Ngôn Tình Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 20: Chương 20


Trương thị nghe thế thì nóng nảy ngay, bà già đáng chết này thật không biết xấu hổ.Dư Dung lại cười đáp: “Bà nói phải, ca của con vừa xuống núi về nhà, đợi sang năm mới con muốn thêu thêm vài năm đủ cho ca của con xây một nhà xưởng.

Nói đến việc này, bà, ca của con lớn đến thế rồi nhưng về nhà lại chẳng có chỗ ngủ.

Bà xem có thể dành một gian phòng ra cho ca của con chuyển vào không?”Tuy Dư Dung đang cười nhưng cả khuôn mặt lại hiện rõ vẻ uy nghiêm.Bà cụ Dư cũng là người có quyền lực trong nhà, lý nào lại để tâm đến đứa nhóc con như thế, chẳng qua là cảm thấy Dư Dung yếu đuối nên mới nhảy dựng lên.Bà ta chống nạnh một tay, tay kia chỉ vào Dư Dung mà mắng: “Con tiểu kỹ nữ này muốn chết, cái nhà này là của lão nương, ngươi ăn của lão nương mặc cũng của lão nương, bây giờ lại dám chống đối lão nương.”Trương thị nghe thế nào chịu nổi, lập tức nhảy dựng lên: “Chúng con đã gây ra tội nghiệt gì, sắp vùi cả nửa người xuống đất mà còn phải bị mẹ chồng ức h**p, cả nhà thì làm trâu làm ngựa.

Rõ ràng là nhà của chính mình nhưng lại bị người khác xem như nô lệ.Được rồi, tất cả bọn con đều là trâu ngựa của nhà họ Dư… Dù chúng con có phải liều mạng chẳng cần mạng sống, con cũng sẽ không để con cái của mình phải làm trâu làm ngựa!”Động tĩnh lớn như thế, Lý thị và những người khác nghe rõ mồn một, nhưng Lý thị lại vững như bàn thạch.Rốt cuộc Tiểu Lý thị còn nhỏ tuổi nên không giữ được bình tĩnh: “Cô mẫu, chúng ta có cần ra ngoài nhìn xem không?”“Ra ngoài, ra ngoài làm gì, để cho bà của con có cớ mắng chúng ta một trận sao.

Bây giờ đang là thời điểm Phụng Nhi dùng tiền.

Nếu lợi dụng đến nó chắc chắn sau này cũng có phần lợi cho nó, ấy thế mà hiện giờ lại đối nghịch với chúng ta…”Vẻ mặt Lý thị dửng dưng.

Trong lòng bà ta, chẳng ai quan trọng bằng tương lai của Dư Phụng.Trương thị tranh cãi với bà cụ Dư một trận, sau khi ra ngoài đã bảo Dư Thụ đi gọi Dư Tùng và ông ba Dư trở về.Trương thị vừa khóc vừa kể ngay chuyện này cho Dư Tùng nghe.

Dù sao Dư Tùng vẫn còn trẻ tuổi nên nóng tính, hắn bị Dư Dung giữ lại: “Ca ca muốn đi làm gì? Muội biết huynh bất bình thay mọi người, nhưng chuyện này còn cần bàn bạc kỹ lưỡng hơn.”“Lời này rất đúng.” Ông ba Dư phụ hoạ..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 21: Chương 21


Tính tình của ông vốn nhu nhược, từ trước đến nay thích nhẫn nhịn cho qua.Trương thị lại không nuốt được cơn giận này.

Bà đã là người hơn ba mươi tuổi.Dư Tùng và Dư Dung đều sắp đến tuổi thành thân, nhưng dựa theo tình hình hiện tại ở nhà họ Dư, chuẩn bị hôn sự thế nào được?Chẳng lẽ muốn con gái của bà đợi đến quá lứa lỡ thì giống Dư Hương Hương, chỉ vì bị gia đình liên luỵ mà không gả đi được hay sao.“Ông còn biết nói à.

Lần này sau khi lo liệu xong hôn sự cho Đào Nhi, ông lập tức gặp cha nương bàn chuyện phân nhà, bằng không chúng ta sẽ cãi nhau mỗi ngày.”Tuy người xưa có câu cha mẹ còn sống không phân nhà, nhưng nhà họ Dư không chỉ đông con nhiều cháu, hơn nữa còn tứ đại đồng đường.Trương thị mượn việc mẹ chồng nàng dâu không hòa thuận để yêu cầu phân nhà cũng hoàn toàn hợp lý.Trương thị tạm thời bình tĩnh, trái lại Điền thị bắt đầu bất an, nhưng lúc này bà đã có thai.

Dư Bội được gửi vào phòng của bà cụ Dư.Bà cụ Dư cho rằng hiển nhiên sau này Trương thị sẽ bị mẹ chồng là bà ta khống chế.Dư Dung giúp Dư Đào thêu hoàn thiện khăn cưới.

Dư Đào yêu thích không nỡ buông tay.Dư Quyên ở bên cạnh cũng hâm mộ mà nói: “Tay nghề của Dung tỷ thật khéo.”Nàng ta thật sự cảm thấy tay nghề của Dư Dung thật khéo léo, nhưng Dư Dung cũng không để trong lòng.

Dư Hương Hương ở cạnh thấy thế lại cực kỳ ghen tỵ.Dư Đào thật may mắn, thứ gì cũng là tốt nhất, còn tương lai của nàng ta thì biết thế nào?Nơi thôn quê không có thứ gì tốt, vả lại nhà họ Dư ngoại trừ có căn nhà rộng hơn đôi chút ra thì những mặt khác còn chẳng bằng người khác.Nàng ta nghe nói Dư Đào cũng chỉ có hai rương của hồi môn, chỉ chứa vài món đồ cũ.Dư Liễu đột nhiên đi vào, khóc nói: “Hương Hương tỷ, Quyên Nhi, nhanh trở về đi, sau khi cữu mẫu vừa qua đời, nương đã ngất rồi.”Lòng Dư Quyên kinh hãi.

Tình cảm của nàng ta với người mẹ ruột này vô cùng phức tạp, nhưng khi nàng ta vừa tỉnh lại, chính Triệu thị đã luôn dịu dàng an ủi nàng ta.

Nàng ta sốt ruột kéo tay Dư Liễu.

Dư Dung thấy Dư Hương Hương thất thần, vội đẩy nàng ta một cái: “Hương Hương tỷ, nhị bá mẫu ngất rồi, tỷ đến gặp bà lấy tiền tìm đại phu Chân Trần đi?”Bây giờ Dư Hương Hương mới lảo đảo như bị sét đánh.

Nàng ta biết rất rõ hôm nay nương muốn nói riêng với cữu mẫu chuyện gì..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 22: Chương 22


"Nương muốn cho nàng ta đến nhà cữu mẫu, cữu mẫu chắc chắn không đồng ý.

Dư Đào kéo Dư Dung ngồi xuống, nói nhỏ: “Các muội ấy đều đi rồi, muội đừng sang đấy, có lẽ vì chuyện của Hương Hương.”Thường ngày Dư Đào không nói một câu nào, thậm chí còn có chút giả dối.

Thế nên mọi người cũng không thật lòng gần gũi với nàng ấy, ngay cả Dư Dung cũng chỉ tốt với nàng ấy một chút ở mặt ngoài mà không bày tỏ tình cảm.

Hôm nay Dư Đào sẵn lòng nhắc nhở một câu, chắc chắn cũng vì nể tình nàng giúp Dư Đào thêu khăn cưới, xem như báo đáp xong phần ân tình này....Trong lúc chi thứ hai đang sống thê thảm, hôn sự của Dư Đào lại được tổ chức vô cùng náo nhiệt.

Tục ngữ có câu “thân thì khóc tiếc mấy người, còn bao kẻ đã hát cười như không”*.

Tất nhiên Dư Dung và những cô nương khác cũng phải phụ giúp chuyện trong gia đình, ví như rửa rau xắt rau gì đấy.

Tiệc rượu trắng lần này do Trương thị và Điền thị nấu.

Bà cụ Dư không nỡ mời thầy nấu tiệc lưu thuỷ** nên chỉ đành để người trong nhà nấu.*Trích từ bài thơ Nghĩ vãn ca từ kỳ 3, bản dịch thơ của Trần Trọng Dương.**Tiệc lưu thuỷ: Loại tiệc mà mọi người tự do đến dự và vào bàn, cái tên “lưu thuỷ” xuất phát từ hình thức ban đầu của loại tiệc này là cho thức ăn trôi xuôi theo dòng nước đến chỗ của quan khách.Những thân thích tương đối gần gũi giống như Dư đại cô và Dư nhị cô đã đến từ sớm.

