Cập nhật mới

Ngôn Tình Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 89: Gặp phải côn đồ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77616.png


77616_2.png

7e đi từ từ đến chỗ quay đầu sau đó đi vào một cái hẻm nhỏ.

A Hổ sắp xếp đầu vào đấy cho Hoắc Hoành xong, tự giác quay lại xe, chỉ để lại Nhiếp Nhiên với Hoắc Hoành ngồi ở một tiệm ăn vỉa hè

Bởi vì tiệm này ở trong ngõ và bây giờ vẫn còn sớm nên khác trong tiệm rất ít

Bà chủ nhiệt tình chạy tới, “Xin hỏi hai vị muốn dùng gì?”

Hoắc Hoành không nói câu nào, chỉ nhìn sang phía Nhiếp Nhiên, rõ ràng là muốn cô gọi đồ

Đúng là kiểu thiếu gia ăn sẵn quen thân.

Trong lòng cô chán ghét vô cùng, sau đó cô nhìn thực đơn: “Há cảo áp chảo, bánh trứng cuộn, với mì3nước mỗi loại hai suất.” Nhiếp Nhiên gọi xong mới A Hổ đã từng nói rằng tên này dị ứng với trứng, vì thế cô liền gọi bà chủ quán lại, “Không ăn bánh trứng cuộn nữa, tôi muốn đổi sang bánh bao xoắn ốc, mì nước cũng chuyển thành cháo bí ngô.”

Nhiếp Nhiên cảm thấy Hoắc Hoành luôn ngồi trên xe lăn nên bụng dạ chắc cũng không được tốt, ăn chút cháo thì tốt hơn

“Được, tôi biết rồi! Hai vị ngồi chờ một lát nhé! Có ngay đây.” Bà chủ nói rồi đi thẳng vào quầy hàng

Hoắc Hoành không ngờ rằng Nhiếp Nhiên lại nhớ đến chuyện mình dị ứng với trứng, thậm chí đến mì cũng chuyển thành cháo dinh1dưỡng.

Chuyện này thật sự khiến cho Hoắc Hoành thấy kinh ngạc.

Rất nhanh bữa sáng đã được bày ra, mùi thơm thật hấp dẫn, há cảo áp chảo rất nóng phát ra cả tiếng xèo xèo, màu vàng của cháo bí ngô cùng với mùi thơm ngọt ngào thật sự là mê đắm

Hai người vừa mới cầm đũa lên ăn thì nghe thấy âm thanh ồn ào huyên náo ở đầu ngõ vọng đến.

Ngay sau đó, mười mấy tên lưu manh trong đó có một tên tóc dài lởm chởm bước đến nói oang oang: “Thu tiền bảo kê đây, nhanh lên đưa tiền bảo kê đây!”

Bà chủ vội vàng cười nói: “Đại ca, tôi vừa mới mở hàng, vẫn chưa có tiền nộp8đâu.” Tên tóc vàng cầm đầu đập mạnh tay xuống bàn: “Mẹ kiếp! Tao không cần biết mày mở hàng lúc nào, bây giờ tao muốn thu phí bảo kê, nhanh lên!” Nói xong, hắn đạp một phát vào chiếc bàn trống bên cạnh

Mấy người khách xung quanh nhìn thấy mấy tên đấy thì ngay lập tức trả tiền, không cần biết là đã ăn hay chưa liền vội vàng rời đi

Trong nháy mắt cả cửa hàng trên vỉa hè chỉ còn lại mỗi bàn của Nhiếp Nhiên

Nhiếp Nhiên vẫn ngồi yên ăn cháo bí đỏ như không có chuyện gì xảy ra, khiến người khác nhìn vào cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ

Hoắc Hoành nhìn dáng vẻ bình thản của Nhiếp Nhiên9thì nói khe khẽ một câu: “Cô không sợ sao?” Nhiếp Nhiên đang ăn cháo bỗng giật mình nhớ ra Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Chết thật! Cô quên mất! Bây giờ cô phải là con thỏ để mới đúng

Gặp loại lưu manh thế này đáng ra cô phải bỏ chạy giống đám người lúc đấy mới đúng

“Sợ! Sợ chứ! Hay là chúng ta cũng chạy đi ngài Hoắc” Nhiếp Nhiên cố nhét thêm mấy miếng há cảo áp chảo vào miệng, định đứng lên trả tiền rồi đưa Hoắc Hoành đi thì đột nhiên có tiếng gọi phía sau: “Đứng lại!”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 90: Vì nhiệm vụ mà phải nhẫn nhịn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77617.png


77617_2.png

7��Đừng, mày thích ăn như thế thì hôm nay tao cho mày ăn nhiều một chút nhé!” Tên tóc vàng quay đầu lại nói với bà chủ: “Nào, cho nó 20 suất há cảo áp chảo! Hôm nay tạo cho nó ăn đến chết luôn!”

“Lục gia, Lục gia đừng như vậy mà, cô ấy chỉ là một cô gái bình thường thôi mà, lại còn đi cùng người tàn tật thể, thật là đáng thương, anh bỏ qua cho cô ấy đi! Khoản tiền này chiều nay tôi sẽ đưa cho anh có được không?” Bà chủ cuống cuồng chạy đến trước mặt Nhiếp Nhiên xin tha cho cô

Ai ngờ tên tóc vàng ấy đẩy bà một cái, “Không được, hôm nay ông đây muốn nhìn thấy nó ăn, ở địa bàn của ông đây mà3lại dám huênh hoang như thế! Thích chết rồi!” Thế nhưng bà chủ vẫn níu tay hắn cầu cứu cho Nhiếp Nhiên: “Lục gia, hai suất này thực ra là nhiều lắm rồi, đến lúc ấy ăn đến nỗi xảy ra chuyện gì thì có phải anh cũng bị phiền phức không?” “Sợ gì chứ, đây là địa bàn của ông đây, ai cũng phải nể ông đây vài phần

Hôm nay ông đây phải dạy bảo con nha đầu này mới được! Bà cút ra!” Nói xong, hắn đạp bà chủ một đạp xuống đất.

Bà chủ thực sự không biết làm gì, chỉ biết miễn cưỡng bưng đồ lên

Tên tóc vàng giẫm một chân lên ghế, chỉ vào phần há cảo áp chảo nói với Nhiếp Nhiên: “Ăn đi!” Nhiếp Nhiên để tay trên đùi nắm1chặt không động đậy, mắt nhìn xuống, không nhìn rõ biểu cảm sắc mặt

Tên kia thấy cô không có động tĩnh gì thì nghĩ rằng cô bị dọa cho sợ rồi, vô cùng đắc ý lấy cây gậy sắt trên tay chọc chọc vào vai cô, “Ăn nhanh lên, lúc nãy chẳng phải là mày rất thích sao!”

Nhiếp Nhiên vẫn trầm tĩnh không nói gì, nhưng nếu nhìn gần thì có thể nhìn thấy sự tức giận đã lan vào tận đáy mắt cô.

Thế nhưng Hoắc Hoành ngồi bên cạnh cô lại không hề tỏ ý muốn giúp đỡ cô.

Bởi vì anh ta đã thấy sự tức giận đang dần xâm lấn cô nhưng anh ta lại vô cùng chờ đợi xem cô gái này sẽ làm gì.

Phải biết rằng, tính khí của cô gái này8không tốt đâu

Thế nhưng, khi mà anh ta đang vô cùng chờ đợi thì lại cảm thấy mọi sự tức giận của người con gái bên cạnh bỗng dưng tan biến đi hết

Chỉ thấy cô ngẩng đầu, cầm lấy đũa bắt đầu ăn

Bắt đầu ăn rồi? Cô gái này điên rồi sao, định ăn hết 20 đĩa thật à? Thực sự không phải là điên, mà là nhịn! Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Hoắc Hoành vốn không tin tưởng Nhiếp Nhiên lắm, nếu mà cô có bất kì hành động khác thường nào, anh ta nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu! Điều này Nhiếp Nhiên rất rõ.

Vậy nên, cô nhất định phải nhịn!
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 91: Anh hùng cứu mỹ nh n


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77618.png


77618_2.png

7��Đúng thế, ở đây đại ca nói gì là cứ y như thế mà làm, ai dám huênh hoang, tôi giết nó đầu tiên!”

“Đúng thế, kẻ nào dám đắc tội với đại ca, anh em chúng ta sẽ tìm hắn lấy mạng!”

Bọn người đối diện hùa vào nịnh nọt nhau, tên tóc vàng cũng vì thế mà tâm trạng trở nên vô cùng đắc ý

Nhưng Hoắc Hoành ngồi ở bàn nghe thấy thứ âm thanh ồn ào ấy, lại nhìn thấy hai đĩa há cảo bị Nhiếp Nhiên nhét vào miệng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa

“Đừng ăn nữa!” Hoắc Hoành nắm chặt lấy tay cô, ra lệnh

Tên tóc vàng nghe thấy Hoắc Hoành nói xong, lấy chân giẫm nát chiếc ghế: “Cái quái gì thế? Nó không ăn3chẳng lẽ mày thay nó ăn chắc? Nói cho mày biết, đây là địa bàn của tao, tao nói gì là cứ thế mà làm, nó bắt buộc phải ăn hết!” “Từ lúc nào mà đây trở thành địa bàn của mày vậy?” Giọng Hoắc Hoành lạnh như băng

Tên tóc vàng đưa mắt nhìn Hoắc Hoành dò xét, sau đó bước tới, “Ái chà! Thằng què này ở đây làm ra cái vẻ vĩ đại gì chứ! Hay là lại muốn ăn đòn!” Nói rồi hắn liền đưa tay lên.

“Đừng đánh anh ấy!” Nhiếp Nhiên mạnh mẽ đứng phắt dậy.

“Sao thế? Đau lòng sao? Được thôi, ăn thêm 20 phần nữa, tao sẽ tha cho nó.” Thân thiết cái quái gì!

Nếu như Hoắc Hoành xảy ra chuyện gì ở đây1thì cô là người bị A Hổ đánh đầu tiên.

Nhiếp Nhiên nhìn chỗ há cảo trên bàn, nếu mà cố ăn nữa chắc cô chết mất

Thời gian giống như trong phim vậy, tay cô đã siết chặt lại rồi.

“Làm sao? Rốt cục là có ăn hay không?”
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
“Bà chủ, thêm 20 phần nữa.” Cô nói từng chữ xong, lại cầm đũa ăn tiếp

Hoắc Hoành thấy cô vì mình mà làm thế, đôi mắt phảng phất nét buồn, nhưng rất nhanh đã biến mất.

“Ha ha ha, được lắm, cô gái si tình! Vì một thằng què mà không sợ chết!”

