Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1096


Chương 1096:

*A? Nhị gia của cháu ở bệnh viện, làm sao vậy?” Hà Cần Kỳ vừa nghe tức khắc nóng nảy, nháy mắt từ sô pha nhảy lên, hoàn toàn quên chân mình còn có thương tích. Vừa nhảy, chân vừa chạm đất, lập tức bị đau, anh ta không khỏi hít một ngụm khí lạnh, ngã ngôi trở về.

“Ai u, Cần Kỳ, con trai, con không sao chứt”

Triệu Hồng thấy một màn này thì sắc mặt biên đôi, vội vàng quan tâm hỏi.

“Con không sao, nhị gia của con rốt cuộc làm saol” Hà Cần Kỳ nôn nóng vô cùng, căn bản vô tâm đề ý chân BÌNH bị thương, vội vàng hỏi mẹ mìn “Cái này cụ thể mẹ cũng không rõ lắm, ba con chưa nói rõ ràng, chỉ bảo chúng ta qua đó, chẳng qua đừng lo lắng, ba con ở bệnh viện chiêu cô, hẳn là không có vấn đề gì!” Triệu Hồng nhanh chóng nói với con trai, nội tâm lại có chút bắt mãn, đứa con trai chết tiệt này, đối với nhị gia này thật đúng là để bụng, phỏng chừng ba nó bị thương, nó cũng không gâp gáp như Vậy.

“Anh hai, đi, anh hiện tại mau cùng chúng em đi bệnh viện đi, giúp nhị gia của em nhìn xeml” Hà Cần Kỳ lập tức quay đầu nôn nóng hô với Lâm Vũ.

“Cần Kỳ, không phải nói con, xưng hô không thể gọi loạn sao, Hà tiên sinh người ta nhiêu việc, chúng ta sao có thê không biết xấu hỗ phiên toái Hà tiên sinhl” Triệu Hồng vừa nói vừa đứng lên, nói với chị dâu: “Lại nói, hiện tại anh hại tình huống có lẽ không. nguy cập như chúng ta nghĩ, hơn nữa đã ở tông viện quân khu, em cảm thấy vẫn là chờ chúng ta đi trước nhìn kỹ hãy nói!”

Xuất phát từ tư tâm, Triệu Hồng cũng không hy vọng Lâm Vũ cùng Hà gia lui tới quá nhiều, đặc biệt là cùng anh hai chị dâu của mình, nêu tới quan hệ mật thiết, cho dù Hà Gia Vinh không phải con trai bọn họ, cũng sẽ bị bọn họ coi thành con trai ruột.

Bà không muốn đề con trai mình vô duyên vô cớ tạo ra một địch nhân tranh đoạt gia sản lớn như vậy, hơn nữa con trai ngốc này của mình một tiếng một tiếng kêu anh hai, hết SỨC thân thiết. Nếu Lâ Vũ thật tỏi Hà gia phỏng chừng bị Lâm Vũ lừa đến không còn gì.

ng tiên sinh, tôi biệt cậu bận, nhưng niicU Mạn như nghe lời này của si dâu, lại quét mắt nhìn nhóm người bệnh ở khu khám bệnh của Hồi Sinh Đường, tức khắc có chút thẹn thùng.

“Nhưng mà cái gì, đây có cái gì nhưng mà, con cùng anh hai là ai với ai, đúng không anh hai!” Hà Cần Kỳ lập tức la lên với Lâm Vũ: “Lại nói, tình huồng của chú hai nguy cấp, cần khám gấp, anh đáng lý nên trị liệu cho người bệnh nguy cấp, không phải sao?!”

Tiêu Mạn Như nghe được lời này sắc mặt vui vẻ, có chút cảm kích nhìn Hà Cần Kỳ. Kỷ thật bà để Lâm Vũ đi qua, không chỉ vì Lâm Vũ y thuật cao siêu, còn vì bà biết, chồng bà lâu như vậy mới trở về một lần, khẳng định cũng | thực hy vọng có thể gặp Lâm Vũ một lân.

“Cái này…”

Lậm Vũ hơi chần chờ, sau đó gật gật đầu nói: “Vậy được rồi, tôi liền cùng mọi người qua đó thăm Hà nhị gia đỉ, chẳng qua không phải đi khám bệnh, chỉ là đi thăm!”

Tuy Tiệu Mạn Như mời anh, nhưng anh biết tùy tiện đến xem bệnh cho Hà nhị gia, khẳng định sẽ chọc giận người Hà gia cùng bệnh viện.

Lại nói, Lâm Vũ cũng cảm thấy tình huồng của Hà nhị gia không phát triển đên mức uy h**p tỉnh mạng, dù sao năng lực của Hà nhị gia bày ở đó, ông chính là người được chiến thần Hướng Nam Thiên dạy qua, trên đời này có thể làm thương người của ông, chỉ sợ không nhiều.

Mà bệnh viện quân khu lại là bệnh viện tốt nhất kinh thành, chỉ cần không phải tình huồng. đặc biệt nghiệm trọng, bệnh viện hoàn toàn có thê ứng đôi, cho nên anh cảm thấy mình chẳng qua chỉ là đi theo làm người đi ngang qua sân khấu mà thôi.

“Cảm ơn Hà tiên sinh, cảm ơn!”

Tiêu Mạn Như tràn đầy cảm kích gật đầu, nói: “Tôi đi lái xe!”

Triệu Hồng thấy Lâm Vũ đáp ứng, cũng không có ĐT pháp ngăn trở, trong lòng không khỏi thở dài, hận rèn sát không thành thép mà trắng mắt nhìn con trai ngôc của mình.

Lâm Vũ đi theo Tiêu Mạn Như bọn họ vào tổng viện quân khu, liền nhìn thấy dưới khu năm viện dừng lại bốn năm chiếc xe Jeep quân dụng, đồng thời cong có mây chiễc xe hơi màu đen của chính phủ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1097


Chương 1097:

Vài người đàn ông mặc quận trang đang tụ lại một chỗ hút thuốc, sắc mặt ngưng trọng thảo luận gì đó, xung quanh người bệnh lui tới đều không khỏi tò mò quay lại liếc nhìn bọn họ một cái, ghé nhau thảo luận, tò mò rốt cuộc là vị đại nhân vật lớn nào sinh bệnh tới đây nằm viện.

“Chị dâu!”

Lúc này mấy quan nhân hút thuốc nhìn thây Tiêu Mạn Như, sau người đột nhiên run lên, lập tức ném điêu thuốc đi, thẳng thân mình ‘ “bang” một cái cúi chào Tiêu Mạn Như.

| “Chào mọi người, Tự Trăn ông ấy ở | lầu mấy?” Tiêu Mạn Như gật gật đầu với bọn họ, dò hỏi.

“A, thủ trưởng ở lầu… lầu 9.” Một quan nhân trong đó sắc mặt có chút mất tự nhiên nói.

“Cảm ơn!” Tiêu Mạn Như gật đầu một cái, không có nghĩ nhiều, lập tức nước nhanh tới thang máy.

Lâm Vũ chú ý tới biêu tình khác thường trên mặt quan nhân kia, không khỏi có chút ngoài ý muốn, sau đó đột nhiên nghĩ tới cái gì, làu 9?!

Lầu 9 hình nhử cơ bản đều là phòng chăm sóc đặc biệt ICU đi?!

Bởi vì lân trước anh tới giúp con gái của lão đại Hà gia Hà Nghiên Nghiên trị liệu xà độc, anh nhớ rõ ràng, Hà Nghiên Nghiên ở lúc đó chính là lầu 9I Trong lòng anh đột nhiên run lên, hay là tình huông của Hà nhị gia cực kỳ nghiêm trọng?!

Anh không nói thêm gì, đi theo Tiêu Mạn Như cùng nhau nhanh chóng đi vào thang máy, lập tức lên lâu .

9 Khiến Lâm Vũ không nghĩ tới chính là, lúc này toàn bộ hành lang lầu 9 | nơi nơi đều có thể thấy được người mặc quân trang màu xanh lục, đâu đội mũ quân nhân, vài người cùng tụ vào nhau thảo luận gì đó.

Lậm Vũ quét mắt nhìn quân hàm trên đầu vai hà họ, không khỏi có chút khiếp sợ, bởi vì quân hàm trên vai bọn họ thấp nhất cũng là trung tá, mà thượng tá, đại tá cũng tùy ý có thể thây được. Anh một thiếu tá đặt ở nơi này, lại là nhỏ bé không đáng kế!

“Chị dâu!”

Quân nhân trên hành lang sau khi nhìn thây Tiêu Mạn Như thì tự động đứng nghiêm, cúi chào.

Tiêu Mạn Như gật đâu với bọn họ, ý bao không r rảnh nói thêm cái gì, bước nhanh đi đến, bởi vì lúc này bà chú ý tới, cuôỗi hành lang, Hà Tự Khâm cùng Hà Tự Hành cũng ở đó.

“Chị dâu!”

Quân nhân xung quanh lục tục cúi chào bà, cho đên khi bà cùng đám Lâm Vũ đi qua, những quân nhân đó mới buông tay xuông.

Trong lòng Lâm Vũ rung động, anh biệt, những người này tôn kính với | Tiêu Mạn Như như thế, không phải vì Tiêu Mạn Như, mà là vì Hà Tự Trăn!

Lúc này bên ngoài phòng bệnh cuôi hành lang đứng một nhóm người lớn, tận cùng bên trong là mây bác sĩ mặc áo blue trăng, mà vài người bên ngoài ngoại trừ Hà Tự Khâm cùng Hà Tự Hành, còn có mấy quân nhân lớn tuổi, trên vai đều là quân hàm thiếu tướng, trong đó còn có một người đâu tóc hoa râm, vậy mà là quân hàm trung tướng!

Lâm Vũ thấy một màn như vậy không khỏi cả kinh, có thể đồng thời làm nhiều người buông xung hết thảy trong tay, chạy tới bệnh viện thăm hỏi, cũng chỉ có Hà nhị gia này đi?

Đám người Hà Tự Khâm sắc mặt nghiêm chỉnh ngưng trọng vây quanh bác sĩ hỏi gì đó, bác sĩ kiên nhẫn giải thích cho bọn họ, tựa hồ là đang giảng giải bệnh tỉnh của Hà Tự Trăn.

“Anh cả! Tự Trăn thế nào?!”

Tiêu Mạn Như vài bước cuối cùng cơ hồ là chạy vội tới. Kỳ thật từ sau khi bà ra khỏi thang máy, nhìn thấy trên hành lang tùy ý là có thể thây được một nhóm tiểu nhân, bà liên ý thức được không tốt. Hiện tại nhìn thấy nhiều tướng quân cũng ở đây như vậy, trong lòng bà đột nhiên luông cuông, trong thanh âm tựa hồ đêu mang theo một tia khóc nức nở, cảm xúc cũng không khỏi có chút kích động.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1098


Chương 1098:

Bà là quân nhân, nhưng đồng thời cũng là một người phụ nữ! Chồng mình, người sông nương tựa lần nhau có nguy hiễm, bà sao có thể bảo trì bình tính!

Hà Tự Khâm sau khi nhìn thấy Tiêu Mạn Như thì sắc mặt biến đổi, sau đó cho lão tam một ánh mắt. Lão tam nhanh chóng đi qua giữ lầy Tiêu Mạn Như, vội vàng nói: “Chị dâu, chị đừng vội, tình huôỗng hiện tại của anh hai vận ôn định! Tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng!”

Tiêu Mạn Như nghe được lời này mới nhẹ nhàng thở ra, thân mình lung lay, tựa hô có chút hư thoát, sau đó quay đầu nhìn các bác sĩ bên cạnh, vội vàng nói: “Tôi đi nghe một chút xem bác sĩ nói gì…”

“Aizz, chị dâu, chị cũng đừng đi qua, lát nữa để anh cả nói cho chị là được!” Hà Tự Hành đột nhiên quýnh lên, vội vàng kéo Tiêu Mạn Như.

“Cậu vì cái gì không cho chị qua, có phải cậu gạt chị hay không?!” Sắc mặt Tiêu Mạn Như trắng bệch, có chút nhạy cảm đột nhiên quay ‹ đầu lại nhìn Hà Tự Hành lón tiếng chất vần.

“Không phải, không phải, không phải lãnh đạo của anh hai còn ở đây sao!”

