Ngôn Tình Cuồng Phi Sủng Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 40: Chương 40


“Ta cảm thấy Tiểu Hiên Hiên càng tôn lên khí chất của ngươi, nhỏ nhắn, đáng yêu, kamiwa…”
“Ka cái gì…”
“Ý là khen ngươi đáng yêu đó”.

“Xú nha đầu, ta là nam tử hán đại trượng phu, có ai hình dung như cô không?”
“Ha ha ha…lão đại, không phải huynh thực sự coi xú nữ này là lão đại rồi chứ? Cô ta chỉ là bao cỏ vô dụng bất tài thôi”, mấy thế gia công tử ở một bên nhao nhao chế nhạo.

Tiêu Vũ Hiên không vui, hung hãn đạp một cước qua: “Nói cái gì thế, còn không mau gọi cô ta là lão đại”.

“Hả…bảo bọn ta gọi một xú nha đầu thanh danh bê bối là lão đại, việc này…”
“Bụp…”
Tiêu Vũ Hiên lại đạp một cước đến, nổi giận đùng đùng nói: “Kẻ nào dám nói cô ta là đồ ngốc, ta sẽ xử kẻ đó.

Còn nữa, trên đời này chỉ có ta được gọi cô ta là xú nha đầu, các ngươi còn dám sỉ nhục cô ta, cẩn thận cái đầu của các ngươi”.

Khóe miệng Cố Thanh Hy nhếch lên, hiện ra nụ cười hài lòng.

Nàng quàng vai bá cổ người huynh đệ tốt của mình, cười nói: “Tiểu Hiên Hiên thật ngoan, biết bảo vệ lão đại rồi”.

“Cút cút cút, cô tốt xấu gì cũng là đại tiểu thư thư hương thế gia, động tay động chân thế còn ra thể thống gì”.

“Trong mắt Tiêu Vũ Hiên ngươi, có cái gọi là thể thống sao?”
Tiêu Vũ Hiên thừa nhận tài ăn nói của hắn ta kém xa Cố Thanh Hy, nói chuyện với cô ta, người chết cũng bị tức mà sống lại.

Tiêu Vũ Hiên không đấu lại được Cố Thanh Hy, chỉ có thể trút giận lên đầu mấy tên thế gia công tử khác.

“Còn ngây ra đấy làm gì, không mau gọi lão đại”.

“Hả…”
Đám thế gia công tử đau khổ khẩn nài nhìn đến Tiêu Vũ Hiên, nhưng Tiêu Vũ Hiên kiên định, bọn họ chỉ có thể không cam lòng gọi một tiếng: “Lão đại”.

“Ơi”.

Cố Thanh Hy không hề khách khí đáp lại.

Nàng biết Tiêu Vũ Hiên nói năng chua ngoa nhưng là người có tấm lòng tốt, hắn rõ ràng là lo lắng đám thế gia công tử này khinh thường nàng, vì vậy mới cứng rắn bắt bọn chúng gọi nàng là lão đại.

Khóe miệng Liễu Nguyệt và mấy công tử khác giật giật.

Cô ta còn thực sự dám đáp lại, cũng không biết sao lão đại lại nhận cô ta làm đại ca nữa.

Liễu Nguyệt hỏi: “Lão đại, chúng ta gọi cô ta là lão đại, gọi huynh cũng là lão đại, về sau không phải sẽ lẫn lộn sao?”
“Đúng vậy đúng vậy”.

“Cũng đúng, gọi hắn là lão nhị là được rồi”, Cố Thanh Hy cười nói.

Tiêu Vũ Hiên nhảy dựng lên: “Lão nhị cái gì, xú nha đầu, cô không biết xấu hổ”.

“Mẹ kiếp, tự ngươi nghĩ lệch lạc, liên quan gì tới ta?”, nói rồi, nàng quét mắt xuống phía dưới hắn ta.

Nghĩ lệch lạc?
Nghĩ lệch lạc cái gì?
Tiêu Vũ Hiên chậm chạp phải ứng lại, bị nàng làm cho tức đến sắp nổ phổi.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 41: Chương 41


Nói cô ta không biết xấu hổ là còn coi trọng cô ta.

“Được rồi được rồi, Tiểu Hiên Hiên, đừng tức giận nữa, không thì để bọn họ gọi ngươi là lão tiểu”.

Tiêu Vũ Hiên trừng nàng.

Lão tiểu cái quái gì, thế thì hắn ta càng không có mặt mũi.

“Bỏ đi bỏ đi, vậy gọi ngươi là đại ca, gọi ta là lão đại, như thế chẳng phải được rồi sao”.

Như này cũng chẳng ra làm sao.

Tiêu Vũ Hiên vẫn bực bội, chờ Cố Thanh Hy tiếp tục dỗ dành, nhưng hắn ta không ngờ nàng lại cướp lấy quạt trong tay hắn ta, thong dong nhàn nhã phe phẩy.

Rồi hỏi: “Đại hội đấu văn là như nào?”

Mẹ kiếp…
Xú nha đầu lẽ nào không thấy hắn ta còn đang bực bội sao.

Thật phiền não.

Về sau ai lấy cô ta nhất định sẽ bị giày vò đến chết.

Liễu Nguyệt cùng mấy công tử khác đưa mắt nhìn nhau, kinh ngạc nói: “Lẽ nào ngươi chưa nghe qua đại hội đấu văn sao?”
Cố Thanh Hy lắc đầu.

Ký ức trong đầu nàng không hoàn chỉnh, rất nhiều thứ không nhớ được.

“Đại hội đấu văn năm năm tổ chức một lần, tài tử tài nữ trên khắp cả nước đều có thể tham gia, nó theo hình thức đấu loại, cuối cùng chỉ chọn ra ba mươi người đứng đầu vào vòng loại cuối, cạnh tranh rất khốc liệt, có điều học trò của học viện Hoàng gia chúng ta không cần tham gia sát hạch có thể vào thẳng vòng loại cuối”.

“Ba người đứng đầu trong vòng loại cuối có thể tham gia vòng chung kết với các cường quốc như Triệu Quốc, Sở Quốc, Hoa Quốc, cuối cùng chọn ra người thắng cuộc”.

“Dù sao mỗi nước chỉ có thể cử ra nhiều nhất ba người tham gia vòng chung kết”.

Cố Thanh Hy nghe đến choáng váng.

Nói dài như vậy cũng không nói vào trọng điểm.

“Đấu thắng sẽ được thưởng gì?”, đây mới là điều nàng tò mò.

“Có thể vào được vòng loại cuối, nam có thể được phong làm quan, nữ có thể được ban thưởng số tiền lớn, còn có thể có được danh hiệu tài tử tài nữ”.

Hai mắt Cố Thanh Hy sáng lên: “Ban thưởng số tiền lớn? Được bao nhiêu? Học viện Hoàng gia chúng ta không phải có thể được vào thẳng vòng loại cuối sao? Vậy có phải ta có thể xin ban thưởng rồi không?”
Cái này…
Mọi người không theo kịp suy nghĩ của nàng.

Người có thể vào học viện Hoàng gia, còn quan tâm đến chút phần thưởng đó sao?
Tiêu Vũ Hiên bực bội gào lên: “Nếu cô có thể vào vòng chung kết, hoàng thượng nhất định sẽ trọng thưởng cho cô”, rơi vào hũ tiền rồi sao, đường đường là tam tiểu thư, thấy tiền mắt liền sáng lên.

Liễu Nguyệt cười nói: “Nếu có thể vào vòng chung kết có thể nổi danh”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 42: Chương 42


Nàng không cần nổi danh, chỉ cần tiền.
“Nếu giành được chiến thắng trong vòng chung kết, sẽ là thiên hạ đệ nhất tài tử, đệ nhất tài nữ.

Thượng Quan phu tử của Dạ Quốc chúng ta chính là người đứng đầu trong vòng chung kết kỳ trước, rất nhiều quốc gia muốn trọng dụng ngài ấy, nhưng Thượng Quan phu tử không thích làm quan, cuối cùng đến học viện Hoàng gia của Dạ Quốc chúng ta làm một phu tử bình thường, chao ôi, ngươi không biết lúc đó có bao nhiêu người tiếc thay đâu”.
“Thượng Quan phu tử được mệnh danh là một trong thiên hạ tứ đại tài tử, vậy ba người kia có phải cũng là người đứng đầu trong vòng chung kết không?”
“Đúng vậy, bằng không sao có tư cách được mệnh danh là một trong tứ đại tài tử chứ”.
Cố Thanh Hy sáng tỏ.
Xem ra Thượng Quan phu tử còn có chút bản lĩnh.
“Phải rồi, Kỳ Thánh và Thi Tiên là như thế nào?”
Nhắc tới hai người này, đám người Liễu Nguyệt đều ỉu xìu, mặt ủ mày chau nói: “Haizz, đều là nhân vật lớn, Kỳ Thánh là người Sở Quốc, Thi Tiên là người nước Triệu, hai người này tên sao thì như thế, một người giỏi cờ, một người giỏi thơ.

Trước đây thông thường các nước khác sẽ không cử ra nhân vật lớn lợi hại như vậy, năm nay cũng không biết làm sao, nếu hai người bọn họ đến, Dạ Quốc chúng ta làm gì còn hy vọng tranh hạng nhất.

