Đô Thị  Cực Phẩm Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2189


Chương 2189

Trần Gia Bảo vẫy vẫy tay nói: “Tôi trước giờ đều ân oán rõ ràng. Sòng bạc nợ tiền tôi đã giải quyết xong rồi, tôi cũng không làm khó anh nữa. Ngoài ra, hôm nay chết nhiều người ở đây như vậy, tôi nghĩ anh đã biết nên xử lý thế nào rồi ha!”

Cao Bân Hy gật đầu liên tục: “Ngài yên tâm. Tôi nhất định sẽ xử lý những thi thể này gọn gàng sạch sẽ, không đem lại bất kỳ phiền phức nào cho ngài. Huống hồ, tàu này đã ra đến hải phận quốc tế, cho dù thông tin có bị rò rỉ cũng sẽ không gây bất lợi cho ngài.”

Quản lý sòng bạc bấy lâu, Cao Bân Hy thường xuyên phải làm những chuyện bẩn thỉu không thể cho người khác biết, nên anh ta có nhiều kinh nghiệm trong việc xử lý loại chuyện này.

“Rất tốt. Ngoài ra tìm cho tôi một khoang tàu yên tĩnh nhé. Giờ là lúc tôi vào việc chính rồi.”

Trần Gia Bảo cười thầm, tiền đã lấy được, bây giờ đến lúc thẩm vấn Yoshimura Miyu. Nếu có thể moi được một số tình báo hữu ích nào đó từ miệng của Yoshimura Miyu, thì chuyến đi Nhật Bản của anh lần này sẽ dễ dàng hơn nhiều.

“Hay là đến văn phòng của tôi. Tuy là đơn giản một chút, nhưng bảo đảm không ai có thể làm phiền.” Cao Bân Hy thận trọng đề nghị

“Cũng được.” Trần Gia Bảo gật đầu, ngoắc ngoắc tay với Yoshimura Miyu: “Đi theo tôi, tôi có chuyện cần hỏi cô”

Nói xong, Trần Gia Bảo được Cao Bân Hy dẫn đường đi về văn phòng.

Yoshimura Miyu miễn cưỡng đi theo sau. Phía trước cô là Trần Gia Bảo, đi phía sau là Vũ Nhược Uyên, hoàn toàn tuyệt vọng.

Sau khi đến văn phòng, Cao Bân Hy rót trà cho Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên, bộ dạng nịnh bợ chẳng khác chi một chú chó pug. Sau đó anh ta hí hửng đi ra, chủ động đóng cửa và lau mồ hôi lạnh trên trán. Bây giờ mới thực sự có thể thở phào một hơi dài.

Vừa rồi tinh thần anh ta rất căng thẳng, bây giờ đột nhiên lại thả lỏng vì vậy hai chân mềm nhũn ra. Anh ta ngồi phịch dưới đất, ngoác miệng cười cay đắng.

Lại nói về trong văn phòng lúc này, Trần Gia Bảo ngồi phía sau bàn làm việc hỏi: “Nói đi, tại sao lại muốn ám sát tôi?”

Vũ Nhược Uyên ngồi một bên đang cầm tách trà uống. Tuy rằng cô không nói gì, nhưng tai luôn chăm chú lắng nghe.

Yoshimura Miyu đứng đối diện với Trần Gia Bảo, sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn không nói một lời.

Trần Gia Bảo đã lường trước thái độ của Yoshimura Miyu sẽ như thế này, anh tiếp tục nói: “Cho dù cô không nói tôi cũng biết rồi. Tôi cũng chẳng gặp qua được mấy người Nhật Bản, chỉ có Terai Chika, Takashima Seira và Akemi Kawamoto. Trùng hợp là, mấy người này đều rất hận tôi.”

“Nói đi, cô là do Terai Chika phái đến, hay là Akemi Kawamoto? Cô sống hay chết, đều tùy thuộc vào câu trả lời của cô ra sao.”

Trần Gia Bảo nói xong thì búng tay một cái. Một luồng kiếm khí sắc bén bay ra khỏi không trung, bay qua thái dương của Yoshimura Miyu. Một lọn tóc của cô ta lập tức đứt gãy, rơi xuống đất.

Trần Gia Bảo tiếp tục nói: “Nếu cô không thành thật trả lời, thì luồng kiếm khí tiếp theo sẽ nhắm vào trán cô đấy. Tôi nghĩ cô xinh đẹp như vậy, chắc sẽ không muốn sau khi chết trên đầu lại có một lỗ to như vậy đúng không? Sẽ phá hỏng vẻ ngoài xinh đẹp của cô mất!”

Yoshimura Miyu sắc mặt càng lúc càng xấu, vô thức lùi lại phía sau: “Anh thực sự là ác quỷ…”

Trần Gia Bảo cười chế nhạo: “Ban đầu người đến ám sát tôi là cô, bây giờ người nói tôi là ác quỷ cũng là cô. Người Nhật Bản các người ai cũng giống như cô thích đổi trắng thay đen vậy sao? Giờ đây cô đã như cá nằm trên thớt rồi, tôi chính là dao mổ. Tôi cho cô cơ hội cuối cùng, mau thành thực khai ra, rốt cuộc là Terai Chika hay là Akemi Kawamoto phái cô đến?”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2190


Chương 2190

Anh vừa nói vừa đưa chỉ ngón tay lên, đã nhắm sẵn vào giữa trán Yoshimura Miyu. Luồng kiếm khí trên tay lúc có lúc không, như chờ Yoshimura Miyu nói ra chữ “không”, kiếm khí kia sẽ lập tức bắn tới.

Yoshimura Miyu cũng biết bản thân đã đến đường cùng. Sau khi trầm mặc một lúc, cô lắc đầu nói: “Cả hai đều không phải.”

Lời này nằm ngoài dự đoán của Trần Gia Bảo, vẻ kinh ngạc nổi lên trong mắt anh. Động tác tay của anh ấy cũng dừng lại: “Ở Nhật Bản, ngoại trừ Terai Chika và Akemi Kawamoto, còn có ai muốn giết tôi sao?”

Vũ Nhược Uyên cũng có chút sửng sốt. Nhà họ Vũ chỉ điều tra được có nhóm sát thủ Nhật Bản lên du thuyền tìm thời cơ ám sát Trần Gia Bảo, nhưng không biết là ai sai phái những sát thủ này. Sau khi nghe lời nói của Yoshimura Miyu, cô cũng kinh ngạc không kém.

Trong phòng giám đốc sòng bạc, dưới ánh mắt tò mò của Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên, Yoshimura Miyu không dám giấu giếm, thành thật trả lời: “Tôi và Furuta Hiroshi và những người khác là đều những ninja ưu tú chịu sự quản lý của gia tộc Koga. Người thực sự ra lệnh cho chúng tôi đến ám sát anh là ngài Koga Mayo, tộc trưởng của phái Koga…”

Khi nói ra cái tên này, cơ thể Yoshimura Miyu bất giác run lên, khóe mắt cũng ánh lên nét kinh hãi, như thể hai chữ “Koga Mayo” là hiện thân của ác quỷ.

“Koga Mayo?” Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên nhìn nhau. Đây là lần đầu tiên Trần Gia Bảo nghe đến cái tên này.

Vũ Nhược Uyên lập tức giải thích: “Cái tên Koga Mayo này tôi đã có nghe qua. Nghe nói ông ta rất có tên tuổi ở Nhật Bản. Lại nghe nói năng lực thực sự của ông ta đã đạt đến Truyền kỳ trung kỳ. Đặc biệt sở trường của ông ta là kỹ thuật ninja trường phái Koga, ra tay vừa nhanh vừa khó đoán, người khác muốn đỡ cũng không đỡ được. Vì vậy trong mười cường giả giỏi nhất giới võ đạo Nhật Bản thì ông ta xếp thứ 4, đứng sau Akemi Kawamoto.

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là năng lực của Koga Mayo kém hơn Akemi Kawamoto. Thực tế nếu xét theo năng lực thông thường thì Koga Mayo thậm chí còn hơn Akemi Kawamoto một bậc. Chỉ là Akemi Kawamoto thông thạo tất cả kỹ thuật ám sát, tạo ra sự uy h**p với kẻ khác lớn hơn. Vì vậy cuối cùng Akemi Kawamoto xếp thứ ba và Koga Mayo xếp thứ tư.

Ngoài ra, có rất nhiều trường phái ninja ở Nhật Bản, nổi tiếng nhất là phái Koga và phái Iga, hai trường phái lớn này thực lực tương đương, địa vị cũng ngang nhau. Tộc trưởng của phái Iga là Iga Chiho cũng đã đạt đến Truyền Kỳ Trung Kỳ, đứng thứ năm trong mười cường giả hàng đầu Nhật Bản. Ông ta và Koga Mayo được gọi chung là “Mayo Chiho”

Có điều là mối quan hệ giữa phái Koga và phái Iga luôn như nước với lửa. Hai bên không ai chịu nhường ai. Nhất là việc Koga Mayo xếp trên Iga Chiho một hạng trong bảng xếp hạng mười cường giả càng khiến cho phái Iga trong lòng không phục. Hai gia tộc ninja lớn này vì vậy có thể xảy ra tranh chấp bất cứ lúc nào.”

Nhà họ Vũ vốn là gia tộc lớn đã có lịch sử nghìn năm, tất nhiên sẽ tự có nhiều nguồn tình báo đặc biệt. Trước khi đến cô đã thu thập khá nhiều thông tin liên quan đến giới võ đạo Nhật Bản. Đây chính là biết người biết ta. Quả nhiên, Yoshimura Miyu bị một cú sốc khi nghe những gì cô vừa giải thích.

Yoshimura Miyu trong lòng thầm chấn động. Tuy là mâu thuẫn giữa phái Koga và phái Iga không phải là bí mật gì trong giới võ đạo Nhật Bản. Tuy nhiên, việc một người nước ngoài như Vũ Nhược Uyên lại biết rõ về giới võ đạo Nhật Bản như thế cho thấy mục đích họ đến Nhật lần này chắc chắn không tầm thường.

Trong lòng cô phiền muộn vì chưa ám sát được Trần Gia Bảo, để lại một mầm tai họa lớn như vậy cho Nhật Bản

“Hai cường giả sánh ngang với Akemi Kawamoto sao, thú vị đấy!” Trần Gia Bảo cười nhẹ. Anh gõ nhẹ ngón trỏ mặt bàn, phát ra tiếng “tạch tạch.”

Lúc đầu, ở núi Phụng Hoàng, Akemi Kawamoto đã tạo ra sự uy h**p không nhỏ cho Trần Gia Bảo. Tuy rằng sau đó Trần Gia Bảo cũng đã chặt đứt một tay của Akemi Kawamoto, ông ta cũng để lại ấn tượng sâu sắc cho Trần Gia Bảo. Vì vậy, nghe thấy Koga Mayo và Iga Chiho có thể sánh ngang với Akemi Kawamoto, Trần Gia Bảo liền ghi nhớ tên của hai người này trong đầu.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2191


Chương 2191

Sau đó, anh ta tiếp tục hỏi Yoshimura Miyu: “Tôi với Koga Mayo không quen không biết, tất nhiên trước giờ cũng không gây thù chuốc oán gì với ông ta. Tại sao ông ta lại cử các người đi ám sát tôi? Còn nữa, tại sao ông ta biết được tôi sẽ lên chuyến tàu này? ”

“Tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm…” Yoshimura Miyu lắc đầu. Đột nhiên cô nhìn thấy Trần Gia Bảo nhíu mày, tim cô giật thót, nhanh chóng bổ sung thêm: “Nhưng tôi có nghe nói là vài ngày trước, tộc trưởng Koga Mayo có nhận được một cuộc điện thoại. Không lâu sau thì người hạ lệnh điều động 50 ninja ưu tú của phái Koga đi bảo vệ an toàn cho cô Terai Chika.

Ngoài ra, tộc trưởng còn lệnh cho một số ninja đến Việt Nam do thám về Trần… về ngài Trần Gia Bảo. Theo thông tin mà họ gửi về, tộc trưởng biết được ngài sẽ lên tàu này để đến Nhật Bản. Cho nên đã cử chúng tôi đến, mai phục sẵn trên tàu để chờ cơ hội ám sát ngài.

Trần Gia Bảo gật đầu, nếu như anh đoán không lầm, mấy ngày trước chính là lúc Akemi Kawamoto trở về Nhật, Terai Chika đương nhiên sẽ nhận được tin tức. Để đề phòng bất trắc, cô ta liên hệ với ninja phái Koga đến ám sát anh. Điều này phù hợp với tính cách gian xảo của Terai Chika. Có vẻ như Yoshimura Miyu đã không nói dối.

Nghĩ đến đây, Trần Gia Bảo gật đầu nói: “Thái độ của cô như vậy rất tốt, biết tranh thủ cơ hội sống sót cho mình. Nhưng mà có thực sự giữ được tính mạng hay không, còn phải xem biểu hiện tiếp theo của cô”

Tôi hỏi cô, cô còn biết gì nữa? Ví dụ như tình trạng hiện tại của Akemi Kawamoto, hoặc tình hình trong giới võ đạo Nhật Bản các người, còn có tình báo của mười cường giả hàng đầu. Tôi muốn biết tất cả những điều này. Cô kể càng chi tiết, cơ hội sống sót của cô càng lớn.

Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng. Bây giờ Trần Gia Bảo càng biết nhiều chuyện, cơ hội chiến thắng ở Nhật Bản, giành lại Ngọc tỷ truyền quốc càng cao. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Yoshimura Miyu tinh thần thêm chấn động. Tuy nói lúc đến đã mang tâm lý sẵn sàng hi sinh, nhưng nếu đã có cơ hội sống, ai lại tình nguyện chết chứ? Hơn nữa, nếu có thể giữ mạng và ở lại bên cạnh Trần Gia Bảo, nói không chừng còn có cơ hội ám sát Trần Gia Bảo!

“Đúng vậy, cứ nói kiểu lá mặt lá trái với Trần Gia Bảo đã!”

