Ngôn Tình Cực Phẩm Ở Rể

Cực Phẩm Ở Rể
Chương 873


Chương 873:

Vừa dứt giọng, sắc mặt ông ta đột nhiên trở nên lạnh lẽo vô cùng, tay trái nắm lên không trung, giữa các ngón tay đột nhiên xuât hiện một lá bùa màu vàng, ông ta dương tay hắt tụng lá bùa, lá bùa đó đột nhiên bắn về bàn trà thủy tinh.

Khoảnh khắc lá bùa chạm vào bàn uông trà, trong nháy mắt liền “bùng”

một tiếng cháy lên, nhưng sau đó biên mắt ngay lập tức, như thể nó chưa từng động tới bản trà Vậy.

Ngay sau đó, một tiêng “rắc rắc” vang lên, mặt bàn uỗng trà bằng kính cường lực dày và chắc đột nhiên vỡ ra thành nhiều vết nứt trắng đục, vết nứt lớn dần với tốc độ rất nhanh, bao phủ toàn bộ mặt bàn, cuối cùng : trổ nên dày đặc khắp cả mặt bàn bằng kính. Không chịu được áp lực khủng khiếp nữa, vỡ vụn như mưa.

Nước da của Lâm Vũ thay đổi đột ngột, anh kinh ngạc nói: “Ông biết Huyền thuật sao?”

Lúc này cuôi cùng anh cũng biệt tại sao Trương Hựu Tư lại tự tin như Vậy, còn có tại sao ông ta lại toát ra khí tức mạnh mẽ đến thế!

Chỉ dựa vào kỹ năng dùng bùa của ông ta, anh có thể đoaán ra được đây là một bậc thầy về Huyền thuật!

“Có chút hiểu biết đó!”

Trương Hựu Tư chế nhạo: “Nếu cậu đã biệt Huyền thuật vậy cũng biết rằng kỹ năng của tôi cực kì cao, cho nên cậu càng phải biết răng tôi không phải chỉ đang dọa cậu sợ. Vẫn là câu nói đó. Nếu không muốn chết thì hãy giao thanh kiếm Thuần Quân ra!”

“Các người làm gì vậy! Đền tiền đi!”

Không ngờ, ngay khi giọng của ông ta vừa hạ xuông, Lâm Vũ còn chưa kịp nói gì thì bên cạnh đột nhiên có một tiếng hét tức giận vang lên.

Chỉ thầy bà cụ đang ngồi ở khu vực lễ tân giận dữ bước tới đây, tiếng bàn vỡ vang dội vừa rôi khiên cho bà giật cả mình.

“Bà ơi, không sao đâu, bà đừng l*l”

Vẻ mặt của Lâm Vũ chọt căng thẳng, nhanh chóng thuyết phục bà một phen, sau đó nhảy Một với Lý Thiên Ảnh ra hiệu cho cô kéo bà lại.

“Không được, chuyện này tôi phải quản!”

Lão phu nhân hắt tay Lý Thiên Ảnh rồi đi thẳng tới, trên mặt lộ ra vẻ tức giận: “Có chuyện gì thì cứ nói. Dựa vào đâu lại ném đá lên bàn người khác!”

“Đá?”

Trương Hựu Tư nhướng mày, hơi sững sờ, sâu đó lạnh lùng nói với bà cụ: “Bà lão, chuyện này không liên quan gì đến bà. Hãy trở vệ uộng trà của bà đi! Đừng có rảnh rỗi liên đi lo bao đồng, sẽ rất dễ xảy ra chuyện đói”

“Vậy sao? Tôi cứ đề bộ xương côt già này đứng ở đây đó. Tôi muôn xem xem anh dám làm gì tôi!” Bà không có một chút sợ hãi, vẻ mặt đây kiên định.

“Bà ơi, bà đi trước đi, vài ngày nữa cháu sẽ đích thân đến thăm nhà bài”

Lâm Vũ sợ Trương Hựu Tư trong cơn tức giận sẽ động tay động chân với bà, nên lập tức đứng trước mặt bà, -_ vội vàng thuyết phục rồi ra hiệu cho Lí Thiên Ảnh mau chóng đưa bà đi khỏi.

“Không, tôi không đi! Đây là xã hội pháp quyên, cậu không phải sợ bọn họt” Vẻ mặt bà bình tĩnh r nói: “Bọn họ không dám làm gì cậu đâu!”

“Bà già, bà chán sống rồi đúng không?!” Trương Dịch Hồng cáu kỉnh nói, “Xã hội pháp quyên chỉ dành cho dân thường!”

“Dân thường? Tháng nhóc này, cái gì chứ, cậu là quý tộc sao? Đã là niên đại nào rồi cậu còn dám nói mấy lời này! Cậu sọ với chúng tôi có nhiều tay hay nhiều chân hơn? Đừng cứ dựa vào việc nhà cậu có chút quyên thế, vô pháp vô thiên!” Bà cụ cả mặt uất hận nói, thật không ngờ chỉ là một con cháu nhà giàu lại kiêu ngạo đến như vậy!
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 874


Chương 874:

“Có chút quyền thế? Nực cười!”

Trương Dịch Hồng cười lạnh: “Nói ra chỉ sợ làm cho các người sợ chết khiếp, có biệt nhà họ Trương ở kinh đô không? Ông đây là đại thiếu gia của nhà họ Trương ở kinh đô, còn được gọi là Tam kiệt kinh đô, Trương Dịch Hồng! “

“Quên đi, tôi cũng lười nói nhảm với bà, một bà già như bà đương nhiên không biết!”

Nói xong, Trương Dịch Hồng có chút sốt ruột xua tay, dù sao trong ba gia tộc lớn, hai nhà lớn trong đó đều không phải tầng lớp nào cũng đều biết, đặc biệt là ba gia tộc lớn, phần lớn người bình thường trong kinh đô thậm chí chưa từng được nghe nói tới!

Tiệp đó, anh ta quay sang Lâm Vũ, nói một cách lạnh lùng: “Hà Gia Vinh, chẳng lẽ anh muốn dùng một bà già làm lã chắn sao?”

“Đúng là tôi chưa nghe nói về Tam kiệt kinh đô, nhưng tôi biết nhà họ Trương ở kinh đô, cậu và Trương Hựu n có quan hệ gì?”

Trước khi Lâm Vũ mở miệng, bà lại trầm giọng hỏi Trương Dịch Hồng, lông mày càng nhíu lại chặt hơn. Vốn dĩ bà còn cho răng Trương Dịch Hồng chỉ là con của một gia đình quyên thê tầm trung, nhưng không ngờ anh ta lại là con cháu của dòng họ Trương nổi tiếng.

Thật sự không thể tin được một gia tộc lớn như nhà họ Trương lại giáo dục con cháu trở nên kiêu căng ngạo mạn như vậy, thậm chí còn tự cho mình cái cảm giác ưu việt hơn người!

“Bà biết cha tôi sao?” Trương Dịch Hồng hơi giật mình, nhìn bà cụ từ trên xuông dưới, rồi ngạo nghề nói: “Sao, cô cũng ở cơ quan chính phủ?

Cô làm việc dưới trướng nhà họ Trương của chúng tôi?”

“Dưới trướng nhà họ Trương của cậu? Cậu kia, theo tôi biết thì Hoa Hạ không phải họ Trương, đúng không?”

Vẻ mặt bà cụ bình tĩnh nói: “Nêu cha của cậu ở đây, thậm chí đến cả ông nội cậu Trương Khắc Nông cũng ở đây, sẽ không dám nói những lời như vậy đâu!

“Bà già này…”

“Dịch Hồng!”

Trương Hựu Tư đột nhiên nhận ra điều gì đó, ông ta lạnh giọng mắng Trương Dịch Hồng rồi quay đầu nhìn bà cụ, có chút cung kính mang giọng điệu bình tĩnh nói: “Thưa bà, bà biệt cả ông nội của tôi sao? Cho tôi hỏi tôn tính đại danh của bà được không?”

“Tôi tên là Viên Cận Thục!” Vẻ mặt của bà trở nên âm trầm, rất không vừa lòng đáp.

“Viên Cận Thục?”

Trương Hựu Tư dường như chưa từng nghe tới cái tên này, cau mày nghỉ ngờ nhìn Trương Dịch Hỏng một cái, như muốn hỏi anh ta đã từng nghe đến chưa.

“Viên Cận Thục? Họ Viên…” Trương Dịch Hồng cau mày suy nghĩ : một lúc, sau đó lắc đầu với chú hai, trầm giọng nói: “Không có nhà họ Viên ở kinh đô. Có lễ bà ta làm việc trong hệ thống trước đây. Vì vậy mới biết về nhà chúng tai”

Chú hai của anh ta nghe xong liền thả lỏng, với độ tuổi của Viên Cận Thục, cho dù đã từng việc ở đó thì giò cũng đã nghỉ hưu rồi, vì vậy ông ta liền nói với bà: “Bà cụ, ở đây không có việc của bà, bà vẫn nên rời đi sớm nhất có thể đi!”

“Anh gọi điện thoại hỏi Trương Hựu An, nều ông ta cũng để tôi đi, tôi sẽ đi ngay!” Viên Cận Thục nhăn mày trầm giọng nói. Trương Hựu Tư khẽ giật mình, thầy bà tự tin như vậy, không dám sơ suất, liên quay sang nói với Trương Dịch Hồng: “Gọi điện thoại hỏi cha cháu đi!”

“Có cần thiết phải vậy không?”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 875


Chương 875:

Trương Dịch Hồng miễn cưỡng hỏi, theo như anh ta biết thì ở kinh đô này, dòng họ duy nhất có thể nghiền nát nhà họ Trương chính là nhà họ Hà.

“Mau lên!” Trương Hựu Tư trừng mắt, bực tức nói.

Trương Dịch Hồng bước sang một bên, bâm sô của cha mình.

“Có chuyện gì vậy? Nói nhanh, cha sắp đi họp rồi!” Trương Hựu An nói với giọng khá không vui ở đầu dây bên kia.

“Cha, chú hai và con đang ở chỗ Hà Gia Vinh. Chú hai định dạy tên Hà Gia Vinh đó một bài chọc, nhưng giữa đường lại một bà già chạy ra cản, bà ta nói mình tên là Viên Cận Thục.”

Trương Dịch Hồng khó hiểu nói.

“Một bà già làm anh sợ sao… khoan đã! Bà ây tên là gì?” Trương Hựu Anh dường như vừa phản ứng lại, đột nh rùng mình một cái, vẻ mặt kinh ãi.

“Viên Cận Thục!” Trương Dịch Hồng vội vàng đáp lại vì thấy giọng điệu của cha mình rõ ràng là không đúng.

“Người này có phải trông như đã ngoài sáu mươi. Có một nột ruôi ở khóe lông mày trái không?” Trương Hựu An vội vàng hỏi, nhịp tim lập tức tăng nhanh.

“Không… không sai…”

Trương Dịch Hồng quay lại xem xét, thây giọng điệu của cha mình không đúng, trong lòng dấy lên một tia hoảng sợ, không hiệu bà già này là ai mà khiến cha mình sợ hãi như vậy.

“Anh mẹ nó đã làm cái gì với bà ấy?”

Trương Hựu An ở đầu bên kia điện thoại đột nhiên hét lên: “Có tin tôi xé xác anh hay không?”

“Không… con không làm gì cải”

TrườRg Dịch, Hồng bất giác rùng mình, trong. án tượng của anh ta, cha chưa bao giờ giận dữ với anh ta tới mức này!

“Anh đang ở Hồi Sinh Đường? Chờ tôi, tôi sẽ qua đói”

Trương Hựu An tức giận hét lên rồi cúp điện thoại.

Trương Dịch Hồng nuôt một ngụm nước bọt, sắc mặt tái nhọt, trong lòng dâng lên một linh tính không lành.Cha vội vàng chạy tới đây dù đang có cuộc họp, chuyện này nói lên tính nghiêm trọng của sự việc, rất có thể bà già này chính là người mà nhà họ Triển bọn họ không thể trêu vào!

