Cập nhật mới

Ngôn Tình Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 149: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (1)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

78029.png


78029_2.png

Giờ vất vả lắm cô mới gọi điện thoại tới, Lệ Xuyên Lâm đương nhiên sẽ không bỏ qua vấn đề này

Không biết vì sao trong lúc bọn họ không liên lạc với nhau, anh ta vẫn luôn không thể quên được ánh mắt lạnh lùng lúc cô đứng dưới ngọn đèn hôm ấy.

“Tôi gọi điện thoại để hỏi anh xem, tôi đã đợi anh lâu như vậy rồi, rốt cuộc anh đã giải mã được tài liệu đó chưa?” Chỉ một câu nói thôi mà sao cứ phải tốn sức, cố ý đòi gặp mặt như vậy chứ! Nhiếp Nhiên bĩu môi, thầm nhủ trong lòng

Huống chi gặp nhau bàn bạc nhiều thì càng dễ bị người ta theo dõi, chẳng lẽ anh ta còn không hiểu3chuyện đơn giản như thế ư? ở đầu bên kia, khi Lệ Xuyên Lâm nghe nhắc đến tài liệu liền liếc nhìn về phía đội giải mã đã làm việc liên tục ba ngày ba đêm không hề chợp mắt thì tạm dừng vài giây, rồi nói: “Tổ giải mã còn đang làm việc đây.” “Ông anh à, nếu tổ giải mã của các anh không phá được thì có phải cả đời này tôi sẽ phải ở lại công ty của Lưu Chấn làm công đúng không?” Vừa nghe bọn họ vẫn chưa giải mã được, cơn tức của Nhiếp Nhiên lại bùng lên.

Đây là trò đùa sao, thể mà vẫn chưa giải mã ra được, đã vài ngày rồi còn gì, thời gian từ giờ đến1thời điểm giao dịch của Hoắc Hoành và Lưu Chấn càng lúc càng ít, đợi thêm chút nữa thôi thì bọn họ cũng giao dịch xong rồi, mọi thứ đều sẽ thành xôi hỏng bỏng không, hoàn toàn uổng phí.

“Cô cứ kiên nhẫn thêm một chút.” Giọng nói của Lệ Xuyên Lâm lại vang lên

Đáng tiếc là Nhiếp Nhiên chỉ cười lạnh, “Tôi thì có kiên nhẫn, nhưng chỉ sợ Lưu Chấn không kiên nhẫn nổi thôi.” “Sao lại như thế?” Lệ Xuyên Lâm nghe ra sự khác thường trong lời nói của cô, anh ta trầm giọng hỏi.

“Tuần tới người ta ký hợp đồng rồi, có lẽ ký xong sẽ bắt đầu giao dịch

Nếu các anh vẫn không giải mã, tìm ra được địa điểm, chờ bọn9họ giao dịch xong rồi, vườn không nhà trống, tôi muốn xem các anh sẽ làm gì tiếp theo.” Sau khi nói xong, cô lại bổ sung thêm: “Đúng rồi, đến lúc đó, nhiệm vụ thất bại thì ngàn vạn lần đừng có đổ nguyên nhân lên đầu tôi.”

Lệ Xuyên Lâm nghe được câu nói cuối cùng này của cô, bàn tay cũng siết chặt thêm vài phần.

Anh ta biết, hiện giờ tài liệu này không chỉ là để bắt được một tập đoàn phạm tội nữa, mà còn một điều quan trọng hơn, đó chính là vận mệnh của Nhiếp Nhiên!

Cô có thể tiếp tục bước trên con đường này nữa hay không, tất cả đều phụ thuộc vào nhiệm vụ lần này w๖ebtruy๖enonlin๖ez

Cho dù anh ta biết3Nhiếp Nhiên không thích quân đội, nhưng nếu cô ấy vì mình mà bị chặt đứt con đường này thì anh ta sẽ hối hận cả đời.

Bởi vì Lệ Xuyên Lâm chính là người cuốn cô vào tất cả những chuyện này, nên chắc chắn anh ta phải chịu trách nhiệm.

“Tôi sẽ bảo bọn họ phải nhanh chóng hơn nữa.” Lệ Xuyên Lâm lạnh giọng cam đoan với cô.

Nhiếp Nhiên không để tâm đến sự cam đoan của anh ta, chỉ lạnh lùng xát muối, “Cam đoan nhanh chóng thì có ích lợi gì chứ, mau tim mấy người có năng lực đi! Nhà nước nuôi các anh không phải để làm màu, trong thời khắc mấu chốt lại biến thành đồ trang sức hết cả.”

Lệ Xuyên Lâm3tự biết mình không phải là đối thủ của cô khi đấu võ mồm, cũng không nói tiếp về chủ đề này nữa

“Cô hãy luôn chú ý tới hướng đi của bọn họ, lần sau gặp nhau thì kể lại tình huống cho tôi biết, nói chuyện qua điện thoại thế này.” Tạm dừng một chút, anh ta tiếp tục nói: “Không an toàn.” Nhưng Nhiếp Nhiên dường như không nghe ra chút không tự nhiên và chột dạ trong giọng nói của anh ta, cô đánh mắt nhìn khung cảnh xung quanh, đắc ý nói: “Yên tâm, buồng điện thoại mà tôi tìm rất kín đáo, không có camera xung quanh, cũng không có ai cả, có ma cũng chẳng tìm ra nổi ấy chứ.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 150: Bị để mắt tới, làm kẻ chết thay (2)


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

79089.png


79089_2.png

3��Tôi á, tôi ở...” Nhiếp Nhiên nhìn vào góc tối âm u của con hẻm nhỏ, cô đang không biết nói thế nào với Lệ Xuyên Lâm thì lại vô tình nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Nhiếp Nhiên chăm chú nhìn bóng dáng ấy.

“Cô ở đâu?” Lệ Xuyên Lâm nghe cô nói được một nửa thì lại im lặng, trong giọng nói bắt đầu có chút gấp gáp.

Nhiếp Nhiên giật mình, sau đó vội vàng nói với Lệ Xuyên Lâm: “Tôi đang ở một con ngõ nhỏ. Tôi có việc rồi, không nói với anh nữa, thế nhé!”

Nói xong, cô cúp máy luôn.

Lâm Lệ Xuyên còn chưa kịp nói nốt câu thì đã nghe thấy tiếng ngắt tín hiệu “Tút... Tút... Tút”

Anh ta bất đắc dĩ quay ra nói với những nhân viên trong tổ3Điều tra mật mã với giọng lạnh lùng: “Các cậu tranh thủ thời gian đi, trong vòng ba ngày bắt buộc phải phá được thông tin cho tôi.”

Mệnh lệnh của anh ta mang theo sự dứt khoát và hà khắc khiến tổ Điều tra mật mã không khỏi rùng mình.

Chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà, sao lại có thể khiến sức ép của Đội trưởng Lệ tăng lên vài phần như vậy?

Lẽ nào là cấp trên thúc giục sao?

Chỉ có trời mới biết đã bao lâu rồi bọn họ không được ngủ ngon.

“Đội trưởng Lệ, tôi mua đồ ăn cho anh này. Anh bận rộn bao nhiêu ngày rồi, ăn chút gì đó đi.” Đúng lúc này, một nữ cảnh sát chạy từ ngoài vào, e thẹn đưa túi đồ ăn cho Lệ Xuyên1Lâm.

“Này Xảo Xảo, cô chỉ mua cho mỗi Đội trưởng Lệ à? Vậy chúng tôi thì sao? Chúng tôi không có gì à?” Ngay lúc đó, một người trong tổ Điều tra mật mã bắt đầu trêu nữ cảnh sát xinh đẹp đáng yêu kia.

Kết quả, anh ta bị Lệ Xuyên Lâm lườm, sợ đến mức không dám nói lời nào.

Lệ Xuyên Lâm nhìn đồ ăn trong tay Dư Xảo Xảo, không nhận mà gọi đội kia: “Đến đây ăn đi nào.” Sau đó, anh ta đi đến chỗ màn hình máy tính tiếp tục tìm kiếm thông tin.

“Tốt quá! Có đồ ăn rồi!”

“Tuyệt quá, tôi đói sắp chết rồi!”

“Đúng thế, tối qua tôi ăn không nhiều.”

Một đám người nghe thấy có đồ ăn thì lập tức reo hò, lao thẳng đến cướp sạch đồ ăn9trong tay Dư Xảo Xảo.

Dư Xảo Xảo nhìn tướng ăn như hổ đói của đám người kia, cô tức giận giậm chân rồi quay ngoắt người đi.

***

Không có ánh mặt trời chiếu rọi, bầu trời trở nên u ám.

Sau khi Nhiếp Nhiên cúp máy xong, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi vào trong một cửa tiệm nhỏ. Lúc sắp vào cửa, người đó còn quay đầu lại nhìn về phía sau.

Mặc dù cách nhau một con đường lớn và chỉ nhìn thấy một góc mặt, nhưng Nhiếp Nhiên lại có thể khẳng định ngay lập tức, người mặc đồ thể thao ngồi trên xe lăn ở trước mặt là… Hoắc Hoành! Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Tại sao anh ta lại ở đây nhỉ?

Sáng sớm thế này, anh ta mặc đồ như vậy, lại không có A Hổ bên3cạnh.

Thật là kỳ lạ!

Vô vàn thắc mắc trong đầu đan xen vào nhau khiến Nhiếp Nhiên không nhịn được muốn đi tìm hiểu rõ ràng hơn.

Cô đứng lặng yên chờ ở đầu con ngõ nhỏ, mặc dù cô đã trang điểm khác hẳn cô gái Diệp Lan đen đúa, cổ hủ, nhưng dáng người lại không có thay đổi gì lớn.

Đối với người có con mắt tinh tường như Hoắc Hoành, cô vẫn cứ nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Sau khi chờ một lúc lâu, cô nhìn thấy Hoắc Hoành ngồi ở bên cạnh cửa sổ, dường như đang nghiên cứu cái gì đó, không lâu sau tất cả các món đều được bày lên bàn.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 51: Bị cứa vào động mạch suýt mất mạng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77578.png


77578_2.png

Vừa lên đến xe, anh ta nghe thấy Hoắc Hoành đã ngồi trên xe từ trước, lo lắng hỏi: “Tình hình của cô ấy thế nào?”

“Bị cứa vào động mạch, mất máu rất nhiều, phải tiếp máu!” Sau khi bác sĩ trả lời câu hỏi xong thì lập tức quay ra dặn dò y tá: “Lấy khăn bịt chặt lấy vết thương để cầm máu, sau đó gọi điện cho kho máu của bệnh viện báo cần rất nhiều máu.”

Chiếc xe phóng như bay trên đường, chỉ một lát đã đến của bệnh viện rồi.

Cửa xe vừa mở ra, đội ngũ nhân viên đã ngay lập tức xuống xe, cáng cứu thương được đẩy luôn vào phòng cấp cứu.

Đèn cấp cứu màu đỏ được bật lên.

Hoắc Hoành ngồi ở cửa phòng cấp cứu nhìn chiếc đèn đỏ kia mà lòng không khỏi đau xót.

Chết tiệt! Vừa3nãy không nên vì thử người con gái này mà để cô ở bên ngoài

Cứ nghĩ là thân thủ của cô tốt, nhất định có thể thoát thân, không ngờ lại...

Khoan đã!

Hoắc Hoành đột nhiên mơ hồ nhận ra điều gì đó

Bản lĩnh của cô Hoắc Hoành cũng hiểu đôi chút, sao lại không thể chống lại được một con dao găm? Lẽ nào là cô cố ý?

Nghĩ đến đây, mắt anh ta nheo lại một chút.

Thời gian cứ thế trôi qua, chiếc đồng hồ trên tường chậm rãi chuyển động

Hoắc Hoành trầm tĩnh ngồi đợi trước phòng phẫu thuật chờ kết quả

Rạng sáng, đèn của phòng cấp cứu tắt, cánh cửa mở ra rất nhanh

“Bác sĩ, cô ấy sao rồi?” Vừa mới thấy bác sĩ xuất hiện, Hoắc Hoành đã đẩy chiếc xe lăn tới

Bác sĩ bỏ khẩu trang ra nói: “Cứa vào động mạch,1vết thương tuy không sâu nhưng mất máu rất nhiều, cơ thể vô cùng yếu.” Quả nhiên là như thế! Cô gái này điên rồi!