Nghĩ đến đây, Yoshimura Miyu vội vàng kính cẩn nói: “Xin thưa với ngài, nghe nói Akemi Kawamoto sau khi thất bại dưới tay ngài ở Việt Nam, đã trở về Nhật Bản. Cánh tay gãy cũng đã được nối lại. Mấy ngày này, ông ta không bước ra khỏi cửa. Chắc là vẫn đang tiếp tục chữa trị vết thương. Tuy nhiên với tính tình của Akemi Kawamoto, một khi hồi phục hoàn toàn năng lực, ông ta nhất định sẽ tìm đến ngài để trả thù.”

Đối với mười cường giả hàng đầu ở Nhật Bản, người xếp hạng ba Akemi Kawamoto và hạng mười Takashima Seira, ngài đều đã biết. Bây giờ người hạng tư Koga Mayo và hạng năm Iga Chiho, ngài chắc là sẽ nhanh chóng sẽ giao đấu với họ thôi.

Ngoài ra, hạng hai là Fujishima Senga, được cho là có lưỡi kiếm nhanh như tia chớp, sử dụng thành thạo tất cả 18 loại vũ khí. Năng lực của ông ta đã tiệm cận với Truyền kỳ hậu kỳ. Còn người xếp thứ nhất, chính là “Kiếm thánh” Takezo Mari danh tiếng chấn động khắp Nhật Bản 70 năm trước. Sức mạnh của ông ta tương đương với cường giả Truyền kỳ hậu kỳ của Việt Nam.

Tuy rằng lão Kiếm Thánh từ lâu đã không còn màng thế sự, luôn đóng cửa luyện tập, truy tìm đột phá, nhưng nếu nói về danh vọng uy tín, Kiếm thánh chính là thủ lĩnh tinh thần của giới võ đạo Nhật Bản.

Khi Yoshimura Miyu nói về Takezo Mari, một ánh mắt tôn kính bất giác xuất hiện trong mắt cô.

Vũ Nhược Uyên đương nhiên đã nghe đến tên của Takezo Mari. Takezo Mari chắc chắn được xem là đỉnh cao nhất của Nhật Bản. Cho dù không xuất sắc hơn gì cường giả ở Việt Nam, nhưng ông ta chắc chắn là trở ngại lớn nhất mà Trần Gia Bảo gặp phải trong chuyến đi này đến Nhật Bản. Thậm chí, nếu không cẩn thận, Trần Gia Bảo rất có thể sẽ chết trong tay Takezo Mari.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2192


Chương 2192

“Nói vậy, Kiếm Thánh Takezo Mari chính là cường giả mạnh nhất của Nhật Bản?” Trần Gia Bảo nhíu mày nhận định. Một cường giả vô song trong Truyền kỳ hậu kỳ, chắc chắn sẽ mang đến cho anh phiền phức rất lớn.

“Không phải?”

Yoshimura Miyu lắc đầu, không chỉ Trần Gia Bảo, mà ngay cả Vũ Nhược Uyên cũng sửng sốt, lẽ nào Nhật Bản vẫn còn có người mạnh hơn cả Takezo Mari?

Như thể cảm nhận được sự kinh ngạc của Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên, ánh mắt Yoshimura Miyu hiện lên chút đắc ý. Cô ta lập tức cúi đầu xuống để không bị Trần Gia Bảo nhìn thấy, và nói: “Kiếm Thánh chỉ là cường giả mạnh nhất trong giới võ đạo, nhưng cũng chưa được xem là người mạnh nhất Nhật Bản.”

Bởi vì Nhật Bản chúng tôi vẫn còn một vị Âm Dương Sư càng cao thâm khó lường hơn. Thuật âm Dương của ngài ấy đã đạt đến cảnh giới xuất thần, có thể giết người trong vô hình. Năng lực hoàn toàn vượt xa Kiếm Thánh Takezo Mari.

Vì trước giờ chưa từng ai thấy được Âm Dương Sư ra tay, người thấy được thì nếu không phải chết, cũng đã bị thuật âm dương của ngài ấy làm cho mất đi lý trí, trở thành một cái xác biết đi. Có thể nói đó mới chính là sự tồn tại bí ẩn và đáng sợ nhất của Nhật Bản chúng tôi.

Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên đều ngạc nhiên, ở Nhật Bản lại có một người kinh khủng như vậy? Một Âm Dương Sư cộng với một Kiếm Thánh Takezo Mari, đây là hai cường giả tuyệt đỉnh Truyền kỳ hậu kỳ.

“Thật không ngờ, một Nhật Bản nhỏ xíu như vậy, lại là nơi rồng cọp ẩn mình. Chuyến đi tới Nhật Bản lần này khó khăn và nguy hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng.”

Trần Gia Bảo cảm thấy mọi chuyện trở nên nghiêm trọng. Xem ra lúc trước anh thật sự đánh giá thấp Nhật Bản. Nói cũng phải, trước giờ ở Việt Nam anh cũng chỉ gặp qua 4 cường giả truyền kỳ hậu kỳ là Lưu Ly, Sầm Kim Thượng và Khai Sơn lão nhân. Thậm chí nghe nói Quỷ Y Môn của nhà họ Long cũng có cường giả Truyền Kỳ trấn giữ, Đó đã là 4 vị Cường Giả Truyền Kỳ rồi.

Tuy nhiên Việt Nam đất đai rộng lớn, tài nguyên dồi dào, người có năng lực cũng đặc biệt nhiều. Ai mà biết được còn bao nhiêu lão quái vật hùng mạnh vẫn đang sống ẩn dật. Có thể nói, số lượng cường giả Truyền Kỳ Hậu Kỳ của Việt Nam chắc chắn không dừng lại ở số bốn!

Trong khi đó Nhật Bản đầy bụng mưu kế, cũng chỉ có hai cường giả Truyền Kỳ Hậu Kỳ mà thôi. Vẫn còn kém xa so với giới võ đạo chói sáng như sao trời của Việt Nam

Yoshimura Miyu cúi đầu xuống. Cô ta nhận ra vẻ mặt nghiêm trọng của Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên. Khóe miệng thoáng qua một nụ cười tự mãn và nói tiếp: “Ngài Trần Gia Bảo, ngài có thể đánh bại Akemi Kawamoto, điều đó cho thấy sức mạnh của ngài quả thực phi thường. Thật không may, cho dù ngài có mạnh đến đâu đi nữa. Ngài tuyệt đối cũng không phải là đối thủ của Thánh kiếm Takezo Mari và Âm Dương Sư. Họ muốn giết ngài thì dễ như nghiền nát một con kiến.

Ngài hiện tại vẫn còn rất trẻ, tương lai sau này sẽ là vô hạn. Bây giờ ngài nhất quyết đến Nhật Bản của chúng tôi tìm cái chết để làm gì? Nghĩ đến việc ngài đã không giết tôi, tôi chân thành khuyên ngài một câu. Nhật Bản không phải là nơi các người nên đến. Nhân lúc này vẫn chưa kinh động đến Kiếm Thánh và Âm Dương Sư, khi tàu đến Nhật Bản, hai vị nên lập tức trở về đi. Để tránh kết cục bỏ thây nơi đất khách quê người. ”

“Xấc láo!”

Vũ Nhược Uyên trong mắt lóe lên tia sắc lạnh. Một tiếng “bốp” vang lên. Cô vừa tặng cho Yoshimura Miyu một cái tát thật mạnh, làm cho Yoshimura Miyu ngã lăn xuống đất.

Yoshimura Miyu vội vàng bò dậy, nhẹ nhàng quỳ lên mà nói: “Tôi chỉ là nghĩ cho hai vị nên nhất thời lỡ miệng. Xin hai vị bớt giận.”

Trên gò má trắng nõn của cô ta hiện lên một dấu tay đỏ, máu tươi chảy ra từ khóe miệng. Trong mắt cô ta lóe lên một tia sắc bén. Mối thù này về sau cô nhất định phải trả!

“Tôi biết cô đang nghĩ gì.” Trần Gia Bảo nhạt giọng nói.

Yoshimura Miyu giật mình, ánh mắt càng thêm bối rối.

Trần Gia Bảo đứng dậy, đi đến chỗ Yoshimura Miyu, chắp tay đứng nhìn cô ta với vẻ trịch thượng và nói: “Nhưng cô yên tâm, hiện thời tôi sẽ không giết cô. Vì cô cho rằng Nhật Bản sẽ là nơi chôn thây của tôi. Vậy thì tôi sẽ để cô bên cạnh, để cô tận mắt chứng kiến tôi sẽ làm cho Nhật Bản trời long đất lở, máu đổ thành sông như thế nào!”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2193


Chương 2193

Sau khi Yoshimura Miyu nghe Trần Gia Bảo sẽ không tự sát thì trong lòng thấy rất vui, sau đó lại nghe được lời nói ngang ngược muốn khiến Nhật Bản long trời lở đất thì trong lòng lại bật cười một tiếng đầy chế nhạo. Chỉ dựa vào một Trần Gia Bảo nhỏ bé thôi mà muốn khiến Nhật Bản “long trời lở đất, gió tanh mưa máu”, thật là một thằng ngốc không biết cao đất dày mà!

Đáy mắt cô ta lóe lên vẻ khinh thường, tuy vẫn bị Trần Gia Bảo nhạy cảm tóm được như cũ nhưng Trần Gia Bảo cũng không nói gì, mà hỏi thẳng vào vấn đề: “Trong mười cường giả hàng đầu Nhật Bản, cô chỉ mới nói có 6 người, ngoài ra còn có một Âm Dương Sư huyền bí nữa, vậy những người còn lại thì sao?”

Yoshimura Miyu không dám che giấu nên nói hết tất cả ra.

Trần Gia Bảo khẽ gật đầu, theo những lời mà Yoshimura Miyu đã nói thì trong mười cường giả hàng đầu của Nhật Bản, người thứ 6, thứ 7 và thứ 8 đều là cường giả của Truyền Kỳ sơ kỳ, người thứ 9 là Tông Sư hậu kỳ, còn người xếp thứ 10 chính là Takashima Seira đã từng bị Trần Gia Bảo đánh bại.

“Cũng xem như là cô đã trả lời rất thành thật, Trần Gia Bảo tôi cũng là người nói lời thì giữ lời, đã nói tạm thời không giết cô thì tôi sẽ không giết cô…” Trần Gia Bảo nhàn nhạt nói.

Yoshimura Miyu thở phào nhẹ nhõm ngay lập tức, nhưng không đợi đến lúc cô ta thể hiện sự vui mừng ra mặt thì đã nghe Trần Gia Bảo nói tiếp: “Nhưng Trần Gia Bảo tôi cũng không phải là kẻ ngốc, không thể không đề phòng gì mà để một quả bom hẹn giờ như cô ở bên cạnh được.”

Yoshimura Miyu kinh ngạc, buột miệng nói ra: “Ngài… ngài muốn làm gì tôi…”

Trong lúc cô ta đang nói thì Trần Gia Bảo búng tay một cái và một viên đan dược màu đen bay vào trong miệng Yoshimura Miyu. Đợi đến lúc Yoshimura Miyu phản ứng lại thì cô ta đã nuốt nó vào trong họng và xuống bụng rồi.

“Ngài… ngài cho tôi uống cái gì đấy?” Sắc mặt Yoshimura Miyu tái nhợt, trong lòng dấy lên một dự cảm gì đó chẳng lành.

“Câu hỏi này của cô thật là sáo rỗng. Tôi đâu thể nào cho cô ăn đường đậu được, vậy nên vừa nãy đương nhiên là cô đã uống thuốc độc rồi.” Trần Gia Bảo nhìn Yoshimura Miyu như nhìn một đứa ngốc rồi nói tiếp: “Hơn nữa tôi còn đảm bảo rằng nó là thuốc độc, cực kì cực kì độc. Nếu không được giải độc kịp thời thì hàm lượng nước trong cơ thể cô sẽ cạn kiệt dần, và không bao lâu sau cô sẽ chỉ có thể trơ mắt nhìn mình dần trở thành một cái xác và chết rất đau khổ.”

Không sai, tất nhiên thuốc độc mà Trần Gia Bảo cho Yoshimura Miyu uống chính là Hóa Thủy Đan. Ban đầu đến cả Phượng Hàn Thu, đứa con cưng của trời của nhà họ Phượng của Quỷ Y Môn cũng sợ Hóa Thủy Đan như sợ cọp thì nói gì đến Yoshimura Miyu?

Mặc dù Yoshimura Miyu là một ninja được đào tạo bài bản, nhưng cũng không thể không nói, cô ta là một phụ nữ trời sinh yêu cái đẹp. Sau khi nghe Trần Gia Bảo nói về độc tính của Hóa Thủy Đan xong thì cô ta đã bị dọa sợ đến sắc mặt tái nhợt, sợ mình sẽ biến thành một cái xác khô, trong lòng rất hoảng sợ. Cô ta vốn đang quỳ trên mặt đất, bây giờ lại càng nằm rạp xuống đất nói: “Ngài… ngài yên tâm đi, tôi đảm bảo sẽ không làm chuyện gì xấu với ngài cả, vẫn xin ngài cho tôi thuốc giải.”

Trần Gia Bảo đưa tay ra nâng chiếc cằm trắng nõn của cô ta lên, từ trên cao nhìn xuống đôi mắt hoảng loạn của cô ta nói: “Lời đảm bảo bằng miệng này của cô nó chỉ mỏng manh như tờ giấy trắng trong mắt tôi mà thôi. Tính mạng của cô đã nằm trong tay tôi rồi, cô sống hay chết đều nằm trong tính toán của tôi cả.”

Nói xong, Trần Gia Bảo buông Yoshimura Miyu ra rồi xoay người đi ra khỏi phòng quản lý.

Vũ Nhược Uyên khẽ gật đầu, đâu mới là Trần Gia Bảo mà cô ta biết, thủ đoạn giết người đầy quyết đoạn và nham hiểm!

Cô ta đứng dậy, lập tức đi theo ra ngoài.

Bên trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình Yoshimura Miyu.