Luận về tướng mạo lẫn tài năng, Dư đại cô đều thua kém Dư nhị cô, nhưng cuộc sống của Dư nhị cô cực kỳ gian nan, Dư đại cô lại sống rất hạnh phúc.

Nhà chồng của bà ta mở một tiệm gạo ở trấn trên, còn chồng của Dư nhị cô lại vào Tân thành làm việc chân tay đơn giản, một năm chẳng về được mấy lần.Dư nhị cô vừa vào nhà đã không chịu ngồi yên.

Dư Dung nhường ghế cho Dư nhị cô: “Nhị cô ngồi đi.” Dư nhị cô có hai đứa con trai song sinh, đều nhỏ hơn Dư Dung một tuổi.

Bà thấy Dư Dung mặc một chiếc áo bông màu lam nửa mới nửa cũ, bím tóc trên đầu được buộc bằng một sợi dây đỏ, nước da trắng ngần.

Chỉ có điều khi Dư nhị cô nhìn thoáng qua Trương thị, bà lại không dám nói chuyện.

Dù sao Dư Dung tinh thông nghề thêu, yêu cầu của Trương thị lại cao, Dư nhị cô không dám nhắc lại.“Dung Dung, khăn cưới của Đào Nhi là con thêu à? Thế mà lại rất đẹp?” Dư đại cô vừa vào cửa đã hỏi..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 23: Chương 23


Dư đại cô gả vào đã nhiều năm nhưng chỉ có một người con gái.

Đến năm ba mươi tuổi bà ta mới trai già đẻ ngọc mà sinh một đứa con trai và nuông chiều nó từ bé.Bà ta về nhà mẹ đẻ cũng không dẫn đến, sợ gió thổi lạnh người con.

Con gái của bà ta ước chừng cùng tuổi với Dư Dung, vừa nhìn đã biết được yêu chiều, luôn được ăn vận và dùng đồ tốt.Dư Dung bèn nói: “Là con thêu, dù sao cũng là chuyện lớn cả đời của Đào tỷ, người làm muội muội như con cũng chỉ làm được thế này.”Đúng lúc Trương thị đang chiên thịt viên trong nồi.

Bà cụ Dư cực kỳ tằn tiện, chẳng cho nổi một hũ dầu, Trương thị miễn cưỡng chiên thịt, lửa giận cháy trong lòng.Bà lại nghe thấy Dư đại cô nói: “Vậy con dạy tay nghề của con cho biểu muội Vân Vân của con đi, sau này đại cô sẽ khắc ghi công lao của con.”Trương thị thầm cười mỉa, con gái của bà học tám năm mới học được tay nghề ấy, nay lại dễ dàng giao cho Tôn Vân Vân: “Xem tỷ nói kìa, người ta học tám năm mới học được, nay lại dạy cho nữ nhi của tỷ.

Tỷ nghĩ mình là ai.”Bà không phải người ngày ngày nịnh hót người khác giống như Điền thị.Trương thị vốn là người lợi hại, bà vừa nói, Dư đại cô cũng sẽ không tự rước lấy nhục.Dù sao Trương thị có tiếng không biết sợ, trên đời này, càng gan lì người khác càng không dám trêu vào.Thế nhưng Tôn Vân Vân lại là một thiếu nữ thật thà, nàng ấy chỉ vào thế giới bên ngoài, rất tò mò mà hỏi: “Dung tỷ, tỷ từng đến phủ Bình Giang sao? Nơi đấy có gì khác với trấn trên của chúng ta?”Dư Dung vừa bóc khoai sọ vừa đáp: “Tất nhiên là khác, ví dụ như trấn trên của chúng ta không gặp được bao nhiêu chiếc xe ngựa, nhưng ở phủ Bình Giang, khắp đường đều là xe ngựa.

Hơn nữa không phải xe ngựa nuôi thả, ví như gia tộc nào đấy còn dùng phù hiệu đặc biệt.Không chỉ thế, hôm tỷ trở về chẳng phải trời sắp tối sao? Trấn trên của chúng ta không còn ai cả, nhưng ở phủ Bình Giang, buổi tối mới là lúc huyên náo.

Đồ ăn vặt từ bốn phương tám hướng đều tập trung vào phố chợ chuyên biệt.

Những cô gái làm thủ công như bọn tỷ nào có tiền.

Nếu hoàn thành một đơn hàng lớn, chắc chắn thầy của bọn tỷ sẽ mua một ít đồ ăn vặt cho bọn tỷ.

Tỷ còn nhớ lúc trước thầy của tỷ mua cho tỷ một loại bánh thịt, ở giữa tràn đầy thịt kho.".
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 24: Chương 24


"Thịt nọ lại không giống thịt của những người khác, hương vị ấy cực kỳ ngon miệng.

Sau này tỷ mới nghe nói bánh ấy có nguồn gốc từ Tây Bắc, khuôn nướng bánh cũng do thương nhân người Hồ mang đến đây.”Tôn Vân Vân thở dài: “Phủ Bình Giang quả là một nơi tốt đẹp, chỉ hận ấy vậy mà muội không thể đi.” Hôn sự của Tôn Vân Vân đã được định ra, người được chọn cũng rất không tồi, là con trai nhà cô của Tôn Vân Vân, anh họ ruột thịt của Tôn Vân Vân, nghe nói đang đọc sách ở nhà.“Đừng nói như thế, muội mới bao nhiêu tuổi, chỉ cần có chân thì đi nơi nào cũng được.” Dư Dung nói.Tôn Vân Vân cảm thấy người tỷ tỷ trở về từ bên ngoài này quả là hiểu biết rộng, không giống người tầm thường.Nàng ấy không thích Dư Mai ở nhà cậu cả, thường xuyên ăn không uống không ở nhà nàng ấy, chiếm hết cái lợi, còn mượn tiền của nàng ấy mà vờ quên mãi không trả.Tôn Vân Vân cũng không phải người có xuất thân tiểu thư, nàng ấy vén tay áo lên muốn cạo khoai sọ cùng Dư Dung.Dư Dung nói ngay: “Đừng làm thế, muội là khách, lại đang mặc xiêm y mới, đây cũng chẳng phải việc nặng nhọc gì.”Miến hấp cùng rau củ là đơn giản nhất, khoai sọ thì nhà nào hộ nào cũng có.

Nguyên liệu Trương thị sử dụng có hạn, tất nhiên chỉ làm được như vậy.Từ khi cưới con dâu vào nhà, bà cụ Dư không làm bao nhiêu việc nữa, thế nhưng lại cực kỳ tằn tiện.Ví như bà ta nhất quyết bắt Dư Thụ cởi qu@n áo của mình ra cho Dư Bội mặc, may mà Trương thị cứng rắn.Khi Dư Quyên bước vào, Tôn Vân Vân cũng không để ý đến nàng ta.

Nàng ấy không thích người của chi thứ hai, luôn cảm thấy quần áo của bọn họ tả tơi, dường như nghèo là từ dành cho bọn họ.

Nhưng đã nghèo lại không biết vươn lên mới là chuyện đáng sợ nhất.“Bên ngoài nhộn nhịp đến thế à?” Triệu thị đang nằm trên giường cũng muốn xuống giường.“Dạ.”“Con cũng ra ngoài xem náo nhiệt đi, còn có thể được ít tiền mừng.”Dư Hương Hương im lặng đi ra ngoài, trong nhà càng rộn rã, lòng nàng ta càng bi thương.

Rộn rã đều thuộc về kẻ khác, nàng ta lại chẳng có bất cứ thứ gì.Đại khái là cô dâu mới nào cũng xinh đẹp trong ngày hôm nay.

Đây cũng là lần đầu tiên Dư Dung gặp Dư Phụng, hoàn toàn khác với Dư Phụng trong tưởng tượng của nàng.Trong tưởng tượng của nàng, Dư Phụng ăn thịt mỡ, gạo ngon trong nhà, bóc lột người thân để đạt được cơ hội đi học..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 25: Chương 25


Nhưng giờ đây trông dáng vẻ của Dư Phụng lại đôn hậu hiền hoà, hơn nữa còn rất quan tâm đến Dư Dung: “Tứ muội trở về từ bao giờ? Đáng tiếc huynh ở tại nhà bạn đồng môn nên không biết muội về.”Lần này Dư Phụng còn dẫn hai người bạn đồng môn của hắn theo cùng, một người họ Ngô, vóc dáng rất cao.

