịch Thần Phi công tử làm người hiền lành, không ngờ lại hiền đến mức này.

Hắn ta là đại tài tử nổi tiếng khắp thiên hạ, cũng là nhân vật lớn số một số hai của nhà Nho, thân phận cực kỳ cao quý, lại bằng lòng chơi với một cô gái xấu xí.

Lẽ nào hắn ta không nhận ra Cố Thanh Hy đang sỉ nhục mình sao?
Cố Thanh Hy lén đá lông nheo với hắn ta, coi Dịch Thần Phi như tiểu quan trong lầu xanh.

Dịch Thần Phi dở khóc dở cười.

Đây là đang đùa giỡn hắn ta trước mặt mọi người ư?
Tiêu Vũ Hiên cả giận nói: “Ta biết ngay mà, xú nha đầu kia chắc chắn là nhìn trúng Dịch Thần Phi, ánh mắt nàng ta bị gì vậy, hắn ta có gì tốt?”
“Đại ca, chúng ta cảm thấy Dịch công tử rất tốt mà, vừa tốt tính, học thức còn uyên bác, vẻ ngoài cũng đẹp nữa”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 127: Chương 127


“Cút”.

Từ lão tử tức đến nổ phổi: “Có nhục văn nhã, đúng là có nhục với văn nhã mà”.

Tỷ thí đã chính thức bắt đầu, mọi người đều nhìn về phía bàn cờ trước mặt.

Vừa nhìn, Thường Chân, Thường Bình, Trạch Vương và Diệp Phong đều kinh ngạc.

Bàn cờ trước mặt bất kể là quân đen hay quân trắng đều bị dồn đến đường cùng, hoàn toàn không có chỗ để hạ cờ.

Đây rõ ràng là một nước cờ thua.

Mọi người nhìn một lúc lâu cũng không biết nên đi như thế nào.

Kỳ Thánh vô cùng đắc ý nói: “Ván cờ Linh Lung cũng không dễ giải, nhóc con, cô nên cẩn thận đi”.

Cố Thanh Hy vừa cắn mía, vừa nhìn bàn cờ, phải công nhận rằng ván cờ này quả thật rất phức tạp.

Vì trong ván cờ còn chứa trận pháp Cửu Cung và trận Lưỡng Nghi Tam Tương, hơi sơ suất chút thôi sẽ bị đối phương nuốt hết.

A…
Đánh cờ chứ gì?
Ở thế kỷ hai mươi mốt, nàng chính là đại sư, bất kể là cờ vây hay cờ vua đều không nói chơi.

Vừa khéo ván cờ Linh Lung gì gì này chỉ bình thường thôi, máy tính nhà nàng đều có hệ thống, kiếp trước cũng không biết đã chơi bao nhiêu lần.

“Ta cầm quân trắng hay đen đây?”, nàng hỏi.

Mọi người đồng loạt cạn lời.

Nàng là chủ xị, đương nhiên cầm quân trắng rồi, câu hỏi ngu ngốc như vậy mà cũng hỏi được, Cố Thanh Hy biết đánh cờ thật không vậy?
“Quân trắng”, Thường Chân nói.

“Cảm ơn nha, vậy giờ đến lượt ta đi hay các ngươi đi?”
“…”
Dựa vào hai câu này, mọi người có mặt ở đây đều đồng loạt kết luận, nàng ta hoàn toàn không biết đánh cờ, người phụ nữ này chính là đang quậy.

Kỳ Thánh nhíu mày: “Nhóc con, cô chưa từng chơi cờ sao?”
“Ặc… ở đây thì ta quả thật chưa chơi bao giờ”.

“…”
Lần này ngay cả Kỳ Thánh cũng cạn lời.

Nếu nàng ta không biết chơi cờ thì phải dạy tới bao giờ?
Thời gian thi chỉ có một tiếng thôi đó.

Mọi người đều đau khổ nghĩ bước tiếp theo phải đi ở đâu.

Thường Chân, Thường Bình mồ hôi lạnh chảy nhễ nhại, họ cẩn thận suy nghĩ mỗi một bước, nhưng bất kể đi thế nào thì cuối cũng sẽ chỉ khiến mình rớt xuống vực sâu.

Đây hoàn toàn là một nước cờ thua, không thể hóa giải.

Cả người Trạch Vương vừa đau vừa ngứa, đau đến nỗi hắn ta đứng ngồi không yên, rất muồn kết thúc ván cờ này.

Nhưng, hắn ta nhìn một hồi lâu cũng giống như Thường Chân và Thường Bình, hoàn toàn không biết hạ cờ như thế nào.

Vì sốt ruột nên trên người lại đau đến khó chịu, có rất nhiều chỗ bị hắn ta cào trầy cả da.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 128: Chương 128


Cố Thanh Hy cười cợt: “Trạch Vương gia, nếu khó chịu vậy thì trực tiếp nhận thua về chữa bệnh đi.

Dù sao, chỉ là ba trăm vạn lượng bạc.

Ta tin rằng với ngài thì nó cũng chỉ là một bữa ăn sáng”.
Trạch Vương cũng nghĩ hay là trực tiếp nhận thua, vì ván cờ Linh Lung này cực kỳ thâm ảo, Cố Thanh Hy tuyệt đối không thể nào giải được.
Nhưng nghe nàng ta nói vậy, Trạch Vương lại cố gắng nhịn, cắn răng tiếp tục.
Ba trăm vạn lượng bạc đó, nàng ta cho là ba trăm lượng, có thể tùy tiện rải ra ngoài chắc?
Vừa mới thua hai trăm vạn lượng, e rằng trong nhà đã rỗng tuếch.

Nếu thua tiếp, hắn ta chắc chắn phải đi ra ngoài vay tiền.
Người hạ cờ đầu tiên là Kỳ Thánh, quân cờ kia của ông ta gần như là đi như không đi, vì bàn cờ cũng không vì con cờ đó mà có gì thay đổi.

