Cập nhật mới

Ngôn Tình Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 69: Nhị thiếu đến tháng rồi!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77596.png


77596_2.png

Hoắc Hoành đến nửa con mắt cũng không thèm nhìn cô, đôi mắt tập trung hướng về phía văn phòng của Lưu Chấn.

Chuyện gì xảy ra vậy? Nhiếp Nhiên đứng đó nhìn cánh cửa đóng lại, vẻ mặt đầy thảng thốt.

Anh ta đến tháng à?

Quái lạ, hôm ấy còn nói cái gì mà cơm ngon, còn muốn cô nấu cho, cũng may mà cô không toàn tâm toàn ý tin anh ta, ở cạnh Vệ Vi vẫn chắc ăn hơn

Từ ngày xảy ra chuyện ở buổi tiệc đó, sức khỏe của Vệ Vi không được tốt, cứ thỉnh thoảng lại nghỉ cả tuần khiến tất cả công việc ở công ty đợt này đều đổ hết lên đầu Nhiếp Nhiên

Bây giờ tất cả tài vụ của công ty, cô đều nằm3trong lòng bàn tay

Để nhanh chóng nắm bắt được dòng tiền lưu chuyển ở công ty, cô phải mượn cớ công việc cài virus vào máy tính của Vệ Vi để khống chế

Khi Nhiếp Nhiên ôm báo cáo tài chính bước vào văn phòng của Vệ Vi thì nhìn thấy cô ta đang uống thuốc, Nhiếp Nhiên vờ như không thấy gì và gõ cửa

Quả nhiên, thấy có người đến, Vệ Vi liền vội vàng đóng lọ thuốc lại, cất vào góc xong rồi mới nói: “Vào đi.” “Chị Vi, đây là tài liệu về tình hình chi tiêu tháng này, chị xem qua đi

À, còn đây là bản chính hợp đồng cũng như hóa đơn liên quan đến hợp tác của chúng ta với xí nghiệp của Lương thị mà1phòng Tài vụ bảo tôi đưa cho chị.”

Nhiếp Nhiên đưa toàn bộ báo cáo và hợp đồng qua cho Vệ Vi, mắt liếc về phía góc kia một cái

Thuốc an thần sao?

Cô ta không sao mà uống thuốc an thần làm gì? Vả lại loại thuốc này chỉ khi bệnh nặng hoặc khẩn cấp mới uống thôi.

Buồn rầu, âu lo? Nhiếp Nhiên cúi đầu nghĩ một lát, cuối cùng cô liền nhớ đến lần trước ở nhà ăn, tinh thần của cô ta cũng bị hoảng loạn khác thường.

Cô nhớ lúc đó Vệ Vi vừa nhìn thấy chuyện ở bàn bên cạnh thì lập tức tinh thần bị hoảng loạn

Lẽ nào cô ta bị chứng sợ máu? Không thể nào! Nếu mà là chứng sợ máu thì cũng không cần phải8uống thuốc an thần liều cao như thế chứ

Bỗng một ý nghĩ bắt đầu lóe lên trong đầu cô

Lẽ nào là do lần gặp mặt sát thủ để lại di chứng sao?

Lần trước Vệ Vi còn tận mắt thấy cảnh cô chảy máu ròng ròng, cho nên đêm không ngủ được dẫn đến lo lắng, u uất.

Càng nghĩ Nhiếp Nhiên càng thấy khả năng này cao

“Được rồi, cô đem cái này đưa cho phòng Tài vụ đi.” Vệ Vi kí tên xong liền đưa báo cáo cho Nhiếp Nhiên, sau đó để bản hợp đồng liên quan đến hợp tác với Lương thị để ở góc chậu hoa.

Nhiếp Nhiên thấy vô cùng kì lạ, cố tình chậm rãi sắp xếp tài liệu, dùng ánh mắt thăm dò liếc nhìn phía sau9chậu hoa, quả nhiên là có một chiếc két bảo hiểm trong tường.

Sao phòng Thư kí lại có két bảo hiểm? Để Vệ Vi không nghi ngờ, Nhiếp Nhiên nhanh chóng sắp xếp tài liệu rồi nói: “Chị Vi, vậy tôi đi đưa báo cáo xong, tan làm luôn nhé.”

“Được, cô đi đi.”

Nhiếp Nhiên chào Vệ Vi xong liền rời đi.

Nhưng trong lòng cô vẫn luôn nghĩ đến cái kết bảo hiểm WebTru yenOn linez . com

Cái kết được giấu kín như thế, còn cất hợp đồng với Lương thị vào đó, chứng tỏ bên trong có bí mật

Cô nhất định tạm thời cơ ban đêm thăm dò một chút

Nhìn đồng hồ, cô nhanh chóng đi về, cố gắng thăm dò địa hình một chút, phòng khi có chuyện gì bất ngờ có thể tẩu thoát.

Ai7ngờ, cô vừa đi về thì Hoắc Hoành cũng từ phòng của Lưu Chấn bước ra.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 70: Kẻ đột nhập xin tha


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77597.png


77597_2.png

7rên đường về, thật tình cờ lúc dừng xe chờ đèn đỏ, Hoắc Hoành ngồi trong xe vô tình liếc ra ngoài thì thấy một bóng dáng rất quen thuộc ở tiệm cà phê không xa

Cô ta ở đây làm gì vậy? Hoắc Hoành thấy lạ, vì thế bảo cho xe táp vào lề đường.

Cô gái ngồi cạnh cửa kính, nhìn về phía tòa nhà đối diện, miệng vẫn ngậm ống hút, không động tĩnh gì

Cô ta đang nhìn cái gì vậy? Hoắc Hoành cũng vô thức ghé sát cửa sổ xe, ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà kia, nhưng nhìn rất lâu cũng không phát hiện được gì bất thường.

Anh ta lại cúi đầu nhìn về phía trong tiệm cà phê, cô gái kia đã biến mất từ lúc nào rồi

Lẽ nào bị cô phát hiện rồi sao? Hoắc Hoành3cảm thấy như mình vừa bị chơi một số vậy.

Nhưng, thực tế thì Nhiếp Nhiên có cảm giác bên ngoài có người đang theo dõi mình, nhưng không phải nhìn thấy Hoắc Hoành mà là Lệ Xuyên Lâm.

Sau khi tên ấy cãi nhau với cô ngày hôm đó thì mỗi ngày 24/24 đều theo dõi cô, giống như quỷ thoắt ẩn thoắt hiện vậy

Anh ta dùng đôi mắt lạnh bằng đó coi chừng cô, giống như lúc nào cũng đang nhắc nhở cô.

Tôi sẽ trông chừng cô! Khiến cô bỗng có cảm giác như nhìn thấy Lý Kiêu thứ hai.

Để thoát khỏi Lệ Xuyên Lâm, cô lợi dụng cửa sau nhà vệ sinh của tiệm cà phê, cố tình đi đường vòng để về nhà

Trời tối dần, Nhiếp Nhiên bước từng bước trên chiếc cầu thang cũ kĩ lên tầng

Vừa đi tới1cửa, chuẩn bị mở cửa ra thì thấy kí hiệu mình đánh dấu lúc trước khi ra khỏi nhà buổi sáng có dấu vết bị người khác động đến

Có trộm? Nhiếp Nhiên nhíu mày, thận trọng xoay khóa cửa, chỉ thấy trong căn phòng tối om, nhờ ánh sáng le lói bên ngoài hắt qua ô cửa sổ mà có thể thấy một bóng đen đang ngồi trên sofa

Chắc là vì ngồi quay lưng về phía cửa nên người đó không nhìn thấy sự xuất hiện của Nhiếp Nhiên.

Nhiếp Nhiên giơ cái túi của mình lên, nhón chân từng bước đập mạnh một cái xuống

Thế nhưng bóng đen ngồi trên sofa lại di chuyển một bước, cái túi cứ thế mà đập xuống sofa.

Nhiếp Nhiên nhíu mày, quả nhiên là người luyện võ

Ngay tức thời, cô vứt túi qua một bên, định8dùng tay không tóm lấy vai người kia, đáng tiếc là người kia lại từ sofa nhảy phắt lên

Nhiếp Nhiên lại một lần nữa đánh hụt

Thật là nhanh nhẹn quá!

Cô nheo mắt lại, đứng sau sofa nhìn thẳng về phía bóng đen đang nấp ở góc tường, cả người toát ra một luồng khí mạnh mẽ.

Căn phòng yên tĩnh như tách biệt hoàn toàn với thế giới vậy

Đồng hồ trên tường cứ đi chuyển tích tắc tích tắc tích tắc

Chiếc đèn LED cảm ứng âm thanh ở đầu cầu thang năm giây sau cuối cùng cũng tắt rồi, Nhiếp Nhiên nhanh chóng chớp lấy cơ hội này, xoay mình một cái đã đứng ở trước mặt người kia rồi

Ba ngón tay của cô như bộ vuốt nhanh chóng tóm lấy cổ họng người kia khiến người đó lùi về phía sau vài9bước

Thật không ngờ, bên hông của Nhiếp Nhiên lại ánh lên sáng loáng, một con dao găm sắc nhọn hướng thẳng về phía mắt của người kia

Người đó không ngờ rằng sát khí của Nhiếp Nhiên lại mạnh đến vậy

Nhanh như chớp, hắn dùng chân đá bay con dao, nhưng cuối cùng vẫn lỡ mất nửa nhịp, Nhiếp Nhiên vẫn né được, khiến hắn lao ngay ra phía cửa WebTru yenOn linez . com

Tận mắt nhìn thấy khí lạnh toát ra từ con dao, người kia định xoay người nhảy lên cao để trốn nhưng con dao vẫn suýt chạm đến da đầu và cắt mất một mảng tóc của hắn

“Em điên rồi! Sắp ở đây giết người rồi đấy!” Người kia tức giận hét lên, Nhiếp Nhiên bỗng hơi run tay thu con dao về.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 71: Phục tùng cấp trên miễn thương lượng


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77598.png


77598_2.png

Tất nhiên trong lòng anh ta cũng có chút đắc ý, Lệ Xuyên Lâm từ xưa đến giờ vẫn chưa bị ai làm cho nghẹn họng như thế

Lần này bị Nhiếp Nhiên chọc cho tức xì ra khói, cuối cùng vẫn phải nhờ mình ra mặt! Nhưng bây giờ nhìn thấy thái độ của Nhiếp Nhiên..

“Xử phạt gì chứ? Em sắp tìm ra manh mối rồi, mà anh ta lại có thể bắt em dừng ư? Nếu như có báo cáo chuyện này lên cấp trên, người bị phạt cũng không phải là em.” Cô cười một tiếng như chẳng có chuyện gì cả

Phương Lượng nhìn thấy thái độ của cô lúc này thì nhíu mày lại: “Cấp trên yêu cầu dừng, em nhất định phải dừng! Không liên quan gì đến chuyện này nữa!”

