Đô Thị Cuồng Long Vượt Ngục

Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 260: C260: Cứu giúp nhà họ diệp là cái thứ gì


Khổng Hữu Vi lạnh lùng nói: “Ông yên tâm, nhà họ Diệp sẽ không xong đâu. Chỉ có người nhà họ Diệp ông mới có thể cứu được nhà họ Diệp. Chẳng

bao lâu nữa, nhà họ Diệp các ông sẽ được cứu giúp.”

Khổng Hữu Vi không nói rõ ràng ra, ý ngầm của ông ấy là Diệp Lâm trở lại nhà họ Diệp, thành chủ nhân của nhà họ Diệp.

Có điều, ông cụ Diệp nghe thế thì hoàn toàn không hiểu gì cả. Ông ta không hiểu rốt cuộc ông Khổng đang nói cái gì.

Chỉ có người nhà họ Diệp ông mới có thể cứu được nhà họ Diệp là sao. đây?

Cứu giúp nhà họ Diệp là cái thứ gì?

Không đợi ông cụ Diệp mở miệng hỏi tiếp, Khổng Hữu Vi đã cắt điện thoại.

Ông cụ Diệp hơi do dự, cuối cùng cũng không có gan gọi lại.

Ông ta nghĩ đợi thêm vài ngày nữa, tìm cơ hội tự mình đi thăm, xem có còn đường cứu vấn hay không.

“Ông Diệp, ai gọi điện thoại đến vậy?”

“Chẳng lẽ là vị đại lão mà hôm qua ông đi thăm hỏi?”

“Tối mai vị đại lão kia cũng đến dự tiệc nhà họ Diệp chúng ta nữa hả?”

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Mọi người xung quanh còn chưa nhận ra được rằng nguy cơ đang đến. Bọn họ còn đang chìm đắm trong sự yên bình của năm tháng, thậm chí mơ mộng rằng ngày mai vị đại nhân vật kia sẽ đến nhà họ Diệp, để nhà họ Diệp nở mày nở mặt.

Lúc này, ông cụ Diệp cả người uể oải, không còn sức đi giải thích với mọi người nữa.

Thế mà ông ta còn như kiểu nhà dột gặp mưa cả đêm! “Cha ơi, không ổn rồi!"

Diệp Nguyên Cát đột nhiên chạy vào với vẻ mặt hoảng loạn.

“Con vừa nhận được tin tức là tập đoàn Bạch Thị vừa bị niêm phong, đã được cho phép buôn bán bình thường lại.”

“Bộ Tài chính nói là điều tra xong rồi, tài chính của tập đoàn Bạch Thị rất bình thường.”

Nghe vậy, tuy rằng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng mà ông cụ Diệp vẫn thấy giật mình, trái tim đau nhói.

Ông ta vội vàng uống một viên Bảo Tâm Hoàn mới hoãn lại. Lúc này, Diệp Nguyên Hanh hoang mang rối loạn chạy vào.

“Cha ơi, xảy ra chuyện rồi!”

“Không phải cha đã nói là chuẩn bị ổn thỏa hết rồi sao? Cổ phiếu mà tập đoàn Bạch Thị đã thu mua của chúng ta không còn giá trị mà?”

“Nhưng mà, mới vừa rồi, tập đoàn Bạch thị hợp tác với năm đại gia tộc khác tuyên bố là sẽ triệu tập đại hội cổ đông trong vòng ba ngày, hơn nữa cách chức tất cả các thành viên nhà họ Diệp trong hội đồng quản trị ngay tại đại hội”

“Sáu nhà cộng lại với nhau được hơn 30% cổ phần, nhiều hơn nhà họ Diệp chúng tai”

“Một khi bọn họ cách chức, thì nhà họ Diệp chúng ta cũng xong rồi!” Ông cụ Diệp nghe vậy, trái tim lại bắt đầu đau quặn lên.

Sau cơn vui mừng là cơn đau buồn, giống như chơi tàu lượn siêu tốc. Ông cụ Diệp đã già rồi, đâu chịu nổi cảm xúc thất thường như thế? Ông ta lập tức hôn mê.

Nhà họ Diệp loạn hết cả lên.

Sau buổi cấp cứu loạn lạc, ông cụ Diệp từ từ tỉnh lại, mái tóc bạc trắng, giống như già đi mười tuổi. . ngôn tình sủng

“Mau... phân phó...”

“Đi mời nhà họ Bạch... và thành viên năm đại gia tộc khác tham gia bữa tiệc ngày mai... nhất định phải mời bọn họ đến.”

Chỉ có khi gặp mặt trực tiếp sáu đại gia tộc, mới có cơ hội làm hòa.

Nói cách khác, một khi bọn họ hợp tác cách chức, thì nhà họ Diệp bọn họ. chắc là sẽ bị sáu nhà kia ăn lên từng chút một cho đến khi hết sạch sẽ.

Lúc này, ông cụ Diệp chợt nhớ lại mấy lời nói là lạ của ông Khổng lúc nấy: Chỉ có người nhà họ Diệp mới có thể cứu được nhà họ Diệp.

Nhìn đám con cháu nhà họ Diệp trước giường bệnh.

Ông cụ Diệp không biết trong đám nhỏ kia, có người nào có thể xoay chuyển cục diện trong bữa tiệc tối mai hay không?
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 261: C261: Rùng rợn thật đấy


Sau khi xử lý xong chuyện của tập đoàn Bạch Thị, Diệp Lâm vừa đi ra khỏi cao ốc, phía sau lập tức có hai tầm mắt chứa vẻ ghen ghét dõi theo anh.

“Tê đại sư, chuyện này là sao vậy? Mới vừa rồi tập đoàn Bạch Thị còn xui xẻo bị Bộ Tài chính niêm phong, sao chỉ một lát là hết số xui xẻo rồi?”

Chu Chính Hào vừa giật mình vừa tức giận.

Ông ta mới vừa vui vẻ có vài phút thôi thì thấy nguy cơ nhà họ Bạch đã được gỡ bỏ, thậm chí ngay cả nhân viên Bộ Tài chính cũng tự mình đến xin lỗi.

“Chẳng lẽ thằng nhãi họ Diệp kia cũng cục bố trí phong thủy để hóa giải mọi thứ?”

“Rùng rợn thật đấy! Chẳng phải cậu ta từng ở trong ngục vài năm sao, sao bây giờ ra ngục lại trở nên hiểu phong thủy vậy?”

Nghe vậy, Tê đại sư khinh thường nói: “Cậu ta biết phong thủy gì chứ? Chắc là do chó ngáp phải ruồi, đốt một tòa nhà mới có thể bình thường hóa giải được đại trận Khốn Long.”

“Nói đi phải nói lại, thiên đạo thường thay đổi, tức nước ắt vỡ bờ. Chúng †a dùng đại trận Khốn Long áp nhà họ Bạch đã nhiều năm rồi, dù không có người can thiệp thì đã cũng đến lúc tự nhiên tan mất rồi.

Giống như bất cứ thứ gì đều có hạn sử dụng, bố cục phong thủy cũng giống như vậy, chỉ cần tới lúc là sẽ tự động hóa giải.

“Nhà họ Bạch có thể biến dữ thành lành, chắc chắn là vì mượn số phận đã thay đổi khi đại trận Khốn Long bị phá hỏng. Tất cả đều là tình huống bình thường.”

Nghe vậy, Chu Chính Hào cũng cảm thấy có lý: “Vậy thì bọn họ chiếm hời rồi.

“Đúng vậy. Có điều không sao cả, đợi đêm nay tôi bố trí xong Tam Dương Tụ Âm thì cơn ác mộng nhà họ Bạch sẽ chính thức bắt đầu..” Tê đại sư cười lạnh nói.

Nghe vậy, Chu Chính Hào vui mừng cảm ơn: “Tê đại sư vất vả rồi!"

“Không có chuyện vất vả hay không vất vả." Tê đại sư cười nhắc nhở: “Chu tổng đồng quên điều kiện đã đồng ý với tôi.”. Nhanh‎ nhấ𝐭‎ 𝐭ại‎ #‎ 𝑻rU‎ 𝗺𝑻ru𝔂𝒆n﹒𝖵N‎ #

“Sau khi chuyện thành công, tôi muốn ba phần cổ phần nhà họ, Chu tổng nhớ đừng nuốt lời!”

Người chết vì tiền chim chết vì mồi!

Tê đại sư dùng âm đức của mình đi giúp đỡ nhà họ Chu, không chỉ đơn giản là vì báo thù cho đồ đệ, mà còn vì kiếm một số lớn cuối cùng, từ đây bắt đầu sống cuộc sống hàng tỷ và cuộc sống về hưu xa xỉ.

Chu Chính Hào cắn chặt răng, nói: “Không thành vấn đề, tôi không hề dám nuốt lời với đại sư."

Chu Chính Hào biết rõ sự lợi hại của Tê đại sư. Ông ta có thể làm nhà họ Bạch cửa nát nhà tan, thì cũng có thể dùng loại thủ đoạn tương tự đi hại nhà Cố.

Đối với loại chuyện quỷ thần khó lường thế này, Chu Chính Hào không. dám nuốt lời.

Bên kia, sau khi ra khỏi tập đoàn Bạch Thị, Diệp Lâm thuận đường đi cao ốc Long Môn một lát.

Lúc này, Hắc Long trùng hợp gọi điện thoại đến. “Long Vương!”

“Bọn Bạch Long đến đủ hết rồi.”

Nghe vậy, Diệp Lâm hỏi: “Còn mấy người chưa tới?”

Diệp Lâm tung ra Long Vương lệnh, triệu tập các đại long đầu trong Long Môn, cũng đã ba ngày rồi.

“Tính thêm tôi là còn năm người.” Hắc Long hơi khựng lại rồi nói.

“Nói cách khác là còn thiếu bốn người?” Diệp Lâm cũng không vui, nói: “Bốn người kia sao vậy”

“Không biết.” Hắc Long nói: “Tôi đã liên hệ với bọn họ lần nữa rồi, chỉ là bọn họ có vẻ không muốn đi.

“Tôi biết rồi.” Diệp Lâm thầm tính toán trong lòng, chờ sau khi xử lý xong chuyện bên này sẽ đi dạy dỗ bốn người kia một trận...

Hắc Long hơi khựng lại rồi nói tiếp: “Long Vương, bây giờ anh có rảnh không? Có muốn đi Long Môn một chuyến không?”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 262: C262: Có điều


“Bên chỗ chúng tôi gặp một chút phiền phức.”

Diệp Lâm hỏi: “Chuyện gì?”

“Là thế này...

Tiếp theo, Hắc Long kể đại khái về tình cảnh khó khăn hiện nay của Long Môn.

Hóa ra từ khi Long Môn như rắn mất đầu, không chỉ có sụp đổ bên trong, mà rất nhiều thế lực mới nổi cũng ăn mòn địa bàn bên ngoài của Long Môn.

Trong đó có một tổ chức tên “Thiên Địa Võ Minh” là mạnh nhất.

Trước khi Diệp Lâm ra ngục, Hắc Long đã bị bọn họ buộc ra khỏi Yến Kinh, hàng năm lăn lộn ở địa giới Yến Giao.

Sau này vì có Long Vương lệnh, Hắc Long mới trở về cao ốc Long Môn tại Yến Kinh.

Nhưng cũng vì vậy nên bị Thiên Hạ Võ Minh phát hiện rồi đưa chiến thư. ngôn tình sủng

“Chiến thư?” Diệp Lâm cảm thấy có chút thú vị: “Bọn họ muốn cái gì?”