“Đến lượt ta à”.
Cố Thanh Hy cầm quân trắng, nhìn bàn cờ rậm rạp, dường như đang do dự nên đặt chỗ nào.
Mọi người nhìn chằm chằm vào quân cờ của nàng ta, chỉ thấy Cố Thanh Hy nhìn bên này, lại nhìn bên kia, cuối cùng nhắm hai mắt lại thuận tay đặt xuống một quân.
Mọi người thầm rủa cả ngàn lần trong lòng, chờ nàng ta tự chui đầu vào rọ.
Nhưng họ lại làm sao cũng không nghĩ tới, quân cờ kia của Cố Thanh Hy lại giống như Kỳ Thánh, hạ xuống đều là nước cờ râu ria, ván cờ cũng chẳng có gì thay đổi.
Cố Thanh Hy cũng may mắn quá đó chứ, vậy mà cũng có thể khiến nàng ta đoán trúng?
Kỳ Thánh nghi nàng ta có phải đang cố ý vứt vấn đề khó nhằn ấy lại cho mình không.
Đúng lúc này, Diệp Phong cũng hạ xuống một quân.
Quân cờ này của Diệp Phong có thể nói là tìm được đường sống trong cõi chết, hắn ta đã làm cho quân đen xuất hiện ánh rạng đông.
Mọi người không kìm nổi khen: “Diệp tài tử hay cho một chiêu tìm được đường sống trong cõi chết, quân đen có hy vọng rồi”.
“Đúng đó, ngươi xem quân trắng đều bị quân đen bao vây, dù có chắp cánh cũng khó mà thoát được”.
“Cố Tam tiểu thư phải thua rồi”.

Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Cố Thanh Hy nhíu mày, trong mắt lộ ra vẻ khen ngợi.
Nước cờ này hạ rất hay, không những khiến bản thân giết ra khỏi vòng vây, còn vây ngược lại nàng.

Diệp Phong này e rằng cũng không đơn giản như suy nghĩ của nàng.
Cố Thanh Hy cầm lấy quân trắng, thuận tay lười biếng vứt ra ngoài.
Hít…
Mọi người hít sâu một hơi, không dám tin nhìn bàn cờ.
Nước cờ… nước cờ kia của Cố Thanh Hy biết rõ phía trước cực kỳ nguy hiểm vẫn dũng cảm tiến lên liều chết xông ra ngoài.

Đó là một loại can đảm thấy chết không sờn, cũng vì sự gan dạ ấy mà khiến quân trắng tìm được một cơ hội thoát khỏi vòng vây.
Quân trắng phá vây xông ra, đối đầu với quân đen.
Cái này…
Cố Thanh Hy chẳng thèm suy nghĩ đã trực tiếp hạ cờ.
Nàng ta là thuận tay hay am hiểu đánh cờ vậy?
Mặc dù có am hiểu thuật đánh cờ cũng không thể nào hóa giải nước cờ của Diệp tài tử trong thời gian ngắn như vậy mới đúng chứ?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 129: Chương 129


Cố Thanh Hy phồng má, nghĩ mà sợ nhìn mọi người: “Các ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Lẽ nào ta hạ sai rồi? Ta thua rồi hả?”
Mọi người vỗ đùi.

Bọn họ nghĩ cái gì vậy trời.

Cố Tam tiểu thư nổi tiếng là đồ ngốc, sao nàng ta có thể am hiểu thuật đánh cờ được.

Diệp Phong ngồi thẳng lưng, tập trung tinh thần nhìn bàn cờ trước mặt.

Kỳ Thánh không nhịn được dựng ngón cái lên khen: “Hay cho một chiêu tìm được đường sống trong cõi chết, hay cho một chiêu dũng cảm tiến tới.

Hai tên nhóc các ngươi đúng là khiến ta phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa đó”.

“Vậy là ta không có hạ sai đúng không? May quá may quá, làm ta sợ muốn chết.

Đúng rồi, sao các ngươi lại không hạ? Mau hạ đi, ta cũng sớm chút trở về ngủ nữa”.

Khóe miệng mọi người giật giật.

Ngủ cái gì mà ngủ?
Hạ cái gì mà hạ?
Nước cờ này đều là con đường chết, mỗi một bước đi đều cực kỳ khó khăn, bọn họ phải hạ vào chỗ nào.

Trạch Vương sốt ruột đến nỗi xoay quanh, hận không thể đập bể bàn cờ.

Tất cả đều là con đường chết, đây thật sự là ván cờ mà con người có thể chơi sao?
Kế tiếp, Kỳ Thánh cứ hạ xuống một con thì Cố Thanh Hy luôn có thể chặn ông ta lại.

Ông ta lui, Cố Thanh Hy lui.

Ông ta tiến, Cố Thanh Hy cũng tiến.

Có một điểm chung là lần nào Cố Thanh Hy cũng vứt câu đố lại cho ông ta, khiến Kỳ Thánh tức đến mức giật tóc, không biết rốt cuộc có phải nàng ta đang cố ý chơi mình hay không.

Cố tình Cố Thanh Hy còn lộ ra vẻ mặt vô tội, ngây ngô cười.

Trong lúc đó, Diệp Phong cũng hạ xuống 4 quân, chỉ là quân nào quân nấy đều bị Cố Thanh chắn trở về.

Thường Chân và Thường Bình chỉ có nước nhìn, vì họ còn chẳng có khả năng hạ xuống một con cờ.

Trạch Vương ngồi không yên, cả người vừa ngứa vừa đau, khuôn mặt điển trai cũng bị hắn ta cào chảy máu, cũng có rất nhiều chỗ riêng tư ngại mất mặt không dám cào, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Hắn ta không chịu nổi, tiện tay cầm một quân hạ xuống.

Cố Thanh Hy cạch một tiếng, lập tức hạ xuống một quân, cười nói: “Ta cảm thấy nơi này nhìn rất thuận mắt nên bèn hạ xuống chỗ này”.

Trạch Vương trợn to hai mắt.

Ngay từ đầu, quân cờ mà hắn ta hạ xuống đã là một nước cờ chết.

Mà Cố Thanh Hy chỉ hạ xuống một con, lợi dụng xu thế hủ bại phá toàn bộ quân đen của hắn ta.

Toàn bộ quân đen… đều bị tiêu diệt?
Hắn ta run rẩy nói: “Không thể nào, chỉ là một quân cờ đã hóa giải cả ván cờ Linh Lung, Cố Thanh Hy, ngươi ăn gian”.

Cố Thanh Hy sợ tới mức suýt rớt cây mía trong miệng, cãi cọ: “Ta ăn gian hồi nào? Là có người dạy ta đánh cờ hả? Hoàng thượng, người đến nói một tiếng công bằng đi, nhiều người như vậy nhìn, ta có thể ăn gian kiểu gì.

Trạch Vương không muốn thua nên đẩy hết mọi chuyện cho ta đúng không? Huống chi, chẳng phải ván cờ này còn chưa đánh xong sao?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 130: Chương 130


Dạ Hoàng tê cả da đầu, có một đàn quạ cạc cạc bay qua, đúng là không nói nổi nên lời.

Kỳ Thánh kinh ngạc nhìn bàn cờ: “Giải… không ngờ lại giải được… ván cờ Linh Lung giải được rồi… Trời ạ… ta chơi cả mấy chục năm cũng không giải được, sao lại khiến cô giải được vậy? Nhóc con, cô nói cho ta biết xem cô giải nó bằng cách nào thế?”
“Điều này thì có gì khó, tùy tiện vứt ra một con không phải là được rồi à”, nàng nói một cách hết sức đơn giản, trực tiếp.

