Khác Cuộc chiến giữa đỏ và xanh

Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 39


*Tút* điện thoại của Carlos rung lên.

Cậu ta tò mò mở ra thì thấy Nathan nhắn tin.

Nathan: "Ê."

Carlos: "Hả."

Nathan: "Tự nhiên nhà tôi sạch sẽ vãi ra rồi còn có cả đống đồ ăn nữa nè.".

Nathan chụp ảnh gửi qua.

"Phụt!????"

Carlos bất ngờ.

Đồ ăn rất giống của cậu ta đang ăn, 1 sự tương đồng đến hoàn hảo.

Cậu ta không nhắn gì mà cũng chụp lại bàn ăn gửi cho Nathan.

Nathan: "What."

Carlos: "Có điềm rồi..."

Nathan: "Tôi nghi có người đang theo dõi tụi mình và giờ lại còn có vụ này với lại trước nhà cậu có camera không?

Tôi mới đập vỡ 1 cái đấy."

Carlos: "Có luôn!

Tôi cũng đập nó rồi!"

Nathan: "Sợ rồi nha, vậy là bị theo dõi thật rồi.

Nhưng sao Kaytlyn không bị?

Tôi có hỏi Kaytlyn nhưng cậu ta đâu có gặp phải hiện tượng này đâu?

Cái gì mà nhắm vô tụi mình thôi vậy?"

Carlos: "Tôi cũng không biết.".

Nathan gọi điện đến.

*Cụp* Carlos bắt máy.

"Sao thế?"

Carlos hỏi.

"Cậu bật cam lên đi, đi quanh nhà cho tôi check với.

Tôi vừa tìm ra cái camera khác trong nhà nè!"

Nathan cảnh báo.

"Sao?"

Carlos bất ngờ.

Cậu ta bật videk call lên và bắt đầu lia cam khắp nhà cho Nathan kiểm tra.

"Kia kìa!"

Nathan bất ngờ hét to.

"Huh?

Đâu cơ?"

Carlos hỏi.

Nathan chỉ điểm: "Ở cái ghế đối diện cậu ngồi ăn lúc nãy!

1 cái camera giấu kín!".

Carlos tiến đến thì thấy đúng là thế thật.

Cậu ta đập vỡ nó.

*Rầm* Cô gái kia đang xem đoạn băng ghi hình thì cũng biết là Carlos đã tìm ra camera.

Màn hình đã bị nhiễu chứng tỏ camera đã hỏng.

"Aisssss 2 anh tinh mắt thật!

Đợi đó!

Em sẽ không bỏ qua đâu!"

Cô gái nói.

Carlos cùng với Nathan đã giúp nhau kiểm tra cả căn nhà và giờ đây quyền riêng tư của họ đã được an toàn trở lại.

"Phù..."

Nathan ngồi lên ghế.

"Làm sợ gần chết tự nhiên có người lắp cam trong nhà xong quan sát mình từ xa.

Nghĩ đến thôi đã thấy ghê ghê rồi."

Nathan chán nản nói.

"Mà nè, giờ mới đến nguyên nhân của sự việc đây.

Nhà tụi mình chỉ có 2 chìa khoá duy nhất, 1 cái tôi giữ và 1 cái cậu giữ và nhà của cậu cũng vậy.

Thế tại sao ai đó lại có thể đột nhập vào được?"

Carlos hỏi.

"Ừ nhờ, sao vào được hay thế?

Tụi mình thậm chí còn đi chung từ sáng tới giờ, không về nhà làm gì để người khác có cơ hội đột nhập.

Sao vào được ta?"

Nathan cũng thắc mắc.

Carlos: "Thôi nghĩ ngơi đi, chúng ta sẽ suy nghĩ về việc này sau.

Ngày mai bắt đầu đi tìm đến David và sau đó là quỷ Glitch đấy."

Nathan: "Okayyyyy.".

*Cụp* Carlos cúp máy.

Nathan: "Haizz.".

Nathan đi lên lầu quay lại phòng ngủ phi lên giường nằm 1 cách êm ái.

"Yes sir~ được ngủ rồi thiên đường là đây!"

Nathan nói.

Được 1 lúc thì cậu ta nhận ra điều gì đó.

"Thôi chết!?

Quên mất deadline lập trình website!??

Khônggggggggggggg.".

Ngày hôm sau,...

Họ đã tập trung ở nhà của Sunflower.

Hiện tại là do không có xe đủ chỗ cho tất cả nên tạm thời cả nhóm sẽ đi xe máy.

Sunflower không đi được vì là buổi sáng, Ervon thì hôm đó có việc bận nên không đi được.

Họ chia ra thành 2 nhóm, Nathan đi cùng với Kaytlyn, Darnel đi cùng Carlos.

Darnel cũng đã cho mọi người biết địa chỉ rồi nên họ sẽ không sợ đi theo Darnel mà bị lạc.

Xe nổ máy và họ bắt đầu rời đi.

Darnel quả thật là 1 tay lái lụa, chiếc xe máy trông khá chiến có thể nói là món ăn tinh thần của các tay đua.

"Cậu là 1 tay đua xe máy?"

Carlos hỏi.

"Ừ tôi mê tốc độ lắm."

Darnel trả lời.

1 lúc sau, nhóm của Darnel đến trước.

Đó là 1 khu dân cư hẻo lánh, ít người qua lại và sinh sống.

2 người họ đang đi vào thì đột ngột Darnel quay sang đấm vào mặt Carlos.

*Ầm* "Hự!?"

Carlos bất ngờ.

"Chậc!?

Venn ông làm gì đấy!???"

Darnel tức giận nói.

"Venn?

Venn nào?"

Carlos hỏi.

"Ông ta là quỷ cộng sinh đã nhập vào người tôi từ lâu, không hiểu sao hôm nay lại tự ý điều khiển cơ thể nữa."

Darnel trả lời.

Venn: "Haizz tiếc cho ngươi là ta tìm thấy 1 vật chủ hoàn hảo hơn rồi, yên tâm, ngươi cũng khá phù hợp cho ta nên khi tách ra thì ngươi cũng không ảnh hưởng gì mấy đâu."

Darnel: "Bruh ông làm gì làm tôi cũng thấy phiền chết đi được!".

Venn thoát ra ngoài và phóng vào người Carlos.

"Huh?"

Carlos ngạc nhiên.

"Haizz chúc mừng nhé chàng trai, bị 1 tên dở hơi nhập vào rồi đấy."

Darnel nói.

Venn: "Dở hơi cái nịt!

Ta gia tăng thêm sức mạnh lại còn là bộ não thứ 2!

Làm như ta là kẻ vô tích sự vậy đó!"

Darnel: "Ờ sao cũng được cậu đừng quan tâm.

Tên này vô hại nhé."

Carlos: "Ừm."

Venn: "Hehe ta thích tên này hơn.

Ngủ đây bye.".

Hắn ta chuồn đi mất.

Họ đi đến nhà của David như lời Darnel nói.

Nathan và Kaytlyn cũng đến ngay sau đó.

*Cộc...cộc...cộc...* David bước xuống lầu mở cửa ra.

"Hửm?

Sao nay đông đúc vậy?"

David hỏi.

Darnel trả lời: "À họ làm nhiệm vụ ấy mà.

Cho chúng tôi vào.".

"Ok."

David đồng ý.

Họ vừa ngồi xuống ghế thì ngay lập tức xung quanh giật 1 cái và hiện ra tách trà cho họ uống.

"Wow ảo thật đất."

Nathan nói.

David: "Vào vấn đề chính...

Mà khoan đã, hình như có quỷ đang đến gần đúng không?"

Darnel: "Huh?".

*Rầm* căn nhà bị thủng 1 lỗ, 2 con quỷ cầm theo các vũ khí nguy hiểm xông vào nhà.

-Hết chap 39-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 40


Nathan: "Aisss.".

Tay Nathan bộc điện.

Venn: "Khoan!"

Nathan: "Huh?"

Venn: "Ta muốn test sức mạnh tên này!

Cho ta mượn cơ thể chút!".

Ngay lập tức Carlos trở nên u ám hơn hẳn trước đó, sát khí toả ra liên tục.

Venn: "Để đó 2 con quỷ ta xử hết!!!".

Đôi tay của ông ta bộc 1 lớp năng lượng lớn lao tới đấm 1 cú long trời lở đất làm thủng thêm 1 lỗ của căn nhà.

"Uh!?

Nhà này làm bằng xi măng đấy!?"

David nói.

2 con quỷ có đôi chút run sợ nhưng vẫn tiếp tục dùng những thanh đao của mình để tấn công.

Venn: "Hây!".

Ông ta vung tay tung 1 cú đấm xuyên đầu 2 con quỷ chỉ trong 1 nốt nhạc.

*Bạch* xác 2 con quỷ nằm gục xuống đất.

"Chà...

Tên này được đấy..."

Venn nói.

"Ủa là sao?

Carlos bị gì vậy?"

Nathan hỏi.

Carlos ngay lập tức trở lại bình thường.

Carlos: "Này ông già kia!

Tôi đã chấp nhận chưa mà ông tự ý kiểm soát cơ thể vậy hả!?"

Venn: "Thử xíu thôi, đi đây byeeee.".

Ông ta biến mất.

"Ảo thật đấy đang tóc trắng tự nhiên ổng ra cái thành tóc đen luôn.

Ngầuuuuuuu."

Nathan nói.

"Tôi bắt đầu thấy phiền rồi đấy Darnel."

Carlos nói.

"Do cậu chưa quen thôi, mà tôi cũng đã nói trước là hắn dở hơi rồi."

Darnel đáp.

David ngộ ra: "À thì ra là cái ông lão lắm chuyện Venn ấy hả.".

"2 người kia chắc chưa biết gì đâu, ngồi xuống nghe tôi kể."

Darnel nói.

Kaytlyn hỏi: "Nhưng nhà bị thủng rồi phải làm sao?".

"Không sao đâu."

David nói.

Cậu ta vỗ tay 2 cái.

*Bộp bộp* căn nhà ngay lập tức phục hồi lại thể trạng ban đầu.

"Wow."

Nathan ngưỡng mộ.

Darnel kể lại hết cho mọi người nghe về sự việc.

"Haizz."

Carlos thở dài.

"Xui thôi đỏ là red."

Nathan nói.

David đùa: "Haha vậy là cậu không còn có ông lão Venn bên cạnh nữa đỡ nhức đầu cậu nhỉ?".

"Thật."

Darnel đáp.

Carlos: "Tôi thấy quan ngại về tình hình này quá."

Nathan: "Thôi vào vấn đề chính."

Darnel: "Ừ đúng rồi, chúng tôi có nhiệm vụ tiêu diệt con quỷ bậc S có sức mạnh tương đối giống cậu đấy."

David: "Vậy sao?

Chà...

Thú vị đấy.

Ý các cậu là muốn tôi giúp đỡ?"

Nathan: "Thì đó cũng gọi là giúp đỡ rồi, cậu có thể cho chúng tôi biết thông tin về nguồn sức mạnh này được không?"

David: "Được chứ?

Cậu muốn nghe điều gì về nó?"

Nathan: "Hết luôn đi."

David: "Dài đấy, được rồi tôi sẽ nói.

Đây là nguồn sức mạnh ảo, ảo đúng theo nghĩa đen luôn.

Vì rõ ràng là sức mạnh này không có tính nhất quán, nó mang lại cho chủ sỡ hữu 1 sự quyền năng rất lớn có thể thấy như là việc tạo ra đồ ăn thức uống free tùy thích.

Sửa chữa lại nơi bị phá hủy cũng dễ dàng không kém.

Đã thế nếu mà có bị thương thì cũng hồi phục lại ngay được luôn ấy.

Sát thương sẽ tùy thuộc vào loại lệnh chúng tôi dùng.

Ví dụ như là dùng mã lệnh tăng sức mạnh lên bao nhiêu thì nó chỉ tăng lên bấy nhiêu và đứng yên tại đó không thay đổi trừ khi lại buff tiếp.

Sức mạnh này còn mang lại sự cơ động nữa, điển hình như là có thể dịch chuyển đến bất cứ đâu trong chưa tới 1 giây.

Sức mạnh này quyền năng đến mức tác động được cả quy luật tự nhiên, có thể xoá bất cứ cá thể nào khỏi thế giới này vĩnh viễn dễ như xoá ảnh trong điện thoại vậy.

Có thể xoá chiêu thức của người khác, có thể xoá sát thương của người khác, có thể biến cho bản thân trở nên bất tử,..."

Nathan: "Mạnh vậy!?????"

David: "Bình tĩnh, cái gì cũng có điểm yếu của nó.

Đây là sức mạnh được ban cho, không phải bẩm sinh nên rất khó để làm chủ được.

Tôi chắc chắn 1 điều là chỉ có 1 người duy nhất bẩm sinh có sức mạnh này.

Đó là ngài Bamboo 404 cũng là người đã trao sức mạnh này cho những người được chọn trong vũ trụ bao la rộng lớn này và tôi là 1 trong số đó."

Nathan: "Sao cậu biết?"

David: "Ngài ấy tặng trực tiếp cho tôi thông qua giấc mơ, giải thích 1 cách cụ thể.

À nhắc đến giấc mơ mới nhớ, ngài ấy tác động luôn cả giấc mơ của tôi được thì khả năng cao sức mạnh này cũng có thể điều khiển lên tâm trí người khác được."

Nathan: "Chà khó đấy.

Thế sao không nhờ đến người đó giúp?"

David: "Thua, nói thế thì chịu.

Ngài quá bí ẩn, tôi chỉ biết rằng ngài ấy đủ mạnh để tiêu diệt sạch tất cả loài quỷ trên thế giới bày trong 1 nốt nhạc."

Nathan: "Ê nếu vậy cậu dùng lệnh xử hết đám quỷ được không?"

David: "Tất nhiên là được nhưng chỉ với quy mô nhỏ, tôi không tác động toàn cầu được."

Nathan: "Chánnnnnnnn làm được thì bá bỏ moẹ rồi."

David: "Còn muốn biết thêm về điều gì nữa không?"

Nathan: "Nói thêm về hạn chế của nó đi."

David: "Hạn chế thì khó dùng là 1 và sự bình tĩnh là 2.

Có khả năng nhập lệnh nhanh quá dẫn đến sai là tự hủy đấy."

Nathan: "Gì ghê vậy?"

David: "Ừ, khắc chế cũng dễ thôi, đánh dồn dập liên tục không cho nhập mã là thắng.

Điểm mạnh của sức mạnh này nằm ở các câu lệnh mà."

Nathan: "Ồ."

David: "Hửm?".

Điện thoại David đổ chuông.

*Cụp* cậu ta bắt máy.

"Alo?

Ai đó?

Sao gọi cho tôi được?"

Cậu ta hỏi.

"Seinto đây, Darnel chuyển máy cho tôi đấy."

Seinto nói.

"Ô vậy sao?"

Cậu ta hiểu được.

"Có nhiệm vụ cho cậu nè."

Seinto bảo.

"Sao!??????

Vậy có nghĩa là tôi không giúp nhóm Nathan được à!?"

David hỏi.

"Ừm."

Seinto trả lời.

-Hết chap 40-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 41


Họ chia tay nhau tại đó, Darnel và David cũng đi làm nhiệm vụ.

Vậy là nhóm của Nathan quyết định quay về bàn với Sunflower.

Tối hôm đó,...

Họ đã đến được nơi mà con quỷ đang hoành hành.

Nơi ấy loan lỗ các vết nứt, những tiếng kêu la thảm thiết, lửa thiêu cháy nhiều khu vực, xe cộ nát bét, còn có 1 số nơi bị nhiễm nhiều virus đến nỗi đổi thành các màu Glitch khác nhau trông thật quái dị.

Nathan: "Đáng sợ thật...

Con quỷ ấy hình như là tên Ogel thì phải."

Sunflower: "Kế hoạch của chúng ta là đánh úp và dồn dập liên tục không cho ả ta sử dụng bất kỳ câu lệnh nào.

Phải hành động thật dứt khoát và mạnh tay, không được mất tập trung hay lơ là.".

Ngay lúc đó con quỷ ấy đi ngang qua nơi họ đang phục kích sẵn.

Nathan lao lên bất ngờ với thanh sấm sét lần trước chém liên tục các đường chém chí mạng khiến ả ta bất ngờ không lường trước được sự nhanh nhạy này.

Ogel bị lún xuống đất bởi trọng lượng tăng lên và Ron lao xuống đè bẹp con quỷ ấy.

Sunflower chỉ việc đi ra rút hết tất cả máu trong người ả ta nữa là xong.

*Bộp bộp bộp* "Hay!"

Giọng nói quen thuộc đó khiến họ bất ngờ nhìn ngó xung quanh.

"Uh!?

Ở trên kia!"

Carlos nói.

Đó là Ogel, con quỷ ấy đang đứng trên 1 nóc xe ô tô.

"Ta chỉ mới thả ra 1 con ảo ảnh thôi mà cũng đã dồn hết những gì mình có rồi à?

Non đấy."

Ogel nói.

"Loại quỷ như ngươi không có quyền lên tiếng."

Nathan tức giận nói.

"Ui trời trời sợ chưa kìa?

Mà khoan đã...

Hội thợ săn là chuyên săn quỷ thế tại sao cái thằng nhóc tóc bạc kia lại có con quỷ bên trong người?

Khái niệm gì đây?

Dở dở ương ương à?"

Ogel chế giễu.

Nathan bắn ra viên đạn điện đến chỗ Ogel, 1 bức tường là thông báo mất tín hiệu hiện ra chặn lại.

Nathan: "How!?".

Sunflower chuyển sang hình dạng ma cà rồng.

Đôi mắt chuyển sang màu đỏ, đồng phục chuyển sang bộ đồ của các chúa nữ ma cà rồng, tạo ra 1 thanh huyết kiếm sẵn sàng chiến đấu.

Ogel: "Ờ muốn chết thì ta cho chết.".

Ogel lấy ra 1 dòng lệnh gia tăng sức mạnh cho bản thân.

"Ta thách các ngươi lấy được đầu của ta đấy."

Ả ta thách thức.

Nathan cầm thanh sấm sét lao lên tấn công cùng với Sunflower.

Cả 2 chém về hướng của Ogel, ả ta lùi về phía sau 1 nhịp để né, sau đó tung 1 đòn đẩy lùi cả 2 ra xa.

Ron cùng với Carlos tiếp tục xông vào không để cho con quỷ nghỉ ngơi giây nào.

Cả 2 bức tường được tạo ra nhưng vẫn bị Ron và Carlos đánh sập.

"Gì đây hệ vật lý sao?"

Ogel phân tích.

2 lõi Virus xuất hiện ở 2 bức tường gạch vừa bị Ron và Carlos phá hủy, nó hút hết gạch vào trong và bắn ra tia năng lượng vào cả 2.

