Đô Thị Cuồng Long Vượt Ngục

Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 240: C240: Là nhà họ tôi


“Ông chủ Tiền, ông nói thật với tôi đi.” Bạch Vi Vi hỏi thẳng: “Có phải là vì nhà họ Chu nên ông không dám tới hay không?”

Nghe vậy, đầu bên kia điện thoại lập tức im lặng.

Sau đó, một tiếng thở dài vang lên: “Bạch đổng, nếu cô đã đoán được thì cũng đừng khó xử tôi. Các cô thần tiên đánh nhau, loại công ty nhỏ như chúng tôi không trêu chọc nổi ai. Hơn nữa, ở công ty chúng tôi, có đến ba phần dự án hợp tác có liên quan đến các công ty dưới trướng nhà họ Chu. Xin cô thông cảm cho nỗi khó xử của chúng tôi.”. Bạ𝑛 đa𝑛g đọc t𝙧uyệ𝑛 tại ﹏ 𝐓 𝙧 U 𝐦 𝐓 𝙧 u y 𝓮 𝑛.V𝑛 ﹏

“Ừ, tôi hiểu rồi” Bạch Vi Vi tắt máy, nhìn về phía cao ốc đối diện.

Quả nhiên, cô thấy Chu Chính Hào đang dùng ánh mắt khiêu khích nhìn mình.

Vẻ mặt của ông ta như đang nói: Dám đấu với tôi hả? Tôi xem ai dám đến chung vui với cô?

“Có phải là nhà họ Chu giở trò quỷ nên mới không ai tới hay không?” Diệp Lâm hỏi.

“Ừ” Bạch Vi Vi gật đầu: “Nếu người nào dám tới thì sẽ mất các vụ làm ăn với nhà họ Chu. Công ty chúng ta vừa mới thành lập, tiền đồ chưa rõ, không ai dám đến mạo hiểm.”

Với loại cục diện chọn một trong hai, không ai dám đứng về phe nhà họ Bạch.

..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Thấy vậy, Diệp Lâm không chút để ý mà cười nói: “Chuyện này dễ làm thôi. Chúng ta cứ mời một số người không cần coi sắc mặt nhà họ Chu là được rồi."

Không cần coi sắc mặt nhà họ Chu?

Nghe vậy, Bạch Vi Vi lắc đầu cười khổ.

Nhà họ Chu là một trong mười đại gia tộc Yến Kinh. Dù không có làm ăn qua lại với nhà họ Chu, thì cũng sợ bị nhà họ Chu chèn ép và trả thù.

Trong toàn bộ giới kinh doanh, số người có thể làm lơ nhà họ Chu có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Trừ khi... Bạch Vi Vi chợt nghĩ đến gì đó. Cô còn chưa kịp hỏi thì đã thấy Diệp Lâm gọi điện thoại.

Hơn mười phút sau, đám người tụ tập xem trò hay bên ngoài đang cho. rằng sẽ không có ai tới, vừa định giải tán thì...

“Các người mau xem kìa!”

“Có một chiếc Rolls-Royce Phantom!”

“Gó người tới hả? Là ai vậy?”

Siêu xe dừng trước cửa cao ốc. Cửa xe mở ra, Tô Cửu Xuyên bước xuống xe.

“Bạch đổng, hôm nay Bạch Thị khai trương, sao không báo với nhà họ Tô chúng tôi một tiếng chứ!”

“Diệp tiên sinh, tôi đến muộn rồi, thật xin lỗi!”

Sau khi được Diệp Lâm báo tin, Tô Cửu Xuyên lập tức tới ngay, thậm chí còn lái chiếc xe đắt tiền nhất của mình để đi chung vui.

Mọi người xung quanh thấy vậy thì ồn ào hẳn lên.

“Là nhà họ Tôi!”

“Nhà họ Tô, một trong mười đại gia tộc!”

“Nghe nói năm xưa nhà họ Tô dựa vào nhà họ Bạch mới phất lên được. Bây giờ nhà họ Bạch nghèo túng, nhà họ Tô còn đi đến ủng hộ, coi như là còn nhớ tình xưal”

Buổi khai trương hôm nay, tuy không tính long trọng, nhưng có một trong mười đại gia tộc là nhà họ Tô và Hoa Quốc Đống của phủ Thuận Thiên, cũng xem như có mặt mũi rồi.

Lúc mọi người đang cho rằng Bạch Vi Vi có thể chờ khi nhà họ Tô đến là xem như xong rồi thì...

“Xem kìa! Lại có một chiếc Bugatti Veyron tới nữa!”

“Lần này là ai đây?”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 241: C241: Có chuyện gì vậy


Cùng lúc đó, trong cao ốc đối diện, Chu Chính Hào đang rất là đắc ý.

Ông ta cho rằng lực uy h**p của mình vẫn còn, chỉ cần một cuộc gọi thôi là đã khiến các đại lão trong giới kinh doanh ở Yến Kinh không dám đến chung vui với nhà họ Bạch.

“Hừ, tất cả chỉ mới là bắt đầu thôi!”

Trong mắt Chu Chính Hào, khung cảnh vắng lặng hôm nay chỉ là một đòn đánh phủ đầu thôi.

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ làm cho nhà họ Bạch các người không kí được một vụ làm ăn nào!”

“Trong vòng một tuần, tôi sẽ làm cho nhà họ Bạch các người cửa nát nhà tan lần nữa!”

Chu Chính Hào thưởng thức cảnh tượng khai trương khó coi của tập đoàn Bạch Thị ở đối diện cho đã rồi định đi.

Có điều, một chiếc Rolls-Royce Phantom phá vỡ sự cân bằng của hiện trường, lập tức giúp nhà họ Bạch thắng được một điểm.

“Có chuyện gì vậy?”

“Ai dám đến đây?”

Chu Chính Hào như bị vả mặt ngay tại chỗ. Ông ta cực kì khó chịu, giận dữ mà nhìn chằm chằm chiếc xe kia, muốn xem là ai dám to gan làm trái lời nhà họ Chu bọn họ.

“Tô Cửu Xuyên?” Thấy người bước xuống xe, Chu Chính Hào nhíu mày.

Tuy rằng nội tình nhà họ Tô kém hơn nhà họ Chu bọn họ, nhưng mà nói đến cùng thì nhà họ Tô cũng là một trong mười đại gia tộc, không thể khinh thường.

Nhà họ Tô không nể mặt nhà họ Chu. Chu Chính Hào đúng là không thể làm gì được nhà họ Tô.

“Lạ thật, tôi nhớ năm đại gia tộc kia đã xé rách mặt với nhà họ Bạch rồi mà, sao bây giờ lại tới đây?”

“Rốt cuộc nhà họ Tô muốn thứ gì từ nhà họ Bạch vậy?”

Lúc Chu Chính Hào đang khó hiểu, lại có một chiếc Bugatti Veyron chạy đến, hoàn toàn xoay chuyển cục diện.

“Là đại thiếu gia nhà họ Thôi!” Chợt nghe thấy tiếng hô lên từ bên đối diện.

“Thôi Hữu Lượng?” Chu Chính Hào nhìn chằm chằm hắn, nhíu mày chặt hơn nữa: “Sao nhà họ Thôi cũng tới đây?”

“Chẳng lẽ năm nhà kia đã làm hòa với nhà họ Bạch?” Mọi thứ dường như đều nằm trong suy đoán của Chu Chính Hào.

Sau đó, hết chiếc siêu xe này đến chiếc siêu xe khác kéo đến nườm nượp.

Nhà họ Cát, nhà họ Đàm, nhà họ Thường sôi nổi phái người đi chúc mừng khai trương tập đoàn Bạch Thị.

Trong nhất thời, năm đại gia tộc trong mười đại gia tộc cùng tụ tập một chỗ, lập tức phá vỡ sự áp chế của nhà họ Chu.

Năm đại gia tộc phái người đến, có sức nặng hơn cả một đám công ty và gia tộc hạng hai mà Bạch Vi Vi gửi lời mời.

“Nhà họ Bạch quả nhiên chuẩn bị sẵn hết rồi!”

Thấy vậy, Chu Chính Hào hận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Ông ta không thể ngờ rằng nhà họ Bạch thế mà lại đi mượn sức năm đại gia tộc.

Một khi bọn họ hợp tác với nhau, thì dù là nhà họ Chu, cũng không thể phá vỡ liên minh kia.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 242: C242: Là xe của chính phủ


“Chu tổng đừng lo lắng.” Lúc này, Tê Phong Bình nói: “Tôi không hiểu chuyện thương trường. Nhưng mà dù hôm nay có bao nhiêu người đến chung

vui với nhà họ Bạch, thì cũng chẳng làm nên trò trống gì.”

“Đợi tôi bố trí xong Tam Dương Tụ m Trận thì không ai có thể cứu vãn được thế suy tàn của nhà họ Bạch.”

“Ừ” Nghe Tề đại sư nói vậy, sắc mặt Chu Chính Hào mới dịu lại một chút. Đúng lúc này, lại có một chiếc BMW từ từ chạy đến. “Còn có người đến nữa hả?”

Chu Chính Hào nhíu mày, thầm nghĩ: Năm đại gia tộc đã đến đủ cả rồi, còn ai đến giờ này nữa vậy?

“Là người nhà họ Triệu!” “Wao, thật xinh đẹp!”

“Là Triệu Uyển Đình, thiên kim nhà họ Triệu, một trong bốn đại mỹ nhân của Yến Kinh!”

“Buổi khai trương lần này của công ty nhà họ Bạch hoành tráng thật đấy! Có đến sáu trong mười đại gia tộc tham dự!”

“Không hổ là nhà họ Bạch từng là nhà giàu số một. Xem ra hiện giờ lực ảnh hưởng của nhà họ Bạch vẫn còn!”

Phía đối diện vang lên từng tiếng bàn tán xôn xao.

Chu Chính Hào nhìn kỹ qua, giật cả mình: Triệu Uyển Đình? Sao lại là cô †a?

Nhà họ Triệu cũng đến góp vui với nhà họ Bạch hả? Không khoa học chút nào!

“Bạch tiểu thư, Diệp tiên sinh, tôi đến không muộn đúng không? Khai trương đại cát!”

“Hoan nghênh hoan nghênh!" Bạch Vi Vi tươi cười đi lên đón.

Thấy năm đại gia tộc và nhà họ Triệu cùng lên sân khấu khiến cục diện bất lợi hoàn toàn xoay chuyển, Bạch Vi Vi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đương nhiên, Bạch Vi Vi cũng biết rất rõ rằng bọn họ đều vì nể mặt Diệp Lâm nên mới đến. Nhanh nhất tại ﹍ Tr𝖴ⅿ tru𝒚ện.𝑣n ﹍

“Tôi đã chuẩn bị tiệc xong rồi, mời mọi người theo tôi lên lầu!” Bạch Vi Vi cười khiêm tốn. Sau đó, Bạch Vi Vi lại nói với đám người xem trò hay bên ngoài: “Mọi người cũng có thể cùng đi vào tham gia tiệc khai trương của tập đoàn Bạch Thị chúng tôi. Tất cả đều miễn phí!”

Nghe vậy, tuy rằng ai cũng muốn tham gia, nhưng mà lại sợ đắc tội với nhà họ Chu, nên ai cũng do dự.

Lúc này...

“Xem đi!"

“Có người tới nữa kìa!”

“Là xe của chính phủ!”

Mọi người nhìn qua thì thấy một chiếc xe mang biển số đặc thù, là xe của lục bộ.