Dẫu sao Thượng Quan phu tử đã nói rõ, ngài ấy sẽ không tham gia vòng chung kết”.
“Điều quan trọng nhất là Thi Tiên là người đã giành hạng nhất trong kỳ trước nữa, cũng là một trong thiên hạ tứ đại tài tử, đã lấy được hạng nhất rồi, còn tranh với chúng ta làm gì, đúng là không biết xấu hổ”.
Nhắc đến chuyện này, không ít người đều bừng bừng lửa giận.
Từ xưa đến nay, người từng đoạt hạng nhất sẽ không đăng ký tham gia vòng chung kết nữa, nhưng người này…vậy mà lại mặt dày vô sỉ tham gia lần nữa, lẽ nào lại muốn khoe khoang bản thân sao? Thực sự hy vọng Thượng Quan phu tử cũng có thể tham gia, đến lúc đó đánh tên này bay về Triệu Quốc cho bõ ghét.
“Đại hội đấu văn là gì?”
“Không gì khác hơn ngoài cầm, kỳ, thi, hoạ, thư.

Chiều nay là tiết nhạc lý của Thượng Quan phu tử, Thượng Quan phu tử chơi đàn hay lắm.

Nhìn mà xem, những tiểu thư kia đều đang nóng lòng ngồi đợi Thượng Quan phu tử đến”.
Cố Thanh Hy mỉm cười.
Một mỹ nam đẹp trai anh tuấn như Thượng Quan phu tử, nữ nhân nào không muốn ngắm cơ chứ, nàng cũng muốn ngắm.
Đột nhiên, ánh mắt của Cố Thanh Hy hiện lên một chút ranh mãnh, tiến lại gần, cười nói: “Mọi người muốn kiếm tiền không?”
“Nghĩ mà xem, ai mà không muốn kiếm tiền?”
“Được, vậy ngày mai các ngươi mang thêm ngân phiếu đi, ta bảo đảm sẽ kiếm được rất nhiều rất nhiều tiền”.
“Thật hay giả thế?”
Tất cả mọi người đều nhìn nàng bằng ánh mắt nghi ngờ.
“Lão đại sao có thể lừa các ngươi được, nếu muốn kiếm tiền thì mang theo nhiều bạc chút”.
Cố Thanh Hy cười khì khì, vẻ mặt đầy toan tính khiến mọi người không khỏi cảm thấy da đầu tê rần.
Nụ cười này thật sự quá đáng sợ.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 43: Chương 43


“Thượng Quan phu tử đến…”
Vừa dứt lời, liền nhìn thấy Thượng Quan Sở mặc trang phục màu trắng xuất trần, nhã nhặn ôn hòa, trên tay ôm một bộ chiếc đàn cổ màu đen nhẹ nhàng đi tới.

Gió hồ thổi qua khiến y phục của hắn ta tung bay, đồng thời cũng thổi bay hai đường tóc đen trên trán, như thể dung hợp với thiên địa thành một thể, bất cứ lúc nào cũng có thể mọc cánh thành tiên, đẹp đến nỗi không lời nào tả được.

Cố Thanh Hy thốt lên: “Đẹp trai quá đi mất”.

Tiêu Vũ Hiên không vui: “Lẽ nào ta không đẹp trai sao?”
“Đẹp trai, ngươi cũng đẹp trai, nhưng phu tử của ta đẹp trai hơn”.

“Này nữ nhân kia, cô là Dạ Vương phi được hoàng thượng nội định đó.

Nếu để chiến thần biết cô thèm thuồng nam nhân khác như vậy, cô không sợ mất đầu à”.

“Ai cũng có trái tim yêu cái đẹp mà”.

“…”
Không biết tại sao Tiêu Vũ Hiên lại không thích nàng khen ngợi những nam nhân khác cho lắm, trong lòng chua chua chát chát, cực kỳ khó chịu.

“Tham kiến phu tử…”
Mọi người đứng dậy hành lễ, lớn tiếng chào.

Cố Thanh Hy cũng vội vàng đứng dậy hành lễ theo, nhưng lại thấy Đương Đương công chúa đang vội vàng đi tới, che khăn che mặt, lẫn vào đám học sinh.

Mặc dù đang hành lễ nhưng đôi mắt của nàng ta cứ nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Sở không chớp lấy một cái, hận không thể nhét vị phu tử này vào lòng.

Vị công chúa ngỗ ngược này lúc sáng vừa bị nàng dạy cho một trận khóc lóc đi cáo trạng, bây giờ lại chạy tới đây rồi?
Nàng ta thích Thượng Quan Sở đến nhường nào.

Cố Thanh Hy cong môi cười, nàng ta chỉ đến một mình chứng tỏ suy đoán của nàng là đúng, hoàng thượng muốn đối phó với chiến thần, còn nàng lại là vương phi nội định của chiến thần nên chắc chắn bây giờ không thể động thủ với Cố Thanh Hy, cho nên sự cáo trạng của Đương Đương công chúa là không có tác dụng gì cả.

“Ngồi đi”.

Giọng nói của Thượng Quan Sở ấm áp dễ chịu như âm thanh của thiên nhiên khiến số đông công chúa và tiểu thư mê mẩn.

Cố Thanh Hy nhận thấy ánh mắt nhìn Thượng Quan Sở của Cố Sơ Vân cũng có chút kỳ lạ.

Lẽ nào…
Cô ta cũng thích Thượng Quan phu tử?
Mắt nhìn tốt hơn Cố Sơ Lan nhiều, không biết Cố Sơ Lan thích gì ở Trạch Vương.

Luận ngoại hình thì bình thường, luận nhân phẩm thì quá tệ, không có điểm gì đáng khen, nhiều nhất cũng chỉ là thân hình ổn một chút.

“Tạ ơn phu tử”, mọi người lần lượt ngồi xuống.

Thượng Quan Sở đặt cây đàn màu đen nằm thẳng trên bàn, đôi mắt dịu dàng quét một lượt về phía đám đông, hắn ta dừng lại chỗ Cố Thanh Hy một chút rồi mới di chuyển đến chỗ khác.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 44: Chương 44


“Hôm qua dạy mọi người, về nhà mọi người có luyện tập không”.

“Có ạ”, Đương Đương công chúa là người đầu tiên hét lên, chính là muốn thể hiện bản thân gây ấn tượng trước mặt Thương Quan Sở, rất nhiều tiểu thư cũng lần lượt đáp có.

“Vậy thì mời công chúa đàn một khúc trước đi”.

Đương Đương công chúa vui mừng khôn xiết, cố gắng ổn định lại tinh thần, nàng ta khẽ đặt tay lên dây đàn, tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vang lên.

Cố Thanh Hy ngáp một cái, bắt đầu cảm thấy hơi buồn ngủ.

Nàng còn tưởng Thượng Quan Sở sẽ đàn cho bọn họ nghe chứ, vậy mà đều là bọn họ đàn.

Đương Đương công chúa đàn khúc này cũng tạm được, chỉ là thiếu cảm xúc, như thể không có linh hồn vậy, thực sự là khó mà lọt vào tai nàng được.

Khúc nhạc đó như thôi miên, Cố Thanh Hy lại mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Đợi nàng giật mình tỉnh dậy lần nữa, vẫn là do Tiêu Vũ Hiên đập bàn nên tỉnh dậy.

“Tan học rồi? Vậy ta có thể về nhà chưa?”
“Hahaha ……”
Tất cả học sinh đều phá lên cười.

Buổi sáng học tiết của Từ phu tử cô ta ngủ gật thì thôi đi, buổi chiều là tiết của Thượng Quan phu tử, vậy mà cô ta lại ngủ gà ngủ gật.

Thượng Quan phu tử rất ít khi giảng bài, được nghe phu tử giảng một buổi thì đã là có phúc ba đời rồi.

Hơn nữa…
Có nữ nhân nào trong thiên hạ này có thể cưỡng lại vẻ đẹp như thần tiên của Thượng Quan phu tử.

Cô ta thì hay rồi, thế mà lại ngủ ngon lành.

Đương Đương công chúa mỉa mai: “Đồ ngốc thì cũng chỉ là đồ ngốc mà thôi, với tư chất này mà cũng có mặt mũi đến học viện Hoàng gia đi học”.

Dù đang mắng mỏ nhưng Đương Đương công chúa đã bớt tức giận hơn rất nhiều.

Vì Cố Thanh Hy đang nghe Thượng Quan phu tử dạy học cũng có thể ngủ gật, điều đó chứng tỏ đối phương không hề có ý định gì hay mê mẩn Thượng Quan phu tử.

Cố Thanh Hy dụi mắt.

Nàng mây mưa triền miên với một nam nhân lạ cả đêm, mệt đến mức xương cốt muốn rã rời, lúc trở về nhà lại phải đối phó với những thân thích cực phẩm kia.

Sáng sớm còn bị Thu Nhi gọi dậy, nàng cơ bản là chưa ngủ được chút nào cả, có thể không buồn ngủ sao?
Thượng Quan phu tử mỉm cười ôn hòa tao nhã, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt: “Cố tam tiểu thư hẳn là đã luyện thành thục tất cả những gì ta dạy rồi, không bằng mời tam tiểu thư đàn một khúc đi”.

Gì cơ…
Bảo mình đàn?
Có nhầm lẫn gì không?
Mình biết đàn gì đây?
Thậm chí nàng còn không biết Thượng Quan phu tử vừa dạy cái gì!
Cố Thanh Hy bối rối nhìn Tiêu Vũ Hiên.

