Khác Cuộc chiến giữa đỏ và xanh

Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 20


Nathan: "Uh!?

N-này nó có phải là quỷ mà cô nói không Seinto??"

Seinto: "Chính là nó."

Carlos: "Aissss sợ gì chứ chúng ta đông hơn mà."

Seinto: "Không đâu, chúng ta không chắc quỷ có mạnh hay không.

Tôi chỉ biết là chúng sẽ xuất hiện nhưng không biết là xuất hiện ở đâu và sức mạnh ra sao."

Kaytlyn: "Mọi người chạy đi hết rồi.

Người của hội cũng đã sơ tán gần hết.

Chúng ta giải quyết luôn nhé."

Seinto: "Ừm."

Nathan: "Hây da!".

Nathan chạy đến dùng tốc độ của mình để luồng qua phía sau đánh tên quỷ nhưng hắn ta lại quay lại đấm Nathan 1 phát bay ra xa.

*Rầm*

*Boom*

Carlos: "Uh!?

Quỷ thật sự rất mạnh đấy."

Seinto: "[Xích].".

Hàng loạt dây xích xuất hiện.

Trên tay Seinto cũng có 1 sợi dây xích.

Cô ta trói con quỷ lại tạo điều kiện cho Carlos và Nathan dồn lên tấn công cùng lúc.

*Rầm*

*Ầm*

Con quỷ sau khi bị đấm thì đã tức giận bùng ra phá hủy xích và hất tung cả 2.

Sau đó hắn ta nhảy vút lên cao đạp Nathan và Carlos xuống đất.

Nathan: "Hự..."

Kaytlyn: "Ô-ôi!?"

Seinto: "Triệu hồi Ron ra đi.".

Seinto lại sử dụng dây xích để tấn công con quỷ dồn dập.

Những dây xích trông vậy mà nếu quật trúng thì cũng rất đau.

Kaytlyn lo lắng làm đúng tư thế và tiếp tục truyền năng lượng và nội năng.

Kaytlyn: "Thuật triệu hồi, robot hiện đại Ron.".

*Boom*

Tay Kaytlyn lại chảy máu, lần này chảy máu cả 2 bàn tay.

Seinto: "Cậu sao thế?"

Kaytlyn: "M-mình không biết!?".

Ervon ở nhà đợi khá lâu rồi mà vẫn chưa thấy mọi người về nên khá là chán ngồi nghịch khắp nhà Nathan.

Ervon: "Hmmmm....

Hửm?".

Ervon nhìn vào cuốn lịch.

Là ngày 20/12/2080.

Ervon: "Uh!?".

Ervon chợt nhận ra điều gì đó.".

Cậu ta nhớ lại câu nói trước đó của Seinto.

Seinto: "Khoan đã, nhớ ngày mai đó.".

Câu nói đó bỗng vang vọng lại khắp đầu Ervon.

Ervon: "Ngày mai?

Là hôm nay...

Uh!?

Là ngày con quỷ đầu tiên xuất hiện!".

Ervon vội vã chạy ra ngoài thì thấy tất cả mọi người đang chạy tán loạn.

Dòng người đông đúc khiến cho Ervon không thể di chuyển được.

Người dân: "Này cái anh kia!

Tránh đường cho người khác đi!

Muốn chết à?".

Ervon tạm thời không thể đi ra ngoài kiểm tra được.

Seinto: "Haizz tôi hiểu rồi.

Cô đang bị căng thẳng quá mức nên dòng năng lượng và nội năng bị mất ổn định và mất kiểm soát.

Chúng không đi theo đúng ý cậu.

Vậy thì cứ cố gắng trấn an tinh thần lại đi.

Giá như có Fenris ở đây thì tốt quá rồi.".

Seinto gộp xích lại tạo thành chuỗi xích to hơn và bắt đầu quật vào người con quỷ.

Khi dây xích dính chặt vào con quỷ thì Seinto trói hắn lại và quật sang nơi khác.

*Rầm*

Seinto: "Huh?

Uh!?".

Con quỷ ấy tận dụng khói bụi đang bốc lên để tấn công bất ngờ lao lên vồ lấy Seinto.

Hắn ta cố gắng nhai đầu Seinto khiến cô ta phải chống cự khá quyết liệt.

*Cộc cộc cộc*

Louis nhảy vút lên, thanh kiếm của cậu ta bốc lửa màu xanh.

Louis: "[Lang trảm].".

Louis chém 1 đường chém dọc xuống sóng lưng của con quỷ khiến nó đau đớn gầm lên.

Louis: "Sói đâu!

Tấn công hắn!".

1 đàn sói xuất hiện từ dưới mặt đất trồi lên lao tới táp và cạp con quỷ.

Louis: "Mọi người không sao chứ?"

Seinto: "Không sao."

Louis: "Ok tốt.".

Louis châm điếu thuốc.

Louis: "Phù..."

Seinto: "Cậu lại hút thuốc sao?"

Louis: "Ờ, thiếu nó thì mệt lắm."

Kaytlyn: "*Khụ khụ*."

Louis: "Hửm?

Ah xin lỗi vì khói thuốc đã làm cậu ho nhé.".

Louis ném điếu thuốc xuống dưới chân và đạp lên.

Louis: "Cơ mà ai cũng bị thương sao mỗi Kaytlyn không sao?

Máu trên tay là tự làm chảy ra chứ quỷ đã chạm vào đâu?"

Seinto: "Cậu ấy bị căng thẳng nên năng lượng mất ổn định."

Louis: "Hmmmm....

Kaytlyn này."

Kaytlyn: "Hở?"

Louis: "Lần đầu cậu phải tham chiến như này nhỉ?

Bây giờ hãy hít sâu vào và thở ra đi."

Kaytlyn: "Um.".

Kaytlyn làm theo.

Louis: "Đúng vậy, cứ thế mà tiếp tục.

Hít sâu vào và thở từ từ ra.

Làm 1 cách từ từ chậm rãi.

Nếu còn sợ thì hãy nhắm mắt lại và nghĩ đến điều mà bản thân cảm thấy an toàn nhất.".

Con quỷ lao lên đánh lén Louis.

Louis: "Uh!?".

*Rầm*

Louis: "Hự..."

Seinto: "Xích trói tay hắn lại nào!".

Sợi dây xích tự động phóng đến chỗ con quỷ nhưng hắn ta đã nắm được và bóp nát dây xích.

*Ầm*

Nathan đá 1 cước vào mặt con quỷ khiến hắn ta loạng choạng tạo tiền đề cho Louis bật hắn ta ra.

Carlos chớp thời cơ phóng lên dồn năng lượng vào bàn tay phải đấm 1 cú thật mạnh vào đầu con quỷ.

*Rầm*

Con quỷ gục xuống và bất tỉnh.

Louis: "Dễ vậy sao?

Hay là hắn ta chỉ giả vờ thôi?".

Con quỷ đột ngột bật dậy.

Nathan: "Aissssss quỷ có khác, dai như đỉa vậy!".

Nathan sử dụng kỹ năng mới làm được là chạy với tốc độ cực cao chỉ để lại tia sét.

*Ầm*

Louis lại nhảy lên chém thêm 1 đường nữa vào sau lưng con quỷ nhưng hắn ta kịp thời quay lại đấm trả 1 cú vào mặt Louis.

Carlos cũng vùng dậy đấm thật mạnh vào con quỷ nhưng hắn ta đã chặn lại và gầm 1 tiếng khiến Carlos văng ra xa.

Seinto dùng xích trói con quỷ lại.

Nathan phóng đến nhưng bằng 1 cách nào đó tên quỷ lại nắm trúng chân của Nathan.

Nathan: "Uh!?".

Hắn ta ném Nathan bay vào Seinto hạ gục luôn cả 2.

Ron đột ngột xuất hiện đè con quỷ xuống.

*Ầm*

Louis: "Huh?

Cậu đã làm được rồi sao?"

Kaytlyn: "Tấn công nào Ron!"

Ron: "Tuân lệnh chủ nhân.".

Ron dùng cả 2 tay đấm liên tục vào đầu con quỷ khiến hắn bất tỉnh.

Trận chiến kết thúc với thắng lợi vẻ vang.

-Hết chap 20-

-Hết chương I: Sự khởi đầu-

-Chương tiếp theo: Chương II-

-Thời kỳ đen tối-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Trailer chương 2


Xin chào!

Đã lâu rồi nhỉ?

Từ nay bộ truyện này sẽ chính thức comeback nhé?

Trailer chương 2

*Chíp chíp*

Chim sẻ đang hót.

*Cạch*

Carlos mở cửa ra thì nhìn thấy 1 hộp quà màu hồng ngay trước cửa.

Carlos: "Hửm?".

Carlos nhặt nó lên.

Ở gần đó có 1 người đang đứng núp sau bức tường quan sát sau khi thấy Carlos nhặt quà lên thì đi mất.

CHƯƠNG 2

Carlos: "Oh rất vui được gặp cậu."

Sunflower: "Hì không có gì nè!".

*Rầm*

???: "T-tha tôi!?"

Enyz: "Chết là chết.

Không có quyền lựa chọn.".

Darnel bóp cổ Carlos.

Darnel: "Tao hận mày!

Đồ khốn!".

THỜI KỲ ĐEN TỐI

Ervon: "À ừ, bà chị này cũng vui tính giống thầy lắm.

Vậy nhé.".

*Cụp*

Nathan: "Hể?

Quỷ cấp S sao?"

Seinto: "Phải.".

*Ầm*

Cả 1 khu phố bị thiêu cháy trong hoang tàn.

Seinto: "Quỷ cấp S không như cậu nghĩ đâu.".

"Chúng tôi, chính phủ Letia xin tuyên bố từ nay thợ săn là 1 công việc hợp pháp!".

Kaytlyn: "Người dân phản đối kịch liệt kìa."

Seinto: "Không sao, rồi họ cũng sẽ hiểu.".

*Cạch*

Giấy thông báo, Carlos bị đuổi.

Ervon: "Huh?".

*Cộc...cộc...*

1 bóng người tiến đến.

Nathan: "Ể?".

"Chào mấy đứa."

"Chị là Searon, thượng cấp, đội trưởng đội 6.

Rất vui được làm quen."

Carlos: "Fenris đấy hả?

Chúc mừng nhé.".

Fenris cầm hộp bánh.

Fenris: "Cám ơn cậu.".

*Rập*

*Cập*

*Ầm*

Hộp bánh vươn vãi khắp đất, Fenris bất tỉnh ngã gục xuống sàn.

Seinto: "Tôi khá quan tâm đến cậu nhưng giờ thì sự quan tâm ấy chuyển sang hận thù rồi Carlos à.".

XUNG ĐỘT NỘI BỘ

Nathan: "Nè nè Carlos không bao giờ làm chuyện đó!

Bị ngáo à!"

Louis: "Bằng chứng quá thuyết phục.

Cậu ta luôn là nguyên nhân chính.".

*Lộc cộc*

Nhiều người mặc vest tiến đến xếp thành hàng chào đón 1 cô gái.

Nhân viên: "Kính chào tiểu thư Elena.".

*Cạch*

Ervon đập tay lên bàn.

Ervon: "Khó quá, thầy không nói gì họ được cả!!!".

*Rènnnnnnn*

Tiếng máy cưa phát ra.

Nathan: "Chạy!".

*Ầm ầm*

Sấm sét đánh liên tục.

Carlos: "Phù thoát rồi, cám ơn cậu."

Nathan: "Không có gì hehe.".

THẢM SÁT

Máu trên tường chảy xuống nhuộm đỏ gần hết cả bức tường.

Seinto: "Nhiệm vụ tiếp theo, bắt Vandako.".

*Cộc...cộc...*

Sunflower bất giác nhận ra tiếng bước chân ai đó từ sau lưng.

Sunflower: "Uh!?

Ai đó."

Vandako: "Hahahahahaha nhạy đấy cô gái.".

Vandako ôm lấy Carlos.

Vandako: "Hihi được gặp anh rồi!"

Carlos: "Huh?".

Cả người Vandako đầy máu, trước mặt là Sunflower đã thủng ruột.

Vandako: "Ta cấm đứa nào dám đụng đến anh ấy!

Chỉ 1 mình ta!

1 mình ta thôi!

Ahahahahaha.".

SỰ ĐÁNG SỢ CỦA TÌNH YÊU

Nathan: "Ê nghe sợ nha.

Con nhỏ đó bị điên hay gì ấy.".

Seinto chỉ lên tình hình hiện tại cho hội.

Seinto: "Vấn đề là đang có quá nhiều thế lực thù địch.

Chúng ta nên làm gì đó khiến cho người dân có thêm niềm tin."

Carlos: "Gì?"

Seinto: "Thì đó, tôi đã nói rồi.

Nhiều tổ chức được lập ra để chống lại chúng ta.".

Trời mưa tầm tã, Carlos đứng trước ngôi mộ.

Carlos: "Tôi xin lỗi...".

Carlos nắm chặt tay.

Carlos: "Tôi hứa là sẽ không có lần sau đâu."

Sunflower: "Tình yêu là thứ vũ khí đáng sợ nhất."

Kaytlyn: "Vậy sao?".

*Rènnnnnnnn*

Tiếng máy cưa lại vang lên.

Vandako: "Hahahahahaha anh chạy đi đâu!?".

NHÂN TỐ MỚI

Ervon: "À Glitch ấy hả?

Kỹ năng khá lạ.

Cậu ta cũng mạnh đấy không đùa được.".

1 tia sáng chiếu xuống trước mặt Nathan.

Aeny: "Chào cậu nhé, truyền nhân của thần mặt trời."

Nathan: "Hửm?".

CĂNG THẲNG BẮT ĐẦU

"Đuổi là còn nhẹ đấy.

Tôi muốn tử hình cậu cơ, Carlos."

Ervon: "Tôi xin hứa bằng cả danh dự của mình.

Carlos sẽ không tái phạm nữa!

Nếu còn thì đuổi tôi đi!"

Seinto: "Cậu đặc biệt hơn nên làm nhiệm vụ khác nhé Nathan?".

KHÁI NIỆM MỚI

PHẢN ANH HÙNG

CHÍNH DIỆN CŨNG LÀ PHẢN DIỆN

...

VÀ NGƯỢC LẠI...

Nathan: "Sao?

Thần mặt trời?

Cô xuống đây với sứ mệnh dẫn dắt tôi à?".

*Rầm rầm rầm*

Sấm sét đánh xuống.

Nathan chém 1 phát chết tươi con quỷ trước mặt.

Nathan: "Hehe không sao chứ cô gái!"

Aeny: "Hơ?

Um.".

"Này tôi thích cô lắm đó, cùng tôi xây dựng kỉ nguyên mới nhé."

Ervon: "Không đó không phải đa nhân cách mà là 2 linh hồn sống chung trong 1 cơ thể.

Con bé cứ như bị ma nhập vậy.".

Carlos tỉnh dậy.

Carlos: "Uh!?

Mình đang ở đâu đây?

Sao tay chân mình bị trói!?"

Vandako: "Chào anh yêu!"

Carlos: "Huh!?

Lại là cô!?".

Cả căn phòng tràn đầy máu, vũ khí sắc bén, tấm hình Nathan và Carlos được dán khắp nơi còn kèm theo cả hình trái tim.

Bức tường có chữ viết chồng hay anh yêu đủ loại.

Các tấm hình như Enyz, Kaytlyn, Seinto, Fenris, Sunflower, Searon, Aeny bị gạch dấu "x".

THỨC TỈNH

Carlos: "Hah...

Hah....".

Carlos mệt mỏi thở bằng miệng.

Carlos: "Haaaaaaaaaaaaaaaa!".

*Gầm*

Vandako bị Carlos sử dụng chiêu thức làm cho lực hút trái đất mạnh hơn khiến ả ta bị lún xuống đất.

Vandako: "Cá-i!?

Trọng lực!?".

ĐÁNG THƯƠNG HAY ĐÁNG TRÁCH?

Vandako: "Tôi chỉ vì tình yêu thôi mà!?

Tôi đối xử với 2 anh tốt như nào mà 2 anh đối xử lại với tôi như vậy hả đồ tồi!?".

*Cộc cộc*

Tiếng gõ cửa.

???: "Vào đi.".

*Cạch*

???: "Con nhỏ đó chết rồi."

???: "Kệ nó chứ, dù gì thì đó cũng chỉ là con cờ để ta lợi dụng mà thôi.".

Darnel đưa cho Carlos 1 tờ giấy có ghi địa chỉ nhà của ai đó.

Darnel: "Được rồi...

Tôi tin cậu rồi đấy...

Đi đến đây đi...

Sẽ có ích...".

Darnel tắt thở.

Nathan: "Gì?

Cậu có bạn gái?

Giỡn quài ní!".

Nathan quan sát hoạt động của 1 số bọn quỷ.

Cậu ta đột ngột cười nham hiểm.

Nathan: "Heheh...".

Carlos: "Tưởng gì cậu cũng simp à?"

Nathan: "Người trong mộng đấy...

Vừa xinh vừa tốt bụng...

Tôi sẽ làm tất cả mọi thứ để đạt được.".

*Cạch*

Seinto chỉ súng vào đầu Carlos.

Seinto: "Quá lắm rồi, 1 mạng...

2 mạng...

Đồ xui xẻo, thứ báo đời.

Cục tạ kéo tất cả đi xuống.".

*Bang*

Nathan đỡ lấy phát đạn cho Carlos bằng lòng bàn tay khiến cho bàn tay cậu ta bị thủng 1 lỗ.

Máu chảy thành dòng xuống đất.

Nathan: "Ui da đau đấy bồ.".

"Harold kìa, tiềm năng đấy."

"Ừ.".

"Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi...".

-Kết thúc trailer-

Mục đích của bài viết này là để nhá hàng trước những gì sẽ xảy ra trong chương 2.

Cảm ơn vì đã xem, xin chào và hẹn gặp lại.

-Hết-

10/2023.
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 21 (Chương II)


*Lộc...cộc...*

*Xoạt*

1 cậu bé đã dán giấy báo lên tường, trên đó có nội dung là quỷ y hệt trong phim đã thực sự xuất hiện.

Dòng người xô bồ vẫn còn đang hoang mang với tin tức mới này.

Chỉ trong 1 khoảng thời gian mà việc quỷ xuất hiện đã trở thành tiêu đề nóng hổi hàng đầu trên cộng đồng mạng.

*Cạch cạch*

Hàng loạt máy ảnh chụp hình trước nơi mà giới cầm quyền Letia đang làm việc.

Phóng viên: "Xin chào!

Tôi là phóng viên đài truyền hình trực tiếp Letia, hiện nay đang có 1 vấn đề vô cùng nóng hổi về việc 1 con quỷ xuất hiện và quấy phá.

Mong rằng giới cầm quyền lên tiếng để giải thích rõ ràng về việc này.".

1 người đàn ông đang vò đầu bứt tóc trên bàn làm việc.

"Haizz phải làm sao đây?

Mình không ngờ là có ngày phải đến mức như thế đấy!

Vốn dĩ mọi thứ được giải quyết vô cùng kín đáo từ trước tới giờ rồi mà!"

Ông ta nói.

*Cộc cộc* tiếng gõ cửa.

"Vào đi."

Ông ta nói 1 cách chán chường.

*Cạch* cánh cửa mở ra.

"Chuyện này nên giải quyết như nào đây thưa ngài?"

