Đô Thị  Cực Phẩm Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2169


Chương 2169

Trần Gia Bảo ngửa mặt lên trời cười, xoay người nhìn về phía hoàng hôn nơi góc biển, vẻ mặt tràn đầy năng lượng: “Giữa trời và đất đều có vẻ đẹp tuyệt vời, dù là bình minh hay hoàng hôn, hay là thủy triều lên xuống, đều có vẻ đẹp riêng biệt. Còn chuyện “kết thúc và trôi qua” mà cô đề cập, đó chỉ là một quan niệm của con người về tốt, xấu, cát, hung, có liên quan gì với mặt trời lặn?”

Vũ Nhược Uyên hai mắt biến sắc, sau đó cười lạnh: “Anh thật sự rất cởi mở, xem ra lời nhắc nhở tốt bụng của tôi đã trở thành lòng lang dạ thú.”

Cô sẽ hảo tâm nhắc nhở tôi?

Trần Gia Bảo trợn mắt nói: “Tôi thật tò mò, cô tại sao cũng ở trên du thuyền này?”

“Đương nhiên là cùng anh đi Nhật Bản.”

Vũ Nhược Uyên làm như đương nhiên nói, gió biển mặn thổi rối mái tóc cô ta, chiếc váy màu tím khẽ đung đưa, dưới ánh mặt trời lặn, cô ta đẹp như một nữ thần.

“Ồ?” Trần Gia Bảo tinh nghịch cười, nhìn dáng vẻ mảnh khảnh yểu điệu của Vũ Nhược Uyên, cười nói: “Chẳng lẽ là muốn cùng tôi đi một chuyến du lịch sao?

“Sai.” Vũ Nhược Uyên cười lạnh: “Đừng quên lời tôi nói ở tỉnh Trung Thiên, tôi đi theo anh đương nhiên muốn giết anh.”

“Ha!” Trần Gia Bảo cười nhẹ, “Cô không giết được tôi.”

“Tôi biết anh rất mạnh, nhưng đáng tiếc chuyến đi Nhật Bản này của anh đầy dẫy nguy hiểm, tuy rằng võ đạo ở Nhật Bản không uyên thâm như Việt Nam, càng không thể so được với nội hàm của võ đạo Việt Nam, nhưng võ đạo của Nhật Bản cũng có điểm đặc biệt.”

“Hơn nữa anh không quen với cuộc Nhật Bản, và có rất nhiều người ở Nhật Bản muốn giết anh. Chậc chậc, anh chỉ cần đối phó với cường địch ở của Nhật Bản đã đủ vội vàng, tôi sẽ ở bên cạnh anh, nhất định sẽ tìm được cơ hội giết anh.”

“Nếu cô đã tự tin như vậy, thì cô có thể ra tay bất cứ lúc nào.” Trần Gia Bảo búng ngón tay,vang lên tiếng “tách” ròn rã rồi tiếp tục: “Nhưng cô phải nhớ lời tôi nói, cô chỉ có một cơ hội, nếu cô không giết được tôi, hậu quả nhất định không phải thứ cô có thể gánh chịu. ”

“Vậy anh cứ đợi mà xem, tôi rất kiên nhẫn.” Vũ Nhược Uyên ngẩng đầu tự đắc, b* ng*c đầy đặn càng nổi bật, khiến người muốn làm điều sau trái.

“Vậy thì tôi mỏi mắt mong chờ.” Trần Gia Bảo gật đầu, sau đó cũng không nói thêm. Nếu là trước khi anh có được nửa sau của Thiên Hành Cửu Châm, anh có thể vẫn còn khá kiêng dè Nhật Bản.

Nhưng sau khi có được cả bộ đầy đỉ của Thiên Hành Cửu Châm, dựa vào bí thuật trong Thiên Hành Cửu Châm, anh ta có thêm một vài lá bài bí mật, tự tin dù cho tình huống có nguy hiểm đến đâu, đều có thể chuyển nguy thành an, Vũ Nhược Uyên muốn nhân cơ hội tìm thời cơ tốt để giết anh, khả năng đạt được rất mỏng manh. Sau khi Vũ Nhược Uyên ra tay, có nên trả giá bằng cơ thể hay nên tiền dâm hậu sát đây?

Một nụ cười nhếch mép cong lên trên khóe miệng Trần Gia Bảo.

“Thật ra, cơ hội của tôi sẽ đến sớm thôi.” Ánh mắt Vũ Nhược Uyên lóe lên vẻ giễu cợt, đi tới bên cạnh Trần Gia Bảo, nhìn mặt trời lặn ở phía xa, nghiêm mặt nói: “Theo tin tức mà nhà họ Vũ có được, trên du thuyền này có sát thủ đến từ Nhật Bản, anh quá bất cẩn. ”

“Động tác của Nhật Bản nhanh như vậy?” Trần Gia Bảo vẻ mặt kinh ngạc, đột nhiên phản ứng lại, nhìn về phía Vũ Nhược Uyên, nghiền ngẫm: “Cô không phải vì muốn nhắc nhở tôi cẩn thận nên mới đặc biệt đến du thuyền này, lẽ nào, cô nhìn trúng tôi?”

“Thần kinh!” Vũ Nhược Uyên trợn tròn mắt, nâng cốc trong tay lên uống một ngụm rượu đỏ với vẻ mặt ghét bỏ, cũng không biết là không thích rượu đỏ hay là ghét bỏ Trần Gia Bảo. Trần Gia Bảo mỉm cười, đứng ôm tay không nói nữa, một luồng hương thơm tỏa ra từ cơ thể Vũ Nhược Uyên khiến người ta cảm thấy choáng váng. Vũ Nhược Uyên nâng ly rượu lên uống cạn, đột nhiên ném cốc xuống biển, cùng sóng biển trôi đi: “Những gì nên nói tôi đã nói hết, anh tự giải quyết ổn thỏa.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2170


Chương 2170

Cô vừa muốn quay người bỏ đi.

Đột nhiên, một giọng nói kinh diễm vang lên: “Thật là một cô gái xinh đẹp, khí chất cao quý, dung nhan tuyệt mỹ, không biết cô có hứng thú không. Tôi muốn mời quý cô uống cùng một ly?”

Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên quay đầu lại và nhìn thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi đang đến gần.

Người đàn ông mặc vest, có vẻ ngoài bảnh bao, đeo đồng hồ Vacheron Constantin trên tay, trông như một người thành đạt.

Còn cô gái đi cùng anh ta thì mặc váy dạ hội màu đỏ, búi tóc kiểu quý phu nhân, tuy ngoại hình có thua kém Vũ Nhược Uyên một chút nhưng khí chất chín chắn, vững vàng, cũng là người đẹp hiếm có với sức hút quyến rũ của riêng mình.

Đúng lúc này, người đàn ông tinh anh đi tới bên cạnh Vũ Nhược Uyên, đầu tiên là vô tình liếc nhìn Trần Gia Bảo, sau đó mang theo ý cười nhìn Vũ Nhược Uyên, cười nói: “Xin tự giới thiệu tôi là, Furuta Hiroshi, người Nhật Bản, vị này là bạn của tôi Yoshimura Miyu.” Yoshimura Miyu không chủ động chào hỏi, vẻ mặt lạnh lùng, giữa lông mày thoáng hiện lên một tia thù địch, rõ ràng là đang ghen tị với người đàn ông đi cùng mình bắt chuyện với những mỹ nữ khác.

Vũ Nhược Uyên khẽ cau mày, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn, đang định từ chối, ánh mắt vô tình quét qua Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu, cô ta đột nhiễn ngừng một chút, bàn chân vừa nhấc lên lại đặt xuống. Miệng nở nụ cười, cô ta chủ động ôm lấy cánh tay Trần Gia Bảo cười: “Bạn trai của tôi vẫn còn ở đây. Muốn mời tôi uống rượu thì phải được sự đồng ý của bạn trai em. Anh nói có phải không chồng ơi?”

Một mùi thơm thoang thoảng bay vào mũi Trần Gia Bảo, khóe miệng Trần Gia Bảo cong lên với một nụ cười vui tươi, thuận thể ôm lấy vòng eo thon thả của Vũ Nhược Uyên, thật mềm mại, anh cười nói: “Đúng vậy, muốn uống rượu với bạn gái của tôi, không phải là chuyện đơn giản.”

Cơ thể Vũ Nhược Uyên đột nhiên cứng đờ nhưng lập tức thả lỏng ra, khóe miệng nở nụ cười tươi như hoa vì sự coi trọng của “bạn trai”, thật ra thì trong lòng hận Trần Gia Bảo tới ngứa răng, tên này thật biết thừa nước đục thả câu!

Furuta Hiroshi lại nhìn Trần Gia Bảo, có vẻ lịch sự nhưng thực ra là khinh thường nói: “Vị này, tuy rằng là bạn trai của quý cô đây, nhưng hiện tại ở xã hội hiện đại, phụ nữ không phải phụ thuộc vào nam giới, phụ nữ cũng phải hoàn toàn được tôn trọng. Vì vậy, tôi nghĩ ý kiến của anh không quan trọng so với suy nghĩ của quý cô xinh đẹp đây. ”

Trần Gia Bảo không nhịn được cười: “Phụ nữ không phụ thuộc vào đàn ông? Câu này nói này được nói ra từ miệng của mấy người Nhật Bản trọng nam khinh nữ các người đúng là mỉa mai.” Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Furuta Hiroshi cười nói: “Lời nói của anh bộc lộ khuyết điểm thiển cận của anh. Nhật Bản quả thật là trọng nam khinh nữ, nhưng ở đâu cũng có người này người kia, cũng không phải mỗi một người đều cho là như vậy, huống chi là ở Nhật Bản? Ít nhất, tôi vẫn luôn công nhận sự độc lập của phụ nữ và tôi sẽ hoàn toàn tôn trọng suy nghĩ của phụ nữ.

Qúy cô xinh đẹp này, có vẻ như bạn trai của cô có h*m m**n kiểm soát quá mức, nói khó nghe là anh ta không phải người xứng với cô”

Vũ Nhược Uyên cười “khanh khách” vậy mà còn có người còn Trần Gia Bảo “suy nghĩ thiển cận”, thật là thú vị, cô ta không khỏi quay đầu nhìn Trần Gia Bảo, cười hỏi: “Anh thấy sao?”

Trần Gia Bảo nhướng mày hỏi: “Nếu nói anh ở ngay trước mặt tôi đào góc tường nhà tôi, có hơi quá đáng đúng không?”

“Xem ra anh quả thực thiển cận.” Furuta Hiroshi cười tự tin: “Người Nhật Bản chúng tôi từ trước đến nay đều tốt bụng và ngay thẳng, anh không xứng với quý cô xinh đẹp này. Nếu tôi không nói ra, lương tâm tôi sẽ cảm thấy không yên. ”

Thật không biết xấu hổ!

Vũ Nhược Uyên trong lòng khinh thường, nhưng khi nhìn thấy người này dám khinh thường Trần Gia Bảo, trong cô rất khoan khoái mà cười đến run rẩy.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2171


Chương 2171

Trần Gia Bảo lắc đầu cười: “Anh có thể nói một việc vô liêm sỉ như “đào góc tường”, nói đến mới mẻ và tinh tế như vậy, anh đúng là có tài năng, nhưng muốn đào góc tường của tôi là một việc rất nguy hiểm.”

“Người Việt Nam các anh có một câu nói, chết dưới hoa mẫu đơn thì có thành quỷ cũng phong lưu, có thể giúp quý cô xinh đẹp đây thoát khỏi tanh anh, cho dù nguy hiểm, tôi cũng sẽ làm.”

Furuta Hiroshi duỗi ngón tay cái ra, chỉ về phía cabin và lộ ra ánh mắt khiêu khích: “Có một sòng bạc trên tầng ba của cabin. Anh vào bên trong để đặt cược xem ai người thắng cuộc, như một người đàn ông chân chính không? Nếu anh thua, rời xa quý cô xinh đẹp này đi. ”

Furuta Hiroshi còn chưa nói xong, Yoshimura Miyu ở bên cạnh đột nhiên kéo anh ta, lộ ra vẻ không vui: “Anh Furuta, chúng ta còn có chuyện khác…”

“Không sao, chỉ là thắng một tên Việt Nam, cũng không cần bao lâu.” Furuta Hiroshi lại khiêu khích Trần Gia Bảo cười: “Thế nào, anh dám không?”

Trần Gia Bảo nhún vai: “Tại sao không dám?”

“Đi thôi.”

Furuta Hiroshi khinh thường cười, đi về phía cabin trước, Yoshimura Miyu cũng vội vàng đi theo sau. Ở chỗ cũ, chỉ còn lại Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên.

Vũ Nhược Uyên lập tức buông cánh tay Trần Gia Bảo ra, vẻ mặt có chút đen: “Anh cũng nhìn ra rồi phải không?”