“Nếu bên ta thua thì phải hoàn toàn từ bỏ tất cả thế lực địa bàn ở Yến Kinh, cộng thêm cao ốc Long Môn cũng phải chuyển cho bọn họ.” Hắc Long oán hận nói.

“Lòng tham không đáy hả!" Diệp Lâm giật mình.

Đuổi Long Môn và đoạt cao ốc Long Môn, xem ra là Thiên Địa Võ Minh muốn thay thế Long Môn đây mà!

Hắc Long nói thêm: “Tôi có thể liều mạng đánh một trận với bọn họ, chết cũng không đáng tiếc. Tôi chỉ là sợ mình thực lực kém, làm mất danh tiếng của Long Môn.”

Hiện giờ Long Môn đã có đủ Ngũ Long, xem như cũng có đủ thực lực để đánh một trận.

Có điều, bọn họ phải đối mặt với Thiên Địa Võ Minh khí thế rào rạt, tình thế không mấy lạc quan.

“Bọn họ có địa vị gì?” Diệp Lâm tò mò hỏi.

Có thể nhanh chóng quật khởi, thực lực còn mạnh hơn đám người Hắc Long, tất nhiên là không thể không có bối cảnh và chỗ dựa.

“Nghe nói sau lưng bọn họ là thế gia cổ võ, vậy nên mới có rất nhiều cao thủ”

Nghe là cổ võ, Diệp Lâm liền biết tại sao ngay cả loại cao thủ như Hắc Long cũng bị áp chế hoàn toàn.

“Nếu là người của gia tộc cổ võ, các cậu không đánh lại cũng là chuyện bình thường." Dứt lời, Diệp Lâm vô thức bước nhanh hơn.

“Tôi đến cao ốc Long Môn ngay đây!” “Cứ để tôi ra mặt đánh trận chiến này.”

Cổ võ là gia tộc tu luyện võ công thời xưa. Bởi vì có truyền thừa gia tộc, cộng thêm gia tộc nào cũng là gia tộc kéo dài nghìn năm, năm giữ rất nhiều †ài nguyên tu luyện, cho nên con cháu gia tộc cổ võ vừa sinh ra đã có khởi bước cao hơn võ giả bình thường, khiến võ giả bình thường phải tụt lại phía sau.

Đương nhiên, bởi vì con cháu gia tộc cổ võ đều có thực lực mạnh mẽ, cho nên bị hạn chế rất nghiêm ngặt về mặt số lượng, không đến mức đi đâu cũng gặp.

Hiện nay có chưa đến một nghìn cổ võ giả có tên trong danh sách đăng kí, cực kì thưa thớt, tất cả đều nằm trong sự khống chế của Đại Hạ.

Hơn nữa, đa số con cháu gia tộc cổ võ đều lựa chọn ở ẩn, từng có thỏa thuận với thế giới bên ngoài, sẽ không gây ảnh hưởng đến sự vận chuyển bình thường của xã hội, nhiều lắm chỉ là đi dạo vài vòng trong thế giới bình thường thôi.

Có điều, mấy năm qua, Đại Hạ đang trong thời kỳ hưng thịnh, biểu hiện ra khai sáng và tiếp nhận, giảm bớt lực ràng buộc với cổ võ.

Vậy nên số lượng con cháu gia tộc cổ võ dần trở nên nhiều hơn, đồng thời thường xuyên đi lại bên ngoài.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Đương nhiên, bọn họ sẽ không dễ dàng ra tay để tránh bị chú ý, bọn họ chỉ đi mượn tay người khác để mở rộng thế lực thôi.

Kết quả là dần dần hình thành một thế lực ăn trắng lẫn đen, không thể khinh thường được.

Ngay cả Long Môn từng là đầu sỏ thế giới ngầm cũng bị bọn họ buộc cho mất đi chỗ ở cố định, lùi ra ngoài liên tục.

Diệp Lâm nhanh chóng đi đến cao ốc Long Môn.

“Long Vương!”

Hắc Long dẫn đầu năm long đầu tự mình ra cửa chào đón.

Ngoài lần trước đánh nhau với Bạch Long và Tử Long ra, thì đây là lần đầu Diệp Lâm thấy ba long còn lại.

Anh còn chưa kịp nói gì thì mấy người theo dõi ở đối diện đã lao tới.

“Hắc Long, con rùa đen rút đầu mày cuối cùng cũng chịu ra ngoài rồi hả?”

“Bọn tao còn tưởng rằng mày nhận chiến thư xong sẽ treo bảng không. chiến đấy chứ!”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 263: C263: Khoảng một giờ sau


Khoảng một giờ sau.

Minh chủ của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, chi nhánh Yến Kinh, Mạc Viễn Sơn.

Đích thân dẫn hơn một trăm thành viên của Liên minh võ thuật tiến về cao ốc Long Môn.

Vừa đến nơi, mọi người lập tức lao về phía trước, bao vây tòa nhà, không để con ruồi nào lọt ra ngoài.

Các thành viên của Liên minh võ thuật đe dọa rằng sau ngày hôm nay, Yến Kinh sẽ không còn Long Môn nữa!

"Long Môn!" Mạc Viễn Sơn nhìn lên cao ốc Long Môn với đôi mắt đầy khao khát.

Nơi này không chỉ là một tòa nhà mà còn là biểu tượng của thế lực ngầm.

Đó là đỉnh cao mà những người đến sau phải dũng cảm leo lên.

Chỉ khi Liên minh Võ đạo Thiên Hạ chiếm được trụ sở Long Môn thì mới có thể thực sự thay thế họ.

“Nghe nói Long Môn đã triệu tập rất nhiều thủ lĩnh hàng đầu từ các vùng khác đến?”

Mạc Viễn Sơn mỉm cười kiêu ngạo, tràn đầy tự tin. "Hôm nay tôi sẽ bắt hết tất cả mấy người!" "Làm cho Yến Kinh không bao giờ còn tồn tại Long Môn nữa!"

Thấy mọi người dưới quyền đã bao vây xong cao ốc Long Môn, biến khách thành chủ.

Lúc này, Mạc Viễn Sơn mới hài lòng bước tới, dẫn theo các cao thủ và tay sai hung hãn đi vào bên trong.

Với tư cách là thủ lĩnh của chỉ nhánh Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, Mạc. Viễn Sơn được coi là người giỏi nhất cả về địa vị và sức mạnh.

Muốn tiến xa hơn thì phải lập chiến công lớn và được gia tộc võ cổ đánh giá cao.

Có lẽ, có thể đạt tới cảnh giới siêu việt cấp ba.

Tuy nhiên, thực lực tông sư cấp bốn như bây giờ cũng đã đủ đứng đầu một phương, rất khó tìm được đối thủ.

Lúc này, nội bộ Long Môn bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

Đối mặt với sự uy h**p của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, bọn họ không dám ngăn cản nên tản mác, ẩn náu khắp nơi.

Chẳng bao lâu sau, những người đến từ Liên minh Võ đạo Thiên Hạ đã chiếm được hầu hết các tầng và khu vực của toàn bộ cao ốc Long Môn.

Mạc Viễn Sơn đích thân dẫn mười người vào thang máy và đi thẳng l*n đ*nh tòa nhà.

Lúc này, Hắc Long và những người khác sau khi uống đan dược xong vẫn đang tập trung tu luyện, tìm kiếm điểm đột phá.

Khi nhìn thấy tình hình ở sảnh trên, Mạc Viễn Sơn không khỏi giật mình.

||||| Truyện đề cử: Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm |||||

Ông ta còn tưởng rằng mọi người ở Long Môn đã dàn trận chờ trước, thậm chí là đặt bẫy trên đường đi.

Nhưng không ngờ, những người này lại ngồi tu luyện dưới đất? Chẳng phải rất không đúng lúc hay sao? Hay là họ không coi trọng sự xuất hiện của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ?

Ngay sau đó, Mạc Viễn Sơn lại nhìn thoáng qua, lập tức chú ý tới Diệp Lâm đang ngồi trên ghế Long Vương.

Long Vương Tọal Đó là vị trí mà nhiều người mơ ước.

Thậm chí một trong những mục tiêu lớn của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ khi mới thành lập là chiếm lấy Long Vương Tọa.

Bây giờ, ông ta chỉ cách ngai vàng một bước. Nhưng bây giờ ngai vàng này đã bị một tên nhóc ngồi trên đó làm ô uế? Điều này khó tránh khỏi làm cho Mạc Viễn Sơn có hơi khó chịu.

"Nghe nói Long Môn của anh đã bầu ra Long Vương mới? Haha... chẳng lẽ là tên nhóc này sao?"

Nói xong, Mạc Viễn Sơn nhìn về phía Hắc Long, không khỏi cười khẩy.

"Cho dù Long Môn có bị tiêu diệt, cũng không cần thiết phải làm đến bước này chứ?"

Lúc này, khí tức của Diệp Lâm đã ổn định, chân khí đã được khống chế, khiến người khác không thể phát hiện ra thực lực của Diệp Lâm.

Khi đạt tới cảnh giới của Diệp Lâm, anh đã có thể tự do phóng và thu chân khí tùy theo ý thích.

Diệp Lâm cũng nhìn thoáng qua Mạc Viễn Sơn, một tông sư cấp bốn, không có gì đáng nhắc tới.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 264: C264: Vậy thì để đối thủ này cho tôi đi


Nếu mọi việc suôn sẻ, một lát nữa Lam Long đột phá thành công cũng có thể đánh bại được.

Anh không cần phải đích thân ra tay.

Vì vậy, Diệp Lâm tiếp tục đứng bên cạnh quan sát, không thèm để ý đến những con kiến như vậy.

Tuy nhiên, sau khi nghe được Mặc Viễn Sơn ngông cuồng tuyên bố sẽ tiêu diệt Long Môn, Hắc Long làm sao có thể chịu đựng được?

"Liên minh Võ thuật của các người có bị hủy diệt hàng trăm lần thì Long Môn chúng tôi cũng sẽ không bị hủy đâu!" Hắc Long nghiến răng nghiến lợi.

Lúc này, Hắc Long đang đang dùng Tiểu Bồi Nguyên Đan có nền tảng vững chắc nên có thể phân tâm, thậm chí nói chuyện.

Không giống như Lam Long, sau khi uống Ngưng Khí Đan, cần tập trung tìm kiếm sự đột phá.

"Có bị tiêu diệt hay không không quyết định bằng lời nói mà là bằng thực lực! Bây giờ, Long Môn đã suy tàn, làm sao có thể so sánh với Thế Liên minh Võ thuật chúng tôi được?”

“Nói cách khác, các người không nghĩ rằng đã hơi muộn để bắt đầu tu luyện rồi sao?”

Mạc Viễn Sơn chế nhạo.

"Tu luyện không bao giờ là quá muộn cả." Hắc Long tự tin nói: "Lần này, tôi sẽ không thua anh nữa đâu!"

Trong trận chiến trước đó, Hắc Long thậm chí còn không đủ tư cách để chiến đấu với Mạc Viễn Sơn, riêng đám tay chân của anh ta đã có thể hạ gục.

Hắc Long rồi.

Lúc này, mặc dù Hắc Long không dám nói có thể đánh bại Mạc Viễn Sơn, nhưng đối phó với đám tay sai xung quanh thì không có vấn đề gì.

Nghe vậy, Mạc Viễn Sơn đương nhiên coi đây tất cả những chuyện ở đây đều là trò cười.

"Ồ? Các người có nghe thấy không?”

Mạc Viễn Sơn cố tình nói với vài tên tay sai thân cận xung quanh mình. “Hắc Long đã nói lần này sẽ không thua các cậu nữa đấy.”

"Các cậu có sợ không?"

