Ngôn Tình Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,446,073
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
cuoc-song-cua-nu-phu-trong-truyen-dien-van.jpg

Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Tác giả: Xuân Vị Lục
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Gia Đấu, Điền Văn, Cổ Đại, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Xuân Vị Lục]

Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Làm ruộng, Làm giàu, Cưới trước yêu sau, Gia đấu, Nhẹ Nhàng, Bình đạm sinh hoạt, HE...

Văn án:

Dư Dung bắt kịp trào lưu hot xuyên vào truyện điền văn, nhưng nhân vật chính lại không phải là nàng. Thứ nhất, nàng biết phát minh. Thứ hai, nàng không biết sáng tạo. Vì thế Dư Dung chỉ đành thành thật hòa nhập vào nơi đây.

Nhìn đường muội xuyên việt mang theo ánh hào quang, Dư Dung nghĩ lại vẫn còn rùng mình. Ta chỉ muốn sống bình thản qua ngày, ngươi đừng kéo ta tìm đường chết được không?​
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 1: Chương 1


“Mã sư phó, sắp đến nơi rồi sao?”Xe ngựa đang chạy trên con đường khá gập ghềnh, người đánh xe là một ông lão lưng hơi gù, ông lão vừa hút thuốc vừa không để ý trả lời: “Đúng vậy, cô nương, sắp đến trấn Ngự Kiều rồi.” Lúc này mới là buổi trưa, có thể đến vào lúc trời tối đã là tốt rồi, nhưng ngồi trong xe lại là hai cô nương, ông lão đánh xe cảm thấy bọn họ dễ lừa cho nên nói như vậy.

Chỉ là ông ta sợ hai người này nửa đường lại không ngồi xe của ông ta nữa, ông ta sẽ kiếm ít đi món tiền này.Có hai cô nương một gầy một béo ngồi trong xe ngựa.

Người béo tên là Dư Dung, làn da trắng nõn nhưng lại có chút trắng bệch, vừa nhìn là đã biết trắng không được tự nhiên.

Trên đầu nàng chải kiểu tóc hai búi tóc, nhìn ra được là một cô nương chưa lập gia đình.“Ta đã bảo Vương nãi nãi truyền lời giúp ta từ trước rồi, lát nữa chắc cha ta đang chờ ta ở trên trấn.” Dư Dung cười nói.Nhắc đến chuyện sắp về đến nhà, hai cô gái không khỏi cười càng tươi.

Cô gái gầy kia họ Trần, là người của thôn khác.

Tóc nàng ấy được vấn lên, vừa nhìn là biết là một người phụ nữ đã có chồng.

Nàng ấy và Dư Dung cùng trở về từ phủ Bình Giang, bởi vì hai người cùng quê nên đã kết bạn đi cùng nhau.Dư Dung vén rèm lên, xuất thần nhìn con đường đất vàng bên ngoài.

Nàng đến thế giới này đã được mười bốn năm rồi, kiếp trước kiếp này đã không nói rõ được nữa.

Lúc sáu tuổi nàng đã được mẹ đưa đến tú phường của nhà họ Cố.

Bây giờ đã qua tám năm rồi, cũng coi như là nàng học thành tài quay về.

Chỉ là tiền trong tay nàng phải tự mình giữ cho chắc, không thể để lộ ra chút tiếng gió nào.

Nếu không xem chừng mấy phòng khác sẽ nhớ thương đến món tiền trong tay nàng đây.Nhà Dư Dung là một đại gia đình.

Bà nội Dư Dung sinh được năm người con trai và ba người con gái, cũng vì bà nội Dư Dung sinh giỏi, cho nên người dám gây sự với nhà họ Dư ở trong toàn thôn Sa Hà không nhiều.

Cha của Dư Dung xếp thứ ba trong nhà, là người chính trực hiền lành, đối xử rất tốt với con cái.

Trên Dư Dung có một người anh trai, được đưa lên Đại Sơn học thợ mộc từ sớm.

Anh trai lớn hơn nàng hai tuổi, lúc nhỏ tốt với nàng nhất.

Mà người em trai thì nhỏ hơn nàng năm tuổi, lúc đó khi mẹ nàng đưa nàng đến phủ Bình Giang thì em trai mới vừa biết đi.Mẹ của Dư Dung rất đoan chính, vả lại theo như Dư Dung thấy bà thật sự là một người phụ nữ rất có tầm nhìn và cũng rất thương con cái.

Hiện tại nhà họ Dư vẫn chưa tách ra ở riêng.

Tục ngữ có câu nói rất hay, cha mẹ còn sống, con cái không được có tiền tài riêng.

Tiền cha mẹ Dư Dung kiếm được đều giao cho bà cụ Dư.

Trước kia khi Trương thị, mẹ của Dư Dung đưa nàng đến phủ Bình Giang, bà cụ Dư cực kỳ bất mãn, không lấy ra chút tiền nào.

Trương thị phải cầm cây trâm bạc duy nhất trong của hồi môn của bà cộng thêm tiền công làm nhiều ngày công ngắn hạn của ông ba Dư mới đổi được có bốn xâu tiền, lúc đó mới có thể đưa Dư Dung đến phủ Bình Giang.Nhiều năm rồi chưa trở về, Dư Dung cũng không biết trong nhà thay đổi ra sao rồi, may mà lúc mặt trời sắp lặn, ông lão đánh xe cũng chậm rãi đến trấn Ngự Kiều.Dư Dung lấy ra năm mươi xu đưa cho ông lão đánh xe, Trần thị c*̃ng cắn răng lấy ra năm mươi xu..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 2: Chương 2


Bọn họ thuê xe của ông lão đánh xe quay về, bởi vì hai người nhiều đồ, cũng không cần chen chúc với người khác, cho nên tiền xe tất nhiên cũng không rẻ.Đợi xuống xe xong lập tức có người đến gần.

Trấn Ngự Kiều là một trấn nhỏ, bình thường có người ngoài đến phần lớn đều đợi ở trên phố.

Cho nên ông ba Dư đợi ở đầu phố.

Dung mạo của ông ba Dư - cha của Dư Dung không có gì thay đổi.

Ông mới hơn ba mươi tuổi, vốn đang là lúc trẻ trung khỏe mạnh, nhưng lại vì dãi dầu sương gió nên trông có vẻ già.

Ông dắt theo một bé trai mặc đồ chẽn ở bên cạnh, thoạt nhìn như là mặc quần áo c*̉a sai vặt.“Cha.” Dư Dung gọi thử một tiếng.Ông ba Dư đáp lại một tiếng, bé trai bên cạnh ông cười ngượng ngùng, Dư Dung chỉ cậu bé hỏi: “Đây hẳn là tiểu đệ?” Dáng vẻ em trai cũng rất là thông minh, tuổi còn nhỏ mà trông rất lanh lợi.Ông ba Dư nhìn con gái, rất có khí thế, mặc dù có hơi mập một chút nhưng nói chuyện làm việc khác hẳn với những cô nương ở trong thôn.

Ông ba Dư vỗ ót bé trai, cười mắng: “Sao không chào hỏi hả?”Dư Dung lấy một viên kẹo đưa cho cậu bé: “Đây là loại kẹo mới của phủ Bình Giang, không ngờ lúc ấy có khách cho tỷ, chỉ là tỷ không thích ăn nên đặc biệt mang về đệ ăn thử xem.” Có đồ ăn, cậu bé mới thả lỏng một chút.Thôn Sa Hà là thôn gần trấn Ngự Kiều nhất, nhưng có gần đến mấy cũng phải đi bảy tám dặm.

Ông ba Dư lại tìm người mượn xe bò, chuyển rương hòm của con gái lên.

Nghe bảo ông ba Dư nhắc đến em trai Dư Thụ làm việc vặt ở lớp học trên trấn, bây giờ bởi vì sắp đến tết rồi nên ở nhà nghỉ ngơi.

Ông ba Dư sờ đầu Dư Thụ, nói với Dư Dung: “Nhà chúng ta không có tiền để đến lớp học, đệ đệ con lại lanh lợi như này, cho nên cha với nương con cũng muốn để nó ở đây làm việc vặt.

Việc nó phải làm cũng không nhiều, lại có thể ở bên ngoài lớp học được mấy chữ.”Dư Dung không nói gì, hai vợ chồng ông ba Dư làm việc không tồi, cũng chịu được khổ.

Bọn họ nỗ lực như vậy nhưng cuối cùng tiền c*̃ng không đến được trên tay, còn phải phụ cấp cho phòng khác tiêu.

Vậy còn không bằng mỗi năm kiếm chút tiền học phí cho anh cả Dư Tùng học thợ mộc là được.“Cha, con rời nhà lâu như vậy rồi? Không biết sức khỏe nương sao rồi?”Gương mặt ông ba Dư không có gì kỳ lạ: “Nương con chỉ bị mấy bệnh vặt, không có bệnh nặng gì đâu, con không cần lo lắng.”Trương thị biết con gái sắp về, đang vui vẻ xào trứng rau hẹ.

Món trứng này đã được ăn hồi tết năm ngoái.

Trong nhà nghèo sao? Thực ra không nghèo, trong nhà có mười lăm mẫu ruộng.