Người còn lại có dáng người trung bình, họ Chung.Dư Dung tránh hẳn đi.

Càng sinh hoạt lâu ở cổ đại, nàng càng hiểu cần phải tị hiềm.

Dư Dung tránh ra ngoài và sang bên Trương thị.

Trương thị đang tất bật dưới bếp.

Theo lý thuyết thì Lý thị cũng phải bận rộn, nhưng con người Lý thị chỉ bằng lòng khoe khoang chứ không sẵn lòng làm chuyện có ích.“Đằng trước náo nhiệt hơn nhiều, sao con lại vào đây?” Trương thị hỏi.“Do tam ca dẫn theo hai người bạn đồng môn đến đây nên con tránh mặt.”Thấy con gái mình chẳng hề để tâm, lòng Trương thị thầm than con gái thật thà, nhưng mặt khác lại tự hào vì biết con mình giữ lễ với người khác.“Con làm thế là rất tốt, nương đã nói nữ nhi của nương càng lớn càng hiểu chuyện mà, biết lễ nghĩa liêm sỉ.

Không giống vài người chẳng hề biết xấu hổ.”Dư Dung không hiểu: “Sao nương lại nói thế?”...“Có điều Dư Mai kia chẳng biết liêm sỉ, mỗi lần Ngô công tử và Chung công tử người ta đến, con bé sẽ bám riết bên cạnh.

Đúng là mất mặt.” Trương thị từng nghe Điền thị nói rằng Dư Mai còn lôi lôi kéo kéo với một người đàn ông ở trấn trên.

Giờ nhìn điệu bộ của con gái nhà mình, chẳng khác gì người trên trời kẻ dưới đất.Hai mẹ con đang thì thầm nói chuyện với nhau thì Dư Quyên khóc lóc đi vào nói: “Tam thẩm nương, Dung tỷ, không thấy tỷ ta đâu cả…”Ngày đại hỷ lại xảy ra chuyện này thì chẳng hề là chuyện nhỏ.

Trương Thị và Dư Dung đều ngạc nhiên.

Dư Dung bèn hỏi: “Đã đi tìm ở bên ngoài chưa?” Dư Quyên thút tha thút thít đáp nơi nào cũng đã tìm rồi.Dù Dư Dung vẫn chưa quen với tình hình trong thôn, nhưng vẫn cảm thấy rất thắc mắc.

Dư Quyên không thấy tỷ tỷ nhà mình đâu, sao lại chạy đi tìm chi trưởng.“Để tỷ đi gọi Tiểu Thụ đến, muội đi hỏi thử các ca ca khác xem, để họ ra ngoài tìm.”Tức khắc Dư Quyên không còn ấn tượng tốt về Du Dung nữa, cảm thấy Dư Dung thật vô tâm, nàng ta chạy nhanh ra ngoài.

Trương thị kéo Dư Dung lại nói: “Con không cần đi, nương đi tìm ngũ thẩm của con, con ở đây canh lửa cho nương.” Trương thị nghĩ như vậy, bèn đi ra bên ngoài bảo Dư Thụ gọi Dư Tùng đi tìm người..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 26: Chương 26


Dư Thụ bước đến nép bên cạnh Dư Dung: “Ngũ thẩm lại trốn rồi, chuyện gì cũng để nương làm.”Dư Dung xoa đầu cậu bé: “Sáng nay đệ chưa ăn no phải không? Mứt lê của hôm nay đã uống chưa?”Lúc Dư Thụ vừa được sinh ra, điều kiện rất kém, bởi vậy Dư Thụ gầy gò nhỏ thó, còn vì cảm mạo mấy năm trước mà thường xuyên ho khan.“Uống rồi.

Tỷ, lúc sáng đệ ăn bánh bột ngô rồi, ăn kèm với sữa.” Lương thực do nhà làm, ví dụ như bánh bột ngô này thì bà cụ Dư sẽ không cho chi thứ ba ăn.

Nhưng giờ Trương thị quản bếp, không tuồn chút gì đó cho con nhà mình ăn, bà chắc chắn sẽ quẳng gánh đi.Điền thị chỉ mang thai thôi mà thật sự xem mình là ông trời, chú năm yêu thương bà, người khác lại sẽ không giúp bà làm việc.Dư Dung cười nói: “Như vậy cũng tốt, đệ đừng đi nữa, cứ đứng đấy.

Ngoài kia ầm ĩ như vậy, đợi khi tân nương tử sắp xuất môn thì đệ ra.” Nhà các nàng đâu phải người của chi thứ hai, ngày nào cũng chịu h**p đáp.Trương thị cũng không thể ra ngoài quá lâu, một chốc đã quay lại, lúc bà trở về liền nói với Dư Dung: “Hương Hương này không biết đã tin tà đạo gì, mà đi nhảy hồ, được Vương Đại Toàn trên núi cứu được.

Ca con bảo nhị bá con sang rồi, thế mà cũng thành được một mối nhân duyên.”Thật ra tâm tư kia của Dư Hương Hương, người lớn ai cũng rõ, nhưng chuyện này cũng do bản thân gây ra.

Triệu thị vì thanh danh hiền lương, mà để cho con cái của mình chịu tủi.“Dù sao cũng là cứu, sao phải lấy thân báo đáp?” Dư Dung không hiểu.Trương thị cười nói: “Nếu không ở với nhau, người ta mới lời ra tiếng vào.

Hơn nữa Hương Hương còn không có của hồi môn, tuổi lại lớn.

Vương Đại Toàn là thợ săn trên núi, mặc dù không có ruộng, nhưng mùa đông người ta lại có con mồi, cuộc sống cũng rất ổn định.

Nhị bá của con cũng nghĩ như vậy.”Trong hôn lễ của Dư Đào lại xảy ra chuyện như vậy, bà cụ Dư dù có oán hận Dư Hương Hương là yêu tinh hại người, nhưng nào có thể nói gì.Dư Dung, Dư Mai và Dư Liễu kéo nhau trốn sau cửa.

Mỗi anh chị em đều được nhận một bao lì xì.

Dư Thụ nhận được bao lì xì bèn đặt vào trong lòng Dư Dung, để nàng cầm.Dư Hương Hương nằm trong phòng, khuôn mặt lem nhem nước mắt.

Lúc đầu ông hai Dư đi tìm bà cụ Dư lấy tiền mua thuốc, nhưng bà cụ Dư là người nhẫn tâm bực nào, dù là một cắc cũng không cho..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 27: Chương 27


Ông hai Dư hết cách, đành phải tìm ông ba Dư và ông năm Dư vay.

Nhưng ông năm Dư mượn cớ có việc phải ra ngoài, còn ông ba Dư chỉ có vài đồng trong tay, đều đã cho ông hai Dư mượn.“Hương Hương tỷ, tỷ nói xem tỷ tội gì phải thế?” Dư Quyên vừa đút thuốc vừa nói.“Hương Hương tỷ, muội nghe nói vài ngày nữa tỷ sẽ thành thân.” Mặc dù Dư Liễu lớn tuổi hơn Dư Quyên, nhưng vẫn còn ngơ ngơ ngác ngác.Dư Liễu nhớ vài ngày trước nhận được bao lì xì của anh rể thì rất vui.

Nếu tỷ tỷ nhà mình thành thân, vậy chẳng phải anh rể nhà mình cho nhiều hơn sao.Đối với nàng ta, có thể nhận được bao lì xì mới là điều quan trọng nhất.Thế sao? Các nàng đều là chị em nhà họ Dư, nhưng Dư Đào lại gả đến nhà họ Đường có cấp bậc lễ nghĩa chu toàn.

Hơn nữa gia đình người ta còn sung túc như thế, mà nàng ta chỉ có thể gả cho một tên thợ săn.Có điều đối với Dư Quyên đã đọc tiểu thuyết chủng điền lâu năm, nàng ta thì lại cảm thấy rất tốt.

Thợ săn có kỹ thuật săn mồi, không sợ không có thịt ăn.Dư Hương Hương đã mười bảy mười tám rồi, đầu tóc vẫn còn xơ vàng, thoáng nhìn đã biết là thiếu dinh dưỡng, gả cho thợ săn người ta cũng tốt.Nhưng thời đại này không xem trọng có đồng ý hay không.