Nhiếp Nhiên thấy anh ta nghiêm3túc như vậy, nhất thời trầm mặt lại một chút, sắc mặt khó chịu: “Ý gì vậy? Bảo em tiếp nhận là mấy người, bây giờ bảo em dừng cũng là mấy người, không dừng lại bị phạt, mấy người đang định đùa giỡn em như con khỉ đấy à?”

“Nhiếp Nhiên, quân nhân phải phục vụ vô điều kiện, bất luận là tiến hay lùi!” “Lẽ nào bảo em đi chết em cũng phải chết sao?” Nhiếp Nhiên châm biếm anh ta một câu

Nhưng không ngờ Phương Lượng kiên quyết trả lời một chữ: “Đúng!”

Nhiếp Nhiên tức đến nỗi đứng phắt dậy, nói: “Điên rồi sao?”

“Quân nhân chính là vật dâng hiến và hy sinh, ngay khi vào quân đội đáng nhẽ em phải biết chứ!” Phương Lượng cũng đứng phắt dậy, nhìn thẳng vào mắt cô.

“...” Sao cô lại1phải biết chứ? Không phải là cô tự nguyện vào doanh trại quân nhân.

Vẻ mặt Phương Lượng vô cùng nghiêm túc, anh ta nói: “Nhiếp Nhiên, tôi hi vọng em có thể dùng nhiệm vụ này ở đây.”

“Không được!” Nhiếp Nhiên dứt khoát từ chối khiến giọng Phương Lượng không kìm được mà cao lên mấy lần, “Nếu em vẫn nhận thấy rằng mình là quân nhân thì bắt buộc phải dừng hẳn nhiệm vụ này lại!” “Em đã là quân nhân thì cũng phải hoàn thành nhiệm vụ!” Phương Lượng nhìn Nhiếp Nhiên khăng khăng như vậy, mặt lạnh tanh nói: “Em muốn tôi trói em mang về đúng không?” Nhiếp Nhiên cũng không kém phần lạnh lùng, mắt khẽ nheo lại: “Nếu giáo quan không sợ mất thêm một mảng da đầu nữa thì anh cứ thử thôi.”

“Em!”

Phương8Lượng trợn mắt nhìn Nhiếp Nhiên trước mặt, tự nhiên cảm thấy nhiệt độ toàn thân cô đang giảm dần đi, trong lòng không khỏi kinh ngạc

Cô ấy chỉ là một tân binh thôi, sao lại có khí thể áp bức như thế chứ? Lúc này, không khí trở nên bế tắc cực độ

Mà ngay lúc này, Nhiếp Nhiên cũng nhạy bén thấy rằng sau cửa có gì đó khác lạ

Cô quay ngoắt về phía sau thì thấy Lệ Xuyên Lâm đã đứng yên ở cửa rồi

Hai người một trước một sau bao vây lấy Nhiếp Nhiên

“Nhiếp Nhiên, tôi yêu cầu cô dừng nhiệm vụ ngay lập tức.”

Nhiếp Nhiên đối diện với mệnh lệnh của Phương Lượng, lại vừa nhìn thấy Lệ Xuyên Lâm ở phía sau, thể là có ý cưỡng chế sao? w๖ebtruy๖enonlin๖ez

Nhưng tại sao vậy? Rõ ràng là9mọi chuyện đang phát triển tốt cơ mà, tại sao lại dừng? Tại sao?

Cô thật sự không thể hiểu nổi trong đầu họ đang tính toán cái gì nữa

Cũng không thể liều mạng với hai người họ được, mặc dù là có thể đánh thắng nhưng động đến hai người bọn họ cô nhất định sẽ bị trục xuất mất, vậy thì sau đó lấy gì ra để gặp lại vị phu nhân kia?

Suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng Nhiếp Nhiên nói bằng giọng thỏa hiệp: “Hôm nay tôi nhìn thấy trong kết bảo hiểm của Về Vi có hợp đồng hợp tác với Lương thị

Lương Phỉ đã chết rồi, cô ta vẫn cất bản hợp đồng hợp tác vào két bảo hiểm, ở đây nhất định có vấn đề: Nói không chừng ở bên trong vẫn còn để7đơn hàng giao dịch nữa

Hơn nữa từ sau sự việc gặp sát thủ lần trước tới giờ cô ta đã bắt đầu uống thuốc an thần, tôi tin rằng không lâu nữa thôi cô ta sẽ phải tìm người giúp đỡ.”

Nhiếp Nhiên vô cùng chân thành nói với hai người kia: “Các anh cho tôi thêm chút thời gian đi, tôi nhất định sẽ hoàn thành được nhiệm vụ này.”

Tiếc là Lệ Xuyên Lâm lại một mực từ chối: “Không được, tôi phải tính toán lại từ đầu vì hành vi của cô đã bị Hoắc Hoành nghi ngờ rồi.”

“Anh ta chẳng tìm thấy bất kì một chứng cớ gì từ tôi đúng không? Chỉ hoài nghi về thân phận của tôi thôi.”

Nhiếp Nhiên vô cùng tức giận nói một cách mạnh mẽ tỏ rõ sự bức xúc của mình

“Chỉ cần có bất kì nghi ngờ gì tôi đều cho dừng lại, điều này ảnh hưởng đến mạng sống của rất nhiều người.” Nhìn vẻ mặt nhất định không nhượng bộ của Lệ Xuyên Lâm, trong lòng Nhiếp Nhiên như có một tiếng nổ lớn, lửa giận như thiêu như đốt

Cô nghiến răng, cười chế giễu nói: “Vừa nãy không phải chính giác quan nói để hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng mà phải hiến dâng sinh mệnh cao quý của bản thân, đây chính là điều mà một quân nhân nên làm đúng không? Vậy thì để cho họ đi làm vật hy sinh đi.” Phương Lượng biết Nhiếp Nhiên vô cùng ngông cuồng, nhưng anh ta không thể ngờ cô lại có thể nói ra những lời như thế, thật sự làm cho anh ta kinh hãi

Anh ta cau mày tức giận nói: “Vì nhiệm vụ của chính mình mà hy sinh toàn bộ mạng sống của mọi người trong đường dây, em thấy đây là việc mà quân nhân nên làm sao? Nhiếp Nhiên, em tốt nhất là nên biết mình là ai? Những lời vừa rồi tôi không mong là có thể được nói ra từ chính miệng học trò của mình.”

Nhiếp Nhiên cuối cùng chỉ có thể tức mà không làm gì được, buông ra một câu: “Các anh nhất định sẽ hối hận khi làm như thế này.”

Nói xong, cô cáu kỉnh quay người đi ra ngoài.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 72: Mùi thuốc súng chạy dọc hành lang


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77599.png


77599_2.png

Cô thật sự không thể hiểu nổi, rõ ràng là có thể hoàn thành, Lệ Xuyên Lâm và Phương Lượng thế nào lại chỉ vì mấy người cùng đường dây chết tiệt nào đấy mà lại từ bỏ như vậy.

Quả thật là khiến cô không thể tưởng tượng nổi!

Cứ từ bỏ như vậy, cho dù là có đổi một người mới đến cũng vẫn thu hút sự chú ý của Hoắc Hoành và Lưu Chấn thôi.

Sau đây là giai đoạn nhạy cảm trong giao dịch của bọn họ, người mới đến nhất định sẽ bị thu hút sự nghi ngờ, không đúng sao? Cô mất thời gian gần một tuần suy nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi cách làm việc của họ

Cứ thể, trong lòng cổ hậm hực, gương mặt3lại trở nên khó coi, cuối cùng thì như thiên lôi trong lớp học vậy, mọi người đều cố tránh xa

Hai ngày sau, Lý Kiêu cũng về đơn vị, điều này làm những người cùng phòng thở phào nhẹ nhõm

Coi như có người có thể kìm hãm được Nhiếp Nhiên rồi

Nhưng không ngờ, Lý Kiêu vừa quay lại, việc đầu tiên cô làm là hùng hổ chạy thẳng đến chỗ Nhiếp Nhiên, hơn nữa gương mặt còn lạnh tanh

Điều này làm mọi người khá sợ hãi, trong lòng nghĩ không biết một lúc nữa có đánh nhau không đây?

Hai con ngựa ô một con kiêu ngạo, một con huênh hoang, nếu mà đánh thật thì chắc phải đã mắt lắm.

Giờ nghỉ trưa mọi người đều đứng ở hành lang không xa, không1dám tùy tiện rời đi

Lý Kiều bước thật nhanh đến túm lấy tay của Nhiếp Nhiên: “Phùng Anh Anh chết rồi!”

Nhiếp Nhiên cau mày nhìn cô ta.

Quần áo mà Lý Kiểu mặc là đồ của cô, trông có vẻ như mấy ngày nghỉ này đã đi tìm hiểu vụ án của Phùng Anh Anh

Trời! Cô gái này vẫn cứng nhắc như thế! Trong lòng cô có ý giễu cợt nhẹ, lập tức bỏ tay của Lý Kiêu ra, thản nhiên nói: “Chúc mừng cậu, cuối cùng cũng giải quyết xong mối bận tâm rồi.”

Nói xong, cô định quay người bỏ đi.

Lúc này cô thật sự không có tâm trạng nói với Lý Kiêu về chuyện của Phùng Anh Anh

“Cậu không muốn biết cậu ta chết như thế nào à?” Lý Kiêu lại8bước nhanh hơn vài bước chặn cô lại

Nhiếp Nhiên thở dài một cái, cố nén sự khó chịu trong lòng lại, nói lạnh tanh: “Không muốn, vì chẳng liên quan gì đến tôi cả Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!

Vả lại tôi thật sự đang rất bực, cách xa tôi ra!” Nói rồi lại định bước qua để đi.

Nhưng sao Lý Kiều có thể dễ dàng để cô đi như thế, hơn nữa sự tức giận trong lòng cô ta cũng chẳng kém gì Nhiếp Nhiên

Cô ta nắm chặt cổ tay của Nhiếp Nhiên, nói từng câu từng chữ: “Cậu ta chết ở cảng biển, chặt đứt chân tay, chết chìm

Pháp y xác nhận đã bị ngâm trong nước tối thiểu một tuần, toàn thân thối rữa, mặt mũi biến dạng.” Nhiếp Nhiên nghe cô ta nói đầy9phẫn nộ xong mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt vẫn lạnh tanh: “Vậy thì liên quan gì đến tôi? Không phải cậu nghĩ rằng tôi sẽ vì cậu ta mà khóc lóc chứ? Tôi thấy rằng kiểu tình cảm chị em thân thiết thế này thì cậu cứ đi là hợp lí, dù sao tình cảm giữa cậu với cậu ta cũng tốt

Nhớ đốt cho cậu ta nhiều tiền giấy, xuống âm phủ có khi còn muốn làm loạn.” Lý Kiêu không thể kìm nổi sự giận dữ trong lòng, túm lấy cổ áo cô, gầm lên một tiếng: “Nhiếp Nhiên!” “Bỏ ra!” Ánh mắt Nhiếp Nhiên như muốn giết người vậy.

