Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1014


Chương 1014:

Hoa Hồng không nói gì, cũng không còn sự dịu dàng êm dịu như lúc đâu, nhìn đứa bé bằng ánh mắt yêu thương và tội nghiệp.

ng vậy, đôi mắt của tiêu Trí bị ” Viện trưởng Cung không kìm được mà thở dài lắc đầu.

Lâm Vũ nhìn kỹ đánh giá đôi mặt của đứa bé, phát hiện nó cũng chỉ trên dưới 10 tuổi, tướng mạo vô cùng | thanh tú, đôi mắt có vài phần giỗng với Hoa Hồng,. không kìm được mà sắc mặt biến đổi, vội vàng nói với cô ta: “Thằng bé…. Nó là con của cô?

Lúc cô đẻ nó ra, cô, cô còn chưa đủ 18 tuổi phải không?”

Hai đôi mắt của Hoa Hồng trợn to, đựa tay ra cấu anh một cái, tức đến nỗi muốn phát điên, cái thằng khốn nạn này, chỉ muôn chọc tức mình, cắn răng nói: “Nó là em trai của tôi!”

*Ò, xin lỗi….” Lâm Vũ mặt đau sờ lên sườn của mình.

“Tôi dẫn cậu đến đây, là để muốn anh chữa bệnh, nêu như chữa không khỏi, tôi lập. tức giết cậu!” Cô thập giọng nói với Lâm Vũ, ngữ khí lạnh như băng, trong ánh mắt cũng hiện ra một phân sát khí sắc bén.

“Cái này, tôi cũng không chắc chắn, cố hết sức thôi!” Lâm Vũ nhìn đứa bé mà không khỏi có chút tâm tư.

“Tiểu Trí, em lại đây, xem xem có ai đến thăm em này!” Viện trưởng Cung cười gọi đứa bé trai kia một tiêng.

Đứa bé trai nghe thây hai tay s* s**ng đi tới, nhìn thây chiêc mũi dùng lực đề ngửi, sau đó vui mừng nói: “Chị Tuyết Nhi!”

Nói xong nó liền lao đến, Hoa Hồn ôm nó vào trong lòng, cười nói: “Tiêu Trí, dạo này em có ngoan không?”

Sau đó cô ngồi xuống, cùng nói chuyện với đứa bé trai kia.

Lâm Vũ nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng không nén khỏi xúc động, cảm nhận được một loại tình cảm âm áp.

“Viện trưởng Cung, đứa bé này năm nay bao nhiêu tuổi rồi, mắt có vấn đề gì?” Lâm Vũ quay ra bên cạnh hỏi Viện trưởng Cung.

“Đứa bé này năm nay 10 tuôi rồi, lúc 2 tuổi thì bị đưa đến đây, mắt bắt đầu dần dần có chút nhìn không rõ đồ vật, bác sĩ nói là não bộ bị tác động bởi lực bên ngoài, dẫn đến máu hội tụ ở dây thần kinh thị giác, năm đó nó hãy còn quá nhỏ, với lại cô nhỉ viện chúng tôi không đủ kinh phí, VÌ vậy không làm biết thuật… Viện trưởng Cung nhẹ nhàng thở dài, nuối tiếc nói: “Sau đó thì hoàn toàn bị mù rồi, đi bệnh viện bác sĩ nói, đã qua cái thời kỳ tốt nhất để chữa rồi, không có cách nào để chữa khỏi.”

“Ò….” Lâm Vũ gật đầu.

“Tuy biết rằng không còn cách nào, nhưng cô Tuyết Nhỉ vẫn không ngừng tìm bác sĩ đề chữa, cậu đã là vị bác sĩ thứ…. Hơn hai mươi người đến rồi.”

Viện trưởng Cung cười cười, bất lực nói: “Thật ra ai cũng biết không thế chữa khỏi, có điều chỉ là đề an ủi trong lòng mà thôi!”

“Hơn hai mươi vị rồi à?” Lâm Vũ không kìm được mà có chút bắt ngờ, sau đó nhìn tiêu Trí cười nói: Vậy thì đề tôi làm bác sĩ cuối cùng của nó đi!”

Viện trưởng Cung nghe thây Lâm Vũ nói vậy thì sững người lại, nghỉ hoặc hỏi: “Hà tiên sinh, ý của anh là, anh có thể chữa khỏi bệnh của đứa bé này?”

ÙU . Không có vấn đề gì lớn.” Lâm Vũ cười gật đầu.

Viện trưởng Cung lắc đầu cười, bất đắc dĩ nói: “Người trẻ tuổi tự tin là chuyện tốt, nhưng tin một cách mù quáng cũng không tốt đâu… Bao nhiêu là bác sĩ sau khi khám cho tiểu Trí xong đều nói không có cách nào chữa khỏi, cậu đến kiểm tra còn chưa kiểm tra, lại dám nói có thể chữa khỏi cho nói”

“Viện trưởng Cung, cô đừng vội xem thường vị bác sĩ Hà này, cậu ta chính là vị thân y vô cùng nội tiếng!” Hoa Hồng rõ ràng nghe thấy lời của viện trưởng, cười tủm tỉm nói: “Đã từng nghe bác sĩ Hà Gia Vinh của Hôi Sinh Đường chưa?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1015


Chương 1015:

“Hà Gia Vinh”

Viện trưởng Cung sắc mặt bỗng nhiên biến đồi, kinh ngạc nhìn tấn Vũ nói: “Cậu… Cậu chính là thần y Hà Gia Vinh? Trên ti vi nói về bị thần y đó?”

Đối với Hà Gia Vinh, cô cũng từng nghe tin, thời gian † trước trên tỉ vi còn lên tin tức buổi chiều, khắp nơi đều là tin tức về Hà Gia Vinh.”

“Đúng vậy, tôi chính là Hà Gia Vinh, có điêu không phải là thần y gì cả.”

Lâm Vũ lắc đâu cười, khiêm tôn nói.

*Ôi chao, Hà thần y, tôi đáng lẽ nghĩ đến cậu từ sớm! May mãn, may mãn.” Viện trưởng Cung vội vã đưa tay ra cảm lây tay Lâm Vũ, hào hứng nói: “Vậy thì mắt của tiểu Trí có hy vọng được chữa khỏi rồi. Đúng rồi, bác sĩ Hà, tôi có thê cầu xin cậu một chuyện được không…

nói rôi viện trưởng Cung đây kính trên mặt xuống, có chút ngại ngùng tiệp tục nói: “Cậu khám cho tiêu Trí xong, có thê. khám giúp tôi TƯ ng đứa trẻ bị bệnh ở trong cô nhỉ viện..

“Đương nhiên có thể rồi!”

Chưa đợi Lâm Vũ trả lời, Hoa Hồng đã lên tiếng đồng ý trước, ánh mắt biết cười nhìn viện trưởng nói: “Không chỉ khám cho mây đứa bé bị bệnh, còn tất cả các cô nhi ở trong Gia Vinh? Trên tỉ vi nói về bị thần y đó?”

Đôi với Hà Gia Vinh, cô cũng từng nghe tin, thời gian † trước trên tỉ vi còn lên tin tức buổi chiều, khắp nơi đều là tin tức về Hà Gia Vinh.”

“Đúng vậy, tôi chính là Hà Gia Vinh, có điêu không phải là thần y gì cả.”

Lâm Vũ lặc đâu cười, khiêm tôn nói.

*Ôi chao, Hà thần y, tôi đáng lễ nghĩ đến cậu từ sớm! May mãn, may mãn.” Viện trưởng Cung vội vã đưa tay ra cảm lây tay Lâm Vũ, hào hứng nói: “Vậy thì mắt của tiểu Trí có hy vọng được chữa khỏi rồi. Đúng rồi, bác sĩ Hà, tôi có thê cầu xin cậu một chuyện được không…

nói rôi viện trưởng Cung đây kính trên mặt xuồng, có chút ngại ngùng tiệp tục nói: “Cậu khám cho tiêu Trí xong, có thê. khám giúp tôi DANH đứa trẻ bị bệnh ở trong cô nhỉ viện..

“Đương nhiên có thể rồi!”

Chưa đợi Lâm Vũ trả lời, Hoa Hồng đã lên tiếng đồng ý trước, ánh mắt biết cười nhìn viện trưởng nói: “Không chỉ khám cho mây đứa bé bị bệnh, còn tất cả các cô nhi ở trong =’\ :a(a nAnŸ¬na mZx*x.aAnr hố GHI Mỗi đứa trẻ?

Lớp da trên mặt Lâm Vũ giật giật, cô nhỉ viện này có mây trăm người, nêu như khám hết cho từng đứa một, không phải là mệt chêt anh saol Đúng là người đàn bà độc ác!

“Oi chao, vậy thì vô cùng cảm ơn cậu, Hà tiên sinh!” Viện trưởng Cụng sắc mặt vui mừng, phần khích năm lấy tay của anh không ngừng cảm ơn.

“Haha, không cần cảm ơn!” Lâm Vũ chỉ biết lắc đầu.

“Vậy thì làm phiên cậu khám cho tiêu Nhi đi cô nhi viện chúng tôi có phòng y tế, mời đi theo tôi” Viên trưởng Cung lập tức dắt tiêu Trí đi đến phòng ytẽ.

“Ha tiên sinh, chết nhẹ tựa hông mao, cũng nặng như núi Thái Sơn, nêu như cậu khám bệnh giúp cho , những đứa trẻ ở đây, vậy thì cậu chết, cũng như núi Thái Sơn rồi!”

Hoa Hồng thầy khuôn mặt khổ sở của Lâm Vũ, cười ngọt ngào với anh, đôi mắt to ngập nước có sự dịu dàng, nhẹ nhàng kéo lấy tay anh, nhẹ nhàng nói: “Cậu nêu như có thế giú em trai tôi chữa khỏi mắt, tôi sẽ làm cho cậu chết thoải mái một chút, được không?”

Cô với Lâm Vũ lúc nói lời này vô cùng thâm tình, dường như không phải đang bàn luận về cái chêt chóc, mà giông như đôi tình nhân đang hẹn hò.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1016


Chương 1016:

Lâm Vũ cười một cách bát lực, người phụ nữ này nói đi nói lại, cuỗi cùng đều muốn g**t ch*t bản thân mình!

Sau khi Lâm Vũ theo cô ta đến phòng y té, thì phát hiện trong phòng ngoài Viện trưởng Chung và tiêu Trí, thì còn có một vị bác sĩ nữ trẻ mới hơn 20 tuổi, nhìn thấy Hoa Hồng thì sắc mặt trở nên bôi rồi, kéo lây đôi tay của cô, cười nói: “Tuyết Nhi, thời gian qua đã đi đâu, tôi đã lâu lắm rồi chưa được gặp cối”

Lâm Vũ nhíu mày, ánh mất biên đôi có chút phức tạp, không ngờ nhân duyên của người phụ nữ này, ở cô nhỉ viện lại tốt như vậy, không biệt những người ở đây có có biệt hay không người nữa ma đầu giết người không chớp mắt này!

Sau đó Lâm Vũ ngồi vào bàn khám bệnh, để tiểu Trí ngồi đối diện bản thân, bắt mạch cho cậu bé. Bời vì thời gian cậu bé mù thời gian dài, vì vậy anh phải cần thận thăm dò, sau đó mới thu tay vê, hỏi tiểu Trí: “Cậu bạn nhỏ, lúc còn nhỏ vị trí bị thương ở phía bên trái sau gáy phải không?”

Lâm Vũ hỏi xong ngước đầu lên nhìn Viện trưởng Cung và Hoa Hồng, đợi câu trả lời của hai người, dù gì lúc tiểu Trí bị thương mới chỉ có 2,3 tuổi, chắc chắn là không nhớ tình hình lúc đó.

“Đúng rồi!”

Viện trưởng Cung vội vã bước lại, đưa tay ra vạch tóc của tiêu Trí cho Lâm Vũ nhìn, chỉ thây phía sau gáy cậu bé có một vết sẹo rõ ràng. Ảnh _ nhìn thầy vết sẹo không kìm nồi sắc mặt biến đồi, lập tức đứng dậy, vội vã bước đến, quay người nhìn Hoa Hồng, kinh , nói: “Vết sẹo lại lại là bị lưỡi dao sắc..

“Ư, đúng, lúc đó là trẻ con ham choi, không. cân thận bị đạp vào đá, hao văn của đá quá sắc nhọn, làm da đầu bị rách, thành một vết sẹo.”

Không đợi Lâm Vũ nói xong, Hoa Hồng ngắt lời của anh, mặt cười nhẹ nói, nhưng trong mắt cô ta lại là sự đau khổ, phần đau khổ này dường như xen lân sự sợ hãi!

Lậm Vũ nhìn thấy cô ta như vậy thần sắc có chút thay đồi, không phản bác lại. Là một người bác sĩ, anh rõ ràng có thê nhìn ra vết sẹo này không phải là bị đá cắt, mà là bị thương bởi lưỡi dao sắc, có điều anh nghĩ khôg hiểu, sao lại có người nào ra tay độc ác với một đứa trẻ như vậy, với lại tại sao nhắc lại chuyện này, trong mắt của Hoa Hồng lại vừa kinh hãi và sợ chệt như vậy?