Seinto hỏi.

Ông ta cũng gằng giọng đáp lại: "Nếu biết thì tôi đã không nhờ sự trợ giúp của cô rồi.

Tôi nghĩ là đã có trục trặc gì đó trong hội.

Vốn dĩ trước giờ chúng ta luôn giải quyết lũ quỷ nhanh gọn lắm cơ mà.".

"Tiếc thật đấy, ngài quên mất rằng không việc gì có thể giấu được sao?

Tôi đã biết trước sẽ có ngày này rồi và có khi sớm thôi các thành viên mới có tiềm năng vừa gia nhập hội sẽ biết luôn sự thật chúng ta luôn che giấu."

Seinto đáp nhưng vẫn bình thản.

Seinto: "Vậy thì...

Chúng ta sẽ tiết lộ mọi thứ nhé?".

Ông ta nắm chặt tay lại.

"Buộc phải vậy rồi..."

Ông ta nói.

"Triệu tập họ lại giúp tôi."

Ông ta dặn thêm cho Seinto.

"Được."

Cô ấy đáp.

Không lâu sau...

Chính phủ Letia đích thân đứng ra thú nhận với toàn thể người dân.

"Chúng tôi xin tuyên bố, từ nay thợ săn sẽ là công việc hợp pháp!

Theo chúng tôi, đây là thứ cần được học và phát triển thêm nữa vì lợi ích là sự an toàn của mọi người!

Chúng tôi mong muốn sự ủng hộ của tất cả.

Xin cảm ơn.".

Tuy vậy, mọi chuyện luôn không đi đúng theo quỹ đạo mình mong muốn.

Rất nhanh chóng hầu hết người dân đều phản đối kịch liệt, họ cho rằng điều đó là vô lý và không thiết thực và việc quỷ xuất hiện chỉ là kỹ xảo được dàn dựng.

Ngay lập tức các tổ chức được lập ra để chống lại hội thợ săn mọc lên như nấm.

*Cạch* Seinto dựa ra sau ghế xoay.

"Ara~ kể từ ngày họ đi công tác dài hạn thì mọi thứ bắt đầu rối ren lên.

Mấy người đang ở đâu vậy chứ?

Thượng cấp?"

Seinto thở dài than trách vào hư vô.

...

"Dậy!

Dậy đi!"

1 giọng nói của 1 chàng trai vang lên.

"???"

Người đó mở mắt dậy đầy khó hiểu.

"Chưa tỉnh ngủ à?

Lại là cái bệnh đó chứ gì?

Tôi Harvey đây, nhớ chưa hả cô nương Lily?"

Harvey nói.

"Nh-nhớ rồi!?"

Lily đáp.

Harvey: "Uh, tôi kêu dậy vậy thôi, có nhiệm vụ kìa qua nghe thông báo đê."

Lily: "Cậu làm như tui là con nít không bằng!"

Harvey: "Tôi nhắc không bao giờ thừa.".

Harvey rời đi mất.

*Ngáp* "Cậu ta lại nói chuyện cục như thế à?"

Giọng nói của cô gái khác lại phát ra.

Lily quay lại đáp: "Ừm, Harvey là vậy mà.

Ơ cậu ở đây từ bao giờ thế hả Searon?".

"Haha cậu ngạc nhiên gì chứ?

Đặc trưng của 1 điệp viên mà.".

"Rồi rồi quý cô lả lướt, đi ra kia chơi, tui đi làm nhiệm vụ."

Lily phàn nàn.

Searon: "Gì chứ?

Cùng nhiệm vụ mà chơi bời gì cô gái?"

Lily: "Ủa???

Vô lý vậy?

Nhiệm vụ gì mà 3 thượng cấp làm cùng lúc?"

Searon: "Lạc hậu chưa kìa, có quỷ bậc S đó.

Làm vậy cho chắc và kín đáo nhanh gọn hơn thôi mà."

Lily: "Hừ mới ngủ có giấc mà biết bao nhiêu là chuyện."

Searon: "Chưa đâu còn 3 đồng nghiệp nữa."

Lily: "Hả!?".

Lily đổ mồ hôi hỏi: "Có thật là quỷ S không hay là SS mà phải tận tất cả thượng cấp!?".

"Hahahaha đúng là người cảnh giác nhất mà, nghĩ xa thật.

Thực ra là nay tiện mấy thánh về chơi nên đi chung lượt luôn rồi đi chơi.

Đi khum?"

Searon trả lời.

"Đi chứ!"

Đôi mắt Lily sáng lên như được quà.

"Xì!

Như con nít vậy, đi nào."

Searon nói xong rồi đi ngay luôn.

*Lộc cộc lộc cộc*

Lily chạy đến thì thấy 5 người bạn đã ở đó cùng người thầy.

Harvey: "Lề mề!"

Lily: "Ơ?".

"Hahahaha thôi thôi lâu lâu cùng nhau làm nhiệm vụ mà vẫn cứ vậy hoài!"

Logan cười lớn.

"Thôi vào đây cùng chúng tôi nè."

Vincent bảo.

Lily thắc mắc: "Hở?

Sao Vincent với Logan nay khác thế?

Đi công tác vài tháng mà trông như mấy ông có vợ rồi vậy?".

"Bủh đang chê bọn này già à?"

Logan chán nản nói.

"Wow wow nhìn xem chúng ta có gì nào?

Quỷ cấp S cơ đấy."

1 anh bạn nói chuyện như đang cà khịa.

"Cậu xem thường à Lucas?"

Searon hỏi.

"Chả đáng bận tâm ahaha."

Lucas đáp.

Lily nói: "Xì!

2 người Lucas với Harvey chơi chung là đúng luôn đấy!

Cái nết coi thường đối thủ y chang nhau.".

Harvey: "Thôi!

Giải tán cuộc nói chuyện, xong việc rồi tính nhé mấy thánh?"

Logan: "Okeeeee.".

Cả 6 bọn họ được dịch chuyển đi mất nhờ Harvey.

"Cuộc đi săn chính thức bắt đầu!".

-Hết chap 21-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 22


*Lộc...cộc...* Tiếng bước chân của 1 cô gái.

Trông cô ta rất thận trọng, đi từng bước 1 rất nặng nề.

Chiếu rọi đèn pin khắp căn nhà mà cô ấy vẫn cứ đổ mồ hôi.

*Cạch* "Hớ!????"

Cô ấy hớt hải la lên.

"...

L-là sàn nhà thôi sao?"

Cô ta nhẹ nhõm nói.

1 giọng nói cứ vang vọng trong đầu cô gái trẻ này, "Hahaha cậu nhát thì ở nhà đi.

Để bọn này tự đi được rồi!

Dù sao thì cũng chưa chắc ngôi nhà này có quỷ hay không nhưng nếu thỏ đế như cậu mà đi thì không khác gì làm vướng chân bọn này!".

"Kh-không được!

Mình không nhát!

Bạn mình đi được thì chắc chắn lời đồn đó chỉ mãi mãi là lời đồn!".

*Cộc...cộc...cộc... cộc...* 1 âm thanh lộc cộc vang lên khắp căn nhà bỏ hoang khiến cô ta bắt đầu chùn bước.

Bỗng cô ấy cảm nhận được hơi thở nóng rát từ phía sau.

"!????" *Nuốt nước bọt*.

Cô ta quay lại thì không thấy gì cả.

"Ngươi đang nhẹ nhõm lắm đúng không?"

"!?????!????".

*Xoẹt*

1 vũng máu rơi ra sàn.

Con quỷ đó biến mất vào màn đêm u tối trong căn nhà.

*Cộc...cộc...* Tiếng bước chân dần vang lên.

1 chàng thanh niên quỳ xuống quan sát vũng máu.

Harvey: "À, ở gần lắm đây..."

Logan: "Nah cậu đi nhanh quá đấy!"

Lucas: "Chờ bọn này tí đi chứ!"

Harvey: "Tch!

Shhhhhhh các cậu làm lộ ra hết rồi."

Searon: "Haha lộ thì có sao?

Con quỷ này chỉ hoạt động trong căn nhà rộng lớn này.

Nó không thoát được đâu."

Lily: "Phá cả căn nhà là xong ấy mà?"

Vincent: "Cậu lại quên rồi, đã uống thuốc chưa đấy?

Thật sự việc đãng trí mỗi khi thức dậy hơi tai hại đấy.

Bây giờ là năm 2049, 1 năm nữa mới đến lúc.

Bây giờ vẫn phải giữ kín bí mật về lũ quỷ mà."

Lily: "Oh noooo quên mất!"

Harvey: "Tập trung nào, nó ở rất gần.".

Con quỷ đột ngột xuất hiện đánh lén cả 6 bọn họ.

Lucas: "Hahaha!".

Lucas biến dạng thành toàn bộ cơ thể bộc lửa đấm cả 2 tay vào con quỷ.

Miệng cậu ta mở ra hình đại bác.

Lucas: "Boo!".

*Ầm*

Con quỷ bị bắn thủng đẩy ra.

Harvey: "Hắc trảm.".

Harvey lướt nhanh đến cắt ngang con quỷ.

"[Hồng cát thủy tinh]."

Lily chỉ ngón trỏ vào con quỷ.

Ngay lập tức nó bị các tấm thủy tinh sắt nhọn đâm xuyên qua xé xác toàn bộ.

Searon tạo ra dòng nước cuốn trôi phần còn lại.

Searon: "Xong, xử lí không còn 1 vết tích."

Vincent: "Haizz chán nhỉ?

Tôi chả cần động tay."

Logan: "Brohhhhh lười đánh quá quỷ bậc S thì làm gì có cái gọi là hay ho cơ chứ!"

Lily: "Đi chơi luôn chứ nhỉ?"

Lucas: "Yes sir chắc chắn rồi ní.".

*Ùnnnn* Chiếc xe hơi chạy ngang qua.

Họ đang quay trở lại trụ sở.

Logan: "Chán ghê không?

Tự dưng chuẩn bị đồ chi rồi giờ phải về cất."

Lily: "Hic ai biết đâu."

Searon: "Con gái chúng tôi luôn nghĩ xa mà.

Đợi đi nhé các quý ông~.".

Searon và Lily chuẩn bị bước vào thì Harvey la lên: "Dừng lại!".

"Hở?"

Lily không hiểu.

*Rầm*

Cánh cửa trước mắt sập xuống.

Lucas: "Uh!?

Trụ sở chưa bao giờ xuống cấp cả!?"

Vincent: "Khoan đã, giờ mới để ý là thành viên của hội đâu?"

Searon: "Hmmm....

Có lẽ nào..."

Logan: "Nói không chừng, đây là ảo ảnh diện rộng."

Lily: "Hở?

Tui tưởng là trụ sở bị tấn công?"

Harvey: "Tấn công gì mà không 1 dấu vết đổ vỡ?".

1 con quỷ xuất hiện bất thình lình phía sau Harvey.

*Xoẹt*

Tất cả: "Uh!?".

Harvey bị đâm lén ngay từ phía sau.

Harvey: "?

Quỷ biết dùng vũ khí?

Từ bao giờ mà...?".

Tay Harvey bốc lên nguồn sức mạnh hắc ám.

Ngay lập tức con quỷ bị đẩy bật ra ngoài.

*Rầm*

Lily: "Cậu không sao chứ?"

Harvey: "Không sao, đừng bận tâm."

Logan: "Thủng 1 lỗ rồi kìa."

Lucas: "Nó quay lại kìa?

Nhưng sao tôi không cảm nhận được mùi quỷ sát khí?"

Vincent: "Khoan đã!?

Quỷ cấp đặc biệt!?"

Searon: "Sao!????".

*Boom*

Vụ nổ lan rộng trong trụ sở, làn khói mù mịt bốc lên che khuất tầm nhìn.

Làn khói ấy dần tan biến và cả 6 người họ đều đã biến mất.

*Rầm*

Lucas ló dạng từ phía sau với hình dạng biến hình.

Lucas: "Boo!".

*Boom*

Con quỷ bị đẩy ra xa.

Ngay lập tức bị Vincent giam cầm lại vào 1 đống sợi xích và bức tường.

Vincent: "Phù...

May mà Harvey nhanh tay dịch chuyển tất cả đi."

Lucas: "Ừm, giao lại cho hội đi.".

Sau ngày hôm đó, cả 6 người đã nhìn nhận lại bản thân mình.

*Lộc...cộc...* *Kịch* Harvey đặt lon nước ngọt mát lạnh lên má Lily.

Harvey: "Uống đi, con bạn thân."

Lily: "Hở?

Cậu mua hồi nào đấy?

Cảm ơn nhé!".

*Bịch* Harvey ngồi xuống cùng đồng nghiệp.

"Haha thấy gì chưa?

Chúng ta mà cũng có ngày phải run sợ!

Thật không thể tin được!"

Logan nói.

Lucas đáp theo: "Liệu rằng chúng ta đã quá ngạo mạn?".

"Ừm, chính xác đã là như thế."

Vincent trả lời.

Lily: "Chấn chỉnh lại bản thân còn kịp mà nhỉ?"

Harvey: "Ý cậu là?"

Lily: "Đi du học thêm ở nước ngoài!

Đây là bí mật giữa các quốc gia.

Chúng ta hoàn toàn có thể sang nước khác học tập thêm!"

Lucas: "Chà, không tồi."

Logan: "Được, sau ngày hôm nay mới biết được còn nhiều thứ chúng ta không ngờ tới."

Vincent: "Chỉ còn cách đó sẽ giúp cho chúng ta mạnh mẽ hơn và thực hiện hoá giấc mơ mang tên hoà bình."

Harvey: "Mấy người muốn thì đi, tôi sẽ ở lại.

Tôi còn việc chưa hoàn thành.

Trả thù cho người nhà.".

-Hết chap 22-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 23


"Dậy!

Dậy nào Nathan!"

Carlos nói.

"H-huh?"

Nathan giật mình tỉnh dậy.

Kaytlyn: "Cậu thiếu ngủ à?

Làm nhiệm vụ mà nãy giờ cậu cứ ngủ mãi."

Nathan: "Haizz tôi cũng đành chịu!

Đêm qua cày game quá liều."

Carlos: "Vãi."

Kaytlyn: "Tới rồi kìa, con quỷ đến đúng vị trí chúng ta nhắm."

Nathan: "Lên!".

Nathan lao lên với nắm đấm bọc điện.

*Ầm*

Con quỷ bị Nathan đánh 1 cú vào mặt.

"Tăng trọng lượng."

Carlos chỉ vào con quỷ khiến nó bị lún xuống đất.

Kaytlyn cầm tay phải vào tay trái và hô lên: "Thuật triệu hồi!

Ron, robot hiện đại!".

*Rầm* Ron xuất hiện đè bẹp con quỷ nát như cám.

Có 1 ông lão đi ngang qua đó thấy và nói: "Úi chà chà, tuổi trẻ đầy năng lượng.

Thật tốt khi có nghề mới như này để bảo vệ các cụ lão ốm yếu như ta haha."

Nói xong, ông ta đi mất.

Nathan: "Haizz đây là quỷ thứ bao nhiêu rồi chứ?

Rõ là sau ngày hôm đó, quỷ đã xuất hiện nhiều hơn nữa."

Kaytlyn: "Bọn chúng bắt đầu tiến hành vào kế hoạch thâu tóm trái đất rồi chăng?"

Carlos: "Cũng có thể, chà tôi cá là tôi cần phải tập thể lực nhiều hơn để có sức đánh trận dài hơi đấy."

Nathan: "Ừm.".

*Bộp bộp bộp* tiếng vỗ tay phát ra.

"Hoho các em làm tốt lắm đúng là học trò của ta."

Ervon nói.

Carlos đáp: "Nào thầy, đây là con quỷ thứ 3 rồi đó.

Tụi em cũng biết mệt chứ!".

"Ấy ấy!

Thầy giỡn cho mấy đứa đỡ căng thẳng thôi mà.

Đi ăn không?

Thầy bao."

Ervon bảo.

Nathan nghe đến đồ ăn liền sáng mắt ra.

"Đi!

Đi!

Đi ngay và luôn thầy ơi!!!"

Nathan nhảy tưng lên.

"Uii trời ơi sao lúc nãy cậu không tỉnh táo như vậy đi?"

Kaytlyn chán nản hỏi.

Nathan: "Tại đói quá, sáng giờ có ăn gì đâu ní."

Ervon: "Được!

Đi ăn nào.

Dù sao thầy cũng có chuyện cần bàn với các em đây.".

*Cộc...cộc...cộc...*

*Cạch* phục vụ đặt đĩa thức ăn lên bàn.

"Wowwww ngon quá!"

Nathan nói.

Carlos hỏi: "Vậy thầy muốn nói gì?

Chắc hẳn phải quan trọng lắm nên mới phải ra ngoài đây chứ không thì nói tại đó luôn rồi.".

"Ừm, em tinh ý đấy."

Ervon trả lời.

*Bịch* Ervon đặt 2 tay lên bàn chống cằm nói: "Thực ra thì các em sắp có 1 bài kiểm tra.".

"Nani!?

Kiếm tra gì dị?"

Nathan tò mò hỏi.

Ervon đáp: "Các em nghe kĩ đây, do từ giờ thợ săn chính thức trở thành công việc hợp pháp vậy nên các em đã đến lúc phải kiểm tra để đánh giá lại năng lực.

Tuy có nhiều người phản đối về công việc này nhưng vẫn có 1 số người xin gia nhập nên mới phải sắp xếp lại xếp hạng của tất cả thợ săn.".

"Wow."

Nathan tròn xoe mắt.

Ervon: "À mà chưa đâu chưa phải kiểm tra lúc này."

Carlos: "Cụ thể là khi nào để tụi em chuẩn bị?"

Ervon: "2 tuần nữa."

Kaytlyn: "Nội dung của bài kiểm tra là gì thầy?"

Ervon: "Câu hỏi hay.

Hiện tại, các em được đánh giá là thành viên đội 1 dưới sự chỉ huy của Seinto và chỉ mới là cấp thấp nhất là thành viên sơ cấp vì mới gia nhập hội không lâu.

Bài kiểm tra này mang tính nguy hiểm vì các em sẽ phải đối đầu với các con quỷ đã được thượng cấp Vincent phong ấn, đồng thời sẽ chiến đấu để bảo vệ bản thân khỏi các thợ săn khác.

Có thể nói, đây là 1 trò chơi sinh tồn mạo hiểm thế giới thực.

Các em sẽ phải sinh tồn trong 1 khu vực nhất định trong 2 ngày.

Mỗi người chơi sẽ được giao nhiệm vụ bởi con chim bồ câu đi theo.

Cứ mỗi nhiệm vụ là có số điểm tùy thuộc vào độ khó, tiêu diệt 1 thợ săn khác là tùy vào sức mạnh và số điểm người đó có.

Cứ 1 con quỷ bị tiêu diệt sẽ là 1 điểm.

Cấp bậc của các em sẽ được đánh giá dựa trên số điểm và màn trình diễn của các em trong trò chơi."

Nathan: "Uôi trông khắc nghiệt thật đấy!"

Carlos: "Khó nhỉ?"

Kaytlyn: "Vậy có những ai sẽ tham gia trò chơi này vậy thầy?"

Ervon: "Ngoại trừ thượng cấp, đội trưởng và giáo viên, tất cả phần còn lại của hội sẽ phải tham gia vào trò chơi."

