Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1076


Chương 1076:

Lâm Vũ hơi gật đầu với bọn họ, sau đó đi theo hai cảnh sát đi ra bên ngoài.

Giang Nhan phía sau anh đỏ mắt lên, chọt năm chặt lây bàn tay trắng nốõn, nhưng lại không mở miệng nói gì, vì cô tin tưởng vững chắc, Lâm Vũ sẽ bình an khoẻ mạnh mà trở vê như lúc trước.

Ra khỏi bệnh viện, Lâm Vũ lập tức bị đưa đến cục cảnh sát thủ đô. Nào phòng thẩm vần, mây cảnh sát đối lại rât lịch sự với anh, vừa làm ghi chép cho anh, vừa chờ kết quả xét nghiệm.

Lâm Vũ bèn giải thích việc xưởng chế thuốc Hồi Sinh bán nguyên liệu thuốc cho Công ty dược phâm Doanh Khang, hơn nữa còn đảm bảo chắc chắn thuốc của bọn họ không có vấn đề, còn sau khi giao cho Công ty dược phẩm Doanh Khang, bên đó gia công nữữ: thế nào thì không biết rồi.

“Công ty dược phẩm Doanh Khang?

Chính là công ty dược phẩm mãy nay đang vội lập kế hoạch tham gia hạng mục công trình sinh vật kia à?” Một cảnh sát béo thường hay cập nhật tin tức trong đó kinh ngạc hỏi: “Công ty dược phẩm này thực sự là của Vạn gia, cực kỳ có tiêng ở thủ đô, thậm chí là cả nước, sao bọn họ có thể xuất hiện loại vẫn đề này chứ?”

“Cái này tôi cũng không biết, các anh tự hỏi bọn họ đi” Lâm Vũ cười nói.

Lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tràng tiếng đập c cửa, sau đó có hai cảnh sát đi đến, dẫn đầu là một cảnh sát cao gầy. cầm cầm một văn kiện trong tay, nói với mây người: “Việc không liên quan đến bác sĩ Hà, đã có kêt quả | kiêm nghiệm ôi, nguyên liệu của xưởng chê. thuốc Hồi Sinh không có bất kỳ vấn đề gì!”

Lâm Vũ nghe vậy, không kìm được mà khế thở phào, đúng là giám đỗc Tùy không lửa anh.

“Vậy các anh có kiêm tra thuộc thành phâm do Công ty dược phâm Doanh Khang phôi trộn chưa?” Cảnh sát béo vội vàng hỏi.

“Cũng kiểm tra rồi, loại viên nhộng trị ho này cũng không ‹ có bất kỳ vẫn đề gì!” Cảnh sát cao gây hơi mật mát mà ắc đầu.

“Không có khả năng!” Cảnh sát béo lập tức nóng nảy, nghi ngờ nói: “Điểm chung duy nhất của mấy đứa trẻ này cũng chỉ có vậy, chắc chắn là thuốc có vận đề!”

“Đồng chí cảnh sát, anh có chắc bọn trẻ không iếp xúc với chát thải hóa chất hay ăn nhằm thứ gì có hại chứ?”

Lâm Vũ cũng không kìm được mà cảm thấy buôn bực, nếu những viên nhộng đó không có vấn đề, vậy tại sao những đứa trẻ bình. thường không liên quan gì lại đồng thời bị trúng độc được?

“Tôi chắc chắn! Chuyện này tôi tự mình điều tra, lúc ấy tôi đã tra hỏi rất rõ ràng!” Cảnh sát béo kiên định nói: “Mấy đứa trẻ này đều vừa đi nhà trẻ thì đã được cha mẹ đón ngay rồi, ai nấy về nhà ăn cơm, cơm nước xong thì đều ăn loại thuốc trị ho này, cơ: bản đều phát sốt, nôn mửa sau nửa đêm!”

Đúng là vì điều tra cần thận, chắc chắn bệnh tình của bọn trẻ có liên quan đến viên nhộng này nên cảnh sát béo mới không đợi kết quả kiểm nghiệm ra, mà đã sai người kéo Lâm Vũ đến.

“Vậy thì kỳ quái…”

Lâm Vũ nhíu mày, không kìm được mà nghỉ ngờ nói.

“Nếu không chúng ta lại điều tra một lần nữa đi, biết đầu đã bỏ qua chỉ tiết gì rồi!” Cảnh sát cao gầy thở dài, sau đó ném bao nilon đựng vụn thuốc lên bàn.

Lâm Vũ thầy vụn thuốc trên bàn thì lập tức ngân ra như nghĩ đến cái gì, vội vàng nói: “Xin hỏi, lúc các anh kiểm tra vụn thuốc, có kiểm tra luôn vỏ viên nhộng bọc ngoài không?!”

“Viên nhộng rỗng ruột? Viên nhộng bọc ngoài sao?” Cảnh sát cao gây nghỉ ngờ nói: “Không phải thứ đó làm từ gạo nêp sao?”

“Đúng rồi, nó làm từ keo trong của thuôc và màu thực phẩm, mà có một số nhà máy lây phê phẩm trong quá trình thuộc da, hòa tan và chê thành vỏ viên nhộng ‹ đề tiết kiệm chỉ phí, đúng, chắc chắn chúng có vân ‘đềi Khi thuộc da phải sử dụng thuốc hòa tan, cho nên mới khiến viên nhộng các hàm lượng siêu nhỏ!” Lâm Vũ càng nói càng chắc chắn, vội vàng hô: “Phiền các anh nhanh . chóng kiểm nghiệm, nếu thật sự vỏ viên nhòng có vân đê, hãy mau chóng thu lại lô thuốc này trên thị trường, đề ngăn việc có thêm trẻ em sinh ra triệu chứng trúng độc!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1077


Chương 1077:

“A? Được! Được! Tôi đi ngay đây!”

Cảnh sát cao gầy liên tục gật đầu, vội vàng đi ra ngoài.

Nếu đúng như lời Lâm Vũ, vậy thật sự do anh ta làm việc thất trách, do lúc anh ta đưa thuốc đến cục đo lường chất lượng, tự mình bỏ vỏ viên nhộng ra, chỉ lây † thuốc bột bên trong, không ngờ vấn đề lại vừa khéo rơi vào vỏ ngoài!

“Anh Hà, rất xin lỗi, hiểu lầm anh rồi!”

Cảnh sát béo thấy chuyện không liên quan gì đến Lâm Vũ, vội vàng đền đây câm tay Lâm Vũ, hơi xin lỗi mà nói: “Thế này đi, phiền anh đến phòng khách cục cảnh sát chúng tôi một lát được không? Chờ kết quả kiểm nghiệm ra, chúng tôi có chuyện muốn xin phép anh!”

“Được, không thành vấn đề!”

Lâm Vũ gật đầu, đứng dậy đi theo anh ta đên phòng khách.

Cùng bị bắt đên đây như Lâm Vũ, các nghỉ phạm chờ bên ngoài tận mắt.

thây Lâm Vũ bị đưa vào phòng thầm vấn, lại tận mắt thấy Lâm Vũ được | mời ra phòng cho khách quý, lập tức mở to hai mát, khuôn mặt tràn ngập khiếp sợ, đây vẫn là lần đầu mà những kẻ tái phạm như bọn họ thấy loại cảnh tượng này, tắm gương! Tâm gương kìal Bọn họ không kìm được mà hừng phân, trong mắt cả đám tràn ngập hy vọng!

Lâm Vũ uống trà ở phòng cho khách quý, thấy mình đã ra bệnh viện hơn một giờ, bèn gọi điện cho Giang Nhan.

“Gia Vinh, anh không sao chứ?”

Giọng điệu của Giang Nhan ở đầu dây bên kia cực kỳ khẩn trương, thật sự không ngờ Lâm Vũ còn có thể gọi điện thoại ở cục cảnh sát.

“Không sao đâu, kết quả kiểm nghiệm có rồi, thuốc của chúng ta không có vấn đề, hiện giờ anh không phải nghỉ phạm, là có vẫn kỹ thuật!” Lâm Vũ cười ha ha: “Đúng rồi, mây đứa bé kia thế nào?”

Giang Nhan nghe vậy, trái tim mới yên ồn, vội vàng trả lời anh: “Theo lời anh nói, đã cho bọn trẻ uống thuốc, tình huồng đã ổn định nhiều, thoát khỏi nguy hiểm tính mạng!”

Lòng cô không kìm được mà sinh ra một tia ấm áp và cảm động, nếu lần này không có Lâm Vũ, thật sự không dám tưởng tượng hậu quả.

“Vậy là tốt rồi!” Lâm Vũ gật đầu.

“Đúng rồi, Gia Vinh, còn có việc em phải nói một chút với anh. Hiện giờ, rât nhiều trẻ em trên toàn thành phố đều xuất hiện triệu chứng này, do chúng ta là bệnh viện đầu tiên tiếp đón những đứa trẻ đó, nên tính cả tổng viện quân khu, rất nhiều bệnh viện đều gọi điện đến hỏi tình huồng điều trị của bệnh viện chúng ta. Em vốn định báo phương thuôc của anh cho mây bệnh viện ây, nhưng chủ nhiệm Tân sợ có vận đê, khiên bệnh viện chúng ta phải trách nhiệm, nên không có nói phương thuốc cho bọn họ.. ” Giang Nhan thập giọng nói: “Nếu không, em đề bọn họ đến Hồi Sinh Đường bóc thuốc nhé?”

“Được chứ, phương thuốc kia của anh chỉ cần, là trúng độc thì có thể dùng, bất kể nặng nhẹ!” Lâm Vũ cười trêu ghẹo nói: “Đê bọn họ đi, anh không sợ gánh trách nhiệm!”

“9Ì 01916), 7 Giang Nhan mím môi, trong lòng cảm động không nên lời. Nếu mỗi thây thuốc trung y ở Hoa Hạ đều có thể nghĩ cho người bệnh như chồng mình vậy, có loại đại nghĩa dám vì thiên hạ, vậy thì lo gì trung y không phát triển!

Ngắt máy, Lâm Vũ bèn gọi điện cho Đầu Tân Di, nói nội dung cụ thể của phương thuốc do mình kê đơn cho cô nghe, hơn nữa còn để cô nhập hàng sỐ lượng lớn theo phương thuôc, mây nhà cung ứng còn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.

“Sư phụ, anh điên à? Nhập thuôc nhiêu như vậy, sao bán xong được!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1078


Chương 1078:

Đậu Tân Di tràn ngập kinh ngạc mà nhìn chằm chằm phương thuộc vừa viết xong: “Hơn nữa có vài vị thuốc, căn bản không thường dùng, chúng tôi còn không biệt phải phân chia đến năm nào rôi này!”

“Cô yên tâm đi, lát nữa sẽ có người đi mua, cô và Lệ đại ca vất vả rồi, đêm nay chúng ta sẽ bán thuốc suốt đêm!”

Lâm Vũ cười cười, sau đó lại ngắt máy.

“Điên rồi, tiên sinh đúng là điên rồi!”

Đậu Tân Di ngắt máy, hơi bát đắc dĩ mà nói: “Nhập hàng nhiều như vậy, sao mà bán cho được!”

“Sợ gì, từ từ bán đi, thuốc do tôi nhặt, tôi phơi, cô lo lắng cái gì!” Lệ Chắn Sinh cười ha ha rôi nói với Đậu Tân Dị, thuận miệng hỏi: “Tiên sinh nói cần nhập vào mây cân?”

“Ừm… lần này tính bằng tắn!” Đậu Tân Di chau mày nói.

“Phụt!”

Lệ Chấn Sinh ôm ngực, thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, nhiều thuốc như vậy, anh phải lựa đến năm nào?

Anh ôm ngực rồi lầm bẩm nói: “Điên rôi, điện rồi, tiên sinh cũng không phải điên rồi sao!”

Cuôi cùng, theo lời Lâm Vũ nói, sau khi mây nhà cung cập hàng hóa đưa toàn bộ thuốc đến đây, cả phòng thuốc đã bị nhét đến ngập lên, rât nhiều thứ không gác được, đặt luôn ở trong đại sảnh, khiên toàn bộ Hồi Sinh Đường lập tức tỏa ra một luồng hơi thuôc dày đặc.

Lệ Chấn Sinh bên cạnh thở dài liên tục.

Lâm Vũ đợi ở cục cảnh sát đến khi trời sắp tối thì kết quả kiểm nghiệm mới có, cảnh sát cao gây cũng chưa về cục, chỉ gọi điện cho cảnh sát béo thông báo một tiếng, kết quả kiểm tra ghi đúng là vỏ viên nhộng có vân đê!

Y như lời Lâm Vũ nói, là dùng da thuộc chế thành keo trong suôt công nghiệp, đựng thành số lượng lớn!

