Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1054


Chương 1054:

Hướng Nam Thiên nhíu mày, lập tức hưng phần, mặt đầy tò mò nhìn Lâm Vũ, cười nói: “Cái này dễ mà, cậu trực tiếp đến thăm hỏi không phải là được rôi hay saol Xem thử chân và cánh tay cậu ta rốt cuộc có bị thương hay không!”

“THỨ tiếp đến thăm hỏi?” Lâm Vũ lắc đầu cười khổ: “Tôi và ông tạ vừa không có giao tình cũng chẳng CÓ quan tệ, có thề lấy lý do gì đề đến thăm hỏi người ta chứ?”

“Chuyện này dễ mà, bảo Hàn Băng đưa cậu đi!” Hướng Nam Thiên híp mắt nói: “Phó cục trưởng Cục tình báo quân sự và Trương Hựu Tư là bạn từ nhỏ, các cậu lây danh nghĩa của ông ta đến đó không phải là được rôi hay sao?”

“Bọn họ là bạn thuở nhỏ?” Lâm Vũ hơi sửng sót, sau đó mắt liền sáng lên, lập tức có cách, gật đầu, cảm kích nói với Hướng Nam Thiên: ‘Cảm ơn Hướng lão chỉ điểm, giờ tôi sẽ châm cứu cho ngài!”

Sau đó Lâm vũ liền bắt mạch cho Hướng Nam Thiên, nhận thấy mấy ngày nay ông ta kiên trì dùng thuộc Đông y do mình kê cho ông ta, hiệu quả vô cùng rõ rệt, bả vai và khớp đầu gối đều hơi có chút phản ứng.

Sau khi anh châm cứu cho Hướng Nam Thiên xong, anh lại kê một đơn thuốc bổ khí ích huyết, đưa cho đồ đệ của Hướng Nam Thiên, bảo cậu ta sau này khi đun thuốc, tiện thệ cũng ng thuốc này lại, hai loại phối hợp cùng dùng.

Sau khi rời khỏi chỗ ở của Hướng Nam Thiên, Lâm Vũ liền gọi điện cho Hàn Băng, hỏi cô buổi chiều có thời gian hay không, có thể cùng anh đến Trương gia một chuyền hay không.

“Đến Trương gia?” Hàn Băng hơi ngạc nhiên, sau khi biết được Lâm Vũ muôn đi điều tra Trương, Hựu Tư, lập tức gật đầu đồng ý, nói: “Nói đi, muôn tôi giúp anh thế nào?”

Lâm Vũ nói suy nghĩ đại khái của mình với Hàn Băng.

Hàn Băng gật ‹ đầu, nói: “Được, chuyện này dễ thôi, giờ tôi sẽ đi làm!”

Đợi đến buổi chiều Hàn Băng, liền gọi điện cho Lâm Vũ, bởi vì cô biết được buổi chiều gia chủ Trương gia là Trương Hựu An không ở nhà, vì vậy Hàn Bằng liền hẹn vào buổi tôi.

Khoảng tám giờ tối, Hàn Băng liền đên đón Lâm Vũ, đưa anh cùng đến Trương gia.

Đây vẫn là lần đầu tiên Lâm Vũ đến Trương gia, nơi Trương Hựu An sông là một biệt thự xa hoa độc môn độc viện, cửa còn có nhân viên cảnh vệ chuyên đứng gác.

Anh nhìn thấy nhân viên cảnh vệ này cũng không kinh ngạc, anh đã từng nghe nói từ lâu, Trương Hựu An này được coi là nhân vật hàng đầu trong Tổng cục Hải quân.

Sau khi nhân viên cảnh vệ thông báo, có được sự đồng ý của Trương Hựu An liền đề Lâm Vũ và Hàn Băng cùng vào.

Hai bọn họ vừa vào phòng khách, Trương Hựu An cũng vừa hay từ trên tâng đi xuống, sau khi nhìn thầy Lâm Vũ và Hàn Băng, vẻ mặt mừng rỡ, vội vàng bước tới cười nói: “Thượng tá Hàn, không nghênh đón từ xa, đừng trách móc nhét”

“Thủ trưởng, ngài khách khí rồi!” Hàn Băng cung kính cười với ông ta, dẫu sao luận vê quân hàm, Trương Hựu An cao hơn cô ta không Ít.

“Vị này chính là thiếu tá Hà – Hà Gia Vinh nhĩ?” Trương Hựu An quay đầu nhìn về phía Lâm Vũ, tuy rằng trên mặt vẫn nở nụ cười, nhưng trong mắt lại mang theo một tia lạnh lùng, có chút ý tứ sâu xa gật đầu nói: “Quả nhiên là một nhân tài!”

“Chào thủ trưởng!” Lâm Vũ liếc nhìn ông ta, gật đâu chào hỏi.

“Nào, mau mời ngồi!” Trương Hựu An vội vàng tiếp đón mời bọn họ ngồi xuồng.

Hàn Băng lấy ra một thiệp mời màu đỏ nói thăng vào vấn đề: “Thủ trưởng Trương, đây là thiệp mời Bộ trưởng Toàn chúng tôi bảo tôi mang tới cho ngài!”

“Ôi trời, cảm ơn thượng tá Hàn, muộn thế này rồi vẫn phiền cô đích thân tới!” Trương Hựu An cười ha hả nói.

“Ngài khách khí rồi, là việc tôi nên làm.” Hàn Băng nói lại lây ra một thiệp mời, hỏi: “Nghe nói Trương nhị gia cũng về rôi nhỉ? Tôi muôn cùng đưa thiệp mời này cho ngài ấy.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1055


Chương 1055:

“À, trở về rồi, trở về rồi, ăn Tết xong cũng không đi nữal” Trương Hựu An cười gật đầu, tiếp đó đưa tay nhận thiệp mời, nói: “Nào, đưa cho tôi đi, lát nữa tôi đưa cho nói”

“Ngài ây ở chỗ ngài không?” Hàn Bằng cười nói; “Tôi vận nên tự mình đưa cho ngài ây thì hơn, hơn nữa ngoài thiệp mời, bộ trưởng chúng tôi còn bảo tôi giao một thứ cho ngài ấy!”

Trương Hựu An nghe thấy lời này, sắc mặt hơi thay đội, lại thu lại tay vừa giơ ra, quét mắt nhìn Lâm Vũ và Hàn Băng, dường như ý thức được điều gì, cười nói: “Vậy sao? Vậy đưa.

luôn cho tôi đi, tôi đưa cho nó một thể là được!”

“Không được, thủ trưởng Trương, tôi vần nên tự mình giao cho ngài ây thì hơn. Bộ trưởng chúng tôi nói rôi, bảo tôi nhất định phải giao hai thứ này cho Trương nhị giai” Hàn Băng mang theo ý cười thu lại thiệp mời.

“Tự mình giao cho nó?” Trương Hựu An híp mất cười nói: “Giao cho tôi không phải cũng giống vậy sao? Sao thế, thượng tá Hàn, cỗ và tổng cục trưởng thê này là không tin tôi sao?”

“Thủ trưởng Trương, ngài hiểu lầm rôi, bộ trưởng Toàn chúng tôi từ nhỏ đã tình như thủ túc với Trương nhị gia, nhiều năm không gặp, biết ngài ây quay về, đương nhiên là vụi mừng không thôi, bảo tôi giao thứ này tới tay ngài ấy, cũng là một tâm thịnh tình của cục trưởng chúng tôi, hy vọng ngài có thể hiểu!” Hàn Băng cười nói đúng mực, ý trong lời nói, nhất định phải gặp Trương Hựu Tư.

“Ha ha, vậy thay tôi cảm ơn bộ trưởng Toàn đã luôn nhớ tới em trai tôi!” Trương Hựu An có chút cười gượng nói.

“Thủ trưởng Trương, sao ngài cứ khước từ như vậy, bảo nhị gia ra một chuyên là được. Sao vậy, hay là Trương nhị gia có gì không tiện sao?”

Hàn Bằng nhíu mày nghỉ ngờ nói.

“Không tiện? Có thể có gì không tiện chứ?”

Trương Hựu An nhướn mày, sau đó bình thản cười nói: “Không giâu gì hai vị, em trai tôi vừa rồi sau khi ăn cơm xong đã cùng cháu tôi đi thăm một người họ hàng rồi.

“Vậy không sao, chúng tôi ở đây chờ một lát vậy!” Hàn Băng khế mỉm cười, cô ta thây Trương Hựu An khước từ nhự vậy, phỏng ‹ đoán trong này chắc chắn có ân khuất, nói không chừng thật sự như Lâm Vũ đoán, người đàn ông đeo mặt nạ đó thật sự chính là Trừơng Hựu Tư, liền quyết tâm phải đợi được Trương Hựu Tư.

“Cái này… Cháu tôi vừa từ nước ngoài trở về, người thân gặp rồi chắc chăn có rất nhiêu lời muốn nói, vẫn không biết máy giờ mới có thể quay „ nói không chừng tối nay sẽ không J” Trương Hựu An có chút khó xử nói “Vấn là để tôi giúp hai người chuyển cho.”

“Không sao, chúng tôi đợi vậy, nếu thật sự hôm nay không về, vậy ngày.

mai chúng tôi lại tới!” Hàn Băng cười nói, kiên trì muôn đích thân đưa thiệp mời và đồ trong tay cho Trương Hựu nữ “Đúng vậy, chúng tôi đợi cũng không sao, sao thê, lẽ nào thủ trưởng Trương không chào đón chúng tôi?”

Lâm Vũ cũng theo sau phụ thêm một câu, Trương Hựu An càng khước từ, anh cảm thây hiềm nghỉ với Trương Hựu Tư càng lón.

“Nói gì vậy, chỗ tôi bình thường I rất ít có người tới, hai vị khách quý của Cục tình báo quân sự bằng lòng ở chỗ này làm khách, tôi mong còn không được!” Trương Hựu Ấn cười, tiếp đó quay đâu nói to: “Người đâu, mang trà Thái Bình Hầu Khôi trân quý của tôi ra đây!”

Ông ta vừa dứt lời, quản gia liền vội vàng mang lá trà tới.

Trương Hựu An vừa pha trà vừa cười nói: “Thiệu tá Hà, nghe nói quân hàm thiếu tá ở Cục tình báo quân sự này của cậu là tạm giữ chức nhỉ?”

“Đúng vậy!” Lâm Vũ gật đầu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1056


Chương 1056:

“Tiểu huynh đệ quả nhiên là tiền đồ thênh thang, theo tôi được biết, Cục tình báo quân sự trước nay chứa từng có cách nói “tạm giữ chức” này nhỉ, thật khiến Trương mỗ mở rộng tầm mắt!” Trương Hựu An cười ha hả nói, tuy rằng giọng điệu rất bình thản, nhưng mang theo ý mang tính châm chọc mạnh mẽ: “Không biết thiếu tá Hà trước kia là ở đơn vị nào? Lại từng lập được quân công hạng nào cho Cục tình báo quân đội vậy?”

Lúc nói chuyện ông ta cố nén cơn giận giữ trong lòng, hễ nhớ đến chuyện con trai vì tên Hà Gia Vinh này bị khai trừ khỏi đoàn cảnh giới, trong lòng ông ta liền căm uất không chịu nỗi.

Hơn nữa điều khiến ông ta kinh ngạc là, b*** tối hôm đó, tại khách sạn Vietoria gặp phải phục kích của nhiều người như vậy, tên tiêu tử này lại vẫn có thể sống sót, quả thật là không thể tưởng tượng!

“Xin lỗi thủ trưởng Trương, Cục tình báo quân đội chúng tôi là đơn vị tình báo độc lập, thuộc quyên quản lý của Quân ủy, có tính chật bảo mật cực cao, ngài không có quyền được biết các hành động và quyêt định cụ thể, thứ cho chúng tôi không thể báo cáo.”

Hàn Băng cũng không chút khách khí trả lời không khoan nhượng.

“Điều này là đương nhiên, tôi cũng chẳng qua là tò mò, vì vậy mới hỏi một câu, hy vọng hai người đừng đề trong lòng!” Trương Hựu An híp mắt, cười ha hả nói.

“Không sao, thủ trưởng Trương, tuy răng tôi không thể nói cụ thể cho ngài, nhưng tôi có thể nói với ngài, thiêu tá Hà là một người rất có năng lực, đây cũng là nguyên nhân Cục, tình báo chúng tôi rât thích ở anh ấy, đặc biệt phá lệ vì anh ấy! Hàn Băng cười nói: “Giống như mây ngày trước, có nhóm tiểu bôi vô liêm sỉ tự cho mình là thông minh muôn mượn lính đánh thuê được đào tạo bài bản trên quộc tế để phục kích thiếu tá Hà, kết quả cuối cùng thiếu tá Hà không những vẫn bình an vô sự, còn khiến đám lính đánh thuê đó tôn hại hơn nủal”

Lúc nói cộ cố ý nhắn mạnh Vào cụm từ “tiểu bối vô liêm sỉ”, rõ ràng là có ý, nêu Trương gia có liên quan đến chuyện này, vậy cô chính là đang trăng trợn măng Trương gial Trương Hựu An nghe thấy lời này trong lòng khí huyệt cuôn cuộn, nhưng vân giả vò bày ra bộ dạng kinh ngạc, nhíu mày ngạc nhiên nói: “Ò?

