Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 934


Chương 934:

Bản thân cô ta là một loại ma thuôc mê cực kỳ mạnh, và nó thật ngoạn mục.!

Sau khi mượn thân xác của Hà Gia Vinh để tái sinh, anh tưởng như chưa từng thua ai, không ngờ lân này lại rơi vào tay nữ nhân này…

“Vậy đó em cứu anh thế nào?” Lâm Vũ xoa xoa thái dương, cười khổ hỏi.

“Lúc đó tôi đã rất thắc mắc. Tôi không biết tại sao anh lại được một ni phụ nữ bề như Vậy. Sau đó tôi gọi điện cho anh và đi về phía anh.” Hàn Băng nói, “Người phụ nữ rõ ràng là rât ngạc nhiên, cô ây không dường như mong đợi điều đó. Là sẽ đụng phải một người quen biết anh do dự, ném bạn xuống đất và bỏ chạy! “

“…” Lâm Vũ không khỏi sờ sờ đầu gồi và cánh tay, giãn trách hiện tại vân còn rất đau.

“Tôi muốn đuôi theo cô ây, nhưng tôi sợ anh gặp chuyện gì, vì vậy tôi đề cô ây đi.” Hàn Băng nheo mắt nghiêm nghị nói, “Và tôi biết răng cho dù có đuôi kịp, với tốc độ của tôi, tôi không thê bắt được cô ấy! “

“Tốc độ của cô ấy nhanh như vậy?!”

Vẻ mặt Lâm Vũ có chút thay đồi.

“Đúng vậy, không hơn Huyền Thanh Tử lúc đầu!” Hàn Băng cau mày nói: “Còn không nghĩ cô ấy đã dùng hết sức mình.”

Lâm Vũ đột ngột đứng lên, hưng phần nói: “Tốc độ nhanh như Vậy, có nghĩa là cô ấy cũng có thể sử dụn tỉnh lực uyên thâm, vậy mình có thê thử cô ta?”

“Anh có hứng thú với điều gì!”

Hàn Băng lập tức cho anh ngồi xung, nói: “Anh cân phải xem xét thêm, chẳng lẽ một người như vậy lại không xuât hiện tung tích gì!”

Lâm Vũ đột nhiên lo lắng nói: “Anh trước đây không cần thận, nhưng, là suýt chút nữa bị cô ta bắt được…

“Suýt chút nữa đã xảy ra chuyện gì với cô ấy?” Hàn Băng _nhướng mày và nói đùa, “Nếu cô ấy muốn giết anh, anh sẽ chết! Có lễ cô ấy chỉ yêu anh, và muôn đưa anh vệ nhà. Trong pháp luật, một người phụ nữ chủ động hành hung một người đàn ông và không câu thành tội phạm! “

Nói xong, cô ấy không kìm được lời, bật cười thành tiêng.

“Không, cô ấy sẽ không giết anh!”

Trên mặt Lâm Vũ không hề có một nụ CƯỜời, nghiêm nghị lắc đâu, nghiêm nghị nói: “Tôi có thể cảm nhận được sát khí trên người cô ấy. Có lẽ cô ày chỉ muôn đưa tôi đi đâu đó hoặc gặp người rồi mới giết người thải!”

“Vậy thì anh phải nghĩ xem anh đã làm gì có lỗi!” Hàn Băng nửa đùa nửa thật nói, dù sao cô cũng không quá coi trọng người phụ nữ này, cho dù cô ta có thực lực như thê nào đi chăng nữa. chỉ là một người phụ nữ.

Lâm Vũ cau mày không nói lời nào, nhớ lại tất cả những gì người phụ nữ nói và làm trong đầu, trâm giọng nói: “Có bao giờ cô nghĩ rằng chúng tôi có thể đã hiêu lầm gì đó không?”

“Hiểu làm? Sao vậy?” Hàn Băng tự hỏi.

“Chúng ta vẫn luôn coi kẻ sát nhân am hiều nghệ thuật thâm sâu là nam nhân …” Lâm Vũ quay đầu lại nhìn cô, trong mắt hiện lên tia sáng, “Chẳng lẽ, người ây là nữ?!”

Hàn Băng nghe vậy sắc mặt ngân ra, có phân bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Anh, ý của anh nói là đêm hôm nay chạm trán người phụ nữ đó, có khả năng là người sát thủ kia?”

“Tôi chỉ đoán vậy thôi, dù gì các cô cũng điều tra bao nhiều lâu rôi, cũng không tra ra được gì, nói không chừng phương hưởng ban đầu của các cô đã sai rôi.” Lâm Vũ cau mày nghỉ ngờ nói, “Hơn nữa, tôi với người phụ nữ này từ trước đến nay đêu chưa gặp mặt, cô ta vì sao lại muốn giết tôi chứ? Chẳng lẽ cô ta biết tôi là người của Cục tình báo quân đội.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 935


Chương 935:

“Anh nói cũng có lý, nếu như cô ta biết anh là người của Cục tình báo quân đội, động thủ với anh là hợp tình hợp lý.“ Hàn Băng gật đầu mạnh, hết sức cho là vậy, “Tuy rằng chút tin tức chúng tôi thu tập được đêu chứng minh tên sát thủ này là nam, nhưng không loại trừ cô ta làm lẫn lộn tầm mắt, mê hoặc chúng tôi!”

“Nếu như tối hôm nay Sing ta mà bắt được cô ta thì tốt rồi..

Lâm Vũ không kìm được mà lắc đầu cười khổ sở, than thở nói: Việc này phải trách tôi, nói ra thật xấu hồ, lại ngã trong tay một người phụ nữ..

“Rất bình thường, đàn ông mà, thì nên ngã vào trong lòng bàn tay của phụ nữ!” Ngữ khí của Hàn Băng có chút trêu trọc, dường như rât hưởng thụ cái bộ dạng mất mặt của Lâm Vũ, kìm không được cười nói: “Dù gì thì anh hùng khó qua ải mĩ nhân mà, hy.

vọng lân sau anh gặp lại cô ta, có thê bước được qua.”

“Được rồi, cô đừng lấy tôi ra trêu ghẹo nữa.” Lâm Vũ thở dài, “Dung mạo của người phụ nữ đó anh có nhìn rõ không?”

“Nhìn rõ rồi, không thì tôi làm sao mà tra ra được àiI”

Hàn Băng cười cười, sau đó nghĩ đến người phụ nữ kia chạy trốn lúc đó có một dung nhan xinh đẹp, không kìm được bùi ngùi nói: “Không thể không nói, cô ta đúng thật là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp và hắp dẫn, trên đời này người có thể từ chối cô ta không nhiêu, vì vậy anh ngã vào tay cô ta cũng không tính oanl”

Nói xong cô dí dỏm nhìn Lâm Vũ chớp chớp mắt.

“Lần sau mà gặp lại cô ta, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô tai”

Lâm Vũ híp mặt lại, lại than thở, nghĩ đến việc của tối hôm nay, cũng có chút hồ thẹn, liền lập tức đứng dậy nói: “Muộn quá rôi, tôi không ở lại nữa, tôi về đây!”

“Vậy tôi cũng không giữ anh lại nữa, dù gì anh cũng là người có gia đình mài”

Hàn Băng cười nói: “Có điều chuyện của Ngọc Bài anh để ý một chút, tên sát thủ này xem ra không biết về xưởng gia. công có liên quan, đến anh, chúng ta lân này tranh thủ bắt con cá lớn này! Nói không chừng thật đúng như lời anh nói, đúng là một người phụ nữ, đến lúc đó tôi giao cô ta cho anh mấy giờ đồng hò, tùy anh xử lý!”

Trong ngữ khí của cô ấy có chút ấm áp, nhưng Lâm Vũ nghĩ đến những người chêt thảm hại, trong lòng lại phát lạnh từng trận. Bởi vì thân thể của anh vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, an toàn là trên hết, Hàn Băng tự mình đi anh ta về.

Dường như trải qua một đêm nghỉ ngơi, thân thể của Lâm Vũ dường như hồi phục khá nhiều rồi, xem ra là hiệu quả của thuốc ngủ đã hết rồi.

Có điều khiến cho Lâm Vũ không biết phải làm sao là, bản thân cả đêm đều ôm Giang Nhan ngủ, nhưng trong đầu lại chỉ thâp thoáng hình ảnh của người phụ nữ kia, làm cho bản thân cả đêm đêu không ngủ được.

Ngày hôm sau Hách Ninh Viễn gọi điện thoại cho Lâm Vũ, gọi anh đi Cục vệ sinh một chuyên.

Lâm Vũ biết rằng phần lớn là Đại Na . công chúa đến, cũng không thể trì hoãn, mau chóng lái xe đên Cục vệ sinh.

Vừa vào đến phòng, Hách Ninh Viễn cười haha nói: “Tiểu Hà, nghe nói anh gận đây rất bận? Lần này thì anh nồi tiếng thật rồi, khắp cả Kinh Thành, thậm chí là Hoa Hạ, đều truyền đi tên của anh à! Ha ha ha…

“Bộ trưởng Hách,anh đừng nói tôi ra trêu đùa nữa! Lâm Vũ bắt đắc dĩ lắc đầu, đỡ eo khổ sở nói: “Nồi tiếng, cũng không phải là một chuyện tốt.”

“Nào, ngồi đi, nói với anh một tin tốt!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 936


Chương 936:

Hách Ninh Viễn nhanh chóng gọi Lâm Vũ ngôi xuông, kích động nói: “Vạn Sĩ Linh bị bất rôi, bởi vì lân này liên quan đến mạng người, vì vậy không dễ xử lý, tuy răng Vạn gia gia chủ Vạn Sĩ Huân ra mặt tìm giúp không ít quan hệ, nhưng lần này cũng đủ cho lão già đó một bài học rồi! Đương nhiên, không cần biết ông ta có ngồi tù hay không, hội trưởng hiệp hội Đông y của ông ta lân này chắc chắn không thê làm nồi nữa, trải qua cuộc họp thảo luận của chúng tôi, mọi người đều đồng ý do anh đảm nhiệm hội trưởng hiệp hội Đông y!”

“Tôi làm ư? Bộ trưởng Hách, có nên hỏi trước ý kiến của người khác trong giới Đông y hay không?” Lâm Vũ cần trọng hỏi.

*“ vI” Hách Ninh Viễn xua tay. thẳng thừng, ưỡn ngực ngạo nghề nói: “Bây giờ ai còn dám chất vẫn anh nửa lời?

Anh đánh bại Du gia mọi người đều nhìn thấy! Với lại bệnh của Đại Na công chúa lần này nêu như anh mà chữa khỏi được, vậy thì tôi dám đảm bảo với anh, Ủy ban Quốc gia sẽ đặc biệt phong anh làm người giỏi bậc nhất ngành y!”

Nói đến đây, ánh mắt của Hách Ninh Viễn phát sáng, đưa mặt vệ phía trước, có vài phần, thần bí, Siời haha nói: “Gia Vinh à, đến lúc đó anh sẽ trở thành người giỏi nhất ngành y từ khi kiến quốc đến nay! Anh giúp đỡ khám bệnh, chính là nhân vật lớn chân chính của bộ máy quyên lực Hoa Hạ, đến lúc đó anh thành đạt rồi, thì đừng có quên bộ trưởng bé nhỏ như tôi nhé!”

“Bộ trưởng Hách, anhnói gì vậy, tôi vẫn biệt anh vẫn luôn chiêu cô tôi, ân tình của anh, tôi suốt đời khó quên!”

Lâm Vũ viết rằng anh ây chỉ nói đùa, có điều vẫn phải nói mấy lời đảm bảo với anh ây một câu.

Nói thật thì, Lâm Vũ nghe được “Người giỏi nhất ngành y” với vài từ mà trong lòng cũng không khỏi có chút cảm xúc mênh mông, Hách Ninh Viễn nói rất đúng, nếu như bản thân thật sự trở thành người giỏi nhất ngành. y, vậy thì sẽ đều tiệp xúc với đêu sẽ là những nhân vật cao nhất của kim tự tháp quyên: lực ở Hoa Hạ.

Mà mây người này, mới là những nhân vật lớn nắm bắt quyên ở Kinh Thành! Đến cả ba đại thê gia Hà, Trương, Sở đều phải nhìn sắc mặt của những nhân vật lớn này. Nếu như anh ây có một chút giao tình nhất định với những người này, vậy thì đến lúc đó thì ba đại thế .gia này đêu phải nhường nhịn vài phần! Nếu như anh ấy có thê phát triên tốt, chỉ cân một thời gian nhất định, nói không chừng bản thân có thể chống lại một trong ba đại thế gial Ị?