Hai người đàn ông một trái một phải đứng ở phía sau Mạc Viễn Sơnkhông khỏi cười nhạo.

"Lần trước, hai anh em chúng tôi sơ suất nên mới để cho con cá chạch đen này trốn thoát."

"Lần này, cho dù anh có mọc cánh thì cũng đừng hòng chạy trốn!"

Hai người họ, một người có biệt danh là Vượt Hà Long, người còn lại là biệt danh Khiêu Giản Hổ.

Cả hai đều có sức mạnh của tông sư cấp năm, cơ thể rắn chắc, đao kiếm không thể xuyên thủng.

Họ cũng là những tên tay sai mạnh nhất dưới trướng Mạc Viễn Sơn, sức mạnh chỉ đứng sau minh chủ Mạc Viễn Sơn mà thôi.

Lần trước, Hắc Long đã chiến đấu với họ, không những không thể làm tổn thương họ mà còn bị đánh bại hoàn toàn.

Nói xong, Vượt Hà Long bước tới, chuẩn bị tấn công Hắc Long.

"Chờ một chút!" Hắc Long vội vàng kêu lên: "Cho tôi thêm mấy phút nữa! Tôi sắp xong rồi!"

Hắc Long cảm thấy mình chỉ còn một chút nữa là có thể đột phá đến T†âng thứ năm rồi.

Giống như có một lớp giấy ngăn cách, chỉ cần một cú đẩy cuối cùng là xong.

Tuy nhiên, làm sao Vượt Hà Long có thể nghe lời Hắc Long được, anh ta cho rằng Hắc Long chỉ đang cố tỏ vẻ thần bí mà thôi?

Cho dù có cho anh ta một năm, anh ta cũng sẽ không bao giờ là đối thủ của họ được.

Làm sao có thể thu hẹp khoảng cách giữa cấp năm và cấp sáu chỉ bằng vài phút tu luyện cơ chứ?

“Vậy thì để đối thủ này cho tôi đi!”

Lúc này, Bách Long đột nhiên đứng dậy, bước tới nghênh đón.

Lúc này, khí thế của Bạch Long vô cùng mạnh mẽ, dường như được Tiểu Bồi Nguyên Đan ổn định, tu vi cũng tăng vọt.

"Lão Bạch, anh đột phá nhanh như vậy sao?"

Thấy vậy, Hắc Long vừa ngạc nhiên vừa ghen tị.

"Được rồi, chuyện này giao cho anh trước! Tôi sẽ xong ngay đây!"

Hắc. Long không nghĩ nhiều nữa, giao phó mọi việc cho Bạch Long. Dù sao Long Vương đại nhân vẫn còn ở đây, anh ta chỉ cần chuyên tâm tu luyện là được.

Mạc Viễn Sơn liếc nhìn Bạch Long, khẽ cau mày nhắc nhở: "Cẩn thận, khí thế của người này rất dồi dào, thực lực không hề yếu, hẳn là mạnh hơn Hắc. Long nhiều."

Đương nhiên là Vượt Hà Long cũng có thể nhìn thấy khí chất mạnh mế của Bạch Long, nhưng xét thấy người ở Long Môn cùng lắm cũng chỉ mới tới cấp sáu, anh ta cũng không quá coi trọng.

"Đám cá chạch các anh cũng xứng đáng tự xưng là rồng sao? Tôi nghĩ sau này các anh nên gọi mình là Hắc Trùng và Bạch Trùng thì tốt hơn!"

Vượt Hà Long đem biệt danh của mình để vũ nhục đối thủ: "Hôm nay, tôi sẽ cho các anh xem thế nào là rồng thật sự!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 265: C265: To gan


“Là người của Thiên Hạ Võ Minh!” Hắc Long thấy vậy thì vừa giật mình vừa tức giận.

Không ngờ đối phương lại hung hăng ngang ngược đến như thế, ngay cả ở cửa cao ốc cũng cho người theo dõi. Xem ra nếu mình không ra ngoài

nghênh chiến thì bọn họ sẽ đánh tới cửa bất cứ lúc nào.

“To gan!”

Lúc này, Lam Long không đợi mấy người kia tới gần thì đã vọt nhanh ra phía trước.

Một quyền vung lên, lập tức đánh lui hết ba người. “Long Vương đang ở đây, sao có thể để mặc cho bọn mày làm càn!”

Lam Long tuy rằng có dáng người cao gầy, nhưng khi vung quyền lại cực kì mạnh mẽ dứt khoát.

Đám người theo dõi chỉ thuộc tầng lớp chạy chân thấp nhất của Thiên Hạ Võ Minh, sao có thể gánh nổi một quyền của Lam Long?

Tuy rằng chỉ là một quyền cách không, nhưng mà đám người kia lại như đâm trúng vào tường, ngã nhào xuống đất, la hét thảm thiết.

Thấy vậy, đám người Bạch Long vui vẻ nói: “Anh Lam, thực lực của anh lại tăng lên rồi hả?”

“Chắc là anh đã đạt tới cảnh giới tông sư ngũ phẩm rồi hả?”

Một quyền cách không cũng có lực đạo nghìn cân, đám người Bạch Long tự nhận mình không làm được.

Lam Long lạnh nhạt nói: “Ừ, mới vừa đột phá vào tháng trước.”

Nếu không phải Diệp Lâm đột nhiên xuất hiện thì Lam Long thậm chí định một đánh tám tranh chức vị Long Vương.

Giờ phút này, đám người theo dõi bị ngã xuống đất giận tím cả mặt.

“Bọn mày... bọn mày... dám đánh người của Võ Minh... còn đánh tàn nhân như thế kia..."

“Minh chủ bọn tao sẽ không tha cho bọn mày!”

Người ta nói đánh chó cũng phải xem mặt chủ. Bọn họ là người của Thiên Hạ Võ Minh, đừng nói là bị đánh, cho dù chỉ là bị đắc tội một lần, cũng sẽ bị trả thù mãi không dứt.

Long Môn vốn là cái đỉnh trong mắt Thiên Hạ Võ Minh, Thiên Hạ Võ Minh muốn nhổ cái đinh này ra lâu lắm rồi.

Có lẽ bọn họ có thể mượn lý do Long Môn ra tay trước để tiến thành đả kích và phong tỏa Long Môn về mọi mặt.

“Lam Long, bọn họ chỉ là kẻ chạy chân thôi, đánh bọn họ dễ tạo thành phiền phức lắm!”. KHÔ𝙉G Q𝗨Ả𝙉G CÁO, đọc 𝑡ru𝐲ệ𝙣 𝑡ại ﹙ Tr𝗨mTr u𝐲𝑒𝙣.𝓥𝙣 ﹚

Hắc Long sợ chuyện ầm ï lên thì khó mà kết thúc được, bèn đi ngăn cản Lam Long.

Cho dù hiện giờ có Long Vương tọa trấn, nhưng mà lần này đối thủ mà bọn họ phải đối mặt là chỗ dựa của Thiên Hạ Võ Minh, cũng chính là con cháu gia tộc cổ võ.

Hắc Long cảm thấy dù thực lực của Diệp Lâm rất mạnh, nhưng có lẽ cũng phải cố hết sức mới đánh lại con cháu gia tộc cổ võ.

Huống chi, dù Diệp Lâm có mạnh đến đâu, thì Diệp Lâm cũng chỉ có một mình.

Còn con cháu gia tộc cổ võ, bọn họ có cả một gia tộc làm chỗ dựa.

Ở trong mắt Hắc Long, tình huống có lợi nhất với bọn họ là vừa đánh vừa đàm phán.

Rốt cuộc thì muốn hoàn toàn áp chế Thiên Hạ Võ Minh là một chuyện không hiện thực.

Có điều, Diệp Lâm lại không suy nghĩ như vậy. “Vì sao không thể đánh?” “Hắc Long, cậu bị Thiên Hạ Võ Minh đánh sợ rồi hả?”

“Bọn họ đã tới tận cửa khiêu khích rồi, chúng ta càng phải đánh trả mạnh lại mới được!”

Hắc Long nghe vậy thì lộ vẻ xấu hổ. Anh ta đúng là bị đánh sợ rồi, nếu không thì sao ngay cả địa bàn Yến Kinh cũng không giữ được chứ?

“Đánh gãy chân bọn chúng, bảo bọn chúng trở về báo tin

“Nếu bọn họ muốn cao ốc Long Môn thì hãy tự mình đến đây, cứ dẫn theo nhiều người đến đây đi!”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 266: C266: Quyền pháp tuyệt vời


Diệp Lâm còn chưa nói xong, Lam Long đã vọt lên phía trước, không hề nhiều lời, đấm gãy tay chân đám chạy chân rồi ném sang bên đường như ném rác rưởi.

Người qua đường giật mình, trợn to mắt ra mà nhìn. Bọn họ không ngờ rằng lại có người dám đánh người ngay trước bàn dân thiên hạ.

Đám người kia vừa hét thảm thiết vừa nổi lòng ác độc, thề nhất định phải làm cho minh chủ đại nhân trả thù cho bọn chúng.

Thấy Lam Long ra tay dứt khoát lưu loát, Diệp Lâm vừa lòng gật đầu, cảm thấy cách làm việc của Lam Long rất hợp gu mình.

Có thể đánh nhau thì không cần phải nói nhiều. Huống chỉ, khi đối mặt với một đám con kiến, thì càng không cần phải kiêng dè.

“Đi thôi!” Diệp Lâm đi vào cao ốc Long Môn, ngồi chờ người của Thiên Hạ Võ Minh chủ động tới cửa.

Hắc Long thấy thế thì thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu.

Cuối cùng, anh ta vẫn cẩn thận mà cho người ở bên ngoài trông chừng và theo dõi hướng đi của đám người chạy chân.

Diệp Lâm dẫn người đi lên tầng cao nhất của cao ốc Long Môn, còn chưa ngồi xuống thì đã nói với Lam Long: “Ra tay với tôi đi!”

“Cái gì?” Lam Long ngây người, không hiểu ý của Diệp Lâm. Sợ Diệp Lâm hiểu lầm mình, Lam Long chủ động nói: “Thuộc hạ từng nghe nói về thực lực của Long Vương rồi. Thuộc hạ khâm phục thật lòng thật dạ, tuyệt đối không có ý gì khác.”

“Tôi biết." Diệp Lâm khoanh tay nói: “Dùng chiêu long quyền kia của anh, dốc sức đánh tôi thử xem, để tôi biết thực lực của anh thế nào.”

Diệp Lâm nhìn ra được Lam Long là người mạnh nhất trong đám long, anh xem để chỉ dạy anh ta một vài điều.

Lam Long lập tức hiểu ý của Diệp Lâm, vậy nên ôm quyền nói: “Vậy thuộc hạ đắc tội rồi.”

Dứt lời, Lam Long bày tư thế, vung lên là một quyền. “Thần Long Bãi VĩI"

Ngay sau đó, tiếng quyền như sấm đánh bên tai, mơ hồ có cả tiếng rồng ngâm.

Diệp Lâm thầm gật đầu, quả nhiên là thực lực tông sư ngũ phẩm, mạnh hơn hẳn bọn Hắc Long.

Uy lực của một quyền kia mạnh đến mức khiến đám người Hắc Long giật mình.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Bọn họ thầm nghĩ: may mà có Long Vương mới ở đây, nếu không dù bốn người bọn họ có hợp lực với nhau thì cũng không phải là đối thủ của Lam Long.

“Tên Lam Long kia rốt cuộc có kỳ ngộ gì mà lại đột phá tăng cấp, mạnh hơn cả đám chúng ta vậy?” Thanh Long có chút ghen ghét lẩm bẩm.

Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh.