Lại có chuyện này à, thiếu tá Hà, cậu không sao chứ? Ai lại †o gan như vậy? Dám ra tay độc ác với thiếu tá của Cục tình báo quân sự?”

“Không biết, nhưng phỏng đoán một chút cũng biết chắc chắn là những kẻ tiểu nhân đê tiện làm trái với đạo đức, không bằng lợn chó làm!” Hàn Băng thản nhiên nói.

Sắc mặt Trương Hựu An bắt giác tái xanh, cô nuôt cục tức, nhưng rất nhanh đã lấy lại thần sắc bình thường, híp mắt nhìn Lâm Vũ nói: “Nêu thiêu tá Hà đã không sao thì tốt, nhưng nói đi cũng phải nói lại, thân thủ của thiệu tá Hà thật sự khiến người ta bất ngời”

“Bất ngờ?” Lâm Vũ cười nói: “Ngài _ không nên cảm thấy bắt ngờ chứ, lần trước khi tôi cùng lệnh lang Trương đại thiếu cọ sát rèn luyện, ngài nên biết được năng lực của tôi rồi chứ! Lẽ nào anh ấy không nói với ngài sao?”

Trương Hựu An nghe thầy lời này tức đên mức suýt nữa hộc máu ra.

Ông ta biết, chuyện Lâm Vũ nói là chuyện lần trước Lâm Vũ đá con trai mình răng rụng đầy đất.

Sao ông ta có thể không biết, ,bây giờ nhắc tới chuyện này, ông ta vẫn không g ngắng đầu lên nồi trước mặt đồng liêu, nêu không phải Vướng địa Vị của Cục tình báo quân sự, ông ta sớm đã xé rách mặt của Lâm Vũ và Hàn Băng, lấy đâu ra vẫn đối xử trọng hậu với bọn họ như vậy.

“Ha ha, nào, uống trà, uống trà…”

Trương Hựu An vốn muốn ngoài miệng định vớ bở, kết quả chẳng được gì, còn rước thêm môt cục tức, vì vậy dứt khoát không nói nữa, bảo Lâm Vũ và Hàn Băng uông trà.

“Bác, nhà có khách đến chơi ạ?”

Lúc này hai bóng người nhanh chóng từ bên ngoài bước vào, trong đó một người là Trương Dịch Đường – con trai út của Trương Hựu An, người còn lại là Trương Dịch Đình – con trai của Trương Hựu Tư, người vừa rôi nói cũng chính là cậu ta.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1057


Chương 1057:

Chỉ thấy Trương Dịch Đình có khuôn mặt vuông, trăng trẻo, đôi mắt sáng ngời, cực kỳ giộng Trương Hựu Tư, sau khi nhìn thây Lâm Vũ và Hàn T dường như cũng không bât ngờ ăm.

Còn Trương Dịch Đường sau khi nhìn thấy Lâm Vũ, trong mắt Ìại ánh lên vẻ hận thù, trong lòng tràn đầy hận ý.

“Ái chà, Tiểu Đình, sao sớm như vậy cháu đã về rồi, ba ‘cháu đâu?” Trương Hựu An sau khi nhìn thấy cháu trai về mặt vui mừng, vội vàng hỏi.

Ạ. „không phải. chồng của cô cháu ở chỗ của anh cả sao ạ, ba cháu liền ở Bộ đó rôi, đang nói chuyện với chú ây !° Trương Dịch Đình cười nói.

“Đề bác giới thiệu, đây là thượng tá Hàn – Hàn Băng và thiêu tá Hà – Hà Gia Vinh của Cục tình báo quân đội!”

Trương Hựu An vội vàng giới thiệu cho bọn họ: “Thượng tá Hàn, thiêu tá Hà, đây là cháu của tôi, Trương Dịch Đình, vừa ở nước ngoài trở vê!”

Lâm Vũ và Hàn Băng đứng dậy cười chào hỏi với Trương Dịch Đình.

Lâm Vũ nhận thây ánh mắt của Trương Dịch Đình dừng lại trên người mình tận lực quan sát, nhịn không nổi ngắng đầu nhìn anh một chút, sau khi va phải ánh mắt của Lâm Vũ, Trương Dịch Đình lập tức tỉnh bơ đưa mắt nhìn sang một bên.

“Đúng rồi, Dịch Đình, cháu về thật đúng lúc, hai vị quan quân này đặc biệt đến để đưa thiệp mời cho ba cháu, hay là ‘cháu đưa bọn họ đi gặp ba cháu đi!” Trương Hựu An cười nói.

“Vâng, vậy hai vị hãy đi theo tôi, anh cả tôi ở ngay bên cạnh!” Trương Dịch Đình gật đâu cười, tiệp đó cùng Trương Dịch Đường hai người xoay người đi ra bên ngoài.

Lâm Vũ và Hàn Băng không khỏi sửng sốt, rõ ràng không ngờ Trương Dịch Đình lại sẽ thoải mái đông ý như vậy, hai người liếc nhìn nhau, tiếp đó chào hỏi một tiếng với Trương Hựu An, vội vàng đi theo.

Trương Hựu An cười gật đâu, nhưng sau khi bọn họ đi ra ngoài, mặt lập tức sằm xuống, trên cả khuôn mặt tỏa ra một vẻ lạnh lùng vô tận, nói: “Người đâu!”

“Lão gial”

Lúc này quản gia vội vàng bước tới.

“Đem bộ chén trà trên bàn và hai chiếc ghê này vứt hết ra ngoài cho ta!” Trương Hựu An lạnh lùng nói.

Quản gia hơi ngạc nhiên, sau đó gật đầu, cung kính nói: “Vâng!”

Bởi vì biệt thự của Trương Dịch Hồng và cha ở cùng một khu, cũng chỉ cách mấy nhà, vì vậy Lâm Vũ và Hàn Băng chưa đi được mấy bước đã tới nơi.

Trương Dịch Đường gõ cửa, bảo mẫu liên chạy ra mở cửa, sau khi bọn họ vào, lại khóa chặt cửa, dẫn bọn họ vào trong.

Biệt thự nơi Trương Dịch Hồng sông cũng là độc môn độc viện, thậm chí còn rộng rãi hơn chỗ ở của cha anh ta một chút, trong vườn trồn đầy thảm cỏ, chỉ có một lối nhỏ trải đá vụn ở giữa.

“Hai vị, phiền mọi người. ở sân đợi chút, tôi đi thông báo một tiếng!”

Trương Dịch Đình cười nói với ý xin lỗi: “Anh cả tôi rất không thích bị người khác làm phiên, hơn nữa cô tôi, chồng cô ấy và hai cháu gái cũng ở đây, vì vậy tùy tiện đưa mọi người vào trong không tiện lắm, xin hai vị thứ lỗi!”

“Được, phiên cậu nói với Trương lão gia, cứ nói bộ trưởng Toàn có đô, muốn tôi đích thân giao cho ông ây, sau khi đưa cho ông ây, chúng tôi lập tức quay về!” Hàn Bằng gật đầu.

“Không vấn đề!”

Trương Dịch Đình gật đầu, tiếp đó liền củng Trương Dịch Đường, và bảo mẫu cùng vào trong nhà. Trương Dịch Đường còn đặc biệt khóa lại cửa kính của phòng khách, lén lút lộ ra một nụ cười hiểm ác vê phía Lâm Vũ và Hàn Băng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1058


Chương 1058:

“Vào cửa rồi, ngay cả phòng khách cũng không đề chúng ta vào, loại người gì vậy chứ?” Lâm Vũ có chút không vui càm ràm một câu.

Tuy răng Trương Dịch Đình này nhìn có vẻ đôi đãi khách khí với người khác, dáng vẻ vô hại, nhưng Lâm Vũ lại cảm thầy khắp người anh ta lộ ra sự nhanh trí, hơn nữa cả người tỏa ra một hơi thở lạnh lẽo.

“Bỏ đi, đợi chút đi, chỉ cần bọn họ có thê đề chúng ta gặp Trương Hựu Tư là được!” Hàn Băng nói, có chút không để bụng. Tuy răng hiện giò đã là đầu xuân, nhưng buội tối vẫn rất lạnh, cô không khỏi quân chặt áo khoác trên người mình.

“bi Chính vào lúc này, từ phía hậu viện đột nhiên truyền đến một tràng tiếng động trầm thập kỳ quá, đồng thời cùng với nó là một tràng tiêng bước chân ồn ào.

Lâm Vũ và Hàn Băng hiếu kỳ liếc nhìn nhau, hai người đều có chút tò mò, quay người bước về phía hậu viện, nghiêng đầu nhìn vào bên trong.

Nhưng bởi vì hậu viện không có đèn, nên rât tôi, vì vậy hai người bọn họ căn bản cũng nhìn không rõ cảnh tượng, ỏ hậu viện, chỉ nhìn thấy một màn tôi om, nhưng bỗng nhiên, trong nơi tối om đó đột nhiên xuất hiện mây điểm sáng màu xanh biếc.

“Cần thận!”

Sắc mặt Lâm Vũ bỗng nhiên thay đổi, một tay kéo Hàn Băng vận đang định tiến về phía trước lại.

Anh vừa dứt lời, lập tức truyền đến mây tiếng gầm khẽ, máy bóng hình cường tráng điên cuồng lao vệ phía họ với tốc độ cực nhanh, đột nhiên nhảy lên cao, mây cái miệng máu há to như chậu đầy răng nanh sắc bén đột nhiên vút qua căn vào khoảng không, nhanh chóng lướt qua, tiệp đó liền thây máy con chó to lông màu xám, thân hình thon dài, mõm nhọn dài đang | nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm bọn họ, trong miệng phát ra tiêng gừ gừ khe khẽ.

Hàn Băng nhìn thấy cảnh này, sắc mặt bông nhiên thay đổi, ngửi thầy hơi thở ầm nóng mang theo mùi máu tay trong không khí, trong lòng không khỏi sợ đãi. Nêu không phải Lâm Vũ kéo đúng lúc, có lẽ cô đã bị một con chó trong số đó căn bị thương rồi.

“Trương Dịch Hồng thế mà lại nuôi nhiều chó như vậy?”

Hàn Băng nhìn kỹ máy con chó trước mặt, trong lòng bất giác có chút kinh SỢ, lúc nhỏ khi huần luyện cô từng bị mây con chó nghiệp vụ hung ác vây đánh đồng thời cắn bị thương, vì vậy người không sợ trời không sợ đất như cô, chỉ sợ hãi duy nhất loài chó hung ác kiêu này.

Lâm Vũ đưa mắt nhìn mấy chú chó hung ác trước mặt, nhật thời không, nhìn ra chúng thuộc loại nào, đưa mắt nhìn hốc mắt đần độn và Tăng hình cung trong miệng, sắc mặt đột nhiên thay đồi, kinh hãi nói: “Bọn chúng không phải là chó, là sói!”

“Sói?”

Vẻ mặt Hàn Băng đột nhiên biên đổi, quả thật khó tin được, không ngờ Trương Dịch Hồng lại nuôi sói trong nhà mình, cảm giác sợ hãi trong lòng càng dâng I lên, đặc biệt khi nhìn thây dáng vẻ mây con sói đang cong người nhe răng chuẩn bị Ïao tới, cô sợ tới mức người cũng hơi run lên.

Nói thật, tham gia quân ngũ nhiêu năm như vậy, cho dù là đôi mặt với mưa bom bão đạn cô cũng chưa từng nhíu mày, nhưng lúc này nhìn thấy mấy con sói hung mãnh này, cô thật sự hoảng sợ.

Lâm Vũ dường như nhìn ra vẻ hoảng sợ trên khuôn mặt cô, đứng lên trước, chắn trước mặt cô, khẽ nói: “Đừng sợ, mau đi gõ củal”

HỤ]. “7 Lúc này trong cổ họng mấy con sói trước mặt lại phát ra tiêng gầm nhẹ, hai con trong số đó lại lân nữa khom người, lao vút vê trước, mỏ to miệng nhằm thẳng vào cô Lâm Vũ, nhưng Lâm Vũ khế dịch chân, dễ dàng né tránh được.

Sắc mặt Hàn Băng trắng nhọt, lập tức quay người chạy về phía căn nhà, ra sức gõ cửa, la lón: “Mở cửa, mau mở củal”

Tuy rằng trong phòng sáng đèn, nhưng mặc cho cô có kêu thế nào cũng không có bất kỳ hồi đáp nào.