Nhìn thấy Nhiếp Nhiên được đẩy ra, anh ta nắm chặt hai tay lại, cố kìm nén sự phẫn nộ trong lòng, nghiến răng hỏi: “Thế bây giờ cô ấy thế nào rồi?” “Chúng tôi đã băng bó vết thương lại rồi, vì cơ thể cô ấy khá yếu nên có thể sáng mai mới tỉnh lại.” Ngài Roth đứng một bên cũng vô cùng áy náy nói: “Đều là do chúng ta không cẩn thận mới khiến cô Diệp bị thương nặng như thế này

Tôi nhất định phải tìm được kẻ đứng sau vụ này.” Hoắc Hoành không thèm ngẩng đầu lên, chỉ buông ra một câu: “A Hổ, tiễn khách!” Sau đó, anh ta đẩy xe lăn vào phòng bệnh

“Vậy8thì, Nhị thiểu, việc làm ăn của chúng ta...” Roth lại hỏi thêm một câu.

Hoắc Hoành chỉ trả lời vỏn vẹn hai từ: “Tạm hoãn!”

Cửa đã bị đóng sầm lại.

Roth đứng sững sờ trước cửa, anh ta chưa từng thấy Hoắc Hoành tàn ác như thế này bao giờ, anh ta có cảm giác không khí đều tràn ngập mùi thuốc súng vậy.

Không phải Hoắc Hoành vì người con gái này mà đau lòng chứ?

Roth nhíu mày lại, nhìn cánh cửa phòng bệnh một lần nữa rồi bước vào thang máy.

Trong phòng bệnh, Hoắc Hoành đẩy chiếc xe lăn về phía giường bệnh, nhìn khuôn mặt xanh xao tái nhợt yếu ớt và những vết băng bó chằng chịt ở cổ của cô, anh ta tức đến nỗi chỉ muốn dựng cô dậy đánh cho một trận

Nếu như muốn chứng minh bản thân giống như một9người trợ lý nhỏ bé thì cũng không cần phải lấy mạng ra để liều như vậy chứ!

“Két...” Cửa mở ra. Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

A Hổ bước vào, nói nhỏ vào tai Hoắc Hoành: “Nhị thiếu, gương mặt người đó đã chỉnh sửa rồi, không thể tra ra được lại lịch của gã.” “Tiếp tục điều tra!” Anh ta nhìn Nhiếp Nhiên, gương mặt không có bất kì cảm xúc nào, giọng nói cũng lạnh như băng.

Từ lúc hai mươi tuổi A Hổ đã ở bên cạnh Hoắc Hoành, chưa bao giờ anh ta thấy Hoắc Hoành như thế này

Anh ta ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, cuối cùng khẽ gật đầu: “Vâng.”

Cửa đóng lại, trong phòng bệnh yên tĩnh đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng nước truyền dịch chảy.

Tầm mắt của Hoắc Hoành dừng lại ở gương mặt xanh xao của cô, bàn tay không tự chủ7xoa nhẹ gò má cô

Cách một lớp phấn dày, anh ta bỗng nhiên nhớ đến ngày trong căn phòng kho cũ nát u tối, gương mặt trắng ngần kia, đôi mắt tinh ranh thông minh, cùng nụ cười nhàn nhạt bất cẩn của cô.

Ngón tay từ từ vuốt nhẹ lên khóe môi lạnh ngắt của cô

Đôi môi kia vì mất máu quá nhiều mà trở nên nhợt nhạt, khô cong, giống như cánh đào mất đi hương sắc

Anh ta nhẹ nhàng cẩn thận v**t v*, đôi mắt dần dần tối lại, cơ thể bỗng chốc không tự chủ được nghiêng về một bên.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 52: Bộ dạng bị thương vừa đáng thương vừa đáng giận


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77579.png


77579_2.png

7nh ta đã ngồi như vậy nguyên một đêm trước giường bệnh của Nhiếp Nhiên

Mãi đến lúc trời sáng, khi ánh nắng bắt đầu xuyên qua cửa sổ vào phòng, đổi hàng mi của Nhiếp Nhiên mới rung nhẹ, rồi cô mới dần dần tỉnh lại

Trong cơn hồn mê cô có cảm giác như có một đôi mắt đen láy luôn nhìn chằm chằm vào mình.

Do tác dụng của thuốc mê làm mọi phản ứng của cô trở nên chậm chạp, trước mắt như có một màn sương trắng giăng mắc

“Cô tỉnh lại rồi?” Khóe miệng Hoắc Hoành khẽ nhếch lên, câu hỏi mang lại cảm giác khác lạ

Anh ta vừa hỏi xong, Nhiếp Nhiên tự nhận thấy mình đã tỉnh lại, cô đưa tay chạm vào vết băng bó trên cổ mình rồi kêu “A” một tiếng

“Cẩn3thận!” Hoắc Hoành nhìn vết thương trên cổ Nhiếp Nhiên thì xích lại gần cô hơn rồi an ủi: “Vết thương của cô vừa mới được bôi thuốc rồi

Miệng vết thương rất nhỏ, có điều băng bó trông có vẻ hơi kinh khủng một chút thôi.”

Nhiếp Nhiên co rúm lại ở một góc giường: “Tôi..

tôi..

đây là đâu vậy?”

“Yên tâm, cô đang ở bệnh viện.” “Bệnh viện?” Nhiếp Nhiên vừa ngẩng đầu lên một cái thì ngay lập tức động vào vết thương ở cổ, cô lập tức kêu lên: “Ôi!” “Cẩn thận một chút, cô đừng cử động mạnh!” Trên nền tấm gạc trắng bắt đầu xuất hiện những đốm màu đỏ khiến Hoắc Hoành phải nhíu mày.

Khuôn mặt của Nhiếp Nhiên nhăn nhó lại, cô lo lắng hỏi: “Vết thương của tôi có để lại sẹo không?”

Dáng1vẻ của cô thật sự giống như những cô gái bình thường yêu vẻ đẹp của bản thân mình

Nhưng chỉ là trông có vẻ như thế mà thôi.

Hoắc Hoành nhìn kĩ khuôn mặt cô, anh ta muốn tìm ra điểm gì đó khác biệt trên khuôn mặt ấy

Đáng tiếc là không có

Sự ngụy trang của cô thật sự rất tốt

“Không đâu, chỉ cần cô nghe lời của bác sĩ thì nhất định sẽ không để lại sẹo.”

“Vậy tôi có thể về nhà không?” Nhiếp Nhiên chớp chớp mắt hỏi

“Cơ thể của cô đang rất yếu, cần phải ở đây để theo dõi mấy ngày, đến lúc ổn định thì sẽ cho cô về.” “Ừm.” Nhận được câu trả lời không như mong muốn, Nhiếp Nhiên không nói một lời rồi ngủ thiếp đi

Gương mặt nhỏ bé xanh xao8cùng bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình khiến cô càng thêm phần đáng thương, ai nhìn thấy cũng sẽ vô cùng đau lòng

Nếu như Hoắc Hoành chưa từng chứng kiến dáng vẻ thật sự của cô thì chắc cũng bị qua mặt bởi sự diễn xuất quá đạt này

Anh ta điềm tĩnh nói: “Đối với sự việc lần này ngài Roth cảm thấy vô cùng có lỗi

Anh ta nói nhất định sẽ tìm ra kẻ đứng sau vụ này.” Nhiếp Nhiên lắc đầu: “Thôi, không sao, là do tôi không cẩn thận mới thành ra thế này.” Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.

Ánh mắt của Hoắc Hoành bỗng trở nên lạnh lẽo, môi khẽ nhếch lên

Ánh sáng chiếu vào người anh ta khiến anh ta giống như một bức tượng bất động vậy

Một lúc lâu sau, Hoắc Hoành nhìn cô rồi lẩm9bẩm một câu: “Tốt nhất là cô không cẩn thận mới trở nên thế này.”

Sau đó, anh ta đẩy chiếc xe lăn ra ngoài.

“Tôi đi gọi bác sĩ cho cô.” Khi cánh cửa phòng bệnh đóng lại, dáng vẻ đau khổ ấm ức của Nhiếp Nhiên cũng theo đó mà tan biến.

Cô khép đôi mi, bỗng nhớ lại lời của Hoắc Hoành vừa nói.

Anh ta..

anh ta nói thể có ý gì nhỉ?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 53: Suy sụp tinh thần


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77580.png


77580_2.png

“Tôi cho các anh thời gian vẫn chưa đủ sao? Có người trà trộn vào các anh không biết, ám sát ai các anh cũng tìm không ra, vậy tôi cần các anh để làm gì?” Lúc này, Hoắc Hoành đẩy cánh cửa lớn phòng họp ra thì thấy một chiếc cốc trên bàn bị đập vỡ, nước chảy lênh láng từ trên bàn xuống

Sau khi Roth nhìn thấy Hoắc Hoành ở cửa thì hít sâu một hơi, nói với đám thuộc hạ: “Còn đứng đấy làm gì nữa? Dù có phải đào ba tấc đất lên thì cũng phải tìm cho ra danh tính của tên đây cho tôi!” Chờ đám thuộc hạ đi ra ngoài xong, Hoắc Hoành mới đẩy xe tiến vào trong hỏi: “Tình hình bây giờ thế nào?” Roth ngồi xuống, “Tạm thời thì vẫn chưa tìm được thông tin về thân phận của tên đó.” “Thế còn cô ta thì sao?”Anh nhìn của Hoắc Hoành hướng về phía Vệ Vi - người ngồi im lặng không lên tiếng nãy giờ

“Từ hôm qua lúc tôi đưa cô ta đến đây cô ta vẫn chưa nói một lời, hỏi cũng chả được gì cả.” Roth nhìn về phía Vệ Vi ngồi cách đó không xa, khẽ lắc đầu.

Hoắc Hoành nhìn thấy trên tay cô ta vẫn còn vết máu của Nhiếp Nhiên, đầu tóc bù xù, quả nhiên là bị dọa cho sợ chết khiếp, cả người cứ đờ đẫn ra

Anh ta đẩy chiếc xe lăn đến trước mặt cô1ta rồi khẽ gọi: “Cô Vệ.” Vệ Vi nghe thấy có người gọi mình, cô ta khẽ run lên rồi từ từ ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Hoành.

Lời nói của Hoắc Hoành ấm áp tựa như đang mê hoặc: “Đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn hỏi cô một chút chuyện mà thôi.” Sau khi nhìn thấy cô ta gật đầu, Hoắc Hoành mới tiếp tục nói: “Tôi muốn cô cố gắng lục lại kí ức một chút

Về chuyện hôm qua, tôi muốn cô kể lại từ đầu đến cuối câu chuyện, càng chi tiết càng tốt.”

Ai ngờ, Vệ Vi lại đột nhiên nhảy dựng lên, kích động đến nỗi không kiềm chế nổi.

“Hắn ta là một người điên!”

Hoắc Hoành nhíu mày hỏi lại: “Người điên?”

“Đúng thế, hắn8ta từ đầu chạy tới, không thèm nói lời nào đã bắt tôi lại

Rất may lúc đó Diệp Lan xông tới, nếu không người đang nằm kia phải là tôi, là tôi!” Cô ta gào lên, đập thật mạnh vào ngực mình, trông có vẻ như đang phát điên.

“Thật sự là không nói gì sao?” Hoắc Hoành hơi nghi ngờ hỏi lại.

“Đúng thế, hắn ta tự nhiên xông vào nhà vệ sinh nữ.” Nguồn : we btruy en onlin ez.com

“Trước đây cô đã từng gặp người này chưa?”