“Thế nào rồi Dịch Hồng, cha cháu nói gì vậy?” Trương Hựu Tư vội vàng hỏi khi nhìn thây biêu hiện của cháu trai mình không ôn.

“Cha cháu nói… ông ấy sẽ đến đây sớm thôi!” Trương Dịch Hồng cả mặt cay đăng nói.

“Cha cháu định đích thân đến đây sao?” Vẻ mặt của Trương Hựu Tư cũng hơi thay đổi, như thê ô ông ta đã ý thức được sự nghiêm trọng của vân đề.

Con ngươi của ông ta hơi chuyển, sau đó nở một nụ cười nhẹ nói với Viên Cận Thục: “Bà ơi, nêu vừa rồi chúng tội đã làm gì l* m*ng, mong bà đừng để ý. Chúng tôi đến tìm Hà Gia b chứ không phải có ý đụng tới àm “Chuyện này anh không cân nói với tôi. Khi nào Trương Hựu An tới, anh có thê tự mình nói cho Trương Hựu An biết!”

Viên Cận Thụ khó chịu xua tay, sau đó xoay người năm lây tay Lâm Vũ đi tới khu vực tiếp tân, nói: “Cậu cứ ngôi đây với tôi, xem Trương Hựu An đến sẽ xử lý chuyện này thê nào!”

Lâm Vũ cũng nhận ra thân phận của bà không đơn giản, nghỉ ngờ nhìn Trương Dịch Hông và Trương Hựu Tư, thây hai người đều mắt to trừng mắt nhỏ, giông như đã mắt đi cảm giác hơn người vừa rồi, hắn không khỏi cảm thây sảng khoái trong lòng, sau đó đi theo Viên Cận Thục trở lại khu vực tiếp tân tiếp tục uống trà.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 876


Chương 876:

Trương Dịch Hồng và Trương Hựu Tự đứng trong phòng khách không, dám đi cũng không dám ngồi, hết lần này đến lần khác nhìn đám người Lâm Vũ, bứt rứt vô cùng.

“Dịch Hồng, dì Viên đâu?”

Trương Hựu An lao đến nhanh nhất có thể, sốt ruột hỏi con trai ngay khi ông ta vừa bước vào cửa.

“ĐỔY Oda/ ° Trương Dịch Hồng nhanh chóng chỉ vào chỗ Viên Cận Thục đang ngồi.

Trương Hựu An quay lại thấy Viên Cận Thục và Lâm Vũ đang trò chuyện sôi nổi, sắc mặt ông ta liền đại biến, nhưng lại nhanh chóng khôi phụ nhự tự nhiên, mỉm cười cung kính nói: “Ôi, dì Viên, đã không gặp dì rôi. Dì vẫn còn rất khỏe mạnh có tinh thần như vậy!”

“Oi, Hựu An à, tôi không dám nhận lời này. Có người chỉ vào mũi bà già này, măng tôi chán sông rôi. Xem ra chán ghét tôi sông lâu quá mà!” Khuôn mặt Viên Cận Thục tuy răng mang theo nụ cười ôn hòa, nhưng giọng điệu của bà cực kỳ lạnh.

“Ai2 Ai dám nói như vậy với dì Viên của tôi?” Vẻ mặt của Trương Hựu An đột nhiên thay đổi, trên trán toát ra mô hôi lạnh. “Hơn nữa, Hựu An, _ nhà họ Trương của anh từ khi nào đứng đầu cả cái Hoa Hạ này, từ khi nào nhà họ Trương có thể thoát ly khỏi hệ thông pháp luật vậy?” Viên Cận Thục hờ hững hỏi: “Nêu những lời này bị người khác nghe được, còn tưởng nhà csc người đã làm chuyện đại nghịch bát đạo gì nữa đó?”

Trương Hựu An nghe mà hết hồn hết vía, thận thể run lên, lựng cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh, run rây nói: “Dì Viên, oan… oan uống quá, dì nói cho tôi biết, ai… ai đã nói câu này?”

“Tự hỏi con trai quý giá của mình đi.”

Viên Cận Thục liêc nhìn Trương Dịch Hồng rôi nói.

Trái tim ông ta nảy lên, không ngờ lời đó là từ trong miệng đứa con trai phản nghịch này, sác mặt của ông ta có chút thay đồi, đột nhiên xoay người, không nói một lời mà hung hãng kéo một cái ghê ở bên cạnh Trương Dịch Hồng.

Trước khi Trương Dịch Hồng kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, chiệc ghê cứng đã đập vào ngực anh ta một cái râm”.

Trương Hựu An xuất thân từ quân đội, đồng thời còn có một thân kung íu, ghế được kéo ra trong cơn thịnh nộ nên tràn đầy sức mạnh, Trương Dịch Hồng còn không kịp kêu lên, chỉ nghe ” rằm”một tiếng thân thề đã bất ngờ bay đi đập mạnh vào chậu cây trong góc, anh ta lập tức ôm ngực r*n r*, trên khóe môi ân hiện bọt máu nhàn nhạt.

Gương mặt Viên Cận Thục hơi thay đổi, bà không ngờ rằng Trương Hựu .

An sẽ tàn nhân như vậy, vội vàng hét lên: “Hựu An, anh làm gì vậy! Mau dùng lại!”

Trương Hựu An làm như không nghe thây, cảm theo chiếc ghế đã bị đánh tới xiêu vẹo, lại lần nữa đi về phía Trương Dịch Hồng.

“Anh cải”

Trương Hựu Tư đột nhiên chạy tới, ôm chặt lấy Trương Hựu An, vội vàng nói: “Anh hai, nêu anh muốn đánh thì đánh em đi, là em..

“Cậu còn mặt mũi nói!”

Trương Hựu An không đợi ông ta nói hết, dùng một cú cùi chỏ đập vào mặt ông ta. Trương Hựu Tư loạng choạng lùi lại về sau một bước. Trương Hựu An lại đá anh ta xuống đất, rồi bước nhanh tới trước mặt Trương Dịch Hồng. Lần nữa vụng chiệc ghề lên đánh vào người của Trương Dịch Hồng.

“Bóp!”

Lần này chiếc ghế vỡ nát chia năm sẻ bảy, nhưng nó lại không đập trúng Trương Dịch Hồng, mà là Trương Hựu Tư, người đột ngột lao tói.

“Thằng hai, cậu cút ra cho tôi!”

Trương Hựu An giận dữ đá Trương Hựu Tư.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 877


Chương 877:

“Anh hai, anh sẽ đánh chết Dịch Hồng mắt!” Trương Hựu Tư vội vàng nói.

“Giết nó là đúng rồi!” Trương Hựu An tức giận nói.

Nói rồi Trương Hựu An lại chạy qua chọn lấy một chiếc ghê nữa.

“Dịch Hồng, chạy mau, chạy mau!”

Nhìn thấy anh cả lần này thực sự vô củng nóng nảy, Trương Hựu Tư lập tức nháy mất với cháu trai mình, đỡ anh ta dậy rồi đây anh ta ra ngoài.

Nhìn thấy cha mình quá tức giận, Trương Dịch Hồng bị dọa không ít, lập tức chạy ra ngoài.

“Mày cút về đây cho tao!”

Trương Hựu An làm bộ muốn đi ra ngoài đuổi theo, nhưng Trương Hựu Từ đã ôm lấy anh, phịch cái quỳ trên mặt đất, thì thào nói: “Anh cả, tật cả đều là lỗi của tôi. Là tôi xúc phạm tói bà ấy. Anh muốn đánh thì đánh tôi đi!”

“Đương nhiên là muốn đánh cậu!”

Ngay khi giọng nói của Trương Hựu An xuống, ông ta ném chiếc ghế ra xa rồi tát vào mặt Trương Hựu Tư một cái.

“Tôi đánh cậu có mắt không tròng!”

Nói xong Trương Hựu An lại vung tay tát.

“Tôi đánh cậu vì ngu dốt không biết gì”

Tiếp đó lại là một cái tát.

Khuôn mặt của Trương Hựu Tư đã hoàn toàn sưng đỏ lên, một vết máu dài chảy ra từ khóe miệng.

“Hựu An, được rồi!”

Viên Cận Thục biết Trương Hựu An chỉ đang diễn khổ nhục kế trước mặt mình, vội vàng hét lên với ông ta: “Giáo huấn giáo huân vậy là đủ rồi, hơn nữa tư chât của một người không dựa vào việc đánh mà ra đâu!”

“Đúng, đúng, lời dì Viên nói rất đúng!”

Vẻ mặt của Trương Hựu An thay đổi, ông ta gật đầu lia lịa, trên trán đều là mô hôi lạnh, rõ ràng là đang ám chỉ bọn họ giáo dục con cháu không ra gì “Tiểu Hà à, cũng muộn rồi, tôi nên về thôi. Vốn còn muốn nói chuyện phiếm với cháu, nhưng không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thê này!”

Viên Cận Thục cười hì hì nói, năm lầy tay Lâm Vũ, thân thiết nói: “Nếu sau này còn có người đến làm phiền, nhớ phải cho bà biết nhé!”

Sắc mặt Trương Hựu An tái nhọt, đương nhiên biệt răng Viên Cận Thục nói những lời này là đề mình nghe, còn có ý thể hiện sự thân mật giữa bà và Lâm Vũ, ông ta vội vàng cúi đâu nói: “Hựu Án đáng chết, dạy con không ra gì, để thăng nghịch tử này xú phạm tới dì Viên, với Hà… cậu Hà GEN… ˆ Trong lòng ông ta không khỏi thống khổ, không nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt Lâm Ấu mình lại có thể thấp hèn như vậy.

“Tôi không biết con trai của anh có mâu thuần gì với cậu Hà đây, nhưng tôi nghĩ răng mọi chuyện nên dĩ hòa vi quý. Có chuyện gì mọi người cùng ngòi xuống nói chuyện với nhau, có đúng không?”

“Đúng, đúng, những gì dì Viên dạy, Hựu Ấn đêu khắc ghi trong lòng!”

Trương Hựu An vội vàng gật đâu nói.

“Hôm khác đến nhà dì uống trà đi!”

Viên Cận Thục vấn nhẹ nhàng nói với Trương Hựu An một câu, nói xong liên cùng Lý Thiên Ảnh định đi ra ngoài, sau đó đột nhiên như nhớ ra điêu gì đó, quay lại nói với Trương Hựu An: “Đúng rồi, bàn trà, chậu hoa củng ghế các người nhớ đền lại cho người ta đi!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 879


Chương 879:

Trương Hựu Tư vội vàng lấy điện thoại di động ra kiêm tra, sau đó sắc mặt bỗng nhiên tái nhọt, kinh ngạc nói: “Tổng… tổng quốc ủy”

“Được rồi!”

Trương Hựu An lạnh lùng ngất lời anh ta, trầm giọng nói: “Giờ thì cậu đã biết tại sao tôi lai phát hỏa lớn như vậy rồi chứ? Nếu vừa rồi tôi không ra tay nặng, toàn bộ gia tộc họ Trương có thê đã chìm trong tai họa rồi! Mọi người có lễ giờ đang uống trà nguội mật rôi! Dù sao bây giờ cũng không phải lúc lão thái gia còn khỏe mạnh nữal”

Khi ông nội Trương Khắc Nông, cũng là người có công lớn khi vừa lập quốc còn sông, nhà họ Trương có thê nói giống như mặt trời ban trưa vậy, không cần phải sợai, nhưng từ khi ông nội mất mây năm trước, thân phận của nhà họ Trương đã từ từ suy tàn, đây cũng là nguyên nhân khiến nhà họ Trương kém hơn so với nhà họ Hà hiện giờ.

