Ngôn Tình Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 40: Chương 40


Dư Quyên vì sợ người ngoài biết nàng ta biết chữ, bèn tìm một cái cớ nào đó.

Tình cờ quan hệ của nàng ta với Lâm Tử Du không tồi, cho nên nàng ta tới đây, để có lý do chính đáng cho việc biết chữ sau này.Lâm Tử Du không biết vì sao mỗi lần nhìn thấy Dư Quyên hắn ta đều có cảm giác mới mẻ.

Từ trước tới nay hắn ta chưa bao giờ có cảm giác này.

Một cô bé như Dư Quyên lại hiểu biết nhiều như vậy, trong đầu lại có nhiều suy nghĩ kỳ quái hiếm có như vậy.

Ở bên cạnh Dư Quyên, hắn ta vô cùng thoải mái vui vẻ.

Nghe Dư Quyên nói những lời xa lạ như vậy, trong lòng hắn ta nhen nhóm khó chịu: “Muội còn khách sáo với ta làm gì.

Mau ăn đi, ăn xong chúng ta bắt đầu học chữ.”Dư Quyên cười tủm tỉm gắp một miếng bỏ vào việng, cắn xuống, giòn giòn mềm mềm, có chút vị thịt, rất ngon.

Xem ra chi thứ ba ra ở riêng cũng có nguyên do.

Nếu nhà mình cũng ra riêng luôn thì tốt, nàng ta sẽ đi bán đồ ăn gì đó, không chừng sẽ kiếm được nhiều tiền hơn.Nhưng hiện tại nàng ta vẫn chưa tới trấn Thảo Phố bao giờ?Dư Dung ở nhà học nấu ăn.

Trương thị thấy con gái cũng khá chăm chỉ, nhưng so với bà thì vẫn có sự chênh lệch nhất định.

Trương thị an ủi: “Quen tay hay việc, con làm nhiều sẽ biết thôi.”Trương thị chuẩn bị ra chợ ở trấn Ngự Kiều, muốn thử nghiệm trước.

Ông ba Dư cũng hết sức nhiệt tình.

Hôm sau khi trời còn chưa sáng, hai vợ chồng Trương thị đã rời giường bắt đầu xay đậu nành.

Dư Dung thì thái hành, Dư Tùng bên cạnh thì băm thịt làm nhân.

Dư Thụ đi qua xay đậu nành cùng ông ba Dư.

Trương thị gói bánh, bà định giá không quá cao: “Một đồng ba cái, nhìn thì nhiều, nhưng thực ra rất lời.”Cả nhà nhanh chóng cất đồ lên xe ba gác, ông ba Dư và Dư Tùng kéo xe lên phía trước.

Trương thị cùng Dư Dung và Dư Thụ đi phía sau.

Dư Dung đột nhiên nhớ ra mình không mang mứt lê: “Tiêu rồi, quên không bảo Tiểu Thụ uống mứt lê trước.”“Không sau đâu, tối về rồi uống!” Trương thị xoa xoa đầu Dư Thụ: “Ta đã nói với con rồi, con phụ mọi người ở sạp cũng là để tích trữ học phí.

Con xem các ca ca tỷ tỷ của con vất vả thế nào, duy chỉ mình con có cơ hội như vậy.

Phúc khí của con là lớn nhất đấy.”Trong mắt người làng quê, biết chữ là một chuyện rất cao xa.

Nếu không nhờ con gái lấy tiền về thì làm sao họ có can đảm dám ra ở riêng, có khi ngày nào cũng phải chịu sự quản thúc của chi trưởng..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 41: Chương 41


Sau khi vào thành, do chưa từng mở quán bao giờ, mới vừa tìm được chỗ tốt chuẩn bị dỡ hàng thì chợt một cặp vợ chồng già rán bánh quẩy chạy tới.

Ông cụ xua xua tay về phía nhà Dư Dung: “Đây là địa bàn của nhà ta, mấy người đừng có chiếm...”Đây là lần đầu tiên nhà Dư Dung làm việc buôn bán, không hiểu những chuyện đó, còn thực sự tưởng rằng đã chiếm mất chỗ của người ta.

Ông ba Dư vội vàng xin lỗi: “Ông à, chúng ta không biết.”Liên tục đi vài lần, ông ba Dư bắt đầu bi quan mà oán giận: “Dùng nhiều tiền như vậy, có thể thu về được hay sao? Thảo nào người ta chẳng ai đi buôn bán, những ngày làm ăn này đúng là khó mà trôi qua êm đẹp rồi.”“Cha, đừng nói lời không may.

Chúng ta ra cửa thành đi! Con cũng không nghe nói toàn bộ đất này đều đã có người.” Quả nhiên khi nhà Dư Dung tới, nơi đó không có ai.

Khi ông ba Dư cùng Dư Tùng dỡ đồ xuống thì có sai nha đến, những tiểu thương bên cạnh đều phải bỏ tiền.