Ý cha mẹ, lời mối mai, rồi nhanh chóng định hôn sự.

Vương Đại Toàn tự dưng có vợ, vô cùng vui vẻ, không tốn một đồng nào đã cưới được Dư Hương Hương vào cửa.Dư Hương Hương đi đến phía trước kéo Dư Quyên sang một bên, cẩn thận căn dặn: “Quyên Nhi, muội phải quan tâm bản thân một chút.

Tỷ đi rồi chẳng hay lúc nào mới có thể trở về.

Chuyện trong nhà muội phải gánh vác chút, Liễu Liễu mặc dù lớn tuổi hơn nhưng vẫn không hiểu chuyện bằng muội.”Trong lòng Dư Quyên cũng không thoải mái, chi thứ hai các nàng mỗi ngày vừa thức dậy đã phải cho lợn ăn, gặt cỏ lợn, giặt áo quần nấu cơm cơ bản là làm hết việc nhà.Trước kia vẫn còn có Dư Hương Hương hầu hạ mẹ, sau ngày hôm nay đều đè lên hết trên người nàng ta.

Chuyện này khác hẳn truyện điền văn trong tưởng tượng của nàng ta.Bà cụ Dư có quyền uy tuyệt đối trong nhà.

Người mẹ hiền lương thục đức nhà mình, chẳng mạnh mẽ bằng tam thẩm, chi thứ hai là chi không có cảm giác tồn tại nhất.

Nàng ta phải nghĩ cách để thay đổi tình cảnh này mới được.Dư Đào ra khỏi cửa trong tiếng thổi kèn đánh trống.

Nàng ấy đi rồi, vài ngày nữa Dư Hương Hương cũng đi.

Dư Dung sẽ không chủ động làm bất cứ chuyện gì, trừ khi ngày đó Trương thị phải làm việc thì nàng mới làm giúp..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 28: Chương 28


Lần này không ít việc đều rơi hết lên người Điền thị làm bà oán giận không thôi, nhưng Điền thị nào dám chính diện cãi nhau với Trương thị.Mặc dù Dư Đào không lại mặt, nhưng lễ vật đưa về rất phong phú, ngoài ra còn tặng năm lượng bạc ròng, xem như tâm ý cho Dư Phụng.

Từng ấy tiền, bà cụ Dư cuối cùng lấy ra hai mươi đồng tiền mua đồ tết, toàn bộ số tiền còn lại đều giữ cho Dư Tần đi học.“Lạnh quá.” Dư Dung run rẩy, hôm nay Trương thị nấu cơm, Dư Dung muốn dậy giúp đỡ.Dư Tùng có sức lực lớn, đã bổ củi xong từ lâu.

Hơn nữa hắn được Trương thị dặn chỉ bổ củi đủ cho một ngày, nước cũng chỉ đủ dùng trong một ngày.

Ngược lại, Dư Thụ ngồi trước bếp lò sưởi ấm, nghĩ năm sau là có thể đến học đường, cậu bé không khỏi vui mừng.

Dư Dung đang cắt dưa muối ở một bên, cháo trong nồi cũng không ăn nổi, đều là rau xanh và củ cải nấu với vài nắm gạo.“Ngươi và Điền thị nướng bánh đi, nó còn mang thai trong bụng…” Bà cụ Dư ló đầu vào phòng bếp nói.Đây chắc chắn là ý của Điền thị.

Đúng, thai phụ là phải ăn nhiều.

Nhưng lúc Trương thị mang thai đâu có ăn được như thế, đến phiên Điền thị thì lại đặc cách, Trương thị chắc chắn không chịu.“Nương tự đến nướng bánh đi, ta làm không tốt đâu, hơn nữa ta cũng không phải loại người chỉ biết đợi sinh.” Trương thị đã thật lòng bắt đầu dùng chiêu nàng dâu mẹ chồng bất hòa để phân nhà....Về cuộc đời của vị tiểu thư này, chủ yếu là vào năm Dư Bội được sinh ra, Dư Phụng được trường học đặc cách thu nhận, còn đặc biệt cho thêm năm đấu gạo.

Năm đó nhà họ Dư đã sống sót qua thiên tai, về sau lại bởi bà cụ Dư đưa Dư Bội cùng đi dâng hương gặp được phu nhân của Ngô đại địa chủ, như vậy mới quen biết nhà họ Ngô và mới có thể lấy được năm mẫu ruộng phì nhiêu từ Ngô đại địa chủ.

Về sau bà cụ Dư tìm người xem cho một quẻ, Dư Bội là mệnh tiểu thư, cho nên bà cụ Dư mới nuôi dưỡng Dư Bội như một tiểu thư.

Cũng vì duyên cớ này mà bà cụ Dư vẫn thiên vị nuông chiều riêng mình Dư Bội.“Tiểu tiện nhân, mẹ chồng giao việc cho ngươi thì ngươi đều ra sức chối đẩy.

Cái thứ không biết xấu hổ, đồ bất hiếu...”Dư Dung dũng cảm đứng ra: “Có hiếu thuận hay không cũng phải xem muốn hiếu thuận như nào chứ? Cớ vì sao thím năm bây giờ còn rất trẻ mà lại bảo chúng ta phải hiếu thuận thím ấy, thím ấy không sợ làm tổn hại phúc phận của mình sao?”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 29: Chương 29


Nếu nói người Dư Dung không thích nhất là ai thì đó chính là bà Điền thị này.

Bà có một gương mặt thành thật nhưng thực tế lại là một kẻ tiểu nhân.Mỗi ngày toàn mách lẻo, lười biếng, giở thủ đoạn, không chịu được việc thấy người khác sống tốt hơn mình.Bà cụ Dư đang định giơ tay đánh người thì bị Dư Tùng giữ chặt lại, bà cụ Dư thở hổn hển nói: “Đồ không biết xấu hổ, ngươi tưởng các ngươi định làm gì mà ta không biết sao? Muốn ở riêng à, nằm mơ đi! Ta nói cho các ngươi biết, có giỏi thì đừng có lấy một thứ gì hết, ta lập tức đồng ý cho các ngươi đi luôn!”Trương thị cười khẩy: “Đây chính là nương nói đấy nhé?” Người của chi thứ ba nhà họ Dư rất rõ ràng, cho dù thực sự phân nhà, nhà họ Dư cũng không cho chi thứ ba được gì.Hơn nữa việc bà cụ Dư chuẩn bị bán ruộng đã bị Dư Tùng cho người đi nghe ngóng, dù sao nếu không được chia cái gì thì không bằng làm to chuyện một lần.Đột nhiên có mấy người thích hóng chuyện chạy tới, bà cụ Dư cũng bất chấp luôn.

Bà ta không thể cứ để chi thứ ba vẫn tiếp tục khiêu khích đến quyền uy của bà ta.

Hơn nữa, nếu đuổi chi thứ ba đi rồi lại mắng chúng là không hiếu thảo, sau này con cái của chi thứ ba muốn nổi bật cũng khó chứ?Bà ta làm mẹ chồng, việc gây khó dễ cho con dâu là một điều cực kỳ hợp tình hợp lý.Bà cụ Dư nói với mọi người: “Đứa con dâu thứ ba này của ta rất bất hiếu, bình thường vẫn luôn đối chọi với ta.

Ta vốn nghĩ đợi Phụng Nhi có tiền đồ rồi sẽ cho họ cùng hưởng phú quý, nhưng con đàn bà chết tiệt này không chịu nghe lời ta.

Một khi đã như vậy ta sẽ phân nhà bọn họ ra.”Trương thị cũng không phải người dễ bị bắt nạt: “Nhà ai giống được nhà chúng ta, vợ chồng lão đại không chịu làm gì, thím hai thì cả ngày nằm trên giường, vợ lão Ngũ thì suốt ngày sai khiến chị dâu là ta đây.

Nhà chúng ta đã làm điều gì có lỗi với người khác sao, mỗi ngày tất cả việc nặng nhọc đều là chúng ta làm.

Toàn bộ đồ dùng ăn mặc của nha đầu Dư Bội kia đều như tiểu thư, con gái nhà ta chính là rơm là rác sao.

Hiện tại nói cho rõ ràng, hôm nay ngài tuyệt tình như vậy, ngày khác ngài cũng đừng muốn chúng ta làm chuyện này chuyện kia.

Chúng ta cái gì cũng không có hết!”Ông ba Dư ôm đầu ngồi ở một bên.