Tuy công lao của lão thái gia nhà họ Hà kém hơn lão thái gia nhà họ Trương nhưng tuổi của ông ít hơn ông cụ nhà bọn họ, đến nay vẫn còn sông, vân là trụ cột nâng đỡ dòng họ Hà. Nên dù là những đại nhân vật lớn đứng đầu có quyện lực cũng sẽ cho nhà họ Hà vài phân mặt mũi.

Sắc mặt của Trương Hựu Tư lập chìm xuống khi nghe xong những lời đó, cúi đầu tự khiên trách bản thân: “Thực xin lỗi, anh cả, chuyện này đều tại tôi, là do tôi đã l* m*ng. Thực sự không. ngờ bà già này lại đích thân đên gặp Hà Gia Vinh như vậy…

Ông ta cũng không nói được nỗi khổ tâm trong lòng, vốn là cháu mình cầu mong chính mình trở vê giúp đỡ, còn đang chuẩn bị giả bộ ở trước mặt Hà Gia Vinh một phen, kết quả là bị anh ép đến bại lộ, liền bị người ta cứng răn đạp trở lại..

“Có vẻ như trước đây tôi quá coi thường Hà Gia Vinh, cũng do tôi sơ suất. Nghe nói khi dì Viên phát bệnh _.

trên máy bay, là một bác sĩ trẻ đã cứu bà ấy. Bây giò xem ra chắc chắn chính là Hà Gia Vinh này rồi!” Trương Hựu An bình tĩnh nói.

“Anh cả, chuyện này có khiện nhà họ Trương của chúng ta gặp rắc rôi gì không?” Trương Hựu Tư có chút lo lăng nói.

“Không có bắt kỳ rắc rồi lớn nào đâu, nhưng sự thăng tiến của tôi có lẽ sẽ thât bại, hơn nữa Dịch Hồng có lẽ không thể tiếp tục ở lại đoàn cảnh giới được nữa rồi..

Vào lúc này Trương Hựu An không khỏi cảm thấy đau khổ, ông ta không thể thăng chức nhưng Trương Dịch Hồng là niềm hy vọng của nhà họ Trương. Trong tương lai, gánh nặng của toàn bộ nhà bọn họ sẽ đồ lên người anh ta. Nếu bị đoàn cảnh giới bãi bỏ thì tương lai của anh ta, và thậm chí tương lai của toàn bộ nhà họ Trương sẽ bị hủy hoại.

Bây giờ ông ta đã hối hận vì đã làm cho con trai mình trở nên nỗi tiếng khi còn ở tuổi thiếu niên, chính vì vượt trội hơn hẳn các bạn khi còn nhỏ đã tạo nên tính cách kiêu căng ngạo mạn của con trai mình, mới thành ra cái họa ngày hôm nay!

“Tương lai nhà họ Trương có thể phải tôn thất trong chuyện này, tất cả đều thua, thiệt trên người Hà Gia Vinh rồi..

Trương Hựu An chán nản nằm xuống ghê, trong lòng tuyệt vọng, không ngờ nhà họ Trương chỉ chọc tức một Hà Gia Vinh mà lại bị bức ép đến bước đường này.

“Chuyện này đều trách tôi!” Trương Hựu Tư nói với giọng đầy tự trách, không ngờ bản thân quanh năm thường không ở nhà, lúc về lại chọc phải một cái rõ lớn như Vậy. “Thật sự không có cách nào sao?”

“Có một cách!”

Đột nhiên Trương Hựu An nghĩ đến điều gì đó, ngồi bật dậy, quay lại nói với Trương Hựu Tư: “Cậu lập tức gọi điện thoại cho Dịch Đình từ nước ngoài gọi về đây. Trước năm mới chúng ta phải đên nhà họ Sở câu hôn, đề chuyện liên hôn sớm có được sự khẳng định!”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 878


Chương 878:

“Được, nhất định đền, nhất định đền!”

Trương Hựu An vội vàng gật đầu đáp ứng.

Sau khi Viên Ngọc Hồ và Lý Thiên Ảnh rời đi, Trương Hựu An mới thở phào nhẹ nhõm, liễc nhìn Lâm Vũ với về mặt bình tĩnh, nghiệm nghị nói: “Cậu Hà, thật xin lôi, lân này là do nhà họ Trương chúng tôi lồ mãng, tôi sẽ đề trợ lý của tội liên lạc với cậu, bồi thường mọi tổn thất của cậu!”

Nói xong ông ta nhanh chóng bước ra ngoài không đợi Lâm Vũ đáp lại, vẻ mặt u ám như sắp vắt kiệt nước.

Trương Hựu Tư nghiền chặt răng đứng dậy, liếc nhìn Lâm Vũ, trong mất lóe lên một tỉa oán hận, không.

nói một lời mà bước nhanh ra ngoài, trông có vẻ khá xấu hỗ.

“Tiên sinh, bà… bà cụ đó là?” Lệ Chấn Sinh rất vui mừng khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, không ngờ một bà cụ lại có năng lực lớn như vậy.

“Không biết…” Lâm Vũ lặc đâu cười khô, trong lòng có một cô cảm khái không, nói nên lời, không ngờ bà lại hù chêt nhà họ Trương lớn mạnh như vậy!

Người mà ngay cả gia tộc lớn ở kinh đô cũng phải sợ, trừ phi bà cụ này là….

Sau khi ra khỏi Hỏi Sinh Đường, Trương Hựu An nhanh chóng lên xe, sắc mặt tái nhọt, tay không ngừng run rây. Rõ ràng là vừa rôi vận chưa nguôi ngoai nôi sợ hãi. Ông ta vươn tay lân mò trong hộp. đựng đồ, không biêt đang tìm kiêm cái gì.

Sau khi Trương Hựu Tư đi ra, ông ta liếc trái nhìn phải, thấy Trương Dịch Hồng đã chạy đi từ lâu, ông ‡a nhanh chóng chui vào ghế sau xe, “cạch”

một tiêng kéo cửa lên, vội vàng hỏi Trương Hựu An: “Anh cả, bà cụ đó rốt cuộc là ai vậy? Dọa anh đến mức này sao?”

Khi ông ta nói chuyện cũng chẳng thở gập lây một hơi, có vẻ như chiệc ghế vừa bị đập nát chẳng ảnh hưởng gì đến ông ta.

“Thuốc… Thuốc lá!”

Trương Hựu An không trả lời ông ta, vừa lục lọi trong xe, vừa run giọng nói.

“Tôi không hút thuốc!” Trương Hựu Tư cau mày, trong mắt hiện lền một tia nghi ngờ, theo như ông ta biết thì anh cả đã bỏ thuốc nhiều năm rồi, phải lo lắng. đến mức nào anh cả mới nghĩ đến việc hút lại thuốc chứ.

“Mua! Mua cho tôi!” Trương Hựu An tức giận nói.

Trương Hựu Tư cau mày không nói nữa, nhanh chóng đứng dậy chạy đến cửa hàng tiện lợi ven đường, một lúc sau mua một hộp thuốc và bật lửa về rồi đưa cho Trương Hựu An.

Sau khi nhận lấy, Trương Hựu An lập tức rút ra một điêu thuôc, run rẫy dùng môi ngậm lấy, sau khi châm lửa liên hít một hơi thật mạnh, sau đó nhả khói, lúc này mới bình tĩnh lại một chút.

“Anh cả… anh còn chưa nói cho tôi, bà cụ đó…”

“Có thể làm tôi sợ như thế này, cậu nghĩ bà ta có thê là vợ của ai?!”

Trương Hựu An lạnh giọng nói với vẻ mặt âm trâm.

“Vợ2”

Lúc này Trương Hựu Tư mới nhận ra điêu mà người anh trai mình đang sợ hãi chính là chông của bà cụ này!

Với thân phận nhà họ Trương. ở kinh đô, quả thực có rất ít người có thể khiến họ kiêng kị như vậy, ông ta suy nghĩ kỹ càng một chút, nhíu mày, lập tức hít vào một hơi, vội vàng nói: “Chẳng lẽ là những đại nhân vật kia?”

“Vợ của ai tên là Viên Cận Thục, cậu tự mình kiểm tra là biết!” Trương Hựu An hút thật mạnh điều thuốc trên *ay, vẻ mặt u ám nhìn ra ngoài cửa số.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 880


Chương 880:

“Cầu hôn? Nhưng không phải nhà họ Trương nói chuyện này đề năm sau rôi nói sao?” Trương Hựu Tư khó hiểu hỏi, Trương Hựu An nói rằng Trương Dịch Đình là con trai mình, là đối tượng kết hôn của Sở Vân Vi.

“Đã là lúc nào rồi còn để qua năm mới!” Trương Hựu An vôi vàng nói: “Bây giờ nhà họ Sở là tất cả hy vọng của chúng tai”

Đền tôi, quả nhiên giỗng như Trương Hựu An đã nói, nhà họ Trương nhận được thông báo rằng việc thăng chức của Trương Hựu An đã thất bại rồi, con trai của ông ta cũng bị đoàn cảnh vệ đình chỉ vì lý do không TỐ, tương lai tươi sáng của anh đã xuông dỗc không phanh.

Từ đó, nhà họ Trương dường như đã thật sự bước vào một mùa đồng lạnh giá, năm nay đối với bọn họ mà nói, e rang sẽ khó khăn hơn bất kỳ năm nào.

Vào ngày hai mươi tám âm lịch, mẹ của Lâm Vũ, mẹ vợ bồ vợ anh và cả Giai Giai cùng đến kinh đô.

Lâm Vũ đưa Giang Nhan và Diệp Thanh Mi đến sân bay đón, nhìn thấy những gương mặt quen thuộc kia, trong lòng Lâm Vũ như bị thứ gì làm xúc động, anh ôm châm lây từng người một.

Mẹ anh kéo lây tay Lâm Vũ không muôn buông ra, nhìn anh không chớp mắt, hai mất bà đỏ bừng, có lẽ từ lâu bà đã coi “Hà Gia Vinh” như con ruột của mình.

b*** tối cả nhà ngồi quây quần bên nồi lầu vừa thưởng thức vừa nói chuyện rôm rả.

“Ôi, không ngờ con rễ của ta lại có uy lực lớn như vậy, đến kinh đô còn có thể làm nên một gia nghiệp lớn như vậy! Giang Kính Nhân lúc ăn cơm không ngừng rung đủi đắc ý, trong lòng hài lòng khó tả: ” Lúc đó ta một mực gả Giang Nhan cho con, đứng là điêu đúng đắn nhát trong cuộc đờiÌ”

“Được rồi, ông đừng có đắc ý nữa.

Không biết người bảo thủ nào lúc đó đã mạnh mẽ phản đối!” Lý Tố Cầm trừng mắt nhìn ông. Hồi đó, Giang.

Kính Nhân cật lực phản đối việc gả Giang Nhanh cho Lâm Vũ.

“Bài! Bà đang nói lung tung cái gì đấy!”

_ Giang Kính Nhân trợn tròn mắt, một người luôn sợ vợ như ông lần đầu tiền dám nói chuyện với vợ như thế này.

“Bó, đề phụ nữ bọn họ nói chuyện với nhau đi, đối đây, con cho bố xem thứ tốt”

Lâm Vũ vội vàng vậy tay với n9 Kính Nhân rồi dân ông vào phòng ngủ.

“Gia Vinh, nếu không phải con ra tay ngăn cản, hôm nay bồ không đánh mẹ con không được! Nhóm đàn bà này, cả ngày nói hươu nói vượn!”

Giang Kính Nhân lâm bầm, giả bộ khó chịu.

“Được nôi, bô, đừng chấp nhặt với mẹ làm gì Lâm Vũ bị ông làm cho buôn cười, cảm thấy được giống bản thân mình khi khoác lác, nói xong liền lầy thanh kiếm Thuần Quân ra đưa cho ông xem.