Nhưng Kỳ Thánh lại chẳng tin một chữ nào.

Một lần hai lần có thể là ngoài ý muốn, nhưng không thể lần nào cũng vừa khéo đúng không?
Kỳ Thánh dám chắc thuật đánh cờ của người phụ nữ trước mặt cao hơn cả mình.

Hơn nữa, còn cao hơn vô số lần.

Kỳ Thánh mừng rỡ như điên, trong lòng vẫn luôn nghẹn một bụng câu hỏi, nắm Cố Thanh Hy hỏi cả tá vấn đề.

Cố Thanh Hy cản ông ta lại, bực bội nói: “Ông già, nếu ta thắng, vậy theo ván cược ban nãy có phải nên bái ta làm thầy, gọi một tiếng sư phụ không?”

“Sư phụ ở trên, xin nhận đồ đệ một lạy”.

Hai đầu gối Kỳ Thánh khẽ cong, quỳ xuống, mạnh mẽ dập đầu, lớn tiếng hô: “Sư phụ, từ nay về sau, ta chính là đệ tử của cô, cô có gì sai sử thì có thể nói cho ta bất cứ lúc nào”.

“Bịch…”
Có không ít quan lại và sứ thần suýt nữa thì ngã sấp xuống.

Trên trán của họ chợt trượt xuống ba vạch đen, không dám tin nhìn gương mặt mừng rỡ như điên kia của Kỳ Thánh.

Ngay cả Cố Thanh Hy cũng lảo đảo một cái suýt ngã.

Trận cá cược đó nàng chỉ là thuận miệng nói bừa thôi chứ chưa từng nghĩ muốn nhận Kỳ Thánh làm đệ tử.

Cố Thanh Hy càng không ngờ Kỳ Thánh sẽ trực tiếp quỳ xuống, bái mình làm sư phụ.

Nàng ngay cả mía cũng không gặm nổi nữa, thuận tay vứt đi.

Cái vứt đó không khéo lại ném lên đầu Trạch Vương làm trên đầu hắn ta u lên một cục.

“Cố Thanh Hy, ngươi cố ý chơi ta đúng không!”
Cố Thanh Hy ngẩn ra.

Trời đất chứng giám, lần này nàng quả thật không có cố ý chơi hắn ta, thật sự là tự cây mía kia mọc mắt chuyên thích trừ gian diệt ác.

“Chỉ là một Tam tiểu thư của phủ Thừa Tướng thôi mà hết lần này đến lần khác dám đùa giỡn bổn vương, ngươi cho rằng bổn vương là người chết hả?”
Môi của Trạch Vương càng sưng càng to, lời nói ra mơ hồ không rõ, mọi người đều nghe không hiểu hắn ta đang nói gì.

Cố Thanh Hy làm như nghe thấy thật, gật đầu nói: “Ta biết tủi thân, ngài ngoan lắm, thua cũng không bỏ trốn mất người, dù sao ta cũng là người của Dạ Quốc, lại không phải là người của Sở Quốc, Triệu Quốc hay Hoa Quốc, vàng bạc châu báu mà hoàng thượng ban thưởng cũng không để cho người ngoài được”.

“Ngươi đang nói bậy bạ cái gì vậy”.

“Đúng đúng đúng, ngài bị thương rất nặng, ngài yên tâm, ta sẽ không bắt nạt người yếu đuối, có điều có chơi có chịu, ba trăm vạn lượng bạc đó Trạch Vương vẫn phải trả cho ta mới được”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 131: Chương 131


Trạch Vương suýt chút nữa là hộc máu mồm.

Đám hạ nhân lũ lượt tới đỡ Trạch Vương ngồi dậy, không ngừng xoa dịu rồi giúp hắn ta xử lý vết thương.

Diệp Phong nhìn về phía mấy bàn cờ trước mặt, tâm trạng trầm trọng, bàn tay giấu trong ống tay áo nhanh chóng tính toán.

Ván cờ Linh Lung…
Hắn ta đã cố hết sức rồi.

Tại sao Cố Thanh Hy lại có thể chặn hết đường đi của hắn ta trong thời gian ngắn như vậy nhỉ?
Nếu như nàng muốn thắng thì bất cứ lúc nào cũng có thể thắng hắn ta và Kỳ Thánh, nhưng nàng lại giống như đang chơi trò mèo vờn chuột, chơi đùa bọn họ đúng một tuần hương.

Cuối cùng…
Cuối cùng lại trực tiếp làm mất mặt Trạch Vương, khiến Trạch Vương nổi trận lôi đình.

Bất luận Cố Thanh Hy chơi ván cờ này với tâm thái thế nào thì không thể phủ nhận rằng hắn ta đã thua, thua không còn manh giáp.

Giống như việc vẽ tranh vừa nãy cũng vậy, Cố Thanh Hy căn bản không hề dốc toàn lực, nếu như nàng dốc toàn lực thì chỉ sợ thắng bại khó phân.

Từ phu tử liên tục cắn vào lưỡi, run rẩy chỉ Cố Thanh Hy: “Thượng Quan phu tử, Cố… Cố tam tiểu thư thật sự đã thắng rồi ư?”
“Ván cờ Linh Lung đã bị phá thì không thắng là gì?”
“Không phải, ta muốn hỏi làm sao cô ta phá được? Rốt cuộc cô ta có biết chơi cờ hay không?”
Nói nàng không biết chơi cờ thì ông ta tuyệt đối không dám tin.

Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy? Nói nàng biết chơi cờ thì nàng lại giống một người bất tài.

Từ phu tử hoang mang.

Thượng Quan Sở nheo hai mắt lại, dường như đang suy tư gì đó.

Dịch Thần Phi mỉm cười cưng chiều, đôi mắt in bóng Cố Thanh Hy đó có thêm ý cười.

Tất cả sứ thần đều mãi hồi lâu mới phản ứng lại.

Một lúc lâu sau, sứ thần của Hoa Quốc cười nhạo nói: “Cờ thánh cái gì, đến một con nhóc mười mấy tuổi cũng không bằng mà vẫn còn mặt mũi tự nhận là cờ thánh”
Sứ thần Sở Quốc chợt lạnh lùng, châm biếm lại: “Ha, vài quốc gia nào đó sai trái không biết xấu hổ, cho rằng đem cả trạng nguyên tới là nắm chắc phần thắng, kết quả ngay vòng đầu tiên đã bị hạ gục hoàn toàn”.

Câu nói này như đâm thẳng vào trái tim của sứ giả Hoa Quốc.