Ông không muốn phân nhà, nhưng cũng không muốn nhìn thấy con cái chịu khổ.

Kể ra thì ông và Trương thị đều là người có năng lực, con cái sinh ra cũng đều có sở trường riêng.

Nhưng ông đến một xu cũng không có trong tay, việc này cũng thật có một không hai ở thôn Sa Hà..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 30: Chương 30


Lúc này việc phân nhà là chuyện lớn, bởi vì chỉ cần phân riêng một nhà chi thứ ba ra, bà cụ Dư còn nói không cho bất cứ thứ gì được.Nhưng thật ra có người còn nói được một câu công bằng: “Đều là con của bà, sao phải nặng bên này nhẹ bên kia, đến cả một mẫu ruộng bà cũng không chịu chia.”Ông cụ Dư và bà cụ Dư rất chướng mắt đám nổi loạn chi thứ ba này.

Bà cụ Dư còn giữ vững ý định: “Ta cũng không cần bọn họ dưỡng lão, đương nhiên ta cũng không chia thứ gì cho họ hết.”Điền thị ôm bụng cười trong nhà, nói với ông năm Dư: “Để Bội Nhi đến ở chỗ của chi thứ ba, ta thấy giường chi thứ ba ngủ rất ấm áp.”Ông năm Dư cũng lắc đầu: “Ta nói tam ca, tam tẩu đúng là ngốc.

Phụng Nhi có tiền đồ vậy mà còn muốn tách ra.” Điền thị ở bên cạnh cười đùa trên nỗi đau của người khác.Mùa đông ở nông thôn rất lạnh.

Đến cả Trương thị cũng không nghĩ tới việc phân nhà lại xong nhanh đến vậy.

Ông ba Dư tự nhận mình là người hiền lành cũng không tránh được tranh cãi với Trương thị.Dư Tùng giữ chặt ông ba Dư lại: “Cha, cha không biết bà định bán ruộng sao? Lại còn đến chỗ chú tư lấy tiền, nhưng nhà chú tư là do thím tư quản lý, hơn nữa chú tư ra biển rồi...”Ông ba Dư là một kẻ rất sợ sự thay đổi, thay đổi cái gì cũng không chịu nổi.

Nếu bên cạnh chỉ có Trương thị thì ông ba Dư không muốn thay đổi, nhưng đã có Dư Tùng và Dư Dung.

Đặc biệt là Dư Tùng vẫn luôn muốn thoát ly cái nhà này.Bà cụ Dư ôm Dư Bội trong lòng, Tiểu Lý thị đi vào từ bên ngoài, đang cầm đậu phộng bóc ăn.

Cái miệng kia hoạt động liên tục không ngừng: “Bà à, bên thím ba nói lấy nửa lượng bạc ra mua lại nhà đất bên cạnh nhà Lâm tú tài.

Chú ba và Dư Tùng đang bận sửa lại nóc nhà.”Bà cụ Dư nói thầm: “Ta đã nói là hai vợ chồng lão tam giấu của riêng mà...”Nhưng bà ta cũng rõ ràng trong lòng, nếu hai vợ chồng lão tam thực sự có tiền cũng không thể chỉ mua nhà đất, lại còn là cái nhà lụp xụp rách nát.Nhưng Trương thị nhìn trúng chỗ này cũng có nguyên nhân cả.

Không sai, ở nông thôn với sáu bảy lượng bạc là có thể làm được một căn nhà ngói chắc chắn, nhưng vừa ở riêng đã lấy ra được nhiều tiền như vậy khó tránh việc khiến người ta cảm thấy hai người bọn họ tích của riêng..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 31: Chương 31


Đồ đạc trong phòng cũng coi như đầy đủ.

Hơn nữa nơi này từng có một đôi vợ chồng già ở, hiện đã rời thôn, nửa lượng bạc quá là có lời.

Dù sao nơi này cũng có cả vườn rau và phòng ở.

Người bán nhà đã lên trấn trên ở, Trương thị lấy được căn nhà rất suôn sẻ.

Cho dù nói như nào thì cả nhà ông ba Dư cũng coi như đã sắp xếp yên ổn.Giờ một nhà năm người đang nghĩ kiếm tiền bằng cách nào.

Dư Dung đề xuất: “Con nghe nói có trấn bên cạnh lớn hơn trấn Thảo Phố chúng ta rất nhiều.

Hay là con đi mua một bộ khung cửi, đến năm mới còn có thể bán ít vải vóc.

Tay nghề của nương rất tốt, mỗi lần họp chợ làm ít bánh bao sủi cảo để bán cũng hay.

Mấy ngày này hay là cha quản lý sắp xếp nhà lại một chút, cùng nương làm chút mì sợi gì đó để bán.

Con nghĩ ca ca cũng có thể mở một cửa hàng nhỏ trước nhỉ?”Dư Tùng ngạc nhiên: “Mở cửa hàng ư?”Trương thị nghe đến đây cũng bắt đầu hứng thú: “Chuyên làm đồ gỗ hay là cái gì?”Dư Dung đề nghị: “Không bằng chúng ta mở một cửa tiệm tạp hóa ở trấn Thảo Phố.

Con có thể chuyên biệt làm ra vài sản phẩm dệt để bán.

Về chuyện nguồn hàng hóa thì ca ca có thể đến huyện Hồ Dương nhập hàng.

Tiền kiếm được hàng ngày dùng để mua gỗ về, thuận tiện làm ít tủ quầy linh tinh để bán, ca ca thấy thế nào?”Dư Tùng nghe mà nóng lòng muốn thử: “Huynh thấy có thể đó, nhưng huynh không biết nhiều chữ lắm, việc này cần nhờ Tiểu Thụ giúp.” Trương thị nhìn ba anh em hòa thuận thì rất vui mừng.Ông ba Dư nói thầm: “Phải kiếm tiền mua ruộng.”Trương thị nói: “Đương nhiên phải vậy, nhưng hiện tại chúng ta vừa mới ở riêng, kiếm đâu ra tiền chứ?”Ông ba Dư thở dài một hơi.“Cha ơi, cha đừng luôn than ngắn thở dài nữa.

Cha nghĩ lại xem, sang năm là Tiểu Thụ có thể đi học rồi, con gái cũng có thể kiếm tiền.

Như vậy mà cha vẫn chưa vui sao?” Dư Dung cười, ít nhất sau này tiền kiếm được đều là của chính mình.Mặc dù biết em gái có tiền trong tay nhưng Dư Tùng cũng không chịu ngồi yên.

Hắn xách thùng gỗ đi ra sông bắt cá.

Cũng bởi vì trời lạnh nên không có ai muốn ra ngoài chịu rét.

Lúc Dư Tùng đi gần như không có ai cả, rất nhanh hắn đã bắt được mấy con cá rồi quay về.“Chú ba, đám người chú tư đã trở lại, bà nội bảo cháu tới gọi mọi người trở về.” Lúc này Dư Quyên chạy đến nói..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 32: Chương 32


Lúc đó Dư Dung đang mổ cá với Trương thị.

Ông ba Dư và Dư Tùng đang đập đập gõ gõ đồ đạc.

Dư Thụ thì đang quét nhà.Dư Dung còn tráng thêm một quả trứng, cuộc sống tốt hơn nhiều so với khi ở nhà cũ nhà họ Dư.Dư Quyên đi vào nhìn thấy bọn họ ăn cơm thì không nhịn được mà nuốt “ực” một ngụm.Trương thị thấy vậy cũng không nói gì mà quay qua nói với ông ba Dư: “Ông về trước nhìn xem.”Ông ba Dư cùng Dư Quyên đi về nhà cũ.Bởi vì Dư Thụ vẫn luôn sinh hoạt ở trong nhà, cho nên quen thuộc với thân thích họ hàng trong nhà nhiều hơn Dư Dung.Dư Dung hỏi cậu bé: “Năm trước đệ có gặp được chú tư không?”Dư Thụ lắc đầu, cậu bé ngửi mùi thơm từ món trứng đã thấy thèm rồi.

Dư Dung gõ nhẹ đầu cậu bé: “Mau đi xới cơm đến đây.”Dư Dung cảm thán: “Ca, huynh xem căn phòng này vẫn phải có người ở mới có sức sống.”Nóc nhà của bọn họ dùng cỏ tranh phủ lên, thực ra cũng không ấm hơn mấy, nhưng cả nhà ở cùng nhau thì trong lòng cũng nóng hầm hập.Trương thị đi sang nhà khác mua trứng làm giống về, tự tay ấp trứng.Dư Thụ ở ngay cạnh cùng làm với Trương thị.