Ngay lập tức tình hình trở nên căng thẳng.

Những người đứng hóng chuyện ở cách đó không xa tuy không biết7bọn họ nói gì, nhưng cũng căng thẳng không kém

Đột nhiên một giọng nói vang lên: “Giờ nghỉ trưa các em ồn ào gì ở hành lang vậy?”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 73: Trong lòng có cảm giác khác lạ


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77600.png


77600_2.png

7hương Lượng nhìn tờ đơn xin hủy phép trong tay, khóe miệng co rút

Con bé này không có việc gì làm để tờ giấy này 24/24 ở bên người đến nát cả ra rồi.

Anh ta lẩm bẩm vài câu, nhận lại tờ giấy, bước nhanh về phía trước, “Chỗ tôi còn có vài thứ giấy tờ cần em kí tên, đi theo tôi.”

“Cái gì cần kì chứ?”

Nhiếp Nhiên tỏ rõ vẻ không muốn nói chuyện khiến Phương Lượng tức đến mức nghiến răng lại

“Đơn xin phân công công tác! Bây giờ chỉ thiếu mỗi chữ kí của em thôi, em có đi không?” Nhiếp Nhiên ồ lên một tiếng, tiếp đó nhanh chóng bước đến văn phòng

Phương Lượng bị bỏ lại một bên, lửa giận bốc lên ngùn ngụt

Muốn lên trời sao? Anh ta nhìn nhóm người vẫn đứng ngây ngốc ra ở kia,3không nhịn được mà quát một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn, có muốn nghỉ trưa không vậy? Nếu không thì đi chạy một vòng cho tôi.”

Lập tức, đám người kia đều tản hết ra.

Sau khi Phương Lượng nhìn hành lang trống trơn không một bóng người thì mới đi về phía văn phòng của mình

Anh ta vừa vào văn phòng, đã thấy Nhiếp Nhiên đứng đó hỏi: “Đơn đâu rồi?”

Phương Lượng ngồi xuống, rút trong ngăn kéo ra một lá đơn, Nhiếp Nhiên đưa tay ra lấy nhưng anh ta lại để nó lên trên mặt bàn.

Nhiếp Nhiên nhíu mày nhìn anh ta.

Phương Lượng nhìn thẳng vào mặt cô, nói: “Em vẫn đang tức giận.”

Không phải là nghi ngờ mà là khẳng định

Nhiếp Nhiên buông tay xuống, mặt không chút biểu cảm: “Không.”

“Em có!”

“Không!”

“Có!”

Nhiếp Nhiên lười không muốn cãi nhau với anh ta,1mạnh mẽ đứng lên, giọng lạnh lùng: “Giáo quan à, nếu như đơn này không cần ký thì em về nghỉ trưa đây.”

“Nhiếp Nhiên, em định đùa giỡn thể này đến bao giờ?” Giọng nói tức giận của Phương Lượng từ phía sau truyền đến.

Nhiếp Nhiên bỗng dừng bước.

“Tôi biết em đang tức giận, nhưng là một quân nhân, chúng ta bắt buộc phải học cách phục tùng! Huống hồ, bất cứ khi nào xảy ra nguy hiểm chúng ta đều bắt buộc phải dừng lại, bảo vệ an toàn, tránh sự hy sinh.” “Hy sinh? Các anh đúng là xem thường tôi quá rồi!” Cô khẽ lườm anh ta, giọng lạnh lùng

“Tôi biết trong lòng em muốn hoàn thành nhiệm vụ, nhưng là người huấn luyện em, tôi luôn muốn lấy sự an toàn lên hàng đầu

Em có hiểu không?” Dừng lại vài8giây, Phương Lượng thấy thái độ của cô vẫn không thay đổi gì, cuối cùng vẫn thở dài một tiếng, “Thôi bỏ đi, em đi nghỉ ngơi đi.” Lúc này, Nhiếp Nhiên không do dự gì mà quay người bước đi luôn.

Nhưng trong lòng cô lại thấy có gì đó rất lạ.

Đặc biệt là sau khi nghe xong câu cuối cùng của Phương Lượng

An toàn của con người đặt lên hàng đầu....

Ngày trước sau khi vào tổ chức, cấp trên lúc nào cũng nói với cô để hoàn thành nhiệm vụ có thể hy sinh tất cả! Câu nói này đã hằn sâu vào tâm trí của cô rồi.

Huống hồ, lúc đầu Phương Lượng cũng nói rằng, làm quân nhân có nghĩa là dâng hiến là hy sinh
W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m
Bây giờ đột nhiên lại nói ngược lại, lẽ nào anh ta không thấy giống như tự9vả vào mặt sao?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 74: Tình hình thay đổi khiến người ta đau đầu cầu cứu


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77601.png


77601_2.png

7hương Lượng nghe xong thì tinh thần trở nên vô cùng căng thẳng, “Sao lại như thể được? Bị điều tra ra cái gì hay là bị phát hiện rồi?” Lệ Xuyên Lâm lắc đầu, cau mày, “Không rõ nữa, chỉ biết rằng tạm ngừng tuyển trợ lý thư ký thôi.” “Không tuyển nữa? Không phải Nhiếp Nhiên đã từ chức rồi sao?” Hôm đó sau khi lên xe, anh ta đã bắt Nhiếp Nhiên gửi đơn từ chức rồi mà, theo lí mà nói vị trí thư kí bây giờ sẽ rất cần người, sao lại không tuyển nữa nhỉ?

Phương Lượng đang cảm thấy vô cùng kì lạ thì Lệ Xuyên Lâm lấy từ túi áo ra một chiếc điện thoại, “Còn nữa, tổ thông tin từ hôm qua nói với tôi, điện thoại của Nhiếp Nhiên liên tục có3người gọi tới.” “Ý của cậu là bọn họ muốn giữ Nhiếp Nhiên lại sao?”

Phương Lượng cảm thấy như bọn họ đi một vòng cuối cùng lại trở về xuất phát điểm

Nhưng Lâm Lịch Xuyên lại lắc đầu, “Không, là Hoắc Hoành gọi điện đến.”

“Hoắc Hoành?”

Phương Lượng lại cảm thấy kì lạ.

Tại sao anh ta lại gọi cho Nhiếp Nhiên? Bọn họ dường như chẳng liên quan gì đến nhau.

“Đúng vậy, là Hoắc Hoành

Vì thế hôm nay tôi mới cố tình đến đây, muốn Nhiếp Nhiên nghe điện thoại, như thế mới biết được ý của anh ta.”

“Được! Tôi lập tức gọi Nhiếp Nhiên đến.” Vấn đề liên quan đến nhiệm vụ, Phương Lượng lập tức đứng dậy bước ra ngoài văn phòng của mình

Lệ Xuyên Lâm cũng đứng dậy đi cùng anh ta, “Cô ấy ở đâu?”

“Ở sân vận động1xả giận” Cứ nghĩ đến Nhiếp Nhiên, Phương Lượng lại thấy đau đầu.

Mấy ngày trước, bọn họ còn sống chết ra lệnh cho cô quay về, giờ lại bảo cô nghe giúp điện thoại, dường như không phải Nhiếp Nhiên thất bại mà là hai người bọn họ tự vả vào mặt mình.

Nghĩ đến vẻ kiêu ngạo của cô, anh ta có cảm giác một lát nữa thôi bản thân thể nào cũng lĩnh đủ rồi.

Còn Lệ Xuyên Lâm sau khi nghe hai chữ “xả giận”, cũng không nhịn được khẽ cau mày, đi theo sát Phương Lượng ra thao trường.

Ánh nắng gay gắt chiều xuống, thao trường vì thế mà nóng như lửa đốt, cả thao trường yên tĩnh chỉ có mình Nhiếp Nhiên vẫn say mê treo ngược mình trên xà tập

Từng giọt mồ hôi lớn rơi xuống nhưng8tốc độ của cô không hề thuyên giảm

“Nhiếp Nhiên!” Phương Lượng bước tới gọi lớn. w๖ebtruy๖enonlin๖ez

“Em không điếc, gọi to như thể làm gì?” Nhiếp Nhiên vẫn tiếp tục luyện tập, không thèm ngẩng đầu lên.

“Theo tôi đến văn phòng một chút.” “Lại chuyện gì nữa?” Nhiếp Nhiên dừng luyện tập một cách không vui vẻ gì, cô nhảy từ trên chiếc xà xuống

Nhìn thấy Lệ Xuyên Lâm đứng bên cạnh Phương Lượng, cô nhíu mày, “Cảnh sát Lệ, đã lâu rồi không gặp.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 75: Anh không xứng đáng làm người móc nối của tôi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77602.png


77602_2.png

7hiếp Nhiên à, nếu không phải là không còn cách nào khác thì chúng tôi cũng không tìm em để gọi cuộc điện thoại này đâu.” “Đấy là chuyện của các anh!” Nhiếp Nhiên cười chế giễu Lệ Xuyên Lâm: “Tôi đã nói là anh sẽ hối hận mà.” Nói xong, cổ dứt khoát rời đi luôn

Nhưng Lệ Xuyên Lâm bỗng giữ chặt cổ tay của Nhiếp Nhiên lại

“Cô muốn tôi phải làm gì mới chịu gọi cuộc điện thoại này đây?” Nhiếp Nhiên ngẩng cao đầu nhìn anh ta, lạnh lùng nói hai chữ: “Xin lỗi.”

Phương Lượng thấy mặt của Lệ Xuyên Lâm cứng đờ thì lập tức nói: “Nhiếp Nhiên, em đừng làm loạn nữa!” “Thế nào? Có phải là thấy mình không làm được không? Không làm được thì tránh xa tôi ra!” Nhiếp Nhiên cười lạnh lùng bỏ tay anh3ta ra rồi tiếp tục đi thẳng

Lúc này không khí trở nên căng thẳng cực độ

“.

Xin lỗi.” Nhiếp Nhiên vừa đi được mấy bước đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lệ Xuyên Lâm vọng tới.

Cô dừng bước, khóe miệng cong lên.

“Bây giờ gọi điện được chưa?” Giọng Lệ Xuyên Lâm rất lạnh lùng, rõ ràng là anh ta đang tức giận.

Nhưng Nhiếp Nhiên là ai chứ? Sự tức giận của Lệ Xuyến Lâm, cô thật sự không thèm quan tâm.