Trần Gia Bảo gật đầu, nhìn bóng lưng của Furuta Hiroshi, nghiền ngẫm cười nhẹ: “Hai ninja có thực lực tốt thì phải giả làm người thường, nhưng bọn họ không giống Akemi Kawamoto hoàn toàn có thể che giấu hơi thở, xem ra là người của Nhật Bản thực sự xem Trần Gia Bảo tôi là thằng ngốc rồi. ”

Vũ Nhược Uyên lãnh đạm nói: “Vì bọn họ coi anh như đồ ngốc, nên anh muốn cho bọn họ biết tay một chút, ra oai phủ đầu với Nhật Bản sao?”

Hóa ra khi Vũ Nhược Uyên chuẩn bị rời đi, cô ta ngay lập tức nhận thấy rằng Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu toát ra khí tức của “Thông U hậu kỳ”, và nó mang lại cho cô ta một cảm giác kỳ lạ, giống như khi cô ta lần đầu tiên gặp Akemi Kawamoto trên núi Phượng Hoàng, lần đầu tiên nhìn thấy anh ta, cô cũng cảm thấy khi tức âm lạnh như vậy trên người Akemi Kawamoto.

Loại khí tức này không liên quan gì đến võ công, mà là sát khí mà chỉ có thường xuyên giết người mới có được!

Kết hợp với tin tức rằng Nhật Bản đã cử sát thủ lên du thuyền để đối phó với Trần Gia Bảo, Vũ Nhược Uyên ngay lập tức kết luận Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu chắc chắn là sát thủ đến giết Trần Gia Bảo, vì vậy mới thay đổi thái độ, thân mật khoác tay Trần Gia Bảo gọi “chồng”.

Đương nhiên, với thực lực của cô ta và Trần Gia Bảo, cũng có thể trực tiếp bắt được hai người Furuta Hiroshi, nhưng bằng cách này sẽ đánh rắn động cỏ, dù sao trên du thuyền còn có những sát thủ khác.

Trần Gia Bảo cũng là một người rất thông minh, anh đã phản ứng ngay lập tức, cố tình giả vờ không nhìn thấu thân phận của Furuta Hiroshi, hợp tác với Vũ Nhược Uyên diễn cảnh này.

Lúc này Trần Gia Bảo mới gật đầu nói: “Đương nhiên, nếu như không cho bọn họ biết tay, chẳng lẽ sẽ để cho người của Nhật Bản coi thường hào kiệt Việt Nam sao?”

Vũ Nhược Uyên chế nhạo, khinh thường nói: “Anh cũng được coi là hào kiệt sao? Lòng dạ anh nhiều như vậy, tính kế người khác giỏi như vậy, tôi thấy anh rất giống tiếu nhân.”

“Ha.” Trần Gia Bảo cười nhẹ “Để xem bọn họ có thể làm được những chiêu trò gì, thăm dò thực lực của bọn họ, thuận tiện tìm chút trò chơi tiêu khiên trên chuyến đi đến Nhật Bản này, em nói có đúng không, vợ?”

Nói rồi, Trần Gia Bảo đánh mắt đến cánh tay của mình ra hiệu.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2172


Chương 2172

Vũ Nhược Uyên đảo mắt, sau đó điều chỉnh sắc mặt, lộ ra một nụ cười ngọt ngào, nắm lấy cánh tay Trần Gia Bảo, cùng nhau bước vào cabin, giống như một đôi yêu nhau.

Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu đã đợi sẵn ở cửa cabin.

Họ thực sự là những ninja được Nhật Bản cử đến để ám sát Trần Gia Bảo, nhưng họ biết rằng Trần Gia Bảo rất mạnh, không định đánh trực diện với Trần Gia Bảo, vì vậy họ giả làm người thường và cố tình tiếp cận Trần Gia Bảo nhân cơ hội ám sát Trần Gia Bảo.

Vừa rồi bọn họ nhìn thấy Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên thì thầm cùng một chỗ không hề tới, còn tưởng rằng bị Trần Gia Bảo phát hiện, vô cùng lo lắng, bây giờ nhìn thấy Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên đi tới, lập tức thở phào nhẹ nhõm. .

“Xem ra anh còn có chút khí phách, không tệ, nhưng dù có khí phách thế nào, anh cũng không có mệnh xứng với quý cô xinh đẹp này.” Furuta Hiroshi sợ Trần Gia Bảo sẽ hối hận, sau khi chọc tức Trần Gia Bảo một lần nữa, anh ta bước vào cabin trước. Trần Gia Bảo cười nhẹ, vẻ khinh thường và chế giễu, cùng nhìn nhau với Vũ Nhược Uyên, sải bước đi vào.

Đi hết tầng ba của cabin, Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên mở cửa, đứng trên bậc thang trải thảm đỏ và nhìn xuống. Họ thấy tầng ba của cabin là một sòng bạc lớn trên biển sang trọng, với rất nhiều người thuộc tầng lớp thượng lưu và người đẹp quây quần bên những bàn chơi như bàn quay, mạt chược, xì phé… đánh bạc bạc đến khí thế ngất trời, cũng không biết ai vui ai buồn.

Phụ nữ đẹp, tiền tài và rượu ngon có thể coi là hố vàng của đàn ông!

Trần Gia Bảo nhìn quanh một cách trịch thượng, thầm gật đầu, trong toàn bộ sòng bạc, không bao gồm Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu, có bảy người có khí chất giống như Furuta Hiroshi, toát ra sát khí, tất cả đều là ninja Nhật Bản.

Nếu phân chia theo sức mạnh của Việt Nam, thì hầu hết những người này đều ở trạng thái “Thông U trung kỳ” và “Thông U hậu kỳ”, mạnh nhất là ở trạng thái Bán Bộ Tông Sư có một người.

Một đội sát thủ như vậy, dùng để đối phó với những người khác, có thể coi là một trận chiến lớn, nhưng muốn ám sát Trần Gia Bảo, thì lại là suy nghĩ hão huyền.

Đột nhiên, Furuta Hiroshi ánh mắt khiêu khích nói: “Nói đi, anh muốn chơi cái gì, tôi có thể để cho anh chọn trước.”

“Không quan trọng, không cần biết là chơi cái gì, đối với tôi cũng vậy thôi.” Trần Gia Bảo đã tính sẵn trong lòng, không hề để ý, dù sao anh cũng rất ít khi đánh bạc, đương nhiên đánh gì cũng như nhau.

“Được rồi, chúng ta sẽ chơi xúc xắc.” Furuta Hiroshi ngạc nhiên, Trần Gia Bảo bình tĩnh như vậy, chẳng lẽ kỹ năng đánh bạc của Trần Gia Bảo cũng rất tốt sao? Tuy nhiên, Yoshimura Miyu không giấu giếm điều đó, và nhìn Trần Gia Bảo đầy tò mò, có vẻ như có hứng thú với Trần Gia Bảo. Cô ta vốn dĩ xinh đẹp quyến rũ, chỉ cần là đàn ông bị cô ta táo bạo mà nhìn với ánh mắt tò mò như vậy chắc chắn đều cảm thấy lâng lâng.

Nhưng Trần Gia Bảo có phải là một người bình thường? Trong số những người bạn tâm giao của anh ta, bất kỳ người nào đều xinh đẹp hơn Yoshimura Miyu, bên cạnh anh còn có người đẹp như Vũ Nhược Uyên, nên đương nhiên anh ta sẽ không có hứng thú với Yoshimura Miyu.

“Đi nào.”

Furuta Hiroshi đưa Trần Gia Bảo và những người khác ngồi xuống chiếc bàn dài màu xanh lá cây, vì Vũ Nhược Uyên và Yoshimura Miyu quá đẹp nên lập tức thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người có mặt.

Furuta Hiroshi búng tay trước, ra lệnh cho một bồi bàn xinh đẹp bên cạnh rót một ly rượu vang đỏ và nói với Trần Gia Bảo: “Chúng ta cược ba thắng hai. Nếu tôi thắng, người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh anh, tối nay sẽ cùng tôi uống rượu. ”

Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên, khi họ nhìn Vũ Nhược Uyên bên cạnh Trần Gia Bảo, trong lòng họ lại có cảm giác ngạc nhiên, không phải bọn họ chưa từng xem phụ nữ như một trò cá cược, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ thấy có người lấy phụ nữ xinh đẹp đến mức này ra đặt cược.

Trần Gia Bảo cũng yêu cầu người phục vụ rót hai ly rượu vang đỏ lần lượt đặt trước mặt anh và Vũ Nhược Uyên, nói: “Nếu anh thua thì sao?”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2173


Chương 2173

“Mặc dù tôi không nghĩ rằng mình sẽ thua, nhưng để thể hiện sự công bằng, nếu tôi thua, người phụ nữ đồng hành của tôi cũng có thể đi cùng anh trong một đêm, anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn.” Furuta Hiroshi nói, nhấn mạnh vào hai chữ “bất kỳ”, khiến người khác nghĩ đến những chuyện sai trái.

Khóe miệng Trần Gia Bảo nở một nụ cười đùa giỡn: “Tôi nhớ tới lúc trước khi ở trên boong tàu, anh cũng từng thề thốt rằng anh đặc biệt tôn trọng phụ nữ, sao có thể dùng những người phụ nữ xung quanh mình như một món cá cược trong cuộc, sao trong lại lấy người phụ nữ bên cạnh ra làm tiền cược rồi? ”

“Bởi vì tôi sẵn lòng.” Yoshimura Miyu nở một nụ cười quyến, nháy mắt với Trần Gia Bảo.

Furuta Hiroshi ha ha cười lớn.

Trần Gia Bảo nhún vai nói: “Trong trường hợp này, thì tôi không có gì để nói. Tôi đồng ý với vụ cá cược này.” Mọi người xung quanh đều lắc đầu, Yoshimura Miyu tuy cũng rất xinh đẹp nhưng vẫn kém Vũ Nhược Uyên một bước, anh đồng ý kiểu đánh bạc này rõ ràng là chịu thiệt.

Cho dù Vũ Nhược Uyên cùng với Trần Gia Bảo diễn kịch, nhưng với tư cách là phụ nữ, trong lòng cô cũng có phần khó chịu, nghiến răng nghiến lợi bên tai Trần Gia Bảo nói: “Nếu anh thua, tôi nhất định sẽ giết anh.”

Trần Gia Bảo cười tự tin: “Tôi sẽ không thua đâu.”

Rồi nói với Furuta Hiroshi: “Bắt đầu được chưa.”

“Được!” Furuta Hiroshi nhấp một ngụm rượu vang đỏ và mỉm cười với nhà cái mặc đồng phục xinh đẹp trên bàn: “Bắt đầu thôi.”

“Vâng thưa ngài.” Cô nhân viên xinh đẹp đáp lại, bàn tay thon nhỏ cầm chiếc cốc xúc xắc trên tay quẹt qua bàn, sau đó đặt ba viên xúc xắc vào cốc xúc xắc và lắc, phát ra âm thanh “rào rào.”

Động tác đẹp như nước chảy mây trôi, khiến người xem vui tai vui mắt.

Cùng lúc đó, Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên cũng nhận thấy bảy tên sát thủ người khác trong sòng bạc đang dần tiến đến đây, xem ra sắp động thủ rồi.

Đột nhiên, một tiếng “bốp” vang lên người đẹp đập cốc xúc xắc xuống bàn và nói: “Hai quý ông có thể cá… hai người có thể nói chuyện.”

Khi đang nói được nửa đường, cô chợt nhận ra tiền cược là hai người đẹp nên hóm hỉnh đổi lời.

Furuta Hiroshi cười tự tin: “Để tôi cá trước, tôi đoán cốc xúc xắc chứa bốn, năm, sáu, nên tôi đặt lớn, còn anh thì sao?”

Sau khi nói xong, anh ta nhìn Trần Gia Bảo với vẻ mặt khiêu khích.

Trần Gia Bảo cũng không thèm nhìn đến cốc xúc xắc, thản nhiên nói: “Anh đặt lớn, vậy tôi cược nhỏ, có thể mở rồi.”

Người đẹp gật đầu, vươn tay mở cốc xúc xắc, nhẹ giọng nói: “Bốn, năm, sáu, 15 điểm lớn, anh Furuta Hiroshi thắng một ván.”

Mọi người xung quanh đều náo động, số điểm giống hệt như Furuta Hiroshi nói, lẽ nào anh ta là cao thủ chơi bài sao?

Bọn họ đoán không sai, Furuta Hiroshi quả thật đúng là thần bài, không, chính xác mà nói chính là thần bài.

Là một sát thủ chuyên nghiệp, ngoài việc thành thạo trong việc ám sát, cũng cần phải thành thạo nhiều kỹ năng khác nhau như pha chế, lái máy bay, chế tạo bom… mánh khóe chơi cờ bạc cũng là một trong những kỹ năng cần phải thành thạo.

Vừa rồi, Furuta Hiroshi thông qua tiếng xúc xắc trong cốc mà đoán được số điểm, thắng một cách dễ dàng.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2174


Chương 2174

Ngay lập tức, Furuta Hiroshi cười lớn: “Anh dám nhận lời thách đấu của tôi, tôi còn tưởng tài đánh bạc của anh rất tốt. Hóa ra lại không ra làm sao. Xem ra tối nay tôi có cơ hội gần gũi với người đẹp rồi.”