Trong phút chốc cô ta quỳ xuống đất, sắc mặt thay đổi không ngừng, trong lòng vô cùng lo lắng cho bản thân mình. Lẽ nào, cả đời này cô ta đều không thể thoát khỏi sự khống chế của Trần Gia Bảo sao?

Lại nói sau khi Trần Gia Bảo rời khỏi phòng quản lý, Cao Văn Bân nãy giờ vẫn luôn canh giữ ngoài cửa thấy vậy thì lập tức lấy lại tinh thần và nhanh chóng cúi đầu khom lưng đi tới chào hỏi.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2194


Chương 2194

Trần Gia Bảo gật đầu cũng không nói chuyện với anh ta mà đi thẳng ra khỏi sòng bạc và quay lại trên boong tàu một lần nữa.

Mặt trời đã lặn ở hướng tây rồi, sắc trời âm u, ngoài biển khơi là một mảng mênh mông đen kịt, mênh mông bát ngát không thấy bờ thấy bến, mà chỉ có thể nghe thấy tiếng “róc rách” của thủy triều lên xuống truyền tới không ngừng mà thôi.

Sau khi được hít thở bầu không khí mang theo vị mặn này, tâm trạng của Trần Gia Bảo cũng trở nên vô cùng thoải mái.

Giống như anh đã nói, thế gian này luôn đẹp đẽ và rộng lớn, dù là ngày hay đêm tối thì đâu đâu cũng đều là phong cảnh.

“Không ngờ Nhật Bản nhỏ bé như thế mà cũng là ngọa hổ tàng long, và có nhiều cường giả tồn tại như thế. Tôi không biết anh có ân oán gì với Nhật Bản mà lại nhất quyết muốn vượt biển khơi đến Nhật Bản, nhưng mà tôi biết trong mười cường giả hàng đầu của Nhật Bản thì năm người đầu tiên đều có thể mang đến cho anh mối đe dọa rất lớn.”

Bỗng nhiên, Vũ Nhược Uyên đi đến bên cạnh Trần Gia Bảo, hương thơm ngào ngạt nhàn nhạt xộc vào mũi Trần Gia Bảo khiến người ta càng cảm thấy thoải mái hơn.

Cô ta tiếp tục nói: “Đặc biệt là Kiếm Thánh Takezo Mari xếp hạng 1, còn có Âm Dương Sư thần bí khó hiểu vượt ra khỏi bảng xếp hạng càng có thể dễ dàng đánh bại anh. Anh thực sự là mối nguy mà Nhật Bản cần phải thận trọng đó.

Nói thật, mặc dù tôi đã đánh Yoshimura Miyu một bạt tai nhưng tôi thấy những lời cô ta nói cũng có lý, anh vẫn nên trở về Việt Nam càng sớm càng tốt.”

Khóe miệng Trần Gia Bảo hiện lên ý cười đùa giỡn, quay đầu nhìn Vũ Nhược Uyên nói: “Tôi nhớ cô tới Nhật Bản với tôi không phải là để tìm cơ hội giết tôi sao, sao bây giờ lại bắt đầu thuyết phục tôi trở về Việt Nam rồi? Không phải là cô thật sự nhìn trúng tôi rồi đấy chứ?”

“Đồ thần kinh!” Vũ Nhược Uyên trợn trừng mắt nói: “Tôi chỉ đang lo anh làm liên lụy đến tôi thôi. Hơn nữa từ phương diện khác mà nói thì anh là một hào kiệt có tiếng tăm vang dội trong giới võ thuật, nếu như anh chết trong tay của người Đông Doanh thì không chỉ khuyến khích Nhật Bản nhỏ bé thêm kiêu ngạo và hung hăn càn quấy mà cả giới võ thuật của Việt Nam cũng sẽ hoàn toàn trở thành trò cười của mọi người. Vũ Nhược Uyên không thể để mất mặt như thế được.”

Trần Gia Bảo nhỏ tiếng thì thầm nói: “Không ngờ cô còn để ý đến mấy chuyện như thế này.”

“Anh nói gì cơ?” Vũ Nhược Uyên nhíu mày nói.

“Không, không có gì.” Trần Gia Bảo lắc đầu, nói đầy tự tin: “Tôi sẽ không để thua đâu, ở Việt Nam tôi không để thua thì đến Nhật Bản tôi sẽ càng không để thua đâu.”

Vũ Nhược Uyên lắc đầu nói: “Anh rất tự tin, nhưng tự tin cũng không sánh với hiện thực được. Tôi chẳng thấy anh có khả năng chiến thắng chút nào.”

“Đó cũng là lý do tại sao cô thua tôi trên núi Vụ Ẩn đó, đến cuối cùng cô cũng không giống tôi.” Đối mặt với biển lớn không thấy bờ, cả ánh mắt và vẻ mặt của Trần Gia Bảo đều vô cùng phấn khởi nói: “Trên trời hay dưới đất này cũng chỉ có Trần Gia Bảo duy nhất thôi.”

“Anh…” Vũ Nhược Uyên hít một hơi ngay lập tức, tức đến nói không nên lời, hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Vậy anh muốn làm thế nào?”

“Đương nhiên, vẫn may là có cô cung cấp thông tin cho tôi.” Nét mặt Trần Gia Bảo hồng hào nói: “Nếu ninja của phái Koga đã đến ám sát tôi, vậy thì tôi sẽ ra tay từ gia tộc Koga trước, tôi sẽ tiêu diệt hoàn toàn nó, tiện thể nói rằng đây là cái kết mà Nhật Bản đắc tội với Trần Gia Bảo tôi.”

“Anh không làm được đâu.” Vũ Nhược Uyên trợn trừng mắt, phái Koga không chỉ có rất nhiều ninja mà Koga Mayo còn là cường giả của Truyền Kỳ trung kỳ nữa. Dù không ngang sức với Trần Gia Bảo thì cũng không yếu hơn Trần Gia Bảo là bao đâu, mà chỉ với một m*nh tr*n Gia Bảo nhỏ bé như vậy thì sao có thể tiêu diệt toàn bộ gia tộc Koga được?

Trần Gia Bảo nở nụ cười thần bí: “Có làm được hay không thì tới lúc đó là cô sẽ biết thôi mà.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2195


Chương 2195

Lại nói đến mấy tiếng sau, trong phòng khách của phủ đệ, Terai Chika đặt điện thoại xuống, gương mặt xinh đẹp của cô ấy dần trở nên u ám.

Takashima Seira đang ngồi đối diện với cô ấy, biết rằng Koga Mayo nghe theo lời dặn dò của Terai Chika mà đã phái ninja đi ám sát Trần Gia Bảo. Nghĩ đến cuộc điện thoại đó hẳn là có liên quan đến chuyện này, nên ông ta hỏi: “Thế nào rồi?”

“Thất bại rồi.” Terai Chika lắc đầu với vẻ mặt ủ rũ, và thất vọng khó có thể che đậy được cùng sự tức giận: “May mà Koga Mayo vẫn thường hay khoe khoang nói phái Koga là gia tộc ninja số một Nhật Bản, rồi bây giờ thế nào, hừ, kết quả đến cả việc ám sát Trần Gia Bảo cũng không làm được, thật đúng là thành công thì ít mà thất bại thì nhiều mà!”

Takashima Seira bật cười, không cho là đúng nói: “Thực lực của Trần Gia Bảo vượt trội hơn người, đủ để cậu ta coi thường cả thiên hạ, đến cả Akemi Kawamoto cũng phải chịu thua dưới tay Trần Gia Bảo, huống hồ gì Koga Mayo chỉ phái một vài ninja tinh nhuệ nhất để đi ám sát Trần Gia Bảo, thất bại cũng là chuyện hợp tình hợp lý cả thôi.

Tôi nghĩ cô Terai đã sớm chuẩn bị tâm lý cho kết quả thất bại rồi chứ, nếu không thì cô cũng sẽ không mời tôi tới đây vào đêm khuya thế này để cùng nhau bàn bạc về chuyện đối phó với Trần Gia Bảo đâu.”

Terai Chika uống một hớp trà, hít một hơi thật sâu, ổn định lại tâm trạng rồi mới nói: “Ngài Takashima nói đúng, vừa rồi tôi thật sự thất lễ rồi.”

“Không sao, ở đây không phải là Việt Nam, Nhật Bản là địa bàn của chúng ta, có thế lực rất lớn cung cấp cho chúng ta điều khiển và sử dụng, cộng với tài trí thông minh của cô Terai, thì không bao lâu nữa chúng ta có thể hoàn toàn chơi chết Trần Gia Bảo rồi. Không biết lần này cô Terai mới tôi tới đây là có chuyện gì cần dặn gì chăng?”

“Ngài Takashima nói rất đúng, Nhật Bản đã định trước sẽ trở thành nơi chôn cất của Trần Gia Bảo rồi.” Khóe miệng của Terai Chika cong lên hiện lên ý cười, nói: “Mong rằng ngài Takashima có thể ra mặt và mời tôn sư ra tay ám sát Trần Gia Bảo.”

Toàn thân Takashima Seira cứng đờ, tay phải đang cầm ly trà cũng lập tức đơ lại giữa không trung, nhíu mày như thể rất khó nói: “Cô Terai, mời ân sư của tôi ra mặt để g**t ch*t Trần Gia Bảo thì có hơi chuyện bé xé ra to rồi. Hơn nữa, ân sư của tôi vẫn luôn bế quan tìm kiếm sự đột phá. Lúc này mà làm phiền đến ông ấy thì cũng không hay lắm đâu.”

Sư phụ của ông ta là Fujishima Sengaxếp thứ hai trong mười cường giả hàng đầu Nhật Bản, thực lực đã đạt đến cảnh giới Truyền Kỳ hậu kỳ rồi, chắc chắn là sự tồn tại của Truyền Kỳ hậu kỳ không ai sánh được. Trong lúc Nhật Bản vẫn còn rất nhiều cường giả để Terai Chika có thể sai phái thì ông ta cảm thấy việc mời sư phụ mình ra mặt để đối phó với Trần Gia Bảo ít nhiều gì cũng có cảm giác như đang mổ gà lấy thịt bò vậy. Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Terai Chika nghiêm mặt nói: “Ngài Takashima, ngài có từng nghĩ qua về mục đích mà Trần Gia Bảo đến Nhật Bản không chỉ để giết hai người ông và tôi, mà còn là để cướp lấy “Ngọc tỷ Truyền Quốc” không. Đây là vật phẩm mà Âm Dương Sư đại nhân cần dùng để mở Kim Khẩu Điểm Danh, nghe nói chuyện này có liên quan đến tương lai của toàn bộ Nhật Bản, tuyệt đối không thể để thất bại dễ dàng được.”

Để tránh cho đêm dài lắm mộng thì Trần Gia Bảo nhất định phải được loại bỏ càng sớm càng tốt. Hơn nữa đao pháp của ngài Fujishima Senga đã đạt đến trình độ tuyệt vời rồi. Nếu như có ông ấy ra mặt thì mới có thể đảm bảo không có một tý sơ hở nào.”

Thần sắc của Takashima Seira cũng trở nên nghiêm túc hơn, ông ta đứng dậy, nghiêm túc nói: “Vậy được, sáng mai tôi sẽ đến thăm ân sư rồi mời ân sư ra mặt g**t ch*t Trần Gia Bảo.”

“Vậy thì phải cảm ơn ngài Takashima nhiều rồi. Mặt khác, tôi cũng sẽ dặn dò Koga mayo để ông ấy toàn lực phối hợp với ngài Fujishima Senga và cố gắng loại bỏ Trần Gia Bảo trong thời gian nhanh nhất.”

“Tôi hiểu rồi, vậy Takashima xin phép chào tạm biệt trước.” Takashima Seira nói xong thì rời đi.

Trong căn phòng, trong đôi mắt của Terai Chika lóe lên một tia sáng sắc bén, cường giả tuyệt thế xếp thứ hai trong số mười cao thủ hàng đầu của Nhật Bản, cộng với toàn bộ gia tộc Koga, cô ấy không tin Trần Gia Bảo vẫn có thể không chết được!
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2196


Chương 2196

Trần Gia Bảo không biết nguy hiểm đang đến gần, ngày hôm sau cuối cùng du thuyền cũng cập bến rồi, cũng thông báo rằng Trần Gia Bảo đã chính thức đặt chân đến Nhật Bản rồi. Đương nhiên, điều đó cũng cho thấy mối nguy hiểm đã càng ngày càng gần hơn.

Sau khi Trần Gia Bảo đưa hai người phụ nữ ra khỏi bến tàu, trời không đẹp, đột nhiên mây đen kéo đến dày đặc rồi cơn mưa mùa thu rơi rả rích.

Không khí ẩm ướt và trong lành khiến cho tâm trạng của Trần Gia Bảo sau khi đã hít thở không khí mang theo vị mặn ngoài biển khơi mấy ngày nay càng trở nên thoải mái hơn, khóe môi hiện lên ý cười.

Ngược lại, Vũ Nhược Uyên lại không có tâm trạng như Trần Gia Bảo, cô ta ngẩng đầu lên nhìn trời chỉ thấy mây đen dày đặc và mưa bay lất phất hơi lành lạnh rơi lên mặt cô ta.

Cô ta lắc đầu, cảm thán nói: “Vừa mới đến Nhật Bản đã gặp ngay một ngày trời mưa âm u rồi. Đây không phải là chuyện may mắn gì đâu. Mưa là nước, trong bát quái nó là quẻ Khảm, tượng trưng cho điềm báo nguy hiểm, mà trời là quẻ Càn, lúc này trời lại mưa, trong bát quái thì giống như là quẻ Thiên Thủy Tụng.

Trong “Quẻ Tụng – Chu Dịch” có mây, ‘Chung hung, bất lợi thiệp đại nhân’ (*), điều này vô tình cho biết anh vượt qua đại dương để đến Nhật Bản là một điềm báo nguy hiểm. Quẻ này cho thấy anh không thuận lợi chút nào.”