Nhiếp Nhiên xoay người lại mỉm cười nói: “Không được

Bởi vì anh chưa nói với tôi anh có lỗi với tôi ở điểm nào?” Nụ cười đắc ý đó trong mắt Lệ Xuyên Lâm chính là một sự khiêu khích! Nhưng tất cả là vì nhiệm vụ, anh ta vẫn phải nhẫn nhịn

Anh ta nắm chặt tay, ánh mắt sắc như dao, rành1mạch nói từng câu từng chữ: “Bởi vì tôi bắt cô dừng nhiệm vụ một cách đột ngột, dẫn đến bây giờ nhiệm vụ không có cách để hoàn thành, vô cùng xin lỗi.”

“Còn nữa!”

Phương Lượng thấy Nhiếp Nhiên được đằng chân lân đằng đầu, cuối cùng cũng không chịu được tức giận nói: “Nhiếp Nhiên, đủ rồi đấy!” Ai ngờ Nhiếp Nhiên vẫn lạnh lùng nói: “Vẫn chưa đủ!” Nhiếp Nhiên khoanh tay, thong thả nhìn Lệ Xuyên Lâm, “Anh biết vì sao tôi yêu cầu anh xin lỗi không? Không chỉ là vì anh bắt tôi dừng nhiệm vụ đột ngột, mà quan trọng là vì từ đầu đến cuối anh không hề tin tôi!”

Nhiếp Nhiên ngẩng đầu, giọng lạnh như băng: “Anh luôn miệng nói là suy nghĩ cho sự an toàn của tôi, nhưng thật ra là vì anh không8tin tôi! Nhiệm vụ phát sinh việc ngoài ý muốn khiến anh cảm thấy khó kiểm soát, vì thế anh bắt đầu dao động! Sự chống cự và từ chối của tôi chính là lí do để anh cho dừng nhiệm vụ lại! Anh bị cảm xúc của mình khống chế, chưa hề có sự suy nghĩ cẩn thận

Anh không đủ tư cách làm người móc nối, anh không xứng đáng làm người móc nối của tôi!”

Từng câu từng chữ không đủ tư cách, không xứng đáng dần dần tan trong không khí nhưng lại khắc sâu vào lòng của Lệ Xuyên Lâm. Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 76: Cuộc điện thoại khiến người ta trở tay không kịp


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77603.png


77603_2.png

7hưng Lệ Xuyên Lâm là người có tinh thần làm việc vô cùng chuyên nghiệp, sao có thể làm như vậy chứ?

Lẽ nào...

Phương Lượng nhìn Lệ Xuyên Lâm trầm mặc nãy giờ không nói một lời, chờ anh ta phản bác

Nhưng điều khiển Phương Lượng không ngờ tới là, Lệ Xuyển Lâm không hề nói một câu phản bác nào, trái lại anh ta lại bình tĩnh nói một câu: “Sau này tôi sẽ để Phương Lượng làm người liên lạc với cổ, như thể cô có thể nghe điện thoại được chưa?

Đây chính là ngầm thừa nhận sao? Phương Lượng vô cùng kinh ngạc nhìn Lệ Xuyên Lâm

“Anh điên à? Đây là vụ án mà anh đã bỏ bao nhiêu công sức và thời gian suốt bốn năm để điều tra

Sao anh3có thể bỏ được chứ?”

“Sai thì là sai rồi, không nên dùng thời gian làm cái cớ bào chữa cho bản thân.”

Lệ Xuyên Lâm nhìn thẳng vào Nhiếp Nhiên, chuyển chiếc điện thoại qua

Nhiếp Nhiên nhíu mày cười nhạt, nhận lấy chiếc điện thoại.

Cô mở thông báo ra thì thấy có hơn 30 cuộc gọi nhỡ, số điện thoại gọi đến lại là một số lạ.

“Số điện thoại của ai đây?”

“Cô không biết đây là số của Hoắc Hoành sao?”

Lệ Xuyên Lâm luôn nghĩ là cô biết, còn nghĩ về quan hệ giữa hai người bọn họ, nhưng giờ mới biết Nhiếp Nhiên vốn dĩ không biết gì cả.

Vậy anh ta gọi đến làm gì?

Thế nhưng sau khi Nhiếp Nhiên biết điện thoại của Hoắc Hoành thì trong lòng lại vô cùng ngạc1nhiên

Sao Hoắc Hoành lại gọi cho cô chứ? Trước khi cô rời công ty, Hoắc Hoành còn có vẻ không thèm để ý để có cơ mà.

Ôm thắc mắc trong lòng, Nhiếp Nhiên lấy điện thoại ra gọi lại, vừa mới đổ chuông được hai tiếng, đầu bên kia đã nghe thấy giọng Hoắc Hoành

“Vì sao mấy ngày nay tôi gọi cho cô, cô đều không nghe máy?”

“Ngài Hoắc? Thật sự xin lỗi, bây giờ tôi đang...” Nhiếp Nhiên nhìn Phương Lượng và Lệ Xuyên Lâm, tiếp tục nói: “Bây giờ tôi đang ở quê, bởi vì có một số việc phải giải quyết nên mấy ngày nay tôi bận đến nỗi không để ý đến điện thoại”

Đầu bên kia ngưng lại vài giây, sau đó Hoắc Hoành tiếp tục hỏi: “Đưa địa8chỉ nhà cô cho tôi, bây giờ tôi đang ở Nam Thành, quê của cô.” Cái gì? Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Ba người cùng lặng thinh

Hoắc Hoành quả nhiên là tìm đến rồi

Trời ơi! Lúc này Nhiếp Nhiên cảm thấy đúng là trở tay không kịp

“Bây giờ tôi thực sự là không tiện để đón tiếp ngài.”

đầu bên kia, giọng của Hoắc Hoành trầm ấm, dường như còn chứa đựng ý cười “Quan hệ giữa hai chúng ta mà còn phải cần tiếp đón sao?”

Nhiếp Nhiên vừa nghe thấy thế thì bất giác quay ra nhìn hai người kia, quả nhiên ánh mắt của hai người kia như rà soát trên người cổ.

Cô cười ha ha hai tiếng: “..

Ngài Hoắc thật là hay đùa quá!” “Từ trước tới giờ tôi không hề có ý đùa với cô.” Lời9nói như có một dòng điện nhẹ chạy qua, vừa trầm ấm vừa yêu chiều từ đầu bên kia điện thoại truyền tới.

Có phải hôm nay Hoắc Hoành không được uống thuốc?
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 77: Đánh đòn tâm lý


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77604.png


77604_2.png

Nhiếp Nhiên liếc một cái rồi lập tức nói: “Tôi ở tòa 236 đường Kim Phúc Nguyên.” Đầu giây bên kia ngưng lại vài giây, sau đó nói: “Trước bốn giờ tôi sẽ đến, chờ tôi.” Sau đó lập tức cúp máy.

Nhiếp Nhiên chắc chắn tắt điện thoại rồi mới mở miệng hỏi Phương Lượng: “Chỗ đấy là chỗ nào vậy?” “Đó là căn cứ an toàn của chúng ta.” “Bây giờ đã là một giờ rồi, hai người lái xe đi cũng mất hai giờ đồng hồ

Tôi lập tức về đồn viết đơn xin.” Lệ Xuyên Lâm vừa nói vừa bước vội ra khỏi thao trường.

Phương Lượng cau mày, cản anh ta: “Lệ Xuyên Lâm! Anh thực sự muốn bỏ sao?” Lệ Xuyên Lâm kiên quyết nói: “Mọi việc đằng trước tôi đã làm rất cẩn thận rồi, anh tiếp nhận nhất định không có vấn đề gì đâu.” “Nhưng Lưu Chấn là...”

Phương Lượng định nói tiếp nhưng lại bị Lệ Xuyên Lâm chặn lại

“Là gì không quan trọng, nhiệm vụ mới là quan trọng.” Lệ Xuyên Lâm rời đi để Phương Lượng với vẻ mặt đầy thương xót ở lại khiến Nhiếp Nhiên có chút tò mò.

Theo như sự phát triển của tình huống này thì nội dung sẽ vô cùng cẩu huyết.

Vì thế, cô lay tay của Phương Lượng hỏi: “Lưu Chấn không phải là ba của anh ta chứ?”

Phương Lượng trợn trừng mắt kinh ngạc “Em nói gì thế? Lưu Chẩn là kẻ thù giết ba của anh ta.”

Kẻ thù giết ba?1Vậy là cũng vô cùng cẩu huyết rồi

Nhưng rất nhanh thôi Nhiếp Nhiên lại thấy có gì đó bất thường ở đây

“Chờ chút! Lưu Chấn không phải kẻ mới được tìm ra gần đây sao?” “Chuyện nói ra thì dài lắm” Phương Lượng thở dài một cái, nhìn thẳng về phía trước, thủ thỉ: “Năm đó anh ta mới mười tuổi, tan học về mới phát hiện căn nhà bị nhuốm đầy máu, sau đó cảnh sát kết luận là giết người cướp của, nhưng lại mãi không bắt được tội phạm

Mấy chục năm sau kẻ đó lại tự đến Sở Cảnh sát thú tội, nhưng không ngờ toàn bộ thông tin đều là giả! Cho đến mãi gần đây khi điều tra Lưu Chấn mới phát hiện8ra một chút đầu mối.” Nhiếp Nhiên nghiêng đầu nghi ngờ: “Thông tin giả mà sao cảnh sát lại có thể không biết được chứ?” “Tất nhiên là biết chứ, nhưng bao nhiêu năm không tìm ra, cũng niêm phong hết tài liệu rồi.” Chẳng trách Lệ Xuyên Lâm lúc làm việc lại dễ kích động đến thế, hóa ra là có huyết án, Nhiếp Nhiên nhìn Lệ Xuyên Lâm đã đi xa rồi nói

“Được rồi, chuyện cũ cũng được nghe hết rồi, tôi đưa em đi nào.”
Bạn đang đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com
Nhiếp Nhiên liếc Phương Lượng rồi bĩu môi nói: “Giáo quan kể chuyện cho em rồi, em còn bắt thầy đưa đi nữa, chẳng phải là lãng phí bao nhiêu nước bọt của thầy rồi không?”

Phương Lượng bị bóc mẽ xong9ngại ngùng gãi đầu gãi tai: “Đằng nào thì tôi cũng nói rồi, làm thế nào chỉ có thể dựa vào em.” Nhiếp Nhiên thản nhiên đáp: “Giáo quan đừng có dùng đòn tâm lí với em, sự tức giận ngày hôm đó, sớm muộn gì em cũng trả lại hết.” Phương Lượng vờ như vô tội: “Chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi, tôi bị tên kia lừa

Nhưng làm giáo quan của em tôi lo lắng nhất vẫn là an nguy của em.” “Rút lại sự lo lắng đó lại đi, em nhất định sẽ lập công lớn cho thấy xem!”