Năm mẫu ruộng là ruộng tốt phì nhiêu loại tốt nhất, mười mẫu ruộng trung đẳng ở trong tay hộ nông dân coi như là vừa vừa không giàu không nghèo.

Nhưng nhà họ Dư nhiều người, con trai cả có hai con trai, một người đang đi học, người còn lại đã lấy vợ sinh con.

Hai người con gái thì một người làm tú nương ở tú phường trấn trên, một người đang sắp xuất giá.

Đi học có nhiều chỗ cần dùng tiền, chỉ dùng vài tờ giấy cũng sợ đã là chi phí sinh hoạt một năm của một hộ nông dân, nhưng mẹ chồng - bà cụ Dư vẫn khăng khăng.

Dù Trương thị có ghê gớm đến đâu cũng không thể nhắc đến chuyện ra ở riêng.Mà theo như Trương thị thấy con trai thứ thuần túy chỉ làm liên lụy..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 3: Chương 3


Con trai thứ có ba người con trai và ba cô con gái.

Bây giờ Triệu thị của nhị phòng còn nằm trên giường nghỉ ngơi, trong bụng có thêm một đứa nữa.

Con trai tư đã đi ở rể rồi, không cần phải lo lắng.

Hiện giờ mặc dù con trai năm chỉ có một bé gái nhỏ tuổi, nhưng vợ cậu năm chỉ về nhà chồng mới mấy năm, bọn họ lại còn trẻ nên chắc chắn sẽ sinh thêm.Tục ngữ nói cây lớn nhiều cành, người lớn thì phải ra ở riêng, việc Trương thị cân nhắc tách ra ở riêng không phải là chuyện ngày một ngày hai.

Lúc Trương thị đang suy nghĩ thì đột nhiên nhìn thấy cô bé của nhị phòng tiến vào, bèn gọi: “Quyên Nhi đến rồi à, mấy ngày trước con bị ốm giờ đã khỏe hơn chưa?” Dư Quyên là bé gái nhỏ nhất của nhị phòng.

Nhị phòng nhiều con nhất, đứa trẻ này cũng không được chăm sóc cẩn thận.

Triệu thị cũng là một mỹ nhân yếu đuối, một năm ba trăm sáu mươi năm ngày thì gần như nằm trên giường ba trăm ngày.

Những đứa con của nhị phòng cũng vất vả nhất, chuyện lớn chuyện nhỏ đều là bọn nhỏ tự mình làm, nếu là Trương thị thì chắc chắn sẽ không nỡ.Mà mấy ngày trước Dư Quyên cãi nhau với Dư Mai của đại phòng, bị đẩy nên va phải trục lăn lúa rồi bị ngất tại chỗ.

Bà cụ Dư không nỡ tốn tiền cho cô bé, tùy tiện dùng phương thuốc dân gian, cũng chỉ là tìm chút tro cây cỏ đắp lên.

Trương thị nói thầm một tiếng tạo nghiệp nhưng cũng không còn cách nào khác, người nhị phòng thành thật nhu nhược cũng không nhận thức được tốt xấu.

Trương thị luôn thấy chướng mắt nên cũng không giúp đỡ, may mà Dư Quyên mạng lớn.“Vâng ạ, tam thẩm.” Dư Quyên nhìn Trương thị đang xào trứng mà sắp chảy cả nước miếng ra rồi.

Trước kia ở hiện đại nàng ta không thèm ăn cái này, bây giờ lại vì một đĩa trứng xào mà thèm không thôi: “Chỉ là đầu con còn hơi đau.” Trước khi xuyên qua Dư Quyên cũng đã xem rất nhiều tiểu thuyết xuyên việt, đặc biệt là thể loại điền văn chính là thể loại nàng ta thích xem nhất.Trương thị đang định nói gì đó với nàng ta thì nhìn thấy con trai nhỏ Dư Thụ chạy vào.

Dư Thụ chạy từ đầu thôn xuống để nói trước với Trương thị.“Nương, tỷ về rồi, chúng ta mau ra ngoài đi!”Trương thị nói với Dư Thụ: “Trên quầy có trứng gà nương xào cho tỷ tỷ con, con trông cho kỹ...” Không để người ta nhìn, e rằng lát nữa sẽ bị người ta ăn vụng mất.Dư Thụ rất là lanh lợi, từ nhỏ cậu bé đã biết mình có một chị gái, chỉ là chưa được gặp người thật.

Nhưng thật sự gặp được chị gái mới biết được chị gái tốt với mình như vậy, còn đặc biệt giữ lại kẹo cho cậu bé ăn, còn nói trong rương có đặt quần áo c*̉a cậu bé.

Cậu bé làm gì có quần áo mới gì đâu, bộ quần áo trên người này là người trong trường tư thục thương hại cậu bé nên cho cậu bé.Cũng vì lẽ đó nên cậu bé rất để ý đến lời Trương thị nói.

Cậu bé thấy Trương thị đi ra ngoài, bèn nhấc ghế nhỏ ngồi ở cửa bếp.Trương thị nhìn thấy Dư Dung thì cực kỳ vui mừng.

Dư Dung cũng vậy, nàng không nhịn được nói: “Nương, số tiền năm trước con nhờ Vương nãi nãi đưa cho nương đã nhận được chưa?” Sáu tuổi nàng vào nhà họ Cố.

Ban đầu nàng mới học xe chỉ, không có tiền, sau này sáu tuổi mới học được dệt vải lúc đó mới dành dụm được chút tiền.

Đợi đến khi nàng mười tuổi chính thức bắt đầu học thêu thì mới bắt đầu tích góp tiền, nàng đã nhờ mẹ mìn Vương mang hộ hai lượng bạc về..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 4: Chương 4


Trương thị hạ giọng nói: “Cho ca ca con một lượng nộp cho sư phó của nó, lúc đó họ mới dạy ca ca con một chút tay nghề độc môn.Số còn lại thì dùng vào chuyện của đệ đệ con, nó cũng không thể làm việc vặt mãi được.

Nó là một đứa trẻ thông minh, không nói thành tài, nhưng học chút cách đối nhân xử thế, làm một tiên sinh thu chi nương cũng yên tâm.”Trương thị không muốn các con ở trong nhà cả ngày giống như mấy người không lo nghĩ của nhị phòng kia để rồi lớn rồi cũng chẳng làm nên trò trống gì.“Nhưng người của đại phòng liệu có nói gì không?” Dư Dung có hơi lo lắng.Trương thị dựng mày: “Vậy thì tách ra ở riêng là được.”Mặc dù Dư Dung và Trương thị tám năm chưa gặp, nhưng quan hệ hai người rất thân thiết.Dư Dung cười nói: “Nương ở nhà chịu đựng vất vả, nữ nhi mua cho nương phấn mai sương mà nữ nhân phủ Bình Giang thường dùng.”Trương thị luôn thích đẹp, cho dù nhà có nghèo, nhưng quần áo mặc trên người cũng phải gọn gàng.

Hơn nữa Trương thị còn luôn rất hào phóng với con cái.“Đúng là chỉ có nữ nhi ngoan của nương là còn nhớ nương...” Trương thị hết khóc lại cười, cũng không nói con gái tiêu tiền bừa bãi.Dư Dung có tổng cộng bốn cái rương.

Hai cái rương đựng quần áo thường ngày và đồ cần dùng.

Một rương khác thì là đồ mang về cho người trong nhà.Rương còn lại là những công cụ thêu nàng dùng quen trong những năm làm tú nương, chỉ là guồng quay tơ của nàng cần phải đi mua.Có điều bây giờ nàng không cần mua gấp guồng quay tơ bởi vì tiền kiếm được đều phải giao cho bà cụ Dư.Tiền cũng không đến được tay tam phòng bọn họ, vậy còn không bằng không làm.Nhưng đợi đến khi Dư Dung về đến nhà, trong nhà lại không có ai, Dư Dung cảm thấy lạ: “Gia gia và nãi nãi đều không ở nhà ạ?”Trương thị bĩu môi: “Đại cô của con đón bọn họ đi chơi rồi, còn đại bá mẫu của con về nhà mẹ đẻ rồi, ngũ thẩm của con thì đi thăm người thân.”Có điều bọn họ không ở nhà cũng là chuyện tốt.

Dư Dung vừa vào cửa đã nhìn thấy một hai cô bé xúm lại một chỗ nói chuyện với nhau, thấy nàng tiến vào đều nhìn nàng một cách tò mò.Dư Dung cười gật đầu với bọn họ, Dư Quyên hô một tiếng tam tỷ, Dư Dung ngẩn người sau đó nói: “Lát nữa tỷ sẽ nói chuyện với các muội.”Chị Dư Liễu của Dư Quyên muốn kéo nàng ta đi: “Không phải muội nói muốn ăn trứng gà sao, chúng ta đi tìm đám người cẩu tử đi, hôm nay nhà nó có khách nói không chừng có thể ăn được một ít.” Dư Liễu trông rất xinh đẹp vì thế mà rất được các bé trai trong thôn thích, đi theo nàng ta cũng có thể ăn được chút.Dư Quyên nghe thế bèn đồng ý.

Dư Liễu tính cách yểu điệu, nhưng hơn ở cái tướng mạo đẹp, theo nàng ta không sai.Bà cụ Dư cầm năm mươi lượng bạc ở rể của đứa con trai tư, lấy ba mươi lượng xây nhà, vốn dĩ nhà rất lớn.Nhưng bà cụ Dư có bốn đứa con trai, con trai lại có con thế nên không đủ ở.