“Bác sĩ Hà, tình trạng của tiểu Trí như vậy cậu có thê chữa khỏi không?”

Viện trưởng Cung kỳ vọng hỏi.

“Có thể, có điều… . Cần một chút thời gian. ” Lâm Vũ gật đầu nói.

“Tốt quá rồi!” Viện trưởng Cung trên mặt thoáng hiện lên sự phân khích, vội vã hỏi: “Đại khái cân thời gian bao lâu?”

“Dài thì mắt một hại tháng, ngắn thì khoảng một hai tuần.” Lâm Vũ nghĩ xong rồi nói.

“Thời gian lâu quá!”

Hoa Hồng mắt liếc nhìn Lâm Vũ, đôi mắt nhìn đi nhìn lại lên người anh, có một sự phòng bị, dường như cho rằng BNH ta cô tình kéo dài thời gian.

“Thằng bé mù đã đến 7, 8 năm rồi, một đên hai tháng có thể chữa khỏi, đã không phải là chậm nữa!” Lâm Vũ cười tủm tỉm nhìn cô.

Hoa Hồng chớp mất, sau đó xoay người nói với viện trưởng Cung: “Viện trưởng Cung, làm phiền cô chuẩn bị cho chúng tôi một phòng, vì đề tiện chữa bệnh cho tiêu Trí, tôi với Bác SĨ Hà, từ hôm nay sẽ ở lại đây, cho đến khi chữa khỏi mắt cho tiêu Trí thì chúng tôi sẽ đi!”

“Được, tôi sẽ đi tìm người thu dọn hai phòng!” Viện trưởng Cung vội vã gật đâu.

“Một phòng là được!” Hoa Hồng vừa nhân mì vừa kéo tay của Lâm Vũ, cười khanh khách nói với viện trưởng Cung: “Thật ra vừa rồi không kịp nói với cô, bác sĩ Hà còn là bạn tài của Sản tÔI.

“HảI” Viện trưởng Cung có chút kinh ngạc, sau đó hào hứng nói: ˆOi chao, đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một cặpÌ Tết, tốt, tôi sẽ sai người đi sắp „ xếp.

Nói xong sắc mặt vui mừng lấy điện thoại bước ra ngoài.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1017


Chương 1017:

Nhưng Lâm Vũ trong lòng lại vô cùng đau khổ, người đàn bà này, đến ngủ cũng buông tha cho bản thân.

“Chị Tuyết Nhị, vậy em phải gọi là anh ấy là anh rễ phải, không?” Tiêu Trí ở một bên nghe thấy lời đó, quay đầu lại vui mừng hỏi.

“Đúng rồi, gọi một tiếng xem nào!”

Hoa Hồng vuốt lên đầu tiêu Trí, thoải mái trả lời, cười khanh khách lên vài tiếng.

“Anh…anh rế!” Tiểu Trí theo cảm giác nói với Lâm Vũ, có chút ngượng ngùng gãi đầu gọi lên một tiếng.

“Gọi cậu đó, sao cậu không đáp lại?”

Hoa Hồng thầy Lâm Vũ không lên tiếng, lập tức kéo anh một cái, đồng thời liệc xéo anh bằng ánh mắt sắc lạnh, rất rõ ràng, nếu như anh dám không phối hợp, thì tuyệt đối không có kêt cục tôt đẹp.

Lâm Vũ oán hận liếc cô một cái, nói với tiêu Trí: “ yl “Tiểu Trí ngoan, anh rễ em là thần y, anh nhất định sẽ chữa khỏi mắt cho em thôi!” Hoa Hồng sờ. đầu cậu bé, đồng thời trong ánh mắt là sự xót thương không thôi.

“Cảm ơn anh rễ!” Trên mặt tiểu Trí lộ ra một nụ cười sáng lạn, gật đầu mạnh.

Lâm Vũ gật đầu cười, sau đó nói với vị bác sĩ trẻ tuổi kia: “Xin chào, xịn hỏi các cô ở đây có kim bạc dùng để châm cứu không? Với cả, ở đây CÓ hiệu thuốc đông y nào không? Tôi cân cô giúp tôi đi mua một chút dược liệu.”

“Ư, kim bạc chúng tôi ở đây có, anh xem có phù hợp không?” Người bác sĩ nữ trẻ tuôi đưa tay vào trong tủ lấy chiếc túi đựng kim châm đưa cho Lâm Vũ, đồng thời nói: “Ở đối diện viện của chúng tôi có một hiệu thuốc đông yl”

Lâm Vũ gật đâu, lây giây bút việt một phương thuốc, sau đó đưa cho bác sĩ nữ đó nói: “Làm phiền cô giúp tôi đi bốc vài vị thuốc!”

Nữ bác sĩ gật đầu, cầm lấy phương thuốc đi ra ngoài.

Lâm Vũ lấy túi kim châm xem, gọi tiểu Trí ngồi lên ghế, đem những chiếc kim bạc đã được khử trùng căm vào các huyệt vị phong trì, bách hội, thượng tỉnh sau gáy của tiểu Trí, bởi vì khí lực trên người Lâm Vũ có hạn, nên lúc châm cứu độ nhập, của linh lực trong cơ thể cũng vì thế mà chậm lại một chút. Có điều anh biết răng, nều như yêu cầu người phụ nữ này giải trừ thuôc mê ở trên cơ thể mình, thì không nào cô ta đồng ý.

Lúc Lâm Vũ châm cứu giúp cho tiểu Trí, Hoa Hồng vẫn luôn đứng ở một vị trí cách anh không xa, tay phải bỏ tay vào túi ở bên sườn, ngón tay sờ vào túi da đựng con dao găm không ngừng, dường như chỉ cân anh có chút ý đồ xấu nào cưỡng ép thằng bé, thì cô ta lập tức không chút do dự mà giết anh ngay! Có điệu đối với hành vi đê tiện của kẻ tiểu nhân này, anh đến nghĩ cũng chưa từng nghĩ đến, chỉ chuyên tầm châm cửu cho cậu bé.

Hoa Hồng nhìn thây thân sắc của Lâm Vũ vô cùng nghiêm túc, mắt có chút híp lại, thoáng qua một chút biều cảm dị thường, rồi nghĩ đến lần đầu hai người gặp mặt, ở bên ngoài quán bar ở tiêu cảng, hành động anh khoăc lên cho cô chiêc áo khoác, trong lòng không kìm được mà cảm thầy á ấm áp, lại có chút không nhẫn tâm giệt chêt anh ta. Nhưng rất nhanh cái loại tình cảm trong lòng liền trở thành hư không, không có cách nào, Lâm Vũ chỉ có con đường chết!

Nửa tiêng sau đó, Lâm Vũ châm cứu xong cho tiểu Trí, lúc này nữ bác sĩ kia cũng đi bốc thuốc xong quay về, anh giúp cô ta phối xong liêu lượng, liền để cô đi xuống nhà bếp sắc thuốc. Đợi đến khi thuốc được sắc xong, nữ bác sĩ liền bê lên, đổ vào bát, thổi rồi cho tiểu Trí uống.

“Đợi đất”

Hoa Hồng bỗng nhiên bảo cô dừng lại, nhìn Lâm Vũ cười: “Bác sĩ Hà, thuốc này lúc sắc liệu có sảy ra vẫn đề gì không vậy? Hay là cậu thử trước đi!”

Lâm Vũ liếc mắt nhìn cô ta, không sai với sự dự liệu của anh, sự đề phòng của người phụ nữ này thật cao. Vì thế anh không hè từ chối, đón lấy bát thuốc, sau đó gật đầu khẳng định nói: “Không vấn đề gì!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1018


Chương 1018:

Hoa Hồng nhìn thấy Lâm Vũ uống thuộc, mới yên tâm cho tiêu Trí uông.

“Tiểu Trí, cảm thấy sao rồi?” Đợi cho cậu bé uỐng. xong, Hoa Hồng mới quan tâm hỏi.”

“Đắng quá!” Tiểu Trí lè lưỡi ra.

“Đừng sốt ruột, đợi thằng bé uống thêm vài ngày thuốc sẽ có hiệu quả.”

Lâm Vũ cười nói.

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Hoa Hồng liền đưa Lâm Vũ về phòng mà viện trưởng Cung đã chuẩn bị, căn phòng. được trang bị rất đẹp, còn có nhà vệ sinh trong phòng, trong phòng còn có chiếc giường rất to, trên giường còn thay một bộ chăn ga mới tinh, là một chiệc giường hai người ngủ.

Vừa vào phòng, Hoa Hồng liền kéo Lâm Vũ ngôi xuống giường, cơ thể mêm mại đè lên người anh, cười nói với anh: “Tiêu đệ, cậu hôm nay thật biết nghe lời, phối hợp với tôi rất tốt, có điều tôi có một điều không hiểu, tôi đối với cậu như vậy, cậu lại giúp em trai tôi chữa bệnh, là xuất phát từ tắm lòng sao?”

“Bác sĩ như mẹ hiên, tôi chữa bệnh cho em trai cô, không phải sợ sự uy hiệp, mà xuất phát từ lương tâm và trách nhiệm của người bác sĩ!” Lâm Vũ nói về đại nghĩa.

“Ôi chao! Tiểu đệ, cậu đúng là một người tốt!” Hoa Hồng bông nhiên cười lên, sau đó bỗng nhiên móc con dao găm ở, sườn ra, dùng sống dao từ từ chuyên động lên mặt của Lâm Vũ, cười nói: “Có điều một tuần đối với tôi quá dài, ba ngày! Tôi chỉ cho cậu ba ngày, sau đó, không cần biết cậu có chữa khỏi cho em trai tôi hay không, cậu phải chết!”

“Ba ngày, ba ngày làm sao được chứ!” Lâm Vũ sắc mặt thay đổi, vội vã nói.

“Tôi đây mặc kệ, dù sao tôi chỉ có thể cho anh thời gian ba ngày mà thôi!”

Mai Quế cười lấy sóng dao vỗ võ lên trên người của Lâm Vũ, tiếp theo cười nói: “Tết lắm, ngủ đi!”

Nói xong cô đột nhiên lây ra một cái bình nhỏ nhoáng lên một cái ở trước mawjrt Lâm Vũ, một cô kỳ quái mùi hương truyền đến, Lâm Vũ nhất thời cảm giác thầy hoa mắt, lập tức ngã Su, ngay trên giường, không có bât kỳ cảm giác.

Mai Quế giương tay SỜ sờ lên trên khuôn mặt thanh tú của Lâm Vũ, cười nói: “Tiểu đệ đệ, tôi là thật sự không nỡ bỏ giết em đây, chỉ là tôi làm gì có biện pháp khác nào đâu?”

Nói xong cô nhẹ nhàng thở dài, giữa Ty lông mày. nồi lên một nồi sâu bị, nhẹ giọng nói: “Nhân sinh trên đời, thật sự có nhiều chuyện đều là thân bất do kỷ.”

“Này, tiểu đệ đệ, tỉnh dậy đi, mặt trời lên cao đến mức nắng cháy cả mông rồi!”

Không biết qua bao lâu, bên tai của Lâm Vũ mơ mơ màng màng truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng, tiệp theo chậm rãi mở mắt ra, liền nhìn đến hé ra một khuôn mặt xinh đẹp đối diện chính mình, thổ khí như lan nói: “Tiểu đệ đệ, em có phải là heo không, thế mà có thể ngủ ngon đến mức này!”

Lâm Vũ chớp mắt vài cái, đã muốn có chút nhớ nhung không dậy nội chính mình đêm qua như thê nào ngủ quên đi, ngắng. đâu vừa thấy, gặp ngoài cửa số sớm diễm dương cao chiều.

Nhìn đến Mai Quê đầu tóc rồi tung, một bộ áo ngủ trên thân, dày tùy ý đích bộ dáng, Lâm Vũ không khỏi có chút ảo giác, giông như bọn họ thật là một đôi vừa mới đã trải qua một đêm . mây mưa đích tình lữ bình thường.

Nhất là nhìn đến cổ áo của Mai Quế hơi hơi lỏa lồ đích mượt mà hai vú cùng với vòng eo thon trắng nõm, anh liên nhịn không được có chút khó kiềm chế được ở trong lòng, không biết vì cái gì khi thời điểm mà chính mình đối mặt người đàn bà này, tổng cảm giác tình nan tự chế, bất quá ở anh ngâm lại ngày mai người đàn bà này sẽ vào thời điềm mà cô không hề có chút do dự nào mà g**t ch*t anh, loại tâm tình đầy sự tình cảm của anh ta trong nháy mắt đều tiêu tán không còn gì.

Đợi cho đến lúc sau khi Lâm Vũ tắm rửa xong, liền nhìn đến Mai Quế khoanh tay đứng dựa vào bên trên khung cửa, đại cuộn sóng cuỗn tóc rồi tung ở một bên, gợi cảm mị hoặc đích nhìn chính mình cười nói: “Tiêu đệ đệ, 3m hôm nay có thể có chiếu cô , trong chốc lát sau khi giúp cho Tiểu Trí châm cứu xong xuôi, em phải giúp cho bọn nhỏ ở trại trẻ mồ côi khám bệnh một chút, người trước khi chết đi, cũng chung quy nên để lại thứ gì đó, đúng không? Coi như là em công đức vô lượng!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1019


Chương 1019:

“Tôi có thể không chết không được à!” Lâm Vũ nhìn cô cười nói.