Nhiếp Nhiên vênh mặt nói lời ngông cuồng xong, không thèm nhìn về phía Lệ Xuyên Lâm đang đi ở phía xa kia nữa

Phương Lượng nhìn7cái bóng đang xa dần kia thì không khỏi lắc đầu.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 78: Bên ngoài gara có bóng người


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77605.png


77605_2.png

7ếu như lần này không có sự chuyển biến ở phía Hoắc Hoành, công ty Lưu Chẩn lại ngưng tuyển người, kế hoạch của bọn họ coi như là đi vào ngõ cụt.

Đến khi giao dịch hoàn thành, vụ án mạng của Lương Phỉ cũng không được phá, bọn họ có xin cũng chỉ phí công mà thôi

Lúc anh ta chưa kịp nổ máy thì nghe thấy bên phải tay lái có người mở cửa xe ngồi lên rồi đóng cửa lại

Lệ Xuyên Lâm thấy Nhiếp Nhiên tự nhiên thắt dây an toàn, nhíu mày nói: “Cô ngồi nhầm xe rồi.”

Cô gái này nhảy lên xe lúc nào mà sao anh lại không biết vậy?

Cố đường đường chính chính ngồi bên cạnh ghế lái, “Nhìn thái độ3nhận lỗi của anh cũng thật lòng nên tôi tạm bỏ qua chuyện cũ.”

Lệ Xuyển Lâm nhìn dáng vẻ “Tôi đúng là người rộng lượng” của cô thì không nên được một hơi thở dài

Anh ta lạnh lùng nói: “Xuống xe!” Nhiếp Nhiên liếc nhìn anh ta một cái, hờ hững hỏi lại: “Anh bảo tôi xuống xe?”

“Đúng!”

“Dựa vào cái gì?”

Lệ Xuyên Lâm nhìn thẳng, vẻ mặt lạnh tanh: “Từ hôm nay trở đi, người móc nối từ cô không phải là tôi nữa rồi.”

Nhiếp Nhiên nhìn gương mặt khó coi của anh ta, cố tình đùa một chút: “Kiêu ngạo gì chứ, nếu không nghĩ đến chuyện của ba mẹ anh thì tôi còn lâu mới hợp tác với anh đó.”

“Cô nói gì?” Lệ Xuyên Lâm1quay đầu về phía Nhiếp Nhiên, mặt cứng đờ lại.

“Tôi nói anh lái xe nhanh lên, nếu muốn thì người chịu trách nhiệm là anh chứ không phải là tôi đâu.” Nói xong cô tìm một tư thế thoải mái nhất dựa vào ghế, không nói thêm gì nữa.

Gặp phải loại con gái bất chấp thế này, Lệ Xuyên Lâm không còn cách nào khác là tự nhủ bản thân không thèm chấp cô.

Mặt anh ta tĩnh lặng như nước, sau khi nổ máy, xe từ từ đi ra ngoài.
Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
Đột nhiên ở góc của gara có một bóng người xuất hiện

Sắc mặt của Nhiếp Nhiên bỗng thay đổi, trong lòng vang lên một tiếng hỏng rồi! Đây là nhiệm vụ bí mật của cô, lẽ nào bị8lộ rồi ư?

Đáng chết! Đang giờ nghỉ trưa kẻ nào lại chạy đến chỗ đỗ xe chứ? Nhiếp Nhiên không nhịn được mà chửi một câu

“Cúi người xuống!” Rõ ràng là Lệ Xuyên Lâm cũng nhìn thấy phía bên phải có bóng người, lập tức nói nhỏ

“Còn cần anh nhắc chắc!” Nhiếp Nhiên khịt mũi, nhanh chóng ẩn nút cạnh ghế xuống, cơ thể áp vào cửa, giữ chặt tay để ngăn nó bị văng ra

Lệ Xuyên Lâm hoàn toàn bình tĩnh lái chiếc xe ra khỏi gara

Khi người phía trước chuẩn bị lao vào cánh cửa, anh ta chớp lấy cơ hội đạp mạnh chân ga.

“Ầm!” Trong chớp mắt chiếc xe lao như bay ra ngoài.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 79: Người lạnh lùng đột nhiên biết quan tâm đến người khác rồi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77606.png


77606_2.png

7hông khí trong xe đột nhiên trở nên yên lặng

Lệ Xuyên Lâm không thấy cô nói gì, ngay sau đó liền rút trong túi ra một chiếc thẻ ngân hàng, đưa cho cô.

Nhiếp Nhiên nhíu mày, cười tinh quái, “Sao thế, định lấy lòng tôi à?” Trong lúc chờ đèn đỏ, Lệ Xuyên Lâm liếc qua có một cái, “Cố định mặc đồ tập luyện ở doanh trại thế này mà đi sao?” Nhiếp Nhiên tự nhìn lại thấy đúng thật, mình không thể mặc thế này được

“Đây là thẻ của tôi, cô đi mua vài bộ quần áo đi.” Nhiếp Nhiên liếc nhìn cái thẻ của anh ta, vô tình hỏi: “Không phải là anh không muốn làm người móc nổi của tôi sao? Tại sao lại đưa tôi thẻ của anh?” Lệ Xuyên Lâm ngập ngừng một chút rồi nói: “Đây coi như là lần giúp đỡ3cuối cùng trên cương vị là người móc nối của cô đi.”

“Rõ ràng là không nỡ, lại còn giả vờ nghiêm túc gì nữa, có một không?” Cô cười giễu cợt rồi cầm cái thẻ từ tay anh ta: “Nếu đã không nỡ thì đừng buông bỏ

Để người khác chịu thiệt thòi còn hơn bản thân chịu khổ, dựa vào cái gì mà phải làm khổ bản thân như thế?” Lệ Xuyên Lâm nhíu mày, không hiểu ý cô lắm

Lệ Xuyên Lâm liếc nhìn cô, hỏi: “Ý của cô là, cô sẽ hy sinh bản thân để giúp đỡ tôi sao?”

Nhiếp Nhiên nghi ngờ hỏi: “Sao tôi phải hy sinh bản thân?”

“Không phải là cô bảo để người khác chịu thiệt thòi sao? Ở đây còn có ai khác sao?”

Rõ ràng ý cô là lão Lưu Chẩn, kẻ thù giết cha của anh ta, sao lại chuyển thành cô1rồi?

Lệ Xuyên Lâm này là ngốc thật hay ngốc giả vậy? Thấy cô nhíu mày thảng thốt, khóe miệng Lệ Xuyên Lâm vô thức cong lên
WebTru yenOn linez . com
“Cô đừng có hối hận đấy.”

Hay lắm, lại là cái miệng chết tiệt này! Chẳng mấy chốc, xe đã đến điểm hẹn, Nhiếp Nhiên xuống xe định rời đi

“Có chuyện gì nhớ gọi cho tôi, không được tự mình hành động.” Lệ Xuyên Lâm kéo cửa kính xe xuống dặn dò

“Biết rồi.”

Nhiếp Nhiên sốt ruột trả lời, đang định bước đi thì lại nghe thấy một câu nói với theo: “Còn nữa, cô nhớ chú ý an toàn đấy!”

Gì cơ? Trời sắp bão à? Sao kẻ lạnh lùng như anh ta lại biết quan tâm người khác? Cô có nghe nhầm không vậy?

Nhiếp Nhiên kinh ngạc xoay người lại, ai ngờ Lệ Xuyển Lâm lại đạp thẳng chân ga phóng xe như bay đi8mất.

Mẹ nó chứ! Lệ Xuyên Lâm, bà đây với anh không đội trời chung!
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 80: Vốn dĩ đã có phương án dự phòng rồi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77607.png


77607_2.png

7�úng thật là không phải thể của mình nên quẹt rất sướng tay

Đương nhiên, nghĩ đến biểu cảm của Lệ Xuyên Lâm khi vừa lái xe vừa nhận được tin nhắn trừ tiền, trong lòng cô càng sung sướng

Xách túi lớn túi nhỏ như được mùa về căn cứ an toàn, cô liền tắm một cái, thay quần áo sạch, lập tức đi trang điểm

Sung sướng nằm trên sofa, cảm giác này không cần nói cũng biết thoải mái thế nào

Quả thật là cuộc sống ở doanh trại không thể phong phú thoải mái như ở ngoài

Nằm vắt chân ung dung, Nhiếp Nhiên bỗng nhớ đến một việc quan trọng! Cô lấy điện thoại ra gọi đi gấp

Vừa tút tút mấy cái,3đầu bên kia đã có người bắt máy, “Mấy ngày qua cô đi đâu đấy? Nhắn một tin xin nghỉ là nghỉ luôn à?” “Xin lỗi chị Vi, ở quê đột nhiên có việc gấp, nếu không thì tôi cũng không vội vàng mà rời đi như thế

Thật sự rất xin lỗi chị!” Giọng cô nhỏ nhẹ, sợ hãi như con dâu mới về nhà chồng sợ bị mắng vậy

Vệ Vi cũng không còn gì để nói nữa

Nhưng nếu như Vệ Vi ở trước mặt cô thì sẽ thấy cô gái yếu đuối sợ sệt kia đang vắt chân rung đùi nằm thoải mái ở sofa miệng cười vô cùng đắc ý

“Thôi bỏ đi, lần sau đừng như thế nữa

Cố định bao1giờ quay lại?”

Vệ Vi cũng biết Nhiếp Nhiên trước giờ ở công ty luôn rất khéo léo được việc, nếu không phải có chuyện gấp cũng sẽ không rời đi như vậy.

Hơn nữa lại có công cứu mạng mình nên coi như tha cho cô lần này.

Nhiếp Nhiên nương theo trả lời: “Công việc ở đây cũng ổn rồi, chắc thứ hai tôi sẽ có mặt.” “Vậy tôi chờ cô đến làm.” “Được, tôi nhất định sẽ đến gặp chị đúng giờ.” Rồi Nhiếp Nhiên tắt điện thoại.

Cô nằm ở sofa, tay cầm điện thoại, nhoẻn miệng cười đắc ý

Cũng may trước lúc rời đi, tranh thủ Phương Lượng và Lệ Xuyên Lâm không để ý, cô đã sửa đơn từ chức8thành đơn xin nghỉ phép để cắt đứt ý định tuyển người mới của bọn họ

Nếu không, làm sao cô có thể nói chuyện một cách dễ dàng thế này được? Định chơi tôi á, mấy người còn non lắm! Nhiếp Nhiên vừa đặt điện thoại xuống thì nghe thấy tiếng đập cửa ầm ầm.

“Ai đó?”