Đến lượt con trai ba chỉ phân ra được hai gian phòng.

Không bằng con trai cả được phân bốn gian nên Trương thị rất là bất bình.Con gái về nhà ở, Trương thị đã trải xong giường chiếu từ sớm.

Phía dưới là lớp rơm rạ dày được ông ba Dư trải ra, tất cả đều dùng đệm mới.

Không giống như ba đứa con gái cùng chen trên một cái giường như nhị phòng, con trai thì nằm nghỉ dưới đất.

Trương thị không muốn con gái phải chịu khổ..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 5: Chương 5


Dư Dung mở rương ra, bên trong có quần áo nàng làm cho người trong nhà, quần áo bên trong đều được làm bằng vải mới.Trẻ con thích mặc quần áo mới nhất, Dư Thụ mặc quần áo mới liền không chịu cởi ra.Ông ba Dư cũng thế, bộ quần áo của Trương thị được làm càng tốt hơn cả.

Mặc dù vải vóc không được tốt cho lắm, Dư Dung cũng không có khả năng dùng vải tốt để làm, rất bắt mắt, người không biết còn cho rằng nàng kiếm được nhiều tiền.Ngoài quần áo, Dư Dung còn mang về cho bà cụ Dư đai buộc trán và găng tay.

Nàng mang cho ông cụ Dư đầu lá cây thuốc lá.

Còn bác gái, thím và các chị em khác chỉ là một chiếc khăn trắng.

Trong rương của Dư Dung còn có hai bình mứt lê nhỏ, đây là phần thưởng khi đi đến nhà chủ nhà cùng với các sư phó của tú phường.Nghe nói là người trong nhà điều chế.

Lần đó bởi vì nàng làm cho tiểu thư của quý phủ đó bộ quần áo mới lạ, khiến cho tiểu thư nhà đó tham gia hoa yến giành được giải cao nhất nên được ban thưởng cái này.“Bình thường Tiểu Thụ không phải thường xuyên bị ho sao ạ.

Mỗi ngày nương lấy nước ấm pha một thìa cho đệ ấy uống là được.” Từ lúc nàng quay về đã nghe Dư Thụ ho khụ khụ mấy lượt.Nhân lúc ông ba Dư ra ngoài nấu nước cho mình, Dư Dung lấy một cái bình trông không bắt mắt ra, Trương thị hiểu ý vội đi đóng cửa sổ.

Không phải là Dư Dung không tin tưởng ông ba Dư.Ông ba Dư đối nhân xử thế rất tốt, nhưng có một điểm là không giữ được bí mật.

Dư Dung là bào thai xuyên đến, không phải là trẻ sơ sinh thật sự nên quá hiểu tính tình của ông ba Dư.Trương thị lấy tiền ra đếm, tổng cộng là mười bốn lượng bạc, Trương thị vô cùng vui mừng.

Dư Dung bèn nói: “Nương cất tiền cho kỹ, nếu như nãi nãi hỏi đến, cũng tuyệt đối không thể giao số tiền này ra.”Dư Dung vào tú phường nhà họ Cố, phân nửa là vì nàng chín chắn, tướng mạo không xuất chúng, cũng không ai nhớ đến nàng.

Tất nhiên sẽ càng tĩnh tâm học tập thêu thùa.Không như những người tiến vào cùng lúc với nàng, tướng mạo hơi dễ nhìn một chút thì muốn trèo lên cành cao, không cam lòng gả cho người bình thường.Mà Dư Dung một là không muốn làm nô tì, hai là không muốn làm thiếp.

Tất nhiên thời gian ở trong tú phường là dài nhất, đồ nàng thêu thùa cũng xuất chúng nhất.Mặc dù như thế, mười bốn lượng này cũng là nàng ăn mặc tiết kiệm tích góp lại.

Tú phường của Cố thị rất lớn, nhưng có thể ló mặt nhận thêu thì không dễ.Nàng phải bỏ ra nhiều hơn người khác mới có thể kiếm được chỗ bạc này.

Mặc dù không nhiều, nhưng dù gì cũng là một món tiền có thể để cho bọn họ dù có tách ra ở riêng cũng có thể sinh sống.Hai mẹ con thương lượng chỗ cất tiền.

Trương thị giữ lại bốn lượng đưa cho Dư Dung: “Hai chúng ta chia ra giữ, sợ rằng chỗ tiền này sau này sẽ giúp được chuyện lớn.”Ông ba Dư nấu nước xong rồi thì đi nấu cơm với Trương thị.

Dư Dung thì vào nhà tắm rửa.Dư Hương Hương bưng một chén nước đặt vào tay Triệu thị: “Nương uống chút nước ấm cho ấm người nhé?”Triệu thị ngọ nguậy ngồi dậy, gương mặt thanh tú của bà ta hiện lên vài phần bất lực.

Nhị phòng và tam phòng sát nhau, tam phòng có chút động tĩnh nhị phòng sẽ biết ngay.

Mặc dù Triệu thị nằm trên giường cũng hỏi: “Tam thẩm c*̉a các con làm sao vậy?”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 6: Chương 6


Gương mặt Dư Hương Hương không vui không buồn, thản nhiên nói: “Dư Dung về rồi, tam thúc và tam thẩm đều đang bận nấu cơm, tam thẩm còn cắt cả thịt.” Nhưng phần thịt này là làm cho Dư Dung ăn, người nhị phòng bọn họ chắc chắn không được ăn.Bình thường người nhị phòng bọn họ làm nhiều nhất nhưng lại ăn ít nhất.Song cả nhà đều không thích người của nhị phòng, nói đến tuổi tác thì Dư Hương Hương cũng gần bằng Dư Đào đang chuẩn bị gả đi của chi trưởng, nhưng việc cưới xin của Dư Đào rất tốt.Bởi vì Dư Đào có một người anh trai là học trò nhỏ nên nhà chồng tìm được cũng không tệ.

Nhà chồng Dư Đào là nhà họ Đường bán nến ở trấn trên.Đường An rất tài giỏi, làm chưởng quỹ hai ở huyện Hồ Dương.

Dư Đào gả đến, nói không chừng sau này khi đến huyện Hồ Dương chắc chắn sẽ là thiếu nãi nãi, còn nàng ta thì sao?Dư Hương Hương còn chưa kịp cảm thán thì nghe thấy Triệu thị nói.“Dư Dung về à...” Triệu thị cảm thán một tiếng, bà ta lại nói: “Nó trông như thế nào rồi?”Triệu thị cảm thấy chuyện Trương thị ngàn dặm xa xôi đưa nữ nhi đến phủ Bình Giang học thêu thùa là Trương thị làm việc không biết nặng nhẹ.Hơn nữa khi đó Trương thị vì đứa con này mà cãi nhau trở mặt với mẹ chồng nên mang tiếng là ghê gớm.

Trương thị ghê gớm như vậy, ai dám lấy con gái của bà, lại có ai dám gả con dâu vào nhà bọn họ?Dư Hương Hương vừa mới nhìn trộm Dư Dung qua cửa sổ, trên người nàng mặc áo bông màu xanh, bên dưới cũng mặc quần cùng màu, trông khá mập.Do đó Dư Hương Hương nói với Triệu thị: “Nhìn trông béo lên rất nhiều.”Vậy là không đẹp rồi, khóe miệng Triệu thị kéo ra một nụ cười: “Ai cũng không so được với nữ nhi của nương.” Bản thân Triệu thị lớn lên đã không tồi, nhưng sinh con quanh năm mệt mỏi khiến bà ta thoạt nhìn luôn có mấy phần buồn đau.Nếu như con trai con gái của mọi người đều như nhau, Triệu thị cũng sẽ không cảm thấy trong lòng không thăng bằng như này.Dư Đào của chi trưởng là cháu gái lớn đầu trong nhà, là hòn ngọc quý trên tay của chi trưởng.

Bình thường biết nịnh hót bà cụ Dư và ông cụ Dư, lần này lại được Dư đại cô giới thiệu cho một mối hôn sự tốt, vào cửa sẽ là thiếu nãi nãi.Con gái thứ hai Dư Mai của chi trưởng làm việc ở tú phường trấn trên, không xinh xắn bằng Dư Liễu nhà mình, nhưng công việc thêu thùa nên c*̉a hồi môn lại nhiều hơn con gái của mình nhiều.Hơn nữa Dư Dung của tam phòng là tú nương quay về từ phủ Bình Giang, Trương thị chỉ có một người con gái này.Ba con gái của Triệu thị đều trông không tệ, cũng nổi bật trong đám chị em nhất.

Nhưng có một điểm, ngoài biết làm một vài việc chân tay thì cũng không biết làm những chuyện khác.Hơn nữa nhị phòng còn thiếu nợ, mỗi lần Triệu thị khám bệnh đều tốn không ít tiền.Một hai lần bà cụ Dư còn bỏ tiền, nhưng thời gian dài, ai còn muốn bỏ tiền nữa?Hai con trai của Triệu thị đều đang làm đầy tớ cho nhà địa chủ Ngô, nhưng bọn nó còn nhỏ tuổi nên bị người ta bắt nạt, làm nhiều nhưng nhận được ít.Hai con trai còn trẻ mà chịu rất nhiều khổ sở, bởi vì làm việc nặng nên hai con trai của Triệu thị đều không cao.