“Ơ?” Hoa Quốc Đống và Triệu Uyển Đình thấy xe thì cũng giật mình: “Người của lục bộ cũng đến hả?”

Diệp Lâm cũng giật mình, bởi vì những người mà anh báo tin đã đến đông đủ hết rồi, và anh không hề mời người phía chính phủ.

Ngay sau đó, bốn gã mặc đồng phục cùng nhau bước xuống chiếc xe thương vụ màu đen.

Sau khi nói rõ thân phận, bọn họ nói với giọng điệu nghiêm túc.

“Chúng tôi là nhân viên của Bộ Tài chính.”

“Ai là người phụ trách tập đoàn Bạch Thị?”

Bạch Vi Vi nghe vậy thì vội vàng đi lên: “Là tôi!”

Một gã đàn ông trong đó tiếp tục nói: “Hôm qua, tập đoàn Bạch Thị thu mua rất nhiều cổ phiếu của tập đoàn Diệp Thị, có người cử báo về nguồn tài chính của các người với tổng cục quản lý giám sát tài chính.”

“Vậy nên chúng tôi đến đây để điều tra chuyện này. Nhờ cô phối hợp điều tra với chúng tôi.”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 243: C243: Chỉ cần bị điều tra


Điều tra nguồn gốc tài chính? Nghe cái lý do này, sắc mặt Bạch Vi Vi lập tức thay đổi.

Bắt đầu từ hôm qua, Bạch Thi thu mua 5% cổ phiếu tập đoàn Diệp Thị, điều mà Bạch Vi Vi lo lắng nhất là bị điều tra nguồn gốc tài chính.

Rốt cuộc thì tập đoàn Bạch Thị mới chính thức mở cửa làm ăn vào hôm nay, tình hình tài chính hoàn toàn trống rỗng, lấy đâu ra tài chính kếch xù đi †hu mua cổ phiếu công ty khác?

Chỉ cần bị điều tra là không còn đường chối cãi nữa.

Không cần đoán cũng biết người tố cáo là nhà họ Diệp.

Lúc này, Tô Cửu Xuyên chủ động ra mặt giải thích: “Là năm đại gia tộc chúng tôi cùng nhau góp vốn cho tài chính của tập đoàn Bạch Thị.”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Xuyên: Chứng Chỉ Thanh Xuân
2. Khi Thiên Nga Rơi Nước Mắt
3. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây
4. Phản Ứng Ngắt Quãng
=====================================

“Đúng vậy!” Đám người nhà họ Thôi cũng lần lượt gật đầu.

Vốn tưởng rằng có nhiều đại gia tộc ra mặt như thế thì mấy gã nhân viên nho nhỏ trước mắt sẽ bỏ qua.

Rốt cuộc thì ở trong Bộ Tài chính, nhân viên hành chính chỉ là một chức quan quèn mà thôi, thấy đại gia tộc đều phải nể mặt.

Không ngờ gã nhân viên cầm đầu lại cười lạnh nói: “Các ông cho?”

“Với danh nghĩa gì? Thông qua con đường nào? Hợp quy định không? Nộp thuế chưa?”

Gã nhân viên hỏi liên tục khiến đám người Tô Cửu Xuyên sửng sốt.

Chẳng lẽ bảo bọn họ đi nói rằng mỗi nhà cho hai tỷ, tất cả đều là bị Diệp Lâm tống tiền?

Vậy thì tính chất sự việc sẽ thay đổi.

“Sao hả? Nói không rõ hả?” Gã nhân viên kia hừ lạnh: “Vậy là các ông đang góp vốn phi pháp đấy!”

Nghe vậy, mọi người đều sững sờ, nghẹn họng nhìn nhau.

Không ngờ gã nhân viên kia mở miệng là ghép tội góp vốn phi pháp cho. bọn họ.

Lúc này, mọi người đều nhìn ra được đám nhân viên kia đến đây với thái độ cứng rắn như thế, rõ ràng là chuẩn bị rồi mới đến, sẽ không dễ dàng bỏ qua.

“Người anh em, các anh biết tôi là ai đúng không, cũng biết cha tôi là ai đúng không?”

Lúc này, Hoa Quốc Đống ra mặt hòa giải. “Mọi người đều là người một nhà. Các anh tới đây là khách, vừa lúc hôm

nay nhà họ Bạch đang chuẩn bị một bữa tiệc khai trương long trọng, chúng ta cùng nhau đi uống một cốc đi!”

Thấy vậy, Bạch Vi Vi cũng vội vàng tươi cười mời khách. “Đừng có chơi mấy trò này với chúng tôi!”

Nhưng mà đám nhân viên kia vẫn cứ lạnh mặt đứng đó.

“Chúng tôi tới đây để làm việc, để điều tra, chứ không phải để tham gia tiệc khai trương của các người.”

Dứt lời, gã nhân viên cầm đầu nhìn về phía Hoa Quốc Đống, sắc mặt hơi dịu lại, nói: “Hoa đại nhân, chúng tôi biết anh, cũng biết cha anh. Nhưng mà phủ Thuận Thiên các anh không có quyền nhúng tay vào buổi điều tra của Bộ Tài chính chúng tôi.”

“Nha nội, không phải chúng tôi không nể mặt anh, mà là dù có cha anh ở đây, thì chúng tôi cũng sẽ tiếp tục điều tra, tuyệt đối sẽ không thiên vị ai.”

Nghe vậy, Hoa Quốc Đống vừa tức giận vừa bực bội.

Bởi vì đối phương nói rất đúng, sự thật là phủ Thuận Thiên không quản được Bộ Tài chính.

Có điều, một đám nhân viên nho nhỏ này dám không nể mặt mình, thậm chí còn dám nói nếu cha mình ở đây thì cũng sẽ làm như vậy?

Cách nói này khiến cho Hoa Quốc Đống rất khó chịu. “Vậy nhà họ Triệu chúng tôi thì sao?”

Thấy đối phương nhất quyết không nể tình, Triệu Uyển Đình cũng không nhịn được mà đứng dậy nói.

“Nói thẳng ra thì nhà họ Triệu chúng tôi cũng có đầu tư vào tập đoàn Bạch Thị. Hơn nữa, nhà họ Triệu chúng tôi sẵn lòng bảo đảm cho vấn đề tài chính của tập đoàn Bạch Thị.”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 244: C244: Ai nói chúng tôi góp vốn phi pháp


“Các anh là người của Bộ Tài chính, chắc là cũng biết ông nội Triệu Kiến Quốc của tôi mà?”

Gã nhân viên kia vẫn nghiêm mặt nói: “Triệu đại tiểu thư, chúng tôi chỉ làm việc theo lệnh thôi, xin cô đừng làm khó chúng tôi. Triệu đại nhân từng là cấp trên của chúng tôi, chúng tôi tất nhiên là tôn trọng ông ấy rồi. Có điều, chuyện nào ra chuyện đó."

“Các anh nghe lệnh của ai đi điều tra chuyện này?” Triệu Uyển Đình hỏi rồi lấy điện thoại ra: “Để tôi gọi điện thoại cho chú Viên hỏi thăm thử!”

Chú Viên trong lời Triệu Uyển Đình tất nhiên là phó bộ trưởng Bộ Tài chính Viên Chi Mai, từng là cấp dưới của Triệu Kiến Quốc, do một tay Triệu Kiến Quốc cất nhắc.

Nghe Triệu Uyển Đình nói phải gọi cho phó bộ trưởng Viên, đám nhân viên không dám nói thêm gì nữa, sắc mặt cũng dịu hơn vài phần.

“Chú Viên, hôm nay bạn của con mới vừa khai trương công ty thì có vài gã nhân viên của Bộ Tài chính đến điều tra tài chính.” Triệu Uyển Đình kể sơ qua về tình huống bên đây.

Viên Chỉ Mai nghe thấy chuyện này không chỉ có liên quan đến nhà họ Triệu, mà còn liên quan đến Diệp Lâm, thì tất nhiên sẽ không mặc kệ.

Từ lúc biết ngay cả Vương giáo đầu cũng thua trên tay người thanh niên kia, thì cái nhìn của Viên Chi Mai dành cho Diệp Lâm đã thay đổi 360 độ.

“Ừ, con đưa điện thoại cho vài tên nhân viên kia đi, để chú nói chuyện với bọn họ.” Viên Chỉ Mai nói qua điện thoại.

“Vâng!”

Triệu Uyển Đình đưa điện thoại cho gã nhân viên cầm đầu: “Chú Viên bảo các anh nghe điện thoại.”

Gã cầm điện thoại, rất cung kính mà gọi: “Viên đại nhân!” Rốt cuộc thì Viên Chi Mai chính là phó bộ trưởng, là một trong ba nhân vật có thực quyền của Bộ Tài chính, còn bọn họ thì chỉ là một đám nhân viên quèn.

Sau vài lần gật đầu đáp vâng liên tiếp, gã nhân viên kia nói thêm một câu cuối cùng: “Chúng tôi nghe theo lệnh Khổng đại nhân đi điều tra chuyện này.”

Cái gì? Khổng đại nhân?

Nghe thấy cái tên kia, Triệu Uyển Đình và Hoa Quốc Đống cùng nhìn nhau, thầm nghĩ thôi xong rồi.

Nếu là Khổng đại nhân thì chắc là...

“Triệu đại tiểu thư, Viên đại nhân bảo cô nghe điện thoại!” Gã nhân viên kia trả điện thoại lại cho Triệu Uyển Đình.

*A lô...” Triệu Uyển Đình ỉu xìu đáp.

..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Uyển Đình, không phải chú Viên không giúp con, mà thật sự là..” Đầu bên kia điện thoại, Viên Chi Mai cũng bắt đầu khó xử: “Bọn họ nghe theo lệnh Khổng đại nhân. Chú không dám quản tới chỗ Khổng đại nhân.”

Khổng đại nhân là ai cơ chứ?

Là bộ trưởng Bộ Tài chính!

Cũng là vị trí mà ông nội của Triệu Uyển Đình từng ngồi!

Hiện giờ, Bộ Tài chính do một tay Khổng đại nhân quản lý, Viên Chi Mai chỉ là phó lãnh đạo, tất nhiên là không dám quản nhiều rồi.

Đây chính là quan lớn hơn một bậc đủ đè chết người! “Con hiểu rồi...” Triệu Uyển Đình lặng lẽ tắt máy.

Sau đó, cô nhìn thoáng qua Diệp Lâm với ánh mắt xin lỗi, ánh mắt bất đắc dĩ như là nói mình đã cố gắng hết sức rồi.

“Hóa ra là bọn họ do Khổng đại nhân phái đến, thảo nào dầu muối không ăn, kiêu ngạo đến như vậy...” Hoa Quốc Đống nhỏ giọng nói thầm.

Nếu nói cho ra lẽ thì chức vị của Khổng đại nhân còn lớn hơn cha mình nữa.

Lúc này, ngay cả Hoa Quốc Đống cũng không tiện nhúng tay vào chuyện này.

Anh ta không dám gây chuyện cho cha mình.

Gã nhân viên kia tiếp tục nói với đám người Bạch Vi Vi: “Chúng tôi nghi ngờ tài chính công ty các cô có vấn đề lớn, thậm chí là có hiềm nghỉ góp vốn phi pháp!”

“Xin phối hợp với chúng tôi để điều tra!”

Bạch Vi Vi nôn nóng nhìn về phía Diệp Lâm, không ngờ đối phương tốt bụng gom tài chính, đến cùng lại thành củ khoai bỏng tay, muốn giải thích cũng không rõ.