(*) ‘Chung hung, bất lợi thiệp đại nhân’ là thoán từ trong quẻ 6: Thiên Thủy Tụng của Kinh Dịch. Thoán từ đầy đủ gồm có: Tụng: Hữu phu, trất, dịch. Trung cát, chung hung. Lợi kiến đại nhân, bất lợi thiệp đại xuyên. Ý nói kiện cáo (tụng) vì mình tin thực mà bị oan ức (trất), sinh ra lo sợ (dịch). Nếu giỡ đạo trung (biện bạch được rồi thì thôi) thì tốt lành,nếu kiện cho đến c*̀ng thì xấu. Tìm được bậc đại nhân (công minh) mà nghe theo thì chỉ có lợi, nếu không thì như lội qua sông lớn (nguy), không có lợi.

Yoshimura Miyu thầm ngạc nhiên, “Chu Dịch” cũng xem như là có tiếng tăm lẫy lừng ở Nhật Bản, phải biết rằng “Chu Dịch”còn khó hiểu hơn cả thiên thư nữa. Cô ta không ngờ rằng Vũ Nhược Uyên vẫn còn trẻ tuổi và xinh đẹp hơn cô ta lại có trình độ uyên thâm về “Chu Dịch” như thế.

Cô ta làm sao biết được Vũ Nhược Uyên vốn là thiên kiêu của nhà họ Vũ của Quỷ Y Môn, phải khổ cực nghiên cứu những thứ có quan hệ mật thiết với trung y như âm dương, ngũ hành, bát quái, nên đương nhiên cô ta cũng không xa lạ gì với “Chu Dịch”.

“Ha.” Trần Gia Bảo cười khẽ một tiếng, hăng hái nói: “Tôi vẫn là câu nói đó, thế gian này luôn đẹp đẽ và rộng lớn, chỉ là cảnh đẹp này khi vào mắt mỗi người thì sẽ khác nhau. Trận mưa này trong mắt cô là điềm báo nguy hiểm, nhưng trong mắt tôi lại là ‘Nữ Oa đang luyện thạch vá trời, một cơn mưa mùa thu khiến người khác cảm thấy hết sức mới lạ’ mà thôi, vừa hay cũng là lúc tha hồ phát huy tài năng!”

Vũ Nhược Uyên lắc đầu bất lực nói: “Anh thật sự đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà, cũng được, vậy để tôi chống mắt lên xem, rốt cuộc là chiêm quẻ của tôi linh nghiệm hay anh thật sự sẽ khiến cả Nhật Bản ‘long trời lở đất, gió tanh mưa máu’.”

“Vậy thì cô cứ chống mắt lên mà xem đi.” Trần Gia Bảo cười tinh nghịch, sau đó anh vẫy tay rồi đi tới một con đường cách đó không xa, nói: “Đi, đến thành phố Đại Lương nào!”

Trong lúc hỏi cung Yoshimura Miyu tối hôm qua, anh đã biết được trụ sở chính của phái Iga – tên của một phái ninja khác nổi tiếng ngang với phái Koga, được đặt tại thành phố Đại Lương.

Vậy nên lý do mà Trần Gia Bảo chọn thành phố Đại Lương làm điểm dừng chân đầu tiên của mình ở Nhật Bản là vì phái Iga này.

“Phiền phức của gia tộc phái Koga còn chưa giải quyết xong, Trần Gia Bảo lại muốn đụng chạm tới phái Iga, anh ta không phải là bị điên rồi đấy chứ? Nói cách khác là Trần Gia Bảo vừa mới đến Nhật Bản đã muốn tạo nên tin tức động trời, thật sự muốn khiến Nhật Bản trở nên ‘long trời lở đất, gió tanh mưa máu’ à?”

Cô ta chỉ cảm thấy đầu óc mơ mơ màng màng mà đi theo sau Trần Gia Bảo trong vô thức thôi.

Ngược lại là Vũ Nhược Uyên đã từng nhìn thấy thủ đoạn chia rẻ của Trần Gia Bảo ở tỉnh Trung Nguyệt rồi nên cô ta tỏ ra rất trầm ngâm.

Họ tới thành phố Đại Lương bằng tàu cao tốc Shinkansen, lúc tới thành phố Đại Lương thì đã là buổi trưa rồi.

Trần Gia Bảo dặn Yoshimura Miyu tìm một nhà hàng, dự định sẽ ăn uống no nê rồi mới đến nhà gia tộc Iga.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2197


Chương 2197

Vào lúc này, bên trong sảnh lớn của một nhà hàng xa hoa của thành phố Đại Lương, ba người Trần Gia Bảo, Vũ Nhược Uyên và Yoshimura Miyu đang ngồi vào bàn ăn, thưởng thức những món ăn ngon mang hương vị chính thống. Mặc dù không phong phú và sâu sắc như những món ngon của Việt Nam nhưng nó cũng có những đặc điểm tinh tế và độc đáo riêng khiến người khác muốn ăn nhiều hơn nữa.

Hầu hết những người trong nhà hàng đều bị khuôn mặt xinh đẹp của Vũ Nhược Uyên và Yoshimura Miyu thu hút, thỉnh thoảng lại còn lén nhìn hai cô gái nữa. Trong lòng có cảm giác vừa ngạc nhiên vừa hâm mộ. Đương nhiên hình như có hơn 90% ánh mắt đều tập trung lên người Vũ Nhược Uyên xinh đẹp hơn.

Nhà hàng này là do Yoshimura Miyu chọn, từ sau khi đến nhà hàng này, cô ta có hơi không thích hợp, ánh mắt của cô ta cứ không chú ý mà đảo qua đảo lại giống như đang tìm ai đó vậy.

“Là một ninja tinh nhuệ của phái Koga, hẳn là cô rất hiểu về đối thủ là gia tộc Iga mới đúng nhỉ? Nói đi, cô biết gì về ninja của phái Iga?”

Bỗng nhiên, Trần Gia Bảo dường như không phát hiện ra sự khác lạ của Yoshimura Miyu, “không chú ý” mở miệng hỏi.

Cơ thể của Yoshimura Miyu run lên, còn tưởng rằng mình đã vô ý để lộ khuyết điểm rồi, nên vội vàng nhìn về phía Trần Gia Bảo, nhưng cô ta chỉ thấy Trần Gia Bảo đang cúi đầu thưởng thức món ăn trước mặt, không có phản ứng gì đặc biệt cả. Lúc này cô ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, cô ta nghiêm túc nói: “Thực ra cũng chẳng có gì để nói về phái Iga cả. Ngoại trừ Iga Chiho là người lợi hại nhất trong gia tộc Iga ra thì còn có hai cường giả nữa mà không thể xem thường được, cũng có thể so sánh với cường giả Tông Sư trung kỳ trong giới võ thuật Việt Nam, nhưng so với Takashima Seira cùng cảnh giới thì còn kém rất nhiều.

Ngoài ra, người nổi tiếng nhất của phái Iga không phải hai người này, thậm chí cũng không phải là Iga Chiho, mà là con gái của Iga Chiho – Iga Tsuki. Nghe nói nhan sắc và vẻ đẹp tuyệt trần của cô ấy cũng không thua kém gì cô Terai Chika đâu. Cô ấy còn được mệnh danh là viên ngọc sáng chói nhất của thành phố Đại Lương này, và được rất nhiều người theo đuổi.”

Nói đến câu cuối cùng, trong mắt của Yoshimura Miyu lóe lên một nửa sự ghen tị một nửa sự bất lực. Hiển nhiên người xinh đẹp như cô ta còn biết dung mạo của mình không xinh đẹp bằng Iga Tsuki thì có thể thấy được Iga Tsuki xinh đẹp như thế nào. Dù sao thì cũng không có nhiều người phụ nữ có thể khiến cho Yoshimura Miyu cam tâm chịu thua.

Trần Gia Bảo không nhịn được mà bật cười: “Ở trong một gia tộc ninja lấy thực lực làm chính mà người nổi tiếng không phải là Iga Chiho có thực lực mạnh nhất, mà lại là Iga Tsuki dựa vào sắc đẹp động lòng người, cũng không biết có phải là sự xót xa của gia tộc Iga hay không.”

Trong đối mắt của Yoshimura Miyu lóe lên một tia bắt mắt: “Ngài Trần đã nói đúng trọng điểm rồi đó, đó cũng là lý do tại sao mà mấy năm nay gia tộc Iga bị phái Koga chúng tôi áp đảo.”

“Vậy thực lực của Iga Tsuki thì như thế nào?” Ngược lại là Vũ Nhược Uyên lại có hứng thú. Trước giờ cô ta vẫn luôn kiêu ngạo về dung mạo xinh đẹp của mình, nên khi nghe nói có Iga Tsuki vô cùng xinh đẹp như vậy thì không ít thì nhiều cũng sẽ có ý nghĩ muốn so tài.

Yoshimura Miyu ngượng ngùng cười cười, giọng kính cẩn nói: “Về dung mạo bên ngoài thì đều xinh đẹp không tì vết như nhau, nhưng về cảnh giới thực lực thì hẳn là Iga Tsuki thua cô Vũ một chút.”

“Nếu nói như vậy thì thực lực của Iga Tsuki cũng đã đạt tới cảnh giới Tông Sư sơ kỳ rồi?”

Yoshimura Miyu gật đầu: “Nếu dựa theo sự phân chia thực lực của Việt Nam thì đúng thật là thực lực của Iga Tsuki đã đạt đến cảnh giới Tông Sư sơ kỳ rồi.”

Vũ Nhược Uyên gật đầu và cũng không nói gì nữa, trong lòng cô ta đang có hứng thú với Iga Tsuki. Cô ta muốn xem xem rốt cuộc là cô ta – người tài của Việt Nam này lợi hại hay là Iga Tsuki – viên ngọc sáng chói của Nhật Bản mạnh hơn.

Bỗng nhiên Trần Gia Bảo chú ý thấy ở lối vào sảnh lớn của nhà hàng có mấy người nhân viên có vẻ mặt rất lạ và chỉ tay vào họ, họ cũng đang nói chuyện với nhau rất nhỏ. Đáng tiếc là đối phương đang nói tiếng Nhật Bản nên Trần Gia Bảo nghe không hiểu, nhưng khi thấy vẻ mặt không hiền lành của đối phương thì hẳn là chẳng có ý gì tốt đẹp cả.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2198


Chương 2198

Yoshimura Miyu cũng phát hiện ra mấy người kia, tinh thần phấn chấn hẳn lên, trong đôi mắt của cô ta vô ý lóe lên vẻ hưng phấn.

Lý do cô ta chọn nhà hàng này thật ra rất đơn giản. Bởi vì nhà hàng này là sản nghiệp của gia tộc Iga, mà cô ta lại là ninja tinh nhuệ tiếng tăm lẫy lừng ở bên ngoài của phái Koga thì sẽ có rất nhiều người của phái Iga nhận ra cô ta.

Với mối quan hệ như nước với lửa trong mấy năm giữa phái Iga và phái Koga, cô ta lại dám tự nhiên đến nhà hàng này ăn cơm thì chắc chắn sẽ bị phái Iga xem là hành động khiêu khích, chắc chắn sẽ tới đây tìm phiền phức, sau đó sẽ nhìn Trần Gia Bảo với Vũ Nhược Uyên bằng con mắt căm thù.

“Tính cách của Trần Gia Bảo kiêu ngạo như vậy, chắc chắn sẽ xảy ra mâu thuẫn với phái Iga. Với thực lực mạnh mẽ đó của Trần Gia Bảo thì rất có thể sẽ động đến Iga Chiho phải đích thân ra tay. Tới lúc đó, Trần Gia Bảo với Iga Chiho như chó cắn nhau, nói không chừng có thể cả hai bên đều bị thiệt.

Vậy thì phái Koga của mình có thể ngư ông đắc lợi được rồi, tới lúc mình lập được công to như vậy thì tộc trưởng Koga Mayo nhất định sẽ mời Âm Dương Sư đại nhân giải độc cho mình. Vậy là mình đã có thể hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của Trần Gia Bảo, thậm chí là còn được trực tiếp lên cao ngay lập tức trong phái Koga nữa!”

Nghĩ tới đây, trong mắt Yoshimura Miyu lại lóe lên sự vui vẻ, mặc dù cô ta đã thu lại ngay lập tức nhưng vẫn bị Trần Gia Bảo phát hiện ra.

Trần Gia Bảo khẽ cười, làm sao mà anh không hiểu được tại sao Yoshimura Miyu lại chọn nhà hàng này, chắc chắn là cô ta có tính toán gì đấy.

Nhưng Trần Gia Bảo vẫn không nói gì, ngược lại lại còn từ tốn ăn mấy món ăn trên bàn và không hề muốn nhanh chóng rời khỏi đây chút nào.

Yoshimura Miyu thấy vậy thì càng vui mừng hơn, trong lòng thầm cười mỉa, tai vạ sắp đến nơi Trần Gia Bảo rồi mà anh ta vẫn còn có lòng ngồi thưởng thức món ngon, thật là ngu xuẩn mà!

Rất nhanh, chỉ trong vòng chưa tới 5 phút sau, ở lối vào sảnh lớn đã có mấy người đàn ông trung niên mạnh mẽ bước vào. Người đi đầu mặc vest, đeo kính râm, hơi thở ổn định, bước đi rất vững vàng, rõ ràng là trên người có võ thuật.

Sau khi quản lý nhìn thấy ông ta thì lập tức đi tới, chỉ tay vào bàn bên này của Trần Gia Bảo, nhỏ tiếng nói mấy câu gì đó.

Người đàn ông đeo kính râm gật đầu, dẫn theo bốn người đàn ông mạnh mẽ sải bước lớn đi qua bên này, tùy tiện kéo hai chiếc ghế bên cạnh qua rồi ngồi xuống với tư thế bắt chéo chân. Sau đó mở miệng nói quang quác với Yoshimura Miyu bằng tiếng Nhật Bản, lại còn chỉ tay vào Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên với thái độ không mấy thân thiện.

Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên khẽ cau mày, mặc dù nghe không hiểu tiếng Nhật Bản nhưng khi nhìn thấy bộ dạng hung hăng của người đàn ông đeo kính râm thì họ cũng biết được những lời ông ta nói chẳng phải là lời tốt đẹp gì.

