Khác Cuộc chiến giữa đỏ và xanh

Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 59


*Bang!* Soveil nổ súng vỡ sọ Vandako.

Ả ta còn cử động, Searon thấy vậy liền tạo ra con sóng tạt thật mạnh vào người Vandako khiến ả ta chao đảo không đứng vững được.

Lucas xông vào bọc lửa 2 tay đấm vào miệng ả ta sau đó dùng 2 tay mở miệng ả ta to ra.

Vandako không kháng cự được trước sức mạnh chênh lệch này của Lucas.

Cậu ta mở miệng ra hình đại bác.

Lucas: "Boo!".

*Boom* 1 cú nả đại bác vào họng Vandako khiến ả ta nổ tung.

Còn 1 chút mảnh thịt còn lại vẫn cố gắng cử động.

Nathan liền cho sấm sét gia tăng tốc độ tấn công của Carlos để cậu ta đấm liên tục xuống khử sạch đến từng tế bào của ả ta.

Nathan: "Có lẽ là xong thật rồi."

Lucas: "2 đứa có sao không?

Carlos nữa?

Sao không đấy em?"

Carlos: "Em không sao.".

Carlos mọc lại cánh tay phải.

Searon: "Oh."

Lucas: "Huh?

Trọng lực và từ trường, làm gì trao cho em khả năng hồi phục?"

Carlos: "Venn đấy ạ."

Soveil: "Oh em nhớ rồi!

Ông lão khó ưa ấy hả?"

Carlos: "Ừm."

Searon: "Thôi chuyện này nói sau.

Em mệt rồi nhỉ?

Chúng ta nghỉ ngơi đi, nhiệm vụ cứ để sau.

Dài hạn mà lo cái gì chứ.".

Searon rất phóng khoáng khi sẵn sàng để đồng đội trong tâm trạng thoải mái nhất có thể trước khi làm nhiệm vụ.

Không hề có sự hối thúc.

Mọi việc vẫn bình yên trôi qua, Carlos dần hồi phục hoàn toàn và bắt đầu sẵn sàng cho nhiệm vụ.

*Cạch* Carlos bước ra khỏi nhà.

"Hửm?

Sao hôm nay mình cứ có cảm giác ai đó theo dõi mình vậy nhỉ?"

Carlos tự hỏi.

Cậu ta phớt lờ rời đi.

Poer đang ở gần đó quan sát cậu ta.

Đến với trụ sở, Carlos được gặp lại mọi người.

Nathan: "Broooooo đây nèeeee."

Kaytlyn: "Chào mừng."

Carlos: "Ủa anh Lucas và Soveil đâu rồi?"

Searon: "Ông anh của em làm nhiệm vụ khác rồi dù gì Lucas cũng đâu có thuộc nhiệm vụ này đâu.

Soveil thì cũng bận tí việc rồi nên không đi được."

Nathan: "Không sao chúng ta đủ sức khử luôn quỷ bậc S rồi hehehe.

Nhớ kỳ thi không?

Tôi solo thắng 1 con quỷ bậc S đấy.

Bơi hết vào đâyyyyyy."

Searon: "Haha quỷ này hơn cả bậc S đấy nhóc con ạ.".

Searon xoa đầu Nathan rồi đi đến bảng nhiệm vụ.

"Mấy đứa thấy không?

Đây là 1 loại quỷ đặc biệt, tên là Doran.

Địa điểm có lẽ là khá gần đây thôi.

Đi đến đó chị sẽ giải thích kĩ hơn về nó."

Searon nói.

Họ đã đi đến địa điểm mà con quỷ ấy thường xuyên lộng hành.

Đúng vậy, nơi đây đã bị phong toả, không còn ai ở đấy cả.

Khung cảnh hoang tàn, cháy rụi.

Toà nhà cao lớn đổ sập cả.

Nathan: "Eo ôi chỗ này kinh thế."

Searon: "Quỷ lần này bạo lắm, đây là kết quả của 1 cuộc càn quét của nó.

Đây là loại quỷ cực kỳ đặc biệt và rất lạ.

Chị chỉ đơn giản là lần đầu gặp nó nhưng không phải là không có cách đối phó.

Con quỷ này mạnh nhờ số lượng, nó có khả năng điều khiển năng lượng rất điêu luyện nhưng nếu đánh tay đôi với chị thì tên đó không đủ sức.

Điều quan trọng là 4 tên quỷ đi theo hắn, chúng là quỷ nhân bản, có thể tạo ra nhiều bản sao cùng lúc.

Sự đáng sợ của chúng là tốc độ tạo ra nhân bản rất nhanh kèm theo đó là số lượng vô cùng lớn.

Điều đó có nghĩa là chúng ta ưu tiên diệt bọn chúng trước."

Nathan: "Wow."

Carlos: "Nhưng diệt bọn chúng bằng cách nào chứ?"

Searon: "Rất đơn giản, có 1 điểm bất lợi của con quỷ này đó là nó chỉ mạnh khi ở 1 mình vậy nên xung quanh nó không được có đồng đội trong phạm vi 100m.

Có nghĩa là các em sẽ diệt bọn quỷ nhân bản đó thật nhanh và bất ngờ không cho chúng có cơ hội tạo nhân bản.

Chị sẽ xuất hiện và làm gỏi tên quỷ này.

Nghe dễ mà đúng không?"

Nathan: "Yes!

Dễ ợt luôn hehehe."

Searon: "Tốt rồi, chúng ta chuẩn bị thôi nhỉ?".

Vậy là họ bố trí và dàn xếp 1 khu vực mà con quỷ ấy sẽ đi qua dựa trên thông báo được gửi đến từ trụ sở.

Nathan, Carlos và Kaytlyn sẽ phụ trách việc diệt gọn quỷ nhân bản.

Searon sẽ lo con quỷ còn lại.

Nathan: "Chuyện này dễ mà tụi mình đánh bất ngờ hết 4 con quỷ đó là được.

Searon bảo bọn chúng có sức phòng thủ rất yếu có nghĩa là chỉ cần 1 đòn chúng ta cũng có thể làm gỏi được tụi nó.

Tuy nhiên tụi mình phải làm thật nhanh và dứt khoát, đánh là phải đảm bảo 100% tụi nó chết ngay không có cơ hội tạo ra nhân bản.

Chị Searon sẽ dựa vào việc nghe thấy tiếng động chúng ta chiến đấu mà lao ra đối đầu trực diện với con quỷ.

Chỉ cần có 1 tiếng kiểu như là tiếng nổ hay gì đó là có nghĩa bọn chúng bị khử sạch rồi, Searon có thể dễ dàng chiến đấu."

Carlos: "Ừm, cố lên nhé không được mắc sai sót nào đâu."

Nathan: "Yes sir.".

Bọn họ canh chừng rất cẩn thận.

1 lúc sau 1 con quỷ cỡ lớn đi ngang qua, thân hình cao to vạm vỡ của nó như thế mạnh hơn cả Carlos về mặt thể lực.

"Nó kìa."

Nathan thì thầm.

Carlos: "Bình tĩnh...".

Bầu không khí căng như dây đàn, họ phải hành động chính xác đến từng chi tiết để không dẫn đến 1 hậu quả xấu nào.

4 con quỷ nhân bản vẫn chưa xuất hiện.

*Xột xoạt* tiếng bụi cây gần đó phát ra.

1 con quỷ nhân bản thắc mắc tiến lại kiểm tra.

1 người nào đó đã gây ra âm thanh ở bụi cây đó sau đó rời đi.

-Hết chap 59-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 60


Cả đám bọn họ sốt ruột chờ đợi bọn quỷ nhân bản và rồi chúng cũng dần bắt đầu xuất hiện.

Carlos: "Đến rồi..."

Nathan: "*Ngáp* buồn ngủ quá..."

Kaytlyn: "Tập trung nào.".

Bọn họ canh chừng rất kĩ lưỡng.

Searon đã nhìn thấy tên quỷ, thế nhưng phía bên kia chỉ mới xuất hiện 3 con quỷ nhân bản.

Carlos: "Bọn chúng sắp đi hết đoạn đường này rồi, không đánh thì sẽ lỡ mất cơ hội mất!?"

Kaytlyn: "Này Carlos.".

Cậu ta không chần chừ lao lên tấn công.

Nathan giật mình tỉnh táo lại thấy Carlos tấn công nên cũng xuống phụ.

Kaytlyn: "Thôi chết rồi mình nên làm gì đây!?

Ở đây thì không làm được gì mà bỏ mặt họ cũng không được!?".

*Rầm* Carlos lao xuống đè bẹp 2 tên quỷ.

Sấm sét đánh xuống và Nathan chém bay đầu con quỷ còn lại.

Nathan: "Yeahhhh được rồi....

Huh...?".

Nathan và Carlos cảm nhận thấy điều gì đó liền từ từ nhìn lại.

Con quỷ nhân bản còn lại đang nhìn chằm chằm vào họ.

Ron lao xuống đè bẹp con quỷ ấy nhưng ngay lập tức dưới chân Ron mọc ra hàng trăm bản sao con quỷ.

Kaytlyn: "Uh!?

Không được rồi!?".

*Rầm* Searon nghe thấy tiếng động chiến đấu liền lao xuống đối đầu với con quỷ.

*Bịch* "Hello!

Ta đến với ngươi đây Doran."

Searon nói.

"Huh?"

Con quỷ tỏ ra ngạc nhiên.

Searon lấy ra thanh thủy kiếm ngay lập tức giao chiến.

Bề mặt dưới đất bỗng hiện lên vài dòng nước như thể trời vừa mưa vậy.

Searon chìm xuống dưới đất cứ như ở đó chỉ là nước.

Con quỷ ấy lo lắng quan sát xung quanh thì Searon từ dưới đất chui lên chém đứt cánh tay con quỷ nhưng nó đã ngay lập tức dồn năng lượng vào hồi phục cánh tay sau đó đấm xuống đất nhưng Searon đã chui xuống trở lại.

Cô ta nhảy lên từ phía sau chém liên tục vào sau lưng con quỷ.

Searon: "Thủy đại bác.".

*Boom* Searon bắn ra loạt nước cực mạnh đẩy lùi con quỷ ra xa.

"Thủy quái!"

Searon tạo ra hàng loạt loài quái thú dưới đại dương lao đến ăn thịt Doran.

Searon: "Hở...?".

Cô ta bỗng chốc dừng lại ngạc nhiên vì nhìn thấy 1 con quỷ nhân bản ở phía xa.

Vị trí họ lựa chọn để tác chiến là 1 con đường có ngã rẽ trái là đường duy nhất để đi tiếp, con quỷ ấy nấp sau bức tường nhưng Searon vẫn nhìn ra được.

Searon: "Chẳng phải họ đã tiêu diệt hết lũ quỷ ấy rồi sao?".

Ngay lập tức hàng trăm con quỷ được nhân bản lên.

"Chết rồi mấy đứa nhỏ có bị làm sao không vậy!?"

Searon lo lắng cho tình hình nhóm bên kia.

*Rầm* Ron tiêu diệt hàng loạt con quỷ nhân bản nhưng bọn chúng vẫn cứ liên tục nhân bản ra thêm không ngừng, số lượng dần càng lớn và Ron bị đè bẹp xuống.

Nathan tấn công liên tục nhanh hết sức có thể để không cho thêm cơ hội nhân bản nào nữa thế nhưng cậu ta nhận ra rằng cứ 1 nhân bản là bọn chúng đều có thể tạo ra thêm nhân bản khác.

Việc cậu ta đang làm là vô nghĩa.

*Rầm* Carlos cố gắng sửa sai bằng cách tạo ra vòng từ trường nén ép bọn chúng trở lại vào trong nhưng số lượng quá nhiều và cậu ta không kiểm soát hết được.

Hàng trăm con quỷ bị tiêu diệt nhưng bọn chúng vẫn ngày càng nhân lên thêm lên đến con số hàng nghìn.

*Xoẹt* con quỷ đầu đàn đã đập nát những con thủy quái và quay trở lại chiến đấu với Searon.

Cô ta rất lo lắng và không thể tập trung chiến đấu được liền cử các tinh linh nước đi tìm nhóm Carlos.

Sau đó cô ấy tiếp tục chiến đấu.

Hàng loạt ma pháp thủy được tạo ra bắn ra các tia năng lượng nước khổng lồ xoá sổ hàng trăm con quỷ 1 lúc.

Searon chém con quỷ đứt lìa cổ nhưng nó ngay lập tức hồi phục lại và tóm lấy Searon đập xuống đất.

*Rầm* "Ha!?"

Searon cố gắng đứng dậy lùi về hồi phục.

Con quỷ thừa thắng xông lên tấn công dồn dập.

Searon nhận về tin cả nhóm Carlos đang bị bao vây và phải chiến đấu liên tục không ngừng nghỉ liền ngừng chiến mà lao đến hỗ trợ thêm nhưng bọn quỷ nhân bản đã tạo ra thêm nhiều nhân bản khác để chặn lại.

Con quỷ đầu đàn 1 lần nữa xúyt tóm được Searon.

Cô ta chui xuống đất thêm lần nữa loại bỏ các nhân bản hướng về phía nhóm Carlos.

*Ầm* Searon xuất hiện ngay trung tâm cuộc chiến.

"Sóng thần!"

Searon hét lớn tạo ra 1 con sóng thần khổng lồ cuốn trôi tất cả nhưng bọn nhân bản rất thông minh, bọn chúng nhân ra nhiều nhân bản tạo thành bức tường ngăn chặn sóng thần và vẫn vững như thường.

Searon: "Rút đi mấy đứa!"

Nathan: "Vâng!".

Nathan dồn sức vào đôi chân chuẩn bị đưa tất cả đi.

"Câm lặng."

Con quỷ gáng chiêu thức câm lặng vào Nathan khiến cậu ta gục xuống.

Nathan: "Hự!?

Chạy không được!?".

Sấm sét trên người cậu ta biến mất.

Lũ nhân bản thừa thắng xông vào với ý định xâu xé Nathan.

Kaytlyn tiếp tục tạo ra Ron lần nữa, Ron giờ đây đã hỏng mất 1 cánh tay và khá suy yếu nhưng vẫn cố gắng chiến đấu tiếp.

Carlos tức giận sử dụng từ trường bao bọc người Nathan lại sau đó dồn cú đấm toàn từ trường đẩy mạnh lũ quỷ ra xa.

Searon dồn nhiều năng lượng toàn cơ thể tạo ta mưa.

Searon: "Thức cấm...

Đại hồng thủy.

Tận thế không gian giới hạn 1000m.".

Trời mưa to hơn và có nhiều giông bão.

Searon quyết sử dụng tận cùng sức lực để tiêu diệt lũ quỷ.

-Hết chap 60-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 61


Searon: "Đi đi, đừng quay đầu lại nữa."

Carlos: "Chị thì sao chứ!?".

Carlos cõng Nathan lên lưng, thuật câm lặng của tên quỷ này kinh khủng đến mức làm Nathan mất hết năng lượng mà bất tỉnh tại chỗ.

Searon: "Về cơ bản bọn chúng là nhanh nhất ở đây khi Nathan không thể chạy.

Chị cũng đi thì bọn chúng sẽ đuổi kịp.

Hãy đi đi trước khi quá trễ, chị cầm chân được không chết đâu."

Kaytlyn: "Nhưng..."

Searon: "ĐI ĐI!!!

ĐÂY LÀ MỆNH LỆNH!!!".

Searon tạo ra cơn sóng cuốn trôi họ đi ra hướng thoát hiểm.

Bầu trời ngày càng trút nhiều nước mưa nặng hạt hơn.

Mặt đất dần bị lắp đầy nhường chỗ cho nước đang dần dâng lên.

Searon: "Thủy Long...".

Rồng biển khổng lồ được tạo ra sẵn sàng chiến đấu.

"Ta biết ngươi là thức thần cấm triệu hồi sẽ phải đánh đổi.

Nhưng bù lại ngươi thuộc về ta mãi mãi vậy nên hãy chiến đấu nghiêm túc vào nhé?"

Searon nói.

"Được."

Thủy Long đáp lời.

*Rầm* Searon tức giận giáng các đòn đánh long trời lở đất vào bọn chúng.

*Ầm ầm ầm* mặt đất như thể đang rung chuyển.

Hàng nghìn quỷ nhân bản bị tiêu diệt, bọn chúng vẫn không ngừng nhân ra thêm nhiều tên nữa.

Carlos sau khi bị cuốn ra thì ngay lập tức dùng từ trường ngăn nước lại.

Kaytlyn: "Cậu làm gì thế?"

Carlos: "Không thể bỏ mặt cô ta ở lại được.".

Carlos đưa Nathan cho Kaytlyn.

"Cô đưa Nathan đi đi."

Carlos tiền vào bên trong ngược lại.

Kaytlyn: "Này!?

Cậu không sợ cậu làm vướng tay chân cô ta à!?"

Carlos: "Kệ tôi.".

Carlos bứt tốc chạy ngược lại thật nhanh.

Kaytlyn liền đưa Nathan ra để cậu ta không ngấm mưa quá lâu.

Searon: "Siêu cường thủy quái.".

Các thủy quái thời cổ đại được tạo ra để tấn công, những đòn đánh nhanh và uyển chuyển như dòng nước thật sự của Searon đã mang lại rất nhiều khó khăn cho Doran.

Đột ngột Carlos quay trở lại.

"Uh!?

Cái gì vậy Carlos!????"

Searon sốc.

Carlos: "Tôi không để cô ở lại được!".

Carlos bọc xung quanh 1 lớp từ trường xông vào chiến đấu.

Searon lo lắng nhưng vẫn phải tiếp tục.

Searon: "Cơn thịnh nộ của thủy thần!".

Searon dâng mực nước cao lên vượt qua mọi toà nhà, giờ đây khu vực này là lãnh địa của Searon.

Searon: "Bành trướng lãnh địa, đại dương bao la!".

Lãnh địa ấy mở rộng ra thêm nữa.

Thanh thủy kiếm khổng lồ được tạo ra để tiếp tục chiến đấu.

Quỷ nhân bản vẫn không ngừng nhân ra thêm, bọn chúng đã nhân lên con số trăm triệu con đến nỗi lắp đầy cả lượng nước phía dưới.

*Rầm* Carlos giáng những cú đấm mạnh kinh khủng xuống tiêu diệt vô số quỷ nhân bản.

Cậu ta còn nhảy vào trong đó để chèn ép từ trường với lũ quỷ.

*Rầm* Searon chém thanh thủy kiếm khổng lồ xuống liên tục dọn dẹp rất nhiều quỷ nhân bản.

Doran bắt đầu tức điên lên và dùng thuật thức câm lặng 1 lần nữa nhưng lần này là câm lặng diện rộng.

Searon: "Ha!?"

Carlos: "Hự!?".

Cả 2 bọn họ gục xuống.

"Thôi chết!?

Venn hỗ trợ tôi!?"