Tới nhà Dư Dung, Trương thị liền hỏi: “Các vị sai gia, chúng ta mới tới đây, không biết phải nộp bao nhiêu thì được?”Một người trong đó nói: “Ba văn tiền là được, ở đây bày đâu tùy thích, chỉ cần đừng lấn xuống đường lớn thôi.”Trương thị lại nhiều lời hỏi thêm một câu: “Vậy hôm nay chúng ta bày sạp ở đây được chứ? Ngày mai có thể sang bên kia không?” Trương thị chỉ vào chỗ bị ông bà lão bán quẩy chiếm.Sai nha Giáp nói: “Tất nhiên là được.”...Sai nha Ất còn nói thêm: “Ở đây theo thứ tự trước sau, hoàn toàn không thuộc về riêng ai cả.” Dư Dung bèn vội vàng múc vài bát tào phớ, rải chút đường cát lên: “Các vị sai gia, chúng ta mới tới, vẫn còn chưa khai trương, các vị nếm thử giúp chúng ta xem thế nào?”Trương thị nghe con gái nói vậy đã hiểu được công dụng của địa đầu xà, Dư Tùng cũng vội vàng nói: “Chúng ta lần đầu mở sạp, làm phiền các vị giúp chúng ta nếm thử.” Mọi khi mấy tên sai nha đến thu tiền, người buôn bán ở đây đều keo kiệt, đừng nói là cho ăn cho uống, chỉ đưa ít tiền quầy hàng đã coi như ưu đãi lắm rồi.

Không ngờ những người này lại hào phóng như vậy.Mặc dù tay chân vụng về, mấy tên sai nha cũng ngồi xuống uống tào phớ.

Trương thị vội vàng bắc nồi bắt đầu làm sủi cảo chiên.

Khi họ đã sắp ăn xong tào phớ, Trương thị liền dùng que tre xiên sủi cảo đưa cho bọn họ, một người trong đó thoáng cái đã ăn hai xiên.

Tính tình Trương thị cũng coi như khá hào phóng, chưa khai trương đã cho hết gần hai mươi đồng rồi, mà Trương thị còn không cau mày lấy một cái..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 42: Chương 42


Vị trí tuy hơi lệch một chút, nhưng Trương thị cùng ông ba Dư lãi ít mà bán chạy, trong chốc lát sủi cảo đã hết sạch.

Thực ra, bán đồ ăn sáng là chính, nhưng cháo đậu nành và tào phớ mới thật sự kiếm được tiền.

Dư Thụ đứng một bên múc cho người ta, Dư Tùng đi thu bàn, rửa chén.

Nhà bọn họ đông thành viên, rất nhanh đã bán ra hết những thứ đã chuẩn bị.Bởi vì hôm nay đi chợ, người cũng đến nhiều, cho nên cả nhà bán hết rồi mới về.

Trương thị và ông ba Dư chưa bao giờ dựa vào hai bàn tay mình mà kiếm được nhiều tiền như vậy.

Nhất là ông ba Dư, ông trộm hỏi Trương thị bán được bao nhiêu.

Trương thị bèn tính toán: “Bán được bốn trăm đồng, nhưng trừ đi các chi phí thì chúng ta lãi một nửa.”“Vậy là do vị trí của chúng ta không tốt sao?” Dư Tùng nói.“Hơn nữa rõ ràng là chúng ta tới đó trước.

Ông bà cụ bán bánh quẩy kia chiếm chỗ của chúng ta mới đúng, ngày mai chúng ta phải qua đó mới được.” Những người làm ăn nhỏ đều thích so đo từng tí.

Trương thị lại nói: “Buôn bán nhất định phải hào phóng, không được rụt rè.

Nhân dịp Tết nguyên đán này chúng ta kiếm thêm nhiều tiền chút.”Khi họ trở lại trời đã xế chiều, người trong thôn thấy bọn họ kéo xe ba gác về thì không khỏi tò mò.

Trương thị chỉ nói: “Nhân lúc sắp đến Tết Nguyên Đán, chúng ta lên trên trấn bán chút điểm tâm sáng.

Hết cách rồi, phải kiếm chút tiền vất vả thôi.

Xem xem Tùng Nhi nhà ta đã lớn chừng này rồi, ta lo lắm.”Người ta cũng biết cuộc sống nhà bọn họ không được tốt.

Thấy bọn họ vất vả như vậy, Chân ma ma ở cạnh nhà cũ trước đây vừa bước vào đã kéo Trương thị nói: “Cô vẫn chưa biết à? Nhà họ Dư bán hết đất đi rồi.

Giờ chỉ còn năm mẫu đất thôi, người trong nhà không muốn nuôi cả gia đình lão tứ.

Mẹ chồng cô định đuổi cả nhà lão tứ đi.