Yoshimura Miyu lập tức dịch lại với cho Trần Gia Bảo nghe bằng giọng nói kính cẩn: “Ngài Trần, đây là Oda Kazue của phái Iga, vừa nãy đã chất vấn tôi tại sao lại to gan đến đây ăn cơm.

Anh ta còn nói… còn nói trước đây chưa từng gặp ngài Trần và cô Vũ, chê bai mọi người là vô danh tiểu tốt, đến đây ăn cơm là sỉ nhục những món ngon ở đây, kêu mọi người… kêu mọi người cút ra ngoài.”

Yoshimura Miyu cũng không ngờ được Oda Kazue lại “có quyền” như vậy, vừa mở miệng ra đã sỉ nhục và hạ thấp giá trị của Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên như vậy, đến nỗi cô ta không cần phải đổ thêm dầu vào lửa luôn.

Vũ Nhược Uyên khẽ cau mày, giữa hàng lông mày hiện lên vẻ ớn lạnh.

Ngược lại Trần Gia Bảo chỉ khẽ cười một tiếng: “Hóa ra là người của phái Iga, vốn dĩ còn muốn đến thăm gia tộc Iga, không ngờ người của phái Iga lại tự mình tìm đến đây rồi.”

Yoshimura Miyu lập tức dịch lại những lời Trần Gia Bảo vừa nói, cuối cùng còn đặc biệt chêm thêm một câu: “Anh ấy là người Việt Nam, cũng là ông chủ hiện tại của tôi.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2199


Chương 2199

Oda Kazue và những người khác sửng sốt ngay lập tức, không phải Yoshimura Miyu là ninja tinh nhuệ của phái Koga sao, vậy cô ta nhận người đàn ông Việt Nam này làm ông chủ từ lúc nào? Chết tiệt, thế này thì không phải là làm cho mấy người đàn ông Nhật Bản bọn họ mất hết mặt mũi sao?

Lúc này Oda Kazue và những người khác mới chú ý đến Trần Gia Bảo, nhao nhao quay đầu lại nhìn và đánh giá Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên.

Ngay lập tức, bọn họ bị dung mạo của Vũ Nhược Uyên làm cho vô cùng kinh ngạc, người phụ nữ xinh đẹp này hoàn toàn không thua cô chủ chút nào.

Vũ Nhược Uyên khẽ cau mày, trong mắt lóe lên sự không thoải mái.

Lúc này Oda Kazue và những người khác mới phản ứng lại, chỉ thấy Vũ Nhược Uyên rất thu hút người khác, trong lòng không hề thấy xấu hổ về bản thân mình chút nào, sau đó bọn họ nhanh chóng quay người lại với Vũ Nhược Uyên và ánh mắt nhìn về phía Trần Gia Bảo.

Ngay lập tức, vẻ mặt của bọn họ trở nên kỳ lạ hơn.

Bọn họ đều là ninja tinh nhuệ của phái Iga, thực lực phần nhiều đều thuộc “Thông U trung kỳ” và “Thông U hậu kỳ”, đương nhiên ánh mắt của bọn họ cũng rất độc đáo. Ban đầu khi thấy Yoshimura Miyu cam tâm làm đầy tớ cho Trần Gia Bảo, bọn họ còn tưởng Trần Gia Bảo sẽ tuyệt vời như một anh hùng biết chừng nào.

Kết quả khi thấy trên người Trần Gia Bảo không hề có một chút hơi thở của người luyện võ mà chỉ giống như những người bình thường khác, bọn họ chỉ cần dùng một ngón tay là có thể đè bẹp dễ dàng rồi, nên đương nhiên trong lòng thấy rất khinh thường.

Ngay sau đó, Oda kazue khinh thường nói: “Bông hồng gai có tiếng của phái Koga lại đi nhận một thiếu niên vô cùng bình thường của Việt Nam làm ông chủ, phái Koga mấy người thật sự là càng sống càng thụt lùi rồi.”

Những người xung quanh bật cười ha hả ngay lập tức, không hề che giấu ý mỉa mai chút nào.

Mặc dù Trần Gia Bảo nghe không hiểu tiếng Nhật, nhưng cũng có thể cảm nhận được sự khinh thường của Oda Kazue và những người khác, không khỏi lắc đầu rồi cười khẽ một tiếng. Cái gọi là bình yên trước giông bão, đến cả Sầm Khiếu Uy của truyền kỳ trung kỳ còn không nhìn ra được mức độ của nó thì huống hồ gì chỉ là những nhân vật nhỏ bé của “Thông U kỳ” này chứ?

Yoshimura Miyu lộ rõ vẻ kỳ quái trên gương mặt xinh đẹp của mình, Trần Gia Bảo mà “bình thường”? Nếu để Oda Kazue biết được đến cả “ám sát thiên vương” uy danh lẫy lừng của Nhật Bản Akemi Kawamoto còn thất bại dưới tay Trần Gia Bảo thì không biết bọn họ sẽ thấy như thế nào nhỉ? Tải áp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Đương nhiên, cô ta mong Trần Gia Bảo và phái Iga sẽ xảy ra mâu thuẫn còn không kịp thì sao có thể có lòng tốt mà đi nhắc nhở Oda Kazue và những người khác được chứ. Vậy nên cô ta cười mỉa mai nói: “Ông chủ nhà tôi là người giỏi nhất trong số toàn bộ người Việt Nam. Sao mấy nhân vật nhỏ bé như phái Iga mấy người có thể nhìn ra nông sâu thế nào chứ?”

Tiếng cười của mấy người phái Iga im bặt ngay lập tức, trong mắt hiện lên sự tức giận tột cùng.

“Ở địa bàn của phái Iga bọn tao mà còn dám nhạo báng bọn tao à? Yoshimura Miyu ơi là Yoshimura Miyu, mày thật sự không sợ bọn tao sẽ im hơi lặng tiếng mà g**t ch*t cả mày và ông chủ của mày à?”

Tao cũng muốn để mày g**t ch*t anh ta lắm nhưng vấn đề là mày không làm được!

Yoshimura Miyu nói không nên lời, sau đó khinh thường nói: “Còn phái Iga tụi mày thì sao? Chủ nhân nhà tao sớm đã nghe đến sự độc đáo của ninja phái Iga rồi, nên mới kêu tao dẫn đường đến thăm gia chủ Iga Chiho của phái Iga, hơn nữa còn rất hân hạnh khi được đến nhà hàng này dùng bữa, tụi mày không có lòng tiếp đãi thì cũng thôi đi, ngược lại lại còn tràn đầy sự thù địch như vậy nữa, haha, lẽ nào đây chính là cách mà phái Iga tiếp đãi khách hay sao?”

“Muốn đến hỏi thăm tộc trưởng của bọn tao, anh ta à?” Oda Kazue nhịn không được mà bật cười đầy khinh thường, quay đầu lại nhìn Trần Gia Bảo: “Một người Việt Nam nhỏ bé như mày thì có tư cách gì để đến gặp tộc trưởng của tụi tao?”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2200


Chương 2200

Yoshimura Miyu dịch lại lời này ngay lập tức.

Trần Gia Bảo khẽ cau mày, cảm thấy bên kia có vẻ hạ thấp Việt Nam thì lại càng không thích, nhíu mày nói: “Tôi muốn gặp ông ấy, hơn nữa tôi tin ông ấy chắc chắn cũng sẽ gặp tôi thôi.”

Oda Kazue và những người khác giống như mới nghe được chuyện cười vô cùng lớn nên nhịn không được mà bật cười haha: “Tộc trưởng của bọn tao là tông sư ninja tiếng tăm lẫy lừng khắp cả Nhật Bản này, bình thường chỉ tay năm ngón phải giải quyết rất nhiều chuyện, mà mày chỉ là một tên vô danh tiểu tốt đến từ Việt Nam thôi thì dựa vào đâu mà có thể gặp được tộc trưởng của bọn tao?”

Nói xong, Oda Kazue đột nhiên nâng tay phải lên, đôi đũa đang nằm trên bàn bỗng nhiên bay bổng lên không trung bay vào trong tay anh ta, sau đó, anh ta chỉ phất nhẹ tay thôi thì có một tiếng “bốp”, sau khi chiếc đũa bay bổng lên xuyên qua mặt bàn của bàn ăn cơm thì bị ghim xuống nền đá cẩm thạch chắc chắn.

Mấy người mặc đồ đen ở phía sau đều rầm rầm khen hay.

Những vị khách xung quanh cũng bị động tĩnh ở bên này thu hút, sau khi thấy một màn này thì đều cảm thán tới tấp, thật lợi hại!

Vẻ mặt đắc thắng của Oda Kazue vụt qua, vừa nãy anh ta đã dùng toàn bộ sức lực của mình, uy lực của chiếc đũa có thể so sánh với viên đạn, chắc chắn có thể khiến người Việt Nam không biết trời cao đất dày này khiếp sợ.

Nghĩ tới đây anh ta vô ý thức nhìn về phía Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên, anh ta sửng sốt ngay lập tức. Anh ta chỉ thấy Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên không những không bị anh ta làm cho khiếp sợ mà còn cùng nhau lắc đầu nữa. Cảm giác đó giống như… giống như hai người họ không thấy chẳng có gì cả, thậm chí còn có hơi tỏ rõ sự khinh thường nữa.

Oda Kazue có hơi ngơ ngác, rốt cuộc chuyện này là sao? Lẽ nào người Việt Nam này không biết, không nhìn ra được chiêu này của anh ta hiếm thấy tới mức nào sao?

Nhưng anh ta nào biết, mặc dù tu vi của anh ta thuộc “Thông U hậu kỳ” trong số các ninja ở phái Iga là điều không tệ, nhưng cũng chỉ dừng lại là không tệ trong phái Iga mà thôi. Đừng nói đến việc nhìn sang Việt Nam, cho dù là trong tỉnh Trung Nguyệt thôi thì không biếtđã có mấy người có thực lực “Thông U hậu kỳ” rồi, thậm chí Trần Gia Bảo còn từng giết mấy người của “cường giả Truyền Kỳ” nữa. Oda Kazue mơ mộng hão huyền muốn dùng thực lực của “Thông U kỳ” để dọa Trần Gia Bảo sợ à, điều này sao có thể được?

Vậy nên một chiêu vừa rồi chỉ đủ để anh ta tự kiêu thôi, trong mắt Trần Gia Bảo với Vũ Nhược Uyên thì thực sự không thể công khai được.

Yoshimura Miyu lại càng tỏ rõ sự khinh thường hơn. Cô ta đã từng trải qua sự kh*ng b* của Trần Gia Bảo rồi, cho dù có là Iga Chiho đích thân ra tay đi nữa thì chưa chắc có thể đánh bại được Trần Gia Bảo, chứ đừng nói gì đến Oda Kazue chỉ là một ninja tinh nhuệ nhỏ bé của phái Iga. Anh ta sao có thể uy h**p Trần Gia Bảo được chứ?

Cảm nhận được sự khinh thường của Trần Gia Bảo và những người khác, Oda Kazue khinh thường cười mỉa, chậm rãi đứng lên: “Không ngờ người Việt Nam lại hung hăng càn quấy như vậy, lẽ nào ở trường không có ai dạy tụi mày cái gì gọi là ‘nhập gia tùy tục’ à?”

“Ha!” Trần Gia Bảo khẽ cười một tiếng: “Tao cũng không ngờ tới một đảo quốc chật hẹp nhỏ bé như vậy lại có những người tự đại như thế. Lẽ nào lúc tổ tiên ngày trước của tụi mày học lễ nghĩa của Việt Nam bọn tao thì không đem theo câu thành ngữ ‘tự mình biết mình’ về Nhật Bản à?”

Vũ Nhược Uyên cong lên một nụ cười, cực kì oán hận!

Đợi đến sau khi Yoshimaru Miyu dịch câu này xong thì tất cả mọi người có mặt ở đó đều vô cùng tức giận.

“Xem ra tụi mày đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ rồi.” Vẻ mặt của Oda Kazue cực kỳ u ám: “Mặc dù tao không biết thân phận của mày là gì, nhưng nếu mày đã đi chung với phái Koga thì bọn mày chính là kẻ thù của phái Iga bọn tao rồi!”

Nói xong, anh ta nháy mắt với quản lý nhà hàng ở cách đó không xa, quản lý hiểu ý liền lệnh cho mấy người bảo vệ ở đó mời tất cả những vị khách đang dùng bữa trong sảnh lớn ra ngoài.

Rất nhanh, trong sảnh lớn của nhà hàng vốn dĩ đang rất náo nhiệt chỉ còn lại duy nhất một bàn của Trần Gia Bảo.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2201


Chương 2201

Oda Kazue cười rất đắc ý rồi phất tay một cái, sau đó những người đàn ông đang mặc đồ đen ở phía sau nhao nhao đi lên phía trước và bao vây Trần Gia Bảo, Vũ Nhược Uyên và Yoshimaru Miyu.

Nếu như là lúc khác, Yoshimaru Miyu rơi vào vòng bao vây của ninja phái Iga thì chắc chắn sẽ bị bị thua, nhưng bây giờ có Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên ở đây rồi, cô ta không chỉ vững như kiềng ba chân, mà thậm chí trong lòng cô ta còn có ý muốn ngư ông đắc lợi nữa. Tốt quá rồi, Trần Gia Bảo thật sự xảy ra xung đột với phái Iga rồi!

“Không cần biết kết quả thế nào, chỉ có Yoshimaru Miyu tôi mới thật sự là người giành chiến thắng cuối cùng mà thôi!”

Yoshimaru Miyu vô cùng vui mừng và kích động, đôi tay đang giấu dưới bàn siết chặt vào nhau.

“Ở đây là địa bàn của phái Iga bọn tao, hôm nay mày có chắp thêm cánh cũng không thoát được đâu. Còn lời trăng trối nào muốn nói thì nói nhanh đi, không thì lại không kịp đó.”