Sự bất mãn lóe lên giữa hai đầu lông mày của Vũ Nhược Uyên, quay đầu nhìn Trần Gia Bảo, không tin nói: “Anh không biết đánh bạc?”

Trần Gia Bảo đương nhiên nói: “Đây là lần đầu tiên tôi chơi xúc xắc với người khác, cô nói xem tôi có biết chơi không?”

Toàn bộ khuôn mặt xinh đẹp của Vũ Nhược Uyên đen sì. Mặc dù đang diễn nhưng cô ấy không thích Trần Gia Bảo thua dưới tay người khác, ngay cả giọng nói của cô ấy cũng có chút mất kiên nhẫn, dùng giọng mà chỉ có hai người họ mới có thể nghe thấy: “Đùa gì vậy, cho dù anh không biết đánh bạc, nhưng đã là “Bán Bước Truyền kỳ, anh không biết nghe tiếng đoán số sao?”

Trần Gia Bảo làm như đương nhiên nói: “Trước đây không biết, nhưng bây giờ tôi biết rồi.”

Anh thực sự không biết, bởi vì đây là lần đầu tiên anh chơi xúc xắc, ngay cả khi anh ta có thể nghe thấy âm thanh khác nhau của các điểm, anh vẫn không thể xác định số cụ thể là gì.

Tuy nhiên, sau khi chơi một ván, Trần Gia Bảo đã có thể đoán ra các điểm khác nhau được thể hiện bởi các âm thanh khác nhau thông qua ba điểm “bốn, năm, sáu”, đủ để anh thắng Furuta Hiroshi!

“Tốt hơn hết anh nói thật, nếu không tôi sẽ không tha cho anh.”

Vũ Nhược Uyên không vui, khá không vui!

“Cô cứ chờ xem, kế tiếp tôi sẽ hoàn toàn nắm chắc trò chơi!” Trần Gia Bảo ánh mắt tràn đầy tinh thần phấn chấn, nói với người hồ lì xinh đẹp: “Bắt đầu đi.”

Ngay lập tức, trong cốc xúc xắc truyền ra tiếng lộc cộc rào rào.

Furuta Hiroshi lắng nghe cẩn thận các điểm trong cốc xúc xắc.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo bình tĩnh nhấp một ngụm rượu, búng ngón tay lên chiếc cốc, tạo ra một tiếng “đing” giòn tan, một làn sóng âm thanh vô hình truyền vào tai Furuta Hiroshi. Có một tiếng “ong” lớn trong tai Furuta Hiroshi, trong đầu đột nhiên trống rỗng, không nghe thấy gì.

Khi Furuta Hiroshi phản ứng, cô nàng chia bài xinh đẹp đã ngừng lắc chiếc cốc xúc xắc, nói với giọng lanh lảnh: “Mời hai vị đoán số.”

Furuta Hiroshi biến sắc, tai anh ta bây giờ chỉ nghe thấy tiếng ong ong, anh ta gần như không nghe thấy cô hồ lỳ xinh đẹp nói gì, chứ đừng nói đến điểm của viên xúc xắc.

“Chả trách đến cả Akemi Kawamoto cũng bại trong tay anh, Trần Gia Bảo quá đáng sợ.”

Mồ hôi lạnh trên trán Furuta Hiroshi lập tức ứa ra. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo nghiền ngẫm cười nói: “Nếu tài đánh bạc của anh giỏi như vậy, lần này cũng không ngại để cho anh nói trước.”

Bao gồm cả Yoshimura Miyu, ánh mắt của mọi người xung quanh đều hướng về Furuta Hiroshi.

Furuta Hiroshi nghiến răng, dù sao cũng không nghe thấy điểm cụ thể, vì vậy anh ta thuận miệng đoán bừa: “Tôi đặt lớn.”

Khóe miệng Trần Gia Bảo càng thêm thú vị, đang định nói thì đột nhiên có một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh nói: “Chờ đã, chúng tôi có thể cùng cược không?”

Ông ta thấy Furuta Hiroshi thậm chí có thể đoán được số điểm cụ thể, anh ta rõ ràng là có kỹ năng đánh bạc, vì vậy ông ta muốn cược theo kiếm một món lớn.

Trần Gia Bảo gật đầu: “Đương nhiên có thể.”

“Được, tôi đặt 700 triệu đặt lớn!”

Người đàn ông trung niên vui mừng khôn xiết, lấy ra thẻ đánh bạc 700 triệu, tất cả đều cược “lớn.”

Mọi người xung quanh nhìn thấy điều này thì hai mắt sáng lên, cơ hội “hái ra tiền” này sao có thể bỏ qua được? “Tôi cược 700 triệu, đặt lớn.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2175


Chương 2175

“1 tỷ 50 triệu, cũng đánh lớn.”

“Còn tôi nữa, 1 tỷ 750 triệu, đánh lớn, loại cơ hội kiếm tiền hiển nhiên này, tôi nhất định không được bỏ lỡ!”

Đột nhiên, xung quanh náo động hẳn lên, mọi người đem thẻ đánh bài đặt hết lên “lớn.”

Không bao lâu, trên bàn đánh bạc đã có một đống thẻ đánh bạc giá trị ít nhất cũng phải 17 đến 20 tỷ, nhìn mà lóa mắt.

Những người xung quanh rất hào hứng, háo hức chờ đợi giây phút mở chiếc cốc xúc xắc.

Rõ ràng, bọn họ cho rằng ván này Furuta Hiroshi vẫn sẽ thắng.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vũ Nhược Uyên càng đen hơn, một vệt sát khí lóe lên giữa lông mày.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo nói nhỏ bên tai cô ta: “Cô có muốn nhân cơ hội kiếm thật nhiều tiền không? Chỉ cần nghe lời tôi, mua nhỏ, tôi đảm bảo cô chỉ lời không lỗ.”

Vũ Nhược Uyên chỉ cảm thấy hơi nóng từ trong miệng Trần Gia Bảo phả đến bên tai, khiến cô ta cảm thấy không quen cả người nổi da gà, chuẩn bị tránh ra.

Đột nhiên, sau khi nghe Trần Gia Bảo nói xong, cô sửng sốt quay đầu nhìn Trần Gia Bảo, chỉ thấy đầu lông mày của Trần Gia Bảo tràn đầy vẻ tự tin, giống như tinh thần phấn chấn của Trần Gia Bảo khi đánh bại Sầm Khiếu Uy trên núi Phượng Hoàng.

Trong tiềm thức, Vũ Nhược Uyên tràn đầy tin tưởng nhìn Trần Gia Bảo, trên môi nở nụ cười, kiêu ngạo nói: “Được rồi, cô đây sẽ tin tưởng anh một lần. Nếu thua, tôi nhất định sẽ giết anh.”

Nói xong, cô đứng dậy đi đến quầy phục vụ để đổi thẻ đánh bài.

Những người xung quanh thấy vậy, cho rằng Trần Gia Bảo biết mình sẽ thua, không nỡ để bạn gái đi uống rượu với người khác nên đã đi trước một bước để bạn gái bỏ trốn.

Nhất thời, xung quanh nổi lên tiếng la ó.

“Không chơi được thì đừng chơi, cược được một nửa, lại bảo bạn gái rời đi, thật không biết xấu hổ.”

“Vậy à? Người trẻ tuổi hiện nay thật sự không đáng tin, thật đúng là nay không bằng xưa.”

“Bạn gái của anh ta xinh đẹp như vậy, nếu là tôi muốn đổi cô ấy theo tôi, tôi không cam tâm để mất cô ấy vào tay người khác, là một người đàn ông, tôi có thể hiểu được anh ấy, hehe.”

Đối mặt với sự giễu cợt mỉa mai xung quanh, Trần Gia Bảo khẽ nhắm mắt lại, như ngồi trên ghế câu cá, không để mấy người xung quanh vào trong mắt, dù sao, mãnh hổ không cần phải nhận biết bầy cừu.

Không lâu sau, Vũ Nhược Uyên kiêu ngạo đi về, phía sau có hai người phục vụ bưng hai khay đầy thẻ đánh bài.

Mọi người xung quanh đều sửng sốt, không phải cô ta đã bỏ chạy sao… tại sao cô ta lại quay lại?

Vũ Nhược Uyên ngạo nghễ liếc mắt nhìn mọi người, khinh thường khịt mũi, phất phất tay nói: “170 tỷ, đánh nhỏ.”

“Vâng, cô Vũ.”

Hai người phục vụ cung kính đáp lại, lập tức đặt tất cả thẻ đánh bài trong khay lên trên “nhỏ”, như thể sắp chất thành một ngọn đồi.

Giàu nứt đố đổ vách là gì, đây chính là giàu nứt đố đổ vách!

“Ồ…” một tiếng tất cả mọi người xung quanh đều náo loạn, chuyện gì đây, chẳng lẽ cô ta không sợ thua ván này, mất cả người lẫn tiền sao?

Ai nấy đều choáng váng, bất giác trong lòng nổi lên một điềm báo chẳng lành.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2176


Chương 2176

Furuta Hiroshi sắc mặt cũng có chút thay đổi, ván này, e rằng anh ta thật sự sẽ thua.

“170 tỷ lớn đến mức thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người trong sòng bạc, ngay cả quản lý cao nhất của sòng bạc cũng phải hoảng hốt, đột nhiên có rất nhiều người vây quanh bàn đánh bạc.

Dưới ánh mắt theo dõi của mọi người, Vũ Nhược Uyên lại ngồi bên cạnh Trần Gia Bảo, chỉ nghe thấy Trần Gia Bảo cười nói: “Đánh cược một lượt 170 tỷ, cô đúng là vung tay quá trán.”

Vũ Nhược Uyên dửng dưng nói: “Đây là toàn bộ số tiền tiêu vặt mà tôi dành dụm được trong nhiều năm, còn có số tiền mà nhà họ Vũ đưa cho tôi trước khi tôi đến, tôi đã cược hết. Nếu thua, tôi cam đoan, cả đời này anh không xong với tôi.”

“Ha, vậy cô cứ chờ phát tài đi.” Trần Gia Bảo tự tin cười, quay sang cô hồ lỳ xinh đẹp nói: “Hai con một, một con ba, năm điểm, nhỏ, cô có thể mở cốc.”

Vẻ ngạc nhiên lóe lên trong mắt cô hồ lỳ xinh đẹp, rồi mở cốc xúc xắc, đúng như những gì Trần Gia Bảo nói, con một, một con ba, tổng cộng năm điểm, liền tuyên bố: ” Hai con một, một con ba, năm điểm.”

Furuta Hiroshi sắc mặt hơi thay đổi, vậy mà Trần Gia Bảo đoán trúng, xem ra Trần Gia Bảo cũng là một cao thủ đánh bạc!

Mọi người cảm thán, kéo theo đó là tiếng kêu than dậy trời.

“Chết tiệt, năm điểm, đúng là năm điểm, mẹ nó, tôi cược tất cả 700 triệu đều thành công cốc rồi.”

“700 triệu của ông đã là gì, tôi cược những 1 tỷ 750 triệu, lần này lỗ to rồi.”

“Tôi còn nghĩ rằng lần này thắng chắc. Chết tiệt, gì mà cao thủ cờ bạc, tất cả đều là nói hươu nói vượn!” Furuta Hiroshi vẻ mặt khó coi như ăn phải ruồi.

Vũ Nhược Uyên mỉm cười vui mừng, nhảy lên như một đứa trẻ: “Thắng rồi thắng rồi, thật sự thắng rồi, nhanh trả tiền, nhanh lên.”

“Cô chờ một chút.” Cô hồ lỳ xinh đẹp sắc mặt cũng hơi xấu, xúc xắc chỉ cược lớn và nhỏ, tỷ lệ cược là 1 ăn 1. Tức là sòng bạc thua Vũ Nhược Uyên toàn bộ 170 tỷ, đó là đã là một số tiền rất lớn.

Ngay sau đó, một người phục vụ bương đến với một thẻ đánh bài, không hơn không kém, chính xác là 170 tỷ, tất cả được đặt trước Vũ Nhược Uyên.

Vũ Nhược Uyên càng vui mừng cười tươi như hoa.

Trần Gia Bảo nhấp một ngụm rượu, nhàn nhạt nói: “Tôi đã nói, cô chắc chắn sẽ vui mừng với lựa chọn của mình, thế nào, hiện tại đã tin chưa?” “Không tồi, xem ra anh vẫn có chút tài.”

Vũ Nhược Uyên từ trong đống thẻ đánh bài nhặt ra một thẻ bài giá 3 triệu 500 ném tới trước mặt Trần Gia Bảo, kiêu ngạo nói: “Đây, cô đây thưởng cho anh, nhận lấy rồi cảm ơn đi. ”

Hiếm khi cô ta tâm trạng tốt còn nói đùa với Trần Gia Bảo.

“Số tiền này cô để dành làm của hồi môn đi. Nếu không tích nhiều tiền, cẩn thận sau này không gả đi được.” Trần Phi Ngọc cười lớn, khí khái hào phóng, không coi ai ra gì.

“Cô đây tâm trạng tốt, không nói với anh, nhanh đánh tiếp đi, còn một ván cuối cùng. Cô đây còn muốn nhân cơ hội để thắng được nhiều tiền hơn, trở về cho bọn họ rửa mắt mà nhìn.”