Cô tiện mồm hỏi, ngay lập tức một tiếng nói ngắn gọn vang lên: “Tôi.” Nhiếp Nhiên nghe thấy liền vội vàng đi ra mở cửa

Lần quay lại làm nhiệm vụ này cô đều tính toán kĩ rồi, chỉ có chuyện của Hoắc Hoành là phát sinh ngoài dự tính W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.z.c.o.m

Vừa mở cửa đã thấy Hoắc Hoành mặc một bộ đồ Tây màu đen đứng một mình trước9cửa, cô nhẹ nhàng gật đầu chào: “Chào ngài Hoắc.” Hoắc Hoành nhìn cô mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm, “Mấy ngày không gặp, hình như là cô gầy đi.” Nhiếp Nhiên nghe xong vô thức sờ lên mặt, “Vậy sao? Chắc tại mấy ngày hôm nay bận quá không có thời gian nghỉ ngơi ăn uống.” Hai ngày vừa rồi có lẽ là cô tập luyện hơi nặng, không biết là có bị anh ta phát hiện ra điều gì không.

Dù sao thì người đàn ông trước mặt cũng vô cùng tinh mắt.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 81: Sự hấp dẫn phía dưới cổ áo


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77608.png


77608_2.png

7oắc Hoành vừa vào đã nhìn qua một lượt cách bố trí, “Sao chỗ này của cô lại ít đồ thế?”

Nhiếp Nhiên sợ anh ta nghi ngờ, liền nói: “Vâng, đồ đạc đều được chuyển đến căn nhà mà tôi thuê bây giờ, tôi rất ít về đây.” “Ồ, vậy chuyện của cô đã giải quyết xong chưa? Nếu không giải quyết được, nói không chừng tôi có thể giúp đỡ.” Hoắc Hoành đẩy xe đi một vòng rồi dừng lại đối diện với cô.

“Không, không cần đâu

Tôi...” Nhiếp Nhiên chợt nghĩ, Hoắc Hoành đã biết căn phòng này rồi thì chắc chắn anh ta sẽ kiểm tra, chi bằng cứ nói rõ ràng: “Chủ nhà này sắp đòi nhà, cho3nên tôi quay về để dọn dẹp thôi.” “Đây không phải là căn hộ của cô?” “Tất nhiên là không rồi, tôi lấy đâu ra căn hộ riêng chứ?” Nhiếp Nhiên mỉm cười, đi vào bếp rót cho anh ta một cốc nước ấm.

“Tôi giúp cô mua lại là được mà.” Hoắc Hoành nhìn bốn phía, gật đầu nói: “Tổng thể hơi nhỏ một chút, nhưng cô ở một mình là vừa, sau này đi lấy chồng thì ở đây cũng để không.” Nhiếp Nhiên bưng chén trà qua đưa anh ta, “Ngài Hoắc thật là biết đùa quá, làm sao tôi có thể để ngài Hoắc mua nhà cho chứ?” “Tại sao lại không được?” Hoắc Hoành nhận lấy cốc1trà, cười hỏi

“Đương nhiên, tôi chẳng phải là người thân của anh, làm sao lại vô duyên vô cớ nhận được chứ?” Nhiếp Nhiên thấy Hoắc Hoành càng ngày càng bất bình thường, cứ cho rằng có tiền mua nhà thì cũng nên mua cho con gái anh ta, mua cho cô thì là cớ gì cơ chứ! Hoắc Hoành xoay ly trà, miệng ngậm cười, nhìn cô chằm chằm, “Nếu cô muốn thì không phải là không thể được.”

Thần sắc của Nhiếp Nhiên như chao đảo một chút, có lẽ bị những lời của anh ta dọa cho sợ rồi

Người thân ư? Nhiếp Nhiên không nghĩ mình được anh ta xem như là chị gái hay em gái gì cả.

Nhìn8thế nào cũng đều có cảm giác giống người yêu.
Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
Trong lòng thi cười lạnh mà lại không dám để lộ ra, Nhiếp Nhiên chỉ có thể miễn cưỡng cười to: “Ha ha ha ha, ngài Hoắc quả thật là thích nói đùa!”

Hoắc Hoành nghiêng đầu như tự nói với chính mình: “Tôi giống như đang đùa lắm à?” Nhiếp Nhiên khẳng định: “Đúng thế!” Hoắc Hoành thấy dáng vẻ nhỏ bé của cô ngồi nghiêm chỉnh, không nhịn được cười, liền chuyển chủ đề, “Có gì ăn không? Tôi vội vàng tới đây nên hơi đói rồi.”

Nhiếp Nhiên nhíu mày: “Trong nhà không còn gì ăn cả, tôi gọi đồ ăn ở ngoài về nhé!”

Cô ngồi xổm xuống, lục trong ngăn9tủ xem có đơn hàng gọi đồ bên ngoài về không

Cô quên mất rằng mình vừa tắm xong nên trên người chỉ mặc đúng một chiếc áo phông mỏng, vừa ngồi xổm xuống là hai khối thịt non mềm đã được đẩy lên

Hoắc Hoành ngồi đó vừa vặn nhìn thấy hết.

Yết hầu anh ta không khống chế được mà không ngừng chuyển động, ánh mắt cũng tối sầm lại.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 82: Lại bị con sói độc ác này hãm hại rồi


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77609.png


77609_2.png

Không có nước thịt, lại không thể ăn trứng, Nhiếp Nhiên thật sự không biết nấu cho anh ta ăn cái gì mới được đây

Vắt óc suy nghĩ khá lâu, cuối cùng đành nấu cơm, sau đó...

“Đây là cái gì?”

Chờ đến khi trời tối rồi, khó khăn lắm mới thấy cơm được bày ra bàn, vậy mà Hoắc Hoành lại thấy một bát cơm nồng nặc mùi xì dầu, anh ta nhíu mày.

Nhiếp Nhiên ngồi bên cạnh chỉ vào bát cơm: “Cơm trộn xì dầu.”

“Cơm trộn xì dầu?”

“Đúng vậy, tôi không biết làm nước thịt, vậy thì chỉ có xì dầu thôi.” Nhiếp Nhiên cười ngượng ngùng.

Nhìn anh ta không thèm động thìa, Nhiếp Nhiên đứng một bên nhăn khuôn mặt nhỏ bé lại, giọng điệu vô tội: “Là tại anh nói không ăn3cơm ở ngoài gọi về.”

Hoắc Hoành không thể chống cự lại dáng vẻ giả vờ đáng thương này của cô

Rõ ràng trong lòng biết cô là con cáo già, nhưng sau nhìn thấy dáng vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn của cô, anh ta lại không có cách nào thoát ra được

Hoắc Hoành cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Anh ta yên lặng xúc một thìa cơm cho vào miệng

“Thế nào? Ngon không?” Nhiếp Nhiên bên cạnh chớp chớp mắt cố ý hỏi.

Hoắc Hoành nhai một cách từ tốn, thần sắc rất kinh ngạc, khẽ gật đầu: “Ừ, khá ngon.”

Gi! Ngon ư? Nhìn biểu cảm của anh ra có vẻ là đang nói dối, nhưng cơm trộn xì dầu ít nhiều vẫn ăn được.

Lẽ nào tài nghệ của cô lại tiến bộ nhanh thế1sao? “Thế nào? Cô có muốn thử một miếng không?” Hoắc Hoành múc sẵn một thìa cơm đưa qua

Lần trước nấu cơm cho anh ta được khen tay nghề giỏi nhưng cô không nếm một miếng nào, lần này....

Không được! Không được! Trước giờ Hoắc Hoành luôn diễn rất chuyên nghiệp, không thể dễ dàng tin như thể được!

“Không, không, nếu như ngon thì ngài Hoắc ăn nhiều một chút nhé!”

“Được, vậy tôi ăn một mình vậy.” Nhìn anh ta ăn liên tục mấy miếng liền, chắc không phải là diễn đâu

Nhiếp Nhiên bắt đầu dao động, chắc là trưa này vận động hơi nhiều, mà theo thời gian ở doanh trại thì giờ cũng chuẩn bị ăn rồi. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Cô cũng hơi đói rồi

“Thật sự là ngon sao?” Nhiếp Nhiên lí nhí hỏi.

“Ừm, ngon cực8kì! Xì dầu rất thơm!” Hoắc Hoành lại ăn thêm miếng nữa, Nhiếp Nhiên nhìn mà nuốt nước bọt.

“Cô cứ thử một miếng đi.” Hoắc Hoành thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào bát cơm liền xúc một thìa đút cho cô.

Nhiếp Nhiên thấy mùi cơm bên cạnh thì không nhịn được mà ăn một miếng

Hoắc Hoành cười lớn, “Thế nào?” Nhiếp Nhiên cổ nuốt miếng cơm xuống, cắn răng nói: “Ngon, ngon..

lắm!” Mùi vị này suốt đời cô sẽ không bao giờ quên

Mùi nồng mặn của xì dầu quyện vào với mùi cơm quá lửa tạo ra một mùi vị khiến người ta muốn ch** n**c mắt

“Đúng không, lại ăn thêm miếng nữa nhé!” Hoắc Hoành nhìn cái vẻ né tránh e ấp của cô, cố nín cười mà xúc thêm một thìa9nữa đưa lên miệng cô

Nhiếp Nhiên vừa nhìn thấy đã lắc đầu quây quậy, “Không, không cần!” Đùa gì chứ, ăn thêm miếng nữa thì nhiệm vụ chưa kịp hoàn thành cô đã bị mặn chết rồi.

Đúng là tò mò hại chết người!

Tên chết bằm Hoắc Hoành đã dụ dỗ cô thành công, khó ăn thể mà cũng hết phân nửa, mặt lại không hề có cảm xúc gì

Hoắc Hoành cầm cái thìa cố tình làm khó cô: “Những chiếc thìa này cô đã ăn rồi, giờ tôi ăn tiếp không phải là ăn nước bọt của cô sao?”

Vậy thì ban nãy không phải là cô cũng ăn nước bọt của anh ta sao! Khốn nạn! Nhiếp Nhiên phồng má trừng anh ta

Hoắc Hoành nhét cái thìa vào tay cô, lại còn thêm một7câu: “Chỗ cơm này cô phải ăn hết đi, một hạt lúa vàng chín giọt mồ hôi đấy.”

AAAAAAAAAAAA tên sói đội lốt cừu này!

Thật sự là tức chết mà! Nhiếp Nhiên nhìn bát cơm đen sì sì trước mặt, lại nhìn tên Hoắc Hoành ngồi thong thả uống trà, bất giác nghiến răng ken két.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 83: Tôi đặc biệt đến tìm cô đấy


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77610.png


77610_2.png

7hìn thấy dáng vẻ suy nghĩ của cô, Hoắc Hoành kéo tay cô, vỗ nhẹ vào sofa bên cạnh “Ngồi xuống đi.”