Theo lý mà nói, cho dù hiệu quả cách âm trong nhà có tốt thế nào đi nữa, cũng không. thể không nghe thấy tiếng đập cửa.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1059


Chương 1059:

Lâm Vũ ngắng đầu nhìn lên trên tầng, thấy trong khe. hở của tắm rèm trong một phòng ở tầng hai dường như có người đang lén nhìn ra ngoài, lập tức hiều ra, cảm thầy mây con sói này là anh em Trương gia cô ý thả ral Anh lập tức nỗi giận, cũng không có chút nương tay nào nữa, vào giây phút một con sói trong đàn bay xuyên tới, anh tung một quyên nện vào bụng con sói.

NH0”

Con sói đó kêu một tiếng thảm thiết, tiếp đó người ngã xuông đất ỏ bên cạnh, lật mình mây lân, lúc này mới bò dậy.

Nhưng quyên này của Lâm Vũ dường như không hệ dọa được những con sói ác quen thói hung tàn này, ngược lại đã k*ch th*ch dã tính của bọn chúng, mấy con sói lập tức vây lấy Lâm Vũ, nhưng không vội tân công, móng vuôt không ngừng cào quệt trên đất thành vòng, nhe răng, nước dãi chảy ròng, không chớp mắt nhìn chằm chằm Ì âm Vũ, dường như đang tìm thời gian và góc độ tấn công chính xác nhát.

“Mở cửa đi, điếc sao?”

Hàn Băng vẫn ra sức đập vào cửa kính, nhưng bên trong vần yên áng, cho dù là Trương Dịch Đình và Trương Dịch Đường vừa mới bước vào, hay bảo mẫu đó, không một ai bước ra.

“Đừng gõ nữa, bọn họ sẽ không ra đâu!”

Lúc Lâm Vũ nói, anh quay đầu nhìn Hàn Băng, mắt mấy con sói Sáng rực lên, ngắm chuẩn thời cơ, người đột nhiên cong lại, hai chân dùng sức bật lên, nhào vê phía Lâm Vũ từ những góc khác nhau.

So với loài người, tốc độ của loài dã thú này nhanh hơn, sức bật cũng nhiều hơn, nhưng đổi với Lâm Vũ, tốc độ của bọn chúng vân vô cùng chậm chạp, thậm chí cũng không bằng võ giả biết huyền thuật. Thây bọn chúng nhào tới, co thể Lâm Vũ vô củng linh hoạt nghiêng sang một bên, né tránh đòn tần công của hai con sói, tiếp đó một chưởng chém vào lưng của một con sói, một chân đá vào căm của con sói còn lại, đồng thời lại lần nữa cúi người, tránh được đòn công kích của con sói cuối cùng.

Hai con sói bị đánh trúng lăn lộn trên đất, gào rú thảm thiết vài tiêng, nhưng thần sắc cũng trở nên càng hung tàn hơn, có thể bọn chúng cũng ý thức được Lâm Vũ không dê đôi phó, chúng nhìn Hàn Bằng đang vô cùng sợ hải ở cửa phòng khách, ngay sau đó lập tức hay người lao như điên về phía cô.

Lâm Vũ thấy thế vẻ mặt liền thay đồi, cơ thê ngay lập tức lao ra, nhanh như chớp dân đâu hai con sói xông tới trước mặt Hàn Băng, tiếp đó một chân đá về phía cửa kính cường lực dày nặng.

Toang một tiếng, cửa kính cường lực lập tức vỡ vụn thành kiều mạng nhện, cả chiếc cửa bị lực cực mạnh đánh bạy vào trong nhà, nặng nề nện vào đô đạc trong nhà.

Lâm Vũ lập tức lôi Hàn Băng từ lỗ cửa chui vào trong.

Hai con sói lập tức nhào lên không, nhưng bọn chúng vận không buông tha, cũng chui vào trong qua lỗ cửa, ba con sói phía sau cũng khẽ gâm một tiếng, theo đó xông vào.

Sau khi năm con sói tiền vào lập tức nhảy lên ghế sofa hoặc bàn trà, trước sau chia nhau nhào về phía Lâm Vũ từ các hướng khác nhau.

“Cô lùi về saul”

Vẻ mặt Lâm Vũ lạnh lùng, biểu cảm dữ tợn, rõ ràng đã nồi lên sát khí.

Anh không phải nổi ¡ giận với mấy con sói này, mà đang nổi giận với anh em Trương gia, vì vậy lần này anh ra tay không kiêng nề nữa, cơ thể đột nhiền nghiêng sang một bên, tránh đòn công kỉch của một con sói, đồng thời anh túm lên cao, một tay túm chặt đuôi con sói này, quãng mạnh, quăng lên người một con sói khác.

“Ảng…

Hai con sói cùng lúc rú lên tiếng kêu thê thảm, tiêp đó đồng loạt ngã xuống đất.

Lâm Vũ cũng không dừng tay lại, từ trên xuông dưới một chân đá trúng mặt bàn của bàn trà trước mặt, hoa quả và dao ở trong giỏ trên bàn nước bị sức mạnh này làm rung chuyển đột nhiên bay lên, cơ thể Lâm Vũ lao về trước, một tay nắm lấy con dao đang bay lên, đồng thời nhanh như chớp đâm vài nhát lên cô của con sói đang hung dữ lao tới. Con sói này tạo thành một đường parabol trên không trung, tiệp đó bịch một tiêng rơi xuông mặt đất, run rây một chút, không có tiếng động, đồng thời máu nóng đỏ tươi cũng rỏ xuông đất trong nháy mắt.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1060


Chương 1060:

Hai con sói khác nhân cơ hội này lại lần nữa một trái một phải ập tới. Lâm Vũ cũng không nghiêng người, tay năm chặt con dao đột nhiên vung lên, _ một nhát dao đâm vào cô họng dưới cô con sói ở bên trái, tiếp đó lập tức rút dao, cúi thấp người, dao gọt hoa quả vút lên chọc vào rút ra, đâm trúng phần bụng con sói ở bên phải nhào tới, chỉ nghe thấy tiếng da thịt bị cắt rời rẹt một tiêng, lục phủ ngũ tạng và máu tươi của con sói đó bồng nhiên chảy xuống đất, máu tanh vô cùng, cơ thể ngã xuống đất cũng không nhúc nhích được thêm chút nào, giống như đã hết hơi.

Trong nháy mắt, ba con sói đã bị Lâm Vũ giệt chêt sạch.

Hai con sói đập vào nhau lúc trước ngửi thấy mùi máu tanh càng thêm hung mãnh lại lần nữa nhào về phía Lâm Vũ. Lâm Vũ trực tiếp vung dao trong tay, con dao đâm thẳng vào ngực một con sói trong đó, cơ thể con sói đã bỗng nhiên run rây, đầu rơi xuống đắt, chân giãy thằng cẳng, hai mắt trăng dã.

Còn con sói còn lại đã bị Lâm Vũ túm cỏ, tiện tay vặn một cái, bịch một : tiếng, lưng của nó nặng nề nện xuống đât.

“Dừng tay!”

Lúc này lối cầu thang đột nhiên truyền đến một tiếng hô kinh hãi, chỉ thây bóng mây người lập tức từ trên câu thang lao như bay xuống.

Lâm Vũ ngắng đầu lên vừa nhìn liền nhìn thấy ba anh em Trương Dịch Hồng, Tri Dịch Đình và Trương Dịch Đường.

Trương Dịch Hông chạy ở phía trước tiên, sắc mặt vô cùng thê lương, vừa kinh hãi vừa tức giận, ánh mặt gắt gao nhìn chằm chằm vào con sói trong tay Lâm Vũ, dường như vô cùng đề ý đến con sói này.

Lâm Vũ ngắng đầu nhìn anh ta, ánh mát lạnh lùng, ra tay không chút nương nhẹ, đột nhiên thêm sức vặn một cái, rắc một điểng, con sói trong tay anh bị anh vặn gãy cổ chết tươi.

“Anhl”

Cơ thể Trương Dịch Hồng run lên, suýt nữa lảo đảo nhào xuống đất, nhìn thấy cảnh tượng có thể, nói, là khủng bồ này, sắc mặt anh ta trắng bệch, mặt đầy đau khổ.

Máy con sói này là tâm can bảo bối của anh ta, đêu được anh ta đút ăn chăm bẫm từng miếng từ lúc còn nhỏ!

Hơn nữa đề huân luyện dã tính của bọn chúng, tuần nào anh ta cũng thả một vài loài như gà và lợn con vào trong vườn đề bọn chúng bắt ăn, không ngờ tâm huyết nhiều năm như vậy của anh ta, chỉ trong vòng mây phút đã bị Lâm Vũ bắt giệt sạch sẽ!

Lâm Vũ nhìn thấy bộ dạng này của anh ta thầm cười lạnh trong lòng, híp mắt, sau đó đứng dậy cười nói: “Thật – ngại quá, Trương đại thiếu, trong vườn nhà cậu đột nhiên có mây con sói dữ xông vào, tôi sợ chúng làm hại đến mọi người, vì vậy đã thay cậu giải quyết hết rồi!”

“Anh… anh… bọn chúng căn bản không phải là chạy, chạy…” Trương Dịch Hồng đau lòng nói cũng không nên lời.

“Hử? Trương đại thiêu, lẽ nào là nói mây con sói này là do cậu nuôi sao?”

Lâm Vũ có ý giả vờ kinh ngạc nói: “Không phải chứ? Anh tự nuôi mà không nhốt chặt, đề bọn chúng cô ý chạy ra làm bị thương người khác à?”

“Trương Dịch Hồng, anh có ý gì? Nói như vậy vừa rồi tôi đập. cửa cả một lúc lâu anh cũng là cô ý không mở?

Anh chính là muốn đề con sói này căn chết chúng tôi phải không?” Hàn Băng lập tức nội giận đùng đủng, lạnh lùng nói: “Nếu thật sự như vậy, Cục tình báo quân sự chúng tôi hôm nay nhất định phải yêu cầu giải trình!”

Cô ta trợn mắt đỏ au, rõ ràng thật sự đã nội giận, vừa rôi mây con sói này quả thật đã làm cô sợ chết khiếp, nêu Không phải Lậm Vũ ở đây, hậu quả vẫn không biết sẽ thế nào!

“Thượng tá Hàn đừng nóng giận, sao có thê chứ! Máy con sói này quả thật là từ bên ngoài chạy vào, cách nơi anh cả tôi sông không xa có một vườn động vật hoang dãt Vừa rồi chúng tôi ở trong phòng bàn bạc việc, quả thật không nghe thầy tiếng đập cửa của hai người, suýt nữa đê mây con sói hoang này làm hại đến hai người, vẫn mong thứ tội!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1061


Chương 1061:

Trượng Dịch Đình thấy thế cục không ồn lắm, lập tức đức ra nhận lỗi giải thích một câu với Hàn Băng, tiếp đó cảm kích nói với Lâm Vũ: “Thiệu tá Hà, cảm ơn anh giúp chúng tôi tiêu diệt mây con sói ác này! Không thể không nói, thiếu tá Hà thật sự có thân thủ tôt!”

“Quá khen rôi, nhưng tôi không cần thận đã làm loạn phòng của Trương đại thiếu, không biết Trương đại thiêu có trách móc hay không?” Lâm Vũ cười híp mắt nhìn Trương Dịch Hồng hỏi.

“Sao có thê chứ, chút chuyện nhỏ này có là gì, chúng tôi cảm ơn anh còn chưa kịp đó, phải không anh cả?”

Trương Dịch Đình quay đầu nhìn Trương Dịch Hồng hỏi.

Trương Dịch Hồng nhìn tình trạng thảm hại của những con sói đã chết, lòng như dao cắt, nhưng thấy em họ vẫn luôn nháy mắt với mình, lạp tức ra sức gật đâu, nhịn nỗi đau đớn nói: “Đúng, cảm… cảm ơn thiếu tá Hà..

“Trương đại thiếu khách sáo rồi!” Lâm Vũ cười xua tay về phía anh ta, trong lòng vô cùng sung sướng, anh rất thích dáng vẻ bị lỗ nhưng vẫn phải ngoan ngoãn cảm ơn mình tt thế này của Trương Dịch Hồng.

“Trong nhà cũng đã bừa bộn thê này rôi, chúng tôi phải dọn dẹp một chút, không giữ hai vị ở lại đây làm khách nữal” Trương Dịch Đình làm động tác mời vệ phía Lâm Vũ và Hà Băng, rõ ràng là muôn nhân cơ hội này đê bọn họ đi.

“Làm khách thì không cần, nhưng – vẫn mong Trương thiêu gia mời cha của anh ra, tôi phải đưa thiệp mời và thư của phó cục trưởng chúng tôi cho ông ây!”

Hàn Băng tuy rằng cũng muốn nhanh chóng rời khỏi căn phòng đây mùi máu tanh này, nhưng dù trải qua sợ hãi, cô vân ghi nhớ kỹ nhiệm vụ mình tới đây.