“Tùng tùng tùng!

Lúc này thư ký tiêu Phạm gõ cửa, vội vã chạy vào nói, “Bộ trưởng Hách, văn phòng Quốc ủy có người đên, có việc gâp tìm ông!”

“Nhanh, nhanh mời vào!”

Hách Ninh Viễn sắc mặt biến đổi, vội | vã nói.

Tiểu Phạm sau khi đi ra ngoài không bao lâu, liền dẫn theo hai người đàn ông mặc vest đi vào, hai người đều độ khoảng trên dưới 50 tuôi, sắc mặt trắng nốn, tóc được chải một cách cần thận, trên người phát ra hơi thở của người có trí thức, trước ngực trái còn đeo một chiếc huy Chương màu đỏ.

“Ai dà, thì ra là thư kí Hồ và trợ lý Đặng à.”

Hách Ninh Viễn nhìn thấy người lập tức đứng dậy cười nghênh đón, bắt tay với hai người một cách nhiệt tình.

“Bộ trưởng Hách, đã lâu không gặp!”

Thư ký Hồ cười haha bắt tay với Hách Ninh Viễn, trong lúc nói chuyện cần thận nhìn Lâm Vũ một cái, sặc mặt bỗng. nhiên biến đổi, vội vã bước lại, vui mừng nói: “Bác sĩ Hà, cậu cũng ở đây à! Trùng hợp quá!”

“Xin chào!”

Lâm Vũ có chút sững sờ, một mặt ngỡ ngàng, không biệt người thư ký.

này sao lại biệt mình, chẳng lẽ ông ây cũng quan tâm đến cuộc thi tài lân trước?
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 937


Chương 937:

“Tôi vốn dĩ muốn tự đi đến Hồi Sinh đường một chuyến, cậu ở đây thị tôi đỡ phải chạy thêm chuyền nữa rồi!”

Thư ký Hồ cười haha lấy từ tay trợ lý Đặng một chiêc phong bì, việt là văn kiện với dòng chữ “Băng khen thưởng”, đưa cho Lâm Vũ, cười nói: “Đây là văn phòng Quốc ủy trao tặng cho cậu bằng khen thưởng!”

“Tặng tôi!”

Lậm Vũ vội vàng đón lấy, nhìn một cái bằng khen thưởng, phát hiện bản thân được biêu dương là vì giúp quốc gia chiến thắng lấy về được thiên thánh đồng nhân, đồng thời bảo vệ sự tôn nghiêm của Đông y, ở phần lạc khoản phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ phía góc trái bằng, khen thưởng còn m bút ký của lão tổng của Quốc ủy.

Lâm Vũ trong lòng âm thầm kinh động, thật sự không ngờ được bản thân lại đạt được một bằng khen cao cấp như vậy.

“Bác sĩ Hà, chúc mừng cậu!” thư ký Hồ chủ động bắt tay Lâm Vũ, cười nói: “Còn trẻ như vậy, mà có thể có được thành tích nhự vậy, tiền đồ vô lượng à! Làm cho tốt, gân đây cấp trên rât chú trọng Đông y, có thể không cân bao lâu nữa sẽ làm ra một hành động lớn, đến lúc đó thì không thể thiệu được sự tham gia của cậu!”

“Hành động lớn? Là gì vậy?” Hách Ninh Viên có chút sững sờ, không kìm được tò mò hỏi.

“Nội dung cụ thê tôi cũng không biệt nữa, bởi vì bên trên vẫn còn đang nghiên cứu và thảo luận, nhưng mà với Đông y mà nói chắc chắn là chuyện cực kỳ tốt!” thư ký Hồ cười haha nói.

“Ai dà, tiểu Hà, vậy thì tôi phải chúc mừng anh trước rồi, có cậu này của thư ký Hồ, anh không muôn thăng quan tiến chức vùn vụt cũng khó à!”

Hách Ninh Viễn ngắng đầu cười nói.

Lâm Vũ ngược lại sắc mặt bình thản cười, không có chút dao động quá lớn.

“Đúng rồi, bác sĩ Hà, bên trên còn nhờ tôi chuyền đến cho cậu một câu!”

thư ký Hồ bông nhiên nhớ ra chuyện gì đó, vội vã nói: “Lập tức Đại Na công chúa của hoàng thất Anh đến rồi, bên trên hy vọng cậu có thể nỗ lực chữa khỏi cho Đại Na công chúa, tuy rằng hiện nay vương thât Anh chưa năm được thực quyên, nhưng lại tượng trưng cho Đề quốc Anh lớn, hiện nay thế cục của ¡ quốc tê rác rồi phức tạp, nêu như cậu có thể giúp Đại Na công chúa hồi phục khỏe mạnh, vậy thì đối với địa vị của Hoa Hạ chúng ta trên thê giới được tăng lên, có ý nghĩa với tính chiến lược vô cùng tích cực!”

“Được, tôi nhất định sẽ cố gắng hết mình!” Lâm Vũ gật. đầu, quay nhìn Hách Ninh Viễn, nói: “Bộ trưởng Hách, anh đối với tình hình của Đại Na công chúa có hiều biết gì không?”

“Cái này tôi thật sự đã phái người đi điều tra, nhưng không có bắt cứ thu hoạch gì…”

Hách Ninh Viễn sắc mặt khổ sở, nói đến chuyện này ông ây liền đau đầu, khổ sở lắc đầu nói: “Hỗ sơ chữa bệnh của Đại Na công chúa chúng ta đều đã lấy được rồi, phát hiện cỗ ấy mây năm gần đây dường như hàng ngày đều phải tiệp nhận một lượt kiêm tra, nhưng mà, bệnh của cô ấy, đến chuẩn đoán chính xác đều không được…

“Làm bao nhiêu lần kiểm tra, chuẩn đoán chính xác đều không ra được!”

Lâm Vũ không kìm được mà há hốc mồm, hơi có chút cảm thấy kinh ngạc, hiện nay dụng cụ Tây y mười phân tinh vi, đối với cơ thê con người rất, nhiều bệnh đều có thể tiền hành kiểm tra đo lường chính xác, nêu như đến cả Tây y cũng không có cách. chuẩn đoán chính xác, vậy thì có thể chứng – tỏ bệnh của Đại, Na công chúa này chắc chắn có đến mười phần kỳ lạ.

“Đúng vậy, đây cũng là điều mà hôm nay tôi gọi anh đên muôn nói một chuyện khác…”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 938


Chương 938:

Hách Ninh Viễn hít một hơi dài, tiếp đó từ trên bàn lấy lại một tập văn kiện đựa cho Lâm Vũ, nói: “Bệnh án và kiểm tra ghi chép của Đại Na công chúa đây, ngoài việc ghi chép một chút vệ bệnh trạng như sốt, tức ngực, đau đầu đại loại ra, đều không nói ra nguyên nhân bệnh tật cụ thể trên người cô ậy, dường nhự mỗi bộ phận trên cơ thể cô ấy đêu rất khỏe mạnh, nhưng mà, lại không có khỏe mạnh như vậy…”

Bản thân Hách Ninh Viên đêu có chút nghỉ hoặc, nêu như nói cô ây không có bệnh, nhưng mà trên người cô ây có nhiều chỗ không thích hợp, nêu như nói cô ấy có bệnh, nhưng các hạng mục chỉ tiêu của cơ thể cô ấy, đêu không có dị thường quá lón…

Lâm Vũ nhíu mày nhìn tập trong tay vừa dày vừa nặng, nhưng lại là một bệnh án không có ý nhĩa gì, không nhịn được thở dài, đừng nói, với tình huống này, trong lòng. anh ấy cũng có chút hoảng loạn, ngước đầu lên hỏi Hách Ninh Viễn: “Đại Na công chúa khi nào đến?”

“Ngày mail”

Hách Ninh Viễn vội vàng nói: “Nghe nói lân này cùng cô ây đên, còn có phó hội trưởng khoa Ruman của hiệp hội chữa bệnh Châu: u, nghe nói, vị phó hội trưởng này là kiên định thuộc phái trọng Tây phản Đông của vòng chữa bệnh quốc tê này, mà ông ta lại luôn là bác sĩ chữa trị chính của Đại Na công chúa, lần này lại cùng đến, xem ra không thể coi thường được!”

Đối với hiệp hội điều trị Châu. u này, Lâm Vũ đúng. là không biết, nhưng mà trên thế giới chỉ có hiệp hội chữa trị nước Mĩ là tô chức y học có danh tiếng, nhưng anh ta lại không hề biết phó hội trưởng hiệp hội này lại thuộc phái trọng Tây khinh Đông. Điều này vô hình trung đem lại cho Lâm Vũ áp lực, dù gì anh ta đến cả Đại Na công chúa mặc bệnh gì cũng không biệt, đương nhiên không dám nói trắm Phạm trăm chữa khỏi bệnh cho công chúa “Tiêu Hà, anh đem phân tư liệu này đem về xem, cũng không cân áp lực tâm lý quá lớn, nô lực hêt sức là được!” Hách Ninh Viễn võ vai của Lâm Vũ, trần an anh ấy một câu. Dù sao ÿy thuật của Lâm Vũ có giỏi đến đậu, cũng là người, không phải thần, nếu đã là người, thì cũng có những chuyện mà con người không làm được.

“Không cần đâu, đến lúc Đại Na công chúa đến tính saul”

Lâm Vũ lắc đầu, phần dữ liệu này anh đã xem qua, đối với anh ấy mà nói, không có nghĩa lý gì quá lón.

Đúng như Hách Ninh Viên đã nói, đến sáng sớm ngày hôm sau Đại Na công chúa hạ cánh xuống Kinh Thành, sau buổi sáng nghỉ ngơi, buổi chiều Hoàng tử Louis liên gấp gáp dẫn người đi đến Hồi Sinh đường thỉnh câu Lâm Vũ. Trải qua sự việc xin lỗi lần trước ,Hoàng tử Louis bây giờ rõ ràng là đã hiểu chuyện hơn nhiêu, tự bản thân đến đón Lâm Vũ, đồng thời mong Lâm Vũ với bản thân ngôi cùng một xe.

“Hà tiên sinh, lát nữa liên quan đến nghỉ vân về phương ‹ diện thân thể của em gái tôi, anh có thê trực tiếp hỏi bác sĩ chữa trị chính của em gái tôi, phó hội trưởng hiệp hội chữa trị Châu u, bác sĩ Kluman.”

Hoàng tử Louis vừa nói chuyện, người phiên dịch ngồi ở ghế phụ nhanh chóng quay đâu tiên hành dịch lại.

“Được.” Lâm Vũ Gật gật đầu.

Hoàng tử Louis tiếp tục nói: “Vị bác sĩ Kluman này đối với Đông y tồn tại hiểu lầm nhát định, nêu như lúc ông ây nói chuyện có chỗ nào đắc tội với anh, mong anh hãy lượng thứ! Nhưng tôi đảm bảo với anh, ông ây chính xác là một bác sĩ làm tròn bổn phận chức trách của mình, cũng tận sức cô găng chữa khỏi cho em gái tôi, tuy rằng tôi nói với ông ta Đông y rất thần kỳ, nhưng ông ta là người bảo thủ, cảm thầy Đông y của Hoa Hạ với văn hóa của phương đông chỉ là hão huyền viễn vông, đêu là dựa vào biểu hiện giả dối và ảo thuật đề lừa người, tôi cũng không [ biết phải làm sao… Hy vọng anh có thể dùng sự thật làm cho ông ta khâm phục khẩu phục.”

Lâm Vũ không nói chuyện, chỉ cười và gật đầu, anh biết räng, hiện nay trên thế giới những người giỗng như Kluman đôi với Đồng y ôm một ý nghĩ đối địch cực mạnh với chất vấn của Tây y rất nhiều, đây cũng là một trong những nguyên nhân điều Đông ytừ đâu đên cuôi không có cách nào mở rộng ra ở trên quốc tế. Mà, đây cũng là điều mà anh muốn làm Đông y rạng rỡ truyền thống, làm cho Động Y ở trên quốc tế nhát thiết phải khắc phục khó khăn. Tuy răng Kluman này ở trên quốc tế điều trị thuộc phái phản Đông y điển hình, vậy thì bản thân phải thê hiện tốt cho ô ông ta biết được sự lợi hại của Đông yl Lúc ở trên đường, Lâm Vũ từ trong miệng của Hoàng tử Louis kể lại tình trạng sức khỏe của Đại Na công chúa trong những năm gần đây. Thật ra cơ thể cô ấy không có bệnh gì to tát, nhưng những bệnh linh tinh lại không ngừng, thường luôn đi ngoài, đau đâu, tức ngực hoặc là tứ chỉ mắt lực, hơn nữa thân thể có lúc rất ,yêu ót, suy yếu đến mức đến hô hấp cũng rất lao lực, vì vậy bên cạnh em gái anh ta lúc nào cũng phải chuẩn bị tũi dưỡng khí.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 939


Chương 939:

Lâm Vũ nghe xong nhíu mày gật đầu, giồng như tình trạng. của tiểu công chúa đúng là kỳ quái, trong trí nhớ của tô tiên, đúng là không có ghi lại, xem ra chỉ đành bắt mạch cho tiêu công chúa rồi tính vậy!

