Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 893


Chương 893:

Toàn bộ thành phô Bác Kinh có thê nói là vô cùng náo nhiệt, nhưng là một thành viên trong cuộc thi y thuật lần này, Lâm Vũ lại ở nhà, một tay câm một quyền sách, một tay năm một kim châm, ngẫu nhiên châm châm trong không khí.

Đột nhiên, sắc mặt anh trở nên vui vẻ, lầm bẩm nói: “Hồi Quy Môn! Thì ra là huyệt này! Quả thật l Hồi Quy Môn.”

Anh vô cùng kích động, không nghĩ – đến trước cuộc thi một ngày, anh cuôi cùng cũng hiểu rõ Chương bốn Hồi Quy Môn của cuôn Châm Pháp Đạt Mail Cho đến nay, Châm Pháp Đạt Ma có sáu châm, anh đã năm chắc được bốn châm.

Hơn nữa, một châm Hồi Quy Môn này nghe nói rất thần kì, có thẻ làm cho những người sắp chết hồi quang phản chiêu, nhưng nó khác với hôi quang phản chiêu thường thấy, châm này thực sự có thể khiến trạng thái tinh thân hồi phục vô cùng tột, hơn nữa còn kéo dài tuổi thọ nhất định.

Nhưng mà cũng giòng như vậy, lợi ích càng lớn, nguy hiểm càng nhiều, thể chất của châm này có yêu câu đặc thù, người xỏ kim cân phải điều chỉnh phương pháp châm cứu theo thể chất của bệnh nhân, nêu không, bát cần một chút là có thể tử vong.

Tuy Lâm Vũ đã nắm bắt được châm thứ tư, nhưng trong lòng vẫn lo lắng như cũ, dù không tìm người thử qua châm này, hiệu quả như thê nào thì vẫn khó nói lắm.

Vào buổi tối, vừa ăn xong cơm tối, Lâm Vũ chuẩn bị đánh hai ván cờ với cụ già đề giải tỏa áp lực, kết quả lúc này lại có tiếng mở cửa truyền đến.

Giang Nhan lập tức đứng dậy ra mở cửa, chỉ thấy ngoài cửa có ba người đàn ông mặc đồ vest, người đàn ông đi đầu có vẻ khoảng năm mươi tuổi, đôi mắt to sâu, thân hình không cao, thậm chí so với Giang Nhan còn thấp hơn một chút, còn chưa cao tới một mét bảy.

Tuy nhiên cơ thể của anh ta lại toát lên vẻ ưu tú và cảm giác uy nghiêm vôn có từ lâu.

“Xin chào, xin hỏi ở đây có phải là nhà của anh Hà Gia Vinh không?”

Người đàn ông dùng tiêng Trung lưu loát hỏi.

“Ò, phải, xin hỏi anh là…” Giang Nhan nghi ngờ nói.

“Tôi là y thánh Hàn Quốc, hội trưởng ủy ban hiệp hội y tê Hàn Quốc, Phác Thượng Dul” Phác Thượng Du tự tin và bình tĩnh nói.

“Là anh?”

Sắc mặt Giang Nhan kinh ngạc, không nghĩ đên đêm trước cuộc thi Phác Thượng Du lại chủ động đến thăm hỏi Lâm Vũ.

“Không sai, là tôi.” Phác Thượng Du cười ha ha nói, “Anh Hà có nhà không?”

“Cói”

Lúc này, Lâm Vũ không nhanh không chậm bước ra, vừa nãy sau khi nghe người đến là Phác Thượng Du, anh không nhịn được cảm thây có chút ngoài ý muôn, không biệt người này đên tìm mình muôn chơi trò gì đây.

Đây là lần đầu tiên Lâm Vũ và Phác Thượng Du lần đầu tiên gặp mặt, hai người net đối mắt, đều xẹt qua ý dò xét, mang theo địch ý rõ ràng.

“Anh Hà, xin chào!”

Phác Thượng Du chủ động chìa tay với Lâm Vũ.

Lâm Vũ do dự một chút, vẫn là nắm lầy tay anh ta, nghỉ ngò hỏi: “Anh đến muộn như vậy, có chuyện gì sao?”

“Đi phòng sách cậu nói chuyện có tiện không?” Phác Thượng Du cười nói.

“Không tiện lắm, tôi không có phòng sách, bình thường đêu ngôi ngoài hành lang.” Lâm Vũ lắc lắc đầu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 894


Chương 894:

“…” Phác Thượng Du.

“Nè, chìa khóa đây, đi xuống phòng sách dưới lầu của ba mẹ nói chuyện GIảP Giang Nhan nắm lấy tay Lâm Vũ, nháy mắt với anh, sau đó đưa chìa khóa dưới lầu cho Lâm Vũ.

Lâm Vũ mới không tình nguyện dẫn Phác Thượng Du xuông dưới lâu.

“Anh Hà, không biết anh là học trò của?” Phác Thượng Du sau khi ngồi xuống liền nói tahwrng vào vấn đề.

Lâm Vũ sau khi nghe tên này nói như vậy liền biết rõ, trực tiếp không thèm quan tâm nói: “Không có học ai, tự học thành tài.”

*…” Phác Thượng Du.

Sau đó, Phác Thượng Du cười ha ha nói: “”Dủ anh Hà không tiện tiết lộ, vậy tôi không hỏi nhiều nữa, anh Hà chắc cũng biệt tôi theo học ai nhỉ?”

“Không biết, cũng không muốn biết.”

Lâm Vũ lắc đầu.

.

Phác Thượng Du bị những lời của Lâm Vũ làm cho muôn hộc máu, nhưng mà hắn ta vẫn còn mặt dày nói: “Năm ba tuổi tôi đã cùng thây châm cứu học y, mà thầy của tôi họ Vương, là truyên nhân của đại sư Vương Duy Nhật. của triều Tống các người, cho nên tổ sư gia của tôi mới nói là đại sư Vương Duy Nhất, Thiên Thánh Đồng Nhân mà đệ tử tội đã cho cậu xem trước đó, là truyền từ thời sư phụ của tôi đến đời tôi.”

Lâm Vũ trợn mắt, anh tin hắn mới là lạ! Người Trung Quốc làm sao có khả năng đưa Thiên Thánh Đồng Nhân cho người Hàn Quốc được!

Nhóm bác sĩ Hàn Quốc không biết xâu hỗ này, Lâm Vũ đã sớm lĩnh giáo rồi, cho nền cũng lười đề ý bọn họ.

“Anh Hà, cuốn sách “Đồng Nhân Thú Huyệt Châm Cứu Đồ Kinh” của tổ sư Vương Duy Nhất của tôi, tôi đã sớm thuộc lào trong lòng, hơn nữa kết hợp với Thiên Thánh Động Nhân mà tô sư gia nguyên cứu chê tạo, tôi đã đem phương pháp châm cứu này nghiên cứu vô sô lân, cho nên, trên thê giới này sẽ không có ai có kĩ thuật châm cứu vượt qua tôi.”

Phác Thượng Du ngắng đầu, tự tin nói: “Lần này cậu khiêu chiến cùng tôi, là do cậu tự chuốc lấy sỉ nhục!

Mấy cái thủ pháp châm cứu huyệt đạo này của cậu, cũng chỉ là chút tài năng thập kém mà thồi, nếu như hiện tại cậu bỏ quyên thi đầu, thì vẫn còn kịp đấy!”

Lâm Vũ nghe đến đây. cuối cùng cũng biết được mục đích đến đây của Phác Thượng Du, cảm tình với hắn ta liền giảm đến âm vô cùng!

“Anh quả thật là nói khoác mà không biết ngượng, một câu một chữ đêu gọi tÔ sư gia, vậy có thể nói rõ anh là cháu trại của Trung Quốc à?” Hai chân bắt cheos vềnh lên, không Vui nói, còn đặc biệt đem từ “con cháu”

nói thành “cháu trai”.

Sắc mặt Phác Thượng Du khẽ thay đổi, sau đó nói: “Tôi là người Hàn Quốc, tổ tiên của tôi đều là ì người Hàn Quốc! Nhưng mà kĩ năng châm cứu, hậu thê người Hàn Quốc chúng tôi so với hậu thê người Trung Quôc các cậu càng có thiên phú! Châm cứu truyền đến tay chúng các :. người, quả thật đã bị các người làm ô uê uy danh, nó nên là của quốc gia chúng SN TÔ tôi.

“Vậy được, vậy ngày mai chúng ta dùng thực lực để thấy kết quả sau cùng.”

Lâm Vũ bị những lười không biết xấu hỗ của hắn ta chọc giận, ánh mắt lạnh lùng liếc hắn ta, lạnh giọng nói: “Anh không cần ở đây ba hoa với tôi, xin mời vệ cho.”

Phác Thượng Du đứng dậy, nhìn đồng hồ, cười nói: “Anh Hà, cách chín giò sáng ngày mai vẫn còn mười một tiêng đông hồ, cũng có nghĩa là còn mười một tiếng cho cậu suy nghĩ xem có nên từ bỏ quyên thi đầu hay không!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 895


Chương 895:

Nói xong câu này, trong lòng Phác Thượng Du vui vẻ rời đi, mục đích hăn đên đây đã đạt được, đó chính là ngăn cản lòng hăng hái của Lâm Vũ.

Lâm Vũ nhìn bóng lưng hắn cười lạnh một tiếng, trong lòng âm thầm hạ quyêt tâm, anh ngày mai không chỉ thăng mà cân đại thăng!

Lâm Vũ vừa khóa cửa dưới lầu chuẩn bị đi lên, lúc này Hách Ninh Viễn đột nhiên gọi điện thoại đến, cười ha ha nói: “Tiểu Hà à, hôm nay hoàng tử Louis và công nương gặp cậu nói gì thế?”

“Gặp tôi?” Lâm Vũ cười cười nói, “Hoàng tử không có gặp tôi mà?”

“Cái gì? Không gặp cậu?”

Đầu bên kia điện thoại giọng Hách Ninh Viễn có chút thay đổi, gập gáp nói: “Chiều hôm nay không có ai đên nhà cậu đón cậu?”

“Không có.” Lâm Vũ có chút hoang mang nói.

“Quá đáng quá rồi! Quá đáng quá rồi!” Hách Ninh Viễn đột nhiên tức giận, “Bọn họ tiếp đãi Phác Thượng Du xong có nói qua tiếp đãi cậu, tôi nói tôi gọi người đi đón cậu, kết quả người của hoàng thất kêu tôi đưa họ địa chỉ, bọn họ đích thân phái người đi đón cậu, không nghĩ đên bọn họ đối với tôi bằng mặt không bằng lòng!”

Hách Ninh Viễn tức giận đến toàn thân run rây, anh cho răng chuyện này đối với Trung y bọn họ vô cùng không tôn trọng!

“Không sao! Bộ trưởng Hách, qua ngày mai tôi sẽ khiến bọn họ triệt đề ghi nhớ hai chữ Trung yl”

Lông mày Lâm Vũ nhíu lại có chút không vui, trong âm thanh có chút lạnh lẽo.

“Được, vậy cậu nghĩ ngơi sớm đi!

Ngày mai xem biểu hiện của cậu, đến lúc đó tôi ở hội trường đợi cậu. ” Ngữ khí Hách Ninh Viễn trịnh trọng nói.

Lâm Vũ sau khi trở về tắm rửa đi ngủ, sáng sớm ngày hôm sau đã ngủ dậy.

Mẹ Lâm Vũ, ba mẹ vợ và cả Giai Giai đều tụ tập lại cả, đều thay những bộ quân áo tươi sáng, đã chuẩn bị cùng Lâm Vũ đi đến hội trường lớn.

“Tiên sinh, đi thôi, Ngọc Hiên đã ở dưới lầu đợi kìa!” Lệ Chấn Sinh cười ha ha chạy đến thúc giục.