Oda Kazue vô cùng đắc ý, vô ý liếc mắt nhìn Vũ Nhược Uyên rồi quyết định thầm trong lòng, đợi sau khi g**t ch*t thiếu niên người Việt Nam không biết trời cao đất dày này thì anh ta sẽ bắt người phụ nữ xinh đẹp như tượng này lại. Nếu có thể thưởng thức thật vui vẻ thì cho dù là giảm thọ 10 năm cũng được!

Nghĩ tới đây, ánh mắt anh ta nhìn Vũ Nhược Uyên càng trở nên cháy bỏng hơn.

Trần Gia Bảo nhìn xung quanh một lượt, đếm tới đếm lui, nếu tính luôn cả Oda Kazue thì đối diện với anh hiện tại có tổng cộng 6 người, thực lực đều là “Thông U kỳ”. Nói thật thì mấy con tép riêu này không hề tạo hứng thú cho anh muốn nhúng tay vào chút nào.

Anh với Vũ Nhược Uyên liếc mắt nhìn nhau, nhíu mày nói: “Tôi đánh hay cô đánh?”

Vũ Nhược Uyên trợn trừng mắt, làm sao mà cô ta không hiểu ý của Trần Gia Bảo được, nói: “Trận chiến đầu tiên ở Nhật Bản này cứ để chị đây tiếp đi.”

Nói xong, ánh mắt của cô ta dần trở nên khinh thường ngay lập tức. Cô ta đứng trước mặt Oda Kazue và những người khác với dáng người cao ráo, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, khí chất mạnh mẽ, thờ ơ nói: “Ra tay đi.”

Oda Kazue và những người khác bị ánh sáng chói mắt tỏa ra từ cô ta bức bách, nhịn không được mà lùi về sau một bước. Bọn họ chỉ có thể nhìn thấy loại khí chất mạnh mẽ trên người chị đại mà thôi.

Ánh mắt của Vũ Nhược Uyên dần trở nên khinh thường, lắc đầu cười khẽ: “Thật đúng là một lũ hề biết nhảy nhót mà.”

Yoshimura Miyu không dịch câu này ra nhưng vẻ mặt Oda Kazue và những người khác nhìn cô ta thì đã biết bọn họ đã bị người phụ nữ xinh đẹp này khinh bỉ, nên nhịn không được mà bực tức trong lòng, anh ta phất bàn tay to lớn của mình một cái rồi nói: “Lên, g**t ch*t tên đầu óc thiển cận không biết trời cao đất dày này đi, còn Yoshimaru Miyu và người phụ nữ này thì bắt lại.”

Mấy người đàn ông mặc đồ đen xung quanh hét lớn tiếng rồi ồ ạt xông lên phía trước.

Điều kỳ lạ là, tất cả bọn họ đều lao về phía Trần Gia Bảo, không một người nào ra tay với Vũ Nhược Uyên, giống như sợ sẽ làm Vũ Nhược Uyên bị thương vậy.

Trần Gia Bảo không khỏi lắc đầu bật cười, nếu bọn họ thật sự cho rằng Vũ Nhược Uyên là một con thỏ trắng không có hại thì bọn họ đã lầm to rồi.

Quả nhiên, ánh mắt của Vũ Nhược Uyên lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, cô ta không muốn có tiếp xúc cơ thể với mấy người Nhật Bản này, nên đã dùng đôi bàn tay mảnh khảnh của mình vỗ nhẹ lên mặt bàn. Chỉ nghe thấy một tiếng “bốp” phát ra từ bên trong hộp đựng đũa trên bàn, sau đó vừa đúng 6 chiếc đũa bay lên không trung.

Vũ Nhược Uyên phất nhẹ chiếc váy màu tím của mình, sau đó là một âm thanh lớn vang dội vang lên. 6 chiếc đũa giống như 6 ngôi sao băng phóng về phía Oda Kazue và những người khác.

Trong nháy mắt chỉ nghe thấy tiếng kêu la của 6 người, lòng bàn tay phải của Oda Kazue và những người khác bị chiếc đũa đâm xuyên qua cùng lúc, cùng lúc đó máu tươi cũng chảy ra ngoài.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2202


Chương 2202

Nhưng vết thương trên tay cũng không sánh được với sự bàng hoàng trong lòng của Oda Kazue và những người khác. Người phụ nữ này chỉ dùng một chiêu thôi mà đã có thể giết bọn họ trong tích tắc. Sức mạnh này có thể sáng ngang với chị đại Iga Tsuki. Sao ở Việt Nam lại có người phụ nữ xinh đẹp có thể sánh được với chị đại chứ?

“Trận chiến đầu tiên ở Nhật Bản này thật đúng là gà đất chó sành chẳng đáng nhắc tới chút nào, thực sự khiến người ta thất vọng mà.” Vũ Nhược Uyên lắc đầu, tỏ vẻ vô cùng thất vọng, lại ngồi xuống bàn một lần nữa.

Trần Gia Bảo nâng ly rượu lên uống một hợp rồi quay đầu nhìn Oda Kazue nói: “Tôi không giết anh, anh hãy đi tìm một người của phái Iga có thể nói được và hiểu được tiếng Việt Nam tới đây, tôi sẽ ở đây chờ anh.”

“Mày… Mày nói thật à, đắc tội phái Iga bọn tao, còn dám ở đây không chịu đi, còn nói muốn cấp cao của phái Iga bọn tao tới gặp mày?”

Đám người Oda Kazue đều ngây cả ra.

Tên nhóc này sẽ không phải là một tên ngốc chứ, phái Iga bọn họ có thực lực lớn mạnh ở thành phố Vinh, có nhân mạch rất sâu trong ba giới quân sự chính trị kinh tế, hơn nữa người mạnh trong phái nhiều như mây, không nói cái khác, chỉ cần nói tới tộc trưởng Iga Chiho, đó chính là người xếp thứ năm trong mười cường giả hàng đầu Nhật Bản, chỉ cần nhấc một ngón tay cũng có thể nhẹ nhàng nghiền nát hai người Việt Nam này một các dễ dàng, rốt cuộc là ai cho nó sự dũng cảm, khiến nó kiêu ngạo thế này?

“Đương nhiên.” Trần Gia Bảo lạnh nhạt nói: “Tôi luôn thực hiện lời đã nói, các anh cứ yên tâm mà rời đi đi, nhưng các anh chỉ có thời gian nửa tiếng thôi đấy.

Nửa tiếng sau, nếu người của phái Iga các anh còn không tới, hoặc người tới chỉ là râu ria, vậy tôi sẽ phá nát cái khách sạn này, coi như trừng phạt sự khiêu khích tôi vừa rồi của các anh.”

Ở chỗ khác, quản lý khách sạn không khỏi hít khí lạnh, tòa khách sạn xa hoa này là sản nghiệp của nhà Iga, bao nhiêu nhân vật lớn ở cả Nhật Bản đều khộng ai dám gây sự ở đây, vậy mà thằng nhóc Việt Nam này lại dám nói lời phá nát khách sạn, đây cũng quá kiêu ngạo rồi đi?

Cả người Oda Kazue cả người dao động, trực giác nói với anh ta, tên thiếu niên người Việt Nam này nhất định nói được làm được, trong lòng không khỏi run lên.

Anh ta hít sâu một hơi, căm hận nói: “Được được được, lâu lắm rồi chưa gặp ai kiêu ngạo thế này, hơn nữa còn là người Việt Nam, đây chính là mày nói đấy, mày đợi ở đây cho tao, đợi cường giả thực sự của phái Iga chúng tao tới rồi, để mày biết kết cục khi dám đắc tội với phái Iga bọn tao, chúng ta đi!”

Oda Kazue vẫy tay, nhanh chóng đi mất với mấy tên đàn ông mặc đồ đen bị thương.

Yoshimura Miyu vừa thất vọng vừa nghi ngờ, thất vọng là bởi vì Trần Gia Bảo không giết Oda Kazue, nếu không, giữa Trần Gia Bảo và phái Iga nhất định sẽ có mối thù sống chết, không chết không ngừng!

Nghi ngờ là bởi vì cô ta không hiểu được, Trần Gia Bảo không giết Oda Kazue thì thôi đi, nhưng muốn gặp cấp cao của phái Iga là muốn làm gì?

Đương nhiên, tuy nghi ngờ vậy, nhưng đối với cô ta Yoshimura Miyu mà nói ngược lại đây còn là tin tốt, đợi người thuộc cấp cao của phái Iga tới, rất có khả năng sẽ xảy ra xung đột dữ dội, tới lúc đó, cô ta vẫn có thể ngư ông đắc lợi.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Yoshimura Miyu gợi lên một ý cười.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo đánh về một hướng, ý gọi quản lý khách sạn ra đây.

Trong lòng quản lý khách sạn kinh hãi, run rẩy bước tới, miễn cưỡng nở một nụ cười, nói: “Thưa ngài, ngài có gì sai bảo ạ?”

Mấy năm nay, người Việt Nam tới du lịch ở Nhật Bản có rất nhiều, thậm trí có thể nói là bùng nổ, thân làm quản lý khách sạn, ngày nghỉ còn phải đi đón tiếp không ít người Việt Nam, tự nhiên sẽ hiểu tiếng Việt Nam.

“Đổi cho tôi một bàn rượu.” Trần Gia Bảo chỉ vào chiếc bàn đã bị đũa đâm thủng ở giữa, cùng với máu tươi trên mặt đất, tiếp tục nói: “Là Oda Kazue bọn họ gây sự trước, tiền cơm nhớ tính toàn bộ với đám Iga nhé.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2203


Chương 2203

“Vâng vâng vâng, xin ngài đợi một chút, tôi đây liền bảo phòng bếp làm lại một bàn mới.”

Quản lý khách sạn lau mồ hôi lạnh trên trán, cho dù Trần Gia Bảo không nói, bây giờ ông ta cũng không dám đòi tiền của Trần Gia Bảo, đương nhiên, đợi cường giả phái Iga tới rồi, cũng không cần thu tiền của Trần Gia Bảo nữa, mà là đòi mạng của Trần Gia Bảo.

Còn về phần bây giờ ấy hả, ông ta vẫn phải giữ Trần Gia Bảo lại cho tốt mới được.

Quản lý khách sạn vội vã gọi bảo vệ tới, xử lý sạch sẽ vết máu trên mặt đất, không bao lâu, đầu bếp đã làm lại một bàn rượu với đồ ăn mới đưa lên.

“Ngài còn có yêu cầu gì, trực tiếp sai bảo là được ạ.”

Sau khi quản lý khách sạn nói xong, liền cung kính lui đi.

“Tôi biết mà, anh sẽ không giết Oda Kazue bọn họ.”

Đột nhiên, khóe miệng Vũ Nhược Uyên nhếch lên mang ý cười tự mãn, dường như đã nhìn thấu được Trần Gia Bảo rồi.

Yoshimura Miyu lập tức vểnh tai lên lắng nghe.

Trần Gia Bảo tự rót cho mình một ly rượu, cười nói: “Nói như vậy, vì cô biết tôi muốn giữ họ lại vì hữu dụng, cho nên cố ý không giết họ? Cô luôn miệng nói muốn giết tôi, nhưng trên thực tế lúc làm việc, vẫn sẽ thay tôi suy nghĩ, phụ nữ mà, chính là nghĩ một đằng nói một nẻo, nói đi, hay là thực sự nhìn trúng tôi rồi, tôi sẽ không để ý đâu.”

“Đồ thần kinh!”

Vũ Nhược Uyên trợn trắng mắt, c*̛ời nhạo nói: “Tự mình đã tình c*̃ng phải có mức độ chứ, tôi không giết bọn chúng, là bởi vì giữ một mạng c*̉a chúng lại có lợi cho tôi, bọn họ đã thấy thực lực c*̉a tôi, muốn gọi người tới giúp, anh cảm thấy, họ gọi ai là thích hợp nhất?”

Ánh mắt Trần Gia Bảo chợt loé lên sự kinh ngạc rồi biến mất, nói: “Nói như thế, cô là muốn tỷ thí c*̀ng cô ta một phen?”

Anh không nói c*̣ thể là ai nhưng Vũ Nhược Uyên lại gật đầu, ngẩng cái cằm trắng nõn lên, kiêu ngạo nói: “Không sai, tôi muốn xem, là viên trân châu lấp lánh như cô ta, hay là đường đường yêu nghiệt nhà họ Vũ như tôi càng quyến rũ hơn?”

Trần Gia Bảo c*̃ng hứng thú, anh c*̃ng muốn thấy, Iga Tsuki có danh tiếng lan xa ở Nhật Bản rốt cuộc là ưu tú cỡ nào, nhân tiện nói: “Vậy được, nếu người tới thực sự là Iga Tsuki, vậy để cho cô ra tay đối phó.”

“Được, một lời đã quyết.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Vũ Nhược Uyên nâng ly rượu lên, ngửa chiếc cổ thiên nga, một hơi uống cạn!

Yoshimura Miyu từ lúc bắt đầu nghe đã mù mịt, cảm giác như Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên đang đánh đố như nhau, nhưng tới cuối c*̀ng rốt cuộc c*̃ng nghe hiểu, Vũ Nhược Uyên muốn quyết chiến với Iga Tsuki!

Là ninja tài giỏi c*̉a phái Koga, Yoshimura Miyu đương nhiên có sự hiểu biết nhất định về Iga Tsuki? Có thể nói, chỉ với thực lực về võ đạo mà nói, Iga Tsuki chắc chắn là người nổi bật trong đám người Nhật trẻ tuổi.

Yoshimura Miyu trước đây tuy từng nghe nói thực lực c*̉a Iga Tsuki chỉ kém Vũ Nhược Uyên một bậc, nhưng đó chỉ là lời khách sáo để tránh chọc giận Vũ Nhược Uyên. Thực tế thì, cho dù Vũ Nhược Uyên là c*̛ờng giả tông sư sơ kì c*̉a Việt Nam, cô ta c*̃ng sẽ không nhận định rằng Vũ Nhược Uyên là đối thủ c*̉a Iga Tsuki.

“Nếu người lát nữa tới thực sự là Iga Tsuki, Vũ Nhược Uyên c*̛́ chờ bị bẽ mặt đi!”