“Không thể không chết!” Trên mặt của Mai Quế vẫn như cũ tràn đầy ôn nhu ý cười.

“Nếu tôi không thể không chết, Vậy có thể nói cho tôi biết hay không, cô rôt cuộc là ai, lại là chịu sự sai khiến của ai đến g**t ch*t tôi? Yêu cầu này không gì đáng trách đi?” Lâm Vũ cười khô nói.

“Không gì đáng trách, đương nhiên là không gì đáng trách, một người cho dù chết, cũng muốn chết được một cách thật rõ ràng!” Mai Quế thực đồng ý gật gật đâu.

Lâm Vũ có chút ngoài ý muốn, thần tình chờ mong nhìn cô, chờ đợi cô mở miệng.

“Nhưng mà tại trước khi em chết thì, tôi sẽ không nói cho em nghe, tiểu đệ đệ!” Mai, Quế hướng về anh chớp chớp mắt, “Bắt quá hôm nay nêu em biều hiện tốt nói, nói không chừng tôi sẽ trước tiên nói cho em nghe, nhưng mà hôm nay nêu em dám không nghe của tôi mà nói, động cái gì oai tâm tư trong lời nói, tôi cũng không ngại ở trước mặt của một đám nhóc giêt em đâu!”

Cô nói lời này thời điêm nhẹ giọng lời nói nhỏ nhẹ, nhưng là kia cô âm lãnh cảm giác lại làm cho người ta không cảm thây rét mà tự run lên.

Lời nói này của cô ý thức rất rõ ràng, nếu Lâm Vũ dám khác thường động, cô cho dù không tiếc trả giá lớn đến thế nào, cũng muốn khiến cho Lâm Vũ chết đi.

Lâm Vũ cười cười, cũng không nói .

chuyện, thuận theo đi theo nàng đi rồi đi ra ngoài.

Sau khi ăn qua một chút điểm tâm, bọn họ liền đi vệ sinh thất, Cung viện trưởng củng với Tiểu Trí đã gần như đợi sẵn ở trước chỗ vệ sinh, Cung viện trưởng đang theo ngày hôm n cái kia nữ bác sĩ cùng hai người y tá chuyên bốc thuốc nóng bỏng nói chuyện phiếm.

Nhìn đến Lâm Vũ cùng với Mai Quế đi đến, mọi người bật người theo chân bọn họ đánh cái tiệp đón, Cung viện trưởng cười nói: “Các ngươi vợ chồng son ngày hôm qua ngủ đặc có khỏe không?”

“Cung viện trưởng, lần này thật sự là phiền toái ngài, đây là một chút tắm lòng của tôi” Mai Quê vừa nói vừa lấy ra lộ ra một xấp giấy đưa cho Cung viện trưởng, nói: “Phương diện này có mười vạn đồng tiên, xem như là một lời cảm tạ của tôi đối với trại trẻ mồ côi của bên anh đi!”

“Không được không được, Tuyết Nhị, điêu này làm sao có thể như vậy được?” Cung viện trưởng vội vàng chối từ.

“Cung viện trưởng, anh cũng đừng có từ chôi, tôi cũng muôn vì bọn nhỏ giúp được một ít non nót lực!” Mai Quê mạnh mẽ đem xấp tiền nhét vào trong tay của Cung viện trưởng.

“Ai, Tuyết Nhi, tôi đây liên thay bọn nhỏ cám ơn cô, nhưng là đây là một lần cuối cùng, máy năm nay, chúng ta thật sự đã tiêu tôn nhiều tiên của ngươi làm hOII ” Cung viện trưởng nhẹ nhàng thở dài.

“Chỉ có lần này thôi!” Mai Quế cười, quay đầu nhìn mắt Tiểu Trí.

Lâm Vũ híp mắt lông mày, có chút tỏ ra vẻ đăm chiêu, tiệp theo đem Tiểu Trí kêu lên đến, chuẩn bị giúp em ây châm cứu.

Ở thời điểm hản giúp cho Tiêu Trí châm cứu, cô y tá liên chạy tới phòng bếp để cấp cho Tiểu Trí một toa thuốc – Đông Y, dựa theo lời dặn dò của Lâm Vũ, mỗi vị dược liệu riêng nhiều hơn một nửa liều thuốc.

Đợi cho đến không bao lâu sau khi Lâm Vũ châm cứu xong cho Tiểu Trí, cô y tá liền bưng chén thuốc đi đến.

“Bác sĩ Hà, anh trước hết nếm thử chút đi!” Mại Quê nghe nói liều thuốc thay đổi, vẫn là thập phần cần thận đề giơ Lâm Vũ uông trước.

Lâm Vũ thật cũng không có chỗi từ, bưng lên chén thuốc uông liên một ngụm, theo sau sắc mặt đột nhiên BH đổi, hai mắt nhanh chóng chau mày lại, lại mồm to hét lên hai khẩu, _ nh đi chậc lưỡi, quay đầu hướng y tá nghỉ hoặc nói: “Cây ngải này N.c có đúng thật là theo phương thuốc của tôi mà bỏ vào nâu không vậy?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1020


Chương 1020:

“Đúng vậy, anh không phải nói mỗi vị đều nhiều hơn thêm một nửa liều thuốc có đúng hay không?” Cô y tá vội vàng nói.

“Đúng vậy, nhưng là cây ngải này của cô dường như liệu thuốc tựa hồ nhiều hơn, cô cần thận ngẫm lại xem, có phải vào lúc bốc thuốc thì tay có chút run lên nên đã khiến cho lượng thuốc được tăng thêm?” Lâm Vũ một bên _ nghi hoặc hỏi, một bên lại uống một ngụm nước. thuốc, lúc này mới gật đậu nói: “Liều thuộc quả thật có vẫn đề, cô lại đi một lần nữa nấu thuốc thêm một lần đi, lần này nhớ kỹ đem lượng khống chế tốt, một chút cũng không có thê sail”

“Ách, tốt!” Cô y tá gật gật đầu, tiếp theo bưng chén thuôc chạy trở về.

Mai Quế có chút hồ nghi liếc mắt nhìn bóng dáng của cô y tá một cái, tiệp theo đi tới, những ngón tay có móng tay màu đỏ đặt lên trên hai vai của Lâm Vũ, giả bộ đắm bóp vai cho Lâm Vũ, đồng thời cúi người ghé vào lỗ tai anh nhẹ giọng nói: “Tiểu đệ đệ, em chắc là không có giở trò bịp bợm với tôi đi chứ? Tôi khuyên em nên từ bỏ những cái suy nghĩ chạy trốn đi nha, loại mê dược này trên người của em, dược hiệu kéo dài, hơn nữa trừ bỏ, tôi ra, trên đời này không người có thể giải!”

“Mệnh của tôi đều niết ở trong tay của cô, tôi nào dám ra vẻ chứ?” Lâm Vũ có chút bất đắc dĩ cười cười.

“Em hiểu rõ là tốt rồi, buổi sáng nay nói với em nói trong lời nói cũng không phải là hù dọa của em, em nếu dám có một chút dị động, tôi lập tức Sẽ giết ngươi! Mai Quế thu hồi cái loại vẻ mặt này của mị hoặc, ngữ khí âm lãnh vô cùng, đồng thời còn không vong hai tay tăng lực, ở bóp mạnh ở hai đầu vai của Lâm Vũ.

Lậm Vũ nhát thời biến sắc, đau đón đến mức nhếch miệng, lực tay của người đàn bà này không hề nhỏ chút nào, thiếu chút nữa đêu phải khiến cho xương bả vai của anh ta bị bóp » nát.

“Hơn: nữa, thuốc, mà em cho người.

em trai của tôi uống có xảy ra vấn đề gì, đến lúc đó sẽ không là cho một người em đi chết, tôi sẽ cho người đi kiêm người nhà, người thân và bạn bè của em, để tiễn bọn họ đi xuống cùng eml” Mai Quề lại nhẹ nhàng cười, hộc âm áp. đích hơi thở ở bên tai của Lâm Vũ ôn nhu nói, “Em không phải là cực kỳ tưởng niệm thê tử của em sao không? Tôi đây liền người thứ nhất tiễn cô ấy đi xuống gặp eml”

Lâm Vũ nghe được lời này của cô trong lòng phát run, bình tính mặt không nói gì, dùng sức đích năm chặt năm tay.

“Cho nên nều em không muốn bọn họ đi chết mà nói, vậy em sẽ trở nên ngoan ngoãn chúT”

Nói xong cô thản nhiên Cười, nhẹ nhàng mà võ võ bả vai của Lâm Vũ, xoay người đi rôi trở vê.

Một lát sau nhân, cô y tá lại bưng một chén thuốc lại đây, Lâm Vũ lần này không đợi Mai Quê phân phó, liền.

chủ động đứng dậy hét lên hai khẩu dược, tinh tê phâm. phẩm, tiếp theo gật gật đầu, nói: “Lần này không thành vấn đề!”

Nói xong anh ta đem dược đoan cấp cho Tiểu Trí, tận mắt anh đem dược hét lên cái tỉnh quang.

“Bác sĩ Hà, nếu em trai tôi hét lê thuốc này của anh có cái không hay xảy ra, anh có biết hậu quả chứ!” Mai Quê có chút đề phòng nhìn chăm chằm Lâm Vũ liễệc mắt một cái, cười nhắc nhở nói.

“Tuyết Nhi, Hà tiên sinh là bạn trai của cô mà, như thế nào có thê hội vô cùng tâm hết sức trị liệu cho Tiểu HT!

Cung viện trưởng cười nói, “Bất quá cô gái nhỏ này cũng thật là, nào có đối chính mình bạn trai nói như vậy chứ!”

“Tôi đây cũng không cùng cậu ta hay nói giỡn đâu thôi” Mai Quê nháy mắt cười nói, tiếp theo hướng Lâm Vũ nói: “Đi thôi, thay mặt khác tiêu bằng hữu cũng nhìn xem bệnh đi.”

Lâm Vũ không có phản ứng nàng, hướng một bên cô y tá nói: “Tiêu Trí hiện tại cần nghỉ ngơi, dẫn em ấy trỏ về phòng nghỉ ngơi nghỉ ngơi đi!”

“Vâng!” Cô y tá nói xong liền mang theo Tiêu Trí đi rôi đi ra ngoài.

Mai Quế có chút yêu thương nhìn bóng dáng của Tiêu Trí liệc mắt một cái, tiếp theo hướng Lâm Vũ ôn nhụ hồi nhanh nói: “Đi nào, em còn ngồi đề làm chỉ?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1021


Chương 1021:

“Đi đâu chứ?” Lâm Vũ ngắng đầu nhìn phía cô hỏi.

“Vừa rồi không phải đã nói rồi sao, đi cấp tiểu. bảng hữu nhóm xem bệnh1”

Mai Quế ôn như nói.

“Giúp tiêu băng hữu nhóm xem bệnh?” Lâm Vũ cười cười, nói, “Như thế nào, cô đang muốn dùng cái cách thức này đề rửa sạch mọi tội lỗi của chính mình có phải hay không?”

Mai Quế nghe nói như thế mày không khỏi chau mày lại, hiển nhiên đã muôn nghe ra được sự địch ý ở trong lời nói của Lâm Vũ, theo bản ng quét mắt một bên vẻ mặt không rð cho nên của đám người Cung viện trưởng, hướng Lâm Vũ thản nhiên cười nói: “Em đang nói cái gì vậy, tôi như thế nào nghe không hiểu được gì cả? Chẳng. lẽ những lời vừa rồi tôi vừa nói với em không nghe được rõ ràng sao?”

Thời điểm cô nói chuyện thì nghiêng mặt qua một bên, đôi mắt chứa đây hàn quang tẫn hiển nhìn về phía Lâm Vũ, hơn nữa tay cũng đã ở trước mặt của Lâm Vũ từ từ hướng về phía thanh chủy thủ đang được giâu ở trên eo của bản thân.

“Như thê nào, tôi muôn đem mọi bí mật của cô đêu nói ra, cô sợ hãi có phải hay không?” Lâm Vũ như cũ là vẻ mặt thản nhiên, tựa hô sớm đem sinh tử trí chỉ ngoài suy xét, cười tửm tìm nói: “Cô chạy đến trong trại trẻ mô côi đến trang người tốt, lại là quyên tiễn lại là quyên vật đích, kỳ thật chính là vì rửa. sạch chính mình nội tâm đích kia cổ chịu tội cảm đi?!”

“Mày nói cái gì bậy bạ đó? Có phải điên rồi hả?”

Mai Quê cực kỳ sợ hãi nhìn khuôn mặt của Lâm Vũ chậm rãi mà nói, mặt nhất thời trầm xuống dưới, trong thanh âm mang theo rõ ràng uy h**p ý tứ hàm xúc.