Ron vẫn né kịp và đánh phủ đầu Ogel, ả ta nhanh chân né được các đòn đánh chậm chạp ấy, Carlos luồng từ sau lưng lên đấm vào đầu Ogel khiến con quỷ này văng ra xa.

*Ầm* 1 khẩu pháo lại hiện ra sau lưng Ron.

Nó bắn 1 viên pháo vào trong đám đổ nát đó.

*Boom*

Ogel: "Sóng xung kích.".

1 luồng sóng đánh ập ra ngoài ngay lúc Ron vừa biến mất, Carlos lao lên trượt xuống đất né đi luồng sóng ấy và đấm 1 cú thật mạnh làm gãy mất dòng lenehj ả ta đang dùng sau đó xoay người tung cú sút khiến Ogel nảy từ dưới đất lên trời.

Nathan cùng với Sunflower lao lên chém đứt con quỷ ấy ra thành trăm mảnh.

*Xoẹt* Thế nhưng Ogel ngay lập tức dịch chuyển xuống đất và hồi phục lại ngay thời điểm đó.

Hàng chục dòng lệnh hiện ra và hàng loạt dòng code virus bắn các tia năng lượng rắn cực mạnh với tốc độ rất nhanh.

Ron được triệu hồi ra, Kaytlyn áp dụng chiêu thức của bản thân giúp gia tăng thêm năng lượng cho cả nhóm.

Họ bọc 1 lớp năng lượng tạo ra bức tường ngăn chặn nhưng vẫn bin xuyên thủng.

Ron đã kịp thời chặn lại các tia năng lượng ấy bằng cách cầm lấy toà nhà cao tầng chặn lại ở đó rồi ném về phía Ogel.

Ả ta né được nhưng các dòng code đều bị phá hủy.

Nathan áp sát đánh sấm sét xuống để giữ chân Ogel lại nhưng bất thành.

Nathan: "Là sao chứ?

Nhanh quá rồi đó!".

Ogel lấy ra thanh kiếm chém trả lại Nathan bằng những đường kiếm rất uy lực và mạnh mẽ.

Carlos nhảy từ phias trên xuống đấm xuống đất gây ra luồng sóng đẩy Ogel ra.

Sunflower tiếp cận đánh tay đôi, Ogel bị hút hết máu trong người.

Sunflower: "Chiến đấu với ta thì ngươi đừng mơ đến việc tận dụng sự ưu việt của huyết quỷ!".

Kaytlyn dùng khẩu súng đăch nhiệm được Fenris tặng bắn ra 1 đường thẳng sau lưng Ogel tạo thành bức tường vô hình.

Ogel: "Tch đường này không chạy được thì sang chỗ khác chứ góc hẹp này sao đánh chứ!?"

Carlos: "Ả ta tránh né đánh góc hẹp?

Hiểu rồi!".

Các tia điện của Nathan bay đến nhắm vào vị trí của Ogel nhưng ngay lập tức Ogel khác xuất hiện ngăn chặn lại.

"Uh!?"

Nathan bất ngờ.

Cậu ta quay sang thì thấy Ron cũng đang đánh nhau với 1 Ogel khác.

Cậu ta cảm thấy không ổn liền cúi xuống vừa kịp né được đòn chém ngang của Ogel khác nữa.

Nathan: "Cái gì thế này!?"

Ogel: "Ting tong!

Đoán xem đâu là hàng thật!".

-Hết chap 41-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 42


Sunflower: "Bành trướng lãnh địa, huyết ma thuật.".

Ngay lập tức khu vực xung quanh tối đen như mực.

Mọi ảo ảnh Ogel đều biến mất hết.

Sunflower tiến đến chém đứt cánh tay Ogel thật.

"Hả?

Có cả vụ này luôn sao?"

Ogel hỏi.

Nathan bắn thêm các tia điện vào nhưng bị 1 bức tường vô hình chặn lại.

"Huh?"

Nathan thắc mắc.

Carlos: "Khoan đã tôi không vào được?"

Kaytlyn: "Mình cũng vậy."

Nathan: "Này!

Ogel!

Ngươi đã làm gì!?"

Ogel: "Làm gì á?

Hahahahaha ta chỉ đơn giản là cô lập con nhỏ này mà thôi.

Tại nó láo xược quá nên ta dạy dỗ lại nó thôi ấy mà.

Xong việc ta sẽ trả lại....

Ahahahahahaha."

Nathan: "Chết tiệt!?

Giờ sao vào trong đây!????".

*Cộc...cộc...cộc...* "Huh?"

Carlos quay người lại vì nghe thấy có tiếng bước chân.

"Anh hai."

Giọng 1 cô gái trẻ.

"Huh?

Giọng nói này?"

Carlos ngạc nhiên.

Cô gái ấy đi ra từ vùng tối, mái tóc trắng bạc, đôi mắt đỏ, bộ đồ trắng đen y hệt phong cách của Carlos.

"Trời đất!?

Soveil!???

Em làm gì ở đây!???"

Carlos hoảng hốt.

"Hì tí xong việc em kể cho nhe?"

Soveil nói.

Cậu ta búng tay 1 cái liền phá vỡ bức tường vô hình kia.

Nathan đắc chí: "Tuyệt!

Cảm ơn cô em!".

Cậu ta cầm thanh sấm sét lên lao vào hỗ trợ Sunflower.

Kaytlyn và Soveil đứng từ bên ngoài hỗ trợ vào trong.

Carlos: "Cảm ơn em.".

Carlos lao vào bên trong tham chiến.

Kaytlyn: "Em cũng không biết đánh cận chiến sao?"

Soveil: "Vâng ạ, em chỉ là người hỗ trợ từ xa mà thôi."

Ogel: "Chết tiệt!?

Sao bọn chúng vào đây được!?

Nếu đã vậy rồi thì!".

Hàng trăm mã lệnh hiện ra, Ogel đột ngột trở nên tràn đầy sát khí tạo 1 bầu không khí áp lực đè năng lên tất cả khiến họ khó đứng vững, cứ như là có thứ gì đó rất nặng nề đè lên người vậy.

Nhịp đánh của họ cũng từ đó mà dừng lại.

"Thật đáng tiếc, các ngươi có cố thế nào đi chăng nữa cũng vậy thôi..."

Ogel nói.

Ả ta lấy ra 1 thanh kiếm đổi màu liên tục.

"Chết đi!"

Ogel vung kiếm nói.

*Beng!* Thanh kiếm bị đứt làm đôi.

Carlos đã đá nó.

"Cái gì?"

Ogel bất ngờ.

Ogel: "Tên này có gì đó khác khác?

Hình như hắn ta có phần u ám hơn ban nãy thì phải?"

Venn: "Ngươi đoán đúng rồi đó.".

Venn lao lên đấm 1 cú xuyên thủng hàng chục mã lệnh hấp thụ chúng vào bên trong để đặt nặng trọng lượng của chúng vào người Ogel.

Giờ đây tất cả loại mã lệnh đều nặng đến hàng trăm kg và số lệnh ả ta đang giữ trong người nhiều hơn con số đó.

*Rầm* Ogel gục xuống đất.

"Ahahaha cái gì thế này?

Đây là món vũ khí đáng tự hào nhất của ta mà lại có ngày chống lại ta sao?"

Ogel nói.

Venn lao vào tung đòn dứt điểm nhưng ả ta lại dịch chuyển đi mất.

Ogel: "Thì ra là vậy, dù có là quỷ thì cũng sẽ chịu áp lực đè nặng từ kẻ mạnh hơn, và ngươi cũng chính là quỷ nhưng lại khác hoàn toàn so với tên lúv nãy, ngươi không bị chùn bước, như vậy có nghĩa là ngươi đủ mạnh để đánh nhau với ta rồi đấy oách con ạ.".

Ogel vung tay ra xoá hết tất cả mã lệnh đang nắm giữ.

"Ngươi biết vì sao ta được phân lên tận hạng S không?"

Ogel hỏi.

"Đó là vì...

Ta có thứ này!"

Ogel cười nham hiểm.

"Triển khai lãnh địa!

Vô hạn Glitch.".

Xung quanh bọn họ bị bao trùm bởi tất cả màu sắc của Glitch, kéo theo đó là những vệt lỗi 101, virus, error, và các kí tự lỗi xuất hiện trong không trung.

"Hự!?

Đau mắt quá!?"

Nathan la lên.

"Mình không thể triệu hồi được nữa!?"

Kaytlyn ôm đầu đau đớn.

Ogel: "Thứ này sẽ khiến cho các ngươi khổ sở chịu trận mà không cần phải đánh nhau cộng thêm áp lực đang đè nặng lên vai các ngươi, ta có thể ăn chơi hưởng thụ mà vẫn chiến thắng không cần động tay động chân gì cả."

Soveil: "Ngươi mơ đi!

Phá vỡ tạm thời!".

Ngay lập tức lãnh địa bị dập tắt 1 thời gian.

"Cái gì!?"

Ogel sốc.

Soveil nói: "Ta sẽ không để cho ngươi lấy mạng của bất kỳ ai ở đây đâu!?".

"Thế sao?

Hahahahaha để ta xem người bảo vệ được ai?"

Ogel cười đắc chí nói.

Bức tường vô hình ấy lại xuất hiện.

Soveil: "Uh!?

Không xong rồi, mình quên mất mình chỉ xoá bỏ điều gì đó tạm thời thôi chứ không hoàn toàn!?"

Kaytlyn: "Em có kế sách gì không?

Chị không có kinh nghiệm chiến đấu.".

Chúng bắt đầu gộp lại thành 1 khối vuông và dần thu nhỏ.

Nathan và Sunflower đã thích nghi được với áp lực này mà tiếp tục chiến đấu.

Họ cùng nhau tiến lên hỗ trợ Venn đánh liên tục vào người Ogel, ả ta né 1 cách rất đơn giản nhưng lần này bọn họ đã bắt kịp tốc độ mà bắt bài.

*Rầm* Ogel bị đẩy ra xa.

Khối vuông tiếp tục thu nhỏ dần.

Venn: "Uhhhh không ổn rồi."

Soveil: "Ah!

Em có cách rồi!"

Kaytlyn: "Cách gì?".

*Bịch* "Hở!?????????"

Kaytlyn sốc.

Soveil đẩy Kaytlyn vào trong nơi đó.

*Bịch*

Kaytlyn: "Ui da!????"

Venn: "Ngươi làm gì vậy?"

Nathan: "Soveil!??????".

Ogel bên trong đó đã tan biến.

Cơ thể Soveil dần biến đổi lại thành Ogel.

Ogel: "Ahahahaha các ngươi bị lừa cả rồi!

Lẽ ra các ngươi phải biết rằng đây là ảo ảnh khi chỉ dùng 1 chiêu thức duy nhất từ nãy đến giờ chứ!

Ahahahahahaha giờ thì các ngươi cứ ở đó mà chờ chết đi!

Nó sắp thu nhỏ lại còn 1 khối vuông bé tí.

Ta sẽ chôn cất xác từng đứa và sắp xếp lại thành cơ thể hoàn chỉnh!

Yên tâm!

Ahahahahaha.".

-Hết chap 42-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 43


*Cộc...cộc...cộc...*

Kerol: "Ngươi đây rồi, con nhỏ hạng 1 trong bảng xếp hạng!"

Soveil: "Hửm?

Kerol?"

Kerol: "Nhớ tên ta nữa cơ à?

Giờ thì không còn cơ hội quên đâu.".

Kerol lao lên áp sát thì Soveil chạm ngay vào mặt hắn ta khiến hắn bất động.

"Ta giáng vào ngươi 1 lời nguyền...

Ngươi sẽ chết khi đối đầu với nhóm của Nathan."

Soveil nói xong thì bỏ đi.

1 lúc sau Kerol giật mình cử động trở lại.

Hắn bị mất kí ức khi gặp Soveil và lang thang tìm kẻ khác và rồi chạm mặt Carlos...

Ogel bỗng giật mình nhìn lại xung quanh, con quỷ này cảm nhận có gì đó không ổn.

"Ngươi không cần tìm."

Soveil nói.

Ả ta quay lại đằng sau.

"Ta đến đây không phải là để giết ngươi mặc dù rất căm phẫn vì đã đánh anh trai ta.

Nhưng mà ta lại mang đến cho ngươi 1 phần quà mà anh cả đã đề xuất.

May cho ngươi đấy...

Không là ta triệt hạ ngay lúc này rồi."

Soveil nói.

Ogel thắc mắc: "Ý ngươi là?".

Anh cả nhà Carlos và Soveil có nhìn sơ qua về trận đánh này, biết rằng cần phải có gì đó đột phá thì mới có thể chiến thắng được nhưng họ cũng không thể nhúng tay vào vì sự phát triển của cả nhóm.

Vậy nên họ quyết định tạo điều kiện cho nhóm của Nathan có phần trăm thắng cao lên 1 ít còn lại là phụ thuộc vào bản năng sinh tồn của họ.

"Ta giáng vào ngươi 1 lời nguyền...

Ngươi sẽ chết sau đêm nay..."

Soveil vừa nói xong liền biến mất.

"Haha thật nhảm nhí.

Con nhỏ này ra đây chỉ để làm trò hề thôi à?".

Thực chất lời nguyền mà Soveil áp đặt lên người khác chỉ khiến điều đó có nguy cơ xảy ra cao hơn thôi chứ không mặc định sẽ xảy ra.

Chính vì thế Soveil có nhiệm vụ xuất hiện để làm việc này...

Venn: "Cho ta mượn tí điện đi Nathan."

Nathan: "Ok!".

Venn gồng tay lên với lượng điện trên tay.

"Ta chắc chắn sẽ phá vỡ được!

Điện sẽ gia tăng tốc độ đánh, đó là thứ duy nhất ta đang thiếu để hoàn thiện cú đấm lên mức hoàn hảo!!!"

Venn nói.

Ông ta dồn hết sức đấm liên tục vào bức tường.

*Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm*

*Boom* họ đã thoát ra ngoài thành công.

Sunflower phi đến nhiều thanh huyết kiếm bay về phía Ogel.

Nathan gia tăng thêm tốc độ cho chúng.

Ogel: "Huh?".

*Rầm*

Những thanh kiếm ấy đâm xuyên qua người Ogel nhưng ngay lập tức tan biến, ả ta cũng không hề hấn gì.

Venn luồng lên từ đằng sau chuẩn bị tung cú đấm vào mặt Ogel.

"Haha."

Ogel cười đắc chí.

Lãnh địa của ả ta lại 1 lần nữa quay trở lại.

*Rầm* Ogel chỉ dùng đúng tia năng lượng cũ dìm tất cả xuống đất là đã đủ để áp chế bọn họ.

"Sao?

Còn gì để nói không?

Nãy có 1 đứa oắt con dám trù là ta sẽ thua đấy.

Thật là ngớ ngẩn khi đối thủ có thể làm điều đó lại là các ngươi.

Tạm biệt nhé?"

Ogel nói.

Đột ngột lãnh địa của ả ta lại 1 lần nữa biến mất.

"Huh?"

Ogel bất ngờ.

"Ra là vậy, tôi đã hiểu cơ chế rồi."

Nathan bật dậy.

"Cái gì?"

Ogel hỏi.

Nathan: "Ta đã cố gắng phân tích từ nãy đến giờ.

Thì ra đó là nguyên lí hoạt động của ngươi, từ giờ ngươi chính thức bị ta nắm thóp rồi nhé."

Ogel: "Vớ vẩn, thêm 1 đứa bị ảo tưởng nữa à?".

Nathan tạo ra các màn hình thông minh bằng điện trực tiếp xoá hết tất cả mã lệnh của Ogel.

Ogel: "Hở?

Sao lại có thể?"

Nathan: "Chưa hết đâu!".

Nathan tạo ra hàng loạt màn hình y hệt như thế.

Ogel thầm nghĩ: *Chậc!?

Tên này làm gì vậy!?

Mình không nên để nó tiếp tục hành động!?

Phải thủ tiêu thôi!?*.

Ogel phóng lên nhanh như tên lửa kề kiếm đến cổ Nathan ngay lập tức bị Carlos hút ngược trở về.

Ron từ trên trời bay xuống đè bẹp ả ta.

Ogel: "Hahahaha ta sẽ không bao giờ từ bỏ đâu!".

Hàng trăm mã code lại hiện ra.

Nathan: "Ngươi chưa biết rồi, ta là coder đấy.

Đã xong rồi nhé?

Vô hiệu hoá toàn bộ virus!

Bảo vệ tổng thể mạng lướt khu vực!!!".

1 lớp màng bao bọc khu vực này.

Ogel: "Cái gì?".

Ogel cố gắng vận dụng chiêu thức nhưng bất thành, không hề có bất cứ hiện tượng gì xảy ra cả.

"Kh-không thể nào!?

Không thể nào!?

Điều đó là vô lý!?

Vô lý!?

Sao ngươi có thể làm được điều này!?"

Ogel hoảng loạn.

Cả 4 bọn họ lao vào đánh 1 đòn dứt điểm.

*Boom*

Sau ngày hôm đó, Nathan lên chức thành viên trung cấp vì là nguyên nhân chính dẫn đến chiến thắng.

Cậu ta ngày càng được giao nhiệm vụ mới, thường sẽ là tuần tra, moi thông tin bí mật khắp nơi nhờ tính chất nhanh nhẹn.

Carlos giờ thường xuyên có những nhiệm vụ 1 mình.

Gần đây, cậu ta thường xuyên gặp hiện tượng lạ.

Ngôi nhà ngày càng sạch sẽ, luôn luôn có cảm giác theo dõi, camera khắp nơi, nhà luôn đầy ắp thức ăn ngon, quần áo ủi sẵn.

Có hôm, Carlos đang vừa đi vừa tán gẫu cùng Nathan thì có 1 cô gái tóc hồng chạy đến chào hỏi đưa giấy và bút ra.

???: "Em hâm mộ 2 anh lâu lắm rồi!

2 anh có thể cho em xin chữ ký được không ạ?"

Nathan: "Ok em luôn ohohoho."

Carlos: "Nổi tiếng gì mà hâm mộ ta?

Thôi kệ.".

Vậy là họ ký xong và rời đi.

Cô gái ấy bỗng dưng cười mỉm rồi đi hướng ngược lại.

-Hết chap 43-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 44


*Rầm* 1 người đàn ông bị đánh văng ra xa, ông ta tháo chạy ra khỏi ai đó như thể đang bị đuổi theo.

"Th-thôi chết!?

Đường cụt rồi!?"

Ông ta nói.

"Vậy sao?"

Giọng 1 cô gái phát ra.

Ông ta sợ hãi lùi về phía sau.

"Th-tha cho tôi!????"

Ông ta hoảng sợ cầu xin.