Vệ Vi lại kích động hét toáng lên: “Làm sao tôi có thể quen kẻ điên đấy, hắn ta đúng là một gã điên!” Hoắc Hoành nhìn thấy dáng vẻ điên dại của cô ta, nghiêm nghị nói: “Cô Vệ, cô làm ơn bình tĩnh một chút!”9Ánh mắt thâm sâu của anh ta hiện lên dưới cặp kính gọng vàng

Vệ Vi đứng đúng tầm nhìn của anh ta nên cả người khẽ run lên,

“Vệ Vi, cô để ý một chút.” Lúc này Lưu Chấn cũng chống gậy đi từ ngoài vào

Bởi vì tối hôm qua có việc, ông ta được Roth sắp xếp cho ở khách sạn của anh ta.

Thế nhưng xảy ra chuyện như thế này thì ai có thể ngủ nổi cơ chứ, lại còn đúng là thư kí ở bên cạnh mình suýt nữa thì bị g**t ch*t

Thế nên trời vừa sáng ông ta đã đi ngay đến phòng họp trên tầng thượng của bệnh viện

“Sao Lưu tổng lại đến đây thế này?” Roth nhìn thấy Lưu Chẩn đến thì7vội bước tới hỏi

“Tôi đến để xem có thể giúp được gì không? Nói rồi, ông ta nhìn Vệ Vi đã lấy lại bình tĩnh ngồi ở đó

Roth áy náy nói: “Thật sự rất xin lỗi, bởi vì chuyện xảy ra tối qua mà cuộc giao dịch lần này tạm thời bị hủy, để ngài phí công đến một chuyến rồi.”

“Hủy ư?”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 54: Rơi vào cảnh bị nghi ngờ nhiều hơn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77581.png


77581_2.png

7ì thế ý của cô là, người đó là nhắm vào những người bên cạnh của Lưu tổng?” Đôi mắt thâm sâu của Hoắc Hoành dừng lại ở người Lưu Chấn.

Trong lòng Lưu Chấn lập tức có một sự chấn động nhẹ

Chẳng còn ý định chất vấn nữa, ngay lập tức ông ta ngầm đồng ý với phương án trì hoãn của Roth

Vệ Vi nhìn Lưu Chẩn, nói: “Tôi..

tôi không biết.” “Được rồi, cảm ơn cô cô Vệ, cô cũng phải chịu sự kinh hãi rồi, cô nhanh chóng về nghỉ ngơi đi.” Hoắc Hoành ngồi thẳng lưng lên, mỉm cười nói

“Vâng.” Vệ Vi gật đầu lủi thủi đi ra ngoài

“Chờ một chút!”

Đột nhiên Hoắc Hoành gọi giật cô ta lại: “Khi tên đàn ông kia xông vào, xin hỏi cô Diệp có phản ứng gì?” Vệ Vi đứng sững lại ở cửa, cẩn thận nghĩ lại: “Cô ấy..

rất sợ, vô cùng sợ hãi! Lúc đấy sợ đến nỗi co rúm lại trong một góc, cuối cùng thì ném đồ về phía hắn ta.” “Không có hành động khác sao?” Hoắc Hoành vẫn nghi ngờ, sao cô gái đó có thể đứng yên nhìn Vệ Vi bị uy h**p như vậy chứ? Vệ Vi vắt óc suy nghĩ cũng không thể nhớ được bất kì hành động nào khác

“Tiếp theo cô ấy giống như bị ép đến bước đường cùng, xông ra thể vào vị trí của tôi rồi đối mặt với gã kia để tôi đi gọi người

Chỉ vậy thôi, không còn hành động gì khác.”

Roth nghe những lời cô ta nói xong thì hoài nghi hỏi: “Lẽ nào theo ý của cô thì cô Diệp là nội gián?”

Hoắc Hoành bình tĩnh nói: “Không thể, ban nãy trong lúc ngủ mê man cô1Diệp như gặp ác mộng vậy, lúc tỉnh dậy tinh thần cũng vô cùng hoảng loạn

Vì thế tôi mới hỏi để xem có nên tìm chuyên gia tâm lí để điều trị cho cô ấy hay không.”

“Anh đúng là rất để tâm đến cô Diệp rồi.” Roth buông một câu bông đùa, rồi lại đi đến chỗ máy tính bắt đầu xem lại camera của buổi tiệc tối qua.

Chỉ có Hoắc Hoành là ngồi trầm tĩnh.

Cô gái này thật sự là có quan hệ với tên sát thủ sao?

Cô cố ý xông ra thế thân cho Vệ Vi chạy là để trao đổi thông tin mật báo sao?

Hoắc Hoành đang chìm trong dòng suy nghĩ của bản thân thì A Hổ từ ngoài bước vào, trên tay cầm một túi tài liệu đi thẳng đến bên cạnh anh ta

“Nhị thiểu, kết quả xét nghiệm.”

Hoắc Hoành mở túi8tài liệu ra, quả nhiên đúng như suy nghĩ của mình

Trong ly rượu mà cô gái này đánh đổ quả nhiên là có thuốc độc ảnh hưởng đến thần kinh

Người mà gã sát thủ muốn giết hại chính là mình! Chắc là cô gái này phát hiện ra trong ly rượu của mình có độc, nên cố tình mượn cớ chân đau làm đổ ly rượu, kết quả là lúc đi xuống tầng dưới bị tên sát thủ tìm đến báo thù

Vì thế đúng là cô không có ý hại mình
Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com
Sau khi có được kết luận này, không hiểu sao tâm trạng của Hoắc Hoành lại tốt lên đáng kể.

Nhưng ngay sau đó anh ta lại rơi vào dòng suy nghĩ khác

Nếu không phải đến để giết mình, vậy rốt cục mục đích của cô gái này là gì?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 55: Giữ cô ấy ở bên mình cũng không tệ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77582.png


77582_2.png

7ô ở phòng bệnh tĩnh dưỡng cũng đã hơn một tuần

Có điều thời gian nghỉ ngơi hơi ít, cô vẫn chưa thấy đã lắm.

Mỗi ngày ở đây, cô luôn được ăn uống ngon lành, nhưng họ lại không để cô đi đâu, vậy là sao chứ?

Nếu như ngày nào cũng ở đây, vậy thì nhiệm vụ của cô sẽ không hoàn thành nổi

Như vậy thì thời gian gặp mặt của cô và vị phu nhân kia lại bị kéo dài

Nghĩ đến việc sẽ gặp mặt vị phu nhân ấy, trong lòng cô không khỏi chờ đợi, bao nhiêu ước muốn báo thù lại trở nên sôi sục

Vì thế, lúc bác sĩ kiểm tra cho cô vào buổi trưa, cô hỏi đến lần3thứ tư: “Bác sĩ, vết thương của tôi cũng khá ổn rồi, lúc nào tôi có thể xuất viện?” “Vết thương ở cổ của cô thật sự là không sao rồi, thế nhưng xuất viện hay không thì phải hỏi ngài Roth.” Bác sĩ viết nốt vào bệnh án rồi mới nói với cô

“Vậy bác sĩ, tôi...” Nhiếp Nhiên vẫn muốn hỏi thêm nữa thì đột nhiên nghe thấy tiếng chào “Ngài Hoắc” của vệ sĩ phía ngoài cửa

Cô lập tức sửa ngay: “Bác sĩ, vết thương ở cổ tôi có để lại sẹo không?” Bác sĩ cười rồi lấy từ túi áo ra một hộp thuốc bôi: “Lúc trước ngài Hoắc đã dặn dò chúng tôi rồi, chờ vết thương ở1cổ cô đóng vẩy thì dùng thuốc này bôi để liền sẹo.” Nhiếp Nhiên cầm lấy hộp thuốc, trong lòng ngập tràn niềm vui đến nỗi liên tục cảm ơn bác sĩ

Đúng vào lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, A Hổ đẩy xe của Hoắc Hoành đi vào

Nhìn thấy anh ta, bác sĩ khẽ gật đầu: “Ngài Hoắc” sau đó hiểu ý đi ra ngoài
Nguồn : we btruy en onlin ez.com
Hoắc Hoành được đẩy đến trước giường bệnh, nở nụ cười ấm áp nhìn Nhiếp Nhiên nói: “Cô ở đây tĩnh dưỡng nhiều ngày như thế, phục hồi cũng khá tốt rồi.”

“Đúng vậy, cơm ở đây còn ngon hơn tôi tự nấu nhiều.” “Ồ, vậy à?”

Mấy ngày vừa qua, mặc dù anh ta không đến những thông8qua A Hổ và bác sĩ anh ta có thể biết được cô gái này ở đây nghỉ vài ngày đã không chịu được, ngày nào cũng hỏi bác sĩ bao giờ thì mình được xuất viện.

Bây giờ lại bày ra dáng vẻ ngốc nghếch, anh ta đột nghiên nghĩ ra cách trêu đùa cô.

“Vậy thì cô cứ ở đây đi.” “Thế thì sao được!” Quả nhiên là Nhiếp Nhiên lập tức phá bỏ lớp ngụy trang, nhưng nhìn ánh mắt đang cân nhắc của Hoắc Hoành, cô nhanh nhảu thêm vào: “Ý của tôi là..

tôi cảm thấy mọi thứ đều quá đắt đỏ.” Nhìn cô vừa bùng nổ sau đó lại ngay lập tức làm ra vẻ dịu dàng, Hoắc Hoành9thấy có rất thú vị

Nếu như thân phận của cô không rõ ràng thì thật ra giữ cô bên mình cũng khá tốt

Đột nhiên trong đầu anh ta lại nảy ra ý định đó.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 56: Lấy danh nghĩa bảo vệ để giam lỏng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77583.png


77583_2.png

7hiếp Nhiên kinh ngạc nhìn Hoắc Hoành, muốn nhìn ra điều gì đó trên gương mặt anh ta thì lại nghe thấy anh ta nói: “Đi thối, tôi đã làm xong thủ tục xuất viện rồi, giờ chúng ta có thể đi.”

“Thật sao?”

Mắt Nhiếp Nhiên bỗng sáng bừng lên, cô lập tức bỏ qua tất cả những lời vừa nãy

Cô lật chăn ra, định nhảy từ trên giường bệnh xuống thì nhận được cái nhíu mày của Hoắc Hoành

“Cô cẩn thận một chút, vận động quá mạnh sẽ ảnh hưởng đến vết thương, đến lúc đó lại bị nhiễm trùng, không những không được xuất viện mà vết thương còn để lại sẹo nữa.” “Ồ.” Nhiếp Nhiên nghe xong giống như là đang sợ hãi vậy, cô giữ chiếc cổ rồi từ từ xuống giường bệnh, sau đó đứng cạnh3giường bệnh, tay giữ mép áo, cẩn thận hỏi: “Vậy thì..

chúng ta về nước sao?” Hoắc Hoành không trả lời mà hỏi lại: “Cô muốn về nước?” “Đúng vậy, tôi khá nhớ nhà.” Cô nhẹ nhàng gật đầu.

Đôi mắt ấm áp của Hoắc Hoành nhìn cô

Nhưng Nhiếp Nhiên lại thấy đây là ánh mắt dò xét, tính toán, đánh giá

Sau vài giây, anh ta mới cười nhẹ nói: “Chuyến bay sẽ cất cánh sau ba tiếng nữa, ngày kia là về đến nhà.” Sau ba tiếng nữa? Cô mở to mắt kinh ngạc nhìn Hoắc Hoành.

Vậy là mười mấy ngày qua, cô đúng là bị giam lỏng rồi

Giam lỏng đến khi giao dịch của bọn họ kết thúc mới được thả ra

Người đàn ông trời đánh này, đúng là biết mượn gió bẻ măng!

Cố định dựa vào việc bị thương1do đối phó với vụ ám sát này để lấy sự tín nhiệm và đồng tình, quan trọng hơn là lấy hậu quả của việc này để gián đoạn vụ giao dịch của bọn họ.

Kết quả lại bị anh ta mượn cớ bị thương mà giam giữ cô

Cũng có thể nói là vụ giao dịch của bọn họ có khả năng..

đã xong hết rồi! Nhiếp Nhiên hỏi ngay lập tức: “Vậy thì..

công việc ở đây đã giải quyết xong chưa? Hoắc Hoành gật nhẹ: “Ừ, trải qua hai tuần lễ, ngài Roth đã điều tra thông tin của tên sát thủ, tôi tin rằng sẽ có kết quả nhanh thôi.”