Nathan: "Hừ vậy là không được gặp Seinto rồi!"

Kaytlyn: "Vẫn có Fenris mà không sao."

Carlos: "Tôi tự hỏi rằng thượng cấp là ai mà không cần phải tham gia trò chơi?"

Ervon: "À em thắc mắc về họ hả?

Họ là những người mạnh và đa năng nhất hội đó!

Sức mạnh không thể bàn cãi rồi vậy nên không cần phải đánh giá năng lực lại."

Nathan: "Ồ."

Ervon: "Các em biết không?

Có 6 người mang danh thượng cấp."

Kaytlyn: "6 người?

Nhân tài không hiếm ở Letia nhỉ?"

Ervon: "Em lầm rồi, hội đang thiếu người đấy, các em cũng có thể hiểu đó là lí do hội được chính phủ công khai làm việc."

Nathan: "À!"

Ervon: "Ăn xong rồi nhỉ?

Chúng ta bắt đầu nhé?"

Carlos: "Huh?"

Kaytlyn: "Ý thầy là..."

Ervon: "Chúng ta sẽ luyện tập và rèn luyện, trao dồi thêm nhiều kỹ năng cho bản thân chuẩn bị cho bài kiểm tra sắp tới.

Bắt đầu với thể lực, tiếp đến là tốc độ, kỹ năng.".

*Rầm* Ervon đập tay lên bàn thật mạnh ra hiệu cho phục vụ tiến tới đồng thời để lại dư tiền trên bàn.

Phục vụ chạy đến chỉ thấy số tiền đã dư nhưng không thấy họ đâu để trả lại tiền thừa.

Nathan: "Huh?".

Họ đã được dịch chuyển về trụ sở.

Ervon: "Chào mừng các em quay về mái nhà thứ 2!

Lại đây xem thông báo nè, có điều thú vị đấy.".

Bảng thông báo: Bài kiểm tra sắp tới, mang tên "Hoàng hôn bạc màu" sẽ thu ngắn lại từ 2 tuần xuống 1 tuần chuẩn bị.

Có nghĩa là thứ 2 tuần sau, ngày 15 tháng 6 năm 2080 sẽ bắt đầu!

-Hết chap 23-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 24


Kaytlyn thủ thế triệu hồi.

"Ron!"

Kaytlyn nói.

Ngay lập tức Ron xuất hiện và đuổi theo Nathan.

Cậu ta chạy vòng vòng quanh sân trụ sở.

15 phút sau Ron biến mất.

*Cạch* Ervon bấm giờ.

"Kỉ lục em nhé, hơn lần thử trước đó 2 phút.

Em cũng không cần phải nói đủ hết câu cũng triệu hồi được."

Ervon tán dương.

Kaytlyn buồn chán nói: "15 phút thôi sao?

Có vẻ không đủ trong thực chiến đâu...".

Ervon: "Thì em cứ từ từ, còn bao ngày nữa nhỉ?"

Nathan: "3 ngày nữa thầy."

Ervon: "Ô là là, có vẻ hơi deadline rồi.

Chắc phải đẩy nhanh tiến độ quá.".

*Rầm* Hàng loạt tấm thép bị đấm vỡ nát như phế liệu bởi Carlos.

"Úi đấm ghê dị."

Nathan nói.

Carlos đáp: "Nhiêu đây còn nhẹ nhàng chán.".

"Quả thật lực đấm của em khó ai sánh bằng đấy, cứ thế phát huy."

Ervon nói.

Nathan trách móc: "Ơ kè sao thầy ai cũng khen mà lại không khen em!!!!!".

Ervon: "Haha tại em toàn đi phụ mấy đứa tập không chứ em có tập gì đâu."

Nathan: "Hừ!

Em sẽ cho thầy xem em tiến bộ cỡ nào!".

*Vụt* Nathan chạy vọt đi tạo ra 1 ít điện.

*Ầm ầm* Nathan quay trở lại.

"20 vòng quanh trụ sở!"

Nathan nói.

"Ghê."

Ervon ngạc nhiên.

Kaytlyn bảo: "Tốc độ thì nói chi nữa, có thấy ai nhanh hơn cậu được đâu.".

"Tốc độ càng nhanh thì khi tiếp xúc sẽ gây lực càng lớn, Nathan cũng đánh đau không kém gì tôi đâu."

Carlos nói.

Ervon hỏi: "Các em biết tại sao đã trôi qua 4 ngày mà thầy chỉ cho các em tăng cường thể chất chưa?

Kaytlyn thì không nói vì em ấy bắn súng cũng khá ổn rồi, chủ yếu là Ron thôi.".

Carlos: "Thầy muốn chúng em mạnh mẽ hơn để tập những bài tập khó?"

Ervon: "Không hẳn."

Nathan: "Chứ sao thầy?"

Ervon: "Thể lực chiếm 1 phần dù không quá lớn nhưng cũng không thể bỏ qua được, nó bổ trợ thêm cho 1 số chiêu thức của các em, đồng thời giúp cho việc chiến đấu trở nên dễ dàng hơn."

Nathan: "Wow.".

*Cạch* *Lột cột* 1 lon nước ném từ bên ngoài vào trong rơi trúng đầu Nathan. *Cốc* Nathan la lên: "Ui daaaaaaaaaa.".

Carlos bẻ cổ tay: "Tên đó chán sống à?".

Ervon ngăn cản: "Thôi các em bình tĩnh.".

"Tại sao mọi người lại phản đối kịch liệt đến vậy, em còn có nghe vài người bảo chính phủ giấu gì đó...

Là sao ạ?"

Kaytlyn hỏi.

Ervon ngồi lên ghế đá.

*Bịch*

Ervon: "Hmm...

Các em hẳn là tò mò nhỉ?

Được rồi, thầy biết khá nhiều thứ thú vị đó nhưng mà!

Các em phải vượt qua "Hoàng hôn bạc màu" với số điểm cao nhất thì thầy sẽ kể."

Nathan: "Huhhhhhhhh chán thế.

Sao thầy không kể luôn?"

Ervon: "Thầy có lí do riêng của thầy.

Được rồi, ngày mai là bắt đầu rèn luyện kỹ năng.

Các em tập trung nhé.

À!

Chính phủ tài trợ thêm tiền cho nghề này đấy, nên các em cứ l việc bình thường đi, khỏi phải đúng giờ nữa.

Đi được giờ nào thì đi.

Miễn là ngày nào cũng có mặt thì cứ mỗi tháng sẽ nhận lương."

Carlos: "Mà nè thầy, trước khi về bọn em có 1 điều kiện."

Ervon: "Hửm?"

Nathan: "Thầy đặt cọc trước đi chứ nhìn mặt thầy gian vãi!"

Ervon: "Ơ kè mấy đứa nhìn mặt thầy uy tín thế cơ mà?"

Nathan: "No no no sợ thầy bịp lắm.

Đặt cọc trước 1 thông tin đi khầy!"

Ervon: "Hahaha mấy đứa nhỏ này khá thiệt!

Tại hội đang thiếu người trầm trọng đấy!

Thế nhé!

Bye mấy đứa!".

Ervon rời đi.

"Guể??

Ít vậy?

Nghe không kịch tính gì hết."

Nathan nói.

Kaytlyn thắc mắc: "Thiếu người trầm trọng?

Ý thầy là...

Hội đang thiếu người để hoạt động?

Buộc phải tìm kiếm thêm bằng cách này để có thể đẩy nhanh tiến độ?".

Carlos: "Mà nè, sắp tới...

Đánh nhau có chết người không đấy?"

Nathan: "Ê hình như có đó nha!"

Kaytlyn: "Tại sao phải làm vậy?"

Nathan: "Uhhhhhhhh có khi nào là do hội muốn gia tăng tính khắc nghiệt để tất cả có động lực rèn luyện nhiều hơn không?"

Carlos: "Nghe có lý đấy, chứ làm sao mà để chết người được chứ haha.".

Họ vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

Seinto đứng nhìn từ phía trên xuống, tại đó vẫn còn nghe tiếng nói của họ.

"Ê chơi game khum?"

Nathan hỏi.

Seinto nói nhỏ: "Game sao?

Các cậu sắp được chơi game 1 mạng thật sự rồi đấy...".

Ngày hôm sau...

*Rầm rầm rầm* 1 tia sét đánh xuống và Nathan đã đưa Carlos, Kaytlyn và Ervon đến toà tháp cao nhất Letia.

Ervon: "Thấy rồi đấy các em ạ, tốc độ của Nathan đã cải thiện đến thế này rồi giờ chỉ còn đến với kỹ năng chiến đấu thôi."

Carlos: "Này, trên đây hơi lạnh đấy!

Vì càng lên cao nhiệt độ càng giảm mà."

Kaytlyn: "Về thôi nào."

Nathan: "Okey.".

*Rầm rầm rầm*

*Boom*

Họ đã quay về trụ sở.

Ervon: "Nathan tập tiếp đi nhé, thứ em cần bây giờ là kỹ năng chiến đấu nữa là hoàn hảo."

Nathan: "Okela."

Ervon: "Kaytlyn này, thầy có ý tưởng hay cho em đây.

Em nghĩ sao về việc nâng cấp Ron?"

Kaytlyn: "Huh?"

Ervon: "Hehe nghe vô lý nhỉ?

Thực ra em làm được đấy.

Nhưng trước tiên để thầy giúp Carlos tí đã.".

Vậy là Carlos được Ervon hướng dẫn cách gia tăng lực đấm bằng năng lượng của bản thân.

*Cộc...cộc...cộc...* Ervon háo hức nói: "Nào, đến với chủ đề đáng mong chờ của em đây Kaytlyn.

Thầy có cách giúp em nâng cấp Ron lên nhưng đòi hỏi 1 sự dài hạn đấy.

Đó là...".

-Hết chap 24-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 25


Ervon bộc năng lượng vào trong bàn tay và hướng về phía Kaytlyn, giờ đây toàn thân cậu ta cũng được bọc 1 lớp năng lượng.

Kaytlyn: "?"

Ervon: "Cách của thầy là như sau: đối với thợ săn thuộc phạm trù triệu hồi như em thì thường sẽ có thứ được gọi là nội năng thuật thức.

Thứ đó sẽ gia tăng sức mạnh cho vật triệu hồi.

Hmmmm....

Để giải thích rõ hơn thì như này, thầy ví dụ như Ron có 5 điểm sức mạnh đi, khi em áp dụng truyền nội năng vào Ron thì Ron sẽ mạnh lên 10 điểm sức mạnh chẳng hạn và đó sẽ là mốc sức mạnh gốc của nó luôn chứ không thụt lùi về như cũ nữa."

Kaytlyn: "Oh em hiểu rồi."

Ervon: "À Nathan, sao rồi?

Em làm được chiêu đó chưa?"

Nathan: "Chưa thầy!

Chả hiểu kiểu gì chiêu nào cũng dễ mà chiêu này khó như quỷ!

Cay thật thử mấy chục lần rồi!"

Ervon: "Đâu em làm lại thầy xem?".

Nathan nắm 2 bàn tay lại với nhau, đặt ngón cái tay phải vào bên trong và 4 ngón tay còn lại của tay phải đặt lên trên bàn tay trái.

Ngón tay cái tay trái đặt vào giữa khe 2 ngón trỏ và giữa của tay phải.

"Khai triển lãnh địa!

Lôi cực."

Nathan nói.

Nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Nathan tức tối nói: "Chậc!

Lại nữa rồiiiiii cay quáaaaaa.".

"Ồ thầy hiểu vấn đề của em rồi.

Để thầy chỉ em phương pháp này.".

Thời gian thắm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc mà ngày ấy cũng đến.

Nathan, Carlos và Kaytlyn đứng trước khi vực đã được chọn làm nơi để tổ chức kỳ thi này.

Nathan hiếu kỳ nhìn lên bảng: "Hoàng hôn bạc màu sao...

Thật sự là chúng ta phải bắt đầu rồi.". *Bộp* Ervon vỗ vai cả 3 người nói: "Chúc may mắn nhé các em!

Đứa nào điểm cao nhất thầy thưởng!".

"Kê thầy!

Kakakaka."

Nathan cười nói.

"Bye thầy."

Carlos nói.

Kaytlyn vẫy tay tạm biệt Ervon.

Cả 3 bọn họ đã bước vào bên trong.

Tấm màng bao bọc khu vực ngay lập tức chắn lại không thể bước ngược ra ngoài.

Ervon: "Cố lên nhé, chỉ mong các em không sao.

Thầy tâm huyết 3 em nhất đấy.".

*Cạch* Nathan đạp phải vài tán lá cây.

Nathan thắc mắc: "Hửm?

Hình như là chúng ta phải sinh tồn ở đây 2 ngày sao?

Ở khu rừng này thì không biết có gì ăn được nhỉ?".

Kaytlyn đáp: "Sao cũng được nhưng tuyệt đối chỉ uống nước có sự xuất hiện của cá thôi nhé.

Cá sống được thì mình sống được, hơi bẩn tí nhưng không sao.".

"Chậc, không được mang đồ ăn bên ngoài vào mới khó chứ."

Carlos nói.

"Hahahaha không sao 2 ngày thôi mà!

Chill đi mấy ní, đi dạo khum?

Tôi dẫn đi lượn 1 vòng."

Nathan cười nói.

Kaytlyn: "Cậu có vẻ lạc quan nhỉ?"

Carlos: "Cậu ta đó giờ là vậy mà.".

1 con chim bồ câu bay xuống nói: "Chíp chíp!

Nhiệm vụ Nathan, Carlos.

Giết 2 quỷ thường.".

Kaytlyn: "Hơ?

Sao chỉ có 2 cậu?".

Toàn khu vực phát ra âm thanh từ 1 người.

Vincent: "Alo, xin chào, tôi là Vincent.

Kỳ thi (tức kiểm tra và đánh giá năng lực) này đã bắt đầu bước vào giai đoạn nguy hiểm, yêu cầu tất cả hãy cẩn thận.

Lũ quỷ sắp được mở phong ấn."

Nathan: "Hửm?"

Carlos: "Sao thế?"

Nathan: "Trên bàn tay tôi có chữ "thành viên sơ cấp, đội 1"."

Kaytlyn: "Mình cũng có và có cùng nội dung."

Carlos: "Tôi cũng vậy, hoá ra đây là thứ báo cho chúng ta biết cấp bậc hiện tại."

Nathan: "Đi làm nhiệm vụ đi!"

Carlos: "Ok.".

*Rập*

Kaytlyn: "Hở??".

2 con quỷ đột ngột mò đến.

Nathan cười khẩy nói: "Chà!

Tự mò tới!

Đỡ phải tìm nhể?".

Tay Nathan bộc điện, Carlos gồng lên 1 phát khiến cho cơ tay nổi lên chắc vô cùng khiến cho 2 con quỷ có phần run sợ.

*Ầm* Nathan phóng lên nhanh như cắt đấm con quỷ thứ nhất.

Cả 2 tên quỷ sợ hãi bỏ chạy vì chúng yếu nhớt nhưng bị Carlos chặn đầu.

*Crack* Carlos bẻ khớp tay nói: "Hình như các ngươi đến đây chưa có sự xin phép, không dạ thưa đã bỏ chạy.

Ta sẽ giành tặng cho 2 ngươi những cú đấm "yêu thương" nhất.".

*Rầm* Cú đấm trời giáng của Carlos đã khiến cho 2 con quỷ tan xác.

Chim bồ câu lúc nãy đã trở lại thông báo: "Chíp chíp!

Nathan, Carlos, 3 điểm.".

"Bủh game dễ nhỉ?"

Nathan nói.

Nathan và Carlos đã quyết định tách nhóm ra và hẹn gặp lại nhau vào buổi tối tại chân núi.

*Xột xoạt* Tiếng bụi cây gần Carlos phát ra.

Carlos: "?".

Cậu ta cẩn trọng quan sát xung quanh vì nghi ngờ rằng có người muốn tấn công cậu ta.

*Xoạt* 1 quả bóng bay đến.

"Uh!?"

Carlos bất ngờ nhưng vẫn kịp quay lại dùng tay chặn quả bóng.

*Boom* Âm thanh va chạm của quả bóng rất lớn.

Carlos phân tích: "Lực sút rất căng...

Tên này...".

*Cộc...cộc...* "Không ngờ cậu đỡ được quả bóng đó."

1 chàng thiếu niên bước ra từ cái cây gần đó nói.

Carlos: "Huh?

Ai đây?"

Jeam: "Tôi là Jeam, siêu cầu thủ bóng đá đang giữ 50 điểm trong tay."

Carlos: "50 điểm???

Kiếm điểm số hanh như vậy có thể hiểu rằng tên này không phải dạng vừa rồi.

Mình không nên chủ quan, không có Nathan hay Kaytlyn ở đây để sửa chữa cho bất cứ sai lầm nào đâu.".

Con chim bồ câu trắng của Carlos bay xuống.

Jeam cũng có 1 con đậu trên vai.

Bồ câu trên vai Jeam nói: "Chíp chíp!

Nhiệm vụ!

Đánh bại Carlos!

20 điểm!".

"Chíp chíp!

Nhiệm vụ!

Đánh trả Jeam!

20 điểm!".

Carlos và Jeam đều đã nhìn ra vấn đề.

-Hết chap 25-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 26


*Rầm* *Cạch...cạch...cạch...* 1 con robot lớn đã đập nát con quỷ thường, thì ra đó là Ron.

"Chíp chíp!

Kaytlyn!

35 điểm!"

Chim bồ câu trắng nói.

Kaytlyn thắc mắc: "Quỷ chỉ mới xuất hiện 1 thời gian mà thôi...

Hội lấy đâu ra nhiều quỷ thế nhỉ?

Mà thôi cố gắng tìm thêm điểm nào, để xem bí mật mà thầy Ervon muốn nói là gì.

Không biết 2 người còn lại sao rồi nhỉ?".

"Hắt xì!"

Ervon đột ngột hắt hơi khi đang ngồi xem phim.

Ervon hỏi: "Gì vậy trời?

Đứa nào nhắc mình thế?

Không lẽ mình làm gì để tụi nhỏ nhắc mình à?

Chắc là không đâu mình uy tín thế này cơ mà.".

Ervon ngồi xem phim tiếp 1 lúc thì chợt nhận ra điều gì đó.

"THÔI CHẾT!?

QUÊN ĐƯA MẤY ĐỨA NHỎ VŨ KHÍ THỢ SĂN RỒI!?

TỰ NHIÊN ĐI VÔ ĐÓ TAY KHÔNG VẬY!?"

Ervon la làng.

Carlos kéo tay áo lên để lộ 2 cánh tay khoẻ mạnh của mình.

Cậu ta thủ thế chuẩn bị cho cuộc giao tranh.

Jeam ngay lập tức tạo ra quả bóng khác và quả bóng ấy được bọc 1 lớp năng lượng.

"Huh?

Tự tạo quả bóng được sao?"

Carlos bất ngờ.

*Ầm* Jeam tung cú sút cực mạnh về phía Carlos.

Cậu ta đưa 2 tay lên chắn lại, 2 bên va chạm và Carlos bị đẩy lùi về 1 khoảng. *Boom* Quả bóng nổ tung.

"Cậu làm tôi ngạc nhiên đấy."

Jeam nói.

Carlos bất ngờ phóng đến tiếp cận Jeam với 1 khoảng cách gần.