“Được!” Lâm Vũ nhìn thời gian, nhìn thấy gần bảy, giờ rưỡi, tên Ngọc Hiên này quả là gâp gáp mà.

Lâm Vũ mang những nguwoif nhà đi ra khỏi cửa, lúc này điện thoại đột nhiên reo lến, là Lý Thiên Hủ gọi đến.

“Alo, Lý đại ca, có chuyện gì thế?”

Lâm Vũ cuwoif nói, biết Lý Thiên Hủ chủ yêu muôn nói với mình gì đó.

Nhưng chuyện không ngờ là, ngữ khí của Lý Thiên Hủ bên đầu dây bên kia rất hoảng loạn, giọng run rầy: “Gia…Gia Vinh, anh biết em hôm nay khiêu chiến với y học Hàn Quốc, không nên làm phiền em, nhưng mà em gái anh, nó bị ngật rôi, tình hình không tốt lắm, mẹ anh nói thậm chí so với lần ngất đầu tiên còn nghiêm trọng hơn…

“Hả?”

Sắc mặt Lâm Vũ đột ngột thay đổi, chính mình gần đây dồn sức nghiền cứu Châm Pháp Đạt Ma, đều quên đi đã cách lần châm cứu đầu tiên cho Lý Thiên Ảnh hơn mười hai ngày rồi.

Lầm trước lúc anh nhìn thấy cô cây, ở y quán liền phát hiện sắc mặt cô rất không tốt, lúc đó anh định hỏi cô, kết quả bị cháu trai của Trương gia quấy rầy nên quên mắt luôn.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 896


Chương 896:

“Anh Hà, tôi biết lúc này gọi điện thoại cho cậu là không thích hợp.. .jNhưng là cậu, cậu không thể gặp chết không cứu…” Lý Thiên Hủ đầu bên kia điện thoại gần như gấp đến phát khóc.

Đây là lần đầu tiên trong bao nhiệu năm qua anh ta lộ ra tình trạng yêu đuôi như vậy.

“Lý đại ca, anh đừng gấp, tôi bây giờ đên ngay!” Lâm Vũ gâp gáp nói.

“Được được, cám ơn, cám ơn…” Đầu dây bên kia Lý Thiên Hủ liên tục nói cảm ơn rôi cúp điện thoại.

“Gia Vinh!” Giang Nhan đột nhiên nắm lấy tay anh, trên mặt tràn đầy lo lắng, lời muôn nói lại thôi.

“Không sao, thời gian còn kịp.” Lâm Vũ nhẹ nhàng vô võ tay cô.

“Cái tụi em lo lăng không phải là thời gian…muốn châm cứu cân rất nhiều tinh lực, nêu như anh trị bệnh cho Lý tiêu thư, một hồi thi đấu với Phác Thượng Du…

Diệp Thanh Mi có chút lo lắng nói, lần trước anh trị bệnh cho Lý Thiên Ảnh đến kiệt sức nôn ra máu vẫn luôn xẹt qua trong đầu cô.

Sắc mặt Lâm Vũ khẽ thay đổi, những lời cô nói cũng là những điều lo lăng nhất trong lòng anh, nhưng mà tình huồng của Lý Thiên Ảnh xuất hiện này, là do sơ suất của anh, anh bắt buộc phải có trách nhiệm đi giải quyết chuyện này.

“Đúng đó, Gia Vinh…nếu không thì đợi anh và Phác Thượng Du thi đấu xong lại…” Giang Nhan ngập ngừng khuyên.

“Cô ấy đợi không kịp đến lúc đó.”

Lâm Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, nêu thật sự như những lời Lý Thiên Hủ nói, tình hình hiện tại của Lý Thiên Ảnh so với lúc trước càng nghiêm trọng, có thể cầm cự không đến một tiếng nữa.

“Nhưng mà…”

“Được rồi, không cần nói nữa, bản chất của Trung y là trị bệnh cứu người, nếu như anh vứt bỏ đi Lý tiểu thư, thì hôm nay anh có thắng thì tất cả cũng chẳng có ý nghĩa gì!”

Lâm Vũ trầm mặt lại không nói nhiều, bước thẳng đến thang máy, lập tức xuống lầu.

“Giang Nhan, Thanh Mi, các cô cũng không phải không Ì biết tính khí của tiên sinh…” Lệ Chấn Sinh có chút không biết làm sao liền gật gật đầu, “Đi, tôi đưa các cô đến hội trường.”

Hắn vừa nói xong, Lâm Vũ đột nhiên gọi điện thoại cho hắn.

“Lệ đại ca, một lát anh đến y quán giúp tôi lấy nửa bình độc dược còn thừa mang đến đây!” Lâm Vũ lập tức phân phó nói.

“Hả? Được!” Lệ Chấn Sinh lập tức gật đầu.

Lâm Vũ biết lần này châm cứu cho Lý Thiện Ảnh nhất định sẽ tiệu hao rất nhiều linh lực, mà cách đề gia tăng linh lực duy nhất chính là dùng độc tố của loài hoa kỳ lạ Châu Phi.

Sau khi đợi Lâm Vũ đên nhà Lý gia, Lý gia đã sớm loạn cào cào, vợ chồng Lý Chấn Bắc và Lý Thiên Hủ mừng rỡ giỗng như gặp được cứu tỉnh.

“Hà tiên sinh, ngày hôm nay mà còn làm phiền cậu… tôi…Lý gia chúng tôi quả thật quá hồ thẹn với cậu rồiÌ” Lý Chán Bắc lắc đầu, tàn đầy vẻ hổ thẹn nói.

“Bác Lý đừng nói như vậy, chuyện này là tác trách của con.

Lâm Vũ lắc lắc đầu, lộ ra chút tự trách nói.

“Tôi vân luôn thúc giục con nhỏ này tìm cậu nhanh chóng châm cứu lại, nhưng nó nói cậu đang cùng thánh y Hàn Quốc khiêu chiến, không thể, phân tâm, cho nên nó vẫn luôn gắng gượng, muôn đợi cậu hôm nay thi đâu xong sẽ tìm cậu.. ạ mà không nghĩ đến hôm nay nó..

Hai mắt Lý Chân Bắc đỏ lên, thở ra một hơi dài.

Trong lòng Lâm Vũ khẽ run lên, một cảm xúc khó tả tràn ngập trong trái tim, sau khi bước vào phòng nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Lý Thiên Ảnh, trong lòng chua chát không nói thành lời.

Cô trước nay đều như vậy, luôn suy nghĩ cho người khác trước tiên.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 897


Chương 897:

“Bác Lý, các người ra ngoài trước đi!”

Lâm Vũ để bảo mẫu ở lại, sau đó Chấn Bắc lắc đầu, tàn đầy vẻ hồ thẹn nói.

“Bác Lý đừng nói như vậy, chuyện này là tác trách của con.

Lâm Vũ lắc lắc đầu, lộ ra chút tự trách nói.

“Tôi vân luôn thúc giục con nhỏ này tìm cậu nhanh chóng châm cứu lại, nhưng nó nói cậu đang cùng thánh y Hàn Quốc khiêu chiến, không thể, phân tâm, cho nên nó vẫn luôn gắng gượng, muôn đợi cậu hôm nay thi đâu xong sẽ tìm cậu.. Ị mà không nghĩ đến hôm nay nó..

Hai mắt Lý Chân Bắc đỏ lên, thở ra một hơi dài.

Trong lòng Lâm Vũ khẽ run lên, một cảm xúc khó tả tràn ngập trong trái tim, sau khi bước vào phòng nhìn thấy gương mặt trắng bệch của Lý Thiên Ảnh, trong lòng chua chát không nói thành lời.

Cô trước nay đều như vậy, luôn suy nghĩ cho người khác trước tiên.

“Bác Lý, các người ra ngoài trước đi!”

Lâm Vũ để bảo mẫu ở lại, sau đó khóa cửa lại, kêu bảo mẫu c** q**n áo Lý Thiên Ảnh, liền lấy ra kim bạc, sau đó một cây kim đã được ghim.

vào cơ thê trăng trẻo và mảnh mai của Lý Thiên Anh.

Lúc ghim kim anh nhịn không được nghĩ răng, nêu như anh học được châm thử năm Thiên Địa Kinh của Châm pháp Đạt Ma, nêu như làm tan những bộ này sau đó ân trong bát quái, có phải sẽ triệt đề cắt đứt sinh mạng ngắn ngủi của Lý Thiên Ảnh hay không?

Bởi vì tình hình lần này của Lý Thiên Ảnh khá nghiêm trọng, cho nên sau khi Lâm Vũ giúp cô ây châm cứu Xong, liền tiêu hao linh lực rất nhiều, rõ ràng cả người yêu đi hẳn mười phân.

Nếu không phải linh lực trong cơ thể anh bây giờ phong phú hơn trước rất nhiều, có lẽ anh đã gục ngã rồi.

May mà lúc này Lý Thiên Ảnh đã từ từ tỉnh lại, sác mặt cũng dần dần khôi phục vẻ hồng nhuận.

– Sau khi cô ấy nhìn thấy sắc mặt nhọt nhạt của Lâm Vũ, miệng cô liên mều máo, trong mắt tràn ngập nước mắt, nghẹn ngào nói: “Hà tiên sinh, tôi không sao, thật sự đã thêm phiền phức cho anh…”

“Nói linh tỉnh gì đó!” Lâm Vũ nhìn cô cười một cái, liền chuyển chủ đề nói: “Có thể đứng dậy không, có thể đứng dậy thì câm quân áo, đi, đi theo anh đên hội trường, xem xem anh làm sao dạy dỗ đâm bác sĩ Hàn Quốc đó.”

Lúc anh nói chuyện có chút vô lực, nêu như nói trước khi châm cứu cho Lý Thiên Ảnh, anh có thê năm chắc khả năng thắng Phác Thượng Du tám mươi phân trăm, nhưng mà hiện tại, anh chỉ có thể năm chắc khả năng thắng năm mươi phần trăm.

Nhưng mà lúc nhìn thấy khuôn mặt của Lý Thiên Ảnh, anh không thê thẻ hiện ra bất kỳ ưu tư nào, nêu không thì sẽ khiến cô càng thêm hỗ thẹn.

“Được!”

Tâm tình Lý Thiên Ảnh lộ ra chút vui mừng, lập tức ngôi dậy, cũng không hê kêu Lâm Vũ ra ngoài, không chút ngại ngủng liền đứng lên đi đến tủ quân áo chọn đô.

Lâm Vũ lần này cũng không chủ động yêu câu ra ngoài, bởi vì anh bây giờ có chút mệt, hai chân như đeo chì, muốn nhắc chân lên cũng tốn sức, chỉ có thể yên tâm tận hưởng quá trình thay đồ của Lý Thiên Ảnh.

Sau khi đợi Lý Thiên Ảnh thay đồ xong, Lâm Vũ mới mệt mỏi chống người đứng. dậy, cô ý bày ra dáng vẻ thoải mái, cùng với Lý Thiên Ảnh cùng nhau ra khỏi cửa.

“Hà tiên sinh, anh…anh không sao chứ?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 898


Chương 898:

Nhìn thấy con gái ,không sao, vợ chồng Lý Chấn Bắc và Lý Thiên Hủ đột nhiên thở ra một hơi nhẹ nhõm, lập tức quây quanh Lâm Vũ hỏi.

“Tôi không sao.” Lâm Vũ lắc đầu cười, “Thời gian không còn sớm nữa, tôi cũng không ở lâu.”

“Nhanh, Thiên Vũ, đưa Hà tiên sinh đi mau.”