Hai tuần qua đủ thời gian cho họ giao dịch mười mấy vụ làm ăn rồi ấy chứ! Kế hoạch ban đầu là ăn cắp danh sách và tài liệu giao8dịch của cô bị đảo lộn hết cả rồi! Đáng chết!

Lúc Nhiếp Nhiên đang nắm chặt tay cố kìm nén xúc động muốn xông lên đánh cho anh ta một trận thì bỗng nhiên Hoắc Hoành nói: “Đúng rồi, đây là cái túi cô đánh rơi ở khách sạn, tôi bảo A Hổ cẩm về đây giúp cô.”

Nói rồi, A Hổ cầm cái túi của cô đến.

“Cô Diệp, đồ của cô.”

Giây phút Nhiếp Nhiên nhìn cái túi của mình, tim của cổ đập thình thịch”.

Không xong rồi, điện thoại mà Lệ Xuyên Lâm đưa cho cô

Lúc Hoắc Hoành nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô thì khẽ nhếch miệng lên

Ai bảo cô dùng cách nguy hiểm này để chứng minh mình vô tội chứ, giờ đây lại thấy không đáng chút nào
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
Để xem lần sau cô còn dám dùng9cách này nữa không

Hoắc Hoành nhìn Nhiếp Nhiên làm ra vẻ bình tĩnh nhận cái túi từ tay A Hổ, sau đó phải miễn cưỡng cười nói với mình: “Khiển ngài Hoắc phải lo lắng rồi, cảm ơn anh!” “Đừng khách sáo, cô tranh thủ thay quần áo đi, tôi ra ngoài đời cô.” Hoắc Hoành vừa nói vừa cười sau, đó được A Hổ đẩy ra ngoài

Nhiếp Nhiên nhìn bóng anh ta đi khuất, cái túi trên tay như nàng ngàn cán vậy.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 57: Chơi một kế hay


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77584.png


77584_2.png

Bây giờ mọi đồ đạc trong chiếc túi này đều bị kiểm tra rồi, cũng có nghĩa là tất cả mọi thứ đều không an toàn.

Lúc này cho dù cô có làm bất cứ điều gì cũng đều có khả năng bị ghi lại

Vì thế, cô không thể không tìm kiếm, hơn nữa còn phải vờ như là mọi chuyện đều ổn mới được

Nhiếp Nhiên hít sâu một hơi, thay xong quần áo, cầm hành lí của mình đi theo Hoắc Hoành ra sân bay.

Suốt dọc đường, cô luôn tỏ ra hết sức bình tĩnh, giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.

Điều này lại khiến Hoắc Hoành thấy kì lạ

Của cải tài sản đều bị kiểm tra hết rồi mà cô lại có thể bình tĩnh đến3thế, không hổ là con mồi anh ta nhìn trúng, thật là vô cùng thú vị.

Sau khi bay một ngày một đêm, cuối cùng bọn họ cũng về nước

Hoắc Hoành rất lịch sự ngỏ ý muốn đưa cô về nhưng bị cô từ chối

Sao có thể chứ? Bây giờ cô phải bỏ hết đồ đạc ra để kiểm tra lại một lượt mới được, lấy đâu ra thời gian mà ngồi đây nói chuyện tào lao với anh ta

Thấy vậy, Hoắc Hoành chỉ nói vài lời dặn dò cô chăm sóc vết thương, sau đó bảo A Hổ lái xe đi.

Nhiếp Nhiên nhìn thấy xe của Hoắc Hoành đi khuất qua khúc quanh thì ngay lập tức bắt taxi đến phía dưới khu chung cư mà Lệ Xuyên Lâm1thuê cho cô.

Vừa mới đi lên lầu, cô thấy dấu vết cô đánh dấu ở cửa không hề có dấu hiệu bị phá phách.

Thế này mới có thể yên tâm đôi chút.

Bước vào căn phòng, ngay lập tức cô kiểm tra một lượt tất cả những chỗ có thể giấu những thiết bị lưu trữ thông tin như camera, máy nghe lén trong nhà.

Sau khi chắc chắn trong nhà không có gì, cô mới mở va li của mình ra, bỏ hết đồ đạc bên trong ra kiểm tra

Rất may là quần áo trong nhà không bị gắn thiết bị nghe lén Nguồn : we btruy en onlin ez.com

Cuối cùng, ánh mắt của cô dừng lại ở chiếc điện thoại.

Đó là chiếc điện thoại cũ kĩ màu bạc đã bị tróc sơn và sửa lại.

Lúc này,8ánh sáng của chiếc đèn huỳnh quang ở phòng khách lại chiếu thẳng vào chiếc điện thoại khiến nó sáng loáng lên làm cho cô rùng mình.

Nhiếp Nhiên lấy chiếc điện thoại từ trong vali ra, vừa mở lên, màn hình không hề có dấu hiệu nào của việc bị xâm nhập cả

Nhiếp Nhiên lập tức cậy phần vỏ phía sau của điện thoại, gỡ tung hết pin và các loại linh kiện khác ra kiểm tra một lần, tuyệt nhiên không tìm thấy thứ gì như máy theo dõi hay thiết bị định vị.

Cô cau mày lại, cố gắng kiểm tra lại một lần nữa

Lẽ nào là cô nghĩ nhiều quá rồi? Hoắc Hoành không hề lắp đặt bất cứ thiết bị gì vào điện thoại của cô?

Chắc9Lệ Xuyên Lâm không gọi cuộc nào tới, vậy nên Hoắc Hoành há miệng không chờ được sung mới đưa trả cô chiếc điện thoại này.

Mục đích của việc làm này là làm cho cô hoảng loạn, không biết phải làm như thế nào.

Chỉ cần cổ hoảng hốt gọi điện thoại cho Lệ Xuyên Lâm hoặc Lệ Xuyên Lâm gọi điện tới thì Hoắc Hoành có thể dễ dàng điều tra được thân phận của cổ

Nhiếp Nhiên v**t v* chiếc điện thoại cũ kĩ này, mắt như có một màn sương mờ.

Không tìm thấy thiết bị định vị không có nghĩa là trong điện thoại không có thiết bị nghe lén.

Hoắc Hoành này đúng thật là đang chơi một trò vui

Cô siết chặt hai tay lại, cuối cùng miệng7khẽ cười một cách lạnh lùng.

Màn đêm tĩnh mịch bên ngoài, những đám mây dày nặng che lấp đi ánh sáng của mặt trăng, phía xa xa kia là những ánh đèn mờ mịt mơ hồ.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 58: Thích ôm chặt tôi vào lòng đến thế


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77585.png


77585_2.png

7��Chị Vi vốn có chút tình cảm với Hoắc Nhị thiếu, bây giờ lại bị một đứa xấu xí thế này qua mặt, không ác với cô ta mới lạ đấy!” Nói xong, những người phụ nữ ấy bắt đầu cúi đầu cười rúc rích.

Đột nhiên, có người khẽ hô lên: “Chị Vi đến rồi ạ!” Lúc ấy, tất cả những người lắm chuyện kia đều làm ra vẻ rất bận rộn nhưng ánh mắt đều dừng lại trên người Nhiếp Nhiên

Nhiếp Nhiên nhìn thấy Vệ Vi từ phòng Lưu tổng bước ra thì lập tức chạy đến

“Chị Vi, tôi đến làm rồi ạ.” Vệ Vi đang cúi đầu xem giấy tờ, ngẩng lên nhìn thấy Nhiếp Nhiên thì ngạc nhiên: “Sao cô3lại đến đây? Sao không ở nhà nghỉ ngơi đi? Vết thương trên cổ cô vẫn còn đang băng bó mà đã đi làm, thật là liều mạng quá!”

Câu nói này làm đám người đang chờ xem kịch hay kia suýt thì ngất xỉu vì kinh ngạc.

Theo tính cách nóng nảy của Vệ Vi không phải là sẽ mắng cho cô ta một trận ư? Sao lại có thể trở nên nhẹ nhàng ấm áp đến thế? Mặc dù Nhiếp Nhiên biết là vì mình đã cứu mạng cô ta nên cô ta mới đối với mình như thế nhưng cô vẫn chưa thích ứng kịp, liên tục xua tay: “Không, không cần đâu, tôi đã nghỉ ngơi rất lâu rồi.” “Vậy thì1được, hai ngày tới cô làm việc nhẹ nhàng một chút đi, cô nhập các giấy tờ này vào phần lưu trữ trong máy tính, không giới hạn thời gian với cô.” Vệ Vi đi về phía trong phòng làm việc của mình lấy tài liệu sau đó đưa cho Nhiếp Nhiên.

Nhiếp Nhiên nhìn trên tay chỉ có vài văn bản mà thôi, gật đầu: “Được ạ, tôi đi lưu vào đây.” Cô cầm tài liệu định về bàn làm việc của mình thì suýt nữa đã va vào Hoắc Hoành ở góc hành lang.

Nhiếp Nhiên trợn tròn mắt, dùng hết sức mình phanh lại mới có thể không đâm vào anh ta.

Nhưng những trang giấy kia vì tuột tay mà rơi hết8xuống đất

Hoắc Hoành vẫn bình tĩnh ngồi trên xe lăn, nhịn cười nhìn cô: “Sao lần nào nhìn thấy tôi, cô đều muốn lao vào vòng tay của tôi vậy?” Những người trong văn phòng nghe Hoắc Hoành nói lời ngọt ngào yêu chiều như thế thì kinh ngạc đến mức rớt cả quai hàm.
Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Chuyện gì đang diễn ra vậy? Công khai diễn màn tình cảm sao?

Lẽ nào Hoắc Nhị thiểu bị con bé xấu xí nhìn không vừa mắt này mê hoặc? Những người chứng kiến sự việc này đều ngưỡng mộ con vịt xấu xí muốn hóa thiên nga trắng Nhiếp Nhiên

Còn về phần Nhiếp Nhiên, cô bị những lời nói ban nãy làm cho buồn nôn, sởn cả gai ốc

Rõ9ràng là mấy ngày trước còn điều tra lại lịch của mình, bây giờ lại nói với mình mấy lời ngọt ngào này, anh ta bị b**n th** hay thần kinh phân liệt không biết

Nhưng mặc dù hận đến mức muốn xông lên mắng cho anh ta một trận thì cô vẫn phải bày ra vẻ mặt vụng về luống cuống: “Xin..

xin lỗi” “Tôi chỉ đùa thôi, cô không cần căng thẳng đâu.” Hoắc Hoành nở nụ cười ấm áp

“...” Thật sự là không vui đâu, cảm ơn!
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 59: Kế hoạch thành công


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77586.png


77586_2.png

Rốt cuộc là hợp đồng gì mà cần anh ta vừa trải qua hai ngày bay về đã phải lập tức đến đây? Lẽ nào cuộc giao dịch đó vẫn chưa xong? Suy nghĩ này khiến cho đầu óc cô trở nên quay cuồng

Nhiếp Nhiên lại cẩn thận nhớ lại lời nói của Hoắc Hoành, hình như anh ta chỉ nhắc đến việc sau hai tuần đã tra được thông tin của tên sát thủ chứ hoàn toàn không nói đến việc làm ăn

Còn cô lại vì câu nói “thời gian hai tuần” của Hoắc Hoành mà cho rằng giao dịch đã xong xuôi hết rồi

Người đàn ông này nói lấp lửng nước đối, rõ ràng là cố ý mà

Không được, cô nhất định phải tìm thời cơ để lại gần đó nghe ngóng một chút mới được

Thời gian chầm chậm trôi3qua, đồng nghiệp ở văn phòng cũng lũ lượt kéo nhau đi ăn cơm ở nhà ăn tầng dưới rồi, chỉ còn lại ba, bốn người vẫn đang dở tay mà thôi.

Nhiếp Nhiên nhìn từng giây trôi qua trên đồng hồ, cô vờ như đang bận gõ bàn phím, cuối cùng cả văn phòng chỉ còn mỗi mình cô.