"Uh!?"

Jeam ngạc nhiên.

*Rầm* Carlos tung cú đấm vào mặt Jeam khiến cậu ta văng ra xa. *Bịch* Jeam va phải cây gỗ gần đó.

Cậu ta nhanh chóng đứng dậy và lại tạo thêm 1 quả bóng khác.

Lần này cậu ta tung cú sút volley đẹp mắt tạo quỹ đạo bay cầu vồng cho quả bóng khiến Carlos chật vật xoay sở và đoán hướng bóng.

Đúng như tính toán của Jeam, quả bóng bị bật đẩy lên trên.

Cậu ta chạy đến với tốc độ cực nhanh tung cú sút lần nữa nhưng lần này là 1 cú sút xe đạp chổng ngược làm Carlos bị đẩy ra xa và bị quả bóng đè xuống đất.

*Rầm* "Hự!?

Tốc độ gì đây!?

Khác gì Nathan không!?"

Carlos nói.

"Nathan?

Nathan là ai chứ?

Khả năng của tôi là tạo ra các quả bóng và sút với lực kinh khủng hơn người thường, tiếp đến là có thể định vị bất kỳ quả bóng nào trong phạm vi gần nhất và di chuyển đến đó với tốc độ cực nhanh."

Jeam giải thích.

Carlos nhận ra: "Vậy sao?

Thì ra là thế.".

Carlos lao lên tấn công liên tục bằng các cú đấm.

Jeam: "Sao tên này không dùng kỹ năng?

Có gì đó không đúng lắm."

Carlos: "Gia tăng trọng lượng.".

*Rầm* Jeam bỗng trở nên nặng như tạ và bị lún xuống đất.

Jeam: "Ặc!?".

Carlos xông vào tung các cú đấm hiểm hóc vào người Jeam.

Tuy nhiên chưa được bao lâu thì 1 quả bóng bay đến đẩy Carlos ra.

"Chưa xong đâu!

Cùng tôi đá 1 trận bóng nhé!!!"

Jeam nói.

Cậu ta đứng vào thế chắp 2 tay lại.

Jeam: "Khai triển lãnh địa!

Sân cỏ!"

Carlos: "Huh!?".

Xung quanh biến đổi thành sân cỏ, nơi mà thường dùng để đá bóng.

Carlos lao lên tấn công Jeam nhưng không thành, cánh tay cậu ta bị ngăn cản.

"Cái gì!?"

Carlos ngạc nhiên.

"Để tôi giải thích nhé, trong lãnh địa của tôi không cho phép có hành vi đánh đấm, đó là hành động phi thể thao mà môn thể thao vua này rất căm ghét.

Cậu biết không?

Có 1 số trường hợp đã xảy ra ẩu đả, xung đột khi chơi bóng, đó có thể là từ cổ động viên, huấn luyện viên, hay thậm chí là cầu thủ.

Điều đó thật đáng xấu hổ!

Những hình ảnh ấy không khác nào đang bôi xấu môn thể thao vĩ đại nhất lịch sử này cả!"

Jeam nói.

Jeam: "Cậu chỉ còn cách đá bóng với tôi.

Chúng ta đặt cược!

Nếu cậu thắng!

Tôi sẽ chấp nhận cho cậu 50 điểm của tôi và ngược lại."

Carlos: "Làm gì có vụ cho điểm?".

Chim bồ câu trắng bay xuống nói: "Chíp chíp!

Có tính năng trao đổi điểm!

Kèm theo đó là tính năng giao ước, có nghĩa là lập thoả thuận 2 bên và không được phép làm trái quy ước nếu không sẽ bị loại!".

Carlos hiểu ra được vấn đề.

Carlos: "Vậy thì lập giao ước đi!

Chúng ta sẽ trao đổi điểm dựa trên việc phân thắng bại trên sân cỏ!"

Jeam: "Được lắm chàng trai!

Phải vậy chứ!".

Bồ câu: "Chíp chíp!

Lập giao ước thành công!".

Carlos thầm nghĩ: *Mình đã từng là đội trưởng đội tuyển bóng đá của trường năm cấp 3, mình nghĩ rằng mình vẫn có cơ hội.*.

Jeam dẫn bóng lên trước và tạo ra các đường đi lắt léo khiến cho Carlos khó lòng lấy được bóng.

Carlos phân tích: *Jeam có khả năng rất nhanh nhẹn ở khoảng này, cậu ta hoàn toàn có 3 sự lựa chọn, 1 là chạy thẳng lên trên theo đường biên, 2 là tung ngay cú sút hiểm, 3 là cố gắng qua người mình để tiến thẳng trực diện đến khung thành.

Tỉ lệ rất cao là sút ngay lập tức vì đây đã là gần khung thành, không qua người được mà cũng chẳng tiến thêm được nữa.

Theo tinh thần bóng đá thật sự thì cậu ta sẽ không nhắm vào góc hẹp vì làm vậy sẽ đá trúng tay mình, gây chấn thương cho đối thủ để thắng thì có gì vui?

Vậy có nghĩa là...*.

Carlos đưa chân trái ra ngay lúc Jeam tung cú sút và cậu ta đã chặn được quả bóng.

"Cá-i!?"

Jeam bất ngờ đến sốc.

Carlos: "Cuộc đua giờ mới bắt đầu!".

-Hết chap 26-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 27


Mặt trời dần đi đến đỉnh điểm thể hiện lúc này là giữa trưa, tính đến thời điểm hiện tại, chỉ mới trôi qua 1 buổi sáng sau khi Nathan cùng những người bạn bước vào đây.

*Cạch* Bước chân của Nathan đạp lên cành cây khô.

Cậu ta vừa đi vừa ăn táo.

"Nhoàm nhoàm."

Nathan khá hài lòng với quả táo đang ăn dở.

Chim bồ câu trắng bay xuống đáp lên vai Nathan nói: "Chíp chíp!

Có người đã đổi 1000 điểm để thay đổi luật chơi!

Từ nay thông tin của tất cả người chơi đều sẽ bị lộ!".

"Huh?"

Nathan ngớ người.

Cậu ta thắc mắc: "Mới có buổi sáng mà họ lấy đâu ra lắm điểm thế?

Rõ là thời gian bắt đầu là ngang nhau mà?

Tới giờ mình còn chưa có nỗi 30 điểm nữa.

Bủh thiệt, thôi chắc là nên tìm nhiệm vụ để làm, mình khá là tò mò với bí mật mà thầy Ervon đã ám chỉ.".

*Xột xoạt* Các lá cây rơi vươn vãi dưới đất.

Nathan: "?".

Ngay lập tức có vật thể lạ từ trên bay xuống nhắm vào Nathan, cậu ta nhanh chóng né ra sau. *Boom* Hoá ra đó là 1 con quỷ.

Bồ câu nói: "Chíp chíp!

Nhiệm vụ!

Nathan!

Đánh bại quỷ cấp S!".

"Ok...

Huh?

Khoan đã, có gì đó sai sai.

Quỷ cấp S???".

*Rầm* Nathan bị đấm bay ra xa. *Bịch* Cậu ta va phải thân cây gần đó.

Nathan: "Cái gì vậy trời?

Đùa tui chắc?

Giữa trưa nắng nóng đánh với quỷ out trình là saoooooooo???".

*Ầm ầm ầm* Sấm sét đánh xuống liên tục, cậu ta chạy đi mất.

Nathan: "Yes sir!

Tìm nhiệm vụ mới thôi hoho.".

Đột ngột con quỷ đó bay đến.

"Uh!?"

Nathan ngạc nhiên.

Nathan chợt nhận ra điều gì đó: "Thôi chết giờ mới để ý!?".

Cậu ta né sang 1 bên. *Rầm* Con quỷ đáp xuống.

Nathan nói: "Rõ đây là chỗ gần lúc nãy, ủa mình nhớ đi xa lắm mà??

Không phải!

Rõ là tên này đã làm cái gì đó ngăn chặn mìng chạy ra ngoài!

Phải đi kiểm chứng mới được!". *Ầm ầm ầm* sấm sét đánh xuống và Nathan lại biến mất.

*Rầm* Nathan đánh vào không trung nhưng chỉ gây ra tiếng động lớn và có thứ ngăn cách chặn lại.

"Vậy là đúng rồi!

Cay thế nhờ!?".

*Cộc...cộc...cộc...* Kaytlyn đang đi tìm thêm điểm, nhiệm vụ của cậu ta bây giờ là đánh bại Suro.

1 con quỷ từ đâu ló ra đánh lén nhưng ngay lập tức từ không trung hiện ra cánh tay của Ron.

*Rầm* Con quỷ đó tan xác.

"Ồ có vẻ như em mau hết năng lượng nhỉ?

Cũng đúng em phải triệu hồi nhiều lần mà?

Thầy chỉ em nhé!

Có 1 cách này giúp cho em trở nên bất tử đúng nghĩa nhưng vẫn không tốn năng lượng!

Vốn dĩ em gặp nguy hiểm thì Ron sẽ xuất hiện hoặc là em triệu hồi ra.

Tuy nhiên, nó sẽ làm tốn năng lượng và nội năng của em.

Thay vào đó hãy dùng cách của thầy!

Mẹo này hay lắm nhó, đầu tiên em hãy bao bọc xung quanh mình 1 lớp mana duy nhất và biến nó trở thành ranh giới, thứ sẽ ổn cách biệt em với tất cả.

Cứ có thứ gì chạm vào tấm màn đó sẽ bị Ron đánh nhưng lần này sẽ chỉ với 1 cánh tay hoặc 1 cánh chân thay vì cồng kềnh nguyên con như trước!

Theo thầy đánh giá thì Ron đã mạnh sẵn rồi nên cho dù đó chỉ là 1 cánh tay đi chăng nữa thì độ uy lực vẫn là rất lớn!

Lớp màn đó sẽ dùng mãi luôn trừ khi nó hỏng thì em lại bóc lớp khác!"

Ervon chỉ bảo.

Kaytlyn thầm nghĩ: *Thật hiệu nghiệm, mình có thể tự tin đứng ra chiến đấu mà không sợ bị thương.*.

Suro: "Chào cô gái."

Kaytlyn: "Uh!?".

Cậu ta quay người lại nhìn xung quanh nhưng không thấy ai.

"Có định vị là ở sau lưng?

Ở sau lưng sao?"

Kaytlyn thắc mắc.

Cậu ta quay lại lần nữa và bất ngờ thay Suro đã đứng đó.

"Suro??"

Kaytlyn hỏi.

"Ừm."

Cậu ta đáp.

Suro: "Tôi, Suro, ảo thuật gia sẽ lấy hết số điểm của cô!"

Kaytlyn: "Không dễ vậy đâu!"

Suro: "Để rồi xem!".

Carlos dẫn bóng lên cực nhanh.

Jeam đã dùng kỹ năng để chạy thật nhanh đến quả bóng.

Carlos tính toán: "Mình thừa biết tên này sẽ gia tăng tốc độ hết mức có thể để chạy đến quả bóng.

Đó là tốc độ không tồi, mình hoàn toàn không thể đua được.

Nhưng thứ mình làm được là lực sút.

Đúng vậy, mình có đôi chân rất khoẻ và lực sút không kém cạnh gì tên kia.

Thay vì lo chạy đua thì mình tung ngay 1 cú sút thật căng để ghi bàn là được.".

Cậu ta gồng cơ chân và sút thật mạnh xé lướt bên Jeam.

Carlos: "Yes!

1-0."

Jeam: "Chà!

Bất ngờ thật!".

Do Jeam bị thủng lưới nên được dẫn bóng trước 1 lần nữa.

Lần này cậu ta lươn lẹo hơn rất nhiều, Jeam tâng quả bóng ra xa và dùng tốc độ của mình tiến sát đến trái bóng để lại Carlos phía sau.

"Uh!?

Hay thế!?"

Carlos ngạc nhiên.

Jeam hô lên: "Sút!". *Boom* lưới của Carlos đã rung lên.

Jeam: "Hehe 1 đều rồi nhé anh bạn."

Carlos: "Được.".

Carlos dẫn bóng lên trước, 2 bên dằn co nhau vì 1 quả bóng.

Họ chạy qua chạy lại đuổi theo trái bóng tận 1 lúc lâu và kèm chặt nhau rất kỹ dẫn đến việc kết thúc hiệp 1 mà vẫn chỉ dừng lại ở tỉ số 1-1.

Jeam: "Chán thế!

Hết hiệp 1 rồi.

Hẹn cậu hiệp 2 nhé!".

Sân cỏ tan biến nhưng cả 2 đã thấm mệt và cũng đang trong giao ước nên cũng không muốn đánh nhau.

-Hết chap 27-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 28


Carlos ngồi xuống cùng Jeam.

"Này, cậu học bóng đá từ bao giờ?"

Jeam hỏi.

Carlos trả lời: "Tôi học từ năm cấp 2.".

"Cấp 2?

Cũng lâu đấy, bảo sao đá cũng hay."

Jeam cảm thán.

Carlos hỏi: "Còn cậu?".

"Tôi hả?

Haizz tôi học từ khi chập chững biết đi rồi."

Jeam trả lời.

"Cái gì cơ!?"

Carlos sốc.

Jeam: "À cái này chắc cậu không biết đâu.

Bố tôi, là 1 siêu cầu thủ đã và đang đá cho đội tuyển cũng như là câu lạc bộ quốc tế, ông ta luôn là điểm sáng, là 1 yếu tố không thể thiếu.

Được mệnh danh là vua phá lưới hay gì đó...

Nói chung là thành tích cũng đồ sộ.

Có điều là ông ta quá cổ hũ, quá tham vọng, ông ấy đặt rất nhiều kỳ vọng vào tôi rằng sau này tôi sẽ nối nghiệp ông ta và lại trở thành cầu thủ vĩ đại.

Ờ thì tôi cũng thích đá bóng đấy nhưng nó chỉ dừng lại ở 1 mức độ nào đó mà thôi.

Chứ...

Tôi thật lòng là không có ý định trở thành cầu thủ chuyên nghiệp cho lắm.

Nói đúng hơn là bố tôi quá coi trọng danh dự.

Sợ 1 ngày nào đó, cái tên ông ta chỉ còn là kỷ niệm, sợ 1 ngày nào đó tôi trở thành 1 kẻ đá bóng với lối chơi lôi thôi rồi làm xấu mặt ông ta.

Do đó mà từ khi tôi bắt đầu biết đi là ông ta đã rèn cho tôi như là 1 lẽ sống của tôi luôn vậy.

Buồn nhỉ?

Đến giờ tôi vẫn không cách nào giải quyết vấn đề này, chỉ biết làm theo thứ được gọi là "ước mơ" của tôi nhưng thực chất lại là mong muốn của ông ta."

Carlos: "Ồ, tôi hiểu cảm giác đó."

Jeam: "Cậu cũng bị ép?"

Carlos: "Ừ, nhưng khác ở chỗ tôi đã thoát ra khỏi xiềng xích đó."

Jeam: "Cách nào?"

Carlos: "Năm xưa, à không cho đến hiện tại luôn mới đúng.

Uớc mơ của tôi luôn là trở thành 1 người làm việc cho quân đội.

Đó là những gì tôi muốn, là đam mê, là niềm khát khao.

Tôi muốn được phục vụ cho đất nước bằng mọi giá.

Tôi yêu nước hơn bất cứ ai.

Thế nhưng...

Rào cản mang tên bố mẹ đã ngăn tôi lại.

Họ cho rằng tôi còn quá non nớt để hiểu được tính khắc nghiệt của nó.

Họ cho rằng vào đó chỉ để đánh nhau, bắn súng, tiêu diệt lẫn nhau,...

Họ đẩy tôi vào con đường tôi ghét nhất là học thật cao, đỗ đại học và theo ngành y.

Thật sự để mà nói thì tôi không thích học.

Về cơ bản là tôi đã khó tiếp thu kiến thức rồi, cũng 1 phần là do lười.

Ừ tôi chấp nhận tôi lười khoảng này.

Nhưng tôi là 1 người yêu tự do, không ai được phép tạo ra bức tường vô hình ngăn cản niềm đam mê của tôi.

Vậy nên tôi đã đứng lên nói chuyện rõ ràng với bố mẹ.

Tuy họ vẫn rất cứng đầu và cho rằng việc kỉ luật học tập tôi còn không có thì kỉ luật nơi quân đội sẽ khiến tôi gục ngã.

Không!

Tôi đã chứng minh cho họ bằng cách là cũng học lên đến đại học nhưng lại là ngành luật.

Cậu biết không?

Ngành luật là ngành khó nhất ở Letia.

Giờ đây họ đã phải câm nín và không ép buộc tôi nữa.

Lí do tôi chọn ngành luật không phải vì chứng minh cho họ thấy là tôi có kỉ luật học tập.

Tôi làm vậy là vì tôi sẽ chuyển hướng sang làm chính trị thấy vì quân đội.

Tôi vẫn có cách phục vụ cho đất nước.

Cậu thấy đấy, tôi lách luật!"

Jeam: "Chà!

Công nhận cậu thật khôn ngoan!"

Carlos: "Làm hiệp 2 quyết định trận đấu chứ nhỉ?"

Jeam: "Được!

Rất có bản lĩnh!

Tôi nể cậu rồi đấy!".

Sân cỏ lại hiện ra 1 lần nữa.

"Hiệp 1 là tôi dẫn bóng trước nên hiệp 2 đến lượt cậu."

Jeam nói.

"Ok."

Carlos đáp.

Cậu ta rê bóng 1 cách điệu nghệ làm khó dễ Jeam nhưng không may là Jeam đã dùng kinh nghiệm của mình để phán đoán và cướp bóng đi mất.

Carlos đã quay lại kịp thời để phòng thủ nhưng Jeam lại nhanh chân hơn 1 bước đã sút 1 phát dứt điểm ghi bàn nâng tỉ số lên 2-1 nghiêng về phía Jeam. *Mình muốn thử thách thêm xíu nữa.* Jeam nghĩ.

Carlos lại tiếp tục dẫn bóng. *Bục* cậu ta lần này có nước đi bạo hơn trước rất nhiều khiến Jeam thấy rất thú vị và thích thú.

Trận đấu dần nghiêng về phút thứ 90, Carlos đã tận dụng chiều cao của mình mà tâng bóng lên ngay gần khung thành và đáng đầu 1 cú dứt điểm ngoạn mục.

Tỉ số quay về vạch xuất phát khi đã là 2-2 cho 2 bên.

Đây đã là cơ hội cuối cùng của trận đấu và cả 2 đều tập trung hết sức có thể để trận đấu khép lại với kết quả đúng như mong muốn.

Jeam nhìn lên đồng hồ mà sốt ruột đến mức dẫn bóng chạy rất nhanh.

Cậu ta đã nhắm rất kĩ và tung cú sút nhưng bị Carlos chặn lại.

Quả bóng nẩy ra gần biên và có thể sẽ lăn ra ngoài.

Bất ngờ thay Jeam lại đuổi theo quả bóng cướp lấy trái bóng và tung cú sút chí mạng vào góc chết khiến Carlos khi vào thế thủ môn cũng không cứu nỗi.

*Púyp* Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.

Sân cỏ tan biến, Jeam mỉm cười mãn nguyện.

"Tặng cậu 50 điểm của tôi!"

Jeam nói.

"Huh?

Sao lại tặng?"

Carlos hỏi.