“Cái này… Thật xin lỗi, gia phụ có chút không khỏe trong người, không tiện để ông ấy nhìn thây cảnh tượng.

phòng. khách hiện giờ. ‘Thế này đi, cô đưa đồ cho tôi, tôi giúp cô chuyện!”

Trương Dịch Đường cười nói: ‘Ong ây ở bên trên chuẩn bị đi ngủ, giờ tôi sẽ lên đưa cho ông ấy!”

“Không được, tôi phải đích thân đưa cho ông ấy!” Giọng nói Hàn Băng lạnh lùng, không cho từ chối.

“Trương thiếu gia, cha cậu là cánh tay trái không thoải mái, hay chân trái không thoải mái vậy?” Lâm Vũ đột nhiên cười híp mặt nhìn Trương Dịch Đình hỏi, cánh tay trái và chân trái mà anh nói tới, chính là bộ phận anh đã đánh bị thương người đàn ông đeo mặt nạ tôi hôm đó.

Trương Dịch Đình nghe vậy sắc mặt đột nhiên biến đồi, lạnh lùng nói: “Thiếu tá Hà, anh nói gì cánh tay và chân của cha tôi sao lại..

“Xin lỗi, tôi chỉ là nói vu vơ mà thôi!”

Lúc này trên cầu thang đột nhiên truyền đện một giọng nói trầm thấp, tiếp đó liền nhìn thây một bóng người từ trên cầu thang chầm chậm bước xuống.

Chỉ thấy người đang chằm chậm bước từ trên câu thang xuống án mặc vô cùng kỳ quái, th*n d*** mặc một chiếc quần ngủ chất nhung, chân đi một đôi dép lê bông, nhưng thân trên lại mặc một chiêc áo lông vũ dày nặng.

Do bởi góc độ, hướng mà Lâm Vũ và Hàn Băng đứng không có cách nào nhìn rõ khuôn mặt của ông ta, vì vậy nhất thời không cách nào khẳng định ông ta chính là Trương Hựu Tư.

Hàn Băng lập tức tiến lên trước một bước, vội vàng nói: “Xin hỏi là Trương lão gia – Trương Hựu Tư sao?”

HP “Đúng vậy, là tôi!

Trương Hựu Tư khẽ trả lời một tiếng, tiếp đó mới quay đầu lại.

Chỉ tấy tay trái ông ta đút trong túi áo lông vũ, còn tay phải lại che miệng khẽ ho vài tiêng, sắc mặt trắng bệnh, giọng nói cũng yếu ớt, bệnh trạng khắp người.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1062


Chương 1062:

Vào giây phút Lâm Vũ và Hàn Băng nhìn rõ khuôn mặt ông ta, trên mai đều bắt giác thoáng lên một chút biểu cảm thất vọng.

Bởi vì Trương Hựu Tư của lúc này tuy rằng đi chậm, nhưng bước đi vô cùng vững vàng, không giống dấu hiệu bị thương.

Nhưng Lâm Vũ nhìn áo lông vũ trên người ông ta, vẫn không. khỏi ánh lên vẻ nghỉ hoặc, cười nói vệ phía Trương Hựu Tư: “Trương nhị gia, _ trong phòng nóng như vậy, ngài vẫn mặc áo lông vũ à?”

“Ha ha, vừa rồi cởi áo định đi ngủ, không phải là nghe thấy tiếng của mọi người, nên vội vàng ra sao. Cả ngày nay tôi vân luôn sốt, người yếu ót, liền khoác thêm chiệc áo lông vũ.”

Trương Hựu Tư cười khổ giải thích nói.

“Ngài thế này không phải là khoác, mà là mặc, người không biết còn tưởng ngài đang che giâu thứ gì đó đó.” Lâm Vũ cười nửa đùa nửa thật nói, quét nhìn cánh tay trái của ông ta.

“Hà Gia Minh, chết tiệt, nói ¡ những điều vớ vẫn kỳ quái khó hiểu, nhị gia tôi ở trong nhà chúng tôi, muốn mặc thế nào thì mặc!” Trương Dịch Đường | nói, mặt tức giận nhìn Lãm Vũ. | “Dịch Đường, không được vô lễ, không thây thiêu tá Hà vừa rôi đã giúp nhà chúng ta diệt trừ mây con sói ác sao?”

Trương Hựu Tư trâm giọng trách móc Trương Dịch Đường một câu, sau đó cười nói với Hàn Băng: “Thượng tá Hàn phải không? Thật sự cảm ơn cô, tối muộn thê này còn phiền cô tới đây! Cơ thể tôi không được khỏe, tôi không xuông dưới lâu được, phiên cô chuyền lên đây cho tôi nhé!”

Lâm Vũ nghe thấy lời này của ông ta vẻ mặt ngân ra, lập tức nói với Hàn Băng: “Đề tôi đừa cho Trương nhị gial”

Vừa dứt lòi, anh cũng không đợi Hàn Băng trả lời, lập tức lây thiệp mời và thư trong tay Hàn Băng bước về phía Trương Hựu Tư.

“Trương nhị gia, gửi ngài!”

Lâm Vũ bước tới chỗ cách Trương Hựu Tư: còn khoảng ba bốn bậc thang liền giơ tay đưa đồ về phía Trươg Hựu Tư, hơn nữa hướng anh đưa về chính là phía tay trái của Trương Hựu Tư, rõ ràng anh là cố .

na Trương Hựu Tụ đưa tay trái ra để nhận.

Nhưng Trương Hựu Tư chỉ cười gật đầu, có chút cô găng giơ tay phải ra nhận.

Lâm Vũ thây vậy híp mắt lại, vội vàng lại tiên lên thêm hai bậc nữa, môt tay nhét thiệp mời trong tay vào tay Trương Hưu Tư, sau đó đột nhiên giơ tay phải vô lên cánh tay trái của Trương Hựu Tư, cười nói: “Vẫn mong Trương nhị gia đến lúc đó nhất định phải tới nhéÌ”

“Được… khụ khu… được!” Trương Hựu Tư đột nhiên gật đầu, lập tức cúi đầu ho dồn dập.

Lâm Vũ liếc nhìn mặt và cánh tay trái của ông ta, thấy ông ta không có khác thường quá lớn, không khỏi nhíu mày, trong lòng kinh ngạc, lẽ nào người đàn ông đeo mặt nạ đêm đó thật sự không phải là ông ta?

“Thiêu tá Hà, người cũng gặp rôi, đô cũng đưa rôi, mời!” Trương Dịch Đình vừa bước tới, vừa giơ tay làm động tác mời.

“Trương nhị gia nhớ giữ ấm, uống nhiêu nước nóng!”

Lâm Vũ cười gật đầu, sau đó xoay người bước xuông, ra hiệu với Hàn Băng, bước nhanh đi ra ngoài.

Nhưng điêu bọn họ không biệt là, sau khi hai người bọn họ vừa bước ra khỏi cửa phòng khách, Trương Hựu Tư ở trên câu thang đột nhiên lảo đảo, nửa cơ thể bên phải đột nhiên ngã vào tường ở bên cạnh, lúc này mới miễn cưỡng chống đỡ đứng được, nhếch mép đau khổ, mồ hôi trên trán đồ như mưa.

“Cha, cha không sao chứ ?”

Sắc mặt trương Dịch Đình đột nhiên thay đối, vội vàng đỡ lấy cha của mình.

“Không sao… mau, dìu ba lên tầng…

Trương Hựu Tư đau khổ nói, giọng nói yêu ớt, nửa cơ thê bên trái hơi run lên.

Trương Dịch Đình vội vàng đỡ ông ta đi lên tâng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1063


Chương 1063:

Lâm Vũ và Hàn Băng sau khi ra khỏi nhà của Trương Dịch Hồng liền đi về phía chỗ đỗ xe, đi thắng lên xe, Hàn Băng mới khế hỏi: “Thê nào, có phát hiện ra manh mối gì không? Có phải là ông ta không?”

“Không chắc chắn…

Lâm Vũ lắc đầu, nghĩ tới cảnh vừa rồi mình vô lên Trương Hựu Tư, trong lòng không khỏi có chút hồ nghỉ, phỏng đoán là mình đoán sai, tuy rằng lực anh vỗ không hề nặng, nhưng nêu cánh tay Trương Hựu Tư thật sự bị gấy, cũng chác chắn sẽ vô cùng đau khô.

“Không chắc chắn, ý gì?” Hàn Băng nghỉ ngờ nói: “Không phải anh nói ìf đã đánh gãy cánh tay trái của ông ta, đâm chân trái ông ta bị thương sao? Tôi thấy chân và cánh tay của ông ta dường như không có gì khác thường!”

“Vết thương trên chân thì dễ nói, với, thân phận của Trương Hựu An, để lầy được thuộc câm máu tăng cơ của nhà máy dược chúng ta quả thật dễ như trở bàn tay, vì vậy vết thương trên chân của Trương Hựu Tư có thể đã chữa khỏi rồi, những vết thương cánh tay trái của ông ta chắc chăn vẫn chưa khỏi!” Lâm Vũ nhíu mày nói.

Phải biết rằng, hôm đó anh đã tung một cước đạp nát cánh tay trái của người đàn ông đeo mặt nạ, chắc chăn gãy xương dập nát, giờ cũng chưa được mây ngày, cho dù thuộc tráng cốt có tốt hơn nữa cũng sẽ không chữa khỏi được, vì vậy người | đàn ông đeo mặt nạ này thật sự có thê không phải là Trương Hựu Tư.

=tri00 khiết”

Vẻ mặt Lâm Vũ đột nhiên trở nên ngưng lại, nhìn vê phía xa trầm giọng nói: “Irừ khi vừa rồi để lừa chúng ta, ông ta đã căn răng chịu đựng!”

“Chịu đựng? Không thể nào!” Hàn Băng nhíu mày suy nghĩ cần thận, sau đó kiên định lắc đâu,nói: “Không thể nào, nỗi đau gấy xương, đi sâu vào xương tủy, sao có thê chịu đựng được, chỉ đơn thuần nói từ phản ứng.

sinh lý của con người cũng không thê nào!”

Trước đây cô từng trải qua nỗi đau đớn kiêu này, đương nhiên biệt gãy xương có mùi vị thê nào, vì vậy.

không tin Trương Hựu Tư có thể chịu được nỗi đau đớn kiểu này.

“Đúng vậy, nếu là người bình thường, chắc chăn không chịu được sự đau đớn này, nhưng đừng quên, nhị gia Trương gia này biết huyện thuật!”

Lâm Vũ nói: “Cho dù có phải là ông ta hay không, sau này tôi cũng phải đê phòng thêm với con người này!”

Lâm Vũ thầm quyết định, mặc kệ Trương nhị gia này có phải là người đàn ông đeo mặt nạ đó hay không, nêu một ngày nào đó ông ta lại khiêu khích mình, vậy mình chắc chắn phải nhân cơ hội diệt trừ mối hiểm họa lớn trong lòng này.

Nhớ tới người đàn ông đeo mặt nạ, anh không khỏi nhó đên khuôn mặt mê hoặc của Rose, nhớ tới một cái nhăn mặt, một nụ cười khủng phong tình vạn của Rose.

Lâm Vũ theo bản năng sờ lên chiệc chìa khóa vàng cô ta để lại trong túi áo, không khỏi lắc đầu thở dài, người phụ nữ này, ` vẫn thật sự khiến người ta khó có thể quên! Không biết hiện giò cô ta thế nào?

“Vậy tiếp sau đây chúng ta phải làm sao?” Hàn Băng hỏi.

“Yên lặng quan sát thay đội! Lâm Vũ khép hờ mát nói: “Tôi tin răng, lần này không thuận lợi, Trương gia chắc chăn sẽ không từ bỏ ý định, là hồ ly, ắt sẽ phải lộ ra đuôi! Đúng rồi, phải phiền i cô giúp tôi điều tra những lính đánh thuê đó, nói không chừng có thể tra ra được điều gì đó từ chỗ bọn họi”

“Không giấu gì anh, nhóm người này chúng tôi đã đang điêu tra rồi, bọn họ còn xảo quyệt hơn chúng tôi tưởng tượng, tạm thời thông tin chúng tôi nắm bắt được vẫn cực ít” Hàn Băng nói: “Tôi đoán có thê là “tiểu đội cảm tử” nổi tiếng trên thế giới, còn về cụ thể, vẫn phải tiếp tục điều tra!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1064


Chương 1064:

“Tiểu đội cảm tử?” Lâm Vũ nhớ đến những tên lính đánh thuê không sợ chết chút nào đó, cảm thấy cái tên này cực kỳ chuẩn xác.