Cô nhìn một lượt xung quanh, chắc chắn rằng không còn ai đi vào nữa mới rón rén đi nghe lén.

Nhưng cô vẫn còn chưa kịp đứng dậy thì Vệ Vi lại từ văn phòng của mình bước ra.

Cô ta nhìn thấy Nhiếp Nhiên vẫn còn đang ngồi ở bàn làm việc của mình gõ bàn phím thì hơi ngạc nhiên rồi nói: “Cô làm gì mà vẫn chưa đi? Đến giờ ăn rồi, đi thôi, đi ăn đi.” Nói rồi, cô ta liền1bỏ tài liệu ở trên tay mình xuống, kéo cô về phía nhà ăn tầng dưới.

“Không, tôi..

không phải..

đi? Nhiếp Nhiên chưa kịp phản ứng đã bị Vệ Vi kéo đi rồi

“Cô muốn ăn gì? Tôi mời.” Đến nhà ăn Vệ Vi rất nhiệt tình chỉ vào thực đơn

Nhiếp Nhiên không nghe lén được giống như quả bóng xì hơi, đứng yên bất động: “Không cần đâu chị Vi, như thế thật sự là không được.”

Vệ Vi vỗ nhẹ vào tay cô: “Có gì mà không được? Cô cứu mạng tôi, tôi mới có một bữa cơm thế là tôi vẫn lãi rồi.”

Nhiếp Nhiên nghe cô ta nói thể xong, lập tức lấy lại tinh thần

Đúng rồi, sao cô lại có thể bỏ qua được thứ có ích xuất hiện ngay trước mắt này chứ!

Lúc trước sở dĩ cô thay cô ta nhận8một dao, không chỉ đơn giản là để lấy lòng tin từ Hoắc Hoành, quan trọng hơn là lấy được sự biết ơn và lòng tin của Về Vi, nếu không cô cũng không liều mình như thế.

“Chị Vi, lần này tôi đã nghỉ nhiều ngày như thế thì bị trừ bao nhiêu tiền lương thế!” Nhiếp Nhiên cúi đầu vò vò hai tay, dáng vẻ như rất khó mở miệng vậy

Vệ Vi nhìn dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của cô, khẽ cười: “Con bé ngốc này, Lưu tổng đã nói cô là vì công việc mà bị thương, không tính là bỏ bê công việc, cùng lắm thì tính là nghỉ ốm thôi.” Nhiếp Nhiên nghe xong, hai mắt lập tức sáng rực lên, “Thật không? Vậy thì tốt quá! Chị không biết là tôi đã lo lắng thể nào9đâu, chỉ sợ không có tiền trả tiền thuê nhà.” “Yên tâm đi, không để cô không có tiền đâu, chỉ cần cô làm việc tốt, tăng lương chỉ là việc sớm muộn mà thôi.” Câu nói này của Về Vi mang rất nhiều hàm ý

Nhiếp Nhiên biết rằng, cô đã cầm chắc Vệ Vi trong tay rồi

Nhìn xem, thâu tóm được Vệ Vi dễ dàng hơn nắm bắt Hoắc Hoành nhiều.

“Vậy thì thật sự cảm ơn chị rất nhiều.” Cô miệng thì nịnh tay thì múc một muỗng canh trứng vào bát của Về Vi, sau đó tiếp tục nói: “Đúng rồi, vậy chị và Lưu tổng về nước lúc nào đấy? Khi tôi xuất viện ngài Hoắc nói là hai người đã về nước rồi, tôi còn nghĩ là tôi bị bỏ rơi rồi cơ.”

“Bọn tôi bay về vào buổi7chiều sau khi kết thúc buổi tiệc hai ngày, lúc ấy cô còn phải tĩnh dưỡng làm sao mà có thể về cùng bọn tôi được chứ?” Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

Quả nhiên là như thế! Giao dịch thực sự là bị tạm hủy rồi! Haha, đúng là một mũi tên trúng hai đích, kế hoạch đã thành công rực rỡ rồi.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 60: Tôi đói rồi, ăn cơm cùng tôi đi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77587.png


77587_2.png

7ô và Vệ Vi cùng lúc nhìn sang bên đó.

“Vừa nãy tôi cắt giấy không cẩn thận bị dao rọc giấy cứa vào tay, đau chết đi được!” Tay của cô gái kia bị của một nhát, máu chảy rơm rớm

Nhiếp Nhiên nhìn cô gái kia không ngừng thổi vết thương ở tay mình, thật sự là vô cùng kệch cỡm

Có chảy một chút máu thôi mà làm gì mà phải làm quá lên như thế, đúng thật là! Cô thu lại ánh mắt khinh thường lại, nhìn sang phía Vệ Vi bên cạnh lúc này sắc mặt tái nhợt, tay cầm đôi đũa cũng run lên.

“Chị Vi, chị sao thế?”

Nhiếp Nhiên phát hiện ra mồ hôi của Vệ Vi chảy ròng ròng hai bên thái dương,3tay cũng nắm chặt, biểu hiện rất khác thường

Vệ Vi cố gượng cười yếu ớt: “Không..

không sao..

Tôi hơi mệt một chút, muốn về văn phòng trước.” Nói rồi cô ta run rẩy đứng dậy

“Vậy để tôi đưa chị về, tôi cũng ăn xong rồi.”

Nhiếp Nhiên vội vàng đỡ lấy cô ta, dìu cô ta ra khỏi nhà ăn.

Họ vừa mới đứng dậy thì đã nghe thấy một giọng nói vô cùng quen thuộc: “Cô Diệp, vừa đúng lúc cô cũng ăn cơm ở đây, có món gì ngon có thể giới thiệu một chút không?”

“Ngài Hoắc?” Nhiếp Nhiên ngạc nhiên nhìn Hoắc Hoành.

Người này không phải là không muốn đến chỗ đông người sao? Có gì lại chạy đến đây chứ?

Lúc Nhiếp Nhiên vẫn còn đang nghi1ngờ thì chân Vệ Vi đã mềm nhũn, cả người dựa vào người cô rồi

Nhiếp Nhiên cảm nhận được sức nặng liền bình tâm trở lại, vội vàng túm chặt lấy Vệ Vi, nói khó với Hoắc Hoành: “Thật là ngại quá, chị Vi không được khỏe lắm, tôi đưa chị ấy lên tầng nghỉ ngơi.” Hoắc Hoành nhìn sắc mặt của Về Vi, lại nhìn sang dáng vẻ trầy trật của Nhiếp Nhiên, lập tức nói với A Hổ: “Đưa thư kí Vệ lên lầu.” A Hổ gật đầu, bước về phía Nhiếp Nhiên đỡ Vệ Vi ra khỏi nhà ăn.

Trong nháy mắt, chỉ còn lại mình Nhiếp Nhiên đối mặt với Hoắc Hoành. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Từ sau khi nghe câu “muốn lao vào vòng tay tôi” của Hoắc8Hoành lúc sáng, Nhiếp Nhiên cứ cảm thấy anh ta có gì đó khác lạ, lại còn những đôi mắt của những người xung quanh đang nhìn nữa, cô cảm thấy vẫn cứ rời xa cái tên khẩu Phật tâm xà này thì tốt hơn.

“Vậy tôi cũng đi xem chị Vi thể nào đây.”

Cô đang định chuồn thì Hoắc Hoành nói: “Thư kí Vệ có chuyện gì thì A Hổ sẽ đưa cô ta vào bệnh viện, sẽ không có vấn đề gì đâu, còn cô thì cơm không ăn, chạy đến đó sẽ ngất mất.” Nhiếp Nhiên nhìn phần cơm chưa động một miếng trên bàn, nói: “Tôi không đói.” Thôi xin, bây giờ cô chỉ muốn chuồn khỏi đây thôi, ăn uống gì nữa chứ?

Nhưng9không ngờ Hoắc Hoành lại nói một câu: “Tôi đói rồi, ăn cơm cùng tôi đi.”

Cùng..

cùng anh ta? Anh ta là ai chứ?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 61: Hành động mờ ám thu hút sự chú ý


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77588.png


77588_2.png

Rõ ràng là lười chọn! Hoắc Hoành cười lớn, đưa ngay thực đơn cho người phục vụ, ánh mắt vẫn dán chặt trên người Nhiếp Nhiên, “Theo cô ấy, lên tất cả các món đi.” Nhiếp Nhiên thấy ánh mắt ấm áp, lời nói dịu dàng của anh ta thì quả thật là buồn nôn không chịu nổi

Người này muốn làm gì vậy? Trước mặt bàn dân thiên hạ không thấy buồn nôn sao? Sắp đến mùa thu rồi, qua mùa đ*ng d*c rồi chứ nhỉ! Hoắc Hoành thấy Nhiếp Nhiên nhíu chặt lông mày lại, giống y hệt dáng vẻ chán ghét buổi sáng nay

Mặc dù hơi động chạm đến lòng tự ái, nhưng khi nhìn thấy phản ứng của cô, anh ta vẫn ác ý muốn trêu chọc cô

Sau khi người phục vụ3nhận được yêu cầu liền dọn dẹp tất cả đồ ăn mà Vệ Vi gọi ban nãy đi, rồi bưng lên hai cốc trà mới.

Không lâu sau đó, tất cả các món lần lượt được bưng lên.

Hoắc Hoành gắp một ít cá vào bát cho Nhiếp Nhiên: “Sao cô lại không ăn? Nào, ăn một ít đi, vừa nghĩ tới việc cô vì tôi mà bị thương, thật sự là tôi không yên tâm chút nào.”

Anh ta vừa nói dứt lời, xung quanh bỗng dưng trở nên yên lặng, tất cả các đôi tai đều bắt đầu dựng lên nghe ngóng.

Nhiếp Nhiên ngạc nhiên đến mức hai mắt mở to ra, người này đúng là bị điện hay sao ấy? Nói gì thể không biết!

Cô xua tay lia lịa: “Không..

không...không, đều là lỗi của tôi,1không liên quan gì đến ngài Hoắc cả!”

Câu cuối cùng cô đặc biệt nhấn mạnh, cố gắng để những người xung quanh nghe thấy

“Sao lại không liên quan chứ? Là tôi dẫn cô đến đó, tôi phải có trách nhiệm với cô đến cùng mới phải.” Nhiếp Nhiên muốn chứng minh cô với anh ta chả có quan hệ gì đặc biệt, nhưng hết lần này đến lần khác Hoắc Hoành đều không cho cô cơ hội đó

Hoắc Hoành lại gắp một miếng sườn vào bát cô, cười thật ấm áp: “Ăn nhanh lên, trong sắc mặt của cô kém như thế, xem ra mấy ngày vừa qua cô đều ngủ không ngon rồi.” Anh ta vừa dứt lời, mọi cặp mắt cú vọ xung quanh đều nhìn chằm chằm về phía Nhiếp Nhiên.

Lúc này8Nhiếp Nhiên mới nhận ra là, đúng là anh ta đang cố ý! Cố ý để bản thân trở nên buồn nôn!

Muốn trêu chọc cô sao? Được! Cô sẽ giúp anh ta

Cô không thể tin được, chỉ dựa vào gương mặt này của cô mà anh ta lại có thể trêu đùa cô như thế

Nhiếp Nhiên lập tức cười e thẹn với Hoắc Hoành: “Ngài Hoắc, canh trứng này rất ngon, anh uống thử xem.” Nói rồi cô liền múc một muỗng canh vào bát của Hoắc Hoành.

Sau khi Hoắc Hoành nhìn thấy phản ứng chuyển biến của cô thì càng cười tươi hơn: “Được, tôi uống thử xem nào.” “Ừm, anh mau nếm thử đi.”

Nhiếp Nhiên miệng thì cười nhưng trong lòng ngập tràn sự khinh bỉ

Lúc này, A Hổ sau khi sắp xếp9đưa Vệ Vi về nghỉ ngơi xong quay trở lại nhà ăn, nhìn thấy đồ ăn trong thìa của Hoắc Hoành liền ngay lập tức cản anh ta: “Nhị thiểu! Anh không thể ăn những thứ làm từ trứng, sẽ bị dị ứng đấy!”