Cảnh sát béo nói chuyện điện thoại xong thì hơi kinh hoàng mà hỏi Lâm Vũ: “Anh Hà, như anh tính toán, đúng là vỏ viên nhộng có vấn đề, tuy chúng tôi đã thu hồi loại thuốc này trên thị trường, nhưng đã bán ra rât nhiều, nên sô bệnh nhỉ trúng độc mây ngày nay chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiêu.

Anh là thần y, anh xem có cách gì có thể ngăn chặn tình huồng này không?”

Tuy anh ta không phải bên giữ thuốc, nhựng có sự cô điêu trị lớn như vậy, chắc chắn bọn họ không trốn khỏi trách nhiệm, hơn nữa đã lâu như vậy mới tra được nguyên nhân gây bệnh, dám chắc bọn họ cũng sẽ bị cập trên truy cứu trách nhiệm, cách tốt nhất hiện giờ chính là nghĩ cách điều trị kịp thời cho những đứa trẻ này!

“Tôi đã bảo y quán nhập thuốc, nêu lại có phụ huynh hoặc bệnh viện gọi điện đến, ah chuyền lời với bọn họ, để bọn họ đến Hôi Sinh Đường là được!” Lâm Vũ cười nói: “Tất cả | thuốc men đều miễn phí!”

“Miễn phí?!” Cảnh sát béo không kìm được mà sửng sốt, sau đó anh ta đảo mắt, vội vàng nói: “Anh Hà, tôi có một yêu câu quá đáng!”

“Anh nói đi.” Lâm Vũ gật đầu cười nói.

“Chuyện là vây, chúng tôi hiêu lâm anh, s đề anh bỏ tiên dược liệu miên phí, vậy không quá thích hợp, nếu không thê này đi, tôi lập tức ởi xin, Cục cảnh sát chúng tôi chỉ trả một nửa chỉ phí cho anh, sau đó người của chúng tôi đi qua phân phối thuốc với anh, tạo một tâm gương vệ quân dân hợp tác, cùng nhau đôi phó với nguy hiễm, anh thấy thế nào?”

Cảnh sát béo hơi lấy lòng nói.

Lâm Vũ lập tức hiểu ý anh ta, đây làm gì phải làm tắm gương quân dân hợp tác, đây rõ ràng là muôn đáp nặn hình ảnh tốt đẹp của cảnh sát bọn họ! Vậy là ngang với bỏ tiền tuyên truyền trong phạm vi toàn thành phôi Không thể không nói, cảnh sát béo này thật thông minh! Biết bắt lây cơ hội!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1079


Chương 1079:

Tuy nhiên Lâm Vũ thấy cả đám nhân | viên cảnh sát bọn họ thực sự rất quan tâm với việc này, hơn nữa đề nghị của cảnh sát béo với mình cũng không ảnh hưởng gì, nên gật đầu nói: “Cảnh sát, tiên thì không cân anh bỏ ra, nhưng số người đên nhận thuốc tối ¡ nay chắc chăn sẽ rất nhiều, nếu có thể, hy vọng anh có thể đưa thêm ít người đến duy trì trật tự!”

“Không thành vấn đề! Cái này không thành vấn đè! Đây là việc chúng tôi nên làm!” Cảnh sát béo vội vàng vô ngực đảm \ bảo, sau đó nghi ngờ nói: “Nhưng nêu đề anh tự chỉ tiên thuốc, vậy hơi tốt quá rồi.”

“Không sao, rồi hãng Sẽ có người .

mua giúp tôi thôi!” Lâm Vũ cười vô vai anh ta, rôi lập tức đi ra ngoài.

“Tôi lầy xe đưa anh đi!” Cảnh sát béo nhanh chóng đi theo.

Lâm Vũ xua xua tay từ chôi, nói chính anh gọi xe là được, bảo cảnh sát béo lát nữa dẫn theo cảnh sát đến Hồi Sinh Đường.

Sau khi ra khỏi cục cảnh sát, Lâm Vũ gọi điện cho Lệ Chấn Sinh, biết dược liệu đều đã lây đủ, lúc này mới yên tâm, sau đó lại gọi điện cho Lý Thiên Hủ.

“Gia Vinh, sao thế, có chuyện gì sao?” Lý Thiên Hủ thấy điện thoại của Lâm Vũ, nghỉ ngờ hỏi, dù sao buổi sáng anh mới đến chỗ Lâm Vũ.

“Lý đại ca, anh có muốn làm hạng mục công trình sinh vật không?” Lâm Vũ híp mắt hỏi.

Lý Thiên Hủ nao nao, vội vàng nói: “Muốn, tất nhiên là muốn!”

“Muốn thì đưa tiền đây!” Lâm Vũ cười nói.

“Đưa tiền?”

Lý Thiên Hủ không kìm được mà cảm thấy. nao nao, sau đó nhoẻn miệng cười, cho răng Lâm Vũ đang nói giỡn với mình nên thuận miệng đáp: “Được rồi, bao nhiêu tiền, nói đi!”

“Một trăm tám mươi vạn!” Lâm Vũ cười nói, vừa nãy anh đã gọi điện thoại hỏi, Lệ Chân Sinh, tổng giá trị để lấy hết tất cả dược liệu về khoảng chừng là con sô này, cho nên anh cũng không đòi nhiêu, trực tiếp đòi tiên vồn.

“Một trăm tám mươi vạn?”

Chân mày Lý Thiên Hủ cau lại, không ngờ Lâm Vũ thế mà thật sự ra giá, hơn nữa còn ra cái giá bé tẹo không đáng nhắc tới.

“Sao thế, chê nhiều hả?” Lâm Vũ trêu ghẹo hỏi.

“Được rồi, tôi đây kêu tài vụ chuyển cho cậu vậy!” Lý Thiên Hủ cười ha ha, nói: “Nêu thật có thê kéo hạng mục đến đây, tôi lại mời cậu đi ăn một bữa tiệc lón!”

Hắn còn tưởng Lâm Vũ nói giõn với mình kìa.

“Được rồi, vậy anh cũng đừng để tài vụ của anh chuyên làm gì, để chỗ Cơ câu điều trị dưới trướng các anh chuyển cho tôi đi!” Lâm Vũ dặn dò: “Mặt khác, anh kêu các ngươi ông chủ với mây người phụ trách của Cơ cấu điều trị đến đây đi, buổi tối đến Hồi Sinh Đường của tôi làm tí việc!”

“Gia Vinh, rốt cuộc cậu đang chơi cái gì vậy?”

Lý Thiên Hủ nghiêm mặt, chả hiểu ra làm sao mà nghỉ hoặc nói, lúc này.

hình như hắn cũng nhận ra Lâm Vũ không giống như đang nói giỡn.

“Thiên cơ không thể tiết lộ! Chờ chủ nhiệm Trọng câu xin anh, anh sẽ biết!” Lâm Vũ cười nói: “Đúng rồi, nhớ kỹ, phải chuẩn bị lương vốn Ìưu động lớn đây, vì đến lúc đó anh sẽ phải tiệp nhận cô phần, có thể lớn hơn Thi kiên của anh nhiêu!”

“Được rồi, tôi chờ!”

Lý Thiên Hủ cười khổ gật đầu, tất nhiên căn bản cũng không tin.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1080


Chương 1080:

Sau khi ngắt điện thoại, chân mày hắn nhíu chặt, nhìn điện thoại mà nghỉ ngờ không thôi, nhưng nghĩ cả buôồi cũng không nghĩ cần thận ra rốt cuộc sao lại thê này, cuỗôi cùng v vẫn bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng mà vần làm theo lời Lậm Vũ nói, gọi điện thoại cho Cơ câu điêu trị thuộc công ty của bọn họ.

Sau khi Lâm Vũ ra khỏi cục cảnh sát thì lập tức đi đến Hồi Sinh Đường, vừa vào cửa đã thấy hai người Đậu Tân Di và Lệ Chân Sinh đang tràn ngập mặt u oán mà nhìn mình.

Lâm Vũ thấy đại sảnh chồng, chất dược liệu, hơi hưng phân mà cười to hai tiếng.

“Tiên sinh, lần này tôi không thể không nghỉ ngờ quyết định của cậu được!” Lệ Chân Sinh nghỉ hoặc nói: “Anh nói sẽ có người đên mua thuốc, nhưng bây giờ cúng đã qua một hai giờ, một bóng người cũng chả thấy đâu!”

Anh vừa dứt lời, ngoài cửa lập tức có một chiếc xe cứu thương đên nhanh như bay, dừng két ở cửa, sau đó có hai người đàn ông mặc áo blouse trắng vội vã đi từ trên xe xuông, miệng còn đeo khẩu trang, tật nhiên là vừa chạy từ bệnh viện đến. | “Bác sĩ Hà Gia Vinh đúng không?

Cuối cùng cũng tìm được anh, đẹp trai hơn trên T nhiều!” Một người.

đàn ông trung niên trong đó vừa vào cửa đã vội vàng bắt tay Lâm Vũ, cười nói: “Vì tìm anh, tôi đã cua một vòng lớn, đi đến bệnh viện Đại học Bắc Kinh, sau đó lại đến cục cảnh sát, cuối cùng mới đến đây.”

“Vất vả cho ông rồi, không biết ông đến từ bệnh viện nào?” Lâm Vũ : nhanh chong bắt tay với ông ta rồi dò hỏi, anh biết, sau khi Giang Nhan và cảnh sát béo tuyên truyện như vậy, chắc chắn hiện giờ đã có rất nhiều bệnh viện đã nhận được tin.

“Ui, tôi là phó viện trưởng của Võ Cảnh Tổng Viện, Trương Hoàn. Bệnh viện chúng tôi có máy đứa trẻ xuất hiện triệu chứng trúng độc do viên nhộng có độc gây ra, nghe nói anh có phương pháp điều trị vồ cùng hiệu quả, chúng tôi bèn chạy đên!” Người đàn ông trung niên cười nói.

Thật ra vốn là một chủ nhiệm khoa nội là cập dưới của ông ta muôn đến đây, nhưng ông ta sợ có vẻ không đủ tôn kính với Lâm Vũ nên tự mình đến đây, dù sao mình có việc xin người ta mà.

“Hóa ra là phó viện trưởng Trương, mời ngồi!”

Lâm Vũ nhiệt tình bảo hai người bọn họ ngôi xuông, sau đó nói với Lệ Chấn Sinh: “Lệ đại ca, đây không phải có người đến lầy thuốc à, nhanh, nhanh phân loại dược phân ra đi!”

“Được rồi!”

Lệ Chắn Sinh đồng ý, vội vàng chạy đến bắt đầu sắp xếp lại dược liệu.

“Phó viện trưởng Trương, bệnh viện các ông bây giò đại khái có bao nhiêu bệnh nhân?” Lâm Vũ xoay người hỏi Trương Hoàn.

*“Ui, hiện tại tạm thời có mười mấy cai” Trương Hoàn vội vàng nói.

“Tôi đây cho ông lương gập đôi, cũng đủ cho các ông dùng mây ngày, mây ngày nay các ông tự liên hệ bên cung cập hàng hóa, chuẩn bị một ít dược liệu, đê phòng số bệnh nhân tăng lên quá nhiều mà dược liệu lại không đủ!”

Lâm Vũ nói.

“Ui chao, bác sĩ Hà, anh chỉ phương thuốc cho tôi là được, thuốc thì tự chúng tôi sẽ nghĩ cách!” Trương Hoàn nghe vậy thì không kìm được mà cảm | thây được quan tâm quá, ông ta đên chính là muôn xin phương thuôc mà không ngờ Lâm Vũ vậy mà đã chuân bị xong dược liệu.

“Không sao, lấy luôn đi, có máy Vị thuốc đó khá đặc biệt, có khi các ông tự mình tìm thi một lát cũng gom không đủ!”

Lâm Vũ xua tay, sau đó quay đầu nói sơ qua liều dùng. thuốc đại khái với Lệ Chấn Sinh, bản thân thì lầy giầy bút viết phương thuốc cho Trương Hoàn.

“Bác sĩ Hà, từ lâu đã nghe nói anh vừa giỏi giang vừa nhân hậu, không ngờ hôm nay thấy mặt, quả nhiên lòng dạ kẻ hành ÿ bao la làm saol”

Trương Hoàn đón lầy phương thuốc của Lâm Vũ, tràn đây cảm động mà nói: “Phiền anh để cái số tài khoản, đến lúc đó tôi sẽ để viện chúng tôi chuyền tiền cho anh!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1081


Chương 1081:

“Không cần, thuốc cung cấp miễn phí cho các ông!” Lâm Vũ cười nói.

“A2”

Trương Hoàn đổi sắc mặt, vội vàng nói: “Cái này sao được, anh cũng bỏ tiên mua mài”

“Không sao, hy vọng các ông cũng đừng thu bao nhiêu phí thuôc men kia của bệnh nhân, coi như là làm việc tốt!” Lâm Vũ cười nói: “Hơn nữa, bao nhiêu dược liệu đó, cũng không phải tôi trả, là người khác trải”

“Người khác? Xin hỏi là ai vậy?”