“Ai nói chúng tôi góp vốn phi pháp?”

Diệp Lâm ung dung bước lên, bình tĩnh nói.

“Công ty của năm đại gia tộc đưa tiền, là vì bọn họ đặt một đám đan dược từ tập đoàn Bạch Thị. Chúng tôi chỉ mua bán bình thường thôi.”

“Nếu các anh không tin, thì chúng tôi vẫn còn có hợp đồng làm chứng cứ!”

Dứt lời, Diệp Lâm bảo Bạch Vi Vi đưa hợp đồng đã ký trước đây ra.

Gã nhân viên xem xong hợp đồng thì cười lạnh hỏi lại: “Đan dược gì mà đáng giá mỗi nhà ra hơn hai tỷ? Thần dược hả?”

“Tương đương với thần dược.”

Diệp Lâm lấy một viên đan dược mà tối qua mình mới luyện ra: “Một viên một trăm triệu!”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 245: C245: Mỗi một viên đều là vô giá


Hóa ra hợp đồng mà trước đây năm đại gia tộc cùng ký, không chỉ đơn giản là chuyển tiền, mà còn đính kèm điều kiện hợp tác giữa hai bên, một bên là năm đại gia tộc đầu tư đan dược, một bên là tập đoàn Bạch Thị cung cấp đan dược.

Có điều, lúc ấy đám người năm đại gia tộc đều bị thực lực đáng sợ của Diệp Lâm dọa chết khiếp, đâu ai dám xem kỹ hợp đồng.

Cho dù là hợp đồng bán mình thì bọn họ cũng phải căng da đầu ra ký tên.

Tối qua, Diệp Lâm tiện tay luyện chế hơn mười viên đan dược kéo dài tuổi thọ.

Mỗi một viên đều là vô giá!

Cái giá một viên một trăm triệu không phải là nói đùa.

Nhưng mà đám nhân viên kia không hề tin tưởng.

Bọn họ cho rằng bản hợp đồng kia chỉ là lớp vỏ bọc cho việc góp vốn phi pháp.

“Nếu các anh không tin thì tôi cũng đành chịu.” Diệp Lâm nói thẳng: “Có điều, tôi có thể nói cho các anh biết là tương lai tập đoàn Bạch Thị chủ yếu kinh doanh về y dược.”

“Hiện giờ năm đại gia tộc đầu tư đều là vì chuẩn bị cho sau này.”

Gã nhân viên cầm đầu vẫn rất khinh thường: “Chỉ dựa vào đan dược của anh mà một viên một trăm triệu? Lừa đồ ngu hả? Người có thể lấy ra số tiền kia, không một ai là đồ ngu cả!”

“Là do các anh không biết năng lực của Diệp thần y!" Hoa Quốc Đống không nhịn được nói: “Diệp thần y thật sự là một bậc thầy y học quốc gia, có khả năng cứu sống người chết, đan dược do anh ấy luyện ra, tương lai chắc chắn là cung không đủ cầu!”

“Hừ, tuy rằng chúng tôi không hiểu, nhưng mà sẽ có người hiểu.” Gã nhân viên cầm đầu nói: “Anh nói đan dược của anh là vô giá, đúng không? Anh có dám để cho chúng tôi lấy về, đi giao cho bác sĩ của bệnh viện trung ương kiểm tra hay không?”

Bệnh viện trung ương là cơ quan quản lý y dược cao nhất cả nước. Bác sĩ cũng là bậc thầy y học quốc gia tiếng tăm lừng lẫy.

Ví dụ như Lưu Văn Cảnh mà họ từng gặp, ông ta chính là bác sĩ có tên trong danh sách của bệnh viện trung ương.

“Có gì không dám chứ?” Diệp Lâm nói: “Có điều, nếu sau khi kiểm tra xong, đan dược bị hỏng, không thể trả nguyên lại cho tôi, thì các người phải bồi thường gấp mười lần.”

Gã nhân viên nghe vậy thì thâm nghĩ thằng nhãi kia đúng là nói mạnh miệng, thậm chí có chút không biết tốt xấu.

Phải biết rằng có rất nhiều người ao ước được bác sĩ của bệnh viện trung ương tán thành.

Thế mà thằng nhãi này lại dám tống tiền ngược lại?

“Lấy đan dược đi kiểm tra, thế nào cũng sẽ bị hỏng thôi!” Có một gã nhân viên không nhịn được nói: “Tôi thấy là anh đang cố đổi trắng thay đen!”

“Nếu kết quả kiểm tra là đan dược của anh không hề có giá trị, thì liệu anh có lấy cớ là vì đan dược hỏng rồi nên mới không kiểm tra ra hiệu quả?”

Nghe vậy, Diệp Lâm không chút để ý mà cười đáp: “Đan dược của tôi đấy hả, dù có chia thành nhiều mảnh nhỏ, thì mảnh nào cũng có hiệu quả tương ứng. Có điều, nếu gom lại thành một viên thì sẽ có hiệu quả sống thêm mười năm”

“Nếu thật sự thần kỳ như anh nói thì chúng tôi càng nên mang về kiểm tra.

Gã nhân viên cầm đầu cất đan dược, rồi nói thêm: “Trước khi có kết quả, công ty các anh phải tạm dừng buôn bán, cổ phiếu đã thu mua cũng mất hết giá trị.”

Cái gì?

Nghe vậy, mọi người đều giật mình.

Nhất là Diệp Lâm, anh nhíu chặt mày lại.

Anh có thể miễn cưỡng tiếp thu chuyện tạm dừng buôn bán, dù sao hiện giờ công ty chỉ mới ở giai đoạn đầu, cái gì cũng chưa có.

Nhưng nếu cổ phiếu đã thu mua mất hết giá trị, thì mọi toan tính trong khoảng thời gian này của mình đều thất bại hoàn toàn, giống như hoa trong gương trăng trong nước?
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 246: C246: Giải quyết xong


“Hay cho một chiêu gậy ông đập lưng ông!”

Diệp Lâm không nhịn được cảm thán rằng nhà họ Diệp mạnh hơn trong suy đoán của mình.

Mình dùng mối quan hệ nhà họ Triệu đi đều tra tài chính của công ty nhà họ Diệp.

Không ngờ nhà họ Diệp cũng dùng thủ đoạn tương tự đánh trả mình một đòn.

Hơn nữa, nhà họ Diệp còn dùng mối quan hệ tới thẳng chỗ bộ trưởng Bộ Tài chính.

“Vậy khi nào mới có kết quả?” Bạch Vi Vi hỏi.

“Có lẽ là ba đến năm ngày, cũng có lẽ là một tuần hai tuần.” Gã nhân viên cười gian xảo: “Cái loại thần dược lợi hại thế kia, có khi phải kiểm tra một hai năm mới có kết quả được.”

Nghe vậy, mọi người vừa tức giận vừa bất ngờ.

Hiển nhiên là đối phương không định kiểm tra ra cái gì, đối phương chỉ đang lấy cớ để kéo chết công ty bọn họ thôi.

Bạch Vi Vi cảm thấy buồn lòng, không ngờ mình mới vừa bắt đầu thì đã bị đánh một đòn cảnh cáo.

Quả nhiên giống như suy đoán của mình, nhà họ Bạch thất bại chính là vì không có chỗ dựa.

Hiện giờ, ngay cả một nhân viên nho nhỏ của Bộ Tài chính cũng dám cáo mượn oai hùm trong công ty bọn họ.

Mấu chốt là bọn họ còn không thể làm gì được đối phương.

“Được, các anh cứ lấy đi kiểm tra đi!”

Lúc này, Diệp Lâm đột nhiên nói: “Có điều, tôi muốn cùng đi với các anh.”

Xem ra đã đến lúc vận dụng các mối quan hệ của Đại sư phụ rồi.

“Anh Lâm, anh đi theo làm gì vậy?” Bạch Vi Vi lo lắng hỏi.

“Diệp tiên sinh cứ yên tâm, tôi sẽ đi tìm ông nội nhờ giúp đỡ, rất nhanh là có thể giải quyết.” Triệu Uyển Đình nói.

“Tôi cũng sẽ về nói với cha tôi một tiếng, nhờ ông ấy giúp đỡ.” Hoa Quốc. Đống đảm bảo.

..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Diệp Lâm cười nói: “Bọn họ nghi ngờ tài chính của chúng ta có vấn đề đúng không? Vậy thì tôi sẽ đi theo bọn họ, phối hợp với bọn họ, để bọn họ điều tra toàn diện, tranh thủ giải quyết xong chuyện trong hôm nay.”

Giải quyết xong?

Trong hôm nay?

Nghe vậy, đám nhân viên đều cảm thấy bưồn cười.

Bọn họ cho rằng Diệp Lâm không biết tự lượng sức mình.

Có điều, nếu anh ta muốn đi theo thì cứ để anh ta đi theo là được.

Nhân tiện nhốt anh ta vài ngày, để cho anh ta nhận rõ hiện thực.

Thấy Diệp Lâm đã quyết định đi theo, Triệu Uyển Đình cũng không khuyên nữa, mà dặn dò: “Diệp tiên sinh bảo trọng, có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho tôi.”

Chỉ cần Diệp Lâm có vấn đề thì nhà họ Triệu sẽ lập tức đi Bộ Tài chính đòi người.

Sau đó, Diệp Lâm ngồi trên xe thương vụ của chính phủ, theo vài gã nhân viên đi về Bộ Tài chính.

Đợi đám người đi rồi, mọi người xem trò hay xung quanh lại xôn xao bàn tán lên.

Có điều, so với vui sướng khi người gặp họa lúc nãy, bây giờ bọn họ bắt đầu có chút đồng tình nhà họ Diệp.

“Mới khai trương ngày đầu tiên đã bị Bộ Tài chính điều tra rồi, còn phải †ạm dừng kinh doanh để điều tra nữa, tập đoàn Bạch Thị đúng là xui xẻo mài”

“Đầu tiên là đắc tội nhà họ Chu, kế tiếp là đắc tội Bộ Tài chính, xem ra nhà họ Bạch rất khó mà trở lại ngày xưa được!”

Giờ phút này, trên dưới tập đoàn Bạch Thị dường như bị sương mù bao phủ, hoàn toàn không chút không khí vui mừng.

Không ai biết nhà họ Bạch có thể vượt qua được một ải này hay không.

“Chẳng lẽ... còn chưa bắt đầu là phải kết thúc sao?” Bạch Vi Vi cắn nhẹ môi, cảm thấy không cam lòng.

“Anh Lâm...”

Hiện giờ, Bạch Vi Vi chỉ có thể gửi hi vọng cuối cùng lên trên người Diệp Lâm.

Hi vọng chuyến đi của anh có thể thuận lợi.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 247: C247: Tin tức nóng hổi


Nhà họ Bạch bị Bộ Tài chính phong tỏa, thậm chí công ty cũng bị đình chỉ hoạt động tạm thời.

Tin tức nóng hổi này lập tức lan truyền nhanh chóng.

Người ta thường nói, có người buồn thì cũng có người vui.

Nhà họ Chu đối diện có thể nói là đã ngay lập tức nhận được tin vui này. Sau khi tận mắt chứng kiến mọi việc, họ vô cùng sung sướng.

"Haha, quả báo, đúng là quả báo! Ông trời giúp chúng ta rồi!"

Sự chán nản tích tụ trong lồng ngực Chu Chính Hào lập tức bị cuốn đi.

Lúc đầu, khi nhìn thấy xe chính phủ tiến vào, Chu Chính Hào đã rất hoang mang.