Dư Dung thấy Dư Tùng đã nhanh chóng đóng chắc lại tủ bát và những thứ khác, Dư Dung cũng đi đến bên cạnh Trương thị học cách ấp trứng.“Dọn xong nhanh như vậy rồi sao?” Vợ tú tài vừa vào cửa đã nhìn trái ngó phải một hồi.Trước kia căn nhà này đều sụp lún, nóc nhà cũng bị dột, rêu xanh mọc kín mặt đất, cỏ dại mọc thành từng bụi, vừa nhìn đã thấy ngập tràn cảm giác lụn bại.

Nhưng hiện tại vừa vào cửa là thấy cỏ dại đã được làm sạch, rêu xanh cũng được gom lại, cực kỳ sạch sẽ.Trương thị cười: “Nương tử tú tài qua đây, mấy ngày này nhà ta còn chưa làm xong, hết bận rồi sẽ mời hàng xóm qua ăn một bữa cơm.”Lúc hết bận này không biết là lúc nào? Nhưng ai cũng hiểu đây đều là những lời nói khách sáo, chứ không có ý là sẽ thực sự mời người ta ăn cơm.Hơn nữa Trương thị nghe xong những lời con gái Dư Dung nói thì cũng cảm thấy sáng tỏ thông suốt.Số tiền trong tay họ nhiều nhất chỉ mua được hai mẫu ruộng tốt, vậy thì không bằng đi kiếm tiền trước tiên.

Hiện tại chính là thời điểm tích lũy tiền, sao có thể tùy tiện mời người ta ăn cơm được..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 33: Chương 33


Vợ tú tài mặc bộ quần áo bằng vải nhung, mặc dù đã rất cũ nhưng nhìn qua vẫn rất ngay ngắn.

Nghe nói trước kia khi Lâm tú tài thi đỗ, vợ tú tài cũng từng coi thường mọi người.

Sau đó bởi vì Lâm tú tài bị què mà quay về thôn Sa Hà, cuộc sống rất khổ sở.

Nhưng lưng của vợ tú tài vẫn thẳng tắp, quần áo dù có miếng khâu vá cũng luôn tỉ mỉ cẩn thận, quả thực là một người rất kiêu ngạo.“Ta đến xem một chút, mấy người các ngươi dọn dẹp gọn gàng thật đấy.” Vợ tú tài vừa vào đã nhìn thấy Dư Tùng chuẩn bị đầy đủ đồ để sửa chữa một số đồ dùng, bà ta thầm nghĩ “chỉ có một thân sức lực”.Trương thị bật cười: “Đừng nói như vậy, ngài mau vào ngồi đi, Dung Dung đi rót trà.” Dư Dung lấy một ít đường mạch nha cho vào trong chén, cho thêm nước nóng rồi mang đến đưa cho vợ tú tài.Vợ tú tài âm thầm quan sát Dư Dung, trong lòng lại gật đầu hài lòng.

Nghèo chút cũng không sao, có thể nhận thấy đây không phải một cô thôn nữ bình thường.

Bà ta vừa nghĩ vậy, thái độ cũng càng thân thiện hơn, còn chủ động bắt chuyện: “Qua nguyên tiêu chúng ta sẽ đến trường, lúc đó chúng ta ngồi xe bò để di chuyển.

Nếu các ngươi muốn đưa Tiểu Thụ đến trường thì không bằng đi cùng chúng ta luôn.”“Có chuyện tốt vậy sao? Cảm ơn ngài.” Trương thị tuy có khôn khéo, nhưng là một nông phụ, bà đương nhiên kính trọng sư trưởng.

Sau này Dư Thụ còn phải đi theo Lâm tú tài đọc sách, Trương thị chỉ cho là vợ tú tài có tính cách nhiệt tình thôi.Lúc này vợ tú tài mới hài lòng rời đi.Mãi đến tối ông ba Dư mới trở về, bữa tối là cải trắng luộc chín nhừ và con cá chưa ăn hết từ bữa trưa, người một nhà ăn rất thỏa mãn.

Trương thị thấy ông ba Dư trở về thì vội vàng đi lấy bát: “Còn chưa ăn cơm đúng không? Ta biết ngay bọn họ sẽ không giữ ông ở lại ăn cơm mà.” Ông ba Dư bị lạnh đến môi tím tái, lúc này còn đang run cầm cập.

Dư Dung thì nói: “Sao đến giờ cha mới về vậy?”Trương thị lấy bát múc canh cá cải thảo ra rồi lại lấy cơm, chỗ gạo này vẫn do Trương thị đi mượn.

Dù sao thì cả nhà đều có thể ăn no cơm, cũng đã không tệ rồi.Ông ba Dư nhìn thấy cơm lập tức và vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Lão tứ gặp xui xẻo, vốn rời bến một chuyến định kiếm tiền mang về nhà, ai ngờ thuyền kia lại bị chìm.”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 34: Chương 34


Cả lão tứ và đệ muội đều đặt hết gia sản vào đấy, giờ thì hay rồi, toàn bộ đều đổ hết xuống biển, lại còn phải đền tiền.

Hiện tại không nói đến tiền trong nhà đều mang đi bồi thường hết sạch, ngay cả tòa nhà lẫn đất đai đều đền vào vào đó rồi nên giờ mới quay về.”“Về nhà thì mẹ ông nói cái gì?” Trương thị không tin bà cụ Dư bỗng tốt tính như vậy.Ông ba Dư có một điểm xấu chính là không giấu được chuyện gì, nói ra toàn bộ câu chuyện: “Chú tư lấy tất cả tiền xu trên người cho Đậu Xanh.

Nương nói giúp họ dựng một túp lều tranh, muốn bọn họ đưa tiền cho chú năm.

Thím tư không muốn, vẫn còn đang cãi nhau ở bên đó...”Chuyện thuyền vỡ cũng có mấy bên nhìn chằm chằm.

Trương thị tin tưởng lần này Vương thị trở về thì chắc chắn là cùng đường rồi, không thể lộ ra tài sản được.

Nhưng đối với cách làm của bà cụ Dư thì bà thực sự rất thất vọng đau khổ: “Ông cũng đừng trách ta nói chuyện khó nghe.

Năm đó nhà ông có thể xây được căn nhà lớn kia cũng bởi vì chú tư đến nhà họ Vương ở rể.

Lấy nhiều tiền của người ta như vậy, hiện giờ người ta cùng lắm là trở về vài ngày tránh nạn, mà mẹ ông cũng không đồng ý ư?”“Chúng ta đừng quản việc này nữa, chú tư cũng là người mồm miệng lanh lợi.

Vẫn nên nghĩ chuyện mấy ngày nữa có họp chợ đi!”Nhưng ngươi không tìm người khác không có nghĩa là người ta sẽ không tìm đến ngươi, ví dụ như chú tư vừa mới về nhà kia.

Ông ta có vẻ ngoài xuất chúng, ít nhất phải đẹp hơn người trong thôn Sa Hà, cũng biết nói chuyện, sẽ không vừa thốt nên lời đã khiến cho người ta chán ghét giống như chú năm.“Tam ca, đất bên cạnh mọi người có người sở hữu rồi sao?”Ông ba Dư thuận miệng trả lời: “Chúng ta mua lại nó.”Trương thị thông mình chút, lập tức nói xen vào: “Đứa nhỏ nhà chú tư bao lớn rồi? Đã nhiều năm không gặp rồi nhỉ?”Ông tư Dư ho khẽ một tiếng: “Hai con gái nhà đệ thì một đứa mười ba tuổi, một đứa mười tuổi.

Đây là đứa lớn nhà huynh à?” Ông ta chỉ và Dư Tùng và hỏi.Dư Tùng gọi một tiếng “Chú tư”.Nhưng ông tư Dư sẽ không dễ bị chuyển hướng đề tài như vậy: “Đệ nghĩ huynh đệ chúng ta ở chung một chỗ thế nào? Đệ sẽ dựng một cái phòng cỏ tranh ở bên cạnh các huynh.

Đợi khi đệ kiếm lại được tiền sẽ trả lại cho huynh.”Ông ba Dư sao có thể làm chủ được? Trương thị chắc chắn sẽ không đồng ý: “Không phải chúng ta không muốn cho đệ ở.”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 35: Chương 35


"Nhưng đệ nhìn hai đứa nhà huynh đi.