Xung quanh đều vang lên tiếng cười

“Được rồi! Chỉ cần mày ăn hết 40 phần tạo sẽ bỏ qua cho nó

Ha ha ha.” Tên tóc vàng vừa cười ầm lên thì nghe thấy8tiếng của Hoắc Hoành.

“Nhưng tạo không định tha cho mày.” Bỗng nhiên, một khẩu súng màu bạc được rút ra từ bên hông của anh ta thoắt cái nhằm thẳng vào thái dương của hắn.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 92: Khí phách của nhị thiếu


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77619.png


77619_2.png

7nh..

anh tha mạng cho tôi, là tôi sai rồi, là lỗi của tôi, tôi đáng chết!” Tên tóc vàng nghe thấy tiếng súng xong thì giật mình lăn ngay ra đất, mặt của hắn giờ tái mét lại

“Đi, ăn hết chỗ há cảo kia, không được chừa lại một miếng nào hết.” Đôi mắt Hoắc Hoành quắc lên, anh ta chĩa súng về phía đĩa há cảo trên bàn, ra lệnh cho hắn

“Vâng, vâng, vâng..

tôi ăn luôn đây! Ăn luôn!” Tên tóc vàng bò lên, bàn tay của hắn run đến nỗi không cầm nổi đũa

Mới sáng sớm đã được thấy tên tóc vàng đó ngồi ăn một mạch hết 40 phần há cảo, lúc sắp đứng dậy rời đi thật giống với câu “Đi dọc về ngang”

Nhìn lũ đồng bọn của tên tóc vàng đứng đằng sau đều đang run rẩy, Hoắc Hoành mới thu súng lại, bảo A3Hổ đẩy mình ra xe

Biết tâm trạng Hoắc Hoành lúc này không được vui, Nhiếp Nhiên ngồi bên cạnh cũng lặng yên không nói gì

Giữa thanh thiên bạch nhật nổ súng, thật sự là chẳng kiêng nể gì

Ban đầu Nhiếp Nhiên nghĩ là anh ta sẽ giao cho A Hổ giải quyết, không ngờ rằng giữa chốn đông người như thế anh ta lại tức giận đến mức tự nổ súng

Quả nhiên, khẩu Phật tâm xà lúc tức giận lên thì không thể lường được

Xe chạy như bay, không khí trong xe vô cùng trầm lắng và ngột ngạt

“Tôi thật sự là không đáng để dựa vào sao?” Khi xe dừng ở khu nhà Nhiếp Nhiên ở, Hoắc Hoành mới nói một câu lạnh tanh

“Hả?” Trong phút chốc Nhiếp Nhiên không phản ứng kịp, ngây ngốc nhìn anh ta.
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Ánh mắt Hoắc Hoành tối lại, gương mặt cương nghị, “Ban nãy1sao cô không cầu cứu tôi? Có phải là cô nghĩ rằng tôi là người tàn tật, đến một cô gái cũng không bảo vệ được.”

Sau khi cô mơ hồ nghe câu hỏi của anh ta xong thì sắc mặt thay đổi: “Ngài Hoắc nghĩ nhiều rồi, đó là tội trêu chọc người khác nên tôi muốn tự giải quyết.”

“Cô giải quyết! Ăn hết 40 suất há cảo áp chảo là cách giải quyết của cô à?”

Nghe giọng nói đầy tức giận của Hoắc Hoành, Nhiếp Nhiên cũng trầm lắng xuống.

Không ăn thì làm gì được, đánh nhau sao? Sợ rằng lúc ấy phiền phức còn lớn hơn ấy chứ! Hơn nữa, cô đoán chắc rằng Hoắc Hoành nhất định sẽ ra tay, cô tỏ ra đau khổ, đáng thương như thể làm gì có người đàn ông nào đành lòng.

Hoắc Hoành nhìn cô ngoan ngoãn ngồi nghe mình mắng8như thế, trong lòng bỗng cảm thấy không nỡ

Giọng Hoắc Hoành bỗng dịu dàng: “Lần sau nếu gặp chuyện thì nhớ cầu cứu người khác, đừng dùng cách ngốc nghếch thế này nữa, biết chưa?” “Tôi biết rồi.”

Nhìn cô ngoan ngoãn gật đầu, khuôn mặt nhăn nhó của Hoắc Hoành cũng dãn ra bớt một chút: “Ăn nhiều há cảo như thế, bụng có thấy khó chịu không? Hay là tôi đưa cô đến bệnh viện nhé?”

“Không sao đâu.” “Vậy cô về nghỉ ngơi sớm đi, có gì gọi cho tôi.”

Hoắc Hoành dặn dò cẩn thận xong mới để cho cô xuống xe

Nhiếp Nhiên đứng ở dưới nhà như tối hôm qua, chờ xe của Hoắc Hoành đi khỏi, nụ cười yếu ớt của cô bỗng chốc tan biến

Có những chuyện phải chính bản thân mình giải quyết mới được.

Ví dụ như báo thù! Dù ánh nắng ấm áp đang9chiếu lên người cô nhưng vẫn có thể nhận thấy ánh mắt cô vô cùng u tối, cả người lạnh lẽo, sát khí đằng đẵng.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 93: Giết người trong đêm trăng thanh vắng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77620.png


77620_2.png

7��Đại ca nói không sai chút nào!” Bọn chúng ngồi vừa uống rượu vừa chửi bới cho hả giận, mà không để ý đến có người đang đứng ở góc phố mắt đang quan sát bọn chúng

Trời về đêm, tiếng huyên náo cũng dần yên lặng hơn

Tên tóc vàng uống cũng khá nhiều rồi, cầm bình rượu vẫn còn một nửa, vừa đi liêu xiêu vừa không ngừng chửi bới: “Con mẹ nó chứ thẳng..

thằng..

thằng què, lần sau đừng...! Vào tay ông mày..

ông mày g**t ch*t!” Hắn quăng chai rượu, bước từng bước liêu xiêu đi về gần đến cầu thang dưới nhà mình, đang bước lên cầu thang thì thấy sau lưng có gì đó khác lạ

Hắn quay đầu lại hét lên: “Ai? Là ai đó?” Tiếc là không có3ai trả lời

Tóc vàng cứ nghĩ là mình say rượu mà bị ảo giác, vì thế cười ngu ngốc hai tiếng rồi tiếp tục trèo lên cầu thang

Trên chiếc cầu thang cũ kĩ tối om, tên tóc vàng lảo đảo mãi cuối cùng cũng về đến trước cửa nhà, đang loay hoay tìm chìa khóa thì thấy sau lưng ớn lạnh, hắn vô thức quay lại nhìn.

Lúc ấy, bỗng một bóng đen lao tới làm hắn ta giật nảy mình.

Còn chưa đợi tên tóc vàng nói câu nào thì bóng đen kia với ánh mắt lạnh lùng đâm thẳng một nhát dao vào tim hắn.

Tên tóc vàng còn chưa kịp kêu lên một tiếng, chỉ kịp ôm con dao đâm vào ngực mình rồi lăn đùng ra đất

Người đó mở cửa1kéo cái xác vào trong, sau đó nhanh chóng biến mất đi khỏi chiếc cầu thang cũ kĩ. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Thời gian dần trôi, đêm tối đen như mực, những đám mây đen ùn ùn kéo đến khiến người ta cảm thấy vô cùng nặng nề.

Đột nhiên, trên chiếc cầu thang kia lại có một bóng đen lướt qua, chỉ lờ mờ nhìn thấy một bóng dáng nhảy từ trên nóc nhà xuống

Cuối cùng dừng lại ở ngoài sân thượng

Chờ vài giây sau thì nhảy vào một cái ban công, sau đó vặn nắm cửa nhẹ nhàng rồi bước vào phòng

Căn phòng tối om, yên lặng không một tiếng động

Bóng đen ngẩng đầu lên, mũ lưỡi trai lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn, là Nhiếp Nhiên.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 94: Có người là một cái bẫy!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77621.png


77621_2.png

7ẽ nào...

Nhiếp Nhiên lập tức chạy đến phòng khách

Quả nhiên, tên tóc vàng đang nằm dưới sàn, mắt trợn trừng mở to, mặt mày nhăn nhó, vết thương ở ngực đang phun máu

Khắp mặt đất giờ này đang lênh láng máu

Cô ngồi xổm dùng khăn giấy cầm bình rượu cạnh tay tên tóc vàng lên rồi chọc vào vũng máu

Máu vẫn chưa đồng, mùi máu vẫn còn nồng nặc

Tức là người này vừa mới chết

Là ai, lại nhanh hơn cô một bước? Trong lúc ấy, Nhiếp Nhiên liền nghĩ đến vẻ mặt đầy sát khí, tức giận ngút trời của Hoắc Hoành

Lẽ nào là Hoắc Hoành đã giết hắn? Nghĩ kĩ lại thì không phải là không có khả năng đó

Con người của Hoắc Hoành nhìn thì tưởng hiền lành vô hại nhưng cũng là người làm việc trong3bóng tối, những thứ đã ngấm vào máu thì khó mà thay đổi được

Một khi đã bùng nổ thì hậu quả thật khôn lường

Tiếc quá, cô vốn dĩ còn định hành hạ hắn, thế mà hắn lại chết nhẹ nhàng như vậy.

Thật là dễ dàng với hắn quá! Trên đường đi đến đây cô đã nghĩ được vài cách để hành hạ hắn, vậy mà cuối cùng lại tay không trở về.

Nhiếp Nhiên thất vọng nhìn xác chết một lần nữa, sau đó đang định đứng dậy rời đi thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng xì xầm.

Có người?

Đây là một cái bẫy ư?

Cô khẽ rùng mình, theo bản năng nép vào góc cửa, trong đầu cũng nghĩ đến một vài trường hợp có thể xảy ra.

Lẽ nào Hoắc Hoành cổ tình dùng tên tóc vàng này để thăm1dò mình?

Có thể sáng nay anh ta đã diễn kịch?

Vậy mình chính là gậy ông đập lưng ông

Nếu mà như thế thì tại sao phải giết tên tóc vàng chứ?

Điều này cô vẫn chưa nghĩ ra.

Nhiếp Nhiên nép sát người vào góc cửa, yên lặng chờ cánh cửa được mở ra

“Cót két..” Cửa được đẩy nhẹ ra

Đèn cảm ứng đã quá cũ nên chẳng còn hoạt động bình thường nữa

Nhân lúc sáng tối lập lòe, cô nhanh chóng rời đi với con dao lấy từ thi thể lúc nãy

Trong bóng đêm, người đứng bên ngoài chỉ cảm thấy có một luồng gió chạy qua, liền lùi về phía sau vài bước né đi.