Lý Chân Bắc lập tức phân phó con trai mây câu, nhìn về bóng lưng Lâm Vũ đang năm chặt nắm đầm, tuy Lâm Vũ tỏ ra mình bình tĩnh nhưng ông ta vẫn nhìn ra vẻ mệt mỏi trên mặt Lâm (W0 “Mẹ nó, sao cái đường này lại kẹt xe như vậy.”

Sau khi đưa Lâm Vũ ra ngoài, Lý Thiên Hủ đập mạnh vào vô lăng, vừa nãy bản đồ hiền thị con đường này không kẹt xe, kết quả đến đây phía trước đều kẹt xe, nhích lên một tí mà lâu vô cùng.

Lâm Vũ nhíu mày nhìn đồng hồ trong tay, trên đỉnh đâu toàn là mồ hôi lạnh.

Cùng lúc đó, trong phòng khách của hội trường trung ương thành phó Bắc Kinh đều đã đứng đây các nhà báo, truyền thôi và các vị khách từ khắp các nước, đa số đều là người Hàn Quốc và người Trung Quốc, còn có một số ít là người nước ngoài, nhưng không cân biết đên từ đât nước nào, nhưng người này. đều là những người không phú thì quý, bởi vì vé đên được cuộc thi lân này đều là vé nội bộ, không có quan hệ quen biết căn bản không mua được.

Nhìn thấy thời gian không còn nhiều nữa, đám đông đã bắt đầu bước qua vòng kiểm tra an ninh, cùng đi vào hội trường lớn, một sô đơn VỊ truyền thông cũng đã bắt đầu dựng máy tác nghiệp, tiên hành khởi động Chương trình phát sóng.

Một số thành viên của hoàng gia Anh, trong đó có Hoàng tử Louis và công nương cũng đã ngồi trên bục, đồng thời, một số đại diện của Bộ Ý tế hai nước, Hiệp hội y học hai nước đều đã ngôi vào vị trí.

Nhưng vị trí ở giữa của Hách Ninh Viễn vân luôn trồng không.

“Cái tên tiểu Hà này sao vẫn chưa đến nữa?”

Hách Viễn Ninh đứng trước công hội trường gập gáp đi qua đi lại, chốc chốc lại cúi đầu nhìn đồng hò.

“Bộ trưởng Hách, người của hoàng gia Anh và Bộ y tê hai nước đã bắt đâu thúc giục rồi, đang tìm ngài đó.”

Trợ lý Tiểu Phạm gấp gáp chạy đến.

“Kêu bọn họ đợi một chút!”

Hách Ninh Viên vừa nói vừa gọi điện thoại cho Lâm Vũ, nhưng có thê về vấn đề tín hiệu, lại gọi không được, chuyện này làm cho anh ta vô cùng lo lăng.

Lúc này mọi người trong hội trường đã nháo nhào cả lên, bởi vì lúc này đã là chín giờ, dựa theo lịch trình, người của Bộ y tê hai phía Trung Quốc và Hàn Quốc đã sớm lên phát, biểu, tuyên bồ cuộc thi chính thức bắt đầu, nhưng lúc này bộ trưởng Bộ y tế Trung Quốc không biết đi đâu mất ri.

“Đại diện của Trung y học không. đến, bộ trưởng. Bộ y tê cũng không đến, làm sao vậy, đây là lâm trận mà bỏ chạy à?” Một người đại diện cho Bộ y tê Hàn Quốc nỏi vào micro một cách giễu cọt, khiến cho những người Hàn Quốc bên dưới và những người đến từ nước khác cười to.

“Mẹ nó, tên Hà Gia Vinh không phải lúc lâm trận lại đổi ý chứ, muốn trở thành kẻ b*n n**c à?”

“Có khả năng, tôi nghe nói bên phía Hàn Quốc cho cậu ta một lợi ích cực lớn, kêu cậu ta gia nhập quốc tịch Hàn Quốc!”

“Bây giờ là mấy giờ rồi, còn không đện là tương đương với bỏ quyên thi đấu rồi.”

Một đám người Trung Quốc đều ồn ào thảo luận, trong lòng bắt đầu phát hoảng, nêu như vậy thì bộ mặt đât nước Trung Quốc sẽ mắt sạch luôn rôi.

Giang Nhan, Giang Kính Nhân và những người khác ngồi ở hàng bên trái và bên phải cũng tái mặt, liên tục gọi điện cho Lâm Vũ, nhưng họ cũng không thê gọi được.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 899


Chương 899:

“Bộ trưởng Hách, bên phía hoàng gia Anh và bộ trưởng y tê đã vô cùng không vừa ý rôi, mong ngài mau đi vào đi ạ!” Thư ký Tiểu Phàm lại chạy ra thúc giục một câu.

Hách Ninh Viễn lại lân nữa nhìn ra bên ngoài, sau đó mới xoay người bước vào trong hội trường, liên lập tức đồi thành bộ dạng cười cười xin lỗi: “Thật xin lỗi, trên đường kẹt xe nên Hà tiên sinh đến trễ một chút, mọi người đừng gập, cậu ta sẽ đến ngay, sẽ đến ngay.”

“Tôi không có thời gian đâu mà đợi cậu ta!” Phác Thượng Du khoanh tay, lạnh lùng. nói vào micro, “Nếu như sau mười phút nữa mà cậu ta còn không đến, thì xem như cậu ta tự từ bỏ quyên thi đấu.”

Sắc mặt Hách Ninh Viễn có chút xấu hồ, có chút không nói nên lời, trong lòng chua xót không nói ra được, thậm chí còn mơ hộ nghỉ ngờ Lâm Vũ có phải nhất thời hối hận, đồng ý với yêu cầu của Hàn Quốc hay không.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, toàn bộ hội trường cũng càng ngày càng náo động.

“Còn lại một phút nữa, tôi cảm thấy chúng tôi không cần đợi nữa rồi!”

Phác Thượng Du đột nhiên đứng dậy, xoay người nhìn hoàng tử Louis nói: “Hoàng tử điện hạ, tôi cảm thầy ngài có thể tuyên bố kết thúc được rôi.”

Bỏi vì trên tay đeo tai nghe phiên dịch, cho nên hoàng tử Louis cũng hiểu ý hắn ta, bèn nhìn về phía Hách Ninh Viễn một cái, thấy sắc mặt khổ sở của Hách Ninh Viễn, liền quay đầu nói: “Tôi tuyên bó, tôi tuyên bỗ Hà Gia Vinh tiên sinh đến nay vẫn chưa đến, nên được xem..

“Đến rồi!”

Chỉ nghe thấy âm thanh vang lên, sau đó “bằnh” một tiếng cửa lớn hội trường bị đây ra, chỉ thầy sắc mặt đỏ ửng của Lâm Vũ, đang thở khì khì đứng trước cửa, thở sâu từng đọt, sau đó anh từ từ đi về phía bên dưới.

“Được!”

Lúc này những người Trung Quốc có mặt trong hội trường đêu hoan hô, tiếng võ tay nhiệt liệt vang lên.

Nhưng mỗi bước đi của Lâm Vũ đều vô cùng khó khăn, bắp chân khẽ co rút, bởi vì anh thấy thời gian không còn kịp nữa nên trực tiếp XuÔng xe, một đường chạy đến đây, lân nữa tiêu hao một lượng lớn thể lực.

“Hà tiên sinh, cậu đến trễ rồi.”

Phác Thượng Du híp mắt, thân là một bác sĩ nồi tiêng của Hàn Quốc, hắn ta đã sớm nhìn ra thể lực yếu kém của Lâm Vũ, biết rằng với trạng thái này của Lâm Vũ, căn bản không. thể nào châm cứu được, tự nhiên cũng sẽ thắng anh ta, cho nên trong lòng vô cùng tự tin nói: “Đặc biệt là cậu đến hay không đều giống nhau.”

Lâm Vũ mặc kệ anh ta, đi thẳng đến bên cạnh Lệ Chân Sinh và nói với anh: “Đồ mà tôi nhờ anh mang đến đâu?”

“Ở đây!” Lệ Chấn Sinh vội vàng đáp, vừa rồi vượt qua kiểm tra an ninh, anh tìm gặp riêng thư ký Tiểu Phàm, nếu không muốn đem vào cũng khó.

“Bỏ vào trong nước cho tôi!” Lâm Vũ vội vàng thúc giục khi mọi người nhìn thấy nước trên bàn, anh biệt nêu mình trực tiếp uống, nhất định sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của người khác.

“Sao?” Lệ Chân Sinh hiển nhiên là giật mình.

“Nhanh lên!” Lâm Vũ cau mày thúc giục.

“A… được, được!” Lệ Chân Sinh vội vàng gật đầu, sau đó nhanh chóng câm lầy chai nước trên bàn vặn ra, đồ Hệ số nọc độc vào trong nước rồi lắc nhẹ.

Lâm Vũ cầm lấy nước, uống cạn không nói lời nào.

“Gia Vinh, anh uống cái gì thế?”

Giang Nhan căng thẳng hỏi.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 900


Chương 900:

“Không có gì, đừng lo lắng!”

Lâm Vũ dịu dàng cười với cô, lập tức xoay người đi về phía sân thượng phía dưới, nhưng trong lòng đột nhiên cảm thấy l: lạnh vô tận, toàn bộ khoang phổi một lần nữa cảm giác cực lạnh như rơi vào hầm băng.

Rõ ràng độc dược này đã phát huy tác dụng, nhưng bởi vì Lâm Vũ tiêu hao rât nhiêu linh lực trong cơ thể, dấu vết linh lực còn sót lại nuốt chứng độc này, có vẻ chậm chạp và tốn công hơn rât nhiều.

Anh chỉ cảm thấy toàn bộ khoang phối như bị chèn ép, anh cỗ găng hết sức với từng hơi thở.

Phác Thượng Du lại liếc mắt nhìn Lâm Vũ đây nghỉ hoặc, anh ta đề ý .

đến động tác nhỏ của Lâm Vũ vừa rồi liền đoán được phần lớn nước Lâm Vũ uống là có lân thứ gì đó lạ, nhưng đây là so y thuật chứ không phải SO thê lực, cho nên Lâm Vũ uống gì cũng đều vô nghĩa cả, vì vậy anh ta căn bản không quan tâm chút nào.

Nhưng điều anh ta tò mò là tại sao cơ thể của Lâm Vũ lại trở nên yếu hơn sau khi uông thứ đó.

Đối với Lâm Vũ mà nói, máy chục bậc thang này như núi non trùng điệp rất khó đề vượt qua, nhưng may mãn thay, sau khi anh bước xuông, trạng thái lạnh lẽo trên toàn thân đã nhẹ đi rất nhiều, linh lực trong cơ thê cũng dần mạnh lên, sắc mặt cũng khôi phục không ít.

Khi Hách Ninh Viễn nhìn thấy. Lâm Vũ đến, anh ta hít một hơi thật sâu và nói vào micrô; “Được rồi, đại diện y học Trung Quốc của chúng tôi – anh Hà Gia Vịnh đã vào sân. Tiếp theo, tôi tuyên bồ thách thức giao lưu giữa y học Mơ Quốc và Hàn Quốc, chính thức bắt..

“Đợi một chút!”

Phác Thượng Du đột nhiên ngắt lời .

Hách Ninh Viên, “Tôi có chuyện muôn nói!”

Hách Ninh Viễn sửng sốt, có chút khó chịu liếc nhìn Phác Thượng Du nhưng vẫn tỏ ra ân cần và nói: “Bác sĩ Phác, có chuyện gì anh cứ nói.”

“Tôi muốn làm cho buổi thi đấu này trở nên thú vị hơn!” Trong mặt Phác Thượng Du có chút ranh mãnh, anh ta nhìn Lâm Vũ nói: “Bác sĩ Hà, nêu chỉ là so sánh giữa y học Trung Quốc và Hàn Quốc thì sẽ có hơi nhàm chán, vả lại cũng sẽ rất có lỗi với những khán giả đang có mặt ở hiện trường và độ quan tâm lớn trên “thị trường” quốc tê, anh cảm thấy sao?”

