Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 60: Chương 60


Nói xong, Cố Thanh Hy liếc xuống nửa th*n d*** của hắn.

Chiêu này cực kỳ hữu hiệu, Dạ Mặc Uyên buông tay nàng ra, che kín phần dưới của mình.

Nơi này là Vạn Hoa Lâm, cả vực thẳm toàn hoa là hoa, có hàng trăm loài, cứ mười lăm mỗi tháng hắn lại cởi hết quần áo, dùng vạn hoa để chống lại độc tố.

Ngày này mỗi tháng chính là lúc hắn suy yếu nhất, bởi vì trong ngày này, toàn bộ nội lực của hắn đều hóa thành hư vô.

Trước mắt, nàng y phục chỉnh tề, còn hắn chẳng có mảnh vải che thân, nhìn thế nào Dạ Mặc Uyên cũng thấy mình bị uất ức.

“Này, ngươi đừng trừng ta mãi thế, ngươi trừng làm lòng ta hoảng”.

“Thực ra, chuyện xảy ra lúc trước giữa hai ta, ta là con gái nên người chịu thiệt là ta mới đúng”.

Vù…
Nhiệt độ không khí lại giảm xuống vài độ, rõ ràng là tháng ba mùa xuân, Cố Thanh Hy lại cảm thấy như là mùa đông khắc nghiệt.

Nàng rụt cổ, chớp chớp đôi mắt vô tội, rặn nửa ngày mới rặn ra một câu: “Hay là, ta cho ngươi đè lại, coi như huề nhau”.

Dạ Mặc Uyên gân xanh gồ lên, tức điên người, đầy bụng tức giận như sắp không nhịn nổi nữa.

Nàng còn là phụ nữ sao? Nói ra câu đó mà cũng không thấy xấu hổ à?
Cố Thanh Hy sợ hãi lùi ra sau một bước.

Sao khí thế trên người đàn ông kia lại mạnh vậy?
Chắc sẽ không lại tức giận nữa đó chứ?
“Bồi thường cho ngươi thì ngươi không cần, cho ngươi đè lại cũng không chịu.

Vậy ngươi muốn làm sao?”
“Ta muốn mạng cô”.

Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cưỡng h**p hắn hết lần này đến lần khác, không giết nàng thì khó mà hả cơn giận trong lòng.

Cố Thanh Hy bĩu môi: “Giờ người đang trúng độc, không thể nhúc nhích là ngươi chứ chẳng phải ta.

Ta mà muốn làm gì ngươi nữa thì tại vùng núi hoang vu như này cũng chẳng ai có thể cứu ngươi”.

“Ngươi khỏi phải lo ta sẽ làm thế tiếp với ngươi, dù sao trình độ của ngươi còn phải học hỏi thêm nhiều”.

Nàng nói có sách có mách có chứng, câu nào câu nấy rõ ràng đều có lý, lại chọc Dạ Mặc Uyên máu xông lên đầu, phun ra một ngụm máu tươi, người cũng bị chọc tức đến ngất xỉu.

Ặc…
Ngất rồi?
Vậy vừa hay nàng cũng tiện chuồn đi.

Cố Thanh Hy định chạy, nhưng thấy gương mặt đẹp trai như thần tiên kia hơi trắng bệch, lại nhìn thấy các loài hoa nở rộ xinh đẹp dưới đất cũng bị dính máu hắn, chân nàng như rót chì, chẳng thể nào nhúc nhích nổi.

Máu huyết chảy ngược, độc dẫn thẳng vào tim, nếu không cứu thì hắn chắc chắn phải chết.

“Cũng không biết kiếp trước gây ra nghiệt gì, kiếp này lại gặp ngươi hoài.

Thôi, cứu ngươi một lần vậy, coi như là vì đã trót ‘ăn’ ngươi”.

Cố Thanh Hy nói xong bèn ngồi xổm xuống, đặt tay lên mạch hắn, vừa sờ sắc mặt nàng lập tức thay đổi.

Không ngờ lại trúng hai loại độc, mà cả hai đều là loại độc bá đạo và độc ác nhất trên đời.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 61: Chương 61


Một loại là Hàn độc, hẳn là có từ lúc còn ở trong bụng mẹ nên sau khi sinh ra cứ đến ngày 15 hằng tháng đều sẽ phải chịu đựng cơn đau đớn mà người thường khó có thể chịu nổi.
Hàn độc mà phát ra thì sẽ len lỏi khắp tim gan phèo phổi trong cơ thể mãi đến khi máu đông thành băng, có thể làm người ta lạnh đến nỗi sống không bằng chết, nhưng lại không thể chết đi.
Một loại khác là Huyết Diệp Tà Độc, có thể dồn người ta vào chỗ chết, khi phát độc thì đau đớn tận xương, cả người như bị hàng ngàn con kiến g*m c*n hay bị chém ngàn đao.
Chắc hắn định lợi dùng Hàn độc và ngàn hoa để kiềm chế Huyết Diệp Tà Độc nhằm bảo vệ tính mạng.
Nhưng hai loại độc ấy khắc nhau nên cơn đau hắn phải chịu ít nhất là gấp mười lần so với một loại.
Bất kể là Hàn độc hay Huyết Diệp tà Độc, quá trình hạ độc ít nhất cũng hơn 10 năm, còn phải dùng 500 loại độc phối hợp với nhau.
Rốt cuộc thì tên này đắc tội với người nào mà đáng để kẻ thù dốc hết vốn liếng hại hắn vậy?
Lại nhìn đôi chân tàn phế của hắn, Cố Thanh Hy không khỏi thở dài.
Không thể ép độc ra ngoài cơ thể nên chỉ có thể dồn nó vào hai chân, trơ mắt nhìn hai chân tàn phế, cảm giác ấy quả thật rất khó chịu.
Cố Thanh Hy lấy kim châm ra, thành thạo ghim vào huyệt Bách Hội, huyệt Dũng Tuyền, cố gắng giúp hắn giảm bớt đau đớn và ép độc ra.
Nếu là trước đây, nàng sẽ chỉ coi hắn như một người râu ria, xa lạ.

Nhưng lúc này, nàng lại thật sự cảm thấy hơi đau lòng.
Là một người thầy thuốc, nàng biết rất rõ mấy năm nay Dạ Mặc Uyên có thể sống sót là khó khăn cỡ nào.

Người thường, e rằng một ngày thôi cũng không chịu nổi.
Bệnh tình hóc búa, mãi đến khi tia nắng ban mai dâng lên, Cố Thanh Hy mới cất kim châm đi, cởi áo của mình ra đắp lên người hắn.
“Vì giữ được mạng ngươi đã khiến bà đây mệt chết đi được, ngươi tỉnh lại thì đừng có tìm ta gây chuyện đó”.
Cố Thanh Hy mệt mỏi duỗi lưng, tìm được Yên La Thảo giữa rừng hoa.

Sau đó quay đầu liếc nhìn Dạ Mặc Uyên vẫn đang mê man với ánh mắt đầy thâm ý, cả người giống như một con báo vèo một cái biến mất.
Trong một góc của học viện Hoàng gia.
Thu Nhi sốt ruột đến nỗi xoay quanh tại chỗ, đôi khi lại rướn cổ lên nhìn ra xa, cả nửa ngày sau, nàng ta mới nhìn thấy tiểu thư nhà mình mặc đồ nhà nông, ngáp lên ngáp xuống, lắc lư lết tới.

Thu Nhi vui vẻ, vội vàng tiếp đón: “Tiểu thư, người đi đâu cả buổi tối vậy, nô tỳ sắp lo lắng muốn chết rồi này”.
“Lo cái gì, ta cũng chẳng mất miếng thịt nào”.
“Hạ Vũ đã chết, ngũ di nương muốn chết muốn sống méc lão gia.

Ngài ấy đã nổi trận lôi đình, nô tỳ thấy sự việc không hay định báo cho tiểu thư.

Ai ngờ người lại một đêm không về.

Cuối cùng, nô tỳ chỉ đành đến học viện Hoàng gia đợi”.
“Ta còn tưởng là chuyện gì, tên nô tài gian xảo kia chết thì chết thôi”.
Cố Thanh Hy uể oải cười, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của Thu Nhi, khen: “Rất rốt, có tiến bộ, biết chuyện không hay bèn chuồn đi”.
Thu Nhi sắp lo lắng muốn chết, cố tình tiểu thư nhà mình vẫn là cái dáng vẻ chẳng thèm để ý bèn giậm chân nói: “Tiểu thư, lão gia và ngũ di nương chắc chắn sẽ không tha cho người.

Sau này, chúng ta phải làm sao đây? Cũng không thể núp trong học viện Hoàng gia mãi được”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 62: Chương 62


Không phải nàng ta lo cho mình mà là lo cho tiểu thư mới liều lĩnh chuồn ra khỏi phủ, định tìm tiểu thư và báo cho nàng mọi chuyện xảy ra trong phủ được không.

“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, binh tới tướng chặn, nước lên đập ngăn”, Cố Thanh Hy chẳng hề để ý nói, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ sắc lạnh.

Theo tính toán của nàng, ít nhất thì đến chiều hôm nay Hạ Vũ mới chết, sao lại chết vào tối qua được, chắc là trong phủ có người nào đó sốt ruột muốn diệt trừ ngũ di nương làm rồi.

May mà Thu Nhi lo cho nàng chạy đến đây, không thì nàng không dám tưởng tượng sẽ có hậu quả như thế nào.

Đã sắp đến lúc vào học, bọn học sinh tốp năm tốp ba đi đến học viện, Cố Thanh Hy lạnh nhạt nói: “Hôm nay ngươi cứ ở trong học viện Hoàng gia, không được đi đâu hết”.

Thu Nhi đau khổ xụ mặt.

Ban ngày các nàng có thể núp trong học viện, nhưng quan trọng là buổi tối thì sao?
Thu Nhi còn định hỏi tiếp, Cố Thanh Hy đã nhấc chân đi vào nội viện.

Học viện chia làm nội viện và ngoại viện, những người hầu như nàng ta chỉ có thể chờ tiểu thư nhà mình ở ngoại viện.

Trên đường Cố Thanh Hy đi ngang qua, tất cả mọi người đều nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ.

Liễu Nguyệt và mấy người tinh mắt phát hiện ra nàng bèn chạy chậm tới.