Carlos la lớn.

"Xin lỗi nhưng ta đã không hoạt động được từ trước, ngày hôm nay ngươi quên mất nhiệt độ ngoài trời là bao nhiêu à?

Có bão và nhiệt độ là -40 độ đấy.

Lạnh quá ta không điều khiển cơ thể hay tiến ra ngoài được!"

Venn nói.

"Chết tiệt!?"

Carlos tức giận đứng dậy sẵn sàng tiếp chiêu.

Searon từ từ đứng dậy trong trạng thái cực yếu.

Searon: "Làm ơn rời đi đi...".

Searon vẫn cầm thanh kiếm lên và chiến đấu được.

Thủy Long: "Ngươi thật sự là muốn sống chết với tên này sao?"

Searon: "Là 1 người có sứ mệnh bảo vệ tất cả.

Ta không được phép bỏ lại ai.".

Điều này làm Searon nhớ về những năm tháng lúc nhỏ.

Gia đình Searon ly hôn sớm và họ cũng bị quỷ ăn thịt từ lâu.

Cô ta hận quỷ và sẵn sàng chiến đấu đến cùng.

Searon lần đầu được cảm nhận thấy hơi ấm gia đình là từ những người bạn vui vẻ trong trụ sở.

Cô ấy quyết tâm bảo vệ tất cả để giữ mãi hơi ấm gia đình mà cô hằng ao ước đó.

Và giờ đây đồng đội của cô đang kiệt sức, cô vẫn không thể từ bỏ mà vẫn phải chiến đấu đến cùng để bảo vệ.

Carlos gục xuống vì đứng không vững được nữa.

"Bất lực quá!?

Mình không làm được gì cả!?"

Carlos tự trách.

Searon an ủi: "Em đã cố gắng hết sức rồi.

Nghỉ ngơi đi, chị lo cho.

Mà nè, không được tự trách bản thân đó.

Khi nào rảnh chị sẽ rủ mấy đứa đi du lịch, nhé?".

Nói xong Searon tiếp tục xông vào chiến trường cùng Thủy Long.

Carlos vẫn cố gắng hết sức để đứng dậy nhưng vẫn không được.

*Rầm rầm rầm* Searon dồn hết sức cuối cùng để kết liễu cho bằng được tên cầm đầu.

Hắn ta quá ranh ma bọc lớp năng lượng xung quanh để ngăn chặn hết tất cả đòn đánh.

"Uớc muốn của cô là gì?"

Lucas hỏi.

Searon nhiệt tình trả lời: "Bảo vệ tất cả đó hihi nghe như ảo phim vậy nhưng tui làm được đó nha!!!".

"Kkk ngốc."

Lucas cười.

"Hứ!!!"

Searon dỗi.

Lily: "

Sau này hoà bình rồi tụi mình đi du lịch vòng quanh trái đất mấy ngày mấy đêm luôn nhaaaaaa."

Searon: "Nhất trí!!!!!".

Harvey vỗ vai Searon nói: "Đừng cố sức quá đó.".

Vincent và Logan nói bồi vô thêm: "Bớt chăm như ong đi cô gái, nhậu tí nào.".

"Tạm biệt.".

Searon dồn hết tất cả sức lực còn sót lại phá bỏ câm lặng và đưa tay dùng ma pháp cấm tộc thủy.

Loại thuật chèn ép lượng nước cực nhiều vào mục tiêu gây phát nổ nhưng nó sẽ lấy đi hơi thở của người sử dụng vì chiêu thức này quá mạnh và trái với quy luật tự nhiên.

Searon: "Thanh tẩy.".

*Boom!!!!!!!!!*

Cả khu vực nổ tung bởi lượng nước khổng lồ tích tụ quá nhiều làm tràn nước ra khu vực bên ngoài nhưng may là người dân đều được sơ tán.

Carlos cố gắng quan sát tình hình thì chỉ thấy Searon, quỷ nhân bản đã chết và Doran cũng không còn nữa.

Nhưng...

Searon cũng đã thương tích đầy mình.

Không chỗ nào không có máu và bầm tím, toàn thân rách nát và cô ta đứng bất động 1 lúc rồi nằm gục xuống.

Thủy Long cũng đã biến mất theo đó.

"Ta nể ngươi đấy tên con người."

Ông ta nói xong thì tan biến hoàn toàn.

Carlos: "Searon!??????".

Carlos đứng dậy thành công vì Doran chết đã giải được thuật câm lặng.

Cậu ta chạy về phía người chị đã dẫn dắt mình suốt khoảng thời gian vừa qua.

Carlos: "C-chị ơi?

Chị Searon!????

Chị nói gì đi!?????

Đừng!?

Đừng làm em sợ!?????

Cứu!??????

Ai đó đến đây cứu người đi!???????".

Carlos kiểm tra thì Searon đã ngưng thở từ lúc nào.

Carlos: "Khônggggggggggggg!!!!!!!!!".

-Hết chap 61-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 62


"Nếu được hỏi vì sao tôi chọn làm nghề này thì chắc chắn chỉ có thể là được 1 người cứu."

Searon vừa đi vừa nói.

Harvey: "Ờ."

Lily: "Cậu nhạt quá nha Harvey!"

Lucas: "Haha kệ ông cóc đó đi cô gái!"

Searon: "Haizz nói sao ta?

Hình như lúc tôi 15 tuổi...

Từng có lần tôi đi làm về khuya, thời điểm đó tôi vẫn còn là 1 nhân viên quầy thu ngân ở cửa hàng tiện lợi nho nhỏ.

Bình thường thì sẽ không có gì nhưng ngày hôm đó lại khá vắng người hầu như là chẳng có ai trên đoạn đường về nhà ngoài tôi cả.

Các cậu biết rồi đấy, điều kiện thích hợp để săn mồi.

Quỷ xuất hiện và đuổi theo tôi, phải nói là...tôi chạy rất chậm.

Chỉ mới vài giây thôi đã bị tóm rồi.

Nhưng vì 1 nguyên nhân nào đó mà con quỷ không ăn thịt tôi ngày, trông cứ như nó đang sợ điều gì đó.

Đột nhiên 1 chàng thợ săn xuất hiện chém đứt đầu con quỷ giải cứu tôi.

Khoảnh khắc ấy tôi mới biết được nơi mình cần về.

Lúc đó tôi biết quỷ là gì mà...

Cả nhà tôi chết hết vì chúng.

Tới giờ thì tôi mới biết là thật ra con quỷ ấy sợ Thủy Long.

Thức thần cấm dù tôi chưa triệu hồi vẫn hiện diện gần tôi chẳng qua là chả gây tác động nào đến thực tại thôi."

Lily: "Tội quá...

Biết vậy không tò mò hỏi cậu vì thấy cái bứa ảnh trên bàn rồi!"

Searon: "Haha không sao đâu chuyện này cũng lâu rồi.".

"Thế tên thợ săn đã cứu cô là ai?"

Vincent hỏi.

"Chưa biết."

Searon nói.

"Cô vẫn đang phải tìm à?"

Logan thắc mắc.

"Ừm."

Searon trả lời.

Lucas hỏi: "Ơ cô là người giỏi kiếm thông tin nhất hội thợ săn, hầu như không thông tin gì là không thoát khỏi tay cô.

Cô ngụy trang giỏi, diễn kịch lắt léo để moi thông tin từ những nguồn đáng nghi rất hoàn hảo.

Thế vì lí do gì mà chỉ có mỗi 1 người thôi mà cô lại tìm mãi không thấy?".

Searon: "Câu hỏi hay đấy.

Tôi đã tìm đến những nơi có liên quan, hỏi thăm, check camera.

Thế nhưng tất cả đều không trả lại cho tôi bất kỳ 1 manh mối nào.

Thứ đáng sợ nhất ở đây các cậu biết là gì không?".

Lucas tò mò: "Là gì thế?".

"Tôi đã kiểm tra được phân cảnh năm ấy trên camera.

Ngay đúng khoảnh khắc đó, tôi như chết lặng khi trên camera ngoài tôi và con quỷ ra thì chẳng có bất kỳ ai khác nữa cả.".

"Uh!?"

Lily bất ngờ.

"Sao lại vô lý thế được?"

Logan nói.

"Ừm tôi cũng khá sốc về điều đó.

Chẳng lẽ người đã cứu tôi là ma sao?"

Searon hỏi.

"Nhưng cho dù có như thế nào đi chăng nữa thì tôi nhất quyết sẽ tìm được người ấy cho bằng được!".

Quay trở về thực tại, từ người Searon rơi ra 1 bức hình cũng là manh mối duy nhất cô tìm được về thợ săn bí ẩn năm ấy.

"H-huh?"

Carlos nhìn thấy tấm ảnh nhưng không có tâm trạng xem.

Cậu ta bế Searon lên chuẩn bị đem về cho hội thợ săn.

Carlos: "Tôi thật sự xin lỗi...".

*Cạch* Nòng súng chỉ thẳng vào đầu Carlos.

Cậu ta cảm nhận được họng súng đã chạm tới đầu mình.

Carlos: "Uh!?"

Darnel: "Thả cô ấy xuống, ngươi đang làm cái gì vậy hả?"

Carlos: "Tôi chỉ..."

Darnel: "Câm miệng, ta chưa tính sổ xong chuyện ngươi cho người giết vợ ta đâu thằng khốn.".

Louis đột ngột xuất hiện lấy tay hạ súng Darnel đang cầm xuống.

"Cái gì bình tĩnh từ từ nói.

Chúng ta vẫn nên đưa cậu ta về trụ sở."

Louis nói.

Darnel dù tức giận nhưng vẫn cất súng đi.

Louis: "Carlos, hết súng rồi nhé?

Nhưng cậu phải theo chúng tôi về trụ sở."

Carlos: "Có chuyện gì sao?"

Louis: "Đừng giả vờ như không biết nữa cậu phạm trọng tội rồi đấy."

Carlos: "Trọng tội?"

Louis: "Đi đi sẽ biết.".

Vậy là họ đã nhanh chóng đưa Carlos về đến trụ sở.

Xuống xe cậu ta nhìn ngó xung quanh không thấy ai cả.

"Hửm?

Luôn có người đứng ở ngoài trụ sở mà?

Sao nay không có 1 ai?

Không biết Nathan và Kaytlyn như nào rồi, họ về chưa nhỉ?"

Carlos thắc mắc.

Venn nói vang vảng trong tâm trí của Carlos: "Này, ta thấy có gì đó không ổn.

Hình như...

Ngươi sắp bị trừng phạt bởi 1 hình thức nào đó!". *Uh!?

Là sao cơ!?* Carlos nghĩ trong lo lắng.

Venn: "Ta không biết nhưng ngươi hãy cẩn thận."

Carlos: "Được.".

Họ bước vào bên trong trụ sở.

"Tôi sẽ đưa Searon vào nhà xác, 2 người cứ vào trước."

Darnel nói.

*Cạch* Carlos bước vào 1 căn phòng mà cậu ta chưa từng bước vào.

Bên trong đó là cả 1 khán đài rộng lớn với hàng loạt các dãy ghế ngồi được thiết kế xoay vòng quanh khu vực trung tâm.

Ở trung tâm căn phòng là 1 khoảng trống đủ để cho 1 người trưởng thành đứng vào.

Nơi này tập hợp đầy đủ tất cả thợ săn lại nơi này.

Carlos: "Cái này..."

Seinto: "Yêu cầu Carlos đứng vào vị trí trung tâm của căn phòng.".

Seinto phát loa lớn vang vọng khắp phòng khiến Carlos có hơi lạnh sóng lưng.

Cậu ta từ từ làm theo mệnh lệnh cấp trên.

Seinto: "Cậu biết cậu đã phạm phải lỗi gì chưa?"

Carlos: "Lỗi gì chứ?".

Mọi người nhìn Carlos không khỏi bàn tán.

"Mọi người trật tự."

Seinto ra lệnh.

Cô ta bắt đầu lấy ra 1 tập tin chứa đầy đủ bằng chứng bên trong.

Seinto: "Đã đến giờ tuyên án và ban lệnh phạt cho Carlos.".

-Hết chap 62-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 63


Màn hình 4 hướng mở lên và chiếu những đoạn băng ghi hình.

Đầu tiên, hình ảnh Carlos đưa tặng hộp quà cho Fenris.

Carlos: "Thì?"

Seinto: "Rồi cậu sẽ thấy...".

Đoạn băng thứ 2 chiếu lên, đó là từ camera trong phòng của Fenris.

Về bản chất, Nathan đã phá hỏng nó nhưng dữ liệu thì lại được phân tán khắp nơi nên chỉ mất thời gian phục hồi lại đoạn băng mà thôi.

Camera cho thấy Fenris sau khi ăn bánh từ chính hộp quà Carlos tặng đã đổ gục xuống đất bất tỉnh.

*Rầm* Ervon đạp cửa xông vào.

"Cái gì đây hả!????

Sao lại tuyên án học trò của tôi!???"

Cậu ta tức giận hỏi.

"Trật tự đi Ervon, để yên cho chúng tôi thực hiện công cuộc này."

Seinto nói.

Ervon: "Điên à!?

Carlos có làm gì đâu chứ!?

Tôi hoàn toàn đảm bảo được điều đó!???"

Seinto: "Vậy cứ ngồi xuống mà xem lỗi đầu tiên của Carlos đi.

Anh sẽ thấy được hành động thực sự của Carlos.".

Ervon được xem lại từng đoạn băng 1.

"Chắc chắn là có khuất mắt!

Carlos không thể làm điều đó được!

Tôi là thầy cậu bé!

Tôi hiểu mà!"

Ervon phản bác.

Seinto: "Anh sẽ phải câm miệng sau khi biết luôn tình tiết của nhiệm vụ mới nhất.".

Seinto mở ra đống tài liệu trên tay.

"Ngày hôm nay, nhiệm vụ của Nathan, Searon, Carlos, Kaytlyn đã hoàn thành.

Quỷ nhân bản và quỷ chi phối năng lượng đã tử trận.

Tuy vậy, có 1 tình tiết đáng lưu tâm trong nhiệm vụ này.

Carlos đã phá hỏng kế hoạch ban đầu của cả nhóm.

Hậu quả gây ra là Kaytlyn đã không triệu hồi được Ron 1 khoảng thời gian nữa, Nathan bất tỉnh do bị câm lặng và rút hết năng lượng.

Đặc biệt, Searon do đó cũng đã rời khỏi trần gian này.

1 cậu thanh niên chỉ mới được nhận chưa được nửa năm đã làm cho hội mất đi 1 thượng cấp.

Anh nghĩ sao?"

Seinto nói.

Ervon cứng họng.

Ervon: "Tuy vậy chắc chắn phải có lí do gì đó!

Carlos luôn vì lợi ích chung!

Nếu Carlos thật sự có ý đồ đó thì đuổi tôi luôn đi vì tôi là thầy mà không dạy được học trò!"

Seinto: "Bớt nông nổi đi, anh cũng không kém phần quan trọng đối với hội.

Không thể rời đi ngay lúc này được.

Nhưng Carlos thì phải bị xử phạt, theo lý thuyết Carlos không trực tiếp gây ra cái chết cho ai cả mà luôn là gián tiếp.

Hội chỉ có thể đuổi Carlos."

Ervon: "Nhưng...".

*Rầm* Vincent đập tay lên bàn.

"Đủ rồi!!!"

Cậu ta quát lớn.

Logan nhắc: "Thôi nào.".

Vincent: "Carlos, rời đi trước khi tôi thấy chướng mắt!"

Lily: "Tội đồ!

Người bạn đồng hành lâu nhất của tôi!

Tôi hận cậu Carlos!!!".

Cảm nhận được sự chỉ trích, Carlos bị biết rời đi.

"Vụ Searon thì tôi nhận là tôi quá bốc đồng nên làm hỏng kế hoạch.

Nhưng vụ của Fenris tôi sẽ chứng minh cho bằng được.

Cứ đợi đó."

Carlos nói.

*Cạch* Cánh cửa đóng lại.

Carlos chính thức rời khỏi hội thợ săn.

Trong đầu cậu ta vẫn vang vảng câu nói ấy.

Câu nói mà cậu ta từng nghe từ Searon trước lúc làm nhiệm vụ.

"Chị ghét quỷ, nhưng nếu bên trong em là 1 con quỷ tốt thì chị không làm gì đâu.

Vơ đũa cả nắm là cái gì đó rất là...

Vô nghĩa.

Chị sẽ quyết tâm diệt quỷ đến cùng đến khi nào thế giới này hoà bình thì thôi, sẽ thật tốt nếu có em giúp đỡ đấy hihi.".

Carlos nắm chặt lòng bàn tay lại.

"Vandako...

Tôi hứa với bản thân rằng cô là thứ mà đừng mong có được 1 cái mồ để chôn..."

Carlos nói.

*Cạch* cậu ta về đến nhà và mở cửa ra.

"Lí do tên quỷ còn lại đi trễ hơn là gì?

Cái chết trước đó của Vandako...

Có gì đó không đúng lắm."

Carlos nói.

Cậu ta mặc kệ vứt bỏ đồng phục thợ săn mà leo lên giường nằm bơ phờ.

Carlos: "Hôm nay mệt mỏi quá.

Ngày tồi tệ nhất cuộc đời mình đây sao...".

*Xoảng* Cửa sổ nhà Carlos nổ tung.

Carlos: "Uh!?".

Cậu ta phát hiện ra có 1 viên đạn nhắm thẳng vào nhà.

"Ám sát?"

Carlos hỏi.

Quay trở lại vài phút trước đó tại trụ sở.

Nơi gần phòng làm việc của Seinto, vài thượng cấp vừa đi vừa nói với Seinto 1 số điều.

Lily nói: "Tôi vẫn không hài lòng với quyết định của cô Seinto!".

Seinto chỉ mỉm cười nói: "Vậy thì mấy người cứ làm gì mình muốn, thượng cấp mà, tôi cản sao được chứ?".

Vincent: "Nếu đã vậy thì...".

Vincent rời đi.

"Uh!?

Tên nóng tính này lại chuẩn bị đi hành sát rồi đấy!!!

Cản lại mau nếu không muốn có thảm sát!"

Logan nói.

Lily cũng đi theo tham gia cùng Vincent.

Lucas thấy nguy liền nhanh trí nghĩ ra trước đường đi nhanh nhất để chạy về báo cho Carlos biết tin.

Lucas: "Huh?

Harvey?

Cậu không đi sao?"

Harvey: "Tch tôi không quan tâm.".

Harvey tan biến vào làn khói đen.

Lucas cũng rời khỏi nơu đó ngay lập tức.

Seinto nãy đến giờ luôn có 1 biểu hiện có phần khác lạ so với mọi hôm.

Không phải là dáng vẻ quyền lực của 1 nhà lãnh đạo như thường ngày, cô ta cứ như là 1 kẻ trầm tính đang tự đắc vì đạt được mục đích.