Jeam: "Vừa rồi tôi nóng vội quá nên đã lấy bóng sút luôn dù bóng đã ra ngoài.

Do phạm luật nên tôi thua.

Vậy nhé!

Tạm biệt!".

Jeam chạy đi mất.

Carlos: "Cậu ta...

Cố tình thua sao?".

-Hết chap 28-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 29


*Rầm* Nathan đang rất khổ sở với tên quỷ bậc S này, rõ là hắn vẫn có chút gì đó nhỉnh hơn nên hầu như mọi đòn đánh của Nathan không mấy hề hấn.

"Sao đây ta???

Tên này khoẻ cực!

Từ đầu tới giờ đấm bao nhiêu hồi phục lại bấy nhiêu, mà đánh ngược lại mình thì méo hết cả mặt!

Cay thật!

Còn cách nào khác không nhỉ???"

Nathan tự hỏi.

Quỷ: "Hahhhhhh!".

Hắn ta lại dồn lên tấn công, Nathan tiếp tục né và hắn đập trúng cái vòng.

Nathan: "Uh!?

Có cách rồi!

Hắn không có gì ngoài thể lực mạnh hơn mình cả!

Lí do hắn lên tới bậc S là do lối đánh giăng màn khó chịu này!

Sức mạnh duy nhất của hắn chỉ là gia tăng sức mạnh hơn.".

*Lạch cạch* Tấm màn có dấu hiệu nứt vỡ.

"Phải vậy chứ!"

Nathan hài lòng nói.

Con quỷ đột ngột nhận ra điều gì đó khi thấy Nathan cười mỉm 1 cách nham hiểm.

Hắn bị kích động vì nghĩ Nathan đang trêu ngươi nó và liên tục lao lên tấn công Nathan.

Cậu ta không phản kháng lại đòn nào mà chỉ chờ hắn tung cú đấm lại chạy đi mất.

*Rầm rầm rầm rầm* Cái vòng dần lung lay không trụ vững được nữa.

"Thời cơ đây rồi hahahaha!"

Nathan cười đắc chí nói.

Cậu ta đánh sấm sét vào vị trí yếu nhất của cái vòng sau đó bộc tay điện lao đến đấm 1 cú thật mạnh.

*Rầm* *Boom* Cái vòng bị phá vỡ.

Nathan thoát ra ngoài và bỏ chạy.

"Lêu lêu!

Ai bảo cứ phải đánh!

Mạnh quá thì cook thôi."

Nathan nói. *Ập* cậu ta đập đầu vào thứ gì đó.

Nathan nhìn lên thì thấy lại là con quỷ đó nhưng lần này vô cùng giận dữ.

Nathan: "Guể????

Sao nó đuổi kịp mình được???".

*Ầm* Nathan bị đấm bầm dập xuống đất.

"Ặc ặc!?"

Nathan bất ngờ.

Cậu ta nhanh chóng né sang 1 bên đánh sấm sét vào hắn ta nhưng vô ích. *Ần ầm* "Chậc!?

Sấm sét của mình rèn chưa đủ mạnh để chơi với bọn top server này."

Nathan nói.

Nathan: "Hắn ta có khả năng dịch chuyển đến mục tiêu của hắn sao?

Chắc chắn là như vậy!

Hắn không để chạy nhanh bằng mình được với thân thể đồ sộ đó!".

Nathan quyết định lại chạy để chờ hồi phục thêm sức lực.

*Rầm* *Cạch cạch cạch cạch* Ron đã đánh vào Suro nhưng sau khi đưa cánh tay lên thì không thấy ai dưới đó cả.

"Hở?

Chuyện này là sao chứ?"

Kaytlyn thắc mắc.

Cậu ta đột nhiên cảm nhận được nguy hiểm ở phía sau nên quay người lại ngay lúc Suro dùng dao đâm vào cậu ấy nhưng ngay lập tức 1 cánh tay máy của Ron đưa ra chặn lại và đấm Suro văng ra xa.

Suro: "Hự!?".

*Ầm* Kaytlyn nhìn lại thì Ron đã biến mất.

"Nhanh thật đấy."

Kaytlyn nói.

Suro: "Thì ra là như vậy...

Lớp năng lượng tạo ra bức tường chắc chắn bảo vệ bản thân là con robot kia.

Thật vô nghĩa thứ này mạnh nhưng lại chưa được mài dũa kĩ càng.".

*Pặc* Hắn ta búng tay 1 cái làm cho lớp năng lượng đó biến mất.

"Uh!?"

Kaytlyn sốc.

Suro: "Đối với ảo thuật gia như ta thì chuyện này đơn giản ahahahahaha.".

Kaytlyn hét lớn: "Ron!".

Ron lại xuất hiện ra nhưng Suro biến mất ngay lúc đang tiến đến áp sát.

Kaytlyn: "Lại nữa rồi, lối đánh gì đây chứ?

Khó chịu thật.".

Đột nhiên 10 tên Suro xuất hiện cùng lúc tấn công bất ngờ.

Ron phát hiện ra nhanh chóng đánh bay 3 tên sau đó ôm chầm lấy Kaytlyn để bảo vệ vì biết không kịp đánh hết những tên còn lại.

*Rầm* "Nào?

Có giỏi thì ra đây đi?

Muốn con robot này chết à?".

Bọn Suro đó đánh liên tục vào Ron và nói.

Ron không cử động được vì nó muốn kéo dài thêm thời gian bảo vệ cho chủ nhân.

Nếu nó lại cử động để tấn công thì sẽ ngay lập tức biến mất.

"Ron, cậu không sao chứ?

Cậu có thể rời đi để hồi phục mà?

Tại sao lại luôn bảo vệ mình?

Cậu đến từ đâu mình còn không biết!"

Kaytlyn khóc lóc nói.

1 màn hình chiếu lên trước mắt Kaytlyn.

*Cộc...cộc...cộc...* 1 người đàn ông đang chế tạo con robot bằng từng bộ phận.

"!?

B-bố!?"

Kaytlyn bàng hoàng nói.

Dần dần, ông ta lắp thành công bản thể hoàn thiện.

Ông ta nói: "Ta không còn nhiều thời gian, ngươi từ giờ hãy chăm sóc tốt cho con bé.

Đừng để nó bị tổn thương.".

Ông ta đã liên kết cô với Ron bằng vòng tay bạc mà cô vẫn đeo cho đến tận bây giờ.

"Kh-không thể nào!?

Bố!?

Bố đã mất tích từ khi con còn nhỏ rồi mà!?????"

Kaytlyn không tin vào sự thật.

"Tại sao!?

Tại sao!?

Tại sao lại không còn nhiều thời gian!?

Bố có chuyện gì mà không bao giờ nói cho con nghe!???".

"Gửi con gái thân yêu của bố, bố biết rằng sớm muộn gì con cũng tìm ra sự thật.

Vậy nên bố làm video này để gửi con."

Kaytlyn nhìn lên màn hình vẫn còn đang sáng.

"Thật ra bố có chuyện rất quan trọng đó là đi tìm mẹ con.

Con biết đấy, từ khi sinh ra con đã bao giờ được nhìn thấy mặt mẹ?

Đúng vậy, cô ấy đã mất tích không rõ nguyên nhân.

Bố muốn đi tìm lại tình yêu đích thực đời mình và tìm hiểu nguồn cơn sự việc, sẽ là công tác dài hạn đấy nhưng bố vẫn lo cho con nên đã tạo ra con robot này.

Mong con sống tốt.

Tha thứ cho người cha chưa tròn trách nhiệm này nhé...".

Kaytlyn đột nhiên đứng dậy nắm lấy vòng tay bên trái: "Ron, mình sẵn sàng hi sinh những giọt máu của mình để gia tăng thời gian.

Đập chết tên kia đi.".

Ron đột ngột đứnh bật dậy làm những tên Soru còn lại tan biến hết để lại tên thật.

"Uh!?"

Soru bất ngờ.

Kaytlyn đang ngồi trên vai Ron.

"Xin lỗi, nhưng tôi có việc cần làm nên không thể bỏ mạng nơi này được..."

-Hết chap 29-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 30


Bầu trời dần chuyển sang chiều tối.

Thì ra đó là lí do kỳ thi này được gọi là "hoàng hôn bạc màu".

Hoàng hôn ở đó chịu tác động từ nhiều yếu tố khác nhau tạo ra 1 cảnh tượng hoàng hôn có màu xám xịt.

Điều này khiến cho khu rừng đó tối sớm hơn những nơi khác.

Đó cũng là thời điểm mà quỷ dần trở nên mạnh hơn.

*Rầm* Soru vẫn né được trước cơn thịnh nộ của Ron.

Liên tiếp là những cú đấm long trời lở đất được tung ra và Soru phải vận dụng hết sức để né.

Đột nhiên sau lưng Ron mọc ra cổ máy bắn pháo ngay lập tức nhắm vào Soru và bắn ra.

Quả pháo bay nhanh và đuổi theo mục tiêu là Soru khiến cho hắn ta không né được mà bị quả pháo đâm trúng.

*Boom* "Chíp chíp!

Kaytlyn!

Hoàn thành!

Đã cộng điểm!"

Bồ câu nói.

"Ra là vậy...

Kỳ thi này có sự chết chóc."

Kaytlyn hiểu ra vấn đề.

Ron biến mất và Kaytlyn chập chững bước đi 1 cách chậm rãi vì đang đau đầu do thiếu máu.

Đột ngột đang đi thì gặp phải Carlos.

Carlos: "Hửm?

Kaytlyn?

Sao cậu trông kiệt sức vậy?"

Kaytlyn: "Mình hơi mệt..."

Carlos: "Cậu đang khóc?"

Kaytlyn: "Ơ đâu có?".

Kaytlyn lấy khăn giấy ra lau mắt.

"Haizz."

Carlos thở dài.

Cậu ta nói thêm: "Thôi đi cùng tôi đến chân núi đợi Nathan nào.

Chắc cậu ta đi trước rồi.".

*Rầm* Con quỷ đấm trượt xuống đất.

"Trời ơi sao tên này dai như đĩa vậy???

Dí cả buổi trời rồi không chán hả?"

Nathan nói.

Cậu ta bộc luồng điện trên bàn tay trái rồi lấy tay phải kéo dài nó ra thành sợi dây rồi bắn vào tên quỷ tạo ra luồng điện lan toả ra cả khu vực.

*Boom*

Nathan: "Phải rồi ha?".

Cậu ta tạo ra sợi dây điện quấn lên thân cây cao sau đó đu ngược về đạp vào người tên quỷ 1 cái. *Rầm* Nathan chỉ tay vào con quỷ làm cho sấm sét đánh xuống hắn ta liên tục.

Nathan lại bắn ra các tia điện vào hắn khiến hắn tê liệt tại chỗ không làm được gì.

"Quả cầu điện!"

Nathan la lớn.

Cậu ta tạo ra 1 quả cầu điện lớn ném vào con quỷ. *Boom* con quỷ nổ tung.

"Chíp chíp!

Nathan!

Hoàn thành!

Điểm đã cộng!"

Bồ câu nói.

Nathan: "Trời ơi tui chạy cả buổi để tích điện mới làm được đó huhu.

Cộng ít điểm chắc dỗi cái trò này luôn quá.".

*Xột xoạt* tiếng động trên cây gần đó.

"Guể??

Chưa xong à?"

Nathan nhảy dựng lên thủ thế.

"Ui daaaaa!"

1 cô gái rớt xuống đất từ trên cây. *Bịch* Vừa ngay đúng vị trí nên Nathan kịp thời đỡ cô gái.

Nathan: "Ủa?"

Fenris: "Hì!

Chào cậu!".

Carlos đưa cho Kaytlyn con cá vừa nướng xong.

"Cảm ơn."

Kaytlyn nói.

Carlos đáp: "Chắc cậu cũng mệt giống tôi.

Kiệt sức thật, mà sao Nathan chưa về nhỉ?".

Nathan: "Nhắc gì tui đó?"

Carlos: "Huh?"

Kaytlyn: "Ủa Fenris kìa?"

Nathan: "Ờ cậu ta đã comeback!

Vỗ tay chúc mừng nèo!".

*Bộp bộp* Fenris chào hỏi: "Hello!

Lâu ngày không gặp, các cậu sao rồi?".

"Vẫn ổn."

Carlos trả lời.

Kaytlyn chạy đến ôm chầm lấy Fenris.

"Bấy lâu nay cậu đi đâu?

Bọn mình nhớ cậu lắm đó!"

Kaytlyn nói.

Fenris trả lời: "À tại vì mình đã bị mất 1 mạng nên phải chờ hồi lại ấy mà.".

Nathan: "1 mạng?

Là sao ta?

Tới giờ tôi vẫn chưa hiểu lắm nha."

Fenris: "Rồi rồi mình sẽ giải thích kĩ hơn cho các cậu biết.

Mình có 2 mạng và cả 2 mạng này đều có hình dạng khác nhau.

Đó là dạng linh hồn và dạng vật lý.

Dạng vật lý là bình thường giống con người còn dạng linh hồn thì mình sẽ giống như 1 bóng ma khi có thể bay, tàn hình, xuyên thấu,...

Mình hoàn toàn có thể đổi sang dạng khác bất cứ lúc nào chứ không phải là duy trì 1 dạng mãi cho đến khi mất 1 mạng.

Cứ mỗi khi mình bị giết là đồng nghĩa mất 1 mạng và mình sẽ được hồi sinh với dạng còn lại, tạm thời lúc đó mình sẽ mất dạng đã dùng trước khi chết.

Ví dụ cho rõ thì...

Chẳng hạn như lần đầu tiên Nathan được tiếp xúc với khái niệm mới.

Mình bị Ergal bắn chết lúc đang ở dạng vật lý.

Sau đó mình trở lại với dạng linh hồn chứ không dùng dạng vật lý được."

Nathan: "Ồ bảo sao cậu trông hơi lơ lửng và không gây ra tiếng chân."

Fenris: "Hmmmm....

Nếu lỡ xui mất thêm mạng thứ 2 thì mình chỉ có nước ra đi chứ không có hồi được."

Carlos: "Ồ thì ra đó là lí do cậu đã không xuất hiện ngay sau đó."

Fenris: "Mình có kinh nghiệm về kỳ thi này nên các cậu nghe mình nhé.

Từ giờ tụi mình chung 1 nhóm để dễ dàng hoạt động hơn."

Nathan: "Tất nhiên là chung nhóm rồi!

Bạn bè với nhau cả kakaka."

Fenris: "Hì đầu tiên các cậu đã có kế hoạch gì cho tối nay chưa?"

Nathan: "Ngủ."

Fenris: "Ơ kìa?"

Carlos: "Khuya rồi thì làm gì có nhiệm vụ mà làm chứ?"

Fenris: "Sai lầm rồi các cậu ơi!

Kỳ thi này khắc nghiệt hơn các cậu nghĩ nhiều!"

Kaytlyn: "Hở?

Là sao?"

Fenris: "Vào ban đêm, quỷ sẽ mạnh hơn và chúng sẽ hoạt động với tần số dồn dập hơn.

Có nghĩa là đêm nay 1 là cả 4 chúng ta thức trắng, 2 là chia ra 2 người canh và 2 người nghỉ luân phiên nhau."

Cả 3: "Cái gì!?"

Fenris: "Hiện tại là 6 giờ tối, không có thời gian đâu các cậu.

Bóng tối đã bao phủ nơi này rồi.".

*Xột xoạt* 2 con quỷ dần tiến đến với đôi mắt đỏ như máu.

Fenris ngạc nhiên: "Đến rồi sao?

Sớm hơn tính toán của mình rồi.".

-Hết chap 30-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 31


Bàn tay trái Nathan được bọc 1 lớp điện.

Cậu ta lấy tay phải kéo từ trong đó ra sợi tơ điện và thả tay ra khiến cho sợi tơ ấy đàn hồi giật ngược ra phía trước bắn ra luồng điện chạm vào 2 con quỷ đó khiến chúng tê liệt nằm lăn quay ra đất.

Carlos: "Uh!?".

Cậu ta quay lại thì thấy thêm 5 con quỷ nữa.

Fenris cũng không khác mấy khi thấy tận 8 con quỷ.

Kaytlyn cũng thấy 1 lượng quỷ tương tự.

"Các cậu!

Theo mình đến nơi khác!

Chỗ này khó giao tranh!"

Fenris la lớn.

Nathan thấy vậy nhanh trí chạy đến ôm lấy tất cả bọn họ.

Sấm sét đánh xuống.

*Ầm* Mọi người đã được Nathan đi sang nơi khác.

Kaytlyn cảm thán: "Cảm ơn cậu nhé, mà công nhận bị bao vây mà cậu chạy được cũng hay thật đó!".

"Không có thời gian để ăn mừng đâu.

Chúng ta mau đi thôi."

Fenris nói.

Vậy là họ cùng nhau đi đến nơi mà Fenris nói.

"Kia rồi!"

Fenris nói.

Nathan thắc mắc: "Sao phải ra giữa thân núi và lại là vào hang?".

"Ngọn núi này đã lâu và có dấu hiệu bị sạt lở, đất đá thường xuyên rơi xuống từ đỉnh núi.

Đó là 1 cơ chế phòng thủ hiệu quả.

Trong hang chỉ có 1 lối vào.

Tránh bị bao vây, trường hợp mà chúng quá đông Nathan sẽ dẫn chúng ta đến nơi khác tương tự.

Mình biết vài chỗ khác rất ổn.

Nói thật thì không nơi nào là an toàn cả, tùy vào hoàn cảnh mà chúng ta lựa chọn thứ thích hợp nhất thôi."

Fenris giải thích.

Đang đi đến chân núi chuẩn bị leo lên đến cái hang mà Fenris nói thì đột ngột dưới đất trồi lên các con quỷ bao vây khu vực này.

Fenris: "Uh!?

Các cậu có vũ khí thợ săn không?"

Nathan: "Hửm?

Vũ khí gì?

Tụi tui đi tay không mà?"

Fenris: "Chết!

Không ổn rồi!".

Fenris lấy cây súng ra nhưng lúng túng không dùng.

Cậu ta nghĩ: *Mình làm gì biết dùng súng chứ?*.

Đột ngột Carlos cầm lấy khẩu súng lục trên tay Kaytlyn.

*Cạch*

Fenris: "Hở?"

Carlos: "Để tôi, các cậu dưỡng sức lát đánh.".

*Bang!

Bang!* Carlos nổ súng liên tục, bắn phát nào trúng phát đó.

Cậu ta quay người lại bắn ra sau Fenris chết tươi 1 con quỷ không cần nhắm.

Ngay lập tức nắm cổ con quỷ đang áp sát và bắn 1 phát xuyên táo.

Cậu ta thấy trước mắt có 2 con quỷ đứng cạnh nhau liền tung 2 phát đạn liên tục vỡ sọ cả 2.

*Bộp bộp* Nathan vỗ tay.

"Ái chà chà lâu rồi không được thấy cậu bắn súng.

Vẫn nghệ cả vườn như ngày nào."

Nathan cảm thán.

Kaytlyn: "Dân quân đội có khác."

Fenris: "Công nhận hay thiệt, thôi đi nè.".

Vậy là họ đã vào trong hang thành công.

"Huhu hôm nay chịu khó làm fan MU vậy."

Nathan nói.