“Lão đại, sao ngươi lại mặc cái bộ đồ tồi tàn thế kia? Phủ Thừa Tướng keo như vậy luôn hả?”
Cố Thanh Hy không nhịn được đỡ trán.

Chưa nói quần áo của nàng đều làm mền đắp cho vị chiến thần Dạ Vương kia, không thì nàng cũng không dám mặc bộ đồ đó, lỡ bị hắn nhận ra thì sao?
“Thỉnh thoảng thay đổi phong cách”.

“Nhưng chất vải của bộ đồ này cũng tệ quá rồi, mặc vào không cộm da à?”
“Nếu ngươi thương ta, còn không bằng cho ta ít tiền, ta đi mua một bộ mới”.

Liễu Nguyệt ngại ngùng cười: “Phủ Thừa Tướng của ngươi còn thiếu chút tiền ấy sao? Đúng rồi, ngươi biết không, có rất nhiều người đều đang cá xem ai có thể tiến vào chung kết đó.

Mọi người đều cược ngươi thua, đúng là không có mắt nhìn người gì hết”.

Vu Huy đi cùng không nhịn được chen mồm: “Nhị ca, chẳng phải ngươi cũng cược lão đại thua à?”
Liễu Nguyệt gõ trán hắn ta một cái, nháy mắt ra hiệu: “Ngươi biết cái gì, ta là thấy họ đáng thương nên cho họ ít bạc xài”.

Cố Thanh Hy trông thấy hết vẻ mặt của họ, bĩu môi, vươn tay hỏi: “Tiền ta bảo các ngươi chuẩn bị ngày hôm qua đâu?”
“Đều ở đây”.

Mọi người tốp năm tốp ba lấy bạc ra, nhưng lại chỉ có mấy trăm lượng bạc.

Cố Thanh Hy đen mặt: “Chỉ có nhiêu đó?”
“Cái này… lúc trước xài nhiều quá, trong nhà cũng không cho, có nhiêu đó đã rất tốt rồi”.

Bọn họ nào dám nói cho nàng, sáng sớm đến học viện đã bỏ một số tiền lớn cược Cố Thanh Hy thua như những người khác chứ.

Có thể giữ lại mấy trăm lượng bạc đã là nể mặt Tiêu Vũ Hiên rồi.

Đằng trước cách đó không xa, mấy thế gia công tử cũng đang đánh cược, lớn tiếng rêu rao chỉ cần cược Cố tam tiểu thư thắng là có thể nhận lại được gấp 200 lần.

Nhưng mà vẫn chẳng có ai cược nàng thắng, tất cả đều cược nàng thua.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 63: Chương 63


Cố Thanh Hy ngậm một cọng cỏ đuôi cáo, nghênh ngang bước tới, bịch một tiếng, cược hết bạc trong tay vào mình.
“1200 lượng bạc, cược ta thắng”.
Mọi người có mặt ở đây không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Cố Thanh Hy thế mà lại cược chính mình thắng?
Nàng là sợ thua quá mất mặt à?
Ngày hôm qua, ai trong học viện mà chưa thấy nàng mất mặt như thế nào?
Đám người Liễu Nguyệt lập tức sốt ruột: “Lão đại, lẽ nào hôm qua ngươi nói với chúng ta cách kiếm món tiền lớn chính là cái này?”
“Ha ha… kiếm món tiền lớn? Ta không nghe nhầm đó chứ? Chẳng lẽ Cố Thanh Hy nghĩ mình có thể tiến vào chung kết chắc?”
“Nếu nàng có thể tiến vào chung kết thì ta sẽ gọi nàng là bà nội”.
Sắp đến giờ vào học, trong học viện lục tục có không ít người xúm lại, đều đồng loạt cười to, nhìn nàng bằng ánh mắt khinh bỉ.
Đương Đương công chúa được người bủa vây bước tới, đằng sau còn có đám Cố Sơ Lan, Cố Sơ Vân.

Nàng ta mỉa mai: “Người nào đó cũng không nhìn lại mình xem, còn tưởng rằng mình sẽ thắng nữa chứ, đúng là không biết tự lượng sức mình”.
“Ơ, đây không phải là cháu gái của ta sao, chào buổi sáng, cô đến cược thẩm thẩm thẳng hả?”
“Thẩm gì chứ, ngươi mà cũng xứng làm thẩm ta sao?”
“Lạ ghê, lẽ nào chiến thần không phải hoàng thúc của cô sao? Được rồi, nếu chiến thần không xứng làm hoàng thúc cô vậy coi như ta chưa nói gì”.
Đương Đương công chúa tức muốn bể phổi: “Ta rõ ràng là nói ngươi, liên quan gì đến hoàng thúc ta?”
“Ta cũng là vợ chưa cưới của hắn, cả hai là một thể với nhau.

Nếu ta không xứng thì sao hắn xứng? Ngươi yên tâm, chờ ta gặp hắn chắc chắn sẽ kể kỹ càng cho hắn nghe, bảo Đương Đương công chúa nói hắn không xứng làm hoàng thúc của mình trước mặt mọi người”.
Đương Đương công chúa tức ói máu, sao không ai nói cho nàng ta biết miệng lưỡi của Cố Thanh Hy lại lợi hại như vậy?
Ngày hôm qua, Đương Đương công chúa bị nàng vả mặt trước bàn dân thiên hạ đã khiến nàng ta cực kỳ xấu hổ.

Giờ lại sỉ nhục nàng trước mặt mọi người, cơn tức này nếu còn nhịn được thì nàng ta không phải là Đương Đương công chúa.

Nàng ta đang định nổi giận thì thấy Cố Thanh Hy cười hì hì nói:
“Công chúa, hay là chúng ta cá đi, nếu ta thua thì mặc cho cô giải quyết ta thế nào cũng được”.
Con ngươi Đương Đương công chúa đảo một vòng, tức giận hỏi: “Cá cái gì?”
“Ừ, cá ta có thể tiến vào chung kết hay không”.
“Ngươi muốn cược mình thua?”
“Đương nhiên là thắng”.
“Được, ta cược với ngươi.

Nếu ngươi thua thì ngươi phải làm nô lệ cho ta cả đời, mặc ta sử dụng, còn không thể cãi lại”, Đương Đương công chúa cười đắc ý nói.
Hoàng huynh giúp nàng, mẫu hậu cũng giúp nàng, còn cảnh cáo nàng ta đừng có chọc Cố Thanh Hy.

Đương Đương công chúa đang lo không tìm được cách dạy cho Cố Thanh Hy một bài học, giờ nàng lại tự dâng lên tận cửa.

Bất kể thế nào, nàng ta đều không thể bỏ qua cơ hội này.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 64: Chương 64


Cố Thanh Hy vứt cỏ đuổi cáo ở trong miệng đi, không chút do dự đáp: “Được, vậy nếu cô thua, cô phải cho ta 100 vạn lượng bạc”.

Hít…
100 vạn lượng bạc…
Vậy mà nàng cũng mở miệng cho được, sao không đi cướp luôn đi?
Sắc mặt Đương Đương công chúa có chút khó coi, Cố Thanh Hy rõ ràng là muốn ăn cướp.

Đám người Liễu Nguyệt kéo ống tay áo của nàng, nhỏ giọng nói: “Lão đại, chúng ta có thể đừng quậy được không? Đương Đương công chúa nổi tiếng chanh chua, ngươi mà rơi vào trong tay nàng ta thì chắc chắn sẽ sống không bằng chết đó”.

“Đúng vậy, tuy 100 vạn lượng bạc rất mê người, nhưng ta cũng không xài hết nhiều như vậy”.

Đương Đương công chúa đen mặt, nổi giận nói: “Nè, ngươi nói ai chanh chua hả? Để bổn công chúa dạy cho ngươi một bài học”.

Cố Thanh Hy chắn trước mặt Liễu Nguyệt, thay đổi đề tài, cười như không cười nói: “Sao… hay là công chúa không dám cược?”
“Bổn công chúa có gì mà không dám cược, ngươi muốn tự tìm lấy cái chết thì ta đây tiếp thôi.

Bổn công chúa cá với ngươi”.

“Được, nói miệng không bằng chứng, viết giấy làm chứng đi”.

Cố Sơ Lan tức cái lồng ngực, hận Cố Thanh Hy đến nghiến răng nghiến lợi.

Giờ có cơ hội dạy cho nàng một bài học nên nàng ta là người đầu tiên đi lấy giấy và bút.

Cố Sơ Vân nhíu hàng mày xinh đẹp lại, khuyên: “Công chúa, xin hãy cẩn thận, 100 vạn lượng bạc rất nhiều, lỡ mà…”
Nàng ta còn chưa nói xong, Cố Sơ Lan đã cãi lại liền.

“Nhị tỷ, lời ấy của tỷ sai rồi.

Lẽ nào tỷ cho rằng chỉ với đồ ngốc như Cố Thanh Hy là có thể tiến vào chung kết sao? Nếu muốn tiến vào chung kết thì phải thắng hết tuấn nam tài nữ của cả nước mới có thể lọt vào top 3”.

“Nhưng mà…”
“Ta cảm thấy Cố ngũ tiểu thư nói rất có lý, ván cược này, bổn công chúa thắng chắc rồi, sợ gì chứ”.

Nàng ta nói xong bèn nhấc bút ký tên mình vào.

Cố Sơ Lan sợ Cố Thanh Hy hối hận, vội vàng bảo nàng ký tên.

Cố Thanh Hy nhìn chằm chằm vào cây bút mà nàng ta đưa tới một lúc lâu, cuối cùng chọn cách ấn dấu tay.

Mọi người lại cười ầm lên.

“Ngay cả tên mình nàng cũng không biết viết, còn định tiến vào chung kết? Nằm mơ giữa ban ngày à?”
“Haiz, rơi vào tay Đương Đương công chúa thì thà chết đi cho rồi, đỡ phải chịu khổ”.

Đám người Liễu Nguyệt cũng khuyên nhưng không khuyên được, chỉ đành lo lắng suông.

Cố tình chẳng biết tại sao hôm nay đại ca Tiêu Vũ Hiên nhà họ vẫn chậm chạp chưa đến.

Tất cả mọi người cho rằng Cố Thanh Hy chắc chắn sẽ thua, chỉ có Cố Sơ Vân là trong lòng còn hơi nghi ngờ.