Là một nhà chơi đồ cổ từng trải, khi nhìn thậy thanh kiếm, Giang Kính Nhân liền nhìn đến không chớp mắt, lập tức đeo kính lão lên, hai tay câm lẫy thanh kiếm, cảm thán một hơi: “Trời ơi, trời ơil Cổ kiếm Thanh Đồng!

Cái này còn gây chân động hơn cả _ Minh Thư Thiệp nữal “

“Kiếm Thuần Quân của Việt vương Câu Tiễn!” Lâm Vũ cười nói.

“Thuần Quân?”

Vẻ mặt Giang Kính Nhân lại thay đổi, ông đặt thanh kiếm xuống giường cần thận quan sát, đôi tay chạm vào thanh kiêm khẽ run lên.

Có lẽ đối với ông và Lâm Vũ, đây là một kiệt tác, những đối với nhà họ Trương, đó là một thảm họa.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 881


Chương 881:

Lúc này, trong phòng làm việc của Sở Tích Liên, Sở Tích Liên đang ngôi trên sô pha pha trà cho Trương Hựu An và Trương Hựu Tư ở đối diện, cười nói: “Hôm nay hai người đến thăm muộn như vậy. Không biết là có chuyện gì?”

“Ha ha, anh Sở, còn có thê vì chuyện gì nữa? Không phải là chuyện của bọn trẻ hay saol” Trương Hựu An cười nói: “Không phải hai gia đình chúng ta đã thông nhất liên hôn rồi sao? Đừng trì hoãn thêm nữa. Tôi chỉ muốn tiến hành chuyện này càng sớm càng tốt, vậy nên hôm nay đã đặc biệt quây rây! “

MB phải hai nhà chúng ta đã nói chuyện này năm sau lại bàn tiếp sao!”

Sở Tích Liên cười nói.

“Sang năm sau chẳng phải đã muộn sao? Lúc đó ông nói nên hoãn ngày kết hôn, chẳng qua là để cho Hà Gia Vinh làm cho nhà họ Hà dây lên một trận long trời lở đất. Kết quả, nhà họ Hà không bị đảo loạn, ngược lại nhà họ Trương của chúng tôi đã được nhận được biết bao nhiêu rắc rồi từ trên người tên nhóc này…

Trương Hựu An khi nói ra những lời này như muốn khóc thành tiếng, trái tim chua xót không thôi.

Lúc đầu Sở Tích Liên nói thì hay lắm, lừa Hà Gia Vinh đến kinh đô để hãm hại nhà họ Hà, nhưng nhà họ Hà vẫn bình an vô sự, nhà họ Trương suýt nữa thì bị hại chết… Đây là loại đồng minh quái quỷ gì chứ…

“Tôi cũng nghe nói về chuyện của Dịch Hồng rôi. Chỉ là đình chỉ thôi.

Anh Trương không phải lo lắng quái”

Sở Tích Liên cười nói.

Thực tế, trong lòng ông ta đã rõ như gương, cái gọi là đình chỉ chỉ là để nghe nói mà thôi, sự thực là sự nghiệp của Trượng Dịch Hồng trong, đoàn cảnh vệ gần như đã kết thúc rồi.

Vốn dĩ liên hôn cùng Sở Tích Liên, Trương Dịch Hồng còn có thể đưa nhà họ Trương đi lên, nhưng Trương Dịch Hồng đã xong đời rồi, ông ta còn gả con gái để làm cái quái gì chứ!

“Anh Sở, hai nhà chúng ta cũng coi như là liên minh, lúc này anh phải giúp tôi một tay. Chỉ càn hai nhà chúng ta tiền hành hôn lễ càng sớm càng tốt, CÓ thể coi như báo hiệu cho mọi người ở kinh đô một tiếng rồi.

Dựa vào thể diện của cha anh, những nhân vật lớn đó cũng sẽ cho nhà họ Trương chúng tôi một chút thê diện, cho Dịch Hồng một cơ hội sửa sai.

Trương Hựu Ăn chân thành nói.

“Anh Trương, đề tôi nói cho anh biết, tôi cũng muôn xác nhận cuộc hôn nhân này càng sớm càng. tốt, nhưng mà, đứa nhỏ này, có người trong lòng rồi… con gái lớn rồi không thê giữ…”

Sở Tích Liên giả bộ tỏ vẻ bắt lực, thở dài: “Mỗi lần nhắc đến chuyện này, đều cố gắng dùng cái chết để đe dọa tôi. Lần trước, chăng biết dùng cách gì treo một tắm lụa trắng dài ba thước trong phòng, nêu không phải phát hiện kịp thời, e rằng … ôi!”

“Có… có chuyện như vậy sao? Không thể nào… Anh Sở sẽ không nói đùa với tôi đúng không?” Vẻ mặt của Trương Hựu An thay đồi, trong lòng có chút hoảng hột, bán tín bán nghị, dường như nhận ra được có thể Sở Tích Liên đang cố tình chối bỏ cuộc hôn nhân này.

“Tôi có thể nói giỡn với anh chuyện này sao?” Sở Tích Liên thở dài, đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng đứng dậy đi tới bàn làm việc, câm lây một vật ném lên bàn, nói: “Anh Trương tự mình nhìn xem.”

Trương Hữu An chăm chú nhìn, nhìn thây thứ mà Sở Tích Liên ném qua là một chiếc ví màu xanh nhạt tinh xảo có thêu hoa sen giông như thật, bên cạnh hoa sen là ba chữ “Hà Gia Vinh”

được thêu tỉnh xảo bằng chỉ lụa màu vàng.

Trương Hữu An nhíu nhíu mày, nghi ngờ hỏi: “Đây là…”

“Cái này là do nha đầu không chịu thua kém của tôi thêu.”
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 882


Chương 882:

Sở Tích Liên thở ra một hơi, nói: “Tôi vì ngăn cách nó tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên mới nhốt nó ở nhà, không nghĩ đến, nhót được người nó nhưng lại không nhốt được trái tim nó.

“Đây…anh Sở, Vân Vi thế nào lại nhìn trúng tên tiểu tử họ Hà thế, bọn họ bình thường chẳng CÓ CƠ hội nào tiếp xúc với nhau chứ nhỉ?” Mặt Trương Hữu An trầm xuống, có chút nghỉ ngờ nói.

“Anh Trương, có lẽ anh không biết, con gái tôi từ nhỏ thân thê yêu đuổi, Vân Tỉ lúc đó đi công tác ở Thanh Hải, thuận tiện mang con nha đâu đó đi theo, không nghĩ đến vừa hay đụng phải Hả Gia Vinh, hắn nhìn ra bệnh trên người Vân Vì, đồng thời lại giúp Vân Vĩ trị khỏi, cho nên hai người từ đó liên hệ với nhau.”

Sở Tích Liên có chút không biết phải làm sao, nói: “Không nghĩ đến tên tiểu tử đó chỉ xem bệnh cho nó một lần, nó lại yêu thầm tên tiểu tử đó…

Trương Hữu An nắm chặt nắm đấm, khuôn mặt tái mét không nói lời nào.

Trên mặt Trương Hữu Tỉ lại không thay đổi quá nhiêu, cười nói: “Sở đại ca, người xưa có câu, mạng của cha mẹ, lời của người mai mỗi, chỉ cần anh và tôi định thông gia, vậy hai đứa nhỏ tự nhiên sẽ theo ÿ của chúng ta, tuy nhiên hiện tại thời đại tiến bộ, chủ trương tự do hôn nhân, nhưng hai nhà chúng ta không như những gia đình bình thường, có những lúc, vì lợi ích của gia tộc, không thê không hi sinh lý tưởng của một người.

Làm một nước cờ cứu mạng của Trương gia, hắn đối với chuyện vút đi ý nguyện của một người, bản thân không có sự lựa chọn liên đồng cảm sâu sắc.

Hắn đã bước trên con đường tập võ tu huyền, thậm chí bao gồm cả việc kết hôn với người mà mình không, thích, đều là do năm đó ông nội hắn và lão gia tử của Trương gia hùng tài mưu lược thiết kế.

Tuy hắn năm đó trăm ngàn lân không nguyện ý, nhưng hiện tại xem ra, bô trí của ông nội quả thực quá tốt rôi, Trương gia cũng vì hán và đại ca, một người luyện võ, một người làm chính trị, hai người kết hợp, như cũ duy trì địa vị của ba gia tộc lớn ở Bắc Kỉnh.

“Những lời của Hữu Ti nói rất đúng, hai nhà anh và tôi mạnh mẽ kết bếp: chắc chắn vượt qua. Hà gia, kiêu ngạo ở thành phô này, nhưng tính cách đứa nhỏ Vân Vi này rất bướng, tôi cũng không thể bức chết con gái mình.”

Sở Tích Liên thở dài nói, bộ dáng vô cùng đau lòng.

Trương Hữu An và Trương Hữu Tỉ nhìn nhau một cái, đột nhiên cũng không biết nên nói cái gì.

“Đều tại cái tên đáng chết Hà Gia Vinhl”

Sở Tích Liên đạp mạnh cái ví lên bàn, tức giận nói: “Tôi nên sớm trừ khử tên tiệu tử này, lưu lại hắn quả là một mớ rắc rồi.

“Anh Sỏ, hiện tại trừ khử hắn ta cũng không muộn mài”

Nghe vậy, sắc mặt Trương Hữu An liên kinh ngạc, lập tức nói, muôn mượn đao của Sở gia g**t ch*t Lâm Vũ.

Sở Dịch Liên khẽ khàng giật mình, không nghĩ tới lại bị Trương Hữu An năm thóp, chậm rì rì một hôi rôi nói: “Lúc trước không trừ khử là vì sơ suất, hiện tại không có cơ hội ra tay, trên thế giới không có bức tường nào chắn được gió, cho dù tôi có làm bí mật đến thê nào, thì ,cũng sẽ có khả năng bị phát hiện, nêu như bị con gái yêu quý của tôi phát hiện tôi giết chêt Hà Gia Vinh, nó chắc chắn sẽ hận chết tôi.”

Trương Hữu An há miệng, bất lực đem những lời chuẩn bị nói ra nuốt vào bụng, không nghĩ đến tên Sở Tích Liên này thật quá gian xảo.

“Anh Trương, thật ra chuyện này do Trương gia các anh làm là thích hợp nhất, Trương gia các anh lần này có cơ hội ra tay trên người tên tiểu tử đó, chắc sẽ không cam lòng bỏ qua cơ hội này chứ?”

Sở Tích Liên đột nhiên thò đầu gặn hỏi Trương Hữu An một tiêng.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 883


Chương 883:

Sắc mặt Trương Hữu An liền thay đổi, đột nhiên bày ra mười phần khí thé, lạnh giọng nói: “Đương nhiên không thê nào! Nói đến cuối cùng, hắn ta và Viên Cận Thục cũng chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi, Trương gia chúng tôi lớn như vậy mà sợ tên nhãi đó sao? Sự việc lân này, tôi nhất định sẽ khiến hắn trả giá.”

“Tôi nói rồi, Trương gia các người đạp chết hắn, cũng giồng như đạp chết con kiên mà thôi.”

Sở Tích Liên nhìn thây Trương Hữu An bị mình xoay vòng vòng, lập tức gật đầu cười ha ha, còn nói thêm: “Anh Trương, đợi anh trừ khử Hà Gia Vinh, cắt đứt mộng tưởng của Vân Vĩ, những việc khác đêu giao cho các anh làm, tôi đảm bảo, Vân Vi chắc chắn sẽ là con dâu nhà Trương gia các anh.”

Câu này rất rõ ràng, nếu như Trương gia không trừ khử Hà Gia Vinh, vậy chuyện liên hôn cũng tự nhiên toang luôn.

Trương Hữu An và Trương Hữu Ti sau khi đi ra từ Trương gia, Trương Hữu An nhíu mày nói: “Tôi bây giờ nghĩ lại lời của Lão hồ ly đó, làm sao cử cảm thấy bản thân bị hắn lừa vậy?”