Cô gái đó trông thật u ám làm sao, đôi mắt đen nhánh, mái tóc vàng buộc thành 2 bím tóc.

Trang phục cứ như là vũ công lại còn đang đeo mặt nạ.

Không khác nào vừa mới đi từ vũ trường ra cả.

"Chết là chết...

Ngươi không có quyền lựa chọn."

Cô ta nói và rồi...

*Bang!* 1 viên đạn xuyên táo.

Ông ta đã gục xuống và không thể nói ra lời cầu xin nào được nữa.

"Hãy nhớ cái tên Enyz ta đây dưới suối vàng nhé..."

Cô ấy nói rồi rời đi.

Sáng hôm sau...

"Xin chào!

Tôi là phóng viên đài truyền hình Letia!

Lại 1 lần nữa có người chết vào mỗi đêm và tiếp tục là đàn ông!

Thật đáng lo ngại!

Hội thợ săn cần can thiệp!"

Tiếng phát ra từ chiếc TV.

"Haizz."

Carlos thở dài.

*Tít* cậu ta quyết định tắt TV rồi đi ra ngoài.

"Ngày mai là sinh nhật của Fenris rồi nhỉ?"

Carlos nói.

Lần trước Fenris đã tiết lộ cho nhóm của cậu ta biết là cậu ấy chỉ mới quay lại và quyết định comeback thật sự vào đúng dịp sinh nhật.

Chắc chắn nhiều người rất mong chờ điều đó, Fenris rõ là 1 nhân tố cũng rất quan trọng đối với hội thợ săn mà.

Còn nhiệm vụ gì thì...

Cậu ấy chưa bao giờ tiết lộ nửa lời, thật bí ẩn.

Cậu ta đã mua bánh sẵn và chỉ chờ đến ngày đó mà thôi.

*Cạch* cánh cửa mở ra, Carlos đi ra ngoài.

"Trời ạ, nay khả năng cao Nathan lại làm nhiệm vụ 1 mình, Kaytlyn thì bận chế thuốc cho hội hay gì đó rồi.

Riết thấy chán thật, không còn vui như ngày đầu."

Carlos nói.

Cậu ta đã đến hội thợ săn.

"Nghe bảo...

Hôm nay có họp cấp cao?"

Carlos tò mò.

Cậu ta cũng không mấy hứng thú nên đến bảng nhiệm vụ xem tình hình.

"Haizz giờ đến cả thầy Ervon cũng đi công tác xa.

Sợ thật, khoảng thời gian nhàm chán nhất mình từng thấy."

Carlos than thở.

Carlos: "Nhiệm vụ gì đây?

Tìm hiểu và khắc phục tình trạng của Enyz?

Là ai?

Không lẽ là tin tức hồi sáng sao?"

Soveil: "Hellooooo."

Carlos: "Huh?"

Soveil: "Anh hai đang làm gì dạ?"

Carlos: "Anh đang xem nhiệm vụ, à mà này, em chưa giải thích vì sao em lại ở đây đấy.

Nói đi, em vào nghề này từ khi nào?"

Soveil: "Em vô trước anh luôn rồi, tại anh không chịu tìm hiểu hoiiiii."

Carlos: "Haizz."

Soveil: "Ủa??

Anh cũng làm nhiệm vụ Enyz hả?"

Carlos: "Huh?"

Soveil: "Vậy là cùng nhiệm vụ với em rồi hihi.".

Soveil nắm lấy tay Carlos dẫn ra ngoài trụ sở.

"Đi chơi trước đi rồi tính gì tính!

Lâu ngày rồi không được gặp lại anh!"

Soveil nói.

Từ đằng xa, cô gái tóc hồng kì lạ kia đã nhìn thấy hết tất cả.

"Chuyện gì vậy?

Con nhỏ đó là ai?

Nó lấy tư cách gì mà dám nắm tay Carlos???

Không không, dám làm vậy trước mặt mình hả?

Mình sẽ cho con nhỏ này biết tay!"

Cô ấy nói.

Vậy là 2 người họ đã có 1 cuộc đi chơi vô cùng vui vẻ, họ đi công viên nước, đi ăn nhà hàng, đi dạo quanh hồ, vào rừng bắt côn trùng, vào khu vui chơi trong trung tâm thương bại, rồi dừng lại ở 1 cửa hàng tiện lợi.

Cánh cửa tự động mở ra, Carlos và Soveil bước ra từ đó.

Soveil uống ly nước soda dâu, còn Carlos đang ăn kem chuối.

"Chà, kem chuối...

Lâu rồi anh chưa ăn.

Làm anh nhớ đến năm lớp 5 quá.

Kỉ niệm đẹp thật."

Carlos nói.

"Anh thích hả?

Để lần sau em mua tiếp nha?"

Soveil nói.

"Thôi thế này được rồi.

Ngày mai sinh nhật Fenris chắc hôm tiếp đến mới làm nhiệm vụ được."

Carlos nói.

Soveil: "Vâng em hiểu rồi ạ, ngày mai em cũng đến tham dự tiệc sinh nhật mà.".

Ngày hôm sau, Fenris vừa bước vào trụ sở hội thợ săn thì...

*Phạch phạch* pháo giấy được bắn ra.

"Hơ?"

Fenris bất ngờ.

Tất cả ồ ra hô lên: "Chúc mừng sinh nhật Fenris!!!".

Seinto bước đến cầm trên tay là chiếc bánh sinh nhật xinh xắn với màu tím nhạt và những hình ảnh đáng yêu cùng với biểu tượng hình con mèo mà Fenris khá thích.

Nathan đội lên cho Fenris mũ sinh nhật.

"Hehe phải vậy mới hợp!"

Nathan nói.

Họ đã chờ đợi Fenris từ sáng sớm, kế hoạch được dựng lên 1 cách tỉ mỉ đến đảm bảo 100% Fenris không hay biết gì và không thiếu mất bất kỳ ai.

Để làm được điều đó, mọi người đều đã tập dợt trước 1 ít rằng lúc đó cần phải làm những gì.

Họ cũng đã phải đến đây từ lúc 4 giờ sáng, khoảng thời điểm phải gọi là rất sớm.

1 buổi tiệc vui vẻ, mọi người cùng nhau ăn mừng hát hò, chúc mừng ngày Fenris quay trở lại.

Tất cả mọi người đều tặng quà cho cậu ta, rất nhiều loại quà khác nhau.

Đêm hôm đó, Fenris mới bắt đầu mở ra xem mọi người tặng cậu ấy những gì.

"Hơ?

Bánh?

Mình thích bánh ngọt hãng này lắm!

Là Carlos tặng sao?

Mình nhớ hình như hộp quà này của cậu ấy."

Fenris nói.

Cậu ta ăn thử vài miếng bánh và rất hài lòng về nó.

Fenris: "Cậu ta chu đáo thật, đúng món mình thích... *Hộc!???*.".

Fenris phun bánh đang ăn dở ra ngoài.

Fenris: "Hự!????

Kh-khó thở quá!??".

Fenris chật vật tìm cách kêu cứu vì họng cậu ấy đau đớn đến cứng đơ không nói được gì, đôi mắt mờ dần.

*Rầm* Fenris nằm gục xuống đất, những miếng bánh nằm lăn lốc trên sàn.

-Hết chap 44-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 45


*Cạch cạch* Carlos đang trên đường đi tìm đến địa điểm của nhiệm vụ.

Soveil đã tạm thời ở lại trụ sở làm tí việc lặt vặt nên không đi cùng được.

Cậu ta cũng không mấy quan tâm mà cứ 1 mình đi giải quyết công việc mà thôi.

Carlos: "Chán nhỉ?

Nay mình đi 1 mình, thường ngày sẽ là Nathan phá tan bầu không khí nhạt nhẽo này rồi.".

Cậu ta dừng lại và nhìn thấy Sunflower.

"Huh?

Cậu ta đang làm gì ở đây?

Nơi này là...

Quán rượu mà?"

Carlos thắc mắc.

Carlos: "Sunflower!"

Sunflower: "Hở?

Là cậu sao?

Hôm nay đi làm nhiệm vụ à?"

Carlos: "Ừm, mà nè tôi tưởng cô không uống rượu chứ?

Cứ nghĩ trông cô như này là thuộc tầm dịu dàng nói không với rượu bia gì mà."

Sunflower: "Cậu bị tối cổ à?

Quên mất tôi là ma cà rồng sao?

Ma cà rồng uống rượu vang bộ lạ lắm à?"

Carlos: "Ồ, quên mất."

Sunflower: "Cậu uống không?

Tôi mời."

Carlos: "Tất nhiên là có rồi.".

Họ ngồi xuống uống rượu vang cùng nhau và nói chuyện.

Tuy nhiên họ lại không biết được rằng đã có 1 người theo dõi họ, tuy lạ mà quen, đó lại là cô gái tóc hồng ấy.

Sunflower: "Enyz hả?

Hmmm...

Nếu nói về cô ta thì tôi có biết 1 chút đó."

Carlos: "Vậy sao?

Hãy cung cấp thêm cho tôi những gì mà cô biết đi."

Sunflower: "Để xem nào...

Cô ta có 2 linh hồn sống trong 1 cơ thể."

Carlos: "Khái niệm này tôi đã từng nghe qua, là đa nhân cách?"

Sunflower: "Không, sai rồi.

Đó là linh hồn tách biệt về mọi mặt sống trong 1 cơ thể.

Nguồn gốc không biết từ đâu nhưng chắc chắn rằng đó không phải là Enyz lúc bình thường và cũng không phải nhân cách gì hết.

Chỉ đơn giản như là 1 linh hồn nào đó nhập vào cơ thể của cậu ta và tung hoành vậy."

Carlos: "Chà...

Có vẻ khó đấy.

Tôi sẽ phải tiêu diệt linh hồn xấu xa kia và đảm bảo Enyz sống sót."

Sunflower: "Cậu nhân từ nhỉ?

Gặp tôi là thẳng tay tiêu diệt luôn cho đỡ mất thời gian rồi."

Carlos: "Ừm, mà còn gì khác nữa không.".

*Ực ực* Sunflower uống thêm 1 hơi rượu.

"Có đó, cô ta là 1 vũ công, gọi dancer cũng được.

Thường xuyên xuất hiện ở vũ trường.

Tóc có màu vàng, buộc 2 bím tóc thì phải.

Đôi mắt xanh biếc, bình tĩnh rất hiền lành cụ thể là vào ban ngày, còn ban đêm thì thứ kia mới xuất hiện, đa phần là như vậy."

Sunflower nói.

Carlos đáp: "Ồ, vậy à?

Cảm ơn cô nhé.".

"Hết rồi đó, tôi biết nhiêu thôi, à mà tạm biệt tôi có việc phải đi rồi.

Chúc may mắn nhé."

Sunflower nói.

"Ừm tạm biệt."

Carlos đáp.

Bọn họ rời đi với 2 hướng khác nhau.

*Cộc cộc cộc* Sunflower đang đi thì dừng chân lại.

Cô ta quay người lại nhìn thì không thấy ai cả.

"Đừng trốn nữa, ta biết ngươi đang ở đây."

Sunflower nói.

Ngay lập tức cô gái ấy xuất hiện, người mà đã theo dõi Nathan và Carlos từ lâu.

Sunflower: "Ta biết ngay là ngươi mà."

???: "Sao ngươi biết?"

Sunflower: "Vandako, con ả lập dị thuộc tổ chức dị nhân, cũng là tổ chức chống lại hội thợ săn.

Ngươi đã theo dõi Carlos và Nathan trong 1 khoảng thời gian, làm những việc như lau dọn nhà, nấu nướng,...

Ta không biết ngươi đang có ý đồ gì nhưng chắc chắn đó là 1 ý định không tốt đẹp gì cả."

Vandako: "Ồ ngươi cũng biết nhiều về ta đấy."

Sunflower: "Ngươi...

Đang có âm mưu tiêu diệt hết những người con gái đã tiếp xúc với họ.

Ngươi thích 2 người họ tới vậy sao?"

Vandako: "Nếu ngươi muốn biết thì ta xin phép trả lời luôn.

Đúng, ta thích 2 anh ấy, à không phải gọi là yêu mới đúng.

Tôi yêu 2 anh ấy rất nhiều.

Lần trước trong kì thi "hoàng hôn bạc màu" tôi đã lấy mạng 1 người và giả danh kẻ đó để trà trộn vào thăm dò thông tin theo nhiệm vụ được giao từ tổ chức.

Tuy nhiên trong quá trình đó ta lại bị thu hút bởi Nathan và Carlos, họ ga lăng và rất đàn ông, bản lĩnh.

Tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên rồi, 2 anh ấy đã cứu ta.

Trong 1 khoảnh khắc tên Kerol đang ở gần ta thì Carlos đã xuất hiện và tấn công hắn.

Thật tốt bụng!"

Sunflower: "Chỉ vậy thôi sao?"

Vandako: "Còn nhiều lắm mà ta chưa nói, 2 anh ấy không nhớ đâu.

Bởi vì ta đã tạo phép để khiến 2 anh ấy quên rồi.

Họ đã cứu ta rất nhiều lần.

Và ngươi biết gì chưa?

Ta đã thấy con nhỏ nào đó đi cùng với Carlos nên ta đã tìm cách thủ tiêu nó.

Chất độc đã được bỏ vào bánh mặc dù ta không biết là anh ấy sẽ tặng ai."

Sunflower: "Uh!?

Hộp quà màu đỏ đúng không!?"

Vandako: "Phạ, sao ngươi biết?

À nếu ngươi biết thì nói cho ta với.

Ta muốn biết ai là con nhỏ xấu số ahahaha liệu có phải là con nhỏ đã nắm tay anh Carlos của ta không!?".

Sunflower lấy điện thoại ra nhưng ngay lập tức bị chém đứt.

"Uh!?"

Sunflower bất ngờ trước tốc độ của Vandako.

Vandako: "Gọi cứu trợ à?

Không có đâu nhé.".

1 người nào đó đã ở gần đó và tò mò chứng kiến sự việc, thì ra người này là hàng xóm gần nhà Sunflower nên ngay lập tức gọi cho Darnel.

1 thanh huyết kiếm được tạo ra.

*Bạch* Sunflower đá văng Vandako về phía sau.

*Rènnnnnnnn* tiếng máy cưa phát ra.

Vandako đã tạo ra chiếc máy cưa và bắt đầu khởi động nó.

Vandako: "Ahahahaha chết đi con khốn!

Ngươi đã tiếp xúc với anh yêu Carlos của ta rồi!!!"

Sunflower: "Đến đây ta tiếp.".

-Hết chap 45-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 46


Fenris dần mở mắt ra.

Fenris: "H-hở...?"

Seinto: "Em tỉnh rồi!

Đừng cử động mạnh quá cứ nằm ở đó đi."

Fenris: "Lại là trạm cứu thương của hội ạ?"

Seinto: "Ừm."

Fenris: "Trước đó...

Là sao nhỉ?

Em vẫn không nhớ..."

Seinto: "Không sao đâu em.

Đây là điều bình thường, em luôn mất trí nhớ tạm thời mỗi khi mất 1 mạng mà."

Fenris: "Em chỉ nhớ cảnh tượng Nathan trở nên cực kỳ đáng sợ và tiêu diệt Kerol thôi."

Seinto: "Ừm, chị cũng khá ấn tượng về điều đó.

Harold ấy nhỉ?"

Fenris: "Đúng vậy, người đủ khả năng sánh vai với anh Harvey."

Seinto: "Thôi em nghỉ ngơi đi chị ra ngoài có chút việc."

Fenris: "Vâng.".

*Cạch* Seinto bước ra ngoài.

Vừa đi cô ta vừa lấy điện thoại ra.

"Poer, tôi cần ông hỗ trợ."

Seinto nói.

"Sao?"

Poer hỏi.

Seinto yêu cầu: "Giúp tôi tìm ra kẻ đã khiến cho Fenris trở nên như thế này.

Nhanh lên nhé, tôi sẵn sàng làm mọi thứ để lấy mạng hắn ta.".

*Cụp* Seinto nhanh chóng cúp máy.

*Cộc...cộc...cộc...* Seinto nhanh chân quay trở lại phòng làm việc.

Cô ta gọi đến bộ máy kết nối toàn bộ tất cả mọi người trong đội 1.

"Alo tất cả nghe tôi thông báo, Fenris gặp chuyện.

Tôi muốn tìm ra kẻ đã gây ra chuyện này, ai làm được tôi thăng chức.

Tất cả nghe rõ!

Phải làm thêm giờ cho tôi.".

*Cụp* Seinto nhìn đến dãy số điện thoại khác trong danh bạ.

"Thượng cấp sao?

Cũng đáng để xem xét đấy chứ."

Seinto nói.

*Cạch* Carlos đã đứng trước 1 vũ trường mà cậu ta tìm được.

"Enyz là vũ công tự do, vũ trường nào cũng có tỉ lệ xuất hiện cả.

Khó tìm đây, buộc phải tìm từng nơi 1 vậy."

Carlos nói.

Cậu ta chuẩn bị bước vào thì điện thoại đổ chuông.

Carlos: "Huh?".

*Cụp* Thông báo từ Seinto truyền đến cậu ta.

Carlos: "Gì chứ?

Fenris gặp chuyện?

Không được mình phải quay về ngay để tìm ra thủ phạm!".

Carlos vừa quay người đi thì đột ngột có người nắm lấy vai cậu ta.

"Uh!?

Ai đó!?"

Carlos cảnh giác quay người lại.

Enyz: "Anh đến xem khiêu vũ ạ?"

Carlos: "Uh!?

Cô là...?"

Enyz: "Em là Enyz, được mời đến đây với tư cách là vũ công.

Trông anh có vẻ muốn vào mà lại quay nguợ đi vậy?"

Carlos: "À không tôi chỉ là đi mua tí đồ thôi ấy mà, cũng chỉ để xem khiêu vũ tối nay."

Enyz: "Vâng em cảm ơn vì đã ủng hộ.".

Đột nhiên tim Carlos đập mạnh.

*Thình thịch* Cậu ta cảm nhận được 1 sự hiện diện khác ở Enyz.

"Đ-đúng là vậy rồi."

Carlos nói.

Cậu ta thầm nghĩ: *Mình không về được, Enyz đã ở đây.

Mình mà rời đi không chừng không tìm được mà còn mất dấu cô ta.

Đội 1 cũng đông mà, với cả còn có Nathan rất nhanh nhạy trong những việc như vậy, Kaytlyn cũng đang rảng nữa.

Mình không việc gì phải rời đi cả.

Họ sẽ tìm ra được, giờ thì tiếp tục nhiệm vụ nào.".

Cậu ta bước vào trong để quan sát mọi nhất cử nhất động của Enyz từ lúc này.

*Rầm* 1 cành cây bị cắt đứt.