Hà Tự Hành nhanh chóng giải thích: *Chờ một chút, chờ một chút, bác sĩ lập tức sẽ nói xong!”

Tiêu Mạn Như nhìn mấy người đàn ông quân hàm tướng quân kia, lúc này mới nhân nại tính tình chờ đợi.

Bác sĩ cùng máy trưởng quan công đạo xong liên vội vàng xoay người đi, tựa hô vội vàng chuân bị gì đó.

“Anh cả, Tự Trăn thế nào?!” Tiêu Mạn Như thấy thế lập tức vọt tới trước mặt Hà Tự Khâm, ngữ khí vội vàng hỏi, hóc mắt đỏ đậm.

“Mạn Như, cháu đừng kích động, tình huồng hiện tại của Tự Trăn vẫn xem như ỗn định!”

Không đợi Hà Tự Khâm nói chuyện, trung tướng tóc hoa râm ở một bên đã lập tức nói với Tiêu Mạn Như một tiêng.

“Chào thủ trưởng!”

Tiêu Mạn Như lúc này mới nhớ tới chưa cùng thủ, bang một tiếng cúi chào.

Trung tướng xua xua tay với bà, nhăn mày thở dài: “Cháu yên tâm, Tự Trăn lần này vì nhiệm vụ quốc gia mới bị thương nghiêm trọng như vậy, chúng tôi nhất định không tiếc bắt luận đại giới gì đề trị khỏi cho cậu ấy! Tôi vừa rôi đã cùng bác sĩ chủ trị của Tự Trăn giao lưu qua, Tự Trăn hiện tại còn chưa nguy hiểm đến tính mạng, trong chốc lát phó viện trưởng của họ kiêm chủ nhiệm ngoại khoa Triệu Trung Cát lập tức sẽ tới đây, tin tưởng nhất định có thể tìm được phương pháp trị liệu cho Tự Trăn!”

“Thủ trưởng, Tự Trăn anh ấy chịu là thương gì? Thương đến chỗ nào?”

Tim Tiêu Mạn Như đột nhiên treo lên, kinh hoảng hỏi. Bà cho răng, Hà Tự Trăn hơn phân nửa là chịu thương do súng, hơn nữa viên đạn khẳng định băn trúng bộ vị trí mạng.

Thậm chí, bắn vào trong thân thể ông, không chỉ là một viên đạn!

Lâm Vũ ở một bên sắc mặt cũng ngưng trọng, nghiêng ¡ lỗ tai tập trung tỉnh thân nghe. Vận đề Tiêu Mạn Như muốn hỏi cũng là vấn đề anh muốn hỏi.

Hơn nữa trong lòng anh cũng có cùng ý tưởng với Tiêu Mạn Nhự, suy đoán Hà Tự Trăn bị thương nhất định là do súng hoặc mảnh. nhỏ của đạn pháo đâm vào thân thể, hơn nữa VÔ cùng có khả năng là bị thương nhiều chỗ.

Nhưng ngoài dự kiến của bọn họ chính là, người đàn ông quân hàm trung tướng biểu tình tủc mục nói: “Cậu ây bị đao làm thương, miệng vết thương tổng cộng có năm chỗ, nhưng đêu không phải bộ vị yêu hại, trong đó cánh tay có hai chỗ, bụng một chỗ, sau lưng hai chỗ!”

Lời này của ông vừa ra, sắc mặt hai người Tiêu Mạn Như cùng Lâm Vũ không khỏi cả kinhl Tiêu Mạn Như biết thân thủ của chồng mình, đó chính là tồn tại vô địch thủ ở bộ đội đặc chủng, sao có thể còn có người có thể ở gần dùng đao làm ông bị thương?! | Lâm Vũ khiếp sợ cũng là vì thế, hơn nữa anh khiệp sọ hiển nhiên càng mãnh liệt một ít. Bởi vì so với Tiêu Mạn Như, anh đồi với thực lực của Hà Tự Trăn càng thêm hiểu rõ. Dù sao Hà Tự Trăn là người chiến thần cũng không tiếc lời khen, anh thật sự không thê tin được người lợi hại như vậy lại bị người khác đâm trúng năm đaol Tiêu Mạn Như khiếp , Sợ qua đi chỉ còn lại may mắn, may mắn nơi chồng mình bị thương đêu không phải nơi yêu hại, chăng qua giây lát bà tựa hồ ý thức được cái gì, kinh ngạc nói: “Thủ trưởng, nêu bộ vị Tự Trăn bị thương đêu không phải yêu hại, vậy ông ấy vì sao sẽ có nguy hiểm đến tính mạng?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1099


Chương 1099:

“Cái này, là bởi vì tình huồng miệng vết thương có chút phức tạp!” Trung tướng có chút khó xử trả lời: “Cụ thê còn phải đợi kết quả kiểm tra của bác sĩ rôi lại nói.”

“Là miệng vết thương bị nhiễm trùng sao?” Tiêu Mạn Như vội vàng nói, trong lòng sợ hãi không thôi.

“Có thế lý giải như vậy…” Sắc mặt trung tướng nghiêm túc gật đầu, kỳ thật tình huống cụ thể ông cũng | không quá hiểu rõ, cần chờ thêm một bước kết quả kiểm tra nữa lại tiễn hành Bhmn đoán.

Hai mắt Tiêu Mạn Như đã ẩn hiện nước mắt, xuyên thấu qua cửa kính nhìn chồng mình nằm trên giường .

bệnh, nhẹ giọng nói: “Tôi, tôi có thể vào xem ông ấy không?”

“Mạn Như, bác sĩ nói bây giờ còn chưa được!” Hà Tự Khâm khe khế thở dài.

“Vậy… vậy Tự Trăn ông ấy bị thương thê nào?”

Tiêu Mạn Như nắm chặt nắm tay, quay đâu, tò mò hỏi đám người trung tướng đứng một bên.

Kỳ thật cái này không cân hỏi cũng đoán ra được, hơn phân nửa có quan hệ với nhiệm vụ của chồng mình.

Ông mỗi ngày chấp hành nhiệm vụ đệu hung hiệm vạn phần, hơi vô ý liền có khả năng gặp phải bát trắc.

“A, cái này…”

“Chị dâu, em… em thực xin lỗi chị!”

Trung tướng còn chưa dút lời, đột nhiên câu thang vụt ra một thần ảnh, | nhanh chóng chạy tới bịch một tiếng quỳ trước mặt Tiêu Mạn Như, cúi đầu khóc lớn.

Đám người Lâm Vũ không khỏi sửng sốt, lúc trước bọn họ cũng không chú ý đến người này.

Chỉ thấy người này mặc một thân quần áo ngụy trang, tóc toàn bộ cạo hết, đỉnh đâu quân một vòng băng vải dày, đồng thời tay trái bó thạch cao, một vòng dây treo trên cổ, hơn nữa cổ tay hãn cũng bị băng gạc bó kín mít, vô cùng khéo léo, trên đỉnh có hơi phiếm hồng, hiển nhiên là máu thắm ra bên ngoài.

Thây tình huông như vậy, Lâm Vũ không khỏi hút một ngụm khí lạnh.

Thì ra người này toàn bộ tay trái của người này không còn nữal Những người khác thấy một màn này cũng không khỏi hiện lên một tia hoảng sợ.

“Cậu là…”

Tiêu Mạn Như nhìn thây người đàn ông thì không khỏi ngân ra, bà cũng chưa từng gặp hắn, không khỏi có chút kinh ngạc, sau đó nhanh chóng tiến lên muôn dìu hắn.

“Chị dâu, em đáng chết, là em hại đội trưởng!” Người đàn ông cúi đầu, không có ý tứ muốn đứng dậy, mặt đây áy náy.

“Thủ trưởng, vị này chính là…” Trong lúc nhất thời Tiêu Mạn Như có chút không hiểu được tình huồng, kinh ngạc hỏi.

“Cậu ây là Am Thứ Doanh, thủ hạ của Tự Trăn!” Trung tướng trầm mặt nói: “Danh hiệu Hung Hồi Cháu gọi Hỗ Tử là được!”

Tuy người đàn ông này là thủ hạ của Tự Trăn, nhưng bởi vì tính cơ mật của Âm Thứ Doanh, trung tướng cũng không đem tên thật của Hung Hỗ nói ra.

“A, thì ra là thủ Hỗ Tử huynh đệ, mau, trước đứng lên rồi nói!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1100


Chương 1100:

Tiêu Mạn Như hít hít mũi, cố nén nước mắt đỡ Hồ Tử lên, nghe nói Hỗ Tử là chiến hữu của chồng mình, bà không khỏi cảm thấy có chút thân thiết, dù sao đây là người cùng chồng mình vào sinh ra tử!

Lúc này Hỗ Tử mới đứng lên, cúi đầu, sắc mặt thống khổ.

“Hồ Tử huynh đệ, cậu nói cho tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Tiêu Mạn Như cô nén bi thông hỏi.

“Hôm trước, em cùng đội trưởng còn có một chiến hữu ra ngoài châp hành nhiệm vụ, chúng ta thành công tiêu diệt mấy kẻ địch, thu được một đám vật tư phi, pháp, nhưng là thời điểm vận chuyền vật tư vê, trên đường đột nhiên gặp phải phục kích hỏa lực.

Chúng ta ba người lập tức tiền hành đánh trả, đánh lui bọn họ, em lúc ấy phát hiện trong đám người có một đào phạm rất quan trọng, cho nên liền đuổi theo. Đội trưởng nói cho em thời gian năm phút, để em trong vòng năm phút đuổi không kịp liền lập tức quay vêt”

Hồ Tử cúi đâu, run giọng nói: “Lúc ây đào phạm kia thực giảo hoạt, chạy ngược chạy xuôi, nhưng vẫn không thê cắt đuôi em, bởi vì em quá muôn chế trụ hắn, cũng không cam lòng đề hắn cứ chạy trồn như vậy. Cho nên biết rõ đã qua thời gian đội trưởng yêu câu, em vân tiêp tục đuôi theo, bởi vì lúc ấ ấy phỏng chừng em chỉ cần dùng nhiều thêm 5 phút là có thể bắt được hắn. Sau đó giống như em nghĩ, không đến 5 phút em đã đuồi tới sau hắn, nhưng lúc em muốn vươn tay bắt hăn, từ trên cây đột nhiên nhảy ra một người quần ¿ áo, đen, một chân đá em lên mặt đất…

Hắn nói tới đây đồng tử đột nhiên phóng đại, khuôn mặt cũng trở nên có chút trắng, lộ ra một sự hoảng sợ khó lòng giải thích.

“Sau đó thì sao?”

Tiêu Mạn Như tò mò hỏi.

“Sau đó hắn lấy tốc độ cực nhanh.

đẹm súng trường cùng súng lục tất cả đều đánh rớt, em liền dùng chủy thủ quân dụng cùng hắn triền đầu. Em vốn dĩ cho răng dễ như trở bàn tay có thê đánh bại hắn, nhưng là, nhưng là lực lượng của người kia quá lớn, tốc độ cũng cực nhanh, căn bản không cùng một cập bậc với em. Thân thủ của hắn quả thực nhanh hơn so với đội trưởng Hài!” Sắc mặt Hồ Tử trắng bệch, run giọng nói: “Kỳ thật lầy năng lực của hắn, không cần mây hiệp là có thể g iết chết em, nhưng hăn vẫn luôn không động thủ. Đây cũng là sau khi em nhớ lại mới ý thức được, hắn lúc ây căn bản không phải đối phó em, mà là muôn mượn em đem đội trưởng dẫn ra. Mục tiêu của hắn là đội trưởng!”

Thời điểm hắn nói lời này thân mình không ức chế được run tây. Một cỗ hồi hận dày đặc cùng chịu tội nảy lên trong lòng. Hắn biết, lúc ấy nêu mình nghe lời đội trưởng nói, sẽ không phát sinh tắt cả chuyện sau này.

“Em cùng người này triền đấu đại khái khoảng 7, 8 phút, đội trưởng liền đuổi tới, nhìn thấy tình huống này, không hỏi gì liền gia nhập chiến đấu!”