Một quyền của Lam Long uy mãnh bá đạo, lúc quyền vung lên, dường như thật sự có một con rồng đang vẫy đuôi lao tới, quét ngang tất cả.

Để đỡ một quyền bá đạo thế kia, Diệp Lâm cũng dùng chiêu Thần Long Bãi Vĩ.

Nhìn qua có vẻ nhẹ nhàng bâng quơ, thực tế thì là bốn lạng đẩy nghìn cân.

Hai quyền va chạm, Lam Long lại bị đấm lui mấy chục bước.

Xoet xoẹt xoẹt...

Lam Long lùi liên tục hơn mười mét mới miễn cưỡng đứng vững.

Anh ta thầm hoảng sợ: May là mình không chủ động khiêu chiến quyền uy của Long Vương mới, chứ với sự chênh lệch kiểu này, chắc là mình có chết thế nào cũng không biết.

“Hay lắm!”

“Quyền pháp tuyệt vời!”

“Ở trong tay Long Vương, Thần Long Bãi Vĩ trong chín thức của long quyền mang lên một loại phong thái khác!”

Đám người Hắc Long sôi nổi khen ngợi, cực kì khâm phục.

Dường như chín thức của long quyền ở trong tay Diệp Lâm sẽ có uy lực mạnh như trời với đất khi ở trong tay bọn họ.

“Lúc nấy tôi dùng đã dùng lực đánh mở khí huyết toàn thân của anh.” Dứt lời, Diệp Lâm ném một viên đan dược cho Lam Long. “Uống đi!"

“Sau khi uống viên tụ khí đan này, tu vi của anh sẽ tăng thêm một đoạn, may mắn thì có thể bước thẳng lên tứ phẩm.”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 267: C267: Vương tặng


“Tụ khí đan?”

Lam Long cầm viên đan dược, khi thấy hoa văn phức tạp trên viên đan dược thì lập tức giật nảy mình.

Tuy rằng trên thị trường có rất nhiều tụ khí đan, nhưng cái loại tụ khí đan bình thường ấy sao có thể so sánh được với tụ khí đan do Diệp Lâm tự mình luyện chế?

Cho dù coi đan dược bình thường như cơm ăn hằng ngày, ăn suốt cả năm, thì cũng không có hiệu quả bằng một viên đan dược nho nhỏ trước mắt này.

Tuy rằng Lam Long không hiểu thuật luyện đan, nhưng anh ta cũng biết rằng hoa văn trên đan dược càng phức tạp thì phẩm chất sẽ càng cao.

Anh ta từng tốn hàng chục triệu tệ đi mua tụ khí đan bình thường chỉ có vài hoa văn thì làm sao có thể so sánh được với viên đan dược do Long

Vương tặng?

Có thể thấy rằng nếu viên tụ khí đan này rơi vào thị trường thì chắc chắn sẽ là bảo bối vô giá.

“Có thể làm tôi đột phá đến tứ phẩm hả?”

Lam Long kích động cầm viên đan dược, cho rằng Long Vương không nói dối.

Cái loại đan dược phẩm chất cao thế này nhất định có thể giúp mình một tay!

“Cảm ơn Long Vương ban tặng!” Lam Long hồi hồn lại, vội vàng cúi người thi lễ.

“Thuộc hạ không có gì báo đáp ơn to của Long Vương, sau này chỉ có thể không chút do dự vượt lửa qua sông.”

Dứt lời, Lam Long tranh thủ lúc chân khí trong cơ thể đang bị tản ra, uống tụ khí đan, ngồi trên mặt đất, bắt đầu tu luyện.

Trên con đường võ đạo, chuyện khó nhất chính là tụ khí.

Thân thể có thể rèn luyện hàng nghìn lần để đến Hóa Cảnh. Còn chân khí thì không thể nắm bắt, không có hình dáng, rất khó để nắm được và tu luyện.

Trong hoàn cảnh mạt pháp ngày nay, khi linh khí trở nên loãng, muốn hoàn thành tụ khí trong cơ thể là một chuyện cực kì khó khăn.

Đa số võ giả, đến suốt cuộc đời cũng không nắm được mấu chốt, chỉ có †hể dừng bước tại hạ tam phẩm, cũng chính là thực lực bảy, tám, chín phẩm.

Tuy rằng đây là thực lực mạnh với người thường, nhưng mà khi đối mặt với cao thủ thật sự, ví dụ như cao thủ trung tam phẩm và thượng tam phẩm, sự chênh lệch sẽ như trời với đất.

“Tứ phẩm!”

Đám người Hắc Long nghe vậy thì hâm mộ hô lên.

Tứ phẩm có thể xem như là một ngạch cửa của võ giả.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 268: C268: Thuộc hạ sẽ cố gắng


Bởi vì một khi đột phá tứ phẩm, thì sẽ bước vào tầng lớp cao thủ hàng đầu.

Cho dù chỉ dừng bước ở tứ phẩm thôi, thì cũng đã đủ xuất sắc, vượt qua 90% giới võ giả.

Giống như đám người Hắc Long, khó lắm mới bước vào cảnh giới tông sư lục phẩm, thuộc về tầng lớp thấp nhất trong trung tam phẩm.

Hắc Long nhớ rõ minh chủ chỉ nhánh Yến Kinh của Thiên Địa Võ Minh có thực lực tứ phẩm.

Nếu không thì Hắc Long sẽ không kiêng kị và sợ hãi Thiên Địa Võ Minh đến như vậy.

Chỉ là thực lực của một chi nhánh thôi mà đã mạnh đến như thế, thì anh ta không dám tưởng tượng đến cao thủ bên trên nữa.

“Long Vương!" Hắc Long của chút ghen ghét nói: “Thuộc hạ là người đầu tiên quy thuận Long Vương mài”

Hắc Long nhìn Diệp Lâm, thử nhắc nhở một câu.

Ý ngầm là mình chưa vớt được cái gì, Lam Long mới vừa quy thuận lại được một viên tụ khí đan cực phẩm.

“Long Vương đại nhân, thuộc hạ cũng trung thành và tận tâm mài!” Thanh Long cũng nói: “Có thể ban cho chúng tôi một viên tụ khí đan hay không?”

Diệp Lâm lạnh nhạt nói: “Vừa rồi Lam Long biểu hiện khá tốt, viên đan dược kia là khen thưởng anh ta. Hơn nữa, thực lực của anh ta cao hơn mọi

người ở đây, anh ta có được đan dược là đúng rồi."

“Khi nào các anh có thể đạt đến tiêu chuẩn hiện nay của Lam Long, tôi tất nhiên sẽ ban cho các anh tụ khí đan.”

Với thực lực hiện giờ của bọn họ mà đi dùng tụ khí đan là có chút lãng phí.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Diệp Lâm vừa mới bắt đầu luyện đan nên không có nhiều đan dược. “Haizz..."

“Thuộc hạ sẽ cố gắng!”

Mọi người có chút thất vọng, thậm chí cảm thấy nếu không có cơ duyên thì sẽ rất khó tiến thêm một bước.

Thằng nhãi Lam Long kia may mắn thật đấy!

“Có điều...” Diệp Lâm đảo giọng, nói thêm: “Hiện giờ kẻ địch mạnh ở ngay trước mắt, thực lực của các anh đúng là không đủ xem, làm Long Môn ta mất mặt.”

“Tôi còn vài viên bồi nguyên đan, cho các anh để các anh củng cố căn cơ, sớm hay muộn gì cũng sẽ đột phá.”

Nguyên nhân chủ yếu khiến đám người Hắc Long không thể đột phá là vì bọn họ muốn nhanh chóng đột phá nên dẫn tới căn cơ không vững chắc.

Trong loại tình huống này, dùng bồi nguyên đan củng cố căn cơ sẽ có hiệu quả tốt hơn dùng tụ khí đan.

Dứt lời, Diệp Lâm ném bốn viên bồi nguyên đan cho bốn người.

“Cảm ơn Long Vương đại nhân Bốn người nhận lấy bồi nguyên đan, lập tức cảm thấy vui mừng, bỏ lướt qua cảm giác mất mát mới vừa rồi, cực kì biết ơn Diệp Lâm.”

“Được rồi, đừng nói mấy lời khách sáo nữa.” Diệp Lâm ngồi trên ghế Long Vương: “Trước khi người của Thiên Địa Võ Minh đến, các anh tranh thủ uống đan dược rồi tu luyện.”

“Đợi lát nữa hãy làm cho người của Thiên Địa Võ Minh biết thực lực thật sự của Long Môn chúng ta.”

Diệp Lâm lâm thời tăng thực lực cho đám người, để tránh lát nữa đánh nhau với Thiên Địa Võ Minh, chỉ có một mình mình lên đánh nhau, có vẻ như là Long Môn không có ai khác vậy.

“Ha ha, Long Vương đại nhân cứ yên tâm!” Hắc Long rất có tin tưởng: “Lần này bọn tôi bảo đảm có thể lấy lại mặt mũi, đánh sập đám người của Võ Minh. Cho dù là minh chủ chỉ nhánh, thì cũng có thể giao cho lão Lam đối phó.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 269: C269: Khoảng một giờ sau


Khoảng một giờ sau.

Minh chủ của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, chi nhánh Yến Kinh, Mạc Viễn Sơn.

Đích thân dẫn hơn một trăm thành viên của Liên minh võ thuật tiến về cao ốc Long Môn.

Vừa đến nơi, mọi người lập tức lao về phía trước, bao vây tòa nhà, không để con ruồi nào lọt ra ngoài.

Các thành viên của Liên minh võ thuật đe dọa rằng sau ngày hôm nay, Yến Kinh sẽ không còn Long Môn nữa!

"Long Môn!" Mạc Viễn Sơn nhìn lên cao ốc Long Môn với đôi mắt đầy khao khát.

Nơi này không chỉ là một tòa nhà mà còn là biểu tượng của thế lực ngầm.

Đó là đỉnh cao mà những người đến sau phải dũng cảm leo lên.

Chỉ khi Liên minh Võ đạo Thiên Hạ chiếm được trụ sở Long Môn thì mới có thể thực sự thay thế họ.

“Nghe nói Long Môn đã triệu tập rất nhiều thủ lĩnh hàng đầu từ các vùng khác đến?”

Mạc Viễn Sơn mỉm cười kiêu ngạo, tràn đầy tự tin. "Hôm nay tôi sẽ bắt hết tất cả mấy người!" "Làm cho Yến Kinh không bao giờ còn tồn tại Long Môn nữa!"

Thấy mọi người dưới quyền đã bao vây xong cao ốc Long Môn, biến khách thành chủ.

Lúc này, Mạc Viễn Sơn mới hài lòng bước tới, dẫn theo các cao thủ và tay sai hung hãn đi vào bên trong.

Với tư cách là thủ lĩnh của chỉ nhánh Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, Mạc. Viễn Sơn được coi là người giỏi nhất cả về địa vị và sức mạnh.

Muốn tiến xa hơn thì phải lập chiến công lớn và được gia tộc võ cổ đánh giá cao.

Có lẽ, có thể đạt tới cảnh giới siêu việt cấp ba.

Tuy nhiên, thực lực tông sư cấp bốn như bây giờ cũng đã đủ đứng đầu một phương, rất khó tìm được đối thủ.

Lúc này, nội bộ Long Môn bỗng nhiên trở nên hỗn loạn.

Đối mặt với sự uy h**p của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, bọn họ không dám ngăn cản nên tản mác, ẩn náu khắp nơi.

Chẳng bao lâu sau, những người đến từ Liên minh Võ đạo Thiên Hạ đã chiếm được hầu hết các tầng và khu vực của toàn bộ cao ốc Long Môn.