Vũ Nhược Uyên trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.

“Vậy thì tiếp tục việc chính thôi.” Trần Gia Bảo nói với Furuta Hiroshi: “Bắt đầu thôi, còn một ván cuối cùng. Tôi sẽ cho các anh biết khiêu khích tôi là việc ngu ngốc đến mức nào.”

“Đừng tưởng rằng thắng một ván là giỏi, tôi mới là người cười cuối cùng.” Furuta Hiroshi khịt mũi, nháy mắt với cô hồ lỳ xinh đẹp, rồi nói: “Bắt đầu thôi.

Người đẹp gật đầu, lắc chiếc cốc xúc xắc, tạo ra một âm thanh “rào rào.” Trần Gia Bảo khẽ ho, và một làn sóng âm thanh vô hình lại truyền vào tai Furuta Hiroshi.

Ngay lập tực trong đầu Furuta Hiroshi vang lên tiếng “ong ong.”

Sau khi người đẹp đặt cốc xúc xắc xuống, Furuta Hiroshi mới phản ứng lại.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2177


Chương 2177

Anh ta nghe không được điểm, nhưng đã là anh ta dự liệu trước, khóe miệng nở nụ cười khinh thường, vươn tay ra hiệu mời Trần Gia Bảo: “Ván này anh đoán trước.”

Vũ Nhược Uyên lập tức nhìn về phía Trần Gia Bảo, vui vẻ nói: “Nhanh lên, lần này chúng ta đánh lớn hay nhỏ?” Mọi người xung quanh đều vểnh tai lên, định đánh theo Trần Gia Bảo. Trần Gia Bảo lắc ly rượu nói: “Đánh lớn đánh nhỏ? Tôi thấy một đền một như vậy không thú vị, một đền sáu mới khích thích, nghe tôi ván này đặt ba con sáu.”

Ngay khi những lời này nói ra, tất cả mọi người đều ồ lên cảm thán, chết tiệt, tên này điên rồi sao? Tỷ lệ giành được ba điểm sáu là cực kỳ nhỏ, làm sao anh có thể gặp phải?

Cô nàng chia bài xinh đẹp lắc đầu cười to, là một hồ lỳ trong sòng bạc, cô ấy đương nhiên cũng có tài đánh bạc, cơ bản là muốn lắc ra bao nhiêu điểm là có thể lắc ra, vậy nên cô ta chắc chắn, số điểm xúc xắc, tuyệt đối không phải là ba con sáu!

Sau một lúc bất ngờ, Vũ Nhược Uyên đã chọn đặt niềm tin vào Trần Gia Bảo, nghiến răng, đặt cược tất cả số thẻ bài trước mặt lên ba con sáu.

Những người xung quanh hít một hơi lạnh, điên rồi điên rồi, có người đặt cược 1000 tỷ lên ba con sáu. Thật là điên rồ!

Vốn dĩ bọn họ còn muốn đánh theo Trần Gia Bảo, sau khi suy nghĩ kỹ một chút thì quyết định từ bỏ, đùa à, bọn họ không có tiền để điên với Trần Gia Bảo.

Furuta Hiroshi cười lớn: “Anh quá tự cao tự đại rồi, trong cốc xúc xắc không có ba con sáu mà chỉ có một, hai, ba, năm điểm. Bây giờ tôi sẽ khiến anh mất cả tiền lẫn người!”

Nói xong, “bốp” một tiếng giòn tan, Furuta Hiroshi vỗ nhẹ lòng bàn tay xuống bàn, một cỗ nội lực truyền vào bên trong cốc xúc xắc, xúc xắc bị nội lực khuấy đảo, lật tức thay đổi điểm.

Trần Gia Bảo cười nói: “Anh không tin thì mở cốc đi, hiện thực sẽ khiến anh sáng mắt.”

Cô chia bài xinh đẹp gật đầu, từ từ mở cốc xúc sắc.

Ngay khi người đẹp chia bài vừa hé cốc đựng xí ngầu một chút, Trần Gia Bảo vờ như không cẩn thận, gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn. Một tiếng “tách” dứt khoát vang ra. Hạt xí ngầu trong cốc đã bị chuyển thành mặt số khác, qua mắt tất cả mọi người như trở bàn tay.

Ngay sau đó, người đẹp chia bài mở cốc xí ngầu ra. Tuy cô đã được huấn luyện luôn giữ bình tĩnh trước mọi tình huống, nhưng lúc này cũng không khỏi sửng sốt kêu lên: “Đây… sao có thể như vậy?”

Mọi người vội vã nhìn kỹ lại, nhìn kỹ rồi thì bắt đầu xôn xao bàn tán. Không thể ngờ cả ba hạt xí ngầu đều ra số 6! Sáu Sáu Sáu!

“Thế mà lại ra được ba con sáu thật. Thật là thần kỳ mà!”

“Đây là lần đầu tiên tôi vào sòng bạc mà gặp trường hợp đổ ra ba con sáu đó. Xem ra tên nhóc này tính giả heo ăn thịt cọp rồi. Cậu ta mới là kẻ đánh bạc lợi hại nhất.”

“Ôi tôi ngất đây, bàn này tỷ lệ là một ăn sáu. Cược 15 triệu đô, vậy là thắng về 90 triệu đô rồi. Thiệt là hút cả máu mà!”

Giữa lúc người xem chung quanh đang trầm trồ kinh ngạc, Furuta Hiroshi đẩy ghế nghe “phăng” một tiếng rồi đứng lên. Anh ta kinh ngạc nói: “Không thể nào, tuyệt đối không thể… rõ ràng tôi đã…”

Vừa định nói ra chuyện mình đã giở trò bên trong con xí ngầu, anh bỗng ý thức được tình hình hiện tại nên liền ngậm miệng lại như cũ.

Trần Gia Bảo nhạt giọng: “Anh nói ngôn ngữ của chúng tôi giỏi, không có nghĩa là kỹ thuật đánh bạc của anh cũng giỏi. Thắng là thắng, thua là thua. Bây giờ anh thua rồi. Nên thực hiện như cá cược của chúng ta rồi. À còn nữa, sòng bạc cũng nên đưa tiền thắng cược của chúng tôi ra đây rồi.”

Nói xong câu cuối cùng, anh mỉm cười nhìn người đẹp chia bài như nhắc nhở.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2178


Chương 2178

“Đúng đúng đúng, Trả tiền trước đi rồi nói chuyện tiếp” Vũ Nhược Uyên vui đến chân tay nhảy múa. Một ăn sáu đó. Nếu không tính tiền vốn, cô đã thắng được 90 triệu đô. Dù rằng cô vốn đã như con trời trong đám đồng trang lứa nhà họ Vũ, nhưng khi đối diện với số tiền lớn như vậy cũng không nhịn được mà hưng phất tột cùng.

Những người xung quanh khóc không thành tiếng, nếu biết ván này sẽ ra ba con sáu như vậy, lúc nãy họ đã đặt cược theo Trần Gia Bảo rồi. Ôi, là một ăn sáu đó! Bỏ lỡ cơ hội thắng được số tiền lớn như vậy, ai cũng đau đớn trong lòng, hận không thể cho bản thân mình một cái tát.

Người đẹp chia bài mặt hơi biến sắc. Cô cười nói: “Hai vị vui lòng chờ một chút ạ! 90 triệu đô cũng không phải là con số nhỏ, tôi sẽ đi thông báo cho giám đốc của chúng tôi để anh ấy xác nhận xuất tiền.”

Nói rồi cô xoay người đi về phía văn phòng giám đốc. Trong khoảnh khắc xoay người đó, khuôn mặt cô trở nên cực kỳ khó chịu.

Bản thân là một người có kỹ thuật đánh bạc lão luyện. Cô biết rất rõ cách cô lắc xí ngầu khi nãy tuyệt đối không thể nào lắc ra được ba con sáu. Giải thích hợp lý duy nhất đó là đối phương đã gian lận.

“Dám chơi gian lận ở sòng bạc, lại còn thắng nhiều tiền như vậy, chẳng khác nào muốn tìm đường chết. Có điều, rốt cuộc anh ta làm cách nào mà có thể đổi mặt xí ngầu trong khi tay không hề chạm vào cái cốc nhỉ. Thật là kỳ quái!”

Người đẹp chia bài lắc lắc đầu, bước nhanh đến phòng của Tổng giám đốc để báo cáo tình hình.

Giám đốc sòng bạc tên Cao Bân Hy. Anh ta khoảng hơn 30 tuổi. Nhìn bề ngoài, anh ta là một người đàn ông trung niên tướng mạo bình thường, không có gì đặc biệt. Thế nhưng, kỹ thuật đánh bạc của anh ta cực kỳ điêu luyện, hơn nữa còn ra tay độc ác. Anh ta từng trước mặt tất cả mọi người đang có mặt ở sòng bạc, chỉ một mình một súng giết một lượt ba bốn tên chơi bạc bịp còn gây sự. Cũng nhờ vậy mà được ông chủ thực sự của con tàu du lịch sang trọng khổng lồ này chú ý, sau đó tin tưởng giao cho anh làm người chịu trách nhiệm của sòng bạc.

Lúc này, nghe được có kẻ dám ở sòng bạc của mình giở trò gian lận, Cao Bân Hy lạnh lùng, mở ngăn kéo rút ra một khẩu súng. Anh ta kiểm tra bạc đạn trong súng, rồi nhếch mép cười: “Tên nhóc này cũng to gan thật, không chỉ đã gian lận, mà còn dám cược thắng nhiều tiền như vậy. Thật là không xem Cao Bân Hy tôi ra gì mà.

Anh ta lập tức ra thông báo yêu cầu tất cả nhân viên trong sòng bạc tập trung hết lại, đem theo vũ khí tốt nhất của mình. Chuẩn bị dạy dỗ tên nhóc này cho tốt.”

“Vâng, thưa giám đốc.” Người đẹp chia bài vô cùng phấn khích, sắp có kịch hay để xem rồi.

Lại nói đến bên trong sòng bạc lúc này. Vũ Nhược Uyên vẫn đang yên vị ngồi ở bàn đặt cược, chờ sòng bạc đem 90 triệu đô đến.

Cô không phải không nghĩ đến khả năng sòng bạc sẽ quỵt tiền. Có điều là cô đây là kẻ chuyên gây rối của nhà họ Vũ, giờ bên cạnh lại có thêm một tên chuyên gây rối khác là Trần Gia Bảo. Cô nghĩ dù có tận thế hay trời nghiêng đất lở, sòng bạc cũng không thể nào quỵt tiền họ được.

Nãy giờ Furuta Hiroshi ngồi ở đối diện vẫn im lặng. Gương mặt anh ta như bị một lớp mây che phủ, không rõ là đang nghĩ gì. Chỉ là sâu thẳm trong đáy mắt, phải chăng đang lóe lên một tia sắc bén.

Còn Yoshimura Miyu thì không chút ngại ngần quan sát Trần Gia Bảo. Đôi mắt cô ấy rực lửa, như thể đã bị phong thái trên bàn đánh bạc của Trần Gia Bảo hớp mất hồn, chỉ hận không thể lập tức lao vào lòng của Trần Gia Bảo.

Nhưng đó chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi. Trên người cô ta toát ra một ý đồ giết chóc như có như không. Ý đồ này tuy được cô ấy khống chế rất tốt, nhưng với những người nhạy bén tinh tường như Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên, làm sao có thể qua mắt được hai người họ.

Ngay lập tức Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên trao đổi ánh mắt, cả hai đều ngầm hiểu, xem ra đối phương sắp không nhịn nổi muốn ra tay rồi.

Trần Gia Bảo nhìn Furuta Hiroshi nói đùa: “Anh thua rồi, đến lúc nên chung cược rồi nhỉ?”

Furuta Hiroshi khịt mũi lạnh lùng, khẽ nháy mắt với Yoshimura Miyu.

Yoshimura Miyu đứng dậy, với nụ cười quyến rũ trên khóe miệng, dáng người đung đưa đi về phía Trần Gia Bảo. Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, cô ngồi lên đùi Trần Gia Bảo. Một tay cô ôm lấy cổ Trần Gia Bảo và tay kia thì nắm tay Trần Gia Bảo luồn vào trong váy của mình, chậm rãi xoa xoa. Khi cô nói thở ra hơi thở như hương hoa: “Anh thắng rồi. Như đã cá cược, đêm nay em thuộc về anh.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2179


Chương 2179

Tất cả mọi người chung quanh đều nóng hết cả mắt. Ôi mẹ ơi! Thật đúng là yêu tinh hấp dẫn chết người mà. Đến như bọn họ là chỉ đứng ngoài nhìn còn chịu không nổi phải ngả mũ chào thua. Có thể tưởng tượng được, nếu cùng người phụ nữ như vậy trải qua một đêm, thì đúng là sướng như tiên.

Tay phải của Trần Gia Bảo nhẹ nhàng x** n*n da đùi của Yoshimura Miyu, giọng điệu ám muội: “Nói như vậy là, tôi muốn làm gì em cũng được đúng không?”