Trương Hoàn vội vàng hỏi, anh ta chịu ân huệ của người khác, tất nhiên phải hỏi rõ chuyện, nêu không thì về cũng không tiện thông báo với người trong viện và người bệnh.

“Là… không, đến rồi!”

Lâm Vũ vừa muốn nói chuyện, đột nhiện liếc thấy bên ngoài đến một.

chiếc xe thương vụ ghi chữ “Cơ cấu điều trị Lý Thị” chữ, sau đó cửa xe kéo ra, ba nam và hai nữ nhanh chóng nhảy từ trên xe xuông ba, lớn tuổi có hơn năm mươi, nhỏ tuổi cũng có hơn ba mươi, vừa xuống xe đã vội vã đi đến.

“Anh Hà, chào anh, tôi là người tổng phụ trách của Cơ cầu điều trị Lý Thị, Tôn Quân Dược!” Người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuồi kia vừa vào đã lập tức khom lưng khách khí bắt tay với Lâm Vũ.

Được Lý Thiên Hủ phân công, ông ta | không dám trì hoãn chút nào, lập tức dân người chạy đuổi đến đây, hơn nữa, nêu nói trăng ra, Lâm Vũ cũng là ông chủ lớn của ông ta, nên tất nhiên ông ta phải cung kính một chút.

“Chào ông, chào ông, tông. giám độc Tôn!” Lâm Vũ nhiệt tình nói: “Vừa nãy chúng tôi đã nhận được tiền dược liệu, cảm ơn sự quan tâm của các vị với những nạn nhân của viên nhộng có độc kial”

“Tông giám độc Tôn, chào ông, tôi là phó viện trưởng của Võ Cảnh Tông Viện, Trương Hoàn!” Trương Hoàn nghe Lậm Vũ nói vậy thì lập tức chủ động câm tay Tôn Quân Dược, cảm động nói: “Tôi thay mặt những nạn nhân trúng độc trong bệnh viện chúng tôi, xin chân thành cảm ơn ông!”

Tôn Quân Dược chả hiểu ra sao mà đầy mắt kính, há miệng th* d*c, không biết nên nói gì, quay đầu nghỉ ngờ nhìn về phía Lầm Vũ.

Lâm Vũ ra hiệu với ông ta, ý bảo ông ta đừng nói chuyện lung tung.

Chờ đến khi Lệ Chấn Sinh phân chia dược liệu xong và dọn giúp Trương Hoàn lên xe, trước khi đi, Trương Hoàn còn tỏ vẻ vô cùng cảm kích với Lâm Vũ và Tôn Quân Dược.

“Anh Hà, rốt cuộc đây là thế nào?”

Tôn Quân Dược vô cùng mơ hồ mà hỏi.

Lâm Vũ cười cười, quàng vai mình với Tôn Quân Dược rồi kê rõ đầu đuôi câu chuyện.

Sau khi Tôn Quân Dược nghe xong thì vô cùng kinh ngạc, sao có thê không biệt Lâm Vũ có ý gì, ông ta tràn ngập khiếp sợ mà nói: “Ảnh Hà, anh đầy là đang đề bạt Cơ câu điều trị Lý Thị của chúng tôi đó! Chúng tôi làm như vậy, thật sự là hơi cướp công rồi!”

Một trăm tám mươi vạn, mua danh tiếng to lớn tốt đẹp trong phạm vi toàn thành phố cho Cơ cấu điều trị Lý Thị, quả thực quá có lời!

“Toàn là người một nhà, nói gì mà Cướp với chả không cướp!” Lâm Vũ cười nói: “Tập đoàn Lý Thị sẽ phải chuẩn bị tiếp nhận hạng mục công trình sinh vật ngạy đây, tất nhiên nên gây chút danh tiêng đi!”

“Hạng mục công trình sinh vật? Anh Hà nói cái hạng mục mà chính phủ chuyên môn thành lập tô công tác đề | tự mình giám sát kia à?!” Tôn Quân Dược vừa nghe đã vô cùng kích động, hơi không dám tin mà hỏi.

“Ngoài hạng mục này thì có thể là cái nào nữa?” Lâm Vũ cười nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1082


Chương 1082:

“Nhưng chẳng phải Lý đại thiêu gia nói thà răng không cần hạng mục này, cũng không thu mua cô phần của anh về ư?†”” Tôn Quân Dược buôn bực nói, vệ chuyện này, giữa trưa nay Lý Thiên Hủ còn gọi riêng ông ta đện ăn cơm rồi phun nước đăng cả buổi.

“Hửm? Thu mua cổ phần gì?” Lâm Vũ buồn bực hỏi.

“Anh không biết Sao?” Tôn Quân Dược nghỉ hoặc nói: “Tổng giám đốc Lý nói chủ nhiệm Trọng và phía Vạn gia bên kia buộc anh ây thu mua cô phân của anh, đá anh khỏi Tập đoàn Lý Thị thì bọn họ mới chịu đông ý làm Tập đoàn Lý Thị gia nhập vào hạng mục công trình sinh vật kial”

“Có việc này à?”

Lâm Vũ nghe vậy thì cũng động lòng, nhớ đến hôi trưa Lý Thiên Hủ cô ý giả bộ không sao, Lâm Vũ không kìm được mà nhếch miệng Thun đột nhiên sinh ra tình cảm động, Lý đại ca | này, mình thật đúng là không uồng!

“Yên tâm đi, sớm muộn gì hạng mục công trình sinh vật cũng là của chúng ta!” Lâm Vũ vô vai Tôn Quân Dược.

Sau đó người đến đây lấy thuốc càng lúc càng nhiêu, có bệnh viện này, cũng có phòng khám kia, còn có một vài người lây danh nghĩa cá nhân chạy đến mua thuốc.

Lâm Vũ không từ chối ai cả, xác nhận bệnh nhân của bọn họ là bị trúng độc thì giúp đám người Lệ Chân Sinh phân chia dược liệu.

“Mượn đường một chút, phiền mọi người lách người một chút, đề bác sĩ Hà có khung hình với, cảm ơn, cảm ơnl”

Đên khoảng tám giờ tôi, không biết khi nào đại sảnh và bên ngoài đã có mây hãng truyền hình nổi tiêng thủ độ, người chủ trì và nhiếp ảnh gia đều câm mic và camera nghiêm túc ghi hình.

Lâm Vũ liếc nhìn bọn họ, không kìm được mà cảm thấy hơi nghỉ ngờ, không biết ai tìm bọn họ đến.

“Đến làm một chút đi, làm một chút đi, trật tự một tí, trật tự một tí!”

Lúc này bên ngoài truyền đến một giọng nói quen thuộc, sau đó đã thấy anh cảnh sát béo của Cục cảnh sát kia mang theo bảy tám cảnh sát đi đến, duy trì trật tự cho Lâm Vũ.

“Cảnh sát, anh đã đến rồi!” Lâm Vũ vừa thấy cảnh sát béo thì cũng vui vẻ, vội vàng gọi một tiếng.

“Đừng nói cảnh sát, khách khí thé, gọi tôi là Lão Khầu cho rồi!” Cảnh sát béo cười ha ha.

“Anh Khấu!” Lâm Vũ cười gọi ông ta: “Bao nhiêu người của đài truyện hình kia là do anh tìm đến ư?”

“Không sai, người anh em, tuy nói làm việc tốt ,không đề tên, nhưng tôi vẫn cảm thấy, có một số việc nên phô trương thị vẫn phô trương đi!”

Đậu lão thập giọng cười với Lâm Vũ, sau đó câm lây một gói thuốc, đứng thẳng lưng, sóng vai đứng cùng Lâm Vũ, để nhiếp ảnh gia báo chí chụp cho bọn họ.

“Chờ đã, còn có tổng giám đốc Tôn của Cơ cầu điều trị Lý Thị! Tôi xin giải thích một chút với mọi người, bao nhiêu dược liệu đó đều do Cơ cấu điều trị Lý Thị quyên góp miễn phi”

Lâm Vũ không quên đúng lúc tuyên truyền giúp Cơ cấu điều trị Lý Thị một chút.

“Đúng đúng, việc thiện lần này là do ba bên chúng ta cùng thúc đầy!” Đậu lão kéo tay Lâm Vũ và Tôn Quân Dược, cùng chụp mây tắm ảnh, lúc này mới cảm thây mỹ mãn mà thấp giọng nói với Lâm VŨ: “Cậu Hà, tôi biệt cậu có xung đột với Vạn gia, tôi đã thông báo với Cục giám sát dược phẩm rồi, người của chúng ta và người của bên đó nửa đêm đã đánh bắt ngờ vào Công ty dược phẩm Doanh Khang dưới trướng Vạn gia, lần này tuyệt đối đủ cho bọn họ hốt ăn!”

Ông ta nói xong lời này thì hơi tranh công mà cười ha ha với Lâm Vũ.

Lâm Vũ nao nao, sau đó cười nói: “Đậu ca, vậy lần này em cũng phải cảm ơn anh nhiều lắm!”

Thật ra Lâm Vũ biết, cái gì mà vì mình nên mới đi đánh bất ngờ vào, công ty dược phẩm. của Vạn gia, tất cả đều vô nghĩa, viên nhộng có độc cũng ra rôi mà có thể không điều tra à, căn bản đây chính là phân việc là bổn phận của bọn họ và Cục giám sát dược phẩm! Đậu lão nói như Vậy, chẳng qua là đề lây lòng mình thôi, Lâm Vũ cũng không chọc thủng ông ta.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1083


Chương 1083:

“Không dám, không dám!” Đậu lão võ vai Lâm Vũ rồi cười nói: “Lão đệ, anh hiện giờ đang ở tranh cử chức phó cục trưởng Cục cảnh sát, nêu đồ hoạt động hôm nay mà anh được bầu, khi đó anh đây chắc chắn sẽ mời cậu ăn no nê ra trò!”

“Cảm ơn anh Đậu!” Lâm Vũ tràn ngập cảm kích mà nói.

Do lô dược liệu này có số lượng không ít, hơn nữa người đến lây thuốc còn rất. nhiều, nên mấy người vẫn cứ bận đến đêm khuya.

Sau khi Giang Nhan và Diệp Thanh Mi nhận tước tin tức thì cũng nhanh chóng chạy đến hỗ trợ, cả đảm người vẫn mãi bận việc đến ba giờ sáng, lúc này phân phát dược liệu đến tạm được.

“Ai da, Hà lão đệ, cái hông già này của anh Cường phải mệt đút thôi!”

Trải qua cả đêm ở chung, Đậu lão quen với Lâm Vũ đến xưng anh kêu em, lúc trước khi đi còn ôm hông nhe răng, nhưng khuôn mặt lại tràn đầy hưng phân, ông ta biết, , ngày mai Đậu lão mình cũng sẽ nỗi tiếng theo một phen.

Lâm Vũ và Giang Nhan, Diệp Thanh Mi dọn dẹp xong thì về thẳng nhà, vội vàng tắm rửa, bỗ nhào lên giường mà ngủ, mà trên cửa Hồi Sinh Đường cũng treo bảng nghỉ khám khám một ngày.

Vạn Sĩ Linh có một thói quen rất tôt, là sáng nào ngủ dậy cũng chạy vài vòng quanh hồ nhân tạo phía Sau tiểu khu, bất chấp giá lạnh hay mùa hè nóng bức, đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao ông ta hơn bảy mươi tuổi mà vẫn còn giữ được khí sắc khoẻ mạnh.

Sáng nay, theo thường lệ, ông ta chạy từ hồ nhân tạo về, lúc này chân trời vừa mới sáng lên, Vạn Sĩ Linh vừa đi vừa lấy điện thoại gọi điện cho chủ nhiệm Trọng.

“Vạn lão, ông già rồi mà dậy sớm như vậy nha!” Chủ nhiệm Trọng ở đầu dây bên kia nhận điện thoại mà cười ha ha.

“Tuổi cao, ngủ ít, ha ha, Tiểu Trọng này, hôm qua cậu nói sao với Lý gia thê? Bọn họ đồng ý mua cô phân của Hà Gia Vinh về không?” Vạn Sĩ Linh dò hỏi.

“Ui, cái này, tôi nói, nhưng kiểu gì Lý Thiên Hủ cũng không đồng ý!” Chủ nhiệm Trọng hơi bất đặc dĩ nói: “Lý đại thiếu gia này ây, tình nguyện.

không tham gia vào hạng mục này, cũng không muốn đá Lâm Vũ khỏi tập đoàn Lý Thị!”

“Ngu xuẩẫn!”

Vạn Sĩ Linh hầm hè mắng: “Chẳng lẽ trong mất nó, một tên Hà Gia Vinh còn có giá trị hơn hạng mục này sao?!”

“Cái này tôi cũng không biệt, anh ta chỉ nói anh ta là anh em vào sinh ra tử với Hà Gia Vinh, nên kiên quyết sẽ không vứt bỏ Hà Gia Vinh!” Chủ nhiệm Trọng bât đắc dĩ nói.