Dị ứng?

Hóa ra Hoắc Hoành bị dị ứng với trứng.

Thấy dáng vẻ rất vội vàng ngăn cản của A Hổ thì Hoắc Hoành lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, “Hiểm khi mới được ăn một ít, không sao đâu.” “Không sao sao được, lần trước ngài ăn xong thì lập tức...” “Được rồi, đã nói là ăn một ít trứng mà thôi rồi mà, có gì ghê gớm đâu.” Hoắc Hoành trực tiếp ngắt lời A Hổ.

Thấy không khí giữa chủ tớ hai người họ khá căng thẳng, Nhiếp Nhiên không7chịu nổi nữa, bèn nói: “Hay là anh đừng ăn nữa?”
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
“Đã nói là thỉnh thoảng mới thế mà, không phải lo cho tôi đâu.” Tiếc là Hoắc Hoành miệng cười với cô nhưng chiếc thìa trên tay thì không hề đặt xuống, xúc một thìa định cho vào miệng.

Ai thèm lo lắng cho anh ta chứ! Nhiếp Nhiên thầm hừ lạnh một tiếng

Thế nhưng cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy A Hổ cau có lườm mình rồi

Mọi người ở nhà ăn đều đã buông đũa xuống từ lâu rồi, giống như đang xem kịch hay ở bàn của bọn họ vậy.

Nhiếp Nhiên giờ mới hiểu rõ, gã này chính là cố ý chọc tức mình mà!

Chẳng may có việc bất trắc gì xảy ra thì cả nhà họ Hoắc sẽ không tha cho cô mất

Đến lúc đấy chẳng những cô không hoàn thành nhiệm vụ mà còn đắc tội với nhà họ Hoắc, thể thì thật là thất sách! Nghĩ đến đây, Nhiếp Nhiên nhanh chóng giành lấy chiếc thìa đang chuẩn bị được đưa vào miệng của Hoắc Hoành rồi lập tức cho vào miệng mình

Toàn bộ nhà ăn lúc này vang lên tiếng mọi người hít vào một hơi khí lạnh và tiếng đũa rơi xuống sàn.

Hoắc Hoành sau khi bị giành lấy chiếc thìa không hề tức giận mà lại khẽ nhếch khóe môi lên, giống như vô cùng tủi thân: “Cô ăn mất trứng của tôi rồi!”

“Ối..

khụ..

khụ..

khụ!” Nhiếp Nhiên lập tức phun hết chỗ canh trứng đang định nuốt xuống ra

Cái gì gọi là ăn hết trứng của anh hả?

Khốn kiếp, anh không thể nói tử tế à?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 62: Vì anh ta mà nấu một bữa cơm


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77589.png


77589_2.png

“Nếu cô không muốn uống cốc nước này thì trong ấm nước vẫn còn nước, cô tự rót một cốc...” Anh ta chưa kịp nói hết câu thì Nhiếp Nhiên đã nhanh chóng tự rót một cốc nước uống rồi

Nhìn hành động uống nước như trâu bò này của cô, Hoắc Hoành càng nhíu mày chặt hơn

Quả nhiên là cô ấy đang đề phòng mình

Nghĩ đến việc mình bị cô đề phòng như thế, trong lòng Hoắc Hoành tự nhiên cảm thấy hơi buồn, hàng lông mày bất giác cau lại

Cảnh này bị Nhiếp Nhiên vừa mới đặt cốc nước xuống nhìn thấy, khiến cô hiểu lầm là anh ta chế hành động uống nước thô lỗ của cô

Á à, cuối cùng thì cũng không giả vờ được nữa rồi!

Nhiếp Nhiên cảm thấy rằng bây giờ có nói3muốn đi thì chắc chắn Hoắc Hoành sẽ ngăn cản

“Xin lỗi anh! Thật sự vô cùng xin lỗi anh, nếu không phải tại tôi thì ngài Hoắc cũng không phải chịu cảnh không có gì để ăn này

Tôi đúng là không nên ở đây để thêm phiền phức nữa.” Cô co rúm cúi người xin lỗi, lại thêm vừa ho đến mức đỏ mắt nên dáng vẻ thực sự là tội nghiệp kinh khủng.

Thế nhưng Hoắc Hoành cũng biết, nếu mình thả cô đi, chỉ cần xoay người một cái, cô nhất định sẽ cười kiểu đắc ý, giống hồ ly đã thực hiện được gian kể.

Làm sao anh ta có thể để cô đắc ý một cách dễ dàng thế được?

“Nếu đã như thế rồi, vậy thì đền tôi một bữa ăn đi.”

Giọng nói của Hoắc Hoành1đượm ý cười khiến cho Nhiếp Nhiên đang cúi người xin lỗi toàn thân chao đảo, cô ngẩng đầu nhìn anh ta với vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.

Anh ta nói gì cơ? Đền anh ta một bữa cơm ư?

Nhìn một bàn đầy thức ăn thế này, ui..

bữa cơm này đáng giá bao nhiêu? Lệ Xuyên Lâm có thể thanh toán không?

“Cô nói xem, cô hại tôi không có cái gì ăn, lẽ nào không nên bồi thường cho tôi sao?” Nhìn thấy bộ dạng vô tội nho nhã của Hoắc Hoành, Nhiếp Nhiên thật sự là muốn tự vả vào mặt mình một cái.

Cái miệng chết tiệt, nói lắm lời gì chứ! Nhìn chiếc bàn hỗn độn này, còn chưa tìm được đầu mối gì mà lại đi tìm Lệ Xuyên Lâm để đòi tiền thanh toán,8không biết là có bị đánh không nữa.

Cô nghiêm túc nói với phục vụ với bộ dạng vô cùng đáng thương: “Vậy thì hãy nấu cho ngài Hoắc vài món anh ấy có thể ăn được nhé, bữa này tôi mời!” Bộ dạng trịnh trọng này làm người phục vụ có cảm giác thứ cô mời không phải là cơm mà chính là thuốc cứu mạng vậy

“Có lẽ là cô tự mình nấu đi được không? Tự nấu sẽ thể hiện thành ý hơn đó.” Hoắc Hoành nói thêm một câu

Nhiếp Nhiên chớp mắt liên hồi: “Tôi không biết nấu cơm.”

Cô thật sự là không biết nấu cơm, ngày trước ở doanh trại huấn luyện chỉ học giết người thế nào, chứ không được học nấu cơm thế nào

Lúc huấn luyện ở môi trường bên ngoài, cô chỉ9biết bắt thú sau đó đem nướng thôi, có lúc sợ quân địch phát hiện còn ăn sống nữa

“Không sao cả, đầu bếp sẽ đứng một bên chỉ cho cô.”
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Ý của Hoắc Hoành là không để ý, nhưng khi Nhiếp Nhiên nghe thì nó lại thành càng để ý

Cô đã hoàn toàn cho rằng Hoắc Hoành đang muốn làm khó cô để báo thù.

“Vậy thì làm ảnh hưởng đến thời gian dùng bữa của mọi người rồi.” Nhiếp Nhiên nhìn một lượt tất cả mọi người ở nhà ăn, vẫn giữ thái độ thoái thác như cũ, nhưng Hoắc Hoành nhìn một vòng mọi người xung quanh, giọng không cao không thấp nói: “Ồ, thế sao?” Ánh mắt của anh ta hướng ra bên ngoài làm tất cả mọi người đều căng thẳng

“Tôi ăn no rồi!”

“Tôi cũng ăn7xong rồi!” “Tôi nhớ là vẫn chưa khóa cửa phòng, tôi phải về ngay để xem thế nào!” Trong nháy mắt, tất cả mọi người dưới tầm mắt hiền lành của Hoắc Hoành đều chạy đi nhanh chóng

“Bây giờ không ảnh hưởng đến thời gian dùng bữa của mọi người nữa, cô có thể bắt đầu rồi.”

Đúng là không làm chậm trễ rồi.

Nhiếp Nhiên nhìn khắp phòng ăn đến cái bóng còn không có nữa, suýt nữa thì tức đến mức nội thương.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 63: Về nhà cùng tôi nhé!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77590.png


77590_2.png

7��Đầu tiên, chúng ta cắt cần tây ra, sau đó rửa sạch bách hợp, tiếp theo thì dùng.” Nhiếp Nhiên nhận lấy con dao để lên thớt, nói: “Ông ra ngoài đi, tôi ở đây tự làm được rồi.” “Gi! Nhưng không phải là cô không biết nấu cơm sao.” Bếp trưởng đang định nói tiếp thì bị Nhiếp Nhiên ngắt lời

“Có người đứng cạnh tôi sẽ bị mất tập trung, càng dễ làm đổ bể hết

Bếp trưởng à, không phải là ông muốn tôi làm một bữa cơm khét lẹt cho ngài Hoắc chứ?” Vừa rồi nhận được ánh mắt lạnh lùng của A Hổ, Nhiếp Nhiên không thể đổ toàn bộ lỗi lên người của bếp trưởng đáng thương này

E ngại vì là người được ngài Hoắc tin tưởng, bếp trưởng3cũng không dám đắc tội, nói một cách nhanh gọn: “Được, chúng tôi lập tức ra ngoài, cô Diệp cẩn thận một chút nhé!” “Tôi biết rồi, ông đi ra ngoài nhanh lên.” Nhóm người cứ thể bị đuổi ra ngoài, trong bếp không còn lấy một bóng người

Chỉ còn lại một mình Nhiếp Nhiên, cô thấy trên bàn đầy rẫy những nguyên liệu, có vẻ như dùng để nấu một bữa tiệc kiểu Mãn Hán vậy

Trong lòng cô vang lên một tiếng đầy khinh thường

Bữa tiệc kiểu Mãn Hán ư? Tưởng tượng phong phú ghê! Cô xắn ống tay áo lên, chọn trong đống thực phẩm đó vài cọng hành.

Cô cắt hành thành từng khúc rồi để ra một chiếc bát riêng.

Bật bếp đổ dầu, sau đó đổ một bát cơm vào1đảo đều, tiếp đến lấy nước thịt kho tàu từ nồi bên cạnh rưới đều lên cơm, cuối cùng rắc vào một ít muối và hành thái nhỏ.

Một bát cơm rang tùy ý đã được hoàn thành.

Theo như thói quen ăn uống kiểu vương giả của Hoắc Hoành, những món thể này chắc chắn không lọt được vào mắt anh ta, Nhiếp Nhiên cũng không ôm hi vọng gì cả

Nhiếp Nhiên bể bát cơm rang nóng hổi đặt lên bàn rồi đứng sang một bên

Hoắc Hoành nhìn bát cơm rồi nhướng mày, không nói lời nào

A Hổ ở bên cạnh nói: “Thức ăn đâu? Đừng nói là cô để Nhị thiếu ăn cơm với xì dầu đấy nhé.” “Không phải cơm xì dầu, mà là cơm nước thịt đó.” Nhiếp Nhiên nói một8cách yếu ớt

“A Hổ!” Hoắc Hoành lập tức quát nhẹ một tiếng, chấn chỉnh lại việc quát nạt của A Hổ

Sau đó, anh ta nhìn bát cơm rang, lại lướt qua Nhiếp Nhiên một lần, cuối cùng lấy đũa nếm thử một chút WebTru yenOn linez . com

Nhiếp Nhiên nhìn thấy anh ta ăn miếng đầu tiên thì thần kinh lập tức vô cùng căng thẳng

Cô nghĩ rằng anh ta ăn miếng đầu tiên thì tuyệt đối sẽ không có chuyện muốn ăn miếng thứ hai, nhưng điều khiến cô không ngờ là, anh ta không chỉ nếm thử mà còn ăn hết! Ngon đến vậy sao? Nhiếp Nhiên có chút hoài nghi về tài nghệ của mình, lẽ nào nước thịt kho được nấu theo phương thức bí truyền ư? Hoắc Hoành từ từ ăn đến hạt9cơm cuối cùng, vừa ý đặt đũa xuống nói: “Ai bảo tài nấu ăn của cô Diệp không tốt, tôi thấy rất hợp khẩu vị của tôi, hay là Cô Diệp về nhà với tôi đi?”