Lão tứ nói muốn chia phòng, mẹ chồng cô không chịu.

Vương thị bèn nói muốn chia tiền, giờ thành một mớ bòng bong rồi.

Cha mẹ chồng cô vừa thêm cho nhà chi trưởng đã đuổi bọn họ đi.

Lão tứ nhà cô không có cách nào khác, không có nổi một xu trong tay.

Chưa hết, đại tẩu cô nhất quán là tốt, còn nể mặt đồng sinh, cho bọn họ mượn căn nhà tranh trên sườn núi để ở.”“Chúng ta không biết thì thôi, nếu đã biết rồi thì không thể không đến thăm.

Chân tỷ, khi nào tỷ lên trên trấn mua đồ thì đến chỗ ta ăn chút gì nhé.”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 43: Chương 43


Bình thường quan hệ giữa Trương thị với đám phụ nữ này khá tốt, cũng bởi vì sự hào phóng của bà.Mà ông ba Dư cũng là một người nhiệt tình.

Cho nên mặc dù Trương thị thường xuyên đối nghịch với mẹ chồng, còn dứt khoát ra riêng, thực ra có khá nhiều người yêu quý Trương thị.

Đây cũng là nguyên nhân chi thứ ba nhà họ Dư ra ở riêng, người ngoài cũng không xì xào gì nhiều.Buổi trưa Dư Dung nấu cơm, tuy không so được với Trương thị, nhưng bởi vì có thịt, cả nhà ăn rất vui vẻ.

Dư Dung ngủ một giấc ngon, đến buổi chiều mới dậy, thùng sữa đậu và cháo đều đã dọn xong.

Có điều do dưa góp ngâm chưa được lâu cho nên không nhiều lắm.

Trương thị đang hấp bánh bao ngũ cốc.

Mặc dù trong lúc kiếm tiền nhưng vẫn không tránh khỏi thiếu thốn.

Không nói trong nhà không có lấy một mẫu đất, chưa kể nhà cửa cũng phải sửa sang lại, những việc đó đều cần một số tiền không nhỏ.“Nương Tùng Nhi, chúng ta qua xem nhà lão tứ đi!” Ông ba Dư vốn thiện lương, nghĩ đến em trai mình phải ở nhà tranh vách đất, chắc chắn cũng không được chia gạo.

Chi bằng đến đưa ít đồ ăn, giải quyết tình hình khó khăn thì luôn tốt.Chẳng qua là mấy cái bánh bao, Trương thị cũng không keo kiệt, còn nói: “Ta với ông cùng đi đi, Dung Dung cũng sẽ tới.” Dù sao trong nhà ông tư Dư có hai cô con gái, Dư Dung đến đó cũng nói chuyện được vài câu.Dư Tùng bèn nói: “Vậy để con đi loanh quanh ngọn núi gần đây hái ít rau dại.” Mỗi lần sang đông, thức ăn chỉ có chừng ấy, làm được ít canh rau dại cũng đỡ phải đi mua rau.Dư Thụ cũng đòi đi, nhưng mọi người biết bệnh ho của cậu bé vẫn chưa đỡ.

Nhất là Dư Dung rất lo cho sức khỏe cậu, bèn nói: “Hay là đệ đi cùng chúng ta đến nhà chú tư nhé?” Nghe tỷ tỷ nói vậy, Dư Thụ cũng đành đi theo.Một căn nhà tranh, mặc dù nói là có hai gian, nhưng nhìn vào đã thấy đơn sơ.

Nếu là ông ba Dư thì đã tu sửa lại từ lâu, nhưng ông tư Dư lại chẳng nhúc nhích gì.

Khi nhà Dư Dung bước vào, Vương Tuyết đang nấu nước.

Vương thị cùng Vương Lâm nằm trên giường.

Nhìn chung bà cụ Dư cũng không quá tuyệt tình, vẫn cho bọn họ chăn đệm.“Chú tư, nhà con nghe nói chú chuyển đến đây.

Nhà con không nhiều lương thực, nhưng sợ giữa trời đông giá rét này chú không có gì ăn, cho nên đem một ít qua, chú ăn tạm nhé.” Dư Dung lên tiếng trước.Ông tư Dư nhận lấy từ tay ông ba Dư: “Cảm ơn Tam ca Tam tẩu, nhiều năm ta không về, ngay cả chỗ nương thân cũng chẳng có.

Năm đó, haizz...” Có lẽ nhìn thấy Trương thị đang ở đây, ông ta không nói thêm nữa..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 44: Chương 44


Vương thị nói chuyện lại rất nho nhã, ăn cơm thì có bệnh sạch sẽ, còn dùng khăn lau bát mấy lần, cứ như thể bát bẩn lắm vậy.

Trương thị cũng cạn lời, ông ba Dư đưa đến rồi đi ngay.