Biết nhị phòng nhiều con, trong nhà còn khó khăn, ngoại trừ người sa cơ thất thế không ai muốn kết thân với nhị phòng..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 7: Chương 7


Dư Dung tắm rửa xong đi ra, đúng lúc Trương thị bưng cơm lên bàn nhỏ trong phòng.

Một đĩa khoai tây xào thịt, một đĩa trứng xào hẹ, một bát canh thịt miến.

Người một nhà ăn cơm, Trương thị ngồi bên cạnh Dư Dung đau lòng nói: “Đợi bà con quay về, lại bảo bà ấy thêm phòng cho chúng ta.

Nếu không ca ca con quay về cũng không có chỗ ở.”Lúc nhỏ còn có thể chen chúc ở với nhau, nhưng hiện tại Dư Tùng đã mười sáu, Dư Dung mười bốn rồi.

Chắc chắc không thể nào ở trong cùng một căn phòng được, nếu như mẹ chồng không đồng ý vậy thì tách ra ở riêng.Trương thị không muốn con cái mình chịu thiệt.Cả nhà vui vẻ ăn cơm xong, Dư Dung muốn giúp Trương thị rửa bát, Dư Thụ cũng rất chịu khó rửa bát.Tối đến ông ba Dư thắp nến, chỗ nến này là khi Dư Đào gả cho Đường An, nhà họ Đường đã đưa một vài nến đến.Trong rương của Dư Dung còn có một chút điểm tâm dễ bảo quản, để lại một phần cho Dư Tùng sắp về nhà trong mấy ngày tới, phần còn lại thì cho Dư Thụ.Bình thường Dư Thụ đều bị người ta hô tới quát lui ở trong trường học, luôn luôn bị ức h**p.

Nhưng lại trưởng thành hơn người khác nên biết được chị gái thật sự tốt với cậu bé, thế là cậu bé thành cái đuôi nhỏ trong phòng Dư Dung.Dư Thụ cảm thấy hôm nay là ngày vui nhất của mình, cậu bé ngửa đầu nói: “Lần trước ăn điểm tâm còn bị đại tẩu nói, nói đệ tham ăn...”Chị dâu mà Dư Thụ nói chính là vợ của đại ca đại phòng.

Nàng ta là cháu gái của đại bá mẫu Lý thị, gả vào thân càng thêm thân.

Phẩm hạnh như thế nào thì Dư Dung còn chưa tiếp xúc nên tất nhiên cũng không biết.Ở nông thôn không thịnh hành đốt đèn, có điều thắp một lúc Trương thị đã giục Dư Thụ quay về đi ngủ.Dư Thụ còn muốn nói chuyện với chị gái, nhưng không có cách nào chống lại thế lực hung ác của Trương thị, bà kéo một cái đã kéo Dư Thụ về.Có lẽ về nhà quá mệt mỏi nên Dư Dung ngủ rất nhanh, đợi đến khi nàng tỉnh lại thì trời mới tờ mờ sáng.Nàng nghiêng tai nghe động tĩnh, Trương thị đã dậy rồi, Dư Dung nhanh chóng mặc quần áo thu dọn giường chiếu đến nhà bếp.Trương thị nấu nước cho Dư Dung rửa mặt.

Hôm nay nấu cháo khoai lang, dù sao gia đình có thể ngày ngày được ăn cơm trắng rất ít, phần lớn đều ăn loại cháo hoa màu như này.

Đúng lúc Dư Dung đang muốn giảm cân nên ăn như này c*̃ng vừa vặn.Lửa trong bếp đang cháy rất lớn, chỉ chốc lát sau Dư Dung đã nhìn thấy một người tiến vào, nàng nhíu chặt mày nhìn kỹ nữ hài tử thân hình cao gầy, tuổi không còn nhỏ nữa ấy.Đợi khi người đi vào rồi, Dư Dung mới hô lên một tiếng: “Là Hương Hương tỷ sao?” Ngoài Dư Đào thì tuổi của Dư Hương Hương là lớn nhất, trừ cái đó ra thì nàng không có ấn tượng gì nhiều với Dư Hương Hương.Lúc này Dư Hương Hương mới cười: “Dư Dung về rồi sao?” Nàng ta nhìn quần áo hôm nay Dư Dung mặc, phía trên là áo vải bông màu lam, phía dưới là quần cùng màu, trông rất trang nhã thoải mái.Trương thị ở một bên cười nói: “Nương con tốt hơn chút nào chưa? Lát nữa ta dẫn Dư Dung đến thăm nương con.

Ngày hôm qua Dư Dung về muộn quá, không tiện quấy rầy nương con.”Dư Hương Hương cũng là người đã quen với việc lao động, ai bảo con của nhị phòng là nhiều nhất chứ?.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 8: Chương 8


Con của tam phòng cũng không ít, nhưng ba đứa con của tam phòng không ăn ở trong nhà.Tính khí Trương thị lại nóng nảy, bà cụ Dư cũng không dám chọc đến người của tam phòng.

Cho nên tất nhiên nhị phòng chính là nơi trút giận.Dư Hương Hương lấy bát xúc ít dưa muối ra, rất nhanh đã chia xong.Chỉ chốc lát sau, một cô gái chải bím tóc lớn và một cô gái tết bím tóc hai bên đi đến.Trên người hai đứa trẻ này đều có mấy chỗ vá lớn, đứa nhỏ thì nước mũi chảy ròng.Dư Dung cười nói: “Mau đến hơ lửa đi...”Nói ra thì Dư Liễu cũng chỉ nhỏ hơn Dư Dung hai tuổi.

Nàng ta rất xinh xắn, dung mạo tinh tế, đôi mắt to tròn, cười lên còn có hai lúm đồng tiền, nhưng về khí chất thì kém rất xa Dư Dung.Dư Quyên nghĩ như vậy.

Đợi khi nàng ta ngồi xuống, Dư Dung lại đi ra ngoài, lúc đi vào lần nữa cầm mấy cái khăn xinh xắn.Dư Dung ngượng ngùng nói: “Đây là khăn ta tự tay thêu, cũng không biết mọi người thích kiểu dáng nào, chỉ là muốn giữ lại chút kỷ niệm giữa tỷ muội chúng ta.” Mặc dù chỉ là khăn bông bình thường, nhưng phía trên có thêu hoa bìm bìm, cũng có hoa mai, còn có hoa hồng.Dư Quyên nhỏ nhất mà miệng cũng ngọt nhất.“Kỹ thuật thêu của tam tỷ tuyệt quá...” Dư Quyên cầm một chiếc khăn thêu hoa hồng, đối với một người ngoài ngành mà nói thì thứ này quả thực rất là tinh xảo.Dư Quyên từ hiện đại xuyên đến, thấy nhiều kiểu thêu bằng máy móc, kiểu thêu bằng tay thuần túy này thì lại rất ít gặp được.…Cơm nước vừa nấu xong xuôi, Dư Hương Hương bưng một chén cháo tới phòng Triệu thị.

Những người khác thì ăn cơm bên bàn, Dư Quyên nhìn thấy hai mẹ con Dư Dung thân thiết, không khỏi cảm thấy ao ước.Trương thị đanh đá mạnh mẽ, nhưng yêu thương con cái hết lòng, chỉ bằng tay nghề thêu thùa này của Dư Dung thì không cần lo lắng cái gì nữa.Cơm nước xong, Dư Thụ rửa chén, Trương thị dẫn theo Dư Dung tới xem Triệu thị.Triệu thị tựa ở tủ đầu giường, sắc mặt xanh xao.

Dư Dung thấy trong phòng Triệu thị ngoại trừ hai cái chăn với một cái giường, còn lại chẳng có gì cả, không khỏi thở dài một hơi.Nghĩ tới khoảng thời gian nàng mới xuyên qua, khi đó Triệu thị vẫn còn trẻ.

Nàng còn nhớ điều kiện nhà mẹ đẻ Triệu thị không tốt, nhưng cũng không quá kém.

Trước đây trong phòng Triệu thị còn có một cái bàn được đánh bóng rất tốt, không trống trải khắp phòng như bây giờ.“Sức khỏe nhị bá mẫu đã tốt hơn chưa ạ?” Dư Dung quan tâm hỏi.Triệu thị thấy thân thể Dư Dung mập mạp, lại nhìn mấy cô con gái nhà mình người nào cũng thon thả yểu điệu, nụ cười càng sâu hơn: “Ta cũng không có gì, lang trung nói điều dưỡng thật tốt là được.”Trương thị không biết suy nghĩ trong lòng của Triệu thị, từ trước đến nay Trương thị luôn dùng thực lực để nói chuyện.Triệu thị nhiều con cái như thế, nhưng có người nào có bản lĩnh vượt qua được con gái nhà mình đâu.Nói chuyện cùng với Triệu thị, cả Trương thị và Dư Dung đều cảm thấy nhàm chán.Trương thị định dắt Dư Dung đi tán dóc với các nhà hàng xóm.