Cái gì? Đi cùng anh ta về nhà?

Chuyện gì đang xảy ra vậy?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 64: Suýt thì mất dấu đi tìm đầu mối


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77591.png


77591_2.png

Rõ ràng là trong thời gian này anh ta luôn dùng nhiều cách khác nhau để thăm dò cô, lời mời lần này chắc phải đến tám phần là có âm mưu

Nhìn Nhiếp Nhiên nãy giờ đứng yên đó không mở miệng, Hoắc Hoành cũng không vội, chỉ cười, “Cô không cần căng thẳng đâu, tôi thực sự thích ăn cơm cô nấu, cô cứ suy nghĩ đi nhé!” Rồi anh ta bảo A Hổ đẩy mình ra khỏi phòng ăn.

Suy nghĩ gì chứ? Suy nghĩ xem cô có nên đưa thân mình vào hang cọp không ạ? Nhưng nghĩ lại thì cũng không phải là không được

Hoắc Hoành đang hợp tác với Lưu Chấn, nói không chừng thì ở nhà anh ta có thể3có rất nhiều loại tài liệu cũng như hợp đồng thương mại liên quan đến Lưu Chấn.

Càng nghĩ cô càng thấy phương án này được

Lúc này một nhân viên phục vụ đi tới, giống như là dọn dẹp bàn, cúi đầu nói với cô một câu: “Xin cho nhờ chút.” Giọng nói lạnh lùng làm cho Nhiếp Nhiên cảm thấy có chút quen thuộc

Vừa quay đầu lại một cái, Nhiếp Nhiên bỗng trố mắt giật mình.

Đúng là Lệ Xuyên Lâm! Anh ta sao lại ở đây chứ? Nhiếp Nhiên cố nén lại câu hỏi trong đầu, giả vờ như không biết gì, xin lỗi một câu rồi đi ra khỏi phòng ăn, thế nhưng lúc đi qua còn chạm vào người anh ta một cái,1trong lòng bàn tay có gì đó khác lạ.

Cô không thay đổi thần sắc mà nắm chặt tay lại, tiếp tục bước đi

Chờ đến khi vào nhà vệ sinh đóng chặt cửa lại cô mới mở ra xem, chỉ thấy một mẩu giấy viết thời gian và địa điểm.

Cô nghĩ là do khoảng thời gian vừa qua cô bị mất liên lạc, thế nên mới khiến anh ta phải mạo hiểm để đến đây
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Nhiếp Nhiên xé vụn tờ giấy vứt vào bồn cầu xả nước, chắc chắn là không để lại dấu vết gì mới về văn phòng làm việc.

Chờ mãi mới đến lúc tan làm, vừa mới đi ra khỏi văn phòng, Nhiếp Nhiên có cảm giác như có một người đàn ông đang8nhìn chằm chằm mình.

Lúc ấy phản ứng đầu tiên của cô là mình đang bị theo dõi rồi.

Cô cầm gương cá nhân của mình vờ như đang soi nhưng thực tế là thông qua cái gương để quan sát tình hình trên phố, phía bên kia đường có ba người đàn ông.

Ba người, quả là không ít

Nhiếp Nhiên cất gương đi, tỏ ra bình thản đi về phía trước, đi được vài con phố thì có lợi dụng sự hỗn loạn của giờ tan tầm mà nhanh chóng nấp vào một cửa tiệm.

“Ông chủ, thật ngại quá! Cho tôi hỏi ở đây có cửa sau không, tôi có cảm giác có người theo dõi tôi, tôi rất sợ!” Cô làm bộ như vô cùng đáng9thương và run rẩy nói với ông chủ tiệm.

“Theo dõi” Ông chủ nhìn về phía ngoài cửa thấy có ba người đàn ông dáng vẻ lấm lét chuẩn bị đi tới cửa hàng của mình, liền lập tức mở lòng nghĩa hiệp nói: “Cửa sau ở đầu hành lang, cô đi nhanh lên, tôi sẽ đối phó với ba người kia! Ban ngày ban mặt mà dám ức h**p con gái nhà lành, thật là quá đáng!”

“Cảm ơn! Thật sự cảm ơn ông chủ rất nhiều!”

Cô tỏ ra cảm động rớt nước mắt, rồi theo hướng cửa sau rời đi

Sau khi ra khỏi cửa cô bắt một chiếc taxi cố tình đi về phía cửa chính của cửa tiệm, quả nhiên ông chủ béo lúc7nãy đang níu giữ ba tên kia rất nhiệt tình

Nguy hiểm đã được giải quyết! Nhiếp Nhiên nhìn trong gương chiếu hậu thấy bóng dáng của ba tên kia ngày một nhỏ bé, khóe miệng ánh lên nét cười.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 65: Bí mật gặp nhau g y ra tranh chấp


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77592.png


77592_2.png

Nhiếp Nhiên cầm tách trà, yên lặng một vài giây, cuối cùng mới mở miệng nói: “Lúc ở nước ngoài gặp sát thủ nên bị thương.” “Sát thủ?”

Cô gật đầu: “Ừ, có lẽ đến để giết Hoắc Hoành.”

Lệ Xuyên Lâm nhíu chặt lông mày: “Cô đỡ một nhát dao cho anh ta hay anh ta lôi cô ra làm bia đỡ?” “Tôi cố tình để bị thương đấy, để lấy lòng tin của anh ta.” Nhiếp Nhiên khẽ cười, ánh mắt mang vẻ gian xảo và đắc ý

Nhưng không ngờ rằng, Lệ Xuyên Lâm lại lạnh lùng nói: “Hồ đồ! Vì muốn lấy lòng tin của anh ta mà làm tổn hại đến tính mạng, đây là điều mà quân đội dạy cô sao?” Dường như anh ta đang vô3cùng tức giận, cô có thể hiểu là anh ta đang lo lắng cho mình không? Mặc dù không hiểu tại sao anh ta lo lắng mà lại mắng cô nhưng cô nghĩ có lẽ là vì tốt cho mình thôi, vì thế Nhiếp Nhiên nhún vai nói: “Anh không cần kích động, tôi đã tự tính toán, mức độ nặng nhẹ thể nào tôi biết.”

“Cô còn biết nặng nhẹ sao? Đến tính mạng của bản thân còn không màng đến, lại còn nói mức độ nặng nhẹ cái gì! Kiểu nằm vùng như cô tôi không dám nhận!”

Lệ Xuyên Lâm thấy cô hoàn toàn không có ý tiếp thu, trái lại còn tỏ ra chả có chuyện gì khiến anh ta cảm thấy mọi lửa giận trong lòng đều1bùng cháy lên.

Nhiếp Nhiên đặt tách trà xuống, nụ cười trên mặt bỗng vụt tắt, mắt nheo lại nhìn anh ta, “Ý anh là gì?”

Hai người bọn họ đều đang muốn bùng nổ, không khí càng lúc càng căng thẳng.
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
Một lúc lâu sau, Lệ Xuyên Lâm mới nói: “Tôi yêu cầu cô về đơn vị.”

Cái gì!

Nhiếp Nhiên lập tức nhảy dựng lên: “Không được! Tôi dùng tính mạng của mình để lấy được lòng tin của Về Vi, tôi tin rằng mấy hôm nữa thôi tôi nhất định sẽ lấy được thông tin, làm sao lại có thể về đơn vị vào lúc này?” “Tôi yêu cầu cô lập tức từ chức, về đơn vị ngay!” Lời nói của Lệ Xuyên Lâm mang đầy tính chất ra lệnh không thể8từ chối

Hai tay Nhiếp Nhiên chống ở mép bàn, cô nhìn anh ta, “Lúc đầu là anh yêu cầu tôi nhận nhiệm vụ, giờ tôi khó khăn lắm mới có được đầu mối, anh lại yêu cầu tối về đơn vị, vậy ý của anh là gì?”

“Có quá lộ liễu, hết lần này đến lần khác gây sự chú ý với Hoắc Hoành, anh ta cũng đã tìm hiểu về cô rồi.”

“Vậy tìm được gì chưa?” Lệ Xuyên Lâm ngẩng mạnh đầu lên, hai mắt sắc lẹm: “Nếu không có tôi ở phía sau hỗ trợ, cô nghĩ anh ta sẽ không tìm được chắc?”

Nhiếp Nhiên cũng không kiêng nể gì nữa, cô nói thẳng, “Thân phận của tôi là thuộc phạm vi trách nhiệm của anh! Hơn nữa, Hoắc9Hoành vốn có tính đa nghi, anh ta tìm hiểu về một người lạ cũng là điều bình thường! Tôi hoàn toàn không thấy bất kì vấn đề gì cả!” “Nhưng tôi lại thấy đây là vấn đề rất lớn! Tôi là người móc nối của cô, tôi có quyền dừng nhiệm vụ lần này!” Nhiếp Nhiên đứng thẳng lên, cười lạnh lùng, “Anh cũng nói rồi đấy, anh chỉ là người móc nối của tôi, không phải là giáo quan của tôi

Bảo tôi dừng nhiệm vụ này ư? Xin lỗi, tôi không chấp nhận!” Lúc này Lệ Xuyên Lâm cũng bị Nhiếp Nhiên làm cho phát cáu lên rồi, anh ta lập tức đứng phắt dậy, “Nhiếp Nhiên!”

“Lệ Xuyên Lâm, tôi chưa bao giờ làm việc giữa chừng cả!7Tạm biệt!” Nói rồi, cô không thèm ngoảnh lại nhìn mà đi thẳng, chỉ còn lại Lệ Xuyên Lâm đang hừng hực lửa giận mà thôi.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 66: Cười chịu nhục


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77593.png


77593_2.png

Những năm gần đây Nhị thiểu nỗ lực thế nào anh ta đều biết, nhưng lão gia và phu nhân lại không có sự thay đổi gì về thái độ cả

Có thể nói cả nhà coi Nhị thiếu như người ngoài đến ở đây vậy

Thế nhưng Nhị thiểu vẫn cứ bình thản cười, sau khi được đẩy vào nhà, anh ta vừa cười vừa nói: “Ba, mẹ, anh đang nói gì mà vui thế?” Không khí vốn đang vui vẻ, Hoắc Hoành vừa nói một câu thì mọi thứ trở nên im lặng ngay tức thì

Ba, bốn giây sau, anh trai Hoắc Hoành - Hoắc Mân đứng lên khỏi ghế sofa, giọng thở phào: “Cuối cùng em đã về rồi, nếu không không biết ba mẹ còn bắt anh phải nói chuyện đến3bao giờ nữa.” Ba của Hoắc Hoành - Hoắc Lãng Khải lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn Hoắc Hoành bằng đôi mắt nhạy bén của người sành sỏi, “Nghe nói lần này sang bên kia xảy ra chuyện gì à?” Hoắc Hoành mỉm cười nói: “Đều đã giải quyết xong rồi ạ, không có vấn đề gì nghiêm trọng cả.”

“Thế thì tốt, đừng làm ta thất vọng đấy.” Hoắc Lãng Khải sầm mặt nói xong liền xoay người đi lên tầng trên

Còn đại phu nhân lại không có cảm tình với đứa con riêng này, đến biểu cảm còn lười chả muốn thể hiện ra, cùng Hoắc Lãng Khải đi thẳng lên tầng.

Vì thế, lúc này, trong phòng khách chỉ còn lại hai anh em họ

Hoắc Mân đang cười nói vui vẻ1ôn hòa nhìn thấy Hoắc Lãng Khải rời đi ngay lập tức đổi thái độ, hắn ta ngồi xuống sofa, hai chân bắt tréo, miệng nhếch lên nụ cười chế giễu

“Nghe nói hợp đồng lần này cậu đã hoãn lại rồi phải không? Không phải là vì một tên sát thủ mà dừng hợp tác đó chứ? Lẽ nào cậu sợ rồi sao, em trai?”

Từ lúc Hoắc Mân nhận Hoắc Hoành thì đã gọi anh ta là em trai rồi.

Người ngoài nghe thấy hắn ta gọi như thể đều nghĩ rằng Hoắc Hoành là em trai.