Dáng vẻ như gọi chó gọi mèo vậy

Chẳng qua là cô đang mải nghĩ về mục đích anh ta đến đây nên không để ý đến hành động vừa rồi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh ta

Hiếm khi thấy dáng vẻ nghe lời thế này của cô, Hoắc Hoành dịu dàng hỏi: “Có chuyện gì à?” “À, tôi tưởng anh đến Nam Thành có việc.” Ánh mắt của Hoắc Hoành dừng lại trên người Nhiếp Nhiên, một lúc sau mới mở miệng nói: “Tôi cố ý đến Nam Thành để tìm cô đó.” Lại nữa rồi!
Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
“Ngài Hoắc thật sự là thích...” Nhiếp Nhiên định nói nốt hai chữ còn lại thì Hoắc Hoành đã nhàn nhạt nói: “Tôi không hề đùa.” “...” Nhiếp Nhiên kinh ngạc quay về phía anh3ta.

Mặc dù giọng anh ta bình thản nhưng ánh mắt anh ta lại rất thật lòng

Nhất thời Nhiếp Nhiên không biết nên nói gì.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 84: Tôi đặc biệt đến tìm cô đấy


Hai người cứ yên lặng nhìn nhau.

Đúng lúc Nhiếp Nhiên định làm gì đó để phá vỡ bầu không khí lúng túng này thì một tiếng “tạch” đột nhiên vang lên

Đèn trong phòng bỗng nhiên vụt tắt, bóng đêm bao trùm tất cả.

Nhiếp Nhiên cảnh giác đứng dậy nhìn bốn phía xung quanh, “Xảy ra chuyện gì vậy?” “Đừng sợ, chắc là đứt cầu chì thôi, để tôi bảo A Hổ đi xem.”

Hoắc Hoành1rút điện thoại từ trong túi ra, chưa kịp gọi đi thì chuông điện thoại đã vang lên

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng anh ta lạnh bằng, chờ A Hổ trả lời sau đó dừng lại vài giây mới nói tiếp: “Tôi biết rồi.” Trong bóng tối, ánh sáng của các vì sao lọt vào nhà qua ô cửa sổ, Nhiếp Nhiên có thể nhìn thấy đôi mắt đen sáng lấp lánh của anh ta.

Cô nhận thấy mình đã phản ứng quá mạnh rồi, điều này cũng không thể trách cô, kiểu tắt đèn giết người này trước đây cô đã gặp rất nhiều.

May là Hoắc Hoành chỉ nghĩ đơn giản có phản ứng thể vì sợ hãi.

Nhiếp Nhiên ngại ngùng ngồi lại trên8sofa, không nói một lời.

Chiếc đồng hồ treo tường cứ kêu tích tắc tích tắc theo dòng chảy của thời gian

Không có TV để giết thời gian cũng đành, đằng này đến điều hòa cũng vì cháy cầu giao mà tắt rồi.

Nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lên
Hãy vào webtruyenonlinez.com để đọc truyện nhanh hơn!
Nhiếp Nhiên ngồi trên ghế sofa bắt đầu thấy khó chịu

Mặc dù cô thường xuyên luyện tập dưới trời nắng gắt, nhưng với kiểu không khí này, Hoắc Hoành lại ở bên cạnh, sự lo lắng trong lòng Nhiếp Nhiên còn tăng cao hơn cả thân nhiệt.

Người này sao bây giờ còn chưa đi vậy? Còn định ở đây đến bao giờ? “Sao thế?” Dường như thấy Nhiếp Nhiên có hành động gì đó, Hoắc Hoành9hỏi một câu, sau đó nắm chặt lấy tay cố

Giây thần kinh của Nhiếp Nhiên trở nên căng thẳng.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 85: Cưỡng hôn trong bóng tối


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77612.png


77612_2.png

7��Cô rót cho tôi một cốc với nhé!”

Giọng của Hoắc Hoành gọi với phía sau, Nhiếp Nhiên không cam tâm tình nguyện “ùm” một tiếng, sau đó đi vào bếp

Thật là biết sai bảo người khác! Lúc cô đi ra, hai tay bưng hai cốc nước lạnh, cô đưa một cốc ra trước mặt Hoắc Hoành, “Ngài Hoắc, nước của anh.”

“Cảm ơn!”

Hoắc Hoành đưa tay ra đỡ lấy cốc nước, nhưng không hiểu sao, chắc là do trong phòng quá tối mà Nhiếp Nhiên vừa đưa cốc nước qua thì “áo” một cái, nước đổ hết lên quần anh ta, cốc nước cũng rơi xuống đất

Hoắc Hoành hơi cau mày lại nhưng thần thái trên khuôn mặt vẫn vô cùng đẹp

“Á! Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý đâu! Xin lỗi! Xin lỗi anh!” Biểu cảm của cô vô cùng căng thẳng, cô rút ra3mười mấy tờ giấy chà liên tục lên chỗ đổ nước ở quần của Hoắc Hoành

Trong lòng vô cùng buồn bã, sớm biết thế này cô đã rót một cốc nước nóng rồi! Trái lại Hoắc Hoành ngồi trên xe lăn lại vô cùng bình tĩnh, nhìn cô bận rộn lau nước trên đùi mình mà không nói câu nào.

Một lúc sau anh ta mới thấp giọng gọi một tiếng: “Diệp Lan.”

Âm thanh đó đúng là mờ ám.

“Hả?” Nhiếp Nhiên ngẩng đầu lên thì cảm thấy gáy mình bị giữ lại, một giây sau một nụ hôn ấm áp ập đến.

Nhiếp Nhiên thấy đầu óc mình như bị nổ tung

“T..

Ư.. Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

ưm” Cô từ chối một cách vô thức, dùng lực đẩy anh ta ra, tức giận gọi cả họ cả tên: “Hoắc Hoành! Anh làm gì đấy!” Trong bóng tối, tròng kính của Hoắc Hoành lóe sáng,1anh ta túm lấy cằm Nhiếp Nhiên, ép cô ngẩng đầu lên, miệng lộ rõ vẻ đắc ý: “Cô nói làm cái gì cơ?” Rồi anh ta lập tức ôm chặt cô vào lòng, cúi người nhằm đúng đôi môi cô một lần nữa

Đôi môi mà anh ta ao ước bao đêm, cuối cùng cũng được nếm thử, vừa mới chạm vào đôi môi mềm mại ấy anh ta đã cảm thấy h* th*n căng cứng.

Lúc cô xin nghỉ phép, ngày nào trong đầu anh ta cũng mơ về âm thanh mê hồn mà hôm trước anh ta đã nghe trộm được.

Tay anh ta vô thức càng ghì chặt hơn.

“Này! Um! Hoắc.

ừm...”

Nhiếp Nhiên cảm thấy eo mình như gãy đi, môi bị anh ta giày vò đến nỗi tê rần rồi

Ngoài việc giãy giụa phản kháng ra thì cô chỉ biết cắn chặt mối lại

Cuối cùng8không nhẫn nhịn nữa, Nhiếp Nhiên đấm một cái vào mạng sườn anh ta, quả nhiên Hoắc Hoành kêu lên một tiếng, lực ở tay cũng giảm đi vài phần.

Nhiếp Nhiên cũng nhân cơ hội này mà thu người lại, tát cho anh ta một cú trời giáng

“Bốp...” Âm thanh của cái tát vang lên trong căn phòng tối.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 86: Một cái tát đổi lấy một nụ hôn, đáng giá lắm!


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77613.png


77613_2.png

Hoắc Hoành nói bình thản: “Đầu tiên là thu hút sự chú ý của tôi, sau đó là mượn cớ xin nghỉ, không phải là kể lạt mềm buộc chặt sao?”

Lạt mềm buộc chặt! Thế mà anh ta cũng nghĩ ra được

“Ngài Hoắc, tôi nghĩ là anh hiểu lầm rồi! Rõ ràng là tôi có việc gấp phải xin nghỉ, không phải là mượn cớ.” Giọng của Nhiếp Nhiên vô cùng lạnh lùng

Cổ lau đi lau lại môi mình sau đó ngồi xuống dọn dẹp những mảnh vỡ lúc nãy

Hoắc Hoành thấy cô lộ rõ ra sự cự tuyệt lãnh đạm đến vô cùng, anh ta yên lặng một lát rồi lại nói bằng chất giọng trầm ấm: “Coi như là tôi hiểu lầm cô, vậy thì Diệp Lan, cô tát tôi một cái mà không sợ3phá hỏng công việc của mình sao?”

Tay cô run run dọn dẹp mảnh thủy tinh vỡ dưới sàn

Hoắc Hoành nói thế là có ý gì? Là muốn Lưu Chấn đuổi việc mình sao?

Không, không thể nào! Cô khó khăn lắm mới được Lệ Xuyên Lâm đồng ý cho tiếp tục hoàn thành nốt nhiệm vụ

Vừa nghĩ đến đó tay cô chẳng may bị cửa vào

“Á!” Tay bỗng nhiên bị thương, máu đỏ dần chảy ra

“Sao lại không cẩn thận như thế?” Hoắc Hoành di chuyển gần đến xem vết thương trên tay cô

“Tôi..

tôi không sao...” Bây giờ Nhiếp Nhiên thật sự là không muốn tiếp xúc với anh ta, chỉ muốn rút tay mình lại.

“Bị cứa một vết to như thế này, sao lại không sao chứ?”

Thật là, biết thế thì nãy đã không dọa cô rồi.

Nhìn1vết thương chảy máu, Hoắc Hoành hơi ân hận, tiếp đó anh ta nhanh chóng đưa ngón tay của cô vào miệng mình.

Trong nháy mắt, Nhiếp Nhiên mở to mắt kinh ngạc nhìn anh ta

Cái người này, điên rồi sao!

Cảm giác cái lưỡi ấm nóng trong miệng anh ta đang đảo qua đảo lại trên ngón tay của mình khiến cô thực sự càng muốn rút tay về

“Đừng động đậy!” Hoắc Hoành ra lệnh, lúc này Nhiếp Nhiên không dám cử động nữa.

Sợ chọc giận ông chủ này, hại bản thân đã bị đuổi việc là chuyện nhỏ nhưng không hoàn thành được nhiệm vụ thì là chuyện lớn.

Hoắc Hoành nhìn sáng vẻ hít thở sâu cố gắng không cử động của cô, ánh mắt bỗng hiện nên ý cười, đầu lưỡi cuốn tròn lấy ngón tay8của cô và hút vào

Đến khi đầu ngón tay tê dại đến mức bất thường thì Nhiếp Nhiên không nhịn nổi nữa.
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Đây đích thị là lưu manh lợi dụng mà!

“Ngài Hoắc, anh mà hút vào nữa thì sơn móng tay của tôi cũng bị anh ăn sạch mất, trong đó có thành phần hóa học, nuốt vào bụng sẽ có hại cho não.” Cô đè nén sự kích động muốn thẳng tay cho anh ta ăn một cú đấm, nói nhỏ để nhắc nhở.

Thật ra cố định nói những điều buồn nôn hơn với anh ta, ví dụ như là cái móng tay này đã từng gãi chân, nhưng sợ là bát cơm của mình đang nằm trong tay người khác nên cô chỉ dám nói nhẹ nhàng như vậy thôi

Quả nhiên, vẻ mặt Hoắc Hoành cứng9đờ, cuối cùng cũng phải bỏ tay của cô ra khỏi miệng.