“Anh em chó má gì, trên đời này làm gì có tình anh em chân chính nào, chẳng qua là ràng buộc ích lợi thôi, uông công nó còn là người làm án, điêm này cũng không thầy rõi” Vạn SìÌI!

Linh nồi giận đùng đùng mà nói.

“Vạn lão, tôi… tôi chỉ hơi không nghĩ ra, tôi không biết vì sao ông nhật định phải bắt Lý Thiên Hủ lấy lại cổ phần của Hà Gia Vinh!” Chủ nhiệm Trọng vô cùng nghi ngờ mà nói: “Hình như cái này không có lợi gì với Vạn gia đâu nhỉ?”

“Không có lợi? Sao lại không có lợi!”

Vạn Sĩ Linh hừ lạnh: “Cậu cho rằng tôi thật sự chỉ muôn đá Hà Gia Vinh khỏi Tập đoàn Lý Thị thôi sao? Tôi muôn đề quan hệ giữa hai người bọn họ bị rạn nứt! Vốn Lý Thiên Hủ chính là cái định trong mắt Vạn gia tôi, hiện giờ lại thêm Hà Gia Vinh là cái gai trong thịt, không, Hà Gia Vinh là kẻ định có huyệt hải thâm thù với Vạn gia! Tôi muốn diệt trừ cả hai người này cho sảng khoái, sao tôi lại có thể để cho bọn họ bắt tay nhaul”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1084


Chương 1084:

“Tôi đã hiểu!” Chủ nhiệm Trọng bừng tỉnh mà nói: “Ý ông là muốn thông qua chuyện này đề khiến bọn họ sinh ra rạn nứt, sau đó lại từ từ châm ngòi quan hệ giữa bọn họ, khiến bọn họ sinh ra nội chiến đúng không?”

“Không sai, tôi đúng là muốn thầy cảnh chó căn chó, nhưng mà, đáng tiếc…” Vạn Sĩ Linh thở dài, hử lạnh: “Thằng ngồc Lý Thiên Hủ này thê mà không căn câu!”

“Yên tâm đi, Vạn lão, tôi sẽ tiếp tục gây áp lực với anh ta, đợi đến buổi chiều, tổ công tác của chúng tôi tập hợp ra giá trị đánh giá tiêm năng và lợi nhuận của hạng mục này, tôi sẽ tiếp tục gây áp lực cho Lý Thiên Hủ, tôi cũng không tin anh ta lại không cắn câu trước ích lợi lớn như vậy!”

Chủ nhiệm Trọng cười nói ha ha.

“Được, vậy phiền cậu, sau khi xong việc, không thê thiếu lợi lộc cho cậu!”

Vạn Sĩ Linh gật đầu.

“Vạn lão khách khí rồi, làm việc cho ông, tôi làm gì để ý đến lợi lộc đâu!”

Chủ nhiệm Trọng cười lấy lòng mà nói.

“Ha ha, được, thay tôi ta gửi lời hỏi thăm ba cậu!” Vạn Sĩ Linh nói một tiếng rồi ngắt điện thoại, đôi mắt hơi nhíu lại, lộ ra một tia hung ác.

Chờ sau khi ông ta quay. về chỗ ở, tắm rửa đơn giảm, mặc áo tắm rồi đi ra.

Lúc này bảo mẫu đã nâu cơm sáng xong, tính cả trái cây và đô tráng miệng, có khoảng mười máy loại trên bàn, tính riênh cháo đã có bồn loại.

Mà tất cả những thứ này, đều chuẩn bị riêng cho một mình Vạn Sĩ Linh.

Van Sĩ Linh lau tay, mở TV treo tường đối diện với bàn ăn, sau đó ngồi xuống trước bàn ông câu kỳ to lớn, câm dao nĩa ăn cơm sáng.

“Chào mừng quý vị đến với điểm tin sáng, hôm qua thành phố chúng ta đã xảy ra vụ việc trẻ em trúng độc đồng loạt trên quy mô lớn, theo cảnh sát tiết lộ, nguyên nhân trúng độc là vì dùng thuốc trị ho trẻ em dưới dạng, viên nhộng nhưng có độc, trước mắt cảnh sát đã cùng Cục giám sát dược phậm, niêm phong Công ty dược phâm Doanh “Mông có liên can ngay trong đêm..

Vạn Sĩ Linh nghe vậy, đôi mắt đột nhiên trợn ra, ngắng đầu, khuôn mặt không thể tin tưởng mà xem hình ảnh tin tức trên tường, thấy hình ảnh thực sự xuất hiện Công ty dược phẩm Doanh Khang dưới trướng tập đoàn Vạn Thê của bọn họI “Mẹ nó, sao lại thế này?!” Vạn Sĩ Linh đột nhiên đứng lên, thây hình ảnh một đám cảnh sát và nhân viên Cục giám sát dược phẩm niêm phong công ty dược phẩm của mình, lập tức giận tím mặt.

Trợ lý ở sân sau nghe tiếng rồng giận thì lập tức kéo cửa số sát đất mà chạy vào, thấy thông tin trên tường, sợ tới mức cả người cũng run, vội vàng nói: “Tổng giám độc Vạn, chuyện… chuyện này có một chút hiệu lâm, tôi không, không nói với ông, vốn định đề phía công ty dược phâm kia tự xử lý…”

“Hiểu lầm cái đầu anh!” Vạn Sĩ Linh lập tức cảm cái ly trên bàn ném vệ phía trợ lý, tức giận nói: “Lý Minh Khang ăn phân à? Ngay cả viên nhộng có độc cũng dám dùng?!”

Ông ta nói Lý Minh Khang chính là người phụ trách của Công ty dược phâm Doanh Khang.

“Ông ấy cũng không phải cố ý, là một | xưởng thuốc nhỏ mà chúng tôi thường xuyên hợp tác cho lần vào một ít viên nhộng có độc…” Trợ lý run rẫy nói: “Ông yên tâm, tôi đã bảo Lý Minh Khang nhanh chóng xin lỗi trước truyền thông, hơn nữa còn kêu ông ta tích cực bồi thường thiệt hại cho những gia đình bị hại…

“Mẹ nó, đây là chuyện bồi thường tiền sao?!”

Vạn Sĩ Linh tức đến đau đầu, một tay bóp hông, tay khác che đầu rồi đi tới đi H hơi thở vô cùng dồn dập, măng: “Tôi mẹ nó đã dặn dò từ trước rôi, chúng ta mới nhận hạng mục công: trình sinh vật, thứ mâu chốt này nhất định không thể, xảy ra chuyện, chắc chắn không thể xảy ra chuyện! Các anh đều điệc mẹ hết sao?!”

“Vâng, vâng, bọn tôi sail Tổng giám, độc Vạn, ông yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ giải quyết thoả đáng, sẽ không đề việc lần này gây ra ảnh hưởng hạng mục của chúng tai” Trợ lý vội vàng gật đâu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1085


Chương 1085:

Vạn Sĩ Linh không nói gì, tiếp tục im lặng một lát rôi mới trâm giọng nói: “Đi, tìm Lý Minh Khang đên đây cho tôi!”

“Ông ấy.. . ông ấy bị bắt tối qua rồi!”

Trợ lý rất cân thận trả lời.

“Phế vật!” Vạn Sĩ Linh tức giận mắng rồi hỏi tiếp: “Vậy tổng giám đốc Phó và những người phụ trách khác đâu rôi?”

“Chỉ cần là cấp chủ quản trở lên, đều… đều bị bế đi điều tra.. ” Trợ lý cúi đầu nói.

“Ăn hại! Một đám ăn hại!” Vạn Sĩ Linh tức giận la to, năm lên Phong nhẹ nhàng lại không cho là đúng: “Tôi có nói sai đâu, đứa con gái này của tôi với anh ta hắn là có cũng được mà không cũng được, sớm biết như thế, lúc trước còn chẳng bằng đề tôi bắn : ưm, ưm —” cái ly trên bàn lập tức nêm ra Tàn cửa.

“Đêm qua, bác sĩ Hà Gia Vinh của Hồi Sinh Đường phối hợp với cảnh sát và Cơ cấu điều trị Lý Thị, suốt đêm cung cập, phân phát miễn phí các loại thuốc trung y trị độc Thộ bệnh viện và các cơ quan điều trị lớn xuyên đêm, tiệp theo xin mời xem tin tức chỉ tiết…”

Lúc này, một tựa đề tin tức trên TV lại làn nữa hấp dẫn sự chú ý của Vạn Sĩ | Linh, sau khi thấy Hà Gia Vinh và | Tôn Quân Dược trên TV, ông ta đột nhiên mở hai mắt, há miệng, sắc mặt tức đến đỏ bừng, máu cũng không vận chuyền được, thân mình lảo đảo, ngã đặt mông xuống đắt.

“Tổng giám đốc Vạn, ông không sao chứ!” Trợ lý vội vàng chạy tới đỡ ông ta.

Vạn Sĩ Linh há miệng, ngón tay chỉ về màn hình, bắt lực nói: “Đây… đây…

đây con mẹ nó là… là chuyện thê nào?!”

“Tôi, tôi cũng không biết…” Trợ lý xem tin tức trên TV, khuôn mặt cũng chỉ có khổ sở, sao Cơ cấu điều trị Lý Thị lại đưa thuốc xuyên đêm chứ? Tại sao có cảm giác như đã dự tính trước vậy?

Lúc này, trong văn phòng của tô công tác sô một phụ trách hạng mục công trình sinh vật, chủ nhiệm Trọng đang ngâm nga đi đến, câm ly trà đã pha trong tay, rất là sung sướng mà ngôi xuống ghé, lòng tràn đầy đắc ý.

“Chủ nhiệm Trọng, tôi đã đựa hợp đồng xho tập đoàn Vạn Thế và tập đoàn Vân TỈ!” Thư ký Tiểu Thôi ở bên cạnh cười thông báo với chủ nhiệm Trọng.

“Biết rồi.” Chủ nhiệm Trọng gật đầu, nằm trên ghé, hai chân gác lên trên bàn.

“Chủ nhiệm Trọng, hạng mục lần này nhanh chứng nhận như vậy, công lao của ông nhiều lắm đó!”

“Đúng vậy, năm nay chắc chắn tiền thưởng. của chúng ta sẽ không thể ít, dù gì cũng có một người lãnh đạo tốt có năng lực như chủ nhiệm Trọng vậy!”

“Tin chắc tiếp theo chủ nhiệm Trọng sẽ thăng chức thẳng lên tổ phó!”

“Đừng nói tổ phó, ngay cả tổ trưởng cũng có khả năng đây!”

Mây tên cập dưới khác cũng nịnh nọt theo một lúc, chủ nhiệm Trọng nghe vậy thì sắc mặt vô cùng vui mừng, nhưng vẫn giả bộ làm như bình tĩnh, xua tay với các cấp dưới xung quanh, nói: “Đừng nói vậy, đề tổ trưởng nghe được thì không tôt”

Lúc này mấy người đồng nghiệp mới yên tĩnh lại.

“Ơ, đây… đây là chuyện gì vậy?”

_ Lúc này Tiểu Thôi ở bên cạnh lại đột nhiên cầm điện thoại, kinh ngạc kêu ra tiêng.

“Làm gì thế, chuyện bé xé ra to à!”

Lúc này chủ nhiệm Trọng đang chuẩn bị gọi điện thoại tiếp tục gây áp lực GIế Lý Thiên Hủ, nên khi nghe tiếng la của Tiểu Thôi, ông ta hơi không vui mà liếc nhìn cô ta.

“Chủ nhiệm Trọng, công ty thuộc tập đoàn Vạn Thế mà phụ trách hạng mục công trình sinh vật lần này, là Công ty dược phẩm Doanh Khang đúng không?” Thư ký Tiêu Thôi nghỉ ngờ hỏi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1086


Chương 1086:

“Đúng vậy, sao thế? Nó xem như công ty dược phẩm lớn nhất thủ đô đây nhỉ?” Chủ nhiệm Trọng chẳng hề đề ý mà liếc nhìn cô ta.

“Ông… ông cứ xem tin tức này trước Giỏ Thự ký Tiểu Thôi nuốt ngụm nước miêng, sau đó đi đến đưa điện thoại cho chủ nhiệm Trọng.

“Tin tức? Tin tức gì? Tôi không rảnh!”

Chủ nhiệm Trọng không kiên nhẫn xua xua tay, căn bản không thèm tiếp lấy di động trong tay Tiểu Thôi.

Tiểu Thôi vội vàng nói: “Là Doanh Khang…”

*A lô, là Lý đại thiếu à!”

Không đợi cô nói xong, điện thoại của chủ nhiệm Trọng đã thông, chủ nhiệm Trọng cười ha hả nói: “Lý đại thiếu, ngày hôm qua chuyện tôi nói với cậu, cậu suy nghĩ thê nào rồi? Chỉ cần cậu đá Hà Gia Vinh ra khỏi tập đoàn Lý thị, tất cả đều dễ nói!”