"Quái gì đây?

Con ả này có gì đó không đúng lắm!"

Sunflower thắc mắc.

Vandako vẫn tiếp tục điên cuồng vừa lao lên tấn công vừa nói: "Ahahahaha sao vậy?

Sao ngưng rồi?

Đánh tiếp!

Tiếp đi chứ!!!".

Các đòn đánh của ả ta ngày càng thô bạo hơn.

Sunflower rút hết máu trong người Vandako rồi tạo ra hàng loạt thanh huyết kiếm đâm xuyên qua đầu ả ta.

Sunflower: "Chết rồi sao?".

Vandako đứng bất động như thể không còn bất kỳ sức sống nào.

Cô ta đề phòng tiến lại gần để kiểm tra.

*Lạch tạch* máu chảy xuống liên tục.

Sunflower cẩn thận kiểm tra kỹ lưỡng và đâm, chém Vandako thêm nhiều nhát nữa.

Sunflower: "Chết thật rồi, tim ngừng đập, mạch không chạy, máu cũng cạn, nội tạng dập nát, đến cả cái đầu cũng bị các thanh huyết kiếm đâm thủng.

Đúng là thứ quái vật, lúc chết cũng trông thật đáng sợ.".

Sunflower rời đi.

Cô ta chỉ mới đi được 1 lúc thì đột ngột bị túm lấy và ném ra ngoài trời nắng.

"Aaaaaa!??"

Sunflower đau đớn phóng ngược về bên trong bóng râm.

Chỉ mới 1 ít thời gian nhỏ thôi mà đã đủ để khiến Sunflower cháy mất 1 cánh tay và bỏng 50% cơ thể.

Sunflower: "Kh-không thể nào...!?"

Vandako: "Ahahahahaha không thể?

Không thể cái gì cơ!?

Ta là bất tử!!!

Ta là bất tử ngươi hiểu không!!!!".

Vandako dù thương tích đầy mình nhưng vẫn có thể cử động như thường.

Sunflower: "Vô lý!!!

Sao ngươi còn sống được!????

Sinh vật gì vậy chứ!???

Không còn phổi để hô hấp!???

Không còn não!???

Nội tạng không thể hoạt động!????

Tim cũng chẳng đập!?

Máu không còn!???

Thế quái nào mà ngươi vẫn còn sống!?"

Vandako: "Ta đã nói cho ngươi biết rồi cơ mà hahahahaha ta là bất tử.

Bất tử đó có nghe không!?".

Vandako lao lên để tiếp tục chiến đấu với Sunflower.

Lại là tiếng máy cưa ấy, máy cưa tiếp tục hoạt động.

Sunflower tạo ra thêm 1 thanh kiếm chuẩn bị tiếp đòn thì ngay lập tức 1 cây rìu từ phía sau bay đến đâm xuyên người cậu ta.

*Sack* "Hộc!???"

Máu tuôn ra không ngừng từ miệng Sunflower.

Ả ta chớp thời cơ tung đòn kết liễu.

Sunflower: "Câm lặng."

Vandako: "Ui da!?".

Ả ta gục xuống đất không thể cử động được.

Sunflower cố gắng cầm kiếm lên để kết liễu ả ta trước khi câm lặng hết tác dụng.

Sunflower: "Có chết cũng phải lôi con nhỏ này theo.".

Sunflower vung kiếm kết liễu.

Sunflower: "Kết thúc rồi...".

-Hết chap 46-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 47


Darnel: "Em chưa từng đi ra ngoài ánh sáng à?"

Sunflower: "Vâng, cho dù có là lúc nhỏ em cũng chưa từng nghịch thử điều này.

Đó là lí do mà ma cà rồng khác khi bị chiếu ánh nắng vào sẽ tổn hại ít hơn em."

Darnel: "Chà, anh nghĩ là anh nên sớm nhờ Fenris chế tạo ra 1 cái trang phục kháng ánh nắng mặt trời cho em thôi.

À mà...

Em còn buồn chuyện đó à?"

Sunflower: "Buồn...

Buồn chứ, đến giờ em vẫn chưa tìm ra họ...".

Sunflower từ nhỏ khi đã đủ nhận thức để hiểu biết những thứ xung quanh thì cũng là lúc cô ta biết được mình là trẻ mồ côi.

Vì ngay từ lúc cô vừa sinh ra, bố mẹ cô ta đã bỏ cô lại ở trại trẻ mồ côi.

Lí do thật sự rất đáng trách...

Bố Sunflower: "Cái gì cơ?

Cô sinh con cho tôi mà lại đi sinh con gái hả?

Cô làm vợ kiểu gì thế hả?

Tôi đã từng nói là nếu mang thai con gái thì phá thai đi rồi cơ mà?

Thứ vô dụng!

Sinh con thôi cũng không xong!

Cút đi!"

Mẹ Sunflower: "Em xin anh!!!

Em đã bỏ nhà theo anh rồi giờ anh bỏ em thì em còn nơi nào để về nữa chứ.".

Ông ta nhìn Sunflower với ánh mắt khinh bỉ.

"Nó chỉ là con gái, vô giá trị.

Vứt nó đi, tôi sẽ xem xét."

Ông ta nói.

"E-em hiểu rồi."

Mẹ Sunflower nói.

Không lâu sau,...

Mẹ Sunflower: "Mẹ xin lỗi...

Mẹ đường cùng rồi...

Mong con sống tốt.".

Sunflower bị bỏ lại ở trại trẻ mồ côi, mẹ cô ta thì rời đi ngay sau đó.

*Cạch* "Hở?

Sao lại có đứa bé ở đây?

Haizz tội nghiệp lại có thêm 1 đứa trẻ bị bỏ rơi rồi."

Người của trại trẻ nói.

Sunflower: "Em muốn được nhìn mặt họ, dù biết là rất khó."

Darnel: "Em thật sự nghiêm túc sao?

Những kẻ đã khiến em có 1 cuộc sống không trọn vẹn.

Gặp anh là họ tới số rồi."

Sunflower: "Được rồi mà anh nóng tính quá đó...".

"Mình vẫn luôn mong muốn được gặp lại họ.

Bố mẹ mình là ai?

Họ trông ra sao?".

Vandako: "Ahahaha ngươi rất hay nhưng ta rất tiếc.

Để ta giới thiệu kĩ nhé?

Ta là bất tử, không thể chịu tác động bởi bất kỳ loại sát thương nào đến mạng sống, mọi hiệu ứng bất lợi đều không thể chạm được đến ta.

Hiểu rồi đấy, câm lặng của ngươi chỉ khiến ta thấy hơi khó chịu chứ không tác động gì nhiều cả.

Đó là lí do thất bại của ngươi...".

Tiếng máy cưa dần nhỏ lại.

Vandako rời đi để lại Sunflower đã tắt thở vì nội tạng bị cưa sạch, trái tim cũng bị ả ta ăn mất.

Ngay lúc đó Darnel chạy đến vì nghe tin Sunflower gặp nguy nhưng đã quá trễ.

Darnel: "C-cái gì!??????

Sunflower!??".

Cậu ta đứng hình bất động vì quá sốc chỉ kịp nghe âm thanh còn vang vọng trong khu rừng của Vandako.

"Chỉ vì ngươi dám tiếp xúc với Carlos mà thôi."

Darnel: "Carlos?

Là cậu ta sao?

Cậu ta là nguyên nhân?

Venn không lí nào lại chọn sai người được.".

Darnel chạy đến hướng âm thanh phát ra nhưng không còn thấy ai nữa cả.

Darnel: "Mất, mất dấu thật rồi...

Chết tiệt thật!?

Mình chỉ vừa mới đến!?

Giá như mình đến sớm hơn!?

Tại sao vậy hả Carlos!?

Tại sao lại cho người giết vợ tôi!?

Tôi đã làm gì hả!???????".

Carlos: "*Hắt xì!* Ai nhắc mình thế nhỉ?".

Cậu ta tiếp tục theo dõi Enyz.

Cô ta vẫn khiêu vũ hết sức bình thường, sau đó là tiết mục nhảy cổ điển, những bước nhảy vô cùng nhịp nhàng và nhẹ nhàng đã cuốn hút Carlos từ lúc nào.

*Cụp* "Uh!?

Chuyện gì vậy!?"

Carlos nói.

Cả vũ trường đột ngột mất điện tối om.

Carlos: "Rất quen!

Kịch bản này rõ ràng là phương thứv làm việc của Enyz!!!

Sắp có người chết rồi!

Phải hành động mau lên thôi!".

Carlos nhanh chân chạy đi tìm cách mở lại điện.

"Trời ạ lúc cần điện lại không có Nathan ở đây mới chết dở chứ!??"

Carlos phàn nàn.

*Cạch* cậu ta gạt cần nhưng không có tiến triển gì khá khẩm hơn.

"Mình thậm chí còn không có đèn pin, điện thoại thì sao nhỉ?

Chết tiệt điện thoại cũng hết pin nốt.

Sao mình lại gặp nhiều chuyện xui rủi thế này!"

Carlos tức giận nói.

Cậu ta đang trở nên nóng nảy hơn bao giờ hết.

Bỗng nhiên có người đưa cho cậu ta lọ điện dự phòng, không do dự cậu ta cầm lấy gắn vào chỗ trống thay cho lok điện cũ.

*Cạch* ánh sáng đã trở lại.

Carlos: "Hửm?

Người vừa giúp mình...

Đâu rồi?

Mà thôi kệ không phải việc của mình.".

*Cộc cộc cộc cộc* cậu ta tích tốc chạy ra ngoài xem xét tình hình, cậu ta chạy ngang qua 1 bóng người nấp sau cánh cửa nhưng không hề hay biết.

Người đó ngay lập tức rời khỏi vị trí đó.

Carlos chạy ra quan sát lại xung quanh.

Carlos: *Mình đã ghi nhớ hết tất cả mọi thứ ở đây, để kiểm tra lại xem đã.

1...2...

Hmmmm....

Uh!?

Thiếu 1 người!?*.

Carlos nhanh chóng chạy đến những góc khuất của vũ trường để kiểm tra.

Carlos: "Đâu rồi nhỉ???".

Cậu ta lần mò kĩ hơn nữa ở những nơi gần đó.

*Bang!*

*Cạch*

Carlos: "Hửm?

Tiếng súng?".

Cậu ta chạy đến nơi phát ra âm thanh đó và thấy được Enyz chuẩn bị ra tay với 1 tên đại gia đang run sợ đến ướt người đầy mồ hôi.

"Dừng lại!!!"

Carlos la lớn.

Enyz quay lại nhìn mở đường cho tên kia chạy trốn.

Enyz: "Ngươi là tên hồi chiều?"

Carlos: "Người này...

Đôi mắt đen nhánh, chỉ đổi màu mắt thôi sao?

À không nước da trắng bệt, nói chính xác hơn thì toàn thân bạc màu!".

-Hết chap 47-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 48


*Cạch* Carlos nhanh tay lấy súng ra đe doạ Enyz trước khi cô ta chỉ súng lên trước.

"Ngươi là ai?

Ngươi không phải Enyz."

Carlos hỏi.

"Ta là ai sao?

Ừ ta vừa là Enyz nhưng vừa không phải là Enyz."

Cô ta nói.

Carlos hỏi: "Tại sao ngươi lại nhập vào người Enyz?

Ngươi tính phá hoại hết mọi thứ và để cô ta gánh tội thay à con khốn!?".

"Bình tĩnh, ta cũng giống như ngươi thôi."

Enyz nói.

Carlos: "Giống?

Giống chỗ nào chứ?"

Enyz: "Ngươi không thấy sao?

Ta là quỷ, ta nhập vào 1 vật chủ phù hợp."

Carlos: "Gần giống Venn sao?".

"Ngươi biết rồi chứ gì?"

Enyz khẽ nói vào tai Carlos.

"Uh!?"

Cậu ta bất ngờ quay người lại.

*Bạch* Carlos bị Enyz đá văng ra phía sau.

*Cạch* cô ta chỉ súng vào Carlos.

"Ngươi đã biết hết về ta rồi đấy, giờ thì chết được rồi thằng nhãi thợ săn à."

Enyz nói.

Soveil: "Súng hết đạn rồi..."

Enyz: "?".

*Cạch* Enyz bóp còi nhưng không có chuyện gì xảy ra.

Soveil: "Ta đã nói rồi mà...

Giờ đến lúc ta xử tội ngươi dám làm hại anh trai ta nè...".

Soveil lấy ra 2 con dao sắc bén lao thẳng về phía trước với tốc độ rất nhanh.

Enyz ngay lập tức lấy ra 1 thanh kiếm bạc chắn lại đòn đánh ấy, cả 2 quyết liệt chém nhau khiến cho các luồng sáng nổ ra liên tục tựa như sắp cháy.

Carlos nhân cơ hội Enyz không tập trung vào cậu ta liền xông vào đấm 1 cú trời giáng.

*Rầm* Linh hồn của cô ta gần như sắp rời ra nhưng ngay lập tức nhập vô lại.

Enyz: "Aaaaaaaaaa!!!".

Cả 2 bị đẩy ra bởi tiếng hét oái oăm của cô ta.

"Đồng nghiệp của ta đâu...

Dạy chúng 1 bài học đi."

Enyz nói.

1 vũ công ba lê phóng đến.

*Rầm* Soveil bị đá 1 cú khá đau và ghim xuống đất.

"Soveil!?

Khoan đã nếu như vậy thì..."

Carlos hoài nghi.

Cậu ta quay lại đằng sau, đúng ngay lúc 1 vũ công khác lao đến tấn công.

Carlos: "Bộ xương?".

*Rầm* Cậu ta đấm 1 phát khiến hắn ta vỡ ra thành chục mảnh.

Thế rồi chúng ngay lập tức ghép lại thành 1 cơ thể hoàn chỉnh.

Carlos: "Cái gì thế này?".

*Xoẹt* Soveil chém bay đầu vũ công ba lê ấy nhưng nó ngay lập tức mọc ra cái đầu khác, cái đầu kia thì lại mọc ra cái thân mới.

Soveil: "Hở!?"

Enyz: "Ahahahaha rồi sao nữa nào??".

Tại trụ sở hội thợ săn, lại 1 cuộc họp cấp cao khác được tổ chức.

"Seinto, ý kiến của cô là gì?"

Người đàn ông với bộ vest lịch lãm nói.

"Vấn đề chẳng phải đã rõ rồi sao?

Chúng ta chưa có cách nào lấy lại lòng tin của người dân, thay vào đó còn kéo theo các tổ chức chống lại chúng ta.

Trong đó, tổ chức dị nhân là phiền phức nhất.

Nếu đã vậy thì tại sao chúng ta không gài chúng vào thế bị động, người dân mất lòng tin?

Có thể dùng cách dàn dựng thế trận để lật ngược ván cờ mà?"

Seinto đứng lên phát biểu.

"Ý kiến hay đấy, nhưng cụ thể như nào?

Và những ai có thể làm được?"

Người đó hỏi lại Seinto.

Seinto: "Tôi đang có 3 đối tượng sẽ có khả năng làm được điều này, quan trọng là chúng ta cần thêm thời gian.".

"Thời gian?

Thời gian để làm gì?

Chúng ta đang cần gấp 1 đội hình hoàn hảo để thực hiện kế hoạch tinh vi càng nhanh càng tốt cơ mà?"

Ông ta nói.

Seinto dặn dò bí hiểm: "Ông đang không biết tôi đang nghĩ gì đâu.

Chính vì thế mà đừng vội phán xét khi chưa thấy kết quả từ ý tưởng của tôi.

Đặc biệt là...

Tôi cần phải rời khỏi đây sớm rồi, còn phải lo cho Fenris nữa.

Nghe hay không là tùy ông.".

Seinto rời khỏi cuộc họp sớm.

Mọi người bàn tán 1 lúc thì quyết định nghe theo lời Seinto.

Vốn dĩ hiện tại chỉ có Seinto là bộ não của hội mà thôi nên họ cũng chẳng còn ai khác để đặt niềm tin vào cả.

*Cạch* Seinto bước vào phòng y tế.

Fenris: "A!

Chị đây rồi!

Chị mới họp ạ?"

Seinto: "Ừ chị mới họp xong thôi, em ăn gì chưa, có cần chị đi mua không?"

Fenris: "À không em ăn rồi chị không cần phải tốn công như vậy đâu."

Seinto: "Ừm, chị cũng lỡ mang theo hộp badnh này rồi, thôi em ăn tạm nhé?"

Fenris: "H-hở!?

B-bánh!?".

Fenris ôm đầu.

"Bánh...

Bánh có độc!!!"

Fenris la lớn.

Seinto: "?".

Cô ta nhận ra vấn đề: "Thì ra là..." .

Seinto: "Em sợ bánh thì để chị đem đi vứt vậy.".

Seinto bước ra ngoài.

*Cạch* "Là bánh sao?"

Seinto hoài nghi.

*Cụp*

Seinto: "Alo, lục soát lại tất cả món quà Fenris đã nhận có liên quan đến bánh.

Gửi ngay kết quả sớm nhất cho tôi nhé?".

*Cụp* Seinto cúp máy.

Đầu dây bên kia cũng buông điện thoại xuống.

Nathan: "Bánh sao?

Carlos à tôi bắt đầu thấy lo cho cậu rồi đấy.".

Cậu ta đang đứng trên sân thượng 1 toà nhà và nhìn thấy 1 người đàn ông mặc vest đang nói chuyện điện thoại.

"Ừ họ đang âm mưu gì đó..."

Ông ta nói.

Nathan: "Hửm?

Âm mưu gì cơ?"

???: "Chậc!?

A-à!?

Đ-đâu có gì!?

T-tôi đang nói với đồng nghiệp là lũ quỷ đang có âm mưu gì ấy mà haha.

Thôi tôi đi trước nhé?"

Nathan: "Đồng phục thợ săn nhưng số cuộc gọi là tổ chức dị nhân?"

???: "Cá-i!?

Cậu lấy điện thoại tôi khi nào!?".

*Rầm rầm rầm* Nathan băm hắn ta ra trăm mảnh.

Nathan: "Cậu cứ làm nhiệm vụ đi, còn lại tôi lo cả nhé.".

-Hết chap 48-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 49


*Rầm* Carlos đấm cho tên người xương vũ công văng ra xa.

*Ầm* hắn va đập vào tường và lại vỡ ra thành chục mảnh.

Enyz: "Trời ạ thời gian trôi nhanh thật, đã là gần trời sáng rồi.

Phải mau rút lui thôi.

May cho các ngươi đấy."

Carlos: "Ngươi đi đâu!?".

Vài tên vũ công được tạo ra để chặn Carlos và Soveil lại.

Cô ta bỏ đi mất, mặt trời dần ló dạng.