Đường đường đến ba trạng nguyên mà ngay từ vòng so tài đầu tiên đã bị đánh bại toàn tập.

Thực sự là quá mất mặt.

“Vậy cũng còn hơn vài quốc gia nào đó, đường đường là viện trưởng của học viện đế quốc mà vòng đầu tiên cũng bị đánh bại, ha ha ha, đó là viện trưởng của học viện cấp cao nhất của nước nào đấy”.

Không ít người của Sở Quốc đã tức giận.

“Chúng ta ít nhất vẫn còn lại một hạt giống nữa, nhìn xem nước nào đó kìa, đến một hạt giống cũng không còn”.

Sở Quốc và Hoa Quốc giương cung bạt kiếm, bất cứ lúc nào cũng có thể khai hỏa, Dịch Thần Phi khuyên giải: “Các vị chớ làm hỏng hòa khí, đại hội đấu văn chỉ để luận bàn người tài, quan trọng là tham gia, thua thắng chẳng qua chỉ là thứ tự thôi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 132: Chương 132


Dịch Thần Phi đứng lên nói.

Bọn họ đã tốn nhiều tâm huyết như vậy, vượt ngàn dặm lý để tới Dạ Quốc không phải là vì chuông Phá Hồn sao.

Nếu như thua thì khác nào phải trơ mắt ra nhìn chuông Phá Hồn bị cướp đi?
Bọn họ đang muốn oán hận nhưng vừa nghĩ tới Dịch Thần Phi tài học như vậy, rõ ràng rất có cơ hội sẽ đạt lại vị trí thứ nhất, vậy mà hắn ta lại từ bỏ.

Chứng minh hắn ta không có quá nhiều bận tâm tới chuông Phá Hồn, bọn họ làm sao có thể nói nhiều được nữa.

Hoa Quốc và Sở Quốc vốn có quan hệ tế nhị, vì mấy câu nói này mà càng tế nhị hơn rồi.

Cố Thanh Hy đã thắng, lẽ ra Cố thừa tướng phải rất nở mày nở mặt.

Nhưng mặt mày ông ta u ám như cũ.

Việc thắng này chẳng hề vẻ vang gì, hơn nữa ông ta ngoài chán ghét ra thì chả còn cảm xúc gì với đứa con gái thứ ba này của mình.

“Nha đầu xấu xí lại thắng nữa rồi”, Tiêu Vũ Hiên thì thầm tự nói, như đang nằm mơ vậy.

Cố Thanh Hy nghĩ cũng không muốn nghĩ, trực tiếp từ chối: “Ta hối hận rồi, ta không nhận ông làm đồ đệ nữa, ông tự xử lý đi”.

Đùa à, nàng không muốn đem theo một con ghẻ đâu.

“Sư phụ, có phải đồ nhi có chỗ nào không tốt không? Ta có thể thay đổi”.

“Lão đầu, ông tốt xấu gì cũng là một Kỳ Thánh danh chấn thiên hạ, ta chẳng qua chỉ là một kẻ bất tài, nếu thật sự nhận ông làm đồ đệ thì người trong thiên hạ không biết sẽ chỉ trỏ bàn tán thế nào nữa”.

“Sư phụ nói đùa rồi, nếu như cô là kẻ bất tài vậy người người trong thiên hạ há chẳng phải đến kẻ bất bài cũng không bằng sao”.

Kỳ Thánh thay đổi thái độ trước đó, khúm núm y như một đồ đệ ngoan ngoãn, mặt dày mày dạn bám lấy Cố Thanh Hy.

Trong đám đông không biết ai đã hét lên một câu: “Có chơi có chịu, nếu cô đã nói muốn nhận Kỳ Thánh làm đồ đệ thì làm gì có chuyện hối hận”.

Mọi người lũ lượt bàn tán, không ít đại thần Dạ Quốc lần lượt khuyên Cố Thanh Hy nên nhận Kỳ Thánh làm đồ đệ, đó là chuyện tốt nổi danh thiên hạ, có thể đem lại không ít vẻ vang cho Dạ Quốc.

Đám sứ thần Sở Quốc sắc mặt đen thui như đít nồi, không nói năng gì cả.

Kỳ Thánh đại diện cho Sở Quốc bọn họ, hiện tại lại đi làm độ đệ cho một con nhóc vắt mũi chưa sạch, mặt mũi của Sở Quốc đều bị ông ta hủy hoại sạch rồi.

Điều tức hơn là con nhóc đó còn không chịu nhận ông ta làm đồ đệ, phải để ông ta dày mặt xin xỏ.

Cố Thanh Hy cắn răng.

Nếu như nàng phá hỏng quy tắc trước mặt mọi người vậy khác nào Trạch Vương cũng không cần phải trả 300 vạn lượng bạc đó cho nàng.

Không được, 300 vạn lượng bạc lận, nếu như để con vịt chết bay mất thì quá nghẹn khuất.

“Được, ta nhận.

Có điều Trạch Vương, 300 vạn lượng bạc đó không phải nên trả trước một ít sao”.

“Cho bổn vương ba ngày, bổn vương sẽ tự trả cho ngươi”.

“Ồ… hóa ra ngài không có tiền, nói sớm là được rồi mà, ta cũng không phải là người không biết lý lẽ, ta có thể cho ngài ba ngày nhưng tiền lãi thì hai ta có phải cũng nên tính lại không nhỉ”.

Trạch Vương tức đến nỗi nội thương lại thêm nặng, nếu không phải có người hầu đỡ thì sợ là đã ngã xuống rồi.

Tiêu Vũ Hiên xoa trán.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 133: Chương 133


Nha đầu xấu xí này chắc chắn là đang cố ý sỉ nhục Trạch Vương.

Chỉ có ba ngày mà cũng tính tiền lãi.

Trạch Vương cắn răng nói ra một từ: “Được”.

“Sư phụ, ba ngày sau, ta sẽ giúp sư phụ đi đòi nợ”, Kỳ Thánh cười nói.

Nụ cười trên mặt Cố Thanh Hy suýt nữa là đông cứng lại, vội vàng chuyển chủ đề.

“Không phải vẫn còn ba vòng nữa sao? Vòng tiếp theo thi cái gì vậy?”
Mã công công cười nói: “Vòng tiếp theo so tài thi thư, xem ai làm được nhiều thơ nhất, hơn nữa thư pháp đẹp nhất thì người đó sẽ thắng”.

“Đó chẳng phải là cùng so tài thơ và thư sao?”
“Đúng vậy đúng vậy”.

“Thơ có đề tài giới hạn không?”
“Đề tài không giới hạn, bằng trắc không giới hạn”.

“Được thôi, vậy bắt đầu đi”.