“Hôm qua tôi đã nói rất rõ ràng, tôi không có khả năng vì tư lợi cho mình mà hy sinh huynh đệ!” Lý Thiên Hủ lạnh lùng nói. Lúc này hắn vừa đến văn phòng, còn chưa nhìn thấy tin tức hôm qua.

“Lý đại thiêu, cậu nên nghĩ cho kỹ, đây không phải tư lợi cho cậu, là vì sự phát triên tương lai của tập đoàn Lý thị các cậu!” Chủ nhiệm Trọng vội vàng khuyên giải: “Nói thật, tôi đôi với lão gia tử của các cậu vô cùng kính trọng, cho nên vô cùng hy vọng Lý gia các cậu cũng có thê đáp ứng hạng mục này, nêu không cậu mà tụt lại phía sau, vậy có lẽ không được mây năm, địa vị thương nghiệp sô một số hai tại kinh thành của tập đoàn Lý thị các cậu, có lẽ liền phải bị tập đoàn Vân TỈ thay thế. Hơn nữa đên lúc đó chênh lệch của cậu với Vạn gia cũng càng lúc càng lớn!”

Sau khi biết được ý đô thật sự của Vạn Sỹ Huân, chủ nhiệm Trọng bức thiết muốn dụ dỗ Lý Thiên Hủ. Ông ta biết, một khi thực hiện, Van gia tuyệt đối không thê thiệu chỗ tốt của ông ta.

Lý Thiên Hủ nghe ông ta nhấc tới tương lai của tập đoàn Lý thị, tức khắc trầm mặc, gắt gao năm chặt tay, tràn đầy không cam lòng.

Lời này của chủ nhiệm Trong không tồi, xác thật, ở cương vị này luôn cần mưu câu cao hơn. Nêu hiện tại cha hắn đã giao tập đoàn Lý thị cho hắn, hắn phải phụ trách với Lý thị, phải phụ trách với nhóm cô đông cùng công nhân!

Chủ nhiệm Trọng thấy Lý Thiên Hủ tựa hô đã động lòng, vội vàng tiệp tục khuyên giải nói: “Lý đại thiêu, nói thật cho cậu biết, tôi cùng Vạn gia bên kia đã làm rất nhiều công tác tử tưởng.

Nếu cậu thật sự đá Hà Gia Vinh ra ngoài, vậy Vạn gia nguyện ý nhượng cho cậu thêm 10% cỗ phân, nói cách khác đến lúc đó cậu có ¿ thể câm 30% cổ phần, cùng tập đoàn Vân Tỉ giỗng nhau. Như vậy vần như cũ có thê tiêp tục bảo trì địa vị đại gia tộc thương nghiệp của các cậu!”

Ông ta vì muốn Lý Thiên Hủ mắc câu, không tiếc tăng lớn lợi thế, nhưng ngoài dự đoán chính là, Lý Thiên Hủ tựa hồ không mặc câu, hừ lạnh một tiếng, cười khẩy nói: “Trọng chủ nhiệm, ông thật đúng là một con chó tốt, con chó tốt của Vạn gial Ông nguyện ý làm chó, Lý Thiên Hủ tôi lại không muốn. Từ nay về sau, ông không cân gọi điện thoại cho tôi, ông dù có câu tôi, hạng mục này, Lý gia chúng tôi cũng không tham dự!”

Tiếng nói vừa dứt, Lý Thiên Hủ lập tức cắt đứt điện thoại!

Chủ nhiệm Trọng tức đến tái mặt, dùng sức ném điện thoại xuông bàn, nồi giận măng: “Cái thứ gì vậy, lão tử là chó, cậu cùng Hà Gia Vinh chính là con mẹ nó heo chó cũng không bằng!

Lão tử cầu mi? Để mi ở đó mơ một giâc xuân thu đại mộng đi thôi!” | Bởi vì vẫn nộ, tay ông ta không khỏi run nhè nhẹ, hận không thê ngay lập tức vọt tới trước mặt Lý Thiên Hủ, hung hăng cho hắn hai cái tát.

“Chủ nhiệm Trọng…” Thư ký Tiểu Thôi ngập ngừng hô một tiêng chủ nhiệm Trọng, kỳ thật cô cũng. biết dưới loại tình huồng này không nên lại k*ch th*ch chủ nhiệm Trọng, nhưng không có biện pháp, tình huồng khẩn cập mà.

“Cút”

Chủ nhiệm Trọng giận tím mặt, căn bản không phản ứng cô.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1087


Chương 1087:

Tiểu Thôi thấy ông ta như muôn ăn thịt người, sợ tới mức cả người run run, lại không dám nhiều lời, thật cần thận đi về vị trí của mình.

Chủ nhiệm Trọng tức giận ở trong phòng đi tới đi lui, nhưng lại không thê làm gì, quyên lực duy nhất trong tay ông ta là giám thị hạng mục này.

Nêu Lý Thiên Hủ không có hứng thú với hạng mục này, ông ta liên không có bắt cứ thủ đoạn nào uy h**p Lý Thiên Hủ.

“Phanhl”

Lúc này cửa văn phòng đột nhiên bị người một chân đá văng, ván cửa dày nặng đập vào tường phát ra tiếng vang lớn trâm đục.

“Ai mẹ nó…”

Chủ nhiệm Trọng quay đầu mắng, ; nhưng còn chưa nói xong lại phải cô gắng nuốt trỏ về, lập tức thay c đôi thành bộ dáng lấy lòng nói: “Tổ trưởng, ngài sao lại…

“Ông mẹ nó có phải đầu óc có bệnh hay không!”“

Người tới đúng là tổng phụ trách của tổ công tác, sau khi nhìn thấy chủ nhiệm Trọng, lập tức bước dài xông tới, tát một cái lên đầu ông ta, tức giận nói: “Đầu óc ông có phải bị nước vào hay không!”

Chủ nhiệm Trọng bị một cái tát này làm cho có chút ngôc, thấy lão đại của mình tức giận, bụm mặt khổ sắc nói: “ Tổ… tổ trưởng, xảy ra chuyện giá Trong lòng ông ta buồn bực không thôi, hai ngày trước tổ trưởng còn khen ông ta hoành thành công tác nhanh, chứng thực tốt, bây giờ sao lại đột nhiên chạy tới vừa đánh vừa mắng.

“Chuyện gì?! Ông mẹ nó còn chưa thây tin tức sao! Oc heol”

Tổ trưởng tức giận mắng, tựa hồ đối với hai chữ “Oc heo” này đặc biệt yêu thích.

“Tin tức?” Chủ nhiệm Trọng càng thêm mê mang.

“Chủ nhiệm, vừa rồi tôi muốn cho ngài xeml” Thư ký Tiểu Thôi có chút rụt rè nói một tiếng, nhanh chóng đem điện thoại tới đưa cho Trọng chủ nhiệm.

Chủ nhiệm Trọng tiệp nhận di động, vừa nhìn đên mây chữ ghê người trên tin tức “Xí nghiệp thuôc Doanh Khang”, “Độc bao con nhộng”, “Niêm phong”, phía sau lưng đột nhiên run lên, run giọng nói: “Đây, sao có thế?”

Ông ta mở to hai mắt nhìn chằm chăm di động, trên trán từng giọt mồ hôi rơi xuông, sáng nay cập trên của ông ta là Vạn Sĩ Huân gọi điện đến còn chưa nói với ông ta chuyện này, sao đột nhiên lại xảy ra nhiều loạn lén như vậy?

“Mở to mắt chó nhìn rõ ràng cho lão | tử!” Tổ trưởng tô công tác tức giận nói: “Đây là xí nghiệp tột ông tìm! Làm thuốc còn có thê làm giả, lại còn có người trúng độc! Ông lại đem hạng mục công trình sinh vật giao cho bọn chúng, ông mẹ nó là muôn hại chết bao nhiêu người!”

Nói xong ông lại lần nữa giận không thể át đập vài nhát lên cái đầu có chút trụi lủi của chủ nhiệm Trọng.

Chủ nhiệm Trọng thấp người lấy tay ôm đầu, sắc mặt đỏ bừng, trên mặt biểu tình như sắp khóc, run giọng nói: “Tổ trưởng, lúc â ây chuyện này không phải đã trưng câu được ngài đồng ý Sao, ngài nói tập đoàn Vạn thị là công ty lớn, đáng đề tin cậy…”

“Ông cái đồ khốn nạn, muốn đem mọi chuyện đỗ hết lên đầu tôi đúng không?” Tổ trưởng nghe được lời này của ông ta thì tức càng thêm tức, một bên dùng sức đánh, một bên tức giận măng: “Tôi đồng ý? Tôi đồng ý còn không phải mẹ nó xuất phát từ tín nhiệm với ông? Chính ông không điều tra tốt còn dám nói lý!”

“Phải, phải, tôi sai, tổ trưởng, đừng đánh, đừng đánh, lại đánh đâu cũng muốn rớt!” Thanh âm chủ nhiệm Trọng mang theo nghẹn ngào câu khẩn, đôi tay gắt gao che chở “Quang Minh đỉnh” của mình.

Ý nói cái đầu trọc ấy.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1088


Chương 1088:

Tổ trưởng nghe lời này mới ngừng lại, bình tính một lát, trâm mặt lạnh lùng nói: “Dù sao hiện tại xí nghiệp thuôc Doanh Khang xảy ra sự cô y dược lớn như vậy, hợp tác này căn bản không có cách nào tiếp tục. May mãn hợp đồng còn chưa ký, tôi còn chưa có trình báo lên, nêu không hai người chúng ta không bị cách chức thì không thêt”

“Chuyện này… nghiêm trọng như vậy!” Chủ nhiệm Trọng nghe vậy sợ tới mức cả người run lên.

“Ong mẹ nó nghĩ sao, phía trên vì hạng mục này mà đặc biệt thành lập một tổ nhỏ của chúng ta, ông chẳng lẽ không biết phân lượng trong đó saol Nói thật cho các người biết, lần này hạng mục công trình sinh vật có ý nghĩa trọng đại, là chiến lược vĩ đại mà quôc gia phát triển lâu dài!” Tổ trưởng quét mặt nhìn mọi người xung quanh, sau đó nói với chủ nhiệm Trọng: “Chẳng qua tôi đã báo cáo với bên trên răng dự án này đã được thực hiện, nêu tập đoàn Vạn thị không thể hợp tác, vậy chúng ta bắt | buộc phải tìm người khác tiếp quản!”

“Tiếp… tiếp nhận?” Chủ nhiệm Trọng thâm nuốt nước miếng, sắc mặt trăng bệch. Phải biết răng ` Vạn gia năm giữ 70% cổ phần, cần đầu nhập lượng tài chính rất lớn, sao có thể nói tiếp nhận liền tiếp nhận!

“Không sai, bởi vì công trình hạng mục quá lớn, tôi đã suy xét qua, kinh thành ngoại trừ Lý gia, hình như không còn xí nghiệp nào khác có thể KP tức ăn được cô phần lớn như vậy, ông liền đi một chuyên c đến tập đoàn Lý thị đi!” Tổ trưởng chắp tay sau lưng do dự một lát, nói với chủ nhiệm Trọng: “Vừa lúc, khoảng thời gian trước ông không phải nói tập đoàn Lý thị cảm thây rât hứng thú với hạng mục này sao?”

“Tập đoàn Lý thị?” Thân mình chủ nhiệm Trọng đột nhiên run lên, sắc mặt trăng bệch.

“Đúng vậy, làm sao? Có chỗ khó xử?”

Tổ trưởng quét mắt nhìn ông ta một cái, lạnh lùng nói.

“Không, không khó xử, không khó xử!” Chủ nhiệm Trọng vội vàng lắc đầu, nhớ tới lời nói cùng Lý Thiên Hủ vừa rôi, tâm muôn chết đêu có.

“Không khó xử vậy ông mẹ nó mau đi làm! Càng nhanh càng tốt!” Tổ trưởng lập tức tức giận đá ông ta một cái.

“Vâng, vâng!”

“Chủ nhiệm Trọng nhanh chóng lấy di động cùng túi công văn của mình rồi đi ra ngoài, ra khỏi tòa nhà văn phòng, nội tâm nghẹn khuất không thôi, hai hàng lệ đột nhiên tràn mị, dùng sức dậm chân, giọng căm hận nói: “Làm bậy mài”

Thời điểm đi tới tập đoàn Lý thị, Vạn Sĩ Huân đột nhiên gọi điện thoại cho ông ta, ngữ khí lây lòng nói: “Tiểu Trong, tin tức hôm nay cậu… cậu nhìn thây đi?”

“Vạn lão, tôi đang muốn gọi điện thoại cho ngài đây!” Chủ nhiệm Trọng sắc mặt phát lạnh, trầm giọng nói: “Xảy ra chuyện lớn như Vậy, ông vì sao không đề cập trước cho tôi!?”