Lâm Vũ biết lão tử này bụng dạ không tốt, nhìn anh ta cười nói: “Vậy ý của anh Phác đây là..

“Tôi nghĩ chúng ta nên thêm một số cá cược cá nhân trước cuộc thị đề cuộc thi này trở nên thú vị và hấp dẫn hơn!” Phác Thượng Du bình tĩnh nói.

“Các cược gì đây?” Lâm Vũ nhướng mày, đừng nói là tâm tư của lão tử này chính là điều anh ta muốn, anh ta đang nghĩ làm sao lấy lại được Thiên Thánh Đông Nhân cấp quốc bảo.

“Điều kiện của tôi là nếu anh thua thì phải tôn tôi làm thầy trước mặt mọi người và Hoàng tử Louis, đồng thời tự nguyện từ bỏ quốc tịch Trung Quốc và nhập quốc tịch Hàn Quốc vồ điều kiện!” Phác Thượng Du nheo mắt nói.

Mọi người có mặt đã náo động khi nghe điêu này.

Lâm Vũ không khỏi có chút kinh ngạc, không ngờ anh ta lại ra điều kiện xấu xa như vậy.

Đúng vậy, điều này hoàn toàn có thể dùng hai từ “ác độc” đề hình dung.

Một khi Lâm Vũ thua, anh sẽ bị buộc phải phản bội quê hương của mình, Hồ dù anh nhập quốc tịch Hàn Quốc nhưng nếu anh rơi vào tay của Phác Thượng Du, thì anh cũng sẽ không được đãi ngộ ở Hàn Quôc! Chỉ đơn giản muôn đưa anh đến một nơi mà muôn đời muôn kiếp không trở lại được!

“Bác sĩ Phác, thế nào, điều kiện này của anh có vẻ hơi khắc nghiệt nhỉ?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 901


Chương 901:

Tản! Ninh Viễn chưa đợi Lâm Vũ đáp ứng liền lập tức mở miệng ngăn cản.“Bộ trưởng Hách, tại sao, anh là sợ đội Trung Quốc của các người thua sao?” Phác Thượng Du cười, “Hơn nữa nều có thua, gia nhập Đại Hàn Dân Quốc và trở thành học trò của tôi, cũng chính là vinh hạnh của anh! Nếu như sợ, vậy bây giờ các người có thể nhận thua, điêu kiện này xem như tôi chưa nói!”

Sau khi anh ta nói xong câu này, cả khán phòng náo loạn, rât nhiêu người Trung Quốc đã mắng anh ta, trong khi những người Hàn thì hết sức ủng hộ anh ta, khán giả hai bên gân như bắt đầu măng chửi nhau.

“Được! Tôi đồng ý với anh!”

Lâm Vũ đột ngột gật đầu và đồng ý không chút do dự.

Toàn bộ người trong hội trường đều giật mình, càng lúc càng yên lặng.

“Được, rất có khí phách!” Phác Thượng Du cười đặc thăng, › vui mừng như nhìn thấy một con cá mắc câu.

“Tuy nhiên anh Phác, nếu anh thua thì sao?” Lâm Vũ cười nhìn anh ta.

“Anh cứ nói đi!” Phác Thượng Du ưỡn ngực nói, anh ta cho rằng với thể chất hiện tại của Lâm Vũ không thể đánh bại anh ta.

Ngược lại, bản thân anh ta mấy ngày qua đã tụ bổ đủ năng lượng và điều chỉnh thể trạng ở trạng thái đỉnh cao.

“Được, anh đưa ra hai yêu cầu, vậy tôi cũng đưa ra hai yêu câu. Thứ nhất, tôi muôn anh hoàn trả lại Thiên Thánh Đồng Nhân vốn thuộc về đất nước chúng tôi. Thứ hai, tôi muốn anh thừa nhận trước truyền thông thế giới rằng kiệt tác y học Hàn Quốc “Đông Y Bảo Giám” của các người sao chép từ sách y học thời cô đại Trung Quốc chúng tôi” Lâm Vũ vẻ mặt Bình tĩnh và đây uy lực nói.

Sau khi anh nói xong lời này, tiếng ồn ào của cả hội trường đột nhiên lên một tầm cao mói, rất nhiều người Trung Quốc lần lửợt võ tay chào đón anh.

Hách Ninh Viễn cũng trừng mắt nhìn Lâm Vũ như thể nhìn thầy niềm tin tràn đầy trong mắt Lâm Vũ, anh ta đứng thẳng lưng không khỏi tự hào.Vẻ mặt của Phác Thượng Du đột nhiên thay đổi, hiển nhiên không ngờ Lâm Vũ lại đưa ra yêu câu như vậy.

Biết rằng, Thiên Thánh Đông Nhân kia chính là tâm phúc của anh ta, chính vì bảo vật như vậy mà anh ta phải ngày đêm luyện châm, mới có thê tạo nên danh tiêng thánh y của Đại Hàn Dân Quốc.

Nhưng lại vì sao chép “Đông Y Bảo Giám” mà xin lỗi y học Trung Quốc, anh ta sẽ làm mất mặt tô tiên của Đại Hàn Dân Quốc và nền y học Hàn Quốc! Cho dù có chết, anh ta cũng không có mặt mũi nào đi gặp tổ tiền ở dưới Cửu Tuyên.

Mặc dù điêu kiện mà anh ta đê cập với Lâm Vũ là “ác độc”, nhưng điêu kiện mà Lâm Vũ đưa ra chỉ đơn giản là bóc lột đến tận xương tủy!

Nhìn thấy vẻ mặt không chút biểu cảm của Phác Thượng Du, lúc này đến lượt Lâm Vũ ôn nhu hỏi: “Sao thế, anh Phác không dám đồng ý sao? Anh sợ y học Hàn Quốc của các anh thua chúng tôi sao? Nếu như sợ thì bây giò anh nhận thua đi, điều kiện này xem như tôi chưa nói!”

“Tôi đồng ý với anhl”

Trước sự khiêu khích của Lâm Vũ, Phác Thượng Du không kìm được tức giận, đành phải đồng ý.

“Bác sĩ Phác…” Bộ trưởng Bộ Y tế Hàn Quốc phía sau gọi anh ta với vẻ lo lắng.

“Không thành vấn đề, tôi nhất định sẽ thăng!” Phác Thượng Du tự tin nhìn lại Bộ trưởng Bộ Y tê Hàn Quốc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 902


Chương 902:

“Được rồi! Cuộc cá cược của hai bên đã được thống nhất và cuộc so tài lần này của chúng ta trỏ nên ngày càng thú vị rôi. Sau đây, tôi xin thông báo rằng thử thách trao đổi giữa y học Trung Quốc và Hàn Quốc sẽ bắt đầu ngay bây giờ!”

Cả hội trường vang lên những tràng pháo tay kịch liệt, gương mặt ai nây đêu tràn đây sự kỳ vọng, muôn xem ai có thê giảnh được chiên thắng trong ngày hôm nay.

Phải nói răng cuộc cá cược giữa Lâm Vũ và Phác Thượng Du đã làm tăng điểm nhắn của ván đấu này lên rất nhiều.

“Tiếp theo, Hoàng tử Louis của Hoàng gia Anh sẽ giới thiệu quy tắc của cuộc thi này với mọi người”

Hách Ninh Viễn mỉm cười và ra hiệu với Hoàng tử Louis.

Hoàng tử Louis đứng dậy cúi chào mọi người, sau đó câm một tập tài liệu lên đọc bằng tiếng Anh một cách trôi chảy, người phiên dịch bên cạnh lập tức dịch những lời của anh ta sang tiếng Trung.

Sau khi anh ta đọc xong nội quy, về cơ bản tất cả mọi người đều hiệu.

Thể lệ của cuộc thi này thực ra rất đơn giản, tổng cộng có hai vòng,.

vòng đầu tiên nghe có vẻ đơn giản là nhận diện và châm cứu, nhưng cái khó nằm ở chỗ, hai người cần phải bịt mắt lại và dùng tay xoa khắp các bộ phận cơ thể đề có định các huyệt đạo rồi thực hiện châm cứu, hơn nữa người tình nguyện châm cứu là người châu u do Hoàng gia Anh cử ra.

Điều này chắc chắn làm tăng đáng kể khó khăn trong việc châm cứu, phải, biết rang hình thể giữa người chậu Á và người u Mỹ có sự khác biệt rất lớn. Đôi với người luôn quen trị bệnh cho người châu Á như Lâm Vũ và Phác Thượng Du thì đây rõ ràng là một thử thách lớn.

Tương tự, tỷ lệ phạm sai làm của họ cũng sẽ cao hơn.

Phác Thượng Du khẽ nhíu mày, nhưng vẻ mặt không có mây thay đổi, anh ta quay đầu liếc nhìn Lâm Vũ.

Lâm Vũ mặt phẳng như nước, trên thực tế, nêu có thê dùng tay để chạm vào thì dù có bị bịt mắt cũng không có khác biệt nhiều.

Tuy rằng là người châu. u, nhưng dù sao hắn ta cũng không có quá nhiều khác biệt, tỷ lệ huyệt đạo trên cơ thể người là nhất định.

“Hai người không có ý kiên bắt đồng gì nữa chứ?”

Trợ lý của Hoàng tử Louis hỏi Lâm Vũ và Phác Thượng Du, cả hai đều lắc đầu.

“Vậy mời hai vị chọn kim! Mỗi người chọn sáu mươi sáu cây kim! Không được nhiều hơn, cũng không được ít hơn!”

Trợ lý Hoàng tử Louis chỉ vào những cây kim nhỏ tính chất đặc biệt được đặt trên bàn bên cạnh.

Đây là loại kim được chuẩn bị đặc biệt cho vòng thi này, kim ngắn và mảnh, tuy xuyên qua cơ thê người nhưng không gây hại gì cho cơ thê.

Sau khi Lâm Vũ và Phác Thượng Du lấy khăn tầm thuốc khử trùng lau tay xong, bọn họ xoay người chọn kim bạc.

Lúc này, hai tình nguyện viên do Hoàng gia Anh chuẩn bị cũng đã bước ra ngoài. Họ đều là những người u Mỹ tóc vàng điền hình, đẹp trai, cao ráo và vạm vỡ. Họ chỉ mặc một chiếc q**n l*t nam với cơ ngực săn chắc, cơ bụng và chân khỏe.

*ÒIP Đám đông khán giả có mặt lập tức ồ lên và cổ vũ, đặc biệt là một số phụ nữ không khỏi la hét.

Sau khi hai tình nguyện viên tươi cười chào mọi người, họ năm trái và phải trên giường trước.

Vì sự công bằng, Lâm Vũ và Phác Thượng Du đã tiền hành rút thăm đề xác định mục tiêu tương ứng cho chiếc kim.

“Xin hỏi hai vị chuẩn bị xong chưa?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 903


Chương 903:

Trợ lý của Hoàng tử Louis nhận được câu trả lời khẳng định của hai người họ, khi họ đứng trước và sau mục tiêu kim của mình, họ lập tức ra lệnh cho người dùng gạc đen che mắt Lâm Vũ và Phác Thượng Du lại.

Lâm Vũ đột nhiên cảm thầy trước mặt tối sầm, một tay tìm tới túi kim bạc trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, tay kia vươn tới cơ thê của người mẫu.

“Hai vị, mời nghe kỹ, tiếp theo tôi sẽ đọc sáu mươi sáu huyệt mà hai vị phải châm, tổng g cộng có năm phút, sau năm phút, bât kê châm xong hay không đều phải ngay lập tức dừng lại, nêu không dừng lại thì coi như thual”

Trợ lý của Hoàng tử Louis gio: một tập tài liệu lên và nói: “Tiếp theo, xin hai vị hãy nghe kỹ, tôi chỉ đọc danh sách các huyệt đạo này một lần, còn có thể nhớ được bao nhiêu tùy thuộc vào khả năng của bản thân hai vị!”