“Đúng vậy, đây là một tổ chức lính đánh thuê khét tiếng trên thế giới, được thành lập vào thế kỷ trước. Thủ đoạn của nhóm người này tàn nhẫn, không buông tha cho tất cả già trẻ gái trai, hơn nữa rất nhiều lúc bọn họ chấp hành nhiệm vụ, thù lao có được không phải là tiền bạc, mà là một vài tình báo bí mật của quốc gial” Hàn Băng trầm giọng nói: “Sau đó bán những thông tin này cho quốc gia khác hoặc tô chức khủng bồ với giá cao, cũng có thê giữ lại cho mục đích riêng tư, như cầm đằng chuôi đề kiềm chê các quốc gia khác. Vì vậy trên thế giới tuy răng rât nhiều quốc gia đều muôn tiêu diệt bọn chúng, nhựng đồng thời lại khoanh tay bó gôi, đây cũng là lý do bọn chúng có thẻ luôn phát triển đến hiện giòÌ”

“Cơ mật quốc gia?” Lâm Vũ nhíu mày nói: “Tội danh này cũng không nhỏ đâu!”

Anh thầm nghĩ r nếu Trương gia lấy cơ mật quốc gia. đề giao dịch với nhóm người này, vậy thì phiền phức rồi.

“Chuyện này chúng tôi sẽ vẫn truy.

xét, có kết quả chắc chắn sẽ lập tức nói với anh!” Hàn Băng bảo đảm với anh.

“Được, có gì cần tội phối hợp cứ việc nói!” Lâm Vũ gật đầu, trả lời một tiếng.

Tiếp đó Hàn Băng liền đưa Lâm Vũ vệ thăng nhà.

Lâm Vũ thấy cũng hơi muộn, sợ quấy nhiễu đến Giang Nhan và Diệp Thanh Mi, vì vậy mở cửa rất nhẹ nhàng, lúc đi vào cũng rón ra rón rén.

Thây điện phòng khách và nhà vệ sinh cũng đã tất, Lâm Vũ vươn vai, liên đi thăng vê phía nhà vệ sinh, nhưng sau khi bước tới nhà vệ sinh, anh giật mình, bởi vì anh nhìn thấy có một bóng người cao khoảng hai miet đứng trong nhà vệ sinhl “Ai vậy?”

Lâm Vũ sợ tới mức hô lên một tiếng, khi anh hô xong, bóng người đó lập tức cũng kinh ngạc hét lên một tiêng, sau đó cơ thể nghiêng đi, ngã hướng xuống đất.

Lúc này Lâm Vũ mới nhận ra chân của bóng người đó đã giẫm lên hai chiếc ghê chồng lên nhau, vẻ mặt anh thay đôi, cuồng quýt lao tới một tay đỡ ngang ôm lây bóng người đó, lập tức truyện đến cảm giác tiễp xúc âm nóng mịn màng, đồng thời một mùi hương mê người xông vào mũi.

Tiếp đó một vật thể bay, xuống đắt, một tiếng vỡ nát “toang”, Sáo hẳn là một chiệc bóng đèn.

Bóng người trong lòng Lâm Vũ nghe thây âm thanh sợ tới mức lập tức ôm chặt cơ thể anh. Lâm Vũ bỗng nhiên hít một hơi, trong lòng run lên, anh quen với mùi hương này, chính là nước hoa nhãn hiệu Chanel Giang Nhan vừa mua mây ngày trước!

Lâm Vũ cảm nhận tiễp xúc với đùi trơn mịn trong tay, đưa tay véo một cái lên đùi cô, tiễp đó lập tức cúi người hôn lên đôi môi ướt nóng của cô, Giang Nhan trong lòng anh lập tức la thât thanh.

“Giang tỷ, em thay bóng đèn sao không chờ anh vê?” Lâm Vũ cười dịu dàng nói.

“lich Lâm Vũ vừa dứt lời, đột nhiên truyền tới giọng nói của Diệp Thanh Mi.

Lâm Vũ nghe vậy đột nhiên kinh ngạc, lập tức nhận ra giọng nói của Diệp Thanh Mi, hai tay bât giác buông ra.

Cơ thể Diệp Thanh Mi đột nhiên rơi xuông dưới, cô dùng chân chồng theo bản năng, nhưng mặt sàn quá trơn, cơ thể vừa nghiềng, mông đã ngã ngồi xuống đất.

“Đàn chị, chị không sao chứ?”

Trọng lòng Lâm Vũ run lên, thầm măng mình đáng chết, vội vàng cúi người đỡ Diệp Thanh MI.

“A, lưng của chị… hình như bị trẹo.

rôi…” Diệp Thanh Mi níu vào tay của Lâm Vũ muốn đứng lên, nhưng phần mông và trên lưng đột nhiên truyền đên một cảm giác nhoi nhói, căn bản không dùng được lực.

“Đừng động đậy, em bề chị!”

Lâm Vũ nhanh chóng bề cô lên, bước nhanh vào phòng ngủ của cô.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1065


Chương 1065:

Đèn phòng ngủ của Diệp Thanh Mi bật lên, Lâm Vũ lúc này mới nhận ra, _ vì cú ngã vừa rồi, váy ngủ của Diệp | Thanh Mi đã bị kéo lên trên bụng dưới.

Diệp Thanh Mi cũng chú ý đến vẻ bối rôi của mình, mặt đỏ như gâc, hai tay kéo váy xuống dưới.

Lâm Vũ cũng bắt giác có chút khó xử, đặc biệt là nhớ đến vừa rồi mình chưa hỏi rõ sự việc đã hôn Diệp Thanh Mi một cái, trong lòng có chút tự trách, nhưng đồng thời lại có chút vui mừng, có chút nhớ lại cảm giác ngọt ngào thơm ngát vừa rồi.

“Em còn bề chị làm gì, còn không mau… mau thả chị xuống…”

Diệp Thanh Mi thây Lâm Vũ bế cô đứng ở bên giường không nhúc nhích, mặt đỏ bừng, nhúc nhích đầu, khẽ càm ràm một tiêng.

“À, đàn chị, chị đừng động đậy, giờ em kiêm tra xem chị bị trẹo ở chỗ nào!”

Lúc này Lâm Vũ mới định lại thần, vội vàng đặt Diệp Thanh Mi xuông giường, kéo váy xuông chân cho cô.

“Đàn chị, chỗ này đau không? Chỗ này thì sao?”

Lâm Vũ đưa tay nhẹ nhàng ấn lên trên lưng Diệp Thanh MI.

“Ù/, 6U…

Khi Lâm Vũ ấn vào cơ mông và cơ vân lưng thẳng phía bên phải của cô, cô không khỏi hít một hơi lạnh.

“Không sao, trong nhà có rượu thuốc bôi ngã em điều chế ra, lần trước, Giang tỷ treo chân em đã cho cô ấy dùng, giờ em bảo Giang tỷ đến xoa bóp giúp chị một lát” Lâm Vũ nói liền định đứng dậy.

Dù sao cơ vân lưng thẳng nằm ở hai bên cột sông vần dê xử, Lâm Vũ xoa bóp cho cô cũng không vấn đề gì, nhưng cơ mông lại không giỏng. vậy, bộ phận có chút nhạy cảm, vì vậy anh quyết định gọi Giang Nhan tới.

vu cần gọi đâu, Nhan Nhan chưa ‘ Diệp Thanh Mi lắc đầu nói.

“Chưa về?” Lâm Vũ không khỏi nhíu mày, lo lắng nói: “Giờ đã mấy giờ rồi, vân chưa vê?”

“Chị đã gọi điện cho cô ấy, hình như bệnh viện cô ây xảy ra sự cô điêu trị.”

Diệp 1 Thạnh Mi gật đầu nói: “Tối nay có thể về hay không cũng chưa ZA”

chắc.

“Vậy sao? Sao cô ây không nói với em nhỉ?” Lâm Vũ hơi ngạc nhiên, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, nói: “Đàn chị, vậy chị đợi một lát, em gọi điện cho cô ây Nói rồi Lâm Vũ lấy điện thoại ra gọi cho Giang Nhan, nhưng rất nhanh điện thoại liền bị. từ chội nhận. Không lâu sau, Giang Nhan liền gửi một tin nhắn tới: Em tối nay tăng ca, không vệ được, anh và Thanh Mi ngủ trước đi.

Lâm Vũ nhanh chóng trả lời lại cô ây một câu “Có chuyện gì thì gọi điện nhé”, sau đó có chút nghi ngờ nói với Diệp: Thanh Mi: “Đàn chị, chị có biết bệnh viện bọn họ cụ thể đã xảy ra chuyện gì hay không?”

“Chị cũng không nghe rõ lắm, hình như là có mấy đứa trẻ bị trúng độc thuốc.” Diệp Thanh Mi vội vàng nói.

“Ò, chỉ mong sự việc không nghiêm trọng. ” Lâm Vũ gật đầu, sau đó nói: “Vậy em bôi thuôc giúp chị trước vậy.”

“Ừ… được…” Diệp Thanh Mi cảm nhận được cảm giác đau đón trên mông, bất giác có chút ngại ngùng, | trong lòng vốn muốn từ chối, nhưng không biết tại sao, ma xui quỷ khiên lại không nói ra.

Cô là người vân luôn mang sự đê phòng với đàn ông, người đàn ông duy nhật trên thê giới này cô không từ chôi được chính là Lâm Vũ.

Lâm Vũ về phòng lây rượu thuôc bội ngã, Diệp Thanh Mi sớm đã năm sâp xuông giường, bởi vì căng thẳng, hai chân thon dài trăng nốn duỗi thẳng tắp.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1066-1067


Chương 1066:

“Đàn chị, em bắt đầu xoa thuộc cho chị đây, nhưng phải… phải vén váy của chị lên trên…” Mặt Lâm Vũ hơi đỏ, có chút ngại ngùng nói.

HÙP Giọng Diệp Thanh Mi lí nhí đồng ý một tiếng, mặt đỏ bừng, trong lòng thâm măng Lâm Vũ ngộc nghệch, phải vén thì cứ trực tiệp vén lên, làm gì còn phải nói ra. Sở dĩ cô nằm sắp xuống, chính là đề tránh phân đoạn này, kết quả Lâm Vũ vẫn cứ nói ra, dâu sao một cô gái bị một người đàn ông nói vén váy, còn phải gật đâu.

đồng ý, lêUI thôi cũng thấy xấu hỗ chết mắt..

Cô nghĩ đến đây mặt càng đỏ, không khỏi chúi đầu vùi sâu xuống gối.

Lâm Vũ khẽ ho khan một tiếng, tiếp đó chậm rãi vén váy của cô lên.

Không thể không nói, làn da của Diệp Thanh Mi không phải đẹp bình thường, vừa trăng vừa mịn, nhìn như được ngâm vào trong sữa, càng tôn lên vẻ dịu dàng thanh tú đặc biệt có ở người phụ nữ phương Nam trên người cô.

Lậm Vũ đổ ra một chút rượu thuốc, bắt đầu nhẹ nhàng xoa lên cơ vân lưng thẳng phía bên phải cô, lập tức truyên đến cảm xúc nóng ấm mềm mại, Lâm Vũ vừa xoa vừa nhẹ nhàng hỏi: “Đàn chị, lực đạo thê nào?”

“Ừ, cũng được.” Diệp Thanh Mi gật đầu.

Sau khi xoa xong cơ vân lưng thẳng chính là đến cơ mông, Lâm Vũ lại lần nữa nhẹ nhàng xoa bóp, nh thời hỏi: “Đàn chị, lực đạo thế nào..

“Ừ… được…” Đầu Diệp Thanh Mi vùi vào trong dồi, vo ve như con muỗi trả lời một tiêng, trong lòng không ngừng rủa măng Lâm Vũ, cái đồ không biệt xấu hồ, nhất định là có ý, chỗ thế này còn hỏi vớ vẫn cái gì vậy!

Tuy rằng Diệp Thanh Mi có cảm giác bị Lâm Vũ bắt nạt, nhưng không thê không nói, rượu thuốc bôi ngã này „ của Lâm Vũ có hiệu quả vô cùng xuất chúng, xoa bóp một lúc, cô cảm giác chỗ vết treo thoải mái hơn nhiều, cảm giác đau đơn không còn nữa, hơn nữa thủ pháp của Lâm Vũ rất kỳ lạ, rất thoải mái, cả người cô đều thả lỏng, cảm giác mệt mỏi cũng biến mắt, thê nên sau khi Lâm Vũ xoa xong cô vận không biết, mặt đầy hưởng thụ năm trên giường.

“Đàn chị, xong rồi!”

Lâm Vũ cát rượu thuốc, thấy cô nằm yên không nhúc nhích, vội vàng nhắc nhở cô một câu.

“À, được!” Diệp Thanh Mi đỏ mặt, vội vàng ngôi dậy kéo váy xuống, không dám nhìn Lâm Vũ, có chút ngại ngùng nói: “Cảm ơn nhé.”

“Đàn chị khách sáo rồi, ừm, lẽ ra là em nên xin lỗi chị mới phải, không chỉ khiến chị bị ngã, còn hôn chị nữa..

“Đừng nói nữa!”

Không đợi Lâm Vũ nói xong, Diệp | Thanh Mi la một tiêng, đột nhiên đứng dậy bịt miệng Lâm Vũ, tay còn lại đây Lâm Vũ ra ngoài, nói: “Em mau đi đi, chị muôn ngủ!”