“Nhưng là đáng tiếc a, tội nghiệt của cô, vô luận làm nhiều ít việc thiện, đều rửa sạch không. được!” Lâm Vũ áp cái không có đề ý nàng, như cũ tự cỗ mục đích bản thần nói, “Nếu những đứa nhỏ trong cái trại trẻ mồ côi này có một ngày biết bọn họ thân thiết hô Tuyết Nhi tỷ tỷ, luôn mồm kêu đích người tốt là cái giêt người như “Mày câm mồm cho tao!”

Mai Quế rồng giận đánh gảy hắn, tiếp theo quay đầu hướng Cung viên trưởng cùng nữ bác sĩ cùng với nữ y tá kia lạnh lùng nói: “Cậu ta đầu óc trước kia đốt hồ đồ quá, hiện tại phỏng chừng lại phát bệnh, các ngươi trước đi ra ngoài, tôi cùng cậu ta nói chuyện!”

“A2? Ách, hảo, hảo. …… : Không hiểu ra sao đích Cung viện trưởng đám người lập tức gặt gật đầu đáp ứng một tiêng, quay đâu ra bên ngoài mặt đi đến.

“Từ từ! Không dối gạt các ngươi nói, trước mặt các ngươi Tuyết Nhi này, kỳ thật là một cái phạm phải tội ác tày trời tội giết người!” Lâm Vũ đề cao âm lượng, âm thanh lạnh lùng nói.

“Phạm tội giết người?” Cung viện trưởng đám người sắc mặt rôi đột nhiên biên đổi.

Lâm Vũ lạnh lùng nói: “Không sai, Hôm na “Muốn chết!”

Lúc này Mai Quế đã bị lời nói của Lâm Vũ k*ch th*ch đến mức nỗi giận và không còn giữ lại sự bình tính nữa, không chút do dự mà rút ra chủy thủ, dưới chân đạp một cái, thân mình cực nhanh bay vê phía của Lâm Vũ, chủy thủ đâm thẳng vào trái tim của Lâm Vũ.

Cô biết, Lâm Vũ sở dĩ không hê sợ hãi gì mà đi nhục mạ cô, chính là bởi vì Lâm Vũ đoán chừng cô sẽ không có giết anh ta ở trước mặt của đám người Cung viện trưởng.

Nhưng mà anh đã đoán sai rồi, từ trước đến nay cô nói được là sẽ làm được.

Cô có nói qua nếu Lâm Vũ dám đùa cọt cô, cô liên ngay tại chỗ trước mặt của mọi người không chút nào do dự.

nào đi giết anh, thê thì cô sẽ làm trò ở trước mặt của mọi người đề giết anh.

Cho nên một đao này của cô ta không hề có một chút do dự nào, hơn nữa tốc độ cực nhanh, thế tất phải hung hăng đâm vào trái tim của Lâm Vũ, ở trong phút chốc giải quyết anh luôn.

Nhưng cô không hề có chú ý đến, tại thời điệm mà cô rút đao, ngón tay của Lâm Vũ đột nhiên cử động, giữa ngón tay có nhiêu hơn một cây ngân chằm, băn mạnh ra, ngân châm bay ra cực kỳ nhanh, phù một tiếng thăng trúng vào vùng bụng dưới của cô.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1022


Chương 1022:

Mai Quế chỉ cảm thấy bụng truyền đến một trận đau đón, khí lực ở dưới chân đột nhiên tiết ra, đi về phía trước mặt đánh tới, bắt quá làm một cao thủ, phản ứng của cô cũng cực kỳ nhanh chóng, dùng sức năm lây thanh chủy thủ ở trong tay, phương hướng không có chút thay đổi nào, nương theo Ìực đạo của thân thệ tiếp tục đây hướng thanh chủy thủ về phía trái tim của Lâm Vũ.

Nhưng ngay tại khoảnh khắc đỉnh đao nhọn sắp chạm tới ngực của Lâm Vũ, tay của Lâm Vũ đột nhiên như tia chớp trảo ra, ôm đồm ở cổ tay đang cầm đao của cô, đồng thời năm lấy GÔ tay. của cô hung hằng uốn éo, chủy thủ rồi đột nhiên đâm lệch ra giữa, lực đạo thật lớn khiến cho cô phù phù quỳ một tiếng trên mặt đất, thân hình ngã nhào thật mạnh lên trên người _ của Lâm Vũ, nhưng mà Lâm Vũ ngồi ở trên ghế lại không hề có chút sứt mẻ, ngạnh sinh sinh đem loại lực quán tính này đánh xuông dưới.

Không có khả năng!

Mai Quế nhìn thấy một màn này, sắc mặt rôi đột nhiên biến đồi, trong lòng kinh hoàng, vẻ mặt biểu lộ cực kỳ không thể tin được.

Lâm Vũ vừa rồi đoạt lây thanh chủy thủ một loạt động tác nhanh chóng vô cùng, cương mãnh hữu lực, hiện nhiên không giông với người bị dính thuốc mê!

Nhưng mà sáng nay vào thời điểm.

Lâm Vũ đi ra ngoài thì chân còn mềm nhữn, điều này làm sao là công phu trị bệnh được, thuốc mê dính trên người của anh liền được giải trừ lúc nào?!

Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng! Thuộc mê này chính là thuốc độc được cô phát minh có một không hai, tuyệt đối không có khả năng bị giải!

Hay là chính Lâm Vũ ngay từ đầu không hề bị trúng thuốc mê?!

Đây càng là không có khả năng, nếu mà không bị trúng. thuốc mê mà nói, Lâm Vũ sao có thể tiếp tục bị cô bồ trí mọi thứ chứ! Huồng chỉ, bệnh trạng của Lâm Vũ, quả thật là trạng thái bệnh có ở bên trong của thuôc mê!

Nhưng là hiện tại sự thật xảy ra trước mắt, thuốc mê ở trên người của Lâm Vũ đã muôn được giải trừ đi rôi, nêu không thì anh ta không có khả năng có được sức bật cùng với tốc độ đền mức này!

Trong lòng của cô kinh hoảng, tay chông đỡ xuống đất, làm bộ sẽ xoay người đứng lên, nhưng mà đột nhiên cô phát hiện ra thương thế ở cánh tay của mình thế mà lại một chút SỨC lực của không hề có, hơn nữa cơ thể cũng trở nên có chút mèm nhũn ra, Suy yêu thiếu mệt, căn bản không thể nào mượn lực, bệnh trạng loại này, cùng với hiệu quả của thuốc mê của chính cô ta có chút tương tự.

“Thế nào, loại cảm giác này không hề dễ chịu chứ?”

Lâm Vũ đã đem thanh chủy thủ của cô đoạt qua một bên, cười tủm tỉm nhìn lây cô nói.

Mai Quế biết chính bản thân đã trúng kế của Lâm Vũ, sắc mặt một dữ tợn, lập tức đâm người thẳng về hướng của Lâm Vũ, nhưng mà Lâm Vũ đã sớm muốn đoán ra trước, thân mình như tia chớp lướt đến phía sau lưng của cô, đông thời chân đem ghê dựa cũng câu qua bên đó, thân mình như trước vững vàng ngồi ở ghế trên, cùng lúc đó tay của Mai Quê cũng bị Lâm Vũ khóa chặt ở phía sau lưng rồi, làm cho cô không thể nào động đậy.

“Bác sĩ Hà, anh đang làm cái gì vậy?”

Cung viện trưởng đám người nhìn đến này một cảnh tượng như phim điện ảnh, lúc này mới phản ứng lại đây, thần tình kinh ngạc nhìn qua Lâm Vũ.

“Mấy người ban nãy không có nhìn thấy sao? Cô ta đang muốn giết tôi!”

Lâm Vũ quơ quơ thanh chủy thủ ở trong tay, hướng các cô nói.

Cung viện trưởng đám người . sắc mặt rôi đột nhiên biến đồi, bởi vì tốc độ của Mai Quê thật sự quá nhanh, các nàng chỉ nhìn thấy Mai Quê đột nhiên chạy tới đánh vê phía trong lòng ngực của Lâm Vũ, căn bản không có thây rõ thanh chủy thủ ở trong tay của cô.

“Ngươi nói láo!” Mai Quê âm thanh lạnh lùng nói, “Anh cái người đàn ông phụ lòng này, thế mà lại vừa ăn CƯỚP vừa la làng, thanh chủy thủ kia rõ ràng là do con tiện nhân kia tặng cho anh, anh lại vì con tiện nhân kia, vậy mà muốn giết eml”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1023


Chương 1023:

Mai Quế cũng thật là thông minh, lập tức nói ra một tràng lời.

Đám người viện trưởng Cung có chút không rõ cho nên, hai mặt nhìn nhau, không biết rốt cuộc lời của ai nói mới là thật.

“Bác sĩ Hà, có gì cứ từ từ mà nói, anh cùng với Tuyết Nhi cũng không là người xâu, anh trước hêt đem người thả ra đi!” Viện trưởng Cung có chút bất đắc dĩ khuyên Lâm Vũ một câu.

Tuyết Nhi tiểu thư cho trại trẻ mồ côi của các cô nhiều tiền như: vậy, như thế nào có thể là người › xâu, mà bác sĩ Hà lại là danh y nồi tiếng ở trên tỉ vi nữa, cũng không có thê là người xấu, khẳng định là có cái gì đó hiệu lâm, cho nên cô ta chỉ có thể cực lực từ giữa khuyên giải.

“Một chút chiêu trò kĩ xảo đó nêu ở trước mặt lừa người khác thì còn được, ở trước mặt tôi, thật sự có chút quá nhỏ bé đi!” Lâm Vũ hướng Mai Quê cười lạnh một tiếng, trực tiếp.

quay đầu hướng về đám người viện trưởng Cung đang đứng ở một bên nói: “Nói thật cho mây người biết, tôi là thiếu tướng của quân đội, mây ngày nay tôi là bị cô ta bắt giữ canh chừng, như vậy, mấy người gọi điện thoại báo nguy, làm cho cảnh sát thông tri người của quân đội cùng .

nhau lại đây, chờ bọn họ lại đây, hết thảy sự tình liền đều sáng tỏ!”

Mai Quế vừa nghe Lâm Vũ nhắc đến chỗ của quân nhận, sắc mặt không nhịn được biến đồi, đối với chỗ của quân nhân, cô chính là cực kỳ có hiểu biệt, chuyên môn bắt giữ các cao thủ huyền thuật trái phép như: các cô kiều như thế.

Cô chớp mắt, thân mình đơn giản dựa sát vê phía hai chân của Lâm Vũ, thản nhiên cười nói: “Gia Vinh, anh thật là, chuyện gia đình của chúng ta, anh để cho cảnh sát tới đề làm gì, như vậy đi, anh đề cho đám người viện trưởng Cung đi ra ngoài trước ởi, hai người chúng ta cứ từ từ mà tâm sự”

“Đúng vậy, vợ chồng son hai người cứ từ từ mà tâm sự đi, mọi chuyện cứ từ từ nói!”

Viện trưởng Cung thật sự không tin Tuyết Nhi là người xâu, nghe: vậy liền lập tức kêu nữ bác sĩ cùng với y tá xoay người đi rồi đi ra ngoài, thuận tiện đem cửa cũng kéo đóng lại.

Lâm Vũ cũng vừa đúng lúc có rất là nhiều điều muốn hỏi Mai Quế, cho nên cũng không có ngăn cản.

“Tiểu đệ đệ, em không tính toán buông tha sao? Em khiên cho tôi một người con gái hi như vậy quỳ gối ở chỗ này, thật sự ‘ CÓ chút bắt lịch sự quá đi chứ?” Mai Quế lại khôi phục cái vẻ mặt tươi cười kiều mị này.

“Tôi tùy ý đê cho cô sắp xêp trong vòng hai người, cô bị tôi tính toán ngược lại như vậy, cũng không tính quá đáng đi?” Lâm Vũ cười tủm tỉm nói.

“Cũng đúng, vậy bà chị tôi đây sẽ khiến em xả hết nỗi giận ral” Mai Quế cười khanh khách, tiêp theo dựa hết cả thân thể của mình lên trên người của Lâm Vũ, cái loại mùi hương quen thuộc lại đánh úp tới, nhưng mà Lâm Vũ lần này trồn cũng không thèm trốn tránh, không chút phật lòng.

“Tiểu đệ đệ, tôi rất là hiểu kỳ, em làm như thế nào mà có thê hóa giải được thuốc mê của tôi?” Mai Quê tò mò nghiêng đầu hướng về Lâm Vũ hỏi.

“Muôn tôi nói cho cô nghe thì cũng được thôi, cô trước hết nói cho tôi biết tên của cô là gì, một thân tạo nghệ thuốc mê như vậy là học được từ ai?” Lâm Vũ hướng cô hỏi lại.

“Tôi không phải đã nói qua cho em nghe rồi sao, tôi tên là Mai Quế!” Mai Quê hờn dỗi nói.

“Còn nói dối! Cô nói với tôi cô tên là Mai Quế, còn người khác thì gọi tên cô là Tuyết Nhi, Thổ Nhi, Nê Nhi, cô cho là tôi không biết bản thân cô đang có gắng giấu diệm đi thân phận thật sự của cô hay sao chứ?” Lâm Vũ có chút uân giận nói.