Sau khi anh ta nói xong, tất cả mọi người có mặt đều không khỏi cảm thán lần nữa, sáu mươi sáu huyệt đạo chỉ được đọc một lần, hiển nhiên điều này đã làm tặng độ khó của vòng thi này lên rất nhiềul Thậm chí có thể gọi là bất thường!

“Yên lặng! Yên lặng!”

Chủ nhiệm Đậu cố gắng hết sức để duy trì trật tự trong hội trường.

“Được, vậy tôi sẽ bắt đầu đọc những huyệt đạo cân châm cứu, tất cả những huyệt đạo tôi đọc chủ. yêu ở bên trái, mọi người xin hãy lắng nghel”

Sau khi khán giả bình tĩnh lại, trợ lý của Hoàng tử Louis nhắc Lâm Vũ và Phác Thượng Du, sau đó dùng tiếng Trung chuẩn đề đọc, “Tứ Bạch, Giáp Xa, Phù Đột, Khí Xá, Ốc É, Thực Đậu, Thanh Linh..

Thứ tự các huyệt mà anh ta đọc là từ mặt, cổ, thân, chân, bàn chân, từ trên xuống dưới, anh ta đọc một sỐ huyệt đạo rất dị thường, rõ ràng là đang cố ý tăng độ khó.

Lâm Vũ không khỏi tự hỏi, Hoàng gia Anh tự nhận là ng, biết Trung y, chẳng lẽ lại là giả bộ..

Khi Hoàng tử Louis có ý tưởng trợ giúp các huyệt đạo, tâm trí của Lâm Vũ đã tự động hình thành một bản đồ các huyệt đạo trên kinh tuyến cơ thể con người. Mỗi khi anh ta đọc một điểm, kinh tuyến của con người trong tâm trí Lâm Vũ được đánh dâu bảng một chấm đỏ.

Rõ ràng là anh đợi đọc hết các điểm huyệt rồi mới tiền hành châm cứu.

Nhưng cách tiếp cận của Phác Thượng Du khác với cách tiếp cận của anh, sau ý tưởng hỗ trợ mười sáu huyệt đạo của Hoàng tử Louis, anh ta đã thành thạo mười sáu huyệt đạo này. Sau đó, mỗi khi trợ lý đọc một điểm, anh ta xung phong cực kỳ nhanh chóng mò kim châm, tuy răng tốc độ chậm hơn một chút so với tỐc độ đọc của trợ lý, nhưng miễn cưỡng thì vẫn theo kịp.

“Bác sĩ Hà này sao thế? Sao anh Ấy, vẫn chưa làm gì? Anh ấy lẽ nào muốn nhớ hết các huyệt đạo sao?”

“Không thê, hơn sáu mươi huyệt, làm sao nhớ được…”

“Xem ra anh ấy đang định đợi đến khi đọc xong mới ra tay, anh ây có phân tự tin một cách mù quáng quá đi.”

Những người Trung Quốc có mặt vì | Lâm Vũ mà không khỏi vắt mồ hôi.

Một nhóm người Hàn Quốc khá hài lòng, bởi vì Lâm Vũ vẫn chưa lấy được một cây kim, ngược lại vị thánh y của họ đã châm được hai mươi hoặc ba mươi huyệt đạo.

Lúc này. Lý Thiên Hủ và Lý Thiên Ảnh cũng vội vàng chạy tới, thây Lâm Vũ đã bắt kịp cuộc thi, họ mới yên tâm, nhạnh chóng tìm hai chiếc ghế trống ngôi xuông.

Sau khi hỏi thăm những người xung quanh về tình hình hiện tại, Lý Thiên Ảnh không khỏi nắm chặt lòng bàn tay trăng nốn, thầm lo lắng cho Lâm Vũ, cô biết nếu lần này Lâm Vũ thua thì cô chính là hung thủ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 904


Chương 904:

“Phong Long, Giải Khê, Đại Đô, Lệ Đoái!”

Sau khi trợ lý đọc xong vài huyệt đạo cuôi cùng, Lâm Vũ đột nhiên ra tay, căn cứ theo các huyệt đạo được đánh dấu màu đỏ trên sơ: đồ kinh mạch cơ thể con người trong tâm trí, anh bắt đầu châm.

Anh cầm cây kim bằng tay phải, dùng tay trái chạm vào và dùng ngón tay đề đo đạc, trên cơ bản cỡ một phân ngón tay trái, anh đã đâm cây kim bạc | vào vị trí đó và toàn bộ các chuyền động đều hoàn thành trong một lần.

Khán giả thậm chí còn nhìn thầy bàn tay phải của anh và cây kim bạc trên tay gần như biến thành dư ảnh.

“Hết giò!”

Trợ lý bấm đồng hồ bám giờ, hết giờ, anh ta lập tức bảo hai người dừng lại.

Lâm Vũ và Phác Thượng Dụ đều hoàn thành mũi cuôỗi cùng gân như cùng lúc và đưa tay vê.

Hai người cùng nhau tháo khăn bịt mắt ra, nhìn những tình nguyện viên trước mặt, rồi quay lại nhìn nhau, trong mắt họ có tia lửa b*n r*, đầy thù địch.

“Hai vị xin lùi về sau một bước!”

Người trợ lý làm động tác mời chào với hai người họ.

Sau khi Lâm Vũ và Phác Thượng Du lùi về phía sau, bốn người đàn ông mặc quân áo đen và đeo găng tay trắng ‹ đi theo cặp vệ phía các tình nguyện viên, và bắt đầu kiểm tra những chiếc kim bạc trên người các tình nguyện viên đề xác nhận xem con sô đã chính xác và các huyệt đạo có sai sót không.

Vì đây là cuộc đọ sức giữa các chuyên gia châm cứu và châm cứu hàng đầu nên hệ thống kiểm tra của họ cũng rất nghiêm ngặt, độ chính xác của các huyệt đạo cực kỳ cao.

Khi bốn trọng tài chấm điểm, tất cả mọi người trên khán đài đều không khỏi nín thở, lặng lẽ mong chờ kết quả.

Sau khi bốn trọng tài kiểm tra xong,„ họ đến bàn đặt giây bút và tự ghi kêt quả kiểm tra của mình, sau đó trợ lý mới lây và tổng hợp lại.

“Kết quả kiểm tra cuối cùng của chúng tôi đã được công bôi”

Sau khi đưa kêt quả tóm tát cho Hoàng tử Louis xem, trợ lý dõng dạc tuyên bồ vào micro: “Anh Phác Thượng Du, sáu mươi sáu mũi đều được châm và độ chính xác của châm cứu là 100%I”

Đã có một tràng pháo tay và cổ vũ nông nhiệt từ khán giả Hàn Quốc có mặt.

“Yên lặng, yên lặng!” Trợ lý Hoàng tử Louis hét lên hai lần, rồi nói tiếp: “Anh Hà Gia Vinh, sáu mươi sáu cây kim giống nhau, tất cả các mũi kim đều được đâm vào, độ chính xác của châm cứu là 100%!”

“Tuyệt quái”

Lần này đến lư: ‘ot các khán giả Trung Quốc có mặt cổ vũ đầy phán khích.

“PhùI”

Lý Thiên Hủ nắm chặt tay, trong lòng thâm thở phào nhẹ nhõm.

Lý Thiên Ảnh cũng thở dài một hơi, cô không ngờ ở trạng thái vật lý này, Lâm Vũ lại có thê đâm xuyên qua tất cả các huyệt đạo chính xác như vậy.

“Quả nhiên là con rễ của tai”

Giang Kính Nhân cũng đắc thắng gật đâu.

Giang Nhan và Diệp Thanh Mi vui mừng bắt tay, Tần Tú Lam và Lý Tế Cầm cũng gật đầu một lần nữa với sự phần khích.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 905


Chương 905:

Mặc dù Lâm Vũ không giành chiến thăng trong vòng này, nhưng ít nhất anh ây đã không thua.

Lúc này, trên khán đài có vài người vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đó là một số thành viên mà Vạn Sĩ Linh – người vừa mới nhậm chức chủ tịch Hiệp hội Y học Trung Quốc bầu vào Hiệp hội.

Bọn họ vốn định xem trò đùa của Lâm Vũ ngày hôm nay, nhưng không ngờ Lâm Vũ lại có duyên với vị thánh y Hàn Quốc này ngay vòng đầu tiên.

Đôi với những người vì lợi nhuận mà không có y đức như Vạn Sĩ Linh, ông ta không màng đến danh dự và thanh danh của nên y học Trung. Quốc, thứ ông ta muốn là hủy hoại và danh vọng của Lâm Vũ bị hàng nghìn người chỉ trỏi “3Ø Van không, Hội trưởng Vạn, đừng lo lắng, đây mới chỉ là vòng một, còn vòng hai mới là tiêu điềm, tôi không tin là cậu ta không thể không mắc sai làm!” Một lão bác sĩ y học Trung Quốc ân cần cho biết.

“Đúng vậy, Hội trưởng Vạn, đừng lo lãng, cứ chờ xem, tôi thầy nước da của đứa trẻ này không tốt lắm, Có thể là cậu ta không khỏe hoặc là ngủ không ngon, cậu ta chắc chắn sẽ mắc sai lầm!” Những người khác cũng hùa theo.

“Hai vị bác sĩ thiên tài thật xứng đáng là tỉnh hoa y học của hai nước!”

Hoàng tử Louis thấy trong tình huống này hai người có thê châm được tât cả các huyệt đạo nhanh chóng và chính xác như vậy, trong lòng không khỏi cảm thán.

Đại diện Bộ Y tế Trung Quốc và Hàn Quốc cũng thở phào nhẹ nhõm nhưng ánh mắt họ lại lộ rõ sự thù địch khi nhìn nhau.

“Nhóc con, được đấy, anh đúng là năm ngoài dự liệu của tôi!” Phác Thượng Du nheo mặt liếc nhìn Lâm Vũ, trong mắt tràn đầy lạnh lùng những cũng khá thú vị.

“Lão già, anh cũng không tệ lắm, tôi cũng không ngờ tới.” Lâm Vũ ném lại lời nói không buông.

“Lượt đầu tiên có thể nói là ngang tài.

Được rồi, chúng ta hãy nghỉ ngơi mười phút, sau đó sẽ tiệp tục đền lượt thi đầu thứ hail” Trợ lý của Hoàng tử Louis la lớn.

Lâm Vũ không khỏi thở ra một hơi dài, tuy răng chỉ có mười phút, nhưng đối với anh mỗi phút mỗi giây đều rất quan trọng, ưu điêm của hiệp thi đấu thứ nhất là hoàn toàn không yêu cầu linh lực, cho nên từ vừa rôi đến bây giờ, thần linh lực trong cơ thể Lâm Vũ đang chậm rãi trở lại, nhưng so với trạng thái của thời kỳ hoàng kim vẫn còn một khoảng cách lớn, cho nên điều anh cần nhất lúc này chính là thời gian.

Nhưng sau khi trợ lý của Hoàng tử Louis nói xong, Phác Thượng Du liếc nhìn Lâm Vũ, sau đó cau mày và nói lón: “Tôi không cân nghỉ ngơi, bài kiểm tra nhỏ này đối với tôi không là gì cả, hãy bắt đầu phần thứ hai càng sớm càng tốt, vì đại diện của chúng tôi đến từ Hàn Quốc vẫn còn vội vàng đề uống rượu mừng vào buổi trưa!”

Các khán giả Hàn Quốc và đại diện của Bộ Y tế thành phó Tè Tê Cáp Nhĩ cười lớn và ngạo mạn.