Mạc Viễn Sơn đích thân dẫn mười người vào thang máy và đi thẳng l*n đ*nh tòa nhà.

Lúc này, Hắc Long và những người khác sau khi uống đan dược xong vẫn đang tập trung tu luyện, tìm kiếm điểm đột phá.

Khi nhìn thấy tình hình ở sảnh trên, Mạc Viễn Sơn không khỏi giật mình

Ông ta còn tưởng rằng mọi người ở Long Môn đã dàn trận chờ trước, thậm chí là đặt bẫy trên đường đi.

Nhưng không ngờ, những người này lại ngồi tu luyện dưới đất? Chẳng phải rất không đúng lúc hay sao? Hay là họ không coi trọng sự xuất hiện của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ?

Ngay sau đó, Mạc Viễn Sơn lại nhìn thoáng qua, lập tức chú ý tới Diệp Lâm đang ngồi trên ghế Long Vương.

Long Vương Tọal Đó là vị trí mà nhiều người mơ ước.

Thậm chí một trong những mục tiêu lớn của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ khi mới thành lập là chiếm lấy Long Vương Tọa.

Bây giờ, ông ta chỉ cách ngai vàng một bước. Nhưng bây giờ ngai vàng này đã bị một tên nhóc ngồi trên đó làm ô uế? Điều này khó tránh khỏi làm cho Mạc Viễn Sơn có hơi khó chịu.

"Nghe nói Long Môn của anh đã bầu ra Long Vương mới? Haha... chẳng lẽ là tên nhóc này sao?"

Nói xong, Mạc Viễn Sơn nhìn về phía Hắc Long, không khỏi cười khẩy.

"Cho dù Long Môn có bị tiêu diệt, cũng không cần thiết phải làm đến bước này chứ?”

Lúc này, khí tức của Diệp Lâm đã ổn định, chân khí đã được khống chế, khiến người khác không thể phát hiện ra thực lực của Diệp Lâm.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 270: C270: Các cậu có sợ không


Khi đạt tới cảnh giới của Diệp Lâm, anh đã có thể tự do phóng và thu chân khí tùy theo ý thích.

Diệp Lâm cũng nhìn thoáng qua Mạc Viễn Sơn, một tông sư cấp bốn, không có gì đáng nhắc tới.

Nếu mọi việc suôn sẻ, một lát nữa Lam Long đột phá thành công cũng có thể đánh bại được.

Anh không cần phải đích thân ra tay.

Vì vậy, Diệp Lâm tiếp tục đứng bên cạnh quan sát, không thèm để ý đến những con kiến như vậy.

Tuy nhiên, sau khi nghe được Mặc Viễn Sơn ngông cuồng tuyên bố sẽ tiêu diệt Long Môn, Hắc Long làm sao có thể chịu đựng được?

n minh Võ thuật của các người có bị hủy diệt hàng trăm lần thì Long Môn chúng tôi cũng sẽ không bị hủy đâu!" Hắc Long nghiến răng nghiến lợi.

Lúc này, Hắc Long đang đang dùng Tiểu Bồi Nguyên Đan có nền tảng vững chắc nên có thể phân tâm, thậm chí nói chuyện.

Không giống như Lam Long, sau khi uống Ngưng Khí Đan, cần tập trung †ìm kiếm sự đột phá.

"Có bị tiêu diệt hay không không quyết định bằng lời nói mà là bằng thực lực! Bây giờ, Long Môn đã suy tàn, làm sao có thể so sánh với Thế Liên minh Võ thuật chúng tôi được?”

“Nói cách khác, các người không nghĩ rằng đã hơi muộn để bắt đầu tu luyện rồi sao?”

Mạc Viễn Sơn chế nhạo.

"Tu luyện không bao giờ là quá muộn cả." Hắc Long tự tin nói: "Lần này, tôi sẽ không thua anh nữa đâu!"

Trong trận chiến trước đó, Hắc Long thậm chí còn không đủ tư cách để chiến đấu với Mạc Viễn Sơn, riêng đám tay chân của anh ta đã có thể hạ gục.

Hắc Long rồi.

Lúc này, mặc dù Hắc Long không dám nói có thể đánh bại Mạc Viễn Sơn, nhưng đối phó với đám tay sai xung quanh thì không có vấn đề gì.

Nghe vậy, Mạc Viễn Sơn đương nhiên coi đây tất cả những chuyện ở đây đều là trò cười.

"Ồ? Các người có nghe thấy không?"

Mạc Viễn Sơn cố tình nói với vài tên tay sai thân cận xung quanh mình. “Hắc Long đã nói lần này sẽ không thua các cậu nữa đấy.”

"Các cậu có sợ không?”

Hai người đàn ông một trái một phải đứng ở phía sau Mạc Viễn Sơnkhông khỏi cười nhạo.

"Lần trước, hai anh em chúng tôi sơ suất nên mới để cho con cá chạch đen này trốn thoát."

"Lần này, cho dù anh có mọc cánh thì cũng đừng hòng chạy trốn!"

Hai người họ, một người có biệt danh là Vượt Hà Long, người còn lại là biệt danh Khiêu Giản Hổ.

Cả hai đều có sức mạnh của tông sư cấp năm, cơ thể rắn chắc, đao kiếm không thể xuyên thủng.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Họ cũng là những tên tay sai mạnh nhất dưới trướng Mạc Viễn Sơn, sức mạnh chỉ đứng sau minh chủ Mạc Viễn Sơn mà thôi.

Lần trước, Hắc Long đã chiến đấu với họ, không những không thể làm tổn thương họ mà còn bị đánh bại hoàn toàn.

Nói xong, Vượt Hà Long bước tới, chuẩn bị tấn công Hắc Long.

"Chờ một chút!" Hắc Long vội vàng kêu lên: "Cho tôi thêm mấy phút nữa! Tôi sắp xong rồi!"

Hắc Long cảm thấy mình chỉ còn một chút nữa là có thể đột phá đến †ầng thứ năm rồi.

Giống như có một lớp giấy ngăn cách, chỉ cần một cú đẩy cuối cùng là xong.

Tuy nhiên, làm sao Vượt Hà Long có thể nghe lời Hắc Long được, anh ta cho rằng Hắc Long chỉ đang cố tỏ vẻ thần bí mà thôi?

Cho dù có cho anh ta một năm, anh ta cũng sẽ không bao giờ là đối thủ của họ được.

Làm sao có thể thu hẹp khoảng cách giữa cấp năm và cấp sáu chỉ bằng vài phút tu luyện cơ chứ?

“Vậy thì để đối thủ này cho tôi đi!" Lúc này, Bách Long đột nhiên đứng dậy, bước tới nghênh đón.

Lúc này, khí thế của Bạch Long vô cùng mạnh mẽ, dường như được Tiểu Bồi Nguyên Đan ổn định, tu vi cũng tăng vọt.

"Lão Bạch, anh đột phá nhanh như vậy sao?" Thấy vậy, Hắc Long vừa ngạc nhiên vừa ghen tị.

“Được rồi, chuyện này giao cho anh trước! Tôi sẽ xong ngay đây!" Hắc Long không nghĩ nhiều nữa, giao phó mọi việc cho Bạch Long. Dù sao Long Vương đại nhân vẫn còn ở đây, anh ta chỉ cần chuyên tâm tu luyện là được.

Mạc Viễn Sơn liếc nhìn Bạch Long, khẽ cau mày nhắc nhở: "Cẩn thận, khí thế của người này rất dồi dào, thực lực không hề yếu, hẳn là mạnh hơn Hắc Long nhiều."

Đương nhiên là Vượt Hà Long cũng có thể nhìn thấy khí chất mạnh mẽ của Bạch Long, nhưng xét thấy người ở Long Môn cùng lắm cũng chỉ mới tới cấp sáu, anh ta cũng không quá coi trọng.

"Đám cá chạch các anh cũng xứng đáng tự xưng là rồng sao? Tôi nghĩ sau này các anh nên gọi mình là Hắc Trùng và Bạch Trùng thì tốt hơn!"

Vượt Hà Long đem biệt danh của mình để vũ nhục đối thủ: "Hôm nay, tôi sẽ cho các anh xem thế nào là rồng thật sự!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 271: C271: Được thôi


Nghe vậy, vẻ mặt Bạch Long có hơi biến đổi.

"Được thôi!"

"Vậy hôm nay xem ai là rồng, ai là sâu nhé!"

Ngay lập tức, tính hiếu thắng trong Bạch Long cũng nổi lên.

Dù sao, vừa rồi thực lực của anh ta đã tiến bộ rất nhiều, rất cần một kẻ địch mạnh để rèn luyện kỹ năng.

"Ha ha ha... Chín con sâu nhát gan các người, cho dù có hợp lại cũng không phải là đối thủ của ông đây đâu!".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Khi Có Gia Đình Là Tỉ Phú Là Trải Nghiệm Như Thế Nào?
2. Hậu Cung Hài Tử Vương
3. [ABO] Nợ Đào Hoa Đeo Bám
4. Giáo Bá Khó Dỗ
=====================================

Vượt Hà Long lao về phía trước, toàn thân tràn ngập sát khí. "Hôm nay, để ông cho các cháu thấy sức mạnh của ông nhé!" Vừa nói, Vượt Hà Long đã duỗi hai nắm đấm to khác thường ra.

"Ông đây đã dùng hai nắm đấm này đánh cho Hắc Long răng rơi đầy đất, cong đuôi bỏ chạy đấy!"

"Bạch Trùng, hôm nay tới phiên anh!"

Lúc này, Vượt Hà Long phát huy sức mạnh tông sư cấp năm đến cực điểm.

Không khí xung quanh như đóng băng.

Với áp lực lớn như vậy, người bình thường có lẽ sẽ cảm thấy ngột ngạt và sợ hãi.

Không cần phải ra tay cũng sẽ tự động rút lui. Tuy nhiên, Bạch Long lại tấn công ngược lại.

Sau đó, hai năm đấm xuất hiện, giống như một thần rồng hạ phàm, tràn đầy khí thế.

"Long Chiến Vu DãI"

Bạch Long không hề nương tay, thi triển đòn tấn công mạnh nhất của mình.

Long quyền xuất kích. Trong khoảnh khắc, tình thế dường như đảo ngược, công thủ thay đổi.

"Là long quyền!" Sau khi thấy những chiêu thức khác nhau của long quyền, Mạc Viễn Sơn cảm thấy rất ghen ty.

Các thủ lĩnh trong Long Môn mặc dù có sức mạnh bình thường nhưng mỗi người trong số họ đều thừa hưởng một chiêu thức long quyền, vượt xa tất cả các chiêu thức trên thế giới.

Rõ ràng, chín chiêu thức long quyền rất có thể là từ võ thuật của gia tộc võ cổ, vô cùng phi thường.

Lần đầu tiên nhìn thấy Hắc Long sử dụng nó, Mạc Viễn Sơn đã rất ngạc nhiên.

Đáng tiếc một cú đấm uy lực như vậy lại không thể phát huy hết sức mạnh thực sự của nó.

Mạc Viễn Sơn chần chừ không giết Hắc Long cũng chỉ vì muốn một ngày nào đó có thể học được các chiêu thức và bí mật của long quyền từ anh ta.

Theo Mạc Viễn Sơn, nếu có thể học được quyền pháp như vậy, anh ta sẽ còn mạnh mẽ hơn nữa.

"Hãy giữ anh ta còn sống!" Mạc Viễn Sơn thấy chiêu thức " Long Chiến Vu Dã" này cũng rất nguy hiểm và mạnh mẽ, thậm chí còn mạnh hơn chiêu thức "Phi Long Tại Thiên" của Hắc Long.