Tiêu Vũ Hiên quay đầu đi.

Đừng dính líu đến hắn ta.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 45: Chương 45


Hắn ta cũng không biết Thượng Quan phu tử đang giảng gì cả, lỡ như Thượng Quan phu tử bảo hắn ta đàn thì phải làm sao?
“Cố tam tiểu thư, mời”, Thượng Quan phu tử chỉ vào chiếc đàn cổ trên bàn và lịch sự làm động tác mời.

Da đầu Cố Thanh Hy tê rần.

“Phu…phu tử, ta tự chọn một khúc có được không?”
“Tất nhiên là được rồi, đàn khúc sở trưởng của cô là được”.

“Được, đàn thì đàn, cũng không phải là chưa đàn bao giờ”.

Cố Thanh Hy ngồi xuống, đặt tay lên dây đàn, dường như đang loay hoay không biết nên đặt ngón tay nào ở đâu.

Bên hồ lại một lần nữa vang lên tiếng cười.

“Haha…đừng nói là ngay cả đặt tay thế nào cô ta cũng không biết đấy chứ?”
“Chắc chắn là vậy rồi, xem kìa, cô ta đặt tay sai hết rồi”.

Cố Sơ Lan lạnh lùng xem trò cười, trong lòng dương dương đắc ý.

Cố Sơ Vân thì im lặng quan sát, giống như một người ngoài cuộc.

Trạch Vương không chút biểu cảm, như thể mọi thứ thuộc về Cố Thanh Hy đều không liên quan gì đến hắn ta.

Hầu hết những người còn lại đều đang chế giễu, chờ xem trò đùa.

Tiêu Vũ Hiên không khách khí quát lên: “Có gì mà cười, có gì đáng cười chứ, có ai mà không bắt đầu học từ con số không, nếu thật sự lợi hại như vậy thì còn học đàn làm gì?”
Cố Thanh Hy nhịn không được giơ ngón trỏ khen ngợi.

Không uổng công nhận tên tiểu đệ này.

Tiêu Vũ Hiên nhìn nàng đầy khích lệ.

Thực ra hắn ta cũng sợ Thượng Quan phu tử khai đao, nhưng hắn ta không thích người khác sỉ nhục Xú nha đầu như vậy.

Xuất thân của Tiêu Vũ Hiên rất mạnh, phụ thân là tam triều nguyên lão, trong tay lại nắm trọng binh, rất nhiều người có mặt ở đó đều không dám đối đầu với hắn ta.

Cố Thanh Hy dứt khoát nhắm mắt lại, ngón tay búng loạn xạ, đàn bừa một khúc, âm thanh ting ting ting chói tai vang lên, giống như âm thanh ma quỷ, không chút quy luật, cực kỳ khó nghe.

Mọi người không khỏi bịt tai lại, sắc mặt ai nấy cũng cực kỳ khó coi.

Bọn họ đã từng nghe những từ khúc rất dở, nhưng chưa bao giờ nghe ai đàn khó nghe như vậy.

Nếu cứ nghe tiếp, bọn họ sợ là sẽ ói ra máu mà chết.

Ngay cả Tiêu Vũ Hiên cũng phải bịt chặt tai, lén lút bò dậy tránh xa Cố Thanh Hy.

Đương Đương công chúa tức giận gào lên: “Đủ rồi, Cố Thanh Hy, ngươi cố tình làm vậy phải không?”
Cố Thanh Hy giật mình, giống như một con cừu nhỏ, uất ức đáp: “Công chúa, ta không hiểu cô đang nói gì.

Phu tử bảo ta đàn, ta liền đàn từ khúc sở trường nhất”.

“Thứ ngươi vừa đàn đó cũng gọi là từ khúc sao?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 46: Chương 46


“Sao không phải chứ? Mặc dù ta không đàn hay bằng mọi người, nhưng ta cũng rất dụng tâm, đúng không Tiểu Hiên Hiên”.

Tiêu Vũ Hiên trừng mắt lườm nàng, từ chối trả lời câu hỏi này.

Hắn ta sợ mất mặt.

Tất cả mọi người đều nhìn Cố Thanh Hy như một kẻ ngốc.

Trước đó, có người đồn rằng Cố gia tam tiểu như cầm kỳ thi hoạ đều không biết gì cả, thực sự là đồ ngốc vô dụng nhất Dạ Quốc.

Trải qua chuyện bài thơ ‘Thử Ly’ lúc sáng, vốn dĩ bọn họ có chút không tin, nhưng bây giờ xem ra, bọn họ vẫn là hơi đề cao tam tiểu thư rồi.

Cô ta chính là một đồ ngốc vô dụng, cũng không biết cô ta lấy được thơ cổ ‘Thử Ly’ ở đâu nữa.

“Phu tử, ngài thấy ta đàn có hay không?”, Cố Thanh Hy chớp chớp đôi mắt nhỏ linh động.

Thượng Quan phu tử cười tao nhã, khen ngợi: “Cố tam tiểu thư đàn rất hay, từ khúc cô vừa đàn, luyện tiếp năm mươi lần đi”.

Nụ cười của Cố Thanh Hy đông cứng lại.

“Năm…năm mươi lần? Phu…phu tử, ngài đang nói đùa sao?”
“Tam tiểu thư siêng năng, ham học hỏi, từ khúc ta chưa từng dạy vẫn có thể đàn thuận buồm xuôi gió, rất đáng khen ngợi.

Từ khúc của tam tiểu thư đáng được mọi người trong học viện thưởng thức, cũng để mọi người noi gương tam tiểu thư chăm chỉ học tập”.

Khoé miệng Cố Thanh Hy co giật.

Nàng rút lại những gì đã nói trước đó.

Người đàn ông này không đẹp trai chút nào, còn rất nham hiểm.

Gì mà siêng năng chăm học, rõ ràng là đang chỉnh nàng.

“Phu tử, năm mươi lần này thực sự là không cần đâu, ta thấy người trong học viện đều đàn hay hơn ta”.

“Cần chứ, bọn họ không ai có kỹ năng đàn cao siêu như tam tiểu thư cả.

Nếu tam tiểu thư không đàn, ta sẽ báo cáo với thánh thượng, báo cáo với Dạ Vương, báo cáo với thừa tướng, để bọn họ cũng đến nghe thử từ khúc tuyệt vời của tam tiểu thư”.

Thượng Quan phu tử vẫn cười tao nhã như cũ, nhưng trong mắt Cố Thanh Hy lại cảm thấy nụ cười này rất nham hiểm và ác độc.

Uy h**p.

Rõ ràng là đang uy h**p.

Là một phu tử, không dốc sức chỉ dạy nàng thì thôi đi, còn làm khó nàng như vậy, thực sự là không xứng làm thầy.

Tất cả học sinh vừa kinh ngạc vừa buồn cười.

Kinh ngạc là vì Thượng Quan phu tử chưa bao giờ phạt học sinh, nhưng hôm nay lần đầu tiên lại phạt Cố tam tiểu thư.

Buồn cười là vì Cố Thanh Hy kiêu ngạo như vậy, đúng là lên phạt cô ta một trận.

Cố Thanh Hy nghiến răng nghiến lợi: “Được, đàn thì đàn, các người không cảm thấy phiền là được, bây giờ ta sẽ đàn”.

“Không được làm ảnh hưởng đến các học sinh khác trong giờ học, tan học rồi đàn”.

Chết tiệt…
Đây rõ ràng là đang bắt học sinh ở lại.

Nàng phải đi đến hiệu thuốc sau giờ học.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 47: Chương 47


“Thi đấu trong vòng chung kết này gồm có cầm, kỳ, thi, hoạ, thư.

Cầm vừa nãy ta đã nói rồi, bây giờ sẽ nói đến kỳ”.

Thượng Quan phu tử nhìn ra, người hầu hiểu ý, lập tức cất cây đàn trên bàn của mọi người, sắp đặt một bàn cờ mới.

“Chỉ có hai loại bàn cờ, một là phòng ngự, hai là tấn công.

Lần trước ta đã giảng những gì nên giảng rồi nên giờ sẽ không nhắc lại thêm nữa.

Đối thủ lớn nhất lần này của mọi người là kỳ thánh, kỳ thánh giỏi tấn công, những nước cờ của hắn đều khiến đối phương không biết phản chiêu thế nào, ta sẽ dạy mọi người vài chiêu phá vỡ nước cờ của hắn…”
Cố Thanh Hy lại buồn ngủ rồi.

Mấy lời lải nhải này, một câu nàng cũng không muốn nghe.

“Cố Thanh Hy…”
“Hả…tan học rồi sao?”

“Hahaha…”
“Cố tam tiểu thư đến đây để làm trò cười sao? Ngủ gật cả ngày”.

Đừng nói là mọi người đang cười nhạo nàng, ngay cả Tiêu Vũ Hiên cũng không thể chịu đựng được nữa.

Hắn ta từng gặp rất nhiều người không đáng tin, nhưng chưa gặp ai không đáng tin đến mức này.

“Vẫn chưa tan học à…”, Cố Thanh Hy lẩm bẩm, tại sao buổi chiều lại trôi qua lâu như vậy.

“Cố tam tiểu thư đi học có thể ngủ gật, chắc hẳn là đã thành thạo tất cả các nước cờ ta vừa dạy rồi, chi bằng mời Cố tam tiểu thư làm mẫu cho mọi người xem thử”.