*Cạch* cánh cửa phòng của Seinto mở ra.

Cô ta bước vào trong phòng, đóng cửa lại, ngồi lên ghế xoay và bắt đầu lộ bộ mặt thật.

Seinto: "Hahahahaha bị lừa rồi lũ ngốc.".

Cô ta ấn nút mở kệ sách ở gần đó ra 1 căn hầm bí mật.

Seinto đi xuống đó và nhìn thấy Seinto đang bị trói và giam lại vẫn còn bị bất tỉnh.

Lúc này mới ngộ ra được, Seinto thật đang bị giam, Seinto từ đầu đến giờ đang kiểm soát mọi chuyện là kẻ khác giả mạo.

-Hết chap 63-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 64


Nathan giật mình tỉnh dậy.

"Uh!?

Mình bất tỉnh từ lúc nào thế!?"

Cậu ta hỏi rồi bật dậy mặc đồng phục vào rồi nhanh chân rời đi.

Nathan: "Mình không hiểu lắm, tại sao lại ở trong bệnh viện chứ?".

*Rầm rầm rầm* sấm sét nổ ra, Nathan rời đi.

*Ầm* sấm sét đánh vào trụ sở nhưng không gây ra điều gì chỉ vận chuyển Nathan đến.

Cậu ta đi vào trong vô tình thoáng qua 1 bóng người kì lạ.

Nathan: "Huh?

Ông anh đó sao có nguồn sức mạnh lớn bất thường thế nhỉ?

Thôi kệ đi.".

Vừa ngay lúc các thượng cấp chạy ra khỏi đó.

"Uh!?

Anh Lucas!?"

Nathan kêu gọi.

Lucas: "Ah!

Nhóc Nathan?"

Nathan: "Chuyện gì đã xảy ra thế ạ!?"

Lucas: "Tình hình nguy rồi mọi người đã phát hiện ra và Searon cũng không may tử trận.

Carlos đang bị truy sát em mau đưa anh đến nhà thằng bé nhanh lên!"

Nathan: "Ok!".

*Rầm rầm rầm* Nathan và Lucas đi trước 1 bước đến thẳng nhà của Carlos.

Nathan: "Carlos!!!"

Carlos: "Huh?".

Nathan và Lucas chạy lên phòng của Carlos.

"Rời khỏi đây nhanh lên Carlos!"

Nathan nói.

"Ồ có vẻ như tôi đang bị ám sát phải không?"

Carlos hỏi.

Lucas đáp: "Không có thời gian để trình bày đâu, có 2 thượng cấp muốn tấn công rồi.

Chúng ta nên di chuyển trước họ."

Carlos: "Haizz rắc rối thật, chúng ta biết đi đâu đây?

Tự dưng bây giờ không khác gì tội phạm."

Nathan: "Về nhà tôi đi, thấy ở đây có đạn là không hay rồi.".

*Rầm rầm rầm* Nathan đưa Lucas và Carlos về nhà của mình.

"Có vẻ an toàn hơn rồi đấy."

Nathan nói.

Carlos: "Giờ tôi vô gia cư thật à?"

Nathan: "Cậu đừng lo, tôi sẽ tìm nơi nào đó an toàn cho cậu.

Với tốc độ của tôi thì việc này khả thi."

Lucas: "Chắc là phải vậy rồi.

Giờ căn nhà này cũng sẽ không an toàn đâu.

Thượng cấp thì biết hết thông tin về cấp dưới mà.".

*Lục cục* tiếng gõ cửa sổ.

Nathan mở cửa ra thì thấy Soveil.

"Huh?

Sao em ở đây?"

Carlos hỏi.

"Em tới giúp anh đấy!

Vincent tới rồi kìa!"

Soveil nói.

Nathan: "Ể!?

Nhanh vậy!?".

Nathan lao thẳng ra ngoài thì thấy Vincent. *Liều luôn vậy, đưa thằng khứa này đi thật xa trước đã.* Nathan nghĩ.

*Rầm rầm rầm* sấm sét đánh xuống Nathan đã tiếp cận được Vincent nhưng rồi bất động.

"Uh!?"

Nathan bất ngờ.

Vincent: "Giỏi nhỉ?

Ngươi là kẻ đồng phạm đúng không Nathan?

Ta còn được biết rằng quá trình tìm kiếm hung thủ gây ra cái chết của Fenris bị trục trặc do liên tục các chứng cứ đáng giá bị phá hủy đó."

Nathan: "Tôi không biết!"

Vincent: "Ờ sao cũng được.

Ngươi bị đuổi, ta thấy cả rồi.

Ngươi bao che cho Carlos hết lần này tới lần khác.

Giờ thì toại nguyện rồi nhé?

Đi cùng tên kia luôn đi.".

Vincent lấy ra đồng hồ cát phong ấn.

"Huh?"

Vincent chưa kịp làm gì thì Lucas lao xuống.

*Rầm* Vincent bị đẩy ra xa.

Lucas lắc tay trước mặt Vincent.

"Nah nah nah cậu làm gì đấy?

Cái gì cũng phải rõ ràng, sao làm thế được hả?"

Lucas nói.

Vincent: "Tôi vì lợi ích chung thôi.

Có biết Searon quan trọng như nào với hội không?

Nếu tên ngốc kia không phá hỏng kế hoạch thì giờ làm gì có chuyện xảy ra?

Fenris thì tôi chả quan tâm, thứ tôi cần là tên này phải trả mạng đây cho tôi.".

Vincent gọi ra 2 con quỷ bị cậu ta thuần hoá.

Lucas giải bất động cho Nathan rồi nói nhỏ: "Đưa mấy đứa kia đi trước, anh ở lại cản họ cho.".

Nathan hiểu ý liền cho sét đánh xuống rồi biến mất ngay lập tức.

Vincent: "Cậu nhân từ với kẻ sát nhân à?"

Lucas: "Kẻ sát nhân?

Cậu đang hiểu sai về Carlos rồi."

Vincent: "Vậy sao?

Nếu cậu không tránh ra thì tôi buộc phải đánh luôn cả cậu đấy."

Lucas: "Haha kẻ mạnh thứ 2 đánh với kẻ mạnh thứ 3 à?

Chúng ta trình độ ngang cơ nhau đấy không phải muốn là được đâu.".

Lucas bộc tay toàn lửa, trực tiếp dồn năng lượng về những bộ phận cơ thể cần thiết để tiếp chiêu bất cứ lúc nào.

Lucas: "Tới!".

*Rầm* Nathan đã đưa Carlos và Soveil đến bãi đất trống cách đó khá xa.

"Đáng sợ quá giờ chúng ta phải làm sao đây!?"

Soveil hỏi.

"Việc của em là rời khỏi đây, anh sẽ tự giải quyết chuyện này."

Carlos nói.

"Ơ bỏ sao được mà bỏ!

Anh cố chấp đến lạ kì từ lúc nhỏ đến tận bây giờ!"

Soveil phản bác.

"Đừng cãi nữa bây giờ lỡ rồi thôi tự tìm cách khác.

Em chỉ nên giúp khi có khả năng thôi chứ nếu không sẽ ảnh hưởng đến em đấy."

Nathan nói.

Carlos: "Mà cậu bị đuổi rồi kìa."

Nathan: "Ờ."

Carlos: "Không phản ứng gì à?"

Nathan: "Chán rồi, không thích cái cách mà Seinto phán tội cậu 1 cách lãng xẹt như thế nữa.

Mà hồi đó tụi mình thống nhất rồi mà.

Chơi chung với phương châm thằng kia như nào thì thằng này như vậy.

Giờ cậu bị đuổi thì tôi bị đuổi luôn cũng chả sao hết."

Carlos: "Cái đó là cậu tự bày mà..."

Nathan: "Haha tôi ép cậu gật đầu hồi đó rồi không thoát được đâu lêu lêu.".

Họ đang cười đùa thì có tiếng chân bước đến.

"Uh!?

Lại ai nữa có sức mạnh khác biệt vậy!?"

Nathan hốt hoảng.

"Thì ra là Carlos đây sao...

Được đối mặt trực tiếp rồi."

Lily nói.

Carlos: "Là cô ta, người tiếp theo ngồi trong hàng ghế thượng cấp.

Năng lực yếu nhất trong số thượng cấp nhưng leo lên được vị trí đó thì đã hơn người bình thường rồi."

Lily: "Phân tích kĩ đấy, giờ thì trả giá cho những gì cậu đã gây ra với người bạn thân duy nhất của tôi đi.".

Lily lấy ra 1 thanh kiếm, Carlos bước lên phía trước đẩy nhẹ Nathan và Soveil xuống phía sau.

Carlos: "Nếu cô muốn.".

-Hết chap 64-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 65


*Rầm* sấm sét đánh xuống tay Nathan, cậu ta cầm lấy cây thần khí của mình là 1 thanh sấm sét.

Đột ngột Lily xuất hiện từ trung tâm bọn họ.

Lily: "Các người coi thường ta quá rồi đó...".

Ngay lập tức trong đầu Nathan, Carlos và Soveil bị truyền nhiều thông tin liên tục khiến họ bất động cứng đờ ra không thể di chuyển.

*Xoẹt* cả 3 bị chém liên tục những vết cắt xuyên thủng cả lớp năng lượng mà tiến thẳng vào mạch máu, thứ đó được gọi là sát thương chí mạng.

*Boom* Lily lướt lên chém thêm 1 phát dứt điểm và để lại phía sau cô ta là 1 vụ nổ.

*Rầm*

*Vụt*

Vincent uyển chuyển né được các đòn đánh của Lucas.

Lucas: "Thế này thì bắt kịp tên này như nào nhỉ?

Về tốc độ là so không lại rồi.".

Vincent cầm đồng hồ cát phong ấn lên kích ấn và 5 con quỷ phóng ra từ đó.

"Lại nữa à?"

Lucas phàn nàn.

2 tay của cậu ta lộ ra 2 khẩu đại bác trên cả 2 tay.

*Boom* 4 con quỷ bị bắn xuyến thủng cả người và thiêu rụi.

Không để mất thời gian, Lucas luồng ra từ phía sau để tấn công nhưng Vincent đã biết trước mà chặn đòn đánh bằng 1 thanh gươm làm từ máu quỷ.

*Xoẹt* nhanh như cắt, 5 thanh gươm phóng lên cực nhanh chém thủng Lucas.

Tuy vậy toàn thân Lucas bốc lửa và hồi phục lại ngay lập tức.

Miệng Lucas biến đổi thành khẩu đại bác.

Lucas: "Boo!".

*Boom* 1 đường đạn cực mạnh được bắn ra nhưng Vincent vẫn không hề hấn gì.

"Cũng chỉ gây ra từng ấy sát thương thôi à?"

Vincent nói.

Vincent: "Hằn sâu tội ác.".

Ngay lập tức trục xuất ra 1 phần nhỏ con quỷ bên trong đồng hồ cát.

Xung quanh Lucas giờ đây là hơn 200 con quỷ khác nhau từ yếu đến mạnh.

Lucas: "Oh...".

Lucas xoay người tạo thành lốc xoáy lửa.

"Phân tán sự bùng cháy."

Lucas nói.

Ngay lập tức phóng ra 5 cơn lốc như thế ra các hướng khác nhau tiêu diệt toàn bộ lũ quỷ.

Ngay lập tức toàn bộ ngọn lửa được hút vào trong người Lucas lại để tránh lây lan đám cháy.

Tay Lucas có 3 khẩu đại bác 2 bên, miệng Lucas tạo ra 2 khẩu.

Lucas: "Boo!".

*Boom* Harvey ngăn chặn lại đòn đánh.

"Huh!?"

Vincent và Lucas ngạc nhiên.

"Dừng lại đi mấy tên đần kia."

Harvey nói.

Lucas: "Tôi tưởng cậu không quan tâm?"

Vincent: "Là vợ cậu bảo đến đây phải không?

Đó chính là cách duy nhất để cậu lo đến chuyện của người khác như vậy."

Harvey: "Ờ, không phải vì cô ấy thì tôi không đến đây đâu.".

Quay trở lại vài phút trước, Harvey về đến nhà sau 1 ngày dài làm việc thì 1 giọng nói vọng ra từ căn bếp: "Anh về rồi ạ?".

Harvey: "Ừ anh về rồi nè.

Sao rồi cuộc đời của anh, hôm nay em nấu gì cho anh ăn đây hả?".

Cô ấy nói: "Em sắp nấu xong rồi anh vào đây xem nè hihi.".

Harvey bước vào bên trong căn bếp.

Đó là vợ Harvey, tên là Hanah.

Cô ấy đang nấu món súp gà với công thức riêng biệt của cô ấy.

Đang vui vẻ chưa lâu thì Hanah bỗng dừng lại.

Harvey: "?"

Hanah: "Hội thợ săn đang có chuyện ạ?"

Harvey: "Gì?

Làm gì có?"

Hanah: "Anh đừng giấu em!

Em thấy hết đó!

Em đọc được cả suy nghĩ người khác chứ không chỉ riêng cảm xúc thôi đâu nhé!"

Harvey: "Ây da...

Em biết rồi thì thôi vậy.

Chuyện là đang có 1 kẻ tội đồ đã gián tiếp gây tổn thất nặng cho hội thôi.

Tên đó bị đuổi rồi."

Hanah: "Sao lại có chuyện như vậy chứ?

Liệu có phải là có ẩn khuất gì không?"

Harvey: "Anh không biết, đó không phải chuyện của anh.

Từ đầu đến cuối anh chẳng nghe gì nhiều về chuyện này.

Mà thấy có vẻ đang căng, đang có đánh nhau gì đó chắc là để trả thù cho Searon rồi."

Hanah: "Hơ?

Searon?

Cô bạn của anh đấy sao?

Cô ấy bị gì vậy ạ?"

Harvey: "Haizz...

Nghĩ cũng buồn, cô ấy tử trận rồi."

Hanah: "E-em xin lỗi."

Harvey: "Có gì đâu chứ, cảm giác này anh quen rồi nên không mấy quan tâm nữa."

Hanah: "Nhưng mà ngoài kia có đánh nhau anh phải ngăn cản chứ!"

Harvey: "Đó đâu phải việc của anh.

Họ làm gì kệ họ chứ?"

Hanah: "Nè nha!

Anh không ra đó ngăn cản xung đột thì em giận!"

Harvey: "N-này!?

Đừng vậy chứ...

Haizz vậy thì anh chiều em.

Anh đi liền nè.".

Mắt Hanah rực sáng lên, cô ấy chạy đến hôn Harvey 1 cái.

*Chụt* "Vậy mới là anh mà em biết chứ hihi."

Hanah nói xong quay lại nấu ăn tiếp.

"Cơm nhà chào đón anh, về sớm với em nha."

Cô ấy dặn.

Harvey đáp: "Ok.".

Vincent: "Nào, việc này không phải của cậu đâu, đi chỗ khác đi."

Harvey: "Tôi không có thời gian, 2 người không làm hoà thì tôi đập."

Lucas: "Đừng có như thế chứ!

Nếu Vincent không tìm kiếm Carlos nữa thì tôi không đánh!"

Harvey: "Vậy thì Vincent từ bỏ ý định đó đi."

Vincent: "Haizz bỏ thì bỏ.

Tôi có không hài lòng nhưng biết làm sao được.

Cậu là kẻ mạnh nhất, tôi không thuận ý chỉ đang kiếm mồ chôn.

Tạm biệt.".

Vincent rời đi.

"Cảm ơn nhé."

Lucas nói.

"Đừng cảm ơn tôi, cảm ơn Hanah ấy."

Harvey nói.

Lucas đáo: "Ừm, gửi lời cảm ơn của tôi đến cô ấy nhé.

Tạm biệt.".

Lucas rời đi, Harvey cũng biến mất trong làn khói đen.

*Cạch* Lily cất đi thanh kiếm và có ý định rời đi.

Nathan: "Đi đâu chị gái?"

Lily: "Uh!?"

Nathan: "Giỡn hoài, có tôi ở đây rồi thì không ai được phéo bỏ mạng nghe chưa?".

-Hết chap 65-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 66


Lily: "Vô lý?

Sao mà có thể sống được chứ?"

Nathan: "À à cô quên mất tôi khi đi cùng đồng đội đóng vai trò là hỗ trợ à?

Tốc độ đưa đồng đội về nơi an toàn, đưa đối thủ đi nơi khác, làm tê liệt đối phương, và đặc biệt hơn hết là...

Năng lượng tự nhiên [Tái sinh].

Thứ đã gắn kết lõi linh hồn của cả 3 chúng tôi lại, lý thuyết thì nó có tính chất giống như keo đấy.

Từ đó mà chết rồi nhưng gắn vô lại như thường được hahaha."

Lily: "Ồ, vậy là cậu không dùng thêm được lần nào nữa à?"

Nathan: "Đâu có thời gian hồi mà...

Khoan đã, sao mình lại nói nhỉ?"

Carlos: "Haizz."

Lily: "Cảm ơn nhé.".

Lily lao tới tấn công.

*Boom* Nathan nén điện chèn vào lòng đất lợi dụng vũng nước tại nơi đó mà gây nổ tung.

Lily vẫn không hề hấn gì mà vẫn còn có ý định tiếp cận và xâu xé cả 3 càng nhanh càng tốt.

Đột ngột 1 con robot xuất hiện, nó có thân hình không to lớn bằng Ron nhưng lại linh hoạt hơn đôi chút.

Nó chặn đôi tay của Lily lại không cho cô ta có cơ hội tấn công.

"Hở?"

Lily ngạc nhiên.

"Dừng lại được rồi mà chị."

Fenris nói.

Cô ấy bay đến với hình dạng linh hồn.

"Carlos biết lỗi rồi, chị tha cho cậu ta đi ạ."

Fenris nói.

"Cho dù có biết lỗi rồi thì ít nhiều tên này cũng làm cho Searon tử trận!

Chị phải xử lý tên này!"

Lily nói.

Fenris: "Thôi mà chị Searon không muốn nhìn thấy chị đánh nhau kiểu này đâu."

Lily: "Nhưng..."

Fenris: "Nghe lời em về đi mà, nhaaaaaaa."

Lily: "Ghét thiệt!

Ngươi hên đấy nhé.".

Lily rời đi mất.

"Cảm ơn."

Carlos nói rồi rời đi.

"Ơ kìa anh Carlos."

Soveil nói.

Nathan chặn cậu ta lại.

Nathan: "Carlos giờ muốn 1 mình, để cậu ta đi đi."

Fenris: "Tạm biệt nhé mình đi đây."

Nathan: "Khoan đã."

Fenris: "?"

Nathan: "Cậu muốn biết sự thật không?"

Fenris: "Sự thật gì cơ?

Mình không biết?

À mà thôi để sau đi giờ về cái đã.".

Fenris bay vút đi mất và con robot kia cũng bay đi theo.

"Bruh."

Nathan chán nản.