"Sau khi chiếm được Long Môn, mình phải tra hỏi hết những chiêu thức long quyền này mới được!"

Mạc Viễn Sơn đã hạ quyết tâm. Ngay sau đó.

Bạch Long tung ra đòn tấn công mạnh nhất về phía Vượt Hà Long, Long Chiến Vu Dã.

"Hay lắm!"

Vượt Hà Long cũng gầm lên, cơ bắp cuồn cuộn, giơ nắm đấm như một cây búa sắt lao thẳng về phía Bạch Long.

Bùm! Trong chớp mắt, nắm đấm đã chạm vào cơ thể.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 272: C272: Im lặng


Hai nắm đấm va vào nhau như những tia lửa điện chạm đất, tạo thành một làn sóng đáng sợ.

Giây tiếp theo.

Cú đấm của Bạch Long vẫn chưa dừng lại.

Giống như một con rồng ra khỏi biển, nó lao thẳng lên. Phá vỡ xiềng xích từ nắm đấm của Vượt Hà Long. Đấm mạnh vào mặt của anh ta.

Đột nhiên.

Vượt Hà Long cảm thấy chấn động, như thể va phải một bức tường, khí huyết nhất thời chảy ngược.

Khi đầu đập mạnh xuống đất, anh ta lập tức bất tỉnh. Sau đó. Động lượng của nắm đấm tiếp tục không suy giảm.

Nó tiếp tục nghiền nát đầu của Vượt Hà Long cho đến khi chìm xuống sàn ba phân và hộp sọ bị vỡ hoàn toàn.

Lúc này, anh ta mới dừng lại. “Ai là rồng, ai là sâu, bây giờ anh đã biết chưa?”

Bạch Long cúi đầu nhìn Vượt Hà Long bị đánh chìm xuống đất, kiêu ngạo nói.

Im lặng!

Lúc này, hiện trường im lặng như tờ.

Cú đấm mạnh mẽ của Bạch Long đã g**t ch*t Vượt Hà Long ngay tại chỗ.

Cảnh tượng này, đặc biệt là với Mạc Viễn Sơn và các thành viên khác của Liên minh Võ thuật, tất cả đều vô cùng kinh hãi.

"Làm sao có thể! Vượt Hà Long là tông sư cấp năm, cơ thể đã được tôi luyện! Vậy mà chỉ một chiêu đã bị hạ gục, đầu lại bị nghiền nát thành từng mảnh?"

"Người đó thật sự là người của Long Môn ư? Làm sao có thể mạnh như vậy được?”

“Có lẽ nào... Anh ta mới thực sự là Long Vương mới?”

Trong lúc nhất thời, mọi người không khỏi nhìn Bạch Long với một ánh mắt khác.

Thậm chí còn lầm tưởng anh ta là Long Vương mới thật sự, còn Diệp Lâm ngồi trên Long Vương Tọa chỉ là vỏ bọc mà thôi.

"Ừm..." Diệp Lâm thấy thế, âm thầm gật đầu.

Tuy rằng Lam Long mạnh nhất nhưng tài năng của Bạch Long cũng không tệ.

Suy cho cùng, Bạch Long là người đầu tiên trong số họ hấp thu hoàn toàn hiệu quả của Tiểu Bồi Nguyên Đan và thành công đột phá.

Trong một trận thực chiến đối mặt với tông sư cấp năm, anh ta cũng có thể g**t ch*t đối phương chỉ bằng một chiêu thức.

Điều này đương nhiên cũng có một phần là do Vượt Hà Long bất cẩn khinh địch, thêm vào đó là sức mạnh của long quyền.

Bạch Long cũng rất hài lòng với cú đấm vừa rồi. Anh ta thậm chí chưa bao giờ đánh một cách thoải mái như vậy.

Trong phút chốc, anh không chỉ hiểu thêm được về long quyền mà còn cả về cơ thể của mình.

Cùng lúc đó, sự ngưỡng mộ của Bạch Long đối với Diệp Lâm càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Một viên Tiểu Bồi Nguyên Đan tùy tiện đưa ra cũng có thể khiến thực lực của một người tăng vọt.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Như vậy, thực lực của Diệp Long Vương có lẽ còn thâm sâu hơn nhiều! Từ giờ trở đi, anh ta phải cố gắng đi theo tân Long Vương mới được. "Haha... Hắc Long nhìn thấy cảnh này không nhịn được cười.

Bạch Long đã khởi đầu thuận lợi, cũng thúc đẩy đáng kể tinh thần đang sa sút của Long Môn.

Những người đang núp ngoài cửa nhìn trộm, thậm chí còn chạy khắp nơi kể cho nhau nghe về tình hình chiến sự ở đây. Tất cả không khỏi vui mừng, tinh thần cũng dâng cao.

Ngược lại, những người đến từ Liên minh Võ đạo Thiên Hạ lại tỏ ra không †in vào tin tức này.

Đó là Vượt Hà Long, cao thủ chỉ đứng sau minh chủ, sao có thể thua được?

"Mẹ nó!"

Sắc mặt Mạc Viễn Sơn tối sầm lại, cảm thấy vô cùng tức giận.

Anh ta cũng không ngờ rằng Bạch Long đến từ nơi khác lại mạnh đến thế. Chính anh ta đã đánh giá thấp khả năng của Long Môn.

Không đợi Mạc Viễn Sơn ra lệnh, đột nhiên, một bóng đen lao tới.

Mọi người nhìn kỹ hơn và thấy đó là Khiêu Giản Hổ.

Anh ta và Vượt Hà Long là bộ đôi rồng hổ của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, thân thiết như anh em.

Bây giờ, Vượt Hà Long đã bị hạ gục trong phút chốc, không rõ sống chết. Khiêu Giản Hổ lập tức đứng ra trả thù cho người anh em của mình.

"Lại thêm một kẻ nữa?”

Thấy vậy, tinh thần chiến đấu của Bạch Long càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Anh ta thậm chí còn muốn chiến đấu với Mạc Viễn Sơn, minh chủ của liên minh võ đạo.

"Bạch Long, giao người này cho tôi!"

Lúc này, Hắc Long cũng đứng lên, hai mắt sáng ngời!
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 273: C273: Điều này là không thể


Không chỉ có Hắc Long.

Cuộc tỉ thí vừa rồi đã tranh thủ được một ít thời gian, giúp những người khác nhân cơ hội này hấp thu hoàn toàn tác dụng của Tiểu Bồi Nguyên Đan, thực lực của bọn họ cũng tăng lên ở những mức độ khác nhau.

Ngoại trừ Lam Long vẫn đang nhắm mắt tu luyện, Hắc Long và những người khác đều đã đứng dậy, sẵn sàng chiến đấu.

Thấy mọi người gần như đã hấp thụ xong, Diệp Lâm lặng lẽ gật đầu. Thầm nghĩ, không hổ danh là những người Thất sư phụ đã tuyển chọn và huấn luyện cẩn thận, ai cũng có năng lực rất tốt. Nếu đào tạo thêm thì còn có

thể tiến xa hơn nữa.

Đột nhiên, bốn người Hắc Long, Bạch Long, Thanh Long, Tử Long do Diệp Lâm đứng đầu đều đã sẵn sàng chiến đấu, khí thế hừng hực.

Thậm chí còn có phần áp đảo Liên minh Võ đạo Thiên Hạ phía đối diện. "Sao có thể như vậy được?” Lúc này, Mạc Viễn Sơn cũng hơi sững sờ, cảm thấy có gì đó không ổn.

Khi tới đây, ông ta đã nắm chắc cơ hội thắng, nhưng bây giờ lại có cảm giác rằng mình sắp bị đánh bại hoàn toàn.

"Không thể nào!"

"Điều này là không thể!"

“Là mình nghĩ nhiều quá thôi!" Mạc Viễn Sơn ra sức lắc đầu.

Anh ta là tông sư cấp bốn, một mình cũng có thể đánh bại toàn bộ Long

Môn. Bốn người kia đứng dậy thì có ích gì?

Thì diễu võ dương oai mà thôi.

iết chúng!" Mạc Viễn Sơn lạnh lùng ra lệnh.

Ban đầu, anh ta còn muốn tìm ra chìa khóa của long quyền từ những người này.

Nhưng bây giờ tình thế đã thay đổi, anh ta không còn quan tâm đến điều đó nữa.

"“Giết hết bọn chúng, không cần nương tay!"

Mạc Viễn Sơn muốn người của mình ra tay trước, nếu tình thế thay đổi thì anh ta ra tay cũng không muộn.

"Tuân lệnh!"

Ngay cả khi không có lệnh của minh chủ, Khiêu Giản Hổ cũng sẽ không nương tay.

Đặc biệt là với Bạch Long. “Dám làm người anh em của tôi bị thương.”

"Tôi sẽ bắt anh phải trả lại gấp trăm lần!"

"Tôi sẽ nghiền nát toàn bộ xương trong cơ thể anh! Để anh chết trong đau đớn!"

Đối mặt với sự khiêu khích của Khiêu Giản Hổ, Bạch Long vẫn tỏ ra thờ ơ. Bởi vì, bây giờ anh ta thuộc về Hắc Long. "Đối thủ của anh là tôi!"

Hắc Long tiến lên, nói: "Nhưng đánh anh thì tôi cảm thấy vẫn chưa đã tay.

"Nếu bốn người chúng ta liên thủ, có lẽ có thể đánh được với Mạc Viễn Sơn!"

Tử Long mỉm cười duyên dáng: “Tôi cũng nghĩ vậy.”

Thanh Long cũng nóng lòng muốn thử: “Vậy thì nhanh chóng tiêu diệt con hổ đó trước đi, sau đó chúng ta sẽ liên thủ giết minh chủ của chúng!”

Những lời này vừa nói ra, không chỉ là Khiểu Giản Hổ.

Mạc Viễn Sơn nghe được lời này cũng vừa ngạc nhiên vừa tức giận.

"Đúng là không biết lượng sức mình!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 274: C274: Lại một cú va chạm


Khiêu Giản Hổ nhìn Hắc Long, cười nhạo nói: "Cá Chạch Đen à, nếu biết điều thì cút sang một bên! Đừng quên lần trước anh đã bị chúng tôi đánh cho ôm đầu bỏ chạy! Lần này, tôi sẽ không nương tay đâu!"

“Tôi sẽ nghiền nát lũ côn trùng các anh!”

"Lần này sẽ không có chuyện đó đâu!" Hắc Long hừ lạnh một tiếng, gấp gáp muốn rửa sạch vết nhơ đáng xấu hổ lúc trước.

Trước kia, thực lực của anh ta chỉ ở có cấp sáu, đương nhiên không thể so với cường giả cấp năm được.

Nhưng bây giờ, Hắc Long đã có bình tĩnh đối diện với đối phương rồi. "Lần này, người chạy sẽ là anh!"

Nói xong, Hắc Long không tiếp tục nhiều lời nữa.

Bây giờ, anh ta sẽ dùng sức mạnh để nói chuyện.

Sức mạnh đáng giá bằng ngàn lời nói.

Ngay sau đó!

Hắc Long lao về phía trước.

Đi kèm là một cú đấm!

Phi Long Tại Thiên!

Hắc Long cũng sử dụng đòn tấn công mạnh nhất của mình.

Trong phút chốc, hội trường tràn ngập tiếng rồng gầm và sức mạnh kinh hồn!

"Vút"

Lúc này, Khiêu Giản Hổ dường như cảm thấy một áp lực vô hình.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Đột nhiên, anh ta nhận ra rằng Hắc Long trước mặt dường như đã trải qua một sự thay đổi về chất so với Hắc Long mà anh ta đã chiến đấu lần trước.