“Anh Hà, thời gian mười phút này anh chắc không cân đâu nhỉ? Nếu anh nói thân thể bản thân yêu ớt, vậy tôi đồng ý cho anh nghỉ ngơi mười phút!”

Phác Thượng Du quay đầu lại liếc mắt nhìn Lâm Vũ, vẻ mặt đầy gian xảo.

Rõ ràng là anh ta đã nhìn thấy thể | chất của Lâm Vũ kiệt quệ và muốn đánh bại Lâm Vũ một lần trong lúc anh yếu ớt nhất.

Lâm Vũ vẻ mặt ủ rũ liễc anh ta một cái, không ngờ Phác Thượng Du lại quỷ quyệt như vậy, cũng không nói nhiều, gật đầu nói: “Nếu như anh Phác đã nói không cân nghỉ ngoi, vậy thì cũng không cân nghỉ ngơi.

“Được, vậy tôi sẽ nhờ Hoàng tử Louis thông báo phương thức thi đâu của vòng thi thứ hail”

Trợ lý của Hoàng tử Louis cũng không dây dưa nữa, trực tiếp thông báo vòng hai.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 906


Chương 906:

Hoàng tử Louis câm lây tài liệu, tiêp tục đứng dậy đọc phương pháp kiêm tra vòng hai, người phiên dịch nhanh chóng phiên dịch giúp anh ta.

Phương thức kiêm tra ở vòng hai hoàn toàn khác với vòng một, không có trọng tài, không có tiêu chuẩn phán đoán thống nhát, kiểm tra chính là tính thực tiên của y thuật.

Bởi vì Hoàng gia Anh tin rằng tất cả các kỹ thuật y tê cuôi cùng đêu được sử dụng đề chữa bệnh và cứu người, họ đã cân thận sàng lọc và chuân bị cho hơn một chục bệnh nhân được đánh bại Lâm Vũ một lần trong lúc anh yêu ớt nhật.

Lâm Vũ vẻ mặt ủ rũ liệc anh ta một cái, không ngờ Phác Thượng Du lại quỷ quyệt như vậy, cũng không nói nhiều, gật đầu nói: “Nêu như anh Phác đã nói không cân nghỉ ngơi, vậy thì cũng không cân nghỉ ngơi.

“Được, vậy tôi sẽ nhờ Hoàng tử Louis thông báo phương thức thi đâu của vòng thi thứ hai!”

Trợ lý của Hoàng tử Louis cũng không dây dưa nữa, trực tiêp thông báo vòng hai.

Hoàng tử Louis cầm lấy tài liệu, tiếp tục đứng dậy đọc phương pháp kiêm tra vòng hai, người phiên dịch nhanh chóng phiên dịch giúp anh ta.

Phương thức kiêm tra ở vòng hai hoàn toàn khác với vòng một, không có trọng tài, không có tiêu chuẩn phán đoán thống nhất, kiểm tra chính là tính thực tiễn của y thuật.

Bởi vì Hoàng gia Anh tin rằng tất cả các kỹ thuật y tê cuối củng đêu được sử dụng đề chữa bệnh và cứu người, họ đã cần thận sàng lọc và chuẩn bị cho hơn một chục bệnh nhân được đánh sô thứ tự với các tình trạng khác nhau, Lâm Vũ và Phác Thượng Dụ đã tự mình tiền hành bóc thăm, mỗi người lấy ba lá phiếu, đề xác định bệnh nhân mà họ sẽ điều trị.

Sau khi chẩn đoán và điều trị xong, bạ bệnh nhân sẽ chấm điểm hài lòng vệ chẩn đoán và điều trị, người có điểm tổng cao nhất là người chiến thắng trong ngày hôm nay.

Mặc dù triệu chứng của những bệnh nhân này nhìn chung đều rất nghiêm trọng, nhưng cũng có những bệnh mãn tính, nặng nhẹ, tình trạng khác nhau, việc rút ra được loại người nào là tùy thuộc vào may rủi.

Tất cả những khán giả có mặt, dù đến từ quốc gia nào, đều không khỏi xôn xao khi nghe đến phương pháp thi ẳ này, rõ ràng là có một số tranh cãi vê _ việc này.

Rốt cuộc, loại quy tắc đánh giá dựa trên sự sẵn lòng cho điểm này thực sự có chút không đáng tin cậy, nêu bệnh nhân nào có phân biệt. chủng tộc thì chẳng phải sẽ cho điểm rÁP thấp sao?

“Mọi người yên lặng, mọi người yên lặng!”

Lúc này, trợ lý của Hoàng tử Louis vội vàng đứng dậy và nói với mọi người rằng: “Đừng lo lắng, chúng tôi đã lựa chọn cần thận hàng chục bệnh nhân này và họ đã thực hiện các xét nghiệm đa khoa chuyên nghiệp một cách chắc chắn. Mọi người không có tâm lý phân biệt đối xử dựa trên dân tộc hay quốc gia, họ không biết gì về y học Trung Quôc và y học Hàn Quốc, họ cũng không quen biết gì hai bác sĩ đang kiêm tra hôm nay, họ đã bị bệnh tật hành hạ trong nhiêu năm, họ sẽ nhận ra ai có thê giảm bớt bệnh tật của họ, vì _vậy đây là một phương pháp phán xét rất công bằng. Nói cho cùng thì những căn bên trong y thuật chăng phải dùng để trị bệnh sao?

Cảm nhận cá nhân của bệnh nhân là thử nghiệm cuối cùng!”

Sau khi anh ta nói câu này, giọng nói trong toàn bộ khán phòng đột nhiên trở nên trầm lắng hơn, bởi vì tất cả mọi người đều rất đồng tình với lời nói của vị trợ lý này, đúng vậy, mục đích của y thuật không phải là an bệnh nhân loại bỏ cơn đau sao?

“Hai vị có phản đối chuyện này không?” Trợ lý của Hoàng tử Louis hỏi ý kiến của Lâm Vũ và Phác Thượng Du.

Phác Thượng Du không vội nói, quay đầu nhìn Lâm Vũ, anh ta có chút lo lắng tình huống không chính xác này.

“Không có ý kiến!” Lâm Vũ khá là thờ DĐ “Tôi cũng không có ý kiến!” Phác Thượng Du cũng lập tức làm theo.

“Được, vậy mời hai vị bắt đầu bốc _ thăm!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 907


Chương 907:

Ngay sau khi trợ lý của Hoàng tử Louis nói, một nhân viên đã đi đến với một hộp thăm.

Cùng lúc đó, một nhóm bệnh nhân mặc y phục từ bên trong đi ra, đều là người u Mỹ, có nam có nữ, già trẻ lớn bé đứng thành hàng quay lưng về phía khán giả, mỗi người đêu có một dầu hiệu bắt mắt trên cơ thể của mình.

Lý do tại sao họ được phép ra trước khi bốc thăm là đề đảm, bảo tính công bằng của trò chơi và hiển thị con số của họ cho tất cả mọi người có mặt trước.

“Mọi người đừng sợ! Bệnh của bọn họ đang mặc phải không phải bệnh truyền nhiễm!” Trợ lý của Hoàng tử Louis lập tức giải thích cho mọi người, sau đó ra hiệu cho Lâm Vũ và Phác Thượng Du mau chóng bắt đầu bốc thăm.

“Mời! Bác sĩ Hài”

Phác Thương Du liếc mắt ra hiệu Lâm Vũ bốc trước.

Lâm Vũ không né tránh anh ta, anh bước tới và lây từ trong hộp ra ba quả bóng nhỏ màu vàng, vì bên trong có ghi cắc con số nên không thể nhìn thấy thông tin từ bên ngoài của các quả bóng.

Phác Thượng Du cau mày, sau đó bước tới và bốc lây ba quả bóng của chính mình.

Sau đó, hai nhân viên bước đến để lầy đi những quả bóng trên tay của họ và đọc sô mà họ bôc được cho khán giả.

“Những bệnh nhân được đọc trúng sô của mình vui lòng ở lại, những người khác vui lòng quay về!” Trợ lý của Hoàng tử Louis lớn tiếng nói.

Một vài bệnh nhân chưa được đọc ngay lập tức quay trở lại hậu trường, trong khi sáu bệnh nhân khác ngồi trên sáu chiếc ghê đã được chuân bị từ lâu theo hướng dẫn và đối mặt với các bác sĩ chăm sóc của họ.

_ Trong số ba bệnh nhân Lâm Vũ được chỉ định có một ông già da trắng khoảng sáu mươi đền bảy mươi tuổi, một đứa trẻ da đen khoảng sáu tuổi và một phụ nữ trẻ tóc vàng khoảng ngoài hai mươi. Người phụ nữ trẻ đang đeo mặt nạ vì một số lý do. Lâm Vũ liệc nhìn họ, đánh giá vệ nước da của họ, ba người họ mắc bệnh khác nhau, họ khả khác nhau, điêu này chắc chắn làm tăng thêm khó khăn cho việc điêu trị.

So với Lâm Vũ, Phác Thượng Du may mãn hơn nhiều, ba bệnh nhân của anh ta đều là nam bệnh nhân, hai người trong số đó là nam thanh niên khoảng ba mươi tuổi, người còn lại không quá. bón mươi, hai người trong số đó có vẻ ốm yếu. hon, bọn họ đêu là bệnh các bệnh về xương cột sông cổ hoặc thắt lưng và đầu gồi.

Mặc dù rất khó để điều trị tận gỐc căn bệnh này, nhưng việc sử dụng châm cứu có thê làm dịu cơn đau của bệnh nhân trong một thời gian ngắn, do đó điều đó đương. nhiên dễ nhận được sự đồng tình của bệnh nhân.

“Nhóc con, bây giờ tôi xem cậu thắng thế nào!”

Là một bác sĩ cao cấp, Vạn Sĩ Linh cũng nhận thấy ba bệnh nhân của Lâm Vũ khó chữa trị hơn, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ: nhõm.

“Haha, tôi sợ Hà Gia Vinh sẽ làm mắt mặt y học CỔ. truyền Trung Quốc!” Một thành viên của Hiệp hội Y học Trung Quốc gần đó cũng cười mịa mai, như thể hai chữ “Y học cô truyền Trung Quốc” không liên quan gi đến anh ta.

“Nếu lần này thua, Hiệp hội Trung y của chúng ta sẽ sỈ nhục cậu ta nặng nề, để xem cậu ta ở lại kinh đô như thế nào!” Một vị bác sĩ già ở bên kia không khỏi chế nhạo, vẻ mặt không biết xâu hỗ.

Mặc dù một nhóm khán giả Trung Quốc trên khán đài không thê nhìn thấy tình trạng của ba bệnh nhân Lâm Vũ, nhưng nhìn thấy tuổi tác và giới tính quá khác nhau, họ tự nhiên biệt rằng điều trị rất phiền phức, nhất là đôi với tình huồng thông thường, trẻ con không biệt gì, người già hay đòi hỏi và phụ nữ đòi hỏi vệ bản chất, những yêu tố không chắc chắn này một lần nữa làm giảm xác suất chiến thắng của Lâm Vũ.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 908


Chương 908:

Những người không biết đều cho rằng Hoàng gia Anh đang có tình làm khó Lâm Vũ.

Nhưng bọn họ đã tận mắt nhìn thấy trong lúc bốc thăm, quả nhiên là Lâm Vũ tự mình bốc lấy, cho nên bọn họ chỉ có thể thở dài xui xẻo.

“Được rồi, hai vị, tắt cả bệnh nhân của hại vị đều đã được xác định. Hãy nhớ răng, thời gian điều trị của hai vị cho mỗi người chỉ có bốn mươi lăm phút! Và thời gian không được cộng dồn!”