“Lão hồ ly họ Sở quả nhiên danh bắt hư truyền, lão già đó giỏi lắm, nhưng mà không sao, dù sao thì tên Hà Gia Vinh chúng ta phải trừ khử!”

Trong mất Trương Hữu Tỉ có chút hận ý, lạnh giọng nói: “Đợi chúng ta trừ khử Hà Gia Vinh, để xem ông ta còn gì đề nói.”

“Anh cũng muốn trừ khử tên tiểu tử đó, nhưng đề tên Viên Cận Thục biết do Trương gia chúng ta ra tay với tên tiểu tử đó, e rang Trương gia chúng ta chẳng có ngày nào tốt lành.”

Trương Hữu An có chút lo lắng nói.

“Cái này đơn giản rồi, em có biện pháp vừa có thê trừ khử Hà Gia Vinh, vừa có thể không bị phát hiện Trương gia chúng ta ra tay.” Trương Hữu Ti nói một cách chém đinh chặt sắt, “Giao cho em đi, đại ca, bao nhiều năm nay, đây cũng là lúc đề em vì Trương gia làm gì đó.”

“Được, lần này khổ cho em rồi, Hữu NH”

Trương Hữu An gật gật đâu, sau đó như nhớ ra gì đó, nhắc nhở nói: “Nhưng mà tên tiêu tử này nêu như hạ độc hắn, có thề không có tác dụng, có lẽ bởi vì hăn từ nhỏ đã quen với dược liệu, thê chất so với người bình thường không giông nhau…

Hiện giờ nhớ lại lúc đầu chuyện hắn và Vạn Dụy Thần liên thủ hạ độc Lâm Vũ, hắn vẫn còn hoang mang, không biết tại sao độc lợi hại như vậy, Lâm Vũ NON) rồi lại không có chuyện gì xảy ra..

“Yên tâm, đợi sạu khi tội ra tay, đến lúc đó dù cho hắn là thần thánh phương nào, hắn đều phải chết cho tôi.” Trương Hữu Tỉ cười lạnh một tiếng, trong lòng đã có dự tính nói.

Sở Tích Liên đứng ở cửa sổ nhìn theo xe Trương Hữu An rời khỏi, khóe miệng cong lên ý cười.

“Thủ trưởng, ngài gọi tôi?”

Lúc này, n Chiến bước vào.

FÔ) cai mang ví tiền này trả cho thím Lưu đi, ngoài ra đưa bà ấy chút tiền, “Được, lần này khổ cho em rồi, Hữu II Trương Hữu An gật gật đâu, sau đó như nhớ ra gì đó, nhắc nhở nói: “Nhưng mà tên tiêu tử này nêu như hạ độc hắn, có thê không có tác dụng, có lẽ bởi vì hăn từ nhỏ đã quen với dược liệu, thê chất so với người bình thường không giỗng nhau…

Hiện giờ nhớ lại lúc đầu chuyện hắn và Vạn Dụy Thần liên thủ hạ độc Lâm Vũ, hắn vẫn còn hoang mang, không biết tại sao độc lợi hại như vậy, Lâm Vũ NON rồi lại không có chuyện gì xảy ra..

“Yên tâm, đợi sau khi tội ra tay, đến lúc đó dù cho hắn là thần thánh phương nào, hắn đều phải chết cho tôi.” Trương Hữu Tỉ cười lạnh một tiếng, trong lòng đã có dự tính nói.

Sở Tích Liên đứng ở cửa sổ nhìn theo xe Trương Hữu An rời khỏi, khóe miệng cong lên ý cười.

“Thủ trưởng, ngài gọi tôi?”

Lúc này, n Chiến bước vào.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 884


Chương 884:

“Ò, cậu mang ví tiền này trả cho thím Lưu đi, ngoài ra đưa bà ấy chút tiền, khiến bà ấy tuyệt đối không đem chuyện này nói ra.” Sở Tích Liên chỉ chỉ ví tiên trên bàn.

“Vâng!”

n Chiến gật đầu, sau đó nghỉ ngờ nói: “Thủ trưởng, tôi có thể hiểu chuyện ngài thật hứa chuyện hôn ước, nhưng tôi lại không hiều tại sao Trương gia lại để Trương gia giết Hà Gia Vinh?

Theo như tôi biết, tốc độ hắn gân đây rất nhanh, hơn nữa lập tức củng bác sĩ Hàn chiến đấu, đến lúc đó nều như thắng, sẽ được Hoàng gia Anh xem trọng, ắt sẽ bước lên một bậc thang, mới, dù sao hắn vẫn đứng ở phía đồi lập với Hà gia, chúng ta sao lại không lôi kéo hắn qua, lợi dụng hắn?”

“Cái này tôi cũng từng nghĩ qua, nhưng là, tôi sợ đên đó vân không lợi dụng được hắn, ngược lại hắn còn tính số với Sở ‘giai Sở Tích Liên nhìn à phía cửa sổ, thần sắc có chút lo “Cậu không phát hiện, hắn rất giên một người! Ở Bắc Kinh nơi ngọa hỗ tàng long này có biết bạo nhà, nhuệ khí của Trương gia, tốc độ phát triển có thê nhanh nhự vậy, loại năng lực này quá khủng bó, lúc trước, chỉ có một người làm quá…

nh nói cái người lên trời xuống đất Không gì không thể, Hà Nhị Gia?” n Chiến nhăn mày, liền nói.

“Không sai, hắn chính là người duy nhất tôi e sợ suốt cuộc đời này!” SỐ Tích Liên híp mắt nói, “Tuy nhiên đến hiện tại, chúng tôi đều không | biết chính xác Hà Gia Vinh rột cuộc có phải con trai của Hà Tự Trăn không, nhưng nêu như phải, đến lúc đó cha con họ liên thủ, vậy thì Sở gia đến lúc đó có thể sẽ rơi vào cảnh ngộ không đường quay lại nữa.. .Cho nên, tôi không. thể mạo hiểm, bắt buộc phải.

nhỏ cỏ tận gốc, diệt trừ hậu hoạn về saul”

“Thủ trưởng anh minhl”

n Chiến nghe vậy liền hiểu thâm ý, gật gật đâu, câm lây ví rời đi.

Ngày hai mươi chín tháng mười hai âm lịch, hương vị của năm đã trở nên đậm đà, người người nhà nhà đều chuẩn bị cho năm mới, trên đường người cũng khá ít.

Lâm Vũ và Lệ Thân Sinh dán chữ phúc lên cửa y quán, Giang Nhan dưới sự chăm sóc của chủ nhiệm cũng được cho nghĩ mấy ngày, cùng với Diệp Thanh Mi, còn có Tân Tú Lam, Lý Tố Cầm đi siêu thị mua chút đồ, sau khi đi về mấy nguwoif họ còn cùng nhau làm bánh chẻo.

Lâm Vũ thì cùng Giang Kính Nhân ngôi trên bàn ngoài phòng khách viết chữ phúc lên giây tuyên.

Thư pháp của Giang Kính Nhân rất tốt, từng nét từng nét đều có lực đạo vừa phải, Lâm Vũ liên tục khen: “Ba, thư pháp của ba, thư pháp của ba so với những bài dán trên đó cũng không kém bao nhiêu.”

“Quá khen rồi, quá khen rồi, không thể so được với thánh thư!” Giang Kính Nhân trâng tráo dương lượng tự đặc.

Lúc này, điện thoại Lâm Vũ đột nhiên reo lên, là Tiết Thâm gọi đến.

“Gia Vinh, anh bây giờ có thời gian không, có thê đến công ty một chuyền không, có một vị khách hàng lớn người Hàn Quốc chỉ đích danh anh ra bàn chuyện.” Lúc Tiết Thắm nói HHHNg lời này cũng không nhịn được nghỉ ngờ.

“Chỉ đích danh tìm tôi?” Lâm Vũ nghe đên hai chữ Hàn Quốc, không nhịn được cảm thấy có chút khác thường, “Đẩy không được à?”

“Tốt nhất là đừng đẩy… ” Tiết Thám khuyên, “Bọn họ là công ty mỹ phẩm lớn nhất Hàn Quốc, ở Hàn Quốc rất có ảnh hưởng, anh nghe qua M-in chưa? Nếu lần này chúng ta có thể cùng bọn họ hợp tác,vậy mỹ phẩm Vinh Thâm của chúng ta nói không chừng Sẽ mượn cơ hội này vươn ra thê giới.”

Đây cũng là lý do tại sao hai mươi chín tết mà cô ấy vẫn chưa quay về Lăng An, thì ra nguyên do là chạy đến công ty bàn chuyện hợp tác.

“Được, vậy bây giờ tôi qua đó liền.”

Lâm Vũ liền mở miệng đồng ý, cảm thấy chuyện này quả thật không đơn giản, cúp điện thoại liền trực tiếp chạy đên công ty.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 885


Chương 885:

Bởi vì đã sớm nghỉ lễ, cho nên cả công ty rõ ràng rất lạnh lẽo, Lâm Vũ sau khi đến văn phòng của Tiết Thắm trên lầu, chỉ thấy Tiết Thâm và Đinh Đỉnh đang tiệp đón hai người đàn ông trung niên mặc tây trang giày da, đứng bên cạnh hai người đàn ông còn có một cô thư kí và hai người đàn ông mặt lạnh như tiên nữa, nhìn có vẻ giông như vệ sĩ.

“Gia Vinh, anh đến rồi!”

Tiết Thắm vừa nhìn thấy Lâm Vũ liền lập tức đứng dậy, sau đó giới thiệu với hai người Hàn Quốc, “Đây là đại cổ đông của mỹ phẩm Vinh Thắm chúng tôi, anh Hà Gia Vinh.”

“Nghe danh đã lâu!”

Một người đàn ông trung niên đeo mắt kỉnh màu bạc, sau khi nhìn thấy Lâm Vũ, nụ cười sâu sắc hiện trên khuôn mặt hắn ta, chủ động đi đến chìa tay với Lâm Vũ, nói: “Ảnh Hà, rất vui được gặp anh!”

“Ngài là M-in?”

Lâm Vũ nghi ngờ dò xét đối phương, cảm thấy trên người hắn không hề có chút tố chất của thương nhân, ngược lại tràn đầy khí chất của người trong giới chính trị.

“Tôi không phải là M-in.” Người đàn ông đây ni kính xuống, đề lộ ra nụ cười, nói: “Tôi đến từ Nhà Xanh.”

Tuy tiêng Trung của người đàn ông này không được thuần thục, nhưng Lâm Vũ vân nghe rõ ràng những lời của hắn ta.

Nhà Xanh?

Lâm Vũ khẽ kinh ngạc, rõ ràng là không nghĩ đến thần phận của người đền lại tôn quý như vậy, anh đương nhiên biết, Nhà Xanh là nơi quyền lực nhất của chính phủ Hàn Quốc.

Tiết Thắm nghe vậy sắc mặt khẽ thay đổi, chẳng trách cái người vừa nãy luôn cười nhưng lại không nói N thì ra căn bản không phải là -in.

“Ông đến là vì cuộc khiêu chiến giữa y học Hàn Quốc và y học Trung Quốc vào năm sau sao?” Lâm Vũ nhướng nhướng mày, anh đã nhìn thầu ý định của hắn trong nháy mắt.

“Không sail”

Người đàn ông gật gật đâu, nói: “Xin cho phép tôi tự giới thiệu, tôi là An.

Bính Thù, lần này chúng tôi đến để đại diện cho ý của tổng thống, cùng với các cậu bàn bạc một chút.”

“Bàn bạc? Có gì để bàn bạc chứ?”

Lâm Vũ cười một cách không cho là đúng, trên mặt lộ ru chút vẻ khinh thường.

Chân mày An Bính Thủ khẽ nhíu lại, nhưng cũng không nói gì nhiều, liền kêu cô thư ký đưa đến cho Lâm Vũ một phần văn kiện, nói: “Ngài trước tiên xem cái này!”