Mai Quế nghe được anh nói cái gì mà “Thổ Nhi, Nê Nhi” lập tức liền trở mặt xem thường, tiếp theo thanh âm vô cùng mêm mại đáng yêu nói: “Tiểu đệ đệ, tôi thừa nhận, tôi nói với những người khác đều là dùng tên giả. mà thôi, nhưng chỉ duy nhất tên với em thì là tên thật, đây là tên do chính sư phụ đặt cho tôi, tạo nghệ công phu của tôi, cũng là từ sư phụ mà học ra, là đàn bà mà, nói chung đều nên học một ít thủ đoạn đề bảo vệ bản thân.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1024


Chương 1024:

“Sư phụ của cô là ai?” Lâm Vũ buồn bực nói.

“Em không biết cô ây đâu, cho dù là tôi tùy tiện nói bừa một cái tên đề lừa em, em cũng không biết, tôi không muốn lừa em, cho nên em vẫn đừng có hỏi!” Mai Quế cắn cắn môi nói, “Tốt lắm, vậy em hiện tại nói cho tôi biết đi, thuốc mê ở trên người của em đã được giải như thế nàol”

Lâm Vũ bình tính mặt nghĩ nghĩ, cảm thấy. được cô ta nói cũng đúng, cho dù cô ta có nói dối chính mình cũng không biết, thầy cô ta coi như có thành khẩn, liên nói: “Kỳ thật cô không nên để cho tôi đi đến chữa bệnh cho em trai của cô, nếu tôi là một người bác sĩ, hay là một người bác sĩ rât là lợi hại, vậy cô nên nghĩ đến, bản lĩnh giải độc của tôi tự nhiên sẽ không nhỏ!”

Mai Quế nghe nói như thế lập tức kinh hô một tiêng, một đôi mãt cực kỳ xinh đẹp đột nhiên trợn to ra, căn răng nói: “Thuốc mà cậu cho em trai tôi uông căn bản không phải thuốc trị mù, mà là thuốc giải độc do chính bản thân đi điều chế cho bản thân?! Cậu cái đồ hỗn đản này! Em trai của tôi mà có xảy ra chuyện gì thì, tôi……

“Cô yên tâm, em ấy không có việc gì đâu, ‘phương thuốc mà tôi kê đơn cho, đôi với em ấy không có bắt kỳ tác dụng phụ nào, hơn nữa trong đó mây vị dược, quả thật mới có lợi cho con mắt của con người!” Lâm Vũ trầm giọng giải thích nói.

“Vậy là ngay từ đâu cậu nói có thê trị bệnh cho em ây, cũng là gạt ta có phải không?” Mai Quê căn chặt răng hỏi, vẻ mặt gian khó nén sự mất mác.

Trách không được Lâm Vũ lại đáp ứng chữa bệnh cho em trai của cô một cách thoải mái như thé, lại có thể thử nghiệm thuốc một cách thoải mái như thê, hơn nữa sáng nay vừa được uống trọn một chén, hiền nhiên là anh ta đã sớm dự mưu tốt!

Bất quá trong lòng của cô lại âm thầm bội phục, danh xưng thần y của Lâm Vũ này cũng không phải đề trưng bày, cho nên kê cả thuôc mê của cô cũng có thể giải được.

“Không, chuyện này nhưng thật ra không có lừa côi” Lâm Vũ nói, “Hai ngày này tôi giúp em ây châm cứu, quả thật là đang trị liệu cho đôi mắt của em ây, bât quá nếu muốn chữa khỏi, còn cân một đoạn thời gian.”

“Dù sao thì hiện tại tôi cũng là người _ của em, chỉ cần em có thể chữa khỏi em trai của tôi, tôi nguyện MÃ ĐĐI này đều làm người của eml” Mai Quế nhập hé miệng, thâp giọng mêm mại đáng yêu nói một tiêng, tiệp theo là thân thê ôn nhuyễn của mình cọ cọ trên thân thể của Lâm Vũ, bất quá bỏi vì Lâm Vũ đang vặn lấy cánh tay của cô, nên động tác của cô cũng có giới hạn nhất định.

“Hừ, thu hồi lại bộ dạng này của cô đi!” Lâm Vũ thừa nhận cô đối với các đắng mày râu có lực sát thương rất lớn, nhưng là ngẫm lại thì cô nàng.

này có hành vi vô cùng tàn ác, nhật thời trái tim của Lâm Vũ cảm thầy lạnh lẽo vô cùng, âm thanh lạnh lùng nói: ‘Muôn đề cho tôi giúp cô trị bệnh cho em trai của cô thì cũng được thôi, cô trước hết nói cho tôi biết, người đàn ông mang mặt nạ ở buổi tôi hôm kia là ai, và ai là người ra mệnh lệnh đề cho cô đi giết tôi cùng với Lý Thiên Hủi”

“Cậu g**t ch*t tôi đi!”

Mai Quê đột nhiên thập giọng. khóc nức nở lên, “Tôi rơi vào tay của cậu thì còn có thể chết một cách thoải mái chút, nhưng mà nêu mà tôi nói ra, sau này rơi vào trong tay của người nọ, tôi chỉ sợ là muôn chết cũng không được, muốn sống cũng không có Lâm Vũ tinh thân rung lên, vội vàng hỏi: “Người nọ là ai, là cái người đàn ông mang mặt nạ trên người đúng không?”

“Người đó có được năng lực lén như thê sao?” Mai Quế lắc lắc đầu, nức nở nói: “Cậu không cân hỏi người đó là ai đâu, dù sao thì cậu cứ giết tôi đi”

“Cô yên tâm đi, chỉ cân cô nói ra đi, tôi cùng với nhóm quân nhân sẽ bảo vệ cho côi” Lâm Vũ vội vàng khuyên giải an ủi cô nói.

“sau”. Cậu căn bản không biệt sự lợi hại của người người nọ……

mây người sẽ không thê nào bảo hộ nồi tôi, ai đều bảo hộ không được tôi sa. ” Mai Quê nói tới đây, thân mình đột nhiên bởi vì hoảng Sợ run rầy đứng lên, kiên định nói: “Nếu cậu cứ tiệp tục ép hỏi tôi, vậy thì cứ giết tôi đi”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1025


Chương 1025:

Lâm Vũ thấy cô sợ hãi thành như vậy, biết sẽ không thể hỏi ra được gì từ trong miệng của cô, liền thấp giọng hỏi nói: “ Thê tôi hỏi lại cô, ngày buổi tối hôm đó tôi ở nhà máy dệt vải, người truy đuổi theo, có phải là cô không?”

“Dệt vải? Cái gì mà dệt vải?” Mai Quế nghỉ hoặc hỏi.

“Còn nói dối!” Lâm Vũ cầm lây cánh tay của cô không nhịn được liên gia tăng thêm một tia lực đạo, Mai Quê ăn đau khổ kêu một tiếng.

“Ngày hôm đó tuy rằng tôi từ trên người mặc áo đen đó ngửi được mùi hương thuốc mê giống y chang VỚI cô như đúc, nhưng tôi còn chưa không xác định người kia chính là cô, bất quá cô vừa từ lời nói của tôi, liền đã bại lộ hết thảy rồi!” Lâm Vũ giận tái mặt lạnh lùng nói, “Vừa rồi khi cô uy h**p tôi thì nói trên đời này ngoài cô ra, không người. khả giải, vậy chứng mỉnh được người có thê năm giữ được loại thuộc mê kia trên đời này chỉ có một người, điều này cũng tự nhiên nói lên, cô, chính là cái người mặc áo đen Kial”

Mai Quê nghe vậy có chút không cho là đúng, hừ một tiêng, nói: “Đúng, đúng như tôi nói là như vậy, nhưng mà về thuốc mê này, cậu cũng không phải là có thể giải được rồi sao?”

“tôi Tôi không tính!” Lâm Vũ cau mày tức giận nói.

“Được rôi, cho dù cái người mặc đô đen kia là tôi, tôi cũng muốn ;hỏi một chút, tôi đã phạm pháp. ở chỗ nào?”

Hoa hồng vệnh miệng âm thanh lạnh lùng nói, “Tôi ít nhật cũng không có làm tổn thương đến người nữ công nhân kia màI”

“Được rồi! Được rồi! Cô thừa nhận là tốt rồi!” Lâm Vũ nghe được cô nhắc tới nữ công nhân kia, lập tức liền xác nhận cái người mặc áo đen kia chính là cô ta, nhật thời thân mình run lên, cơn giận nồi lên từ trong tim, thây chính bản thân cô ta thừa nhận, trong lòng anh bỗng nhiên dâng lên một loại tình cảm bi thương khó hiểu, tức giận nói: “Đã phạm pháp ở chỗ nào sao?! Cô đã giết nhiêu người đến như vậy, cô còn nói không!”

“Giết người? Tôi từ khi nào thì giết người?” Mai Quế nhanh nhíu mày lại, nghỉ hoặc nói.

“Còn không thừa nhận!” Lâm Vũ cầm lấy tay của cô không khỏi bỏ thêm một tia lực đạo, âm thanh lạnh lùng nói: “Cô dùng ngọc bài giết người nhiều như vậy, thủ đoạn tàn nhân, khiến cho người khác phải giận sôi lên!”

Mai Quế bị Lâm Vũ vặn cổ tay sinh ra đau, sắc mặt trắng | bệch, ,bât quá .

chính là cắn chặt răng, cô nén xuông dưới, bình tĩnh mặt nói: “Cái ngọc bài kia căn bản là không phải của tôi, tôi cũng chẳng qua là đi giúp người thu lây mà thôi, cậu nêu không tin, thì cứ giết tôi đi!”

“Thay người khác, thay ai?” Lâm Vũ lạnh lùng nói, ngữ khí nghỉ ngờ, hiển nhiên cũng không tin tưởng nàng.

“Tôi đã nói, tên người này tôi không nói ra được!” Mai Quế cắn răng nói.

*Ý của cô là nói, người mà sai sử mấy cô đi giết tôi, cùng với tên sát thủ biên thái sử dụng ngọc bài đi giết người là cùng một người?!” Lâm Vũ nao nao, theo sau cười lạnh một tiếng, nói: “Cô đúng là một người đàn bà giả dôi, định cho là tôi sẽ tin tưởng những gì cô nói sao?! Hai người bọn họ căn bản không liên quan nhaul”

Lâm Vũ biết, người sai khiến đám người Mai Quê đên giết anh ta và Lý Thiên Hủ, khẳng định cùng Vạn gia cập bậc đại gia tộc có quan hệ lớn lao, mà mây đại gia tộc này có ngu hơn nữa, cũng không có thê cùng với tên sát thủ biên thái này nhắc lên liên hệt “Cậu thích tin điêu đó hay không tùy cậu! Người đó cùng nhà họ Vạn đã muôn đạt thành hợp tác quan hệt”

Mai Quê căn môi tràn đầy Ủy khuất nói, “Tôi cả đời này quả thật gạt người vÔ số, nhưng là duy nhất với cậu, tội vẫn thành khẩn đôi đãi, mỗi câu đều là nói thật, liền ngay cả tôi muốn giết cậu, tôi cũng chưa bao giờ giầu diêm quá cậu! Tôi nêu dối gạt của cậu nói, tôi có thê nói cho cậu nghe là sau khi chữa khỏi cho em trai tôi thì tôi sẽ thả cậu đi! Nhưng mà tôi không có! Cho dù là muôn giết cậu, tôi cũng muôn với nói rõ rành mạch với cậu!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1026


Chương 1026:

Thời điểm cô nói chuyện nước mắt ở hốc mắt lý đảo quanh, lã chã như muốn khóc, thanh âm ai thiết, giống như là người duy nhất trên thế giới này nhận ủy khuât.

Lâm Vũ nghe được cô ta nhắc tới nhà họ Vạn, trong lòng vừa động, không khỏi có chút dao động, đúng vậy, nêu người đàn bà này thật muôn nghĩ muôn lừa bản thân mà nói, ngay từ đầu sẽ không hẳn sẽ nói cho bản thân mình nghe là cô ta muốn giết mình.

“Mặc kệ ngọc bài có quan hệ củng cô hay là không, mặc kệ những người đó có phải là cô giết hay không, cũng không liên quan đến tôi, chính cô cùng với người của quần đội nói chuyện cho rõ ràng đi!”

Lâm Vũ do dự một chút, thấy bản thân cũng mơ hồ không biết lời cô ta nói là thật hay giả, đơn giản liền tính toán đem giao cô cho Hàn Băng, tiếp theo anh đột nhiên vươn tay ở trên người của Mai Quế sờ sờ, lấy ra di động ở trên người của cô, di động tuy răng bị khóa màn hình, nhưng là chức năng gọi khẩn cấp, Lâm Vũ trực tiếp bám thông 110, chuẩn bị thông qua cảnh sát thông tri cho quân đội.

;GẬU Cậu vẫn là không chịu tin tôi?” Mai Quê cau mày hỏi, theo sau ngữ khí một lạnh lẽo, mang theo thật sâu mệt mỏi cùng mắt mác nói: “Tiểu đệ đệ, em thật sự thật sự muôn đem tôi giao cho quân đội sao? Lòng của em, thật sao như thê hung ác?Ì”

Cô biết, nếu như bản thân bị bắt đến chỗ quân đội, cả đời này, có thể đều chỉ có thê bị hủy.