Chết tiệt…
Sao lại là mình?
Cố Thanh Hy phản đối: “Phu tử, hôm nay ta mới đến học buổi đầu tiên, những tiết trước ngài dạy ta đều chưa được nghe”.

“Không sao, chúng ta chỉ làm những gì đã dạy hôm nay là được rồi, tam tiểu thư, mời”.

Cố Thanh Hy bất chấp đi lên, nhìn bàn cờ dày đặc, nàng ngẩng đầu hỏi: “Ta quân đen, hay trắng”.

“Tuỳ cô”.

Cố Thanh Hy tiện tay cầm một quên cờ đen lên, sờ cằm suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nghiến răng đặt xuống.

“Hahaha…”
Mọi người lại nở nụ cười, suýt chút nữa đã tự làm mình cười đến nỗi sốc hông.

“Nói Cố tam tiểu thư là đồ ngốc cũng đã đánh giá cao nàng ta lắm rồi, ngươi xem, nàng cầm quân đen, lại đặt vào địa bàn của quân trắng, trước mặt sau lưng đều là địch, nay nàng ta lại tự tìm đường chết, nước cờ này hạ xuống đúng là tự đào hố chôn mình mà”.

“Lại chả thế.

Ta thấy Cố tam tiểu thư này hoàn toàn không biết chơi cờ, nàng ta chỉ tùy tiện đi bừa thế thôi”.

“Haiz, ngu ngốc thế này, dù có vào được trận chung kết, cũng hoàn toàn không thể đi đến cuối cùng đâu”.

“Phu tử, ta thấy hay là từ bỏ nàng ta đi, đỡ phải phí công phí sức làm gì”.

Cố Thanh Hy gật đầu.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 48: Chương 48


Câu này rất có lý, cứ để nàng tự sinh tự diệt đi, lên lớp chỉ cần ngủ một giấc ngon là được.

“Sao mà làm thế được, nếu đã bước vào lớp của ta thì ta phải có trách nhiệm dạy dỗ nàng.

Tam tiểu thư, không biết trước kia cô học thi, họa, thư thế nào rồi?”
“À… Cũng tạm”.

“Thế thì mời tam tiểu thư vẽ một bức tranh, thêm một vài câu thư pháp”.

Cô Thanh Hy chẳng hề đáp lời.

Thượng Quan Sở tính toán hay thật, bảo nàng vẽ một bức tranh, lại thêm một vài câu thơ, chẳng phải là kiểm tra được cả thi, thư, họa của nàng rồi ư.

“Phu tử, ta vẽ tranh rất đẹp, sợ các người mặc cảm tự ti, hay là thôi ta không vẽ nữa”.

Mọi người tức ói ra máu.

Cái gì mà vẽ rất đẹp, sợ bọn họ mặc cảm?
Bằng chứng đâu.

Có trời mới tin.

Nhóm Liễu Nguyệt nhìn về phía Tiêu Vũ Hiên.

Rốt cuộc lão đại của bọn họ có được hay không vậy, sao cứ có cảm giác không đáng tin lắm ấy.

Tiêu Vũ Hiên che mặt mình.

Khỏi phải hỏi cũng biết lão đại nhà hắn lại “nổi tiếng” khắp học viện Hoàng gia rồi.

“Không sao, mọi người cần tam tiểu thư khuyến khích cổ vũ nhiều hơn”.

Thượng Quan Sở cười hiền lành vô hại, là một phu tử đủ tiêu chuẩn, mọi người trong học viện lại phải ca ngợi một phen, chắc chỉ có mình Thượng Quan phu tử đủ kiên nhẫn thế này.

Chỉ có mình Cố Thanh Hy là thầm mắng hắn ta trăm ngàn lần.

Cô cầm bút lông lên, chấm thật nhiều mực, vẽ lên tờ giấy tuyên thành, mỗi một nét mực hạ xuống vừa dày lại thô, còn thấm đẫm mực.

Mọi người ngơ ngác.

Nàng chỉ vẽ một vòng tròn, sau đó tô hết màu đen vào vòng tròn đó, để làm cái gì thế?
Nhìn lại cách nàng cầm bút, sao lại cầm cả hai tay?
Rốt cuộc nàng có biết dùng bút không vậy?
Cố Sơ Lan cười đắc ý.

Từ nhỏ đến lớn Cố Thanh Hy chưa từng cầm bút bao giờ, cũng chưa từng đọc sách, nàng có thể làm ra bài thơ thế nào?
“Xong rồi”.

“Xong rồi hả? Đây là cái gì thế?”
“Quân cờ đó, quân cờ màu đen, ấy, nó giống hệt quân cờ kia như đúc còn gì?”
Mọi người ôm trán.

Thế mà cũng được nữa hả?
“Mời tam tiểu thư ghi thêm vài câu thơ”, Thượng Quan phu tử vẫn rất hiền lành, không hề trách cứ gì nàng.

Cố Thanh Hy viết ra một chữ Thanh nghiêng ngả xiêu vẹo, có vẻ nàng không biết chữ Cố và chữ Hy, bèn nghiêng đầu nhìn Tiêu Vũ Hiên, nhỏ giọng hỏi: “Chữ Cố với chữ Hy viết thế nào?”
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 49: Chương 49


Tiêu Vũ Hiên vội vàng lùi về phía sau.

Hắn tuyệt đối không quen biết nữ nhân này.

Hoàn toàn không hề quen biết.

Dù giọng của Cố Thanh Hy có nhỏ cách mấy thì mọi người cũng đều nghe thấy, không khỏi ôm bụng cười to.

Người ta hay bảo Cố tam tiểu thư chỉ là kẻ vô dụng, nay gặp mặt ngoài đời, quả thật danh xứng với thực.

Cố Sơ Lan đứng bên cạnh Trạch Vương, dịu dàng nhỏ nhẹ nói: “Tài văn chương của tỷ tỷ vẫn như thế từ trước tới nay, momg Trạch Vương chớ ghét bỏ”.

Trạch Vương cười lạnh, ánh mắt nhìn Cố Thanh Hy chỉ có sự chán ghét: “Tài năng của nàng thế nào thì liên quan gì đến ta, ta với nàng đã giải trừ hôn ước từ lâu rồi”.

Đôi mắt trong veo của Cố Thanh Hy chợt hiện lên vẻ sắc bén lạnh lùng đầy khác lạ, nhưng lại nhanh chóng biến thành vẻ ngây ngô bình thường.

“Phu tử, cho hỏi ta đã vượt qua kiểm tra chưa?”

“Cố tam tiểu thư vẽ được một bức tranh rất đẹp, viết chữ cũng rất tốt, đáng để khen ngợi, ta sẽ treo tranh của tam tiểu thư giữa học đường, để các đệ tử khác học hỏi thêm”.

Lại là những lời đó.

Thượng Quan Sở, ngoài mặt thì tươi cười rung động lòng người, thật ra trong đầu toàn những suy nghĩ xấu xa, đúng là phí phạm gương mặt tuấn tú như thần tiên đó mà.

Nàng cười đến mức nịnh nọt: “Phu tử, thế không được tốt lắm đâu”.

“Ta thấy rất tốt”.

Cố Thanh Hy nghẹn cả cục tức quay trở về chỗ ngồi của mình, nàng có thể cảm nhận được ánh mắt mọi người nhìn mình đầy vẻ nhạo báng.

Tiêu Vũ Hiên kề sát vào, an ủi: “Không sao đâu, cũng có mất miếng thịt nào đâu mà, ít nhất ta sẽ không cười nhạo cô”.

Cố Thanh Hy cười hà hà, cười đến mức chẳng thấy điều gì tốt lành.

“Ta thấy mà, Tiểu Hiên Hiên, ngươi nói rất đúng, hai ta rất hữu duyên, ta thấy chúng ta hợp thành một đôi ổn lắm đấy”.

“Má ơi”.

Tiêu Vũ Hiên sợ đến mức ngã quỵ ngay tại chỗ.

Hắn lấy lại lời an ủi vừa rồi của mình.

Nữ nhân này làm bằng sắt, đao thương không thể làm gì nàng, hắn an ủi nàng cũng chỉ tự chuốc lấy đau khổ mà thôi.

“Được rồi, hôm nay chỉ học đến đây thôi, sáng mai dậy sớm một chút, chiều mai sẽ bắt đầu tiến vào trận chung kết, giữ vững tinh thần, đừng để học viện Hoàng Gia mất mặt”.

“Đã hiểu, thưa phu tử”.

“Cố tam tiểu thư, năm mươi lần đấy, nhớ đàn cho hết.

Tiêu công tử, công tử ở lại để giám sát, nếu đàn không đủ năm mươi lần thì công tử hãy đàn thay nàng”.

Cái định mệnh.

Thượng Quan Sở này bị thần kinh hay sao ấy.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 50: Chương 50


Phạt nàng thì thôi đi, lại còn tìm người giám sát nữa.

Sắc mặt Tiêu Vũ Hiên ngày càng đen.

Tiếng đàn của Cố Thanh Hy là dành cho người nghe ư? Nghe hết năm mươi lần chắc chắn kiểu gì hắn cũng thất khiếu chảy máu chết.

Người trong học viện đang muốn ở lại xem náo nhiệt, nhưng tiếng đàn của Cố Thanh Hy thật sự quá chói tai, bọn họ nghe đến nỗi tai bắt đầu ù ù cả lên, thật sự không dám ở lại nữa nên đều tản ra chạy mất.