Vừa mới ra cửa đã thấy có người kéo bao tải về, vóc dáng người đó rất cao, bước chân vững vàng, Dư Dung hô to: “Ca ca…”Dư Tùng thấy em gái cũng rất vui mừng, Trương thị thấy hôm nay con trai con gái đều ở nhà, càng thêm vui vẻ..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 9: Chương 9


Tướng mạo của Dư Dung ở mức trung bình, thân hình mập mạp, nhưng anh trai em trai c*̉a nàng đều rất tốt.

Dư Thụ thông minh lanh lợi, Dư Tùng thì khôi ngô cao lớn.

Dư Dung lại nói: “Ca ca ăn cơm chưa? Muội lấy điểm tâm cho ca ca ăn nhé.”Chuyến này Dư Tùng đi cũng kiếm được tiền, cũng là nhờ một lượng bạc em gái cầm về.

Hắn giúp sư phó hắn một việc lớn, cho nên Dư Tùng học được kỹ năng độc nhất của sư phó.Tuy hắn không nói gì, nhưng trong lòng âm thầm cảm ơn em gái.

Hơn nữa bình thường trong rừng sâu hắn cũng hay được ăn thức ăn ngon, lần này còn mang theo hai con thỏ và một con hươu bào về.Trương thị vui vẻ: “Đây là thứ tốt, đợi lát nữa nương làm cho các con ăn, c*̃ng bồi bổ thân thể cho ông các con.”Dư Thụ phát hiện anh trai chị gái trở về, cậu bé vô cùng hạnh phúc.

Trước đây sau khi làm việc vặt trong thư viện trở về nhà chỉ có cha và mẹ, mỗi lần cãi nhau với ai đó anh em trai chị em gái họ hàng bên cạnh đều có người giúp đỡ, chỉ có mỗi cậu bé không có ai.Tuy rằng Dư Dung rất giỏi thêu thùa, nhưng nấu cơm không được ngon lắm, song nàng muốn theo học.

Trương thị thấy toàn là máu, bèn để ông ba Dư vào phòng bếp xử lý.Dư Tùng thì bị Dư Dung dẫn vào trong phòng để đưa điểm tâm cho hắn: “Ca, huynh ăn một chút đi, mang về từ phủ Bình Giang đó.”“Muội về khi nào?” Dư Tùng cũng không khách sáo, cầm điểm tâm ăn.Dư Dung cười nói: “Sớm hơn huynh một ngày thôi.” Dư Dung lại hỏi: “Ca ca lần này trở về có tính toán gì không?”Dư Dung cũng không muốn người trong nhà ngày nào cũng phải khổ cực kiếm tiền rồi giao hết lên cho đại phòng.

Đại phòng lại không đối xử tốt với bọn họ, rõ ràng trong nhà có một học trò nhỏ, nhưng các em trai em gái đều không biết chữ.Nếu như không phải Trương thị có mắt nhìn xa trông rộng đưa bọn họ rời đi, không thì e là cũng chẳng làm nên trò trống gì, sau này chỉ có thể dựa vào chi trưởng.Đương nhiên Dư Tùng cũng đã nghĩ đến vấn đề này, hắn đã ở mười năm trong nhà thợ mộc.

Không giống như em gái, hắn thường xuyên phải lên núi sâu nên cũng có chút công phu võ nghệ.“Chỉ có một điều là ca ca ta không được phát tiền công, tách ra mà không suy nghĩ kỹ càng e rằng không ổn.” Dư Tùng nhìn dáng vẻ đã biết trước của Dư Dung, không khỏi cảm thấy buồn cười: “Muội muội có tiền sao?”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 10: Chương 10


Dư Dung nở nụ cười: “Dựng một căn nhà không thành vấn đề, muội biết dệt vải, huynh biết làm mộc, tiểu đệ cũng thông minh, không lo cuộc sống sau này của chúng ta không tốt.”Cái này Dư Tùng cũng yên tâm.

Hắn học nghề trong nhà thợ mộc, mỗi tháng còn phải nộp tiền, lại không có tiền công như Dư Dung.

Không ngờ rằng muội muội lại giỏi giang đến thế.Hai huynh muội nói chuyện lại không ngờ Dư Hương Hương và Dư Quyên trốn bên dưới cửa sổ vừa vặn nghe thấy.Mặc dù Dư Tùng không phải là người luyện võ nhưng từ nhỏ đã sống ở trên núi, vô cùng mẫn cảm với nhất cử nhất động xung quanh.Hắn ra hiệu bảo Dư Dung đừng nói nữa, sau đó mở tung cánh cửa sổ ra.

Hắn thấy Dư Hương Hương và Dư Quyên, không khỏi nói: “Hai người các ngươi ở đây làm gì?”Dư Hương Hương cũng lớn tuổi, cũng biết mình trốn ở chân tường nghe lén không tốt, vội vàng cười mỉa nói: “Tại con gà hoa lau* c*̉a bà chạy đến đây, ta chỉ là tới xem…”Trong thân thể Dư Quyên vốn là tâm hồn c*̉a một người trưởng thành, nàng ta đang suy nghĩ việc khác.Ví dụ như Dư Dung thế mà cất được không ít tiền, còn nói muốn dựng nhà.

Hơn nữa tam phòng Dư Tùng còn có nghề kiếm sống, không bằng hợp tác với bọn họ nhỉ?*Một giống gà ở Trung Quốc“Tứ ca, ta nghe nói huynh bắt được hươu trở về, ta chưa từng nhìn thấy hươu, có thể cho ta xem một chút không?” Dư Quyên ngoẹo đầu giả vờ ngây thơ.Dư Dung bèn nói: “Đừng vào, máu đầm đìa đó, con nhóc như muội nhìn sẽ khóc mất.”Dư Quyên cũng không để ý, nàng ta muốn nhanh chóng chiếm được hảo cảm của tam phòng: “Ta không sợ, mọi người đừng nhìn ta nhỏ yếu nhưng lá gan ta không hề nhỏ đâu.”Dư Quyên ưỡn ngực, Dư Dung cố ý cười, rồi nói với Dư Hương Hương: “Nhị tỷ mau dẫn Quyên nhi trở về đi, đừng nhìn, đến lúc đó khóc lại là lỗi của chúng ta nữa.

Lát nữa nhớ đến ăn món ca ta săn về.”Dư Hương Hương cười mỉa một cái rồi lôi Dư Quyên đi.

Hai anh em Dư Dung liếc nhau, Dư Tùng nói: “Nếu hai người kia tố giác, sợ là gia gia và nãi nãi đều biết chúng ta có tiền, e sẽ lại ồn ào một trận mất?”Dư Dung lại không lo lắng: “Tố giác thì làm sao? Chúng ta không thừa nhận, muội giấu kỹ tiền rồi, huynh cứ yên tâm đi!”Dư Tùng c*̃ng không phải người ngu, đó là tiền muội muội để dành nhiều năm, nếu có thể tách ra ở riêng thì đó chính là đồng tiền cứu mạng cuối cùng của cả nhà bọn họ..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 11: Chương 11


Hai người ông cụ Dư và bà cụ Dư kia ích kỷ hám lợi, bọn họ ra ở riêng sao có thể có được cái gì?Dư Tùng lập tức gật đầu, Dư Dung nghe thấy tiếng động bên ngoài thì vội vã đi ra.

Chỉ thấy đại bá mẫu Lý thị mang theo hai cô nương trở về, phía sau còn có một người phụ nữ búi tóc kiểu phụ nữ đã có chồng.

Đôi mắt nhọn vô cùng xinh đẹp, nhìn có vẻ là tiểu Lý thị.

Đi sau Lý thị là một cô nương mặc quần áo vải bông màu đỏ, khuôn mặt thẹn thùng như ráng mây.

Đúng lúc Trương thị đi từ phòng bếp ra, thấy Lý thị thì nói: “Có gặp được không?”Lý thị kéo Trương thị vào nhà bếp không biết nói cái gì, Dư Đào xấu hổ chạy vào phòng.

Dư Dung còn chưa kịp nhìn thấy rõ dáng vẻ của Dư Đào.

Tiểu Lý thị thèm thuồng nhìn áo bông trên người Dư Dung, lại nghi Dư Dung lén giấu tiền riêng, cố ý lôi kéo làm quen với Dư Dung: “Đây là tam muội muội Dung Dung à…”Nàng ta vừa nói câu này, một cô gái khác bên cạnh che miệng cười: “Ta nói tam tỷ ở bên ngoài được hưởng phúc mà, trông còn mập hơn cả nương của ta.

”Đại bá mẫu Lý thị vừa lùn vừa béo, nhưng Dư Mai lại mắt phấn má đào, mặc dù nhan sắc chỉ ở tầm trung, nhưng lại thon thả hơn Dư Dung nhiều.

Trước đây nàng ta thấy Dư Dung được tới phủ Bình Giang làm tú nương thì không cam lòng, nhưng nương nàng ta không yên tâm về nàng ta, chỉ để nàng ta làm tú nương ở trấn Ngự Kiều.

Nhưng trên trấn đó, có thể học được cái gì? Thế là không khỏi vừa ao ước vừa ghen tỵ với Dư Dung.

Nhưng bây giờ thấy dáng người Dư Dung lại cảm thấy cân bằng hơn.

Huống chi sau khi chị gái nàng ta gả cho nhà họ Đường, sau này nàng ta lên như diều gặp gió là chuyện bình thường.