Lâm Vũ đè nén nghỉ ngờ, nhận lấy phần văn kiện trong tay An Bính Thù, chỉ nhìn thấy trong văn kiện kẹp một vài tắm ảnh, trên tâm hình là hình chụp một căn biệt thự sang trọng, trang trí rất lộng lẫy, diện tích đại khái hơn một nghìn mét vuông.

Ngoài tâm hình ra, trong văn kiện còn có một chứng chỉ đặc biệt và một vài văn kiện khác, nhưng đều là tiếng Hàn, Lâm Vũ nhìn cũng không hiểu, ngắng đầu đầy nghi vẫn nhìn An Bính Thù, không hiểu nói: “Đây là…

“Chúng ta có thể ngồi xuống rồi nói không?” An Bính Thù hỏi.

“Anh cứ tự nhiên!”

Lâm Vũ vừa nói xong, An Bính Thù liền ngồi xuống, nhưng nhìn thấy Lâm Vũ không có ý định ngôi xuông, ông ta chỉ có thẻ không biết làm sao mà đứng lên, nói với Lâm Vũ: “Hà tiên sinh, trong tâm ảnh là một căn biệt thự ở Seoul, đây là “. tôi đặc biệt chuẩn bị cho cậu..
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 886


Chương 886:

“Xin lỗi, tôi, không cần, tôi ở Trung, Quốc rất tốt.” Lâm Vũ cười híp mất cắt lời ông ta, hầu như đã hiểu dụng ý của ông ta.

Sắc mặt An Bính Thù khẽ thay đổi, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: “Hà tiên sinh, cậu trước tiên nghe tôi nói hết được không?”

Lâm Vũ làm một động tác, ra hiệu cho ông ta tiệp tục.

“Ngoại trừ căn biệt thự này, trong văn kiện này cũng bao gôm một thỏa thuận miễn thuế đặc quyền. Miễn là . doanh nghiệp của cậu nhập cảnh vào Hàn Quốc, tật cả các mức thuê đều được miền phí và chính phủ sẽ cung cập mọi phương diện thuận tiện đề phê duyệt. Tôi biết răng ngoại trừ mỹ phẩm Vinh Thám,cậu còn có cửa hàng trang sức ngọc Hà Ký. Hai loại hàng tiêu dùng có thị trường rất lớn ở Hàn Quốc, nêu chuyển các công ty này sang Hàn Quốc, tài sản của cậu ít: nhất sẽ tăng gấp đôi. “ An Bính Thù vừa nói, vừa nhìn chằm chằm Lâm Vũ: “Đồng thời, cậu cũng sẽ được chúng tôi nhận làm phó hội trưởng Hiệp hội Y khoa Hàn Quốc, trở thành bác sĩ toàn thời gian ở Nhà Xanh, hưởng hàm thiếu tướng! Chúng tôi sẽ trang bị cho cậu một hệ thông an ninh toàn thời gian đề đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cậu và gia đình của cậu!”

Ong ta nói đên đây thì ngừng lại, như đợi xem phản ứng. của Lâm Vũ, nhưng điều khiên ông ta không lường trước được là, sắc mặt Lâm Vũ vận bình thường, trên mặt không có chút thay đổi nào.

Nhưng mà Tiết Thắm và Đỉnh Đinh bên cạnh lại kinh ngạc há hốc mồm, thực không ngờ Hàn Quốc lại cho Diệp Phàm một đãi ngộ hấp dẫn như vậy! Nếu như Lậm Vũ đáp ứng, lợi ích và quyền thê cực lớn sẽ rơi vào trong tay bọn họ.

“Tôi có thê lây danh tiêng của Đại .

Hàn Dân Quốc bảo đảm với cậu, tật _ cả những thứ này đều thông qua tổng thống, phê duyệt, không hê giả dôi, mà điều kiện đề cậu cỏ tất cả những thứ này rất đơn giản, chính là từ bỏ quốc tịch Trung Quốc, gia nhập quốc tịch Hàn Quốc!”

An Bính Thù tiếp tục nói, trong ngữ khí lúc ông ta nói những lời đó lộ ra chút kiêu ngạo, theo như ông ta thấy, bắt kì ai cũng không thể cự tuyệt lợi ích lớn đên như vậy.

Mà chỉ cần Lâm Vũ gật đầu đồng ý, mà cuộc chiến giữa y học Trung Quốc và y học Hàn Quốc sẽ tự động hủy bỏ, đến lúc đó Trung Quốc sẽ trở thành trò cười cho thế giới, mà Đại Hàn Dân Quốc bọn họ, ngoại trừ có thể nhận được một bác sĩ có y thuật xuất chúng như Lâm Vũ, sẽ còn có quyên chữa bệnh cho công chúa Dinah, đến lúc đó y học Hàn Quốc nhất định sẽ tạo tiêng vang lớn trên thế giới. Do đó, lợi ích đạt được sẽ không thể nào đo được, cho nên những đãi ngộ háp dẫn mà họ đưa cho Lâm Vũ quả thật đã tính toán cả rồi.

“Nói xong rồi?” Mí mắt Lâm Vũ cũng không hê động, bình đạm liếc ông ta một cái.

“Nói xong rồi!” An Bính Thù gật đầu.

“Trả cho anh.” Lâm Vũ đem văn kiện trong tay trả lại cho ông ta, cười híp mắt nói: “Xin lỗi, thân phận của tôi là người Trung Quốc, ngàn vàng không đôi”

Điều kiện của An Bính Thù vô cùng có sức hấp dẫn, bản thân chỉ cần gật đầu, lập tức sẽ có khối tài sản to lớn, cũng sẽ có địa vị vô cùng cao tại Hàn Quốc, cũng không cần lo lắng người khác báo thù, cũng cách xa những chuyện, đấu đá lẫn nhau, thoải mái sống hết quãng đời còn lại.

Nhựng cái giá phải trả cho tất cả lại khiến anh phản bội tổ tiên của mình, anh làm không được, anh là người Trung Quốc, vn là người Trung Quốc, chết là ma của Trung Quôc!

Tuy nhiên anh hiện tại không phải là ma của Trung Quốc…

“Hà tiên sinh, cậu có thể suy nghĩ cho tột.”

Sắc mặt An Bính Thù khẽ thay đổi, lập tức nói: “Tôi làm những việc này cũng vì tốt cho cậu, dù sao thì cậu cùng với y thánh của Đại Hàn Dân Quốc của chúng tôi khiêu chiên, khả năng thất bại rất lớn, nếu như cậu thua, trong tay không còn gì, dù sao thì có thể thân bại danh liệt thôi.”

“Vậy à? Dù sao các người đối với y học Hàn Quốc tự tin như vậy, tại sao còn đến thu mua tôi chứ?” Lâm Vũ bình thản nói.

“Chúng ta là vì hai trận thắng!” An Bính Thù tràm mặt nói, dù sao thì nếu P khiêu chiến với Lâm Vũ, bọn họ sẽ có khả năng thất bại nhất định, không bằng với Lâm Vũ có bảo hiểm gia nhập quốc tịch Hàn Quốc.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 887


Chương 887:

“Hai trận thắng thì thôi đi! Một mình tôi thăng là đủ rồi! Lâm Vũ cười híp mắt, trong lời nói ít nhiều cũng lộ ra chút sắc sảo.

An Bính Thù nhìn thầy bộ dáng nói gì cũng không nghe của Lâm Vũ, tất cả kiên nhẫn bị tiêu tán hết, sắc mặt trầm xuống, lạnh giọng nói: “Hà tiên sinh, dùng tiếng Trung của các người có câu là rượu mời không uống thích uông rượu phạt, đến lúc cậu thua, nhất định sẽ hội hận với lựa chọn ngày hôm nay.”

Nói xong, ông ta tức giận đùng đùng, cân văn kiện rời khỏi.

Người đàn ông trung niên trên sô pha và những người khác cũng lập tức đứng dậy đi theo ông ta, lúc đi qua bên người Lâm Vũ còn lạnh lùng liếc hắn một cái.

“Bốp bốp bốp!”

Lúc này bên cạnh đột nhiên truyền đến một tràn tiếng võ tay, Lâm Vũ xoay người, chỉ nhìn thây khuôn mặt đầy ý cười của Tiết Thắm đang nhìn Lâm Vũ, nói: “Bác sĩ Hà, thật khiến người khác kính nễ không thôi.”

“Làm sao, cười nhạo tôi?” Lâm Vũ cười nói.

“Làm sao dám chứ!”

Tiết Thám lắc lắc đầu, than thở một tiếng: “Tôi chỉ cảm thấy anh làm vậy không đáng. Anh đã phải một mình chịu áp lực từ y học Hàn Quốc và chống lại sự cảm dỗ to lớn từ Hàn Quốc, nhưng nhóm bác sĩ Trung y đã đối xử với anh như vậy…”

Rõ ràng, cô chỉ là chuyện của hội trưởng Hiệp hội trung y Trung Quốc.

Lâm Vũ nhớ đến Vạn Sĩ Linh đã trở thành hội trưởng Hiệp hội trung y.

Trung Quốc, nghĩ đên nhiều. người như vậy lại vì một tên lắm tiền mà từ bỏ y đức, trong lòng không nhịn được có chút hoảng loạn, cười cười vô lực, nói: “Chính là bởi vì hiện tượng này, mới cân tôi và Lão Tông, Đậu Lão và những người khác chân thành vì Trung y đã nỗ lực gấp đôi, làm sạch nguôn thuốc của Trung Quốc, sửa gốc và khơi thông dòng chảy, khôi phục lại sự tươi sáng và sự vững chắc của thuốc Bắc.”

Tiết Thắm nhìn về phía Lâm Vũ, trong mắt lóe lên tia sáng, hết sức gật đâu.

“Tết năm nay không về Lăng An sao?” Lâm Vũ cười hỏi.

“Vê chứ, chuyên bay tôi nay, nêu không phải vì hai người Hàn Quốc, tôi đã sớm về rồi.” Tiết Thám có chút không vui mà trợn mắt trắng.

“Một năm này vắt vả cho cô rồi.” Lâm Vũ cười cười giọng dịu dàng, “Năm Sau gặp.”

“Năm sau gặp.” Tiết Thắm dùng lực gật gật đầu, đôi mắt ngân ngắn nước mang theo chút không nỡ.

Buổi tối đêm giao thừa nhà nhà đều treo đèn kết hoa, bởi vì trong nội thành Bắc Kinh cắm đốt pháo, cho nên hầu như không nghe được tiêng pháo nỗ, nhưng chút đó cũng không ảnh hưởng đến bầu không khí đón năm mới náo nhiệt.

Lâm Vũ lại ôm cuốn Châm Pháo Đạt Ma đón năm mới, bởi vì cuốn Châm Pháp Đạt Ma này đọc khá khó hiểu, cho nên anh không thể không tốn chút thời gian và tâm tư cho nó, mãi đến bây giờ, anh mới học được phần thứ haï là châm cứu cho mọi người, bởi vì chưa từng làm qua châm cứu nên hiệu quả trị liệu anh cũng không năm chăc lãm.

Chủ yếu hơn là, quyên sách châm cứu này mỗi phần so với mỗi phần đều rất khó, phân thứ ba ngược lại cũng khá đơn giản, nhưng Lâm Vũ xem trước phần thứ tư và phần thứ năm, lĩnh hội được rất nhiều thứ, nêu muốn học được, có thể phải tốn mắt mây ngày.

Nhựng mà thời gian cũng không còn nhiêu nữa, hôm nay đã là mùng tám, hôm nay là ngày anh cùng P tiên hành khiêu chiên.

Nhưng mà ở Bắc Kinh không thể so với Thanh Hải, bọn học ở đây không có người thân, cho nên đón năm mới xong cũng không cân đi nhà người thân chơi, cho nên Lâm Vũ chăm chỉ ở nhà nghiên cứu phương pháp châm cứu.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 888


Chương 888:

Giang Nhan sợ Lâm Vũ ở nhà bức bôi, hôm mùng năm gọi mọi người ra ngoài ăn còn kéo theo cả Lâm Vũ.