Trạch Vương gạt tay của thái y ra, nhịn đau nói: “Cố Thanh Hy, ngươi có dám cược thêm một ván nữa không”.

“Lại cược nữa ư? Ngài còn bao nhiêu bạc để thua nữa?”
Hạ nhân hoảng hốt nhắc nhở: “Vương gia, không thể cược thêm nữa đâu, chúng ta đã hết sạch tiền rồi”.

Trạch Vương sớm đã thua đỏ cả mắt, làm gì còn quan tâm đến lời khuyên của hạ nhân, hào khí can vân nói: “Ta thế chấp cả phủ Trạch Vương cùng với sáu tòa biệt viện đứng tên Trạch Vương phủ, nếu như ngươi thua thì phải trả ta 500 vạn lượng bạc cộng thêm đôi tay của ngươi”.

Hắn ta không tin một kẻ bất tài thì có thể làm được thơ ca gì.

Cố Thanh Hy nghiền ngẫm nói: “Trạch Vương gia, vỏn vẻn một tòa Trạch Vương phủ và sáu tòa biệt viện mà đã muốn cược đôi tay và 500 vạn lượng bạc của ta sao, Trạch Vương phủ đó của ngài được làm bằng vàng chắc?”
Không ít người bật cười.

Sắc mặt Trạch Vương từ xanh chuyển sang tím.

Ngoài Trạch Vương phủ và biệt viện ra thì hắn ta đã thua sạch sẽ rồi.

Đang nghĩ xem nên mở miệng mượn bạc người khác thế nào thì Cố Thanh Hy lại nói:
“Nể tình ngài đáng thương tội nghiệp, được thôi, ta cược với ngài vậy, nếu như ván này còn thua tiếp thì đoán chừng ngài chỉ còn cái khố thôi”.

“Yên tâm, bổn vương sẽ không thua”.

“Không nên nói trước vậy đâu, có thể ngài sẽ thua tiếp đấy”.

Mã công công thấy sắc mặt Trạch Vương chuyển từ đen sang trắng, thật sự sợ ván này hắn ta sẽ tức mà chết nên vội nói.

“Cuộc thi thi thư chính thức bắt đầu, thời gian một nén hương, ai viết được nhiều thơ nhất, chất lượng tốt nhất, thư pháp ưu tý nhất thì sẽ được tính là người thắng cuộc”.

Trạch Vương cầm bút lên múa bút thành văn, dốc hết sức muốn thắng nàng.

Cố Thanh Hy mỉm cười, quay sang nói với Kỳ Thánh: “Lão đầu, hai chúng ta lại cược một ván nữa đi, nếu như ta thắng thì ta sẽ không phải nhận ông làm đồ đệ nữa”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 134: Chương 134


“Sư phụ, ta tới tham gia đại hội đấu văn chỉ là muốn tìm người phá được ván cờ Linh Lung, hiện tại ván cờ Linh Lung đã được giải, ta đã toại nguyện rồi, ta không có ý định tranh giành vị trí đứng đầu đại hội đấu văn, huống hồ, đồ đệ sao có thể tranh danh đoạt lợi với sư phụ được”.

Kỳ Thánh vuốt chòm râu hoa râm, hớn hở cười nói.

Trong lòng Cố Thanh Hy tức nghẹn họng.

Ai nói nàng không biết xấu hổ chứ? Luận không biết xấu hổ thì rõ ràng Kỳ Thánh đứng thứ hai không ai dám nhận số một.

Cố Thanh Hy còn muốn nói gì đó thì Kỳ Thánh đã chuồn đến chỗ sứ thần Sở Quốc, kiên quyết không chịu xuất trận.

Sứ giả Sở Quốc trong lòng càng uất ức, nói hết lời rồi mà Kỳ Thánh vẫn không chịu tiếp tục tham gia, chỉ đành trơ mắt ra bỏ lỡ cơ hội có được chuông Phá Hồn.

Cố Thanh Hy chỉ có thể chuyển chú ý lên đám Diệp Phong, Thường Chân Thường Bình: “Này, ba người các ngươi có muốn cược với ta không?”
Ba người đó lần này đến trả lời cũng lười không trả lời, cầm bút lên bắt đầu làm thơ, tránh để Trạch Vương dẫn trước.

Cố Thanh Hy mất hứng, cũng cầm bút lên tùy ý viết lung lung trên giấy.

Mọi người hơi giật mình.

“Không phải nói Cố tam tiểu thư không biết chữ sao? Ta thấy tư thế cầm bút của cô ta khá lão luyện đó chứ, ngươi xem, cô ta viết nhanh thật”.

“Ai biết được cô ta đang viết nhăng viết cuội gì trên giấy, không nhanh được sao?”
“Không phải đâu, ngươi nhìn cô ta phong thái tự tin thế kia, hình như lại thắng chắc rồi?”
“Cô ta có được bao nhiêu kiến thức, người khác không biết lẽ nào ngươi cũng không biết ư?”
Tiểu Lý Tử thấy Dạ Hoàng trong lòng thấp thỏm, an ủi nói: “Hoàng thượng, ván vừa nãy Cố tam tiểu thư chẳng qua chỉ là may mắn thôi, vòng so tài thi thư này phải dựa vào bản lĩnh thật sự, cô ta tuyệt đối không thể thắng tiếp được nữa, hoàng thượng cứ việc yên tâm chờ xem chuyện cười của Cố tam tiểu thư là được ạ”.

Dạ Hoàng bất ổn lo lắng.

Theo lý thì cuộc so tài thi thư Cố Thanh Hy ắt bại không nghi ngờ, nhưng trong lòng hắn ta thế nào lại không nỡ như vậy.

Năm người so tài, hai người Thường Chân Thường Bình viết viết dừng dừng, vắt óc suy nghĩ.

Diệp Phong sống lưng thẳng như cây tre, hắn ta cúi đầu, mắt đến chớp cũng không chớp, tay viết liên hồi soàn soạt, chỉ khoảng nửa khắc đã viết được gần mười bài thơ.

Mặc dù Trạch Vương viết liên tục nhưng hắn ta nôn nóng bất an, tay không ngừng gãi ngứa, hai hàng lông mày díu chặt lại, thơ viết xong chốc chốc lại chán ghét vò vào vứt đi.

Nhìn sang Cố Thanh Hy đang buồn chán ngáp ngắn ngáp dài, động tác trên tay không dừng, viết soàn soạt mấy chữ đã xong một bài thơ, mặc dù nàng viết cuối cùng nhưng thơ nàng viết ngoài Diệp Phong ra thì là nhiều nhất trong mọi người.

Từ phu tử lại đang lẩm bẩm chửi bới: “Ngông cuồng, quá ngông cuồng rồi, giờ là lúc nào mà cô ta còn cố làm ra vẻ cho ai xem”.