Hồ Tử một bên nhớ lại, một bên nói: “Đội trưởng vừa đến, chúng ta liền lập tức chiêm ưu thế, nhưng đồng thời lúc này, đột nhiên trên cây lại nhiều thêm hai người đàn ông mặc trang phục màu đen, trong tay môi người cũng cầm một đoản đao, thân thủ cũng đông dạng lợi hại vô cùng, vây quanh em cùng đội trưởng. Lúc này em cùng đội trưởng mới ý thức được trúng bấy, kỳ thật lấy năng lực của đội trưởng, hoàn toàn có thể trốn thoát, chỉ là vì em… vì em, cuôi cùng thân chịu trọng thương…”

Tiếng nói vừa dứt, nước mắt của hắn từng giọt từng giọt chảy. xuống, không nhịn được lại lân nữa gào khóc trước mặt mọi người. Hắn biết, là hắn hại đội trưởng.

Mọi người nghe được lời này của hắn đều động dung, vừa thán phục khí khái anh hùng của Hà Tự Trăn, đồng thời cũng không khỏi thở dài thay Hồ Tử.

Bọn họ đêu tham gia quân ngũ, tự nhiên có thể hiểu được loại tâm tỉnh này của Hồ Tử. Kỳ thật Hồ Tử cũng chăng qua là vì bắt giữ đào phạm mà thôi, lại còn có thể vì thế mắt một bàn tay, kiếp sông quân lữ cũng phải kết thúc như vậy.

Nếu nhất định phải trách, chỉ có thể trách những hung đồ tàn nhẫn độc ác, quỷ kê đa đoan kial “Được, chuyện này không trách cậu!”

Không biết từ khi nào, trền mặt Tiêu Mạn Như đã treo hai hàng lệ, chẳng qua bà vận luôn cực lực không chê cảm xúc của mình, thập giọng an ủi Hồ Tử một câu: “Kỳ thật ông ây trước đó có biết được có mai phục, ông ây vẫn sẽ phân đầu quên mình vọt vào cứu viện!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1101


CHương 1101:

° theo Hà Tự Trăn nhiều năm như vậy, tự nhiên. hiểu tính nét của Hà Tự Trắn nhất. Bát luận là thời điểm nào, bắt luận tình huồng nào, tên lừa cứng đầu này cũng tuyệt đối không từ bỏ huynh đệ của mình!

“Vậy sau đó ba người kia thế nào?”

Lâm Vũ nghe xong lời này vô cùng kinh hãi. Anh thật sự không nghĩ tới, ba người tâm thường lại có thê làm Hà Tự Trăn bị thương thành như vậy, hơn nữa còn là ở dưới tiền đề có trợ thủ Hỗ Tử này.

Đúng vậy, trong lòng anh dùng chính là tâm thường, bởi vì anh biệt, lầy năng lực của Hà Tự Trăn, bảy tám bộ đội đặc chủng cùng nhau lên đều không nhất định là đồi thủ của ông.

Cho nên anh thật sự không nghĩ tới, ba người có thể làm ông thương nặng như vậy, chỉ có thê chứng minh năng lực ba người này quá mức cường đại!

Mọi người thây Lâm Vũ đặt câu hỏi, không. khỏi đều tò mò liếc nhìn anh một cái.

Lúc này mắt tướng quân kia mới thấy rõ mặt Lâm Vũ, không khỏi ngân ra, tựa hồ cũng phát hiện tướng mạo Lâm Vũ cùng Hà Tự Trăn khi còn trẻ giống nhau như đúc. Hơn nữa thấy Lâm Vũ cùng Tiêu Mạn Như cùng tói, trung tướng kia lập tức kinh ngạc nói: “Cậu, cậu là con trai của Tự Trăn?!”

“Ha ha, thủ trưởng, ngài hiểu lâm.

Cậu ây không phải là con trai của nhị đệ, cậu ây là người Thanh hải, cùng Hà gia chúng tôi không có quan hệt”

Hà Tự Khâm lập tức đứng ra gập.

không chờ nổi làm sáng tỏ một câu: “Cậu ây chỉ là cùng nhị đệ lúc trẻ giỗng nhau mà thôi, chẳng qua nếu nhìn kỹ mà nói, kỳ thật cũng không phải rât giống!”

Nói xong ông ta cau mày quay đầu liếc nhìn Lâm Vũ, không nghĩ tới Lâm Vũ cũng theo đến đây.

KẠY chẳng qua tôi cảm thây thật là giống!” Trung tướng ở một bên quét mắt nhìn Lâm Vũ, nhịn không được cảm thán nói.

Tiêu Mạn Như nghe được lời này cũng không khỏi run lên, nghĩ thâm Hà Gia Vinh nếu thật là con trai mình thì thật tốt, chẳng sợ lần ¡ này Tự Trăn chịu không nỗi, ft nhất cũng có đời sau.

Phi phi phi, suy nghĩ vớ vẫn cái gì thê!

Trong lòng bà lập tức tự mắng mình một tiếng, trần định tâm thân, tiếp đó quay đâu nói với Hồ Tử: “Hồ Tử, vừa rôi Hà tiên sinh hỏi, sau đó xảy ra chuyện gì? Ba người tập kích các cậu đâu?”

Nói đến đây, vẻ mặt của Hỗ Tử mới dịu đi một chút, thậm chí giữa hai lông mày còn có chút kiêu ngạo, anh tạ ngắng đầu lên nhìn Tiêu Mạn Như rôi trịnh trọng nói: “Cả ba người bọn họ toàn bộ đêu bị đội trưởng giệt chết!”

Nghe những lời này, Tiêu Mạn Như thỏ ra một hơi dài, lông ngực không khỏi phông lên, hiển nhiên bà cũng rất tự hào về chồng mình.

Mọi người nghe xong cũng không cảm thây vui mừng, may mà ba tên khốn đó cũng phải trả một cái giá đau đớn!

Lâm Vũ không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh đối với thân phận của ba người này càng thêm hứng thú, không khỏi hỏi: “Vậy thân phận của ba người này đã được xác minh rõ rồi sao?”

“Hà Gia Vinh, đây là chuyện của gia đình chúng tôi, hình như không liên quan gì đến cậu?”

Vào lúc này, Hà Tự Khâm ở bên cạnh đột nhiên lạnh lùng ngắt lời Lâm Vũ, có chút chán ghét nhìn Lâm Vũ, hàu như không cho Lâm Vũ chút mặt mũi.

Tuy nhiên, không đợi Lâm Vũ trả lời, Tiêu Mạn Như đã nói trước, lạnh lùng nói với Hà Tự Khâm: “Anh cả à, Hà tiên sinh là do em mời đến giúp đỡ, cậu ấy đương nhiên có quyên hỏi những chuyện mà cậu ấy nên biết!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1102


Chương 1102:

“Em dâu!” Hà Tự Khâm cau mày nói nhỏ, “Đây là chuyện của gia đình chúng ta, em đề một người ngoài…”

“Anh cả, có phải là người ngoài không? Còn quá sớm đề nói chuyện này?” Tiêu Mạn Như lạnh lùng ngắt lời ông ta, “Đừng quên, xét nghiệm quan hệ cha con lần trước căn bản không chính xác!”

Hà Tự Khâm mặt sa sầm khi nghe thầy điều này, cũng không nói nữa.

Hà Tự Hành và vợ mình không khỏi liếc nhau, vẻ mặt có chút phức tạp.

Lúc này Hà Cần Kỳ không nhịn được nữa liên chồng nạng nhảy ra hỏi: “Tôi cũng rất tò mò vệ thân thê của ba người đó. Với năng lực của chú hai, ba người muôn hại ông ây, e răng rất khó, trừ phi ba người này có chồng | lưng không nhỏ!”

Hồ Tử cau mày, nghi ngờ nói: “Chúng tôi cũng không biết lai lịch của ba người này, chúng tôi chỉ biết ba người này…

“Được rồi! Lời của cậu đủ rồi!”

Hồ Tử chưa kịp nói xong, trung tướng ở bên cạnh đột nhiên lạnh lùng ngắt lời cậu ta, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng, có vẻ rât bât mãn với lời nói của Hỗ Tử.

Lâm Vũ và Hà Cần Kỳ liếc nhau, họ không khỏi có chút nghi ngờ, đồng thời càng ngày càng tò mò.

“Thủ trưởng, danh tính của ba người này không thích hợp. đề công bô trước mặt mọi người sao?” Tiêu Mạn Như cũng nhận ra thân phận của ba người này chắc hẳn lúc này có phần nhạy cảm nên cũng rất tò mò hỏi: “Vậy chỉ nói cho một mình tôi nghe được không?”

“Ha ha, Mạn Như, chuyện này…tồ chức có quy định, cô cũng biệt mà.”

Vị trung tướng cười hà hà uyên chuyên từ chi.

“Chồng tôi nằm rong đó, không biết sống chết, tôi còn không có tư cách biết ai đã hại anh ây sao?” Tiêu Mạn Như cắn môi tức giận nói.

Sở dĩ bà muốn phá lệ hỏi đến cùng là vì bà sợ trong trường hợp Hà Tự Trăn nguy hiềm đến tính mạng, bà sẽ biết kẻ thù của mình là ail Bà biết ba người bị chòng giết chỉ là một vài kẻ tiêu nhân, điêu bà muôn đoán ra chính là chủ mưu thật sự ở phía sau.

Trung tướng có chút khó xử nhìn những người khác, sau đó gật đầu nói: “Được thôi, tôi hứa với cô, nếu như Hà Tự Trăn có gì đó bắt trắc, tôi nhất định sẽ đem toàn bộ những chuyện liên quan nói với cô.

“Được, vậy cảm ơn thủ trưởng nhiều lắm!” Tiêu Mạn Như cảm kích nói.

“Aiya, anh cả, anh hai anh ấy thế nào rôi 2”

Lúc này, phía sau truyện đên một trận tiếng khóc, mọi người không nhịn được nhìn về phía đó, chỉ nhìn thấy ở cửa thang máy có bảy tám người đang bước nhanh đên đây, có lón, có cả trẻ em.

Lâm Vũ vừa liếc mắt nhìn liền nhận ra, hai người phụ nữ trong đó đều là con gái của ông Hà, về phần hai người đàn ông, anh không nhịn được hỏi thêm, liên, biết hai người họ chắc chắn là con rễ của ông Hà. Rất rõ ràng, khi biết tin, hai cặp vợ chồng bọn họ vội vã chạy đến ngay, hơn nữa cả hai đều mang theo con của mình.

Trong sô đó, con của con gái lớn là một trai một gái, hình như mới tám chín tuồi, còn con của con gái thứ hai lớn hơn một chút là con trai, hình như mười hai mười ba tuổi.

Hai cặp vợ chồng ngay lập tức đi đến cùng Hà Tự Khâm và Hà Tự Hành hỏi về tình hình của Hà Nhị Gia. Sau khi biết được tình hình cụ thể, con gái lớn và con gái nhỏ của ông Hà lập tức khóc nắc lên, đi đến năm lấy tay Tiêu Mạn Như khuyên cô nén bị thương, đồng thời con gái lớn nói: “Chị dâu, đừng lo lắng, cho dù anh hai của tôi không còn nữa, chị vân luôn là người nhà họ Hà chúng tôi.”

“Đúng vậy, chị dâu, đừng lo lắng, chúng tôi sẽ đối tốt với chị như chị gái trong nhà.” Cô con gái nhỏ cũng tiếp lời nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1103


Chương 1103:

Khuôn mặt của Tiêu Mạn Như liền lạnh như sắt, anh hai của họ vẫn chưa chết mà họ lại kêu bà “nén bi thương”, họ nói vệ những gì đã xảy ra sau khi anh hai của họ chết, bọn họ quả thật có tim gan hay không?

Bà đã sớm biết hai cô con gái nhà họ Hà rất thèm muốn gia nghiệp Hà gia, thầm ganh đua với ba người con trai, đặc biệt ghen tị với anh hai được ông Hà và bà Hà sủng ái, hơn nữa bình thường cũng không nói xấu về anh hai, như Tô Mạn Như ngàn lần cũng không nghĩ đến, trong lòng bọn họ lại độc địa như vậy, lại hận không thê khiến anh hai chết đi!

Bà đã sớm nói với chồng từ lâu răng môi người trong Hà gia là chó rừng, hỗ báo ăn thịt người không tiếc xương, nhưng chông lại khăng khăng không nghe, còn cho răng người trong nhà sẽ không đên mức anh sống tôi chết! Kết quả lại nuôi một bây sói trắng tim đen!

Tiêu Mạn Như xua tay, bước sang một bên, phớt lờ họ một lần nữa.