Chỉ có con gái út của ông tư Dư nói một tiếng đi thong thả, còn những người khác đều vùi đầu vào ăn.Nhà Dư Dung cũng không rảnh bận tâm, sau khi chuẩn bị hết đồ dùng cho ngày mai cả nhà liền đi ngủ.

Trương thị xót con gái, muốn để Dư Dung ở nhà nghỉ ngơi.

Dư Dung lại không chịu.

Hôm sau khi Dư Thụ sang gọi Dư Dung dậy, Trương thị với ông ba Dư đều đã gần xong xuôi.

Dư Dung vội vàng rửa mặt rồi đi cùng cả nhà.Bọn họ vẫn đến sớm như cũ, sau đó ngồi ở chỗ của ông bà lão bán bánh quẩy kia, quả nhiên ông lão lại tới.

Hôm qua Trương thị vốn đã có ý kiến với ông bà lão này: “Hôm qua chúng ta đã hỏi sai nha, trông thì già cả rồi mà còn chơi xấu.

Ta nói ngươi biết, đến trước ngồi trước.

Tùng Nhi, đứng qua đây...!”Miệng Trương thị không buông tha cho ai bao giờ.

Mọi người luôn ức h**p kẻ yếu, ông lão bánh quẩy thấy nhà Dư Dung người đông thế mạnh, không dám lên tiếng nữa.

Bà bán bánh quẩy lẫn ông bán bánh quẩy đều tắt điện, hôm nay buôn bán tốt hơn thấy rõ.Dư Dung tặng hai phần sủi cảo cho ông bà lão bán bánh quẩy: “Đều là người làm ăn buôn bán như nhau, chúng ta hà tất phải bất hòa, chung sống hòa thuận mới phải chứ.”...Việc kinh doanh ngày hôm nay tốt hơn nhiều, bởi vì cháo nhà Dư Dung bán cũng ăn kèm bánh quẩy, nên ông lão bán bánh quẩy cũng bán được khá nhiều.

Ông lão cũng có qua có lại tặng cho nhà nàng mấy cái bánh.

Trương thị vội vàng từ chối: “Ông à, đừng cho chúng ta làm gì.

Chúng ta đều làm ăn, ai buôn bán cũng không dễ dàng gì.”Bà lão bán bánh quẩy cũng không thích kiếm lợi từ người khác nói: “Cho các cô, cầm đi.”Sau đó chợ sớm cũng tan nhanh, ông bác bán mì bên cạnh nói với đám người Dư Dung: “Họ cũng là người đáng thương, con trai còn trẻ đã qua đời.

Con dâu ông ta giặt quần áo cho nhà người ta.

Thông thường cháu ông ta cũng tới giúp một tay, nhưng mấy ngày nay tới nhà cậu nên không tới.”“Như vậy cũng tốt hơn chúng ta, ngày nào chúng ta cũng phải chạy từ trong thôn tới, còn phải đi đường đêm.

Haizz, bác à, chỗ bác vẫn còn nhiều mì, vậy bán cho chúng ta hai chén nhé?” Dư Dung cười nói..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 45: Chương 45


Lại nói tới chuyện ai có cuộc sống sung sướng hơn ai, ít nhất ông lão bán bánh quẩy còn có nhà ở trên trấn.

Hai người già bán bánh quẩy cũng có một khoản thu nhập, thoạt nhìn cháu của ông ấy cũng đã lớn, còn tốt hơn nhà Dư Dung rất nhiều.

Hơn nữa, việc buôn bán vốn phải dựa vào năng lực của mình, làm gì có chuyện ngươi yếu hơn là ai cũng phải nhường ngươi.Dư Dung gọi một chén cho ông ba Dư, một chén cho Dư Tùng.

Đợi lát nữa bọn họ còn phải mang đồ đạc trở về, không ăn gì thì không làm nổi.

Dư Tùng cũng dần dần cảm thấy hứng thú với việc kinh doanh buôn bán, nhưng hắn không biết chữ, đành phải nói với em trai Dư Thụ: “Đệ phải học cho tốt, sau đó dạy cho ca ca.”Trương thị đếm tiền ở trên đường, đếm xong vui vẻ nói: “Hôm nay kiếm được nhiều hơn hôm qua hai trăm đồng tiền.

Ta xem còn có thể đi bán ở nơi này hai ngày, không cần chờ tới sang năm.

Hôm nay ta nói chuyện phiếm vài câu với một người khách, người đó nói lúc này đi thuê phòng sẽ có giá rẻ nhất.

Chúng ta làm tiếp hai ngày nữa, rồi đi tới Thảo Phố thuê phòng đi!”Nhưng lại xuất hiện một vấn đề, Dư Dung suy nghĩ tới một chuyện: “Vậy thì chẳng phải Tiểu Thụ sẽ không ở chung với chúng ta sao?”Trương thị nghĩ cũng phải, lại nói: “Nhưng đã đóng tiền rồi, không có đạo lý đòi lại được.