Tùng Nhi nhà chúng ta cũng đến tuổi rồi, căn phòng này của huynh cũng không có khả năng để người ở lâu.

Sang năm chúng ta sẽ đi ra ngoài làm việc để kiếm tiền xây phòng ở.”Chi thứ ba nhà họ Dư cũng không phải dễ bắt nạt.

Ông tư Dư không chiếm được lợi ích gì mới rời đi.

Bởi vì ông tư Dư không phải người trong thôn, cho nên nếu mua móng nhà thôi sẽ rất đắt, hơn nữa trong thôn chưa chắc đã chia đất cho ngươi.

Giống như Lâm tú tài, ông ta có thể sống ở thôn Sa Hà đều do mua móng nhà, lại thêm thân phận tú tài của ông ta nữa.

Người khác để ruộng dưới danh nghĩa của ông ta là có thể miễn địa tô.Dư Dung cười khẩy: “Chúng ta đều đã như vậy mà chú tư còn có thể tìm đến á? Có phải cha lại nói gì đó với chú tư có đúng không?” Dư Dung không thích nhất cái miệng rộng của ông ba Dư, cứ hễ có chuyện gì thì ông đều không thể giấu được....Thấy mọi người đều nhìn mình, ông ba Dư vội vàng thanh minh: “Sao có thể là ta nói chứ, ta chỉ qua đó ngồi chút thôi mà.”Vậy chắc chắn là ý của người bên nhà cũ, có điều không biết là ai? Trương thị nghĩ nghĩ một lát, sau đó dứt khoát vứt sang một bên, dù sao chính sự quan trọng hơn.“Chỗ ta có hai trăm xu, Tùng Nhi, con đi với cha tới Thảo Phố mua ít bột mì về đi, tiện xách thêm cả dầu hạt cải với một cái bếp nhỏ.

Vài ngày nữa, ta với cha con sẽ ra chợ bán sủi cảo chiên.” Bây giờ Trương thị chỉ muốn tập trung kiếm tiền.Đã sắp đến Tết nguyên đán, bận rộn cả năm, ngày càng nhiều người có chút tiền dư dả trong tay, Trương thị cũng muốn thử vận may.

Nghĩ tới cuộc sống sau này, Dư Tùng cũng nóng lòng muốn thử từ lâu.

Hắn cầm tiền trong tay, đi theo ông ba Dư bước ra khỏi cửa.

Thằng nhóc ton hót Dư Thụ chạy từ bên ngoài về, cậu bé thở hổn hển đi vào: “Nương, không hay rồi, chú năm đang đánh nhau với bác cả… Nói bà nội bất công, bán đi mười mẫu đất rồi.”Mười mẫu đất không phải con số nhỏ, Trương thị lẩm bẩm: “Chú năm con là người nhát gan, dám cãi nhau với người của chi trưởng à?” Chú năm là con út, nhiều năm như vậy chỉ có một đứa con gái duy nhất là Dư Bội.

Nhờ Dư Bội mà chi thứ năm được thơm lây không ít, thực ra chi thứ năm sống khá thoải mái.

Hơn nữa chi thứ năm muốn dựa dẫm vào chi trưởng nhất, bình thường rất nịnh bợ chi trưởng.

Ngay cả Điền thị cũng chỉ dám nói Triệu thị với Trương thị trước mặt bà cụ Dư, nào dám đả động đến ai trong chi trưởng đâu..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 36: Chương 36


“Không phải vì chuyện cho Tam ca đi học chứ?” Dư Dung sống ở đây đã lâu, quá rõ chuyện gia đình nông thôn như bọn họ căn bản không muốn học hành thi cử gì.

Cho dù là nhà Lâm tú tài người ta của cải dồi dào, thi tú tài một đợt cũng phải đi vay không ít tiền, huống chi là gia đình như nhà họ Dư.Kiểu như Dư Phụng dựa vào chút thiên phú còn có thể thi được đồng sinh, nhưng kết quả sau ba năm vẫn phải đi huyện Hồ Dương.

Mà trong ba năm này Dư Phụng còn phải tới thư viện học bài.

Lúc này đi học, ví dụ một thư viện tốt phải tốn đến hai mươi lạng bạc, chưa kể còn một khoản tiền lớn cho giấy với bút.Tiền tiêu cho các dịp xã giao càng đếm không xuể, cho nên tuy Trương thị cũng thương con, nhưng không có hy vọng xa vời như thế.

Chỉ là bà cụ Dư cùng chi trưởng nhà họ Dư có lẽ cũng không cam tâm.

Dư Dung hiểu, nhưng hiểu không có nghĩa là ủng hộ: “Quan tâm đến bọn họ làm gì? Bây giờ việc chúng ta phải làm là việc của chính mình.”Nhà cũ nhà họ Dư đang rối một nùi.

Vương thị vốn là một người phụ nữ sống trong nhung lụa, nhưng vì nợ nần mà chiếc áo bông mỏng trên người đã không còn chịu được lạnh.

Vương Lâm là trưởng nữ, nàng ta cao hơn em gái Vương Tuyết một chút, nhưng lại không hiểu chuyện bằng Vương Tuyết.

Nàng ta liên tục la hét muốn ra ngoài xem náo nhiệt.“Nương, cho con ra ngoài xem đi mà! Bọn họ đánh nhau mới vui...” Trước đây Vương Lâm cũng là một tiểu thư, còn có một nha hoàn hầu hạ bên cạnh.

Đặc biệt, Vương thị rất coi trọng trưởng nữ, còn đưa nàng ta đi học Nữ Học hai năm.

Nhưng hoàn cảnh gia đình đột ngột thay đổi, Vương Lâm cảm thấy mình chính là phượng hoàng bị rụng hết lông, về quê còn bị họ hàng ghét bỏ, đương nhiên chỉ mong sao người khác sống không yên ổn thì lòng nàng ta mới thoả mãn.Vương thị kéo lấy nàng: “Con muốn chúng ta bị đuổi đi sao?”Vương Tuyết đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Đại tỷ, đừng ra ngoài, dù sao bọn họ cũng ầm ĩ, chúng ta nghe được mà.”Lúc này Vương Lâm mới bám lấy cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Thấy nàng ta không ồn ào nữa, Vương Tuyết mới nhẹ nhõm hơn một chút.

Có một người chị như vậy đúng là mệt mỏi.

Thế nhưng, Vương Tuyết vẫn là một cô bé, thấy bên ngoài có một người phụ nữ đang lăn lộn trên mặt đất, không khỏi che miệng: “Nương, tẩu tẩu kia lăn trên đất không sợ bẩn sao?”Vương thị ghét nhất là người th* t*c..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 37: Chương 37


Thực ra nhà bà ta cũng bước ra từ nông thôn, có điều sống trong thành nhiều năm, cho nên không quen nhìn cảnh đàn bà phụ nữ la lối om sòm kiểu này.Tiểu Lý thị lăn một vòng trên đất, sau đó quay sang mắng Điền thị và ông năm Dư: “Thường ngày Bội Bội nhà ngươi ăn gì, chỉ để lại đồ thừa cho Đậu Xanh nhà chúng ta ăn, chúng ta cũng chưa nói gì.

Bây giờ nhà này ông bà vẫn đang cai quản, chú năm muốn dọn ra ngoài như chú ba hay sao?”Dư Đại Lang cũng nói theo vợ mình: “Đúng thế, hàng năm thím năm cho nhà họ Điền bao nhiêu lương thực, chúng ta nào có ai nói gì? Chuyện này sắp xong rồi, hai người các ngươi lại diễn trò này à?” Không thể không nói, Tiểu Lý thị và Dư Đại Lang đúng là hai vợ chồng.

Dư Đại Lang cũng thật giỏi quấy nhiễu.Bà cụ Dư phun một ngụm nước bọt vào Điền thị.

Nếu không phải nể Điền thị đang mang thai, có khi bà ta còn định tiến lên đạp cho hai phát.

Bà ta chống nạnh chỉ vào Điền thị: “Đồ tiện nhân, muốn đi à.

Được, mau cút cho ta.

Xem bộ dạng ngươi kìa, ngươi dám đi ra mà không cần thứ gì sao?”Phải nói bà cụ Dư cũng hơi khâm phục gia đình ông ba Dư, ít nhất người ta còn có khí phách.

Người ta cũng chẳng đòi hỏi gì, cứ thế dọn ra ở riêng.Bà ta cũng dự liệu trước Điền thị không dám đi.