Lâm Vũ không khỏi lắc đầu cười khổ khi nhìn thây cảnh tượng này, anh không thê chịu được khi thây Hà nhị gia có việc gì đó, anh không ngờ ráng chị em của ông ta sẽ muốn loại bỏ ông sớm. Lòng người quả là không thể đoán trước được!

Hà Cần Kỳ hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt đầy – vẻ chán ghét, đối với bộ mặt xấu xí của Hà gia, anh đã sớm nhìn thấu rồi.

“Hà Cần Kỳ, người què như anh vẫn chưa khỏi nữa à?”

Lúc này, ba người con của hai cô của Hà Cần Kỳ đột nhiên chạy tới, cậu.

không ngoan ngoãn gọi anh Hà Cần Kỳ, ngược lại người em họ con của cô hai lại trực tiệp gọi anh bằng tên.

“Xương Xương, tiểu tử nhà cậu ngứa da đúng không? Bây giờ đừng n nhìn chân lão tử không tốt còn có thể đánh ngươi khóc cha khóc mẹ!” Hà Cần Kỳ nhìn thấy cậu ta, không khỏi lạnh lùng nói.

“Vậy sao? Tên què, anh có bản lĩnh thì đánh chết tôi đi!” Khuôn mặt Xương Xương đắc ý cười một cái, sau đó chạy qua một bên.

Hai đứa trẻ bảy tám tuổi kia lập tức học Xương Xương mà nhăn mặt nhìn Hà Cần Kỳ, cười nói: “Tên què, anh có bản lĩnh thì đến xử bọn em đi.”

| “Được thôi, một lũ nhóc con, xem xem tôi dám đánh chết các người hay không!” Hà Cần Kỳ tức giận, định dùng cây nạng đánh hộ họ, ba đứa trẻ lập tức cười ha ha chạy biến đi.

“Cần Kỳ, bỏ đi, chân cậu bị thương, cần thân đụng phải!” Lâm Vũ vội vàng nhắc nhở.

“Anh hai, anh giúp em với, giúp em dạy dỗ đám nhóc thối đó!” Hà Cấn Kỳ vô cùng tức giận nói.

“Bỏ đi, mấy đứa nhỏ mà, coi như là đừng quen biết với chúng nó là đỈ”

Lâm Vũ vốn là ghét bỏ cả dì hai của Hà Cần Kỳ nhưng bây giờ những đứa trẻ này còn nhỏ như vậy lại còn nói những lời không hay. Có chút chán ghét những đứa trẻ này, nhưng dù sao Hà Cần Kỳ là anh họ của chúng nó và đó là chuyện gia đình của họ, anh cũng không tiện xen vào.

“Anh hai, cái anh hai chó má gì chứ?

Anh hai đã sớm chết đuối rồi! Mẹ em nói rồi, anh hai là ma chết đuôi, chết rồi sẽ xuống địa ngục!”

Xương Xương sau khi nghe ‘thấy những lời của Hà Cần Kỳ, cậu ta lập tức nghiêng người nhìn Lâm Vũ cười nói với anh: “Nêu anh nghĩ đến làm anh hai của tôi, anh nhất định sẽ không làm được bao lâu sẽ thành ma chêt đuối, mẹ tôi nói rồi, ai muốn cướp sản nghiệp Hà gia của ông ngoại đều chết không đẹp đâu.”

Lâm Vũ khẽ cau mày, không ngờ đứa nhỏ lại có dã tâm hung ác như vậy, không hồ là đứa nhỏ bị hai người phụ nữ ác độc dạy dỗ.

“Con mẹ nó, cậu đang nói cái quái gì Vậy, tôi đánh chét cậu!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1104


Chương 1104:

Hà Cần Kỳ nhảy tới, dùng cây nạng gõ vào đâu Xương Xương, nhưng Xương Xương đã bỏ chạy ngay lập tức, cười ha ha nói: “Tên què, anh không đánh tôi sao? Đền, đến đánh tôi đil”

“Mẹ nó, tên nhóc con, đừng để tôi bắt được, nếu không thì xem tôi có dám đánh chết cậu hay không?” Hà Cần Kỳ tức giận đến sắc mặt đỏ bừng.

“Tên què, tên chết chìm,, hai người chỉ là đồ rác rưởi, lêu lêu lêu…

Xương Xương chạy qua một bên, lập tức làm mặt quỷ với Lâm Vũ và Hà Cần Kỳ, hai đứa trẻ kia cũng học làm theo.

“Muốn chết à!” Hà Cần Kỳ khập khiếng đuổi theo, Xương xticHi nhanh chóng tránh được, nhưng Hà Cần Kỳ nhanh chóng. bắt được cô con gái của cô cả, liền giáo huấn cô bé.

Lâm Vũ lắc đầu cười bắt lực, đột nhiên anh nhận ra rằng Xương Xương đã chạy ra phía sau mình từ lúc nào, liên đá vào mông anh.

Lâm Vũ nhíu mày, trong lòng tràn đây lửa giận, lạnh lùng nói: “Bạn nhỏ, cậu không nhìn rõ chân tôi sao, chân của tôi không có bị què!”

Lậm Vũ biết hôm nay gặp được nhóc đầu gấu huyền thoại.

“Không bị què thì sao? Đô ngu ngôc!”

Xương Xương cười lên, đảo một vòng lại đá vào mông Lâm Vũ rôi lập tức bỏ chạy đi.

Lâm Vũ bị đá vào chân một cái, nếu như đổi lại là người khác thì anh đã sớm đánh cho cậu ta một cái, nhựng mà niệm tình là em trai của Hà Cần Kỳ, hơn nữa lại còn là một đứa trẻ, cho nên anh cũng không trực tiếp động thủ, liền trực tiệp xoay người đ đên bên cạnh hai người con dâu Hà gia đang thấp giọng nói chuyện, với nhau, nhìn về phía người con rê thứ hai Tôn Bồi Kiệt nói: “Xin chào, Xương Xương là con trai của anh đúng không, phiền anh dạy dỗ cậu bé cho tôt!”

Tôn Bồi Kiệt liếc nhìn Lâm Vũ, vẻ mặt đầy chán ghét, lạnh lùng nói: “Dạy dỗ con trai tôi? Con trai tôi đã làm gì cậu chứ?”

“Hạ ha, không bắt được tôi, đồ ngu ngôc.”

Lúc này, Xương Xương chạy lại, đá vào bắp chân Lâm Vũ.

Lâm Vũ cũng không đặc biệt trốn tránh, có ý đề cho cậu bé đá anh, sau đó nhìn, về phía Tôn Bồi Kiệt nói: “Anh nhìn thấy chưa?”

“Tôi còn tưởng là chuyện gì, chỉ là đá cậu có hai cái mà thôi!” Tôn Bồi Kiệt hừ lạnh nói: “Đứa trẻ đá thì có đau gì chứ, cậu là người lớn, lại chấp nhặt với một đứa con nít cái gì chứ, thật là chậc chậc.”

“Tôi nói với anh là muốn anh day dỗ cậu bé, nêu như anh cứ cô chập như vậy, cậu bé sớm muộn gì cũng sẽ chịu khổ thôi, nêu như anh không dạy dỗ nó, vậy thì tôi giúp anh quản câu bé cho.” Lâm Vũ lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu bé nói.

“Mẹ nó ý cậu là gì, thê nào, cậu còn muốn đánh con trai của tôi? Nào, đánh tôi xeml” Tôn Bồi Kiệt đột nhiên tức giận nói, rõ ràng là chắc chắn trước mặt nhiều người Hà gia sẽ không dám làm như vậy.

Nhưng vừa dút lời, Lâm Vũ đột nhiên đá một cái, đá trúng vào mông Xương Xương đang chạy, Xương Xương bị đá đên ngã lăn ra đât, cả người trượt ra xa mây mét sau đó liền oa một tiếng khóc lên, cả khuôn mặt đều trăng bệch.

Thật ra, lúc đá cậu bé Lâm Vũ đã đặt biệt giảm lực, cũng không làm cậu bé bị thương, Xương Xương khóc là bởi vì chủ yêu là bị dọa.

“Xương Xương.”

Tôn Bồi Kiệt đã kinh ngạc vì không thể tin được, sau đó chạy đến bên con trai, vừa bề con lên liền hỏi cậu bé: “Con trai, con có sao không?”

“Ha ha, đáng đời!” Hà Cần Kỳ nhìn thấy cảnh này lập tức hả hê nói: “Thăng nhóc này còn chưa nhằm nhò gì đâu, anh đá nhẹ quá rồi.

Tôn Bồi Kiệt ngay lập tức quay đầu lại, liếc nhìn Hà Cần Kỳ một cách hằn học.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1105


Chương 1105:

“Được rồi, tên tiểu tử kia, lại dám chạy đến nhà họ Hà của chúng tôi náo loạn.” Con rễ lớn Tào Truần nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt liền lạnh lùng, còn không sợ lớn chuyện hét lên với em dâu Hà Diệu một tiếng: “Em à, có người đánh con trai em kìa!”

“Hả? AI?”

Hà Diệu quay đâu lại nhìn, thây con trai mình trên mặt đang | khóc rưng rức, sắc mặt thay đổi, liền lập tức chạy đến, ôm con vào lòng, liên tục dỗ dành rồi quay đầu nghiêm khắc hỏi chồng chuyện gì đang xảy ra.

“Bị tên chó này đá này!”

Vẻ mặt Tôn Bồi Kiệt u ám, đột ngột đứng dậy, xăn tay áo, hùng hồ đi về phía Lâm Vũ, khi đến trước mặt anh, hai lời cũng không nói liền đắm về phía mặt Lâm Vũ.

Là một nhân viên công chức không có chút sức lực, năm đấm của hắn ta tự nhiên mêm nhữn, theo Lâm Vũ thấy, Sự uy h**p của năm đấm hắn ta và con trai hắn ta đều như nhau.

Lâm Vũ thản nhiên đưa tay ra nắm lấy. cổ tay Tôn Bồi Kiệt sau đó đột ngột xoay người, cơ thê Tôn Bồi Kiệt cũng buộc phải quay lại, đồng thời miệng ê a hét lên: “ÁI Ái Đau quá, đau quá, bỏ tôi ra.”

“Đồ khốn nạn, buông chồng tôi ra!”

Hà Diệu thấy chồng mình bị chỉnh như vậy, trong lòng thầm chửi bới, sau đó lập tức ngắng đầu quát anh cả và anh ba bên cạnh: “Anh cả, anh ba, các anh nhìn người ngoài bắt nạt người của chúng ta như thế này à?”

Thây vậy, Hà Tự Khanh và Hà Tự Hành lập tức đi tới, Hà Tự Khâm lạnh lùng nhìn Lâm Vũ: “Hà tiên sinh, đây không phải là nơi cậu có thể khoe mẽ, mời cậu trở về cho, chúng tôi không hoan nghênh cậu!”

Lâm Vũ vừa thu tay lại, cười nhạt nói: “Kỳ thật, tôi cũng không muôn ở lại chồ này, có người mang danh thân yêu nhật, nhưng lòng dạ không kém cầm thú. Hận không thể làm cho Hà nhị gia chết ngay lập tức. Loại này thật khiến người khác ghê tởml!”

Nói xong anh liếc nhìn hai chị em Hà San và Hà Miêu, có chút chế nhạo rồi quay đầu bước vào thang máy.

“Tên khốn kiếp, cậu đang nói ai vậy, nói rõ ràng cho tôi!” Hà Miêu dường như nghe ra lời Lâm Vũ nói, lập tức hét lên với Lâm Vũ, sau đó đột ngột đứng lên, tức giận nói với Lâm Vũ: “Tên khốn khiệp, cậu nói đi, cậu dựa vào đâu lại măng tôi.”

“Mắng cô? Tôi nói mắng cô khi nào?

Thê nào, cô thừa nhận cô muốn Hà nhị gia chết ngay lập tức sau, cũng thừa nhận mình không bằng cầm thú?” Lâm Vũ trên mặt mang theo ý cười nói.

Các sĩ quan trung tá và thượng tá xung quanh không nhịn được thầm cười khi nghe điều này, thật ra vừa rồi họ cũng đã nghe thây lời nói của Hà Miêu và Hà San, họ cảm thấy như đang nguyên rủa vị thủ trưởng của mình sẽ chết sớm, cho trong lòng họ đối với hai chị em này có ân tượng không tốt, nhìn thấy Lâm Vũ thay bọn họ măng ra những lời đó, bọn họ cảm thấy rất vui vẻ.