Nàng ta cũng không phải là thật sự khuyên Đương Đương công chúa mà chỉ là nói cho có thôi.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 65: Chương 65


Đương Đương công chúa đắc ý cười: “Nếu ngươi thua, ta muốn ngươi tự tát mình 500 cái bạt tai ở cổng học viện Hoàng gia.

Ta còn muốn nhốt ngươi vào trường đấu thú để chơi với đám dã thú, ta còn muốn…”
“Công chúa, có thể đợi cô thắng rồi nói mấy lời mạnh miệng đó được không? Nếu cô thua, coi chừng mất hết mặt mũi nha”.

“Sao bổn công chúa có thể thua được”.

“Ngoan, gọi một tiếng thẩm nghe thử coi, có khi ta sẽ lấy ít bạc lại chút”.

Đương Đương công chúa lớn tiếng cả giận hét: “Cố Thanh Hy”.

“Ta đây”.

“Ngươi… hừ, đợi bổn công chúa thắng ngươi để xem ta tra tấn ngươi như thế nào!”
Đương Đương công chúa nghẹn một cục tức, hầm hừ đi về phía phòng học.

Cố Sơ Lan cười lạnh: “Tự làm tự chịu, đáng đời”.

Cố Thanh Hy cản nàng ta lại, xoa cằm cười nói: “Có vẻ như ngũ muội rất ghét ta nhỉ”.

Nói nhảm, nàng ta không ghét mà được sao?
Nếu không phải nàng thì nàng ta cũng không mất tâm thân trong sạch, trợ thủ đắc lực của di nương là Hạ Vũ cũng sẽ không chết.

Cố Sơn Lan có rất nhiều món nợ muốn tính sổ với Cố Thanh Hy là khác.

“Hay là, chúng ta cược một ván?”
“Cược cái gì?”
“Ngươi chẳng qua chỉ là một thứ nữ, chắc cũng không có bao nhiêu tiền.

Vậy cược 20 vạn lượng bạc đi! Nếu ngươi thua thì cho ta 20 vạn lượng bạc”.

Cố Sơ Lan suýt nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.

Mặc dù nàng ta là thứ nữ, nhưng địa vị trong phủ lại cao hơn dòng chính là nàng không biết bao nhiêu lần.

Nhưng 20 vạn lượng bạc…
Cả phủ Thừa Tướng cộng lại chắc cũng không có nổi 20 vạn lượng bạc nữa là.

Đây chẳng phải là định làm nàng ta khó xử sao?
Hay là, Cố Thanh Hy biết ông ngoại đã đưa toàn bộ sản nghiệp đứng tên mình cho nàng ta quản lý nên mới cố ý nói là 20 vạn lượng bạc?
Cố Sơ Lan càng nghĩ càng cảm thấy là vậy, chứ không một thứ nữ như nàng ta dù được yêu thương đến mấy cũng không lấy ra được 20 vạn lượng bạc.

Mọi người cảm thấy Cố Thanh Hy điên rồi.

Một thứ nữ thì lấy đâu ra 20 vạn lượng bạc, đừng nói là Cố Sơ Lan, bất kể người nào có mặt ở đây cũng chẳng thể nào lấy ra được một số tiền lớn như vậy.

Cố Thanh Hy chớp chớp đôi mắt đầy vô tội: “Không dám cược với ta à, vậy thì thôi, ta cũng chẳng thèm thi với đồ con hoang”.

“Ngươi nói ai con hoang?”
“Ai không dám cược thì chính là người đó”.

“Vậy nếu ngươi thua thì sao? Cũng cho ta 20 vạn lượng bạc hả?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 66: Chương 66


“Ta sẽ không thua”.

“Hừ, nếu ngươi thua, ta muốn chặt bỏ hai tay hai chân của ngươi”.

“Được thôi, nói miệng không bằng chứng, viết giấy chứng nhận đi, để tránh ngươi không trả cho ta20 vạn lượng bạc.

À đúng rồi, lúc viết giấy chứng nhận nhớ viết là cược với Dạ Vương Phi nha”.

Cố Sơ Lan trừng nàng một cái.

Còn chưa bước vào cửa đã mở miệng ra là Dạ Vương Phi rồi.

Ai không biết chiến thần tàn nhẫn độc ác, gả sang thật thì có sống nổi hay không còn chưa biết được đâu.

Đám người Liễu Nguyệt lo đến sốt cả ruột: “Lão đại, cược hai tay hai chân của ngươi đó, chúng ta có thể không cược không?”
“20 vạn lượng bạc đấy, tại sao không cược?”
“Nàng ta chỉ là một thứ nữ, lấy đâu ra 20 vạn lượng bạc? Thắng, ngươi không lấy được tiền, thua lại bị chặt bỏ chân tay”.

Cố Thanh Hy nhếch mép nở một nụ cười tao nhã: “Ngũ muội, Liễu Nguyệt nói cũng có lý, lỡ ngươi không có 20 vạn lượng bạc, vậy… nếu ta thắng mà không nhận được tiền thì sao? Theo ta, trận cá cược này hay là thôi bỏ đi”.

Ban nãy, Cố Sơ Lan còn đang nghi ngờ có âm mưa gì hay không.

Giờ, thấy nàng chùn bước nghĩ chắc sợ thua, trong lòng không khỏi tự tin hơn chút.

Nàng ta có chút không nỡ lấy một con dấu từ trong lòng ra đặt lên bàn: “Đây là ông ngoại để lại cho ta, dựa vào con dấu này có thể có được hơn mười cửa hàng dưới tên ông ấy, chắc cũng đủ trị giá 20 vạn lượng chứ hả?”
Cố Thanh Hy gian trá nở nụ cười.

Đang chờ câu nói đấy của ngươi đó.

“Được, vậy viết giấy chứng nhận đi”.

Cố Thanh Hy và Cố Sơ Lan lập giấy tờ xong, mọi người còn chưa hoàn hồn lại.

“Trời ơi, ta nhìn thấy cái gì vậy… Chẳng phải Cố Sơ Lan là thứ nữ à? Sao nàng ta có thể có nhiều tiền như vậy?”

“Hồi xưa, ông ngoại nàng ta hình như là thương lái giàu nhất thành Thước.

Ông ta cũng chỉ có một trai một gái, con trai mất sớm, gia sản không để lại cho con gái với cháu gái thì để cho ai?”
“Sao chúng ta lại không có ông ngoại tốt như vậy nhỉ?”
“Haiz, chúng ta đây còn là con trai trưởng trong nhà nhưng lại không bằng một thứ nữ”.

Cố Sơ Lan đắc ý cười: “Đợi ta chặt đứt chân tay ngươi để chôn cùng với Hạ Vũ đi”.

Tiêu Vũ Hiên thong dong đến muộn, trông có vẻ bơ phờ hơi uể oải, không còn năng động như xưa nữa.

Đám Liễu Nguyệt thấy Tiêu Vũ Hiên đến, mỗi người một câu ríu rít kể chuyện xảy ra ban nãy cho hắn ta nghe.

Khóe miệng Tiêu Vũ Hiên giật giật, tức giận đến suýt nữa thì nhồi máu cơ tim.

Cố Thanh Hy còn chán sống sáp tới, vươn tay nói: “Tiểu Hiên Hiên, hôm nay ngươi mang bao nhiêu tiền lại đây thế?”
“Cố Thanh Hy, chính cô muốn tìm đường chết thì có thể chết xa một chút không vậy!”, Tiêu Vũ Hiên hét lên, cả học viện Hoàng gia đều có thể nghe thấy tiếng hét đầy tức giận của hắn ta.

Cố Thanh Hy gãi gãi lỗ tai.

Đàn ông ở đây bị gì vậy, giọng nói tên này còn to hơn tên kia, chấn cho lỗ tai nàng kêu ong ong.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 67: Chương 67


“Mới sáng sớm, ăn thuốc nổ hả?”
“Cố Thanh Hy, cô không tự tìm đường chết là không vui đúng không?”
“Ta đây là vì kiếm tiền cho các ngươi xài ấy chứ”.

“Thôi dẹp đi, ai cần chút tiền rách đó của cô”.

“Vậy ngươi mang đi bao nhiêu tiền?”
Tiêu Vũ Hiên tức giận quát: “Không tiền, một văn cũng không có”.

“Sao thế, vẫn còn tức tối thế à, ai chọc ngươi vậy?”
“Cô vẫn còn nói được à, cô đem tiền của ta đi cá cược hết rồi, còn đem ngọc bội gia truyền nhà ta đi thế chấp, cha ta suýt chút nữa đã đánh gãy chân ta đó”.

Nhắc đến chuyện này, Tiêu Vũ Hiên lại giận sôi lên.

Nếu không phải hôm nay học viện phải chọn ra ba người đứng đầu toàn quốc vào vòng chung kết thì e là hôm nay hắn ta còn chẳng tới nổi học viện.

Điều bực mình hơn là Từ phu tử còn nói hết tất cả chuyện xảy ra ở học đường hôm qua cho cha hắn, hại hắn lại bị mắng một trận, còn ra lệnh cưỡng chế từ nay về sau không được có bất cứ quan hệ nào với Cố Thanh Hy.

Nhìn theo bóng lưng rời đi của Tiêu Vũ Hiên, nụ cười trên mặt Cố Thanh Hy dần dần tắt ngấm, một tia sáng lạnh sắc bén như lưỡi đao lóe lên.

Nàng vẫy vẫy tay, nhỏ giọng nói với Liễu Nguyệt: “Đi điều tra xem là ai đã mách lẻo đâm thọc với Tiêu lão tướng quân”.

“Được, cứ để việc đó cho ta”.

Trên học đường, Cố Thanh Hy vừa ngồi vào chỗ đã bắt đầu ngáp ngủ.

Tiết học này có rất nhiều phu tử tới, người giảng chính là Từ phu tử, nghe ông ta lải nhải liên miên, Cố Thanh Hy ngáp dài, bò ra trên mặt bàn ngủ gục.

“Ầm…”
Đột nhiên có người tới bàn của nàng dùng lực vỗ mạnh một cái khiến nàng tỉnh giấc.

“Ai mà thiếu ý thức đập bàn của ta vậy?”, Cố Thanh Hy vươn vai đánh ra một cú đấm.

“Bốp…”
Cú đấm này đánh trúng lên mắt phải của Từ phu tử, đau đến mức khiến ông ta kêu oai oái, con mắt lập tức thâm tím.