Những tên vũ công ngay lập tức tan biến.

"Chậc!?

Mất dấu rồi!"

Carlos tức giận nói.

Soveil trấn an: "Thôi nào anh, chúng ta còn nhiều thời gian mà.

Ngày hôm sau chúng ta sẽ làm lại.".

Carlos bỏ đi để lại Soveil ở đó.

Carlos: "Em làm gì thì làm đi, anh đi tí việc.".

Cậu ta đang đi 1 đoạn thì bị kéo vào 1 con hẻm nhỏ vắng bóng người qua lại.

Carlos: "!?"

Nathan: "Shhhhhhhh tôi nè."

Carlos: "Huh?

Cậu ở đây làm gì?"

Nathan: "Tôi đến đây là để báo 1 tin quan trọng cho cậu."

Carlos: "Tin gì mà quan trọng?".

Nathan nhìn ngó xung quanh để chắc chắn rằng không ai có thể nghe thấy cuộc đối thoại này.

Nathan giải thích: "Sắp tới cậu sẽ bị săn đuổi khá nhiều đấy.

Cậu còn nhớ hộp bánh cậu tặng cho Fenris chứ?

Thứ đó đã lấy đi 1 mạng của Fenris.

Cậu đừng lo, tôi là người đi trước tất cả bọn họ 1 bước nên đã thủ tiêu hộp bánh và dọn sạch mọi dấu vết rồi, camera gần đó trong bán kính 100m cũng do tôi phá hết.

Do đó cậu tạm thời an toàn nhé.".

"Vô lý!?

Bánh của tôi sao lại có thể!?"

Carlos ngạc nhiên.

"Theo tôi kiểm tra thì bánh có độc.

Tôi chắc chắn cậu không làm việc đó vì tôi hiểu cậu hơn ai hết.

Chính vì thế mà tôi mới giúp cậu."

Nathan nói.

Carlos: "Cảm ơn nhưng ai là người gây ra chuyện này?

Liệu rằng người đó đang muốn hại tôi?"

Nathan: "Yên tâm, tôi từ khi được giao chuyên môn mới đã có khả năng tìm kiếm thông tin rất nghệ!

Tôi biết được rằng con nhỏ mà mấy nay đến xin chữ ký chúng ta là thủ phạm!"

Carlos: "L-là cô ta!?"

Nathan: "Ừm, đó cũng là người đã dọn dẹp nhà cửa tụi mình, lắp camera, nấu ăn và hơn thế nữa.

Theo tôi đoán cô ta đang theo đuổi chúng ta như kiểu yêu ấy và đang cố gắng triệt hạ hết những cô gái đã tiếp xúc với chúng ta."

Carlos: "Trời ơi tại sao lại có chuyện đó cơ chứ!

Cô ta đang nghĩ gì trong đầu mà làm những chuyện dại dột như thế!"

Nathan: "Cậu nhớ kĩ nhé, không tiết lộ điều này.

Tôi đã cố gắng hết sức để cứu cậu rồi đấy.

Không thể có lần sau đâu."

Carlos: "Ừm tôi biết rồi cảm ơn cậu nhé."

Nathan: "Bye tôi đi đây làm việc tốt vào đấy.".

Nathan bước ra xa 1 tí rồi sấm sét đánh xuống và cậu ta biến mất.

"Hmmmm....

Mình nên cẩn thận hơn rồi."

Carlos nói.

Cậu ta bắt đầu đi tìm thứ gì đó để ăn rồi tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Chưa đi được bao lâu cậu ta gặp lại Darnel.

Darnel: "!?".

Darnel vừa thấy Carlos liền xông đến nắm lấy cổ áo của cậu ta rồi ném vào tường.

*Rầm* "Hự!?"

Carlos ngạc nhiên trước tốc độ của Darnel.

"Tại sao?

Trả lời tôi nhanh!?

Tại sao lại cho người giết vợ tôi!?

Hả!???"

Darnel trách vấn.

Carlos: "Là sao nữa!?

Tôi không biết gì cả!?

Chuyện gì cũng phải kể đầu đuôi xem nào!?"

Darnel: "Là ngươi giả điên hay là không biết thật đấy?

Ngươi cho người đến giết Sunflower.

Giờ cô ấy không còn trên trần gian này nữa rồi đấy!

Vừa lòng chưa hả tên khốn!?".

*Rầm* Darnel bóp cổ Carlos ghim lên tường.

"Ta hận ngươi!

Tên chết tiệt!?"

Darnel hét lớn.

Bàn tay Darnel dần bóp mạnh hơn.

Carlos: "Hự!?

H-h...

Kh-khó thở quá!?".

Luồng sát khí toả ra từ người Carlos.

*Ầm* Carlos đẩy Darnel ra.

"Huh?"

Darnel bất ngờ.

Venn hỏi: "Ngươi làm gì đấy hả?

Tại sao lại đánh thằng nhóc này?

Nó làm gì mà lại hành xử như vậy?".

"Hắn tiếp tay cho kẻ khác giết vợ tôi."

Darnel nói.

"Bằng chứng?"

Venn đáp.

Darnel: "Ngay tại hiện trường đó, kẻ đó còn chỉ điểm Carlos là nguyên nhân."

Venn: "Ngươi không nghĩ đến việc tên nào đó giết Sunflo sau đó cố tình để lại manh mối là Carlos để gây hiểu lầm à?"

Darnel: "Carlos có gì để hại chứ.

1 người vô danh không có đóng góp gì đáng kể thì ai đi hại làm gì?

Chỉ có thể là cái tên mới vô nghề này cố tình kiếm chuyện!!!"

Venn: "Haizz ta không quan tâm điều này, nhưng đây là vật chủ hoàn hảo nhất của ta, ngươi không được phép làm hại tên này."

Darnel: "Ông bênh 1 thằng nhóc mới quen?

Tôi đồng hành cùng ông 2 năm rồi đấy?"

Venn: "Ta không tin thằng nhóc này và cũng chẳng tin cái lý luận cùi mía của nhà ngươi.

Ta chỉ cần biết đây là nhà mới của ta, ta không thích có chuyện gì xảy ra với thằng nhóc này.

Các ngươi làm gì thì làm đi, ta ngủ!".

Carlos được trả về như bình thường.

"Quay lại rồi sao?

Giờ thì nợ máu phải trả bằng máu đi tên khốn!!!"

Darnel nói xong liền bọc 1 lớp năng lượng lên đôi bàn tay và bắn ra các viên đạn năng lượng hạng nặng bay về phía Carlos.

Cậu ta nhanh chóng né những đường đạn đó và áp sát phản công.

Tuy vậy cú đấm của Carlos bị chặn lại rất đơn giản, Darnel dần dần đẩy tay cậu ta ra.

Carlos: "Uh!?

Tên này thể lực khoẻ vô cùng!?

Không khác gì mình cả!?".

*Rầm* Darnel ném Carlos ra phía sau khiến cậu ta va đập vào tường.

Darnel: "Để ta xem ngươi lấy tư cách gì để chiến thắng.".

-Hết chap 49-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 50


Nathan: "Hửm?".

Cậu ta quan sát 1 vũng máu trên đường đi mà cậu ta nhìn thấy.

"Cái này là...

Uh!?"

Nathan phát giác.

Nathan: "Thôi chết rồi con ả đó hành động đến đường này luôn sao!?

Nếu Sunflower đã bị như vậy thì Darnel...

Trời ơi phải quay về báo cho Carlos biết thôi kèo này không giòn rồiiiii.".

Cậu ta vừa quay người lại thì có tiếng kêu từ đằng sau: "Anh Nathan.".

"Uh!?

Giọng nói này...

Nghe rất là quen..."

Nathan quay người lại nhìn thì thấy là cô gái tóc hồng đó, thủ phạm gây ra mớ phiền phức này.

"Vandako!?"

Nathan nói.

Vandako: "Sao anh biết tên em?

Mà anh đang gọi ai là "con ả" cơ?

Anh nhận ra điều gì rồi à?"

Nathan: *Tch!?

Chuồn thôi mình không chắc nó có thứ gì trong người nhưng nếu nó đánh thắng cả Sunflower thì mình hơi bị bích cửa đấy.*.

Nathan quay người lại chạy đi mất.

*Rầm* sấm sét đánh xuống đưa Nathan chạy đi.

Để lại Vandako đứng đó nhìn.

"Nếu anh đã biết hết rồi thì...

Em sẽ không để cho anh tiếp tục tự do ngoài kia nữa!!!

Anh sẽ phải là của tôi!!!

Tôi sẽ nhốt anh lại!!!

Để xem anh thoát khỏi "vợ yêu" của anh như thế nào ♡."

Ả ta điên loạn nói.

Seinto: "Kết quả điều tra là gì rồi?"

Poer: "Hmmm...

Không có dấu vết gì cả, tất cả món quà đều vô hại.

Xung quanh cũng không có dấu hiệu gì bất thường.

Manh mối từ camera cũng không có.

Vậy có nghĩa là chúng ta đang điều tra sai hướng rồi sao?"

Seinto: "Không, chúng ta đi đúng đường rồi.

Fenris sợ bánh thì chắc chắn không thể nhầm vào đâu được hung khí gây án."

Poer: "Nhưng làm gì có manh mối nào ở đây cơ chứ?"

Seinto: "Rồi sẽ có, ông điều tra rộng hơn đi.".

Điện thoại Seinto đổ chuông.

*Cụp* "Có chuyện gì?"

Seinto hỏi.

"Cấp báo!

Sunflower chính thức tử trận rồi ạ!"

Đầu dây bên kia nói.

"Ừm."

Seinto nói xong liền tắt điện thoại.

"Tôi đi có tí việc, hẹn gặp lại sau."

Seinto nói.

"Uh."

Poer đáp.

*Rầm* Carlos ngồi xuống né được đòn đánh của Darnel vào tường khiến cho bức tường bị nứt vỡ.

Cậu ta đấm vào bụng Darnel 1 cái đẩy Darnel ra 1 đoạn rồi đứng dậy bọc năng lượng vào tay đấm thêm 1 đòn nữa vào người Darnel.

Cậu ta nhảy lên cùng chân sút thêm 1 cú chéo góc nữa khiến Darnel ngã quỵ xuống.

Carlos: "Tôi phải đánh cho anh tỉnh ra!!!

Không thể để chuyện hiểu lầm này kéo dài thêm được nữa!!!".

Carlos dồn năng lượng vào tay và đập xuống thật mạnh thế nhưng ngay lập tức đôi bàn tay cậu ta nổ tung.

*Boom* "Uh!?"

Carlos sốc.

1 làn khói bốc lên che khuất tầm nhìn cậu ta.

*Rầm*

*Ầm*

Carlos bị Darnel đáng liên tục mà không thể phản đòn.

Cậu ta bị đá 1 cú thật đau điếng va vào tường.

Máu chảy ra không ngừng, cậu ta dần mất ý thức.

Carlos: "Không được!!!

Đây không phải lúc bất tỉnh!!!".

Carlos đứng bật dậy.

Darnel: "Quả là 1 tên lì đòn.".

Venn xuất hiện bao bọc Carlos.

Venn: "Mệt quá để ta giúp ngươi 1 tay giải quyết chuyện này xong rồi hãy bớt gây chuyện lại.

Ta không muốn mất thời gian tìm vật chủ mới đâu.".

Carlos tiếp tục áp sát tung những đòn đánh vừa nhanh vừa chuẩn xác nhưng vẫn không làm giảm lực đấm mạnh mẽ của đôi bàn tay vừa được Venn hồi phục này.

*Rầm* Darnel dần cảm nhận được những đòn đánh của Carlos bắt đầu hiệu quả.

Darnel: "Khói thổi bay thị lực.".

Carlos ngay lập tức bị mù tạm thời sau khi bị 1 làn khói ập vào mặt.

1 đường khói bay đến chạn lấy Carlos kéo cậu ta về để Darnel đấm nhưng Venn đã chặn đòn đánh ấy lại rồi đánh bồi vào người Darnel trả lại sát thương.

Carlos chớp thời cơ nghe theo chỉ dẫn của Venn mà đấm thật mạnh vào người Darnel rồi nắm lấy thân cậu ta vật ngược ra đằng sau.

*Rầm* mặt đường bị nứt vỡ.

Darnel giờ đây cũng đầy máu và thương tích như Carlos.

Darnel' "Venn à ông bắt đầu phiền phức hơn rồi đấy.

Khói lạnh!!!".

Ngay lập tức các luồng khói trở nên lạnh như băng.

Venn: "Uh!?

Không xong rồi!?".

Venn tan biến và quay ngược trở lại vào bên trong Carlos.

Carlos: "Huh?

Venn?

Ông bị sao thế?"

Darnel: "Tôi đã chinh chiến cùng ông ta khá lâu rồi nên biết ông ta không thể hoạt động được khi trời lạnh dưới -10 độ C đâu."

Carlos: "Uh!?".

*Ầm* Darnel đấm Carlos văng ra xa rồi sau đó xuất hiện từ làn khói hư ảo phía sau nắm lấy người Carlos và quay cậu ta như chong chóng.

Darnel: "Hây!".

Darnel ném Carlos xuống đất.

*Rầm*

Carlos: "Hự!?".

Cậu ta còn bị Darnel bồi thêm cú đấm cực mạnh lún xuống đất 1 đoạn rất sâu.

*Boom* "Chết đi Carlos!

Ngươi chưa đủ khả năng đánh bại ta đâu!"

Darnel nói.

*Rầm* Darnel bị sét đánh trúng và văng ra xa.

Darnel: "!?".

Làn khói biến mất, Soveil đã làm cho khói không thể xuất hiện được nữa bằng lời nguyền gió thịnh nộ.

Khi vực này sẽ chịu tác động của gió liên tục không ngừng.

Nathan: "Đủ rồi đấy Darnel."

Soveil: "Đánh anh trai em là điều không hay rồi."

Darnel: "Đủ?

Không hay?

Các người bao che cho 1 tên sát nhân?

Các người là đồng phạm à?"

Nathan: "Haizz.".

Nathan đưa tất cả đi hết để lại Darnel ở đó 1 mình.

*Rầm rầm* gió cũng ngừng thổi.

Nơi Nathan đưa Carlos đến là trạm y tế.

Nathan: "Em chăm sóc cho Carlos đi nhé, anh sẽ không để Darnel đến làm phiền."

Soveil: "Vâng em cảm ơn.".

Nathan rời đi.

Nathan: "Bắt đầu có nhiều thứ rối ren lên rồi.

Mình không có thời gian để đứng đây suy nghĩ đâu.".

-Hết chap 50-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 51


1 lúc sau khi được điều trị, Carlos ngay lập tức đứng dậy sửa soạn đồ đạc.

Soveil: "Hơ?

Anh tính đi làm nhiệm vụ ạ?"

Carlos: "Ừm."

Soveil: "Ơ kìa!

Anh còn đang bị thương đó!"

Carlos: "Mấy vết thương vớ vẩn này không làm anh liệt giường được đâu.

Thà đi làm còn hơn nằm yên trên giường như thế này.".

Carlos rời đi.

Soveil tích tốc chạy theo vì lo lắng.

Soveil: *Mình thừa biết anh ấy bốc đồng nên không chịu ở lại đâu, đành phải đi cùng vậy.*.

Điện thoại Carlos đổ chuông.

"Hửm?"

Carlos mở điện thoại lên.

"Alo, Enyz đang ở vũ trường Fero đường Biron đó nghen."

Nathan nói.

"Nathan?

Cậu đâu có trong nhiệm vụ?"

Carlos hỏi.

Nathan giải thích: "Giờ tôi rảnh tí nên giúp luôn muahahahaha.

Thôi tôi định vị cho thế thôi còn lại làm hết đi nhá."

Nathan cúp máy.

Carlos: "Bruh thanh niên này lúc nào cũng vậy hết."

Soveil: "Vũ trường Fero sao?

Em biết nè để em dẫn đường cho.".

Vậy là Soveil đưa Carlos đến nơi đó thật nhanh nhưng có lẽ là quãng đường không nhỏ nên đã tận tối khuya.

Họ chỉ vừa mới tới đã nghe thấy mùi máu.

Carlos: "Uh!?

Có chuyện rồi sao!?".

Carlos mở cửa.

*Cạch* "Cửa khoá?"

Carlos thắc mắc.

"Đập cửa kính vào vậy."

Carlos nói.

*Greeze*

Carlos đập nát cửa kính xông vào trong.

Trước mắt họ là rất nhiều xác từ đàn ông đến đàn bà, già trẻ lớn bé đều không tha.

"Chết tiệt đến trễ rồi."

Carlos nói.

"Vẫn chưa trễ đâu còn 2 người ở đây chưa chết mà nhỉ?"

Enyz khẽ nói vào tai Carlos khiến cậu ta lạnh sóng lưng.

Soveil: "Uh!?".

Lần này Enyz khác vô cùng.

Cô ta toả ra 1 luồng sức mạnh lớn hơn ngày hôm qua gấp đôi khiến 2 người họ cứng đơ người không thể di chuyển được.

Enyz: "Sao thế?

Đến đây tìm ta à?

Cảm động quá...

Lần trước may mắn được tha nên tưởng ta sợ sao..."

Soveil: "Ngươi đã giết người và hấp thụ sinh lực để gia tăng sức mạnh?"

Enyz: "Ờ nói vậy cũng được, ta nhận hết.".

Carlos quay người lại tung cú sút thẳng vào đầu Enyz nhưng cô ta đã nhanh chóng né được và kéo chân Carlos xuống đất khiến cậu ta tiếp đất với tư thế xẹt ngang.

Enyz: "Hửm?"

Carlos: "Trò cỏn con!".

Carlos tận dụng đôi chân đang vươn dài ra hết cỡ để gạt chân Enyz khiến cô ta ngã xuống.

*Rầm* Carlos đấm thật mạnh vào người Enyz.

*Xoẹt* Soveil chém đứt 1 đoạn trên người cô ta.

"Bất ngờ đấy."

Enyz nói.

Ngay lập tức cô ta hồi phục trở lại và nả 2 viên đạn vào người Carlos và Soveil nhưng 2 người họ lại né được.

"Né được cả đạn?

Không đáng để xem thường rồi."

Enyz nói.

Cô ta bị lún xuống đất 1 đoạn vì bị gia tăng trọng lượng.

Enyz: "?"

Carlos: "Haaaaa!".

*Ầm* "Uh!?"

Carlos bất ngờ vì Enyz đỡ được cú sút của cậu ta.

"Cái gì thế này?

Tay cô ta hiện tại đang là 30 kg đấy?

Khoẻ đến vậy sao?"

Carlos thắc mắc.

Cậu ta nhanh tay tung liên tục các cú đấm thật mạnh nhưng Enyz lại chặn được hết, không những thế còn đẩy Carlos ra 1 đoạn rồi gọi hàng loạt vũ công xương ra tấn công.