Ông ta còn tưởng rằng nhà họ Bạch đã tìm được chỗ dựa lớn trong giới quan chức.

Nếu như vậy thì đó sẽ là một bất lợi lớn cho nhà họ Chu. Ngay cả việc trả thù nhà họ Bạch cũng cần phải xem xét lại.

Nhưng không ngờ nhóm quan chức này vào không phải vào để tham dự lễ khai trương mà là để phong tỏa công ty!

Nghe tin xong, Chu Chính Hào suýt chút nữa cười đến ngất đi. “Tôi còn chưa ra tay thì nhà họ Bạch các người đã xong đời trước rồi!"

"Ha ha! Bây giờ các người đắc tội với Bộ Tài chính, để xem ai còn dám làm ăn với các người nữa!" Giờ đây, nhà họ Chu lại càng tự tin vào việc trả thù nhà họ Bạch, báo thù cho con trai.

Tê Phong Bình ở bên cạnh cũng gật gù: “Xem ra, sức mạnh của trận pháp nhốt rồng vẫn còn!”

"Quên đi, tôi sẽ nhân cơ hội này toàn lực bố trí Tam Dương Tụ Âm Trận ở ba tòa còn lại, để cho nhà họ Bạch hoàn toàn diệt vong!"

Chu Chính Hào nghe vậy thì vội vàng chắp tay nói: "Vất vả cho Tê đại sư rồi! Có gì cần chuẩn bị thì ông nói, nhà họ Chu sẽ cố hết sức để hỗ trợi"

Lúc này, nhà họ

“Cha ơi, có tin vui!"

"Tập đoàn Bạch Thị hôm nay mới mở cửa đã bị Bộ Tài chính phong tỏa rồi!"

"Và bởi vì nguồn vốn của họ không rõ ràng, nên tất cả cổ phiếu mà họ mua của công ty chúng ta đều không hợp lệ!"

Lời này vừa nói ra, mọi người trong nhà họ Diệp đều ồ lên hoan hô. Đám mây mù bao trùm nhà họ Diệp trước đó cũng tan biến.

Mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ngày khó khăn nhất cuối cùng cũng kết thúc.

"Haha... Tôi biết rồi!"

Ngược lại với họ, ông Diệp lại có vẻ khá bình tĩnh.

Bởi vì đêm qua, sau khi đến thăm một ông chủ lớn và nhận được vài lời hứa hẹn, ông Diệp đã yên tâm phần nào.

Mọi chuyện xảy ra hôm nay chỉ là lẽ tự nhiên, đúng theo dự đoán của ông †a.

Ngay lập tức, ông Diệp đứng dậy, cúi người về phía bắc, cảm kích nói: "Cảm ơn Khổng đại nhân!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 248: C248: Cùng lúc đó


Khổng đại nhân quả nhiên là giữ chữ tín, nói được làm được!

“Haiz, đáng tiếc chỉ có cổ phiếu nhà họ Bạch mua là bị thu hồi.” Diệp Nguyên Cát có hơi tiếc nuối nói: “Nếu như toàn bộ cổ phiếu của năm công ty kia cũng bị hủy bỏ thì sẽ tốt hơn.”

Nghe thấy con trai tham lam như vậy, ông Diệp nhanh chóng khiển trách: “Con đừng được voi đòi tiên!”

"Năm phần trăm này đã đủ để cứu nhà họ Diệp của chúng ta rồi. Ít nhất chúng ta vẫn là cổ đông lớn nhất! Năm nhà kia gộp lại cũng không thể lật đổ chúng ta được!"

“Hơn nữa, cũng phải cảm ơn bọn họ đã điên cưồng mua cổ phiếu của chúng ta. Lần thị trường mở cửa tiếp theo, cổ phiếu của tập đoàn Diệp Thị chúng ta chắc chắn sẽ tăng vọt!”

Nói tóm lại, có được thì phải có mất.

Ông Diệp cũng rất cởi mở về vấn đề này, đồng thời dạy các con mình không nên quá tham lam, đó là điều cấm ky trong kinh doanh.

"Cha, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"

. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé..

Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Sau khi lấy lại bình tĩnh, nhà họ Diệp dựng lại tinh thần, cả gia đình cùng nhau đoàn kết, sẵn sàng cho một trận đánh lớn.

“Đương nhiên là phải ổn định lòng người rồi!” ông Diệp đứng lên nói: “Bên ngoài vẫn cho rằng nhà họ Diệp chúng ta sắp diệt vong rồi.”

"Nguyên Cát, con đi chuẩn bị đi. Tối mai tổ chức một bữa tiệc long trọng, mời các ông chủ ở Yến Kinh tới."

"Chúng ta phải cho thế giới bên ngoài thấy và gửi một tín hiệu rõ ràng, rằng nhà họ Diệp không những không bị diệt vong mà còn trở lại mạnh mẽ hơn."

Cùng lúc đó.

Diệp Lâm cũng đã đi theo các nhân viên đến Bộ Tài chính.

“Các cậu đem viên thuốc này đến bệnh viện kiểm tra xem có phải là thuốc thật hay không.”

Người đứng đầu giao đan dược cho một nhân viên chạy việc đem đến bệnh viện.

"À, đúng rồi, đan dược của cậu tên là gì và tác dụng của nó là gì?"

Diệp Lâm nói: "Tục Mệnh Đan!" “Nó có tác dụng kéo dài tuổi thọ!”

Những lời này vừa nói ra, mọi người xung quanh đều sửng sốt.

Các nhân viên hành chính dường như đã quen nên chỉ đứng yên giống như đang xem một kẻ khoác lác.

"Được rồi, cứ gọi như vậy đi, hy vọng các bác sĩ cũng nghĩ như vậy."

Sau khi sắp xếp đan dược xong, nhân viên hành chính đưa Diệp Lâm đến phòng thẩm vấn.

Nói là phòng thẩm vấn nhưng thực chất chỉ là một phòng tiếp khách yên tĩnh mà thôi.

Anh ta nói rằng lát nữa sẽ có người đến đây để ghi chép.

"Chờ một chút."

Diệp Lâm nói: "Tôi muốn gặp Khổng đại nhân."

"Hả?" Nhân viên hành chính giật mình, sau đó cười khẩy: "Có rất nhiều người muốn gặp Khổng đại nhân, đến bọn tôi còn khó gặp được, chẳng lẽ cậu định kêu oan sao?"

“Tôi khuyên cậu nên hợp tác điều tra, thành thật khai báo, đừng có ý nghĩ không an phận.”

Không phải nhân viên hành chính cố tình làm khó mà anh ta chỉ đang nói sự thật mà thôi.

Khổng đại nhân là người đứng đầu Bộ Tài chính nên tất nhiên không phải ai cũng có thể gặp được.

"Không gặp cũng không sao."

Nói xong, Diệp Lâm lấy trong người ra một bức thư viết tay: “Vậy phiền anh giúp tôi đưa bức thư này cho Khổng đại nhân, đọc xong bức thư này, ông ấy sẽ tự khắc đến gặp tôi."

Nhân viên hành chính lấy làm nghỉ ngờ, tự hỏi điều gì có thể có sức mạnh đến mức khiến Khổng đại nhân phải hạ mình đến gặp người này?

Tuy nhiên, khi nhận lấy lá thư và xem xét kỹ lưỡng, anh ta đã nhất thời sửng sốt.

Tay anh ta run lên, lá thư suýt chút rơi xuống đất.

"Đây... Đây là..."

Trên mặt nhân viên hành chính lộ ra vẻ sợ hãi.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 249: C249: Đại nhân


Nhân viên hành chính cầm lá thư bằng cả hai tay, chạy thẳng lên tầng trên cùng của tòa nhà văn phòng Bộ Tài chính.

Bất cứ nơi nào nhìn thấy chữ viết này đều để anh ta đi qua. Cuối cùng, anh ta cũng đến được văn phòng duy nhất ở tầng trên cùng.

Một ông già mặc áo cổ tàu, râu tóc bạc phơ đang vùi đầu vào biển sách, xem xét nhiều tài liệu khác nhau.

Nếu ông Diệp ở đây, nhìn thoáng qua chắc chắn sẽ nhận ra ông già này chính là ông chủ lớn mà ông ta đã đến thăm cuối tuần qua, bộ trưởng Bộ Tài chính, Khổng Hữu Vi.

"Đại nhân!"

Người nhân viên hành chính cúi đầu thật sâu và kính cẩn.

Ông già ngẩng đầu, có hơi ngạc nhiên.

Bởi vì trong hoàn cảnh bình thường, cán bộ cơ sở có việc gì thì sẽ giao cho cấp trên, ít người có thể lên trình báo trực tiếp.

Nếu lên được thẳng trên này thì rõ ràng là đang có chuyện quan trọng cần báo cáo.

"Có chuyện gì thế?"

Khổng Hữu Vi bỏ công vụ trong tay xuống, đối xử với cấp dưới rất hài hòa.

"Thưa đại nhân, có người muốn chuyển bức thư này cho ngài." Nói xong, nhân viên hành chính kia đưa lá thư viết tay ra.

"Hả?" Khổng Hữu Vĩ giật mình, thầm nghĩ, việc nhỏ nhặt như vậy sao phải đích thân mình xem chứ?

Tuy nhiên, khi nhìn kỹ hơn, Khổng Hữu Vi chợt thấy chữ ký trên bức thư.

Đột nhiên, toàn thân ông ấy như bị điện giật, đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi với vẻ mặt sợ hãi.

Ông ấy cầm lấy lá thư, lướt qua từ đầu đến cuối. Sau đó xem lại thật kỹ từng câu từng chữ.

Sau khi xác nhận ba bốn lần, Khổng Hữu Vi mới khôi phục tỉnh thần, toàn thân run rẩy.

"Là chữ viết của cựu thủ tướng!" "Thật sự là chữ viết của cựu thủ tướng!" Khổng Hữu Vi vô cùng kích động, hai mắt hơi đỏ lên.

Sau đó, ông ta nhìn nhân viên hành chính, hưng phấn hỏi: "Người gửi thư là ai? Hiện đang ở đâu?"

..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Thấy vậy, anh nhân viên lập tức giật mình. Anh ta chưa bao giờ thấy bộ trưởng mất bình tĩnh như thế này.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy chữ ký của bức thư vừa rồi, chính anh ta cũng sợ hãi.

Mặc dù đó đã là một cái tên cấm ky nhưng đó cũng từng là người đứng đầu sáu bộ trung ương và được xếp vào trong một trong ba người có quyền lực cao nhất!

"Cậu ta ở...”

Nhân viên hành chính kể lại toàn bộ câu chuyện một cách chỉ tiết.

Cái gì?

Sau khi nghe xong, Khổng Hữu Vĩ vô cùng ngạc nhiên.

"Người gửi thư là người nhà họ Diệp ư? Chuyện này..."

Trong lúc nhất thời, Khổng Hữu Vi có hơi bối rối.

Hôm qua, người đứng đầu nhà họ Diệp đã đích thân tới cửa nhờ ông ấy giúp đỡ nhà họ Diệp vượt qua khó khăn.

Cuối cùng, không ngờ người khiến nhà họ Diệp đi vào con đường cùng lại cũng chính là người nhà họ Diệp?
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 250: C250: Cậu chính là diệp lâm


"Nhanh lên! Đưa tôi đi gặp cậu tai”

Khổng Hữu Vi không có thời gian suy nghĩ nhiều, gặp mặt đã rồi nói sau. Tại thời điểm này.

Trong phòng thẩm vấn.

Diệp Lâm đang buồn chán ngồi đó.