Không bằng ngày thường Tiểu Thụ ở trong trường tư thục, chờ ngày nào được nghỉ thì đi thẳng tới Thảo Phố là được.” Từ trấn Kiều Ngự tới Thảo Phố cũng gần, đến lúc đó để Dư Tùng quay lại đón.Dư Thụ càng mất hứng: “Mấy người đi học như chúng con, vốn không phải để trúng cử, biết viết biết đọc mấy chữ mà thôi.

Thông thường sư phụ chỉ để tụi con đọc sách nửa ngày, buổi còn lại thì nghỉ ngơi.

Nhưng bây giờ con lại không thể về nhà thì buổi chiều con phải làm gì bây giờ?”“Vậy thì quá đơn giản, đệ luyện chữ nhiều hơn, sau này dạy cho ca ca.” Dư Tùng cố ý nói với Dư Thụ.Người một nhà đang lên kế hoạch cho thời gian sắp tới, đột nhiên thấy Dư Quyên đi tới.

Dư Quyên nhìn thấy Dư Dung thì đi qua, cười hì hì nói: “Tứ tỷ, mọi người thật sự đi lên trấn thật sao?”“Đúng vậy, hôm nay sao muội rảnh rỗi chạy tới đây?” Dư Dung cảm thấy kỳ lạ.

Dù sao Dư Quyên có một người mẹ như vậy, quanh năm suốt tháng đều nằm trên giường, Dư Quyên không phải ở nhà chăm sóc mẹ nàng ta sao?Dư Quyên không trả lời, lại hỏi: “Tứ tỷ, trấn này có bán nội tạng động vật không?”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 46: Chương 46


Bình thường Dư Dung đều không thường nấu ăn nên còn không không kịp phản ứng lại, liền lắc đầu.

Trương thị luôn đứng bếp, thuận miệng nói: “Con hỏi chuyện này làm gì? Nội tạng heo vừa tanh vừa thối, rất khó làm.”“Tam thẩm có tin con có thể làm thức ăn ngon cho thím không?” Dư Quyên tràn đầy tự tin.Trương thị cười khúc khích: “Con thật là một đứa trẻ rồi nhỉ? Nội tạng heo chỉ cần có nguyên liệu là có thể làm đồ ăn ngon, nhưng muối nhiều tốn tiền, gia vị cũng đắt đỏ.

Nông dân chúng ta sẽ không tốn nhiều tiền như vậy để làm thứ này, cho nên ta mới nói không dễ làm.”Dư Quyên thấy Trương thị chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi, không còn giống như người đàn bà chanh chua đanh đá trước đây, vốn không muốn hỏi nhiều.

Nhưng trong phạm vi nhận thức của nàng ta, Trương thị biết nấu ăn, những người khác không nấu được hương vị đó.“Vậy ta làm một bàn tiệc toàn cá, trên trấn có người bán như công thức của ta không?” Dư Quyên lại nói.Thế này thì Dư Dung cũng không nhịn được nữa: “Quyên Nhi, muội xem muội còn nhỏ, sao cứ nói mấy lời nói nhảm này thế? Đừng nói là tiệc toàn cá, hay tiệc toàn dê, phủ thành thiếu gì chứ.

Muội chưa đi ra khỏi thôn, không biết người bên ngoài như thế nào, sau này đừng nói những lời chọc người khác chê cười này.”Dư Tùng cũng nói: “Quyên Nhi mau về đi, bây giờ cũng buổi trưa rồi, muội còn không về ăn cơm đi.”Nhà cũ nhà họ Dư một ngày ăn hai bữa, sáng sớm ăn một bữa, buổi chiều ăn một bữa.

Đây là quy định bà cụ Dư đặt ra.

Nhưng quy định của nhà họ Dư chi thứ ba do Dư Dung và Trương thị bàn bạc, một ngày ăn ba bữa.

Mặc dù không thể mỗi ngày đều có cá có thịt, thế nhưng ăn no hơn trước đây nhiều.

Tiểu Thụ cũng mập lên trông thấy.Dư Quyên cảm thấy vô cùng thất bại.

Những gì nàng ta học được ở hiện đại hoàn toàn không có đất dụng võ ở nơi này.

Cổ đại cũng không lạc hậu như những gì nàng ta nghĩ.

Mà chỉ có những người có tay nghề như Dư Dung mới có thể sống nổi.

Nguyện vọng cấp bách muốn thay đổi nhà họ Dư của nàng ta lại thất bại một lần nữa, mà đợi tới khi nàng ta về nhà, việc nàng ta phải đối mặt chính là phân nhà ở riêng.Nguyên nhân là Triệu lại bắt đầu khó ở.

Lần này Lý thị chi trưởng cũng cảm thấy không chịu nổi: “Những người này không thể để cho chúng ta thơm lây được miếng nào mà, lại còn phải móc tiền ra cho các nàng.