Soveil nhận định: "Hình như con robot đó có trí tuệ nhân tạo do Fenris nãy giờ không điều khiển mà vẫn tự hoạt động được.

Công nghệ mới này lần đầu được áp dụng đấy.".

Nathan: "Ồ, vậy thôi em cũng nên đi nghỉ ngơi đi.

Tạm thời cứ sinh hoạt như bình tĩnh, đừng tìm Carlos làm gì.".

Nathan quay người chuẩn bị rời đi thì Soveil ngăn lại: "Khoan đi đã!".

"Huh?"

Nathan quay người lại nhìn Soveil.

"Em có chuyện này cần nói.

Nó quan trọng lắm, anh chuyển lời cho anh hai nhé?"

Soveil nói.

"Ok em nói đi."

Nathan đồng ý.

Soveil: "Bên trong người em đang có 1 kẻ trú ngụ suốt 1 khoảng thời gian rất dài, ông ta là Setrus, pháp sư cổ đại có khả năng gáng lời nguyền vào bất kỳ ai.

Bằng 1 cách thần kỳ nào đó cơ thể em được cho là có tính tương thích đến hoàn hảo để hắn ta trú ngụ.

Từ đó mà tên này đã tự tách linh hồn ra và yểm lời nguyền vào chính bản thân rằng sẽ tự động nhập vào em khi em được sinh ra.

Để nói về Setrus thì đó là tên phản bội lại hội thợ săn, các pháp sư cổ đại đã tạo ra kết giới ngăn chặn quỷ nhưng tên đó lại cố tình phá hỏng nó để rồi hội thợ săn lại 1 lần nữa tái xuất.

Hắn ta đã đe doạ em nếu nói ra sẽ trực tiếp xoá sổ Carlos và Lucas trước mặt em bằng chính cơ thể của em.

Đột ngột những ngày gần đây hắn ta không nói gì nữa.

Em thử kể và không có gì xảy ra...

Riêng anh Lucas đã biết chuyện này.

Với khả năng nhìn thấu tương lai vài ngày của hắn, em nghĩ rằng trong tương lai sẽ có chuyện gì đó xảy ra đúng mục đích của hắn.

Anh giúp em ngăn chặn điều đó nhé."

Nathan: "Ồ được rồi.".

*Rầm* sấm sét đánh xuống và Nathan biến mất ngay lập tức.

Linh hồn hắn ta hiện ra bao bọc lấy Soveil nói: "Ngươi nói thật sao?

Ta không ngờ đấy...

Mà thôi chẳng còn quan trọng nữa.

Sắp tới ta sẽ được tái sinh hahahaha tới lúc đó mọi chuyện sẽ kết thúc.

Ngươi có kể cũng đã quá muộn rồi!

Kế hoạch sắp thành công rồi!

Hahahahaha.".

Nói xong hắn ta liền biến mất.

Soveil: "Ông chờ đó, dù có phải đánh đổi cả mạng sống tôi cũng phải tiêu diệt ông cho bằng được.".

*Boom*

*Rầm* 1 khu vực nơi mà sản sinh ra rất nhiều quỷ đã bị tấn công 1 cách nặng nề.

Robot mới được cải tiến của Fenris đang hành sát từng con quỷ 1.

Cậu ta cầm lấy 1 con quỷ ném xuống đất nổ tung, đá văng 1 con quỷ ra xa, quay người lại đấm nát người con quỷ ở phía sau.

Fenris: "Tốt lắm Grop.

Cứ thế phát huy nhé ~.".

*Tút* điện thoại Fenris rung lên.

Cậu ấy nhấc máy và nghe thấy đầu dây bên kia nói: "Đến lúc rồi Fenris à.".

"Oh oh ok biết rồi tới liền nè."

Fenris trả lời rồi tắt máy.

"Đi nào Grop ~."

Fenris nói và tan biến.

Ở đầu dây bên kia cũng đã tắt máy, đó là Louis và Darnel.

Louis: "Đến lúc thực hiện bước cuối của kế hoạch rồi nhỉ?"

Darnel: "Ừm.".

*Ùnnnnn* những chiếc xe hơi đi đến.

Dàn vệ sĩ đứng ra xếp thành hàng chờ đợi.

*Cạch* cánh cửa mở ra, 1 người con gái với đôi tai cáo và đang diện trang phục truyền thống bước xuống và tiến đến chỗ Louis.

Các vệ sĩ cúi đầu xuống nói: "Kính chào tiểu thư Elena.".

-Hết chap 66-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 67


*Rầm* 1 người đàn ông hoảng hốt chạy trốn khỏi 1 con quỷ.

Nó ném chiếc xe hơi bay đến làm ông ta sợ hãi cúi người xuống.

*Boom* chiếc xe nổ tung, ông ta quay lại thì không thấy ai nữa cả cho đến khi quay lại thì con quỷ đã ở ngay bên cạnh.

"Uh!?

Tha tôi!?"

Ông ta cầu xin.

*Boom* Carlos đấm xuyên thủng con quỷ ấy.

*Rập* con quỷ nằm gục xuống.

"C-cảm ơn chàng trai trẻ!"

Ông ta cảm ơn Carlos rồi rời đi ngay lập tức.

Carlos: "Cho dù có không phải là thợ săn thì giết quỷ vẫn là việc của mình.

Lỗi lầm này phần lớn là của chính mình nên Carlos tôi đây từ ngày hôm nay sẽ nối tiếp con đường mà Searon đang đi.".

Cậu ta lấy ra 1 tấm hình, thứ mà Carlos đã lấy từ Searon trong lần cuối gặp cô ấy.

"Để tôi tìm tên này giúp cô."

Carlos nói.

Cậu ta ngay lập tức rời đi, ngay sau đó Seinto đã đến và kiểm tra con quỷ đã chết.

"Hahaha đúng theo dự đoán rồi.

Giờ thì tốt nhất là nên chuẩn bị bước cuối cùng thôi."

Cô ta nói.

*Xoạt* Carlos cất đi mảnh giấy vào túi.

Trước mặt cậu ta là cửa hàng tiện lợi năm xưa của Searon.

*Ting ting* cánh cửa tự động mở ra.

"Kính chào quý khách."

Chị nhân viên quầy thu ngân nói.

"Ừm cho tôi hỏi, cô làm việc ở đây bao lâu rồi?"

Carlos hỏi.

"Hở?

Sao anh lại hỏi vậy?

Tôi làm việc ở đây cũng rất lâu rồi, từ những ngày đầu của cửa hàng này luôn."

Cô ta đáp.

"Vậy cô có biết Searon không?"

Carlos hỏi thêm.

"Có chứ!

Anh là bạn của cậu ta ạ?"

Cô ấy vui vẻ nói.

Carlos: "Tôi có chuyện cần hỏi.".

Vậy là họ đã ra ngoài cửa hàng và ngồi ở hàng ghế ngay cánh cửa.

"Tôi là đồng nghiệp mới của Searon thôi.

Tôi đến đây là để giúp cô ấy 1 việc."

Carlos nói.

"Ah!

Nếu là người quen của Searon thì tốt rồi, tôi sẵn sàng kể hết những gì tôi biết.

À phải rồi tôi tên là Yuri."

Cô ấy nói.

Carlos: "Ờ, tôi là Carlos.

Cho tôi hỏi...

Searon có lần nào đi làm về muộn không?"

Yuri: "Có chứ, cậu ấy chăm chỉ mà.

Việc đi làm đến đêm khuya là quá quen thuộc."

Carlos: "Cô ta có kể gì về việc bị quỷ tấn công không?"

Yuri: "Có chứ!

Nghe nói là có chàng thợ săn nào đó cứu.

À cậu đến hỏi về người đó à?

Xem ra khó cho cậu rồi vì năm ngoái Searon có đến đây để tìm nè nhưng đâu có kết quả gì đâu."

Carlos: "Không, tôi có cách khác của tôi.

Cô cứ kể đi, Searon đã tìm ra những gì?"

Yuri: "Cậu ta đã đến đây và chúng tôi có cuộc nói chuyện nho nhỏ, sau đó Searon có ngỏ ý kiểm tra lại camera.

Tôi cũng vui vẻ đồng ý và Searon nhanh chóng tìm được phân đoạn camera ghi hình được năm xưa nhưng trong cảnh đó tôi chỉ thấy có mỗi Searon và con quỷ chứ chẳng có ai cả."

Carlos: "Ồ, vậy còn cái nào nữa không?"

Yuri: "Có nha sự việc cũng diễn ra ở gần nơi này thôi, ngay con đường gần đó đó.".

Yuri chỉ về con hẻm ở ngay bên phải.

Yuri: "Tiếc là nơi đó chỉ còn dấu vết lờ mờ của con quỷ chứ không có gì thêm ngoài dấu chân được cho là của chàng thợ săn kia."

Carlos: "Ừm."

Yuri: "Còn cái nữa, không biết đúng hay không nhưng tôi nghe nói gần nơi này đang có những vụ mất tích bí ẩn.

Vị trí đặc biệt duy nhất không có quỷ lui tới.

Rất kì lạ và cũng có vẻ hơi liên quan đến chuyện này.

Bởi vì câu chuyện ly kỳ ấy xuất hiện ngay sau khi Searon gặp được chàng thợ săn kia luôn."

Carlos: "Thật vậy sao?

Tôi đến đó ngay!"

Yuri: "Không được đâu, đang là trời sáng mà.

Chỉ vào được trong đó vào ban đêm thôi, Searon thử rồi.

Đáng tiếc là cậu ấy không có cơ hội tìm hiểu sâu hơn vì công việc.

Đó là tất cả những gì tôi biết rồi.

Tặng cậu lon nước nè, chúc may mắn nhé có khách đến rồi, bye ~."

Carlos: "Cảm ơn.".

Carlos rời đi ngay lập tức.

*Bang!* Carlos nhanh chân lùi về ngay trước 1 viên đạn bay đến.

"Chậc!?

Lại là họ nữa à!?"

Carlos tức giận chạy trốn sang nơi khác.

Thì ra Nathan là người nổ súng, cậu ta đang nấp ở gần đó.

"Haizz né chi chứ không né cũng có trúng được đâu.

Mình thấy con đường đối diện có bọn thợ săn nên coi như cách này là để cậu ta rẽ hướng ngược lại vậy."

Nathan nói.

Nathan: "Giờ không ra mặt được rồi.".

Nathan ngồi bệt xuống đất.

"Năng lượng tự nhiên là loại kỹ năng tốn rất nhiều năng lượng.

Vậy mà mới hôm qua mình đã dùng nó cho cả 3 đối tượng cùng lúc.

Khác nào đang tự bào năng lượng đâu chứ."

Nathan nói.

Nathan: "Các thợ săn có thể tấn công bất cứ lúc nào, mình không chạy được nhiều những lúc như thế này.

Giờ mà ra mặt lỡ có tấn công thì hết cứu.".

Nathan cất cây súng đi và ngồi nghỉ ngơi.

*Cạch* "Uh!?"

Nathan bất ngờ.

Họng súng chỉ thẳng vào đầu cậu ta.

"Ngươi là kẻ nhanh nhất hội thợ săn sao?

Thật thảm hại."

Hắn ta nói.

"Ng-ngươi là ai!?"

Nathan hỏi.

"Ta là Solver, kẻ nhanh nhất tổ chức dị nhân.

Ta chỉ đơn thuần là quan sát bọn chuột thợ săn chạy khắp nơi để săn đuổi nhau như nào thôi.

Không ngờ lại gặp ngươi luôn chứ Nathan Magus."

Hắn ta trả lời.

-Hết chap 67-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 68


Nathan: "Ồ vậy sao?

Ngươi nghĩ cầm súng chỉ vào ta là xong à?"

Silver: "Sao mà xong được, còn bắn nữa mà.".

*Bang!* Nathan biến mất.

"Huh?

Sao chạy được hay thế nhỉ?"

Silver thắc mắc.

Nathan xuất hiện ở 1 vị trí khác cách đó khá xa.

"Ui da...

Tốn năng lượng quá, mình dịch chuyển được luôn rồi chứ chạy cái gì nữa.".

"Huh?"

Ervon và Nathan bỗng nhìn thấy nhau.

Nathan: "Ơ thầy?"

Ervon: "Nathan?

Sao em ở đây?"

Nathan: "Hao năng lượng quá giờ ngồi như thằng đần thầy ạ."

Ervon: "Để thầy.".

Ervon đặt tay lên đầu Nathan.

Đột nhiên năng lượng được truyền đến giúp cho cậu ta cảm thấy khoẻ khoắn hơn hẳn.

"Thầy truyền năng lượng cho em rồi đấy.

Mà lần sau đừng tùy tiện như vậy nữa nhé.

Bị đuổi oan không cơ chứ."

Ervon nói.

"Oan uổng gì nữa thầy, kệ đi.".

"Mà Carlos đâu rồi?"

Ervon hỏi.

Nathan trả lời: "Đi đâu mất tiêu rồi thầy ơi mới thấy chỗ kia mà giờ chắc cũng đi mất tiêu rồi.".

Ervon: "Haizz tức thật thầy nói mà bọn họ chẳng nghe gì cả."

Nathan: "Sao đâu thầy."

Ervon: "À mà có kế hoạch mới đây, thầy chỉ mới nhận được tin thôi còn chưa rõ lắm."

Nathan: "Ok!

Nhưng em phải kể 1 chuyện cho Carlos nghe."

Ervon: "Chuyện gì cơ?".

Nathan kể lại thì Ervon mới ngờ ngợ ra.

"Ồ, được, thầy hiểu rồi.".

Nói xong, Ervon rời đi.

"Mình thừa biết Carlos sẽ đi đâu."

Nathan nói.

Cậu ta đã đứng dậy thành công, nguồn năng lượng Ervon truyền vào đủ dồi dào để Nathan có thể chạy nhảy như bình thường.

*Rầm* sấm sét đánh xuống.

Carlos đang ngồi ở hàng ghế bên cạnh dòng sông chờ đợi đến buổi tối.

Nathan: "Hey!"

Carlos: "Huh?

Sao cậu lại ở đây?"

Nathan: "Có chuyện cần nói nè, cậu nghe không?"

Carlos: "Chuyện gì?"

Nathan: "Quan trọng à nha."

Carlos: "Chuyện gì mà còn quan trọng nữa chứ.

Thôi kể sau cũng được."

Nathan: "Về em gái của cậu đấy."

Carlos: "Uh!?

Kể đi."

Nathan: "Hoho mới nãy còn chê mà.

Thôi kể cho nghe nè, Soveil có dặn tôi chuyển lời cho cậu đó.

Chuyện là...".

Carlos bật dậy nói: "Cái gì!?

Pháp sư lời nguyền!?

Sao tên đó dám!?".

"Bình tĩnh, đâu phải là hết cách.

Theo tôi thấy thì nếu muốn tái sinh, hắn phải tách ra khỏi Soveil.

Vậy thì dễ cho chúng ta quá vì làm sao mà làm được công đoạn đó 1 cách dễ dàng được.

Có tụi mình bảo kê rồi, với lại Soveil đâu phải là yếu."

Nathan phân tích.

Carlos: "Ừm vậy thì chắc không sao đâu.".

...

Đêm hôm đó,...

*Cộc...cộc...cộc...* Carlos từng bước tiến vào khu vực được cho là có sự xuất hiện của người mà cậu cần tìm.

"Tôi tự hỏi liệu rằng nơi đây có người dân sinh sống hay không.

Cứ kiểm tra sẽ biết."

Cậu ta nảy ra ý định liền thực hiện ngay.

*Cộc cộc cộc* Carlos gõ cửa 1 ngôi nhà gần đó.

"Không phản hồi, không có ai thật rồi, kiểm tra luôn những nơi khác cho chắc vậy."

Dám nghĩ dám làm, Carlos đi gõ cửa từng nhà 1.

Thế nhưng đổi lại cho cậu ta là 1 bầu không khí im lặng, không 1 bóng người.

"Thị trấn ma à?"

Carlos thắc mắc.

*Vụt* đột nhiên có bóng người lẻn qua từ phía sau lưng, Carlos cảm nhận được liền quay người lại nhưng không có ai ở đó cả.

Carlos: "Mình cảm giác như có ai đó ở đây.

Chính xác hơn là căn cứ của hắn.

Hãy mau ra mặt đi tên kia, ngươi không trốn được lâu đâu.".

Tiếng gió riu rít dần cất lên.

Carlos dần cảm nhận được chuyển động của ai đó liền đề phòng.

Carlos: "Người đã từng cứu mạng Searon chưa chắc đã là người tốt.

Đề phòng là phương án tuyệt đối.".

*Cộc cộc cộc* "Có người?"

Carlos quay người lại thì thấy 1 bóng dáng đang đứng nhìn cậu.

"Ai đó?"

Carlos hỏi nhưng tên đó không trả lời.

Cậu ta tiến lại gần hơn thì mới thấy được bóng dáng thật sự.

Tên này chùm kín người bằng trang phục của 1 vị pháp sư.

Carlos: "Huh?

Chuyện gì đây?"

???: "Ngươi là Carlos!?"

Carlos: "Đúng vậy."

???: "Hahahahahahahaha đúng ý ta lắm.".

Hắn ta lao tới tóm lấy Carlos.

"Uh!?

Mạnh vậy!?"

Carlos bất ngờ.

"Ta nói cho ngươi biết, ta đang trú ngụ trong cơ thể của em gái ngươi...

Ngươi có 2 sự lựa chọn.

1 là hỗ trợ ta thì may ra giữ mạng con bé được đó.

Còn nếu ngươi đi theo hướng còn lại là 2 thì xin chúc mừng người sẽ rời xa Soveil mãi mãi.

Nhé?

Hahahahaha."

Hắn đe doạ 1 cách hả hê.

Carlos: "Tên khốn!?".

Carlos vung cú đấm vào mặt hắn nhưng ngay lập tức bị chặn lại.

Hắn cầm lấy tay Carlos, tay còn lại chạm vào người cậu ta.

???: "Bye~.".

*Xoẹt* toàn thân Carlos bị đâm thủng.

*Bịch* Carlos đổ gục xuống đất.

"Hahahahahahahahaha ngày đó sắp đến rồi!

Ngươi chờ đó đi!!!"

Hắn ta hét lớn.

Carlos: "Không!?????".

Carlos bật dậy.

"Huh?

M-mơ sao?"

Carlos chưa kịp hoàng hồn.

"Gì vậy bar?

Đang ngủ ngon tự nhiên bật dậy hú lên cái làm hết hồn à.

Làm mất giấc mơ đang chơi game cân 5 của tôi rồi, ngầu đang vãi lúa mà tự nhiên phải dậy."

Nathan nói.

Carlos: "Mấy giờ rồi Nathan?"

Nathan: "7 giờ, cậu nói là nghỉ ở đây đợi tới tối để đi...

Oh!

Nhớ rồi, mà chỗ này không xa lắm, cậu đi nhanh đi.