Bởi vì theo nhưu cô biết, quân đội đối với cao thủ huyền thuật loại đáy không sạch sẽ nhự cô, sẽ trừng phạt cực kỳ nghiệm khắc, mặc kệ là cô không ‹ có giệt người, chỉ bằng điểm cô muôn giệt Lâm Vũ, chỉ sợ đời này cũng đừng mong có được tự dol “Lòng ta hung ác? Có ác được hơn cô không?” Lâm Vũ âm thanh lạnh lùng nói, “Vừa rồi cô còn muôn giệt chết tôi nữa mài”

Lâm Vũ thế mà rõ ràng, một đao nhanh nhẹn thẳng thắn kia của Mai Quế, nếu không. phải bản thân kịp thời tránh né, giờ phút này. chỉ sợ đã muốn trở thành một khôi tử thi.

“Đúng vậy, cậu sao mà hung ác bằng tôi được chứ, tôi định giệt cậu…….

Cậu muốn tôi chết, tự nhiên cũng là theo lý thường phải mm “Mai Quế nhẹ nhàng thở dài một hơi, mặt mày một thê, hãy còn cười khổ, theo sau khẩn cầu nói: “Tôi chỉ cầu cậu có thể trị liệu khỏi bệnh mắt cho em trai của tôi, như vậy, : tôi cho dù chết, cũng không có tiếc nuối.”

“Yên tâm đi, tôi sẽ làm!”

Lâm Vũ nói xong liền không chút do dự bắm gọi 110.

“Xin chào, nơi này là 110……

“Xin chào, tôi là Hà Gia Vinh thiếu giáo của quân đội, làm phiền đồng chí giúp tôi liên lạc với thượng giáo Hàn Băng của quân đội, cứ nói là tôi đã bắt được sát thủ mặc áo đen, làm cho CÔ ấy. lập tức dẫn người đến trại trẻ mồ côi u An trên đường Tịnh Viễn!”

Lâm Vũ không đợi người ở đầu dây nói xong, liên vội thiệt đôi với cô hô _ một tiêng.

“Quân đội? Quân đội nào chứ?!”

Người ở đầu dây bên kia có chút nghỉ hoặc hỏi, hiển nhiên, lầy cấp bậc của anh căn bản tiếp xúc không đến loại cập bậc quân đội ở trong ngành, cho nên không chút nào hiều rõ.

“Không biết thì đi hỏi cục trưởng của mây người, cục trưởng của mây người mà không biết thì cứ đi ra bộ công an mà tra!” Lâm Vũ bỗng dưng trong lòng ‹ căm tức, lớn tiếng hướng người ở đầu dậy điện thoại bên kia rồng lên một tiếng, tiếp theo ba cúp điện thoại.

Anh cũng không biết vì cái gì suy nghĩ đến kết cục tiệp theo của Mai Quê sẽ trở nên dễ cáu, trong cơn giận dữ như vậy.

Có lẽ là anh ta cũng không tin tưởng người đàn bà suốt ngày một mực ôn nhu ở trước mặt những đứa nhỏ lại là một người giết người tàn nhẫn lãnh huyết, cũng có lẽ là, đã nhiều ngày ở chung, làm cho anh ta đối người đàn bà này sinh ra một cô khó có thê danh trạng tình cảm…….

“Bác sĩ Hà, tôi có thể nhờ vả anh làm giúp một chuyện hay là không?” Mai Quê thây mọi chuyện đã định, đột nhiên thập giọng nói.

“Cô nói đi.” Lâm Vũ thản nhiên nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1027


Chương 1027:

“Cậu giúp tôi sờ sờ bên trong túi tiền ở bên hông của áo khoác ngoài!” Mai Quê nói.

Lâm Vũ nhất thời cảnh giác lên, âm thanh lạnh lùng nói: “Cô đừng có mở: tưởng mà muôn đùa giỡn HE Ú) khóe gì đó ở đây!”

“Đến cử động tôi đều không có cử động được thì nói chỉ đên ra vẻ chứ?”

Mai Quế nhẹ nhàng thở dài, “Chẳng lẽ tôi ở trong lòng của cậu, liền GÓI: chút như vậy liền không có chịu nồi sao?”

Lâm vũ chân chờ một chút, lúc này _ mới vươn tay ra s* s**ng hướng vệ phía túi tiền ở áo khoác ngoài của cô tiên hành dò xét.

“Tôi kêu cậu sờ sờ lên trên túi tiên của áo khoác chứ không có kêu cậu sờ chỗ khác!” Mai Quê sắc mặt đỏ lên, cảm nhận được trên ngực trái truyền đến khác thường xúc giác không khỏi sắc mặt hơi hơi đỏ lên, nghĩ đến Lâm Vũ đang cô ý chiếm tiện nghi của cô.

“Cô suy nghĩ quá nhiều rồi, tôi đã Sớm nói qua với ô, tôi đối với cô không hề có hứng thú!” Lâm Vũ có chút che giâu lương tâm âm thanh lạnh lùng nói, đôi với như vậy một cái mỹ nhân gợi cảm đến mức hại nước hại dân, người đàn ông nào mà không có hứng thú chứ?

Lâm Vũ sở dĩ như thế cần thận, là sợ hãi từ trên người của cô lấy ra các loại thuốc mê, thuốc độc linh tinh gì đó.

Nhưng là thời điểm tay của anh ta đụng vào bên trong của túi tiền, sắc mặt hơi đối, kinh ngạc nói: “Đây “Tất cả đều lấy ra nữa.” Mai Quế nhẹ giọng nói.

Lâm Vũ lúc này mới từ trong túi tiền của cô lầy ra một thứ gì đó, chỉ thấy là một xắp tiền cùng một cái màu tím tiểu vải nhung túi, vải nhung túi thượng tú “Dài mệnh phú quý” chữ.

“Cậu đem cái túi mở ra.” Mai Quế nói.

Lâm Vũ nhéo nhéo vải nhung túi, cảm giác vải nhung túi bên trong gì đó hình như là một cái bình an khóa cùng cái chìa khóa khấu linh tinh gì đó, lúc này mới yên tâm đem vải nhung túi mở ra.

Chỉ thầy vải nhung túi bên trong có một phen rất nhỏ khóa bình an màu bạc khóa mặt trên có khắc hoa sen cùng một đôi cá chép, trung gian có khắc một cái chữ “Trí”, mà cái chìa khóa khâu loại gì đó, kỳ thật là một cái ảnh chụp khâu, ảnh chụp thượng là một đôi vợ chồng trẻ tuôi, khuôn mặt đều thực thanh tú, cười thực sáng lạn, theo quần áo củng kiểu tóc của bọn. họ đến xem, này trương ảnh chụp, hẳn là được chụp vào niên đạo tám mươi hay chín mươi gì đó.

“Hai người này có phải là…”

“Bọn họ là cha mẹ của tôi, máy năm nay tiểu Trí vẫn hỏi “bộ dáng của cha mẹ tôi, tôi chỉ có thể miêu tả cho em ây nghe, chờ sau khi cậu chữa khỏi cho tiêu Trí xong, phiền toái cậu đem ảnh chụp cho em ây, đề cho em ây tận mắt xem bộ dáng của cha mẹ.

Mai Quế ngữ khí thực bình thản, nhưng tựa Thỏ lại mang theo nông đậm không tha, tiệp tục nói, “Những tờ tiền này đều là do tôi giành dụm mà có được, vốn nghĩ muốn chờ tiểu Trí sau khi đến vị thành niên thì liền đưa cho em ây, hiện tại xem ra, tôi không thể đợi đến lúc em ấy trưởng thành được, hy vọng cậu có thể thay tôi bảo quản sô tiên này, sau khi em ây trưởng thành rôi mới đưa cho em ây, còn có, tôi câu cậu nói cho em Ấy Chị, của em kỳ thật, không phải người xấu…….

Tiếng nói vừa dút, hai giọt thanh lệ từ khóe mắt của cô chậm rãi chảy xuông, tựa hồ nhớ tới chuyện thương tâm nào đó.

Nhân sinh trên đời, luôn như thế thân bắt do kỷ.

Lâm Vũ nhìn thây cô như vậy, trong lòng không khỏi mêm nhũn, gật gật đâu, trịnh trọng nói: “Cô yên tâm, tôi nhất định chiều theo những gì cô nói mà làm!”

“Cám ơn.” Mai Quê gật gật đầu, nói xong câu đó lúc sau ngồi dưới đất, không nữa nói chuyện.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1028


Chương 1028:

Lúc này di động của Lâm Vũ đột nhiên vang, là do Hàn Băng gọi tới, ngữ khí vội vàng nói: “Gia Vinh, cậu bắt trụ cái tên sát thủ b**n th** kia rồi hả?”

“Chuyện này, tuy rằng tôi không có chắc lãm, nhưng là, rât có có thê chính là cô ta……” Lâm Vũ theo bản năng nhìn liệc mắt Mai Quê một cái, chân chờ nói.

“Thật tốt quá, vậy cậu khống chế cô ta cho thật kỹ, chúng tôi lập tức đến!”

Điện thoại kia đầu Hàn Băng ngữ khí có vẻ vô cùng hưng phân.

Cúp điện thoại không bao lâu, bên ngoài liền truyền đến một trận tiếng cảnh báo, Lâm Vũ nghiềng đầu xuyên thấu qua ngoài cửa số hướng dưới lầu vừa thấy, chỉ thầy bên ngoài đã muốn đến đây mấy lượng xe cảnh sát cùng quân dụng cát phô, đoàn người nhanh chóng theo trên xe xuống dưới, vội vã hướng bên này đã đi tới, đầu lĩnh đúng thật là Hàn Băng.

Mai Quế nhẹ nhàng mà cười cười, đột nhiên vươn tay từ túi tiền bên trong áo khoác lây ra một phen cái chìa khóa, nhẹ giọng nói: “ Đúng rôi, bác sĩ Hà, còn nhớ rõ lần trước thời điềm ở quán bar bên ngoài mới gặp, cậu giúp tôi mở áo khoác ra có đúng không? Tôi vẫn luôn ở lại bên trong căn biệt thự của tồi hôm đó, hiện tại. Là thời điểm trả lại cho Lâm Vũ nhìn đên chiệc chìa khóa ở trong bàn tay trăng nõn của cô, đột nhiên trong lòng vừa động, không có vươn tay đi tiệp.

Mai Quế như cũ tự cố nói tiếp mục đích của bản thân: “Quản áo được treo ở phía bên trái của tủ quân áo của tôi, đã được giặt qua sạch sẽ rồi.

Lâm Vũ bình tĩnh mặt không nói gì, cũng không có đi tiếp cái kia cái chìa khóa khâu, tay phải đột nhiên mạnh đánh ra, bảnh một tiếng muộn hưởng, đánh ở phía trên sau lưng của Mai Quế, một đạo ngân mũi nhọn từ trong bụng của cô mạnh b*n r*, phốc đánh vào trên mặt đất, bắn đi ra ngoài, rõ ràng là kia cái ngân châm màu trằng chói kia.

Mai Quế đột nhiên cảm thấy sửng sốt khi nhìn thây ngân châm trên mặt đất, đột nhiên gian cảm giác chính mình thân mình giông như năng động, mà lúc này Lâm Vũ cũng đã muôn đem tay của cô thả ra, Mai Quế mạnh đứng dậy, thân mình rồi đột nhiên rời khỏi mấy thước xa, thần tình kinh ngạc nhìn Lâm Vũ, giương miệng không nói gì.

Lâm Vũ không có quay mát qua, không có đi xem nàng, thập giọng nói: =Gồ didl.

Mai Quê thân mình mạnh bị kiêm hãm, trên mặt đột nhiên hiện ra một mạt vô tận nhụ tình cùng vui sướng, thản nhiên cười, cười đên ánh mắt đều mị lên, nói: “Tiểu đệ đệ, tôi biết là, em đang luyến tiếc.”

Lâm Vũ lạnh lùng quét liếc mắt cô một cái, âm thanh lạnh lùng nói: “Tôi nói cho cô biết, tôi vốn dĩ thả cô, là bởi vì cho tôi sợ trách lầm CÔ, không chỉ sẽ làm lòng của tôi cảm thấy có lỗi, nhưng lại sẽ làm hung thủ chân chính nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, nhưng mà tôi cảnh cáo cô, nêu bị tôi phát hiện, cái tên hung thủ giết người biên thai kia quả thật là tối mà nói, lần sau tôi gặp mặt được cô, tuyệt sẽ không cho … cô chút cơ hội nào nữa, nhất định sẽ chính tay của tôi giết cô! Cô đi đi!”

“Nhưng mà, tôi vừa rồi chính là muốn giết cậu đầy!” Mai Quê cắn môi thấp giọng nói.

“Tôi vẫn không phải là vẫn an ổn ngồi ở chỗ này sao? Vừa rồi, hình như là mạng của cô năm trong tay của tôi nhỉ?” Lâm Vũ thản nhiên liệc mắt cô một cái.

Mai Quê híp mắt, nhìn lâm Vũ yên ba lưu chuyên, ngoài miệng mang theo một tia tràn đây thưởng thức ý cười, vừa muốn nói chuyện, lúc này ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân rất nặng nè, hiển nhiên là đám người Hàn Băng vọt đi lên.