Carlos đáp: "Ơ kìa sao lại nói thế chúng ta chỉ đang sinh tồn thôi.".

"Kakaka nói giỡn thôi, meme.".

Fenris: "Các cậu à, chúng ta thay phiên nhau 3 người nghỉ 1 người cảnh, bởi vì lúc này không lo bị đánh dồn dập nữa."

Nathan: "Nhất trí!

Chơi kéo búa bao đê.".

*Phụt!?* Carlos sặc nước đang uống.

Kaytlyn chán nản: "U là trời lớn già đầu rồi vẫn chơi cái đó hả?".

"Ơ kè vui mà."

Nathan nói.

Fenris nói: "Thôi chúng ta làm nhanh rồi nghỉ nè, mệt lắm rồi.".

Vậy là họ đành chơi kéo búa bao theo ý Nathan cho nhanh gọn đỡ mất thời gian.

Đợt đầu tiên Nathan ra búa và còn lại ra kéo, đợt thứ 2 Kaytlyn ra bao và còn lại ra kéo.

Tuy nhiên ở đây có tính luân phiên theo thứ tự chứ không phải người thua sẽ phải canh suốt đêm.

Carlos và Fenris phải chơi tiếp, Carlos ra búa và Fenris ra bao.

Kaytlyn sẽ canh trước sau đó đến Carlos rồi tiếp đến là Fenris.

Cuối cùng là Nathan sẽ canh.

Đã là 7 giờ đêm, Kaytlyn quan sát xung quanh không thấy gì cả.

Cũng khá đúng vì cái hang hơi khuất tầm nhìn nên quỷ cũng khó mà tìm ra.

Thỉnh thoảng có vài tảng đá rơi từ trên xuống khiến Kaytlyn rùng mình.

"Không ổn, tự dưng mình cảm thấy...

Có gì đó không ổn.

Không lẽ nào..."

Kaytlyn hoài nghi.

"Cứ như là dòng nước đang trôi ngược ra biển chuẩn bị cho đợt sóng thần vậy...

Nãy đến giờ mình không thấy bất kỳ con quỷ nào cả."

Kaytlyn nói.

Tuy vậy vẫn không có gì xảy ra, đến lượt Carlos cũng vậy, không có bất kỳ động tĩnh nào.

Không 1 bóng quỷ, không 1 bóng người.

Đến lượt Fenris thì đã là hơn 12 giờ đêm nhưng gần như vẫn gặp phải trường hợp tương tự.

Fenris: "Uh!?

Cảm giác này!?

Chính là nó!?

Ôi không mình quên nói với tất cả bọn họ!?

Khi lượng lớn quỷ không xuất hiện, đồng nghĩa với việc chúng cố gắng hợp thể lại để cho ra các biến thể dị hơn!?

Từ nãy đến giờ đã là mấy giờ kể từ khi bọn chúng biến mất rồi chứ!?

Các cậu!!!

Dậy mau!!!".

Cả 3 bị Fenris đánh thức.

"Huh?

Gì vị đang ngủ ngon mừ?"

Nathan hỏi.

Fenris: "Nơi này không an toàn nữa!

Chúng ta chạy đi nơi khác trước khi quá muộn thôi!"

Fenris nói.

Carlos hỏi: "Là sao?

Từ nãy đến giờ có con quỷ nào đâu?".

"Bọn chúng có âm mưu gì chăng?"

Kaytlyn thắc mắc.

Fenris: "Chính xác!".

Ngay lập tức ngọn núi bị lung lay kinh khủng.

"What!????

Cái gì đấy!????"

Nathan bất ngờ.

Fenris la lớn: "Đưa tất cả sang nơi khác nhanh lên Nathan!!!".

Nathan: "Được rồi!".

Cậu ta vận dụng điện thì lập tức cả hang động bị vỡ ra khiến họ lơ lửng trên không.

Tất cả bọn họ thấy được 1 con quỷ khổng lồ đang cầm cả ngòn núi lên.

Nó khổng lồ đến mức cầm cả ngọn núi hàng trăm mét như đồ chơi.

-Hết chap 31-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 32


*Ầm ầm ầm* sấm sét đánh xuống, 4 người họ biến mất.

Nathan đã đưa họ đến 1 khu rừng nơi mà có các cây cổ thụ hàng trăm tuổi.

Nathan tức tối nói: "Hừ!

Tức thật!

Tại sao lại bày ra cái trò này vậy chứ!

Bọn chúng lấy đâu ra trí khôn đó thế?".

"Hiện tại là gần 3 giờ sáng rồi.

Chúng ta nên làm gì đây?"

Carlis hỏi.

Fenris: "Chúng ta sẽ hoạt động sớm hơn thường ngày.

Bởi vì lúc này quỷ đã suy yếu và lực lượng không còn quá đông như trước nữa.

Con quỷ khổng lồ kia chắc sẽ là trùm cuối đó."

Fenris trả lời.

Cậu ta nói thêm: "Chúng ta tách ra nhé?

Các cậu có nói là muốn tìm nhiều điểm để có thể được nghe bí mật nào đó từ thầy Ervon mà.".

Carlos đáp: "Ừm, cậu cho tôi mượn cây súng này nhé?".

Fenris: "Ok!".

Vậy là họ quyết định tách ra, Nathan với Fenris 1 nhóm, Carlos với Kaytlyn 1 nhóm.

*Cạch* Nathan đạp trúng 1 cành cây khô.

"Tôi nghe nói cậu có khả năng thao túng gì gì đó...

Nghe ghê đó."

Nathan nói.

"Không đâu, khả năng của mình là đánh vào tinh thần của người khác, mình không sai khiến họ được, mình chỉ tạm thời khiến cho họ bị rối loạn sức mạnh và nhận thức lên thôi."

Fenris trả lời.

Nathan: "Heheh bây giờ thì cày điểm nhé chứ tôi còn chưa có nỗi 50 điểm."

Fenris: "Được thôi.".

Vậy là xuyên suốt cả buổi sáng và buổi trưa Nathan và Fenris đã cùng nhau cày điểm đến mức rất cao, phần lớn dựa vào mẹo kiếm điểm của Fenris.

Đột nhiên có 1 giọng nói vang vọng khắp khu vực: "Xin thông báo!

Đã có tấm bảng xếp hạng số điểm của các ứng cử viên, tất cả có thể đến đó xem.

Xin thông báo tạm thời dừng lại hoạt động tấn công lẫn nhau.

Thời gian này chỉ đi xem điểm, không nhiệm vụ!

Không đánh nhau!".

"Ồ yeah được nghỉ ngơi rồi!

Đi xem coi nhiêu điểm rồi."

Nathan nói.

Cậu ta cùng với Fenris đến nơi thì cũng nhìn thấy Kaytlyn và Carlos.

Nathan đứng ở hạng 4 với số điểm 1788, Fenris xếp ở vị trí số 3 với số điểm 2034, Carlos xếp hạng 7 với 1612 điểm, Kaytlyn hiện ở vị trí thứ 9 nắm giữ 1555 điểm.

Nathan: "Nhìn kìa!

Top 1, 2 tận 3000 điểm.

Ngang nhau luôn!"

Carlos: "Huh?

Là sao chứ?

Jeam top 2?

Sao lại có thể..."

Jeam: "Yo!"

Carlos: "Huh?"

Jeam: "Nhớ tôi không?"

Carlos: "Nhớ chứ, siêu cầu thủ."

Jeam: "Hehe cậu hạng cao phết!"

Carlos: "Nhìn cậu kìa...

Top 2 luôn.

Khâm phục thật đấy.

Cậu kiếm điểm nhanh như chớp vậy."

Jeam: "Có mẹo cả đấy!

À phải rồi đang lúc hoà bình, làm trận bóng không?"

Carlos: "Đi."

Nathan: "Huh?

Cậu đi đâu thế?"

Jeam: "Bạn cậu à?"

Carlos: "Ừ, Nathan cậu đá bóng không?"

Nathan: "Đi!"

Jeam: "Ui xời được quá!

Càng đông càng vui hahaha.".

Từ nãy đến giờ vẫn có 1 tên rất căm phẫn đứng nhìn bảng xếp hạng.

Tên đó hạng 11.

"Chết tiệt thật...

Mình đã rất chăm chỉ, thức cả đêm để kiếm điểm nhưng chỉ được bấy nhiêu thôi sao?

Những tên kia chắc chắn đã gian lận!

Không thể nào đạt điểm số cao đến thế được!"

Hắn nói thầm.

Sau đó tên này bỏ đi sâu vào bên trong rừng.

*Rầm* Hắn đập tay vào thân cây nói: "Bằng cách nào?

Bằng cách nào mà chúng có thể kiếm nhiều điểm như vậy?

Tại sao?

Bọn chúng đã gian lận!

Chắc chắn là vậy!

Mình buộc phải lấy hạng cao nếu không thì sẽ trở thành nỗi ô nhục của cả dòng họ!".

Trước đó, tên này đã tham gia vào hội thợ săn với tư cách là thành viên trung cấp, với cái tên Kerol.

Là 1 tên rất cứng đầu, hầu như mọi mong muốn của hắn đều phải thực hiện cho bằng được dù có phải đánh đổi bất cứ thứ gì.

Sau khi hội thợ săn được công bố trước dân chúng, Kerol không may bị người nhà phát hiện.

Họ cho rằng Kerol đã bị tẩy não và làm những điều phi lý, trái tự nhiên, đi ngược lại với lí tưởng con người.

Hắn ta đã ra tay với cả nhà và cho rằng hắn đã chọn đúng con đường.

Kỳ thi này chính là nơi để hắn chứng minh điều đó.

"Ta...

Ta nhất định sẽ xử từng đứa 1!".

*Gập!* Nathan bị vật tay xuống bàn.

"Nahhhhhh lại thua rồiiiiii Carlos khoẻ vãi."

Nathan nói.

Carlos nói: "Cậu muốn vật tay mấy lần nữa tôi cũng tiếp hết haha.".

"Nhìn cơ tay là biết không giòn rồi."

Jeam nói.

Lại là giọng nói chuyên thông báo cho mọi người vang lên: "Xin thông báo!

Cuộc chơi sẽ quay trở lại đường đua của nó sau 5 phút nữa!".

Jeam: "Ui hết giờ rồi sao?

Buồn quá, thôi tạm biệt các cậu, tôi đi đây."

Carlos: "Tạm biệt!"

Nathan: "Ê giờ đổi người đi, tôi đi với Kaytlyn còn cậu đi với Fenris."

Fenris: "Ồ đổi cũng được để cả nhóm có sự gắn bó đủ lâu sẽ ăn ý hơn trong mọi tình huống."

Kaytlyn: "Chốt đơn!"

Carlos: "Đi.".

Mây đen bắt đầu kéo đến, những giọt nước mưa đầu tiên rơi xuống lách tách.

"Gì chán vậy trờiiiiii tự nhiên giờ phải chui vô hang trốn nữa là saooooo."

Nathan nói.

Kaytlyn đáp: "Bộ cậu muốn ra ngoài kia cho ướt à?".

"Ẹc!

Ghét thật!

Đang muốn đi quẩy thì trời mưa.

Không thể nào đen hơn."

Nathan chán nản nói.

*Lạch tạch* 1 đôi bạn đang đi dưới mưa.

"Hahaha mưa gì tầm này, sợ mưa thì chỉ có ngồi chờ điểm tụt xuống."

Chàng thanh niên nói.

Cô gái đáp: "Thôi nào, cậu hạng 10 rồi không vừa lòng sao?".

"Nhưng cậu cũng hạng 9 còn nói gì?

Tôi thấp hơn mà.

Huh?"

Thanh niên đang nói thì thấy có người chặn đường.

Cô gái nhận ra: "Kerol?".

Kerol: "Phải...".

*Xoẹt* *Cạch cạch cạch*

"Lấy đầu bọn gian lận bao giờ cũng dễ...".

-Hết chap 32-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 33


*Tút* Điện thoại Nathan rung lên.

"Guể??

Sao lại nhắn tin giờ này?"

Nathan thắc mắc.

Cậu ta lấy điện thoại ra xem tin nhắn, đó là từ Fenris.

Nội dung là 1 tấm hình gồm 2 cái xác nam và nữ.

"C...c...cá-i!?

Cái gì!???"

Nathan cứng họng.

"Sao thế?"

Kaytlyn hỏi.

Cậu ta cũng xem thử thì bị sốc.

"Chuyện này là sao???"

Kaytlyn hoảng sợ.

Nathan quyết định gọi điện cho Fenris.

*Tút tút* *Cụp* Fenris bắt máy.

Nathan: "Cậu giải thích kĩ hơn đi."

Fenris: "Các cậu thấy rồi mà, 2 cái xác.

Thông tin của họ là 1 đôi bạn có thứ hạng lần lượt là 9, 10 và..."

Nathan: "Không!

Tôi không hỏi điều đó!

Tôi hỏi bằng cách nào mà lại có người chết?".

Kaytlyn đột ngột nhớ ra gì đó rồi có phần hơi run sợ.

"Hửm?

Kaytlyn?

Cậu sao thế?"

Nathan hỏi.

"Mình...

Mình nhớ ra rồi...

Bằng 1 cách nào đó mình đã quên...

Có thể lúc đó mình không kiềm chế được...

Mình đã ra tay với 1 người..."

Kaytlyn trả lời.

"Gì!?????"

Nathan giật nảy mình.

Fenris: "Nghe đây, đến lúc tiết lộ sự thật rồi.

Thật ra có tính năng tiêu diệt người khác để cướp điểm của họ."

Nathan: "What!???????

Sao ban đầu chúng tôi không được biết!?????"

Carlos: "Rất có thể là chúng ta đang bị giấu rất nhiều thứ, tôi cũng rất sốc khi chứng kiến điều này."

Fenris: "Bình tĩnh lắng nghe.

Chúng ta đã vô tình tự làm khó bản thân rồi.

Giờ khó mà tập hợp lại được.

Nhưng mà chúng ta sẽ hẹn 1 địa điểm và cố gắng đi ra đó.

Do trời mưa nên Nathan không dùng điện được nữa và cậu cũng đang không quen với sấm sét cho lắm vì vẫn chưa làm chủ được 1 số chiêu thức nên mình khuyên là đừng dùng chiêu trong mưa, tai hoạ lớn đấy."

Nathan: "Được, cậu gửi địa chỉ đi."

Fenris: "Từ từ, mình phải cảnh báo trước, đây là mục đích chính của cuộc hội thoại này.

Hãy chú ý nhớ thật kỹ.

Kerol, kẻ đã lấy mạng 2 người này bây giờ đang chễm trệ ở hạng 8 và đẩy người hạng 8 trước đó xuống hạng 9.

Tên này đặc biệt nguy hiểm với dạng kỹ năng được gọi là sát lực.

Có nghĩa là hắn không có năng lượng, không nội năng, không thể định vị bằng mùi hương, hắn mạnh tuyệt đối về mặt vật lý.

Hãy cẩn thận và chạy ngay nếu các cậu thấy 1 tên tóc đen có phần hơi rối, đeo mắt kính, áo khoác đỏ, giày thể thao trắng và luôn mang bên mình 1 thanh gươm sáng màu.

Địa chỉ là ngọn núi thứ 2 trong khu vực cũng là ngọn núi còn lại duy nhất.

Hãy đến đó, nơi chân núi phía Đông.

Tạm biệt.".

*Cụp* Fenris cúp máy.

"Đi thôi Kaytlyn.

Huh?"

Nathan nói.

Kaytlyn đang hơi mất bình tĩnh.

Nathan trấn an: "Nghe tôi, mục đích cậu đến đây là gì?

Chiến thắng, ngồi ở đây không giúp cậu chiến thắng.

Được chứ?

Đi nhé?

Cậu chắc hẳn vẫn còn tò mò về bí mật của thầy Ervon đấy.

Chúng tôi sẽ thiếu chắc chắn hơn nếu không có cậu, cậu nỡ lòng nhìn chúng tôi bị thương sao?".

Nathan lau nước mắt cho Kaytlyn.

Nathan: "Đi tôi cõng ohohoho.".

*Cạch cạch cạch* các bước đi dẫm đạp lên vũng nước nghe tiếng cạch cạch rất khó chịu.

"Chậc!

Mưa to thế."

Nathan nói, cậu ta làm liều dùng sấm sét để chạy nhanh hơn nữa.

*Rầm rầm rầm rầm* Nathan đã gần đến nơi nhưng do sấm sét cậu ta tạo ra quá lớn nên đã gây ra mùi khét.

Lửa dần bốc lên.

"Cái gì!?

Mưa mà sao có lửa!?

Là do loại sấm sét của mình sao!??"

Nathan hoảng loạn.

Mỗi khi sấm sét của Nathan đánh xuống luôn để lại các hơi khí mang nặng tính hút năng lượng sấm sét, điều này giúp cho Nathan hầu như không bao giờ thiếu sấm sét thế nhưng dưới cơn mưa nặng hạt cùng với nhiều đám mây đen đã hút vào người Nathan quá nhiều khiến cậu ta quá tải mà đuối sức.

Nathan: "Chậc!?

Không xong rồi??

Khó chịu quá!?".

Nathan cố gượng sức đi tiếp nhưng dần hụt hơi.

*Cạch cạch* Nathan giật mình nhìn lên: "Ai đó?".

"Cõng em gái tôi mà làm ăn thế này à?"

Chàng thanh niên nói.

Kaytlyn: "Hơ?

Giọng nói này?

Anh trai?".

Xung quanh bỗng trở nên đỏ như máu và Nathan cùng với Kaytlyn được đưa vào nơi khác trú mưa gần đó.

Kaytlyn: "Strocker!

Anh làm gì ở đây?"

Strocker: "Hahaha bất ngờ chưa em gái.

Anh ở đây mà em không biết nè."

Kaytlyn: "Anh giấu em!"

Strocker: "Sorry anh có lí do riêng.

Mà cái tên yếu đuối này là ai đây?"

Nathan: "Nè nè!

Anh nói ai yếu hử?"

Strocker: "Shhhhhh nãy không cứu là chết cóng dưới mưa rồi con trai."

Nathan: "Ô hay vấn đề kỹ năng ông anh hiểu khum?

Tôi chạy tiếp là được!"

Strocker: "Dùng sấm sét thêm lần nữa là liệt luôn 2 chân đấy con ạ.

Thôi yếu đừng ra gió giúp tôi."

Kaytlyn: "Mà anh hạng mấy?"

Strocker: "Anh không chơi."

Kaytlyn: "Ơ?

Thế sao anh ở đây?"

Strocker: "Anh có trách nhiệm giữ gìn trật tự luật để đảm bảo không có trường hợp gian lận xảy ra."

Kaytlyn: "Ò."

Strocker: "Mà nè, là thằng nào làm em khóc?

Nổ cái tên anh qua đập."

Kaytlyn: "Ơ không sao cả!

Em bị sốc vì có người chết thôi."

Strocker: "Ừ.

Vậy thôi anh đi đây nhé, thằng nhãi kia lo được không?"

Nathan: "Được mà!"

Strocker: "Ok anh không ở đây lâu được.

Bye nhé, hẹn gặp lại.".

Strocker biến mất bởi luồng sáng màu đỏ.

*Cạch cạch* Carlos đang đi thì nhận ra có người đang đến.

"Fenris."

Carlos nói.

"Mình hiểu."

Fenris đáp lại.