Vì đề , tránh khỏi bất cứ lúc nào cũng có thê sảy ra tình trạng bộc phát, vì vậy người của hoàng thất Anh sắp xếp Đại Na công chúa ở viện điêu dưỡng Quân Sơn. Bệnh viện đặc biệt sắp xếp cho cô một phòng hào hoa sang trọng.

Lúc Lâm Vũ cùng với bọn người Hoàng tử Louis đi về phòng, từ xa nhìn thấy ở bên ngoài phòng đứng chật kín người, có mây người mũi to giông người nước ngoài thân mặc áo trăng dài bác sĩ, cũng có vài người nhìn giống bảo mẫu đại hay đại loại người làm thuê, trong đó có một người nhìn giỗng người Philippines, có lẽ là người bảo mẫu nỗi danh ở Philippines. Ngoài đó ra, ở bên ngoài cửa còn có ba bồn người thân mặc áo đồng phục màu đen, đeo kính râm dáng người Tây cao lớn, có lẽ là bảo vệ của hoàng thất Anh.

Lâm Vũ nhìn thế trận lớn như Vậy, không kìm được mà lắc đầu cười cười, nội tâm cảm thán, quả đúng là hoàng thất, đến xem bệnh thôi mà lại có động tĩnh lớn như vậy. Hoàng tử Louis dường như nhìn thấu cánh nghĩ trong lòng, nhẹ nhàng giải thích: “Thân thê của em gái tôi tương đối Suy yếu, Nữ ‘Vương không yên tậm vê con bé, vì vậy liên đề cho nhiều người đi để tiện chăm sóc.”

Lâm Vũ cười gật đầu, sau đó cùng với Hoàng tử Louis vào phòng bệnh.

Chỉ thấy trong phòng mười phần rộng rãi, trong phòng khách có hai người giúp việc Philippines đang cúi người Ìau ghê sopha và bàn ở trong phòng, trong tay đêu cảm một bình xịt, vừa lau vừa xịt một thứ gì đó, có lẽ là chất loại chất khử trùng nào đó. Đi qua phòng khách vào phòng ngủ, liệc nhìn thây tiêu công chúa Đại Na đang năm nửa người trên giường, cô bé xem ra chỉ mới mười hai, mười ba tuổi, so với anh họ Hoàng tử Louis này nhỏ hơn khoảng hơn hai mươi tuổi. Đứng cạnh cô bé còn có một người phụ nữ trẻ hơn 30 tuổi có mái tóc vàng và đôi mắt xanh, mặc một bộ âu phục, thân người cao ráo, khí chất nho nhã rộng lượng, nhìn thấy Lâm Vũ cười và gật đâu chào hỏi. Hoàng tử Louis giới thiệu đây là người hộ lý thân cận bên cạnh em gái anh ta tên là Delia. Mà lúc này có một người nước ngoài mặt trăng với tóc mai cũng trăng xóa đang ngôi trước mặt công chúa Đại Na nhỏ, đeo một đôi gang tay y tê, ra hiệu cho tiêu công chúa há to miệng, và sau đó anh ta thực hiện một cuộc kiểm tra chỉ tiết ở vùng khoang miệng cho công chúa.

“Vị này chính là bác sĩ Kluman, đều rất nổi tiếng ở Đề quốc Anh chúng tôi và khắp cả Châu: u!” Hoàng tử Louis giới thiệu một chút về người ngoại quốc già đang kiểm tra cho công chúa.

“Tiên sinh Kluman, xin chào!” Lâm Vũ cúi đâu nhẹ và cười chào hỏi.

Nhưng Kluman chỉ liếc nhìn anh một cái , rồi không thèm đếm xỉa gì.

“Bác sĩ Hà, anh đừng đề ý, ông ấy…

Tính khí như vậy…” Hoàng tử Louis có chút không biết phải làm sao, nhìn Kluman đang bắt mạch cho em gái, cũng không dám có hành động gì.

Lâm Vũ đợi khoảng mười mấy phút, Kluman mới giúp công chúa khử trùng xong khoang miệng.

“Kluman, vị này là người tôi đã nói qua với ông bác sĩ Hà là người đánh bại Hàn Y Học! “Hoàng tử Louis nói với Kluman một tiêng.

“Cậu chính là Hà Gia Vinh?”

Kluman một bên gật đâu một bên liệc nhìn Lâm Vũ, phiên dịch đứng một bên lập tức giúp ông ta phiên dịch lại một câu.

“Không sai, tôi chính là Hà Gia Vinh, là một bác sĩ Đông y!” Lâm Vũ ngắng đầu lên nói.

“Cậu đừng nghĩ đánh bại được là nghĩ rằng bản thân đánh bại được Hàn Y Học thì có thê giành được vinh dự, trong mắt của tôi, Hàn Y Học với Đông y học các cậu đều là đồ choi của trẻ con mà thôi, dùng các thứ cỏ đại với tú hoa châm chỉ là trò chơi lừa gạt người!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 940


Chương 940:

Kluman hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo nói: “Vì vậy trẻ con đánh nhau thăng lợi, không có gì đáng tự hào cải!”

Lâm Vũ nghe xong sắc mặt u ám, có chút không vui, nhưng mà chưa đợi anh nói, hoàng tử Louis trầm giọng quát: “Kluman, không thể vô lễ với bác sĩ Hài”

“Hoàng tử điện hạ, có thê lời tôi nói ngài không muốn nghe, nhưng mà tôi vẫn kiên quyết phải nói, ngài đề Đại Na công chúa đên Hoa Hạ, thật là làm điều thừa thãi, hơn nữa hành trình mệt nhọc kéo dài, ngược lại càng khiên cho bệnh tỉnh của tiêu công chúa trở nên nghiêm trọng hơn!”

Kluman không kìm được lắc đâu thở dài một hơi.

Đại Na công chúa nằm trên giường sắc mặt đúng là trắng Dbệch, trong hai mắt to to ánh sáng có chút ầm đạm, khuôn mặt nhỏ nhắn, có chút khiến người ta đau lòng.

“Kluman, ông nếu như ô ông có thể nhìn thầy tình huồng Hà tiên sinh cứu người gân chết Sông lại, thì sẽ không nói như vậy rồi!” Hoàng tử Louis nói với ông ta.

“Thật à? Vậy thì mời!” Kluman cười khinh thường một tiêng, rõ ràng là không tin, liệc nhìn Lâm Vũ một cái, nói: “Tiêu công chúa hiện nay ít nhật tính mạng không còn lo ngại, vậy phải xem cậu ta làm thế nào đề chữa cho tiểu công chúa thôi!”

“Hà tiên sinh, mời!”

Hoàng tử Louis cũng gấp gáp làm một từ thế mời Lâm Vũ, sau đó sai người mang đến mang đến cho Lâm Vũ một cái ghế.

Lâm Vũ khẽ gật đ đâu, sau đó đi đên ngôi trước tiệu công chúa, ôn hòa cười với cô ấy, ra hiệu cô ấy đưa tay ra. Tiêu công chúa nhút nhát nhìn Lâm Vũ một cái, rõ ràng là có chút căng thẳng, đưa tay ra, nhếch miệng nhẹ giọng hỏi: “Có đau không?”

Lâm Vũ nhìn trên cách tay non nớt mềm mại của tiểu công chúa làn da từng nốt màu đỏ mận với lỗ kim châm màu đỏ, trong lòng cảm thầy rùng mình, xem ra phương pháp chữa trị của Tây y thật sự khiên cho cô bé chịu sự đau khổ vô cùng. Sự khó chịu trong lòng anh không biết nói thế nào, cười nhẹ, nhìn tiêu công chúa nhẹ giọng nói: “Yên tâm, sẽ không đau âu!”

Nói xong anh ta liền đưa tay chạm vào cánh tay của tiểu công chúa bắt mạch. Lâm Vũ cần thận bắt mạch cho tiểu công chúa, sau đó mày không khỏi nhéch lên, sắc mặt cũng trở lên ngưng đọng lạ thường, ngước đầu nghỉ hoặc nhìn hoàng tử Ì ouis một cái.

“Hà tiên sinh, tình hình thế nào rồi.”

Hoàng tử Louis hỏi gấp gáp.

“Hoàng tử Louis, tiểu công chúa…

Lâm Vũ đứng dậy, chân chừ nói: “Tiểu công chúa vốn dĩ không có bệnh!”

“Không có bệnh?”

Hoàng tử Louis nghe xong sắc mặt biên đôi, kinh ngạc vô cùng.

“Thế nào, tôi nói rồi mà, Đông y vốn dĩ chỉ là thứ mê hoặc lừa gạt của người phương Đông, lần này lộ ra chân tướng rồi chứ!” Kluman bật người cười nhạo một tiếng, trong ánh mặt nhìn Lâm Vũ nồng đậm sự châm biếm.

“Bác sĩ Kluman, vậy theo như ông nói, Tây y các ông đã kiểm tra ra được nguyên nhần bệnh tình của tiểu công chúa sao?” Lâm Vũ mặt trầm xung hỏi ông ta: “Ông hãy nói cho tôi biết, nguyên nhân bệnh tình của tiều công chúa là gì?”

“Cái này…”

Sắc mặt của Kluman không khỏi biến đổi, thật ra, Tây y của bọn họ cũng không tra ra nguyên nhân. Có điều sắc mặt ông ta lập tức trầm xuống, nhíu mày nói: “Tuy rằng chúng tôi không dám chắc chăn, nhưng mà tôi cho răng, tiều công chúa thường thường xuất hiện những triệu chứng vô cùng phức tạp, phân | lớn là do vi khuẩn truyền nhiễm! Thể chất của cô ây yêu hơn với người bình thường, sức đề kháng và hệ miên dịch đêu rất thấp, vì vậy nêu gặp phải không khí có vi khuẩn, thì sẽ xuất hiện chút triệu chứng phản ứng lại.” Đây là hiệp hội chữa trị Châu u của chúng tôi và hiệp hội chữa trị Mĩ đều cho răng là nguyên nhân bệnh có khả năng nhất.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 941


Chương 941:

“Không đúng!”

Lâm Vũ lắc đầu, nói: “Đại Na công chúa tuy rằng cơ thể yêu đuội một chút, nhưng vẫn chưa suy yếu đến mức độ đóÌ”

“Hà tiên sinh, thật sự chưa nhìn ra em gái tôi bị bệnh gì sao?” Hoàng tử Louis vội vàng hỏi, dù gì Lâm Vũ cũng là hy vọng cuôi cùng, nêu như anh ây cũng không còn cách nào, vậy thì em gái anh ta phải tiếp tục chịu đựng đau đớn vô cùng.

“Không phải tôi không chẩn đoán ra, mà là cô bé thật sự không có bệnh…”

Lâm Vũ nói có chút không biết làm thế nào, anh ta mười phần nắm chắc tự tin vào mạch xoay ngang, nhưng mà, anh ta lại vô cùng nghỉ hoặc, tuy rảng Đại Na công chúa không có bệnh, nhưng mà các loại không thích hợp trên cơ thể cô ấy đúng là có tồn tại.

. Hoàng tử Louis bỗng nhiên cúi thấp đầu vô cùng thất vọng, anh ta cho răng, đây chẳng qua là Lâm Vũ tìm không ra nguyên nhân bệnh, cô ý lấy cớ từ chối thôi.

“Hừ, xem không ra thì nói là xem không ra, đừng đem máy lời vớ vẫn hù dọa chúng tôi, cái năng lực thấp.

kém của cậu tôi sớm đã nhìn ra, mời về chol” Kluman cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt nhìn Lâm Vũ bằng sự miệt thị.

Lâm Vũ không thèm để ý đến ông ta, vừa ngắng đầu, chú ý đên rèm cửa khép kín, không kìm được hỏi: “Hoàng tử Louis, vì sao không kéo rèm cửa ra?”