Mọi người trong học viện Hoàng gia cũng lũ lượt lắc đầu thở dài.

Cho dù có thắng hai vòng thì sao, vòng thứ ba vẫn sẽ thua thôi.

Bọn họ cho rằng, người đứng đầu vòng này có lẽ là tên thư sinh keo kiệt Diệp Phong đó.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 135: Chương 135


Tốc độ viết của Cố Thanh Hy quá nhanh, viết xong bài này lại đến bài khác, bốn người còn lại lần lượt buồn bực ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thanh Hy.
Không biết trong đầu nàng đang muốn làm cái gì.
Đến Dạ Hoàng cũng nhìn ngây người.
Cố Thanh Hy viết thơ không cần nghĩ sao?
Tròng mắt Tiểu Lý Tử đảo vòng tròn, cúi người xuống nói: “Hoàng thượng, cho dù năm đó tiên thơ cũng không thể xuất thủ thành thơ, Cố tam tiểu thư rõ ràng đang cố ý làm loạn, nô tài cho rằng phải đọc thơ của cô ta lên cho mọi người cùng nghe”.
Dạ Hoàng hài lòng gật đầu.
Tiểu Lý Tử càng lúc càng hiểu ý của hắn ta.
Dạ Hoàng ho nhẹ một tiếng, cất cao giọng nói: “Cố tam tiểu thư tốc độ nhanh như vậy, thiết nghĩ thơ viết ra cũng rất đẹp, chi bằng mọi người cùng nghe xem Cố tam tiểu thư viết thơ gì trước đi”.
Gần như tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của nàng.
Thuận theo tiếng ngâm nga của thái giám, toàn trường im lặng không một tiếng động.
“Cây nho rượu ngon chén dạ quang, dục ẩm tỳ bà tức khắc giục.

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến mấy người về?”
Xôn xao…
Học viện hoàng gia rộng lớn vang lên tiếng gục ngã liên tiếp.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, đến bốn người đang múa bút cũng dừng lại nhìn về phía Cố Thanh Hy.
Một bao cỏ mà có thể viết ra bài thơ có lý tưởng hào hùng, túy ngọa sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến mấy người về như vậy sao?
Bọn họ nhất định là nghe nhầm rồi.
“Độc tại tha hương vi dị khách, mỗi phùng giai tiết bội tư thân.

Dao chi huynh đệ đăng cao xử, biến tháp thù du thiếu một người”.
Bài thơ này nói lên nỗi buồn cô độc của người sống tha hương du tử, viết rất tinh tế sâu sắc, gặp được ngày lành ngày hội lại tăng đôi nỗi nhớ người thân.

Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.
Hay cho một câu mỗi phùng giai tiết bội tư thân…

Trời ơi, tai của họ đang xuất hiện ảo giác sao?
“Bích ngọc trang thành nhất thụ cao, vạn điều thùy hạ lục ti thao.

Bất tri tế diệp ai tài xuất, nhị nguyệt xuân phong tự tiễn đao”.
Bốp…
Thường Chân và Thường Bình kinh ngạc đến nỗi bút lông trên tay đều rơi cả xuống.
“Từ thủ trung tuyến, du thử thân thượng y.

Lâm hành mật mật phùng, ý khủng trí trí quy.

Ai ngôn tấc thảo âm, báo đắc tam xuân huy”.
Từ phu tử kinh hãi chỉ về phía Cố Thanh Hy bộ dạng uể oải, toàn thân không ngừng run rẩy, trong cổ họng dường như có hàng ngàn hàng vạn từ nhưng không nói ra nổi một câu.
Ông ta chấn động, hoàn toàn chấn động.
“Ly ly nguyên thượng thảo, nhất tuế nhất khô vinh.

Dã hỏa thiêu bất tận, xuân phong thổi hựu sinh”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 136: Chương 136


Tiêu Vũ Hiên nuốt nước miếng, hỏi Liễu Nguyệt: “Nha đầu xấu xí thật sự là đồ ngốc sao?”
Liễu Nguyệt và Vu Huy ra sức lắc đầu.
Như vậy mà gọi là đồ ngốc thì thế nào mới gọi là thiên tài?
“Nhật chiếu hương lô sinh tử yên, dao khán bộc bố qua tiền xuyên.

Phi lưu trực hạ tam thiên chi, nghi thị ngân hà lạc cửu thiên”.
Cố thừa tướng trợn tròn mắt, mãi lâu không thể lấy lại tinh thần, nhìn Cố Thanh Hy vừa viết thơ vừa ngủ gật, vừa cảm thấy vô cùng lạ lẫm, vừa cảm thấy nàng lúc này quá giống với mẫu thân đã mất của nàng.
Sứ thần của Sở Quốc, Triệu Quốc và Hoa Quốc đều trợn mắt há mồm.
Thơ của Cố Thanh Hy đúng là thơ hay.
Mỗi một câu thơ của nàng đều có thể trở thành danh thơ thiên cổ, cho dù tiên thơ năm đó cũng không làm được, nàng thật sự là người phàm sao?
“Xuân hoa thu nguyệt hà thời liễu, vãng sự tri đa thiếu.

Tiểu lâu tạc dạ hựu đông phong, cổ quốc bất kham hồi thủ minh nguyệt trung.

Điêu lan ngọc thiết ứng do tại, chỉ thị chu nhan cải.

Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu, kháp tự nhất giang x**n th** hướng đông lưu”.
Trạch Vương mỗi lần nghe được một câu là lại lau mồ hôi một lần, vừa nãy bắt đầu nghe hạ nhân đọc thơ của nàng hắn ta còn vắt hết óc muốn liều một phen với nàng.

Nhưng càng nghe đọc thì hắn ta càng cảm thấy tâm như tro tàn.
Muốn cầm bút lên viết thơ tiếp nhưng trong đầu lại không ngừng văng vẳng từng câu từng câu thơ của nàng mà đám hạ nhân đang thao thao bất tuyệt.
Thơ của Cố Thanh Hy tuyệt đối trấn áp được hắn ta, khiến đầu óc hắn ta trống rỗng, không làm ra nổi bài thơ nào nữa, chỉ đành ngây người ra nhìn miệng của thái giám há ra rồi lại ngậm vào.
“Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt.

Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên cân tan tận hoàn phục lai”.
“Tương kiến thời nan biệt diệc nan, xuân phong vô lực bách hoa tàn.