Hà Miêu nhìn thây tiêng cười của những người xung quanh, trong lòng chợt có chút cáu kỉnh, nghiêm nghị nói: “Tên khốn kiếp không cha không mẹ, dám măng tôi thê này, xem tôi dám xé miệng cậu ra không?”

Ngay khi lời vừa nói ra, cô lập tức lao về phía Lâm Vũ với hàm răng và móng vuốt sắc bén, nhưng trước khi cô lao tới chỗ Lâm Vũ, đã có một tiếng gầm thét từ phía bên kia hành lang, ‘Khôn khiếp, còn không dừng tay cho tôi.”

Hà Miêu đột nhiên dừng lại khi nghe thây âm thanh này, sau đó quay lại thì thây cha mình đang chống gậy đi về phía bên này, có mây bác sĩ đi theo sau.

“Chai”

Hai mắt Hà Tự Khâm đột nhiên mở ra, ông chạy nhanh tói, nhanh chóng ôm lây cha mình, lo lắng nói: “Cha, sao cha lại ở đây?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1106


Chương 1106:

“Con trai tôi sắp chết, tôi có thể không đến sao?”

Khi Hà Khánh Võ nói chuyện, vẻ mặt nghiêm nghị, vẻ mặt không chút dao động, nhưng trong lòng lại là sóng gió, người con trai yêu nhất của ông giò lại ngàn cân treo sợi tóc, làm sao có thê thờ œ được!

“Cha…cha biết cả rồi?” Sắc mặt Hà Tự Khâm liền thay đổi, thật ra chuyện em hai bị thương, ông ta có ý giấu cha và mẹ, sợ họ lo lãng, nhưng không ngờ ba ông lại biết. .

Hà Tự Khâm liếc mắt nhìn em ba với vẻ nghi hoặc, tưởng chính là em ba nói, nhưng Hà Tự Hành xua tay ngay lập. tức, vẻ mặt đầy kinh ngạc, rõ ràng ông ta tuyệt đối chưa từng lộ chuyện này ra chút nào.

“Con cho rằng cha già rồi, vô dụng nên không còn biết gì nữa đúng không? Nói cho con biết, cha còn chưa đến bước lú lẫn đâu!” Hà Khánh Võ hừ lạnh, rõ ràng đối với chuyện Hà Tự Khâm giấu ông đều tràn đầy ý bất mãn.

“Cha, con không nói cho cha, thật ra không có ý gì, khác, chỉ sợ cha lo lãng mà thôi…” Hà Tự Khâm lập tức cúi đầu, có chút sợ sệt mà nói với cha ông ta.

Hà Tự Khâm không sợ trời, không sợ đất, nhưng sợ nhát lại chính là lão tử nhà mình.

“Cha, cha đến đúng lúc lăn, tên tiểu tử này dám đánh cháu của cha!” Hà Diệu vui mừng khôn xiết khi vừa nhìn thầy cha mình, lập tức chạy tới, khóc lóc nói: “Cha, cha phải làm chủ cho conl”

Cô ta biết rằng, cha cô là một người có thế lực, là nhân vật quyền thê ở Kinh thành, chỉ cần ông hô một câu, Lâm Vũ nhất định sẽ đi không nồi khỏi đây.

“Cút hết cho ta.”

Nhưng điêu ngoài ý muôn của cô là, Hà Khánh Võ lại không nhìn cô, chỉ lạnh lùng hét lên một tiêng, sau đó liên đi qua người cô.

Hà Diệu nghe thây câu này, toàn thân rung lên một trận, còn tưởng rằng bản thân nghe nhằm, VÔ cùng ngạc nhiên nói với cha của mình: “Cha, cha, cha nói gì vậy?”

“Cút! Lập tức cút! Mang cả nhà của con cút hết đi!”

Hà Khánh Võ đầu cũng không .

ngoảnh lại, giọng nói vô cùng âm trâm.

Hà Diệu nghe xong liền trố mắt sững sờ, hai mắt đỏ hoe, miệng đầy uất ức nói: ‘Cha, cha thế này là sao vậy…Con đâu làm gì trái ý cha đâu…”

“Diệu Diệu, được rồi, chúng ta đi thôi, còn chưa thầy ô ông già nỗi giận à?”

Nhìn thấy. bỗ vợ đang tức giận, Tôn Bồi Kiệt rùng mình, vội vàng chạy tới năm tay vợ kéo cô về phía thang máy.

“Anh hai là con ruột của ông Ấy, em không phải con gái ruột của ông ây sao?” Hà Miêu uất ức nói trong màn nước mắt, trong lòng tức giận ngút trời, cô biệt cha cô thiên vị con trai, cho nên cũng thiên vị người anh hai giỗng tạp chủng của cô.

Lòng căm thù của cô đôi với anh hai không nhịn được lại thêm sâu đậm hận không thể mong anh hai chết ngay lập tức!

“Được rồi, em gái, em chưa thấy ông già nồi giận hay sao? Em còn ở đâu gây rôi, cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi.” Hà Tử Khâm lập tức khuyên bảo em gái một tiếng, sau đó xua tay nói: “Nghe lười, các em về trước đi.”

Hà Diệu chỉ vào Lâm Vũ giận dữ hét lên: “Thằng khôn nạn, tôi với cậu còn chưa xong đâu.”

Nói xong, cô nắm tay con trai, xoay người rời đi.

“Anh Hà, cậu đừng đề ý, tính khí em gái tôi là như thê đáy.” Hà Tự Hành bước đến xin lỗi lu Vũ một câu, “Hay là cậu cũng về trước…

“Hà tiên sinh là khách quý của tôi, ai dám kêu cậu ấy đi?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1107


Chương 1107:

Hà Khánh Võ đã bước qua nghe vậy liền quay đầu trở lại trừng mát liệc nhìn con trai thứ ba của mình, sau đó sắc mặt liền mềm mỏng, nói với Lâm Vũ: “Hà tiên sinh, phiên cậu đợi một chút, tôi có chuyện muôn nói với cậu.”

“Được!

Lâm Vũ có chút giật mình, trong ấn tượng của anh đây là lần đầu tiên Hà lão gia lại chủ động muôn nói chuyện với anh, nhưng trong lòng lại không khỏi lo lắng, không biết ông ây muôn nói chuyện gì với anh.

“Lão thủ trưởng!”

Lúc này, một vị trung tướng trước mặt nhìn thây Hà khánh Võ liên bước lên nghênh đón, liền hành lễ theo kiểu quân đội.

“Chào thủ trưởng!”

Mấy người thiệu tướng còn lại cũng lập tức hành lễ, cả mặt nghiêm túc.

“Ừa, mấy tên tiểu tử các người vẫn là dáng vẻ này à!”

Hà Khánh Võ quét mắt liền nhìn những tướng quân tóc mai có chút bạc trăng, bình thản nói một câu.

Các sĩ quan có mặt đêu ngạc nhiên khi nghe những gì ông nói, nhưng họ lập tức coi đó là lễ đương nhiên, đôi với ông Hà thì những viên tướng này đúng là lũ nhóc, có thể những viên tướng này đã từng ở dưới trướng của ông ta thì sao.

Các tướng quân lập tức cung kính gật đâu nói: “Ngài lớn mà vẫn còn khỏe như lính tráng vậy là mừng ạl”

“Tự Trăn bị thương khi thực hiện nhiệm vụ phải không?” Đôi mắt đục ngầu của Hà Khánh Võ chọt lóe lên tia đau thượng, quay đầu nhìn con trai đang năm bắt động trên giường trong phòng chăm sóc đặc biệt, cô họng mấp máy, đôi tay gây guộc giật giật, nắm chặt chiếc nạng trong tay.

“Không tồi!” Trung tướng gật đầu thở dài nói, “Lão thủ trưởng, thực xin lỗi, là tôi không chăm sóc tôt cho Tự Trăn…”

Hà Khánh Võ xua tay, nghiêm nghị nói: “Con trai tôi đâu đội trời chân đạp đất, không cân ai chăm sóc! Vì đất nước, vì nhân dân, cho dù có tan thành từng mảnh, vậy thì sao?”

Những lời nói của Hà Khánh Võ rất nghiêm nghị, nhưng trong lòng ông lại ân chứa một tâng nước mắt.

“Cha, đừng lo lăng, kêt quả khám bệnh của anh hai vẫn chưa có, vân đề có thể không nghiêm trọng như chúng ta nghĩ!” Hà Tự Khâm không khỏi đau lòng khi nhìn thấy cha mình đau buồn như vậy, vội vàng an ủi nói.

“Lúc nãy khi cha đi lên, cha tình cờ gặp Triệu Trung Cát, kết quả cha nhìn…

Thân thê Hà Khánh Võ run rẫy khi nói câu này, giống như ngọn nên trong gió, có thê vụt tắt bát cứ lúc nào.

“Cha nhìn thấy gi”. Sắc mặt Hà Tự Khâm kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Là tình huống gì đây?”

Giọng nói Hà Tự Khâm vừa nói ra, sác mặt những người xung quanh lập tức thay đồi, tập trung tinh thần nhìn VỆ nh: Hà Khánh Võ, toàn bộ đều đang đợi ông nói những lời kê kiếp.

“Bác sĩ nói thông qua. kết quả kiểu tra, có thể nhìn ra, trên vệt thương bị dao chém có chút độc TOï Hà Khánh Võ nắm chặt cây gậy trong tay, giọng nói có chút run rây, người đàn ông cả đời chiến đầu như ngựa chiến này, lần đầu tiên lại cất tiếng nói thấy thật buồn bã như vậy.

“Độc mãn tính?”

Hà Tự Khâm nghe thê vội vàng nói: “Độc trong đó phân tích rõ ra, nghiên cứu độc dược, giải nó rôi không phải là được rôi sao?”

“Đây là một loại độc rất lạ, không có ở trong nước ta…”

Hà Khánh Võ nói đến đây thì đột ngột dừng lại, sau đó quay đầu lại liệc nhìn trung tướng bên cạnh, dường như nhận ra điêu gì đó, không tiện nói cụ thể, ông chỉ nhẹ nhàng thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Dù sao cũng là loại độc rất hiếm có, căn bản không…không có cách giải…”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1108


Chương 1108:

Ông nói xong, đột nhiên cảm thấy trong mũi như bị nghẹt gì đó, đáy mắt có chút chua xót.

“Không thể giải được?”

Sắc mặt Hà Tự Khâm đột nhiên thay đổi khi nghe thấy những lời này, vội vàng nói: “Cha, không phải chứ, hiện tại điều kiện y tế tiên tiên như vậy, chỉ cần có thời gian, nhất định sẽ có thể tìm ra cách giải độc!”

Mặc dù Hà Tự Khâm và em thứ hai có rất nhiều lúc không hợp nhau, hơn nữa ông ta cũng ghen tị với việc cha mẹ cưng chiêu đứa thứ hai, nhưng ông ta biết đứa thứ hai có ý nghĩa như thế nào với Hà gia. Rất nhiều người bên ngoài còn sợ hãi lão nhị Anh cả ông ta, lão nhị cũng giông như ông là trụ cột hỗ trợ Hà gia, mà hai anh em bọn họ cũng là một trong những lý do chính khiến Hà gia trở thành thế gia đứng đầu.

Ông ta không muốn gia tộc bị lung lay, do đó tự nhiên cũng không hi vọng lão nhị xảy ra chuyện.

Đứng một bên nãy giờ, Tiêu Mạn Như yên lặng lắng nghe tât cả những c điều này, từ đầu đến cuối không nói tiếng nến nắm chặt tay, móng tay gần như căm vào lòng bàn tay, sắc mặt tái nhọt, thân thê run rây, nước mắt không chịu được cứ rơi lã chã.

Hà Khánh Võ cúi đầu, khẽ thở dài: “Bệnh viện đa khoa quân khu đã tiếp xúc với chất độc này mười năm trước, đã nghiên cứu mười năm, vẫn không có cách nào giải được…

“Mười…mười năm?”

Sắc mặt của mọi người đêu thay đôi đột ngột khi ông nói như vậy, nhưng không ngờ trên đời lại có một loại độc dược quái gở kì dị như vậy!