Trợ lý của Hoàng tử Louis giải thích: “Nếu có bất kỳ nhu cầu nào, có thể đề cập với chúng tội. Chúng tôi sẽ cô găng hết sức để đáp ứng, nhưng thời gian sẽ không bị đình trệ vì lý do này!”

Hoàng gia bọn họ cho rằng vì đây là châm cứu và kiểm tra sức khỏe nên nói thật nên dùng châm cứu đề chữa trị, nêu cần một số loại thuốc khác thì họ cũng có thê cung cấp, nhưng, cần có thời gian, nêu thua cuộc thi đấu vì điều này, chỉ có thê tự mình gánh chịu hậu quả.

Anh ta lập tức xua tay sau khi nói xong, nhân viên vội giơ một tắm bình phong chặn Lâm Vũ và Phác Thượng Du đề không làm phiền lẫn nhau, đồng thời, bên cạnh hai người cũng: lập tức có hai nữ phiên dịch viên mặc váy chuyên nghiệp đi đến, rất thuận tiện cho việc họ giao tiếp với bệnh nhân.

“Hai vị chuẩn bị xong chưa?”

Sau khi nhận được lời khẳng định từ hai người, trợ lý Hoàng, tử Louis ngay lập tức bâm đồng hô bâm giò và hét lên: “Bắt đầu!”

Sau đó Lâm Vũ và Phác Thượng Du ngay lập tức bắt đầu ngồi lại để chẩn đoán.

“Thưa ông, xin ông vui lòng đặt tay lên đây!”

Lâm Vũ chỉ ngón tay vào cái gồi trên bàn, sau khi nữ phiên dịch dịch xong, ông lão liền đặt tay lên gồi.

Lâm Vũ đưa tay lên bắt mạch, phát _ hiện ông ta đang bị cao huyết áp nghiêm trọng, trực tiếp nói: “Thưa ông, ông thuộc loại cao huyết áp lâu năm, thường xuyên kèm theo hồi hộp và tức ngực, luôn cảm thầy cơ thê không có sức, tim yếu và khí huyết bị ngưng trệ, tỉnh thần suy nhược đúng không?”

Nữ phiên dịch ở bên cạnh vội vàng Chết dịch lời nói của Lâm Vũ cho ông lão, ông lão đột nhiên trợn to hai mất nhìn vô củng kinh ngạc, gật đầu lia lịa, không ngừng hét lên: “Yes!

Yesl…”

“Ông ấy nói gì thế?” Ngoại trừ vài tiêng ˆyes” ra, Lâm Vũ không hiểu những thứ khác, bởi vì ông lão nói quá nhanh và quá xúc động.

Nữ phiên dịch cau mày, do dự một hồi rồi mới nói: “Ông ấy nói nếu như anh có thể chữa khỏi, ông ây sẽ cho anh 100 điểm!”

“Phiền cô nói với ông ấy rằng tôi có thể chữa khỏi căn bệnh này chỉ với ba lần. Lần đầu là châm cứu, tôi có thệ làm cho ông ấy cảm thấy răng cơ thê của mình đã được cải thiện đáng kể!” Lâm Vũ nói với nữ phiên dịch.

Trên thực tế, anh có thệ nói dối với ông ta răng mình có thể khỏi bệnh trong một lần, để ông ta cho mình 100 điểm, nhưng Lâm Vũ biết răng làm bác sĩ thì phải thành thật, vì vậy anh đã nói sự thật với ông lão.

“Okl Okl”

Tuy nhiên, ông lão gật đâu lia lia, ông ta đã gặp rất nhiều bác sĩ và ung rât nhiều loại thuốc chữa bệnh tăng huyết áp nhưng không có loại nào có tác dụng nhiêu, nêu Lâm Vũ có thể chữa khỏi bệnh cho ông ta chỉ với ba lần thì đối với ông ta là rất quý rồi.

Lâm Vũ gật đầu, sau đó yêu cầu ông ta duỗi tay trái ra rôi đâm vào cổ tay của ông ta ở các huyệt Thần Môn, Nội Quan, Đại Lăng đề nuôi dưỡng tâm, sau đó anh lần lượt châm vào huyệt Túc Tam Lý và Phong Long của ông ta một cây kim để giải tỏa sự trì trệ của Dương Minh.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 909


Chương 909:

Ngay sau đó, ông châm kim vào ba huyệt được gọi là Đồng Thị Kỳ Huyệt là huyệt Thiên, Địa, Nhân đề bồi bồ cơ thê, tiêu trừ máu ứ, điều hòa khí huyết, đồng thời luân phiên châm vào mây cái huyệt đó hơn mười lần, sau đó kim rút lại, nhìn ông lão cười nói: “Thưa ông, ông thở mạnh thử xem, cảm giác thê nào?”

Sau khi nữ phiên dịch dịch xong, ông lão vội vàng hít thở hai hơi, vẻ mặt vui mừng khôn xiết, rõ ràng là rất kinh ngạc, các triệu chứng, tức ngực và phù nê của ông ta suôt thời gian qua đã biến mắt!

Cả người có cảm giác thư thái chưa từng có, bật dậy khua tay múa chân mạnh mẽ, chỉ cảm thầy tràn đầy năng lượng, hoàn toàn là một giấc mơ trở lại thời trẻ.

Ông lão ngay lập tức chỉ tay vào Lâm Vũ và hét lên những từ “bác sĩ thiên tài” như không thê tin được, lặp đi lặp lại không ngừng.

Lâm Vũ cười gật đầu với ông ta, đề nghị ông ta ở lại kinh thành vài ngày, sau đó đến Hồi Sinh Đường chữa trị hai lần còn lại, để mình có thể chữa khỏi hoàn toàn.

Sau đó Lâm Vũ vội vàng ngồi bên.

cạnh cậu bé da đen và bắt đâu kiêm tra mạch của cậu ta.

Bởi vì không thê tích lũy thời gian, Lâm Vũ sờ sờ đứa nhỏ, nhân viên bấm giò bên cạnh lập tức khởi động lại thời gian, vẫn là bôn mươi lăm phút.

Sau khi Lâm Vũ bắt mạch cho cậu bé, anh cau mày phát hiện cậu ta đã bị bại liệt, miệng thì nghiêng sang phải, mắt trái không nhăm được, rõ ràng là di chứng của bệnh bại liệt rồi.

Thầy cậu ta im lặng, Lâm Vũ hỏi cậu ta: “Năm ba bồn tuôi cậu có bị bại liệt không?”

Nữ phiên dịch dịch xong, cậu bé da đen tật đầu, trong mắt hiện lên một tia hoảng sợ.

“Nói cho cậu ây biết, đề cậu ấy đừng sợ, tôi sẽ chữa lành bệnh cho cậu ấy!” Lâm Vũ nói nhỏ, hy vọng có thể làm dịu đi sự căng thẳng và Ìo lắng của cậu bé.

Sau khi nữ phiên dịch dịch xong, cậu bé lại ngoan ngoãn gật đầu.

“Cậu không nói chuyện được sao?”

Lâm Vũ thây cậu ta chưa nói chuyện, chỉ vào miệng cậu ta.

Không đợi đến phiên dịch lần này, đứa nhỏ mạnh mẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia đau lòng.

Lâm Vũ cho cậu ta một nụ cười ấm áp, ôn nhụ nói: “Không thành vần đề, cậu có thê lập tức nói được lại ngay!”

Sau khi nữ phiên dịch nói xong, trong mắt cậu bé lóe lên một tia sáng.

Lâm Vũ đã lẫy ra những cây kim bạc, cùng lúc châm xuống huyệt Giáp Xa, Thượng Hạ Quan, Tứ Bạch, Địa Thương, Nghênh Hương, Hợp Cốc và các huyệt khác ở hai bên của cậu bé, kim bạc được châm vào huyệt bên phải trước, sau đó châm vào hú sĩ bên trái, đồng thời bổ sung linh lực, toàn bộ quá trình kéo dài nửa giờ.

Lâm Vũ rút kim bạc ra, lúc này miệng cậu bé đã trở lại bình thường, mất trái cũng có thể nhắm lại.

Do cậu bé này thuộc dạng cơ thẻ bị mật nước, nóng trong người, tai biễn mạch máu não, gây ra bệnh trên Lạc Mạch, thông qua việc châm cứu vào các huyệt đạo này có thể giúp cậu bé đả thông kinh mạch, cho nên chỉ châm cứu có một lần, những tĩnh mạch bị giãn trên mặt cậu bé đã được cải thiện đáng kẻ.

Nhưng mà, cậu nhóc lúc này vẫn chưa biết sự thay đổi của mình, cậu vân ngây người nhìn Lâm Vũ.

Lâm Vũ hờ hững cười nhìn cậu ta, sau đó nhờ nhân viên bên cạnh xin một chiếc gương rồi đưa cho cậu bé.

Khi cậu bé nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt của cậu, vẻ mặt lập tức vui mừng, vẻ mặt trẻ con hiển nhiên rất cao hứng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 910


Chương 910:

“Cậu có thể mở miệng nói chuyện thử!” Lâm Vũ cười nhìn cậu ta.

_ Sau khi nghe nữ phiên dịch dịch, cậu bé há miệng kêu lên một tiếng, sau khi nhìn thây chính mình có thê la lên thì cậu ta đã hét lên đầy phần khích và nói “thank you” với cách phát âm mơ hô.

Có lẽ vì cậu ta đã lâu không nói nên phát âm của cậu ta không được chuân.

Sau đó cậu ta đột nhiên nhảy khỏi ghé, đi tới chỗ Lâm Vũ đang ngòi, nhón chân lên, nhẹ nhàng hôn lên má Lâm Vũ.

Nội tâm của Lâm Vũ đột nhiên như bị thứ gì đó tác động, trong lòng chợt mêm nhữn.

Anh biết rằng, chỉ những mũi châm tưởng chừng nhự đơn giản của anh có thê sẽ thay đổi số phận của cậu bé trong cuộc đời anh.

Đối với anh, đây là điều quý giá nhất khi làm bác sĩI “Không có chi!” Lâm Vũ nhẹ nhàng vuôt ve khuôn mặt cậu bé, sau đó kê đơn thuốc, viết liều lượng, nhờ người phiên dịch rồi chép lại rồi đưa cho nhếT viên, bảo nhân viên lấy đơn thuốc giao cho cha mẹ của cậu bé.

Sau đó Lâm Vũ bước tới chỗ cô gái tóc vàng ngôi xuông, nhân viên nhanh chóng khởi động lại bộ đếm thời gian.

Cô gái tóc vàng vẫn đeo mặt nạ, dùng ánh mắt thâm thúy. liệc nhìn Lâm Vũ, trầm mặc không nói.

Lâm Vũ cũng không hỏi nhiều, trực tiếp duôi tay ra đặt trên cổ tay cô ta bắt mạch, đột nhiên cau mày, lạnh lùng nói: “Cô không có bệnh?”

Nữ phiên dịch ở bên cạnh hơi giật mình, cô ta dường như không ngờ Lâm Vũ sẽ đưa ra kêt quả như vậy, nhẹ giọng hỏi: “Anh Hà, anh… chắc chứ? Anh thực sự muôn dịch sao?”

“Không sai, dịch cho cô ấy từng chữ một!”

Lâm Vũ vẻ mặt ủ rũ nói, anh rất chắc chăn mạch của CÔ gái tóc vàng đập rất đều đặn và ồn định, cũng không có bất thường gì cả, cho nên cô ây không bị bệnh gì cải Anh không hiểu tại sao Hoàng gia Anh lại chọn một bệnh nhân không bị bệnh vào để làm rội thêm, nêu muôn dùng cái này đề kiểm tra y thuật của anh và Phác Thượng Du thì phương Bến: này thật quá ngây thơ và lỗ jC Sau khi nữ phiên dịch nói với cô gái tóc vàng theo lời của Lâm Vũ, cô gái tóc vàng ánh mắt hiển nhiên là có chút giật mình, sau đó dường như không có phản ứng gì đó, lắc đầu, vẻ mặt buồn bực nói: “Chính là như vậy!”