Dư Dung làm sao có thể bằng được chứ?“Còn chưa nói muội đấy? Nghe nói muội học thêu thùa trên trấn? Bây giờ ở đây thịnh hành những gì, tính tiền thế nào, muội biết không?” Dư Dung vội vàng hỏi nàng ta, lại tự động phớt lờ vấn đề béo này, béo có thể giảm.

Nhưng Dư Mai còn thấp hơn cả Dư Dung cả cái đầu, muốn cao hơn cũng chẳng dễ dàng.

Dư Mai thầm buồn, trên mặt lại chẳng hề để ý: “Mấy bà tử phụ nhân bình thường nói chuyện phiếm bảo tới tú phường đều tính ba năm đồng hết.

”Ba năm đồng tiền, lừa ai chứ? Dư Dung quay sang nói với tiểu Lý thị: “Xem ra Mai Nhi cất được không ít tiền riêng, đại tẩu ngày thường phải để nha đầu này đưa thêm nhiều tiền hơn mới đúng.

”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 12: Chương 12


Tiểu Lý thị thoạt nhìn đã biết không phải là người hiền lành, Dư Dung lập tức lôi kéo tiểu Lý thị nói: “Ta vừa thấy tẩu tử đã thấy thân thiết, ta có mang theo một ít khăn tay từ phủ Bình Giang về, sợ tẩu không thích.

Đi, ta dẫn tẩu đi xem nhé?”Dư Mai đương nhiên cũng theo sau đi vào, Dư Dung lấy ra hai chiếc khăn tay ra trước cho hai người xem, lúc này mới nói: “Trước giờ không biết hai người thích màu sắc, hoa văn gì, cho nên mới lựa chọn hai chiếc khăn tay này.Ta thấy đại tẩu khôn khéo tháo vát nhất, rất thích hợp với hoa tường vi này.

Mai Nhi lại là một đóa hoa mai.

Về phần mấy thứ quý giá hơn chút thì chúng ta học nghề trong phủ thành.Không bằng được mấy người Mai Nhi có được tiền công, có thể làm được những thứ quý hơn, cũng vì sư phó thương ta nên mới cho phép ta thêu khăn.”Nữ nhân đều có lòng yêu thích cái đẹp, tiểu Lý thị sớm đã hí hửng quấn khăn lên đầu.

Dư Mai lại nhìn khắp phòng, nhất là khi thấy Dư Dung bày biện bốn cái rương lớn thì không nhịn được.“Tam tỷ dùng lời nói để dỗ dành ta sao? Mấy rương gỗ kia c*̉a tỷ không hề tầm thường, còn nói mình không có tiền, chẳng qua là dỗ bọn ta chơi chơi mà thôi.”Dư Mai không phải như tiểu Lý thị, chỉ chút ân huệ nhỏ đã bị lừa gạt.Dư Dung cười nhạt: “Ha, trong nhà có một nha dịch sao, nể mặt tình tỷ muội nên ta không nói gì ngươi.

Bây giờ người khác không biết còn tưởng rằng ngươi là người hầu ở Hình Bộ hoặc là Đại Lý Tự đó? Ngươi dám lục soát đồ đạc của ta sao…”Dư Dung béo mập, Dư Mai và tiểu Lý thị đều gầy như con hát.

Dư Dung còn khí thế đầy người, thoảng nhìn đã biết người không sợ trời cũng không sợ đất.Trương thị và Lý thị đang nói chuyện ở nhà bếp cùng nhau tiến vào, Dư Dung vội vàng nói: “Nương, nương xem tứ muội muội còn muốn lục đồ đạc của con kìa? Cô nương lớn như vậy rồi mà còn...!Đúng là nhìn không ra...!Chậc chậc…”Mọi người đều cảm thấy xấu hổ, bình thường Lý thị là người ba phải, vốn đang muốn nhờ Trương thị làm người chúc phúc cho hôn lễ.Hơn nữa tay nghề của Dư Dung c*̃ng rất tốt, nếu nhờ được Dư Dung làm khăn voan thì sẽ rất nổi bật.

Bọn họ đều là hộ nông dân làm gì có tiền.Nếu không phải dính được chút phúc khí của Dư đại cô thì Dư Đào không biết có được may mắn được Đường An coi trọng, có được một mối nhân duyên tốt như vậy như vậy hay không..
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 13: Chương 13


Năm sau con trai bà ta cũng có thể mua được thêm mấy cuốn sách.

Dư Dung nhìn thấy Lý thị xấu hổ, trong lòng cười lạnh, trên mặt lại mỉm cười nói: “Ta là tỷ tỷ, lớn lên ở phủ Bình Giang, không bằng được tứ muội từ nhỏ đã được đại bá mẫu dạy dỗ.

Nhị ca lại là học trò, cũng được xem là con nhà thư hương.

Nếu là ta thì cũng thôi đi, dù sao cũng cách phòng ở cạnh nhau, nhưng sau này nếu người ngoài nói muội muội của nhà họ Dư mậu tài* có phẩm hạnh như vậy thì sẽ thành một vết nhơ khó xoá…”*Đồng nghĩa với tú tàiBây giờ Dư nhị lang chỉ là học trò nhỏ, nói là mậu tài chính là đang khen ngợi hắn ta.

Lý thị hay tự xưng thanh cao, cha bà ta chỉ đi học được vài năm trong trường tư thục lại hay đóng giả thành con nhà thư hương, đương nhiên bà ta biết ý nghĩa của mậu tài.

“Mai Mai, Dung Dung tỷ của con nói rất đúng, con cũng không được làm ca con mất mặt.

”Trong lòng Lý thị, con gái quan trọng, nhưng con trai còn quan trọng hơn.

Dư Mai là người mềm nắm rắn buông, nàng ta dám hung hãn với Dư Quyên như vậy cũng là bởi vì Dư Quyên còn nhỏ.

Hơn nữa Triệu thị là một ma ốm vô dụng, nhưng tam phòng lại không giống như thế.

Trương thị lúc cãi nhau rất hay dùng tay dùng chân, Dư Tùng thì to cao mạnh mẽ, mà Dư Dung cũng rất khỏe mạnh.

Nàng ta không nói câu nào nữa rời đi ngay cùng với Lý thị.

Bởi vì là thú săn là do Dư Tùng săn được nên Trương thị có quyền phân chia.

Hơn một nửa chân thỏ kho tàu đều cho mấy đứa nhỏ của tam phòng.

Lúc này tiểu Lý thị mới nhìn ra tam phòng đang có cuộc sống tốt đẹp.

Trước đây tam phòng chỉ có hai người Trương thị và ông ba Dư ở nhà, không có tiền thu nhập gì nên cuộc sống nghèo khổ, tiểu Lý thị còn từng cười chê người nhà tam phòng.

Nhưng hôm nay Dư Tùng và Dư Dung đều trở về, không cần nhắc tới Dư Tùng có tay nghề mộc, thân thể cao to uy mãnh.

Dư Dung cũng vừa trở về từ phủ Bình Giang, nhìn hoa văn trên những khăn tay bình thường đã biết tay nghề của Dư Dung không tầm thường, chí ít cũng tốt hơn em chồng nhà mình rất nhiều.

Tuy nói Dư Mai c*̃ng là thợ thêu thùa có tiếng, nhưng quan hệ giữa tiểu Lý thị và Dư Mai vừa là em chồng và chị dâu, vừa là chị em họ, đương nhiên hiểu Dư Mai rất rõ.

.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 14: Chương 14


Con người Dư Mai hư vinh sĩ diện, đừng nói thêu thùa, ngay cả dệt vải bông cũng chỉ tàm tạm.Ban đầu lúc lên trên trấn học thêu thùa, nàng ta đòi mua sắm đồ nghề, tính tình lại thích chiếm lợi của người khác.Mẹ chồng Lý thị đã trợ cấp cho con gái nhỏ rất nhiều, thế nhưng nàng ta còn cảm thấy chưa đủ.

Khi ở trên trấn Dư Mai còn nhìn trúng người khác, xà bông, cao thơm nàng ta dùng thường ngày đều là chàng trai kia đưa cho, tiểu Lý thị vừa ao ước lại vừa coi thường.Dư Hương Hương bưng một chén canh hươu vào trong phòng, Dư Liễu không cướp được thịt nên mất hứng ngồi bên cạnh.Dư Quyên kéo kéo Dư Liễu, Dư Liễu nghi ngờ nói: “Sao vậy, Quyên Quyên?”“Tỷ xem đây là cái gì?” Dư Quyên như làm xiếc lấy một cục đường mạch nha ra.Dư Liễu cướp lấy: “Muội lấy ở đâu ra thế?”Dư Quyên thầm lắc đầu, ở hiện đại nàng ta món ngon gì nàng chưa từng được ăn chứ, cũng chỉ là một cục đường mạch nha mà Dư Liễu giống như nhìn thấy báu vật hiếm có.

Nàng ta rất muốn thay đổi sự nghèo khó c*̉a cái nhà này.“Nương tử của tú tài cho.”Dư Liễu hâm mộ nói: “Quyên nhi, vẫn là muội biết nói chuyện hơn tỷ, cũng làm cho người khác thích, ngay cả nương tử của tú tài cũng thích muội.”Tuy rằng Dư Liễu trông xinh xắn, nhưng tính tình mềm yếu.