Hà Tự Khâm nuốt nước miếng, sốt sắng nói: “Cha, ý của cha là mười năm trước đã có người bị nhiễm loại độc này?”

“Không sai, người này cha cũng biết, cũng là một nhân vật anh hùng, mười năm trước, ông ây cũng chữa trị ở đây!” Hà Khánh Võ nhớ về chuyện lúc trước, vẻ mặt có chút thăng trâm.

“Vậy…vậy người đó hiện tại sao rồi?”

Hà Tự Khâm tuy nghe rõ mỗi một lời của cha mình, những vẫn ôm hi vọng mà hỏi.

“Cha nói rồi, độc không thể giải, con cho rằng sau đó như thế nào…” Hà Khánh Võ nói điều này bằng một giọng rất nhỏ, sự tuyệt vọng trong giọng nói của ông vô cùng rõ ràng, ông hơi ngắng đầu lên, không muôn nước mắt của mình rơi xuông.

Hà Tự Khâm há to miệng, sững sờ một hồi, không biết nên nói gì mới tốt.

Hà Tự Hành vội vàng chạy tới, nghiến răng nghiên lợi nói: “Không giải được.

thì chúng ta cũng phải giải. Không thể cứ đề anh hai chết như thế này!”

“Nhị thiếu gia tạm thời sẽ không sao!”

Lúc này, một bóng người vội vã đi tới từ bên cạnh hành lang, chính là Triệu Trung Cát, phó viện trưởng của bệnh viện này kiêm chủ nhiệm ngoại khoa, ông ây vừa đi vừa vội vàng nói: “Tuy.

loại độc này rất độc, nhưng độc tính cũng rất chậm. Nhị gia quả thật có nhiều vết thương trủng độc, nhưng kéo dài một hai tháng thì không vân đề gì.”

“Kéo dài một, hai tháng?” Hà Tự Hành chạy đến nắm lây cô áo của Triệu Trung Cát, tức giận nói, “Cái tôi muôn không phải là kéo dài một, hai tháng, mà là muôn anh hai tôi sống sót! Bệnh viện các người làm ăn như thế nào vậy, đã mười năm rôi, mà đến nay cả độc cũng không giải được.”

“Tự Hành!”

Hà Tự Khâm lập tức kéo tay em ba lại, sau đó nói lời xin lỗi với Triệu Trung Cát: ‘Lão Triệu, bình thường nó như vậy thôi, nhưng cũng rất lo lắng.”

“Sao chúng tôi lại không lo lắng chứ!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1109


Chương 1109:

Triệu Trung Cát bất lực lắc đầu, “Thật ra, mười năm trước, sau cái chết của một bệnh nhân cũng bị nhiễm loại độc này, chúng tôi đã không ngừng nghiên cứu loại độc này, nhưng chúng tôi phát hiện loại độc này vô cùng kì lạ, mỗi một thành phần bên trong đều không thẻ khiến họ trúng.

độc, nhưng đặt chúng nó ở một chỗ, sẽ sản sinh ra độc tô kì lạ, cho nên mới khiến cho chúng tôi không cách nào giải được.”

Có vẻ như để tránh tiết lộ bát kỳ bí mật nào, ông ta đặc biệt không giải thích rõ bệnh nhân bị đầu độc mười năm trước là ai.

“Vậy thì các người không giải được, liên không tham khảo ý kiên của các cơ sở y tê khác trên thê giới sao?” Hà Tự Khâm tiếp tục hỏi.

“Tất nhiên chúng tôi đã tham khảo ý kiến của các tổ chức y tế nồi tiếng như Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ và Hiệp hội Y khoa Châu u, nhưng họ đã tiệp xúc với loại độc này từ rật lâu trước, chúng ta, đến bây giờ vẫn không thể giải được!” Triệu Trung Cát thở ra một hơi, bất lực nói: “Hơn nữa, tài liệu lưu trữ của Hiệp hội Y khoa Châu u cho thấy chất độc này đã được ghi.

nhận hơn một trăm năm trước, có thể thấy rằng nó là một chất độc rất cổ.”

Khi mọi người nghe vậy, vẻ mặt nghiêm nghị không nói một lời, bầu không khi trong hành lang đột nhiên trở nên nặng nê.

“Không có thuôc giải…Không có thuộc giải.. .Chẳng lẽ em hai của tôi sắp chết rồi… Hà Tự Khâm nắm chặt hai tay, lảo đảo mà lắm bẩm một mình.

“Trên thực tế, không thể nói là tuyệt đối như Vậy, ít nhất còn có một cách khác mà tôi chưa thử!” Triệu Trung Cát cau mày, trầm giọng nói.

“Lão Triệu, ông có thể làm gì, nói cho tôi biết!”

Tinh thần Hà Tự Khâm khẽ động, lập tức có sức sông, vội vàng nói.

Mọi người trên hành lang cũng trở nên tươi tăn trở lại, nhìn Triệu Trung Cát đầy mong đợi.

Trong lòng khẽ động, Tiêu Mạn Như vội vàng lau đi nước mắt trên mặt, bước nhanh về phía trước vài bước.

“Thực ra tôi vừa mới nói với ông Hà răng chúng tôi đã nghiên cứu loại độc dược này bằng các phương pháp Tây y từ đâu đên cuỗi, nhưng bao nhiêu năm nay vận không có tiên triển gì, chứng tỏ trình độ Tây y ‹ của chúng tôi vẫn cân tiếp tục phát triển và nâng cao, còn lâu mới đạt đến đỉnh cao!”

Triệu Trung Cát trầm giọng nói: “Muốn giải được loại độc này thì phải tìm một loại thuốc đã đạt tới đỉnh cao, đó chính là thuốc bắc của chúng ta.

Đỉnh cao của Trung y chúng ta hiện tại không tồn tại, tương lai cũng khó tôn tại, cho nên, đỉnh cao của nó chỉ có thê tồn tại trong quá khứ nhà Minh Thanh!”

“Ý ông là, cách duy nhất là dùng thuốc bắc đề chữa bệnh cho em hai | của tôi?”

Hà Tự Khâm nghe nói vậy liền lập tức hiểu ý ông ta, liên lập tức hỏi.

“Không phải, bệnh viện của chúng tôi có bác sĩ Trung y, đều đã nghiên cứu qua loại độc dược này, không thể giải được!” Triệu Trung Cát lắc đầu, cau mày nói: “Phương pháp tôi đang nói đên là của một người khác!”

“Một người khác?” Hai mắt Hà Tự Khâm sáng lên, vội vàng nói: “Bất kế người này là ai, tôi nhật định mời anh ta đến.”

-Bác sĩ Hà Gia Vinh của Hồi Sinh Đường.” Triệu Trung Cát nghiêm nghị nói, “Cậu ây là cách duy nhật tôi có thê nghĩ đến, là hy vọng duy nhất của Hà nhị thiếu! Vì vậy, nêu cậu muôn cứu Hà Nhị Thiếu, cậu phải lập tức đến mời bác sĩ Hải”

Vừa rồi ông ta rât vội, hành lang lại có rất nhiều người, cho nên ông ta không đề ý Lâm Vũ ở bên cạnh, cho nên mới nói Hà Tự Khâm nên lập tức mời Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1110


Chương 1110:

Hà Tự Khâm nghe vậy liên sửng sốt, sau đó nhìn lại hướng Lâm Vũ, không tin tin được liên hỏi: “Lão Triệu, ông có chắc không?”

Mặc dù ông ta đã nghe nói vệ chuyện của Lâm Vũ cách đây một thời gian, Lâm Vũ cũng đã chữa khỏi nọc rắn.

cho con gái ông ta, nhưng ông ta vân có một sự hoài nghi nhất định về y thuật của Lâm Vũ, có lẽ vì tâm lí mâu thuẫn ẫn bên trong ông ta.

“Tôi chắc chắn, tất nhiên là tôi chắc chắn. Ở đỉnh cao của trung y Hoa Hạ, theo tôi thấy, ngoài bác sĩ Hà Gia Vinh ra, cũng không có sự lựa chọn thứ hai.”

Triệu Trung Cát ưỡn thăng ngực, không khôi khâm phục Lâm Vũ vì đã đánh bại y thánh Hàn Quốc, chữa khỏi căn bệnh quái lạ của Thụy Điển công chúa, nhịn không được thay Lâm Vũ khoe khoang: “Theo ý của tôi, lấy đỉnh cao của Trung y vào thời nhà Minh Thanh, vậy thì cậu ây chắc chắn là người nồi bậc nhất ri.”

Lậm Vũ ở bên cạnh không khỏi lắc đầu cười một tiếng khi nghe ông ây khen anh nhiều như vậy, không ngờ: Phó viện trưởng Triệu, người mới gặp anh một lân, thật ra lại thích anh như Vậy.

“Trung Cát, đề tôi nói cho ông biết, bác sĩ Hà đang ở đây!” Hà Khánh Võ vội vàng đi đến tới khi nghe thấy lời nói của Triệu Trung Cát, nói, “Tôi nhìn thấy bác sĩ Hà khi tôi, lên vừa rồi, vì vậy tôi đã yêu cầu cậu ấy ở lại!”

Đây là lý do vừa rồi ông mắng con gái mình, bởi vì vừa rôi gặp Triệu Trung Cát dưới lầu ông ta có nói về Trung y và tiến cử Lâm Vũ cho ông.

Hà Khánh Võ không bao giờ nghĩ rảng một ngày nào đó Hà gia lớn mạnh sẽ câu xin một cậu nhóc còn non chẹt như thế này.

“Ò! Bác sĩ Hà ở đây, quá tột rồi!” Vẻ mặt Triệu Trung Cát vui mừng, lập tức nói: “Dù cho độc dược này là mãn tính, nhưng nó sẽ tiếp tục lây lan, đương nhiên điều trị càng sớm càng tôt”

Ngay khi lời này vừa nói ra, ông ta lập tức nhìn quanh tìm bóng dáng của Lâm Vũ.

Tiêu Mạn Như gần như vui mừng khôn xiết khi nghe những lời này, nhìn lâm Vũ một cách hệt sức nhẹ nhõm, trong lòng thầm mừng vì đã gọi Lâm Vũ đến.

Lâm Vũ vừa thấy vậy vội vàng đi ra ngoài, đối với Triệu Trung Cát mỉm cười gật đầu: “Phó viện trưởng Triệu, ông quá khen rồi. Thật ra trên phương diện độc dược tôi lại không hiểu biết nhiều, do đó không cam đoan sẽ chữa khỏi cho Hà nhị thiếu.”

Chuyện anh nói là, anh vừa nghe Trệu Trung Cát nói loại độc này thần bí như vậy, có thê không tự tin có thể chữa khỏi, dù sao trên đời này có quá nhiều độc dược lưu hành từ thời cô đại, không ít hơn máy chục loại chất độc không màu, không mùi trong ký ức của tổ tiên có thể tự chế tạo.

“Bác sĩ Hà, đừng có áp lực, cố gắng hết sức là được” Triệu Trung Cát thở dài nói, “Chúng tôi đã nghiên cứu Tây y nhiều năm như vậy mà vân chưa tìm ra thuốc giải độc. Ngay ‹ cả khi bác Sĩ Trung y của các người cũng không trị được, cũng sẽ không mật mặt đâu.”

“Hà tiên sinh, tôi biệt trước đây có một số người trong nhà họ Hà đã xúc phạm cậu. Nếu cậu muốn tôi trừng phạt ai đó đề trút giận thì cứ nói đi!”

Hà Khánh Võ cho rằng Lâm Vũ đang cÔ ý cự tuyệt, liền chạy tới nói ra lời đảm bảo: “Hơn nữa không cân quan tâm cậu có thể chữa lành cho con trai tôi không? Hà Khánh Võ tôi hứa với cậu răng Hà gia của tôi sẽ luôn nợ cậu một ân huệ. Dù thế nào đi nữa, chỉ cần Hà gia làm được, thì sẽ không bao giờ từ chối. Cậu yên tâm, bộ xương già Hà Khánh Võ tôi vẫn đáng giá vài phân tiền mà!”

Sắc mặt những người Hà gia khi nghe những l lời này đêu không nhịn được thay. đồi, phải biết răng, cha của ni luôn giữ lời hứa của mình, nhưng ông rất † hứa với người khác. Bây giờ ông có thể hứa với Lâm Vũ bất kỳ điêu kiện nào, hơn nữa còn vì anh mà trừng phạt với người của Hà gia, đều khiên mọi người run rây.