Trong khi nói, cô ấy chỉ tay vào mặt mình, trong khi tay còn lại kéo chiếc mặt nạ trên mặt cô ây ra.

Nước da của Lâm Vũ có chút thay đổi, chỉ có điều má, miệng và mũi của cộ gái tóc vàng này nổi đây mụn nhỏ bằng hạt đậu, đỏ, sưng tím, dày đặc tùng cái một, da đầu tê dại, ảnh hưởng không nhỏ đến nhan sắc của cô gái tóc vàng.

Lâm Vũ không khỏi lắc đầu cười khổ khi nhìn thây cảnh này, hóa ra là loại bệnh này…

Nhìn thấy Lâm Vũ lộ ra vẻ mặt này, cô gái tóc vàng không khỏi nhíu mày kinh ngạc hỏi.

“Anh Hà, cô ấy hỏi anh có phải không chữa được không?” Nữ phiên dịch vội vàng phiên dịch.

Lâm Vũ mở miệng, có chút do dự nói rôi dừng lại.

Mặc dù tình trạng mụn của cô gái tóc vàng này rất nghiêm trọng nhưng đối với anh thì tình trạng. này là miêng bánh ngọt, anh chỉ cân thoa một ít.

bùn thuốc lên và thoa lên ba bốn lần là da sẽ sáng mịn, thậm chí nhất quyết sử dụng chúng trong một thời gian là vết thương có thể tự nhiên lành lại.

Nhưng hôm nay là so tài châm cứu, căn bệnh này không thích hợp để điều trị bằng châm cứu, nó giông như một cái gai trong tay, có, thể lây nó ra bằng kim, nhưng nêu bắt buộc bạn phải dùng dao rựa thì không đúng bài.

Hiện tại anh hoàn toàn chắc chắn, Hoàng g gia Anh thật sự không hiểu Trung yÏ Tất nhiên, cũng có thể Hoàng gia Anh cô tình làm khó họ!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 911


Chương 911:

Nhưng tình cờ bị anh phát hiện ra!

Nhưng dù anh có giải thích những lời này với cô gái tóc vàng như thê nào thì cũng vô dụng, dù sao cô gái tóc vàng cũng chỉ nhận ra tác dụng trong vòng bồn mươi lăm phút, nêu Lâm Vũ chữa khỏi, cô ấy sẽ cho Lâm Vũ điểm cao, nêu chữa không khỏi, đương nhiên sẽ bị điểm thấp, thậm chí là điểm không.

May mắn thay, Lâm Vũ không giống người thường, bảo anh sử dụng châm cứu đề chữa trị, anh thực sự có thể chữa trị được, nhưng. phải mắt một thời gian nhất định để da phục hồi bằng phương pháp châm cứu, đối với anh bôn mươi lăm phút thực sự có chút vội vàng.

Nhưng lúc này anh không còn cách nào khác, chỉ có thể cắn răng chữa trị.

Phương án điều trị của anh rất đơn giản, đó là trực tiếp nặn mủ và máu từ mụn của cô gái tóc vàng, sau đó tiêu viêm, châm cứu đề thúc đầy lưu thông máu của các vùng da trên mặt, đề làn da bị sưng. tấy trở nên mịn càng sớm càng tốt.

Mặc dù kế hoạch điều trị này rất đơn giản, nhưng điều cần thiết nhất chính là thời gian.

Thây không có thuốc mê, Lâm Vũ châm hai cây kim vào huyệt đạo trên cô cô gái tóc vàng đề làm thuốc mê, sau khi cô gái tóc vàng nói rằng cổ của mình đêu đã tê hệt, Lâm Vũ yêu cầu cô ta đeo khăn bịt mắt lại, sau đó tự mình đeo găng tay y tế vào, đột ngột nặn mụn trên da mặt của cô ta một cái, lớp. mỡ trắng lăn ra cùng.

máu và mủ, trông có chút buôn nôn.

Nữ phiện dịch ở bên cạnh không khỏi quay đầu đi chỗ khác, không đành lòng nhìn thẳng.

Lâm Vũ vẻ mặt bình tĩnh, nặn nhân mụn trên mặt cô gái tóc vàng một cách đều đặn, nặn hết mủ và máu tích tụ trong lỗ chân lông.

Lúc này, gương mặt của cô gái tóc vàng còn tệ hơn trước, vùng mụn ban đầu sưng tấy, đỏ đen.

“Đưa nước khử trùng cho tôi!”

Lâm Vũ nhờ nhân viên bên canh lây nước khử trùng, sau đó đồ hêt lên mặt cô gái tóc vàng, cô gái tóc vàng chỉ cảm thấy mặt tễ dại, không hề cảm thấy đau đớn.

Ngay sau đó, Lâm Vũ nhúng khăn giây vào một. ít nước sạch rồi thoa lên nửa dưới khuôn mặt của cô gái tóc vàng, đồng thời châm vài mũi kim vào các huyệt đạo trên mặt cô đề thông máu và loại bỏ máu ứ.

Mặc dù vết sưng tây trên mặt cô gái tóc vàng đang dân giãn ra với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng rõ ràng là không thê biên những nốt mụn sưng đỏ thành làn da trăng và mêm trong thời gian có hạn.

Tuy nhiên, Lâm Vũ vẫn nghiền răng và nỗ lực đến cuối cùng, không cân biết thành công hay thât bại đêu nằm trong một lân sây chân nên đã liên tục tiêm linh lực vào cơ thê cô gái tóc vàng, cầu mong xóa bỏ vết mụn trên mặt.

“Được rồi, hết giờ rồi! Xin lỗi, anh Hà, anh phải dừng lại rồi!”

Nhân viên bắm giờ bên cạnh lập tức ân đồng hồ bắm giờ rồi lên tiếng nhắc nhở Lâm Vũ.

Lâm Vũ khẽ thở dài một tiếng, sau đó thu lại kim bạc.

Cô gái tóc vàng nhanh chóng lầy gương soi và thấy hết mụn trên mặt, chỉ còn lại vài vết mụn màu hồng, cô ta không khỏi mừng rỡ và liên tục hô vang những từ như ˆ ‘không thể tin được” và “quá tuyệt vời”.

Đúng vậy, cô ta chạm vào những vét mụn trên mặt, trong mắt hiện lên một chút tiếc nuối.

Lâm Vũ trong lòng cảm động, vội vàng giải thích: “Đừng lo lăng, trong vòng một giờ nữa vệt mụn sẽ biên mật, khuôn mặt của cô sẽ hoàn mỹ trở lại!”

Sau khi nữ phiên dịch dịch xong, cô gái tóc vàng gật đâu, cười nói với Lâm Vũ, “Thank youl”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 912


Chương 912:

Sau khi các nhân viên đưa cô gái tóc vàng vào hậu trường, công việc chẩn đoán và điều trị của Lâm Vũ đã xong xuôi.

Bởi vì cách rất xa, không thể nghe thấy Lâm Vũ nói gì với bệnh nhân, tất cả những người có mặt đều thất kinh, không biêt Lâm Vũ chữa trị cho ba người này như thế nào, bọn họ không khỏi nói.

“Chữa bệnh nhanh như vậy, theo tôi chắc không có vấn đề gì!”

“Cũng khó nói lắm, y học Trung Quốc đề cao sự vội vàng nhưng không chắc có thể đạt điềm caol”

“Đúng vậy, tiêu chuẩn châm điểm chủ yêu dựa vào cảm tính chủ quan của bệnh nhân nên thật sự rất khó nói!”

“Xem ra chỉ có thể dựa vào số mệnh…”

Lúc này, Phác Thượng Du đã xử lý xong, tự tin chào người chơi cuối cùng, sau đó bình tính đứng lên.

“Hai vị hãy đợi một lát, nhân viên của chúng tôi sẽ vào thống kê tính điểm!

Hệ thống tính điểm là hệ thông một trăm điểm, dựa trên tổng điểm của ba bệnh nhân!” Trợ lý của Hoàng tử Louis say sưa nói, “Vì vòng đầu tiên, tỷ số hòa nên tổng tỷ số của hiệp đầu này sẽ trực tiếp quyêt định ai là người chiến thắng trong ngày hôm nay!”

Sau khi anh ta nói xong, khán giả đã bị kích động và họ bát đầu xì xảo với nhau, một số người tràn đầy tự tin, trong khi có những người khác thì lại lo lăng.

Giang Nhan và Diệp Thanh Mi tay năm chặt, trên lòng bàn tay xuất Hiện mô hôi lạnh, bọn họ hiển nhiên rất căng thẳng.

“Đừng lo lắng, con rễ của ta nhát định sẽ tháng!” Giang Kính Nhân ngắng đầu, vẻ mặt rất bình tĩnh.

“Anh hai, anh Hà nhất định sẽ thắng đúng chứ?” Lý Thiên Ảnh mím chặt môi, sắc mặt tái nhọợt.

“Đúng vậy, một người lợi hại như vậy, không thăng mới lạ!” Lý Thiên Hủ cau mày nói.

Lúc này, Vạn Sĩ Linh và những người khác đang cười toe toét, một lão Trung y trong sô đó nói: “Vừa rôi tên nhóc Hà Gia Vinh đã trị mụn cho người phụ nữ nước ngoài, việc trị mụn băng châm cứu căn bản là vô nghĩa, sau khi trị xong, mặt người phụ nữ đó vẫn đỏ bừng, theo tôi thì tên nhóc đó thua chắc rôi!”

“Haha, tôi cũng cho răng như thê!”

Một lão Trung y khác cũng lập tức gật đầu rồi nói: “Ngược lại bên phía Phác Thượng Du, cậu ta chữa bệnh dễ dàng hơn rất nhiều!”

“Haha, được rồi, được rồi, chúng ta đều là đồng nghiệp trong nghề y học cô truyền Trung Quốc, nêu cậu ta thua, thê diện của chúng ta sẽ không vẻ vang gì, tôi vân là hy vọng cậu ta sẽ thăng…”

Vạn Sĩ Linh đột nhiên ngắt lời họ với một thái độ đạo đức giả, sở dĩ ông ta nói như vậy là vì ông ta đã xác định răng Lâm Vũ sẽ thua.

Bởi vì lo lắng cho tình trạng da của cô gái tóc vàng, Lâm Vũ lúc này trông nghiêm nghị, lộ ra vẻ lo lăng.

Ở bên cạnh, Phác Thượng Du vẻ mặt bình tĩnh, cả khuôn mặt rạng rỡ, có thể thây được anh ta rất tự tin.

“Hà Gia Vinh, tôi đã nói từ lâu rằng anh đang tự làm nhục chính mình nhưng mà anh không tin!” Phác Thượng Du lạnh lùng liêc nhìn Lâm Vũ, chế nhạo: “Cứ chờ một chút nữa anh bái tôi làm thầy đi!”

Lâm Vũ liếc anh ta một cái, sắc mặt bình tính không nói.

“Trung Quốc và Hàn Quốc đêu gặp khó khăn khi cử hai đại diện cùng với nhân viên của chúng tôi đề thực hiện thống kê điểm số, đề đảm bảo tính công bằng của kết quả điểm số!” Trợ lý của Hoàng tử Louis nói với đại diện của cả Trung Quốc và Hàn Quốc trên bục phát biểu.

Có thể thấy, Hoàng gia Anh cũng rất chịu khó đê đảm bảo tính công bằng cho cuộc thi này.

Nói cho cùng, nếu họ giở trò bịp bơm, công chúa của họ sẽ chôn sông họ.
 
Back
Top Dưới