Carlos đứng thủ thế sẵn như chuẩn bị chiến đấu.

Bóng dáng Kerol dần hiện ra trong màn sương.

"Chà...

Nhận ra tôi sao...".

-Hết chap 33-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 34


Carlos nhanh tay lấy súng ra bắn về phía Kerol.

*Vụt* Kerol nhanh chân né được và lao về phía Carlos.

"Tốc độ này?"

Carlos bất ngờ.

Cậu ta phán đoán hướng di chuyển và tung ra các lần bắn chuẩn xác đến từng mm.

"Cũng hay đấy!"

Kerol nói và né hết tất cả các viên đạn sau đó áp sát lại gần Carlos.

Fenris truyền năng lượng vào miệng và nói: "Ảo giác...".

Ngay lập tức Kerol dính phải ảo giác và bất động tại chỗ.

Carlos quay người lại tung cú đấm vào người hắn ta sau đó bắn 1 phát súng.

*Bang!*

Carlos: "Uh!?".

Kerol đã tỉnh dậy và né đi mất.

Fenris: "Không thể nào!?".

*Xoẹt* Carlos bị chém liên tục với tốc độ không thể theo được.

"Cái gì!?"

Carlos sốc.

Cậu ta gượng lại và gồng hết sức mạnh lên đẩy mạnh Kerol ra xa.

*Ầm* Kerol bị đẩy ra xa đập vào thân cây gần đó.

"Tên này bản lĩnh đấy...

Dám 1 mình đối đầu với mình, để con bé kia ở sau hỗ trợ.

Đó là lí do mình không tiếp cận con nhỏ đó được.

Tên đó vẫn đứng vững sao?

Được, ta sẽ khử ngươi ngay lần này.

Hửm?"

Kerol đang nói thì thấy có gì đó không ổn.

Đột ngột mây đen kéo đến nhiều hơn.

Kerol: "Là kẻ nào làm ra điều này?"

Carlos: "Fenris, lùi ra sau tí nữa, ở gần tôi không an toàn đâu."

Fenris: "Cậu đang bị thương mà!"

Carlos: "Nói sao nghe vậy đi!".

Cậu ta nhìn vào khẩu súng.

"Tch!

Tên này nãy chém gãy khẩu súng của mình rồi."

Carlos nói.

Cậu ta lấy khăn giấy ra băng bó tay lại để cầm máu.

"Muay Thái?

Khả năng này mình ít khi dùng nhưng cũng đáng thử đó."

Carlos nói.

Kaytlyn: "Cậu ổn chứ Nathan?"

Nathan: "Được!

Tại điện tích nhiều quá bị mệt!

Hửm?

Điện tích?

Lửa?

A!

Phải rồi!".

Nathan cười đắc ý đứng dậy nhìn ra ngoài.

"Cậu định làm gì?"

Kaytlyn hỏi.

"Nếu như hắn ta mang theo thanh kiếm phát sáng thì chắc hẳn đó là kim loại vậy nên tôi có cách này!"

Nathan nói.

Cậu ta dồn năng lượng vào tay và bắt đầu gọi ra sấm sét.

Nathan: "Dùng hết lượng sấm sét dư thừa này nào!"

Kaytlyn: "Sao cậu không nhắm hướng để tạo sấm sét?

Cậu chỉ tạo như thế thì khác nào để sấm sét đánh lung tung?"

Nathan: "Có ý tưởng hết!

Cậu nhìn đây!".

*Ầm ầm ầm* Sấm sét bắt đầu đánh xuống lại tạo ra lửa.

"Theo tôi nào Kaytlyn!"

Nathan nói.

Kerol: "Mình không cảm nhận sai.

Thứ gì đó đang đến gần!

Nó là gì?".

*Ầm ầm ầm* Sấm sét đánh xuống liên tục đến vị trí của Kerol.

Carlos thắc mắc: "Sét đánh?

Là Nathan sao?".

Ngọn lửa bùng tới Kerol.

Kerol: "Cái gì!?

Mưa mà có lửa!?????".

Nathan từ trong đó lao ra đấm 1 cú thật mạnh vào đầu Kerol. *Ầm* Kerol văng ra xa. *Ầm* Ron từ trên trời lao xuống đè người Kerol.

"Lô cả nhà!

Tôi tới trễ quá nhờ?"

Nathan nói.

Fenris mừng: "May quá!

Có 2 cậu đến đây là mình yên tâm rồi!".

"Mừng trở lại."

Carlos nói.

Ron biến mất, Kerol đứng dậy.

Nathan: "Ồ, bật dậy được rồi kìa."

Kerol: "Được lắm, giờ ta sẽ xử hết cả 4 luôn cũng được!"

Nathan: "2 cậu mệt chưa?"

Carlos: "Chưa đâu, tôi không vì mấy vết thương vớ vẩn này mà gục ngã dễ dàng được."

Nathan: "Fenris và Kaytlyn ở sau hỗ trợ nhé, 2 cậu không có khả năng cận chiến đâu đấy."

Kerol: "Được!

Vào đây đi!

Tăng cường sức mạnh!!!".

Kerol bắt đầu bộc lộ khả năng đặc biệt.

"Lên!"

Nathan nói.

Cậu ta lao lên với tốc độ cực nhanh tấn công nhưng Kerol ngay lập tức né đi.

Carlos nói: "Tăng trọng lượng.".

Ngay lập tức Kerol mất thăng bằng ngã xuống.

Ron được triệu hồi ra.

Hắn ta cầm kiếm lên thì Carlos cũng tăng trọng lượng thanh kiếm.

Fenris nói: "Mất cảnh giác.".

Tưởng chừng như hắn buông xuôi thì đột nhiên giọng cười đâu đó phát ra.

"Hahahahahaha có 1 trò cũ rích nhưng cứ thích chơi lại sao?".

Kerol đột ngột xuất hiện từ phía sau đánh Kaytlyn văng ra xa.

Ron thấy vậy liền bay đến đỡ cho Kaytlyn.

Carlos hút ngược Kerol về rồi tung cú đấm nhưng chưa kịp đấm thì hắn đã tận dụng lực hút đá vào mặt Carlos.

Nathan lao lên vật ngã hắn ta xuống nhưng ngay lập tức hắn ta vung chân lên kẹp cổ Nathan quật ngược xuống rồi đè lên cậu ta.

Kerol: "Sao?

Muốn chết trước chứ gì?"

Nathan: "Chậc!?

Sao mình không chạy được!?".

Carlos chật vật đứng dậy chuẩn bị lao lên tiếp thì Kaytlyn kéo cậu ta về.

Kaytlyn: "Yên đó!

Cậu ăn thêm 1 cú nữa là đi đấy!

Làm ơn nghĩ cho bản thân đi!"

Carlos: "Ron của cậu đâu?"

Kaytlyn: "Lúc nãy đỡ cho mình nên hơi chập mạch xíu rồi.

Giờ chúng ta mau chóng hồi phục rồi quay lại giúp chứ không đánh ngay được.".

Kaytlyn lấy băng thuốc đỏ ra để chữa trị vết thương cho Carlos.

Nathan: "Dễ gì chứ!".

*Bang!* Nathan bắn điện vào đầu hắn ta rồi thoát ra ngoài.

"Hây!"

Nathan vận dụng sức mạnh gọi sấm sét đánh liên tục xuống xung quanh cậu ta.

Cậu ta dồn hết sức vào lòng bàn tay.

Đột ngột Kerol lao lên từ dòng sấm sét.

Nathan tiếp chiêu bằng đòn đánh mang nặng sấm sét, điện và năng lượng.

*Rầm!* Cả khu vực sáng bừng lên không thấy gì cả.

Đột ngột mọi thứ ngừng lại, Nathan bị chém liên tục và đâm những nhát chí mạng vào cổ, đầu và thân sau đó đạp cậu ta văng ra xa.

Fenris: "Nathan!?".

Fenris thầm nghĩ: *Chết rồi mình cạn năng lượng nãy giờ nhưng vẫn chưa hồi kịp!?

Làm sao đây!?*.

Kerol: "Còn lời gì trăn trối không cô gái?"

Fenris: "Nathan bất tỉnh rồi!?".

-Hết chap 34-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 35


Fenris: "Chết rồi!?

Không đủ năng lượng để làm bất cứ điều gì cả!?

Giá như mình có thể chia năng lượng từ dạng linh hồn sang được!?

Giờ mà đổi dạng sẽ không kịp mất!?".

Carlos lao ra đấm xuống đất tạo luồng sóng khiến Kerol vấp ngã.

Ron lại 1 lần nữa xuất hiện nắm lấy Kerol và ném ra xa.

*Ầm* Ron lại biến mất.

"Trời ơi mình đang làm gì vậy chứ!?"

Kaytlyn nói.

Carlos đáp: "Cậu còn run sao?

Đó là lí do Ron không thể tồn tại được lâu.".

"Mình biết nhưng mình không kiềm hãm được cảm xúc của bản thân!"

Kaytlyn nói.

"Cứ như thế cậu sẽ gia tốn năng lượng mà không giúp ích được gì đấy."

Carlos dặn.

Cậu ta thầm nghĩ: *Vết cắt chưa sâu, đã băng bó lại đầy đủ, vết thương không quá hiểm.

Mình vẫn có thể cầm cự được, mong là Nathan kịp tỉnh dậy.*.

"Kaytlyn!"

Fenris nói.

Kaytlyn: "Hở?"

Fenris: "Sang đây giúp mình chữa trị cho Nathan nè!!!

Cậu ta nguy kịch lắm!"

Kaytlyn: "Ờ!?

Mình đến liền!"

Carlos: "Hắn lại tới!?".

Kerol tiếp tục xuất hiện.

Jeam: "Hửm?

Ai kia?"

???: "Anh có thể đến phía trước 1 tí nữa được không?"

Jeam: "Em là ai mới được?"

???: "Anh không cần biết đâu anh Carlos đang ở đó đấy ạ!"

Jeam: "Sao?".

*Rầm* Carlos đẩy Kerol ra xa.

Hắn ta vẫn tiếp tục điên cuồng lao lên.

Lần này hắn ta đâm thẳng về phía trước, Carlos né sang 1 bên lấy khuỷu tay đập thanh kiếm xuống rồi giáng 1 phát cù chỏ vào mặt Kerol. *Bịch* hắn ta xịt máu mũi nhưng không dừng lại mà bất ngờ chém 1 đường chéo từ bên trái phía dưới lên.

Carlos lấy 2 tay ra chống đỡ nên đã lãnh thêm 1 đòn cắt nữa.

Máu lại tiếp tục chảy xuống.

Carlos: "Chậc!?

Ông Nathan này lâu thế!?

Bất tỉnh đến mức đó luôn à!?".

1 quả bóng bay thẳng vào đầu Kerol.

*Boom*

Kerol: "Hự!?".

*Ầm*

Hắn ta ngã quỵ xuống.

"Hello."

Jeam chào hỏi.

Carlos chớp thời cơ đấm liên tục vào mặt Kerol không ngừng rồi nắm lấy chân đập qua đập lại.

*Rầm rầm rầm*

Jeam: "Ui trồi ôi sao đánh dữ vậy?"

Carlos: "Haaaaaaaaaaa!".

Carlos ném hắn ta bay ra xa.

*Boom*

Carlos: "Hah...Hah...

Cảm ơn cậu."

Jeam: "Tên đó là ai?"

Carlos: "Hắn là kẻ đang săn chúng ta, những người giữ nhiều số điểm."

Jeam: "Gì cơ?"

Carlos: "Khoan đã, có gì đó không đúng!?".

*Xoẹt* hàng loạt vết cắt hiện ra.

"Hự!?"

Carlos đau đớn gục xuống.

"Ui daaaaaa."

Jeam la lên, cậu ta cũng bị cắt vài phần da thịt.

"Chuyện này là sao!?"

Jeam hỏi.

Carlos miệng máu chảy không ngừng nói: "Hắn ta hình như là đang sở hữu khả năng liên quan đến thanh kiếm đó!?".

"Ý cậu là...

Khả năng đem lại sự khơ chịu của hắn ta đến từ thanh kiếm sao?"

Jeam hỏi.

"Chính xác...!"

Carlos trả lời.

Cậu ta bật dậy 1 lần nữa, lau máu đi và tiếp tục sẵn sàng chiến đấu.

Fenris: "May quá...

Ổn rồi, giờ chỉ chờ Nathan hồi phục lại thôi."

Kaytlyn: "Thật là may mắn khi cậu ta được điều trị kịp thời."

Nathan: "Hự!?

Chuyện gì vậy!?"

Kaytlyn: "Cậu tỉnh dậy rồi sao?"

Fenris: "Còn đau không Nathan?"

Nathan: "Đau chứ, người chứ có phải quỷ đâu.

Đánh tiếp nào kaka!"

Fenris: "Ôi trời ơi cậu thương tích đầy mình mà vẫn đánh à??"

Nathan: "Thế thì cậu lại chưa biết rồi, tôi với Carlos thuộc dạng trâu bò nhất đấy!

Rất lì!

Không sợ quái gì hết!".

Nathan bọc điện trên tay sẵn sàng chiến đấu.

Cậu ta bật dậy đến đứng bên cạnh Carlos và Jeam.

Jeam: "Oh anh bạn hồi chiều nè!"

Carlos: "Yên tâm rồi tận 3 người cơ mà."

Nathan: "Số lượng này sẽ san bằng chất lượng bên kia!".

Kerol tiến đến.

Xung quanh hắn ta đột ngột xuất hiện rất nhiều Jeam và tất cả đá quả bóng vào hắn.

Tuy vậy hắn ta lại né rất nhanh.

"Không ổn nhỉ?

Mình không theo kịp tốc độ tên này, vừa nãy mình cũng tốn kha khá năng lượng để thực hiện hàng tá nhiệm vụ rồi.

Trận này bất lợi đấy."

Jeam nói.

*Boom* Nathan ném quả bóng điện vào Kerol gây nổ nhưng Kerol đã chém nát quả bóng trước khi nó chạm vào người hắn ta.

Kerol: "Sắp hết thời gian rồi nhưng giờ ta đang còn nhiều mục tiêu.

Kết thúc nhanh thôi.".

Kerol chém liên tục không ngừng vào xung quanh, độ chính xác không cao, hầu như không chém trúng gì.

Jeam: "Hắn ta đang làm gì?"

Nathan: "Uhhhhh vụ gì đây?

Uh!?"

Carlos: "Khoan đã!?".

Hàng loạt vết cắt xuất hiện trong không trung và tất cả bọn họ bị chém đứt rất nhiều.

Cả 3: "Hự!?".

*Bịch* cả 3 bọn họ nằm gục xuống.

"Mọi người!?"

Kaytlyn hốt hoảng.

Cậu ta chuẩn bị gọi Ron ra thì bị Kerol đá 1 phát vào bụng bất tỉnh tại chỗ.

Fenris: "Kh-không xong rồi!?".

Dưới chân hắn ta hiện ra 1 cái vòng hút hắn xuống dưới.

"Làm nhanh đi."

Giọng nói bí ẩn phát ra mà không biết nguồn gốc từ đâu.

Fenris hiểu ý nhanh tay tìm cách xử lí.

Fenris chợt nhận ra: "À!

Có cách rồi!".

Seinto: "Em nhớ nhé, kỹ thuật này khá hữu dụng đấy.".

Fenris nhớ về lời dặn của Seinto.

Fenris: "Kỹ năng này là chị hai dạy mình...

Đến giờ mình vẫn chưa thực hiện được.

Nhưng không còn cách nào khác, buộc phải làm liều thôi.".

Fenris bắt đầu vận dụng chiêu thức vào Nathan.

Fenris: "Cậu ta là người có tiềm năng nhất theo chị Seinto nói.

Vậy thì mình tin tưởng cậu ta.".

Kerol đã quay trở lại.

Kerol: "Hửm?

Tên đó...".

Nathan đã đứng dậy từ khi hắn quay lại để diệt cỏ tận gốc.

Bầu trời đột ngột chuyển đỏ.

-Hết chap 35-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 36


Fenris: "Chị thường xuyên sử dụng kỹ năng này lắm ạ?"

Seinto: "Ừm, chị luôn dùng nó trong mọi trận đấu dài hơi để luôn luôn duy trì cường độ chiến đấu và không thua kém đối phương."

Fenris: "Vậy kỹ năng này có điểm gì đặc biệt ngoài việc giúp cho người mất nhận thức đứng dậy chiến đấu tiếp không ạ?"

Seinto: "Em sẽ được chứng kiến nếu sử dụng nó vào người có sức mạnh tiềm ẩn chưa được bộc lộ.

Lúc đó em sẽ thấy sự khác biệt to lớn nằm ở đâu."

Fenris: "Vâng...".

*Rầm* Sấm sét đánh xuống.

"Uh!?

Sao nó lại là màu đỏ!?

Hở!?"

Fenris hoảng hốt nhìn lên bầu trời.

"Chuyện này là sao!?

Bầu trời đang trở đỏ!?"

Fenris thắc mắc.

"Hắn đang làm gì nhỉ?"

Kerol thắc mắc.

Kerol: "Không còn nhiều thời gian, xử nhanh vậy.".

Kerol lao lên tấn công Nathan, khi tiếp cận đến rất gần, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Nathan đang cúi xuống.

Kerol: "Uh!?

Mắt trắng bệt!?

Liệu đây có phải là hắn!?

Hay là ảo ảnh!?

Không!

Mình cảm nhận rằng đây là hắn nhưng mà...

Là con nhỏ kia sao!?".

*Vụt* Kerol chém ngang nhưng Nathan đã né từ trước.

"Uh!?

Tốc độ này..."

Kerol bất ngờ. *Cạch* Nathan lại đứng đơ ra như cũ.

"Hình như kỹ năng của mình chưa hoàn toàn thành công thì phải?"

Fenris nói.

Kerol không quan tâm điều đó mà tiếp tục tấn công.

Hắn lại 1 lần nữa áp sát đến Nathan.

1 con dấu hình sấm sét kéo dài từ trên trán phía bên trái kéo dài đi qua con mắt và đi xuống phần má bên trái.

Kerol bắt đầu nhận thấy được điều gì đó: "Khoan đã!?".

*Xoẹt* Nathan lại bị đâm trúng.

Kerol: "?"

Fenris: "L-là sao!?".

Máu chảy xuống như thác.

Nathan cười mỉm, cậu ta bọc 1 lớp điện trên tay nhưng giờ chỉ còn màu đỏ.

"Là khả năng tiềm ẩn?"

Fenris thắc mắc.

*Bang!* Kerol bị bắn điện bay ra xa.

*Rầm* hắn ta va phải 3 cái cây mới ngừng lại được. *Ầm ầm ầm* sấm sét đánh xuống liên tục, Nathan lao lên với đôi móng vuốt điện ảo được bọc trên đôi bàn tay.

*Xoạt* Nathan cào 2 phát chí mạng xé toạc thân xác Kerol ra nhưng hắn ngay lập tức hồi phục lại và cầm thanh kiếm đánh trả. *Vụt* Nathan né được và lại cào thêm 1 phát đứt cánh tay của hắn ta.

Thấy nguy, Kerol phóng lên xoay người đá vào Nathan nhưng ngay lập tức bị cậu ta nắm lấy bàn chân rồi đập xuống đất.

*Rầm* Mặt đất rung chuyển.

Kerol nhảy ra.