Nhưng không ngờ Nhiếp Nhiên lại dùng chiêu thức quái lạ, tàn nhẫn, xoay người một cái, đá chân mạnh mẽ, dứt khoát mang theo ý giết8người rõ ràng

Người kia lập tức nhảy lên, lấy tay phòng thủ, giơ đùi phải lên đỡ đòn, thân thủ nhanh nhẹn chẳng kém gì Nhiếp Nhiên

Chiếc đèn ban nãy vì một cước lúc này mà sáng lên
w●ebtruy●enonlin●e●com
Màu cam lờ mờ của đèn đủ để cả hai lộ ra trong mắt của đối phương.

“Sao lại là cậu chứ?” Nhiếp Nhiên nheo mắt lại, kinh ngạc nhìn Lý Kiểu trước mặt.

“Cậu làm ư?”

Trong ánh đèn lờ mờ, Lý Kiêu nhìn thấy vũng máu lênh láng, ánh mắt cô ta lạnh lùng

Cô ta không trả lời câu hỏi của Nhiếp Nhiên mà trực tiếp hỏi ngược lại.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 95: Ai đã nói kinh động đến cảnh sát?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77622.png


77622_2.png

7hiếp Nhiên vốn dĩ không muốn đánh nhau với Lý Kiêu, chẳng may có đánh cô ta bị thương thì cũng chẳng có lợi gì cho bản thân, lại còn mất sức nữa

Vì thế khi Lý Kiều vừa mới định ra tay thì cô đã lộn một vòng 360 độ an toàn tiếp đất

Cái bóng lờ mờ của cô đứng trong phòng buông một câu: “Tin hay không thì tùy cậu.” Sau đó cô chạy vào trong phòng.

Trong phòng chỉ còn lại dấu vết của cô, cô phải nhanh chóng xóa dấu vết

Hơn nữa dù gì cô cũng nắm được tình hình, cũng chẳng cần thiết phải nói nhiều nữa

Thế nhưng nhìn thái độ dửng dưng của Nhiếp Nhiên, Lý Kiều lại nghĩ ngay đến cái chết thảm của Phùng Anh Anh cũng như thi thể đang dần lạnh ngắt trong phòng này.

Nóng nảy giận dữ, cô ta tóm chặt tay3Nhiếp Nhiên kéo lại: “Vậy cậu đi mà nói chuyện với tòa án quân đội đi!” Nhiếp Nhiên cảm thấy có sự nguy hiểm ở phía sau, nhanh chóng thu tay lại như móng vuốt để phòng thủ.

Lý Kiều vô cùng ngạc nhiên, nhanh chóng quay ra phía cô, nhảy lên trên xoay một vòng.

“Hú..

hú..

hú...”

Hai người đang đánh nhau không phân thắng bại thì đột nhiên dưới nhà truyền đến tiếng xe của cảnh sát

Nhiếp Nhiên định túm lấy Lý Kiêu, vẻ mặt đầy kinh ngạc và khó hiểu: “Cậu báo cảnh sát?” Lý Kiêu nghe thấy âm thanh ấy cũng ngạc nhiên, liên thu nắm đấm ban nãy lại

Cô ta nhíu mày: “Không!”

Lúc cô ta đánh nhau với Nhiếp Nhiên mới biết tình hình, căn bản là cũng chẳng có thời gian mà gọi.

Không phải cô ta gọi cảnh sát thì ai chứ?

Lẽ nào hành động của họ đã ảnh1hướng đến người dân xung quanh?

Không thể nào! Hai người họ nãy giờ không có hành động gì lớn tiếng, không thể nào ảnh hưởng đến giấc ngủ của người dân được. Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Nhiếp Nhiên bỗng nghĩ đến một khả năng

“Tại sao cậu lại đến đây?” Ánh mắt của cô nhìn xoáy sâu vào Lý Kiêu, Lý Kiêu biết cô bắt đầu nghi ngờ mình nên không thể không giải thích: “Hôm đó tôi thấy có người đưa cậu đi, vì thế liên tục đi theo cậu, nhưng không có cơ hội nào để tiếp cận cậu

Cho đến hôm nay khi cậu xảy ra mâu thuẫn với hắn, theo như tính cách của cậu, cậu sẽ không bỏ qua cho hắn, vì thế tôi mới bám theo hắn suốt một ngày để đợi cậu.”

Bám theo tên tóc vàng cả ngày sao? Nói như vậy là..

“Cậu chạy từ dưới lên?” Nhiếp Nhiên cau chặt8lông mày.

“Đúng!” “Chết tiệt! Con mẹ nó chứ? Nhất định là cậu bị theo dõi rồi.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 96: Tôi dựa vào cái gì để giúp cậu?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77623.png


77623_2.png

7ị theo dõi? Sao mình lại có thể để bị theo dõi trong khi không biết được tình hình như thế nào? Mặt Lý Kiêu cau lại, “Chuyện này là sao?” Nhiếp Nhiên càng lúc càng nghe thấy rõ tiếng còi cảnh sát, tính ra nếu bây giờ mà chạy thì vẫn còn kịp.

Vì thế, cô lập tức đội mũ lên, xóa sạch dấu chân mình dưới đất, nói với Lý Kiêu: “Chuyện này nói thì rất dài, bây giờ không kịp nói, hãy nhớ là cậu chưa từng gặp tôi.” Ai ngờ cô khi chuẩn bị từ ban công chạy đi thì bị Lý Kiểu tóm lấy, ánh mắt sáng như dao: “Không được, bây giờ cảnh sát đang đến rồi, vừa đúng lúc có thể bắt cậu3lại.” “Lý Kiêu, tốt nhất là cậu nên biết rõ, không phải là tôi đang cầu cứu cậu! Nếu như không phải cậu đến đây làm loạn thì cảnh sát cũng không tìm đến đâu.” Nhiếp Nhiên càng nôn nóng thì Lý Kiêu lại càng có cảm giác cô muốn trốn thoát

“Phải nói là nếu tôi không phát hiện ra thì cậu vẫn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật!” Tiếng bước chân ngày một dồn dập, Nhiếp Nhiên bị cô gái phiền phức này giữ lại lập tức túm lấy cổ áo cô ta đập thẳng vào tường, tiếng xương cốt đập vào tường tạo nên một tiếng ầm.

Ánh mắt cô vô cùng tức giận: “Lý Kiêu, cậu tự cho mình là ai chứ? Cứ coi như là tôi1có vấn đề thì Phương Lượng sẽ đến bắt tôi, cậu có tư cách gì?”

“Nhưng cậu giết Phùng Anh Anh!” Điều này thật sự làm Nhiếp Nhiên đau đầu! Cái kiểu quân nhân này ra ngoài sao lại cứng nhắc như vậy, nói thế nào cũng không có tác dụng.

Nếu như không phải vì là bạn học cùng thì cô đã cho cô ta một nhát rồi, làm gì có chuyện để cô ta đứng đây giữ cô lại.

Cô nheo mắt lại, trấn tĩnh lại bản thân: “Tôi không giết cô ta, tôi không vì giết cái loại ngu ngốc đấy mà làm bẩn tay mình đâu.”

Lý Kiêu sững sờ mất mấy giây.

Không phải là cô ấy, nhưng nếu như không phải cô ấy thì ai giết Phùng Anh8Anh? Phùng Anh Anh ở trong khu tập huấn, chỉ có Nhiếp Nhiên là kẻ thù, hơn nữa Phùng Anh Anh lúc trước còn muốn giết Nhiếp Nhiên, không đúng sao? Theo như tính khí của Nhiếp Nhiên thì sẽ không có chuyện không ra tay đâu WebTru yenOn linez . com

“Nhớ đấy! Cậu chưa từng gặp tôi, cũng không quen tôi! Còn nữa, nếu cảnh sát có hỏi cậu tại sao lại ở đây thì nhớ nói là đến điều tra nguyên nhân cái chết của Phùng Anh Anh, vô tình thấy có người chết!” Khi Lý Kiều vẫn còn đang hoài nghi thì Nhiếp Nhiên đã nới lỏng cổ áo, thấp giọng nói với cô ta xong thì định nhảy qua cửa sổ ra ngoài.

“Tôi dựa vào cái gì mà phải giúp9cậu!” “Không phải là giúp tôi, mà là giúp chính cậu! Cậu nghĩ rằng cậu ở đây thế này sẽ không bị cảnh sát nghi ngờ sao? Cái chết của Phùng Anh Anh chính là cái cớ tốt nhất!” Sau đó Nhiếp Nhiên nhanh chóng nhảy vọt ra ngoài, ẩn mình trong màn đêm u tối.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 97: Trò chơi sắp kết thúc


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77624.png


77624_2.png

7nh ta không hiểu sao Nhị thiếu lại phải giăng cái bẫy đẩy ra, lẽ nào Nhị thiểu không hề thích cô Diệp đó, mà là cô Diệp đó có bí mật gì mà không thể cho người khác biết ư? Nghĩ đến đây, anh ta lập tức theo mệnh lệnh mà gọi cho người đầu bên kia, bảo bọn họ nhanh chóng hành động.

Trời đêm thật sự u tối, ánh trăng cũng đã bị sương mù che mất

Không lâu sau, điện thoại của A Hổ đổ chuông

Anh ta lập tức nghe điện thoại, sau khi nghe đầu bên kia nói xong, anh ta nhíu mày rồi nhanh chóng chạy lên phòng: “Nhị thiếu, bắt được người rồi.”

Người đàn ông ngồi trên ghế từ từ liếc sang, đôi mắt hàm chứa vẻ kì quái thản nhiên: “Dễ thế sao?” A Hổ nhíu mày: “Nhưng không phải cô3Diệp.” Hoắc Hoành không hề tức giận, khóe miệng khẽ cong lên

Anh ta biết rõ, cô gái đó không dễ gì mà bị bắt như thế

“Vậy là ai?”

Thật là kì lạ, người con gái đen đủi nào đã bị cô lấy ra làm bia đỡ đạn vậy?

“Là một cô gái lạ mặt tên Lý Kiêu.”

A Hổ không hiểu được tại sao Diệp Lan lại biến thành Lý Kiêu?

Lý Kiều này là từ đâu mọc lên vậy? Ngón tay cái của Hoắc Hoành gõ nhẹ lên bàn: “Điều tra xem cô ta có lại lịch thế nào, chuyển tài liệu về lời khai đến đây.” “Vâng!” A Hổ đang định rời đi thì nghe Hoắc Hoành nói thêm một câu: “Còn nữa, bây giờ đưa tôi đến chỗ của cô Diệp.” Đi đến chỗ của cô Diệp ư? Giữa đêm?

A Hổ giật mình, mặc dù không hiểu nổi1Nhị thiểu đang muốn làm gì nhưng anh ta vẫn làm theo

Nửa đêm ở Nam Thành đường vắng tanh, chỉ có lác đác vài bóng người, xe chạy nhanh như bay

Hoắc Hoành ngồi trong xe, ấn nút gọi điện thoại, tiếng chuông điện thoại lạnh lùng vang lên tút tút tút, sau mười mấy giây cuối cùng cũng có người bắt máy

“Sao lâu vậy mới bắt máy?” Hoắc Hoành hỏi bằng giọng trầm ấm

“Ôi..