“Da của em gái tôi có chút nhạy cảm, không được tiệp xúc quá nhiêu với ánh sáng mặt trời!” Hoàng tử Louis trả lời có chút hụt hơi không có lực.

Lâm Vũ gật đâu, nhìn ra bên ngoài người giúp việc Philippines đang bận rộn khử trùng, nghỉ hoặc hỏi: “Bọn họ mọi ngày đều phải khử trùng phòng cho tiêu công chúa không? Bắt đầu từ lúc nào?”

“Bắt đầu từ lúc nhỏ, nơi ở của hoàng thất chúng tôi, hàng ngày đều phải khử trùng!” Hoàng tử Louis trả lời.

Lâm Vũ gật đầu, quay lại nhìn sắc mặt của đại Na, đột nhiên trong mắt thân sắc lóe ra, hỏi: “Tiểu công chúa, có phải ở trong tình trạng đẻ thiệu tháng?”

“Đẻ thiếu tháng?” Hoàng tử Louis ngân người, lập tức gật đầu, kinh ngạc nói: “Không sai, Đại Na đẻ thiếu tháng hơn một tháng, sao anh lại biết vậy?”

“Vậy thì đúng rồi, tôi biết tiểu công chúa bị bệnh gì rồi!” Lâm Vũ sắc mặt vui mừng, tự tin thản nhiên cười nói.

“Anh biết rồi!”

Hoàng tử Louis nghe xong sắc mặt vui mừng, kích động không ngừng nói: “Vậy xin mau nói, em gái tôi rôt cuộc đã mắc bệnh gì?”

“Bệnh yếu ớt!” Lâm Vũ cười híp mắt nói.

_ “Bệnh yếu ớt?”

Hoàng tử Louis sau khi nghe xong phiên dịch nhíu mày cảm thây vướng mắc, dường như đều không thê giải thích được.

“Không sai, đổi lại cách nói, chính là tiêu công chúa từ nhỏ được nuộng chiều từ bé, môi trường cuộc sống qúa sạch sẽ, ngược lại dễ mắc bệnh!”

Lâm Vũ gật đầu nói, rất muốn giải thích với bọn họ về quan hệ m dương ngũ hành và cơ thể người, nhưng mà biết L răng bọn họ nghe cũng không hiểu, vì vậy lười không giải thích, dứt khoát dùng từ ngữ đơn giản đại chúng.

“Nói láo, tên lừa đảo nhà cậu, thật toàn những lời vô nghĩa.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 942


Chương 942:

Kluman tức giận nói: “Các thành viên của Hoàng thất sau này đều lớn lên như vậy, vương tử Louis lớn như vậy, thên thê. không có bắt cứ vấn đề gì, những thành viên của Hoàng tộc khác cũng rất khỏe mạnh, vậy tại sao chỉ môi Đại Na công chúa có tình trạng như vậy chứ?”

“Điều này liên quan, đến đẻ non thiếu tháng của cô ây, thể chất của cô ấy yêu hơn người bình thường một chút, sau nhiều năm tích trữ lại, liền tạo thành tình trạng như vậy, nêu mọi người không tin tôi, phương pháp nghiệm chứng cũng rất đơn giản, chỉ cân mọi người làm theo cách của tôi, tôi có thể bảo đảm, đến trước khi mặt trời lặn, mọi người sẽ phát hiện ra tình trạng cơ thê của tiêu công chúa có sự cải thiện rõ ràng!” Lâm Vũ ngắng đầu lên, vô cùng tự tin nói.

“Trước khi mặt trời lặn, có thật không?” Hoàng tử. Louis mặt đầy kinh ngạc nói, trong mặt hiện ra một loại cảm xúc “hưng phần mãnh liệt. Hiện tại bây giờ đã qua buổi trưa rồi, đến khi mặt trời lặn, thời gian cũng chỉ còn hơn bón giờ đồng hồ nữa mà.

thôi! Đơn giản mà nói là không thể tưởng tượng được!

“Toàn là lời bịa đặt, toàn là lời nói nhảm! Hoàng tử Louis, ngài tuyệt đồi đừng tin tưởng anh ta!” Kluman nghe xong những lời này giận đến mức mặt đỏ bừng, điêu này chính là sự xỉ nhục Tây y bọn họ một cách trắng trọn, Tây y bọn họ trị liệu nhiều năm như vậy cũng: không chữa khỏi bệnh, thằng nhóc này lại có thể nói trước khi mặt trời mọc sẽ khiến Đại na công chúa có chuyển biến tốt, đây. không phải là trợn mắt nói dối mà! Ông ta thật sự không ngờ được, một thằng nhóc ở phương Đông lại có thể không biết xấu hỗ như vậy, những lời nói không thể giả hơn được nữa cũng có thể nói ra được! Hơn nữa càng khiến ông ta không biết phải làm thế nào, những lời giả dối như vậy, Hoàng tử Louis lại dê dàng tin tưởng!

Hoàng tử Louis đã tânh mắt chứng kiên Lâm Vũ làm thế nào để cứu người già “sắp chết” sông lại, vì vậy đương nhiên sẽ tin tưởng lời nói của anh ấy, căn bản không thèm đếm xỉa đến Kluman, kích động nói với Lâm Vũ: “Bác sĩ Hà, mong anh mau chóng tiền hành trị liệu cho em gái tôi, nêu cân cái gì, cứ việc nói cho tôi biết!”

Lâm Vũ không gấp gáp đáp lại anh ta, quay người về phía Đại Na hỏi nhẹ nhàng: “Đại Na công chúa, cô có thích Bi bóng da không?”

“Ừ, thích!” Đại Na công chúa lanh lợi gật đâu.

“Được, Hoàng t tử điện hạ, vậy làm phiền ngài chuẩn bị cho tôi một quả bóng dai” Lâm Vũ cười nói với Hoàng tử Louis.

“Bóng da?” Hoàng tử Louis có chút sững người, anh ta vốn nghĩ Lâm Vũ sẽ yêu câu thảo dược hay kim châm vàng gì khác, nhưng thật không thể ngờ được chỉ là một quả bóng da.

Hoàng tử kìm không được nghi hoặc hỏi: “Bác sĩ Hà, anh muôn bóng da phải không?”

“Bây giờ bên ngoài ánh măng mặt trời rực rỡ, tôi muôn cùng với Đại Na công chúa ra bãi cỏ ngoài kia chơi bóng dal” Lâm Vũ cười nói.

Hoàng, tử Louis nghe xong sắc mặt biến đồi, phải biết rằng, em gái anh ta, trước khi đến Hoa Hạ, toàn bộ thời gian đều sống trong hoàng cung tráng lệ, dường như không có bất cứ tiệp xúc nào với thế giới bên ngoài, bây giờ Lâm Vũ vừa mở miệng đã muôn đưa em gái anh ta ra bãi cỏ bản đề chơi bóng dal “Cậu điên rồi sao? Tên tiểu tử điên cuông này, muốn hại chết tiểu công chúa của chúng tôi sao?” Không đợi đến Hoàng tử Louis lên tiếng, KÌuman bật người lên như sâm to tiêng quát tháo.

Tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, với tình trạng sức khỏe hiện tại của Đại Na công chúa, nên hạn chế tiếp xúc với những nơi bần thỉu dễ dàng cuôn hút vi trùng, mà Lâm Vũ lại muốn đưa công chúa đi đến nơi bãi cỏ đầy bùn đất và tro bụi, đây không phải là muốn hại chết tiểu công chúa sao? Đừng nói là bãi cỏ bên ngoài, ngay cả đi ra khỏi phòng, không khí ở Kinh Thành ô nhiễm, liên làm cho công chúa phát sôt ho cả một đêm!

“Hoàng tử Louis, ngài nếu đã lựa chọn muôn chữa bệnh cho tiểu công chúa, thì ngài nên tin tưởng tôi!” Lâm Vũ không thèm đếm xỉa đến Kluman, nhìn vương tử Louis kiên định nói: “Chỉ cân tiêu công chúa ở ngoài phòng chơi vài lượt bóng, không để cô bé uông một viên thuộc nào, không cân tiêm, là có thể chữa khỏi cho cô ấy!”

“Nhưng, nhưng mà.. -› Tỉnh trạng sức khỏe của em gái tôi..

Hoàng tử Louis không dám từ chối Lâm Vũ, nhưng đông thời cũng không dám để em gái mình mạo hiểm, ấp a ấp úng, không biết nên đáp lại thế nào.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 943


Chương 943:

“Hoàng tử Louis, Hoa Hạ chúng tôi có một câu nói, tức nước vỡ bờ”, chính là mọi người đề cho môi trường cuộc sông của tiệu công chúa quá sạch sẽ quá vô khuẩn, vì vậy mới dẫn đến tình trạng sức khỏe của công chúa như bây giờ, loài người chúng ta đều đến từ tự nhiên, hơn nữa cũng, ỷ lại vào tự nhiên, nêu như muôn với tự nhiên cắt đứt sự tiếp XÚC, ngược lại càng dễ sinh ra đủ loại vận đề!” Lâm Vũ nhẫn nại giải thích, “Tôi đảm bảo với ngài, có tôi chơi củng với tiêu công chúa, tuyệt đối sẽ không sảy ra bât kỳ điều gì ngoài ý muốn!”

Hoàng tử Louis sắc mặt biến đồi, rõ ràng là kông dám đưa ra quyết định.

“Hoàng tử Louis, nếu như ngài, đồng ý với anh ta, vậy thì mong hãy đề tôi từ chối thân phận là bác sĩ chữa trị của tiểu công chúa trước!” Kluman bước lên trước một bước, nói có chút giận dữ, rõ ràng là cố tình áp chế Hoàng tử.

Ông ta nói như vậy, Hoàng tử Louis rõ ràng càng thêm khó xử, sắc mặt biên đôi vô cùng khó nhìn, một bên là Đông y, một bên là Tây y, anh ta cũng không biết chọn lựa thế nào.

“Bác sĩ Kluman, nếu như ông đã không tin tưởng Đông y chúng tôi như thê, không ngại chúng ta đánh cược thế nào?” Lâm Vũ thây Hoàng tử Louis khó khăn như vậy, chủ động nói với kluman, “Nếu như trước mặt trời mọc mà tiểu công chúa không có bắt cứ chuyền biến gì tốt, vậy tôi sẽ thừa nhận Đồng y là trò lừa gạt người!”

Lâm Vũ nói như vậy, Kluman hai mắt trợn to, lập tức hưng phần, lạnh lùng nói: “Được, với lại tôi muôn hội trưởng. tổ chức y học Hoa Hạ, tự mình xin lỗi Tây y chúng tôi!”

“Điều này thì dễ, tôi chính là hội trưởng hiệp hội chữa bệnh Hoa Hạ…

Lậm Vũ cười tủm tỉm nói, “Có điều nếu như ông thua thì sao?”

“Ông chính là?”

Kluman có chút sững người, sau đó cười nhạo một tiêng, nói: “Vậy càng tốt, nêu như tôi thua, tôi đồng ý ở lại Hoa Hạ, bái làm học trò của cậu, cùng cậu học Đông yl”

“Thật không?”

Lâm Vũ nghe xong lời này mắt sáng lên, nếu như Kluman phản đối Đông y này thật sự bái bản thân làm sư phụ, vậy thì sau này mọi người Đông y ở trên quốc tê, ai còn dám coi thường Đông y nữa?

“Đương nhiên là thật rôi!” Kluman coi thường hừ một tiếng, ông ta căn bản không cho rằng mình sẽ thua, ông ta biệt răng, chỉ cân tiêu công chúa bước ra khỏi cửa, thì sẽ lập tức yêu câu quay lại. Không chỉ là không khí . ở Kinh Thành có khói bụi, phế bộ của cô ây không chịu được, hơn nữa cảm giác nóng rực của ánh nắng mặt trời buổi trưa chiều xuông, làn ra non nót của cô cũng không thê chịu đựng nổi.

“Hoàng tử Louis, đoạn đối thoại của chúng tôi ngài Ho nghe thấy rồi, mong ngài giúp làm người chứng kiên!” Lâm Vũ nói có chút phân khích, có chút mong chờ thời khắc Kluman sẽ bái mình làm “sư phụ”.

Hoàng tử Louis gật đầu, nhưng ánh mắt có chút chần chừ, nhìn em gái một cái, sau đó căn răng, gọi người trợ lý ở bên cạnh, dặn dò anh ta đi mua quả bóng da.

“Đại Na công chúa, cô chắc rất lâu rồi chưa ra ngoài chơi rôi phải không?”