Dù sao chi thứ hai cũng ở trong sương phòng, không bằng chia sương phòng cho bọn họ là được.”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 47: Chương 47


Lý thị rất quan tâm tới danh tiếng.

Vốn bởi vì chuyện phân nhà, chi thứ ba, chi thứ tư tách khỏi hộ, khó tránh khỏi bị người khác lời ra tiếng vào.

Nói chi trưởng bọn họ không được dung thứ được người khác, đuổi mấy người em trai ra ngoài.Ông cả Dư nói: “Việc này ta đã biết, đợi lát nữa ta sẽ nói với cha nương.” Con người ai cũng có chỗ khó xử.

Ông cả Dư đương nhiên cũng muốn chăm sóc em trai, em gái một chút, thế nhưng ông cả Dư còn có gia đình nhỏ của mình cần lo lắng.

Nếu Dư Phụng thực sự có tiền đồ, vậy gia đình của bọn họ mới thực sự phát đạt.Triệu thị vốn sắp sinh, không nghe nổi chuyện này.

Ông hai Dư cũng là một người nhu nhược.

Nhưng ông hai Dư lại càng ngu hiếu hơn, mà Triệu thị cũng là người hiếu thuận.

Hai vợ chồng nghe xong như cảm thấy như sấm sét giữa trời quang.

Mà hai chị em Dư Quyên lại vui vẻ.

Nhất là Dư Quyên, nàng ta thấy người của chi thứ ba có cuộc sống tốt như vậy, nàng ta vô cùng hâm mộ.

Nếu có thể phân nhà, vậy phân nhà đi.“Lão nhị, đừng nói người làm nương như ta bất công, con cũng biết tình cảnh hiện tại trong nhà.

Vừa mới bán được mười mẫu đất, tiền đóng học của Phụng Nhi còn chưa có, bây giờ là lúc rất cần tiền.

Tam đệ con còn không có một tấc đất đâu.

Nương chia sương phòng và căn phòng nhỏ đó cho các con, các ngươi cũng không cần dọn nhà đi đâu.”Ông hai Dư cảm ơn mẹ, nhưng bệnh của Triệu thị cũng cần phải đi thăm khám.

Dư Quyên bèn nói: “Cha, không bằng vay tiền chỗ tam thúc, mấy ngày nay nhà tam thúc đều đi họp chợ, con thấy đều bán hết hàng.”Ông hai Dư chần chờ một chút: “Đừng, Quyên Nhi, tiền chúng ta vay tam thúc con lần trước còn chưa trả được.

Lần này vay nữa, e là không vay được.” Ông hai Dư cũng không có mặt mũi mà đi vay nữa.Nhưng Dư Quyên lại không đồng ý: “Cha, không sao cả đâu, chỉ cần có thể vay được tiền, sau này con sẽ có cách trả lại được.”Chi thứ ba nhà họ Dư bận rộn suốt sáng sớm, hiện đang ngủ say.

Chỉ có nhóc con Dư Thụ không ngủ thêm được, nghe thấy tiếng đập cửa mới bật dậy đi mở....Dư Thụ nghi ngờ hỏi: “Nhị bá? Quyên Nhi? Mọi người có chuyện gì không?” Dư Thụ là người lanh lợi nhất trong nhà, hơn nữa thời gian thằng bé ở nhà còn lâu hơn cả Dư Dung và Dư Tùng, đương nhiên thằng bé biết ông hai Dư là ai.

Từ thành thật, vô dụng chính là từ dành cho ông ta.

Ông ta chỉ biết ngốc nghếch thành thật làm việc.

Mà Dư Quyên, từ sau lần bị ngã trước đây đã hoàn toàn đổi khác, giống như biến thành một người khác..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 48: Chương 48


Ông hai Dư ngập ngừng nói: “Tiểu Thụ, cha con có nhà không? Nhị bá tới tìm cha con có việc?”Dư Thụ vừa nghe thấy tìm cha, bèn nói: “Mọi người trong nhà con phải đi lên trấn từ sớm, bây giờ đều đang nghỉ ngơi.

Nếu không gấp, chờ chút nữa mọi người tỉnh, con nói cha đi tìm nhị bá.”Nhưng bệnh tình của Triệu thị không chậm trễ được, Dư Quyên lập tức kéo tay Dư Thụ: “Sức khỏe của nương ta không tốt rồi, nhờ Lục ca gọi tam thúc ra đi!”Nói xong, nàng ta chuẩn bị quỳ xuống đất.

Dư Thụ còn chưa kịp nói gì, Lâm Tử Du sát vách đã đi tới: “Quyên Nhi, muội đang làm gì?”Nói xong, hắn ta lại tức giận nhìn Dư Thụ: “Dư lục lang, làm sao ngươi có thể nhẫn tâm khoanh tay đứng nhìn bá mẫu nhà mình bị bệnh liệt giường được?”Dù sao Dư Thụ cũng chỉ là một đứa bé, bình thường còn nghe lời của Trương thị, rất tôn kính gia đình nhà Lâm tú tài, nghĩ cả nhà bọn họ đều là người đọc sách.