Tiêu Vũ Hiên cầm hai chiếc nút, trực tiếp nhét vào lỗ tai, ngậm miệng bĩu môi.

“Boong boong boong…”
Trong học viện Hoàng Gia vang lên tiếng đàn chói tai, khiến cả bọn thị vệ cũng không nhịn được muốn rời khỏi nơi chấp hành nhiệm vụ của mình.

Chói tai.

Thật sự quá chói tai.

Trong một căn phòng thanh nhã của học viện Hoàng Gia.

Dạ Mặc Uyên đã xem hết tất cả những gì diễn ra chiều nay, bất giác nảy sinh cảm giác tò mò với Cố Thanh Hy.

Nữ nhân này là đồ ngốc thật, hay chỉ giả heo ăn thịt hổ?
Đồ ngốc mà cũng biết thơ cổ ‘Thử Ly’ ư?
Thượng Quan Sở…
Hôm nay tất cả những gì hắn ta làm với Cố Thanh Hy hoàn toàn trái ngược với tính cách không ham quyền thế, nghĩa khí không sờn của hắn ta trước kia.

Hay là, Thượng Quan Sở cũng cảm thấy hứng thú với Cố Thanh Hy.

Dạ Mặc Uyên ngẩng đầu lên, thấy trời chiều đã xuống núi, đôi môi mỏng thản nhiên thốt ra một chữ: “Đi”.

Thanh Phong hiểu ý, đẩy xe lăn rời khỏi học viện Hoàng Gia.

“Boong…”
Cố Thanh Hy ném cầm cho Tiêu Vũ Hiên: “Còn bốn mươi lần nữa, ngươi đàn đi”.

“Tại sao lại là ta?”
“Thứ nhất, Thượng Quan phu tử nói nếu ta không đàn hết thì ngươi đàn.

Thứ hai, ngươi là tiểu đệ của ta.

Thứ ba, ta bảo ngươi đàn thì ngươi cứ đàn, hỏi lắm thế làm gì”.

“Cái định mệnh, nha đầu xấu xa này, cô làm thế hơi quá đáng nha, ít nhiều gì ta cũng giúp cô mà”.

“Giúp ta cái gì?”
Ặc…
Hình như… Là chưa giúp đỡ gì.

Nhưng cũng là bạn bè với nhau cơ mà?
Dường như biết rõ trong lòng hắn đang suy nghĩ gì, Cố Thanh Hy ném cho hắn một ánh mắt khinh thường: “Là bạn bè thì mau đàn đi, nếu không hai ta phải qua đêm ở nơi này đấy, ta thì không sao cả, đằng nào ta cũng xấu, muốn gả cho gia đình tốt là quá khó, nếu có thể gả cho ngươi, ít nhiều gì cũng hợp nhau chút đỉnh”.

Lực sát thương của những lời đó quá mạnh mẽ, Tiêu Vũ Hiên đành phải ngoan ngoãn đàn.

Cố Thanh Hy đàn cái khúc nhạc quỷ quái gì đó, hắn không biết nên chỉ có thể gảy linh tinh, đàn bừa.

Cố Thanh Hy thở dài.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 51: Chương 51


Ngày đầu tiên đi học, cảm giác thật sự không tốt một chút nào, bị phạt từ sáng đến chiều tối, chắc chẳng có ai ngoài nàng.

Nàng chống cằm, lại bắt đầu nhớ tới chuyện được liệu và bạc.

Nay nàng đã biết phải làm sao để có tám vạn hai, nhưng hai vị thuốc kia, nàng lại không biết phải đi đâu tìm.

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng nhấc bút lên, viết mấy chữ cỏ Địa Ngục và hoa Yên La xuống, đau khổ nhíu mày.

“Này, chữ của cô xấu lắm cơ mà? Ai viết tên hai vị thuốc này ở đây thế? Lúc nãy cô cố tình đúng không?”
Cố Thanh Hy vội vàng cất mảnh giấy ghi chú của mình đi.

“Cố tình cái gì, ta vốn không biết chữ Cố với chữ Hy, nếu không ta cần gì phải để các đệ tử khác cười chê?”
“Nói bậy, rõ ràng chữ Hy lúc nãy cô viết chẳng khác gì chó gặm, còn mấy chữ này vừa cứng cáp lại có lực, như rồng bay phượng múa, cô chẳng những biết viết mà thư pháp còn rất tốt”.

Cố Thanh Hy che miệng hắn lại.

“Ngươi nói nhỏ thôi, ta nói cho ngươi biết, đó không phải là chữ ta viết, người khác viết ra rồi ta lấy trộm về, ngươi đừng ầm ĩ linh tinh nữa, nếu không sẽ hại chết ta đấy”.

“Thật không vậy?”
Tiêu Vũ Hiên không tin.

Ở đây ngoài hai người bọn họ thì làm gì có ai, nàng lấy trộm ở đâu mới được?
“Tất nhiên là thật rồi, lừa ngươi ta được thêm cái gì đâu?”
“A, Cố Thanh Hy, cô xem ta là tên ngốc đúng không, nét mực đó còn chưa khô kia kìa”.

Cái định mệnh, cặp mắt đó sáng còn hơn hỏa nhãn kim tinh, thế mà cũng nhìn thấy được.

Cô yếu ớt than thở một câu: “Lúc nãy đông người quá, phong độ của ta không được tốt lắm, bây giờ không có người, nên ta có thể phát huy được thôi mà”.

Mấy câu đó mang đi lừa con nít thì được, muốn lừa hắn? Hơi non đấy.

Tiêu Vũ Hiên không băn khoăn chuyện đó nữa, mà chuyển sang một đề tài khác.

“Hai loại thảo dược đó rất khó tìm, e là trên đời này chỉ có mấy cây mà thôi.

Nhưng hoa Yên La thì ta có biết một chỗ có”.

Hai mắt Cố Thanh Hy sáng lên, cảm thấy hứng thú: “Ngươi nói cái gì, ngươi biết chỗ có hoa Yên La ư?”
“Biết thì cũng thế mà thôi, cô không cách nào hái được đâu”.

“Ngươi cứ nói thử ta nghe xem nào”.

“Nha đầu đáng ghét này, cô cần hoa Yên La làm gì, đó là loại thảo dược chí độc”.

Nếu nó không độc thì nàng đã chẳng thèm rồi đấy.

Độc trên mặt nàng cần lấy độc trị độc.

“Cùng là bạn bè với nhau, ngươi nói ta nghe xem, rốt cuộc nơi nào có hoa Yên La thế?”
Tiêu Vũ Hiên vẫn không chịu nói, Cố Thanh Hy phải dỗ rất lâu mới moi được lời từ miệng hắn.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 52: Chương 52


“Dưới vách núi đằng sau biệt viện Thu Phong của phủ chiến thần Dạ vương, nhưng người bình thường không được phép vào biệt viện Thu Phong, Dạ Vương thường đến đó nghỉ ngơi nên thủ vệ sâm nghiêm lắm, quan trọng nhất là, vách núi đen đó sâu không thấy đáy, người bình thường hoàn toàn không thể xuống được”.

“Cảm ơn ngươi nha Tiểu Hiên Hiên, ngươi đàn xong chưa? Đàn xong rồi thì ta đi trước”.

“Nha đầu không biết trời cao đất rộng này, đừng nói cô định đến biệt viện Thu Phong thật nha”, Tiêu Vũ Hiên nóng nảy.

Dạ Vương tính tình nắng mưa thất thường, giết người như ngóe, dù nàng có là Dạ Vương phi do hoàng thượng sắc phong chỉ định, nhưng mà hắn muốn giết thì cũng trực tiếp g**t ch*t thôi.

Đặt chân đến biệt viện Thu Phong thì có khác gì tự tìm đường chết đâu?
“Yên tâm, ta có mượn gan hùm mật gấu cũng không dám đi nữa là”.

Tiêu Vũ Hiên hoàn toàn không tin.

Trong ấn tượng của hắn, lá gan của nữ nhân này rất lớn.

“Ngươi có rành đường xá đế đô không?”, Cố Thanh Hy đột nhiên hỏi.

Lòng Tiêu Vũ Hiên chợt có linh cảm chẳng lành: “Cô lại định làm gì?”
“Trông cái dáng vẻ sợ hãi thế giới của ngươi kìa, ta có thể làm gì được ngươi đâu, dẫn ta đi thăm thú các tửu lâu lớn đi”.

Tiêu Vũ Hiên vẫn còn nghi ngờ không biết nàng muốn làm gì thì đã bị Cố Thanh Hy tóm đi rồi.

Trong tửu lâu Bình An ở Đế Đô.

Thu Nhi hoảng hốt, vội vàng kéo tay áo Cố Thanh Hy: “Tiểu thư, trời không còn sớm, chúng ta mau về Tướng phủ thôi, lão gia mà biết thì kiểu nào cũng sẽ đánh gãy chân chó của chúng ta mới thôi ấy”.

“Có gì phải sợ, cứ nói thẳng là Thượng Quan phu tử giữ lại trường, làm chậm trễ thời gian, muốn về cũng không được, dù sao chuyện ta bị giữ lại cũng bị cả học viện biết hết rồi”.

“Giữ lại trường cũng không thể giữ lâu như vậy được, lần trước người không về nhà cả đêm, lão gia đã tức giận lắm rồi, nếu lại… Lão gia nhất định sẽ tức giận”.

Cố Thanh Hy hối hận.