Ngài Hoắc có chuyện gì vậy?” Giọng đầu giây bên kia giống như vẫn đang ngái ngủ, Hoắc Hoành khẽ cười
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Cô gái này đúng là diễn giỏi thật! “Tôi sợ bụng cô không được ổn, cố tình qua đưa thuốc cho cô.”

“Không cần đầu ngài Hoắc, tôi đã đi ngủ rồi.”

“Không sao đâu, tôi chỉ đến đưa thuốc xong đi thôi.” “Không sao đâu thật mà, như thế sẽ phiền anh lắm” Nhiếp Nhiên8vẫn cố gắng từ chối.

“Không sao đâu, tôi đã ở dưới nhà rồi.” Hoắc Hoành đứng phía dưới ngước nhìn lên tòa nhà của Nhiếp Nhiên

“Cô dậy mở cửa đi.” Anh ta đã tỉnh hết rồi, từ phố Thiên Đầu về đến đây cũng phải một tiếng, bắt taxi ít nhất cũng mất nửa tiếng

Không bị bắt cũng không sao, chỉ cần có không về nhà đúng giờ thì trò chơi này có thể kết thúc rồi

Quả nhiên, đầu bên kia mất ngay giọng ngái ngủ, vô cùng bất ngờ nói: “Cái gì?” Đạt được mục đích của mình, Hoắc Hoành khẽ cong miệng cười, cố ý nói: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

“Không! Không sao cả!” Bên kia truyền tới giọng vô cùng hoành hốt của Nhiếp Nhiên, thậm chí lại còn có âm thanh kì lạ gì đó.

“Tôi sắp đến rồi, cô mở cửa đi9nhé!”

Nói rồi anh ta dập máy luôn, vô cùng chờ đợi dáng vẻ hoảng hốt của cô.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 98: Cô gái này thật lôi cuốn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77625.png


77625_2.png

Ngờ đâu tay Hoắc Hoành lại giữ lấy cánh cửa: “Hay là cô mời tôi uống cốc trà đi.”

Nhiếp Nhiên trợn mắt nhìn anh ta, “Không phải là anh nói không ở lại lâu sao?”

“Nhưng không phải cố nói là cổ không biết làm gì để cảm ơn sao? Vậy nên tôi mới đề nghị vậy đó.”

Cô chỉ tiện mồm nói thế thôi, ai ngờ anh ta lại tưởng thật chứ! Con người gian trá này!

Hai người họ nói qua nói lại một lúc, cô đành không cam tâm mà nói: “Vậy thì anh chờ tối thay quần áo đã.”

Thật sự thì cô rất muốn bẻ gãy năm ngón tay của anh ta! “Không sao đâu, cô đi thay quần áo đi, tôi ở phòng khách.” Hoắc Hoành nói xong muốn đẩy cửa vào luôn

Cô gái này nhất3định không muốn mở cửa, cả người ở phía sau, nhất định có cái gì đó khác lạ

Nhiếp Nhiên thấy anh ta muốn vào ngày thì rất ngạc nhiên: “Tôi..

tôi mặc quần áo ngủ, không tiện lắm!” “Chỉ cần có mặc là được.” Hoắc Hoành mỉm cười, đẩy mạnh cửa rồi tiến tới.

Sau khi nhìn thấy toàn bộ dáng người của cô thì khuôn mặt ôn nhu ấm áp của anh ta đã nhanh chóng thay đổi.

Nhiếp Nhiên mặc một chiếc áo sơ mi rộng, cởi hai cúc trên cùng thấp thoáng lộ ra xương quai xanh quyến rũ, đôi chân dài mịn trắng như trứng gà bóc lộ ra ngoài

Ăn mặc đơn giản thể này đã thực sự lọt vào mắt Hoắc Hoành, ánh mắt anh ta dần dần trở nên mãnh liệt.

Anh ta trầm giọng hỏi:1“Lúc đi ngủ cô mặc thế này sao?” “Xin..

xin lỗi, tôi ăn mặc hơi tùy tiện, xin lỗi!” Cô nhìn đôi chân trần của mình lộ ra ngoài rồi lập tức trốn vào sau cửa

Hoắc Hoành nhớ lại đôi môi căng mọng tối qua, h* th*n lại bắt đầu có sự thay đổi, anh ta họ nhẹ một cái rồi nói: “Không còn sớm nữa, tôi không làm phiền cô nghỉ ngơi nữa.”

Nói rồi, anh ta đi luôn.

“Ngài Hoắc đi thong thả.”

Nhìn bóng anh ta đi khuất, Nhiếp Nhiên ở trong phòng mới thở phào một cái

Cô liếc nhìn bộ đồ đen mới cởi ra giấu sau cửa

Nếu như Hoắc Hoành thật sự bước vào đây, tất cả các đồ này đều sẽ bị lộ hết.

Nhưng nhớ lại ánh mắt ngạc nhiên của Hoắc Hoành, cô không nên8được một ý cười.

Định đấu trí với cô, chỉ có anh ta đen đủi thối.

Hoắc Hoành không ngờ cô gái này lại làm như thế, thật sự là vừa buồn cười vừa tức

Vậy mà cô lại yên tâm anh ta sẽ không giở trò đồi bại

“Nhị thiếu, tất cả khẩu cung và tài liệu của Lý Kiểu chuyển hết qua đây rồi.” A Hổ ngồi ở ghế lái đưa hết toàn bộ tài liệu cho Hoắc Hoành

Hoắc Hoành điều chỉnh suy nghĩ của mình xong mới mở tài liệu ra xem, sau đó giật nảy mình, “Quân nhân?” Á Hổ: “Đúng vậy, gần Nam Thành có một doanh trại tân binh đóng quân
Nguồn : we btruy en onlin ez.com
Cô ta chính là tân binh ở chỗ đó

Điều tra cho thấy bối cảnh của cô ta vô cùng trong sạch, trong nhà có người là9quân nhân, chức vụ cũng cao.” Mắt Hoắc Hoành đầy ý cười, “Trùng hợp vậy sao?” Trùng hợp? Trùng hợp cái gì? A Hổ không hiểu.

“Vậy nguyên nhân là gì?” A Hổ vội vàng nói: “Đi điều tra nguyên nhân cái chết của bạn.” Đi điều tra nguyên nhân cái chết của bạn? Lí do này thật mới

“Vậy người bạn đấy là ai?” Nhắc đến đây, tinh thần A Hổ có sự thay đổi, “Là cô gái muốn nghe trộm ở khách sạn của Lương Phỉ ngày đó, Phùng Anh Anh

Sau đó bị Lương Phỉ chặt đứt tay chân, ném xuống biển.”

Nghe trộm?

Hoắc Hoành nhớ lại một chút, ngày đó sau khi gặp cô gái này anh ta cũng nghe thấy Lương Phỉ nói bị nghe trộm, sau đó đã bắt được cô ta.

Không ngờ lại là quân7nhân.

“Điều tra rồi sao?”

A Hổ nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, lời khai ăn khớp, không có vấn đề khả nghi.”

“Vậy cô ta có khai là gặp ai không?” A Hổ lắc đầu: “Không ạ! Cô ta nói lúc đó chỉ nhìn thấy một xác chết mà thôi

Không có gì khác.”

“Quân nhân, tân binh...” Hoắc Hoành hướng mắt ra ngoài cửa sổ xe, miệng cười thâm sâu.

Dường như càng ngày càng thú vị.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 99: Học viên xuất sắc cũng bị mắng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77626.png


77626_2.png

7úc quan trọng thì Lý Kiêu lại đứt gánh giữa đường

Cô sắp hết thời gian huấn luyện tân binh rồi, đơn xin phân công công tác cũng nộp rồi, đúng thời điểm mấu chốt thì gây chuyện, Phương Lượng tức đến mức muốn hộc máu

Phương Lượng nổi giận đùng đùng đi tới chỗ để xe

Nhìn thấy Phương Lượng nổi giận như thế, Lý Kiều gọi: “Giáo quan.” Cô không biết nếu cô nói với Phương Lượng rằng lúc đó Nhiếp Nhiên cũng có mặt ở đó, hơn nữa có khả năng là kẻ giết người thì phản ứng của anh ta sẽ thế nào? “Chuyện gì nữa?” Phương Lượng quay đầu lại trừng mắt nhìn cô

Lý Kiểu dừng lại vài giây nhưng nghĩ lại lời nói của Nhiếp Nhiên thì lại trả lời: “Không có gì ạ.” “Vậy theo tôi về đội, một mình trốn đi, còn bị bắt đến đồn cảnh sát vì liên quan đến một vụ giết người, em phải về để chờ xử lí!” Phương Lượng nói xong tiếp tục tiến thẳng ra xe.

Vốn dĩ có một Nhiếp Nhiên đã đủ lắm rồi, giờ lại còn thêm một Lý Kiều nữa!

Dọc đường đi không khí trên xe cực kì nặng nề

Trong đầu Lý Kiêu bây giờ đều là hình ảnh Nhiếp Nhiên ở doanh trại được một cái xe đưa đi, sau đó còn cải trang đi cùng với một người tàn tật.

Cô không hiểu Nhiếp Nhiên đang muốn làm gì? Và người kia là ai?

Sau hai giờ lái xe, cuối cùng xe đã đến doanh trại của tân binh rồi

Sau khi1xuống xe, Phương Lương dẫn Lý Kiêu đi qua một dãy hành lang dài, anh ta hỏi: “Về đơn vị, em định nói gì?”

“Em sẽ chịu tất cả trách nhiệm về hành vi của mình.”

Lý Kiều trả lời không chút do dự khiến Phương Lượng tức giận đến nỗi nói ra những lời khó nghe: “Gánh vác cái đầu em! Chỉ với việc em lẻn ra ngoài cũng đủ để đá em ra khỏi doanh trại rồi!”

“Là lỗi của em, bị đuổi em cũng không trách ai.” “Lúc này rồi mà em còn định chơi trò anh hùng à?” “Không ạ.”

“Em đúng là đồ không có não!” Phương Lượng tức giận vì đã không dạy dỗ Lý Kiều đến nơi đến chốn

Bỗng nhiên anh ta lại nghĩ đến người mồm miệng hoạt bát8như Nhiếp Nhiên còn biết đâu là điểm dừng

“Nhớ kĩ, lát nữa ngoan ngoãn mà nhận sai, trông đáng thương một chút

Nhìn cái mặt lì lợm của em bây giờ thì ai sẽ tha thứ cho em chứ!” Phương Lượng bất đắc dĩ phải giải thích đơn giản.
w๖ebtruy๖enonlin๖ez
“Giả bộ đáng thương?” Lý Kiều cho rằng làm quân nhân có sai thì nhận sai, sao phải giả bộ đáng thương chứ?