Xuân tàm đáo tử ti phương tận, lạp cự thành khôi lệ sử can”.
Bút trong tay Diệp Phong như nặng ngàn cân, hắn ta nỗ lực xóa bỏ những câu thơ mà thái giám đọc lên, ra sức bình tĩnh lại tinh thần đang hỗn loạn của mình nhưng làm thế nào cũng không bình tĩnh lại được, trước mắt phản chiếu hình ảnh Cố Thanh Hy vừa ngáp ngủ vừa làm thơ.
Từ đầu đến cuối hắn ta đều không dám coi thường Cố Thanh Hy, nhưng cục diện này hắn ta e là lại phải bại nữa rồi.
Không, hắn ta chỉ có thể thắng, không thể bại.
Hắn ta không có tư cách thất bại.
Nghĩ tới trách nhiệm gánh trên vai, Diệp Phong vứt bỏ tất cả, tiếp tục làm thơ.
Thượng Quan Sở và Dịch Thần Phi đăm chiêu nhìn Cố Thanh Hy.
Ngắn ngủi một ngày mà nàng đã mang lại cho họ quá nhiều chấn động.
Nha đầu này giống như một bảo tàng vậy, làm thế nào cũng không khai quật hết được.
“Nhân hữu bi hoan ly hợp, nguyệt hữu âm tinh viên khuyết.

Thử sự cổ nan toàn, đãn nguyện nhân trường cửu, thiên lý cộng thiền quyên”.
“Sừ hòa nhật đương ngọ, hãn trích hòa hạ thổ.

Ai tri bàn trung xan, lạp lạp giai tân khổ”.
“…”
Dạ Hoàng đã há hốc miệng tới nỗi nhét vừa một quả trứng chim.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 137: Chương 137


Tiểu Lý Tử hận mỗi muốn chửi bới ầm ỹ.

Cố tam tiểu thư này là quỷ hiện thân sao?
Dựa vào bản lĩnh của nàng sao có thể viết ra nhiều thơ hay như vậy được?
Hoàng thượng vốn muốn thông qua việc sỉ nhục Cố tam tiểu thư để sỉ nhục chiến thần, giờ thì hay rồi, không những không thể sỉ nhục chiến thần, ngược lại còn khiến hai người họ nổi danh thiên hạ, hoàng thượng không tức chết mới lạ.

Tiểu Lý Tử vội vàng an ủi: “Hoàng thượng, thơ của Cố tam tiểu thư không biết sao chép ở đâu, nô tài thấy, có lẽ nên treo từng bức thơ mà cô ta viết lên, cho mọi người cùng xem chữ của cô ta viết”.

“Đúng, treo lên”.

Giọng nói của Dạ Hoàng đã run rẩy.

Nếu như hôm nay Cố Thanh Hy kinh diễm toàn trường, vậy thì mặt mũi của hắn ta cũng mất sạch sẽ.

Thái dám nghe theo lời treo thơ của nàng viết lên, bày ra trước mặt mọi người.

Đám đông lũ lượt ngóng dài cổ, muốn nhìn thấy chữ nàng viết có xấu như trong lời đồn hay không.

Nhưng bọn họ lại lần nữa bị kinh hãi.

Chữ của Cố Thanh Hy cứng cáp có lực phiêu diêu như mây bay, oai phong như rồng, mỗi một nét chữ tựa như nước chảy mây bay mà ra, phóng khoáng tiêu sái.

Chữ đẹp thế này cho dù là phu tử của học viện Hoàng gia e là cũng không viết ra được.

Có người không tin, đích thân tới bên cạnh Cố Thanh Hy để nhìn nàng viết từng nét từng chữ, nhưng lại thấy Cố Thanh Hy đang nhắm mắt, tùy tiện viết ra.

Nàng nhắm mắt viết, mỗi chữ lại như rồng bay phượng múa, con chữ say mê đầy mực.

Hãi…
Toàn trường kinh hãi.

Cố Thanh Hy căn bản không phải kẻ bất tài, nói nàng là đệ nhất tài nữ trong thiên hạ cũng không quá.

Chiếc bút lông sói trong tay Trạch Vương rơi đến độp một cái xuống đất, sắc mặt trắng bệch.

Hắn ta run rẩy gào lên: “Cố Thanh Hy, ngươi chơi ta”.

Cố Thanh Hy giật mình nghiêng người sang một bên, suýt chút nữa là ngã khỏi ghế, giật mình đến hết cả cơn buồn ngủ, nàng tức giận quát: “Ngài có bệnh thì mau đi chữa đi, ở đây kêu gào làm gì? Khiến ta không thể an tâm mà ngủ được”.

Trạch Vương bị tức đến nỗi trợn ngược mắt, miễn cưỡng dựa vào mặt bàn mới không ngã xuống.

Cái gì mà kêu gào khiến nàng không ngủ được?
Nàng ngủ mà vẫn có thể làm ra thơ hay như vậy, bảo hắn ta làm sao có thể chịu đựng nổi, muốn khiến hắn ta tức chết đúng không?
“Ngươi cầm kỳ thi họa, thơ từ ca phú mọi thứ đều tinh thông đúng không? Nếu như ngươi tài hoa như vậy tại sao còn cố ý giả vờ ngu ngốc?”
Cố Thanh Hy sờ cằm, nói một câu khiến người ta suýt chút nữa là nổ mắt.

“A… là vì trong đầu ta đột nhiên lóe sáng, mở ra một lỗ thủng, sau đó thì ta quên sạch rồi”.

Xì xào.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 138: Chương 138


Nghe nàng tiếp tục tán dóc kìa.

Nàng chắn chắn đang cố ý giả ngu ngơ để ăn thịt hổ.

Tiêu Vũ Hiên thì thầm tự nói: “Lẽ nào nha đầu xấu xí cố tình để khiến mọi người cược tiền với cô ấy, hóa ra cô ấy cố ý giả vờ làm đồ ngốc để thắng được nhiều tiền hơn”.

Lời của Tiêu Vũ Hiên không lớn nhưng toàn trường đều đã nghe thấy.

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.

Chẳng trách, mỗi lần nàng đều nghĩ hết cách làm người ta cá cược với mình, hóa ra đã sớm đoán chắc rằng mình sẽ thắng.

Cố Tam tiểu thư có chỉ số thông minh thật cao.

Sau đại hội đấu văn này, nàng không những sẽ nổi tiếng khắp thiên hà, còn có được lượng lớn của cải, trực tiếp chen chân vào bảng phú hào của Dạ Quốc.

Kỳ Thánh vô cùng đắc ý khoe: “Nhìn kìa, kia chính là sư phụ ta đó, kinh tài tuyệt diễm biết bao nhiêu, quét ngang trên trời dưới đất không địch thủ, lợi hại không?”

Sứ thần Sở Quốc thoáng chốc không biết nên trả lời như thế nào.

Chuông Phá Hồn bị người cướp đi, ông ta đắc ý cái gì? Kỳ Thánh là người của Sở Quốc thật hả?
Dạ Hoàng nuốt nước miếng, hơn nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn lại.