Tôi dọn chiếu cho."

Carlos: "Ừm, tôi đang gấp, cậu đưa tôi sang đó luôn đi."

Nathan: "Kê.".

*Rầm rầm rầm* Nathan đưa Carlos đến nơi.

"Bye nhá tôi về đây hết việc để làm rồi.

Cậu nói với tôi hồi chiều là chỉ nên để 1 mình cậu làm thôi mà.

Tạm biệt, chúc may mắn."

Nathan nói xong liền có sấm sét bay xuống và biến mất.

Carlos: "Cảm ơn nhé.".

Carlos quyết tâm tiến vào bên trong để tìm ra sự thật.

-Hết chap 68-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 69


Carlos tiến vào bên trong khu phố đó.

"Theo mình nhớ thì sẽ không có người.

Liệu rằng trong mơ và thực tế có giống nhau không?"

Carlos thắc mắc.

Cậu ta nghĩ 1 lúc thì tiến đến 1 căn nhà gần đó.

*Cộc cộc cộc* Carlos gõ cửa và đợi 1 lúc.

Tuy vậy bên trong không có ai cả, có vẻ như chủ căn nhà này đi vắng rồi.

Carlos: "Haizz vô ích nhỉ?".

Cậu ta đi đến kiểm tra 1 căn nhà khác.

"Khoan đã, nếu 7 giờ tối thì lẽ ra phải có người rồi, nhà nào cũng tối đèn vậy là có nghĩa không có ai sao?

Không đúng mình nhớ rõ vẫn hay có người qua lại ở gần khu vực này mà.

Như kiểu họ đi ra từ vùng này vậy."

Carlos phân tích.

Từ bỏ ý định gõ cửa, cậu ta quyết định trèo lên cây trong vườn nhà đó và nhìn vào bên trong.

Carlos: "Quả nhiên là như mình dự đoán.

Có người trong nhà nhưng họ đang ngủ.

Mà tại sao chứ?

7 giờ tối đâu phải là khoảng thời gian mà ai cũng ngủ như thế.".

Cậu ta nhảy xuống và tiếp tục công việc tìm kiếm của mình.

"Chắc chắn đây là điều bất thường nhưng mà mình vẫn không hiểu cách thức hoạt động của nó cho lắm."

Carlos nói.

Đột nhiên gió thổi lên bất thường.

"Có gì đó không ổn, là tên đó đang đến sao?

Dấu hiệu bất thường trong khu vực này khiến mình lo lắng rằng đây là kẻ xấu."

Carlos nói xong liền gồng tay lên chuẩn bị cho tình thế xấu nhất.

Carlos: "Không lẽ giấc mơ đó là điềm báo sao?".

Carlos quay người lại liền thấy 1 bóng người che kín người.

"Lại nữa à!?"

Carlos đề phòng hết sức.

"Ngươi là ai?"

Tên đó nói.

"Tôi là Carlos, đồng nghiệp của Searon.

Tôi đến đây để tìm người."

Carlos trả lời.

"Tìm người?

Ngươi tìm ai?"

Người đó hỏi.

"Tôi tìm người đã từng cứu mạng Searon nhiều năm về trước.

Cô ấy đã tìm kiếm người đó rất nhiều nhưng không có kết quả."

Carlos nói.

"Searon?

Ngươi thân với cô ta đến mức phải giúp đỡ cô ấy tìm kiếm luôn sao?"

Tên đó nói.

"Ờ thân cũng đúng, nhưng ông anh có biết thông tin gì không?"

Carlos hỏi.

"Biết nhưng ta không muốn tiết lộ."

Người đó nói.

Carlos: "Tại sao?".

Trước câu hỏi đó, tên này mới chịu khai ra tên của mình: "Ta là Kloden, người bạn thân của Searon từ cấp 3 lên đến đại học.".

Carlos: "Uh!?"

Kloden: "Và...

Việc ngươi vừa bị đuổi khỏi hội thợ săn ta cũng biết.

Do đó trong mắt ta, ngươi không đủ uy tín để ta tiết lộ bí mật này."

Carlos: "Vậy tôi cần làm gì để chứng minh?"

Kloden: "Hmmm...

Nếu ngươi giúp ta tiêu diệt lũ quỷ trong bán kính 20m gần khu vực này thì ta sẽ xem xét."

Carlos: "Được, nam nhi nói là giữ lời đấy."

Kloden: "Ta luôn ở đây chờ ngươi, đi đi.".

Carlos liền rời khỏi khu vực và tiến đến nhiệm vụ mới trước mắt là săn quỷ.

Trước mắt cậu ta khi vừa mới tiến ra ngoài là những con quỷ bình thường đầu tiên.

"Ha!"

Carlos tung cú đấm làm bọn chúng văng ra xa.

*Boom* "Các ngươi nghĩ rằng, với 5 con quỷ là đủ để đánh ta sao?"

Carlos nói xong liền tung đòn kết liễu.

Các khu vực khác cũng nhanh chóng được quét sạch từ phía Bắc, phía Đông, phía Nam và giờ đến khu vực cuối cùng là phía Tây.

Carlos: "Mình cần phải nhanh hơn 1 chút.

Gần 8 giờ rồi, không nên lãng phí thời gian nữa.".

Carlos chủ động đi tìm quỷ thay vì gây ra tiếng động để bọn chúng tự tìm đến.

"Lũ quỷ chậm chạp này đâu hết rồi nhỉ?

Hay là phía Tây không có con nào?"

Carlos thắc mắc.

Ngay lập tức 1 con quỷ to lớn xuất hiện từ phía sau Carlos.

"Uh!?

Cấp S!?"

Carlos giật mình phát hiện ra liền né đòn.

*Rầm* đoạn đường nứt vỡ ra thành nhiều vết nứt chứng tỏ lực đánh của nó không hề nhẹ nhàng chút nào.

*Vụt* Carlos băng cánh tay lại tăng độ đàn hồi cho lực đánh.

"Được lắm, ta không phải tìm."

Carlos nói xong liền lao lên xử lí tình huống.

*Vù* cú lướt nhanh như gió của Carlos đến tiếp cận con quỷ khá nhanh khiến nó bất ngờ.

*Rầm* 1 cú đấm chéo quai hàm làm con quỷ đứng không vững được nữa.

Nhân cơ hội đó Carlos tung thêm cú sút.

*Ầm* con quỷ ngày càng chao đảo thêm, Carlos vung chân lên kẹp cổ con quỷ lại và cố gắng bẻ đầu nó nhưng chưa kịp hành động thì nó đã tóm lấy Carlos trước.

Carlos: "Huh?".

*Rầm* "Hự!?"

Carlos bị ném xuống đất 1 cú khá đau.

Con quỷ nhân cơ hội áp sát vào Carlos.

"Ngươi hết cơ hội chạm vào ta lần 2 rồi."

Carlos nói.

Con quỷ vồ đến như thể muốn ăn tươi nuốt sống Carlos nhưng ngày lập tức bị bật ra ngoài.

Carlos: "Ngươi biết không?

Từ trường giúp ta không làm gì cũng đẩy ngươi ra được, vậy nếu ta áp dụng nó lên cú đấm thì sao?".

Chưa kịp để nó phản ứng, Carlos tiếp cận và tung cú đấm từ trên đầu xuống kém theo đó là từ trường.

*Rầm* đúng như Carlos nghĩ, con quỷ đã nát toàn thân.

*Bộp bộp bộp* "Huh?"

Carlos quay sang thì thấy Seinto.

"Hay lắm."

Seinto nói.

"Tôi không liên quan gì tới cô, đừng tìm."

Carlos rời đi.

Seinto: "Từ từ, cậu đi đâu.".

Sợi dây xích bay đến ghim Carlos lên tường.

*Rầm* "Hự!?

Cái gì!?

Khoá kỹ năng!?"

Carlos bất ngờ.

"Tôi không muốn đuổi cậu đâu mà phải là tử hình cơ nhưng thực tế lại không cho phép."

Seinto nói.

*Cạch* cô ta chỉ súng vào Carlos.

"1 mạng, 2 mạng...

Cậu phá tôi hết lần này đến lần khác.

Thật đáng chết!"

Seinto vừa nói vừa bóp còi.

*Bang!* Carlos từ từ mở mắt ra vì không cảm nhận thấy gì.

Thì ra Nathan đã dùng bàn tay của mình để đỡ đạn giúp cậu ta.

Lòng bàn tay cậu ấy thủng 1 lỗ và máu không ngừng chảy xuống.

Nathan: "Ui da...

Đau đó bồ."

Seinto: "N-Nathan?"

Fenris: "Có chuyện gì vậy?".

Fenris tiến đến.

"À em có lại ký ức rồi mà đúng không?

Muốn chị xử Carlos như nào nè?"

Seinto hỏi.

Fenris: "Em muốn...".

*Cạch* Fenris chỉ súng vào đầu Seinto.

Seinto: "Uh!?"

Carlos: "Huh!?".

-Hết chap 69-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 70


Seinto: "Ah...sao em lại làm vậy?

Đùa không vui đâu nha."

Fenris: "Em không có đùa.".

*Cạch* Fenris bóp còi.

*Bang!* Seinto lách đầu sang 1 bên né đường đạn.

"E-em dám làm vậy!?"

Seinto hỏi.

Fenris ung dung trả lời: "Thôi đủ rồi đó, kẻ giả mạo.

Ngươi bị lộ rồi.".

"Lộ gì cơ?

Ahaha chắc là em chưa hồi phục hoàn toàn nên suy nghĩ lung tung đúng không?

Giả mạo gì chứ?

Chị mạnh mà sao giả được haha."

Seinto nói.

Fenris: "Không, đó không phải là điều mà chị ta sẽ nói."

Nathan: "Hạ màn được rồi gián điệp của tổ chức dị nhân."

Seinto: "Uh!?"

Nathan: "Tôi được cử đi điều tra và biết được cô có hành vi bất thường suốt mấy ngày qua và người giao nhiệm vụ cho tôi không ai khác lại chính là Seinto."

Seinto: "Cậu nói sao cơ?".

*Ùnnnn* xe hơi đi đến.

*Cạch* "Họ không nói sai đâu."

Louis bước xuống xe nói.

Darnel: "Chúng tôi đều biết ngươi là kẻ giả mạo rồi."

Elena: "Vấn đề ở đây chỉ là ngươi không biết mà thôi.

Vì thứ bọn ta cần không phải là bắt ngươi."

Seinto: "S-sao?".

Poer xuất hiện từ không gian gần đó cùng với Kaytlyn.

Poer: "Nhận định đó hoàn toàn đúng.

Ngươi đã mắc bẫy rồi."

Kaytlyn: "1 cái bẫy chết người đã được dàn dựng lên mà ngươi không hề hay biết."

Seinto: "M-mọi người nói gì vậy chứ!?".

Nathan lấy ra điện thoại đang phát đoạn ghi âm của cô ta.

"Ờ, tôi biết rồi thưa ngài giám đốc.

Tôi vẫn đang cố gắng hết sức để không bị lộ đây.

Còn vài giờ nữa thôi là có 1 tên thợ săn bị đuổi đi rồi.

À mà còn về đống tài liệu mật thì để khi nào về tôi gửi thêm nhé?".

*Cộc cộc* có người gõ cửa.

"À có người, tạm biệt."

Cô ta nói xong thì cúp máy.

*Cụp*

Seinto: "K-không s-sao mấy người nghi ngờ mà đi điều tra!?".

Từ phía sau bức tường nơi Carlos vừa bị đánh lúc nãy, có bóng người nhảy vụt lên đó và nhìn xuống.

"Là ta nói đấy."

Cô ta nhìn lên thì hốt hoảng đến cứng đơ người.

Đó là Seinto, là Seinto thật sự mà chúng ta được biết.

Seinto: "Giờ thì ai là người giả mạo đây?

Ngươi đã quá tự tin vào bản thân rồi.".

Ả ta lo sợ vừa vung tay ra chuẩn bị thi triển sức mạnh rồi chạy thoát nhưng ngay lập tức bị Seinto xích ngược lại.

Quay về khoảng thời gian trước đó, Seinto bị úp sọt bất ngờ khi đang trên đường đến trụ sở chuẩn bị cho sinh nhật của Fenris.

Cô ta không chết và vẫn còn nhận thức nhưng cố tình giả vờ như đã bất tỉnh.

Kế hoạch được lập ra sẵn trong đầu, Seinto biết ngay đó là người của tổ chức dị nhân dựa vào cuộc đối thoại của bọn chúng.

Thay vì quay lại tiêu diệt hết tất cả thì Seinto lại nảy ra 1 ý tưởng khác.

Seinto: *Tổ chức này đang là cái gai lớn nhất đối với hội thợ săn.

Mình muốn tìm cách phá hoại mọi nước đi của bọn chúng.

Thế nhưng nếu bây giờ quay lại bắt sống tất cả thì bọn chúng chắc chắn sẽ không khai ra cho dù có phải đánh đổi tính mạng.

Vậy chi bằng...

Mình giả vờ?

Để bọn chúng thực hiện đúng kế hoạch?

Đây đích thị là mưu độ giả mạo.

Mình có cách để phòng chống chuyện này nhưng trước tiên phải xem bọn chúng làm gì đã.*.

Thay vì mang Seinto đến căn cứ, bọn thuộc hạ của tổ chức dị nhân lại chọn cách đưa Seinto về chính trụ sở thợ săn.

Lí do chính là đường đi về căn cứ là quá xa, sẽ dễ dàng bị phát hiện.

Không thể giấu Seinto ở ngoài được vì bọn chúng biết đến Nathan là kẻ nhanh nhất hội thường xuyên đi dạo khắp nơi sẽ dễ dàng phát hiện ra, chỉ còn trụ sở và nơi cơ mật nhất là căn phòng của Seinto.

Để đưa Seinto vào trong, bọn chúng đã phải nhờ đến Silver.

Từ đó mà kế hoạch diễn ra trót lọt.

Tuy nhiên, xui rủi làm sao...

Seinto đã lén thoát ra ngoài vào những lúc thích hợp nhất, bí mật bày ra kế hoạch cho tất cả.

Đó là để cho bọn chúng ngủ quên trên chiến thắng, để chúng ngỡ như kế hoạch đã thành công sẽ lộ ra sơ hở chính là thông tin về tổ chức dị nhân.

Đúng như kế hoạch, bằng chứng chứng minh đó là kẻ giả mạo đã đầy đủ, thông tin về tổ chức dị nhân cũng không còn là thứ tuyệt mật nữa, Seinto đã lấy được thông tin từ những cuộc đối thoại và kể cả những gì Seinto giả mạo đã làm về cho tổ chức cũng bị Louis, Darnel cùng với Poer và Kaytlyn thấy hết.

"Hahahaha...

Thua?

Thua sao?

Các ngươi mà những kẻ thất bại.

Ta cũng đã thu thập thông tin mật của hội các ngươi về tổ chức rồi hahaha giờ thì các ngươi không khác gì 1 màn ảo thuật bị lộ thủ thuật cả."

Ả ta đắc chí nói.

Tuy nhiên không ai bận tâm cả.

Seinto: "Ý ngươi là đống tài liệu trong phòng ta à?

Tiếc thật, chúng bị làm giả cả rồi, không ngờ tới phải không?

Nó ở rất xa trụ sở là đằng khác.".

"Cái gì!?"

Ả ta sốc với tin này và cố gắng vùng vẫy ra ngoài.

*Cạch* Fenris chỉ súng vào đầu Seinto giả mạo.

Fenris: "Còn lời trăn trối nào không?".

Ả ta chỉ cười nhạt nói: "không sao bọn ta còn con bài tẩy...

Về mặt chiến lược thì các ngươi đã thua từ đây rồi.".

*Bang!* Ả ta ăn 1 viên"kẹo đồng" và bỏ mạng tại nơi này.

Phát súng này là kết thúc sự hoành hành của kẻ giả mạo cũng như mở đầu cho nước đi mới tươi sáng hơn cho hội thợ săn và hơn hết...

Trực tiếp minh oan cho Carlos.

-Hết chap 70-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 71


Seinto cầm lấy tay Carlos.

"Cho tôi xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra, cậu quay lại hội...

Và đừng giận tôi nữa nhé?"

Seinto nói.

Carlos: "Tôi không quan tâm mấy chuyện vặt vãnh này."

Nathan: "Muahahaha vậy thì hay rồi đi chơi đi...

À quên bro đang làm công việc mà."

Seinto: "Ý cậu là...

Người đã từng cứu Searon?"

Carlos: "Sao cô biết?"

Seinto: "Cái gì mà tôi không biết chứ?

À mà chúng ta chưa có thời gian để ăn mừng đâu.

Thông tin chúng ta thu thập được là 1 chiến dịch của bọn chúng.

Tổ chức dị nhân đang muốn tái sinh lại kẻ tồi tệ nhất lịch sử hội thợ săn.

Kẻ có sức mạnh hủy diệt mang trong mình sứ mệnh phản bội hội thợ săn."

Carlos: "Uh!?

Nếu vậy thì tạm thời gác bỏ việc này mà giải quyết vấn đề đó ngay đi vì Soveil..."

Seinto: "Không sao, tôi biết chúng ta nên làm gì.

Nếu bây giờ tấn công ngay sẽ không làm được gì mà có khi còn bị tóm gọn.

Chúng tôi chờ cậu, hãy làm nhiệm vụ của mình đi, dù gì thì tôi cũng đang có chút ý tưởng."

Carlos: "Được, tôi sẽ cố gắng.".

Carlos ngay lập tức chạy về bên trong thị trấn nhỏ ấy.

"Ông đâu?"

Carlos hỏi.

Cậu ta nói thêm: "Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.".

Mãi không thấy ai cậu ta lo lắng quan sát xung quanh.

Đột ngột vừa quay lại phía sau thì cậu ta gặp lại ông ta nhưng lúc này đã trở về hình dạng bình thường.

Carlos: "Là ông đúng không?"

???: "Phải, cứ gọi ta là Terrol."

Carlos: "Ông có thể giải thích cho tôi về chuyện đó hay không?"

Terrol: "Ngày hôm đó, ta vô tình đi ngang qua và thấy Searon gặp nguy hiểm nên đến cứu.

À mà nếu nói về chuyện tại sao ta lại vô hình trước camera là do ta đã chết rồi."

Carlos: "!?"

Terrol: "Ờ, ta bỏ mạng lâu rồi do căn bệnh quái ác chết tiệt đấy.

Ta là bạn thân của Searon thuở nhỏ.

Gọi là thanh mai trúc mã cũng đúng đấy nhưng cô ta sớm chuyển nhà rồi nên ta không còn cơ hội gặp lại nữa.

Lần cuối trước khi mất, cô ta cũng không liên lạc được với ta.

Nhưng bằng 1 cách nào đó ta chưa chết hẳn mà lại biến thành linh hồn và hoạt động bình thường nhưng...