“Nếu em muốn bị phạt hoặc khai trừ khỏi quân đội thì cứ giữ cái mặt đó mà vào.” Phương Lượng hoàn toàn bị cô gái cứng đầu này làm cho phát điên, tức giận nói một câu xong còn không thèm quay đầu lại.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 100: Nhanh chóng thay đổi diện mạo, đề phòng theo dõi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77980.png


77980_2.png

7ất cả mọi vinh dự, cái này cũng có nghĩa là sau khi gia nhập quân đội, Lý Kiêu sẽ rất khó có cơ hội được tiến vào các binh chủng vĩ đại hơn.

Sự trừng phạt này quá nghiêm khắc, làm cho các tân binh vốn dĩ đang rất háo hức với việc gia nhập quân đội sợ tới mức phải khúm núm.

Đương nhiên là trừ Nhiếp Nhiên ra,

Từ sau tối hôm đó, suốt cả ngày hôm sau Hoắc Hoành không xuất hiện, có lẽ là bị chiếc áo sơ mi trắng lúc nửa đêm nửa hôm của cô cám dỗ tới mức không dám tiếp tục tới nữa

Vì thế, Nhiếp Nhiên được một ngày nhàn nhã nghỉ ngơi.

Sáng sớm ngày hôm sau nữa, cô đang định bắt xe quay về, kết quả lại thấy Hoắc Hoành vốn đã biến mất một ngày lại xuất hiện trong tầm3mắt

“Đi thôi, tôi đưa cô về.” Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, Hoắc Hoành ngồi ở bên trong xe mỉm cười với cô

Thật đúng là âm hồn không tán! Nhiếp Nhiên mắng thầm trong bụng một câu, cười miễn cưỡng, “Ồ, vậy cảm ơn ngài Hoắc nhé!” Sau khi lên xe, cô ngồi ở sát một bên, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói một lời nào

“Sao lại không nói gì?” Hoắc Hoành ngồi ở bên cạnh cười nhìn cô mấy lần.

“Không có gì, tự nhiên cảm thấy làm phiền ngài Hoắc quá, không hay cho lắm.”

Hoắc Hoành nghe cô nói vậy thì khẽ cười, nhưng Nhiếp Nhiên cứ có cảm giác trong nụ cười này có hương vị của sự tính kế, “Tôi cũng chỉ tiện đường đưa đón cô mấy lần thôi, nhưng từ ngày mai, tối nào cô cũng phải nấu cơm1cho tôi, so ra, tôi lại càng cảm thấy ngại mới đúng.” Nhìn đi, cô biết ngay sẽ là như thế này mà!

Khóe miệng cô co giật mấy cái, “Ngài Hoắc à, tay nghề của tôi thật sự rất tệ, anh có chắc là muốn tôi nấu cơm cho anh ăn không thế?”

Trong đầu cô vẫn còn khắc sâu ký ức về bát cơm chan tương kia.

Không ngờ, Hoắc Hoành lại bày ra vẻ mặt không sao cả, nói: “Không sao, tội bảo A Hổ tìm thêm hai đầu bếp làm trợ thủ cho cô là được.”

Vậy còn cần cô tới làm gì chứ! Làm điều thừa à! Đối với chuyện này, Nhiếp Nhiên chỉ có thể cười gượng, “Ngài Hoắc không chế tối phiền là tốt rồi.” Hoắc Hoành ghé mắt nhìn cô, nở nụ cười ôn hòa, nói đầy hàm ý: “Yên tâm, tôi sẽ không8chê cô đâu.” “...” Ra cửa lại quên không uống thuốc! Vài tiếng sau, rốt cuộc xe cũng quay trở lại thành phố A

Nhiếp Nhiên tỏ ý cô còn phải đi mua ít đồ dùng cá nhân, bảo A Hổ tùy tiện cho mình xuống ở một giao lộ nào đó, A Hổ nhìn Hoắc Hoành qua gương chiếu hậu, sau đó dừng xe trên một con phố đông đúc.

“Ngài Hoắc, tạm biệt.” “Tạm biệt.” Sau khi Nhiếp Nhiên chắc chắn là xe của Hoắc Hoành đã biến mất ở trong dòng xe cộ, cô mới xoay người đi nhanh vào một cửa hàng bách hóa

Vào cuối tuần, cửa hàng bách hóa rất đông đúc, lỡ như Hoắc Hoành có cho người theo dõi thì ở nơi như thế này rất dễ để có nhanh chóng ẩn nấp, cũng dễ dàng cắt đuôi.

Cô hòa mình vào dòng người,9lượn lờ vào các quầy hàng mấy vòng w๖ebtruy๖enonlin๖ez

Khi cô cảm thấy đã tới lúc liền tùy tiện chọn một bộ quần áo rồi tiến vào trong phòng phòng thay đồ

Lúc đi ra, cô mặc một chiếc áo hoodie nam màu đen, trên đầu đội mũ lưỡi trai, dung mạo cũng hoàn toàn thay đổi, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm lúc này lại trở nên tái nhợt không một tia máu, ngũ quan trông mạnh mẽ và nam tính hơn nhiều.

Cô cố ý đè thấp vành mũ, sau đó nhanh chóng ra khỏi cửa.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 151: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (3)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79090.png


79090_2.png

3ởi vì là sáng sớm nên khách trong tiệm không nhiều, chỉ có vài người mà thôi. Cô nhìn xung quanh vài vòng, sau đó tìm một vị trí để có cơ hội quan sát mọi người xung quanh. Sau khi chắc chắn không có vấn đề khác lạ, cô mới ngồi ở chỗ mà Hoắc Hoành vừa ngồi lúc nãy.

Một người phục vụ nhanh nhẹn chạy đến, cười hỏi cô: “Cô gái, cô muốn ăn gì?”

Nhiếp Nhiên nhìn thức ăn ở mấy bàn xung quanh, “Tôi không biết nên ăn gì, hay là anh giới thiệu xem ở đây có món gì đặc biệt nào?”

“Haha, chỗ chúng tôi có rất nhiều món đặc biệt, tôi đưa cô thực đơn nhé!” Người phục vụ đó lấy thực đơn ở trước quầy mang qua, sau đó nhiệt tình gợi ý, “Đúng rồi, gà hấp cay của3chúng tôi rất ngon. Anh chàng ban nãy ngồi ở đây cũng thường xuyên đến đây ăn, hơn nữa mỗi lần đến đều bắt buộc phải có món này nữa.”

Vừa sáng sớm đã ăn gà hấp cay?

Hoắc Hoành không phải là người có dạ dày tốt đến thế.

Mặc dù trong lòng cảm thấy hơi lạ, nhưng Nhiếp Nhiên không hề để lộ ra, cô cười nói: “Nghe có vẻ rất ngon, anh chàng đó rất biết thưởng thức.”

“Nhưng anh ta cũng rất lạ, mỗi lần gọi đồ đều chỉ ăn một hai miếng, hơi lãng phí.” Nói đến vị khách đặc biệt này, người phục vụ rõ ràng là có ấn tượng rất sâu sắc.

Nhiếp Nhiên ồ lên một tiếng, cười như không cười hỏi: “Nghe anh nói thì có vẻ như là quán định dùng chỗ thừa đấy để làm một đĩa mới nhỉ?”

Người1phục vụ vội vã xua tay “Làm gì có! Tiệm nhỏ của chúng tôi là làm ăn trung thực, ba cái trò xằng bậy đấy chúng tôi tuyệt đối không làm!”

Nhìn người phục vụ có vẻ bị mình dọa, sau khi đã đánh trống lảng sang chuyện khác, cô nói: “Được rồi, vậy thế này đi, cho tôi một bàn giống như anh chàng ban nãy gọi, tôi cũng lười chọn món.”

Nếu như cứ xoáy sâu vào chuyện của Hoắc Hoành, cô sợ sẽ gây sự chú ý mất.

“Anh ta gọi nhiều lắm, cô có thể ăn hết không?” Người phục vụ lấy thực đơn mà Hoắc Hoành chọn ban nãy đưa cho cô xem, có vẻ không chắc chắn lắm nên hỏi lại.

Có tận mười mấy món, người đàn ông kia chỉ có thể ăn một ít đã đi rồi, vậy thì sức ăn9của một cô gái làm sao mà nhiều như đàn ông được?
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
“Ăn không hết tôi gói về, nhất định không lãng phí.”

Cũng đúng, không hết có thể gói mang về, người phục vụ nghe xong cười híp mắt, “Được, vậy cô chờ một chút nhé, đồ ăn có liền đây!”

Vừa mở hàng đã có hai bàn gọi nhiều như vậy, xem ra ngày hôm nay làm ăn sẽ rất tốt đây.

Nhân viên phục vụ đem đơn đi báo bếp, Nhiếp Nhiên ngồi đó cố gắng nhớ lại dáng vẻ vừa nãy của Hoắc Hoành. Anh ta cúi đầu ngồi đây để nghiên cứu thứ gì vậy?

Nhiếp Nhiên nhìn kĩ trên mặt bàn và dưới mặt bàn một lần, không có gì khác thường cả.

Vậy thì rốt cuộc là anh ta nhìn cái gì?

Hơn nữa tại sao mới sáng sớm lại lén lút đến một tiệm3ăn nhỏ như thế này để ăn sáng chứ?

Những hành động lạ thường này khiến Nhiếp Nhiên chìm vào trong dòng suy nghĩ.

Rất nhanh, đồ ăn được bê hết lên.

“Cô gái, món đã lên đủ rồi, cô còn muốn gọi gì nữa không?” Người phục vụ nhiệt tình hỏi.

Nhiếp Nhiên nhìn thấy một bàn đầy thức ăn nóng hôi hổi, cười nói: “Không cần đâu, cảm ơn.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 152: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (4)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79091.png


79091_2.png

Bốn món rau, bốn món đồ cay, một món canh vẫn còn thêm một món điểm tâm ngọt và hoa quả.

Đều không có bất kì vấn đề gì khác thường.

Cô nhíu mày suy nghĩ, chẳng lẽ mỗi món ăn đều có ý nghĩa gì đặc biệt sao?

Trong lúc cô đang trầm tư suy nghĩ, ánh mắt cô vô tình liếc đến cái thực đơn màu đỏ chót kia.

Cô lấy thực đơn với món ăn ra nhìn lại, một suy nghĩ lóe lên trong đầu, cô đã hiểu được bí mật trong đó.

Nhiếp Nhiên nhếch mép cười, hóa ra bí mật nằm ở đây.