Bây giờ, cậu bé sợ quá khóc lên: “Ta không phải...”Dư Thụ mở cửa ra.

Lâm Tử Du sợ mấy người Dư Quyên bị thiệt thòi, cũng đi vào theo.

Dư Thụ vào trong phòng đánh thức ông ba Dư.

Trương thị cũng tỉnh lại.

Vốn mới ngủ không được bao lâu, tất cả mọi người đều buồn ngủ, vô duyên vô cớ bị lôi đầu dậy thì trào lên ngọn lửa tức giận.Ông ba Dư vuốt mắt thấy bọn họ, không khỏi hô một tiếng: “Sao nhị ca lại tới?”Trương thị ngáp một cái, nhìn thấy Dư Thụ nước mắt lưng tròng, lập tức gặng hỏi: “Con làm sao vậy?” Dư Thụ không trả lời.Ông hai Dư ngượng ngùng nói: “Chuyện là nương Quyên Nhi ngất xỉu rồi, ta cũng không có tiền, cho nên muốn tới xem nhà đệ có hay không?”Lại thế nữa rồi, Trương thị biết, chỉ cần trong tay có tiền bọn họ sẽ không buông tha, nhưng cho nhiều hay ít còn phải dựa vào tấm lòng.

Ông ba Dư cũng nhìn Trương thị, Trương thị gật đầu: “Tiền dư thừa thì không có, nhị ca cũng biết tình hình nhà chúng ta thế nào rồi, không tốt hơn nhà các ngươi.”Ông hai Dư vừa nghe thấy có hi vọng, thuận miệng khen ngợi ông ba Dư: “Lão tam, đệ giỏi hơn ta nhiều, bây giờ còn biết kinh doanh, không giống ca ca ta chỉ biết làm c* li.

Ta ở đây thay nương Quyên Nhi cảm ơn đệ cùng đệ muội.”Hắn nghĩ tới lời Quyên Nhi nói đều đúng, cho nên dứt khoát nói theo lời Dư Quyê:, “Không biết đệ có một trăm đồng không?”Đừng nói Trương thị vừa nghe xong đã tức giận, ngay cả Dư Tùng cũng thấy khó chịu.

Năm sau nhà mình có bao nhiêu chuyện cần dùng tiền.

Nhị bá gặp khó khăn không phải giả, nhưng trước đây đã vay tiền rồi, mà Triệu thị cũng không phải là bệnh nặng..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 49: Chương 49


Mở miệng là đòi một trăm đồng tiền lớn, tưởng người khác coi tiền như rác sao! Phải biết rằng cả nhà Trương thị đi sớm về tối, trừ đi chi phí, một ngày cùng lắm cũng chỉ kiếm được hai ba trăm đồng.

Hơn nữa, chuyện kinh doanh này cũng không thể làm lâu dài.“Nhị ca, chúng ta nào có nhiều tiền như vậy chứ? Một nhà chúng ta chuyển ra ở riêng, vốn đã nghèo khó.

Trước đây cho huynh vay năm mươi đồng tiền cũng là vì tình nghĩa huynh đệ, không trông đợi nhà huynh trả lại.

Nhưng huynh vừa mở miệng đã đòi nhiều tiền như vậy, chúng ta không thể đồng ý.”Ông hai Dư vốn ăn nói vụng về, nhưng Dư Quyên không phải.

Dư Quyên quỳ xuống phịch một phát.

Dư Dung vừa hay vào cửa, đã vội vã kéo nàng ta đứng lên.

Dư Dung khá khoẻ, cũng to cao: “Quyên Nhi làm cái gì vậy? Không phải muội không biết nhà chúng ta nghèo.

Trước đây nương muội gặp chuyện không may, có lần nào mà không phải nhà ta bỏ tiền chạy vạy.

Nhưng có câu nói, chúng ta ốc còn không mang nổi mình ốc, làm sao mang thêm rêu.

Chuyện nãi nãi để chúng ta tay trắng chuyển ra ở riêng, không phải muội không biết? Tội gì muội tới đây làm như vậy.

Coi như chúng ta đều là kẻ ác đi.

Muội xem chúng ta ở đây, nhà muội cũng chưa từng tới thăm chúng ta một lần.

Chúng ta cũng có thể hiểu được, dù sao cuộc sống của cả nhà cũng không tốt.

Nhưng muội làm như vậy sẽ khiến người khác cho rằng cha nương ta là kẻ bất nhân.

Muội xem bình thường nương muội đều nằm trên giường, việc nhà cũng do nương ta làm.