Giang Nhan đặt chô tại một tiệm cơm vô cùng cao cập trong trung tâm thương mại, lúc này bên ngoài trung tâm thương mại đã dựng lên bục lớn, có công vòm, treo mây chữ màu vàng và cờ nhiều màu sắc, một cửa hàng trang sức đang tiền hành hoạt động trả lời câu hỏi nhận quà miễn phí.

“Đi, chúng ta qua đó xem xem. s Tố Cầm và Tân Tú Lam là phụ nữ ở nhà, đương nhiên đối với chuyện này rất có hứng thú, liền lập tức qua đó xem xem.

Lâm Vũ cười vô lực, nhưng nhìn thầy dòng chữ màu vàng sắc mặt liền lập tức thay đổi, phát hiện thì ra là cửa hàng trang sức của Đường Thị, hôm nay khai trương tại trung tâm thương mại này nên mới tô chức hoạt động quảng bá thương hiệu.

Nhìn thấy trang sức Đường Thị, Lâm Vũ nhớ đến Lý Tú Mỹ bị mình chọc tức ngắt đi, cũng là dì ba của Giang Nhan, em gái của ba mẹ vợ, không biết lần trước cô ấy ngất đi có ai đến cứu hay không, tử, cho có đến cứu, đoán chừng cô ta cũng hận chết mình rôi.

Anh không nhịn được nhìn xung quanh một cái, sợ đụng phải Lý Tú Mỹ, liên nói với ba mẹ: “Mẹ, chúng ta đừng ở đây xem náo nhiệt nữa, đi, đi ăn cơml”

“Ăn cơm vẫn còn sóm mà, xem một chút đi, năm mới không p hải là thích náo nhiệt à?” Lý Tô Cảm. và Tần Tú Lam nói một cách cực kì hứng thú.

Một người đàn ông đang đi đường nhìn thầy hai mỹ nữ bên cạnh Lâm Vũ xinh đẹp như vậy, mắt nhìn về phía anh mang theo chút hận ý.

“Chị?”

Lý Tố Cầm đang thảo luận với Tần Tú Lam về những chiếc vòng cỗ được trưng bày trên bục, lúc này bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng gọi, bọn họ quay đâu lại, sau đó, tôi nhìn thấy Lý Tú Mỹ, mặc một, chiếc váy nhung đỏ tía và một chiếc vòng bạch kim lấp lánh quanh cổ, bước ra từ một chiếc Rolls- -Royce, đang đi về phía này, đi cùng cô ta còn có con trai cô ta Đường Hoăng Húc.

Hai nguwoif Lý Tố Cầm và Giang Kính Nhân vừa nhìn thấy cô ta sắc mặt chọt thay đổi, thật sự không ngờ ở đây lại gặp được em gái đã lâu không gặp.

Lý Tố Cầm lạnh giọng nói: “Đừng gọi tôi là chị, tôi không có em gái như cô.”

“Cũng phải, có người chị như chị, tôi quả thật cũng thây mật mặt.”

Lý Tú Mỹ nhịn không được cười khan một tiếng, mắt đánh giá Lý Tố Cầm và Giang Kính Nhân một cái, nói: “Thế nào, con rễ yêu quý của các người đón các người đến Bắc Kinh ăn Tết à? Náo nhiệt như vậy vui không? Quả thật độ nhà quê mới lên phối Nói cho chị _biết, hoạt động này là do chúng tôi tổ chức đây.”

“Tôi nói mà, chẳng ¡ trách cái vòng cô đó xâu như vậy, giỗng như dây đeo cô chó vậy!” Giang Kỉnh Nhân không chút khách khí trả Hời ông đối với loại người đến cha mẹ đều không nhận như Lý Tố Mỹ không có bắt kì hảo cảm nào.

“Mẹ ơi, ông già đáng chêt kial Ong nói cái gì?” Sắc mặt Đường Hoãng Húc khẽ thay đổi, lập tức đi đến giơ tay lên, làm ra động tác muôn đánh Giang Kính Nhân.

“Tiểu tử, cậu còn muồn đánh tội?”

Giang Kinh Nhân ngâng cao đầu, không chút sợ hãi nói, “Nè, đánh đil Đánh đi!”

“Đánh, Hoằng Húc, tát ông ta cho mẹtI Năm đó chính là lão ,già đáng chết này trước cả nhà mắng mẹ là đồ bạch nhãn lang đó!” Lý Tú Mỹ tức giận nói, “Hệt sức tát ông ta cho mẹ!

Tát chết bọn họ Đường gia chúng ta cũng đền nổi.”

Cô ta đối với người anh rễ này hận đến nghiền răng nghiền lợi, năm đó danh tiêng của cô ta ở Thanh Hải đều bị người đàn ông này làm xâu rồi, đến nỗi mà khi vệ lại Thanh Hải, những người nhận ra cô đều mắng cô.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 889


Chương 889:

“Được!”

Đường Hoằng Húc đáp ứng một tiêng, sắc mặt dữ tợn, lập tức oán hận giơ tay lên tát qua.

Nhưng mà, cái tát này còn chưa rơi xung, đột nhiên cảm thấy bên tay có một trận gió thổi qua, lập tức nghe thấy tiếng “chát” vang lên, một bên mặt đau nhói, một đạo lực cực lón truyền ‹ đến, đầu vừa xoay qua thì thân thể bị hát bay lên, âm âm ngã xuống đất.

“Ba, ba không sao chứ?”

Diệp Phàm không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Giang Kính Nhân, xoay xoay tay, vừa cười hỏi.

“Không saol”

Trước mắt Giang Kính Nhân sáng rực, nhìn thầy con rễ đến rồi, lập tức lầy lại khí thê, chỉ vào Lý Tú Mỹ nói: “Gia Vinh, tát cô ta cho ba, tát chết bọn họ nhà chúng ta vận đền nôi.

“Cậu dám!” Sắc mặt Lý Tố Mỹ đột nhiên thay đổi đột ngột, sau đó mở miệng hét lớn, “Bảo vệ! Bảo vệ, đánh người rồi, đánh người…

“Đánh người chính là côi”

Không đợi cô ta hét xong, Lý Tố Cầm bên cạnh đột nhiên tiên lên mây bước, một cái bạt tai đánh lên mặt cô ta, sau đó thêm một cái nữa, tức giận nói: “Đồ bạch nhãn lang không có tính người, ba mẹ tốn công nuôi dưỡng cô rồi.”

“Tố Cầm, Tố Cầm, có gì từ từ nói, đừng đánh nhau ” Tần Tú Lam thấy vậy liên lập tức tiến lên khuyên ngăn Lý Tố Cầm, nhưng lại kéo tay Lý Tú Nỹ, sợ cô ta ra tay đánh Lý Tó Cầm.

“ÁI”

Lý Tú Mỹ hét to một tiếng, chìa tay năm lấy tóc Lý Tô Cầm.

“Cô dám ra tay?”

Tần Tú Lam nhìn vậy lập tức tức giận, quay người lại liên đá Lý Tú Mỹ xuông đất, không nói hai lời liên xông lên giúp Lý Tô Câm tát Lý Tú Mỹ.

Lâm Vũ kinh ngạc há hốc mồm, không nghĩ đên ba mẹ của mình còn có một mặt hung dữ như vậy.

“Mẹ, mẹ làm gì đó!”

Giang Nhan và Diệp Thanh Mi thấy cảnh này liền lập tức chạy đến kéo họ ra, Giang Kính Nhân liên kéo họ lại, hận nghiên răng nói: “Đây là chuyện người lớn, các con đừng quản, đề mẹ con đánh, bạch nhãn lang này quả thật đáng đánh.”

Giang Kính Nhân biết, cục tức trong nguwofi vợ mình đã dồn nén mười mây năm, hôm nay cuôồi cùng cũng có cơ hội bộc phát rồi.

“Mẹ!”

Đường Hoằng Húc vừa nhìn thấy mẹ mình bị ấn trên đất giày vò, liền lập tức bò đến, Lâm Vũ liền chỉ vào hăn, lạnh lùng nói: “Cậu làm gì đó?

Chuyện của người lớn đến lượt cậu xen vào à?”

Đường Hoàng Húc sờ sờ vêt sưng trên mặt, có chút sợ hãi mà nhìn Lâm Vũ một cái, sau đó quay đầu lớn tiếng gọi: “Bảo vệt Bảo vệ!”

Không bao lâu sau, ba người đàn ông mặc đông phục. bảo vệ chạy đến, nhìn thấy vậy liền lập tức ngăn cản, nhưng lại bị Lâm Vũ kéo cánh tay lại, cười nói: “Không cần quản không cần quản, chuyện nhà, chuyện nhà mà thôi.”

“Anh buông tay.”

Ba người bảo vệ tức giận hét một tiếng, dùng sức vùng ra, sắc mặt đỏ bừng, liên phát hiện cánh tay của ba người họ như bị cái kiềm kiềm lại, dù cho bọn họ ngọ nguậy thế nào cũng không ra được.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 890


Chương 890:

Lúc này, trận đấu hỗn loạn của Tần Tú Lam, Lý Tố Càm và Lý Tú Mỹ đã đi đến hồi kết, chiếc váy nhung đỏ tuyệt đẹp của Lý Tú Mỹ dính đây bùn trăng, sợi dây chuyền trên cổ đã bị giật đút, đâu tóc lộn xôn, hai bên má sưng đỏ như đít khỉ, mi giả cũng bị rơi ra một cái nên nhìn thấy một mất to một mắt nhỏ, vô cùng nhéch nhác.

Sau khi mọi người xung quanh chú ý đến động tĩnh bên này, cũng không xem hoạt động trên sân khâu nữa, mà đồng loạt nhìn qua bên này, sau khi thầy dáng vẻ của Lý Tú Mỹ thì cười ngặt nghẽo.

Lý Tú Mỹ tức đến muốn nỗ phổi, từ dưới đất bò dậy đi giày vào, chỉ tay vào Tần Tú Lam và Lý Tế Cầm lớn tiếng mắng: “Hai cái đồ đê tiện các người,phó thị trưởng thành phô Bắc Kinh Sắp đến đây cất băng khánh thành, đề ông ây gọi cảnh sát tóm hết các người, khiến các người ở tù mọt gông.”

Sau khi nghe đến tên phó thị trưởng thành phổ, sác mặt Lý Tô Cẩm và Tần Tú Lam liền thay đổi, hình như cũng có chút sợ hãi.

Lâm Vũ không nhịn được nhíu mày, lập tức nói: “Không sao, mẹ, chỉ là tát mấy cái, không phải chuyện lớn.”

Tuy anh trên miệng nói như vậy, nhưng trong lòng đang tính toán tìm ai đó đên giúp, ở thành phó Bắc Kinh này anh cũng xem như có quen biết, nhưng người có ảnh hưởng nhất định cũng chỉ biệt mỗi Lý Thiên Hủ và Lý Chân Bắc mà thôi, cho nên một hồi CÓ quá phiền phức anh cũng chỉ có thể gọi cha con Lý gia đến giúp đỡ.”

“Còn có đồ ranh con nhà cậu, đợi đó, cậu dám đánh con trai tôi, cậu cũng.

không chạy thoát.” Lý Tú Mỹ nhìn về phía Lâm Vũ nghiên chặt răng, cô ta vân còn hận trong lòng vì anh đã chiếm lấy hào quang của gia đình họ trong buôi thử đồ trang sức lần trước.

Lúc này một chiếc xe ô tô màu đen đột nhiên dừng lại bên đường, sau đó một người đàn ông trung niên quân áo là lượt bước xuông xe, theo sau còn có một người trợ lý nam.

“Me, Bách thị trưởng đến rồi.”

Đường Hoằng Húc sau khi nhìn thấy người đàn ông quần áo là lượt liền vui mừng.