“Vậy còn phải xem anh muốn làm gì người ta nữa!” Yoshimura Miyu cười khúc khích, mắt long lanh như nước mùa xuân. Cô ôm lấy cổ Trần Gia Bảo, chủ động nâng môi, chuẩn bị tặng cho Trần Gia Bảo một nụ hôn ngọt ngào.

Cùng lúc đó, bảy tên sát thủ người Nhật Bản từ bên ngoài đang tiến vào trong sòng bạc. Bọn chúng bắt đầu chậm rãi đi về phía Trần Gia Bảo, càng lúc càng gần.

Vũ Nhược Uyên khịt mũi một cái, tỏ vẻ khinh thường. Người không biết còn tưởng cô ấy thể hiện thái độ bất mãn về Yoshimura Miyu.

Furuta Hiroshi nhìn chằm chằm Trần Gia Bảo một cách dữ dội, trong mắt lóe lên sát khí. Có vẻ như anh ta đang tức giận vì cô gái đi cùng mình phải tặng cho Trần Gia Bảo. Trên thực tế, anh ta đang muốn giết Trần Gia Bảo.

Nhìn đôi môi đỏ mọng của Yoshimura Miyu tiến đến càng lúc càng gần, một mùi thơm hấp dẫn xông lên mũi Trần Gia Bảo. Mọi thứ đều rất mờ ám nhưng đẹp đẽ.

Chỉ là trong miệng cô ta có một mảnh dao bén. Chỉ cần Trần Gia Bảo nhận nụ hôn của cô ta, cô ta sẽ nhân cơ hội đó đấy lưỡi dao qua miệng của Trần Gia Bảo, để khi nuốt xuống nó sẽ cắt nát yết hầu anh. Nói cho cùng, dù Trần Gia Bảo có lợi hại hơn thế này đi nữa, những bộ phận bên trong cơ thể cũng chỉ là thịt mềm.

Trong mắt Trần Gia Bảo hiện ra ý trêu đùa, tiếp tục nói: “Nếu vậy tôi muốn giết cô cũng được phải không?”

Yoshimura Miyu mặt biến sắc, chẳng lẽ bị Trần Gia Bảo phát hiện được rồi?

Vài tiếng nói trong đầu vang lên, hành động của cô đối với Trần Gia Bảo đột nhiên trở nên cứng ngắc. Cô lập tức chống chế để che đậy, nở nụ cười ngọt ngào nói: “Đáng ghét, chỉ cần là ở trên giường, em tự nguyện để bị anh giết trăm lần cũng được”

Nói xong, Yoshimura Miyu một lần nữa lại muốn hôn Trần Gia Bảo.

Những người chung quanh đã nóng ran cả người. Mẹ ơi! Thật đúng là yêu nghiệt quyến rũ mà!

Đột nhiên, mọi chuyện bất ngờ bẻ lái.

Trần Gia Bảo ra tay nhanh như chớp, tay phải bóp chặt lấy cằm của Yoshimura Miyu, ngăn lại hành động của cô ta. Anh cười đen tối: “Vậy để tôi giết cô tại đây, cũng như nhau cả thôi?”

Gương mặt đẹp của Yoshimura Miyu đã tái nhợt. Cô ta bị Trần Gia Bảo bóp chặt đến thở không nổi, đỏ mặt tía tai: “Anh… Anh nói vậy… là có ý gì?”

Mọi người xung quanh sửng sốt, bắt đầu la hét chửi bới. Một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc thế kia, nhóc con nhà ngươi sao lại có thể ra tay nặng như vậy, có còn là đàn ông không vậy?

Trần Gia Bảo: “Cô biết rõ còn hỏi làm gì? Cô cho rằng các người đã che giấu rất kỹ sao. Thật ra tôi đã nhìn thấy rất nhiều sơ hở rồi. Nhất là khi cô dụ dỗ tôi, càng làm lộ ra sự ngu xuẩn của cô thôi. Tôi phải ráng nhịn lắm mới không bật cười đó.”

Ngay sau lời nói này, mọi người xung quanh đều sững sờ, nhưng Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu thay đổi sắc mặt. Bị phát hiện thật rồi ư!

Hai người họ không hổ là sát thủ được huấn luyện của Nhật Bản. Thấy mọi chuyện đã lộ, nhưng vẫn bình chân như vại.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2180


Chương 2180

Yoshimura Miyu há miệng, trong miệng như có luồng sáng lạnh ngắt. Cô ta phun thẳng lưỡi dao trong miệng về phía cổ họng Trần Gia Bảo.

Cùng lúc đó, Furuta Hiroshi hét lên một tiếng, lập tức lấy một khẩu súng lục trong người, định bóp cò bắn Trần Gia Bảo.

Trần Gia Bảo cười khinh thường. Anh dùng ngón tay búng lên lưỡi đao.

Một tiếng “ding” vang lên, lưỡi đao ngay lập tức thay đổi quỹ đạo bay về phía Furuta Hiroshi. Nó cắt qua cổ tay anh ta, máu túa ra còn khẩu súng lục cũng theo đó mà rơi xuống đất.

Furuta Hiroshi kinh hoàng, chỉ trong một lần đối mặt, đã bị Trần Gia Bảo đánh bị thương dễ dàng như vậy. Năng lực của gã này thật đáng gờm!

Anh ta dứt khoát muốn lấy ra một quả bom khói trong túi ra để cản trở tầm nhìn của Trần Gia Bảo.

Ai đó “xùy” một tiếng. Thì ra là Vũ Nhược Uyên. Cô ném nhẹ một hạt xí ngầu trúng vào ngực Furuta Hiroshi. Nó không chỉ làm gãy mấy mất chiếc xương sườn, còn khiến Furuta Hiroshi phun ra một ngụm máu, ngã người từ trên ghế xuống đất. Trong lòng anh ta thêm kinh hoàng. Ngay cả phụ nữ bên cạnh Trần Gia Bảo cũng đáng sợ như vậy sao?

Đám đông bấy giờ mới có phản ứng, họ la hét rồi bỏ chạy tán loạn.

Đột nhiên, một vài luồng khí lực mạnh mẽ từ đâu xuất hiện, nhằm vào lưng của Trần Gia Bảo.

Bảy ninja ẩn nấp trong đám đông nãy giờ đã lợi dụng thời cơ mà cùng lúc tấn công Trần Gia Bảo.

“Một lũ thùng rỗng kêu to lại dám ngông nghênh hỗn xược ở đây?” Trần Gia Bảo lắc đầu cười. Vừa dứt lời, một làn sóng âm vô hình đột nhiên bộc phát.

Bảy tên ninja sau lưng anh bỗng ôm đầu ngẩng lên trời kêu la thảm thiết. Họ nghe thấy một âm thanh ma quái trong tai, khiến bộ não như bị ngàn cây kim châm vào, đau đớn vô cùng

Tức thì sau đó, chỉ nghe được âm thanh của một vài luồng khí công. Bảy tên ninja lần lượt bị kiếm khí của Trần Gia Bảo đâm xuyên thủng trán. Máu bắt đầu tuôn ra từ lổ thủng to bằng ngón tay cái. Cả bọn ngã xuống trên vũng máu.

Thời gian chỉ vẻn vẹn chưa đến một phút, tính cả Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu, cả thảy là chín ninja, không chết cũng bị thương, toàn bộ đều bị chế ngự.

Hơn nữa toàn bộ quá trình này, Trần Gia Bảo vẫn ngồi thong dong trên ghế. Tay phải anh vẫn còn đang nắm vào cổ của Yoshimura Miyu, mọi thứ thật thư thái nhàn hạ.

Vũ Nhược Uyên lắc đầu, Nhật Bản lại phái mấy tên tép riu này đi ám sát Trần Gia Bảo. Chỉ huy đứng phía sau chắc não bị nhúng nước hư rồi.

“Tên nhóc con dám to gan giở trò gian lận ở sòng bạc đang ngồi ở đâu. Tôi thấy tên nhóc này không muốn sống nữa rồi.”

Đúng lúc này, giám đốc sòng bạc Cao Bân Hy dẫn theo mấy tên mặc đồ đen to khỏe ngạo nghễ tiến vào. Giọng nói anh ta bỗng im bặt khi nhìn thấy xác mấy ninja đã chết thảm nằm trên đất. Anh ta chết lặng một hồi mới phản ứng lại được: “Đây… đây lại là chuyện gì đây?”

Ngay khi người đẹp chia bài vừa hé cốc đựng xí ngầu một chút, Trần Gia Bảo vờ như không cẩn thận, gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn. Một tiếng “tách” dứt khoát vang ra. Hạt xí ngầu trong cốc đã bị chuyển thành mặt số khác, qua mắt tất cả mọi người như trở bàn tay.

Ngay sau đó, người đẹp chia bài mở cốc xí ngầu ra. Tuy cô đã được huấn luyện luôn giữ bình tĩnh trước mọi tình huống, nhưng lúc này cũng không khỏi sửng sốt kêu lên: “Đây… sao có thể như vậy?”

Mọi người vội vã nhìn kỹ lại, nhìn kỹ rồi thì bắt đầu xôn xao bàn tán. Không thể ngờ cả ba hạt xí ngầu đều ra số 6! Sáu Sáu Sáu!

“Thế mà lại ra được ba con sáu thật. Thật là thần kỳ mà!”

“Đây là lần đầu tiên tôi vào sòng bạc mà gặp trường hợp đổ ra ba con sáu đó. Xem ra tên nhóc này tính giả heo ăn thịt cọp rồi. Cậu ta mới là kẻ đánh bạc lợi hại nhất.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2181


Chương 2181

“Ôi tôi ngất đây, bàn này tỷ lệ là một ăn sáu. Cược 15 triệu đô, vậy là thắng về 90 triệu đô rồi. Thiệt là hút cả máu mà!”

Giữa lúc người xem chung quanh đang trầm trồ kinh ngạc, Furuta Hiroshi đẩy ghế nghe “phăng” một tiếng rồi đứng lên. Anh ta kinh ngạc nói: “Không thể nào, tuyệt đối không thể… rõ ràng tôi đã…”

Vừa định nói ra chuyện mình đã giở trò bên trong con xí ngầu, anh bỗng ý thức được tình hình hiện tại nên liền ngậm miệng lại như cũ.

Trần Gia Bảo nhạt giọng: “Anh nói ngôn ngữ của chúng tôi giỏi, không có nghĩa là kỹ thuật đánh bạc của anh cũng giỏi. Thắng là thắng, thua là thua. Bây giờ anh thua rồi. Nên thực hiện như cá cược của chúng ta rồi. À còn nữa, sòng bạc cũng nên đưa tiền thắng cược của chúng tôi ra đây rồi.”

Nói xong câu cuối cùng, anh mỉm cười nhìn người đẹp chia bài như nhắc nhở.

“Đúng đúng đúng, Trả tiền trước đi rồi nói chuyện tiếp” Vũ Nhược Uyên vui đến chân tay nhảy múa. Một ăn sáu đó. Nếu không tính tiền vốn, cô đã thắng được 90 triệu đô. Dù rằng cô vốn đã như con trời trong đám đồng trang lứa nhà họ Vũ, nhưng khi đối diện với số tiền lớn như vậy cũng không nhịn được mà hưng phất tột cùng.

Những người xung quanh khóc không thành tiếng, nếu biết ván này sẽ ra ba con sáu như vậy, lúc nãy họ đã đặt cược theo Trần Gia Bảo rồi. Ôi, là một ăn sáu đó! Bỏ lỡ cơ hội thắng được số tiền lớn như vậy, ai cũng đau đớn trong lòng, hận không thể cho bản thân mình một cái tát.

Người đẹp chia bài mặt hơi biến sắc. Cô cười nói: “Hai vị vui lòng chờ một chút ạ! 90 triệu đô cũng không phải là con số nhỏ, tôi sẽ đi thông báo cho giám đốc của chúng tôi để anh ấy xác nhận xuất tiền.”

Nói rồi cô xoay người đi về phía văn phòng giám đốc. Trong khoảnh khắc xoay người đó, khuôn mặt cô trở nên cực kỳ khó chịu.

Bản thân là một người có kỹ thuật đánh bạc lão luyện. Cô biết rất rõ cách cô lắc xí ngầu khi nãy tuyệt đối không thể nào lắc ra được ba con sáu. Giải thích hợp lý duy nhất đó là đối phương đã gian lận.

“Dám chơi gian lận ở sòng bạc, lại còn thắng nhiều tiền như vậy, chẳng khác nào muốn tìm đường chết. Có điều, rốt cuộc anh ta làm cách nào mà có thể đổi mặt xí ngầu trong khi tay không hề chạm vào cái cốc nhỉ. Thật là kỳ quái!”

Người đẹp chia bài lắc lắc đầu, bước nhanh đến phòng của Tổng giám đốc để báo cáo tình hình.