Dư Quyên tuổi còn nhỏ nhưng quỷ quái, rất thông minh lanh lợi, làm cho người khác yêu thích.Dư Hương Dương tiết kiệm được lương thực trong khẩu phần của mình, dùng chén nhỏ múc một chén canh đưa cho Dư Quyên và Dư Liễu: “Nè, ăn đi.”Triệu thị ăn một chén đầy từ tay con gái lớn, sau đó vỗ vỗ tay của Dư Hương Hương: “Khổ cho con, chờ mấy ngày nữa bà ngoại và mợ con đến, nương nhờ bọn họ giúp nương lưu ý, chỉ tiếc tại nương vô dụng.”Nhà mẹ đẻ Triệu thị không tính là nghèo, nhưng không hề giàu.

Song thịt muỗi nhỏ thế nào cũng là thịt.Tuy rằng Triệu thị không muốn nhận tiền nhà mẹ đẻ mình dấm dúi đưa, nhưng không còn cách nào khác, ai bảo số bà ta không tốt chứ.Dư Hương Hương đỏ mặt, nàng ta âm thầm hy vọng được gả vào nhà mẹ đẻ.Bà ngoại và mợ đều rất tốt bụng, anh họ cũng khỏe mạnh vạm vỡ, sau này nàng ta gả vào chắc chắn không chịu thiệt thòi.Chờ ăn cơm xong, tiểu Lý thị dọn dẹp chén đũa, Dư Dung cũng theo sau giúp đỡ, Dư Dung hỏi tiểu Lý thị: “Đại tẩu biết vì sao ông bà còn chưa về nhà không? Năm nay nhà đại cô cũng sẽ tới, lại nói cũng nhiều năm không gặp rồi.

Còn có ngũ thẩm cũng không biết khi nào trở về?”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 15: Chương 15


Dư Dung ngày thường rất ít khi làm việc nhà khác, không khỏi không nhạy bén như tiểu Lý thị.

Nhưng nàng chăm chỉ làm việc, cũng không gian dối mánh lới, thái độ cũng tốt.

Nói chuyện với người bên ngoài thường hay được khen ngợi, cho nên tiểu Lý thị càng muốn nói chuyện với nàng.…Tiểu Lý thị ôm Đậu Xanh trong lòng thì thầm với Dư Dung: “Đại cô của muội năm ngoái không giống như thế này, năm nay chắc sẽ dự định muốn có mối hôn sự với nhà lão Tam rồi, nghe nói là con gái của một gia đình giàu có.

Còn về thím năm, muội không ở nhà nên không biết, người mà nội yêu thương nhất chính là Dư Bội của nhà thím năm, còn thương yêu cô bé hơn cả thương yêu Đậu Xanh của chúng ta.” Tiểu Lý thị cũng bất bình vì điều này.

Rõ ràng Đậu Xanh nhà nàng ta là cháu đích tôn trưởng, nhưng mẹ chồng nàng ta lại thương yêu Dư Tam Lang nhất.

Còn bà cố nội lại chỉ thương yêu đứa cháu gái của ngũ phòng.

Đậu Xanh nhà nàng ta lại không được ai thương yêu, sao nàng ta có thể cam lòng chứ? Dư Dung đặt cái bát cuối cùng vào trong chạn bát, lắc đầu nói: “Đây là chuyện không thể nào, Đậu Xanh là chắt trai.” Nàng lại nói với Tiểu Lý thị: “Xem ra năm nay đón Tết người ra người vào chắc hẳn cũng sẽ nhộn nhịp.”Tiểu Lý thị không nói gì.

Nàng ta cũng không tiện nói ra những lời này với Dư Dung.

Tuy rằng nàng ta lười biếng khôn vặt, nhưng việc nào ra việc đó.

Nàng ta cũng có tâm trạng như chi thứ ba, có làm gì nhiều hơn chăng nữa, cũng phải giao vào công quỹ.Hai chị em dâu ra khỏi nhà bếp, đã nhìn thấy Dư Đào cầm một miếng vải đỏ đang qua đây, khó mà có thể nhìn thấy một tấm vải lụa như thế ở dưới quê.

Dư Dung cười nói: “Đại tỷ, tỷ đến chỗ ta may vá gì có đúng không?”Dư Đào vội vàng bốc lấy một nắm bánh gạo đặt lên tay Dư Dung nói: “Dung Dung mau ăn đi, ăn thử xem thế nào?”Dư Dung vốn đang muốn giảm cân, tất nhiên sẽ không ăn trước mặt nàng ấy, nên lấy ra một cái khăn từ trong tay áo, gói lại đặt ở bàn bên cạnh: “Vừa mới ăn no xong, đợi mai rồi hãy ăn.”Dư Đào cũng không biết Dư Dung có đồng ý hay không, nên mở lời hỏi thử: “Muội cũng biết chuyện của ta rồi.

Nương ta nói là muội lấy chiếc khăn trùm đầu này về từ phủ Bình Giang, ắt hẳn có hiểu biết rõ hơn những người thôn quê như bọn ta.

Muội xem là có thể giúp ta không?”Đây cũng là một cơ hội tốt để làm nên tiếng tăm cho bản thân mình.

.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 16: Chương 16


Dư Dung đã âm thầm đồng ý rồi, nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ ra vẻ lúng túng: “Theo lý thuyết thì ta nên giúp việc này, nhưng Mai Mai cũng là một tú nương, lại còn là em gái ruột của tỷ.Chắc muội ấy cũng biết chuyện xảy ra sáng nay, muội ấy có chút thành kiến với ta.

Nếu ta đồng ý với tỷ, sợ là muội ấy sẽ không vui, còn cảm thấy ta đang cố ý gây chuyện với muội ấy cơ?”Dư Mai cũng có bản lĩnh và năng lực thế nào, không có ai có thể hiểu rõ hơn Dư Đào.

Có lẽ Lý thị thật sự coi Dư Mai là niềm tự hào, nhưng thường ngày Dư Đào đã giúp đỡ em gái ruột này không biết bao nhiêu lần rồi.Dư Đào lại nghe Dư Dung nói như vậy nữa, bèn lập tức nói: “Đừng vội nói như vậy, đó chỉ là một cái mác thôi.

Có lẽ muội không hiểu nó, nhưng ta thì rất hiểu rõ, chuyện này phải làm phiền muội rồi.”Lúc này Dư Dung mới đồng ý.Dư Đào thấy nàng đồng ý bèn đặt gùi xuống, lại lấy ra một gói đậu bắp xào từ trong phòng nàng ấy, đưa cho Dư Dung.Dư Dung nhận lấy rồi nói: “Ta định sẽ thêu uyên ương nghịch nước, đại tỷ thấy thế nào?”Dư Đào đỏ mặt gật đầu.Chỉ thấy Dư Dung lấy ra một vài thứ như chỉ thêu và kim, khung thêu và nhiều loại dụng cụ khác nữa từ trong hộp.Dư Đào ở đứng ở một bên vừa nhìn, vừa cảm thấy mình không tìm sai người.

Dư Dung quả thật giống như những gì mẹ nàng ta nói, là một người có tay nghề giỏi.Nếu nói về thêu khăn trùm đầu, thật ra cũng không khó.Đối với những tú nữ như đám người Dư Dung, bọn họ đều làm thành thạo cả rồi, khoảng năm sáu ngày là có thể thêu xong.

Nhưng hiện giờ nàng không thể không màng đến sức khỏe bản thân giống như trước kia nữa.Những công việc có thể làm xong trong năm sáu ngày thì cũng phải làm trong vòng mười ngày nửa tháng.Nói thì nói như vậy, nhưng việc đã đến tay thì cũng không thể chậm trễ được.***Đợi đến khi trời mờ tối, Dư Đào mới quay trở về, còn Dư Dung mới để Dư Thụ vào trong nói chuyện.Bởi vì Dư Tùng vừa về đã vội chạy đi tìm những người bạn trước đó có quen biết để chơi rồi.

Dư Thụ còn nhỏ tuổi, ngược lại rất thân thiết với tỷ tỷ của mình.Nàng đưa hết bánh gạo và đậu bắp cho Dư Thụ: “Cứ ăn ở chỗ tỷ đây, đừng đi ra ngoài để cho người nhà bên chi thứ hai nhìn thấy.”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 17: Chương 17


Nói đến chuyện này, Dư Thụ cũng tức giận, nói: “Viên kẹo đường đó rõ ràng là nương tử Tú tài cho đệ, nói đến cùng thì còn chẳng phải là cha nương nộp học phí cho nương tử tú tài giúp đệ, nhưng Quyên Nhi lại lấy việc đó để uy h**p đệ nói với bà.”Nương tử tú tài là vợ của Lâm tú tài.

Lâm tú tài vốn là một người có tiền đồ, tài học cũng tốt, nhưng bởi vì mắc bệnh cảm lạnh, còn đã thâm nhập vào đến nội tạng.Sau đó ông ta lại bị què, khó khăn lắm mới khỏi bệnh, nhưng bởi vì què chân, không thể đi thi cử nhân được nữa nên mới nhận được việc dạy học ở trấn Ngự Kiều.Vốn dĩ Lâm tú tài còn có một căn nhà ở trên trấn, nhưng bởi vì đi khám bệnh tốn khá nhiều tiền nên căn nhà đó cũng bị bán đi.Sau đó ông ta mới chuyển về sinh sống ở thôn Sa Hà.