Hắn ban cho chiến thần một cọc hôn sự gì vậy?
Hắn có thể đổi ý không?
Tại sao hắn cứ cảm thấy sống lưng ớn lạnh thế?
Cố Thừa Tướng mặt mày hớn hở khen: “Nhìn kìa, đấy là con gái thứ ba của ta đó, ta đã sớm biết con bé cũng không phải là người bình thường”.

Ngô đại nhân cười khẩy: “Thôi đi, còn con gái thứ ba của mình nữa chứ.

Ta nhớ ban nãy người nào đó đã cắt đứt quan hệ với Tam tiểu thư, nàng ta không bao giờ còn là con gái của ông nữa”.

Nụ cười của Cố Thừa Tướng chợt cứng lại, thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ, ông ta ức chế ngậm miệng lại.

Con ngươi đầy cưng chiều của Dịch Thần Phi có chút lo lắng, chỉ là không ai biết hắn ta đang lo lắng cái gì.

Đôi mắt Thượng Quan Sở tràn ngập vẻ phức tạp và khó hiểu, không nhìn ra được cái gì, còn Từ phu tử lại kích động hét lên.

“Ta biết ngay Cố Tam tiểu thư không giống người thường mà, các ngươi không biết chứ khi nàng ta vừa đến học viện đã đọc lên được bài thơ Thử Ly đã sớm thất truyền”.

“Ta cũng nghe nói chuyện Thử Ly, nhưng còn tưởng rằng nàng ta chỉ là vừa hay nhìn thấy Kinh Thi thượng cổ.

Có điều, Kinh Thi Vương Phong đã thất truyền hơn một ngàn năm, không còn bất cứ điển tịch gì nữa, ngay cả chữ viết cũng biết mất, sao nàng ta có thể biết bài thơ Thử Ly cơ chứ? Trừ khi nàng ta biết chữ thượng cổ”.

“Trời ơi, ngay cả chữ cổ đại cũng biết, cũng quá lợi hại ấy chứ.

Chẳng trách nàng ta tài ba như vậy, cũng không biết sư phụ của nàng ta là ai”.

“Nghe nói Cố Tam tiểu thư của phủ Thừa Tướng gần như chưa bao giờ đi học, ngay cả phu tử cũng không có”.

“Cái gì mà không có phu tử, chẳng phải nàng ta đã đến học viện Hoàng Gia học mấy ngày rồi sao? Chắc chắn là học viện Hoàng Gia dạy rồi”.

“Học viện Hoàng Gia không hổ là học viện Hoàng Gia, ta cũng phải cố gắng tranh thủ vào đó học mới được”.

“Đáng tiếc Cố Tam tiểu thư đã được chỉ hôn cho chiến thần, không thì ta cũng muốn cầu hôn nàng ta”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 139: Chương 139


Mọi người ngươi một câu, ta một câu đều đang khen Cố Thanh Hy.

Dạ Hoàng càng nghe càng bực bội, vội bảo người ta đi xem bài thơ do những tài tử khác làm.
Người hầu bày thơ của Thường Chân và Thường Bình ra, hai người họ một người làm được 8 bài thơ, một người làm được 9 bài.

Tuy làm khá hay, nhưng so với Cố Thanh Hy thì vẫn kém xa.
Trạch Vương lại càng kém, chẳng qua chỉ là 5 bài thơ.

Hắn ta làm thơ không hay, thư pháp cũng chẳng được, chữ viết ngoáy có lệ giống như bài thơ đó là do hắn ta quá sốt ruột mới viết ra.
Cố Thanh Hy cười trêu: “Trạch Vương, chút trình độ ấy của ngài cũng dám cược Trạch Vương phủ và sáu tòa nhà cho ta à.

Chậc chậc chậc, đúng là hào phóng ghê, ta gì cũng không phục, chỉ phục ngài”.

Trạch Vương tắc nghẽn cơ tim, một ngụm máu tươi dâng lên tận họng, lại bị hắn ta cắn răng nuốt xuống.
Trình độ của hắn ta đâu chỉ là nhiêu đó.
Do hắn ta bị ong mật chích cho vết thương đầy người, thật sự là vừa ngứa vừa đau.
Hơn nữa…
Trạch Vương còn bị Cố Thanh Hy làm cho chấn động nên càng sốt ruột càng không có linh cảm.
Nhưng những lời ấy hắn ta có chết cũng không thể nói ra.
“Hạng nhất vẫn chưa là của ngươi, ngươi đắc ý cái gì?”
“Cho dù hạng nhất không phải là ta thì cũng chẳng phải của ngài.

Nếu ta không đoán sai, cuộc thi thơ này, ngài chắc chắn sẽ lót đế”.
“Diệp Phong làm được 42 bài thơ”.
Thơ của Diệp Phong vừa được treo lên, hiện trường đều vang lên từng tiếng hít sâu.
Một loạt bài thơ kia, bài nào cũng cực kỳ hay, thư pháp lại càng khỏi phải nói.

Ngay cả Cố Thanh Hy cũng chấn động.
Thư pháp của Diệp Phong hào hùng phóng khoáng, tràn ngập khí thế thong dong tự nhiên, cũng chẳng kém cạnh gì với nàng.
Nhưng thơ của hắn ta lại tràn ngập vẻ chính trực hào hùng, không hề giả vờ, vừa nhìn đã cảm thấy trong lòng rộng rãi.
Đều nói chữ như người, chữ của Diệp Phong chính trực như vậy, e rằng con người hắn ta cũng chẳng xấu là bao.
“Trên lầu tàn đăng bạn sương sớm, riêng người ngủ một mình trên giường.

Tương tư một đêm tình là bao? Chân trời góc biển cũng chẳng dài lâu”.
Hay cho một câu tương tư một đêm tình là bao, chân trời góc biển cũng chẳng dài lâu.
Tài năng và học vấn của Diệp Phong tuyệt đối không thua gì nàng, có khi còn hơn.
Nếu không phải nàng dựa vào thơ của người xưa, e rằng đã không phải là đối thủ của Diệp Phong.
Lại thấy Diệp Phong chỉ khẽ mím đôi môi mỏng, sống lưng thẳng thắn yên lặng đứng bên chờ Mã công công tuyên bố kết quả.

Đối với sự khen ngợi của mọi người, trên mặt hắn ta lại chẳng hề ra vẻ đắc ý, giống như người ta khen không phải mình vậy.
Không sốt ruột bộp chộp, chẳng sợ vinh nhục, đúng là tràn ngập khí độ.
“Không ngờ một hàn môn sĩ tử lại có tài văn chương tốt như vậy, đúng là khó tin mà”.
 
Back
Top Bottom