Giám đốc sòng bạc tên Cao Bân Hy. Anh ta khoảng hơn 30 tuổi. Nhìn bề ngoài, anh ta là một người đàn ông trung niên tướng mạo bình thường, không có gì đặc biệt. Thế nhưng, kỹ thuật đánh bạc của anh ta cực kỳ điêu luyện, hơn nữa còn ra tay độc ác. Anh ta từng trước mặt tất cả mọi người đang có mặt ở sòng bạc, chỉ một mình một súng giết một lượt ba bốn tên chơi bạc bịp còn gây sự. Cũng nhờ vậy mà được ông chủ thực sự của con tàu du lịch sang trọng khổng lồ này chú ý, sau đó tin tưởng giao cho anh làm người chịu trách nhiệm của sòng bạc.

Lúc này, nghe được có kẻ dám ở sòng bạc của mình giở trò gian lận, Cao Bân Hy lạnh lùng, mở ngăn kéo rút ra một khẩu súng. Anh ta kiểm tra bạc đạn trong súng, rồi nhếch mép cười: “Tên nhóc này cũng to gan thật, không chỉ đã gian lận, mà còn dám cược thắng nhiều tiền như vậy. Thật là không xem Cao Bân Hy tôi ra gì mà.

Anh ta lập tức ra thông báo yêu cầu tất cả nhân viên trong sòng bạc tập trung hết lại, đem theo vũ khí tốt nhất của mình. Chuẩn bị dạy dỗ tên nhóc này cho tốt.”

“Vâng, thưa giám đốc.” Người đẹp chia bài vô cùng phấn khích, sắp có kịch hay để xem rồi.

Lại nói đến bên trong sòng bạc lúc này. Vũ Nhược Uyên vẫn đang yên vị ngồi ở bàn đặt cược, chờ sòng bạc đem 90 triệu đô đến.

Cô không phải không nghĩ đến khả năng sòng bạc sẽ quỵt tiền. Có điều là cô đây là kẻ chuyên gây rối của nhà họ Vũ, giờ bên cạnh lại có thêm một tên chuyên gây rối khác là Trần Gia Bảo. Cô nghĩ dù có tận thế hay trời nghiêng đất lở, sòng bạc cũng không thể nào quỵt tiền họ được.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2182


Chương 2182

Nãy giờ Furuta Hiroshi ngồi ở đối diện vẫn im lặng. Gương mặt anh ta như bị một lớp mây che phủ, không rõ là đang nghĩ gì. Chỉ là sâu thẳm trong đáy mắt, phải chăng đang lóe lên một tia sắc bén.

Còn Yoshimura Miyu thì không chút ngại ngần quan sát Trần Gia Bảo. Đôi mắt cô ấy rực lửa, như thể đã bị phong thái trên bàn đánh bạc của Trần Gia Bảo hớp mất hồn, chỉ hận không thể lập tức lao vào lòng của Trần Gia Bảo.

Nhưng đó chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi. Trên người cô ta toát ra một ý đồ giết chóc như có như không. Ý đồ này tuy được cô ấy khống chế rất tốt, nhưng với những người nhạy bén tinh tường như Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên, làm sao có thể qua mắt được hai người họ.

Ngay lập tức Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên trao đổi ánh mắt, cả hai đều ngầm hiểu, xem ra đối phương sắp không nhịn nổi muốn ra tay rồi.

Trần Gia Bảo nhìn Furuta Hiroshi nói đùa: “Anh thua rồi, đến lúc nên chung cược rồi nhỉ?”

Furuta Hiroshi khịt mũi lạnh lùng, khẽ nháy mắt với Yoshimura Miyu.

Yoshimura Miyu đứng dậy, với nụ cười quyến rũ trên khóe miệng, dáng người đung đưa đi về phía Trần Gia Bảo. Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, cô ngồi lên đùi Trần Gia Bảo. Một tay cô ôm lấy cổ Trần Gia Bảo và tay kia thì nắm tay Trần Gia Bảo luồn vào trong váy của mình, chậm rãi xoa xoa. Khi cô nói thở ra hơi thở như hương hoa: “Anh thắng rồi. Như đã cá cược, đêm nay em thuộc về anh.”

Tất cả mọi người chung quanh đều nóng hết cả mắt. Ôi mẹ ơi! Thật đúng là yêu tinh hấp dẫn chết người mà. Đến như bọn họ là chỉ đứng ngoài nhìn còn chịu không nổi phải ngả mũ chào thua. Có thể tưởng tượng được, nếu cùng người phụ nữ như vậy trải qua một đêm, thì đúng là sướng như tiên.

Tay phải của Trần Gia Bảo nhẹ nhàng x** n*n da đùi của Yoshimura Miyu, giọng điệu ám muội: “Nói như vậy là, tôi muốn làm gì em cũng được đúng không?”

“Vậy còn phải xem anh muốn làm gì người ta nữa!” Yoshimura Miyu cười khúc khích, mắt long lanh như nước mùa xuân. Cô ôm lấy cổ Trần Gia Bảo, chủ động nâng môi, chuẩn bị tặng cho Trần Gia Bảo một nụ hôn ngọt ngào.

Cùng lúc đó, bảy tên sát thủ người Nhật Bản từ bên ngoài đang tiến vào trong sòng bạc. Bọn chúng bắt đầu chậm rãi đi về phía Trần Gia Bảo, càng lúc càng gần.

Vũ Nhược Uyên khịt mũi một cái, tỏ vẻ khinh thường. Người không biết còn tưởng cô ấy thể hiện thái độ bất mãn về Yoshimura Miyu.

Furuta Hiroshi nhìn chằm chằm Trần Gia Bảo một cách dữ dội, trong mắt lóe lên sát khí. Có vẻ như anh ta đang tức giận vì cô gái đi cùng mình phải tặng cho Trần Gia Bảo. Trên thực tế, anh ta đang muốn giết Trần Gia Bảo.

Nhìn đôi môi đỏ mọng của Yoshimura Miyu tiến đến càng lúc càng gần, một mùi thơm hấp dẫn xông lên mũi Trần Gia Bảo. Mọi thứ đều rất mờ ám nhưng đẹp đẽ.

Chỉ là trong miệng cô ta có một mảnh dao bén. Chỉ cần Trần Gia Bảo nhận nụ hôn của cô ta, cô ta sẽ nhân cơ hội đó đấy lưỡi dao qua miệng của Trần Gia Bảo, để khi nuốt xuống nó sẽ cắt nát yết hầu anh. Nói cho cùng, dù Trần Gia Bảo có lợi hại hơn thế này đi nữa, những bộ phận bên trong cơ thể cũng chỉ là thịt mềm.

Trong mắt Trần Gia Bảo hiện ra ý trêu đùa, tiếp tục nói: “Nếu vậy tôi muốn giết cô cũng được phải không?”

Yoshimura Miyu mặt biến sắc, chẳng lẽ bị Trần Gia Bảo phát hiện được rồi?

Vài tiếng nói trong đầu vang lên, hành động của cô đối với Trần Gia Bảo đột nhiên trở nên cứng ngắc. Cô lập tức chống chế để che đậy, nở nụ cười ngọt ngào nói: “Đáng ghét, chỉ cần là ở trên giường, em tự nguyện để bị anh giết trăm lần cũng được”

Nói xong, Yoshimura Miyu một lần nữa lại muốn hôn Trần Gia Bảo.

Những người chung quanh đã nóng ran cả người. Mẹ ơi! Thật đúng là yêu nghiệt quyến rũ mà!

Đột nhiên, mọi chuyện bất ngờ bẻ lái.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2183


Chương 2183

Trần Gia Bảo ra tay nhanh như chớp, tay phải bóp chặt lấy cằm của Yoshimura Miyu, ngăn lại hành động của cô ta. Anh cười đen tối: “Vậy để tôi giết cô tại đây, cũng như nhau cả thôi?”

Gương mặt đẹp của Yoshimura Miyu đã tái nhợt. Cô ta bị Trần Gia Bảo bóp chặt đến thở không nổi, đỏ mặt tía tai: “Anh… Anh nói vậy… là có ý gì?”

Mọi người xung quanh sửng sốt, bắt đầu la hét chửi bới. Một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc thế kia, nhóc con nhà ngươi sao lại có thể ra tay nặng như vậy, có còn là đàn ông không vậy?

Trần Gia Bảo: “Cô biết rõ còn hỏi làm gì? Cô cho rằng các người đã che giấu rất kỹ sao. Thật ra tôi đã nhìn thấy rất nhiều sơ hở rồi. Nhất là khi cô dụ dỗ tôi, càng làm lộ ra sự ngu xuẩn của cô thôi. Tôi phải ráng nhịn lắm mới không bật cười đó.”

Ngay sau lời nói này, mọi người xung quanh đều sững sờ, nhưng Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu thay đổi sắc mặt. Bị phát hiện thật rồi ư!

Hai người họ không hổ là sát thủ được huấn luyện của Nhật Bản. Thấy mọi chuyện đã lộ, nhưng vẫn bình chân như vại.

Yoshimura Miyu há miệng, trong miệng như có luồng sáng lạnh ngắt. Cô ta phun thẳng lưỡi dao trong miệng về phía cổ họng Trần Gia Bảo.

Cùng lúc đó, Furuta Hiroshi hét lên một tiếng, lập tức lấy một khẩu súng lục trong người, định bóp cò bắn Trần Gia Bảo.

Trần Gia Bảo cười khinh thường. Anh dùng ngón tay búng lên lưỡi đao.

Một tiếng “ding” vang lên, lưỡi đao ngay lập tức thay đổi quỹ đạo bay về phía Furuta Hiroshi. Nó cắt qua cổ tay anh ta, máu túa ra còn khẩu súng lục cũng theo đó mà rơi xuống đất.

Furuta Hiroshi kinh hoàng, chỉ trong một lần đối mặt, đã bị Trần Gia Bảo đánh bị thương dễ dàng như vậy. Năng lực của gã này thật đáng gờm!

Anh ta dứt khoát muốn lấy ra một quả bom khói trong túi ra để cản trở tầm nhìn của Trần Gia Bảo.

Ai đó “xùy” một tiếng. Thì ra là Vũ Nhược Uyên. Cô ném nhẹ một hạt xí ngầu trúng vào ngực Furuta Hiroshi. Nó không chỉ làm gãy mấy mất chiếc xương sườn, còn khiến Furuta Hiroshi phun ra một ngụm máu, ngã người từ trên ghế xuống đất. Trong lòng anh ta thêm kinh hoàng. Ngay cả phụ nữ bên cạnh Trần Gia Bảo cũng đáng sợ như vậy sao?

Đám đông bấy giờ mới có phản ứng, họ la hét rồi bỏ chạy tán loạn.

Đột nhiên, một vài luồng khí lực mạnh mẽ từ đâu xuất hiện, nhằm vào lưng của Trần Gia Bảo.

Bảy ninja ẩn nấp trong đám đông nãy giờ đã lợi dụng thời cơ mà cùng lúc tấn công Trần Gia Bảo.

“Một lũ thùng rỗng kêu to lại dám ngông nghênh hỗn xược ở đây?” Trần Gia Bảo lắc đầu cười. Vừa dứt lời, một làn sóng âm vô hình đột nhiên bộc phát.

Bảy tên ninja sau lưng anh bỗng ôm đầu ngẩng lên trời kêu la thảm thiết. Họ nghe thấy một âm thanh ma quái trong tai, khiến bộ não như bị ngàn cây kim châm vào, đau đớn vô cùng

Tức thì sau đó, chỉ nghe được âm thanh của một vài luồng khí công. Bảy tên ninja lần lượt bị kiếm khí của Trần Gia Bảo đâm xuyên thủng trán. Máu bắt đầu tuôn ra từ lổ thủng to bằng ngón tay cái. Cả bọn ngã xuống trên vũng máu.

Thời gian chỉ vẻn vẹn chưa đến một phút, tính cả Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu, cả thảy là chín ninja, không chết cũng bị thương, toàn bộ đều bị chế ngự.

Hơn nữa toàn bộ quá trình này, Trần Gia Bảo vẫn ngồi thong dong trên ghế. Tay phải anh vẫn còn đang nắm vào cổ của Yoshimura Miyu, mọi thứ thật thư thái nhàn hạ.

Vũ Nhược Uyên lắc đầu, Nhật Bản lại phái mấy tên tép riu này đi ám sát Trần Gia Bảo. Chỉ huy đứng phía sau chắc não bị nhúng nước hư rồi.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2184


Chương 2184

“Tên nhóc con dám to gan giở trò gian lận ở sòng bạc đang ngồi ở đâu. Tôi thấy tên nhóc này không muốn sống nữa rồi.”

Đúng lúc này, giám đốc sòng bạc Cao Bân Hy dẫn theo mấy tên mặc đồ đen to khỏe ngạo nghễ tiến vào. Giọng nói anh ta bỗng im bặt khi nhìn thấy xác mấy ninja đã chết thảm nằm trên đất. Anh ta chết lặng một hồi mới phản ứng lại được: “Đây… đây lại là chuyện gì đây?”

Ngay trước mặt mấy tên áo đen, Cao Bân Hy và người đẹp chia bài đứng nhìn đến ngây cả người. Tại sao… sao chỉ trong nháy mắt lại có… có nhiều người chết như vậy?