Không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.

Sức mạnh nắm đấm của Hắc Long giống như một làn sóng âm thanh gầm rú, quét qua và ấn xuống.

Khiêu Giản Hổ không dám lơ là, anh ta cũng hô to một tiếng rồi lao lên ứng chiến.

Anh ta xòe hai lòng bàn tay, một sức mạnh khủng khiếp khác dâng trào. Bùm!

Lại một cú va chạm kinh hoàng nữa.

Khoảnh khắc nắm tay và lòng bàn tay chạm vào nhau.

Khiêu Giản Hổ cảm thấy một áp lực khủng khiếp.

Sức mạnh lòng bàn tay thực sự đã bị đối phương nghiền nát?

Ngay sau đó, như có sức tàn phá khủng khiếp, nắm đấm đáng sợ đã chặn đứng được đòn tấn công kia.

Đánh thẳng vào đầu đối phương.

"không hay rồi!"

Trong lòng Khiêu Giản Hổ kêu lên.

Anh muốn né tránh hoặc thậm chí có ý định trốn thoát. Nhưng đã quá muộn rồi!

Bùm, bùm, bùm!

Phi long Tại Thiên như mưa trút xuống, đánh vào mặt, ngực và tứ chỉ Khiêu Giản HổiI

Toàn thân anh ta gần như bị biến dạng, xương gân đứt đoạn! Cuộc tấn công tàn khốc này chỉ kéo dài vài giây!

Bùm!

Khi Hắc Long thu tay về.

Hổ Nhảy Suối đã không còn hình người nữa, đổ rầm xuống đất.

Lúc này, cặp đôi long hổ của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ đều bị Hắc Bạch Long hạ gục trong chốc lát.

Dù là về thành tích hay khí thế, Long Môn cũng đã đè bẹp Liên minh Võ đạo Thiên Hạt

Hoàn toàn áp đảo!
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 275: C275: Làm sao có thể


"Làm sao có thể?"

Mạc Viễn Sơn trợn mắt há miệng.

Bạch Long hạ gục Vượt Hà Long thì anh ta vẫn có thể chấp nhận được, cứ coi đó là viện binh mà Hắc Long mời đến đi.

Nhưng ngay cả Hắc Long cũng có thể g**t ch*t Giản Khiểu Hổ trong nháy. mắt?

Điều này khiến Mạc Viễn Sơn không thể hiểu được chứ đừng nói là chấp nhận.

Sức mạnh của Hắc Long như thế nào? Toàn bộ Liên minh Võ đạo Thiên Hạ, ai mà không biết?

Nếu biết Hắc Long mạnh đến mức có thể trong nháy mắt g**t ch*t Khiêu Giản Hổ thì Liên minh võ đạo cũng không dám tấn công quy mô lớn như vậy.

Tuy nhiên, những gì họ biết thì không phải vậy. Ngay từ vài tháng trước, hai bên đã nổ ra xung đột, kết quả là phe Hắc Long đã bị đánh bại hoàn toàn, thậm

chí còn bị đuổi ra khỏi Yến Kinh.

Sức mạnh cấp sáu của Hắc Long, dù là Vượt Hà Long hay Khiêu Giản Hổ đều có thể đánh bại được.

Chưa kể, còn có Mạc Viễn Sơn mạnh hơn vẫn chưa thèm ra tay.

Nhưng bây giờ, hai cánh tay, hai tên tay sai mạnh nhất của Mạc Viễn Sơn đều bị đánh bại.

Mạc Viễn Sơn đột nhiên chỉ còn lại một mình. Vừa tức giận, vừa bất lực.

Mạc Viễn Sơn ngạc nhiên nhìn Hắc Long, cảm thấy mình vừa chứng kiến một chuyện vô cùng hoang đường.

Anh ta tự hỏi điều gì đã xảy ra trong thời gian qua mà lại khiến thực lực của Hắc Long tăng vọt như vậy?

Điều này là không khoa học! Lúc này, tất cả thành viên của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ cũng hoảng sợ. Cặp đôi rồng hổ có thể được coi là trụ cột trong liên minh của họ.

Có thể tưởng tượng được cú sốc tinh thần của hai thất bại liên tiếp đối với bọn họ.

Họ thậm chí còn bắt đầu lo lắng rằng trong chuyến đi hôm nay, họ đã rơi vào một cạm bẫy nào đó, bị lừa tới đây để bắt gọn.

"Chẳng lẽ Hắc Long vẫn luôn che giấu sức mạnh, cố tình tỏ ra yếu đuối?" “Lần này, bọn họ tập hợp những thủ lĩnh khác để chống lại chúng ta?”

"Chúng ta nên làm gì bây giờ? Sức mạnh của Mạc minh chủ có thể lật ngược tình thế không?”

Trong lúc nhất thời, tất cả thành viên của Liên minh võ đạo đều tập trung sự chú ý vào Mạc Viễn Sơn.

Nếu Mạc Viễn Sơn tiếp tục bị đánh bại, Liên minh võ đạo sẽ không bao giờ có thể ngóc đầu lên được.

"Hừ!"

Không hổ danh là kẻ đứng đầu, Mạc Viễn Sơn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh sau cú sốc vừa rồi và ổn định tình hình.

Cho dù có bao nhiêu người xung quanh ngã xuống.

Chỉ cần Mạc Viễn Sơn không ngã xuống thì chỉ nhánh của liên minh võ đạo tại Yến Kinh sẽ vẫn đứng vững!

Long Môn cái gì chứ?

Một mình Mạc Viễn Sơn là đủ sức san phẳng rồi!
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 276: C276: Xông lên đi


"Xông lên đi!"

"Các người cùng lên cả đi!"

"Để tôi xem Long Môn của các người mạnh đến mức nào?”

Nói xong, Mạc Viễn Sơn tiến lên một bước.

Đột nhiên toàn bộ tòa nhà rung chuyển nhẹ.

Bước đi này.

Nặng tới cả ngàn cân!

Rầm!

Cao ốc Long Môn có thể chịu được trận động đất mạnh mười hai độ richter. Nhưng cũng không thể chống lại sức mạnh của Mạc Viễn Sơn!

Lúc này, mọi người mới chợt nhận ra sức mạnh khó lường của Mạc Viễn Sơn. "Cấp bốn!"

"Đây chính là thực lực của tông sư cấp bốn sao?"

"Suýt nữa quên mất, Mạc minh chủ của chúng ta là tông sư cấp bốn!"

Nhất thời, các thành viên của Liên minh võ đạo vốn đang mất đi tinh thần đột nhiên hưng phấn trở lại, niềm tin vào minh chủ cũng tăng gấp đôi.

"Tông sư cấp bốn?" Sắc mặt của Hắc Long và những người khác dần dần trở nên nghiêm túc.

Mặc dù bọn họ đã uống Tiểu Bồi Nguyên Đan, ổn định tu vi, nhưng tạm thời chỉ có thể đạt tới cấp năm.

Nhưng đối mặt với một cường giả hàng đầu vượt quá trình độ của mình thì họ vẫn cảm thấy có hơi e dè.

Chỉ cần nhìn vào uy lực bước đi của Mạc Viễn Sơn đã khiến bọn họ nhận ra sự thật.

Sức mạnh to lớn như vậy. Họ có thể chịu được một chiêu của đối phương không?

Cho dù bốn người liên thủ cũng chỉ có thể tăng số lượng chứ không thể đạt được sự thay đổi về chất.

Lúc này, Diệp Lâm hơi nheo mắt lại, chuẩn bị đứng lên.

Hiển nhiên, cho dù Hắc Long và những người khác có liên thủ thì cũng sế khó có thể đánh bại đối phương.

Tông sư cấp bốn hoàn toàn đè bẹp tông sư cấp năm.

Huống chỉ bốn người này vừa mới đột phá cảnh giới, càng không có khả năng trở thành đối thủ của Mạc Viễn Sơn.

Diệp đang chuẩn bị ra tay xử lý, tiêu diệt Liên minh võ đạo ở Yến Kinh để tránh những rắc rối sau này.

Thế nhưng, đúng lúc này.

"Hãy để người này cho tôi!"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ bên cạnh. Mọi người nghe được lời này thì lập tức sửng sốt.

Nhìn lại thì thấy đó là Lam Long, không biết đã đứng dậy từ lúc nào, đang đi về phía bên này.

Mỗi bước đi của anh ta đều rất bình thản và vững vàng.

Đồng thời trấn áp tất cả dư chấn do sức mạnh của Mạc Viễn Sơn vừa gây raI Tòa nhà đang rung lắc ngay lập tức trở lại bình thường.

"Hửm?”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 277: C277: Làm sao có thể


Nhìn thấy cảnh này, Mạc Viễn Sơn không khỏi giật mình.

Ai có thể ngờ rằng trong đám người của đối phương lại có người có thể giải quyết sức mạnh của anh ta chỉ trong một bước cơ chứ?

Mạc Viễn Sơn không khỏi cau mày, ngạc nhiên nghĩ: “Trong Long Môn này còn ẩn giấu bao nhiêu cao thủ nữa?”

€ó lẽ, Mạc Viễn Sơn chưa bao giờ mơ rằng thực lực của nhóm thủ lĩnh trước mặt vượt xa rất nhiều so với những gì họ điều tra, tất cả đều đạt được đột phá chỉ trong một giờ.

Và tất cả những sự biến đổi này xảy ra đều do Long Vương thật sự, Diệp Lâm!

Một chàng trai trẻ bị Mạc Viễn Sơn phớt lờ và nhầm tưởng là một con rối.

Cho đến giờ phút này, Mạc Viễn Sơn vẫn không hề hay biết.

Anh ta tin rằng chỉ cần anh đánh bại được Lam Long thì Long Môn sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.

"Ð, vẫn còn một cao thủ nữa sao?" Mạc Viễn Sơn không hề sợ hãi, phất tay nói. "Vậy thì tất cả các người cùng lên đi!"

"Hôm nay tôi sẽ khiến Long Môn của các người bị đánh bại hoàn toàn, tâm phục khẩu phục!"

Lam Long tiến lên, lạnh lùng nói: "Mình tôi đối phó anh là đủ rồi!"

"Cũng mạnh miệng lắm!" Mạc Viễn Sơn không nói nữa, tiến lên một bước, lao tới trước mặt Lam Long giống như một bóng ma.

Thấy vậy, Hắc Long và những người khác đều vô cùng ngạc nhiên. Không ngờ tốc độ của Mạc Viễn Sơn lại nhanh như vậy.

Nếu vừa rồi đánh nhau với anh ta thì có lẽ họ đã không kịp phản ứng mà ngã xuống đất rồi.

"Lão Lam, cẩn thận!" Hắc Long và những người khác vẫn hơi bất an.

Dù sao Lam Long cũng vừa mới tu luyện xong, vẫn chưa biết mạnh đến mức nào.

Anh ta có thể đấu với một tông sư lớp bốn thực sự không? Ngay sau đó!

Khi Mạc Viễn Sơn lao tới trước mặt Lam Long, vốn muốn đối thủ trở tay không kịp.

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Nhưng không ngờ, Lam Long lại phản ứng nhanh hơn, thậm chí còn đánh về phía Mạc Viễn Sơn trước.

Anh ta gần như đánh bật Mạc Viễn Sơn ra sau. "Vút"

Mạc Viễn Sơn một tay đưa ra để hóa giải, nhưng đồng thời cũng toát mồ hôi lạnh.

Bản năng mách bảo anh ta rằng, người này cũng là cao thủ cấp bốn, không nên coi thường.

Bùm!

Bùm!

Bùm!