Cũng không biết lá thư của Đại sư phụ có tác dụng hay không.

Dù sao thì người đi trà cũng nguội, thủ tướng từng có biết bao nhiêu học trò, anh có thể có bao nhiêu quyền lực cơ chứ?

Cạch! Đột nhiên, cánh cửa bị đẩy ra.

Một người đàn ông trung niên từ bên ngoài bước vào với vẻ mặt lạnh lùng.

"Cậu chính là Diệp Lâm?” Đối phương có vẻ không có ý tốt, giống như gặp mặt kẻ địch, hung hăng nói: “Cậu biết tôi là ai không?”

Diệp Lâm nhìn thấy cảnh này, không khỏi giật mình. Thầm nghĩ: “Đây là cán bộ trung ưng ư? Trẻ vậy sao?”

Hơn nữa, người này lại có vẻ thù địch với anh, chẳng lẽ lá thư của Đại sư phụ đã phản tác dụng rồi sao?

"Con trai tao là Tạ Thiếu Côn đã bị mày sát hại!" Người đàn ông nới với vẻ mặt hung ác: "Tao là cha của nó, Tạ An!"

Nghe vậy, Diệp Lâm chợt hiểu ra. Chẳng trách người này lại ghét anh đến thế, hóa ra đúng là kẻ thù thật.

Thì ra ông ta chính là Tạ An, cha của Tạ thiếu gia, người từng là nhân viên ở văn phòng chính phủ.

Vì con trai gây thù chuốc oán với Diệp Lâm nên Tạ An đã đứng ra bảo vệ con trai, kết quả là hai cha con mất đi tất cả.

Tạ Thiếu Côn bị mất việc, Tạ An cũng bị đình chỉ để điều tra.

Tuy nhiên, Tạ An lại tiếp tục tham gia vào giới quan chức, do có một số mối quan hệ nên đã tìm được việc làm tại Bộ Tài chính.

Tuy nhiên, mọi chuyện không dừng lại ở đó.

Con trai của Tạ An vẫn nuôi mối bất bình, thậm chí còn bắt cóc Susan như một hình thức trả thù.

Sau đó, Diệp Lâm đã lao tới và kịp thời ngăn chặn hành vi bạo lực của anh ta.

Dưới sự thuyết phục của Susan, Diệp Lâm đã không lấy đi mạng sống của Tạ thiếu gia ngay tại chỗ mà khiến anh ta bị tàn phế.

Đáng tiếc chỗ đó lại là một nhà máy bỏ hoang không người, mấy ngày sau, khi có người tìm thấy Tạ thiếu gia thì anh ta đã mất máu mà chết.

Đây có thể coi là ác giả ác báo.

Tuy nhiên, vì điều này mà Tạ An vô cùng căm hận Diệp Lâm, đồng thời luôn nghĩ đến việc bắt Diệp Lâm phải trả lại món nợ máu này.

"Ông trời có mắt, cuối cùng mày đã đắc tội với người có quyền thế, bị bắt vào Bộ Tài chính rồi!"

Khi tới đây, Tạ An đã hỏi thăm được nguyên nhân Diệp Lâm bị bắt. Phát hiện ra Khổng đại nhân đã ra lệnh bắt người. "Xem lần này mày còn có thể thoát khỏi luật pháp hay không?"

Tạ An đã hạ quyết tâm, một khi Diệp Lâm bị bắt vào tù, cho dù tán gia bại sản thì ông ta vẫn phải khiến đối phương sống không bằng chết.

“Con trai của ông làm ra loại chuyện cầm thú như vậy, với tư cách là một người cha, chẳng lẽ ông không có chút hối hận hay xấu hổ nào sao?" Diệp Lâm lạnh lùng nói. "Anh ta chết cũng là đáng đời thôi!"

"Nhưng tội của nó không đáng phải chết!" Tạ An tức giận gầm lên: "Mày đã giết nó, cho dù nó có phạm sai lầm gì thì cũng vẫn là lỗi của mày! Tao sẽ

bắt mày phải đền mạng cho con trai tao!"

"Nếu như tôi là ông thì bây giờ tôi đã rời đi rồi." Diệp Lâm cảnh cáo: “Nếu không, ông không chỉ mất đi con trai thôi đâu, mà còn mất đi tất cả!"

Nghe vậy, Tạ An không khỏi tức giận: Đã đến nước này mà mày còn dám uy h**p tao sao? Đúng là không biết sống chết! Tao muốn xem mày có thể kiêu ngạo đến bao giờ!"

Trong lúc hai người đang cãi nhau.

Đột nhiên, cánh cửa lại bị đẩy ra.

Lúc này, người bước vào là một ông già mặc áo cổ tàu, toàn thân toát ra khí chất và uy nghiêm của một bậc bề trên.

Tạ An nhìn thấy ông ta thì lập tức im lặng, cúi đầu lui sang một bên.

Không sai, người tới không ai khác chính là Khổng Hữu Vi, bộ trưởng Bộ Tài chính.

"Cậu... Cậu chính là Diệp Lâm?"

Khổng Hữu Vi nhìn kĩ thanh niên trước. mặt, trong bụng đầy những nghỉ vấn, muốn hỏi cho rõ ràng.

Câu hỏi lớn nhất đương nhiên là mối quan hệ giữa người này và cựu thủ tướng là gì?

Không đợi Diệp Lâm trả lời.

Tạ An ở bên cạnh dũng cảm tiến lên, nói: "Báo cáo đại nhân, người này chính là Diệp Lâm!"

"Tôi muốn tố cáo người này, cậu ta sát hại người vô tội, không coi luật pháp ra gì! Con trai tôi cũng đã chết thảm trong tay cậu ta! Cậu ta ỷ mình là bạn của con trai chủ tịch tỉnh nên tự tung tự tác!"

"Xin ngài hãy sáng suốt, làm chủ cho con trai tôi!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 251: C251: Cậu lấy được lá thư này ở đâu


Để trả thù kẻ sát hại con trai mình, Tạ An đã nhân thời cơ hiếm có này để kể lại những tội ác của Diệp Lâm cho Khổng Hữu Vi.

Dù có thêm mắm thêm muối nhưng ông ta cá rằng Diệp Lâm sẽ không thể chối cãi được.

Tuy nhiên, Khổng Hữu Vi hầu như không nghe lọt tai những gì ông ta nói. Ông ấy chỉ nhìn chằm chằm vào Diệp Lâm, chờ đợi câu trả lời từ anh. "Đúng vậy, tôi là Diệp Lâm." Diệp Lâm đứng lên gật đầu.

“Cậu lấy được lá thư này ở đâu?" Khổng Hữu Vi vội vàng hỏi.

"Đây là thư sư phụ tôi tự tay viết và giao cho tôi." Diệp Lâm nói thật: “Ông ấy nói, sau này, nếu gặp phải phiền toái không thể giải quyết thì có thể gửi bức thư này đến lục bộ, mọi chuyện sẽ được giải quyết."

“Cựu thủ tướng... Là sư phụ của cậu?" Nghe được lời này, Khổng Hữu Vi càng thêm ngạc nhiên.

"Đúng vậy!" Diệp Lâm gật đầu: “Cựu thủ tướng chính là Đại sư phụ của tôi!"

Khổng Hữu Vi lại sửng sốt, vẫn có hơi không thể tin được, tiếp tục hỏi: "Cậu có gì để chứng minh không?"

"Chắc ông có thể nhận ra chữ ký của Đại sư phụ, phải không? Còn cái này nữa..." Vừa nói, Diệp Lâm lại lấy ra một miếng ngọc tinh xảo.

"Đây là... Miếng ngọc hình rồng mà thủ tướng mang theo!" Khổng Hữu Vi lại sợ hãi: “Ông ấy... Giao món bảo vật gia truyền này... Cho cậu sao?"

Diệp Lâm cắt miếng ngọc hình rồng đi, nói: "Sư phụ nhờ tôi giao miếng ngọc này cho con cháu của ông ấy."

Khổng Hữu Vĩ gật đầu, cơ bản đã xác định được thân phận của Diệp Lâm.

Suy nghĩ một lát, Khổng Hữu Vi có hơi xấu hổ nói: "Nếu nói như vậy thì tôi phải gọi cậu là sư đệ rồi!"

Khổng Hữu Vi từng là một học trò mà cựu thủ tướng rất tự hào.

Bây giờ, đối với đệ tử cuối cùng mà cựu thủ tướng thu nhận vào những năm cuối đời, đương nhiên ông ấy phải gọi là sư đệ rồi.

"Vậy tôi cũng mạo muội, gọi ngài một tiếng sư huynh vậy." Diệp Lâm cũng mỉm cười.

Sự chênh lệch tuổi tác giữa hai người không còn quan trọng nữa. Giờ đây, họ đã có thể trò chuyện như những người bằng vai phải lứa nhau.

Điều này khiến mọi người xung quanh đều phải ngạc nhiên.

Có thể gọi bộ trưởng là sư huynh là điều mà rất nhiều người không bao giờ dám nghĩ tới.

Đặc biệt là Tạ An, vẻ mặt ông ta vô cùng hoang mang. Sư huynh, sư đệ là sao? Tên nhóc họ Diệp này thực sự có quan hệ với Khổng đại nhân sao?

Đối với Tạ An mà nói, đây giống như là ngày tận thế vậy.

"Khụ!" Khổng Hữu Vi ho nhẹ một tiếng, định thần lại, nhìn về phía Tạ An, bình tĩnh hỏi: "Tiểu Tạ, ông vừa nói muốn tố cáo sư đệ của tôi vì chuyện gì ấy nhỉ?"

Đoàng!

Nghe thấy câu hỏi của Khổng Hữu Vi, Tạ An cảm thấy như sét đánh giữa trời quang, đứng sững tại chỗ.

Tình huống này không đúng!

Rõ ràng tên nhóc họ Diệp này bị bắt đến Bộ Tài chính để thẩm vấn cơ mà. Tại sao bây giờ ông ta lại trở thành đối tượng bị thẩm vấn?

Hơn nữa, lại còn do đích thân Khổng đại nhân tra hỏi.

Tạ An vô cùng sợ hãi, trán ướt đổ mồ hôi lạnh.

"Khổng đại nhân!"

“Ngài đừng nghe tên nhóc đó nói bậy!”
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 252: C252: Xin hãy giúp tôi


"Cậu ta không phải là sư đệ của ngài đâu, cậu ta là đang lừa ngài đó!"

Tạ An nắm lấy cơ hội cuối cùng để vạch mặt đối phương, khiến Khổng Hữu Vi thay đổi chủ ý.

Tuy nhiên, Khổng Hữu Vi lại tỏ ra vô cùng tức giận.

"Láo xược!" Khổng Hữu Vĩ lớn tiếng khiển trách: "Tôi còn chưa đến mức: lẩm cẩm đâu, ai nói thật, ai nói dối, còn cần ông nhắc nhở hay sao?"

"Đừng tưởng rằng tôi không biết ông tham ô, vi phạm pháp luật nên mới bị văn phòng chính phủ cắt chức. Sao giờ ông lại chạy đến Bộ Tài chính của tôi làm việc? Ông cũng khá có năng lực đấy!"

"Còn con trai của ông nữa, cậu ta ở ỷ có ông chống lưng, gây họa bên ngoài. Tuy rằng chết thảm ở nơi hoang vắng, nhưng chắc chắn là có nguyên

nhân sâu xa nào đó, đúng chứ?"

Vừa nói, Khổng Hữu Vi vừa nhìn Diệp Lâm, dường như cũng muốn nghe lời giải thích của anh.