Sau đó cô đóng. cửa lại, xoay người, lưng dựa vào cửa, tim đập thình thịch, nhớ đến cảnh vừa rôi bị Lâm Vũ tùy tiện cưỡng hôn, xấu hỗ không thôi, dù sao lân này cũng không giông với lần trước cô hồ hâp nhân tạo cho Lâm Vũ.

Nhưng nhớ đên lân trước ở Thanh Hải, cô và Giang Nhan ngủ chung – giường, bị Lâm Vũ nửa đêm quay vê ôm rồi sờ xoạng, trong nháy mát liền thấy bình thường, cơ thê của mình.

cũng bị anh nhìn thấy rồi, sờ qua rồi, hôn một cái cũng chăng phải chuyện gì to tát.

Sáng sớm ngày hôm sau Giang Nhan đã trở về, cả người rõ ràng vô cùng mệt mỏi, đôi mát xinh đẹp có chút ảm đạm, , quầng thâm mắt lại dày thêm, về đến phòng ngủ liền bổ nhào xuống giường.

“Giang tỷ, em không sao chứ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Lâm Vũ quan tâm hỏi.

Giang Nhan xua tay, không nói gì liền | ngủ.

“Giày cũng không cởi.” Lâm Vũ càm ràm một tiêng, mau chóng cởi giày giúp cô.

Chương 1067

Nguồn thiếu chương.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1068


Chương 1068:

“Là vì chuyện của dự án công trình sinh vật hả?” Chủ nhiệm Trọng đi thẳng vào vấn đề hỏi.

“Đúng vậy, chủ nhiệm Trọng, lần trước tại khách sạn Victoria bị tập kích, tôi chỉ là bị kinh hãi, nghỉ ngơi mấy ngày vẫn chưa chết đâu, ngài sao lại đá Lý gia chúng tôi ra khỏi, dự án vậy?” Lý Thiên Hủ cười nói, hắn biết, chuyện này phần lớn là do Vạn gia cản trở từ bên trong.

“Không có cách nào khác, Lý đại thiêu, cập trên bảo tôi mau chóng hoàn thành!” Chủ nhiệm Trọng cười ha hả nói: “Hay là các cậu lại xem dự án khác?”

“Chuyện này sao có thể được, vì hạng mục này, trên dưới công ty chúng tôi đã chuẩn bị rất lâu, bỏ ra rất nhiều tâm huyết!” Lý Thiên Hủ lập tức sốt .săng: “Ngài xem nễ mặt cha tôi, nhất định đợi cho chúng tôi cùng thực hiện!”

“Việc này… nêu cùng thực hiện, việc này cũng: được. Nhưng, cậu phải đồng ý với tôi một điều kiện!” Chủ nhiệm Trọng chần chừ một lúc, trả lời.

“Ngài nói!”

“Tôi nghe nói Hà Gia Vinh nắm giữ 10% cô phần của tập đoàn Lý thị các cậu? Chỉ cân cậu mua lại hệt toàn bộ cô phần của cậu ta, đá cậu ta ra khỏi tập đoàn Lý thị, tôi sẽ để các cậu tham gia vào dự án lần này Chủ nhiệm Trọng thản nhiên nói.

Lý Thiên Hủ vừa nghe vậy thì không kìm được mà ngắn ra, liếc nhìn Lâm Vũ, trong lòng không kìm được sự nghỉ ngờ, hay chủ nhiệm Trọng này từng có xung đột gì với Lâm Vũ?

Lý Thiên Hủ ra hiệu với Lâm Vũ rôi đứng dậy ra ngoài, nghỉ ngờ nói với chủ nhiệm Trọng: “Chủ nhiệm Trọng, ông biết bác sĩ Hà? Có phải hai người từng xung đột gì không?”

“Bọn tôi còn chưa gặp, sao có xung đột được!” Chủ nhiệm Trọng ở đâu dây bên kia lập tức phủ nhận: “Không gạt cậu, Lý đại thiếu gia, đây là ý của Van gia, cậu cũng biệt, Vạn gia là đại cô đồng của hạng mục. lần này, định mức cô phần mà hồi đầu đồng ý cho Lý gia các cậu, bây giờ cũng về lại tay Vạn gia hết rồi. Có cho định mức cô phân cho các cậu không, mọi việc đều là chuyện của Vạn lão gia tử này!

Hà Gia Vinh ép chết con trai lão ta nên, Vạn gia hận anh ta thấu xương, sao có thể chấp nhận anh ta được! Lý đại thiếu gia, cậu nghe tôi khuyên đi, tên Hà Gia Vinh này là cục phiên phức, cậu vần nên nhanh „chóng quăng anh ta đi thì tốt, miễn lửa liềm lên người!”

“Phiền phức? Làn này khách sạn Victoria bị tân công, nêu không có anh Hà, tôi đã chết lâu rồi!” Lý Thiên Hủ lạnh lùng nói: “Vạn gia bọn họ còn mặt mũi áp chế chúng ta?! Vụ việc khách sạn Victoria lần trước có quá nửa là dính dáng với Vạn gia bọn họ rồi! Rõ ràng con trai lớn của ông ta sợ tội tự sát, gieo gió gặt bão!”

“Lý đại thiêu gia, lời này không có chứng cứ thì không thê tùy tiện nói được!” Chủ nhiệm Trọng ở đầu dây bên kia trầm giọng nói.

“Chờ xem, tôi nhất định sẽ tìm ra chứng cứ!” Lý Thiện Hủ phẫn nộ nói: “Đến lúc đó tôi nhất định sẽ khiên Vạn gia bọn họ phải trả giá”

“Tôi mặc kệ ân oán giữa hai nhà các cậu, nhưng tôi vẫn còn câu nói kia, nêu Lý gia các cậu muốn tham dự hạng mục này, vậy phải đá Hà Gia Vinh cho sạch sẽ!” Chủ nhiệm Trọng hừ lạnh, giọng điệu chân thành mà nói.

“Chủ nhiệm Trọng, rôt cuộc hạng mục này do ông chủ quản hay Vạn gia chủ quản thê? Tại sao cái gì ông cũng nghe theo Vạn gia bọn họ thê hải” Lý Thiên Hủ cố nén sự phẫn nộ trong lòng, giọng điệu châm chọc mà hừ lạnh.

Anh biết, thật ra ai chiếm bao nhiêu cô phần của hạng mục này, tất cả đều do chủ nhiệm Trọng quyết định, hiện giờ chủ nhiệm Trọng nói nghiêng về phía Vạn gia như vậy, hiện nhiên là đã thu không ít lợi lộc của Vạn gia.

“Lý đại thiêu gia, cậu nói chuyện lịch sự chút đi, tôi không muôn cãi nhau với cậu, dù sao chuyện này không, thương lượng nhé, cậu cứ cân nhắc cân thận đi, chờ khi cậu nghĩ kỹ lại thì trả lời tôi!” Chủ nhiệm Trọng hừ lạnh mà nói, thật ra lòng ông ta cũng đa kị thế lực. của Lý gia, cũng hy vọng n gia có thê tham gia hạng mục này, ở giảm bớt thù hẳn của Lỷ gia với n Nhưng ông ta thu được lợi ích rất lớn từ Vạn gia, hai nhà lại có quan hệ khăng khít, nên ông ta càng không thê đác tội Vạn gia, hy vọng Lý Thiên Hủ có thê đồng ý yêu cầu này của Vạn gia.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1069-1070


Chương 1069:

“Không cân suy xét, Hà Gia Vinh là anh em của tôi, tôi sẽ không bao giờ ruồng bỏ anh em của mình, chủ nhiệm Trọng, chúng ta chò đi, sẽ có lúc ông đên câu xin tôi!” Lý Thiên Hủ hầm hè nói xong thì ,Cúp điện thoại ngay, sau đó hơi khổ sở mà ôm ngực mình.

Anh biết, anh lúc này chả khác gì tự mình đầy hạng mục công trình sinh vật ra ngoài cửa, nhưng. không có cách nào, anh không thê vì ích lợi mà từ bỏ anh em của mình được, hơn nữa anh cảm thấy, đối với Tập đoàn Lý Thị của bọn họ, giá trị của một Hà Gia Vinh, lớn hơn hạng mục công trình sinh vật này rât nhiêu.

Chờ đên khi anh quay về phòng, Lâm Vũ thây sắc mặt anh không tốt lăm, vội vàng hỏi: “Lý đại ca, có chuyện gì vậy?”

Lý Thiên Hủ cười khô lặc đâu, nói: “Chuyện của hạng mục công trình sinh vật kia, chúng ta có thể sẽ không có cơ hội, chỉ có thể trơ mắt nhìn Sở, Vạn gia thâu tóm khối bánh kem lớn này thôi!”

“Sao lại không có cơ hội?” Lâm Vũ nao nao, vội vàng hỏi, anh biết Lý.

Thiên Hủ đặt cược cả tương lai của Lý gia vào hạng mục này cả.

“Còn có thể do gì, do họ Vạn đó!” Lý Thiên Hủ cố sức đâm vào bàn, lạnh lùng nói: “Sau khi Victoria bị tập kích, bọn họ canh lúc tôi đang dưỡng thương, trộm quyêt định hạng mục | | với chủ nhiệm Trọng này, mẹ nó, tên chủ nhiệm Trọng này. quả thực chính là chó săn của Vạn gia, chắc chắn đã lấy không ít lợi lộc rồi!”

Anh cũng không nói việc chủ nhiệm Trọng uy hiệp mình thu mua cô phần do Lầm Vũ cầm ra, anh biết, một khi anh nói, Lâm Vũ nhật định sẽ chủ động nhường cổ phần ra.

“Vậy lần này thật là đáng. tiếc!” Lâm Vũ thở dài, thật ra anh cũng rất coi trọng hạng mục này, nêu Lý gia muốn làm giá trị tăng gập bội, cân thiết phải tranh thủ được hạng mục này.

“Được rôi, chúng ta lại nghiên cứu thứ khác, tôi cũng không tin, chả lẽ không có hạng mục này, Lý gia chúng tôi không sông nỗi àI”

Lý Thiên Hủ lập tức vậy tay, giả bộ không đề bụng mà nói: “Gia Vinh, cậu cứ ký hợp đồng chuyền nhượng cô phần này đi!”

„ “Đây…

“Cậu lại từ chi là tôi bực mình đấy!”

Lý Thiên Hủ trầm mặt, đứng dậy nhét bút vào tay Lâm Vũ.

Lâm Vũ thấy hình như anh đã quyết tậm muốn cho mình, đành phải bắt đắc dĩ cười, sau đó đứng dậy ký tên của mình vào.

“Lúc này mới đúng chứ!” Lý Thiên Hủ cười đựa một bản hợp đồng cho Lâm Vũ, phần khác giao. cho thư ký, rồi nhắc nhở Lâm Vũ: “Đúng rôi, mây ngày nữa còn phải phiên cậu châm cứu cho em gái tôi đây!”

Nói rồi anh chào tạm biệt, lập tức đi ra ngoài.

Sau khi Lâm Vũ tiễn anh đi thì nhớ đến việc hạng mục công trình sinh vật, không kìm được mà lòng thấy tiệc hận, nhưng anh cũng không quen biết chủ nhiệm Trọng, không làm gì được.

Sau khi ăn cơm trưa, Lâm Vũ để Đậu Tân Di nghỉ ngơi, còn mình tự ngôi trước bàn đón khám, đột nhiên nghe thấy. một tràng tiếng kêu la từ bên ngoài truyện đên.

Lâm Vũ tò mò liếc nhìn Lệ Chấn Sinh, Lệ Chấn Sinh lập tức đứng dậy ra ngoài nhìn xem, thấy ngoài đó có một phụ nữ trung niên và một cậu bé khoảng mười tuổi. Người phụ. nữ trung niên kia túm cậu bé muốn đi về phía y quán, cậu bé lại vô cùng chống “

cự, không ngừng lui ra sau, đồng thời đang lâm bâm: “Con không muốn, con không muốn!”

“Chào cậu, xin hỏi đây có phải là Hôi Sinh Đường mà bác sĩ Hà Gia Vinh mở không?” Người phụ nữ trung niên vừa túm cậu bé, vừa hỏi Lệ Chân Sinh.

Chương 1070

Nguồn thiếu chương.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1071


Chương 1071:

“Thật ra tôi biết, anh không phải anh rễ của tôi!” Đang đi, Tiểu Trí đột nhiên lạnh lùng nói: “Ảnh gạt tôi! Anh là người xầu!”

Lâm Vũ lập tức thầy dở khóc dở cười, chuyện anh rễ này cũng không phải do bản thân mình nói, rõ ràng là cô chị yêu tinh kia của cậu bé nói.

Sau khi vào y quán, Lâm Vũ lập tức châm cứu một chập cho Tiểu Trí, sau đó viết mây phương thuốc, giao cho viện trưởng Cung, Tiểu Trí lạnh mặt không hé miệng, tất nhiên còn có thành kiến rất lớn với Lâm Vũ, dù sao cậu cũng nghe nói hôm đó Lâm Vũ bắt chị cậu.