Lâm Vũ ôn hòa cườ với Đại Na công chúa, “Tôi đưa cô ra ngoài chơi được không?”

“Được, nhưng mà tôi… Sức khỏe của tội… Đại Na công chúa có chút lo lăng nói.

“Không sao cả, tôi là bác sĩ Đông y, có tôi ở đây, cô sẽ không có bất kỳ điều gì đâu!” Lâm Vũ cười rực rỡ với cô.

Đại Na công chúa dường như bị nụ cười của Lâm Vũ truyện tới, cô đã từng gặp hơn trăm vị bác sĩ, chỉ có Lâm Vũ là người bác sĩ làm cô cảm nhận được sự thoải mái, vì vậy cô mạnh mẽ gật đầu.

Sau khi đợi được bóng dạ được mua về, Lâm Vũ mặc xong quần áo cho cô bé, một tay câm bóng da, một tay nắm tay cô bé, đưa cô đi ra ngoài.

Kluman đợi mấy người bác sĩ đi theo sau, sắc mặt đều vô củng lo lắng, vẫn còn có người trong tay năm chặt túi dưỡng khí, đề phòng tiêu công chúa sảy ra bất trắc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 944


Chương 944:

Xuyên qua hành lang, sau khi bước đên cửa lớn, Đại Na nhìn ánh nẵng mặt trời sáng chói, không kìm được có chút chần chừ.

“Không phải sợ, chốc, nữa ánh sáng chiêu rọi xuống có thẻ sẽ có chút khó chịu, nhưng chỉ cần cô kiên trì, rất nhanh sẽ cảm thấy rất dễ chịu, cô sẽ rất yêu thích cảm giác đó!” Lâm Vũ nói nhỏ giọng khuyên cô bé.

“Ừ…” Đại Na công chúa ngoan ngoãn gật đầu, sau đó lây dũng khí bước ra ngoài.

Lúc ánh nămgs chiếu rọi lên khuôn mặt, Đại Na không kìm được híp mắt lại, cảm thấy trên mặt truyền đên một loại cảm giác vừa đau vừa ngứa, có điêu cô làm theo lời Lâm Vũ, căn răng kiên trì một chút. Cô đã rất lâu chưa được nhìn thấy mặt trời rôi, cô không muốn cả đời sẽ phải chốn trong căn phòng âm u.

“Công chúa điện hạ, không sao chứ?”

Kluman có chút lo lăng lao lên hỏi.

Đại Na lắc đâu, cảm giác ngứa trên mặt đã không còn nữa, ngược lại là cảm giác âm áp thoải mái, trêm mặt cô ây không kìm được mà lộ ra một nụ cười sáng lạn, “Không saol”

Sau đó Lâm Vũ liền đưa cô bé đến bãi cỏ rộng ở sau viện điêu dưỡng.

Bởi vì bây giờ là mùa đông, vì vậy bãi cỏ hiện ra màu vàng chanh, có một số nơi còn lộ ra màu nâu của đất.

Anh không nói lời nào, kéo thẳng cô bé chạy đên bãi cỏ, đem bóng da ném ra ngoài, cười nói: “Xem ai giành được trước!” Sau đó anh cùng Đại Na liền chạy theo.

Hoàng tử Louis đứng ‹ ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này, nắm chặt năm đấm tay, trong lòng thay đổi.

“Hoàng tử điện hạ, lần này làm công chúa đất mình trong nguy hiểm!”

Kluman thần tình hoảng hốt nói.

“Tôi tin bác sĩ Hà!” Hoàng tử Louis trâm giọng nói.

Đại Na công chúa chạy một lúc, liền có chút th* d*c ôm ngực suy yêu, khuôm mặt nhỏ trắng bệch.

“Không được, nhanh, mang túi dưỡng khí đên cho công chúa!” KÌuman sắc mặt biến đồi, gấp gáp nói, “Đưa công chúa vào trong phòng!”

Những người y sĩ còn lại lập tức lầy túi dưỡng khí chạy đến, nhưng mà Lâm Vũ một phát chặn bọn họ lại, nói với Đại Na: “Đại Na đừng sợ, hít sâu vào, hít sâu vào!”

Đại Na trấn tĩnh nghe theo lời Lâm Vũ, hít thở sâu mây lân, hô hấp đúng là ôn định lại, hơn nữa cảm thây Hồn bất cứ lúc nào đều thông thuận, cô kìm không được mở miệng to hít thêm mấy lần, lấy. một chân đá quả bóng đi, cười đuôi theo chạy, hơn nữa cả người cảm thấy có sức sống hơn lúc trước.

Sắc mặt của Kluman và mọi người đều nhanh chóng biến đổi, rõ ràng không ngờ được sẽ sảy ra tình hình như này.

Sau đó Đại Na công chúa không còn xuất hiện bát cứ biểu hiện nào nữa, bởi vì chơi bóng da, nên khắp người đều bản, nhưng sắc mặt lại có phần đỏ ửng, trong đôi mắt đen nhánh cũng hiện lên thần sắc của một đứa trẻ nên có. Rất rõ ràng, Đại Na công chú so với cô ây bât cứ lúc nào trước đây, đều khỏe mạnh!

“Đại Nal”

Hoàng tử Louis nhìn thấy cảnh này có chút kích động chạy lại ôm lấy cô, giọng run run nói: “Em, em không có bất cứ không thoải mái nào chứ?”

“Không có, em cảm thấy vô củng tốt, từ trước đến nay chưa có khi nào tốt như này!” Đại Na công chúa thở hỗn hến hưng phần nói.

“Điều này làm sao có thẻ… Không thể nào!” Kluman nhìn thấy cảnh này ngược lại sắc mặt trăng bệch ra.

“Kluman tiên sinh, gọi tôi là sử phụ đi!”

Lâm Vũ cười tủm tỉm nhìn ông ta, thản nhiên nói: “Ở Họa Hạ chúng tôi, bái sư phụ, phải ba lần quỳ Phím | lần – khấu, bắt đầu đi!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 945


Chương 945:

Kluman nghe xong sắc mặt biến đồi, mồ hôi trên trán chảy ra ầm ầm.

Bái sư?

Ba quỳ chín lạy!

Ông ta đường đường là hội trưởng hiệp hội chữa bệnh Châu u, lại phải dập đầu bái sư với một người mới Bến hai mươi tuổi! Hơn nữa càng quan trọng hơn, thằng : nhóc này lại đại biểu là, bản thân vô cùng ghét Hoa Hạ Đồng Y. Ông ta bái Lâm Vũ làm sư phụ, vậy có nghĩa là, Tây y khuất phục trước Đông y.

“Sao rồi, Hội trưởng Kluman, ông có phải muốn lật lọng không?” Lâm Vũ thây ông ta không trả lời, híp mắt lại chât vân.

“Kluman, tôi chính là người tận mắt làm chứng cho hai người đây!” Sắc mặt của Hoàng tử Louis cũng u ám, lạnh lùng nói” “Là hội trưởng của hiệp hội chữa trị Châu. u, ông lại không giữ lời hứa, nếu như truyền vê Châu H thì danh tiếng của ông không giữ được mắt hết!”

Bây giờ phương pháp của Lâm Vũ đã làm cho tình trạng sức khỏe của công chúa được cải thiện, trong lòng anh ta cảm kích Lâm Vũ, đương nhiên là giúp anh ây nói rồi.

“Tôi… Cái này…!” Kluman sắc mặt đỏ bừng, cũng không nói lên lời, ông ta biệt được sức ảnh hưởng của Hoàng thất Anh ở Châu. u, bản thận nêu như lật lọng, thì cũng coi như đắc tội với Hoàng thất Anh rồi, đến lúc đó quay về Hoàng tử Louis nói ra những lời bắt lợi với ông ta, vậy thì danh tiếng mà Kluman tích lũy bao nhiêu năm qua bị hủy hoại không nói, đoán răng vị trí hội trưởng hiệp hội chữa bệnh cũng bị mất! Ông ta lau mô hôi trên trán, ôm hy vọng cuối cùng, sắc mặt câu cứu nhìn Lâm Vũ, ập a ấp úng nói: “Có thể… Có thể đổi điều kiện khác được không?”

“Không được!” Lâm Vũ lặc đâu, kiên định nói: “Hoa Hạ có câu nói “Đại trượng phu một lời nói ra, tứ hải nam truy”, nêu như hội trưởng Kluman kiên quyêt không chịu nhận thì, tôi cũng không có cánh nào nữa, có điêu hiệp hội chữa trị Châu: u của các ông, chỉ Sợ sẽ phải gánh chịu danh tiêng thất tín, đến lúc đó ai còn dám tìm các ông để chữa bệnh nữa?”

Mồ hôi trên trán Kluman to bằng hạt đậu chảy xuống, khắp người đều là mô hôi, không biệt phải làm sao nói: “Được, được thôi, tôi bái cậu làm sư phụ, có điều tôi có thê không ở lại Hoa Hạ được không? Dù gì hiệp hội chữa trị Châu u bên kia cũng còn rất nhiều việc cần giải quyết…

“Cái này mà, còn phải, xem ông có tôn trọng tôi hay không, nếu như ông đối với tôi vô cùng tôn kính, tôi ngược lại có thể suy nghĩ lại!” Lâm Vũ khóe miệng hiện lền một nụ cười đắc ý, hai ._ tay chắp sau đít nói.

Kluman nuốt nước bọt ầm ầm, ánh.

mắt vô hồn nhìn Hoàng tử Louis, cắn răng, không nói gì nữa, “Phịch” một tiêng quỳ xuống đất, dập đầu một lạy với Lâm Vũ, nói: JSÚ 7 Sư phụ… Đô đệ Kluman, dập đầu với cậu!”

Lâm Vũ nhìn thấy cảnh này kìm không được mà cười phá lên, không ngờ răng tên Kluman này nói dập đầu là dập đâu, bản thân còn chưa kịp chuân bị, thật ra chuyện dập đầu này chỉ nói mà thôi, nêu như Kluman không đồng ý, anh cũng không miễn cưỡng.

Kluman nhìn thấy Lâm Vũ cười một cách kỳ quái, sững sờ một lúc, kinh ngạc nhìn Lâm Vũ nói: “Hà… Không, sư phụ, tôi… Tôi làm không đúng sao?”

“Đúng, rất đúng!”

Lâm Vũ gật đâu, không cười nữa, ưỡn ngực ra, bày ra một dáng vẻ uy nghiêm, trịnh trọng nói: “Được, Kluman, bắt đầu từ hôm nay, chính là đại đồ đệ của Hà Gia Vinh tôi, chúc mừng ông, ra nhập hàng ngũ Đông Ni “Cảm… Cảm ơn sư phụ!” Kluman gật đầu, sắc mặt khổ sở.

“Kluman, vui lên đi chứ, làm đô đệ của Hà tiên sinh, là vinh hạnh của ông đấy!” Hoàng tử Louis cười nói với ông ta, “Nào chúng ta cùng chụp chung một kiểu!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 946


Chương 946:

Nói rồi Hoàng tử gọi Đại Na công chúa đện, kéo Lâm Vũ và Kluman cùng đến ‘chụp ảnh. Kluman lúc này mới há miệng, lộ ra một nụ cười khô sở, trong lòng như đang rỉ máu, bản thận là một lão già hơn năm mưoi tuổi, bái một người hơn hai mươi tuổi làm sư phụ, lại được cho là vinh hạnh… Có điều sự việc sau này chứng. minh, điều này, đúng là vinh hạnh của ông ấy!

“Bác sĩ Hà, em gái tôi còn phải chơi bao nhiêu làn bóng nữa, mới có thể hoàn toàn hồi phục?” Buổi tối lúc ăn cơm, Hoàng tử Louis hỏi Lâm Vũ.

Mậy người bác sĩ ở bên cạnh nghe thấy những lời kỳ quái như „ậy, sác một không khỏi cảm thấy cô quái, bọn họ cũng không quá tin phương “An chữa trị “Đặc biệt thần kỳ” này, nhưng sự thật lại khiến họ không thể không tin được!

– “Độ khoảng ba bồn lân nữa, với lại sau này cho dù là quay vệ Châu u, cũng phải cho công chúa ra ngoài hoạt động, tiệp xúc nhiêu với tự nhiên!” Lâm Vũ nói với anh ta, “Ngoài ra lát nữa có người tới đón tôi, sẽ mang đến cho tiêu công chúa một ít thuốc Đông y, có tác dụng cải thiện thể chất cho cô ấy, đên lúc đó mọi người nhớ cho công chúa uống thuốc đúng giờ là được!”