“Bách thị trưởng, Bách thị trưởng, ông phải làm chủ giúp tôi.”

Lý Tú Mỹ thấy vậy không quan tâm tât cả lao vê phía trước.

“Ai ya! Có chuyện gì thế?” Bách thị trưởng nhìn thây dáng vẻ của Lý Tú Mỹ bị dọa nhảy dựng lên, một hôi vân chưa nhận ra ai.

“Bách thị trưởng, là tôi nè! Tôi là Lý Tú Mỹ!” Lý Tú Mỹ lập tức nói.

“Bách thị trưởng, đây là mẹ tôi.”

Đường Hoàng Húc cũng lập tức chạy lên nói.

“Đường phu nhân, cô…cô sao lại như thê này?” Bách thị trưởng có chút kinh ngạc nói.

“Bị hai người đàn bà điên bên đó đánh.” Lý Tú Mỹ căn răng nói.

“Chuyện này cũng được sao?” Sắc mặt Bách thị trưởng liên trở nên lạnh lẽo, lạnh giọng nói: “Giữa ban ngày ban mặt mà dám đánh nguười, quả thật vô pháp vô thiên. Trợ lý Mã, lập tức gọi điện đến cục cảnh sát thành phó, bắt hết bọn họ cho tôi.”

“Vâng.” Người trợ lý sau ông ta gật đầu, lập tửc chuẩn bị gọi điện.

“Thị trưởng, chính là hai người phụ nữ đó.”

Lý Tú Mỹ cảm thấy trong lòng vô cùng hả giận, chỉ Lý Tố Cầm và Tần Tú Lam nói: “Hai người các người đợi ngồi tù đi!”

Sắc mặt Lý Tố Cầm và Tần Tú Lam trỏ nên trăng bệch, rõ ràng là có chút sợ hãi, không nghĩ đến vừa đến Bắc Kinh đã gặp Biết räc rồi lớn như vậy.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 891


Chương 891:

“Chuyện này không liên quan gì đến mẹ chúng tôi, là do tôi ra tay trước.”

Lâm Vũ đứng dậy lạnh giọng nói.

“Đúng, còn có cậu ta, Bách thị trưởng, đồ ranh con đó đánh con trai của tô Lý Tú Mỹ chỉ Lâm Vũ căm ghét nói.

“Vậy một hồi cũng đem cậu ta…”

Bách thị trưởng còn chưa nói xong, nhìn thây mặt của Lâm Vũ, ông ta sững sờ, bước nhanh đến, kinh ngạc nói: “Ngài. .ngài chắc là Hà Gia Vinh, Hà thân y?”

“Không sai, ngài biết tôi?”

Lâm Vũ không nhịn được kinh ngạc, không hiểu sao Bách thị trưởng lại biêt đên chính mình, trong ân tượng của anh hầu như chưa từng gặp qua ông ta.

“Ai ya, Hà thần y, nghe danh đã lâu, hôm nay mới gặp, quả nhiên là nhân tài!” Bách thị trưởng đột nhiên bắt lầy tay Lâm Vũ, nhiệt tình nói, vẻ mặt tràn đây vẻ kính trọng.

Lý Tú Mỹ và con trai bên cạnh thây vậy không nhịn được há hôc miệng, vẻ mặt choáng váng, đây là tình huôồng gì đây?”

Tần Tú Lam và Lý Tố Cầm và những người khác có chút bất ngờ, vừa nãy không phải nói muốn bắt bọn họ sao?

“Bách thị trưởng, chúng ta lúc trước gặp qua rôi” Lâm Vũ cười hỏi.

“Chưa gặp qua, nhưng danh tiếng của Hà thần y đã sớm truyền đến!”

Bách thị trưởng cười ha ha võ tay anh nói: “Bên Hàn Quốc đưa ra một điều kiện háp dẫn như vậy cậu lại trực tiếp cự tuyệt, không hỗ là con cháu Trung Quốc, phía trên đối với chuyện này rất tán thưởng, còn tích _ cực kêu đơn vị cơ quan chúng tôi học tập theo chuyện của cậu nữa là, trên nà, báo Đảng kỳ này chính là cậu ấy.

“Hả?” Lâm Vũ vô cùng kinh ngạc, chuyện bản thân cự tuyệt An Bính Thù chỉ là vô tình nói với Hách Ninh Viễn, còn kêu cậu ta giữ bí mật, làm sao mà toàn bộ cơ quan đơn vị đều biết hết rồi?”

“Bác sĩ Hà tuổi còn trẻ mà đã đại diện Trung y đối chiến với y học Hàn Quốc, trọng trách nặng nè, quả khiến người khác bội phục nhai” Bách thị trưởng liên tục tâng bốc nói, “Ủy ban Liên Hợp Quốc cũng chú ý đến chuyện này, các bác sĩ Trung Hàn trong thành phố của chúng ta cũng vô cùng quan tâm, đến lúc đó lãnh đạo của thành phố cũng xuất hiện, cậu có yêu câu gì, nhớ nói với họ, thành phố chúng tôi sẽ cố gắng giúp đỡ.”

Ông ta đối với Lâm Vũ khách sao như vậy, chủ yêu là vì Quốc Ủy đổi với chuyện này vô cùng chú trọng.

Đương nhiên, Quốc Ủy chú trọng là, tự nhiên là do Viên Cận Thục.

“Được, được!” Lâm Vũ thây ông ta nhiệt tình như Vậy, có chút vân chưa thích ứng, vô thức rút tay về, nhưng không biết Bách thị trưởng sao lại nắm chặt như vậy, anh vùng vẫy một hồi cũng không rút ra được.

Lý Tú Mỹ và con trai bên cạnh thấy Bách thị trưởng đối với Lâm Vũ nhiệt tình khách khí như vậy, sắc mặt trắng bệch, không hiểu sao sinh viên tốt nghiệp trường kĩ thuật lại có thể làm bác sĩ?

“Bách thị trưởng, vậy mẹ tôi và ba mẹ vợ, bọn họ…”

“Ò, không sao, không sao, chuyện này để tôi giải quyết!”

Bách thị trưởng lập tức thay đôi sắc mặt, vậy vậy tay, vẻ mặt uy nghiêm nói với Lý Tú Mỹ: “Đường phu nhân, chuyện này tôi cảm thây không cân thiết phải truy cứu đến cùng, cô thấy sao?”

Lý Tú Mỹ xoa xoa khuôn mặt bị đánh bây giờ nóng hừng hực, trên mặt có chút không cam lòng, nhưng dưới. áp lực của Bách thị trưởng, chỉ có thể gật đầu, nói: ‘Được…không truy cứu nũữa..

“Vậy các người mau xin lỗi mẹ và cha mẹ vợ của bác sĩ Hà đi!” Bách thị trưởng thúc giục nói.
 
Cực Phẩm Ở Rể
Chương 892


Chương 892:

“Hả? Chúng tôi xin…xin lỗi bọn họ?”

Lý Tú Mỹ miệng mở to, bản thân bị đánh đên thê này? Mà ngược lại còn phải xin lỗi bọn họ?

“Cô làm tóc người ta lộn xôn hết kìa, xin lỗi một cái được không?” Bách thị trưởng nhíu mày không vui nói.

Lý Tú Mỹ sắp muốn khóc, tóc rối? Có thê rôi hơn cô không?

Nhưng mà nhìn sắc mặt Bách thị trưởng không vui, chỉ có thê nhẫn nhịn nói với Lý Tủ Mỹ và Tần Tú Lam: “Xin lỗi…

Sắc mặt Lý Tố Cầm vui mừng thanh thản, thở ra một hơi dài, chỉ cảm thấy Cục tức trong lòng muwofi năm qua cũng tiêu tan.

Bách thị trưởng kéo Lâm Vũ lại nói chuyện một hôi, lúc sắp đi còn đặc biệt đưa một danh thiếp cho Lâm Vũ, nói ba ngày sau gặp lại.

b*** tối sau khi trở về nhà, Hách Ninh Viễn gọi điện thoại cho Lâm Vũ, cười ha ha nói: “Tiểu Hà, năm mới vui vẻ!”

“Bộ trưởng Hách, năm mới vui vẻ!”

Lâm Vũ cười cười, không đợi anh ta hỏi, anh liền trực tiếp nói: “Anh không cân hỏi, tôi đang toàn lực chuẩn bị rôi.

Tuy Lâm Vũ tự tin năng lực của bản thân có thể đồi phó với bất kì tình huống nào, nhưng chuyện quy luật, vẫn là biết trước vẫn tốt hơn.

“Thật ra nội dụng cụ thể tôi cũng không biết, bởi vì bởi vì bộ y tế đã cùng bọn họ bên này thương lượng qua, bởi vì công băng mà nói, hi vọng quy luật và nội dung cuộc thi lần này do hoàng gia Anh tiên hành chính xác.” Hách Ninh Viễn nói, “Chúng tôi liên hệ với bên hoàng gia Anh, bọn họ đáp ứng rồi, dù giao cho bọn họ, vậy kháng định phương thức cuộc thi lúc trước không giông nhau, cậu tốt nhất nên có chuân bị trong lòng.”

“Hoàng gia Anh?”

Lâm Vũ khẽ giật mình, có chút lo lăng nói: “Cái này hình như không thỏa đáng đi, bọn họ ủng hộ Tây y, đối với Trung y cũng không quá hiệu rõ, đưa cho bọn họ có thể sẽ sai lệch với quy tắc chuẩn.”

“Chúng ta và cục vệ sinh Hàn Quốc đêu đưa những tài liệu liên quan nhất định cho bọn họ, đề bọn họ hiều rõ về Trung y, hơn nữa bên Hoàng gia Anh nói rồi, bất luận là y thuật gì, xét đến cùng cũng thuộc về phương diện trị bệnh cứu người, bọn họ sẽ giữ vững quy định này đưa ra quy tắc cuộc thi!”

Hách Ninh Viễn nói, “Ò, đúng rồi, bởi vì Phác Thượng Du và cậu khiêu chiến chủ yêu là châm cứu, cho nên nội dụng của cuộc chiến lần này chủ yếu lấy thi về châm cứu làm chính!”

“Được rồi, tôi hiểu rồi. sac mặt Lâm Vũ nghiêm túc, gật gật đầu.

“Còn có một chuyện, chuyện này trên quốc tế rất được quan tâm, nhiều phương diện truyền thông nổi tiếng ở Phương Tây cũng vội vã đưa tin, cho nên, Gia Vinh, chuyện liên quan đến quốc túy và tôn nghiệm của quôc gia, cậu nhật định phải dốc toàn lực đó.”

Hách Ninh Viễn nhẹ nhàng thở ra một hơi, “Tôi biết, cậu trẻ như vậy, đem trọng trách như vậy đặt trên người cậu làm khó cho cậu rồi, nhưng năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn…”

Trong ngữ khí của anh ta ẩn chứa chút áy náy, trong khoảng thời gian này luôn đặt áp lực lên người Lâm Vũ, đích thực có chút khó cho Lâm Vũ.

“Không sao, bộ trưởng Hách, vì Tổ Quốc, tôi sẽ cung cúc tận tụy!” Lâm Vũ trịnh trọng đáp lại.

Sau đó hai ngày, truyền thông trong và ngoài nước và hoàng gia Ảnh đã liên tục đến, toàn bộ Trung Quốc trở thành sự quan tâm nhất lúc này trên thế giới, nhiều ngôi sao tên tuổi lớn trong nước cũng đã tập trung tại thành phó Bắc Kinh với hy vọng sẽ được cọ nhiệt.

Quốc gia đối với chuyện này cũng vô cùng quan tâm, người của chính phủ còn đích thân tiếp đón các thành viên của hoàng gia Anh, đồng thời hội trường lớn ở Bắc Kinh cũng được trưng dụng làm địa điểm cho cuộc thi y thuật lân này.
 
Back
Top Dưới