“Tôi cũng là sáng nay mới biết được, cậu đừng gập, chuyện này bên trong có hiệu lâm!” Vạn Sĩ Huân vội vàng nói: “Tôi đã khẩn cấp mờ họp báo, hiện tại liền đi, tự mình xin lôi công chúng, hảo hảo giải thích chuyện này, hy vọng không ảnh hưởng đên hợp tác giữa chúng tai” | “Ai, không cân, Vạn lão, ông giải thích hay không , hạng mục này chúng tôi cũng khẳng định không thể cùng ông hợp tác!” Chủ nhiệm Trọng thở dài một hơi, bất đắc dĩ nói: “Vừa rồi lão đại của chúng tôi đã vọt tới văn phòng đánh tôi một trận, để tôi lập tức thuyết phục tập đoàn lý thị tiếp nhận của Vạn gia các ông “Cái… cái gì?”

Thân mình gầy khô của Vạn Sĩ Huân đột nhiên lay động, miễn cưỡng cười nói: “Tiểu Trọng, cậu nói giỡn với tôi đi?”

“Nói giỡn? Đã lúc nào rôi, tôi còn cùng ông nói giốn?” Chủ nhiệm Trọng vừa tức vừa bực nói: “Chỉ bởi vì chuyện xí nghiệp thuốc của các ông, tôi hiện tại giỗng như chó mà đi câu Lý Thiên Hủ người ta!”

“Chuyện này… thật sự?!”

Vạn Sĩ Huân đột nhiên trọn to mắt, ngực nghẹn lại, ‘phốc một tiếng phụn ra một ngụm máu, tiệp đó trước mắt tối sầm, té ngã trên mặt đất.

“Vạn đồng! Vạn đồng!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1089


Chương 1089:

Trợ lý ở một bên cùng nhân viên công | tác thấy thế thì kinh hoảng không, thôi, lập tức chạy tới dìu ông ta, đông thời những người khác cũng nhanh chóng gọi 120.

“Vạn lão, vạn lão, ông làm sao vậy?!”

Chủ nhiệm Trọng nghe được động tĩnh đầu bên kia điện thoại cũng không khỏi quýnh lên, chẳng qua sau đó sắc mặt trậm xung, lập tức cúp điện thoại, măng: “Tôi mẹ nó vẫn là trước hết nhọc lòng chính mình đi!”

Lúc này Lâm Vũ đã tới Lý gia, chuẩn bị lần nữa thi châm cho Lý Thiên Ảnh.

Bởi vì đã chào hỏi qua, cho nên Lý Chấn Bắc cùng Quan Hiểu Trân đều ở nhà.

“Tới, Gia Vinh, uống trà!” Lý Chắn Bắc rót một ly trà cho Lâm Vũ, cười nói: “Flôm nay tin tức tất cả đều là sự tích của cậu, tôi phải thay mặt bộ phận y tế của Lý thị chúng tôi cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đem công lao lớn như vậy nhường cho chúng tôi!”

“Còn cái gì mà tôi với cậu, Gia Vinh không phải cũng là đại cổ đông của tập đoàn Lý thị chúng ta sao!” Quan Hiểu Trân cười nói.

“Không sai không sai, là bá phụ nói chuyện không thỏa đáng, cậu cùng tập đoàn Lý thị chúng ta còn phân ta ngươi cái gì!” Lý Chân Bắc cười ha ha nói.

“Bác Lý quá khen, kỳ thật chỉ là chuyện nhỏ không tồn sức gì!” Lâm Vũ cười cười, không đề bụng nói.

Lý Thiên Ảnh dáng ngồi tiêu chuẩn ngôi một bên, mặt mang mỉm cười, lãng lặng mà nghe Lâm Vũ cùng cha mẹ nói chuyện, đôi mắt to linh động chớp chớp nhìn Lâm Vũ, tràn đây nhu tỉnh cùng ngưỡng mộ.

“Ai nha, Gia Vinh! Xảy ra chuyện lớn như vậy sao lại không báo cho tôi biết một tiêng!”

Lúc này Lý Thiên Hủ đột nhiên từ ngoài cửa vội vã đi tới, còn chưa vào cửa, lời nói đã truyền đến, hiển nhiên đã thấy được tin tức sáng nay.

“Lý đại ca, anh sao đã trở lại rồi!” Lâm Vũ cười nói: “Thế nào? 180 vạn này, tiêu đáng giá chứ?”

“Đáng giá, quá mẹ nó đáng giá!” Lý Thiên Hủ hưng phần cười nói, sau đó nhãn mày lại, nghỉ hoặc nói: “Chẳng qua, chuyện này đối với việc chúng ta tranh đoạt hạng mục chữa bệnh có trợ giúp sao? Dù sao lần này trách nhiệm sự cô cũng không phải ở xí nghiệp thuốc Doanh Khang, mà ở những xưởng nhỏ đó…

“Nếu đổi lại ngày thường, có lễ sẽ không có. ảnh hưởng quá lớn, nhưng sự kiện lần này quá nhạy. cảm, đâu tiên là trẻ em, nhóm người ‹ đặc biệt bị trúng độc, hơn nữa còn thiếu chút nữa tử vong, hiện tại tin tức đã lan ra ngoài, dư luận lên men lợi hại, danh tiêng của xí nghiệp thuốc Doanh Khang giảm cực mạnh, lúc này quốc gia còn đem hạng mục này giao cho bọn họ, vậy tuyệt đối không phải là hành động sáng suốt!” Lâm Vũ cười nói: ‘Nếu tập đoàn Lý thị có thể hoàn mỹ thay thê tập đoàn Vạn thị, bọn họ vì sao lại không đem hạng mục này giao cho anh?”

“Đây… thật đúng là khó mà nói!” Lý Thiên Hủ cười lắc đầu, nhưng thật ra không có lạc quan. như Lâm Vũ, dù sao tình huống nơi này phức tạp, chỉ cân có Trọng chủ nhiệm kia liên không dễ làm.

“Thiếu gia, thiếu gia, bên ngoài có hai người đến, ôn ào một hai phải gặp ngài, nói là từ công ty một đường đuôi tới đây!”

Lý Thiên Hủ vừa nói xong, bảo tiêu bên ngoài liên vội vàng chạy tói, thông báo với hãn.

“Một đường chạy tới đây? Ai?” Lý Thiên Hủ buồn bực nói.

“Chỉ là nói ông ta họ Trọng, là cái gì mà chủ nhiệm tổ công tác của công trình sinh vật!” Bảo tiều vội vàng nói.

“Họ Trọng, chủ nhiệm Trọng?!”

Lý Thiên Hủ nghe được lời này thì sắc mặt đại hỉ, lập tức quay đâu nói với Lâm Vũ: “Gia Vinh, sự tình thật đúng là bị cậu nói trúng rồi!”

Lâm Vũ cười gật gật đầu, thật ra không có bất ngờ quá lớn, nói: “Xem ra lần này, ông ta có lẽ sẽ không yêu cầu tôi rời khỏi tập đoàn Lý thị!”

“Chuyện này cậu… cậu đã biết?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1090


Chương 1090:

Lý Thiên Hủ nghe vậy không khỏi ngắn ra, mặt đây kinh ngạc nhìn Lâm Vũ, sau ‘đó liền nghĩ tới, hơn phân làn là Tôn Quân Dược nói cho Lâm ũ.

“Đã biết, cảm ơn Lý đại ca đã coi trọng Hà Gia Vinh tôi!” Lâm Vũ cười nói.

“Nói gì vậy, chúng ta là huynh đệt” Lý Thiên Hủ võ vô bả vai Lâm Vũ, sau đó trịnh trọng nói: “Gia Vinh, lần này thật là cảm ơn cậu!”

“Nói gì vậy, chúng ta là huynh đệ!”

Lâm Vũ dùng lời hăn nói trả lời hắn.

“Ha ha, đúng, chúng ta là huynh đệ!”

Lý Thiên Hủ dùng SỨC gật đầu, sau đó quay đầu ýI bảo bảo tiêu kêu chủ nhiệm Trọng tiến vào, híp mắt cười lạnh nói: “Chủ nhiệm Trọng này trước đây giày vò tôi nhứ vậy, lân này tôi không đề ô ông ta ăn chút đau khổ thì không được!”

Không qua bao lâu, chủ nhiệm Trọng liên theo bảo tiêu vội vã đi đến, nhìn thấy Lâm Vũ cũng ở đây, mặt chủ nhiệm Trọng tức khắc mang theo khổ sắc, chăng qua sau khi nhìn thấy Lý Chân Bắc thì trên mặt lại hiện lên một tia hy vọng. Dù sao tuổi Lý Chắn Bắc lớn, từng trải phong phú, càng dễ nói chuyện hơn một chút.

“Lý lão tiên sinh, Lý phu nhân, Lý đại thiếu, Lý tiều thử!”

Chủ nhiệm Trọng thay phiên chào hỏi người Lý gia, tiêp theo cung kính lại có chút xâu hồ cười nói với Lâm Vũ: “Hà, Hà thân y…”

“Chào ông!” Lâm Vũ gật gật đầu, cùng ông ta chào hỏi.

“Chủ nhiệm trọng, về chuyện của hạng mục công trình sinh vật, tôi đã nói rõ với ông rôi. Lý gia chúng tôi không có hứng thú, mời ông về cho!”

Lý Thiên Hủ ngồi trên sô pha hai chân bắt chéo, không chút nào cho chủ nhiệm Trọng mặt mũi.

“Lý đại thiêu, cậu trước hệt hãy nghe tôi nói, khu…” Chủ nhiệm Trọng liệc mắt nhìn Lý Thiên Hủ một cái, thấy hắn không nhắc tới chuyện của xí nghiệp Doanh Khang, còn tưởng rằng bọn họ không biết chuyện này, liên ôm tâm lý may mắn nói: “Lý đại thiếu, không, Lý tổng, trải qua suy xét thận trọng, tôi cảm thấy, tập đoản Lý thị các cậu cho dù là danh tiếng xí nghiệp hay thực lực mà nói, cũng đề thích hợp tiếp nhận hạng mục này hơn Vạn gia. Cho nên hiện tại tôi muốn đem hạng mục này của Vạn gia để các cậu tiếp nhận toàn bội!”

“Chủ nhiệm Trọng, ông là đang trêu đùa tôi đi? Sáng nay ông còn bức tôi, sao chỉ trong chớp mất, mặt ông biến so với lật sách còn nhanh hơn!” Lý Thiên Hủ quét mắt liếc nhìn ông ta, châm chọc nói.

Lý Thiên Ảnh nghe được lời này của anh trai thì không khỏi che miệng phụt cười khế một tiêng.

Quan Hiểu Trân có chút trách cứ liếc nhìn cô một cái, lúc này Lý Thiên Ảnh mới nhanh chóng dừng cười.

“Lý tổng, cái đó, cái đó là hiểu lầm…

Trên trán chủ nhiệm Trọng ra một tầng mô hôi lạnh, cười ha hả lấy lòng nói: “Tôi hiện tại đã nghĩ thông suốt, vận là cùng các cậu hợp tác tương đối tốt. Nếu các cậu hoàn toàn tiệp nhận toàn bộ cổ phần của Vạn gia, vậy cũng không tôn tại chuyện Vạn gia uy hiệp các cậu, cậu có thể cùng Hà tiên sinh chung tay hợp tác hạng mục lần này…

“Không cần, thật ngại quá, Hà tiên sinh mới cùng tôi phân tích qua, nói hạng mục này không có tương lai gì, cho nên chúng ta không chuân bị tham dự!” Lý Thiên Hủ nói dối hạ bút thành văn, mắt cũng không nháy một cái.

“A? Chuyện này, sao có thể!”

Sắ mặt chủ nhiệm Trọng đột nhiên biến đồi, vội vàng nói với Lâm Vũ: “Hà, bác sĩ Hà, tôi không biết tốt xấu, đắc tội ngày, ngài ngàn vạn đừng chấp nhật với tôi, ngài bảo tôi nhận lỗi với ngài thế nào cũng được, nhưng là hạng mục này, xác thật phi thường có tương lai! Tôi là thật tân: thật ý vì tập đoàn Lý thị suy xét!” | “Vì chúng tôi SUYy xét?” Lý Thiên Hủ cười lạnh nói: “[hời điểm tập đoàn Vạn thị không bị nghỉ ngờ có liên quan đến thuộc con nhộng có độc, ông quỳ liễm bọ họ, xa lánh chúng tôi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1091


Chương 1091:

Hiện tại Vạn gia xảy ra chuyện, ông mới nhớ tới chúng tôi? Đây mẹ nó là vì chúng tôi suy xét? Ông đồ. chó săn này thật đúng là ai đắc thé liền l**m!”