Đặc biệt là Hà Tự Khâm và Hà San, con gái lớn của ông Hà, sắc mặt của họ không khỏi có chút thay đôi, người xúc phạm Lâm Vũ nhiều nhất chính là hai nhà bọn họ, đương nhiên vẫn còn có gia đình em gái vừa rời đi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1111


Chương 1111:

“Ông Hà, tôi không cần ông giúp tôi trừng phạt ai, cũng không cân hứa với tôi bật cứ điêu kiện gì!” Lâm Vũ ngâng đầu, ôn hòa cười nói: “Có, người, cho tôi núi vàng bạc tôi đều không trị, lại có một sô người, một đồng cũng không cho tôi, tôi cũng đều trị cho họ, Hà nhị gia là người tôi tôn kính, cho nên tôi sẽ trị bệnh cho anh ây, một đồng cũng không lấy.”

Nói xong, anh quay sang Triệu Trung Cát nói: “Phó viện trưởng Triệu, ông có thể mở cửa cho tôi vào không?”

“Được, đương nhiên được.”

Triệu Trung Cát lập tức ra lệnh cho người mang khâu trang và găng tay mới cho Lâm Vũ, sau đó đưa Lâm Vũ vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Hà nhị gia trên giường bệnh xanh xao, phờ phạc, từng hơi thở đều rất nặng nhọc, cùng cảm giác vô cùng kiệt quệ.

Anh nhìn thấy ‘ một số băng quấn.

quanh người ông ta, bông băng ở vết thương đã nhuộm màu đỏ đen bởi máu đang chảy ra.

Máu đen?

Lâm Vũ sững sờ khi nhìn thấy tình cảnh này, như nghĩ ra điều gì, anh lo lắng nói: “Phó viện trưởng Triệu, nhanh lên, tháo băng trên vết thương ra cho tôi xem”

Khi Triệu Trung Cát nghe thầy lời dặn dò của Lâm Vũ, ông ta không dám chậm trễ một chút nào, vội vàng bước đến bên cạnh Hà nhị gia, cần thận tháo băng ở bụng và cánh tay của anh ta.

Lâm Vũ bước nhanh về phía trước, không khỏi hít một ngụm khí lạnh khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trên cánh tay có hai vệt thương dài hơn mười cm, rõ ràng đã bị chém rất mạnh và đã được khâu lại, bụng của anh ta, lưỡi cắt ngắn hơn, rõ ràng là nó đã bị ai đó dùng dao găm đâm.

Và lý do khiến Lâm Vũ bị sốc là những vết cắt trên cơ thê Hà nhị gia đều có màu đen sãm! Nó thậm chí còn ăn mòn đến lớp da bên ngoài vết thương.

Anh đã từng nhìn thây loại màu đen như mực này, giỗng hệt như màu đen như mực trên thân thể Chiến thần Hướng Nam Thiên.

Bây giờ cuối c0Ng anh cũng ngẫm ra được lý do ta òi đàn ôn tấn công Hà ê lại tránh nói vê nó, cưỗ cũng hiệu tại sao Hà lão gia lại không dám nói rõ khi nhắc đến bệnh nhân.

Bởi vì chuyện này liên quan đến bí mật cốt lõi của quốc gia, bọn họ đương nhiên không thê để người ngoài biết.

“Hà tiên sinh, loại độc này…rất kỳ quái…” Triệu Trung Cát nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc trên mặt Lâm Vũ, cười khổ nói: “Nếu. không chữa được thì đừng quá miễn cưỡng.”

Lâm Vũ trầm mặt, sắc mặt ngưng trọng, hỏi: “Hai vết dao sau lửng Hà nhị gia, cũng đều như thế này sao?

Đều toàn là màu đen?”

“Không sai, giống y như mấy nhát dao này!” Triệu Trung Cát gật đầu nói: “Chỉ là độ dài miệng vết thương lại dài hơn chút!”

“Tôi cũng không dám bảo đảm có thể chữa khỏi cho Hà Nhị gia hay. không, chỉ có thể có hết sức mà thôi.” Lâm Vũ do dự một chút, trầm giọng nói.

“Cậu…ý cậu là cậu có thể chữa khỏi sao?” Triệu Trung Cát nghe xong liền vui mừng khôn xiệt, suýt chút nữa nhảy dựng lên cười với Lâm Vũ, “Ai ya, tôi nói mà, trong thời đại ngày nay, còn có một người có thể giải được độc này, thì chính là Hà tiền sinh rồi!”

Lâm Vũ lắc đầu bắt lực, tự hỏi tại sao Triệu Trung Cát một bác sĩ tây y, đột nhiên trở thành một fan hâm mộ trung thành của chính mình.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1112


Chương 1112:

“Có cần tôi giúp cậu chuẩn bị không?”

Triệu Trung Cát vội vàng hỏi.

“Giúp tôi lấy một bộ kim bạc, ngoài ra, tôi sẽ kê đơn thuốc, tìm người sắc mấy thang thuốc này.” Lâm Vũ gật đâu nói.

Bởi vì Hướng Nam Thiên đã được chữa khỏi, cho nên Lâm Vũ cũng nắm được mắu chốt của loại độc này.”

Mặc dù Hà Tự Trăn bị thương nhiều hơn Hướng Nam Thiên, nhưng cũng ít trúng độc hơn Hướng Nam Thiên, dù sao thì Hướng Nam Thiên là một căn bệnh cứng đầu mười năm, cho nên so với Hướng Nam Thiên, Hà Tự Trăn chữa lành hơn rất nhiều, trong vòng nửa tháng, Lâm Vũ nhất định sẽ chữa lành cho ông ây.

Sau khi Triệu Trung Cát sai người lây túi kim tiêm, Lâm Vũ đã châm cứu cho Hà Tự Trăn, bôi thuốc đề kiểm soát độc tính lây lan cho ông ta, sau đó yêu cầu Triệu Trung Cát nhớ cho Hà Tự Trăm uống ba liễu thuốc mỗi ngày.

Lâm Vũ ở trong phòng chăm sóc đặc biệt trong một giờ, sau khi anh ra ngoài, Hà Khánh Võ, Hà Tự Khâm, Tiêu Mạn Như và những người khác ra, cũng như các tướng lĩnh khác, ngay lập tức vây quanh anh.

“Bác sĩ Hà, tình hình của nó thế nào rồi?” Đôi mắt của Hà Khánh Võ rạng rỡ, vô cùng mong đợi mà hỏi, ông trong lòng lo lãng, như thể ông sợ răng Lâm Vũ sẽ nói với ông điêu gì đó không tốt.

“Tình hình của Hà nhị gia tương đối ổn định. Theo như phương thuốc tôi đã kê, anh ây sẽ bình phục trong vòng nửa tháng!” Lâm Vũ nói.

Trên thực tế, với khả năng của mình, anh hoản toàn có thê khiên cho Hà Tự Trăn phục hồi trong vài ngày với sự trợ giúp của sức mạnh tâm linh, tuy nhiên Hà Tự Trăm bị thương quá nặng và thê chất yếu. Việc giải độc băng hành vi mạnh sẽ làm tôn thương cơ thê của anh ấy, vì vậy Lâm Vũ đã chọn phương pháp nhẹ nhàng hơn.

Đám người Hà Khánh Võ lập tức buông tảng đá trong lòng xuống, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, nhưng cảm XÚC lại rất kiềm chế, dù sao thì không thể chỉ nghe lời Lâm Vũ nói, có thê khỏi bệnh hay không còn tùy thuộc vào thực tê.

Đại tiều thư Hà Gia Hà San đứng bên ngoài đám đông nghe vậy sắc mặt liên trở nên lạnh lùng, quay. đầu lại nhìn chồng mình, hai người nhìn nhau với ảnh mắt vô cùng âm trầm.

“Tôi nói rồi mà, có nah hai tôi ở đây, nhị gia chắc chắn sẽ không sao mài”

Hà Cần Kỳ nghe vậy cao hứung đến mức không nhịn được hét lớn một tiếng.

Tất cả các sĩ quan đều nghỉ ngờ khi nghe thấy điều này, không phải Hà Tự Khâm vừa Hà Gia Vinh không liên quan gì đến Hà gia sao? Tại sao thằng nhóc Hà gia này lại một tiếng anh hai hai tiếng anh hai?

Hà Tự Khâm nghe vậy vẻ mặt liền trầm xuống, đột nhiên quay đầu liếc nhìn Hà Cân Kỳ, nghiêm nghị nói: “Cần Kỳ, con nói lung tung gì vậy, Hà tiên sinh từ khi nào lại trở thành anh hai của con? Hỗn xược!”

“Nó muốn gọi thì gọi thôi!”

Ai biết được ông ta vừa dút lời, Hà Khánh Võ nhàn nhạt liếc ông ta một cái, nhẹ nói: “Người trẻ tuổi kết bạn, con là người lớn can thiệp vào làm gì?

Sắc mặt Hà Tự Khâm đột nhiên thay đổi khi nghe những lời đó, ông ta nhìn cha mình một cách ngạc nhiên, sau đó gật đầu một cách tôn trọng và nói: “Vâng.”

Ông ta cúi đầu, trong lòng run lên, có lẽ nào cha ông đã buông lỏng quyêt định mà anh đã đưa ra khi thuyêt phục cha mình?

“Bác sĩ Hà, lần này cảm ơn cậu rất nhiều!” Hà Khánh Võ quay đầu lại nhìn Lâm Vũ, nói, “Tôi vẫn là câu nói đó, không cân biết Tự Trăn có thể bình phục hay không, Hà gia chúng tôi vân luôn nợ cậu một ân tình, cậu lúc nào cũng có thể đòi lại ân tình này.”

“Không cần như vậy đâu, Hà lão gia Lâm Vũ lắc đầu nói: “Nếu không còn chuyện gì nữa, vậy tôi vê trước đây!”

Hiện tại Hà nhị gia đã không sao,.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1113


Chương 1113:

Lâm Vũ cũng tự nhiên không muôn ở đây thêm nữa, quay đầu lại nói tạm biệt ới Tiêu Mạn Như, sau đó xoay người đi về phía thang máy.

“Bác sĩ Hà đi thong thả.”

Tiêu Mạn Như nước mất lưng tròng nhìn theo bóng lưng của Lâm Vũ, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, nếu anh thực sự là con ruột của cô thì tốt biết baol “Hà tiên sinh, Hà tiên sinhl”

Đúng lúc này, Triệu Trung Cát chạy nhanh tới, nói với Lâm Vũ với vẻ mặt lấy lòng, “Hà tiên sinh, cậu đi vội như vậy sao? Chúng ta cùng nhau ăn trưa đi. Viện trưởng của chúng tôi một chút nữa sẽ qua đây, Đúng lúc Có, chút vấn đề muốn thỉnh giáo cậu.”

“Không được rồi, phó viện trưởng Triệu, y quán của tÔI. còn có chút việc, tôi phải vè xem sao.” Lâm Vũ cười cười, nói: “Dù sao thì ngày mốt tôi lại tiếp tục đến chữa trị cho Hà nhị gia, ông có chuyện gì, đến lúc đó cứ trực tiếp hỏi tôi là được.”

“Được, được rồi!” Triệu Trung Cát vội vàng gật đâu, sau đó liền bật cười, “Hà tiên sinh, không giậu gì cậu. Kỳ thực tôi có chuyện muốn nhờ!”

“Phó viện trưởng Triệu, ông cứ nói đi!” Lâm Vũ nghi ngờ nhìn lại anh.

“Ha ha, là như vậy, tôi vừa mới thảo luận với viện trưởng của chúng tôi, muốn thành lập khoa Trung y cho bệnh viện của chúng tôi, đồng thời còn có một tòa nhà ngoại trú và một tòa nhà nội trú cho Trung y!” Triệu Trung Cát nói.

“Thật sao, chuyện tốt như vậy à.”

Lâm Vũ gật đầu, vẻ mặt hưng phần.

Bệnh viện đa khoa quân khu Bắc Kinh là bệnh viện tuyên đầu của cả nước, hơn nữa trong giới Tây y, cũng được xếp vào hàng tốt nhất, nêu bọn họ có thê đặc biệt thành lập một khoa Trung y, rõ ràng là một sự công nhận to lớn đối với y học “Trung Quốc. Nó chắc chắn là một cú hích cho sự thịnh vượng của y học Trung Quốc.