“Cố Thanh Hy, ngươi vô liêm sỉ, đến phu tử mà cũng dám đánh, ta… ta phải bẩm báo thánh thượng để thánh thượng trừng phạt ngươi”.

“Ôi trời, hóa ra là Từ phu tử, thầy nói xem thầy không yên ổn ở trên giảng bài lại chạy tới đập bàn của ta làm gì, vừa nãy ta ngủ mơ gặp phải bọn cướp ngựa, còn tưởng là cướp ngựa muốn bắt nạt ta, không phải là do tưởng nhầm thầy là cướp ngựa nên mới vậy sao?”
Từ phu tử tức đến đến nỗi lồng ngực phập phồng: “Lên lớp thì ngủ, ngươi vẫn còn cãi được à”.

“Hôm qua không phải thầy đã đồng ý cho phép ta ngủ trên lớp sao? Nếu như thầy muốn bẩm báo với thánh thượng thì con cũng không ngại, dù sao hôm qua thầy cũng là vì ta đọc được câu cuối cùng trong ‘Thử Ly’ nên mới cho phép ta ngủ trong giờ học, tất cả học trò cả lớp đều nghe thấy, thầy trốn cũng không trốn được”.

Tất cả phu thử đều nhất loạt nhìn về phía Từ phu tử, Từ phu tử có chút không nén được giận, chỉ đành gào lên: “Trẻ nhỏ mà khó dạy, trẻ nhỏ mà khó dạy…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 68: Chương 68


Đương Đương công chúa và Cố Sơ Lan khinh miệt cười khẩy.

Bộ dạng ngu ngốc thế này mà còn muốn thắng trận đấu, đúng là ăn nói viển vông.

Mọi người trong học đường lũ lượt bàn tán: “Cố Thanh Hy lấy đâu ra cái gan dám đánh cả phu tử”.

“Cô ta dám lấy cả sinh mạng mình ra để cược bản thân có thể thắng thì còn việc gì mà không dám làm chứ”.

“Ta thấy cô ta là không biết trời cao đất dày, ha ha ha, dù sao cũng không liên quan gì đến chúng ta, chúng ta cứ chờ xem náo nhiệt đi”.

Đám người Liễu Nguyệt cạn lời.

Lão đại buổi tối không ngủ sao? Ngày nào trên lớp cũng ngủ gật, đây có lẽ là người đầu tiên trong lịch sử học viện Hoàng gia từ trước tới nay.

Cố Thanh Hy bĩu môi với Tiêu Vũ Hiên, ra ý nói: “Phu tử tới sao ngươi không gọi ta dậy?”
Tiêu Vũ Hiên lườm nàng một cái, bảo nàng tự mình từ từ lĩnh hội.

Hắn ta đã gọi nàng mấy lần rồi còn kéo tay áo nàng đến mấy lần, rõ ràng là nàng ngủ như chết được chưa.

Cố Thanh Hy dụi dụi mắt cho tỉnh ngủ, nói: “Phu tử, thầy cũng biết ta không dễ dạy còn dạy ta làm gì, thầy nên làm gì thì cứ làm đi, đừng để ý đến ta là được”.

Một câu nói ra, đừng nói đến Từ phu tử, có mặt ở đó trừ Thượng Quan phu tử ra thì tất cả phu tử đều nhìn nàng bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Rất nhiều người ngóng trông được tới học viện Hoàng gia học tập, nàng có thể vào đây đã là may mắn trời ban rồi mà lại dám nói ra những lời như vậy.

“Ngươi… ngươi còn dám ngủ gật thì phạt ra ngoài chạy 50 vòng quanh học viện Hoàng gia cho ta”.

Từ phu tử chưa từng gặp phải học trò nào mặt dày như vậy.

Nếu không phải là thánh thượng ra lệnh thế nào cũng phải giữ nàng lại học viện Hoàng gia thì ông ta sớm đã tống cổ nàng đi rồi.

Thượng Quan phu tử khẽ mỉm cười, giọng nói như gió xuân, khiến người nghe toàn thân thư thái: “Báo cho mọi người một tin tốt, hôm nay hoàng thượng đặc biệt ban ân, học viện Hoàng gia của chúng ta có thể chọn thêm một người nữa không cần thi cũng có thể trực tiếp bước vào vòng chung kết”.

Xôn xao.

Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Một câu nói tựa như tảng đá được ném xuống đáy hồ yên tĩnh làm dậy lên từng lớp sóng.

Không cần so tài cũng có thể tiến vào vòng chung kết, sao lại có chuyện tốt như vậy chứ?
Vào được vòng chung kết là có thể vang danh thiên hạ rồi.

“Thượng Quan phu tử, như vậy có nghĩa là năm nay có tới bốn người được vào vòng chung kết đúng không ạ?”
“Đúng vậy”.

“Phu tử, vậy chúng ta phải lựa chọn thế nào?”
Mọi người xoa tay soàn soạt, chỉ mong vận may sẽ rơi lên đầu mình.

“Đánh trống truyền hoa, các ngươi lần lượt truyền hoa xuống, tiếng trống dừng lại hoa đến chỗ ai thì người đó có thể được vào vòng chung kết”.

“Vậy chẳng phải là dựa vào may mắn sao?”
Đám Liễu Nguyệt và Tiêu Vũ Hiên đều hào hứng.

“Đại ca, nếu như hoa được truyền tới tay chúng ta thì chúng ta cũng có thể rạng danh rồi”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 69: Chương 69


Tiêu Vũ Hiên cũng mỉm cười.

Nếu như có được danh ngạch thì có lẽ sau này cha sẽ không đánh chửi hắn ta nữa.

Không… người cần danh ngạch nhất nên là Cố Thanh Hy.

Nếu như nàng thua vậy thì… thì thứ nàng mất có thể chính là tính mạng.

Trong lòng Tiêu Vũ Hiên đã hạ quyết tâm, bất luận thế nào cũng phải cướp được hoa thay cho nàng.

Tiếng gõ trống truyền hoa bắt đầu, bàn tay trắng nõn của Thượng Quan Sở lấy ra một đóa cầu hoa đỏ tươi, mỉm cười nho nhã nói: “Truyền theo thứ tự lần lượt, bất luận là ai cũng không được dừng cầu hoa lại, bằng không sẽ bị hủy bỏ tư cách”.

Nói xong, hắn ta tùy tay ném đi, Cố Sơ Vân tiếp được, gương mặt đẹp đến cực hạn đó toát lên một tia đáng ngờ.

Cùng lúc đó, hạ nhân cũng bắt đầu đánh trống, tiếng trống tùng tùng, mặc dù Cố Sơ Vân không nỡ nhưng vẫn phải truyền đi.

Add bookmark
Sắc mặt Cố Sơ Lan và Đương Đương công chúa không được tốt cho lắm.

Ván bài này bất luận nhìn ngang nhìn dọc thế nào thì Cố Thanh Hy cũng thua chắc.

Nhưng bây giờ lại thêm một danh ngạch nữa, hơn nữa danh ngạch này còn dựa vào vận khí, ngộ nhỡ Cố Thanh Hy vận khí tốt, cầu hoa được truyền đến chỗ nàng thì làm thế nào?
Không… ở đây có hơn 30 người, sao có thể trùng hợp để nàng cướp đi được.

Trong lòng mọi người đều dấy lên hy vọng, hy vọng lúc cầu hoa truyền đến chỗ họ thì tiếng trống dừng lại, nhưng tiếng trống tùng tùng tùng vẫn vang lên, căn bản không hề có dấu hiệu dừng lại.

Cầu hoa truyền qua Vu Huy và Liễu Nguyệt rồi tới tay Tiêu Vũ Hiên, nào ngờ Tiêu Vũ Hiên lại ôm chặt lấy cầu hoa không chịu truyền tiếp.

Mọi người nổi giận.

“Tiêu Vũ Hiên, không phải phu tử đã nói bất luận là ai cũng không được giữ cầu hoa lại, bằng không sẽ hủy bỏ tư cách sao? Ngươi ôm cầu hoa làm gì, còn không mau truyền tiếp đi”.

“Mặc kệ ta, liên quan gì đến ngươi”.

“Phu tử, Tiêu Vũ Hiên làm trái với quy định”, mọi người không kiềm chế được phẫn nộ, Tiêu Vũ Hiên cũng thật không biết xấu hổ, làm chậm trễ như vậy ngộ nhỡ cầu hoa truyền tới tay bọn họ mà tiếng trống vẫn chưa dừng lại thì làm thế nào?
Từ phu tử quát giận: “Tiêu Vũ Hiên, ta lệnh cho người tiếp tục truyền cầu hoa đi, ngươi đã bị hủy bỏ tư cách”.

Tiêu Vũ Hiên lo lắng nhìn người đánh trống, người này gõ cả nửa ngày rồi mà sao không hề có ý định dừng lại vậy?
Người tiếp theo chính là nha đầu xấu xí đó rồi.

“Tiêu Vũ Hiên, ta đang nói với ngươi đó, ngươi có nghe thấy không?”, Từ phu tử tức giận phùng mang trợn mắt.

Cố Thanh Hy không nghe lời ông ta cũng đành, giờ đến Tiêu Vũ Hiên cũng không nghe lời ông ta nói nữa ư?
Tiêu Vũ Hiên ôm chặt lấy cầu hoa, nhìn chằm chằm vào người đánh trống, trực tiếp bỏ ngoài tai tiếng quát giận dữ của Từ phu tử.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 70: Chương 70


Trong lòng Cố Thanh Hy phức tạp.

Đến thế giới này, ngoài Thu Nhi ra thì Tiêu Vũ Hiên là người duy nhất thật lòng đối xử tốt với nàng.

Hắn ta mặt dày mày dạn như vậy chẳng qua cũng là muốn tranh thủ chút thời gian cho nàng.

Mắt thấy Từ phu tử sắp nổi trận lôi đình, nàng đưa tay ra cướp lấy cầu hoa trong tay hắn: “Hừ, ngươi ôm chặt nữa thì cầu hoa cũng không thuộc về ngươi đâu, mau đưa đây cho ta”.

“Tùng….


Cố Thanh Hy vừa cướp được cầu hoa thì tiếng trống liền dừng lại.

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Cầu hoa truyền đến Cố… Cố “ngốc nghếch” rồi.

Trời…
Có nhầm không vậy… là đồ ngốc đó mà…
Tại toàn trường thì sắc mặt Đương Đương công chúa và Cố Sơ Lan là khó coi nhất.