Viện trưởng Cung lây thuộc, cảm động mà liền tục cảm ơn Lâm Vũ, sau đó hơi do dự, lộ vẻ mặt cầu xin mà nói: “Cậu Hà, sau cái hôm Tuyết Nhi đi rồi, cũng không thấy về nữa, nêu cậu thấy con bé, nhớ đề con bé về thử xem, chúng ta đều không tin nó là người. xâu. . Hy vọng các cô cậu có thể hiểu rõ!”

“Yên tâm đi!” Lâm Vũ gật đâu, nhìn bóng dáng của viện trưởng Cung và Tiêu Trí mà lòng cảm khái không thôi, trước mắt lại hiện ra khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ như hoa hồng kia, | s không kìm được mà thở dài, sao anh lại không hy vọng hoa hồng trong sạch chứ!

Lúc này điện thoại của Lâm Vũ đột nhiên vang lên, anh lấy ra, thấy là Giang Nhan, lập tức trở nện vui vẻ, cười nói: “Nhan, em tỉnh rồi à?!”

“Em dậy từ lâu rồi, lúc này em đang ở bệnh viện!” Giọng nói của Giang Nhan hơi dồn dập: “Gia Vinh, lúc này anh có bận không, nêu không thì nhanh đến đây đi, nơi này có may đứa bé không… không được..

“A2? Được, anh sẽ qua ngay đây!”

Lâm Vũ nghe ra sự kinh hoàng trong giọng nói của cô, lập tức đồng ý, sau đó chào Đậu Tân Di chào hỏi, mang hộp y tế, đánh xe nhanh chóng chạy đên bệnh viện.

Sau khi Lâm Vũ tới bệnh viện, Giang Nhan đã sớm đã chờ ở cửa, thấy Lâm Vũ như thấy cứu tinh vậy, vội vàng đi đến kéo tay Lâm Vũ, túm anh đi vê phía tòa nhà năm viện.

“Chuyện như thế nào?” Lâm Vũ vội vàng hỏi.

“Ngày hôm qua bọn em tiếp khám vài đứa trẻ, triệu chứng giỗng với ngộ độc thức ăn, nhưng nghiêm trọng hơn ngộ độc thức ăn nhiêu, từ khi nhập viện hôm qua thì bắt đu liền sốt cao, trên nôn dưới tiêu chảy, đến chiều nay, ai cũng xuất hiện triệu chứng mê man không tỉnh!” Giang Nhan vội vàng nói.

“A2? Vậy đã tìm ra nguyên nhân trúng độc chưa?” Lâm Vũ vội vàng hỏi.

“Việc này bọn em chưa kiểm tra ra được, nhưng đã ủy nhiệm cho cảnh sát điều tra, nhiệm vụ chủ yêu của bọn em bây giò là cứu mạng cho mấy đứa trẻ này!” Giang Nhan nói với giọng điệu nôn nóng.

“Có anh ở đây, đừng sợ.” Lâm Vũ nhẹ nhàng an ủi cô, bước nhanh theo cô đi vào khu năm viện.

Sau khi Lâm Vũ đi theo Giang Nhan vào một phòng cách ly lớn ở lầu sáu, đã thây ngoài phòng cách ly có vài bác sĩ mang khẩu trang và mũ trùm đầu đứng đó, đang thấp giọng thảo luận gì đó, trong, phòng có mây đứa trẻ đang nằm, sắc mặt trắng bệch hơi đỏ, vô cùng yêu ớt.

“Do không rõ là trúng độc hay nhiễm virus nên bọn em đưa lũ trẻ vào phòng cách ly!” Giang Nhan giải thích với Lâm Vũ.

“Được rồi, cho anh một cái khẩu trang đi, anh đi vào kiểm tra bọn trẻ!” Lâm Vũ thấp giọng nói.

“Ai, anh là ai thế?!” Lúc này một bác sĩ chủ nhiệm bên cạnh thầy khuôn mặt của Lâm Vũ khá xa lạ, lập tức gọi anh lại: “Đây là nơi anh có thê tùy tiên tới lui sao?”

Giang Nhan thây vậy thì quýnh lên, nhanh chóng đi qua giải thích: “Chủ nhiệm Tân, đây là anh nhà tôi, Hà Gia Vinh của Hồi Sinh Đường, tôi muôn cho anh ây..

“Ui chao, là bác sĩ Hà Gia Vinhl”

Ai ngờ không đợi cô nói xong, chủ nhiệm Tần đã sáng mắt, lập tức chạy đến cầm tay Lâm Vũ, hưng phần nói: “Nghe tiếng đã lâu, thần y Hà đên đây giúp SUit7 tôi ư, thật sự không kìm được cảm động”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1072


Chương 1072:

Giang Nhan thấy vậy thì không kìm được mà ngân ra, lời nói đên miệng.

phải nuốt vào, vốn đang cho răng cân tôn công nói năng, không ngờ mới báo tên Lâm Vũ, thái độ của chủ nhiệm Tần lập tức đổi sang một trăm tám mươi độ. | “Mau, mau lấy khẩu trang cho thần y Hài”

Chủ nhiệm Tân vừa phân công cho các bác sĩ xung quanh, vừa túm chặt cánh tay của Lâm Vũ như sợ anh chạy vậy.

Lâm Vũ bắt đắc dĩ cười cười.

“Ai là chủ nhiệm Tần?!”

Lúc này hành lang đột nhiên có hai cảnh sát vội vã đi đến.

“Là tôi đây!” Chủ nhiệm Tân nhanh chóng đứng ra, vội vàng nói: “Cảnh sát thông báo, có phải điều tra có kết quả gì không?”

“Không sai, sau khi chúng tôi dò hỏi vài đứa nhỏ, phát hiện chúng đều dùng một loại thuốc ho viên nhộng trị ho, chúng tôi nghỉ ngờ viên nhộng này có vần đề!”

Cảnh sát vừa nói vừa đưa một túi kín trong suốt, trong túi đựng một viên nhộng màu xanh lam.

“Hả? Viên nhộng có vấn đề!” Chủ nhiệm Tần lập tức đón lấy túi kín này.

“Đúng, chúng tôi đã tra được xưởng thuốc sản xuất ra nguyên liệu thuộc trong viên nhộng này, hiện giờ chuẩn bị gọi người phụ trách xưởng thuốc!”

Hai cảnh sát thông báo rồi lập tức xoay người đi.

“Đồng, chí, cảnh sát, xin đợi một chút, anh có thê tiết lộ là xưởng thuốc của ai không?” Chủ nhiệm Tân lập tức nóng nảy, dù sao bệnh viện bọn họ hợp tác với rất nhiều xưởng chế thuốc, nếu đề cập đến xưởng chế thuốc mà bệnh viện bọn họ hợp tác, vậy ông ta phải lập tức báo cho bệnh viện đề niêm phong lô thuốc này!

*A, là một xưởng chế thuốc tên là Hồi Sinhl” Cảnh sát cũng không giấu giêm, nói đúng sự thật.

Xưởng chế thuốc Hồi Sinh?

Lâm Vũ và Giang Nhan nghe vậy thì không kìm được mà ngân ra, liêc nhìn nhau, trong mắt loé lên một tia nghỉ ngờ.

“Xưởng chế thuốc Hồi Sinh? Là xưởng chê thuộc Hôi Sinh ở tám dặm kia sao?” Lâm Vũ lập tức tò mò hỏi.

“Không sai, anh làm sao mà biết được?” Hai cảnh sát liệc nhìn đánh giá Lâm Vũ, nghi hoặc hỏi.

“Tôi là người phụ trách xưởng chế thuốc kia, tôi là Hà Gia Vinh!” Lâm Vũ cau mày nói, lòng vô cùng nghỉ ngờ, thuốc trong xưởng chế thuốc của bọn họ đều do anh tự nghiên cứu phát minh, sao có thê có vấn đề được?

“Anh là người phụ trách xưởng chế thuốc Hồi Sinh?!” Một cảnh sát trong đó không kìm được mà ngân ra, tât nhiên không ngờ Lâm Vũ biết việc như vậy mà còn tự mình thừa nhận.

“Hình như là anh ta, thần y Hà trong truyền. thuyết, hóa ra Hồi Šỉnh Đường và xưởng chê thuốc Hồi Sinh đều là một!” Một cảnh sát khác đánh giá Lâm Vũ, sau đó gật đầu: “Tôi thấy anh ta trên TV rôi, có chút ân tượng.”

“Vậy phiền anh đi theo chúng tôi một chuyên đi!” Cảnh sát lúc lập tức lạnh mặt, sau đó lấy ra một bộ còng tay lạnh băng.

Giang Nhan thầy vậy thì nóng nảy, vừa định mở miệng ngăn cản, nhưng chủ nhiệm Tần lập tức chạy ra, vội vàng nói: “Đợi đã đợi đã, ui cha, hai anh cảnh sát, có phải ở đây có hiểu lầm gì không, các anh cũng đều nghe nói Hồi Sinh Đường, cũng biết bác sĩ Hà Gia Vinh là một thần y mà? Nếu là thần y, vậy làm sao mà thuốc trong xưởng bọn họ lại vấn đề được?”

“Cái này chúng tôi không cần biết, chúng tôi chỉ lầy sự thật đề nói chuyện, sau khi chúng tôi luôn kiểm nghiệm, điểm chung duy nhất của mây đứa nhỏ là bốn giờ trước khi phát bệnh, đều dùng loại thuốc trị ho hày!P” Một cảnh sát trong đó trầm khuôn mặt nói.

Lâm Vũ nghe vậy, chân mày càng nhíu chặt, quay đầu nhìn sang viên nhộng trong tay chủ nhiệm Tân, nói: “Chủ nhiệm Tân, phiên ông đưa viên nhộng này cho tôi xeml” | “Được!” Chủ nhiệm Tân vội vàng đưa viên nhộng trong tay cho Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1073


Chương 1073:

Lâm Vũ lấy ngay viên nhộng trong, bao nilon ra, sau đó vặn ra, đồ thuốc bột vào tay mình, đặt gân mũi ngửi nhẹ, phát hiện tất cả đều là thuốc tây, anh cũng căn bản không xác định được rốt cuộc loại những thuốc này có độc không.

Nhưng mà anh có thể xác nhận, chắc chắn những loại thuốc kia không phải do bọn họ làm ra, bởi vì bọn họ toàn làm ra thuốc chứa thành phần trung dược!

“Hại anh cảnh sát, có phải các anh nhằm rồi không, xưởng chế thuốc chúng tôi làm ra toàn trung dược, căn bản không thê có thành phần thuốc tây thê kia.” Lâm Vũ hơi nghỉ ngờ mà nói với hai cảnh sát.

“Vậy à, vậy anh nhìn xem đây có phải hóa đơn của xưởng chế thuốc các anh không!” Cảnh sát hừ lạnh, móc ra một tờ giẫy từ túi công văn đưa cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ nhận lấy xem, phát hiện đúng là hóa đơn của xưởng thuộc bọn họ, mà trên đó còn có chữ ký của giám đốc Tùy, bên cung cấp hàng là một nơi tên là Công ty dược phẩm Doanh Khang, nhưng khi xem ngày, tât cả đêu là của năm ngoái.

Lâm Vũ không kìm được mà hôt hoảng, không nghĩ ra xưởng thuốc nhà mình lây về loại nguyên liệu thuốc tây này.

“Thế nào, cái này không thể chối cãi đâu nhỉ?” Hai cảnh sát thây dáng vẻ của Lâm Vũ, không kìm được mà hừ lạnh: “Phiền anh theo chúng tôi đi một chuyền!”

“Xin hai anh chờ một lát, tôi gọi điện thoại hỏi một chút!”

Lâm Vũ vừa nói vừa lây điện thoại, đi sang một bên gọi điện cho giám đốc Tùy gọi, trầm giọng chất vấn: “Giám độc Tùy, ông lén tôi mua nguyên liệu thuốc tây của Công ty dược phẩm Doanh Khang hả?!”

“Đâu có lén, lúc ấy tôi đã báo với anh rồi mài” Giám đốc Tùy vội vàng nói: “Đúng là có chuyện như vậy, lúc trước xưởng thuộc chúng tôi vừa bị anh thu mua, tôi từng hỏi anh, có nên tiếp tục làm nót máy đơn đặt hàng lúc đầu mà chưa xong của xưởng không, lúc ấy anh đồng ý, nói chúng tôi tiếp tục làm, hoàn thành đơn đặt hàng.

Công ty dược phẩm [ Doanh Khang này vẫn luôn bên hợp tác của chúng tôi mài”

Nhờ ông ta nói như vậy, Lâm Vũ thế mà cũng nghĩ đến, do lúc đó xưởng thuốc báo cáo, vài đơn đặt hàng vỗn đã ký xong còn chưa hoàn thành, Lâm Vũ cũng không đề bọn họ hủy bỏ.