Yoshimura Miyu c*̛ời lạnh một cái trong lòng, cô ta vẫn nhớ một cái tát c*̉a Vũ Nhược Uyên dành cho cô ta, thù này sau này nhất định sẽ báo!

Lại nói sau khi Oda Kazue đưa người rời khỏi khách sạn, vội vàng tiến tới hướng ngoại ô c*̉a thành phố Vinh.
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2204


Chương 2204

Không bao lâu sau, bọn họ liền tới chỗ đặt trụ sở chính c*̉a phái Iga.

Chỉ thấy đằng trước là một ngôi nhà rất lớn theo phong cách Nhật Bản, mấy người nhân viên bảo vệ đang tuần tra ở gần cổng lớn.

Oda Kazue dừng xe ngoài cổng, lập tức đi vào trong, xin gặp chị đại Iga Tsuki.

Lúc này, trong nơi nghỉ mát thanh tịnh đẹp đẽ bên một cây cầu nhỏ, đám người Oda Kazue quỳ ở trước bậc thang làm từ gỗ lim ở ngoài một căn phòng, bọn họ biết, chị đại Iga Tsuki đang ngồi bên trong, gặp họ qua một cánh c*̛̉a.

“Cậu nói, Yoshimura Miyu c*̉a phái Koga mang theo một đôi nam nữ Việt Nam, khiêu chiến phái Iga chúng ta ở khách sạn Hoà Hảo, mà người phụ nữ Việt Nam chỉ trong một chiêu, đã nhẹ nhàng đánh bại được sau người các cậu?”

Từ sau c*̛̉a gỗ, truyền tới giọng nói c*̉a Iga Tsuki, tựa như tiếng hót c*̉a chim vàng anh, trong trẻo du dương.

Chỉ là trong âm giọng nói êm tai dễ nghe c*̉a cô ta, để lộ sự kinh ngạc, tuy thực lực c*̉a mấy người Oda Kazue bình thường, nhưng dù gì c*̃ng là ninja giỏi c*̉a phái Iga, nếu cô ta xem xét trong phái Iga, muốn dễ dàng đánh bại được mấy người Oda Kazue, c*̃ng chẳng có bao nhiêu người.

Theo như thế thì, thực lực c*̉a đối phương, ít nhất c*̃ng tương đương với cô ta!

Oda Kazue lập tức cung kính nói: “Vâng ạ, người phụ nữ Việt Nam đó nhìn có vẻ tuổi không lớn, hẳn là xấp xỉ với chị đại ạ, hơn nữa còn rất xinh đẹp.”

“Ồ? Cô ta so với Yoshimura Miyu thì thế nào?”

“Yoshimura Miyu so với cô ta, giống như ánh đom đóm so với ánh trăng sáng trên trời vậy.” Oda Kazue vừa nhớ lại vẻ ngoài c*̉a Vũ Nhược Uyên, sắc mặt liền hoảng hốt.

Đột nhiên, vết thương trong lòng bàn tay truyền tới sự đau đớn, anh ta lập tức bừng tỉnh, trong lòng nghĩ thầm mà sợ hãi, cái cô người Việt Nam đó tuy đẹp thật đấy, nhưng lại là hoa hồng có gai, quá đáng sợ rồi.

“Cô ta đẹp thế cơ?” Iga Tsuki hỏi ra miệng, nhận được đáp án chắc chắn c*̉a Oda Kazue, cô ta hơi âm trầm.

Cô ta đã từng thấy Yoshimura Miyu, tuy tướng mạo không bằng cô ta, nhưng tốt xấu gì c*̃ng là một người đẹp yểu điệu, nếu người phụ nữ Việt Nam kia hoàn toàn trên cơ Yoshimura Miyu? Vậy không phải là nói, cô ta c*̃ng không đẹp bằng đối phương?

Iga Tsuki không tin, trong lòng xuất hiện sự hứng thú sâu sắc với Vũ Nhược Uyên.

Tiếp theo, cô ta tiếp tục nói: “Không phải cậu nói còn có một thiếu niên người Việt sao, còn nói muốn cấp cao c*̉a phái Iga tới khách sạn gặp anh ta, lẽ nào thực lực c*̉a anh ta, còn ghê gớm hơn người phụ nữ kia?”

“Nó?” Trong mắt Oda Kazue xẹt qua một tia khinh thường, c*̛ời nhạo một tiếng, nói: “Trên người nó, chúng em không cảm nhận được một tí hơi thở nào c*̉a người luyện võ cảc chắc chỉ là người bình thường không hiểu võ, hoàn toàn không cần chú ý.”

“Nhưng hơi lạ là, Yoshimura Miyu lại tình nguyện nhận thằng đó làm chủ nhân, theo suy đoán c*̉a em, chắc nó là đời thứ hai con nhà quan hay con nhà giàu nào đó có thế lực ở Việt Nam thôi, phái Koga tặng Yoshimura Miyu cho nó, đổi lấy sự hợp tác để bọn nó tới Nhật Bản đối phó phái Iga thôi ạ.”

“Nếu như vậy, có thể giải thích vì sao Yoshimura nhận nó làm chủ rồi, bọn nó vì sao lại vô duyên vô cớ tới địa bàn c*̉a phái Iga khiêu khích.”

“Ý cậu là bọn họ muốn ra oai với phái Iga?” Giọng nói Iga Tsuki trong trẻo nhưng lạnh lùng, ẩn chứa một sự lạnh lẽo, nói: “Nếu đối phương đã khiêu khích Iga như thế, vậy phải chuẩn bị tâm lý đối đầu với Iga, lần này, tự tôi sẽ dẫn mười ninjia giỏi tới khách sạn Hoà Hảo trước, giết chết đôi nam nữ Việt Nam không biết trời cao đất dày này!”

Dứt lời, một cỗ sát ý dày đặc tràn ngập khắp cả nơi ở đây.

Dưới sự ảnh hưởng c*̉a sát khí, đám người Oda Kazue đều hít một hơi lạnh, sau đó không thôi hưng phấn, chị đại đích thân ra tay, đối phương chắc chắn phải chết không nghi ngờ!
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2205


Chương 2205

Hơn mười phút sau, Trần Gia Bảo ngồi trong khách sạn, câu được câu không trò chuyện với Vũ Nhược Uyên, trực tiếp lạnh ngạt Yoshimura Miyu ở một bên.

Đột nhiên, Trần Gia Bảo nhếch khoé miệng lên với một ý c*̛ời, nói: “Tới rồi.”

Thực lực Vũ Nhược Uyên kém xa Trần Gia Bảo, hơn mười giây dau, mới cảm nhận được hơi thở c*̉a một “tông sư sơ kì” bên ngoài khách sạn.

Mà thực lực c*̉a Yoshimura Miyu kém nhất, lúc đối phương tới c*̛̉a khách sạn, mới cảm nhận được đối phương.

Ngay sau đó, c*̛̉a lớn khách sạn bị đẩy ra.

Giữa một đám đàn ông mặc đồ đen, một cô gái xinh đẹp làm rung động lòng người tiến vào trong khách sạn.

Ánh mắt Trần Gia Bảo sáng lên, cô gái này đẹp quá!

Chỉ thấy Iga Tsuki mặc một bộ váy dài, làn da trắng như tuyết, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần tựa tiên nữ, đôi mắt sáng long lanh, khí chất lại thanh cao thuần khiết, dường như cả khách sạn đều vì sự xuất hiện c*̉a Iga Tsuki, mà trở nên tươi đẹp hẳn.

Ngay cả Trần Gia Bảo đã quen nhìn thấy các người đẹp tuyệt trần, trong mắt c*̃ng không khỏi xuất hiện sự kinh động, Iga Tsuki là một trong hai cô gái đẹp nhất mà anh từng gặp ở Nhật Bản.

Mà người còn lại chính là Terai Chika, mục tiêu hiện nay c*̉a anh.

Vũ Nhược Uyên c*̃ng đánh giá Iga Tsuki như vậy, ngay cả người kiêu ngạo như cô ta, c*̃ng không thể không thừa nhận, luận về vẻ đẹp mà nói, Iga Tsuki không kém so với cô ta, đương nhiên, nếu nói về Võ đạo, cô ta tự tin rằng Iga Tsuki tuyệt đối không phải đối thủ c*̉a cô ta!

Yoshimura Miyu c*̃ng kinh ngạc như vậy, sao c*̃ng chẳng ngờ tới, người tới thực sự lại là chị đại Iga Tsuki c*̉a phái Iga, đây chắc chắn là nhân vật cấp quan trọng, có trò hay để coi rồi!

Ở một góc khác, quản lý khách sạn đầu tiên là chấn động, sau đó thở phào, chị đại tự thân ra tay rồi, cái tên thiếu niên người Việt Nam này chắc chắn chết phải chết, đây chính là kết c*̣c c*̉a việc đắc tội phái Iga bọn họ!

Trong lúc Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên c*̀ng đánh giá Iga Tsuki, Iga Tsuki c*̃ng đang đánh giá bọn họ… không, nghiêm chỉnh mà nói, Iga Tsuki chỉ khinh thường liếc Trần Gia Bảo một cái, phát hiện trên người anh không có khí tức Võ đạo, liền trực tiếp không thèm nhìn tới Trần Gia Bảo nữa, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên người Vũ Nhược Uyên.

Iga Tsuki đã nghe Oda Kazue nói về nhan sắc c*̉a Vũ Nhược Uyên từ trước, nhưng khi cô ta tận mắt thấy, vẫn ngầm kinh ngạc, nhan sắc c*̉a người phụ nữ Việt Nam này, thế mà không hề kém cạnh cô ta, thậm trí đến thực lực Võ đạo mà cô ta kiêu ngạo nhất, c*̃ng có thể cảm nhận được khí tức c*̉a đối phương không kém cô ta bao nhiêu.

“Bảo sao Oda Kazue bị đối phương đánh bại, mà vẫn khen cô ta không dứt lời, người phụ nữ Việt Nam này cho dù là nhan sắc hay thực lực, đều là sự lựa chọn tốt nhất.”

Trong lòng Iga Tsuki không khỏi mọc lên một ham muốn chiếu đấu.

“Chị đại, chính là cô gái Việt Nam đó đã đánh tụi em bị thương.”

Bỗng nhiên, Oda Kazue ở bên cạnh cung kính nói, vươn tay chỉ chỉ về hướng Vũ Nhược Uyên.

Iga Tsuki gật đầu, đi tới hướng bàn c*̉a Trần Gia Bảo và Vũ Nhược Uyên.

Đám người Oda Kazue lập tức đi theo sau.

Ngay tức khắc Yoshimura Miyu hưng phấn hẳn, trò hay tới rồi!

Iga Tsuki đi tới phía trước, đầu tiên là khinh miệt liếc Trần Gia Bảo một cái, tiếp theo nói với Vũ Nhược Uyên: “Chính là cô đả thương người c*̉a phái Iga chúng tôi, còn muốn gặp cấp cao c*̉a phái Iga?”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2206


Chương 2206

Cô ta đương nhiên nói là bằng tiếng Việt Nam, hơn nữa cỏn nói rõ ràng mọi chữ, hiển nhiên từ nhỏ đã nhận được sự giáo dục cao cấp.

“Gọi bảo các người tới là anh ấy.” Vũ Nhược Uyên chỉ vào Trần Gia Bảo, tiếp tục nói: “Nhưng chẳng sao cả, tôi muốn c*̀ng với viên minh châu c*̉a phái Iga là cô đánh một hồi, xem xem rốt cuộc có chỗ nào hơn người?”

Trần Gia Bảo uống một hớp rượu, ngồi trên ghế như Lã Vọng buông cần câu, c*̛ời khẽ nói: “Người cô cần đối mặt là cô ấy, qua ải c*̉a cô ấy, mới có tư cách nói chuyện với tôi.”

“Hừ, không biết gì mà lại buông lời ngạo mạn thế, thật là khiến người ta ghét.” Ánh mắt Iga Tsuki xuất hiện ý muốn giết người, nói: “Đây không phải là Việt Nam c*̉a các người, anh có biết đắc tội với phải Iga chúng tôi, nhất là kết c*̣c khi đắc tội với phái Iga ở thành phố Đại Lương này?”

Trần Gia Bảo c*̛ời không nói chuyện, đem sân khấu giao lại cho Vũ Nhược Uyên, để cô ta có thể phát huy hết sức.

“Tôi chưa từng nghĩ rằng đắc tội phái Iga phải trả giá thế nào, hơn nữa tôi c*̃ng chẳng nghĩ rằng, phái Iga có bản lĩnh khiến tôi phải trả giá.” Vũ Nhược Uyên nói tới đây, lơ đãng liếc Trần Gia Bảo một cái, có Trần Gia Bảo ngồi ở đây, chi dù có nghìn phái Iga tới đây c*̃ng sẽ không làm gì được, cho nên hoàn cảnh lúc này c*̉a cô ta chắc chắn an toàn.

Phái Iga có người hiểu tiếng Việt Nam, liền nhỏ giọng dịch lại lời c*̉a Vũ Nhược Uyên, đám ninja với đám Oda Kazue đều c*̛̣c kỳ tức giận, người phụ nữ Việt Nam này, c*̃ng dám khinh thường phái Iga, thật đáng ghét.

Iga Tsuki ngược lại lại để ý tới hành động nhỏ c*̉a Vũ Nhược Uyên, lơ đãng liếc mắt theo Vũ Nhược Uyên nhìn Trần Gia Bảo, có thể cảm nhận rõ ràng sự tin tưởng c*̉a Vũ Nhược Uyên đối với Trần Gia Bảo, trong lòng thầm nghi ngờ, lẽ nào cái tên thiếu niên người Việt Nam này nhìn còn có vẻ nhỏ tuổi hơn cô ta, mới là c*̛ờng giả chân chính?

“Không, chắc chắn không có khả năng, trên người không có chút khí tức võ giả nào, làm sao có thể là c*̛ờng giả Võ đạo được? Hoặc là anh ta ở Việt Nam có thế lực bối cảnh rất lớn, đợi chút nữa bắt giữ anh ta lại rồi thẩm vấn là được.”