Vốn dĩ canh bạc này bọn họ tưởng sẽ thắng chắc, nhưng hiện tại lại bị Cố Thanh Hy cướp mất cơ hội trời ban này.

Cầu hoa đỏ trong tay nàng, vậy chẳng phải nàng có thể tham dự vòng chung kết sao?
Tiêu Vũ Hiên sau khi hết hồn thì không thể che giấu niềm vui.

“Nha… nha đầu xấu xí, tiếng trống dừng lại rồi, cô thắng rồi”.

Cố Thanh Hy cũng không ngờ được lại có miếng bánh lớn như vậy từ trên trời rơi xuống, nàng còn tưởng rằng sẽ phải tốn rất nhiều công sức để vào vòng chung kết.

Ngoại trừ Thượng Quan phu tử ra thì tất cả mọi người đều khóe miệng co rút.

Danh ngạch thuộc về nàng quả thực là phí của giời, dựa vào bộ dạng ngu ngốc của nàng có thể so tài với cao thủ của Triệu Quốc, Hoa Quốc, Sở Quốc sao?
“Cố tam tiểu thư Cố Thanh Hy không cần tỷ thí, trực tiếp vào vòng chung kết”, Cố phu tử thông báo với vẻ không được cam tâm tình nguyện cho lắm.

Đương Đương công chúa là người đầu tiên nhảy lên phản đối: “Phu tử, việc này không công bằng, nếu không phải do Tiêu Vũ Hiên chiếm giữ cầu hoa lâu như vậy thì tiếng trống sao có thể dừng đúng chỗ Cố Thanh Hy”.

Cố Sơ Lan cũng ra sức gật đầu: “Công chúa nói chí phải, Tiêu Vũ Hiên gian lận, lượt này không thể tính”.

Nếu như Cố Thanh Hy thắng thì 20 vạn lượng bạc của nàng ta sẽ mất trắng.

Tiêu Vũ Hiên rút quạt ra, cười nhạo nói: “Sao lại không thể tính? Bổn công tử bị hủy bỏ tư cách liên quan gì đến cô ấy? Hơn nữa, tiếng trống cũng không phải do chúng ta đánh, vừa hay dừng ở lúc nha đầu xấu xí này có được cầu hoa liên quan gì đến chúng ta, nếu như cô bất mãn thì đi tìm người đánh trống đi”.

Cố Sơ Lan thân phận thấp kém, không dám trách cứ Tiêu Vũ Hiên.

Đương Đương công chúa thì không sợ hắn ta, nàng ta quát: “Ai biết các ngươi có thông đồng với nhau không”.

Sắc mặt Từ phu tử đanh lại: “Hỗn xược, người đánh trống là thị hầu bên cạnh của Thượng Quan phu tử, lẽ nào Thượng Quan phu tử lại cùng gian lận với đám Tiêu Vũ Hiên và Cố Thanh Hy ư?”
“Ta không có ý này, ý của ta là bọn họ rất có khả năng đã mua chuộc thị hầu của Thượng Quan phu tử”.

Thượng Quan phu tử đứng lên, một tay đằng trước, một tay để sau lưng, mỉm cười tao nhã, lời nói rất có khí phách: “Công chúa nghĩ nhiều rồi, Tiểu An từ nhỏ đã lớn lên cùng ta, ta rất có niềm tin với hắn.

Mọi người đều chuẩn bị đi, về sau sẽ cùng so tài với các sĩ tử khác của Dạ Quốc ở Đông Viên, lựa chọn ra ba người tiến vào vòng chung kết”.

Nói rồi Thượng Quan phu tử tiêu sái rời khỏi học đường, đám người Từ phu tử cũng đi theo phía sau.

Đương Đương công chúa sốt ruột: “Thượng Quan phu tử, thầy nghe ta giải thích, ta không có ý nghi ngờ Tiểu An Tử, ta…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 71: Chương 71


“Công chúa, cô thua rồi, một trăm vạn lượng bạc, xin cám ơn”.

Cố Thanh Hy chặn bước chân của Đương Đương công chúa lại, cười ha hả như sói xám.

Đương Đương công chúa tức giận vung tay lên định tát, nhưng nào ngờ Cố Thanh Hy nhẹ nhàng né tránh, bản thân do dùng lực quá đà nên đụng mạnh vào cột nhà, đau đến nỗi ôm đầu.

“Cố Thanh Hy, ngươi là suy thần chuyển thế à? Tại sao lần nào ta gặp ngươi cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp thế?”
“Công chúa, hoàng chất nữ đánh hoàng thẩm, cô nói xem liệu có bị thiên lôi đánh xuống không?”
“Ngươi…”
“Haiz… cô đừng khóc, bằng không mọi người lại cho rằng ta trưởng bối đi ức h**p một vãn bối cỏn con như cô, thậm chí còn có người cho rằng cô dám cược không dám nhận, cố ý ăn quỵt một trăm vạn lượng bạc không trả cho ta đó”.

Bị nói trúng tim đen, Đương Đương công chúa có vẻ không nén được giận, nhất là khi nhìn thấy không ít người trong học đường đang nhìn nàng ta bằng ánh mắt dị thường, nàng ta tức giận quát: “Không phải chỉ là một trăm vạn lượng bạc cỏn con thôi sao, ngươi nghĩ bổn công chúa không trả nổi ư?”
“Công chúa lá ngọc cành vàng, là muội muội ruột được đương kim hoàng thượng yêu thương nhất, cũng là tiểu công chúa được đương kim hoàng thái hậu yêu thương nhất, sao lại không trả nổi chứ? Có điều, công chúa, để tránh mọi người hiểu lầm hay là ngươi đưa một trăm vạn lượng bạc ra đi, tránh có vài người lắm miệng ba hoa khắp nơi, làm hỏng hình tượng của công chúa, càng làm hỏng hình tượng của công chúa trong mắt Thượng Quan phu tử”.

Không nhắc tới Thượng Quan phu tử còn đỡ, vừa nhắc đến hắn ta, sắc mặt của Đương Đương công chúa lại càng tệ hơn.

Cố Sơ Lan sốt ruột rồi, nếu như công chúa thật sự bỏ ra một trăm vạn lượng bạc vậy thì 20 vạn lượng bạc của nàng ta thế nào cũng phải đưa cho Cố Thanh Hy ư?
Nghĩ vậy, Cố Sơ Lan cười lạnh nói: “Ngươi cũng không phải dựa vào thực tài mà ghi danh vào ba vị trí đứng đầu, ván cược này không được tính”.

“Thứ nữ đúng là thứ nữ, không có văn hóa đúng là đáng sợ”.

“Ngươi mắng ai đó, sao ta lại không có văn hóa chứ?”, nàng ta không có văn hóa thế nào cũng mạnh hơn nàng rất nhiều được chưa.

“Lúc chúng ta đặt cược đã từng nói qua ta không thể dựa vào may mắn để thắng sao? Hình như chỉ cược thắng thua thôi mà nhỉ?”
“Nhưng…”
“Công chúa, có vài kẻ tiểu nhân nào đó vì một chút lượng bạc cỏn con mà có thể vô lại như vậy, tin rằng cô thân là công chúa chắc chắn sẽ không chơi trò giở mặt vô lại như cô ta đâu nhỉ”.

Đương Đương công chúa và Cố Sơ Lan tức đến suýt nữa thì vỡ lồng ngực.

Cố Thanh Hy rõ ràng là ép bọn họ phải giao bạc ra, nếu như không giao ra thì mặt mũi bọn họ cũng hoàn toàn mất sạch.

Đương Đương công chúa nghiến răng nghiến lợi nói: “Bổn công chúa có chơi có chịu, lát nữa sẽ có hạ nhân mang một trăm vạn lượng bạc tới cho ngươi”, Đương Đương công chúa lúc nói ra câu này, hàm răng cũng run rẩy.

Đó là hẳn một trăm vạn lượng bạc đấy, chỉ sợ cả phủ công chúa cũng không có nổi một trăm vạn lượng bạc.

“Được thôi, công chúa đừng để ta đợi quá lâu, nếu không chúng bạn học đều cho rằng công chúa không trả tiền cho ta, truyền tới tai phu tử thì không hay lắm đâu”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 72: Chương 72


Đương Đương công chúa hất đổ đồ trên mặt bàn, tức giận bỏ đi.

Cố Sơ Lan sững sờ.

Nàng ta là một công chúa mà lại chịu bị bắt bí gây khó dễ như vậy sao? Nếu như nàng ta không muốn đưa thì Cố Thanh Hy có thể làm gì được nàng ta?
“Ngũ muội, công chúa đã đưa rồi, vậy 20 vạn lượng bạc đó của muội không phải cũng nên trả chứ?”
“Ta…”
Cố Sơ Lan cầu cứu nhìn về phía Cố Sơ Vân.

20 vạn lượng bạc đó, nếu như đưa cho nàng thì sau khi về di nương không đánh chết nàng ta mới lạ.

Nếu như không đưa thì ở đây có nhiều công tử thế gia nhìn vào như thế, đến Trạch Vương cũng có mặt, mặt mũi của nàng ta biết giấu vào đâu? Rồi lại làm gì còn chỗ đứng trong thế gia quý tộc nữa?
Cố Sơ Vân không những xinh đẹp mà khí chất còn hiếm có, nàng ta khẽ mấp máy đôi môi đỏ thắm, giọng nói dễ nghe như chim hoàng anh: “Ngũ muội, tiền tài chẳng qua chỉ là vật ngoài thân, giữa tỷ muội với nhau cá cược cũng chẳng có gì mà mất mặt cả, dù sao ngân lượng vẫn thuộc về Cố gia chúng ta mà”.

Cố Sơ Vân mở lời cho nàng ta cũng là để bảo toàn thể diện của nàng ta, nhưng trong lòng Cố Sơ Lan vẫn có một ngàn một vạn lần không vui.

Mặc dù bọn họ là tỷ muội nhưng bạc lượng thì không còn là của nàng ta nữa.

20 vạn lượng bạc đó… đây là những 20 vạn lượng bạc đó…
Đó là chỗ dựa lớn nhất của nàng ta và di nương trong phủ, hiện giờ lại phải đưa cho ả đàn bà tiện nhân Cố Thanh Hy đó… bảo nàng ta làm sao cam tâm đây?
“Này, nếu như cô không chơi được thì còn học đòi người ta cá cược làm gì, mau về nhà thêu hoa là được rồi, tránh để mất mặt mất mũi”, Tiêu Vũ Hiên khinh miệt cười nhạo.