Chẳng mấy chốc, hai người đã lao vào nhau.

Khó phân thắng bại!

"Làm sao có thể?"

“Mạc minh chủ đã đánh ra hơn chục chiêu mà vẫn không thắng được?” "Đối phương cũng là tông sư cấp bốn sao?!"

Mọi người trong Liên minh Võ đạo Thiên Hạ đều choáng váng.

Họ vốn tưởng mình chủ sẽ đánh nhanh thắng nhanh, nhưng không ngờ thế trận lại giằng co như vậy.

"Lam Long thực sự đã đạt đến cấp bốn rồi sao?" "Tụ Khí Đan đó có tác dụng thần kỳ như vậy ư? Thật không thể tin được!"

Lam Long càng mạnh bao nhiêu thì những thủ lĩnh rồng lại càng tôn trọng Diệp Lâm bấy nhiêu.

Lúc này, sau hơn mười chiêu, Lam Long đã hoàn toàn buông lỏng và thích ứng với sức mạnh của tông sư cấp bốn.

Sau đó, anh ta lấy lại tinh thần, tạo sẵn tư thế.

Ngay lập tức, tiếng rồng gầm lên khắp nơi trong hội trường! "Lại nữa à?"

"Là long quyền sao?"

Nhìn thấy cảnh này, Mạc Viễn Sơn không khỏi nín thở, tập trung cảnh giác cao. độ.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 278: C278: Thần long bài vỹ


Thần Long Bài Vỹ!

Lam Long nhảy lùi lại, tung ra hai nắm đấm.

Khí thế vô cùng mạnh mẽ.

Sức mạnh của nắm đấm rung chuyển nhanh như chớp! "Hải!"

Nhìn thấy cảnh này, Mạc Viễn Sơn cũng không dám lơ là.

Anh ta nhanh chóng chuẩn bị chiến đấu, chắp hai tay vào nhau, tạo thế phòng thủ vững chãi!

Bùm!

Trong khoảnh khắc, sự va chạm giữa nắm đấm và lòng bàn tay giống như mũi kim đâm vào sợi lúa mì, giống như ngọn giáo sắc bén nhất tấn công tấm khiên cứng nhất vậy.

Chỉ có một tiếng động lớn như tiếng phá núi vang lên.

Nó khiến mọi người xung quanh đều sửng sốt, màng nhĩ của họ như muốn vỡ tung, cơ thể họ cũng bị đẩy lùi lại vài mét để tránh bị thương.

Lấy hai người họ làm trung tâm, một làn sóng đáng sợ nhanh chóng lan ra.

Cuộc đọ sức mạnh mẽ giữa các cao thủ cấp bốn vào lúc này đã được bộc lộ trọn vẹn

"Trời ạ, trận đấu của hai người họ quá kinh khủng!" "Đây chính là tông sư cấp bốn sao? Đáng sợ thật!" “Minh chủ của chúng ta sẽ không bị đánh bại chứ?”

Càng kéo dài, lòng tin của các thành viên của Liên minh võ đạo lại càng thấp dần đi.

Nhìn hai người lúc này, dù cú va chạm tạo ra những dao động rất lớn nhưng cả hai vẫn bất động.

Lam Long không thể xuyên thủng hàng phòng ngự song thủ của Mạc Viễn Sơn.

Mạc Viễn Sơn cũng thất bại trong việc phản công đối thủ. Thật khó để phân cao thấp!

"Hử?"

Lam Long đã tung ra chiêu thức mạnh nhất của mình.

Nhưng khi cú đấm này đánh vào lòng bàn tay đối thủ thì giống như đấm trúng một cục bông vậy.

Cho dù dùng hết sức lực thì cũng đều bị vô hiệu hóa.

Điều này khiến Lam Long rất bất ngờ và sửng sốt.

Đối phương mạnh mẽ như vậy, thật sự khiến anh ta khó xử lý.

"Ha ha ha... "

Sau khi đỡ được long quyền của đối thủ, Mạc Viễn Sơn vẫn bất động. Sau đó, anh ta không khỏi cười lớn.

"Sao nào?"

“Miên chưởng của tôi thế nào?”

"Cho dù anh có sức mạnh lớn đến đâu, có bao nhiêu kỹ thuật thì tôi cũng sẽ giải quyết hết mà thôi!"

Chính nhờ sức mạnh này mà Mạc Viễn Sơn có thể dùng lấy mềm để khắc cứng, cho dù đối mặt với loại đối thủ nào, anh ta vẫn có thể bất khả chiến bại.

Trừ khi là cao thủ cấp ba thì mới có thể đè bẹp được anh ta.

"Dưới cấp bốn, không ai có thể đánh bại được tôi đâu!"

Mạc Viễn Sơn tự hào nói.

"Cho dù là long quyền thì cũng không thể phá vỡ được miên chưởng của tôi!" Sau đó, Mạc Viễn Sơn nhẹ nhàng đẩy một cái.

Lòng bàn tay tưởng chừng vô hại đó đã đánh bay Lam Long.

Anh ta ngã ra xa hơn mười mét và đập mạnh vào bức tường chịu lực phía Sau.

"Lão Lam?” Thấy vậy, nhóm Hắc Long lâp tức trở nên lo lăng.

Họ tưởng hai người họ ngang tài ngang sức, nhất thời khó có thể phân thắng bại được.

Nhưng không ngờ, tình thế lại xoay chuyển trong chốc lát?

Mạc Viễn Sơn đã đánh bật Lam Long chỉ bằng một động tác đơn giản, và có vẻ như Lam Long cũng đã bị thương không hề nhẹ.

"Kết thúc rồi!"

Mạc Viễn Sơn sử dụng kỹ năng của mình, mượn lực đánh lại Lam Long. "Còn ai nữa?"

"Ai bất mãn thì đứng ra đây! Cùng nhau lên đi!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 279: C279: Đúng là không biết sống chết


Hắc Long và những người khác đều ngạc nhiên, không biết phải làm gì. Lam Long đã bị đánh bại quá nhanh, họ chưa kịp chuẩn bị để ứng phó.

"Thăng rồi!"

"Minh chủ vạn tuết"

"Tôi biết minh chủ nhất định sẽ thăng mài!"

"Liên minh Võ đạo Thiên Hạ là bất khả chiến bại! Mạc minh chủ là số một ở Yến Kinh!"

Lúc này, các thành viên của Liên minh Võ đạo Thiên Hạ không khỏi hò reo, chúc mừng chiến thắng của thủ lĩnh liên minh.

Cán cân thắng bại dường như đã hoàn toàn nghiêng về phía Liên minh Võ đạo Thiên Hạ.

Thấy vậy, Diệp Lâm khẽ lắc đầu. Anh nghĩ Lam Long thua do thiếu kinh nghiệm.

Dù sao thì anh ta cũng chỉ vừa mới tiến vào cấp bốn, chiến đấu với đối thủ cùng cấp độ, hơn nữa lại là cao thủ như Mạc Viễn Sơn.

Lam Long trụ được lâu như đã là tốt lắm rồi.

"Lam Long, anh đã làm rất tốt, phần còn lại..." Diệp Lâm đang chuẩn bị tiếp quản phần còn lại của trận chiến.

Nhưng vào lúc này, Lam Long lại loạng choạng đứng dậy từ đống đổ nát, bướng bỉnh bước tới.

"Long Vương đại nhân, ngài không cần làm gì cả!"

“Tôi... Tôi vẫn chưa bị đánh bại đâu!”

Vừa nói, Lam Long đột nhiên tăng tốc, lao về phía Mạc Viễn Sơn một lần nữa. "Hả?"

Mạc Viễn Sơn nhìn thấy cảnh này, không khỏi giật mình.

Ai có thể ngờ rằng người này vẫn dám tấn công cơ chứ?

Đúng là không biết sống chết!

Trong mắt Mạc Viễn Sơn lóe lên sự lạnh lẽo và sát ý!

Lần này, anh ta sẽ dùng Miên Chưởng của mình để đánh nát trái tim của đối phương!

"Tới đây, chịu chết đi!"

Khi nghe thấy tiếng rồng gầm vang lên xung quanh mình, Mạc Viễn Sơn chắp. hai tay vào nhau và lao về phía trước với khí thế khủng khiếp.

Long quyền và miên chưởng lại va vào nhau. Mạc Viễn Sơn vẫn bất động như núi!

Cú đấm của Lam Long vẫn như đánh vào một cục bông, không thể có chút sức lực nào.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Phá vỡ hàng phòng ngự của đối phương khó như vậy sao? Lúc này, Lam Long chợt lóe lên một ý nghĩa. Đột nhiên anh ta nhớ tới trận đấu tay đôi vừa rồi với Diệp Lâm.

Khi đó, Diệp Lâm cũng dùng nắm đấm vô lực như bông để khắc chế nắm đấm mạnh mẽ của mình.

Cùng là long quyền nhưng vừa có thể vừa mềm, cũng vừa có thể cứng.

Trong phút chốc, Lam Long đã hiểu ra bí mật của chiêu thức này, chỉ có kết hợp giữa cứng và mềm mới có thể trở nên bất khả chiến bại và đương đầu với mọi đòn tấn công biến hóa.

"Đi chết đi!"

Cùng lúc đó, miên chưởng của Mạc Viễn Sơn cũng phản công.

Đánh thẳng vào ngực Lam Long.

Thấy vậy, Lam Long lại tạo tư thế.

"Long Thần Bải Vỹ!"

Phản công!

"Haha... Vẫn chưa bỏ cuộc sao? Dù có đánh hàng trăm lần thì cũng đừng có mơ...

Mạc Viễn Sơn cười lớn, như thể nắm chắc cơ hội chiến thắng.

Anh ta cho rằng miên chưởng của mình có thể dễ dàng vô hiệu hóa sức mạnh long quyền của đối thủ.

Nhưng lần này, long quyền lại im lặng.

Ngay cả tiếng rồng gầm đi kèm với long quyền cũng có vẻ lười biếng và trầm thấp hơn, như thể đang đi ngủ.

Ngay sau đó, long quyền đánh vào lòng bàn tay của Mạc Viễn Sơn.

Nó cũng yếu ớt yếu ớt như bông, như thể đối phương chưa hề dùng chút sức lực nào.

Thấy vậy, Mạc Viễn Sơn không khỏi ngạc nhiên, nhận ra có điều gì đó bất thường.

Không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.

Mạc Viễn Sơn cảm thấy lòng bàn tay đau nhói như bị kim đâm.

Ngay sau đó, một cảm giác đau đớn ập đến trên mặt và lan khắp cơ thể. "Ahl"

Mạc Viễn Sơn đau đớn, không khỏi hét lên.

Nhìn lại lòng bàn tay của mình, anh ta thấy chúng đã bị đẩy ra từ lúc nào, tạo ra một tư thế mở.

Ngay sau đó, một luồng sức mạnh kỳ lạ bỗng lao thẳng tới trước mặt anh ta với sức tàn phá khủng khiếp.

Chấn động này khiến cánh tay của Mạc Viễn Sơn bị gãy thành nhiều đoạn! "Làm sao có thể?"

Mạc Viễn Sơn nhìn cánh tay vặn vẹo đến mức gần như biến dạng của mình. Cuối cùng, Quyền Xuất Như Long!

Nắm đấm của Lam Long giống như chuồn chuồn chạm vào nước, nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi của Mạc Viễn Sơn.

Sắc mặt của Mạc Viễn Sơn trở nên méo mó, toàn thân run rẩy. Anh ta đã hoàn toàn bị đánh bại bởi cú đấm nhẹ nhàng này. Cả người bay ra xa.

Thất bại hoàn toàn!
 
Back
Top Dưới