Mỗi món ăn trên thực đơn này đều có một con số tương ứng, chỉ cần đối chiếu số trên thực đơn lại thì3sẽ tạo thành một chuỗi ghép lại thành một câu nói.

Dùng kí hiệu trên thực đơn đúng là một cách quá bí mật, chẳng trách Hoắc Hoành lại chạy đến một nơi xa xôi thế này.

Lại thêm ở đây nhân viên luôn giữ order lại, vậy thì thông tin có thể lưu lại một cách rất tự nhiên. Đến lúc đó, người đến chỉ cần liếc nhìn đồ ăn trên bàn hoặc nghĩ cách lấy thực đơn, thông tin sẽ được lấy một cách dễ dàng.

Đây là phương thức thường dùng trong giới sát thủ, thế nhưng bây giờ không có ai dùng nữa vì cách này đã quá cổ hủ, không tiện và đơn giản như truyền tin bằng thiết bị điện tử.

Nhiếp Nhiên dựa1vào khả năng ghi nhớ đáng kinh ngạc của mình nhớ lại trình tự và số thứ tự trên thực đơn các món mà người phục vụ lên ban nãy. Cô đối chiếu các con số theo trình tự, lặp đi lặp lại khoảng bốn, năm lần, cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa của câu đó.

Một chuỗi dài các ám hiệu chỉ lộ ra dòng chữ: Chăm sóc cô ấy.

Chăm sóc cô ấy?

Lẽ nào Hoắc Hoành nuôi tình nhân bên ngoài?

“Cô gái à, cô tỏ vẻ đau khổ nhìn đồ ăn trên bàn làm gì thế? Nếu không ăn thì nó sẽ nguội hết đó.” Một người nhân viên phục vụ đứng dọn bàn bên cạnh khá lâu mà vẫn không thấy Nhiếp Nhiên động9đũa ăn, vô cùng lo lắng có phải là đồ ăn không ngon hay không.

Nhiếp Nhiên ngẩng đầu nhìn anh ta cười: “Giúp tôi gói lại nhé.”

“Á! Cô vẫn chưa ăn một miếng nào mà.” Người phục vụ nhìn bàn ăn vẫn y nguyên thì nhíu mày.

Đây có phải là đến gây chuyện không vậy? Người tàn tật ban nãy ít nhất còn ăn một hai miếng, nhưng cô gái này không động tới một miếng nào cả.

“Tôi thấy món gà hấp cay này tuyệt quá, mang về nhà cho ba mẹ cùng thưởng thức một chút.” Nhiếp Nhiên cười hi hi trả lời.

Người phục vụ nhìn cô gái lanh lợi này nói muốn gói về mang cho ba mẹ ăn thì mọi nghi ngờ đều3tan biến.

“Được, tôi sẽ giúp cô gói hết đồ ăn về.”

Anh ta vội vàng ném giẻ lau sang một bên, chạy tới quầy thanh toán lấy hộp rồi cẩn thận đóng gói từng món ăn cho cô.

“Cảm ơn nhé!” Nhiếp Nhiên nhìn dáng vẻ cần mẫn của anh ta, trong lòng thầm cảm thán, quả nhiên đây vẫn là xã hội coi trọng diện mạo, “Nếu như ngon thì sau này ngày nào tôi cũng đến.” Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Người phục vụ bị Nhiếp Nhiên làm cho mê mẩn đầu óc, vỗ ngực khẳng định: “Chắc chắn là ngon! Anh chàng kia thứ bảy tuần nào cũng đến, giờ là khách quen của chúng tôi rồi.”

Nhiếp Nhiên đảo mắt, thứ bảy tuần nào anh ta cũng đến đúng vào giờ3này sao?

Nói vậy thì thứ bảy tuần sau cô vẫn phải đến lần nữa.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 153: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (5)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79092.png


79092_2.png

3��Thời gian giao dịch bị tạm hoãn.” Thứ sáu tuần trước, Vệ Vi bước ra từ văn phòng của Lưu Chấn rồi nhanh chóng bước vào phòng làm việc của Nhiếp Nhiên.

“Tạm hoãn? Tại sao vậy?” Nhiếp Nhiên bị thông tin đột ngột này làm cho kinh ngạc, cô nhìn Vệ Vi như muốn khẳng định chắc chắn thông tin.

Vệ Vi nghe xong cũng lắc đầu, “Tôi không biết, tạm thời thì đang dừng, nhưng lúc nào cô cũng phải chuẩn bị sẵn tài liệu, phòng khi lại thay đổi.”

“Vâng, tôi biết rồi.” Nhiếp Nhiên khẽ gật đầu.

Nhìn bóng Vệ Vi lại đi ra lần nữa, Nhiếp Nhiên chỉ thấy khá lạ.

Sao có thể nói dừng là dừng chứ?

Cứ tiếp tục rồi lại hoãn, thật không biết Hoắc Hoành muốn làm cái3gì?

Nghĩ đến bữa ăn thứ bảy tuần trước, Nhiếp Nhiên quyết định sáng sớm ngày mai lại đến đấy xem sao, biết đâu lại có phát hiện gì mới.

***

Sáng sớm ngày thứ bảy, nắng ấm chan hòa thật thích hợp để đi ra ngoài.

Mới tảng sáng, Nhiếp Nhiên đã ngồi xổm ở đầu ngõ yên lặng chờ Hoắc Hoành đến, trong lúc đó cô tranh thủ gọi cho Lệ Lâm Xuyên hỏi thăm tình hình thế nào.

Điện thoại vừa được kết nối, Nhiếp Nhiên đã không do dự hỏi: “Thế nào rồi? Đã giải mã được chưa?”

“Vẫn chưa.” Lệ Xuyên Lâm trầm lặng một lát mới nói.

Nhiếp Nhiên nghe xong kết quả này thì thấy vẫn còn may vì giao dịch vẫn đang bị hoãn, nếu không lần này sẽ tay không1trở về mất.

Cô nhịn không được mà chửi một câu: “Đúng là lũ ăn hại!” Sau đó cúp máy luôn.

Từ trước tới giờ cô luôn thích hành động một mình, rất ghét hợp tác cùng đội nhóm. Dù là kiếp trước hay kiếp này thì đây là lần đầu tiên cô hợp tác với người khác, kết quả lại thành ra thế này.

Chỉ cần nhìn lửa giận cháy bừng bừng trong mắt cô là có thể thấy bây giờ cô đang tức giận đến mức nào. Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Không được! Nếu cứ tiếp tục thế này, cô nhất định sẽ bị trục xuất mất.

Lại còn vì lũ ăn hại này mà cô bị trục xuất, nghĩ thôi đã thấy bực bội rồi.

Nhiếp Nhiên đã bắt đầu nghĩ, hay là cô cứ vào phòng Lưu Chấn9một lần sau đó trộm thử.

Nhưng những suy tính trong đầu cô bị cắt đứt ngay khi cô nhìn thấy bóng dáng của Hoắc Hoành ở cửa quán ăn lần trước.

Cô gạt hết mọi thứ sang một bên, hai mắt tập trung quan sát Hoắc Hành.

Và vẫn giống như lần trước, nửa tiếng sau, anh ta lại đẩy xe lăn rời đi.

Để chắc chắn Hoắc Hoành đã đi xa, Nhiếp Nhiên kiên nhẫn chờ thêm mười phút nữa rồi mới đi vào quán.

“Cô gái, cô lại đến rồi. Thấy không? Tôi nói đồ ăn rất ngon mà!” Người phục vụ có ấn tượng rất sâu sắc vì nụ cười của Nhiếp Nhiên, thế nên cô vừa mới bước vào, anh ta đã nhận ra ngay.

Nhiếp Nhiên cười tươi tắn, lại ngồi tại3chỗ Hoắc Hoành vừa ngồi: “Đúng thế, ba mẹ tôi rất thích, nên bảo tôi đến mua.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 154: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (6)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79093.png


79093_2.png

3hiếp Nhiên nhìn dòng chữ ấy thì nghĩ không ra, cô gái ấy là ai nhỉ?

“Cô gái, chúng ta ghép bàn ăn đi?” Bất ngờ một giọng nói đàn ông từ phía sau vọng lên.

Cô quay ngoắt về phía sau, nhìn người này không có vẻ là đến bắt chuyện.

Trực giác của cô mách bảo người này không có ý tốt.

Nhưng cô cười nói: “Ở đây có nhiều bàn trống, việc gì phải ngồi chung chứ? Hơn nữa, tôi có bạn trai rồi.”

Nhưng ai biết được người đó lại cứ thế ngồi xuống, “Sợ rằng lần này bạn trai cô đến cũng không làm gì được.”

Không đợi đến lúc Nhiếp Nhiên mở miệng thì cô đột nhiên cảm thấy có một v*t c*ng đặt vào bên hông mình.

Cô liếc nhìn3thì thấy một khẩu súng đen ngắn nhỏ đang đặt ở eo cô.

Bởi vì có cái bàn che chắn nên những bàn xung quanh hoàn toàn không hề nhìn thấy tình hình bên này.

Nhiếp Nhiên cố tình tỏ ra lo lắng hoảng sợ, nói nhỏ: “Anh… anh định làm gì?”

Bây giờ cô không thể manh động, đặc biệt là khi còn chưa biết rõ mục đích của gã đàn ông này, cô không thể ra tay.

“Không được kêu!” Gã ấn mạnh đầu súng vào người cô, ra hiệu cho Nhiếp Nhiên im mồm.

Mặt Nhiếp Nhiên nhăn nhó, giọng run run: “Tôi không có tiền... Anh... anh... anh muốn tiền... tôi... tôi đi ngân hàng... đưa cho anh, anh đừng giết tôi...” W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m

“Im mồm!” Gã thấp giọng quát.

“Đại ca, tôi thực sự...1bây giờ không có tiền...”

Gã đàn ông nhìn những người xung quanh, bởi vì là sáng sớm nên cửa tiệm không đông khách, sau đó thấp giọng nói với Nhiếp Nhiên: “Đi theo tao, nhanh lên! Dám giở trò, tao bắn chết!”

Nhiếp Nhiên cũng thuận thế nhìn một lượt những người trong quán. Gã không muốn gây sự chú ý nên mới bắt cô rời khỏi đây.

Như vậy càng tốt, quá hợp ý cô.

Phục vụ từ trong bếp đi ra, thấy Nhiếp Nhiên định rời đi mà cả một bàn thức ăn cô còn chưa động miếng nào, anh ta cảm thấy thật sự kỳ lạ.

Sao cô gái này lại đi cùng người khác như vậy chứ?

“Cô gái, cô vẫn chưa ăn mà.” Anh ta không nhịn được mà cao9giọng nhắc nhở một câu.

Câu nói này đã làm gã đàn ông kia giật mình, suýt nữa thì nổ súng.