Soveil: "Trò cũ chơi hoài vậy?

Ta biết cách khắc chế rồi!".

Ngay lập tức bọn vũ công bị trói lại và không làm gì được.

Enyz: "Chà, ta khá là ngạc nhiên vì các ngươi đã mạnh hơn trước cả rồi."

Carlos: "May cho ngươi là ta chưa ở trong trạng thái tốt nhất nên ngươi còn sống tới giờ đấy."

Enyz: "Ghê vậy sao?

Ngươi không thấy gì à?

Nãy giờ trận đấu này đang thật sự vô cùng nhàm chán.

Đơn giản là vì từ nãy đến giờ ta chỉ đang chơi đùa với các ngươi mà thôi.

Đã đến lúc ta sử dụng sức mạnh của vật chủ của ta rồi.".

Carlos không quan tâm mà cứ lao lên tấn công.

Enyz chạm vào người Carlos khiến cậu ta đứng yên.

Soveil: "Uh!?

Là ngưng động thời gian sao!?"

Enyz: "Không, ta tạm thời cho tên nhóc này bị ảo giác 1 tí thôi.".

*Rầm*

Carlos bị đánh gục xuống.

Carlos: "Hự!?

Cái gì vậy!?"

Soveil: "1 đòn!?

Ta giáng vào ngươi 1 lời nguyền!

Ngươi sẽ không sống thêm quá 1 ngày!"

Enyz: "?".

Soveil lao lên với 2 con dao ngắn.

*Beng!* Enyz lấy ra 1 thanh kiếm để đỡ đòn.

Soveil lùi ra rồi sử dụng tốc độ của bản thân để chạy vòng quanh làm Enyz mất tập trung rồi đâm lén từ phía sau.

Enyz vẫn đỡ được, không những thế lại còn đá văng Soveil ra xa.

Carlos đỡ Soveil lại, cậu ta dồn nhiều năng lượng vào tay đấm vào không khí.

*Ầm*

Enyz: "?".

Đột ngột 1 luồng áp suất không khí cực lớn đánh vào người Enyz.

*Rầm*

*Ầm*

Enyz gục xuống đất.

Cả 2 chớp thời cơ lao đến kết liễu.

Carlos: "Uh!?".

Enyz đã quay trở lại bình thường ngay lúc họ đã áp sát.

Carlos và Soveil đã dừng tay kịp thời.

Enyz: "H-hở?"

Carlos: "Chết tiệt!?

Trò gì vậy chứ!?".

Ngay lúc cả 2 buông vũ khí xuống thì cô ta quay trở lại.

"Uh!?"

Cả 2 bị Enyz đâm xuyên cổ cùng lúc.

Carlos: "Hự!?".

*Rầm* Enyz rút kiếm ra và đạp cả 2 xuống đất.

Enyz: "Biết ngay mà.

Điểm yếu chí mạng của con người là quá nhân từ.".

Máu chảy ra thành 1 vũng lớn.

Enyz rời đi, bỏ mặt lại 2 anh em bọn họ nằm bất động và hơi thở dần yếu đi.

*Cộc...cộc...cộc...*

*Cạch* Enyz vừa mở cửa ra thì Carlos đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Enyz: "!?"

Carlos: "Quen không?"

Enyz: "Uh!?

Sao lại có thể!?".

-Hết chap 51-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 52


Enyz: "V-vô lý!?

1 nhát đâm xuyên cổ là đủ chí mạng để kết liễu 1 mạng người rồi mà!?"

Carlos: "Ngươi quên trong người ta có ai à?".

Venn hiện ra ngay sau lưng cậu ta.

"Sai lầm của ngươi là đã không phanh thây xác của ta đấy."

Carlos nói.

Enyz: "Câm miệng!

Ta giết ngươi 1 lần được thì cũng sẽ có lần thứ 2 thôi!".

Enyz lại lấy kiếm ra tấn công Carlos.

Carlos: "Từ trường!".

*Boom* Enyz bị đẩy ngược ra ngoài.

"Cá-i!?"

Enyz sốc.

Carlos lao đến đấm thật mạnh vào Enyz không quên kèm theo từ trường, giờ đây áp lực đẩy ra của từ trường sẽ gia tăng thêm lực đấm của cậu ta.

*Rầm* Enyz vỡ nát mặt nạ giả tạo của cô ta.

Enyz: "Aaaaaaa!

Ngươi dám!?".

*Bang!* Carlos né ra ngoài để tránh đạn.

Enyz: "Mặt nạ của ta!?

Ngươi dám nhìn vào mặt ta sao aaaaaaa!??"

Carlos: "?"

Soveil: "Gương mặt là nơi nhạy cảm nhất của ngươi đúng không?

Đó là lí do ngươi rất sợ hãi khi mất mặt nạ."

Enyz: "Cái gì!?

Sao ngươi biết!?

Khoan đã!?

Sao ngươi vẫn còn sống!?"

Soveil: "Không cần biết đâu.

Anh trai!"

Carlos: "Anh biết rồi.".

Cả 2 bọn họ lao vào tấn công đòn cuối để kết liễu.

"Triển khai lãnh địa!

Sân khấu!".

"Uh!?"

Carlos và Soveil không lường trước được điều này.

Xung quanh ngay lập tức biến thành sân khấu của Enyz, nơi mà cô ta thường xuyên hoạt động nhất.

Cô ta nắm lấy tay Carlos.

Carlos: "Khoan đã!?

Mình không cử động được!?

Tại sao!?"

Soveil: "Aaaaaaaaa!?".

Sân khẩu đột ngột mở 1 lỗ làm Soveil rơi xuống dưới và đóng lại.

Carlos: "Soveil!??".

Enyz bắt đầu khiêu vũ cùng Carlos.

Cậu ta mặc dù không muốn nhưng lại không thể cử động được, toàn thân cậu ta như cứng đơ.l, không thể xử lí được.

Carlos: *Mình phải giết chết tên này trong hôm nay bằng mọi giá.

Thà đổ máu còn hơn rút lui!*.

*Rầm* Carlos thoát ra ngoài thành công và tìm đến vị trí Soveil rơi xuống.

*Rầm* Cậu ta đập nát sân khấu để nhảy xuống.

*Xoẹt* Soveil chém đứt thêm 1 tên vũ công nữa.

"Mình không đủ năng lượng để trói chúng nữa!?"

Soveil bất lực.

Hàng loạt tên vũ công ập vào xâu xé Soveil.

Carlos: "Hahhhhhh!!!!!!!!!".

*Rầm* Carlos dùng từ trường đập nát tất cả vũ công xương ấy và tất cả bộ xương bị băm ra thành nghìn mảnh không thể phục hồi lại được.

Soveil: "Anh hai!?

Sau lưng anh kìa!"

Carlos: "Uh!?".

*Ầm* Enyz đâm lén Carlos thêm 1 nhát nữa.

"Hình như ta đã quá bất cẩn rồi, nhưng không sao.

Ta có món quà cho ngươi đây, ở trong lãnh địa của ta không có chỗ cho hồi phịc đâu..."

Enyz nói khẽ vào tai Carlos.

Venn: "Chậc!?

Đúng là không được.".

Venn chiếm xác Carlos nắm lấy cổ Enyz rồi bóp thật mạnh.

"Khoan đã."

Venn nhận ra điều gì đó.

Venn: "Uh!?".

Venn tỉnh dậy và nhìn thấy bản thân đang nằm gục dưới đất nãy giờ, trên lưng là hàng loạt thanh kiếm đang ghim chặt vào bên trong.

Soveil đang bị Enyz tát liên tục để hành hạ.

Venn: "Khoan đã!?

Nãy giờ chỉ là ảo giác thôi sao!?

Không đúng!?

Có gì đó không đúng!?".

Venn gồng dậy lao đến tấn công Enyz.

Đến lúc bắt kịp được cô ta thì ngay lập tức Venn thức tỉnh trở lại.

Venn: "!???????"

Enyz: "Đây mới là thực tại nè...".

Enyz đạp lên người Soveil đang nằm dưới đất.

"Muốn chết kiểu nào?

Ta sẽ cho ngươi toại nguyện luôn."

Enyz nói.

"Mình đã cạn năng lượng từ bao giờ thế kia?"

Venn thắc mắc.

Enyz đe doạ: "Không nói à?

Vậy ta cho ngươi cái chết đau đớn nhất nhé?".

"Khó rồi, mình không cử động được."

Venn nhìn nhận.

Venn: "Có chết cũng phải lôi con này xuống địa ngục cùng.

Haaaaaaa!".

Venn thoát ra khỏi xiềng xích mang tên"kiệt sức" để dồn 1 cú đấm mang nặng từ trường đẩy Enyz ra xa.

Soveil bật dậy chém đứt 2 cánh tay của Enyz rồi chém liên tục làm hở ra phần nội tạng bên trong cô ta.

Enyz ngay lập tức hồi phục toàn thân trở lại và xuất hiện 20 Enyz khác nhau đánh cả 2 cùng lúc.

*Rầm*

Venn: *Hộc!?*.

Soveil dần mất nhận thức.

Soveil: "Kỹ năng phán quyết số phận!

Nguyền rủa!!!".

Đột nhột người Enyz toả ra 1 hiệu ứng nào đó trông thật kì lạ.

*Bịch* Soveil nằm gục ra đất.

Venn: "Ta biết chiêu thức này!?

Nguyền rủa!?

Khiến điều mong muốn 100% xảy ra!?".

*Rầm* Venn bị Enyz đá thêm phát nữa vào bụng đau đớn gục xuống.

Venn: "Nhưng bằng cách nào...?"

Lucas: "Hello...."

Enyz: "Uh!?"

Lucas: "Đánh đã chưa?"

Enyz: "Ngươi là ai!?".

Toàn thân Lucas bốc lửa.

"Là ai còn lâu mới nói!"

Cậu ta nói.

*Rập* cậu ta áp sát đến trước mặt Enyz.

"Uh!?

Nhanh quá!?"

Enyz ngạc nhiên.

"Kết thúc nhanh thôi nào."

Lucas nói.

Cậu ta nắm lấy đầy Enyz đập xuống đất.

*Rầm* Miệng cậu ta hiện ra 1 khẩu đại bác bao bọc bởi lửa.

"Boo!"

Lucas nói.

*Boom* Enyz nổ tung.

Cô ta chưa chết, đòn đánh ấy chỉ khiến cho linh hồn xấu xa đang nhập vào xác Enyz bị văng ra mà thôi.

Ngay lập tức lãnh địa biến mất.

"Aaaaaaa!?

Tên khốn!?"

Ả ta nói.

Lucas: "Bye nha, ta phải cho ngươi 1 bài học nhớ đời vì đã làm hại 2 đứa em của ta.".

Cậu ta gập 2 tay lại với nhau.

"Khai hoả!"

Lucas nói.

*Boom* ả ta nổ tung và không có cơ hội hồi phục được nữa vì linh hồn đã tan biến.

Lucas: "Ái chà...

Yếu quá, quỷ này không đáng tầm đánh của mình.".

Cậu ta nhìn 2 đứa em đang bất tỉnh.

Lucas: "Haizz chắc phải huấn luyện tụi nó thôi không là toang mất.".

-Hết chap 52-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 53


*Ring ring* tiếng chuông báo thức từ điện thoại của Carlos.

Cậu ta tỉnh giấc và bật dậy hoang mang: "Huh?

Sao mình lại ở đây?

Enyz đâu?

Nhiệm vụ hoàn thành chưa?".

*Cạch* "Anh dậy rồi ạ?"

Soveil hỏi.

Carlos: "Em có sao không?"

Soveil: "Không sao ạ.".

*Cạch* Soveil đặt 1 tách trà lên bàn để lộ bàn tay bị băng bó.

Carlos: "Lại còn nhận là không sao nữa đi.

Băng bó như xác ướp thế kia."

Soveil: "Anh còn thảm hơn em đấy hừ!"

Carlos: "Mà...

Nhiệm vụ sao rồi?"

Soveil: "Nhiệm vụ?

Anh lúc nào cũng nhiệm vụ?

Không biết lo cho bản thân à?

Nhiệm vụ đã hoàn thành và Enyz đã được giải thoát rồi."

Carlos: "Ai đã làm được điều đó?

Anh nhớ là chúng ta đã bị đánh bại rồi mà?"

Soveil: "Tới giờ mà anh vẫn chưa nhận ra sao?"

Carlos: "Huh?".

*Cạch* cánh cửa mở ra.

"Mới có 10 năm không gặp mà em quên anh rồi à?"

Lucas nói.

Carlos sốc: "Uh!?

Cái gì thế này!?

Anh Lucas!?

Anh đến từ bao giờ!?".

"Haizz anh đến đây lâu rồi, anh làm thợ săn còn lâu hơn cả em đấy."

Lucas nói.

"Vậy là đêm qua anh đã cứu bọn em sao?"

Carlos hỏi.

"Còn ai trồng khoai đất này?"

Lucas nói.

"Mà nè 2 đứa có vẻ yếu, anh nghĩ là nên luyện tập.

Anh sẽ kèm 2 đứa, không thể để 2 đứa em của anh dễ dàng bị bắt nạt như vậy được."

Lucas nói thêm.

*Cạch* Nathan bước vào trong.

"Sao rồi bro?

Oh chào anh!"

Nathan chào hỏi.

"Chào nhóc."

Lucas đáp.

Carlos: "Tôi không sao."

Nathan: "Mà nè, có tin dữ đây."

Carlos: "Tin gì?"

Nathan: "Mà tôi có nên kể cho 2 người này luôn không?"

Carlos: "Người nhà tôi cả, không sao đâu."

Nathan: "Ờ, vậy thì để tôi nói luôn.

Tình hình là Poer đang dần tìm ra sự thật và Seinto cũng vậy.

Tôi cố gắng hết sức kéo dài thời gian ra được thôi.

Không lâu đâu, họ cũng sẽ tìm ra được.

Cậu nên chuẩn bị tinh thần đi, tôi đã cố hết sức rồi."

Soveil: "Là sao?

Anh Carlos làm gì?"

Lucas: "Carlos làm gì phạm tội?"

Nathan: "Vậy là 2 người không biết rồi.

Đúng là Carlos không làm gì cả, kẻ gây ra là Vandako.

1 con ả lập dị của tổ chức dị nhân.

Theo như thông tin tôi thu thập được thì nói ngắn gọn là nó yêu Carlos nhưng lại quá mù quáng, bỏ thuốc độc vào bánh của cậu ta tặng cho Fenris.

Đó là lí do Fenris mất 1 mạng và Carlos sẽ là người chịu tội sau khi họ tìm ra được.

Tôi giúp được đến thế này là quá sức lắm rồi, sự thật không bao giờ bị che giấu được.

Xoá bằng chứng thì kiểu gì cũng sẽ có cách khôi phục được mà thôi."

Lucas: "Chậc!?

Thế thì toang quá."

Soveil: "Sao anh không nói gì cho em biết hả anh Carlos!?"

Carlos: "Anh cũng chỉ mới biết gần đây thôi."

Nathan: "Vậy cậu tính sao?

Tôi đi ăn cắp thông tin và bằng chứng của họ nhé?"

Carlos: "Không được đâu, cậu sẽ bị bắt đấy.

Seinto rất thông minh trong những việc như này.

Cô ta sẽ đề phòng, với lại đánh cắp thông tin chỉ khiến họ biết được rằng họ đang đi đúng hướng mà thôi."

Nathan: "Vậy...

Cậu định nhận tội à?"

Carlos: "Đâu phải lỗi của tôi đâu mà nhận.

Tôi sẽ tìm cách giải oan cho tôi, cảm ơn cậu đã nhiệt tình giúp đỡ."

Nathan: "Không sao, cần gì cứ kêu tôi.

Tôi luôn bận nhưng không bao giờ bỏ qua bất kỳ dịp giúp đỡ nào đâu."

Carlos: "Ừm."

Nathan: "Bye ~ có việc rồi.".

*Rầm* sấm sét đánh xuống và Nathan biến mất.

"Nhanh thật."

Lucas nói.

"Anh tính sao?"

Soveil hỏi Carlos.

"Anh sẽ về tự giải quyết."

Carlos nói.

Soveil la: "Anh bị điên à!?

Việc quan trọng như vậy phải nhờ sự trợ giúp của em và anh cả chứ!?".

"Carlos nói đúng đấy em ạ.

Chúng ta có nguy cơ gây vướng tay chân em ấy.

Với lại đây cũng là cách để Carlos trưởng thành.

Em hãy để Carlos tự giải quyết việc này, đừng làm phiền em ấy nữa."

Lucas khuyên.

"V-vâng em hiểu rồi ạ."

Soveil nói.

Lucas và Soveil rời đi 1 lúc.

*Cạch* cánh cửa mở ra.

"Ummm....

Có ai ở đây không ạ...?"

Carlos: "Huh...?".

Carlos ngạc nhiên, đó là Enyz nhưng cô ta đã sửa soạn lại ngoại hình, trông thật dễ thương và trẻ trung hơn hẳn.

Điều này khiến Carlos bất ngờ đến đỏ cả mặt.

Carlos: "Là...

Cô sao?

Enyz?"

Enyz: "Vâng ạ, gọi là em được rồi...

Em nhỏ tuổi hơn mà...

Em đến đây là để cảm ơn anh vì đã giúp em giải thoát khỏi cảnh bị điều khiển.

Em thật sự rất sợ hãi khi đã bị biến thành con rối của cô ta từ lâu, phải nói là 1 khoảng thời gian rất dài.

Em sợ rằng em sẽ mãi mãi bị chiếm xác như thế cho đến về sau.

Thật sự cảm ơn anh 1 lần nữa.

Em rất cảm kích về điều này."

Carlos: "Không có gì, người em nên cảm ơn là Lucas.

Anh không phải là người giải trừ linh hồn đó."

Enyz: "Em biết chứ, nhưng em ấn tượng về anh nhất.

Anh đã chiến đấu rất lâu, người thấm mệt và đầy thương tích nhưng vẫn cố gắng hết sức.

Em hâm mộ tinh thần đó của anh."

Carlos: "Ừm anh cảm ơn."

Enyz: "Em tặng anh quà coi như là để cảm ơn ạ."

Carlos: "Không cần đâu...

Uh!?"

Enyz: "Hơ?

Sao thế ạ?"

Carlos: "Cẩn thận sau lưng!!!".

Carlos lao đến đẩy dạt Enyz ra đằng sau đá gãy con dao đang hướng về Enyz.

"Wow ~ thật bất ngờ ~"

Carlos: "Vandako!????"

Vandako: "Biết tên em rồi à?

Cảm ơn nhé ~ giờ thì tránh ra để em làm việc nào "chồng yêu" ~ ♡.".