Lẽ ra nàng không nên dẫn Thu Nhi theo, Thu Nhi cứ như lão quản gia già, lải nhải suốt ngày.

Tiểu Vũ Hiên phe phẩy cây quạt cười trộm.

Nha đầu xấu xa này không sợ trời không sợ đất, ai ngờ lại sợ tiểu nha đầu bên cạnh mình đến thế, xem ra hắn ta nên tạo quan hệ tốt với Thu Nhi.

Còn chuyện tam tiểu thư Cố gia ở học đường thì đã dùng tốc độ tên lửa lan truyền khắp nơi, lan khắp Đế Đô, thậm chí là cả Dạ Quốc, nhất thời, Cố Thanh Hy đã trở thành trò cười của cả Dạ Quốc.

Cùng lúc đó, hầu như tất cả các tửu lâu, sòng bạc và thanh lâu đều đang cá cược, đoán xem ai trong học viện Hoàng Gia có thể tiến vào đại hội đấu văn chung kết.

Hầu như nơi nào cũng có cái tên Cố Thanh Hy.

Thân phận đồ ngốc vô dụng của Cố Thanh Hy là thứ mọi người đều biết, phần lớn người đến cược đều đặt cho Trạch Vương và Cố Sơ Vân thắng, dù sao danh tiếng tài năng của Trạch Vương và Cố Sơ Vân cũng đã lan xa khắp Dạ Quốc rồi.

Những lời bàn tán về chuyện nhảm nhí của Cố Thanh Hy quá khó nghe, Thu Nhi nghe đến nỗi hơi nóng bốc đầy đầu, sắc mặt Tiêu Vũ Hiên cũng không tươi đẹp gì cho cam.

Tiêu Vũ Hiên nhăn mặt, ném cho nàng một ánh mắt ngu ngốc: “Thật sự không biết cô đang nghĩ cái gì, tất cả mọi người đều sợ thanh danh của mình bị bôi nhọ, cô thì ngược lại, tiêu một số tiền lớn để mọi người bôi nhọ thanh danh của mình, như thể đang sợ mọi người không biết cái tên đồ ngốc của mình vậy”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 53: Chương 53


“Đúng đó, đúng đó”.

Thu Nhi vốn đang tức giận, tiểu thư có gương mặt xấu xí thế này đã rất khó lập gia đình rồi, nay thanh danh lại bị nàng cố tình bôi nhọ như thế thì còn ai dám thú nàng nữa?
E là cả chiến thần cũng phải tức giận đến mức g**t ch*t nàng thôi.

“Ngươi thì biết cái gì”.

Cố Thanh Hy dương dương tự đắc, nhàn nhã nhấm nháp rượu ngon của tửu lâu Bình An, như thể người bị mọi người cười nhạo kia không phải nàng vậy.

“Tiểu thư, muội thật sự không hiểu, người nói thử muội nghe xem tại sao người phải làm thế?”
“Còn vì sao được nữa, để kiếm tiền chứ sao”.

Thu Nhi chán nản.

Rốt cuộc chuyện này liên quan gì đến việc kiếm tiền?
Hơn nữa, vì chút bạc mà biến thanh danh của mình thành như thế, có lời không?
“Ngày mai đại hội đấu văn sẽ tiến vào trận quyết đấu, ai chưa đặt cược thì mau đặt đi, lỡ mất lần này rồi phải chờ thêm năm năm nữa mới có lần sau đấy”.

Chính giữa tửu lâu, một nam tử trung niên đang bày bàn cược, không ngừng la hét mời gọi mọi người đặt cược.

Đôi mắt phượng hẹp dài của Cố Thanh Hy hiện lên chút ý cười, thỉnh thoảng lại nhìn về phía chiếu bạc.

Tiêu Vũ Hiên chợt suy nghĩ ra, bỗng nhiên vỗ dùi: “Trời đất mẹ ơi, ta còn đang buồn bực không biết tại sao cô phải cho nhiều người đi bày bàn cược như thế, cô muốn làm cái gì? Đặt cho Trạch Vương với Cố Sơ Vân thắng hả? Cô đừng làm điều thừa nữa được không, ai chẳng biết Cố Sơ Vân và Trạch Vương là người có phần thắng cao nhất, dù cô có mua nhiều hơn nữa thì cũng chẳng kiếm chác được bao nhiêu, nhỡ đâu thua, đó sẽ là một số tiền rất lớn”.

Cố Thanh Hy cười lạnh: “Ta có nhàn rỗi đến thế ư?”
“Chẳng lẽ… Cô muốn cược cho mình thắng?”
Tiêu Vũ Hiên trợn trừng mắt.

Nàng không biết tự lượng sức mình như thế ư?
Bản thân mình nặng bao nhiêu cân, chẳng lẽ nàng không biết? Lại còn dám cược cho bản thân mình thắng?
Tửu lâu kín người hết chỗ, ai cũng bàn tán xem nên cược cho ai, cuối cùng đều bỏ cho Trạch Vương và Cố Sơ Vân.

Nhà cái bất giác nhíu mày: “Tại sao các ngươi không mua Cố tam tiểu thư, cả đám đều mua Trạch Vương và Cố nhị tiểu thư, ván này không dễ chơi nha”.

“Ngươi tự tin vào Cố tam tiểu thư như thế thì tại sao không cược cho nàng”.

“Đúng đó.

Ai mà không biết Cố tam tiểu thư nổi tiếng vô dụng lại còn ngu ngốc, nếu nàng thắng được, ta chặt đầu xuống cho các ngươi làm quả cầu đá”.

Nhà cái giương cao giọng nói: “Đặt cho Cố tam tiểu thư, một được năm mươi, đặt không?”
“Ngu ngốc mới đi đặt cho Cố tam tiểu thư, bọn ta cũng đâu phải lắm tiền nhiều của đem đi đốt”.

“Một được một trăm thì sao? Chỉ cần các ngươi cược Cố tam tiểu thư có thể tiến vào quyết đấu chung cuộc thì có thể thắng gấp trăm lần tiền”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 54: Chương 54


Bầu không khí lặng ngắt như tờ.

Chơi lớn vậy?
Một được một trăm?
Chơi thế có hơi mạnh tay quá rồi đó?
“Ta bảo này ông chủ, lòng dạ ông cũng xấu xa quá chứ, biết rõ Cố tam tiểu thư không thể tiến vào trận quyết đấu cuối cùng mà vẫn cố nhả miếng bánh lớn ở đây, nếu có chuyện tốt như thế thì ông mau cược tiền mình vào đi”.

“Đúng đó, dù có tăng lên một được một ngàn thì cũng không có ai dám cược Cố đồ ngốc thắng”.

“Cái định mệnh, ai cũng nói cô như thế rồi mà cô vẫn không thèm quan tâm hả?”, Tiêu Vũ Hiên tức đến nổi phe phẩy cây quạt thật mạnh.

Cố Thanh Hy cười nói: “Thứ ta muốn chính là hiệu quả này đấy, quan tâm làm gì.

Đi, chúng ta cũng cược vài ván”.

Cố Thanh Hy mang một ngàn lượng bạc duy nhất mình có ra đặt hết vào ô có Cố Thanh Hy, chẳng mấy chốc đã có người hít khí lạnh.

“Nữ nhân này điên rồi hả, lại dám đặt Cố tam tiểu thư thắng”.

“Chắc chắn là điên rồi, người bình thường ai lại đặt cho Cố tam tiểu thư”.

Tiêu Vũ Hiên ôm trán.

Lá gan của nàng lớn thật.

Đó là một ngàn lượng bạc đấy, thoải mái đặt vào như thế, lại còn đặt cho bản thân mình, rốt cuộc nàng lấy đâu ra sự tự tin đó.

Thu Nhi lập tức đỏ mắt.

Vất vả lắm mới có một ngàn lượng bạc, lần này thì hay rồi, tất cả đều mất hết rồi… Tất cả đều mất cả rồi…
“Vị cô nương này, đặt rồi sẽ không trả lại, bây giờ cô không còn cơ hội đổi ý nào nữa đâu”, nhà cái cười hà hà như thể đang sợ nàng đổi ý vậy.

“Yên tâm đi, chỉ cần ông không hối hận là được”.

Cố Thanh Hy nhìn về phía Tiêu Vũ Hiên, giơ bàn tay trắng noãn của mình ra.

“Trên người ngươi còn bao nhiêu tiền, lấy ra đây hết đi”.

“Trước đó ngươi lừa từ chỗ ta một ngàn lượng bạc, sau đó lại lấy đi mất một trăm lượng duy nhất của ta, bây giờ trên người ta không còn đồng bạc nào cả, đào đâu ra tiền?”
“Thật hả?”
“Hỏi thế cũng hỏi, giả được chắc”.

Cố Thanh Hy trực tiếp soát người, khiến Tiêu Vũ Hiên tức giận không thôi.

“Nữ nhân này, có biết cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất tương thân không, cô lại còn mò… Trời ơi, con gái nhà nào thế không biết, mau tha cho ta đi”.

“Không phải chứ, thật sự không có bạc”, Cố Thanh Hy hơi thất vọng, đứt khoát giật ngọc bội trên người hắn xuống, đặt vào Cố Thanh Hy.

“Đó là cổ ngọc vạn năm, quý báu lắm đấy, á cái định mệnh, đó là ngọc bội gia truyền của ta, sao cô đặt cả vào đó rồi”.