Cố Sơ Lan hung hăng ném con dấu cho Cố Thanh Hy, tức giận nói: “Không phải chỉ là 20 vạn lượng bạc thôi sao, cho ngươi là được, nếu như ngươi có gan thì chúng ta cược thêm một trận nữa”.

“Được thôi, lúc nào cũng sẵn sàng tiếp đón, có điều tỷ thí luôn phải có phần thưởng, ngươi cứ chuẩn bị tiền cược trước đã rồi tính”.

Cố Sơ Lan siết chặt hai bàn tay, trong đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên vẻ âm ngoan, cuối cùng cắn răng rời đi.

Cố Sơ Vân và Trạch Vương tự có suy nghĩ sâu xa khác nhau nhìn Cố Thanh Hy đang thu tiền rồi lần lượt rời khỏi học đường.

Trong học đường, không ít công tử thế gia đều đen mặt lại, miệng không ngừng lẩm nhẩm chửi bới.

“Đúng là gặp quỷ rồi, các ngươi nói học viện của chúng ta đang yên ổn, tự nhiên lại ở đâu ra thêm một danh ngạch nữa? Điều đáng tức hơn là danh ngạnh này lại còn bị đồ ngốc kia chiếm mất, nếu không phải có chuyện này thì sao ta thua được”.

“Còn không phải sao, ta đã thua 5 vạn lượng bạc cho Cố Thanh Hy rồi”.

“Ta thua một ngàn năm trăm lượng đó”.

“Các ngươi đã là gì, ta mất đúng ba ngàn lượng bạc đây này”.

“Đúng là đen đủi, năm ngàn lượng bạc của ta”.

“Không phải chứ, ngươi lấy đâu ra lắm bạc như vậy?”
“Còn không phải lấy trộm của cha ta sao, ta cho rằng thắng chắc, nào ngờ… về nhà chắc chắn sẽ bị cha ta đánh chết mất”.

“…”
Mọi người hồn bay phách lạc bỏ đi, Tiêu Vũ Hiên lại cười ha hả, nhìn hết đống bạc này đến đống bạc khác bỏ xuống trước mặt, vui vẻ đến nỗi không khép miệng vào được.

Liễu Nguyệt và Vu Huy tinh thần chán nản, bộ dạng sống không còn gì lưu luyến.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 73: Chương 73


Tiêu Vũ Hiên hẩy hẩy hai người bọn họ: “Nha đầu xấu xí thắng được nhiều tiền như vậy, sao hai người các ngươi còn không vui thế?”
“Vui, đương nhiên vui”, chỉ là bọn họ cũng đã lén trộm tất cả gia sản trong nhà đặt cược Cố Thanh Hy thua, về nhà biết ăn nói thế nào với người nhà đây?
Nghĩ đến việc bọn họ thua nhiều tiền như vậy, thậm chí đã nghĩ đến cả cái chết rồi.

“Nha đầu xấu xí, hơn một trăm vạn lượng bạc, đây là hơn một trăm vạn lượng bạc đó, chúng ta kiếm được bộn tiền rồi, nhiều tiền thế này có tiêu cũng tiêu không hết”, Tiêu Vũ Hiên nhét quạt ra sau lưng, đếm đi đếm lại số bạc.

Cố Thanh Hy lại ngậm một cọng rơm khô, lười biếng bắt chéo chân.

Nghe vậy, nàng cười nói: “Không phải chỉ là hơn một trăm vạn lạng bạc thôi sao, nhìn ngươi vui chưa kìa”.

Mọi người suýt chút nữa là ngã quỵ.

Nàng nói cái gì vậy?
Chỉ có hơn một trăm vạn lượng bạc thôi ư?

“Nha đầu xấu xí, ta chẳng qua chỉ cược có một ngàn lượng bạc, cha ta đã suýt lấy mạng của ta rồi, cô có biết hơn một trăm vạn lượng bạc nghĩa là gì không?”
Cố Thanh Hy thuận tay vơ bừa, vơ đúng năm mươi vạn lượng bạc ném cho Tiêu Vũ Hiên: “Cho ngươi, ta không ngại ngươi dùng tiền đập ngất cha ngươi đâu”.

Tiêu Vũ Hiên sững sờ nhìn đống bạc trong tay, suýt chút nữa là cứng đờ lưỡi: “Đây… đây là muốn làm gì?”
“Tặng cho ngươi thôi”.

Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tặng ta? Nhiều tiền như vậy sao? Nha đầu xấu xí, không phải đầu óc cô có vấn đề đó chứ?”
“Sống không mang tới, chết không mang đi, đủ tiêu là được, cần nhiều tiền như vậy làm gì, ta ngại vướng bận lắm”.

Nói xong, hai bàn tay Cố Thanh Hy bốc thêm hai nắm, một nắm ném cho Liễu Nguyệt còn một nắm kia ném cho Vu Huy, lười biếng hét lên: “Cho các ngươi đấy, nếu không đủ thì tự mình lấy thêm”.

Nếu trước đây bọn họ gọi Cố Thanh Hy là lão đại vì nể mặt của Tiêu Vũ Hiên, thì bây giờ bọn họ thực sự cảm động rồi.

Số bạc này, người khác cầu còn không được nhưng nàng lại hào phóng cho bọn họ, hơn nữa còn cho đến 20 vạn lượng bạc, trên đời sao lại có người hào sảng như vậy chứ.

“Lão đại, nhiều quá rồi, chúng ta không công sao dám nhận lộc”.

“Các ngươi cũng góp tiền vốn mà?”
“Nhưng cũng không nhiều đến vậy”.

“Được rồi, ta buồn ngủ lắm.

Các ngươi muốn làm gì thì làm đi, à đúng rồi, số bạc tối qua chúng ta thắng được ở tửu lâu nhớ lấy về đấy”.

“Đông Viên đã bắt đầu cuộc thi rồi, cô không đi xem sao?”
“Có gì đáng xem chứ, không phải ngày mai còn có một vòng chung kết sao?”
Cố Thanh Hy mệt mỏi ngáp dài nằm trên bàn, không bao lâu sau đã từ từ phát ra tiếng thở đều đều.

Mọi người đều chết lặng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 74: Chương 74


Tại sao Cố Thanh Hy lại bình tĩnh như vậy?
Thắng nhiều tiền như thế, lẽ nào không nên đi ăn mừng một chút sao?
Còn có, cô ấy là thần ngủ gật chuyển thế à? Sao có thể ngủ gà ngủ gật cả ngày như vậy chứ.
Liễu Nguyệt và Vu Huy đều nhìn Tiêu Vũ Hiên.
Tiêu Vũ Hiên trợn trắng mắt: “Cô ấy bảo các ngươi nhận thì các ngươi cứ nhận đi, nha đầu này trọng tình trọng nghĩa, sau này nếu cô ấy có chuyện gì thì chúng ta giúp đỡ cô ấy là được rồi”.
“Lão đại tốt bụng quá, thành thật mà nói, gia tộc ta gặp phải một số nguy cơ, đang cần bạc gấp.

Cũng vì sốt ruột quá nên ta mới lấy hết số bạc tích cóp được đem đi cược, không ngờ lại thua hết sạch.

Cũng may lão đại tốt bụng cho ta 20 vạn lượng bạc, nguy cơ của gia tộc ta có thể giải quyết được rồi”.
“Ta cũng vậy thôi, bề ngoài thì thấy gia tộc ta nở mày nở mặt, nhưng thực chất là một cái vỏ rỗng.

Bây giờ có 20 vạn lượng bạc này, gia tộc chúng ta có thể khôi phục lại khí thế ngày trước rồi”.
Cố Thanh Hy không hề biết vì hành động tiện tay của mình lại khiến ba người Tiêu Vũ Hiên thành tâm thành ý thuần phục nàng.
Khi Cố Thanh Hy tỉnh dậy, cuộc thi đã kết thúc rồi, Cố Sơ Vân, Trạch Vương và một sĩ tử hàn môn đã giành chiến thắng, cùng nhau lọt vào top ba.
Liễu Nguyệt nói nhỏ bên tai nàng.
“Cô có biết đại hội đấu văn lần này cạnh tranh khốc liệt như thế nào không? Chậc chậc chậc, những tài tử tài nữ hàn môn kia thực sự đều là tài sắc vẹn toàn, xuất khẩu thành thơ, Trạch Vương suýt chút nữa đã bị đánh bại rồi”.
“Đặc biệt là người tên Diệp Phong kia, chậc chậc chậc, tài năng của hắn thực là có thể so sánh với Thượng Quan phu tử.

Ta dám bảo đảm nếu Trạch Vương đụng phải hắn thì nhất định sẽ phải đấu tiếp, có thể ngay cả Cố Sơ Vân cũng phải đấu tiếp”.
“Ta nói các ngươi cứ lải nhải suốt, lải nhải xong chưa? Tiêu Vũ Hiên đâu?”
“À…vừa nãy vẫn ở đây mà, có lẽ là đến tửu lâu lấy tiền rồi”.

“Chuyện bảo các ngươi điều tra thế nào rồi?”
Liễu Nguyệt và Vu Huy mất một lúc mới phản ứng lại được, thì thầm: “Điều tra ra rồi, là Từ lão tử chạy đến phủ tướng quân, cáo trạng với Tiêu lão tướng quân, nói đại ca học chả hay cày chả biết, ngay cả Thử Ly cũng không hiểu.