-Hết chap 53-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 54


Vandako: "À mà khoan đã?

Em vẫn có 1 thắc mắc?

Tại sao anh đã chết trong trận đấu trước đó rồi mà lại có thể quay lại 1 lần nữa để đánh nhau với con nhỏ này?"

Carlos: "Cô không cần biết!

Hãy rời khỏi đây trước khi tôi không nhân nhượng!"

Vandako: "[Hôn gió].".

Vandako hôn vào không trung tạo ra hình trái tim ám lên người Carlos khiến cậu ta bất động như bị ngưng động thời gian.

"C-Carlos!?"

Enyz ngạc nhiên.

Vandako vác lưỡi cưa lên và bắt đầu khởi động máy.

*Rènnnnnnnn* "Cái này là ngươi tự tìm đến chỗ chết đấy nhé."

Vandako nói.

*Vụt* Carlos quàng tay quấn vào cổ ả ta sau đó ném bay ra ngoài.

*Rầm* Cánh cửa bị hỏng.

"Hửm?

Có tiếng gì thế?"

Giọng Lucas vang lên từ lầu dưới.

Soveil đáp: "Vậy chúng ta lên kiểm tra lại đi, chắc là lại có quỷ đến đây phá rối ấy mà.".

Vandako: "Tch em không từ bỏ đâu!

Đợi đó!".

Vandako rời đi.

Ngay sau đó Lucas bước vào phòng.

Lucas: "Huh?

Chuyện gì vậy Carlos?

Sao cửa bị tách ra ngoài rồi?

Mà cô gái này là ai?"

Carlos: "Là con ả đó, người đang gây rắc rối cho em.

Anh không nhận ra sao?

Enyz đây mà?"

Lucas: "Nani!?

Đây là Enyz á?

Trông khác hẳn lần trước rất nhiều!"

Enyz: "Em đã thay đổi diện mạo rồi ạ.

Linh hồn kia đã làm em trông thật tàn tạ nên giờ em đã sửa soạn lại."

Soveil: "Ồ ra là vậy sao?"

Lucas: "Để anh kêu người đến thay cửa mới.

Mấy đứa ở đây đi.".

Lucas rời đi.

*Tút tút*

*Cụp* Lucas bắt máy.

"Haha chuyện gì đây quý cô in4?".

Đầu dây bên kia không ngại ngần trả lời: "Có gì đâu chứ?

Tôi gọi đến để hỏi thăm tí ấy mà.".

"Hỏi thăm cơ à?

Chà quý hoá quá cơ, bình thường bận đến mức ngủ còn không có thời gian thì rõ là hôm nay hơi lạ đấy cô bạn!"

Lucas nói.

"Cậu có thôi đi không!

Tôi có hỏi là tốt rồi!"

Cô ta nói.

"Rồi rồi không trêu bạn nữa, vào vấn đề chính đi.

Chắc chắn nội dung cuộc gọi này không phải chỉ là để hỏi thăm."

Lucas nói.

Cậu ta vừa đi vừa nghe máy tiện đường đi đến trụ sở thợ săn.

"Cậu nhạy phết nhỉ?

Ừa tôi có việc chuẩn bị quay về đó đây."

Cô ta trả lời.

"Quay về đây?

Mắc gì về đây?

Cô đi tìm thông tin mà ở đây mạng lưới thông tin đầy ra."

Lucas hỏi.

Cô ấy phủ nhận: "Không không, tôi không tìm thông tin.

Tôi về để làm nhiệm vụ khác.

Mà nghe bảo cùng nhiệm vụ với em trai cậu ấy.".

Lucas: "*Phụt!?* Gì cơ!?

Nhiệm vụ gì mà phải nhờ thượng cấp đi kèm với bọn mới vào nghề?"

???: "Gì chứ Carlos giờ được nhận định là thành viên trung cấp cận thượng cấp rồi mà.

Còn mới mẻ gì nữa, chẳng phải cậu nhóc được mời vào hội vì tài năng sẵn có cùng khả năng chịu khó của bản thân sao?"

Lucas: "Ồ xem ra cũng thú vị đấy.

Vậy chúc cô may mắn nhé, tôi có việc rồi."

???: "Ờ tôi cũng đang chưa về đến đó, chắc phải sáng mai.

Đói quá huhu chắc tôi đi kiếm gì đó bỏ vào bụng đây.

Tạm biệt.".

*Cụp* Lucas cất điện thoại vào túi.

*Cộc cộc* tiếng gõ cửa.

"Vào đi."

Giọng của 1 người đàn ông phát ra từ trong văn phòng.

*Cạch* "Thông tin mật đâu?"

Ông ta hỏi.

"Đây...".

*Xoạt* 1 xấp giấy đặt lên bàn.

"Thông tin tuyệt mật vừa được thu thập.

Pháp sư cổ đại cuối cùng vẫn còn sống, ông ta đang liên kết với xác của 1 cô gái.

Tên là Soveil có mối quan hệ mật thiết với hội thợ săn cụ thể là người nhà cô gái là thượng cấp và thành viên trung cấp cận thượng cấp."

Ông ta mỉm cười: "Tốt lắm...

Chuẩn bị cho kế hoạch phá hủy hội thợ săn được rồi.".

*Rầm rầm rầm* sấm sét đánh xuống.

Nathan đang cố chạy trốn khỏi ai đó.

Nathan: "U là trời sao con nhỏ đó dai như đĩa vậy!?"

Vandako: "Đừng chạy nữa...

Em có đánh anh đâu!

Em chỉ đánh những ai tiếp xúc với anh thôi!"

Nathan: "Tha!

Không nhận ơn huệ đó đâu trời ơi.".

*Rầm* Nathan tính toán: "Nếu mình đánh lúc này sẽ không ổn, mình được dặn là chỉ được hành động khi có nhiệm vụ.

Cái này mình lâu lâu làm trái cũng được đấy!

Tuy vậy mình không có cơ sở đánh ở chỗ xung quanh đây có người dân.

Đánh nhau lúc này chẳng khác nào phá hoại cả.

Cố gắng cắt đuôi là được, cô ta không làm hại người dân vô cớ để tìm mình đâu.".

*Rầm rầm rầm rầm rầm* Nathan dồn nhiều sức hơn nữa và tích năng lượng vào chân để tẩu thoát.

Chỉ trong nháy mắt Vandako đã mất dấu Nathan.

Vandako: "Trời ơi nhanh quá đó.

Đợi đó đi!

Em sẽ bắt được anh ở lần sau!".

Nathan đứng thở ở góc tường.

Nathan: "Quãi thật...

Lại còn có cả lần sau...

Lạy luôn.".

Đột ngột 1 vầng hào quang soi xuống dưới.

"Huh?"

Nathan đề phòng lui ra.

1 cô gái dần tiến xuống từ đó.

"Xin chào truyền nhân của thần mặt trời."

Cô ta nói sau khi tiếp đất.

Nathan trưng ra bộ mặt khó hiểu hỏi: "Huh?

Truyền nhân?

Thần mặt trời?

Cô đang nói cái gì vậy?

Mà cô là ai hả?".

Aeny: "Tôi là Aeny, thiên thần được giao cho sứ mệnh dẫn dắt cậu trở nên mạnh mẽ hơn để đảm nhiệm chức vụ thần mặt trời.

Phải nói rằng cậu là người được chọn dựa vào khả năng nhìn trước tương lai của ngài ấy đấy...".

-Hết chap 54-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 55


Nathan trưng ra bộ mặt khó hiểu hỏi: "Là sao cơ?

Tôi không hiểu?".

Aeny thầm nghĩ: *Tch tên ngốc này lại là người được chọn sao?

Trông chẳng có tố chất nào cả.*.

Nathan: "Cô đang nghĩ gì đấy?

Nói xấu tui chứ gìiiiii biết mấy người lắm mừ."

Aeny: "Ngươi trẻ con quá rồi đấy, có chịu nghiêm túc nghe ta nói không hả?"

Nathan: "Có chứ hehe."

Aeny: "Ngươi là người được chọn, sắp tới nếu ngươi đủ mạnh thì ngươi sẽ được ban cho chức thần mặt trời.

Ngươi...

Có xem thần thoại Letia bao giờ chưa?"

Nathan: "Rồi!

Trong đó cũng có thần mặt trời!

Ngầu vãi ò luôn!"

Aeny: "Thần thoại Letia nói đúng 80% rồi đấy, ngày xưa thần mặt trời cũng là người duy nhất cai quản trái đất 044 này đã từng chấn chỉnh lại thứ đi ngược lại với quy luật tự nhiên.

Người dân từ đó ghi nhớ mãi và tiếp tục truyền nhau qua từng thế hệ."

Nathan: "Oh đúng rồi nè cái này tôi có đọc tới rồi!"

Aeny: "Hiểu rồi đó, đây là sự thật và ngươi đã may mắn được chọn.

Hãy biết tự hào về điều đó đi."

Nathan: "Hmmmm....

Tôi thực ra thì ban đầu đã không tin vào sức mạnh rồi mà giờ còn có thêm cả thần nữa thì...

Hơi khó nhỉ?

Nhưng mà thứ mà tôi đã từng cho là vô lý như sức mạnh hay siêu năng lực đã là sự thật rồi thì tôi nghĩ là tôi nên tin luôn điều này."

Aeny: "Cuối cùng thì ngươi cũng đã thông minh hơn 1 ít rồi đó."

Nathan: "Mà cô dẫn dắt cái gì?

Bắt tôi đáng nhau à?"

Aeny: "Gì chứ?

Ta đến đây là để giúp cho ngươi phát triển thêm để đủ khả năng đảm nhiệm vai trò của 1 vị thần mà."

Nathan: "Mà bao nhiêu người cực mạnh không chọn tự nhiên đi chọn tôi?"

Aeny: "Câu hỏi hay đấy, để ta giải thích luôn.".

Bỗng dưng có tiếng bước chân đi đến.

"Nathan sao cậu ở đây?"

Kaytlyn hỏi bất ngờ từ bên ngoài.

Nathan quay người lại thấy Kaytlyn liền đáp: "Kaytlyn ấy hả?

Tôi đang trò chuyện với 1 người!

Cô ta đây nè...

Huh?".

Aeny đã biến mất từ bao giờ.

"Ủa?

Mới nãy còn ở đây mà ta?"

Nathan thắc mắc.

Kaytlyn phàn nàn: "Cậu đi ngoài nắng quá bị say nắng à!".

"Haha chắc là vậy rồi mà cậu tìm tôi có chuyện gì đây?"

Nathan hỏi.

Kaytlyn trả lời: "À mình đi tìm cậu mà nghe thấy tiếng cậu nói chuyện trong đây nên mới đi vào nè.".

"Nhiệm vụ?"

Nathan ngớ người ra.

Cậu ta nói thêm: "Hừ mới làm xong nhiệm vụ chưa lâu giờ bắt làm nhiệm vụ tiếp.

Ứ chịu đâuuuu.".

"Thôi nào nhiệm vụ lần này cần cậu nghiêm túc đấy bởi vì mục tiêu còn chưa được định hình rõ ràng, chỉ biết là con quỷ ấy thuộc cấp S trở lên.

Chúng ta còn phải làm nhiệm vụ cùng 1 thượng cấp đấy!"

Kaytlyn nói.

Nathan: "Hừ!

Tụi mình yếu gì nữa mà sợ!

Vừa rồi Seinto thăng chức lên thành viên trung cấp cả 3 đứa rồi còn gì!"

Kaytlyn: "Cứ đi đi rồi biết, chưa gì đã khing thường đối thủ rồi.".

Nathan và Kaytlyn rời đi.

Aeny nấp ở gần đó không lộ dạng ra ngoài.

Aeny: "Mình chỉ có việc cần làm là dẫn dắt tên ngốc kia.

Không việc gì phải đi kết thân với con người cả.".

Aeny cũng rời đi ngay sau đó.

Nathan cùng Kaytlyn đi đến trụ sở thì thấy Carlos đang được Lucas huấn luyện cùng với Soveil.

Carlos: "Hây!".

*Ầmmm*

Mảnh đất bị nứt ra.

"Hay!

Em thông thạo chiêu thức này hơn rồi đó.

Giờ đến từ trường nè, em đang sử dụng nó không được tối ưu.

Còn Soveil nữa, dùng dao ngắn thì hạn chế đánh nhau trực diện giúp anh!"

Lucas chỉ bảo.

Nathan: "Wow."

Carlos: "Hửm?

Nathan?

Cậu cùng nhiệm vụ lần này à?"

Kaytlyn: "Chắc chắn rồi anh bạn, mà nè sao cậu xuất viện sớm thế hả?"

Carlos: "Haizz."

Soveil: "Em cũng chẳng biết nữa!

Nhưng anh Carlos có khả năng gì đặc biệt lắm kìa!

Anh ý tự dưng hồi phục lại toàn bộ mọi vết thương mà không hiểu vì sao."

Lucas: "Anh đoán đó là khả năng phục hồi nhờ vào chính bản chất chiến đấu cục súc như Carlos.

Có nghĩa là mọi thứ mà em ấy có toàn dùng để đánh nhau 1 cách mãnh liệt, không ngán ai và rất máu lửa."

Nathan: "Ghê.".

*Tút* Điện thoại Nathan đổ chuông, Carlos và Kaytlyn cũng vậy.

Họ đã tạo 1 group trên ứng dụng giao tiếp online nên có thể gọi nhóm bất cứ lúc nào.

*Cụp* Nathan bắt máy đầu tiên.

Nathan: "Hello thầy yêu dấu hehehe!"

Ervon: "Ui chùi ui chào mấy đứa học sinh bé bỏng của thầy.

Nay thầy có bất ngờ cho mấy đứa đây."

Carlos: "Là gì thế ạ?"

Kaytlyn: "Là quà sao?"

Ervon: "Nooooo, thầy có nhờ 1 người bạn đến giúp đỡ các em và dẫn dắt mấy đứa thay thầy ấy mà.

Trời ơi xu ghê không tự nhiên chuyến công tác này dài hạn quá thầy chưa về được để phụ mấy đứa.".

Mắt Nathan sáng rực nói: "Có phải là chị nào đó rất xinh đẹp khum thầy!".

"Ừa đúng rồi đó."

Ervon đáp.

Nathan: "Húuuuuuuuuu xịt keo cho đẹp trai để gặp người đẹp thoaiiiii."

Ervon: "Người này thượng cấp nhé mấy đứa.

Mạnh lắm, thầy tin tưởng giao cho là hiểu uy tín cỡ nào rồi.

Ui!

Tới giờ thầy phải đi rồi byeeee.".

*Cụp* Ervon cúp máy.

"Nhiệm vụ khó lắm nhỉ?"

Carlos nhận định.

"Rõ, thượng cấp cơ mà."

Kaytlyn nói.

*Cộc cộc cộc* tiếng giày cao gót.

"Chào mấy đứaaaa.".

-Hết chap 55-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 56


Nathan: "Oh..."

Searon: "Chị là thượng cấp mà các em đang tìm kiếm hihi!

Tên chị là Searon rất vui được chỉ giáo mấy đứa."

Lucas: "À há bà chị đây rồi."

Searon: "Chị hoài!

Bằng tuổi nhau mà cứ thích làm người khác trông già đi không à!"

Lucas: "Kakaka biết rồi giỡn xíu lâu ngày không gặp."

Searon: "Nhiệm vụ còn dài, chúng ta không việc gì phải vào việc ngay bây giờ cả.

Chị mới tới nên mệt quá hay là đi tìm tiệm cà phê nào đó hưởng thụ tí đi nhỉ ~ ."

Lucas: "Yêu đời dữ trời, đi thì đi.

Tôi bao cho nhá."

Searon: "Ui chao ga lăng vậy sao?"

Lucas: "Haha giỡn quài ní tôi vậy đó giờ mà.".

Họ đã có 1 bữa ăn rất vui vẻ cùng nhau.

Sau đó là lại đi chơi công viên giải trí, ăn kem uống trà sữa, đi trung tâm mua sắm.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, buổi chiều tối đã đến.

*Ùn* xe hơi chạy ngang qua, họ đang đi dạo trên lề đường.

"Nay chơi vui không mấy đứa?"

Searon hỏi.

Nathan cảm thán: "Vui vãi cả nho luôn!".

"Vui quá trời luôn chị ơi."

Soveil nói.

"Cũng được."

Carlos đáp.

Searon: "Đi với chị thì phải vui chứ.".

*Cạch cạch* Searon bật lửa lên châm điếu thuốc.

"Huh?"

Nathan thắc mắc.

"Phù..."

Searon hút 1 hơi sâu rồi nhả khói ra ngoài.

"Chị hút thuốc ạ?"

Kaytlyn hỏi.

"Ừa, cái này làm chị thấy thoải mái hơn xíu."

Searon nói.

"Không tốt đâu chị ơi."

Soveil bảo.

Searon: "Haha bộ có gì lạ lắm hay sao mà mấy đứa ngớ người ra thế kia.

Không sao hết rồi rồi chị hạn chế hút lại nhé.".

Searon vứt điếu thuốc vào thùng rác sau khi dập tắt ngọn lửa.

"Cô vẫn hút thuốc đến giờ sao?"

Lucas hỏi.

"Ừm, rõ là mùi hơi khó chịu nhưng nó lại hợp hoàn cảnh với tôi đến lạ."

Searon nói.

Searon: "Thôi tạm biệt, mai gặp lại.".

Searon rời đi.

Họ cũng giải tán từ đó mà về nhà.

*Cạch* Nathan nhìn sơ lược căn nhà thật kỹ.

"Haizz lại sạch sẽ...

Mình biết ngay mà."

Nathan phàn nàn.

Cậu ta bỏ giày ra bước từ từ vào nhà ăn.

Cậu ta nghĩ: *Nhà đã sạch sẽ như vậy rồi thì chắc đồ ăn cũng nấu luôn chứ gì.

Thừa biết lắm mà, vài tuần nay rồi.*.

Cậu ta nhìn lên bàn ăn không 1 món ăn nào cả.

Nathan: "Huh?

Sao lại thế?

Hôm nay cô ta bỏ quên mình à?

Khoan, cô ta chắc là đang mưu đồ gì đó nên mới quên được bởi vì điều này diễn ra thường xuyên.

Chắc chắn cô ta đã quen với việc này rồi nên quên là điều vô lí.".

Nathan lấy điện thoại ra gọi điện.

Nathan: "Carlos!".

*Cạch* Carlos vừa mới bước vào nhà và tiếp tục vào nhà bếp để ăn tối như mọi hôm.

"Mình ăn free bao lâu rồi nhỉ?

Hình như kể từ lúc cô ta nấu cho mình ăn là mình hầu như không phải nấu nướng gì mà cũng không phải ra ngoài ăn hay mua đồ."

Carlos nói.