Không ai thấy ta nữa."

Carlos: "Vậy có nghĩa Terrol là ma?"

Terrol: "Ờ, mà ta chết thật rồi.

Không hiểu sao bị như này nữa, có thể là ta còn ước nguyện chưa mong muốn chăng?

Ta mất ký ức về lúc sắp chết ta từng mong muốn điều gì rồi..."

Carlos: "Tại sao ông lại chọn chỗ này để làm địa điểm hoạt động?"

Terrol: "Đơn giản là vì đây là của ta trong tương lai sắp chuyển đến.

Đó cũng là lúc ta đến xem thử nơi đó đẹp cỡ nào.

Rồi vô tình gặp Searon đang gặp nguy hiểm.

Mà căn nhà đó ta mua rồi, không phải chiếm nhà đâu.

Ta cố tình tạo lớp màng đó để ngăn quỷ xâm nhập vào thôi.

Mà ta lại không đủ mạnh nên cứ tới tối là cái lớp màng ấy biến mất, ta buộc phải ép người dân ở đây ngủ sớm trước 6 giờ, ta sẽ tiêu diệt tên quỷ nào dám đến gần."

Carlos: "Chúng tôi là thợ săn, chúng tôi sẽ hỗ trợ ông điều này."

Terrol: "Tốt rồi."

Carlos: "Và tôi cũng biết luôn điều ông đang mong mỏi là gì rồi Terrol à."

Terrol: "Huh?".

Mọi người vừa bàn xong thì đúng lúc Carlos bước ra ngoài.

"Oh Carlos kìa còn kia là..."

Kaytlyn thắc mắc.

Vài phút sau,...

Tất cả bọn họ đặt chân xuống Panred.

Khu nghĩa trang giành riêng cho thợ săn.

Carlos đưa Terrol đến đối diện với ngôi mộ của Searon.

Carlos: "Thật tiếc nhưng...

Searon đã không còn, ông chỉ có thể gặp cô ấy lần cuối bằng cách này mà thôi."

Terrol: "Ta biết rồi.".

Tất cả mọi người đứng lại đó giành ra 1 phút mặc niệm cho Searon.

Đột ngột trời đổ mưa, Nathan thấy vậy liền chạy ra xe và tích tốc trở về lấy ô cho mọi người.

Những chiếc ô được bung ra bao phủ lấy 1 phần đất của nghĩa trang.

Tuy nhiên Terrol và Carlos không nhận lấy ô mà đứng dưới mưa như thế.

Fenris: "Hơ?"

Nathan: "Thôi cậu cất nó đi, cậu ta không lấy đâu.

Đây tôi cầm cho.".

Carlos nắm chặt lòng bàn tay lại và nói thầm: "Tôi xin lỗi...

Tôi thật sự xin lỗi...

Mong cô yên nghỉ nơi ấy.

Tôi sẽ cố gắng hết sức để tiếp nối con đường mà cô đã chọn.".

Seinto: "Ồ, có lẽ đã đến lúc.

Chúng ta đi thôi, bọn chúng bắt đầu hành động rồi, lúc này đi là hợp lý nhất."

Louis: "Ừm."

Darnel: "Đi thôi.".

Darnel đi được vài bước thì quay lại nhìn Carlos. *Tôi nghĩ sai về cậu nhóc này rồi.* Darnel nghĩ rồi bước về xe.

Carlos: "Mình còn Soveil, em ấy cần mình giúp lúc này.

Không thể tiêu cực mãi được, phải đi thôi.".

Carlos vừa rời đi thì chợt nhớ đến Terrol nhưng khi quay lại thì không còn thấy ai nữa cả.

Cậu ta thấy vậy thì cũng đi ra ngoài cùng mọi người.

*Ùnnnnn* xe ô tô lăn bánh.

Họ bắt đầu chuyến đi.

Seinto bắt loa lên kêu gọi toàn thể hội thợ săn: "Xin chào, mọi người chắc hẳn đang ngóng chờ tin tôi.

Chúng ta đã thành công và giờ là bước cuối cùng.

Cùng nhau ngăn chặn sự trở lại của tên pháp sư cổ đại xấu xa nào.".

Tại trụ sở, hàng loạt chiếc xe điều động đi.

Cơn mưa ngày càng nặng hạt báo hiệu 1 trận chiến khó khăn.

Harvey đứng trên đỉnh cao nhất của trụ sở nhìn tất cả rời đi.

Harvey: "Đến lúc rồi nhỉ?".

Cậu ta nói xong thì nhìn vào chiếc nút màu đỏ ở phía sau.

-Hết chap 71-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 72


Louis: "Lí do cô không tập kích trước ở căn cứ bọn chúng là gì?"

Seinto: "Bọn chúng đã cho người kiểm tra trước nên không tập kích được, nhưng việc tái sinh pháp sư cổ đại rất phức tạp và khó khăn nên bọn chúng sẽ rút bớt người vì thế mà chúng ta đơn giản là đánh thẳng vào luôn sẽ dễ dàng hơn."

Nathan: "Heh cảm ơn Kaytlyn nhá."

Kaytlyn: "Không có gì, lần sau đừng liều vậy nữa đó.".

Kaytlyn băng tay cho Nathan xong, như vậy có thể coi như là đã cầm máu được rồi.

Seinto: "Chưa hết đâu, chúng ta buộc phải đánh với nhân lực mạnh nhất có thể vì pháp sư cổ đại không phải là chuyện giỡn chơi.

Tuy nhiên chúng ta vẫn phải cho người ở lại trụ sở để bảo vệ vì bọn chúng sẽ cho người đến tấn công thẳng về phía trụ sở.

Nơi đó tuy không còn tài liệu mật nhưng lại chứa rất nhiều quỷ cấp đặc biệt, chúng mà xổng ra là có thảm sát đấy."

Darnel: "Vậy cô tính làm sao?"

Seinto: "Harvey sẽ ở lại."

Nathan: "Gì?

Thanh niên mạnh nhất mà bắt ở lại?"

Seinto: "Không đâu, ý tôi là Harvey sẽ tham gia cả 2 chiến tuyến đấy.

Cậu ta sẽ ở lại tiêu diệt toàn bộ những tên dị nhân rồi sau đó dịch chuyển đến căn cứ của bọn chúng để hỗ trợ."

Kaytlyn: "Oh."

Louis: "Đến rồi đây, đậu xe hơi xa tí bởi vì xe mà đến gần dễ bị lộ lắm.".

*Cạch* họ bước xuống xe.

Seinto nhắc nhở lại mọi người kĩ càng trước khi bước vào trong: "Căn cứ vào những thông tin mà kẻ giả mạo đã lộ ra thì...

Căn cứ này có 5 tầng và mỗi tầng là 5 lớp cửa.

Nơi đó nằm ở dưới lồng đất và khá to lớn vậy nên chúng ta sẽ đánh sớm vì không thể chờ đợi được, chúng ta sẽ trễ mất.".

Mọi người tán thành rồi tiến vào trong.

Hiện tại nhóm của họ đang đứng ở đó là bao gồm Nathan, Seinto, Carlos, Kaytlyn, Fenris, Darnel, Elena, Louis, Poer.

Những người khác sẽ di chuyển đến sớm nhất có thể và được cho là tiếp viện.

Không có thời gian đợi bởi vì bọn chúng đang chuẩn bị bắt đầu nên nếu trễ hơn sẽ là không kịp.

Nếu trước đó cho tất cả đi sớm hơn thì lại càng tai hại vì bọn dị nhân đã theo dõi hội thợ săn để đảm bảo kế hoạch không bị bại lộ.

Trước căn cứ là số nhỏ những tên đứng gác bên ngoài.

Fenris bay lên trên gây sự chú ý.

???: "Uh!?

Có ma kìa!?"

???: "Ma?

Ma nào cơ?"

???: "Mày mù à mà không thấy!?".

*Rặc* robot của Fenris đã luồng từ phía sau lên bẻ cổ cả 2 tên.

Bên còn lại đã bị Darnel cho làn khói thuốc mê mà ngất hết.

Cả nhóm tiến vào bên trong, đối diện là lớp cửa đầu tiên.

Seinto: "Tên đó chỉ biết 1 số mật khẩu 1 số cánh cửa nên cánh cửa này tôi chịu."

Nathan: "Để tôi.".

Nathan tiến đến bảng điện tử bấm 1 lúc thì dòng điện nổi lên, bảng điện tử bị hỏng và cánh cửa tự động mở ra.

*Ập* "Phải rồi nhỉ?

Nathan là ràng công nghệ mà."

Kaytlyn nói.

"Không những rành mà là rất rành.

Hồi đó mới cấp 1 thôi thanh niên đã biết cài win r."

Carlos nói.

Sau cánh cửa đó lại có thêm 1 cánh cửa khác.

"Khả năng cao sau cánh cửa này có người.

Các cậu cẩn thận."

Fenris nói.

*Bíp* Nathan lại 1 lần nữa phá khoá làm cánh cửa mở ra.

Chỉ vừa mới hé mở, mọi người đã thấy phía sau có vài tên dị nhân đang cầm trên tay thiết bị gì đó.

*Rầm* Carlos phi đến nhanh như chớp đá bay 1 tên vào tường bất tỉnh nhân sự.

Louis luồng vào chém đứt đầu tên thứ 2 và Darnel dùng khói cứng xiết nghẹt cổ tên còn lại.

Fenris: "Hở?

Cái này là...

Thiết bị dùng để đóng mở cổng mà?

Có nghĩa là bọn chúng tính đi ra ngoài."

Nathan: "Khoản, nếu đây là thiết bị đóng mở cổng thì sao chúng ta không dùng luôn nhỉ?"

Elena: "Có lý đó, chúng ta nên thử."

Poer: "Để tôi kiểm tra xem nào...".

*Bíp* cánh cửa mở ra.

"Uh!?

Thật kìa!"

Darnel nói.

Seinto nhắc nhở: "Như vậy là kế hoạch vẫn đang diễn ra suôn sẻ nhưng nếu tầng đầu tiên quá ít người như vậy chứng tỏ ở tầng dưới sẽ rất nhiều đối thủ đấy.

Chúng ta cần đề cao cảnh giác hơn nữa.".

Cánh cửa này cũng không có ai cả, vậy là họ đã đi qua 3 cánh cửa.

Chỉ còn 2 cánh cửa nữa sẽ đến thang máy dẫn xuống tầng phía dưới.

Những tiếng bước chân lớn dần, Harvey đã cảm nhận được rất nhiều nguồn năng lượng khác nhau đang tiến đến trụ sở thợ săn.

Logan: "Cậu không đi sao?"

Harvey: "Ừm."

Vincent: "Vậy thì chúng tôi đi thay cậu vậy."

Lily: "Nhớ bảo trọng nha ở đây ít đồng đội lắm vì có mỗi cậu với các con robot thôi là đủ mạnh rồi."

Lucas: "Tạm biệt, tôi đi hỗ trợ thằng em tôi đây.".

Bọn họ rời đi.

"Trông cậu có vẻ nghiêm nghị."

Giọng nói làm Harvey phải quay lại nhìn.

"Ngài giám đốc?"

Harvey chào hỏi.

"Tôi không cần phải được gọi với cái danh như thế.

Cứ gọi là Uraedy là được."

Ông ta nói.

Harvey: "Uraedy, ông tin tưởng tôi sẽ bảo vệ được nơi này chứ?"

Uraedy: "Ừm, chúc cậu may mắn."

Harvey: "Tôi đi ngay đây.".

Làn khói đen bốc lên và Harvey biến mất.

Ở phía dưới trụ sở 1 số thợ săn đứng gác cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Làn khói đen bốc lên, Harvey xuất hiện và bọc năng lượng vào đôi bàn tay sẵn sàng tiếp chiêu ngay lập tức.

-Hết chap 72-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 73


Seinto: "Harvey, cậu cần phải nhớ là không được ra tay với bọn chúng ngay đâu đấy."

Harvey: "Tại sao?"

Seinto: "Bọn dị nhân rất ranh ma, chúng ta cứ phòng thủ và hạn chế tiêu diệt ai để bọn chúng mất cảnh giác hơn.

Đợi đến khoảng thời gian chín mùi thì ra tay kết liễu toàn bộ.

Chúng ta sẽ không biết được rằng bọn chúng sẽ nảy ra kế hoạch gì khi biết cậu là đối thủ rất mạnh đâu."

Harvey: "Được.".

Harvey đã nhớ về những lời căn dặn của Seinto nên đã giấu luôn cây lưỡi hái sau lưng vào thế giới âm.

"Tỏ ra vô hại nhất có thể chờ thời gian hợp lí nhất mà đánh nào."

Harvey nói.

*Vụt*

*Ập* Hàng loạt bức tường được dựng lên che kín trụ sở thợ săn.

Harvey: "Kích hoạt hệ thống điện từ.".

Toàn bộ bức tường ấy bị nhiễm điện, cộng thêm chất liệu dễ bắt điện nên nếu chạm vào coi như cháy thành than.

*Rầm*

*Boom* Carlos đấm nát người 1 tên dị nhân đang cầm khẩu súng chưa kịp bóp còi.

Nathan: "Well cánh cửa cuối rồi."

Seinto: "Mật khẩu là 058391.".

*Bíp* Seinto ấn xong thì cánh cửa mở ra và đối diện họ là 1 cái thang máy.

*Tút* điện thoại Seinto rung lên.

Seinto: "Alo?"

???: "Chúng tôi gần đến rồi đây, thấp thoáng từ phía xa có chiếc xe đen thuần túy thời trung cổ của Louis!"

Seinto: "Đúng chỗ rồi đó, các cậu tiến thẳng vào bên trong luôn nhé.".

*Cụp* "Tiếp viện gần như đang hiện diện gần đây.

Chúng ta đẩy mạnh vào sâu xuống các tầng phía dưới nào."

Seinto nói.

Ngay lập tức mọi người đi lên thang máy và nó đưa mọi người xuống tầng dưới.

*Ting* cửa vừa mở ra đúng lúc có 1 tên dị nhân đang muốn đi lên nên chờ sẵn.

???: "Uh!?".

*Bang* Poer cho 1 phát súng xuyên táo khiến hắn ta ra đi trong sự ngạc nhiên.

"Từ cánh cửa thứ 3 trở đi, tầng này sẽ bị chia ra làm 2 hướng và dẫn đến các hướng đi khác nhau vậy nên chúng ta định sẵn sẽ tách nhóm rồi nhé."

Seinto nói.

Nathan: "Ok.".

*Bíp* cánh cửa tiếp tục được mở ra.

Seinto: "Do chỉ có tôi và Nathan là biết cách mở cửa nên chúng tôi sẽ không đi cùng nhóm.

Chúng ta nên phân chia sức mạnh đều nhanh giữa 2 nhóm để tránh sự chênh lệch.".

*Rầm* 1 tên dị nhân nữa bị đá văng vào tường và bất tỉnh.

*Bang!* Poer nả thêm phát súng kết liễu cuộc đời hắn.

Giờ đây họ đã đi đến nơi đó, có 2 hướng rẽ khác nhau.

Seinto: "Thôi được rồi, tôi sẽ chia nhóm như sau:

- Nhóm 1: Tôi, Fenris, Poer, Louis, Elena.

- Nhóm 2: Nathan, Carlos, Kaytlyn, Darnel và 1 con robot của Fenris."

Fenris: "Hì em còn 1 con robot nữa nhưng nãy giờ chỉ đang dò soát xem trong phạm vi gần đây có kẻ địch hay không.".

*Cạch* Fenris ném khối vuông nhỏ xuống đất và nó tự mở ra và các mảnh thiết bị nhỏ gộp lại và kích hoạt để phóng to ra tạo thành 1 con robot cỡ lớn.

Fenris: "Đây sẽ là thành viên mới của nhóm 2 luôn.

Nó tên là Bot - 27 còn của em đang dùng là Bot - 28."

Nathan: "Wow trông cũng ngầu đấy."

Seinto: "Không làm mất thời gian nữa, chúng ta tiến thẳng vào trong thôi.".

Vậy là 2 nhóm tách ra đi vào 2 hướng khác nhau, nhóm 1 đi sang trái, nhóm 2 đi sang phải.

Ở tầng dưới cùng của căn cứ, 1 đại địa khổng lồ hình xoắn ốc đã được bố trí đầy đủ điều kiện cho lễ tái sinh và giờ đây 1 tên tín đồ hắc hoá đang đứng lên và bắt đầu mọi thứ.

*Vẹt vẹt* 1 tên bị giật điện vì chạm vào cái lồng che chắn trụ sở hội thợ săn.

"Ui daaaaaa."

Hắn ta la lên đau đớn.

"Mày ngu thế!?

Không thấy điện à mà chạm vào!?"

1 tên khác chửi vào mặt hắn.

"Thế còn cách nào!?

Tụi nó che rồi còn đâu!?

Mày giỏi thử đi vào đi!?"

Hắn thách thức.

"Thôi!"

"Uh!?"

Giọng nói khá uy lực chứng tỏ đó là kẻ nắm chức vụ cao ở đó.

"Ng-ngài Worad!?"

Bọn chúng cúi chào.

Worad: "Có thế cũng cãi nhau.

Đúng là lũ khỉ đần độn, để ta lo cho việc này.

Nên nhớ nhiệm vụ duy nhất của chúng bây là đánh và giết, không có vì tư thù cá nhân mà xích mích nội bộ.

Tên nào không nghe...

Ta lấy đầu cúng bái thần linh.".

Nghe xong bọn chúng sợ hãi quỳ xuống cuối đầu hối lỗi.

Tên này là 1 thành viên cấp cao của tổ chức dị nhân, hắn là kẻ nghiêm túc và cọc tính, cùng với đó là thứ sức mạnh khá bí ẩn vì chưa được ai tiết lộ.

Worad: "Điện sao?

Trò cỏn con này cũng dùng được à?".

Hắn ta vừa chạm vào đã làm dòng điện ngừng chạy.

"Hiệu ứng lan toả."

Hắn lẩm bẩm trong miệng.

Ngay lập tức dòng điện kết nối với tấm chắn này bị ngắt theo dòng điện phòng thủ bên ngoài.

Cái lồng sắt khổng lộ mở ra vì không có điện để hoạt động.

*Rầm* "Biết ngay mà...

Ngay từ đầu thứ này mình tin rằng sẽ bị phá hủy 1 cách dễ dàng rồi."

Harvey nói.

1 thợ săn đã cầm sẵn khẩu súng.

Harvey: "Các ngươi đứng ở sau hỗ trợ từ xa, tự lao lên tìm cái chết thì ta không chịu trách nhiệm đâu.".

Harvey tự động tiến lên phía trước, đôi tay cậu ta bộc 1 lớp năng lượng đen đầy sát khí.

Harvey: "Các ngươi có thể đông, cũng có thể mạnh hay yếu.