Sau đó Cố Sơ Lan sai người giấu tên đến cáo trạng với lão tướng quân, nói đại ca đánh cược với người trong tửu lâu, cược cô thắng nên lão tướng quân mới nổi giận đánh đại ca một trận nhừ tử”.
Khí tức của Cố Thanh Hy đột nhiên chùng xuống, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lùng.
Liễu Nguyệt và Vu Huy sững sờ trong giây lát.
Tại sao lão đại nhà bọn họ đột nhiên như biến thành một người khác vậy?
Cố Thanh Hy ngoắc tay, sau đó thì thầm vài câu vào tai bọn họ, cả hai không khỏi giật mình.
“Lão đại, như…như vậy có quá tàn nhẫn không?”
“Làm như lời ta nói, sáng mai sau khi thức dậy ta muốn cô ta thân bại danh liệt”.
Cố Thanh Hy cười khẩy.
Từ trước đến nay nàng không phải là một người nhân từ mềm lòng.
Nếu Tiêu Vũ Hiên là người mà nàng muốn bảo vệ, vậy thì trên đời này ngoài nàng ra, không ai có thể ức h**p hắn ta.
Vốn dĩ, nàng không muốn bận tâm đến những nhân vật phụ như Cố Sơ Lan, nhưng thật không may, nàng ta không nên đụng đến Tiêu Vũ Hiên.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 75: Chương 75


Vốn dĩ nàng muốn trực tiếp trở về phủ thừa tướng ngủ một giấc, nhưng Tiêu Vũ Hiên đã kéo nàng đến đệ nhất tửu lâu Vân Tuý Lâu để ăn mừng.

Vân Tuý Lâu là tửu lâu xa xỉ khí phái và đắt tiền nhất ở đế đô, người bình thường không thể vào đây, càng không có khả năng chi trả tiêu phí.

Vậy mà Tiêu Vũ Hiên lại mạnh tay gọi tất cả các món ăn nổi tiếng ở đây.

Thu Nhi suýt chút nữa ngất xỉu.

“Tiêu công tử, công tử có tiền nhưng tiểu thư nhà ta không có tiền đâu.

Công tử gọi món thì tự mình trả tiền đi”.

“Hoảng gì chứ, tiểu thư nhà ngươi nhiều tiền lắm”.

“Đây rất có thể là của cải duy nhất của tiểu thư nhà ta đấy”, nếu không phải lần này có miếng bánh từ trên rơi xuống thì tiểu thư nhà nàng ta sao có thể có nhiều tiền như vậy chứ.

Chuyện buồn bực nhất là, tiểu thư vừa vung tay, liền cho người ta đến 95 vạn lượng bạc.

Khi biết chuyện, nàng ta suýt chút nữa bất tỉnh.

“Tiểu nha đầu ngươi cứ lo lắng không đâu, tiểu thư nhà ngươi quỷ quái lắm, chỉ hơn 100 vạn lượng bạc, cô ấy còn không thèm đếm xỉa đến”.

“Tiểu thư…”
Thu Nhi lo lắng nhìn Cố Thanh Hy.

Tiểu như toàn kết bạn với những người gì đây?
Tiêu công tử, Vu công tử, Liễu công tử, đều là những công tử nổi tiếng ăn chơi trác táng ở đế đô, ở cùng một chỗ với bọn họ, danh tiếng của tiểu thư nhất định sẽ bị hủy hoại.

Cố Thanh Hy đang ngậm cỏ đuôi chó trong miệng, hai tay đặt sau gáy, chân bắt chéo một cách nhàn nhã, không có một chút phong thái thục nữ nào.

Nàng cười một cách lười biếng: “Nhân sinh đắc ý tu tận hoan.

Mạc sử kim tôn không đối nguyệt”.

Vừa nghe thấy hai câu thơ này, Tiêu Vũ Hiên và Thu Nhi đều choáng váng.

Động tác của tiểu nhị vừa bưng món ăn tới cũng chậm lại đôi chút, giương đôi mắt nghi ngờ liếc nhìn Cố Thanh Hy, một lúc sau mới tiếp tục dọn món.

“Xú nha đầu, câu thơ này nghe không tồi, cô học ở đâu ra thế?”
“Lão đại của ngươi là người rất có năng lực đấy”.

“Chờ chút”, Cố Thanh Hy đột nhiên gọi tiểu nhị lại.

Mặc dù tiểu nhị của tửu lâu này ăn mặc như người hầu, nhưng vẫn không thể giấu được phong thái tài hoa.

Toàn thân nam nhân này toát ra khí chất thư tịch, tuy rằng hơi thâm trầm nhưng lại có khí chất cao ngạo, lông mày lưỡi mác, ánh mắt sáng ngời, chắc chắn là một tuấn lãng.

“Khách quan có chuyện gì sao?”
“Tiểu nhị ca có tướng mạo khôi ngô quá, còn có phong thái tài hoa nữa, không biết năm nay bao nhiêu tuổi, quý tính là gì, nhà ở đâu?”, Cố Thanh Hy cười khì khì hỏi.

Tiêu Vũ Hiên suýt chút nữa ngã quỵ.

Mắt nhìn của Xú nha đầu bị sao vậy?
Tiêu Vũ Hiên ngẩng đầu nhìn về phía tiểu nhị, kinh ngạc đến mức rơi đũa: “Diệp Phong, sao lại là ngươi?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 76: Chương 76


Diệp Phong?
Tại sao cái tên này lại quen thuộc đến vậy?
Nàng nhớ ra rồi.

Hình như là sĩ tử hàn môn vào vòng chung kết kia thì phải?
“Nếu khách quan không có việc gì khác, tiểu nhân xin được cáo lui”.

Mặc dù Diệp Phong đang làm công việc hạ đẳng, nói những lời thấp kém nhưng lưng vẫn thẳng tắp, ngữ khí đúng mực, phong thái điềm đạm tao nhã.

Bất luận nhìn thế nào cũng đều không thể đặt hắn ta chung chỗ với một tiểu nhị khom lưng uốn gối.

“Ta cho ngươi đi rồi sao? Tiểu nhị ca, chúng ta hiện tại là khách quý của ngươi đấy”.

“Cô nương có gì phân phó?”, Diệp Phong khẽ nhíu mày.

“Ngồi xuống uống rượu với ta”.

Cố Thanh Hy chống cằm, nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú không chớp mắt, trong mắt hiện lên ý cười xấu xa.

Tiêu Vũ Hiên sững người một lúc.

Nha đầu này, không phải nhìn trúng Diệp Phong rồi đấy chứ?
Cô ấy có nhớ mình là một nữ nhân không!
Hơn nữa, còn là vị hôn thê của chiến thần Dạ Vương.

Còn chưa thành thân, đã cắm sừng Dạ Vương rồi, cô ấy không sợ Dạ Vương b*p ch*t sao.

“Xin thứ lỗi, ta không uống rượu”, nói xong hắn ta xoay người rời đi.

Cố Thanh Hy đột nhiên hét lên: “Ông chủ”.

“Vâng, tới ngay đây tới ngay đây, khách quan có gì phân phó?”
Cố Thanh Hy thẳng tay đập một ngàn lượng bạc cho ông chủ, chỉ vào Diệp Phong: “Ta muốn hắn cùng ta uống vài chén”.

Ông chủ ngơ ngác nhìn một ngàn lượng bạc trong tay, hai mắt sáng lên, thái độ nịnh nọt: “Tiểu thư yên tâm, chỉ cần tiểu thư phân phó, tiểu đ**m nhất định sẽ đáp ứng tất thảy, Diệp Phong, còn không mau ngồi xuống uống với vị tiểu thư này vài chén”.

Thái độ của Diệp Phong rất đúng mực, ánh mắt bình tĩnh đến mức không nhìn ra được ý tứ của hắn ta.

“Ta chỉ phụ trách phục vụ đồ ăn và rượu, không có nhiệm vụ uống rượu”.

“Khốn kiếp, ngươi còn muốn làm tiếp công việc vô tích sự này không? Nếu hôm nay ngươi không cùng vị tiểu thư này uống vài chén thì sau này Vân Tuý Lâu cũng sẽ không cần ngươi nữa ”.

Ông chủ sốt sắng rồi.

Chỉ là ngồi uống vài chén rượu cũng có thể kiếm một ngàn lượng bạc, chuyện tốt như thế này tìm ở đâu ra?
Sắc mặt Diệp Phong lạnh như băng, nhưng bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt, biểu thị trong lòng hắn ta đang không bình tĩnh.

Thu Nhi giật giật ống tay áo của Cố Thanh Hy, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, người là nữ nhân, làm gì có nữ nhân nào bảo nam nhân uống rượu cùng, nếu như chuyện này bị đồn ra ngoài thì mặt mũi người biết cất vào đâu?”
“Mặt mũi của ta không phải lúc nào cũng ở trên mặt ta sao, hơn nữa nếu như không có chuyện này thì thanh danh của ta cũng đâu có tốt đẹp gì”.

“Tiểu thư…”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 77: Chương 77


Tiểu thư đánh Hạ Vũ đến nỗi bán sống bán chết, còn đắc tội với Cố ngũ tiểu thư và ngũ di nương, thậm chí cả đại phu nhân.

Vốn dĩ đã rất sóng gió rồi, không biết khi trở về phủ sẽ phải chịu hình phạt như thế nào, bây giờ lại ở trước mặt mọi người bảo nam nhân uống rượu cùng, đây…đây…đây là chuyện gì thế này, thực sự là quá mức hoang đường.

Cố Thanh Hy tỉ mỉ đánh giá Diệp Phong.

Đôi giày của hắn ta rách nát, cũ kỹ, thậm chí còn lộ ra một vài ngón chân, mặc dù cả người toát ra khí chất thư tịch nhưng bàn tay của hắn ta lại đầy vết chai, có lẽ là do làm việc nặng suốt nhiều năm.

Nam nhân này, e là có cuộc sống rất khó khăn.

Trừ phi là bị dồn vào thế bí, nếu không người như thế này sao lại cam tâm tình nguyện làm một tiểu nhị mặc người ta sỉ nhục.

“Được, ta đồng ý”.

Lời nói hơi lạnh lùng đột nhiên vang lên, ông chủ lập tức trở nên vui mừng, cười nịnh nọt nói: “Tiểu thư, Diệp Phong không chỉ đẹp trai mà còn rất có tài hoa đấy.

Nghe nói y còn từng tham gia đại hội đấu văn, rất nhiều người muốn y uống rượu cùng nhưng y không đồng ý, bây giờ y lại đồng ý chứng tỏ y với tiểu thư rất có duyên phận”.

Ha, nếu như ông chủ biết hắn ta lọt vào vòng chung kết, còn dám dùng thái độ này đối xử với hắn ta?
Cố Thanh Hy ném thêm một trăm lượng bạc qua: “Mau mang rượu và đồ ăn còn lại lên đây”.

“Có ngay có ngay”.

Ngay sau đó, một tiểu nhị khác lại mang một bộ bát đũa đến.