“Được, cảm ơn, cảm ơn bác sĩ Hài”

Hoàng tử Louis vội vã nói, “Đợi tôi về Châu u rồi, nhất định sẽ tuyên dương Đông yl”

Sau khi ăn cơm xong, Lệ Chấn Sinh đến đón Lâm Vũ, nhân tiện mang dược liệu đến cho Hòng tử Louis, lúc Lâm Vũ rời đi Đại Na công chúa có chút không nỡ rời, chủ động hôn lên má anh ây.

“Sư… Sư phụ, đi thong thả…

Kluman có chút bắt đặc dĩ nói ï lời tạm biệt với Lâm Vũ, cả người ủ rũ.

Buổi tối Watle hội trưởng hiệp hội chữa trị Châu u gọi điện thoại cho Kluman, giọng chất vần: “Kluman, nghe nói anh bái Đông y Hoa Hạ làm sự phụ? Hơn nữa sư phụ Hoa Hạ này lại còn chưa đến 30 tuổi!”

“Không sai!” Kluman có chút không biết làm thế nào nói.

“Hiệp hội chữa trị Đông y của chúng ta với Trâu y đúng là bị anh làm cho mất mặt rồi!” Walte giận dữ quát mắng Kluman.

Kluman sắc mặt trầm xuống, trong lòng đồng thời có chút không vui, lạnh lùng nói: “Hội trưởng Walte, ông trước khi nói phải nghĩ rõ ràng, sư phụ của tôi chính xác là đã chữa khỏi bệnh cho tiểu công chúa!”

“Chữa khổi rồi, đó chỉ là bề ngoài mà thôi, anh đừng quên răng, người Hoa Hạ là luôn biết biên hóa ảo thuật biến hóa giỏi nhất, là anh quá ngu muội, bị họ che mắt thôi!” Watle lạnh lùng nói.

“Vậy theo như anh nói, thì Hoàng tử Louis với thành viên của Hoàng thất Anh cũng đều bị che mù mắt sao?”

Kluman giận dữ công kích lại, “Hội trưởng Watle, tôi hy vọng răng nêu anh không nhìn thấy y thuật thần kỳ của sư phụ tôi, thì đừng có mà nói những lời có tính chất bản thỉu đó!

Đây rõ ràng là ngu dốt.”

Trong lòng Kluman hiểu rõ ràng, bậy giò bản thân đã ea nhập dưới hàng – ngũ Đông y, chỉ có thể nỗ lực bảo vệ, đồng thời, điều này cũng là bảo vệ sự tôn nghiêm của bản thân.

Watle nghe thây những lời dó rõ ràng bị sững sờ, trong lòng giận dữ không thôi, cái tên phản đồ này phản cũng quá nhanh rôi. Trước khi đi Hoa Hạ Kluman còn to giọng nói đánh bại Đông y, kết quả mới có vài ngày, đã trở thành nguyện chết trung thành với Đông y rồi. Hơn nữa mở miệng ra là “Sư phụ”, gọi vô cùng thân thiết.

“Kluman, nêu anh đã trở thành đồ đệ của người Hoa Hạ, vậy thì hiệp hội chữa trị Châu u sẽ xóa tên anhl”

Walte giận dữ nói.

“Walte, tôi hy vọng ông nghĩ cho rõ ràng, chủ nhân chân chính của hiệp hội chữa trị Châu: u là tài phiệt ở sau lưng chúng ta, không phải ông!”

Kluman không chút sợ hãi nói: “Đợi tôi học được vài tuyệt chiêu Đông y của sư phụ tôi, quay vê chữa cho những ông chủ lớn căn bệnh kỳ quái, đện lúc đó, người phải xuông là anh đấy!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 947


Chương 947:

Nói xong ông ta “Pịch” một cái tắt máy, Walte ở đầu dây bên kia suýt nữa đã nôn ra máu.

“Sự phụ à sư phụ… Cậu tuyệt đối đừng làm tôi thật vọng…” Kluman mộng đặt lên giường, có chút không biết phải làm thế nào.

Ngày hôm sau, Kluman liền đi đến Hồi Sinh Đường, đồng thời mang đến lễ vật quý trọng, nhìn thầy Lâm Vũ cung kính gọi bằng hai tiêng sư phụ.

Lâm Vũ thấy thái độ ô ông ta chuyển biên hẳn, không khỏi có chút bắt ngò, khi biết ông ta muốn học vài tuyệt chiêu của Đông y, quay về giành lại vị trí ở hiệp hội chữa trị Châu u, Lâm Vũ lập tức gật đầu, mở miệng đồng ý.

Không hồ danh là đồ đệ của Lâm Vũ, đúng ñ có chí khí Lâm vũ nói cho ông ta về những kiến thức nhập môm của Đông y, liên đưa cho ông ây một tờ huyệt vị được phiên dịch ra tiếng Anh, để ông ấy về ghỉ nhớ, đồng thời nói giản lược về kim châm thử nhất của châm pháp Đạt Ma, để ông ta quay về ghi nhớ vị trí của vị trí mười huyệt vị.

Với độ tuổi của Kluman bây giờ học Đông y, căn bản không có cách nào tỉnh thông nữa, nêu như Lâm Vũ dạy cho ông ta một chút phương pháp kim châm có hiệu quả, động thời truyền cho ông ta bí quyết về kim châm khí, ngược lại hoàn toàn có thể, _ nói không chừng sau này trong lúc chữa bệnh, sẽ có tác dụng.

Sau một tuần, Đại Na về cơ bản sức khỏe đã hồi phục, sắc mặt hồng hào, cả người vô cùng hoạt bát, với lúc trước biên đổi vô cùng lớn, VỚI SỨC khỏe của một đứa trẻ bình thường không có gì khác.

Ngày Hoàng thất Anh rời đi, Lâm Vũ và Hách Ninh Viễn đi đến sân bay tiễn bọn họ, ở đó còn có một số nhà truyền thông của Châu u.

Vương phi của Hoàng tử Louis đích thân đên tặng hoa cho Lâm Vũ, Hoàng tử cũng bày tỏ tình cảm kích với vô cùng lớn với Lâm Vũ, sau khi ôm còn bất tay anh ta, dường như có chút không nỡ, nói: “Hà tiên sinh, chúng ta rất nhanh sẽ gặp lại thôi, Nữ Vương bệ hạ cũng đã nói, sẽ vì anh mà đền thăm Hoa Hạ một chuyến, hơn nữa còn đích thân tặng huân Chương, còn về Hoàng thất Anh tặng cho Hoa hạ máy móc chữa trị, đã trong thời gian chuẩn bị, đến lúc đó tôi hy vọng anh sẽ là người đảm nhiệm cơ câu máy móc này! Tôi một lần nữa thay Hoàng thất Anh biểu đạt lời cảm ơn chân thành!”

“Hà, cảm ơn anhl” Đại Na công chúa cũng chạy đến lấy chiếc châm cài bằng vàng là vật quý giá của bản thân nhét vào tay Lâm Vũ, nhẹ giọng nói: “Hy vọng anh có thời gian có thê đến Quốc gia chúng tôi chơi, tôi nhất định sẽ nhiệt tình đón tiếp anh!” Nói Xong cô lại một lần nữa hôn lên má anh y.

“Sư phụ, tôi cũng sẽ nhớ cậu!”

Kluman lúc này cũng nước mắt ngắn dài chạy đến ôm Lâm Vũ. Máy hồm nay được ở cùng, khi Lâm Vũ trước mặt ông ta lộ ra những tuyệt kỹ Động y, ông ta cũng xem khâm phục khâu phục, tiếp xycs gần với Đông y, mới phát hiện Đông y lại thần kỳ đến vậy!

Điêu này càng làm tăng thêm sự quyết tâm muốn học Đôn y của ông ta.

“Nhớ kỹ lời tôi nói, nhất định phải thường xuyên luyện tập!” Lâm Vũ vỗ lưng của Kluman, dặn dò nói: “Nếu như có gì không hiểu, có thể gọi video cho tôi bất cứ lúc nào cũng được!”

“Được, sư phụ, tôi nhất định sẽ nỗ lực!” Kluam gật đầu, dùng tay lau nước mắt ở khóe mắt.

Sau khi đưa tiễn đám người Hoàng tử Louis, Hách Ninh Viễn phái xe đưa Lâm Vũ về Hồi Sinh Đường. Đi đến giữa đường, bỗng nhiên có một chiếc xe sang trọng màu đen đuôi theo, gượng gạo bất bọn họ dừng xe, sau đó từ trên xe bước xuống hai người đàn ông tóc ngắn , đeo kính râm màu đen, lao đến trước xe Lâm Vũ ra hiệu dừng xe.

Người lái xe sắc mặt biến đội, không ngờ rằng xe của mình có biến của chính phủ, lại có người dám chặn, kéo kính cửa xe xuông, lạnh lùng nói: “Các người muốn làm gì? Có biết xe chúng tôi là xe gì không? Bộ Vệ sinh!”

“Hà Gia Vinh ở trên xe này phải không?” Người đàn ông không thèm đếm xỉa đến lời của người lái xe, vẻ mặt lạnh lùng nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 948


Chương 948:

“Chính là tôi, không biết hai vị tìm tôi có việc gì?” Lâm Vũ kéo chủ động kéo kính xe xuông, nhìn hai người đánh giá, phát hiện hai người này có phần khí thế khác với người thường, rõ ràng đều là con nhà luyện võ, hơn nữa còn là cao thủ tuyệt cập nữa.

“Hà tiên sinh, mời anh đi với chúng tôi một chuyên!” Người đàn ông mặc áo đen còn lại nói, tuy rằng anh ta nói là “Mời”, nhưng miệng phát ra lại như là ra lệnh.

Chưa đợi Lâm Vũ lên tiếng, người tài xế dẫn đầu xuống , xe ưỡn ngực, kiên cường lao đến chất ván hai người đàn ông mặc áo đen: “Các anh vẫn chưa nghe rõ những lời tôi nói sao?

Tôi vừa mới nói rôi, tôi là người của Bộ vệ sinh! Hà tiên sinh là khách quý của Bộ trưởng của chúng tôi, nêu các người muôn làm gì anh ây, đến lúc đó nhất định sẽ phải gánh chịu tất cả!”

Là người của Bộ Vệ sinh, anh ta hoàn toàn có quyên để nói những lời này.

“Đừng căng thẳng, chúng tôi cũng là người của chi nhánh Chính Phủ!”

Người đàn ông mặc áo đen đáp lại một tiêng, sau đó móc ra giây tờ ‘tùy thân đưa cho người lái xe. Bởi vì nguyên nhân góc độ, Lâm Vũ chỉ nhìn thây quốc huy của giấy. tờ tùy thân, nhưng lại không thê nhìn thấy nội.

dung của giây tờ đó viết gì. Có điều người lái xe sau khi xem giấy tờ tùy thân của người đàn ông kia sắc mặt biến đối, vội vã nói: “Thật ngại quá, thất lễ rồi!”

“Không có gì, anh nhớ lấy, hôm nay chúng tôi không hê gặp Hà tiên sinh, là anh đưa anh ây vê nhà!” người đàn ông mặc áo đen dặn dò người lái xe.

*ÀI! Ừ, được được!”

Người lái xe không hiểu sao người đàn ông mặc áo đen đó lại nói dối, có điều anh cũng không dám phản đổi, liên tục gật đâu đồng ý.

“Hà tiên sinh, mời!” Người đàn ông mặc áo đen quay đầu nói với Lâm Vũ, “Anh đừng lo lãng, chúng tôi không có ác ý, chúng tôi cũng là phụng mệnh _ mà tới, hy vọng anh có thê phối hợp.”

“Hà tiên sinh, sẽ không có chuyện gì đâu!” Người lái xe cũng vội vã nói với Lâm Vũ, ra hiệu bảo anh đừng SỢ.

Lậm Vũ ngược lại không sợ, chỉ là cảm thấy. có chút tò mò, không biết mậy người mặc áo đen này lại phải thân bí như vậy, dường như bọn họ không muốn người khắc biết hôm nay bọn họ dẫn Lâm Vũ đi. Hơn nữa bọn họ lựa chọn chặn xe của Lâm Vũ ở đoạn đường với lượng xe và người đều như rất ít.

Lâm Vũ cũng không từ chối, theo bọn họ lên xe, phát hiện trên xe còn có hai người đàn ông ăn mặc giồng hệt với hai người còn lại, chia nhau ra ngồi ở ghế phụ cạnh người lái, và phía sau hai người đàn ông một trái một phải ở hai bên, bản thân bị kẹp ở giữa.