Nhưng có 1 điểm tuyệt đối không thể thay đổi là các ngươi sẽ phải nằm dưới chân ta.".

-Hết chap 73-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 74


*Ầm* cánh cửa tiếp theo lại được mở ra.

"Tối thế nhỉ?"

Nathan thắc mắc.

Con robot tiến lên bật đèn chiếu sáng 1 khoảng lớn để họ đi tìm hướng đi.

Carlos: "Có con robot này cũng tiện phết nhỉ?"

Darnel: "Mà này, tại sao tiếp viện vẫn chưa đến?

Họ đã ở gần đây rồi mà?"

Kaytlyn: "Hơi xui rủi nhưng trời mưa nặng hạt đã làm cho tốc độ di chuyển của họ chậm hơn so với dự kiến rồi."

Nathan: "Ờ đúng chán cái thời tiết này luôn.".

*Bíp bíp*

*Hắt xì!* Carlos hắt hơi như thể bị cảm vậy.

"Này cậu ổn đấy chứ?"

Kaytlyn hỏi.

Carlos trả lời: "Tôi không sao, cô đừng lo.".

Kaytlyn đưa tay lên kiểm tra nhiệt độ trên trán của của Carlos.

Kaytlyn: "Hơi ấm, tác hại của việc dầm mưa ban nãy đấy.".

Kaytlyn dán 1 miếng băng hạ sốt lên trán cho Carlos.

"May dữ ở đây có cô bác sĩ chuyên nghiệp như này thì đỡ rồi."

Nathan nói.

Cánh cửa tiếp tục mở ra.

"Chà...

Xem ra Seinto chỉ thu thập được đến đây thông tin thôi.

Từ đoạn này có vẻ như nhiều cửa hơn rồi."

Nathan nói.

Darnel: "Haizz còn 3 tầng nữa, chúng ta nếu cố gắng hết sức vẫn đi đến đó kịp lúc mà, nhanh lên đi."

Nathan: "Oh Seinto có gửi thông báo đến rồi, tiếp viện đã đến và họ sẽ đi bằng lối khác mà Seinto đaz chuẩn bị sẵn.

Tốt rồi chúng ta đi tiếp thôi.".

*Ầm* cánh cửa khác lại được mở ra.

Nathan phóng nhanh như chớp dùng cây thần khí chém đứt đầu tên dị nhân trước mắt, Kaytlyn cho ngay 1 phát súng vào đầu tên thứ 2, Darnel tạo ra 4 xích tu từ khói bóp nghẹt 4 tên khác và con robot cùng với Carlos phối hợp nhịp nhàng đập nát luôn tên còn lại.

Nathan: "Khoan!

Các cậu có để ý thấy điều gì không?"

Carlos: "Điều gì?"

Nathan: "Tại sao bọn này không có sức mạnh?"

Darnel: "Uh!?

Cậu nhắc tôi mới nhớ đấy."

Nathan: "Khoan đã!?

Nếu như vậy khác nào đây chỉ là bề nổi của tảng băng trôi?

Bọn chúng vẫn còn con bài tẩy chưa dùng!?"

Kaytlyn: "Rất có thể nhưng chúng ta hết đường lui rồi các cậu.".

Kaytlyn quay người lại chỉ vào phía sau, các cánh cửa đã tự động đóng lại, bảng điejen tử lại nằm bên ngoài chứ không có bên trong, chỉ có thiết bị mới mở ra được.

Darnel: "Chết tiệt chúng ta chỉ còn nước đi tiếp.".

Ở tầng dưới cùng nơi đó có 4 cột năng lượng và đã có 1 cột phát sáng chiếu thẳng lên trời.

3 cột còn lại vẫn chưa phát sáng, bọn chúng đang cố gắng làm theo đúng từng bước để cả 4 cột đều phát sáng và hợp lại thành lõi năng lượng của pháp sư cổ đại.

*Rầm* "Agh!?"

1 tên din nhân bị đá ra xa.

Harvey xoay người đá văng thêm 2 tên nữa.

"Ha!"

Harvey đấm thẳng vào mặt 1 tên khác khiến hắn choáng váng.

Harvey gạt chân làm tên đó ngã nhào xuống đất.

Harvey: "Khoan đã?

Sao bọn này không có sức mạnh?

Chuyện gì đã xảy ra?".

Worad bất ngờ luồng ra phía sau đấm xuyên thủng người Harvey.

Harvey: "?"

Worad: "Hửm?".

Harvey quay đầu 180° độ về phía sau, đôi mắt cậu ta chuyển thành màu đen hoàn toàn.

2 thanh kim loại đen phóng ra từ đó làm Worad giật mình né ra xa.

Harvey hồi phục trở lại như thế không có gì xảy ra.

Worad: "Cái gì đây?

Tên này quái vật chắc?"

Harvey: "Không, ta là trên cả quái vật.".

Harvey nắm lòng bàn tay lại chạm đến linh hồn của Worad và ném hắn xuống đất.

*Rầm* "Agh!?

Điều khiển từ xa à!?"

Hắn ta bất ngờ.

Harvey không tiến đến kết liễu ngay vì vẫn chưa phải lúc.

Tuy nhiên hắn ta bất ngờ đứng dậy và tức giận gầm lên.

Harvey: "?"

Worad: "Lấy 1 loại kỹ năng bất kỳ từ bất cứ chiều không gian nào, ta sẽ cho ngươi chạm mặt thứ sức mạnh ngoài vòng thế giới này.".

Harvey cảm giác có phần khá nguy hiểm nên đề cao cảnh giác.

Tất cả thợ săn ở trụ sở đang tấn công bọn dị nhân 1 cách mãnh liệt.

2 bên đang giằng co nhau để giành lấy chiến thắng.

Worad: "[Trùm tia hủy diệt].".

1 tia năng lượng cực lớn được bắn ra nhưng không chính xác nên chỉ trúng mỗi tay của Harvey nhưng cũng đủ để làm cậu ta cảm thấy ngạc nhiên.

*Boom* Cánh tay trái của Harvey biến mất.

"U-uh...?

Không hồi phục ngay được?"

Harvey bất ngờ.

*Rầm* cánh cửa mở ra, đối diện là không có ai.

Nathan: "Phew...

Vậy thì nhàn rồi."

Kaytlyn: "Mình tự hỏi là không biết nhóm của Seinto sao rồi nhỉ?".

*Bíp bíp* Seinto mở ra cánh cửa tiếp theo, đối diện họ là chiếc thang máy.

Fenris: "Tốt rồi.".

Đột ngột 1 tên với thân hình nửa người nửa nhện đu từ phía trên xuống.

Fenris: "Á!?

Con gì vậy!?

Em sợ nhện!?".

*Bang!* Poer dứt khoát nả đạn vào con quái vật đó nhưng nó nhanh chóng lách đầu qua 1 bên né đạn.

Louis: "Uh!?

Trên tai nó là!?

Thiết bị gì đó!?"

Elena: "Thôi chết!? [Linh không]!".

*Boom* thiết bị trên tai hắn phát nổ.

Tuy nhiên đã quá muộn, toàn bộ căn cứ đều chuyển màu sang màu đỏ.

Đèn đỏ báo động nhấp nháy liên tục.

Louis: "Chết tiệt!?

Tiến lên nhanh đi chúng ta không thể ở đây mãi được!?".

Louis lấy kiếm ra lao lên như 1 con sói đang săn mồi.

Elena chuyển sang hình dạng con cáo phóng đến chuẩn bị 1 màn phối hợp.

*Teng...teng....*

Nathan: "Uh!?

Đèn đỏ nhấp nháy!?"

Kaytlyn: "Không ổn rồi."

Darnel: "Có nghĩa là..."

Carlos: "Chúng ta đã bị lộ.".

-Hết chap 74-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 75


*Rầm rầm rầm rầm* hàng loạt các cánh cửa của căn cứ bị đóng sầm lại.

Nathan: "Uh!?

Nhanh nào mọi người!".

Nathan nhanh chóng mở cánh cửa cuối cùng rồi đưa tất cả đi vào thang máy trước khi bị mắc kẹt lại.

*Rầm* cửa thang máy đóng lại.

Tất cả mọi người nhóm 2 đều thận trọng đề phòng những chuyện xấu có thể xảy ra bên kia cánh cửa khi nó mở ra.

Nathan: "Nhóm của Seinto lộ sớm vậy nhỉ?

Hay là...có kẻ nào đó khá mạnh nên đã kịp thời báo về cho bọn dị nhân rồi?"

Darnel: "Là Eolin, tên hề bị tâm thần đã trốn bệnh viện cách đây 5 năm.

Tôi đang cảm nhận được sự hiện diện của hắn.

Sẽ không có gì bất ngờ nếu hắn thuộc phe dị nhân đâu vì hắn vốn đã không bình thường rồi.".

*Ầm* 1 cái chân nhện bằng sắt của nó đạp xuống nhưng Louis đã né kịp.

Cậu ta nhanh tay chém đứt 1 cái chân của nó.

Ngay lập tức hắn ta hét lên khiến cả nhóm khó chịu và đau đầu nhức óc.

Eolin: "Ahahahahahaha cười...

Chuyện cười...

Để ta cho các ngươi 1 trận cười sảng khoái!!!".

*Boom* hắn ta nhả ra từ miệng 1 quả bóng vừa rơi xuống đất đã phát nổ làm mất tầm nhìn của cả nhóm.

Poer: "Uh!?

Bom cười!?"

Elena: "Linh đạn.".

Elena nhả ra 1 viên đạn của hồ ly bao bọc lấy toàn bộ làn khói và bắn ngược về phía Eolin.

*Boom* Seinto chớp thời cơ chỉ tay bắn ra 1 sợi dây xích vào đầu hắn ta rồi móc ra 1 bộ não.

*Bang!* Poer nả 1 viên đạn vào đầu hắn ta.

Bot - 28 tiến đến bẻ cổ Eolin và toàn thân hắn ta trở nên mềm nhũn như bong bóng bị thiếu hơi.

*Ầm ầm*

Seinto: "Huh?".

Seinto nhìn lên thì thấy chân nhện từ phía dưới thang máy dần chuyển động như đang đi xuống.

Seinto: "Uh!?

Khoan đã Eolin chưa chết!?

Hắn vừa đi xuống tầng dưới!"

Fenris: "Hơ?".

Cái xác đó dần chuyển động trở lại.

Nó đứng lên trước sự bàng hoàng của họ.

Louis: "Uh!?

Bên trong hắn toàn là bom!?".

Thấy nguy, Bot - 28 nhảy lên ôm chầm lấy cái xác đó rồi cố gắng nhồi nhét nhỏ gọn lại vào trong.

*Boom* "Khoan đã!?????

Bot - 28!?

Cậu làm gì vậy!????"

Fenris hốt hoảng tiến đến thì thấy con robot cao lớn này đã gãy mất 1 cánh tay và toàn thân lộ ra nhiều thiết bị phía bên trong và phần sắt đang có phần nóng chảy, các dây điện bị đứt ra tạo ra các mảnh điện nhỏ xì ra ngoài.

Toàn bộ cánh cửa khu vực đó đột ngột đóng lại hết.

*Rầm rầm rầm* mọi thứ diễn ra quá nhanh và mọi người không kịp phản ứng.

Tuy nhiên Bot - 28 đã kịp thời dùng thân mình chặn lấy cánh cửa cuối cùng đang chặn lại cái thang máy dùng để di chuyển lên xuống bằng dây.

Mọi người nhanh chóng chạy vào bên trong thang máy.

Đầu tiên là Seinto và Louis.

Fenris tuy lo lắng nhưng cũng nhanh chóng tiến vào trong.

Cánh cửa đột ngột đóng xuống mạnh hơn nữa.

Fenris: "Uh!?

Bot - 28!?

Đừng liều lĩnh như vậy chứ!?".

Poer và Elena bước vào trong kịp lúc cánh cửa chuẩn bị đóng sập xuống.

*Rầm* cánh cửa đóng xuống và cắt đầu Bot - 28 ra khỏi cơ thể.

Chiếc thang máy bắt đầu khởi động và đưa họ xuống.

Louis: "Haizz không ngờ thật."

Seinto: "Em đừng lo chị sẽ sửa chữa lại con robot đó sau trận chiến này."

Fenris: "Nhưng...

Đó cũng là 1 sinh mạng mà...

Thật sự là đau lắm đó...".

Cánh cửa thang máy nhanh chóng mở ra, không cho họ thời gian hoàn hồn sau khoảnh khắc vừa rồi.

Vậy là cả 2 nhóm đều tiến xuống tầng 3.

Chỉ còn 2 tầng nữa là họ sẽ đến được nơi đang tái sinh tên pháp sư cổ đại kia.

Cột đèn thứ 2 đang dần phát sáng.

*Rầm* Harvey bị đập mất thêm 1 cánh tay nữa nhưng cũng ngay lập tức phục hồi lại.

Worad: "Hahaha sao vậy hả?

Sao không đánh tiếp đi?

Sợ rồi à?"

Harvey: "Chết tiệt...

Mình thấy rất khó chịu với tên này, sao Seinto chưa có động thái gì nhỉ?"

Worad: "Ái chà chà xem ta vừa có được kỹ năng gì này?

Hình như là lôi trảm của tên Nathan trong tương lai đúng không nhỉ?

Nhưng sao nó lại màu đỏ thế kia?"

Harvey: "Uh!?

Mình từng nghe nói đến thứ đó.

Sấm sét đỏ, thứ mà thần linh tượng trưng cho sấm sét cũng không đạt được!"

Worad: "Để ta thử nghiệm chiêu này lên ngươi nhé hahahaha.".

Cửa thang máy mở ra.

*Ting*

Trước mặt Nathan là rất nhiều con quái vật đang chờ sẵn.

Carlos: "Lại tới rồi!"

Kaytlyn: "Ron!".

Ron ngay lập tức xuất hiện dùng búa điện từ đập nát hết bọn chúng rồi đập luôn cánh cửa phía trước.

Nathan: "Đi nhanh nào!".

*Rầm rầm rầm*

Họ đã bị lộ nên không thể đánh nhấp nhả được nữa mà phải dồn tổng lực ra đánh.

Chỉ trong thoáng chốc, họ đã rơi xuống tầng 4.

Nathan: "Uh!?

Mọi người!?

Đây là mê cung mà!?"

Darnel: "Cái gì?"

Carlos: "Huh!?

Đúng là mê cung thật!?"

Nathan: "Haizz phải dùng thêm sức rồi."

Carlos: "Này cậu không giành sức để đánh ở tầng cuối à?"

Nathan: "Gấp lắm rồi cứ phải đi nhanh trước đã, cậu không thấy gì sao?

Những nơi trước đó chúng ta đi qua đang dần bị phá hủy đấy.

Bọn chúng đã kích hoạt hệ thống tiêu hủy mọi thứ bên ngoài phòng đang thực hiện nghi lễ!"

Kaytlyn: "Đừng cố quá đó!"

Nathan: "Tôi biết!".

*Ầm* sấm sét đánh xuống.

*Ập* 1 tên nữa bị đạp vào tường.

Súng của Fenris chỉ thẳng vào mặt hắn ta rồi bắn ra 1 tia năng lượng lớn.

*Boom* hắn ta cũng không còn đầu để nhìn lại xác của bản thân.

Seinto: "Đây rồi, thang máy.

Chúng ta sẽ đi xuống tầng 4.".

Tại trụ sở, số lượng dị nhân ngày càng áp đảo, kẻ có sức mạnh đặc biệt duy nhất ở đó là Harvey.

Ngài giám đốc sau khi quan sát kĩ thì cũng đã quyết định.

*Cạch* nút màu đỏ nơi văn phòng của ông ta đã được ấn.

-Hết chap 75-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 76


Từ dưới lòng đất, hàng loạt những con robot khác mọc lên như nấm.

Worad: "Huh?".

Số lượng 2 bên ngay lập tức cân bằng trở lại, Harvey đã có thể yên tâm giữ chân tên Worad này.

Worad: "Haizz cái lũ vô dụng kia ngu thật, có thế cũng không làm được gì.

Thôi thì để ta xử ngươi trước vậy.".

Trên tay hắn ta đột ngột bọc 1 lớp sấm sét đỏ.

Harvey thấy không ổn liền quan sát xung quanh tìm địa hình phù hợp.

Worad: "Lôi trảm!".

*Xoạt* Hắn tạo ra những vết cắt đi với tốc độ cực hạn.

Harvey nhanh tay hơn dịch chuyển sang chỗ khác né đòn.

Từ đó Harvey đã ngộ ra được 1 điều.

"Ra là vậy, ngươi chỉ có thể lấy được bất kỳ chiêu thức nào, từ bất cứ đâu hay của bất kỳ ai.

Tuy nhiên ngươi lại không thể sử dụng chúng 1 cách thành thạo được."

Harvey nói.

Worad: "Ái chà...

Bị lộ rồi.

Ngươi nói đúng rồi đấy.

Thế nhưng liệu rằng ngươi có còn cơ hội sống sót để kể lại điều này cho ai khác biết không?".

Worad tiếp tục sử dụng [lôi trảm].

*Rầm rầm rầm* sấm sét đánh xuống liên tục không ngừng, Nathan chạy với tốc độ cao đến nỗi không thế thấy cậu ta mà bị thấy được 1 đốm sáng di chuyển không ngừng.

Nathan: "Uh!?".

Nathan ngay lập tức dừng lại đồng thời cũng đưa mọi người nhóm 2 đến đó.

Nathan: "Chỗ này sao rộng thế?"

Carlos: "Có khi nào chúng ta đi đúng đường rồi chăng?".

Trước mắt họ là 1 không gian lớn hơn phần còn lại trong đây được ngăn cách bởi 1 cánh cửa.

*Bíp* Nathan hack bảng điện tử và cánh cửa tự mở ra.

Có 1 tên đang đứng chờ họ ở đó.

???: "Ahahahaha, bọn nào đây nhỉ?

Thợ săn sao?

Ta muốn thử sức với các ngươi lắm đấy!".

Nói xong hắn liền lao lên không cho cả nhóm kịp phản ứng.

Nathan vớu tốc độ phản xạ cực cao đã kịp thời lấy tay ra chặn lại.

Nathan: "Cút!".

Tay hắn bị giật điện và hắn phải lùi về.

Darnel: "Ngươi là ai?

Tên tuổi?".

Hắn ta chỉ cười nhạt giới thiệu qua loa: "Ờ ta là Jos, kẻ chia cắt không gian.

Biết thế là đủ.".

*Ầm* nhanh như cắt hắn lấy ra 1 con dao lớn chém đứt không gian làm đôi.

Bọn họ phải cúi xuống để né đòn, giờ đây căn phòng này 1 nửa phần trên là không gian khác còn phần dưới là không gian thật.

Carlos: "Này, cái này tôi có thể khắc chế được nhưng các cậu phải cho tôi thời gian thay đổi bản chất của chiêu thức vài lần thì mới có hiệu quả."