Nhiếp Nhiên thấy tình hình không ổn, cô nhanh tay lẹ mắt kéo tấm bình phong che đi bàn ăn của mình, đồng thời che đi khẩu súng của gã đàn ông kia.

Có tấm bình phong này che chắn, nếu như có nổ súng thì cũng giảm tiếng động.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 155: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (7)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79094.png


79094_2.png

3��Ăn cơm.” Nhiếp Nhiên vừa đi vừa nói vô cùng chân thật.

“Có cái rắm! Tao không phải mới quan sát mày một hai ngày, lần nào mày cũng gọi món giống Hoắc Hoành! Nói! Có phải là mày đang đối chiếu ám hiệu gì với Hoắc Hoành không? Nội dung là gì?”

Hóa ra cô bị hiểu lầm thành người của Hoắc Hoành rồi!

Đúng là tò mò hại chết người mà.

Tự mình muốn biết ám hiệu của Hoắc Hoành, kết quả lại bị kẻ địch của anh ta tóm gọn, thế này có được tính là thay Hoắc Hoành lĩnh đạn không?

Hoắc Hoành, anh lại nợ tôi một lần nữa rồi.

Mặc dù trong lòng cô vô cùng hối hận nhưng vẻ mặt vẫn tỏ vẻ sợ sệt: “Không, không phải...3Hoắc Hoành là ai… Tôi không hiểu...”

“Không hiểu đúng không? Hay tao cho mày ăn một viên đạn cho tỉnh nhé?” Gã dùng lực ấn mạnh họng súng vào bên hông cô.

“Tôi... tôi... tôi thật sự không biết... Tôi chỉ hợp với thức ăn mà anh ta chọn thôi, bản thân tôi lại mắc chứng khủng hoảng lựa chọn, vì thế nên...” Nhiếp Nhiên khổ sở, hoàn toàn tỏ ra vô tội.

Tiếc là đều không phát huy tác dụng gì cả.

“Mày bớt dài dòng đi!”

“Tôi thật sự là không biết...”

Gã ta nhìn Nhiếp Nhiên kiên quyết không chịu khai, lại nhìn ngó xung quanh, mặc dù mới sáng sớm không có mấy người nhưng chỉ cần có người thì gã ta không dám hành động quá lộ liễu.

“Rượu mời1không uống lại thích uống rượu phạt à? Được! Xem tao xử mày như nào nhé con nhãi con này!”

Gã lôi cô xềnh xệch vào trong con ngõ nhỏ. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

“Tao hỏi mày lần cuối, mày với Hoắc Hoành rốt cuộc đang nói cái gì?”

Nhiếp Nhiên liếc nhìn thấy sắp đến con ngõ nhỏ rồi, cô vẫn chối đây đẩy, “Không, không biết... tôi...”

“Mày không nói đúng không, xem tao giải quyết mày thế nào!” Gã ta thấy cô có chết cũng không chịu nói, tức giận đẩy cô xuống cuối ngõ.

Sâu trong ngõ có một căn nhà đổ cũ nát, vừa nhìn đã biết lâu rồi không có ai ở. Cửa kính xung quanh đều đã bị thời gian và gió bão làm cho vỡ vụn rồi.

Chỗ này bình thường9cũng đều không có người qua lại.

Ừm, không có người, rất tốt!

“Tao không tin mày đứng trước viên đạn mà vẫn có thể diễn tiếp được.” Gã cầm súng, chỉ Nhiếp Nhiên đứng vào chỗ mà gã đẩy cô tới.

“Đứng trước viên đạn tôi nào dám giả bộ nữa.” Nhiếp Nhiên bị đẩy xuống đất, lúc đó mới lồm cồm bò dậy, gương mặt hoàn toàn mất đi vẻ hoảng hốt kinh ngạc lúc trước, thậm chí cô còn tỏ ra không hề sợ hãi nòng súng đen ngòm trước mặt, phủi phủi bụi bám trên quần.

Nhìn thấy cô thay đổi bất ngờ, gã cười lạnh lùng một tiếng “Ha, quả nhiên mày và Hoắc Hoành là một giuộc! Lần này có thể bắt mày về, coi như là3tao đã lập công rồi!”

Nhiếp Nhiên cũng cười ngạo nghễ nói với gã, “Bắt tao, mày thử xem?”

Cô nhanh chóng di chuyển đến trước mặt gã rồi cướp lấy cây súng, sau đó chặn tay vào chỗ bóp cò, chặt đứt cơ hội cướp cò của gã.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 156: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (8)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79095.png


79095_2.png

3�nh mắt sắc lẹm của cô nhìn thẳng vào mặt gã đàn ông trước mặt, gió bên tai cứ rít liên hồi.

Gã liên tục dồn cô vào chân tường, căn bản không có đường thoát.

Nhìn Nhiếp Nhiên bị mình dồn đến đường cùng, gã không nhịn được mà cười lạnh.

Ai ngờ, gã còn chưa kịp thu lại ý cười thì Nhiếp Nhiên đã dùng sức đạp cả hai chân lên tường rồi bay lộn một vòng trên không trung ra phía sau gã. Sau đó, cô lưu loát vật ngã gã ngược từ đằng trước ra đằng sau, đập mạnh xuống đất.

Sắc mặt gã lập tức trắng bệch, sợ hãi, hoang mang.

Nhưng tất cả đã không kịp nữa rồi.

Trong nháy mắt, tất cả cát bụi ở dưới đất đều bay lên tung tóe khắp3không gian.

Nhiếp Nhiên từ trên cao nhìn xuống gã đàn ông đang nằm sõng soài ra đất. Cô phủi bụi trên tay, nở nụ cười đắc thắng.

Đánh cùng với cô, không nhìn lại xem bản thân có bao nhiêu bản lĩnh.

Lúc cô định xoay người rời đi thì chợt thấy gã đàn ông vốn đang nằm vật dưới đất kia nhảy dựng lên, hai tay nắm chặt, hai mắt đỏ ngầu, lao nhanh về phía trước.

“Tao giết mày!” Gã đàn ông kia rõ ràng là tức phát điên.

Cú đấm xé gió lao đến, Nhiếp Nhiên nhanh chóng quay đầu lại, khó khăn lắm mới tránh được một cú đấm mạnh như vậy.

Mái tóc đen của cô tung bay trong gió.

Cơ thể này dẻo dai hơn cô tưởng, cô mượn lực đánh trả, tung chân1tạo thành một đường cong đẹp mắt, đá thẳng vào cằm gã.

Gã đàn ông kia lập tức bị cô đá cho ngã vật ra đất.

“Ê, mày ngứa đòn à, biết là đánh không lại rồi mà còn cố.” Cô bĩu môi nhìn gã kia có vẻ như đã ngất lịm đi rồi mới xoay người đi ra khỏi con ngõ.

Cô vừa đi đến đầu con ngõ thì thấy Lệ Xuyên Lâm đang đi từ đường cái về phía này.

Úi! Anh ta đến đây làm gì?

Lẽ nào là đi thực hiện nhiệm vụ gì đó?

“Lệ Xuyên Lâm!” Cô đứng bên đường cao giọng gọi.

Cô nghĩ lại vừa nãy lúc nói chuyện điện thoại với anh ta, cô chỉ mải tức giận mà quên mất không nói với anh ta một chuyện.

Nhưng, cô còn chưa kịp9đi về phía trước thì đôi tai nhạy bén đã nghe thấy một tiếng “cạch” rất khẽ. Nhiếp Nhiên lập tức biết ngay âm thanh đó phát ra từ đâu.

Mà cùng lúc đó, Lệ Xuyên Lâm ở phía đối diện, sau khi nghe thấy giọng nói quen thuộc thì cũng đi về phía giọng nói đó. Nhưng anh ta lại nhìn thấy một gã đàn ông đứng phía sau Nhiếp Nhiên đang giơ súng về phía cô.

Đồng tử của Lệ Xuyên Lâm co lại. Anh ta tăng tốc chạy điên cuồng về phía con ngõ.

“Pằng!”

“Cẩn thận!”

Cùng với tiếng hét của Lệ Xuyên Lâm là một mùi thuốc súng nồng đậm tỏa ra.

Ngay lúc ấy, Nhiếp Nhiên lại nhanh như chớp xoay người nép vào vách tường. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m

Tiếng đầu đạn đập vào tường tóe ra ánh3lửa mạnh mẽ, trên tường đã xuất hiện một cái lỗ cháy sém rõ ràng.

Lệ Xuyên Lâm nhìn thấy cô né được, tâm trạng mới thả lỏng đôi chút, nhưng tốc độ của chân thì càng nhanh hơn.

“Thế nào, cô không sao chứ?” Lệ Xuyên Lâm nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lượt, ánh mắt đầy vẻ căng thẳng.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 157: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (9)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79096.png


79096_2.png

Hay lắm, cô đã có lòng tha cho cái mạng chó của gã ta, ai ngờ gã ta vẫn thích tìm đường chết!

“Cô làm gì vậy?” Lệ Xuyên Lâm thấy hơi thở của cô có chút thay đổi thì ngay lập tức túm lấy tay cô.

Nhiếp Nhiên nhanh chóng gỡ tay anh ta ra, ánh mắt thậm chí không còn nhìn về phía ta anh, nói thẳng: “Anh đứng ở đây, tôi vào giải quyết gã rồi đi ra.”

Nói xong, cô định xông vào bên trong thì lại bị Lâm Lệ Xuyên ngăn cản, anh ta quát khẽ: “Cô điên rồi! Gã ta có súng!”

Lửa giận bùng lên trong mắt cô. Đây là lần đầu tiên Lệ Xuyên Lâm thấy cô giận dữ như vậy. Cho dù là trước đây ép buộc cô dừng nhiệm vụ cô cũng không như bây giờ.

“Không được, tôi không thể3để cô mạo hiểm được!”

Kể cả tốc độ chạy của Nhiếp Nhiên có nhanh thế nào thì cũng không nhanh bằng tốc độ của súng, cứ để cô đi tay không như vậy, có khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết?

Huống hồ lúc này cô lại đang vô cùng tức giận, đầu óc không đủ nhạy bén, không thể phân tích và phán đoán tình huống chính xác được.

Nhiếp Nhiên bị giữ chặt tay không cách nào rời đi được. Cô không hề động tay động chân với Lệ Xuyên Lâm, ánh mắt cô chỉ tập trung trên người anh ta.

Lệ Xuyên Lâm nghĩ rằng lời nói của mình đã có tác dụng, nhưng không ngờ lại nghe Nhiếp Nhiên nói một câu: “Đưa súng của anh cho tôi.”

“Cô nổ súng ở trên phố, cô còn muốn về làm quân nhân nữa không?” Lệ Xuyên1Lâm thật sự không biết nói với người đang bị sự tức giận che lấp lý trí là Nhiếp Nhiên như thế nào mới tốt.