Cố Thanh Hy chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh, chớp chớp đôi mắt trong veo như nước, cười nói: “Tiểu nhị ca, ngồi đi, sợ cái gì, ta đâu có ăn thịt ngươi”.

Tiêu Vũ Hiên và Thu Nhi không biết nên nói gì.

Dù gì đi nữa thì cái nhìn mê mẩn lác mắt này cũng không giống một nữ nhân chút nào.

Diệp Phong tao nhã ngồi xuống, thấp giọng nói: “Phải uống mấy chén?”
“Uống ba chén trước”.

Diệp Phong rót cho mình một chén, một hơi uống cạn, sau đó lại uống thêm hai chén.

Mặc dù đang uống rượu, nhưng khi uống rượu, hắn ta đều che tay áo, động tác tao nhã, uyển chuyển như mây bay nước chảy.

“Trông động tác của ngươi rất điêu luyện, thường xuyên cùng người khác uống rượu?”
Diệp Phong sững lại vài giây, sau đó đặt chén rượu xuống, giống như đang chờ mệnh lệnh tiếp theo của nàng.

“Không phải ngươi vào vòng chung kết rồi sao? Sao vẫn đến tửu lâu làm việc?”
“Nếu như tiểu thư muốn Diệp Phong uống rượu, muốn uống mấy chén cứ việc phân phó”.

“Có ai nói với ngươi rằng ngươi rất không hiểu phong tình không?”
Diệp Phong ngồi thẳng lưng, im lặng không trả lời.

Không biết tại sao, Cố Thanh Hy luôn cảm thấy người này toát ra một vẻ u buồn nhàn nhạt, giống như tên của hắn ta, Diệp Phong, cảm giác âu sầu buồn bã của mùa thu.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 78: Chương 78


Tiêu Vũ Hiên không khách khí trừng mắt nhìn qua: “Này, cô coi ta là người chết đấy à?”
“Dô, Tiểu Hiên Hiên ghen rồi sao, nào nào nào, để bổn tiểu thư yêu thương ngươi”.

Tiêu Vũ Hiên thô lỗ hất tay Cố Thanh Hy ra, tức giận nói với Diệp Phong: “Tốt xấu gì ngươi cũng là một sĩ tử đọc sách, ngồi uống rượu cùng với một nữ nhân thì ra thể thống gì, còn không mau rời đi”.

Diệp Phong tài hoa như vậy, sao có thể giống một tiểu nhị bình thường, bị Tiêu Vũ Hiên mắng mỏ sỉ nhục trước đám đông như thế, ai cũng nghĩ Diệp Phong sẽ nổi giận, nhưng không ngờ hắn ta chỉ đứng dậy, ôn tồn lễ độ chắp hai tay hành lễ rồi quay lưng bỏ đi, để lại một bóng lưng đầy kiêu hãnh.

“Này, đừng đi mà, ta còn chưa uống với ngươi được mấy chén”.

“Xú nha đầu, cô có phải là nữ nhân không vậy?”
“Tiểu Hiên Hiên, ta thấy ngươi càng ngày càng không đáng yêu nữa rồi”.

Tiêu Vũ Hiên cố gắng kiềm chế vuốt vuốt ngực, đỡ phải bị Cố Thanh Hy chọc tức chết.

Sau khi trải qua chuyện của Thượng Quan Sở và Diệp Phong, hắn ta xem như là hiểu rõ rồi, nữ nhân này chính là một nha đầu háo sắc.

Nhìn thấy người nào có tướng mạo anh tuấn, thiếu chút nữa thì bỏ bao vác về nhà.

“Tiểu thư, người việc gì phải sỉ nhục Diệp sĩ tử chứ?”
“Ngươi thì biết cái gì”.

Cố Thanh Hy nhìn về phía Diệp Phong bỏ đi, khóe miệng hơi nhếch lên.

Từ không có tên tuổi gì lại có thể tiến vào vòng chung kết.

Rõ ràng nổi danh thiên hạ, có cả danh lẫn lợi, rồi lại làm một tiểu nhị ở một quán rượu nhỏ bé.

Thú vị.

Người này chắc là có rất nhiều câu chuyện đây.

“Lão đại, đồ mà cô dặn chúng ta đã mua cả rồi, tốn mất 20 vạn lượng bạc, nhưng dược liệu đều là hàng thượng phẩm”.

Liễu Nguyệt và Vu Huy bưng một cái hộp, vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy đầy một bàn cao lương mỹ vị lẫn rượu ngon thì sáng cả mắt, vội vàng cầm đũa gắp lấy gắp để.

“Nhiều đồ ăn ngon thế này chắc phải tốn không ít tiền nhỉ, đồ nhậu ở Vân Túy Lầu không rẻ đâu”.

Cố Thanh Hy mở cái hộp ra, đếm một lượt dược liệu rồi cười nói: “Tốt lắm, đúng là dược liệu mà ta cần”.

Thu Nhi xót ruột đến đỏ cả mắt: “Tiểu thư, người tiêu nhiều tiền như vậy để mua chỗ dược liệu này làm gì? Bây giờ kiếm tiền không dễ đâu, chúng ta phải tiết kiệm chút”.

“Ta nói này Thu Nhi, ngươi lại bắt đầu lèm bèm rồi, ăn gì cứ ăn, uống gì cứ uống, ăn uống no say rồi chúng ta về nhà”.

Thu Nhi buồn bực.

Nghĩ tới sau khi về phủ Thừa Tướng, lão gia và Ngũ di nương đều sẽ gây phiền phức cho tiểu thư là nàng ta không thể nuốt nổi, trong đầu nàng ta toàn là nghĩ xem làm thế nào để ứng phó với lão gia, thế mà tiểu thư của nàng ta thì lại cứ vừa ăn vừa uống với đám Tiêu công tử, hoàn toàn không quan tâm đến hậu quả.

Mãi đến giờ hợi, Cố Thanh Hy mới chịu về phủ Thừa Tướng.

Trên đường đi Thu Nhi sốt ruột tới nỗi cứ đi qua đi lại.

“Tiểu thư, tại sao người lại đuổi đám Tiêu công tử đi, có lẽ có bọn họ thì lão gia sẽ không xử lý thẳng thừng người trước mặt người ngoài đâu”.

“Đợi bọn họ đi rồi, những gì xảy ra không phải vẫn thế sao?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 79: Chương 79


“Vậy… hay là chúng ta đi tìm Trạch Vương nhờ giúp đỡ đi, chỉ cần Trạch Vương chịu ra mặt cho chúng ta thì chắc chắn lão gia sẽ không làm khó chúng ta đâu”.

Cố Thanh Hy cười khẩy.

Tìm hắn ta?
Chỉ sợ mặt cũng không được nhìn thấy.

“Sợ cái gì, vạn sự có tiểu thư nhà ngươi là ta đây rồi”.

Mắt thấy phủ Thừa Tướng đã ở trước mắt, Thu Nhi run rẩy nói: “Tiểu thư, hay là chúng ta đi cửa sau được không?”
“Đi cửa chính, quang minh chính đại mà vào”.

Bất luận là cửa nào e là cũng đầy người của bọn họ, nếu đã vậy thì việc gì không đàng hoàng mà vào chứ.

“Loảng xoảng” một tiếng, Cố Thanh Hy đẩy cửa chính ra, quả nhiên đèn đuốc trong phủ Thừa Tướng sáng chưng, Cố thừa tướng đứng đầu, Đại phu nhân, Tam di nương, Ngũ di nương và cả các tiểu thư đứng sau thành một tốp người.

Cố Thanh Hy nhướn đầu nhìn tới, hạ nhân của phủ Thừa Tướng cơ bản đều đứng ở đó cả.

Thu Nhi vốn đã sợ hãi, lúc này vừa nhìn thấy đội hình này thì sợ đến mức mặt mày tái mét, sắc mặt trắng bệch.

Nàng ta vội vàng quỳ phập xuống, Cố Thanh Hy trực tiếp kéo nàng ta lên, lười biếng nói: “Ngươi là người của ta, trừ ta ra, ngươi không cần phải quỳ với bất cứ ai”.

“Lão gia, người nhìn thấy rồi chứ, Tam tiểu thư kiêu ngạo ngang ngược, vô pháp vô thiên, cô ta không những không coi người di nương này ra gì mà đến lão gia cô ta cũng không coi ra gì”.

Ngũ di nương thút thít r*n r* tố cáo, làm như Cố Thanh Hy đã phạm phải đại tội không thể tha thứ vậy.

Cố thừa tướng vốn đã đầy một bụng tức giận, lúc này nhìn thấy đứa con gái từ xưa đến nay luôn yếu ớt nhát gan lại dám coi thường ông ta thì lại càng tức giận hơn.

Cố Sơ Lan cười đắc ý, chỉ mong Cố thừa tướng càng tức giận càng tốt, tiện việc trút giận thay cho cô ta.

Đám người trong phủ đều chẳng phải chuyện của mình, đứng khoanh tay nhìn, đợi xem náo nhiệt.

“Cố Thanh Hy, trong mắt ngươi còn người cha này không?”
Ngũ di nương nói nàng tự dưng vô cớ đánh chết Hạ Vũ, còn đánh bà ta mấy gậy, ông ta không tin.

Lan Nhi nói nàng không những đánh phu tử mà còn cho công chúa mấy cái bạt tai, ông ta cũng không dám tin.

Hiện giờ…
Con gái thứ ba trước mắt đây làm gì còn vẻ khúm núm vâng vâng dạ dạ, yếu đuối dễ bị bắt nạt trước kia nữa.

Nàng bây giờ khí chất nổi bật, quanh người tản phát ra vẻ cuồng ngạo bề nghễ thiên hạ.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì có thế nào ông ta cũng không dám tin.

Cố thừa tướng chán ghét, bởi vì nàng bây giờ thực sự quá giống với người mẹ đã chết của nàng.

Cố Thanh Hy cười nhạo một tiếng, không hề sợ hãi nhìn thẳng tới: “Vậy trong mắt cha đã từng có đứa con gái này chưa? Từ khi con ra đời, cha đã không hỏi han gì tới, sau khi mẹ con qua đời cha lại càng để mặc cho hạ nhân ức h**p con bằng mọi cách, lúc con ở trong phủ đói đến thoi thóp, lạnh đến toàn thân run rẩy thì cha đang làm gì? Cha còn đang bận ôm đám di nương của mình phong hoa tuyết nguyệt cơ mà”.
 
Back
Top Bottom