"Ngươi có thể mạnh hơn!

Nhưng không bao giờ tiêu diệt được ta đâu hahahaha!"

Kerol nói.

*Ầm* hắn bị sấm sét đánh văng ra.

Hắn nhanh chóng đứng bật dậy và lại thấy Nathan chuẩn bị cho sét đánh xuống.

"Có nhiêu thôi à?"

Kerol hỏi.

Hắn ta hồi phục lại như ban đầu.

Sấm sét lại đánh xuống nhưng lần này Nathan lao lên bầu trời nắm lấy sấm sét để đánh xuống.

Kerol: "?".

*Rầm* hắn ta đứt mất 2 cánh tay sau khi đưa tay lên đỡ, chỉ kịp nhìn lại, hắn nhận ra Nathan đang cầm trên tay 1 thanh sấm sét. *Đó là gì?

Tại sao sấm sét lại có thể cầm được?

Tại sao mình không thể hồi phục lại được nữa?

Có khi nào?

Hắn đang chơi đùa với mình sao?* Kerol thầm nghĩ.

Nathan chém liên tục vào người hắn ta hàng trăm nhát trong cưua tới 1 giây.

*Ầm ầm ầm* sấm sét đánh xuống không ngừng, nó tương đồng với lượng hạt mưa rơi xuống.

*Xoẹt* Nathan chém Kerol ra thành trăm mảnh rồi sau đó giáng thêm hàng trăm đòn sét đánh xuống tiêu hủy xác hắn ta đến tận tế bào cuối cùng.

*Rầm*

*Boom*

Fenris: "Th-thành công rồi!?".

Bầu trời chuyển lại bình thường.

*Bịch* Nathan gục xuống, con dấu cũng biến mất nhưng tuyệt nhiên thanh sấm sét vẫn còn đó.

"Cái này là...

Không lẽ nào?

Là thần khí sao!?"

Fenris ngạc nhiên.

Kỳ thi "Hoàng hôn bạc màu" đã kết thúc ngay sau đó.

Kết quả là Nathan đứng đầu bảng xếp hạng vì đã tiêu diệt được Kerol là kẻ đã hạ sát người trong hạng 1-10 và cướp điểm ngoại trừ nhóm của họ.

Sau khi ra khỏi nơi đó, Nathan, Carlos, Kaytlyn và Jeam đi trị thương còn Fenris vẫn ổn nên vẫn tiếp tục hoạt động được.

Tạm thời cả nhóm bọn họ sẽ phải nghỉ ngơi đâu đó khoảng 1 tuần để dưỡng sức.

*Chíp chíp* tiếng chim sẻ hót quanh khu phố.

Carlos đi xuống lầu thì điện thoại cậu ta đổ chuông.

*Cụp*

Carlos: "Alo?"

Nathan: "Lô brooooo qua nhà tui đi!

Có Kaytlyn và thầy ở đây nữa!

Thầy sẽ kể bí mật cho tụi mình nghe!"

Carlos: "Vậy sao?

Được, tôi tới liền.".

*Cụp* Carlos cúp máy rồi đi ra cửa chính.

*Cạch*

Cánh cửa mở ra.

Carlos: "?".

Cậu ta nhìn thấy trước cửa nhà là 1 hộp quà màu hồng.

"Của ai đây?

Gửi nhầm sao?"

Carlos hỏi.

Cậu ta cầm hộp quà lên thì thấy có tờ giấy ghi chú: "Tặng Carlos".

"Là sao?

Hộp quà này là do ai gửi đến đây?

Sao lại tặng mình?

Nathan sao?

Không đúng, cậu ta ghét màu hồng mà?

Kaytlyn lại càng không, cậu ta luôn tặng quà theo cách khác, không bao giờ tặng hộp quà trước cửa như thế này.

Là ai được chứ?

Mà thôi mình cất trong nhà rồi đi sang nhà Nathan luôn kẻo muộn.

Chuyện này tính sau vậy."

Carlos nói.

Cậu ta bước lại vào trong nhà.

Ở gần đó, nơi có 1 ngã 3, 1 cô gái tóc hồng đang nấp sau bức tường quan sát Carlos từ nãy đến giờ.

Sau khi Carlos đi vào trong thì cô ấy cũng quay người lại đi mất.

-Hết chap 36-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 37


*Cạch* Carlos bước vào trong nhà Nathan.

"Húuuuuuuu."

Nathan chào đón.

"Gì như khỉ vậy ba?"

Kaytlyn nói.

"Đó gọi là tiếng gọi của bầy đàn đó."

Nathan tự hào.

"Hehe mấy đứa vào đây nghe thầy kể nào."

Ervon nói.

"Okkkkkkkkk."

Nathan chạy đùng đùng vào trong phòng khách.

"Như con nít vậy."

Kaytlyn bảo.

"Thì thanh niên đó giờ là như vậy mà."

Carlos đáp.

Họ bước vào phòng ngồi xuống trước mặt Ervon.

Ervon: "Không ngờ là mấy đứa xuất sắc tới vậy.

Đầu bảng luôn cơ mà."

Nathan: "Muahahahaha đúng vạy."

Carlos: "Vậy bí mật thầy muốn kể là gì?"

Ervon: "Được rồi, cái này là bí mật chỉ có 4 chúng ta được biết thôi nhé?

Đó là cách này hàng thế kỉ, trái đất chúng ta đã tồn tại hội thợ săn này rồi."

Nathan: "What the hợi?"

Ervon: "Đúng vậy nghe rất bất ngờ đúng không?

Thật ra hội thợ săn đã có từ lâu và chỉ hoạt động bí mật âm thầm bảo vệ trái đất.

Sự thật tiếp theo là quỷ đã xuất hiện từ lâu, đó là lí do hội thợ săn được lập ra.

Hội thợ săn đã trải qua rất nhiều trận chiến rồi cho đến khi có các pháp sư cổ đại tạo lớp màn ngăn chặn quỷ nên 1 thời gian rất dài trái đất ko còn quỷ nữa hội cũng tan rã từ đó.

Mà không hiểu sao những năm gần đây quỷ đột ngột xuất hiện trở lại.

Chắc chắn là lớp màn có vấn đề, có giả thuyết cho rằng có kẻ đã phản bội và âm thầm phá bỏ lớp màn.

Nghe cũng có lý ha..."

Nathan: "Oh."

Carlos: "Tại sao lại phản bội?

Hội đã làm gì sai chứ?"

Ervon: "Từ trước đến giờ luôn vậy rồi.

Mà lí do lần này nghề thợ săn được công bố là do thiếu người.

Thiếu thật, thiếu nhiều lắm.

Quỷ đã xuất hiện nhiều hơn và tần suất lớn hơn, trong khi hội thợ săn chỉ mới được thành lập lại lần nữa khoảng vài năm thôi, chưa có đủ thành viên để chống chọi lại hết đâu."

Kaytlyn: "Oh."

Ervon: "Đây là 1 canh bạc mà hội thợ săn đã quyết định cùng với chính phủ.

Việc hội được công khai sẽ vấp phải ý kiến trái chiều nhưng cũng sẽ có không ít người gia nhập vào hội.

Mà đúng vậy thật, mấy nay thầy thấy đông lắm.

Rất nhiều thợ săn."

Nathan: "Em nghe bảo có các tổ chức chống lại hội thợ săn nữa cơ."

Ervon: "Ừm, đó là vấn đề nhức nhối.

Tổ chức khó chịu nhất mà hội phải đối mặt là tổ chức dị nhân.

Nơi đó tập hợp toàn quái vật thôi, rất tàn bạo, rất máu lạnh."

Carlos: "Sao thầy biết?"

Ervon: "Có bằng chứng cả đấy mà không nói được gì đâu.

Hội thợ săn chưa được người dân công nhận hoàn toàn, bên kia thì giàu đút lót cái là xong.

Đã thế tổ chức dị nhân còn đóng vai anh hùng, xuất hiện chống lại hội thợ săn giải thoát thế giới khỏi sự ảo tưởng viễn vông bla bla...

Ai cũng tin tổ chức đó."

Nathan: "Cay thế!".

*Ting tong* Tiếng chuông cửa vang lên.

"Huh?

Mình làm gì mời ai?"

Nathan thắc mắc. *Cạch* cậu ta mở cửa ra nhưng không thấy ai, chỉ thấy 1 hộp quà màu hồng trước cửa.

Nathan: "Gì vị?

Mình ghét màu hồng, ai lại tặng mình màu hồng thế kia?".

Nathan cầm hộp quà vào trong nhà.

"Huh?

Hộp quà đó?"

Carlos hỏi.

"Sao thế?

Cậu thấy đâu rồi à?"

Nathan hỏi.

"Sáng nay nhà tôi cũng có 1 hộp quà tương tự."

Carlos đáp.

"Gì!?"

Nathan hớt hải.

Nathan: "Tự nhiên tặng quà tụi mình?"

Kaytlyn: "Có khi nào là Fenris không?

Cậu ấy mới quay trở lại, với tính cách hào phóng thì chắc cậu ấy tặng quà cũng đúng."

Nathan: "Chắc là không đâu, tôi chưa từng thấy Fenris dùng đồ gì có màu hồng, chắc cũng không phải dạng này đâu."

Carlos: "Thầy tặng à?"

Ervon: "Trời trời nghĩ sao tôi tặng hộp quà màu hồng vậy?"

Nathan: "Giả thuyết sai hết rồi, hộp quà là bánh ngọt và bức thư."

Carlos: "Thư?"

Nathan: "Uhhhhh nội dung nôm na là cô gái này hâm mộ tôi lắm và rất muốn được làm quen."

Ervon: "Ghê nhaaaa khi nào cưới nhớ kêu thầy, thầy MC cho."

Nathan: "Ơ kè, em mà có bồ cái gì chứ giỡn quài ní.

Chắc là fan thôi.".

*Rộp* Ervon ăn miếng bánh mà Nathan chuẩn bị trước ở nhà, đó là bánh đóng gói rất phổ biến được giới trẻ yếu thích vì độ ngon của nó.

"Mà nè, các em sao rồi?

Vết thương còn nghiêm trọng không?"

Ervon hỏi.

"Bình thường thầy êy giờ chạy tiếp được rồi."

Nathan trả lời.

"Rất khoẻ thầy à mấy vết thương này không thấm."

Carlos đáp.

"Em không bị thương nặng như 2 ông thần kia nên cũng hồi phục nhanh lắm ạ."

Kaytlyn đáp.

"Vậy thì mấy đứa có nhiệm vụ đấy."

Ervon nói.

Nathan: "Guể??".

*Ring ring* chiếc chuông xe đạp.

Nathan, Carlos, Kaytlyn và Ervon đang đứng đối diện 1 tòa lâu đài ở góc khuất với ánh nắng mặt trời trong rừng"Sao người này sống tù túng vậy thầy?"

Nathan hỏi.

"Nhà rộng mà?

Em không thấy toà lâu đài kia à?"

Ervon nói.

"Nhìn như đang trốn truy nã."

Nathan chê.

"Thôi nào, nhiệm vụ đấy Nathan."

Carlos nói.

Ervon: "Thôi vào trong nè, cô ấy đang đợi đấy.".

Bọn họ bước vào bên trong.

"Kiến trúc lâu đài này..."

Kaytlyn nhìn nhận ra điều gì đó.

Cánh cổng tự mở ra, họ tiến đến cửa chính. *Cộc...cộc...cộc...* Cánh cửa chính cũng tự mở, bên trong tối thui.

1 đàn dơi bay ra ngoài.

*Cạch cạch* "What?"

Nathan thắc mắc.

"Tới rồi sao?"

Giọng 1 cô gái phát ra.

"Huh?"

Nathan nhìn lên thấy 1 đôi mắt đỏ như máu trong màn đêm.

-Hết chap 37-
 
Cuộc Chiến Giữa Đỏ Và Xanh
Chap 38


*Rầm!* Cánh cửa đóng sầm lại.

"Vào đây đi."

Cô gái đó nói.

Họ cũng bước lên lầu và đi đến được phòng khách. *Bịch* Nathan ngồi xuống ghế thản nhiên như ở nhà.

Ervon: "À cô giới thiệu cho 3 tân binh này đi chứ hả?"

Sunflower: "Tôi là Sunflower."

Ervon: "Haizz tên thôi sao?"

Sunflower: "Ma cà rồng."

Nathan: "Gì!?

Giống ma cà rồng trong phim ăn thịt người hẻ!?????

Nooooooooooo."

Sunflower: "Làm gì ghê vậy tôi ăn thịt động vật mà?"

Nathan: "Hú hồn."

Ervon: "Cô biết lí do vì sao hôm nay chúng tôi đến gặp cô không?"

Sunflower: "Tôi e là đang có nhiệm vụ?"

Ervon: "Chính xác!

Chắc cô chưa biết nhiệm vụ này là gì nhỉ?"

Sunflower: "Ừm."

Ervon: "Nè mấy đứa!

Nói đi, giao tiếp dần với người có kinh nghiệm cho quen đê."

Nathan: "Em!

Em!

Để em thể hiện cho hehe.".

Nathan đứng bật dậy.

"Đâu phải đi học đâu mà làm trang trọng vậy?"

Carlos hỏi.

"Thể hiện sự chững chạc haha."

Nathan đáp.

Kaytlyn thầm nghĩ: *Chững chạc hả...*.

Nathan: "Được rồi!

Nhiệm vụ là như này!

Hiện tại ở khu vực khu dân cư quận Rotad trong thành phố Letia đang có 1 con quỷ rất mạnh, theo nhận định thì đó là quỷ bậc S.

Mà 3 chúng tôi thì bị kêu là yếuuuuuuu quá nên buộc phải có thêm người chỉ dẫn.

Mà thầy Ervon lại chuẩn bị đi công tác xa rồi nên cô là người hợp lí nhất."

Sunflower: "Cụ thể hơn thì con quỷ đó có sức mạnh gì?

Sức mạnh như thế nào?"

Carlos: "Mọi thông tin được cung cấp đều là...

1 con quỷ mang sức mạnh là Glitch, là 1 nữ quỷ.

Có hình dạng khác xa những con quỷ bình thường khác, trông giống người thường lắm nhưng vẫn còn đặc điểm là cặp sừng trên đầu."

Sunflower: "Ồ.

Nếu nói đến Glitch thì tôi có liên tưởng đến 1 người...".

*Cạch* cánh cửa mở ra.

1 chàng trai bước vào trong phòng.

"Mừng anh về."

Sunflower nói.

"Ừm."

Chàng trai đáp.

"Ủa ai vị?"

Nathan hỏi.

Sunflower: "Đây là chồng tôi, Darnel."

Nathan: "Nani!?"

Carlos: "Ồ nghĩ cũng hợp đôi phết."

Ervon: "Darnel, cậu có trong nhiệm vụ này không nhỉ?"

Darnel: "À rất tiếc là không, tôi đang có nhiệm vụ khác rồi.

Nhưng mà để thuận tiện hơn cho mọi người thì tôi sẽ tạo điều kiện cho mọi người gặp Glitch nhé."

Nathan: "Huh?

Glitch nào nữa?"

Darnel: "À hội thợ săn có 1 người khác nữa cũng mang sức mạnh là Glitch đó là David.

Đồng thời, đó cũng là bạn của tôi.

Cậu ta bí ẩn lắm nên không ai liên lạc được cả.

Đến giờ cũng chỉ có mình tôi là có thể gặp được cậu ta bất cứ lúc nào.

Mọi người có thể nếu cần thì tìm tôi, tôi sẽ dẫn đến gặp David.

Có thể nhờ sự trợ giúp cũng được vì cậu ta hiện tại không có nhiệm vụ nào cả.

Nếu không thì các cậu có thể tìm hiểu thêm về nguồn sức mạnh Glitch cũng được.

Cậu ta am hiểu về sức mạnh này lắm."

Nathan: "Ồ, vậy thì tạm thời hôm nay đến thế thôi.

Ngày mai chúng ta sẽ quay lại và bắt đầu thực hiện nhiệm vụ.

Đây là 1 nhiệm vụ dài hạn mà."

Darnel: "Ok."

Sunflower: "Vậy thì tạm biệt mọi người tại đây.".

Họ ra về trước sự chào đón của gia đình Sunflower.

"Hửm?"

Nathan nhìn về phía sau.

"Sao thế?"

Carlos hỏi.

"Cậu có để ý là...

Sau khi thầy và Kaytlyn cũng tách ra và đi về thì cứ có ai đó theo dõi tụi mình không?"

Nathan hỏi.

"Sao?

Tôi không thấy gì cả."

Carlos đáp.

Nathan quay người lại nhìn thêm lần nữa.

"Liệu rằng...tôi có đang lo xa quá không ta?"

Nathan thắc mắc.

Đi đến nhà Nathan họ quyết định tách ra tại đây.

*Cộc...cộc...cộc...* Carlos về đến nhà.

"Huh?

Cửa không khoá?"

Carlos hỏi. *Cạch* cánh cửa mở ra.

Carlos: "Khoan đã!?".

Carlos quay người lại nhìn lên trên cột điện đối diện ngôi nhà.

"Là camera sao!?"

Carlos nhận thấy.

Carlos: "Trước giờ làm gì có?

Sáng nay thậm chí còn không có cơ mà!?".

*Cộc cộc* Cậu ta nhảy lên vách tường rồi phóng lên nắm lấy camera.

*Boom* Cậu ta bóp nát camera khiến nó nổ tung.

"Phiền phức, là kẻ nào thế không niết?"

Carlos tức giận.

Cậu ta bước vào bên trong nhà.

Carlos: "Nhà mình bỗng dưng sạch sẽ lạ thường?

Mình nhớ là...

Mình ít khi dọn dẹp nhà kĩ đến như thế.

Đồ đạc cũng sắp xếp rất gọn...

Không đúng như thói quen của mình gì cả.".

*Cụp* Carlos mở tủ lạnh ra thì thấy đầy ắp thức ăn.

Trên bàn ăn thì đã dọn sẵn thức ăn đã nấu rất thịnh soạn.

Carlos: "Cái gì thế này?

Tôi bắt đầu thấy sợ rồi đấy, tủ lạnh rõ ràng đã hết đồ ăn rồi mà?

Mình còn dự định vào buổi sáng là sẽ đi siêu thị cho hết đói.

Đồ ăn này...

Chắc chắn mình không nấu, mà chả có ai mình quen nấu được như này cả.

Mà thôi kệ, có đồ ăn là được.".

Carlos ngồi xuống ăn.

"Oh cũng ngon phết.

Không ngờ lại có người tốt bụng đến vậy."

Carlos cảm thán.

Tại 1 căn phòng khác, 1 cô gái tóc hồng xoả dài đang xem màn hình máy tính đang chiếu cảnh Carlos đang ăn.

???: "Anh ấy ăn rồi sao!!!

Thật tuyệt vời!!!

Ui vui quá anh ấy đã chấp nhận ăn đồ ăn của mình rồi!!!

Đã vậy con khen mình nấu ngon nữa chứ!!!

Hạnh phúc quá ♡.

Đúng là có tố chất làm vợ anh ấy mà, mình thật là đảm đang.

Ôi mình phải lưu đoạn băng ghi hình này lại thôi.

Ngày nào cũng được ngắm nhìn và nghe anh ấy khen thì quá hạnh phúc rồi hihi.".

-Hết chap 38-
 
Back
Top Dưới