Iga Tsuki âm thầm lắc đầu, nhưng lại trầm giọng nói với Vũ Nhược Uyên: “Nếu cô đã coi phái Iga chúng tôi không ra cái gì, xem ra tôi bắt buộc phải ra tay dạy dỗ cô, làm cho cô biết rõ kết c*̣c khi không tôn trọng phái Iga.”

“Một khi đã vậy, thế thì tới chiến thôi, chỉ có c*̛ờng giả mới xứng đáng nhận được sự tôn trọng.” Vũ Nhược Uyên chậm rãi đứng dậy, trong ánh mắt dâng lên ý chí chiến đấu.

Lúc ở Việt Nam, cô ta luôn bị Lưu Ly chèn ép ở mọi mặt, khiến cô ta không có chút hy vọng nào với việc chiến thắng Lưu Ly. Điều ấy đối với một Vũ Nhược Uyên luôn kiêu ngạo mà nói, chắc chắn là một đả kích lớn, trong lòng đã nén giận từ lâu.

Bây giờ cô ta tới Nhật Bản, tuyệt đối không thể chấp nhận việc ngay cả một cô gái Nhật Bản c*̀ng tuổi có thể vững vàng chèn ép trên đầu cô ta được, cho nên trận chiến này, cô ta tuyệt đối sẽ không cho phép bản thân thua Iga Tsuki!

Mà suy nghĩa c*̉a Iga Tsuki lại đơn giản hơn nhiều, hiếm khi gặp được một cô gái nào ngang sức ngang tài với mình về nhan sắc lẫn Võ đại, trong lòng c*̃ng có ý ganh đua cao thấp, đương nhiên, quan trọng hơn vẫn là dạy dỗ Vũ Nhược Uyên, làm cho cô gái Việt Nam này biết sự lớn mạnh c*̉a phái Iga và Nhật Bản!

Cô ta phất tay, đám người Oda Kazue lùi về phía sau, làm sao tránh cho lúc chiến đấu lại đụng tới họ, nói: “Nếu cô muốn đấu, vậy Iga Tsuki tôi sẽ chiều, nhưng cô yên tâm, xét thấy lúc trước cô đả thương mấy người Oda Kazue, nhưng không lấy mạng họ, vậy tôi sẽ không giết cô đâu.”

Vũ Nhược Uyên khẽ c*̛ời, nói: “Muốn đả thương Vũ Nhược Uyên tôi, không phải là việc dễ dàng đâu, cô vẫn nên lo lắng hơn cho chính mình đi, ngộ nhỡ cô bị tôi đánh bại trước mắt đàn em, nói không chừng sẽ ảnh hưởng tới uy danh c*̉a cô trong lòng họ đấy.”

“Điều này không nhọc cô lo lắng, bởi vì tôi sẽ không thua cô.”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2207


Chương 2207

Iga Tsuki nói, tuỳ ý phất một ống tay áo, một cỗ nội công mạnh mẽ mà dịu dàng bắn ra khắp nơi.

Chỉ nghe thấy “soàn soạt” tiếng ma sát c*̉a một cái bàn với mặt đất, bàn ghế trong sảnh lớn c*̉a khách sạn, dần dần bị nội công c*̉a cô ta đẩy mạnh, toàn bộ đều bay về tứ phía xung quanh, để lộ ra một khoảng không gian rộng lớn, đủ để hai cô nàng quyết đấu.

Còn về phần bàn c*̉a Trần Gia Bảo, đương nhiên đã được Vũ Nhược Uyên bảo vệ, vẫn ở tại chỗ bất động như núi.

Khoé miệng Trần Gia Bảo nhếch hiện ý c*̛ời, chỉ bằng một tay c*̉a Iga Tsuki, sự điều khiển nội công c*̉a c*̉a cô ta, c*̃ng đã có trình độ tương đương không tồi rồi, Vũ Nhược Uyên nếu muốn chiến thắng Iga Tsuki, c*̃ng không phải chuyện dễ dàng.

Mọi người trừng mắt nhìn nhau, hai người Vũ Nhược Uyên và Iga Tsuki đã đi tới chính giữa sảnh lớn, khoảng cách xa nhau ước chừng ba mét.

Bọn họ xinh đẹp làm rung động lòng người giống nhau, có khí chất mạnh mẽ giống nhau, đứng c*̀ng một chỗ giống như hoa sen Tịnh Đế, điể m khác nhau là, một người tới từ Việt Nam, một người xuất thân từ Nhật Bản.

Hai mắt mọi người xung quanh đều sáng ngời, chỉ cảm thấy cảnh đẹp ý vui, trận đấu này thực sự khó thấy!

Đột nhiên, hai luồng ý chí chiến đấu lớn, phát ra từ trên người hai cô gái, bao trùm cả khách sạn.

Sắc mặt đám người Oda Kazue khẽ thay đổi, bọn họ chỉ có thực lực “Thông U kì”, dưới khí thế c*̉a hai c*̛ờng giả “tông sư sơ kì”, không tự chủ được mà lùi về phía sau.

Chỉ nghe thấy hai tiếng hô, Iga Tsuki và Vũ Nhược Uyên đồng thời ra tay!

Chỉ thấy hai cô gái không hẹn mà c*̀ng nhảy lên tại chỗ xông tới hướng đối phương, hai bên đánh nhau ở giữa.

Vũ Nhược Uyên tay cầm kiếm quyết, ra tay mau lẹ như tia chớp, khí thế sắc bén c*̉a kiếm vươn tới chỗ Iga Tsuki, chiêu thức thay đổi liên tục, đẹp đẽ vô c*̀ng, rất có phong thái yêu nữ c*̉a Quỷ Y môn.

Mà Iga Tsuki không hổ là viên minh châu sáng c*̉a phái Iga, nhận được chân truyền c*̉a ninja phải Iga, chỉ thấy thân hình cô ta lay động như ma như quỷ, vốn ở phía trước, lại ở phía sau, khiến người ta khó nắm bắt được bóng dáng thực sự c*̉a cô ta, chẳng những tránh đi được khí thế như kiếm c*̉a Vũ Nhược Uyên, lại còn luôn luôn đánh vào nhược điểm c*̉a Vũ Nhược Uyên.

Trong một khoảng ngắn, Vũ Nhược Uyên thế mà lại có hơi giật gấu vá vai.

Tinh thần c*̉a đám người Oda Kazue chấn động mạnh, luôn miệng reo hò cố lên.

Trần Gia Bảo một chút c*̃ng chẳng lo lắng cho Vũ Nhược Uyên, ngược lại còn vừa uống rượu, vừa ăn mà xem chiến đấu, lấy làm vui vẻ.

“Cô Vũ dường như đã rơi vào thế hạ phong, anh cảm thấy bọn họ ai sẽ thắng?”

Đột nhiên, Yoshimura Miyu không nén nổi tò mò trong lòng mà hỏi.

Trần Gia Bảo khẽ liếc cô ta một cái, nói: “Chiêu thức c*̉a Iga Tsuki quả thật là kì quái, khiến người ta không đoán được ý nghĩ, nhưng Vũ Nhược Uyên c*̃ng không phải ngọn đèn cạn dầu, tình huống bây giờ còn chưa thể làm rõ là ai thắng ai thua được, bởi vì bọn họ chưa dùng hết sức mình.”

Lúc anh nói, không hề hạ giọng, cho nên mọi người xung quanh đều nghe thấy cả rồi.

Iga Tsuki không nhịn được nhìn về phía Trần Gia Bảo một cái, trong lòng không khỏi kinh ngạc, cô ta tới bây giờ đang kéo dài, đúng là chưa dùng hết toàn lực, nhưng, một người thường hay cả khí tức Võ đạo c*̃ng không có làm thế nào nhìn ra được vậy?

Không đợi cô ta nghĩ cẩn thận, đột nhiên, ánh mắt Vũ Nhược Uyên xẹt qua tia không kiên nhẫn, nói: “Chạy tới chạy lui, thật là phiền phức, đừng tưởng chiêu thức kì lạ thì tôi không thể bắt được cô!”
 
Cực Phẩm Thần Y
Chương 2208


Chương 2208

Dứt lời, cô ta hô một tiếng, tay cầm kiếm quyết chỉ lên trời, áo tím không có gió mà tự động, vô số mũi kiếm tung hoành bắn ra khắp nơi, giống như vô số ngôi sao băng, dày đặc xông ra bốn bề, bất kể Iga Tsuki có chạy thế nào, đều trong phạm vi tấn công c*̉a mũi kiếm.

Dưới sự tất công lớn mạnh c*̉a mũi kiếm, mặt nền lát đá cẩm thạch c*̛́ng dần bị vỡ vụn, xuất hiện vô số cái khe dài, nhìn qua đã thấy đáng sợ.

Sắc mặt đám người Oda Kazue thay đổi, sợ phạm vi tấn công c*̉a chiêu này lan tới đây, vội vàng chạy về phía sau.

Ánh mắt Iga Tsuki hơi loé sự ngạc nhiên rồi biến mất, chiêu này muốn c*̃ng không tránh được, nhưng không làm khó được cô ta, là truyền nhân c*̉a phái Iga, không chỉ có thân thủ kì quái, sức mạnh c*̃ng không giống như bình thường.

Cô ta dùng đao Thủ Đại, đột nhiên tung một chiêu “c*̛ Hợp Trảm” đưa lưỡi đao sắc bén về phía trước, tốc độ nhanh chóng chỉ trong cái nháy mắt, giây lát liền đánh tan được tất cả các mũi kiếm nguy hiểm xung quanh người mình.

Đám người Oda Kazue chậm rãi reo hò.

Đột nhiên, chỉ nghe thấy tiếng c*̉a Vũ Nhược Uyên truyền tới: “Bắt được cô rồi.”

Iga Tsuki sững sờ, chỉ thấy Vũ Nhược Uyên không biết từ khi nào, đã lẳng lặng tới sau lưng cô ta, tay cầm kiếm quyết nhắm tới sau trái tim c*̉a Iga Tsuki, c*̀ng lúc đó bỗng có một mùi thơm lạ lan ra khắp nơi.

“Cô tưởng là bắt được, liền thực sự bắt được thật sao?” Iga Tsuki c*̛ời lạnh một tiếng, quay sang bên cạnh mà đi, định dựa vào thân thủ kì lạ, tránh khỏi Vũ Nhược Uyên.

“Lần này tôi sẽ không để cô chạy nữa đâu.” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Giọng nói tự tin c*̉a Vũ Nhược Uyên truyền tới, dường như đã nhìn thấu cách di chuyển c*̉a Iga Tsuki, kiếm đổi đường giữa không trung, giành trước phương hướng Iga Tsuki sắp sửa né tránh.

“Xẹt” một tiếng, một mũi kiếm sắc bén xé tan không trung, vượt lên trước chặn lại đường di chuyển c*̉a Iga Tsuki.

“Hả?” Iga Tsuki kinh ngạc một tiếng, hoàn toàn không ngờ được Vũ Nhược Uyên có thể nhìn thấu hành tung c*̉a chính mình.

Nhưng tuy cô ta kinh ngạc chứ không loạn, lập tức thay đổi hướng di chuyển, tiến về hướng tương phản với phương hướng c*̉a đối phường giữa không trung thực hiện chiêu “c*̛ Hợp Trảm”, lưỡi đao sắc bén lao thẳng hướng tới Vũ Nhược Uyên, dường như muốn biến cô ta thành cái đầu để chém thành hai nửa.

Thậm chí Yoshimura Miyu ở xa xa đều có thể cảm nhận được khí thế sắc bén c*̉a lưỡi đao phả vào mặt đầy đau đớn, trong lòng âm thầm kinh hãi, nghĩ tới Vũ Nhược Uyên đối mặt trực tiếp với “c*̛ Hợp Trảm”, sẽ phải chịu áp bực bao lớn chứ.

Vũ Nhược Uyên c*̛ời nhẹ, chân phải trên mặt đất hơi đổi, cả người tựa như bươm bướm bay tới bên người Iga Tsuki, vừa không tránh lưỡi đao, mũi kiếm còn như c*̃ nhằm vào cái trán c*̉a Iga Tsuki.

Trần Gia Bảo nhìn trong mắt, gật đầu nói: “Tránh đi mũi nhọn, còn đánh ngược lại, không hổ là yêu nữ c*̉a nhà họ Vũ, quả là chiến lược tốt.”

Trong sảnh, vẻ mặt Iga Tsuki ngưng lại, mũi chân giẫm nhẹ trên mặt đất, lại nhẹ nhàng lùi về phía sau.

Trải qua lúc mới bắt đầu giao đấu, cô ta đã phát hiện ra, thực lực c*̉a Vũ Nhược Uyên tuy không kém hơn cô ta mấy phần, nhưng ở phương diện tốc độ và thân thủ kì lạ, cô ta còn hơn Vũ Nhược Uyên một bậc, nên gọi là đón dài tránh ngắn, cho nên cô ta định đầu tiên sẽ kéo dài khoảng cách giữa mình và Vũ Nhược Uyên, sau đó dần dần dựa vào ưu thế về tốc độ để đánh bại Vũ Nhược Uyên.

Nghĩ tới đây, khoé miệng cô ta liền nhếch lên hiện ý c*̛ời, đột nhiên, còn chưa đợi cô ta c*̛ời hoàn toàn, đã phải ngây người rồi.

Cô ta khiếp sợ mà phát hiện, cho dù cô ta lùi về phía sau như nào, mũi kiếm c*̉a Vũ Nhược Uyên đều sẽ bám chặt chẽ theo cô ta, giống như giòi ở xương mu bàn chân, gạt thế nào c*̃ng không xong, mùi thơm kì lạ ở xung quanh c*̃ng ngày càng nồng hơn.

Chỉ là giờ phút này Iga Tsuki chỉ lo tránh khỏi Vũ Nhược Uyên, không quá để ý tới mùi thơm kì lạ kia.
 
Back
Top Bottom