Chủ nhiệm Trọng tức khắc bị hắn mắng đến đầu đây mò hôi lạnh, như đứng đồng lửa như ngôi. đồng than, biệt lúc này nếu lại cứ cố sĩ diện, có lẽ thật sự sẽ bị Lý Thiên Hủ đuôi ra, đành phải thấp ‘ giọng khẩn cầu nói: “Lý đại thiêu, cậu măng đúng, tôi xác thật là chó săn, tôi đáng chết, tôi đáng chết, nhưng hiện tại tôi biết sai rồi, cầu xin ngào giúp tôi một lần!”

“Cái này hả, tôi cùng Hà tiên sinh còn phải hảo hảo suy xét!”

Lý Thiên Hủ nhìn thây chủ nhiệm Trọng chịu thua, trong lòng vui sướng không thôi, còn muôn tiệp tục khó xử ông ta.

Lúc này Lý Chắn Bắc ở một bên có chút nhìn không được, đột nhiên mở miệng nói: “Thiên Hủ, được rôid, cũng đừng làm khó chủ nhiệm Trọng, khoan dung độ lượng chút. Hạng mục | này, Lý gia chúng ta tiếp nhận!”

“Cảm ơn Lý lão tiên sinh, cảm ơn Lý lão tiên sinh!” Chủ nhiệm Trọng như được đại xá, đầy mặt cảm kích nhìn Lý Chân Bắc nói.

“Chủ nhiệm Trọng, tuy nói Lý gia chúng tôi đã sớm có hứng thú với hạng mục này, nhưng đột nhiên muốn xuât ra lượng vôn lưu động lớn như vậy đối với tập đoàn Lý thị chúng tôi cũng không phải một chuyện dê. Dù sao cô phân của Vạn gia quá lớn, cho nên lần này xem như chúng tôi giúp ông một lân!” Lý Chắn Bắc tự nhiên đoán được, nêu Lý gia bọn họ không gật đầu, vậy cái mũ trên đầu chủ nhiệm Trọng hơn phân nửa là khó giữ được. Cho nên đồng thời còn không quên nhắc nhở ông ta vài câu: “Chúng tôi không cầu ông hồi báo cái.

gì, chỉ câu sau khi hợp tác, ông có thể toàn tâm toàn ý với Lý gia. chúng tôi, tôi đây dám đảm bảo với ông, Lý gia ni tôi tuyệt đối không để ông chịu thiệt”

Chủ nhiệm Trọng vừa nghe lời này, sắc mặt tức khác nghiêm túc lên, lập tức đứng lên, tràn đây cảm kích cùng xấu hồ, đảm bảo nói: “Lý lão tiên sinh, thật hồ then, tôi đối với tập đoàn Lý | thị như vậy, không ngờ lão nhân gia | ngài có thể không so đo hiềm khích trước đây, lấy đức báo oán. Từ nay về sau, tôi nhất định sẽ tận tâm tận lực phụ tá Lý gia!”

Lý Thiên Hủ hừ lạnh một tiếng, quét mắt liếc ông ta một cái nhưng không nói chuyện, chẳng qua lão cha của mình tự mình lên tiêng, cũng không nói thêm gì nữa.

Chờ đến khi Lý gia xác định xong tắt cả công việc, chủ nhiệm Trọng lúc này mới cao hứng phần chã n rời đi.

“Thiên Hủ, về sau nhuệ khí không cần năng như vậy, nêu người ta cúi đâu, liền để cho người tạ bậc thang xuống!” Lý Chân Bắc dặn dò con trai một tiêng.

“Ba, ba là không nhìn thây sắc mặt kia của ông tai” Lý Thiên Hủ có chút tức giận nói, không khỏi nhớ tới ngữ khí ngạo mạn trong điện thoại buôi sáng chủ nhiệm Trọng gọi cho mình.

“Quân tử nên có lòng bao dung, dù Sao các con về sau còn phải. hợp tác, hơn nữa càng là tiêu nhân càng không được đắc tội, nếu là kết oán, nói không chừng khi nào đó bọn họ sẽ căn ngược lại con một ngụm!” Lý _ Chấn Bắc A2 nhủ.

t>nnn là…

“Thiên Hủ, nghe lời ba con, nhớ kỹ cho mẹ!” Quan Hiểu Trân trách cứ hắn một tiếng. Đứa con trai này xác thực có năng lực, làm người xử thế cũng có phương thức của mình, nhưng bà biệt, con trai chung quy tuổi còn quá trẻ, trước sau không hiểu sự quan trọng của chữ “Nhân”.

“Vâng…” Lý Thiên Hủ có chút bát đắc dĩ gật gật đâu, sau đó cho Lâm Vũ một cái ánh mắt, hiển nhiên có chút không phục.

Lâm Vũ cười lắc lắc đâu, thây thời gian không còn sớm, nói với Lý Thiên Anh: ‘Lý tiêu thư, đi, chúng ta đến phòng cô giúp cô thi châm!”

“Được!” Lý Thiên Ảnh thực tự nhiên chạy theo Lâm Vũ lên lầu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1092


Chương 1092:

Lý Chân Bắc cùng Quan Hiểu Trân cũng là vẻ mặt thản nhiên, con gái mình bị một người đàn ông ở trước mặt bọn họ muôn trân truông vào phòng với nhau, bọn họ lại dường như không có việc gì.

Có lẽ nội tâm bọn họ cũng cảm thấy, sinh mệnh của Lý Thiên Ảnh đã sớm giao hòa cùng Lâm Vũ, cũng đã sớm | không phân biệt ai với ai.

Sau khi vào phòng, Lý Thiên Ảnh trực tiếp cởi toàn bộ quân áo trên người, tựa như một quả ‘ trứng luộc bóc vỏ, lộ ra da thịt trăng nõn bên trong.

Tuy Lâm Vũ đối với thân thể của Lý Thiên Ảnh rất quen. thuộc, nơi nào đầy đặn, nơi nào gầy, nơi nào có nốt ruôi to cỡ hạt vừng, nhưng nhìn thấy thân thể gần như hoàn mỹ này, tim anh vẫn là không khỏi đập bịch bịch.

“Lý tiểu thư, hôm nay tôi phải dùng một thủ pháp tương Nồi đặc thù thi châm cho cô, lát nữa nêu có gì khác thường, nhớ nói cho tôi!” Lâm Vũ nhắc nhở cô.

“Được!” Lý Thiên Ảnh lập tức gật đầu.

Lâm Vũ theo như lời nói sử dụng châm pháp đặc thù, chính là Đạt Ma châm pháp châm thứ năm, Thiên Địa Kinhl Châm thứ năm này kỳ thật khó hơn bốn châm trước, cho nên anh vẫn luôn nghiên cứu đến bây giờ, mới đem châm thứ năm này nghiên cứu không sai biệt lắm. Tuy đã biết châm như thế nào, cá vê châm, cũng đã từng châm vô số lần trên bản đồ huyệt đạo thân thể con người, nhưng dù sai anh cũng chưa từng thực hành lâm sàng, cho nên anh cũng không dám đảm bảo có xảy ra vân đề gì hay không.

Hơn nữa chính yêu chính là châm thứ năm Thiên Địa Kinh này k*ch th*ch trọng đại tói huyết mạch kinh mạch trong cơ thể con người, cho nên có chút người thể chất đặc biệt có thể không chịu nồi, dẫn tới tình huồng càng thêm nghiêm trọng.

Tuy rằng biết là hung hiểm, nhưng Lâm Vũ biết lây tình huống hiện tại của Lý Thiên Ảnh, không còn cách nào khác, chỉ có thê sử dụng chiêu hiểm.

Hiện giờ n mỗi lần Lâm Vũ thi châm, vận chuyền linh lực cho cô ngày càng nhiều, nhưng thời gian có thê duy trì lại càng ngày càng ngắn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ không bao lâu, linh lực cũng vô pháp giúp cô chồng đỡ tiệp.

Mà châm thứ năm Thiên Địa Kinh, có liên hệ rất chặt chẽ với Chúc Do Thuật của trung y, ngoại trừ chữa bệnh còn có thê hoàn toàn cải thiện thông suốt kinh lạc huyết mạch trong thân thẻ, đạt tới hiệu quả gọi là “Nghịch thiên cải mệnh”, cho nên đây cũng là lý do nó được gọi là Thiên Địa Kinhl * Theo «Kinh Dịch», “chúc” có nghĩa là làm hài lòng chư Thân, “do” có nghĩa là nguyên do, nguyên cớ. Vì thê, “chúc do” có nghĩa là cầu Thần ban phúc lành và tiêu trừ tai họa.

Vừa rôi lúc ở dưới lâu, Lâm Vũ muôn đem loại châm pháp này giảng giải với vợ chồng Lý Chân Bắc một chút, nhưng hai người bọn họ tín nhiệm vô điều kiện với Lâm Vũ, cho nên Lâm Vũ đành phải đơn độc nói với Lý Thiên Ảnh.

“Hà tiên sinh, kỳ thực tôi biệt, thân thể tôi đã ngày càng kém, nói không chừng ngày nào đó sẽ chịu đựng không nổi!” Lý Thiên Ảnh ‹ cười nhìn Lâm Vũ, tựa hồ sớm đã hiểu rõ tất cả, dù sao cũng là thân thế của mình, cô tự nhiên rõ ràng.

“Sẽ không, tôi… tôi có thể trị khỏi cho cô!” Lâm Vũ nghe vậy trái tim run rây, cúi đầu có chút không dám nhìn vào | mắt cô, sửa sang lại ngân châm hơi có chút run rây trong tay, anh xác thật không có năm chắc quá lớn đối với Thiên Địa Kinh này.

“Tôi trước kia không phải nói với anh rôi sao, kỳ thực tôi không e ngại cái chết!” Sắc mặt Lý Thiên Ảnh bình thản cười cười, đột nhiên vươn lay kéo tay Lâm Vũ, nhẹ giọng nói: “Kỳ thực có thê cùng anh ở chung từng đó thời gian, tôi cũng đã rất thỏa mãn, dù SaO, thời gian đó đề là tôi trộm tói…

“Tôi nói rồi, sẽ không để cô chết!”

Lâm Vũ trầm mặt nói: “Nằm xuống!”

Lý Thiên Ảnh muốn nói lại thôi, sau đó liền nghe lời nằm xuống.

“Nhớ kỹ, nếu có bắt luận cái gì không khỏe, lập tức nói cho tôi!”

Lâm Vũ không trì hoãn, nhắc tới chuẩn bị thi châm, nhưng lại phát _ hiện tay câm châm của mình run rầy không thôi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1093


Chương 1093:

Trên tay Lâm Vũ âm thâm tăng thêm lực, hít sâu một hơi, để tâm thái chính mình vững vàng, sau đó chậm rãi đâm ngân châm vào mấy huy: ệt vị trên thân thể Lý Thiên Ảnh.

Mỗi châm của Đạt Ma châm pháp đề yêu cầu rất nhiều phụ châm, mà châm thứ năm còn là châm nhiều phụ châm nhất trong những châm phía trước, riêng phụ châm đã đạt tới hơn 30 châm, so với châm thứ tư ước chừng nhiều hơn mười châm!

Hơn nữa huyệt vị của phụ châm từ đầu đến chân, phân bồ vô cùng đều.

Lâm Vũ thật cần thận đem hơn 30 phụ châm này châm xong, trên trán đã thám ra một tầng mộ hôi lạnh, quay đầu hỏi Lý Thiên Ảnh: “Lý tiểu thư, cô không sao chứ?”

“Không sao!” Lý Thiên Ảnh lắc lắc đâu.

“Có cảm giác gì không?” Lâm Vũ cần thận hỏi.

“Không có cảm giác gì đặc biệt, cũng giông như bình thường!” | “Vậy là tốt rồi!”

Lâm Vũ thở ra một hơi, tiếp đó lây ra một cây châm dài, tay có chút do dự ở trên ngực Lý Thiên Ảnh, có chút ngại ngùng nói: “Lý tiểu thư, tôi muốn căn cứ thê phương pháp. chỉ định của châm pháp, tìm trên người cô một chỗ gọi là huyệt vị Thiên Kinh, cho.

nên… có lẽ cân phải có chút thất lễ…

“Hà tiên sinh, anh tìm là được, không cân nói với tôi, tôi không thế giúp anh cái gì!” Lý Thiền Ảnh chớp chớp mắt to, có chút khó hiểu nói.

“Tôi không phải cân cô hỗ trợ, chỉ là, huyệt Thiên Kinh này ở trên y thuật không có ghi lại, chỉ ở trong bộ châm pháp này mới có, cho nên tôi cân căn cứ vào vị trí xương ngực cô tiền hành đo đạc, nhưng là nó… nó khẳng định các vị trí trái tim cô không xa… Lâm Vũ nói mặt liền hơi hơi đó lên.

Cho dù là ai cũng biết, trái tim ở vị trí ngực trái, nếu anh muốn giúp Lý Thiên Ảnh tìm huyệt Thiên Kinh, khó tránh khỏi phải đụng vào một vài vị trí tương đối tư mật.