Cô nhìn xem ngoài cửa liếc mắt một cái, chớp mắt, theo sau hai chân đạp một cái, thân mình mạnh bắn lên, phanh bịch một tiếng dùng lưng để đánh vỡ thủy tinh, cùng lúc đó, tay phải của cô mạnh hướng Lâm Vũ giương tay lên, một đạo kim mang hướng về phía mặt của Lâm Vũ câp xạ mà đến.

Lâm Vũ thoáng nhìn cái đạo kim mang này, sắc mặt đột nhiên biến đổi, và anh ây kéo áo khoác sang một bên, lắc nó đột ngột rồi xoay ngược lại, sau đó lại bỏ đạo kim mang đó vào bên trong túi áo Nhưng sau đó anh lắc mạnh quần áo, một thứ đồ màu vàng rót ra, anh lăng không bắt lây, phát hiện kia đạo hàn mang dĩ nhiên là một cái kim khóa cực kỳ tỉnh xảo.

“Tiểu đệ đệ, thay tôi bảo quản tốt nó, ngày khác tôi sẽ lại đến tìm cậu để lây nó nhai”

Lúc này dưới lầu đột nhiên xa xa truyện đến âm thanh mêm mại đáng yêu thùy mị của Mai Quê.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1029


Chương 1029:

Lâm Vũ cúi đầu vừa thấy, phát hiện cái chuôi này kim khóa cùng trong tay anh ta kia đem ngân khóa giỗng nhau như đúc, khóa trền mặt đồng dạng điêu khắc hoa sen cùng một đôi cá chép, nhưng mà ở giữa cũng được khắc một chữ “Tuyêt’!

Nếu trên cái khóa màu bạc có khắc chữ “Trí”, vậy chứng minh chữ “Tuyết” này mới là tên thật của Mai Quê.

Lâm Vũ nhất thời giận dữ, người đàn bà lúc nào cũng nói dồi này, không phải nói là tên người khác biết chỉ là tên giả, chỉ có nói cho chính mình mới là tên thật à?! Không ngờ như thế chỉ có nói cho chính mình mới là cái tên giải Lâm Vũ một cái bước xa lủi nói phía trước cửa số, nhưng là phát hiện trên mặt đất trống rỗng, sớm đã không còn nhìn thây được bóng dáng của Mai Quê.

Anh ta không nhịn được có chút run sợ trong lòng, không biệt chính mình làm ra quyết định này rốt cuộc là đúng hay sai.

“Phanh!”

Lúc này cửa đột nhiên bị người phá khai đến, tiếp theo nhất nhóm người vội vã vọt tiên vào, đi tuốt dẫn đầu ở trước chính là Hàn Băng, sau khi nhìn thầy Lâm Vũ sắc mặt của cô vui vẻ, gấp giọng nói: “Hà thiếu giáo, cái kỉa biên thái sát thủ đâu?!”

| Lâm Vũ bắt đắc dĩ lắc lắc đầu, thở dài nói.

“Chạy rồi?!”

Sắc mặt của Hàn Băng đột nhiên biến đổi, chú ý tới trên cửa số bị vỡ cửa kính sau đó bật người vọt lại đây, hướng dưới lầu nhìn liếc mắt một cái, trầm giọng nói: “Đuồi theo cho tôi!”

“Vâng!”

Một nhóm người đến chung với cô lập tức trở lại liền xông ra ngoài.

Tuy rằng bọn họ rất nhiều người cũng có năng lực đề nhảy xuống từ nơi này, nhưng là bọn họ sợ hãi dọa đến những đứa trẻ trong trại trẻ mô côi, cho nên liền trở lại đường cũ chạy đi xuống.

Chính yếu chính là bọn họ biết, nếu muốn bắt người nọ từ độ cao của bốn tầng lầu nhảy xuống đi bình yên vô SỰ, tả bọn họ khẳng định đuôi không kịp.

Hàn Băng lúc này mới trở lại nhìn phía Lâm Vũ, ánh mắt mang theo một tia rét lạnh cùng khó hiểu, trầm giọng nói: “Người kia là người nữ giới sao?!”

Cô đã muốn theo trong không khí ngửi được một tia nữ nhân trên người mới có mùi.

“Không sai, là một người con gái!”

Lậm Vũ thành thành thật thật gật gật đầu.

“Đây là nguyên nhân cậu để cho cô ta chạy mật sao?!” Hàn Băng cau mày, có chút trách móc nặng nê nói, cô biết, lầy năng lực của Lâm Vũ, nếu đã muốn không chế được đối phương, như thế nào có thể sẽ làm đối phương đào tẫu đâu, trừ phi cậu ta là cô ýI “Tôi bị trúng thuốc mê của cô ta, bị cô ta đã khống chế hai ba ngày!” Lâm Vũ cười lác lắc đầu, “Tuy răng tôi mượn cơ hội giải khai thuốc mê, nhưng là kỳ thật cơ thể của tôi còn không có hoàn toàn khôi phục!”

Hắn nói chính là lời nói thật, chẳng qua nói chính là nhất bộ phân lời nói thật mà thôi.

“A? Vậy cậu không có việc gì chứ?

Chịu không bị thương?” Hàn Mặt băng mẫu vừa hoãn lại, hơi có chút áy náy, vội vàng giúp đỡ Lâm Vũ làm cho hãn ngôi xuồng.

“Không vướng ngại!” Lâm Vũ khoát tay, băng vào công hiệu của thuốc mỡ câm máu sinh cơ của anh, toàn bộ miệng vết thương trên người anh đều đã muốn khép lại.

“Ngày đó buổi tối rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Hàn Băng cau mày nghỉ hoặc nói, “Lúc ây thời điêm anh đê cho Đàm Khải gọi điện thoại, không phải đã muốn thoát ly nguy hiểm rồi sao?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1030


Chương 1030:

Lâm Vũ liền đem ngày đó buổi tối đại khái trải qua cùng Hàn Băng nói nói.

Hàn Băng mặt mày rồi đột nhiên biên đôi, năm năm tay âm thanh lạnh lùng nói: “Bọn họ cũng dám minh mục trương đảm đối phó thượng giáo của quân đội sao?! Đây là nhiêu không .

đem quân nhân chúng ta đề vào mắt!

Cậu yên tâm, tôi cái này đuồi kịp mặt phản ánh, thỉnh cầu điều tra…… # Nhưng là nói đến noi ¡ đây, chính cô ta liền dừng lại, bởi vì cô cũng ý thức được, nêu điều tra đi xuống, không từ mà biệt, cũng chỉ dựa vào quan hệ của nhà họ Vạn: cùng địa vị, còn không biết phải tra được năm nào tháng nào! Nói không chừng kết quả là chính là tra được là cái người chịu tội thay.

“Cô yên tâm, chuyện này tôi chính mình sẽ xử lý!” Lâm Vũ hướng Hàn Băng điểm gật đầu, trong lòng có chút cảm kích.

Theo sau Lâm Vũ đi tới tìm viện trưởng Cung, viện trưởng Cung nhìn đên nhiêu như vậy cảnh sát đều lại đây, không khỏi sắc mặt tái nhợt đối với Lâm Vũ nói: “Hà thần y, Tuyết Nhi G0… Cô ây thật sự là phạm tội giết người sao?”

“Chuyện này tôi cũng không chắc chăn, có thê là, cũng có thê không, phải!” Lâm Vũ nhẹ nhàng mà lắc lặc đâu.

“Hà thần y, các ngưoi cần phải nắm rõ, phương diện này nhất định có cái gì hiểu lầm!” Viện trưởng Cung câm tay của Lâm Vũ một phen, gập giọng nói: “Tuyết Nhi là người tôt như vậy, như thế nào có thê sẽ giết người, anh không biết cô ây giúp đỡ rất nhiêu những đứa nhỏ trong trại mô côi của chúng tôi đâu!”

“Chị yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không oan uỗng một cái người tốt, cũng tuyệt không sẽ bỏ qua một cái người xâu!” Lâm Vũ hướng cô trịnh trọng gật gật đầu, theo sau đem Mai Quế lừu lại khóa bạc cùng chỉ phiếu đưa cho viện trưởng Cung, làm cho cô thay bảo quản, dặn cô từ dưới chu bắt đầu, mỗi ngày đều mang Tiểu Trí đi phòng khám của mình làm trị liệu.

Hiện tại Mai Quê không có bị bát, mậy thứ này anh ta tự nhiên không thể giữ ở bên người, bát quá Mai Quế lưu lại chiếc khỏa vàng, anh ta cũng không có giao ra đây, xem như thay bảo quản.

Có lẽ nội tâm anh cũng chờ mong có một ngày có thể sẽ cùng Mai Quê gặp mặt đi.

Sau khi từ trại mô côi đi ra, Lâm Vũ liền trực tiếp gọi xe đi tới Kinh Đại Nhất Viện, liều lĩnh lập tức vọt tới nội khoa, vừa lúc cùng gặp phải Giang Nhan đang muôn ra ngoài, Lâm Vũ hai lời chưa nói, ôm cô Giang Nhan liền ở tại chỗ vòng vo đứng lên, lớn tiếng cười hướng cô hộ: “Chị Nhan, em đã trở về, em đã trở về!”

Giang Nhan sợ tói mức kêu một tiêng, sau khi nhìn kĩ Lâm Vũ, lúc này mới nhếch miệng cười, một đôi trong trẻo con ngươi trung tràn đầy đích nhu tình mật ý.

“Ai nha, thì ra bạn trai của bác sĩ Giang là Hà thần y?! Lúc này văn phòng bên trong một cái bác sĩ mới tới tràn đầy kinh ngạc nói, hiển nhiên cô ây đã muôn nhận ra Lâm Vũ.

“Cái gì mà bạn trai chứ, là lão công, người ta đều đã muốn kết hôn đã nhiều năm!” Người thầy thuốc cười nói.

“Vậy tôi chẳng phải là không có cơ hội sao?!” Nữ bác sĩ mới tới băng bó ngực đốn giác vạn tiễn xuyên tâm, Hà thân y chính là thần tượng của cô đó.

“Cô? Cô cảm thầy được cô so với được với một cái đầu ngón chân của bác sĩ Giang hay sao?”

“Thực sự hâm mộ bác sĩ Giang, có thể gả cho thần y lợi hại đến như vậy!”

“Đúng vậy, bác sĩ Hà còn như vậy chuyên tình, kết hôn nhiều như vậy năm, còn như vậy ân ái, thật sự là khó được!”

“Ai nha, thả tôi đi xuông đi!” Giang Nhan bị chung quanh một chúng đồng sự như vậy vừa nói, mặt nhất thời đỏ, nêu ở trước kia, đều là người khác nói như vậy Lâm Vũ, đều nói là phúc ba đời của Lâm Vũ, tìm cái như vậy xinh đẹp lão bà, không nghĩ tới hiện tại trái ngược, gả cho Lâm Vũ, thật thành phúc khí của chính cô.

Bát quá cô hiện tại nội tâm đối lời này cũng thập phân nhận thức đồng, gả cho Lâm Vũ, quả thật là chuyện may mắn nhất ở đời này của cô.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1031


Chương 1031:

Lâm Vũ lúc này mới đem cô buông đến, không coi ai ra gì ở Giang Nhan VÔ cùng mịn màng trên mặt hung hăng hôn mấy cái, cấp cho mặt của Giang Nhan đêu thân đỏ, đồng thời than thở nói, “Nhan tỷ, có thể nhớ nhung đến chết tôi rồi !”

Một bên mấy người bác sĩ che miệng cười trộm, theo sau hiều lắm sự lôi kéo tay chạy đi ra ngoài, cho hai người bọn họ lưu ra không gian.

“Mới vài ngày không thây a, đã nhớ muôn chết, khiên cho cùng sinh ly tử biệt giống như đặc!” Giang Nhan bạch liễu tha nhất nhãn, sắc mặt xấu hỗ đỏ bừng, này không biết xáu hồ, thế nhưng làm trò ở tại trước mặt của nhiều người như vậy lại thân lại ôm.

Lâm Vũ nhẹ nhàng vuốt vuốt mặt của Giang Nhan, ánh mắt vô cùng ôn nhu, cũng không phải là sinh ly tử biệt dù thê nào, anh ta thật sự nghĩ đến lúc này đây thiếu chút nữa sẽ thây cũng không thấy được cô nữa.

Chính là Nhan tỷ động một chút cũng không khẩn trương đâu? Chính mình thiếu chút nữa đều đã chết, cô ấy sẽ không lo lắng sao? Nên sẽ không thay đổi tâm đi!

“Thế nào? Trị xong bệnh cho người ta chưa?” Giang Nhan nháy như nước trong veo ánh mắt hỏi.

“Bệnh nhân?” Lâm Vũ nghỉ hoặc nói.

“Đúng vậy, Lệ đại ca không phải nói anh đi tỉnh ngoài ra khám gập đi sao?” Giang Nhan buôn bực nói.

“Ách, đúng, đúng!”

Lâm Vũ nghe nói như thế sắc mặt mừng rỡ, nguyên lai Nhan tỷ không hệ có đôi tâm!