“Cậu cũng đồng ý với à!” Triệu Trung Cát cười nói, “Tuy nhiên, nêu thành lập khoa Trung y thì phải có người ở đó, nêu không thì còn không bằng không thành lập, nêu như cậu đáp ứng tôi làm phó viện trưởng bệnh viện chúng tôi, đảm nhiệm khoa Trung Y, chúng tôi lập tức chuẩn bị cho viện này!”

“Tôi làm phó viện trưởng?”

Lâm Vũ sững sờ, hiển nhiên có chút không ngờ, phó viện trưởng bệnh viện đa khoa quân khu sao có thể nói làm là làm! Tuy là phó trưởng khoa nhưng có lẽ anh cũng hơn trưởng khoa của bất kỳ bệnh viện nào ở Trung Quốc một bậc!

Không nói đên chuyện khác, ngay cả trưởng khoa của bệnh viện nhân dân Thanh Hải nơi Giang Nhan lúc trước từng làm việc, gặp trưởng khoa bệnh viện tổng hợp của quân khu Bắc Kinh cũng phải kính trọng!

“Cái này, Trưởng khoa Triệu, tôi không có nhiêu kinh nghiệm, : cái này không thích hợp…” Lâm Vũ lắc đầu cười một cách bắt lực.

“Thích hợp, thích hợp, aiya, không ai thích hợp hơn nữa, Chủ tịch Hiệp hội y học cô truyền Trung Quốc đảm nhiện chức vụ phó trưởng khoa bệnh viện chúng tôi, là vinh dự lớn của chúng tôi.” Triệu Trung Cát sốt ruột nói, “Cậu yên tâm, viện trưởng Lý nói, chỉ cân cậu có thể đến, ông ây CÓ thể cho cậu đãi ngộ như ông ây vậy.”

Nếu như không phải đây là bệnh viện Tây y, Triệu Trung Cát còn cho rằng Lâm Vũ làm viện truworng cũng không có vân đề gì!

“Cái này, ở trên chắc không đồng ý đâu nhỉ?” Lâm Vũ bát lực, lắc đầu cười nói.

“Đông ý, đông ý, viện trưởng Lý đã giải thích với Bộ trưởng Bộ Y tê rồi, Bộ trưởng Hách nói ông ấy không quan tâm, chỉ cân chúng tôi làm được công tác tư tưởng với cậu thì ông ây sẽ không phản đổi.” Triệu Trung Cát vội vàng nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1114


Chương 1114:

“Các người đã từng chào hỏi qua với bộ trưởng Hách?”

Lâm Vũ hơi giật mình, cảm thấy phó viện trưởng Triệu và viện trưởng Lý đã sắp đặt xong xuôi mọi thứ, chỉ đợi chính mình vào ở, anh không khỏi lắc đầu cười khổ, “Nhưng ngày thường tôi rất bận, không chặc chắn có thê tham gia hội chuân…

“Không sao, không thành vấn đè!”

Triệu Trung Cát tỏ vẻ hiểu rõ, “Cậu là phó truworng khoa, phụ trách tình hình chung, làm Sao CÓ thể kêu cậu tự ngồi hội chuẩn đấy, lúc chúng tôi khôi chữa được cho các bệnh nhan cậu đến là được rồi!”

Lâm Vũ không khỏi lắc đầu cười, cảm thầy được Triệu Trung Cát và viện trưởng. Lý như muốn trói mình đến bệnh viện.

“Đừng từ chôi nữa. Các đông nghiệp của chúng tôi ở Khoa Y học cô truyền Trung Quốc đang háo hức chờ đợi sự thành lập của khoa Trung yl” Triệu Trung Cát vội vàng nói, “Nếu cậu từ chôi, chúng tôi không biết kế hoạch này phải dồi lại bao Ìâu. Cậu có muốn thây sự thịnh vượng của Trung y không? Vậy thì cậu không thê cứ nói không mà không làm.”

Lâm Vũ cười càng thêm bắt lực, hiển nhiên Triệu Trung Cát đang uy h**p anh tr*n tr**, có thể thành khoa Trung y hay không, hiển nhiên là dựa vào lời nói của anh.

“Vậy được rồi…” Lâm Vũ thở dài một hơi, sau đó gật đầu đồng ý.

“Quá tốt rồi, Hà tiên sinh, cảm ơn cậu, cảm ơn cậu!” Triệu Trung Cát nhanh chóng bắt lây tay Lâm Vũ, sau đó ông ta như nghĩ ra điều gì đó, vui mừng nói: “Hà tiên sinh, đúng rồi, tôi còn có chuyện khác chưa nói với cậu.

Tôi mây ngày trước đã liên hệ với bệnh viện số 1 Bắc Kinh, muốn vợ cậu Giang Nhan đến, bệnh viện số † Bắc Kinh đã đồng ý rồi, cũng đã nói qua, vợ cậu hiện tại đã là bác sĩ bệnh viện chúng, tôi, như vậy hai người cũng có thể trở thành đồng nghiệp, cậu yên tâm, chúng tôi sau này sẽ chiều cố cô äy thật tốt.”

Lâm Vũ nhìn thấy nụ cười cáo già trên mặt Triệu Trung Cát, lập tức cảm thấy chân động, rât rõ ràng, hóa ra lão cáo già này đã sớm bí mật bày mưu tính kế, đến cả Giang Nhan cũng bị kéo vào.

Nhưng đây cũng là một điêu đáng mừng, so với Bệnh viện đa khoa quân khu, trình độ của Bệnh viện số 1 Đại học Bắc Kinh có phần thua kém.

Sau khi Triệu Trung Cát đuổi Lâm Vũ đi, ông ây ngâm nga một bài hát nhỏ, vui vẻ đi bộ về. Những gì ông ây dự định cuối cùng đã hoàn thành!

Lâm Vũ vừa ra khỏi bệnh viện liền gọi điện thoại cho Giang Nhan.

*“A lô! Gia Vinh à?” Giang Nhan rất nhanh đã bắt máy.

“Đồng chí Tiểu Giang em làm sao vậy, sao lại thân thiệt với lãnh đạo vậy!” Lâm Vũ nói, trốn thẳng ngực, vẻ mặt đầy tự hào, cảm giác địa vị gia đình trở nên cao mấy phần.

“Lãnh đạo, cái gì mà lãnh đạo?”

Giang Nhan khẽ giật mình, sau đó hừ cười một tiêng, ˆThê nào, cánh cáp anh cứng rồi, muốn làm lão đạo gia đình rôi?”

“Vậy thì không phải, lãnh đạo nhà chúng ta không phải luôn là em sao?”

Lâm Vũ lập tức lây lòng cười nói, “Cái anh nói là lãnh đạo ở bệnh viện.”

“Lãnh đạo ở bệnh viện? Ý gì chứ?”

Giang Nhan không khỏi nghi ngờ nói.

“Em không phải được điều đến bệnh viện đa khoa quân khu rồi à2” Lâm Vũ nói.

“Anh làm sao biết được?”

Giang Nhan không nhịn được kinh ngạc, chuyện này cô vôn dĩ muôn tạo kỉnh hỉ cho Lâm Vũ, kết quả không nghĩ đến Lâm Vũ lại biết được.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1115


Chương 1115:

“Cái gì có thể thoát khỏi tầm mắt của anh chứt” Lâm Vũ dương dương tự đắc ngắng đầu lên, “Đông chí Tiêu Giang, anh trịnh trọng nói với em một tin rất vui. Anh đã là phó viện trưởng bệnh viện đa khoa Quân khu. Cũng là lãnh đạo của em, phiền em sau này hãy kính cần một chút!”

“Anh là phó viện trưởng của bệnh viện đa khoa quân khu?” Giang Nhan ở đầu dây bên kia không khỏi toi to mắt ngạc nhiên hỏi: “Anh không phải đang năm mơ sao?”

Cô biết rằng, bệnh viện đa khoa quân khu là bệnh viện tốt nhất ở Trung Quốc, chưa nói đến phó chủ tịch, dù là một bác sĩ điều trị, cũng phải trải qua trăm vòng tuyển chọn, tầng tầng tuyên chọn, chọn ra những nhân tài trong nhân tài, mới có thể chọn ra.

Dù biết khả năng của chồng mình rất nổi trội trong lĩnh vực Trung y, nhưng Bệnh viên Đa khoa Quân khu lại là Bệnh viện Tây y, sao có thê mời Lâm Vũ, một bác sĩ Trung y làm phó viện trưởng.

“Đồng chí Tiểu Giang, chuyện như thê nào vậy, nói chuyện với lãnh đạo như thế nào? Ban ngày ban mặt, anh ằnm mơ gì chứ? Không tin em có thể gọi điện thoại cho viện trưởng Lý hay phó viện trưởng Triệu hỏi đi!” Lâm Vũ lập tức giả làm lãnh đạo nói với Giang Nhan, “Nói cho em biết, đây là quyết định của tổ chức, em chấp nhận thì phải chấp nhận, không ghiếp nhận thì phải chấp nhận. Mong em có thể đặt tâm trí, sự châp nhận đôi với lãnh đạo là anh đây.”

Giang Nhan bị dáng vẻ nghiêm túc của Lâm Vũ chọc cười, thây anh nhắc đến viện trưởng Lý và phó viện trưởng Triệu, biết phần lớn đều là thật, cô không khỏi có chút tự hào về người đàn ông của mình, sau đó hừ lạnh một tiêng, măng: “Bây giò em sẽ làm cho anh tự hào, đợi sau khi về nhà, anh đợi đó!”

“Anh không cân quan tâm chuyện gì Sẽ xảy ra khi về nhà, nhưng trong đơn vị hay bên ngoài, anh là lãnh đạo của em. Hy vọng sau này em sẽ không thô lỗ với anh như vậy nữal”

Lậm Vũ tự hào nói, “Nào, gọi một tiếng lãnh đạo nghe xem.”

“Lãnh đạo, đại lãnh đạo! Được chưal”

Giang Nhan khịt mũi, đặc biệt thỏa mãn lòng hư vinh của Lâm Vũ.

“Ừm, thái độ này cũng không tệ. Ở bên ngoài anh lãnh đạo em, lúc VỆ nhà em lãnh đạo anh, chúng ta bỗ sung cho nhau giúp đố lẫn nhaul”

Lâm Vũ cười ha ha nói, “Nhưng mà lãnh đạo nên có dáng vẻ của lãnh đạo, đừng chỉ nói không làm, hi vọng Sau này trên giường hi vọng em sẽ lanh đạo anh, đừng để anh cứ luôn lãnh đạo em.”

“Hừ, không biết xáu hổ!”

Mặt Giang Nhan đỏ bừng vì lời nói của Lâm Vũ, sau đó lập tức cúp điện thoại, cần thận nhìn xung quanh, thầy không có ai đề ý đến cô thì mới yên tâm, sau đó cúi mặt xuống ngực, khuôn mặt theo thói quen khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng kia.

Tuy rằng chứ vụ phó viện trưởng Lâm Vũ không đề vào mắt nhiều, những có thê trở thành lãnh đạo của Giang Nhan khiến anh cảm thấy vô cùng hài lòng.

Nói rồi Lâm Vũ vừa ra khỏi cổng Bệnh viện Đa khoa Quân khu, một người đàn ông cao gầy mặc bộ đồ đen từ sau xe nhảy ra, nhìn thẳng bóng dáng Lâm Vũ đã đi xa, sau đó xoay người, từng bước bước về phía khu bệnh nội trú.

Sau khi vào khu bệnh nội trú, hắn đi thang máy thẳng lên khu VIP lầu mười hai, đi thẳng đến phòng bệnh ở cuối hành lang.

Đứng ở bên ngoài tiểu khu này có mây người đàn ông ăn mặc giông hắn, hắn cảnh giác nhìn xung quanh, rõ ràng thân phận của người năm trong phòng bệnh không đơn giản.

Sau khi nhìn thấy người đàn ông cao gầy, một số người đàn ông mặc đồ đẹn ngay lập tức gật đầu kính cần và đồng thanh gọi anh Tân!

Người đàn ông cao gầy mặc kệ bọn hộ nhẹ nhàng gõ của, chỉ nghe thấy từ bên trong truyên đến một giọng nói trầm thấp, “Vào đi!”

Người đàn ông cao gầy mở cửa bước vào.
 
Back
Top Dưới