Hơn nữa, tên bạc bịp non choẹt vừa thắng 90 triệu đô kia, vẫn còn đang ngồi trên ghế ôm cổ của một người đẹp. Ôi, ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?

Mặc dù bọn người Cao Bân Hy cũng là bọn tàn nhẫn độc ác nhưng nhìn thấy cảnh này trước mắt vẫn sốc đến phải a lên một tiếng.

Lúc này, Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên nhìn về phía Cao Bân Hy và người đẹp chia bài, thấy bọn họ xông tới với súng ống, vũ khí trên tay, trông không có vẻ gì là chuẩn bị chung tiền cho khách. Xem ra sòng bạc này tính quỵt nợ 90 triệu đô rồi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vũ Nhược Uyên bỗng nhiên tối sầm lại. Dám quỵt tiền của Vũ Nhược Uyên này sao, người phụ trách sòng bạc này đúng là có mắt như mù.

Trần Gia Bảo khóe miệng cong lên một nụ cười bỡn cợt, nhưng sức tay của anh vẫn không hề thả lỏng, vẫn nắm lấy cổ Yoshimura Miyu y như cũ.

Nếu không phải Yoshimura Miyu là ninja từng được huấn luyện bài bản, đã luyện được kỹ thuật giữ hơi để nín thở được trong thời gian dài, nói không chừng, cô đã bị Trần Gia Bảo b*p ch*t rồi.

Cho dù là vậy, cổ của Yoshimura Miyu bị bóp nãy giờ cũng rất đau, da mặt vốn trắng nõn của cô ta đã chuyển cả sang màu đỏ thẫm.

Đột nhiên, kẻ đã mất sức chiến đấu là Furuta Hiroshi nãy giờ đang nằm trên đất bỗng ngồi bật dậy. Anh ta cởi áo trên người ném xuống đất, trên bụng anh ta là một quả bom điện tử hẹn giờ. Furuta Hiroshi cười như điên cuồng: “Trần Gia Bảo, quả bom trên người tôi đây đủ sức làm nổ tung con tàu du lịch này, phá hủy toàn bộ. Cho dù bắt tất cả người ở đây lót xác, tôi cũng phải giết cho được anh!”

Cao Bân Hy và đám người mặc áo đen đột nhiên biến sắc, hai chân run lên sợ hãi, trong lòng muốn khóc không ra nước mắt. Chẳng qua chỉ là kinh doanh sòng bạc thôi mà, tại sao còn gặp phải bom thế này?

Có điều, dù sợ thì rõ sợ, Cao Bân Hy vẫn không quên bản thân là giám đốc sòng bạc. Tuy rằng anh hiện vẫn chưa rõ đầu cua tai nheo chuyện này là thế nào nhưng nhìn quả bom trước mắt thì anh ta không một chút do dự, nghiến răng la lớn: “Chạy mau lên, mau tìm một boong tàu trốn vào đi, sống được người nào hay người đó. Chạy chậm là không kịp nữa đâu…”

Đám to con mặc áo đen đã có phản ứng, họ đang chuẩn bị cùng Cao Bân Hy chạy trốn.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo cười ngẩng đầu cười nhẹ một tiếng, không những không sợ ngược lại còn lộ vẻ khinh thường: “Muốn chết chung với tôi à, anh cũng can đảm đấy, đáng tiếc lại quá ngu xuẩn. Anh thật sự cho rằng quả bom này có thể g**t ch*t được tôi à?”

Vũ Nhược Uyên vẫn ngồi yên tại chỗ, dáng vẻ vô cùng thư thái. Trong mắt cô cũng hiện lên nét khinh thường. Cô bảo Furuta Hiroshi thật biết nói đùa, ban đầu khi ở núi Phượng Hoàng, đối mặt với tên lửa ngợp trời, Trần Gia Bảo còn dám vung kiếm xông lên. Bây giờ chỉ có mỗi quả bom, có thể tạo sóng tạo gió gì chứ?

Cao Bân Hy và người đẹp chia bài đều sốc đến đơ ra, chẳng lẽ trên đời có người lại không sợ bom đạn? Không, hai bạn trẻ này chắc chắn sợ quá hóa khùng luôn rồi, nên mới nói năng linh tinh như vậy.

“Mày chết đi cho tao!” Furuta Hiroshi sắc mặt đáng sợ, trong mắt chỉ còn sự điên cuồng. Anh ta vươn tay muốn kích nổ quả bom trên người.

Bọn người Cao Bân Hy và người đẹp chia bài đã tuyệt vọng rồi. Khoảng cách gần như vậy, bọn họ căn bản là không thể chạy thoát, chẳng lẽ số trời định họ phải chôn thân nơi biển cả sao?

Đột nhiên, một sự thay đổi bất ngờ.

Một luồng khí sắc bén rực rỡ như mũi kiếm được b*n r* từ đầu ngón tay của Trần Gia Bảo, và ngay lập tức xuyên qua trán của Furuta Hiroshi. Một lỗ máu lớn bằng ngón tay cái xuất hiện.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2185


Chương 2185

Furuta Hiroshi còn chưa kịp kích nổ quả bom, đã nằm trong vũng máu, mắt trợn tròn. Trên mặt vẫn nguyên vẻ mặt điên cuồng như trước khi chết, có thể thấy tốc độ mũi kiếm vô hình của Trần Gia Bảo nhanh như thế nào. .

Trần Gia Bảo thu lại ngón tay bắn kiếm, nói: “Tôi đã từng nói, chọn chết chung với tôi là một lựa chọn ngu xuẩn, cô thấy tôi nói đúng không?”

Nói xong, Trần Gia Bảo quay sang nhìn Yoshimura Miyu

“Ác… Ác quỷ, cậu là tên ác quỷ…”

Khuôn mặt xinh đẹp của Yoshimura Miyu càng lúc càng đỏ bừng, ánh mắt ngoài sự tuyệt vọng chỉ còn hận thù sâu sắc. Dường như chỉ cần Trần Gia Bảo buông cô ta ra, cô ta sẽ chém Trần Gia Bảo thành trăm mảnh.

Người đẹp chia bài cùng đám người áo đen vừa thoát chết trong gang tấc, vẫn còn chưa kịp khóc vì vui mừng, đã bị một màn vừa thấy dọa cho mất hồn. Vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy, chẳng lẽ chính là cái hay xuất hiện trên phim ảnh… kiếm… kiếm khí? Ôi, có phải đang đóng phim đâu, ngoài đời sao có thể xảy ra loại chuyện như vậy chứ?

Họ vội vàng dụi mắt nhìn kỹ lại để chắc chắn rằng trán của Furuta Hiroshi đúng là đã bị đâm thủng. Chắc chắn rồi thì trong lòng càng thêm chấn động.

Cao Bân Hy nhờ vào việc đã làm giám đốc, nên so với người đẹp chia bài hiểu biết hơn một chút. Anh biết trên đời vẫn còn tồn tại võ giả. Nghe nói sau khi đạt đến từ “Thông U trung kỳ” trở đi thì có thể thi triển nội lực trong người để b*n r* ngoài. Luồng lực này có thể ngưng kết tạo thành kiếm khí hoặc quyền cương để đối phó kẻ địch. lúc đó hoàn toàn có thể một người địch một trăm người, vô cùng lợi hại và phi thường.

“Chẳng lẽ tên thanh niên này lại là võ đạo cường giả “Thông U kỳ.”

Cao Bân Hy thót tim, cũng may anh vẫn chưa kịp thời gian để làm khó Trần Gia Bảo, nếu không thì kẻ nằm trong vũng máu đó, không phải là Furuta Hiroshi mà là anh rồi.

Đột nhiên, lại có diễn biến khác.

Một thanh kiếm samurai thon dài, im hơi lặng tiếng lại đột nhiên xuất hiện từ phía sau của Trần Gia Bảo. Thanh kiếm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, nhắm vào tim Trần Gia Bảo mà lao tới với tốc độ cực nhanh.

Giống như một con rắn độc ẩn mình chờ đợi thật lâu, đến thời điểm then chốt liền giáng một đòn chí mạng vào con mồi!

Trần Gia Bảo có linh tính vô cùng mạnh, đầu óc bỗng nhiên căng thẳng, sau đó cảm nhận được toàn thân lông tóc đều dựng hết cả lên. Trong lòng anh đã biết phía sau có chuyện, lập tức đạp mũi chân, cả người sáng lên một cái rồi xuất hiện cách đó ba mét, tay vẫn nắm lấy cổ họng Yoshimura Miyu.

Vũ Nhược Uyên vội vàng quay đầu lại nhìn, liền thấy phía sau vị trí ban đầu của Trần Gia Bảo đột nhiên xuất hiện một người đàn ông trung niên, trên tay đang cầm một thanh kiếm samurai sắc bén.

Cô giật mình ngạc nhiên. Người đàn ông trung này đã xuất hiện ở đó từ lúc nào, sao cô ấy không hề cảm nhận được chút nào. Xem ra người đàn ông này cũng giống như Akemi Kawamoto, rất giỏi trong việc che giấu hơi thở của mình.

Có điều không chỉ có Vũ Nhược Uyên ngạc nhiên, sát thủ kia cũng ngạc nhiên không kém. Ông ta tên Tagawa Kazuhiro, rất nổi tiếng ở Nhật Bản. Tuy rằng trình độ tu luyện chỉ tới cảnh giới “Tông Sư Sơ kỳ”, cũng không tính là quá lợi hại. Thế nhưng luận về bản lĩnh ẩn đi hơi thở của ông ta, khắp Nhật Bản hiếm người nào sánh kịp.

Theo kế hoạch ban đầu, Furuta Hiroshi và những người khác sẽ thu hút sự chú ý của Trần Gia Bảo. Đợi khi Trần Gia Bảo buông lỏng cảnh giác, ông ta sẽ bất ngờ xuất hiện và g**t ch*t Trần Gia Bảo bằng một đòn duy nhất.

Tất cả mọi việc trước đó đều diễn ra theo đúng kế hoạch. Tuy nhiên khi ông ta lặng lẽ xuất hiện sau lưng Trần Gia Bảo, tưởng rằng mình có thể thành công, thì không ngờ Trần Gia Bảo lại dễ dàng tránh được.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2186


Chương 2186

Không có gì ngạc nhiên khi ngay cả “Thiên vương ám sát” Akemi Kawamoto cũng thất bại dưới tay Trần Gia Bảo. Tính cảnh giác của Trần Gia Bảo quả thực quá tốt.

Tagawa Kazuhiro nghĩ đến đây, sắc mặt trở nên nặng nề. Trán bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

Cách đó ba mét, Trần Gia Bảo nhìn Tagawa Kazuhiro, lại nhìn đám sát thủ đã nằm trong vũng máu, như đã ngộ ra điều gì: “Hèn nào tôi cứ thấy kỳ lạ. Lý nào Nhật Bản lại chỉ phái mấy tên tôm tép dở hơi này đến ám sát tôi. Hóa ra bọn họ chỉ là mồi nhử để thu hút sự chú ý của tôi, ông mới là chính là sát thủ thực sự.”

Yoshimura Miyu tuyệt vọng. Ngay cả chiêu giết người cuối cùng này cũng không đối phó được Trần Gia Bảo. Nhiệm vụ ám sát lần này đã thất bại hoàn toàn.

“Tiếc là đã bị cậu nhìn thấu rồi. Chịu chết đi!” Tagawa Kazuhiro sầm mặt. Ông ta đột ngột vung thanh kiếm samurai trong tay, liền thấy một luồng sáng bạc chém về phía Trần Gia Bảo.

Ánh kiếm rực rỡ, làm lóa mắt tất cả mọi người.

Tagawa Kazuhiro hiểu rất rõ, sở trường của ông ta ám sát và đánh lén. Nếu là một đấu một thì có mười ông ta cũng không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo. Cho nên giả vờ tung chiêu về phía Trần Gia Bảo ngăn cản anh một lát, chỉ là để chuẩn bị đào tẩu.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo búng ngón tay, một luồng kiếm khí lại phóng ra, dễ dàng đánh nát thanh kiếm samurai, hơn nữa kiếm khí sau đó vẫn mạnh mẽ tiếp tục bắn về phía trước.

Tagawa Kazuhiro còn chưa kịp bỏ chạy, đã cảm thấy gò má đau nhói. Luồng kiếm khí đã lướt qua mặt ông ta, để lại một vết chém, máu tươi từ đó cứ phun ra.

Chân phải vốn đã nhấc lên giờ trở nên cứng đờ giữ không trung, không còn cách nào khác phải hạ chân quay lại. Tim ông ta chùng xuống, thôi xong rồi! Chiến đấu trực diện, ông ta chỉ còn một con đường chết.

Trần Gia Bảo cười nhẹ: “Tông sư sơ kỳ sao? Xem ra cũng bình thường thôi, năng lực như vậy thì còn lâu mới có thể ám sát được Trần Gia Bảo này. Thật ra ông chẳng khác gì bọn họ, trong mắt tôi đều là loại thùng rỗng kêu to”

Tông sư?

Cao Bân Hy suýt chút đã ồ lên kinh ngạc, cũng may đã nhanh chóng ngậm miệng lại. “Tông Sư” là một nhân vật lớn vai vế vô cùng cao đó, trong cả nghìn cả vạn người cũng khó có được một người. Họ chính là đỉnh cao của giới võ đạo.