“Vậy anh giải thích giải thích đi!” tay của Giang Nhan s* s**ng nhẹ nhàng ở trước người của Lâm Vũ, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Bộ quân áo này trên người làm sao có được? Mùi ở trên người, làm sao lại có mùi của con gái thê?!”

Phóc!

Anh ta thiếu chút nữa một ngụm máu tươi phun ra đến, cuối cùng anh mò mầm nửa ngày, mới đem chuyện này cấp viện nói qua.

“Nhan tỷ, anh vừa mới trở về, anh còn chưa có quay vê phòng ¡ khám mài!” Lâm Vũ ở trên mặt cô ây lại hôn mây cái, lúc này mới nói.

“Còn chưa có quay về phòng khám?”

Giang Nhan cả kinh, nói: “Anh trở vê liền chỉ trực tiếp đến đây? Liền chỉ vì hôn em vài cái?”

Nói xong cô không khỏi sắc mặt đỏ lên.

“Đúng, chính là vì hôn em vài cái!”

Lâm Vũ ha ha cười, nhịn không được lại hôn mây cái.

“Mau cút đi, không biết xấu hồi!”

Giang nhan hờn dỗi hừ một tiếng, có chút ghét bỏ đây hắn một phen, nhưng là chờ Lâm Vũ vây cánh tay nghênh ngang tiêu sái sau khi ra ngoài, ánh mặt cô nhìn vê phía anh ta còn nói vô cùng ôn nhu, tràn đây.

sủng nịch cười mắng: “Đồ ngôc†”

Sau khi Lâm Vũ quay lại phòng khám, Đậu Hạnh Di sắc mặt mừng rỡ, gâp giọng, nói: “SƯ phụ, thầy đã trở lại!

Thật tốt quá, mây ngày nay mệt chết con rồi!”

Lâm Vũ không ở, đã nhiều ngày.

người bệnh tất cả đều là cô ngôi chẩn đoán, mệt bọn ta nghĩ muôn bỏ gánh.

“Đã trở lai?” Diệp Thanh Mi cũng nhẹ nhàng đối Lâm Vũ cười cười, vẻ mặt bình thản, xem ra cô cũng không biết tình hình thực tế.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1032


Chương 1032:

“Đã trở lại!” Lâm Vũ ngữ khí tăng thêm vài phần, ánh mặt có chút không tha ở Diệp Thanh mi trên mặt tảo, cô họng giật giật, muôn nói lại thôi.

“Tiên sinh, anh đã trở lại?!” Lúc này Lệ Chấn Sinh ở phòng trong đột nhiên vội vã chạy đi ra, nhìn đến Lâm Vũ hậu thân tử run lên, vừa mừng vừa sợ, mạnh lủi lại đây, ôm cô Lâm Vũ, dùng sức mà võ võ phía sau lưng của Lâm Vũ, run giọng nói: “Tiên sinh, đã nhiều ngày khả lo lắng đến chết tôi luôn!”

Nói xong anh ta vội vàng bắt lây bả vai của Ì âm Vũ nhìn thoáng qua, trong mắt đã là lệ nóng doanh tròng, mấy ngày nay anh ta căn bản cũng chưa ngủ được một bữa ngon giâc nào, ngày đêm lo lăng an nguy của Lâm VũI Nếu không sợ bị Giang Nhan và Diệp Thanh Mi các nàng nhìn ra đến, anh ta đã sớm chạy ra đi đem kinh thành sưu cái đề hướng lên trời .

Diệp Thanh Mi cùng Đậu Hạnh Di thây như vậy một màn sửng SỜ Ở tại chỗ trọn mắt há hốc mồm, không phải là đi ra ngoài đến khám bệnh tại nhà vài ngày hay sao, hai cái đại nam nhân lại ôm vừa khóc, có vẫn đề gì sao?l “Tiên sinh, mau vào nhà!” Lệ Chấn Sinh khẩn cập lôi kéo Lâm Vũ vào phòng, vội vàng nói: “Ngài mau nói cho tôi biết một chút là hai ngày nay đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Vũ đem sự tình đại khái cùng Lệ Chấn Sinh vừa nói, Lệ Chấn Sinh biến sắc, tràn đầy khó hiều nói: “Cái người tên Mai Quế kia muốn g**t ch*t anh, anh thế nào. nhưng còn thả cô ta?!”

Lâm Vũ cau mày thấp giọng nói: “Tuy răng cô ta quả thật muốn giết tôi, nhưng là tôi cuôi cùng cảm giác, cô ta tựa hỗ cũng không phải thật sự muốn giết tôi, có thể là chỉ vì quá bắt đắc dĩ đi!”

Anh ta biết, Mai Quế bắt quá là một cây đao tử bị sai khiến trong chuyện này mà thôi.

“Mẹ nó, chuyện này khăng định cùng kia mây dòng họ lớn kia thoát không được quan hệ, chỉ cần đem người ở phía sau màn bắt được đến, hết thảy liền đều sáng tỏ!” Lệ Chấn Sinh năm bắt nắm tay tức giận nói, “Tuyệt đối không thê như vậy tiện nghỉ cho bọn họt”

“Đương nhiên không thể tiện nghỉ cho bọn họÏ” Lâm Vũ mị hí mắt, cười lạnh một tiếng, theo sau vội vàng hỏi: “Đúng rồi, Bộ đại ca đâu rồi?!”

“Ách, mấy ngày nay anh ta đều ở bên ngoài, mang theo người một ngày một đêm đởi tìm anhl” Lệ Chân Sinh võ đầu nói, “Tôi vừa cao hứng lên cái là quên mắt, tôi cái này gọi điện thoại cho anh tai”

Lâm Vũ nghe được lời này của anh ta trong lòng không khỏi có chút cảm động, chính mình cùng bước thừa tông cộng ở chụng không. có mây ngày, anh ta thế nhưng có thể như thê đối chính mình, đúng là khó được!

Sau khi nhận được cuộc điện thoại của Lệ Chấn Sinh, Bộ Thừa liền vội vội vàng chạy lại đây, sau khi nhìn thây Lâm Vũ, luôn luôn vẻ mặt lạnh nhử băng của Bộ Thừa trong mắt rồi.

đột nhiên gian cũng phát ra ra một cô hưng phấn quang mang, theo sau lập tức hướng phía trước đại đạp từng .

bước, phủ phù một tiếng quỳ một gôi xuông địa, cúi đầu âm thanh lạnh lùng nói: “Hà tiên sinh, tôi Bộ Thừa vô dụng, không có thê bảo vệ tốt cho anh, mời anh trách phạt tôi!”

“Bộ đại ca, mau đứng dậy đi, chuyện này không trách anh được!” Lâm Vũ chạy nhanh thân thủ đem anh ta giúp đỡ ‘đứng lên, híp mắt nói: “Muốn trách phải quái cho người đã mai phục chúng tai”

“Tiên sinh, tôi thê, nhật định tìm ra những người đó, từng bước từng bước đem bọn họ đều làm thịt!” Bộ Thừa cau mày lạnh lùng nói, thanh như hàn băng.

“Đúng vậy, tiên sinh, cho dù là gia đình dòng họ bọn họ lại có thế Ìực, chúng ta cũng không có thể bỏ qua, phải cho bọn họ ghi nhớ lâu dài, làm cho bọn họ biết chúng ta không phải dễ khi dễ!” Lệ Chấn Sinh sắc mặt ngoan lệ và âm thanh lạnh lùng nói, hiển nhiên đã muốn động sát tâm, năm đó thời điểm anh ta ở ngoại cảnh chấp hành nhiệm vụ, một ít nhận vật trọng yêu của quốc gia khác, chết ở hắn trong tay, vô số kế!

“Tra, đương nhiên phải tra!”

Lâm Vũ híp mắt chắp tay sau hông bước đi thong thả bước đến phía trước cửa số, từ từ nói: “Nếu ngày đó là Sỏ đại thiếu đi trước, vậy trước từ chỗ anh ta mà điều tra đi!”

“Sở đại thiếu? Người nào là Sở đại thiếu?!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 1033


Chương 1033:

Lệ Chấn Sinh không đi tham gia yến hội ngày hôm đó, cho nên tự nhiên không biết Sở Vấn Tỉ đã ở đó.

“Sở Vân Tỉ!” Bộ Thừa lạnh lùng nói, theo sau hướng Lâm Vũ nói: “lôi đã nói, hôm đó thăng nhóc đó rời đi sớm nhử thế, khẳng định có vấn đề!”

“Chuyện này còn không có xác định được, kỳ thật hiềm nghỉ của cậu ta là ít nhất!” Lâm Vũ nhe nhàng mà lắc lắc đầu, “Bất quá tôi thê mà rất tin tưởng, chuyện này có lễ nhà họ Sở bọn họ không có tham dự, nhưng là tuyệt đối cảm kíchl”

“Chúng ta đây như thế nào đi tìm cậu ta điều tra?” Bộ Thừa lạnh giọng hỏi.

“Cậu ta ở nơi nào, tự nhiên phải đi nơi đó tìm cậu tạ!” Lâm Vũ thản nhiên nói, tiếp theo duỗi cái thắt lưng một cách lười biếng, nói: “Bất quá trước hết ăn cơm đã, b*** chiều điệp qua đi thôi, chuyện tôi quay trở vệ tạm thòi không cần phải nói ra ngoài, phỏng chừng bọn họ đã sớm đã cho tôi đã muốn đã chết rồi.”

Hôm nay buổi sáng Mai Quế mới đào tấu, anh ta đoán Mai Quế còn không vê phần. nhanh như vậy liền đem tin tức truyên ra đi.

Nói xong anh ta giống như đột nhiên nghĩ tới cái gì, quay đầu hướng Bộ Thừa hỏi: “Đúng rồi, Lý đại ca thế nào rồi?”

“Anh ta không có việc gì!” Bộ Thừa gật đầu nói, “Đã nhiều ngày anh ta vẫn bắn, gọi điện thoại cho tôi, hỏi tin tức của anh. ….. : “Vậy cậu nhanh chóng gọi điện thoại cho cậu ấy, nói cho cậu biết tôi đã trở về!” Lâm Vũ vội vàng nói.

“Vâng!” Bộ Thừa gật gật đầu, tiếp theo đi đến một bên, gọi điện thoại cho Lý Thiên Hủ.

Qua không bao lâu, Lý Thiên Hủ liền vội vàng chạy lại đây, đi đến cùng anh ta còn có Lý Thiên Ảnh “Ai nha, Gia Vinh, anh không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi al” Nhìn thầy Lâm Vũ, Lý Thiên Hủ sắc mặt mừng rỡ, một cái bước xa lủi lại đây, một bên s* s**ng Lâm Vũ, một bên không ngừng nói xong, hốc mắt dĩ nhiên phiếm đỏ.

Lâm Vũ chính là bởi vì anh ta mới xảy ra ngoài ý muôn, nêu Lâm Vũ có gặp chuyện không hay xảy ra, anh ta chắc chắn tuyệt đôi áy náy cả đời.

Khoảnh khắc Lý Thiên Ảnh nhìn thấy Lâm Vũ nước mắt liền chỉ không được đi xuống lạc, bởi vì cô biết chính mình không có tư cách ôm lầy Lâm Vũ, cho nên chính là đứng ở tại chỗ xa xa địa nhìn Lâm Vũ.

Thực rõ ràng, đại ca cô đã muôn đem ngày đó chuyện tình toàn bộ nói cho cô nghe, cho nên cô ây mới kiên trì phải đi theo đến.

Hiện tại nhìn thấy Lâm Vũ không có việc gì, cô cũng an tâm.

“Trong phòng, mời!”

Lâm Vũ kêu bọn họ vào phòng, tiếp theo đem chuyện máy ngày nay bị bắt cóc kế lại cho Lý Thiền Hủ và Lý Thiên Ảnh nghe một lượt.

Lý Thiên Ảnh nghe sắc mặt trở nên trăng, hiển nhiên thập phần nghĩ mà SỢ.

Lý Thiên Hủ cũng sắc mặt xanh mét, tức giận nói: “Chuyện này mặc kệ là ai làm, chúng ta đêu quyêt không thể buông tha người đó, không nói gạt cậu, Gia Vinh, tôi đã sớm muôn phái người đi nhìn chằm chằm Vạn Duy Thần của nhà họ Vạn cùng Sở Vân Tỉ của nhà họ Sở!”

“Thật sao? Thê thì thật là tốt qua, Sở Vân Tỉ hiện tại đang ở nơi nào?” Lâm Vũ tinh thần rung lên, chính mình vừa lúc muốn tìm đi tìm thằng nhóc này đâu.

“Ở tổng bộ của công ty của cậu ta, tòa nhà Vân Tỉ” Lý Thiên Hủ vội vàng nói.

“Thật tốt quá, bớt đi rất là nhiều chuyện phiên phức, Lý đại ca, chuyện này của anh làm thật đúng vậy, phải đem bọn họ coi chừng!” Lâm Vũ tán dương hướng Lý Thiên Hủ gật gật đâu.

“Bát quá anh nói nói chuyện này có thể cùng nhà họ Trương cũng có quan hệ, điểm ấy tôi có chút không quá hiểu được. ….. Cho nên cũng không phái người đi nhìn chằm chằm người của nhà họ Trương!”
 
Back
Top Dưới