Tiêu Vũ Hiên thề, nếu còn đi cùng nàng nữa thì hắn sẽ không mang họ Tiêu.

“Mượn đặt một đêm thôi, dù sao ngày mai cả vốn cả lời đều là của ngươi cả mà”.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 55: Chương 55


“Thế nhỡ thua thì sao”.

“Yên tâm đi, không có cái ngày đó đâu”.

“Ta tin ngươi ta chết liền á”.

Tiêu Vũ Hiên giơ tay muốn giật lại ngọc bội của mình thì mọi người vội vàng ngăn cản: “Cược rồi không trả lại, đây là nguyên tắc của sòng bạc, nếu đã đặt rồi, trừ khi thắng, không thì dù là ai cũng không được lấy lại”.

“Đó là ngọc bội của ta, nhưng không phải do ta đặt”.

“Bọn ta không cần biết, nói chung là các ngươi đã cược rồi”.

Tiêu Vũ Hiên tức giận đến nỗi cây quạt bị vỗ bộp bộp, nhưng gió lạnh vẫn không thể dập tắt ngọn lửa trong lòng hắn.

Hắn tức giận.

Là ngọn lửa giận không cách nào dập tắt được ấy.

Ra khỏi tửu lâu, Tiêu Vũ Hiên đang nghẹn một bụng lửa giận, nhưng vẫn đưa bọn họ về đến cửa sau phủ Thừa Tướng an toàn.

“Thật sự không hiểu nổi cô, cửa chính thì không đi, cứ thích đi cửa sau, còn chưa chịu vào nữa, gặp phải b**n th** ‘hái hoa’ thì ta mặc kệ đấy”.

“Đêm hôm khuya khoắt, nếu ta vào bằng cửa chính thì sẽ đánh động đến mọi người trong phủ”.

“Cũng đúng”, lát nữa hắn cũng về nhà, có nên lẻn vào bằng cửa sau không nhỉ?
“Tiểu Hiên Hiên, hẹn mai gặp nhé”.

Tiêu Vũ Hiên lảo đảo, đang muốn nổi giận thì trước mắt nào còn bóng dáng Cố Thanh Hy nữa.

Nha đầu xấu xa này, tốc độ cũng nhanh ra phết.

Trong phủ Thừa Tướng, Thu Nhi thấp thỏm bất an.

“Tiểu thư, hôm nay người đánh Hạ Vũ bị thương nặng, còn đánh ngũ di nương mấy gậy, liệu ngũ di nương có mách lại với lão gia không, liệu bọn họ có làm khó dễ gì người không?”
“Có, nhưng chắc chắn sẽ không đến tìm chúng ta gây chuyện vào hôm nay.

Hạ Vũ bị thương nặng như thế, có lẽ sẽ không sống nổi, xưa nay đại phu nhân và ngũ di nương như nước với lửa, bà ta sẽ không bỏ qua cơ hội giết đi trợ thủ đắc lực của ngũ di nương”.

“Tiểu thư… Muội không hiểu người đang nói cái gì cho lắm”.

“Đơn giản chỉ là chuyện đại phu nhân và ngũ di nương đấu đá nhau, còn đấu thế nào thì không liên quan đến chúng ta, dù sao trước khi Hạ Vũ chết, bọn họ sẽ không rảnh đến tìm chúng ta gây chuyện đâu”.

Cố Thanh Hy dỗ Thu Nhi trở về phòng rồi lục tung tủ quần áo của mình lên, tìm ra một bộ đồ cũ nát mặc lên người, đeo thêm cái khăn che mặt, cơ thể nhanh nhẹn nhảy lên, trực tiếp vượt qua bức tường rào.

Sau khi nhảy lên lướt đi, Cố Thanh Hy dựa vào chút kí ức nhỏ nhoi về sơn trang Thu Phong của mình, chạy tới đó.

Dáng người cô mảnh mai, động tác lại nhẹ nhàng như chim yến, chẳng mấy chốc đã nhẹ nhàng biến mất trong bóng đêm, có thể thấy trước đó nàng từng luyện võ.

Cố Thanh Hy hơi kinh ngạc, hình như cơ thể này còn tài giỏi hơn những gì nàng tưởng rất nhiều.

Đừng nói là nguyên chủ biết võ công nha?
Nhưng tại sao… Nàng lại không thể cảm nhận được chút nội lực nào trong đan điền?
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 56: Chương 56


Sơn trang Thu Phong là một nơi yên tĩnh ở thành đông, mọi người đều biết đó là hành cung của chiến thần Dạ Vương.

Nơi này trồng đầy cây lá phong, vì thế nên mới gọi là sơn trang Thu Phong.

Tìm kiếm suốt một đêm, cuối cùng Cố Thanh Hy cũng nhìn thấy bốn chữ sơn trang Thu Phong cứng cáp hữu lực.

Nơi này chiếm một diện tích rất lớn, Cố Thanh Hy nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở trong không khí.

Kiếp trước, nàng là đặc công giỏi nhất thế giới, am hiểu tác chiến trong đêm, lẻn vào một nơi nào đó, với nàng mà nói cũng không phải là việc gì khó.

Nhưng…
Cố Thanh Hy bỗng nhiên mở đôi mắt sắc bén ra.

Không khí có những dao động khác lạ, nếu nàng không đoán sai, thì cửa chính chẳng những có rất nhiều cao thủ mai phục, mà còn có rất nhiều trận địa tuyệt thế, tuy trận pháp đã bị ẩn giấu nhưng dòng khí của nó vẫn tỏa ra.

Chỉ là một sơn trang thôi mà, có cần phải chơi ác vậy không?
Cố Thanh Hy biết mình không thể đi vào bằng cửa lớn, lại dùng tốc độ như tên lửa lướt quanh sơn trang Thu Phong một vòng, tìm kiếm chỗ yếu ớt nhất để ra tay.

Sau khi đi hết một vòng, Cố Thanh Hy mới biết tại sao Tiêu Vũ Hiên lại nói tự tiện xông vào sơn trang Thu Phong thì chỉ có một con đường chết.

Cả tòa sơn trang lớn như thế… Lại không thể tìm thấy một chỗ nào để ra tay, nơi này ngoài sáng trong tối đều có rất nhiều cao thủ trấn giữ.

Chẳng lẽ chỉ có thể xông vào đó ư?
Cố Thanh Hy lại dạo thêm một vòng, cuối cùng dừng lại ở phía tây sơn trang, nở nụ cười ranh ma.

Nàng nhặt mấy cục đá lên, ném vào trong, trong nháy mắt, bên trong đã có người xuất hiện soàn soạt.

Sau khi dẫn người đi, cơ thể nàng lại như một bóng ma lách vào trong, đi thẳng đến vách núi đen.

“Ai, kẻ nào dám lẻn vào sơn trang?”
Cái định mệnh…

Nàng đã cẩn thận thế rồi mà vẫn bị phát hiện, trong tay chiến thần có bao nhiêu người vậy.

“Soạt soạt soạt…”
Nguyệt Nha hiên ngang lẫm liệt, lại đầy lạnh lẽo lướt qua khoảng không bay đến, nếu Cố Thanh Hy không nhanh nhẹn, xoay người né đi thì chắc đã bị bắn chết ngay tại chỗ.

Trận pháp cũng khởi động, một cái trận bát quái bao vây nàng ngay giữa sân.

Soạt soạt soạt…
Hộ vệ động tác nhanh lẹ, bao vây lấy nàng.

“Nha đầu ở đâu ra, lại dám xông vào sơn trang Thu Phong, cô có biết đây là đâu không?”
“Nghe nói nơi này có phong cảnh rất đẹp, nên ta đến đây ngắm lá phong”, Cố Thanh Hy cười kiêu ngạo, hoàn toàn không sợ, lại còn tỏa ra khí phách phượng lâm thiên hạ, duy ngã độc tôn.

“Ngông cuồng thật, thế thì cô cứ ở đó thong thả mà xem”.

Dứt lời, trận bát quái bắt đầu biến thành sát trận, sát khí lạnh thấu xương ập thẳng vào người Cố Thanh Hy.

Ánh mắt Cố Thanh Hy lạnh lùng.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 57: Chương 57


Trận bát quái này có chứa khí độc, khi nó bắt đầu tấn công, khí độc cũng phóng ra, người bình thường ngửi vào, không chết cũng tàn phế.

Bọn họ… Hoàn toàn không muốn giữ người sống.

Trong trận pháp này ngoài độc ra vẫn còn ẩn chứa lực càn khôn, bị tia sáng trắng đó chạm trúng cũng sẽ chết.

Nhìn lại bên ngoài đầy cung tiễn thủ vây quanh, chỉ cần nàng phá trận bay ra thì những mũi tên đó cũng sẽ đáp vào người.

Khóe môi Cố Thanh Hy hiện lên nụ cười khát máu.

Dùng độc với nàng ư?
Vừa hay, nàng là y độc song tu, trên đời này chẳng có loại độc nào làm khó được nàng.

Về phần trận pháp…
Cũng vô cùng trùng hợp, vì là đặc công nên kiếp trước cũng nghiên cứu khá nhiều trận pháp cổ.

Cố Thanh Hy giẫm lên khảm vị, lại chuyển sang cách vị, lướt qua tốn vị, tay ngưng tụ kí lực đánh thẳng vào càn vị.