Nathan: "Được đấy!".

Tay Nathan bộc lớp điện xanh, cậu ta đưa tay còn lại vào rồi kéo ra 1 sợi dây điện.

*Boom* khi thả tay ra thì 1 dòng điện cực lớn bay về phía Jos khiến 1 vùng bị nổ tung.

May mắn cho Jos là hắn đã né kịp.

*Rầm* Carlos bất ngờ lao lên từ không trung cùng với Darnel đấm hắn ta và ghim xuống đất.

Jos: "Huh?

Sao các ngươi lại ở đây?

Mới thấy trên kia mà?"

Darnel: "Nhờ ta chứ không ai cả, nhưng ta không có sở thích nhây với kẻ thù.".

Darnel và Carlos tung những cú đấm liên hoàn làm toàn thân Jos bầm dập.

Jos: "Hahahahahaha đấm đủ chưa?

Các ngươi chỉ có thế thôi sao!?

Các ngươi chỉ có thế thôi sao!????

Hả!?????".

Jos điên loạn bật dậy đẩy lùi Carlos và Darnel.

Toàn thân hắn ta hồi phục lại như cũ.

Jos tự tin nói: "Để ta cho các ngươi thấy thế nào là sự tuyệt vọng.".

*Rầm rầm rầm* Jos lấy con dao cắt vào không gian thực liên tục cả nhóm 2 ngay lập tức bị bất động vì rơi vào ranh giới giữa 2 không gian khác nhau.

Hứng chịu 2 điều kiện môi trường khác nhau nên các phần tử dây thần kinh không phản ứng kịp lên bộ não.

Jos: "Đây là sẽ là bước ngoặt làm thay đổi tất cả!!! [Chia cắt không gian].".

*Ầm* Nathan rơi vào nơi khác.

*Bịch* "Ui da...

Đau thế?

Huh?

Tay mình chảy máu quá trời luôn rồi.

Hình như là ảnh hưởng của chiêu thức vừa rồi của hắn lên mình."

Nathan nói.

Nathan: "Nhưng đây là đâu chứ?

Mọi người đâu?

Nơi này cũng là căn cứ mà dựa vào thiết kế bức tường nhưng...

Sao ở đây nó cứ lạ lạ thế nào ấy nhỉ.".

Đột nhiên có vài con quái vật tự mò đến.

Nathan: "Uh oh xem ra là...

Hắn đang chơi trò chia ra từng đứa để xiên rồi.".

*Bịch* "Hự!?

Cái gì vậy!?"

Carlos vừa rơi xuống liền đứng dậy ngay.

Carlos: "Nơi nào đây?

Mọi người?".

Cậu ta nhìn thấy ở xa có cánh cửa khác.

Chỉ có Darnel và Kaytlyn là ở lại vị trí cũ.

"Uh!?

Nathan với Carlos đột ngột biến mất?

Ngươu đã giở trò gì?"

Darnel chất vấn.

Hắn ta chỉ đắc chí đáp: "Có gì đâu có gì đâu!

Ta chỉ là...

Làm cho cuộc vui này thêm sinh động thôi ấy mà ahahahahahaha.".

Kaytlyn: "Ron!".

Ron xuất hiện đập vào Jos nhưng hắn đã né được.

Jos: "Hửm?

Chất liệu con robot này lạ ta?".

Hắn áp sát chém thử 1 đòn vào Ron nhưng không ăn thua.

"Quả nhiên là thế, ta hiểu rồi."

Jos nói.

Darnel hoà vào dòng khói tiến đến tiếp chiêu.

*Cạch cạch cạch cạch*

Nhóm 1 đang đuổi theo hướng chạy của Eolin.

"Hắn linh hoạt thật!"

Seinto nói.

Louis biến thành sói để chạy nhanh hơn, Elena thì biến thành cáo để đuổi kịp tốc độ.

Eolin: "Ehehehehe.".

Hắn ta đột ngột dừng lại.

"Hơ?

Sao hắn không chạy nữa?"

Fenris thắc mắc.

Seinto thấy hơi lo nên nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy điều gì bất thường.

Eolin: "Các ngươi vào đúng địa phận cho tên Jos chém rồi đấy."

Poer: "Huh?".

1 vết cắt không gian sượt qua bọn họ.

Ngay lập tức tất cả bọn họ bị tách ra khỏi nhau sang các căn phòng khác chỉ để Poer ở lại.

Poer: "Thì ra, đây là mục đích của ngươi, đồ hèn hạ.".

-Hết chap 76-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 77


Eolin: "Ahahahaha thì sao nào?

Ngươi yếu nhất trong nhóm này, ngươi chỉ biết tàng hình mà thôi.

Loại người yếu như ngươi lại còn già yếu thế kia thì làm gì được cho hội thợ săn hả?

Thay vào đó ngươi chui vào dạ dày ta nè...

Sẽ có ích hơn đó hahahaha."

Poer: "Không, ngươi lầm rồi.

Hội thợ săn không phân biệt kẻ mạnh kẻ yếu, ta không đóng góp được thứ này thì làm được cái khác.".

Poer lấy khẩu súng lục ra nhanh tay bắn 1 phát súng nhưng ngay lập tức bị né đi.

Eolin: "Vô ích thôi...

Sao ngươi không từ bỏ đi.

Làm thế này vừa chết lại vừa đau.".

Eolin nhả ra hàng loạt tơ nhện xuống dưới.

Poer ngay lập tức tàn hình rồi biến mất khỏi nơi đó.

"Ngươi nghĩ là bản thân sẽ thoát được à?"

Eolin tức giận nói.

Chỉ trong chốc lát, toàn khu vực bị phủ đầy bởi tơ nhện và không còn lối thoát.

Poer: "Nếu là nhện thì sợ lửa mà nhỉ?".

*Cạch* Poer châm điếu thuốc nhưng không gạt bỏ lửa mà cũng không hút.

Ông ta ném xuống đất kèm theo quả lựu đạn.

Eolin: "Hả?

Cái gì?".

*Boom* Poer vừa thoát khỏi đó không lâu thì 1 đàn nhện từ đâu lao tới tấn công dồn dập.

"Uh!?"

Poer phát hiện ra liền lập tức phòng ngự bằng súng.

Ông ta suy tính: *Có vẻ như chỉ có đi chứ không có về rồi, đạn bắn hoài cũng hết thôi.

Chúng quá đông, mình nên làm gì đây?

Làm gì đó trước khi tên Eolin tìm tới.*.

1 con nhện đu dây đến gần, Poer quay sang nả 1 phát súng làm nó nát bét.

Poer: "Có cách rồi.".

Poer vứt hộp thuốc xuống đất, thứ vật liệu bén lửa và đổ ít dầu vào nòng súng từ hộp quẹt.

*Boom* Poer vứt hộp quẹt xuống gói thuốc khiến nó nổ tung và bốc cháy.

Nòng súng Poer cũng bén lửa nhờ dầu từ đó mà Poer có thể tận dụng cận chiến và độ nóng.

Poer: "Ý nghĩ về 1 khẩu súng lục bình thường là 1 quan niệm sai lầm.

Súng của hội thợ săn được điều chế đặc biệt.

Ngươi sẽ không thể nào nắm bắt được.".

Vừa ngay lúc Eolin tiến đến.

Poer rút chốt thêm quả lựu đạn và ném về phía đó.

*Boom* mục đích của quả bom là khép góc, Eolin sẽ né nhưng nếu hắn né thì hắn sẽ đi vào góc khó chạy.

Poer sẽ có hướng bắn rất đẹp.

*Cạch* khẩu súng lục ngay lập tức thay đổi cơ chế thành súng phóng khí.

Poer: "Nếu có lửa thì giờ nó là súng phóng hoả mà nhện thì lại sợ lửa.".

Poer tàng hình lại gần xả 1 loạt khí lửa vào mặt Eolin.

Eolin: "Aaaaaaaaghhhhh!?"

Poer: "Chết đi tên khốn!!!...

Ugh!?".

Poer đột ngột nằm gục xuống.

Ông ta đưa tay trái lên thì thấy hàng loạt khối mụn độc lớn mọc ra khiến tay ông ta chảy máu.

Poer: "Độc?

C-có nghĩa là khu vực này...

Có khí độc?".

Eolin cũng không khá hơn là bao nên liền chạy thoát.

"Có chết cũng phải lôi tên này xuống địa ngục cho bằng được!

Để tên này sống thêm sẽ gây hại cho tất cả mọi người!"

Ông ta nói.

*Cạch* "Bom flash!?"

Eolin bất ngờ trước thứ Poer vừa ném ra.

*Boom*

Poer áp sát Eolin khiến hắn bất ngờ vì tốc độ của ông rất nhanh nhạy.

Họng sủng chỉ sâu vào cuốn họng của hắn.

Không còn cách nào cứu chữa, hắn quyết định tự hủy.

Poer: "Tạm biệt.".

Poer bóp còi và khẩu súng thả ra rất nhiều lửa vào bên trong người Eolin.

Eolin: "Aaaaaaaaaghhhhhhhh!?????".

*Boom* hắn ta nổ tung làm lượng nước độc bên trong hắn văng tung toé trúng người Poer.

Poer: "Huh?".

Ông ta nhìn lại thì thấy những phần dính phải chất dịch ấy đều bị ăn mòn.

Poer: "Là...

Axit sao?".

*Cạch*

Carlos nhảy xuống gần đó, cậu ta đã tìm ra đường quay trở lại.

Carlos: "Tốt quá mình hiểu ra vấn đề rồi.

Căn cứ này không chỉ có nhiêu đây mà là có thêm những căn phòng khác nữa nhưng phải do tên Jos điều tới mới được.

Về cơ bản chúng vẫn liên thông với nhau nên có thể quay ngược về đây.".

Cậu ta đi được 1 lúc thì thấy Poer.

Carlos: "Uh!?

Poer?

Ông sao thế!?"

Poer: "Huh...?".

Poer quay qua nhìn thấy Carlos.

Carlos: "Uh!?

Khoan đã!?

Poer!?

Mau chạy đi!????".

Poer không hiểu nhưng cũng đã có kẻ nào đó áp sát từ phía sau Poer.

*Xoẹt* Poer bị cắt làm đôi.

Carlos: "Uh!?

Kh-không kịp rồi!?

Ng-ngươi là ai hả!??????

Sao lại ra tay tàn độc như thế!????

Nói đi!????

Hãy bước ra đây mà nói chuyện với ta nè đừng có đứng ở đó, núp sau bóng tối như vậy!????".

Kẻ đó chỉ đơn giản là đắc chí chà đạp lên xác của Poer.

Poer: "Giao cho cậu cả đấy..."

???: "Ara ara ~ còn nói được à?".

*Sack* đầu Poer bị chặt ra và tên đó cầm trên tay tâng tâng như quả bóng.

Carlos: "Đồ khốn!????".

Carlos tạo ra luồng gió trọng lực đẩy về hướng đó.

Tuy nhiên kẻ đó vẫn đứng vững như vậy như không hề có chuyện gì xảy ra vậy.

"Mới đó đã quên rồi sao ~ ?"

Carlos: "Uh!????

Giọng nói này!????

Kh-không thể nào!????".

*Cộc cộc cộc* những bước chân vang lên, kẻ đó dần bước ra ngoài ánh sáng.

Ánh đèn nhanh chóng chiếu rọi lên khuôn mặt nhuốm máu ấy.

"Thật sự là hơi thất vọng à nha ~ .

Người gây ấn tượng sâu đậm như vậy mà...".

1 mái tóc hồng, đôi mắt đỏ hình trái tim, cùng với đó là 1 nụ cười man rợ và máy cưa trên tay.

Vandako: "Chưa được 1 tuần mà anh đã quên em rồi sao ~ ♡ ."

-Hết chap 77-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 78


*Chíp chíp* tiếng chim sẻ hót đang đậu trên cành, gần đó là văn phòng nơi Poer làm việc.

Năm đó ông là người không có chí hướng, chỉ biết làm việc như 1 cái máy.

Ông không có nhà, gia đình ông đã chết hết do chiến tranh và cụ thể ở đây là cuộc tranh chấp giữa các quốc gia.

Thứ ông cần lúc đó chỉ đơn giản là 1 mục tiêu sống, Poer chán ngấy cuộc sống tẻ nhạt như vậy.

Nếu nói chính xác hơn thì ông đã "bán mình cho tư bản".

Cả đời làm việc chỉ đơm giản là để sống, không mục tiêu, không khát vọng.

Ông trở thành kẻ lạc lối trong chính tâm trí của bản thân.

Để rồi 1 lần, ông đối mặt với 1 con quỷ.

Lần đầu tiên trong đời ông bộc phát sức mạnh.

Bước ngoặt cuộc đời ông xảy ra từ đây, không lâu sau lần đầu bộc lộ kỹ năng.

Ông đã rèn luyện thử nó vài lần gì tò mò.

Cho đến 1 ngày, ông được chính giám đốc hội thợ săn công nhận và chiêu mộ.

Nhận thấy cuộc sống mới đã ở ngay trước mắt, Poer chớp thời cơ tham gia ngay vào hội thợ săn.

Sau thời gian làm việc, cuối cùng ông cũng đã tìm lại được nguồn cội của mình.

Quê hương ông là ở nước ngoài, không phải Letia.

Ông không biết là vì ông được sinh ra ở đó nhưng lớn lên ở đây.

Gia đình chưa ai kịp kể cho ông biết thì cũng sớm ra đi vì chiến tranh năm xưa.

Giờ đây ước mơ duy nhất của ông là được trở về nhà.

Được quay về mái nhà thân yêu nơi bản thân đã sinh ra, Poer muốn thử giãn nơi đó, bỏ hết những gánh nặng công việc trước kia.

Tuy nhiên...

Uớc muốn đó mãi không bao giờ ông có khả năng thực hiện được nữa.

Carlos cứng họng, cậu ta sốc đến đơ người.

Kẻ mà cậu ta không ngờ tới nhất lại là Vandako.

Con người đã ám ảnh cậu ta suốt khoảng thời gian qua.

Tuy nhiên, đối với việc ra tay với tiền bối của cậu ta thì Carlos không thể tha thứ cho con ả chết tiệt đó được.

Vandako: "Anh không cần hét lớn vậy đâu em nghe cả mà ~ .".

Carlos lao đến nhanh như cắt để đấm vào Vandako nhưng ả ta đã né được.

Vandako: "Hây!".

Lưỡi cưa rơi từ trên cao xuống, Carlos né đi.

*Rầm* "Đây là cưa hay là tạ vậy chứ?"

Carlos thắc mắc nhưng cậu ta không quan tâm nữa mà tập trung hoàn toàn vào nục tiêu giết chết Vandako.

Vandako: "Ai chà ~ anh manh động quá ~ phải chi yêu em anh cũng chủ động như thế thì tốt quá ha ♡ .".

Carlos đấm vào không khí, truyền từ trường từ tay vào không gian phía trước dồn trọng lực xoay chuyển theo hướng của Vandako.

Vandako: "Hở?".

*Ầm* ả ta bị lực từ trường đẩy văng ra xa bay thẳng vào tường.

Carlos: "Nói đi...

Ngươi chưa chết là vì lí do gì!?"

Vandako: "Hây da ~ anh muốn thì em trả lời nhoa ♡ .".

Tại vị trí của Nathan, cậu ta vừa xử lí xong hàng loạt quái vật và có dấu hiệu hơi đuối.

Nathan: "Nah bọn này dai thật...huh?".

Trước mặt cậu ta là 1 cánh cửa để thoát ra ngoài.

"Ui xời chilllllll giờ mở cửa rồi đi kiếm anh em thôi."

Nathan tung tăng tiến đến hack bảng điện tử.

*Bíp* cánh cửa dần mở ra.

Nathan: "Yay...huh?

Có gì đó sai sai.".

Silver đã đứng ngay đó chờ đợi sẵn.

*Cạch* hắn kích hoạt 1 cỗ máy gì đó trên tay chụp ảnh Nathan lại 1 tấm và cậu ta sau khi tiếp xúc với ánh sáng xanh đã ngay lập tức bất động.

Nathan: *C-có gì đó không ổn....

Sao mình...

Khó thở thế nhỉ...?*.

*Bịch* Nathan nằm gục xuống bất tỉnh.

"Chán thật, tên nhanh nhất của hội thợ săn đần quá.

Không có gì thú vị cả."

Silver nói xong thì tiến lại gần Nathan.

*Vụp* Ervon chặn tay Silver lại.

Ervon: "Hello."

Silver: "Huh?

Ngươi là ai?".

*Vụt* Ervon tung cú đấm bất ngờ nhưng Silver nhanh nhạy né ra.

Ervon: "Nào nào muốn chạm vào học trò của ta thì phải bước qua xác của ta đã.".

*Rầm*

*Ập*

Darnel dồn các xích tu bằng khói xuống đất liên tục truy sát Jos nhưng hắn quá linh hoạt để né hết.

Jos: "Trả nè!".

*Xoẹt* 1 vết cắt xuyên đầu Darnel nhưng ngay lập tức phục hồi lại.

Jos: "Eh?

Đừng nói là...

Con nhỏ bác sĩ kia nha?"

Kaytlyn: "Còn ai vào đây nữa?

Ron!

Đánh mạnh tay lên đi!".

Ron ngay lập tức lấy ra khẩu súng 6 nòng xả đạn liên tục.

Jos: "Eh??

Ta nhớ con robot này làm gì có!?"

Kaytlyn: "Haha.".

Cô ta đắc chí nhớ lại khoảng thời gian trước.

Ron đã quá dễ dàng bị đánh bại nên Kaytlyn đã được 1 khoá huấn luyện riêng để nâng cấp Ron và vẫn còn 1 con bài nữa Kaytlyn mới thu thập được vẫn chưa được tiết lộ.

Jos: "Có cách rồi.".

Jos chém 1 cú chém đơn thuần vào Ron nhưng không si nhê.

Hắn ngay lập tức luồng ra phía sau nhắm thẳng vào Kaytlyn nhưng mục tiêu chém lại là Ron.

Hắn quay ngược lại chém 1 cú thật mạnh bọc 1 lớp năng lượng.

*Xoẹt* Kaytlyn bị chém nát phần thân, máu chảy xuống liên tục.

Kaytlyn: "Hự!?"

Darnel: "Uh!?"

Jos: "Hết bài rồi nhé...".

*Rầm* Darnel bị hắn đâm dao vào cổ ghì chặt xuống đất.

"Ta chỉ đơn giản kết nối không gian 2 cá thể để khi ta chém 1 trong 2 là đứa còn lại dính chưởng chung thôi ấy mà.

Vậy mà vỡ trận rồi, nhanh thật đấy."

Jos chế giễu.

Kaytlyn: "Haizz phải dùng thật rồi.

Thủy Long ơi ra trận giúp tôi nhé?".

-Hết chap 78-
 
Back
Top Dưới