"Sư huynh à, chuyện là thế này..."

Lập tức, Diệp Lâm kể lại chỉ tiết ân oán giữa mình và Tạ thiếu gia.

"Ừm..." Khổng Hữu Vì gật đầu nói: " Tạ Thiếu Côn chết quả thực là nghiệp mà cậu ta tạo ra. Tuy nhiên, sư đệ này, hành động của đệ có hơi cực đoan quá, nhưng cũng có thể hiểu được, tuổi trẻ hiếu thắng mà, đệ nên về suy

ngẫm lại. "

Thấy Khổng Hữu Vi khẳng định con trai mình chết là do tự mình chuốc lấy.

Tạ An như rơi xuống vực thẳm. "Khổng đại nhân!"

"Người này chính là hung thủ đã gián tiếp g**t ch*t con trai tôi, sao có thể tha cho cậu ta như vậy được?”

"Xin ngài hãy làm chủ cho con trai tôi!"

Nghe vậy, Khổng Hữu Vi cũng nổi giận: “Cả đời tôi luôn căm ghét cái ác, tôi chỉ vì làm chủ cho người tốt chứ quyết không bao giờ ủng hộ kẻ xấu!”

"Con trai ông đã làm ra chuyện đáng xấu hổ như vậy. Là một người cha, ông không những không ăn năn mà còn muốn trả thù hay sao?"

“Quả nhiên là cha nào con nấy! Nếu con trai tôi mà như vậy, tôi sẽ không tha cho nó đâu!”

. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Nói xong, Khổng Hữu Vi hạ lệnh: “Người đâu, đưa Tạ An xuống, giao cho. tòa án nhân dân tối cao thẩm vấn!”

Lời còn chưa dứt, bốn năm người đã xông vào bắt lấy Tạ An. Thấy vậy, Tạ An hoàn toàn hoảng sợ.

Ông ta vốn tưởng rằng hôm nay Diệp Lâm sẽ không thể thoát khỏi ngục. giam không ngờ người cuối cùng bị tống vào tù lại chính là ông ta!

Hơn nữa lại còn giao cho Tòa án nhân dân tối cao giải quyết!

Đây chẳng khác nào bỏ qua Bộ Tư pháp, quyết định án tử cho ông ta! “Đại nhân tha mạng... Đại nhân tha mạng!"

"Tôi sẽ không kiện nữa... Tôi sẽ bỏ qua cái chết của con trai tôi... Xin hãy tha cho tôi lần này..."

"Diệp Lâm... Xin hãy giúp tôi... Hãy tha cho tôi

Tạ An bị kéo đi trong tiếng gào thét vô vọng.

"Đúng là không biết hối cải!" Khổng Hữu Vi bất lực lắc đầu.

"Sư huynh, quên đi, đừng bận tâm đến những kẻ tiểu nhân như vậy nữa." Diệp Lâm hoàn toàn không để ý tới những tên tiểu nhân giống như con kiến này, càng không để họ ảnh hưởng tới tâm trạng.

Sau đó, Khổng Hữu Vi dẫn Diệp Lâm tới văn phòng riêng để nói chuyện.

"Sư đệt Sư huynh có một chuyện vẫn chưa rõ..."

Trò chuyện một hồi, Khổng Hữu Vi nói ra thắc mắc trong lòng.

"Sư đệ không phải người nhà họ Diệp sao? Tại sao lại chống lại chính gia tộc của mình?"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 253: C253: Thế mà tôi lại tiếp tay cho kẻ ác


"Kể ra thì tôi và nhà họ Diệp của cậu cũng có chút quan hệ!"

Ở một khía cạnh nào đó, Khổng Hữu Vi chính là người chống đỡ lớn nhất của nhà họ Diệp.

"Mà lần này, tôi cho người tới phong tỏa công ty nhà họ Bạch cũng chính là vì ông nội của cậu đã tới gặp tôi!"

Vừa nói, Khổng Hữu Vi vừa cười ngượng ngùng.

Cảm giác như vừa mang quân đi đánh người mình vậy.

Ông nội chống lại cháu nội, còn ông ta lại chống lại sư đệ của mình? "Ờm, sư huynh, không giấu gì huynh!"

Diệp Lâm cũng thở dài, kể lại tất cả những gì mình đã trải qua trong những năm qua.

Nghe xong, Khổng Hữu Vi vô cùng ngạc nhiên, tức giận nói: “Người phụ nữ ác độc này thật là quá đáng! Khó trách sư đệ lại muốn đoạt lại nhà họ Diệp, xem ra là do nhà họ Diệp tự mình chuốc lấy!"

"Thế mà tôi lại tiếp tay cho kẻ ác!"

Diệp Lâm nói thêm: “Khi tới đây, tôi có nghe nói Bộ Tài chính đã ra lệnh cho tập đoàn Bạch Thị đình chỉ kinh doanh để chấn chỉnh và thu hồi số cổ phiếu đó.”

"Xin sư huynh thu hồi mệnh lệnh, tôi có thể cam đoan, quỹ của tập đoàn Bạch Thị không có vấn đề gì. Sau này, tập đoàn Bạch Thị cũng sẽ tiến vào ngành dược phẩm, nhất định sẽ tăng trưởng nhanh chóng."

Khổng Hữu Vi cười nói: "Sư đệ yên tâm, nếu là hiểu lầm thì đương nhiên tôi sẽ thu lại mệnh lệnh, không lại làm khó nhà họ Bạch."

"Nhân tiện, vụ án năm đó sư đệ bị vu oan, tôi cũng sẽ đi tìm người của Bộ Công an để minh oan cho đệ!"

"Cảm ơn sư huynh." Diệp Lâm thấy trên bàn của Khổng Hữu Vi còn có một đống tài liệu lớn. Hôm nay là thứ hai, chắc hẳn ông ấy rất bận rộn, anh bèn đứng dậy nói lời tạm biệt: "Nếu không có việc gì khác thì tôi xin phép đi trước."

“Được rồi!" Khổng Hữu Vi không khách khí, đứng lên tạm biệt: “Tôi có hơi bận chuyện công vụ, ngày khác rảnh rỗi, tôi sẽ mời cậu uống rượu, tiện thể giới thiệu với một số đệ tử khác của cựu thủ tướng."

"Phần lớn người trong lục bộ đều là người cựu thủ tướng, cho nên về sau gặp phải phiền toái gì thì cậu cứ đến tìm bọn tôi."

Nói xong, Khổng Hữu Vi trả lại lá thư của cựu thủ tướng cho Diệp Lâm.

"À, đúng rồi!" Trước khi rời đi, Diệp Lâm đột nhiên nhớ tới điều gì, bèn lấy ra một viên đan dược mình đã luyện chế tối hôm qua: “Sư huynh, nếu sư huynh tin tôi thì có thể uống viên thuốc này, nó giúp kéo dài tuổi thọ, loại bỏ tất cả bệnh tật."

"Hả? Thật sự thần kỳ như vậy sao?" Khổng Hữu Vi cầm lấy viên đan dược, do dự một chút rồi cho thẳng vào miệng.

Đột nhiên, ông ấy cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể và tứ chỉ.

Khi Diệp Lâm xuống lầu rời đi, tác dụng của thuốc đã phát huy hoàn toàn, sự mệt mỏi của ông ấy cũng biến mất.

Khổng Hữu Vi không chỉ tràn đầy năng lượng mà hiệu quả công việc cũng tăng lên rất nhiều, cảm giác mình như trẻ ra mười tuổi.

"Thần dược! Đúng là thần dược mài!"

"Tiểu sư đệ của mình đúng là không tầm thường!"

"Mắt nhìn của cựu thủ tướng vẫn chính xác như vậy!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 254: C254: Bệnh nhân bân trong là ai vậy


Lúc này, Diệp Lâm đi xuống lầu, tới đại sảnh.

"Diệp đại nhân, vừa rồi tôi đã xúc phạm cậu, xin hãy tha thứ cho tôi!"

Những nhân viên vừa điều tra và phong tỏa tập đoàn Bạch Thị lập tức đến gặp Diệp Lâm để xin lỗi.

Lúc này, tin tức đã truyền khắp Bộ Tài chính, Diệp Lâm và Khổng đại nhân ngang hàng, gọi nhau là sư huynh - sư đệ.

Với mối quan hệ thân thiết như vậy, làm sao cán bộ hành chính cơ sở có thể đắc tội được?

Nghĩ đến hành vi kiêu ngạo trước đó, họ cảm thấy vô cùng sợ hãi. "Không biết không có tội."

Diệp Lâm cũng lười tính toán với bọn họ mấy chuyện nhỏ nhặt này. "Cảm ơn Diệp đại nhân, đại nhân thật rộng lượng!"

Những viên chức đó vui mừng khôn xiết, như thể vừa ân xá vậy. "Diệp đại nhân, để chúng tôi lái xe đưa ngài về nhé!"

Mời thần dễ, tiễn thần khó.

Bây giờ có thể đưa Diệp Lâm an toàn trở về là điều duy nhất bọn họ có thể làm để bù đắp lỗi lâm của mình.

Trong lúc Diệp Lâm trở về. Viên thuốc kia cũng đã được gửi đến bệnh viện Trung ương. Lúc này, bệnh viện đang hỗn loạn.

Tất cả các bác sĩ đều được triệu tập để chữa trị cho vợ của một nhân vật lớn.

Kết quả là tình trạng bệnh trở nên phức tạp đến mức các bác sĩ ở bệnh viện đều bất lực.

"Nhảm nhí! Rác rưởi! Một lũ vô dụng!"

"Vậy mà các người cũng dám tự xưng là bác sĩ cấp cao à? Tôi thấy các người chỉ là đám lang băm thì có!"

"Nếu vợ tôi xảy ra chuyện gì, tôi sẽ bắt tất cả các người phải đền mạng!"

Lúc này, những tiếng quát tháo đang vang lên từ một phòng bệnh sang trọng.

..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Các bác sĩ trung ương, đứng đầu là tổng giám đốc bệnh viện đang bị mắng chửi dữ dội nhưng cũng không dám cãi lại.

Các bác sĩ chờ đợi bên ngoài đều run lên vì sợ hãi, ngay cả những người nắm chắc phương pháp điều trị cũng bị người nhà cáu kỉnh bên trong làm cho hoảng sợ đến mức không biết phải bắt đầu chữa trị như thế nào.

“Bệnh nhân bân trong là ai vậy?”

"Nghe nói là vợ của chiến thần Thanh Châu, bà ấy mắc phải một căn bệnh lạ, tình trạng đang nguy kịch nên phải đến Yến Kinh chữa bệnh."

"Hải! Vợ của chiến thần! Vậy thì rắc rối to rồi! Lỡ bà ấy chết ở đây, khiến chiến thần nổi giận, chẳng phải sẽ kéo theo mấy người chúng ta chôn cùng sao? "

Lúc này, giám đốc bệnh viện căng thẳng đi ra, giải thích ngắn gọn tình trạng của bệnh nhân.

Hỏi: "Ai trong số các cậu biết cách chữa bệnh? Hãy vào trong với tôi!"

Nghe vậy, tất cả các bác sĩ đều nhìn nhau, nhưng không ai dám phản ứng.

Lúc này, một nhân viên của Bộ Tài chính đã giao đan dược đến nhưng lại không tìm thấy ai để bàn giao.

Thế là, anh ta bèn lần theo âm thanh tìm tới đây, lớn tiếng nói: “Bộ Tài chính có lệnh, mời bác sĩ của bệnh viện Trung ương giúp kiểm nghiệm một viên thuốc.”