Thật không thể tin, người đàn ông Nhật Bản mang thanh kiếm samurai này thì ra lại là một cường giả của cảnh giới Tông Sư. Thế mà Trần Gia Bảo lại dễ dàng chiếm ưu thế trước ông ta như vậy, thực lực của Trần Gia Bảo này còn đáng sợ đến mức nào?

Sóng gió nổi lên trong lòng Cao Bân Hy.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo thả Yoshimura Miyu xuống đất, cả người lóe sáng, xông thẳng về phía Tagawa Kazuhiro

Sắc mặt của Tagawa Kazuhiro thay đổi, ông ta chém một nhát kiếm về phía Trần Gia Bảo để ngăn Trần Gia Bảo lại. Cùng lúc đó, ông ta nhón mũi chân, mượn lực mà lướt nhẹ về phía sau. Ông ta tính kéo giãn khoảng cách giữa ông ta và Trần Gia Bảo.

Cùng lúc đó, Yoshimura Miyu cũng nhảy lên, xông về phía Trần Gia Bảo, định cùng Tagawa Kazuhiro phối hợp công kích trước và sau Trần Gia Bảo.

Đột nhiên, một viên xí ngầu từ đâu bay tới, lực sát thương còn lợi hại hơn cả đạn dược. Nó xuyên qua vai của Yoshimura Miyu, máu tươi b*n r* tung tóe.

Yoshimura Miyu gào lên thảm thiết, vừa đứng lên đã nặng nề ngã xuống đất, máu trên vai không ngừng tuôn ra.

Vũ Nhược Uyên đang chơi với viên xí ngầu cuối cùng trên bàn đánh bạc, nhạt giọng: “Cô còn dám giở trò gì nữa, thì viên xí ngầu này sẽ xuyên qua trán của cô.”

Yoshimura Miyu khiếp sợ, rùng mình và không dám cử động nữa.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2187


Chương 2187

Vũ Nhược Uyên không để ý đến Yoshimura Miyu nữa, quay đầu lại nhìn về phía Trần Gia Bảo. Trần Gia Bảo lúc này đã phá được thế kiếm của Tagawa Kazuhiro, sau đó thừa thế tiến lên, ép sát vào đối phương.

Tagawa Kazuhiro sửng sốt, vung kiếm chém tới chém lui.

Trần Gia Bảo trợn mắt, anh búng ngón tay vào lưỡi kiếm. “Ting” – một âm thanh vang lên. Thanh kiếm samurai đột ngột gãy đôi.

Tagawa Kazuhiro toàn thân chấn động, máu trong người dâng lên, mặt mày đỏ bừng, trong lòng càng thêm kinh hãi.

Ngay sau đó, ngón tay kiếm của Trần Gia Bảo đã ở trên chĩa đến ngực ông ta, không chờ Tagawa Kazuhiro kịp phản ứng. Tim ông ta khẽ run lên, rồi xoẹt một tiếng, kiếm khí sáng lòa đã xuyên qua tim của Tagawa Kazuhiro, tạo ra một làn sương máu.

Tagawa Kazuhiro trợn mắt, phụt một tiếng rồi ngã xuống vũng máu.

Cao Bân Hy và người đẹp chia bài nhìn đến nghệt mặt ra. Có chắc đây là chuyện một người có thể làm không? Vậy mà họ còn định quỵt tiền của Trần Gia Bảo, chẳng khác nào chán sống rồi.

Sòng bạc hòa nhoáng náo nhiệt ban đầu giờ đã trở thành một mớ lộn xộn. Trên mặt đất thì xác chết khắp nơi. Đồng thời tuyên bố sòng bạc vừa trải qua một vụ ám sát được lên kế hoạch tỉ mỉ, may mắn đã được Trần Gia Bảo phá vỡ dễ dàng trong khoảng thời gian chưa tới ba phút.

Còn đám đông trong sòng bạc đông đúc khi nãy, đã điên cuồng bỏ chạy khỏi sòng bạc từ lâu rồi.

Yoshimura Miyu kinh hoàng, cô ta biết Trần Gia Bảo rất lợi hại. Khi lên kế hoạch ám sát Trần Gia Bảo cũng đã chuẩn bị tinh thần là sẽ hi sinh. Thế nhưng cô không ngờ rằng Trần Gia Bảo lại lợi hại đến mức này, trong lúc nói nói cười cười cũng có thể giết sạch đồng bọn của cô. Thật quá đáng sợ.

“Cái đầu đang đính trên người cô, tạm thời cứ để nó gắn lên cổ cô thêm một thời gian nữa vậy”

Trần Gia Bảo liếc nhìn Yoshimura Miyu, sau đó kéo ghế ngồi xuống. Anh dời tầm mắt về phía Cao Bân Hy và người đẹp chia bài. Anh ngồi bắt chéo chân, đùa cợt: “Nhìn dáng vẻ của các người, hình như không dự định sẽ chung tiền nhỉ?”

Vũ Nhược Uyên khịt mũi, trong tay vẫn đang chơi đùa với viên xí ngầu. Viên đá trắng bị cô xoay như bông vụ.

Cao Bân Hy và những người khác lập tức rùng mình, cảm giác sợ hãi trỗi dậy từ tận đáy lòng. Đùa gì chứ, đây là quái vật đến những Tông sư cường giả cũng bị dễ dàng xử lý, huống chi là bọn họ. Kể cả chủ nhân thực sự của du thuyền này có đến đây, có lẽ cũng phải cúi đầu mà hỏi thăm sức khỏe anh ta. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Không đâu không đâu, Sòng bạc của chúng tôi làm ăn đàng hoàng, lý nào lại làm ra cái trò quỵt tiền như vậy chứ. Mọi người thấy tôi nói phải không?” Cao Bân Hy lắc đầu lia lịa, cổ họng như bị nghẹn lại.

“Đúng đúng đúng, xin ngài cứ yên tâm. Chúng tôi tuyệt đối sẽ không chạy làng đâu.”

Mấy tên áo đen to khỏe bên cạnh phản ứng lại tức thì, vội vàng nói hùa theo, hai chân vẫn run cầm cập.

Người đẹp chia bài thì cũng đã bị dọa đến dung nhan nhợt nhạt, nói không nên lời.

“Ồ? Phải không đó?” Trần Gia Bảo nhíu mày hỏi, nhếch mép đùa cợt họ: “Nhưng lúc nãy rõ ràng tôi thấy khi các người chạy đến, mặt mũi đằng đằng sát khí, cứ như là tôi mà nói một câu chung tiền đi, là các người sẽ giết tôi ngay lập tức vậy đó. Đó! Trong tay mọi người vẫn còn đang cầm súng kia kìa”

“Súng đồ chơi thôi. Đúng rồi! Mấy cái này là đồ chơi thôi. Chúng tôi là sòng bạc bình thường thôi, sao có thể trang bị súng thật được chứ, không hợp lý… không hợp lý chút nào…” Cao Bân Hy run rẩy, vội ném khẩu súng trong tay xuống, xem ra anh ta bị Trần Gia Bảo dọa đến sắp phát khóc rồi.

Vũ Nhược Uyên cười phụt một tiếng: “Sòng bạc của mấy người mà không có súng thật thì mới là chuyện vô lý đó”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2188


Chương 2188

Trần Gia Bảo đảo mắt: “Thôi bỏ đi, tôi cũng lười nói chuyện với các người. Trong vòng năm phút, tôi muốn 90 triệu đô nằm trước mặt tôi.”

“Vâng vâng vâng.” Cao Bân Hy gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Ngài vui lòng đợi một chút, 90 triệu đô đó tôi lập tức đem ra cho ngài liền.”

Nói xong, Cao Bân Hy vội vàng vẫy vẫy tay bảo mấy người áo đen né ra, sau đó ba chân bốn cẳng chạy về văn phòng giám đốc.

Là người phụ trách sòng bạc, Cao Bân Hy hiểu rất rõ nếu lấy ra số tiền 90 triệu đô này coi như sòng bạc lỗ nặng. Cao Bân Hy sẽ phải chịu sự trách mắng của ông chủ lớn phía sau. Thế nhưng so với cái mạng nhỏ này của anh ta, mấy lời chửi mắng có đáng là gì.

Huống hồ, Cao Bân Hy cũng tin rằng, đối phương là người có thể g**t ch*t Tông Sư Cường Giả vô địch một thời như vậy, cho dù là ông chủ lớn không muốn, cũng sẽ phải ngoan ngoãn mà xuất tiền ra thôi.

Người đẹp chia bài phải ở lại một mình, không có Cao Bân Hy che chở, trong lòng cô càng lúc càng căng thẳng sợ hãi. Cũng may Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên cũng chỉ ngồi yên đó mà không làm khó gì cô mới thấy đỡ lo một chút. Cô vội vàng bưng trà ngon lên cho Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên.

Chưa đến ba phút, Cao Bân Hy vội vội vàng vàng trở lại, kính cẩn cúi cầu dâng lên trước mặt Trần Gia Bảo một tờ chi phiếu: “Thưa ngài Gia Bảo, đây là chi phí 90 triệu đô. Ngài có thể đến ngân hàng rút tiền bất cứ lúc nào.”

Lúc đầu Trần Gia Bảo có xưng tên, nên Cao Bân Hy lúc này cứ luôn miệng gọi “Ngài Gia Bảo.”

Trần Gia Bảo vẻ mặt chơi đùa, cũng không vươn tay nhận lấy mà hất mặt về phía Vũ Nhược Uyên.

Cao Bân Hy nhanh chóng hiểu ý, vội đưa chi phiếu sang cho Vũ Nhược Uyên, cười hùa theo nói: “Đây là tiền thắng cược của cô, xin cô vui lòng nhận cho.”

Vũ Nhược Uyên lạnh lùng ừ một tiếng rồi cầm lấy tờ chi phiếu, dù trong lòng thì đã như nở hoa rồi. Cô chỉ tay lên đống xèng trị giá 15 triệu đô trên bàn cược nói: “Đống xèng này cũng đổi thành chi phiếu cho tôi. Lúc nãy xem như anh đã dùng mất ba phút, bây giờ anh còn thời gian hai phút. Nếu lố một giây, tôi sẽ cho đầu anh rơi xuống đất.”

Cao Bân Hy nghệt mặt như tên ngốc, không … không phải chứ. Thời gian năm phút đó không phải chỉ để lấy chi 90 triệu đô thôi sao, sao lại tính thêm cả 15 triệu đô này nữa?

“Anh còn một phút 50 giây.” Vũ Nhược Uyên lạnh lùng nói: “Nếu anh cứ tiếp tục lãng phí thời gian như vậy, thì tôi cũng không ý kiến.”

Cao Bân Hy đột nhiên phản ứng dữ dội, còn chưa kịp trả lời “Vâng.” với Vũ Nhược Uyên, anh ta đã vội vàng chạy về phòng làm việc, như thể đang chạy đua với thần chết!

Trần Gia Bảo hớp miếng trà lắc đầu cười: “Cô cũng thật là xấu tính!”

Vũ Nhược Uyên đảo mắt: “Bọn này muốn quỵt tiền của Vũ Nhược Uyên tôi, tôi đã không giết anh ta xem như là rộng lòng từ bi lắm rồi. Lại còn không nói thêm vài câu ác ý với anh ta thì không phải tác phong làm việc của Vũ Nhược Uyên tôi.”

Người đẹp chia bài nghe thấy mà đơ cả người. Cô gái này xinh đẹp hơn cô rất nhiều, mà mở miệng ra đều nói đến chém chém giết giết. Dường như trong mắt cô ta chuyện giết chóc cũng bình thường như chuyện ăn cơm uống nước. Thật quá đáng sợ!

Khi giới hạn thời gian 2 phút sắp hết, Cao Bân Hy cuối cùng cũng hộc tốc chạy về, trong tay cầm một tờ chi phiếu. Anh ta thở hổn hển nói: “Đây… đây là chi phiếu 15 triệu đô… xin… xin cô… vui lòng nhận cho.”

Vũ Nhược Uyên cầm chi phiếu lên xem. Con số trong chi phiếu với nhiều số 0 như vậy khiến tâm trạng cô vô cùng hưng phấn. Tuy nhiên trước mặt bọn người Cao Bân Hy cô vẫn giữ vẻ ngoài lạnh lùng cao ngạo: “Anh cũng may mắn đấy, mạng anh giữ được rồi.”

Cao Bân Hy cuối cùng cũng có thể thở phào, mồ hôi lạnh trên trán còn chưa kịp quệt mà cúi đầu ngay: “Vâng vâng! Cảm tạ hai vị tấm lòng rộng lượng, sau này nếu có thời gian rảnh mời hai vị tiếp tục…”

Chưa kịp nói chữ “đến”, anh ta đột nhiên im bặt lại, muốn tự tát vào mặt mình một cái. Hai tên ôn thần này, sau này nếu thật sự “tiếp tục đến chơi”, e rằng anh ta không có chỗ mà đứng khóc nữa.
 
Back
Top Bottom