“Hà tiên sinh, để tránh sảy ra những chuyện phiền phức không cân thiệt, mong anh hãy đeo bịt mắt lại.”

Lúc này người đàn ông ở bên tay phải của mình móc ra mọt cái bịt mắt màu đen đưa cho Lâm Vũ. Anh do dự một chút, nghỉ hoặc hỏi: “Tôi có thể hỏi các anh là ai được không?”

_ “Xin lỗi, thân phận thật sự chúng tôi không thể tiết hộ nhưng tôi có thể nói với anh, chúng tôi lúc trước đều xuất thân từ quân. tình, Hà thiếu tá, vì vậy anh có thê yên tâm!” Người đàn ông giọng trầm nói, góc cạnh trên mặt rõ ràng không có ‘chút dao động gì về biểu cảm, dường như bọn họ không có chút cảm xúc nào.

Quân tình?

Lâm Vũ sững người, cảm thấy thật kỳ lạ! Khí thê trên người bọn họ, vôn dĩ không phải là đặc công bình thường có thễ so sánh được, Ìâm Vũ thậm chí nghi ngờ mây người bọn họ đều biết những phát thuật huyền bí nhất định. Có, điều bọn họ nói từng là người của quân đội, vậy bây giò là người của ngành nào cũng không biết được nữa.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 949


Chương 949:

“Hà thiếu tá, mong anh hãy đeo bịt mắt lên, cảm ơn!” người đàn ông mặc áo đen lại một lần nữa nhắc nhở Lâm Vũ một câu, mà người đàn ông lái xe phía trước cũng lập tức giảm tôc độ xe lại, rõ ràng bọn họ không muôn cho Lâm vũ biết vị trí cụ thê của địa điểm mà sắp tới bọn họ đến. Anh ây thấy bọn họ đều xuất thân quân đội, biết rằng bọn họ sẽ không làm gì mình, thuận tay kéo bịt mặt xuống, cười nói: “Tôi không thể biết thân phận của các anh, vậy các anh đưa tôi đi để làm gì, có thê tiết lộ được không?”

“Chữa bệnh!”

Một trong những người đàn ông liền thẳng thắn trả lời, sau đó lại không kìm được nói: “Hà thiếu tá, anh có thể coi đây như là một nhiệm vụ, một nhiệm vụ cực kỳ quang vinh, chính là vì anh đã chữa khỏi cho tiểu I công chúa của Hoàng thất Anh, cấp trên mới sai chúng tôi đi mời anh đến!”

“Phải không, cảm ơn người anh em đã nói!” Lâm Vũ nhếch miệng cười nói.

“Hà thiếu tá, có điều trước khi chúng ta đến, tôi bắt buộc phải nhắc nhở anh một câu, anh nhớ kỹ, người bệnh nhân ngày hôm nay, không cần biết anh có thê chữa khỏi được hay không, phải xem như mọi chuyện hôm nay như chưa từng sảy ral”

người đàn ông tiếp tục nhắc nhở: “Bỏi vì người anh chữa hôm nay, là một người đã chết!”

“Người chết?”

Lâm Vũ sững người, khổ sở cười nói: “Người chết tôi làm sao mà chữa khỏi được…!”

Anh ta trong lòng nghĩ bản thân trong lúc thi tài với Thượng Du “Khởi tử hôi sinh” chữa cho một người già, bị người ta phóng đại lên rôi chứ gì?

“Ông ta tuy. rằng vẫn còn sống, nhưng mà người ở bên ngoài lại cho răng, ông ta đã chết rồi!” Người đàn ông mặc áo đen nhẫn nại giải thích với Lâm Vũ. Anh ta nói như vậy Lâm Vũ mới hiểu rốt cuộc đã sảy ra chuyện gì, có điều trong lòng có chút kinh sợ.

Theo như những lời đó, bản thân säp khám người này chắc có thân phận không tâm thường, bằng. kifng tại sao Quốc gia lại bảo vệ ông ta như vây? Mà thừa nhận đã chết, rõ ràng cũng là một cách bảo vệ!

Bởi vì Lâm Vũ bị che mắt, nên không nhìn được bên ngoài cửa xe, năm dựa vào ghế nhằm mắt trong chốc lát.

Không biết qua bao lâu, người đàn ông gọi anh dậy, thấp giọng nói: “Hà thiêu tá, đã đến rồi! Anh có thể bỏ bịt mắt ra được rồi!”

Lân Vũ lúc này mới tháo bịt mắt ra, sau đó quan sát bốn bên, phát hiện xe đã đi vào một cái vườn thật lớn, xung quanh có vài tòa nhà cao bón năm tầng, giỗng như một viện điều dưỡng,có chút giống với viện điều trị Quân Sơn, nhưng mà không phải.

“Hà thiếu tá, mời đi theo tôi!” Hai người đàn ông áo đen tay làm động tác mời, đi trước dẫn đường, hai người còn lại ở bên ngoài canh ở chỗ đề xe.

Người đàn ông mặc áo đen dẫn Lâm Vũ xuyên qua một con đường nhỏ, trước mặt xuất hiện một căn biệt thự nhỏ biệt lập, phía trước biệt thự có bốn người lính đứng canh, trong tay hai người còn giữ hai con chó N vụ cường tráng, đang ngồi chồm hỗm lè lưỡi thở, nhìn thây Lâm Vũ liền đột ngột vùng dậy, nhe răng, hung hăng sửa ầm ï với Lâm Vũ. Ôó điều bọn chúng chỉ sủa vậy mà thôi, nhưng mà trước khi chưa nhận được mệnh lệnh, không dám có bắt cứ sự công kích nào, rõ ràng là được qua sự huấn luyện đặc biệt.

Ngoài: điều đó ra, xung quanh biệt thự còn có rất nhiều dáng người. đàn ông cường tráng mặc áo vest màu đen đi đi lại lại, tai nghe. tai nghe bộ đàm, hơn nữa số người cũng không hề ít.

Cả tòa biệt thự giồng như trạm dừng chân quân đội cỡ nhỏ, bất luận là ai, còn chưa kịp lại gần, đã bị phát hiện rôi.

Lâm Vũ không khỏi có chút âm thâm kinh hãi, đây đã là ở trong viện điêu trị, xung quanh biệt thự còn có bao nhiêu nhân viên bảo vệ, có thê thấy được người ở trong biệt thự than phận không hề đơn giản.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 950


Chương 950:

Không bao lâu, một người đàn ông mặc bộ quân áo vận động bước nhanh từ trong biệt thự ra, chỉ nhìn thấy dáng dấp cao ráo, Xương gò má cao, hai đôi mắt sáng ngời, nhưng mà lại vô củng lạnh lùng, trên mặt cũng không có bất cứ biêu hiện gì.

“Hà thiêu tá, xin chào!”

Người đàn ông cao gày này dường như có quen biệt Lâm Vũ, sau khi nhìn thấy anh ấy thì lạnh lùng chào hỏi, “Tôi là Bộ Thừal”

“Xin chào!”

Lâm Vũ gật đầu, cảm thấy trên người Bộ Thừa này khí thế hơn người, giồng như một miếng băng dày không có cảm xúc. Ảnh ta biết răng sự lạnh lùng này không phải là cô ý giả vờ, toàn bộ đêu là bọn họ tự nhiên mà phát ra vậy, đám người bọn họ toàn bộ đều giống như không có thất tình _ lục dục vậy. Càng ngoài dự liệu của anh lại là, nhìn từ nhất cử nhất động của Bộ Thừa này, thân thủ của anh tạ, so với mây người mặc áo đen vừa rôi càng lợi hại, thậm chí Lâm Vũ cũng cảm thấy một phần áp lực.

“Mời đi theo tôi!”

Bộ Thừa làm tư thê mời, theo sau Lâm Vũ đi vào trong, sau đó đưa Lâm Vũ đi qua phòng khách tằng một, đi thẳng đến phía sau viện.

Lâm Vũ không ngờ được phía sau căn biệt thự này còn có sân sau, không khỏi có chút kinh ngạc. Thầy Sau viện so với trước viện trồng trải, hơn nữa ở trong viện còn có một cái hồ cực lớn, bên canh hồ đặt một chiếc ghé, trên ghế một ông già ngồi có vẻ mặt tang thương, trong hốc mắt của đôi mặt đang nhìn trời mênh mông ở phương xa, dường như đang suy tư gì đó.

“Sư phụ, bác sĩ Hà đến rồi!”

Bộ Thừa cách ông già đó vài bước liền dừng lại, cung kính cúi thân, người báo cáo với ông già kia. Ông già kia hai mắt nhìn xa xăm, không nhúc nhích, thở dài nói: “Tôi không phải nói rồi sao, không cân phiên _ phức đến Vậy, đều. đã đến tuôi này.

rồi,… Hơn nữa, mỗi người gọi người ta đến, đều là dày VÒ người ta mà thôi!”

“Sư phụ, vị bác sĩ Hà này với những bác sĩ trước đó không giông nhau, anh ta thời gian trước vừa mới đánh bại được thánh y Hán quốc, thay Quốc gia giành về Thiên Thành Đồng Nhân, sau đó lại chữa khỏi cho tiêu công chúa của Hoàng thất Anh mà bác sĩ Tây Y bao nhiễu năm đều không chữa khỏi căn bệnh kỳ quái!”

Bộ Thừa cung kính nói, “Hơn nữa lân này anh ta đến, cũng là ý của lão tổng Quốc Ngụy!”

“ÖI Nói như vậy, đúng thật là làm vẻ vang nước nhà rôi!”

Ông già đồng thời phần khởi, quay đầu nhìn Lâm Vũ, nhìn anh trẻ như vậy, có chút kinh ngạc, cười nói: “Còn trẻ như vậy mà đã gồi như vậy, đúng là anh hùng xuất thiêu niên!”

“Ông lão, xin chào!” Lâm Vũ cười HT ông gật đầu, nhìn thấy trên người ông lão đắp một chiêc chăn dày, lúc ông ta nói chuyện, chỉ có đầu của động, thân người không nhúc nhích.

“Sư phụ, để bác sĩ Hà khám cho người đi!” Bộ Thừa khuyên nói.

“Được, vậy thì làm phiên bác sĩ Hà rồi, có điệu ông già tôi không cử động được, chỉ đành phiền cậu lên trước đây rồi!” Ông già cười ha ha nói.

Lâm Vũ vội vã bước lên trước, tiếp đó thân người. không ngừng run lên, chỉ thấy một nửa khuôn mặt của ông già, lại hiện ra một màu đen, giống như bị mực nhuộm vào.

“Sao vậy, làm cậu giật mình rồi?” Ông già cười ha ha nói.

“Không có, không có…” Lâm Vũ lập tức lắc đầu, nhềch mày kinh ngạc nói: “Ông lão, Ống có phải bị trúng độc không?”

“Không sai!” Ông lão cười ha ha nói, “Mười năm rồi!”

“Bác sĩ Hà, anh có biết là độc gì không?” Bộ Thừa nói ra với Lâm Vũ những triệu chứng mà sư phụ anh ta trúng phải, lập tức vội vã dò hỏi.

Trong mười năm nay, anh ta đã tìm.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 951


Chương 951:

qua hầu hệt những bác sĩ Đông y nội tiếng ở khắp Hoa Hạ và Tây y có thể tin tưởng được, nhưng mà không ai khám ra được, sư phụ anh ta đã mắc bệnh gì. Chỉ là có thể phán đoán ra, loại nền là độc mãn tính, tuy răng lan truyền chậm, nhưng mà vần cứ luôn lan truyền, về phân có ảnh hưởng đến tính mạng hay không, mọi người đều không biết. Nhưng mà độc tú này hiện nay đang làm hại đến bắp thịt và nội tạng khí quản, đã biên sư phụ anh ta trở thành một ph. nhân, điều này với sự phụ anh ta mà nói, điều này còn khó chịu hơn là chết đi.

“Ông lão, chúng ta vào trong phòng đi, tôi cần bỏ tâm chăn trên người ông ra.” Lâm Vũ không trả lời anh ta, cau mày vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Không cần vào phòng đâu, Bộ Thừa, giúp tôi lấy chăn ral” Ống lão trầm giọng dặn dò.

“Sư phụ, chúng ta vẫn nên vào phòng…”

“Bỏ ra cho tôi!” Ông lão lạnh lùng hỏi, “Hướng Nam Thiên ta cho dù vô dụng đện đâu, cũng không đến nỗi sợ lạnh đến như vậy!”

“Vâng!”