Chỉ sợ cô sẽ tức giận đến mức đánh nhau với cả mình trên phố.

“Buông tay ra!”

“Không được!”

Một người lạnh lùng, một người kiên quyết từ chối.

“Tôi nói anh buông tay!” Mắt Nhiếp Nhiên bắt đầu gườm gườm.

Mặc dù đây là ngõ cụt, người sẽ không chạy. Nhưng nếu hai người cứ giằng co thế này thì chưa biết chừng gã kia sẽ bật tường chạy trốn mất.

“Nhiếp Nhiên!” Lệ Xuyên Lâm thật sự hết cách với cô, giọng nói lạnh lùng mang đầy sự bất lực.

“Hoặc là anh đưa súng, hoặc là bỏ tay ra.”

Nhìn thái độ cương quyết của Nhiếp Nhiên, Lệ Xuyên Lâm nghĩ một lát, cuối cùng đẩy cô qua một bên, “Tôi đi.”

Anh ta đang chuẩn bị9quay người đi, nhưng Nhiếp Nhiên còn nhanh hơn anh ta. Trong nháy mắt, cô đã bước vào trong, lạnh lùng để lại một câu, “Việc của tôi, tôi tự giải quyết, anh đừng nhúng tay vào!”

Nhiếp Nhiên nhanh như một cơn gió chạy tới, khuôn mặt mang đầy sát khí.

Gã đàn ông kia không ngờ là Nhiếp Nhiên lại dám quay lại một mình.

Gã nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu ra, cười lạnh lùng “Mày cũng to gan đấy, dán một mình đến đấu với súng của tao!”

“Không to gan bằng mày, dám bắn tao.” Khóe miệng Nhiếp Nhiên ánh lên một ánh cười quái dị.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, Nhiếp Nhiên vốn đang đứng cách gã mười mấy mét, chỉ sau mấy lần di chuyển chớp nhoáng, thoắt cái cô đã đứng vững trước mặt gã.

Nhiếp Nhiên không cướp lấy súng của gã3ngay mà đặt tay lên vai của gã, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất kết hợp với lực tay bóp mạnh.

“Rắc!” Tiếng xương trật khớp lập tức vang lên.

Gã đàn ông bị cơn đau bất ngờ làm cho sửng sốt mất ba giây, sau đó cơn đau âm ỉ lan khắp toàn thân khiến gã không chịu được mà kêu lên một tiếng: “Á!”

“Đấu súng với mày, tao khinh!” Cô đá súng bay ra xa rồi ngồi xổm trên mặt đất, miệng đầy ý cười lạnh lùng, “Chi bằng chơi trò khác k*ch th*ch hơn nhé?”

Cô rút con dao bên hông mình ra, dùng lưỡi dao sắc ngọt lướt trên mặt gã.

“Mày… mày định làm gì?”

Gã còn chưa kịp nói hết câu thì đã cảm nhận được lưỡi dao sắc lẹm đâm sâu vào chỗ xương bị lệch khớp trên tay.

Cơn đau dữ dội ập3tới khiến gã lăn lộn dưới đất, mồ hôi lạnh toát ra liên tục trên trán.

“k*ch th*ch không? Ừm…” Nói xong, Nhiếp Nhiên lại dùng sức rút lưỡi dao ra, khiến gã đàn ông kia lại kêu thét lên.

Lệ Xuyên Lâm ở ngoài đầu ngõ nghe thấy âm thanh thảm thiết vang lên thì chạy vào trong.

Khi anh ta vừa bước vào thì thấy cảnh tượng Nhiếp Nhiên đang rút con dao từ cánh tay của tên kia ra, điều này khiến anh ta vô cùng khiếp sợ.

Tại sao lại thế này được?

Lệ Xuyên Lâm chợt nhớ lại những lời mà cô nói với anh ta lúc trên xe, bộ mặt thực sự của cô…

Lẽ nào đây chính là bộ mặt thật của cô?

Tàn nhẫn, lạnh lùng, đẫm máu thế này.

Nhiếp Nhiên cảm nhận được Lệ Xuyên Lâm đang bước đến nhưng cô không hề có phản ứng gì, chỉ rút con dao đẫm máu lên sau đó lạnh lùng hung tợn mà đâm xuống một lần nữa.

Lệ Xuyên Lâm sửng sốt, lập tức chạy đến định ngăn cản cô. Nhưng khi anh ta chạy lại gần thì lại thấy con dao đã được đâm vào giữa khe hở ở bàn tay gã đàn ông kia.

“Nhớ lấy, lần sau nếu để tao thấy mày cầm súng, tao sẽ đâm nát tay mày!”

Gã đàn ông kia hoảng loạn gật đầu.

“Chắc chắn tôi sẽ không cầm súng nữa! Bà chị xin đừng giết tôi, đừng giết tôi!”

“Giết mày? Bẩn tay tao!” Nhiếp Nhiên cười lạnh, rút con dao ra, sau đó lau lên quần áo gã rồi đút vào bao để dao.

“Đúng đúng đúng, tôi dơ bẩn, chị đừng động thủ nữa, đừng động thủ!”

Nhiếp Nhiên lạnh lùng nhếch khóe môi, lau sạch máu bắn trên tay sau đó xoay người rời đi.

“Cô nên báo cảnh sát chứ không phải là tự giải quyết thế này.” Lệ Xuyên Lâm không hài lòng về hành động ban nãy của cô. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

“Sao anh lại vào đây?” Nhiếp Nhiên biết mình và anh ta bất đồng quan điểm, có nói thêm nữa cũng không giải quyết được vấn đề.

Cô là kiểu có thù tất báo, anh ta không thích.

Anh ta là kiểu có chuyện phải báo cảnh sát, cô cũng chẳng ưa.

Vậy chi bằng không nói, đổi chủ đề luôn cho xong.

Lúc này, Lệ Xuyên Lâm nhớ đến lý do mình đến đây, cũng không để ý đến gã đàn ông kia nữa, thấp giọng nói: “Tôi muốn nói với cô, khi cô cúp máy thì đúng là lúc chúng tôi giải mã xong.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 158: Sức hút của bạn trai trong truyền thuyết. Tôi là người của anh ấy (1)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79097.png


79097_2.png

Lệ Xuyên Lâm biết là cô sẽ không tin, khi tổ Điều tra mật mã ở Cục Cảnh sát cho anh ta biết thông tin này anh ta cũng không thể tin nổi!

Vất vả bao lâu nay rốt cuộc lại thu được một đống mật mã linh tinh, lãng phí biết bao nhiêu thời gian.

Hiện tại thời gian đối với Nhiếp Nhiên mà nói chính là tương lai, lãng phí một phút thôi cũng gọi là xa xỉ rồi, thế mà anh ta lại lãng phí của cô đâu chỉ một phút.

Nghĩ đến việc bản thân không có năng lực, dẫn đến tương lai của Nhiếp Nhiên trở nên mịt mờ, trong lòng Lệ Xuyên Lâm có một cảm giác bất lực vô cùng khó chịu.

Anh ta lập tức3bảo người định vị vị trí của cuộc điện thoại thông báo, sau đó phóng xe đến đây, nhưng lại được chứng kiến cảnh tượng cô bị đuổi bắn.

Khi nhìn thấy viên đạn được b*n r* từ trong nòng súng mà bản thân lại không thể làm gì, cảm giác hoảng sợ ấy như khắc sâu vào trong tâm khảm của anh ta.

Từ lúc ấy đến giờ, trong lòng anh ta vẫn không thể bình tĩnh trở lại.

“Tổ Điều tra mật mã giải mã ra một chuỗi các mật mã linh tinh, về cơ bản là chẳng có tác dụng gì cả.” Lệ Xuyên Lâm cố gắng nén cảm xúc xuống.

Nhiếp Nhiên quả quyết lắc đầu, “Không thể thế được, tôi không tin!”

“Thật sự là vậy, tôi nhìn thấy1một chuỗi các mật mã linh tinh như vậy, thật sự là bỏ đi mà.” Mặc dù Lệ Xuyên Lâm không muốn tin nhưng sự thật đúng là như vậy.

Nhiếp Nhiên đứng trong con ngõ, nghĩ đi nghĩ lại sau đó ngẩng đầu lên nói: “Anh có bản copy không, đưa tôi một bản xem sao.”

“Có, ở trong xe.” Lệ Xuyên Lâm lập tức đưa cô đến chỗ đỗ xe, Nhiếp Nhiên nhanh như chớp phi vào trong lấy máy tính của Lệ Xuyên Lâm mở ra.
w๖ebtruy๖enonlin๖ez
Đầu ngón tay của cô lướt nhanh trên bàn phím, đánh một cách linh hoạt trên bàn phím màu đen giống như đang chơi một bản đàn trên piano vậy.

Màn hình cho ra một chuỗi các dãy số.

Lệ Xuyên Lâm không ngờ một9nữ sinh mới tốt nghiệp cấp ba, vừa mới là tân binh ba tháng lại thao tác vô cùng linh hoạt với những hệ thống mật mã số hiệu khô khan này.

Hơn nữa quan trọng là trong hồ sơ của cô không có đề cập đến chuyện này, thế nhưng nghĩ kĩ lại anh ta phát hiện ra hồ sơ của cô đâu chỉ không nhắc đến mỗi kỹ năng máy tính đâu.

Ví dụ như lúc trước, cô đánh nhau với Phương Lượng ở căn nhà trọ, những chiêu thức tàn nhẫn đó rõ ràng không được dạy trong quân đội.

Vì thế, anh ta quyết định yên lặng chờ đợi.

Không lâu sau, màn hình máy tính bỗng hiện lên một cửa sổ khác lạ, khiến Nhiếp Nhiên không khỏi3nhíu mày.

“Sao lại như thế này được?” Cô nhìn cửa sổ đang hiện lên màn hình, suy nghĩ khá lâu, lúc này mới nhìn sang Lệ Xuyên Lâm ở bên cạnh, “Có phải các anh làm hỏng tài liệu rồi không, nên mới biến thành thế này?”

Lệ Xuyên Lâm biết là cô không muốn thừa nhận, nhưng đây là sự thật.

Anh ta chỉ nhắc nhở cô thêm một lần nữa: “Nhiếp Nhiên, tôi đã tìm người giải mã giỏi nhất Cục Cảnh sát để giải mã tài liệu này rồi.’

Cũng phải nói là khả năng làm hỏng tài liệu là vô cùng nhỏ.

Không, thế này không đúng! Nhiếp Nhiên yên lặng lắc đầu, sau đó đầu ngón tay lại một lần nữa lướt trên bàn phím.

Lệ Xuyên Lâm nhìn3thao tác của cô như muốn phục hồi lại tài liệu vậy.
 
Back
Top Bottom