Ầm một tiếng, trận bát quái không chê vào đâu được lại nổ tung, khí độc bắn ngược ra ngoài, lao về phía mọi người.

Sắc mặt bọn họ chợt thay đổi, nhanh chóng lùi về phía sau.

Cố Thanh Hy cũng tranh thủ lúc này, nhón chân, như cơn gió nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

“Ầm…”
Một chưởng lực kéo theo ngàn vạn lôi hỏa cuồn cuộn ập đến.

Cố Thanh Hy rùng mình.

Tuy thể lực của cơ thể này không tệ, nhưng nó lại chẳng có chút nội lực nào, còn chẳng bằng nàng ở kiếp trước.

Cứng đối cứng là không được, Cố Thanh Hy chỉ có thể giơ chân ra, lăn một vòng dưới đất, vất vả né tránh.

Soạt soạt soạt…
Hết người này đến người khác đuổi theo không ngừng, lướt đi trong màn đêm như một con báo săn.

Thấy trước mặt viết hai chữ cấm địa.

Đôi mắt lạnh lẽo của Cố Thanh Hy híp lại, đi thẳng vào trong đó.

Quả nhiên, người của sơn trang Thu Phong đều dừng lại ở ngay cấm địa, dường như có điều gì đó kiêng kị nơi này.

“Người bên trong mau quay lại đây, xông vào cấm địa chỉ có một con đường chết, nếu ngươi ra đây, ta có thể cho ngươi được chết toàn thây”.

Cố Thanh Hy cười kiêu ngạo: “Nếu cùng là chết, tại sao ta phải ra đó nhận lấy cái chết, ở trong này thưởng thức cảnh đẹp chẳng phải tốt hơn nhiều sao?”
“Nếu ngươi dám tiếp tục xông vào trong, có tin bọn ta diệt cửu tộc nhà ngươi không”.

“Thích giết cứ giết”, dù sao nàng cũng chẳng có cảm tình gì với người trong phủ Thừa Tướng.

Cố Thanh Hy quan sát cấm địa.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 58: Chương 58


Cấm địa là một khu rừng đá, liếc mắt nhìn chỉ thấy những tảng đá khổng lồ, lớn nhỏ không đồng đều với hình dạng đầy quỷ dị.

Nàng cảnh giác tiến về phía trước, không biết đi trong rừng đá bao lâu mới nhìn thấy một vách núi đen.

Cố Thanh Hy vui vẻ.

Chẳng lẽ đây chính là vách núi đen đằng sau sơn trang Thu Phong?
Lúc nãy nàng lò mò trong sơn trang Thu Phong hết nửa vòng vẫn không tìm thấy vách núi, ắt hẳn chính là nơi này không sai.

Vì đang là đêm tối nên nàng không thể thấy rõ độ sâu của nó, chỉ có thể nhặt một cục đá ném xuống, chờ nửa này vẫn không nghe thấy âm thanh gì, Cố Thanh Hy hơi khó hiểu.

Trông địa thế nơi này cũng không cao, dù vách núi có sâu cách mấy thì cũng phải có âm thanh dội lại mới đúng.

Trong lúc đi qua đi lại, Cố Thanh Hy nhìn thấy rừng đá xung quanh, bỗng nhiên hai mắt sáng lên, không nhịn được nở nụ cười.

“Thì ra là trận pháp, hay thật, để xem ta phá ngươi thế nào”.

Dứt lời, nàng nhắm mắt lại, nhớ con đường mình vừa mới đi qua, sau một lúc lâu, nàng nhếch khóe môi đỏ lên, nhấn mạnh vào một tảng đá trông cực kỳ xấu xí.

Ầm ầm…
Địa hình đã thay đổi.

Rừng đá vẫn là rừng đá, nhưng vị trí của nó và hình dạng đã khác hẳn đi.

Cố Thanh Hy nhặt một viên đá khác ném xuống vách núi đen, lại nghe “cộp…” một tiếng vang lên.

Nàng cong môi cười: “Hoa Yên La, ta đến đây…”
Vừa cười xong thì tảng đá kia lại răng rắc nứt ra, lộ ra rất nhiều lỗ nhỏ, từng mũi tên sắc nhọn lướt qua vòm trời bắn về phía nàng.

Tất cả chỉ diễn ra trong một cái nháy mắt mà thôi.

Cố Thanh Hy tái mặt, thầm mắng: “Định mệnh, ai lại chơi trận trong trận thế này, độc ác quá đi chứ”.

Ngàn vạn mũi tên phóng tới, nàng muốn trốn cũng không có chỗ trốn, chỉ có thể dứt khoát nhảy xuống vách núi đen.

Ai mà ngờ vách đá của vách núi cũng có mũi tên, hơn nữa còn tẩm kịch độc.

Nếu không phải Cố Thanh Hy nhẹ như yến, xoay người trên không mấy lần, vất vả né đi thì chắc đã bị bắn thành nhím mất rồi.

Nhưng cũng vì như thế nên cơ thể nàng mất khống chế, rơi thẳng xuống.

“Bộp…”
Không có đau đớn trong dự tính, cũng chẳng có gì khó chịu, ngược lại còn như đang nằm trên chiếc giường mềm mại.

Cố Thanh Hy sờ sờ, chạm vào thứ gì đó bóng loáng.

Nàng ngạc nhiên trợn tròn mặt, sau đó như chết đi trong lòng nhiều chút.

Rơi xuống vách núi, nàng vô tình rơi trúng một người, là một nam nhân không mảnh vải che thân.

Còn… Còn đè lên người hắn với tư thế c**ng b*c người ta nữa.

Buồn bực nhất là, nam nhân tuấn tú đằng đằng lửa giận trước mặt chẳng phải ai xa lạ, chính là nam nhân bị nàng đè hôm đó.

Dạ Mặc Uyên đang cố nhịn ngọn lửa giận ngập trời.
 
Cuồng Phi Sủng Vương
Chương 59: Chương 59


Hắn đang tẩy trừ độc tố ở đây, chẳng hiểu mô tê gì lại bị người ta ném hai cục đá, đau đến nỗi đầu hắn nổi cục u lên.

Sau đó, không ngờ lại bị người ta đè ngã, còn bị người đó… s* s**ng…
Hắn đường đường là chiến thần, từ khi nào lại biến thành món đồ chơi người khác có thể tùy ý làm ô uế như thế?
Nếu đây không phải là thời khắc quan trọng để chống lại độc tố, toàn thân không được nhúc nhích, thì hắn đã lăng trì xử tử nàng ngay tại chỗ.

Bốn mắt nhìn nhau, kẻ tức giận, người khiếp sợ.

Dạ Mặc Uyên lạnh lẽo bật thốt ra một câu: “Là cô”.

Tim Cố Thanh Hy đập mạnh thình thịch, nàng vội vàng che mặt mình, già mồm át lẽ phải: “Không phải ta, ngươi nhận nhầm người”.

“Khốn kiếp, nữ nhân vô sỉ này…”
Một tiếng rống giận khiến chim chóc sợ quá bay mất, cả sơn trang Thu Phong chỉ vang vọng âm thanh rống giận của Dạ Mặc Uyên.

Cô Thanh Hy gãi lỗ tai, vội vàng đứng dậy, muốn chuồn đi, lại bị Dạ Mặc Uyên ôm chặt lấy đùi.

“Còn muốn chạy nữa hả, không có cửa đâu”.

Cố Thanh Hy vùng vẫy vài cái vẫn không thể hất tay hắn ra, không nhịn được bày ra khuôn mặt như khóc tang: “Lão huynh à, nếu ngươi không bày ra trận trong trận thì ta đã chẳng nhấn nhầm cơ quan, lại càng không nằm đè lên ngươi, s* s**ng ngươi, ta giải thích rõ ràng với ngươi rồi đó không được ư”.

“Cô còn nói nữa”.

“Rồi rồi rồi, ta không nói nữa, nếu ngươi cảm thấy uất ức quá thì cùng lắm ta cho ngươi đè lại, sờ lại nữa là được chứ gì”.

“…”
Soạt soạt soạt…
Không khí dưới vực chợt lạnh xuống, lạnh đến mức Cố Thanh Hy run rẩy, lại nhìn dáng vẻ tức giận như muốn nuốt luôn nàng, chẳng hiểu sao nàng lại thấy hoảng hốt.

Có thể xuất hiện ở cấm địa sơn trang Thu Phong, lại trúng kỳ độc, hai chân tàn phế… Chẳng lẽ… Hắn chính là chiến thần Dạ Vương gia.

Lòng Cố Thanh Hy lạnh buốt.

Xem ra lần này nàng đá phải tấm sắt thật rồi.

“Cái đó… Bây giờ là thời gian quan trọng để ngươi vận công chống lại độc tố, nhất định không được tức giận, nếu không khí huyết nghịch chuyển sẽ nguy hiểm đến tính mạng nha”.

Dạ Mặc Uyên trừng mắt nhìn nàng.

Cố Thanh Hy cười ngượng ngùng nói: “Ta không chạy nữa là được mà, ngươi có thể buông tay ra được không, ngươi xem chân ta bị ngươi siết đỏ cả rồi”.

Dạ Mặc Uyên vẫn trừng mắt nhìn nàng.

Nếu lưỡi dao trong mắt có thể giết người thì hắn đã giết nàng trăm ngàn lần rồi.

“Này, ngươi mà không chịu buông tay ra thì đừng trách ta lại sờ ngươi nhé”.
 
Back
Top Bottom