Cô gái này đúng là biết cách chọc tức người khác! “Quả nhiên không chảy máu nữa, thật sự là vô cùng cảm ơn ngài Hoắc.” Sau khi cố tình nói điều buồn nôn, Nhiếp Nhiên vẫn còn cười nói cảm ơn nữa chứ! Đến nỗi Hoắc Hoành muốn nổi điên

Thấy anh ta ngồi ở đó mà mãi chẳng nói gì, Nhiếp Nhiên cũng không thèm để ý đến anh ta, cúi đầu làm nốt việc của mình

“Cô đừng tưởng cảm ơn một câu là xong, vừa nãy cô còn tát tôi một cái đấy.” Cuối cùng thì giọng nói ấm áp của Hoắc Hoành lại vang lên.

“Ai bảo anh giở trò lưu manh trước...” Nhiếp Nhiên nhăn cái mặt nhỏ lại, nói nhỏ một câu:7“Hòa rồi.”

Cuối cùng câu nói ấy vẫn lọt đến tại của Hoắc Hoành, anh ta không nhịn được mà cười ầm lên: “Hóa ra là một cái tát đổi một nụ hôn à?”

“Không phải!”

Đùa kiểu gì vậy? Một cái tát đổi một nụ hôn? Nụ hôn của cô dùng mạng đổi lấy chưa chắc đã có được!

“Mặt của tôi cũng không phải tùy tiện ai muốn tát là tát đâu.”

Hoắc Hoành thâm thúy nói một câu khiến trong lòng Nhiếp Nhiên cũng nhảy thót một cái.

Nói không chừng anh ta biết đọc tâm lí người khác thật.
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 87: Bị nhị thiếu ko đến tức nghẹn


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77614.png


77614_2.png

“Theo như đã thỏa thuận thì mỗi ngày sau khi tan làm đến chỗ tối nấu ăn cho tôi.”

“Hả?” Nhiếp Nhiên nhất thời không biết phản ứng thế nào, chỉ đứng ngây ra đấy nhìn anh ta

“Có vấn đề gì không?” Nhiếp Nhiên lấy lại tinh thần, lập tức lắc đầu, “Không, không vấn đề gì.” Nhưng tại sao cô lại có cảm giác không đúng ở đâu đó? Cô đánh anh ta là vì anh ta cưỡng hôn mình, tại sao cuối cùng cô lại là người sai? “Vậy lúc nãy anh làm thế với tôi, anh cũng nên giải thích gì đó chứ!” Nhiếp Nhiên ngẩng đầu, ngang ngược nhìn anh ta

Đôi mắt thâm sâu của Hoắc Hoành ánh lên3ý cười: “Bị ma làm, nhất thời hồ đồ, có tính là giải thích không?” “...” Vậy tôi đánh anh có thể coi là nhất thời hồ đồ không? Khuôn mặt của Nhiếp Nhiên ngập tràn sự bất mãn, miệng Hoắc Hoành khẽ cong lên: “Hay là tôi cho cô hồn trả lại nhé!” Nói rồi, anh ta liền đưa người gần tới trước mặt cô

Nhiếp Nhiên lùi về phía sau, con ngươi trợn trừng, cô lập tức nói: “Vậy nếu tôi cho anh đánh lại thì có phải là tôi sẽ không cần phải nấu cơm nữa đúng không?”

Hoắc Hoành nghe xong, nét cười trên khuôn mặt vẫn không thay đổi: “Tôi không đánh phụ nữ.”

Cái cớ này, cô phục!

Cô thật1sự không thể nuốt trôi cục tức này, hết lần này đến lần khác phải nhắc nhở bản thân phải nhịn, phải nhẫn nhịn! “Ngày mai tôi đến đón cô.” Hoắc Hoành thấy cô nghiến răng nghiến lợi thì thấy tâm trạng mình rất vui, đẩy xe ra phía ngoài cửa.

“Không cần đâu, thứ hai tuần sau tôi mới đi làm, hôm nay mới là thứ sáu, tôi muốn ở đây nghỉ thêm hai ngày.” Nhiếp Nhiên trả lời một cách tức giận

Chiếc xe lăn dừng lại, Hoắc Hoành quay đầu lại cười: “Tôi nói là ngày mai cô đưa tôi đi ra ngoài chơi một chút, dù gì đây cũng là quê của cô, chắc là cô biết nhiều chỗ vui8lắm nhỉ?” Đi dạo đâu đó? Dạo cái gì chứ? Cô vừa đến đây đã bị đưa ngay đến trại huấn luyện, làm sao mà biết được chỗ nào vui.

Ngày mai đi với anh ta, chẳng may lộ ra thông tin gì để anh ta nghi ngờ, đến lúc đó Lệ Xuyên Lâm lại đến làm phiền cô!

Nhiếp Nhiên tìm một cái cớ: “Ở đây mặc dù là quê của tôi, nhưng tôi cũng chưa đi hết, tôi có lẽ là không giúp được ngài Hoắc rồi.” Đọc truyện tại Web Truyen Onlinez . com

Hoắc Hoành lặng im một lát rồi nói: “Như vậy đi, tối nay cô chịu khó một chút tìm tài liệu trên mạng, sau đó ngày mai đưa tôi đi chơi.” Cái gì? Tôi nay vất9vả một chút á?

Này! Rõ ràng là cô có ý từ chối! Anh ta là không hiểu thật hay giả vờ không hiểu vậy?” Nhiếp Nhiên chưa kịp từ chối thì anh ta đã nói: “Mai gặp nhé!” Gặp cái đầu anh ấy! Nhiếp Nhiên tức giận ngồi trên sofa.

“Cô không tiên tôi sao?” Giọng của Hoắc Hoành lại u ám vang lên

Nhiếp Nhiên đang ngồi trên ghế sofa lập tức nghiến răng kèn kẹt.

Hoắc Hoành đáng chết, lại còn được voi đòi tiên!

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này, cô phải tìm cơ hội đặt hơi cay vào xe của Hoắc Hoành, cho anh ta sặc chết đi! “Tất nhiên là phải tiến chứ!” Nhiếp Nhiên cố nén vết thương7lòng lại, nghiến răng cố cười một cái, bước qua đó, “Tôi mở cửa cho ngài Hoắc.”
 
Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân
Chương 88: Lừa đảo thất bại


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

77615.png


77615_2.png

7ề đến phòng, cô bắt đầu phải chuẩn bị tài liệu thông tin để mai đi chơi.

Đến khi Nhiếp Nhiên tính xong những địa điểm cần đến để đi đủ trong một ngày, cô mới đi tắm rồi đi ngủ.

Một đêm bình yên trôi qua

Cho đến khi tiếng chuông điện thoại réo rắt chói tai vang lên làm cô tỉnh giấc.

Nhiếp Nhiên nhăn nhó, mắt vẫn chưa mở, tay quờ quạng bên cạnh giường để tìm điện thoại nghe máy, giọng ngái ngủ: “Alo.” Đầu giây bên kia truyền đến một tiếng cười trầm ấm: “Vẫn chưa dậy sao?”

Hoắc Hoành?

Nhiếp Nhiên bỗng chốc mở to mắt, nhảy phắt từ trên giường xuống, “Không, đâu có, tôi dậy rồi, tôi đã dậy rồi!” Nghe giọng hoảng hốt của cô, miệng Hoắc Hoành khẽ cong lên, “Vậy cô ra mở cửa đi,3tôi đã đứng dưới nhà rồi.”

“Cái gì?”

Nhiếp Nhìn nhìn mình trong gương, đầu tóc rối bù, mặc quần đùi áo ba lỗ, cô xem đồng hồ trên tay, mới có sáu giờ sáng mà.

Người này bị điên à, mới sáu giờ sáng đã đến nhà người khác làm gì không biết!

“Sao thế? Có vấn đề gì sao?” Dường như nghe thấy đầu dây bên kia Nhiếp Nhiên càu nhàu gì đó, Hoắc Hoành cười nhạt nói: “Nếu cô vẫn chưa xong thì cứ từ từ thôi, không sao, tôi ở dưới chờ cô.”

Từ từ thôi sao?

Để cho Hoắc Nhị thiếu của Hoắc thị đứng dưới hẻm chờ cô ư? Cô chán sống rồi sao?

Nhiếp Nhiên thở dài một cái, điện không chịu được, “Không sao đâu, tôi lập tức xuống đây, ngài Hoắc chờ một chút nhé!”

Cô đánh răng rửa1mặt thay quần áo rồi lập tức chạy xuống dưới nhà

Khi mà cô chạy như bay xuống đón anh ta thì Hoắc Hoành trong xe lại thấp giọng nói một câu: “Cô từ từ thôi, vội gì chứ?” Nói xong, anh ta liền mở cửa xe phía sau ra.

Nhiếp Nhiên vốn định ngồi ở ghế trên, nhưng bây giờ không còn cách nào, đành phải chui vào.

Cô cười gượng, “Ngài Hoắc dậy sớm quá.” “Bởi vì vô cùng mong đợi chuyến đi chơi ngày hôm nay mà tôi dậy hơi sớm chút thôi.”

Mong đợi của anh chính là sự mệt mỏi của tôi! Trong lòng Nhiếp Nhiên lại vang lên một câu.

“Cô Diệp, điểm đến đầu tiên của chúng ta là ở đâu?” Hoắc Hoành hỏi

“Ừm, đồ ăn sáng ở phố Thiên Đầu khá ngon, chúng ta qua đó đi

Tôi8nghĩ là ngài Hoắc vẫn chưa ăn sáng đâu.” “Cô thật là chu đáo quá!” Hoắc Hoành mỉm cười, sau đó dặn dò A Hổ đi về phía phố Thiên Đầu

“Ở đó có một cửa tiệm rất ngon, nghe nói là một cửa hàng đã có cả trăm năm rồi.” “Thế à?” Hoắc Hoành khẽ liếc mắt cười.

Không lâu sau, xe đã dừng trước cửa của cửa hàng trăm năm tuổi

Trước cửa có cả một hàng dài người xếp hàng, chờ đến lượt bọn họ thì có khi chẳng còn gì ăn nữa rồi

Nhiếp Nhiên nhìn đồng hồ, mới có 6:30 mà sao đã đông thể kia, nếu mà không biết thì sẽ nghĩ đây là bệnh viện mất, mới sáng ra đã có bao nhiêu người xếp hàng rồi

Ban đầu cố định mời anh ta, nhân tiện thì cũng9là chiêu đãi bản thân mấy ngày nay tập luyện vất vả
Truy cập fanpage https://www.face book.com/webtruyen onlinecom/ để tham gia các event hấp dẫn.
Ai..

xem ra lỡ mất rồi.
 
Back
Top Bottom