Cho dù là như vậy, gia đình nhà Lâm tú tài cũng sống tốt hơn không ít người ở thôn Sa Hà.Là người cùng thôn nên hai vợ chồng Trương thị dành chút thời gian đi đến nhà vợ tú tài nói về chuyện này.

Trương thị luôn thiên vị đại phòng nhất, nhân tiện nộp luôn học phí chính vì muốn Lâm tú tài có thể giúp đỡ giữ lại một vị trí tốt.Bánh gạo có vị ngon hơn kẹo đường.

Dư Thụ vui vẻ ăn.

Con nít chính là như vậy, có đồ ăn sẽ quên đi những chuyện không vui.Hai ba ngày sau, Dư Dung đại khái đã thêu được đường viền.

Nhà chính bên ngoài lại nhộn nhịp cả lên.Hóa ra là ông cụ Dư và bà cụ Dư đã về.

Bà cụ Dư mặc bộ quần áo rất lụa là, trông không hề lớn tuổi.

Ông cụ Dư thì ăn mặc chỉnh tề hơn một chút, đặc biệt là đôi giày trông càng giống như người sống ở trên trấn vậy.Ông ba Dư bước lên trước, cười hỏi: “Tam Lang không về cùng sao?”Ông ba Dư là người thường xuyên chạy việc cho bà cụ Dư, càng tinh thông lanh lợi hơn ông hai Dư thật thà.Nhắc đến chuyện này, bà cụ Dư tối sầm cả mặt: “Đồ ngu ngốc nhà ngươi, mong cháu ngươi có chuyện xấu đúng không.”Lý thị vừa nghe xong càng lo lắng thêm.

Dù sao Dư Tam Lang cũng là con trai bà ta, hơn nữa còn là đứa con trai giỏi giang nhất trong nhà họ Dư.Bà cụ Dư có thể giữ bốn đời sống chung mà không phân ra ở riêng cũng chính vì Dư Tam Lang.“Nương, rốt cuộc là thế nào rồi? Nhà họ Tiền không đồng ý sao?”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 18: Chương 18


Bà cụ Dư lạnh lùng hừ một tiếng: “Đồng ý thì cũng đồng ý, nhưng chỉ riêng sính lễ đã cần năm mươi lượng, còn muốn phải có nhà ở trên trấn.

Quả thật là được voi đòi tiên mà.”Bà cụ Dư là người nắm giữ tiền của trong gia đình.

Đừng thấy trong nhà có mười lăm mẫu đất, nhưng mỗi năm tối đa chỉ có thể mua thêm một vài quyển sách đã như trứng chọi đá.Càng huống hồ, hôn sự của Dư Đào cũng sắp được tổ chức.

Ngay sau đó, những cô con gái đều đã lớn, không thể tay không xuất giá được!Lý thị suýt nữa ngất đi.

Nhà họ Tiền mở một tiệm tơ lụa ở trên trấn.

Mặc dù không kiếm được nhiều tiền, nhưng họ cũng làm ăn rất phát đạt.Đặc biệt là nhà họ Tiền chỉ có hai người con gái, cho nên của hồi môn cũng rất phong phú.Lý thị nghĩ đến con trai nhà mình, vẻ ngoài tuấn tú lịch sự, còn trẻ tuổi đã là đồng sinh.

Nhà họ Tiền không bám víu lấy thì thôi lại còn dám đối xử với con trai bà ta như vậy.Trương thị cười nhạo trong lòng.

Điền thị ôm lấy Dư Bội, tiến lên trước mặt bà cụ Dư, khuyên nhủ: “Ắt sẽ có lúc bọn họ hối hận.

Nương, mấy ngày nay Bội Bội xa người nên nhớ người lắm đó.”Bà cụ Dư gọi cục cưng.

Dư Dung nhìn về phía Dư Bội.

Cô nhóc mới bảy tuổi, đôi môi đỏ, răng trắng, nhìn chẳng giống như một đứa trẻ ở dưới quê cả.

Hơn nữa, giày cô bé còn là giày vải, vừa nhìn là biết đã bỏ ra rất nhiều công sức.Đừng thấy cô nhóc này nhỏ tuổi, nhưng quần áo cô bé mặc trên người còn tốt hơn Dư Mai nhiều.Bà cụ Dư có rất nhiều cháu trai cháu gái.

Bà ta không quan tâm gì đến người của chi thứ ba, nhìn thấy Trương thị thì chẳng thèm ngó ngàng.Trương thị cũng không nói gì, kéo theo Dư Dung quay về phòng.

Bà âm thầm thề rằng, nhất định sẽ khiến con cái của bà trở nên vượt trội....Bà cụ Dư ôm Dư Bội vào lòng, sau đó lấy ra một gói điểm tâm từ trong lòng, đưa cho Dư Bội: “Nhanh ăn nào Bội nha đầu, con sống ở nhà tổ của con thế nào?”Dư Bội lấy điểm tâm đẩy vào miệng bà cụ Dư trước: “Bà, bà ăn đi.”Bà cụ Dư cảm thán với Điền thị: “Nhiều cháu trai cháu gái như thế, chỉ có Bội nha đầu còn nhớ đến bà già này.”Điền thị đứng cạnh cũng được thơm lây: “Nương nói phải, nha đầu này lúc nào cũng nhớ đến nương, ở bên nhà tổ đã quấy đòi về.

Cuối cùng con đoán nương sắp trở về rồi nên lúc này mới đưa cháu về.”.
 
Cuộc Sống Của Nữ Phụ Trong Truyện Điền Văn
Chương 19: Chương 19


Gia đình Điền thị nghèo túng, mỗi dịp về nhà bà đều trộm mang theo một vài thứ về.

Bà cụ Dư nể mặt Dư Bội nên luôn nhẫn nhịn, ai bảo Dư Bội là cháu gái mà bà ta yêu thương nhất?Khi sinh con gái ra, Điền thị vốn đã nản lòng nhụt chí, nhưng không ngờ mẹ chồng lại yêu thương đứa con gái này một cách bất ngờ.

Địa vị của bà trong các chị em dâu cũng nhờ đó mà được nâng cao không ít.

Điền thị tiện tay cầm khăn Dư Dung tặng lau miệng cho Dư Bội.

Mắt bà cụ Dư rất tinh, bà ta đưa tay giật lấy ngay: “Con còn thừa tiền mua thứ này?”“Dạ không, dạ không.

Dung Dung nhà tam tẩu đã về rồi, đây là do Dung Dung tặng con và Bội Bội.

” Điền thị sợ hãi nói.

Bà cụ Dư nắm chặt chiếc khăn nọ trong tay và xem thật kỹ, càng nhìn càng thấy đây là một ý hay.

Dư Bội thì im lặng nhìn Điền thị.

Tướng mạo của Điền thị thanh tú xinh đẹp, gia đình lại rất đỗi khốn cùng.

Các cô nương trong loại thôn nghèo như thôn Thanh Khê của họ đều gả con gái cho nhau.

Bà gặp được ông năm Dư đầu tiên, lại hỏi thăm biết được gia cảnh nhà họ Dư giàu có, bèn trộm gạo nấu thành cơm với ông năm Dư.

Bà sinh ra Dư Bội sau khi gả vào được sáu tháng, không phải sinh non mà là sinh đủ tháng.

Dư Dung đặt khăn cưới của Dư Đào sang một bên, thầm nghĩ Dư Tùng đã ở lại nhà bạn của huynh ấy bao nhiêu ngày rồi, sao có thể tiếp tục như thế được? Đang suy nghĩ thì nàng trông thấy Dư Bội bước vào, chỉ vứt lại một câu “Bà gọi tỷ” đã chạy đi ngay.

Dư Dung cầm mấy chiếc mạt ngạch đã thêu xong đến đấy, nhân tiện sang cách vách gọi Trương thị.

Trương thị cũng không sợ bà cụ Dư, trên đường đi Trương thị còn dặn dò Dư Dung: “Thường ngày bà của con rất khó tính, con cũng đừng sợ bà ấy, càng mềm yếu bà ấy càng ức h**p.

”“Vợ lão tam, ngươi và Dung Dung đến rồi à?” Bà cụ Dư hiếm khi có thái độ hiền lành.

Trương thị bèn đáp: “Dạ, nương bảo Bội Bội gọi chúng con đến, bọn con còn dự định hỏi thêm ít câu nhưng con nhóc Bội Bội này lại chạy mất.

Nương tìm bọn con có chuyện gì?”Bà cụ Dư cười nói: “Đương nhiên là vì nghe nói Dung Dung trở về rồi, cũng trách nhà chúng ta quá lớn, Dung Dung về rồi ta cũng không biết.

”Bà ta vừa nói vừa kéo Dư Dung đến cạnh người: “Trông châu tròn ngọc sáng làm sao, ta vừa xem đã thấy con thêu rất đẹp, ngày thường ta sẽ bảo đại cô của con lưu ý hơn, cũng giúp gia đình tăng thêm ít tiền vào.

”.
 
Back
Top Bottom