*Tút* Carlos lấy điện thoại ra chỉ còn đúng 2% pin.

Carlos: "Hết pin rồi sao?

Nhanh nhỉ?".

Cậu ta đi cắm sạc điện thoại trước rồi quay lại ăn.

Nathan: "Trời ơi!?

Sao không bắt máy vậy nè!?

Chạy qua đó luôn cho chắc!?".

Carlos ăn rất nhanh, cậu ta ăn rất nhiều và hầu như toàn phải đợi người khác ăn trên bàn tiệc.

Chưa gì hết mà Carlos đã chén sạch đồ ăn trên bàn và chuẩn bị đi rửa bát.

Carlos: "Khoan...

Có gì đó...

Không đúng lắm...".

Mắt cậu ta mờ dần và đầu óc Carlos cứ mơ hồ như ở trên mây.

"Sao cảm giác nghe nó cứ như phê pha thế nhỉ...?"

Carlos nói xong thì gục xuống đất.

Vandako bước ra khỏi vị trí đã trốn trước đó.

Vandako: "Anh ngủ rồi hả?

Để em đưa anh đi về ngôi nhà của chúng ta nhé ~ ♡.".

*Rầm rầm rầm* sấm sét đánh xuống.

"Bạn anh tới kìa, anh yên tâm đi rồi Nathan cũng sẽ là mục tiêu tiếp theo của em mà thôi."

Vandako nói xong liền ôm lấy Carlos và dịch chuyển đi mất.

*Cộc cộc cộc* Nathan đập cửa.

Nathan: "Carlos?

Carlos êy?

Về chưa đấy bro?".

Cậu ta mở cửa ra 1 cách đơn giản.

Nathan: "Cửa không khoá, giày cậu ta đang ở đây.

Chết tiệt!?".

Nathan chạy vào trong nhà thì chỉ thấy đồ ăn đã ăn hết và đang có dấu hiệu dọn dẹp.

"Khỏi phải nói mình cũng biết, hung thủ chỉ có 1 người!"

Nathan nắm chặt lòng bàn tay.

Nathan: "Đợi đó, ta đưa Carlos về xong là ngươi không giữ được cái đầu nữa đâu.".

"Gì!?"

Searon la lớn.

"Anh trai của em bị bắt cóc á!?"

Soveil la làng.

Kaytlyn hỏi: "Cậu có biết Carlos mất tích lúc nào không?".

Nathan: "Chỉ ngay khi tôi vừa tới.

Chậm mất 1 bước rồi.

Cay thật."

Searon: "Ui trời ơi thằng bé đó đúng quan trọng luôn thì lại mất tích.

Không sao bây giờ chúng ta sẽ đi tìm Carlos về rồi sau đó mới tính đến nhiệm vụ."

Nathan: "Triển!".

Carlos dần mở mắt ra và quan sát xung quanh.

"H-huh?"

Cậu ta vẫn chưa hiểu sao mình lại ở đây.

Carlos: "Đây là đâu?".

Xung quanh cậu ta là 1 căn phòng bình thường và có phần sạch sẽ.

Tuy nhiên đồ đạc lại sắp xếp thiếu ngăn nắp và hơi kì lạ.

Căn phòng có màu chủ đạo là màu hồng, xung quanh có 1 ít gương bị vỡ, có máu, giấy tờ để bừa bộn khắp sàn.

Kì lạ ở chỗ tất cả đồ đạc đều bị sắp xếp lộn ngược lên cả.

Vandako bất ngờ xuất hiện nói: "Ah ~ anh dậy rồi sao ~ .".

-Hết chap 56-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 57


Carlos: "Cô muốn gì?"

Vandako: "Còn hỏi nữa ~ em muốn anh ♡."

Carlos: "Thì sao?

Cô không nghĩ người khác sẽ yêu cô vì những việc cô làm sao?

Họ không thích rồi thì có làm gì cũng vậy thôi."

Vandako: "Nói nghe hay quá ~ em không quan tâm anh à ~ .".

Carlos cố gắng nhẹ nhàng chà xát dây thừng đang buộc vào tay. *Phải cố gắng thoát ra khỏi đây thôi.

Nơi này thật ghê tởm.* Carlos nghĩ.

Vandako đắc chí: "Anh cứ ở đó đi ~ giờ thì sẽ tới lượt Nathan ~ .".

Vandako rời đi.

"Bắt cậu ta bằng niềm tin chắc?

Mình chả lo."

Carlos nói.

Cậu ta dùng lực thật mạnh xé toạc dây thừng ra.

Carlos: "Có thế cũng trói.

Nhưng điều quan trọng là mình bị nhốt rồi, sao thoát ra khỏi căn phòng này được nhỉ?".

Cậu ta quan sát căn phòng 1 lượt rồi bắt đầu suy đoán.

Tại nhà Carlos, Nathan đang quan sát Vandako và theo dõi từng nhất cử nhất động của cô ta.

"Liệu cách này có đúng không nhỉ?"

Nathan thắc mắc.

Cậu ta theo dõi cô ta 1 lúc, đi 1 đoạn khá xa và thấy được nơi cô ta đang ở.

Nhà của Vandako trông cứ như 1 căn nhà bỏ hoang vậy, có phần bám bụi, cây cỏ mọc lên.

Cậu ta gọi điện cho Kaytlyn, Searon, Lucas và Soveil.

Nathan: "Liệu đây có phải là cái bẫy không nhỉ?

Mình đoán là nên tạo trước 1 kế hoạch dự phòng.

Trong lúc đợi mọi người mình thử đi vào trong kiểm tra thử xem.

Mình khá tự tin về khả năng của mình sau khi tách ra hoạt động 1 thời gian.".

Cậu ta để lại địa chỉ cho cả nhóm và tiến vào trong xem xét.

Nathan rất cẩn trọng, mọi bước đi của cậu ta là 1 đường suy nghĩ.

Cậu ta kiểm tra xung quanh 1 cách rất kĩ lưỡng để không bỏ sót bất kỳ mang mối nào cũng như đảm bảo là không bị phát hiện.

*Cạch* cánh cửa gần đó mở ra.

Nathan liền nấp sau bức tường quan sát.

Vandako rời đi.

Nathan: "Có khi nào là đang đến thăm Carlos không?

Thường thì bắt cóc hay làm vậy để kiểm tra sự sống mục tiêu.".

Cậu ta bước vào phòng mà Vandako vừa đi ra.

Bên trong được thiết kế bình thường như bao căn phòng khác, chỉ có những tấm gương bị vỡ là bất thường.

"Uh!?

Cái gì thế này?"

Nathan phát hiện ra trên tường dán những tấm ảnh của các cô gái mà cậu ta quen, cụ thể là Kaytlyn, Fenris, Soveil, Searon, Enyz và Sunflower.

Và tất cả đều bị đánh dấu "x" lên đó kèm theo 1 con dao ghim trên tấm hình của Fenris và Sunflower.

Ngoài ra tấm ảnh của Searon bị bị ghim.

Nathan: "Searon cũng thế sao?".

Tấm ảnh của Searon cho thấy con dao vừa cắm lên tấm hình này chưa lâu.

Nathan: "Điều này có nghĩa rằng chị ấy là người tiếp theo bị tìm đến?".

Cậu ta tìm thấy 1 cuốn nhật ký.

"Đọc nhật ký của người khác là việc không hay nhưng nó không áp dụng với con ả này.

Xem luôn biết đâu có manh mối gì."

Nathan nói.

Cậu ta lật những trang sách và bắt đầu thấy chán vì chúng toàn ghi những lời yêu thương ngọt ngào dành cho Carlos và Nathan.

Nathan: "Hửm?

2 trang gần nhất cho thấy nội dung khác biệt?".

'Trang thứ 67, ngày 19 tháng 7 năm 2080.

Bỏ thuốc độc vào bánh của Carlos định tặng ai đó, mong là trúng phải con nhỏ láo toét hay đội mũ nghệ sĩ diễn kịch sân khấu kia.

Nhưng chả hiểu sao nó lại không chết mà lại là con nhỏ đã đi cùng anh Carlos và Nathan trong kỳ thi.

Thật tức chết đi được!

Nhưng cũng không sao cả dù sao thì đó cũng là mục tiêu của mình mà, con nhỏ Soveil coi như thoát nạn lần này.'.

'Trang mới nhất, ngày 20 tháng 7 năm 2080.

Bỏ thuốc vào đồ ăn của Carlos và bắt cóc anh ấy thành công.

Nathan sẽ là mục tiêu tiếp theo, thôi miên cả 2 cùng lúc là mình sẽ có cả 2 anh cùng lúc luôn ♡.

Gần đây tự dưng lôi đâu ra thêm con Searon gì đó.

Phải khử ngay mới được.'.

Nathan: "Eh?

Mình là mục tiêu tiếp theo chứ không phải Searon à?".

Cậu ta đi ra ngoài lần theo dấu vết mà tìm được tới 1 căn phòng khoá nhưng trông khá giống phòng giam.

Nathan: "Carlos!"

Carlos: "Uh!?

Sao cậu lại ở đây?"

Nathan: "Tới cứu cậu chứ làm chi nữa?".

Nathan quan sát xung quanh.

"Nah, không có chìa khoá.

Tôi e là nó đang giữ rồi."

Nathan nói.

Carlos mặt tái mét nói: "Nathan!?

Sau lưng!?".

Nathan: "Hả gì cơ?".

Nathan quay người lại ngay lúc Vandako vung gậy nhưng ngay lập tức cậu ta chặn được bằng tay phải.

Carlos: "Phù...

Cứ nghĩ là không kịp."

Nathan: "Cái gì đây?

Thích đánh nhau chứ gì?

Ở đây không có người dân đâu, khu hẻo lánh mà.

Ta sẵn sàng đưa ngươi xuống địa ngục ngay bây giờ đấy.".

*Rầm* Nathan phóng ra tia sét đẩy Vandako ra ngoài.

Nathan: "Cậu đứng đó làm gì?

Đập mấy thanh thép ra.

Dư sức mà trời?"

Carlos: "Ừ nhỉ?".

*Rầm* Carlos phá tan phòng giam và thoát ra ngoài.

Vandako dần đứng dậy.

Nathan: "Nhiệm vụ để sau, ngươi là mối hiểm hoạ trong tương lai.

Ta phải khử ngay lúc này."

Vandako: "Anh nói gì cơ?

Đồ tồi!

Anh dám phá hỏng kế hoạch của tôi!".

Vandako lấy ra máy cưa.

*Rènnnnnnnn*

Nathan đưa cho Carlos khẩu súng lục.

Nathan: "Của cậu đây, cùng tôi đấm vỡ mồm con nhỏ này nào."

Carlos: "Được!"

Vandako: "2 anh bị lũ kia tẩy não cả rồi!

Em phải đưa 2 người về thôi!".

Nathan lấy ra tia sét thần khí chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

"Không nhân nhượng được nữa...".

-Hết chap 57-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 58


Trong đầu Nathan bỗng vang lên giọng nói quen thuộc.

"Uh!?

Aeny đúng không!?"

Nathan tự hỏi.

"Thoát ra khỏi nơi này trước khi quá muộn.".

Nathan tin lời liền đưa Carlos chạy ra khỏi căn nhà.

*Rầm* sấm sét đánh xuống và 2 người họ biến mất.

"Sấm sét gì đây?

Đánh xuyên toà nhà luôn sao?"

Vandako hỏi.

*Rầm* 2 người họ đã thoát ra ngoài.

"Sao cậu lại chạy?

Cơ hội để chúng ta tiêu diệt con ả đấy mà?"

Carlos hỏi.

Ngay lập tức căn nhà nổ tung.

*Boom* toàn bộ căn nhà nổ tung, cháy và đổ sập.

"Uh!?"

Carlos bất ngờ.

Nathan: "May quá chúng ta mà ở lại là toang rồi.".

"Chưa xong đâu."

Cô ta lại nói.

Nathan nhận ra rằng Aeny đang hỗ trợ nên cậu ta liền nhanh nhạy đưa Carlos xung quanh khu vực tìm kiếm Vandako.

Nathan: "Chắc chắn việc này chưa dừng lại dễ dàng như vậy!

Nổ thôi là chưa đủ!".

*Rầm rầm rầm* sấm sét đánh xuống nhiều hơn lúc nãy chứng tỏ Nathan chuẩn bị di chuyển với tốc độ cao hơn ban nãy.

Ngay lập tức họ biến mất và sấm sét đánh vòng quanh căn nhà 1 lúc thì dừng lại.

Vandako đang rời ra với cơ thể đầy thương tích.

Vandako: "Chậc!

Sao lại thoát ra lúc này chứ.

Mình tính cả rồi mà cũng bị bại lộ, đã thế còn bị sự tò mò làm mình không thoát ra kịp mà chịu trận.

Anh được lắm Nathan!".

*Rầm* sấm sét đánh xuống.

Nathan và Carlos xuất hiện trước mặt Vandako.

Nathan: "Đi đâu cô gái?

Nơi cô cần về là địa ngục.".

Nathan đưa tay hình cây ná lên, tay còn lại kéo ra thành 1 sợi dây điện.

Tay cậu ta bọc toàn điện và rồi Nathan bắn ra đường điện cực mạnh làm 1 vùng nhỏ bị nhiễm điện.

Vandako vẫn nhanh chân né được.

Carlos xông lên dồn cú đấm cực mạnh vào ả ta.

*Rầm* Vandako lún xuống đất, máu me bê bết.

Vandako: "Ahahahahahaha."

Carlos: "Cô cười gì?".

*Xoẹt* xung quanh bỗng dưng hiện ra các cây nỏ nả đạn vào người Carlos.

Carlos: "Hự!?"

Nathan: "Huh!?

Chuyện gì vậy!?".

Nathan nhìn xung quanh thì thấy có điểm bất thường. *Là bẫy sao?

Ả ta đã dàn xếp những chiếc nỏ ở đây từ trước.

Điều quan trọng là tại sao cô ta biết mà dàn xếp được đúng vị trí như thế chứ!?* Nathan tự hỏi.

Cậu ta lao lên đấm Vandako nhưng ả ta liền lấy máy cưa ra đỡ.

Nathan: "Điều này không làm ta sợ đâu!".

*Rầm* Nathan đấm gãy máy cưa và tung cú sút làm Vandako bị đẩy lùi 1 đoạn.

Carlos tích tốc chạy đến dồn nhiều năng lượng vào tay đấm 1 cú đau điếng bay luôn đầu Vandako.

Ả ta 1 lần nữa chết đứng.

Nathan: "X-xong chưa?"

Carlos: "Tôi nghĩ là xong rồi, mất đầu thì sống thế nào được."

Nathan: "Sai sai làm sao ấy nhỉ?".

Carlos vừa quay người lại thì thân xác của Vandako tạo ra máy cưa mới lao lên.

*Rènnnnnnn*

Carlos: "Uh!?".

Carlos quay lại kháng cự liền bị cưa mất cánh tay phải.

"Thổ lôi."

Nathan đặt 2 tay xuống đất ngay lập tức lan điện đến vị trí của ả ta khiến Vandako bị tê liệt.

*Rầm* sấm sét đánh xuống ghim thân xác ấy xuống đất.

Carlos lao lên dùng sức lực thật nhiều vào tay trái đấm thật mạnh cộng thêm gia tăng tốc đánh nhờ sấm sét của Nathan.

*Ầm ầm ầm ầm* Carlos đấm liên tục không cho cô ta có cơ hội phản công.

Giờ thì đến cái xác Vandakl cũng không còn.

Carlos: "Lần này chắc chắn xong rồi.

Xác cũng không còn thì làm được gì nữa chứ?".

Ngay lập tức 1 cái lồng dần hiện ra.

Xung quanh là xiềng xích phong ấn.

Nathan: "Khoan đã!?".

Nathan nhanh chân đưa Carlos đi nhưng không kịp vì cậu ta nhận ra quá trễ.

Họ bị mắc kẹt lại bên trong cái lồng phong ấn này.

Vandako từ bên ngoài bước vào.

Vandako: "2 anh thấy rối máy của em như nào hả?

Ahahahaha."

Nathan: "Chết tiệt!?

Có cả vụ này nữa sao!?".

*Ầm ầm ầm ầm* Carlos đấm vào cái lồng.

"Vô ích thôi Carlos à, anh mấy tay phải rồi, tay thuận của anh luôn chứ ahahahaha.

Giờ thì đến với chuyên mục tẩy não ♡.

2 anh sẽ là của em mãi mãi."

Vandako nói.

Tại 1 căn phòng quen thuộc nơi Seinto đang làm việc, trên bàn cô ta là 2 tấm ảnh.

"Thật không ngờ..."

Seinto nói.

2 tấm ảnh đó là Nathan và Carlos.

"Tôi không ngờ 2 cậu lại là diện tình nghi lớn nhất.

1 trong 2 đã làm hại Fenris sao?

Lí do gì nhỉ?"

Cô ta thắc mắc.

*Cụp* Seinto dùng điện thoại và bắt đầu gọi điện cho ai đó.

Seinto: "Alo, Seinto chỉ huy đội 1 đây.

Yêu cầu 1 lực lượng tinh nhuệ giám sát Nathan và Carlos.

Làm thêm giờ tôi sẽ tăng lương.

Mọi nhất cử nhất động phải chụp ảnh, ghi hình, ghi âm, và thông báo về cho tôi.".

*Cụp* Seinto cúp máy.

"Ervon à, thầy có vẻ dạy dỗ học trò của mình không tốt nhỉ?"

Seinto nói.

*Cộc cộc* tiếng gõ cửa.

"Vào đi."

Seinto nói.

*Cạch* cánh cửa mở ra.

Louis: "Poer gọi tôi đến đây."

Darnel: "Tôi cũng được triệu tập."

Seinto: "Vậy sao?

Ông ta chu đáo quá ấy nhỉ?"

Louis: "Vào chủ đề chính đi.

Để 2 tôi đi cùng như này chắc hẳn là 1 nhiệm vụ không hề đơn giản đâu."

Seinto: "À...".

Vandako tiến gần đến Nathan và Carlos.

2 người họ lùi về sau cẩn trọng chờ đợi, sẵn sàng liều mạng chứ không bao giờ đi theo ả ta.

*Cạch* "Uh!?"

Vandako sốc.

Nòng súng đã kề vào đầu cô ta.

Soveil: "Ngươi làm gì anh trai ta thế hả?"

Vandako: "Là ngươi sao con nhỏ chết tiệt!?"

Lucas: "Có ta nữa đây đồ dơ bẩn.".

Lucas lao xuống uyển chuyển như nước đập nát cái lồng.

*Rầm*

Searon: "Đụng đến đồng nghiệp bọn ta thì ngươi hết đường về rồi...".

-Hết chap 58-
 
Back
Top Dưới