Bộ Thừa gật đầu, lập tức đi đến đem chiếc chăn trên người ông ta lấy ra.

– Lâm Vũ tập trung nhìn vào, trong lòng bỗng run lên, không khỏi hít mạnh một hơi.

Chỉ thấy Hướng Nam Thiên trên thảm chỉ mặc một chiếc quần short, để lộ thân trên cùng đôi chân gây gò, da thịt khô quát, lộ ra khớp xương rõ ràng, rõ ràng đã vô cùng suy sụp.

Mà chuyện khiến Lâm Vũ kinh ngạc là, trên cơ thể gầy yếu của ông ta lại chỉ chít những vết thương lớn nhỏ, có vết súng, vết dạo, có vết bỏng, còn thêm một vài vết thương không biết do đâu, khắp người dường như không còn chỗ nào hoàn thiện.

Lệ Chấn Sinh vết thương khắp lưng, SO VỚI vết thương trên người anh ta, quả thật không đáng nhắc đến.

Rất rõ ràng, ông lão này cũng là nhân vật đã trải qua hàng trăm trận chiến!

Ngoài vết thương ra, nửa thân trái của ông ta cũng có màu đen giỗng mặt, lầy miệng vết thương bền trái tim làm tâm, đã lan ra kháp bụng, ngực trái, sườn trái, đầu vai và cánh tay trái của ông ta.

So với vết đen trên mặt, khoảng đen trên người có màu đậm hơn, mắt nhìn làn da còn sáng bóng đến kì lạ.

“Ông lão, từ lúc ông bị trúng độc đến giờ, đã mười năm rồi sao?l” Lâm Vũ hít phải một hơi lạnh, ồn địng tỉnh thần, có chút kinh ngạc nói.

“Không sai… mười năm rồi…”

Hướng Nam Thiên khi nói đên đây không khỏi thở dài một hơi, nhưng trong ánh mắt lại sắc bén vô củng, dường như mang theo hận ý ngập trời cùng không cam lòng.

“Do vệt thương lan ra sao?” Lâm Vũ nhìn miệng vết thương đen sì bên ngực ông ta, trầm giọng nói, “Nếu tôi không nhìn, nhằm, thứ đâm vào cơ thể ông chắc hẳn là Lăng Thích, trên đó có dính kịch độc!”

“Ò? Cậu có thể nhìn ra đây là vết thường do Lăng Thích gây ra sao?!”

Hướng Nam Thiên cười ha ha nhìn Lâm Vũ, gật đâu.

“Tôi vẫn còn chút nhãn lực này đầy!”

Lâm Vũ cười, tiếp tục nói, “Ong lão, có thê đề tôi bắt mạch cho ông không?”

“Được!” Hướng Nam Thiên gật đầu, rồi kêu Bộ Thừa đem ghề tới.

Lâm Vũ lầy thảm đắp lên người Hướng Nam Thiên, rồi ngồi cạnh bắt mạch cho ông, rôi lại lắc đâu, nghiêm túc nói: “Từ kinh mạch có thể thây, cơ thê của ông tạm thời không có gì đáng lo ngại, nhưng nếu cứ để độc tố lan rộng, có thể ô ông sẽ không chồng cự được bao lâu nữa đâu, ít nhật là ba năm một tháng, nhiều nhất là một vã năm, hơn nữa, độc trên cơ thể ông, chắc hẳn càng lan càng nhanh hả?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 952


Chương 952:

“Không sai!” Bộ Thừa vẻ mặt gấp gáp, vội nói: “Hà tiên sinh, cậu có thể giải độc này không?!”

Lâm Vũ cười khổ, nói: “Giải độc quan trọng nhất đầu tiên phải xác định đây là độc gì, sau đó dựa theo độc tính, mới chọn dùng dược liệu giải độc hoặc giải độc ra khỏi cơ thể, có điều, hiện tại đến độc ông bị trúng tôi cũng không biết, nào dám nói năng bừa bãi được!”

“Vậy anh mau xem cho sư phụ tôi đi!”

Bộ Thừa vội vàng nói, xem ra, anh ta cũng không, phải vô cảm nhự vẻ bề ngoài, ít nhất, anh ta cũng rất quan tâm sư phụ của mình.

“Chuyện này phải đợi tôi về nghiên cứu đãi”

Lâm Vũ quay đầu nhìn Hướng Nam Thiên nói, “Ong lão, tôi cân lây một ít máu của ông làm thí nghiệm, có thể sẽ ảnh hưởng đến cơ thê của ông, hi vọng công có thể kiên trì đến cùng!”

Dù sao lần này cơ thể của Hướng Nam Thiên quá suy nhược, nêu lây máu, cơ thể có lẽ sẽ không thể chông đỡ nồi.

“Ha ha, chảy máu đổi với Hướng Nam Thiên ta đây mà nói, quả thực thường như cơm bữa thôi! Nào, Bộ Thừa, mang dao đến đây!” Hướng Nam Thiên cười hào phóng, giọng điệu yếu ớt, nhưng lòng hãng hái không hề giảm đi.

“Không cần dao đâu, kim tiêm là được rôi!” Lâm Vũ hết cách lắc đầu cười, cảm thầy ông lão này giông như đại hiệp thời cỗ xưa, động không động đã muốn mang dao vác súng rôi.

Bộ Thừa rất nhanh liền lấy một ống tiêm và một ít bông thắm cồn, mang cho Lâm Vũ.

Là một sinh viên tốt nghiệp bằng xuất sắc của Y khoa Thanh Hải, Lâm Vũ đương nhiên biết dùng ống tiêm, kĩ thuật điêu luyện tiêu độc trên cánh tay trái của Hướng Nam Thiên, tiếp đó dùng Ông tiêm lây một ông máu.

Lâm Vũ nhìn máu trong ống kim da đầu có chút tê dại, chỉ thấy máu được lấy ra, cũng có màu đỏ đen.

“Bác sĩ Hà, người ở viện điều dưỡng đã xét nghiệm cho sư phụ tôi rât nhiều lần rồi, nhưng vẫn không thể nào xác định được độc tô trong đói”

Bộ Thừa nhíu mày nói, “Còn nữa, vết thương bằng, dao của sư phụ tôi, là do người nước ©a gây ra, tôi nghỉ ngờ rằng, loại độc này, cũng rât có thể đến từ Oa Quốc, cậu cỏ thê nghĩ theo hướng này!”

“Nước Oa?!”

Lâm Vũ sắc mặt thay. đổi, rồi gật đầu, nói: “Được, tôi hiệu rồi, anh yên tâm, tôi sẽ tự có cách kiểm nghiệm riêng!”

“Vậy là phiền cậu rồi, có điều ¡ chuyện Hếnƒ nay, cậu đừng, nói với bắt kì ai, dù sao sư phụ tôi…

“Tôi biết, Hướng Nam Thiên đã chết rồi!”

Không đợi Bộ Thừa nói xong, Lâm Vu liền cười ngắt lời anh.

“Cảm ơn cậu!” Bộ Thừa gật đầu, đưa tay nói, “Đi, tôi tiên cậu ra ngoài!”

Lúc đi khỏi, Lâm Vũ còn gọi điện cho Bộ Thừa, nói anh ây đợi anh nghiên cứu chế tạo thuốc giải xong, sẽ chủ động liên lạc với anh ây.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Lấy máu Hướng Nam Thiên đem về bệnh viện, Lâm Vũ liền một mạch đi vào phòng thuốc, nhỏ máu đỏ đen xuông đ ĩa sứ nhỏ, rồi lại chọn hỗn hợp mây lại thuốc, kết hợp với nhau, bỏ vào một cái đ ĩa kim loại nhỏ, thêm một cây nên, dựng thẳng trên bàn, lầy một kim châm gảy gảy máu đen, phát hiện máu của Hướng Nam Thiên đặc hơn máu thường một chút.

Lâm Vũ xoay kim châm, rồi lại lấy kim châm dính đây máu hơ trên ngọn lửa, chỉ ngửi thây một mùi hương quỷ dị trong không khí, mang theo một chút hơi tanh, như mùi cây tùng kết hợp với mùi cá nướng, anh lại lầy một ít máu độc, đặt kim châm vào bột thuốc đã được mài sẵn, chỉ thầy trên thân kim lại ¡ truyền đến tiếng “rẹt rẹt”, hơn nữa còn tỏa ra khói trăng nhẹ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 953


Chương 953:

Lòng Lâm Vũ chọt trầm xuống, quả nhiện, đúng là kì độc Nhật Bản được tổ tiên đặc biệt truyền lại!

“Ông ta vẫn sống sót được sao?!”

Lâm Vũ run tay lẫm bẩm nói, trong giọng điệu còn mang theo chút kinh ngạc, đồng thời, dường như còn mang theo nôi sợ hãi.

“Gia Vinhl”

Lúc này nghe thấy Diệp Thanh Mi bỗng đầy cửa đi vào, nghe thấy tiếng động kì lạ trong phòng, cô không khỏi ngân người, nghỉ ngờ nói: “Mùi gì vậy?”

“Ra ngoài, mau ra ngoài!”

Lâm Vũ vội đây cô ra ngoài, mặc dù độc tố trong máu Hướng Nam Thiên không nhiêu, nhưng khi hít vào, vận sẽ gặp nguy hiểm trúng độc tiềm ần.

“Hiện tại đã qua tết Nguyên Tiêu rồi, mẹ Can cùng chú Giang, dì Lý bọn họ phải về Thanh Hải rồi!” Diệp Thanh Mi nói với anh.

“Hả? Nhanh vậy sao?”

Lâm Vũ không khỏi có chút thất vọng, khoảng thời gian này anh quá bận, không thể đến kịp nói chuyện với mẹ vài câu, không ngờ họ đã sắp phải đi rồi.

“Không sao, đến lúc đó có thời gian rôi, bọn họ sẽ đến!” Diệp Thanh Mi nhẹ nhàng an ủi anh.

Lúc này điện thoại Lâm Vũ chợt reo lên, là Thâm Ngọc Hiên gọi đến, giọng điệu gâp gáp nói: “Gia Tống, anh còn nhớ chuyện của Ngọc Bài lần trước không?”

“Đương nhiên là nhớ, sao thế, Ngọc Bài chê tạo xong rôi sao?!” Lâm Vũ kinh ngạc, vội hỏi.

“Không phải!” Thầm Ngọc Hiên vội đáp: “Nhưng sau đó người kia gọi điện tới, nói đêm nay muốn đến lấy hàng, sản xuất bao nhiêu Ngọc Bài, hắn ta muốn bấy nhiêu Ngọc Bài!”

Lâm Vũ nao nao, không hiểu tên sát thủ bi3n thái này vì sao lại vội ‘ vàng muốn có Ngọc Bài đến như vậy, liền hỏi: “Vậy cậu trả lời thế nào?”

“Tôi… Tôi vẫn còn chưa trả lời hắn ta!” Thâm Ngọc Hiên hoảng sợ nói.

“Nghe theo tôi, lập tức đồng ý với hắn đi!” Giọng điệu Lâm Vũ mang theo sự phần khích, anh lại không hè do dự muôn gặp mặt tên sát thủ bi3n thái này.

“Hả? Nhưng mà hắn ta, hắn ta nói đêm nay mười một giờ đến lấy Ngọc Bài…

Thẩm Ngọc Hiên nói đến đây không khỏi phát run, nhìn tứ phía, dường như cảm giác có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cậu.

“Mười một giờ thì mười một giò, không sao cả!” Lâm Vũ gật đâu nói, “Tôi nay người giao hàng, bắt buộc phải là người chúng ta đã từng tin tưởng, không thể đề người trong: công xưởng đến gặp mặt, như vậy đi, đên lúc đó cậu thử cải trang, đưa tận tay Ngọc Bài cho hắn tai”

“Hả?!”

Thâm Ngọc Hiên sợ đến lạnh toát cả người, đây không phải muốn đầy cậu vào đám lửa sao, lập tức cả kinh nói: “Gia Vinh, anh bảo tôi đưa Ngọc Bài cho hắn á? Có thê đồi người được _ không, đề đội quân đi đi, đội quân…

“Không được, đội quân bọn họ đều sẽ đánh nhau, lại còn là quân nhân, sát khí đầy y người, khí chất kiêu này.

không giâu được đâu, nêu như để họ đi, vậy thì tên sát thủ đó chắc chắn sẽ cảnh giác đến cùng!” Lâm Vũ trầm giọng nói, “Cậu thì biết cái gì, tay trói gà không chặt, quá phù hợp ấy chứ.”
 
Back
Top Dưới