Nhưng chỉ có Hoắc Hoành mới biết đây chính là lời châm chọc, coi thường.

Em trai..

chỉ có người hầu ở chỗ đỗ xe mới gọi là em trai

Sắc mặt Hoắc Hoành không hề thay đổi, anh ta nói:8“Cẩn thận không bao giờ là thừa cả, chỉ tạm dừng thôi W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m

Đợi khi mọi việc có kết quả rồi thì lại tiếp tục hợp tác thôi.” “Cẩn thận? Tao thấy mày đúng là bị tên sát thủ kia dọa cho sợ rồi, vẫn còn tìm cớ à? Nói thật, nếu mày thật sự sợ thì nhường chỗ đi, chân của mày hỏng rồi, không cử động được nữa thì thật là áy náy.” Hắn ta cười mà như không cười nhìn xuống đôi chân của Hoắc Hoành.

A Hổ đứng ở cửa nãy giờ nhìn thấy Nhị thiểu nhà mình chỉ mỉm cười không nói lại, thật sự là tức không chịu được, đành rảo bước đi vào, nói một cách trang trọng: “Đại thiếu, đến giờ Nhị thiếu điều trị rồi ạ.”

Hoắc Mân9dựa lưng vào sofa, ánh mắt lạnh lẽo nói: “Em trai, bây giờ mày không chỉ nhát gan, đối với bọn thuộc hạ lại nhu nhược như vậy, sắp trèo lên đầu chủ nhân ngồi nói chuyện đến nơi rồi đấy! Nếu mày không để ý thì tao sẽ giúp mày dạy bảo chúng.” Giọng nói không nặng không nhẹ nhưng lại khiến A Hổ nghe mà giật mình, lúc này anh ta mới ý thức được bản thân đã quá phận, theo bản năng nhìn về phía Hoắc Hoành.

Hoắc Hoành chậm rãi nói: “Mặc dù cậu ấy là cấp dưới, nhưng dù gì cũng là ba chọn cho tôi, xấu tốt gì cũng nên chiểu cổ vài phần.” Hoắc Mẫn đừng phắt dậy, đi đến trước mặt Hoắc Hoành, cúi người cười7chế nhạo: “Đây là nhà của tao, người mà ba yêu thương nhất cũng là tao, tao cần phải chiểu cổ sao? Chỉ có người ngoài mới cần đến sự chiếu cố thôi! Em trai à, tao nói có đúng không?”

Hoắc Hoành nhìn thẳng vào mắt Hoắc Mân vài giây, lúc này mới nhếch miệng cười: “Anh nói đúng, là tôi nói sai rồi.” “Biết là tốt rồi.” Hoắc Mân cười vô cùng đắc chí, vỗ vai Hoắc Hoành: “Được rồi, tao có việc phải đi rồi, mày nhanh chóng làm trị liệu đi, hi vọng đôi chân tàn phế này của mày có thể có cơ hội đứng lên được

Mặc dù tất cả mọi người đều biết đó là điều không thể.” Nói rồi, hắn ta đeo kính râm vừa cười vừa bước ra ngoài.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 67: Thích cái gì?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77594.png


77594_2.png

7ù sao thì Đại thiểu vừa chọc tức Nhị thiếu, giờ mình lại làm hỏng việc, nhất định là không tránh nổi bị phạt nặng rồi

“Tôi xin lỗi, Nhị thiểu, là tôi quá lơ là rồi

Bây giờ tôi lập tức phái người đi tìm cô Diệp, nhất định cô ấy sẽ bình yên trở về nhà! Sau đấy tôi sẽ quay lại chịu phạt.”

Nói xong, A Hổ vội vàng chạy đi.

“Không cần đâu...” Hoắc Hoành ngẩng đầu lên cản A Hổ thì đột nhiên thấy bụng đau thắt lại, anh ta nhíu khẽ lông mày

A Hổ dường như cảm thấy Hoắc Hoành có sự khác thường, liền vội vàng chạy lại, nhìn thấy mặt Hoắc Hoành tái nhợt, lập tức gọi lớn: “Nhị thiếu, anh không khỏe sao? Tôi đưa anh đi bệnh viện luôn.” “Không cần làm lớn chuyện3đến thế, chỉ là tiêu hóa không tốt mà thôi.” Hoắc Hoành xua tay, tự đẩy xe lăn đến bạn đọc sách lấy vài viên thuốc uống.

A Hổ rất hiểu về sức khỏe của Nhị thiếu nhà mình

Từ sau vụ tai nạn xe ấy, hai chân Nhị thiếu đã mất đi khả năng đi lại, sức khỏe cũng yếu đi nhiều, ăn uống luôn phải chọn loại tốt cho tiêu hóa

Hôm nay bát cơm rang đó khô khốc, Nhị thiểu lại ăn một mạch hết sạch, bảo sao...

“Nhị thiếu, anh thực sự thích cô Diệp à?” Nhìn Hoắc Hoành nhắm mắt lại tựa vào lưng ghế, giống như đang cố chịu vậy, A Hổ không nhịn được nói: “Tôi thấy anh đối xử với cô ấy lạ lắm, đưa cô ấy đi mua quần áo, đi dự tiệc, thậm chí1nhìn thấy cô ấy bị thương anh cũng lo lắng, đến giờ còn bảo người của chúng ta đi bảo vệ cô ấy

Thực sự là lão gia đã chọn cho anh bao nhiêu thiên kim tiểu thư đều không kém gì cô Diệp cả.”

“Đi ra ngoài đi, tôi cần nghỉ ngơi.”

“Vâng.”

A Hổ thấy Hoắc Hoành không muốn nghe anh ta nói nhiều nữa thì lui xuống luôn.

Cửa được đóng lại, ánh nắng ngoài cửa bị tấm rèm dày kia che kín, trong phòng tĩnh lặng chỉ còn nghe tiếng kim đồng hồ quay mà thôi.

Một lúc lâu sau, anh ta mới mở mắt, khẽ nhíu mày lại.

Thích ư?

Nhưng ngay sau đó Hoắc Hoành lại mỉm cười

Anh ta chỉ cảm thấy cô gái này rất thú vị, muốn trêu chọc cô mà thôi, làm gì đến mức thích chứ?

Anh ta kéo8ngăn kéo ở cạnh bàn, lấy một tập tài liệu mỏng ra.

Đó chính là sơ yếu lí lịch của Diệp Lan, trong đó viết toàn bộ thông tin từ tiểu học đến khi vào cấp ba của cô giống như mọi người tốt nghiệp ra đi làm bình thường, đơn giản vậy thôi

Hoàn toàn không thấy có vấn đề gì

Nhưng, không có vấn đề gì mới là vấn đề lớn nhất

Hoắc Hoành nắm chặt bản sơ yếu lí lịch trong tay Bạn đang đọc truyện tại WebTru yen Onlinez . com

Đầu tiên là cô vào địa bàn của Lương Phỉ, sau đó là vào công ty của Lưu Chấn, thân phận và mục đích của cô rốt cục là gì vậy?

Là ai đứng đằng sau thao túng tất cả chứ?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 68: Phản ứng sau khi nghe lén


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77595.png


77595_2.png

7��Không ngờ là cô gái này lại thông minh như thế, quả nhiên có thể diệt được con virus ấy.”Anh ta tựa lưng vào ghế, miệng khẽ lẩm bẩm gì đó

Màn đêm dần buông xuống

Đột nhiên trong lúc đó, tai nghe truyền đến một thứ âm thanh như tiếng va đập

Tiếng động nhỏ này đã khiến Hoắc Hoành đang định tắt hệ thống lập tức nắm chặt lấy tai nghe

Xem ra virus vẫn chưa bị diệt trừ, có khi là vừa nãy tín hiệu bị nhiễu sóng

Hoắc Hoành lập tức ngồi thẳng dậy, tập trung tinh thần bắt đầu nghe.

phía bên kia Nhiếp Nhiên vừa cãi nhau với Lệ Xuyên Lâm xong, trong lòng vô cùng tức giận, về đến nhà liền ngồi ở sofa, cả người ngoặt sang một bên

Tên Lệ Xuyên Lâm chết tiệt! Nếu như là trước đây thì cô nhất định sẽ bắn chết anh ta!3Dám nói như thế với cô à, số 1 cô trước giờ chỉ nghe bản thân mình mà thôi

Ai dám ra lệnh cho cô! Đều là dùng tiền để thuê cổ giết người, đều là phải ngoan ngoãn dâng tiến lên cho cô còn phải cười nói với cô.

Nghĩ đến cái gương mặt lạnh lùng kia, còn đập bàn với cô nữa chứ! Nhiếp Nhiên lúc ấy thật sự muốn rút dao ra chặt đứt năm ngón tay của anh ta

Lúc này ánh mắt cô lại đột nhiên hướng đến chiếc điện thoại cũ ở trên bàn trà kia.

Yên lặng nhìn chiếc điện thoại khá lâu, Nhiếp Nhiên mới cầm chiếc điện thoại lên nghịch một chút.

Chiếc điện thoại này cô đã kiểm tra từ ngoài vào trong, không phát hiện ra bất kì vấn đề gì cả.

Nhưng theo như tính cách của Hoắc Hoành, nhất định anh ta không1bỏ qua chiếc điện thoại này.

Đáng tiếc là giờ cô không có tâm trạng để nghiên cứu chiếc điện thoại này.

Cô quăng nó về vị trí cũ trên bàn

Sau đó đi tắm, tẩy trang, đắp một miếng mặt nạ, ngồi lên ghế mát xa bắt đầu tận hưởng

Lúc đầu, khi Lệ Xuyên Lâm sắp xếp cho cô căn phòng này, cô chỉ thấy mỗi chiếc ghế này vừa mắt, ngoài ra từ kết cấu đến hình dáng ngôi nhà đều khó coi

Ngồi ở ghế mát xa này, mọi đau mỏi đều tan biến hết

Lực tác động của chiếc máy này làm cô cảm thấy thích thú không chịu được mà rên khe khẽ

Nhưng chỉ khổ Hoắc Hoành đang nghe lén ở đầu bên kia! “Cô gái này rốt cuộc là đang làm gì vậy?” Hoắc Hoành nghiến răng ngồi nghe âm thanh ở phía bên kia, không tự chủ được8mà nắm chặt tay

“Ui..

Ừm...Ư..

Úi...” Âm thanh đó nhẹ nhàng mà lại có sức quyến rũ từ từ đi vào lòng của Hoắc Hoành, giống như tiếng mèo nhõng nhẽo vậy

Chết tiệt, không phải là cô ta đang...

Trong đầu Hoắc Hoành hiện lên hình ảnh cô nằm trên giường cùng nụ cười thỏa mãn.

Nhất thời anh ta có cảm giác bụng dưới trở nên căng cứng. w●ebtruy●enonlin●e●com

Không xong rồi!

Hoắc Hoành tức giận vứt tai nghe xuống bàn, dựa lưng vào ghế để bình tĩnh trở lại

Không ngờ rằng âm thanh trong tai nghe rơi kia lại vọng ra, từng đợt âm thanh cứ vang lên, thật sự là khiến người nghe như được chứng kiến trực tiếp vậy.

“Đúng là tiểu yêu tinh biết giày vò người khác mà.” Hoắc Hoành th* d*c một hơi

Ngược lại, Nhiếp Nhiên được chiếc ghế mát xa này làm cho thoải mái chết đi được, tâm trạng9cũng tốt hơn rất nhiều

“Thật là thoải mái quá!” Nhiếp Nhiên ra khỏi chiếc ghế mát xa, gương mặt đầy sự thỏa mãn đi vào nhà tắm tháo mặt nạ rửa mặt rồi đi ngủ

Thế nhưng ở bên kia, Hoắc Hoành đã khẳng định cô gái này vừa nãy đã..

Anh ta vô thức nghĩ lại lần đầu tiên gặp cô, dáng người mềm mại uyển chuyển, đường cong quyến rũ, lại thêm những âm thanh ban nãy...

Anh ta nghĩ anh ta đúng là điên rồi!
 
Back
Top Bottom