"Nghe nói viên thuốc này có thể kéo dài tuổi thọ, trị được bách bệnh. Xin hãy khẩn trương xử lý để xem nó thực sự có tác dụng thần kỳ hay không."
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 255: C255: Trị được bách bệnh


Nghe nhân viên của Bộ Tài chính nói như vậy.

Vẻ mặt của tất cả các bác sĩ có mặt đột nhiên trở nên kỳ lạ và phức tạp. Kéo dài tuổi thọ?

Trị được bách bệnh?

Chắc chắn là lừa đảo!

Đây là nơi nào?

Đây là bệnh viện Trung ương!

Đây là nơi hội tụ những bác sĩ nổi tiếng nhất cả nước.

Nhiều bác sĩ như vậy cũng không dám nói có thể luyện chế ra một loại thần dược có thể chữa khỏi mọi bệnh tật.

Vậy mà người từ Bộ Tài chính lại đến bệnh viện Trung ương để "thần dược" của họ?

Đây không phải là múa rìu qua mắt thợ hay sao?

Nếu thật sự như vậy thì sao không treo biển của bệnh viện Trung ương ở trước cửa Bộ Tài chính luôn đi?

Điều đáng giận hơn nữa là họ lại đến trong tình huống khẩn cấp như vậy. Nhóm bác sĩ trung ương đang bất lực trước bệnh nhân trong phòng bệnh.

Người của Bộ Tài chính lại đến đòi kiểm nghiệm thuốc xem có chữa được bách bệnh hay không?

Đây không phải là một cái tát vào mặt các bác sĩ cấp cao như họ sao?

"Hừ! Bộ Tài chính của người không lo quản lý tài chính cho tốt, chạy đến bệnh viện bọn tôi gây chuyện làm gì chứ?"

Khang Thành Đan, giám đốc của bệnh viện Trung ương, không khỏi trách mắng.

Các bác sĩ khác cũng lớn tiếng phàn nàn.

“Đúng đó, các người đến mà cũng chẳng biết xem tình hình, làm vậy chắc khác nào tát vào cái danh bệnh viện Trung ương của chúng tôi?”

"Nếu thực sự có một loại thuốc thần kỳ có thể chữa khỏi mọi bệnh tật thì còn cần đến bệnh viện của chúng tôi làm gì?"

Nhân viên Bộ Tài chính đã vô tình trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người.

Nhìn thấy các bác sĩ hiểu lầm mình, nhân viên kia vội vàng muốn giải thích.

Nhưng anh ta còn chưa kịp nói thì ngay lúc này... Rầm! Cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra.

Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ từ bên trong bước ra, khuôn mặt như lôi công, giọng nói ồm ồm như sấm sét.

“Các người đang lảm nhảm cái gì ở bên ngoài vậy?”

"Còn không nhanh vào chữa trị cho vợ tôi đi!"

"Nếu dám viện cớ trốn tránh nữa thì đừng trách tôi không khách khí với các người!"

Vừa nói, người đàn ông vừa vung nắm đấm, làm gấy một thanh xà dày ở bên cạnh.

Ngay tức thì, cả căn phòng khẽ rung chuyển theo. Các bác sĩ sợ đến mức mặt mày tái mét.

Cả đời chữa bệnh cứu người, họ chưa từng thấy người nhà bệnh nhân nào ngang ngược như vậy chưa?

Nếu người nhà ai cũng vô lý như vậy thì trên đời có lẽ đã không còn bác sĩ nữa rồi.

Tuy nhiên, các bác sĩ đều không dám lên tiếng.

Ai bảo đối phương là chiến thần của một châu, nắm giữ quyền lực to lớn, có thể dễ dàng đè bẹp bệnh viện Trung ương nhỏ bé của bọn họ.

Đúng vậy, người này không ai khác chính là Hàn Sơn Hà, chiến thần Thanh Châu, một trong số Đại Hạ Cửu Châu.

"Chiến thần đại nhân, xin ngài bớt giận."

Khang Thành Đan, giám đốc bệnh viện hoàng gia hoảng sợ đến mức nhanh chóng giải thích: "Vừa rồi có người ở Bộ Tài chính gửi cho chúng tôi một viên thuốc nhờ kiểm tra, nghe nói có thể kéo dài tuổi thọ và chữa khỏi mọi bệnh tật!"

"Cái gì?"

Hàn Sơn Hà nghe được lời này thì vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

"Nếu đã có thần dược như vậy thì sao các ông lại giấu đi?"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 256: C256: Mẹ con đã không có cơ hội nữa rồi


“Còn không mau đưa cho vợ tôi uống đi?”

Mọi người nghe vậy thì đều sửng sốt.

Sao họ dám đưa loại thuốc không rõ nguồn gốc này cho vợ của chiến thần cơ chứ?

Nếu bệnh tình này trở nên trầm trọng hơn thì bệnh viện của họ sẽ máu chảy thành sông mất.

"Cái này..." Khang Thành Đan trợn mắt, cho rằng dù sao đan dược cũng là từ Bộ Tài chính gửi đến, nếu xảy ra chuyện gì thì Bộ Tài chính cũng phải chịu trách nhiệm.

Bây giờ, bệnh tình của vợ Hàn Sơn Hà đang rất nguy kịch, bọn họ đang lo không tránh khỏi bị liên lụy.

Nếu Bộ Tài chính đã chủ động chia sẻ trách nhiệm thì chỉ việc đẩy vấn đề khó khăn này lên Bộ Tài chính là được.

Nghĩ vậy, Khang Thành Đan nghiêm túc nói: "Nếu đây là thuốc chữa bách bệnh do Bộ Tài chính gửi đến, nói không chừng họ đã nghe nói vợ ngài bị

bệnh nặng nên phái người đến đưa thuốc đến, có thể dùng thử xem sao!"

Nhìn thấy giám đốc nói vậy, các bác sĩ khác cũng nhận ra rằng ông ta đang cố kéo Bộ Tài chính vào theo.

Như vậy thì có hơi thiếu trách nhiệm với bệnh nhân.

Nhưng nhìn bộ dạng hung hãn có thể giết người bất cứ lúc nào của Hàn Sơn Hà, mọi người đều chấp nhận.

Ngược lại, nhân viên của Bộ Tài chính vẫn còn đang hoang mang. Vợ của chiến thần gì cơ?

Đặc biệt đưa thuốc tới là sao?

Bộ Tài chính bọn họ đâu có ý định đó!

Sau khi định thần lại, nhân viên của Bộ Tài chính vội vàng giải thích: "Giám Đốc Khang, ông hiểu lầm rồi, Bộ Tài chính chúng tôi..."

Anh ta còn chưa giải thích xong.

Hàn Sơn Hà đã vội vàng thúc giục: “Vậy ông nhanh đem đan dược này vào đi!"

"Vâng!" Giám đốc Khang Thành Đan tự mình cầm đan dược đi vào phòng bệnh.

“Cái này...?” Nhân viên Bộ Tài chính bị chặn ở ngoài cửa: "Các người nói gì đi chứ, loại thuốc này vẫn chưa được kiểm tra, không thể tùy tiện sử dụng được."

Các bác sĩ cười bên ngoài cười khổ, đáp: "Anh nhìn dáng vẻ muốn ăn thịt người Hàn chiến thần đi, sao chúng tôi dám chứ?"

Nhân viên Bộ Tài chính thở dài: “Haiz, nếu không cẩn thận sẽ hại đến mạng người đấy.”

Anh ta không dám nhận trách nhiệm này nên vội vàng gọi điện báo cáo. về bộ.

Lúc này, trong phòng bệnh. Một cô gái trẻ mảnh khảnh đang đứng trước giường bệnh chăm sóc mẹ. Cô ấy là con gái của Hàn Sơn Hà, Hàn Anh.

Không giống như sự thô lỗ của cha, Hàn Anh thừa hưởng toàn bộ nét đẹp và sự duyên dáng của mẹ.

Tuy nhiên, Hàn Anh lại có khí chất nam tính vì đã có nhiều năm rèn luyện trong quân đội.

"Người của Bộ Tài chính đã gửi đến một loại thuốc thần kỳ có thể chữa được bách bệnh, mẹ của con được cứu rồi!"

Hàn Sơn Hà vui vẻ bước vào, nhanh chóng đưa thuốc cho người vợ đang bệnh nặng.

“Cha!” Hàn Anh vội vàng ngăn ông ta lại, vừa rồi cô ấy cũng mơ hồ nghe thấy phần nào câu chuyện bên ngoài.

"Làm sao có thể uống loại thuốc không rõ nguồn gốc này được? Lỡ như..."

Hàn Sơn Hà nghe vậy thì cười khổ: “Mẹ con đã không có cơ hội nữa rồi.”

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Hàn Sơn Hà không phải người không có đầu óc, nếu không phải đã bước vào đường cùng, ông ta cũng sẽ không làm như vậy.

Bây giờ, không có bác sĩ hoàng gia nào ở đây có cách cả.

Mà vợ ông ấy lại bệnh nặng không thể đi nơi khác chữa bệnh được nữa.

Đúng lúc này, Bộ Tài chính lại gửi đến một viên thuốc được cho là có thể chữa được bách bệnh.

Cho dù thuốc này có tác dụng hay không. Hàn Sơn Hà cũng cảm thấy có lẽ đây là ý trời. Có lẽ, kỳ tích thật sự có thể xảy ra?

Ngoài ra, họ không có lựa chọn nào khác. Chỉ có thể đánh liều một phen thôi.

Hàn Anh hiểu ý của cha nên bước sang một bên, thầm cầu nguyện trong lòng, mong một phép màu sẽ xảy ra.

Chẳng bao lâu sau, người vợ uống xong đan dược đang ngủ thiếp đi. Hai cha con đứng trước giường bệnh, hồi hộp chờ đợi kết quả.

Cùng lúc đó, nhân viên Bộ Tài chính cũng đã báo cáo tình hình tại đây. Khi biết được chuyện này, bộ Bộ Tài chính lập tức trở nên hỗn loạn. Đây chính là vợ của chiến thần Thanh Châu.

Làm sao viên đan dược mà họ gửi đi kiểm nghiệm lại có thể tùy tiện đem ra chữa bệnh cơ chứ?

Bệnh viện này đang muốn hại chết Bộ Tài chính bọn họ sao?

Vì thế, mọi người nhanh chóng báo lên trên, cuối cùng tin tức cũng truyền đến bộ trưởng Không Hữu Vi.

Mọi người đều chờ đợi quyết định của bộ trưởng.

"Đan dược nào?"

"Là đan dược của Diệp Lâm sao?”

Khổng Hữu Vi nghe xong thì bật cười: "Vậy thì Hàn chiến thần rất may mắn đấy, phu nhân của ông ấy đã được cứu rồi! Bây giờ, chiến thân Thanh Châu cũng nợ Bộ Tài chính một ân tình rất lớn!"

Nghe vậy, tất cả mọi người đều bối rối.

Chỉ có Khổng Hữu Vi, người đã tự mình uống đan dược là cảm thấy vô cùng tự tin.

“Tôi dám cá với các cậu, lát nữa chiến thần Thanh Châu sẽ đích thân đến Bộ Tài chính chúng ta để cảm ơn!"
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 257: C257: Tỉnh rồi


“Tỉnh rồi!”

Lúc vợ của Hàn Sơn Hà từ từ tỉnh dậy, cả người biếng nhác, giống như là mới ngủ một giấc thức dậy, làm gì có chút dấu hiệu b*nh h**n nào?