Việc gì có thể giúp, chúng ta đều đã giúp, đúng chứ?”Dư Dung liếc mắt ý bảo ông ba Dư và Trương thị.

Trương thị cũng tiếp lời nói: “Giấy vay nợ ta cũng không cần, đây là hai mươi đồng tiền lớn các ngươi cầm đi đi.

Bồi bổ cơ thể cho nhị tẩu.

Nhị ca, xin lỗi, chúng ta không có số tiền lớn hơn đâu.”Ông hai Dư cầm tiền, thở dài, lắc đầu.

Xem ra tình anh em cũng bị cắt đứt.

Dư Quyên lại không cho là đúng.

Nàng ta nghĩ lúc chưa phân nhà ở riêng, chi thứ ba làm việc cũng không nhiều.

Nàng ta không phải sẽ không trả tiền, sau này tiền nhất định nàng ta sẽ trả lại.Chờ ông hai Dư rời đi, Lâm Tử Du cũng rời đi.

Hắn ta vừa về nhà, vợ tú tài đã cảm thấy kỳ lạ: “Con qua nhà sát vách làm cái gì thế?”Vợ tú tài quả là có dự định kết thông gia với chi thứ ba nhà họ Dư, nhưng bà ta không phải chỉ có mỗi một lựa chọn là nhà họ Dư.

Hơn nữa, bà ta rất coi trọng nhân phẩm của con dâu..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 50: Chương 50


Vừa nghĩ như thế, bà ta lại cho rằng liệu có phải Dư Dung đang dụ dỗ con trai nhà mình hay không.“Nương của Quyên Nhi ngã bệnh, lại tới sát vách vay tiền.

Con cảm thấy Quyên Nhi quá đáng thương, sợ cô bé chịu thiệt thòi, cho nên mới đi qua theo.” Lâm Tử Du thầm nghĩ ngày thường mẹ rất thích Dư Quyên, nên nói như vậy.Chuyện nào ra chuyện đó.

Vợ tú tài không có con gái, cho nên rất thích cô gái thông minh lanh lợi như Dư Quyên.

Nhưng phần yêu thích này chắc chắn không đủ để bà ta muốn cho Dư Quyên làm con dâu.

Người ngay từ khi mới bắt đầu không suy xét, sau này cũng sẽ không suy xét nữa.Bà ta nhíu mày: “Chuyện nhà người khác con đừng xen vào.” Bà ta thấy vẻ mặt Lâm Tử Du không phục, lại hỏi: “Nhà ông ba Dư có cho vay tiền không?”“Chỉ cho vay hai mươi đồng tiền lớn ...”Vợ tú tài mắng: “Con cho là hai mươi đồng tiền lớn dễ kiếm lắm sao, ruộng của chúng ta năm nay cùng tiền công của cha con cũng chỉ được hai lượng bạc.

Ba năm nữa con tham gia kỳ thi huyện, nhiều tiền như vậy con cho là lá ngoài đường sao.” Nếu không vì sao vợ tú tài lại muốn tìm Dư Dung, còn không phải coi trọng tay nghề của Dư Dung sao?Lâm Tử Du bị mắng không nói được lời nào.

Vợ tú tài nhìn con trai ủ rũ ỉu xìu, cũng không nói thêm nữa.“Con đi đọc sách đi, sau này đừng tham gia vào chuyện nhà người khác nữa.”Cứ như vậy, liên tục lại buôn bán thêm hai ngày nữa, Trương thị dẫn mọi người cùng đi Thảo Phố thuê phòng.

Cuối năm dễ thuê phòng, hơn nữa tiền thuê nhà cũng không quá đắt.

Bọn họ đi tìm người trung gian giới thiệu, dưới nha môn nên rất chính quy.

Hơn nữa thời gian thuê nhà của bọn họ cũng tương đối dài, cho nên Dư Dung đề nghị không nên thuê phòng quá tệ.“Sau này nếu ca ca muốn tìm người nói chuyện làm ăn, có lẽ sẽ mời bạn bè vào nhà chơi, quá nghèo túng keo kiệt thì không tốt.”Người trung gian thấy mấy người này ăn mặc bình thường, nhưng nghe mấy người nói chuyện, lại không giống nhà nông phổ thông, bèn đưa ra một ý: “Nói tới đúng là vừa khéo, ở ngõ Hoa Quế có một ngôi nhà nhỏ, có hai cửa ra vào, tiền thuê một tháng ba trăm đồng tiền lớn.

Nếu có thể thuê theo năm thì…”Dù sao Thảo Phố cũng chỉ là một thị trấn, giá thuê ba trăm đồng tiền lớn cũng không ít.

Dư Tùng nói: “Không bằng ngươi dẫn chúng ta đi xem?”Không thể không nói sau vài ngày buôn bán, Dư Tùng đã biết nói chuyện bàn bạc..
 
Back
Top Bottom