Xem ra chuyện này thật sự có thể liên quan đến mình, lòng Lâm Vũ không kìm được mà mà tự trách, đều do lúc đó anh không cần thận kiểm tra, vội vàng nói: “Vậy hiện giờ ông kiểm tra kỹ xem lô nguyên liệu cung ứng của Công ty dược phậm Doanh Khang đi, trong đó rất có thể có chứa thành phân có hại!”

“A2? Không thể nào!”

Giám đốc Tùy ở đâu dây bên kia lập tức nói chắc như đỉnh đóng cột: “Phương thuốc này của tôi là do phía xưởng chính cung cập, hơn nữa loại thuộc trị ho trẻ em này, xưởng chính của chúng tôi cũng đã sản xuất rất nhiều năm, chưa từng xuất hiện vấn đề, sao có thể có hại được?!”

Lâm Vũ nghe được lời này của anh ta thì nao nao, biết giám đốc Tùy không | thể lừa mình, lập tức dò hỏi: “Vậy ông nói cho tôi, Công ty dược phẫm Doanh Khang này có đáng tin không, do ai mở?”

Nếu nguyên liệu của phía mình không có vần đê, vậy dám chắc là lúc Công ty dược phẩm Doanh Khang tự pha chế xuất hiện vấn đề.

“Đáng tin chứ, đương nhiên đáng tin rồi!” Giám đốc Tùy vội vàng nói: Đây là một xưởng chế thuốc của tập đoàn Vạn Thế!”

“Tập đoàn Vạn Thế?! Vạn gia?!” Lâm Vũ không kìm được mà ngân ra: “Sao các ông lại hợp tác với bọn họ hải”

“Việc này… phía chúng tôi đã hợp tác với bọn họ lầu rồi, anh có nhớ không, lần đầu tiên anh đến xưởng thuộc của chúng tôi, Vạn Duy Vận của Vạn gia và con của ông ta đến xưởng thuộc chúng tội, đó chính là đến lấy nguyên liệu thuốc!” Giám đốc Tùy vội vàng nói, do lúc ây Vạn Duy Vận gây chuyện với Lâm Vũ, cho nên ông ta nhớ rât rõ chuyện này.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1074


Chương 1074:

Nhờ ông ta nhắc nhở như vậy, Lâm Vũ lập tức nhớ lại, lúc ây anh còn buồn bực vì sao Vạn Duy Vận và Vạn Hiểu Xuyên lại ở xưởng chế thuốc tây, hóa ra là vì chuyện này!

Chẳng lẽ là Vạn gia hãm hại bọn họ?!

Nhưng không đúng, chừng đó nguyên liệu do xưởng chính cung cập, căn bản cũng không liên quan tới anh, hơn nữa nêu như vậy, Vạn gia cũng sẽ làm bản danh tiêng của công ty dược phẩm nhà mình mài “Sao thế, tổng giám đốc Hà, ra cái gì vấn đề sao?” Giám đốc Tùy vội vàng hỏi.

“Có máy đứa trẻ uống thuốc của Công ty dược phẩm Doanh Khang rồi xuất hiện triệu chứng sốt cao, nôn mửa và hôn mê!” Lâm Vũ thấp giọng nói.

“A2? Việc này… chúng tôi nhận nguyên liệu do bọn họ cung cập đã rât nhiêu năm, trước kia cũng không xuất hiện tình huồng này!” Giám đôc Tùy kinh ngạc nói: °Đây… đây rốt cuộc là thê nào!”

“Cái này tạm thời còn chưa rõ, đợi điều tra rõ rồi nói sau!” Lâm Vũ thấy việc đã hỏi rõ ràng, cũng không nhiêu p với ông ta nữa, ngắt điện thoại uôn.

“Thế nào, hiện giò đã hỏi rõ, phiền anh đi theo chúng tôi một chuyên!”

Cảnh sát trầm khuôn mặt nói.

“Các anh xét nghiệm nguyên liệu của chúng tôi chưa?” Lâm Vũ nhìn về phía hai cảnh sát rồi nói: “Nếu có vấn đê, có thể là vấn đề của công ty dược phẩm bên kia của bọn họ, phía chúng tôi có phương pháp phối trộn nguyên liệu…”

“Chúng tôi đã sớm đưa đến cục đo lường chất lượng, còn những thứ.

khác, đợi khi anh theo chúng tôi về rồi nói. sau!” Hai cảnh sát không kiên nhẫn mà ngắt lời anh.

“Được, tôi đi với các anh!” Lâm Vũ gật đàu, cảm thấy mình có nghĩa vụ phối hợp điều tra nên lập tức đông ý: “Nhưng tình trạng của mây đứa trẻ này khá nghiêm trọng, rôi có thể làm bệnh tình của chúng ôn định trước được không?”

“Đúng vậy, hai anh cảnh sát, hiện giờ quan trọng nhất là tính mạng của máy đứa trẻ kia!” Chủ nhiệm Tần đi đến, vô cùng nóng vội mà nói: “Các anh cũng biệt bác sĩ Hà là thần y, cũng chỉ có anh ấy mới có thể giữ được mạng cho mây đứa bé này, các anh muôn điều tra, cũng đừng vội ở đây trong | chốc lát”

Hai cảnh sát nhìn nhau trong chốc lát, có chút do dự.

“Chủ nhiệm Tần, không ồn, mây đứa trẻ này xuất hiện vết loét và phù đỏ ở các mức khác nhau trên da, tình huống vô cùng nguy cấp!” Lúc này, một y tá vội vã chạy ra kêu chủ nhiệm Tân.

“Hai anh cảnh sát, tình huống cấp bách!” Chủ nhiệm Tần lập tức nóng nảy, lên tiếng cầu xin với hai cảnh sát.

“Được rồi, cứu người quan trọng, chúng tôi đứng bên ngoài chờ anhl”

Hai cảnh sát gật đầu, lập tức đồng ý.

Lâm Vũ được bọn họ cho phép, lập tức mang khẩu trang và bao tay, định vào phòng cách ly.

“Bác sĩ Hà, xin đợi một chút, hiện giờ bệnh tình của mây đứa trẻ này tăng thêm, nếu bị nhiễm trùng, anh tùy ÿ đi vào có thê sẽ có nguy cơ phơi nhiềm, xin anh chờ một lát, chúng tôi lập tức gọi đồng nghiệp lấy trang phục bảo hộ y tê!” Một bác sĩ đứng ra nhanh chóng ngăn cản anh, sau đó ra hiệu với y tá bên cạnh, ý bảo anh này lập tức đi lấy đồ bảo hộ. | “Đại khái là bao lâu?” Lâm Vũ cau mày hỏi.

“Ừm… do phải đi sang hậu cần, có thể sẽ cần một chút thời gian.. ” Chủ nhiệm Tần bất đắc dĩ nói.

“Không còn kịp rồi, tình huống của mây đứa bé kỉa rất nghiêm trọng, lúc nào cũng có thể có nguy hiểm!” Lâm Vũ liếc mắt nhìn những khuôn mặt khổ sở của bọn trẻ trong phòng cách ly, trầm giọng nói một cầu rồi lập tức vọt vào phòng cách ly.

“Bác sĩ Hà…” Chủ nhiệm Tần giơ tay gọi với theo rồi thở dài, hỗ thẹn mà nói: “Bác sĩ Hà đúng là có lòng nhân từ của kẻ hành y, là tắm gương của chúng tai”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1075


Chương 1075:

Lậm Vũ vào phòng cách ly, chỉ thấy sắc mặt của lũ trẻ trên giường bệnh đỏ bừng, nhắm hai mắt, hôn mê bắt tỉnh, trên cánh tay cánh tay tr*n tr** xuất hiện nốt phù hoặc vết loét màu đỏ, tuy miệng đã mang máy thỏ, nhưng hô hập vẫn cứ vô cùng cô sức.

Lâm Vũ lập tức đi đến bên cạnh một đứa trẻ trong đó rồi cần thận bắt mạch, sau đó bẻ miệng và đôi mắt của nó ra nhìn, rôi dựa theo trình tự này mà kiểm tra những đứa trẻ khác theo thứ tự, chân mày không kìm được mà nhíu chặt.

Qua mười mây phút, anh đã ra khỏi phòng cách ly, đám người chủ nhiệm Tân vội xông tới đón, vội vàng nói: “Bác sĩ Hà, rốt cuộc mấy đứa bé này là thế nào, còn cứu được không?”

“Giấy! Bút!”

Lâm Vũ không vội vã trả lời ông ta mà nhanh chóng hỏi xin giấy bút của bác sĩ bên cạnh, sau đó vội vã cúi đầu viết gì đó, đồng thời nói: “Tôi nghỉ ngờ đây là trúng độc!”

“Trúng độc?!”

Đám người chủ nhiệm Tân lập tức cả kinh, vội vàng nói: “Không có khả năng, chúng tôi đã dò hỏi phụ huynh của bọn trẻ, nơi sinh sống đêu ở nội thành, căn bản không có nhà máy hóa chất lớn nào, hơn nữa dù viên nhộng trị ho kia có vận đề, cũng Miệng thể gây ra trúng độc dược!”

“Nguyên nhân cụ thể còn phải chờ , kêt quả xét nghiệm viên nhộng ra rôi nói!” Lâm Vũ trâm mặt, anh cũng không biết vì sao lại xuất hiện loại chuyện này, nhưng theo anh, dám cá đây chính là trúng độc.

“Bác sĩ Hà, anh không chẩn nhầm bệnh chứ?” Lúc này trong đám người có một bác sĩ trẻ không kìm được mà nghỉ ngờ Lâm Vũ.

“Chặc không nhằm đâu, bệnh nhỉ đau bụng, đi tả, nước tiểu có máu, tứ chỉ lạnh lẽo, huyết áp giảm xuống, thở dồn dập, mạch đập nhanh, đầy đều là dấu hiệu trúng độc, hơn nữa hiện giờ đã xuất hiện hôn mê, tiếp theo có thê sẽ dẫn tói suy thận, gây nguy hiểm tính mạng, cân phải điều trị kịp thời!”

Lâm Vũ trâm giọng nói.

Chủ nhiệm Tần đổi sắc mặt, vội vàng nói: “Bác sĩ Hà chắc chắn không chân bệnh sai, nhanh, nhanh chuẩn bị dung dịch natri số lượng lớn, dịch truyền ion hydro với natri dịch..

“Không kịp rồi!”

Lâm Vũ lắc đầu ngắt lời ông ta, nhanh chóng quẹt vài nét bút, viết xong phương thuộc viết thì nhét vào lòng chủ nhiệm Tần, gấp giọng nói: “Lập tức phái người đi Ban trung y bốc thuốc chế biên ngay, mỗi đửa bé là ba lần thuốc, cứ cách mười lăm đến hai mươi phút, cho bọn trẻ uỗng một liều. Nhớ kỹ, trong một giờ, dù có trút, cũng phải trút hêt vào cho bọn trẻ”

“Vâng!” Chủ nhiệm Tần đón lấy phương thuốc trong tay Lâm Vũ rồi t†úm chất trong tay, không ngừng lên tiếng cảm ơn Lâm Vũ, cảm xúc trên mặt thay đổi không thôi.

“Được rồi, lúc này tôi có thể đi theo các anh rôi!”

Lâm Vũ gỡ khẩu trang ra, quay đầu mỉm cười với hai cảnh sát, lòng đột nhiên thở dài nhẹ nhõm.

“Gia Vinhl” Giang Nhan lập tức chạy đến túm chặt cánh tay anh, khuôn mặt tràn ngập lo láng. Cô tin thuốc trong nhà máy của Lâm Vũ không thể có vân đề, thứ cô lo lăng chính là có người Ï hãm hại Lâm Vũ, anh vừa đi, chả biết sẽ xảy ra chuyện thế nào.

“Yên tâm đi, nếu là nguyên liệu cung cập cho nhà máy thuộc của chúng ta, vậy tất nhiên anh phải gánh lầy trách nhiệm này! Cây ngay không sợ chết đứng, việc này nhất định sẽ điều tra rõ!” Ìâm Vũ cười cười, sờ mặt cô, đây cũng là lý do anh không có đưa ra giây chứng nhận của quân đội, anh không phải loại người trỗn tránh trách nhiệm.

Nói rồi anh đứng thẳng lưng, giơ tay ra, ý bảo hai cảnh sát có thê mang còng tay cho mình.

Nhưng hai cảnh sát lại nhìn thoáng qua nhau, còng tay lại thu vê, vừa nãy bọn họ chính ni thấy Lâm Vũ không màng an nguy của bản thân mà chân trị sức khỏe cho máy đứa trẻ này, âm thầm nghiêm túc lên, sửa lại giọng điệu lạnh lẽo vừa nãy, rất khách khí mà làm động tác mời với Lâm Vũ, nói: “Anh Hà, mời!”
 
Back
Top Dưới