“Hết bệnh thật hả?” “Đúng là thần dược có thể chữa mọi bệnh tật mà!”

Thấy cái cảnh kỳ tích kia, Hàn Sơn Hà và con gái Hàn Anh vui mừng đến mức ôm nhau khóc.

“Sơn Hà... em đang nằm mơ hả?” Người vợ tỉnh táo lại, chợt nhật ra rằng mình vốn bị bệnh nặng, thế mà như có kỳ tích rồi khỏi hẳn.

Đây không phải là nằm mơ! Đây là hiện thực! Rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy? “Ơ kìa...

Bên kia, giám đốc bệnh viện trung ương là Khang Thành Đan trợn to mắt ra nhìn, giống như là gặp quỷ vậy.

Cái thứ đan dược không rõ lai lịch kia thế mà lại chữa khỏi chứng bệnh kỳ lạ của vợ Hàn chiến thần?

Ông ta vốn định nhân cơ hội kéo Bộ Tài chính vào để chia sẻ trách nhiệm!

Không ngờ lại bị Bộ Tài chính đoạt hết công lao, khiến cho bệnh viện trung ương bọn họ có vẻ vô dụng.

“Haizz...” Giám đốc Khang Thành Đan cảm thấy hối hận.

Nếu sớm biết như thế thì lúc nãy Bộ Tài chính đưa đan dược đến, ông ta đã không la lên rồi.

Vậy thì công lao chữa khỏi bệnh cho vợ của Hàn chiến thần sẽ bị bệnh viện trung ương bọn họ giành hết.

Thấy vợ mình không sao, thậm chí còn có thể xuống giường đi lại và ăn cơm, Hàn Sơn Hà dặn dò: “Anh Nhi, con ở đây chăm sóc mẹ, cha đi một lát rồi quay lại ngay!”

“Cha muốn đi đâu vậy?” Hàn Anh buồn bực hỏi.

“Đương nhiên là đi Bộ Tài chính gặp anh bạn cũ, nhân tiện cảm ơn bọn họ kịp thời đưa thần dược chữa khỏi bệnh lạ của mẹ con.”

Hàn Sơn Hà tâm trạng vui vẻ đi ra khỏi phòng bệnh.

Một đám bác sĩ đang chờ ở bên ngoài chưa biết tình hình bên trong, thấy vậy thì lập tức giật mình, lo lắng có phải là người bệnh đã chết rồi hay không.

Gã nhân viên Bộ Tài chính đứng bên kia sợ tới mức cả người run rẩy. Có điều, sợ cái gì thì cái đó đến.

Hàn Sơn Hà đi qua đám đông, đi thẳng về phía gã.

Thấy vậy, gã sợ tới mức sắp tiểu tại chỗ.

“Hàn chiến thần... tôi... Gã sắp khóc luôn rồi. Gã chỉ là một tên chạy chân thôi mà, có muốn báo thù thì cũng đừng đến tìm gã chứ?

“Dẫn tôi đi Bộ Tài chính!” Hàn Sơn Hà kéo gã nhân viên Bộ Tài chính kia đi ra ngoài.

“Hàn chiến thần, đan dược không có liên quan gì đến Bộ Tài chính chúng tôi cả!” Gã nhân viên vội vàng giải thích, muốn phủi sạch quan hệ cho Bộ Tài chính.
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 258: C258: Diệp tiên sinh quay lại rồi


“Tôi biết chứ, Bộ Tài chính các cậu không có bản lĩnh đấy!” Hàn Sơn Hà cười ha ha: “Tôi chỉ muốn đi gặp chủ nhân thật sự của đan dược thôi!”

Cùng lúc đó, trong bệnh viện trung ương, tin tức viên đan dược mà Bộ Tài chính đưa đến đã chữa khỏi bệnh lạ của vợ Hàn Sơn Hà nhanh chóng truyền đi.

Đám bác sĩ vừa cảm thấy chấn động vừa cảm thấy xấu hổ.

Một đám bác sĩ danh tiếng là bọn họ thế mà lại không chữa khỏi bệnh. Cuối cùng chỉ cần uống một viên đan dược không biết tên là có thể khỏi bệnh?

“Rốt cuộc là vị thần y nào luyện chế ra viên đan dược kia vậy? Chẳng lẽ thật sự có loại thần dược có thể chữa khỏi mọi bệnh tật?”

“Trong sách cổ cũng có ghi lại, nhưng tất cả đều là đơn thuốc cổ đã thất truyền, không ai có thể luyện chế thành công được!”

“Chẳng lẽ là chó ngáp phải rưồi sao? Có điều cũng cảm ơn trời đất, vì vậy mà vợ Hàn chiến thân được cứu, bệnh viện trung ương chúng ta cũng xem như được cứu, đỡ phải bị truy cứu trách nhiệm.”

Lúc đám bác sĩ đang bàn tán xôn xao, giám đốc Khang Thành Đan gọi một cấp dưới tin cậy đi sang một bên, nhỏ giọng nói: “Cậu mau đi sang Bộ Tài chính hỏi thăm xem viên đan dược kia là sao, do ai luyện chế, có đơn thuốc hay không..."

“Hỏi thăm rõ ràng mọi chuyện liên quan đến đan dược rồi về nói cho tôi biết. Mau đi đi!"

“Ngoài ra, mọi chuyện xảy ra ở đây vào ngày hôm nay, đều không được truyền ra ngoài!”

Khang Thành Đan biết rằng viên đan dược kia không hề bình thường.

Nếu chuyện hôm nay bị truyền ra thì người xin thuốc chắc chắn sẽ nhiều đến mức đạp vỡ ngạch cửa.

Ông ta cần phải nắm giữ đơn thuốc trước khi thần dược ra đời.

. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé. Đam Mỹ H Văn

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Nếu đan dược thật sự có thể kéo dài tuổi thọ, cứu sống người chết, thì đan dược đủ sức ghi vào sách sử.

Vậy nên, Khang Thành Đan cần phải liên kết đan dược và bệnh viện trung ương lại với nhau bằng bất cứ giá nào.

Bên kia, Diệp Lâm đi xe riêng của Bộ Tài chính về tới tập đoàn Bạch Thị.

Bạch Vi Vi dẫn đầu đám người ngồi trong phòng tiệc, nôn nóng chờ đợi tin tức từ phía Bộ Tài chính.

Phòng tiệc vốn dĩ cực kì náo nhiệt, lúc này lại trở nên lặng ngắt như tờ.

“Diệp tiên sinh quay lại rồi!”

Lúc thấy Diệp Lâm bình yên trở về, mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Chưa có người nào kịp nói gì, thì gã nhân viên Bộ Tài chính kia đã cười làm lành nói: “Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Bộ Tài chính chúng tôi đã thu hồi mọi lệnh ban ra.”

“Từ hôm nay trở đi, tập đoàn Bạch Thị làm ăn bình thường, không hề có ảnh hưởng gì cả. Và số cổ phiếu mà các người thu mua trước đó vẫn còn giá trị”

“Lúc nấy bọn tôi có điều chưa ổn, mong các vị cùng bao dung.”

Gã nhân viên cầm đầu lúc nãy cực kì kiêu ngạo, tới khi Diệp Lâm đi theo gã một chuyến đến Bộ Tài chính, lúc trở về đây thì gã như thay đổi thành một người khác.

Đám người Bạch Vi Vi thấy vậy thì rất chấn động.

Không biết Diệp Lâm đã làm gì mà khiến cho Bộ Tài chính thay đổi thái độ lớn như vậy?

“Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi."

Diệp Lâm tuyên bố ngay trước mặt mọi người.

“Tiếp theo, tôi muốn trong vòng ba ngày, triệu tập đại hội cổ đông tập đoàn Diệp Thị, cách chức toàn bộ thành viên nhà họ Diệp trong hội đồng quản trị”

Nhà họ Diệp!

Diệp Lâm tôi đã trở lại!
 
Cuồng Long Vượt Ngục
Chương 259: C259: Vừa lúc tối mai


Giờ phút này, nhà họ Diệp, một đám người đang chìm đắm trong vui vẻ, làm những chuẩn bị cuối cùng cho sự kiện vào ngày mai, thì có một cuộc gọi đến cắt ngang mọi thứ.

Ông cụ Diệp xem thì thấy là vị đại lão kia gọi.

Tuy rằng cách điện thoại, nhưng mà ông cụ Diệp vẫn kính sợ khom lưng.

“Khổng đại nhân, làm sao dám làm phiền ngài gọi điện thoại đến cho tôi.”

“Vô cùng cảm ơn ngài vì những chuyện đã làm cho nhà họ Diệp chúng tôi.

“Nhà họ Diệp chúng tôi sẽ mãi mãi nhớ ơn ngài.”

“Vừa lúc tối mai nhà họ Diệp chúng tôi tổ chức một bữa tiệc tối, không biết...”

Ông cụ Diệp nói nói rồi nhân cơ hội mời Khổng Hữu Vi.

Cho dù Khổng Hữu Vi không đến dự, chỉ tùy tiện phái một người đi dự, thì cũng đủ để bọn họ nở mày nở mặt rồi.

Lỡ như may mắn Khổng Hữu Vi tự mình đến, vậy thì tất cả mọi người đều sẽ thấy được chỗ dựa thật sự của nhà họ Diệp rốt cuộc là thần thánh phương nào, để xem sau này còn ai dám trêu chọc nhà họ Diệp bọn họ nữa hay không.

“Tôi không đi!” Giọng điệu lạnh nhạt của Khổng Hữu Vi truyền qua điện thoại.

“Tôi gọi điện thoại cho ông, không vì chuyện gì cả, chỉ là vì muốn báo với ông một tiếng thôi.”

Nghe vậy, trái tim ông cụ Diệp đập thình thịch lên, dường như có cảm giác sắp xảy ra chuyện xấu.

“Từ nay về sau, tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện nhà họ Diệp các ông nữa, tôi cũng sẽ rút lại hết mọi hứa hẹn trước đây với ông.”

“Các ông tự giải quyết cho tốt đi!”

Cái gì?

Nghe vậy, ông cụ Diệp giống như là bị sét đánh trúng đầu, ngây ngẩn tại chỗ.

Sao chỉ trong một đêm mà thái độ của ông Khổng lại thay đổi nhiều như vậy?

Hôm qua lúc ông ta đi thăm hỏi, thái độ của ông Khổng không phải như thế mà?

Ông cụ Diệp vội nói: “Khổng đại nhân, ngài đang nói đùa với tôi hả?”

“Ông thấy tôi là người thích nói đùa sao?”

Khổng Hữu Vi hừ lạnh một tiếng. Khổng Hữu Vi là một người cưồng công việc, trăm công nghìn việc, đâu rảnh rỗi đi nói đùa với người khác.

“Tôi không biết mình đã làm sai chuyện gì, xin Khổng đại nhân nói rõ giúp tôi.” Ông cụ Diệp nài nỉ, giống như là một chú chó bị chủ nhân vứt bỏ, phải vây đuôi lấy lòng.

Ông ta biết rất rõ rằng một khi mất đi sự che chở của ông Khổng thì có nghĩa là nhà họ Diệp sẽ mất đi chỗ dựa lớn nhất, tương lai coi như xong rồi.

Vậy nên, ông ta phải mượn sức ông Khổng dù cho phải trả giá lớn thế nào đi nữa.

“Nếu ngài mặc kệ chuyện này thì nhà họ Diệp chúng tôi thật sự xong rồi.” Ông cụ Diệp nài nỉ lần nữa.
 
Back
Top Dưới