“Hà tiên sinh, tôi là người bệnh, anh là bác sĩ, đây vốn chính là chuyện thiên kinh địa nghĩa, anh không cân | ngại ngùng, huống hồ, huống hồ…”

Lý Thiên Ảnh mới đầu còn rất thản nhiên, nhưng nói đến câu sau, sắc mặt cũng không khỏi có chút đỏ, có vẻ cực kỳ thẹn thùng.

Kỳ thực cô muôn nói, huông hồ ở trong lòng cô, cả người cô đề là của Lâm Vũ, càng không cân nói đến thân thể, chỉ cần Lâm Vũ muốn, cô tùy thời đề – thể cho anh có được chính mìn “Tôi đây liền thất lễ!”

Lâm Vũ căn bản không chú ý tới lời nói của cô, toàn bộ tỉnh thần đều đặt trên chỗ huyệt vị. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh từ trên thân thể người tìm loại huyệt vị này, cho nên tự nhiên phải phá lệ cần thận.

Lâm Vũ dùng ngón cái để ở giữa xương ngực Lý Thiên Ảnh, sau đó di động về bên trái nửa tắc, tiếp theo một tay kia câm lên châm dài, nhanh chóng một châm đâm vào huyệt Thiên Kinh của Lý Thiên Ảnh.

“Thế nào?”

Phía sau lưng Lâm Vũ thắm ra một tầng mồ hôi lạnh, quay đầu nhìn Lý Thiên Ảnh, biểu tình cõ vẻ cực kỳ khẩn trương.

“Ừm..”

Lý Thiên Ảnh gật gật đâu, có cảm giác máu cả người lưu động nhanh hơn, toàn bộ thân mình cũng không khỏi khô nóng lên, hơn nữa làn da cô cũng nồi lên một màu hồng phán.

Lâm Vũ thấy thế mới nhẹ nhàng thở ra, tiếp đó đem ngân chân lần nữa thâm nhập sâu hơn, đồng thời linh lực trong có thể chậm rãi truyền vào cơ thể Lý Thiên Ảnh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1094


Chương 1094:

Ji) „ Nhưng lúc này Lý Thiên Ảnh đột nhiên phát ra một tiếng than nhẹ thông khổ, thân mình không không chê được run lên, há to miệng, hô hấp dồn dập, sắc mặt nháy mắt vô cùng tái nhọt, nhưng da trên người cô lại nổi lên một màu đỏ quỷ dị, hơn nữa còn từ từ biến tím.

“Lý tiểu thư!”

Lâm Vũ thấy thế sắc mặt đột nhiên biến đổi, lập tức đem ngân châm trong tay rút ra Lúc này Lý Thiên Ảnh mới ngừng run rây, thần mình lại lần nữa trầm ồn nằm xuống, màu đỏ tím trên người cũng lập tức như thủy triều mà thối lui, hô hấp cũng chậm rãi bằng phẳng.

*Lý tiểu thư, cô không sao chứ?” Lâm Vũ vội vàng tiến đến trước mặt cô, thay cô lau đi mồ hôi lạnh trên trán, ngữ khí kinh hoảng hỏi. Anh không rõ vừa rồi còn đang êm đẹp, sao đột nhiên lại xuất hiện loại tình huống này?

“Tôi, tôi không sao, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?” Lý Thiên Ảnh quay đâu tò mò hỏi Lâm Vũ, cô không rõ ràng lắm vừa rồi chính mình xảy ra chuyện gì, bởi vì đại não cô có chút thiêu oxi, trồng rồng, chỉ có cảm giác máu cả người lưu động vô cùng nhanh chóng, tựa như muôn nỗ tung.

Lâm Vũ thây thân sắc cô bình thường, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nhìn ngân châm trong tay, Suy Sụp nói: “Xem ra loại châm pháp này tôi còn chưa năm giữ được…

Vừa rồi xem tình huống này của Lý Thiên Ảnh, nêu anh không kịp rút châm ra, vô cùng có khả năng sẽ có nguy hiểm tính mạng.

“Hà tiên sinh, có phải loại châm pháp này sẽ có phản ứng như vậy hay không, nói không chừng tôi chịu qua đoạn thời gian đó thì tôt rồi, anh yên tâm, tôi có thể chịu!” Lý Thiên Ảnh nhìn thấy thần sắc mắt mát của Lâm Vũ, đau lấc không thôi.

“Đây không phải hiện tượng bình thường!” làm Vũ cười khổ lắc đầu nói: “Xem ra hôm nay vẫn phải dùng biện pháp cũ thi châm, còn về bộ châm pháp mới này, tôi còn phải trở về hảo hảo nghiên cứu!”

“Vậy được rôi, chừng nào thì anh nghiên cứu xong, lúc đó lại đây giúp tôi thi châm là được, hoặc là, tôi đi chỗ của anh cũng được!” Lý Thiên Ảnh gật gật đầu, thập phần thiện giải nhân ý hiểu lòng người Sau đó Lâm Vũ dùng châm pháp tổ hợp Quy Tàng Bát Quái thi châm cho Lý Thiên Ảnh, lần này tất cả đều thuận lợi, không xuật hiện tình huồng dị thường nào, có thể thấy được xác thật là châm pháp của Lâm Vũ xảy ra vấn đề.

Sau khi từ Lý gia ra vê, Lâm Vũ dọc theo đường đi liên suy nghĩ một châm vừa rồi kia, cần thận nhớ lại vị trí cùng góc độ và lực, đạo thi châm, xác nhận chính mình nắm giữ không sai chút nào, còn vè phụ ‹ châm càng không thể xảy ra sai lầm. Cho nên trong lòng anh buồn bực không thôi, khô rõ vì sao sẽ xuất hiện tình huống kỳ quái này.

Hay là thể chất Lý Thiên Ảnh không thích hợp loại châm pháp này?

Nhưng loại tình huỗồng này cũng căn bản không phù hợp với tác dụng phụ mà châm pháp đề cập đến.

Lâm Vũ nghĩ trăm lần cũng không ra, không cam lòng cứ như vậy từ bỏ cơ hội tôt cứu trị Lý Thiên Ảnh, cho nên sau khi trở lại y quán cũng không giúp đỡ Đậu Tân Di ngôi khám, tự mình chạy đến phòng đrong tiếp tục nghiên cứu châm thứ năm của Đạt Ma châm pháp, Thiên Địa Kinhl Chưa được một lát, Lệ Chấn Sinh đột nhiên chạy tới gõ cửa: “Tiên sinh, tiên sinh, khác nhân tới!”

“Khách nhân? Ai?” Lâm Vũ ngắng đâu tức giận hỏi, trong lòng anh lúc này còn đang bực bội đây.

“Anh hai, nhanh như vậy đã quên lão đệ này sao?”

Lúc này bên ngoài truyền đến một thanh âm quen thuộc, sau đó liền thấy một bóng người chống quải trượng đi đền.

“Cần Kỳ!”

Lâm Vũ thấy người đến là Hà Cần Kỳ, tức khắc sắc mặt vui vẻ, vội vàng đứng dậy đi tới vỗ bờ vai anh ta, trên dưới đánh giá anh một lần, cười nói: “Tôi hai ngày này đang chuẩn bị đi xem cậu đây, thê nào, khôi phục thế nào!”

“Ít nhiều nhờ anh hai kê thuốc, bác sĩ nói xương cót liền lại rất tốt, tốc độ rất nhanh, phỏng chừng không bao lâu là có thể Xuông giường ở đi đường!” Hà Cần Kỳ cười nói: Chẳng qua mẹ em không yên tâm, một hai phải đưa em đên đây tìm anh kiểm tra, thuận tiện lấy chút thuốc!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1095


Chương 1095:

“Dễ nói, đi, đến đại sảnh!”

Lâm Vũ lập tức kêu anh ta đi đại sảnh.

Tới đại sảnh, Lâm Vũ mới phát hiện trong đại sảnh còn đứng hai người | phụ nữ trung niên thoạt nhìn có vẻ trẻ tuổi, đúng là mẹ của Hà Cần Kỳ cùng mợ hai Tiêu Mạn Như.

Tiêu Mạn Như nhìn thầy khuôn mặt vô cùng quen thuộc của Lâm Vũ, đột nhiên siết chặt bàn tay, bà sở dĩ muốn theo lại đây, chính là muôn gặp Lâm Vũ, dò cho anh không nhất định là con trai bà.

“Bác sĩ Hà, làm phiền cậu!” Mẹ của Hà Cần Kỳ là Triệu Hồng. mặt đầy tươi cười cảm kích nói với Lâm Vũ.

“Không khách khí, nên làm!”

Lâm Vũ gật gật đầu, tiếp đó kêu Hà Cần Kỳ đi đên một bên sô pha, đề anh ta ngồi xuống, đè đè lên chân anh ta, hỏi cảm giác, sau đó gật gật đầu, nói: “Xác thật khôi phục không tồi, tôi kê thuốc cho cậu lân nữa, lại uống nửa tháng, cậu có thể đi đường!”

“Thật sự?!” Hà Gần Kỳ sắc mặt đại hỷ, đối với loại người hiệu động như An ta, không thê đi đường quả thực là muôn mạng, anh ta hưng phân nói với Lâm Vũ: “Anh hai, em đây còn có thể khôi phục tốc độ cùng sức bật trước kia sao?”

“Cần Kỳ, không được gọi loạn!” Triệu Hồng lập tức lền tiếng nhắc nhở con trai một câu, dù sao chị dâu mình còn ở bên cạnh, gọi như vậy như là Lâm Vũ thật là người nhà bọn họ vậy.

Tuy trong lòng Triệu Hông cảm kích Lâm Vũ, nhưng lại không hy vọng Hà gia lại thêm một đứa con trai cùng con của bà tranh đoạt gia sản.

Lúc này di động của Triệu Hồng đột nhiên vang lên, là chồng bà tự gọi điện thoại tới, Triệu Hồng tiếp điện thoại sắc mặt không khỏi biến đối, sau đó gật đầu nói: “Tôi biết rồi.”

Nói xong bà liền cúp điện thoại, quay đầu nhìn Tiêu Mạn Như, sắc mặt có chút trắng: “Chị dâu, Tự Hành nói anh hai đã trở lại!”

“Thật sự!?” Tiêu Mạn Như nghe vậy, sắc mặt vui vẻ, kinh ngạc nói: “Anh ây sao đột nhiên lại trở lại? Chị liền đi về trước!”

“Chị dâu, chị trước tiện chờ một chút, anh hai lần này trở vệ cùng trước kia không giông nhau…” Triệu Hồng có chút âp úng nói, sắc mặt có chút khó CoI.

“Không giống nhau? Sao lại không giống nhau?” Tiêu Mạn Như mặt đầy khó hiểu hỏi.

Triệu Hồng do dự một lát, liếc mắt nhìn Lậm Vũ cùng Hà Cần Kỳ ở một bên, tiếp theo gọi Tiêu Mạn Như đến một bên, thấp. giọng nói: “Cái này em cũng không rõ lăm, dù sao hiện tại ở bệnh viện. Em cảm thất nếu có thê từ biên cảnh trỏ vê gấp, vậy vân đề hơn phân nửa không quá nghiêm trọng!”

Tiêu Mạn Như nghe được ở bệnh viện, biên sắc, tim đột nhiện nhắc lên.

Bà mỗi ngày đêm đều lo lắng, chồng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không ngờ ngày này rột cuộc đã đến.

Chẳng qua bà nói thê nào cũng là một quân nhân, cho nên tuy răng lo lắng, nhưng cả người vẫn nhự cũ biêu hiện trần định. Không chần chờ thêm, quạy đầu nói với Lầm Vũ: “Bác sĩ Hà, chông tôi đã trở lại, cậu, cậu có thể cùng tôi đi xem ông Ấy?”

Lâm Vũ cũng không biết đã xảy. ra chuyện gì, nghe được lời này của bà thì không khỏi ngắn ra, buồn bực. Hà nhị gia trở lại vì sao phải mời mình, ngữ khí uyên chuyền cự tuyệt: “Dì Tiêu, tôi… tôi qua đó thì không tốt lắm đâu? Dù sao tôi và nhà mọi người cũng không lui tới quá nhiêu…”

Anh biết, Hà gia ngoại trừ hai lão | nhân, vợ chồng Hà Tự Trăn cùng Hà Cần Kỳ ra, cơ hồ không có ai từng thấy anh.

“Bác sĩ Hà, cậu hiểu lầm rồi, tôi không phải mời cậu tới làm khách. Không dối gạt cậu, chồng tôi ông ấy hiện tại ở bệnh viện, tình huống cụ thể như thế nào tôi cũng không hiểu biết. Y thuật của ngài cao siêu, cho nên tôi muốn mời ngài qua đó giúp ông ây nhìn xem.” Tiêu Mạn Như có chút khẩn cầu nói.
 
Back
Top Dưới