Nhà họ Điền đã nghèo đến mức nào, ai mà không biết?Cuộc cãi vã này nhanh chóng lắng xuống.Trời đã vào khuya, nhà Dư Dung vẫn còn sáng đèn.

Dư Dung ngáp mấy cái, Trương thị bèn giục nàng đi ngủ: “Con còn nhỏ, không chịu nổi đâu, mau đi ngủ đi!”Dư Dung lắc đầu: “Không sao ạ, biết đâu cha sắp về đến nhà rồi.”Hai mẹ con các nàng ở cạnh nhau là lại nói không hết chuyện, hơn nữa Trương thị luôn nghiêm túc lắng nghe mọi ý kiến của Dư Dung.“Nương, con nhớ người ta hay nói môn đăng hộ đối.

Hiện giờ chúng ta đang nghèo, hay là chuyên tâm làm việc vài năm.

Con cũng sẽ tự tích trữ của hồi môn.

Sau này của hồi môn nhiều lên, nhà mình cũng có chỗ nương tựa, người muốn cưới con đương nhiên sẽ không thua kém.”Đây cũng là ý tưởng của Dư Dung.

Dư Dung chưa từng làm công việc đồng áng.

Nếu thật sự gả cho một nông dân, chữ nghĩa không biết, nói năng cũng không trôi chảy.

Nhưng nếu muốn gả vào trong thành, nhất định phải có tài sản riêng của mình mới được.Trương thị nghe xong vô cùng tán thành: “Ta cũng nghĩ vậy.

Con xem Đường An mà Đào Nhi gả cho đó.

Ai cũng nói con bé được gả vào nơi tốt..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 38: Chương 38


Nhưng ngay cả cửa nhà cũng không về, bên nội con lại coi trọng tiền nhất, có tiền rồi thì làm gì quan tâm đến Đào Nhi nữa.

Của hồi môn của con bé ít ỏi, nhà mẹ đẻ muốn giúp đỡ, nhưng cũng phải nể mặt mũi người ta kia kìa! Bây giờ phải xem xem Đào Nhi có thể sinh được con trai hay không cơ? Nhưng nếu con xuất giá, nương phải cho con nở mày nở mặt gả đi chứ?”“Nương, xem người nói kìa...” Dư Dung thẹn thùng cúi đầu.Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, giọng của ông ba Dư truyền đến: “Nương Tùng Nhi, mau mở cửa.” Nghe giọng có vẻ khá vui mừng, Trương thị cùng Dư Dung vội vàng ra mở cửa.Hai người ông ba Dư và Dư Tùng xách theo thứ gì đó về.

Tâm trạng Dư Tùng không tồi, trước đây hắn chỉ ra ngoài cùng sư phụ, thực ra cũng có hơi bí bách.

Ông ba Dư là người thành thật, may mà Dư Tùng cũng khá nhanh nhẹn.

Hai người tìm đến chợ đồ cũ, mua được vài cái bàn cái ghế, chưa tới sáu mươi đồng tiền đã mua được rồi.

Ngược lại dầu và bột mì thì đắt, nhưng ông ba Dư là người có kinh nghiệm, bèn đi mua gạo cũ.

Chén bát khác ở trấn Thảo Phố cũng rẻ.

Hai cha con phải lần mò tìm đường về, nhưng cho dù là mò đường cũng thấy vui vẻ.“Nương Tùng Nhi, bà xem cái bàn này thế nào? Được làm từ gỗ tốt đấy, chỉ bị mẻ một chút thôi, để Tùng Nhi sửa lại là chúng ta có thể dùng rồi.” Ông ba Dư vô cùng hứng khởi....Trương thị kéo lấy Dư Dung: “Con nói xem ta với cha con tự mở quán có ổn không? Cũng không hẳn là mở quán, chỉ là một cái sạp nhỏ thôi.

Đám đại cữu con đi Hứa Xương bán mì vằn thắn rồi, mấy năm trước nghe người trong thôn nhà nương ta nói bọn họ chỉ bày vài cái bàn ở bên ngoài.”Dư Dung nghe cũng thấy không tồi: “Như vậy cũng tốt, có điều dầm mưa dãi nắng lại hơi vất vả.”Ông ba Dư vội nói: “Vất vả gì đâu, tốt hơn làm ăn với người ngoài nhiều.” Ông ba Dư nói xong còn sợ Trương thị không đồng ý, bèn kéo kéo Trương thị.

Trương thị liền gật đầu: “Vậy thì tốt, nhưng ngày nào cũng chạy qua chạy lại như vậy cũng vất vả, hay là đến trấn Thảo Phố thuê nhà.

Chúng ta kiếm tiền mua cho Dung Dung cái khung cửi.” Trương thị vốn là người có khát vọng, tính tình cũng không cổ hủ.

Nghĩ tới chuyện kiếm tiền, cả nhà ai nấy hưng phấn không thôi.Ngay cả Dư Tùng mọi khi không thích cười cũng cười thành tiếng.

.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 39: Chương 39


Dư Tùng còn nói với Dư Dung: “Muội muội, ở trấn Thảo Phố người qua kẻ lại cũng rất náo nhiệt, mà phần lớn đều tới huyện Hồ Dương, để ta xem khi nào chúng ta đi huyện Hồ Dương thì được nhé?”“Ca ca, từng bước một thôi!”Dư Tùng gãi gãi đầu, cũng biết mình nói hơi mạnh miệng.

Nửa đêm Dư Thụ nói mớ vài câu, Trương thị liền kêu mọi người đi ngủ.

Từ lúc về nhà, Dư Dung luôn dậy muộn, nàng rời giường mới phát hiện mọi người đã dậy hết rồi.

Cuối cùng Trương thị xác định sẽ làm sủi cảo chiên.Dư Dung cười nói: “Nương, sao người biết làm thế? Còn rất ngon nữa.”“Trước đây khi bà ngoại con còn sống thường bán sủi cảo chiên ở bến đò, hồi nhỏ ta cũng hay đi theo phụ.” Nhà Trương thị đều làm buôn bán nhỏ, nhưng cách nhau quá xa.

Anh trai Trương thị lại đi Hứa Xương, cho nên Trương thị không quá lưu luyến gia đình.Nhưng ngày xưa trong tay Trương thị làm gì có tiền.

Trương thị cũng không muốn cực nhọc kiếm tiền cho cháu trai dùng, bà không vĩ đại đến vậy.

Dư Dung bèn nói: “Nếu đã bán sủi cảo chiên, hay là bán thêm cả cháo hoặc canh gì đó?”Trương thị bèn nói: “Cha con biết xay đậu nành, để ông ấy làm đi.

Khi nào chúng ta thuê nhà ở Thảo Phố sẽ mua cho con một cái khung cửi, để con dệt vải.”Trương thị làm sủi cảo chiên ở nhà, bảo Dư Dung đem cho vợ tú tài bên cạnh.

Dư Dung tới đứng trước cửa gọi một tiếng: “Nương tử...!” Cho dù thân hình có thế nào thì giọng nói của Dư Dung vẫn ngọt lịm.Chỉ có một thiếu niên bước ra từ bên trong, giọng hắn hơi khàn khàn: “Nương ta ra ngoài rồi.”Dư Dung đoán đó hẳn là con trai của vợ tú tài.

Một nam một nữ vẫn cần chú ý, nàng đặt cái đ ĩa trên tay xuống: “Nương ta vừa làm một ít sủi cảo chiên, đem cho nhà ngươi nếm thử, ta để ở đây.

Khi nào nương tử về thì nói với bà ấy một tiếng nhé.” Dứt lời, Dư Dung rời đi.Khi nàng đi rồi, Dư Quyên mới bước ra từ sau cửa.

Nàng ta thầm nghĩ, hóa ra chị tư thích con trai của tú tài, vậy thì đúng là không biết xấu hổ.

Nàng ta biết ở cái thôn này còn vô số người tơ tưởng đến con trai Lâm tú tài.Nhưng ngoài mặt nàng ta không biểu lộ cảm xúc gì, vẫn giả vờ như một đứa trẻ con: “Tử Du ca ca, ồ, trên bàn có gì ngon thế?”Lâm Tử Du cười cưng chiều: “Quyên Nhi, mau qua ăn đi, còn nóng đấy.”Dư Quyên vội vàng từ chối: “Đừng như vậy, ta tới tìm huynh để học chữ, sao có thể lấy đồ của huynh được chứ.”.
 
Back
Top Bottom